Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3388


Chương 3388

Giữa hai người còn một cảnh giới nhỏ, có lẽ thắng thua đã rõ.

Nhưng Kim Huy không nản lòng.

Ông ta hơi nhích chân, lao về phía Đỗ Khắc.

“Hừ!”

Đỗ Khắc cười lạnh, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, ông ta dồn khí thế về nắm tay phải, bỗng đấm về phía trước.

“Ầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, trước sự khiếp sợ của mọi người, Đỗ Khắc đấm mạnh vào ngực Kim Huy.

Kim Huy hộc máu, liên tục lùi về sau bảy, tám bước rồi mới ngừng.

Khi dừng lại, mặt ông ta tái mét, khóe miệng còn rỉ máu.

Khí thế của ông ta cũng yếu đi rất nhiều.

Còn khí thế của Đỗ Khắc thì rất dồi dào, ý chí chiến đấu bùng nổ.

Đỗ Khắc cười khẩy, nhìn Kim Huy: “Kim Huy, cho anh thêm một cơ hội, bây giờ tự chịu thua, cút khỏi sân đấu võ, tôi có thể xem như không xảy ra chuyện gì, bằng không, tôi sẽ nghĩ anh vẫn còn sức đánh với tôi, tiếp đến, tôi sẽ không kiêng nể gì, dốc toàn lực ra đánh một trận với anh đấy”.

Giọng Đỗ Khắc tràn ngập ý uy h**p.

Sắc mặt của Đỗ Bá đang quan sát trận chiến hết sức khó coi, Đỗ Khắc đang cố tình ép Kim Huy chịu thua.

Nếu Kim Huy chịu thua, chắc chắn tâm cảnh sẽ bị ảnh hưởng cực lớn, tạo thành ảnh hưởng tiêu cực đối với sự phát triển võ thuật của ông ta trong tương lai.

Không những thế, chuyện này còn khiến người thầy là Đỗ Bá chịu nhục.

Nhưng nếu Kim Huy dốc sức đánh một trận thì cũng sẽ thua!

Trừ khi Kim Huy cũng đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Nhưng cảnh giới nào của Kim Huy cũng vô cùng vững chắc, nếu bây giờ đột phá, mọi cố gắng của ông ta trước kia đều uổng phí.

Đỗ Thất rất hài lòng với kết quả này, lão ta cười lớn: “Đỗ Khắc, tốt lắm! Nếu Kim Huy chịu thua, cháu không cần ra tay nữa đâu!”

Lão ta nói rồi vẫn không quên nhìn Đỗ Bá với vẻ khiêu khích.

Đỗ Bá không quan tâm, nghiêm nghị nhìn về phía Kim Huy giữa sân đấu võ.

Kim Huy siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào Đỗ Khắc, cắn răng: “Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ cũng chỉ có thế!”

Ông ta nói rồi bỗng lao tới chỗ Đỗ Khắc.

Kiên trì lâu như thế, cũng không thể từ bỏ vào lúc này, Kim Huy không lựa chọn đột phá, mà sẽ đánh với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ.

“Hừ!”

Thấy Kim Huy vẫn dám xông về phía mình, Đỗ Khắc lạnh lùng nói: “Nếu anh muốn chết, vậy tôi sẽ giúp anh!”

Sau khi dứt lời, “ầm” một tiếng, Đỗ Khắc cũng di chuyển, lao về phía Kim Huy.

“Cút cho tôi!”

Đỗ Khắc bỗng hét lớn, giơ tay đấm về phía trước.

“Ầm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3389


Chương 3389

Trong nháy mắt, Kim Huy vung tay lên, tay của hai người va vào nhau, lập tức tạo thành khí thế vô cùng khủng khiếp, lan ra khắp xung quanh.

“Mạnh quá!”

Những người đang ngồi xem trận chiến xung quanh đều sững sờ, đây đúng là trận chiến giữa một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ ư?

Cho dù nói hai người đều đã đắm chìm ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhiều năm thì cũng không ai nghi ngờ hết.

Hai người điên cuồng tấn công, Đỗ Khắc không hề nương tay, đòn đánh nào cũng dốc toàn lực, hoàn toàn nhắm đến việc khiến Kim Huy tàn phế.

Kim Huy liên tục lùi bước, tuy ông ta rất mạnh, nhưng dù sao thiên phú đối thủ cũng không kém ông ta bao nhiêu, hơn nữa đối phương đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi.

Kim Huy có thể chịu được lâu như thế đã là rất khó.

Nếu cứ tiếp tục, kết quả chỉ có một, đó chính là Kim Huy thua.

Một khi Kim Huy thua, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, với sự điên cuồng của Đỗ Khắc lúc này, hoặc Kim Huy sẽ chết, hoặc võ công sẽ bị hủy đi.

Sắc mặt của Đỗ Bá đang ngồi giữa khán đài u ám tới cực điểm, từ sau khi trở thành tông chủ Võ Tông, rất nhiều năm rồi lão ta không tức giận đến thế.

Theo quy tắc của Võ Tông, khi so đấu với nhau, đồng môn không được dùng đòn chí mạng, nhưng đòn tấn công nào của Đỗ Khắc với Kim Huy cũng ẩn chứa chiêu giết người, chỉ cần Kim Huy hơi bất cẩn là sẽ bị thương nặng ngay, mà sau khi bị thương nặng, nếu Đỗ Khắc không nương tay, Kim Huy sẽ chết.

“Đúng là chiêu thức ác độc!”

Đỗ Trọng bên cạnh Đỗ Bá tức giận nói: “Đối xử với đồng môn như thế mà cũng có tư cách ở lại Võ Tông ư?”

“Ha ha!”

Đỗ Thất cười nhạt, không hề bận tâm, nói: “Đây chỉ là cuộc đấu võ mà thôi, Đỗ Khắc có ưu thế về cảnh giới, hơn nữa nó cũng không ra đòn chí mạng, sao có thể là chiêu thức tàn nhẫn được?”

“Hơn nữa, theo quy tắc đấu võ, hoặc một bên chịu thua, hoặc một bên bị đánh bại, Kim Huy vẫn chưa chịu thua, chẳng lẽ Đỗ Khắc không nên tiếp tục ra tay chắc?”

Nghe thấy Đỗ Thất nói thế, Đỗ Trọng càng tức giận hơn, ông ta trừng mắt nhìn Đỗ Thất, cắn răng: “Ông đừng vội mừng, sau khi Cậu Chấn tới, chắc chắn ông sẽ hối hận vì đã dùng Phá Kiếp Đan để cược với Đỗ Bá thôi”.

Đỗ Thất lạnh lùng nhìn Đỗ Trọng, không nói gì.

Đỗ Trọng lo lắng nhìn về phía Kim Huy trên sàn đấu, trầm giọng nói: “Rõ ràng thực lực của Kim Huy không bằng Đỗ Khắc, Đỗ Khắc lại luôn ra đòn chí mạng, chẳng lẽ anh cứ nhìn Kim Huy chết trên lôi đài hoặc mất hết võ công ư?”

Đỗ Bá hít sâu một hơi, bỗng nhìn về phía Đỗ Trọng, hỏi ngược lại: “Vậy em nói cho anh biết, anh phải làm gì bây giờ? Cho ngừng trận đấu giữa họ ư?”

“Nếu anh cho ngừng trận đấu giữa họ, Kim Huy sẽ đồng ý à? Còn bao nhiêu người của Võ Tông đang nhìn, anh biết giải thích với họ kiểu gì chứ?”

Đỗ Trọng tức giận nói: “Chẳng lẽ mạng sống của đồ đệ anh còn không bằng ánh mắt của người khác à?”

Đỗ Bá cũng hơi tức giận, nhưng vẫn kiềm chế: “Kim Huy đã 40 tuổi, không còn là trẻ con nữa, nếu nó không thắng được đối phương thật thì nên chịu thua, chứ không nên bỏ mạng trên sàn đấu vì chiến thắng”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3390


Chương 3390

“Nếu nó liều mạng trên sàn đấu vì chiến thắng thật, nó cũng không xứng làm đệ tử của anh!”

Đỗ Trọng lập tức im lặng.

Ông ta biết Đỗ Bá nói không sai, Kim Huy là người lớn 40 tuổi, chứ không còn là trẻ con nữa.

Giữa sân đấu võ, hai người vẫn đang đánh toàn lực.

Kim Huy liên tục bị đẩy lùi, nhưng lần nào ông ta cũng có thể kiên trì đánh tiếp.

Cùng với sự kéo dài của trận chiến, người Kim Huy đầm đìa máu tươi, trông vô cùng thê thảm.

Nhưng ông ta như không thấy gì, vẫn dốc toàn lực.

Tuy Đỗ Khắc chiếm ưu thế rất lớn, nhưng cũng tiêu hao rất nhiều, lúc này ông ta đang thở hổn hển, cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Rõ ràng ông ta đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nhưng trước Kim Huy chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, ông ta lại không thể đánh bại Kim Huy trong thời gian cực ngắn, chuyện này đúng là mối nhục với ông ta.

Thông thường, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ có thể giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ với một đòn, nhưng điều đó lại không đúng với Kim Huy.

“Ầm!”

Đỗ Khắc đánh mạnh, Kim Huy bay ra xa, nặng nề rơi xuống nơi cách đó mấy mét.

Đây đã là lần bị đánh trúng thứ ba của ông ta, ông ta hộc máu, mặt trắng bệch.

Trước sự kinh ngạc của mọi người, ông ta lại run rẩy bò dậy.

“Tôi không thua đâu!”

Kim Huy cắn răng, đứng im, chân hơi run rẩy.

Nhưng ông ta vẫn duy trì khí thế, ông ta hít sâu một hơi, cố gắng giữ trạng thái mạnh nhất của mình bây giờ.

Đỗ Khắc đứng ở phía đối diện, cách ông ta mấy mét, thở hổn hển, tức giận nhìn Kim Huy, nghiến răng nghiến lợi: “Kim Huy, đừng ép tôi! Nếu bây giờ anh chịu thua rồi rời sân đấu võ, tôi có thể xem như không xảy ra chuyện gì, bằng không, chắc chắn tôi sẽ không nương tay đâu!”

“Ha ha!”

Kim Huy cười khẩy, lạnh lùng nói: “Hồi nãy cậu có nương tay à?”

Đỗ Khắc lập tức thẹn quá hóa giận: “Nói nhảm! Nếu tôi không nương tay, với thực lực của tôi bây giờ, sao anh có thể trụ được đến giờ chứ?”

Thật ra hồi nãy ông ta đã dốc toàn lực, nhưng Kim Huy rất giỏi chịu đòn, chẳng khác gì con gián đánh mãi không chết, bị ông ta đánh bay liên tục mà vẫn đứng dậy đánh tiếp, đúng là quái vật.

Đỗ Khắc thầm sợ hãi, ông ta chợt nghĩ, Kim Huy vẫn chưa đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ mà đã mạnh đến thế, nếu Kim Huy đột phá, chẳng phải sẽ có thể giết ông ta ngay ư?

Nghĩ tới đây, Đỗ Khắc càng thêm tức giận.

Ông ta nói với vẻ mặt dữ tợn: “Tôi mới là người mạnh nhất! Anh chỉ là sâu kiến bị tôi giẫm lên mà thôi!”

Sau khi ông ta dứt lời, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người ông ta.

“Giết!”

Đỗ Khắc hét lớn, lao tới chỗ Kim Huy.

Lần này, Kim Huy cũng có vẻ kinh hãi.

Bởi vì thực lực của Đỗ Khắc vừa tăng vọt, đang định giết ông ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3391


Chương 3391

“Cậu dám!”

Cảm nhận được sát khí của Đỗ Khắc với Kim Huy, Đỗ Bá lập tức giận dữ đứng phắt dậy, định xông lên cứu người nhưng đã muộn.

Đỗ Khắc đã xông tới trước mặt Kim Huy, vung tay đấm vào đầu Kim Huy, nếu ông ta đánh trúng, chắc chắn Kim Huy sẽ chết.

Ngay cả Kim Huy cũng không ngờ Đỗ Khắc lại bất ngờ phát huy thực lực mạnh mẽ đến vậy, còn định giết ông ta.

Đúng lúc này, một người thanh niên bỗng chắn trước mặt Kim Huy như bóng ma, giơ tay đấm về phía trước.

“Ầm!”

Tiếng xương gãy và tiếng va chạm vang lên, nắm đấm của Đỗ Khắc lập tức vỡ vụn, người Đỗ Khắc cũng như diều đứt dây, bay ra xa mười mấy mét, nặng nề rơi xuống trước mặt Đỗ Thất đang quan sát trận chiến.

Sau khi ngã xuống đất, Đỗ Khắc còn không có sức để bò dậy, nắm tay phải ông ta be bét máu, nát đến mức không thể nát hơn.

“A… Tay tôi… tay tôi gãy rồi…”

Đỗ Khắc rú lên thảm thiết, giọng ông ta vang vọng khắp sân đấu võ của Võ Tông.

Các cao thủ đang có mặt đều vô cùng kinh hãi, bởi người đang đứng giữa sân đấu võ lúc này chính là Dương Chấn, trông anh trẻ thế mà chỉ cần một đấm để đánh bay Đỗ Khắc.

Kim Huy đứng im, trong mắt cũng tràn ngập vẻ kinh hãi.

Ông ta biết rõ đòn tấn công vừa rồi của Đỗ Khắc mạnh đến đâu, thậm chí ông ta còn không có cả cơ hội né tránh, không ngờ Dương Chấn bỗng xuất hiện, ngăn đòn tấn công của Đỗ Khắc thay ông ta.

Tức là người thanh niên trước mặt ông ta đã có thực lực đánh bại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi à?

“Cậu Chấn!”

Lúc này, Đỗ Trọng cũng hoàn hồn, lập tức hô lên kinh ngạc, trên mặt tràn ngập vẻ kích động.

Đỗ Bá c*̃ng dần hoàn hồn, mỉm cười nhìn Dương Chấn: “Rốt cuộc cháu cũng về tới Võ Tông, nếu vẫn không về, suất của cháu sẽ bị hủy đấy”.

Dương Chấn áy náy nhìn về phía Đỗ Bá: “Xin lỗi bác, cháu tới muộn!”

Đỗ Bá cười lớn: “Tới vừa đúng lúc!”

Lão ta nói rồi nhìn về phía Đỗ Thất với vẻ nghiền ngẫm, cười ha hả: “Chú Thất, có phải ván cược giữa chúng ta đã có kết quả rồi không?”

Đỗ Thất không trả lời Đỗ Bá, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, trong mắt lóe lên sát khí mãnh liệt.

Áp lực khủng khiếp ập tới chỗ Dương Chấn.

Ngay sau đó, Dương Chấn cảm thấy như có một ngọn núi lớn đè lên mình.

Dương Chấn không chịu yếu thế, đối mặt với đối phương, không hề chịu thua trước áp lực từ đối phương.

Đỗ Thất cao giọng quát: “Nếu cậu đã gia nhập Võ Tông thì chính là người của Võ Tông, thế mà lại đi đánh lén, đồng thời ra tay ác độc như thế với đồng môn, cậu biết tội của cậu chưa?”

Dương Chấn cười khẩy: “Tội á? Tôi có tội gì? Đánh lén ra sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3392


Chương 3392

Đỗ Bá tức giận nói: “Đỗ Thất, chú đừng khinh người quá đáng! Hồi nãy khi Đỗ Khắc định giết Kim Huy, sao không thấy chú ngăn cản? Chú nhớ chú vừa trả lời tôi ra sao chứ? Chú bảo vì Đỗ Khắc có ưu thế về cảnh giới nên cứ theo quy tắc đấu võ, hoặc một bên chịu thua, hoặc một bên bị đánh bại, Kim Huy không chịu thua, nên Đỗ Khắc có thể ra tay tiếp”.

“Bây giờ, Dương Chấn chỉ tung một đòn bình thường mà đã đánh gãy tay Đỗ Khắc, thế cũng là ra tay độc ác với đồng môn ư?”

Đỗ Trọng cũng vô cùng tức giận: “Lão già, thua chính là thua, sao phải nói nhảm nhiều thế chứ? Ông không đồng ý chấp nhận ván cược vừa rồi à?”

Đỗ Thất hít sâu, cố gắng nén giận.

Cháu ruột bị người khác đánh gãy tay ngay trước mặt, đây đúng là sự sỉ nhục với lão ta.

Nét mặt Đỗ Khắc méo mó vì căm hận, ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Ông à, giết cậu ta đi!”

Khi nhìn về phía Dương Chấn, trong mắt Đỗ Thất tràn ngập sát khí.

Áp lực từ lão ta cũng liên tục ập về phía Dương Chấn, Kim Huy đứng cạnh Dương Chấn chỉ cảm nhận uy thế còn sót lại từ áp lực này thôi mà đã hơi khó chịu nổi rồi.

Nhưng Dương Chấn vẫn đứng vững, như không bị ảnh hưởng gì.

“Đỗ Thất, chú định làm gì?”

Đỗ Bá cảm nhận được sát khí của Đỗ Thất với Dương Chấn, lập tức giận dữ quát, đứng phắt dậy, cũng phóng khí thế về phía Đỗ Thất.

Vào giây phút này, trong Võ Tông tràn ngập khí thế vô cùng khủng khiếp, khiến rất nhiều cao thủ cảm nhận được áp lực cực lớn, chẳng khác gì tận thế cả.

Còn Dương Chấn vẫn bình tĩnh đứng đó, người không biết còn tưởng anh chỉ là người bình thường.

Đỗ Trọng cũng vô cùng căng thẳng, Đỗ Thất là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nếu Đỗ Thất định ra tay với Dương Chấn, Dương Chấn có thể trốn được chắc?

“Cậu đã vi phạm quy định của Võ Tông, ra đòn chí mạng với đồng môn, đáng tội chết!”

Đỗ Thất bỗng nói lớn rồi chậm rãi đứng dậy.

Đỗ Bá hơi nhích chân, lập tức chắn trước mặt Dương Chấn, tức giận nhìn Đỗ Thất: “Chú tưởng tôi không dám ra tay với chú thật đấy à?”

Đỗ Bá và Đỗ Thất đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nếu hai người giao chiến thì có thể tưởng tượng được sẽ náo động đến mức nào.

Các cao thủ Võ Tông nhìn mà choáng váng.

Đúng lúc này, Dương Chấn cười lạnh, hỏi Đỗ Thất: “Ông bảo tôi ra đòn chí mạng với tên vô dụng đấy thì tính là tôi đã ra đòn chí mạng à?”

Đỗ Thất lạnh lùng nói: “Đó là sự thật mà tất cả người trong Võ Tông vừa tận mắt chứng kiến, sao lại không tính đây?”

“Vớ vẩn!”

Đỗ Bá giận dữ quát: “Dương Chấn chỉ tiện tay tung một đòn, Đỗ Thất đã bị đánh gãy tay, nếu Dương Chấn định ra đòn chí mạng thật, Đỗ Thất còn mạng sống chắc?”

“Đỗ Thất, chú đừng ỷ vào việc mình có vai vế cao để gán bừa tội cho Dương Chấn, đừng quên, tôi mới là chủ Võ Tông đấy!”

Đỗ Thất tức giận nói: “Cho dù anh là tông chủ thì sao? Tôi là chú anh đấy! Tôi còn có vai vế cao nhất Võ Tông, anh định ra tay với tôi vì một người ngoài à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3393


Chương 3393

Đỗ Bá nhìn chằm chằm vào đối phương, cắn răng: “Dương Chấn không phải người ngoài mà đã gia nhập Võ Tông, tức là Dương Chấn cũng là người của Võ Tông, nếu chú định ỷ lớn h**p nhỏ thì đừng trách tôi không khách sáo”.

Đỗ Thất trừng mắt, quát lớn: “Anh còn định ra tay với tôi à?”

Đỗ Bá lạnh lùng nói: “Chỉ cần chú ra tay với Dương Chấn, tôi cũng sẽ ra tay! Không tin thì chú cứ thử!”

Hai bên lập tức đứng đối diện nhau.

Hai người đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nếu đánh nhau thì đúng là chuyện xấu với Võ Tông.

Cho dù bên nào bị thương nặng thì cũng tạo thành tổn thất lớn với Võ Tông.

Trong lúc mọi người đang chú ý đến Đỗ Bá và Đỗ Thất, Dương Chấn chợt nói: “Nếu ông đã cho rằng tôi vừa ra đòn chí mạng với tên vô dụng kia thì cứ tính thế đi!”

Sau khi dứt lời, anh bỗng di chuyển.

“Cậu dám!”

Đỗ Thất lập tức biến sắc, tức giận quát, định xông tới.

Nhưng đã muộn.

Trong lúc lão ta định xông tới, Dương Chấn đã xuất hiện trước mặt Đỗ Khắc, giẫm một chân lên ngực ông ta.

“Để tôi cho ông xem thế nào mới là ra đòn chí mạng!”

Dương Chấn chợt thản nhiên nói.

“Rắc!”

Sau khi anh dứt lời, tiếng xương gãy giòn giã vang lên.

Chỗ mà Dương Chấn vừa giẫm lên trên ngực Đỗ Khắc đã lõm xuống.

Đỗ Khắc lập tức trợn trừng mắt, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, nét mặt ông ta cũng cứng đờ.

Đỗ Khắc chết rồi!

Chết không nhắm mắt!

Thấy Đỗ Khắc bị Dương Chấn giẫm chết, xung quanh lặng ngắt như tờ, ai cũng tròn mắt với vẻ không dám tin.

Một cao thủ vừa đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ lại bị một thanh niên chưa đầy 30 tuổi giẫm chết, có lẽ đây là lần đầu tiên xảy ra cái chết uất ức như thế ở Ma Sơn!

Đỗ Bá cũng sững sờ, lẩm bẩm: “Giết thật à?”

Với tư cách là chủ Võ Tông, đương nhiên lão ta sẽ có kiến thức sâu rộng, nhưng cũng chưa từng thấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ nào mạnh như thế.

À không, là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Vào khoảnh khắc Dương Chấn ra tay, cảnh giới thật sự của anh đã bị lộ, là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Mắt Đỗ Thất đỏ ngầu, nét mặt méo mó cả đi, lão ta cúi đầu nhìn cháu ruột chết không nhắm mắt, ngã xuống dưới chân mình, tức giận tới cực điểm.

Khí thế cuồng bạo lan ra từ người lão ta.

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, khí thế của lão ta đã tăng đến bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3394


Chương 3394

Xung quanh sân đấu võ như bị đóng băng, nhiệt độ chợt giảm đi rất nhiều, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng không khỏi rùng mình.

“Cậu chán sống rồi!”

Đỗ Thất lạnh lùng nói.

Lão ta ngẩng đầu nhìn về phía Dương Chấn bằng ánh mắt lạnh lùng đằng đằng sát khí, nếu ánh mắt có thể giết người, lão ta đã giết Dương Chấn mấy lần rồi.

“Đỗ Thất!”

Đỗ Bá hét lớn, lập tức chắn trước mặt Dương Chấn, thậm chí còn bỏ cả cách gọi chú Thất.

Sân đấu võ rộng lớn của Võ Tông bị áp lực khủng khiếp bao trùm, thậm chí cao thủ dưới Siêu Phàm Thất Cảnh còn thấy ngạt thở.

Dương Chấn vẫn đứng vững, híp mắt nhìn chằm chằm vào Đỗ Thất: “Lão già lỗ m ãng, ông đang định đích thân ra tay à?”

Trước một trong những ông lớn mạnh nhất Võ Tông, Dương Chấn không hề kính nể, vì Đỗ Thất không xứng.

Từ khi Kim Huy bắt đầu đánh với Đỗ Khắc, Dương Chấn đã đến, đương nhiên anh cũng biết rõ đã xảy ra chuyện gì, cũng biết ván cược giữa Đỗ Thất và Đỗ Bá, nếu anh có thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì xem như Đỗ Thất thua, Đỗ Thất sẽ phải đưa viên Phá Kiếp Đan kia cho Đỗ Bá như tiền cược.

Khi còn ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, Dương Chấn đã có thực lực đánh một trận với cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bây giờ anh đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, càng không e ngại cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Trước đó, khi đối mặt với cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, anh còn cảm thấy rất áp lực, phải dốc toàn lực, thậm chí tiêu hao cường độ cao thì mới miễn cưỡng đánh được với cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Bây giờ anh lại đột phá, anh đang rất mong muốn được đánh với cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ hàng thật giá thật để thử sức chiến đấu của mình.

Đỗ Thất căm tức nhìn Đỗ Bá chắn trước mặt Dương Chấn, nghiến răng nghiến lợi: “Anh định bao che cho hung thủ giết đồng môn này à?”

Đỗ Bá lạnh lùng nói: “Tự chú nói trên sân đấu võ, hoặc một bên chịu thua, hoặc một bên bị đánh bại thì mới tính là trận đấu kết thúc”.

“Dương Chấn chỉ phát huy thực lực bình thường của mình, có trách thì chỉ có thể trách Đỗ Khắc quá yếu mà thôi, còn không đỡ nổi một đòn từ Dương Chấn mà đã bị giẫm chết rồi, đúng là ăn hại”.

Các cao thủ Võ Tông đều sững sờ vì kinh ngạc.

Đỗ Bá nói thế, rõ ràng đang gây sự với Đỗ Thất.

Quả nhiên Đỗ Thất hoàn toàn bị chọc giận, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Nếu anh đã định cản tôi, tôi sẽ giết anh trước! Rồi mới giết cậu ta!”

Sau khi Đỗ Thất dứt lời, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người lão ta.

Mặt đất xung quanh lão ta lập tức rạn nứt, khí kình mạnh mẽ lan ra khắp xung quanh.

Mấy cao thủ hàng đầu của Võ Tông vội bước lên, phóng khí thế ra thì mới ngăn được khí thế từ Đỗ Thất.

Bằng không, chỉ riêng khí thế của lão ta đã khiến mấy cao thủ Võ Tông có cảnh giới thấp bị thương nặng rồi.

Đỗ Bá cũng phóng khí thế rất mạnh ra.

Điều khiến Dương Chấn bất ngờ chính là khí thế của Đỗ Thất không hề yếu hơn Đỗ Bá.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3395


Chương 3395

Tức là thực lực của Đỗ Thất ngang với Đỗ Bá.

Nếu hai người liều mạng với nhau thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.

“Bác à, để cháu lên cho!”

Đúng lúc hai người sắp đánh nhau, Dương Chấn chợt bước đến, nói.

Đỗ Bá thoáng sững sờ, nhìn về phía Dương Chấn: “Chắc cháu có thể cảm nhận được thực lực của ông ta rất mạnh, có lẽ cũng cách Thiên Cảnh không xa”.

Lão ta đang nói bóng gió để nhắc Dương Chấn, thực lực của đối phương đã đạt đến đỉnh cao dưới Thiên Cảnh, chỉ với thực lực của Dương Chấn bây giờ, rất khó để đánh bại Đỗ Thất.

Dương Chấn mỉm cười tự tin, thản nhiên liếc Đỗ Thất, cười nói: “Chẳng phải giữa bác và ông ta còn một ván cược ư? Vừa hay dùng trận đấu này để chấm dứt ván cược đó”.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Đỗ Bá mỉm cười, khí thế của lão ta lập tức tan biến, lão ta nhìn Dương Chấn: “Đã vậy thì ta sẽ giao cơ hội này cho cháu”.

Dương Chấn mỉm cười: “Cảm ơn bác!”

Đỗ Bá gật đầu rồi dặn: “Nếu không đánh lại thì nhận thua, cháu còn trẻ, tương lai còn dài, nếu cháu nhận thua, ta có thể bảo vệ tính mạng của cháu”.

Dương Chấn nói: “Vâng!”

Lúc này Đỗ Bá mới đi xuống khỏi sân đấu võ.

Xung quanh đã sớm sôi trào vì việc Dương Chấn định đánh với Đỗ Thất.

Ai cũng vô cùng kinh hãi, không ai tin Dương Chấn có thực lực đánh với Đỗ Thất một trận.

Có thể nói khắp Võ Tông, chỉ mình Đỗ Trọng tin có lẽ Dương Chấn sẽ có thể đánh bại Đỗ Thất.

Đỗ Thất cũng rất kinh ngạc, lão ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Tôi vốn định giải quyết Đỗ Bá rồi giết cậu sau, không ngờ cậu vội đi tìm cái chết như thế, đã vậy, tôi sẽ cho cậu chết ngay!”

Dương Chấn cười lạnh: “Không biết rốt cuộc ai sống ai chết đâu, chờ lát nữa rồi mạnh miệng!”

Dương Chấn nói rồi phóng khí thế ra.

Ầm!

Khắp sân đấu võ bị khí thế cuồng bạo bao phủ.

Cảm nhận được áp lực mạnh mẽ từ Dương Chấn, sắc mặt Đỗ Thất hết sức khó coi.

Lão ta biết Dương Chấn rất mạnh, nhưng không ngờ Dương Chấn có thể mạnh tới mức đó, tuy chưa đánh nhưng với áp lực mà Dương Chấn phóng ra, nó đã đủ để chứng minh thực lực của Dương Chấn đã đạt tới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi.

Đỗ Bá sững sờ rồi mỉm cười xán lạn, nhìn về phía Đỗ Trọng bên cạnh: “Em đã tìm cho Võ Tông một bảo vật đấy!”

Đỗ Trọng lạnh lùng nhìn Đỗ Bá, nói: “Nhớ kỹ giao kèo giữa tôi và anh, Cậu Chấn có thể gia nhập Võ Tông, nhưng Võ Tông không được làm khó cậu ấy, cũng không được hạn chế tự do của cậu ấy”.

Đỗ Bá cười khổ: “Với thực lực của Dương Chấn bây giờ, ở Võ Tông còn ai hạn chế nổi ư?”

Trong mắt Đỗ Thất tràn ngập sát khí mãnh liệt, đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ khi còn trẻ như thế, hơn nữa còn có thực lực bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, cho dù là ở giới Cổ Võ, loại người này cũng là yêu nghiệt hàng đầu.

Nếu bây giờ lão ta không giết được Dương Chấn, sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3396


Chương 3396

Nhất là sau khi đến giới Cổ Võ, với thiên phú của Dương Chấn, chắc chắn anh sẽ là người mà rất nhiều tông môn đều muốn có được, một khi Dương Chấn gia nhập bất kỳ thế lực nào ở giới Cổ Võ, đó cũng là đường cùng với Đỗ Thất.

Thế nên hôm nay, Dương Chấn phải chết!

Đỗ Thất đã thầm tuyên án tử hình cho Dương Chấn.

“Náo nhiệt thật!”

Đúng lúc Đỗ Thất và Dương Chấn chuẩn bị ra tay, một giọng nói đầy dí dỏm bỗng vang lên.

Vào lúc này, mọi người đều nhìn về phía chủ nhân giọng nói, chỉ thấy một ông lão mặc áo vải xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Đối phương đang tươi cười nhìn về phía Dương Chấn trên sân đấu võ.

“Lệ Trần!”

Đỗ Bá nhìn về phía Lệ Trần, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm nghị.

Rất nhiều cao thủ Võ Tông đang có mặt mới nhìn thấy Lệ Trần lần đầu tiên, khi biết tông chủ Ma Tông Lệ Trần đích thân tới Võ Tông, mọi người đều sững sờ.

Bên cạnh Lệ Trần còn có một thanh niên mặc trang phục ma đạo truyền thống.

Quanh người thanh niên này toàn hơi thở ma đạo, khí thế vô cùng bá đạo lan ra từ người anh ta.

Sau khi cảm nhận cảnh giới của thanh niên này, mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Võ Tông đều có vẻ kinh ngạc.

“Cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ!”

Một cao thủ hàng đầu của Võ Tông nói với vẻ chấn động.

“Từ khi nào thiên phú của thanh niên thế tục lại yêu nghiệt đến thế? Có vẻ thanh niên kia mới 26, 27 thôi đúng không?”

“Cậu ta đi theo tông chủ Ma Tông, chắc chắn địa vị ở Ma Tông sẽ rất lớn, chẳng lẽ đó là cháu Lệ Trần à?”

“Chẳng phải ở Ma Tông vừa xuất hiện Ma Tử vào hôm qua ư? Chẳng lẽ chính là thanh niên trước mặt?”



Các cao thủ Võ Tông bàn tán ầm ĩ.

Lúc này, trong mắt người thanh niên bên cạnh Lệ Trần tràn ngập sát khí, anh ta nhìn chằm chằm vào Đỗ Thất bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, khí thế ma đạo cũng điên cuồng lan ra từ người anh ta.

Lệ Trần mỉm cười nhìn người thanh niên bên cạnh: “Ông ta là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, với thực lực của con bây giờ, nếu xông lên thì chỉ có chịu chết thôi, nhưng con còn trẻ, với thiên phú của con, không đầy năm năm, con sẽ giết được lão già lỗ m ãng đó”.

Người thanh niên cắn răng: “Ông ta muốn giết anh Chấn, vậy chính là kẻ thù sống còn của con, nếu anh Chấn không giết ông ta, một ngày nào đó, con sẽ giết ông ta”.

Người thanh niên này không phải ai khác, chính là Mã Siêu.

Nghe thấy lời Mã Siêu nói với Lệ Trần, các cao thủ Võ Tông đều ngơ ngác.

Anh Chấn mà anh ta nhắc đến là Dương Chấn à?

Lúc này, Dương Chấn cũng nhìn về phía Mã Siêu, mỉm cười: “Sao hai người lại tới đây thế?”

Mã Siêu nói: “Sư phụ dẫn em tới, nói rằng Võ Tông có kịch vui, muốn em mở mang tầm mắt”.

Dương Chấn cạn lời, tới Võ Tông để xem kịch vui hả?

Xem ra Lệ Trần nắm rõ mọi chuyện xảy ra ở Võ Tông, nói là xem kịch vui, thật ra là tới xem anh đánh với Đỗ Thất.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3397


Chương 3397

“Nếu ông dám ra tay với anh Chấn, tôi cam đoan sẽ không bỏ qua cho con cháu của ông đâu!”

Mã Siêu bỗng nhìn về phía Đỗ Thất, lạnh lùng nói.

Đỗ Thất sắp tức điên, lão ta là cao thủ có vai vế cao nhất Võ Tông, cháu ruột bị Dương Chấn giết mất, bây giờ lại bị một thanh niên uy h**p, đúng là sự sỉ nhục với lão ta.

Đỗ Thất tức giận quát: “Cậu dám uy h**p tôi à?”

Mã Siêu không sợ hãi chút nào, đối mặt với đối phương, lạnh lùng nói: “Tôi đang uy h**p ông đấy!”

Đỗ Thất tức giận nói: “Cậu là cái thá gì? Dám uy h**p tôi ở Võ Tông ư?”

Lúc này, Lệ Trần bên cạnh Mã Siêu bỗng nhíu mày, áp lực khủng khiếp ập về phía Đỗ Thất.

Ngay sau đó, Đỗ Thất cảm thấy lạnh thấu xương như rơi xuống hố băng.

Lệ Trần lạnh lùng nói: “Đây là đệ tử quan môn cuối cùng của tôi, cũng là Ma Tử của Ma Tông, ông nói thằng bé không có tư cách uy h**p ông à?”

Quả nhiên, rốt cuộc các cao thủ Võ Tông vừa vô cùng tò mò về thân phận của Mã Siêu cũng xác định, thanh niên trước mặt là Ma Tử của Ma Tông.

Nhưng điều khiến họ kinh ngạc chính là Ma Tử của Ma Tông lại gọi Dương Chấn là anh Chấn, còn uy h**p Đỗ Thất vì Dương Chấn nữa.

Đỗ Thất giận không để đâu cho hết, nhưng Lệ Trần đang đứng cạnh Mã Siêu đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực nặng nề.

Tuy lão ta đang tức giận nhưng cũng không làm gì được Mã Siêu, chỉ có thể nhớ kỹ Mã Siêu.

Lúc này, Đỗ Bá nói: “Chẳng biết tông chủ Lệ đến Võ Tông vì chuyện gì?”

Lệ Trần mỉm cười, lập tức áy náy nói: “Rất xin lỗi vì đã không mời mà tới! Hôm nay tôi đến đây vì Cậu Chấn”.

“Ồ?”

Đỗ Bá hơi kinh ngạc.

Vừa rồi lão ta còn đang suy đoán mục đích của Lệ Trần khi tới Võ Tông, không ngờ lại là vì Dương Chấn.

Quan trọng là lão ta vừa nghe thấy Lệ Trần dùng kính ngữ với Dương Chấn.

Lệ Trần là ai? Lão vốn vô cùng kiêu ngạo, không mấy ai lọt được vào mắt lão.

Cho dù là Đỗ Thất, Lệ Trần cũng chẳng coi ra gì, nhưng lão lại dùng kính ngữ với Dương Chấn, tức là trong mắt Lệ Trần, Dương Chấn có tư cách để lão tiếp cận hơn Đỗ Thất.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Dương Chấn còn trẻ mà đã yêu nghiệt như thế, đừng nói là chủ của những thế lực hàng đầu Ma Sơn ở thế tục như họ, cho dù là ở giới Cổ Võ, có lẽ cũng có rất nhiều ông lớn muốn lôi kéo Dương Chấn.

Dương Chấn hơi bất ngờ, rõ ràng sáng nay vừa gặp Lệ Trần xong, sao giờ Lệ Trần lại chạy tới Võ Tông tìm anh thế?

Đỗ Bá hỏi: “Chẳng biết tông chủ Lệ tìm người thừa kế của Võ Tông tôi vì chuyện gì?”

Giọng Lệ Trần đã khiến lão ta cảm nhận được áp lực.

Nghe thấy lão ta nói thế, người của Võ Tông lập tức kinh hãi.

Không ngờ Đỗ Bá lại nói Dương Chấn là người thừa kế Võ Tông, nhưng Dương Chấn mới gia nhập Võ Tông hai ngày thôi mà!

“Đỗ Bá, anh biết mình đang nói gì không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3398


Chương 3398

Đỗ Thất vô cùng tức giận, căm tức nhìn Đỗ Bá.

Đỗ Bá thản nhiên nhìn Đỗ Thất, lạnh lùng nói: “Tôi là tông chủ? Hay chú là tông chủ?”

Đỗ Thất cắn răng: “Cho dù anh là tông chủ thì cũng không thể chỉ định ai là người thừa kế Võ Tông”.

“Hừ!”

Đỗ Bá lạnh lùng nói: “Chú Thất sống lâu quá nên hồ đồ rồi, ngay cả quy định suốt trăm năm của Võ Tông cũng quên”.

Sắc mặt Đỗ Thất hết sức khó coi, đương nhiên lão ta sẽ không quên quy định của tông môn, lão ta cũng hiểu quy định mà Đỗ Bá nhắc đến cho phép tông chủ quyết định người thừa kế Võ Tông.

Đương nhiên, nếu tông chủ chọn ra người thừa kế, mọi người có thể nêu ý kiến phản đối, nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn thuộc về tông chủ.

Một lúc lâu sau, Đỗ Thất mới nghiến răng nghiến lợi: “Được, nếu anh đã muốn để cậu ta trở thành người thừa kế Võ Tông, tôi sẽ giết cậu ta trước, sau khi cậu ta chết, người thừa kế Võ Tông cũng không phải cậu ta nữa nhỉ?”

Lệ Trần hào hứng quan sát cảnh tượng này, trong số những người đang có mặt, lão là người duy nhất biết thực lực thật sự của Dương Chấn.

Khi còn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, Dương Chấn đã đánh bại được Nhiếp Thu với cảnh giới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, giờ Dương Chấn đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, thực lực sẽ mạnh tới mức nào chứ?

“Chỉ với một tên chó má như ông mà cũng đòi giết anh Chấn tôi à?”

Mã Siêu giận không để đâu cho hết, ý chí chiến đấu dâng trào, anh ta chỉ vào Đỗ Thất, tức giận quát.

Ngoài Lệ Trần, anh ta cũng biết rất rõ thực lực của Dương Chấn, đối với anh ta, Dương Chấn chính là thần thoại không bao giờ thất bại, nhưng anh ta vẫn không thể dễ dàng tha thứ cho việc người khác định giết Dương Chấn.

Đỗ Thất híp mắt nhìn Mã Siêu, cũng không trả lời, bây giờ chủ Ma Tông đang ở cạnh Mã Siêu, trừ khi lão ta tự tin rằng sẽ đánh bại Lệ Trần, bằng không nói nhiều cũng vô ích.

Lúc này Đỗ Bá mới nhìn về phía Dương Chấn, quan sát anh từ trên xuống dưới rồi gật nhẹ đầu, nói: “Không tệ, thực lực lại tiến bộ, có lẽ bây giờ ngay cả ta cũng không thể dễ dàng đánh bại cháu”.

Với thực lực của Đỗ Bá, đương nhiên lão ta có thể cảm nhận được thực lực của Dương Chấn lại tiến bộ, nhưng lão ta vẫn đánh giá thấp thực lực của Dương Chấn rất nhiều.

Dương Chấn mỉm cười, nhìn về phía Đỗ Thất, nói: “Nếu muốn giết tôi, ông phải vận dụng bản lĩnh thật sự, bằng không, nếu ông thua trước mặt bao nhiêu cao thủ Võ Tông, có lẽ sẽ rất mất mặt đấy”.

“Ngông cuồng!”

Đỗ Thất tức giận quát, hơi nhích chân, chủ động tấn công.

Lão ta cảm nhận được một áp lực khó hiểu từ Dương Chấn, tuy không biết áp lực này đến từ đâu, nhưng lão ta cũng hiểu Dương Chấn sẽ không đơn giản như bề ngoài.

Vào lúc Đỗ Thất di chuyển, trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt, anh kích hoạt luôn huyết mạch cuồng hóa.

Lúc này, quanh người Dương Chấn tràn ngập khí thế vô cùng đáng sợ, khí thế đó không hề yếu hơn Đỗ Thất có cảnh giới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Dương Chấn biết nếu muốn đánh bại Đỗ Thất thì phải dốc toàn lực, nếu giữ sức, anh sẽ thua rất thê thảm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3399


Chương 3399

Khi ở Ma Tông trước đó, tuy anh đã đánh bại Cao Hùng – một trong bốn Ma Tướng, nhưng anh phải phát huy lĩnh vực ma đạo thì mới miễn cưỡng đánh bại ông ta.

Rõ ràng Đỗ Thất trước mặt anh mạnh hơn Cao Hùng.

Ầm!

Ma uy bùng nổ từ người Dương Chấn, trong lúc nhất thời, vùng trời của Võ Tông bị mây đen bao phủ, sấm chớp đùng đùng, như thể thế giới này không chịu nổi sức mạnh của Dương Chấn.

Các cao thủ Võ Tông nhìn mà sững sờ, ai cũng có vẻ đờ đẫn.

Những chuyện này chỉ diễn ra trong chớp nhoáng, Đỗ Thất đã xông tới trước mặt Dương Chấn.

Chẳng biết từ khi nào, trong tay Đỗ Thất đã có thêm một cây kim bạc, đâm mạnh về phía tim Dương Chấn.

Đỗ Bá đang xem trận chiến đứng phắt dậy, tức giận quát: “Đỗ Thất, chú dám!”

Lão ta định xông tới ngăn cản, nhưng Đỗ Thất đã đến trước mặt Dương Chấn, kim bạc trong tay lão ta cũng sắp đâm vào tim Dương Chấn rồi.

Giờ đã muộn, chỉ Dương Chấn mới có thể tự cứu mình thôi.

Thấy Đỗ Thất lấy cây kim bạc kia ra, Lệ Trần hơi híp mắt, hừ lạnh, cũng không nói gì.

“Keng!”

Ngay sau đó, tiếng kim loại thanh thúy vang lên.

Đỗ Thất nhìn con dao găm màu đen vừa chặn lại kim bạc của mình trong tay Dương Chấn, có vẻ kinh ngạc.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt, kim bạc của Đỗ Thất là linh khí, nếu anh không sẵn sàng dốc toàn lực chiến đấu, có lẽ bây giờ đã bị kim bạc của Đỗ Thất đâm thủng tim.

“Ông chán sống rồi!”

Dương Chấn hoàn toàn nổi giận, anh vốn định để cho Đỗ Thất một con đường sống, nhưng Đỗ Thất lại định giết anh, vậy lão ta phải chết.

Ma uy cuồng bạo hơn nữa lan ra từ người Dương Chấn, bao trùm lấy Đỗ Thất.

Vào lúc này, Đỗ Thất như đang ở trong biển ma uy, dưới lĩnh vực ma đạo của Dương Chấn, lão ta cảm thấy ngay cả quyền hít thở của mình cũng bị cướp mất.

Sức mạnh lĩnh vực khổng lồ khiến Đỗ Thất nảy lòng e sợ.

Nhưng dù sao lão ta cũng là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, tuy lão ta phải chịu áp lực rất lớn trong lĩnh vực ma đạo của Dương Chấn, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh.

Lão ta hơi nhích chân, bỗng lùi lại phía sau.

Chẳng mấy chốc, sắc mặt lão ta đã tái nhợt.

Vì lão ta phát hiện cho dù lùi đến đâu thì cũng bị lĩnh vực ma đạo của Dương Chấn bao phủ, như thể không gian này đã hóa thành khu vực ma uy.

Chỉ cần ở trong lĩnh vực ma đạo của Dương Chấn, thực lực của Đỗ Thất sẽ bị kìm hãm.

Dương Trần đã phát huy khí thế ngang với bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nếu thực lực của lão ta bị kìm hãm, chẳng phải sẽ thua Dương Chấn thật ư?

Nghĩ đến đây, sắc mặt của Đỗ Thất vô cùng khó coi, lão ta siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3400


Chương 3400

Sau giây phút sững sờ, Đỗ Bá cũng hoàn hồn, kinh ngạc nhìn về phía Lệ Trần: “Đây là… lĩnh vực ma đạo à?”

Lệ Trần đắc ý cười: “Đúng thế, cậu ấy đã lĩnh ngộ lĩnh vực ma đạo mà chỉ cao thủ Thiên Cảnh mới có thể lĩnh ngộ, trong lĩnh vực ma đạo, thực lực của mọi cao thủ đều bị kìm hãm”.

“Nếu cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh bước vào lĩnh vực ma đạo của Dương Chấn, có lẽ sẽ nổ tung ngay”.

Nghe Lệ Trần nói xong, Đỗ Bá càng thêm kinh hãi.

Đỗ Bá còn cách Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thực thụ một bước, tuy chỉ có một bước, nhưng lão ta vẫn không thể hiểu được sự mạnh mẽ của lĩnh vực.

Đỗ Bá nhìn về phía Dương Chấn với vẻ hâm mộ, nói: “Lĩnh ngộ được lĩnh vực mà chỉ cao thủ Thiên Cảnh mới có thể nắm vững khi còn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, đúng là đáng kinh ngạc!”

“Có lẽ ở giới Cổ Võ, cũng không có ai lĩnh ngộ được lĩnh vực khi còn ở Siêu Phàm Cảnh nhỉ?”

Lệ Trần chỉ cười chứ không nói, cũng không trả lời câu hỏi này.

Một số cao thủ Võ Tông có thực lực yếu còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng những cao thủ hàng đầu Võ Tông thì biết, ai cũng vô cùng kinh ngạc.

Đỗ Bá bỗng nhìn về phía Đỗ Thất, nói lớn: “Chú Thất, chú nên nhận thua đi! Nếu đánh tiếp, chú chỉ còn con đường chết!”

Tuy lão ta cũng rất chán ghét hành vi của Đỗ Thất, nhưng dù sao Đỗ Thất cũng là người của Võ Tông, còn là chú lão ta, nếu Đỗ Thất chết, Võ Tông sẽ phải chịu tổn thất nặng nề.

Trong lĩnh vực ma đạo, nét mặt Đỗ Thất méo mó vì tức giận, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Không ngờ cậu đã lĩnh ngộ lĩnh vực ma đạo ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, không thể không thừa nhận, thiên phú của cậu quá yêu nghiệt, ngay cả tôi cũng chưa bao giờ thấy”.

“Nhưng thế thì sao chứ? Trước thực lực tuyệt đối, cho dù là thiên tài thì cũng phải chết thôi!”

Sau khi lão ta dứt lời, khí thế cuồng bạo hơn lan ra từ người Đỗ Thất.

Mái tóc bạc trắng của lão ta chuyển thành màu đen với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, nếp nhăn trên mặt cũng dần biến mất.

Chỉ sau thoáng chốc, Đỗ Thất đã biến thành một người trung niên có vẻ ngoài khoảng 50 tuổi, cảnh tượng này khiến mọi người sững sờ.

Ngay cả Đỗ Bá cũng không biết trên người Đỗ Thất đã xảy ra chuyện gì.

Đây không phải chuyện chính, quan trọng là lúc này, khí thế của Đỗ Thất vô cùng mạnh mẽ, có lẽ đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3401


Chương 3401

“Mạnh quá! Chú Thất sắp đột phá Thiên Cảnh à?”

Các cao thủ Võ Tông đều có vẻ kinh hãi.

Sắc mặt Đỗ Bá nghiêm nghị tới cực điểm, lão ta nhìn chằm chằm vào Đỗ Thất, nếu Đỗ Thất đột phá Thiên Cảnh thật, chắc chắn Dương Chấn sẽ chết.

“Hừ!”

Lúc này, Lệ Trần bỗng hừ lạnh: “Ngụy Thiên Cảnh thôi, tưởng mình là cao thủ Thiên Cảnh thật à?”

Mã Siêu bên cạnh Lệ Trần đang hết sức lo lắng, nghe thấy thế thì vội hỏi: “Sư phụ, Ngụy Thiên Cảnh là gì?”

Rất nhiều cao thủ Võ Tông đang không hiểu lắm cũng thi nhau nhìn về phía Lệ Trần.

Lệ Trần nhìn chằm chằm vào Đỗ Thất, giải thích: “Ngụy Thiên Cảnh, tên như ý nghĩa, chính là Thiên Cảnh giả vờ, Đỗ Thất vẫn chưa bước vào Thiên Cảnh, mà dùng cách không chính thống để tăng thực lực tới gần Thiên Cảnh”.

“Theo ta được biết, nếu muốn đạt tới Ngụy Thiên Cảnh, nhất định phải tu luyện Huyết Công, sau khi tu luyện Huyết Công, thực lực sẽ tăng vọt trong thời gian ngắn, rõ ràng khí thế của Đỗ Thất lúc này có mùi máu tươi nồng nặc, chắc chắn ông ta đã tu luyện Huyết Công”.

Nghe thấy thế, mọi người đều kinh hãi.

“Không ngờ Đỗ Thất lại tu luyện Huyết Công! Nếu muốn tu luyện Huyết Công, nhất định phải tu luyện trong ao máu, hơn nữa máu ở đó còn phải là máu của người luyện võ”.

Một cao thủ biết rõ về Huyết Công sững sờ nói.

Nghe thấy thế, các cao thủ Võ Tông càng khiếp sợ hơn.

Nếu Đỗ Thất tu luyện Huyết Công, tức là Đỗ Thất đã âm thầm làm rất nhiều chuyện ác đáng lên án à?

Bằng không, ao máu mà Đỗ Thất cần khi tu luyện từ đâu ra chứ?

“Đỗ Thất!”

Đỗ Bá tức giận chất vấn: “Chú hãy thành thật khai báo, có phải công pháp mà chú tu luyện là Huyết Công không?”

Ngay cả nơi như Ma Sơn cũng vô cùng bài xích Huyết Công.

Đỗ Thất hết sức ngạo nghễ, lúc này khí thế của lão ta đã mạnh tới cực điểm, có lẽ đã có thể sánh ngang với cao thủ mới bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Lão ta lạnh lùng nhìn Đỗ Bá: “Tôi tu luyện công pháp nào, cũng không cần giải thích với anh đúng không?”

Tuy lão ta không trả lời, nhưng bản thân câu nói này đã là đáp án rồi.

Đỗ Bá sầm mặt, khí thế mạnh mẽ lan ra từ người lão ta.

Lão ta lạnh lùng nói: “Đã vậy, tôi không thể làm gì khác ngoài việc đích thân thanh lý môn hộ cho Võ Tông!”

Lão ta nói rồi nhìn xung quanh, nói lớn: “Kể từ hôm nay, Võ Tông không còn Đỗ Thất nữa!”

Với tư cách là chủ Võ Tông, Đỗ Bá hoàn toàn có quyền trục xuất Đỗ Thất khỏi Võ Tông.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3402


Chương 3402

Đỗ Thất cười lạnh: “Anh là cái thá gì? Cũng có tư cách trục xuất tôi khỏi Võ Tông á? Cho dù bây giờ tôi chỉ là Ngụy Thiên Cảnh, anh vẫn không phải đối thủ của tôi, sau khi giết thằng nhãi kia, tôi sẽ giết anh! Giết anh xong, tôi chính là chủ Võ Tông, ai có thể đuổi tôi khỏi Võ Tông chứ?”

Trên mặt Đỗ Thất tràn ngập vẻ điên cuồng, toàn thân đầy sức mạnh, thấy mình như trẻ lại ba mấy tuổi, lão ta rất hưởng thụ cảm giác này.

Nếu được, lão ta mong mình có thể giữ trạng thái này mãi.

Sắc mặt của Dương Chấn ở phía đối diện lão ta vô cùng nghiêm nghị, anh cứ tưởng Đỗ Thất chỉ có thực lực bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng bây giờ, rõ ràng khí thế của Đỗ Thất đã vượt qua bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Nếu dốc toàn lực, Dương Chấn chỉ có thể phát huy thực lực sánh ngang với bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ là cùng, chứ không thể giết người đã đạt đến Ngụy Thiên Cảnh như Đỗ Thất.

Tuy không giết được Đỗ Thất, nhưng chưa chắc anh đã không có sức đánh một trận.

Chỉ trong trận chiến sống còn thì mới có thể mau chóng tiến bộ hơn.

Bây giờ anh vừa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nếu muốn nhanh chóng củng cố cảnh giới này thì phải dùng một trận chiến để rèn luyện bản thân!

Nhưng nếu đánh trận này thì sẽ phải trả cái giá hơi lớn, nhỡ thua, rất có thể anh sẽ bị Đỗ Thất giết.

“Cháu không phải đối thủ của ông ta đâu”.

Đúng lúc này, Đỗ Bá bước đến sân đấu võ, chắn trước mặt Dương Chấn, trầm giọng nói.

Lão ta nói rồi lấy một cái lệnh bài ra, trên lệnh bài có hai chữ “tông chủ” lớn, đây là lệnh bài của tông chủ Võ Tông.

“Nếu ta chết, cháu sẽ đánh tiếp, nếu cháu chết, Võ Tông cũng xong, nếu cháu thắng, cháu chính là chủ của Võ Tông!”

Đỗ Bá trầm giọng nói, rõ ràng lão ta cũng không có chút phần thắng nào, giờ lão ta đi tới chỉ vì muốn liều mạng đánh một trận, cho dù lão ta không phải đối thủ của Đỗ Thất thì cũng phải tiêu hao thực lực của Đỗ Thất thật nhiều, để Dương Chấn có phần thắng cao hơn khi đánh tiếp.

“Tông chủ!”

Lời Đỗ Bá nói khiến các cao thủ Võ Tông biến sắc.

Lúc này, họ không quan tâm đ ến việc Đỗ Bá định giao chức tông chủ Võ Tông cho ai nữa, mà chỉ quan tâm đ ến sống chết của Đỗ Bá thôi.

“Sư phụ, sư phụ giúp họ với!”

Cách đó không xa, Mã Siêu nhìn về phía Lệ Trần, nói với vẻ cầu khẩn.

Lệ Trần thản nhiên nói: “Con yên tâm, Đỗ Bá cũng không đơn giản như bề ngoài, với tư cách là chủ Võ Tông, ông ta luôn có chiêu khác mạnh hơn, nếu ông ta đánh với Đỗ Thất, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Mã Siêu mới thở phào.

Anh ta không quan tâm đ ến sự tồn tại của Võ Tông, mà lo Đỗ Thất sẽ giết Dương Chấn.

“Đỗ Thất, chú làm trái với lời dạy của tổ tiên Võ Tông, tự tu luyện Huyết Công, đây là tội chết!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3403


Chương 3403

Sau khi giao lệnh bài tông chủ cho Dương Chấn, Đỗ Bá nhìn về phía Đỗ Thất, nói lớn: “Hôm nay, tôi sẽ thanh lý môn hộ cho Võ Tông!”

Ầm!

Sau khi lão ta dứt lời, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ người lão ta.

“Mời Võ Thần Thương!”

Đỗ Bá bỗng hô lớn.

“Ầm!”

Sau tiếng nổ vang trời, một cây thương bạc bỗng xông lên trời từ từ đường của Võ Tông, cắm thẳng bên cạnh Đỗ Bá.

Thân Võ Thần Thương sáng loáng, sức mạnh khổng lồ lan ra từ Võ Thần Thương.

Vào lúc này, cả Võ Tông đều bị sức mạnh này bao trùm.

“Linh khí cấp cao, Võ Thần Thương!”

Lệ Trần hơi híp mắt, nhìn về phía Võ Thần Thương, nói nhỏ.

“Linh khí cũng có cấp bậc ạ?”

Đây là lần đầu tiên Mã Siêu bên cạnh Lệ Trần nghe nói về linh khí cấp cao.

Anh ta cảm nhận được áp lực hết sức khủng khiếp từ Võ Thần Thương, đây là lần đầu tiên anh ta cảm nhận được áp lực mạnh mẽ đến thế từ một món vũ khí.

Lệ Trần gật đầu, giải thích: “Đương nhiên linh khí cũng có cấp bậc, thông thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể khống chế linh khí, mà bây giờ ở thế tục, hầu hết những linh khí mà con có thể thấy đều là linh khí cấp thấp thôi”.

“Về phần linh khí cấp trung và cấp cao, có lẽ chỉ giới Cổ Võ mới có, nhưng cho dù là ở giới Cổ Võ, sở hữu một món linh khí cấp trung đã là hiếm có lắm rồi, về phần linh khí cấp cao, chắc chỉ thế lực hàng đầu giới Cổ Võ mới có, hơn nữa còn là bảo vật trấn giữ gia tộc!”

“Không ngờ Võ Tông lại có một món linh khí cấp cao!”

“Với thực lực của Đỗ Bá, cộng thêm linh khí cấp cao, trừ khi Đỗ Thất đạt đến Thiên Cảnh thực thụ, bằng không thì không thể đánh bại Đỗ Bá”.

Nghe thấy thế, Mã Siêu thầm thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chỉ cần anh Chấn không gặp nguy hiểm là được rồi!”

Nhưng anh ta vừa dứt lời, Dương Chấn đang đứng sau lưng Đỗ Bá bỗng bước lên trước, nói: “Bác, hay cứ để cháu thử đi, nếu cháu thua, bác lại ra tay, được không ạ?”

Đây là cơ hội rèn luyện sống còn tuyệt hảo, Dương Chấn cân nhắc liên tục, vẫn quyết định thử xem sao.

Bây giờ, gần như không còn cao thủ nào dưới Thiên Cảnh có thể uy h**p được anh nữa.

Sau khi bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, anh đã cảm nhận được sự khó khăn khi đột phá, nếu không có kỳ ngộ, có lẽ rất khó đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Nếu đã không có kỳ ngộ, tự tạo ra một cái là được.

Dương Chấn vừa lên tiếng, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3404


Chương 3104

Đỗ Bá nhìn về phía Dương Chấn: “Cho dù thực lực của Đỗ Thất chưa đạt tới Thiên Cảnh, nhưng chắc chắn sức chiến đấu đã sánh ngang với người vừa bước vào Thiên Cảnh rồi, cháu chắc rằng muốn đánh một trận với ông ta chứ?”

Dương Chấn gật đầu một cách dứt khoát: “Cháu muốn thử xem sao!”

Đỗ Bá nhìn chằm chằm vào Dương Chấn một lúc lâu, rốt cuộc cũng gật đầu: “Được, nếu cháu đã muốn đánh một trận thì cứ đánh!”

“Nhưng cháu phải nghĩ cho kỹ, tuy thực lực của Đỗ Thất chưa đạt tới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng cũng cách cảnh giới này không xa, nếu cháu và ông ta chênh nhau quá nhiều, khi ông ta định giết cháu, cho dù bác muốn cứu cháu thì cũng không kịp nữa”.

Dương Chấn gật đầu một cách dứt khoát: “Cháu nghĩ kỹ rồi, bác cứ yên tâm!”

“Được rồi!”

Thấy Dương Chấn nói thế, Đỗ Bá cũng không ngăn cản nữa, khí thế của lão ta dần tiêu tán, nhưng vẫn nắm chặt Võ Thần Thương, cũng không định cất đi.

Lúc này, giữa Dương Chấn và Đỗ Thất không còn bất cứ ngăn cách nào, hai người đứng đối diện, chăm chú nhìn nhau.

Ý chí chiến đấu của Đỗ Thất dâng trào, khí thế mạnh mẽ của lão ta khiến cả Võ Tông có cảm giác ngột ngạt.

Dương Chấn vẫn đứng vững, nắm chặt Huyết Chủy, đã kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, cũng phóng lĩnh vực ma đạo ra, còn kích hoạt cả sức mạnh Thủ Hộ.

Có thể nói lúc này, Dương Chấn đã gần như ở trạng thái mạnh nhất.

Khí thế của anh cũng không yếu hơn Đỗ Thất là bao, vô cùng mạnh mẽ, ngay cả cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ cũng cảm nhận được áp lực khổng lồ từ Dương Chấn.

“Mạnh quá!”

“Không ngờ Dương Chấn còn trẻ thế mà đã mạnh đến mức này, nếu cho cậu ta thêm mấy năm, cậu ta sẽ mạnh đến mức nào đây?”

“Tôi có linh cảm trước 30 tuổi, cậu ta sẽ bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ”.



Sau khi cảm nhận được khí thế mạnh mẽ mà Dương Chấn không ngừng phóng ra, các cao thủ Võ Tông lập tức bàn tán ầm ĩ.

“Sư phụ, người chắc rằng anh Chấn sẽ không sao chứ?”

Mã Siêu lo lắng hỏi Lệ Trần.

Lệ Trần có vẻ bất đắc dĩ, lão không nhớ đây là lần thứ mấy Mã Siêu hỏi câu này.

Mọi mặt khác của Mã Siêu đều ổn, nhưng cứ dính tới Dương Chấn là lại cuống cả lên.

Lệ Trần nói: “Ta đã nói cậu ấy không sao thì cậu ấy sẽ không sao, đương nhiên, không sao này chỉ có nghĩa là cậu ấy sẽ không chết, chứ ta không rõ cậu ấy có bị thương nặng không, còn phải xem biểu hiện tiếp theo của Dương Chấn nữa”.

“Đối thủ của cậu ấy rất mạnh, có lẽ ngay cả cao thủ mới bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm cũng chỉ có thực lực như thế”.

Mã Siêu vô cùng lo lắng, siết chặt nắm tay vì căng thẳng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3405


Chương 3405

Mã Siêu nhìn Lệ Trần, khẩn cầu: “Nếu anh Chấn gặp nguy hiểm, mong sư phụ ra tay giúp”.

Lệ Trần bất đắc dĩ gật đầu: “Được, ta hứa với con!”

Lúc này, Dương Chấn và Đỗ Thất đang đứng giữa sân đấu võ bỗng hành động cùng một lúc.

“Ầm!”

Ngay sau đó, tiếng va chạm nặng nề vang lên.

“Ầm ầm ầm!”

Mặt đất lập tức rung chuyển, quanh chân hai người có vô số vết nứt lan rộng ra như mạng nhện.

Kính trên các tòa nhà gần đó cũng vỡ vụn, bụi bay tứ tung.

Các cao thủ hàng đầu Võ Tông vội ra tay, trấn áp khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ cuộc va chạm giữa Dương Chấn và Đỗ Thất.

May mà Võ Tông có nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bằng không, đúng là không thể trấn áp được khí thế bùng nổ từ cuộc đấu giữa Dương Chấn và Đỗ Thất.

“Cậu chỉ có tí thực lực thế thôi à? Đúng là đáng thất vọng”.

Đỗ Thất vênh váo nói, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Chấn.

Sau đòn vừa rồi, Dương Chấn phải lùi năm bước, còn Đỗ Thất thì không lùi bước nào.

Chỉ sau một đòn, thắng thua đã được phân rõ.

Cánh tay Dương Chấn đang run rẩy, máu chảy dọc theo cánh tay anh, nhỏ lên Huyết Chủy, rồi lại chảy dọc theo Huyết Chủy, nhỏ xuống mặt đất.

“Hừ!”

Dương Chấn cười khẩy, lạnh lùng nói: “Mới bắt đầu mà ông đã kiêu ngạo thế, so với tôi, ông có tư cách gì để kiêu ngạo?”

“Tính ra, tôi được xem như cùng thế hệ với chắt ông đúng không? Nếu không thể đánh bại cả tôi, thiên phú của ông cũng yếu quá nhỉ?”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, sắc mặt Đỗ Thất vô cùng khó coi, lão ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Nhãi ranh, nói ít thôi, nếu bây giờ cậu chịu thua rồi cút khỏi sàn đấu, tôi có thể cho cậu một con đường sống”.

“Ầm!”

Đỗ Thất vừa dứt lời, Dương Chấn đã giậm chân, người cũng nhoáng lên.

Anh cầm Huyết Chủy trong tay, xông về phía Đỗ Thất với khí thế vô cùng khủng khiếp.

Lúc này, lĩnh vực ma đạo quanh sân đấu võ như mạnh hơn, ngay cả một số cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Võ Tông cũng khó mà chịu nổi áp lực từ lĩnh vực ma đạo này.

“Cậu chán sống rồi!”

Đỗ Thất tức giận quát, tung đòn về phía Dương Chấn.

Dương Chấn đã vung nắm tay trái lên, thấy Đỗ Thất tung chưởng về phía mình, anh đã chuẩn bị trước, đấm bằng tay trái, huơ dao găm bằng tay phải, cùng tấn công bằng cả hai tay.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3406


Chương 3406

“Ầm!”

“Ầm!”

Nắm tay trái của Dương Chấn và tay phải của Đỗ Thất va mạnh vào nhau, đúng lúc tay hai người tiếp xúc, tay phải Dương Chấn bỗng đâm Huyết Chủy về phía trước, để lại một vệt máu rất dài trên tay Đỗ Thất.

Vết thương do linh khí gây ra vốn vô cùng nghiêm trọng, sau khi Huyết Chủy của Dương Chấn rạch trúng tay Đỗ Thất, cánh tay Đỗ Thất lập tức không ngừng chảy máu.

“Không ngờ Dương Chấn lại khiến Đỗ Thất bị thương! Tức là thực lực của cậu ta rất gần với Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi à?”

Có cao thủ Võ Tông thốt lên kinh hãi.

Đỗ Thất vốn là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bây giờ lại phát huy thực lực mạnh hơn, sức chiến đấu rất gần với cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Nhưng bây giờ, Đỗ Thất lại bị thương bởi Dương Chấn.

Tuy anh dùng linh khí để khiến Đỗ Thất bị thương, nhưng Dương Chấn chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ!

Sao anh làm được thế?

Sau khi đạt tới Siêu Phàm Cảnh, các cảnh giới chênh nhau rất nhiều, Dương Chấn sở hữu thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã là ghê gớm lắm rồi, nhưng bây giờ, anh lại tiến gần đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Đỗ Thất bị thương, sắc mặt u ám tới cực điểm, lão ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn bằng ánh mắt giết người: “Nhãi ranh, cậu chết chắc!”

“Ầm!”

Vào lúc này, khí thế của Đỗ Thất lại tăng vọt.

“Thực lực của Đỗ Thất mạnh hơn rồi! Sao có thể chứ?”

“Giờ Đỗ Thất được tính là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ ư?”

“Có lẽ… chắc là… có thể… cũng được tính nhỉ?”



Các cao thủ Võ Tông đều có vẻ không dám tin.

Trong lúc đang khiếp sợ, mọi người chợt phát hiện khí thế của Dương Chấn cũng bắt đầu tăng vọt.

Nét mặt Dương Chấn méo mó vì đau đớn, anh đã kích hoạt huyết mạch cuồng hóa triệt để hơn, đối với anh, huyết mạch cuồng hóa tương đương với thực lực dự trữ.

Chỉ cần anh chịu được, anh sẽ trở nên mạnh hơn.

Lúc này, anh cảm thấy ý thức của mình bắt đầu mơ hồ dần.

Sức mạnh của huyết mạch cuồng hóa lan ra khắp người anh, khiến anh cảm thấy say mê, thậm chí muốn trở nên mạnh mẽ hơn.

Dương Chấn rất muốn có được thực lực mạnh hơn, rõ ràng anh có thể trở nên mạnh hơn, nhưng anh vẫn ngừng kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Giờ đã đến giới hạn chấp nhận huyết mạch cuồng hóa của anh, nếu cứ tiếp tục, anh rất khó đảm bảo rằng mình sẽ không mất lý trí.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3407


Chương 3407

Đây đã là thực lực mạnh nhất mà anh có thể kiểm soát, nếu vẫn không thắng được Đỗ Thất, anh chỉ có kết cục thua trận.

Các cao thủ Võ Tông nhìn mà sững sờ, Đỗ Thất phát huy được thực lực mạnh như thế đã đủ để khiến người ta kinh hãi, nhưng bây giờ, một thanh niên mới 28, 29 tuổi cũng mạnh như vậy.

Võ Tông là một trong năm thế lực hàng đầu Ma Sơn, vốn có vô số cao thủ, cũng xuất hiện không ít thiên tài võ thuật, nhưng so với Dương Chấn, những thiên tài này đúng là vô dụng.

Sự mạnh mẽ của Dương Chấn khiến rất nhiều người tự ti.

“Không ngờ Dương Chấn đã mạnh đến mức này, nếu Dương Chấn đảm nhiệm chức tông chủ Võ Tông thì đúng là may mắn của Võ Tông!”

Đỗ Minh Viễn nhìn Dương Chấn trên sân đấu võ, nói với vẻ cảm khái.

Đỗ Bá bên cạnh ông ta cũng không mất hứng vì lời Đỗ Minh Viễn nói, còn vui vẻ đáp: “Con nói không sai, nếu Dương Chấn đồng ý làm tông chủ Võ Tông, đối với Võ Tông, đó là chuyện tốt nhất”.

Đỗ Trọng bên cạnh nhìn Đỗ Bá với vẻ mặt phức tạp, ông ta vốn rất oán hận Đỗ Bá, nhưng sau khi thấy thái độ của Đỗ Bá với Dương Chấn, ông ta chợt phát hiện có vẻ nỗi oán hận của ông ta với Đỗ Bá cũng không sâu sắc đến vậy.

“Ha ha, nếu Dương Chấn thừa kế chức tông chủ Võ Tông thì sau này, Ma Tông và Võ Tông phải qua lại nhiều hơn đấy!”

Nghe thấy Đỗ Bá nói thế, Lệ Trần ở cách đó không xa cười lớn.

Đỗ Bá thản nhiên nhìn Lệ Trần rồi mới liếc Mã Siêu bên cạnh Lệ Trần.

Đúng là rất trẻ, tuy thiên phú không bằng Dương Chấn nhưng cũng rất mạnh.

Lúc này, Mã Siêu đang căng thẳng nhìn Dương Chấn trên sân đấu võ, siết chặt nắm tay, chỉ hận không thể tự xông lên đánh với Đỗ Thất.

Từ phản ứng của Mã Siêu thì có thể thấy quan hệ giữa anh ta và Dương Chấn tốt đến mức nào.

Giờ Mã Siêu là người thừa kế Ma Tông, nếu Dương Chấn thừa kế chức tông chủ Võ Tông, khi đó quan hệ giữa Võ Tông và Ma Tông sẽ trở nên thân thiết khác thường.

Nghĩ tới đây, Đỗ Bá mỉm cười, nhìn Lệ Trần: “Nhưng có vẻ Ma Tông sẽ bị thiệt đấy”.

Nghe thấy Đỗ Bá nói thế, Lệ Trần thoáng sửng sốt nhưng nhanh chóng phản ứng lại.

Lão hừ lạnh: “Tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, vẫn chưa biết Dương Chấn có đồng ý làm tông chủ Võ Tông không, nếu cậu ấy đồng ý, Ma Tông sẵn lòng để cậu ấy trở thành vị trưởng lão xếp thứ ba trong hội trưởng lão Ma Tông”.

Nghe thấy thế, Đỗ Bá lập tức sốt ruột, tức giận nói: “Lệ Trần, rốt cuộc ông định làm gì? Dương Chấn đã gia nhập Võ Tông rồi, giờ Dương Chấn là một phần tử của Võ Tông”.

Lệ Trần cười lạnh: “Dương Chấn vừa gia nhập Võ Tông thôi, ông định kiểm soát tự do của cậu ấy à? Tôi chỉ muốn cậu ấy trở thành một phần tử nắm quyền lực cao nhất ở Ma Tông, chứ không hạn chế tự do của cậu ấy, không những thế, cậu ấy vẫn có thể tiếp tục ở lại Võ Tông, cho dù cậu ấy muốn trở thành tông chủ Võ Tông, tôi cũng không ngăn cản. Chỉ cần cậu ấy đồng ý làm trưởng lão trong hội trưởng lão của Ma Tông là đủ rồi”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Đỗ Bá bỗng có linh cảm xấu.

Lão ta cứ tưởng sau khi gia nhập Võ Tông, Dương Chấn sẽ hoàn toàn thuộc về Võ Tông, nào ngờ Lệ Trần cũng để mắt tới Dương Chấn.
 
Back
Top Dưới