Ngôn Tình Chàng Rể Quyền Thế

Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2100


Bùi Nguyên Minh đang xem điện thoại di

động theo bản năng ngẩng đầu lên, lúc thấy Triệu

Thanh Hạm có chút không nói nên lời.

Người phụ nữ này có tí xíu khiến người ta

chán ghét.

Nếu không phải nể mặt Triệu Quốc Thái, giờ

phút này Bùi Nguyên Minh đã cho cô ta một cái

tát.

Có điều, nghĩ đến Triệu Quốc Thái đối xử với

anh tốt, nên Bùi Nguyên Minh thờ dài một cái

trong lòng, trầm giọng nói: "Triệu Thanh Hạm, có

chuyện gì không?”

"Hình như tôi không có trêu chọc gì đến cô?"

Giờ khắc này Triệu Thanh Hạm đã giận đến

mức run rẩy cả người, chỉ Bùi Nguyên Minh nói:

"Họ Bùi kia, anh mượn danh của cậu Biên để vào

đây, tôi vốn cũng không muốn truy cứu trách

nhiệm của anh! Nhưng sao anh cứ không biết xấu

hổ, không cần mặt mũi thế này kia chứ?"

"Anh thật sự cho rằng mình là đại nhân vật

trong giới thượng lưu hay gì?”

"Ngồi ở đấy lừa ăn gạt uống, anh là quỷ chết

đói đầu thai sao?"

"Tôi nói cho anh biết, tôi không thể nhẫn nhịn

hơn nữa!"

"Anh lập tức cút ra ngoài, đừng có làm mất

mặt cậu Biên!"

Thời khắc này Triệu Thanh Hạm thật sự là

mặt đầy vẻ giận dữ, biểu tình hăm hè, hận sắt

không thể biến thành thép!

Mấy người nổi tiếng trên mạng cũng tức giận

nói Bùi Nguyên Minh: "Cút ra ngoài!"

Bùi Nguyên Minh tự mình bưng lên một ly

nước nóng uống một ngụm, sau đó lại dùng khăn

giấy lau lau tay, rồi mới nhàn nhạt nói: "Muốn tôi đi

ra ngoài, các người sợ là còn không có tư cách

này đâu."

Nghe anh nói như vậy, đám người Triệu

Thanh Hạm đều hơi sững sờ, lời này cũng không

Sai.

Bùi Nguyên Minh cùng bọn họ không quen

không biết, lại không đi làm cho bọn họ, cũng

không nợ tiền bọn họ, quả thật không có tư cách

đuổi anh đi!

Ngực của Triệu Thanh Hạm phập phồng dữ

dội, bấy giờ lạnh giọng nói: "Bùi Nguyên Minh, anh

mà không cút đi, có tin tôi gọi cho Uông Khải

Trạch một cuộc điện thoại là anh sẽ thất nghiệp

ngay hay không hà?"

Bùi Nguyên Minh khế cười một tiếng, nhàn

nhạt nói: "Anh ta cũng không có bản lĩnh đó đâu”

"Anh...

Triệu Thanh Hạm giận đến run rẩy cả người,

cô ta không nghĩ tới chuyện mình giúp anh tìm

việc, mà Bùi Nguyên Minh cái con người này còn

không biết sống chết.

Chẳng những không cút đi, còn phách lối đến

cái mức này.

Mặt mũi như vậy thật sự khiến người ta chán

ghét vô cùng.

Biên Bất Phụ giờ phút này rốt cuộc thong thả

đi tới, anh ta chắp hai tay sau lưng, mang biểu

tình cao cao tại thượng nhìn Bùi Nguyên Minh,

lạnh lùng nói: "Họ Bùi kia."

"Cô Triệu không có tư cách đuổi anh cút đi."

"Còn tôi thì sao?"

Thấy Biên Bất Phụ ra mặt, đám người Triệu

Thanh Hạm đều vui vẻ đầy mặt, nói: "Không sai,

cậu Biên có thể đuổi anh cút!"

"Bởi vì anh mượn tiếng của cậu Biên vào đây!"

"Anh cho là chúng tôi sẽ tin, nhà họ Trầm sẽ

mời tôm tép như anh đến à?"

"Lập tức cút ra ngoài, nếu không, chúng tôi

đến chỗ bảo vệ tố cáo anh!"

"Anh chính là một người lừa đảo, trà trộn vào

đây lừa ăn lừa uống. Một lát nữa coi chừng bị

người ta đánh què chân bò ra ngoài như chó thì

đừng trách chúng tôi không cho anh thể diện!"

Hỗn loạn ở đây, thu hút không ít sự chú ý.

Rất nhiều người cũng nhìn lại theo bản năng,

muốn xem thử là chuyện gì đang xảy ra.

Bùi Nguyên Minh chẳng nói đúng sai, cứ thế

cười một tiếng, nhàn nhạt nói: "Dùng danh tiếng

của anh mà vào?"

"Biên Bất Phụ anh là cái thứ gì?"

Biên Bất Phụ hơi sững sờ, dường như cả đời

này đây là lần đầu tiên anh ta bị người khác giễu

cợt như vậy. Bấy giờ, anh ta phẫn nộ phá ra cười:

“Tôi là cái thứ gì?"

"Thằng nhà quê như anh, lại hỏi tôi là cái thứ

gì?”

"Bùi Nguyên Minh, não anh bị úng nước hay là

không có nhận thức?"

"Hay là nói, mấy ngày nay tôi không ngừng

che chở cho anh đã khiến anh có ảo giác, coi.

mình là người trong giới thượng lưu, tự cho là có

mấy phần năng lực?"

Lúc này, Biên Bất Phụ thần sắc thâm độc nhìn

chằm chằm Bùi Nguyên Minh. Cái thằng này

không biết phải trái là gì rồi!
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2101


Nhìn thấy lúc này Biên Bất Phụ cứ nhảy nhót tưng bừng, Bùi Nguyên Minh cười nhạt một tiếng: “Anh Biên, nể mặt giữa chúng ta cũng có chút giao tình, tôi khuyên anh một câu.”

“Có một số thứ không thể tùy tiện giả vờ”

“Cũng có những người không thể tùy tiện đắc tội được đâu”

“Ví dụ nhé, năng lực của tôi lớn hơn anh, quan hệ cũng rộng hơn nhiều, một người dựa vào ánh sáng của tôi để được vào đây, đã vậy còn giả vờ giả vịt trước mặt tôi nữa”

“Anh đã nghĩ đến hậu quả chưa?”

Bùi Nguyên Minh đứng dậy, giơ tay phải ra võ nhẹ lên bả vai Biên Bất Phụ, dáng vẻ như người trên cao đang răn dạy mấy kẻ thấp kém.

Động tác của Bùi Nguyên Minh nhìn có vẻ như tùy ý, nhưng lại làm cho Triệu Thanh Hạm tức giận đến mức cả người run lên, cô ta không nhịn được giơ tay chỉ về phía Bùi Nguyên Minh, gào to: “Năng lực của anh mạnh hơn anh Biên ư?”

“Quan hệ cũng rộng hơn anh ấy sao?”

“Bùi Nguyên Minh, anh là đồ không biết xấu hổi”

“Mấy câu như vậy mà anh cũng có thể nói ra được!”

“Tôi đã từng gặp rất nhiều người mặt dày, nhưng chưa từng thấy ai có thể mặt dày đến mức như anh đâu”

“Tôi nói cho anh biết, nhanh cút đi, nếu không lát nữa anh Biên không nhịn được mà ra tay ấy, tôi cũng không bảo vệ được anh đâu.”

Lúc nói ra những lời này, Triệu Thanh Hạm ngoài vẻ phần nộ và thất vọng ra, cô ta cũng có thêm chút thương hại với Bùi Nguyên Minh.

Rõ ràng là một tên nhà quê không có gì cả, vậy mà lại cho rằng mình có thể đánh thắng được Biên Bất Phụ? Anh đang nghĩ cái quái gì thế hả? Bùi Nguyên Minh thản nhiên nói: “Được rồi, tôi không có hứng thú nói nhảm với các người nữa, cút ngay”

Sau khi nói xong, Bùi Nguyên Minh lập tức ngồi xuống, sau đó thuận tay cầm chén trà bên cạnh lên. Truyện Light Novel

Mí mắt của Biên Bất Phụ giật giật, anh ta đã hành tẩu giang hồ lâu vậy rồi, đây là lần đầu tiên thấy có người không cho anh ta mặt mũi như vậy đấy! Rõ ràng anh ta cũng là một nhân vật lớn, ngay cả Trầm Thiên Ân cũng phải ra nghênh đón đấy.

Vậy mà một người xứ khác lại dám ngồi đây giả bộ, anh đang muốn tìm chết hải! Sau một lúc lâu, Biên Bất Phụ hít sâu một hơi rồi lạnh lùng nói: “Bùi Nguyên Minh, cậu rất lợi hại đấy!" “Dựa vào mặt mũi của tôi để bước vào buổi tiệc mừng thọ này, vậy mà bây giờ lại muốn làm màu với tôi ư?”

“Tôi nói cho cậu biết nhé, nể mặt hôm nay là ngày vui của ông cụ Trầm Thiên Ân, tôi sẽ không ra tay”

“Nhưng cậu phải quỳ xuống, sau đó cút ra khỏi cánh cửa này ngay “Đừng có từ chối đề nghị đó của tôi!”

“Mặc dù con người của tôi rất dễ nói chuyện, nhưng hiện tại tôi đang vô cùng tức giận đấy”

“Nếu cậu không có cách nào làm tôi nguôi giận, có lẽ tôi chỉ có thể để cho cậu biết, mấy chữ vua tán thủ của Đại Hạ rốt cuộc đại diện cho thứ gì”

Biên Bất Phụ chắp tay sau lưng, từ trên cao nhìn xuống Bùi Nguyên Minh, trong mắt của anh ta mang theo chút khinh thường và miệt thị.

“Đương nhiên, cậu cũng có thể thử phản kháng lại tôi.”

“Chỉ có điều, nếu như cậu ra tay trước thì tôi không ngại đánh gấy chân tay của cậu luôn đâu, phải dạy cho cậu biết người hạ đẳng thì nên đứng đúng chỗ của người hạ đẳng”

“Có nhiều nơi không phải chỗ cậu có thể tới”

“Cũng có những thứ ánh sáng không phải cứ muốn dính lấy là được”

“Có một số người cũng không phải là người mà cậu có thể đắc tội được!”

Giọng nói của Biên Bất Phụ lạnh lùng, sắc mặt cũng vô cùng thản nhiên.

Từ sau khi tới thủ đô, có người nào không cho Biên Bất Phụ anh ta ba phần thể diện chứ? Bướng bỉnh cứng đầu như người của Đảo Quốc, ngay cả người ngang ngược ở thủ đô như Thanh Hư đạo trưởng, chẳng phải mấy người này đều nhượng bộ lui binh trước mặt anh ta à? Hiện tại chỉ là một Bùi Nguyên Minh, thế mà còn muốn làm màu trước mặt anh ta? Anh nghĩ cái quái gì thế? Nhìn thấy lúc này khí thế trên người Biên Bất Phụ đã hoàn toàn bộc phát, trên mặt mấy cô nàng nổi tiếng trên mạng ở bên cạnh anh ta đều liên tục nở nụ cười, vẻ mặt vô cùng chờ mong.

Hiển nhiên bọn họ đều cho rằng hôm nay Bùi Nguyên Minh sẽ gặp xui xẻo.

Xung quanh nhanh chóng có không ít khách mời đi tới xem trò vui, tất cả mọi người đều chờ cảnh Bùi Nguyên Minh quỳ xuống, sau đó cút ra khỏi cánh cửa kia.

Thậm chí có người còn lấy điện thoại ra, sẵn sàng quay bất cứ lúc nào.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2102


Mặc dù trong lòng Triệu Thanh Hạm có vài phần không đành lòng, nhưng lúc nhìn thấy Bùi Nguyên Minh cứ thích làm màu ở đây thì sự phẫn nộ kia đã chiếm ưu thế.

Lúc này cô ta cũng nâng cằm lên, dùng lỗ mũi nhìn Bùi Nguyên Minh.

Tên họ Bùi kia, không có ba tôi bảo vệ anh, cũng không có ai bên cạnh thay anh thu dọn rắc rối, vậy anh chả là cái thá gì ở thủ đô cả? Tối nay nhất định phải cho anh hiểu rõ chuyện này, cho anh biết phân lượng của mình...

Dưới vô số ánh mắt miệt thị và mỉa mai kia, sắc mặt của Bùi Nguyên Minh vẫn thản nhiên chậm rãi uống một ngụm trà, anh thoáng nhìn về phía Biên Bất Phụ nói: “Nếu anh còn không nhanh biến đi, chỉ sợ anh Biên anh cũng sẽ gặp xui xẻo.

đấy.

Vừa nghe thấy câu này, cả hội trường lập tức sững SỜ.

Tất cả mọi người nhanh chóng hít một hơi khí lạnh, sau đó nhìn về phía Bùi Nguyên Minh.

Dù sao hiện tại đã có rất nhiều người nhận ra vị Biên Bất Phụ này là vua tán thủ của Đại Hạ.

Anh hai ơi, anh có biết người đứng trước mặt mình là ai không? Người ta là cao thủ tay không cũng có thể bổ gạch đó, hơn nữa còn có tiếng tăm lừng lẫy trên sàn đấu! Nếu muốn g**t ch*t anh, người ta căn bản không cần dùng chút sức lực nào cả? Chỉ cần dùng một đầu ngón tay là đủ khiến cho anh ngã xuống đất rồi.

Vậy mà anh còn giả vờ giả vịt trước mặt anh Biên kia làm gì nữa? Hơn nữa, những người nhận ra Biên Bất Phụ đều biết rất rõ một chuyện, anh ta là người vô cùng sĩ diện.

Nếu như Bùi Nguyên Minh nghe theo lời anh †a, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì.

Nhưng anh lại khiêu khích Biên Bất Phụ trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa còn không cho anh ta mặt mũi, khiến anh ta không xuống đài được, việc này chắc chắn chưa xong đâu.

“Xui xẻo sao?”

Quả nhiên, hai mắt của Biên Bất Phụ nhanh chóng nheo lại, tò mò nhìn Bùi Nguyên Minh từ trên cao xuống.

“Họ Bùi kia, cậu có gan thì nói lại lần nữa xem”

Giọng nói của Bùi Nguyên Minh lạnh như băng, sắc mặt anh lạnh lùng: “Nếu anh không xéo đi, hôm nay chắc chắn anh sẽ gặp xui xẻo đấy”

Sắc mặt của Biên Bất Phụ âm trầm hơn, nói: “Bùi Nguyên Minh, người cậu đắc tội là tôi đấy, chẳng lẽ cậu cho rằng còn có người nào khác sẽ xuất hiện thay cậu dọn dẹp mấy chuyện phiền phức này sao?”

“Những lần trước cũng vậy, đều là tôi giải quyết giúp cậu”

“Hiện tại tôi cũng muốn xem còn ai dám ra mặt giúp cậu nữa!”

“Rầm: Đúng lúc này, một bàn chân bên cạnh bỗng nhiên đá văng ra một cái, trực tiếp đạp Biên Bất Phụ ngã người trên mặt đất, nhanh chóng gục xuống.

Biên Bất Phụ không kịp đề phòng, cả người anh ta vô cùng chật vật, một lát sau mới cố giấy dụa quay đầu lại.

Đến khi thấy chân của người kia, sắc mặt của anh ta lại đột nhiên thay đổi.

Lập tức nhìn thấy cậu cả nhà họ Sở ở thủ đô

- Sở Tuấn Hiên, lúc này anh ta dẫn theo mấy tên thủ hạ đang nghênh ngang đi vào.

Trong tay anh ta đang cầm một điếu xì gà, nhanh chóng nhả một ngụm khói đặc lên trên mặt Biên Bất Phụ.

“Tôi đến dọn dẹp thay anh Bùi đấy, anh cảm thấy tôi có đủ tư cách không thế?”

Nói xong câu này, Sở Tuấn Hiên bước lên một bước, sau đó trở tay tát một cái, trực tiếp đánh bay Biên Bất Phụ.

Động tác của Sở Tuấn Hiên rất đơn giản, cũng không phát ra tiếng động quá lớn, nhưng lại đánh thẳng vào trái tim của tất cả nam nữ trong hội trường.

Bởi vì mọi người đều biết, khoảng thời gian gần đây Sở Tuấn Hiên ôm được bắp đùi của vị tân hội trưởng phân hội Long Môn thủ đô, anh ta đã sắp leo lên vị trí phó hội trưởng rồi.

Nghe nói thân phận và địa vị bây giờ của anh ta ở Long Môn cũng có thể ngang hàng với Tân Ý Hàm.

Uông Vĩ Thành xem trời bằng vung lúc trước đứng trước mặt anh ta cũng chẳng là gì.

Nói đơn giản hơn một chút thì anh ta là nhân vật đang nổi ở thủ đô, là phái thực quyền chính thức của phân hội Long Môn thủ đô.

Tuy Biên Bất Phụ được xưng là vua tán thủ của Đại Hạ, rất nổi tiếng trên sàn đấu, đồng thời cũng có rất nhiều người cho anh ta mặt mũi.

Nhưng nếu so với Sở Tuấn Hiên thì thật sự thua kém rất nhiều.

Mà quan trọng nhất chính là, vừa rồi Sở Tuấn Hiên rõ ràng gọi Bùi Nguyên Minh là anh Bùi? Chuyện này chuyện này chuyện này...

Một thằng nhóc đến từ nơi khác kia có tư cách gì lại khiến cho Sở Tuấn Hiên mở miệng gọi như vậy? Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng này, lúc này bọn họ đang từ từ chờ đợi tình huống sẽ diễn biến ra sao.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2103


Tuy Biên Bất Phụ đang rất chấn động, nhưng dù sao anh ta cũng là vua tán thủ của Đại Hạ, hơn nữa còn đang ở trong trường hợp như thế này, chẳng lẽ anh ta không sĩ diện hả? Giờ phút này anh ta che mặt đứng lên rồi nhìn chằm chằm vào Sở Tuấn Hiên: “Sở Tuấn Hiên, cậu là cái thá gì chứ?”

“Chỉ vì một thằng nhà quê mà muốn làm khó dễ với tôi sao?”

“Cậu nên biết, nếu Biên Bất Phụ tôi đã muốn ra tay, thì mười người như cậu cũng không phải đối thủ...”

“Bốp”

Sở Tuấn Hiên không nói nhảm, anh ta trực tiếp tiến lên tát một cái, tiếp tục đánh cho Biên Bất Phụ lảo đảo lùi về phía sau lần nữa.

“Vua tán thủ của Đại Hạ sao?”

“Không phải anh rất lợi hại à?”

“Nếu lợi hại như vậy, vậy để tôi mở mang kiến thức một chút đi!”

Sở Tuấn Hiên đã sớm tự nhận mình là tay sai của Bùi Nguyên Minh, hiện tại có cơ hội thể hiện trước mặt anh như vậy, tất nhiên anh ta sẽ dùng toàn lực để ứng phó rồi.

Đừng nói cái gì mà vua tán thủ của Đại Hạ, cho dù lúc này là ông trời đứng trước mặt thì anh †a cũng sẽ không ngừng nhào tới vả mặt.

“Cậu...

Biên Bất Phụ ôm lấy mặt mình, anh ta không hề nghĩ đến chuyện Sở Tuấn Hiên lại không cho mình mặt mũi như vậy.

Mà những người khác nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì đều trợn mắt há mồm.

Một người là phó hội trưởng phân hội Long môn thủ đô quyền cao chức trọng.

Một kẻ là vua tán thủ của Đại Hạ cực kỳ nổi tiếng tại sàn đấu.

Hai vị kia đều là những nhân vật lớn có tiếng tăm lừng lẫy trong giới thượng lưu thủ đô này, không hiểu sao lại có thể làm loạn đến mức này.

Đồng thời, tất cả mọi người cũng dùng vẻ mặt khiếp sợ nhìn Bùi Nguyên Minh.

Người này vẫn thản nhiên ngồi uống trà ở đẳng kia, giống như những chuyện này đều không liên quan gì đến anh cả.

Thái độ của người trong cuộc là như thế này, tất nhiên những người khác cũng không dám nói thêm gì.

Nhìn thấy những biểu cảm kì quái trên mặt mọi người xung quanh, sắc mặt Biên Bất Phụ đã không nhịn được nữa, giờ phút này đây, anh ta nhìn chằm chằm vào Sở Tuấn Hiên, lạnh giọng nói: “Sở Tuấn Hiên, tôi nể mặt cựu hội trưởng nên không so đo với cậu mà thôi!”

“Cậu đừng có mà ức h**p người quá đáng!”

“Chẳng lẽ cậu thật sự cho rằng tôi sợ cậu nên không dám ra tay à?”

Lúc này đây vẻ mặt của Biên Bất Phụ vô cùng nghiêm túc.

“Tôi nhường cậu, không có nghĩa là tôi sợ cậu, nếu còn ép nữa, tôi sẽ phế cậu đấy, cậu tin không?”

“Bốp”

Sở Tuấn Hiên đi n một bước, tiếp tục vung một cái tát, trực tiếp làm khóe miệng Biên Bất Phụ chảy máu.

“Phế tôi à?”

“Chỉ với chút công phu mèo quào này của anh, có thể phế được ai chứ?”

“Chỉ mới học được vài ba chiêu thức mà đã chạy lên sàn thi đấu thể hiện, mới giành được cái giải quán quân thôi mà đã cảm thấy mình là vua tán thủ sao?”

“Ngay cả tôi mà anh cũng không đánh lại được, vậy còn dám làm màu trước mặt anh Bùi, anh cho rằng mình là ai chứ?”

Vẻ mặt của Biên Bất Phụ đang cực kỳ khó tin.

Nếu nói trước đó là do anh ta bị đánh lén, vậy thì mấy lần sau đó anh ta đã chuẩn bị rất kỹ càng.

Nhưng vẫn không thể tránh được.

Chuyện này thật sự đã đủ để chứng minh anh ta không phải là đối thủ của Sở Tuấn Hiên Nếu đối mặt với những kẻ bình thường, vài ba chiêu thức này của anh ta cũng có thể đánh được hàng tá.

Nhưng gặp phải người đã từng luyện võ chân chính như Sở Tuấn Hiên, anh ta cũng chỉ là phế vật mà thôi.

Nghĩ đến điều này, trong mắt Biên Bất Phụ hiện lên vẻ hoảng hốt, dù phẫn nộ vì Sở Tuấn Hiên không cho mình mặt mũi, nhưng anh ta cũng không dám kêu gào lung tung nữa.

Khoảng thời gian này anh ta sống vô cùng thuận buồm xuôi gió, người nào cũng phải cho anh ta vài phần mặt mũi, suýt chút nữa khiến anh †a cảm giác mình quả nhiên là sự tồn tại vô địch.

Thế nhưng bây giờ mấy bàn tay của Sở Tuấn Hiên lại đánh cho anh ta trở về thực tại.

Biên Bất Phụ bị đánh cho trở về hiện thực, nhưng Triệu Thanh Hạm vẫn còn chưa kịp phản ứng.

Biên Bất Phụ

- Người thanh niên trẻ tuổi tài cao mà cô ta nhìn trúng, đồng thời cũng rất có thể diện trong giới thượng lưu, sao đột nhiên anh ta lại bị Sở Tuấn Hiên điên cuồng đánh thế được.

Ngay giây phút này, Triệu Thanh Hạm không nhịn được bước lên, lớn tiếng nói: “Sở Tuấn Hiên, sao anh có thể tùy tiện ra tay vậy hả?”

“Anh có biết anh Biên đây rất lợi hại không?”

“Nếu không phải anh ấy không muốn nhìn thấy máu trong ngày vui, chắc chắn bây giờ anh đã bị quật ngã trên mặt đất, hiểu không?”

“Tôi nói cho anh biết nhé, đừng nói là anh, cho dù là hội trưởng phân hội Long Môn thủ đô cũng không phải là đối thủ của anh Biên đâu!”
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2104


Thấy Triệu Thanh Hạm nói thế, Sở Tuấn Hiên hơi sửng sốt một chút, sau đó anh ta có chút thấp thỏm nhìn về phía Bùi Nguyên Minh.

Nhưng ở trong suy nghĩ của Triệu Thanh Hạm và đám hotgirl mạng kia, lúc này, Sở Tuấn Hiên đã bị mấy câu nói của Triệu Thanh Hạm làm cho sợ hãi.

Giờ phút này đây, Triệu Thanh Hạm giống như đã tìm được sự tự tin của mình, cô ta tiếp tục tiến lên: “Anh Sở, mặc dù tôi biết anh cũng là một nhân vật lớn, nhưng nếu anh đã đắc tội tới anh Biên, vậy anh nhanh xin lỗi đi, sau đó quỳ xuống tự tát cho mình vài cái.”

“Nếu không, lỡ như anh Biên không thèm quan tâm mà ra tay, anh sẽ chết rất khó coi đấy!”

Nghe cô ta nói thế, không đợi Sở Tuấn Hiên kịp phản ứng, sắc mặt của Biên Bất Phụ đã âm trầm hơn: “Cô Triệu nói không sai, nếu như không phải vì mặt mũi của nhà họ Trầm khiến tôi không muốn gây chuyện ở chỗ này, cậu cho rằng mấy cái tát kia của cậu, chẳng lẽ tôi còn không tránh được à!”

“Anh Sở, nể mặt phân hội trưởng của các người, chuyện hôm nay tôi sẽ không so đo với cậu nữa, nhưng mong các người đừng không biết điều như vậy nữa!”

Tuy lúc này hai má của Biên Bất Phụ đã sưng đỏ, nhưng anh ta vẫn giả vờ thản nhiên như cũ.

Sắc mặt của Sở Tuấn Hiên trở nên hơi kỳ lạ, theo bản năng nhìn Biên Bất Phụ vài lần rồi nói: “Anh không biết thân phận của anh Bùi sao?”

“Thân phận của Bùi Nguyên Minh ư? Cậu ta thì có thân phận gì chứ?”

Biên Bất Phụ lạnh lùng đáp.

“Nếu như cậu ta mà có thân phận gì đó, vậy hôm đó tại Bách Lạc Môn, lúc đối mặt với người của Đảo Quốc còn cần tôi bảo vệ ư?”

“Anh bảo vệ anh Bùi sao, anh đang ngồi đây nói giốn hả?”

Đúng lúc đó, mấy người của Đảo Quốc đi tới, người dẫn đầu chính là Taro Nakano.

Anh ta đang mặc bộ quần áo và trang sức truyền thống của Đảo Quốc, vẻ mặt khiêm nhường, đã sớm không còn dáng vẻ coi trời bằng vung như trước nữa.

Anh ta cất bước đi tới trước mặt mọi người, sau đó cúi người chín mươi độ về phía Bùi Nguyên Minh.

Tiếp theo mới chăm chú nhìn Biên Bất Phụ, lạnh lùng nói: “Ngày đó ở Bách Lạc Môn, sở dĩ tôi không tìm các người gây phiền phức không phải là vì cho Biên Bất Phụ anh mặt mũi, cũng không phải bị cái hư danh vua tán thủ Đại Hạ này dọa sợi”

“Mà là tôi kính trọng cậu Bùi, không muốn quấy rầy cậu ấy đang vui vẻ, cho nên mới tự mình rời khỏi đó thôi”

“Còn Biên Bất Phụ anh là cái thá gì chứ? Anh cảm thấy mình đứng trước tôi có mặt mũi gì không?”

Taro Nakano hoàn toàn không cho Biên Bất Phụ chút thể diện nào, chẳng qua giờ phút này lại không ai cảm thấy anh ta kiêu ngạo hết.

Dù sao anh ta mới là đệ nhất kiếm của Kashima Shinto Ryu đạo quán thủ đô, năm đó khi Long Môn lựa chọn võ đạo quán, anh ta đã thắng nửa chiêu.

Mặc dù những người có mặt ở đây rất không thích người của Đảo Quốc, nhưng vấn đề là, năng lực của người ta rành rành ra đó, bạn không thể không tôn trọng được.

Đối với Taro Nakano mà nói, hiện tại anh ta cũng xem như người năm vùng của Bùi Nguyên Minh ở Kashima Shinto Ryu.

Trường hợp có thể xuất lực như hôm nay, đương nhiên anh ta cũng muốn dốc sức thể hiện rồi.

Dù sao anh ta cũng là chó săn của Bùi Nguyên Minh.

Mấy câu nói của Taro Nakano trực tiếp khiến cho mọi người trong hội trường xôn xao, cũng làm cho sắc mặt của Biên Bất Phụ khó coi đến mức thay đổi liên tục.

Thậm chí Triệu Thanh Hạm và đám hotgirl mạng kia cũng không ngờ vụ tranh chấp ngày đó ở Bách Lạc Môn lại là vì cho Bùi Nguyên Minh thể diện.

Chứ không phải là vì sự bình tĩnh kiêu ngạo của Biên Bất Phụ đã trấn áp toàn trường như trong tưởng tượng.

Triệu Thanh Hạm theo bản năng nhìn Bùi Nguyên Minh một cái, cô ta không thể tin được: “Làm sao có thể như vậy được chứ?”

Trong suy nghĩ của cô ta, Bùi Nguyên Minh chính là một tên nhà quê, dựa vào nhà mình mới có thể miễn cưỡng đặt chân được ở thủ đô.

Lấy được biệt thự là do may mắn.

Còn việc làm kia cũng là do mình kiếm cho.

Vậy mà người nghèo xơ xác như anh lại có thể trấn áp được người của Đảo Quốc? Anh có năng lực này sao? Sắc mặt của Biên Bất Phụ liên tục thay đổi, một lát sau anh ta mới cười lạnh nói: “Hay cho một Bùi Nguyên Minh, vì muốn tôi mất hết mặt mũi, muốn làm giảm danh tiếng vua tán thủ Đại Hạ kia của tôi, cậu lại dám hợp tác với người Đảo Quốc”

“Cậu đang b*n n**c đấy!”
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2105


Biên Bất Phụ còn chưa nói xong thì một đạo sĩ đã đi tới, trở tay cho anh ta một cái tát, trực tiếp đánh cho mấy câu kia của anh ta phải nuốt lại vào trong miệng.

Người ra tay rõ ràng là Thanh Hư đạo trưởng danh tiếng lẫy lừng ở thủ đô.

Giờ phút này đây, ông ta hoàn toàn không cho.

Biên Bất Phụ chút mặt mũi nào, một bàn tay vừa vung lên đã làm cho khóe miệng Biên Bất Phụ chảy đầy máu.

Biên Bất Phụ che miệng lảo đảo lùi về phía sau, sau đó anh ta phẫn nộ, không hiểu nổi: “Khốn nạn, ông dám ra tay đánh tôi sao?”

“Thanh Hư đạo trưởng, chuyện này ông nhất định phải cho tôi một lời giải thích!”

“Nếu không hôm nay tôi sẽ san bằng cái đạo quan Thanh Hư kia của ông!”

Triệu Thanh Hạm thấy thế cũng giận dữ hét lên: “Thanh Hư đạo trưởng, ông dám đắc tội với anh Biên à?”

“Ông đã quên rồi sao? Hôm đó trong bữa cơm chay, ông đã làm cái gì?”

“Lúc ở bãi đỗ xe ông đã làm gì?”

“Ông quên mất anh Biên mạnh thế nào rồi phải không?”

Thanh Hư đạo trưởng thản nhiên nhìn Triệu Thanh Hạm một cái, lạnh lùng đáp: “Cô rất may mắn đấy, tôi không đánh phụ nữ, nếu không hôm nay tôi sẽ phế cô trước!”

“Cô thật sự cho rằng tôi sẽ sợ tên ẻo lả này hả?”

“Ngày đó ở trong nhà hàng chay, tôi nhường nhịn là do cậu Bùi đang ăn cơm ở trong đó, tôi không dám quấy rầy đến cậu ấy!”

“Về phần chuyện ở bãi đỗ xe, là vì đứa cháu trai có mắt không tròng của tôi đắc tội với cậu Bùi, có tội thì phải chịu, tôi phải cho cậu Bùi đây một lời giải thích thỏa đáng”

“Những chuyện tôi làm đó đều là vì cậu Bùi, chẳng liên quan gì với tên ẻo lả kia cải”

“Chỉ với chút công phu mèo quào này của cậu ta, mà còn dám kêu gào và làm màu trước mặt cậu Bùi sao? Cậu ta nghĩ cái quái gì thế?”

Lúc nói chuyện, Thanh Hư đạo trưởng lại tiếp tục trở tay cho Biên Bất Phụ một cái tát, tát đến khi anh ta thở hổn hển lui về phía sau, sắc mặt bên xanh bên tím mới thôi.

“Cái gì?”

Nghe thấy Thanh Hư đạo trưởng nói như thế, hơn nữa còn không ngừng thêm mấy cái bạt tai.

Triệu Thanh Hạm và đám hotgirl mạng kia lại trợn mắt há mồm lần nữa.

Hóa ra không phải Thanh Hư đạo trưởng cho Biên Bất Phụ mặt mũil Mà là kính trọng Bùi Nguyên Minh! “Sao có thể như thế được? Mấy chuyện đó sao lại như vậy?”

Triệu Thanh Hạm thì thào mở miệng, sắc mặt của cô ta đã vô cùng khó coi.

“Bùi Nguyên Minh chỉ là một thằng nhà quê mà thôi, nếu anh ta quả thật có năng lực như vậy, sau khi gây chuyện ở Thanh Phong đường xong, sao lại để anh Biên tìm người giúp anh ta được thả ra khỏi sở cảnh sát chứ?”

“Biên Bất Phụ tìm người thả anh Bùi ra ư? Thật đúng là buồn cười..



Không đợi Triệu Thanh Hạm nói xong, lập tức truyền đến một tiếng cười khẽ, sau đó mọi người đều nhìn thấy Lâm Mạn Ni giãm lên giày cao gót nhanh chóng bước tới.

Khí chất của cô ta vô cùng cao quý, khuôn mặt tinh xảo, thân hình yểu điệu, lúc tới gần, trực tiếp biến mấy người Triệu Thanh Hạm thành vịt con xấu xí làm nền cho cô ta.

Lâm Mạn Ni nhanh chóng đi tới bên cạnh Bùi Nguyên Minh, ánh mắt thoáng nhìn Triệu Thanh Hạm, thản nhiên nói: “Không ngờ vị vua tán thủ Đại Hạ trong truyền thuyết này của chúng ta lại là tên mặt dày không biết xấu hổ như vậy đấy: “Chuyện anh Bùi được thả ra khỏi sở cảnh sát lại biến thành công lao của anh ta rồi”

“Tôi nói cho anh biết, anh Bùi căn bản không hề phạm tội, đến sở cảnh sát chẳng qua chỉ giống như bước ngang qua sân khấu vậy thôi”

“Ngài Lâm đã đặc biệt dặn thanh tra trưởng Lưu phải làm việc theo công bằng, nếu anh Bùi không phạm sai lầm, vậy thì cho dù một phút cũng không thể bắt anh ấy”

“Hiện tại anh lại muốn nói cho chúng tôi biết, quan chức của thủ đô chấp hành theo lẽ công bằng lại biến thành vốn liếng để Biên Bất Phụ anh làm màu à?”

“Tới đây, Biên Bất Phụ, anh nói cho tôi biết đi, anh tìm ai thả anh Bùi ra thế!”

“Nếu anh có thể tìm được người này, vậy tôi sẽ quỳ xuống trước mặt anh!”

“Không tìm được, từ nay về sau anh cứ tự phế cái danh hiệu vua tán thủ của Đại Hạ này đi, đừng có làm mất mặt mình thế nữa, hiểu chưa?”

Cả hội trường bắt đầu xôn xao, ánh mắt nhìn Bùi Nguyên Minh cũng ngập tràn kinh ngạc.

Lâm Mạn Ni chính là đệ nhất danh viện của thủ đô, thân phận hay địa vị đều cực kỳ cao.

Vậy mà hiện tại cô ta lại đứng ra nói giúp cho Bùi Nguyên Minh? Bùi Nguyên Minh này rốt cuộc có thân phận gì thế?
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2106


Sắc mặt của Biên Bất Phụ lúc trăng lúc xanh, anh ta biết thân phận của Biên Quan Nguyệt, dù thế nào anh ta cũng không có khả năng thả Bùi Nguyên Minh ra được.

Chuyện ngày đó do anh ta may mắn, chó ngáp táp phải ruồi mà thôi.

Nhưng bây giờ mấy người này lại nói anh ta tìm người đã thả Bùi Nguyên Minh, sao mà anh ta làm được chứ? Thân phận của người này ít nhất cũng phải là thanh tra trưởng của sở cảnh sát thủ đô, nhưng vấn đề là anh ta căn bản không biết một thanh tra trưởng nào trong sở cảnh sát cả. Được copy tại [ trumt ruyen.c om ]

Hiện tại Triệu Thanh Hạm cũng kích động nhìn cảnh tượng này, tất nhiên cô ta biết Lâm Mạn Ni, nhưng chưa bao giờ có thể tưởng tượng được chuyện Lâm Mạn Ni lại nói giúp Bùi Nguyên Minh như thế.

Giờ phút này đây đám người Triệu Thanh Hạm cũng vô cùng hoảng hốt, vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn sợ hãi nhìn Bùi Nguyên Minh.

Cho dù như thế nào thì bọn họ cũng không nghĩ đến, Bùi Nguyên Minh mà bọn họ khinh thường là người xứ khác kia, lại có thân phận và địa vị tôn quý ngoài sức tưởng tượng như thế.

Không đợi Triệu Thanh Hạm nói thêm gì nữa, Lâm Mạn Ni đã khoác lấy tay Bùi Nguyên Minh, nói khế: “Cậu Bùi, hôm nay là buổi tiệc lớn đấy”

“Cậu đừng vì đám nhân vật nhỏ này mà lãng phí thời gian.”

“Chúng ta cùng đi về phía trước thôi: Bùi Nguyên Minh liếc qua Triệu Thanh Hạm một cái, sau đó gật gật đầu.

Mặc dù anh có tâm tư muốn giãm mấy bước lên Biên Bất Phụ, nhưng dù sao nhà của Triệu Thanh Hạm với nhà anh cũng là thế giao.

Không nể mặt sư cũng phải nể mặt Phật.

Trong trường hợp này, anh cũng không muốn Triệu Thanh Hạm hoàn toàn không xuống đài được.

Làm như vậy, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn của Triệu Quốc Thái.

Vì thế Bùi Nguyên Minh cũng lười để ý tới nhân vật nhỏ như Biên Bất Phụ, anh nhanh chóng cùng Lâm Mạn Ni đi về phía đại sảnh lúc nấy.

Biên Bất Phụ nhìn cảnh tượng này, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng toát ra.

Anh ta đã vô cùng quen thuộc với những người trong giới thượng lưu thủ đô, thậm chí là cả khu vực Giang Nam.

Lâm Mạn Ni là ai? Đây chính là con gái nuôi của người đứng đầu thủ đô, Lâm Khang Dụ.

Cũng là đệ nhất danh viện chân chính của thủ đô.

Người phụ nữ này, ngay cả sáu thế tử của thủ đô còn phải nhường nhịn ba phần, hơn nữa còn cho cô ta vài phần mặt mũi.

Thế nhưng lúc này cô ta lại vô cùng cung kính với Bùi Nguyên Minh, dáng vẻ mặc người ta hái.

Cảnh tượng như vậy sao có thể không khiến Biên Bất Phụ sợ hãi được chứ? Sở dĩ anh ta dám hung ác giẫm lên người Bùi Nguyên Minh như vậy, vì anh ta luôn cho rằng Bùi Nguyên Minh là người không có bối cảnh, cũng không có năng lực gì.

Thế nhưng tất cả những biểu hiện của Bùi Nguyên hôm nay lập tức khiến Biên Bất Phụ vô cùng kiêng dè.

Mà đám hotgirl mạng vốn dĩ muốn nhìn trò cười của Bùi Nguyên Minh kia, từng ly Champagne trong tay bọn họ đều vung vãi xuống đầy mặt đất.

Những ly Champagne trong tay đám minh tinh đang muốn nhìn cảnh Bùi Nguyên Minh bị chê cười kia lúc này đồng loạt rơi xuống mặt đất.

Bọn họ đều nhìn chằm chằm Bùi Nguyên Minh, muốn biết người đàn ông nhìn như bình thường này, sao lại có thể được Lâm Mạn Ni ưu ái như vậy.

Triệu Thanh Hạm không thể chấp nhận được việc Bùi Nguyên Minh lại có hào quang hào nhoáng như vậy, lúc này nhìn dáng vẻ như ánh trăng sáng kia của anh, cô ta vô ý thức nói: “Họ Bùi kial”

“Không thể tin được anh lại là một người đàn ông như vậy đấy!”

“Vì mặt mũi, vì cái gọi là năng lực và quan hệ kia, vậy mà anh lại đi bám váy đàn bài!”

“Tôi đúng là rất xem thường anh đấy!”

Nghe cô ta nói như thế, cả người Biên Bất Phụ chấn động, một lát sau anh ta cũng cười lạnh một tiếng: “Ha ha, thì ra là thế, Thanh Hạm cô nói đúng lắm!”

“Một người đàn ông chỉ vì muốn có địa vị, thế mà lại chạy tới đây làm trai bao?”

“Đàn ông như vậy thì có ích chỗ nào chứ?”

“Lúc trước bám váy Hạ Vân, bây giờ lại đến Lâm Mạn Nil”

“Đây gọi là vua bám váy đấy”

“Vì Lâm Mạn Ni, người của Đảo Quốc mới kiêng dè Bùi Nguyên Minh thôi!”

“Vì Lâm Mạn Ni, Thanh Hư đạo trưởng mới cho cậu ta mặt mũi như thế!”

“Cũng chính vì Lâm Mạn Ni, Bùi Nguyên Minh mới không tổn hao chút lông tóc nào mà thoải mái đi ra khỏi sở cảnh sát!”

“Một người đàn ông có được vinh quang như vậy là vì dựa vào việc làm trai bao cho người khác! Tôi khinh!”

Biên Bất Phụ nhổ mạnh một bãi nước miếng xuống mặt đất để nhục nhã Bùi Nguyên Minh, giống như chỉ có việc nói xấu sau lưng anh thế này, thì anh ta mới lấy lại được vài phần mặt mũi.

Triệu Thanh Hạm đã mất đi hứng thú với Biên Bất Phụ, nhưng cô ta vẫn đồng quan điểm với Biên Bất Phụ.

Đồ đàn ông bám váy đàn bà! Không biết xấu hổ!
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2107


Trong lúc Triệu Thanh Hạm đang xem thường Bùi Nguyên Minh bám váy phụ nữ.

Bùi Nguyên Minh đã cùng mấy người Lâm Mạn Ni ngồi vào chỗ của mình trong buổi tiệc mừng thọ.

Ở đây có không ít người quen, như Lâm Mạn Ni, Thanh Hư đạo trưởng, Uông Vĩ Thành và những người khác.

Có lẽ mấy người Lâm Khang Dụ và Lưu Hoằng Nhiên cũng tới, chẳng qua quan chức thì có chỗ của quan chức, lúc này đây chắc hẳn Trầm Tú Tùng đang tiếp đãi bọn họ trong phòng tiếp khách bên cạnh.

Nhưng có một chuyện khá kỳ lạ, Trầm Trí Đạt ~ Một trong sáu thế tử của thủ đô hôm nay lại không xuất hiện ở đây để chủ trì buổi lễ.

Mặc dù Bùi Nguyên Minh có chút nghi ngờ, nhưng anh cũng không nói gì thêm, mà chỉ nhiệt tình làm động tác chào hỏi với những người đang ngồi.

Sau khi chào hỏi hết khách mời, Bùi Nguyên Minh mới phát hiện bữa tiệc này còn hai ghế trống.

Một chỗ chắc là của Trầm Thiên Ân nhà họ Trầm giàu nhất Giang Nam.

Còn chỗ ngồi kia, chỉ viết một chữ Chân.

Bùi Nguyên Minh chỉ hơi suy nghĩ một lát là đã hiểu ra, vị trí này chắc là của nhà họ Chân thủ đô.

Nhà họ Chân và nhà họ Trầm đều là một trong mười gia tộc đứng đầu, hơn nữa đây còn là hai gia tộc lớn thực sự cắm rễ sâu ở thủ đô này.

Vị trí này hẳn là dành cho gia chủ nhà họ Chân thủ đô.

Tuy trong hội trường chật ních nhiều khách quý, nhưng vì lí do vừa rồi Bùi Nguyên Minh đã hấp dẫn vô số ánh mắt của mọi người, nên giờ phút này không ít người mới chú ý tới bên bàn chính còn có một nhân vật lớn chưa xuất hiện.

“Các ông nói xem, sắp tới giờ bắt đầu bữa tiệc rồi, sao gia chủ nhà họ Chân vẫn còn chưa tới nhỉ?”

“Có lẽ sẽ không tới đâu! Nghe đồn, gia chủ nhà họ Chân ở thủ đô lúc nào cũng vểnh lỗ mũi lên trời, dứt khoát không cho những người khác mặt mũi đâu”

“Lúc trước ông cụ Trầm Thiên Ân nhà họ Trầm nói chuyện, có lẽ gia chủ nhà họ Chân sẽ còn cho mấy phần mặt mũi, nhưng nghe nói tối nay gia chủ nhà họ Trầm sẽ nhượng quyền, sau này sẽ do thế tử Trầm Trí Đạt nắm hết quyền lực, dưới tình huống như vậy, sao gia chủ nhà họ Chân có thể tiếp tục cho gia chủ nhà họ Trầm mặt mũi được?”

“Nghe nói không chỉ như vậy đâu: “Ồ, ông còn biết thêm chuyện gì nữa à?”

“Nghe nói, vốn dĩ Phương Trung Nghĩa một trong bốn cậu chủ của Yến Kinh ấy, chuẩn bị kết thông gia với nhà họ Trầm.

Cũng không biết lúc đó có phải thần kinh của gia chủ nhà họ Trầm chập mạch hay không, vậy mà hôm nay lại quyết định từ chối cậu Phương kial”

“Trời ạt Nhà họ Phương ở Yến Kinh cũng là một trong mười gia tộc đỉnh cao đấy, hơn nữa vị trí còn xếp cao hơn nhà họ Trầm thủ đô nhiều”

“Đắc tội với cậu Phương, chỉ sợ sau này nhà họ Trầm muốn bước thêm nửa bước cũng khó”

“Chẳng trách gia chủ nhà họ Chân lại không cho gia chủ nhà họ Trầm một chút thể diện nào, hóa ra còn có nguyên nhân như vậy”

“Nhà họ Chân ở thủ đô chuẩn bị liên thủ với nhà họ Phương ở Yến Kinh nữa đấy à!”

“Cũng chưa chắc đã liên thủ, nhưng nhà họ Chân ở thủ đô chắc chắn sẽ vui lòng nhìn nhà họ Trầm bị nhà họ Phương chèn ép đấy!”

“Cho nên bất kể vì nguyên nhân nào, tối nay chắc chăn gia chủ nhà họ Chân cũng sẽ không đến đây!”

“Tôi cũng là đến đây mới biết được những chuyện này đấy, nếu không, tôi nhất định sẽ tìm lý do từ chối ngay”

“Chỉ vì một nhà họ Trầm này mà đắc tội với nhà họ Chân và nhà họ Phương, không đáng chút nào.

Những người xung quanh đều mồm năm miệng mười bàn tán vấn đề này Sau khi Bùi Nguyên Minh nghe xong mấy lời người kia nói, anh cũng mơ hồ hiểu được chuyện này là sao rồi.

Ánh mắt anh quét một vòng trong hội trường, nhưng không nhìn thấy mẹ Hạ và Hạ Vân đâu.

Chắc hai người kia đang ở cùng Trầm Thiên Ấn.

Lâm Mạn Ni tò mò nhìn Bùi Nguyên Minh, cô ta nói: “Bùi Nguyên Minh, cậu đang nhìn gì thế?”

Bùi Nguyên Minh nói khẽ: “Không có gì đâu, tôi chỉ đang tò mò chút thôi, nếu theo lời những người kia nói, vậy quyền lực của nhà họ Trầm sẽ rơi vào trong tay Trầm Trí Đạt”

“Nhưng dù gì Trầm Trí Đạt cũng là một trong sáu thế tử của thủ đô, hơn nữa với quan hệ của anh ta và Phương Trung Nghĩa, chắc chắn không đến mức để nhà họ Trầm bị nhà họ Phương chèn ép chứ”

Lâm Mạn Ni nói khẽ: “Có lẽ cậu Bùi không biết rồi, tuy bên ngoài đang đồn người được chọn sẽ là Trầm Trí Đạt, nhưng Trầm Tú Tùng là người đứng thứ hai của thủ đô, cũng đã quản lý ở thành phố này nhiều năm rồi, nếu nhà họ Trầm đổi chủ, vậy vị trí kia cũng sẽ rơi vào trong tay ông ta chứ không tới lượt Trầm Trí Đạt”
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2108


“Còn Trầm Trí Đạt kia được mọi người gọi là một trong sáu thế tử của thủ đô, điều đó cũng đủ để chứng minh năng lực của anh ta rồi: “Anh ta chắc chắn sẽ không dễ dàng nhường quyền lực đâu, cũng không để Trầm Tú Tùng thuận lợi ngồi vào vị trí ấy được.”

“Cho nên buổi tiệc tối nay không có khả năng kết thúc đơn giản như vậy đâu”

“Nếu Trầm Tú Tùng ngồi vào vị trí kia, nhà họ Trầm nhất định sẽ bị nhà họ Phương liên thủ với nhà họ Chân ở thủ đô chèn ép”

“Còn nếu Trầm Trí Đạt giành được quyền, nhà họ Trầm, một trong mười gia tộc đứng đầu thủ đô, nói không chừng sẽ biến thành gia tộc phụ thuộc vào nhà họ Phương gia Yến Kinh”

“Bất kể nhìn từ góc độ nào, kết cục của nhà họ Trầm cũng sẽ không quá tốt”

Bùi Nguyên Minh hơi híp mắt, Lâm Mạn Ni không hổ là người của mười gia tộc đứng đầu, cô †a hiểu rõ những chuyện này hơn ai khác.

Anh hơi tò mò nói: “Chẳng lẽ không có biện pháp nào để phá vỡ cục diện này sao?”

“Có”

Lâm Mạn Ni gật đầu: “Nhưng lại vô cùng khó khăn”

“Biện pháp gì?”

“Ông cụ Trầm Thiên Ân tiếp tục cầm quyền, chỉ cần ông ta vẫn còn ngồi đó, vậy có thể tiếp tục áp chế tất cả người nhà họ Trầm, cũng có tư cách chống lại những gia tộc đứng đầu khác.”

“Nếu có thể cho ông ta thêm mấy năm, bất kể là cướp lấy lực ảnh hưởng của Trầm Tú Tùng tại thủ đô, hay là xóa bỏ thân phận của Trầm Trí Đạt ở nhà họ Trầm, đều có thể dễ dàng dung hợp.

thực lực của nhà họ Trầm lại một chỗ lần nữa”

“Như vậy, nhà họ Trầm vấn là một trong những gia tộc đứng đầu như trước”

“Chẳng qua, mấy tháng này nhà họ Trầm loạn trong giặc ngoài, ông cụ Trầm Thiên Ân chưa chắc đã chống chọi qua hôm nay”

Bùi Nguyên Minh khẽ gật đầu không nói thêm gì nữa, tuy hôm nay anh đã có sắp xếp, nhưng chuyện này phát triển thế nào cũng phụ thuộc vào sự lựa chọn của Hạ Vân.

Nói cho cùng, đây là chuyện của nhà Hạ Vân, nguyên nhân khiến anh quyết định xuất hiện ở đây, là vì muốn chống lưng và ủng hộ Hạ Vân.

Chỉ cần Hạ Vân an toàn, cho dù từ hôm nay nhà họ Trầm sẽ hoàn toàn suy sụp, vậy cũng chẳng có bất cứ liên quan gì đến Bùi Nguyên Minh anh.

Đương nhiên, nếu như Hạ Vân muốn nắm quyền khống chế nhà họ Trầm, vậy Bùi Nguyên Minh sẽ không chút do dự mà giành quyền lực của nhà họ Trầm vào trong tay cô ta.

Nhìn thấy biểu cảm của Bùi Nguyên Minh, hai mắt Lâm Mạn Ni xẹt qua một tia sáng, cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Cô ta là một người phụ nữ thông minh, tất nhiên hiểu vì sao một nhân vật như Bùi Nguyên Minh lại xuất hiện ở đây hôm nay.

Nhưng nếu cô ta đã nói đến điểm dừng rồi, tuyệt đối sẽ không hé miệng nửa câu nữa.

“Bịch bịch bịch”

Đúng vào lúc này, chỉ nghe thấy trước cửa lớn nhà họ Trầm truyền đến một loạt tiếng bước chân.

Một lát sau, những tiếng hét thảm thiết vang lên, giờ phút này thân hình của mấy vệ sĩ phụ trách canh cổng bị đánh bay về phía đại sảnh, trong miệng không ngừng chảy máu.

Còn có mấy người bay về phía bàn ăn, cuối cùng biến thành đống lộn xộn.

Cả hội trường gần như theo bản năng nhìn sang, lúc này thấy có một đám người đang chậm rãi đi vào từ đại sảnh.

Trên người những người này mặc áo trắng quần trắng, đang mặc đồ tang nhưng lại mang theo khí thế ngông cuồng không ai bì nổi.

Người đi cuối cùng là một người đàn ông chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, anh ta mặc một bộ âu phục màu trắng, trên ngực cũng cài thêm bông hoa trắng.

Trong tay ôm một bức di ảnh trắng đen, khí thế trên người vô cùng lạnh lẽo.

Gần như tất cả những người nhìn về phía anh †a đều sẽ cảm thấy linh hồn run lên một cái, cảm thấy khắp người đều cực kỳ lạnh lo.

Bùi Nguyên Minh híp mắt nhìn mấy người này, một lát sau mới nhẹ giọng mở miệng: “Hồng Lâu”

Lâm Mạn Ni nghe vậy thì hơi sững sờ, hiển nhiên không ngờ Bùi Nguyên Minh sẽ nói ra hai chữ này.

Những người này đều là sát thủ của tổ chức sát thủ Hồng Lâu.

Chỉ có điều, tổ chức sát thủ này đã áp bức nhà họ Trầm nhiều ngày như vậy, không ám sát ngay lập tức, mà lại bắt đầu làm loạn trong buổi tiệc mừng thọ hôm nay, quả thật khiến người ta không nhìn ra mục đích thực sự của bọn họ.

Rất nhiều người của nhà họ Trầm lúc này cũng theo bản năng đứng lên, sắc mặt khó coi nhìn cảnh tượng kia.

€ó một người giúp việc của nhà họ Trầm nhanh chóng chạy tới sân sau, chỉ một lát sau mọi người đã nhìn thấy Hạ Vân đi ra.

Ánh mắt của cô ta và Bùi Nguyên Minh nhìn thoáng qua nhau, không nói gì, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía trước.

Hiển nhiên, những người của Hồng Lâu đến đây hôm nay không hề có mục đích tốt.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2109


Hạ Vân nhíu mày nhanh chóng bước tới đại sảnh, lúc cách mấy người mặc đồ trắng hơn mười mấy mét thì dừng lại.

Sau đó, ánh mắt của Hạ Vân dừng trên người đàn ông trẻ tuổi đang cầm di ảnh kia, cau mày nói: “Anh kia, nơi này là nhà họ Trầm, tối nay đang tổ chức buổi tiệc mừng thọ cho ông ngoại Trầm Thiên Ân của tôi, người giàu nhất Giang Nam đấy”

“Các người đốt giấy để tang, đã vậy còn ôm di ảnh đến đây làm loạn, về tình về lý đều không đúng một chút nào cả.”

Lúc nói những câu này, Hạ Vân dùng tay ra hiệu một cái, mấy vệ sĩ của nhà họ Trầm liên tục xuất hiện từ bốn phía, sắc mặt người nào cũng lạnh như băng nhìn chằm chằm đám người kia.

Người đàn ông kia đưa di ảnh trong tay cho người hầu bên cạnh, sau đó anh ta chắp tay sau lưng đi lên, lại lấy một điếu xì gà nhỏ hít một hơi mới lạnh lùng nói: “Cô là Hạ Vân đúng không?”

“Tôi xin tự giới thiệu với mọi người một chút, tôi tên là Vân Cảnh Nam, vị trong di ảnh này là ba tôi: “Hôm nay, tôi tới đây không có mục đích gì khác cả, biết rõ tối nay là buổi tiệc đại thọ của Trầm Thiên Ân, cho nên chúng tôi cố ý đến đây để tặng một phần lễ vật đấy!”

“Hy vọng Trầm Thiên Ân có thể vui lòng nhận lấy! Vừa dứt lời, anh ta đã nháy mắt một cái, thản nhiên nói: “Đưa lễ vật ra đây!”

Rất nhanh, có một người đầu trọc cao to đằng sau khiêng một phần lễ vật bước lên, sau đó đặt giữa đại sảnh, một tiếng “bịch”

vang lên.

Món quà này không có bất kỳ bao bì gì, mọi người ở đây đều có thể thấy rõ ràng.

Thế nhưng khi nhìn thấy món quà này là thứ gì, sắc mặt của tất cả mọi người lập tức vô cùng khó coi.

Quan tài? Một cái quan tài vàng chói bằng gỗ lim? Bùi Nguyên Minh cũng khẽ nhíu mày, bình thường mà nói, cho dù hai bên hận nhau thế nào cũng không thể tặng quan tài ngay trên buổi mừng thọ được.

Hôm nay Vân Cảnh Nam này đến đây, chỉ sợ cũng là kẻ đến không có thiện ý.

“Khốn kiếp! Mày muốn chết sao!”

Rốt cuộc mấy vệ sĩ của nhà họ Trầm không kiềm chế được nữa, nguyên một đám cầm dùi cui muốn tiến lên, chuẩn bị đánh đám người này một trận.

Nhưng Vân Cảnh Nam cũng chỉ lạnh lùng nhìn qua một cái, giống như căn bản không thèm để ý.

“Tất cả dừng tay lại cho tôi: Tay phải của Hạ Vân hạ xuống, vẻ mặt rất khó coi nhìn chằm chằm Vân Cảnh Nam: “Anh Vân, tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh một chút, không biết anh đây có thù oán gì với chúng tôi, vậy mà hôm nay lại muốn gây chuyện trong buổi mừng thọ của ông ngoại tôi thế?”

“Anh không có một chút gia giáo nào à! Cũng chẳng có chút đạo đức liêm sỉ nào sao?”

“Hay là anh cảm thấy mình có thể ức h**p nhà họ Trầm chúng tôi, muốn hoàn toàn trở mặt thành thù với nhà họ Trầm?”

Lúc này đây, Hạ Vân mang theo khí thế cường đại đè ép người trong hội trường Những người khác của nhà họ Trầm cũng nhìn chằm chằm đám người Vân Cảnh Nam.

Mặc kệ ra sao, nếu đã gây chuyện trong buổi mừng thọ của Trầm Thiên Ân, vậy đúng là tự tìm đường chết rồi.

Đối mặt với sự chất vấn của Hạ Vân, vẻ mặt Vân Cảnh Nam mang theo thưởng thức võ tay một cái, thản nhiên nói: “Thú vị đấy”

“Tôi vốn nghe nói, một tháng nay người nhà họ Trầm đã bị Hồng Lâu của chúng tôi dọa cho sợ vỡ mật”

“Vậy mà không ngờ một người phụ nữ như cô lại dám đứng lên chất vấn tôi “Cô khá lắm, tôi rất coi trọng cô.”

“Hay là như vậy đi, cô quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ, thề từ nay về sau sẽ làm người giúp việc hầu hạ tôi, lát nữa người của Hồng Lâu tôi ra tay sẽ không giết cô, thế nào?”

Vẻ mặt Vân Cảnh Nam hiện lên vẻ châm chọc, hơn nữa ánh mắt của anh ta không kiêng nể gì nhìn cô ta từ trên xuống dưới, làm cho sắc mặt của Hạ Vân liên tục thay đổi.

Mà những người nhà họ Trầm kia cũng nhanh chóng phản ứng lại, trên mặt cả đám đã vô cùng khó coi.

Hai chữ Hồng Lâu này giống như cái bóng ma cực lớn khắc sâu trong lòng bọn họ, ngay cả sắc mặt từng vệ sĩ của nhà họ Trầm cũng bắt đầu tái mặt.

Hơn một tháng qua, mấy người Hồng Lâu này xuất quỷ nhập thần g**t ch*t không biết bao.

nhiêu người nhà họ Trầm.

Không ngờ hôm nay bọn họ lại chính thức xuất hiện trong tiệc mừng thọ của nhà họ Trầm! Một loại cảm giác sợ hãi vô hình lập tức bao trùm lên cả hội trường.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2110


Vân Cảnh Nam, anh Vân đúng không?”

Đúng lúc này, Bùi Nguyên Minh đứng lên đi tới trước đám người kia, kéo Hạ Vân ra sau lưng mình.

“Tôi không có hứng thú với ân oán của Hồng Lâu các người và nhà họ Trầm, đồng thời cũng không muốn biết”

“Tôi không quan tâm các người muốn làm gì, nhưng các người gây chuyện trong bữa tiệc mừng thọ của ông cụ Trầm, các người không cảm thấy quá đáng ư?”

“Muốn trả thù cũng được, muốn gây chuyện cũng được, cứ trực tiếp đến trước mặt mà làm”

“Các người khua chiêng gõ trống mang theo một cái quan tài đến đây là có ý gì?”

“Mấy người thật sự cho rằng, đường đường là nhà họ Trầm sẽ để mặc cho các người ức h**p sao?”

“Hơn nữa chuyện quan trọng nhất chính là, tôi không quan tâm các người nhăm vào nhà họ Trầm như thế nào, nhưng nếu đã dám không tôn trọng Hạ Vân, vậy cũng đừng trách tôi sẽ diệt hết đám người các anh”

Sắc mặt của Bùi Nguyên Minh rất thản nhiên, nhưng lời nói ra lại vô cùng cường thế.

Điều này làm cho không ít người đều dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh, phải biết rằng, người đối diện chính là người của Hồng Lâu, là sát thủ xuất quỷ nhập thần trong truyền thuyết đấy! Đối mặt với một đám sát thủ còn dám kiêu căng như thế, đầu óc thằng ranh này bị chập mạch à? “Thằng nhóc này, mày chết chắc rồi!”

Trong đám người, Biên Bất Phụ lạnh giọng mở miệng.

“Hồng Lâu, đây chính là tổ chức sát thủ vô cùng nổi tiếng, nghe nói lâu chủ Vân Ngọc Hạ của bọn họ nằm trong top ba sát thủ lợi hại nhất đấy: “Mà Vân Cảnh Nam này cũng có tên tuổi rất lớn trên giang hồ!”

“Thăng nhóc Bùi Nguyên Minh kia bị rớt não rồi đúng không?”

“Cậu ta là thằng bám váy đàn bà, vậy mà lúc này còn chạy đến đây giả vờ giả vịt, cậu ta cho.

rằng Vân Cảnh Nam sẽ cho mình mặt mũi sao?”

“Vân Cảnh Nam này chính là người trong giang hồ, anh ta sẽ không để ý tới Bùi Nguyên Minh là người đàn ông của ai đâu!”

Triệu Thanh Hạm và đám hotgirl mạng kia đều theo bản năng gật đầu.

Dù thế nào, vừa rồi Bùi Nguyên Minh cũng mang tới cho mấy người kia quá nhiều chấn động.

Nếu như bây giờ có thể nhìn thấy cảnh Bùi Nguyên Minh mất mặt, đương nhiên bọn họ vô cùng nguyện ý rồi.

Mà lúc này, những khách mời đang có mặt trong bữa tiệc đều nhìn Bùi Nguyên Minh bằng ánh mắt quái dị.

Tối hôm nay thằng nhóc này đã hấp dẫn rất nhiều sự chú ý, lúc này đứng ra như thế, trong chớp mắt đã thu hút toàn bộ lực chú ý của mọi người trong hội trường.

Vân Cảnh Nam giơ tay phải ra, vân vê chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay cái trên tay trái, sau đó anh ta híp mắt nhìn Bùi Nguyên Minh, nói: “Thú vị đấy”

“Nhóc con, cậu là cái thá gì chứ?”

“Cậu có tư cách gì uy h**p Vân Cảnh Nam tôi? Đã vậy còn muốn diệt chúng tôi nữa chứ? Cậu có tin không, lát nữa tôi sẽ g**t ch*t cậu đầu tiên đấy?”

Không đợi Bùi Nguyên Minh mở miệng, Sở Tuấn Hiên là người đầu tiên võ bàn một cái rồi đứng lên, lạnh lùng nói: “Hồng Lâu thật đúng là oai phong, sát khí lớn thật đấy, nhưng Bùi Nguyên Minh là đại ca của tôi, tôi xem ai dám động đến anh ấy?”

Thanh Hư đạo trưởng cũng lạnh lùng ngẩng đầu: “Nếu muốn bất kính với cậu Bùi đây, vậy cậu cứ bước qua đạo quan Thanh Hư của tôi một chuyến trước đi!”

Lâm Mạn Ni lạnh lùng ngẩng đầu: “Muốn dạy dỗ Bùi Nguyên Minh sao, các người to gan thật đấy”

“Thật sự không xem luật pháp của Đại Hạ ra gì sao”

Mặc dù Vân Cảnh Nam là người trong giang hồ, nhưng dù sao anh ta cũng không phải người ngu, tất nhiên cũng biết rõ thân phận của những vị khách mời có mặt trong hội trường này.

Lúc này nhìn thấy những nhân vật lớn đều đứng ra làm chỗ dựa cho Bùi Nguyên Minh, ánh mắt anh ta hiện lên vài phần khó coi.

Anh ta không dám trực tiếp hét lên với những nhân vật lớn này, đặc biệt là người trong chính phủ như Lâm Mạn Ni, đây cũng là người mà Vân Cảnh Nam không muốn đắc tội nhất.

Cho dù Hồng Lâu của anh ta có trâu bò hơn đi nữa, nhưng một khi bị chính phủ để ý, vậy cuối cùng cũng chỉ có kết cục bị tiêu diệt mà thôi.

Ngay thời khắc này, Vân Cảnh Nam hít sâu một hơi, ánh mắt nghiêm túc nhìn Bùi Nguyên Minh.

Một lát sau, anh ta dường như nhớ tới chuyện gì đó, trầm giọng nói: “Cậu chính là người lúc trước đã bãy Hồng Lâu chúng tôi sao?”

Vào lúc này, anh ta lại nhớ tới trận chiến trên bến tàu ngày ấy.

Trong trận chiến kia, thậm chí ngay cả ngón tay Bùi Nguyên Minh cũng không cần di chuyển, vậy mà mẹ của anh ta, Vân Ngọc Hạ lại bị tổn thất nặng nề.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2111


Bùi Nguyễn Minh nhàn nhạt mở miệng: "Anh vẫn nên cút đi, nếu không chẳng mấy chốc tôi sẽ tiêu diệt Hồng Lâu đó của anh day."

“Tiêu diệt Hồng Lâu à? Chỉ dựa vào cậu cũng xứng sao?”

Trên mặt Vân Cảnh Nam hiện lên vẻ kiêu căng khó thuần, sau đó anh ta nở nụ cười xem thường: "Nếu cậu có bản lĩnh ấy, vậy thử chút đỉn Trong suy nghĩ của Vân Cảnh Nam, nguyên nhân lớn nhất khiến cho lần trước Bùi Nguyễn Minh có thể được lợi như vậy là vì lúc đó nhân lực toàn là lĩnh đánh thuê Những phế vật ngoại quốc kia kết hợp lại với nhau, trực tiếp bị người ta tiêu diệt gọn.

Mà mẹ anh ta phải chịu thiệt thòi lớn như vậy là bởi vì bị tên vô dụng Trương Vệ Kiệt kia kéo chân.

Nếu như để anh ta tới đối phó với Bùi Nguyên Minh, anh ta tin mình ít nhất cũng có một trăm loại biện pháp khiến cho Bùi Nguyễn Minh chết không có chỗ chôn.

"Anh Vân, chúng tôi tạm thời nhận món quà này của anh, về phần cuối cùng là ai sẽ nằm xuống bên trong, sau này tôi sẽ thảo luận thêm với anh.

Hạ Vân không đợi Bùi Nguyên Minh tiếp tục nói, cô ta nhanh chóng cướp lời nói mấy câu chứa đầy kim kia.

Hiển nhiên Hạ Vân không muốn Bùi Nguyên Minh và Hồng Lâu xảy ra xung đột.

"Mặc kệ giữa chúng ta có ân oán gì, thế nhưng buổi mừng thọ tối nay không chào đón Hồng Lâu các anh, anh trở về nói cho mẹ mình biết, nói cho cùng ân oán giữa nhà họ Trầm và Hồng Lâu sẽ có một ngày tính toán đủ!" “Hơn nữa tôi có thể đảm bảo, ngày đó rất nhanh sẽ đến thôi!”

Ảnh mát lạnh lùng của Vân Cảnh Nam từ trên người Bùi Nguyễn Minh chuyển đến chỗ Hạ Vân, sau đó nhẹ nhàng cười nói: “Có Hạ, có đang uy h**p Hồng Lâu chúng tôi đấy à?" Hạ Vân lạnh lùng đáp: "Anh đã giương oai đến tận tiệc mừng thọ của ông ngoại tôi rồi, anh cảm thấy tôi không thể uy h**p anh sao?" Vân Cảnh Nam hít một hơi xì gà, sau đó nhả ra một luồng khỏi, sắc mặt của anh ta lạnh lùng nói với Hạ Vân: "Tôi thừa nhận, xét về tiền bạc, về quan hệ, có thể nói nhà họ Trầm các người xếp vị trí số một số hai ở thủ đô, Giang Nam, nếu muốn dùng những phương diện này để đả kích các người thật sự cực kỳ khó khăn.

"Chẳng qua tổ chức Hồng Lâu của chúng tôi có tính chất gì, chẳng lẽ trong lòng mấy người còn chưa rõ à?" "Hay là nói, mấy ngày nay người nhà họ Trầm chết chưa đủ nhiều, nên không đủ khiến các người thức tỉnh?”

chúng tôi Hạ Vân lạnh lùng đáp: “Anh nên biết, nhà được gọi là gia tộc giàu nhất Giang Nam, phủ khả địch quốc.

họ Trâm "Anh cũng cần phải tin tưởng, chỉ cần nhà họ Trầm chúng tôi nguyện ý chịu bỏ tiền, vậy muốn mời bao nhiêu cao thủ tiêu diệt mấy người Hồng Lâu như các anh cũng là chuyện dễ dàng.

Vân Cảnh Nam vỗ tay một cái, thản nhiên nói: "Đã cho các người nhiều thời gian như vậy rồi, các người mời được chưa?" "Tuy Hồng Lâu chúng tôi không phải là tổ chức sát thủ đứng đầu, nhưng lúc này chúng tôi đến đây chỉ vì mục đích muốn diệt trừ nhà họ Trầm, cô cho rằng, sau khi biết rõ tình huống như thế, còn có tổ chức nào sẽ đến bản mạng cho mấy người sao?”

“Bởi vì mọi người đều biết, hôm nay Hồng Lâu và nhà họ Trầm các người sẽ không chết không thôi."

Giọng nói này vừa dứt, cả hội trường đã truyền đến âm thanh hít khí lạnh.

Rất nhiều khách mời có hiểu biết về giang hồ, nghe thấy Vân Cảnh Nam nói như thế, vẻ mặt ngập tràn sợ hãi.

Còn có người theo bản năng đứng lên chạy ra khỏi đại sảnh, bởi vì bọn họ lo minh sẽ bị thành viên của Hồng Lâu tiên tay làm thịt luôn.

Lúc này trong hội trường chỉ có Biên Bất Phụ đang vui sướng, anh ta ước gì có thể thấy cảnh Bùi Nguyên Minh bị từng người đá chết "Được rồi! Nói nhảm đến đây là được rồi, người của tôi đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi."

Vân Cảnh Nam bóp tắt điều xì gà trong tay, ánh mắt của anh ta dừng lại trên người Bùi Nguyên Minh, thản nhiên nói.

"Trước tiên đánh gãy tay chân của thằng ranh con này cho tôi Theo giọng nói của Vân Cảnh Nam, một người đàn ông cao lớn đứng phía sau anh ta đi lên một bước, bàn tay nhanh chóng quét tới chỗ Bùi Nguyên Minh
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2112


Hạ Vân nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt cô ta đã lạnh lẽo tới cực điểm Mặc dù cô ta biết có lẽ buổi mừng thọ tối nay sẽ không được trời yên biển lặng, nhưng không ngờ người của Hồng Lâu lại dám giương oai như thế.

Lúc này cô ta cũng không kịp nghĩ nhiều, chỉ nhanh chóng vung tay lên, mười vệ sĩ của nhà họ Trầm lập tức lao đến.

Người đàn ông cao lớn của Hồng Lâu kia, làn da của anh ta rất đen, cả người thoạt nhìn như được đúc bằng sắt.

Anh ta nhanh chóng tiến lên, tạm thời không quan tâm tới Bùi Nguyễn Minh, mà thân hình mạnh mẽ đâm về phía này.

"Răng rắc Một tiếng vang giòn, anh ta giống như quả pháo lớn vọt vào trong đám người Mười vệ sĩ nhà họ Trầm đồng thời bay lặn lộc, có người tay chân bị gãy, có người nát cả ngực, một đám người xụi lơ nằm trên mặt đất, miệng đang không ngừng chảy máu, căn bản không đứng dậy được.

Mạnh quá! Mạnh đến mức đáng sợ.

Người đàn ông cao lớn cường tráng cả người đen thui kia không có ý định dừng tay, mà tiếp tục đã ra một cước, mọi người lập tức thấy trên mặt đất nứt ra một đường, mảnh vỡ của gạch men sứ bay ra tung tóe về phía cổ họng và giữa trán của mười vệ sĩ nhà họ Trầm kia.

Nếu thật sự trúng một kích này của anh ta, chắc chắn mười vệ sĩ nhà họ Trầm kia sẽ mất mạng ngay tại chỗ.

Sắc mặt của Bùi Nguyễn Minh thản nhiên, giơ tay phải ra vô vang một cái.

Một giây sau, một bóng người bay ra từ trong đám người, cũng đả một cước lên trên mặt đất.

"Bich bich bich bich."

Những âm thanh này không ngừng truyền đến, những viên gạch vỡ nát của hai bên va chạm trên không trung, sau đó nhanh chóng biến thành bột phần Cảnh tượng này làm lông mày Vân Cảnh Nam nhíu lại, cũng khiến vẻ mặt của tất cả mọi người trở nên nghiêm nghị hơn.

Ánh mắt mọi người đều rơi vào bóng dáng của người bất ngờ lao ra này.

Đây là một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp, lúc này có ta đang lạnh lùng nhìn về phía Vân Cảnh Nam, trên trán cũng ngập tràn sát “Phó hội trưởng Tân Ý Hàm của phân hội Long Môn thủ đô sao? Phó hội trưởng Tần cũng muốn gây khó dễ với tôi à?”

Vân Cảnh Nam cười lạnh mở miệng, trong lời nói ngập tràn sát ý lạnh như băng Người đàn ông cường trắng kia không hề nói nhảm, cả người lao về phía trước, nhe răng cười một tiếng dữ tợn, sau đó dùng một chân quét ngang về phía này.

Mục tiêu của anh ta vẫn là mười vệ sĩ nhà họ Trầm kia, dường như không g**t ch*t được bọn họ thì anh ta sẽ không cam lòng.

Tân Ý Hàm khẽ nhíu mày, cô ta lao ra một bước, lập tức đi tới trước mặt người cao to kia, sau đó một chân ép xuống "Bop."

Xương đùi của hai bên chạm vào nhau, người vạm vỡ kia bị đau, giờ phút này chỉ có thể buồn bực kêu lên một tiếng đau đớn, chân đạp mặt đất lui về phía sau ba bước.

Thế nhưng mỗi bước mà anh ta đạp xuống đều làm cho mặt đất xuất hiện từng dấu chân, những viên gạch men sứ cẩm thạch vô cùng có giá trị này yếu ớt không chịu được, nát tanh bành. Mi mặt Tân Ý Hàm hơi nhảy lên, có chút kinh ngạc.

Bùi Nguyên Minh hơi hứng thú nói: "Khi công Thiết Bổ Sam trong truyền thuyết, có lẽ điểm yếu nam dưới nách" Một câu nói của Bùi Nguyễn Minh khiến người vạm vỡ kia hơi sững sở Đúng là anh ta tu luyện Thiết Bố Sam trong truyền thuyết, chẳng những có thể chống được đòn mà còn có thể đánh ra ta lực.

Cao thủ như thế, hầu như đã đạt đến trình độ đạo thương bất nhập.

Nhưng tên phế vật Bùi Nguyễn Minh này chỉ dùng một câu đã có thể nói toạc ra? không đợi cho người đàn ông cao lớn kia kịp phản ứng, Tân Y Hàm tiến lên một bước, đánh một chưởng vào vị trí điểm yếu dưới nách của anh ta.

"Phụt" một tiếng, cả người gã cao to kia chấn động, lảo đảo lui ra phía sau rồi ngã trên mặt đất.

Anh ta đã mất đi năng lực chiến đấu! "Phế vật!" Vân Cảnh Nam tát mạnh một cái, trực tiếp khiến anh ta năm nhoài trên mặt đất, sắc mặt Vân Cảnh Nam lạnh như băng Biên Bất Phụ vốn có chút lo lăng, lúc nhìn thấy cảnh tượng này thì vẻ mặt ngưng trọng kia lập tức trở nên nhẹ nhõm.

Vừa rồi anh ta còn sợ Bùi Nguyên Minh sẽ một mình quét ngang toàn trường, đoạt hết danh tiếng một lần nữa.

Nhưng bây giờ nhìn thấy Tần Ý Hàm ra tay, khỏe miệng của anh ta hiện lên một nụ cười trào phúng.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2113


Quả nhiên mình không nhìn nhầm, Bùi Nguyên Minh này đúng là đồ bám váy đàn bà.

Lúc nãy vừa dựa vào Lâm Mạn Ni để đè ép anh ta xuống, bây giờ lại chọc phải chuyện phiền toái lớn như vậy, còn không phải dựa vào Tân Ý Hàm đến giải quyết à? Nếu không với cải dáng vẻ tay chân yếu ớt kia, chỉ sợ vừa bị người ta tất một cái đã chết tươi.

Sự kinh ngạc trên gương mặt xinh đẹp của Triệu Thanh Hạm lại lập tức biến thành ngập tràn khinh thường, cô ta không ngờ Bùi Nguyễn Minh lại có loại bản lĩnh này.

Không chỉ bám váy một người mà còn cùng lúc bám váy mấy người.

Lúc nãy nói anh là vua bám vảy cũng không phải quá đáng.

Còn mấy người Lâm Mạn Ni, Thanh Hư đạo trưởng, Sở Tuấn Hiện lại vô cùng bình tĩnh nhìn cảnh tượng này.

Bọn họ rất rõ năng lực của Tần Ý Hàm, tình cảnh hiện tại chẳng qua cũng chỉ là dùng dao mổ trâu chọc tiết gà mà thôi.

Chỉ có Hạ Vân lạnh như băng nhìn Vân Cảnh Nam, nói khẽ: “Anh Vân, các người quá đáng rồi đấy.

Giọng nói vừa dứt, có ta dùng tay ra hiệu một cái, lập tức có mười mấy xạ thủ của nhà họ Trầm cầm súng bắn tỉa từ trên lầu hai và lầu ba của đại sảnh xuất hiện, nhằm súng bắn tỉa về phía Vân Cảnh Nam.

Bị uy lực mạnh mẽ của súng bắn tỉa chĩa vào như thế, nhưng giờ phút này vẻ mặt của Vân Cảnh Nam lại không thay đổi quá nhiều, anh ta chỉ lạnh lùng nói: "Cô Hạ, mấy trò hề như vậy thì không cần thể hiện trước mặt Hồng Lâu của tôi đâu?”

Mọi người ngay lập tức nghe thấy tiếng vỗ tay của Vân Cảnh Nam vang lên.

Chỉ thấy lúc này trên tầng hai và tăng ba xuất hiện mấy chục bóng người mặc trang phục dạ hành màu đen, bọn họ nhanh chóng nhào về phía mấy tay súng bắn tỉa kia của nhà họ Trâm.

Cùng lúc đó, sau lưng Vân Cảnh Nam còn có mấy người cất bước chạy ra, hai tay vung lên.

Sắc mặt Tận Ý Hàm lo lang bước lên chắn trước mặt Bùi Nguyễn Minh và Hạ Vân, đồng thời tay phải hơi run lên, nhanh chóng lấy một con dao nhỏ trên bàn bên cạnh mình, cầm vào trong tay, sau đó chém về phía trước.

"Leng keng."

Một cái phi đao màu xanh da trời sáng bóng rơi xuống mặt đất, tản ra mùi khiến người ta buồn nôn.

Hiển nhiên, bên trên những phi đạo này đều được bởi một lớp kịch độc Cùng lúc đó, những xạ thủ nhà họ Trầm đứng trên tầng hai và ba đều bị những sát thủ mặc trang phục dạ hành kia tàn sát trong vô hình.

Có người trực tiếp bị g**t ch*t ngay tại chỗ, có người rơi xuống dưới tầng một, chết vô cùng thể thảm.

“Gì thế?”

Cảnh tượng này làm cho toàn bộ khách mời trong hội trường hét lên, không ít người thấp thỏm lo lắng xúm lại một chỗ Chẳng ai có thể ngờ được chuyện chỉ vừa mới bắt đầu, vậy mà trên mặt đất đã có hơn mười thi thể.

Nhìn những sát thủ Hồng Lâu tới vô ảnh đi vô tung như thế, những khách mời ở đây đều toát đây mồ hôi lạnh.

“Thân thủ tốt lắm, thân thủ tốt lắm!”

Vân Cảnh Nam tán thưởng nhìn Tần Ý Hàm tranh được hết tất cả các phi đao, sau đó thản nhiên nói: “Xứng đáng là thiên kiêu số một của phân hội Long Môn thủ đô, nếu như phó hội trưởng Tân đã lắm chuyện muốn tham dự vào chuyện của chúng tôi, thân thủ này đúng là kinh người đấy.

"Người của Hồng Lâu chúng tôi hai đánh một cũng không quá đáng nhỉ" Giọng nói vừa vang lên, anh ta đã nhàn nhạt mở miệng: “Hắc Bạch Võ Thường, giết cô ta" Nghe theo lệnh của Vân Cảnh Nam, hai bóng dáng một đen một trắng đột ngột xuất hiện trong hội trường.

Trên người bọn họ đều mặc trường bào, hơn nữa còn đội mũ.

Nhìn kỹ sẽ thấy sắc mặt của bọn họ vô cùng tái nhợt, thật sự giống như Hắc Bạch Vô Thường trong truyền thuyết.

Giờ phút này, hai người kia phát ra tiếng cười âm trầm, đồng thời đánh mạnh về phía Tân Ý Hàm.

Những người phụ nữ có mặt ở đây liên tục phát ra tiếng kêu sợ hãi, cả đảm lúc này cứ giống như gặp quỷ.

Trong tiếng la hét kia, Hắc Bạch Vô Thường đã đi tới trước người Tần Ý Hàm, bàn tay tái nhợt đồng thời hướng về những chỗ hiểm trên người Tân Ý Hàm.

Bùi Nguyễn Minh hờ hững mở miệng: “Bên phải, phía dưới, lui về phía sau ba bước, Thái Cực Niệm Thủ.

Tần Ý Hàm hơi sững sở, nhưng chỉ một lát sau trên mặt cô ta lại hiện lên vẻ sợ hãi xen lẫn chút vui mừng.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2114


Bùi Nguyễn Minh chỉ cần nói một câu đơn giản nhẹ nhàng giống như gạt mây thấy trắng, Tân Ý Hàm đã lập tức hiểu ra, đồng thời tay phải nhanh chóng đón đỡ "Ram ram ram ram."

Nằm đầm của hai bên va chạm vào nhau phát ra âm thanh chấn động, sóng khi vô hình không ngừng lan ra.

Tuy thân thủ của Tân Ý Hàm không bằng Hắc Bạch Vô Thường, nhưng dưới sự chỉ dẫn của Bùi Nguyễn Minh, hai tay cô ta giống như ảo ảnh chặn hết tất cả chiêu hiểm của Hắc Bạch Vô Thường.

Còn Vân Cảnh Nam đứng bên kia lại hứng thú nhìn Tân Ý Hàm và Hắc Bạch Vô Thường giao đấu với nhau, anh ta không để cho thủ hạ xuất hết toàn lực ứng phó, mà mang theo cảm giác như mèo đang vờn chuột.

"Rầm rầm rầm.

Tốc độ ra tay của hai bên càng lúc càng nhanh, Tân Ý Hàm cùng đối phương đụng độ nhau mấy chục cái.

Không thể không thừa nhận, hai vị cao thủ Hắc Bạch Vô Thường này quả thật có vài phần năng lực.

Tần Ý Hàm rất muốn đánh bại bọn chúng, nhưng nhất thời không làm được.

“Cấp bậc Binh Vương...

Trong lòng Bùi Nguyên Minh rất nhanh đã có suy đoán, thực lực của hai người này tuyệt đối là cấp bậc Binh Vương.

Hơn nữa chiêu thức mà hai người này liên hợp với nhau rất đặc biệt, chắc chắn đã trải qua huấn luyện đặc thù, những binh vương bình thường chưa hắn có thể chống đỡ lại bọn họ.

Ngay sau đó Bùi Nguyên Minh lại tiếp tục mở miệng: "Lùi về phía sau ba bước, ra quyền, ngược chiều kim đồng hồ, nhấc chân, Bát Cực Bảng”

Tinh thần của Tân Ý Hàm đang vô cùng chấn động, tốc độ ra tay cũng nhanh hơn.

"Giet!" Dường như Hắc Bạch Vô Thường cũng không ngờ tới Tần Ý Hàm lại khó đối phó như vậy, dưới tình huống hai người bọn họ bat tay với nhau như thế, vậy mà có ta vẫn có thể liên tục ngăn cản được đợt công kích của hai người.

Ngay sau đó, tay phải của Hắc Vô Thường nâng lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một tia sáng màu bạc, trực tiếp quét ngang qua cổ họng của Tân Ý Hàm.

“Xuất cước, xuất quyền."

Bùi Nguyễn Minh mở miệng.

Tân Ý Hàm nghe thấy vậy thì đá chân ra, nhanh chóng đạp bay Bạch Vô Thường, rồi sau đó không lùi mà lập tức bước lên, tay phải năm chặt quyền đánh về phía ngực Hắc Vô Thường Đánh sau mà đến trước! Động tác của Hắc Vô Thường đã nhanh, nhưng tốc độ của Tân Ý Hàm còn nhanh hơn cả anh ta.

Trước khi ánh sáng bạc trong tay Hắc Vô Thường rơi xuống cổ Tân Ý Hàm, Tần Ý Hàm đã đánh một quyền vào chỗ tim anh ta.

Sắc mặt của Hắc Vô Thường thay đổi, không thể không thay đối chiêu thức khác, đặt chéo hai tay để ngăn lại một quyền này của Tân Ý Hàm.

"Rac."

Hai chưởng lập tức chạm mạnh vào nhau, nhưng lúc này Hắc Vô Thường lại bị ăn thiệt, xương chỗ tay phải gãy ngay một đoạn.

"Bich!" Cùng lúc đó, cả người Bạch Vô Thường bay xuống đất, hai tay chống mạnh lên sàn, còn hai chân lại liên tục đã ra, vị trí anh ta chọn để ra tay là đan điền chỗ bụng Tân Ý Hàm.

Nếu như thật sự bị hai chân của Bạch Vô Thường đá trúng, chỉ sợ Tân Ý Hàm sẽ bị biến thành phế nhân ngay tại chỗ không thể không thừa nhận, sức chiến đấu của cấp bậc Bình Vương quả nhiên là kinh người.

“Liên hoàn cước, tay" Bùi Nguyên Minh vẫn bình tĩnh mở miệng.

Tần Ý Hàm vô thức quét ngang chân phải ra, lập tức va chạm nói.

với hai chân của Bạch Vô Thường mấy lần.

Cùng lúc đó, cô ta dùng tả lực đả lực, cộng thêm sức lực mà Bạch Vô Thường dồn lên trên người mình, nhanh chóng đánh vào trong cơ thể Hắc Vô Thường "Bop."

Tiếp tục một chiều rơi xuống, một quyền trên không của Tân Ý Hàm bỗng nhiên thay đổi, dưới ánh mắt không thể hiểu nổi của Hắc Vô Thường, một quyền kia lập tức hóa thành bàn tay, trực tiếp tất lên trên mặt Hắc Vô Thường.

Phut Máu tươi trong miệng Hắc Vô Thường điên cuồng phun ra, cả người bay mạnh về đằng sau, sau đó rơi xuống bên cạnh Vân Cảnh Nam.

Sau lưng, Bạch Vô Thường giống như một quỷ ảnh, tập kích gần sau lưng Tân Ý Hàm.

"Bop."

Tân Ý Hàm cũng chẳng quay đầu lại, trở tay trực tiếp vung ra một cái tát.

Trong nháy mắt đó, đầu Bạch Vô Thường đập lên trên mặt đất, máu lập tức chảy ra.

Anh ta ôm đầu cuộn người lần về phía sau, trên mặt đất toàn máu tươi làm người ta vừa nhìn thấy đã giật mình.
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2115


Mấy người Triệu Thanh Hạm nhìn thấy cảnh này thì đều hít ngược một hơi khí lạnh.

Bọn họ tuyệt đối không ngờ tới, thân thủ của Tân Ý Hàm lại đáng sợ như vậy.

Quan trọng nhất đó là có chuyện gì với Bùi Nguyễn Minh thế? Sao mỗi lần anh mở miệng đều giống như đang chỉ dẫn cho Tân Ý Hàm? Nhưng vấn đề là, Tân Ý Hàm là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của phân hội Long Môn thủ đô, Bùi Nguyễn Minh có tài đức gì mà có thể chỉ dẫn cho cô ta? Nhưng sự thật lại chính là như thế Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết Hắc Bạch Vô Thường vừa ra tay kia chính là cao thủ rất đáng sợ.

Thế nhưng dưới sự chỉ dẫn của Bùi Nguyễn Minh cho Tân Ý Hàm, bọn họ lại nhanh chóng bị đánh bại Đặc biệt là hai cái tát cuối cùng kia, thật sự vô cùng đặc sắc.

“Mèo mù vớ cá rán mà thôi!" “Còn giả vờ chỉ dẫn cho người ta nữa, tưởng mình là cấp bậc chiến thân chắc?" Trên mặt Biên Bất Phụ ngập tràn vẻ khinh thường.

Bùi Nguyễn Minh có tư cách chỉ dẫn cho Tân Ý Hàm ư? Nếu như có, vậy anh đã sớm càn quét cả cái giới này, tự thổi minh lên trời luôn rồi.

Anh chỉ cần trực tiếp tự minh ra tay là được, cần gì phải nói nhảm như vậy nữa! Nhìn thế nào cũng thấy Bùi Nguyễn Minh ỷ vào quan hệ giữa minh và Tân Ý Hàm, nên nhân cơ hội làm màu một chút, muốn nhanh chóng nâng cao tên tuổi của mình trong trường hợp như thể này mà thôi.

"Đồ phế vật!" Giờ phút này, Biên Bất Phụ đã có đánh giá với Bùi Nguyễn Minh.

Thằng nhóc này giả vờ mình lợi hại hơn nữa thì sao? Chẳng phải cuối cùng vẫn bị anh ta nhìn thấu cái gọi là năng lực kia à.

Trong mất những người không hiểu mấy thứ này, trong anh có vẻ rất ngầu.

Nhưng trong mắt những người cao thủ như anh ta vậy, giá bộ như vậy thì có ý nghĩa gì? Đương nhiên lúc này Biện Bất Phụ đã quên mất vừa rồi minh còn bị người ta điên cuồng và mặt “Bốp bốp bốp.

Trong đại sảnh truyền đến một tràng vỗ tay.

Vân Cảnh Nam ngăn cản Hắc Bạch Vô Thường đang muốn tiếp tục xuất chiêu, anh ta có chút hứng thủ nói: "Lợi hại, thật sự rất lợi hại!”

"Không hổ là đệ nhất cao thủ của phân hội Long Môn thủ đô, năng lực đúng là đã vượt qua tưởng tượng!" “Ngay cả tôi cũng không nhịn được muốn xin cô một bức ảnh có chữ kí đấy.”

Vận Cảnh Nam khen ngợi cô ta, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ trào phúng, giống như đang xem một trò cười vô cùng hài hước.

“Vân Cảnh Nam, đến nước này rồi, anh cần gì phải nói nhảm nhiều như vậy nữa?" Vẻ mặt Bùi Nguyên Minh lạnh nhạt tiến lên một bước, giống như người vừa đánh bại Hắc Bạch Vô Thường kia là anh.

Dảng vẻ này của anh làm cho không ít các thiên kim danh viện ở đây đều dùng vẻ mặt khinh bỉ nhìn anh, Vừa rồi còn tưởng rằng thằng nhóc này có chút năng lực, bây giờ xem ra, chẳng qua chỉ dựa vào phụ nữ để giả thể hiện mà thôi.

"Bùi Nguyên Minh, anh làm tôi quá thất vọng!”

Khuôn mặt Triệu Thanh Hạm cũng xem thường thở dài Mấy cô nàng hotgirl mạng bên cạnh cô ta giống như đã tìm lại được tự tin, hếch mũi nhìn Bùi Nguyên Minh.

Bùi Nguyễn Minh không để ý đến những con mèo con chó này, anh chap tay sau lưng nhìn Vân Cảnh Nam, tiếp tục thản nhiên nói: “Tôi mặc kệ nhà họ Trâm và Hồng Lâu của các người có thủ oán gì, nhưng hôm nay...

"Tôi có thể cho anh một cơ hội, đấu solo với Tân Ý Hàm.

"Chỉ cần anh có thể đánh thắng được cô ấy, vậy hôm nay anh muốn làm gì cũng được “Nhưng nếu anh thua, vậy hãy nhanh chóng dân theo người của mình cút khỏi đây, thế nào?”

Bùi Nguyễn Minh cố ý k*ch th*ch Vân Cảnh Nam, đương nhiên anh biết rõ, nếu cứ tiếp tục đánh nhau lộn xộn như vậy, chỉ sợ sẽ liên lụy đến không ít khách mời vô tội ở trong hội trường.

Nhưng nếu có thể ép Vân Cảnh Nam lui đi, có lẽ cũng sẽ không xảy ra chuyện gì lớn.

“Solo?”

Vân Cảnh Nam cực kỳ kinh ngạc: “Cậu Bùi, cậu xem Vân Cảnh Nam tôi là thắng đần đấy à.

"Đồ phế vật dựa vào phụ nữ như cậu thì có tư cách gì nói mấy câu này?" “Huống chi, tôi chắc chắn có thực lực nghiền ép các người, chỉ cần tôi nói một câu thôi cũng có thể khiến các anh em của tôi giết hết mấy người bọn cậu đấy.

“Tại sao tôi phải solo với cô ta chứ?"
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2116


“Hơn nữa trận đấu vừa rồi chẳng qua tôi chỉ chơi đùa với các người một chút mà thôi.

"Trên thực tế, tôi chỉ đang muốn tranh thủ chút thời gian thôi Giọng nói này vừa dứt, mọi người đã lập tức nghe thấy bên ngoài truyền đến một loạt bước chân! Một lát sau, cảm giác sát ý liên tục hiện lên.

Ngay sau đó, gần một trăm xạ thủ vác súng đã lên nòng trên vai dũng mãnh đi vào đại sảnh, được huấn luyện nghiêm túc bao vây hội trường bữa tiệc lại.

Ngay cả mấy nhân vật cấp cao trong chính phủ như Lâm Khang Dụ, Trầm Tú Tùng, Lưu Hoàng Nhiên cũng đều bị mời ra ngoài.

Trước tình huống này, ngay cả Lâm Khang Dụ cũng đã bắt đầu hoi bien sac.

Không ai ngờ những chuyện xảy ra trong tối nay lại diễn biến đến nước này.

Có thể nói gần một trăm xạ thủ này đã hoàn toàn áp chế cả hội trường.

Trận chiến này có thể nói đúng là rất kinh người, khí thế cũng vô cùng đáng sợ.

"Làm càn!" Trầm Tủ Tùng thân là người nhà họ Trầm, hơn nữa ông ta còn là người đứng thứ hai trong chính phủ thủ đô, lúc này không thể chỉ đứng xem cuộc vui được.

Ông ta tiến lên một bước, tức giận nhìn Vân Cảnh Nam rồi lạnh lùng nói: "Vân Cảnh Nam, rốt cuộc Hồng Lâu của các người muốn làm gì thế?”

Vân Cảnh Nam lộ ra nụ cười tà xấu xa, anh ta thản nhiên đáp: "Văn bối Vận Cảnh Nam, dẫn theo Hạc Bạch Vô Thường, ba mươi sát thủ, và cả trăm xạ thủ của nhà họ Tràm vội vàng tới chúc thọ ông cụ Trầm Thiên Ân."

"Ngay tại đây, chúng tôi cầu chúc cho ông cụ Trầm sang năm không có hôm nay, còn hôm nay chính là ngày giỗ Lúc này Vân Cảnh Nam chẳng thèm để ý đến bất kỳ ai, ngay cả mấy người Lâm Khang Dụ, Trầm Tú Tùng mà anh ta cũng chẳng thèm để vào mắt Anh ta nhanh chóng dẫn theo một đám thủ hạ không ngừng tới gần phía trước.

Những người dám chặn đường đều bị một cước của anh ta đã vắng.

Kiêu ngạo Vô cùng kiêu ngạo Bá đạo! Cũng cực kỳ bá đạo! “Vân Cảnh Nam!”

Sắc mặt của Hạ Vân đã thay đổi mấy lần.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?" "Dựa vào cái gì mà anh có thể khống chế xạ thủ của nhà họ Trầm chúng tôi!”

"Mấy người đang muốn làm gì thế hả? Làm phản ả?" Câu nói sau cùng là đang nói với những xạ thủ của nhà họ Trầm kia.

Những xạ thủ này chẳng những không bảo vệ nhà họ Trầm, ngược lại còn đứng về phía Vân Cảnh Nam, chuyện này làm cho Hạ Vân có dự cảm không tốt.

"Ha ha ha ha..."

Vận Cảnh Nam híp mắt nhìn Hạ Vân.

“Cô Hạ, tôi vẫn luôn cho rằng cô là một người thông minh, sao đến nước này rồi mà cô vẫn chưa rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì à?" "Dù sao thì chuyện cũng đã phát triển đến nước này rồi, tôi cũng không muốn nói nhiều lời nữa.

Vân Cảnh Nam vô cùng thản nhiên "Tối hôm nay tôi tới đây là để tìm Trầm Thiên Ân" "Nếu thức thời, vậy có có thể tự tay g**t ch*t Trầm Thiên Ân, sau đó giao ông ta cho tôi, chuyện này xem như bỏ qua, mấy người nhà họ Trầm các cô cũng có thể tiếp tục sống!" "Nếu cảm thấy không làm được, vậy tôi sẽ vất vả hơn một chút rồi, phải giết hết một đám người đấy “Tất cả những người xuất hiện trong đại sảnh tối nay đều là kẻ địch của Hồng Lâu chúng tôi!”

"Các người không cần phải thông báo mình có thân phận hay địa vị gì với tôi cả, ở trong mắt Vân Cảnh Nam tôi, tối nay không có quyền quý, không có người giàu, không có giới thượng lưu, chỉ có bạn và kẻ thù thôi!”

“Hoặc là g**t ch*t Trầm Thiên Ân, làm bạn của tôi."

"Hoặc là đứng về phía đối lập tôi, sau đó không cần nghi ngờ gì nữa, chắc chắn các người sẽ phải chết!" “Tối nay phải xem mọi người lựa chọn như thế nào rồi."

Vân Cảnh Nam hip mất mở miệng, giọng nói của anh ta không lớn, nhưng lại khiến cho nội tâm của tất cả khách mời trong hội trường đều cảm thấy sợ hãi.

Đây là một tên điện hoàn toàn không quan tâm đến lý lẽ Cũng là một người vô cùng man rợ ở trước mặt anh ra, có lẽ đạo lý cũng chẳng là gì.

Hai mắt của Bùi Nguyên Minh đã hiện lên vẻ lạnh lẽo, anh thản nhiên nói: “Vân Cảnh Nam, anh không thử đàn ông hơn một chút được à? Hay anh đang sợ Tân Ý Hàm?”

"Tôi sợ cô ta sao?" Vân Cảnh Nam chỉ về phía mọi người trong hội trường, sau đó anh ta nở nụ cười lạnh lùng.

“Nếu tôi muốn thì việc g**t ch*t những tên phế vật này cũng chẳng khác với việc giết một con kiến là bao."
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2117


"Đảm xạ thủ của tôi ở đây, đạn trong súng của mỗi người đều có thể bàn một trăm phát, chỉ cần bọn họ bóp cỏ, vậy các người cảm thấy trong hội trường này còn có bao nhiêu người sống?”

Nghe thấy vậy, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.

Lúc này đây, Thanh Hư đạo trưởng ngồi trước bàn chính cũng đứng lên, lạnh lùng nói: "Đừng làm ra vẻ l "Vân Cảnh Nam, những khách mời có mặt ở đây tối nay có người của chính phủ, có người của các gia tộc đứng đầu, còn có người trong giang hồ nữa!" "Giờ tôi cho cậu một lá gan to bằng trời, cậu có dám đồng thời đắc tội với nhiều người như vậy không?”

"Hồng Lâu của các cậu chỉ là một tổ chức sát thủ thôi, chán song roi à?" "Pång."

Vân Cảnh Nam không nói nhảm mà vung tay phải lên, mọi người lập tức nhìn thấy khẩu súng trong tay một xạ thủ chỉ về phía Thanh Hư đạo trưởng, không chút suy nghĩ mà bóp cò "Päng."

Cánh tay trái của Thanh Hư đạo trưởng lập tức bị bắn trúng sắc mặt ông ta tái nhợt hẫn, vẻ mặt vô cùng khó coi.

Không phải ông ta không tránh được phát súng này, mà là ông ta không ngờ Vân Cảnh Nam thật sự dám cho người nổ súng “Vân Cảnh Nam, cậu càn rỡ quá rồi đấy!”

Trầm Tú Tùng cũng gào to một tiếng, nơi này là sảnh lớn của nhà họ Trầm, nhưng lại bị nhiều người ngoài vây quanh như thế này, đã vậy bọn họ còn dám nổ súng Nếu việc này truyền ra ngoài, nhà họ Trầm còn có mặt mũi nào mà lăn lộn nữa? "Pằng!" Đáp lại lời của Trầm Tú Tùng tiếp tục là một phát súng, phát súng này rơi vào trên cánh tay phải của ông ta, làm cho cả người Trầm Tú Tùng run rẩy, sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa đã hôn mê bất tỉnh.

“Tôi làm can à?" Vân Cảnh Nam cười ha ha.

"Trầm Tú Tùng, tôi nghĩ ông cũng là một người thông minh, vậy mà cuối cùng ông cũng ngu xuẩn như bọn họ!" “Ông nhìn cho cẩn thận đi, nhìn rõ hơn đi, người nổ súng là xạ thủ nhà họ Trầm của các người đấy.

"Người làm các ông bị thương cũng không phải người của tôi, các ông sẽ không đẩy trách nhiệm lên người tôi đấy chứ?" "Tóm lại, các ông đừng nhiều lời nữa, nhanh g**t ch*t Trầm Thiên Ân rồi giao cho tôi đi! Nếu không tôi sẽ khiến tất cả các người bị súng bắn chết đấy!”

"Hơn nữa, người ra tay cũng là xạ thủ của nhà họ Trầm các ông, chuyện này chẳng có chút quan hệ nào với tôi cả "Long Môn hay Long Ngục gì cũng vậy, ai có thể truy cứu trách nhiệm với tôi được chứ?" Vân Cảnh Nam ngửa đầu cười to, cười cực kỳ sảng khoái.

“Vận Cảnh Nam, nếu người mà cậu muốn giết là tôi, vậy cần gì phải làm khó xử những khách mời ở đây?”

“Thả mọi người ra, tôi sẽ để mặc cậu xử lý, được không?" Đúng lúc này, chỗ sâu trong đại sảnh có một bóng người được người ta đẩy ra.

Tuy ông ta ngồi trên xe lần, thân hình gây đét, nhưng lại mang theo một loại khí thế khó tả.

Dường như những khách mời trong hội trường và vô số sát thủ kia đều bị khi thể của một mình ông ta chèn ép.

Là Trầm Thiên Ân của nhà họ Trầm, một trong mười gia tộc đứng đầu! Người giàu nhất Giang Nam vừa ra trận đã lập tức làm cho tất cả hội trường yên tĩnh lại.

Ân.

Ảnh mặt của vô số khách mời rơi vào trên người Trầm Thiên Có tò mò, có bái phục, có tìm tòi nghiên cứu, cũng có khinh thường.

Nhưng chủ yếu là thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao thì Trầm Thiên Ân cũng chịu xuất hiện rồi, ông ta chấp nhận bị Vân Cảnh Nam giết, chuyện này cũng có nghĩa là mấy người bọn họ có thể bảo toàn tính mạng của mình.

Giữa mạng của Trầm Thiên Ân và cái mạng nhỏ của mình, chắc chắn mọi người sẽ lựa chọn mình được sống rồi. ngôn tình ngược

“Ông ngoại Hạ Vân vội càng chạy tới giúp mẹ mình cùng đẩy xe lăn.

Trầm Thiên Ân dịu dàng nở nụ cười ra hiệu Hạ Vân lùi sang một bên, sau đó để mẹ Hạ đẩy mình đi tới trước mặt Bùi Nguyên Minh.

Ánh mắt của ông ta nhìn chăm chăm vào Bùi Nguyễn Minh mang theo mấy phần dò xét, một lát sau mới mang theo vẻ tân thưởng nói: “Lúc trước người ngoài nói cho tôi biết Hạ Vân coi trọng một tháng nhóc ở Dương Thành, tôi còn tưởng rằng con bé bị cậu ấm quân là áo lượt nào lừa gạt chứ.

"Lúc nãy tôi đứng ở phía sau quan sát một lúc, ngược lại cũng cảm thấy nhóc con cậu rất không tệ.

"Nếu như cậu có thể đến nhà họ Trâm chúng tôi ở rể, vậy có lẽ tôi sẽ giao nhà họ Trầm cho cậu
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2118


Đám người Triệu Thanh Hạm nghe thấy câu này, lập tức "xùy" một tiếng bật cười, Đã là lúc nào rồi, ông cụ này còn tìm người ở rể! Bùi Nguyễn Minh không biết phải nói gì, tôi có vợ mà, ông còn bảo tôi làm người ở rể nhà họ Trầm ông, nếu chuyện này truyền ra tôi ăn nói thế nào đây? Bùi Nguyễn Minh lập tức lắc đầu nói: “Ông Trầm, chuyện giữa tôi và Hạ Vân nói sau đi."

“Vẫn nên giải quyết chuyện tối nay trước thì hơn.

Trầm Thiên Ân cười tít mắt nói: “Chuyện của Hạ Vân mới là chuyện lớn, những chuyện khác đều là chuyện nhỏ" “Thôi, hai người trẻ tuổi da mặt mỏng, vậy thì đợi chuyện tối nay xử lý xong, lại nói tiếp.

Sau khi nói xong, Trầm Thiên Ân nhìn Vân Cảnh Nam cách đó không xa, thản nhiên nói.

"Tên nhóc nhà họ Vân, cậu biết tối nay là tiệc mừng thọ của tôi, còn mang theo một cái quan tài tới chỗ tôi giương oai, là vả mặt tôi hay không?”

“Cậu nghĩ tới kết cục của mình chưa?" Vân Cảnh Nam nhìn Trầm Thiên Ân lên sân khấu, lúc này anh ta hơi sửng sốt, một lát sau cười ha ha nói: "Thủ vị, đúng là thủ vệ “Tôi cứ nghĩ là ai, hóa ra là ông Trầm Thiên Ân tự mình ra sân!”

"Nhưng mà Trầm Thiên Ân, hắn là ông biết, tối nay sẽ là ngày chết của ông đúng không?”

"Sao thế? Ông chuẩn bị tự mình đi tới năm vào trong quan tài à?" "Nhưng mà cũng được, nếu tự ông nằm vào trong, để tôi chôn sống ông, tôi đảm bảo tuyệt đối không động vào bất cứ người nào ở đây, thế nào?”

"Hay là như thế này nhé."

Trâm Thiên Ân thản nhiên nói:" Tôi có tiền như vậy, đương nhiên không muốn chết, cho nên điều kiện của cậu, thứ cho tôi không thể đồng ý “Ông nói không đồng ý thì không đồng ý sao?”

Văn Cảnh Nam cười dữ dân.

“Tôi nói cho ông biết, tối nay, sống chết sẽ do tôi định đoạt "Tôi muốn ông chết, ông phải chết Sau khi nói xong, Vận Cảnh Nam tiện tay lấy một khẩu súng ra, bóp cò về phía Trầm Thiên Ân.

"Pång..."

Một viên đạn chì bắn vào bên chân của Trâm Thiên Ân, mùi khỏi thuốc súng lập tức lan ra.

Nhưng Trầm Thiên Ân không kinh hãi như trong tưởng tượng của Vân Cảnh Nam, mà vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt.

"Ồ, không hổ là nhân vật lớn của một trong mười gia tộc đứng đầu!”

Vận Cảnh Nam nhìn thấy cảnh này, vốn hơi sửng sốt, sau đó cười dữ dẫn nói: "Không tệ, ông đây là sợ tới mức quên cả trốn đúng không?”

"Pang pang pang...

Sau khi nói xong, anh ta lại bần ba phát, toàn bộ đều bắn tới bên cạnh Trầm Thiên Ân.

Hộ vệ của nhà họ Trầm nhìn thấy thế cả đám lửa giận ngút trời, muốn tiến lên nhưng bị một đám tay súng chĩa vào.

Chuyện này khiến sắc mặt đảm hộ vệ của nhà họ Trầm đều thay đổi.

Lúc này những tay súng của nhà họ Trầm bị Vân Cảnh Nam khống chế trong tay đều có cùng một bối cảnh...

Chuyện này không khỏi khiến người nhà họ Trầm có một suy đoán vô cùng lớn mật.

Nhưng mà suy đoản này quá vớ vẩn, cho nên trước khi lộ ra đáp án, người nào cũng không dám nói ra khỏi miệng.

Mà ở giữa phòng, đối mặt với ba phát súng b*n r*, vẻ mặt Trầm Thiên Ân vẫn lạnh nhạt dựa vào xe lần, để mặc viên đạn bắn tới bên cạnh mình.

"Không hổ là nhân vật lớn, có chút năng lực, Thái Sơn có sập xuống ở trước mặt nhưng vẻ mặt vẫn không đổi!”

Vẻ mặt Vân Cảnh Nam kinh ngạc, sau đó anh ta bĩu môi nói: "Nhưng mà ông như vậy, rất không thú vị “Không bảng tôi g**t ch*t tên ở rể nhà ông trước, sau đó lại giết ông, thế nào?”

Vẻ mặt Vân Cảnh Nam tràn ngập hứng thú nói.

"Dù sao có người từng nói với tôi, giết người về mặt thể xác, chẳng bằng hủy hoại người đó về mặt tinh thần.

“Chỉ đơn thuần giết người, đâu có thú vị? Sau khi nói xong, tâm mặt của Văn Cảnh Nam nhìn về phía Bùi Nguyễn Minh, nghĩ một lát nói.

“Họ Bùi kia, tôi cho cậu một cơ hội "
 
Chàng Rể Quyền Thế
Chương 2119


“Không phải lão già chưa chết này rất xem trọng cậu sao?”

“Chỉ cần bây giờ cậu ra tay, vặn gãy cổ của ông ta, lại ném ông ta vào trong quan tài, tôi sẽ không giết cậu, thế nào?" “Nếu không, tôi sẽ bảo người dùng súng bắn chết cậu!" "Cậu đừng nghĩ cậu có thể né tránh, cậu né tránh, tôi giết những người khác trước!”

Sau khi nói xong, Vân Cảnh Nam ra hiệu bằng tay, lập tức có mấy chục khẩu súng nhằm ngay về phía Bùi Nguyên Minh.

Mà những khẩu súng này đều đã mở chốt an toàn hết.

Cảnh tượng này khiến không ít người đột nhiên thay đổi sắc mặt, bọn họ đều biết rõ Vân Cảnh Nam tàn nhẫn và làm việc không kiêng nể gì.

Nếu Bùi Nguyên Minh tránh đi, rất có khả năng người chết sẽ là bọn họ.

Lúc này, ngay cả đám người Lâm Khang Dụ cũng khẽ nhíu mày.

Không ai biết Trầm Thiên Ân ra mặt có thể áp chế Vân Cảnh Nam hay không.

Nhưng mà một khi đám người này nổ súng, người nào cũng không biết kết quả sẽ như thế nào.

Nói không chừng các tân khách có mặt đều chết hết, đây là một loại hậu quả khó mà chấp nhận nổi Ngay lúc đám người Lâm Khang Dụ chuẩn bị có động tác, Bùi Nguyễn Minh lạnh nhạt tiến lên trước, nói: “Vân Cảnh Nam, dù gì anh cũng là thiếu chủ của một thể lực, sao lại phế vật tới mức độ này.

"Anh ngay cả dũng khí đơn độc đấu với thuộc hạ của tôi cũng không có, còn mở miệng ngậm miệng nói giết người về mặt thể xác, chẳng bằng hủy hoại người đó về mặt tinh thần?”

“Anh có tư cách nói những lời này sao?" Văn Cảnh Nam nghe thấy thế, vốn là sửng sốt, sau đó vẻ mặt châm chọc: "Thuộc hạ sao? Cậu là muốn nói cho tôi biết, đường đường là phó hội trưởng của Long Môn phân hội thủ đô, vậy mà là thuộc hạ của cậu sao?" "Họ Bùi kia, có bản lĩnh thì cậu nói với tôi, cậu là phân hội trưởng mới lên nắm quyền của Long Môn thủ đô, nói không chừng tôi sẽ kinh cậu ba phần “Nhưng mà nhìn bộ dạng ăn cơm nhão của cậu, cậu cảm thấy cậu nói mình là phân hội trưởng, sẽ có người tin cậu sao?”

"Mặc vào long bào, cậu cũng không giống thái tử Sau khi nói xong, Vân Cảnh Nam nhổ nước bọt lên mặt đất, vẻ mặt trêu tức và khinh thường.

"Vậy sao?" Bùi Nguyễn Minh để hai tay ở sau lưng.

“Tôi đã nói thật với anh, anh tin hay không tùy anh “Hơn nữa chỉ cần một câu của tôi, có thể khiến người ta tát chết anh?" “Anh tin không? Nghe thấy thế, Văn Cảnh Nam "xùy”

một tiếng bật cười.

Tên ăn cơm nhão này, thực sự coi mình thành phân hội trưởng của Long Môn thủ đô à? Mà đám người Triệu Thanh Hạm đều lắc đầu, nhìn Bùi Nguyên Minh với vẻ khó mà tin.

Đã là trường hợp nào rồi, còn ở đây làm ra vẻ, đây làm ra vẻ quên mình! Lát nữa bị người của Vân Cảnh Nam bắn chết, xem anh còn có thể làm ra vẻ nữa hay không? "Bảo người ta tát chết tôi sao?”

Vận Cảnh Nam tiến lên một bước, để má minh dẫn sát lại gần Bùi Nguyễn Minh, vẻ mặt khiêu khích và trào phúng "Tới đây, tôi cho cậu cơ hội, nếu cậu có thể bảo người ta tất chết tôi, tôi sẽ chấp nhận!”

"Cậu mà không tát chết được tôi, tôi sẽ băm cậu thành thịt nát, sau đó cho chó ăn "Được, tôi thỏa mãn anh" Vẻ mặt Bùi Nguyễn Minh lạnh nhạt.

"Tát chết anh ta Sau khi anh mới nói xong, Tân Ý Hàm vẫn luôn im lặng bước ra nửa bước, một cái tát quét ngang mà ra.

Vẻ mặt Vân Cảnh Nam rét lạnh, im lặng đợi cái tát này đánh tới.

"Mau lùi lại!" Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Hắc Bạch Vô Thường đột nhiên đều thay đổi, bọn họ vừa định kéo Vân Cảnh Nam lùi về sau.

Nhưng mà lúc này, tầm mắt lạnh nhạt của Bùi Nguyên Minh đã nhìn về phía Hắc Bạch Vô Thường.

Toàn thân hai cao thủ cấp bậc binh vương chấn động, cảm nhận được khí thế cường đại chèn ép tới, khiến toàn thân bọn họ cứng ngắc, đầu trống rỗng.

Vân Cảnh Nam cũng ngửi được mùi nguy hiểm, lúc này anh ta sớm đã không còn kiêu ngạo như vừa rồi.

Anh ta vội vàng muốn lùi về sau, đồng thời giận dữ hét: "Nổ súng! Bản chết cô ta!”
 
Back
Top Dưới