Ngôn Tình Chàng Rể Quân Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Quân Vương
Chương 220: Chương 220


Vị Lai lầy ra một khối vuông nhỏ chỉ tầm hai centimet, vừa đi vừa về xoay máy lần, khối vuông nhỏ như là điện thoại gấp, được thành một cái máy tính bảng mỏng dính.

Trên màn hình có thể trông thấy tất cả mọi chuyện xảy ra trong nhà hàng Tân Khải.

Vị Lai có thói quen, mỗi khi đến đâu đều sẽ gắn thiết bị giám sát.

Bây giờ, trên máy tính bảng hiện ra chính là camera trong trong nhà hàng Tân Khải.

Mọi người nhìn máy tính bảng, lập tức thấy thủ lĩnh Ấn Sát chống gậy đang đi vào khách sạn.

Giờ phút này, người của Ấn Sát còn không biết hành tung của mình đã hoàn toàn bị người ta nắm giữ, bọn họ chia ra tiến vào nhà hàng Tân Khải, sau đó tụ tập tại trước phòng riêng 5.

9
“Theo tình báo, còn mấy người không liên quan đang bên cạnh mục tiêu nhiệm vụ, có ra tay không ạ.


Thủ lĩnh Ấn Sát nhìn phòng riêng trước mặt, hai tay nắm lấy cây gậy chống đầu rồng, hờ hững nói: “Giết hết!”
Đám người Ản Sát gật đầu, trên mặt bọn họ mang theo sát ý lạnh lẽo, đi đến trước cửa phòng rồi đẩy nó ra.

Cửa phòng riêng mở ra.

Những người đang ngồi ở bên trong đều nở nụ cười nhìn ra trước cửa.

Người của Ản Sát ngay lập tức vọt vào bên trong, bọn họ đều là sát thủ có kinh nghiệm phong phú, đều là tinh anh, đã quyết định giết hết tất cả những người liên quan đến mục tiêu nhiệm vụ, vậy thì sẽ không hề do dự.

Xông vào bên trong phòng, người của Ản Sát không tạo ra tiếng động dư thừa nào, trong mắt của bọn họ chỉ có mục tiêu, bọn hắn khát máu liềm láp bờ môi, người trong phòng trong mắt bọn họ, lập tức sắp biến thành thi thể đến nơi.

“Ai ở bên trên?” Bạch Trì lắc nhẹ rượu đỏ trong ly, rõ ràng sát thủ đã vọt vào bên trong rồi mà anh vẫn không hề gấp gáp.

Dưới tòa nhà khách sạn Tân Khải.

Trương Thác cùng Lâm Ngữ Lam cũng đang xếp hàng bước ra khỏi cửa khách sạn.

“Ông xã, sao anh lại có nhiều bạn bè nước ngoài như vậy?” Lâm Ngữ Lam hiều kỳ hỏi.

Trương Thác gãi đầu: “Trước đây anh sống không cố định, chạy đến khắp nơi trên thế giới, nên đã quen nhau.


“Hừm!” Lâm Ngữ Lam bĩu môi, cô chìm vào bể tình, cũng chưa từng gặp qua dáng vẻ của nữ vương băng sơn đó trước đây, ngược lại còn giống như một cô bé chưa trưởng thành nữa: “Anh nói thử xem, Khương Nhi và Lilith trông đều xinh đẹp như thế, anh đã từng động lòng chưa?”
Trương Thác loạng choạng, đưa tay ngoắc chiếc mũi cao thẳng đứng của Lâm Ngữ Lam: “Bà xã, em nghĩ cái gì đấy.


Lâm Ngữ Lam ngoẹo đầu đi, không nhìn Trương Thác, trong lòng tự lẫm bẩm một mình, ôi chao, mình đây là làm sao vậy, làm cái gì mà lại suy nghĩ những chuyện vớ vẫn này chứ?
Trương Thác mỉm cười, dáng vẻ ghen tuông của người phụ nữ này, thật là đáng yêu, hai người họ bước vào trong một cái siêu thị, mua rượu Nhị Oa Đầu (*) mà Tóc Đỏ vừa mới đề nghị.

(*) một loại rượu trắng có mùi thơm nhẹ được làm từ lúa miền, giá thành rẻ nên rất phổ biến trong nhà hàng Tân Khải.

Тhách thá.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 221: Chương 221


Tóc đỏ khẽ nở một nụ cười, sau đó đôi mắt ngưng đọng lại nhìn tên cầm đầu Ăn Sát: “Nói đi, ai kêu các người đến, mục tiêu của các người là ai?”
Tên cầm đầu Ăn Sát chậm chạp bò dậy từ trên đất, hít một hơi thật sâu: “Xin lỗi, tôi không thể nói được.


Tóc đỏ sớm đã lường trước được hắn ta sẽ có câu trả lời này, anh tiếp tục nói: “Tôi cho anh cơ hội 3 tiếng đếm, tôi đếm 3 số, hoặc là nói cho tôi biết đáp án, hoặc là xóa tên Ấn Sát, nhớ lấy, tôi không hề nói đùa.


Tóc đỏ nói xong, thì rót rượu vang vào trong chiếc ly rỗng của mình: “Một.



Sắc mặt của tên cầm đầu Ản Sát liên tục biến đổi.

Xóa tên một tổ chức ở thế giới ngầm, không chỉ đại diện cho việc phải giết hết tất cả những người trong tổ chức, bao gồm cả hậu nhân của bọn họ, những mầm non chưa trưởng thành đó, bao gồm cả những người có quan hệ với Ấn Sát, đều phải chịu liên lụy.

Có thể nói, một khi bị xóa tên, thì đồng nghĩa với việc, thế giới ngầm cũng sẽ không bao giờ nghe được bất cứ tin tức gì về Ấn Sát nữa, thậm chí là hai chữ này cũng sẽ không có người nhắc đến, điều này đối với thủ lĩnh của một tổ chức mà nói, còn kinh khủng hơn cả việc giết anh ta, tổ chức được lưu truyền kế thừa bao nhiêu năm nay lại bị hủy hoại trong tay chính mình, cho dù là xuống dưới cửu tuyền, thì tổ tiên cũng sẽ không tha thứ cho mình.

Tóc đỏ cằm ly rượu vang lên, nhẹ nhàng đong đưa: “Hai.


“Đại nhân, cậu không có quyền xóa tên Ản Sát, đảo Quang Minh có quy tắc, xóa tên một tổ chức loại 2, bắt buộc phải có 5 vị Vương trở lên cùng nhau biểu quyết mới được!” Tên cầm đầu Ấn Sát buộc phải giống lên sự can đảm.

Feinberg, lấy ra một tắm thẻ màu đen, bên trong đó một chiếc nhẫn màu vàng óng, được anh ấy khảm lên trên tắm thẻ với mức thấu chỉ có thể là vô hạn.

Bạch Trì, lấy ra một chiếc nhẫn màu đen.

Liên tiếp năm chiếc nhẫn vòng đuôi không cùng màu xuất hiện trước mắt tên cầm đầu Ấn Sát, điều này khiến cho sắc mặt của hắn hoàn toàn thay đổi, khó coi giống như tờ giấy vàng.

Hắn ta nhìn 6 người đang ngồi trên bàn trước mặt mình, cảm thấy bản thân giống như đang nằm mơ vậy.

Đây là…những người sở hữu 6 chiếc Nhẫn Vương của đảo Quang Minh! Những người mà mình đưa người đến định giết hại, là những người sở hữu 6 chiếc Nhẫn Vương!
Sự khủng khiếp của 6 người này, tuy là tên cầm đầu Ấn Sát chưa từng được tận mắt chứng kiến, nhưng theo lời đồn, thì biết được một ít chuyện, Lục Đại Vương Giả, có thể tùy ý lật đỗ được cả một đất nước nhỏ, nếu như bằng lòng, Lục Đại Vương Giả thậm chí còn có thể dấy lên một cuộc đại chiến thế giới, bọn họ không chỉ khủng khiếp về thực lực của bản thân mình, mà thế lực phía sau, càng to lớn hơn nữa.

Có làm thế nào thì tên cầm đầu Ản Sát cũng không thể ngờ được, hắn ta chỉ cho rằng lần này là một mục tiêu nhiệm vụ bình thường thôi, nhưng không ngờ lại chọc giận đến Lục Đại Vương Giả!
Ngồi cùng với Lục Đại Vương Giả, cùng ăn cơm chung, chuyện trò vui vẻ, vậy mục tiêu lần này, là có thân phận gì đây!
Chẳng trách!
Chẳng trách tổ chức Ám Dạ cũng thất bại!
Chẳng trách Thứ Mai để lại hơn 10 người ở đây, có sự tồn tại của Lục Đại Vương Giả, trên thế giới này ngoại trừ người sở hữu Thánh Nhẫn ra, thì ai dám nói rằng, có thể hoàn thành được nhiệm vụ lần này.

Đây là một nhiệm vụ tất chết!
Tên cầm đầu Ản Sát, lúc này cũng không biết nên hình dung tâm trạng của bản thân thế nào.

“Sao nào, muốn tôi đếm ra con số cuối cùng sao?” Tóc đỏ lên tiếng hỏi lại lần nữa.

Tên cầm đầu Ản Sát chằm chậm lắc đầu: “Đại nhân, tôi bằng lòng nói ra.


“Nói đi.


“Là Đại nhân Chessia, ủy thác cho chúng tôi, ám sát một cô gái tên là Lâm Ngữ Lam…”.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 222: Chương 222


Ba từ “Chessia” này vừa phát ra, 6 người đang ngồi trên bàn, đồng thời đối mắt nhìn lẫn nhau, chìm vào trầm mặc.

Chessia Mê Hoặc, người sở hữu Nhẫn Vương Ngũ Sắc đảo Quang Minh…
Khi Trương Thác quay lại với hai chai rượu Nhị Oa Đầu đang xách trong tay, trong phòng bao thuê đã trở lại như: bình thường, người của Ấn Sát tựa như chưa từng xuất hiện bao giờ vậy, Lâm Ngữ Lam tuyệt đối sẽ không ngờ được rằng, trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà cô mua rượu ở dưới tòa nhà, đã xảy ra nhiều chuyện như thế.

Mấy người Bạch Trì cũng không thể hiện ra bên ngoài là có gì khác thường, vẫn uống rượu ăn uống vui vẻ như lúc ban đầu.

Những người này, phải nói là thần kinh của họ quá nhạy bén, chỉ cần có một chút biến động nhỏ thôi, bọn họ đều có thể nhận ra được, nếu như nói thần kinh họ không tinh tế,thì một giây trước còn xảy ra chuyện giết người, thì một giây sau đó lại giống như không có gì xảy ra vậy, muốn làm cái gì thì làm cái đó, nói thế này đi, biết rõ là một tiếng sau sẽ phải liều mạng, nhưng bọn họ vẫn có thể chuyên tâm chuẩn bị cho một bữa cơm, sau khi ăn cơm xong, thì lại đi liều mạng tiếp.

Trong bữa tiệc mọi người vẫn cười nói vui vẻ như lúc ban đầu.

“Chắc các người không biết đâu nhỉ, lão đại anh ấy bây giờ đã cai thuốc rồi đó! Nói là chị dâu không cho hút!”
Bạch Trì nheo mắt cười.

Ôi mẹ ơi, không phải chứ? Trước đây lão đại mỗi ngày phải hút tận hai gói thuốc lận đấy, có thể cai được sao?”
Tóc đỏ mở to đôi mắt, dáng vẻ không cách nào tin được.

Nguyệt Thần lắc đầu: “Ôi, người đàn ông đáng sợ, thuốc mà cũng có thể cai được, thì còn cái gì là không làm được nữa chứ.


Mọi người nhìn lên gương mặt với dáng vẻ đầu ngọt ngào hạnh phúc đó của Trương Thác, không khỏi liên tưởng đến một câu nói.

Đàn ông chinh phục thế giới, đàn bà chỉnh phục đàn ông.

Sau khi người của Ấn Sát rời khỏi khách sạn Tân Khải, thì họ bắt đầu cuộc bỏ chạy toán loạn.

Một chiếc xe van không có bảng hiệu đậu trong một con hẻm nhỏ, người cầm đầu Ấn Sát cầm quải trượng đầu rồng, vừa định lên xe liền nghe thấy phía sau vang lên có âm thanh u ám.

“Đi đâu vậy?”
Giọng nói này, như thể truyền tới từ dưới 9 tầng địa ngục, khiến anh ta cảm thấy một cơn lạnh buốt thầu xương.

Tên cầm đầu Ấn lo Sát chậm rãi quay người lại, khi nhìn thấy bóng dáng đeo mặt nạ quỷ, tay cầm dao sắc bén đó, khuôn mặt anh ta như tro tàn.

Đối phương nhấc dao lên, vung lưỡi dao trong tay, chém về phía đầu của tên cầm đầu Ấn Sát.

Lưỡi kiếm sắc bén dần dần nở ra trong con ngươi của tên cầm đầu Ản Sát, trong khoảnh khắc đó, tên cầm đầu Ân Sát nhớ lại một câu mà anh ta đã nghe trước đây.

Hành giả địa ngục có ở khắp nơi!
Chu Tử Du đưa chồng đến bên ngoài phòng bao Ngũ Điều Cửu của khách sạn Tân Khải, nghe thấy tiếng trò chuyện và tiếng cười phát ra từ phòng bao, khuôn mặt Chu Tử Du đầy bắt mãn.

“Chồng à, họ đang ngồi ở đây.

Người họ Lâm của nhà Lâm Thị đó mời họ ăn tối, vừa rồi còn giúp tên tiểu tử đó làm nhục em.

Anh phải báo thù cho em!”
“Lâm thị?” Trên mặt chồng của Chu Tử Du lộ vẻ khinh thường: “Chỉ là một cơ sở kinh doanh nhỏ ở vùng hẻo lánh thôi, có thể trái mệnh trời sao? Đi, đi gặp mặt bọn họ đi!”
Chồng của Chu Tử Du đầy cửa phòng bao ra.

Khoảnh khắc anh ta bước vào cửa, những người bên trong cánh cửa đều vô thức đổ dồn ánh mắt vào anh ta.

Khi Lâm Ngữ Lam nhìn thấy Chu Tử Du đứng ở cửa, sắc mặt đột nhiên thay đổi, cô đứng dậy nói: “Chị Chu, có chuyện gì không?”
Hôm nay là lần đầu tiên Lâm Ngữ Lam mời bạn của Trương Thác đi ăn, cô không muốn gây ra chuyện khó chịu.

“Cũng không có gì, chỉ là đi qua tới xem xem thôi.

” Lúc nói chuyện, khuôn mặt Chu Tử Du đầy kiêu ngạo: “Đúng rồi, giới thiệu với cô một chút, đây là chồng tôi, Phó Đình, chủ tịch hội đồng quản trị của công ty TNHH kinh doanh An Thị Phổ Anh.

”.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 223: Chương 223


Thần sắc Phó Đình kiêu ngạo, sau khi quét ánh mắt một vòng trong phòng bao, lưu luyến lâu hơn trên người 3 cô gái Nguyệt Thần, Vị Lai, Lâm Ngữ Lam.
Dù Chu Tử Du cũng là một mỹ nhân nhưng phong cách của cô ta lại kém hơn hẳn so với 3 người phụ nữ trong phòng bao.
Sau khi Chu Tử Du nói xong, lại nói với Phó Đình: “Chồng, đây là Lâm Ngữ Lam, chủ tịch tập đoàn Lâm thị.”
“Tập đoàn Lâm thị, tôi biết rồi.” Phó Đình gật đầu: “Tôi nhớ một hai năm trước, người của Lâm thị đến tìm tôi để bàn chuyện hợp tác, bị tôi từ chối.

Dù sao cũng chỉ là một công ty nhỏ thôi, cử một đại diện tới cũng quá thiếu chân thành, phải không?”
Câu nói này của Phó Đình bao hàm mấy ý, trước tiên là không để Lâm thị vào mắt, chế nhạo Lâm thị là một công ty nhỏ, đồng thời nêu bật địa vị của chính mình.
Sắc mặt Lâm Ngữ Lam thay đổi, nói: “Chị Chu, nếu chị và người yêu của chị đến đây uống rượu, tôi hoan nghênh, nếu còn có việc khác, xin lỗi, hôm nay ở đây còn có bạn quan trọng.

Chúng ta có thể bàn lại vào ngày khác.”
“Ngày khác? Ngày khác có ý nghĩa gì? Nhìn đám người này, mặc như đám não tàn, không theo trào lưu sao?” Ánh mắt Chu Tử Du dừng trên người Tóc Đỏ, che miệng cười.
“bai”
Lâm Ngữ Lam đập bàn một cái tát, hành động này khiến mấy người Bạch Trì đều bị dọa.
“Chu Tử Du, cô quá đáng rồi đó!” Lâm Ngữ Lam tức giận trừng mắt với Chu Tử Du.
Bạch Trì co rụt đầu lại, xông tới Feinberg bên cạnh, thấp giọng nói: “Không phải nói chứ, lúc chị dâu bực lên cũng khá là uy nghiêm đó nha.”
“Điều đó là cần thiết.” Feinberg nhỏ giọng đáp: “Sau này chị dâu lên đảo, lấy uy thế này ra, những tướng quân, nguyên thủ gì đó còn không run lẫy bẩy sao?”
Chu Tử Du hờ hững nhìn Lâm Ngữ Lam: “Làm sao? Tôi nói sai à? Lâm Ngữ Lam, khẩu vị hiện tại của cô cũng thật là càng ngày càng buồn nôn.

Nói thật, néu người khác nói tôi quen biết cô, tôi còn cảm thấy mất mặt.

Cùng những người không theo trào lưu này ngồi chung một bàn, nghĩ thôi đã cảm thấy cả người khó chịu rồi.”
Khi Chu Tử Du nói, cố tình rùng mình một cái.

“Chu Tử Du, tốt hơn cô nên nói chuyện tôn trọng một chút!” Lâm Ngữ Lam cắn chặt hàm răng trắng bạc, trong mắt đầy lửa giận.

“Nếu không thì sao?” Phó Đình cười khẽ: “Cô — một tập đoàn Lâm thị, nghe nói gần đây nhận được một vài đơn hàng lớn.

Thế thì sao? Tính đâu ra đấy thì cũng chỉ là tài sản 10 tỷ.

Với một doanh nghiệp nhỏ như vậy, có thể lật trời không?”
Vẻ mặt Phó Đình đầy khinh thường, anh ta phát hiện, sau khi chế nhạo Lâm Ngữ Lam xong, hai mỹ nữ khác với phong cách hoàn toàn khác trong phòng bao đều nhìn anh ta, điều này khiến trong lòng anh ta rất hài lòng, thậm chí còn nghĩ tới, nếu tối nay có thể đưa hai người đẹp này lên giường thì sảng khoái biết bao?
Phó Đình đang dương dương tự đắc, không biết rằng Vị Lai và Nguyệt Thần lúc này nhìn anh ta như thể nhìn kẻ não tàn.
Nói đến tài sản với người phụ nữ của lão đại? Thực khâm phục lòng dũng cảm của anh ta, hỏi Feinberg xem, liệu lão tử như anh ấy có dám làm chuyện này không!
Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Ngữ Lam có chút ảm đạm, sắc mặt rất xấu: “Phó tiên sinh, Lâm Thị của tôi tuy nhỏ, nhưng không phải ai cũng bắt nạt được!”
“Bắt nạt? Tôi đã bắt nạt cô rồi à? Tôi chỉ đang nói một sự thật thôi!” Phó Đình khoanh tay trước ngực, anh ta lại quét ánh mắt nhìn những người trong phòng bao một lần nữa.
“Ài, thật khó tưởng tượng.

Những ngày không có tiền sẽ thế nào? Nếu ngày nào cũng trà thô cơm đạm bạc, tôi thà chết chứ không sống như vậy, hahaha.”
Với một tràng cười sảng khoái, Phó Đình rời khỏi phòng bao.
Chu Tử Du cười nhẹ với Lâm Ngữ Lam: “Thực xin lỗi nhé Lâm tổng, chồng tôi là người như thế, ăn nói bộc trực thẳng thắn, nhưng những gì anh ấy nói đều là sự thật đúng không? Doanh nghiệp nhỏ như Lâm thị các cô còn thực sự không được chồng tôi để vào mắt.

Còn những kẻ theo style đầu xù quần áo hằm hố không theo xu thế này, hãy nhìn dáng vẻ từng người, thật là khiến người khác buồn nôn.”
Chu Tử Du phát ra một tiếng cười khúc khích, đi theo sau chồng cô ta rời khỏi phòng bao..
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 224: Chương 224


Lâm Ngữ Lam đứng ở trong phòng bao, tức đến nỗi tim đập nhanh hơn, hôm nay là lần đầu tiên cô gặp bạn của Trương Thác, lại xảy ra chuyện như này! Trong lúc nóng giận, trong lòng cô cũng cảm thấy áy náy.

Vợ, đừng tức giận nữa, mau ngồi xuống đi.

” Trương Thác nhìn bộ dạng cả người phát run của Lâm Ngữ Lam, liền an ủi một tiếng.

Còn về lời nói của Chu Tử Du và Phó Đình, họ hoàn toàn không để trong lòng, chỉ cảm thấy đây là hai tên hề, đang làm trò đùa ở đây.

Lâm Ngữ Lam hít một hơi thật sâu cười xin lỗi với Bạch Trì và những người khác: “Thực sự xin lỗi, tôi…”
“Chị dâu! Chị đừng nói những lời như vậy, chị xin lỗi chúng tôi chính là tát vào mặt chúng tôi, nào, nào, uống một chén trước, uống một chén là chuyện gì cũng không sao.

” Bạch trì nâng chén rượu.

Phần sau của bữa cơm, mặc dù mọi người đều cố gắng hết sức để điều chỉnh bầu không khí, nhưng chuyện xảy ra vừa rồi thật sự khiến Lâm Ngữ Lam không vui nồi, dù sao cô cũng là chủ, cũng rất coi trọng bữa tối hôm nay, xảy ra chuyện thế này, thật khó loại bỏ khỏi lòng.

Mọi người đều nhìn thấy bộ dạng không hứng thú của Lâm Ngữ Lam.

Tóc đỏ ra hiệu với Feinberg, Feinberg gật đầu, bước ra khỏi phòng bao, gọi một cuộc điện thoại.

Đến cuối bữa ăn, Trương Thác cũng đề nghị, mọi người đều rời đi, gặp mặt nhau một ngày khác.

Lâm Ngữ Lam xin lỗi một lần nữa.

Rời khỏi khách sạn, Lâm Ngữ Lam đi bên cạnh Trương Thác, đầu cúi thấp xuống, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra sự xấu hỗ: “Ông xã, em thực xin lỗi về chuyện hôm nay.


“Nói gì vậy?” Trương Thác nhìn người phụ nữ bên cạnh mình, chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Ngữ Lam.

Động tác nắm tay này khiến cơ thể Lâm Ngữ Lam run lên, cô ngắng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh cũng đang nhìn mình, trên mặt mang theo ý cười.

“Ông xã, anh thật sự không trách em sao?” Lâm Ngữ Lam cần thận hỏi.

Trương Thác nhìn Lâm Ngữ Lam bằng ánh mắt kỳ lạ: “Trách em? Tại sao lại trách em chứ, hôm nay mọi người đều ăn uống, trò chuyện rất vui vẻ, anh còn muốn cám ơn em thay họ, em không biết đâu, vừa nãy tên nhóc Bạch Trì còn hâm mộ anh khi anh tìm được một người vợ tốt như này đấy.


Lời khen thẳng thừng của Trương Thác làm cho khuôn mặt Lâm Ngữ Lam đỏ bừng lên, cô nhanh chóng quay đầu lại, đưa chân lên, chậm rãi tiến lên một bước: “Ông xã, Bạch Trì nói anh bỏ hút thuốc vì em, bọn họ cũng không dám tin.


“Ha ha.

” Trương Thác cười cười: “Có gì mà không tin chứ, vì em thì đừng nói đến bỏ hút thuốc, ngay cả bất cứ chuyện gì anh cũng làm cho em.


Lâm Ngữ Lam đang từ từ đi về phía trước liền dừng lại, cô xoay người đứng đối diện với Trương Thác, bàn tay nhỏ bé của cô được Trương Thác nắm lấy, nắm ngược lại bàn tay to của Trương Thác, cô nhẹ nhàng nhón chân lên, đặt lên má Trương Thác một nụ hôn như chuồn chuồn lướt, sau đó buông tay Trương Thác ra xoay người bước về phía trước.

Nụ hôn này khiến Trương Thác phải mất vài giây mới phản ứng lại được, anh sờ lên má mình, vẫn còn lưu lại hương thơm của cô.

Nhìn thấy cô gái đã đi xa, trong lòng Trương Thác đầy sự vui sướng, cũng nhanh chóng chạy theo.

Ở phía bên kia, sau khi Chu Tử Du và chồng cô ta Phó Đình ăn uống no say liền bước ra khỏi khách sạn.

Lúc dùng bữa, trong đầu Phó Đình đều nghĩ đến hai cô gái xinh đẹp ngồi trong ghế lô của Trương Thác, có thể nói mỗi một người đều cực kỳ xinh đẹp.

Mặc dù những người đẹp mà Phó Đình đã chơi trước kia cũng không ít, nhưng loại cực phẩm khiến tim anh ta ngứa ngáy như này thì anh ta chưa bao giờ gặp.

Chu Tử Du mới uống được ba ly rượu thì mặt đã đỏ lên, cô ta ôm lấy cánh tay Phó Đình, ánh mắt dịu dàng, nũng nịu nói: “Ông xã, chúng ta mau đi tìm chỗ nghỉ ngơi đi, người ta sắp đợi không được rồi.


Phó Đình nhìn dáng vẻ nũng nịu của Chu Tử Du mà nuốt nước miếng, mặc dù người phụ nữ này không thể so sánh với hai cô gái xinh đẹp kia về ngoại hình và dáng người, nhưng về phương diện đó cô ta lại cực kỳ giỏi.

Phó Đình ôm lấy Chu Tử Du, cũng không tìm nữa, trực tiếp quay trở lại khách sạn Tân Khải để đặt một căn phòng lớn.

“Ò! Đây không phải là ông chủ Phó sao!” Một người phụ nữ xinh đẹp mặc đồ trắng đi đến đối diện anh ta, nhìn Phó Đình với vẻ ngạc nhiên.

Phó Đình vừa nhìn thấy người phụ nữ này, tim anh ta liền đập nhanh, đây chẳng phải là cực phẩm mà anh ta vừa nhìn thấy trong ghé lô sao, nhìn cô ấy như vậy chắc là đặc biệt đợi mình đây?
Phó Đình mỉm cười hài lòng, cái chiêu này của mình lần nào cũng trúng, tuỳ tiện để lộ tài sản gia đình ra, những người phụ nữ này đều chủ động tặng tới cửa, nhìn dáng người cao ráo xinh đẹp, khuôn mặt hoàn mỹ của Vị Lai, Phó Đình nuốt nước miếng.

“Sao thế người đẹp, tìm tôi có chuyện gì?” Phó Đình làm ra vẻ hỏi, “Không có gì không có gù.

” Vị Lai xua xua tay:
“Chỉ là tình cờ gặp mà thôi.

”.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 225: Chương 225


Phó Đình cười lạnh trong lòng, thủ đoạn này rồi anh ta đã gặp quá nhiều rồi, cái gì mà tình cờ gặp, buỏi tối chắc phải giả vờ đi nhầm cửa đúng không?
Phó Đình cố ý không để ý đến Vị Lai, đi đến quảy lễ tân của khách sạn, lấy thẻ ngân hàng ra: “Đặt một phòng tổng thống.”
Sau khi nói đặt phòng tổng thống xong, Phó Đình đặc biệt quan sát Vị Lai, phát hiện ra người phụ nữ này cũng đang nhìn mình, anh ta càng tin rằng tối nay người phụ nữ xinh đẹp này sẽ chủ động leo lên giường của mình, mình còn có thể chơi trò cosplay, quá tuyệt!
Lễ tân của khách sạn lấy chiếc thẻ mà Phó Đình đưa quẹt hai lần, sau đó đưa lại cho Phó Đình với vẻ xin lỗi nói: “Xin lỗi ngài, thẻ của ngài đã bị khoá rồi.”
“Bị khoá?” Phó Đình cau mày, sau đó lấy ra một thẻ khác: “Quẹt cái này đi.”
*Xin lỗi ngài, cái này cũng bị khoá rồi.”
“Không thẻ thế được!” Phó Đình ngạc nhiên, hai thẻ này của anh ta có hạn mức thấu chi rất lớn, là thẻ có ràng buộc với công ty, làm sao có thể bị khoá được?
Anh lấy thẻ tiết kiệm ra: “Vậy thì quẹt cái này đi.”
Hai chiếc thẻ đầu tiên đều là tiền của công ty, nhưng chiếc thẻ bây giờ là tiền của chính anh ta.

Cô gái ở quầy lễ tân khách sạn mỉm cười và nhận lấy thẻ ngân hàng, một phút sau, cô ấy nói lại: “Xin lỗi ngài, thẻ này không đủ số dư.”
“Không đủ số dư!” Giọng Phó Đình lập tức tăng lên quãng tám, anh ta vô thức liếc nhìn và phát hiện ra cô gái xinh đẹp mặc bộ đồ màu trắng đang cười nhìn anh ta, khiến khuôn mặt anh ta có chút không nén được tức giận liền lớn tiếng hỏi lễ tân khách sạn: “Sao có thể thế được, sao thẻ của tôi lại không đủ số dư chứ!”
Lễ tân khách sạn nở một nụ cười chuyên nghiệp: “Thưa ngài, vấn đề này của ngài, tôi cũng muốn có câu trả lời.”
“Không thể nào!” Phó Đình xua tay: “Quẹt lại! Tuyệt đối không thể.”
Lễ tân khách sạn quẹt thẻ máy lần, đều vẫn hiển thị không đủ số dư.
Chu Tử Du ôm lấy cánh tay của Phó Đình, nũng nịu nói: “Ông xã, chuyện gì đang xảy ra vậy, người ta không chờ được đâu”
“Quẹt lại!” Phó Đình lại nói với lễ tân khách sạn.
“Haizz, đừng thử nữa!” Vị Lai đứng bên cạnh cười một tiếng: “Ông chủ Phó, thẻ tín dụng của anh đều bị khoá hết rồi, trong thẻ của mình mà cũng không có tiền.”
“Cô có ý gì!” Phó Đình cau mày.
“Không có ý gì, chính là Feinberg đã thu mua lại công ty của các anh rồi, bây giờ công ty này là của tôi, và cách đây năm phút, tôi đã bán tất cả cổ phiếu của công ty và quyên góp tiền cho khu vực miền núi rồi, thẻ tín dụng của công ty mà anh giữ đương nhiên bị khoá, về phần số tiền trong thẻ của anh.” Đôi mắt to Vị Lai đảo đi đảo lại: “Trước khi Feinberg thu mua công ty của các anh, anh ấy đã dùng cách chèn ép cổ phiếu, tiền của anh, tất cả đều mất sạch!”
“Mắt sạch? Cô đang đùa tôi à?” Phó Đình nhìn chằm chằm Vị Lai, hiển nhiên không tin lời cô nói.
Yên tâm đi, cô ấy không đùa anh đâu.” Feinberg từ bên cạnh bước ra: “Công ty TNHH Thương mại Phổ Anh của An thị có giá trị thị trường là 13,67 tỷ và giá trị cổ phiếu là 9,3 tỷ, tôi đã phá ra mười sáu tỷ, tất cả cỗ phiếu của công ty các cậu đều bị giảm xuống mức giá thấp nhất, khi đó cậu với tư cách là một cổ đông, tiền trong thẻ của cậu đương nhiên biến mất, đúng rồi, mười sáu tỷ trong mắt tôi bịt mắt đi thì không tính, nhưng công ty thương mại Phổ Anh, dường như là tất cả đối với cậu rồi.”
Feinberg vừa nói, vừa lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt.
Nhìn chiếc đồng hồ trên tay Feinberg, phản ứng đầu tiên của Phó Đình là nó là đồ giả!
Sau khi một người có một số tiền nhất định, thì sẽ có những sở thích khác, mà sở thích của Phó Đình chính là thích đồng hồ, nhìn chiếc đồng hồ mà Feinberg lấy ra, anh ta đúng lúc biết được, anh ta sẽ không mua nổi chiếc đồng hồ này.
Feinberg dường như đã nhìn ra suy nghĩ của Phó Đình: “Đừng lo, đây là sự thật.

Có ảnh của người mua trên trang web chính thức.

Anh có thể vào xem ngay.

Chiếc Henry Graves Supercomplication này, mẫu bình thường có giá hai nghìn bốn trăm vạn đô la rồi, bao gồm lịch vạn niên, chuông Westminster, thời gian mặt trời mọc và lặn cũng như các biểu đồ thiên thể, bao gồm cả bầu trời đêm mà Graves chủ ngân hàng của thế kỷ XX có thể nhìn lên tại nhà ở New York của mình.

Đây là một phiên bản giới hạn tùy chỉnh cho tôi.

Giá là một trăm bảy mươi triệu đô la Mỹ.
Tôi sẽ không nói cho anh biết các chức năng bên trong nữa.

Những người thuộc tầng lớp của anh sẽ không thể dùng nỗi chiếc đồng hồ này.”
Feinberg đang nói được một nửa chặng đường thì tay cầm chiếc đồng hồ thả lòng.

Chiếc đồng hồ trị giá một trăm bảy mươi triệu đô la Mỹ rơi xuống đất, sau đó bị Feinberg đạp nát.
“Bây giờ tôi không muốn chiếc đồng hồ này nữa.

Không cần nghi ngờ.

Hành động này của tôi là đang khoe khoang sự giàu có của mình trước mặt anh thôi.

Trong mắt tôi, một trăm bảy mươi triệu đô la Mỹ không khác gì một xu.”.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 226: Chương 226


Đúng lúc này, điện thoại di động của Phó Đình đổ chuông, đó là cuộc gọi của bố anh ta, Phó Đình trả lời điện thoại, câu nói đầu tiên của người bên kia khiến khuôn mặt Phó Đình trở nên khó coi.
“Con trai, ở nhà xảy ra chuyện, bên ngoài nói con chọc tức một nhân vật lớn.

Cổ phiếu của công ty bị chèn ép.

Tất cả cổ phiếu đều bị mua lại và quyên góp.

Công ty phá sản.
Trong năm phút trôi qua, điện thoại của ba bị ngân hàng gọi liên tục, vừa lúc báo tin cho con, tìm chỗ trốn đi, món nợ này, kiếp này chúng ta không trả hết được.”
Phó Đình sắc mặt đờ đẫn, điện thoại tự nhiên rơi xuống đất, màn hình vỡ tan tành.

Nếu nói những gì Feinberg nói vừa rồi khiến Phó Đình nghi ngờ, thì cú điện thoại này khiến Phó Đình không cách nào không tin gia đình anh ta thật sự phá sản, bởi vì những người trước mặt này, tất cả đều ăn mặc đặc biệt kỳ lạ khác người.
“Chồng ơi, có chuyện gì vậy?” Chu Tử Du có chút say nên không nhận ra chuyện gì đang xảy ra: “Mau đặt phòng đi chồng ơi.”

“Tránh ra” Phó Đình đẩy Chu Tử Du ra, lúc này lửa giận của anh ta đều trút hết vào người Chu Tử Du, nếu người phụ nữ này không nhờ vả anh ta thì sao có thể xảy ra chuyện như vậy hôm nay! Là cô ta! Cô ta đã hại cả đời anh ta.

Chu Tử Du đang có chút say liền trở nên tỉnh táo vì động tác của Phó Đình: “Chồng à, có chuyện gì vậy?”
Có chuyện gì vậy??” Phó Đình thở hổn hẻn: “Tiện nhân, tôi đánh chết cô!”
Phó Đình giận dữ hét lên, tát vào mặt Chu Tử Du.
Chu Tử Du đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của chồng: “Chồng ơi, rốt cuộc là sao vậy!”
“Là sao?? Cô còn có mặt mũi hỏi tôi là sao vậy à!” Phó Đình đá mạnh vào bụng Chu Tử Du, sau đó đá Chu Tử Du ngã xuống đất: “Nếu không phải tại cô thì ông đây sao lại chọc phải mấy nhân vật lớn kia hả?”
Phó Đình hét vào mặt Chu Tử Du.
“Nếu không phải tại tiện nhân như cô, làm sao tôi có thể gặp phải chuyện như vậy? Đồ đê tiện! Đồ đê tiện!” Phó Đình liên tục vung tay tát vào mặt Chu Tử Du.
Sau vài cái tát, Phó Đình cuối cùng cũng trút được cơn tức giận trong lòng, nỗi căm phẫn lặp đi lặp lại tràn ngập trong lòng, nghĩ đến những gì cha mình vừa nói qua điện thoại, anh ta phải vội vàng trốn đi, anh ta sợ chết khiếp.

Phó Đình không thể chấp nhận sự tương phản này, từ một người thiếu gia biến thành một con chuột chạy qua đường.
Nhìn Feinberg và Vị Lai, Phó Đình khuyu gối quỳ xuống tại chỗ.

“Các vị, xin hãy tha thứ cho tôi, tôi cũng là bị người phụ nữ này mê hoặc!”
“Chậc chậc chậc chậc.” Feinberg lắc đầu: “Tôi nhớ lúc nãy có người nói rằng nếu anh ta mỗi ngày cơm canh đạm bạc, anh ta thà chết.

Tôi thực sự không biết anh ta có làm được không.

Tôi rất muốn xem.”
“Không! Đại gia ơi, tôi sai rồi! Tôi sai rồi!” Giọng Phó Đình như đang khóc, cảm giác như từ thiên đường rơi xuống địa ngục này gần như khiến anh ta tan nát: “Tha lỗi cho tôi một lần, làm ơn, tha cho tôi đi mà!”
“Haha.” Feinberg chế nhạo: “Đến li3m đế giày của tôi đi.”
Phó Đình sững sờ, rồi như thể đã ra quyết định, anh ta quỳ xuống bò về phía Feinberg.
Cút đi!” Khi Phó Đình bò đến trước mặt Feinberg, liền bị Feinberg đá văng ra xa, “Cái loại như anh, xứng được li3m đế giày của tôi sao?”
“Không xứng, không xứng!” Phó Đình liên tục lắc đầu, xua tay tự tát vô mặt: “Tôi xin lỗi, xin lỗi.”
“Ha ha.” Feinberg chế nhạo, sau đó quay người bước ra ngoài.
Vị Lai mỉm cười, đi ra theo.
Đang quỳ gối ở đó, Phó Đình tận mắt chứng kiến Feinberg và Vị Lai bước lên một chiếc Rolls-Royce dài.

Biển số xe năm số liên tiếp khiến gương mặt anh ta đầy sợ hãi..
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 227: Chương 227


Trong xe, Tóc Đỏ dựa vào ghế ngồi nhìn Phó Đình đang quỳ ở sảnh qua cửa sổ, “Cứ tha cho anh ta dễ dàng như vậy?”
“Cứ như vậy đi, lão đại bây giờ ẩn danh giấu họ, chỉ cần trừng phạt một chút là được rồi.” Bạch Trì nói.
Bọn họ nói cái gì mà là trừng phạt một chút, cũng không có chút giả bộ nào.

Nếu như Phó Đình này là người thế giới ngầm, dám xúc phạm chủ nhân của đảo Quang Minh, còn dám xúc phạm Lâm Ngữ Lam, anh ta của bây giờ đã trở thành một xác chết.
Phiên bản dài của Rolls-Royce dần dần biến mắta.
Trương Thác và Lâm Ngữ Lam cũng chầm chậm trở về nhà.
Buổi tối uống rất nhiều rượu, Lâm Ngữ Lam cũng có chút say, trên mặt luôn ửng hồng, rất đáng yêu.
“Chồng ơi, đã nói rồi nha.

Đợi ngày mai em làm xong việc, chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng.” Lâm Ngữ Lam đứng trước cửa phòng ngủ cười với Trương Thác.
“Được.” Trương Thác gật đầu nhìn Lâm Ngữ Lam đi vào phòng ngủ.

“Vợ ơi, cái kia…” Trương Thác nhìn bóng lưng Lâm Ngữ Lam, xoa xoa tay.
“Ừm?”
“Mấy ngày nay càng ngày càng lạnh, ngủ một mình, buổi tối đều giật mình thức dậy.” Trương Thác than thở, bên cạnh có một cái nhiệt kế trong phòng, mặt trên ghi 31 độ C.

Đây tuyệt đối là nhiệt độ mà một người ngủ một mình cũng cảm thấy nóng.
Lâm Ngữ Lam đỏ mặt đóng cửa phòng ngủ một tiếng “bốp”, trong phòng truyền ra giọng phụ nữ: “Anh được lắm, anh còn chưa chính thức theo đuổi em đâu!”
“Theo đuổi?”
Trong ý thức của Trương Thác, hai chữ này chỉ ý nghĩa là đuổi giết kẻ địch, theo đuổi phụ nữ thì nói thật, Trương Thác không có kinh nghiệm.
Trở lại phòng của mình, Trương Thác lấy điện thoại gọi cho Bạch Trì, đầu tiên là hỏi Bạch Trì đã xử lý mọi việc đến đâu rồi, Phó Đình dám vũ nhục Lâm Ngữ Lam, Trương Thác bỏ qua cho anh ta được mới là điều lạ.
“Yên tâm đi lão đại, tên kia đang khóc lóc thảm thiết, ôm đầu hối hận đây.” Bạch Trì hồi đáp.
“Được rồi.” Trương Thác gật đầu: “Đúng rồi, tôi hỏi cậu chuyện này.”
“Chuyện gì thế lão đại”

“Làm thế nào để theo đuổi con gái?”
“Theo đuổi...!con gái?” Giọng Bạch Trì nhuốm vẻ hoang mang.
Cách hai đầu điện thoại nhưng Trương Thác vẫn có thể tưởng tượng được vẻ mặt của tên Bạch Trì bây giờ như: thế nào.
“Bớt nói nhảm, mau nói đi.”
“Lão đại, chẳng nhẽ anh thật sự chưa bao giờ theo đuổi con gái à?”
Trương Thác hỏi lại một câu: “Hỏi vớ vẫn, từng theo đuổi rồi thì tôi còn hỏi cậu làm gì?”
Bạch Trì ngẫm lại thấy cũng đúng, lão đại nhà mình đi đến đâu đều là đối tượng được theo đuổi, trước kia có cô công chúa nào đấy của hoàng gia nước Pháp, với cả cô gái được xưng là tinh linh đọa nhân gian của hoàng gia Thụy Điển, còn thêm các người đẹp muôn hình muôn vẻ từ các gia tộc lớn nữa, đều theo đuổi lão đại hết, cô gái có thể để lão đại phải theo đuổi đúng là chưa từng thấy qua.
Trương Thác thấy Bạch Trì đầu bên kia im lặng mãi, hơi lo lắng nói: “Thằng nhóc cậu đang nghĩ gì thế, mau nói đi!”
Bạch Trì nghẹn nửa ngày mới phun ra được hai chữ: “Vung tiền!”
Trương Thác cách điện thoại giơ ngón tay cái với Bạch Trì, sau đó cúp máy luôn.

Anh đã nhìn ra, thằng nhóc này chẳng biết gì cả.
Cơ mà hai chữ vung tiền này cũng cho Trương Thác một lời nhắc nhở, Trương Thác nhận ra, hình như mình chưa tặng món quà nào cho Lâm Ngữ Lam.
Nghĩ đến đây, Trương Thác lại gọi điện thoại.
Sáng sớm hôm sau, vì không cần đi làm nên Lâm Ngữ Lam không dậy sớm, sắp đến mười giờ cô mới đi ra ngoài, nói với Trương Thác rằng mình muốn ra ngoài có chút việc bận, chờ làm xong sẽ liên lạc với Trương Thác, dặn Trương Thác chuẩn bị rồi hôm nay lên đường luôn..
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 228: Chương 228


Đêm qua trên đường về nhà hai người đã thương lượng xong nên đi chơi thế nào, du lịch tự túc, lái xe đến đâu tính đến đó, nơi nào có phong cảnh tốt thì dừng chân.

Chờ Lâm Ngữ Lam ra ngoài, Trương Thác như một người đàn ông nội chợ mà chuẩn bị dạo một vòng siêu thị để mua chút đồ cần thiết khi đi trên đường.

Trương Thác biết rất rõ phải mua cái gì, bèn đi đến trung tâm thương mại lớn nhất Ngân Châu.

Trương Thác vòng vòng nửa tiếng thì đột nhiên phát hiện, ở lối vào trung tâm thương mại có tiếng ồn ào náo động.

Trương Thác tò mò lại gần, còn chưa kịp thấy chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe tháy tiếng chửi ầm ĩ.

“Tôi cho cô biết, nếu hôm nay còn không trả tiền, cô đừng đi! Chạy xem! Cô thử chạy xem nào!”
“Có phải là coi chúng tôi làm từ thiện không, tiền của chúng tôi mà cô nói không trả thì không trả?”
Âm thanh mắng chửi khiến người vây xem cũng nhao nhao lên tiếng.

“Hày, một cô gái trông xinh đẹp thế này, sao lại nợ tiền không trả chứ?”
“Đúng đấy, con người hiện nay đúng là biết người biết mặt không biết lòng, nghe nói cô gái này nợ người ta mười vạn đấy!”
“Những mười vạn! Nợ kiểu gì thế? Hay là đi vay nặng lãi?”
“Chắc chắn là thé rồi, nếu không thì sao lại nợ nhiều như vậy được? Bị người ta ép trả tiền à? Con người hiện nay đúng là, quá hám giàu, kiếm không được nhiều tiền mà còn muốn tiêu nhiều.


Trương Thác lại gần lơ đãng liếc qua, biến sắc.

Anh nhìn thấy có một cô gái đứng trong đám người đang bị bốn tên cao to ép trong góc, mà cô gái kia chính là Thu Vũ.

Mười vạn? Trả tiền? Chuyện gì đang xảy ra?
Với sự hiểu biết của Trương Thác về Thu Vũ, cô không thể nào đi vay nặng lãi, nói nữa, mười vạn không đến mức Thu Vũ trả không nổi, phần tiền thưởng hai mươi lăm vạn của Lâm thị mới phát được mấy ngày mà?
“Nào, nhường đường một chút!” Trương Thác chen vào trong đám người, đi thẳng đến trước mặt đám to cao:
“Chuyện gì xảy ra?”
Bốn tên to cao nhìn Trương Thác: “Thằng nhóc, không phải chuyện của mày, tránh sang một bên!”
“Không hỏi máy người!” Trương Thác không kiên nhẫn liếc đối phương, xoay người nhìn Thu Vũ: “Cô nhóc, chuyện gì xảy ra thế?”
“Anh… Anh Trương?” Thu Vũ hiển nhiên không ngờ sẽ gặp Trương Thác ở đây, cô cúi thấp đầu, không dám nhìn Trương Thác.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Trương Thác nhíu mày: “Em thật sự nợ tiền của bọn họ?”
Thu Vũ nhẹ nhàng gật đâu, nhẹ giọng đáp: “Vâng.



“Thằng nhóc, đã nói không phải chuyện của mày, còn cản ông đây đòi tiền, có tin ông đánh cả mày không!”
“Người đẹp, muốn chậm hai ngày nữa cũng được, xem dáng người cô cũng không tệ, chơi với các anh đây một tý là được, thế nào?” Một người nhìn Thu Vũ bằng ánh mắt hạ lưu.

“Thằng nhóc, cút đi!” Một người nắm bả vai Trương Thác định đẩy Trương Thác ra.

Trương Thác trở tay nắm cánh tay đối phương, nhẹ nhàng vặn khiến đối phương đau đến thét ầm lên.

“Đau! Đau! Nhẹ thôi, nhẹ thôi!”
Trương Thác hừ lạnh, đẩy đối phương ra: “Đòi tiền thì đòi cho tử tế, còn dám bẩn mồm bản miệng thì tao sẽ xé cái miệng bẩn tưởi của mày! Mười vạn đúng không? Đưa tài khoản đây, tao chuyển luôn!”
Nghe thấy Trương Thác nói sẽ trả tiền, mấy tên to cao liếc nhau bất ngờ.

“Ôi, anh hùng cứu người đẹp hả? Đây, tài khoản này, trả đi.

” Một tên to cao tìm ra một ảnh chụp thẻ ngân hàng trong điện thoại ra, đồng thời lấy ra một tờ phiếu nợ: “Phiếu nợ ngay ở đây, trả tiền thì lấy phiếu nợ đi.



Trương Thác nhìn đồ trên tay tên cao to, hỏi Thu Vũ: “Cô nhóc, là cái này phải không.


“Vâng.

” Giọng Thu Vũ vẫn như muỗi kêu, gật đầu nhẹ.

Thu Vũ xác định xong, Trương Thác không nói hai lời chuyển thẳng mười vạn, đồng thời lấy phiếu nợ từ trong tay tên cao to, xé nát luôn tại chỗ.

Không cần biết vì sao Thu Vũ lại nợ mười vạn mà không trả được, Trương Thác đều có thể vì biểu hiện của Thu Vũ lúc ký hợp đồng mà giúp cô một lần.

Chờ xác nhận là đã nhận được tiền, tên to cao kia gật đầu hài lòng: “Được lắm, nhớ này, hai ngày sau còn mười vạn nữa, thằng nhóc, hi vọng này còn có thể giúp cô ta trả lại!.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 229: Chương 229


Vì một con đàn bà mà tốn hai mươi vạn, chặc chặc, không biết có đáng giá hay không!”
Tên to cao nói xong, dẫn theo người đi mắt.

Trương Thác nhíu lại chặt mày: “Nhóc, cuối cùng thì có chuyện gì xảy ra thế.


Anh quay người nhìn Thu Vũ, phát hiện cô nhóc đã đỏ ngầu mắt, không lên tiếng gì nhưng nước đã chảy xuống không kìm được.

Trương Thác lấy khăn giấy giúp Thu Vũ lau nước mắt: Được rồi, đừng khóc, có chuyện gì thì nói cho anh, làm sao mà em lại nợ nhiều tiền như vậy?”
Thu Vũ đưa tay lau nước mắt, nức nở nói: “Anh Trương! anh Trương! Cám ơn anh! số tiền này…
em… em nhất định sẽ trả anh.



“Trả tiền nói sau, sao em lại nợ tiền? Công ty vừa mới đưa hai mươi lăm vạn tiền thưởng cơ mà?”
Thu Vũ chật vật phun ra hai chữ: “Cha em.


Trong một quán cà phê cách trung tâm thương mại Tổng hợp không xa, hai người Trương Thác và Thu Vũ, mỗi người tự gọi cho mình một tách cà phê rẻ nhát, ngồi đối mặt với nhau trên một chiếc bàn tròn loại nhỏ.

Trương Thác nghe tất cả những chuyện mà Thu Vũ kẻ, lông mày có chút nhíu lên.

Thu Vũ là một người có gia đình đơn thân, cha của cô nghiện cờ bạc thành thói, mẹ cô từ mấy năm trước đã đi theo người ta rồi, máy năm nay, cha của Thu Vũ thua mắt đi căn nhà của gia đình đã không nói rồi, đẳng này còn mượn nợ bên ngoài đến máy trăm nghìn tệ.

Sau khi Thu Vũ nhận được 250.

000 tiền thưởng đến tay, chuyện đầu tiên chính là giúp cha trả món nợ cờ bạc, nhưng 250.

000 tệ so với số tiền mà cha của Thu Vũ nợ mà nói, thì còn xa lắm mới đủ.

Bản thân cha của Thu Vũ đang trong tình trạng nợ nần chồng chất, vậy mà còn lấy việc con gái mình làm việc ở Lâm Thị để làm bảo đảm rồi mượn nợ hơn cả trăm nghìn tệ, người đòi nợ không đòi lại được số tiền đó từ cha của Thu Vũ, thì sẽ đặt mục tiêu lên người Thu Vũ, và cũng đã xảy ra cảnh mà Trương Thác nhìn thấy ngày hôm nay.

Thu Vũ nói với Trương Thác, cô đã trốn những người này rất lâu rồi.

“Anh Trương, thực ra có chuyện này, em vẫn luôn muốn hỏi anh, chỉ là không biết có nên nói hay không thôi.

” Thu Vũ nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ, ngữ khí tỏ ra rất sợ sệt.

“Em nói đi.


“Chính là chiếc xe đó, em muốn bán đi…nhưng đó là món quà của ngài ấy tặng cho em, em không biết có nên bán hay không.

” Có một sự không chắc chắn trong ánh mắt của Thu Vũ.

Trương Thác nghe được lời này, thì thở dài: “Nha đầu, anh thật không biết nên nói thế nào với em nữa, chiếc xe đó đã tặng cho em rồi, thì nó hoàn toàn thuộc về em, em muốn bán muốn tặng cho ai, đều là tự do của em.

Trương Thác lắc đầu, có chút bất lực, nha đầu Thu Vũ này, tâm địa có hơi quá đơn thuần và lương thiện rồi, xã hội như hiện giờ, nếu đổi lại là người khác, đã lấy được chiếc xe gần hai triệu tệ, cái đuôi sớm đã vênh lên trời, hận không thể để cho toàn thế giới đều biết được bản thân có chiếc xe xịn rồi.

“Thế ạ.

” Thu Vũ đặt tách cà phê xuống: “Anh Trương, vậy em định sẽ bán xe, bây giờ em chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi, lái chiếc xe hai triệu tệ, thật sự không hợp chút nào, sau khi bán xe, em cũng có thể trả hết nợ cho cha của em, mở cho ông ấy một cửa hàng nhỏ, ngày tháng sau này cũng sẽ ổn định, nhưng em không biết là nên đi đâu để bán, anh có thể giúp em được không?”
“Được.

” Trương Thác không hề có chút do dự gật đầu.

Anh cũng không nói với Thu Vũ những câu như để anh trả tiền cho em, mỗi người đều có mỗi cách sống riêng, Trương Thác không muốn dùng cách bó thí để giúp đỡ cho Thu Vũ, anh cũng không cho răng Thu Vũ sẽ nhận sự bố thí của mình.

Sau khi nhận được sự câu trả lời chắc chắn của Trương Thác, Thu Vũ tỏ ra rất vui vẻ, sau khi đã đưa ra quyết định này, tất cả mọi khó khăn đều được giải quyết một cách rõ ràng trước mặt Thu Vũ.

Còn về phần phải làm thế nào để có thể bán được chiếc xe, Trương Thác cũng không phải là hiểu quá rõ, anh gọi điện thoại cho Bạch Trì, Bạch Trì rất có hứng thú với xe xịn, bản thân rảnh rỗi không có gì để làm cũng sẽ làm một số thứ trong lĩnh vực này, sau khi Trương Thác nói ra loại xe, Bạch Trì ngỏ lời, rằng anh ấy có thể mua lại chiếc xe này với giá thấp hơn 20% so với giá thị trường.

Đối với một chiếc xe xịn mà nói, thì giá thấp hơn 20% giá trị trường, cũng coi như giá cả rất hợp lý phải chăng rồi.

Suy cho cùng người có thể mua nổi loại xe xịn này, hầu như cũng không để tâm đến một hai trăm nghìn, cái mà bọn họ muốn là thể diện, bọn họ thà bỏ ra thêm một hai trăm nghìn, để mua một chiếc xe mới toang, cũng sẽ không lựa chọn hàng giá rẻ.

Khi biết được chiếc xe của mình có thể bán được một triệu năm trăm nghìn tệ, Thu Vũ tỏ ra cực kỳ vui vẻ, điều này đối với cô mà nói, là một bước lên mây.

.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 230: Chương 230


Thu Vũ đưa Trương Thác, đi đến nơi mà mình sống.

Mãi khi đến nơi Trương Thác mới biết được, nơi mà Thu Vũ sống, hóa ra lại đổ nát như vậy, giống y hệt với khu sống bằng lều mà bản thân sống lúc nhỏ.

Đó là một tòa tháp hoàn toàn bị cô lập, lớp tường của tòa nhà đều đã bị bong tróc, tòa nhà tổng cộng có 6 tầng, lối đi hành lang của tòa nhà rất hẹp, toàn bộ rác thải chất đống ở trước lối đi của hành lang, bốc ra mùi cực kỳ hôi thối.

Trương Thác quan sát thấy những người sống ở đây, trên gương mặt mỗi người đều mang theo sự mệt mỏi, thần sắc vội vã, trên gương mặt thiếu sức sống không lộ ra tia hy vọng gì vì phải bôn ba kiếm sống.

Điều này khiến cho Trương Thác phải thở dài, anh hiểu rất rõ cảm giác như thế này, anh của trước đây cũng là như thế, chuyện mỗi ngày phải nghĩ không phải là kiếm tiền để đi đâu chơi, không phải nghĩ rằng mua quần áo mới gì cả, mà chỉ nghĩ rằng, phải làm sao để có thể ăn một bữa cơm cho no.

Trong tòa nhà dạng tháp có bốn căn phòng đơn, căn phòng mà Thu Vũ ở là căn phòng đơn thứ 3 ở lầu 4.

Lối đi hành lang rất hẹp, thảm trên sàn phủ đầy bụi bặm, vốn không có người quét dọn, cửa phòng của nhà Thu Vũ cũng là loại cửa chống trộm màu xanh lam có lưới cũ kỹ, loại có thể chọc xuyên qua cửa lưới đưa tay vào mở cửa.

Sau khi Thu Vũ mở cửa, thì liền mời Trương Thác vào nhà.

Trương Thác liếc mắt nhìn một cái, nhà của Thu Vũ rất nhỏ, cũng tầm hơn 40 mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách, nội thất trong nhà cũng rất cũ kỹ, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ ngăn nắp.

“Anh Trương, đồ vật có hơi cũ, anh đừng để ý nha.

” Thu Vũ ngại ngùng nói một tiếng.

Trương Thác xua tay, căn nhà thế này, đã nhiều năm vậy rồi anh chưa từng gặp lại, lúc nhỏ bản thân anh và mẹ anh chính là sống trong căn nhà như thế này, chỉ có điều lúc đó, anh và mẹ anh chỉ có mỗi một gian phòng ngủ be bé, thậm chí là muốn dùng nhà vệ sinh cũng phải nhìn sắc mặt của những khách thuê khác.

Chìa khóa xe của Thu Vũ cũng không mang theo bên mình, mà đặt ở trong nhà, chiếc xe đó của cô gần như cũng không biết lái thế nào, đối với điều kiện của Thu Vũ mà nói, thì đổ xăng thôi cũng đã đổ không nỗi rồi.

Thu Vũ chạy vào trong phòng ngủ của mình, tìm tầm hơn 10 phút cũng không tìm thấy chìa khóa xe.

“Kỳ lạ?” Đôi mày lá liễu của cô chau lên, nhìn quanh nhà một lần, thì đột nhiên kêu lên đầy kinh hoảng: “Thôi chết rồi!”
“Sao thế?” Trương Thác nghỉ hoặc.

“Anh Trương, anh đợi em một chút nhé.

” Thu Vũ la lên một tiếng, còn chưa kịp giải thích với Trương Thác, thì cô đã chạy xuống dưới lầu.

Trương Thác đi theo phía sau Thu Vũ, cùng với Thu Vũ đi đến một bãi đậu xe lộ thiên cách tòa nhà dạng tháp này hơn 300 mét.

Trong phút chốc khi Thu Vũ đến bãi đậu xe này, gương mặt nhỏ của cô bỗng trắng bệch, miệng lầm bẩm: “Tiêu rồi…xe…bị cha em lấy đi rồi.


Trương Thác thấy dáng vẻ sắp khóc này của Thu Vũ, liền bước lên an ủi: “Đừng lo, đã xảy ra chuyện gì, nói anh nghe.


“Anh Trương, chiếc xe chắc chắn lại bị cha em lấy đi để cờ bạc nữa rồi, ông ấy trước đây vẫn luôn muốn có được chiếc xe này, nhưng em không cho ông ấy, nếu như bị ông ấy lấy đi, thì tắt cả coi như xong!” Trái tim của Thu Vũ hết sức hoảng loạn, vừa mới nhìn thấy được một tia hy vọng của cuộc sống, thì lại bị phá hủy rồi.

“Được rồi, em trước tiên hết đừng sốt ruột.

” Trương Thác nắm lấy đôi vai của Thu Vũ: “Em có biết, bình thường cha của em hay đến sòng bạc nào chơi không?”
Thu Vũ gật đầu: “Ừm, biết ạ.


“Được, hai người chúng ta qua đó trước, chắc là còn đến kịp đấy.


Trương Thác vẫy tay bắt taxi, khi Thu Vũ lên xe nói ra 3 từ Tuý Tiên Lầu, Trương Thác gần như đã hiểu ra.

Sòng bạc ở tầng cao nhất của Tuý Tiên Lầu là do Chu gia mở, loại sòng bạc này Trương Thác đã từng thấy qua quá nhiều rồi, những con bạc ở trong đó toàn bộ đều là cao thủ, muốn thắng được tiền ở trong sòng bạc này, quả thật là chuyện viễn vông.

Khi chiếc taxi đi đến Tuý Tiên Lầu, hai người Trương Thác và Thu Vũ vừa nhìn thì đã thấy được chiếc xe Maserati đó đậu ở trước cửa Tuý Tiên Lầu.

Mặc dù Thu Vũ biết rằng cha cô ấy đang chơi ở đây, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy đến đây, mọi thứ đều có vẻ xa lạ và sợ sệt.

Trương Thác thì ngược lại, đưa Thu Vũ lên tầng cao nhất của Tiên Vị lầu một cách quen thuộc, bàn đánh bạc sang trọng, người đánh bạc đủ kiểu, cả phòng ồn ào khiến Thu Vũ có chút sợ hãi, chỉ núp sau lưng Trương Thác, cô ấy mới có thể cảm thấy yên tâm.

.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 231: Chương 231


“Nhìn xem, người nào là cha em?”
Ánh mắt Thu Vũ liếc nhìn xung quanh tất cả các bàn chơi bài, sau đó lắc đầu: “Không thấy.”
“Không nhìn thấy à?” Trương Thác kinh ngạc, vừa rồi anh và Thu Vũ đã nhìn thấy chiếc xe đó ở dưới tầng rồi.
*Ở đó!” Thu Vũ đột nhiên kêu lên, vươn tay ra.

Trương Thác nhìn theo hướng ngón tay của Thu Vũ chỉ, nhìn thấy một người đàn ông trung niên với khuôn mặt từng trải, đang ngồi trên một ghế sô pha, trò chuyện gì đó với một người đàn ông trẻ tuổi.
“Mông ca, chúng ta không phải đã nói xong chuyện này rồi sao.

Chiếc xe này anh sẽ thu với giá 200.000 tệ, sao bây giờ chỉ còn 50.000 tệ?” Thu Hoa nói với người thanh niên trước mặt với vẻ nịnh nọt.

Người thanh niên liếc mắt một cái, châm một điều thuốc cho mình, phun nhả khói: “Ông già, chiếc xe này, ông không đưa cho tôi bất cứ thủ tục gì ngoại trừ chiếc xe, dựa vào đâu mà bảo tôi thu mua giá 200.000 tệ? Để tôi nói cho ông hay, năm mươi ngàn là giá nhân từ rồi.

Nếu ông không muốn bán thì thôi, xem ai thích thì mang đi.”
“Mông ca, đừng.” Thu Hoa xoa xoa tay: “Không được, anh có thể tăng thêm được không? Một trăm ngàn cũng được, đợi tôi thu lại gốc, lại cho anh thêm chút khoản có lợi.”
“Mẹ kiếp!” Mông ca trực tiếp búng tàn thuốc trong tay lên người Thu Hoa: “Tôi nói năm vạn là năm vạn, ông già này sao nhiều lời vậy?”
Bị tàn thuốc rơi vào người, Thu Hoa cũng không hề tức giận, vẫn mang nụ cười xu nịnh: “Mông ca, đừng tức giận, chỉ là năm mươi vạn… quả thực hơi ít.”
“Chê ít? Chê ít thì đừng bán nữa!” Mông ca nhìn như thể muốn ăn chắc ông ta vậy.
“Được, vậy không bán nữa, vị đại ca này, đi từ từ, không tiễn.” Trương Thác cùng Thu Vũ từ một bên đi tới.
Giọng nói của Trương Thác ngay lập tức thu hút sự chú ý của hai người đang đàm phán.

Khi Thu Hoa nhìn thấy Thu Vũ, sắc mặt thay đổi, trên mặt đầy vẻ lúng túng, nói: “Tiểu Vũ à, sao con lại tới đây.” “Cha!” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thu Vũ tràn đầy tức giận: “Nếu con không tới, có phải cha thật sự bán xe của con đi không!”
Thu Hoa nói xong, lại cười lấy lòng với Mông ca: “Mông ca, tiểu nha đầu không hiểu chuyện, đừng để bụng.”
“Hừ!” Đôi mắt Mông ca không ngừng nhìn đánh giá trên người Thu Vũ, trong mắt toát ra vẻ chiếm hữu mạnh mẽ: “Ông già, đây là con gái của ông à? Sao lại có một cô con gái xinh đẹp như vậy mà còn giấu đi? Thế này đi, để con gái ông tới nói chuyện với tôi, tôi sẽ thêm 50.000 tệ cho ông.”
Vừa nghe lời này, Thu Hoa vốn đang cười xu nịnh, liên tục xua tay: “Không được đâu Mông ca, thế này là không được, tiểu nha đầu nhà tôi còn nhỏ, năm mươi nghìn thì năm mươi nghìn.”
“Không, chúng ta không bán nữa!” Thu Vũ kéo mạnh cánh tay Thu Hoa, nói nhỏ vào tai Thu Hoa: “Chaa, anh
Trương đã tìm được người mua cho con rồi, có thể bán với giá 1,5 triệu!”
“Cái gì!” Con số này khiến Thu Hoa trợn tròn mắt, trong mắt mang vẻ khó tin!
1,5 triệu! Bản thân ông không nghe nhằm chưa! Mông ca nói chiếc xe này nhiều nhất chỉ có thể đưa ông 200.000 tệ, đấy còn là giá hữu nghị! Giờ lại có thể bán 1,5 triệu?
Khoảng cách này cũng quá lớn rồi!
Mặc dù Thu Hoa nghiện cờ bạc thành tính, lại không hiểu về ô tô, nhưng đầu óc không ngốc, lập tức nhận ra chuyện gì đang xảy ra, ông ta vẫy tay với Mông ca: “Mông ca, thực sự xin lỗi, chiếc xe này là của con gái tôi.

Nếu nó không để tôi bán, tôi thực sự không thể bán được.”.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 232: Chương 232


Mông ca thấy Thu Hoa nói không bán thì không vui ngay tại chỗ, nói thật là anh ta còn tìm được bên mua rồi, hôm nay lấy xe, đổi tay là có một khoản tiền lớn.

Con vịt nấu chín này còn có thể để bay mắt sao?
“Không bán? Ông nói không bán là không bán sao? Lão tử đã đem tiền tới rồi, ông già, mẹ nó, ông giỡn với lão tử à!”
Mông ca hét lên một tiếng.

Thu Hoa vô thức co rụt đầu lại, nặn ra một nụ cười: “Mông ca, chuyện mua bán này không phải là chuyện đôi bên mua bán sao? Bên tôi không bán cũng không được sao?”
“Không!” Mông ca đập tay xuống bàn.

Cùng với động tác này của Mông ca, xung quanh lập tức có hơn một chục thanh niên xã hội vây quanh, tất cả đều nhìn chằm chằm vào hai cha con Thu Hoa không máy thiện cảm.

Thu Hoa nhìn tình hình này, sợ hãi co rút cả người lại, vâng vâng dạ dạ nói: “Mông… Mông ca… chiếc xe này…
chiếc xe này không phải của tôi, nó là… của con gái tôi.


“Vậy để con gái ông ở lại, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy!”

Mông ca nhìn chằm chằm Thu Vũ: “Người đẹp, qua đây, anh nói chuyện với em?”
Trương Thác bước đến trước người Thu Vũ, chặn tầm nhìn của Mông ca, anh mở miệng nói với Mông ca: “Người anh em, anh làm thế này, có phải là hơi không quy củ không?”
“Mẹ mày, lại là thứ gì đây?” Mông ca khó chịu nhìn Trương Thác: “Ở đây, lão tử chính là quy củ chết tiệt đó! Chỗ này không có chuyện của cậu, cút đi cho lão tử!”
“Ha.

” Trương Thác khẽ cười, lắc đầu, con người bây giờ đều kiêu ngạo như thế, anh phát hiện càng là người kém hiểu biết thì càng kiêu ngạo, ngay cả những đại ca có nhiều tay mắt ở sòng bạc Áo Thành, cũng không dám nói rằng bản thân chính là quy tắc.

Thu Hoa kéo tà áo Trương Thác nói khẽ: “Tiểu huynh đệ, cậu không thể chọc vào họ.

Bọn họ liều mạng đánh người đấy!”
Thu Vũ nhìn những người xung quanh mình, cũng vô cùng sợ hãi, cô đã bao giờ nhìn thấy trận diện thế này, những nhân viên cũ trong công ty bắt nạt cô cũng không dám nói, huống chỉ là những người này.

“Anh Trương, chúng ta báo… báo cảnh sát không?”
“Báo cảnh sát? Ai dám?” Mông ca lấy một cây côn từ thắt lưng ra: “Mẹ nhà mày cứ đi hỏi thăm xem, đây là chỗ của nhà họ Chu, cậu gọi cảnh sát?”
Trương Thác cười: “Thế sao? Nhà họ Chu có thể coi thường pháp luật sao?”
Mông ca chửi bới lung tung: “Chết tiệt, nhà họ Chu chúng tôi chính là luật!”
“Anh có thể đại diện cho nhà họ Chu sao?” Trương Thác hỏi.

“Buồn cười, Mông ca ở đây trong thị trấn, cậu hỏi anh ấy liệu có thể đại diện cho gia đình Chu không? Tiểu tử, cậu là cái thá gì?” Một người tiểu đệ của Mông ca nói.

Trương Thác liếc nhìn đám thanh niên xã hội này, hài lòng gật đầu: “Được, có thể làm đại diện là tốt rồi.

Hôm nay nếu Chu Tự không cho tôi một lời giải thích, nhà họ Chu cũng không cần tồn tại.


Nhà họ Chu mấy người thật sự điên rồi! Trương Thác vừa nói xong lập tức tung một cú đá về phía Mông ca.

Cú đá này của Trương Thác khiến Mông ca chưa kịp phản ứng thì đã bị đá bay ngược ra ngoài.

Đám thanh niên lêu lổng xung quanh Trương Thác ai cũng không ngờ Trương Thác vừa nói xong đã ra tay, mãi cho đến khi Mông ca ngã xuống đất và la hét thì họ mới định thần lại.

“Mẹ nó, con mẹ nó còn dám ra tay, gi3t ch3t anh ta!” Đám thanh niên lêu lỗng này hét lớn, cùng nhau lao về phía Trương Thác.

“Tất cả không được nhúc nhích!” Một tiếng quát nhẹ nhàng đột nhiên vang lên.

Đám thanh niên lêu lỗng này định chuẩn bị ra tay thì vừa nghe thấy giọng nói này tất cả đều ngoan ngoãn đứng đó như chuột thấy mèo.

.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 233: Chương 233


Một phụ nữ ba mươi tuổi, dáng người đầy mê hoặc và quyến rũ, bước đi như catwalk tiền về phía họ.

Nhìn thấy người phụ nữ này, đám thanh niên lêu lỗng này đều cúi đầu, kính cẩn gọi một tiếng chị Hoa.

Mông ca cũng nhanh chóng đứng dậy và cúi đầu đứng sang một bên.

Chị Hoa lúc trước đợi ở trong phòng giám sát, khoảnh khắc nhìn thấy Trương Thác từ phòng giám sát, cô vội vàng đi tới đại sảnh, chuẩn bị chào hỏi vị đại nhân vật này, xem có giúp được gì không, chuyện lần trước chị Hoa nhớ rất rõ, đây là một nhân vật đứng đầu chỉ bằng một câu là có thể khiến cậu chủ phải quỳ xuống.

Kết quả là vừa vào đến đại sảnh, chị Hoa đã nhìn thấy cảnh tượng ra tay của Trương Thác, chuyện này khiến trong lòng cô kêu lên nguy rồi, đoán chừng lại có kẻ nào không có mắt tới khiêu khích vị đại nhân vật này này.

“Có chuyện gì vậy?” Chị Hoa hỏi Mông ca.

“Chị Hoa, tên nhóc này…”
“Bốp!”
Mông ca chưa kịp nói xong thì đã bị chị Hoa tát một cái vào mặt!
Hành động của chị Hoa khiến Mông ca và đám thanh niên lêu lỗng này sợ ngây người, họ không hiểu tại sao chị Hoa lại đánh người của mình.

“Anh Trương, tôi xin lỗi, tôi không biết…”
“Được rồi, gọi Chu Tự tới đi.

” Trương Thác không kiên nhẫn xua tay.

Mỗi nơi đều có những quy tắc riêng của nơi đó.

Sòng bạc này của nhà họ Chu quá không tuân thủ quy tắc.

Tôi.

Mặc dù đây chỉ là một nơi nhỏ bé, trong mắt Trương Thác cũng không đáng để nhắc tới, nhưng nói thì không khoa trương chút nào, ở trong một nơi có thế lực hắc đạo này, Trương Thác thì giống như một vị hoàng đề thời xưa vậy, néu đã nhìn thấy thì cần phải quan tâm.

Chị Hoa thấy Trương Thác lười nói chuyện với mình, thì cũng không dám nói thêm nữa, vội vàng gọi điện thoại cho Chu Tự.

“Cậu chủ, anh Trương đã đến rồi, anh ấy nói muốn gặp anh.

” Chị Hoa nói qua điện thoại.

Đám người Mông ca đứng ở bên đều mở to mắt, bọn họ nhận ra lần này họ đá vào cửa sắt rồi, người trước mặt này thật sự quen biết với cậu chủ!
Năm phút sau khi chị Hoa gọi điện thoại, Chu Tự với dáng vẻ đẫm mò hôi lập tức xuất hiện trước mặt Trương Thác, có thể nhìn ra anh ta đến đây rất vội vàng, chỉ sợ khiến Trương Thác đợi nhiều hơn một giây.

Bởi vì Chu Tự biết rất rõ đại nhân vật này chỉ cần một cú điện thoại cũng có thể phá hỏng toàn bộ Chu thị.

Trương Thác nhìn thấy Chu Tự thì liếc mắt một cái và nói: “Quỳ xuống!”
Hai chữ quỳ xuống lọt vào tai anh ta, Chu Tự không dám do dự chút nào, quỳ rạp xuống mặt đất trước mặt nhiều người.

Trong lòng đám người Mông ca giờ phút này đều chấn động, họ vốn tưởng rằng người thanh niên trước mặt này chỉ là quen biết với cậu chủ, nhưng bây giờ xem ra hoàn toàn không phải như vậy!
Chỉ với một câu nói là có thể khiến cậu chủ quỳ gối trước mặt nhiều người như vậy, ngay cả cha của cậu chủ cũng không có khả năng như vậy?
“Anh Trương, không biết tôi đã đắc tội gì với anh?” Chu Tự ra vẻ lấy lòng, cẩn thận hỏi “Người nhà họ Chu mấy người, định ép mua ép bán với tôi sao? Còn định giữ em gái tôi ở đó nữa đúng không?”.

Ngôn Tình Sủng
Trương Thác hỏi.

“Người nhà họ Chu?” Vẻ mặt Chu Tự đầy sự khó hiểu, ở vùng này, người nhà họ Chu chỉ có duy nhất nhà của anh ta.

Chu Tự nhìn về phía chị Hoa, và chị Hoa nhẹ nhàng chỉ vào đám người Mông ca.

Chu Tự bỗng chốc phản ứng lại, chính là đám người có mắt như mù này đắc tội anh Trương.

.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 234: Chương 234


Chu Tự bây giờ không có thời gian để trừng phạt đám người Mông ca, liên tục xua tay, giải thích với Trương Thác: “Anh Trương, anh hiểu lầm rồi, đám người này hoàn toàn không phải là người của nhà họ Chu chúng tôi, chỉ là mấy con chó mà thôi!”
“Chu Tự, cậu đừng có đùa tôi.

” Trương Thác lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Vừa rồi bọn họ nói rõ ràng với tôi là họ có thể đại diện cho nhà họ Chu, bọn họ chính là quy tắc ở đây, cũng là pháp luật ở đây, cho dù cảnh sát có đến thì tôi cũng không thể làm gì họ nhà họ Chu mấy người đúng không? Tôi muốn thử xem nhà họ Chu mấy người rốt cuộc có lợi hại như họ nói không.


Chu Tự nghe vậy thì bị doạ đến mức sắc mặt tái nhợt kinh hãi, không quan tâm đến thể diện hay chuyện khác nữa, liên tục quỷ lạy nhận lỗi với Trương Thác: “Anh Trương, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi! Là tôi dạy dỗ không đúng, tôi xin lỗi!
Tôi xin lỗi! “
“Được rồi.

” Trương Thác xua tay: “Tôi đã đến vùng nhà họ Chu mấy người tổng cộng hai lần, hai lần đều gặp phải loại người này, cậu Chu Tự quản như thế nào tôi không rõ, nhớ đừng để tôi gặp lần thứ ba tôi, nếu không tôi và Chu Tự cậu chắc không nên có giao hảo gì đâu!”
“Nhất định! Nhất định!” Chu Tự đập đầu xuống đất, vang lên tiếng rằm rằm.

Thu Vũ và cha cô là Thu Hoa đứng sau Trương Trương Thác đều nhìn Trương Thác một cách không thể tưởng tượng nỗi, họ tuy không quen biết nhà họ Chu, nhưng cũng biết người có thể mở sòng bạc lớn như vậy nhất định phải có quyền có thế, nhưng loại người này nhìn thấy Trương Thác thì giống như nhìn thấy ông nội vậy, chỉ sợ Trương Thác không hài lòng.

“Đi nào cô nhóc.

” Trương Thác vỗ vai Thu Vũ rồi đưa Thu Vũ bước ra ngoài sòng bạc.

Mãi cho đến khi Trương Thác rời khỏi sòng bạc, Chu Tự mới dám đứng dậy khỏi mặt đất, anh ta đưa mắt nhìn đám người Mông ca.

Lúc này, sắc mặt của đám người Mông ca tái mét, cơ thể sợ hãi bắt giác run lên.

Chu Tự hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Đánh gãy chân tay của đám người này cho tôi, mỗi ngày sắp xếp người chăm sóc một chút, tôi muốn đám người này sống không bằng chết!”
Khi Chu Tự nói đến hai chữ chăm sóc, anh cố ý nâng cao giọng nói lên.

Đám người Mông ca vừa nghe xong, hai chân liền mềm nhữn ngay tại chỗ, quỳ xuống dập đầu cầu xin tha.

“Mấy người thật sự quá ngu ngốc, lũ chó mèo mà dám đại diện cho nhà họ Chu tôi lúc nào vậy? Nhà họ Chu tôi rẻ rúng như vậy sao! Đưa đi hết cho tôi!” Chu Tự xua tay với vẻ đây thù địch.

Trương Thác đưa hai cha con Thu Vũ ra khỏi sòng bạc, không thèm quan tâm đến đám người Mông ca, biết đám người này xong đời rồi, đám người này kiêu ngạo như vậy, còn không coi ai ra gì, ức h**p mọi người, mặc kệ có hết cục gì thì cũng sẽ phải gieo gió gặt bão thôi, nếu hôm nay anh không có ở đây, thấy bọn họ như vậy chắc cô nhóc Thu Vũ tuyệt đối không thể an toàn rời khỏi sòng bạc này, đối với đám người cặn bã này thì diệt một tên, thế giới cũng bớt đi một tên!
Sau khi lấy xe, Trương Thác gọi điện cho Bạch Trì, vài phút sau trên điện thoại của Thu Vũ nhận được tin nhắn nhắc nhở từ ngân hàng là số tiền 1,5 triệu tệ đó khiến Thu Vũ lệ rơi đầy mặt, có số tiền này thì cuộc sống của cô ấy có thể khôi phục lại quỹ đạo rồi.

Vấn đề khó khăn của Lâm thị “Anh Trương, chuyện lần này em thật sự không biết cảm ơn anh thế nào.

” Thu Vũ nhìn Trương Thác đầy cảm kích.

“Được rồi cô nhóc, em cũng đừng cảm ơn anh nữa, đây là thứ mà em nên có được.

Nếu lúc đó anh ta không đưa cho em chiếc xe này thì anh cũng không có cách nào đưa số tiền một triệu năm trăm nghìn nhân dân tệ này cho em được, đúng không?” Trương Thác xoa đầu Thu Vũ: “Được rồi, đưa chú đi trả lại tiền đi.


“Vâng.

” Thu Vũ dùng sức gật đầu.

“Đúng rồi.

” Trương Thác đột nhiên gọi hai cha con Thu Vũ đang chuẩn bị rời đi: “Chú Thu à, cháu nhỏ tuổi hơn chú, nhưng cháu lại có kinh nghiệm hơn một chút về một số phương diện, về chuyện đánh bạc đó, thắng mười thì thua chín, bây giờ mọi thứ đã trở lại điểm ban đầu rồi, những thứ không đụng được thì đừng có đụng vào, cô nhóc Thu Vũ đã lớn, vài ngày nữa sẽ đến tuổi lấy chồng sinh con rồi, chú cũng nên lo lắng cho con bé.


“Chú hiểu, chú hiểu.

” Thu Hoa gật đầu liên tục: “Lần này sau khi trả lại tiền, chú sẽ không đánh bạc nữa.


“Được”
Trương Thác gật đầu, sau khi đợi hai cha con Thu Vũ đi xa, anh nhìn bóng lưng của hai người và lắc đầu, néu cha của Thu Vũ thực sự có thể bỏ cờ bạc, như vậy thì thật sự quá tốt, sợ thì sợ đấy, nhưng chỉ sợ ông ấy không bỏ được.

.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 235: Chương 235


Trương Thác xử lý xong chuyện này, nhìn thời gian đã là buổi trưa rồi.

Nghĩ một lúc thì Trương Thác gọi điện cho Lâm Ngữ Lam: “Bà xã, em thế nào rồi?”
“Ông xã à.

.

” Giọng nói qua điện thoại của Lâm Ngữ Lam đầy sự áy náy: “Kế hoạch của chúng ta, có thể gác lại một chút được không? Em có chuyện phải làm, nên nhất thời sẽ không xử lý xong được.


“Được rồi, nghe theo em đi.

” Trương Thác không hè có ý trách cứ Lâm Ngữ Lam, anh đi đâu cũng không quan trọng, chỉ cần có thể ở cùng Lâm Ngữ Lam, phong cảnh nơi nào cũng đẹp.

“Ông xã, cảm ơn anh.

” Lâm Ngữ Lam ngọt ngào nói qua điện thoại.

Trương Thác nghe thấy giọng nói ngọt ngào trong điện thoại, trái tim anh gần như sắp tan chảy rồi.

Ở một ngôi làng ngoại ô thành phó, trong văn phòng của bí thư ủy ban thôn.

Lâm Ngữ Lam nhìn người đàn ông trước mặt, sắc mặt lạnh lùng nói: “Nói như vậy, là anh muốn đơn phương hủy bỏ hợp đồng đúng không?”
“Đó không phải là đơn phương hủy bỏ.

” Một người đàn ông trung niên cười ha ha: “Chủ tịch Lâm à, chúng tôi là nông dân, không hiểu nhiều chuyện, trước khi đào được sơn tuyền ở trong núi, chúng tôi không biết nó có giá trị như vậy, bây giờ có rất nhiều công ty đang gấp rút xây dựng các khu nghỉ dưỡng ở đây, bàn về giá cả thì Lâm thị của các cô thấp hơn một chút.


Người đàn ông trung niên này vừa nói vừa lấy trong túi ra một hộp nhuyễn trang Trung Hoa, ý tứ rất rõ ràng, đã có người ngỏ lời rồi, nêu Lâm thị các cô không bày tỏ như thế thì cũng chẳng ra gì.

“Các ông quả là không biết xấu hổ!” Thư ký Lý Na của Lâm Ngữ Lam tức giận nói: “Cái gì mà không biết giá trị của thanh tuyên, lúc đó chúng tôi đã nói rõ với các ông rồi, bây giờ Lâm thị chúng tôi xuất vốn, để các ông sửa lại con đường bên ngoài thôn cho tốt, các ông định qua cầu rút ván à? Nếu không có chúng tôi sửa đường thì làm gì có công ty nào đến họp tác với các ông!”
“Thư ký Lý này, chuyện này các cô thật vô lý.

” Người đàn ông trung niên chế nhạo: “Con đường bên ngoài thôn của chúng tôi là Lâm thị các cô tự mình sửa, chúng tôi có nhờ các cô sửa đâu.


“Được rồi, vậy như thế này đi.

” Lâm Ngữ Lam đóng tập tài liệu trong tay lại: “Thư ký Triệu, chúc cậu hợp tác vui vẻ với các công ty khác.


Lâm Ngữ Lam đứng dậy, quay đầu rời đi.

“Chủ tịch Lâm, đi thong thả nha.

” Thư ký Triệu còn không thèm nhúc nhích cái mông.

Sau khi Lâm Ngữ Lam và Lý Na rời đi, thư ký Triệu lấy điện thoại ra bắm một dãy số rồi gọi: “Alo, Trịnh thiếu, là tôi, cô ta đã đến đây, tôi từ chối, đúng đúng đúng, ngài xem đi Trịnh Thiếu, tiền vốn mà lần trước ngài nói đó …
được, vâng, vâng.


Thư ký Triệu đang nghe điện thoại, vẻ mặt cực kỳ vui sướng.

Lâm Ngữ Lam đưa Lý Na rời khỏi văn phòng bí thư thôn và lên xe, Lý Na vẫn còn rất tức giận.

“Chủ tịch Lâm, tên Triệu Chí Cương này đang cố tình làm làm khó chúng ta, lúc trước thì nói rõ hay, bảo chúng ra xuất vốn sửa đường, và sau đó xây dựng một khu nghỉ dưỡng trong thôn, ông ta làm như vậy đúng là không biết xấu hổ! Nếu ông ta thực sự để cho các công ty khác nhận dự án này, thì chúng ta sẽ lỗ vốn ít nhất là một tỷ nhân dân tệ, sơn tuyền đó cũng là do chúng ta phát hiện ra mà"
Lâm Ngữ Lam ngồi ở ghế sau, bàn tay mềm như ngọc đưa lên vuốt trán: “Liên lạc với chủ tịch Tần của Hằng Viễn đi, lần này thực rất cần cô ấy giúp.


Chủ tịch Lâm, cô có muốn…”
Ừ, người đứng sau chủ tịch Tần chắc sẽ có cách, bây giờ cứ xem xem, người đó có muốn giúp chúng ta không.


“Chủ tịch Lâm, ngày mai sẽ có một bữa tiệc thương nghiệp, lúc đó chủ tịch Tần chắc cũng đến, có thể nói với cô ấy về chuyện này trong bữa tiệc.

” Lý Na nhìn lịch trình rồi nói.

“Được, vậy ngày mai tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với cô ấy.


Trương Thác lái chiếc Maserati trở về nhà, sau khi thông báo cho Bạch Trì đến lấy xe, anh tự mình chạy vào nhà, lau nhà thật sạch sẽ.

Vừa mới dọn dẹp nhà cửa, vẫn chưa nghỉ ngơi thì Trương Thác nhận được một cuộc gọi từ Tần Nhu.

.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 236: 236: Chương 227


Trong xe, Tóc Đỏ dựa vào ghế ngồi nhìn Phó Đình đang quỳ ở sảnh qua cửa sổ, “Cứ tha cho anh ta dễ dàng như vậy?”
“Cứ như vậy đi, lão đại bây giờ ẩn danh giấu họ, chỉ cần trừng phạt một chút là được rồi.” Bạch Trì nói.
Bọn họ nói cái gì mà là trừng phạt một chút, cũng không có chút giả bộ nào.

Nếu như Phó Đình này là người thế giới ngầm, dám xúc phạm chủ nhân của đảo Quang Minh, còn dám xúc phạm Lâm Ngữ Lam, anh ta của bây giờ đã trở thành một xác chết.
Phiên bản dài của Rolls-Royce dần dần biến mắta.
Trương Thác và Lâm Ngữ Lam cũng chầm chậm trở về nhà.
Buổi tối uống rất nhiều rượu, Lâm Ngữ Lam cũng có chút say, trên mặt luôn ửng hồng, rất đáng yêu.
“Chồng ơi, đã nói rồi nha.

Đợi ngày mai em làm xong việc, chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng.” Lâm Ngữ Lam đứng trước cửa phòng ngủ cười với Trương Thác.
“Được.” Trương Thác gật đầu nhìn Lâm Ngữ Lam đi vào phòng ngủ.

“Vợ ơi, cái kia…” Trương Thác nhìn bóng lưng Lâm Ngữ Lam, xoa xoa tay.
“Ừm?”
“Mấy ngày nay càng ngày càng lạnh, ngủ một mình, buổi tối đều giật mình thức dậy.” Trương Thác than thở, bên cạnh có một cái nhiệt kế trong phòng, mặt trên ghi 31 độ C.

Đây tuyệt đối là nhiệt độ mà một người ngủ một mình cũng cảm thấy nóng.
Lâm Ngữ Lam đỏ mặt đóng cửa phòng ngủ một tiếng “bốp”, trong phòng truyền ra giọng phụ nữ: “Anh được lắm, anh còn chưa chính thức theo đuổi em đâu!”
“Theo đuổi?”
Trong ý thức của Trương Thác, hai chữ này chỉ ý nghĩa là đuổi giết kẻ địch, theo đuổi phụ nữ thì nói thật, Trương Thác không có kinh nghiệm.
Trở lại phòng của mình, Trương Thác lấy điện thoại gọi cho Bạch Trì, đầu tiên là hỏi Bạch Trì đã xử lý mọi việc đến đâu rồi, Phó Đình dám vũ nhục Lâm Ngữ Lam, Trương Thác bỏ qua cho anh ta được mới là điều lạ.
“Yên tâm đi lão đại, tên kia đang khóc lóc thảm thiết, ôm đầu hối hận đây.” Bạch Trì hồi đáp.
“Được rồi.” Trương Thác gật đầu: “Đúng rồi, tôi hỏi cậu chuyện này.”
“Chuyện gì thế lão đại”

“Làm thế nào để theo đuổi con gái?”
“Theo đuổi...!con gái?” Giọng Bạch Trì nhuốm vẻ hoang mang.
Cách hai đầu điện thoại nhưng Trương Thác vẫn có thể tưởng tượng được vẻ mặt của tên Bạch Trì bây giờ như: thế nào.
“Bớt nói nhảm, mau nói đi.”
“Lão đại, chẳng nhẽ anh thật sự chưa bao giờ theo đuổi con gái à?”
Trương Thác hỏi lại một câu: “Hỏi vớ vẫn, từng theo đuổi rồi thì tôi còn hỏi cậu làm gì?”
Bạch Trì ngẫm lại thấy cũng đúng, lão đại nhà mình đi đến đâu đều là đối tượng được theo đuổi, trước kia có cô công chúa nào đấy của hoàng gia nước Pháp, với cả cô gái được xưng là tinh linh đọa nhân gian của hoàng gia Thụy Điển, còn thêm các người đẹp muôn hình muôn vẻ từ các gia tộc lớn nữa, đều theo đuổi lão đại hết, cô gái có thể để lão đại phải theo đuổi đúng là chưa từng thấy qua.
Trương Thác thấy Bạch Trì đầu bên kia im lặng mãi, hơi lo lắng nói: “Thằng nhóc cậu đang nghĩ gì thế, mau nói đi!”
Bạch Trì nghẹn nửa ngày mới phun ra được hai chữ: “Vung tiền!”
Trương Thác cách điện thoại giơ ngón tay cái với Bạch Trì, sau đó cúp máy luôn.

Anh đã nhìn ra, thằng nhóc này chẳng biết gì cả.
Cơ mà hai chữ vung tiền này cũng cho Trương Thác một lời nhắc nhở, Trương Thác nhận ra, hình như mình chưa tặng món quà nào cho Lâm Ngữ Lam.
Nghĩ đến đây, Trương Thác lại gọi điện thoại.
Sáng sớm hôm sau, vì không cần đi làm nên Lâm Ngữ Lam không dậy sớm, sắp đến mười giờ cô mới đi ra ngoài, nói với Trương Thác rằng mình muốn ra ngoài có chút việc bận, chờ làm xong sẽ liên lạc với Trương Thác, dặn Trương Thác chuẩn bị rồi hôm nay lên đường luôn..
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 237: 237: Chương 228


Đêm qua trên đường về nhà hai người đã thương lượng xong nên đi chơi thế nào, du lịch tự túc, lái xe đến đâu tính đến đó, nơi nào có phong cảnh tốt thì dừng chân.

Chờ Lâm Ngữ Lam ra ngoài, Trương Thác như một người đàn ông nội chợ mà chuẩn bị dạo một vòng siêu thị để mua chút đồ cần thiết khi đi trên đường.

Trương Thác biết rất rõ phải mua cái gì, bèn đi đến trung tâm thương mại lớn nhất Ngân Châu.

Trương Thác vòng vòng nửa tiếng thì đột nhiên phát hiện, ở lối vào trung tâm thương mại có tiếng ồn ào náo động.

Trương Thác tò mò lại gần, còn chưa kịp thấy chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe tháy tiếng chửi ầm ĩ.

“Tôi cho cô biết, nếu hôm nay còn không trả tiền, cô đừng đi! Chạy xem! Cô thử chạy xem nào!”
“Có phải là coi chúng tôi làm từ thiện không, tiền của chúng tôi mà cô nói không trả thì không trả?”
Âm thanh mắng chửi khiến người vây xem cũng nhao nhao lên tiếng.

“Hày, một cô gái trông xinh đẹp thế này, sao lại nợ tiền không trả chứ?”
“Đúng đấy, con người hiện nay đúng là biết người biết mặt không biết lòng, nghe nói cô gái này nợ người ta mười vạn đấy!”
“Những mười vạn! Nợ kiểu gì thế? Hay là đi vay nặng lãi?”
“Chắc chắn là thé rồi, nếu không thì sao lại nợ nhiều như vậy được? Bị người ta ép trả tiền à? Con người hiện nay đúng là, quá hám giàu, kiếm không được nhiều tiền mà còn muốn tiêu nhiều.


Trương Thác lại gần lơ đãng liếc qua, biến sắc.

Anh nhìn thấy có một cô gái đứng trong đám người đang bị bốn tên cao to ép trong góc, mà cô gái kia chính là Thu Vũ.

Mười vạn? Trả tiền? Chuyện gì đang xảy ra?
Với sự hiểu biết của Trương Thác về Thu Vũ, cô không thể nào đi vay nặng lãi, nói nữa, mười vạn không đến mức Thu Vũ trả không nổi, phần tiền thưởng hai mươi lăm vạn của Lâm thị mới phát được mấy ngày mà?
“Nào, nhường đường một chút!” Trương Thác chen vào trong đám người, đi thẳng đến trước mặt đám to cao:
“Chuyện gì xảy ra?”
Bốn tên to cao nhìn Trương Thác: “Thằng nhóc, không phải chuyện của mày, tránh sang một bên!”
“Không hỏi máy người!” Trương Thác không kiên nhẫn liếc đối phương, xoay người nhìn Thu Vũ: “Cô nhóc, chuyện gì xảy ra thế?”
“Anh… Anh Trương?” Thu Vũ hiển nhiên không ngờ sẽ gặp Trương Thác ở đây, cô cúi thấp đầu, không dám nhìn Trương Thác.

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Trương Thác nhíu mày: “Em thật sự nợ tiền của bọn họ?”
Thu Vũ nhẹ nhàng gật đâu, nhẹ giọng đáp: “Vâng.



“Thằng nhóc, đã nói không phải chuyện của mày, còn cản ông đây đòi tiền, có tin ông đánh cả mày không!”
“Người đẹp, muốn chậm hai ngày nữa cũng được, xem dáng người cô cũng không tệ, chơi với các anh đây một tý là được, thế nào?” Một người nhìn Thu Vũ bằng ánh mắt hạ lưu.

“Thằng nhóc, cút đi!” Một người nắm bả vai Trương Thác định đẩy Trương Thác ra.

Trương Thác trở tay nắm cánh tay đối phương, nhẹ nhàng vặn khiến đối phương đau đến thét ầm lên.

“Đau! Đau! Nhẹ thôi, nhẹ thôi!”
Trương Thác hừ lạnh, đẩy đối phương ra: “Đòi tiền thì đòi cho tử tế, còn dám bẩn mồm bản miệng thì tao sẽ xé cái miệng bẩn tưởi của mày! Mười vạn đúng không? Đưa tài khoản đây, tao chuyển luôn!”
Nghe thấy Trương Thác nói sẽ trả tiền, mấy tên to cao liếc nhau bất ngờ.

“Ôi, anh hùng cứu người đẹp hả? Đây, tài khoản này, trả đi.

” Một tên to cao tìm ra một ảnh chụp thẻ ngân hàng trong điện thoại ra, đồng thời lấy ra một tờ phiếu nợ: “Phiếu nợ ngay ở đây, trả tiền thì lấy phiếu nợ đi.



Trương Thác nhìn đồ trên tay tên cao to, hỏi Thu Vũ: “Cô nhóc, là cái này phải không.


“Vâng.

” Giọng Thu Vũ vẫn như muỗi kêu, gật đầu nhẹ.

Thu Vũ xác định xong, Trương Thác không nói hai lời chuyển thẳng mười vạn, đồng thời lấy phiếu nợ từ trong tay tên cao to, xé nát luôn tại chỗ.

Không cần biết vì sao Thu Vũ lại nợ mười vạn mà không trả được, Trương Thác đều có thể vì biểu hiện của Thu Vũ lúc ký hợp đồng mà giúp cô một lần.

Chờ xác nhận là đã nhận được tiền, tên to cao kia gật đầu hài lòng: “Được lắm, nhớ này, hai ngày sau còn mười vạn nữa, thằng nhóc, hi vọng này còn có thể giúp cô ta trả lại!.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 238: 238: Chương 229


Vì một con đàn bà mà tốn hai mươi vạn, chặc chặc, không biết có đáng giá hay không!”
Tên to cao nói xong, dẫn theo người đi mắt.

Trương Thác nhíu lại chặt mày: “Nhóc, cuối cùng thì có chuyện gì xảy ra thế.


Anh quay người nhìn Thu Vũ, phát hiện cô nhóc đã đỏ ngầu mắt, không lên tiếng gì nhưng nước đã chảy xuống không kìm được.

Trương Thác lấy khăn giấy giúp Thu Vũ lau nước mắt: Được rồi, đừng khóc, có chuyện gì thì nói cho anh, làm sao mà em lại nợ nhiều tiền như vậy?”
Thu Vũ đưa tay lau nước mắt, nức nở nói: “Anh Trương! anh Trương! Cám ơn anh! số tiền này…
em… em nhất định sẽ trả anh.



“Trả tiền nói sau, sao em lại nợ tiền? Công ty vừa mới đưa hai mươi lăm vạn tiền thưởng cơ mà?”
Thu Vũ chật vật phun ra hai chữ: “Cha em.


Trong một quán cà phê cách trung tâm thương mại Tổng hợp không xa, hai người Trương Thác và Thu Vũ, mỗi người tự gọi cho mình một tách cà phê rẻ nhát, ngồi đối mặt với nhau trên một chiếc bàn tròn loại nhỏ.

Trương Thác nghe tất cả những chuyện mà Thu Vũ kẻ, lông mày có chút nhíu lên.

Thu Vũ là một người có gia đình đơn thân, cha của cô nghiện cờ bạc thành thói, mẹ cô từ mấy năm trước đã đi theo người ta rồi, máy năm nay, cha của Thu Vũ thua mắt đi căn nhà của gia đình đã không nói rồi, đẳng này còn mượn nợ bên ngoài đến máy trăm nghìn tệ.

Sau khi Thu Vũ nhận được 250.

000 tiền thưởng đến tay, chuyện đầu tiên chính là giúp cha trả món nợ cờ bạc, nhưng 250.

000 tệ so với số tiền mà cha của Thu Vũ nợ mà nói, thì còn xa lắm mới đủ.

Bản thân cha của Thu Vũ đang trong tình trạng nợ nần chồng chất, vậy mà còn lấy việc con gái mình làm việc ở Lâm Thị để làm bảo đảm rồi mượn nợ hơn cả trăm nghìn tệ, người đòi nợ không đòi lại được số tiền đó từ cha của Thu Vũ, thì sẽ đặt mục tiêu lên người Thu Vũ, và cũng đã xảy ra cảnh mà Trương Thác nhìn thấy ngày hôm nay.

Thu Vũ nói với Trương Thác, cô đã trốn những người này rất lâu rồi.

“Anh Trương, thực ra có chuyện này, em vẫn luôn muốn hỏi anh, chỉ là không biết có nên nói hay không thôi.

” Thu Vũ nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ, ngữ khí tỏ ra rất sợ sệt.

“Em nói đi.


“Chính là chiếc xe đó, em muốn bán đi…nhưng đó là món quà của ngài ấy tặng cho em, em không biết có nên bán hay không.

” Có một sự không chắc chắn trong ánh mắt của Thu Vũ.

Trương Thác nghe được lời này, thì thở dài: “Nha đầu, anh thật không biết nên nói thế nào với em nữa, chiếc xe đó đã tặng cho em rồi, thì nó hoàn toàn thuộc về em, em muốn bán muốn tặng cho ai, đều là tự do của em.

Trương Thác lắc đầu, có chút bất lực, nha đầu Thu Vũ này, tâm địa có hơi quá đơn thuần và lương thiện rồi, xã hội như hiện giờ, nếu đổi lại là người khác, đã lấy được chiếc xe gần hai triệu tệ, cái đuôi sớm đã vênh lên trời, hận không thể để cho toàn thế giới đều biết được bản thân có chiếc xe xịn rồi.

“Thế ạ.

” Thu Vũ đặt tách cà phê xuống: “Anh Trương, vậy em định sẽ bán xe, bây giờ em chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi, lái chiếc xe hai triệu tệ, thật sự không hợp chút nào, sau khi bán xe, em cũng có thể trả hết nợ cho cha của em, mở cho ông ấy một cửa hàng nhỏ, ngày tháng sau này cũng sẽ ổn định, nhưng em không biết là nên đi đâu để bán, anh có thể giúp em được không?”
“Được.

” Trương Thác không hề có chút do dự gật đầu.

Anh cũng không nói với Thu Vũ những câu như để anh trả tiền cho em, mỗi người đều có mỗi cách sống riêng, Trương Thác không muốn dùng cách bó thí để giúp đỡ cho Thu Vũ, anh cũng không cho răng Thu Vũ sẽ nhận sự bố thí của mình.

Sau khi nhận được sự câu trả lời chắc chắn của Trương Thác, Thu Vũ tỏ ra rất vui vẻ, sau khi đã đưa ra quyết định này, tất cả mọi khó khăn đều được giải quyết một cách rõ ràng trước mặt Thu Vũ.

Còn về phần phải làm thế nào để có thể bán được chiếc xe, Trương Thác cũng không phải là hiểu quá rõ, anh gọi điện thoại cho Bạch Trì, Bạch Trì rất có hứng thú với xe xịn, bản thân rảnh rỗi không có gì để làm cũng sẽ làm một số thứ trong lĩnh vực này, sau khi Trương Thác nói ra loại xe, Bạch Trì ngỏ lời, rằng anh ấy có thể mua lại chiếc xe này với giá thấp hơn 20% so với giá thị trường.

Đối với một chiếc xe xịn mà nói, thì giá thấp hơn 20% giá trị trường, cũng coi như giá cả rất hợp lý phải chăng rồi.

Suy cho cùng người có thể mua nổi loại xe xịn này, hầu như cũng không để tâm đến một hai trăm nghìn, cái mà bọn họ muốn là thể diện, bọn họ thà bỏ ra thêm một hai trăm nghìn, để mua một chiếc xe mới toang, cũng sẽ không lựa chọn hàng giá rẻ.

Khi biết được chiếc xe của mình có thể bán được một triệu năm trăm nghìn tệ, Thu Vũ tỏ ra cực kỳ vui vẻ, điều này đối với cô mà nói, là một bước lên mây.

.
 
Chàng Rể Quân Vương
Chương 239: 239: Chương 230


Thu Vũ đưa Trương Thác, đi đến nơi mà mình sống.

Mãi khi đến nơi Trương Thác mới biết được, nơi mà Thu Vũ sống, hóa ra lại đổ nát như vậy, giống y hệt với khu sống bằng lều mà bản thân sống lúc nhỏ.

Đó là một tòa tháp hoàn toàn bị cô lập, lớp tường của tòa nhà đều đã bị bong tróc, tòa nhà tổng cộng có 6 tầng, lối đi hành lang của tòa nhà rất hẹp, toàn bộ rác thải chất đống ở trước lối đi của hành lang, bốc ra mùi cực kỳ hôi thối.

Trương Thác quan sát thấy những người sống ở đây, trên gương mặt mỗi người đều mang theo sự mệt mỏi, thần sắc vội vã, trên gương mặt thiếu sức sống không lộ ra tia hy vọng gì vì phải bôn ba kiếm sống.

Điều này khiến cho Trương Thác phải thở dài, anh hiểu rất rõ cảm giác như thế này, anh của trước đây cũng là như thế, chuyện mỗi ngày phải nghĩ không phải là kiếm tiền để đi đâu chơi, không phải nghĩ rằng mua quần áo mới gì cả, mà chỉ nghĩ rằng, phải làm sao để có thể ăn một bữa cơm cho no.

Trong tòa nhà dạng tháp có bốn căn phòng đơn, căn phòng mà Thu Vũ ở là căn phòng đơn thứ 3 ở lầu 4.

Lối đi hành lang rất hẹp, thảm trên sàn phủ đầy bụi bặm, vốn không có người quét dọn, cửa phòng của nhà Thu Vũ cũng là loại cửa chống trộm màu xanh lam có lưới cũ kỹ, loại có thể chọc xuyên qua cửa lưới đưa tay vào mở cửa.

Sau khi Thu Vũ mở cửa, thì liền mời Trương Thác vào nhà.

Trương Thác liếc mắt nhìn một cái, nhà của Thu Vũ rất nhỏ, cũng tầm hơn 40 mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách, nội thất trong nhà cũng rất cũ kỹ, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ ngăn nắp.

“Anh Trương, đồ vật có hơi cũ, anh đừng để ý nha.

” Thu Vũ ngại ngùng nói một tiếng.

Trương Thác xua tay, căn nhà thế này, đã nhiều năm vậy rồi anh chưa từng gặp lại, lúc nhỏ bản thân anh và mẹ anh chính là sống trong căn nhà như thế này, chỉ có điều lúc đó, anh và mẹ anh chỉ có mỗi một gian phòng ngủ be bé, thậm chí là muốn dùng nhà vệ sinh cũng phải nhìn sắc mặt của những khách thuê khác.

Chìa khóa xe của Thu Vũ cũng không mang theo bên mình, mà đặt ở trong nhà, chiếc xe đó của cô gần như cũng không biết lái thế nào, đối với điều kiện của Thu Vũ mà nói, thì đổ xăng thôi cũng đã đổ không nỗi rồi.

Thu Vũ chạy vào trong phòng ngủ của mình, tìm tầm hơn 10 phút cũng không tìm thấy chìa khóa xe.

“Kỳ lạ?” Đôi mày lá liễu của cô chau lên, nhìn quanh nhà một lần, thì đột nhiên kêu lên đầy kinh hoảng: “Thôi chết rồi!”
“Sao thế?” Trương Thác nghỉ hoặc.

“Anh Trương, anh đợi em một chút nhé.

” Thu Vũ la lên một tiếng, còn chưa kịp giải thích với Trương Thác, thì cô đã chạy xuống dưới lầu.

Trương Thác đi theo phía sau Thu Vũ, cùng với Thu Vũ đi đến một bãi đậu xe lộ thiên cách tòa nhà dạng tháp này hơn 300 mét.

Trong phút chốc khi Thu Vũ đến bãi đậu xe này, gương mặt nhỏ của cô bỗng trắng bệch, miệng lầm bẩm: “Tiêu rồi…xe…bị cha em lấy đi rồi.


Trương Thác thấy dáng vẻ sắp khóc này của Thu Vũ, liền bước lên an ủi: “Đừng lo, đã xảy ra chuyện gì, nói anh nghe.


“Anh Trương, chiếc xe chắc chắn lại bị cha em lấy đi để cờ bạc nữa rồi, ông ấy trước đây vẫn luôn muốn có được chiếc xe này, nhưng em không cho ông ấy, nếu như bị ông ấy lấy đi, thì tắt cả coi như xong!” Trái tim của Thu Vũ hết sức hoảng loạn, vừa mới nhìn thấy được một tia hy vọng của cuộc sống, thì lại bị phá hủy rồi.

“Được rồi, em trước tiên hết đừng sốt ruột.

” Trương Thác nắm lấy đôi vai của Thu Vũ: “Em có biết, bình thường cha của em hay đến sòng bạc nào chơi không?”
Thu Vũ gật đầu: “Ừm, biết ạ.


“Được, hai người chúng ta qua đó trước, chắc là còn đến kịp đấy.


Trương Thác vẫy tay bắt taxi, khi Thu Vũ lên xe nói ra 3 từ Tuý Tiên Lầu, Trương Thác gần như đã hiểu ra.

Sòng bạc ở tầng cao nhất của Tuý Tiên Lầu là do Chu gia mở, loại sòng bạc này Trương Thác đã từng thấy qua quá nhiều rồi, những con bạc ở trong đó toàn bộ đều là cao thủ, muốn thắng được tiền ở trong sòng bạc này, quả thật là chuyện viễn vông.

Khi chiếc taxi đi đến Tuý Tiên Lầu, hai người Trương Thác và Thu Vũ vừa nhìn thì đã thấy được chiếc xe Maserati đó đậu ở trước cửa Tuý Tiên Lầu.

Mặc dù Thu Vũ biết rằng cha cô ấy đang chơi ở đây, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy đến đây, mọi thứ đều có vẻ xa lạ và sợ sệt.

Trương Thác thì ngược lại, đưa Thu Vũ lên tầng cao nhất của Tiên Vị lầu một cách quen thuộc, bàn đánh bạc sang trọng, người đánh bạc đủ kiểu, cả phòng ồn ào khiến Thu Vũ có chút sợ hãi, chỉ núp sau lưng Trương Thác, cô ấy mới có thể cảm thấy yên tâm.

.
 
Back
Top Bottom