Ngôn Tình Chàng Rể Quyền Quý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 80


CHƯƠNG 80

“Con câm rồi hay sao, không biết nói chuyện à?” Trương Đức Hải giận dữ nói.

Trương Việt Bân hít sâu một hơi, cắn răng nói: “Chú năm, thím năm, trước đây đều là lỗi của cháu, cháu xin lỗi!”

Nhìn thấy cảnh tượng này, khóe môi Lâm Tinh Vũ cong lên.

Hai vợ chồng Trương Minh Viễn vui sướng mừng thầm, Trương Uyển Du cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Hả dạ vô cùng!

Trước đây không biết đã bị Trương Việt Bân châm chọc trước mặt qua bao nhiêu lần, mà Trương Việt Bân cũng không biết đã âm thầm hãm hại cả nhà mình bao nhiêu lần.

Không ngờ rằng cũng có ngày hôm nay!

“Được rồi, được rồi, mau đứng dậy đi, đều là người họ Trương cả, làm như vậy khó xử lắm.” Trương Minh Viễn điềm đạm nói, làm dịu không khí, đứng dậy muốn đi đỡ Trương Việt Bân.

“Em trai, không cần đỡ nó, để nó quỳ thêm suy nghĩ lại về lỗi của mình.” Trương Đức Hải nghiêm túc nói: “Chúng ta bàn chuyện chính đi.”

Trương Minh Viễn và Lư Ngọc Trân nhìn nhau, cả hai cùng nhìn về hướng con gái Trương Uyển Du.

Trương Uyển Du hiểu ý gật đầu.

Trương Minh Viễn hằng giọng ho hai tiếng, nghiêm túc nói: “Được rồi, anh ba, đừng để con trẻ quỳ nữa. Việt Bân đứa cháu này dù sao cũng là em trông nó lớn. Cũng không đến nỗi phải đưa cháu trai đến đồn cảnh sát đúng không?”

Sắc mặt Trương Đức Hải tốt lên, nói: “Đúng đó, anh cũng muốn cả nhà họ Trương chúng ta tự giải quyết chuyện này, người một nhà dễ nói chuyện, ồn ào ra bên ngoài người ta sẽ cười cho đúng không.”

“Em trai, em dâu, bằng chứng ghi âm này, có thể đưa cho anh không?” Trương Đức Hải dò xét nói: “Cũng sẽ không lấy thứ này làm lớn chuyện nữa đúng không?”

Lư Ngọc Trân nói: “Anh ba, anh cũng biết mà, em và Minh Viễn đều là người thật thà, trước giờ chưa bao giờ chủ động gây chuyện. Chỉ mong sau này anh ba trông chừng Việt Bân cho tốt, đừng nói làm ra những chuyện “ngu ngốc” như vậy nữa.”

Nói xong, Lư Ngọc Trân đưa bút ghi âm cho Trương Đức Hải.

Trương Đức Hải nhận lấy bút ghi âm, hít một hơi. Sau đó, đỡ Trương Việt Bân dậy.

“Em trai, em dâu, hai người yên tâm, anh bảo đảm sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như thế nữa! Việt Bân anh sẽ trông chừng nó cho tốt.” Trương Đức Hải nói một cách thành khẩn: “Vậy, anh đưa Việt Bân về trước đây.”

“Anh ba, đi thong thả.” Vẻ đắc ý trong mắt Lư Ngọc Trân hiện ra vô cùng rõ.

Hai cha con Trương Đức Hải ảo não bước ra cửa, vào khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, sắc mặt của hai cha con đều trở nên khó coi.

Hôm nay, hoàn toàn là lấy mặt ra cho cả nhà Trương Uyển Du đánh! Đánh xong còn phải xin lỗi.

Chưa bao giờ chịu sự nhục nhã như vậy!

Sau khi đi ra khỏi tiểu khu Giang Trì, Trương Đức Hải nổi điên, rắc một cái làm vỡ nát chiếc bút ghi âm trong tay!

“Con có thể nên người một chút không? Lần nào gây ra chuyện cũng là ông đây phải đi giải quyết cho con. Thể diện của ông đây bị con làm mất hết rồi!” Trương Đức Hải lạnh lùng nhìn Trương Việt Bân, vẫn còn ôm cục tức trong bụng.

“Ba…. Con!” Trương Việt Bân khóc không thành tiếng.

“Bắt đầu từ hôm nay, con không được đi ra khỏi Sơn Trang Hải Âu một bước!” Trương Đức Hải nổi giận nói: “Khi nào ba cho con ra ngoài, con mới được ra ngoài!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 81


CHƯƠNG 81

“Ba? Lẽ nào cứ như vậy cho qua ư? Đến cả nhà Trương Uyển Du cũng dám leo lên đầu chúng ta ngồi!” Trương Việt Bân bất bình nói: “Còn có tên phế vật Lâm Tinh Vũ đó, hôm nay sỉ nhục con như vậy! Con tuyệt đối không tha cho anh ta!”

“Cho qua?”

Trương Đức Hải tức điên, thở hồng hộc, hai mắt nổi đầy tơ máu, như muốn vỡ ra.

Trương Đức Hải gằn từng chữ: “Nỗi nhục hôm nay, ba phải khiến cả nhà lão ngũ, còn có tên phế vật họ Lâm kia, trả lại gấp mười gấp trăm lần!”

“Ba đã kêu mẹ con đi bàn bạc với ông lão nhà họ Châu rồi, đang nghĩ cách lấy lại quyền điều hành tập đoàn. Đợi chuyện này qua đi, đợi nhà chúng ta ổn định lại, ba sẽ trả thù tất cả, ba muốn nhà lão ngũ tan nhà nát cửa!” Trương Đức Hải đắm mình vào sâu trong sự thù hận.

Mang lấy tâm trạng giận dữ căm hận, hai cha con Trương Đức Hải lên xe, quay về Sơn Trang Hải Âu.

Nhà Trương Uyển Du.

Lư Ngọc Trân mỉm cười vui vẻ phấn khởi, đôi tay sờ hai bức tượng ngọc sư tử, híp mắt lại nhìn xấp tiền đo đỏ chất đống trên bàn, vẻ mặt vui mừng.

“Đúng là không ngờ tới, cũng có ngày hai cha con nhà lão tam cúi đầu trước nhà chúng ta!” Lư Ngọc Trân đắc ý nói.

Trương Uyển Du cũng cười rạng rỡ: “Đúng vậy, nhà chúng ta đúng là đã trút được cơn giận!”

Trương Minh Viễn vui vẻ, hôm nay xem như đã giải được nỗi niềm oán hận tích lũy bao năm nay.

“Đây đều là do con gái tài giỏi.” Lư Ngọc Trân cười lớn nói: “Nhà lão tam cũng không dám đắc tội chúng ta. Đến nhà xin lỗi, đưa quà xong còn phải tặng tiền, còn phải quỳ xuống, haha!”

“Sau này Uyển Du ở công ty phải cẩn thận, đừng để người khác nắm bắt được chuyện xấu gì. Con người lão tam, không dễ tính như vẻ ngoài đâu.” Trương Minh Viễn nghiêm túc nói.

“Cũng đúng, con người lão tam bằng mặt không bằng lòng, nhất định không dễ dàng bỏ qua như vậy.” Lư Ngọc Trân nghiêm túc nói: “Nhưng mà, con gái chúng ta bây giờ là người quan trọng của tập đoàn, ở giới trang sức tỉnh Đông Hải này đã có tiếng tăm, lão tam muốn đối phó nhà chúng ta, không dễ như vậy.”

Nói xong, Lư Ngọc Trân đột nhiên nhớ lại gì đó, buồn bực nhìn Lâm Tinh Vũ, nói: “Hôm nay ai cho phép cậu nhiều chuyện vậy? Bản lĩnh gì cũng không có, chỉ biết dựa vào Uyển Du làm mình làm mẩy, Uyển Du còn chưa nói gì, cậu đã nói giúp nó rồi?”

“Lâm Tinh Vũ, tôi cảnh cáo cậu, sau này đừng lấy danh tiếng của Uyển Du ra ngoài gây chuyện. Yên phân làm trợ lý của cậu, ít nói chuyện, bưng trà rót nước, lái xe xách túi, vậy là được rồi.” Lư Ngọc Trân bắt đầu dạy dỗ.

Nói xong, Lư Ngọc Trân lại hối thúc: “Cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Đã trễ như vậy rồi, còn không mau đi nấu cơm?”

Lâm Tinh Vũ không nói gì, đi vào bếp.

“Hôm nay Lâm Tinh Vũ cũng nói rất đúng, bà đối với người ta cũng khách sáo tí đi.” Trương Minh Viễn nói.

“Ông cho rằng tôi đang cố ý ăn h**p cậu ta à?” Lư Ngọc Trân không vui, nhẹ giọng nói: “Tôi đang giúp con gái trải đường đi đó có biết không? Hôm nay ông không nhìn ra sao? Lâm Tinh Vũ đứa nhóc này là người rất xấu.”

Lư Ngọc Trân nói: “Nếu tôi không dạy dỗ cậu ta, sau này cậu ta không phải muốn bay lên trời sao? Tôi muốn để cậu ta hiểu rằng, cậu ta đang dựa vào con gái nhà chúng ta ăn cơm đấy!”

“Uyển Du à, con sau này đừng đối xử tốt với cậu ta, con là tổng giám của tập đoàn, cậu ta là trợ lý.” Lư Ngọc Trân lên mặt nói: “Nếu cậu ta yên phận thủ thường, thì thưởng cho cậu ta miếng cơm ăn. Nếu dám làm càn, con phải đá bay cậu ta đi. Với thân phận, danh tiếng của Uyển Du chúng ta bây giờ, Lâm Tinh Vũ sao xứng được với con chứ?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 82


CHƯƠNG 82

Trương Minh Viễn suy nghĩ nói: “Bây giờ Lâm Tinh Vũ cũng đâu phải không có tích sự gì, nói chuyện cũng rất lanh lẹ.”

“Nó chỉ là một đứa phế vật thôi, hôm nay nếu không phải cậy vào Uyển Du, bình thường nó có dám nói chuyện như vậy với Trương Đức Hải không?” Lư Ngọc Trân không quan tâm nói.

“Dù sao, bây giờ con gái chúng ta có danh tiếng có tiền đồ, số người theo đuổi nhiều không đếm xuể. Đợi đến khi con gái kiếm được người mình thích, trực tiếp đá Lâm Tinh Vũ ra khỏi nhà là xong chuyện.”

Trương Uyển Du không nói gì, trong lòng cô biết rõ, bản thân có thể ngồi lên ghế giám đốc thiết kế của tập đoàn, Lâm Tinh Vũ có công lao rất lớn.

Thiết kế của Thế Gia Chi Vương Lâm Tinh Vũ có phần, vào lúc quan trọng, cũng là Lâm Tinh Vũ bỏ tiền ra nhờ người kiếm Thế Giới Chi Vương về.

…..

Ngày hôm sau.

Trương Uyển Du và Lâm Tinh Vũ sáng sớm đã đến tòa nhà Bảo Đỉnh đi làm.

Lần này buổi triển lãm trang sức do tập đoàn tổ chức thành công tốt đẹp, thu hoạch được nhiều, tạo ra được danh tiếng khá tốt, mỗi nhân viên tham gia buổi triển lãm có cống hiến đều sẽ được một số tiền thưởng, không khí trong công ty cực kỳ vui vẻ.

Thông báo của hội đồng quản trị đã được đưa ra, Trương Uyển Du chính thức trở thành giám đốc thiết kế, toàn quyền phụ trách đội ngũ thiết kế trang sức của công ty, đồng thời sở hữu quyền nhân sự.

Trương Uyển Du trở thành người quan trọng của tập đoàn, đến cả trước đây các cổ đông tập đoàn xem thường nhà Trương Uyển Du, bây giờ cũng khen ngợi cô hết lời, nhìn bằng con mắt khác.

Dù sao, cô cũng là cây hái ra tiền của tập đoàn!

Thế Giới Chi Vương đã làm nổi danh cả giới trang sức ở tỉnh Đông Hải, hiệu ứng do sản phẩm này và danh tiếng cá nhân Trương Uyển Du mang lại, giá trị vô hình, không gian tăng trưởng, hoàn toàn không thể tính được.

Trong công ty, Tôn Kiên và Trương Tuyết Nhàn đã xin nghỉ phép dài, dường như không còn mặt mũi gì đến tập đoàn làm việc nữa.

Ngoại trừ việc này ra, một số nhà thiết kế trang sức đi theo Trương Tuyết Nhàn đều bị cách chức hoặc chuyển vị trí.

Mà lần trước tập đoàn tập hợp lấy bản thảo sáng tạo, triển lãm trang sức đã xuất hiện rất nhiều tác phẩm có trình độ cao, rất nhiều nhà sáng tạo, đều là do Trương Uyển Du thực hiện việc điều chỉnh nhân sự, đích thân phỏng vấn, đề bạt một đám người mới vào bộ phận thiết kế.

Tóm lại, sau khi trải qua một đợt phong ba, Trương Uyển Du đã chiếm một vị trí quan trọng trong tập đoàn trang sức Trương Thị, hoàn toàn tự mình nắm quyền điều hành đội ngũ thiết kế trang sức, không chịu sự hạn chế của bất kì ai.

Đây cũng là cuộc sống lý tưởng của cô, có thể tự do phát huy tài năng, tự do sáng tác.

Cho nên, cả ngày hôm nay cô đều rất vui vẻ.

Đến buổi chiều, Lâm Tinh Vũ sau khi chào Uyển Du, đi ra khỏi tòa nhà Bảo Đỉnh.

Lâm Tinh Vũ vừa bước xuống dưới lầu, một nam thanh niên mặc đồ vest vội vã đi qua.

“Lâm tổng, căn nhà lần trước anh đặt cọc ở Hoa Uyển Thủy Nguyên tất cả thủ tục đã xử lí hoàn tất.” Nam thanh niên đó cung kính nói, lấy ra một đống hồ sơ và một chùm chìa khóa.

“Tất cả chìa khóa của căn nhà, giấy tờ nhà, còn có thẻ ngân hàng mà lần trước anh đưa, và hồ sơ chi tiết anh giao dịch với công ty chúng tôi…” Thanh niên mặc đồ vest chậm rãi nói.

Lâm Tinh Vũ gật đầu, nhận lấy đồ đạc.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 83


CHƯƠNG 83

Căn nhà đặt mua ở Hoa Uyển Thủy Nguyên hai hôm trước đã sắp xếp ổn thỏa rồi, công ty bất động sản Hải Dương làm việc có hiệu suất cao thật.

“Lâm tổng, tôi là tổng giám đốc của công ty bất động sản Hải Dương, Tưởng Kỳ. Lần trước Tiểu Lý nói, chúng tôi đã phục vụ không chu đáo, tôi cố tình đến xin lỗi anh, mong anh đừng để ý.” Anh thanh niên mặc đồ vest khách sáo nói.

Nếu không phải nghe báo cáo của nhân viên nghiệp vụ dưới trướng mình, anh ta cũng không biết có vị khách cực kỳ quan trọng như Lâm tổng.

Có thẻ ngân hàng đặc biệt chế tạo dành riêng của ngân hàng Đông Hải, cũng không đến nỗi phải để anh ta là tổng giám đốc đích thân đến xin lỗi.

Mà là, lúc anh ta giúp Lâm Tinh Vũ xử lý thủ tục, đã tận mắt chứng kiến, số dư trong thẻ ngân hàng của Lâm tổng này là hơn 6000 tỷ! Lúc đó anh ta giật bắn người.

Hơn nữa, vị Lâm tổng lại thoải mái đưa thẻ ngân hàng và mật mã cho nhân viên nghiệp vụ, không hề xem trọng 6000 tỷ đó, đúng là người có khí phách mà!

Lâm Tinh Vũ nói: “Không sao đâu, chỉ là chuyện nhỏ.”

Tưởng Kỳ mỉm cười nói: “Lâm tổng, công ty bất động sản Hải Dương chúng tôi còn có rất nhiều căn hộ và biệt thự cao cấp, không biết anh có hứng thú về mặt này không.”

Nhập từ khóa tìm kiếm…

Lâm Tinh Vũ suy nghĩ và nói: “Có cơ hội sẽ đi xem thử.”

“Được, Lâm tổng, đây là danh thiếp của tôi.” Tưởng Kỳ nghiêm túc nói: “Nếu như anh có nhu cầu nghiệp vụ về phương diện bất động sản, có thể gọi cho tôi bất kỳ lúc nào, tôi sẽ đích thân làm tốt mọi nghiệp vụ anh cần.”

Lâm Tinh Vũ gật đầu, Tưởng Kỳ mỉm cười chắp tay, quay người đi vào bãi đậu xe.

Cất xong những tài liệu liên quan đến căn nhà, Lâm Tinh Vũ đang chuẩn bị lên lầu, điện thoại reo lên, là Uyển Du gọi tới.

“Lâm Tinh Vũ, anh ở dưới lầu đợi tôi, kêu Ngũ Chính lái xe qua. Hôm nay ba mẹ tôi có dự một bữa tiệc, bây chờ chúng ta qua đó ăn.” Trương Uyển Du nói ở đầu dây bên kia.

“Bữa tiệc gì?” Lâm Tinh Vũ hỏi.

“Bác Lý lầu dưới sắp dọn đến một căn nhà mới, mời cả nhà chúng ta ăn một bữa. Nghe nói con gái bác Lý kiếm được một người bạn trai có tiền, đang làm giám đốc của một công ty bất động sản, cũng là do bạn trai mua căn nhà cho cô ấy.” Trương Uyển Du nói.

“Được, anh biết rồi.” Lâm Tinh Vũ nói.

Cúp máy, Lâm Tinh Vũ gọi Ngũ Chính lái xe tới.

Nửa tiếng sau.

Gần khu chung cư Giang Trì, nhà hàng Bát Tiên.

Đây là một nhà hàng lâu đời ở thành phố Thanh Vân, những món ăn làm ra đều có đặc sắc riêng, được mệnh danh là nhà hàng hội tụ đủ tám trường phái ẩm thực.

Lâm Tinh Vũ và Trương Uyển Du đi dự đúng giờ, ngồi xe đến nhà hàng.

Ngũ Chính dừng xe trong bãi đậu xe, Lâm Tinh Vũ hai người xuống xe.

“Haizz, ba mẹ đúng là mê hư vinh mà, biết rõ bác Lý họ vì muốn khoe khoang bản thân dọn đến nhà mới, con gái kiếm được bạn trai có năng lực. Họ cứ phải kêu theo tôi đi, kêu tôi lái xe tới.” Trương Uyển Du buồn phiền nói, có vẻ như không muốn tham gia bữa tiệc lần này.

Cô không hiểu ba mẹ đang nghĩ gì.

Cả nhà bác Lý tuy là hàng xóm mười mấy năm với nhà mình, xem như là người quen cũ. Nhưng mà, từ sau khi mấy năm trước ba bị bác cả và bác ba hợp sức đá ba ra khỏi hội đồng quản trị tập đoàn, hoàn cảnh trở nên khó khăn, cả nhà bác Lý cũng không nhiệt tình nữa, thậm chí nhiều lần gặp mặt còn cười nhạo.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 84


CHƯƠNG 84

Trải qua thói đời nóng lạnh như thế, ba mẹ lại còn muốn ăn tiệc với nhà bác Lý?

“Rất bình thường mà, bây giờ em giỏi giang rồi, ba mẹ cũng muốn có lại chút thể diện.” Lâm Tinh Vũ nói.

“Thật sự không họ nghĩ gì, hai”

, dù sao, phiền chết đi được! Lại phải đối mặt với một đám người giả tạo.” Trương Uyển Du bất lực nói.

Lâm Tinh Vũ cười cười, không nói chuyện.

Đối với cả nhà bác Lý lầu dưới, anh cũng quen chút.

Là một nhà thích nịnh hót, nhưng mà đây cũng là điều bình thường, không có gì đáng nói.

Không lâu sau, hai người họ đi đến cửa nhà hàng Bát Tiên.

Hai vợ chồng Lư Ngọc Trân đang nói chuyện với hai người trung niên.

“Ey, Uyển Du đến rồi sao? Đây là xe của cháu à? Đẹp đó chứ, chắc cũng phải tầm 1 tỷ rưỡi đúng không.” Một người phụ nữ trung niên bước tới, xem xét ghế ngồi của Trương Uyển Du.

“Uyển Du, nghe ba mẹ cháu nói, con ở tập đoàn lên chức tổng giám rồi? Thật hay giả vậy?” Bên cạnh người phụ nữ, một người đàn ông trung niên hoài nghi nói.

“Bác Lý, dì Lưu.” Trương Uyển Du không để ý đến những lời mang ý châm biếm, khách sáo chào hỏi.

“Ủa, Uyển Du, bây giờ cháu đang ở cùng với Lâm Tinh Vũ sao?” Lý Chấn lớn tiếng nói, nhìn Lâm Tinh Vũ một cái.

Lư Ngọc Trân vội nói: “Cái gì ở cùng nhau chứ. Uyển Du bây giờ là tổng giám tập đoàn, Lâm Tinh Vũ đang làm việc dưới trướng nó, là trợ lý.”

“Hả? Trợ lý sao.” Lý Chấn lắc đầu, nêu ý kiến: “Con trai nên có sự nghiệp của bản thân, đi theo một người phụ nữ làm việc, ra dáng gì chứ?”

Lư Ngọc Trân không nói gì, liếc Lâm Tinh Vũ một cái, dường như đối với việc Lâm Tinh Vũ đến tham gia bữa tiệc này cảm thấy rất bất mãn.

Bíp!

Vào lúc này, một chiếc Audi A8 ngập mùi thương mại chạy tới, bấm còi.

Một người tài xế mặc đồ vest mở cửa sau ra, một đôi nam nữ trẻ tuổi ăn mặc thời thượng bước ra.

“Ủa, Lan và Phương Bình tới rồi hả.” Lý Chấn cười híp mắt nói, đắc ý nhìn đôi vợ chồng Lư Ngọc Trân. “Giới thiệu với mọi người, đây là bạn trai của Lan, Phương Bình, đang là tổng giám đốc của một công ty bất động sản lớn ở khu Bắc Thành, còn là du học sinh từ nước ngoài về! Học cao hiểu rộng!”

“Lan nhà chúng ta đúng là tìm được một người bạn trai tốt mà, thấy chiếc xe đó không, Audi A8! Mắc hơn nhiều so với BMW 5-Series.” Lý Chấn khoe khoang nói: “Phương Bình nhà người ta còn nói đổi xe mới, xe này để tôi chạy. Ông Trương này, trước đây ông luôn nói với tôi Uyển Du làm giám đốc tập đoàn, lợi hại ra sao, tập đoàn sao không cho cháu nó một chiếc xe sang trọng vậy?”

Sắc mặt hai vợ chồng Lư Ngọc Trân có chút khó coi, mới nãy ở trước mặt hàng xóm cũ Lý Chấn khen con gái Uyển Du giỏi giang như thế nào, kết quả chưa gì đã kém hơn người ta về mặt xe hơi rồi.

“Chào mọi người.”

Một người thanh niên đeo mắt kính, mặc đồ vest hàng hiệu, từ từ bước tới, đứng trước mặt cả nhà Trương Uyển Du, hơi ngước mặt lên, rõ ràng có chút kiêu ngạo.

“Bác trai bác gái, chúng ta đi ăn thôi.” Phương Bình nhẹ nhàng nói, có vẻ không có hứng thú nói chuyện với cả nhà Trương Uyển Du.

“Được rồi, lên ăn thôi.” Lý Chấn cười haha nói.

Cả nhà Lý Chấn lên lầu trước.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 85


CHƯƠNG 85

“Uyển Du, mẹ kêu con qua đây là để nở mày nở mặt cho nhà chúng ta, con lại dẫn theo Lâm Tinh Vũ tới?” Lư Ngọc Trân chê bai nói: “Nó là trò cười của nhà chúng ta! Chọc cười người khác! Con xem thử con rể nhà người ta, có thể diện biết bao.”

Trương Uyển Du nói: “Con thấy trong nhà không nấu cơm, nên kêu Lâm Tinh Vũ cùng đến ăn một bữa.”

“Ây da, con kêu nó đi ra ngoài ăn cơm hộp không phải được rồi sao?” Lư Ngọc Trân cực kỳ bất mãn nói: “Lâm Tinh Vũ, cơm tối cậu tự xử đi, đừng theo lên đó nữa, mắc công Lý Chấn chê cười nữa.”

“Thôi kệ đi, đến cũng đến rồi, cũng gặp mặt chào hỏi nhau hết rồi, nếu đi về không phải khiến người khác chê cười hơn sao?” Trương Minh Viễn bất lực nói: “Lên đó thôi.”

Khó khăn lắm mới có cơ hội khoe khoang một chút thành tựu của con gái ở trước mặt người quen cũ, kết quả lại bị Lâm Tinh Vũ làm rối lên hết.

Lâm Tinh Vũ không nói gì, theo cả nhà Trương Uyển Du lên nhà hàng Bát Tiên.

Lầu một phòng VIP số 8.

Món ăn đã lên đủ rồi, mười món chính, hai bình Mao Đài, cả nhà Lý Chấn đã ngồi vào bàn.

Lâm Tinh Vũ im lặng ngồi xuống.

“Uyển Du, chúng ta đã mấy năm không gặp rồi. Mấy năm nay tôi luôn làm việc ở bên ngoài, nghe nói cô lấy chồng rồi?” Con gái của Lý Chấn, Lý Lan tò mò hỏi.

Da dẻ Lý Lan trắng trẻo xinh đẹp, có chút quyến rũ, ăn mặc rất thời thượng.

“Uyển Du không phải lấy chồng.” Lý Chấn cười nói: “Mà là tìm được một người đàn ông ở rể, đó, chính là người ngồi bên cạnh.”

“Hả? Ở rể?” Lý Lan hơi ngạc nhiên, dò xét Lâm Tinh Vũ.

Lâm Tinh Vũ trông tuấn tú, đôi mắt nhìn sáng sủa. Ngoại trừ điểm này ra, bình thường không có gì đặc biệt, ăn mặc không có gì đặc biệt, mặc quần Jean áo sơ mi trắng bán ngoài đường, một cái đồng hồ ra dáng cũng không có.

Nhập từ khóa tìm kiếm…

Đúng là một tên nhà quê.

Ánh mắt Lý Lan nhìn Lâm Tinh Vũ có chút khinh thường.

“Uyển Du, chồng cô Lâm Tinh Vũ làm gì thế?” Lý Lan hỏi.

“Mở quán nướng đồ ăn bên đường đó, bây giờ nghe nói làm trợ lý của Uyển Du.” Lý Chấn nói, phụt cười.

“Ồ.”

Lý Lan ồ một tiếng, bắt đầu đắc ý. Nghĩ thầm thì ra là một tên dựa vào đàn bà. Nghĩ về bạn trai của mình, giỏi hơn của Trương Uyển Du nhiều.

“Ông Trương, chúng ta là hàng xóm 7 8 năm, lần này tôi phải dọn nhà rồi. Nào, chúng ta uống một ly.” Lý Chấn nâng ly rượu lên, đắc ý nói.

“Nói thật lòng, ông Trương, tiểu khu Giang Trì đó đúng là quá cũ rồi, đâu phải là nơi người ở được? Ông cũng phải nghĩ cách mua một căn nhà mới đi.” Lý Chấn thờ ơ nói: “Còn tiếp tục ở nơi đó, không phải khiến người khác chê cười sao. Bạn bè họ hàng đến làm khách thăm hỏi, mất mặt biết bao.”

“Khụ khụ.” Lư Ngọc Trân ho hai tiếng, đổi chủ đề: “Ông Lý này, gần đây có xem tin tức chưa? Uyển Du nhà chúng tôi đã được lên các tờ báo lớn đấy, một sản phẩm trang sức hai hôm trước thiết kế ra bán được giá trên trời 300 tỷ.”

“Tác phẩm thiết kế? Cũng chẳng phải đồ của mình, có gì đáng nói đâu.” Lý Chấn cười nói.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 86


CHƯƠNG 86

“Tôi nói nha, lão Trương, lão Lư, hai ông bà cứ kể Uyển Du giỏi thế này, tài thế kia, đã phấn đấu đến vị trí tổng giám của tập đoàn này nọ, nhưng không phải con bé vẫn là đi làm thuê hay sao?” Lý Chấn một mực giữ thái độ chỉ điểm giang sơn, chậm rãi nói: “Phương Bình nhà chúng tôi, tự mở một công ty bất động sản đó nha.”

Sắc mặt của Trương Uyển Du bắt đầu hơi khó coi.

“Đúng rồi.” Lý Chấn đắc ý nói: “Hôm nay tôi đãi khách không phải vì chuyển nhà sao. Chính là nhà mà Phương Bình mua cho, hơn 3 tỷ 6 lận đó, còn ở khu chung cư cao cấp của khu Thành Bắc nữa, Thủy Nguyên Hoa Uyển.”

“Thủy Nguyên Hoa Uyển?” Lâm Tinh Vũ nghi vấn hỏi.

“Hả, cậu cũng từng nghe nói đến Thủy Nguyên Hoa Uyển à? Sao biết thế?” Lý Chấn nổi hứng, hỏi.

“Hai ngày trước tôi vừa đi qua đó xong.” Lâm Tinh Vũ đáp.

“Đi qua đó? Thế chắc cậu được mở mang tầm mắt rồi chứ hả?” Lý Chấn bắt đầu nói thao thao bất tuyệt: “Lão Trương, lão Lư, chắc hai ông bà chưa đến đó nên không biết rõ lắm, có thể hỏi con rể nhà mình này. Thủy Nguyên Hoa Uyển là khu chung cư cao cấp nổi tiếng của khu Thành Bắc, giá 300 triệu một mét vuông. Môi trường sống ưu mỹ, cả chung cư được thiết kế đồng bộ, quản lý nghiệp vụ đều là hàng hàng đầu. Đâu có cũ kỹ tồi tàn, đến bãi đậu xe dưới lòng đất cũng không có như khu chung cư Giang Trì này chứ.”

“Tôi nói cho ông bà biết, nếu có tiền thì phải mau chuyển nhà đi.” Lý Chấn nắm bắt cơ hội không ngừng khoe khoang: “Tôi ấy à, cũng may nhờ có Lan biết phấn đấu, tìm được một người con rể tốt như Phương Bình, là du học sinh từ nước ngoài trở về. Các cụ khi xưa nói đâu có sai, đàn ông sợ chọn nhầm nghề, phụ nữ sợ lấy nhầm chồng. Ông nói có phải không, lão Trương?”

“Cũng đúng.” Trương Minh Viễn miễn cưỡng mỉm cười gật đầu.

“Chứ còn gì nữa. Ông cứ nói Uyển Du ở công ty tài giỏi thế này thế kia, nhưng chẳng phải hai ông bà vẫn phải sống ở khu chung cư tồi tàn Giang Trì đó sao?” Biểu cảm Lý Chấn đắc ý nói.

Sắc mặt Lư Ngọc Trân tím tái, lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ.

Đang yên đang lành lại để Lý Chấn có cơ hội mượn chuyện nọ xọ chuyện kia.

“Ai kêu cậu lắm lời thế?” Lư Ngọc Trân trầm giọng hỏi: “Cậu đến Thủy Nguyên Hoa Uyển làm gì?”

“Đi mua nhà.” Lâm Tinh Vũ thành thật đáp.

“Cái gì? Cậu nói cậu đến Thủy Nguyên Hoa Uyển mua nhà?” Lư Ngọc Trân sững sờ một hồi, sau đó chuyển thành tức giận.

“Lâm Tinh Vũ, cậu đừng có bốc phét nữa được không? Đừng làm tôi mất mặt thêm nữa!” Lư Ngọc Trân nổi giận đùng đùng mắng, cứ tưởng con gái mình đã có tiền đồ, hôm nay có thể nở mày nở mặt được rồi.

Nào ngờ lại phải đi so bì với con rể nhà người ta.

Vốn đang tức anh ách, mà Lâm Tinh Vũ còn ra mặt bốc phét nữa.

“Lão Lư, bà cứ để cho Lâm Tinh Vũ nói đi.” Lý Chấn cười híp mắt hỏi: “Lâm Tinh Vũ, cậu mua nhà gì? Bao nhiêu mét vuông? Ở tòa nào? Trang trí theo phong cách gì?”

“Quên rồi.” Lâm Tinh Vũ nói, anh tuỳ tiện chọn đại một căn, nên đâu có nhớ được nhiều như thế.

“Ha ha! Quên rồi?” Lý Chấn bật cười ha hả: “Tôi bảo nha, thanh niên thì phải làm nhiều chuyện thiết thực, kiếm nhiều tiền thì mới đúng. Đừng lúc nào cũng muốn chém gió để lấy lòng mọi người, như vậy sẽ làm trò cười cho người ta đấy biết không”

Lâm Tinh Vũ kiếp nhược thế nào chẳng lẽ ông ta lại không biết? Vậy mà còn giả vờ giả vịt nói là mua nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển? Đừng chọc cười người khác thế chứ.

“Đúng là không so sánh thì không nhìn ra được sự chênh lệch.” Lý Chấn nói một cách rành mạch: “Lão Lư, bà nói xem, cùng là con rể, mà sao lại chênh nhau nhiều thế chứ?”

“Bà xem Phương Bình người ta chẳng nói một tiếng nào, nhưng người ta có năng lực bản lĩnh, chứ không phải chỉ biết ba hoa bốc phét như ai kia.”

“Phương Bình, con cũng tự giới thiệu với mọi người một chút đi.” Thần sắc Lý Chấn đắc ý nói.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 87


CHƯƠNG 87

Phương Bình lắc cổ tay, vén ống tay áo lên một chút, cố ý để lộ ra chiếc đồng hồ Vacheron constantin hơn 600 triệu trên cổ tay.

“Các vị, đây là danh thiếp của tôi.”

Phương Bình kiêu ngạo nói, còn chẳng buồn chào hỏi, chỉ ném mấy tấm danh thiếp cho nhà Trương Uyển Du.

“Tôi đi du học ở Anh về, mấy năm trước đều sống và phát triển ở nước ngoài. Năm nay vừa về nước, trước mắt đang đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc ở công ty bất động sản Hải Dương, là công ty bất động sản lớn nhất ở Thành Bắc.” Phương Bình nói một cách đầy cảm giác ưu việt.

Lý Chấn lộ vẻ hài lòng, cảm giác Phương Bình đã làm ông ta mở mày nở mặt.

“Phương Bình là du học sinh về nước có trình độ học vấn cao! Theo tôi được biết, hình như Lâm Tinh Vũ còn chả học qua đại học nhỉ?” Lý Chấn càng nói càng hăng: “Hơn nữa, Phương Bình người ta còn là người tuổi trẻ tài cao, tự gầy dựng sự nghiệp, trước mắt còn là tổng giám đốc công ty bất động sản Hải Dương nữa, cả công ty chỉ có Phương Bình được quyết định mọi việc!”

Sắc mặt của Lư Ngọc Trân trở nên khó coi.

Đồ con ghẻ Lâm Tinh Vũ này hoàn toàn bị người ta lôi ra làm chủ đề soi mói, thành đầu đề mỗi câu chuyện, so với con rể nhà Lý Chấn thì đúng là cách biệt như trời đất.

Lần này, cả bữa cơm này, bà ta không tìm được cơ hội nào để khoe khoang về thành tựu của Uyển Du nữa rồi.

Đến con gái mình cũng đã bị mỉa mai tới mức không nói lại được một câu.

Đúng là không nên để Lâm Tinh Vũ ăn bữa cơm này!

“Theo tôi biết, tổng giám đốc của công ty bất động sản Hải Dương không phải họ Phương?” Lâm Tinh Vũ điềm nhiên nói.

“Lâm Tinh Vũ, lời này của cậu là có ý gì?” Lý Chấn khẽ cau mày, rất không vui mà chất vấn: “Cậu thì biết cái quái gì? Cả ngày theo người ta bán đồ nướng, chắc còn chưa nghe nói đến công ty bất động sản Hải Dương chứ gì, còn làm vẻ hiểu biết lắm.”

Lâm Tinh Vũ nói: “Tôi chỉ thấy hơi hiếu kỳ thôi. Nếu đã là tổng giám đốc của công ty bất động sản Hải Dương, tại sao lại đi mua căn nhà loại kém nhất trong khối căn hộ của công ty mình?”

Bốp!

Lý Chấn đập bàn, tức giận nói: “Cậu nói cái gì? Căn hộ của nhà tôi là căn loại kém nhất? Loại ở rể phế vật như cậu có mua nổi một căn nhà hơn 3 tỷ không? Cậu nướng đồ ăn thuê cho người ta, một tháng kiếm nổi 15 triệu không? Cả đời này cũng chả mua nổi cái toilet của nhà tôi nữa!”

“Tôi nói thật thôi mà.” Lâm Tinh Vũ thản nhiên đáp.

Căn hộ có giá hơn 3 tỷ 6 ở Thủy Nguyên Hoa Uyển vốn là căn hộ loại kém nhất, căn hộ mà anh mua đó có giá hơn 6 tỷ 9 cũng mới chỉ thuộc loại tầm trung.

Hơn nữa, chiều nay anh mới gặp Tưởng Kỳ, tổng giám đốc của công ty bất động sản Hải Dương, không biết lại lòi ở đâu ra thêm một tổng giám đốc nữa.

“Có một loại người nha, vốn chẳng có bản lĩnh gì, nhưng lại có cái thói ganh ghét.” Phương Bình cười lạnh nói, anh ta lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ: “Anh tên là Lâm Tinh Vũ đúng không? Tôi thật sự không hiểu tại sao một người đàn ông trưởng thành như anh lại đi ở rể. Mà đi ở rể thôi cũng bỏ qua, nhưng sao lại không biết xấu hổ như thế. Bản thân không có tiền, không làm vợ mình mở mày mở mặt được, không mua được nhà cho gia đình, nên đố kỵ với người ta?”

“Anh là một kẻ ăn bám làm trợ lý cho vợ, tôi thấy người ở tầng lớp như tôi mà nói chuyện với anh thì đúng là tự sỉ nhục thân phận của mình!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 88


CHƯƠNG 88

Lâm Tinh Vũ nói: “Tôi đích thực muốn biết, anh có thân phận gì?”

“Lâm Tinh Vũ, cậu câm miệng đi!” Lư Ngọc Trân nổi giận quát, không nghe nổi nữa.

Bà ta có cảm giác nếu Lâm Tinh Vũ còn nói tiếp thì cả nhà mình sẽ mất sạch mặt mũi!

Lâm Tinh Vũ và Phương Bình vốn có sự chênh lệch về tiền bạc và địa vị, nói nhiều thêm nữa thì cũng có tác dụng gì?

“Không! Cứ để anh ta nói, tôi muốn nghe xem tên kiếp nhược này muốn nói gì.” Thần sắc Phương Bình khinh thường nói: “Nói đi chứ?”

“Không nói được nữa à?” Phương Bình cười lạnh nói: “Trông cái dáng vẻ quê mùa của anh. Toàn thân trên dưới có món đồ nào ra hồn không? Anh có biết đàn ông của niên kỷ này ít nhất phải mặc quần áo nhãn hiệu gì không? Biết phải đeo hãng đồng hồ nổi tiếng nào không?

Biết phải lái loại xe nào không?”

“Anh ở đẳng cấp quá thấp, tôi cảm thấy nói mấy chuyện này với anh chắc anh cũng chẳng hiểu đâu, dù sao cũng có sự khác biệt về tầng lớp.” Thần sắc Phương Bình đắc ý, nói một cách đầy vẻ ưu việt.

“Tôi hiểu tâm thái của anh, kiểu lòng tự trọng mỏng manh đáng thương này, mà muốn dùng lời nói để thắng được tôi ư? Ha ha, thừa nhận người khác ưu tú khó đến vậy à?” Phương Bình lắc đầu, dùng một giọng điệu giáo huấn.

Lâm Tinh Vũ mỉm cười nói: “Cái tôi muốn nói là, anh nói mình là tổng giám đốc của công ty bất động sản Hải Dương, Tưởng Kỳ có biết không?”

“Tưởng Kỳ? Anh biết Tưởng Kỳ sao?” Thần sắc Phương Bình đại biến, vừa thẹn lại vừa tức giận.

“Phương Bình, Tưởng Kỳ là ai thế?” Lý Chấn thắc mắc nói, ông ta cảm thấy sắc mặt của con rể nhà mình không đúng lắm.

“Tưởng Kỳ, là. . . .” Vẻ lúng túng cùng sự căm phẫn hiện trên gương mặt Phương Bình, nhất thời anh ta không biết phải nói thế nào.

Anh ta đâu thể nói thẳng ra rằng Tưởng Kỳ là tổng giám đốc của công ty Hải Dương chứ? Làm vậy chả phải đang tự tát vào mặt mình sao.

Vốn dĩ anh ta đang muốn khoe khoang khoác lác, thổi phồng năng lực của bản thân mình, nhưng chẳng ngờ được, cái tên nhà quê vô dụng Lâm Tinh Vũ này vậy mà lại tình cờ biết tổng giám đốc của công ty Hải Dương có tên là Tưởng Kỳ.

Thế nhưng nghĩ lại, Lâm Tinh Vũ biết thì đã làm sao?

Cho dù bản thân mình không phô trương thực lực thì cũng hơn cái tên quê mùa vô dụng kia gấp trăm lần!

“Tưởng Kỳ là cấp trên của con, là tổng giám đốc, người phụ trách tổng công ty bất động sản Hải Dương.” Phương Bình trả lời.

Lư Ngọc Trân cười lên một tiếng, lúc này bà ta đã rõ được tình hình rồi, bèn nói: “Ồ? Nói như vậy, những gì cậu nói trước đó rằng mình là tổng giám đốc công ty bất động sản Hải Dương, đều là xạo à?”

“Tôi không xạo! Tôi là tổng giám đốc công ty bất động sản Hải Dương!” Phương Bình vẫn cứng đầu đến cùng, vừa thẹn vừa giận, giải thích: “Tôi là tổng giám đốc chi nhánh Thành Bắc của công ty bất động sản Hải Dương.”

Trên thực tế, thân phận của anh ta là quản lý một văn phòng chi nhánh của công ty bất động sản Hải Dương.

Nhưng lần này, vì muốn cho ba mẹ vợ được nở mày nở mặt một chút nên đương nhiên anh ta muốn khoác lác một chút để hù dọa cái nhà quê mùa Trương Uyển Du này.

“Đúng thế! Phương Bình cũng đâu có nói sai, tổng giám đốc chi nhánh, làm sao nào?” Lý Chấn nói: “Lâm Tinh Vũ, chẳng lẽ cậu cho rằng mình tình cờ nghe được ở đâu đó cái tên người phụ trách tổng công ty thì có thể dùng thứ đó để chế giễu nó sao?”

“Ha ha, hay là chúng ta nói chuyện bằng thực lực đi.” Lý Chấn châm biếm nói: “Năng lực kinh tế của Phương Bình đặt ở đây này, như thế mà còn là giả sao? Cho dù không phải người phụ trách của tổng công ty, thì nó cũng là giám đốc của chi nhánh bất động sản lớn nhất Thành Bắc, chẳng lẽ còn chưa đủ thể diện sao?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 89


CHƯƠNG 89

“Thật chẳng biết trong đầu của cậu đang nghĩ cái quỷ gì nữa, tự cho rằng mình có được một vài thông tin là có thể ra vẻ như hiểu hết mọi chuyện vậy.” Lý Chấn cười lạnh một tiếng.

Lư Ngọc Trân cũng không lên tiếng nữa, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ một cái.

Đúng thế, dù con rể nhà người ta có ba hoa khoác lác một chút, nhưng thực lực vẫn phô bày ra trước mặt, còn mạnh mẽ giỏi giang hơn Lâm Tinh Vũ rất nhiều nữa!

“Nhưng tôi lại rất hiếu kỳ, anh nói cứ như thể anh và tổng giám đốc của chúng tôi rất thân với nhau vậy?” Phương Bình lấy lại tinh thần, lại phô ra cái dáng vẻ cao cao tại thượng nhìn Lâm Tinh Vũ, nghi ngờ hỏi: “Cái đồ nhà quê như anh thì làm sao có thể quen biết Tưởng tổng được? Chắc không phải anh tuỳ tiện nhặt bừa được ở đâu đó tấm danh thiếp rồi giả bộ như mình quen biết đấy chứ?”

“Hừ, lớp trẻ hiện nay ấy à, bản thân thì chẳng được tích sự gì, nhưng luôn cho rằng mình quen biết người này người kia thì lợi hại lắm. Sau đó lấy điều đó để ra vẻ.” Lý Chấn cũng nói với vẻ đầy giễu cợt: “Thực tế thì chỉ là tự cho mình đúng!”

“Tôi và Tưởng Kỳ cũng không thân lắm.” Lâm Tinh Vũ thản nhiên nói: “Lần trước, lúc mua nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển, Tưởng Kỳ đã giúp tôi làm thủ tục giấy tờ, tôi mới biết người này.”

“Gì cơ? Cậu còn nói cậu mua nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển nữa à?” Lý Chấn đắc ý cười lên: “Sao nói cứ như thật ấy nhỉ? Một tên kiếp nhược như cậu mua nổi sao? Cậu có biết giá nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển đắt đến mức nào không? Mà còn khoe mẽ nói mình ngầu lắm!”

“Ha ha ha!” Phương Bình cũng cười với vẻ đắc ý: “Đồ nhà quê nhà anh, đến chém gió cũng không biết phải chém thế nào nữa? Lời vừa nói ra của anh là đã đầy rẫy sơ hở rồi!”

“Tưởng tổng là người phụ trách cao nhất của công ty bọn tôi, anh có biết đó là nhân vật lớn gì không? Bình thường, dù là các ông chủ bạc tỷ đến tổng công ty, Tưởng tổng cũng chỉ sai thư ký ra tiếp đón thôi.” Thần sắc Phương Bình khinh thường nói: “Còn nói Tưởng tổng đích thân làm thủ tục giấy tờ mua nhà cho anh? Anh đang kể chuyện cười gì thế?”

“Lâm Tinh Vũ! Cậu không nói thì sẽ chết sao? Chém đến mức này nữa.” Lư Ngọc Trân giận dữ nói, cảm thấy cả khuôn mặt đều nóng bừng lên.

Lâm Tinh Vũ này cũng thật là, đến chém gió cũng để lộ ra đầy kẽ hở, người khác vừa nghe đã biết là giả rồi, đầu óc này ngu đến mức nào vậy.

“Bỏ đi, bỏ đi, lão Lư à, đừng dạy dỗ con rể nữa. Tuổi trẻ hiếu thắng, tôi có thể hiểu được.” Lý Chấn nói với giọng âm dương quái khí: “Nhưng cậu cũng không thể hiếu thắng như vậy? Phải biết rõ thân phận của mình, đúng không. Chỉ dựa vào cái mồm mà đi ba hoa khắp nơi, không phải là khiến người ta chê cười sao.”

“Ấy đừng.” Phương Bình đắc ý cười nói: “Không chừng người ta thật sự mua được nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển, quả thực làm cho Tưởng tổng phải đích thân tiếp đón đấy.”

“Vừa hay, chúng ta cũng ăn xong xuôi rồi.” Phương Bình bày vẻ mặt châm biếm nói: “Chúng ta cùng nhau đến Thủy Nguyên Hoa Uyển một chuyến đi, cũng để tôi mở mang tầm mắt, xem xem nhà mà Lâm Tinh Vũ anh mua là nhà gì, đẳng cấp cao ra sao.”

Lý Chấn cũng cười, nói: “Đề nghị này của Phương Bình cũng không tồi. Đúng lúc lão Trương lão Lư, hai người cũng tới nhà mới của chúng tôi xem thử ra sao đi, mở mang tầm mắt, coi thế nào.”

Sắc mặt của Lư Ngọc Trân và Trương Minh Viễn đều tái xanh, dùng ánh mắt oán hận nhìn về phía Lâm Tinh Vũ.

Tình huống này làm sao mà tránh được đây?

“Hay là thôi bác trai bác gái, vậy thì làm phiền quá, bọn cháu không đi đâu ạ.” Trương Uyển Du cất lời nói, giải vây cho mọi người, sắc mặt cũng không đẹp gì cho cam.

“Không được, nhất định phải đi.” Lý Chấn vẫn không chịu buông tha, nói với giọng mỉa mai: “Đã nói đến mức này rồi, nếu còn không đến xem nhà mới của chúng tôi thì đúng là chẳng nể mặt tôi chút nào? Hơn nữa, lỡ như Lâm Tinh Vũ thật sự mua được nhà thì sao? Sau này hai nhà chúng ta sẽ lại thành hàng xóm không phải sao?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 90


CHƯƠNG 90

“Vậy thì đi xem xem đi.” Lâm Tinh Vũ nói với vẻ thản nhiên.

“Vậy là đúng rồi đấy.” Lý Chấn cười lên, nói xong liền đứng dậy bước xuống lầu.

Phương Bình và Lý Lan cũng đứng dậy, xuống lầu lái xe.

“Cái thằng quê mùa ăn bám nhà anh, trong lòng không biết chừng mực, còn giả vờ giả vịt trước mặt tôi nữa chứ?” Khi Phương Bình đi qua người Lâm Tinh Vũ thì lạnh lùng nói một câu.

Lâm Tinh Vũ chẳng nói gì, anh cũng đứng dậy bước xuống lầu.

“Uyển Du, mẹ nói này, con dẫn theo Lâm Tinh Vũ đi ăn làm cái gì, bây giờ sao có thể thoát được vụ này đây?” Lư Ngọc Trân nói một câu với thần sắc vô cùng bất mãn, cùng với Trương Minh Viễn lúc này sắc mặt cũng vô cùng khó coi đi ra khỏi nhà hàng Bát Tiên.

Trương Uyển Du đi tới bên cạnh Lâm Tinh Vũ, nghi ngờ nói: “Lâm Tinh Vũ, anh mua nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển thật sao?”

Lâm Tinh Vũ gật đầu.

Vẻ mặt Trương Uyển Du vẫn còn nghi ngờ, cũng không truy hỏi nữa, một nhà lên xe rời đi.

. . . . . . .

Hai mươi phút sau.

Tại Thủy Nguyên Hoa Uyển, từng tòa nhà cao chọc trời hiện ra, công trình tiểu khu tinh xảo, đẹp đẽ, vườn hoa ao nhỏ, sáng lóa mắt người nhìn.

Lâm Tinh Vũ đứng dưới một tòa nhà bốn mươi lăm tầng biệt lập, châm một điếu thuốc.

Điếu thuốc vừa được hút xong thì một nhà Trương Uyển Du và nhà Lý Chấn cũng đi ra từ cửa lớn.

Gương mặt Lý Chấn đắc ý nói:”Lão Trương, lão Lư, nhà mới của chúng tôi không còn gì để nói đúng không? Mua 3 tỷ 6, đúng là khác bọt. Căn nhà rách mười mấy năm trước đấy của khu chung cư Giang Trì, bây giờ bán được 9 triệu một mét vuông đã là giỏi lắm rồi, giá trị của nó cùng lắm là 900 triệu thôi nhể ?”

Sắc mặt hai vợ chồng Lư Ngọc Trân đều rất khó coi.

“Căn nhà này cũng được đấy, lão Lý, con rể của ông có tiền đồ quá.” Trương Minh Viễn cố nặn ra nụ cười rồi nói.

“Cũng không thể nói vậy được, làm gì có tiền đồ bằng con rể ông chứ, căn nhà của chúng tôi chỉ là căn có giá trị thấp nhất ở đây thôi.” Lý Chấn lại mỉa mai nói: “Đi thôi, lão Trương, để tôi mở mang tầm mắt nào, xem xem nhà mà con rể Lâm Tinh Vũ của ông mua là nhà gì.”

“Cái này. Hay thôi vậy, lão Lý, không nhất thiết phải quá so đo với Lâm Tinh Vũ đâu.” Trương Minh Viễn nói với thần sắc lúng túng.

Phương Bình cũng cười khẩy một tiếng, nhìn Lâm Tinh Vũ, nói: “Đi thôi, tên quê mùa kia, nhà anh mua ở tòa nào thế? Không phải là chột dạ rồi chứ, không dám dẫn chúng tôi đi xem sao?

“Phương Bình, bỏ đi, giữ lại chút thể diện cho người ta đi.” Thần sắc Lý Lan đắc ý, nhìn Trương Uyển Du một cái: “Uyển Du à, tôi cảm thấy cô rất cần đổi một đối tượng khác đấy. . .”

“Hạng đàn ông này vốn dĩ là thứ kiếp nhược ăn bám phụ nữ, còn thích khoác lác ở bên ngoài nữa, sớm muộn gì cũng làm cô bẽ mặt thôi!” Lý Lan nói.

“Chứ còn gì nữa, bác thấy cậu ta á, ngoài việc ra ngoài làm mất mặt ra, thì chẳng được cái tích sự gì!” Lý Chấn nói năng chẳng hề nể nang gì, thần thái đắc ý.

Vợ chồng Trương Minh Viễn còn muốn khoe khoang năng lực của con gái Trương Uyển Du nữa không? Chỉ riêng phương diện con rể này, nhà họ đã đủ đè chết cả nhà đó rồi!

Hai vợ chồng Trương Minh Viễn có cảm giác vô lực phản bác, chỉ dùng ánh mắt căm giận nhìn Lâm Tinh Vũ.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 91


CHƯƠNG 91

Bíp!

Đúng lúc này, một chiếc Maserati trông rất nổi bật đột ngột chạy tới, tiếng còi xe vang lên, cửa kính xe hạ xuống, một người đàn ông trung niên với khí chất phi phàm liếc mắt nhìn về phía Lâm Tinh Vũ một cái, sau đó nở nụ cười, bước xuống xe.

Lâm Tinh Vũ thấy người này có vẻ khá quen mắt. Anh nhớ ra rồi, đây là Tưởng Kỳ, hồi trưa họ mới gặp nhau.

Phương Bình vừa nhìn thấy Tưởng Kỳ bước ra khỏi xe Maserati, vui mừng rạng rỡ ra mặt, không ngừng vẫy tay.

“Sao thế? Phương Bình, người lái chiếc xe sang kia là bạn của con à?” Lý Chấn hỏi.

Phương Bình gật đầu lia lịa, tươi cười rạng rỡ nghênh đón.

“Lão Trương, lão Lư, nhìn thấy chưa, bạn bè của con rể tôi toàn lái mấy dòng xe sang này thôi.” Lý Chấn đắc ý nói: “Sau này đừng lôi chiếc BMW series 5 của con gái hai người ra nữa nha, có đáng là gì đâu chứ?”

Lư Ngọc Trân và Trương Minh Viễn ủ rũ, lần này họ còn định khoe con gái để so bì với nhà Lý Chấn, thế mà bị đánh bại đến mức không còn chỗ nào ngóc đầu dậy được.

Đều tại Lâm Tinh Vũ không ra gì này!

Hai vợ chồng nhìn Lâm Tinh Vũ bằng ánh mắt rất khó chịu.

“Tưởng tổng, sao ngài lại tới đây? Đến tuần tra Thủy Nguyên Hoa Uyển sao?” Phương Bình cười tươi như hoa, đến gần Tưởng Kỳ.

Tưởng Kỳ khẽ nhíu mày, đánh giá Phương Bình một lượt, ngờ vực hỏi: “Cậu là ai vậy?”

“Tưởng tổng, ngài không nhận ra tôi rồi à? Lúc trước trong cuộc họp của tổng công ty, ngài còn khen ngợi tôi qua nữa đó.” Phương Bình vội vàng nói: “Tôi là quản lý của chi nhánh trên đường Tân Hải – Phương Bình, Phương Bình đấy.”

“Văn phòng trên đường Tân Hải? Phương Bình?” Tưởng Kỳ khẽ nhíu mày như đang suy nghĩ.

Công ty bất động sản Hải Dương đặt mấy chục chi nhánh văn phòng ở khu Thành Bắc, mấy chục quản lý chi nhánh, làm sao mà ông ta nhớ nổi.

“Ồ? Phương Bình đúng không?” Tưởng Kỳ nhàn nhạt cười một cái nói.

“Tưởng tổng, đúng lúc tôi cùng người nhà đến chỗ này xem nhà mới, ngài có nể mặt cùng ăn bữa cơm không?” Phương Bình cười nói.

“Tôi còn có việc.” Tưởng Kỳ nghiêm túc đáp.

“Vâng, vậy ngài cứ bận đi ạ.” Phương Bình nở nụ cười nịnh nọt.

Tưởng Kỳ đi về phía Lâm Tinh Vũ, trên gương mặt dần dần hiện ra nét cười.

“À, xin giới thiệu cho mọi người, đây là tổng giám đốc của tổng công ty bất động sản Hải Dương chúng tôi, Tưởng tổng.” Phương Bình phấn khởi, chủ động lên tiếng giới thiệu: “Tưởng tổng là nhân vật lớn, thân giá lên đến hàng chục tỷ đấy!”

“Chào Tưởng tổng, chúng tôi đã nghe đến danh tiếng của ngài từ lâu! Hân hạnh, hân hạnh!” Lý Chấn tươi cười chào hỏi, đưa tay ra để chuẩn bị bắt tay với Tưởng Kỳ.

Sắc mặt Tưởng Kỳ lập tức trở nên lạnh đi, ngó lơ bàn tay đã đưa ra của Lý Chấn.

Đùa gì thế, quen còn chả quen, chó mèo gì cũng đòi bắt tay!

Lý Chấn lúng túng, cười cười, giả bộ dùng tay lau mồ hôi.

Phương Bình liếc mắt nhìn Lâm Tinh Vũ một cái, cười lạnh một tiếng rồi nói: “À phải rồi, Tưởng tổng, hôm nay có người nói là quen biết ngài, còn giả vờ ra vẻ như rất thân với ngài ở trước mặt tôi nữa chứ. Chính là thằng nhãi này đây nè, còn dám bảo ngài đích thân giúp anh ta làm thủ tục mua nhà, chạy vặt cho anh ta nữa. Không thèm nghĩ xem, anh ta là cái thá gì chứ?”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 92


CHƯƠNG 92

Phương Bình lại lạnh lùng nhìn về phía Lâm Tinh Vũ, nói: “Lâm Tinh Vũ à, đây là tổng giám đốc của công ty chúng tôi, thằng nhà quê như anh không phải nói mình rất thân thiết với Tưởng tổng à? Dám khoác lác là Tưởng tổng chạy vặt cho anh nữa chứ? Đúng là không tự biết bản thân mình là cái thá gì!”

“Tên kiếp nhược nhà anh, mấy câu anh nói trước đó là đang sỉ nhục Tưởng tổng của chúng tôi. Bây giờ anh xin lỗi Tưởng tổng ngay đi!” Phương Bình càng nói càng hăng tiết, cố gắng lấy lòng Tưởng Kỳ.

Sắc mặt Tưởng Kỳ trở nên vô cùng khó coi, nhất thời không biết mình nên chào hỏi Lâm Tinh Vũ thế nào.

Vì nhìn thấy một khách hàng cực kỳ siêu cấp như Lâm Tinh Vũ có mặt ở đây nên muốn xuống xe chào hỏi, tạo dựng quan hệ tốt với vị thần tài này, xem xem liệu có thể làm bạn được hay không.

Nào ngờ giữa chừng lọt đâu ra một tên Phương Bình khiến bây giờ ông ta không biết nên chào hỏi với Lâm Tinh Vũ thế nào nữa.

Mẹ nó chứ, Lâm tổng mà là một thằng kiếp nhược? Một lão thần tài ném bừa một cái thẻ ngân hàng nào đó ra thôi là bên trong cũng có số dư hơn 6 ngàn tỷ rồi, đây là đồ kiếp nhược ư?

Phương Bình thấy sắc mặt Tưởng Kỳ xanh lét, lập tức đắc ý nói: “Lâm Tinh Vũ, thằng bám váy đàn bà kia sao anh không nói năng gì nữa? Hồi nãy anh còn dám bốc phét về Tưởng tổng của bọn tôi cơ mà, bây giờ gặp phải người thật thì sợ rồi sao? Tôi nói cho anh biết nhé, Tưởng tổng giận rồi đấy, anh còn không chịu ngoan ngoãn xin lỗi đi?”

Gân xanh trên trán Tưởng Kỳ nổi rõ hết lên, mẹ nó, loại đại thần tài như Lâm Tinh Vũ có thể tuỳ tiện đắc tội đến sao? Có gánh nổi cơn giận của nhân vật đẳng cấp này không?

“Cậu câm ngay cho tôi!” Tưởng Kỳ lạnh lùng trừng Phương Bình, tức giận một tiếng.

“Tưởng tổng, ngài. . . ?” Phương Bình bị quát mà mờ mịt, anh ta không hiểu tình huống gì đang xảy ra, lại không dám truy hỏi Tưởng tổng, đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

“Lâm tổng, chào ngài.” Tưởng Kỳ nở nụ cười, chào hỏi với Lâm Tinh Vũ.

“Chào ông.” Lâm Tinh Vũ khẽ gật đầu.

Sao một nhân vật tầm cỡ như Tưởng tổng lại gọi tên phế vật này là Lâm tổng chứ, có nghe nhầm không vậy?

Trong thoáng chốc, sắc mặt của Lý Chấn và Phương Bình đều trắng bệch rồi đỏ bừng, không ngờ Lâm Tinh Vũ thật sự quen biết với Tưởng Kỳ.

“Lâm tổng, Phương Bình này chỉ là một quản lý quèn ở chi nhánh của chúng tôi, không hiểu quy tắc lắm, ngài đừng quá để bụng, tôi sẽ xử lý cậu ta ngay.” Tưởng Kỳ nghiêm mặt nói.

Lâm Tinh Vũ thản nhiên nói: “Tố chất nhân viên của quý công ty, thật đáng lo ngại.”

Mặt mũi Tưởng Kỳ xanh mét, trong lòng có chút hoảng.

Xem ra Lâm tổng nổi giận thật rồi, đây là nhân vật có thân giá ít nhất cũng phải mấy ngàn tỷ đó! Tuy thân giá ông ta cũng hàng tỷ, nhưng không thể đắc tội nổi, Lâm Tinh Vũ chỉ vung tay một cái thôi, ông ta đã khó sống rồi.

Lần trước đã lo lắng đắc tội với Lâm tổng, sợ hậu quả khôn lường, đích thân đến tận nơi nhận tội.

“Lâm tổng, ngại quá, đây chỉ là một sự cố thôi, ngài đừng vì điều này mà có cái nhìn phiến diện, nhân viên của công ty bất động sản Hải Dương chúng tôi đều có tố chất rất tốt.” Tưởng Kỳ toát mồ hôi trán nói.

“Tưởng tổng, sao ngài phải khách sáo với cái tên khiếp nhược này thế?” Phương Bình ngờ vực nói, anh ta nghĩ mãi mà không hiểu, hạng người bám váy vợ như Lâm Tinh Vũ có tư cách gì để Tưởng tổng phải áy náy xin lỗi.

“Phương Bình, kể từ giờ trở đi, cậu không cần gọi tôi là Tưởng tổng nữa.” Tưởng Kỳ lạnh lùng nhìn Phương Bình: “Tố chất của cậu khiến tôi cảm thấy vô cùng đáng lo ngại! Cậu đang bôi xấu danh tiếng của toàn công ty.”

“Bây giờ tôi chính thức thông báo với cậu, cậu đã bị tôi sa thải ngay tại chỗ! Từ giờ phút này trở đi, cậu không cần tới công ty chi nhánh để làm việc nữa. Tôi sẽ gọi điện thoại cho thư ký, gạch tên cậu ra khỏi danh sách quản lý của công ty.” Tưởng Kỳ lạnh giọng nói.

“Cái này! Tưởng tổng? Tôi làm sai chuyện gì chứ!” Phương Bình hoang mang nói, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Tưởng Kỳ lạnh lùng nhìn Phương Bình, nghiêm túc nói: “Khỏi cần phí lời với tôi. Cậu đã bị sa thải rồi. Cậu là quản lý của chi nhánh, chắc hẳn tổng công ty cho phép cậu sử dụng một chiếc Audi A8 đúng không? Bây giờ cậu giao chìa khóa ra đây.”

“Tôi còn nhớ, công ty đã cho cậu quyền sử dụng một căn hộ ở Thủy Nguyên Hoa Uyển nữa. Bây giờ cậu cũng trả lại chìa khóa cho tôi ngay.”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 93


CHƯƠNG 93

Nghe thấy Tưởng Kỳ muốn anh ta trả lại chìa khóa nhà và xe, sắc mặt Phương Bình tái nhợt đi trong chớp mắt.

“Cái gì! Tưởng tổng, ngài . . ?”

Anh ta không hiểu tại sao Tưởng tổng đột nhiên nổi cơn lôi đình rồi trút giận lên người mình, sau đó thẳng tay sa thải mình?

Đang yên đang lành, tự dưng lại đánh mất một công việc vô cùng ngon lành cành đào này?

Lẽ nào là vì tên kiếp nhược Lâm Tinh Vũ này?

Anh ta có thế lực khủng khiếp đến thế sao? Đến Tưởng tổng cũng cần phải dè chừng anh sao?

Đầu óc Phương Bình rối như canh hẹ, nhất thời không thể hiểu nổi.

“Cậu đang nghi ngờ quyết định của tôi sao?” Tưởng Kỳ xị mặt nói: “Cậu chỉ là một quản lý quèn của chi nhánh văn phòng, tôi muốn sa thải thì sa thải thôi!”

“Sao hả? Không muốn giao nộp chìa khóa nhà và xe đúng không? Những thứ đó là đồ riêng của cậu chắc?” Tưởng Kỳ tức giận nói.

Sắc mặt Phương Bình vừa tủi hổ vừa căm phẫn, ngoan ngoãn lấy chìa khóa nhà và xe từ trong túi quần ra, đưa tới tay Tưởng Kỳ.

“Ối? Lão Lý à, hóa ra nhà với xe của chàng rể quý nhà ông không phải là của riêng.” Lư Ngọc Trân bật cười, thần sắc trông vô cùng đắc ý.

Mặt mũi Lý Chấn đỏ lừ, không ngờ rằng Phương Bình gặp phải tổng giám đốc của công ty, còn đột nhiên bị sa thải.

Lại còn phải giao nộp chìa khóa nhà và xe ra ngay trước mặt gia đình Trương Minh Viễn nữa chứ. . .

Lúc này, sắc mặt cả nhà Lý Chấn đỏ đỏ tím tím như gan heo, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ dưới đất để chui vào!

Tưởng Kỳ không buồn để tâm tới một nhân vật tép riu như Phương Bình nữa, ông ta quay đầu nhìn Lâm Tinh Vũ, nghiêm túc nói: “Lâm tổng, lần này chỉ là một sự cố, công ty chúng tôi không bao giờ dung túng cho những con sâu làm rầu nồi canh như vậy. Khi nào ngài có thời gian rảnh, tôi xin được mời ngài uống ly trà!”

Sắc mặt Lâm Tinh Vũ rất bình thường, gật đầu rồi đáp: “Không thành vấn đề.”

Tưởng Kỳ âm thầm thở phào một tiếng, cũng may, đại nhân vật này không có ý định truy cứu thêm.

“Tôi còn chút việc, lần sau nếu cần gì về chuyện nhà đất, tôi sẽ liên lạc lại với ông.” Lâm Tinh Vũ nghiêm nghị đáp.

Tưởng Kỳ là một người rất biết điều, bản thân anh đang chuẩn bị xem hai căn biệt thự cao cấp, có thể tìm đến ông ta.

“Được, vậy tôi không làm phiền ngài nữa.” Tưởng Kỳ đáp lời rất khách sáo, sau đó quay người lên xe.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Lâm Tinh Vũ nhìn về phía Trương Uyển Du.

“Anh định đi đâu vậy?” Trương Uyển Du ngờ vực mà hỏi.

Lâm Tinh Vũ đáp: “Tất nhiên là đi xem nhà mới của chúng ta rồi.”

Nói xong, cả gia đình Lâm Tinh Vũ đi bộ tới một căn nhà khác của Thủy Nguyên Hoa Uyển.

Còn gia đình Lý Chấn đứng đờ ra tại chỗ, trên gương mặt vẫn còn nguyên vẻ xấu hổ và căm phẫn đến cực độ, bây giờ, bọn họ mới thôi nghi ngờ Lâm Tinh Vũ đã mua nhà mới thật hay chưa. . .

Thật không biết sao nữa, vốn tưởng có thể khoe khoang trước mặt gia đình Trương Minh Viễn một trận.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 94


CHƯƠNG 94

Thế mà bây giờ nhà và xe của nhà mình không giữ được, còn mất sạch mặt mũi trước gia đình Trương Minh Viễn và tên vô dụng họ Lâm kia nữa. . .

“Chồng của Trương Uyển Du thật sự chỉ là một tên kiếp nhược à?” Sắc mặt Lý Lan vô cùng khó coi, thốt ra câu nghi vấn.

Lý Chấn và Phương Bình, không ai biết nên trả lời ra sao.

. . .

Ở một bên khác, gia đình Lâm Tinh Vũ đi bộ tới căn nhà thứ tám của Thủy Nguyên Hoa Uyển.

“Ha ha ha! Cười chết tôi rồi, Minh Viễn à, ban nãy ông có nhìn thấy sắc mặt của mấy người nhà lão Lý không, trông như miếng gan heo ấy!” Lư Ngọc Trân cười như pháo nổ: “Lại còn nhà cao, xe đẹp của cậu con rể kia nữa, quản lý gì chứ! Toàn là tài sản được công ty cấp cho. Bây giờ bị mất việc rồi, ha ha ha, để xem sau này ông ta có còn lên mặt với nhà ta được nữa không!”

Trương Minh Viễn cũng nở mày nở mặt, cười nói: “Tôi còn tưởng con rể ông ta giỏi giang thế nào, hóa ra vẫn kém hơn Uyển Du nhà ta, Uyển Du nhà ta tự mình mua xe đấy chứ.”

“Ba mẹ, hôm nay không phải Lâm Tinh Vũ vớt vát thể diện cho ba mẹ đấy sao?” Trương Uyển Du nghiêm giọng: “Sau này ở trước mặt người ngoài đừng gọi Lâm Tinh Vũ là kiếp nhược hay gì đó nữa, đến con còn thấy khó nghe, mất mặt.”

“Sao hả? Mới nói nó hai câu đã thấy không vui à?” Thần sắc Lư Ngọc Trân bất mãn nói: “Con gái ngốc ơi, Lâm Tinh Vũ vớt vát mặt mũi cho gia đình là sao, đây là nhờ thể diện của con cả đó! Lâm Tinh Vũ có thể quen biết được Tưởng tổng gì đó, chẳng lẽ không phải nhờ cái danh trợ lý tổng giám của tập đoàn sao? Con có hiểu không, những điều này đều nhờ vào danh tiếng của con! Nếu không, chỉ dựa vào bản thân nó, lấy tư cách gì làm bạn với người ta?”

Không nói mẹ cũng quên mất chuyện này.” Lư Ngọc Trân nhìn về phía Lâm Tinh Vũ rồi hỏi: “Lâm Tinh Vũ, làm sao cậu quen được Tưởng tổng gì đó của công ty bất động sản Hải Dương vậy?”

“Quen lúc mua nhà thôi.” Lâm Tinh Vũ trả lời đúng sự thật.

“Quen lúc mua nhà?” Lư Ngọc Trân nhìn về phía Lâm Tinh Vũ với vẻ nghi ngờ: “Đơn giản vậy à? Tôi thấy quan hệ của cậu với người đó có vẻ không tệ đâu nha, rất nể mặt cậu, còn sa thải Phương Bình ngay tại đó nữa.”

Lâm Tinh Vũ cười nói: “Có lẽ là do công ty họ quản lý nhân viên nghiêm khắc thôi, tố chất của Phương Bình quả thực quá tệ!”

“Hừ, câu này của cậu lừa được Uyển Du nhà tôi chứ làm sao lừa được tôi?” Lư Ngọc Trân hừ lạnh một tiếng, hả hê đắc ý: “Tôi thấy thằng nhãi nhà cậu ấy, từ sau khi làm trợ lý cho Uyển Du, đã hưởng sái Uyển Du không ít đúng không?”

“Chắc chắn cậu đã nhờ vào danh tiếng đáng kể của Uyển Du, giả vờ kết bạn ở bên ngoài, sau đó quay về công ty kiếm chác, âm thầm phát triển mối quan hệ của mình đúng không?” Lư Ngọc Trân nói như đinh đóng cột: “Tôi nói cho cậu biết, trong lòng cậu phải có chừng có mực đấy, nếu không nhờ Uyển Du cho cậu làm trợ lý của nó, cậu có kiếm được nhiều tiền như thế để mua nhà ở Thủy Nguyên Hoa Uyển không hả?”

Nói xong, Lư Ngọc Trân tỏ ra vô cùng đắc ý: “Đi thôi, lên xem nhà mới chúng ta nào.”

Nói rồi, một nhà tiến vào thang máy, lên tầng mười hai.

Căn nhà mà Lâm Tinh Vũ mới mua sử dụng kiểu bài trí bằng gỗ đỏ theo phong cách cổ, vừa thời thượng vừa không mất đi vẻ nội hàm, năm phòng ngủ hai phòng khách, không gian cũng rất rộng.

Vừa vào cửa, Trương Uyển Du đã bị thu hút bởi phòng khách rộng rãi, sắc mặt thoáng chốc lộ vẻ vui mừng.

Hai vợ chồng Lư Ngọc Trân cũng sung sướng ngồi xuống sofa, nhìn trái ngó phải, vô cùng phấn khởi.

Căn nhà lúc trước ở khu chung cư Giang Trì thật sự quá cũ nát rồi, đột nhiên được sống ở căn nhà cao cấp như thế này, thứ cảm quan khác biệt về thị giác ấy khiến trong lòng họ vô cùng thoải mái.

Cả gia đình xem xét xung quanh khắp căn nhà rồi lại quay về bên sofa.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 95


CHƯƠNG 95

“Căn nhà này cũng không tệ đấy chứ, Lâm Tinh Vũ, cậu mua mất bao nhiêu tiền?” Thần sắc Trương Minh Viễn trông rất hài lòng.

Lâm Tinh Vũ đáp: “6 tỷ.”

“Sao cơ? 6 tỷ? Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?” Trương Uyển Du kinh ngạc hỏi lại.

Trước kia Lâm Tinh Vũ đã bỏ tiền mua xe, bỏ tiền ra xử lý công việc, bây giờ lại bỏ tiền ra mua nhà, khoản quỹ riêng trong tay anh nhiều đến mức vượt xa tưởng tượng của cô.

“Con gái à, chuyện này còn cần phải hỏi nữa sao?” Lư Ngọc Trân phán đoán như thật: “Trước khi Lâm Tinh Vũ làm trợ lý cho con, đến một cái xe mô tô cũng không mua nổi. Sau khi làm trợ lý cho con thì mua được cả căn nhà luôn. Con nói xem tiền của nó từ đâu mà có?

Không phải hưởng sái của con, dùng danh tiếng của con để kiếm chác à.”

“Con đi liên hệ với công ty chuyển nhà, chuẩn bị chuyển đồ đạc sang nhà mới.” Lâm Tinh Vũ nói rồi ấn một dãy số, đi ra khỏi nhà.

Anh quá lười phải nghe bà mẹ già của Trương Uyển Du lải nhải những thứ vô nghĩa rồi, vả lại cả gia đình cũng chắc chắn sẽ chuyển sang nhà mới.

“Uyển Du, sau này nhớ bảo thằng Lâm Tinh Vũ đưa giấy tờ nhà đất cho con, nhà này nhất định phải đứng tên con đấy nhé.” Lư Ngọc Trân nghiêm mặt nói.

Thần sắc Trương Uyển Du vô cùng bất lực, ném giấy chứng nhận nhà đất lên bàn: “Mẹ à, Lâm Tinh Vũ vừa mua được nhà đã đứng tên con luôn rồi. Mẹ không cần đề phòng anh ấy như vậy, ngôi nhà này vốn dĩ do anh ấy dùng tiền của bản thân để mua.”

“Lẽ nào chỉ có bấy nhiêu mà con đã bị nó làm cảm động rồi sao?” Lư Ngọc Trân hờ hững nói: “Nó ăn không ngồi rồi ở nhà ta tận hai năm, mua một căn nhà cho chúng ta là việc nó nên làm! Con đừng cảm thấy mình nợ nần gì nó cả!”

“Cái thằng nhãi này biết tính toán ra phết đấy nhỉ, biết mình kiếm chác được tiền tài từ con nên muốn mượn hoa kính Phật, lấy lòng con. Con gái à, con nhất định đừng nghĩ rằng cái thằng Lâm Tinh Vũ có lòng tốt mua nhà cho gia đình ta ở.”

Lư Ngọc Trân nhìn Trương Uyển Du, nghiêm mặt nói: “Nó đang tự trải đường cho chính nó thôi, e rằng đến khi việc kiếm lợi ở công ty gặp vấn đề gì, dễ đẩy con ra mặt bảo vệ nó.”

Trương Minh Viễn suy ngẫm nói: “Thằng nhóc Lâm Tinh Vũ này rất được việc đấy chứ. Chỉ cho nó làm chức trợ lý nhỏ mà nó cũng làm được chuyện, cũng coi như một nhân tài.”

“Nhân tài cái gì? Rời khỏi Uyển Du nhà chúng ta xem, nó chẳng là cái thá gì hết, lại phải quay về bày sạp bán xiên nướng thôi.” Lư Ngọc Trân tự đắc nói.

“Con gái à, đừng mải miết cắm đầu thiết kế tác phẩm nữa, con cũng phải đi phát triển mối quan hệ xã hội của mình chứ.” Lư Ngọc Trân rành mạch nói: “Con nhìn xem, đến cả trợ lý của con còn biết kiếm chác và kết bạn khắp nơi thì một người làm tổng giám như con tại sao lại không phát huy tiềm lực bản thân chứ. Không sao đâu, cũng phải nhớ đánh tiếng với thằng Lâm Tinh Vũ, kêu nó thu liễm chút, ít nhất ở trước mặt con phải ngoan ngoãn.”

Trương Uyển Du cạn lời, toàn những lời đâu đâu vậy chứ?

Ba mẹ có thể không biết rõ, nhưng trong lòng cô rất rõ ràng, bản thân Lâm Tinh Vũ tích lũy được không ít tài sản.

“Được rồi, lần này chuyển nhà mới xong, trang trí nội thất với đồ đạc xong xuôi, chúng ta tổ chức tiệc rượu đi, mời bạn bè thân thích đến uống ly rượu mừng! Phải chúc mừng chứ!” Lư Ngọc Trân phấn khởi nói.

“Không sai, nhà chúng ta đúng là lâu lắm chưa tổ chức chuyện mừng rồi.” Trương Minh Viễn gật đầu tán thành.

. . .

Mấy ngày liền, hai vị trưởng bối nhà Trương Uyển Du bận rộn với chuyện sắp đặt căn nhà mới, rồi mời thêm bạn bè và họ hàng, tổ chức một bữa tiệc rượu ở khách sạn Thủy Nguyên ngay gần đó.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 96


CHƯƠNG 96

Trong bữa tiệc, Lâm Tinh Vũ chỉ tham gia cho có mặt, tuỳ tiện uống bừa vài ly rồi quay về nhà.

Bất kể là họ hàng bên phía Lư Ngọc Trân hay bạn bè thân thích bên phía Trương Minh Viễn, anh chẳng quen biết một ai cả.

Vả lại, hai vị trưởng bối này hình như cũng thích để anh tham gia tiệc rượu.

Lâm Tinh Vũ quyết định ở luôn trong nhà, tự ngồi thiền dưỡng tính Bíp!

Anh ngồi ở nhà được chừng nửa tiếng thì điện thoại chợt reo lên.

Thẩm Tam gọi đến.

“Lâm gia, chuyện mà trước kia ngài dặn tôi. Hôm nay Tôn Kiên đã liên lạc với tôi rồi.” Ở đầu dây bên kia, Thẩm Tam cung kính nói.

Lâm Tinh Vũ hỏi: “Tôn Kiên nói thế nào?”

“Tôn Kiên hỏi tôi tại sao vẫn chưa phái người ra tay với Lâm gia, tôi nói với cậu ta là chưa rảnh hơi làm mấy chuyện vặt này, từ chối cậu ta rồi.” Thẩm Tam nghiêm túc đáp.

“Cậu ta nói là sẽ trả thêm tiền để tôi làm việc này, còn đòi gặp mặt trực tiếp nói chuyện cùng tôi.” Thẩm Tam chậm rãi nói: “Lâm gia, có cần hẹn cậu ta ra để dạy cho cậu ta một trận không?”

“Không cần đâu.” Lâm Tinh Vũ điềm nhiên nói: “Làm như thế không có ý nghĩa gì. Gốc gác của Tôn Kiên ở nhà họ Tôn, nếu muốn trị anh ta thì phải trực tiếp chặt đứt ngọn nguồn của anh ta.”

“Lâm gia, ý của ngài là. . . ? Muốn san bằng nhà họ Tôn luôn à?” Thẩm Tam dè dặt hỏi dò, trong lòng vẫn cảm thấy không thể tin nổi.

Đến tận bây giờ ông ta vẫn chưa rõ thế lực sau lưng Lâm Tinh Vũ là như thế nào.

Nhưng ông ta biết rõ nhà họ Tôn ở thành phố Thanh Vân này, thế lực cực kỳ khủng khiếp, thế gia trăm năm!

Giống như Thẩm Tam gia ở Nam Thành ông ta, ngồi vững trên chiếc ghế hàng đầu ở Nam Thành, tuyệt đối có thể “vật chết” một gia tộc hạng hai như nhà họ Trương, thậm chí có thể giẫm nát cả một gia tộc hạng hai.

Nhưng nếu cố tình đối đầu với gia tộc hàng đầu như nhà họ Tôn ở thành phố Thành Vân, thì là Thẩm Tam tự chuốc lấy cái chết rồi.

Thành phố Thanh Vân có ba gia tộc hạng một, nhà họ Tôn, nhà họ Chu và nhà họ Vương, gốc rễ ăn sâu cắm chặt phát triển sum sê khắp các phương diện của thành phố Thanh Vân, thế lực thâm hậu, hơn nữa người bước ra từ các gia tộc này đều là gương mặt anh tài trong mọi ngành nghề, nắm giữ nguồn tài nguyên khổng lồ, nguồn lực rất kinh khủng.

Nếu như Lâm Tinh Vũ đến cả nhà họ Tôn cũng có thể tuỳ tiện giẫm bừa một cái là san phẳng được, vậy thì ông ta đã ôm được cái đùi vàng rồi!

“Ông cứ đợi sự sắp xếp của tôi.” Lâm Tinh Vũ nhàn nhạt nói.

“Vâng, Lâm gia!” Thẩm Tam cung kính nói.

Sau khi cúp máy, Lâm Tinh Vũ ấn ấn huyệt thái dương.

Ha, Tôn Kiên quả nhiên vẫn chưa chịu chết tâm, còn định tìm người đối phó với mình?

Lâm Tinh Vũ ngẫm nghĩ rồi gọi một cuộc điện thoại cho Ngô Dương, bảo Ngô Dương tổng hợp một bản tài liệu chi tiết về nhà họ Tôn ở thành phố Thanh Vân rồi đem qua cho mình một bản.

Kính coong.

Lâm Tinh Vũ vừa cúp máy thì chuông cửa reo lên, Trương Uyển Du và hai ông bà đã về đến nhà.

Mặt Trương Minh Viễn hơi đỏ, rất là vui, chắc chắn đã uống không ít rượu trong bữa tiệc.

“Ha ha, hôm nay cuối cùng tôi cũng được vẻ vang một phen rồi! Lão đại lão tam không tới, còn nhà chị hai với anh tư đích thân đến chúc mừng, những điều này đều nhờ Uyển Du nhà ta có tiền đồ đấy!” Trương Minh Viễn cười nói.
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 97


CHƯƠNG 97

“Chứ còn gì nữa, bây giờ chỉ cần là người lăn lộn trong giới đá quý, có ai không biết đến Uyển Du nhà ta chứ?” Lư Ngọc Trân kiêu ngạo nói.

Đang nói chuyện thì Trương Minh Viễn lảo đảo đi về phòng, nằm xuống nghỉ ngơi.

“Uyển Du à, chuyện hôm nay cô hai con nói với con, con phải chuẩn bị cho kỹ càng đấy.” Lư Ngọc Trân nghiêm túc nói với con gái: “Cô hai của con rất xem trọng con, nghe lời cổ, không sai được đâu.”

“Con biết rồi.” Thần sắc Trương Uyển Du bất lực, dường như không quá tình nguyện.

Lâm Tinh Vũ khẽ nhíu mày, ngờ vực hỏi: “Uyển Du, chuyện bên phía cô hai của em là sao thế?”

Anh cũng biết cô hai này của Uyển Du, tên là Trương Lệ, có thể tính là một nữ cường, cũng khá thành công trong lứa thế hệ trước của nhà họ Trương, nhưng người này đã ra riêng và tự lập từ lâu, không ở lại tập đoàn đá quý Trương thị, cho nên rất ít khi gặp mặt.

Khi ông cụ nhà họ Trương chưa qua đời, Trương Lệ đã rời khỏi tập đoàn đá quý Trương thị, tự lập nghiệp trong giới sưu tầm đồ cổ mà mình yêu thích, sau vài năm lăn lộn, hiện tại trong giới chơi cổ vật ở thành phố Thanh Vân này, cũng là một nhân vật khá có tiếng tăm.

So với nhà lão đại Trương Di Hòa và nhà lão tam Trương Đức Hải, thì thế lực và tiền tài không hề kém cạnh.

“Lâm Tinh Vũ, không phải chuyện của cậu thì đừng hỏi nhiều.” Lư Ngọc Trân xị mặt nói, dường như cũng không muốn cho Lâm Tinh Vũ biết.

Lâm Tinh Vũ khẽ nhíu mày, nhìn về phía Uyển Du.

Trương Uyển Du cũng nhìn về phía Lâm Tinh Vũ, suy nghĩ rồi hỏi: “Lâm Tinh Vũ, anh có hiểu biết về sưu tầm đồ cổ không?”

Cô nhớ lần trước khi sửa bản thảo Thế Giới Chi Vương, Lâm Tinh Vũ nói về thiết kế đá quý rất có đầu có đuôi, trình độ rất cao.

“Biết chút chút.” Lâm Tinh Vũ nói.

Lúc nhỏ theo chân sư phụ, trong lĩnh vực sưu tầm đồ cổ này, coi như cũng hiểu biết rõ ngọn ngành.

Trương Uyển Du ngẫm nghĩ rồi nghiêm túc nói: “Vậy, Lâm Tinh Vũ, hai hôm nữa anh cùng tôi tham gia một hội giao lưu của giới đồ cổ đi.”

“Lâm Tinh Vũ thì biết cái quái gì về đồ cổ? Con định dẫn nó theo?” Sắc mặt Lư Ngọc Trân ngưng trọng, vội vàng can ngăn: “Con đang tính làm cho cô của con thêm rắc rối đấy à? Cô hai của con cho con một cơ hội cực kỳ lớn, con đừng để thằng Lâm Tinh Vũ này gây rối thêm.”

“Phải biết rằng, ở nhà họ Trương chúng ta, ba với cô hai con cũng khá hòa hợp, con đừng để mối quan hệ này đứt đoạn đấy.”

“Cơ hội lớn gì chứ. Haiz, không phải là cô hai muốn giới thiệu mấy anh công tử thế gia gì sao, phiền lắm.” Trương Uyển Du bất lực nói.

“Ai ya! Con gái ngu ngốc, sao con lại nói chuyện này trước mặt Lâm Tinh Vũ chứ.” Lư Ngọc Trân tức giận giậm giậm chân: “Con nói với nó những thứ này làm gì? Nó chắc chắn sẽ làm hỏng chuyện của con.”

“Trong lòng Lâm Tinh Vũ chắc chắn còn muốn theo con ăn ngon mặc đẹp, cả đời ăn bám! Con có biết không vậy?”

“Làm hỏng gì chứ, mẹ, như vậy không tốt, mẹ có biết không?” Trương Uyển Du có chút bất lực nói.

“Có gì không tốt chứ?” Lư Ngọc Trân nghiêm mặt nói: “Lẽ nào con đã coi Lâm Tinh Vũ là chồng mình rồi? Nó chỉ là một món đồ trang trí, là một trò cười, hai đứa không có tình cảm, cũng không ngủ chung với nhau. Hơn nữa, cả cái thành phố Thanh Vân này có thế gia nào không biết chuyện này chứ? Lâm Tinh Vũ chính là một thằng ở rể vô dụng phế vật, con vẫn là một đại khuê nữ còn trong sạch!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 98


CHƯƠNG 98

“Có cô hai và dượng hai bảo lãnh, cộng thêm danh tiếng của con trên giới đá quý, còn ai dám nói xấu sau lưng con sao?” Lư Ngọc Trân không thèm để ý nói.

“Haiz. . .” Trương Uyển Du khẽ thở dài, không nói gì.

Lư Ngọc Trân biểu cảm nghiêm túc nói: “Uyển Du, chuyện này con phải nghe mẹ và ba con. Đi theo cô hai, cổ sẽ giúp con sắp xếp mọi thứ.”

“Cô hai con có lòng giúp nhà chúng ta một tay, đây là cơ hội rất tốt, con nhất định phải nắm lấy.” Lư Ngọc Trân khuyên bảo hết nước hết cái: “Uyển Du, con nhìn xem thế hệ trước của nhà họ Trương chúng ta đi, ngoài ba con ra, ai mà không phải là người có máu mặt ở thành phố Thanh Vân này chứ? Bây giờ con khó khăn lắm mới có chút thành tựu, cô hai có ý muốn giúp con mai mối, giúp đỡ con, gia đình chúng ta ra ngoài cũng xứng với danh hiệu người của Trương gia ở thành phố Thanh Vân đó.”

“Con cũng không nghĩ xem, Uyển Du con được trọng dụng trong tập đoàn, cổ đông hội đồng quản trị đều xem trọng con, tác phẩm thiết kế lần trước lại phá kỉ lục, bán được với giá trên trời 300 tỷ, trở thành nhà thiết kế nổi tiếng trong giới trang sức ở thành phố Thanh Vân.” Lữ Ngọc Trân chầm chậm nói: “Lâm Tinh Vũ chẳng qua chỉ là đồ kiếp nhược vô dụng thôi? Có thể xứng với con sao?”

Trương Uyển Du trầm mặc không nói gì.

Lữ Ngọc Trân lại nhìn Lâm Tinh Vũ với ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị nói: “Lâm Tinh Vũ, tôi cũng nói thẳng cho cậu biết. Cô hai của Uyển Du làm mối cho nó, giới thiệu cho nó đều là gia đình có năng lực, có tiền có quyền, có gia thế có bối cảnh, tùy ý giới thiệu một người nào đó thôi, có ai không hơn cậu chứ?”

“Làm người phải biết mình là ai. Cậu cũng đừng nói là tôi bắt nạt cậu, chỉ cần đến lúc ấy Uyển Du thích ai, cậu ngoan ngoãn phối hợp, đồng ý ly hôn là được.” Lư Ngọc Trân nghiêm mặt nói: “Lâm Tinh Vũ à, cậu cũng phải biết ơn đền đáp chứ! Uyển Du để cho cậu làm trợ lý, đưa cậu từ một thằng bán hàng rong đến giờ mặc cả người đồ vest phẳng phiu, ở tập đoàn Trương Thị chúng ta cũng là ăn nên làm ra, kiếm được tiền rồi, còn có nhiều quan hệ. Nhà chúng tôi cũng không bạc đãi cậu đúng không? Nói báo ơn cũng không quá đáng chứ?”

“Cậu có chút lương tâm, thì đừng có ngăn căn Uyển Du nhà chúng tôi theo đuổi hạnh phúc của đời mình. Hai người hoàn toàn không ở cùng một đẳng cấp.”

“Đương nhiên, nếu cậu ngoan ngoãn nghe lời, cho dù có li hôn, tôi cũng sẽ bảo Uyển Du giữ cậu ở lại tập đoàn Trương Thị, sắp xếp cho cậu một vị trí tốt, cậu cũng có thể tiếp tục kiếm nhiều tiền, như vậy không tệ chứ? Tôi làm như vậy, cũng là tốt cho cậu rồi đúng không?” Lư Huệ Nhã chậm rãi nói, bộ dạng trông rất công bằng.

Trong lòng Lâm Tinh Vũ lắc đầu, cười mà không nói.

Quen biết mẹ Trương Uyển Du đã hai năm, anh rất rõ con người này.

Chỉ nhận tiền, không nhận người, vô cùng hám của, hơn nữa còn cực kỳ thích quyền lực, còn háo thắng thích thể diện. Chỉ cần có một chút cơ hội để trèo lên, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Rất rõ ràng, lần này cô hai Uyển Du chủ động đối tốt với nhà Uyển Du, đó chính là cơ hội để gia nhập vào giới thượng lưu của thành phố Thanh Vân, Lư Ngọc Trân lập tức bám cành leo lên, muốn ôm đùi người ta, theo cái cành này, tiện thể cho gia đình mình gia nhập vào giới thượng lưu luôn.

Cũng đúng thôi, danh tiếng của Uyển Du bây giờ khác rồi, hoàn toàn có tiềm năng phát triển. Nếu không thì tại sao trước đây cô hai của Uyển Du không chủ động tốt với họ, mà lại đợi đến lúc này?

“Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Chuyện của con con tự biết rõ, mẹ bây giờ hành xử như thời phong kiến cổ lỗ sỉ vậy đó.” Trương Uyển Du không tình nguyện mà nói.

Lư Ngọc Trân nói: “Mẹ cũng đâu nói là chỉ định hôn sự cho con đâu, con cứ coi như đi xem mắt là được rồi, lần này theo cô hai con tham gia hội giao lưu của giới sưu tầm, đây thật ra là buổi gặp gỡ của những người giàu có, con nhìn trúng ai thì bảo cô hai con giúp.”

Nói đến đây, Lư Ngọc Trân lạnh lùng nhìn Lâm Tinh Vũ một cái nói: “Tôi làm như vậy cũng là để cậu chuẩn bị trước. Nếu cậu nhất quyết muốn theo Uyển Du tham gia hội giao lưu thì cũng được, coi như là mở mang tầm mắt, đồng thời, cậu cũng nhìn những người trong giới giàu có đó để tự hiểu trong lòng rằng mình với họ cách biệt như thế nào!”

Lâm Tinh Vũ không nói gì, lặng lẽ đi về phòng, yên lặng ngồi thiền.

“Hừ! Còn dám bày ra cái vẻ mặt đó cho tôi xem.” Lư Ngọc Trân hừ lạnh một tiếng, nhìn cửa phòng Lâm Tinh Vũ: “Sơm muộn gì cũng đá cậu ra khỏi cái nhà này thôi!”
 
Chàng Rể Quyền Quý
Chương 99


CHƯƠNG 99

“Mẹ, mẹ đừng suốt ngày mắng anh ấy, Lâm Tinh Vũ ở nhà cũng đã làm không ít việc.” Trương Uyển Du suy nghĩ nói: “Lần trước Lâm Tinh Vũ bỏ tiền ra nhờ người làm việc, lại còn bỏ tiền mua xe, lần này mua nhà cũng ra tiền. Con cảm thấy không thể lấy không không của người ta được, mẹ cũng phải biểu hiện chút gì đó với người ta chứ.”

“Lần trước nhà bác ba không phải đã đưa tới 3 tỷ vì để dẹp yên chuyện kia sao? Con cảm thấy, số tiền này lấy ra 1 tỷ rưỡi đưa cho Lâm Tinh Vũ đi.” Trương Uyển Du nghiêm mặt nói: “Con chuẩn bị thêm chút tiền nữa, trả tiền anh ấy mua xe và nhờ người làm việc, tất cả đều trả lại anh ấy. Còn về căn nhà, con sẽ coi thương lượng với anh ấy thêm.”

“Con gái con ngốc à?” Vừa nói đến tiền, sắc mặt Lư Ngọc Trân liền trở nên vô cùng không vui: “Đấy đều là việc mà nó cần làm? Con thật sự cho rằng đó là ý tốt của nó hả? Không phải đã sớm nói với con rồi sao, những thứ này nó đều dựa vào con mới có được, nó hiếu kính với nhà chúng ta, đó là đạo lý hiển nhiên!”

“Còn nữa, 3 tỷ này là tiền dưỡng lão của mẹ và ba con, đem gửi rồi.” Sắc mặt Lư Ngọc Trân không hài lòng nói: “Ai cũng không được lấy. Con đừng có mà ngốc nữa, lại còn định đưa tiền cho nó, nó đúng là ăn bám ăn đến quen rồi!”

Trương Uyển Du cạn lời, cũng trở về phòng mình, xem ra phải tự mình nghĩ cách trả lại số tiền kia cho Lâm Tinh Vũ rồi.

….… Sáng sớm ngày hôm sau Trương Uyển Du đã cùng Lâm Tinh Vũ ra ngoài.

Ngũ Chính sớm đã đỗ xe tại cửa khu chung cư Thuỷ Nguyên Hoa Uyển.

Hai người lên xe, Ngũ Chính khởi động xe, lái đến trung tâm thành phố.

Ngồi ở ghế sau, Lâm Tinh Vũ nhắm mắt dưỡng thần, sắc mặt Trương Uyển Du có chút không tốt.

“Lâm Tinh Vũ, tính cách mẹ tôi là như vậy đó, lời bà ấy nói anh đừng để trong lòng.” Trương Uyển Du nghiêm túc nói.

“Lần này anh mới giúp gia đình mua nhà, mẹ tôi lại trách mắng anh như vậy, trong lòng anh chắc chắn có oán hận đúng không?” Trương Uyển Du có chút ngại ngùng hỏi.

“Không có.” Lâm Tinh Vũ từ từ mở mắt ra, điềm nhiên nói, anh vẫn chưa đến mức so đo với mẹ Uyển Du nhiều như vậy.

Trương Uyển Du nghiêm túc hỏi: “Lần trước tiền anh nhờ người ta làm việc, cả tiền mua xe, bây giờ tôi sẽ chuyển cho anh. Nhưng lần này anh mua nhà tiêu hết 6 tỷ, tôi hiện tại không có nhiều tiền như vậy, tôi thấy, anh vẫn nên chuyển tên chủ sở hữu thành mình đi.”

“Với anh mà em còn phải tính toán như vậy sao?” Lâm Tinh Vũ cười nói.

“Trong hai năm anh ở rể nhà họ Trương, em đã phải chịu đựng rất nhiều oan ức và dị nghị không đáng có. Hiện tại mấy thứ này cũng là việc anh nên làm thôi.” Lâm Tinh Vũ nói.

“Chuyện gì ra chuyện đó.” Trương Uyển Du nghiêm mặt nói: “Ai kiếm tiền cũng không dễ dàng, vả lại tôi cũng chưa từng hy vọng sẽ sống dựa vào ai đó.”

Lâm Tinh Vũ nghĩ ngợi một chút, nói: “Bây giờ sự nghiệp của em đang trên đà phát triển, rất nhiều chỗ cần dùng đến tiền. Tiền phải dùng đúng chỗ mới phát huy được tác dụng tốt nhất, đợi đến khi em kiếm được nhiều rồi, lúc đấy trả lại anh cũng không muộn.”

“Vẫn là câu nói ấy, anh làm việc với em, sự nghiệp của em càng lớn, lợi ích anh có cũng càng nhiều.”

Trương Uyển Du ra vẻ ngờ vực nhìn Lâm Tinh Vũ một cái, nói: “Vậy, tiền mua nhà là tiền riêng của anh sao? Hay anh thật sự bòn rút tiền của công ty?”

Lâm Tinh Vũ cười nói: “Cứ coi như anh có chút bí quyết riêng đi. Yên tâm đi, tiền đó là do anh kiếm đàng hoàng.”

Trương Uyển Du không nói gì nữa, trong lòng nghĩ chắc chắn Lâm Tinh Vũ ở bên ngoài có làm ăn riêng, nhưng cô và Lâm Tinh Vũ trước nay đều không hỏi đối phương về kinh tế và các mối quan hệ, vì vậy cũng không truy hỏi gì thêm.

Lúc hai người nói chuyện, Ngũ Chính đã lái xe đến khu trung tâm phồn hoa của Bắc Thành, rẽ vào một con phố mang nét cổ xưa rồi dừng xe lại.

Con phố mang phong cách cổ xưa, nhìn rất có khí phái, đỗ ở hai bên đường đều là xe sang.

Xung quanh cũng toàn là những tòa nhà cao mấy chục tầng, con phố cổ này nằm sừng sững ngay chính giữa, làm cho nó trở nên rất có khí tượng.

Đây là con phố đồ cổ rất nổi tiếng của thành phố Thanh Vân.

Hai người xuống xe, đi vào sâu bên trong con phố đồ cổ.

Trong con phố này, ở hai bên đều là những cửa tiệm được trang trí rất khí phái, mang phong vị cổ xưa, cả con phố không có lấy một người bán hàng rong, đem lai cảm giác vừa sạch sẽ vừa cách điệu.

Những cửa hàng ở đây, bao gồm đá quý ngọc thạch, tranh thư pháp, đồ gốm, đồ cổ, có thể nói là cái gì cần có thì sẽ có.

Lâm Tinh Vũ cũng biết, con phố này không phải những chợ sưu tầm có thể so bì được.

Đặc biệt là nằm tại khu vực phồn hoa tấc đất tấc vàng này, để mở được một cửa hàng cần rất nhiều tiền vốn và mạng lưới quan hệ.

Gần như đứng sau mỗi cửa tiệm đều là những ông chủ giàu có.

Vả lại danh tiếng của khu phố đồ cổ Bắc Thành này cực kỳ tốt, là khu phố chuyên về đồ cổ của thành phố Thanh Vân, những người chơi trong giới đồ cổ của thành phố Thanh Vân đều thích đến đây.

Lâm Tinh Vũ và Trương Uyển Du đi một hồi, đến dưới một cửa hiệu ba tầng, đây là một cửa hàng lớn mang phong cách cổ xưa, dùng gỗ lim và ngói đỏ trang trí, trước cửa còn có hai cô gái xinh đẹp mặc sườn xám đón tiếp.

Bảng hiệu với nền đen chữ vàng, Minh Bảo Hiên.

Lâm Tinh Vũ chú ý thấy bên cạnh Minh Bảo Hiên cũng đỗ rất nhiều chiếc xe sang, rất bắt mắt, rõ ràng đến đây đều là khách quý.

“Uyển Du, cháu đến rồi à? Cô đang chuẩn bị gọi điện cho cháu.”

Lúc này, từ xa truyền đến một giọng nữ rất từ tính.

Chỉ thấy ở phía không xa, trên chiếc xe thương vụ có một đôi nam nữ trung niên bước xuống.

Đôi nam nữ trung niên này ăn bận phi phàm, người đàn ông thân thể vạm vỡ, nhìn rất có khí chất, giống như một người đàn ông thành đạt.

Người phụ nữ trung niên trang điểm cũng rất cách điệu, váy đen dài trang trọng, trên mặt là nét quyến rũ thùy mị, trên tay đeo một chiếc vòng hạt đá quý màu vàng óng.

“Cô hai, dượng hai.” Trương Uyển Du rất lễ phép chào hỏi.

Đây là lần đầu tiên Lâm Tinh Vũ gặp vợ chồng cô hai của Trương Uyển Du, vì không quen biết nên cũng không nói gì.

Có điều trước đây anh cũng có tìm hiểu qua, dượng hai của Uyển Du tên là Vương Hiến, trong giới thế gia của thành phố Thanh Vân cũng được coi là nhân vật có danh tiếng, bối cảnh không bình thường, là người có quyền lực của nhà họ Vương, gia tộc số một tại thành phố Thanh Vân.

Vương Hiến là một chuyên gia trong ngành đồ cổ, cũng được coi là một vị lão làng trong giới đồ cổ, hơn nữa tham gia rất nhiều lĩnh vực khác nhau, năng lực không nhỏ.

Hơn một năm trước lúc ông cụ Trương mới qua đời, Lâm Tinh Vũ có nghe nói qua, khi cô hai của Uyển Du tranh chấp di sản với lão đại Trương Di Hòa, vậy mà lại yêu cầu nắm giữ cổ phiếu của tập đoàn Trương Thị, nếu không thì phải đưa bà ta một khoản tiền mặt.

Là người con gái đã lấy chồng nhiều năm lại về nhà mẹ đẻ đòi chia gia sản, loại chuyện chả có đạo lý gì. Vương Hiến đích thân ra mặt, vậy mà thực sự đã ép được Trương Di Hòa và Trương Đức Hải cúi đầu, ra một khoản tiền lớn cho Trương Lệ, từ đó có thể thấy, năng lực của người này trong thành phố Thanh Vân rất lớn.

“Uyển Du, mấy năm không gặp, cháu càng ngày càng xinh đẹp hơn rồi.” Vương Hiến nhàn nhạt cười một cái.
 
Back
Top Bottom