Ngôn Tình Chàng Rể Quyền Quý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 100


CHƯƠNG 100

“Chứ sao, Uyển Du từ bé đã là một mỹ nhân rồi, rất được người nhà yêu thích đấy. Mấy năm trước còn người đẹp có tiếng của thành phố Thanh Vân nữa.” Trương Lệ cười nói.

“Cô hai quá khen rồi.” Trương Uyển Du rất khiêm tốn nói.

Vương Hiến liếc qua Lâm Tinh Vũ bên cạnh Trương Uyển Du một cái, mặt không có chút cảm xúc, nhưng tia khinh thường trong mắt không chút che đậy.

“Cậu là Lâm Tinh Vũ đúng không?” Vương Hiến nhàn nhạt hỏi.

“Đúng vậy.” Lâm Tinh Vũ gật đầu.

“Dáng vẻ cũng được.” Vương Hiến già cỗi nói: “Nhưng mà đàn ông kiểu gì cũng phải có sự nghiệp đường hoàng. Cậu vẫn không đủ tư cách xứng với Uyển Du.”

“Anh lên trước, em ở lại nói chuyện với Uyển Du đi.” Vương Hiến nói với Trương Lệ một câu rồi đi vào Minh Bảo Hiên.

Trương Lệ ho khan hai tiếng, nhìn Lâm Tinh Vũ một cái, vẻ mặt không chút niềm nở.

“Uyển Du à, ban đầu cô rất phản đối cháu đưa cái đồ con ghẻ này đi cùng. Nhưng cô cũng có nghe mẹ cháu nói qua rồi, cho tên nhóc này mở rộng tầm mắt cũng tốt, để nó tự biết mình như thế nào.” Trương Lệ nhàn nhạt nói.

“Cô hai cũng vì muốn tốt cho cháu, cho cháu một kiến nghị, sớm cho loại đàn ông ăn bám này cút xéo đi.” Trương Lệ không chút khách khí nói: “Cháu bây giờ là nhà thiết kế đá quý danh tiếng của thành phố Thanh Vân, mấy năm nay, toàn bộ giới trang sức đá quý của cả tỉnh Đông Hải tìm đâu ra được một danh gia trẻ như cháu chứ.”

Trương Lệ nói: “Uyển Du, cháu yên tâm, ba mẹ cháu cho cháu theo cô, cô sẽ đưa cháu lên tầng lớp thượng lưu ở thành phố Thanh Vân. Chỉ cần cháu nghe cô hai, cô hai sẽ giúp cháu tạo thế lực, bảo bọc cháu, danh gia trang sức đá quý lớn nhất tỉnh Đông Hải sau này, không phải cháu thì không còn ai nữa!”

Nghe xong những lời này của Trương Lệ, Lâm Tinh Vũ thầm lắc đầu trong lòng.

Tác phẩm Uyển Du thiết kế đã được đấu với giá trên trời 300 tỷ rồi, lúc đó anh còn giúp Uyển Du tạo thế với rất nhiều các hãng truyền thông, bây giờ đã trở thành nhà thiết kế có tiếng rồi, còn cần bà ta bảo bọc? Trước đó bà ta ở đâu làm gì rồi?

“Cảm ơn cô hai đã coi trọng cháu.” Trương Uyển Du rất khách sáo nói.

“Đều là người một nhà, đừng khách sáo với cô hai.” Trương Lệ xua xua tay.

Lúc nói chuyện, ánh mắt bà ta lạnh lẽo nhìn về hướng Lâm Tinh Vũ, nói: “Lâm Tinh Vũ, dang tiếng của cậu tôi sớm đã có nghe qua rồi, nổi tiếng là kiếp nhược phế vật, cậu được coi là chuyện cười của nhà họ Trương chúng tôi! Tôi cũng không biết ba tôi trước đó nhìn trúng cậu ở điểm nào mà gả Uyển Du cho cậu nữa?”

“Haiz, bây giờ ông cụ cũng đi rồi. Lão đại và lão tam làm chủ gia đình, cũng không quản chuyện này nữa chứ.” Trương Lệ nói như thể gia chủ: “Uyển Du bây giờ đi theo tôi, vậy thì nhất định phải giải quyết việc này, không thể để Uyển Du đi theo một tên vô dụng như cậu chịu ấm ức được.”

Trương Lệ nói với giọng điệu dạy dỗ, cực kỳ uy nghiêm nói: “Nghe nói bây giờ cậu đang làm trợ lý tổng giám của Uyển Du ở tập đoàn Trương Thị đúng không? Như vậy đi, đợi chút nữa khi lên lầu, cậu chỉ được nói cậu là trợ lý của Uyển Du, sau này, cũng tuyệt đối không được đứng trước mặt người khác bảo cậu là chồng Uyển Du, hiểu chưa?”

Lâm Tinh Vũ cười lạnh, hờ hững nói: “Tôi nên nói gì, hình như không đến lượt bà dạy bảo.”

“Thái độ cậu là sao? Đây là thái độ cậu nói chuyện với người lớn sao?” Trương Lệ tức giận khiển trách một tiếng, không ngờ tên vô dụng Lâm Tinh Vũ này cũng dám bất kính với bà ta như vậy.

“Uyển Du, cháu xem tên kiếp nhược vô dụng này dám nói chuyện với cô như thế kìa, đúng là thứ không biết tôn ti.” Thần sắc Trương Lệ cực kỳ bất mãn nói: “Cô hai lần này muốn giúp cháu một tay, cháu dắt theo tên vô dụng không biết tốt xấu này bên cạnh thì sớm muộn gì cũng sẽ bị mất hết mặt mũi cháu thôi!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 101


CHƯƠNG 101

“Uyển Du cần bà đề bạt sao?” Lâm Tinh Vũ nhàn nhạt nói: “Bà luôn miệng nói muốn giúp nhà Uyển Du một tay, vậy trước đó nhà Uyển Du bị người khác bài xích trong tập đoàn Trương thị, lúc đó bà đang ở đâu?”

Trương Lệ nổi trận lôi đình, tức giận nói: “Cậu là cái thá gì mà dám hỗn láo trước mặt tôi?”

Bà ta thực sự không hiểu, tên vô dụng Lâm Tinh Vũ núp váy đàn bà này, dựa vào đâu mà dám chất vấn mình, đúng là không biết tốt xấu!

“Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng nghĩ đến việc bám váy Uyển Du nữa, lần này tôi muốn làm mai cho Uyển Du một mối lương duyên, đối phương chắc chắn tốt hơn cậu gấp trăm lần!” Trương Lệ dùng tư thái cao cao tại thượng nói: “Nếu cậu ngoan ngoãn nghe lời, hoàn thành tốt bổn phận trợ lý của mình, tôi còn có thể thưởng cho cậu một đường sống, nếu không, sau này cậu bị quét ra khỏi cửa rồi, tôi đảm bảo cậu sẽ không tìm được một công việc tại bất kỳ ngành nghề nào ở thành phố Thanh Vân này đâu!”

Lâm Tinh Vũ lắc lắc đầu, cười mà không nói gì.

Sắc mặt Trương Uyển Du có chút khó coi, lên tiếng: “Lâm Tinh Vũ, thôi đi, anh đừng tranh cãi với cô hai nữa.”

“Nể mặt Uyển Du, tôi không thèm truy cứu cậu.” Trương Lệ lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ nói, vô cùng bất mãn với anh: “Nhưng tôi cảnh cáo cậu, trong Minh Bảo Hiên đều là những nhân vật có máu mặt, thân phận không bình thường, vào trong đó nếu như dám ngạo mạn như thế này, không ai giúp nổi cậu đâu.”

“Dù sao với thân phận thấp hèn của cậu, cả đời này cũng không có tư cách đi vào nơi đẳng cấp như này.” Trương Lệ vênh vênh váo váo mà nói.

Bà ta lại quay sang Uyển Du nói: “Uyển Du, Minh Bảo Hiên không đơn giản, người có thể bước chân đến đây đều xuất thân từ thế gia hào môn cả, cô hai dẫn cháu vào trong đây là cho cháu một cơ hội tốt để mở rộng quan hệ, cháu phải cố gắng nắm bắt.”

“Cô hai, cháu biết rồi.” Trương Uyển Du đáp.

Trương Lệ lạnh lùng liếc Lâm Tinh Vũ một cái, trên mặt lộ ra biểu tình khinh thường, sau đó tiến vào Minh Bảo Hiên trước.

Lâm Tinh Vũ cùng Trương Uyển Du chậm rãi bước lên lầu.

Lầu ba Minh Bảo Hiên, đã có không ít người qua lại.

Đại sảnh trên tầng ba chiếm diện tích rộng lớn, kiểu trang trí xa hoa khí phái, đèn chùm kiểu Tây phản chiếu ánh sáng vàng nhạt, thảm đỏ trải khắp sàn nhà, hai bên hành lang treo đầy những những bức tranh sơn dầu trừu tượng nổi tiếng quý giá.

Ngay cả chất liệu vách tường cũng được làm từ vật liệu ngọc đắt tiền , hơn nữa còn được điêu khắc những hoa văn phức tạp, tràn đầy hơi thở của nghệ thuật.

Mà một bên khác đối diện đại sảnh cũng được trang hoàng theo phong cách Trung Quốc cổ xưa, bàn trà trụ đỏ, treo tranh chữ sơn thuỷ, có cảm giác giống như một trạch viện thời cổ đại.

Cách trang trí này hoàn toàn thể hiện rõ sự dụng tâm cùng nội hàm của chủ nhân Minh Bảo Hiên.

Ngay khi bước vào cửa, Lâm Tinh Vũ cùng Trương Uyển Du đã có thể cảm nhận được hơi thở phú quý ập đến.

Hai người Lâm Tinh Vũ đi trên thảm đỏ, bước về phía ghế sofa.

Lâm Tinh Vũ chú ý thấy những người đến Minh Bảo Hiên, cho dù là nam hay nữ, mỗi người đều ăn mặc cùng trang điểm vô cùng cách điệu, áo, quần, thắt lưng, giày, túi không có cái nào không phải là của thương hiệu xa xỉ.

Không ít cô gái có khí chất tao nhã xách chiếc túi giá mấy chục triệu, khi đi ngang qua, trên người còn thoáng qua hương nước hoa nhàn nhạt.

Thậm chí bên phái nam cũng có không ít người xịt trên mình các loại nước hoa nổi tiếng quý giá.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 102


CHƯƠNG 102

Givenchy, Fendi, Saint Laurent, Celine, Gucci, Burberry. . . đủ các thương hiệu, nói chung là nhìn tới hoa mắt.

Có thể nói, nhóm người này một thân từ trên xuống dưới, đều là mấy trăm triệu và thậm chí là lên đến mấy tỷ.

“Ha, Lâm Tinh Vũ, nếu cậu có một chút kiến thức, chắc hẳn có thể nhìn ra rồi đúng không? Khoảng cách giữa cậu với những người ở đây lớn như thế nào?” Trương Lệ cười lạnh một tiếng: “Cậu tự nhìn lại cách ăn bận của bản thân mình đi. Tầng lớp thấp hèn như cậu đến những nơi như thế này, căn bản là tự rước lấy nhục.”

Lâm Tinh Vũ không nói gì, so với những người này mà nói, bản thân tùy ý khoác trên người một chiếc quần jeans cùng áo thun trắng, một thân từ trên xuống dưới không vượt quá 1 triệu rưỡi, thực sự cứ như gà giữa bầy hạc, có hơi thu hút ánh mắt của người khác.

Chẳng qua, anh không để ý đến những thứ này lắm, thân là truyền nhân Long Phủ, cái anh chân chính theo đuổi chính là võ thuật, là tu luyện đỉnh phong, sẽ không chạy theo những thứ xa hoa kia.

“Minh Bảo Hiên này mang đến cảm giác vô cùng có nội hàm, phong cách trang trí không tệ.” Trương Uyển Du nhìn xung quanh, cảm thán nói, cũng bị cách bài trí hoa lệ của Minh Bảo Hiên thu hút.

Trương Lệ bật cười, nói: ” Uyển Du à, nếu cháu thích, lúc về cô hai cho cháu một thẻ khách VIP của Minh Bảo Hiên. Phải biết nha, nơi như thế này không phải loại người nào cũng có thể đến. Ở đây thường xuyên tổ chức những bữa tiệc rượu vang đỏ, tiệc giao lưu đồ sưu tầm gì đó, còn có tiệc giao lưu siêu xe mà người trẻ tuổi thích, tất nhiên, còn có hội giao lưu đá quý mà cháu sở trường nhất đó, có thể cho cháu mở rộng kiến thức hơn!”

“Có thể bước chân vào đây đều là danh nhân, con em cháu cha của giới thượng lưu có năng lực lớn mạnh ở thành phố Thanh Vân, cháu nên qua lại nhiều vào, làm quen với vài người bạn, sẽ rất có lợi đối với sự phát triển của cháu.” Trương Lệ nói, trên mặt lộ ra nét kiêu ngạo: “Mà ông chủ đứng sau Minh Bảo Hiên này chính là nhà họ Vương! Dượng của cháu cũng có phần trong đó.”

“Thì ra là vậy.” Trương Uyển Du gật đầu.

Lâm Tinh Vũ cũng đại khái đã hiểu ra rồi, bản chất của Minh Bảo Hiên chính là câu lạc bộ nhà giàu cao cấp của thành phố Thanh Vân.

Đi tiếp, ba người đến một chỗ ngồi trang trí theo phong cách phương Tây, ở đây bốn mặt được vây quanh bởi sofa, ở giữa bày một chiếc bàn thủy tinh lớn, đã có vài nam nữ thanh niên ăn mặc phi phàm ngồi trên sofa..

“Chà! Bác gái, mọi người đến rồi, cô gái xinh đẹp bên cạnh bác là ai thế? Là người trước đây bác gái nhắc tới, Trương Uyển Du đó sao?”

Một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ vest màu đỏ đậm đang ngồi trên sofa bỗng đứng lên, khuôn mặt khẽ cười nói.

“Ừm, bên cạnh bác là Uyển Du mà trước đó có nhắc đến với cháu.” Trương Lệ mỉm cười đáp, nhìn Trương Uyển Du một cái: “Uyển Du, đây là Vương Tử Văn, là cháu trai của dượng hai cháu, cũng là con em kiệt xuất của nhà họ Vương thế hệ này, trình độ học vấn cao, có năng lực, còn từng du học ở Pháp, các cháu làm quen một chút đi.”

“Thiên kim nhà họ Trương, Trương Uyển Du, nghe danh đã lâu, hai năm trước đã nghe qua rồi, là đại mỹ nữ nổi tiếng của thành phố Thanh Vân!” Một người đàn ông thân hình hơi mập mạp cười nói.

“Hiện tại Uyển Du là danh gia đá quý đại danh đỉnh đỉnh của thành phố Thanh Vân chúng ta, ngay cả người làm tài chính như tôi cũng nghe qua, sản phẩm Thế Giới Chi Vương mà cô ấy thiết kế đã được bán với mức giá trên trời 300 tỷ.” Một người phụ nữ trẻ tuổi tư sắc bất phàm nói.

Mấy người đang có mặt tại đây, dường như đều rất nể mặt Trương Lệ, trong lời nói đều mang ý tâng bốc Trương Uyển Du.

“Chào mọi người.”

Trương Uyển Du tươi cười đáp lại, chào hỏi với đám người đang ngồi trên sofa.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 103


CHƯƠNG 103

Ba người thuận thế cũng ngồi xuống ghế sofa bằng da thật.

“Uyển Du, cô cũng giới thiệu với cháu mấy người này một chút, đây là Thẩm Hạo cậu hai nhà họ Thẩm, đây là Ngô Sở Vũ, thiên kim của lão đại nhà họ Ngô, người kia là Tần Phi cậu tư nhà họ Tần.” Gương mặt Trương Lệ tươi cười giới thiệu: “Mọi người đều là người trẻ tuổi, về sau nên giao lưu với nhau nhiều hơn.”

Trương Uyển Du mỉm cười gật đầu chào với mấy người con ông cháu cha ở trước mặt.

Những người này đều có xuất thân hào môn thành phố Thanh Vân. Nhà họ Tần, nhà họ Thẩm, nhà họ Ngô, tất cả đều là gia tộc hạng hai không hề thua kém nhà họ Trương.

Tuy rằng cô xuất thân nhà họ Trương, nhưng chưa từng được hưởng thụ đãi ngộ của hào môn, ba cô từ trước đến giờ cũng chưa từng được nắm giữ tài phú và quyền lực của nhà họ Trương, chính cô cũng rất ít khi phải tiếp xúc với các trường hợp như này.

“Nào, mọi người cùng chào mừng Uyển Du đến đây, uống hai ly đi. Tần Phi, cậu đi lấy hai chai rượu vang Burgundy lại đây, lúc trước tôi có cất một lố ở chỗ quầy bar, được sản xuất ở điền trang La Romanee Conti đó, lấy chai ngon nhất ra đây, loại sản xuất năm 1982 ấy.”

Vương Tử Văn vẫy tay, nói rất khí phách.

“Được thôi.”

Dáng người hơi béo của Tần Phi đứng dậy đi tới chỗ quầy bar cách đó không xa.

“Burgundy? Rượu vang của điền trang La Romanee Conti? Sản xuất năm 1982?” Trương Uyển Du hơi ngạc nhiên, trên mặt có chút ngại: “Hình như hơi xa xỉ quá rồi, mọi người cứ tùy tiện uống chút gì đó là được.”

Tuy rằng cô chưa từng trải nghiệm cuộc sống của hào môn, nhưng mà cũng đã từng nghe nói đến loại rượu vang hàng đầu nước Pháp này.

Thương hiệu La Romanee Conti được gọi là rượu của giấc mơ, giới hạn sản xuất toàn cầu chỉ vài ngàn chai một năm, số lượng rất hiếm, cho nên có nhiều lúc bỏ tiền ra cũng chưa chắc mua được, là loại rượu xa xỉ chứng minh năng lực thân phận, bình thường đều xuất hiện ở trong các ngày hội đấu giá rượu quý, chai sản xuất năm 1982, giá cả cũng đã hơn 500-600 triệu rồi.

Uống hai chai này, thì tổng cộng khoảng một tỷ mốt một tỷ hai rồi….

Sắc mặt Trương Uyển Du rất không tự nhiên, từ nhỏ cô đã trải qua một cuộc sống bình thường, bất thình lình được đãi ngộ như vậy, trong lòng đương nhiên có chút không chịu được kiểu chào đón này.

“Uyển Du cũng biết loại rượu này à? Ha ha, bình thường bọn tôi cũng không đụng được tới loại rượu quý này đâu, cái này là do cậu chủ Vương đặc biệt khui cho cô đó.” Tần Phi vui vẻ nói.

Trên mặt của mấy tên con ông cháu cha này đều mang một nụ cười khép nép nhưng lại kiêu ngạo, rõ ràng là biểu hiện của Trương Uyển Du đã khiến cho bọn họ cảm thấy tràn đầy cảm giác ưu việt.

Vương Tử Văn ho khan hai tiếng, gương mặt mang theo nụ cười, rất có phong độ nói: “Nước H chúng ta có câu, rượu ngon xứng với mỹ nhân. Một cô gái xinh đẹp như Uyển Du, nhất định phải dùng loại rượu quý của giấc mơ này, mới có thể tỏ rõ được lòng thành chào đón của chúng ta chứ.”

“Chuyện này. . .”

Trương Uyển Du nhìn hai chai rượu vang thượng hạng đang phản chiếu ánh sáng ảo mộng trên bàn thuỷ tinh, cộng thêm bề ngoài của nó được đúc thành bởi công nghệ đỉnh cao nên càng trở nên hoa lệ, khiến cho nội tâm cô có chút lúng túng.

Cô không thích nhận quà đột ngột của người khác, nhất là cách chào đón khoe khoang như này.

Phải biết, một nhà cô mỗi năm cũng chỉ tiêu xài khoảng 300 triệu, mà hai chai rượu này thì đã gần cả tỷ bạc rồi. . .

“Được rồi, Uyển Du, đây cũng là tâm ý của Tử Văn, vì hoan nghênh cháu nên mới khui chai rượu quý mà bản thân đã cất giữ cẩn thận, cháu cũng không nên từ chối.” Trương Lệ cười nói, liếc Lâm Tinh Vũ một cái, khóe miệng mang theo một tia cười lạnh.

“Đúng vậy Uyển Du, cái này cũng không tính là bao nhiêu, chắc là cô chưa từng thấy mấy trường hợp như này hả.” Ngô Sở Vũ khép nép mỉm cười: “Mọi người đi ra ngoài chơi, đều chỉ là muốn vui vẻ, uống rượu 600 triệu thì cũng có là gì đâu.”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 104


CHƯƠNG 104

Ngô Sở Vũ khí chất quyến rũ, ngũ quan tinh xảo, mặc một cái đầm ngắn ôm thân màu tím nhạt, dáng người đẹp đẽ duyên dáng.

Toàn thân cô ta từ trên xuống dưới, áo đầm, giày cao gót, dây chuyền, nhẫn, túi xách, đồng hồ, tất cả đều là thương hiệu cao cấp, tùy tiện chỉ đại một món cũng là thương hiệu nổi tiếng, ngay cả nước hoa cũng là của Chanel.

Mặc dù Trương Uyển Du xinh đẹp hơn cô ta, nhưng cách ăn diện đã khiến cho nội tâm cô ta hình thành một cảm giác ưu việt.

“Uyển Du, bây giờ cô cũng là danh gia trong giới trang sức ở thành phố Thanh Vân rồi, con đường tương lai rộng mở, hơn nữa cô còn là thiên kim của nhà họ Trương. Nhiều lúc đi ra ngoài cũng nên để ý hình tượng thân phận của bản thân, đừng có ăn mặc quá sơ sài, sẽ khiến cho người khác chê cười đó.” Ngô Sở Vũ cười nói, ngắm nghía cái túi Chanel của mình.

“Tôi nhớ đã từng gặp cô cả nhà họ Trương một lần, chị cả Trương Tử Ngưng của cô rất có khí phái, bất luận là ăn diện cái gì cũng đều sang hơn cô.” Ngô Sở Vũ bổ sung nói.

“Sở Vũ nói rất đúng, Uyển Du, phương diện này cháu nên học hỏi ở Sở Vũ nhiều hơn đi, chú ý hình tượng bản thân một chút, đừng chỉ biết vùi đầu nghiên cứu thiết kế đá quý.” Trương Lệ nghiêm túc nói.

Mặt của Trương Uyển Du đỏ ửng lên, rất không tự nhiên.

Cô đương nhiên cũng biết trình độ ăn diện của những người này rất cao, mà trình độ của bản thân chỉ thuộc loại trung quy tầm thường, phong cách thì nghiêng về đồ công sở, bản thân cũng không có nghiên cứu bất kỳ loại thương hiệu xa xỉ nào.

Tóm lại, so sánh với những người này, khiến cô có cảm giác mình không phải người cùng một thế giới….

“Uyển Du, hình như tôi nghe nói nhà họ Trương đã kén một người ở rể cho cô, bình thường anh ta không lo việc ăn mặc của cô sao? Cũng không giúp cô mua đồ hiệu, túi xách à?” Ngô Sở Vũ giống như tò mò hỏi, nhưng ánh mắt lại chứa ý đùa bỡn.

Thần sắc Trương Uyển Du có chút không được tự nhiên, nói: “Tôi và anh ấy trước giờ chưa từng hỏi đến kinh tế của đối phương.”

“Hả? Còn có đàn ông kiểu này sao, chậc chậc.” Ngô Sở Vũ chậc chậc kinh ngạc: “Có người vợ xinh đẹp như vậy mà không biết chi tiền mua đồ ăn diện cho vợ, ngay cả một món đồ sang trọng mà cũng không nỡ mua cho vợ thì thật là không có lương tâm. Tôi nói nè, loại đàn ông như vậy không đá ra khỏi cửa đi, còn giữ lại để đón Tết à?”

“Phụ nữ là phải biết hưởng thụ cuộc sống.” Ngô Sở Vũ cảm giác ưu việt mà nói: “Uyển Du, cô xem tôi và cô đều có xuất thân từ gia đình thế gia hạng hai, nhưng mà tôi thì biết hưởng thụ, không có việc gì làm thì đi du lịch Châu Âu một chuyến, mua mấy món đồ xa xỉ, thưởng thức phong cảnh. Qua một khoảng thời gian nữa tôi còn dự tính đi nghỉ mát ở Sydney, Úc để thư giãn tâm trạng, dù sao thì tiền cứ để cho đàn ông đi kiếm là được rồi.”

“Sở Vũ à, đừng nói nữa, cái này là quyết định sai lầm trước đây của ông cụ nhà họ Trương của bác, vì vậy đã hại Uyển Du. Kén cho Uyển Du một tên đàn ông phế vật, không được bản lĩnh gì, nghe nói chỉ biết ở trong nhà thôi, Uyển Du còn không cho cậu ta vào phòng nữa, để thằng đàn ông vô dụng đó ngủ riêng một phòng.” Trương Lệ mỉa mai nói, hoàn toàn không chút để ý đến Lâm Tinh Vũ đang ngồi bên cạnh.

“Nói là vợ chồng, thực tế Uyển Du vẫn còn là đại khuê nữ đó. Tên vô dụng kia chỉ là vật trang trí mà thôi.” Trương Lệ hăng say nói.

“Hóa ra là như vậy.” Dáng vẻ Ngô Sở Vũ bừng tỉnh đại ngộ: “Vậy thì Uyển Du đúng thật là rất đáng tiếc, điều kiện xuất thân tốt như vậy, còn có trình độ thiết kế đá quý cao thế kia, mà lại kén trúng loại đàn ông phế vật. . .”

“Bỏ đi, mọi người đừng bàn về người đàn ông phế vật kia nữa, nghe thôi mà tôi đã muốn nổi nóng rồi, có người vợ xinh đẹp như Uyển Du vậy mà còn không biết quý trọng, đúng là cái đồ phế vật.” Tần Phi cũng làm bộ làm tịch nói.

“Ừm, mọi người cùng nhau uống một ly đi, đừng có bàn đến cái tên phế vật đó nữa, thật phá hỏng tâm trạng.” Vương Tử Văn mỉm cười nói, xua tay thị ý.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 105


CHƯƠNG 105

Tần Phi lập tức đứng dậy, bưng đến một mâm ly chân cao, sau đó dùng dụng cụ chuyên dụng khui chai rượu vang La Romanee Conti năm 1982 ra.

Rất hiển nhiên, ở trong giới con ông cháu cha nhỏ hẹp này, Vương Tử Văn đương nhiên là lão đại rồi, dù sao thân thế bối cảnh của anh ta cũng là mạnh nhất, anh ta là con một của nhân vật nắm thực quyền nhà họ Vương.

“Nào, Uyển Du.” Vương Tử Văn động tác thuần thục, rất là ưu nhã rót đầy một phần ba ly rượu vang rồi đưa cho Trương Uyển Du.

“Cám ơn.” Trương Uyển Du rất lịch sự nhận lấy ly rượu, nhưng sắc mặt thì không mấy tự nhiên, liếc nhìn Lâm Tinh Vũ một cái, thần sắc Lâm Tinh Vũ vẫn như thường.

Vương Tử Văn lại rót thêm một ly rượu, đánh giá Lâm Tinh Vũ một cái, hỏi: “Vị này là? Hình như còn chưa giới thiệu.”

“Cậu ta là trợ lý tổng giám của Uyển Du ở trong tập đoàn Trương thị, chạy vặt cho Uyển Du.” Trương Lệ giành trước trả lời thay Lâm Tinh Vũ.

“Ồ? Trợ lý.” Vương Tử Văn hứng thú: “Nếu đã là trợ lý của Uyển Du, vậy thì cùng nhau uống một ly đi.”

“Xin lỗi, tôi không uống rượu.” Lâm Tinh Vũ lạnh nhạt nói.

“To gan, anh là ai, anh Vương mời anh uống rượu là đã cho anh thể diện, anh không cần thể diện sao?” Tần Phi lên tiếng chất vấn.

“Kiểu trợ lý nhỏ nhoi này thì làm sao mà biết thưởng thức rượu quý thượng đẳng chứ?” Ngô Sở Vũ kiêu ngạo nói: “Tôi thấy chỉ dựa vào anh ta thì cả đời cũng không có cơ hội được uống lần nữa đâu.”

Lâm Tinh Vũ lắc đầu, cười cười không nói gì.

“Thôi bỏ đi, đừng để anh ta làm mất hứng, chúng ta uống là được rồi.” Vương Tử Văn nhàn nhạt nói, ánh mắt khinh thường nhìn Lâm Tinh Vũ một cái.

Nói xong, mấy người ở đây đều giơ cao ly rượu lên, nhấp một ngụm nhỏ.

“Uyển Du, mấy người trẻ tuổi các cháu ở lại đây trò chuyện đi, cô hai còn có một bữa tiệc, qua đó một lát.” Sau khi uống xong rượu, Trương Lệ nghiêm túc nói: “Tử Văn, Uyển Du cũng là vừa tới Minh Bảo Hiên, cháu phải chiếu cố nó nhiều, hiểu chưa?”

Vương Tử Văn cười nói: “Bác gái, bác yên tâm, có cháu ở đây, không ai dám mù mắt ăn h**p em ấy đâu. Uyển Du là cháu gái bên nhà họ Trương của bác, nếu so sánh quan hệ mà nói, thì cháu cũng có thể gọi em ấy một tiếng em họ mà, phải không?”

“Được rồi, tự cháu coi sao rồi làm đi.” Trương Lệ nói một câu, sau đó xoay người rời đi, đến một chỗ khác của Minh Bảo Hiên.

Đợi sau khi Trương Lệ rời đi, Vương Tử Văn tươi cười nhìn kỹ Trương Uyển Du.

Trong ánh mắt của anh ta lộ ra một nét tham lam khó phát hiện.

Hôm nay, Trương Uyển Du mặc một bộ váy màu trắng nhạt thanh thiết, làn da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, dáng người cao gầy lại duyên dáng quyến rũ, tuy không có đặc biệt ăn diện và trang điểm gì, nhưng khí chất lại xuất chúng, cặp mắt đặc biệt có thần khí, hoàn toàn là một mỹ nữ xinh đẹp tự nhiên, khuynh quốc khuynh thành, thiên tư quốc sắc.

“Một người đẹp hiếm thấy.” Trong lòng Vương Tử Văn âm thầm tán thưởng, không khỏi nuốt nước miếng.

Thân là một tay chơi, hai năm trước anh ta đã nghe danh mỹ nhân nổi tiếng thành phố Thanh Vân của Trương Uyển Du rồi. Gần đây lại nghe Trương Uyển Du đã gây được tiếng vang lớn trong giới châu báu, danh tiếng một lần nữa lan truyền rộng rãi trong giới thượng lưu.

Hai ngày trước, Vương Tử Văn nhìn thấy nhan sắc kinh diễm của Trương Uyển Du phát biểu trên một kênh truyền thông trong ngày hội triển lãm trang sức, lúc ấy mới lập tức nổi lên tâm tư khác.

Là một tay săn hoa kỳ cựu, thứ mà anh ta giỏi nhất là việc này, thích săn các người đẹp với nhiều kiểu mẫu và khí chất khác nhau. Hơn nữa thủ đoạn rất cao siêu, ra tay hào phóng, còn hiểu tâm tư phụ nữ, không lần nào thất bại, dù sao thì trong nhà cũng có nhiều tiền để cho anh ta phung phí.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 106


CHƯƠNG 106

Đúng lúc bác gái Trương Lệ chủ động tìm tới mình, giới thiệu Trương Uyển Du cho mình, lập tức đồng ý ngay, hẹn gặp mặt ở Minh Bảo Hiên.

Không ngờ sau khi nhìn thấy Trương Uyển Du ngoài đời, còn xinh đẹp kinh người hơn, càng lúc càng chắc chắn kế hoạch trong lòng, nhất định phải cưa đổ Trương Uyển Du.

Nếu không thì làm sao vừa mới gặp mặt mà anh ta đã lập tức mang hai chai rượu 300 mấy triệu ra ra phô trương được.

Theo như Vương Tử Văn thấy, mấy cô gái đẹp rẻ tiền lúc trước mà mình từng chơi đùa hoàn toàn không thể nào sánh được, dù có chi thêm nhiều tiền và dùng nhiều thủ đoạn hơn để bế được lên giường thì cũng đáng.

Vừa xuất thân là thiên kim của nhà họ Trương, lại vừa là tiên nữ sắc nước hương trời, còn sáng tạo ra kỷ lục trong giới đá quý ở thành phố Thanh Vân, tác phẩm thiết kế bán được với giá trên trời 300 tỷ.

Chờ cưa được Trương Uyển Du, sau khi chuyện này thành công rồi thì bản thân anh ta sẽ có thể khoe khoang rằng từng chơi một người đẹp chất lượng cao khắp giới thượng lưu, thậm chí còn có thể khoe khoang tận nửa đời.

Còn bác gái Trương Lệ nói gì mà làm mối lương duyên, ha ha, mơ tưởng muốn bước vào hào môn nhà họ Vương sao?

Chờ đến lúc chơi chán Trương Uyển Du thì sẽ vứt sang một bên. Nếu như cô muốn làm người tình ở bên ngoài cho mình thì cũng được, dù sao thì cũng chỉ cần dùng tiền để nuôi.

Trong lòng Vương Tử Văn tràn ngập ý nghĩ d*m đ*ng điên cuồng, đã nhịn không được muốn nhanh chóng cưa đổ Trương Uyển Du rồi, ánh mắt cũng phát sáng lên như sói đói.

“Đúng rồi, còn chưa hỏi trợ lý tổng giám này tên là gì nữa?” Vương Tử Văn nhìn qua Lâm Tinh Vũ một cái, cảm giác được người này sẽ có chút cản trở, nhàn nhạt hỏi.

“Lâm Tinh Vũ.” Lâm Tinh Vũ trả lời rất nhạt.

“Ồ, trợ lý Lâm.” Vương Tử Văn khẽ gật đầu, mắt lập loè: “Không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy tên của trợ lý Lâm rất là quen thuộc?”

“Anh Vương, tôi nhớ ra rồi, anh ta chính là thằng ở rể phế vật nổi tiếng của nhà họ Trương. Lâm Tinh Vũ đó!” Tần Phi cười to nói, trên mặt lộ ra sự khinh thường vô cùng.

“Anh ta là tên ở rể của nhà họ Trương sao!” Ngô Sở Vũ che miệng, giống như đang cố gắng áp chế tiếng cười nhạo của chính mình.

“Chẹp chẹp, vừa rồi còn mới nhắc tới, không ngờ kẻ phế vật đại danh đỉnh đỉnh đó lại ngay trước mặt chúng ta. Đúng là kiếp nhược, chúng ta nói anh ta đến vậy mà vẫn không dám nói lại.” Thẩm Hạo cũng cười khẩy nói.

“Hóa ra là tên Lâm Tinh Vũ đó!” Vương Tử Văn cười nhạo một tiếng, làm bộ làm tịch nói: “Thật ngại quá, lúc nãy Sở Vũ đã nói anh là phế vật. . . Theo như tôi cảm thấy, anh không phải phế vật đâu, anh là một tên phế vật siêu cấp mới đúng.”

“Bằng không, là một người đàn ông tại sao phải đi theo vợ mình làm trợ lý ăn bám chứ?” Vương Tử Văn lắc đầu nói, dáng vẻ giống như là đang chỉ điểm giang sơn vậy.

Lâm Tinh Vũ nhàn nhạt nhìn Vương Tử Văn một cái, cũng không nói thêm cái gì, loại người như anh ta Lâm Tinh Vũ đã từng gặp rất nhiều.

“Cậu chủ Vương, tôi cảm thấy mọi người nói chuyện có phải nên lịch sự hơn một chút không?” Trái lại khi Trương Uyển Du nghe thấy có người nói Lâm Tinh Vũ như vậy, lập tức thấy hơi mất tự nhiên.

Chuyện này lại khiến cho Lâm Tinh Vũ có chút kinh hỉ, Trương Uyển Du thế mà lại nói giúp mình.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 107


CHƯƠNG 107

Vương Tử Văn mỉm cười, rất có phong độ nói: “Xin lỗi, Uyển Du. Là anh thất lễ, không để ý đến cảm nhận của em. Lần này cũng là lần đầu anh nhìn thấy Lâm Tinh Vũ ngoài đời, thấy giận quá, muốn bất bình thay em thôi!”

“Đúng vậy, Uyển Du, anh Vương cũng chỉ là bất bình thay cho cô mà thôi, đi theo loại phế vật này phải chịu bao nhiêu ấm ức.” Tần Phi hùa theo nói.

“Nè, Uyển Du, nếu đổi lại tôi là cô, tôi đã sớm đá loại đàn ông này ra khỏi cửa rồi, ở đó mà còn giữ anh ta lại làm trợ lý để ăn bám nữa chứ?” Ngô Sở Vũ khinh thường nói: “Cô xem đi, trên người cô có một món đồ sang trọng nào không? Trang sức đá quý cái gì cũng không có, tôi thấy nhẫn kết hôn cũng không đeo, ấm ức biết bao nhiêu chứ?”

“Đúng là chỉ nghĩ đến thôi đã khiến người ta giận tím người mà, Lâm Tinh Vũ này thật đúng là sự sỉ nhục của đàn ông chúng ta!” Thẩm Hạo tràn đầy oai phong nói: “Uyển Du, nếu như cô muốn đá anh ta ra khỏi cửa, chỉ một câu thôi, tôi sẽ giúp cô giải quyết anh ta, bảo đảm khiến cho anh ta không dám nói một câu nào, cũng không dám giở thói mè nheo với nhà họ Trương, ngoan ngoãn cút đi ra chỗ khác!”

“Mọi người đừng nói nữa, đây là chuyện riêng của tôi.” Sắc mặt Trương Uyển Du rất khó coi, nói.

“Các người đừng nói nữa, đây là chuyện trong nhà của Uyển Du.” Vương Tử Văn tràn đầy phong độ, mỉm cười nhìn Trương Uyển Du: “Uyển Du, nếu em có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ gọi điện thoại cho anh, tin anh đi, Vương Tử Văn anh ở trong thành phố Thanh Vân cũng có chút năng lực đó.”

Nói xong, Vương Tử Văn búng tay.

“Tần Phi, đi đến phòng đựng đồ chuyên dụng của tôi, lấy quà tôi đã chuẩn bị cho Uyển Du ra đây.”

Tần Phi lập tức chạy qua bên kia xách vài cái túi tinh xảo, mang đến đặt lên trên mặt bàn thuỷ tinh.

Bên trên mặt của mấy cái túi và hộp nhỏ này đều có in logo của thương hiệu sang trọng hàng đầu thế giới.

Mấy thứ này tuyệt đối có thể khiến cho một số cô gái trở nên cuồng nhiệt.

Vương Tử Văn khép nép tươi cười, nhìn về phía Trương Uyển Du, nói: “Uyển Du, tất cả những thứ này đều là một chút tấm lòng của anh, để anh giới thiệu cho em từng món.”

Vương Tử Văn mỉm cười nhìn Trương Uyển Du, chỉnh lại ống tay áo một chút, bắt đầu cầm hộp quà tinh xảo trên bàn lên.

Anh ta cũng là đặc biệt muốn cố ý khoe cái đồng hồ mình đang đeo trên cổ tay, đây là một chiếc đồng hồ đắt tiền từ series sản phẩm truyền thống của hãng Vacheron Constantin, với giá hơn 9 tỷ.

“Uyển Du, đây là chiếc túi kiểu nữ mà anh khá thích, lúc đầu mua về anh cứ hy vọng một ngày nào đó có thể gặp được một cô gái xinh đẹp ưu nhã, để anh có thể tặng chiếc túi này cho cô ấy.” Dáng vẻ Vương Tử Văn phong độ ngời ngời, chậm rãi mở hộp quà ra.

Bên trong chiếc hộp quà tinh tế là một chiếc túi xách kiểu nữ hiệu LV, trông rất cổ điển, nhưng cũng không bị cổ lỗ sỉ, công nghệ chế tác các đường nét hoa văn nhỏ nhìn vô cùng tinh xảo.

Vương Tử Văn mỉm cười, gương mặt đắc ý liếc nhìn Lâm Tinh Vũ một cái.

“Uyển Du, anh rất thích thương hiệu Louis Vuitton này là vì một sự tích của nó.” Ngữ khí Vương Tử Văn chậm lại, phô trương nói: “Vào thế kỉ trước, một lần trong quá trình trục vớt đống đổ nát của Titanic, người ta vớt lên được một chiếc vali bằng da đã chìm dưới đáy biển hơn một trăm năm, thế nhưng lại không có bất kỳ hư hỏng nào.”

“Thương hiệu của chiếc vali da đó là Louis Vuitton.” Vương Tử Văn chậm rãi nói, nhìn sang Trương Uyển Du: “Anh tặng nó cho em, là hy vọng quan hệ tình cảm của chúng ta trong tương lai cũng sẽ vĩnh hằng như thế, hơn một trăm năm cũng không thay đổi.”

Nghe Vương Tử Văn nói như vậy, sắc mặt của Trương Uyển Du rất không được tự nhiên, nói: “Món quà này quá quý giá, tôi không thể nhận. . .”

“Không không không. . .” Vương Tử Văn xua tay nói, vẻ mặt tràn đầy thành ý: “Anh đã nói rồi, anh sưu tầm số quà này là vì muốn tặng cho một cô gái xinh đẹp ưu nhã, hơn nữa phải là người được anh công nhận, mà em, chính là người đó.”

“Đối với anh mà nói, ý nghĩa của chúng không thể dùng tiền bạc để đánh giá. Nếu bàn về tiền thì mấy thứ này đối với anh, không quý giá chút nào.” Vương Tử Văn chậm rãi nói: “Ý nghĩa của chúng nó, chính là anh có thể mang tặng cho người thích hợp.”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 108


CHƯƠNG 108

Nói xong, Vương Tử Văn mở từng hộp quà tinh xảo ra, có một bộ nước hoa Chanel, mười mấy loại mùi hương khác nhau. Loạt dây nịt cùng kiểu dáng nhưng khác màu của LV, cùng với các kiểu khăn quàng cổ hiệu Hermes. . .

Dường như đây là một bộ đầy đủ các sản phẩm xa xỉ mà con gái có thể dùng.

“Uyển Du, nếu có được vinh hạnh này, anh hy vọng sẽ có cơ hội được cùng em chọn lựa những món quần áo và trang sức mà em thích.” Vương Tử Văn mỉm cười nói: “Uyển Du là chuyên gia đá quý, nên về phương diện trang sức anh cũng không dám làm trò hề đâu….”

Nói xong, Vương Tử Văn mỉm cười nhìn Trương Uyển Du, đợi Uyển Du nhận lấy món quà của anh ta.

Ánh mắt mà anh ta nhìn Lâm Tinh Vũ cực kỳ đắc ý, không chút che giấu cảm giác ưu việt của mình, cảm thấy mình biểu hiện quá đỗi hoàn mỹ, khiêm tốn mà lại phong độ, có tiền mà lại có nội hàm.

Với biểu hiện này, hoàn toàn có thể quật sấp mặt loại kiếp nhược như Lâm Tinh Vũ.

Hơn nữa lúc trước thu thập số quà này bản thân cũng đã bỏ ra không ít tâm tư, dành ra thời gian và công sức, các món này thường thì đều là mấy món đồ mà con gái thích nhất.

Huống hồ, gia thế của Trương Uyển Du vốn cũng bình thường, chẳng qua là đột nhiên được nổi tiếng ở trong giới đá quý mà thôi, lại cộng thêm thằng chồng phế vật Lâm Tinh Vũ của Trương Uyển Du này, căn bản không cho cô được cuộc sống mà cô muốn tận hưởng, sao có thể từ chối một viên đạn bọc đường như Vương tử Văn, một đại thiếu gia hàng đầu của thành phố Thanh Vân được?

“Anh Vương, anh cũng có lòng quá rồi đó! Em nhìn cũng thấy ghen tị!” Ngô Sở Vũ cũng rất ngạc nhiên, những món Vương Tử Văn tặng đều cao cấp hơn đồ cô ta đang mặc rất nhiều.

“Mấy món này chắc cũng cỡ mấy tỷ đó.” Thẩm Hạo cũng phụ họa nói: “Còn chỉ là quà gặp mặt của anh Vương nữa, hào phóng thật!”

“Tôi. . . tôi không thể nhận quà của anh. Anh Vương, mọi người chỉ mới gặp mặt lần đầu thôi.” Trương Uyển Du có chút luống cuống chân tay, cô cũng nhìn ra được mấy món này có giá trị không nhỏ.

Quà gặp mặt như vậy thì đúng là quá quý rồi, hơn nữa cô cũng biết được đạo lý nhặt của hời của người khác là như thế nào. . .

“Uyển Du, em đừng cảm thấy nó quá quý giá, chỉ cần em thấy thích là được rồi.” Vương Tử Văn mỉm cười nói: “Ở trong giới của chúng ta mà nói thì chút quà mọn này không là cái gì cả. Uyển Du, đây là lần đầu em gặp mặt mọi người, đương nhiên là anh phải đón tiếp em thật long trọng rồi, nhất định không thể hạ thấp thân phận trong giới này được.”

“Uyển Du, dựa vào tài hoa và vẻ đẹp của em. Mấy thứ này, em hoàn toàn xứng đáng sở hữu.” Vương Tử Văn không tiếc lời khen ngợi.

Trương Uyển Du khẽ cắn môi, trường hợp như thế này cô vốn không chống đỡ được, từ chối thì không hay, mà nhận quà cũng không được, thần sắc bất lực, nhìn sang Lâm Tinh Vũ một cái.

Sắc mặt của Lâm Tinh Vũ vẫn như thường, đẩy số quà tặng quý giá kia sang một bên, nhàn nhạt nói.

“Xin lỗi. Uyển Du không muốn nhận quà của anh, anh lấy lại đi.”

“Cái gì? Cái thứ phế vật ăn bám như anh, dựa vào đâu mà quyết định thay cho Uyển Du?” Tên tuỳ tùng Tần phi lên tiếng chất vấn..

“Đúng đó, sao anh biết là Uyển Du không thích mấy món quà này? Theo tôi thấy thì là do có anh ở đây, làm cho Uyển Du cảm thấy phiền lòng thì đúng hơn!” Thẩm Hạo nổi giận đùng đùng nói: “Anh nhìn lại cái bộ dáng quê mùa của anh đi, còn không biết xấu hổ mà đi vào Minh Bảo Hiên, cũng không biết tự soi gương nhìn lại bản thân mình! Bản thân anh không có năng lực thì thôi đi, chẳng lẽ còn muốn để cho Uyển Du đi theo anh cùng mất mặt hay sao?”

“Chẹp chẹp, Lâm Tinh Vũ, anh đúng là một kẻ kỳ lạ.” Ngô Sở Vũ chẹp chẹp nói, biểu cảm vô cùng khinh thường: “Anh đang đố kỵ hả? Ghen tị với anh Vương ư? Anh đường đường là một người đàn ông, không cho vợ mình được thứ cô ấy muốn, còn không cho phép người khác tặng nữa sao? Thật đúng là một tâm thái đáng thương.”

“Một người đàn ông phế vật đến mức chỉ biết bám váy vợ, còn không cho phép người khác tặng quà đắt tiền cho vợ mình, thật thảm thương quá.” Ngô Sở Vũ chế giễu nói: “Tôi thấy hình như anh đang sợ hãi chột dạ đúng không? Sợ bản thân bị so sánh với người đàn ông khác trước mặt vợ mình? Cho nên mới cố ý đi theo Uyển Du đến Minh Bảo Hiên, gây thêm phiền hà cho cô ấy?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 109


CHƯƠNG 109

“Tử Văn, Uyển Du, các cháu xảy ra chuyện gì ở bên đây vậy?”

Ngay lúc này, một giọng nói hơi tức giận vang lên.

Trương Lệ từ một phòng bao khác đi qua, bên cạnh còn có Vương Hiến đi theo.

“Bác ba, bác gái.” Vương Tử Văn chào hỏi, biểu cảm mỉa mai nói: “Không có gì. Cháu tặng quà gặp mặt cho Uyển Du, Lâm Tinh Vũ lại quyết định thay Uyển Du, nói Uyển Du không nhận.”

“Cái gì?” Trương Lệ nhìn mấy món quà quý giá đặt trên bàn một cái, hơi nhíu mày lại.

Bà ta lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ, vẻ mặt rõ ràng mang theo vẻ tức giận, chất vấn nói: “Lâm Tinh Vũ, cậu là cái thá gì? Còn nói Uyển Du không nhận? Cậu có biết tấm lòng này của Tử Văn đáng quý cỡ nào hay không? Cậu muốn bôi bác mặt mũi của nhà họ Vương à?”

“Thật không biết tốt xấu!” Trương Lệ cười lạnh một tiếng: “Tôi nói cho cậu biết, Lâm Tinh Vũ, cậu đừng có mơ tưởng ăn bám nhà họ Trương chúng tôi nữa. Tương lai của Uyển Du là phải gia nhập vào giới thượng lưu của thành phố Thanh Vân, cậu cũng đừng hòng phá đám, cản đường Uyển Du.”

“Hừ!” Sắc mặt Vương Hiến rất khó coi, lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ: “Có một số người thật không biết tự lượng sức mình, sau khi đến đây mở mang tầm mắt mà vẫn không hiểu rõ được bản thân là thứ thân phận gì?”

Trương Lệ cực kỳ uy nghiêm nói: “Uyển Du, cô thay cháu làm chủ! Nhận quà của Tử Văn đi, rồi cảm ơn Tử Văn một tiếng.”

“Uyển Du nói cô ấy không muốn nhận quà, cô đang muốn ép cô ấy sao?” Lâm Tinh Vũ lạnh nhạt nhìn Trương Lệ.

Nếu Uyển Du muốn nhận quà thì anh sẽ không nói gì, cũng sẽ không ngăn cản.

Nhưng anh không cho phép bất cứ ai ép buộc Uyển Du.

“Cậu đừng có mà ngang ngược! Cậu dám chống đối tôi sao!” Trương Lệ tức giận nhìn chằm chằm Lâm Tinh Vũ: “Cậu nói Uyển Du không muốn là nó không muốn thật hả? Còn không phải do tên oắt con vô dụng như cậu phá hoại sao, cậu không muốn thấy người khác sống tốt đúng không? Tôi thấy cậu thật sự quá nham hiểm rồi đấy!”

“Cho dù tên vô tích sự anh có là chồng của Uyển Du thì đã sao? Ngay cả cô hai Uyển Du cũng không lên tiếng thì đâu đến lượt anh làm ầm ĩ?” Tần Phi nói giúp một tay, trợn mắt nhìn Lâm Tinh Vũ.

“Loại người này thật ghê tởm, anh ta đang ghen tị với anh Vương thôi. Nếu có bản lĩnh thì mua cho có vợ những thứ tốt hơn đi chứ đừng ngăn cản người khác tặng quà!” Ngô Sở Vũ châm chọc.

“Những món quà này rất đắt sao?” Lâm Tinh Vũ lạnh nhạt hỏi.

“Ha ha! Mắc cười quá đi! Quả nhiên là tên ăn bám mà, còn chẳng biết những thứ này đắt đến mức nào nữa, đừng nghĩ vài triệu là có thể mua được.” Ngô Chẩm chế nhạo không thương tiếc.

“Lâm Tinh Vũ, phần quà gặp mặt này là tấm lòng của Tử Văn, giá trị mấy tỷ đó! Đời này cậu không thể kiếm được nhiều tiền như vậy đâu có hiểu không? Đến bây giờ mà cậu vẫn không biết rõ khả năng của mình sao?” Trương Lệ cười khẩy: “Uyển Du sắp bước vào tầng lớp thượng lưu của thành phố Thanh Vân rồi, cậu và con bé hoàn toàn khác biệt, cậu tưởng nhà họ Trương sẽ để cho cậu ăn bám mãi sao?”

“Trợ lý Lâm, đây chỉ là một món quà gặp mặt nhỏ mà tôi tặng cho Uyển Du thôi. Chẳng lẽ anh là một thằng đàng ông mà lại nhỏ mọn như vậy sao?” Vương Tử Văn cười như không cười nói: “Hay là nói, một tên vô tích sự như anh không thể chịu được đã kích này?”

Lâm Tinh Vũ nhìn Vương Tử Văn, sau đó đột nhiên bật cười, nói: “Đả kích? Không, không, không, tôi muốn nói là Uyển Du không thích món quà của anh.”

“Ha ha, trợ lý Lâm, tôi muốn biết câu không thích này là có ý gì? Vương Tử Văn không khỏi có chút tức giận, sắc mặt anh ta trông vô cùng khó coi: “Anh có dám nói đây là ý của Uyển Du không?”

Đây không phải là đang tát vào mặt anh ta sao?
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 110


CHƯƠNG 110

Phía trước bày ra đầy phô trương, quà đã lấy ra rồi nhưng cuối cùng lại nói một câu không thích? Mặt mũi anh ta để ở đâu kia chứ?

Anh ta đường đường là con trai của nhà họ Vương giàu có bậc nhất ở thành phố Thanh Vân, tặng quà hàng tỷ đồng, vậy mà cô lại nói không thích?

Rất ít người ở thành phố Thanh Vân dám từ chối thẳng mặt anh ta như vậy!

Ngay cả Trương Đức Hải và Trương Di Hòa nhà họ Trương khi đứng trước mặt anh ta cũng không dám kiêu ngạo như vậy!

“Vậy các người có thể hỏi Uyển Du xem cô ấy có muốn nhận quà của Vương Tử Văn hay không đi.” Lâm Tinh Vũ lạnh nhạt nói.

Ánh mắt Vương Tử Văn lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ, sau đó nở nụ cười nhẹ, rất ưu nhã hỏi Trương Uyển Du.

“Uyển Du, tôi nghĩ chắc cô sẽ không từ chối tấm lòng của tôi đâu đúng không?” Vương Tử Văn vẻ mặt ôn hòa hỏi.

“Đúng vậy, Uyển Du, cô đừng để ý tên vô tích sự kia, thích thì cứ nhận đi.” Tần Phi bênh vực.

“Uyển Du, nếu tên vô tích sự đó dám không phục thì cô có thể nói với tôi hoặc anh Vương, tôi nhất định sẽ khiến anh ta không dám hó hé nửa lời.” Thẩm Hạo nghiêm túc nói.

“Cầm lấy đi, Uyển Du, đừng để cái tên ăn bám kia làm cháu mất mặt nữa, gì mà không thích chứ? Đây là đang chọc tức uy nghiêm của nhà họ Vương sao? Đừng đùa!” Trương Lệ nghiêm túc nói.

Những người có mặt đều mong chờ Trương Uyển Du lên tiếng.

Vương Tử Văn lộ rõ vẻ mong đợi, chờ Trương Uyển Du nói lời cảm ơn.

Đã nói đến mức này rồi, chuyện này liên quan đến thể diện của cả hai bên.

Chỉ cần Trương Uyển Du nhận quà, vậy thì những gì Lâm Tinh Vũ nói trước đây nhất định sẽ làm anh mất mặt, nếu sự việc này truyền ra ngoài thì thằng con rể vô dụng nhà họ Trương sẽ càng trở thành trò cười mua vui cho mọi người.

Hơn nữa, Vương Tử Văn rất chắc chắn, anh ta không tin Trương Uyển Du sẽ từ chối ý tốt của anh ta, sao cô có thể vì Lâm Tinh Vũ mà làm mất mặt anh ta được?

Mình đường đường là con trai của một gia đình giàu sang quyền thế, ra tay rất hào phóng, sao có thể so với tên rác rưởi Lâm Tinh Vũ kia được?

Trương Uyển Du có chút không kiên nhẫn, thở dài một hơi rồi nghiêm túc nói: “Anh Vương, tôi rất cảm kích lòng tốt của anh, nhưng tôi sẽ không nhận quà của anh đâu.”

Câu này vừa nói ra, sắc mặt những người đang có mặt đều thay đổi.

Chuyện gì đây? Đúng là không biết tốt xấu mà? Cậu chủ Vương Tử Văn giàu có nứt vách tiêu tiền như nước cho cô nhưng cô lại không nhận? Còn đồng ý với những gì tên vô dụng kia nói nữa? Không thích sao?

Vương Tử Văn sửng sốt, như bị sét đánh ngang tai, mặt mũi anh ta đỏ bừng, không kiềm chế được hỏi: “Tại sao?”

Anh ta ăn nói tử tế, còn tặng quà cho cô nhưng cô không thích và không nhận? Nếu truyền ra ngoài không phải sẽ rất mất mặt sao?

“Không tại sao cả.” Trương Uyển Du lắc đầu nói, đây là vấn đề nguyên tắc của cô.

“Uyển Du, có phải tên vô dụng kia đe dọa cô không?” Vương Tử Văn mất kiểm soát nói, anh ta cảm thấy vô cùng mất mặt nên bắt buộc phải làm cho ra lẽ: “Có phải anh ta đã nắm điểm yếu gì của cô không? Cô cứ nói ra đi, tôi sẽ giúp cô. Nếu cô ghét anh ta thì tôi sẽ lập tức khiến anh ta cút khỏi thành phố Thanh Vân, để anh ta không bao giờ dám bước chân trở về lần nữa!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 111


CHƯƠNG 111

“Anh Vương, đây là chuyện của tôi, tôi cảm thấy anh không cần quá miễn cưỡng đâu.” Trương Uyển Du nghiêm túc nói, lời nói đã có phần không khách khí.

Mọi người có mặt đều cảm thấy khó tin và không thể hiểu tại sao Trương Uyển Du lại vì một tên rác rưởi Lâm Tinh Vũ mà đi đắc tội với Vương Tử Văn, người luôn tìm mọi cách lấy lòng cô, rất chân thành, còn rất ưu tú nữa!

Hơn nữa, đứng sau Vương Tử Văn còn là gia tộc họ Vương giàu có bậc nhất thành phố Thanh Vân nữa?

Lẽ nào Trương Uyển Du bằng lòng bỏ lỡ cơ hội bước chân vào nhà họ Vương cũng phải sống chết đi theo tên rác rưởi Lâm Tinh Vũ kia?

“Uyển Du, cháu thật xằng bậy!” Thấy bầu không khí trở nên lúng túng, Trương Lệ lập tức đứng lên mắng, hận không thể rèn sắt thành thép: “Cô hai cho cháu cơ hội tốt để mở rộng mạng lưới quan hệ, cháu không những cho cô chút mặt mũi mà còn để cậu Vương mất mặt hả?”

“Tên rác rưởi Lâm Tinh Vũ kia nói gì cháu cũng nghe sao? Cháu nghe cậu ta hay là nghe cô hai đây? Cháu không tôn trọng cô hai nữa hả?” Trương Lệ uy nghiêm nói.

“Cô hai, cháu không có ý không tôn trọng cô, cháu…” Trương Uyển Du khó xử, không biết nên nói gì đây.

Nếu là trước đây, cô có thể đã nghe lời cô hai, nhận quà của Vương Tử Văn, làm bạn bè cũng không sao.

Nhưng gần đây cô và Lâm Tinh Vũ từng cùng nhau thiết kế Thế giới chi vương, sau khi cùng nhau trải qua một vài chuyện, cho dù cô không xác định được thân phận của Lâm Tinh Vũ, nhưng cô cũng không muốn Lâm Tinh Vũ khó xử, bởi vì dù sao anh vẫn là chồng của cô.

“Được lắm Lâm Tinh Vũ! Cậu đúng là tên ăn bám rất giỏi!” Trương Lệ mắng Lâm Tinh Vũ: “Không tiền, không có bản lĩnh mà vẫn có thể dỗ được Uyển Du. Tôi không biết cậu đã chuốt bùa mê thuốc lú gì cho nó, cái tên âm hiểm này, sớm muộn gì tôi cũng tống cổ cậu ra khỏi cửa nhà họ Trương.”

Nói xong, Trương Lệ lại nhìn Trương Uyển Du, nghiêm mặt nói: “Uyển Du, cô thay mặt cháu nhận quà của Tử Văn, cô sẽ đưa nó cho ba mẹ cháu, quà của nhà họ Vương, từ trước đến nay chưa ai dám từ chối.”

“Chuyện này…” Sắc mặt Trương Uyển Du trở nên khó coi.

“Cô sẽ nói với ba mẹ cháu chuyện hôm nay, cô cảm thấy suy nghĩ của cháu bâu giờ không ổn lắm rồi.” Trương Lệ nghiêm mặt nói: “Cô sẽ nói rõ với ba mẹ cháu, kiến nghị bọn họ lập tức đuổi Lâm Tinh Vũ ra khỏi nhà.”

Hai mắt Vương Tử Văn sáng lên, ba mẹ Trương Uyển Du chính là điểm yếu của cô.

Gia đình Trương Uyển Du ở nhà họ Trương địa vị không cao, họ đã quen với những tháng ngày cực khổ, nghe nói họ cũng bị hai thế lực nhà họ Trương là Trương Di Hòa và Trương Đức Hải chèn ép.

Với hoàn cảnh gia đình như vậy, anh ta đường đường là con trai nhà họ Vương lại muốn theo đuổi con gái bọn họ, đương nhiên bọn họ sẽ rất vui, ước gì có thể dâng Trương Uyển Du lên miệng mình!

Nghĩ đến điều này, Vương Tử Văn cảm thấy thật tuyệt, lấy tiền tài địa vị của mình thì còn không nắm chắc được sao, muốn có được Trương Uyển Du, muốn có được sự xem trọng của Trương Uyển Du, có quá nhiều cách.

“Uyển Du, thật xin lỗi, hôm nay tôi đến quá đột ngột rồi.” Vương Tử Văn mỉm cười nhìn Trương Uyển Du, nói: “Tôi sẽ tự mình đến nhà xin lỗi và mang chút quà cho hai bác.”

Lâm Tinh Vũ lạnh nhạt nhìn Vương Tử Văn, khóe miệng khẽ cong lên, xem ra tên này còn chưa hết hy vọng.

“Chuyện này…?” Sắc mặt của Trương Uyển Du hơi thay đổi, không ngờ Vương Tử Văn còn muốn làm tới, thật là tên mặt dày.

Cô đột nhiên có chút lo lắng, với cái tính nết kia của ba mẹ cô thì chắc chắn sẽ rất thích tên Vương Tử Văn giàu nức đổ vách thành phố Thanh Vân này.

“Được rồi, cứ như vậy đi, lát nữa tôi sẽ tự tay mang quà đến tận nhà của Uyển Du.” Trương Lệ kiên quyết nói: “Có một số việc nên để người lớn nói với nhau thì tốt hơn.”

Trương Uyển Du không biết nên nói gì mới tốt nữa, trong lòng có chút không vui, nhưng không còn cách nào khác.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 112


CHƯƠNG 112

Có Trương Lệ mở lời, sắc mặt Vương Tử Văn mới cải thiện đi một chút, lúc này, cuộc giao lưu bộ sưu tập đã chính thức bắt đầu.

Một nhóm người đi theo Vương Tử Văn đến trung tâm đại sảnh Minh Bảo Hiên, Lâm Tinh Vũ cũng đi theo Trương Uyển Du.

Trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, bày biện những chiếc bàn dài bằng gỗ gụ và những chiếc ghế rất cổ xưa.

Người qua người lại cười nói rôm rả, bàn dài trước mặt bày đầy những đồ vật quý hiếm, có cả đồ sứ ngọc bích, thư pháp, tranh vẽ nổi tiếng.

Phong cách trang trí của đại sảnh này hoàn toàn thuộc về phong cách cổ xưa, tạo cho người ta cảm giác như đang ở trong một ngôi nhà cổ vậy.

Vô cùng phù hợp với hoàn cảnh.

Trương Uyển Du đi theo sau Trương Lệ, tò mò nhìn những món bảo vật đặt trên chiếc bàn dài, ánh mắt tập trung vào một vài viên ngọc bích có hình dáng độc đáo, tỏ vẻ rất thích thú.

Còn những bức thư pháp, những bức tranh nổi tiếng và những món đồ cổ bằng sứ, cô xem không hiểu nên không quan tâm lắm.

“Uyển Du, cô hai nói không sai mà, vật phẩm xuất hiện ở đây đều rất hiếm thấy, xem mấy thứ này có thể tạo linh cảm cho các tác phẩm thiết kế của cháu đúng không?” Trương Lệ cười nói.

“Đúng vậy.” Trương Uyển Du gật đầu nói.

Những món đá quý bằng ngọc được những nhân vật nổi tiếng bày trên bàn dài, như ngọc lục bảo, san hô quý hiếm, ngọc Hòa Điền, ngọc bích đỏ và mã não tím, đều là những loại ngọc bích cao cấp nhất.

Hơn nữa, tạo hình đều mang những nét độc đáo riêng, hầu như đều được những người thợ khắc nổi tiếng tạo ra.

Những thứ này ở bên ngoài đều là bảo vật quý giá, rất hiếm thấy. Đối với cô mà nói cũng mở mang được kiến thức, cũng giúp ích cho việc nghiên cứu các tác phẩm hơn những thiết kế khô khan trong công ty.

“Uyển Du, cô thích cái này không, tôi tặng cô.” Lúc này, Vương Tử Văn cầm một chiếc lư hương cổ đi tới.

“Đây là một chiếc lư hương từ thời nhà Đường, nghe nói hương từ chiếc lư hương này có tác dụng dưỡng da rất tốt cho phụ nữ, với một bảo vật như vậy, tôi nghĩ nó cũng sẽ là nguồn cảm hứng và giúp ích rất nhiều cho công việc thiết kế trang sức cho cô.”

Nói xong, Vương Tử Văn lại nhìn Lâm Tinh Vũ, đắc ý nói: “Lâm trợ lý, tôi nghĩ Uyển Du sẽ nhận cái này, anh đừng nên để ý nhé.”

Lâm Tinh Vũ nhìn lư hương, cười nói: “Tôi không để ý đâu, nhưng nếu anh cầm đồ nhái thì đây là lỗi của anh rồi.”

“Đồ nhái? Nhái cái rắm, đồ rác rưởi như anh thì hiểu cái gì?” Vương Tử Văn đột nhiên tức giận.

“Ha ha, tôi cũng không hiểu biết về đồ cổ lắm, nhưng cũng hiểu biết hơn nhà họ Vương anh đấy, nếu anh không tin thì cứ mở ra xem bên trong có phải có khắc hai chữ Minh Tuyên không?” Lâm Tinh Vũ cười chỉ vào lư hương.

“Má nó, đồ này là tôi mang từ nhà họ Vương đến đấy, tên rác rưởi như anh lại dám nói đây là đồ nhái sao?” Vương Tử Văn mắng, nhưng thấy Lâm Tinh Vũ chắc chắn như vậy, anh ta cũng cảm thấy có chút chột dạ.

Anh ta liền mở lư hương ra, dưới ánh đèn, sắc mặt chợt tái đi.

Dưới đáy lư hương có khắc hai chữ Minh Tuyên thật, hơn nữa hai chữ kia còn là chữ giản thể.

Nói cách khác, đây chỉ đơn giản là đồ thủ công mỹ nghệ hiện đại, không phải là đồ từ thời Minh Tuyên.

Sắc mặt Vương Tử Văn xanh mét, anh ta không ngờ món đồ cổ anh ta mang từ nhà đến lại là đồ nhái!
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 113


CHƯƠNG 113

Nhưng anh ta không cho rằng chỉ dựa vào bản lĩnh của Lâm Tinh Vũ mà có thể nhìn ra được, anh chỉ đang gặp may mà thôi.

Nhưng nếu Lâm Tinh Vũ đã kiêu ngạo như vậy thì hôm nay anh ta nhất định sẽ khiến anh mất mặt.

Sau khi đắm chìm trong suy nghĩ của mình, anh ta nhắm vào Lâm Tinh Vũ.

“Anh vừa nói kiến thức về đồ cổ của anh hơn hẳn người nhà họ Vương tôi đúng không?”

Nói xong, anh ta cầm lư hương đi đến giữa đại sảnh, ho khan hai tiếng.

“E hèm, mọi người, tôi đến đây để giới thiệu với các vị một bậc thầy đồ cổ.”

“Vừa rồi người này nói kiến thức về đồ cổ của anh ta hơn hẳn nhà họ Vương chúng tôi. Bây giờ tôi muốn thử xem trình độ của anh ta cao đến đâu!”

“Cái gì? Anh Vương, anh đang đùa sao? Còn có người giỏi như vậy sao? Dám ăn nói khoác lác sao?”

Vương Tử Văn vừa nói ra đã thu hút sự chú ý của mọi người, người bên cạnh anh ta lập tức phụ họa.

“Không phải chứ, anh Vương, anh xuất thân là người của gia tộc chơi đồ cổ, học bác uyên thâm, người bạn nào mà lợi hại như vậy chứ? Còn dám nói những lời như vậy trước mặt anh, lẽ nào còn xem thường cả những nhà sưu tầm đồ cổ ở thành phố Thanh Vân sao, nghĩ sao mà dám nói mình hiểu biết nhất chứ?”

“Trong giới quý tộc thành phố Thanh Vân không ai không biết nhà họ Vương là một tay chơi đồ cổ. Những bộ sưu tập của gia tộc đó đều là những món đồ cổ có thể gọi là bảo vật quốc gia, người thanh niên này cũng quá điên rồi.”

Lúc này, dưới sự dẫn dắt có chủ ý của Vương Tử Văn, ánh mắt của tất cả những vị khách quý có mặt đều hướng về phía Lâm Tinh Vũ.

Hàng chục con mắt tò mò nhìn sang, lúc này Trương Uyển Du ngồi bên cạnh có chút ngượng ngùng, cảm thấy hơi xấu hổ.

Vẻ mặt Lâm Tinh Vũ vẫn như thường, làm như không thấy, uống một ngụm trà thơm.

“Không phải đang đùa đó chứ? Là anh ta sao?” Một người trong gia tộc nổi tiếng mang theo vẻ mặt nghi ngờ đánh giá Lâm Tinh Vũ: “Nhìn anh ta toàn thấy đồ vỉa hè thôi, tôi thấy một món đồ cổ rẻ tiền chắc anh ta cũng không mua nổi đâu chứ đừng nói hiểu biết đồ cổ!”

“Không phải chứ? Anh Vương, anh đang nói đến tên con rể Lâm Tinh Vũ nhà họ Trương sao? Đó không phải là tay vô tích sự nổi danh đó sao?”

“Đúng vậy, cái tên này nghe rất quen, tôi có mối quan hệ không tệ với Trương Điền Hải nhà họ Trương. Tôi thường nghe ông ta kể về những sự tích của tên vô tích sự Lâm Tinh Vũ này. Nghe Trương Điền Hải nói tên này là kẻ ăn bám, ngay cả vợ cũng coi thường anh ta, ở nhà thì phải rửa chân cho ba mẹ, tẩy bồn cầu, động một cái thì bị ba mẹ vợ chửi rủa, đây quả thật là một sự sỉ nhục mà.”

“Anh Vương, loại rác rưởi nổi danh mà dám nói mình có trình độ sao?”

Sau khi biết được thân thế của Lâm Tinh Vũ, bọn họ đều tỏ ra coi thường, bắt đầu nói bóng gió.

Vương Tử Văn lộ ra vẻ đắc thắng, đây là những gì anh ta muốn.

“Mọi người à, không thể đánh giá người ta qua vẻ bề ngoài được! Như vậy đi, tôi tùy tiện chỉ hai món, để xem xem anh ta có nhận ra không nhế.” Vương Tử Văn giễu cợt đi tới chiếc bàn dài bằng gỗ gụ, chỉ vào một cái bình nhỏ tráng men đỏ và một cái lư bằng đồng với phong cách cổ xưa.

“Hai món này đi, anh Lâm, để người đưa đến trước mặt anh cho anh thẩm định nhé?” Vương Tử Văn giễu cợt nói.

“Anh Vương, anh để anh ta thẩm định sao?” Tần Phi khinh thường nói.

“Nếu anh ta có thể nhận ra thật giả, phân biệt được tốt xấu thì tên tôi sẽ viết ngược!” Thẩm Hạo chế nhạo .

Lâm Tinh Vũ hờ hững nhìn hai món đồ cổ trên bàn gỗ gụ, nói: “Không cần mang tới đâu.”

“Sao thế? Anh Lâm có tật giật mình hả?” Vương Tử Văn cười nói: “Đây mới chỉ là bắt đầu, chỉ mới tùy tiện chọn hai món để làm nóng người thôi mà, anh sợ rồi hả?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 114


CHƯƠNG 114

Lâm Tinh Vũ nói: “Xác định đồ cổ, chỉ cần liếc mắt một cái là đủ rồi.”

“Người trẻ tuổi bây giờ thật biết khoác lát!” Một chuyên gia đầu tóc bạc trắng lắc đầu nói.

Bọn họ thường tham gia các cuộc gặp gỡ giao lưu nên cũng có một số kiến thức cơ bản về đồ cổ, ai chẳng biết để xác định đồ cổ phải quan sát kỹ từng chi tiết, thậm chí mang cả kính lúp, còn phải đeo găng tay chuyên dụng để cảm nhận bằng xúc giác hoặc thậm chí còn dùng mũi để ngửi nữa.

Ngay cả những chuyên gia giỏi nhất cũng phải theo dõi một lúc mới dám đưa ra kết luận.

E rằng tên rác rưởi Lâm Tinh Vũ kia còn chưa từng thấy mấy đồ cổ kia đâu, vậy mà dám nói nhìn qua thôi cũng biết nữa chứ?

Vương Tử Văn nở nụ cười khinh bỉ, nói: “Được rồi, anh Lâm, mọi người đang chờ câu trả lời của anh đó, xin hỏi xuất xứ của cái bình nhỏ và lư hương này là từ đâu?”

Lâm Tinh Vũ lạnh nhạt nói: “Chiếc đĩa màu vàng này là đồ thật vào đời Hoằng Trị thời nhà Minh. Còn chiếc lư đồng kia là đồ nhái, đồ nhà Thanh nhái của thời nhà Minh.”

“Cái này?” Vương Tử Văn hơi nhíu mày chỉ vào hai món đồ, ngay cả anh ta cũng chưa phân biệt được thật giả, không ngờ Lâm Tinh Vũ lại ăn nói mạch lạc như vậy.

Vương Tử Văn nhờ một chuyên gia đeo găng tay lật ngược bình nhỏ, quả nhiên là ở niên đại Hoằng Trị thời nhà Minh.

“Đây là bộ sưu tập của vị nào? Mời người đó bước ra nói rõ hơn về nó được không?” Vương Tử Văn nói xong, anh ta cũng thấy không rõ lắm.

“Anh Vương, lẽ nào đúng như lời anh ta nói sao? Cái tên rác rưởi kia sao có thể nhận ra được, nói bậy sao?” Tần Phi kinh ngạc nói.

“Tên ăn bám kia sao có thể nhìn một phát là biết ngay được,còn nói như rất rành mạch nữa, tôi thấy anh ta đang nói hưu nói vượn thì có.” Ngô Sở Vũ giễu cợt, không tin.

“Tần Phi, không hiểu thì đừng nói bừa, đây là đồ sưu tập của tôi, thật sự là đồ của niên đại Hoằng Trị thời nhà Minh.” Một thanh niên nghiêm túc nhìn Tần Phi, sau đó đưa mắt đánh giá Lâm Tinh Vũ.

Nên biết là để thẩm định món bảo vật này, anh ta đã mất vài tháng và tìm không dưới mười chuyên gia, tất cả đều có những cái cớ của riêng mình, cuối cùng mới chốt lại nguồn gốc thật giả.

“E hèm, chiếc lư đồng nhà Thanh nhái của nhà Minh này là của tôi.” Vị chuyên gia đeo kính lão nói, ông ta có chút xấu hổ nhìn Lâm Tinh Vũ, lúc nãy còn chế nhạo Lâm Tinh Vũ, đảo mắt một cái đã bị người ta nhìn thấu.

Đột nhiên, ba tên chân chó Tần Phi đứng bên cạnh Vương Tử Văn không nói gì nữa, mặt mũi đỏ bừng, bầu không khí có chút lúng túng.

Những vị khách quý có mặt tại đây đều đã xem hai món đồ cổ quý hiếm này, chiếc đĩa men màu vàng niên đại Hoằng Trị không được nhắc đến nhiều là vì mọi người đã nhận ra nó là đồ thật từ lâu, còn chiếc lư hương kia thì lại khác.

Ánh mắt của mọi người nhìn Lâm Tinh Vũ có chút thay đổi, họ không còn mù quáng khinh thường như trước nữa.

Thị lực của Lâm Tinh Vũ quá khủng khiếp rồi đúng không?

Nhìn ra một món đồ thật thì có thể được, nhưng để nhìn thoáng qua mà cũng có thể biết được nó ở niên đại Tuyên Đức thời nhà Minh, thậm chí còn chỉ ra chi tiết món đồ đó ở thời nhà Thanh nhái lại của thời nhà Minh thì chẳng phải quá đáng sợ rồi sao?

“Có chút hiểu biết.” Vương Tử Văn vừa nói vừa nhìn Lâm Tinh Vũ: “Hay lắm, tôi hy vọng lần giao lưu tiếp theo, trình độ của anh sẽ không làm tôi thất vọng.”

“Anh Vương, em thấy anh ta chỉ đang ăn may mà thôi, anh đừng bị lừa. Nhận định thêm vài món nữa đi, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ lộ đuôi chuột thôi.” Ngô Sở Vũ không phục.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 115


CHƯƠNG 115

“Hừ!” Vương Tử Văn hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn bảo vật trên bàn gỗ gụ, đang định dùng một ít thủ đoạn để làm khó Lâm Tinh Vũ.

“Hôm nay sao náo nhiệt thế nhỉ? Nghe nói cậu Vương mang đến một nhân vật lợi hại đúng không? Gọi là bậc thầy sưu tầm đồ cổ giỏi nhất thành phố Thanh Vân đúng không?”

Đúng lúc này, một giọng nói sôi nổi truyền đến.

Một người đàn ông trung niên trong bộ lễ phục màu lam thời Đường chậm rãi đi tới, trên tay vân vê hai viên ngọc bích.

“Hồ đại sư? Hôm nay sao ông có thời gian rảnh đến Minh Bảo Hiên thế?”

“Hồ đại sư, đã lâu không gặp, chẳng lẽ lần này ông lại mang đến món bảo bối nào nữa sao?”

Khi người đàn ông trung niên mặc bộ đồ thời Đường đi vào đại sảnh, các khách quý đều lần lượt tiến lên chào hỏi, xem ra lai lịch cũng không nhỏ.

“Uyển Du, đây là bậc thầy đồ cổ nổi tiếng ở thành phố Thanh Vân, tên là Hồ Minh Nhân, chắc cháu cũng từng nghe qua rồi đúng không?” Trương Lệ giới thiệu: “Hôm nay may mắn thế, chỉ cần Hồ Minh Nhân đến Minh Bảo Hiên thì ông ấy sẽ mang theo một hoặc hai món bảo vật quốc gia cao cấp khiến mọi người mở mang tầm mắt.”

“Hồ Minh Nhân? Đây có phải là nhân vật huyền thoại ở thành phố Thanh Vân không?” Trương Uyển Du ngạc nhiên nói, có vẻ như cô cũng từng nghe nói về người này.

Nếu Hồ Minh Nhân đứng thứ hai trong giới chơi đồ cổ ở thành phố Thanh Vân thì không ai dám đứng đầu.

Đặc biệt, người này có xuất thân bình thường, học nghề sưu tầm đồ cổ từ sớm, luyện được khả năng thẩm định rất giỏi, lại có nhãn lực trời phú, liều mạng làm việc nhiều năm tích lũy được một khối tài sản khổng lồ, sau này tự mình thành lập công ty sưu tầm đồ cổ và hội đấu giá quy mô lớn, trở thành nhân vật nổi tiếng ở thành phố Thanh Vân.

Vương Tử Văn nhìn Hồ Minh Nhân, mỉm cười nói: ” Hồ đại sư, bậc thầy đồ cổ mà tôi đang nói đến chính là vị Lâm Tinh Vũ này.”

“Ồ?” Hồ Minh Nhân bình tĩnh nhìn Lâm Tinh Vũ, cười nói: “Đúng lúc lắm, hôm nay tôi có mang một ít đồ đến, có một món tôi không thẩm định được, nhờ mọi người giúp đỡ.”

“Tôi muốn nhờ tất cả các vị ở đây giúp tôi thẩm định.”

Hồ Minh Nhân mỉm cười ngồi xuống, vỗ tay, hai thanh niên học nghề phía sau thận trọng đặt mấy hộp gỗ tinh xảo lên bàn rồi cẩn thận lấy đồ sưu tầm ra.

“Những món đồ mà Hồ đại sư mang đến Minh Bảo Hiên trước giờ đều là những bảo bối khiến người ta chấn động nhân tâm, khiến người ta mở mang tầm mắt. Không biết lần này lại mang món gì đến đây.” Một lão chuyên gia cảm thán mà nói, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

Trong lúc mọi người trò chuyện, hai thanh niên sau khi bận rộn một hồi, đã bày ra một bức tranh chữ, một đôi bình sứ màu trắng ngà lên bàn.

“Mọi người đều đã biết nhau từ lâu, chắc cũng rõ quy tắc của tôi rồi chứ?” Hồ Minh Nhân chậm rãi nói.

“Rõ rồi rõ rồi, chúng tôi đều đã rõ quy tắc của Hồ đại sư.” Một lão chuyên gia cười nói.

“Sao có thể không biết được chứ? Quy tắc của Hồ đại sư rất nổi tiếng trong giới ở thành phố Thanh Vân chúng ta mà!” Một cậu ấm con nhà giàu chầm chậm nói: “Chỉ cần là thứ mà Hồ đại sư mang tới, đều là thích rồi sau đó mới báo giá, nếu như thấy mình có đủ thể diện và thực lực thì cũng có thể đưa ra một điều kiện hỗ trợ, rồi cứ tay không mà lấy món đồ quý của Hồ đại sư!”

“Đúng vậy, lần trước lão tam nhà họ Tôn cũng đã lấy một tác phẩm điêu khắc cây tùng bằng phỉ thúy màu xanh đế vương hảo hạng có giá trị hơn 27 tỷ đồng, sau đó đồng ý giúp Hồ đại sư làm một việc.” Một người phụ nữ trung niên nói.

“Mọi người đừng nghĩ tới chuyện tay không lấy đồ nữa, không nghĩ xem lão tam nhà họ Tôn là người như thế này sao? Một trong những người nắm quyền của nhà họ Tôn đấy, ở thành phố Thanh Vân này được mấy ai có thể diện lớn như ông ta chứ?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 116


CHƯƠNG 116

Cùng với sự xuất hiện của Hồ Minh Nhân, các khách quý đang ngồi đều bán tán sôi nổi, hào hứng hẳn lên, ai nấy đều đang mong chờ điều gì đó.

“Quy tắc của Hồ Minh Nhân này nghe có vẻ rất thú vị. Còn chịu tặng không món đồ sưu tầm quý giá vậy sao?” Trương Uyển Du hiếu kỳ nói, ánh mắt cô lập loè như đang suy nghĩ gì đó.

“Uyển Du, thế mà cháu không hiểu à? Đây chính là điểm lợi hại của Hồ Minh Nhân này, khí thế hơi bị lớn đấy.” Trương Lệ cười nói, ở bên cạnh giải thích: “Món đồ của Hồ Minh Nhân, chỉ cần có người ra giá, bất kể giá cao hay thấp, miễn là ông ta hài lòng là sẽ có thể thành giao. Hơn nữa, nếu được ông ta tặng không cho, thì đó có nghĩa là nợ ân tình, còn đáng giá hơn cả tiền bạc nữa!”

“Quy tắc này của ông ta cũng rất nổi tiếng trong giới. Mỗi lần ông ta xuất hiện ở Minh Bảo Hiên đều gây sự xôn xao nhiệt liệt, cũng gây dựng được danh tiếng, cũng có mối quan hệ giao thiệp, ở thành phố Thanh Vân này có không ít nhân vật máu mặt nợ ân tình của ông ta đó.”

Trương Lệ chậm rãi nói, trong giọng điệu cũng có vẻ khâm phục người này.

“Nghe có vẻ cũng đúng là như vậy.” Trương Uyển Du khẽ gật đầu.

“Được rồi, các vị, hôm nay tôi mang đến đây hai món đồ, ai có nhã hứng thì mời ra giá đi.” Ngữ khí Hồ Minh Nhân bình thản nói, bảo học trò trẻ tuổi đi theo pha một ấm trà, còn mình thì thư thái thưởng thức.

Vừa nói câu này ra, các khách quý đang ngồi đều lũ lượt đứng dậy, thần sắc nghiêm túc vây quanh bên cạnh chiếc bàn gỗ đỏ đó quan sát.

“Đồ mà Hồ đại sư mang đến quả nhiên không tầm thường, thật lòng mà nói, với trình độ của mình, tôi không dám tùy tiện đoán hai món đồ này là thật hay giả, lai lịch thật sự quá lớn!” Một lão chuyên gia đeo kính lão tán thưởng nói.

“Coi như là mở mang tầm mắt đi! Hai món đồ sưu tầm này là thật hay giả, tôi cũng không dám nói lung tung tùy tiện.”

“Đáng tiếc, dù hai món đồ này có như thế nào đi nữa, chắc tôi cũng không thể đưa ra một cái giá mà Hồ đại sư muốn được rồi.”

Sau khi quan sát xong, các vị khách quý đều có dáng vẻ chưa được thoả chí, mỗi người một vẻ mặt, thốt ra những lời cảm thán khác nhau.

Hiển nhiên hai món đồ sưu tầm mà Hồ Minh Nhân mang đến không hề tầm thường!

“Khụ khụ.” Sau khi Vương Tử Văn đứng bên cạnh chiếc bàn dài gỗ đỏ quan sát một hồi, thần sắc mỉa mai nhìn sang Lâm Tinh Vũ: “Chuyên gia Lâm, sao anh không qua đây xem thế? Có ý kiến gì với bức danh họa này không?”

“Phải đó, danh gia Lâm, anh không phải là chuyên gia à? Các khách quý ngồi đây đều không dám bình luận về hai món đồ sưu tầm này, đây vừa hay là lúc để anh thể hiện đấy! Phát biểu cao kiến của anh đi!” Vương Tử Văn vừa lên tiếng, Tần Phi lập tức hùa theo, nói với Lâm Tinh Vũ bằng một giọng điệu quái gở.

“Là tranh của Minh Từ Vị, bản thật.” Lâm Tinh Vũ hờ hững đáp, tiếc chữ như vàng.

“Cả đám người chúng tôi nhiều chuyên gia như vậy quan sát cặn kẽ một lúc lâu vẫn không dám đưa ra kết luận thống nhất. Cậu nhìn từ xa như vậy mà đã dám nhận định ngay? Cậu cũng khoác lác quá rồi đấy?” Một lão chuyên gia có vẻ bất mãn nói, như thể cảm thấy điệu bộ này của Lâm Tinh Vũ đang sỉ nhục các chuyên gia như mình.

“Hừ, anh thế này là trình độ rác rưởi gì đây? Ai mà không biết đây là tranh của Từ Vị?” Thần sắc Vương Tử Văn có vẻ khinh thường nói, sau đó mang biểu cảm nghiền ngẫm chất vấn: “Nếu anh đã nói là bản thật? Vậy từ đâu mà anh nhìn ra được? Tác phẩm này của Minh Từ Vị có đặc điểm gì? Nói đi!”

Lâm Tinh Vũ mỉm cười không nói gì, nhấp một ngụm trà, không giải thích.

“Không nói được à? Không biết chứ gì? Tôi còn tưởng anh tài giỏi thế nào, xem ra chỉ biết đoán mò thôi.” Vương Tử Văn cười lạnh với Lâm Tinh Vũ một cái, sau đó quay sang mỉm cười với các vị khách quý.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 117


CHƯƠNG 117

Vương Tử Văn chỉ vào bức tranh trên chiếc bàn gỗ đỏ, thần sắc tự đắc nói: “Bức tranh Phong Vũ Ba Tiêu này là bản thật của Minh Từ Vị!”

Ngừng một chốc, Vương Tử Văn tự tin, chậm rãi nói: “Tôi cũng có nghiên cứu chút ít về các tác phẩm hội họa của các danh gia cổ đại. Từ Vị là một trong ba tài tử của thời Minh, hiệu là Thanh Đằng đạo sĩ, tự lập trường phái riêng cho tranh vẽ của mình, có thể xưng là nhất đại tông tư. Có sở trưởng đặc biệt về tranh hoa cỏ.”

“Hồi nhỏ, tôi đã từng ngắm không ít tác phẩm gốc của Từ Vị cùng ông cụ nhà, có bức Sen Tàn, Trúc Xanh, Bồ Đào, nói chung đủ các bức tranh hoa cỏ, nên khá quen thuộc với bức tranh này. Tranh vẽ của Từ Vị thường có khí thế hào hùng, bộc lộ thẳng thắn suy nghĩ trong lòng, lại vừa có thể nhìn thấy sự thâm thúy trong từng nét vẽ nhỏ. Phong Vũ Ba Tiêu mà Hồ đại sư mang đến lần này, bất kể là thủ pháp hay nét chấm phá đều thuộc phong cách tinh tế, đều có thể nhận định đây là tác phẩm gốc của Từ Vị!”

Dứt lời, Vương Tử Văn đắc ý, hỏi: “Không biết các vị có cách nhìn thế nào?”

“Không tệ không tệ! Cậu chủ Vương không hổ có xuất thân từ thế gia, căn cơ sâu rộng! Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà đã có thể nhận định là tác phẩm gốc, còn có căn cứ nữa, cái này đã nhất trí với cách nhìn của đám chuyên gia chúng tôi!” Một lão chuyên gia vỗ tay nói, vô cùng tán đồng cách nói của Vương Tử Văn.

“Lời cậu chủ Vương nói quả thực không sai.” Hồ Minh Nhân cũng khẽ gật đầu, đồng ý với ý kiến của Vương Tử Văn.

Trông thấy cảnh tượng này, Trương Lệ cũng bật cười, nói với Trương Uyển Du: “Uyển Du, trình độ của Tử Văn có thể nói là bất phàm, đâu giống tên phế vật Lâm Tinh Vũ, hiểu biết nửa vời, cháu vẫn nên kêu cậu ta đừng có nói chuyện nữa, căn bản không nói ra làm sao hết, chỉ suy đoán lung tung, cũng không coi đây là đâu, đều là các danh gia trong giới đấy, cậu ta biết được chút xíu thì đã ra vẻ rồi, đúng là không biết trời cao đất dày!”

Lâm Tinh Vũ chẳng buồn để ý đến Trương Lệ, mà quan sát kỹ hơn đôi bình sứ còn lại trên chiếc bàn gỗ đỏ đó.

“Nếu cậu chủ Vương đã nhìn đúng rồi, không lẽ chuẩn bị ra giá cho bức Phong Vũ Ba Tiêu này sao?” Một con cháu nhà quyền quý hiếu kỳ hỏi.

“Bức tranh Phong Vũ Ba Tiêu này ít nhất cũng phải có giá khởi đầu trên 15 tỷ. Coi bộ cậu chủ Vương cũng có ý rồi đó.” Một lão chuyên gia nói.

Vương Tử Văn mỉm cười, thần thái kiêu ngạo nói: “Không không không, các vị, dù bức tranh Phong Vũ Ba Tiêu này không tệ, giá trị ngàn vạn, nhưng vẫn chưa lọt được vào mắt tôi! Tôi lại thấy khá hứng thú với đôi bình sứ kia.”

“Không phải chứ? Cậu chủ Vương khó tính đến vậy à? Đến cả bức Phong Vũ Ba Tiêu này mà cũng không lọt được vào mắt cơ á? Bức họa này tệ nhất cũng phải tầm 21-22 tỷ đấy!” Một lão chuyên gia kinh ngạc thốt lên.

“Chậc, không hổ là cậu cả nhà họ Vương, mắt nhìn cũng cao hơn người thường một bậc, tôi chơi cái thú sưu tầm này bao nhiêu năm rồi cũng chưa có nổi thứ đồ sưu tầm nào cao cấp đến vậy! Mua được một bức tranh cổ hàng thật giá này thì cả đời vẫn thấy đáng giá!” Một người đàn ông trung niên tấm tắc khen ngợi.

“Giỏi quá, hôm nay đúng là được dịp mở mang tầm mắt! Khí phách của cậu Vương quả nhiên người thường không thể tưởng tượng nổi.”

Vương Tử Văn cười cười, biểu cảm rất tự đắc, cực kỳ hài lòng với tình huống này, tràn đầy cảm giác ưu việt.

“Uyển Du, cuối cùng cháu đã thấy được khí khái của Tử Văn rồi chứ? Học kiến thức Đông -Tây, mắt thẩm mỹ lại cao, tiền bạc và địa vị càng khỏi cần bàn tới, tìm đâu ra một thanh niên trẻ tuổi ưu tú như vậy chứ?” Trương Lệ cười toe cười toét, không ngừng tâng bốc cháu trai mình.

Nói xong, bà ta lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Tinh Vũ một cái: “Tên vô dụng nhà cậu hôm nay đã được mở rộng tầm mắt rồi chứ? Với mức sống của tầng lớp như Tử Văn, cậu có cố gắng cả đời cũng không sờ được tới ngưỡng cửa đâu. Cậu nhìn xem, so với Tử Văn cậu kém hơn bao nhiêu bậc? Còn có mặt mũi thay Uyển Du từ chối Tử Văn nữa ư? Đúng là nực cười.”

“Cô hai, đừng nói nữa.” Trương Uyển Du nghiêm giọng đáp.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 118


CHƯƠNG 118

Trương Lệ hừ lạnh một tiếng, âm thầm quyết định trong lòng, sau này bà ta phải nói chuyện với vợ chồng Trương Tú Phong, bảo hai người họ trực tiếp quét thẳng tên chướng ngại vật Lâm Tinh Vũ này ra khỏi cửa, để dễ bề giới thiệu Vương Tử Văn.

Chỉ cần chuyện này có thể thành công thì nhà Vương Tử Văn và nhà của bà ta sẽ thành người cùng hội cùng thuyền rồi, địa vị gia đình bà ta ở nhà họ Vương sẽ càng thêm vững vàng kiên cố, nước lên thì thuyền cũng cao mà!

Phải biết rằng, tuy Vương Hiến cũng được coi một trong những người nắm quyền của nhà họ Vương trên danh nghĩa, quyền lực cũng không nhỏ, nhưng trong đám anh em đông đúc của nhà họ Vương, cùng lắm ông ta chỉ được xếp vào hạng năm hạng sáu thôi.

Còn ba của Vương Tử Văn lại là một trong hai người có quyền thế nhất trong thế hệ trước của nhà họ Vương. Bản thân Vương Tử Văn lại là thừa kế sáng giá được ông cụ nhà họ Vương coi trọng, tương lai rất có khả năng sẽ nắm đại quyền trong gia tộc họ Vương!

“Đúng rồi, cậu Vương, cậu không vừa ý với bức họa Phong Vũ Ba Tiêu nhưng lại nói đôi bình sứ bằng gốm này khá thú vị, lẽ nào cậu có ý kiến gì về nó sao?” Đúng lúc này, một cậu ấm gia tộc quyền quý nào đó tò mò hỏi.

Vương Tử Văn khẽ gật đầu, bộ dạng vô cùng đắc chí, nói: “Không sai, tôi rất thích đôi bình sứ này!”

Anh ta chỉ vào đôi bình sứ có hình rồng bay phượng múa trên bàn gỗ đỏ, cất lời khen ngợi: “Theo như tôi thấy, đôi bình sứ này là tác phẩm kinh điển của đồ sứ Thành Hóa Đấu Thái thời nhà Minh, bất luận về công nghệ hay thiết kế tạo hình đều là kiệt tác đỉnh cao!”

Dứt lời, Vương Tử Văn lại chậm rãi nói tiếp: “Ngoài ra, tôi còn nhìn thấy được ý nghĩa và giá trị đặc biệt của đôi bình sứ này, ở bên dưới bình, ngoài niên hiệu Thành Hóa ra, còn có một ký hiệu “Từ phủ” .”

“Thứ này nói lên điều gì?” Vương Tử Văn mỉm cười, không ngừng ca ngợi: “Tôi phỏng đoán theo học thức của bản thân mình, nhà họ Từ của thời nhà Minh đại danh đỉnh đỉnh, đương nhiên là chỉ đời sau của Trung Sơn Vương Từ Đạt, nhà họ Từ bấy giờ có hai vị công là Ngụy Quốc Công và Định Quốc Công, được xưng là đệ nhất hào môn thế gia của thời nhà Minh. Mà đôi bình sứ này chắc hẳn được chế tác vào những năm Thành Hóa, là đôi gốm được ngự chế do hoàng cung ban tặng cho Từ phủ.”

“Cộng thêm việc đây là hai bình sứ có đôi có cặp hiếm thấy, lại còn là đồ gốm Thành Hóa Đấu Thái rất hiếm hoi. Cho nên, đối với giá trị của đôi bình sứ này, tôi cũng có thể suy đoán rằng, giá trị của đôi bình sứ này, phải trên dưới 90 tỷ!” Vương Tử Văn khua môi múa mép, ra vẻ rất tự tin.

Nói xong những lời này, các vị khách quý có mặt ở đó đều lộ vẻ tán thưởng.

“Quá chuẩn xác, nói quá hay! Học thức của cậu chủ Vương đúng là không thể xem thường được, tôi vào nghề này đã ba mươi năm nay, chưa từng thấy ai có khả năng phán đoán tinh tế và chính xác như cậu Vương!” Một chuyên gia đeo kính lão thốt lên đầy kinh ngạc.

“Cách nghĩ của cậu Vương cũng nhất trí với suy nghĩ của chúng tôi, chỉ là chúng tôi không có can đảm để kết luận như vậy!” Một lão chuyên gia cảm thán.

“Một khoản lớn đấy! Trong buổi giao lưu hôm nay được thấy cả món đồ sưu tầm đẳng cấp như vậy, đúng là không uổng chuyến đi lần này.” Cậu ấm của một thế gia nào đó thốt lên.

“Đồ gốm Thành Hóa Đấu Thái vốn đã có giá trị không nhỏ, lại là bình sứ đi thành đôi hiếm gặp, còn lấy ra từ phủ Quốc công Từ phủ? Ý nghĩa và giá trị hoàn toàn khác bọt!” Một cậu ấm ánh mắt cuồng nhiệt nói: “Lần này Hồ đại sư ra tay, đúng là khiến người khác phải mở rộng tầm mắt! Phán đoán của cậu Vương cũng khiến người ta nâng tầm tri thức!”

Vương Tử Văn cũng nhìn đôi bình sứ kia bằng ánh mắt nóng rực, nhìn sang Hồ Minh Nhân, tất thắng mà nói: “Hồ đại sư, đôi bình sứ này, tôi ra giá 90 tỷ. Không biết Hồ đại sư có nể mặt hay không.”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 119


CHƯƠNG 119

Mặt Hồ Minh Nhân không mấy dao động, mỉm cười nói: “Cậu Vương nói đùa rồi, tôi lăn lộn kiếm miếng cơm ở thành phố Thanh Vân, đâu dám không nể mặt người nhà họ Vương chứ? Chỉ là tôi khá tò mò, tuy rằng cậu Vương cũng là người trong ngành, nhưng rất hiếm khi đấu giá bảo vật, bây giờ đột nhiên muốn mua lại vật phẩm sưu tầm với mức giá mấy tỷ, là vì sao?”

Vương Tử Văn cười cười, nói: “Nếu là lúc bình thường, cho dù đã nhắm được nó, cũng chưa chắc tôi sẽ ra tay. Nhưng mà, mọi người trong giới thượng lưu chắc hẳn cũng biết, qua một thời gian nữa là đại thọ tám mươi tuổi của ông cụ nhà tôi. Ông cụ rất thích sưu tầm đồ cổ, tôi đang rầu không biết nên tìm lễ vật chúc thọ nào cho có thể diện, vừa hay, hôm nay gặp được thứ hiếm gặp này, Hồ đại sư, ông cũng hiểu cho nỗi lòng sốt ruột này của tôi mà.”

Hồ Minh Nhân cũng cười cười, nói: “Nếu cậu Vương muốn mang đi chúc thọ, vậy tôi đoán chắc cũng không ai dám tranh với cậu Vương nữa. 9 tỷ mốt, lấy đôi bình sứ này đi.”

“Vậy thì rất cảm ơn Hồ đại sư đã nể mặt.” Vương Tử Văn lộ rõ vẻ đắc ý, tâm trạng sảng khoái cực kỳ, vẫy tay cho Tần Phi tới thanh toán giao dịch.

Nội tâm anh ta quá đắc ý, thật sự quá may mắn, vừa khéo tiện đường mua được đôi bình sứ này, không chỉ đợi qua một thời gian nữa, có thể dùng nó chèn ép được đám con cháu nhà họ Vương cùng bối phận trong tiệc mừng thọ, dùng món quà này lấy lòng ông cụ. Hơn nữa còn có thể phô vẻ oai phong trước mặt tên phế vật Lâm Tinh Vũ và Trương Uyển Du, đòi lại thể diện khi bị từ chối quà tặng lúc nãy!

Sau khi được mọi người tán dương ca tụng, Vương Tử Văn ra vẻ vênh váo nhìn về phía Lâm Tinh Vũ, cất lời mỉa mai: “Lâm đại danh gia? Suýt thì quên mất, không biết anh có cách nhìn gì về đôi bình sứ này không? Có phải lại định nói với tôi rằng, đây là Thành Hóa Đấu Thái nhà Minh, hàng thật không?”

“Anh Vương à, 9 tỷ mốt mà anh nói mua là mua luôn, tôi thấy tên vô dụng này nhìn đến lác cả mắt rồi ấy chứ? Với cái bộ dạng nghèo kiết xác của anh ta, mua một món đồ sưu tầm cũng không mua nổi, cũng xứng tầm thảo luận về lai lịch của món trân bảo hiếm có này với anh sao?” Tần Phi cười nhạo nói.

“Chứ còn gì nữa, anh Vương nói một là một, hai là hai, ưng mắt là mua luôn! Cái tên kiếp nhược này chỉ biết giả vờ giả vịt chứ mua làm sao nổi. Còn có mặt mũi tự xưng ở thành phố Thanh Vân này không tìm ra kẻ thứ hai am hiểu thú chơi sưu tầm đồ cổ hơn anh ta nữa chứ, trình độ của anh Vương không biết cao hơn anh ta đến mấy lần nữa!” Ngô Sở Vũ cũng hùa theo châm biếm.

Trương Lệ cũng thấy thế liền cười lạnh, nhìn về phía Lâm Tinh Vũ với vẻ mặt hà khắc, nói: “Cái kẻ bám váy vợ này, nhìn lác cả mắt chưa? Bây giờ đã biết mình được mấy cân mấy lạng rồi chứ? Dám so bì với Tử Văn nữa à? Tử Văn vừa ý với món đồ nào là bỏ ra ngay 9 tỷ mốt, ngay cả món đồ trân quý hiếm gặp cao cấp nhường này cũng có thể đưa ra phán định, dùng tiền thật vàng thật để mua về, tự tin với khả năng sưu tầm của mình biết bao? Trình độ của cũng cao minh biết bao?”

Nói xong, bà ta cười cười nhìn về phía Trương Uyển Du: “Uyển Du à, lần này đến Minh Bảo Hiên, mắt của cháu phải nhìn cho rõ vào đó. Lâm Tinh Vũ là người như thế nào, chắc trong lòng cháu cũng rõ rồi phải không? Cô hai giới thiệu Tử Văn cho cháu, là tạo cho cháu cơ hội một bước lên trời đó.”

“Sao? Lâm đại danh gia sao không nói gì nữa? Không hiểu về món đồ quý giá trị này rồi chứ gì?” Vương Tử Văn đắc thế không chịu buông tha, hung hăng buông lời chế nhạo: “Trước mặt bao nhiêu danh gia vọng tộc mà khoác lác đến tận trời, bây giờ không dám nói gì nữa rồi. Tôi thấy sau này anh làm sao còn mặt mũi lăn lộn ở thành phố Thanh Vân này nữa đây? Ồ, tất nhiên, thứ phế vật vô sỉ, bám váy đàn bà để sinh tồn như anh, có lẽ từ lâu đã không biết thể diện là thứ gì rồi, đúng chứ?”

Lâm Tinh Vũ nhìn về phía Vương Tử Văn, khóe miệng cong lên một ý vị trào phúng: “Ha ha, hàng nhái.”

Bỗng chốc, cả hội trường im lặng như tờ.
 
Back
Top Bottom