Ngôn Tình Chàng Rể Quyền Quý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 140


CHƯƠNG 140

Trương Uyển Du cắn môi không nói lời nào, biết mẹ đã bị cuộc sống giàu có mê muội, bị quà tặng của Vương Tử Văn đập choáng đầu, bây giờ có nói gì cũng nghe không vào.

“Lại nói! Uyển Du à, tim ba con vốn không tốt, trong nhà vì chuyện của Lâm Tinh Vũ mà xảy ra nhiều chuyện dọa người như vậy.” Lư Ngọc Trân tận tình khuyên bảo: “Con còn để Lâm Tinh Vũ ở nhà làm loạn, ba mẹ thấy cậu ta là giận không có chỗ trút. Nếu cái này làm ba con tức giận quá mức, ảnh hưởng sức khỏe, thì phải làm sao bây giờ?”

Trương Uyển Du rối rắm, cô thở dài một tiếng, vừa không thể không biết xấu hổ nhìn Lâm Tinh Vũ, vừa không thể nói cho ba mẹ hiểu, cái gì cũng không nói được, cô tức giận bỏ về phòng.

“Hừ! Lâm Tinh Vũ, thấy không, ngay cả Uyển Du cũng thất vọng tột cùng về chuyện hôm nay cậu làm.” Lư Ngọc Trân hừ lạnh nói.

Nói xong, bà ta nhìn Lâm Tinh Vũ, thản nhiên nói: “Người nhà tổ họ Trương đã bàn bạc xong cả rồi, một thời gian nữa nhà tổ nhà họ Trương sẽ mở cuộc họp gia tộc vì việc của cậu. Đến lúc đó dù chúng tôi muốn giữ cậu lại cũng không giữ được.”

“Cậu ở ngoài tự cầu nhiều phúc đi, đừng đến hại người. Một thời gian nữa nhà tổ nhà họ Trương mở họp, dâng hương lên tổ trạch, xóa tên cậu ra khỏi gia phả, xin ý kiến ly hôn!”

Lâm Tinh Vũ không nói chuyện, anh để chìa khóa lên sofa, xoay người đi ra ngoài.

“A, còn dám mặt nặng mày nhẹ cho tôi xem?” Lư Ngọc Trân lạnh lùng nhìn bóng dáng Lâm Tinh Vũ rời đi.

“Cuối cùng trong nhà cũng thái bình.” Lư Ngọc Trân thản nhiên ngồi xuống ghế sofa, bà ta nhếch chân bắt chéo ăn hoa quả, mở TV lên xem, trong lòng nghĩ tương lai Uyển Du vào nhà họ Vương, mình chính là mẹ vợ nhà giàu có, cuộc sống còn không phải biệt thự ven biển, có người giúp việc bưng trà sao?

Cái gì Trương Di Hòa, Trương Đức Hải, lão đại lão tam ở trước mặt mình cũng phải cung cung kính kính!

Ở một bên khác, Lâm Tinh Vũ đi ra vườn hoa Thủy Nguyên, nửa đêm gió lạnh thổi qua, quét bay lá rụng trên đường.

Tách.

Lâm Tinh Vũ châm điếu thuốc, lấy di động ra muốn gọi điện thoại.

Chợt ting ting một tiếng, có tin nhắn gửi đến.

Là của Uyển Du.

“Lâm Tinh Vũ, tôi thay mặt ba mẹ xin lỗi anh chuyện hôm nay, anh đừng hận bọn họ, tôi sẽ nhanh chóng nghĩ cách trả lại nhà cho anh. Còn nữa, anh ở bên ngoài nhớ cẩn thận.”

Lâm Tinh Vũ kìm lòng không đậu nở rộ nụ cười trên mặt, anh đánh ra một hàng chữ.

“Không sao, anh cũng đang có chuyện cần làm, em yên tâm đi. Ngủ ngon, Uyển Du.”

Gửi tin nhắn xong, ánh mắt Lâm Tinh Vũ dần trở nên thâm thúy.

Vương Tử Văn muốn tìm chết, vậy anh sẽ sẵn lòng giúp đỡ.

Chẳng qua việc cần làm đầu tiên là phải tìm chỗ ngủ qua đêm trước đã.

Nghĩ vậy, Lâm Tinh Vũ bấm gọi điện thoại, là gọi cho Tưởng Kỳ, Tổng Giám đốc công ty bất động sản Hải Dương.

“Alô, chào Tổng Giám đốc Lâm, tôi là Tưởng Kỳ, không biết anh gọi tôi vào lúc này là có chuyện gì?” Đầu bên kia điện thoại, Tưởng Kỳ nói năng rất khách khí, còn có tiếng ca hát hỗn tạp, giống như hơn nửa đêm còn đang xã giao.

“Tôi tính toán đi xem biệt thự, đêm nay sẽ vào ở luôn. Bây giờ anh tìm người sắp xếp cho tôi đi.” Lâm Tinh Vũ nghiêm túc nói.

“Được! Không thành vấn đề! Tổng Giám đốc Lâm, bây giờ tôi tự mình đến đó sắp xếp giúp anh! Anh cho tôi địa chỉ đi!” Tưởng Kỳ hưng phấn nói.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 141


CHƯƠNG 141

“Anh đến trước cửa vườn hoa Thủy Nguyên đi.” Lâm Tinh Vũ nói.

Cúp điện thoại, năm phút sau.

Một chiếc xe Sarah màu trắng chạy đến bên đường cái, Tưởng Kỳ mặc tây trang màu đen bước xuống, mìm cười nhìn Lâm Tinh Vũ, đồng thời mở cửa xe sau ra.

Lâm Tinh Vũ cũng ngồi xuống ghế sau không chút khách khí.

Tưởng Kỳ chuyên trách khởi động lái xe đi, xe nhanh chóng chạy trên đường cái.

“Tổng Giám đốc Lâm, để anh đợi lâu rồi, vừa rồi tôi đang đi xã giao.” Tưởng Kỳ khách khí nói, cung kính đưa điếu thuốc Cửu ngũ chí tôn ra.

Lâm Tinh Vũ nhận thuốc lá, hỏi: “Thành phố Thanh Vân có khu biệt thự cao cấp nào?”

Vừa nghe anh hỏi như vậy, đôi mắt Tưởng Kỳ lập tức sáng lên, nghiêm mặt nói: “Khu biệt thự cao cấp nhất thành phố Thanh Vân chắc chắn là sơn trang Tuyết Long, đây là tượng trưng cho thân phận địa vị, có tiền cũng chưa chắc đã mua được, thường thường đều là cần bán đấu giá.”

“Chẳng qua Tổng Giám đốc Lâm muốn mua thì xin hãy yên tâm, tất cả tôi sẽ làm thỏa đáng cho anh, đêm nay có thể vào ở luôn.” Tưởng Kỳ tự tin nói.

Làm công ty bất động sản lớn nhất Thành Bắc, Tổng Giám đốc công ty bất động sản Hải Dương, thành viên hội đồng quản trị cục Thường vụ, tuy anh ta kém ông lớn ở thương trường, nhưng ở phương diện bất động sản, mạng lưới quan hệ và tài nguyên của anh ta vẫn có đủ.

“Vậy sơn trang Tuyết Long đi.” Lâm Tinh Vũ thản nhiên nói.

“Vâng, Tiểu Triệu, lái xe về phía sơn trang Tuyết Long, gọi điện thoại cho nhân viên bên đó chuẩn bị long trọng tiếp đãi.” Tưởng Kỳ nghiêm túc nói.

“Không cần tiếp đãi.” Lâm Tinh Vũ nói.

“Được, nghe theo sắp xếp của Tổng Giám đốc Lâm.” Tưởng Kỳ cung kính nói.

Sơn trang Tuyết Long này là sơn trang cao cấp nhất của thành phố Thanh Vân, được xưng là trung tâm giới quyền quý. Người sống ở trong này không phải quan lớn thành phố Thanh Vân thì chính là cực giàu. Hơn nữa giá cả đặc biệt đắt đỏ, mỗi căn biệt thự đều có giá từ nghìn tỷ trở lên.

Tuy rằng không biết địa vị của Lâm Tinh Vũ, nhưng anh ta hoàn toàn tin tưởng Lâm Tinh Vũ có năng lực kinh tế này.

Anh ta quản lý công ty bất động sản Hải Dương, vừa hay nắm được một phần cổ phần của sơn trang Tuyết Long, cho nên anh ta mới có quyền giúp Lâm Tinh Vũ sắp xếp một căn biệt thự cao cấp ngay lập tức.

Đương nhiên, vì điều này anh ta cũng phải trả giá không nhỏ, tiêu phí một ít tài nguyên cùng mối quan hệ.

Chỉ là, anh ta muốn làm quen với nhân vật lớn Lâm Tinh Vũ này, là có việc lớn muốn nhờ, phải trả giá gì cũng không thành vấn đề!

“Tổng Giám đốc Lâm, hôm nay đã muộn thế này rồi sao anh lại muốn mua biệt thự?” Tưởng Kỳ thử hỏi để gợi đề tài.

Thật ra anh ta khá tò mò về Lâm Tinh Vũ, rõ ràng là nhân vật nghịch thiên, nhưng bình thường không lái xe, quần áo ăn mặc tùy ý vô cùng, hơn nữa nhà ở cũng là nhà ở tiểu khu vườn hoa Thủy Nguyên vô cùng bình thường.

Nên biết rằng, người có thể tùy tiện lấy ra chi phiếu hơn sáu mươi tỷ, điều này đồng nghĩ với cái gì?

“Không có nhà ở đó, bị người đuổi khỏi nhà.” Lâm Tinh Vũ tùy ý nói.

“Không có khả năng chứ, còn có người dám đoạt nhà của anh à, không muốn sống nữa chắc?” Tưởng Kỳ kinh ngạc, có phần không dám tin.

Nghĩ giây lát, Tưởng Kỳ cảm thấy đây là một cơ hội để mình lấy lòng, nghiêm mặt nói: “Tổng Giám đốc Lâm, tập đoàn chúng tôi nắm giữ trăm phần trăm cổ phần tòa nhà vườn hoa Thủy Nguyên này, tiếng nói của tôi vẫn có trọng lượng ở đó. Ai không có mắt như vậy, tôi giúp tôi xử lý cho!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 142


CHƯƠNG 142

Cái khác không dám nói, ở Thành Bắc này, lại là vườn hoa Thủy Nguyên, Tưởng Kỳ tự cảm thấy mình vẫn động được.

“Là bị mẹ vợ tôi đuổi đi.” Lâm Tinh Vũ cười tự giễu.

Tưởng Kỳ ngây người, cũng không biết nên nói tiếp như thế nào. Anh ta thầm suy nghĩ, lúc trước mình từng hỏi thăm về Lâm Tinh Vũ, biết Lâm Tinh Vũ là con rể ở rể nhà họ Trương, người ngoài đồn Lâm Tinh Vũ là kẻ bỏ đi, nhà họ Trương cũng đều xa lánh Lâm Tinh Vũ.

Ba vợ mẹ vợ Tổng Giám đốc Lâm còn không phải người nhà họ Trương sao?

Tưởng Kỳ cảm thấy cái này thật buồn cười, người nhà họ Trương thật đúng là Phật ở ngay trước mắt lại không biết. Một pho tượng Phật to lớn như thế mà lại bị nói thành kẻ ở rể vô dụng? Còn đuổi Lâm Tinh Vũ ra khỏi nhà?

“Ặc, Tổng Giám đốc Lâm, tính cách của anh thật tốt quá.” Tưởng Kỳ xấu hổ cười, lại kính một điếu thuốc Cửu ngũ chí tôn, châm thuốc cho Lâm Tinh Vũ.

Lâm Tinh Vũ hút một hơi, liếc nhìn Tưởng Kỳ, người này thật biết nói chuyện.

“Tưởng Kỳ, người đứng phíasau công ty bất động sản Hải Dương các anh là ai?” Lâm Tinh Vũ tùy ý hỏi Tưởng Kỳ dám cam đoan đêm nay có thể giúp mình vào ở sơn trang Tuyết Long, vậy chứng tỏ công ty bất động sản Hải Dương chắc chắn có góp tiền vào sơn trang Tuyết Long.

Nên biết rằng khu biệt thự cao cấp ở thành phố Thanh Vân, không phải ai muốn nhúng vào là có thể nhúng, có tiền cũng không dễ nói.

Trên mặt Tưởng Kỳ lộ vẻ phức tạp, nặng nề nói: “Cổ đông lớn nhất sau lưng công ty bất động sản Hải Dương là nhà họ Tôn, chẳng qua Chủ tịch chưa bao giờ ra mặt, chỉ nhận chia hoa hồng thôi.”

“A? Nhà họ Tôn?” Lâm Tinh Vũ hưng trí hỏi: “Vậy chắc anh biết Tôn Kiên nhỉ?”

“Tôn Kiên…” Trên mặt Tưởng Kỳ rõ ràng xuất hiện vẻ tức giận, sau đó lại nhanh chóng che đi.

“Có biết, anh ta là cậu cả của tôi.” Tưởng Kỳ chua xót nói: “Đương nhiên, Tổng Giám đốc Lâm, tôi cũng chỉ nói những lời này trước mặt anh thôi.”

Lâm Tinh Vũ nhíu mày, nhìn chăm chú Tưởng Kỳ.

Anh đoán được đại khái vì sao Tưởng Kỳ thân là Tổng giám đốc công ty bất động sản lớn nhất Thành Bắc mà ngày đó hai bên thông gia gặp nhau, anh ta lại tự mình đi cao ốc Bảo Đỉnh đến nhà xin lỗi mình.

“Anh là người thông minh, có chuyện thì cứ nói thẳng.” Lâm Tinh Vũ thản nhiên nói.

Tưởng Kỳ tiếp cận mình là có mục đích, chẳng qua Tưởng Kỳ rất biết thời thế, anh cũng không ngại cho anh ta một cơ hội.

Tưởng Kỳ nhìn Lâm Tinh Vũ, sắc mặt phức tạp, như là hạ quyết tâm gì đó.

Anh ta nghiêm mặt nói: “Tổng Giám đốc Lâm, đầu tiên tôi xin lỗi anh, tôi tiếp cận anh quả thật là vì muốn theo phe anh. Tôi là thành tâm.”

Lâm Tinh Vũ không nói, chỉ dập tắt điếu thuốc.

Tưởng Kỳ nghiêm túc nói: “Tôi biết anh và Tôn Kiên không hợp nhau. Tôi và Tôn Kiên có thù máu, nhưng bằng vào chính tôi thì có cố gắng cả đời cũng không đối phó được anh ta.”

Nói đến đây, Tưởng Kỳ cắn chặt răng, hai mắt phiếm đồng, như là nhớ tới chuyện gì đó cực kỳ không tốt.

“Anh nói tiếp đi.” Lâm Tinh Vũ khá hứng thú.

“Thật ra ở phương diện nào đó, tôi giống anh, tôi cũng là ở rể.” Tưởng Kỳ lắc đầu, cười khổ nói: “Tôi ở rể nhà họ Tôn mười năm. Lúc trước công ty bất động sản Hải Dương toàn bộ do một tay tôi kinh doanh lên, trở thành công ty bất động sản lớn nhất Thành Bắc. Nhà họ Tôn chỉ cần ngồi chờ lấy tiền, lại còn mạnh mẽ khống chế mạnh lưới quan hệ của tôi. Tôi vất vả vì nhà họ Tôn mười năm, nhưng kết quả là, nhà họ Tôn lại không cho phép tôi nói với bất cứ ai, tôi là người nhà họ Tôn…”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 143


CHƯƠNG 143

“Đây vốn là việc xấu trong nhà, chẳng qua tôi cũng không để ý. Lúc trước vì lợi ích, Tôn Kiên đã giật dây cho vợ tôi và con thứ ba nhà họ Vương, sau đó tôi phát hiện quan hệ mập mờ đó. Nhưng Tôn Kiên lại dẫm nát mặt mũi tôi dưới đất, nói cho tôi biết nếu tôi dám không phục sẽ lập tức làm tôi biến mất khỏi thành phố Thanh Phân. Anh ta mạnh mẽ cắm cho tôi một cái sừng!” Tưởng Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói: “Thật ra bây giờ tôi sống cũng không đến mức, nhìn vẻ ngoài rất thể diện. Chẳng qua, dù nhiều tiền hơn nữa tôi cũng không cần, tôi muốn chính là tôn nghiêm của một người đàn ông!”

Nói đến đây, Tưởng Kỳ nắm chặt tay, vứt bỏ mặt nạ bình thường vừa rồi, lộ ra mặt chân thật rất trong lòng.

Vốn, anh ta sống cả đời mang theo nhục nhã, coi như công khai, cũng coi như đã nhìn ra, mình phấn đấu cả đời cũng không thể là đối thủ của Tôn Kiên, người thừa kế nhà họ Tôn.

Nhưng Lâm Tinh Vũ xuất hiện, giống như một cái cây cứu mạng, cho Tưởng Kỳ có hy vọng báo thù… Sắc mặt Lâm Tinh Vũ như thường, không nhìn ra manh mối gì cả.

“Vậy vợ anh đâu?” Lâm Tinh Vũ hỏi.

“Cô ta… Cô ta và tôi đã không ở cùng nhau nhiều năm, chỉ gặp mặt một lần ở lễ mừng năm mới.” Trong mắt Tưởng Kỳ tràn đầy thù hận: “Bây giờ tôi còn giá trị lợi dụng, chính là công cụ kiếm tiền cho nhà họ Tôn, bọn họ hận không thể ép hết giọt máu cuối cùng của tôi!”

“Ban đầu nhà họ Tôn nhìn trúng ông nội tôi là Thường vụ tỉnh ủy Đông Hải, mới để tôi vào nhà họ Tôn. Ông nội tôi đi rồi, dù tôi cố gắng cỡ nào, trong mắt bọn họ đều là chê cười, tôi một tay sáng lập tập đoàn bất động sản Hải Dương, lại biến thành một công cụ cho người khác.” Tưởng Kỳ cười bất đắc dĩ.

Lâm Tinh Vũ gật đầu, nói: “Tôi sẽ cho anh một cơ hội. Cơ hội tự tay g**t ch*t nhà họ Tôn.”

Tưởng Kỳ tức khắc ngẩng đầu nhìn Lâm Tinh Vũ, hai mắt sáng lên, cảm giác máu nóng sôi trào, mà vẻ mặt Lâm Tĩnh Vũ lại thản nhiên.

“Cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm!” Tưởng Kỳ nghiêm túc nói.

Lâm Tinh Vũ khẽ gật đầu, nếu Tưởng Kỳ có năng lực nắm chắc cơ hội, anh không ngại lấy Tưởng Kỳ làm đao, chém đứt nền móng của nhà họ Tôn.

Nói chuyện một lúc, xe đã chạy đến sơn trang Tuyết Long.

Tưởng Kỳ mở cửa đi xe, đi theo sau Lâm Tinh Vũ.

Khu biệt thự sơn trang Tuyết Long.

Xây dựng ở bên sông Thanh Vân, sườn núi Tuyết Long, nghe nói lúc đó còn mời thần phong thủy nổi tiếng tỉnh Đông Hải đến xem phong thủy, là mảnh đất phong thủy rất tốt.

Lâm Tinh Vũ liếc nhìn một cái, sơn trang Tuyết Long, khung cảnh rộng lớn, khu biệt thự sừng sững phi phàm, dùng vật liệu tốt nhất để xây dựng, bản thiết kế cũng từ tay kiến trúc sư nổi tiếng thế giới.

Nhìn từ phía xa, từng căn biệt thự nối nhau, giống như tuyết phủ thành hàng dài bao quanh sườn núi.

Không hổ là khu biệt thự ao cấp nhất thành phố Thanh Vân.

Nửa giờ sau.

Trong một căn biệt thự xa hoa lộng lẫy ở giữa trung tâm sơn trang Tuyết Long, Lâm Tinh Vũ vịn tay vào lan can ở ban công tầng ba, ngắm nhìn dòng sông Thanh Vân chảy xiết cuồn cuộn, bên kia con sông là trung tâm thành phố Thanh Vân phồn hoa náo nhiệt vô cùng, các toà nhà cao tầng đứng sừng sững.

Phong cảnh nơi đây không hề tầm thường, từ trên cao nhìn xuống có thể thu cả thành phố Thanh Vân vào trong tầm mắt.

Có thể nói Lâm Tinh Vũ khá hài lòng với căn biệt thự này.

Diện tích căn biệt thự khoảng hơn một nghìn mét vuông, tính luôn cả khuôn viên vườn hoa phía sau, hồ bơi và nhà xe. Phía bên trong biệt thự có một phòng khách rộng lớn, trải dài dãy hành lang là mười mấy phòng ngủ, thêm vào đó là chiếc cầu thang uốn lượn quanh co, tất cả đều hiện lên sự sang trọng quý phái.

Phong cách bài trí cũng đậm chất cổ xưa, nguyên cả bộ nội thất đều dùng gỗ Sưa thời Minh Thanh và các vật dụng thời thượng của những nhãn hàng nổi tiếng trên thế giới, cực kỳ xa hoa.

Anh đã chi đến 840 tỷ hai mươi bốn triệu để mua lại, đây tuyệt đối là căn biệt thự hạng nhất ở thành phố Thanh Vân này.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 144


CHƯƠNG 144

Cốc cốc.

Vào lúc này Tưởng Kỳ đến gõ cửa, anh ta bước vào từ cửa sau của căn phòng, tiến đến phía trước của Lâm Tinh Vũ.

Tưởng Kỳ khom người nói: “Tổng Giám đốc Lâm, tất cả giấy tờ của căn biệt thự này đã được làm hoàn tất rồi. Sơn trang Tuyết Long có quy định vô cùng nghiêm ngặt, hệ thống an ninh cũng cao nhất tỉnh Đông Hải này.”

Vừa nói vừa đặt một tập tài liệu lên trên chiếc bàn gỗ lim bên cạnh.

Lâm Tinh Vũ ngồi xuống chiếc ghế lớn, bình thản nói: “Làm tốt lắm, ngồi xuống uống tách trà đi.”

“Cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm. “Hai tay Tưởng Kỳ giữ lấy cốc trà, vẫn luôn giữ tư thế khom người không dám ngồi xuống.

Lâm Tinh Vũ liếc nhìn Tưởng Kỳ, thản nhiên hỏi: “Nếu tôi muốn cậu đá nhà họ Tôn ra và nắm quyền kiểm soát tập đoàn bất động sản Hải Dương thì cầu cần bao nhiêu vốn?”

Lâm Tinh Vũ cẩn thận suy nghĩ việc này, công ty bất động sản Hải Dương là công ty lớn nhất trong lĩnh vực bất động sản ở Thành Bắc, tuy nhiên quy mô không tính là lớn khi so với cả thành phố Thanh Vân, có thể nói là nhỏ cũng không sai.

Đối với danh gia lâu đời như nhà họ Tôn mà nói thì tập đoàn chục tỷ chỉ là túi tiền chẳng lớn cũng chẳng nhỏ. Tưởng Kỳ có thể thuận lợi nắm quyền thì lại tiến thêm một bước lớn, nhà họ Tôn sẽ khó chịu lắm đây.

Bọn họ đã đưa ra quyết định, trước tiên sẽ dùng cây đinh là Tưởng Kỳ đâm một phát vào nhà họ Tôn.

Vẻ mặt Tưởng Kỳ ngạc nhiên, vẻ phấn khích trong đáy mắt khó mà che giấu được, bàn tay giữ lấy cốc trà không nhịn được khẽ run lên.

Tổng Giám đốc Lâm nói ra tin tức này cũng quá chấn động rồi! Nội tâm Tưởng Kỳ vô cùng kích động, anh ta không ngờ Tổng Giám đốc Lâm lại bạo dạn như vậy, đã nói là làm, anh nói sẽ động đến gia đình họ Tôn thì sẽ quyết đoán bày binh bố trận, tuyệt đối không trì hoãn, đây mới là người làm nên đại sự.

Suy tính một lúc lâu Tưởng Kỳ mới nghiêm túc nói: “Công việc kinh doanh của tập đoàn bất động sản Hải Dương hiện tại đều do tôi xử lý, các cổ đông lớn hay nhỏ đầu tư vào cũng một tay tôi đích thân phát triển lên, đều là những mối quan hệ bạn bè trong một vòng tròn cả.

Nhà họ Tôn chỉ ngồi đó thu tiền, người phụ trách sản nghiệp này là Tôn Kiên, chẳng qua cũng chỉ là đứa con cháu bất tài, ngồi vào vị trí Tổng Giám đốc của tập đoàn cũng chỉ để giám sát tôi mà thôi. Thật ra tôi có thể dễ dàng đá nhà họ Tôn ra khỏi hội đồng quản trị, nhưng mà không có cách nào giải quyết hậu quả…”

“Nói đi, cậu cần bao nhiêu tiền.” Lâm Tinh Vũ thản nhiên nói.

Tưởng Kỳ trầm tư hồi lâu, không chút do dự nói: “Chỉ cần ba nghìn tỷ để vận hành là đủ! Tôi nắm chắc có thể thanh lý sạch sẽ những người mà nhà họ Tôn cài vào công ty, nắm quyền trong hội đồng quản trị, cắt đứt quyền quyền kiểm soát tập đoàn bất động sản Hải Dương của nhà họ Tôn!”

“Tôi cho cậu sáu nghìn tỷ.” Lâm Tinh vũ hời hợt nói, ném ra một tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn trà: “Mật khẩu của tấm thẻ này cậu biết đấy.”

Đây chính là tấm thẻ lần trước dùng để mua nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển.

Tưởng Kỳ nắm chặt bàn tay, trịnh trọng nhận lấy thẻ ngân hàng, cúi người nói: “Tổng Giám đốc Lâm, tôi sẽ không để anh phải thất vọng!”

“Mạnh dạn mà làm, không cần phải sợ thủ đoạn của sau này của nhà họ Tôn.” Lâm Tinh Vũ ung dung nói.

Ánh mắt Tưởng Kỳ rực sáng, đối với anh ta mà nói, chỉ cần có Tổng Giám đốc Lâm ở phía sau làm chỗ dựa, chống đỡ được những thủ đoạn trả thù của nhà họ Tôn thì anh ta tự tin rằng dựa vào năng lực làm việc của bản thân, tuyệt đối có thể dễ dàng có được công ty bất động sản Hải Dương, thậm chí có thể tiến thêm bước nữa trên thương trường đả kích nhà họ Tôn!
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 145


CHƯƠNG 145

“Tổng Giám đốc Lâm, tôi đảm bảo trong vòng một tuần nữa tập đoàn bất động sản Hải Dương sẽ đổi chủ! Tương lai tôi sẽ giúp cậu quản lý thật tốt phần sản nghiệp ở Thành Bắc.” Tưởng Kỳ nghiêm túc nói.

Lâm Tinh Vũ cười nói: “Chỉ một tập đoàn bất động sản Hải Dương bé xíu vẫn không thấm vào đâu cả. So với người bên ngoài thì cậu hiểu rất rõ tình hình vận hành của sản nghiệp nhà họ Tôn, tôi sẽ giúp cậu leo lên vị trí đó.”

“Tổng Giám đốc Lâm… Cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm đã cho tôi cơ hội!” Nét mặt Tưởng Kỳ sửng sốt, sắc mặt phấn khích, anh ta sao lại không hiểu được ý của Lâm Tinh Vũ chứ.

Nghe ý của Tổng Giám đốc Lâm thì không phải chỉ đối phó với mỗi Tôn Kiên, thâu tóm tập đoàn bất động sản Hải Dương.

Đây là! Giọng điệu này là muốn thâu tóm luôn cả nhà họ Tôn mà! Người bạo dạn như thế này chỉ sợ tìm cả thành phố Thanh Vân cũng không tìm ra được người thứ hai!

Mặc dù không rõ thế lực phía sau Tổng Giám đốc Lâm, nhưng Tưởng Kỳ tin tưởng vị Tổng Giám đốc Lâm trước mắt, chỉ dựa vào phong thái coi thường nhà họ Tôn thôi cũng đã không thể tưởng tượng nổi thế lực đó mạnh đến thế nào!

Tưởng Kỳ thở một hơi dài, tâm trạng như đang đi trên mây, cảm xúc mạnh mẽ mãnh liệt, oán hận tích tụ nhiều năm đối với nhà họ Tôn cũng sắp có cơ hội phục thù rồi…

Đây là điều mà trước kia anh ta chưa bao giờ dám nghĩ đến, vậy mà lại có thể đối chọi với thế lực to lớn như nhà họ Tôn?

Phải biết rằng nhà họ Tôn là một trong ba gia tộc lớn nhất ở thành phố Thanh Vân này, là biểu tượng của hào môn thế gia có quyền lực.

Ba nhà Tôn, Vương, Chu là ba đại gia tộc lớn nhất thành phố Thanh Vân, hay có thể nói là ba gia tộc lớn nhất tỉnh Đông Hải.

Cả ba nhà đều là những thế gia lâu đời, có căn cơ vững chắc, thế lực, tài phú phân bố rộng khắp cả tỉnh Đông Hải, không chỉ có quyền lực lớn ở mỗi thành phố Thanh Vân mà còn ở bất kỳ thành phố cấp tỉnh nào của Đông Hải, cũng đều có sức ảnh hưởng vô cùng to lớn.

Đây là ba đại gia tộc, có sự khác biệt so với những gia tộc hạng hai như nhà họ Trương, họ Tần kia, gia tộc hạng hai chỉ có sức ảnh hưởng trong thành phố Thanh Vân, đến nơi khác thì cũng chẳng là gì.

Hơn nữa ai ai cũng biết, từ nhà Minh đến nay đã trải qua mấy trăm năm tuổi, thành phố Thanh Vân đã thay đổi biết bao nhiêu gia tộc hạng hai, chỉ duy nhất ba đại gia tộc vẫn đứng vững vàng không đổ, có thể nói là cây to rễ sâu. Thế hệ con cháu tài năng xuất chúng của ba đại gia tộc cứ tầng tầng lớp lớp xuất hiện qua các thời kỳ, bọn họ sinh ra đã ở vạch đích, trong các lĩnh vực chính trị, thương nghiệp, quân sự, thế giới ngầm cũng đều có mối quan hệ phức tạp trong đó, hơn nữa bọn họ còn nắm giữ khối tài sản kếch xù.

Có thể thấy đây mới thật sự là nguyên nhân bọn họ được gọi là hào môn thế gia, không thể so sánh với những gia tộc đột nhiên phất lên nhờ thời kia được.

“Tổng Giám đốc Lâm, quay trở về tôi sẽ thống kê ra một tập hồ sơ về tất cả những sản nghiệp ngoài sáng lẫn trong tối và tình hình phân bố hiện tại, sau đó sẽ giao lại cho anh.” Tưởng Kỳ nghiêm túc nói: “Còn có cả thế lực của mỗi nhân vật có thực quyền trong nhà họ Tôn, tôi cũng từng tiếp xúc qua, cũng tính là có chút hiểu biết về bọn họ.”

Lâm Tinh Vũ húp một ngụm trà, gật đầu, ung dung nói: “Cậu về trước đi, có việc gì thì đến báo cho tôi.”

“Vâng!” Tưởng Kỳ nghiêm túc gật đầu, tâm trạng kích động vẫn chưa thể bình ổn trở lại, nhanh chóng rời khỏi biệt thự hào hoa của Lâm Tinh Vũ.

Đợi đến khi Tưởng Kỳ đi khỏi, Lâm Tinh Vũ châm một điếu thuốc, tiếp tục ngắm nhìn khu trung tâm phồn hoa rực rỡ của thành phố Thanh Vân ở bờ bên kia, ánh mắt của anh dần trở nên sâu hút.

Hạt giống Tưởng Kỳ này đã gieo xuống rồi, chỉ chờ xem tạo hoá của anh ta mà thôi, có thể trưởng thành ở mức độ nào…
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 146


CHƯƠNG 146

Nửa giờ sau.

Trong một căn biệt thự xa hoa lộng lẫy ở giữa trung tâm sơn trang Tuyết Long, Lâm Tinh Vũ vịn tay vào lan can ở ban công tầng ba, ngắm nhìn dòng sông Thanh Vân chảy xiết cuồn cuộn, bên kia con sông là trung tâm thành phố Thanh Vân phồn hoa náo nhiệt vô cùng, các toà nhà cao tầng đứng sừng sững.

Phong cảnh nơi đây không hề tầm thường, từ trên cao nhìn xuống có thể thu cả thành phố Thanh Vân vào trong tầm mắt.

Có thể nói Lâm Tinh Vũ khá hài lòng với căn biệt thự này.

Diện tích căn biệt thự khoảng hơn một nghìn mét vuông, tính luôn cả khuôn viên vườn hoa phía sau, hồ bơi và nhà xe. Phía bên trong biệt thự có một phòng khách rộng lớn, trải dài dãy hành lang là mười mấy phòng ngủ, thêm vào đó là chiếc cầu thang uốn lượn quanh co, tất cả đều hiện lên sự sang trọng quý phái.

Phong cách bài trí cũng đậm chất cổ xưa, nguyên cả bộ nội thất đều dùng gỗ Sưa thời Minh Thanh và các vật dụng thời thượng của những nhãn hàng nổi tiếng trên thế giới, cực kỳ xa hoa.

Anh đã chi đến 840 tỷ hai mươi bốn triệu để mua lại, đây tuyệt đối là căn biệt thự hạng nhất ở thành phố Thanh Vân này.

Cốc cốc.

Vào lúc này Tưởng Kỳ đến gõ cửa, anh ta bước vào từ cửa sau của căn phòng, tiến đến phía trước của Lâm Tinh Vũ.

Tưởng Kỳ khom người nói: “Tổng Giám đốc Lâm, tất cả giấy tờ của căn biệt thự này đã được làm hoàn tất rồi. Sơn trang Tuyết Long có quy định vô cùng nghiêm ngặt, hệ thống an ninh cũng cao nhất tỉnh Đông Hải này.”

Vừa nói vừa đặt một tập tài liệu lên trên chiếc bàn gỗ lim bên cạnh.

Lâm Tinh Vũ ngồi xuống chiếc ghế lớn, bình thản nói: “Làm tốt lắm, ngồi xuống uống tách trà đi.”

“Cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm. “Hai tay Tưởng Kỳ giữ lấy cốc trà, vẫn luôn giữ tư thế khom người không dám ngồi xuống.

Lâm Tinh Vũ liếc nhìn Tưởng Kỳ, thản nhiên hỏi: “Nếu tôi muốn cậu đá nhà họ Tôn ra và nắm quyền kiểm soát tập đoàn bất động sản Hải Dương thì cầu cần bao nhiêu vốn?”

Lâm Tinh Vũ cẩn thận suy nghĩ việc này, công ty bất động sản Hải Dương là công ty lớn nhất trong lĩnh vực bất động sản ở Thành Bắc, tuy nhiên quy mô không tính là lớn khi so với cả thành phố Thanh Vân, có thể nói là nhỏ cũng không sai.

Đối với danh gia lâu đời như nhà họ Tôn mà nói thì tập đoàn chục tỷ chỉ là túi tiền chẳng lớn cũng chẳng nhỏ. Tưởng Kỳ có thể thuận lợi nắm quyền thì lại tiến thêm một bước lớn, nhà họ Tôn sẽ khó chịu lắm đây.

Bọn họ đã đưa ra quyết định, trước tiên sẽ dùng cây đinh là Tưởng Kỳ đâm một phát vào nhà họ Tôn.

Vẻ mặt Tưởng Kỳ ngạc nhiên, vẻ phấn khích trong đáy mắt khó mà che giấu được, bàn tay giữ lấy cốc trà không nhịn được khẽ run lên.

Tổng Giám đốc Lâm nói ra tin tức này cũng quá chấn động rồi! Nội tâm Tưởng Kỳ vô cùng kích động, anh ta không ngờ Tổng Giám đốc Lâm lại bạo dạn như vậy, đã nói là làm, anh nói sẽ động đến gia đình họ Tôn thì sẽ quyết đoán bày binh bố trận, tuyệt đối không trì hoãn, đây mới là người làm nên đại sự.

Suy tính một lúc lâu Tưởng Kỳ mới nghiêm túc nói: “Công việc kinh doanh của tập đoàn bất động sản Hải Dương hiện tại đều do tôi xử lý, các cổ đông lớn hay nhỏ đầu tư vào cũng một tay tôi đích thân phát triển lên, đều là những mối quan hệ bạn bè trong một vòng tròn cả.

Nhà họ Tôn chỉ ngồi đó thu tiền, người phụ trách sản nghiệp này là Tôn Kiên, chẳng qua cũng chỉ là đứa con cháu bất tài, ngồi vào vị trí Tổng Giám đốc của tập đoàn cũng chỉ để giám sát tôi mà thôi. Thật ra tôi có thể dễ dàng đá nhà họ Tôn ra khỏi hội đồng quản trị, nhưng mà không có cách nào giải quyết hậu quả…”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 147


CHƯƠNG 147

“Nói đi, cậu cần bao nhiêu tiền.” Lâm Tinh Vũ thản nhiên nói.

Tưởng Kỳ trầm tư hồi lâu, không chút do dự nói: “Chỉ cần ba nghìn tỷ để vận hành là đủ! Tôi nắm chắc có thể thanh lý sạch sẽ những người mà nhà họ Tôn cài vào công ty, nắm quyền trong hội đồng quản trị, cắt đứt quyền quyền kiểm soát tập đoàn bất động sản Hải Dương của nhà họ Tôn!”

“Tôi cho cậu sáu nghìn tỷ.” Lâm Tinh vũ hời hợt nói, ném ra một tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn trà: “Mật khẩu của tấm thẻ này cậu biết đấy.”

Đây chính là tấm thẻ lần trước dùng để mua nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển.

Tưởng Kỳ nắm chặt bàn tay, trịnh trọng nhận lấy thẻ ngân hàng, cúi người nói: “Tổng Giám đốc Lâm, tôi sẽ không để anh phải thất vọng!”

“Mạnh dạn mà làm, không cần phải sợ thủ đoạn của sau này của nhà họ Tôn.” Lâm Tinh Vũ ung dung nói.

Ánh mắt Tưởng Kỳ rực sáng, đối với anh ta mà nói, chỉ cần có Tổng Giám đốc Lâm ở phía sau làm chỗ dựa, chống đỡ được những thủ đoạn trả thù của nhà họ Tôn thì anh ta tự tin rằng dựa vào năng lực làm việc của bản thân, tuyệt đối có thể dễ dàng có được công ty bất động sản Hải Dương, thậm chí có thể tiến thêm bước nữa trên thương trường đả kích nhà họ Tôn!

“Tổng Giám đốc Lâm, tôi đảm bảo trong vòng một tuần nữa tập đoàn bất động sản Hải Dương sẽ đổi chủ! Tương lai tôi sẽ giúp cậu quản lý thật tốt phần sản nghiệp ở Thành Bắc.” Tưởng Kỳ nghiêm túc nói.

Lâm Tinh Vũ cười nói: “Chỉ một tập đoàn bất động sản Hải Dương bé xíu vẫn không thấm vào đâu cả. So với người bên ngoài thì cậu hiểu rất rõ tình hình vận hành của sản nghiệp nhà họ Tôn, tôi sẽ giúp cậu leo lên vị trí đó.”

“Tổng Giám đốc Lâm… Cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm đã cho tôi cơ hội!” Nét mặt Tưởng Kỳ sửng sốt, sắc mặt phấn khích, anh ta sao lại không hiểu được ý của Lâm Tinh Vũ chứ.

Nghe ý của Tổng Giám đốc Lâm thì không phải chỉ đối phó với mỗi Tôn Kiên, thâu tóm tập đoàn bất động sản Hải Dương.

Đây là! Giọng điệu này là muốn thâu tóm luôn cả nhà họ Tôn mà! Người bạo dạn như thế này chỉ sợ tìm cả thành phố Thanh Vân cũng không tìm ra được người thứ hai!

Mặc dù không rõ thế lực phía sau Tổng Giám đốc Lâm, nhưng Tưởng Kỳ tin tưởng vị Tổng Giám đốc Lâm trước mắt, chỉ dựa vào phong thái coi thường nhà họ Tôn thôi cũng đã không thể tưởng tượng nổi thế lực đó mạnh đến thế nào!

Tưởng Kỳ thở một hơi dài, tâm trạng như đang đi trên mây, cảm xúc mạnh mẽ mãnh liệt, oán hận tích tụ nhiều năm đối với nhà họ Tôn cũng sắp có cơ hội phục thù rồi…

Đây là điều mà trước kia anh ta chưa bao giờ dám nghĩ đến, vậy mà lại có thể đối chọi với thế lực to lớn như nhà họ Tôn?

Phải biết rằng nhà họ Tôn là một trong ba gia tộc lớn nhất ở thành phố Thanh Vân này, là biểu tượng của hào môn thế gia có quyền lực.

Ba nhà Tôn, Vương, Chu là ba đại gia tộc lớn nhất thành phố Thanh Vân, hay có thể nói là ba gia tộc lớn nhất tỉnh Đông Hải.

Cả ba nhà đều là những thế gia lâu đời, có căn cơ vững chắc, thế lực, tài phú phân bố rộng khắp cả tỉnh Đông Hải, không chỉ có quyền lực lớn ở mỗi thành phố Thanh Vân mà còn ở bất kỳ thành phố cấp tỉnh nào của Đông Hải, cũng đều có sức ảnh hưởng vô cùng to lớn.

Đây là ba đại gia tộc, có sự khác biệt so với những gia tộc hạng hai như nhà họ Trương, họ Tần kia, gia tộc hạng hai chỉ có sức ảnh hưởng trong thành phố Thanh Vân, đến nơi khác thì cũng chẳng là gì.

Hơn nữa ai ai cũng biết, từ nhà Minh đến nay đã trải qua mấy trăm năm tuổi, thành phố Thanh Vân đã thay đổi biết bao nhiêu gia tộc hạng hai, chỉ duy nhất ba đại gia tộc vẫn đứng vững vàng không đổ, có thể nói là cây to rễ sâu. Thế hệ con cháu tài năng xuất chúng của ba đại gia tộc cứ tầng tầng lớp lớp xuất hiện qua các thời kỳ, bọn họ sinh ra đã ở vạch đích, trong các lĩnh vực chính trị, thương nghiệp, quân sự, thế giới ngầm cũng đều có mối quan hệ phức tạp trong đó, hơn nữa bọn họ còn nắm giữ khối tài sản kếch xù.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 148


CHƯƠNG 148

Có thể thấy đây mới thật sự là nguyên nhân bọn họ được gọi là hào môn thế gia, không thể so sánh với những gia tộc đột nhiên phất lên nhờ thời kia được.

“Tổng Giám đốc Lâm, quay trở về tôi sẽ thống kê ra một tập hồ sơ về tất cả những sản nghiệp ngoài sáng lẫn trong tối và tình hình phân bố hiện tại, sau đó sẽ giao lại cho anh.” Tưởng Kỳ nghiêm túc nói: “Còn có cả thế lực của mỗi nhân vật có thực quyền trong nhà họ Tôn, tôi cũng từng tiếp xúc qua, cũng tính là có chút hiểu biết về bọn họ.”

Lâm Tinh Vũ húp một ngụm trà, gật đầu, ung dung nói: “Cậu về trước đi, có việc gì thì đến báo cho tôi.”

“Vâng!” Tưởng Kỳ nghiêm túc gật đầu, tâm trạng kích động vẫn chưa thể bình ổn trở lại, nhanh chóng rời khỏi biệt thự hào hoa của Lâm Tinh Vũ.

Đợi đến khi Tưởng Kỳ đi khỏi, Lâm Tinh Vũ châm một điếu thuốc, tiếp tục ngắm nhìn khu trung tâm phồn hoa rực rỡ của thành phố Thanh Vân ở bờ bên kia, ánh mắt của anh dần trở nên sâu hút.

Hạt giống Tưởng Kỳ này đã gieo xuống rồi, chỉ chờ xem tạo hoá của anh ta mà thôi, có thể trưởng thành ở mức độ nào…

Sáng sớm ngày hôm sau.

Lâm Tinh Vũ rời khỏi sơn trang Tuyết Long, đứng bên vệ đường đón một chiếc taxi, đến thẳng toà nhà Bảo Đỉnh làm việc như thường lệ.

Hai mươi phút sau đã đến toà nhà Bảo Đỉnh.

Ngũ Chính đậu một chiếc BMW màu nâu ở sát bên đường, đợi Lâm Tinh Vũ đến.

“Tổng Giám đốc Lâm, anh tới rồi, Tổng Giám đốc Trương đã lên trên tầng làm việc rồi.” Ngũ Chính cúi đầu chào hỏi rồi đứng thẳng lên mở cửa xe.

Lâm Tinh Vũ ngồi vào vị trí ghế sau của xe.

“Tổng Giám đốc Lâm, sao hôm nay anh và Tổng Giám đốc Trương không cùng nhau đến vậy. Tôi thấy sắc mặt của Tổng Giám đốc Trương không được tốt lắm.” Ngũ Chính nói.

“Tôi đặc biệt nói chuyện này cho cậu biết.” Lâm Tinh Vũ nghiêm túc nói: “ Trong thời gian này tôi và Tổng Giám đốc Trương sẽ không cùng nhau đi làm cũng như tan ca nữa, cho nên cậu phải đặc biệt chú ý bảo vệ sự an toàn cho Tổng Giám đốc Trương, có việc gì không xử lý được thì lập tức báo cho tôi biết.”

“Tổng Giám đốc Lâm anh cứ yên tâm! Tôi sẽ bảo vệ Tổng Giám đốc Trương tuyệt đối an toàn.” Ngũ Chính nghiêm trang nói.

Lâm Tinh Vũ khẽ gật đầu, bản thân không ở bên cạnh Uyển Du, chỉ có mỗi Ngũ Chính là phòng tuyến quan trọng nhất. Bọn lưu manh bình thường cũng không thể đối phó với Ngũ Chính được.

“Đúng rồi, Tổng Giám đốc Lâm, hôm nay tôi ở cửa công ty nghe được những lời đồn đại của nhân viên, ngay cả nhân viên trong đội bảo vệ cũng đang truyền tai nhau chuyện của anh đấy.” Ngũ Chính hơi cau mày nói: “Tôi còn vì chuyện này mà đánh cho đội bảo vệ một trận, cho chừa cái tật nói năng lung tung.”

“Truyền tai chuyện gì của tôi vậy?” Lâm Tinh Vũ hỏi.

Ngũ Chính do dự một lát mới nghiêm túc nói: “Không biết từ đâu bọn họ có được thông tin nói Tổng Giám đốc Lâm bị ba mẹ vợ đuổi ra khỏi nhà, phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Còn nói rằng con trai nhà họ Vương đang theo đuổi Tổng Giám đốc Trương, có khả năng rất nhanh sau đó Tổng Giám đốc Trương sẽ bước chân vào nhà họ Vương. Mà anh bây giờ lại vì chuyện này đắc tội với cậu Vương thì khẳng định sẽ không có kết cục gì tốt đẹp.”

Sắc mặt Lâm Tinh Vũ vẫn như thường, xem ra tin đồn này lan ra với tốc độ nhanh như vậy, khẳng định là do một tay mẹ và cô hai của Uyển Du gây nên.

“Tổng Giám đốc Lâm, nhà họ Trương sẽ không thật sự trở mặt đuổi anh ra khỏi nhà đấy chứ?” Ngũ Chính nghi hoặc hỏi.

Lâm Tinh Vũ cười nói: “Cậu không cần nghe mấy cái tin đồn đó làm gì, làm cho tốt công việc hiện tại là được.”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 149


CHƯƠNG 149

“Vâng, tôi hiểu rôi.” Ngũ Chính nghiêm túc nói.

Lâm Tinh Vũ thẳng người mở cửa bước ra khỏi xe, đi vào trong toà nhà Bảo Đỉnh.

Ngũ Chính hút điếu thuốc, nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Tinh Vũ, vẻ mặt rối bời nghĩ mãi không ra.

Anh ta không thể hiểu được, đến cả người ưu tú như Tổng Giám đốc Lâm, lại là một người đàn ông thâm tình, có thể đi đâu tìm cho được cơ chứ? Nhà họ Trương còn không biết tốt xấu mà đuổi Tổng Giám đốc Lâm đi? Không sợ gia đình gặp hoạ sao?

Còn nói cái gì mà cậu cả của nhà họ Vương không biết từ đâu chui ra, lại dám đem ra so sánh với Tổng Giám đốc Lâm, tóm lại là vẫn chưa nghe qua cái tên đó. Hơn nữa Tổng Giám đốc Lâm vừa có bản lĩnh lại có khí khái, anh ta đã tận mắt chứng kiến tại buổi triển lãm đá quý, phải nói là phục đến sát đất luôn.

Sau khi Lâm Tinh Vũ đi lên trên lầu, bản thân anh cũng không chú ý, có một chiếc Lamborghini màu xanh da trời dừng lại cách đó trăm mét, trong xe có vài nam nữ thanh niên trưng diện khác thường đang âm thầm quan sát anh ta.

“Anh Vương, cái tên Lâm Tinh Vũ đến công ty làm việc rồi. Chúng ta lái xe qua đó, chuẩn bị đi lên trên đi, làm cho anh ta mất sạch thể diện trước mặt nhân viên công ty của mình.” Tần Phi đang ngồi ở vị trí ghế lái mặt đầy biểu cảm cợt nhả nói.

“Đúng, chỉ là một trợ lý nhỏ bé của Tổng Giám đốc, chỉ cần anh Vương ra mặt thì có thể cho anh ta rớt đài liền. Để tôi xem sau này anh ta có thể tìm việc ở thành phố Thanh Vân này nữa không, công ty kia vẫn còn dám nhận anh ta sao? Đói chết anh ta đi.” Ngô Sở Vũ ngồi ở ghế phụ cũng lạnh lùng nói.

“Aaa, Cơn tức giận tôi phải nhịn cả buổi tối rồi, lát nữa lên trên đó tôi phải tìm cơ hội cho anh ta hai cái tát mới được!” Thẩm Hạo ngồi ở ghế sau hai tay hăm he, lạnh lùng lên tiếng.

“Gấp cái gì chứ, cứ từ từ mà đày đoạ cái đồ phế vật kia cho đến chết.” Vương Tử Văn miệng ngậm một điếu xì gà, rất khí thế nói: “Còn dám đối đầu với tôi. Tôi đã đánh tiếng với người nhà họ Trương hết rồi, nhà họ Trương bên đó ai dám không nể mặt tôi chứ.”

Nghe bác hai tôi nói, tối qua cái đồ phế vật kia bị đuổi ra khỏi nhà rồi.” Vương Tử Văn cợt nhả nói: “Mọi người nói xem nếu bây giờ tôi theo đuổi Trương Uyển Du thì có gặp phải khó khăn nữa không?”

“Còn không phải sao, anh Vương đã ra tuyệt chiêu thì khỏi phải nói, bây giờ đồ phế vật Lâm Tinh Vũ đã không có nơi để về rồi, không bao lâu nữa công việc cũng chẳng còn. Có được Trương Uyển Du không phải dễ như trở bàn tay sao?” Tần Phi cười nói, những người còn lại cũng không ngừng nịnh bợ Vương Tử Văn.

Vương Tử Văn đắc ý không thôi, mắt liếc nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ: “Lái xe qua đó đi, cũng sắp đến lúc rồi, chỉ đợi điện thoại của Trương Di Hoà nữa thôi. Bên đó sắp xếp ổn thoả cả rồi thì tôi sẽ lên cho đồ phế vật kia biết tay!”

Nói rồi cho chiếc Lamborghini xanh da trời lái về phía toà nhà Bảo Đỉnh.

Nhưng mà cả nhóm người Vương Tử Văn không hề phát hiện ra, trong phòng triển lãm hai mươi mấy tầng ở phía xa, có người đang dùng ống nhòm quân sự quan sát động tĩnh của bọn họ qua lớp kính thuỷ tinh.

Chính là cách đó trăm mét trong một toà nhà hai mươi ba tầng, một căn phòng triển lãm đã được mua lại, hai người đàn ông mặc bộ trang phục màu đen, đang nghiêm trang sử dụng ống nhòm quan sát.

“Cô cả, Vương Tử Văn đã lái xe đến rồi, trông dáng vẻ là đến tìm Lâm Tinh Vũ làm loạn.” A Lục đặt ống nhòm quân sự trên tay xuống, quay người đi báo cáo.

Khoé miệng Vương Hồng Lăng xuất hiện một nụ cười xem thường, cô ta diện một chiếc váy đỏ thanh lịch và sang trọng, để lộ đôi chân thon dài, ngồi trên chiếc ghế khí khái của cô chủ, Hồ Minh Nhân cẩn thận đứng bên cạnh, A Lục, A Thất khom người ở phía trước báo cáo.

“Cô cả, cô xem lần này đến để giúp Lâm Tinh Vũ một tay, bây giờ hai chúng ta qua đó ra mặt giúp anh ta sao?” A Thất Nghiêm túc nói.

“Bây giờ đừng qua đó.” Vương Hồng Lăng quả quyết nói, trên mặt xuất hiện nụ cười cợt nhả: “Vương Tử Văn và Trương Trương Di Hoà của nhà họ Trương có lẽ đã thương lượng xong cả rồi, khẳng định là muốn Lâm Tinh Vũ mất hết thể diện ở công ty.”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 150


CHƯƠNG 150

“Tôi hiểu rất rõ cái phẩm hạnh của anh họ ngốc nghếch này, bọn họ ở công ty làm Lâm Tinh Vũ mất mặt, ra khỏi cửa cũng sẽ tìm cách đánh cho Lâm Tinh Vũ một trận. Đến lúc đó, chúng ta sẽ xuất hiện doạ cho Vương Tử Văn phải bỏ chạy.”

“Hừ! Cái tên không sợ chết là gì, biết đánh nhau chút đỉnh, đã thật sự cho rằng mình có bản lĩnh.” Vương Hồng Lăng hừ lạnh: “Đợi cho anh ta mất sạch mặt mũi, lúc anh ta biết điều một chút thì tôi đây mới phát chút từ bi, xuất hiện kịp thời để thu nhận tên đáng thương này.”

“Như vậy thì anh ta mới biết mang ơn, ngoan ngoãn nghe lời, tận lức làm việc cho tôi.” Vương Hồng Lăng đắc ý nói, dáng vẻ khôn ngoan.

Cứ nghĩ đến dáng vẻ thảm hại lát nữa của Lâm Tinh Vũ, được cô ta thu nhận, sau đó cảm kích rơi lệ mà cảm tạ cô ta.

Nghĩ đến viễn cảnh đó, bất giác Vương Hồng Lăng không nhịn được mà mỉm cười.

“Này….Cô cả ơi, chỉ sợ cảnh đó không giống như những gì cô nghĩ. Tôi cảm thấy Lâm Tinh Vũ không đơn giản như vậy.” A Lục nghi hoặc nói, không nhịn được mà cắt đứt ảo tưởng của Vương Hồng Lăng. Anh ta cảm thấy cô cả hôm nay làm sao ấy? Chỉ số IQ hoàn toàn không giống như ngày trước…

Thân thủ của Lâm Tinh Vũ có thể hạ gục bản thân và A Thất, không làm sao mà có thể đơn giản như vậy được chứ.

“Đúng rồi cô cả, Lâm Tinh Vũ thật sự không bình thường như vẻ ngoài. Hôm qua cô bảo chúng tôi âm thầm theo dõi Lâm Tinh Vũ, tôi phát hiện tối qua sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, Lâm Tinh Vũ đã đi đến sơn trang Tuyết Long cùng một người tên là Tưởng Kỳ.” A Thất nghiêm túc nói: “Nhưng sơn trang Tuyết Long được canh phòng rất nghiêm ngặt, không góc chết, đâu đâu cũng là camera giám sát, chúng tôi không dám động đến người của công ty bảo vệ trong đấy, vì thế cũng không biết Lâm Tinh Vũ vào sơn trang Tuyết Long làm gì.”

“Sau đó tôi đi thăm dò người tên Tưởng Kỳ kia, đó là Tổng Giám đốc một công ty bất động sản ở Bắc Thành, cũng coi như có chút năng lực kinh tế.” A Lục nghiêm túc nói.

“Ái chà, một kẻ đáng thương như anh ta có đến sơn trang Tuyết Long thì nói lên được điều gì chứ?” Vương Hồng Lăng rất bất mãn nói, sau đó khoát tay: “Rất rõ ràng thôi, tối hôm qua sau khi kẻ đáng thương đó bị đuổi ra khỏi nhà, lại bị trưởng bối nhà họ Trương tạo áp lực lên, chắc chắn sẽ sợ Vương Tử Văn. Vì thế mới tìm bạn bè giúp đỡ, đoán chừng người bạn tên Tưởng Kỳ kia cũng không có bản lĩnh gì, chỉ là giám đốc một công ty nhỏ mà thôi, không dám giúp hắn, nên sau đó mới cùng đến sơn trang Tuyết Long tìm một nhân vật có quyền có thế nào đó để nhờ cậy.”

“Vâng, cô cả nói thế đúng là rất có khả năng, chắc là như thế đấy.” A Lục khẽ gật đầu đáp, tán đồng với giả thuyết này, cảm giác lần này IQ của cô chủ đã online.

“Các người cũng không nghĩ thử xem, nhà họ Vương ai không có năng lực vào ở khu sơn trang Tuyết Long? Bây giờ ở thành phố Thanh Vân này còn ai dám giúp anh ta?” Vương Hồng Lăng kiêu ngạo nói: “Có thể nói, bây giờ khắp thành phố Thanh Vân này, ngoài Vương Hồng Lăng tôi thì không còn ai chịu giúp anh ta đối phó với Vương Tử Văn. Ngoài tôi, không còn ai cứu được Lâm Tinh Vũ anh ta cả!”

“Anh ta còn muốn đi tìm người khác giúp đỡ, hừ! Không tìm tôi thì cứ chờ bị Vương Tử Văn từ từ chơi đến chết đi.” Vương Hồng Lăng hừ lạnh một tiếng, oán hận nói.

Cô ta cười thầm trong lòng, tối qua Lâm Tinh Vũ còn nói với cô ta gì mà không ai xứng làm bạn của anh, kết quả thế nào, bị đuổi ra khỏi nhà, cuống lên phải tìm bạn bè giúp đỡ, còn vội vàng chạy đến sơn trang Tuyết Long tìm người? Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

Một người đàn ông ngu xuẩn, một vị phật lớn như cô ta ở ngay trước mắt mà lại không biết bái lạy, còn bỏ gần tìm xa đi nhờ người khác giúp đỡ? Hừ, đợi đến khi chịu đủ thiệt thòi trong tay Vương Tử Văn rồi thì sẽ biết cô ta tốt đến thế nào, đến lúc đó thì quay lại cầu xin cô ta, lúc đó phải làm nhục anh một phen để trút cơn giận này mới được!

Nghĩ vậy, Vương Hồng Lăng lại nở nụ cười, trông vô cùng đắc ý.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 151


CHƯƠNG 151

“Tên Lâm Tinh Vũ này ấy à, dù anh ta không biết điều, không biết động não, nhưng anh ta lại có trình độ đánh giá vật đồ cổ cao đến thế, ở trong nhà họ Trương thật sự quá đáng tiếc, không có đất dụng võ cho anh ta, một viên ngọc thô chưa được mài.” Hồ Minh Nhân nói với vẻ tiếc nuối.

Ông ta thầm nghĩ, với trình độ giám định đá quý của Lâm Tinh Vũ, nếu như đồng ý làm việc với mình ở Tập đoàn Minh Nhân thì chắc chắn sẽ dựng nên gian sơn ở giới đồ cổ, nâng cao tên tuổi.

“Đó là do anh ta đáng đời.” Vương Hồng Lăng hừ lạnh nói: “Đã bị bố mẹ vợ đuổi ra khỏi nhà mà còn mặt dày đến tập đoàn Trương Thị làm trợ lý, ông nói xem, đầu óc của anh ta bị úng nước rồi đúng không? Đúng là kỳ lạ!”

Hồ Minh Nhân cười khan hai tiếng rồi bảo: “Cô cả à, dù tên Lâm Tinh Vũ này có chút trình độ, nhưng tôi cảm thấy cô không cần tốn nhiều công sức với cậu ta đến vậy. Chuyện vặt vãnh như mời chào Lâm Tinh Vũ này cứ giao cho tôi xử lý là được rồi.”

Tuy ông ta cảm thấy trình độ của Lâm Tinh Vũ rất cao, nhưng cũng không đến mức được cô chủ coi trọng đến vậy, thân phận của ông ta hoàn toàn đủ tư cách để ra mặt, như thế đã đủ nể mặt Lâm Tinh Vũ rồi.

Hơn nữa cô chủ cũng thật là, chỉ vì một tên Lâm Tinh Vũ có tiếng vô dụng này mà lại phái ra hai sát thủ tinh anh át chủ bài dưới trướng là A Lục và A Thất, mỗi ngày không cần làm gì hết mà chỉ tập trung điều tra theo dõi mỗi Lâm Tinh Vũ? Sau đó còn báo cáo lại cho cô chủ mỗi ngày Lâm Tinh Vũ ăn cái gì, làm cái gì?

Hôm nay còn chi ra hơn mười tám tỷ để mua phòng triển lãm ở tòa nhà này chỉ vì tiện quan sát? Thậm chí chỉ để nhìn được Lâm Tinh Vũ nhiều hơn một chút…

Chuyện này…

Phong cách làm việc như vậy hoàn toàn không giống với cô chủ nhìn xa trông rộng, bình tĩnh quả quyết ngày xưa…

Hồ Minh Nhân cảm thấy nội tâm như sụp đổ, không biết cô chủ nghĩ gì trong đầu, nhưng ông ta cũng không dám hỏi nhiều.

“Các người đợi xem kịch vui đi. Xem tôi đùa bỡn tên Lâm Tinh Vũ kia trong lòng bàn tay như thế nào.” Vương Hồng Lăng nói với vẻ đắc ý.

Hôm nay cô ta đã tính toán xong mọi thứ, muốn diễn vở kịch mỹ nhân cứu anh hùng, nôn nóng muốn nhìn thấy Lâm Tinh Vũ ăn nói khép nép, phục tùng trước mặt mình…



Ở một nơi khác, tòa nhà Bảo Đỉnh, Lâm Tinh Vũ đi tới phòng làm việc của quản lý cấp cao.

Nhân viên trong phòng làm việc vội vàng lui tới.

Lâm Tinh Vũ đang định đi đến phòng làm việc của Uyển Du, nhưng chợt phát hiện người các quản lý cấp cao này đều đang nhìn mình với vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

“Trợ lý Lâm, cậu qua đây một lát.”

Lúc này, một giọng nói hùng hậu vang lên.

Lâm Tinh Vũ nhìn sang, thấy một người đàn ông trung niên mặc đồ vest nghiêm chỉnh đang nhìn mình với vẻ uy nghiêm.

Là Giám đốc điều hành Trương Di Hoà, bên cạnh ông ta còn có Trương Đức Hải đi theo.

Lâm Tinh Vũ khẽ nhíu mày: “Có chuyện gì?”

“Lâm Tinh Vũ, cậu có biết chút phép tắc nào không vậy?” Trương Đức Hải quát mắng, mượn việc công nói chuyện tư: “Hai chúng tôi là trưởng bối của cậu, còn là lãnh đạo trực tiếp của cậu, cậu nói chuyện với chúng tôi như thế à? Ngay cả kính ngữ cũng không có?”

Trương Đức Hải lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ, trong lòng cười thầm.

Lần trước ở khu chung cư Giang Trì, ông ta đã mất sạch mặt mũi trước cả nhà Trương Uyển Du, thằng oắt vô dụng Lâm Tinh Vũ này dám ỷ vào việc trong tay nắm được nhược điểm của Điền Hải con mình rồi dám làm càn, chỉ trỏ sai khiến ông ta.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 152


CHƯƠNG 152

Lần này tên điếc không sợ súng Lâm Tinh Vũ này chọc phải cậu chủ nhà họ Vương, bản thân ông ta đã nắm được cơ hội, chẳng lẽ lại không chỉnh chết anh sao?

“Có việc gì cứ nói đi, tôi không quen các ông.” Lâm Tinh Vũ từ tốn nói.

“Tên oắt con này đúng là ngông cuồng mà! Dám lớn lối như thế với hai thành viên hội đồng quản trị sao? Biết chút phép tắc nào không?” Một lão già trong ban quản lý cấp cao thuộc phe cánh nhà họ Trương nổi giận hùa vào.

“Hai thành viên hội đồng quản trị đứng ngay trước mặt mà Lâm Tinh Vũ dám ăn nói như thế? Đúng là không biết mình là ai mà.”

“Anh ta lấy đâu ra sức mạnh thế? Dám coi khinh hai thành viên hội đồng quản trị như vậy?”

“Không nghe gì sao? Ngay cả cậu chủ nhà họ Vương mà Lâm Tinh Vũ cũng dám làm liều đắc tội người ta, có câu này hay lắm, nợ nhiều khỏi lo lãi, nhìn điệu bộ anh ta là biết ngay kiểu đâm lao là phải theo lao, điếc thì không sợ súng nữa ấy mà.” Một nữ nhân viên trong ban quản lý cấp cao châm biếm như thế.

Khắp ban quản lý cấp cao đang bàn tán sôi nổi thi nhau châm biếm Lâm Tinh Vũ.

“Hừ!!” Trương Di Hoà hừ lạnh một tiếng, căm tức nhìn Lâm Tinh Vũ: “Chú ba, lúc trước em bảo anh tên nhóc này vừa ngông vừa bướng, dám làm càn ngay trước mặt bác ba là em, không ngờ nó đúng thật không biết phép tắc như thế.”

“Chẳng trách sẽ làm mất lòng cậu chủ nhà họ Vương, nhìn cái điệu bộ ngu xuẩn không biết trời cao đất rộng của nó kìa!” Trương Di Hoà nặng nề nói, nhìn Lâm Tinh Vũ mà nổi đóa.

Gần đây nhà mình lắm tai ương, khó khăn lắm mới thoát được một kiếp khỏi Ninh Thị của Đông Hải, bị Ngô Dương ép bức đến mức không thở được trong cuộc họp hội đồng quản trị. Tối qua không hiểu vì sao lại bị cậu chủ nhà họ Vương, Vương Tử Văn điện tới hăm dọa.

Gần đây ông ta vốn đã bị Ngô Dương chèn ép muốn phát điên, tối qua lại bị đe doạ một trận, hôm nay phải dạy dỗ tên Lâm Tinh Vũ này một phen ra trò để trút lửa giận trong lòng!

“Lâm Tinh Vũ, nhìn rõ đi, đây là thư mời của luật sư!” Trương Di Hoà hừ lạnh một tiếng, lấy một tập tài liệu ra để lên bàn trước mặt Lâm Tinh Vũ.

“Thư mời của luật sư?” Lâm Tinh Vũ vô cùng hứng thú, cầm lấy tập tài liệu trên bàn lên xem.

Đây là thư mời có chữ ký của luật sư văn phòng luật ở Vương Thị, nói rằng Lâm Tinh Vũ có ác ý làm tổn hại đến đồ cổ quý giá có giá trị một trăm tám mươi tỷ của người ủy thác Vương Tử Văn, là một cặp bình sứ Thành Hóa được Quan Diêu phủ Ngụy Quốc thời nhà Minh ngự chế. Vài ngày nữa sẽ kiện Lâm Tinh Vũ đòi bồi thường một trăm tám mươi tỷ là giá trị món đồ cổ, ba mươi tỷ phí tổn thất tinh thần, ba mươi tỷ phí tổn thất danh dự, ba mươi tỷ phí thay quyền ủy thác…

Gộp cả đống lại, tổng tiền yêu cầu bồi thường lên đến ba trăm tỷ!

Hơn nữa những việc trên đấy còn được kể lại rất tỉ mỉ chi tiết, cứ như thật sự đã xảy ra vậy.

Trong đống tài liệu này chẳng những có thư mời của luật sư còn có thư chứng nhận thẩm định hàng thật, có chữ ký của hiệp hội sưu tầm đồ sứ thành phố Thanh Vân, hiệp hội giám định đồ cổ, cùng với rất nhiều chuyên gia sưu tầm đồ cổ khác…

Lâm Tinh Vũ thấy hơi buồn cười, không khỏi lắc đầu.

Tên Vương Tử Văn này còn muốn đổi trắng thay đen nữa à, tên ngu xuẩn kia mua một cặp bình sứ giả với giá chín mươi tỷ, giờ muốn trả đũa ngược lại bảo mình phải bồi thường gấp đôi là một trăm tám mươi tỷ? Còn yêu cầu thêm phí tổn thất danh dự nữa?

Anh ta còn có danh dự gì trong giới đồ cổ ở thành phố Thanh Vân sao?

Đúng là bỉ ổi không ai bằng.

“Đồ vô dụng Lâm Tinh Vũ kia, cậu đọc hiểu rồi chứ? Sáng sớm tập tài liệu thư mời luật sư này đã được truyền từ trên xuống dưới cả tập đoàn rồi.” Trương Di Hoà trầm giọng nói: “Hôm qua ở Minh Bảo Hiên cậu cố ý làm tổn hại tài sản riêng của cậu Vương, hành vi này hoàn toàn là đang làm ảnh hưởng đến thể diện của tập đoàn chúng ta! Còn khiến nhà họ Trương mất mặt!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 153


CHƯƠNG 153

“Đâu chỉ là làm mất mặt, cậu ta thật sự là kẻ chuyên gây hoạ!” Trương Đức Hải không chút khách sáo: “Bây giờ cậu cả nhà họ Vương đã chuẩn bị tổ chức buổi họp báo, tuyên truyền chuyện này ra ngoài, ảnh hưởng vô cùng xấu, sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự của tập đoàn chúng ta.”

Lâm Tinh Vũ lạnh nhạt nói: “Còn chưa nói đến chân tướng sự việc, ai có mắt cũng biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì. Đây là chuyện riêng của tôi, liên quan gì đến các ông?”

“Cũng lớn lối đấy, liên quan gì đến chúng tôi à?” Trương Di Hoà giận quá hoá cười.

Ông ta không ngờ một thằng nhóc vô dụng ở rể nhà họ Trương như Lâm Tinh Vũ khi đối mặt với bác cả của gia tộc, người cầm quyền của thế hệ này ở nhà họ Trương là mình lại dám kiêu căng ngông cuồng đến vậy?

Không phải anh nên ăn nói khép nép, đàng hoàng nói chuyện với ông ta sao?

“Chậc chậc, người như Lâm Tinh Vũ mà còn có thể trà trộn vào ban quản lý cấp cao để làm trợ lý giám đốc mới sợ, giờ thì bị người ta mời luật sư khởi tố rồi.”

“Tôi thấy thư mời luật sư kia rồi, người ta đòi bồi thường ba trăm tỷ, với thủ đoạn của cậu cả nhà họ Vương thì trận hầu tòa này anh ta thua chắc!”

“Tôi thấy Lâm Tinh Vũ xong đời thật rồi, đừng bảo là ba trăm tỷ, ba mươi tỷ thôi cũng đã hút cạn máu của anh ta rồi ấy chứ, coi bộ cũng sắp bị đuổi khỏi công ty rồi.”

“Đâu chỉ là bị đuổi khỏi công ty? Không nghe người ta nói sao? Anh ta đã bị đuổi ra khỏi nhà rồi, chẳng mấy chốc sẽ trở thành một kẻ đầu đường xó chợ thôi.”

Một đám quản lý cấp cao của tập đoàn thuộc phe Trương Đức Hải đều cười trên sự đau khổ của người khác.

“Bác cả, bác ba, chuyện gì thế ạ?”

Lúc này, sự ồn ào bên ngoài thu hút sự chú ý của Trương Uyển Du, cô vội chạy ra khỏi phòng làm việc của mình, lo lắng nhìn Lâm Tinh Vũ.

“Ồ, Uyển Du, cháu đến đúng lúc lắm, bác còn đang định gọi cháu ra.” Trương Di Hoà nghiêm nghị nói: “Cháu nhìn chuyện tốt tên vô dụng Lâm Tinh Vũ này gây ra đi. Bây giờ cậu cả nhà họ Vương muốn kiện cậu ta, đòi bồi thường ba trăm tỷ, bây giờ ngay cả tập đoàn cũng bị mất mặt theo cậu ta rồi.”

Trương Uyển Du tỏ vẻ nghi ngờ đi đến trước mặt Lâm Tinh Vũ, nhìn thư mời của luật sư và thư chứng nhận giám định của chuyên gia, cô lập tức tái mặt, lại tỏ vẻ vô cùng tức giận.

“Bác cả, bác ba, đây rõ ràng là vu oan vô cớ! Lúc ở Minh Bảo Hiên cháu cũng có mặt.” Trương Uyển Du không phục nói: “Chuyện hoang đường đến thế này mà các bác cũng tin ư? Nó vốn dĩ là đồ giả mà.”

“Ầy, Uyển Du à, sao cháu vẫn còn nói đỡ cho tên vô dụng này vậy?” Trương Đức Hải giả vờ thở dài nói: “Chứng cứ xác thực đã ở đây rồi, giấy giám định của các hiệp hội sưu tầm lớn và giấy chứng nhận hàng thật của các chuyên gia cũng đều có cả, lẽ nào lời nói của Lâm Tinh Vũ còn có uy tín hơn tất cả người trong nghề gộp lại sao?”

“Hơn nữa nhìn dáng vẻ nghèo rớt mồng tơi của Lâm Tinh Vũ đi, cậu ta có thể thắng được trận kiện tụng này không?” Trương Đức Hải nói với vẻ mặt xem thường: “Cậu chủ nhà họ Vương bên kia đã nắm chắc phần thắng rồi, cậu ta chắc chắn phải bồi thường, đền không nổi thì tội còn nặng hơn, xem là xâm hại nghiêm trọng tài sản người khác! Phải biết rằng cố ý làm hư xe của người khác đã có thể bị phạt rồi, còn như món đồ cổ một trăm tám mươi tỷ này, có thể sẽ bị phán ngồi tù ấy chứ!”

“Thế thì vô lý quá?” Trương Uyển Du hơi khó tin, thủ đoạn của tên Vương Tử Văn này hèn hạ thật.

“Vô lý? Có gì mà vô lý chứ, đây là chuyện vô cùng nghiêm túc đấy.” Trương Di Hoà nghiêm mặt bảo: “Uyển Du, bác cả có lòng tốt khuyên cháu, tránh xa tên rác rưởi này một chút, nếu không sớm muộn gì cháu cũng bị nó hại chết đấy.”

“Uyển Du, việc này bác ba thật lòng khuyên bảo cháu. Có lẽ do cháu chưa trải đời nhiều, cháu nghĩ lại cho kỹ đi, nhân vật có năng lực lớn như cậu cả nhà họ Vương đã muốn trừng trị Lâm Tinh Vũ thì có nhiều cách lắm.” Trương Đức Hải dùng giọng điệu của trưởng bối mà dạy dỗ: “Thằng Lâm Tinh Vũ kia cho rằng mình có chút thông minh đi so trình độ về đồ cổ với người ta, nhưng tên ngu si tứ chi phát triển này lại không hiểu rằng dù có chút ít tài lẻ ấy thì có ích gì chứ? Người ta vừa có quyền có thế, nói cậu ta là đen thì chính là đen, bây giờ là một ví dụ đấy, còn ai dám nói lúc trước Lâm Tinh Vũ giám định chính xác không?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 154


CHƯƠNG 154

Nói xong, Trương Đức Hải cười khẩy: “Uyển Du, nhìn cho rõ đi, bây giờ là minh chứng rõ ràng nhất cho thực lực và địa vị của một người đàn ông. Tên rác rưởi Lâm Tinh Vũ này so với cậu cả nhà họ Vương à, ha ha, còn kém xa. Bản thân cháu cũng phải nghĩ cho cẩn thận về đề nghị cô hai nói với cháu đi.”

“Ồ. Chẳng lẽ mấy người cảm thấy có tiền có thế là có thể chơi đùa với pháp luật được à?” Lâm Tinh Vũ cười khẩu lắc đầu.

“Đúng đấy! Ông đây nói cho mày biết, ông có tiền là có thể chơi đùa được với pháp luật đấy? Đám dân đen như mày thì hiểu gì về luật pháp chứ?”

Lúc này, một giọng nói vô cùng ngông cuồng hống hách truyền tới từ ngoài cửa vào.

Vương Tử Văn mặc một cái áo bành tô lòe loẹt, dẫn theo mấy tên đàn em Tần Phi, nghênh ngang bước vào nơi làm việc của tập đoàn Trương Thị.

“Cậu Vương đến rồi sao, ngồi đi, uống tách trà nào.” Trương Đức Hải nịnh bợ nói, ân cần đưa cho Vương Tử Văn một tách trà nóng.

Trương Di Hoà mỉm cười gật đầu với Vương Tử Văn, dáng vẻ khá mất tự nhiên.

Tuy ông ta không có thực lực bằng Vương Tử Văn, nhưng dù sao cũng có đứa con rể đường đường là người thừa kế của nhà họ Tôn – Tôn Kiên, ít nhiều gì cũng có chút thân phận, không cần phải nịnh nọt như thằng ba.

“Tên oắt vô dụng nhà mày, lần trước còn làm ra vẻ nói với tao là đồ giả, mấy chuyên gia giám định tao tìm đều nói là thật cả.” Vương Tử Văn cười châm chọc, sau đó liếc mắt nhìn sang Trương Uyển Du: “Uyển Du, bây giờ em nhìn cho kỹ đi, tên Lâm Tinh Vũ này chẳng những không có bản lĩnh, mà còn là một kẻ vô cùng nham hiểm đê tiện.”

“Hai vị Đổng sự Trương, quý công ty giữ lại người như thế này chắc chắc là một mối họa lớn, sẽ vô cùng ảnh hưởng đến danh dự của quý ông ty. Tôi đề nghị, bây giờ các người lập tức đuổi việc tên Lâm Tinh Vũ này ngay đi.” Vương Tử Văn vô cùng đắc ý mà nói.

“Cậu Vương nói đúng lắm, tôi vô cùng tán thành, Tập đoàn chúng tôi không thể giữ lại con sâu làm rầu nồi canh này được.” Trương Di Hoà gật đầu.

“Tôi cũng tán thành hai tay. Lâm Tinh Vũ, cậu nghe kỹ cho tôi, bây giờ tôi lấy thân phận giám đốc điều hành ra thông báo với cậu, từ bây giờ cậu sẽ bị đuổi việc, lập tức cút khỏi công ty cho tôi.” Trương Di Hoà nói với vẻ mặt khinh thường, cười khẩy: “Đừng hỏi tôi tại sao. Lý do rất đơn giản, cậu liên quan đến kiện tụng, trên mình gánh tội trạng. Công ty chúng tôi không giữ những kẻ có hiềm nghi phạm tội.”

“Lâm Tinh Vũ, bây giờ mày đã biết kết cục khi chống đối tao chưa?” Vương Tử Văn nhìn Lâm Tinh Vũ, vẻ mặt vô cùng đắc ý: “Ái chà, không nhà để về, công việc cũng mất luôn, còn sắp bị khởi kiện đòi bồi thường ba trăm tỷ, thậm chí có khi còn phải ngồi tù.”

“Thế này đi.” Vương Tử Văn ra vẻ từ bi nói: “Nể mặt Uyển Du, Lâm Tinh Vũ, chỉ cần mày quỳ xuống xin lỗi tao, tao có thể đảm bảo trước mặt hai đổng sự họ Trương này rằng sẽ buông tha cho mày, không đi kiện mày nữa, còn có thể nói giúp mày hai câu để được ở lại làm việc trong tập đoàn Trương Thị.”

Nói xong, Vương Tử Văn thấy vô cùng thoải mái, có thể chèn ép Lâm Tinh Vũ ngay trước mặt Trương Uyển Du như vậy thật sự rất sảng khoái.

Mà Trương Đức Hải và Trương Di Hoà bên kia đều nhếch mép cười lạnh lùng.

Đây mới là đãi ngộ tên oắt vô dụng Lâm Tinh Vũ nên chịu, không có tài cán gì mà dám láo xược trước mặt bọn họ.

Chỉ cần Lâm Tinh Vũ dám từ chối xin lỗi, bọn họ sẽ lập tức cho đội bảo vệ vào đánh anh một trận rồi ném ra ngoài, để tên oắt vô dụng này bị chà đạp danh dự nặng nề ngay trước mặt vợ mình, ngay trước mặt mấy chục người trong công ty!
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 155


CHƯƠNG 155

Lâm Tinh Vũ vẫn thản nhiên như thường, nhìn Vương Tử Văn và hai anh em Trương Đức Hải.

“Các người đang tấu hài à?” Lâm Tinh Vũ hỏi.

“Cái gì? Tai họa ập đến đầu rồi mà cậu còn dám đứng đây nói kháy hai đổng sự chúng tôi và cậu Vương ư?” Trương Di Hoà giận dữ nói, tức điên người.

Dưới cái nhìn của ông ấy, bây giờ tên vô dụng Lâm Tinh Vũ này phải lập tức quỳ xuống xin lỗi, ngoan ngoãn cút khỏi công ty mới đúng.

Ba người bọn họ ở đây, ai mà không phải nhân vật có thể hô mưa gọi gió một phương ở thành phố Thanh Vân? Tên vô dụng Lâm Tinh Vũ kia vậy mà còn dám mạnh miệng?

“Ồ.” Vương Tử Văn cười khẩy một tiếng: “Hai vị đổng sự, tôi thấy các người có thể lập tức gọi bảo vệ vào tống cổ Lâm Tinh Vũ đi rồi.”

“Đội bảo vệ đâu! Lâm Tinh Vũ này đã không phải người của công ty nữa, cậu ta còn đang cố ý làm loạn ở công ty, mau đánh cậu ta một trận rồi ném ra ngoài!” Trương Đức Hải vô cùng oai phong hô lên, sau đó hả hê nhìn chằm chằm vào Lâm Tinh Vũ.

Ông ta vội vàng gọi đội bảo vệ đánh Lâm Tinh Vũ một trận, muốn trút ra cơn tức đã chịu trước nhà Trương Uyển Du lần trước!

Ầm!

Mười mấy bảo vệ đô con mặc đồng phục chạy vào từ ngoài phòng làm việc, trong tay ai nấy đều cầm gậy điện, như thể đã chuẩn bị từ trước.

“Bác cả, bác ba, hai bác làm thế ở công ty không thấy quá đáng sao?” Vẻ mặt Trương Uyển Du rất bất mãn, rồi lại lo lắng nhìn Lâm Tinh Vũ.

Vương Tử Văn nhìn Trương Uyển Du, nói với vẻ trêu đùa: “Thật ra chỉ cần Uyển Du mở miệng cầu xin anh một câu, rồi ra ngoài ăn một bữa tối lãng mạn với anh, anh sẽ tha cho cậu ta ngay.”

“Uyển Du, không cần để ý đến anh ta.” Lâm Tinh Vũ hờ hững nói.

“Được lắm, cho mày cơ hội rồi mày còn không cần, mau đánh cậu ta nhừ tử cho tôi!” Vương Tử Văn đanh giọng lại quát.

Anh ta vừa nói xong, mười mấy bảo vệ cầm gậy điện lập tức xông tới chỗ Lâm Tinh Vũ.

“Ai dám ra tay thử tôi xem!”

Lúc này, một tiếng quát vang lên, người của đội bảo vệ đồng loạt đứng sững lại tại chỗ.

Ngô Dương đi tới từ phòng làm việc.

“Phòng làm việc này là nơi các người có thể đi vào sao? Mau cút ra ngoài hết cho tôi.” Ngô Dương nhìn mấy tên bảo vệ kia rồi quát lên.

Đội bảo vệ kia không dám hó hé tí nào, ngoan ngoãn thối lui ra khỏi phòng làm việc.

Sau đó, Ngô Dương nghiêm mặt nhìn sang Trương Di Hoà và Trương Đức Hải, lại dời mắt sang nhìn Vương Tử Văn, cười khẩy một tiếng.

“Cậu cũng oách ghê đấy, sai nhân viên và quản lý của tập đoàn chúng tôi như sai kẻ hầu người ở thế à?” Ngô Dương trầm giọng nói.

Vương Tử Văn khẽ nhíu mày, nhìn Ngô Dương một cái rồi khinh thường bảo: “Anh là ai? Giả vờ nguy hiểm trước mặt tôi à?”

Không biết là tên cấp cao nào của tập đoàn đá quý Trương Thị nho nhỏ, thế mà dám hò hét trước mặt cậu cả nhà họ Vương là anh ta?

Trương Đức Hải nói nhỏ bên tai Vương Tử Văn đôi câu, sắc mặt của anh ta khẽ thay đổi, thu lại vẻ hung hăng của mình.

Ngô Dương cười khẩy, nhìn sang Trương Di Hoa: “Hai người dẫn tên này vào?”

“Đổng sự Ngô, đây là cậu chủ nhà họ Vương, Vương Tử Văn, cậu ấy có nhã ý đầu tư vào tập đoàn nên cũng là khách quý của chúng ta.” Trương Di Hoà nghiêm mặt nói.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 156


CHƯƠNG 156

“Một người ngoài mà có thể tùy tiện điều động đội bảo vệ của công ty, còn dám quyết định đuổi việc nhân viên trong ban quản lý cấp cao nữa? Hai người các ông là giám đốc điều hành mà làm ăn kiểu thế à? Muốn ăn cây táo, rào cây sung sao?” Ngô Dương chẳng chút khách sáo chỉ trích.

Sắc mặt của Trương Di Hoà và Trương Đức Hải đều thay đổi, cảm thấy vô cùng mất mặt vì bị mắng.

Không biết họ Ngô này sao lại nhúng tay vào mấy chuyện vặt vãnh như thế, coi bộ này như thể đang muốn xé bé ra to.

“Chủ tịch Ngô đúng không, chào anh, tôi là Vương Tử Văn của nhà họ Vương, Vương Quốc Khang là ba của tôi, nhà họ Vương chúng tôi cũng có làm ăn qua lại với Ninh Thị Đông Hải các anh đấy.” Vương Tử Văn nghiêm mặt lại nói, thái độ cũng khép nép hơn: “Hôm nay tới quý công ty là do có chút chuyện cần xử lý.”

“Chút chuyện gì?” Ngô Dương rất bình tĩnh hỏi.

“Quý công ty có một nhân viên tên là Lâm Tinh Vũ, cậu ta ác ý làm hỏng một món đồ cổ đáng giá một trăm mấy chục tỷ của tôi, tôi nghĩ thứ con sâu làm rầu nồi canh này quý công ty còn giữ lại để làm gì?” Vương Tử Văn nói: “Nếu Chủ tịch Ngô có thời gian rảnh thì tối nay tôi mời anh một bữa. Mong anh nể mặt tôi, đuổi tên Lâm Tinh Vũ này đi.”

Sau khi biết lai lịch của Ngô Dương, Vương Tử Văn vô cùng kiêng kỵ, chẳng ngờ một tập đoàn đá quý nho nhỏ như Trương Thị lại có tàng long ngoạ hổ, có cả một vị phật lớn là Ngô Dương.

Tuy Ngô Dương chỉ là thư ký quản gia của Ninh Đằng – Chủ tịch của Ninh Thị Đông Hải, nhưng Ninh Đằng rất ít khi tự mình ra mặt, trên thị trường làm ăn ở thành phố Thanh Vân, Ngô Dương chính là người đại diện của Ninh Đằng!

Dù là thế gia trăm năm như nhà họ Vương cũng không dám đắc tội Ninh Thị Đông Hải.

Dù sao sau lưng Ninh Thị Đông Hải là nhà họ Ninh ở thủ đô! Ninh Đằng còn là cháu đích tôn của nhà họ Ninh ở thủ đô! So sánh với những thế gia quyền quý ở thủ đô luôn đứng sừng sững trên đỉnh cao nước H, nhà họ Vương chỉ là một con giun dế đáng thương.

Nếu đối diện là Ninh Đằng, anh ta chắc chắn chẳng dám hó hé gì thêm, dù là đúng hay sai, cứ xin lỗi trước rồi nói tiếp.

Nhưng đối diện lại là Ngô Dương – thư ký của Ninh Đằng, anh ta vẫn có thể được nể mặt đôi chút.

Chuyện vặt vãnh như đuổi Lâm Tinh Vũ đi, anh ta tin chắc Ngô Dương sẽ nể mặt cậu chủ nhà họ Vương là mình đây.

“Nể mặt cậu? Cậu nghĩ mình là ai?” Ngô Dương không chút khách sáo nói.

“Ngô Dương, anh!” Mặt Vương Tử Văn đỏ lên, anh ta vô cùng giận dữ và xấu hổ, bị Ngô Dương làm tức đến mức không nói được gì.

Nếu vào thường ngày, Ngô Dương sẽ không tùy tiện cứng chọi cứng với cậu cả nhà họ Vương là Vương Tử Văn, nhưng vấn đề là phải làm chỗ dựa trước mặt Tổng Giám đốc Lâm – Lâm Tinh Vũ! Mẹ kiếp, dám gây sự với Tổng Giám đốc Lâm, khắp thành phố Thanh Vân này dù là kẻ nào đi nữa thì Ngô Dương anh ta cũng dám liều mạng, anh ta sẽ không nể mặt ai cả!

Ngô Dương lạnh lùng nhìn Vương Tử Văn: “Chuyện cậu nói tôi đã biết từ lâu rồi. Cậu đừng nghĩ mọi người đều là kẻ ngu, còn dám đến tận cửa hỏi tội nữa! Cậu đây là đã hoàn toàn làm tổn hại đến danh dự của tập đoàn đá quý Trương Thị, cậu biết chuyện này ảnh hưởng xấu thế nào đến tập đoàn chúng tôi không? Hậu quả nghiêm trọng cùng tổn thất về tiền bạc bị tạo thành cậu có gánh nổi không? Còn xông đến đây chỉ tay năm ngón đội bảo vệ đánh nhân viên trong bộ phận quản lý cấp cao, còn muốn đuổi việc anh ấy? Cậu nghĩ Ngô Dương tôi là không khí à?”

“Bây giờ tôi đang thay thế Tổng Giám đốc Ninh quản lý tập đoàn đá quý Trương thị, đây là sản nghiệp của nhà họ Ninh! Cậu làm như thế chẳng khác gì tát vào mặt tôi, cũng như tát vào mặt Tổng Giám đốc Ninh!” Ngô Dương nói rất khí phách: “Cậu đi về hỏi bố mình là Vương Quốc Khang kia thử xem ông ta có dám làm vậy không?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 157


CHƯƠNG 157

“Anh! Tôi…” Vương Tử Văn có hơi lúng túng, sắc mặt đỏ ửng, muốn mắng lại nhưng không dám.

“Thế nào? Cậu còn không phục?” Ngô Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Tử Văn.

Vương Tử Văn cứng đầu, hằn học đáp: “Chủ tịch Ngô, tôi nói cho anh biết, anh có quyền có thế như thế nào ở Ninh Thị Đông Hải thì chung quy cũng chỉ là một kẻ sinh sống ở tỉnh Đông Hải này, dám đắc tội nhà họ Vương chúng tôi ở đây, anh biết hậu quả là gì không!”

“Cậu đang uy h**p tôi?” Ngô Dương cười khẩy, tỏ vẻ khinh thường, còn nhà họ Vương? Đắc tội đến Tổng Giám đốc Lâm, chắc hẳn nhà họ Vương nhà cậu cũng cách ngày diệt môn không xa nữa đâu!”

“Đội bảo vệ, vào đây dạy dỗ mấy người này một trận ra trò cho tôi, sau đó ném ra ngoài đường!” Ngô Dương lạnh lùng nói.

Anh ta vừa dứt lời, đội bảo vệ tay cầm dùi cui điện đang ở ngoài cửa xông vào, không nói một lời đá ngã bốn người Vương Tử Văn, kéo họ ra ngoài như xách một đám gà con.

“Các người làm gì vậy? Ối!”

Hai tên tay sai Tần Phi Thẩm Hạo muốn vùng vẫy thoát ra, nhưng lại bị dùi cui điện quất đến gào thét.

“Ngô Dương, tôi sẽ nói chuyện này với ba tôi!” Vương Tử Văn vừa bị lôi ra ngoài vừa không phục nói.

“Vậy thì kêu ba cậu Vương Quốc Khang đến tìm tôi, phận thế hệ sau như cậu không đủ tư cách nói chuyện với tôi.” Ngô Dương không đếm xỉa đáp.

Trán Vương Tử Văn nổi gân xanh, nhìn chằm chằm vẻ mặt như đang chế giễu của Lâm Tinh Vũ, cảm thấy vô cùng nhục nhã!

“Lâm Tinh Vũ, cậu cứ đợi đấy! Có giỏi thì trốn ở tập đoàn đá quý Trương Tthị cả đời đừng ra ngoài!” Vương Tử Văn tức giận nói.

Tên vô dụng này đúng là gặp may! Thời khắc mấu chốt lại đúng lúc gặp được Chủ tịch Ngô Dương.

Hôm nay mình cố ý đến đây để thị uy và ức h**p Lâm Tinh Vũ, muốn thể hiện thực lực trước mặt Trương Uyển Du, không ngờ kết quả lại như bây giờ, tự mình tìm đến tận cửa để cho người khác mắng tới tấp, còn bị đuổi ra khỏi tập đoàn Trương thị một cách đầy nhục nhã.

Vương Tử Văn càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng cảm thấy trên mặt nóng ran, hận Lâm Tinh Vũ không thôi!

Đợi mấy người Vương Tử Văn bị đuổi ra ngoài, hai anh em Trương Di Hoà trong sảnh làm việc cũng giận xanh mặt.

“Chủ tịch Ngô, công ty chúng ta cần gì phải vì một quản lý quèn mà đắc tội với nhân vật quyền thế như cậu chủ nhà họ Vương chứ?” Trương Đức Hải thắc mắc.

Vốn dĩ đã đồng ý giúp Vương Tử Văn làm nhục tên phế vật Lâm Tinh Vũ kia một trận, bản thân buông lời độc ác, còn được kết giao tình với nhà họ Vương, kết quả lại xảy ra tình huống này, đoán chừng Vương Tử Văn có khi còn ghi thù với hai anh em họ.

“Thiển cận, chẳng trách Trương Thị trong tay hai người lại rách nát đến như thế này.” Ngô Dương không chút khách sáo mỉa mai.

“Ặc.” Trương Di Hoà cùng Trương Đức Hải đều đỏ mặt, không còn chút mặt mũi nào trước biết bao nhiêu lãnh đạo cấp cao.

“Hai người với tư cách là giám đốc điều hành lại thông đồng với người bên ngoài đối phó với một quản lý nhỏ của công ty, hai người còn mặt mũi đối diện với hội đồng quản trị sao?” Ngô Dương sẵn giọng lạnh lùng đáp, “Tôi cảnh cáo hai người, hiện tại phần lớn lợi nhuận của tập đoàn có liên quan với Ninh Thị, bất kỳ hành vi nào làm tổn hại tới tập đoàn, tôi đều sẽ nghiêm khắc ngăn chặn!”

“Các người muốn ăn cây táo rào cây sung, nịnh bợ nhà họ Vương, đừng có lấy sản nghiệp Ninh Thị ra làm của hồi môn, hiểu chưa?” Ngô Dương nghiêm túc nói, liếc mắt nhìn một vòng các quản lý: “Hôm nay trước mặt tất cả quản lý trong công ty tôi nói rõ một điều, Ngô Dương tôi còn ở tập đoàn, tuyệt đối không cho phép người ngoài đến bắt nạt nhân viên dưới trướng tập đoàn.”

Bộp! Bộp! Bộp!

Ban quản lý cấp cao của tập đoàn đang có mặt đều vỗ tay tán thưởng, ra vẻ vô cùng cảm động.

Lâm Tinh Vũ và Trương Uyển Du cũng niềm nở vỗ tay theo.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 158


CHƯƠNG 158

Tràng pháo tay này giống như đang tát bôm bốp vào mặt hai anh em Trương Di Hoà, sắc mặt hai người đỏ lựng.

Lần này uy nghiêm của họ tại tập đoàn Trương Thị coi như mất hết rồi.

Trương Di Hoà thầm nghĩ, nhất định phải liên lạc với nhà họ Tôn để nghĩ cách đá Ngô Dương ra khỏi hội đồng quản trị, họ Ngô kia thật sự giỏi chuyện bé xé ra to, quá biết cách gây chuyện, chuyện vặt vãnh cũng có thể nói bọn họ mãi, bị nói đến nỗi mất hết thể diện, còn mất luôn lòng người.

“Hai người các người thân là giám đốc điều hành, lãnh đạo cấp cao, nên làm gương cho người khác.” Ngô Dương chậm rãi nói, “Bây giờ hai người mau xin lỗi trợ lý Lâm ngay! Nếu không, sau này còn ai chịu cống hiến sức lực cho công ty nữa? Còn ai nguyện ý một lòng trung thành với công ty đây? Đều bị hành động của loại ăn cây táo rào cây sung của hai người làm cho thất vọng! Đây là một vấn đề rất lớn trong sự đoàn kết của tập đoàn!”

“Sao chứ? Chủ tịch Ngô, chuyện này e rằng không ổn lắm?” Sắc mặt Trương Đức Hải rất khó coi.

Muốn hai người nắm quyền nhà họ Trương là bọn họ xin lỗi tên con rể nổi danh vô dụng của nhà họ Trương?

Lại còn ở trong khu làm việc của quản lý cấp cao tập đoàn Trương Thị, không phải sẽ trở thành trò cười lớn sao?

“Chủ tịch Ngô, tôi cảm thấy phát cho trợ Lý lâm một khoản tiền mặt xem như phúc lợi, coi như động viên cậu ta là được rồi. Tiền này tôi sẽ trả.” Trương Di Hoà tuyệt đối sẽ không xin lỗi Lâm Tinh Vũ.

Ngô Dương hơi cau mày, đáp: “Vậy các người thương lượng với trợ lý Lâm, hỏi cậu ấy có đồng ý không. Hôm nay trước mặt tất cả các quản lý cấp cao, nhất định phải nói ra một cách giải quyết. Nếu như không có giải thích hợp lý, sau này sẽ không thể dẫn dắt đội ngũ một cách tốt nhất, hội đồng quản trị sẽ hoàn toàn mất uy tín!”

Trương Đức Hải oán thầm, nói là quang minh chính đại, thực tế chính là Ngô Dương thừa thế cắn người, đánh vào sự uy tín của hai người họ trong tập đoàn, âm mưu một mình kiểm soát cả hội đồng quản trị.

“Lâm Tinh Vũ, tôi và bác cả của cậu, mỗi người bỏ ra mười lăm triệu, gửi cậu coi như là khoản tiền an ủi.” Trương Đức Hải nhìn Lâm Tinh Vũ, mất kiên nhẫn nói: “Không có vấn đề gì chứ?”

Lâm Tinh Vũ cười mà không nói.

“Thế nào? Cậu còn chê ít?” Trương Di Hoà vô cùng bất mãn chất vấn.

Nếu nói đưa cho tên phế vât Lâm Tinh Vũ này tiền hòa giải, họ đều cảm thấy đau lòng với mười lăm triệu này, coi như cho ăn mày.

“Xem ra trợ lý Lâm không nguyện ý nhận tiền hòa giải của hai người, vậy là muốn hai người xin lỗi nhận sai.” Ngô Dương nghiêm túc nói.

“Xin lỗi cậu ta?” Trương Di Hoà cười lắc đầu:“Chủ tịch Ngô, cậu có thể không biết, Lâm Tinh Vũ ở rể nhà họ Trương chúng tôi, tôi là bác cả của cậu ta, Giám đốc Trương là bác ba của cậu ta. Ở đâu lại có đạo lý trưởng bối xin lỗi con cháu mình?”

“Không sai, Chủ tịch Ngô, quyết định này của cậu thực sự thiếu thỏa đáng.” Trương Đức Hải cũng bật cười, “Không phải chúng tôi phản đối cậu, Dù chúng tôi muốn xin lỗi trợ lý Lâm, cậu đi hỏi cậu ta xem, cậu ta có dám nhận không?”

“Làm sai thì phải nhận, bị đánh phải đứng nghiêm.” Lâm Tinh Vũ liếc nhìn hai anh em Trương Di Hoà, nhẹ nhàng nói: “Hai người các ông đến đây xin lỗi nhận sai đi.”

“Cậu nói cái gì?” Trương Di Hoà ánh mắt căm phẫn nhìn Lâm Tinh Vũ, gân xanh trên cổ đều hằn lên.

Tên vô dụng này lại dám công khai nói bật lại, nếu như không phải đang ở văn phòng, ông ta đã xông lên đạp chết tên vô dụng này rồi.

“Muốn tôi và bác cả xin lỗi cậu, cậu ăn gan hùm rồi sao!” Trương Đức Hải mưu đồ uy h**p Lâm Tinh Vũ: “Cậu dám bày ra bộ dáng quỷ quái này trước mặt trưởng bối, tôi phải mở họp gia tộc, thực hiện gia pháp!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 159


CHƯƠNG 159

“Uyển Du, nhà chú năm các con tìm được thằng rể thật là tốt, nó không biết mình đang ăn cơm nhà nào à?” Sắc mặt Trương Di Hoà âm trầm nói: “Chỉ một tên vong ân bội nghĩa, thế mà vẫn chưa vừa lòng, còn dám điên cuồng ngang ngược như thế này nữa.”

Sắc mặt Trương Uyển Du ngại ngùng, cũng không tiện khuyên giải Lâm Tinh Vũ.

“Các người coi đây là nhà họ Trương nhà các người rồi à?” Ngô Dương biểu cảm nghiêm túc lên tiếng, khiển trách Trương Di Hoà đang tức giận: “Công ty có quy định của công ty, hai người các ông nếu như không muốn làm nữa, tôi lập tức mở cuộc họp hội đồng quản trị thu lại cổ phần trong tay hai ông.”

“Điều này…”

Hai người phía Trương Di Hoà mặt cắt không còn giọt máu, đều cắn răng đi về phía Lâm Tinh Vũ.

Uy thế hiện tại của Ngô Dương quá lớn, trước khi nắm chắc tuyệt đối cơ hội đá đít Ngô Dương trong cuộc họp hội đồng quản trị, bọn họ tuyệt không dám không nể mặt.

“Trợ lý Lâm, quyết sách lần này của tôi có vấn đề, thành thật xin lỗi cậu.” Giọng Trương Di Hoà vô cùng đè nén, nói với Lâm Tinh Vũ.

“Trợ lý Lâm, chuyện trước đây thật ngại quá.” Sắc mặt Trương Đức Hải cũng khó coi.

Lâm Tinh Vũ khẽ gật đầu, mang ý cười bảo: “Sau này chú ý một chút.”

Sau này chú ý một chút? Khuôn mặt của hai người Trương Di Hoà trở nên tái mét, bị bộ dạng này của Lâm Tinh Vũ làm cho tức chết đi được. Tên ở rể vô dụng này coi bản thân mình là ai? Chẳng qua chỉ là cái cớ Ngô Dương nhất thời dùng để làm khó dễ họ thôi.

Nếu không phải hôm nay Ngô Dương xuất hiện thừa cơ bắt nạt bọn họ, Lâm Tinh Vũ hiện tại đã phải quỳ trên đất nói xin lỗi rồi!

Còn nói sau này chú ý, đợi đến khi rời khỏi tập đoàn, Lâm Tinh Vũ cậu chỉ là một con chó hoang ai cũng có thể bắt nạt!

“Hừ!” Trương Di Hoà hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Lâm Tinh Vũ: “Đợi cậu bước chân ra khỏi công ty, tự mình chú ý một chút.”

Dứt lời, hai người một giây cũng không muốn ở lại, khuôn mặt đỏ bừng rời khỏi văn phòng làm việc.

Đến bãi đỗ xe dưới lòng đất, hai người Trương Di Hoà tức sùi bọt mép, dáng vẻ như muốn giết người.

“Chú ba, bảo vợ chú liên hệ giúp với, anh muốn tìm người nhà họ Chu đàm phán vài chuyện. Nhà họ Tôn bên kia anh đã thương lượng xong rồi.” Trương Di Hoà nói với vẻ mặt âm trầm.

“Anh, anh hạ quyết tâm muốn ra tay?” Trương Đức Hải ánh mắt phát sáng, thận trọng hỏi.

“Anh không nhịn được Ngô Dương nữa. Đến tên vô dụng Lâm Tinh Vũ kia cũng có thể mượn quyền thế của cậu ta để tùy ý dẫm đạp trên đầu chúng mình à!” Đôi mắt Trương Di Hoà tràn ngập lửa giận.

“Nhà họ Chu bên kia lúc nào em cũng có thể liên lạc được hết, chỉ đợi câu nói này của anh cả.” Trương Đức Hải trầm giọng đáp: “Tên công tử bột Vương Tử Văn kia, em cảm thấy cũng có thể tìm cậu ta nói chuyện.”

“Nhanh chóng làm tốt việc này, nếu ba nhà có người ra mặt, thân phận bí mật của Ngô Dương ở Ninh thị cũng sẽ không thể giấu diếm được mãi nữa! Chúng ta tuyệt đối có thể giành lại quyền khống chế tập đoàn đá quý Trương thị!” Trương Di Hoà nắm chặt nắm đấm.

… Ở một bên khác, sau khi Lâm Tinh Vũ chào Trương Uyển Du thì rời khỏi tòa nhà Bảo Đỉnh ngay.

Anh nhận được tin nhắn khẩn của Thẩm Tam, hình như ông ta gặp phải chuyện không thể giải quyết được.

Đến bên đường, Lâm Tinh Vũ vẫy một chiếc taxi, định quay trở lại sơn trang Tuyết Long.

Ngồi trên xe, anh ấn gọi một cuộc điện thoại.

“Alo, cậu Lâm, cậu xong việc chưa?” Đầu bên kia điện thoại, Thẩm Tam vô cùng cung kính nói.

“Nói đi, có chuyện gì?” Lâm Tinh Vũ lãnh đạm đáp.
 
Back
Top Bottom