Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1206: 1206: Chương 1205


Lương Huyền Mi âm thầm lau nước mắt, nhỏ giọng nói: “Mẹ à… Con hỏi mẹ một câu, có được không ạ?”
“Con nói đi, con muốn biết gì cứ nói với mẹ.

Chỉ cần con gái của mẹ vui thì mẹ làm gì cũng được” Lương Thu Yến vội vàng nói.
Lương Huyền Mi ngả đầu xuống, do dự một chút rồi hạ giọng nói: “Mẹ à, nếu như…
Nếu như con vì lợi ích cá nhân mà khiến cho mẹ bị đuổi khỏi nhà họ Lương thì mẹ… Mẹ có trách con không?”
“Điều này sao? Chúng ta cũng đâu phải chưa từng sống ở bên ngoài.

Không có căn nhà rộng lớn xinh đẹp thì cũng không sao cả, cùng lắm thì mẹ lại về căn phòng thuê trước kia.

Chỉ cần con có thể vui vẻ thì mẹ sẽ không phản đối” Lương Thu yến vội vàng an ủi.
“Vậy bên phía ba thì sao…”
“Ông ấy còn dám có ý kiến sao? Ông ấy phản lại ông ấy.

Không sao cả, mẹ sẽ quyết định ở bên phía ba con.

Con muốn làm gì thì làm, mẹ ủng hộ con.

Cả nhà đều ủng hộ con”
Lương Thu Yến nói.
Lương Thu Yến cũng không cưng chiều, bà †a chỉ nhìn ra một chút mánh khóe.
Bà ta biết chắc chắn trong này đã xảy ra chuyện gì đó.
Nhưng cho dù là chuyện gì, bà ta sẽ đứng về phía Lương Huyền Mi.
Bởi vì bà ta biết con gái của mình sẽ không là những chuyện tàn nhẫn không có tính người.
Không phải vạn bất đắc dĩ, bà ta sẽ không vứt bỏ gia đình của mình.
Trong lòng Lương Thu Yến tinh tế mà nhạy cảm hơn bất cứ ai, nhưng bà ta chỉ không nói ra mà thôi.
Lương Huyền Mi nhắm mắt lại, hít một hơi sâu rồi nói với Lương Vệ Quốc: “Ông ba, cảm ơn ông đã quan tâm đến nhà chúng cháu.
Ông không cần nói nữa, chuyện này do Lương Huyền Mi cháu gây ra nên đáng lẽ phải do cháu chịu trách nhiệm.

Cháu làm phiền hà đến nhà họ Lương , đây là điều cháu nợ nhà họ Lương.

Nhưng đáng tiếc cháu thấp cổ bé họng, không thể nào trả nợ được cho nhà họ Lương .
Nhưng cháu cũng không thể xin lỗi bác sĩ Lâm..
Lương Vệ Quốc thở dài.
“Lương Huyền Mi, cháu nói vậy là có ý gì?”
Lương Khánh Tùng cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm, lên tiếng quát.
Lương Huyền Mi thờ ơ, khàn khàn nói: “Ông hai, cháu đã quyết định rồi… Cháu từ chối lời ra lệnh của ông, cháu sẽ không bắt buộc bác sĩ Lâm giao chiến với Lệ Vô Cực đâu.

Cho nên cháu cũng sẽ rời khỏi nhà họ Lương ”
“Cái gì?”
Tất cả mọi người nhà họ Lương đều kinh ngạc đến ngây người.
“Cháu… Cháu thật sự quyết định như vậy sao?” Lương Khánh Tùng nhìn Lương Huyền Mi với ánh mắt kinh ngạc.
“Ông hai, cháu đã nói rồi, cháu không thể ép buộc bác sĩ Lâm.

Nếu chuyện này đã không thể làm được thì tại sao cháy không nhận mệnh sớm hơn một chút? Chuyện đã đến nước này thì cứ để như vậy đi”
“Cháu… Hỗn láo! Hỗn láo! Lương Huyền Mi, cháu to gan lắm! Cháu muốn ép nhà họ Lương chúng ta vào con đường chết đúng không?”
Lương Khánh Tùng thở hổn hển.
“Ông hai, cháu sẽ tìm Lệ Vô Cực để nói chuyện.

Cháu sẽ cho hiệp hội võ thuật một câu trả lời”
“Lương Huyền Mi, cháu tưởng cháu là ai?
Lệ Vô Cực sẽ gặp cháu sao? Hiệp hội võ thuật sẽ để ý đến cháu sao?”
“Ông hai…”
“Lương Huyền Mi, ông sẽ cho cháu một cơ hội cuối cùng.

Cháu lập tức đi tìm bác sĩ Lâm, bảo anh ta nghênh chiến với Lệ Vô Cực.
Nếu không cháu đừng tưởng mọi chuyện sẽ đơn giản như là mấy người rời khỏi nhà họ Lương , gia tộc sẽ không từ thủ đoạn nào mà báo thù.

Nếu như người nhà họ Lương chúng †a không tốt lắm thì nhà các người cũng không thể sống yên ổn được đâu” Lương Khánh Tùng tức giận nói.
Hô hấp của Lương Huyền Mi trở nên căng thẳng.
“Anh hai!” Lương Vệ Quốc lo lắng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1207: 1207: Chương 1206


“Lương Vệ Quốc, nếu như em khuyên anh nữa thì em cút đi theo nhà ba người bọn họ đi” Lương Khánh Tùng gào lên.
Lúc này ông ấy thật sự rất tức giận.
Vẻ mặt Lương Vệ Quốc trở nên khó coi.
“Nghe đây, lập tức cắt hết khoản hỗ trợ tài chính của nhà Lương Phong Liêm, giữ lại toàn bộ xe, điện thoại, máy tính mà nhà họ Lương đã cho họ, trừ quần áo ra thì những đồ nào liên quan đến nhà họ Lương phải lấy đi hết.
Nghe rõ chưa?” Lương Khánh Tùng lạnh lùng nói.
“Vâng, thưa nhị gia”

1206-1-chang-re-sieu-cap-nu-than.jpg


Huyền Mi đã mắc nợ bác sĩ Lâm, bây giờ bác éo Huyền Mi bảo bác sĩ Lâm đi vào chỗ nguy hiểm thì sao con bé có thể làm được? Nếu như con bé làm sẽ là vong ân bội nghĩa, đến khi ấy người làm mẹ như tôi cũng sẽ khinh thường nớ” Lương Thu Yến nói.
“Điên rồi, điên cả rồi! Cả nhà các người đều điên rồi.

Người đâu, mau đuổi con tiện nhân này ra khỏi bệnh viện cho tôi! Viện phí của cháu cũng đều là nhà họ Lương tôi trả, tiền chữa bệnh của cháu vô cùng đắt đỏ.

Nếu như cháu muốn chết thì ông sẽ tác thành cho cháu.

Mau đi liên hệ với bên bệnh viện, để con bé cút ra khỏi bệnh viện đi!” Lương Khánh Tùng đỏ bừng cả mặt, trong cơn tức giận gào thét không ngừng.
“Các người thật không hiểu chuyện “Nếu như các người đã vô tình, vậy cũng đừng trách chúng tôi vô nghĩa!”
“Bây giờ tôi sẽ đi tìm viện trưởng!”
Người trong nhà họ Lương cũng vô cùng tức giận, lần lượt hét lên.
Lương Huyền Mi không nói lời nào, đôi mắt lóe lên sự đau khổ.
Lúc này, một nhóm bác sĩ đi vào.
“Ông Tùng, tất cả viện phí của cô Mi đã được học viện Phái Nam Y tôi cung cấp, phương án và bác sĩ chính của cô ấy cũng là do học viện Phái Nam Y cung cấp.

Ông không thể dừng điều trị sau này của cô ấy được”
Một bác sĩ trung niên đeo kính đẩy cửa vào, nói thẳng.
Người nhà họ Lương đều quay lại nhìn, lập tức ngẩn cả người.
“Anh là… Bác sĩ Bình?”
Có người kinh ngạc hét lên.
Bác sĩ Bình là người rất có tiếng tăm ở trong bệnh viện thành phố này.
Y thuật của anh ấy vô cùng cao siêu, hơn nữa còn có thời gian học tập nghiên cứu ở nước ngoài và đã đăng tải nhiều bản báo cáo luận văn trên diễn đàn học thuật.

Anh ấy là một trong những người tiêu biểu trong giới y học, địa vị rất phi phàm.
Nhìn thấy bác sĩ Bình xuất hiện, vẻ mặt của những người trong nhà họ Lương đều trở nên gượng gạo.
“Bác sĩ Bình, cậu đang muốn đối đầu với †ôi sao?” Lương Khánh Tùng nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tôi không dám, nhưng thưa ông Tùng, cô Lương Huyền Mi là bệnh nhân của tôi và tôi có nghĩa vụ điều trị cho cô ấy thật tốt.

Hơn nữa, cô ấy cũng được gia sư ủy thác cho tôi khám và chữa bệnh, tôi phải cố gắng hết sức giúp cô ấy hồi phục lại sức khỏe.

Vì vậy tôi vô cùng xin lỗi” Bác sĩ Bình lễ phép nói.
“Gia sư? Gia sư của cậu là ai?” Lương Khánh Tùng hừ lạnh, hỏi.
“Bác sĩ Lâm” Bác sĩ Bình thản nhiên nói.
Lương Khánh Tùng nhíu mày lại.
“Cô Huyền Mi, cô không cần lo lắng.

Nếu như cô không có nơi nào để đi thì học viện Phái Nam Y của chúng tôi sẽ cung cấp chỗ ở cho cô.

Cô cũng không cần lo lắng về điều trị bệnh của mình, không có ai có thể đuổi cô ra khỏi bệnh viện được” Bác sĩ Bình nói.
“Bác sĩ, cảm ơn anh” Lương Huyền Mi cố nặn ra nụ cười khổ sở.
Lương Khánh Tùng gật đầu liên tục, tức giận đến nỗi ruột gan như muốn nổ tung..
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1208: 1208: Chương 1207


“Được, được, được lắm! Xem ra không chỉ Lệ Vô Cực muốn đối phó với nhà họ Lương chúng tôi, mà ngay cả bác sĩ Lâm cũng muốn gây khó dễ cho nhà họ Lương chúng tôi.
Được! Được! Tôi nhớ rồi! Bác sĩ Bình, tôi thật sự nhớ cậu rồi đấy”
“Nếu như không có chuyện gì khác thì xin ông đừng làm phiền bệnh nhân nghỉ ngơi” Bác sĩ Bình nói thản nhiên.
Lương Khánh Tùng không nói gì nữa, nhưng sự lạnh lẽo trong đôi mắt dường như đã hóa thành sương mù.

Ông ta sải bước đi ra khỏi phòng bệnh.
Người nhà họ Lương hừ lạnh, cũng rời đi theo.
Nhìn thấy Lương Khánh Tùng rời đi, lúc này Lương Huyền Mi mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cô Huyền Mi, đây là số điện thoại riêng của tôi.

Nếu như có chuyện gì thì cô cứ gọi điện thoại cho tôi.

Thầy đã dặn dò tôi nhất định phải trông nom bảo vệ cô” Bác sĩ Bình đi đến đưa một tấm danh thiếp ra rồi đưa cho Lương Huyền Mi.
“Bác sĩ Bình, thật sự rất cảm ơn anh”
“Đây là điều tôi nên làm mà” Bác sĩ Bình cười, nói: “Không có chuyện gì nữa thì cô nghỉ ngơi đi”

“Vâng”
Lương Huyền Mi khẽ gật đầu.
Lương Thu Yến lại kéo lấy tay của Lương Huyên Mi, nói: “Con gái à, nếu con đã quyết định rồi thì mẹ sẽ tìm nhà cho con, cả nhà chúng ta sẽ chuyển đi.

Chỉ cần cả nhà chúng †a sống vui vẻ bên nhau thì đi đâu cũng được”
“Thu Yến, tôi có một căn nhà ở trung tâm thành phố nên mọi người tạm thời chuyển đến đấy ở đi.

Chuyện trong nhà tôi sẽ nói chuyện bàn bạc với anh hai xem sao, cố gắng giải quyết hiểu lầm” Lương Vệ Quốc nói.
“Ông ba, ông đừng để ý đến chuyện này.
Nếu như ông dính líu đến cả nhà cháu thì chúng ta… chúng ta chỉ có thể thấy lương tâm bứt rứt… Chuyện nhà ở cứ để chúng cháu tự tìm…” Lương Huyền Mi hạ giọng nói.
“Ôi chao, cháy nói gì vậy? Chúng ta là người một nhà, là anh cả anh hai lo lắng quá.
Nói chúng mọi người đến ở đó trước đi, chuyện trong nhà để ông giải quyết”
Lương Vệ Quốc nói chắc chắn.
Hai mẹ con Lương Huyền Mi thấy vậy cũng chỉ có thể đồng ý.
Lương Vệ Quốc vội vàng quay trở về nhà họ Lương .

Mà Lương Thu yến cũng định dọn dẹp căn nhà ở trung tâm thành phố, đồng thời thông báo cho Lương Huyền Du, Lương Phong Liêm và Lương Bình Minh.

Còn Lương Quang Trung đang không ở Yến Kinh cho nên tạm thời không cần phải biết.
Lương Huyền Mi ở một mình trong bệnh viện.
Nhưng trong lòng cô ấy lại thấp thỏm không yên.
Không biết tại sao, cô ấy luôn có linh cảm không hay.
Mà cô ấy cũng mang theo sự bất an này chìm vào trong giấc ngủ.
Đến bảy giờ tối, cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Sau đó một bóng dáng tập tễnh đi vào trong.
Nhìn người đó chính là Lương Bình Minh.
“Anh hai, sao anh lại đến đây? Chẳng phải anh đã quay về nghỉ ngơi rồi sao?” Lương Huyền Mi bị giật mình tỉnh dậy trong cơn mơ, hơi ngạc nhiên một chút.
“Anh đến thăm em” Lương Bình Minh hít một hơi sâu, đi đến bên cạnh phòng bệnh.
“Vậy sao?” Lương Huyền Mi nhíu mày.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi của Lương Bình Minh.
Một lúc sau, Lương Huyền Mi mở miệng trước.
“Anh hai, anh có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, không cần giấu giấu diếm diếm như vậy đâu”
“Cái này… Huyền Mi à, lần này anh hai đến đây là thay mặt người trong nhà bảo em đi mời bác sĩ Lâm xuất chiến với Lệ Vô Cực”
Lương Bình Minh hạ thấp giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1209: 1209: Chương 1208


“Là ông cả và ông hai đến bảo anh sao?
Chẳng phải em đã nói rõ ràng với họ rồi sao?
Lẽ nào họ còn muốn em nhắc lại lần nữa?”
Lương Huyền Mi tức giận nói.
“Lúc tối anh có bảo mẹ về nhà họ Lương ”
Lương Bình Minh nói.
Lời anh ta nói vừa dứt, hô hấp của Lương Huyền Mi bỗng nhiên ngừng lại.
“Anh… Anh kêu mẹ về nhà họ Lương làm gì?” Lương Huyên Mi run rẩy nói.
“Là ông cả và ông hai muốn anh làm như vậy” Lương Bình Minh thản nhiên nói.
“Cái gì?” Lương Huyền Mi như bị sét đánh, cô ấy giật nảy mình vội vàng hét lên: “Anh mau gọi họ ra đây cho em, mau lên! Lập tức bảo họ rời khỏi nhà họ Lương , rời khỏi ngay lập tức!”
Lương Huyền Mi trở nên điên cuồng, bất chấp vết thương trên cơ thể mình mà níu lấy Lương Bình Minh nói.
Nhưng Lương Bình Minh lại vô cùng thờ ơ.
“Vô dụng thôi, Huyền Mi, họ không thể ra được nữa rồi”
Lương Bình Minh khàn khàn nói: “Huyền Mi, chúng ta là người của nhà họ Lương , chúng †a không có lý gì mà chống đối lại gia tộc của mình.

Quyết sách của ông cả và ông hai đều muốn tốt cho nhà họ Lương.

Nhà họ Lương cũng cấp cho chúng ta mọi thứ, cho chúng ta áo gấm đồ ăn ngon, vinh hoa phú quý, tại sao em không chịu hiểu ra vậy?
Bác sĩ Lâm đó chỉ là một người ngoài, anh ta chịu vì em mà làm náo loạn hiệp hội võ thuật, vậy thì anh ta chắc chắn cũng sẽ vì em mà đi chiến đấu với Lệ Vô Cực.

Bây giờ em lập tức gọi điện thoại cho bác sĩ Lâm, bảo anh ta vào sáng ngày mai đến đúng giờ hẹn.

Anh đảm bảo ba mẹ chắc chắn sẽ bình an vô sự… Và cả Huyền Du nữa.

Huyền Mi à, có được không?”
Đôi mắt Lương Bình Minh ngập tràn hi vọng nhìn Lương Huyền Mi.
Nhưng một giây sau, Lương Huyền Mi đã tát một cái lên gương mặt của anh ta.
Bốp!

Tiếng tát trong trẻo vang lên trong phòng bệnh.
“Mày, mày… Mày dám đánh anh à!”
Lương Bình Minh bụm mặt, nhìn Lương Huyền Mi với vẻ không thể tượng tượng nổi.
“Anh đúng là đồ chó má! Còn không bằng một con chó!” Lương Huyền Mi quát ầm lên.
“Tao là chó má sao? Thế mày thì là gì?
Mày đừng quên! Mày cũng họ Lương ! Đó đều là người thân của mày đó! Còn mày thì sao!
Lại đi ủng hộ một người ngoài, không thèm để ý đến sống chết của người thân! Tao chó má đấy! Mày thì hơn gì tao!” Lương Bình Minh bùng nổ, lập tức nhảy dựng lên.
“Tôi không nói với anh nữa! Bây giờ tôi sẽ về nhà họ Lương ! Bác sĩ đâu! Bác sĩ”
Lương Huyền Mi kêu lên.
Rất nhanh, một bác sĩ và một y tá vội vàng chạy vào trong phòng bệnh.
“Cô có sao không? Khó chịu ở chỗ nào à?” Bác sĩ lập tức hỏi thăm.
Lương Huyền Mi nhìn vị bác sĩ này, không khỏi giật mình: “Bác sĩ Bình đâu rồi?”
“Bác sĩ Bình đã gặp tai nạn giao thông, giờ đang ở trong phòng cấp cứu, từ giờ tôi sẽ phụ trách việc trị liệu cho cô, nếu cô cảm thấy trong người không thoải mái có thể nói với tôi.” Bác sĩ kia đáp.
“Sao cơ? Tai nạn xe cộ?”
Đôi mắt Lương Huyền Mi dại ra, kinh ngạc hỏi.
Hồi chiều vẫn còn ổn mà, sao đến giờ lại bị tai nạn giao thông?
Thực sự sẽ có chuyện trùng hợp như vậy sao?
Một lúc lâu sau, Lương Huyền Mi mới khổ sở quay sang nhìn Lương Bình Minh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1210: 1210: Chương 1209


“Hiện giờ cả nhà họ Lương đều bị ép đến phát điên rồi, Huyền Mi, hẳn là mày đã hiểu được tình hình hiện tại là như thế nào, con giun xéo lắm cũng quắn, huống chỉ là con người!” lbm khàn giọng nói.

Trong đầu Lương Huyền Mi lập tức trống rỗng, đã hiểu…
Chẳng biết qua bao lâu.

Cô ấy lại quay sang nhìn bác sĩ nọ, ngẩng đầu lên, cất giọng khàn khàn: “Bác sĩ, tôi muốn… Làm thủ tục xuất viện…”
“Với tình hình bây giờ của cô thì chưa phải lúc thích hợp để xuất viện đâu, cô cần phải được chăm sóc và điều dưỡng thêm một thời gian nữa!” Bác sĩ vội vàng ngăn cản.

“Xin bác sĩ hãy giúp tôi, tôi có thể… Về nhà tự điều dưỡng…” Lương Huyền Mi nhỏ giọng nói.

“Nhưng…”
“Nhưng nhị gì mà lắm thế? Bảo anh đi làm thì cứ đi làm đi, nói nhiều thế để làm gì?”
Lương Bình Minh ngồi ở một bên la lên.

Bác sĩ nọ thấy vậy, chần chừ đôi chút rồi cũng thôi, không tiếp tục khuyên ngăn nữa.

Rất nhanh, Lương Huyền Mi đã rời khỏi bệnh viện trên chiếc xe lăn cùng với Lương Bình Minh.

Cùng lúc đó, Lâm Dương đang vội vã chạy đến bệnh viện thành phố.

Vừa xuống xe, anh đã lập tức đến phòng phẫu thuật cùng Nhụy Thi.

Anh đang sử dụng gương mặt của Bác sĩ Lâm, trong bệnh viện có rất nhiều người quen biết anh.

“Bác sĩ Lâm đến rồi!”
“Bác sĩ Lâm!”
“Chào Bác sĩ Lâm!”
Rất nhiều nhân viên y tế đều mỉm cười chào hỏi với Lâm Dương.

Lâm Dương cũng gật đầu đáp lại.

Anh cảm thấy, mỗi một nhân viên y tế đều đáng được tôn trọng, không hề phân biệt sang hèn.

Đến bên ngoài phòng phẫu thuật, Lâm Dương liền ngồi xuống ghế dài, yên tĩnh chờ đợi.

Người nhà của bác sĩ Bình cũng có mặt.

Bọn họ ôm lấy nhau, vừa căng thẳng vừa hồi hộp, đã có không ít người rơi nước mắt.

“Không cần lo lắng quá, bác sĩ Bình sẽ không sao đâu.


Lâm Dương lại gần, lên tiếng an ủi.

“Bác sĩ Lâm à, cậu nhất định phải nghĩ cách cứu con trai tôi!” Một bà lão tầm sáu bảy mươi tuổi ôm chầm lấy Lâm Dương, khóc nức nở.

Lâm Dương vỗ vai bà cụ, khàn giọng đáp: “Cứ yên tâm, có tôi ở đây rồi! Sẽ không sao.


Mọi người càng khóc to hơn.

Lúc này, Nhụy Thi ở bên cạnh đưa video hành trình vừa mới nhận được cho anh xem.

Lâm Dương đưa mắt nhìn một lúc, đồng tử co lại: “Đó là biển số xe của nhà họ Lương.


“Nhà họ Lương sao? Giám đốc Lâm, đây chưa chắc đã phải là trùng hợp.


Lâm Dương không nói gì.

TíchIl Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Một vị bác sĩ xuất hiện.

“Bác sĩ Lâm!” Bác sĩ kia nhìn thấy Lâm Dương ngay, hai mắt sáng lên.

“Tình hình của bác sĩ Bình sao rồi?” Lâm Dương hỏi thăm ngay.

“À, không bị nguy hiểm đến tính mạng, nhưng do va chạm mạnh nên anh ấy bị gãy nhiều khúc xương, nếu không nằm tĩnh dưỡng một thời gian thì không thể hồi phục được.

’ Bác sĩ nọ đáp.

Người nhà của bác sĩ Bình nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1211: 1211: Chương 1210


Chỉ cần người còn sống thì mọi thứ khác đều không xá gì.

“Cho bác sĩ Bình có được sự chăm sóc tốt nhất, tất cả các chỉ phí trị liệu sẽ do tập đoàn Dương Hoa chỉ trả.

” Lâm Dương nghiêm túc nói.

“Bác sĩ Lâm cứ yên tâm, bác sĩ Bình cũng là kho báu của bệnh viện chúng tôi, sao chúng tôi có thể chậm trễ được.

” Bác sĩ kia cười đáp.

Lâm Dương gật đầu, quay người lại nói với Nhụy Thi: “Gọi điện thoại ngay cho Mã Hải, nói ông ta cho Từ Thiên và Thủy Bình Vân đích thân dẫn người đến Yến Kinh, bảo vệ bệnh viện thành phố cho tôi, bảo đảm sự an toàn của bác sĩ Bình! Nếu có người dám gây rối ở đây thì lập tức đuổi ra ngoài cho tôi!”
“Vâng thưa giám đốc Lâm.

” Nhụy Thi gật đầu.

“Bác sĩ Lâm đang làm gì vậy? Chỉ là một vụ tai nạn giao thông bình thường thôi mà, sao anh lại có vẻ nghiêm trọng thế?” Bác sĩ kia cảm thấy hơi khó hiểu.

Lâm Dương không giải thích gì.

Lúc này, điện thoại của anh vang lên tiếng chuông.

Nhìn xem, chính là Lương Huyền Mi gọi điện đến.

Điều này khiến cho Lâm Dương cảm thấy ngạc nhiên.

“Huyền Mi, sao em lại gọi điện cho anh?
Giờ anh đang ở bệnh viện, anh sẽ sang thăm em.

” Lâm Dương nói.

“Không cần đâu anh Lâm, em đã xuất viện rồi.

” Đầu bên kia vang lên giọng nói yếu ớt của Lương Huyền Mi.

“Xuất viện?? Ai cho em xuất viện?” Lâm Dương buồn bực hỏi lại, rồi nghiêm mặt quát: “Hiện giờ thân thể em còn chưa hồi phục đâu! Quay về ngay cho anh! Sao em lại tùy tiện như vậy hả??”
Lương Huyền Mi cười gượng, thanh âm cất lên chứa đầy vẻ đau khổ.

“Anh… Giờ em đang ở bờ sông Yến Kinh, anh có rảnh không… Em muốn gặp anh…”
Nghe thấy câu này, nét mặt Lâm Dương đột nhiên cứng lại.

“Xảy ra chuyện gì rồi?”
Lương Huyền Mi không giải thích gì, chỉ nhỏ giọng thì thâm: “Anh, anh đến đây đi, có gì thì chúng ta nói trực tiếp với nhau…”
Lâm Dương không hề chậm trễ, lập tức đồng ý: “Được rồi, em cứ ở đó chờ anh, anh Sẽ tới ngay!”
Nói xong, anh liền dẫn theo Nhụy Thi vội vã đến bờ sông Tây.

Con sông này là dòng sông duy nhất ở Yến Kinh, cũng là một con sông nhân tạo.

Hai bên bò sông có thể nói là nơi có cảnh đẹp nhất Yến Kinh, đêm đến có không ít người ra đó tản bộ.

Nhụy Thi lái xe như bay, sau hai mươi phút hai người đã đến nơi.

Giờ phút này, Lương Huyên Mi đang ngôi một mình trêu xe lăn, ở bên bờ sông thưởng thức cảnh đẹp nơi này.

Gió nhẹ nhàng lướt qua, mái tóc cô ấy hơi bay theo gió, cho cô ấy thêm vài phần điềm tĩnh.

Có người thợ chụp ảnh tình cờ đi ngang qua đó, không nhịn được mà chụp cho cô một tấm.

Lâm Dương lắng lặng đứng nhìn, chờ người kia chụp ảnh xong mới tiến lên.

“Huyền Mi, sao em lại chạy đến đây rôi?”
“Anh…”
Lương Huyền Mi hơi nghiêng đầu, khẽ gọi một tiếng.

Đập vào mắt Lâm Dương là một gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt và tiều tụy.

Bờ môi cô ấy không hề có chút huyết sắc, đôi mắt ảm đạm, dưới đáy mắt còn có vẻ cô đơn nồng đậm.

“Đã có chuyện gì xảy ra?”
Lâm Dương khàn giọng hỏi.

“Không có gì đâu.


Lương Huyền Mi nở nụ cười, quay đầu lại nhìn về phía dòng sông: “Anh, đó chính là điều em muốn nói với anh, không có chuyện gì cả.


 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1212: 1212: Chương 1211


“Có gì thì cũng nên về rồi nói chứ? Dù em đã được dùng thuốc mỡ ngọc bích đen rồi nhưng vết thương trên người em không hề nhẹ chút nào, không chịu được gió đâu, em nên về sớm đi, điều dưỡng tốt thân thể mới được.

” Lâm Dương nói.

“Không được đâu anh… Vết thương cũng có thể từ từ chữa trị, mà gió ở đây thì không phải lúc nào cũng có thể yên tĩnh được như bây giò, trước kia khi em ở Yến Kinh thích nhất là ra đây tản bộ một mình, dù nơi này ở giữa chốn phồn hoa, nhưng khi ngắm nhìn cảnh sắc nơi này, trong lòng em đều thấy bình tĩnh đến lạ.


Lương Huyền Mi đáp.

“Thật chăng?”
Lâm Dương nhướng mày lên, anh luôn có cảm giác Lương Huyên Mi đang có chuyện gì đó giấu diễm mình… “Anh, khi nào thì anh vê?”
Lúc này, Lương Huyền Mi lại lên tiếng.

“Về? Về đâu?”
“Đương nhiên là Giang Thành rồi.


Lương Huyền Mi nhìn anh.

“Đang yên đang lành, sao em lại muốn anh trở về đó?”
Lâm Dương nhìn cô ấy với vẻ khó hiểu.

Lương Huyền Mi chớp mắt mất cái, cười gượng: “Anh… Em muốn gặp mặt chị dâu đó… Bây giờ anh trở về, dẫn chị dâu tới gặp em được không?”
“Chuyện này à…”
Lâm Dương có chút bối rối, không biết nên đáp thế nào.

“Sao thế anh? Không được ạ?”
“Không phải vậy… Chị dâu em có hơi bận bịu, có lẽ sẽ không có thời gian tới đâu.


Lâm Dương cười khổ.

“Anh, có thể cho em tùy hứng một lần được không?”
“Sao thế?”
“Em muốn được gặp chị dâu, dù chị ấy không muốn tới thì anh cũng nghĩ cách giúp em gọi chị ấy tới, được không anh?” Lương Huyền Mi nghiêm túc đề nghị.

“Chuyện đó…”
“Anh à… Xin anh đó, chỉ cần anh đồng ý với em chuyện này thì anh muốn em làm gì em đều nghe anh…”

“Vậy để anh gọi điện cho chị dâu em hỏi thăm một chút…”
“Cần gì phải gọi điện? Anh về thẳng Giang Thành rồi dẫn chị ấy tới đây là được!
Chuyện này anh phải thể hiện cực kỳ thành ý đó nhé! À đúng rồi, em có cái này cho anh!”
Lương Huyền Mi đột nhiên tháo sợi dây chuyền đang đeo trên cổ ra, đưa cho Lâm Dương.

Lâm Dương vô cùng kinh ngạc.

“Anh nói với chị ấy là, đây là em tặng chị ấy, hẳn là đã đủ biểu đạt thành ý của em rồi đúng không? Em nghĩ chắc chắn chị ấy sẽ tới thôi, anh mau đi đi…” Lương Huyền Mi nài nỉ.

Lâm Dương cầm lấy sợi dây chuyền đó, hơi nhíu mày, anh vẫn thấy có gì đó không đúng.

“Anh à, chẳng lẽ đến một thỉnh cầu nho nhỏ thế này anh cũng không đồng ý sao?”
Thấy Lâm Dương chần chừ mãi không đáp ứng, hai mắt Lương Huyền Mi rưng rưng ngập nước, tỏ vẻ vô cùng tủi thân.

Lâm Dương dễ bị trúng chiêu này nhất.

Thấy Lương Huyền Mi rưng rưng nước mắt nhìn mình, Lâm Dương chẳng còn cách nào khác nữa, chỉ có thể nhắm mắt đưa chân: “Rồi rồi, anh đồng ý với em, bây giờ anh sẽ đi mời chị dâu của em đến đây, được chưa nào? Em đừng làm ra vẻ như sắp sinh ly tử biệt đến nơi như thế, có phải chuyện gì to tát đâu.

“Vậy thì… Đêm nay anh về Giang Thành, đến sáng mai có thể dẫn chị dâu đến được không?” Nước mắt bên khóe mi Lương Huyền Mi biến mất không còn gì, vội vàng nói.

“Đi luôn đêm nay sao? Gấp vậy cơ à?”
Lâm Dương có chút bất ngờ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1213: 1213: Chương 1212


“Em chỉ muốn được sớm gặp chị dâu thôi mà.


“Chuyện này…”
“Hay là thế này vậy, đêm nay anh quay về, bàn chuyện với chị dâu xong, sau đó để chị ấy có nửa ngày giải quyết công việc, tối mai chúng ta sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm, được không anh?”
“Tối mai à… Được rồi.

” Lâm Dương thở dài, rồi nói tiếp: “Để anh đưa em về, sau khi em về rồi anh sẽ ra sân bay đặt vé.


“Anh cứ đi trước đi, em muốn ngồi đây hóng gió thêm chút nữa, thời gian qua đã xảy ra quá nhiều chuyện, em muốn tĩnh tâm.


Lương Huyền Mi thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói.

Lâm Dương nhíu mày.

Lương Huyền Mi lại nở nụ cười với anh: “Anh à, em không có việc gì đâu mà, anh đi về đi!”
“Vậy em… Nhớ về sớm nhé…”
“Anh yên tâm đi, chốc nữa em sẽ về ngay, em đã gọi điện cho Bình Minh rồi, tối nay anh ấy sẽ lái xe đến đón em…”
“Vậy được rồi, anh về trước đây!”
Lâm Dương không thể nói gì thêm nữa, quay người rời đi.

Lương Huyền Mi lẳng lặng nhìn theo bóng lưng của Lâm Dương, rồi nước mắt lại rơi xuống một lần nữa.

“Giám đốc Lâm!”
Nhụy Thi đừng chờ Lâm Dương bên cạnh xe, khẽ gật đầu.

“Giúp tôi đặt một vé máy bay đến Giang Thành ngay đêm nay.

” Lâm Dương lấy một bao thuốc lá ra từ trong túi áo, châm một điếu, từ tốn nói.

“Đến Giang Thành? Đã xảy ra chuyện gì vậy thưa giám đốc? Sao lại phải đi gấp như vậy?” Nhụy Thi giật mình hỏi.

“Cô đừng hỏi, cứ đi đặt vé đi.


“Vâng thưa giám đốc, mà… Đặt vé lúc mấy giờ thì được ạ?”
“Ừm… Trước 12 giờ đi!”
“Vâng, chờ một lúc nữa tôi sẽ đưa anh ra sân bay.


“Không cần đâu, tôi sẽ tự lái xe đến đó, còn cô hãy giúp tôi, ở đây theo dõi Lương Huyền Mi! Khi nào cô ấy trở về nhà thì cô gọi điện báo cho tôi.

” Lâm Dương nói.

“Vâng.

” Nhụy Thi gật đầu.

Lúc này Lâm Dương mới lái xe rời khỏi.

Nhụy Thi vào một quán trà sữa bên bờ sông, ngồi đó, gọi một cốc trà sữa, nhìn Lương Huyền Mi thông qua cửa sổ.

Nhưng mà Lương Huyền Mi cứ ngồi yên một chỗ thế kia, không hề nhúc nhích, thật kỳ lạ.

Cứ thế, một tiếng đồng hồ trôi qua.

Trà sữa của Nhụy Thi đã lạnh rồi.

Không ổn.

Nhụy Thi nhíu mày đứng dậy.

Đúng lúc này, Lâm Dương gọi điện thoại đến.

“Tôi đã đến sân bay rồi, Huyền Mi đã về chưa?” Lâm Dương hỏi.

“Vẫn chưa thưa giám đốc, cô Huyền Mi đã ngồi hơn một tiếng rồi.

” Nhụy Thi báo cáo.

“Sao cơ?”
Lâm Dương ngạc nhiên: “Lương Bình Minh không đến đón cô ấy sao?”
“Tôi không nhìn thấy ai tiếp cận cô ấy cả.


Nhụy Thi nói.

Lâm Dương nhíu chặt mày, vốn anh đang chuẩn bị đi qua cửa an ninh cũng chợt dừng bước.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1214: 1214: Chương 1213


“Cô qua đó giục cô ấy đi, nói cô ấy về nhà.

” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Vâng”
Nhụy Thi gật đầu, lập tức ra khỏi cửa hàng trà sữa, bước lại gần Lương Huyền Mi.

Chẳng biết vì sao, trái tim Nhụy Thì lại đập mạnh lạ thường.

Biểu hiện của Lương Huyền Mi rất kỳ quái.

Ai đi hóng gió lại ở lại lâu đến thế này?
Quá bất thường…
Nhụy Thi từ từ tiếp cận, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lương Huyền Mi.

Cô ấy không hề cúp máy.

Bởi vì Lâm Dương cũng đang chờ kết quả ở đầu máy bên kia.

Nhưng, đúng lúc này, Lương Huyền Mi cử động!

Cô ấy nhìn quanh một hồi, như là đang đánh giá những người xung quanh.

Lâm Dương đã yêu cầu Nhụy Thi, chỉ cần âm thầm quan sát là được, vậy nên Nhụy Thi lập tức lùi ra sau một gốc cây, tránh khỏi tầm mắt của Lương Huyền Mi.

Đêm đã về khuya, 11 giờ tối, bên bờ sông đã không còn một bóng người.

Nhìn quanh một hồi, thấy xung quanh không còn ai nữa, Lương Huyền Mi đột nhiên lẩy bẩy di chuyển xe lăn, đến gần hàng rào bảo vệ bên bờ sông, rồi khổ sở vịn tay lên đó, run rẩy đứng dậy khỏi xe lăn.

Hô hấp của Nhụy Thi lập tức dồn dập, cô ấy đã nhận ra điều gì đó, chạy như bay đến chỗ Lương Huyền Mi.

Nhưng… Không kịp rồi!
Lương Huyền Mi dồn hết sức lực còn lại của mình, nâng người lên qua hàng rào bảo vệ, rơi thẳng xuống sông.

“Đừng!!” Nhụy Thi kêu lên một tiếng thảm thiết.

Ùm!
Bọt nước văng lên tung tóe.

Lương Huyền Mi đã rơi xuống sông.

Nhụy Thi không còn nghĩ được gì thêm nữa, lập tức nhảy theo, muốn xuống cứu Lương Huyền Mi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hình như có người rơi xuống sông rồi!”
“Mau mau đi cứu người đi!”
“Nhanh báo công an!”
Có vài người ở phía xa đã chú ý đến động tĩnh bên này, nhân viên trong cửa hàng trà sữa cũng vội vàng chạy ra.

Tất cả mọi người cùng tụ tập lại bên bờ sông, nhìn xuống dưới đó.

Vài người biết bơi cũng lập tức cởi bỏ áo ngoài, nhảy xuống dưới sông.

Nhưng sau khi Lương Huyền Mi và Nhụy Thi nhảy xuống, mặt nước lại trở nên yên tĩnh lạ thường, không hề có chút gợn sóng nào.

Dù mọi người muốn cứu cũng không thể tìm thấy người.

Bên phía sân bay.

Lâm Dương đứng cầm điện thoại trong tay, gương mặt không hề thay đổi, đứng trước cửa kiểm tra an ninh.

Lúc này, tay anh đang run.

Anh đã đoán được.

Nhưng tất cả… Đã quá muộn!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1215: 1215: Chương 1214


Anh biết nhất định Lương Huyền Mi đang có chuyện gì giấu diếm anh, mà lại cố tình muốn anh quay về Giang Thành, cũng chỉ để giữ chân anh ở đó…
Lâm Dương buông điện thoại ra, rảo bước ra ngoài sân bay, đi xuống bãi đỗ xe, nhanh chóng lái xe quay lại bờ sông Tây.

Số máy của Nhụy Thi biểu hiện trạng thái †ắt máy.

Lâm Dương đành phải gọi điện cho Mã Hải, bảo ông ta thu xếp cho người đến điều tra một chút.

Đến khi Lâm Dương lo lắng đến được bờ sông Tây, thấy ở đó đang có một đám người tụ tập.

Xe lăn mà Lương Huyền Mi ngồi đang lẻ loi đứng ở đằng đó.

Càng lộ ra vẻ cô đơn…
Mọi người đứng sát bên hàng rào, chỉ trỏ xuống dưới sông, bàn tán xôn xao.

“Thật đúng là ngốc quái”
“Đúng thế, sao lại có thể nghĩ quẩn như vậy chứ…”
Người trẻ tuổi bây giờ thật là.

: Những tiếng xì xào vang lên.

Lâm Dương rảo bước lại gần.

“Xảy ra chuyện gì thế?”
“Chuyện gì à? Nhảy sông đó!” Một người đàn ông trung niên lắc đầu.

“Nhảy sông? Ai nhảy?” Hô hấp của Lâm Dương như ngừng lại, run rẩy hỏi tiếp.

“Làm sao tôi biết được, nghe nói là một cô gái ngồi xe lăn, còn có một người nữ nhảy theo cứu! Hai người thi nhau nhảy xuống đó!”
Người đó trả lời.

Trái tim của Lâm Dương như bị treo ngược lên cao.

Nhìn mặt nước yên tĩnh kia, anh lập tức cởi bỏ áo khoác, muốn nhảy xuống.

Người bên cạnh vội vàng cản lại.

“Cậu trai cậu định làm gì đó?”
“Đương nhiên là cứu người!” Lâm Dương quát.

“Cứu gì giờ này nữa, đều được vớt lên đưa đến bệnh viện cả rồi!” Một người phụ nữ xen vào.

Lâm Dương hơi giật mình, quay người hỏi vội: “Chị có biết là bệnh viện nào không?”

“Hình như là xe của bệnh viện thành phố đến…”
Có người thì thào.

Lâm Dương nghe vậy, lập tức xông ra ngoài, leo lên xe, phóng như bay đến bệnh viện thành phố.

Vừa đến nơi, đã thấy một người đàn ông mặc tây trang đi tới đón.

“Giám đốc Lâm! Tôi đã tìm hiểu sơ qua tình hình, có vẻ cô Huyền Mi vô tình trượt chân ngã xuống, còn cô Nhụy Thi nhảy xuống cứu người, nhưng do cô Nhụy Thi không thành thạo lắm nên đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng may những nhân viên trong quán trà sữa gần đó bơi giỏi nên cứu được cả hai người, trước mắt hai người đang được đưa vào cấp cứu!” Người đó nói.

“Bác sĩ cấp cứu là ai?” Lâm Dương vội hỏi.

“Là chủ nhiệm Trung của bệnh viện thành phố.


“Đưa tôi đến phòng cấp cứu ngay!” Lâm Dương quát.

“Vâng thưa giám đốc Lâm, mời anh đi bên này.


Người kia gật đầu liên tục, dẫn đường cho Lâm Dương đến phòng cấp cứu.

“Ồ? Sao Bác sĩ Lâm lại đến đây?”
Thấy Lâm Dương đến, những bác sĩ đi ngang qua đều thấy bất ngờ, Nhưng hiện tại Lâm Dương đang lo lắng cuống cuồng, không có thời gian chào hỏi với họ.

Biết Lâm Dương đến, bác sĩ Trung ở trong phòng cấp cứu lập tức mở cửa ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1216: 1216: Chương 1215


Lâm Dương đã thay xong quần áo, vào thẳng bên trong.

“Bác sĩ Lâm!” Bác sĩ Trung và mấy nhân viên đều gật đầu chào hỏi.

“Tình hình hiện tại sao rồi?”
Lâm Dương cắn răng hỏi thăm.

“Có rất nhiều nước trong phổi! Phải súc ruột nữa, trừ việc đó ra thì hô hấp của cô Huyền Mi đây cũng có vấn đề, có thể là do biến chứng của vết thương ngày trước!” Bác sĩ Trung nghiêm túc nói.

“Mọi người tiếp tục sử dụng phương pháp cũ để cấp cứu, tôi sẽ dùng ngân châm để ổn định mạch cho cô ấy.


Lâm Dương trầm giọng nói, rồi quay người lấy ra vài cây ngân châm mang theo bên mình, phối hợp với bác sĩ Trung.

Tình hình của Nhụy Thi tạm ổn.

Cô vừa uống quá nhiều nước sông, việc cứu cô tính ra vẫn tương đối dễ dàng.

Tình hình của Lương Huyền Mi lại rất tệ.

Cô ấy bị thương khắp người, lại còn ngâm mình trong nước sông trong thời tiết lạnh giá này đã gây ra nhiễm trùng vết thương.

Nhiều loại biến chứng bộc phát, các triệu chứng khác nhau xuất hiện, tính mạng của cô ấy đang bị đe dọa.

Lâm Dương châm cứu cho cô, c*m v**.

thân thể của cô từng cây kim châm, đồng thời lấy ra nhân sâm hoàng đế, cắt ra một miếng nhỏ, nướng một chút trên đèn cồn, cho vào trong miệng cô.

Giờ anh cảm thấy tuyệt vọng.

Sử dụng tất cả các thứ đồ tốt mà mình có.

Bác sĩ Thâm và những người khác cũng mồ hôi nhễ nhại, cố gắng hết sức để cứu chữa.

Cả phòng mổ vừa căng thẳng vừa áp lực.

Sau năm giờ, mọi người mới dừng lại động tác.

“Bác sĩ Lâm, tiếp theo phải dựa vào vận may của cô Huyền Mi!” Bác sĩ Thâm đặt dụng cụ phẫu thuật xuống, trầm giọng nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương gật đầu, không nói gì.

Nước trong cơ thể Lương Huyền Mi đã được rút hết, các vết thương của cô đã được làm sạch, khử trùng và khâu lại.

Nhưng… cô hôn mê vì não thiếu dưỡng khí.

Nếu cô ấy có thể tỉnh lại trong mười giờ tới, mọi thứ sẽ ổn và cô ấy sẽ bình phục.

Nhưng nếu cô ấy không thể tỉnh dậy trong vòng mười giờ …
Sau này, cô ấy sẽ là người thực vật.

Bác sĩ Thâm hiểu, Lâm Dương càng hiểu Vì vậy anh không nói lời nào.

Cũng nhờ nhân sâm mới kéo dài cuộc sống của cô ấy, nếu không những vết thương bị nhiễm trùng có thể khiến cô ấy chết.

“Đưa bệnh nhân đến phòng chăm sóc tích cực!”
“Vâng: Y tá gật đầu rồi đẩy Huyền Mi ra.

Lâm Dương cũng mệt mỏi bước ra khỏi phòng mổ.

“Chủ tịch Lâm!”
Người đàn ông đứng đợi bên ngoài bước tới.

“Sắp xếp vài người ở đây chăm sóc Nhụy Thi và Huyền Mi, còn nữa, Huỳnh Lam và Thủy Bình Vân đến chưa?” Lâm Dương khàn giọng hỏi.

“Đến rồi, họ đang ở cổng bệnh viện.


Người đàn ông nói.

“Gọi bọn họ tới gặp tôi.

” Lâm Dương thì thào nói, sau đó đi tới đầu cầu thang, mở cửa sổ, châm một điếu thuốc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1217: 1217: Chương 1216


Một phút sau, Thủy Bình Vân và Huỳnh Lam chạy đến chỗ họ.

“Chủ tịch Lâm!”
Cả hai kêu lên.

“Chuyện … chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Lâm Dương nói.

“Chuyện này…chúng tôi không rõ ràng lắm.

“Chúng tôi vừa mới nghe được ông hai nhà họ Lương đã đến bệnh viện vào chiều nay rồi sau đó cô Huyền Mi đã được xuất viện.

Ngoài ra, nhà họ Lương đột ngột đóng cửa và không có thành viên nào trong gia đình rời khỏi nhà họ Lương mà không được phép và mẹ nuôi của cậu là bà Thu Yến cũng đột ngột trở về nhà họ Lương …” Huỳnh Lam nói.

“Chuyện này hẳn là có liên quan đến Lệ Vô Cực.

” Lâm Dương nghĩ, mặt không chút thay đổi nói.

“Chủ tịch, chuyện Lệ Vô Cực hẹn thách đấu với cậu đã lan khắp Yến Kinh.

Hiện tại giới võ học cổ truyền đang chấn động.

Rất nhiều người đang chú ý đến chuyện này.

Nhiều người vội vã đến Yến Kinh ngay trong đêm.

Muốn tận mắt chứng kiến trận đấu giữa cậu và Lệ Vô Cực! “

ppjpg


Thiên Kiêu cùng giao đấu, mười năm qua chưa từng có!
Ai không hào hứng? Ai mà không h*m m**n?
Cả hai người cũng có chút trông chờ.

Nhưng tâm trí hiện tại của Lâm Dương hoàn toàn không hướng tới chuyện này.

Anh hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Tới nhà họ Lương trước.


“Bây giờ?” Huỳnh Lam cẩn thận hỏi.

“Ừ” Ánh mắt Lâm Dương lạnh lùng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tôi phải tìm hiểu nguyên nhân khiến em gái tôi tự sát, mẹ nuôi của tôi cũng là người nhà họ Lương , tôi cũng biết đến tính tình của nhà họ Lương ! Nếu mẹ nuôi tôi ở đó, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, chuyện này tôi phải hỏi Lương Hồ Khiếu, họ phải cho tôi một lời giải thích! “
Nói xong, Lâm Dương vẩy tàn thuốc, sải bước đi ra khỏi bệnh viện.

Hai người kia vội vàng đuổi theo.

Thủy Bình Vân tìm mấy người có năng lực đi cùng.

Ngay sau đó, một vài chiếc ô tô chạy về phía nhà họ Lương.

Trước cổng nhà họ Lương.

Lúc này, cánh cửa đã đóng lại.

Huỳnh Lam xuống xe, chạy đến ấn chuông cửa bên cạnh.

“Aj?”
Một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên từ chuông cửa.

“Bác sĩ Lâm ở Giang Thành, muốn gặp ông chủ nhà họ Lương !” Huỳnh Lam hét lên.

Giọng nói rơi xuống, chuông cửa im lặng một lúc.

.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1218: 1218: Chương 1217


Ngay sau đó, cánh cửa chậm rãi mở ra, một bóng người bước tới, hơi cúi đầu chào Lâm Dương vừa bước xuống xe: “Anh Lâm, mời anh theo tôi.

Ông chủ chúng tôi đã chờ anh rất lâu rồi!”
“Cái gì? Lương Hồ Khiếu biết tôi đến sao?”
Lâm Dương ngây người hỏi.

“Biết, đương nhiên biết, lúc cô Huyền Mi gặp tai nạn, ông chủ đoán được cậu sẽ đích thân đến nhà, bác sĩ Lâm, ông chủ đã chuẩn bị sẵn trà rồi!” Người đàn ông cười nói.

Huỳnh Lam và Thủy Bình Vân lắng nghe, bốn mắt nhìn nhau.

Lâm Dương mặt không chút thay đổi bước vào trong…
Mọi người chắc là hiểu ý của tôi!
Trong phòng khách nhà họ Lương.

Đúng lúc này, tất cả những người đứng đầu của nhà họ Lương đều tập trung tại đây.

Lương Hồ Khiếu, người quản lý nhà họ Lương , Lương Khánh Tùng, người quản lý chỉ thứ hai và Lương Vệ Quốc, người quản lý chỉ thứ ba, tất cả đều đang ngồi bên trong.

Mọi người có vẻ mặt khác nhau, và họ đều rất nghiêm túc.

Không khí trong phòng có chút áp lực.

Nhưng Lương Hồ Khiếu và một vài người trông vẫn bình tĩnh.

Bọn họ đang uống trà, nhìn về hướng cửa chính, vẻ mặt bình tĩnh.

Lương Thu yến và gia đình Lương Phong Liêm vẫn chưa đến.

Lương Hồng Anh và Lương Đức Khanh đứng phía sau Lương Vệ Quốc, hai người họ đang trong tâm trạng lo lắng và ánh mắt không ngừng chuyển động.

Đúng lúc này, Lâm Dương bước vào.

Mọi con mắt đều đổ dồn vào anh ấy.

“Đã đến lúc…”
Lương Vệ Quốc thầm thở dài.

Đôi mắt Lương Hồng Anh hiện lên sự lo lắng.

Họ biết người này là ai.

Lương Vệ Quốc đã cố tránh xung đột giữa gia đình họ Lương và Lâm Dương, hy vọng sẽ sửa chữa khoảng cách do mâu thuẫn trước đó tạo ra.

Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ rằng tình hình sẽ trở nên không thể kiểm soát được như vậy…
“Bác sĩ Lâm tới, thật là vinh dự cho nhà họ Lương chúng tôi! Nào bác sĩ Lâm, mời ngồi!
Uống trà!”
Lương Hồ Khiếu đứng lên với một nụ cười và nhiệt tình nói.

Lâm Dương cũng không khách khi, ngồi xuống ghế, sau đó châm một điếu thuốc.

“Mọi người đều biết chuyện gì, đúng không?”
Anh nhả khói thuốc và hỏi một cách bình tĩnh.

“Tôi biết, chúng tôi chỉ có thể bày tỏ sự tiếc nuối về sự việc của Huyền Mi.

Chúng tôi thực sự không ngờ rằng con bé Huyền Mi lại làm một điều ngu ngốc như vậy.

Chao ôi, không nên…không nên… “Lương Hồ Khiếu thở dài và nói với vẻ tiếc nuối.

“Vậy thì, ai có thể nói cho tôi biết, em gái tôi đang ở bệnh viện rất tốt, tại sao lại đột ngột xuất viện, tại sao lại muốn chạy đi nhảy sông? Ai gây áp lực cho con bé?” Lâm Dương hỏi lại, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ lạnh lùng không dám nhìn vào.

“Không ai gây áp lực cho cô ấy…Chúng tôi đều là họ Lương , vậy làm sao chúng tôi có thể hại cô bé được? Nếu thực sự nói đến áp lực… Tôi nghĩ đó phải là Lệ Vô Cực! Cậu đã nghe về anh ta, phải không? Lệ Vô Cực muốn đánh với cậu nên đã chạy đến bệnh viện đưa thư khiêu chiến cho con bé, có lẽ con bé không muốn liên lụy đến cậu nên mới làm ra chuyện ngu ngốc như vậy…” Lương Hồ Khiếu cười nói.

“Thật sao?” Lâm Dương lại uống một ngụm trà, rơi vào yên lặng.

“Cậu Lâm, tôi có thể hỏi cậu một câu được không, mối quan hệ giữa cậu và Huyền Mi là gì?” Lương Hồ Khiếu cẩn thận hỏi.

“Chuyện này có quan hệ gì với ông?”
Lâm Dương hỏi ngược lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1219: 1219: Chương 1218


“Haha, đừng hiểu lầm tôi, bác sĩ Lâm, tôi không có ý gì khác, tôi chỉ nghĩ rằng nếu bác sĩ Lâm quan tâm đến Huyền Mi, nhà họ Lương của chúng tôi rất sẵn lòng gả con bé cho cậu!” Lương Hồ Khiếu mỉm cười.
Những người trong nhà họ Lương ở đấy khẽ nổi lên tâm tư .
Nếu được như vậy thì quả là một điều tuyệt vời đối với gia đình họ Lương .
Bác sĩ Lâm có thể nói là người tài trời sinh.
Y thuật của anh ấy là độc nhất vô nhị, võ thuật của anh ấy cũng là hơn người.
Cộng với thân phận là Thiên Kiêu, Chủ tịch Tập đoàn Dương Hoa, người sáng lập ra Học viện phái Nam y…
Một loạt thân phận này đủ để kéo cả nhà họ Lương lên hàng ngũ các gia tộc đứng đầu!
Nhiều người đã phấn khích.
Nhưng Lâm Dương lắc đầu.
“Tình cảm của tôi dành cho Huyền Mi chỉ là quan hệ anh em cơ bản và không có bất cứ thứ tình cảm nam nữ nào xen giữa.

Đừng hiểu lầm tôi.

Ngoài ra, tôi đến đây không phải để nói chuyện tạo quan hệ với nhà họ Lương của ông.

Tôi chỉ muốn hỏi chuyện của em gái tôi.

Lương Hồ Khiếu, tôi không phải đồ ngốc.

Lệ Vô Cực đang nhắm vào tôi, Huyền Mi chắc chắn biết rằng cho dù cô ấy có tự sát, Lệ Vô Cực cũng không thể ngừng giao chiến với tôi, vì vậy cô ấy không thể vì chuyện này mà nhảy sông được! Phải có lý do khác”.
“Cậu cho rằng có chuyện gì xảy ra với Huyền Mi, chẳng lẽ là do người nhà họ Lương của tôi?” Lương Hồ Khiếu hỏi ngược lại.
“Tại sao Huyền Mi lại xuất viện?”
“Có thể cô ấy cảm thấy rằng môi trường bệnh viện không phù hợp và cô ấy muốn nghỉ ngơi ở nhà.”
“Nhưng những gì tôi nghe được là Lương Khánh Tùng đã đến bệnh viện và buộc cô ấy phải xuất viện!”
“Ồ? Khánh Tùng… có chuyện như vậy sao?” Lương Hồ Khiếu quay đầu lại.
“Anh cả, dù sao tôi cũng là người lớn trong nhà, quan tâm đến bọn trẻ, đến bệnh viện thăm Huyền Mi.

Vậy đó, muốn xuất viện hay không là tùy con bé.

Tôi không phải bác sĩ.

Làm sao có thể ép nó xuất viện được?”
Lương Khánh Tùng lắc đầu, không thừa nhận.
“Cậu Lâm, cậu thấy đấy…” Lương Hồ Khiếu nhìn Lâm Dương cười.

Lương Khánh Tùng không chịu thừa nhận, Lâm Dương cũng không thể bắt ông ta thừa nhận.
Nhưng Lâm Dương đã đoán ra được điều này từ lâu.
Anh lấy điện thoại ra, đưa cho Huỳnh Lam bên cạnh.
Huỳnh Lam lập tức tìm một đoạn video bên trong, đưa cho Lương Hồ Khiếu xem.

Lương Hồ Khiếu nhìn một cái, lông mày của ông ta chợt cau lại.
Hình ảnh trong video là một vụ tai nạn giao thông.
Mà tai nạn giao thông này chính xác là vụ giao thông của bác sĩ họ Triệu…
“Cậu ấy là học trò của tôi, biển số xe…là xe của nhà họ Lương ?” Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Cậu Lâm, đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.

Tôi nghĩ nên để cảnh sát điều tra.”
Lương Hồ Khiếu nói.
“Lương Hồ Khiếu, điều tôi không thích nhất là nói chuyện với mọi người về bằng chứng, bởi vì tôi không nghĩ nó cần thiết! Tại sao ông phải dựa vào lời nói của mình để giải quyết những việc có thể giải quyết bằng vũ lực? Tôi không ở đây để đối chất với ông, tôi ở đây để đòi công bằng, các ông hãy cho tôi một lời giải thích, nếu không, chúng ta không cần thiết ngồi đây uống trà!” Lâm Dương đứng lên nói.
“Cậu Lâm! Cậu quá kiêu ngạo rồi! Đây là nhà họ Lương !” Lương Khánh Tùng tức giận đập bàn.
“Nhà họ Lương ?” Lâm Dương quay đầu khịt mũi, “Là cái gì vậy?
“Cậu!!”
Người nhà họ Lương vô cùng tức giận, tất cả đều đứng lên nhìn chằm chằm Lâm Dương.
“Bình tĩnh đi!”
Lương Hồ Khiếu giơ tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống.
Lúc này mọi người mới tạm hòa hoãn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1220: 1220: Chương 1219


“Cậu Lâm, cậu có mối quan hệ như vậy với Huyền Mi, mà Huyền Mi là người nhà họ Lương của chúng tôi.

Thực ra, chúng ta nên có quan hệ tốt.

Giữa chúng ta không nên có xích mích! Phải không?” Lương Hồ Khiếu cười.

Lâm Dương im lặng.

Lương Hồ Khiếu im lặng nhìn anh ta, sau đó cười toe toét: “Không có vấn đề gì, bác sĩ Lâm, hay chúng ta giao dịch một chút!
“Giao dịch gì?”
“Như thế này, nếu cậu thay chúng tôi đấu với Lệ Vô Cực, chúng tôi sẽ giao cho cậu người đã gây tai nạn với bác sĩ họ Triệu kia, được không?” Lương Hồ Khiếu nói.

“Cho cho tới bây giờ, ông vẫn chưa đoán ra được mục đích tôi tới đây?”
Lâm Dương cau mày nói.

“Bác sĩ Lâm không đồng ý sao?”
Lương Hồ Khiếu nheo mắt lại nhìn về phía Lâm Dương.

“Xem chừng thì chúng tôi không quá vừa ý đâu!”
Lâm Dương lắc đầu, dường như lười phải tốn nước bọt thêm nữa.

“Bác sĩ Lâm, tôi đã thể hiện hết thành ý của mình với các người rồi!”
Khuôn mặt của Lương Hồ Khiếu tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Lâm Dương không để ý đến Lương Hổ Khiếu nữa, mà nhìn vê phía Lương Vệ Quốc: “Lương Vệ Quốc, nói cho tôi biết có phải đám người Lương Khánh Tùng đã c**ng b*c Hồng Mi, đến nỗi khiến Hồng Mi phải nhảy sông hay không?”
“Việc này… Khuôn mặt của Lương Vệ Quốc trở nên khó xử.

Ông cũng là người nhà họ Lương , nếu như nói thật cho Lâm Dương biết, vậy thì chính là đã phản bội lại với gia tộc.

“Nếu ông đã không nói vậy thì thôi đi vây, tôi vẫn cứ nên chiếu theo cách riêng của bản thân để giải quyết chuyện này!”
Lâm Dương dí đầu thuốc lá xuống đất rồi đi vê phía Lương Khánh Tùng.

“Bác sĩ Lâm, chớ nên làm bậy!”
“Bác sĩ Lâm, có chuyện gì thì chúng ta cứ ngôi vào từ từ bàn bạc mài Lương Hồng Anh, Lương Vệ Quốc vội vàng đứng lên, gấp gáp kêu to.

Nhà họ Lương cũng trỏ nên căng thẳng hơn.

Nhưng Lâm Dương đã lười để ý đến bọn họ.

“Bàn bạc cái gì đó không cần thiết nữa rồi, tôi đã nói rồi, tôi không phải là một tên chỉ biết nói cho là sướng mồm đâu Lâm Dương bình tĩnh nói, tốc độ của mỗi bước chân tăng nhanh hơn.

Hai người nhà họ Lương kia nhận ra được tình hình lúc này đã trở nên không hay rồi, lập tức đứng, lên, chăn đường trước mặt Lâm Dương.

Nhưng một giây sau, hai người Huỳnh Lam và Thủy Bình Vân đã xông lên, trực tiếp đẩy hai người ra.

“Các người làm gì đấy?”
“Đây là nhà họ Lương , còn chưa đến lượt các người lộng hành ở đây đâu?”
“Muốn chết rồi sao?”
“Cậu nghĩ rằng nhà họ Lương của chúng tôi dễ chơi lắm có phải không?”
Những giọng nói giận dữ liên tục truyền đến, tất cả những người trong gia đình nhà họ Lương đều xúm lại, vây lấy anh, khí thế hùng hổ hung ác nhìn chằm chằm đám người của Lâm Dương.

Đám người Thủy Bình Vân và Huỳnh Lam lập tức cảm thấy áp lực tăng cao, nhưng cũng không dám lùi bước về sau.

Hôm nay Lâm Dương vốn là muốn ôm tâm trạng đại náo nhà họ Lương mà đến đây.

“Bác sĩ Lâm!”
Lương Hồ Khiếu buông tách trà trong tay xuống, cũng đứng lên, nụ cười trở nên nhạt nhòa, biểu cảm trở nên thận trọng: “Tôi biết, cậu muốn có một cách giải quyết rõ ràng, thật ra thì tôi cũng có thể cho cậu thôi, chỉ là nếu như cậu thô lỗ như thế, vậy thì cũng không thể thành được, chuyện này truyền ra bên ngoài, nhà họ Lương của tôi không phải sẽ trở thành trò cười của cái đất Yến Kinh này rồi sao? Đến lúc đó người người đều nghĩ rằng nhà họ Lương của tôi đây cũng chỉ là một trái hồng mềm, không phải là người họ Lương sau này sẽ ngày ngày bị người ta bắt nạt hay sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1221: 1221: Chương 1220


“Không nói được gì hay ho cả, hoặc là chủ động giao ra người đã động đến Huyền Mi, hoặc là giao Lương Khánh Tùng cho tôi, nếu như ông còn muốn chọn sự lựa chọn thứ ba, vậy thì đành phải ra tay thôi.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cậu…
“Ép người quá đáng!”
Đám người giận dữ đến cực điểm, hận không thể lập tức nhào ngay về phía tên bác sĩ Lâm này xô xát một phen.

“Anh cả, nếu bác sĩ Lâm đã ép người quá đáng như thế rồi thì chúng ta cũng đừng lãng phí thêm thời gian nữa, cậu ta muốn đánh, chúng ta không sợi” Lương Khánh Tùng đứng lên, lạnh lùng nói.

Ông ta cũng đã tức tối đến phát điên rồi.

Bác sĩ Lâm chẳng qua cũng chỉ là một hậu bối mà thôi, nhưng cậu ta lại có thể kiêu căng như thế, ông ta ở cái đất Yến Kinh này có tốt xấu gì thì cũng là một người có máu mặt, làm sao có thể nhẫn nhịn được một người trẻ tuổi nhục nhã mình như thế?

Nhưng sau đó, Lương Hồ Khiếu lại lắc lắc đầu, suy tư một hồi lâu, nhàn nhạt nói: “Khánh Tùng, không bằng cậu cứ đi với bác sĩ Lâm một chuyến đi.


“Cái gì?”
Người nhà họ Lương đứng xung quanh đều trở nên ngây ngốc.

“Anh cả, anh nói thế là có ý gì?” Lương Khánh Tùng càng thêm cau có mặt mày, thấp giọng gẵn lên từng tiếng.

“Khánh Tùng, cậu chịu thiệt thòi một chút!
Lương Hồ Khiếu đè nói thanh âm ở trong cổ họng, nhàn nhạt nói: “Nếu như thật sự động tay chân với bác sĩ Lâm ở chỗ này, thì nếu như chúng ta có thắng thì cũng chẳng hãnh diện gì lắm đúng không? Chúng ta còn phải để dành sức lực để đối phó với Lệ Vô Cực nữa.


“Nhưng nếu anh đã giao tôi ra, thì Lệ Vô Cực sẽ không tìm chúng ta gây phiền phức sao? Bây giờ bác sĩ Lâm không có khả năng ra tay với Lệ Vô Cực được! Giao tôi ra thì bác sĩ Lâm liền có thể tranh đấu với Lệ Vô Cực kia được sao?” Lương Khánh Tùng âm thầm nắm chặt tay lại thành quyền, trầm giọng nói.

“Bác sĩ Lâm có thể đấu với Lệ Vô Cực hay không điều này phải tùy thuộc vào cậu rồi!” Lương Hồ Khiếu đầy thâm ý nhìn Lương Khánh Tùng nói.

Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, thì Lương Khánh Tùng liền giật mình, ông ta đã ngầm hiểu ra được điều gì đó…
Lương Hồ Khiếu là đang muốn Lương Khánh Tùng đi thuyết phục bác sĩ Lâm!
Sợ là, tất cả những chuyện này đều đã nằm trong kế hoạch của Lương Hồ Khiều rồi.

Ông ta nhìn sang Lương Hồ Khiếu, Lương Hồ Khiếu khẽ cười gật đầu.

Lương Khánh Tùng ngưng ánh mắt lại, suy tư một chút, lúc này mới xoay người lại, đi đến chỗ mấy người nhà họ Lương đang vây lấy Lâm Dương, gẵn lên: “Tránh ra hết đi!”

Quần chúng trở nên chấn động, không thể hiểu nổi nhìn về phía Lương Khánh Tùng, do dự một hồi lâu rồi mới lùi về phía sau.

“Bác sĩ Lâm, mong cậu đừng phiền lòng, người nhà họ Lương chúng tôi vẫn muốn giữ quan hệ hòa hảo với cậu, đừng bởi vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến hòa khí giữa tôi với cậu nhé.

” Lương Khánh Tùng bình tĩnh nói.

“Ông định sẽ giải quyết chuyện này như thế nào?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Một nhà bên Phong Liêm, tôi sẽ cố gắng hết sức để tâm chăm sóc đến bọn họ, đồng thời đối với chuyện của y tá Huyền Mi, tôi sẽ toàn quyền phụ trách, đảm bảo với cậu là cô ấy sẽ nhanh chóng hồi phục lại thôi.

” Lương Khánh Tùng thấp giọng nói.

Nhưng một giây sau, Lâm Dương đột nhiên duỗi tay ra bóp lấy cổ của Lương Khánh Tùng, tiếp đó hung hăng dùng sức, chỉ dùng một tay đã có thể nhấc ông ta lên.

Người nhà họ Lương ở bốn phía đã hoàn toàn bị dọa cho một trận.

Một số người không nhịn được mà muốn tiến lên phía trước ra tay, nhưng bị một ánh mắt của Lương Hồ Khiếu ngăn lại.

Hai chân của Lương Khánh Tùng đạp vào.

hư không, cổ gần như đã bị biến dạng, cả người đã không thể hô hấp được nữa, sắc mặt đã trở nên tái xanh.

“Y tá? Ông nghĩ rằng y tá ở học viện phái Nam Y của chúng tôi không tốt bằng sự sắp xếp của Lương Khánh Tùng ông có phải không? Hôm nay tôi đến, không phải là để thảo luận những chuyện này với ông!” Khuôn mặt của Lâm Dương không chút biểu cảm nói.

“Vậy… Vậy bác sĩ Lâm, cậu nghĩ như thế nào?” Lương Khánh Tùng nắm chặt lấy bàn tay đang bóp cổ mình của Lâm Dương, khó nhọc thốt ra từng chữ.

“Huyền Mi vì ông mà nhảy sông, tuy rằng cô ấy chưa chết, nhưng bây giờ đã biến thành người thực vật, tôi muốn dùng một mạng để đổi một mạng, ông chắc cũng sẽ không phản đối chứ?” Lâm Dương lạnh giọng gẵn lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1222: 1222: Chương 1221


Lời này vừa nói ra, nguyên cả một đám người nhà họ Lương đều ngây ngốc.

“Bác sĩ Lâm! Đừng mà “Dừng tay!
“Bác sĩ Lâm, mau mau thả ông Hai xuống đi!”
Người nhà họ Lương không thể bình tĩnh được nữa, toàn bộ đều vây lại xung quanh.

Lương Vệ Quốc lại là người xông lên trước tiên, một tay bắt lấy tay của Lâm Dương, ánh mắt già nua chứa đựng sự khẩn cầu.

Tuy rằng ông cũng chẳng có chút suy nghĩ tốt gì về Lương Khánh Tùng nhưng dù sao thì đó cũng là anh hai của ông, là người quản lý chỉ thứ hai của nhà họ Lương.

Nếu như ông ta xảy ra chuyện gì, vậy thì nhà họ Lương thật sự sẽ xong đời.

Nhưng, Lương Hồ Khiếu đến giờ vẫn chưa hề lên tiếng ngăn cản, chỉ ngồi trên ghế, im lặng quan sát mọi thứ.

“Bác sĩ Lâm, cậu buông anh hai tôi ra trước đi! Ông ấy đã lớn tuổi rồi, không chịu đựng được sự dày vò như thế đâu, nếu như cậu tức giận thì cứ xả lên người chúng tôi đây là được rồi” Lương Vệ Quốc sốt ruột nói.

Cho dù sức khỏe của chính bản thân ông còn không bằng Lương Khánh Tùng nữa.

Lâm Dương không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng đẩy ông ra.

Bịch!
Lương Vệ Quốc lập tức bị sức lực ập tới trên người mình đẩy lùi về phía sau.

Lâm Dương lúc này căn bản không chừa cho Lương Vệ Quốc chút mặt mũi nào.

Tiếp theo đến lượt người nhà họ Lương nhào về phía Lâm Dương.

Thủy Bình Vân và Huỳnh Lam liều mạng ngăn cản.

“Yên tâm đi, tôi cũng sẽ không trực tiếp ra tay giết ông ta đâu! Nhưng mà tôi sẽ khiến ông ta trở thành người thực vật giống Huyền MII”
Lâm Dương điềm nhiên nói, tăng thêm sức lực ở ngón tay.

Đinh!
Một chiếc kim nhọn xuất hiện trên đầu ngón tay anh.

Vừa nhìn… Đó chính cây ngân châm…

Ngân châm xuất hiện, từng chút tiến tới gần Lương Khánh Tùng.

Lương Khánh Tùng trợn to hai con mắt, trong đôi mắt già nua kia chứa đầy sự sợ hãi.

Ông ta biết, với y thuật của bác sĩ Lâm, cây ngân châm này mà hạ xuống thì ông ta nhất định sẽ bại liệt hoàn toàn.

Không có người này nghỉ ngờ được thủ đoạn của bác sĩ Lâm cả.

Anh vốn là như thế.

Không thể ngồi yên đợi chết như thế được!
Lương Khánh Tùng dùng hết sức lực cuối cùng của mình, khó nhọc gào lên: “Bác… Bác sĩ Lâm! Đợi đã… Xin hãy đợi đã, cho tôi… cho tôi nói một câu đi!”
Dường như Lâm Dương cũng không vội, mà khẽ thả lỏng tay ra một chút.

Lương Khánh Tùng lúc này mới thở được vài hời.

Ông ta vội vàng kêu lên: “Bác sĩ Lâm…
Tôi phải thừa nhận, tôi thật sự đã từng yêu cầu con bé Huyền Mi kia xuất viện, nhưng tôi cũng không ép con bé đó xuất viện mài!
Chỉ là tôi… Chỉ là tôi để con bé đó đi mời cậu đến để giúp đối phó với Lệ Vô Cực, nếu như muốn hỏi ai là người phải chịu trách nhiệm cho chuyện con bé đó nhảy xuống sông, Lương Khánh Tùng tôi đúng là phải có trách nhiệm!
Nhưng tôi tuyệt đối không phải là người chịu trách nhiệm nhiều nhất! Người phải chịu trách nhiệm nhiều nhất phải là Lệ Vô Cực mới đúng! Nếu như tên đó không ép bức thì Huyền Mi sao có thể nhảy sông được chứ?
Cậu muốn tìm tôi gây chuyện thì có thể thôi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1223: 1223: Chương 1222


Nếu như cậu có thể khiến tên Lệ Vô Cực kia cho cậu một câu trả lời vừa ý vậy thì Lương Khánh Tùng tôi sẽ để mặc cho cậu tùy ý xử trí! Nhưng nếu như cậu chỉ tìm một mình tôi gây chuyện nhưng lại sợ hãi Lệ Vô Cực, vậy thì Lương Khánh Tùng tôi cảm thấy không cam tâm! Bác sĩ Lâm, cậu cũng chỉ là loại người mềm nắn rắn buông, bắt nạt kẻ yếu mà thôi!
Tôi không phục!”
Cảm xúc của Lương Khánh Tùng có chút kích động.

Lâm Dương lắc đầu, lạnh nhạt hừ một tiếng: “Ông nói nhiều như thế, chắc chắn là hy vọng tôi có thể nghênh chiến với Lệ Vô Cực, sau đó có thể giúp cho nhà họ Lương các người tránh được cơn giận dữ của Lệ Vô Cực, đúng chứ?”
“Vậy cậu có dám không?” Lương Khánh Tùng khó khăn gào lên.

“Tôi đã đồng ý với Huyền Mi, sẽ không đến đỉnh núi Dương Sơn, nhưng tôi cũng không nói là sẽ không chiến với Lệ Vô Cực…
nhưng mà trước khi làm việc này, ông phải trả giá những cái gì, vậy thì trả giá ngay bây giờ luôn đi! Khoản nợ của các người, tôi sẽ tính trên đầu từng người một!”
Lâm Dương khàn khàn nói, tiếp đó trực tiếp đâm một châm vào lồng ngực của Lương Khánh Tùng, sau đó, tách! Cây châm được rút ra.

Tay của Lâm Dương lại buông lỏng.

Phù phù!
Lương Khánh Tùng ngã xuống mặt đất, há †o miệng hô hấp.

“Ông hail”
“Ông hai! Ông không sao chứ?”
Người nhà họ Lương nhanh chóng chạy đến đỡ Lương Khánh Tùng dậy.

“Ta… Ta không sao… Lương Khánh Tùng thở hổn hển nói.

“Thật không ạ? Lễ nào, một châm lúc nãy của bác sĩ Lâm… không có tác dụng sao?”
Có người thận trọng nói.

“Ta không cảm thấy có điều gì bất thường cả… Lương Khánh Tùng sờ sờ lồng ngực của mình nói.

“Đó là bởi vì chưa có triệu chứng gì biểu hiện ra bên ngoài.

” Lâm Dương thuận mồm nói.

Sắc mặt của Lương Khánh Tùng lập tức thay đổi.

Lâm Dương nhìn về phía Lương Hồ Khiếu: “Người đụng đến học sinh của tôi thì sao?
Đang ở đâu?”
Lương Hồ Khiếu ném cho người bên cạnh một ánh mắt.

Rất nhanh, một người đàn ông được đẩy ra.

Trên mặt người kia tràn ngập sự sợ hãi, nhìn Lâm Dương một cái, lập tức cúi thấp đầu xuống.

“Ai sai khiến anh làm chuyện đó?” Lâm Dương hỏi.

Người đàn ông kia không thốt ra tiếng nào.

“Đánh gãy tứ chỉ của anh ta đi.

” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Ở đây?” Huỳnh Lam sợ hãi.

“Lẽ nào đến nhà ông sao?” Lâm Dương nhìn Huỳnh Lam.

Toàn thân Huỳnh Lam lạnh run, lập tức khua tay.

Đàn em ở phía sau lập tức xông lên trước, ấn người đàn ông kia xuống đất.

“Các người muốn làm cái gì? Dừng tay!
Buông tôi ra! Buông tôi ra!”
Người đàn ông kia liều mạng dãy dụa, kêu la thảm thiết.

Nhưng lại không có tác dụng gì.

Biểu cảm trên khuôn mặt của những người nhà họ Lương trở nên khó coi, nhưng Lương Hồ Khiếu lại không lên tiếng phản đối, bọn họ biết, nếu bản thân đi lên phía trước thì cũng chẳng thể ngăn cản được…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1224: 1224: Chương 1223


Rất nhanh, một tiếng kêu thảm khốc khiến tim gan người nghe phải run rẩy vang vọng cả gia đình họ Lương.

Tên đàn ông nhà họ Lương kia đã trở thành một đám thịt nát, nằm thoi thóp trên mặt đất.

“Bác sĩ Lâm, làm thế này đã khiến cậu vừa ý chưa?” Lương Hồ Khiếu đè nén thanh âm trong cổ họng.

“Vừa ý rồi, tiếp sau đây, tôi sẽ cho ông được vừa ý!”
Lâm Dương lại ngồi xuống ghế, uống mấy ngụm trà.

“Ồ? Cậu định sẽ khiến tôi vừa ý như thế nào?” Lương Hồ Khiếu híp mắt lại hỏi.

Lâm Dương đặt chén trà xuống, nhìn về phía Thủy Bình Vân nói: “Cô đến hiệp hội võ thuật một chuyến đi, để cho người trong hiệp hội võ thuật nói lại với Lệ Vô Cực, bảo ông ta đến nhà họ Lương ngay bây giờ, tôi, đang ở nhà họ Lương chờ ông tai”
Lời này vừa dứt thì toàn bộ người trong nhà họ Lương đều đứng ngốc ra.

Lâm Dương lại muốn để quyết chiến với Lệ Vô Cực ở nhà họ Lương bọn họ sao?
“Bác sĩ Lâm, cậu… Cậu muốn khai chiến ở đây sao?” Lương Hồ Khiếu cũng không bình tính nổi nữa, đứng phắt dậy, trợn to mắt nhìn anh.

“Sao thế? Chủ nhân của nhà họ Lương , đây không phải là điều mà nhà họ Lương các người vẫn luôn chờ mong sao? Không phải ông muốn tôi đấu với Lệ Vô Cực sao? Bây giờ, tôi sẽ cho ông được toại nguyện!” Khuôn mặt Lâm Dương không có chút biểu cảm nào.

Đầu óc Lương Hồ Khiếu chớp mắt đã trở nên tê dại.

Trận chiến đánh con cưng của trời ở nhà họ Lương …
Vậy thì không phải là nhà họ Lương sẽ bị hai tên cơn cưng của trời này đánh đến tơi tả luôn sao?
Thủy Bình Vân vội vội vàng vàng rời khỏi nhà họ Lương.

Huỳnh Lam lại đứng ở ngay bên cạnh Lâm Dương, đứng yên không chút động đậy.

Sắc mặt của người nhà họ Lương không được tự nhiên.

Đặc biệt là Lương Hồ Khiếu.

Ông ta vốn chỉ hy vọng có thể chuyển hỏa lực chiến đấu của Lệ Vô Cực và Lâm Dương lên người đối phương, để cho nhà họ Lương là quần chúng ngồi xem trên bờ.

Nhưng bây giờ thì hay rồi…
Nhà họ Lương đúng là được trở thành quần chúng, nhưng lại không phải là quần chúng ngồi trên bờ thảnh thơi xem khỏi lửa chiến tranh mà nằm trực tiếp giữa chảo lửa luôn…
Khuôn mặt của Lương Hồ Khiếu thâm trầm, giữa hai đầu lông mày ẩn chứa nồng đậm sự tức giận đến cực điểm.

Ông cảm thấy bản thân đã hoàn toàn bị tên bác sĩ Lâm này chơi xỏ một vố đau rồi.

Nhưng ông chỉ dám gặm nhấm sự giận dữ này một mình, tuyệt đối không dám xả lên đầu bác sĩ Lâm…
“Anh cả, phải làm sao nữa đây?”
Lương Khánh Tùng sáp lại, đè thấp giọng nói của mình.

“Bọn họ muốn đánh, vậy thì chỉ có thể thuận theo ý của bọn họ thôi.

” Khuôn mặt của Lương Hồ Khiếu không chút biểu cảm nói.

“Nhưng mà… Tên bác sĩ Lâm này cũng ép người quá đáng rồi, cậu ta hoàn toàn muốn phá tung nhà họ Lương chúng ta đó!”
Lương Khánh Tùng nghiến răng nghiến lợi nói.

Trên mặt của những người nhà họ Lương đứng bên cạnh cũng tràn ngập sự giận dữ.

“Muốn phá tung nhà họ Lương thì có thể còn cách gì chứ? Lúc này chỉ có thể hy sinh một chút, lập tức gọi người tới chuyển những đồ đạc quan trọng rời đi, rời núi giả phong thủy mà đại sư Ngô tặng đi, còn có mấy ngọn hoa thần cỏ thần hiếm có gì đó, chuyển toàn bộ đi hết đi…
Đúng rồi, chỗ này rất gần với nhà thờ tổ, phải ưu tiên chuyển những bài vị của các vị †ổ tiên đi trước, tránh để cho bọn họ làm tổn hại đến bài vị của tổ tiên! Có hiểu chưa?”

Lương Hồ Khiếu trầm giọng ra lệnh.

“Vâng, anh cả.


Người nhà họ Lương trở nên vội vàng tất bật chân tay.

“Nhìn dáng vẻ bác sĩ Lâm là cố ý muốn chỉnh nhà họ Lương chúng ta đây mà, anh cả, anh phải vì nhà chúng ta đòi lại sự nhục nhã này.

” Lương Khánh Tùng âm thầm nhìn Lâm Dương, nghiến răng nghiến lợi nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1225: 1225: Chương 1224


“Yên tâm, chúng ta sẽ báo thù.

” Lương Hồ Khiếu nheo nheo mắt: “Bây giờ cậu ta nên cầu nguyện cho bản thân mình đánh thắng được Lệ Vô Cực! Nếu như cậu ta thua, trở thành chó nhà mất chủ, vậy thì… cũng đừng trách chúng ta hèn hạ ra tay đánh kẻ sa cơi”
Lương Khánh Từng nghe xong, hai mắt lập tức sáng lên.

Đúng thế…
Nhà họ Lương , không phải là không có cơ hội để chơi tên bác sĩ Lâm kia!
Nếu như bác sĩ Lâm thua trận! Vậy thì cậu ta sẽ phải trả lại hết những gì mà cậu ta nợ nhà họ Lương , là thời cơ tốt để bọn họ biểu hiện tốt trước hiệp hội võ thuật, và ngay cả Lệ Vô Cực nữa.

“Họ Lâm kia! Chúng ta cứ đợi đấy mà xeml”
Lương Khánh Tùng âm thầm hừ một tiếng.

Thời gian trôi qua từng chút.

Bầu không khí trong phòng khách lớn của nhà họ Lương lại vô cùng nặng nề.

Mỗi một người đứng trong phòng đều cảm thấy bản thân lúc này hô hấp thật là khó khăn.

Dường như trái tim đập chậm hơn bình thường đến nửa nhịp.

Trán của không ít người không biết từ lúc nào đã tràn trề mồ hôi.

Nhưng bây giờ là thời tiết tháng 12 mà…
Không biết thời gian lại trôi qua bao lâu.

Một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía cửa lớn.

Đám người đều đưa mắt nhìn ra.

Chỉ nhìn thấy Thủy Bình Vân lúc trước đi ra đã quay trở về.

Nhưng mà sau lưng của Thủy Bình Vân trống không, không hề dẫn theo người nào đến cỏ.

Mọi người hoảng hốt.

Lễ nào… Lệ Vô Cực không đến sao?
Thủy Bình Vân không thể mời ông ta đến đây sao?

Chắc Lệ Vô Cực sẽ không thèm để ý đến việc đến đây chứ?
Trong mắt của đám người hiện lên vẻ nghỉ ngờ và mệt mỏi, đồng thời cũng âm thầm lộ ra sự vui mừng.

Ít nhất, ông ta không đến thì nhà họ Lương cũng có thể được xem như có thể giữ lại được!
Nhưng sau khi ánh mắt của mọi người rời khỏi Thủy Bình Vân thì lại phát hiện trong phòng nhiều lên thêm một người nữa…
Người kia là một chàng thanh niên trẻ tuổi, tư thái hiên ngang, khí thế bức người.

Tóc trên đầu cậu ta toàn bộ là một màu trắng xóa, ánh mắt lạnh lẽo, vẻ mặt nghiêm nghị, trên người mặc một bộ đồ dài màu đen, sừng sững như một cây giáo thẳng tắp, cứ thế đứng ngay trước mặt Lâm Dương.

Bầu không khí vừa mới được làm dịu hơn một chút lập tức ngưng trọng lại.

Lệ Vô Cực!
Cậu ta… đã tới rồi!
Hơn nữa còn không chút tiếng động nào mà xuất hiện trong căn phòng này!
Giống hệt như ma quỷ!
Hai mắt của tất cả mọi người đều bất giác run rẩy, da đầu cũng trở nên tê dại.

Lương Hồ Khiếu lại đứng phắt dậy từ trên ghế, không thể tin được mà nhìn chằm chằm Lệ Vô Cực.

Còn về Lâm Dương, anh vẫn điềm nhiên hớp một ngụm nước trà, đầu mày không hề cau lại, dường như căn bản không chú ý đến người vừa mới đến…
“Tôi đến rồi! Thế nào? Đánh ở đây luôn sao?”
Lệ Vô Cực mở miệng.
 
Back
Top Bottom