Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4099


Chương 4099

Khí thế đáng sợ cũng lan ra từ người anh, bao phủ cả khu vực này.

Lưu Khánh và các cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ đều biến sắc.

Họ có ảo giác trong khoảnh khắc này, họ đang bị một ngọn núi lớn đè, kiếm khí khủng khiếp đang tung hoành ở đây.

Vết kiếm nhỏ xuất hiện trên cơ thể rất nhiều người.

“Cậu là kiếm tu!”

Lưu Khánh mở to mắt.

Ở Trung Giới giới Cổ Võ có một loại cao thủ vô cùng đáng sợ, đó là kiếm tu.

Độ khó khi tu luyện kiếm đạo rất cao, có những người mất cả đời vẫn không lĩnh ngộ được kiếm đạo, sau cùng kết thúc trong tiếc nuối.

Nhưng những kiếm tu được biết đến đều từ 40 tuổi trở lên, còn Dương Chấn chưa đầy 30 tuổi nhưng đã phóng ra kiếm ý đáng sợ như thế rồi.

Quan trọng là Dương Chấn chưa rút kiếm, nếu anh rút kiếm, kiếm ý sẽ khủng khiếp tới mức nào đây?

Giờ Lưu Khánh không nghi ngờ gì nữa, một khi kết giới giữa Trung Giới giới Cổ Võ và thế tục hoàn toàn tan vỡ, Dương Chấn sẽ lừng danh khắp Trung Giới giới Cổ Võ.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Dương Chấn còn sống.

Người có thiên phú như Dương Chấn sẽ được rất nhiều thế lực coi trọng, nếu Dương Chấn đồng ý gia nhập một thế lực nào đó thì còn dễ bàn, nhưng nếu anh từ chối, sẽ không có thế lực nào cho phép anh sống tiếp.

Nghe thấy Lưu Khánh nói thế, các cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ mới hoàn hồn, không ngờ Dương Chấn lại là kiếm tu, là người tu luyện khiến vô số cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ hâm mộ.

Dương Chấn cũng không giải thích, anh tu luyện công pháp che giấu khí thế tu tiên của giới chủ Khương để người khác không biết chuyện công pháp của anh tới từ phái Tu Tiên.

Anh cũng cố ý xuất hiện với thân phận kiếm tu trước mặt các cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ này để khiến họ hiểu nhầm rằng anh là kiếm tu.

Vì ở Trung Giới giới Cổ Võ, chỉ kiếm tu mới có thiên phú xuất chúng như anh.

Sắc mặt Lưu Khánh vô cùng nghiêm nghị, nếu đắc tội với kiếm tu thì không ổn chút nào.

“Người anh em, chúng tôi cũng không có ác ý khi tới thế tục, chỉ muốn mời chào một số thanh niên có thiên phú xuất chúng thôi”.

Lưu Khánh vội nói, thấy Dương Chấn không tức giận, hắn nói tiếp: “Ở Trung Giới giới Cổ Võ, Thiên Hải Tông cũng là một trong các thế lực hàng đầu, nếu được gia nhập Thiên Hải Tông, chắc chắn sẽ là chuyện tốt với các thanh niên”.

“Nếu cậu đã là cao thủ thế tục, chắc sẽ không ngăn tương lai của cao thủ thế tục trẻ chứ?”

“Đương nhiên, nếu cậu không tin tôi thì cứ cử người gia nhập Thiên Hải Tông, chắc chắn chúng tôi sẽ không bạc đãi cao thủ mà cậu cử tới tông môn”.

Ý hắn là sẽ tạo điều kiện cho Dương Chấn, dù sao Thiên Hải Tông cũng là tông môn hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, nếu đó là người mà Dương Chấn cử tới, tông môn sẽ chú trọng bồi dưỡng.

Chuyện này không hề bất lợi với Dương Chấn.

Dù sao ở thế tục cũng không có thánh địa tu luyện như Thiên Hải Tông.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4100


Chương 4100

Diệp Chiến Quốc lập tức mừng rỡ, ông ta hiểu rõ lời hứa của Lưu Khánh quan trọng với hội trưởng lão tới mức nào.

Đừng nói là cả đám người của hội trưởng lão gia nhập Thiên Hải Tông, cho dù chỉ cử mười người gia nhập Thiên Hải Tông, sau khi được Thiên Hải Tông bồi dưỡng xong, họ cũng sẽ trở thành lực lượng nòng cốt của hội trưởng lão.

Phải biết rằng Thiên Hải Tông là thế lực hàng đầu tới từ Trung Giới giới Cổ Võ, Trung Giới giới Cổ Võ vốn là nơi có nồng độ linh khí vượt xa thế tục, được tu luyện ở Thiên Hải Tông là chuyện tốt với bất cứ cao thủ nào.

Thậm chí Diệp Chiến Quốc cũng muốn tới Thiên Hải Tông.

Khác với Diệp Chiến Quốc, sau khi nghe Lưu Khánh nói thế, sắc mặt Đỗ Ngọc Sơn càng thêm khó coi.

Hội trưởng lão càng mạnh thì thế lực sau lưng Đỗ Ngọc Sơn càng gặp nhiều phiền phức.

Các cao thủ thế tục đang có mặt cũng có vẻ mặt khác nhau, nhưng phần lớn đều mong chờ.

Có ai không muốn gia nhập một thế lực tu luyện mạnh mẽ chứ?

Nhất là khi thế lực này còn là tông môn hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ.

“Keng!”

Đúng lúc này, Thiên Tử Kiếm sau lưng Dương Chấn bỗng bay lên, phát ra tiếng lanh lảnh, tạo thành một đường vòng cung đẹp đẽ giữa không trung rồi quay về tay Dương Chấn.

Lúc này, kiếm ý trong khu vực cũng mạnh hơn, sát khí bao phủ người của Trung Giới giới Cổ Võ.

Nét mặt Lưu Khánh lập tức cứng đờ, làm gì có chuyện hắn không nhận ra rằng sát khí trong kiếm ý đã mạnh hơn?

Tuy Dương Chấn chỉ làm thế nhưng Lưu Khánh đã nhận được câu trả lời từ kiếm ý của anh rồi.

“Cậu ta đang từ chối à?”

Cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ vô cùng kinh ngạc.

Cho dù là ở Trung Giới giới Cổ Võ, nếu Lưu Khánh nói thế, mọi người cũng sẽ điên cuồng, chỉ cần gia nhập Thiên Hải Tông là xem như cá chép hóa rồng rồi.

Nhưng giờ Dương Chấn lại từ chối, có thể tưởng tượng được sự kinh ngạc trong lòng họ.

“Xem ra người anh em đã từ chối”.

Nụ cười trên mặt Lưu Khánh biến mất, ông ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Đã vậy thì để tôi thỉnh giáo người anh em xem sao”.

Sau khi hắn dứt lời, ý chí chiến đấu mạnh mẽ bùng nổ từ người hắn.

“Ầm!”

Mặt đất dưới chân hắn lập tức nứt ra.

Các cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ vội lùi lại trăm mét.

“Lùi lại!”

Thấy thế, Diệp Chiến Quốc lập tức ra lệnh, mấy nghìn cao thủ được võ trang đầy đủ lập tức lùi lại mấy trăm mét.

Ngay sau đó, Mạnh Thiên Lan cũng dẫn các cao thủ tinh nhuệ bên quân đoàn cao thủ lùi mấy trăm mét theo.

Không riêng gì họ, bên Thủ Hộ Minh, Đỗ Ngọc Sơn cũng dẫn người lùi lại.

Trong lúc nhất thời, cả khu vực này chỉ còn Dương Chấn và Lưu Khánh.

Khí thế đáng sợ tản ra từ người họ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4101


Chương 4101

Nhưng khác với Lưu Khánh, tuy khí thế của Dương Chấn mạnh nhưng lại mang tới cảm giác mơ hồ, khiến người ta không biết được cảnh giới của anh.

“Hừ!”

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Lưu Khánh, lập tức bay lên không trung trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Lưu Khánh cắn răng, lập tức lấy phù bay lượn ra, sức nâng mạnh mẽ xuất hiện dưới chân hắn, hắn cũng dần bay lên cao.

Dương Chấn im lặng nhìn đối phương, lập tức cầm kiếm chém vào không trung.

“Rầm!”

Trước ánh mắt khiếp sợ của mọi người, bóng mờ khổng lồ của Thiên Tử Kiếm lao vút lên trời, tạo thành tiếng nổ lớn.

Ngay sau đó, cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ xảy ra, trên trời bỗng xuất hiện một khe nứt dài dằng dặc.

Cùng lúc đó, linh khí nồng đậm cũng chảy từ khe nứt đó vào thế tục.

Bàn tay cầm kiếm của Lưu Khánh cứng đờ, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin, người hắn không ngừng run rẩy vì sợ hãi.

“Chém rách kết giới bằng một nhát kiếm?”

Hắn run rẩy nói câu này.

Người bên dưới cũng tròn mắt.

Nhất là cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ, họ hiểu rõ việc phá kết giới khó khăn tới mức nào, ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong cũng chưa chắc có thể xé rách kết giới, nhưng Dương Chấn lại làm được.

“Rầm rầm rầm!”

Tinh nhuệ bên chiến vực Trung Châu liên tục đột phá, có người còn dẫn thiên kiếp tới.

Nồng độ linh khí bỗng tăng vọt khiến cao thủ thế tục như bước vào thánh địa tu luyện.

Sau khi phá vỡ kết giới, Dương Chấn mới nhìn Lưu Khánh, lúc này Lưu Khánh đâu tự tin như hồi nãy nữa?

Hắn đứng giữa không trung, thậm chí quên cả thở.

Trong lúc hắn không biết làm thế nào, Dương Chấn chợt nói: “Anh muốn đánh với tôi à?”

Mọi người bỗng nhìn về phía Lưu Khánh.

Sắc mặt Lưu Khánh tái mét, hắn định dùng trận chiến này để vớt vát danh dự của mình, nào ngờ Dương Chấn lại mạnh đến thế, khiến hắn không dám đánh lại anh.

Phá vỡ kết giới bằng một nhát kiếm, nếu nhát kiếm đó giáng lên người hắn, chắc hắn đã tan biến rồi nhỉ?

Nhưng nếu không đánh, có lẽ hắn sẽ trở thành trò cười của cả Trung Giới giới Cổ Võ.

Mặt Lưu Khánh tái nhợt, hắn là thiên tài của Thiên Hải Tông nhưng lại bị một thanh niên thế tục trấn áp, một khi chuyện này được lan truyền ở Trung Giới giới Cổ Võ, hắn sẽ mất hết thể diện.

Nhưng nếu hắn đánh với Dương Chấn, có lẽ sẽ không có phần thắng, thậm chí còn mất mạng.

Sống nhục còn hơn chết vinh!

Nghĩ tới đây, ý chí chiến đấu của Lưu Khánh dần tan biến, hắn nghiêm nghị nhìn Dương Chấn, nói: “So với cả Trung Giới giới Cổ Võ, cậu cũng là thiên tài số một, tôi không phải đối thủ của cậu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4102


Chương 4102

Hắn nói rồi chậm rãi đáp xuống đất.

Cao thủ Thiên Hải Tông đều sững sờ, Lưu Khánh vốn ngạo mạn đang nhận thua ư?

Tinh nhuệ của chiến vực Trung Châu và quân đoàn cao thủ đều reo hò, ai cũng vô cùng kích động.

“Ha ha, tốt quá!”

Diệp Chiến Quốc kích động nắm chặt tay, cười lớn: “Cho dù là lúc nào, tứ trưởng lão cũng chưa bao giờ khiến chúng ta thất vọng, thiên tài của tông môn hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ thì sao? Cũng chẳng là gì so với tứ trưởng lão!”

Mạnh Thiên Lan cũng kích động gật đầu: “Chú nói đúng, cậu ấy chưa bao giờ khiến chúng ta thất vọng, cho dù là ở thế tục, Hạ Giới giới Cổ Võ hay Trung Giới giới Cổ Võ, cậu ấy vẫn luôn là thiên tài áp đảo cả thế hệ”.

Hạ Hà cũng bớt lo, nụ cười của cô ta xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng.

Ở chỗ Thủ Hộ Minh, sắc mặt Đỗ Ngọc Sơn khó coi tới cực điểm, lão ta cứ tưởng sẽ được thấy cảnh Dương Chấn đánh với cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm trung kỳ của Trung Giới giới Cổ Võ, từ đó áng chừng được sức chiến đấu của Dương Chấn bây giờ.

Nào ngờ Lưu Khánh còn không dám đánh.

Thấy Lưu Khánh không đánh nữa, Dương Chấn cũng chậm rãi đáp xuống đất, bình thản nhìn về phía Lưu Khánh: “Tôi biết kết giới giữa Trung Giới giới Cổ Võ và thế tục đang biến mất, không lâu nữa, Trung Giới giới Cổ Võ cũng sẽ hòa làm một với thế tục, trở thành thế giới mới, như Hạ Giới giới Cổ Võ trước kia”.

“Các thế lực Trung Giới giới Cổ Võ đều muốn tiến vào thế tục, kéo chiến tranh tới thế tục, tôi không cần biết sau này thế nào, tôi chỉ biết là ở thế tục, mọi chuyện đều phải theo quy định”.

“Nếu có ai định phá hỏng quy định của thế tục, tôi sẽ đánh với người đó, hoặc tuân thủ quy định, hoặc giế t chết tôi, nếu không giết được tôi, tôi vẫn sẽ cố gắng tu luyện, chỉ cần tôi còn sống, một ngày nào đó, tôi sẽ khiến tất cả mọi người phải làm theo quy định của thế tục”.

Anh vừa dứt lời, tinh nhuệ của chiến vực Trung Châu và quân đoàn cao thủ lập tức reo hò, vỗ tay.

Ai cũng nhìn Dương Chấn bằng đôi mắt sáng rực.

Trước hai mươi mấy thiên tài tới từ tông môn hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, Dương Chấn vẫn dám nói những lời “ngông cuồng” như thế, đúng là không khác gì vị thần bảo vệ thế tục.

Khác với tinh nhuệ của thế tục, sắc mặt của cao thủ Thiên Hải Tông vô cùng khó coi, như vừa nuốt phải ruồi.

Họ rất muốn dạy dỗ Dương Chấn, nhưng ngay cả Lưu Khánh mạnh nhất trong số họ cũng nhận thua, họ không bằng người ta, không làm gì được Dương Chấn cả.

Cho dù họ thấy uất ức thì cũng phải chịu.

Lưu Khánh nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Chúng tôi chỉ là đệ tử Thiên Hải Tông, ở Trung Giới giới Cổ Võ, không riêng gì Thiên Hải Tông mà vẫn còn rất nhiều thế lực hàng đầu, tôi thừa nhận cậu rất mạnh, nhưng thế tục chỉ có mình cậu thôi”.

“Tôi đề nghị cậu hợp tác với Thiên Hải Tông, tuy việc hợp tác với chúng tôi vẫn không ngăn được thế lực hàng đầu khác, nhưng có thể giảm bớt đa số phiền phức rồi”.

“Nếu cậu đồng ý, giờ tôi sẽ bàn chuyện hợp tác với cậu thay mặt Thiên Hải Tông”.

Dương Chấn chăm chú nhìn Lưu Khánh, tuy nhân phẩm không ra gì nhưng phải nói rằng đối phương rất khôn ngoan.

Đúng như Lưu Khánh nói, Trung Giới giới Cổ Võ không chỉ có mình Thiên Hải Tông, hôm nay anh ngăn được thiên tài của Thiên Hải Tông, có lẽ mai sẽ có cao thủ từ thế lực khác tiến vào thế tục.

Dương Chấn thoáng im lặng rồi hỏi: “Anh muốn hợp tác thế nào?”

Lưu Khánh lập tức vui mừng, nhìn quanh rồi nói: “Chúng ta nói chuyện riêng nhé?”

Dương Chấn gật đầu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4103


Chương 4103

Trước ánh mắt khiếp sợ của Lưu Khánh, Dương Chấn khoát tay, một kết giới nhỏ lập tức bao phủ hai người.

Trừ khi là cao thủ mạnh hơn Dương Chấn, nếu không sẽ không thể nghe được họ nói gì.

Đây là bí pháp ẩn núp mà giới chủ Khương dạy anh, đối với Dương Chấn, nó chỉ là thủ đoạn nhỏ, chứ không phải đại trận che giấu do đại sư trận pháp sắp đặt như Lưu Khánh nghĩ.

Dương Chấn cũng không giải thích, chỉ nói: “Giờ nói chuyện được rồi!”

Lưu Khánh trầm giọng nói: “Sau khi kết giới tan vỡ, Trung Giới giới Cổ Võ sẽ hoàn toàn hòa làm một với thế tục, nếu tôi không đoán nhầm, cậu đang sợ cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ sẽ gây rối ở thế tục sau khi kết giới tan vỡ đúng không?”

Dương Chấn gật đầu, đây cũng không phải bí mật gì, đối với Trung Giới giới Cổ Võ, nếu kết giới Thượng Giới giới Cổ Võ mở thì họ cũng sẽ lo cao thủ Thượng Giới giới Cổ Võ làm bừa ở Trung Giới giới Cổ Võ.

Ở Trung Giới giới Cổ Võ, rất nhiều cao thủ muốn mở kết giới tới Thượng Giới giới Cổ Võ để có nhiều tài nguyên tu luyện hơn, đạt tới cảnh giới cao hơn, nhưng đó lại là chuyện xấu với cao thủ có cảnh giới thấp.

Lúc nào cũng sẽ là mạnh được yếu thua.

Lưu Khánh nói tiếp: “Không giấu gì cậu, lần này Thiên Hải Tông cử chúng tôi tới thế tục để chuẩn bị cho việc tiến vào thế tục với quy mô lớn sau khi kết giới tan vỡ”.

“Hơn nữa tôi có thể nói cho cậu biết, không riêng gì Thiên Hải Tông, các thế lực lớn nhỏ khác cũng đang chuẩn bị cho việc tiến vào thế tục, việc chúng tôi tới thế tục chỉ là khởi đầu, sau này sẽ có nhiều cao thủ hơn, khi kết giới tan vỡ, cao thủ tiến vào thế tục cũng mạnh dần”.

“Giờ chỉ có cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm có thể tiến vào thế tục, theo tốc độ tan vỡ của kết giới, cùng lắm là một tuần nữa, cao thủ Thiên Cảnh Ngũ Phẩm cũng sẽ tới thế tục, một tháng sau là cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong…”

Lời Lưu Khánh nói khiến Dương Chấn càng thêm sốt ruột.

Ngay cả anh cũng không biết giờ anh đã mạnh tới mức nào, chỉ biết đang ở kỳ Trúc Cơ bên Tu Tiên, tương đương với cao thủ từ Thiên Cảnh Tứ Phẩm đến Thiên Cảnh Lục Phẩm.

Anh cũng không rõ mình có thể đánh với cao thủ Thiên Cảnh Ngũ Phẩm không.

Nhưng có thể khẳng định, anh không thấy áp lực khi đối mặt với cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm trung kỳ.

“Với thiên phú của cậu, sau khi các thế lực ở Trung Giới giới Cổ Võ tiến vào thế tục, chắc chắn cậu sẽ được họ chú ý, nếu cậu không có chỗ dựa mạnh mẽ nào, có lẽ chỉ còn đường chết thôi!”

Lưu Khánh nói: “Nếu được, tôi hy vọng cậu có thể gia nhập Thiên Hải Tông, thứ nhất, cậu sẽ có chỗ dựa mạnh mẽ, thứ hai, cậu có thể dùng tiếng nói của Thiên Hải Tông để lập ra quy định mới cho thế tục”.

“Đương nhiên, tôi chỉ đề nghị, nếu cậu từ chối gia nhập Thiên Hải Tông, tôi vẫn sẽ cố thuyết phục bề trên trong tông môn, hạn chế việc đệ tử tông môn tôi làm bừa ở thế tục”.

Không thể không thừa nhận, Lưu Khánh xử lý mọi việc rất chu toàn, không định dùng Thiên Hải Tông để uy h**p Dương Chấn mà cho Dương Chấn lựa chọn tự do.

Dương Chấn chăm chú nhìn Lưu Khánh rồi hỏi: “Tôi muốn biết một chuyện”.

Lưu Khánh gật đầu: “Cậu cứ hỏi đi!”

Dương Chấn hỏi: “Ở Thiên Hải Tông có nhiều cao thủ ủng hộ việc mở kết giới tới Thượng Giới giới Cổ Võ không?”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Lưu Khánh thoáng sửng sốt, hắn chợt nghỉ, chẳng biết Dương Chấn nói nhầm hay hắn nghe nhầm.

Hắn hỏi: “Cậu đang nhắc đến kết giới tới Thượng Giới giới Cổ Võ à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4104


Chương 4104

Dương Chấn gật đầu.

Được xác nhận, Lưu Khánh mới đáp: “Trừ tông chủ ra, hầu như các cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm hậu kỳ và đỉnh phong ở Thiên Hải Tông đều muốn phá kết giới tới Thượng Giới giới Cổ Võ”.

Hắn nói rồi ngờ vực hỏi: “Sao cậu lại hỏi chuyện này?”

Đương nhiên Dương Chấn sẽ không trả lời câu hỏi này, lời Lưu Khánh nói cũng khiến anh nhận ra rằng các cao thủ hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ quyết tâm mở kết giới tới Thượng Giới giới Cổ Võ ra sao.

May mà tông chủ Thiên Hải Tông không muốn phá kết giới tới Thượng Giới giới Cổ Võ.

Tuy Dương Chấn không đồng ý với giới chủ Khương rằng sẽ trở thành người thừa kế chức giới chủ Trung Giới giới Cổ Võ, nhưng giờ kết giới giữa Trung Giới giới Cổ Võ và thế tục đang không ngừng tan vỡ, hai khu vực sắp hòa làm một, đương nhiên anh phải quan tâm tới kết giới Thượng Giới giới Cổ Võ rồi.

Thấy Dương Chấn suy tư, Lưu Khánh không nói gì nữa, càng thêm tò mò về thân phận của Dương Chấn.

Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn sẽ không tin ở thế tục vẫn có một cao thủ trẻ có thể đánh bại hắn dễ dàng.

Ở Trung Giới giới Cổ Võ, đừng nói là gặp, cho dù nghe nói thôi cũng không, trong ấn tượng của hắn, hình như cao thủ mạnh nhất trong số những người dưới 30 tuổi chỉ có thực lực Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ nhỉ?

Đương nhiên, đó chỉ là những gì hắn nhớ thôi chứ không phải tình hình thực tế, dù sao hắn đã qua mốc tuổi đó rồi, lâu lắm rồi hắn không còn chú ý tới thiên tài dưới 30 tuổi nữa.

Một lúc lâu sau, Dương Chấn bỗng nhìn về phía Lưu Khánh: “Tôi có thể hợp tác với Thiên Hải Tông, nhưng nội dung hợp tác do tôi quyết định”.

Lưu Khánh nhíu mày, hắn thừa nhận Dương Chấn là thiên tài, có lẽ còn sánh ngang với thiên tài ở Thượng Giới giới Cổ Võ, nhưng trên đời này không thiếu thiên tài, Thiên Hải Tông còn là thế lực hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ.

Tuy hắn không phải đối thủ của Dương Chấn, nhưng ở Thiên Hải Tông vẫn có rất nhiều cao thủ có thể dễ dàng giết Dương Chấn.

Tuy Lưu Khánh vô cùng bất mãn nhưng vẫn nói: “Cậu nói xem cậu muốn hợp tác thế nào?”

Dương Chấn nói: “Điều kiện của tôi rất đơn giản, chỉ có ba việc thôi”.

“Thứ nhất, sau khi tiến vào thế tục, Thiên Hải Tông phải yêu cầu cao thủ Thiên Hải Tông tuân thủ quy định của thế tục, quy định rất đơn giản, chủ yếu là không được làm bừa ở thế tục, đây là quy định cho tất cả mọi người chứ không riêng gì cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ”.

Lưu Khánh gật đầu: “Giờ tôi có thể thay mặt Thiên Hải Tông đồng ý điều đầu tiên, ngay cả Trung Giới giới Cổ Võ cũng có quy định tương tự, nhưng rất nhiều cao thủ vẫn không tuân thủ, nhưng sau khi tới thế tục, Thiên Hải Tông sẽ quản lý các đệ tử chặt chẽ”.

Dương Chấn nói tiếp: “Trong khoảng thời gian tới, chắc chắn sẽ có rất nhiều cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ tiến vào thế tục, thực lực của họ đều vượt xa cao thủ thế tục, một khi họ làm bừa thì thế tục sẽ gặp họa lớn”.

“Điều kiện thứ hai của tôi là Thiên Hải Tông hãy thành lập một nhóm cao thủ hoàn toàn tuân theo quy định của thế tục để kìm hãm những cao thủ này, cho dù là ai vi phạm quy định mới thì cũng phải chịu trừng phạt thích đáng”.

Nghe thấy điều kiện này, Lưu Khánh không đồng ý ngay mà nhíu mày.

Dương Chấn cũng không gấp, đối với bất kỳ thế lực nào ở Trung Giới giới Cổ Võ, điều kiện thứ hai cũng hơi phiền, không phải họ không làm được, mà như thế thì thế lực này sẽ đắc tội với rất nhiều người.

Đương nhiên, nếu nghĩ theo hướng khác, lợi ích với họ là có thể không ngừng mở rộng sức ảnh hưởng ở thế giới mới này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4105


Chương 4105

Lưu Khánh thoáng im lặng rồi nói: “Tuy Thiên Hải Tông là thế lực hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, nhưng cũng chỉ là một trong số đó thôi, chúng tôi có thể lập một nhóm cao thủ nhưng nhóm này chỉ có thể ngăn cản cao thủ từ các thế lực khác, trừ các thế lực hàng đầu”.

“Đương nhiên, tôi vẫn phải báo cáo chuyện này với bề trên trong tông môn, với quyền lực của tôi ở Thiên Hải Tông, tôi vẫn chưa thể đưa ra câu trả lời chắc chắn với cậu”.

Dương Chấn gật đầu: “Vậy cứ chờ bề trên trong tông môn anh trả lời”.

Lưu Khánh nói: “Điều kiện thứ ba của cậu thì sao?”

Dương Chấn nói tiếp: “Điều cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất, mọi chuyện ở thế tục sẽ do tôi quyết định, ngay cả tông chủ Thiên Hải Tông cũng phải nghe tôi!”

Nghe thấy thế, Lưu Khánh lập tức biến sắc, giận dữ nói: “Láo xược! Thiên Hải Tông là một trong các thế lực hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, tông chủ là cao thủ Thiên Cảnh Lục Phẩm đỉnh phong, cậu có tư cách gì để ông ấy nghe cậu?”

Tuy Lưu Khánh hiểu mình không phải đối thủ của Dương Chấn, nhưng cũng không cho phép Dương Chấn làm càn như thế.

Theo ông ta thấy, điều kiện cuối của Dương Chấn là muốn cả Thiên Hải Tông trở thành thế lực phụ thuộc vào Dương Chấn.

Nhưng nếu đồng ý điều kiện này thì sẽ là sỉ nhục với cả Thiên Hải Tông.

Không những thế, Thiên Hải Tông còn bị các thế lực Trung Giới giới Cổ Võ khác hợp sức chống lại.

Dương Chấn cũng không tức giận, thản nhiên nhìn Lưu Khánh: “Chắc ông không có tư cách quyết định xem có đồng ý với điều kiện này không nhỉ?”

Lưu Khánh tức giận nói: “Cho dù tôi nói với tông chủ, tông chủ cũng không đồng ý, cho dù ông ấy đồng ý, các bề trên cũng sẽ không đồng ý”.

Dương Chấn cười khẩy, lạnh lùng nói: “Ông còn chưa báo cáo, sao biết họ sẽ không đồng ý? Hơn nữa, tôi không định bảo Thiên Hải Tông cúi đầu trước tôi, với thực lực của tôi bây giờ, tôi cũng không làm được, tôi chỉ muốn hợp tác với Thiên Hải Tông thôi”.

“Tôi chỉ cần đảm bảo rằng cao thủ ở tầng thấp nhất và người bình thường không bị ức h**p, để họ sống có tôn nghiêm là được. Về điều kiện thứ ba, tôi chỉ muốn lấy được tiếng nói tuyệt đối thay người thế tục, bảo đảm họ không bị ấm ức”.

“Đương nhiên, Thiên Hải Tông chỉ là một trong những bên mà tôi muốn hợp tác, cho dù các người đồng ý với ba điều kiện đó, các người vẫn chỉ là một thành viên trong số đó, tôi vẫn sẽ tiếp tục đàm phán với các thế lực hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ”.

“Sau cùng, tôi sẽ lập một trụ sở chấp pháp ở thế tục, trụ sở này sẽ giữ gìn trật tự của thế giới mới”.

Trong mắt Lưu Khánh tràn ngập vẻ kinh ngạc, hắn cứ tưởng Dương Chấn chỉ muốn hợp tác với Thiên Hải Tông thôi, không ngờ anh cũng muốn hợp tác với thế lực hàng đầu khác.

Dương Chấn khoát tay, kết giới đang bao phủ hai người biến mất.

Anh không quan tâm tới Lưu Khánh đang khiếp sợ nữa mà đi tới chỗ Thủ Hộ Minh.

Đỗ Ngọc Sơn chủ động khơi mào tranh chấp với hội trưởng lão, đương nhiên Dương Chấn sẽ không dễ dàng tha cho đối phương.

Thấy Dương Chấn bước tới, các cao thủ đều kinh hãi, xem ra hai người cũng không xung đột mà đã đàm phán xong à?

Sắc mặt Đỗ Ngọc Sơn hết sức khó coi, cũng thầm kinh hãi.

Hồi nãy Dương Chấn tiện tay tạo kết giới, ngay cả lão ta cũng không thể dò xét, lão ta cũng không biết Dương Chấn và Lưu Khánh đã nói gì.

“Lưu sư huynh!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4106


Chương 4106

Lưu Khánh vừa bước tới, các cao thủ Trung Giới giới Cổ Võ đã vây quanh hắn, ai cũng có vẻ lo lắng.

Họ đã cảm nhận sự mạnh mẽ của Dương Chấn, sợ hồi nãy Dương Chấn đã ép Lưu Khánh đồng ý với hiệp ước bất bình đẳng.

Lưu Khánh khẽ lắc đầu, cũng không nói gì mà nhìn Dương Chấn với vẻ mong chờ.

Lúc này, Dương Chấn đã tới trước mặt Đỗ Ngọc Sơn.

“Thủ Hộ Minh?”

Dương Chấn cười khẩy: “Các người có tư cách tự nhận là Thủ Hộ Minh à?”

Khi kết giới giữa thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ chưa tan vỡ, người của Thủ Hộ Minh đã xuất hiện ở thế tục.

Khi đó Dương Chấn cứ tưởng Thủ Hộ Minh được thành lập để giúp người thế tục không bị cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ ức h**p nữa.

Mãi đến sau này, anh mới biết Thủ Hộ Minh chỉ là một trò cười.

Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày, híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Dương Chấn, nếu cậu đồng ý gia nhập Thủ Hộ Minh, giờ tôi sẵn lòng chỉ định cậu là người thừa kế chức minh chủ”.

Dương Chấn cười khẩy, nếu không biết tính cách của Đỗ Ngọc Sơn, có lẽ anh sẽ tưởng đối phương chỉ định lôi kéo vì coi trọng thiên phú của anh.

Nhưng anh hiểu rõ, Đỗ Ngọc Sơn chỉ kiêng dè anh nên mới cố tình nói thế.

Cho dù anh đồng ý gia nhập Thủ Hộ Minh thật, Đỗ Ngọc Sơn cũng sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt anh.

“Ầm!”

Cùng lúc đó, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ người Dương Chấn.

Lấy Đỗ Ngọc Sơn làm trung tâm, tất cả cao thủ Thủ Hộ Minh đều bị kiếm thế đáng sợ bao trùm.

Đỗ Ngọc Sơn kinh hãi.

Hồi nãy lão ta đã cảm nhận được sự mạnh mẽ của Dương Chấn, nhưng tới giờ, khi Dương Chấn nhắm vào lão ta, lão ta mới nhận ra Dương Chấn mạnh thế nào.

“Phải làm thế này thật à?”

Đỗ Ngọc Sơn kinh hãi nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Kết giới Trung Giới giới Cổ Võ sắp tan vỡ, chắc cậu hiểu điều đó sẽ mang lại ảnh hưởng thế nào cho thế giới mới”.

“Giờ chúng ta nên buông bỏ thù hận hồi trước, phải hợp sức lại thì mới có tiếng nói lớn hơn trong đợt biến động tiếp theo”.

Dương Chấn cười khẩy: “Ông xứng hợp sức với tôi à?”

Trong mắt Đỗ Ngọc Sơn lóe lên sát khí, lão ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Xem ra giữa chúng ta không còn đường hợp tác rồi”.

Dương Chấn quát: “Đừng nói nhảm nữa, đánh với tôi một trận đi”.

Sau khi anh dứt lời, khí thế mạnh hơn nữa lan ra từ người anh.

Ngay cả thiên tài tới từ Thiên Hải Tông cũng cảm nhận được sự mạnh mẽ của Dương Chấn.

“Khí thế của cậu ta mạnh quá, chắc đã đạt đến Thiên Cảnh Tứ Phẩm đỉnh phong rồi nhỉ?”

“Cậu ta vẫn chưa đầy 30 tuổi à? Trung Giới giới Cổ Võ có cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm đỉnh phong nào trẻ thế không?”

“Tôi cảm thấy có lẽ thực lực của cậu ta sẽ mạnh hơn nữa!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4107


Chương 4107

Cao thủ Thiên Hải Tông đều sững sờ, họ bỗng thấy hơi may mắn, hồi nãy còn chưa thành công thì Dương Chấn đã xuất hiện.

Chỉ cần Dương Chấn tới muộn hơn một chút, có lẽ họ đã tàn sát mọi người, khi đó Dương Chấn cũng không tha cho họ.

Lưu Khánh nghiêm nghị, bỗng nghĩ đến ba điều kiện mà Dương Chấn vừa nói.

Hắn cứ nghĩ ba điều kiện của Dương Chấn quá đáng, chắc chắn bề trên của Thiên Hải Tông sẽ không đồng ý, nhưng giờ, hắn bỗng thấy điều kiện của Dương Chấn cũng bình thường.

Nếu bề trên của Thiên Hải Tông biết sự mạnh mẽ của Dương Chấn, chắc sẽ đồng ý với ba điều kiện của anh nhỉ?

Đúng như Dương Chấn nói, anh không chỉ muốn hợp tác với Thiên Hải Tông mà còn định hợp tác với các thế lực hàng đầu Trung Giới giới Cổ Võ khác.

Trừ khi Dương Chấn chết sớm, nếu không tương lai của anh sẽ rất khó lường.

Sau khi kết giới Trung Giới giới Cổ Võ tan vỡ, nồng độ linh khí của thế giới mới sẽ tăng vọt, tốc độ tu luyện của Dương Chấn cũng sẽ tăng rất nhiều nhỉ?

Không hiểu sao Lưu Khánh bỗng thấy hơi tự ti, trước mặt Dương Chấn, thiên tài Thiên Hải Tông như hắn chỉ là rác rưởi.

Không riêng gì hắn nghĩ thế, thiên tài khác của Thiên Hải Tông cũng nghĩ tương tự, nhưng không ai nói ra.

Tinh nhuệ của chiến vực Trung Châu và quân đoàn cao thủ cũng vô cùng kích động, họ chưa bao giờ ngờ một ngày nào đó, họ sẽ được tận mắt chứng kiến trận chiến giữa Dương Chấn và Đỗ Ngọc Sơn.

Trước kia, Đỗ Ngọc Sơn chính là trời của Hạ Giới giới Cổ Võ, ngay cả mấy thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ cũng phải nghe lệnh Đỗ Ngọc Sơn.

Nhất là với cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ, Đỗ Ngọc Sơn đã mang lại áp lực khổng lồ cho họ, hôm nay, họ đã được tận mắt chứng kiến một vị vua mới trấn áp Đỗ Ngọc Sơn.

“Nếu cậu muốn đánh, tôi sẽ theo tới cùng!”

Trong mắt Đỗ Ngọc Sơn lóe lên sát khí mãnh liệt, dường như có một sức mạnh khủng khiếp đang từ từ thức tỉnh.

Nét mặt lão ta dần méo mó, mắt cũng đỏ ngầu.

Dương Chấn nhíu mày, khí thế của Đỗ Ngọc Sơn bỗng khác hẳn, như biến thành người khác.

Không riêng gì anh, cao thủ Thiên Hải Tông cũng cảm nhận được sự khác thường.

“Khí thế của ông ta bỗng thay đổi kìa”.

“Đúng thế, khí thế của ông ta khiến tôi thấy rất nguy hiểm”.

“Lưu sư huynh, rõ ràng ông ta là cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ, sao có thể khiến cao thủ Thiên Cảnh Tứ Phẩm sơ kỳ và trung kỳ như chúng tôi cảm nhận được nguy hiểm thế?”

Lưu Khánh nghiêm nghị nhìn Đỗ Ngọc Sơn, trầm giọng nói: “Nếu tôi không đoán nhầm, trong người ông ta có một linh hồn vô cùng mạnh mẽ, ông ta biết mình không phải đối thủ của Dương Chấn nên đã giao quyền kiểm soát cơ thể cho linh hồn đó”.

Có người kinh hãi nói: “Có thể sống sót dưới trạng thái linh hồn, tức là linh hồn này ít nhất cũng là cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm sơ kỳ à?”

Lưu Khánh gật đầu.

Chỉ cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm sơ kỳ mới có thể sống sót dưới trạng thái linh hồn.

Không phải cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm sơ kỳ nào cũng có thể làm thế sau khi cơ thể tan vỡ, mà linh hồn phải rất mạnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4108


Chương 4108

Hơn nữa rất ít cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm sơ kỳ có thể sống sót dưới trạng thái linh hồn sau khi cơ thể tan vỡ.

Phần lớn người có thể tồn tại ở dạng linh hồn đều là cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm đỉnh phong.

Áp lực khủng khiếp bỗng bao phủ khu vực này.

“Đại trận Phong Thiên!”

Lưu Khánh bỗng hoảng sợ quát, hắn có thể cảm nhận được không gian trong phạm vi nghìn mét đã bị phong tỏa.

Số đó cũng bao gồm những người đang có mặt.

Chỉ đại sư trận pháp hàng đầu mới dùng được thủ đoạn này.

Mọi người tại đó đều lộ vẻ hoảng hốt, uy áp của đại trận Phong Thiên quá đáng sợ, ngay cả nhóm thiên kiêu của Thiên Hải Tông Trung Giới giới Cổ Võ cũng hiện rõ sự sợ hãi trên mặt.

Về phần nhóm tinh nhuệ của chiến vực Trung Châu và Hiệp hội Võ thuật, trong lòng càng thêm hoảng hốt, họ có cảm giác như sắp bị giết tới nơi.

Dương Chấn cau mày, híp mắt nhìn chằm chằm Đỗ Ngọc Sơn.

Nói cho đúng là Đỗ Ngọc Sơn hiện tại đã không còn là chính mình mà đã bị một linh hồn đáng sợ kiểm soát cơ thể.

Linh hồn Ma Thần từng trú ngụ trong cơ thể anh một thời gian nên Dương Chấn tất nhiên cũng cảm giác được hơi thở kh ủng bố tỏa ra từ người Đỗ Ngọc Sơn không phải là của lão ta.

“Nhóc con, có thể ép ta hiện thân, cậu cũng lợi hại đó!”

Lúc này, giọng nói tràn ngập sát ý vang lên, nói ra câu này thông qua miệng của Đỗ Ngọc Sơn.

Giờ phút này, từ người lão ta phát ra khí thế đáng sợ, dù là Dương Chấn thì cũng cảm nhận được uy áp to lớn.

Hiện tại anh đang là cảnh giới Trúc Cơ Kỳ, sức chiến đấu có thể sánh ngang với Thiên Cảnh tứ phẩm hậu kỳ, thậm chí là ngang người luyện cổ võ Thiên Cảnh tứ phẩm đỉnh cao.

Thế mà anh lại có thể cảm giác uy áp mạnh mẽ từ Đỗ Ngọc Sơn phóng tới, điều này chỉ có thể chứng tỏ sức chiến đấu của đối phương đã vượt qua Thiên Cảnh tứ phẩm đỉnh phong.

Dương Chấn còn chưa từng đánh với người luyện cổ võ tu vi Thiên Cảnh ngũ phẩm nên bản thân có thể đánh bại Đỗ Ngọc Sơn hay không, anh cũng không chắc.

Anh lạnh giọng hỏi: “Ông là người đứng sau Đỗ Ngọc Sơn?”

Trước kia, Dương Chấn vẫn luôn cho rằng kẻ đứng sau Đỗ Ngọc Sơn đến từ Trung giới Cổ Võ, thậm chí là Thượng Giới giới Cổ Võ nhưng hôm nay, anh cảm thấy kẻ này rất có thể chính là linh hồn mạnh mẽ nấp trong cơ thể Đỗ Ngọc Sơn.

Đối với cường giả Trung giới Cổ Võ, họ căn bản là coi thường việc mở ra kết giới thế tục, cũng sẽ không coi võ giả ở thế tục ra gì.

Về phần Thượng Giới giới Cổ Võ, với thực lực của Đỗ Ngọc Sơn, lão ta hoàn toàn không có tư cách kết nối với cao thủ bên kia.

Vì vậy chỉ có một khả năng duy nhất: Người sau lưng Đỗ Ngọc Sơn là một linh hồn đại năng đến từ thời xa xưa.

Dương Chấn đoán rằng linh hồn này còn có thù hận sâu nặng với Đế Thôn.

Bằng không, đối phương cũng sẽ chẳng xui khiến Đỗ Ngọc Sơn thăm dò xem Đế Thôn có biến mất thật hay không, cũng sẽ không ra tay với hội trưởng lão của các đại chiến vực.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4109


Chương 4109

“Cậu nói không sai, ta là kẻ đứng sau Đỗ Ngọc Sơn. Nhóc con, từ trên người cậu, ta ngửi thấy hơi thở của Đế Thôn, cậu tới từ Đế Thôn phải không?”

Đỗ Ngọc Sơn mở miệng nói.

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng đáp: “Tôi lớn lên ở thế tục, sao có thể tới từ Đế Thôn?”

Nghe vậy, Đỗ Ngọc Sơn nhíu mày, dáng vẻ như đang suy tư.

Im lặng vài giây, lão ta cười lạnh: “Không thể nào! Nếu không phải tới từ Đế Thôn, cậu sẽ không có hơi thở Đế Thôn trên người!”

Ngay lúc này, trong lòng Dương Chấn có chút dao động.

Thú thật là đến tận bây giờ, anh vẫn không rõ về thân phận thật sự của bản thân.

Trước kia anh vẫn cho rằng mình là đứa con bị vứt bỏ của nhà Vũ Văn thuộc tám gia tộc lớn tại Yến Đô. Nhưng sau này anh mới biết sự thật không phải như thế, anh hoàn toàn không cùng huyết thống với nhà Vũ Văn.

Theo việc được tiếp xúc lên ngày càng cao, anh cũng ý thức được thân phận của mình không đơn giản.

Dù là ở thế tục trước đó, hay là Hạ Giới giới Cổ Võ sau đó, thậm chí là Trung Giới Cổ Võ hiện tại, không ai trong số thế hệ trẻ là đối thủ của anh.

Nếu anh thật sự chỉ là người thường thì sao có thể sở hữu thiên phú võ thuật cao như vậy?

Chẳng lẽ bố của anh đến từ Đế Thôn?

Trong lòng Dương Chấn thầm suy đoán.

Vả lại, thân phận mẹ anh cũng chẳng đơn giản, cho tới giờ, anh chỉ biết mẹ mình có thể là người tới từ một gia tộc đã diệt môn từ trăm năm trước – một gia tộc sở hữu huyết mạch cuồng hóa.

Quan trọng nhất là huyết mạch cuồng hóa chỉ truyền nữ không di truyền nam nhưng anh rõ ràng là nam mà, trong cơ thể lại có huyết mạch này, điều này rất bất hợp lý.

Những chuyện này đều là bí mật trong lòng anh, đến giờ cũng không điều tra được gì nhiều.

“Hả? Đạo Thể?”

Đỗ Ngọc Sơn nhìn chằm chằm Dương Chấn một lúc trong, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, đôi mày nhíu lại: “Ta rõ ràng cảm nhận được khí tức Đạo Thể từ cậu, nhưng sao không nhìn ra cậu là loại Đạo Thể nào?”

Trong lòng Dương Chấn kinh hãi, ngay cả anh cũng không biết mình là Đạo Thể gì.

Hiện tại, người đang nhìn anh không phải Đỗ Ngọc Sơn, mà là một linh hồn tới từ thời xa xưa, lão ta chắc chắn sẽ không nhầm.

Vậy chẳng lẽ vì mình tu luyện bí pháp che giấu hơi thở nên đối phương cũng không thể nhìn ra nguồn gốc?

“Không, không cần biết cậu là người gì, địa vị thế nào, hôm nay cậu phải chết thôi!”

Sự tò mò trong mắt Đỗ Ngọc Sơn dần biến mất, tia sát ý mãnh liệt lóe lên, lão ta lạnh giọng nói: “Không chỉ cậu phải chết, mỗi người tại đây đều phải chôn cùng!”

Lời này vừa được thốt ra, toàn bộ hoảng sợ.

Nhóm thiên kiêu Lưu Khánh của Trung Giới giới Cổ Võ muốn khóc tới nơi rồi, họ tới thế tục này vào lúc kết giới không gian bị nghiền nát, định chia chác lợi ích chứ đâu ngờ sẽ gặp phải chuyện này ở thế tục.

“Lưu sư huynh, chúng ta nên làm gì bây giờ? Không thể chờ chết vậy được!”

Một võ giả của Thiên Hải Tông nói, trên mặt tràn đầy lo lắng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4110


Chương 4110

Những võ giả Thiên Hải Tông khác cũng nhìn về phía Lưu Khánh. Lưu Khánh là người có thực lực mạnh nhất trong số họ, cũng là thủ lĩnh, tất cả đều do người này quyết định.

Mặt mũi Lưu Khánh cũng tràn đầy sầu lo, nhìn theo hướng của Dương Chấn và Đỗ Ngọc Sơn, hắn trầm giọng nói: “Thế giới này đã bị đại trận Phong Thiên phong tỏa, hiển nhiên đối phương đã chuẩn bị giết chóc hàng loạt, hoàn toàn không định thả chúng ta đi đâu”.

“Bây giờ chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào Dương Chấn, cậu ta thắng – chúng ta sống, cậu ta thua – chúng ta chết!”

Một đám võ giả của Thiên Hải Tông nghe thế, mặt xám ngoét lại.

Họ phải thừa nhận là Dương Chấn rất mạnh nhưng trong mắt họ, đối thủ của Dương Chấn là một linh hồn cường giả mạnh mẽ hơn. Dù đối phương chỉ là một hồn phách nhưng khi còn sống, người này tối thiểu cũng đã đạt tới cấp bậc cao thủ Thiên Cảnh cửu phẩm sơ kỳ.

Tuy hiện tại chỉ là linh hồn, hơn nữa là sống nhờ cơ thể của cao thủ Thiên Cảnh tứ phẩm sơ kỳ nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại rất phong phú.

Dương Chấn còn trẻ như vậy, dù thiên phú võ thuật cao cỡ nào thì cũng đâu có được kinh nghiệm chiến đấu phong phú nhưng đối phương.

Hai người này đánh nhau, phần thắng của Dương Chấn gần như bằng không.

Một cường giả Thiên Hải Tông nói: “Lưu sư huynh, hay là chúng ta hỗ trợ Dương Chấn chiến đấu đi, như vậy thì hi vọng sống sót của chúng ta cũng cao hơn”.

Lưu Khánh lắc đầu, vẻ mặt chua xót: “Cậu cảm thấy trong trận chiến của cường giả cấp bậc này, chúng ta có thể nhúng tay vào sao?”

Sắc mặt mọi người u ám.

Đúng rồi, đối phương là linh hồn cường giả mà vung tay cái thôi là có thể bố trí đại trận Phong Thiên, họ làm gì có tư cách đánh với người ta.

Có lẽ khi họ còn chưa kịp đụng vào người đối phương thì đã chết không kịp ngáp rồi.

Lúc này, Dương Chấn đã lao tới chỗ Đỗ Ngọc Sơn trước.

“Hừ!”

Thấy Dương Chấn phóng tới chỗ mình, Đỗ Ngọc Sơn hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.

Gần như chỉ trong nháy mắt, Dương Chấn cũng đã vọt tới trước mặt Đỗ Ngọc Sơn, kiếm Thiên Tử trong tay đâm về phía đối phương.

Keng!

Một giây sau, cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ xảy ra.

Đỗ Ngọc Sơn chỉ vươn hai ngón tay, dễ dàng tóm lấy kiếm Thiên Tử, kiếm không thể đâm tiếp nữa.

“Cái này…”

Giờ phút này, toàn trường kinh hãi.

Mọi người trợn mắt há mồm nhìn về phía Đỗ Ngọc Sơn.

Một kiếm vừa rồi của Dương Chấn đã bùng nổ kiếm thế mạnh mẽ cỡ nào, mỗi người ở đây đều cảm thấy được, dù là Lưu Khánh của Thiên Hải Tông, tất cả đều nhận ra sát ý to lớn.

Nhưng một kiếm này lại bị Đỗ Ngọc Sơn dùng hai ngón tay chặn được.

Đồng tử Dương Chấn co rụt, trên mặt là biểu cảm không thể tin nổi.

“Nếu cậu chỉ có chút thực lực như thế thì đúng là khiến ta quá thất vọng”.

Trong mắt Đỗ Ngọc Sơn lóe lên tia châm chọc.

Lời của lão ta vừa dứt, tay lão ta đã búng ra.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4111


Chương 4111

Keng!

Một sức mạnh to lớn đánh úp, bộc phát ra khí thế cuồng bạo, dùng vị trí hai người làm tâm, bùng nổ ra bốn phương tám hướng.

“Không ổn! Mau lui lại!”

Diệp Chiến Quốc lập tức hoảng sợ, vội hét to một tiếng.

Gần như là cùng lúc, nhóm người tinh nhuệ của Hiệp hội Võ giả và chiến vực Trung Châu đồng loạt lùi nhanh ra sau mấy chục thước.

Nhưng dù thế thì cũng đã muộn, sức mạnh to lớn kìa đã ập tới chỗ họ.

Bùm bùm bùm!

Nhóm người tinh nhuệ của Hiệp hội Võ giả và chiến vực Trung Châu đều bị trọng thương, cơ thể bị hất bay mấy chục thước, vài võ giả yếu kém thì bị chấn bay tới mức hộc máu.

Dù là nhóm thiên kiêu có tu vi Thiên Cảnh tứ phẩm của Thiên Hải Tông, họ vẫn cảm thấy bí bức bởi khí thế kh ủng bố kia, có điều họ không hề bị đẩy lui ra sau thêm chút nào.

Trong tay Dương Chấn cầm kiếm Thiên Tử, trực tiếp bị đánh bay, quay cuồng trên không trung mấy vòng, thân thể nện lên mặt đất.

Chỗ cầm kiếm bên bàn tay phải có máu tươi chảy ra.

Trong mắt anh xuất hiện sự nghiêm túc chưa từng có trước đây.

“Hả?”

Đỗ Ngọc Sơn phát ra âm thanh ngạc nhiên, sau đó lão ta cười lạnh: “Có thể đỡ một đòn của ta, cậu có tư cách trở thành đối thủ của Đỗ Ngọc Sơn, nhưng cũng chỉ là sắp có tư cách thôi!”

Dương Chấn lạnh lùng nhìn về phía đối phương, trong lòng anh đã biết, chỉ với thực lực hiện tại, anh hoàn toàn không phải là đối thủ của Đỗ Ngọc Sơn.

Dù sao đối phương cũng là đại năng tới từ thời xa xưa, từng có tu vi Thiên Cảnh cửu phẩm sơ kỳ, dù chỉ là linh hồn ký sinh trên người Đỗ Ngọc Sơn nhưng lão ta vẫn có thể đánh ra năng lực hủy trời diệt đất.

Từ một đòn vừa rồi, Dương Chấn cũng đã có thể nhắm chừng thực lực đối thủ, hẳn là đạt tới Thiên Cảnh ngũ phẩm sơ kỳ.

Bản thân Dương Chấn cũng vừa đạt tới Trúc Cơ không lâu, nói cho đúng thì cũng coi như là Trúc Cơ sơ kỳ, sức chiến đấu có thể so với tu vi Thiên Cảnh tứ phẩm đỉnh phong.

Nếu anh muốn đánh bại đối phương, chỉ với chút thực lực này thì hoàn toàn không thể.

Trừ phi cảnh giới võ đạo của anh có thể tăng lên, đạt tới Trúc Cơ trung kỳ.

Nhưng với điều kiện trước mắt, điều này là bất khả thi.

Nơi này đã bị đối phương dùng đại trận Phong Thiên phong tỏa, trận pháp không bị phá thì đừng ai mong còn sống rời khỏi đây.

Dương Chấn đột nhiên nhìn về phía chiến vực Trung Châu, một đám tinh anh của chiến vực đều thể hiện sự kiên định trong mắt. Dù biết Đỗ Ngọc Sơn rất mạnh nhưng họ vẫn không hề tỏ ra sợ hãi, toàn bộ siết chặt nắm đấm, trên mặt chỉ còn sự không cam tâm.

Họ đều là những võ giả bình thường nhất, tu vi Thiên Cảnh cũng không có bao nhiêu.

Còn bên Hiệp hội Võ giả đều là võ giả Thiên Cảnh, trong mắt họ là sự âu lo. Thân là người luyện võ, họ hiểu rõ sự đáng sợ của Đỗ Ngọc Sơn hơn nhiều.

Ngược lại, võ giả của Thiên Hải Tông thì tỏ ra hoảng sợ, thân là các đệ tử đứng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, kinh nghiệm và trải nghiệm của họ cũng nhiều hơn, càng rõ ràng sự kh ủng bố của Đỗ Ngọc Sơn hơn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4112


Chương 4112

“Nhóc con, nếu cậu yếu như vậy thì hãy quỳ xuống lạy lục van xin đi, không chừng ta sẽ vui vẻ cho phép cậu theo hầu ta!”

Đỗ Ngọc Sơn đột nhiên nói ra mấy câu trêu ngươi.

Ánh mắt Dương Chấn dần trở nên nghiêm túc, anh không nói gì, chỉ đột ngột nhắm mắt, miệng thì thầm gì đó.

Bất chợt, một luồng khí tức to lớn phóng ra từ cơ thể anh.

“Hử?”

Nụ cười biến mất khỏi gương mặt Đỗ Ngọc Sơn, trong mắt là tia ngạc nhiên.

Dương Chấn hiện tại tạo cho lão ta một loại cảm giác rất nguy hiểm.

“Hơi thở của Dương Chấn đột nhiên tăng cao gấp mấy lần”.

Bên võ giả của Thiên Hải Tông vang lên những tiếng thảng thốt.

Lưu Khánh gật nhẹ, mặt mày nghiêm túc: “Nếu tôi đoán không sai thì có lẽ cậu ta đang vận dụng bí pháp lợi hại nào đó, cưỡng ép tăng thực lực lên”.

Hắn vừa dứt lời, một người lớn tuổi bên cạnh trầm giọng nói: “Có lẽ không chỉ là bí pháp thôi đâu, tôi còn cảm nhận được sức mạnh huyết mạch từ cậu ta”.

“Sức mạnh huyết mạch?”

Có người nói: “Ở Trung Giới Cổ Võ, chì có thế lực truyền thừa cực kỳ cổ xưa mới có sự truyền thừa huyết mạch, do đó trong thế hệ trẻ cũng chỉ có một thiên kiêu võ đạo thức tỉnh huyết mạch”.

“Dương Chấn chỉ là người ở thế tục, sao có thể thức tỉnh sức mạnh huyết mạch? Chẳng lẽ tổ tiên cậu ta từng là kẻ đứng trên đỉnh thực lực?”

Lưu Khánh đáp: “Chắc thế rồi! Nếu không, tuổi Dương Chấn còn trẻ như vậy, sao cậu ta có thể tu luyện tới cấp bậc này khi ở nơi linh khí cạn kiệt như thế tục!”

Nghe vậy, mọi người đều tỏ ra ngỡ ngàng.

Trong đám thiên kiêu của Thiên Hải Tông, không ai thức tỉnh sức mạnh huyết mạch, hôm nay họ lại gặp được một cường giả thức tỉnh sức mạnh huyết mạch ở thế tục.

“Rốt cuộc cậu là ai?”

Đỗ Ngọc Sơn mở miệng hỏi, vẻ mặt vẫn không hề thả lỏng: “Trừ hơi thở Đế Thôn, cậu còn có sức mạnh huyết mạch hùng hồn như thế, mà nó lại chẳng có liên quan gì tới Đế Thôn!”

Lão ta cứ ngỡ Dương Chấn tới từ Đế Thôn nhưng hiện giờ lão ta lại phát hiện trong sức mạnh huyết mạch của Dương Chấn có một tia khí tức làm lão ta phải kiêng dè.

Hiện tại, tuy lão ta chỉ là linh hồn nhập vào thân Đỗ Ngọc Sơn nhưng dù gì cũng từng là cao thủ đứng đầu thế giới này.

Nhưng việc huyết mạch có thể làm lão ta cảm thấy bị áp chế thì chỉ có một tình huống duy nhất, là huyết mạch của Dương Chấn mạnh hơn cả lão ta.

Trên hai mắt Dương Chấn xuất hiện một tầng vải màu đen, một hơi thở đáng sợ đang thức tỉnh trong cơ thể anh.

Khí thế võ đạo của Dương Chấn cũng tăng cao gấp mấy lần.

Ầm ầm ầm!

Mặt đất dưới chân anh liên tiếp nứt ra.

“Quá mạnh!”

Cường giả Thiên Hải Tông đều lộ vẻ sửng sốt.

Ban nãy họ còn ganh với Dương Chấn, đúng là hành vi ngu xuẩn!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4113


Chương 4113

Một giây sau thân hình Dương Chấn từ từ bay lên không, tới vị trí cách mặt đất chừng hai mươi thước thì mới ngừng.

Xoẹt!

Một tia chớp chói mắt xẹt qua hư không như muốn xé rách không gian nơi này.

Lúc ấy, khí thế trên thân Dương Chấn cũng tăng tới cực hạn.

Trong ánh mắt sững sờ của đám đông, anh giơ kiếm Thiên Tử: “Thiên Hành Cửu Kiếm, kiếm thứ nhất – Nghiền nát!”

Anh vừa dứt lời, thanh kiếm Thiên Tử anh đang nâng cao lúc này cũng chém xuống.

Bỗng chốc, một ảo ảnh kiếm khổng lồ sắc vàng cũng chém xuống theo thanh kiếm Thiên Tử.

“Rầm rầm!”

Trong hư không truyền ra tiếng nổ vang dội.

Các thiên kiêu võ đạo Thiên Hải Tông đều mở lớn mắt, vẻ mặt không tin nổi.

Bởi vì vừa nãy Đỗ Ngọc Sơn đã tăng uy áp võ đạo cho bọn họ, lúc này thoáng chốc đã biến mất toàn bộ, cũng có nghĩa đại trận Phong Thiên mà Đỗ Ngọc Sơn tiện tay bày bố cũng đã bị một kiếm của Dương Chấn phá vỡ.

Không chỉ các cao thủ từ Thiên Hải Tông, mà các thành phần tinh nhuệ từ Chiến vực Trung Châu và Hiệp hội Võ giả cũng cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, hô hấp cũng khó khăn hơn.

Ánh mắt Đỗ Ngọc Sơn cũng có chút kinh sợ, kinh ngạc nói: “Sao có thể chứ?”

Lão ta đường đường là đại năng thời đại viễn cổ, dùng trận pháp nhập đạo, đại trận Phong Thiên là tuyệt kỹ nổi danh của lão ta.

Tuy hiện tại lão ta chỉ ở trạng thái linh hồn, khống chế một thân xác tứ phẩm Thiên Cảnh sơ kỳ, nhưng lão ta từng là đại năng đứng trên đỉnh cao thế giới, trận pháp tiện tay bày bố sẽ mạnh thế nào chứ?

Nhưng vẫn một kiếm của Dương Chấn phá vỡ.

“Tất cả mọi người, lập tức lùi ra ngoài nghìn mét!”

Ở phương hướng các cao thủ Thiên Hải Tông, Lưu Khánh bỗng nhiên lớn giọng la lên.

Hắn vừa dứt lời, hơn hai mươi võ giả Thiên Hải Tông đồng loạt mau chóng lui về sau.

“Tất cả các tinh anh Chiến vực Trung Châu, toàn bộ đều lùi nghìn mét!”

“Tất cả võ giả Hiệp hội Võ giả lùi về sau nghìn mét!”

Ngay sau đó, Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan cũng lần lượt ra lệnh.

Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đều bắt đầu lùi lại.

Vừa nãy, linh hồn của đại năng viễn cổ mượn thân xác Đỗ Ngọc Sơn nhấc tay thiết lập đại trận Phong Thiên, muốn giết tất cả mọi người.

Hiện tại, Dương Chấn phá vỡ được trận pháp, bọn họ phải nghĩ cách lùi xa nghìn mét thì mới có thể giữ được tính mạng.

Đỗ Ngọc Sơn không quan tâm mọi người đang rút lui mà vẻ mặt nặng nề nhìn Dương Chấn chằm chằm, ánh mắt đầu sát ý hừng hực.

Chỉ là một võ giả thế tục mà dám phá vỡ đại trận Phong Thiên của lão ta, đối với lão ta mà nói quả thực là nhục nhã.

“Ta muốn giết cậu”.

Đỗ Ngọc Sơn bỗng căm giận gào thét.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4114


Chương 4114

Ngay sau đó, khí thế trên người lão ta bắt đầu bùng nổ, chẳng mấy chốc, thân xác Đỗ Ngọc Sơn đã đầm đìa máu.

Rõ ràng, thân xác Đỗ Ngọc Sơn đã đạt đến giới hạn có thể chịu đựng được rồi.

Nhưng, linh hồn đại năng viễn cổ thì không hề có ý định dừng lại, hơi thở trên người vẫn tăng lên.

Thân xác Đỗ Ngọc Sơn lúc này đầy rẫy vết thương ghê người, ai cũng có thể thấy rõ, trông như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.

Cảm nhận được hơi thở mạnh mẽ trên người đối phương, vẻ mặt Dương Chấn bình tĩnh, chỉ thấy anh lại nâng kiếm Thiên Tử trong tay, bỗng chốc, một luồng kiếm thế kinh người bùng nổ từ kiếm Thiên Tử.

Khu vực này giống như bị bao phủ bởi luồng kiếm thế đáng sợ.

“Thiên Hành Cửu Kiếm, kiếm thứ hai – Trảm Diệt!”

Sau khi tiếng quát lớn của Dương Chấn, kiếm Thiên Tử trong tay cũng nặng nề rơi xuống phương hướng Đỗ Ngọc Sơn.

Luồng kiếm thế còn mạnh hơn lúc nãy, thế như chẻ tre, trực tiếp chém về phía Đỗ Ngọc Sơn.

Mắt Đỗ Ngọc Sơn đỏ như máu, bàn tay trống rỗng bỗng có thêm một trường kích màu đen, bỗng tấn công về phía kiếm Thiên Tử đang chém xuống.

“Keng!”

Giây tiếp theo, tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên.

“Ầm!”

Sau đó, hai thanh linh binh va chạm bùng nổ khỉ thế hủy diệt, quét sạch bốn phương tám hướng.

“Ầm ầm ầm!”

Khí thế quét đến nơi đâu thì nơi đó đều hóa thành tro bụi.

Vẻ mặt nhóm người Diệp Chiến Quốc thay đổi, rống lớn: “Tiếp tục lùi nghìn mét!”

Sau khi lệnh được ban ra, các tinh anh Chiến vực Trung Châu và Hiệp hội Võ giả đều mau chóng lùi lại.

Cho dù bọn họ lùi lại, nhưng vẫn chưa kịp, mười mấy võ giả thực lực khá yếu đều bị khí thế khi hai linh binh này va chạm đánh bay, cũng may không có thương vong.

Ngay cả các võ giả Thiên Hải Tông cũng có cảm giác bị đánh một quyền nặng nề vào ngực.

Chỉ thấy vị trí Đỗ Ngọc Sơn vừa mới đứng, mặt đất đã nứt ra, tạo thành một cái hố sâu.

Trên người Đỗ Ngọc Sơn máu chảy thành dòng, trông vô cùng thảm hại.

“Răng rắc!”

Bỗng âm thanh kim loại đứt gãy vang lên.

Trong tầm mắt kinh sợ của mọi người, trường kích màu đen trong tay Đỗ Ngọc Sơn lại bị gãy!

“Linh khí trong tay Đỗ Ngọc Sơn bị gãy rồi!”

Mọi người kinh ngạc không thôi.

Có thể nhìn ra trường kích mà Đỗ Ngọc Sơn dùng là linh khí có phẩm cấp không thấp, cho dù ở hạ giới Cổ Võ thì cũng là linh binh đỉnh cao, nhưng lúc này đã bị gãy.

Kiếm Thiên Tử trong tay Dương Chấn kia, có phẩm cấp thế nào?

Vẻ mặt Đỗ Ngọc Sơn hung hăng nhìn Dương Chấn, ánh mắt đầy sát ý.

Lúc này, Dương Chấn trên không trung, vẻ mặt trắng nhợt, rõ ràng hai chiêu kiếm vừa nãy đã khiến anh tiêu hao rất nhiều sức lực.

Nhưng anh vẫn cố gắng chống đỡ, không để thân thể ngã xuống.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4115


Chương 4115

Chỉ thấy anh lấy ra một vốc bổ khí đan, nuốt xuống toàn bộ, mấy võ giả nhìn theo mà trừng lớn mắt.

Anh là luyện đan sư, nhưng lại không xót lòng gì cả.

Nuốt một lần mười mấy viên bổ khí đan, sắc mặt anh mới dần dần tốt hơn.

Chỉ thấy anh lại nâng kiếm Thiên Tử trong tay lên.

“Anh ta còn có thể tấn công!”

Có người kinh ngạc hô lên, vẻ mặt khó tin.

Mọi người mở lớn mắt, kiếm chiêu Dương Chấn dùng đều tiêu hao rất nhiều sức lực, đồng thời, uy lực chiêu kiếm cũng rất mạnh.

Kiếm thứ nhất, Dương Chấn phá vỡ đại trận Phong Thiên.

Kiếm thứ hai, Dương Chấn khiến Đỗ Ngọc Sơn bị thương nặng.

Vậy kiếm thứ ba sẽ khiến người ta kinh sợ thế nào đây?

“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”

“Tất cả mọi người, lập tức lùi lại!”

Diệp Chiến Quốc và Mạnh Thiên Lan gần như đồng thời ra lệnh rút lui, lần này, thậm chí bọn họ còn không nói là lui bao nhiêu mét.

Dương Chấn vẫn chưa hạ kiếm đã khiến bọn họ cảm thấy áp lực khổng lồ.

Lưu Khánh cắn răng, lập tức rống lớn hạ lệnh: “Tất cả mọi người, lại lùi ra nghìn mét!”

Ngay lúc này, Dương Chấn đã nâng kiếm Thiên Tử lên cao.

“Rầm rầm rầm!”

Mấy tia chớp lóe lên trên bầu trời, kiếm thế giống như thiên kiếp giáng xuống tiêu diệt Dương Chấn vậy.

Lần này, Đỗ Ngọc Sơn cũng cảm nhận được áp lực đáng sợ.

Vẻ mặt lão ta hung tợn quát lớn: “Ta phải xem xem, cậu còn có thể chém được mấy kiếm! Đến đây!”

Dương Chấn đứng trên không trung, mái tóc đen tuyền tung bay, chỉ thấy đôi mắt anh đỏ như máu, hơi thở giống như đến từ hồng hoang, bùng nổ khắp cơ thể anh.

“Thiên Hành Cửu Kiếm, kiếm thứ ba – Đặc Xá!”

Sau khi anh quát lên, một luồng kiếm thế khủng khiếp bùng nổ từ kiếm Thiên Tử.

Dương Chấn vung kiếm Thiên Tử trong tay, thế nhưng thứ khiến mọi người kinh sợ là, sau khi kiếm nay hạ xuống, lại không khiến Đỗ Ngọc Sơn bị tổn hại gì.

Ngay cả bản thân Đỗ Ngọc Sơn cũng ngây người, chiêu kiếm mạnh như vậy, hai kiếm trước bộc phát sức mạnh khủng khiếp như vậy, mà lại không gây tổn thương gì.

Thế nhưng sau khi vung một kiếm bày, sắc mặt Dương Chấn lại tái nhợt hơn, thân thể như bị rút hết sức lực, khẽ chao đảo.

“Ha ha ha!”

Đỗ Ngọc Sơn bỗng cười lớn, thân thể lao lên không, cười lớn nói: “Dương Chấn, cậu đã đến cực hạn rồi, kiếm thứ ba đã tiêu tốn hết thể lực của cậu rồi, cậu còn có thể giết ta thế nào?”

Nhìn Đỗ Ngọc Sơn lao về phía Dương Chấn, các tinh anh Chiến vực Trung Châu và Hiệp hội Võ giả đứng cách xa nghìn mét đều ngây ngốc

“Không!”

Hạ Hà thê lương thét lên.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4116


Chương 4116

Nhìn thấy Đỗ Ngọc Sơn lao về phía mình, vẻ mặt Dương Chấn không đổi, ánh mắt chợt lạnh lùng, lên tiếng hỏi: “Ông có biết, tại sao kiếm thứ ba này lại được gọi là Đặc Xá không?”

Đỗ Ngọc Sơn vừa lao đến Dương Chấn vừa cười lớn nói: “Một nguyên nhân là do thể lực cậu không chịu đựng nổi để hoàn thành chiêu kiếm mà thôi, chẳng lẽ còn nguyên do sâu xa khác?”

Lúc nói chuyện, lão ta đã lao đến trước mặt Dương Chấn, chỉ thấy trên bàn tay trống rỗng của lão ta bỗng xuất hiện thêm một thanh linh kiếm, chém mạnh về phía Dương Chấn, đồng thời rống lớn: “Giết cho ta!”

Ngay lúc ấy, Dương Chấn lại nâng kiếm Thiên Tử trong tay lên, mặt tái nhợt hơn, miệng ho ra máu, sắc mặt trắng xanh.

“Thiên Hành Cửu Kiếm, kiếm thứ tư – Vô Địch!”

Dương Chấn vừa hô xong, kiếm Thiên Tử trong tay bỗng chốc rơi xuống phía Đỗ Ngọc Sơn.

“Răng rắc!”

Tia chớp dày đặc bỗng xuất hiện trên bầu trời, sau đó kiếm Thiên Tử aj xuống, đột nhiên rơi xuống từ trên bầu trời, tựa như cả vùng trời này không cho phép chiêu kiếm mạnh như vậy xuất hiện.

Cách mấy nghìn mét phía ngoài, các võ giả khắp nơi đều ngơ ngác trừng lớn mắt nhìn Dương Chấn.

Tuy cách rất xa, nhưng bọn họ vẫn có thể thấy rõ con rồng khổng lồ màu vàng ngưng tụ từ trên thanh kiếm Thiên Tử của Dương Chấn, lập tức tiến công về phía Đỗ Ngọc Sơn.

Lúc này, Đỗ Ngọc Sơn bỗng cảm nhận được nỗi sợ như đến từ sâu thẳm trong linh hồn, một luồng kiếm thế cực kỳ kinh khủng, thế như chẻ tre tấn công lão ta.

“Không!”

Đỗ Ngọc Sơn hoảng sợ la hét tới khàn cả cổ họng, dù từng là đại năng viễn cổ trước kia nhưng một kiếm này của Dương Chấn lại khiến ông ta cảm thấy cái chết đang đến gần.

Lão ta tồn tại ở thế gian này mấy trăm nay ở dạng linh hồn, chẳng dễ dàng gì mới mượn được thân xác để thức tỉnh, còn chưa tái tạo lại được thân xác cho mình mà lại gặp phải chiêu kiếm kinh khủng đến vậy.

Lão ta có thể cảm nhận được, một kiếm này hạ xuống thì sẽ khiến lão ta hồn bay phách tán, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Chỉ là, hối hận cũng đã muộn, lão ta muốn lùi thì cũng không còn kịp, chỉ có thể giương mắt nhìn kiếm Thiên Tử chém xuống thân mình.

“Phù!”

Rồng vàng lớn trực tiếp xuyên qua thân thể Đỗ Ngọc Sơn, Đỗ Ngọc Sơn bỗng phun ra máu, trên người đầy vết chém, mà hơi thở trên người lão ta bỗng chốc cũng chậm chạp, có cảm giác như sắp chết đến nơi.

“Sau Đặc xá chính là Vô Địch!”

Dương Chấn đứng sừng sững trên không, cúi đầu nhìn Đỗ Ngọc Sơn bị đánh bay đi, vẻ mặt lạnh lẽo lên tiếng.

Trong lòng Đỗ Ngọc Sơn vô cùng kinh sợ, mãi đến lúc này, cuối cùng lão ta mới hiểu rõ, tại sao kiếm thứ ba lại không hề khiến lão ta bị thương, bởi vì kiếm thứ ba tên Đặc Xá, sau một kiếm Đặc Xá này chính là kiếm Vô Địch hùng mạnh.

Dưới chiêu kiếm vô địch, cho dù linh hồn trong thân thể là đại năng thời xa xưa thì cũng bị tiêu diệt.

“Ta hận…”

Đỗ Ngọc Sơn kêu r3n thảm thiết không cam tâm.

Sau đó, áp lực kinh người đến từ viễn cổ kia hoàn toàn biến mất, mà vẻ mặt Đỗ Ngọc Sơn cũng khôi phục lại bình thường.

Rõ ràng, linh hồn đại năng viễn cổ đã bị kiếm vô địch của Dương Chấn tiêu diệt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4117


Chương 4117

Nhưng chiêu kiếm vừa nãy quá mạnh, ngay cả linh hồn đại năng viễn cổ cũng có thể bị tiêu diệt, huống hồ là thân thể Đỗ Ngọc Sơn?

Lúc này, Đỗ Ngọc Sơn vô cùng thảm thương, khắp người đầy máu, hơi thở võ đạo trên người suy yếu.

“Kết thúc rồi sao?”

Cách đó mấy nghìn mét, mọi người không thể thấy rõ đang xảy ra chuyện gì, ai ai cũng mang theo vẻ mặt kinh ngạc.

“Dương Chấn vẫn còn đứng vững trên không mà Đỗ Ngọc Sơn đã ngã dưới đất rồi, rõ ràng, người thắng cuối cùng chính là Dương Chấn”.

Qua một lúc, mới có người kích động nói.

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kích động hoan hô.

“Tứ trưởng lão, uy vũ!”

“Tứ trưởng lão, uy vũ!”

Từng âm thanh chấn động cả đất trời.

Các thiên kiêu võ đạo đến từ Thiên Hải Tông, vẻ mặt đầy kinh sợ.

“Rốt cuộc cậu ta là quái vật gì vậy? Lúc kiếm thứ tư chém xuống, khiến tôi có cảm giác như cậu ta chính là Tông chủ vậy”.

“Tông chủ là cao thủ lục phẩm Thiên Cảnh đỉnh cao, cho dù cậu ta có mạnh thế nào cũng không thể là đối thủ của tông chủ”.

“Nhưng cậu ta còn chưa đến ba mươi mà đã mạnh đến vậy rồi, nếu cho cậu ta thêm mười năm nữa, cậu ta sẽ mạnh đến thế nào nữa?”

“Chẳng cần đến mười năm, trong vòng ba năm, có lẽ cậu ta đã đứng trên đỉnh cao giơi cổ võ rồi!”

Mấy thiên kiêu võ đạo của Thiên Hải Tông, ai ai trong mắt cũng rực lửa, sức mạnh của Dương Chấn đã chinh phục được bọn họ.

“Lưu sư huynh, chúng ta nhất định phải nghĩ cách kéo Dương Chấn gia nhập Thiên Hải Tông!”

“Sư huynh, chúng ta phải mau chóng báo với tông môn chuyện này thôi, hiện tại mới chỉ là bắt đầu, chẳng mấy chốc sẽ có các thế lực lớn khác Trung giới giới Cổ Võ sẽ bước vào giới thế tục, với thiên phú võ đạo của Dương Chấn, chắc chắn sẽ thu hút các thế lực khác, chúng ta nhất định phải cướp được Dương Chấn gia nhập vào Thiên Hải Tông”.

Nghe thấy các sư đệ nói vậy, vẻ mặt Lưu Khánh nặng nề, im lặng một lúc rồi gật đầu nói: “Hiện tại chúng ta dùng đá truyền âm thông báo cho sư phụ, nhớ nhắc ông ấy đích thân đến giới thế tục một chuyến”.

Lưu Khánh lập tức lấy một viên đá truyền âm ra, liên lạc với trưởng bối.

Còn bên phía Dương Chấn, thân thể anh chầm chậm rơi xuống đất.

“Keng!”

Trong chốc lát, anh cắm mạnh kiếm Thiên Tử xuống đất, sức nặng cả người đều dựa vào kiếm Thiên Tử.

Thiên Hành Cửu Kiếm vừa nãy dùng liên tiếp bốn chiêu kiếm, gần như đã dùng hết toàn bộ sức lực anh.

Đỗ Ngọc Sơn nằm trên phế tích, khắp người đầy máu, thậm chí ngay cả sức lực đứng lên cũng không có.

Thấy Dương Chấn như vậy mà vẫn còn sống, sắc mặt lão ta hoàn toàn tuyệt vọng.

“Ông còn có di ngôn gì? Nói cho xong đi, tôi tiễn ông lên đường”.

Dương Chấn cố gắng chống đỡ để thân thể mình không ngã xuống, đi đến trước mặt Đỗ Ngọc Sơn, từ trên cao nhìn xuống đối phương nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4118


Chương 4118

Đỗ Ngọc Sơn khó khăn nhìn Dương Chấn, vẻ mặt kinh sợ nói: “Dương Chấn, cậu không thể giết tôi! Tôi là minh chủ của Thủ Hộ Minh, giữ lại tôi sẽ có lợi cho cậu rất nhiều”.

Ông ta bỗng chốc gấp gáp, sợ Dương Chấn ra tay, vẻ mặt sợ hãi cầu xin nói: “Dương Chấn, tôi cầu xin cậu cho tôi một con đường sống, sau này, tôi có thể làm chó của cậu”.

“Bây giờ kết giới Trung giới giới cổ võ cũng đã bị phá vỡ rồi, một số lượng lớn võ giả Trung giới giới cổ võ đã đến ổn định ở giới thế tục, cậu cũng không thể đều tự dựa vào bản thân được? Dù thực lực tôi không bằng cậu, nhưng cũng là võ giả tứ phẩm Thiên Cảnh giai đoạn đầu, có thể giúp cậu rất nhiều chuyện”.

“Tôi xin cậu tha cho tôi một mạng, tôi có thể thừ, sau này chắc chắn sẽ không phản bội!”

Dương Chấn nhìn Đỗ Ngọc Sơn hoảng sợ cầu xin mình, vẻ mặt khóc nức nở.

Lúc trước, Đỗ Ngọc Sơn còn là người mà anh kính trọng, nhưng bây giờ, Đỗ Ngọc Sơn lại cầu xin mình.

“Ông đã phạm sai lầm, cho dù có chết một trăm lần cũng không trả hết tội, bảo tôi tha cho ông một mạng, tuyệt đối không thể!”

Vẻ mặt Dương Chấn lạnh nhạt nói.

Bởi vì Đỗ Ngọc Sơn đã sai khiến các thế lực lớn của cổ võ hạ giới tấn công các chiến vực lớn, các chiến vực lớn đều bị tổn thất rất nghiêm trọng.

Sao Dương Chấn có thể bỏ qua được?

“Nếu đã không có di ngôn nào, vậy bây giờ tôi sẽ tiễn ông lên đường!”

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Đỗ Ngọc Sơn nói.

Vừa dứt lời, anh nâng kiếm Thiên Tử trong tay rồi chém xuống.

Đỗ Ngọc Sơn hoảng sợ, rống lớn: “Nếu tôi nói cho cậu biết một tin tức cực kỳ quan trọng, cậu có thể tha cho tôi một mạng không?”

Dương Chấn vừa định dứt điểm, nghe thấy lời này của Đỗ Ngọc Sơn thì dừng lại, lạnh lùng lên tiếng: “Ông đang đàm phán điều kiện với tôi?”

Đỗ Ngọc Sơn vội nói: “Dương Chấn, bí mật mà tôi muốn nói này liên quan đến bí mật thân thế của cậu, chỉ cần cậu chịu tha cho tôi, tôi sẽ nói bí mật này cho cậu”.

Dương Chấn kinh ngạc trong lòng, Đỗ Ngọc Sơn biết thân thế của mình sao?

Ngay cả bản thân anh, điều tra lâu như vậy cũng không biết rõ thân thế của mình, chỉ biết được trong thân thể mình có huyết mạch cuồng hóa.

Quan trọng là, huyết mạch cuồng hóa này truyền nữ không truyền nam, cũng có nghĩa, huyết mạch cuồng hóa trong thân thể anh có khả năng là mẹ của anh đã lấy huyết mạch cuồng hóa của mình đổi sang cho anh.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của anh, còn chân tướng là gì thì anh vẫn chưa rõ.

Lúc này, Đỗ Ngọc Sơn lại nói rằng biết một bí mật liên quan đến thân thế anh, Dương Chấn cũng động lòng.

Cảm nhận được sát ý trên người Dương Chấn đang biến mất, Đỗ Ngọc Sơn vội nói: “Ngoài ra, tôi còn có thể cung cấp thêm cho cậu một tin tức cực kỳ quan trọng với cậu, liên quan đến vợ và con gái cậu”.

“Ầm!”

Lão ta vừa dứt lời, một luồng áp lực kinh người tác động lên người lão ta, giống như muốn đè nát người lão ta vậy.

Lúc này, vẻ mặt Đỗ Ngọc Sơn lại biến sắc, hoảng sợ nói: “Dương Chấn, vợ cậu sắp trở thành vợ người khác rồi, cậu dám giết tôi?”

“Ông nói gì?”
 
Back
Top Dưới