Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3894


Chương 3894

Trần Hải Châu híp mắt nhìn chằm chằm vào Trương Kế: “Phó thống lĩnh Trương, tôi thấy nhà họ Trần đã khiêm tốn ở Trung Châu lắm rồi mà nhỉ?”

“Hừ!”

Trương Kế lạnh lùng nói: “Trần Hải Châu, có những việc mà mọi người đều biết, sao phải bắt tôi nói ra để khiến ông xấu mặt?”

“Nếu ông muốn bẽ mặt thì tôi sẽ giúp ông!”

“Trần Chí Trung – người đại diện cho nhà họ Trần trước ông đã dẫn cao thủ lên tầng thượng của khách sạn Trung Châu, định giết tứ trưởng lão của hội trưởng lão, khoản nợ đó vẫn chưa tính xong, giờ ông lại định khiêu khích hội trưởng lão tiếp à?”

“Ông tin tôi biến ông thành Trần Chí Trung tiếp theo không?”

Trần Hải Châu sầm mặt, Trương Kế hỏi ông ta muốn trở thành Trần Chí Trung tiếp theo không, tức là đang bảo ông ta đi chết còn gì?

Các quyền quý Trung Châu đang có mặt cũng sững sờ.

Bảo người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu đi chết, còn nói thẳng mặt, Trương Kế đúng là điên y hệt biệt danh của ông ta!

Ầm!

Khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ Trần Hải Châu, lao về phía Trương Kế.

Đúng lúc Trần Hải Châu phóng khí thế, khí thế đáng sợ cũng tràn ra từ người Trương Kế.

Trần Hải Châu lập tức biến sắc, ông ta là cao thủ Thiên Cảnh, không ngờ Trương Kế cũng phóng ra khí thế của cao thủ Thiên Cảnh, tức là Trương Kế cũng đã bước vào Thiên Cảnh rồi à?

Theo ông ta biết, ở Trung Châu, chỉ có đại thống lĩnh Diệp Chiến Quốc của chiến vực Trung Châu và đội trưởng Mạnh Thiên Lan của quân đoàn cao thủ vừa đến Trung Châu có thực lực Thiên Cảnh.

Từ khi nào phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu cũng trở thành cao thủ Thiên Cảnh thế?

Trần Hải Châu thầm kinh hãi, tuy ông ta tự tin sẽ giết được Trương Kế nhưng không dám!

Ông ta phóng khí thế ra chỉ để uy h**p Trương Kế đừng lo chuyện bao đồng thôi, không ngờ Trương Kế cũng bước vào Thiên Cảnh rồi.

Hơn nữa Trương Kế còn là một trong bốn phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu, nếu Trương Kế chết dưới tay ông ta thật, chắc chắn thế lực phía sau hội trưởng lão sẽ không bỏ qua cho gia tộc Cổ Võ họ Trần.

“Phó thống lĩnh Trương, xin bớt giận!”

Hà Hồng Viễn thấy thế, vội bước đến, sợ hãi khuyên: “Chắc chắn cậu Trần không định khiêu khích hội trưởng lão đâu, phó thống lĩnh Trương nể mặt tôi được không?”

Trương Kế không quan tâm, một tay cầm súng, lạnh lùng nhìn Trần Hải Châu.

Trước cao thủ có thực lực mạnh hơn ông ta, trong mắt Trương Kế không hề có vẻ sợ hãi, mà là ý chí chiến đấu nồng đậm.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Trước đó ông ta vừa đột phá Thiên Cảnh nhờ sự hỗ trợ của Dương Chấn, vẫn chưa được đánh với cao thủ Thiên Cảnh, giờ ông ta đang rất muốn đánh với Trần Hải Châu để mài giũa sức chiến đấu của mình.

Với tư cách là cao thủ của chiến vực, tuy Trương Kế vừa đột phá Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ nhưng sức chiến đấu thực tế đã vượt xa Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, có lẽ đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ.

Hai hộ vệ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong phía sau Trần Hải Châu đều nhìn chằm chằm vào Trương Kế, hình như chỉ cần Trương Kế dám ra tay với Trần Hải Châu, họ sẽ giết Trương Kế ngay.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3895


Chương 3895

Nét mặt Trần Dương vô cùng nghiêm nghị, là con trai của Trần Hải Châu, anh ta biết rõ bố mình cũng không muốn xung đột với Trương Kế nhiều hơn trong tình huống này.

“Phó thống lĩnh Trương, chỉ là hiểu lầm thôi, ông là phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu, quyền cao chức trọng, chắc sẽ không chấp chúng tôi chứ?”

Trần Dương cười ha hả, nhìn Trương Kế, lập tức nhìn về phía Trần Hải Châu: “Bố, giờ bố là người đại diện cho nhà họ Trần ở Trung Châu, chắc chắn sau này sẽ phải qua lại nhiều với phó thống lĩnh Trương, hôm nay xem như không đánh thì không quen biết!”

Rõ ràng anh ta đang lấy cớ cho Trần Hải Châu, Trần Hải Châu khẽ gật đầu, mỉm cười với Trương Kế: “Phó thống lĩnh Trương, xin lỗi! Hôm khác tôi sẽ mời ông ăn cơm!”

Trương Kế hừ lạnh: “Tôi không có hứng!”

Nụ cười trên mặt Trần Hải Châu lập tức cứng đờ, Trương Kế đúng là không hề nể mặt ông ta!

Sau khi biết Trương Kế đã bước vào Thiên Cảnh, đương nhiên ông ta sẽ không dùng khí thế để uy h**p Trương Kế nữa, ông ta chăm chú nhìn Trương Kế rồi khoát tay: “Chúng ta đi!”

Ở đây toàn các ông lớn của Trung Châu, nếu ngồi lại tiếp thì chỉ khiến mình thêm bẽ mặt.

Hà Hồng Viễn thấy thế, lập tức cuống lên, khó khăn lắm lão ta mới mời được bố con Trần Hải Châu đến, sao giờ họ lại đi rồi?

Họ đi thì ai đưa Hạ Hà đi đây?

Nhưng sau chuyện vừa rồi, lão ta cũng không dám ngăn cản bố con Trần Hải Châu, chỉ có thể trơ mắt nhìn gia tộc Cổ Võ họ Trần rời đi.

Lúc này Trương Kế mới vui vẻ cất súng đi, tiếp tục uống trà như không có chuyện gì.

Người của gia tộc Cổ Võ họ Trần vừa đi mất, chỉ còn mỗi Dương Chấn ngồi ở bàn đầu tiên.

Tuy có người thầm khó chịu nhưng cũng không dám nói gì.

Dương Chấn dám chống đối người của gia tộc Cổ Võ họ Trần ngay trước đám đông, nói gì đến các ông lớn Trung Châu như họ chứ.

“Cuối cùng cũng không sao!”

Ở bàn của nhà họ Cố, Hạ Lâm thở phào, khẽ vỗ ngực.

Hà Hồng Viễn lạnh lùng nhìn về phía Dương Chấn, hồi nãy Trương Kế đã đứng ra vì Dương Chấn, đương nhiên lão ta cũng không dám đuổi Dương Chấn đi nữa.

“Hôm nay tôi mời các vị đến nhà họ Hà chỉ vì một chuyện, đó là tôi sẽ tuyên bố bổ nhiệm người thừa kế nhà họ Hà vào hôm nay!”

Hà Hồng Viễn bước lên bục, nhìn quanh, nói lớn.

Xung quanh lập tức trở nên yên ắng, mọi người đều nhìn về phía Hà Hồng Viễn, với tư cách là gia tộc giàu nhất Trung Châu, việc bổ nhiệm người thừa kế của nhà họ Hà có liên quan đến phương hướng hợp tác với nhà họ Hà trong tương lai của các thế lực.

“Hà Hùng, bố cậu sắp tuyên bố bổ nhiệm rồi, cậu mau chuẩn bị lên phát biểu đi”.

“Chú hai, chúc mừng! Sau hôm nay, chú sẽ là người thừa kế nhà họ Hà đấy”.



Ở bàn của dòng chính nhà họ Hà, những người thuộc dòng chính đều nhìn Hà Hùng với vẻ nịnh nọt.

Hà Hùng kích động gật đầu lia lịa.

Ông ta cứ tưởng mình đã hết duyên với chức người thừa kế từ lâu, không ngờ bố bỗng dưng đổi ý, để ông ta trở thành người thừa kế nhà họ Hà.

Đám đông nhìn về phía Hà Hồng Viễn trên bục.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3896


Chương 3896

Hà Hồng Viễn thoáng im lặng rồi lớn tiếng tuyên bố: “Từ hôm nay, người thừa kế nhà họ Hà sẽ là Hà Chí – con trai lớn của tôi!”

Nghe thấy Hà Hồng Viễn nói thế, nụ cười của Hà Hùng đang chuẩn bị bước lên bục lập tức cứng đờ, nét mặt cũng đờ đẫn.

Những người khác thuộc dòng chính nhà họ Hà cũng có vẻ khiếp sợ.

Trong cuộc họp gia tộc khẩn cấp tối qua, chẳng phải Hà Hồng Viễn đã nói sẽ chọn Hà Hùng làm người thừa kế à?

Ngay cả Hà Chí cũng sững sờ, ông ta ngơ ngác hỏi người bên cạnh: “Bố nói sẽ bổ nhiệm tôi làm người thừa kế nhà họ Hà à?”

Người bên cạnh nhìn Hà Chí với vẻ mặt phức tạp, gật đầu: “Đúng là chủ gia tộc vừa bổ nhiệm ông làm người thừa kế!”

“Hà Chí!”

Đúng lúc này, Hà Hồng Viễn nhìn về phía Hà Chí: “Con lên bục phát biểu mấy câu đi!”

Lúc này Hà Chí mới hoàn hồn, cuối cùng ông ta cũng chắc chắn rằng Hà Hồng Viễn vừa bổ nhiệm ông ta làm người thừa kế nhà họ Hà, trên mặt ông ta tràn ngập vẻ kích động, định bước lên bục.

Hà Hùng siết chặt nắm tay, mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào Hà Hồng Viễn trên bục.

Ông ta không hiểu, tại sao Hà Hồng Viễn bỗng dưng đổi ý chứ?

Đúng lúc Hà Chí sắp bước lên bục với vẻ mặt đắc ý, Dương Chấn bỗng cười khẩy, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Hà Hồng Viễn bỗng nhìn về phía Dương Chấn, lạnh lùng nói: “Cậu cười cái gì?”

Dương Chấn không trả lời câu hỏi này mà cầm chén trà lên, uống cạn nước trà trong chén.

Sau đó anh đứng dậy, lạnh lùng nhìn Hà Hồng Viễn: “Nếu tôi không nhầm, người thừa kế mà nhà họ Hà sắp bổ nhiệm phải là Hà Hùng nhỉ?”

Con ngươi của Hà Hồng Viễn bỗng co lại, đây là nội dung cuộc họp khẩn cấp của gia tộc tối qua, sao Dương Chấn lại biết?

Hà Hồng Viễn lạnh lùng nói: “Nhà họ Hà tôi bổ nhiệm ai làm người thừa kế thì liên quan gì tới cậu? Chẳng lẽ chủ tịch Dương định nhúng tay vào việc chọn người thừa kế của nhà họ Hà tôi à?”

Dương Chấn cười khẩy, híp mắt nhìn chằm chằm vào Hà Hồng Viễn: “Hà Hồng Viễn, ông chắc chắn rằng muốn để Hà Chí trở thành người thừa kế đúng không?”

Các ông lớn đang có mặt đã khiếp sợ vì hành động của Dương Chấn từ nãy.

Nhưng chuyện khiến họ kinh ngạc hơn vẫn còn ở phía sau, ngay sau đó, Trương Kế cũng nói: “Chủ gia tộc họ Hà, tôi khuyên ông tốt nhất nên suy nghĩ lại!”

Dương Chấn dám uy h**p Hà Hồng Viễn về việc chọn người thừa kế nhà họ Hà thì cũng thôi, điều khiến đám đông bất ngờ là trong lời nói của Trương Kế – phó thống lĩnh chiến vực Trung Châu cũng có ý uy h**p.

Trương Kế đại diện cho cả chiến vực Trung Châu, thái độ của ông ta cũng là thái độ của chiến vực Trung Châu.

Xem ra chiến vực Trung Châu đã rất bất mãn với hành động của nhà họ Hà rồi.

Sắc mặt Hà Hồng Viễn khó coi tới cực điểm, lão ta có thể mặc kệ sự uy h**p của Dương Chấn, nhưng không thể không thận trọng với Trương Kế!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3897


Chương 3897

“Phó thống lĩnh Trương, dù gì ông cũng là một trong bốn phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu, ông can thiệp vào việc của nhà họ Hà chúng tôi như thế, cũng hơi quá đáng nhỉ?”

Đúng lúc này, một giọng nói không đúng lúc vang lên.

Đám đông nhìn sang, thấy Hà Chí đang tức giận nhìn chằm chằm vào Trương Kế.

Ông ta cứ tưởng mình sẽ không liên quan gì đến vị trí người thừa kế nữa, không ngờ vào lúc quan trọng, Hà Hồng Viễn lại đổi ý.

Khó khăn lắm mới có hy vọng, Trương Kế lại mở miệng xen vào.

Ánh mắt Trương Kế trở nên lạnh lẽo, ông ta lạnh lùng nhìn Hà Chí rồi rời mắt, nhìn Hà Hồng Viễn, cười khẩy: “Chỉ là việc của nhà họ Hà thôi, chiến vực Trung Châu không thèm can thiệp!”

“Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở, còn nhà họ Hà định chọn thế nào thì đó là chuyện của nhà ông”.

Ông ta nói rồi đứng dậy, quay người rời đi.

Đến khi đi đến cửa sảnh tiệc, ông ta bỗng đứng lại, nói lớn: “Các vị, tám giờ tối nay có tiệc ở khách sạn Trung Châu, đừng quên tham gia nhé!”

Sau khi dứt lời, ông ta rảo bước rời đi.

Tuy ông ta đã nói chiến vực không có hứng thú với việc nhà họ Hà, nhưng những người đang có mặt đều đến từ các gia tộc lớn ở Trung Châu, đương nhiên họ hiểu chiến vực Trung Châu vô cùng bất mãn khi thấy nhà họ Hà bắt tay với thế gia Cổ Võ.

“Chủ gia tộc họ Hà, tôi vừa nhớ ra sáng nay tôi còn một cuộc họp rất quan trọng, tôi đi trước đây!”

“Chủ gia tộc họ Hà, sản nghiệp nhà tôi gặp vấn đề, tôi phải về ngay, tôi đi trước nhé!”

“Chủ gia tộc họ Hà, tôi còn việc khác nên đi trước đây!”



Trong lúc nhất thời, các ông lớn ở Trung Châu đều đứng dậy, kiếm cớ rời đi.

Trong số những người này, tuy vẫn có rất nhiều người phân vân giữa thế gia Cổ Võ và hội trưởng lão thế tục, nhưng họ cũng hiểu nhà họ Hà đã hoàn toàn đắc tội với chiến vực Trung Châu, tức là đắc tội với hội trưởng lão.

Thậm chí có thể xem như nhà họ Hà đã đắc tội với cả gia tộc Cổ Võ họ Trần.

Họ không biết nhà họ Hà còn tương lai không, giờ chỉ có thể mau chóng rời đi, tránh tai bay vạ gió.

Người nhà họ Hà nhìn các ông lớn Trung Châu rời đi, sắc mặt ai cũng khó coi.

Nhà họ Hà là gia tộc giàu nhất Trung Châu, là một trong những gia tộc hàng đầu, đã bao giờ gặp chuyện này đâu cơ chứ?

Hà Hồng Viễn siết chặt nắm tay, trong mắt hừng hực lửa giận.

Dương Chấn nhìn về phía Hà Hồng Viễn, cười ha hả: “Chủ gia tộc họ Hà, tôi khuyên ông nên chọn người thích hợp để thừa kế nhà họ Hà, bằng không, nhà họ Hà sẽ sụp đổ trong tay ông đấy”.

Anh nói rồi cũng đứng dậy rời đi.

Anh không cần biết Hà Hồng Viễn chọn ai làm người thừa kế nhà họ Hà nữa.

Hôm nay anh đến đây chỉ để giúp Hạ Hà, nếu Hạ Hà đã muốn Hà Hùng trở thành người thừa kế, đương nhiên Dương Chấn cũng ủng hộ Hà Hùng.

Giờ Trần Hải Châu và Trần Dương đã rời đi, Hạ Hà cũng tạm thời an toàn.

“Chủ gia tộc, còn chọn người thừa kế nữa không?”

Lúc này, quản gia thận trọng hỏi Hà Hồng Viễn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3898


Chương 3898

Hà Hồng Viễn chưa nói gì, Hà Chí đã nói ngay: “Đương nhiên phải chọn người thừa kế! Bố đã tuyên bố với bên ngoài rằng sẽ chọn người thừa kế trong hôm nay, nếu không chọn ra một người thừa kế, chẳng phải nhà họ Hà sẽ trở thành trò cười của cả Trung Châu à?”

“Câm miệng!”

Hà Hồng Viễn tức giận quát, lập tức quay người, giận dữ rời đi.

Nét mặt Hà Chí lập tức cứng đờ, tức là lão ta không định chọn người thừa kế mới nữa à?

Sau khi về phòng, Hà Hồng Viễn tức giận ném hết đồ trong phòng xuống đất, nghiến răng nghiến lợi: “Điều tra cho tôi, rốt cuộc thanh niên Dương Chấn kia có lai lịch thế nào? Sao hắn dám nhúng tay vào chuyện nhà họ Hà? Còn dám chống đối cả người của gia tộc Cổ Võ họ Trần?”

“Vâng!”

Người giúp việc lập tức đáp.

Cùng lúc đó, người gia tộc Cổ Võ họ Trần vừa rời khỏi nhà họ Hà cũng quay về nơi ở của họ.

Trần Dương hỏi với vẻ khó hiểu: “Bố, Hà Hồng Viễn đã đồng ý cho chúng ta đưa Hạ Hà đi, sao tự dưng chúng ta lại từ bỏ ạ?”

Trần Hải Châu bình tĩnh nhìn Trần Dương, nói: “Theo bố biết, Hạ Hà đã ép Hà Hồng Viễn phải chọn Hà Hùng làm người thừa kế thì mới đồng ý làm thiếp của con, nhưng hôm nay, Hà Hồng Viễn lại chọn Hà Chí làm người thừa kế”.

“Trong tình huống đó, Hạ Hà sẽ ngoan ngoãn đi theo chúng ta à? Phải biết rằng cô ta còn không sợ chết”.

“Huống hồ trong tình huống hồi nãy, nếu chúng ta định ép Hạ Hà đi theo thật, Trương Kế sẽ bỏ qua à?”

Nghe thấy thế, Trần Dương khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén, anh ta trầm giọng nói: “Cứ tưởng chúng ta có thể làm theo ý mình ở thế tục, không ngờ vẫn chưa được!”

Trần Hải Châu bỗng đổi chủ đề, hỏi: “Nghe nói bữa tiệc vào tám giờ tối nay ở khách sạn Trung Châu là do tứ trưởng lão kia tổ chức à?”

Trần Dương gật đầu, nghiêm nghị nói: “Không biết có phải thật không, con nghe nói chẳng những tứ trưởng lão là một cao thủ mà còn là luyện đan sư, thậm chí có thể luyện chế đan dược nhị phẩm”.

Trần Hải Châu nhíu mày, trầm giọng nói: “Nếu hắn luyện chế được đan dược nhị phẩm thật thì đúng là đáng kinh ngạc, xem ra tối nay chúng ta cũng phải đi, xem xem rốt cuộc tứ trưởng lão có lợi hại thế thật không”.

Trần Dương hỏi tiếp: “Vậy chúng ta có đến gia tộc khác nữa không ạ?”

Trần Hải Châu lắc đầu: “Tạm thời chờ đã, bố cứ cảm thấy tứ trưởng lão tới Trung Châu lần này không đơn giản, có lẽ hắn sẽ để lộ một số thủ đoạn trong bữa tiệc tối nay”.

Trần Dương nhíu mày: “Trương Kế đã để mắt đến, có lẽ nhà họ Hà cũng không dám tùy tiện giao thiệp với chúng ta, nếu không mau chóng đạt được thực lực hàng đầu ở Trung Châu, có lẽ sự sắp xếp của chúng ta ở Trung Châu sẽ bị ảnh hưởng nặng nề”.

Trần Hải Châu khẽ gật đầu, nét mặt cũng trầm tư hẳn.

Bây giờ, không riêng gì gia tộc Cổ Võ họ Trần, mấy thế gia lớn ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng bắt đầu trắng trợn tranh giành địa bàn, nếu họ vẫn chậm thì sẽ thua kém thế gia khác.

Trừ Trung Châu ra, các thế gia Cổ Võ c*̃ng đang cố gắng phát triển ở mấy châu khác, chuyện này cũng liên quan đến quyền lợi của người trong gia tộc như họ.

Bảy rưỡi tối, các loại xe đắt tiền đã đỗ kín trước cổng khách sạn Trung Châu, phòng tiệc ở tầng cao nhất của khách sạn cũng đông nghịt người.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3899-3900


Chương 3899

Ở đây toàn dòng chính của các thế lực ở Trung Châu, được mời đến, họ đã nhận được một số tin tức về bữa tiệc lúc tám giờ tối, ai cũng có vẻ mừng rỡ.

Thường ngày, nếu họ muốn có đan dược thì chỉ có thể chi trả số tiền khổng lồ cho người của Hạ Giới giới Cổ Võ.

Nhưng trong bữa tiệc do tứ trưởng lão của hội trưởng lão tổ chức tối nay, nghe nói sẽ có rất nhiều đan dược được bán ra, hơn nữa còn rẻ hơn đan dược mà họ lấy được từ người của Hạ Giới giới Cổ Võ gấp mấy lần.

Bảy giờ năm mươi phút, trong phòng tiệc ở tầng cao nhất của khách sạn Trung Châu đã có khoảng trăm người.

Không có ngoại lệ, những người có thể có mặt ở đây đều là dòng chính có tiếng nói trong các thế lực Trung Châu, hơn nữa họ cũng có chỗ ngồi khác nhau theo địa vị ở Trung Châu.

“Sao có cả người của thế gia Cổ Võ thế?”

“Tôi cứ tưởng đây là tiệc do tứ trưởng lão của hội trưởng lão Trung Châu tổ chức, sẽ không mời người của thế gia Cổ Võ”.

“Xem ra quan hệ giữa thế gia Cổ Võ và hội trưởng lão cũng không đơn giản như bề ngoài”.



Khi thấy người của thế gia Cổ Võ cũng ở đây, người của thế lực bản địa Trung Châu vô cùng kinh ngạc.

Người của năm thế gia Cổ Võ đã tiến vào Trung Châu cũng có vẻ mặt u ám, vì gia tộc họ chỉ lấy được năm chỗ ngồi thôi, còn những thế lực bản địa hàng đầu Trung Châu lại có mười chỗ ngồi.

Đây không phải chuyện chính, quan trọng là họ còn nhìn thấy rất nhiều tán tu ở Hạ Giới giới Cổ Võ.

“Sao lại có nhiều tán tu Hạ Giới giới Cổ Võ thế?”

Ở chỗ nhà họ Trần, Trần Hải Châu nhíu mày, hỏi một dòng chính nhà họ Trần bên cạnh.

Sắc mặt người kia cũng rất khó coi, ông ta cắn răng: “Theo tin mà tôi mới nhận được, bữa tiệc tối nay chỉ hạn chế chỗ ngồi với thế gia Cổ Võ đã tiến vào Trung Châu của Hạ Giới giới Cổ Võ và thế lực bản địa Trung Châu”.

Trần Dương sửng sốt, vô thức hỏi: “Nghĩa là sao?”

Người kia vội nói: “Tán tu của Hạ Giới giới Cổ Võ chỉ cần đáp ứng một điều kiện, đó là cảnh giới đạt đến Siêu Phàm Cảnh”.

Trần Dương mở to mắt, tức giận nói: “Sao họ dám đánh đồng thế gia Cổ Võ và đám tán tu thấp hèn đó? Thậm chí họ còn hạn chế chúng ta mà không hạn chế các tán tu kia?”

Trần Hải Châu cũng sầm mặt, thoáng im lặng rồi lạnh lùng nói: “Xem ra hội trưởng lão định lôi kéo tán tu của Hạ Giới giới Cổ Võ rồi”.

“Sao cơ ạ?”

Trần Dương lập tức ngạc nhiên, nói: “Họ mặc kệ thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ để đi lôi kéo đám tán tu kia, chẳng lẽ họ không biết thực lực của thế gia Cổ Võ hơn xa đám tán tu đó à?”

Trần Hải Châu nói: “Con nghĩ với quan hệ giữa hội trưởng lão và thế gia Cổ Võ, họ sẽ muốn hợp tác với chúng ta ư?”

“Hơn nữa, cho dù hội trưởng lão thực sự muốn hợp tác với chúng ta, Thủ Hộ Minh sẽ đồng ý à?”

Trần Dương sững sờ một lát rồi trầm giọng nói: “Bố, con hiểu rồi! Bề ngoài thì giống như cuộc tranh giành giữa thế gia Cổ Võ chúng ta và hội trưởng lão, nhưng thật ra đây là cuộc đấu giữa hội trưởng lão và Thủ Hộ Minh”.

“Dù sao nền tảng của thế gia Cổ Võ cũng ở Hạ Giới giới Cổ Võ, nếu đã ở Hạ Giới giới Cổ Võ thì chắc chắn sẽ chịu sự ràng buộc của Thủ Hộ Minh, chỉ khi chúng ta hoàn toàn từ bỏ nền tảng ở Hạ Giới giới Cổ Võ, Thủ Hộ Minh mới dám từ bỏ chúng ta, hội trưởng lão mới dám tiếp nhận chúng ta”.

Chương 3900

Nguồn thiếu chương.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3901


Chương 3901

Nghe thấy thế, tán tu kia vô cùng kích động, vội nói: “Vâng, cậu Trần, tôi đi ngay ạ!”

Tán tu tên Đỗ Thuần, là một cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, tuy thế gia Cổ Võ và tán tu có quan hệ xung khắc với nhau, nhưng không phải tán tu nào cũng bất hòa với thế gia Cổ Võ, vẫn có rất nhiều người đạt tới Thiên Cảnh như Đỗ Thuần chủ động kết giao với người của thế gia Cổ Võ.

Đỗ Thuần luôn muốn gia nhập nhà họ Trần, nhưng ông ta mới bước vào Thiên Cảnh nên không được người nhà họ Trần coi trọng, cuối cùng bây giờ ông ta cũng có cơ hội rồi.

“Này nhãi, bị mù à? Dám chắn đường tôi.”

Đỗ Thuần chủ động đâm sầm vào Dương Chấn, ông ta quát lên rồi lập tức nắm tay lại, đấm về phía Dương Chấn.

Hành động của Đỗ Thuần đã thu hút sự chú ý của mọi người.

“Tên nhóc này xong rồi, bị Đỗ Thuần để mắt tới, trong số các tán tu ở Hạ Giới giới Cổ Võ, Đỗ Thuần là kẻ rất hống hách ngang ngược”.

“Nếu tôi không đoán nhầm, đám người này cũng là người thế tục nhỉ? Nhưng rốt cuộc họ có thân phận gì? Sao cũng có tư cách tham gia bữa tiệc tối nay thế?”



Trong lúc nhất thời, đám người bàn tán xôn xao.

Nhưng không phải ai cũng không biết Dương Chấn, vẫn có người nhận ra Dương Chấn, lập tức cảm thấy buồn cười.

“Đỗ Thuần ngu ngốc thật, dám đối đầu với tứ trưởng lão của hội trưởng lão, tôi cũng muốn xem xem tứ trưởng lão sẽ xử lý thế nào”.

“Vị tứ trưởng lão này của hội trưởng lão có thể một mình giết hết mười lăm cao thủ Thiên Cảnh, hơn nữa trong đó còn có năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, Đỗ Thuần chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thôi, có lẽ chỉ còn con đường chết”.

“Tôi vừa thấy Đỗ Thuần nói gì đó với người nhà họ Trần, rõ ràng ông ta đang làm theo ý Trần Hải Châu, xem ra Trần Hải Châu cũng ngu, ngay cả tứ trưởng lão là ai mà cũng không biết”.



Những người của thế gia Cổ Võ biết rõ thân phận của Dương Chấn đều có vẻ mong chờ, họ cũng không đứng ra mà định xem kịch vui.

“Sao anh ta lại gây chuyện nữa thế?”

Trong đám đông, một cô gái trẻ xinh đẹp nhìn về phía Dương Chấn, nhíu mày.

Một cô gái xinh đẹp khác đứng cạnh cô ta lo lắng nói: “Chị Tư Tư, chú có làm gì sai đâu, rõ ràng người của thế gia Cổ Võ kia cố tình lao vào chú ấy để gây chuyện, hồi nãy em còn thấy ông ta nói gì đó với người của gia tộc Cổ Võ họ Trần”.

Đương nhiên hai cô gái này là Cố Tư Tư và Hạ Lâm.

Bên cạnh Hạ Lâm, Cố Thái Sơ cũng nhíu mày, thấy Dương Chấn bị Đỗ Thuần cố tình gây sự, lão ta không khỏi nói: “Ông này, hồi nãy ông lao vào Dương Chấn nhưng lại gây sự với cậu ấy, cũng hơi vô lý nhỉ?”

Không ai ngờ trong tình huống này, vẫn có người ra mặt vì Dương Chấn.

Dương Chấn cũng ngạc nhiên nhìn về phía Cố Thái Sơ.

Lúc này nét mặt Cố Thái Sơ rất nghiêm nghị, không hề sợ hãi, hình như cũng không lo mình sẽ bị Đỗ Thuần ghi hận.

Rõ ràng Đỗ Thuần cũng không ngờ vẫn có người thế tục đứng ra vì Dương Chấn, lão ta lập tức nhìn Cố Thái Sơ bằng ánh mắt hung tợn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3902


Chương 3902

Lão ta nở nụ cười tàn ác, híp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Thái Sơ: “Lão già, ông nói gì cơ?”

Trước ánh mắt và khí thế từ Đỗ Thuần, Cố Thái Sơ cảm thấy vô cùng áp lực.

Cố Tư Tư và Hạ Lâm cũng căng thẳng, họ không ngờ Cố Thái Sơ lại đứng ra trong tình huống này.

Phải biết rằng mới tối qua, sau khi đến nhà họ Cố, vì nói những lời không hợp với ý của Cố Thái Sơ, Dương Chấn đã bị Cố Thái Sơ đuổi khỏi nhà họ Cố.

Tối nay, lão ta lại dám chống đối Đỗ Thuần vì Dương Chấn mà không quan tâm đ ến thân phận của Đỗ Thuần.

Cố Thái Sơ cố nén sự sợ hãi, nhìn về phía Đỗ Thuần: “Tôi đã nói rất rõ rồi, nếu ông vẫn cố tình nhắm vào Dương Chấn thì cũng hơi quá quắt đấy”.

Lão ta nói rồi nhìn người bạn bên cạnh, hỏi: “Ông Trương, ông cũng thấy ông ta lao vào Dương Chấn đúng không?”

Người được gọi là ông Trương lập tức biến sắc, hơi nhích chân, lùi lại mấy bước, tức giận quát lên với Cố Thái Sơ: “Cố Thái Sơ, ông đừng nói lung tung, tôi không thấy gì hết”.

Nét mặt Cố Thái Sơ lập tức cứng đờ, ông Trương cũng là chủ của gia tộc quyền thế cùng cấp bậc với lão ta, thường ngày hai người rất thân thiết, không ngờ ông Trương lại nói thế vì e ngại Đỗ Thuần.

Lão ta nhìn về phía một người bạn khác, hỏi: “Ông Mã…”

Nhưng lão ta chưa nói hết, ông Mã đã tức giận quát Dương Chấn: “Cậu kia, cậu mù à? Dám cố tình va vào người khác, còn không mau quỳ xuống xin lỗi đi”.

“Ông Mã nói đúng lắm, này cậu, còn trẻ mà mắt đã có vấn đề rồi à? Không thấy phía trước có người hả? Hay cậu cố tình lao vào người ông Đỗ?”

“Cậu quỳ xuống xin lỗi ông Đỗ ngay đi, bằng không, cho dù ông Đỗ bỏ qua, tôi cũng không bỏ qua cho cậu”.



Trong lúc nhất thời, chủ của các thế lực trong phòng tiệc đều quát Dương Chấn, chỉ hận không thể xé xác anh.

Trong mắt Trần Hải Châu và Trần Dương đều có vẻ hài lòng, họ mỉm cười.

Những người của thế gia Cổ Võ đã nhận ra thân phận của Dương Chấn thì đang chờ xem kịch vui với vẻ trêu tức.

Cố Thái Sơ thấy những người bạn từng xưng anh gọi em với mình hồi trước đều chỉ trích Dương Chấn, đầu tiên nét mặt lão ta cứng đờ, sau đó nhanh chóng chuyển thành tức giận.

Lão ta không ngờ bạn bè của lão ta lại thản nhiên bịa đặt như thế.

Tuy tối qua lão ta rất bất mãn với Dương Chấn, nhưng cũng không bịa đặt, càng không muốn thấy một thanh niên thế tục bị người của thế gia Cổ Võ ức h**p.

Đỗ Thuần cảm thấy hài lòng, híp mắt nhìn chằm chằm vào Cố Thái Sơ: “Lão già, giờ ông còn nghĩ tôi cố tình lao vào tên nhãi này không hả?”

Sắc mặt Cố Thái Sơ rất khó coi, tức giận ra mặt, vẫn kiên định nói: “Tôi tận mắt thấy ông cố tình lao vào Dương Chấn”.

“Tốt! Tốt lắm!”

Trong mắt Đỗ Thuần tràn ngập vẻ tàn nhẫn, lão ta lạnh lùng nói: “Tôi cũng muốn xem xem ông sẽ cứng đầu đến lúc nào”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3903


Chương 3903

“Tôi sẽ xử lý tên nhãi này trước rồi tính sổ chuyện giữa tôi với ông”.

Đỗ Thuần nói rồi nhìn về phía Dương Chấn, nói với vẻ trêu ngươi: “Này nhãi, cậu cũng thấy đấy, hầu hết người ở đây đều thấy cậu cố tình lao vào tôi, còn bảo cậu quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi, xin tôi tha thứ”.

“Giờ tôi cho cậu một cơ hội, có thể khiến tôi tha thứ cho cậu”.

Lão ta nói rồi bỗng chỉ vào Cố Thái Sơ, nói với vẻ dí dỏm: “Chỉ cần cậu tự tay đánh lão già này một trận ra trò, tôi sẽ bỏ qua cho cậu, sao nào?”

Nghe thấy thế, người của thế tục đều có vẻ ngạc nhiên.

Cố Thái Sơ vừa đứng ra vì Dương Chấn, nếu lúc này Dương Chấn đánh Cố Thái Sơ thật thì Cố Thái Sơ sẽ mất hết mặt mũi.

Sắc mặt Cố Thái Sơ hết sức khó coi, lão ta nhìn Dương Chấn, cuối cùng vẫn không nói gì.

Dương Chấn hơi híp mắt, thản nhiên liếc Đỗ Thuần đang hống hách rồi nhìn về phía Trần Hải Châu.

“Trần Hải Châu, ông ngu thật đấy!”

Trước sự khiếp sợ của mọi người, Dương Chấn nói.

Chà!

Ai cũng kinh ngạc!

Ngay cả Trần Hải Châu cũng sững sờ, không ngờ Dương Chấn dám chửi ông ta ngu trước đám đông.

Sao anh dám chứ?

Cơn giận bùng nổ từ người Trần Hải Châu.

Nhưng đúng lúc này, khí thế đáng sợ hơn bỗng bùng nổ từ người Dương Chấn.

“Giết!”

Anh chỉ thản nhiên nói một câu, Mã Siêu đang đi sau anh hơi nhích chân, lập tức biến mất.

“Ầm!”

Ngay sau đó, tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Trước ánh mắt hoảng sợ của mọi người, Mã Siêu đấm mạnh vào tim Đỗ Thuần, Đỗ Thuần còn không có cơ hội đánh trả, hộc máu rồi bay xa mười mấy mét.

Điều khiến người ta khiếp sợ hơn nữa chính là sau khi bị đánh trúng, sức sống của Đỗ Thuần cũng biến mất hẳn.

Chỉ một cú đấm đã gi ết chết cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ!

Mã Siêu mạnh đến mức nào chứ?

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Mã Siêu.

Mã Siêu như người không liên quan, lại quay về sau lưng Dương Chấn, họ bước về phía bục phát biểu trong phòng tiệc.

Sau khi bước lên bục phát biểu, Dương Chấn ngồi vào chỗ ghi “tứ trưởng lão” ở chính giữa.

Còn đám người Mã Siêu thì cung kính đứng sau lưng Dương Chấn.

Vào lúc này, xung quanh lặng ngắt như tờ!

Mọi người đều tròn mắt há hốc mồm, nhìn Dương Chấn đang ngồi ở vị trí của tứ trưởng lão.

Nghe nói tứ trưởng lão là một thanh niên có thực lực cực cao, chẳng lẽ thanh niên tên Dương Chấn trước mặt họ chính là tứ trưởng lão của hội trưởng lão trong lời đồn à?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3904


Chương 3904

Nhìn Dương Chấn đang ngồi ở chỗ của tứ trưởng lão, xung quanh im phăng phắc, trừ mấy người biết thân phận thực sự của Dương Chấn ra, những người khác đều vô cùng kinh ngạc.

“Sao… Sao anh ta lại ngồi ở chỗ của tứ trưởng lão?”

Bên cạnh Cố Thái Sơ, Cố Tư Tư sững sờ nhìn về phía Dương Chấn, khẽ hỏi.

Hạ Lâm cũng rất kinh ngạc, há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, không khỏi nói: “Chẳng lẽ thân phận thực sự của chú chính là tứ trưởng lão vừa được bổ nhiệm của hội trưởng lão cách đây không lâu à?”

Tuy Cố Thái Sơ đã nghi ngờ về thân phận của Dương Chấn, nhưng sau cùng vẫn không chắc chắn, giờ nhìn thấy hành động của Dương Chấn, cuối cùng lão ta cũng khẳng định Dương Chấn chính là tứ trưởng lão.

Ở chỗ của nhà họ Hà, Hà Hồng Viễn mở to mắt, lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt ngã.

Hà Hồng Viễn không dám tin: “Không! Không thể nào! Sao cậu ta lại là tứ trưởng lão chứ?”

Lão ta không thể chấp nhận nổi chuyện Dương Chấn là tứ trưởng lão.

Đương nhiên, người khó chấp nhận nhất vào lúc này cũng không phải Hà Hồng Viễn, mà là hai bố con Trần Hải Châu và Trần Dương.

“Cậu to gan thật, dám ngồi vào chỗ tứ trưởng lão à!”

Trần Hải Châu nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Còn nữa, cậu dám giết một cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ trước mặt mọi người, cậu có biết Đỗ Thuần là người của nhà họ Trần chúng tôi không hả?”

Dương Chấn nhìn Trần Hải Châu với vẻ mặt dí dỏm: “Xem ra ông Trần chưa hiểu rõ quy định mới mà hội trưởng lão ban hành, nếu đã vậy, tôi nghĩ gia tộc Cổ Võ họ Trần nên đổi người đại diện ở Trung Châu”.

Anh nói rồi bảo người bên cạnh: “Báo với nhà họ Trần, đổi người đại diện mới”.

“Vâng, thưa tứ trưởng lão!”

Điều khiến người ta khiếp sợ chính là Trương Kế – một trong bốn phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu lại đứng dậy, đáp.

Hồi nãy vẫn có người nghi ngờ thân phận của Dương Chấn, nhưng lúc này, Trương Kế đang đại diện cho chiến vực Trung Châu để tham gia bữa tiệc lại nghe lời Dương Chấn, còn gọi Dương Chấn là tứ trưởng lão.

Tức là thân phận thực sự của Dương Chấn là tứ trưởng lão à?

Trần Hải Châu lập tức biến sắc, mặt ông ta trắng bệch.

Ông ta biết mấy ngày trước, người đại diện của năm thế gia Cổ Võ ở Trung Châu, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong và năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ đã hợp sức với nhau, nhưng vẫn bị một mình tứ trưởng lão giế t chết.

Bây giờ, ngay cả Trương Kế đã đột phá Thiên Cảnh cũng gọi Dương Chấn là tứ trưởng lão.

Tối qua và hồi nãy, ông ta vừa xung đột với Dương Chấn xong.

Còn cả thanh niên vừa giết Đỗ Thuần kia, trẻ hơn cả Dương Chấn nhưng đã có thực lực giế t chết cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Mọi chuyện đều như cái tát giáng mạnh vào mặt ông ta.

“Sao thế? Ông Trần vẫn muốn thảo luận về quy định mới với tôi à?”

Dương Chấn híp mắt nhìn chằm chằm vào Trần Hải Châu, nói.

Trần Hải Châu siết chặt nắm tay, ông ta rất muốn xử lý Dương Chấn, nhưng sau khi biết thân phận thực sự của Dương Chấn, ông ta đâu dám chứ?

Nếu cho Dương Chấn lý do để ra tay, có lẽ Dương Chấn sẽ giết ông ta thật.

Ông ta vô thức nhìn về phía người của các thế gia Cổ Võ khác, phát hiện họ đều đang nhìn ông ta bằng ánh mắt chế giễu, lúc này ông ta mới nhận ra, họ đã biết thân phận của Dương Chấn rồi, chỉ mình ông ta như đồ đần, không biết thân phận của Dương Chấn thì cũng thôi, còn dám cho người khiêu khích anh nữa.

Trần Hải Châu thoáng do dự rồi nói: “Tứ trưởng lão, xin lỗi! Tôi xin lỗi cậu vì những câu thiếu hiểu biết vừa rồi!”

Ầm!

Mọi người đều ngạc nhiên!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3905


Chương 3905

Trần Hải Châu là người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu, không ngờ ông ta lại cúi đầu trước Dương Chấn.

Trong mắt cả người thế tục lẫn người của giới Cổ Võ, ngay cả tứ trưởng lão của hội trưởng lão cũng chỉ là người thế tục, không thể làm gì người của Hạ Giới giới Cổ Võ cả.

Nhưng bây giờ, Dương Chấn chỉ thuận miệng nói mấy câu mà đã ép Trần Hải Châu chủ động cúi đầu xin lỗi.

Tuy Trần Dương rất không cam lòng nhưng vẫn chọn nhẫn nhịn, Dương Chấn là người có thể dễ dàng gi ết chết cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Nào ngờ, trong lúc mọi người đều nghĩ Dương Chấn sẽ bỏ qua, Dương Chấn lại bất ngờ sầm mặt, quát lớn: “Quỳ xuống!”

Chuỗi hành động đáng kinh ngạc của Dương Chấn đã khiến đám đông hoàn toàn sững sờ.

Trần Hải Châu là người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu, cúi đầu xin lỗi là được rồi, nhưng Dương Chấn còn bắt đối phương quỳ xuống.

Ở Trung Châu, mọi lời nói và hành động của Trần Hải Châu đều đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần, nếu ông ta quỳ thật thì cũng có nghĩa là gia tộc Cổ Võ họ Trần quỳ.

Trần Hải Châu sững sờ chốc lát rồi tức giận nghiến răng: “Cậu đừng quá đáng!”

“Quá đáng?”

Dương Chấn cười khẩy, lập tức nhìn về phía Trương Kế: “Phó thống lĩnh Trương, ông nói xem người đại diện mới của gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu đã vi phạm quy định thế nào sau khi nhậm chức”.

Mí mắt Trần Hải Châu giật khẽ, ông ta bỗng có linh cảm không lành.

Trương Kế bước lên trước, lấy một tập tài liệu ra, cao giọng nói: “Từ sau khi đảm nhiệm chức người đại diện cho nhà họ Trần ở Trung Châu, Trần Hải Châu đã dùng vũ lực để đàn áp nhà họ Mục, nhà họ Tần, nhà họ Cố và nhà họ Hà ở Trung Châu”.

“Trong đó, vì không chịu được áp lực từ gia tộc Cổ Võ họ Trần, nhà họ Mục, nhà họ Tần, nhà họ Cố đã bị ép phải để Trần Hải Châu chọn thiếp cho con trai mình là Trần Dương”.

“Ông ta lấy cớ này để đổi lấy phần lớn sản nghiệp của nhà họ Mục, nhà họ Tần, nhà họ Cố bằng tài nguyên tu luyện rẻ mạt”.

“Còn nhà họ Hà thì không hề phản kháng, còn chủ động bắt con gái trong gia tộc làm thiếp của Trần Dương, thậm chí dùng bạo lực để ép các cô gái trong gia tộc”.

“Chỉ mình nhà họ Cố vẫn quyết tâm từ chối việc để con gái trong gia tộc làm thiếp của Trần Dương, bất chấp việc bị gia tộc Cổ Võ họ Trần nhắm vào, thậm chí là đả kích về mọi mặt”.

“Theo điều 37 trong quy định mới, phải xóa bỏ võ công của Trần Hải Châu và Trần Dương, trục xuất khỏi thế tục”.

Sau khi Trương Kế đọc những nội dung này xong, Trần Hải Châu và Trần Dương đều biến sắc, vô cùng hoảng loạn.

Chân Hà Hồng Viễn cũng mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Tuy Trương Kế chỉ đọc hình phạt với Trần Hải Châu và Trần Dương nhưng lại nhắc đến mình nhà họ Hà, cho dù hôm nay họ chưa động đến nhà họ Hà, các gia tộc khác cũng không dám hợp tác với nhà họ Hà nữa.

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Trần Hải Châu và Trần Dương, nghiêm nghị quát: “Trần Hải Châu, Trần Dương, hai người có chịu phạt không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3906


Chương 3906

Tiếng quát này khiến Trần Hải Châu và Trần Dương hoàn hồn từ nỗi sợ.

“Bịch!”

Trần Hải Châu không dám đứng nữa, lập tức quỳ xuống, Trần Dương cũng quỳ theo.

Họ hiểu rõ, tuy bữa tiệc tối nay là để thể hiện thuật luyện đan của tứ trưởng lão, nhưng thật ra còn có ý giết gà dọa khỉ.

Gia tộc Cổ Võ họ Trần chính là gà.

Nếu Dương Chấn không đồng ý bỏ qua cho họ, có lẽ họ sẽ mất hết tu vi, thậm chí sau này không thể bước vào thế tục nữa.

“Tứ trưởng lão, bố con chúng tôi xin nhận tội, xin cậu nể tình chúng tôi vi phạm lần đầu, bỏ qua cho chúng tôi, sau này chúng tôi không dám nữa”.

Trần Hải Châu sợ hãi cầu khẩn.

Trần Hải Châu đang sợ thật, trước đó khi gặp Dương Chấn ở nhà họ Hà, ông ta còn chẳng thèm ngó ngàng tới Dương Chấn, nếu không kiêng dè quy định mới của hội trưởng lão, ông ta đã đích thân ra tay giết Dương Chấn rồi.

Đến giờ ông ta mới nhận ra, ông ta đã làm chuyện ngu xuẩn đến mức nào, Dương Chấn là tứ trưởng lão dám giết cả người đại diện của năm thế gia Cổ Võ.

Nếu Dương Chấn không giết Trần Chí Trung – người đại diện cho nhà họ Trần ở Trung Châu trước đó, ông ta cũng không có cơ hội tới Trung Châu để làm người đại diện cho nhà họ Trần.

Nhưng bây giờ hối hận cũng muộn rồi, chắc chắn Dương Chấn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho họ.

“Anh không phục à?”

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Trần Dương đang quỳ bên cạnh Trần Hải Châu, hỏi bằng giọng lạnh lẽo.

Trần Dương vội cúi đầu, trong đôi mắt hung tàn tràn ngập vẻ không cam lòng và độc ác, anh ta không cam tâm khi thấy Dương Chấn có quyền lực lớn như thế dù chỉ đến từ thế tục.

Nhưng chỉ thoáng chốc sau, anh ta đã ngẩng đầu lên, nói với vẻ sợ hãi: “Tôi phục mà!”

“Anh không phục!”

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí.

Lực tinh thần của anh rất mạnh, anh có thể cảm nhận rõ sát khí của Trần Dương với anh.

Trần Hải Châu lập tức cuống lên, Trần Dương chưa giải thích gì, ông ta đã vội cầu xin Dương Chấn: “Tứ trưởng lão, sao Trần Dương dám không phục cậu chứ? Xin cậu rộng lượng cho chúng tôi một con đường sống, sau này chúng tôi hứa sẽ tuân thủ quy định mới của hội trưởng lão ở thế tục”.

Dương Chấn không quan tâm đ ến Trần Hải Châu, vẫn nhìn Trần Dương bằng đôi mắt lạnh lẽo.

Trong lúc nhất thời, Trần Dương cảm nhận được áp lực như đến từ sâu trong linh hồn, không khỏi run rẩy, vội nói: “Tứ trưởng lão, tôi hứa sau này sẽ không vi phạm quy định mới nữa đâu”.

“Hừ!”

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Trần Dương, ra lệnh: “Giết!”

Ngay sau khi anh dứt lời, bóng dáng Mã Siêu đang đứng sau lưng anh lập tức nhoáng lên, lao về phía Trần Dương.

Mã Siêu luôn chấp hành mệnh lệnh của Dương Chấn ngay tức khắc.

Khi nhận ra Dương Chấn định giết Trần Dương, Trần Hải Châu lập tức biến sắc, thấy Mã Siêu sắp lao tới chỗ Trần Dương, ông ta bật dậy ngay theo phản xạ, tung một đòn toàn lực về phía Mã Siêu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3907


Chương 3907

“Ầm!”

Ngay sau đó, tiếng động dữ dội vang khắp phòng tiệc.

Trần Hải Châu lùi bảy, tám bước, còn Mã Siêu chỉ lùi một bước mà thôi.

Xung quanh lặng ngắt như tờ!

Đám đông không chỉ kinh ngạc về việc Dương Chấn dám ra lệnh giết Trần Dương, mà càng khiếp sợ hơn khi thấy Mã Siêu chỉ dùng một cú đấm để đẩy lùi Trần Hải Châu bảy, tám bước.

Trần Hải Châu là người đại diện do nhà họ Trần cử đến Trung Châu, có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ nhưng lại bị một cú đấm của Mã Siêu đẩy lùi bảy, tám bước, vậy Mã Siêu sẽ mạnh đến mức nào đây?

Điều khiến mọi người kinh hãi hơn nữa chính là Mã Siêu lại nghe lệnh Dương Chấn.

Nghe đồn một mình Dương Chấn đã giết hết mười lăm cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ, trong đó có năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Từ khi nào thế tục có yêu nghiệt như Dương Chấn và Mã Siêu vậy?

“Bố!”

Trần Dương hét lớn, xông tới bên Trần Hải Châu.

Hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong bảo vệ Trần Hải Châu cũng chắn trước Trần Hải Châu và Trần Dương một cách trung thành, nhìn chằm chằm vào Mã Siêu.

Mặt Trần Hải Châu tái nhợt, ông ta run rẩy đứng dậy nhờ sự hỗ trợ của Trần Dương, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng đôi mắt đỏ ngầu, cắn răng: “Cậu định không cho chúng tôi đường sống thật à?”

Dương Chấn lạnh lùng nhìn ông ta: “Theo quy định mới, tôi đã nhẹ tay rồi, tôi chỉ xóa bỏ võ công của các người, bắt các người ở yên tại Hạ Giới giới Cổ Võ, chẳng lẽ đó không phải đường sống à?”

“Đường sống?”

Trần Hải Châu cười khẩy: “Đối với người luyện võ, nhất là cao thủ của thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, một khi mất hết tu vi, chúng tôi còn đường sống à?”

“Dương Chấn, tôi biết tôi đã đắc tội với cậu nên cậu chỉ muốn giết tôi, nhưng cậu đừng quá đáng, Trần Hải Châu tôi không phải tên vô dụng trói gà không chặt”.

“Chúng tôi có thể rời khỏi thế tục, nhưng tôi có một yêu cầu, đó là cho chúng tôi giữ lại tu vi”.

Thấy vẻ mặt kiên nghị của Trần Hải Châu, Dương Chấn bỗng có ảo giác đối phương có cách để đối phó với mình thật.

Dương Chấn không hiểu, Trần Hải Châu sẽ dựa vào đâu chứ?

Dựa vào hai hộ vệ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong kia à?

Nhưng cách đây không lâu, một mình anh vừa giết mười lăm cao thủ của năm thế gia, trong đó có năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Bên cạnh Trần Hải Châu chỉ có hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, ông ta định dựa vào đâu thế?

Dương Chấn hơi híp mắt, nhìn chằm chằm vào Trần Hải Châu: “Ông vẫn chưa nhận ra lỗi lầm của mình nhỉ! Nếu ông đã muốn chết, tôi sẽ giúp ông!”

Lúc này Trương Kế cũng bước ra, tức giận nhìn Trần Hải Châu: “Theo quy định mới, người luyện võ không chịu nhận hình phạt sẽ bị tử hình! Ông có cơ hội cuối cùng, chịu phạt hoặc chết!”

Trần Hải Châu chỉ đáp bằng hai chữ: “Đừng mơ!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3908


Chương 3908

Ngay sau khi dứt lời, ông ta cũng lao tới chỗ Trương Kế.

Cùng lúc đó, hai hộ vệ kia nhìn nhau rồi uống một viên đan dược.

Ngay sau đó, khí thế vô cùng khủng khiếp bùng nổ từ người hai hộ vệ kia.

Dương Chấn hơi híp mắt, đây là khí thế từ cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

Thì ra đây mới là chỗ dựa của Trần Hải Châu.

Ông ta biết mình không phải đối thủ của Dương Chấn và Mã Siêu nên đã lao về phía Trương Kế chỉ mới đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm trước.

Mã Siêu cũng cảm nhận được khí thế mạnh mẽ từ hai hộ vệ kia, bèn nhích chân, chắn trước Dương Chấn.

Dương Chấn nói: “Đi giúp Trương Kế đi!”

Có mệnh lệnh từ Dương Chấn, Mã Siêu lập tức lao về phía Trần Hải Châu.

Hồi nãy, một cú đấm của anh ta đã đẩy lùi Trần Hải Châu bảy, tám bước, nhưng sau khi dùng đan dược, thực lực của Trần Hải Châu đã tăng vọt, đạt đến Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ.

Thấy thực lực của Trần Hải Châu tăng vọt, còn xông về phía mình, Trương Kế cũng biến sắc, nhưng ngay sau đó, ý chí chiến đấu mãnh liệt đã tràn ngập trong mắt ông ta.

“Giết!”

Trương Kế không lùi bước, chủ động nghênh chiến.

Tuy thực lực của ông ta thấp hơn Trần Hải Châu rất nhiều nhưng ông ta vẫn hừng hực ý chí chiến đấu, biệt danh Trương Điên cũng không phải danh hão.

“Chết đi cho tôi!”

Trần Hải Châu tức giận quát, tấn công Trương Kế, vừa ra tay đã dùng chiêu giết người.

Sau khi cảm nhận được sát khí mạnh mẽ, Trương Kế vẫn bình tĩnh, giậm mạnh chân phải, thay đổi quỹ đạo di chuyển của mình.

Trong khoảnh khắc này, đòn chí mạng đang hướng vào tim ông ta của Trần Hải Châu đã nặng nề giáng vào vị trí bên cạnh tim Trương Kế.

“Ầm!”

Gần như cùng lúc đó, Trương Kế cũng dùng khuỷu tay đánh mạnh vào đầu Trần Hải Châu.

Nhưng ông ta vẫn đánh giá thấp sức mạnh của Trần Hải Châu, ông ta còn chưa chạm vào Trần Hải Châu thì đã bay ra xa vì bị đối phương đánh trúng ngực.

“Chết đi!”

Sau khi đánh bay Trương Kế, Trần Hải Châu lao hết tốc lực về phía Trương Kế, giơ chân đá mạnh vào đầu ông ta.

Những người đang có mặt đều kinh hãi, một số cô gái đến từ các thế lực Trung Châu không khỏi hoảng sợ hét lên.

Nếu Trần Hải Châu đá trúng, có lẽ đầu Trương Kế sẽ nổ tung.

Ngay cả người của mấy thế gia Cổ Võ cũng ngạc nhiên, họ không ngờ Trần Hải Châu lại điên cuồng đến thế, định giết Trương Kế.

Trương Kế là một trong bốn phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu, nếu Trần Hải Châu giết ông ta, có lẽ cũng sẽ chọc giận hội trưởng lão nhỉ?

Khi đó hội trưởng lão sẽ phản ứng thế nào?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3909


Chương 3909

Còn cả Thủ Hộ Minh đang ở Hạ Giới giới Cổ Võ sẽ xử lý ra sao?

Họ sẽ đích thân xóa sổ gia tộc Cổ Võ họ Trần à?

Hay họ sẽ để mặc hội trưởng lão xử lý gia tộc Cổ Võ họ Trần đầu tiên?

Họ bỗng nhận ra, tình hình ở thế giới mới sắp thay đổi thật rồi.

“Chết đi!”

Chỉ sau chớp nhoáng, Trần Hải Châu đã xông đến trước mặt Trương Kế, đòn tấn công dữ dội của ông ta cũng ập tới chỗ Trương Kế.

Trương Kế không hề e ngại, trong mắt tràn ngập ý chí chiến đấu điên cuồng, ông ta tức giận gầm lên, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ người ông ta.

Ông ta dồn hết sức mạnh vào nắm tay phải, đón đỡ đòn tấn công từ Trần Hải Châu.

Lúc này Trần Hải Châu đã uống đan dược, có thực lực sánh ngang với Thiên Cảnh Nhị Phẩm trung kỳ, còn Trương Kế chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, cho dù sức chiến đấu của ông ta mạnh hơn thế thì cũng chỉ gần với Thiên Cảnh Nhất Phẩm hậu kỳ mà thôi, kém Trần Hải Châu cả một cảnh giới lớn, sao có thể là đối thủ của Trần Hải Châu được?

Nhưng Trương Kế vẫn tấn công mà không sợ hãi.

“Ầm!”

Giây sau đó, hai đòn tấn công va vào nhau.

Mã Siêu đã chắn trước Trương Kế, chặn đòn tấn công của Trần Hải Châu thay Trương Kế.

Cùng lúc đó, khí thế khủng khiếp cũng lan khắp xung quanh.

Trương Kế vừa xông lên cũng bị khí thế cuồng bạo này đẩy lùi mấy bước, khó khăn lắm mới đứng vững.

Đến giờ ông ta mới nhận ra đòn đánh của Trần Hải Châu vừa rồi mạnh đến mức nào, nếu Mã Siêu không đỡ đòn thay ông ta, có lẽ ông ta đã chết dưới tay Trần Hải Châu.

Thấy Mã Siêu đỡ được đòn đánh của Trần Hải Châu, mọi người đều sững sờ, nhất là cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ.

Họ đều biết Trần Hải Châu mạnh đến mức nào, nhất là sau khi thực lực của Trần Hải Châu đã tăng vọt vì uống đan dược, không ngờ Mã Siêu lại đỡ được đòn đánh này thay Trương Kế.

Trần Hải Châu cũng sửng sốt, cảm nhận được sức mạnh truyền lại người mình, trong mắt ông ta xuất hiện vẻ sợ hãi.

Ông ta cứ tưởng mình có thể dễ dàng áp đảo Mã Siêu sau khi dùng đan dược, không ngờ vẫn chưa được.

Tuy ông ta thấy không ổn nhưng Mã Siêu cũng không dễ chịu hơn là bao, đòn tấn công của hai người va vào nhau, sức mạnh khổng lồ cũng lan khắp cánh tay anh ta theo nắm đấm.

Nếu cơ thể anh ta không được sức mạnh long mạch gột rửa, có lẽ cú va chạm này đã đánh nát tay anh ta rồi.

“Cút!”

Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, Trần Hải Châu tức giận quát, bỗng đá về phía Mã Siêu.

“Hừ!”

Trong mắt Mã Siêu lóe lên sát khí, cũng giơ chân phải lên đỡ.

“Ầm ầm ầm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3910


Chương 3910

Hai người không ngừng lao vào nhau, tạo thành tiếng va chạm nặng nề.

Bàn ghế xung quanh đều nát vụn trước khí thế từ hai người.

Đám đông đều lùi vào góc phòng để tránh bị thương do uy lực còn sót lại từ trận chiến.

Dương Chấn nhìn về phía Mã Siêu, sau khi chắc chắn rằng Mã Siêu sẽ không gặp nguy hiểm, anh mới nhìn hai hộ vệ của gia tộc Cổ Võ họ Trần.

“Nể tình hai người chỉ là hộ vệ của gia tộc Cổ Võ họ Trần, rất nhiều chuyện cũng không do ý muốn của hai người, tôi có thể cho hai người cơ hội ở lại thế tục”.

Dương Chấn đứng chắp tay sau lưng, nhìn hai hộ vệ kia: “Chỉ cần hai người rời khỏi gia tộc Cổ Võ họ Trần, đi theo tôi!”

“Hừ! Sâu bọ của thế tục cũng dám bảo chúng tôi thần phục à?”

Hai hộ vệ nhà họ Trần liếc nhau rồi quay sang Dương Chấn, trong mắt lóe lên sát khí.

“Nếu hai người đã muốn chết, tôi sẽ giúp hai người!”

Nét mặt Dương Chấn vẫn thản nhiên, sau khi anh dứt lời, khí thế khủng khiếp bùng nổ từ người anh.

Ngay sau đó, một thanh kiếm màu vàng bỗng xuất hiện trong tay anh.

Ở chuôi kiếm còn có hình rồng được chạm khắc sống động như thật.

Vào lúc này, không ai nói gì hết!

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Dương Chấn.

Nhất là những cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, tuy Dương Chấn vẫn chưa ra tay nhưng họ đã cảm nhận được áp lực đến từ sâu trong linh hồn.

Áp lực này khiến họ chỉ muốn quỳ rạp ra đất.

Ngay cả linh khí mà một số người đại diện của thế gia Cổ Võ đang mang theo cũng hơi rung lên, dường như đang khiếp sợ.

Sắc mặt của hai hộ vệ nhà họ Trần khó coi tới cực điểm, họ đang định ra tay, bỗng có ảo giác một khi họ xông tới thật thì sẽ chết dưới thanh kiếm màu vàng này của Dương Chấn.

Dương Chấn khẽ vuốt thân kiếm, thanh kiếm reo lên đầy vui sướng.

“Từ hôm nay trở đi, người của gia tộc Cổ Võ họ Trần không được phép bước vào địa phận Trung Châu nữa! Nếu dám vi phạm, giết không tha!”

Dương Chấn bỗng ngẩng đầu, nhìn quanh, cao giọng nói.

Sau khi anh dứt lời, người anh cũng hóa thành bóng mờ, lập tức biến mất.

Khách khứa xung quanh đều mở to mắt, người đâu rồi?

“Phập!”

“Phập!”

Tiếng lanh lảnh vang lên, hai hộ vệ nhà họ Trần vừa hùng hổ hồi nãy bỗng đứng sững lại.

Họ đều có vẻ hoảng sợ, vô thức ôm cổ mình.

Ngay sau đó, rất nhiều máu tràn ra từ kẽ tay họ.

Những người đang có mặt đều kinh hãi, nhìn hai hộ vệ đã uống đan dược, có thực lực sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ của gia tộc Cổ Võ họ Trần chậm rãi ngã xuống đất.

Xung quanh vô cùng yên ắng, đám đông còn không dám thở mạnh.

Dương Chấn đã quay lại vị trí cũ, thanh kiếm màu vàng trong tay anh cũng biến mất, anh bình tĩnh đứng đó, nhìn về phía Trần Hải Châu đang hoảng sợ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3911


Chương 3911

Còn Trần Dương thì đã run lẩy bẩy, lảo đảo ngồi bệt xuống đất.

“Đây chính là chỗ dựa của ông à?”

Dương Chấn lạnh lùng hỏi, tuy giọng anh không lớn nhưng lại rền vang như sấm trong đầu Trần Hải Châu, khiến ông ta choáng váng.

“Sao… sao có thể chứ?”

Trần Hải Châu lảo đảo lùi lại mấy bước.

Ông ta không sao chấp nhận nổi việc một thanh niên đến từ thế tục lại có thực lực gi ết chết cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ chỉ bằng một đòn.

Không riêng gì ông ta, các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ khác cũng tròn mắt, nỗi sợ với Dương Chấn lan tràn trong lòng họ.

Còn người của thế lực bản địa Trung Châu lại hết sức kích động sau giây phút khiếp sợ ngắn ngủi.

Dương Chấn là tứ trưởng lão của hội trưởng lão, những gì anh làm đều là vì thế tục, có cao thủ trẻ như thế bảo vệ thế tục, còn ai ở Hạ Giới giới Cổ Võ dám vi phạm quy định mới nữa đây?

Hà Hồng Viễn đờ đẫn, nghĩ đến những việc xảy ra ở nhà họ Hà trước đó, lão ta bỗng nhận ra mình đã bỏ lỡ vận may lớn nhất cuộc đời rồi.

Trong đám đông, ở chỗ của nhà họ Cố.

Cố Thái Sơ vô cùng kích động, siết chặt nắm tay, người cũng run khẽ vì kích động.

Cố Tư Tư và Hạ Lâm đứng cạnh lão ta, sau khi thấy phong thái của Dương Chấn, tim hai cô gái đều đập thình thịch.

Cố Tư Tư nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt nóng rực, phấn khích nói: “Sao… sao anh ta lại mạnh đến thế? Ngay cả cao thủ của thế gia Cổ Võ cũng không là gì trong mắt anh ta”.

Hạ Lâm cũng kích động: “Đây là chú thật à?”

Vào lúc này, mọi người đều kinh hãi nhìn Dương Chấn, chỉ một nhát kiếm đã chém chết hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong có dùng đan dược tăng thực lực.

Trước đó, việc mười lăm cao thủ của năm thế gia Cổ Võ bao vây tứ trưởng lão, sau cùng bị mình tứ trưởng lão giết sạch chỉ là lời đồn thôi.

Giờ họ đã được tận mắt chứng kiến Dương Chấn giết hai cao thủ có thực lực sánh ngang với Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ chỉ bằng một nhát kiếm.

Sự chấn động đến từ sâu trong linh hồn này khiến họ vô cùng kích động, ngay cả cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ cũng nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt nóng hừng hực.

Sau này thiên tài như thế sẽ đạt đến độ cao nào đây?

“Rầm rầm rầm!”

Trần Hải Châu quỳ xuống đất, dập đầu thật mạnh, chỉ chốc lát sau, trán ông ta đã đầy máu, ông ta sợ hãi cầu xin: “Tứ trưởng lão, tôi biết sai rồi, tôi và con trai tôi – Trần Dương đồng ý ở lại nhà họ Trần tại Hạ Giới giới Cổ Võ, suốt đời này cũng không bước vào thế tục nữa”.

“Xin cậu cho bố con tôi một con đường sống, kiếp sau chúng tôi xin làm trâu làm ngựa để đền đáp, tôi xin cậu!”

Trần Dương đã sợ đến mức người mềm nhũn, thấy bố mình dập đầu cầu xin, anh ta cũng muốn làm thế nhưng người cứ run lẩy bẩy, ngay cả sức để quỳ cũng không có, thậm chí th@n dưới anh ta còn ướt đẫm rồi.

Người của thế tục đều rất kích động, người đại diện cho thế gia Cổ Võ từng hết sức vênh váo với họ lại đang quỳ trước tứ trưởng lão của thế tục họ, dập đầu xin tha.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3912


Chương 3912

Đây là thời khắc nở mày nở mặt của tất cả người thế tục!

Đương nhiên, không phải người thế tục nào cũng kích động như thế, chẳng hạn như nhà họ Hà của Trung Châu, dòng chính nhà họ Hà do Hà Hồng Viễn dẫn đầu đang tái mặt.

Họ từng đắc tội với Dương Chấn, nếu Dương Chấn muốn xử lý họ thì không cần đích thân ra tay, chỉ cần anh nói một câu, có lẽ sẽ có rất nhiều người sẵn lòng tiêu diệt nhà họ Hà.

Cho dù Dương Chấn không động đến nhà họ Hà, sau hôm nay, nhà họ Hà cũng đã thất thế, không thể phát triển thêm nữa, thậm chí còn không giữ nổi danh hiệu gia tộc giàu nhất.

“Bố con Trần Hải Châu và Trần Dương khinh thường quy định mới, biết rõ mình đã gây ra tội ác tày trời nhưng vẫn không chịu phạt, còn ra tay với tứ trưởng lão, đáng tội chết!”

Đúng lúc này, giọng Trương Kế vang vọng khắp sảnh tiệc.

Sau khi ông ta dứt lời, mười mấy cao thủ chiến vực Trung Châu được trang bị súng ống đầy đủ cũng xông vào, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Trần Hải Châu và Trần Dương.

Cho dù thực lực của họ mạnh hơn nữa thì cũng không thể né được hỏa lực thế này.

Mặt Trần Hải Châu tái mét, ông ta biết hôm nay mình chết chắc.

“Giết!”

Dương Chấn khoát tay, ra lệnh.

“Đoàng đoàng đoàng!”

Ngay sau đó, tiếng súng dày đặc vang lên, Trần Hải Châu và Trần Dương lập tức ngã xuống trong vũng máu.

Thi thể của họ và hai hộ vệ nhà họ Trần mà Dương Chấn vừa giết bằng Thiên Tử Kiếm nhanh chóng bị người của chiến vực Trung Châu đưa đi.

Cuối cùng xung quanh cũng yên tĩnh lại, nhưng lần này bầu không khí yên ắng một cách khác thường, tuy hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng trong không khí vẫn nồng nặc mùi máu tươi.

Đám đông không dám thở mạnh, sợ hãi nhìn về phía Dương Chấn.

Dương Chấn ngồi vào bàn phát biểu, nhìn quanh, rất hài lòng với ánh mắt sợ hãi của cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ.

Khi anh nhìn Hà Hồng Viễn, Hà Hồng Viễn run bắn, chân mềm nhũn, suýt quỳ xuống đất.

Nhưng Dương Chấn chỉ nhìn lão ta chứ không làm gì.

“Hôm nay tôi mời mọi người đến đây chỉ vì một việc, đó là thể hiện năng lực luyện đan của tôi, không ngờ Trần Hải Châu – người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu lại giẫm đạp lên quy định mới, người của gia tộc Cổ Võ họ Trần đã bị trừng phạt”.

Dương Chấn nói rồi thoáng ngừng lại, sau đó nói tiếp: “Giờ chúng ta vào việc chính thôi”.

Anh nói rồi ung dung đứng dậy, khoát tay.

“Ầm!”

Một tiếng động rất lớn vang lên, một lò luyện đan bỗng xuất hiện trên bục.

Cảnh tượng này khiến người thế tục sững sờ.

Người của Hạ Giới giới Cổ Võ thì hiểu được, trước đó Dương Chấn bất ngờ lấy kiếm linh khí ra, giờ lại có cả lò luyện đan nữa, rõ ràng anh đang sở hữu bảo vật không gian, chẳng hạn như nhẫn chứa đồ.

Rất ít người của thế tục biết điều này, nhưng họ đang chú ý đến Dương Chấn hơn, đương nhiên họ đã nghe nói tới đan dược, nhưng họ rất tò mò về việc liệu Dương Chấn có luyện chế được đan dược thật không.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3913


Chương 3913

“Nổi lửa!”

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng hô lớn, trước ánh mắt khiếp sợ của mọi người, một ngọn lửa bỗng xuất hiện trong tay Dương Chấn.

Dương Chấn vung tay lên, ngọn lửa đó chui vào lò luyện đan.

Ngay sau đó, Dương Chấn liên tục lấy mười mấy loại dược liệu ra, ném vào lò luyện đan.

Xung quanh im phăng phắc, mọi người im lặng nhìn Dương Chấn luyện đan, đối với họ, được thấy luyện đan sư luyện đan đúng là lợi ích bất ngờ.

Cho dù là người của Hạ Giới giới Cổ Võ, chỉ có dòng chính trong các gia tộc quyền thế mới có cơ hội thấy luyện đan sư luyện đan ở khoảng cách gần thôi.

Về phần người thế tục, đây là lần đầu tiên họ được xem quá trình luyện đan.

Sau khi ném các dược liệu vào lò luyện đan, nét mặt Dương Chấn nghiêm nghị hẳn, anh điều khiển ngọn lửa trong lò luyện đan từ xa bằng tay phải.

Chỉ một số dòng chính đến từ thế gia ở Hạ Giới giới Cổ Võ mới biết luyện đan khó đến mức nào, lúc này Dương Chấn đang vừa phải điều khiển ngọn lửa, vừa phải kiểm soát dược liệu trong lò luyện đan.

Các loại dược liệu sẽ có nhiệt độ nóng chảy khác nhau, Dương Chấn cần điều khiển ngọn lửa để tinh luyện hết các dược liệu, phải tinh luyện hết các dược liệu thì mới đến bước dung hợp.

Từng giây từng phút trôi đi, trong phòng tiệc vẫn im phăng phắc, cả người của Hạ Giới giới Cổ Võ lẫn người thế tục đều đang nghiêm túc quan sát.

Quá trình luyện đan của Dương Chấn đúng là đã mắt, khiến họ hoa cả mắt, cực kỳ đáng thưởng thức.

Không biết bao lâu sau, đám đông bỗng phát hiện trán Dương Chấn đã rịn mồ hôi, đúng lúc này, trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén.

Ngọn lửa bỗng bùng lên dưới sự điều khiển của anh, thế lửa trong lò luyện đan lớn dần.

“Mùi thuốc đậm quá!”

“Chẳng lẽ sắp thành công rồi à?”

“Theo tôi biết, chỉ đan dược có phẩm chất cực cao mới tỏa ra mùi hương nồng đậm khi thành công. Rốt cuộc tứ trưởng lão đang luyện chế đan dược có cấp bậc gì thế?”

“Thiên phú võ đạo của tứ trưởng lão đã xuất sắc lắm rồi, chắc thiên phú luyện đan của cậu ấy sẽ kém thiên phú võ đạo nhỉ? Tôi đoán cậu ấy chỉ luyện chế được đan dược nhất phẩm cấp cao là cùng”.

“Ông đùa đấy à? Sao đan dược nhất phẩm cấp cao có thể tỏa ra mùi hương nồng đậm như thế này chứ? Trước đó tôi từng may mắn chứng kiến luyện đan sư trong gia tộc luyện đan, khi ấy ông ta luyện chế đan dược nhị phẩm cấp thấp, mùi hương còn không đậm như bây giờ, tôi đoán tứ trưởng lão đang luyện chế đan dược nhị phẩm cấp trung”.



Trong lúc nhất thời, đám đông bàn tán ầm ĩ.

Tuy ai cũng đưa ra suy đoán, nhưng họ đều đoán cấp bậc cao nhất của đan dược mà Dương Chấn có thể luyện chế là nhị phẩm cấp trung.

“Ầm!”

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng vỗ lên lò luyện đan, ngọn lửa trong lò lập tức biến mất.

Cùng với cú vỗ này, ba viên đan dược tròn xoe cũng bay ra khỏi lò.

Cùng lúc đó, mùi thơm nồng đậm hơn hồi nãy gấp mấy lần cũng bay ra.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3914


Chương 3914

“Thành công rồi!”

Mọi người đều kích động.

Nhất là các cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ, ai cũng nhìn chằm chằm vào ba viên đan dược vừa được Dương Chấn cho vào lọ ngọc bằng ánh mắt nóng rực.

“Xin hỏi tứ trưởng lão, đây là đan dược có cấp bậc gì thế?”

Lúc này, một tán tu đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ hỏi bằng giọng run run.

Với tư cách là cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ, đây là lần đầu tiên ông ta được tận mắt chứng kiến quá trình luyện đan, ông ta cũng nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt kính nể.

Cao thủ võ đạo trẻ như thế, còn là luyện đan sư, khắp Hạ Giới giới Cổ Võ không có thiên tài nào sánh bằng anh cả.

Dương Chấn cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào tán tu đó, vừa nhìn, anh đã cảm nhận được tình trạng của đối phương.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đối phương khoảng 40 tuổi nhưng ăn mặc hết sức giản dị, nếu so sánh với người của thế gia Cổ Võ thì đúng là rất nghèo khó, chắc chắn phải là tán tu.

Nhưng cảnh giới của đối phương đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong.

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, tuy có rất nhiều cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong nhưng cũng không có nhiều người có thể bước vào Thiên Cảnh trước 40 tuổi, huống hồ tán tu trước mặt anh còn là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong,

Vì thế gia Cổ Võ đã kiểm soát tài nguyên tu luyện, so với cao thủ thế tục, tán tu của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng chỉ ở trong môi trường có linh khí mạnh hơn mấy lần thôi.

Tán tu cũng không có nhiều tài nguyên tu luyện, thế nên ở Hạ Giới giới Cổ Võ, nếu tán tu đạt đến Thiên Cảnh trước 40 tuổi thì đã được xem như thiên tài rồi.

Nghe thấy tán tu này hỏi thế, những người khác cũng rất tò mò, muốn biết đan dược mà Dương Chấn vừa luyện chế có cấp bậc gì.

Dương Chấn mỉm cười, nhìn tán tu kia, hỏi: “Ông là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong nhỉ? Nếu tôi không đoán nhầm, ông đã ngừng ở cảnh giới này ba năm”.

Nghe thấy thế, trong mắt tán tu kia tràn ngập vẻ ngạc nhiên: “Sao tứ trưởng lão biết thế?”

Nếu muốn biết cảnh giới của người khác, chỉ có hai cách, một là, cảnh giới của bạn phải vượt xa cảnh giới của đối phương.

Hai là, bạn có thể biết được phần nào khi đối phương chủ động phóng khí thế ra, nhưng chưa chắc đã chính xác, vì có khả năng đối phương sẽ cố tình che giấu thực lực.

Tuy Dương Chấn rất mạnh nhưng mọi người đều biết cảnh giới của anh chỉ mới đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm, về phần là sơ kỳ, trung kỳ hay hậu kỳ thì suy đoán nào cũng có.

Tán tu này có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, cũng chưa chủ động phóng khí thế ra, nhưng Dương Chấn đã nhận ra rồi.

Có thể tưởng tượng được sự kinh ngạc của mọi người.

Quan trọng là Dương Chấn còn đoán được việc đối phương đã ngừng ở cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong mấy năm.

Dương Chấn cũng không giải thích mà mỉm cười, lấy một lọ ngọc ra, ném cho tán tu kia.

Tán tu nhận lấy lọ ngọc, lập tức sững sờ, ông ta thấy đan dược trong lọ ngọc này chính là một trong ba viên đan dược mà Dương Chấn vừa luyện chế.

Tán tu dè dặt hỏi: “Tứ trưởng lão, cậu có ý gì?”
 
Back
Top Dưới