Ngôn Tình Chàng Rể Quyền Quý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 320


CHƯƠNG 320

Đột nhiên lại có mười mấy chiếc xe chạy tới, có mấy chục vệ sĩ mặc đồ vest không nói hai lời trực tiếp xông lên muốn bắt người.

“Các người là ai?” Trương Uyển Du bị giật mình kêu lên, đột nhiên lại có nhiều người trông hung ác xuất hiện như thế.

Mười mấy chiếc xe cứ xông tới như thế.

“Không sai, cô ta chính là Trương Uyển Du, đưa cô ta đi đi.” Một người đàn ông mặc đồ vest đeo kính râm lạnh nhạt nói.

Nói dứt lời, mấy người bảo vệ mặc đồ vest này xông lên muốn bắt Trương Uyển Du, vút một cái, có một chiếc Land Rover màu đen đang lao đến, thiếu chút nữa là đã đụng bay mấy người mặc đồ vest, dọa bọn họ liên tục lùi về phía sau.

“Cái đám người này muốn làm gì hả, muốn chết à?”

Chiếc Land Rover đậu ở trước mặt Trương Uyển Du, có ba người đàn ông trung niên mặc đồ luyện võ màu trắng bước xuống.

Chính là ba anh em Lưu Quân, nhận mệnh âm thầm bảo vệ cho Trương Uyển Du.

“Thốn Quyền Môn Đinh thị chúng tôi làm việc, các người tốt nhất nên cút ngay cho tôi.” Người đàn ông đeo kính lớn tiếng nói, trông vô cùng khí thế.

“Thốn Quyền Môn Đinh thị?” Lưu Quân nhíu mày, liếc mắt nhìn hai người anh trai, bọn họ đều nhìn nhau.

Có lẽ là người bình thường chưa từng nghe tới Thốn Quyền Môn Đinh thị ở thành phố Thanh Vân, nhưng mà ba anh em bọn họ là cao thủ nhất nhì trong giới quốc thuật tỉnh Đông Hải, đương nhiên đã từng nghe qua.

Thốn Quyền Môn Đinh thị được mệnh danh là võ thuật ở tỉnh Đông Hải, là huyền môn đứng đầu trong giới quốc thuật, thành danh vang dội, đệ tử của môn phái đều là những cao thủ nổi tiếng, tuyệt đối không phải là đối tượng mà vệ sĩ bình thường có thể so sánh, bọn họ đều được tôi luyện kỹ thuật giết người.

Nhất là Đinh Thần Nhất Đinh đại sư là người sáng lập ra Thốn Quyền Môn Đinh thị, được mệnh danh là cao thủ quốc thuật, võ thuật hiện tại đứng đầu ở tỉnh Đông Hải, thành danh hơn ba mươi năm, có thể nói là tiền bối của ba anh em Lưu Quân, là cao thủ trong giới quốc thuật.

“Sao nào? Đã nghe nói tới Thốn Quyền Môn Đinh thị rồi đúng không? Vậy còn không mau cút đi.” Người đàn ông đeo kính râm phách lối đến cực điểm, một bộ dạng không ai sánh bằng.

“Nhìn bộ dạng của các người chắc là cũng đã từng luyện võ, đã biết uy danh Thốn Quyền Môn chúng tôi, còn không mau cút đi, muốn tìm cái chết à?” Người đàn ông đeo kính râm bật cười một tiếng, ngẩng đầu nói.

“Các người đến đây làm cái gì, tại sao lại tìm cô Trương?” Lưu Quân nghi hoặc hỏi.

“Tôi không biết, tôi chỉ nghe theo lệnh ông cụ Đinh đến đưa Trương Uyển Du đi, tốt nhất là các người đừng có ngăn cản tôi.” Người đàn ông đeo kính râm lạnh giọng nói.

“Mang đi? Ông cụ Đinh?” Lưu Quân cười lạnh: “Ông cụ Đinh đã thành danh hơn ba mươi năm, cũng là một người biết chừng mực, sẽ phái người trong môn của mình đi bắt một cô gái à? Đúng là trò cười.”

Nói xong, Lưu Quân liền ra quyền đánh nhau với người đàn ông đeo kính râm, người đàn ông đeo kính râm cũng là người luyện võ, không phải là không chịu nổi một kích, liền hung hăng đánh nhau với Lưu Quân, chỉ là bị người kia ép thế.

Đồng thời, hai vị sư huynh của Lưu Quân cũng đồng loạt nhào tới, nắm chặt những người đàn ông mặc đồ vest của Thốn Quyền Môn mà đánh một trận, hai đấm ba đá, nhanh chóng đánh ngã bọn họ, đánh đến nổi bọn họ kêu thảm, nằm trên mặt đất run rẩy.

Võ công của hai người anh trai Lưu Quân vốn rất cao, cũng coi như là cao thủ đứng nhất đứng nhì trong giới quốc thuật, đối phó với một đám gà mờ vừa mới nhập môn vào quốc thuật, quả thật dễ như trở bàn tay, không cần phải tốn nhiều sức.

Ba phút sau.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 321


CHƯƠNG 321

Rất nhanh, Lưu Quân cũng đã phân thắng bại, đánh đến nỗi người đàn ông đeo kính râm máu chảy đầm đìa, nằm trên mặt đất, kính râm đều vỡ nát, lộ ra gương mặt xấu xí.

Bốp.

Lưu Quân giẫm lên trên mặt của người đàn ông đeo kính râm, hung hăng nói: “Không biết mày là đồ chó đến từ đâu, dám đánh chủ ý vào cô Trương, muốn chết rồi.”

“Các… các người còn dám đụng đến tôi? Tôi là bát đệ tử của Đinh đại sư, sau này các người đừng nghĩ là mình có thể lăn lộn ở Thanh Vân được nữa.” Người đàn ông đeo kính không phục, nói.

Thân phận Đinh đại sư Đông Hải, cho dù là ba gia tộc lớn thì cũng phải cho thể diện, đồ tử đồ tôn có vô số, đều là những danh lưu giàu có, năng lực vô cùng lớn.

Đánh anh ta, vậy thì đồng nghĩa với việc đánh vào mặt mũi Đinh đại sư, ông cụ Đinh rất quý trọng thanh danh của mình, lại bao che khuyết điểm, chắc chắn sẽ trả thù.

“Quan tâm con mẹ nó mày là ai, cho dù Đinh đại sư có đến đây thì cũng vô dụng.” Lưu Quân hung dữ nói, lại hung hăng đạp người đàn ông đeo kính râm một đạp, đạp làm cho anh ta la to.

Lưu Quân thật sự tức giận, còn dám uy h**p mình, anh ta trước kia không phải là cao thủ võ quán, mà là người dưới tay Lâm gia, là cánh tay đắc lực ở bên cạnh Thẩm Tam gia.

Dám đánh chủ ý vào mợ Lâm, cho dù là ai, anh ta cũng dám đưa vào chỗ chết.

Nếu như đổi lại là trước kia, có lẽ sẽ còn sợ uy danh của Đinh đại sư, nhưng mà ngày hôm nay đã có Lâm gia là chỗ dựa, ở cái đất Đông Hải này, ai cũng không cần sợ.

Trương Uyển Du đứng ở một bên quan sát, bị cảnh tượng đột ngột xảy ra làm cho kinh ngạc.

Cô biết Lưu Quân, biết anh ta là bạn của Lâm Tinh Vũ.

Không nghĩ tới Lâm Tinh Vũ lại có tiếng tăm ở thành phố Thanh Vân như thế, bạn bè có năng lực như vậy mà còn có thể giúp anh bảo vệ cho mình.

Nhưng mà chắc chắn là Lâm Tinh Vũ đã bỏ ra rất nhiều tiền mới có thể mời được?

Trương Uyển Du suy nghĩ trong lòng, mặt không khỏi đỏ lên, trong lòng rung động, Lâm Tinh Vũ rất thích âm thầm giúp cô làm gì đó.

“Ha ha, Lưu Quân, bây giờ ba anh em các người uy phong lắm, ôm cái đùi của Thẩm Tam, ngay cả tôi cũng không đặt vào trong mắt à?”

Lúc này, có một chiếc Audi A6 thản nhiên chạy tới, một ông già tóc trắng mặc quần áo luyện công màu vàng bước xuống xe, vẻ mặt cuồng vọng đến cực điểm, nhìn ba anh em Lưu Quân.

“Đinh đại sư, những người này thật sự là đệ tử trong môn phái của ông?” Lưu Quân cau mày, nghi vấn hỏi.

Có chuyện gì vậy chứ, cái lão già Đinh Thần Nhất này tuổi đã cao mà còn đi kiếm chuyện?

Ba anh em Lưu Quân đều như lâm vào đại địch mà nhìn Đinh đại sư.

Đinh Thần Nhất xoay xoay chiếc chìa khóa hình con rết, một bộ dạng tự cho mình là cao nhân, chấp tai ung dung đi tới.

Bộ dạng ra vẻ này làm ba anh em Lưu Quân và Trương Uyển Du đều cảm thấy vô cùng buồn nôn.

Ông già này mặc quần áo luyện công hình con rết, cách ăn mặc giống như nô tài tiền triều, là cái loại chủ nhân nói như thế nào thì sẽ lập tức quỳ xuống làm như thế đó.

Bộ dạng này thật sự khiến cho người ta chán ghét.

“Là người của môn phái chúng tôi, sao vậy? Ba người các cậu hậu sinh khả bối? Còn dám động vào người của bổn đại sư?” Đinh Thần Nhất lạnh lùng cười nói, vô cùng cuồng vọng.

“Họ Đinh kia, ông phái người của môn ông đến đây gây chuyện có đúng không hả? Ai bảo ông ra mặt?” Lưu Quân cũng không khách khí, già mà không kính, cũng không nhất thiết phải cho ông ta thể diện.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 322


CHƯƠNG 322

“Thật to gan, lại dám không gọi đại sư, gọi cả họ của tôi?” Đinh Thần Nhất lạnh giọng hừ một tiếng, bộ dạng rất bất mãn.

“Bổn đại sư chính là nhà họ Vương mời rời núi, hôm nay đặc biệt mời cô Trương Uyển Du đây đến nhà họ Vương làm khách.” Đinh Thần Nhất trông có vẻ rất khoan thai tự đắc, ông ta cảm thấy làm việc cho nhà họ Vương là một chuyện vô cùng có mặt mũi.

“Các người cút hết đi, để bổn đại sư đưa cô Trương Uyển Du đây đi, tránh để tôi ra tay không cẩn thận đánh chết các người.” Đinh Thần Nhất làm phách nói.

“Con mẹ nó, cái lão già bất tử nhà ông, sáu bảy chục tuổi rồi mà còn làm màu cái gì?” Lưu Quân chửi ầm lên, vô cùng tức giận, còn muốn mang Trương Uyển Du đi à? Còn làm việc giúp cho cái loại gia tộc rác rưởi như là nhà họ Vương? Vậy mà còn tự cho mình là đúng như thế?

Ba mươi năm trước, Đinh Thần Nhất thành danh rất tốt, nhưng mà cũng không nghĩ lại xem, đã sáu bảy chục tuổi, đã xuống dốc rồi, ba anh em mình vẫn còn khỏe mạnh, còn sợ không bắt được ông ta chắc?

Nói xong, Lưu Quân không dài dòng nữa, xông lên hung hăng đá một cước, hai người khác cũng đồng thời tiến lên bao vây Đinh Thần Nhất.

Bảo vệ cho mợ Lâm là chuyện liên quan đến tính mạng và tiền đồ, dám đến bắt mợ Lâm, cho dù người đứng trước mặt là thần tiên thì cũng phải đánh.

Bốp bốp bốp.

Âm thanh trầm thấp vang lên không ngừng, ba người Lưu Quân giống như tia chớp, soạt, quyền cước như gió táp mưa rào. Một mình Đinh Thần Nhất chỉ có hai tay, vậy mà đều có thể đón đủ tất cả các đòn, đánh ba người bọn họ trông rất ổn định.

Bốp bốp bốp!

Không khí không ngừng rung động, âm thanh quyền cước va chạm vào da thịt vang lên, ba anh em Lưu Quân cùng với ông cụ Đinh đánh nhau vô cùng hăng hái.

Cả hai không ai thua ai, quyền cước vô ảnh, quả nhiên là một cuộc so tài vô cùng đặc sắc.

Mặc dù ông cụ Đinh đã qua tuổi.” Nhưng mà dù sao lúc còn trẻ cũng là cao thủ đệ nhất Đông Hải, đối mặt với sự bao vây của ba người Lưu Quân, ông ta trông rất thành thạo điêu luyện.

Phạch một cái.

Tay áo của ông cụ Đinh vung lên một nắm phấn sương mù, vung tay ném lên trên mặt của ba anh em Lưu Quân.

Không kịp đề phòng, ba anh em Lưu Quân bị cát che mắt, ảnh hưởng đến mắt, cũng hoàn toàn không ngờ đến lão già Đinh lại dùng thủ đoạn bỉ ổi như thế này.

Vút vút.

Lão già Đinh nắm bắt cơ hội, xông lên đánh mạnh hai quyền, đánh vào bụng của Lưu Quân, làm cho người phun máu, người thì bay ra xa mấy mét nằm trên đất, mặt mũi đầy vẻ tức giận.

Quay người trở lại, lão già Đinh lại đá vào bụng của hai người anh Lưu Quân, đánh đến nỗi không khí rung động, bay ra xa mười mấy mét.

“Ông thật hèn hạ! Vậy mà có thể xưng là cao thủ trong giới thuật quốc ở Đông Hải, căn bản chính là cái thứ hạ lưu vô sĩ.” Lưu Quân tức giọng nói, trong mắt vẫn còn có cát, mắt mở không ra.

“Đinh lão cẩu, ông đúng là một con chó mà, ngay cả thủ đoạn ném bột phấn như thế này mà cũng có thể dùng, tôi khinh ông!”

“Đúng là không có mặt mũi, Đinh lão cẩu.”

Ba anh em Lưu thị tức giận mắng chửi, sắc mặt vô cùng tức giận, vừa nói vừa ho khan, còn nôn ra máu.

Nhưng mà phàm là những người luyện võ nước H tuyệt đối đều chướng mắt mấy hành vi hèn hạ như thế này, lúc đánh nhau lại ném bột phấn, uổng công cho lão già Đinh còn được gọi là tổ sư gia khai tông lập phái, còn tự sáng tạo quyền môn?
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 323


CHƯƠNG 323

“Ha ha, ba cái thằng ranh con, tài nghệ không bằng người khác, còn có gì để nói nữa?” Đinh Thần Nhất vuốt râu, điên cuồng cười: “Ném bột phấn thì như thế nào chứ? Chỉ cần có thể thắng, vậy thì đó chính là bản lĩnh của tôi, cậu không phục?”

“Cũng không biết suy nghĩ, bổn đại sư được người đời gọi là Tông Thần Nhất, chính là tổ sư gia khai tông lập phái, chỉ dựa vào mấy cái đồ rác rưởi các người mà cũng dám đánh với tôi, đúng là không biết sống chết.” Đinh Thần Nhất ha ha cười lớn, gật gù đắc ý, vô cùng tự đắc.

Nghĩ đến Đinh Thần Nhất tự xưng danh Tông Thần Nhất, ý tứ chính là tự xưng là nhất đại thần nhân tông sư, là lão tổ khai tông lập phái.

Trôi qua nhiều năm như thế, có thể có được danh xưng đệ nhất cao thủ Đông Hải, ngoại trừ thân thủ hơn người ra, đương nhiên vẫn còn có thủ đoạn đánh lén hèn hạ, ví dụ như là ném bột phấn đó chỉ là một thủ đoạn nho nhỏ.

Ba người Lưu Quân tức giận muốn phun máu, chưa bao giờ nhìn thấy người nào bỉ ổi như thế.

Đáng tiếc là bất đắc dĩ, ba người bọn họ đã bị thương đôi mắt, trong lúc nhất thời mắt không thể sử dụng, lại bị đánh lén đập trúng phần eo, bị thương lục phủ ngũ tạng, cả người không còn sức lực.

“Rác rưởi thì chính là rác rưởi, đứng dậy đi, đến đây đường đường đánh với Tông Thần Nhất tôi này?” Đinh Thần Nhất vô cùng tự đắc, biểu cảm nghiền ngẫm nhìn Trương Uyển Du.

Trương Uyển Du một mặt kinh hoảng, cũng nhìn đến ngây người, lão già tự xưng là Tông Thần Nhất thế mà lại không biết xấu hổ như vậy.

“Này cô Trương, đến nhà họ Vương làm khách với bổn tông sư.” Đinh Thần Nhất lạnh lẽo cười nói, bước từng bước đi đến gần Trương Uyển Du, trong lòng suy nghĩ lần này làm chuyện lớn giúp cho nhà họ Vương, kiếm được mấy chục tỉ, sau này đã có tiền dưỡng lão rồi.

“Nhà họ Vương? Ông đừng có đến đây!” Trương Uyển Du lui về phía sau, cô đã từng nhìn thấy bộ dạng phát điên của hai ba con Vương Quốc Khang, không nghĩ tới là còn phái người đến đây bắt mình, đúng là vô pháp vô thiên.

Đinh Thần Nhất thú vị cười lạnh, trong mắt của ông ta, Trương Uyển Du chính là một xấp tiền mặt mấy chục tỷ, mang đi rồi lại nói.

Nghĩ như vậy, Đinh Thần Nhất nhanh chóng xông tới, bỗng nhiên muốn bắt Trương Uyển Du, dự định đánh cô ngất xỉu rồi lại nói.

Đúng lúc này, đột nhiên có một trận gió thổi tới, xoạt một tiếng, có một bóng dáng giống như ma quỷ bay tới, một cước hung hăng đạp bay Đinh Thần Nhất, ông ta bay ra hơn mười mấy mét, nôn khan một hơi.

“Là ai? Hèn hạ vô liêm sỉ như thế, lại dám đánh lén đại sư Tông Thần Nhất?” Đinh Thần Nhất phẫn nộ nói, đột nhiên nhìn qua.

Chỉ nhìn thấy một ông lão tóc bạc có vẻ bình thản mặc bộ đồ vest màu nâu, bộ dạng như là quản gia.

Là Lý Bộc đã đến, vị này chính là đại tổng quản nhà họ Tề năm đó, cũng không phải chỉ biết làm đồ ăn này nọ, võ công của ông ta thật sự rất cứng cỏi.

“Quản gia Lý, là ông?” Trương Uyển Du kinh ngạc nói, phát hiện là Lý Bộc cứu mình, cô có chút ngạc nhiên.

Quản gia Lý có võ công cao như thế, làm sao có thể cam tâm tình nguyện làm quản gia nhà mình cơ chứ?

Lý Bộc là do Lâm Tinh Vũ mời đến, chẳng lẽ Lâm Tinh Vũ cũng bỏ ra một khoản tiền rất lớn để âm thầm bảo vệ cho mình?

Ánh mắt Trương Uyển Du trở nên phức tạp, cô bắt đầu nhớ tới Lâm Tinh Vũ.

“Cái đồ chó không có thể diện như ông mà cũng dám tự xưng là Tông Thần Nhất?” Lý Bộc lắc đầu cười lạnh.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 324


CHƯƠNG 324

“Ông đây chính là Tông Thần Nhất, ông muốn thế nào hả, đánh lén tôi mà lại còn dõng dạc ở đây.” Đinh Thần Nhất không phục, đột nhiên xoay người lại xông lên muốn đánh nhau với Lý Bộc.

Lý Bộc híp mắt lại, ánh mắt sắc bén như dao, xông lên hết đấm rồi lại đá, nắm chặt lấy tóc của Tông Thần Nhất, hung hăng đánh ông ta xoay vòng vòng, sau đó lại đạp cho ông ta quỳ xuống, làm Tông Thần Nhất kêu lên ô ô.

Cái ông già này đến từ đâu vậy chứ, thân thủ hung ác như thế!

Ba người Lưu Quân lau đi cát bụi trong mắt, không dám tin mà hai mặt nhìn nhau, đây không phải là quản gia nhà Trương Uyển Du hả? Sao võ công của quản gia lại cao siêu như thế? Suy nghĩ một hồi, cũng đúng thôi, là người của Lâm gia, ai cũng là tinh binh cường tướng.

“Đúng là nước cạn rùa đông, miếu nhỏ thích gió lớn, ở thành phố Thanh Vân nho nhỏ như thế, luyện chút công phu mèo quào mà còn dám tự xưng là Tông Thần Nhất?” Lý Bộc xông lên đạp một đạp lên trên đầu của lão già Đinh, ông ta liên tục phun máu.

“Ba chữ Tông Thần Nhất này, ông có thể tự xưng à? Ông phải được gọi là Tông lão cẩu, Tông rác rưởi mới đúng.” Lý Bộc hung dữ nói, phụt một tiếng, nhổ một ngụm nước bọt lên trên mặt vị “Tông Thần Nhất” này.

Lại dám không biết sống chết đến đây bắt cóc mợ chủ, nếu như bây giờ là lúc Lý Bộc còn trẻ, ông sẽ lột da của ông ta ra.

“Tôi đường đường là Tông Thần Nhất, ông lại dám đánh tôi, tôi sẽ kêu đệ tử môn phái tôi báo thù cho tôi.” Lão già Đinh kêu lên oai oái, cảm giác như là mình nhận phải nhục nhã rất lớn.

Ánh mắt của Lý Bộc hung ác, đạp liên tục mười mấy đạp, đạp đến nỗi lão già Đinh kêu lên đau đớn, nôn ra hai ngụm máu, nước mắt nước mũi đều chảy ra, đâu còn là khí chất của cao thủ tông sư nhất phái.

“Ông còn là Tông Thần Nhất nữa à? Ông thử nói lại một lần nữa xem.” Lý Bộc lạnh giọng nói: “Lập tức xin lỗi mợ Lâm, quỳ xuống đây, nếu không thì phải chết.”

“Cái gì? Ông muốn chơi chết tôi?” Lão già Đinh bị dọa đến hai chân mềm nhũn, toàn thân phát run.

“Tôi xin lỗi, đừng giết tôi mà, ngài nói rất đúng, Tông Thần Nhất tôi chính là một thứ rác rưởi, là cái tên hèn hạ vô liêm sỉ.” Lão già Đinh khóc lóc cầu xin tha thứ, sợ muốn chết đi được: “Gọi ngài là ông nội, bỏ qua cho tôi đi, cô Trương, không phải, là mợ chủ, là Trương tổ tông, xin hãy tha cho cái mạng chó của tôi.”

Nhìn lão già Đinh mất mặt quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ như thế, Lý Bộc thật sự rất hiếu kỳ, đúng là thế giới rộng lớn, không thiếu cái lạ.

Trương Uyển Du thì ngơ ngác, cảm thấy buồn nôn đến cực điểm, một ông già hơn sáu mươi tuổi, thế mà lại gọi mình là mợ chủ tổ tông để xin tha thứ, cái này còn là người nữa à? Còn là Tông Thần Nhất nữa à?

“Cầu xin cô Trương tổ tông, tôi không cố ý, xem xét tuổi tôi đã cao, cô bỏ qua cho tôi đi.” Lão già Đinh khóc rơi nước mắt, một bộ dạng thê thảm, không ngừng đập đầu cầu xin.

Trương Uyển Du nhíu mày, cô cảm thấy không hay cho lắm, một ông già lại không ngừng dập đầu với mình, có chuyện gì vậy chứ.

“Thôi bỏ đi, quản gia Lý, thấy ông ta lớn tuổi như thế, bỏ qua cho ông ta đi.” Trương Uyển Du nói.

“Vâng mợ Lâm.” Lý Bộc cung kính nói.

Sau đó, Lý Bộc lặng lẽ nhìn về phía Đinh Thần Nhất, hung hăng đạp ông ta một cước.

“Ông có còn là Tông Thần Nhất nữa không? Cái đồ chó chết thối nát này, tuổi lớn rồi mà còn không biết liêm sỉ, đến đây bắt cóc hả? Đánh không lại thì lại giở trò bỉ ổi?” Lý Bộc hừ lạnh một tiếng, trên mặt đầy vẻ khinh thường, cái tên này giết cũng ngại bẩn tay mình.

Nếu như mợ Lâm đã nói rồi thì thả thôi, chờ tối nay gọi điện thoại cho cậu chủ biết nhà họ Vương vẫn còn chưa chết tâm.

“Cảm ơn cô Trương, ngài thật sự đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân.” Đinh Thần Nhất dập đầu, liên tục nói cảm ơn.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 325


CHƯƠNG 325

Trương Uyển Du không thèm để ý Đinh Thần Nhất nữa, cô nhìn ba anh em Lưu Quân: “Anh Lưu, cảm ơn mọi người đã giúp đỡ, vào nhà uống chén trà đi.”

“Không dám nhận, đây là chuyện mà chúng tôi nên làm. Mợ Lâm, tạm biệt cô.” Lưu Quân khách khí cười nói, nào dám để mợ Lâm gọi mình là anh cơ chứ?

Trương Uyển Du cũng không nói thêm gì nữa, cô nhìn Lý Bộc, nghiêm túc nói: “Quản gia Lý, về biệt thự trước đi.”

“Tuân lệnh mợ Lâm.” Lý Bộc gật đầu, nới lỏng lực đạo, buông lỏng chân ra.

Lý Bộc đang định quay người, đúng lúc này Đinh Thần Nhất lại bắn vọt lên, trong tay vung ra một nắm bột phấn, hất vào trong mặt Lý Bộc.

Lý Bộc giận dữ quay người lại quật ngã Tông Thần Nhất hèn hạ vô sỉ, kết quả là bị bột phấn màu trắng làm sặc, nhịn không được mà ho khan vài tiếng.

Đúng lúc này, Đinh Thần Nhất liền bắt kịp cơ hội, bỗng nhiên vọt về phía Trương Uyển Du, lấy ra một cây súng từ trong túi áo, chỉa vào đầu của Trương Uyển Du.

“Không được nhúc nhích! Nếu như các người còn cử động thì tôi sẽ bắn chết cô ta.” Đinh Thần Nhất lạnh lẽo nói, trong mắt đầy vẻ đắc ý.

Lý Bộc tức giận xông lên não, mặt mũi tràn đầy lửa giận, trong phút chốc không phòng bị, lại bị cái tên hèn hạ này nắm bắt cơ hội, cầm súng cưỡng ép mợ chủ.

Nhất định phải suy nghĩ cho sự an toàn của mợ chủ, Lý Bộc không dám hành động xúc động, lạnh lùng nhìn Đinh Thần Nhất.

“Đinh lão cẩu, ông muốn làm cái gì? Con mẹ nó đúng là ông không có mặt mũi mà.” Lưu Quân chửi ầm lên: “Tự xưng là cao thủ võ thuật, kết quả lại cầm súng đến trấn áp một cô gái tay không tấc sắt, ông có còn là người không hả? Thật sự khiến người khác buồn nôn.”

“Ha ha, người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết.” Đinh Thần Nhất âm hiểm cười, vẻ mặt huênh hoang.

“Tôi đường đường là Tông Thần Nhất, chỉ cần có thể thắng là được rồi, tôi chính là cái tên hèn hạ vô liêm sỉ đó, các người có thể làm gì được tôi?” Đinh Thần Nhất không cần thể diện mà nói: “Có gan thì các người đến đây đi, ông đây sẽ chơi chết người phụ nữ này.”

“Ông!” Trương Uyển Du tức giận đến nỗi toàn thân phát run, thật sự chưa từng nhìn thấy loại tiểu nhân vô liêm sỉ âm hiểm như thế, còn là tổ sư khai môn đã hơn sáu mươi tuổi?

Lý Bộc và Lưu Quân đều lộ ra vẻ mặt chua chát, trong lòng vô cùng xấu hổ, vừa tức lại vừa buồn bực.

Trình độ vô liêm sỉ của Đinh Thần Nhất thật sự vượt qua sự tưởng tượng của người khác, một khắc trước còn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, gọi mợ Lâm là tổ tông, xin bỏ qua cho ông ta, kết quả vừa mới bỏ qua cho ông ta thì lập tức chơi cái trò hèn hạ ném bột phấn, rồi lại lấy mợ Lâm làm con tin.

Lần này không còn có cách nào khác, mợ Lâm đã bị bắt, thật sự không dám động đậy.

Nếu như Lâm gia biết mợ Lâm bị bắt, mình cùng với những người này phải ăn nói như thế nào đây?

“Sao vậy, không dám động rồi à?” Đinh Thần Nhất vô cùng đắc ý.

Cái danh hiệu Tông Thần Nhất tồn tại là do bởi vì ông ta đã dùng vô số thủ đoạn vô liêm sỉ hèn hạ, đương nhiên phải kiên trì sử dụng chiêu cũ, tiếp tục vô liêm sỉ.

Cũng phải thôi, hình như là cái con nhỏ Trương Uyển Du này có địa vị vô cùng cao ở trong lòng của anh em Lưu Quân cùng với ông già đó, là một nhân vật quan trọng.

Cho nên, chỉ cần có thể cưỡng ép Trương Uyển Du, cho dù bọn họ có cao tay hơn nữa thì cũng phải ngoan ngoãn chắp tay chịu trói, không có cách nào với mình.

“Các người cách ông đây ra xa một chút, dám đi đến gần, tôi sẽ g**t ch*t cô ta.” Đinh Thần Nhất lạnh lẽo cười nói, đẩy Trương Uyển Du vào ghế sau xe, mình ngồi vào sau xe, luôn luôn cầm cây súng chỉ vào Trương Uyển Du.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 326


CHƯƠNG 326

Lý Bộc và Lưu Quân nắm chặt nắm đấm, không dám mạo hiểm làm mợ Lâm bị tổn thương.

“Cái tên chó chết Tông Thần Nhất này, nếu như ông dám động vào một sợi tóc của mợ Lâm, tôi nói cho ông biết, cả nhà ông đợi chôn cùng luôn đi.” Lý Bộc hung hăng nói.

“Ồ, các người cũng chỉ dám dùng miệng uy h**p tôi thôi đúng không? Hù dọa tôi à?” Biểu cảm của Đinh Thần Nhất đắc ý: “Cũng không biết nghĩ xem Tông Thần Nhất tôi là ai, còn muốn đối nghịch với tôi à? Ha ha, ông đây có thủ đoạn hèn hạ để các người phải chịu phục.”

Vô sỉ, thật sự vô liêm sỉ.

Lý Bộc cắn răng, tức giận nói không nên lời.

“Lái xe đến nhà họ Vương.” Đinh Thần Nhất ra lệnh cho tài xế, sau đó lạnh lùng nhìn Trương Uyển Du: “Đừng có hòng chạy thoát, dám chạy thì tôi sẽ đánh chết cô, đến nhà họ Vương làm khách với bổn đại sư, có nghe thấy không hả!”

Tài xế điều khiển vô lăng, nhanh chóng chạy ở trên đường.

“Lên xe đi, theo sau, nhanh chóng thông báo cho Thẩm Tam gia dẫn người bao vây nhà họ Vương.” Lưu Quân phất tay phát động, lập tức leo lên xe chạy theo chiếc Audi của ông già Đinh.

“Đinh lão cẩu, ông dám động vào một sợi lông của mợ Lâm, tuyệt đối chết không có chỗ chôn!” Lưu Quân dữ tợn nói.

Đinh Thần Nhất lạnh lẽo cười một tiếng, nhìn chiếc Land Rover theo sát ở phía sau, trong lòng xem thường.

Chỉ cần có thể đưa người đến nhà họ Vương, Lưu Quân có thể làm được gì, Thẩm Tam gia có thể làm được gì? Chẳng lẽ là bọn họ dám xông vào nhà họ Vương, đúng là nực cười.

Lý Bộc ngồi ở trên xe đổ mồ hôi lạnh, vội vàng gọi điện thoại cho Lâm Tinh Vũ.

Reng reng reng!

Lâm Tinh Vũ vừa mới xuống máy bay, đang đứng ở sân bay quốc tế thành phố Thanh Vân thì nhận được điện thoại của Lý Bộc.

“Cậu chủ, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi.” Vừa nhận điện thoại, Lý Bộc sốt ruột nói.

“Ông nói đi, có chuyện gì?” Lâm Tinh Vũ cau mày hỏi.

“Cậu chủ, nhà họ Vương có mời một tên Đinh đại sư chó chết bắt mợ chủ đến nhà họ Vương, ông ta bắt mợ chủ làm con tin, cho nên chúng tôi không dám hành động dại dột, bây giờ chúng tôi đang chạy theo xe của ông ta.” Lý Bộc hoảng sợ nói, không biết cậu chủ sẽ nổi giận như thế nào.

Trong mắt Lâm Tinh Vũ xuất hiện tia sáng lạnh lẽo khiếp người: “Cụ thể chuyện là như thế nào, ông nói đi, bây giờ tôi lập tức đến nhà họ Vương.”

Lâm Tinh Vũ thật sự nổi giận, không bắt được Văn Thiên Phượng ở Đế Kinh, vừa mới trở về, thế mà lại nghe nhà họ Vương nói cái tên không biết sống chết này còn dám động vào Uyển Du?

Nhà họ Vương nhất định phải máu chảy thành sông, đoạn tử tuyệt tôn thì mới vừa lòng có đúng không?

Lý Bộc nơm nớp lo sợ, nghe thấy sát cơ ngập trời ẩn chứa trong giọng nói của cậu chủ.

Lý Bộc tường thuật lại chi tiết, nói ra tất cả những chuyện xảy ra.

Tít.

Lâm Tinh Vũ cúp điện thoại, sau khi biết chân tướng thì ngồi lên xe chạy đến nhà họ Vương.

Biệt thự nhà họ Vương ở khu tây thành, thành phố Thanh Vân.

Trang trí lộng lẫy, phong cách cổ kính, một biệt thự lớn với hàng chục cánh cửa, hai cái cổng sơn màu đỏ cao mấy mét, trông bá đạo và uy phong hơn so với cổng nha môn thời cổ đại.

Lúc này, trong phòng khách biệt thự nhà họ Vương có mười mấy người đàn ông trung niên khí chất bất phàm ngồi đó.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 327


CHƯƠNG 327

Ông cụ nhà họ Vương – Vương Thành Đạo ngồi ở vị trí chính giữa, cả gương mặt đều là vẻ oán độc, Vương Thừa Càn ngồi ở một bên, sắc mặt phức tạp.

Hai bên phòng đều là người nhà họ Vương, bao gồm cả Vương Quốc Khang , Vương Tử Văn, ngay cả Vương Hiến và Trương Lệ cũng ngồi ở một vị trí hẻo lánh.

“Ông cụ Vương, chuyện đã giải quyết xong rồi, tôi đã mang người đến cho ông.”

Đinh Thần Nhất đắc ý nói, cầm trong tay một cục sắt, chỉ vào Trương Uyển Du, bước từng bước đi tới.

Sắc mặt Trương Uyển Du khó coi, bất lực bị đưa vào đại đường nhà họ Vương.

“Tốt lắm, Đinh đại sư, lần này làm phiền ngài rời núi, còn phải làm phiền ngài trông chừng người phụ nữ này giúp chúng tôi.” Vương Thành Đạo đắc ý cười nói, sau đó nhìn Trương Uyển Du bằng một ánh mắt oán hận.

“Trương Uyển Du, cái con nhỏ thối tha này rốt cuộc cũng đã rơi vào trong tay nhà họ Vương chúng tôi rồi! Cô dám cùng Thẩm Tam đến đánh chúng tôi à, cô đang tìm cái chết!” Vương Tử Văn đứng dậy, hung dữ nói.

“Con trai, con chuẩn bị kêu đám vệ sĩ của con đến đây, mặc dù con không thể làm chuyện đó, nhưng mà phải hủy hoại người phụ nữ này, để đám vệ sĩ của con thay phiên làm.” Sắc mặt của Vương Quốc Khang điên cuồng.

Hai người bọn họ đến bây giờ vẫn còn chưa khôi phục, đi vệ sinh cũng gặp vấn đề, không khác gì so với thái giám, lúc nào trên người cũng có mùi khai, hoàn toàn không thể gặp người khác, ngay cả ra mặt làm ăn cũng không có mặt mũi.

“Ha, Trương Uyển Du, cái con tiện nhân này cùng với thằng chồng phế vật Lâm Tinh Vũ của cô, lần trước mượn danh đại tiểu thư đánh vào mặt tôi à? Còn dám cấu kết với người ngoài đánh cậu cả Vương Tử Văn? Cô thật sự muốn chết rồi, đê tiện.” Trương Lệ chỉ vào mặt của Trương Uyển Du rồi mắng chửi, cả người đều là lửa giận.

Lần trước Trương Lệ bị Vương Hồng Lăng đánh không còn mặt mũi, không dám đi trả thù cô cả Vương Hồng Lăng, chỉ có thể ghi hận lên trên người Lâm Tinh Vũ và Trương Uyển Du.

“Hừ, chính là người phụ nữ này, đúng là tai họa.” Vương Thành Đạo hừ lạnh một tiếng, trên mặt tràn đầy vẻ khinh thường: “Nghe nói cái thằng chồng phế vật Lâm Tinh Vũ của cô ta dám cua Hồng Lăng chúng tôi, đúng là một đôi vợ chồng vô liêm sỉ.”

Nói xong, Vương Thành Đạo lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Vương Thừa Càn ở bên cạnh, trầm giọng nói: “Thừa Càn, con quản Vương Hồng Lăng cho tốt đi nha, có biết chưa?”

Ánh mắt Vương Thừa Càn phức tạp, thở dài không nói, đến bây giờ con gái Vương Hồng Lăng của mình vẫn còn bị ông cụ ra lệnh cấm ở trong khu biệt thự Vương thị, không cho phép ra ngoài, nghe con gái nói Lâm Tinh Vũ không phải là một người đơn giản.

Haiz, lần này ông cụ mất trí rồi, vì hai ba con Vương Quốc Khang mà phát cuồng như thế, đúng là không khôn ngoan gì hết.

Vương Thừa Càn thở dài trong lòng, Vương Quốc Khang làm ra loại chuyện tán tận lương tâm như thế, dù sao ông ta cũng khoanh tay đứng nhìn. Nói một câu không dễ nghe, hơn hai mươi năm nay đều là do ông ta quản lý sản nghiệp nhà họ Vương, để nhà họ Vương phát triển ngày càng hưng thịnh, nếu như không phải nể mặt tình cảm ba con, làm sao có thể cho phép Vương Thành Đạo và Vương Quốc Khang tùy tiện dùng cơ nghiệp mà mình vất vả tạo dựng để làm xằng làm bậy, gây chuyện thị phi?

“Quốc Khang, Tử Văn, bây giờ hai đứa mang người phụ nữ này ra phía sau đi, tìm người chơi cô ta, thỏa mãn ý định lần trước của hai đứa.” Biểu cảm của Vương Thành Đạo vô cùng b*nh h**n, ông ta nhất định phải giúp con trai mình hoàn thành nhiệm vụ ác độc, làm chuyện thất đức đoạn tử tuyệt tôn.

“Được, Đinh đại sư, làm phiền ngài mang cô ta vào căn phòng ở bên cạnh phòng khách?” Biểu cảm Vương Tử Văn ác độc nói.
 
Back
Top Bottom