Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3874


Chương 3874

“Tại sao họ lại e ngại? Rõ ràng họ cũng kiêng dè hội trưởng lão Chiêu Châu, tức là trong thế giới mới, họ cũng không được tự do hoàn toàn, mà phải tuân theo quy định, họ không dám làm gì quá đáng đâu”.

Ông ta nói rồi nhìn về phía Hà Hồng Viễn, nghiêm nghị nói: “Bố, không thể để gia tộc Cổ Võ họ Trần đứng vững ở thế tục qua nhà họ Hà, chẳng những chúng ta sẽ đắc tội với hội trưởng lão mà còn trở thành con rối của nhà họ Trần đấy!”

Hà Chí cũng vội nói: “Bố, đây là cơ hội của nhà họ Hà chúng ta! Cho dù đúng như chú hai đoán, gia tộc Cổ Võ họ Trần chỉ muốn đứng vững ở Trung Châu nhờ nhà họ Hà, sau đó họ cũng phải làm theo quy định của hội trưởng lão thôi, họ không dám làm gì nhà họ Hà chúng ta đâu”.

“Trái lại, nhà họ Hà có thể lợi dụng việc nhà họ Trần muốn đứng vững ở Trung Châu để lấy được tài nguyên võ đạo cần thiết”.

Những người khác đều im lặng, quyết định thế nào là do Hà Hồng Viễn.

Từng giây từng phút trôi đi, Hà Hồng Viễn mãi vẫn không nói gì, nhưng từ hàng lông mày đang nhíu chặt và nét mặt lo lắng của lão ta, có thể thấy lão ta cũng rất do dự.

Cuối cùng, Hà Hồng Viễn nhìn quanh, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta trầm giọng nói: “Hà Chí nói không sai, đây là cơ hội của nhà họ Hà, nếu thành công, địa vị của nhà họ Hà trong thế giới mới sẽ tăng vọt!”

Hà Chí mỉm cười, vội nói: “Bố sáng suốt lắm ạ!”

Hà Hùng biến sắc, vội thuyết phục: “Bố, xin bố nghĩ lại đi!”

Hà Hồng Viễn khoát tay, nói: “Con không cần nói nữa, ta đã quyết định rồi”.

Lão ta nói rồi nhìn về phía Hà Chí, híp mắt: “Vậy chuyện thuyết phục Hạ Hà sẽ giao cho con”.

Hà Chí mừng rỡ, hiểu ý Hà Hồng Viễn, rõ ràng Hà Hồng Viễn đã ngầm đồng ý với đề nghị làm Hạ Hà mất trí nhớ của ông ta.

Hà Chí vội nói: “Vâng, thưa bố!”

“Tan họp!”

Hà Hồng Viễn khoát tay, rời khỏi phòng họp.

Mặt Hà Hùng tái nhợt, ông ta nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Hà Chí, tức giận nói: “Hà Chí, anh làm thế, liệu có xứng với chú ba không?”

Hà Chí cười lạnh: “Nếu chú ba còn sống, chắc chắn chú ấy cũng sẽ ủng hộ quyết định của tôi! Hơn nữa, con gái chú ba được làm thiếp cho cậu chủ Trần, đó là vinh dự của nó!”

Ông ta nói rồi cũng quay người rời đi.

Những người nhà họ Hà khác cũng rời đi.

Cùng lúc đó, tại nơi ở của Dương Chấn.

Dương Chấn đang luyện đan, Hoài Lam bỗng bước đến.

“Anh Chấn, tôi vừa nhận được tin, sau khi rời khỏi nhà họ Hạ, Trần Hải Châu và Trần Dương đã đến nhà họ Hà – gia tộc giàu nhất Trung Châu để cầu hôn, nhà họ Hà đã đồng ý thông gia với nhà họ Trần”.

Hoài Lam nghiêm nghị nói tiếp: “Cô gái nhà họ Hà bị Trần Dương chọn trúng là Hạ Hà – bạn của anh!”

Hoài Lam vừa dứt lời, khí thế đáng sợ đã bùng nổ từ người Dương Chấn.

Giọng Dương Chấn lạnh như băng: “Nhà họ Hà to gan thật!”

Cho dù là về tình hay về lý, anh đều không bao giờ cho phép chuyện này xảy ra.

Hạ Hà là bạn anh, anh nên giúp Hạ Hà.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3875


Chương 3875

Bên cạnh đó, anh còn là tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, anh đại diện cho hội trưởng lão đến Trung Châu để ban hành quy định mới, rõ ràng những quy định này nhắm vào Hạ Giới giới Cổ Võ.

Trong tình huống này, nhà họ Hà vẫn dám ép Hạ Hà lấy chồng ở Hạ Giới giới Cổ Võ, tức là không coi hội trưởng lão ra gì.

Dương Chấn chợt hỏi: “Chắc Hạ Hà bị ép nhỉ?”

Hoài Lam nhìn Dương Chấn với vẻ hơi lo lắng, khẽ gật đầu, nói tiếp: “Hạ Hà cũng không đồng ý, nhưng Hà Hồng Viễn đã lôi mẹ cô ấy là Lục Văn Tĩnh ra để uy h**p cô ấy, vì không muốn trở thành công cụ của nhà họ Hà, Lục Văn Tĩnh đã lao vào đá tự sát…”

Dương Chấn hoàn toàn nổi giận: “Cô nói gì cơ?”

Anh từng gặp Lục Văn Tĩnh, thậm chí anh còn ra tay hỗ trợ, tìm nguồn thận thích hợp cho Lục Văn Tĩnh nên Lục Văn Tĩnh mới sống tiếp.

Lục Văn Tĩnh là một người phụ nữ hết sức hiền lành, cũng là người thân duy nhất của Hạ Hà trên thế giới này, không ngờ bà ta lại bị ép phải lao vào đá tự sát.

Hoài Lam nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Dương Chấn, không khỏi rùng mình, lập tức nói hết những chuyện xảy ra ở nhà họ Hà cho Dương Chấn biết.

Sau khi nghe xong, hiếm khi Dương Chấn lại không bùng nổ ngay, chỉ nhắm nghiền mắt, nhưng khí thế cuồng bạo thoáng tràn ra từ người anh đã cho thấy cơn giận trong lòng anh lúc này.

Khoảng năm phút sau, Dương Chấn mới mở mắt ra, đứng dậy đi tới trước cửa sổ sát đất, chăm chú nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: “Nếu tôi không đoán sai, trừ nhà họ Hà ra, vẫn còn rất nhiều gia tộc hàng đầu thế tục mong được kết giao với thế gia Cổ Võ nhỉ?”

Hoài Lam gật đầu: “Không riêng gì Trung Châu, mấy gia tộc hàng đầu ở các châu khác cũng chủ động kết giao với thế gia Cổ Võ, thậm chí để nhận được sự ủng hộ từ thế gia Cổ Võ, có gia tộc đã cúi đầu phục tùng, chủ động dâng mọi thứ trong gia tộc cho thế gia Cổ Võ”.

“Rất nhiều người cho rằng sau khi kết giới tan vỡ, chẳng mấy chốc, thế gia Cổ Võ sẽ trở thành thế lực đứng đầu Chiêu Châu, họ tìm mọi cách để bám vào thế gia Cổ Võ”.

“Có gia tộc thế tục đưa các cô gái xinh đẹp trong gia tộc mình đến thế gia Cổ Võ, cũng có gia tộc đưa sản nghiệp cho thế gia Cổ Võ, thế gia Cổ Võ không cần chủ động tìm kiếm nhưng vẫn có rất nhiều gia tộc hàng đầu thế tục đến chỗ họ”.

“Nếu không mau chóng ngăn chặn tình trạng này, không lâu nữa, thế gia Cổ Võ sẽ trở thành thế lực đứng đầu thật mất”.

Dương Chấn biết tình hình rất tệ, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này.

Anh cứ tưởng sau khi hội trưởng lão ban hành quy định mới, thế lực bản địa hàng đầu thế tục sẽ hiểu được một số chuyện, giờ xem ra không phải.

Anh chỉ nghĩ đến việc dùng quy định mới để ngăn thế gia Cổ Võ phát triển ở thế tục, đồng thời ngăn người luyện võ ra tay với người bình thường, nhưng lại quên mất thế lực bản địa ở thế tục.

“Anh Chấn, từ chuyện này có thể thấy, người thế tục không tin vào hội trưởng lão, họ đều nghĩ thế gia Cổ Võ sẽ nhanh chóng giữ vị trí chủ đạo trong thế giới mới nên muốn đạt được tình hữu nghị với thế gia Cổ Võ nhân cơ hội này”.

“Còn cao thủ Cổ Võ thì rất chào đón họ, thậm chí còn lấy một số tài nguyên tu luyện cấp thấp mà chỉ Hạ Giới giới Cổ Võ mới có ra để đổi lấy thứ họ muốn từ các gia tộc bản địa ở thế tục”.

“Tuy cấp bậc của tài nguyên tu luyện mà thế gia Cổ Võ lấy ra rất thấp, nhưng trong mắt các gia tộc bản địa ở thế tục, đó đã là bảo bối rồi, chẳng hạn như linh thạch hạ phẩm ở Hạ Giới giới Cổ Võ, giờ giá trị của một viên linh thạch hạ phẩm ở thế tục đã lên đến một nghìn tệ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3876


Chương 3876

“Ngoài ra, đan dược cấp thấp và linh khí cấp thấp đều không quá quý giá ở Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng lại có giá trên trời ở thế tục”.

Hoài Lam chậm rãi nói, nói hết thông tin mà cô ta tìm được cho Dương Chấn biết.

Dương Chấn hỏi: “Giờ đan dược cấp thấp có giá cả thế nào?”

Hoài Lam nói: “Một viên đan dược nhất phẩm trị giá khoảng một trăm triệu, một viên đan dược nhị phẩm trị giá khoảng một tỷ, đan dược có phẩm chất cực tốt thì được nâng giá lên tận chục tỷ, thậm chí còn là hàng hiếm”.

Con ngươi của Dương Chấn bỗng co lại, anh biết ở Hạ Giới giới Cổ Võ có rất ít luyện đan sư, cũng hiểu đan dược có giá trị không nhỏ, nhưng không ngờ đan dược ở thế tục lại có giá cao đến thế.

Hai ngày qua, anh vừa bắt đầu học luyện đan, dược liệu cần thiết cho một viên đan dược nhất phẩm chỉ từ mấy chục tệ, còn dược liệu cho đan dược nhị phẩm chỉ có mấy trăm tệ mà thôi.

Nhưng đan dược nhất phẩm lại có giá hơn trăm triệu.

“Xem ra tài nguyên tu luyện ở thế tục quá khan hiếm, đến mức tài nguyên tu luyện cấp thấp nhất ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng có giá trên trời ở thế tục”.

Dương Chấn thở dài: “Nhất là những gia tộc hàng đầu thế tục, họ không có thứ khác, chỉ có tiền, đương nhiên sẽ thẳng tay mua tài nguyên tu luyện từ Hạ Giới giới Cổ Võ”.

Nói đến đây, anh bỗng nhìn về phía Hoài Lam: “Nếu đan dược mà tôi luyện chế được bán ra với giá thấp hơn hẳn đan dược từ Hạ Giới giới Cổ Võ thì sẽ xảy ra chuyện gì?”

Mắt Hoài Lam lập tức sáng lên, cô ta vội nói: “Anh Chấn, nếu anh luyện chế được lượng lớn đan dược, hơn nữa giá còn thấp hơn hẳn giá của Hạ Giới giới Cổ Võ, chắc chắn các thế lực bản địa ở thế tục đang đổi đan dược từ thế gia Cổ Võ sẽ cân nhắc đến việc có nên tiếp tục kết giao với thế gia Cổ Võ không”.

“Dù sao, phần lớn họ kết giao với thế gia Cổ Võ chỉ để lấy tài nguyên tu luyện từ Hạ Giới giới Cổ Võ, mà tài nguyên tu luyện từ Hạ Giới giới Cổ Võ lại cực kỳ đắt đỏ, tuy họ là gia tộc quyền thế ở thế tục nhưng cũng phải chịu áp lực rất lớn”.

“Họ đều không ngu, càng qua lại với thế gia Cổ Võ nhiều thì gia tộc của họ càng bị thế gia Cổ Võ kiểm soát”.

Dương Chấn gật đầu, híp mắt: “Nếu vậy thì hãy mượn bữa tiệc tối ngày mai để cho thế gia Cổ Võ và các gia tộc lớn bản địa một niềm vui bất ngờ”.

Anh nói rồi lại nhìn về phía Hoài Lam: “Cô hãy cử người giám sát nhà họ Hà, bảo đảm an toàn của Hạ Hà giúp tôi!”

Hoài Lam vội đáp: “Ừ!”

Dương Chấn thoáng do dự rồi nói: “Không thì nhờ hai vị tiền bối Tả – Hữu đi đi!”

Tống Tả và Tống Hữu có thực lực rất mạnh, hợp sức với nhau thì càng mạnh hơn.

Dương Chấn lo Hạ Hà sẽ làm điều dại dột.

Tối mai anh sẽ xuất hiện với thân phận luyện đan sư, anh vốn chỉ định mời chào một nhóm cao thủ nhân cơ hội này, giờ xem ra anh còn có thể mượn cơ hội này để cho các gia tộc bản địa muốn qua lại thân thiết với thế gia Cổ Võ một bài học.

Về phần nhà họ Hà, trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén, anh híp mắt: “Hy vọng nhà họ Hà còn biết điểm dừng, bằng không, tôi không ngại dùng nhà họ Hà để giết gà dọa khỉ đâu!”

Trong một căn nhà nhỏ ở trang viên nhà họ Hà, Trung Châu.

Hạ Hà đờ đẫn ngồi trong phòng, ánh mắt trống rỗng, không khóc hay gây chuyện, nhưng nước mắt trên mặt và đôi mắt sưng đỏ cho thấy cô ta vừa khóc xong.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3877


Chương 3877

Giờ cô ta không còn sức để khóc nữa, chỉ nghĩ đến mẹ mình.

Bao năm qua, Lục Văn Tĩnh vẫn luôn chăm sóc cô ta, cho dù cô ta muốn làm gì, Lục Văn Tĩnh cũng ủng hộ.

Có thể nói, nguyên nhân rất lớn giúp cô ta trở thành ngôi sao nổi tiếng là nhờ sự ủng hộ của Lục Văn Tĩnh.

Nhưng giờ Lục Văn Tĩnh đã chết, người thân duy nhất trên đời của cô ta cũng không còn.

“Hạ Hà, cô đừng buồn nữa, sau khi cô trở thành thiếp của cậu chủ Trần, địa vị của cô cũng sẽ tăng lên, sau này, ngay cả ông cũng phải nể mặt cô đấy”.

Lúc này Hà San bước đến, nhìn Hạ Hà, nói.

Trong mắt cô ta hiện rõ vẻ thù hằn, một khi Hạ Hà trở thành thiếp của gia tộc Cổ Võ họ Trần, thân phận cũng sẽ cao hơn, sau này cô ta không thể ngẩng mặt lên trước Hạ Hà nữa.

Cô ta vẫn luôn muốn trở thành người phụ nữ của dòng chính thuộc thế gia Cổ Võ nào đó, khi Trần Dương chọn thiếp, cô ta cũng có mặt nhưng không được Trần Dương chọn.

Hạ Hà không quan tâm đ ến Hà San, nhìn về phía trước bằng ánh mắt đờ đẫn.

Thấy Hạ Hà không quan tâm đ ến mình, Hà San vốn đã đố kỵ càng tức giận hơn, không khỏi giận dữ nói: “Hạ Hà, cô giả vờ thanh cao làm gì thế? Được cậu chủ Trần coi trọng là vinh dự của cô, cô biết có bao nhiêu cô gái muốn trở thành thiếp của cậu chủ Trần không hả?”

“Cô đừng không biết điều nữa, cứ ngoan ngoãn đồng ý làm thiếp của cậu chủ Trần thì sau này còn có thân phận cao quý ở Trung Châu, bằng không, cô chẳng là cái thá gì hết”.

“Cô trả lời tôi xem rốt cuộc cô có muốn làm thiếp của cậu chủ Trần không, để tôi còn bảo bố tôi nữa”.

Lần này, cuối cùng ánh mắt trống rỗng của Hạ Hà cũng có sự thay đổi, cô ta bỗng nhìn Hà San bằng ánh mắt lạnh lùng, nói: “Kể từ hôm nay, tôi không liên quan gì tới nhà họ Hà nữa! Muốn làm thiếp cho Trần Dương thì cô đi mà làm!”

Hạ Hà nói rồi đứng dậy, bước từng bước về phía Hà San.

Hà San chưa bao giờ thấy Hạ Hà quyết liệt như thế, cô ta không khỏi rùng mình, nhìn Hạ Hà đang bước từng bước về phía mình, vô thức lùi lại, vừa lùi vừa run rẩy nói: “Hạ Hà, cô định làm gì?”

“Tôi cảnh cáo cô, đây là nhà họ Hà, cô đừng hòng làm bậy, hơn nữa ông nội đã ra lệnh cho bố tôi nghĩ cách thuyết phục cô trở thành người phụ nữ của Trần Dương, tôi chỉ tới khuyên cô theo lời bố tôi thôi”.

Mãi đến khi không lùi được nữa, Hà San bắt buộc phải đứng lại.

Lúc này, Hạ Hà đã bước tới chỗ cô ta, nhưng Hạ Hà không nhìn Hà San mà kéo cánh cửa bên cạnh Hà San ra, đi ra ngoài.

Hà San thở phào, nhìn theo bóng lưng Hạ Hà, cắn răng, đuổi theo.

Hà San vội xông lên trước, chắn đường Hạ Hà, tức giận nói: “Hạ Hà, cô định đi đâu? Đứng lại cho tôi!”

Hạ Hà không quan tâm đ ến Hà San, vẫn bước từng bước về phía trước, nhanh chóng tới trước mặt Hà San.

Thấy gương mặt lạnh lùng của Hạ Hà, Hà San lập tức luống cuống, thầm sợ hãi.

Nhưng cô ta vẫn phải nén sợ: “Hạ Hà, ông nói cô phải làm thiếp của Trần Dương, bằng không, chắc chắn cô sẽ hối hận đấy”.

“Bốp!”

Hạ Hà giơ tay tát mạnh vào mặt Hà San.

Hà San sững sờ, hình như không ngờ Hạ Hà lại dám tát mình.

Hà San run rẩy nói: “Cô… cô dám đánh tôi ư?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3878


Chương 3878

“Bốp!”

Nào ngờ Hạ Hà lại tát Hà San thêm một phát mạnh hơn vừa rồi.

Một dấu tay rõ rệt xuất hiện trên mặt Hà San.

“Cút!”

Gương mặt xinh đẹp của Hạ Hà lạnh như băng.

Vào lúc này, nhiệt độ xung quanh như giảm xuống mấy độ, Hà San rùng mình.

Cô ta bỗng có ảo giác, nếu cô ta không nhường đường, Hạ Hà sẽ giết cô ta.

Đúng lúc này, một khí thế mạnh mẽ xuất hiện, bao phủ lấy Hạ Hà.

Ngay sau đó, một giọng nói tức giận vang lên: “Hạ Hà! Cô to gan thật đấy, dám động đến con gái tôi à!”

Hà Chí bước ra, phía sau ông ta là một cao thủ có khí thế mạnh mẽ, người vừa phóng khí thế về phía Hạ Hà chính là cao thủ này.

Nhưng trước áp lực từ cao thủ bên cạnh Hà Chí, Hạ Hà vẫn không e ngại, nét mặt lạnh như băng, cô ta nhìn về phía Hà Chí bằng ánh mắt đằng đằng sát khí.

Cao thủ bên cạnh Hà Chí bỗng nghiêm nghị nói: “Ông Hà, cô gái này hơi kỳ lạ”.

Hà Chí nhíu mày: “Là sao? Tần Hoài, ông nói rõ ra đi”.

Tần Hoài là một trong những cao thủ mạnh nhất nhà họ Hà, có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Ông ta trầm giọng nói: “Tôi là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng không chịu nổi áp lực mà tôi phóng ra, nhưng cô gái này lại chịu được”.

“Ông nói gì cơ?”

Hà Chí lập tức biến sắc, khiếp sợ nhìn về phía Hạ Hà.

Hạ Hà vẫn đứng im, nét mặt vô cùng lạnh lẽo, cô ta đang nhìn chằm chằm vào Hà Chí, khiến Hà Chí cũng không khỏi rùng mình.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Ánh mắt Hạ Hà rất đáng sợ, khiến Hà Chí có cảm giác như đang bị rắn độc nhắm đến.

Hà Chí nhanh chóng bình tĩnh lại, híp mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Hạ Hà, tôi biết cái chết của mẹ cô khiến cô rất đau buồn, nhưng cô phải hiểu, người hại chết mẹ cô không phải ai khác, mà là chính cô!”

“Nếu cô không từ chối làm thiếp của cậu chủ Trần, sao mẹ cô lại lao vào đá tự sát để không trở thành gánh nặng cho cô chứ?”

“Dù sao nhà họ Trần cũng là thế lực hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, Trần Dương lại là dòng chính của nhà họ Trần, nếu cô được làm thiếp của cậu ấy thì đó là vinh dự của cô”.

“Tốt nhất cô vẫn nên đồng ý làm thiếp của cậu ấy, đừng không biết điều nữa!”

Trong mắt Hạ Hà xuất hiện vẻ đau khổ, nước mắt cô ta rơi lã chã, cô ta bỗng hét lên.

Tiếng hét thê lương của cô ta vang vọng khắp nhà họ Hà.

Trong khoảnh khắc này, khí thế cuồng bạo cũng bùng nổ từ người cô ta, lan ra khắp xung quanh.

Tần Hoài lập tức biến sắc, vội chắn trước Hà Chí và Hà San.

Ông ta biết nếu ông ta không chắn trước, có lẽ Hà Chí và Hà San sẽ bị khí thế mạnh mẽ bất ngờ bùng nổ từ người Hạ Hà đánh bay.

“Sao có thể chứ?”

Mặt Hà Chí tái nhợt, tuy ông ta không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng biết sau khi hét lên giận dữ, Hạ Hà đã phóng ra khí thế vô cùng đáng sợ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3879


Chương 3879

Tuy Tần Hoài đã ngăn cản khí thế này giúp ông ta nhưng uy lực còn sót lại vẫn khiến ông ta sợ hãi.

“Cút!”

Hạ Hà nghiến răng, sau đó tiếp tục bước về phía trước.

Tần Hoài nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Hạ Hà, trong mắt tràn ngập vẻ kiêng dè.

Hà Chí tức giận nói: “Tần Hoài, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”

Tần Hoài trầm giọng nói: “Ông Hà, có vẻ thiên phú võ đạo của cô gái này bất chợt thức tỉnh, từ người bình thường trở thành người luyện võ”.

“Sao cơ?”

Hà Chí mở to mắt, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin, đây là lần đầu tiên ông ta nghe nói đến chuyện thiên phú võ đạo của người bình thường bỗng dưng thức tỉnh rồi trở thành người luyện võ.

Hà Chí nhìn theo bóng lưng xa dần của Hạ Hà, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi, ông ta không sao tưởng tượng nổi chuyện trước đó Hạ Hà vẫn là người bình thường, bỗng dưng thiên phú thức tỉnh, trở thành người luyện võ.

Phải biết rằng trong thế giới mới, địa vị của người luyện võ sẽ ngày càng cao, tuy nhà họ Hà cũng có cao thủ nhưng hầu hết đều là cao thủ được mời về bằng tiền.

Tần Hoài nhìn theo bóng lưng Hạ Hà với vẻ kiêng dè, nói với Hà Chí: “Ông Hà, tôi nghĩ ông nên báo chuyện này với chủ gia tộc trước rồi mới quyết định có khiến cô ta mất trí nhớ không”.

Hà Chí cắn răng: “Không có gì để báo cả, ông cứ ra tay làm nó mất trí nhớ đi!”

Tần Hoài trầm giọng nói: “Ông Hà, ông nên nghĩ lại, những cao thủ tự thức tỉnh thiên phú thường có thiên phú võ đạo không tệ, nhất là sau khi thế tục và Hạ Giới giới Cổ Võ hoàn toàn hòa làm một, linh khí trở nên dồi dào, khắp nơi trên cả nước đều có người bình thường bỗng dưng thức tỉnh thiên phú”.

“Nhà họ Hà vốn không có nhiều người luyện võ thuộc dòng chính, giờ thiên phú võ đạo của Hạ Hà đã thức tỉnh, nếu cô ta phục vụ cho nhà họ Hà, ít nhất độ trung thành sẽ hơn xa cao thủ được mời về bằng tiền”.

Hà Chí nhíu mày, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén, ông ta lạnh lùng nói: “Không cần! Ra tay ngay đi!”

Nghe thấy thế, Tần Hoài cũng không nói gì thêm, hơi nhích chân, lao về phía Hạ Hà.

Hạ Hà lập tức cảm nhận được nguy cơ phía sau, cô ta bỗng ngừng bước, quay người, vung tay về phía Tần Hoài.

Tần Hoài khoát tay, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ người ông ta, lao tới chỗ Hạ Hà.

“Ầm!”

Hạ Hà còn chưa chạm vào người Tần Hoài thì đã bị khí thế mạnh mẽ này đánh bay.

Tuy thiên phú võ đạo của cô ta đã thức tỉnh nhưng không có nghĩa là giờ cô ta đã có thực lực sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Tần Hoài dễ dàng đánh bay cô ta.

“Cô Hạ, xin lỗi!”

Tần Hoài nhìn Hạ Hà từ trên cao rồi nói, lập tức lấy một cái lọ sứ trắng ra, đổ một viên thuốc màu xanh ra rồi định ép Hạ Hà uống.

Đây là đan dược mà Hà Chí phải tốn rất nhiều tiền để mua, có tác dụng chính là khiến người ta mất trí nhớ hoàn toàn.

“Ngừng tay!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3880


Chương 3880

Đúng lúc này, một giọng nói giận dữ vang lên. Ngay sau đó, một người trung niên dẫn người bước tới.

Hà Chí nhíu mày, nhìn về phía người tới: “Chú hai, chú tới đây làm gì?”

Hà Hùng lạnh lùng nhìn Hà Chí, nói: “Anh cả, cho dù thế nào, con bé cũng là đứa con gái duy nhất của chú ba, anh đối xử với con bé như thế à?”

Hà Chí hừ lạnh: “Hà Hùng, chú định ngăn cản tôi à?”

Phía sau Hà Hùng còn có hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ.

Hà Chí biết đây là hộ vệ mạnh nhất bên cạnh Hà Hùng, rõ ràng Hà Hùng đã sẵn sàng ra tay với ông ta.

Hà Hùng nghiêm nghị nói: “Nếu Hạ Hà đồng ý làm thiếp của Trần Dương, tôi sẽ không ngăn cản, nhưng nếu anh định dùng thủ đoạn hèn hạ để ép con bé làm thiếp của Trần Dương, tôi sẽ ngăn cản!”

“Hừ!”

Hà Chí cười khẩy, không quan tâm tới Hà Hùng, nói với Tần Hoài: “Ra tay đi!”

Hà Hùng tức giận quát lên với Tần Hoài: “Ngừng tay!”

Tần Hoài là hộ vệ của Hà Chí, đương nhiên sẽ không nghe lệnh Hà Hùng, Hà Chí vừa ra lệnh xong, ông ta đã cầm đan dược lên, định ép Hạ Hà uống.

Lúc này Hạ Hà cũng đã hiểu ý đồ của Hà Chí, trong đôi mắt lạnh lẽo của cô ta tràn ngập sát khí mãnh liệt, cô ta nghiến răng nghiến lợi: “Hà Chí, nếu ông dám khiến tôi mất trí nhớ, tôi thề nếu có ngày tôi nhớ lại, chắc chắn tôi sẽ tự tay giết ông!”

Cô ta cũng không định trốn, vì cô ta hiểu rõ khi có Tần Hoài ở đây, cô ta không trốn được.

Trước ánh mắt căm thù của Hạ Hà, Hà Chí không khỏi run rẩy, ông ta có cảm giác nếu khiến Hạ Hà mất trí nhớ thật, một khi Hạ Hà nhớ lại, chắc chắn Hạ Hà sẽ giết ông ta.

Nhưng chỉ chốc lát sau, Hà Chí đã hoàn hồn, không ngờ ông ta lại bị một người phụ nữ sắp mất trí nhớ dọa, ông ta lập tức thẹn quá hoá giận, nghiến răng nghiến lợi: “Cho nó uống đan dược ngay!”

Tần Hoài giữ Hạ Hà bằng một tay, tay kia cầm đan dược, chuẩn bị cho vào miệng Hạ Hà.

“Ra tay đi!”

Hà Hùng lập tức cuống lên, vội ra lệnh.

Hai hộ vệ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ lập tức lao về phía Tần Hoài.

Hạ Hà vẫn luôn cắn chặt răng, không chịu mở miệng.

Trong mắt Tần Hoài lóe lên ánh sáng sắc bén, ông ta quát: “Há miệng!”

Bàn tay đang giữ cằm Hạ Hà của ông ta bỗng bóp mạnh, Hạ Hà không chịu nổi sức mạnh từ Tần Hoài, há miệng ra, Tần Hoài cho đan dược vào miệng Hạ Hà.

Lúc này, hai hộ vệ của Hà Hùng c*̃ng lao đến, tấn công Tần Hoài từ hai bên.

Tần Hoài đã cho Hạ Hà uống đan dược xong, đương nhiên sẽ không làm gì Hạ Hà nữa, ông ta đứng dậy đấm một phát.

“Ầm!”

Một cú đấm giáng vào ngực một hộ vệ, hộ vệ này lập tức lùi bảy, tám bước, hộc máu.

Lúc này, một hộ vệ khác cũng đấm vào người Tần Hoài, Tần Hoài lùi ba bước rồi mới ngừng.

“Không biết tự lượng sức mình!”

Tần Hoài hừ lạnh, bỗng giậm mạnh chân, “ầm” một tiếng, mặt đất nổ tung, lão ta lao về phía hộ vệ kia với tốc độ nhanh như chớp.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3881


Chương 3881

Hộ vệ kia thấy thế thì biến sắc.

Tuy ông ta và Tần Hoài chỉ chênh nhau một cảnh giới nhỏ, nhưng trong võ đạo, trừ khi có thiên phú cực kỳ xuất chúng, bằng không, chênh lệch một cảnh giới nhỏ cũng lớn như lạch trời rồi.

Ông ta muốn né nhưng không kịp nữa.

“Ầm!”

Tần Hoài đấm mạnh vào ngực hộ vệ, hộ vệ hộc máu, bay xa bảy, tám mét rồi nặng nề rơi xuống đất.

Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt, hai hộ vệ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mà Hà Hùng dẫn tới đã mất khả năng chiến đấu tiếp.

Hạ Hà cũng bị ép phải uống viên đan dược kia.

Sắc mặt Hà Hùng khó coi tới cực điểm, ông ta tức giận nhìn Hà Chí: “Hà Chí, anh làm thế với con gái của chú ba, nếu chú ba trên trời có linh thiêng, chắc chắn sẽ khiến anh phải trả giá đắt!”

Ông ta nói rồi lập tức quay người rời đi.

Ông ta muốn giúp Hạ Hà, nhưng hộ vệ mạnh nhất bên cạnh ông ta đã bị hộ vệ của Hà Chí đánh bại, ông ta không giúp nổi.

Hà Chí híp mắt nhìn theo bóng lưng Hà Hùng, lạnh lùng nói: “Hà Hùng, tốt nhất chú đừng ép tôi ra tay với chú, bằng không, tôi sẽ không nương tay đâu”.

Hạ Hà ra sức móc họng, muốn nôn đan dược vừa uống ra, nhưng đan dược vừa xuống họng đã tan, sao có thể nôn ra nữa?

Hà Chí nhìn Hạ Hà, cười lạnh, khoát tay: “Chúng ta đi!”

Trên mặt Hạ Hà đầm đìa nước mắt, cô ta nhìn theo Hà Chí với vẻ mặt dữ tợn, như muốn khắc ghi người này trong lòng.

Đúng lúc này, một tiếng thở dài bỗng vang lên, hai ông lão có ngoại hình giống nhau bước ra khỏi bóng tối.

“Hai người là ai?”

Hạ Hà trông thấy họ, lập tức sợ hãi.

Hai người đều có vẻ hiền lành, một người nói: “Chào cô Hạ, chúng tôi được Cậu Chấn cử đến bảo vệ cô”.

Hạ Hà nhíu mày: “Cậu Chấn?”

Ông lão vội nói: “Dương Chấn!”

Nghe thấy cái tên quen thuộc, nước mắt Hạ Hà lập tức rơi lã chã.

Hai ông lão không phải ai khác, chính là Tống Tả và Tống Hữu được Dương Chấn cử đến giám sát nhà họ Hà.

Lúc này, Tống Tả vội lấy đan dược ra, đưa cho Hạ Hà: “Cô Hạ, đây là Giải Độc Đan, có lẽ có thể ngăn cản độc tố trong người cô, cô mau uống đi”.

Anh em nhà họ Tống cũng vừa mới tới, khi họ tới, đúng lúc Hạ Hà đang bị Tần Hoài ép uống đan dược có thể khiến người ta mất trí nhớ.

Nếu không sợ đánh rắn động cỏ, hồi nãy họ đã xuất hiện rồi.

Hạ Hà không hề do dự, nhận lấy đan dược mà Tống Tả đưa rồi uống luôn.

Tống Tả nói: “Cô Hạ, giờ chúng tôi sẽ đưa cô rời khỏi nhà họ Hà”.

Hạ Hà lắc đầu, trong mắt tràn ngập sự căm hận, cô ta cắn răng: “Cảm ơn ý tốt của hai ông, nhưng giờ cháu vẫn chưa đi được”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3882


Chương 3882

Cô ta nói rồi thoáng ngập ngừng rồi nói: “Xin hai ông chuyển câu này cho Dương Chấn giúp cháu, nếu có kiếp sau, cháu mong mình sẽ là cô gái gặp anh ấy sớm nhất!”

Hạ Hà nói rồi quay người rời đi.

Tống Tả và Tống Hữu nhìn theo bóng lưng Hạ Hà với vẻ nghiêm nghị.

Tống Hữu trầm giọng nói: “Cô Hạ sẽ không nghĩ quẩn chứ?”

Tống Tả lắc đầu: “Anh cũng không biết, anh cứ thấy không ổn, chúng ta báo với Cậu Chấn trước để xem Cậu Chấn nói sao!”

Tống Tả nói rồi bấm số Dương Chấn, kể lại những chuyện vừa xảy ra.

Sau khi biết chuyện xảy ra ở nhà họ Hà, Dương Chấn đang luyện đan lập tức sầm mặt, lửa giận mãnh liệt dâng trào trong mắt.

“Nhà họ Hà đúng là chán sống, nếu đã vậy, sau tối mai, ở Trung Châu không còn nhà họ Hà nữa!”

Sát khí dữ dội tràn ra từ người Dương Chấn.

Dường như Tống Tả đang ở nhà họ Hà cũng cảm nhận được sát khí của Dương Chấn, lão ta vội nói: “Cậu Chấn, vậy giờ chúng tôi làm gì ạ? Cứ đưa cô Hạ về à?”

Dương Chấn nói: “Nếu Hạ Hà đã không muốn thì cứ để cô ấy thế đi, phiền hai người tiếp tục âm thầm đi theo cô ấy, đừng cho cô ấy làm chuyện dại dột”.

“Vâng!”

Sau khi cúp máy, Tống Tả nhìn Tống Hữu: “Nhà họ Hà đã chọc giận Cậu Chấn, chúng ta cứ tiếp tục âm thầm bảo vệ cô Hạ là được”.

Ở nhà họ Hà, trong biệt thự của chủ gia tộc họ Hà – Hà Hồng Viễn.

Hạ Hà chủ động tìm Hà Hồng Viễn, lúc này Hà Hồng Viễn đang ngồi cạnh suối nhân tạo, cầm cần câu câu cá.

Hà Hồng Viễn cũng không quay đầu lại, nói: “Cô nghĩ thông rồi à?”

Trong mắt Hạ Hà lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nhưng cô ta vẫn gật đầu: “Tôi có thể làm thiếp của Trần Dương, nhưng tôi có một yêu cầu, chỉ cần ông đồng ý, tôi sẽ làm thiếp của Trần Dương, bằng không, dù có chết tôi cũng không đồng ý”.

Hà Hồng Viễn nhíu mày, bỏ cần câu xuống, lạnh lùng nhìn Hạ Hà: “Cô đang uy h**p tôi?”

Hạ Hà không sợ hãi, bình tĩnh nói: “Ông từ chối cũng được!”

“Hừ!”

Hà Hồng Viễn hừ lạnh, nói với vẻ mặt u ám: “Nói đi, cô muốn tôi đồng ý điều gì?”

Hạ Hà nói: “Để chú hai Hà Hùng trở thành người thừa kế chức chủ gia tộc họ Hà”.

“Cô nói gì cơ?”

Hà Hồng Viễn giận tím mặt, nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Không ngờ cô lại định động đến vị trí người thừa kế nhà họ Hà, cô xứng chắc?”

Tuy lão ta vẫn chưa chọn người thừa kế, nhưng trong lòng lão ta đã có sự lựa chọn từ lâu rồi, đó là Hà Chí.

Hà Chí là con trai trưởng của lão ta, phong cách làm việc cũng giống lão ta, còn Hà Hùng thì vẫn có lúc thiếu quyết đoán, không nhiều thủ đoạn như Hà Chí.

Nếu muốn trở thành chủ gia tộc họ Hà tương lai thì phải tàn nhẫn, nhưng rõ ràng Hà Hùng không phải người như vậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3883


Chương 3883

Không ngờ bây giờ Hạ Hà lại chủ động đề nghị cho Hà Hùng làm người thừa kế nhà họ Hà.

Trước Hà Hồng Viễn đang vô cùng tức giận, Hạ Hà hết sức bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Nếu tôi đồng ý làm thiếp của Trần Dương, nhà họ Hà sẽ đạt được lợi ích mà ông muốn, nhưng nếu tôi từ chối, chắc chắn gia tộc Cổ Võ họ Trần sẽ ghi hận nhà họ Hà, ông nghĩ khi đó nhà họ Hà còn tương lai à?”

“Nếu ông đã định dùng tôi để đổi lấy lợi ích cho nhà họ Hà thì cũng nên từ bỏ một số thứ, chẳng hạn như… đồng ý cho chú hai trở thành người thừa kế nhà họ Hà”.

“Nếu ông không đồng ý, tôi có chết cũng không làm thiếp của Trần Dương!”

Thái độ của Hạ Hà vô cùng kiên định, cô ta vốn muốn chết, cái chết của mẹ đã để lại cú sốc nặng nề cho cô ta, nhưng bây giờ cô ta nghĩ thông rồi, nếu cô ta chết đi như thế, chẳng phải mẹ cô ta sẽ bỏ mạng uổng phí à?

Tuy mẹ cô ta tự lao vào đá để tự sát, nhưng thật ra bà ta không muốn trở thành gánh nặng của cô ta nên mới chọn con đường như vậy.

Nhà họ Hà không thể chối bỏ trách nhiệm được.

Một số người sẽ phải trả giá đắt vì điều đó.

Hà Hồng Viễn không nói gì, nhưng sát khí trong mắt lão ta khi nhìn Hạ Hà càng rõ rệt hơn.

“Giỏi! Giỏi lắm! Cô là người đầu tiên ở Trung Châu dám uy h**p tôi như thế đấy!”

Một lúc lâu sau, Hà Hồng Viễn mới giận dữ nói.

Lão ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Tôi đồng ý với cô! Sau khi cô trở thành người phụ nữ của Trần Dương, tôi sẽ công bố tin Hà Hùng trở thành người thừa kế chức chủ gia tộc”.

Nào ngờ Hạ Hà lại lắc đầu, nói với vẻ kiên quyết: “Khi nào chú hai trở thành người thừa kế nhà họ Hà thì tôi mới đồng ý làm thiếp của Trần Dương”.

“Rầm!”

Hà Hồng Viễn hoàn toàn nổi giận, vỗ mạnh vào bàn trà bên cạnh, bàn trà lập tức vỡ nát.

Lão ta tức giận nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Cô đã thành công chọc giận tôi rồi đấy, đừng không biết điều!”

Hạ Hà cười khẩy, lạnh lùng nói: “Tôi còn không sợ chết, chẳng lẽ lại sợ sự uy h**p của ông à?”

Hà Hồng Viễn bỗng có cảm giác như vừa đấm vào bông.

Lão ta đã hứa với Trần Hải Châu rằng sẽ khiến Hạ Hà đồng ý làm thiếp của Trần Dương vào ngày mai, giờ Hạ Hà lại ép lão ta đưa Hà Hùng lên làm người thừa kế rồi mới bằng lòng làm thiếp của Trần Dương, lão ta không còn lựa chọn nào khác.

Hà Hồng Viễn nhìn chằm chằm vào Hạ Hà một lúc lâu, bỗng mỉm cười, nhưng nụ cười của lão ta lúc này lại khiến người khác ớn lạnh.

Hà Hồng Viễn lạnh lùng nói: “Đi thông báo đi, nửa tiếng nữa sẽ họp gia tộc!”

“Vâng!”

Quản gia vội đáp rồi lập tức đứng dậy rời đi.

Hạ Hà không nhìn Hà Hồng Viễn nữa, quay người rời đi.

Mọi người nhanh chóng đến phòng họp nhà họ Hà.

“Muộn thế này rồi, sao tự dưng chủ gia tộc lại tổ chức cuộc họp gia tộc thế? Có chuyện gấp gì cần thông báo à?”

“Tôi nghe nói chủ gia tộc định công bố người thừa kế gia tộc với mọi người”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3884


Chương 3884

“Sao đột ngột thế?”



Người nhà họ Hà xì xào bàn tán, khi họ biết sắp công bố người thừa kế, ai cũng sững sờ.

Hà Chí đắc ý ngồi cạnh chủ gia tộc, trên mặt tràn ngập vẻ kiêu ngạo.

Tuy Hà Hồng Viễn chưa công bố người thừa kế là ai, nhưng thật ra người nhà họ Hà đều biết Hà Hồng Viễn đã muốn đưa Hà Chí lên làm người thừa kế từ lâu rồi.

Còn Hà Hùng thì lo lắng nhìn về phía Hạ Hà rồi khẽ thở dài.

Hà Chí còn chưa trở thành người thừa kế mà đã nghĩ mọi cách để đổi lấy lợi ích bằng Hạ Hà, nếu Hà Chí được chọn làm người thừa kế, Hạ Hà càng khó thoát kiếp nạn này hơn.

“Xem ra Hạ Hà đã mất trí nhớ rồi, nó đã đồng ý với bố rằng sẽ làm thiếp của Trần Dương nên bố mới bất ngờ công bố tin chọn tôi làm người thừa kế”.

Hà Chí cười nói với Tần Hoài bên cạnh.

Tần Hoài cũng nhìn về phía Hạ Hà đang hơi đờ đẫn, khẽ gật đầu: “Cô ta đã uống đan dược chứa độc tố có thể khiến người ta mất trí nhớ, chắc chắn cô ta không nhớ gì nữa rồi, giờ chúng ta chỉ cần chờ chủ gia tộc công bố tin mừng là ông đã trở thành người thừa kế thôi!”

Đúng lúc này, Hà Hồng Viễn với mái tóc bạc trắng bước tới, ngồi vào ghế chủ nhà.

“Gọi các vị tới họp muộn thế này chỉ vì một chuyện thôi, đó là tôi đã chọn xong người thừa kế chức chủ gia tộc”.

Hà Hồng Viễn nhìn quanh, lạnh lùng nói.

Nghe thấy thế, Hà Chí đang ngồi cạnh lão ta càng cười tươi hơn, quả nhiên sắp chọn ra người thừa kế rồi.

Trong lúc nhất thời, rất nhiều người đều nhìn về phía Hà Chí, cũng có một số người nhìn sang Hà Hùng.

Người thừa kế chức chủ gia tộc chỉ có thể là một trong hai người họ thôi.

“Tôi tuyên bố chọn Hà Hùng làm người thừa kế nhà họ Hà kể từ hôm nay, lễ thừa kế sẽ được tổ chức vào ngày khác!”

Trước sự chờ mong của mọi người, Hà Hồng Viễn nói.

Nghe thấy thế, ai cũng ngạc nhiên!

Nụ cười trên mặt Hà Chí cứng đờ, ngay cả Hà Hùng cũng có vẻ kinh ngạc.

Có thể nói, trừ Hà Hồng Viễn và Hạ Hà ra, những người khác đều rất ngạc nhiên khi biết Hà Hùng được chọn làm người thừa kế.

Hà Hồng Viễn vẫn luôn bồi dưỡng Hà Chí như người thừa kế, nhất là trong mấy năm gần đây, lão ta đã dần giao phần lớn sản nghiệp của nhà họ Hà cho Hà Chí quản lý.

Chỉ có một số người ủng hộ Hà Hùng, nhưng cũng ủng hộ âm thầm mà thôi.

Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, Hà Chí bỗng đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Hà Hồng Viễn bằng đôi mắt đỏ ngầu: “Bố, tại sao ạ?”

Hà Hồng Viễn nhíu mày, lạnh lùng nhìn Hà Chí: “Con là con ta, Hà Hùng cũng là con ta, ta chọn nó làm người thừa kế thì có vấn đề gì à?”

Hà Chí siết chặt nắm tay, cắn răng: “Bao năm qua, con đã cống hiến biết bao nhiêu cho nhà họ Hà? Hà Hùng có thể sánh bằng chắc?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3885


Chương 3885

“Hà Hùng có tư cách gì để so sánh với con?”

Ánh mắt Hà Hồng Viễn càng lạnh lẽo hơn, lão ta bị Hạ Hà ép nên mới bất đắc dĩ đưa ra quyết định như thế, giờ Hà Chí lại dám chất vấn quyết định của lão ta trước mặt mọi người, chuyện này khiến Hà Hồng Viễn đã tức giận sẵn càng giận dữ hơn.

“Nếu ta không cho con quyền hạn và tài nguyên hơn xa Hà Hùng, con có thể mang những thành tích đó về cho nhà họ Hà à? Giờ con đang nghi ngờ quyết định của ta đúng không?”

Giọng Hà Hồng Viễn vô cùng lạnh lẽo.

Hà Chí không khỏi giật mình, lúc này ông ta mới nhận ra mình đã hoàn toàn chọc giận Hà Hồng Viễn.

Hà Chí cúi đầu, nói với đôi mắt đỏ ngầu: “Bố, con sai rồi ạ!”

Hà Hồng Viễn chỉ lạnh lùng nhìn ông ta rồi quay sang Hà Hùng, nói: “Từ giờ con sẽ là người thừa kế nhà họ Hà, ngày mai con bắt đầu đảm nhiệm chức chủ tịch tập đoàn Hồng Nghiệp thay anh con, lễ thừa kế sẽ được tổ chức vào hôm khác”.

Lúc này Hà Hùng cũng hoàn hồn, vội đáp: “Vâng, thưa bố”.

Mặt Hà Chí tái nhợt, tập đoàn Hồng Nghiệp là sản nghiệp lớn nhất nhà họ Hà, cũng là doanh nghiệp duy nhất tiến vào top 100 thế giới.

Hồi trước, ông ta là người đảm nhiệm chức chủ tịch tập đoàn Hồng Nghiệp, có thể nói ông ta đã xây dựng được vô số mối quan hệ qua vị trí này.

Nhờ thế, ông ta mới có thể chiến thắng với ưu thế hơn hẳn trong cuộc cạnh tranh với Hà Hùng.

Bây giờ, chẳng những Hà Hồng Viễn đưa Hà Hùng lên làm người thừa kế mà còn để Hà Hùng làm chủ tịch tập đoàn Hồng Nghiệp, có thể đoán được trong thời gian tới, các mối quan hệ và tài nguyên của Hà Hùng sẽ tăng mạnh.

Ngược lại, vì ông ta đã thua trong cuộc cạnh tranh vị trí người thừa kế nhà họ Hà, các mối quan hệ chủ động tới gần ông ta sẽ dần rời xa ông ta để tiếp cận Hà Hùng.

Hà Hồng Viễn nói: “Được rồi, tôi đã nói hết những gì cần nói, còn ai muốn nói gì không?”

Đám đông lắc đầu, tỏ vẻ mình không có ý kiến.

Đúng lúc này, Hạ Hà không được ai chú ý đến bỗng lên tiếng: “Ông à, ông vừa nói sẽ chọn ngày để tổ chức lễ thừa kế cho chú hai, cháu nghĩ vẫn nên làm sớm đi!”

Nghe thấy thế, mọi người đều nhìn về phía Hạ Hà.

Ai cũng kinh ngạc trước sự to gan của Hạ Hà.

Sau giây phút kinh ngạc, Hà Hùng vội nói: “Hạ Hà, đừng nói lung tung!”

Ông ta có thể cảm nhận được cơn giận của Hà Hồng Viễn, ngay cả Hà Chí cũng bị quát, ông ta sợ Hạ Hà sẽ bị phạt.

Hà Hồng Viễn nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Vậy cháu nghĩ nên tổ chức lễ thừa kế vào lúc nào?”

Hạ Hà nói một cách dứt khoát: “Chín giờ sáng mai!”

“Hạ Hà, cô điên rồi à? Khi nào đến lượt cô đưa ra thời gian tổ chức lễ thừa kế của nhà họ Hà thế?”

“Đúng thế, một đứa con riêng của nhà họ Hà như cô có tư cách gì?”



Rất nhiều người quát Hạ Hà.

Hà Hùng bên cạnh hơi cuống lên.

Ông ta đang định lên tiếng thì nghe thấy Hà Hồng Viễn nói với quản gia: “Giờ in thiệp luôn đi, tối nay đưa thiếp mời đến các gia tộc lớn, chuẩn bị cho lễ thừa kế nhà họ Hà vào chín giờ sáng mai”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3886


Chương 3886

Quản gia vội đáp: “Vâng, thưa chủ gia tộc!”

Hà Hồng Viễn lạnh lùng nhìn Hạ Hà, thấy Hạ Hà không nói gì thêm thì mới nói: “Tan họp!”

Lão ta nói rồi rời khỏi phòng họp trước.

Đám đông vẫn chìm trong sự khiếp sợ, chưa hoàn hồn.

“Chú hai, chúc mừng chú!”

Hạ Hà chúc mừng Hà Hùng rồi đứng dậy rời đi.

Hà Hùng nhìn theo hướng Hạ Hà rời đi, không khỏi suy tư.

Ông ta hiểu rõ, Hà Hồng Viễn không bao giờ chọn ông ta làm người thừa kế, nếu lão ta muốn đưa ông ta lên làm người thừa kế thật thì đã không thiên vị Hà Chí ra mặt trong mấy năm gần đây.

Giờ lão ta bỗng dưng tuyên bố chọn ông ta làm người thừa kế, chắc chắn còn nguyên nhân gì khác.

Hơn nữa, hồi nãy Hà Hồng Viễn lại nghe lời Hạ Hà, tổ chức lễ thừa kế vào chín giờ sáng mai, chuyện này khiến người ta hơi kinh ngạc.

Chẳng lẽ là vì Hạ Hà à?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Hà Chí, chúc mừng chúc mừng, sau này phải nhờ cậu giúp đỡ nhiều hơn!”

“Chú hai, chúc mừng chú! Nếu sau này cần đến cháu thì chú cứ nói ạ!”

“Ông Hà, chúc mừng!”



Trong lúc nhất thời, người nhà họ Hà thi nhau bước đến chúc, Hà Hùng cảm ơn từng người rồi rời khỏi phòng họp.

Sau thoáng chốc, trong phòng họp chỉ còn đám người Hà Chí.

“Rầm!”

Hà Chí vỗ mạnh bàn họp, tức giận nói: “Tại sao? Tại sao chứ? Tôi mới là con trưởng nhà họ Hà, có tư cách trở thành người thừa kế nhất!”

Những người đứng cạnh ông ta đều im thin thít, không dám nói năng gì.

Ông ta bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn nhìn về phía Tần Hoài bên cạnh, nghiến răng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Hạ Hà vẫn chưa mất trí nhớ?”

Tần Hoài nhíu mày, nói với vẻ khó hiểu: “Không nên như thế! Tôi đã tự tay đút viên Độc Đan có thể khiến người khác mất trí nhớ đó cho cô ta, với đặc tính của Độc Đan, Hạ Hà nên mất trí nhớ từ lâu rồi, nhưng trông cô ta không có vấn đề gì cả”.

Ông ta nói rồi nhìn về phía Hà Chí: “Ông Hà, có khi nào viên Độc Đan đó là giả không?”

“Không thể nào!”

Hà Chí lập tức phủ nhận, lạnh lùng nói: “Tôi đã tốn rất nhiều công sức để lấy được viên Độc Đan đó, hơn nữa giá trị của Độc Đan ở Hạ Giới giới Cổ Võ cũng không cao, đối phương không nhất thiết phải lừa tôi bằng đan dược giả”.

Tần Hoài phân tích: “Nếu thế thì phải có người âm thầm giúp Hạ Hà, có lẽ người này chính là Hà Hùng!”

“Nếu vậy thì có thể hiểu được tại sao chủ gia tộc lại nói như hồi nãy”.

Nghe thấy thế, Hà Chí nghiến răng nghiến lợi: “Thì ra là thế! Tôi đã nói tại sao bố lại nghe lời Hạ Hà, thì ra Hà Hùng có cách khiến Độc Đan trong người Hạ Hà mất tác dụng!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3887


Chương 3887

“Trước đó bố đã nói, ai có thể thuyết phục Hạ Hà đồng ý làm thiếp của Trần Dương thì sẽ trở thành người thừa kế nhà họ Hà, rõ ràng Hạ Hà đã đồng ý chuyện này vì Hà Hùng, thậm chí dùng việc từ chối làm thiếp của cậu chủ Trần để uy h**p bố”.

Với tư cách là con trưởng nhà họ Hà, Hà Chí rất thông minh, đã đoán được đại khái.

Cùng lúc đó, tại nơi ở của Dương Chấn.

Dương Chấn nhận được cuộc gọi từ anh em nhà họ Tống.

“Để Hà Hùng trở thành người thừa kế nhà họ Hà vẫn chưa đủ!”

Dương Chấn trầm giọng nói: “Hà Hồng Viễn bị Hạ Hà ép, chỉ có thể chọn Hà Hùng để không đắc tội với gia tộc Cổ Võ họ Trần, nhưng chỉ cần Hà Hùng chưa trở thành chủ gia tộc thì rủi ro vẫn có thể xảy ra”.

Tống Tả thận trọng hỏi: “Ý Cậu Chấn là?”

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén, anh híp mắt: “Tôi sẽ tham gia lễ thừa kế nhà họ Hà ngày mai với thân phận chủ tịch tập đoàn Nhạn Chấn!”

Bây giờ tập đoàn Nhạn Chấn cũng là doanh nghiệp thuộc top 100 thế giới, có chi nhánh ở Trung Châu, thân phận của anh hoàn toàn có tư cách tham gia lễ thừa kế của nhà họ Hà.

Tin nhà họ Hà – gia tộc giàu nhất Trung Châu sắp tổ chức lễ thừa kế nhanh chóng lan khắp Trung Châu.

Rất nhiều người đi nghe ngóng về người thừa kế nhà họ Hà, khi biết con trai thứ Hà Hùng sắp trở thành người thừa kế nhà họ Hà, ai cũng kinh ngạc.

Mấy năm gần đây, khi tuổi tác tăng dần, sức khỏe của Hà Hồng Viễn đã kém xa lúc trước, trong tình huống đó, lão ta đã giao phần lớn sản nghiệp của nhà họ Hà cho Hà Chí quản lý, người nhà họ Hà đều đối xử với Hà Chí như người thừa kế.

Ngay cả những gia tộc hợp tác với nhà họ Hà cũng chủ động làm thân với Hà Chí, còn Hà Hùng đã bị lãng quên từ lâu.

Giờ nhà họ Hà lại tuyên bố rằng Hà Hùng sắp trở thành người thừa kế, nhà họ Hà lại là gia tộc giàu nhất, quyền thế bậc nhất Trung Châu, có thể tưởng tượng được tin này gây chấn động đến mức nào.

“Bên ngoài phản ứng thế nào?”

Tại trang viên nhà họ Hà, trong biệt thự của chủ gia tộc, Hà Hồng Viễn hỏi quản gia với vẻ mặt u ám.

Quản gia nói: “Trừ mấy gia tộc có địa vị ngang với nhà họ Hà, các gia tộc khác đều tìm đủ mọi cách để tiếp xúc với Hà Hùng, nhất là mấy gia tộc thân thiết với nhà họ Hà lại càng muốn gặp Hà Hùng hơn”.

“Có thể nói giờ Hà Hùng đã trở thành người mà các gia tộc lớn chủ động lấy lòng, còn Hà Chí thì bị vứt bỏ hoàn toàn, không có nhà nào chủ động liên lạc với Hà Chí”.

Hà Hồng Viễn hừ lạnh, nói: “Đây chính là thực tế, khi những gia tộc có thực lực thua kém nhà họ Hà biết Hà Hùng sắp trở thành người thừa kế, họ sẽ hoàn toàn từ bỏ Hà Chí đã thất bại”.

“Nhưng có lẽ họ tính sai rồi!”

Nghe thấy thế, quản gia lập tức giật mình, nói: “Chủ gia tộc, chẳng phải ông đã tuyên bố chọn Hà Hùng làm người thừa kế à? Chẳng lẽ không phải thế ư?”

Hà Hồng Viễn cười nham hiểm, hỏi ngược lại: “Tôi chỉ thông báo với bên ngoài rằng sẽ tổ chức lễ thừa kế vào chín giờ sáng mai, chứ tôi có nói sẽ chọn ai làm người thừa kế à?”

Quản gia mở to mắt, trong cuộc họp khẩn cấp của gia tộc trước đó, Hà Hồng Viễn đã chọn Hà Hùng làm người thừa kế trước mặt người nhà họ Hà.

Rõ ràng bây giờ lão ta đã đổi ý, chủ gia tộc đang định làm gì đây?

Hà Hồng Viễn nhìn quản gia, nói: “Ông về nghỉ đi!”

Lão ta nói rồi đứng dậy, về phòng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3888


Chương 3888

Quản gia ngơ ngác rời đi.

Ông ta bỗng có cảm giác mình không hề hiểu Hà Hồng Viễn, có thể nói trừ Hà Hồng Viễn ra, không ai biết người thừa kế trong lễ thừa kế sáng mai sẽ là ai!

Đối với người nhà họ Hà, chắc chắn đêm nay sẽ là một đêm không ngủ, người giúp việc của nhà họ Hà trang hoàng nhà họ Hà suốt đêm, cả nhà họ Hà đều chìm trong bầu không khí vui mừng.

Sáng sớm hôm sau, người của các thế lực Trung Châu mang lễ vật hậu hĩnh tới nhà họ Hà.

Đương nhiên những người đến sớm đều là chủ của các thế lực có địa vị và thực lực kém xa nhà họ Hà.

Sau tám rưỡi sáng, các gia tộc quyền thế thực thụ ở Trung Châu mới lần lượt có mặt.

Tám giờ năm mươi phút, các ông lớn từ các gia tộc quyền thế hàng đầu Trung Châu mới bước vào trong trang phục truyền thống.

“Không ngờ Ngô Tinh Hà – chủ gia tộc quyền thế số một Trung Châu cũng đích thân tới!”

“Còn cả hội trưởng hiệp hội võ thuật – thế lực võ thuật hàng đầu Trung Châu, Ninh Thiên Hùng cũng tới!”

“Trời ơi! Người của phủ thống lĩnh chiến vực Trung Châu cũng tới kìa! Hình như người tới là Trương Kế – một trong bốn phó thống lĩnh dưới trướng đại thống lĩnh Diệp Chiến Quốc của chiến vực Trung Châu, bị người ta gọi là Trương Điên!”



Thấy các ông lớn lần lượt đến, đám đông vô cùng chấn động.

Mấy ông lớn này đích thân tới đây, Hà Hồng Viễn cười tươi roi rói, bước lên đón.

“Các vị đích thân tới đây, đúng là vinh dự của nhà họ Hà! Ha ha, mời mọi người ngồi!”

Hà Hồng Viễn cười ha hả, đưa các ông lớn lên phía trước, gần với cái bàn đầu tiên.

Thấy thế, các ông lớn đều kinh ngạc nhưng cũng không nói gì hay thể hiện ra mặt.

Họ đều là những nhân vật lớn từ các thế lực ở Trung Châu, có cấp bậc ngang với Hà Hồng Viễn, lẽ ra Hà Hồng Viễn phải mời họ ngồi vào bàn đầu tiên, nhưng bàn phía trước họ mới là bàn đầu tiên, điều này có nghĩa là vẫn còn người có địa vị hơn xa họ sắp đến.

Họ nhanh chóng đoán được đại khái, ở Trung Châu, có lẽ chỉ có mấy thế gia ở Hạ Giới giới Cổ Võ mới có địa vị hơn xa họ.

Mấy ông lớn đều ngầm hiểu điều đó.

Gần chín giờ, một giọng nói sang sảng bỗng vang lên: “Ông Trần Hải Châu và cậu Trần Dương từ thế gia Cổ Võ họ Trần đến!”

Đám người nhìn sang, trông thấy mấy cao thủ mặc trang phục của giới Cổ Võ bước vào.

Người dẫn đầu là một người trung niên có lông mày kiếm và ánh mắt sáng quắc, bên cạnh người trung niên là một thanh niên có vẻ ngoài phong lưu phóng khoáng, phía sau họ là hai cao thủ có khí thế đáng sợ.

Sự xuất hiện của nhóm người này đã mang lại áp lực khổng lồ cho những người đang có mặt, khiến đám đông chỉ muốn quỳ rạp ra đất.

Một số người nhát gan còn không chịu nổi khí thế mạnh mẽ từ các cao thủ này, run lẩy bẩy, không dám ngẩng đầu nhìn họ.

Hà Hồng Viễn dẫn dòng chính nhà họ Hà chủ động bước tới, ai cũng khúm núm nhìn về phía Trần Hải Châu và Trần Dương: “Ông Trần, cậu chủ Trần, cuối cùng hai người đã đến, mời ngồi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3889


Chương 3889

Trần Hải Châu chỉ khẽ gật đầu, không hề do dự, ngồi vào bàn đầu tiên, Trần Dương ngồi cạnh ông ta, còn hai cao thủ kia chỉ có tư cách đứng sau họ.

Lúc này đã chín giờ, Hà Hồng Viễn đang chuẩn bị tuyên bố bắt đầu lễ thừa kế thì lại có người xuất hiện ở cửa sảnh tiệc.

Người nhà họ Hà vội nói lớn: “Chủ tịch Dương Chấn của tập đoàn Nhạn Chấn đến!”

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về phía người thanh niên đang thản nhiên bước vào.

Người tới chính là Dương Chấn, Dương Chấn mặc đồ thể thao màu xám, đi giày thể thao trắng, hình như hơi không phù hợp với tình huống này.

Những người đang có mặt đều mặc lễ phục, chỉ mình anh mặc thoải mái như thế.

Ở đây toàn các ông lớn của Trung Châu, họ cũng đã nghe về tập đoàn Nhạn Chấn, dù sao trong Chiêu Châu, ít có doanh nghiệp nào tiến vào top 100 thế giới, thậm chí trên bảng xếp hạng, tập đoàn Nhạn Chấn còn có thứ hạng cao hơn tập đoàn Hồng Nghiệp – doanh nghiệp chính của nhà họ Hà.

Không những thế, tập đoàn Nhạn Chấn cũng phát triển rất nhanh, thứ hạng lần trước là thứ hạng theo năm, có lẽ tập đoàn Nhạn Chấn sẽ tiến thêm mấy bậc trong đợt xếp hạng top 100 thế giới lần này.

Tuy đám đông đã nghe về tập đoàn Nhạn Chấn nhưng chưa có ai được gặp chủ tịch của tập đoàn Nhạn Chấn cả, cho dù có người biết Dương Chấn rất trẻ, chưa đầy 30 tuổi nhưng sau khi thấy Dương Chấn, họ vẫn vô cùng kinh ngạc.

“Thì ra là chủ tịch Dương, ha ha, mời ngồi!”

Hà Hồng Viễn cũng nhiệt tình bước đến như lúc đón các ông lớn của Trung Châu, đích thân mời Dương Chấn vào chỗ ngồi.

Nhưng Dương Chấn không ngồi vào bàn của các ông lớn Trung Châu theo sự tiếp đón của Hà Hồng Viễn, mà chủ động đi tới bàn đầu tiên, ngồi đối diện Trần Hải Châu.

Cảnh tượng này khiến những người đang có mặt sững sờ.

Trần Hải Châu là dòng chính nhà họ Trần – một trong những thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, giờ đang là người đại diện cho nhà họ Trần ở Trung Châu, nắm quyền lực to lớn, phía sau còn có hai cao thủ, có lẽ là cao thủ Thiên Cảnh.

Dương Chấn chỉ là chủ tịch của một doanh nghiệp thế tục, tuy doanh nghiệp này rất mạnh nhưng thân phận của Dương Chấn vẫn chẳng là gì trước mặt dòng chính nhà họ Trần!

Nét mặt Hà Hồng Viễn lập tức cứng đờ, còn Trần Hải Châu thì híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng ánh mắt sắc bén: “Cậu biết tôi là ai không?”

Vào lúc này, bầu không khí như đông cứng, các ông lớn của Trung Châu đều cảm nhận được sự sợ hãi như đến từ sâu trong linh hồn.

Hai hộ vệ phía sau Trần Hải Châu nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng ánh mắt nham hiểm như rắn độc, chỉ chờ Trần Hải Châu ra lệnh là sẽ ra tay giết Dương Chấn.

Trần Dương đang ngồi cạnh Trần Hải Châu híp mắt nhìn Dương Chấn, trong mắt lóe lên sát khí lạnh lẽo.

Nghe thấy Trần Hải Châu nói thế, Dương Chấn chỉ cười nhạt, trắng trợn quan sát Trần Hải Châu, chuyện này khiến sát khí trong mắt Trần Hải Châu càng rõ.

Từ khi ông ta bước vào thế tục đến giờ, vẫn chưa có người thế tục nào dám nhìn chằm chằm vào ông ta bằng ánh mắt như thế.

“Chẳng phải ông cũng có hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng à? Tôi không thấy ông có gì khác chúng tôi!”

Dương Chấn chợt nói.

Nghe thấy thế, những người đang có mặt đều tròn mắt, há hốc mồm, sao Dương Chấn dám nói thế chứ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3890


Chương 3890

Chỉ mình Trương Kế đang ngồi ở bàn của các ông lớn Trung Châu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, trong mắt ông ta còn xuất hiện ý cười dí dỏm.

Với tư cách là Trương Điên – một trong bốn phó thống lĩnh của Trung Châu, đương nhiên ông ta biết rõ thân phận của Dương Chấn, cũng biết thực lực của Dương Chấn đáng sợ đến mức nào, ngay cả cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong mà năm thế gia Cổ Võ cử tới cũng bị mình Dương Chấn hạ gục.

Huống hồ, Trần Hải Châu trước mặt chỉ là một người đại diện do nhà họ Trần cử đến Trung Châu mà thôi, Dương Chấn muốn giết ông ta lúc nào cũng được.

Ở chiếc bàn gần với bàn của các ông lớn Trung Châu, chủ gia tộc họ Cố – Cố Thái Sơ mở to mắt, tối qua lão ta vừa gặp Dương Chấn, nhưng vì bất mãn với cách nói chuyện của Dương Chấn, tuy lão ta nghi ngờ về thân phận của Dương Chấn nhưng vẫn mời Dương Chấn ra khỏi nhà họ Cố.

Không ngờ hôm nay Dương Chấn lại tới tham dự lễ thừa kế của nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu.

“Thì ra anh ta chính là vị chủ tịch bí ẩn của tập đoàn Nhạn Chấn!”

Bên cạnh Cố Thái Sơ, Cố Tư Tư cũng đang khiếp sợ, trong mắt cô ta, Dương Chấn chỉ là một tên nghèo hèn, không đáng để ông nội tốn thời gian.

Cô ta không bao giờ liên tưởng Dương Chấn với chủ tịch tập đoàn Nhạn Chấn hết.

Hạ Lâm ngồi ở bên còn lại của Cố Thái Sơ.

Hạ Lâm siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm về phía Dương Chấn, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng.

“Thanh niên này ngông cuồng thật đấy, cậu ta dám ngồi cùng người của thế gia Cổ Võ, còn ăn nói xằng bậy, đúng là tự tìm đường chết!”

“Tôi vốn muốn gặp vị chủ tịch thần bí của tập đoàn Nhạn Chấn kia một lần, không ngờ lại là trẻ ranh, chỉ với hành động vừa rồi của cậu ta, còn cả những lời mà cậu ta nói với Trần Hải Châu, có lẽ cậu ta sẽ không nhìn thấy mặt trời ngày mai nữa”.

“Hình như doanh nghiệp của gia tộc tôi có hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn, tôi phải gọi cho người nhà, bảo họ hủy hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn ngay mới được”.

“Tôi cũng không biết gia tộc có hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn trong hạng mục nào không, tôi cũng phải nhắn về, nếu hợp tác thì hủy hợp đồng ngay, đắc tội với gia tộc Cổ Võ họ Trần, tập đoàn Nhạn Chấn sắp xong đời rồi!”



Trong lúc nhất thời, người của các thế lực ở Trung Châu xì xào bàn tán, thậm chí rất nhiều người đã bắt đầu nhắn về cho gia tộc để hỏi xem gia tộc họ có hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn không, nếu có thì phải hủy hợp đồng.

Ngay cả Dương Chấn cũng không ngờ hành động của anh lại khiến các thế lực bản địa ở Trung Châu chủ động cắt đứt quan hệ với tập đoàn Nhạn Chấn.

“Chủ tịch Dương, cậu đừng nói lung tung, đây chính là cậu Trần Hải Châu đến từ nhà họ Trần – một trong các gia tộc Cổ Võ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, cậu Trần Hải Châu đang là người đại diện cho nhà họ Trần ở Trung Châu”.

Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, Hà Hồng Viễn vội bước đến, nói, lão ta sợ Dương Chấn đắc tội với Trần Hải Châu vì không biết rõ thân phận của Trần Hải Châu, từ đó liên lụy nhà họ Hà.

Dương Chấn cười khẽ, nhìn Hà Hồng Viễn, nói: “Người của gia tộc Cổ Võ họ Trần thì sao chứ? Chẳng lẽ chủ gia tộc họ Hà quên đây là thế tục à?”

Nói đến đây, anh đứng dậy, nhìn quanh, khẽ mỉm cười dí dỏm: “Ở thế tục của chúng ta, khi nào đến lượt người của thế gia Cổ Võ hống hách thế?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3891


Chương 3891

“Hơn nữa, hội trưởng lão Chiêu Châu đã ban hành quy định mới dành cho người luyện võ, chẳng lẽ người của Hạ Giới giới Cổ Võ vẫn dám ỷ vào thân phận người luyện võ để làm bậy ở thế tục à?”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, người của Trung Châu đều im lặng cúi đầu, sợ mình lỡ nhìn vào mắt Dương Chấn rồi bị người nhà họ Trần nghĩ là họ đồng ý với Dương Chấn.

Dương Chấn cũng không bất ngờ hay tức giận trước phản ứng của mọi người.

Anh biết cao thủ của thế gia Cổ Võ đáng sợ đến mức nào trong mắt người thế tục, huống hồ nhà họ Trần còn là một trong những thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ.

Trong mắt Trần Hải Châu lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, hai hộ vệ sau lưng ông ta cũng phóng khí thế của cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong ra, tạo áp lực với Dương Chấn.

Nhưng Dương Chấn vẫn như không cảm nhận được gì, lại ngồi xuống, cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Trần Hải Châu: “Ông Trần, ông định bảo cao thủ nhà họ Trần ra tay với tôi chỉ vì tôi ngồi cùng bàn với ông à?”

Ánh mắt Trần Hải Châu cứng đờ, nét mặt vô cùng khó coi.

Ông ta hiểu Dương Chấn cố tình nói thế.

Với tư cách là dòng chính của thế gia hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, ông ta vẫn biết một số chuyện ở thế tục.

Nếu hội trưởng lão đã ban hành quy định mới, đương nhiên ông ta không thể giết Dương Chấn trước đám đông, giết Dương Chấn thì dễ thôi, nhưng nếu chọc giận hội trưởng lão và thế lực phía sau hội trưởng lão, có lẽ ngay cả Thủ Hộ Minh cũng không bảo vệ nổi ông ta, thậm chí ngay cả nhà họ Trần cũng không bảo vệ được.

Hà Hồng Viễn bước lên trước, nụ cười trên mặt đã hoàn toàn biến mất, lão ta lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Chủ tịch Dương, hôm nay là lễ thừa kế của nhà họ Hà chúng tôi, cậu nhắm vào khách quý của nhà họ Hà như thế, cũng hơi không nể mặt nhà họ Hà nhỉ? Nếu chủ tịch Dương đến gây chuyện thì mời về cho!”

Dương Chấn cười nhạt, nhìn Hà Hồng Viễn, hỏi ngược lại: “Sao nào? Chủ gia tộc họ Hà cũng định đuổi tôi đi vì chuyện nhỏ này để nịnh bợ nhà họ Trần à?”

Hà Hồng Viễn sầm mặt, người của Trung Châu cũng khiếp sợ trước lời Dương Chấn nói.

Đúng là không nể mặt Hà Hồng Viễn chút nào!

Nhưng khi nghĩ đến việc Dương Chấn dám chống đối cả Trần Hải Châu, họ cũng hiểu được hành vi không nể mặt Hà Hồng Viễn này.

Đúng lúc Hà Hồng Viễn sắp nổi giận, Trần Hải Châu bỗng đứng dậy, lạnh lùng nhìn Hà Hồng Viễn: “Xem ra hôm nay tôi không nên tới tham dự lễ thừa kế của nhà họ Hà”.

Ông ta nói rồi định rời đi.

Hà Hồng Viễn lập tức cuống lên, vội bước đến: “Xin cậu bớt giận! Tôi sẽ đuổi người không liên quan đi ngay”.

Lão ta nói rồi tức giận quát: “Người đâu, đuổi Dương Chấn khỏi nhà họ Hà cho tôi!”

Sau khi lão ta dứt lời, mấy cao thủ xông tới bao vây Dương Chấn.

Vào lúc này, Hà Hồng Viễn không che giấu cơn giận với Dương Chấn nữa, đuổi anh đi ngay trước đám đông, các quyền quý của Trung Châu đều có vẻ kinh ngạc.

Dù sao tập đoàn Nhạn Chấn cũng là doanh nghiệp thuộc top 100 thế giới, tuy Dương Chấn không phải cậu ấm của gia tộc hàng đầu nào đó nhưng lại đáng gờm hơn họ.

Phải biết rằng Dương Chấn chỉ là một thanh niên chưa đầy 30 tuổi, nhưng đã là chủ tịch tập đoàn Nhạn Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3892


Chương 3892

Trong đám đông, Hạ Lâm bối rối ôm tay Cố Thái Sơ, nói với vẻ căng thẳng: “Ông ngoại, ông giúp Dương Chấn được không, bằng không Dương Chấn sẽ rất thê thảm mất”.

Mặt Cố Thái Sơ hơi tái, lão ta nói với vẻ cay đắng: “Lâm, cháu nghĩ với thân phận của ông, Hà Hồng Viễn sẽ nể mặt ông à?”

Tuy lão ta rất bất mãn với lời Dương Chấn nói tối qua, nhưng lúc này, lão ta vẫn rất khâm phục hành động của anh.

Khắp Chiêu Châu, đừng nói là thanh niên, ngay cả những người lớn tuổi như lão ta cũng đâu dám chống đối người của gia tộc Cổ Võ họ Trần ngay trước đám đông chứ?

Biểu hiện vừa rồi của Dương Chấn không chừa chút thể diện nào cho Trần Hải Châu cả.

Nghe thấy Cố Thái Sơ nói thế, Hạ Lâm mới bình tĩnh lại, đúng thế, nhà họ Cố không thể hơn được những thế lực hàng đầu Trung Châu, Hà Hồng Viễn – chủ gia tộc họ Hà thuộc các thế lực đó đang muốn đuổi Dương Chấn đi, hơn nữa Dương Chấn còn đắc tội với người của gia tộc Cổ Võ họ Trần.

Nếu Cố Thái Sơ dám đứng ra vào lúc này, có lẽ chẳng những lão ta sẽ trở thành cái gai trong mắt gia tộc Cổ Võ họ Trần và nhà họ Hà, mà còn trở thành bàn đạp để các gia tộc lớn ở Trung Châu lấy lòng gia tộc Cổ Võ họ Trần và nhà họ Hà.

Các quyền quý của Trung Châu đều hào hứng nhìn Dương Chấn, muốn xem xem Dương Chấn còn kiêu ngạo như vừa rồi được nữa không.

Đúng lúc này, Trần Dương bỗng bước tới.

Hà Hồng Viễn vội nói: “Cậu chủ Trần bớt giận, tôi sẽ đuổi thằng nhóc láo xược này đi ngay”.

Trần Dương khoát tay, cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Này cậu, người của gia tộc Cổ Võ họ Trần chúng tôi cũng không phải người vô lý, đúng là vừa rồi cậu quá hỗn láo với bố tôi”.

Dương Chấn nở nụ cười nghiền ngẫm, híp mắt nhìn chằm chằm vào Trần Dương: “Thế nên?”

Trần Dương nói: “Cậu cũng thấy đấy, chỉ cần chúng tôi bất mãn với cậu, tất cả quyền quý đứng đầu Trung Châu cũng sẽ chống lại cậu, tôi vừa nghe người ta nói cậu có một doanh nghiệp thuộc top 100 thế giới, cậu có tin chỉ một câu của tôi có thể khiến tập đoàn Nhạn Chấn đi vào dĩ vãng không?”

Nụ cười trên mặt Dương Chấn lập tức biến mất, trong mắt anh lóe lên sát khí mãnh liệt.

Tập đoàn Nhạn Chấn là thứ duy nhất mà mẹ anh để lại trên đời này, có thể nói tập đoàn Nhạn Chấn là một trong những giới hạn của anh.

Trần Dương dám dùng tập đoàn Nhạn Chấn để uy h**p anh, đúng là chán sống.

Thấy nụ cười trên mặt Dương Chấn biến mất, Trần Dương tưởng Dương Chấn đã sợ, bèn cười ha hả: “Giờ tôi cho cậu một cơ hội, chỉ cần cậu quỳ xuống, xin lỗi bố tôi vì sự hỗn láo của cậu, tôi có thể tạm thời bỏ qua cho tập đoàn Nhạn Chấn”.

Xung quanh lặng ngắt, mọi người đều nhìn Dương Chấn.

Họ cũng không nghi ngờ lời Trần Dương nói, với thân phận và địa vị của Trần Dương, đúng là một câu nói của anh ta có thể tổn hại đến nền tảng của tập đoàn Nhạn Chấn.

Chẳng hạn như hồi nãy, vì Dương Chấn đắc tội với Trần Hải Châu, các quyền quý của Trung Châu đã bắt đầu âm thầm liên lạc với gia tộc của mình để hủy hợp đồng với tập đoàn Nhạn Chấn, hoặc cũng mau chóng đưa tập đoàn Nhạn Chấn vào danh sách đen nếu không hợp tác.

Có thể tưởng tượng được, một khi Trần Dương lên tiếng, có lẽ không riêng gì quyền quý Trung Châu, tất cả quyền quý trên khắp Chiêu Châu cũng sẽ chèn ép tập đoàn Nhạn Chấn.

Cho dù tập đoàn Nhạn Chấn là doanh nghiệp thuộc top 100 thế giới thì cũng không trụ lâu được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3893


Chương 3893

Dương Chấn híp mắt nhìn chằm chằm vào Trần Dương: “Anh cứ thử!”

Nụ cười trên mặt Trần Dương lập tức cứng đờ, anh ta cứ tưởng sẽ thấy Dương Chấn quỳ xuống xin tha, không ngờ Dương Chấn dám bảo anh ta thử.

Các quyền quý Trung Châu đang có mặt cũng sững sờ, Dương Chấn bị ngu à? Hay anh không hề biết rõ sự đáng sợ của gia tộc Cổ Võ họ Trần thế?

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ, gia tộc Cổ Võ họ Trần cũng là thế lực Cổ Võ hàng đầu, nghe nói nhà họ Trần còn có cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong, đối với người thế tục, cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong đúng là không khác gì thần!

Sao Dương Chấn dám chứ?

Trần Dương lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Đúng là mạnh miệng, tôi cũng muốn xem xem cậu sẽ cứng miệng được tới bao giờ”.

Nếu không kiêng dè thế lực phía sau hội trưởng lão, anh ta đã ra tay với Dương Chấn rồi.

“Chủ gia tộc họ Hà, ông tự xử lý đi! Ông muốn chúng tôi đi ngay hay sẽ đuổi người không liên quan ra ngoài? Bố tôi bận nhiều việc, chỉ cho ông một phút thôi”.

Trần Dương lạnh lùng nói với Hà Hồng Viễn rồi lập tức quay người đi tới bên cạnh Trần Hải Châu.

Hà Hồng Viễn lập tức cuống lên, thầm quyết định, phải đuổi Dương Chấn đi trong vòng một phút.

“Ra tay đi, đuổi thằng nhãi này ra ngoài cho tôi!”

Hà Hồng Viễn khoát tay, lập tức ra lệnh cho cao thủ nhà họ Hà đang bao vây Dương Chấn.

“Ầm!”

Đúng lúc này, tiếng súng chát chúa vang lên.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn Trương Kế – phó thống lĩnh Trung Châu đang ngồi ở bàn của quyền quý Trung Châu!

Trương Kế đang cầm súng, họng súng chĩa lên trời, còn có khói xanh bay ra.

Trương Kế tức giận trừng mắt, quát lớn: “Để tôi xem ai dám?”

Trần Hải Châu hơi híp mắt, ông ta không ngờ vẫn có người dám bảo vệ Dương Chấn trong tình huống này.

Hà Hồng Viễn nhìn Trương Kế, sắc mặt vô cùng khó coi.

Tuy Trương Kế chỉ là một trong bốn phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu nhưng lại có biệt danh Trương Điên, hôm nay ông ta cũng đại diện cho thái độ của chiến vực.

Nếu đắc tội với chiến vực Trung Châu thật, nhà họ Hà cũng không được yên thân.

“Phó thống lĩnh Trương, cậu cũng thấy tên nhóc này vừa hống hách đến mức nào rồi đấy, nếu để loại người này ở đây tiếp thì đúng là hạ thấp thân phận của chúng ta”.

Hà Hồng Viễn vội bước đến, cười gượng.

Trương Kế lạnh lùng nhìn lão ta, cũng không đáp lời mà nhìn về phía Trần Hải Châu, lạnh lùng nói: “Ông Trần, đây là thế tục, tôi khuyên ông nên khiêm tốn thì hơn”.

Ầm!

Lời Trương Kế nói khiến tất cả mọi người sững sờ.

Tuy ông ta là một trong bốn phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu, nhưng Trần Hải Châu là người đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần ở Trung Châu, lời nói của ông ta đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Trần!

Sao Trương Kế dám chứ?
 
Back
Top Dưới