Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3288


Chương 3288

Nghe thấy thế, mọi người đều sững sờ.

Đỗ Minh Viễn muốn kết bạn ngang hàng với Dương Chấn thì cũng thôi, nhưng Đỗ Minh Viễn là chủ của một tông môn, làm ông Dương Chấn cũng đủ, sao còn bảo Dương Chấn gọi lão ta là bác chứ?

Dương Chấn lập tức hơi lúng túng, cho dù thế nào, việc anh gọi Đỗ Bá là bác vẫn có vẻ không phù hợp.

Đỗ Minh Viễn vội nói: “Cậu Chấn, tông chủ là bố tôi, tôi và cậu kết bạn ngang hàng, cậu gọi ông ấy là bác cũng không thất lễ”.

Dương Chấn cười khổ, nhìn về phía Đỗ Bá: “Bác ạ!

Đỗ Bá lập tức cười lớn: “Ha ha, tốt lắm!”

Lão ta lập tức khoát tay, nói: “Mở tiệc chiêu đãi đứa cháu này của tôi”.

“Vâng!”

Có người đi sắp xếp ngay.

Dương Chấn hơi sốt ruột, anh không đến Võ Tông để làm thân, mà để cứu Đỗ Trọng, đến giờ anh vẫn chưa biết tình trạng của Đỗ Trọng thế nào.

Dương Chấn không khỏi hỏi: “Thưa bác, giờ ông Đỗ sao rồi? Có thể thu xếp cho cháu gặp ông ấy không?”

Đã gọi bác rồi, chắc Đỗ Bá sẽ không làm khó anh nhỉ?

Đỗ Bá cười nói: “Đừng vội, đi với ta một chút đã!”

Dương Chấn cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng cũng không dám trái lời, anh cũng không ngông cuồng đến mức nghĩ rằng mình thực sự có tư cách gọi Đỗ Bá là bác.

Dù sao nơi này cũng là Võ Tông, không rõ Đỗ Trọng thế nào rồi, ở Võ Tông có tận mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đấy.

Nếu bây giờ anh trở mặt với Võ Tông, chẳng những không cứu được Đỗ Trọng mà còn bỏ mạng tại đây.

Anh theo Đỗ Bá đi dạo trong tông môn, Đỗ Minh Viễn cũng đi cùng.

Võ Tông không hổ là một trong những thế lực hàng đầu của Ma Sơn, có vô số cao thủ, mới đi theo Đỗ Minh Viễn một lát mà Dương Chấn đã cảm nhận được rất nhiều cao thủ đỉnh cao, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh nhiều không kể xiết.

Ngay cả đội hình mạnh mẽ thế này vẫn không tính là thế lực Cổ Võ, có thể tưởng tượng được thế lực Cổ Võ khủng khiếp đến mức nào.

Đỗ Bá chợt hỏi: “Dương Chấn, cháu thấy Võ Tông thế nào?”

Dương Chấn thoáng sửng sốt, không hiểu tại sao Đỗ Bá lại hỏi như vậy.

Anh đáp: “Rất mạnh ạ!”

Đỗ Bá cười nói: “Ở Ma Sơn, trừ Võ Tông ra, vẫn còn bốn thế lực khác như Võ Tông”.

Dương Chấn không hề bất ngờ, anh đã sớm biết Ma Sơn có năm thế lực hàng đầu, mà Võ Tông chỉ là một trong số đó.

Đỗ Bá không nói gì nữa, tiếp tục dẫn Dương Chấn đi về phía trước.

Ở những nơi họ đến, chỗ nào cũng có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Võ Tông rất rộng, không thể đi hết ngay.

Ba người đi khoảng mười phút, tham quan mấy nơi quan trọng của Võ Tông một lượt, mỗi khi đến nơi nào, Đỗ Minh Viễn lại giới thiệu cho Dương Chấn.

Điều khiến Dương Chấn kinh ngạc chính là những nơi mà Đỗ Bá dẫn anh đến đều là những chỗ quan trọng nhất của Võ Tông.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3289


Chương 3289

Có thể nói, nếu Dương Chấn là cao thủ do phe đối đầu Võ Tông cử tới, chỉ với những bí mật mà anh vừa được biết, anh đã có thể lên kế hoạch đả kích Võ Tông hết sức chuẩn xác rồi.

Dương Chấn thực sự không hiểu tại sao Đỗ Bá lại dẫn anh đi tham quan những nơi đó.

Sau khi ba người đi đến bên sông bảo vệ thành, Đỗ Bá bỗng nhìn về phía Dương Chấn, nói: “Ta muốn Võ Minh sáp nhập vào Võ Tông, cháu nghĩ sao?”

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức biến sắc, không ngờ Võ Tông lại nhòm ngó Võ Minh.

Do app không có 1924 nhé

Nhưng Dương Chấn nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi, Võ Tông đã mạnh đến thế rồi, trong Võ Minh, trừ anh ra, cũng không còn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh nào khác.

Có thể nói, Võ Tông chỉ cần cử hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đi là đã có thể đánh sập cả Võ Minh.

Dương Chấn cũng cảm nhận được, ở Võ Tông có tận năm cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, còn chưa bao gồm các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đang không ở Võ Tông nữa.

Dương Chấn đoán, Võ Tông có ít nhất mười cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Thế lực mạnh mẽ thế này có thể được coi là thế lực số một dưới thế lực Cổ Võ, tại sao lại nhòm ngó Võ Minh nhỏ bé ở thế tục?

Dương Chấn trầm tư một lát rồi nhìn về phía Đỗ Bá, nghiêm nghị nói: “Cháu thừa nhận, thực lực của Võ Tông rất mạnh, nếu Võ Tông muốn ra tay với Võ Minh ở thế tục, chỉ cần cử hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đi là sẽ có thể dễ dàng tiêu diệt Võ Minh”.

“Nhưng Võ Minh là thế lực dân chủ do cao thủ thế tục cùng xây dựng, cho dù bây giờ cháu là minh chủ, khi có chuyện quan trọng, cháu cũng sẽ không tự ý quyết định”.

“Hy vọng bác giơ cao đánh khẽ, cho Võ Minh một con đường sống!”

Thái độ của Dương Chấn hết sức thành khẩn, bây giờ anh đang rất khó xử, đến giờ anh vẫn chưa biết tình hình của Đỗ Trọng, sau khi biết sự mạnh mẽ của Võ Tông, anh không thể nghĩ đến việc khai chiến với Võ Tông nữa.

Cũng không phải anh nhát, mà Võ Tông thực sự quá mạnh, đây là thế lực mạnh nhất mà anh từng thấy ngoài thế lực Cổ Võ.

Võ Minh vốn không đủ tư cách khai chiến với Võ Tông, anh cũng không có tư cách, chỉ mình ông lão trước mặt đã có thể dễ dàng gi3t chết anh rồi.

Trước chênh lệch khổng lồ như vậy, còn đấu với Võ Tông kiểu gì chứ?

Trừ khi anh ngu.

Đương nhiên, nếu Đỗ Bá định ép anh cho Võ Minh sáp nhập vào Võ Tông thật, anh cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời nhẫn nhục, chờ đến ngày anh đủ mạnh để trấn áp Võ Tông rồi kéo Võ Minh khỏi Võ Tông.

Đỗ Bá chợt nói: “Nếu ta nói ta sẽ để cháu làm tông chủ Võ Tông thì sao?”

Dương Chấn lập tức sững sờ, thậm chí anh hơi nghi ngờ, có phải Đỗ Bá già nên lú lẫn, nói nhảm không thế?

Nhưng khi thấy Đỗ Minh Viễn vẫn bình tĩnh, trong mắt không hề có vẻ kinh ngạc, anh mới nhận ra Đỗ Bá đang nói nghiêm túc chứ không đùa.

Ở Võ Tông, Đỗ Minh Viễn mới là người thừa kế được chỉ định, bây giờ tông chủ đương nhiệm lại định giao vị trí này cho người khác ngay trước mặt ông ta, mà ông ta vẫn không có phản ứng, chuyện này quá bất thường.

Dương Chấn bỗng nhớ ra, từ sau khi anh tiến vào Võ Tông, Đỗ Minh Viễn vẫn luôn có thái độ thù địch rõ rệt với anh, thậm chí còn so tài với anh nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3290


Chương 3290

Mãi đến khi Dương Chấn may mắn chiến thắng, thái độ thù địch của Đỗ Minh Viễn mới hoàn toàn biến mất, thay bằng sự tán thưởng.

Mặt khác, Đỗ Trọng c*̃ng họ Đỗ, trạc tuổi Đỗ Bá, tên cũng rất khớp nhau, điều này đã nói lên một số vấn đề.

Quan trọng nhất là Đỗ Bá và Đỗ Trọng trông rất giống nhau, đúng là đúc từ một khuôn.

Nhưng cảnh giới của hai người chênh nhau quá nhiều.

Điều này khiến Dương Chấn không thể không nghi ngờ rằng Đỗ Bá và Đỗ Trọng là anh em ruột.

Sau khi anh hôn mê vì bị thương nặng, Đỗ Trọng đã đến Võ Tông để tìm Hồi Hồn Đan cứu anh, hơn nữa trước khi đi, rõ ràng ông ta rất chắc chắn rằng mình sẽ tìm được Hồi Hồn Đan.

Nhưng sau khi ông ta đến Võ Tông, Võ Tông lại tung tin Đỗ Trọng đã bị Võ Tông của Ma Sơn bắt giữ, đồng thời bảo Dương Chấn một mình đến Võ Tông đón người.

Sau khi liên kết mọi chuyện với nhau, Dương Chấn bỗng nhận ra, Đỗ Trọng cũng không gặp nguy hiểm đến tính mạng, từ đầu tới cuối, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Đỗ Bá.

Mục đích thực sự của Đỗ Bá là muốn gặp anh.

Tuy đã đoán ra những chuyện này nhưng Dương Chấn vẫn cảm thấy rất viển vông, Đỗ Bá thực sự muốn anh thừa kế vị trí vị trí tông chủ Võ Tông à?

Đỗ Minh Viễn là con ruột lão ta đấy, chẳng lẽ lão ta muốn thay người thừa kế của Võ Tông thật ư?

“Cậu Chấn, đây chính là cơ hội của cậu, cậu cũng thấy sự mạnh mẽ của Võ Tông rồi đấy, nếu cậu trở thành tông chủ, từ nay trở đi, cậu cũng sẽ có năng lực bảo vệ mình”.

Lúc này Đỗ Minh Viễn mới mở miệng, nghiêm nghị nói: “Không giấu gì cậu, chúng tôi đã điều tra về cậu từ lâu, cũng biết tình cảnh của cậu bây giờ gay go đến mức nào, để bảo vệ người nhà, cậu còn giấu họ đi”.

“Nhưng cậu không thể giấu người nhà mãi được đúng không? Tuy Võ Tông tạm thời còn chưa bằng thế lực Cổ Võ, nhưng cũng không kém nhiều. Ít nhất ở thế tục, Võ Tông cũng là thế lực đứng đầu, nếu cậu thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông, ai dám làm hại người nhà của cậu chứ?”

“Cậu Chấn, tôi rất mong cậu có thể thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông”.

Đỗ Bá không nói gì, nhưng trong mắt cũng tràn ngập vẻ mong chờ, rõ ràng cũg có ý như Đỗ Minh Viễn.

“Chuyện tốt” bất ngờ này khiến Dương Chấn cảm thấy rất khó tin.

Nửa tiếng trước, anh vẫn coi Võ Tông là kẻ địch, thậm chí đánh nhau dữ dội với Đỗ Minh Viễn, nếu không kiêng dè Võ Tông, hơn nữa chưa cứu được Đỗ Trọng, anh đã có thể giết Đỗ Minh Viễn rồi.

Kết quả bây giờ, anh và Đỗ Minh Viễn lại xưng anh gọi em với nhau, thậm chí họ còn bảo anh thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông.

Dương Chấn im lặng, Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn cũng không nói gì nữa, cả hai đều nhìn Dương Chấn với vẻ mong chờ.

Vào giây phút này, Dương Chấn nghĩ đến rất nhiều chuyện, anh biết việc thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông sẽ mang lại lợi ích lớn bao nhiêu.

Cũng như Đỗ Minh Viễn vừa nói, sau khi anh trở thành tông chủ, còn ai uy h**p được người nhà của anh nữa?

Ở thế tục, cao thủ Thiên Cảnh không được phép ra tay với cao thủ dưới Thiên Cảnh, Võ Tông có mười mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ở nơi này, ai có thể làm hại người nhà của anh chứ?

Đến khi đó, gia đình họ có thể đoàn tụ rồi.

Nhưng anh cũng hiểu, không có món lợi nào là miễn phí, Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn muốn anh thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông, chắc chắn sẽ có lý do.

Một lúc lâu sau, Dương Chấn mới hỏi: “Tại sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3291


Chương 3291

Anh chỉ hỏi hai chữ, nhưng Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn đều hiểu ý anh.

Hai bố con nhìn nhau, Đỗ Minh Viễn nói: “Bố, cứ để con nói cho ạ!”

Đỗ Bá gật nhẹ đầu, lúc này Đỗ Minh Viễn mới nói với đôi mắt đỏ hoe, có vẻ bi thương: “Không giấu gì cậu, giờ Võ Tông đang gặp nguy hiểm, nếu không có bố tôi ở đây, Võ Tông đã bị các thế lực khác của Ma Sơn phân chia từ lâu rồi”.

Dương Chấn hơi khó hiểu: “Ở thế tục, cao thủ Thiên Cảnh không được phép ra tay với cao thủ dưới Thiên Cảnh, chắc thực lực của bác đã rất gần với Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi nhỉ?”

“Bác mạnh như thế, cho dù những thế lực khác ở Ma Sơn muốn ra tay với Võ Tông thật thì cũng sẽ chịu tổn thất nặng nề đúng không?’

Mắt Đỗ Minh Viễn càng đỏ hơn, ông ta nhìn bố mình rồi nói: “Vết thương của bố tôi rất nặng, trừ khi đột phá Thiên Cảnh, bằng không chẳng mấy nữa, tuổi thọ ông ấy sẽ hết, Võ Tông không có bố, sẽ sớm trở thành dĩ vãng thôi”.

Sau khi nghe Đỗ Minh Viễn nói thế, Dương Chấn mới nhận ra trạng thái của Đỗ Bá đúng là rất không ổn.

Anh có thể cảm nhận được áp lực hết sức mạnh mẽ từ Đỗ Bá, với thực lực của Dương Chấn bây giờ, chỉ cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ mới có thể khiến anh cảm thấy áp lực như thế thôi.

Nhưng áp lực từ Đỗ Bá cũng không ổn định, lúc mạnh lúc yếu, thỉnh thoảng lại không có chút áp lực nào.

Mãi đến khi Đỗ Minh Viễn nói xong, Dương Chấn mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đỗ Bá bỗng nghiêm nghị nói: “Dương Chấn, ta hy vọng cháu sẽ suy nghĩ thật kỹ, việc trở thành tông chủ Võ Tông không hề có hại cho cháu chút nào”.

Đỗ Minh Viễn cũng nhìn Dương Chấn với vẻ mong chờ, Dương Chấn lập tức im lặng.

Một lúc lâu sau, anh mới hỏi: “Cho dù vết thương của bác quá nặng, không thể duy trì sức chiến đấu đỉnh cao mãi, nhưng Võ Tông vẫn còn rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong khác, cả anh Đỗ cũng đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, còn có sức chiến đấu mạnh mẽ như thế, để anh Đỗ thừa kế vị trí tông chủ không hợp lý hơn à?”

“Còn cháu chỉ là người ngoài, tuy hồi nãy may mắn thắng anh Đỗ, nhưng anh Đỗ cũng chưa dốc toàn lực, nếu anh Đỗ đánh hết sức, cháu cũng không có cơ hội nào”.

Dương Chấn nghiêm nghị nói, đây cũng là những chuyện khiến anh thấy khó hiểu.

Anh không mạnh bằng Đỗ Minh Viễn, cũng không phải người của Võ Tông, hơn nữa chỉ mới quen Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn, tại sao họ lại muốn giao vị trí tông chủ Võ Tông cho anh?

Đỗ Bá nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, trịnh trọng nói: “Cháu nói không sai, đúng là thực lực của Minh Viễn cao hơn cháu, nhưng hai đứa không chênh nhau quá nhiều”.

“Vấn đề là cháu còn trẻ, nếu cháu gia nhập Võ Tông, không lâu sau, chắc chắn thực lực của cháu sẽ vượt xa Minh Viễn”.

“Ta biết cháu cũng nghi ngờ về chuyện này, nhưng ta nói nghiêm túc cho cháu biết, ta thật lòng muốn cháu thừa kế vị trí tông chủ, chỉ có cháu mới là ứng cử viên thích hợp nhất thôi!”

Đỗ Minh Viễn cũng vội nói: “Đúng thế, cậu chính là ứng cử viên trời chọn cho Võ Tông, chúng tôi biết cậu vào lúc nguy nan nhất, đây vốn là ý trời, Cậu Chấn, cậu hãy nghe theo ý trời, thừa kế chức tông chủ đi!”

Hai bố con đều nhìn Dương Chấn với vẻ mong đợi.

Dương Chấn im lặng một lát rồi lắc đầu, áy náy nhìn Đỗ Bá: “Bác, rất xin lỗi! Cháu không hứng thú với vị trí tông chủ Võ Tông”.

Tuy hai bố con này đã rất thẳng thắn, nhưng Dương Chấn vẫn thấy như đang mơ, anh đến Võ Tông để cứu Đỗ Trọng, kết quả vẫn chưa thấy Đỗ Trọng đâu, lại gặp được Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn, họ còn muốn anh trở thành tông chủ Võ Tông.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3292


Chương 3292

Anh không có hứng thú với quyền thế, hồi nãy anh do dự trong chốc lát không phải vì anh ham mê quyền lực, mà vì anh sẽ có thể bảo vệ người thân và bạn bè tốt hơn sau khi thừa kế vị trí tông chủ.

Nhưng sau khi anh trở thành tông chủ Võ Tông, anh sẽ không gặp nguy hiểm nữa chắc?

Chẳng những nguy hiểm không biến mất mà còn lớn hơn.

Bây giờ quanh anh không còn nhiều nguy hiểm nữa, nhưng nếu anh trở thành chủ Võ Tông, kẻ địch của anh chính là những thế lực hàng đầu khác đang nhòm ngó Võ Tông ở Ma Sơn.

Quan trọng nhất chính là anh thực sự không muốn trở thành tông chủ Võ Tông, ngay cả với chức vị trí minh chủ Võ Minh ở thế tục, anh cũng chỉ tạm thời tiếp nhận nó, sau khi đưa Đỗ Trọng bình an quay về, anh sẽ giao vị trí minh chủ cho Đỗ Trọng.

Bây giờ anh chỉ muốn mau chóng đưa vợ con về bên mình, sau khi giải quyết xong việc, anh chỉ muốn tìm nơi mà không ai biết anh, có thể là vùng nông thôn xa xôi, mua một trang trại rồi xây một căn tứ hợp viện, trong sân trồng cây ăn quả và rau, còn cả hoa nữa, sau đó sống ẩn dật bên vợ con.

Anh không muốn nhúng tay vào chuyện ở thế tục và giới võ thuật nữa.

Thấy Dương Chấn từ chối, trong mắt hai bố con Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn đều tràn ngập vẻ thất vọng.

Đỗ Minh Viễn không cam lòng, lại nói: “Cậu Chấn, cậu không nghĩ lại thật à? Tôi có thể cam đoan với cậu, chỉ cần cậu đồng ý nhận chức tông chủ Võ Tông, chúng tôi sẽ bảo vệ người thân của cậu thật tốt”.

Dương Chấn lắc đầu với vẻ cay đắng: “Anh Đỗ, xin lỗi anh!”

Đỗ Minh Viễn đang định thuyết phục tiếp, Đỗ Bá lại thở dài, nói: “Thôi! Nếu cháu đã không muốn ở đây, ta cũng không ép”.

Lúc này Dương Chấn mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Anh nói: “Bác, bây giờ Đỗ Trọng đang ở đâu? Có ổn không ạ?”

Đỗ Bá gật nhẹ đầu, cười nói: “Chắc tiệc chiêu đãi cháu đã được chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi ăn cơm đi”.

Ba người nhanh chóng đến một căn nhà cổ kính ở Võ Tông.

“Minh chủ!”

Vừa bước vào căn nhà cổ kính, Dương Chấn đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, sau đó anh thấy Đỗ Trọng đang kích động nhìn về phía mình, vui vẻ nói: “Minh chủ, cậu khỏe chứ?”

Đỗ Trọng không bị thương, trông trạng thái rất tốt, rõ ràng ông ta sống khá ổn ở Võ Tông.

Cuối cùng Dương Chấn cũng bớt lo, anh cười nói: “Tôi khỏi hẳn rồi!”

“Ha ha, tốt quá!”

Đỗ Trọng kích động nói: “Cuối cùng minh chủ cũng khỏi, tôi tin chẳng mấy nữa, Võ Minh sẽ trở thành thế lực số một ở thế tục Chiêu Châu”.

Lúc này Đỗ Bá nói: “Cho dù biến Võ Minh thành thế lực số một ở thế tục Chiêu Châu thì sao chứ? Em vẫn nên nghe lời anh, quay về giúp anh đi”.

Đỗ Trọng lạnh lùng nhìn Đỗ Bá: “Dù có chết ở ngoài, tôi cũng không về giúp anh đâu”.

Sắc mặt Đỗ Bá lập tức xám xịt, không nói năng gì.

Đỗ Minh Viễn cười nói: “Chú hai, cho dù thế nào, chúng ta cũng là người nhà, chú nể mặt cháu, đừng so đo với bố cháu nữa, về đi ạ! Võ Tông cần chú!”

Nghe thấy Đỗ Minh Viễn nói thế, sắc mặt của Đỗ Trọng dịu đi rất nhiều, ông ta nói: “Minh Viễn, không phải là chú hai không nể mặt cháu, mà thực lực của chú quá yếu, còn chưa đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, cho dù quay về thì sao? Chú cũng không giúp được gì”.

Quả nhiên Đỗ Bá và Đỗ Trọng là anh em.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3293


Chương 3293

Nhưng hai anh em có mâu thuẫn rất lớn, có thể nhận thấy điều này từ giọng điệu của Đỗ Trọng với Đỗ Bá, may mà Đỗ Trọng không tính ân oán của thế hệ trước lên người bề dưới, vẫn rất khách sáo với Đỗ Minh Viễn.

Đỗ Minh Viễn vội nói: “Chú hai, xem chú nói gì kìa, đừng nói chú còn chưa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, cho dù chú chỉ là người tàn phế thì sao chứ? Ai nói chỉ cao thủ hàng đầu mới giúp được Võ Tông? Với tài trí của chú, nếu chú ở lại Võ Tông thì quá đáng mừng”.

“Hơn nữa, nếu không phải chú không chịu bước vào từ đường, với thiên phú của chú, có lẽ đã thức tỉnh sức mạnh Võ Thần từ lâu”.

Sức mạnh Võ Thần ư?

Dương Chấn thầm kinh ngạc, anh biết ở một số gia tộc Cổ Võ sẽ có truyền thừa, theo lời Đỗ Minh Viễn, chắc hẳn sức mạnh Võ Thần là truyền thừa của Võ Tông.

Võ Tông có nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong như thế, chắc cũng liên quan đến sức mạnh Võ Thần nhỉ?

Đương nhiên, tất cả những điều này chỉ là suy đoán của Dương Chấn.

Đỗ Trọng lập tức im lặng, là người trong giới võ thuật, sao ông ta lại không muốn mạnh hơn chứ?

Bây giờ ông ta mới đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, còn Đỗ Bá – anh ruột ông ta chỉ tiến thêm bước nữa là sẽ bước vào Thiên Cảnh.

Ngay cả cháu ông ta – Đỗ Minh Viễn cũng đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Thế nên chắc chắn thiên phú của Đỗ Trọng cũng không quá tệ, nhưng ông ta không muốn có sức mạnh Võ Thần.

“Chú hai, cháu biết, thật ra chú cũng hiểu, tuy bố cháu có trách nhiệm trong chuyện năm đó, nhưng không thể trách mỗi ông ấy, cho dù thế nào, chúng ta cũng là người nhà, Minh Viễn rất mong chú sẽ quay về Võ Tông”.

Thấy Đỗ Trọng không nói gì, Đỗ Minh Viễn lại nói, trong mắt tràn ngập vẻ thành khẩn.

Dương Chấn là người ngoài cuộc, cảm thấy rất mất tự nhiên, muốn rời khỏi đây.

Đỗ Trọng bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Đỗ Bá, trong mắt ông ta không có vẻ căm thù, chỉ có tình cảm phức tạp.

Đỗ Bá cũng đang im lặng nhìn Đỗ Trọng.

Một lúc lâu sau, Đỗ Bá mới thở dài, nói: “Anh biết em hận anh, cũng không ép em ở lại giúp anh, nhưng… dù sao em cũng là người của Võ Tông, anh hy vọng em có thể tới từ đường một chuyến”.

Trong mắt Đỗ Trọng tràn ngập vẻ cô độc, ông ta bỗng lắc đầu, nói: “Quy định người của gia tộc có thể nhường cơ hội bước vào từ đường cho người ngoài có còn không?”

Đỗ Bá gật đầu: “Đây là quy định do tổ tiên Võ Tông để lại, đương nhiên không thể bỏ”.

Đỗ Trọng nói: “Nếu thế, tôi sẽ nhường cơ hội này cho Dương Chấn”.

Nghe thấy thế, Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn đều có vẻ kinh ngạc, hình như họ không ngờ Đỗ Trọng lại nhường cơ hội quan trọng như thế cho Dương Chấn.

Có lẽ người ngoài không biết tầm quan trọng của việc bước vào từ đường Võ Tông, nhưng người của Võ Tông thì lại biết rất rõ.

Ở Võ Tông, cứ năm năm từ đường sẽ mở ra một lần, chỉ những người có thiên phú xuất sắc nhất trong số các cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Võ Tông mới có tư cách bước vào đó.

Không những thế, số người bước vào từ đường của Võ Tông còn bị giới hạn, chỉ có ba suất thôi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3294


Chương 3294

Trong đó, tông chủ có một suất chỉ định người bước vào từ đường, còn hai suất khác sẽ dành cho người có thiên phú mạnh nhất trong các cao thủ Võ Tông.

Người của Võ Tông chỉ được bước vào từ đường một lần duy nhất trong đời.

Sau khi bước vào từ đường, họ sẽ có cơ hội được thừa kế sức mạnh Võ Thần của tổ tiên, sau khi nhận truyền thừa, tốc độ tu luyện của họ sẽ tăng vọt.

Đương nhiên, đó chỉ là hy vọng mà thôi, hơn nữa hy vọng này vô cùng xa vời, cứ gần mười năm mới có một người thừa kế sức mạnh Võ Thần.

Đỗ Bá chính là người nhận được truyền thừa Võ Thần sau khi bước vào từ đường, mà Đỗ Minh Viễn cũng thế.

Những người nhận được truyền thừa Võ Thần sẽ đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong là ít nhất, còn mức cao nhất mà họ có thể vươn tới là gì, không ai biết được.

Bởi vì rất nhiều cao thủ bước vào Thiên Cảnh của Võ Tông đã biến mất, không ai biết họ đã đi đâu.

Một số người nói vì cao thủ Thiên Cảnh không được tùy ý bước vào thế tục, cũng không thể nhúng tay vào tranh đấu giữa cao thủ dưới Thiên Cảnh, nên những cao thủ Võ Tông đã bước vào Thiên Cảnh mới không xuất hiện nữa.

Dương Chấn cũng không biết tầm quan trọng của truyền thừa Võ Thần, nhưng anh biết đối với Đỗ Trọng, chắc chắn cơ hội bước vào từ đường sẽ rất quý giá.

Anh vội từ chối: “Ông Đỗ, tôi không nhận đâu!”

Anh thực sự rất cảm kích Đỗ Trọng, để cứu anh, Đỗ Trọng đã quay lại Võ Tông mà ông ta rời đi suốt mấy chục năm, chỉ để xin một viên đan dược cứu mạng anh từ nơi này.

Bây giờ Đỗ Trọng còn định nhường cơ hội quý giá như thế cho anh, sao anh có thể nhận chứ?

Đỗ Trọng nhìn về phía Dương Chấn, nói với vẻ thành khẩn: “Minh chủ, tôi quá già rồi, cho dù bước vào từ đường thì cũng không lĩnh ngộ được sức mạnh Võ Thần đâu, để tôi đi thì đúng là lãng phí cơ hội”.

“Thiên phú của cậu rất mạnh, nếu bước vào từ đường, chắc chắn cậu sẽ nhận được sức mạnh của truyền thừa Võ Thần, sau khi lĩnh ngộ truyền thừa Võ Thần, tốc độ tu luyện của cậu sẽ nhanh hơn, đến khi đó, dưới Thiên Cảnh, không ai làm gì được cậu nữa”.

Dương Chấn dứt khoát lắc đầu, nói: “Ông Đỗ, đây là cơ hội của ông, cho dù ông không lĩnh ngộ được thì cũng nên bước vào từ đường Võ Tông”.

Đây là giới hạn của Dương Chấn, tuy anh muốn mạnh hơn nhưng sẽ không cướp kỳ ngộ của người khác.

Từ Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn thì có thể thấy, thiên phú của Đỗ Trọng sẽ không quá yếu, chỉ vì một số nguyên nhân nên Đỗ Trọng mới chán nản, bỏ lỡ thời điểm tu luyện tốt nhất.

Có lẽ việc này có liên quan đến ân oán giữa Đỗ Bá và Đỗ Trọng.

Đỗ Bá nhìn về phía Dương Chấn, nói: “Dương Chấn, thật ra ta có cách để giúp cả cháu và Đỗ Trọng bước vào từ đường”.

Dương Chấn từ chối ngay: “Cảm ơn ý tốt của bác, nhưng cháu cũng không phải người Võ Tông, nên thôi ạ”.

Đỗ Bá nói: “Cháu đừng vội từ chối, nghe ta nói rồi hãy quyết định xem có cùng bước vào từ đường với Đỗ Trọng không”.

Dương Chấn không nói gì nữa, chờ Đỗ Bá giải thích.

Đỗ Bá nói tiếp: “Đỗ Trọng muốn nhường cơ hội bước vào từ đường cho cháu, không phải vì nó không muốn bước vào từ đường, tuy nó đã bỏ lỡ độ tuổi bước vào từ đường tốt nhất, nhưng giờ vẫn chưa muộn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3295


Chương 3295

“Nếu nó nhận được truyền thừa Võ Thần, việc tu luyện sẽ tiến triển cực nhanh, cùng lắm chỉ mất năm năm, nó sẽ đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Nghe thấy Đỗ Bá nói thế, Dương Chấn cảm thấy hơi khó tin, khoa trương quá, năm năm có thể giúp Đỗ Trọng đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong từ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ thật à?

Phải biết rằng Đỗ Trọng đã lớn tuổi, tốc độ tu luyện sẽ ngày càng chậm hơn.

Đỗ Bá nói thêm: “Có lẽ cháu sẽ nghĩ ta nói quá lên, nhưng dựa vào tình trạng của người thừa kế Võ Thần đã lĩnh ngộ sức mạnh Võ Thần trước kia, sau khi nhận được truyền thừa, họ đều tu luyện rất nhanh”.

“Ta nhận được truyền thừa Võ Thần khi đã 40 tuổi, lúc đó ta mới đến Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nhưng chỉ ba năm ngắn ngủi, ta đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi”.

“Còn Minh Viễn thì nhận được truyền thừa Võ Thần vào năm 45 tuổi, bây giờ mới đầy 50 tuổi, nó đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Nghe Đỗ Bá nói xong, Dương Chấn mới biết Đỗ Bá không hề nói khoác, sau khi nhận được truyền thừa Võ Thần, tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn thật.

Ở thế tục, anh chưa bao giờ thấy cao thủ nào có tốc độ tu luyện nhanh như thế.

Dương Chấn hỏi: “Phải làm thế nào thì cháu và ông Đỗ mới có thể cùng bước vào từ đường Võ Tông?”

Đỗ Bá nghiêm nghị nói: “Chỉ cần cháu gia nhập Võ Tông, trong thế hệ trẻ của Võ Tông, thiên phú của cháu sẽ cao nhất, không cần ta chỉ định, cháu vẫn có thể nhận được suất bước vào từ đường Võ Tông”.

“Còn ta chỉ cần giao suất mà ta nắm giữ cho Đỗ Trọng, chỉ định Đỗ Trọng là hai người sẽ có thể cùng bước vào từ đường”.

Đỗ Minh Viễn cũng vội gật đầu, nói: “Cậu Chấn, gia nhập Võ Tông đi!”

Lần này, Dương Chấn cũng không vội từ chối mà nhìn về phía Đỗ Trọng, Đỗ Trọng nhìn Dương Chấn với vẻ mặt phức tạp: “Tôi mong cậu có thể vào từ đường Võ Tông, tuy thiên phú của cậu vô cùng xuất chúng, nhưng nếu đạt được truyền thừa Võ Thần, tốc độ tu luyện của cậu sẽ càng nhanh hơn”.

“Mặt khác, cậu cũng không cần nghĩ cho tôi, tôi lớn tuổi rồi, các khía cạnh đều kém xa thanh niên, cho dù tôi tiến vào từ đường thì cũng chỉ lãng phí cơ hội, kể cả cậu không gia nhập Võ Tông thì vẫn có thể nhận được cơ hội bước vào từ đường Võ Tông từ tôi”.

Đỗ Bá nói thêm: “Ta vẫn chưa nói xong, sở dĩ ta muốn cháu và Đỗ Trọng cùng bước vào từ đường Võ Tông cũng vì một nguyên nhân vô cùng quan trọng, không giấu gì cháu, ta cũng có ý đồ riêng, sau khi bước vào từ đường, cháu sẽ có hy vọng đạt được sức mạnh Võ Thần rất lớn”.

“Cháu cũng thấy rồi đấy, ở Võ Tông có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, những người này đều mạnh hơn sau khi bước vào từ đường, không có ngoại lệ, có người nhận được truyền thừa Võ Thần, cũng có người được thần lực gột rửa, tuy họ không nhận được truyền thừa nhưng vẫn hưởng lợi rất nhiều, tốc độ tu luyện của họ về sau đều nhanh gấp mấy lần”.

“Nếu cháu nhận được truyền thừa Võ Thần, cho dù Đỗ Trọng không có được truyền thừa thì vẫn sẽ được thần lực gột rửa, chuyện này có tác dụng rất lớn với việc tu luyện sau này của nó”.

“Ta đã nói xong rồi, bây giờ cháu cứ nghĩ xem có cùng bước vào từ đường Võ Tông với Đỗ Trọng không đi!”

Đỗ Trọng lập tức nổi giận, căm tức nhìn Đỗ Bá: “Đồ khốn, anh đừng hòng dùng thủ đoạn này với minh chủ, cho dù anh chỉ định tôi bước vào từ đường, tôi cũng không chấp nhận đâu, dù sao tôi cũng sẽ giao suất của mình cho Dương Chấn”.

Ông ta nói rồi lại nhìn về phía Dương Chấn: “Nếu cậu không muốn gia nhập Võ Tông thì không cần gia nhập, tôi sẽ nhường suất của mình cho cậu, cậu đừng nghe anh ta nói quá lên, cho dù tôi được thần lực gột rửa thì cũng không nhận được nhiều lợi ích”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3296


Chương 3296

“Tôi quá già rồi, đối với tôi, được thần lực gột rửa hay không cũng không sao hết”.

Dương Chấn không nói gì, đang đấu tranh tư tưởng.

Tuy anh không muốn gia nhập Võ Tông, nhưng vẫn muốn giúp Đỗ Trọng, nếu anh không đồng ý bước vào từ đường, chắc chắn Đỗ Trọng cũng sẽ không đồng ý.

Đối với Đỗ Trọng, chắc chắn việc nhận được truyền thừa Võ Thần hay được thần lực gột rửa đều sẽ mang lại rất nhiều lợi ích.

Rốt cuộc anh có nên gia nhập Võ Tông không đây?

“Cậu Chấn, đừng do dự nữa, hãy gia nhập Võ Tông đi! Chúng tôi có thể cam đoan với cậu rằng sẽ không hạn chế tự do của cậu, nếu Võ Tông cần cậu, cậu quay về là được rồi, những lúc khác cũng không cần làm bất cứ chuyện gì cho Võ Tông đâu”.

Đỗ Minh Viễn vội khuyên.

Đỗ Bá cũng gật đầu: “Minh Viễn nói không sai, nếu cháu đồng ý gia nhập Võ Tông thì cũng không cần làm gì khác, đương nhiên, nếu ngày nào đó Võ Tông cần cháu, cháu chỉ cần về giúp Võ Tông vượt qua khó khăn là đủ rồi”.

“Dĩ nhiên nếu cháu không đồng ý giúp Võ Tông, bọn ta cũng không ép, mọi chuyện đều dựa theo ý muốn của cháu”.

Họ đã nói đến mức này, nếu Dương Chấn vẫn từ chối thì hơi quá đáng đúng không?

Nếu chỉ vì truyền thừa Võ Thần, anh sẽ thẳng thừng từ chối ngay, nhưng sau khi gia nhập Võ Tông, anh sẽ có thể bước vào từ đường cùng Đỗ Trọng, Đỗ Trọng cũng đạt được lợi ích.

Rốt cuộc Dương Chấn cũng quyết định: “Được rồi, cháu sẽ gia nhập Võ Tông!”

Thấy Dương Chấn đồng ý, hai bố con Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn đều có vẻ kích động.

Đỗ Minh Viễn kích động nói: “Tốt quá! Cậu Chấn, rốt cuộc cậu cũng đồng ý gia nhập Võ Tông, cậu cứ yên tâm, sau khi gia nhập Võ Tông, chắc chắn cậu sẽ không hối hận!”

Đỗ Bá cũng cười nói: “Dương Chấn, chào mừng cháu gia nhập Võ Tông!”

Đỗ Trọng có vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng rất mừng rỡ.

Tuy ông ta đã rời khỏi Võ Tông nhiều năm, nhưng ông ta vốn là người của Võ Tông, sống ở đây từ nhỏ, nếu không vì một số ân oán, sao ông ta lại rời Võ Tông chứ?

Việc Dương Chấn gia nhập Võ Tông là thu hoạch lớn của Võ Tông.

Quan trọng nhất chính là, nếu Dương Chấn có thể tiến vào từ đường, ông ta tin chắc anh sẽ lĩnh ngộ được truyền thừa Võ Thần với thiên phú của anh.

Ông ta bỗng thấy hơi mong chờ, liệu thành tựu của Dương Chấn sau này sẽ cao đến đâu chứ?

Sau bữa tiệc, Đỗ Minh Viễn sắp xếp chỗ ở cho Dương Chấn và Đỗ Trọng, ba ngày nữa chính là lúc từ đường mở sau năm năm, Dương Chấn cứ tạm thời ở lại đây, đợi khi ra khỏi từ đường rồi mới tính chuyện khác.

“Cậu Chấn, tôi biết, thật ra cậu cũng không muốn gia nhập Võ Tông, chỉ vì muốn giúp tôi nên cậu mới gia nhập Võ Tông, xin lỗi cậu!”

Sau khi Đỗ Minh Viễn rời đi, Đỗ Trọng nhìn về phía Dương Chấn, nói với vẻ chân thành.

Dương Chấn khẽ lắc đầu: “Ông Đỗ nói quá rồi, ông đã quay về Võ Tông mà mình rời đi mấy chục năm để tìm thuốc cho tôi, còn tôi chỉ gia nhập Võ Tông thôi, hơn nữa còn có cơ hội nhận được truyền thừa Võ Thần, đối với tôi, việc gia nhập Võ Tông không có hại gì hết, sao ông lại xin lỗi tôi?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3297


Chương 3297

Đỗ Trọng cũng không già mồm, tuy rất cảm động nhưng vẫn nghiêm nghị nói: “Tuy tôi và Đỗ Bá có ân oán cá nhân, nhưng nói câu công bằng, nếu anh ta đã đồng ý rằng sẽ không hạn chế tự do của cậu, vậy chắc chắn anh ta sẽ làm như thế”.

“Bây giờ, cảnh giới của cậu ngày càng cao, thực lực cũng ngày càng mạnh, nhưng sau khi cậu đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, tiến độ tu luyện của cậu sẽ giảm đi rất nhiều”.

“Ở Võ Tông có rất nhiều sách võ thuật, còn có cả cảm nhận khi tu luyện do các cao thủ Thiên Cảnh đã rời khỏi Võ Tông để lại, có tác dụng rất lớn khi cậu đột phá Thiên Cảnh”.

“Quan trọng nhất là Võ Tông có nhiều cao thủ đỉnh cao, có thể bảo vệ người nhà và bạn bè cậu tốt hơn”.

Dương Chấn không ngờ Võ Tông có cả ghi chép cảm nhận của một số cao thủ đã đột phá Thiên Cảnh, đây đúng là thứ mà anh cần nhất bây giờ.

Dương Chấn mỉm cười, gật đầu: “Ông nói không sai, việc gia nhập Võ Tông sẽ mang lại cho tôi rất nhiều lợi ích”.

Đỗ Trọng thở dài, nói: “Nhưng khi thiếu cậu, thực lực của Võ Minh sẽ giảm đi rất nhiều”.

Dương Chấn chợt hỏi: “Ông thấy việc sáp nhập Võ Minh vào Võ Tông, để nó trở thành chi nhánh của Võ Tông ở Chiêu Châu thế nào?”

Đỗ Trọng sửng sốt, thoáng trầm tư rồi gật đầu: “Đây là lựa chọn tốt, với thực lực của Võ Tông, Võ Tông cũng không cần Võ Minh làm gì, ngược lại, nếu Võ Minh được Võ Tông che chở, ở Chiêu Châu sẽ có ít thế lực uy h**p được Võ Minh hơn”.

Dương Chấn và Đỗ Trọng lập tức đồng ý với nhau, quyết định sáp nhập Võ Minh vào Võ Tông.

Trước đó Đỗ Bá đã đề nghị sáp nhập Võ Minh vào Võ Tông, bây giờ xem ra, lão ta cũng không định lợi dụng Võ Minh, mà chỉ muốn lôi kéo Dương Chấn nên mới yêu cầu như thế.

Ở Võ Minh, trừ Dương Chấn ra, cũng không còn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh nào khác, còn Võ Tông lại có mười mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, sao Võ Tông lại phải lợi dụng Võ Minh chứ?

Phía bên kia, sau khi rời đi, Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn lập tức mở cuộc họp khẩn cấp ở Võ Tông.

Trong phòng họp của Võ Tông, mười lăm cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đang ngồi quanh bàn lớn, hai bố con Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn cũng ở trong số đó.

Nếu rời khỏi Ma Sơn, cho dù ở bất cứ đâu, đội ngũ này cũng có sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ.

“Tông chủ, sao tự dưng lại tổ chức cuộc họp khẩn cấp thế? Có chuyện lớn gì à?”

Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhìn về phía Đỗ Bá đang ngồi ở ghế chính, hỏi.

Ở Võ Tông, chỉ những cuộc họp vô cùng khẩn cấp mới có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong tham gia.

Còn với cuộc họp bình thường, những ai đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đều có tư cách tham dự.

Rõ ràng, cuộc họp hôm nay vô cùng quan trọng, thế nên chỉ những cao thủ có sức chiến đấu cao nhất Võ Tông mới được ngồi đây.

Đỗ Bá nhìn quanh, nói: “Tôi muốn nói với các vị một chuyện rất quan trọng”.

Nghe thấy thế, mọi người đều có vẻ nghiêm nghị, nhìn về phía Đỗ Bá, chờ lão ta nói tiếp.

Đỗ Bá thoáng trầm ngâm rồi mới nói: “Ba ngày nữa, từ đường sẽ mở ra, tôi đã xác định được người mà tông chủ chỉ định tiến vào từ đường rồi”.

“Ngoài Kim Huy, hai thành viên khác vừa gia nhập Võ Tông cũng sẽ tiến vào từ đường với Kim Huy”.

Nghe thấy thế, mọi người đều có vẻ kinh ngạc.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3298


Chương 3298

“Tông chủ, hai thành viên mới gia nhập Võ Tông có tư cách gì để bước vào từ đường chứ? Nếu làm thế, những người đã chờ đợi nhiều năm trong gia tộc sẽ nghĩ thế nào?”

Có người phản đối ngay, nói lớn: “Mong tông chủ nghĩ lại, đừng khiến người trong gia tộc thất vọng”.

Có người mở đầu, những người khác cũng nói lớn theo: “Mong tông chủ nghĩ lại!”

“Mong tông chủ nghĩ lại!”



Trong lúc nhất thời, cả phòng họp tràn ngập tiếng thuyết phục của đám người.

Đỗ Bá vẫn bình tĩnh, không hề tức giận vì người trong gia tộc phản đối, bởi vì mọi thứ mà lão ta làm đều là vì Võ Tông, cũng theo đúng quy định của Võ Tông.

Sau khi nhốn nháo một lúc, các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới bình tĩnh lại, nhìn về phía Đỗ Bá, họ biết nếu Đỗ Bá đã nói thế, chắc chắn sẽ có lý do riêng.

Thấy mọi người đã bình tĩnh lại, Đỗ Bá mới nói tiếp: “Cứ yên tâm, tôi cũng không lạm dụng quyền lực của tông chủ, mọi thứ đều phù hợp với quy tắc của gia tộc”.

“Theo quy định của gia tộc, với tư cách là chủ gia tộc, tôi có thể chỉ định một người bước vào từ đường”.

“Bao năm qua, tôi chưa từng dùng đặc quyền này, nhưng hôm nay tôi sẽ dùng để chỉ định Đỗ Trọng – em trai ruột tôi bước vào từ đường, các vị không có ý kiến gì chứ?”

Chuyện Đỗ Trọng quay về gia tộc đã được lan truyền từ lâu, những người ngồi đây đều là quý tộc của Võ Tông, đương nhiên cũng biết Đỗ Trọng.

“Ở Võ Tông, cứ năm năm một lần, lại có ba thành viên Võ Tông được phép tiến vào từ đường, và trong ba suất này, sẽ có một suất do tông chủ chỉ định, trước kia tông chủ chưa từng dùng suất này, lần này dùng cũng không đáng trách gì, tôi không có ý kiến”.

“Tuy Đỗ Trọng đã rời khỏi gia tộc rất lâu, nhưng dù sao ông ấy cũng vẫn là người của Võ Tông, tông chủ để suất dùng đặc quyền cho ông ấy, tôi cũng không có ý kiến”.

“Tông chủ, chủ gia tộc như ông chỉ có một suất dùng đặc quyền mà thôi, nhưng ông vừa nói, đã xác định thêm hai người tiến vào từ đường ngoài Kim Huy, một người trong đó là Đỗ Trọng, vậy người kia là ai thế? Cho dù ông muốn người đó tiến vào từ đường thì cũng nên để chúng tôi biết đối phương có tư cách tiến vào từ đường không”.

Có người chất vấn ngay.

Đỗ Bá nói: “Một cao thủ mới 28 tuổi nhưng đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, sức chiến đấu mạnh nhất có thể sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, thậm chí đánh bại Đỗ Minh Viễn, nhân vật yêu nghiệt như thế đã gia nhập Võ Tông, vậy cậu ta có tư cách tiến vào từ đường Võ Tông không?”

Nghe thấy thế, cả đám cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đều tròn mắt, có vẻ đờ đẫn.

“Sao có thể chứ? Tôi chưa bao giờ nghe nói đến cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ nào 28 tuổi, ngay cả trong gia tộc Cổ Võ cũng không có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ trẻ như thế nhỉ?”

“Nếu có thiên tài yêu nghiệt như thế thật, người ta cũng không gia nhập Võ Tông chúng ta, không thế lực Cổ Võ nào từ chối người có thiên phú như thế”.

“Tông chủ, ông đừng đùa với chúng tôi nữa, ngoài Kim Huy và Đỗ Trọng, rốt cuộc người cuối cùng tiến vào từ đường là ai?”



Các cao thủ Võ Tông không hề tin lời Đỗ Bá.

Dương Chấn còn quá trẻ, thực lực cũng rất mạnh, sao có thể gia nhập Võ Tông?

Chuyện này cũng không trách được người của Võ Tông, thiên phú của Dương Chấn quá yêu nghiệt, ngay cả ở thế lực Cổ Võ, anh cũng là yêu nghiệt trong số các yêu nghiệt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3299


Chương 3299

Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn nhìn nhau cười, Đỗ Minh Viễn nói: “Các vị, những lời mà bố tôi nói đều là thật, cậu ấy tên Dương Chấn, lần này Đỗ Trọng quay về gia tộc cũng là vì Dương Chấn”.

“Bây giờ Dương Chấn đang ở Võ Tông chúng ta, đã được bố tôi thuyết phục rồi, cậu ấy đồng ý gia nhập Võ Tông”.

“Mặt khác, đúng là cậu ấy mới 28 tuổi, cũng đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, hồi nãy cậu ấy còn đánh bại tôi, tuy tôi khinh địch, nhưng thực lực của cậu ấy thực sự rất mạnh, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong bình thường không phải đối thủ của cậu ấy”.

Nghe thấy Đỗ Minh Viễn nói thế, mọi người đều sững sờ, vì mới nãy, đúng là họ đã cảm nhận được một trận chiến vô cùng dữ dội.

Tuy họ không ở nơi chiến đấu, nhưng vẫn cảm nhận rõ trận chiến dữ dội đấy, hai người đang đánh đều có thực lực cực mạnh, hơn nữa họ cũng biết một người trong đó chính là Đỗ Minh Viễn.

Chẳng lẽ Đỗ Minh Viễn đã thua cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mới 28 tuổi kia thật ư?

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, Đỗ Minh Viễn thầm cảm thấy nhẹ nhõm, ông ta bỗng hơi mong chờ phản ứng của mấy lão già này sau khi tận mắt chứng kiến sự mạnh mẽ của Dương Chấn.

“Tông chủ, cho dù ông muốn để dành suất tiến vào từ đường cuối cùng cho Dương Chấn thì cũng nên để chúng tôi mở mang tầm mắt một chút chứ? Chúng tôi thế nào cũng được, nhưng có những cao thủ đã chờ rất nhiều năm trong gia tộc đang mong đợi cơ hội bước vào từ đường, nếu họ biết suất cuối cùng đã bị một thanh niên chỉ 28 tuổi lấy mất, chắc chắn họ sẽ không phục”.

Có người đứng lên, nghiêm nghị nói: “Thế nên, tôi hy vọng Võ Tông sẽ tổ chức một cuộc so tài để tranh giành suất tiến vào từ đường cuối cùng, nếu Dương Chấn giành được suất tiến vào từ đường qua chiến đấu, tôi nghĩ sẽ không có ai phản đối nữa đâu”.

Có người mở đầu, những người khác cũng bày tỏ suy nghĩ của mình, trừ Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn ra, có thêm bảy trong số mười ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đồng ý tổ chức một cuộc so tài để tranh giành suất tiến vào từ đường.

Hai bố con Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn không hề thấy bất ngờ, họ đã lường trước chuyện này, hơn nữa họ cũng muốn xác lập địa vị của Dương Chấn ở Võ Tông qua một cuộc đấu võ trực quan.

“Vậy quyết định thế đi, 9 giờ sáng mai sẽ tổ chức một cuộc so tài để tranh giành suất tiến vào từ đường ở sân đấu võ, trừ suất trong tay tôi ra, hai suất khác sẽ được xác định qua cuộc so tài này”.

Đỗ Bá nhìn quanh, lạnh lùng nói: “Làm thế rồi, các vị không có ý kiến gì nữa chứ?”

Thấy Đỗ Bá có vẻ tức giận, các ông lớn của Võ Tông đều hơi lo lắng, thi nhau nói mình không có ý kiến gì.

“Cuộc họp kết thúc!”

Đỗ Bá hùng hổ nói rồi quay người rời đi, Đỗ Minh Viễn cũng đi theo.

Sau khi hai bố con rời đi, mười ba ông lớn còn lại của Võ Tông đều có vẻ lo lắng.

“Xem ra tông chủ rất coi trọng thanh niên kia, chúng ta làm thế có hơi quá đáng không nhỉ?”

Có người đứng dậy, nói với vẻ lo âu.

“Thế này có gì quá đáng chứ? Tiến vào từ đường là mơ ước của mọi người trong Võ Tông, tông chủ đã nắm giữ một suất rồi, hai suất còn lại vốn nên được xác định qua đấu võ”.

“Đúng thế, phải đấu võ để xác định suất tiến vào từ đường, tôi cũng không tin một thanh niên mới 28 tuổi lại có thực lực đánh bại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

“Các vị cũng đừng giấu làm gì, cứ cử cao thủ có thiên phú mạnh nhất đi tham gia trận đấu sáng mai”.



Các ông lớn của Võ Tông bàn tán ầm ĩ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3300


Chương 3300

Phía bên kia, sau khi Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn rời khỏi phòng họp, Đỗ Minh Viễn tức giận nói: “Mấy lão già khốn kiếp này ngày càng thụt lùi, sao thanh niên lại không thể có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong chứ?”

“Với tầm nhìn hạn hẹp của họ, họ chỉ đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong là cùng”.

Đỗ Bá nói: “Con cứ yên tâm, trận đấu ngày mai sẽ diễn ra rất nhanh thôi, với thực lực của Dương Chấn, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng chưa chắc đã là đối thủ của thằng bé, trong trận đấu ngày mai, Kim Huy có thực lực mạnh nhất cũng mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng cậu ta kém xa Dương Chấn, những người khác càng không thể là đối thủ của Dương Chấn được”.

“Nhân dịp này, chúng ta sẽ cho mấy lão già kia biết rốt cuộc thiên phú của Dương Chấn yêu nghiệt đến đâu, sau này khi ta truyền chức tông chủ cho Dương Chấn, họ cũng dễ chấp nhận”.

Đỗ Minh Viễn gật đầu: “Đúng là nên để họ chứng kiến thực lực của Dương Chấn”.

Lúc này, tại nơi ở của Dương Chấn.

Đỗ Trọng tìm anh, báo cho anh biết chuyện 9 giờ sáng mai sẽ tổ chức cuộc đấu võ để tranh giành suất tiến vào từ đường.

Dương Chấn bình tĩnh nói: “Nếu phải xác định suất tiến vào từ đường qua đấu võ, vậy tôi tham gia là được”.

Anh cũng không bất mãn vì Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn đã đồng ý sẽ cho anh tiến vào từ đường, nhưng bây giờ anh lại phải tham gia đấu võ để giành lấy tư cách đấy.

“Thật ra Đỗ Bá cũng không dễ dàng gì, tuy anh ta là tông chủ, nhưng Võ Tông rất lớn, cũng có rất nhiều phe phái, không thể có chuyện phe phái nào cũng hoàn toàn nghe lệnh anh ta”.

Đỗ Trọng giải thích.

Dương Chấn mỉm cười, nhìn về phía Đỗ Trọng: “Thật ra ông đã hết hận Đỗ Bá rồi đúng không?”

Rõ ràng lời giải thích của Đỗ Trọng là để nói đỡ cho Đỗ Bá, ông ta sợ Dương Chấn sẽ hiểu lầm Đỗ Bá là người không giữ chữ tín.

Đỗ Trọng cười khổ rồi gật đầu: “Chuyện năm đó đã qua bao năm rồi, tôi đã hết hận anh ta từ lâu”.

Dương Chấn không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn Đỗ Trọng.

Rõ ràng giữa Đỗ Trọng và Đỗ Bá có ân oán rất sâu sắc, chẳng biết đó là ân oán gì mà lại khiến Đỗ Trọng rời Võ Tông suốt mấy chục năm, không ngờ lần đầu tiên ông ta quay về Võ Tông sau mấy chục năm lại là để tìm Hồi Hồn Đan cho anh.

Đỗ Trọng đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn chằm chằm ra ngoài bằng ánh mắt sáng ngời, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Thật ra chuyện năm đó cũng không thể trách anh ta, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nếu tôi ở vị trí của anh ta, chắc chắn tôi cũng sẽ lựa chọn như thế”.

“Ba mươi năm trước, khi anh ta vừa trở thành tông chủ, cũng là lúc từ đường mở ra sau năm năm, vợ tôi bị bắt cóc, đối phương yêu cầu chúng tôi hủy bỏ cơ hội tiến vào từ đường lần này, nếu chúng tôi từ chối, họ sẽ giết vợ tôi”.

“Khi đó đang là thời kỳ quan trọng nhất của Võ Tông, trong ba cao thủ tiến vào từ đường, có một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ tên Tề Thiên, Tề Thiên rất trẻ, mới 40 tuổi”.

“Tề Thiên có tỷ lệ nhận được truyền thừa Võ Thần rất cao, một khi Tề Thiên lĩnh ngộ sức mạnh Võ Thần, tương lai sẽ không thể đo lường, sẽ trở thành thiên tài số một của Võ Tông suốt trăm năm qua”.

“Mà thời điểm từ đường mở ra luôn cố định, một khi bỏ lỡ thì không thể bước vào từ đường nữa”.

“Nếu hủy bỏ việc tiến vào từ đường thật, Tề Thiên sẽ phải đợi thêm năm năm để bước vào từ đường lần hai, mà trong năm năm đó, không ai biết sẽ xảy ra chuyện gì, Võ Tông đang trong lúc khó khăn, rất cần sự xuất hiện của một người nhận được truyền thừa Võ Thần”.

“Người này sắp xuất hiện rồi, nhưng đúng lúc này, vợ tôi lại bị bắt cóc, họ yêu cầu Võ Tông hủy bỏ lần tiến vào từ đường này, bằng không sẽ giết vợ tôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3301


Chương 3301

“Tôi đã cầu xin Đỗ Bá hủy bỏ việc mở từ đường, tôi có thể trả bất cứ giá nào, thậm chí tôi đã tìm đến Tề Thiên, Tề Thiên đã đồng ý với tôi rằng sẽ chờ thêm năm năm, nhưng Đỗ Bá vẫn từ chối”.

Nói đến đây, Đỗ Trọng bỗng ngừng lại, nhưng mắt ông ta đã đỏ hoe.

Tuy Đỗ Trọng không nói hết, nhưng Dương Chấn đã đoán được kết thúc.

Quả nhiên, Đỗ Trọng im lặng một lúc lâu rồi mới nói: “Sau cùng, Đỗ Bá mở từ đường đúng hạn, sau khi biết từ đường Võ Tông đã mở ra…”

Nói đến đây, ông ta siết chặt nắm tay, nét mặt trở nên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi: “Đám người kia đã làm nhục vợ tôi đủ kiểu, còn đăng ảnh vợ tôi chịu nhục lên trang nhất của báo”.

“Sau cùng, vợ tôi không chịu nổi sự nhục nhã đó, đã dùng một dải lụa trắng để kết liễu cuộc đời tủi nhục của mình”.

Đỗ Trọng nhìn về phía Dương Chấn, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Cũng từ ngày đó, tôi rời khỏi Võ Tông, đồng thời thề, nếu không báo thù cho vợ, suốt đời này tôi sẽ không bước vào Võ Tông nữa”.

Sau khi biết về chuyện cũ của Đỗ Trọng, Dương Chấn mới hiểu được ân oán giữa ông ta và Đỗ Bá, đúng như Đỗ Trọng đã nói, nếu khi đó anh đứng ở góc độ của Đỗ Bá, anh cũng sẽ lựa chọn như lão ta.

Nhưng lựa chọn này đã dẫn đến cái chết của vợ Đỗ Trọng.

Dương Chấn nhìn về phía Đỗ Trọng, nghiêm nghị nói: “Nhưng sau cùng, ông vẫn làm trái lời thề của mình vì tôi, xin lỗi!”

Đỗ Trọng lắc đầu, ánh mắt nhìn Dương Chấn bỗng trở nên nóng rực, ông ta nói với vẻ mong chờ: “Vì việc gặp cậu đã cho tôi thấy hy vọng báo thù”.

“Không giấu gì cậu, lần này tôi bước vào Võ Tông, tìm đan dược cứu mạng cho cậu cũng vì ôm hy vọng cậu sẽ khỏi hẳn, bây giờ tôi mới đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, không hề có hy vọng báo thù”.

“Thế nên tôi muốn nhờ cậu giúp tôi báo thù, nếu cậu có thể giúp tôi báo thù, sau này mạng của Đỗ Trọng tôi cũng giao cho cậu!”

Đỗ Trọng nói rồi bỗng quỳ xuống.

“Ầm” một tiếng, mặt đất như rung chuyển.

Mắt Đỗ Trọng đỏ hoe, ông ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Cậu Chấn, xin hãy giúp tôi báo thù!”

Thấy thế, Dương Chấn cũng sửng sốt, vội bước tới đỡ Đỗ Trọng dậy.

Dương Chấn nói: “Ông Đỗ, ông đừng thế, cho dù ông muốn tôi giúp ông báo thù thì cũng phải nói rõ tình hình của kẻ địch cho tôi biết đúng không?”

Từ lần đầu tiên gặp Đỗ Trọng, Dương Chấn đã khẳng định Đỗ Trọng là người trọng tình trọng nghĩa.

Tuy Đỗ Trọng ôm hy vọng sẽ chữa khỏi cho Dương Chấn, sau đó dùng ân tình này để nhờ Dương Chấn giúp ông ta báo thù, nhưng Dương Chấn cũng biết, nếu không phải vì Đỗ Trọng đã hết cách, sao ông ta lại dùng cách này để nhờ anh?

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Đỗ Trọng kích động nói: “Cậu đồng ý rồi à?”

Dương Chấn nói với vẻ bất đắc dĩ: “Chỉ cần tôi làm được, chắc chắn tôi sẽ giúp ông báo thù!”

Anh khẳng định một cách chắc chắn, đây cũng là lời hứa của anh với Đỗ Trọng.

Đỗ Trọng không kiểm soát nổi tâm trạng của mình nữa, bất ngờ gào khóc: “Vợ, em nghe thấy chưa? Cậu Chấn đã đồng ý báo thù giúp em rồi, em ở trên trời có linh, nhất định phải phù hộ cho Cậu Chấn nhé!”

Sau khi khóc xong, Đỗ Trọng mới nói thông tin của kẻ thù cho Dương Chấn.

“Ma Sơn của 30 năm trước vẫn chưa có năm thế lực đứng đầu Ma Sơn, mà chỉ có ba, trừ Võ Tông và Thần Hành Tông ra, còn một thế lực tên Lôi Cốc”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3302


CHương 3302

“Để ngăn cản sự lớn mạnh của Võ Tông, Lôi Cốc đã thuê sát thủ bắt cóc vợ tôi, nhằm ép Võ Tông hủy bỏ việc mở từ đường năm đó”.

“Sau khi biết hung thủ, tôi từng muốn đến Lôi Cốc liều mạng vô số lần, nhưng thực lực của tôi quá yếu, cho dù đi Lôi Cốc thì cũng chỉ mất mạng thôi”.

“Thế nên sau khi rời khỏi Võ Tông, tôi bắt đầu điên cuồng tu luyện một mình, tuy tôi đã cố gắng vô cùng, nhưng thiên phú có hạn, bây giờ từng này tuổi rồi, tôi vẫn chưa thể bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, với tình trạng của tôi bây giờ, kiếp này không còn bất cứ hy vọng báo thù nào nữa”.

“Mãi đến khi gặp cậu, tôi mới nảy ra một suy nghĩ vô cùng to gan, đó là nhờ cậu báo thù!”

Dương Chấn cảm thấy hơi phức tạp, anh không ngờ Đỗ Trọng đối xử với anh tốt như thế lại là vì có ý khác.

Đỗ Trọng vội nói: “Cậu Chấn, cậu đừng hiểu lầm, tôi thừa nhận rằng muốn mượn tay cậu để báo thù, nhưng tôi thề, tôi chưa bao giờ định ép cậu, cho dù cậu từ chối, tôi cũng không trách cậu đâu”.

Dương Chấn gật đầu: “Tôi tin ông!”

Tuy anh thấy hơi khó chịu nhưng hoàn toàn có thể hiểu được, chỉ riêng với việc Đỗ Trọng cố gắng tu luyện, cố gắng tìm kiếm cơ hội báo thù cho người vợ đã mất cũng đủ để khiến người khác khâm phục rồi.

Nếu anh giúp được thì sẽ không từ chối.

Đỗ Trọng nói với vẻ cảm kích: “Cảm ơn cậu!”

Dương Chấn hỏi: “Bây giờ Lôi Cốc mà ông nhắc đến ra sao rồi? Tại sao ở Ma Sơn, tôi chưa bao giờ nghe nói đến thế lực nào như thế?”

Đỗ Trọng trầm giọng nói: “10 năm trước, Lôi Cốc bất ngờ tan rã, khi đó Lôi Bá, cốc chủ Lôi Cốc – người đột phá Thiên Cảnh nhờ trận chiến với Đỗ Bá vào 10 năm trước đã được thế lực Cổ Võ nào đó coi trọng, nghe nói hắn đã tới đó làm trưởng lão khác họ rồi”.

“Trận chiến đó cũng khiến Đỗ Bá bị thương nặng, suốt mười năm, cảnh giới của anh ta không tiến bộ gì hết, bây giờ đã vô phương cứu chữa, nếu vẫn không tiến thêm một bước, có lẽ anh ta sắp hết tuổi thọ rồi”.

Giờ Dương Chấn mới biết Đỗ Bá bị thương nặng vì trận chiến với Lôi Bá.

Nhưng Lôi Bá đã bước vào Thiên Cảnh từ 10 năm trước, sau 10 năm ở thế lực Cổ Võ, thực lực của Lôi Bá sẽ mạnh đến mức nào đây?

Dương Chấn nói: “Ông Đỗ, bây giờ tôi mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, có muốn báo thù giúp ông cũng không được!”

Đỗ Trọng vội nói: “Quân tử báo thù, 10 năm chưa muộn! Tôi đã chờ 30 năm rồi, cũng không quan tâm đ ến việc phải chờ thêm, với thiên phú của tôi, có lẽ kiếp này không còn hy vọng bước vào Thiên Cảnh nữa”.

“Nhưng cậu thì khác, cậu mới 28 tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong bình thường cũng chưa chắc đã là đối thủ của cậu, tôi tin chỉ cần cho cậu mấy năm nữa, chắc chắn cậu sẽ bước vào Thiên Cảnh”.

“Với thiên phú của cậu, vượt xa Lôi Bá chỉ là vấn đề thời gian thôi”.

“Tôi chỉ mong một ngày nào đó, nếu cậu có thực lực giết Lôi Bá, cậu sẽ giúp tôi giết Lôi Bá”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn mới gật đầu: “Được, tôi đồng ý với ông! Chỉ cần tôi có thực lực giết Lôi Bá, chắc chắn tôi sẽ lấy cái đầu trên cổ ông ta”.

Trên mặt Đỗ Trọng lập tức tràn ngập vẻ kích động và biết ơn, nghìn lời muốn nói ra được thay bằng ba chữ: “Cảm ơn cậu!”

Sau khi tâm trạng của Đỗ Trọng ổn định, Dương Chấn mới hỏi: “Truyền thừa Võ Thần của Võ Tông là gì thế?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3303


Chương 3303

Đỗ Trọng giải thích: “Người thành lập Võ Tông được người đời gọi là Võ Thần, truyền thừa Võ Thần là do ông ấy để lại, nghe nói vào 100 năm trước, Võ Thần đã bước vào Thiên Cảnh, giờ đã đạt tới đỉnh cao võ thuật, ngao du khắp thế gian”.

“Khi người thừa kế nhận được truyền thừa Võ Thần, sẽ có ánh sáng thần chiếu lên cơ thể người thừa kế, sau khi được ánh sáng thần gột rửa, xương cốt của cậu sẽ được rèn luyện, thực lực cũng trở nên mạnh mẽ hơn”.

“Thực lực bây giờ của cậu đã có thể sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu cậu đạt được truyền thừa Võ Thần, chắc chắn thực lực cũng sẽ tăng vọt, khi đó dưới Thiên Cảnh, có lẽ không còn ai là đối thủ của cậu nữa”.

Dương Chấn hơi ngạc nhiên, anh biết ở một số thế lực Cổ Võ sẽ có truyền thừa rất mạnh, không ngờ Võ Tông cũng có loại truyền thừa cổ xưa này.

Từ trăm năm trước, Võ Thần đã bước vào Thiên Cảnh, truyền thừa mà ông ấy để lại sẽ mạnh đến mức nào chứ?

Dương Chấn bỗng thấy rất mong chờ.

Dương Chấn đang tìm hiểu về truyền thừa Võ Thần từ Đỗ Trọng, còn về cuộc so tài được tổ chức ngày mai, họ vốn không coi ra gì hết.

Với thực lực của Dương Chấn bây giờ, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng không phải đối thủ của anh, huống hồ người mạnh nhất đấu với anh ngày mai cũng mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, chẳng có tính khiêu chiến gì hết.

“Cậu Chấn, đó là tất cả những gì tôi biết về truyền thừa Võ Thần, nhưng tôi tin với thiên phú của cậu, chắc chắn cậu sẽ nhận được truyền thừa Võ Thần”.

Đỗ Trọng rất tin tưởng Dương Chấn, đây là sự tin tưởng từ tận đáy lòng, nhất là khi Dương Chấn đã đồng ý sẽ giúp Đỗ Trọng báo thù, ông ta càng kỳ vọng vào anh hơn nữa.

Dương Chấn khẽ gật đầu, Đỗ Trọng vừa nói cho anh biết rất nhiều chuyện liên quan đến truyền thừa Võ Thần, anh cũng hiểu nếu muốn có được truyền thừa Võ Thần, nhất định phải lĩnh ngộ sức mạnh Võ Thần.

Chỉ khi lĩnh ngộ sức mạnh Võ Thần thì mới có tư cách nhận truyền thừa Võ Thần.

Hiện giờ anh đang sở hữu nhiều loại sức mạnh nguyên tố, có ưu thế rất lớn trong việc lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố.

Thông thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới lĩnh ngộ được sức mạnh nguyên tố, thiên tài nào có thiên phú vô cùng yêu nghiệt mới có thể lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố khi chưa đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Ở Võ Tông, nếu muốn nhận được truyền thừa Võ Thần, phải lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố, hơn nữa còn có quy định, chỉ cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể bước vào từ đường.

Có thể nói, truyền thừa Võ Thần dành riêng cho các thiên tài yêu nghiệt.

Dương Chấn nhìn về phía Đỗ Trọng: “Cảm ơn ông Đỗ!”

Đỗ Trọng vội nói: “Cậu Chấn khách sáo rồi, những chuyện mà tôi nói cho cậu biết về truyền thừa Võ Thần đều được ghi chép kỹ càng ở Võ Tông, cũng không phải bí mật gì hết”.

Dương Chấn bỗng đổi chủ đề: “Đúng rồi, tôi muốn hỏi ông một chuyện, ông biết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nào đã lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn ở Võ Tông không?”

Đỗ Trọng gật đầu: “Trước khi tiến vào từ đường, Đỗ Bá đã lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn”.

Nghe thấy Đỗ Trọng nói thế, Dương Chấn bỗng thấy không ổn, để tìm cao thủ có sức mạnh Phong Ấn, anh đã cố tình ra nhiệm vụ tìm một cao thủ có sức mạnh Phong Ấn trên app Thần Hành Tông, còn bỏ ra rất nhiều đan dược vì chuyện này.

Không ngờ ở Võ Tông lại có cao thủ đã lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3304


Chương 3304

Đỗ Trọng hỏi: “Cậu Chấn, sao thế?”

Dương Chấn khẽ lắc đầu, cười nói: “Không có gì”.

Anh vừa dứt lời, chuông điện thoại của anh bỗng vang lên.

Là số lạ, anh vội nghe máy.

Cuộc gọi được kết nối, một giọng nữ trẻ vang lên từ ống nghe: “Cho hỏi có phải anh Dương Chấn không ạ?”

Dương Chấn đáp: “Tôi đây!”

Cô gái vội nói: “Anh Chấn, là thế này, trước đó anh đã ra nhiệm vụ tìm cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn trên app Thần Hành Tông đúng không?”

“Sau cùng, nhiệm vụ này được một cao thủ tên Nhiếp Thu nhận, nhưng hồi nãy, Nhiếp Thu bỗng ngắt liên lạc với app Thần Hành Tông, chúng tôi nghi ngờ ông ta định giết người cướp của”.

Nghe thấy cô gái nói thế, Dương Chấn lập tức đứng phắt dậy, tức giận nói: “Cô nói sao cơ? Chẳng phải app Thần Hành Tông giám sát rất nghiêm ngặt à? Chỗ nào ở Ma Sơn cũng có tai mắt của Thần Hành Tông, sao đối phương lại đột ngột ngắt liên lạc với app Thần Hành Tông được chứ?”

Dương Chấn rất tức giận, anh tìm người đó cho Mã Siêu, nếu Mã Siêu gặp bất trắc, anh phải nói thế nào với Ngải Lâm và bé Tĩnh An bây giờ?

Cô gái bình tĩnh nói: “Đây đúng là lỗ hổng của việc giám sát trên app chúng tôi, mong anh Chấn bớt giận, chúng tôi sẵn lòng bồi thường, nhưng bây giờ, quan trọng nhất là chúng tôi cần sự giúp đỡ của anh để tìm thấy Nhiếp Thu trong thời gian nhanh nhất”.

Dương Chấn hít sâu một hơi, cố gắng nén giận, cắn răng: “Các người cần biết gì?”

Cô gái hỏi: “Phần thưởng của nhiệm vụ mà anh ra trên app Thần Hành Tông hết sức hậu hĩnh, nhưng sau khi nhận nhiệm vụ, Nhiếp Thu lại chủ động ngắt liên lạc với chúng tôi, tức là trong lúc làm nhiệm vụ, đối phương đã phát hiện thứ vượt xa phần thưởng, nên mới bất chấp nguy cơ bị Thần Hành Tông đuổi giết, từ bỏ nhiệm vụ luôn, tôi muốn biết tại sao anh lại cần một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong có sức mạnh Phong Ấn đi tìm bạn anh là Mã Siêu?”

“Ngoài ra, có phải trên người bạn anh có thứ gì đáng giá không? Bằng không, tại sao Nhiếp Thu lại từ bỏ phần thưởng nhiệm vụ của anh chứ?”

Nghe thấy cô gái nói thế, Dương Chấn bỗng nhớ ra một chuyện, sáng nay, trước khi từ biệt Mã Siêu, anh đã đưa hết đan dược mà Phùng Tiểu Uyển giao cho họ trước khi lên đường cho anh ta.

Anh chỉ giữ lại một số viên có từ trước.

Trừ mấy chục viên đan dược trên người Mã Siêu, còn thứ gì đáng để Nhiếp Thu từ bỏ nhiệm vụ đây?

Nghĩ đến đây, Dương Chấn cảm thấy lạnh sống lưng, sắc mặt vô cùng khó coi.

Nếu thế thật, anh đã hại Mã Siêu rồi.

“Tôi cần một cao thủ có sức mạnh Phong Ấn đi tìm bạn tôi, vì bạn tôi cần một cao thủ phong ấn nguồn sức mạnh không rõ trong người cậu ấy, ngoài ra, trên người cậu ấy còn có mấy chục viên đan dược mà tôi nhờ cậu ấy giữ hộ”.

Dương Chấn vội nói, cũng không bảo là cần cao thủ phong ấn Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu, mà chỉ nói với cô gái rằng đó là nguồn sức mạnh không rõ.

Nghe Dương Chấn nói xong, rõ ràng đối phương rất kinh ngạc: “Anh chắc chắn rằng trên người bạn anh có mấy chục viên đan dược à?”

Cho dù là ở thế lực Cổ Võ, đan dược cũng là thứ vô cùng đắt đỏ, nhưng bây giờ, trên người Mã Siêu lại có mấy chục viên đan dược, có thể tưởng tượng được đầu dây bên kia kinh ngạc đến mức nào.

Dương Chấn đáp: “Nói đúng hơn, là 30 viên đan dược!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3305


Chương 3305

Sau khi nghe anh xác nhận, cô gái vội nói: “Xin anh chờ chút, tôi sẽ báo chuyện này với lãnh đạo ngay”.

Sau khi cô ta nói xong, từ ống nghe truyền đến tiếng giữ máy, rõ ràng đối phương đang liên lạc với lãnh đạo của mình.

Dương Chấn thầm lo lắng, nhưng bây giờ anh chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc Thần Hành Tông sẽ thuận lợi bắt giữ Nhiếp Thu.

“Cậu Chấn, có chuyện gì thế?”

Thấy Dương Chấn im lặng, Đỗ Trọng lo lắng hỏi.

Dương Chấn nghiến răng, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Rất có thể một người tên Nhiếp Thu đã ra tay với anh em tốt của tôi là Mã Siêu”.

“Bây giờ, Thần Hành Tông đang dốc hết sức để tìm kiếm tung tích của Nhiếp Thu, nhưng vẫn chưa có manh mối gì”.

Nghe thấy thế, Đỗ Trọng vội đứng dậy: “Để tôi đi tìm Đỗ Bá, nhờ anh ta cử người của Võ Tông đi tìm anh em của cậu”.

“Cảm ơn ông!”

Dương Chấn nói.

Đỗ Trọng vừa rời đi, giọng của cô gái lại vang lên từ ống nghe, đối phương nói: “Anh Chấn, tôi đã xin phép lãnh đạo của chúng tôi rồi, lãnh đạo bảo tôi chuyển lời cho anh, anh là khách hàng cấp S cao quý của Thần Hành Tông, chúng tôi dùng danh nghĩa của Thần Hành Tông để cam đoan với anh, sẽ không để bạn anh gặp chuyện”.

“Thần Hành Tông đã ra lệnh đuổi giết Nhiếp Thu, bây giờ người của Thần Hành Tông đang tìm bạn anh khắp nơi, anh cứ yên tâm, nếu có tin gì, chúng tôi sẽ báo cho anh biết đầu tiên”.

Cả Ma Sơn nhanh chóng sôi trào, bởi vì Võ Tông và Thần Hành Tông thuộc năm thế lực đỉnh cao của Ma Sơn đều bắt đầu tìm kiếm cùng một người.

Hơn nữa, phần thưởng mà hai thế lực lớn đưa ra cũng vô cùng phong phú, nếu cung cấp manh mối về Nhiếp Thu, Thần Hành Tông sẽ thưởng cho người cung cấp một viên đan dược cực phẩm, nếu giết được Nhiếp Thu thì sẽ nhận được mười viên đan dược cực phẩm.

Thông tin của Nhiếp Thu đã bị Thần Hành Tông công bố, có thể nói bây giờ, phần lớn cao thủ ở Ma Sơn đều đã nắm giữ một bản thông tin về Nhiếp Thu.

Hầu hết các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ở Ma Sơn đều đang tìm kiếm tung tích của Nhiếp Thu, thậm chí có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã lập đội với một mục tiêu duy nhất, đó là giết Nhiếp Thu.

Cùng lúc đó, trong một hang động ở Ma Sơn.

Mã Siêu đang ngồi đối diện một lão già có mái tóc dài màu bạc, trong mắt Mã Siêu tràn ngập vẻ tức giận, còn lão già tóc bạc lại có thái độ khinh thường.

Lão già có mái tóc dài màu bạc này không phải ai khác, chính là Nhiếp Thu đang bị Thần Hành Tông và Võ Tông đuổi giết.

Mã Siêu tức giận nói: “Tôi khuyên ông nên thả tôi ra, nếu anh Chấn biết ông dám đối xử với tôi như vậy, anh ấy sẽ không tha cho ông đâu”.

Nhiếp Thu cười khẩy: “Chắc anh em của cậu cũng tầm tuổi cậu nhỉ? Cậu ta lợi hại lắm à?”

Mã Siêu nói với vẻ rất tự tin: “Vô cùng lợi hại! Anh ấy đủ thực lực giết ông đấy!”

Nhiếp Thu bỗng mỉm cười: “Cậu biết tôi có cảnh giới gì không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3306


Chương 3306

Mã Siêu lạnh lùng nói: “Nếu anh Chấn đã tìm cao thủ nắm giữ sức mạnh Phong Ấn cho tôi, chắc chắn đó sẽ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Nhiếp Thu vui vẻ nói: “Cậu đã biết tôi là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà vẫn nghĩ cậu ta có thể giết tôi à?”

Mã Siêu cười lạnh: “Ông không biết anh Chấn của tôi lợi hại đến mức nào đâu”.

Nhiếp Thu lập tức thấy hứng thú, cười ha hả: “Cậu nói tôi nghe xem, cậu ta lợi hại đến mức nào? Nếu cậu dám nói dối tôi nửa chữ, tôi sẽ bẻ gãy cổ cậu ngay”.

Mã Siêu nói: “Anh Chấn mới 28 tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng khi còn ở Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, anh ấy đã thoát được khỏi tay cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

“Tuy anh ấy chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng đã có thực lực đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong bình thường cũng không phải đối thủ của anh ấy”.

Nhiếp Thu hơi híp mắt, nhìn chằm chằm vào Mã Siêu: “Cậu vội chết đến thế à?”

Mã Siêu không hề sợ hãi, ngạo nghễ nói: “Tất cả những gì mà tôi nói đều là thật, ông tin hay không là việc của ông, nếu ông nghĩ tôi đang khoác lác, muốn giết tôi thì cứ việc!”

Nhiếp Thu không nói gì, trong mắt lão ta lóe lên ánh sáng sắc bén.

Lão ta vẫn giữ Mã Siêu lại cũng vì kiêng dè thế lực phía sau Mã Siêu.

Đương nhiên lão ta có thể cảm nhận được, Mã Siêu mới 26, 27 tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong rồi.

Đây là lần đầu tiên lão ta thấy một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong trẻ đến thế.

Quan trọng là Mã Siêu lại mang theo tận 30 viên đan dược cực phẩm.

Sao phía sau loại yêu nghiệt này lại không có thế lực mạnh mẽ nào đây?

Nếu lão ta muốn giết Mã Siêu thì dễ lắm, không khác gì giẫm chết một con kiến, nhưng giết Mã Siêu xong thì sao? Người đứng sau Mã Siêu sẽ bỏ qua cho lão ta à?

Chính vì kiêng dè thế lực đứng sau Mã Siêu nên lão ta mãi vẫn không ra tay với Mã Siêu.

Bây giờ Mã Siêu lại nói, anh ta còn một người anh em có thiên phú mạnh hơn, đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ trước 30 tuổi.

Trông Mã Siêu không giống nói dối, chẳng lẽ trên đời này có thiên tài yêu nghiệt đến thế thật ư?

Chắc chắn loại yêu nghiệt này sẽ đến từ thế lực Cổ Võ, hơn nữa còn là thế lực Cổ Võ hàng đầu.

Mã Siêu như nhận thấy sự kiêng dè của Nhiếp Thu, vội nói: “Nếu bây giờ ông thả tôi đi, ân oán giữa chúng ta sẽ bị xóa bỏ, về số đan dược mà ông cướp của tôi, cứ cho là tôi tặng ông, được không nào?”

Tuy Mã Siêu không sợ nhưng cũng không muốn chết, Ngải Lâm và bé Tĩnh An vẫn đang chờ anh ta ở nhà.

Chuyến đi đến Ma Sơn lần này vừa bắt đầu, anh ta đã gặp phải rắc rối lớn như thế, nếu gặp chuyện thật thì đúng là quá uất ức!

Anh ta biết sau khi nhận được tin tức, chắc chắn Dương Chấn sẽ tìm anh ta, cũng sẽ tìm thấy anh ta, nhưng anh ta không muốn dựa dẫm vào Dương Chấn suốt.

Anh ta muốn tự thoát thân bằng bản lĩnh của mình, bằng không, anh ta còn tư cách gì để tiếp tục rèn luyện ở Ma Sơn?

Đến khi đó, cho dù anh ta muốn rèn luyện ở Ma Sơn tiếp, có lẽ Dương Chấn cũng sẽ không đồng ý nhỉ?

Nghe thấy Mã Siêu nói thế, Nhiếp Thu hơi híp mắt: “Cậu nghĩ tôi sẽ tin lời cậu à?”

Mã Siêu giả vờ bình tĩnh: “Tin hay không tùy ông! Nếu bây giờ ông thả tôi đi, còn giúp tôi phong ấn sức mạnh trong cơ thể, chẳng những tôi không ghi hận ông mà còn cảm ơn ông nữa”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3307


Chương 3307

“Tôi nghĩ đây là một lựa chọn rất đơn giản, chỉ xem ông muốn chọn gì thôi”.

“Đương nhiên, nếu ông muốn giết tôi thì cũng không sao, nhưng sau khi giết tôi xong, ông được lợi gì? Chẳng những ông không thu được lợi lộc gì, mà còn bị vô số cao thủ hàng đầu đuổi giết, chắc ông cũng không muốn sống nốt quãng đời còn lại trong cảnh trốn chạy đúng không?”

“Ông đã chủ động ngắt liên lạc với app Thần Hành Tông vì 30 viên đan dược, nếu tôi không đoán sai, chắc Thần Hành Tông đã bắt đầu đuổi giết ông rồi nhỉ?”

“Nếu ông đồng ý thả tôi đi, tôi có thể phối hợp với ông, nói với app rằng đó là lỗi của máy, ông không hề làm hại tôi, cũng không cướp đan dược của tôi, mà cố tình tìm một nơi kín đáo để giúp tôi phong ấn sức mạnh trong cơ thể, giải quyết phiền phức trong người”.

Mã Siêu nói rồi bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Nhiếp Thu.

Lần này, Nhiếp Thu cũng không vội phản bác lời Mã Siêu, mà như đang suy nghĩ điều gì đó.

Sở dĩ lão ta chủ động ngắt liên lạc với Thần Hành Tông cũng vì nhòm ngó số đan dược trên người Mã Siêu.

Nếu Mã Siêu đồng ý đưa 30 viên đan dược kia cho lão ta thật, còn bằng lòng giải thích với Thần Hành Tông giúp lão ta, đối với lão ta, đây đúng là lựa chọn cực tốt.

Nhưng điều quan trọng nhất là Mã Siêu có định giúp lão ta thật không?

Nếu sau khi gặp cao thủ Thần Hành Tông, Mã Siêu báo lại mọi chuyện thì sao nào?

Khi đó, lão ta còn đường sống chắc?

Phải biết rằng ở Ma Sơn, Thần Hành Tông là một trong năm thế lực hàng đầu, chỗ nào trên Ma Sơn cũng có người của Thần Hành Tông, trừ khi lão ta mai danh ẩn tích, không xuất hiện suốt quãng đời còn lại, bằng không, chắc chắn Thần Hành Tông sẽ không tha cho lão ta.

Đến khi đó, không riêng gì Thần Hành Tông, thế lực phía sau Mã Siêu cũng sẽ không bỏ qua cho lão ta.

Nghĩ đến đây, trên mặt Nhiếp Thu tràn ngập vẻ đấu tranh, lão ta đang rất do dự, không biết nên lựa chọn thế nào.

Một lúc lâu sau, Nhiếp Thu mới nhìn Mã Siêu, bỗng lấy một đồng xu ra, lạnh lùng nói: “Tôi biết thả cậu mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng phải với tiền đề là cậu thực sự muốn giúp tôi, vấn đề là tôi không tin được cậu”.

“Đã vậy, tôi sẽ nhờ đồng xu này giúp tôi lựa chọn, nếu ra mặt ngửa, tôi sẽ tin cậu, còn nếu là mặt sấp, tôi sẽ giết cậu luôn”.

Nhiếp Thu nói rồi tung đồng xu trong tay lên, “bộp” một tiếng, đồng xu đã rơi xuống giữa lòng bàn tay lão ta.

Mã Siêu bỗng trở nên rất căng thẳng, nhìn chằm chằm vào tay Nhiếp Thu.

Với thực lực của Nhiếp Thu, nếu lão ta muốn giết anh ta thì anh ta cũng không còn cách nào ngoài chịu chết.

“Nếu là mặt ngửa, tôi sẽ tự tay phong ấn sức mạnh trong cơ thể cậu, nhưng nếu là mặt sấp, tôi không thể làm gì khác ngoài việc giết cậu luôn”.

Nhiếp Thu nhìn về phía Mã Siêu, nhắc lại.

Mã Siêu gật đầu, trầm giọng nói: “Sống chết do số, phú quý nhờ trời! Cho dù là kết quả gì, tôi cũng có thể chấp nhận, cho tôi xem đồng xu đi!”

Trong sự chờ mong của anh ta, Nhiếp Thu chậm rãi giơ tay lên, chỉ thấy trong lòng bàn tay lão ta có một đồng xu nằm sấp.
 
Back
Top Dưới