Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3022


Chương 3022:

Ánh mắt Mục thành chủ lóe lên một tia sát khí, lạnh lẽo nói: ‘Đám trộm cướp chuột nhắt này thật khiến người ta chán ghét, đã ba ngày rồi vấn còn rình rập quanh Mục phủ chưa chịu bỏ cuộc”.

Kiếm khách Ảnh Tử nói: “Tôi đề nghị, lúc này có thể tổ chức một nhóm cao thủ, giết một đám coi như giết gà dọa khỉ, cảnh cáo một phen'”.

Mục thành chủ đồng ý: “Đúng là nên giết gà dọa khỉ, nhưng bây giờ chưa phải lúc, chờ thêm chút nữa!”

Từng ngày trôi qua, Dương Chấn vẫn mãi nằm yên trên giường bệnh, Hoài Lam phụ trách lau mình cho anh, Phùng Tiểu Uyển thì phụ trách chữa trị những thương tích trên người anh, tình cảnh có vẻ rất đáng hưởng thụ đấy, nhưng đối với Dương Chấn mà nói, quả thực đây là dẫn vặt.

Anh vần có ý thức, nhưng vẫn không cách nào mở mắt ra được.

Những điều này không phải trọng điểm, trọng điểm là, anh đã nhận ra, tu vi võ thuật của mình hình như lại biến mất.

Đương nhiên cũng có thể do những nguyên nhân khác khiến anh tạm thời mất đi tu vi võ thuật.

Hôm đó, đợi Phùng Tiểu Uyển trị liệu cho Dương Chấn xong, Hoài Lam mới hỏi: “Tiểu Uyển này, anh Chấn đã hôn mê một tuần rồi, sao vẫn không tỉnh lại được nhỉ?”

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, nói: “Em cũng không biết có chuyện gì nữa, nhưng chị yên tâm đi, đại đa số các vết thương của anh ấy đã khôi phục rồi, ngay cả cánh tay phải bị thương nghiêm trọng thế cũng đã hoàn toàn ổn định lại, không cần lo đến chuyện phải cưa tay nữa”.

“Còn về nguyên do vì sao anh ấy vẫn chưa tỉnh thì em không rõ lắm, nhưng có thể khẳng định một điều, anh Chấn nhất định có thể tỉnh lại, bây giờ chỉ còn lại vấn đề thời gian nữa thôi”.

Hoài Lam bất đắc dĩ nói: “Nếu anh Chấn cứ hôn mê năm ba năm không tỉnh thì sao? Chẳng lẽ chúng ta cứ trông chừng anh ấy năm ba năm thế này à? Dù chúng ta muốn làm thế cũng chỉ sợ người của Mục phủ có ý kiến đấy”.

“Thời gian gần đây, mỗi lần chị ra ngoài, người của Mục phủ đều không thèm ngó ngàng đến chị, thậm chí chị còn có thể cảm nhận được mấy luồng sát khí, hẳn là nhăm vào anh Chấn’.

Nghe Hoài Lam nói xong, sắc mặt Phùng Tiểu Uyển trở nên lo âu, cô ta nhìn Dương Chấn năm trên giường bệnh, nói: ‘Anh Chấn, rốt cuộc bao giờ anh mới chịu tỉnh lại?”

Dương Chấn nghe hai cô gái nói chuyện, lòng cũng vô cùng lo lắng, anh nỗ lực muốn mở mắt ra, hoặc là nhúc nhích thân thể, trong suốt mấy ngày nay, anh đã thử vô số lần, nhưng chưa từng thành công.

“Sao mình cứ có cảm giác, ở đan điền hình như có thứ gì đang đè lên? Cho nên việc mình không thể tỉnh lại hẳn là có liên quan đến cảm giác bị ngăn chặn này”.

Dương Chấn thầm nhủ, anh nỗ lực tu luyện Chiến Thần Quyết để khôi phục thực lực, nhưng mỗi lần vận dụng Chiến Thần Quyết muốn hút chút linh khí mỏng manh trong không khí vào đan điền, linh khí lại như va phải một tấm chản, không thể tiến vào đan điền được.

Linh khí không thể vào đan điền thì anh sẽ không cách nào phát huy được thực lực, đồng thời cũng không có cách nào tu luyện.

Nhưng cũng may, đan điền của anh không bị phế bỏ, chỉ tạm thời bị “đóng lại” mà thôi, có lẽ đợi khi anh tỉnh lại, đan điền cũng có thể khôi phục trạng thái bình thường.

Dương Chấn âm thầm tự nhủ trong lòng.

Tu luyện không thành công, Dương Chấn cũng không chịu nhàn rỗi, anh bắt đầu dùng các cảm quan để cảm ứng mọi thứ xung quanh.

Mấy ngày nay anh vẫn luôn làm vậy, mọi thứ quanh căn phòng này, anh đều có thể cảm nhận được rõ ràng, nếu bây giờ anh có thể tỉnh lại thì dù nhắm mắt cũng tránh được mọi chướng ngại vật trong phòng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3023


Chương 3023:

Ban đầu, anh chỉ có thể cảm nhận được.

những thứ trong phòng bệnh này, nhưng càng huấn luyện, phạm vi cảm nhận của anh càng rộng ra.

Cảm quan không ngừng mở rộng phạm vi cảm nhận của mình giống như radar vậy.

Từ trong phòng bệnh của anh mở rộng ra biệt viện, rồi đến toàn bộ Mục phủ, hôm nay, tất cả mọi thứ ở Mục phủ đều năm trong phạm vi cảm nhận của anh.

Đương nhiên, cảm nhận thì vẫn chỉ là cảm nhận, tuy có thể phân biệt rõ người hay động vật hoặc là vật phẩm gì, nhưng lại không nhìn thấy.

“Hôm nay, phạm vi cảm nhận của mình đã khuếch trương ra khắp Mục phủ, bản thân mình cũng đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố Thủy, vậy liệu mình có thể lợi dụng sức mạnh nguyên tố để khống chế nước không?”

Trong đầu Dương Chấn bỗng nảy lên một ý tưởng to gan lớn mật.

Đúng dịp, Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đều không có ở trong phòng, trên bàn lại có một chén nước.

Ngay lúc này, bỗng có một luồng sức mạnh cực kì dịu nhẹ từ trên người Dương Chấn chầm chậm khuếch tán ra, sức mạnh này mềm nhẹ như nước, tụ dần đến chỗ chén nước trên bàn.

Ngay sau đó, nước trong chén từ trong chén bay lên, lơ lửng giữa không trung, lúc thì biến thành con chim nhỏ, lúc lại biến thành một con rồng nước.

Dương Chấn chăm chú điều khiển nước trong chén, thậm chí quên cả việc cảm nhận bên ngoài.

Đúng lúc này, một tên sát thủ mặc đồ đen, che kín mặt, lắng lặng tiến vào trong phòng.

Vừa lẻn vào phòng, gã sát thủ khiếp sợ phát hiện ra, trong không khí có một con rồng nước đang bơi lội qua lại, lập tức ngây ra.

Sát thủ kinh ngạc thốt lên: ‘Đây là thứ gì?”

Cho đến lúc này, Dương Chấn mới phản ứng lại, phòng này có người đột nhập.

“Rào” một tiếng, con rồng nước hóa thành vô số giọt rơi ào xuống đất.

Sát thủ tuy cũng kinh ngạc, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng lại nhớ rõ mục đích mình tới đây là gì, bèn nhanh chóng bình tĩnh trở lại, tay cầm một con dao găm, tiến đến trước giường bệnh của Dương Chấn.

Gã sát thủ vung dao, nhìn chăm chằm Dương Chấn nằm bất động trên giường, lạnh lùng nói: “Mày không nên tới Mục phủ mới phải!”

Vừa dứt lời, gã sát thủ không hề do dự, con dao trong tay lao nhanh về phía trái tim Dương Chấn.

“Phụt!”

Ngay khi con dao găm kia sắp c*m v** trái tim Dương Chấn, một mũi tên nước phóng vút tới, xuyên thủng đầu tên sát thủ, hệt như một mũi tên thứ thiệt.

Dưới lớp vải che mặt, cơ mặt gã sát thủ đã cứng đờ ra.

Theo quán tính của thân thể, con dao găm trong tay sát thủ vẫn đâm vào vị trí lồng ngực Dương Chấn, nhưng vì gã sát thủ đã bị mũi tên nước xuyên qua đầu ngay trước khi đâm xuống nên lực đâm của con dao này cũng không quá mạnh, chỉ đủ để làm trầy một chút da trên ngực Dương Chấn.

Tuy không tỉnh lại nhưng dù sao Dương Chấn cũng là một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ thực thụ, độ mạnh của thân thể vốn rất cao, các cao thủ dưới cấp bậc Siêu Phàm Bát Cảnh không thể đâm xuyên thân thể anh chỉ bằng một con dao găm lao theo quán tính được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3024


Chương 3024:

Lúc này, kiếm khách Ảnh Tử đang núp trong bóng tối, chuẩn bị ra tay, chứng kiến vụ việc vừa rồi liền trợn to mắt nhìn.

Từ khi gã sát thủ này lẻn vào trong biệt viện của Dương Chấn, kiếm khách Ảnh Tử đã nắm bắt được hành tung và bám sát theo, vừa rồi, dù Dương Chấn không dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để ngưng tụ thành mũi tên nước, g**t ch*t sát thủ, kiếm khách Ảnh Tử cũng sẽ ra tay cứu anh.

“Rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra?”

Kiếm khách Ảnh Tử vẫn ẩn thân, nghi hoặc tự hỏi.

Ông ta biết Dương Chấn đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố Thủy, nhưng chưa từng dám nghĩ, Dương Chấn đã có thể vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy đến mức độ sử dụng nước ngưng đọng thành mũi tên để giết người.

Là một cao thủ võ thuật, đương nhiên kiếm khách Ảnh Tử cũng hiểu rõ, muốn tu luyện sức mạnh nguyên tố tới trình độ đó sẽ gian nan cỡ nào.

“Không đúng!”

Kiếm khách Ảnh Tử bỗng lắc đầu, sắc mặt càng trở nên khẩn trương, ông ta hạ giọng lẩm bẩm: “Người lấy mũi tên nước giết sát thủ không phải là Dương Chấn.

“Nếu đúng là cậu ấy làm thì chứng tỏ cậu ấy đã tỉnh, nhưng khi sát thủ bị mũi tên nước bắn chết, Dương Chấn vẫn nằm yên trên giường, chưa hề né tránh, thi thể của sát thủ kia còn đang đè lên người Dương Chấn kìa”.

“Vậy có nghĩa là, người vừa dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để giết sát thủ không phải là Dương Chấn mà là một người khác”.

Nghĩ tới đây, lòng ông ta tràn đầy khiếp sợ, kiêng kị ngó nhìn xung quanh một lượt, nhưng vẫn không cảm nhận được bất kì cao thủ nào ở quanh đây.

Kiếm khách Ảnh Tử nhìn chăm chằm về phía Dương Chấn hồi lâu rồi mới tung người nhảy.

vào, hành động êm nhẹ như mảnh lá rung trên mặt đất, nhảy qua cửa sổ đi vào phòng Dương Chấn, xách thi thể sát thủ mang đi.

Tại phòng riêng của Mục thành chủ trong Mục phủ.

Thi thể gã sát thủ áo đen bị ném trên mặt đất, tấm vải bịt mặt cũng đã bị gỡ xuống.

“Ra là Mục Thành Nghiệp! Thật to gan, dám giấu tôi đi ám sát Dương Chấn, may mà Dương Chấn không sao, bằng không, Mục phủ này chỉ e sẽ bị diệt sạch”.

Mục thành chủ nhìn chăm chăm thi thể gã sát thủ, tức giận nói.

Kiếm khách Ảnh Tử đã thuật lại toàn bộ sự việc mới chứng kiến, đồng thời cũng nêu ra suy đoán của mình với Mục thành chủ.

Mục thành chủ nhìn sang phía kiếm khách Ảnh Tử, nói: “Ảnh Tử, lần này may nhờ có ông, bằng không thì lớn chuyện rồi”.

Kiếm kháchẢnh Tử läc đầu, sắc mặt trở nên trịnh trọng, nói: ‘Sau lưng Dương Chấn quả nhiên có người bảo vệ, Dương Chấn ở Mục phủ đã lâu như vậy mà chúng ta đều không phát hiện được tung tích của đối phương, chứng tỏ thực lực của người này đã vượt trên hai chúng ta, tôi e rằng người này đã bước vào Thiên Cảnh”.

Mục thành chủ gật đầu: “Chắc hẳn phải là cao thủ Thiên Cảnh rồi, địa vị của Dương Chấn quả là rất cao, cao đến độ chúng ta không thể tưởng tượng nổi, người bảo vệ cũng là một vị cao thủ Thiên Cảnh”.

Dương Chấn hoàn toàn không hề hay biết, việc mình dùng sức mạnh nguyên tố Thủy ngưng tụ thành một mũi tên nước, g**t ch*t sát thủ, lại bị biến thành hành vi của một người bảo vệ nào đó mà ngay cả anh cũng chưa từng quen biết.

Lúc này, anh đang năm trên giường bệnh, lòng lo lắng trùng trùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3025


Chương 3025:

Anh biết, hiện giờ có rất nhiều người muốn giết anh, thậm chí ngay cả bên trong Mục phủ cũng có người muốn tiêu diệt anh rồi.

Nếu như người vừa bị giết là cao thủ của Mục phủ, liệu Mục phủ có vì việc này mà ra tay với anh không?

Càng nghĩ, lo âu trong lòng càng thêm nặng trĩu, anh nỗ lực thử động đậy một chút nhưng vẫn không hề có kết quả gì.

Sáng hôm sau, người hầu đẩy xe của Mục thành chủ tới đây.

“Tiểu Uyển, hôm nay Dương Chấn thế nào?”

Mục thành chủ nhìn Phùng Tiểu Uyển, tươi cười hỏi.

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, như thể đã thành quen, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Về cơ bản thì các vết thương đều đã lành lại, nhưng anh ấy vẫn không có dấu hiệu tỉnh”.

Mục thành chủ khẽ gật đầu, nhìn về phía Dương Chấn đang nằm bất động, thở dài rồi nói: “Hi vọng cậu ấy có thể mau chóng tỉnh lại!”

Nói xong, ông lão lại quay sang Phùng Tiểu Uyển, cười bảo: “Tiểu Uyển, ông thấy các cháu mấy ngày nay đều không ra khỏi đây, cả ngày quanh quẩn trong nhà này, hẳn là bí bách lắm nhỉ?”

Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đưa mắt nhìn nhau, Phùng Tiểu Uyển đáp: “Anh Chấn chưa tỉnh, cháu cũng không có tâm trạng đi đâu”.

Hoài Lam cũng nói: “Hiện giờ tôi chỉ mong đợi anh Chấn mau tỉnh lại, chúng tôi đã ở đây quá lâu, không tiện gây thêm phiền phức cho Mục thành chủ nữa”.

Mục thành chủ vội nói ngay: “Sao cô lại nói vậy chứ? Có gì mà phiền toái đâu? Có phải có ai nói gì với hai người không? Nếu có gì thì cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ dạy dõ lại bọn họ’.

Hoài Lam vội vàng nói: ‘Không phải, không có gì ạ, là tự chúng tôi cảm thấy ở lại Mục phủ quá lâu sẽ mang đến cho ngài những phiền toái không cần thiết”.

Mục thành chủ bèn bảo: “Ba người cứ yên †âm ở lại đây, muốn ở bao lâu thì ở, nếu có người dám tỏ thái độ bất kính, cứ việc nói cho tôi biết, tôi sẽ giải quyết”.

Hai cô gái vội cảm ơn.

Mục thành chủ cũng chỉ tới đây thăm hỏi một chốc rồi lại bảo người hầu đẩy mình về.

Mục thành chủ đi khỏi, Hoài Lam quay sang nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, em có thấy, hình như hôm nay, thái độ của Mục thành chủ đối với chúng ta hơi nhiệt tình quá không?”

Phùng Tiểu Uyển cười bảo: ‘Đúng là có hơi nhiệt tình hơn trước, có lẽ là muốn để em chữa chân cho ông ấy, nhưng qua đây lại thấy anh Chấn vẫn chưa tỉnh, cho nên ngại nói ra chăng?”

Hoài Lam lắc đầu: “Không giống lắm! Chị luôn cảm thấy dường như đã có chuyện gì đó xảy ra, cho nên mới khiến Mục thành chủ còn đang ngập ngừng chưa hạ quyết tâm lại bỗng nhiên quyết định dứt khoát phải bảo vệ chúng ta đến cùng”.

Mấy ngày qua, Hoài Lam luôn nơm nớp lo lãng đề phòng, chỉ sợ Mục thành chủ chịu áp lực quá lớn nên sẽ quyết định từ bỏ bọn họ.

Nhưng hiện tại, nỗi lo lắng này đã tan biến hoàn toàn.

Tuy không biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng cô ta có thể cảm giác được, Mục thành chủ đã hạ quyết tâm bảo vệ bọn họ.

Lúc này, Mục thành chủ đã về tới nơi ở của mình.

“Thành chủ!”

Kiếm khách Ảnh Tử khom người chào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3026


Chương 3026:

Mục thành chủ quay sang nói với kiếm khách Ảnh Tử: “Vừa rồi tôi thử cảm nhận tình hình của Dương Chấn, đã tình cờ cảm nhận được lực phong ấn ở đan điền của cậu ấy”.

Nghe vậy, kiếm khách Ảnh Tử giật mình cả kinh: “Lực phong ấn? Ý ngài là, đan điền của Dương Chấn đã bị phong ấn?”

Mục thành chủ gật đầu, sắc mặt nghiêm nghị: “Ngay cả tôi cũng không cảm nhận được tình hình bên trong đan điền Dương Chấn, lực phong ấn này quả rất mạnh”.

“Có thể làm được đến mức này, sợ là chỉ có cao thủ Thiên Cảnh mới làm nổi”.

Kiếm khách Ảnh Tử gật đầu tán thành, nói: “Xem ra, sở dĩ Dương Chấn đến nay còn chưa tỉnh cũng là vì bị cao thủ phong ấn đan điền’.

“Chỉ có điều, tôi thực sự không hiểu, vì sao người đó lại phải phong ấn đan điền của Dương Chấn?”

Trong khi Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử còn đang khiếp sợ trước thực lực của người bảo vệ sau lưng Dương Chấn, bên ngoài Mục phủ có một chiếc xe thương vụ màu đen dừng lại.

“Thưa ông chủ, chừng nào thì chúng ta ra tay?”

Một gã đàn ông đầu đinh, tuổi chừng trung niên, cao to vạm vỡ quay sang hỏi ông già tóc hoa râm ngồi bên cạnh.

Sắc mặt ông già kia có vẻ rất nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Hiện giờ còn rất nhiều phe đang âm thầm theo dõi Mục phủ, tạm thời không tìm được cơ hội tốt nhất để ra tay, chúng ta cần chờ thêm một chút”.

Gã đàn ông trung niên lại hỏi: “Phải đợi đến bao giờ?”

Ông già kia trâm mặc một lát rồi lên tiếng: “Chỉ cần có người ra tay trước, chúng ta sẽ lập †ức tấn công ngay!”

Ông già vừa dứt lời, chợt có mấy hơi thở võ thuật cực mạnh bùng phát.

Ông già kia bèn dặn: “Đã tới lúc ra tay, thông báo cho người của chúng ta chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!”

“Vâng!”

Gã đàn ông trung niên vạm vỡ vội lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số, truyền đạt lại mệnh lệnh vừa rồi của ông già.

“Kẻ nào dám tới Mục phủ làm càn?”

Từ trongMục phủ, Mục Hoa đẩy xe lăn đưa Mục thành chủ ra ngoài.

Bên ngoài có bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ đứng đối diện với Mục thành chủ.

Gã cao thủ cầm đầu thoạt trông còn rất trẻ tuổi, chỉ mới chừng bốn mươi, mặc bộ đồ sang trọng, toàn thân đều tản ra một khí thế của kẻ có địa vị cao.

Mới chừng bốn mươi tuổi mà cảnh giới võ thuật đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhất định đây phải là thiên tài võ thuật, huống chỉ, người này còn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, phải nói là yêu nghiệt trong số những yêu nghiệt.

Lúc này, ông ta đang ngạo nghề nhìn Mục thành chủ, nói: “Tôi là Khương Nham, đến từ gia tộc Cổ Vỡ’.

Nghe Khương Nham nói thế, sắc mặt Mục thành chủ lập tức trở nên cực kì căng thẳng, ban đầu ông lão còn tưởng những nhóm cao thủ đang theo dõi Mục phủ chỉ là một vài cao thủ võ thuật tầm thường thôi, thật không ngờ, ngay cả cao thủ của gia tộc Cổ Võ cũng kéo tới rồi.

Ở Chiêu Châu đích thật có tồn tại một vài gia tộc có bề dày lịch sử võ thuật, những gia tộc này đều có lãnh địa thuộc về mình, chuyên lấy võ thuật làm nền tảng.

Trong các gia tộc Cổ Võ thường có rất nhiều thành viên cực kì xuất sắc, có thiên phú võ thuật cực cao.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3027


Chương 3027:

Ngay cả những thế lực lớn như Mục phủ hay phủ Hoài Thành cũng chưa thể coi là gia tộc Cổ Võ, chỉ cùng lắm được gọi là gia tộc bán Cổ Võ.

Nguyên do gọi như vậy là bởi vì những gia tộc như phủ Hoài Thành và Mục phủ đều không có võ thuật truyền thừa nhiều đời thuộc về riêng mình, hơn nữa, họ vần còn tiếp xúc rất nhiều với thế tục.

Mà nay, một thế lực kinh khủng như gia tộc Cổ Võ thực sự lại cử người tới Mục phủ.

“Thì ra là người của nhà họ Khương, chảng biết cậu Khương đây tới Mục phủ chúng tôi có chuyện gì?”

Sau một thoáng trầm mặc, Mục thành chủ liền nhìn về phía Khương Nham, hỏi.

Khương Nham nhíu mày, ông ta hoàn toàn không nhìn thấy chút kính nể nào từ sắc mặt Mục thành chủ lúc này.

Khương Nham nói thẳng: “Giao Dương Chấn ra đây, chúng tôi muốn đem cậu ta đi”.

Nghe vậy, ngoài mặt Mục thành chủ vần bình thản như cũ nhưng trong lòng đã âm thầm khiếp sợ. Ban đầu ông lão còn tưởng rằng mục đích của những người này là con dao găm linh khí trong tay Dương Chấn, nhưng nay xem ra lại không phải vậy, bọn họ muốn đem Dương Chấn đi.

“Xin lỗi, Cậu Chấn là khách quý của Mục phủ chúng tôi, tạm thời không tiện gặp người khác, nếu nhà họ Khương muốn cậu ấy tới đó, xin hãy chờ tới khi tiện hơn, tôi sẽ chuyển lời lại cho cậu ấy”.

Mục thành chủ bình tĩnh đáp.

Nghe Mục thành chủ nói thế, Khương Nham nhíu chặt mày hơn, lạnh lùng nói: ‘Ông nghe không hiểu lời tôi à? Tôi muốn ông giao Dương Chấn ra đây, chúng tôi muốn dẫn cậu ta đi”.

Mục thành chủ cười lạnh một tiếng: ‘Kẻ nghe không hiểu lời người khác nói là cậu Khương đây mới đúng!”

“Hỗn xược!”

Một gã cao thủ bên cạnh Khương Nham tức giận quát lớn: “Ông có biết ông chủ tôi là ai không mà dám nói chuyện với ông ấy bằng giọng điệu đó hải”

“Hừ”

Mục thành chủ hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Tôi không cần biết các người là ai, nhưng nơi này là Mục phủ của tôi, ở chỗ này, tôi là người quyết định! Tôi nói Cậu Chấn không tiện gặp khách thì có nghĩa là không tiện gặp! Các vị, mời về chol”

Ông lão thẳng thừng hạ lệnh đuổi khách, khiến bọn Khương Nham hết sức kinh ngạc.

Với thân phận là người của gia tộc Cổ Võ như bọn họ, tới nơi thế tục này, ai dám không nể mặt họ như vậy?

Nhưng lão già Mục thành chủ trước mắt kia thật sự không thèm nể mặt chút nào, đã nói rõ thân phận nhưng vấn dám đuổi bọn họ đi.

Sắc mặt Khương Nham càng trở nên âm trầm hơn, ông ta híp mắt nhìn chăm chằm vào Mục thành chủ, hỏi: “Nói vậy tức là Mục thành chủ không có ý định giao Dương Chấn ra đây?”

Mục thành chủ không chịu thua kém, cũng nhìn thẳng vào Khương Nham, lạnh lùng đáp: “Đúng thết”

“Nếu đã thế, tôi không còn cách nào khác, đành tự mình ra tay thôi!”

Khương Nham lạnh giọng nói. Ngay khi ông ta vừa dứt lời, một khí thế võ thuật cực kì cuồng bạo chợt tràn ra từ trên người ông ta.

Ba tên cao thủ sau lưng ông ta cũng lập tức thả khí thế võ thuật của mình ra, quả nhiên, tất cả đều là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3028


Chương 3028:

Giờ khắc này, ngay cả Mục thành chủ cũng cảm thấy áp lực lớn vô cùng, lòng âm thầm khiếp.

sợ, không hổ là cao thủ của gia tộc Cổ Võ, tuy cảnh giới võ thuật của ba người này đều là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhưng thực chất cũng đã cách Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong không bao xa nữa rồi.

Nhất là gã Khương Nham, thực lực người này là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhưng lại có thể có khí thế ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Sắc mặt Mục thành chủ vẫn không hề thay đổi, chỉ nhìn thẳng vào đối phương, nói: ‘Cậu Khương, tốt nhất cậu nên cân nhắc cho kĩ, dám ra tay ngay tại Mục phủ chúng tôi, nếu chẳng may thất bại thì sẽ có hậu quả gì”.

“Hừ”

Khương Nham hừ lạnh: “Vậy hôm nay để tôi thử xem xem cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của thế tục mạnh đến đâu”.

Dứt lời, ông ta lập tức di chuyển, lao thẳng về phía Mục thành chủ.

Đồng thời, ông ta còn căn dặn cấp dưới: “Những người khác đi tìm Dương Chấn!”

“Vâng!”

Ba gã cao thủ lập tức tuân lệnh rời đi, dường như không hề lo lắng đến chuyện Khương Nham sẽ thua Mục thành chủ.

Vài tên cao thủ của Mục phủ nhanh chóng đứng ra chặn đường bọn họ.

“Cút!”

Ba người kia bước lên trước, khí thế võ thuật cuồng bạo bùng nổ, đẩy lùi đám cao thủ của Mục phủ lại phía sau mấy bước.

“Keng!”

Đúng lúc này, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, mọi người chợt thấy một thanh trường kiếm từ đâu phi tới, cảm nửa thân xuống đất, âm hưởng từ thân kiếm vang vọng toàn bộ Mục phủ.

Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên: ‘Ai dám bước thêm một bước, giết không that”

Giây tiếp theo, một vị cao thủ áo đen bước ra.

Đó là kiếm khách Ảnh Tử.

Một thanh trường kiếm đã chặn đứng bước chân ba gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ của nhà họ Khương.

Ba gã cao thủ nhà họ Khương vừa thấy kiếm khách Ảnh Tử xuất hiện thì đều lộ vẻ căng thẳng, bọn họ có thể cảm nhận được một sự uy h**p cực lớn toát ra từ người kiếm khách Ảnh Tử.

Bọn họ đến từ gia tộc Cổ Võ, vốn khinh thường những gia tộc võ thuật trong thế tục này, cho nên trước khi tới đây hoàn toàn không hề tìm hiểu tin tức về Mục phủ, chỉ biết người đứng đầu Mục phủ là một người què, cảnh giới đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng lại không biết, ở Mục phủ còn có một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ khác, thực lực có thể sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Lúc này, Mục thành chủ và Khương Nham đã giao đấu với nhau, tình hình chiến đấu vô cùng kịch liệt.

Bốn phía quanh Mục phủ từ lâu đã có rất nhiều cao thủ ẩn nấp, lúc này cao thủ nhà họ Khương ra tay, rất nhiều người của gia tộc khác cũng rục rịch chuẩn bị.

Thế nhưng, không một ai dám ra tay vào lúc này.

Trước kia, khi phủ Hoài Thành và Mục phủ khai chiến, bọn họ không được tận mắt thấy độ kịch liệt của cuộc chiến ấy mà chỉ nghe đồn, còn về phần thực lực chiến đấu của Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử mạnh thế nào, bọn họ hoàn toàn không hề hay biết.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3029


Chương 3029:

Chính bởi thế, bọn họ ẩn núp quanh Mục phủ đã lâu nhưng vẫn chưa ai dám ra tay, tất cả đều muốn đợi người khác ra tay trước, còn mình thì quan sát thực lực chiến đấu của Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử đã rồi mới quyết định có tham gia hay không.

Lúc này, kiếm khách Ảnh Tử dùng một thanh kiếm đã ngăn chặn ba gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, khiến cho đám cao thủ đang trốn quanh đó quan sát đều phải khiếp sợ.

“Chỉ băng một thanh kiếm mà đòi ngăn đường chúng tôi?”

Một tên cao thủ nhà họ Khương bỗng cười khẩy, vung tay hô: “Giết!”

Ông ta vừa dứt lời liền lập tức xông lên đầu tiên, lao về phía kiếm khách Ảnh Tử.

Hai gã cao thủ còn lại của nhà họ Khương cũng nhấc chân định lao về phía kiếm khách Ảnh HỮG Kiếm khách Ảnh Tử đã rút thanh kiếm lên, ngay khoảnh khảc tay ông ta nắm lấy thanh kiếm, một hơi thở võ thuật vô cùng cuồng bạo chợt bùng nổ từ trên người ông ta.

Chỉ trong chớp mắt, ông ta như bỗng biến thành người khác, hơi thở ban đầu chỉ đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ lại vọt thẳng lên Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

“Giết!”

Kiếm khách Ảnh Tử đột nhiên hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay vung lên.

“Ầm!”

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Trường kiếm chém xuống, mặt đất lập tức nứt ra một khe lớn.

Giây tiếp theo, kiếm khách Ảnh Tử liền di chuyển.

Gần như trong nháy mắt, ông ta đã xuất hiện trước mặt ba gã cao thủ nhà họ Khương, vung thanh trường kiếm trong tay, chém về phía một gã cao thủ trong đó.

“Phập!”

Ánh kiếm lóe lên, một cánh tay rơi xuống đất.

“A… Tay tôi, tay tôi…”

Gã cao thủ vừa hô tấn công kia đã bị chém đứt cả cánh tay, ông ta lập tức gào lên đau đớn, mặt mũi vặn vẹo cả đi.

Hai tên cao thủ còn lại thấy thế thì đều lộ vẻ hoảng sợ, chân vốn đã định lao về phía kiếm khách Ảnh Tử bỗng khựng lại giữa chừng.

Gã cao thủ vừa bị kiếm khách Ảnh Tử chém đút lìa tay chính là người có thực lực mạnh nhất trong số họ.

Ngay cả người mạnh nhất cũng đã bị đối phương chém đứt một cánh tay chỉ với một chiêu kiếm, bọn họ còn lao tới thì khác gì chịu chết?

“Uỳnh!”

Đúng lúc này, một tiếng va chạm trầm đục vang lên, một bóng người trung niên bay vụt ra xa hơn chục mét, thân mình nặng nề nện vào núi giả bên cửa trang viên Mục phủ.

Gã đàn ông trung niên bị đánh bay kia chính là Khương Nham.

Mục thành chủ vẫn ngồi yên ổn trên xe lăn, sắc mặt bình thản, như thể người vừa trải qua một cuộc chiến đấu kịch liệt như thế không phải ông lão vậy.

Khương Nham lồm cồm bò dậy, sắc mặt trăng bệch ra, khóe miệng tràn máu tươi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3030


Chương 3030:

Ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Lão già khốn kiếp! Ông dám đánh tôi bị thương à!”

Mục thành chủ lạnh nhạt bảo: “Không chịu nhận thua à?”

Khương Nham hít sâu mấy hơn, nỗ lực lấy lại tỉnh táo, điều này quả thực là một nỗi sỉ nhục to lớn đối với ông ta.

Đường đường là người của nhà họ Khương, một gia tộc Cổ Võ có tiếng, ông ta đã khi nào phải chịu nỗi nhục thế này?

Lần này ông ta dẫn theo ba cao thủ tới Mục phủ đòi người, kết quả, mình thì bị đối phương dễ dàng đánh bại, cấp dưới thì bị người ta chém đứt một cánh tay.

Khương Nham căm tức nhìn Mục thành chủ, nói: ‘Được, được lãm! Mục thành chủ, tôi sẽ ghi nhớ chuyện này! Hi vọng ông sẽ không hối hận vì những hành vi của mình ngày hôm nay”.

Dứt lời, ông ta vung tay: “Chúng ta đi thôi!”

Ba gã cao thủ của nhà họ Khương vội vã đi theo Khương Nham rời khỏi đó.

Mục thành chủ lạnh lùng quét mắt nhìn về bốn phía quanh Mục phủ, giọng đây băng giá: “Đừng tưởng trốn trong chỗ khuất thì tôi không nhận ra các người, khuyên các người một câu, cút ngay đi cho tôi, nếu còn có kẻ nào dám khiêu khích Mục phủ này, tôi bảo đảm sẽ không để kẻ đó sống sót rời khỏi Mục phủ”.

Nói xong, Mục thành chủ ra hiệu cho Mục Hoa đẩy xe đưa mình vào trong phủ.

Kiếm khách Ảnh Tử cũng đi theo.

Mãi đến khi về phòng, Mục thành chủ mới ho lên khù khụ.

“Thành chủi!”

Mục Hoa lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng bước tới.

Kiếm khách Ảnh Tử cũng căng thẳng nhìn về phía Mục thành chủ, Mục thành chủ khế lắc đầu, sắc mặt đã hơi nhợt nhạt, ông lão trầm giọng bảo: “Thật không ngờ, thực lực của người trẻ tuổi nhà họ Khương này lại kinh khủng đến thế, nếu không phải tôi liều lĩnh dùng tuyệt chiêu, chỉ sợ không dễ dàng đánh bại cậu ta nhanh như thế”.

“Quan trọng nhất là, đối phương mới chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ mà đã có thể ép tôi tới bước này”.

Kiếm khách Ảnh Tử cũng vô cùng kinh ngạc, nói: “Thành chủ, tôi chợt nghĩ, chúng ta liều mạng bảo vệ Dương Chấn rốt cuộc là chuyện tốt hay xấu?”

Mục thành chủ cười ha hả: “Chúng ta đã đưa ra lựa chọn rồi mà, đúng không? Thế gian này đầu có chuyện không gánh lấy nguy hiểm mà có thể lấy được kết quả tốt?”

“Giờ nói gì cũng đều đã muộn, việc chúng ta phải làm là nỗ lực tăng mạnh thực lực bản thân, nếu Khương Nham lại dẫn cao thủ mạnh hơn xuất hiện, chúng ta có thể chống đỡ nổi hay không còn chưa biết được đâu”.

Kiếm khách Ảnh Tử nói: “Chẳng lẽ bọn họ còn dám phái cao thủ Thiên Cảnh tới chắc? Có Thủ Hộ Minh, ngay cả gia tộc Cổ Võ cũng không thể làm việc vượt quy củ”.

Mục thành chủ lắc đầu, sắc mặt nặng nề: “Trước đây không ai dám phá quy củ là vì kiêng kị Thủ Hộ Minh, đồng thời cũng vì lợi ích chưa đủ lớn, nhưng tình thế hiện nay đã khác, giá trị của Dương Chấn rất lớn, ngay cả gia tộc Cổ Võ cũng muốn mang cậu ấy đi để tìm hiểu bí mật của cậu ấy’.

“Nếu chúng ta đã đưa ra lựa chọn thì nhất định phải bảo vệ cho được Dương Chấn, tuyệt đối không thể để cậu ấy gặp chuyện không may”.

Kiếm khách Ảnh Tử gật đầu: ‘Ngài yên tâm, tôi sẽ canh chừng chặt chế bên Dương Chấn”.

Mục thành chủ trầm giọng nói: “Có trận chiến hôm nay mới có thể khiến đám cao thủ đang rục rịch trong bóng tối kia kinh sợ, tôi định sẽ bế quan một thời gian, trong thời gian này, ông giúp tôi trông coi Mục phủ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3031


Chương 3031:

Kiếm khách Ảnh Tử gật đầu, hỏi ngay: ‘Ngài định đột phá lên Thiên Cảnh?”

Mục thành chủ cười khổ, lắc đầu: “Vấn chưa tới lúc, nhưng trong thời gian này liên tục phải chiến đấu với cường độ cao, cũng có hiểu ra được đôi chút, tôi định bế quan tu luyện một thời gian, xem xem cảnh giới võ thuật có thể tiến thêm được chút nữa không”.

Kiếm khách Ảnh Tử nói: “Ngài yên tâm, có tôi ở đây, không kẻ nào có thể làm náo loạn Mục phủ”.

“Tốt lãm!”

Mục thành chủ bèn rời khỏi đó.

Lúc này, tại biệt viện nơi bọn Dương Chấn đang ở tạm trong Mục phủ.

Hoài Lam nhìn Phùng Tiểu Uyển, vẻ mặt như oán trách: “Tiểu Uyển, rốt cuộc anh Chấn lúc nào mới tỉnh lại được đây? Sao chị cứ có cảm giác anh ấy đang giả bộ ngủ nhỉ?”

Phùng Tiểu Uyển hoang mang: “Sao có thể thế được? Sao anh Chấn lại muốn giả bộ ngủ?”

Mặt Hoài Lam đã đỏ ửng lên như thể sắp nhỏ máu, cô ta giận hờn nói: “Từ hôm nay, em chịu trách nhiệm lau người cho anh Chấn đi”.

“Được ạ”

Phùng Tiểu Uyển nhận lời.

Hoài Lam lập tức cười ha ha, như thể gian kế vừa thành công: “Cứ như vậy nhé, không được đổi ý đâu nhét”

Phùng Tiểu Uyển dở khóc dở cười, nói: “Chỉ là việc lau người cho anh ấy thôi mà? Có phải em chưa từng làm việc đó đâu, có gì mà phải ngại?”

Nói xong, cô ta bắt đầu lau người cho Dương Chấn.

Hoài Lam vội vã rời khỏi phòng, chẳng mấy chốc, trong phòng truyền ra một tiếng kêu kinh sợ, Hoài Lam đắc ý cười ha hả: “Nhóc con à, giờ thì biết vì sao chị không muốn lau người cho anh ấy rồi chứ?”

Đợi sau khi Phùng Tiểu Uyển lau người cho Dương Chấn xong và đi ra khỏi phòng, gương mặt cô ta đã đỏ bừng cả lên, thậm chí sắc đỏ còn lan xuống cổ.

Lúc này, Dương Chấn đã khôi phục ý thức nhưng lại không cách nào tỉnh dậy được, lòng tràn đầy khó xử: “Người anh em à, dạo này mày làm sao thế hả? Mùa xuân đã tới đâu? Mày không thể bớt bớt đi chút được à?”

Vào lúc này, Dương Chấn chỉ không nhúc nhích được thân thể, còn mọi thứ đều bình thường, có thể cảm nhận rõ ràng mọi thứ đang xảy ra bên ngoài.

Từ sau khi có ý thức, chỉ cần trong phòng không có ai, Dương Chấn sẽ tiến hành vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy.

Mỗi ngày tập vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy, khả năng điều khiển nước của anh lại tăng cao, có thể nói, hiện tại anh đã đạt tới trình độ dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để giết người một cách vô hình.

Ngoài điều này, anh còn cảm nhận được, sức mạnh tinh thần của mình đã tăng lên khá nhiều, hôm nay, anh đã có thể cảm nhận được mọi chuyện trong vòng một kilômét quanh mình.

Nếu lúc này anh tỉnh dậy được thì dù nhắm mắt, anh vẫn có thể di chuyển như người thường, đồng thời có thể né tránh bất kì chướng ngại vật nào trên đường.

Chỉ có điều, anh vần không biết, hiện giờ đã có người để mắt đến anh, mà còn là người của gia tộc Cổ Võ.

Lúc này, bên ngoài Mục phủ, có một bóng người trung niên, sau lưng còn có ba gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, trong đó có một người cụt tay.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3032


Chương 3032:

Đoàn người này chính là bốn cao thủ của gia tộc Cổ Võ họ Khương sau khi chiến bại đã rời khỏi phạm vi Mục phủ.

Một gã cao thủ nhà họ Khương tức giận nhìn chằm chằm về phía Mục phủ, nghiến răng nói: “Ông chủ, lão già Mục thành chủ này quá kiêu ngạo, lại dám chống đối ngài chỉ vì thăng ranh Dương Chấn, thật đúng là chán sống”.

“Hừ”

Khương Nham hừ lạnh một tiếng: “Vậy cứ để ông ta kiêu ngạo thêm một lúc đi, chẳng bao lâu nữa, bọn họ sẽ biết, động đến nhà họ Khương chúng ta sẽ phải gánh chịu hậu quả nghiêm trọng cỡ nào’.

“Ông chủ, thực lực của Mục thành chủ hẳn đã cách bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm không xa, tôi đề nghị hiện giờ nên phân công cao thủ bán bộ Thiên Cảnh tới giết người này, nếu không, đợi khi thực lực của ông ta thực sự tiến vào bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm, chúng ta muốn đối phó với ông †a thì sẽ càng khó hơn”.

Một gã cao thủ của nhà họ Khương lên tiếng, sắc mặt cực kì căng thẳng, lại liếc nhìn gã cao thủ bị kiếm khách Ảnh Tử chặt bỏ một tay, tiếp tục nói: “Ngoại trừ Mục thành chủ, còn cả lão kiếm khách Ảnh Tử kia nữa, thực lực ông ta cũng rất mạnh, tuy mới chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhưng thanh trường kiếm trong tay ông ta lại rất kì lạ, có thanh kiếm này, thực lực của ông ta có thể sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Khương Nham gật đầu, hí mắt nhìn chăm chằm về phía Mục phủ, trầm giọng nói: “Nếu tôi đoán không lầm thì thanh trường kiếm của kiếm khách Ảnh Tử đó là một thanh linh kiếm”.

“Linh kiếm?”

Ba tên cao thủ của nhà họ Khương đều khiếp Sợ ra mặt.

Gia tộc Cổ Võ họ Khương không phải không có linh khí nhưng cũng không có nhiều, vậy mà ngoài thế tục, bọn họ lại đã nghe nói đến hai thanh linh khí, một là con dao găm của Dương Chấn, hai là thanh trường kiếm trong tay kiếm khách Ảnh Tử.

Một gã cao thủ híp mắt, mặt lộ vẻ tham lam: “Nếu như chúng ta có thể chiếm được Mục phủ, vậy chẳng phải là, một lần lấy được hai thanh linh khí?”

“Ông chủ, hay là giờ gọi người tới ngay đi, nhất định phải g**t ch*t Mục thành chủ trước khi ông ta bước vào cảnh giới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm, nếu không, đợi ông ta lên cảnh giới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm rồi, muốn giết ông ta, chúng ta buộc phải phái cao thủ Thiên Cảnh tới, nhưng Thủ Hộ Minh đã có quy định, người nào đã bước vào cảnh giới Thiên Cảnh, không được nhúng tay vào việc của các cao thủ dưới Thiên Cảnh”.

Khương Nham hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm không phải muốn đạt được là đạt được, chúng ta về gia tộc trước, đợi khi thời cơ chín muồi, tự nhiên sẽ có người tới xử lí ông ta’.

Ngay sau đó, người nhà họ Khương đều rời khỏi Thiện Thành.

Đám cao thủ trước đó còn đang âm thầm rình rập quanh Mục phủ thấy cả gia tộc Cổ Võ họ Khương cũng không làm gì được Mục phủ, bấy giờ mới chịu bỏ đi, tuy vẫn rất không cam tâm.

Ngay cả gia tộc Cổ Võ họ Khương còn không thâu tóm được Mục phủ, huống chỉ là bọn họ?

Hơn nữa, lúc trước, Mục thành chủ đánh bại Khương Nham nhanh như sét đánh, kiếm khách Ảnh Tử dùng một kiếm chém đứt lìa cánh tay một cao thủ nhà họ Khương, với sức mạnh này, ngoại trừ các gia tộc Cổ Võ, còn có thế lực nào dám khiêu chiến Mục phủ nữa?

Chẳng bao lâu sau, đám cao thủ ẩn nấp quanh Mục phủ đều đã rời đi hết.

Vào lúc này, tại phủ Hoài Thành.

“Bố, bố xuất quan rồi ạ?”

Sau khi Hoài Trấn chết, người thừa kế tiếp theo của phủ Hoài Thành là Hoài Kiệt thấy thành chủ Hoài Thành bước ra khỏi phong bèn mừng rỡ hỏi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3033


Chương 3033:

Lúc này, toàn thân thành chủ Hoài Thành đều tản ra một khí thế cực kì mạnh mẽ.

Thành chủ Hoài Thành gật đầu, vung tay lên: “Truyền lời xuống, triệu tập toàn bộ các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của Hoài Thành đến đây họp!”

Chẳng mấy chốc đã có một nhóm cao thủ có hơi thở võ thuật cực kì mạnh mẽ tới phủ Hoài Thành đợi lệnh thành chủ Hoài Thành.

Khi vừa thấy thành chủ Hoài Thành, tất cả đều có cảm giác không bình thường, tuy không biết thành chủ Hoài Thành đã gặp chuyện gì nhưng bọn họ có thể cảm nhận được, thực lực của thành chủ Hoài Thành đã có bước tiến mới.

Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhìn thành chủ Hoài Thành, hỏi: “Thành chủ, ngài triệu tập chúng tôi tới đây nhất định có chuyện gì quan trọng đúng không?”

Thành chủ Hoài Thành gật đầu, trầm giọng nói: “Sau trận chiến với Mục phủ lần trước, phủ Hoài Thành chúng ta đã tổn thất cực kì nặng nề, hôm nay chỉ còn lại bảy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh”.

“Chút thực lực này đối với phủ Hoài Thành chúng ta là quá ít, chúng ta phải tìm cách mở rộng thực lực mới có thể làm đám người đang lăm le xâm phạm Hoài Thành phải trả một cái giá đắt”.

Nghe vậy, bảy tên cao thủ đều kinh ngạc.

Một người thận trọng hỏi: ‘Vậy có nghĩa, thành chủ ngài triệu tập chúng tôi tới đây, là dự định tấn công Mục phủ?”

Thành chủ Hoài Thành lắc đầu, đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh, giọng như băng giá: ‘Hiện tại mà đánh với Mục phủ, kết quả nhất định là hai bên cùng tổn thất nặng, cho nên giờ không phải lúc đánh với Mục phủ”.

Lại một gã cao thủ hỏi: ‘Không tấn công Mục phủ, vậy chúng ta chuẩn bị tấn công bên nào?”

Nếu thành chủ Hoài Thành đã nói cần mở rộng, vậy tất nhiên là phải khai chiến với thế lực khác.

Thành chủ Hoài Thành chậm rãi đứng dậy, một khí thế võ thuật kh*ng b* từ trên người lão ta tràn ra, ngay lập tức, toàn bộ khu vực quanh phủ Hoài Thành đều nằm trong phạm vi khống chế của lão ta.

Cảm nhận được khí thế hùng mạnh kh*ng b* này, cả bảy cao thủ đều khiếp sợ tột cùng.

Một cao thủ kinh ngạc hỏi: “Thành chủ, thực lực của ngài đã đột phá tới Thiên Cảnh Nhất Phẩm rồi sao?”

Thành chủ Hoài Thành lắc đầu: ‘Nếu tiến lên một bước nữa thì là Thiên Cảnh Nhất Phẩm!”

Mặc dù còn chưa bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm nhưng những lời này của lão ta đã nói rõ, thực lực của lão ta hiện giờ đã là bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm, là cảnh giới mạnh nhất dưới Thiên Cảnh.

“Hôm nay, chúng ta hãy cho những thế lực sau lưng đám cao thủ dám rình rập phủ Hoài Thành chúng ta phải trả một cái giá đắt cho hành vi ngu xuẩn của bọn chúng!”

Thành chủ Hoài Thành bước lên trước, vung tay, chỉ ra bên ngoài, lớn tiếng nói: “Tất cả các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trong phạm vi năm trăm mét quanh phủ Hoài Thành nghe đây, tôi cho các người năm phút, chủ động tới gặp tôi, băng không, hậu quả tự gánh lấy!”

Những lời này như sấm sét ầm ầm vang vọng bốn phía, tất cả các cao thủ trong phạm vi năm †răm mét quanh phủ Hoài Thành đều nghe được rõ mồn một.

Lời thành chủ Hoài Thành vừa nói, toàn bộ cao thủ trong phủ Hoài Thành đều nghe rành mạch từng lời, tất cả đều cảm thấy bầu nhiệt huyết như sôi trào, trong lòng họ, thành chủ Hoài Thành chính là thần của bọn họ.

Hôm nay, thành chủ Hoài Thành lại tuyên bố, muốn tất cả các cao thủ trong phạm vi năm trắm mét quanh phủ Hoài Thành phải tới gặp mình, khí phách này có ai so được?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3034


Chương 3034:

Cùng lúc đó, một hơi thở võ thuật cực kì kh*ng b* từ trên người lão ta tràn ra, bao phủ toàn bộ phạm vi năm trăm mét quanh phủ Hoài Thành.

Có vài vị cao thủ còn đang định làm bộ không nghe thấy, nhưng khi cảm nhận được luồng khí thế kh*ng b* này, tất cả đều khiếp hãi tột cùng.

Khí thế võ thuật cỡ này, thành chủ Hoài Thành hản đã sắp bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm rồi đi?

Nếu bọn họ dám chạy trốn, chỉ sợ sẽ bị thành chủ Hoài Thành bắt được và đánh chết ngay tại trận.

Vì thế, đám cao thủ ẩn thân quanh phủ Hoài Thành không ai dám liều mạng chạy trốn, đành vào trong phủ Hoài Thành gặp mặt thành chủ Hoài Thành.

Chỉ chớp mắt, hơn chục cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đã có mặt trong phòng họp của phủ Hoài Thành.

Lúc này, thành chủ Hoài Thành đang ngồi ở vị trí cao nhất, mặc bộ đồ vải thô, nhìn mộc mạc như một ông già bình thường, nhưng trên người lại tản ra một khí thế của kẻ bề trên.

“Tại hạ là người nhà họ Lý ở thành Phượng Hoàng, Lý Trọng Quang, xin ra mắt thành chủ Hoài Thành”.

Cao thủ đứng ở vị trí trước nhất chắp tay chào thành chủ Hoài Thành.

€ó người mở đầu, những cao thủ khác cũng lần lượt lên tiếng tự giới thiệu.

Tất cả không ai ngoại lệ, đều là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhưng thực lực mạnh nhất vẫn là vị Lý Trọng Quang của nhà họ Lý ở thành Phượng Hoàng, thực lực của người này đã cách Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong không xa nữa.

Những cao thủ khác đều là Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và sơ kỳ.

Thành chủ Hoài Thành lạnh lẽo đảo mắt nhìn khắp chốn một lượt, ngạo mạn hỏi: “Thấy bổn thành chủ, vì sao không quỳ?”

Lão ta vừa thốt ra những lời này, tất cả đều kinh ngạc sững người.

Cao thủ tên Lý Trọng Quang cầm đầu đám người cũng cau mày, nhìn thành chủ Hoài Thành vẻ không vui, nói: ‘Dù ông là thành chủ phủ Hoài Thành nhưng cũng chưa có tư cách bắt chúng tôi phải quỳ lạy đâu nhỉ?”

Lý Trọng Quang vừa dứt lời, một luông uy lực võ thuật cực kì khủng khiếp lập tức bao trùm lên người lão.

Giờ khäc này, Lý Trọng Quang chỉ cảm thấy huyết mạch toàn thân như bị đè nén, sắc mặt tái nhợt cả đi.

Thành chủ Hoài Thành nheo mắt nhìn chằm chằm Lý Trọng Quang, quát lớn: “Ông vừa nói gì?

Tôi nghe không hiểu, lặp lại lân nữa đi”.

Lý Trọng Quang cũng nhìn chằm chằm về phía thành chủ Hoài Thành, lão ta có thể cảm nhận được thành chủ Hoài Thành đang muốn giết mình, chỉ cần lão ta dám lặp lại lời đó, thành chủ Hoài Thành nhất định sẽ g**t ch*t lão ta.

Vì thế, thái độ của Lý Trọng Quang đã mềm đi rất nhiều, lão ta nói: “Thành chủ Hoài Thành, tại hạ không có ý gì, chỉ là chúng tôi không phải người của phủ Hoài Thành, ngài yêu cầu chúng tôi quỳ lạy có phải là chuyện không thích hợp lắm không?”

“Quỳ xuống!”

Thành chủ Hoài Thành bỗng hét lớn.

Lý Trọng Quang đột nhiên cảm thấy hai chữ mà thành chủ Hoài Thành vừa thét ra bỗng nổ tung trong đầu lão ta, hệt như một tiếng sét, khiến lão ta vô cùng sợ hãi.

Đồng thời, còn có một luồng uy lực cực kì hùng hậu đè xuống người lão ta.

Hai đầu gối Lý Trọng Quang bỗng mềm nhữn ra, nặng nề quỳ phịch xuống đất.

Tất cả mọi người có mặt đều khiếp sợ tột cùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3035


Chương 3035:

Hơn chục cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh khác đều trợn mắt há miệng, nghệt mặt nhìn Lý Trọng Quang quỳ trước mặt thành chủ Hoài Thành.

“Các người thì sao?”

Thành chủ Hoài Thành đảo mắt nhìn quanh, hỏi đám cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh còn lại.

“Phich!”

““Phich!”

Ngay cả Lý Trọng Quang – người có thực lực mạnh nhất trong số họ cũng không thể phản kháng nổi uy lực của thành chủ Hoài Thành, buộc.

phải quỳ xuống, huống chỉ là bọn họ?

Ngay lập tức, những người khác liên tục gập gối quỳ trên mặt đất.

Duy chỉ có một người đàn ông trung niên là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ không chịu quỳ, ông ta nhìn về phía thành chủ Hoài Thành, nói: “Thành chủ Hoài Thành, tốt nhất ông nên nghĩ cho kĩ rồi hãng quyết định bảo tôi quỳ hay không, tôi đến từ Thanh Châu…”

“Phập!”

Người này còn chưa nói xong, một con dao găm đã phóng vút ra, xuyên thủng qua tim ông ta rồi xuyên qua lưng bay ra, cắm phập vào vách tường, trên tường chỉ còn chuôi dao còn ở bên ngoài.

Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Gảnh sơ kỳ đã bị g**t ch*t nhẹ nhàng như thế.

Những cao thủ khác đều khiếp sợ, quỳ trên mặt đất, người run lên từng hồi.

“Hôm nay, trước khi mặt trời lặn, thông báo cho toàn bộ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của gia †ộc các người chuyển tới Hoài Thành, bằng không, tôi không ngại đích thân tới chỗ các người một chuyến.

Thành chủ Hoài Thành đưa mắt liếc nhìn hơn chục cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh còn lại, bình thản nói.

Lão ta vừa dứt lời, tất cả đều sợ ngây ra.

Bọn họ hoàn toàn không ngờ, thành chủ Hoài Thành lại yêu cầu toàn bộ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của gia tộc họ chuyển tới Hoài Thành, vậy chẳng phải muốn bọn họ vứt bỏ tất cả nền móng tại lãnh địa của gia tộc họ hay sao?

Bỏ lại mọi thứ, tới Hoài Thành này, từ nay về sau phải chịu sự sai phái từ phủ Hoài Thành, vậy thì bọn họ còn chút tự do nào sao?

“Các người có ý kiến gì không?”

Thấy tất cả đều im lặng, thành chủ Hoài Thành quét mắt nhìn quanh, lạnh lùng hỏi.

Lý Trọng Quang run người lên, vội vàng lắc đầu: ‘Không có ý kiến gì, tôi sẽ trở về bảo tất cả các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của nhà họ Lý tới Hoài Thành ngay”.

“Tôi cũng xin trở về khuyên bảo, đảm bảo sẽ khuyên được các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của gia tộc tới Hoài Thành trước khi mặt trời lặn’.

“Tôi cũng sẽ về khuyên bảo…”

Ngay lập tức, những người còn lại đều nhao nhao lên tiếng, như sợ đáp muộn một giây sẽ mất mạng tại chỗ.

Thành chủ Hoài Thành đứng dậy đi khỏi đó, như thể hoàn toàn không lo đến chuyện các cao thủ này đi rồi sẽ không mang theo cao thủ của gia tộc mình quay lại đây.

Chẳng mấy chốc, hơn chục cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh kia cũng đều rời khỏi phủ Hoài Thành.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3036


Chương 3036:

Hoài Kiệt vội vàng nói: “Bố, bố cứ thả bọn họ đi như thế sao? Bọn họ được thả về, chắc chắn sẽ không quay lại nữa’.

Thành chủ Hoài Thành hừ lạnh một tiếng: “Nếu bọn họ đi rồi, đương nhiên sẽ không trở lại, nhưng không sao, bố sẽ đích thân đi tiêu diệt một gia tộc, chỉ có như vậy mới có thể làm cho bọn họ chủ động mang cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh nhà mình tới Hoài Thành”.

Hoài Kiệt kinh ngạc, ông ta thật không ngờ, kế hoạch của thành chủ Hoài Thành lại là như vậy.

Đúng lúc này, một ông quản gia tóc đã hoa râm đi tới, khom người bẩm báo với thành chủ Hoài Thành: “Thành chủ, đã điều tra rõ, người vừa bị giết đến từ phủ thành chủ Chấn Châu, là người thừa kế của phủ thành chủ Chấn Châu, thực lực của thành chủ Chấn Châu hản là Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, bên dưới có chín cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh”.

“Còn mấy gia tộc cũng theo dõi phủ Hoài Thành kia tương đối nhỏ yếu, không đáng ngại, trong gia tộc thậm chí còn không có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ đã là người có thực lực mạnh nhất gia tộc bọn họ”.

Thành chủ Hoài Thành nheo mắt: “Nếu vậy, trước tiên hãy xử lí thành chủ Chấn Châu đi, chỉ cần ông ta chết, những người khác sẽ tự giác dân theo cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của gia tộc mình tới Hoài Thanh”.

Dứt lời, lão ta đứng dậy, một mình rời khỏi phủ Hoài Thành.

Chuyện xảy ra ở phủ Hoài Thành nhanh chóng được truyền tới Mục phủ.

Tại biệt viện nơi Dương Chấn đang ở, Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển đều lộ vẻ lo âu.

Vừa rồi, Hoài Lam đã biết chuyện ở phủ Hoài Thành, bèn thuật lại toàn bộ cho Phùng Tiểu Uyển.

Phùng Tiểu Uyển lo âu hỏi: “Chị Lam, chị nói xem, giờ phủ Hoài Thành vội vã mở rộng nhân số như thế, đợi ổn định lại rồi, liệu thành chủ Hoài Thành có dẫn người tới tấn công Mục phủ không?”

Hoài Lam gật đầu ngay tắp lự: “Có! Theo những gì chị biết về thành chủ Hoài Thành, ông ta luôn hành động vô cùng cẩn trọng, nếu đã thấy rõ tiềm lực của anh Chấn rồi, chắc chắn ông ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh ấy đâu”.

“Có điều, hiện anh ấy đang ở trong Mục phủ, có Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử bảo vệ, thành chủ Hoài Thành tạm thời không dám tấn công tới đây, nhưng hôm nay ông ta đã có hành động rầm rộ như vậy, thực lực của phủ Hoài Thành chắc sẽ tăng vọt lên nhanh thôi”.

“Chỉ cần bên ông ta có thêm một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nữa, chắc chắn sẽ dẫn người tới đánh Mục phủ. Lần thứ hai tấn công nơi này, ông ta sẽ chuẩn bị chu đáo hơn lần trước, khi đó, Mục phủ sẽ lâm nguy”.

“Mục phủ lâm nguy, anh Chấn cũng sẽ rơi vào vòng nguy hiểm, cho nên, chúng ta phải tìm cách lặng lẽ mang anh ấy rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt”.

Ngay khi Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển còn đang lo lắng, thành chủ Hoài Thành đã đích thân dẫn các cao thủ tới những gia tộc từng cử cao thủ rình rập phủ Hoài Thành, bắt đầu tấn công tiêu diệt.

Những gia tộc chịu quy phục thành chủ Hoài Thành, lão ta sẽ cho tất cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của gia tộc đó uống thuốc độc để khống chế, còn những gia tộc cứng cỏi không chịu khuất phục thì đều bị phủ Hoài Thành diệt sạch.

Từng ngày trôi qua, phủ Hoài Thành liên tục được mở rộng, trước đó vốn đang trong tình trạng thực lực suy kiệt sau hai cuộc chiến, chỉ sau một tuần ngắn ngủi, thực lực của phủ Hoài Thành đã tăng vọt trở lại.

Hiện nay, số lượng cao thủ Siêu Phàm Cảnh của phủ Hoài Thành đã gấp đôi số lượng ở thời kì mạnh nhất trước đây.

Cũng trong một tuần này, Dương Chấn không ngừng học tập vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy, mặc dù không cách nào tu luyện nâng cao cảnh giới võ thuật nhưng lực tỉnh thần của anh đang nhanh chóng tăng vọt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3037


CHương 3037:

Cùng với sự tăng trưởng nhanh chóng của lực tỉnh thần, khả năng vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy của anh cũng đạt tới đỉnh cao.

Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển vẫn muốn mang Dương Chấn rời khỏi Mục phủ nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội, dẫu sao, nơi này cũng là Mục phủ, hai cô muốn mang một người đang ở trạng thái ngủ say ra khỏi nơi này mà không để bất cứ ai phát hiện thì quả là một việckhông thể thực hiện được.

Hôm nay, bên trong gian phòng của Mục thành chủ đột nhiên truyền ra một uy lực võ thuật vô cùng khủng khiếp.

Kiếm khách Ảnh Tử đang canh giữ bên ngoài cửa lập tức cảnh giác, ông ta đi tới trước cửa, hơi thở võ thuật sánh ngang cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đột nhiên bùng phát từ trên người ông ta.

Kiếm khách Ảnh Tử lạnh lùng quát: “Trong vòng một phút, tất cả đều phải di chuyển cách xa nơi này tối thiểu năm trăm mét, băng không, giết không cần hỏi!”

Nghe vậy, đám cao thủ của Mục phủ còn đang tò mò muốn tìm hiểu chuyện gì vừa xảy ra liền vội vã lùi lại ngay lập tức.

Kiếm khách Ảnh Tử cảm thấy, lúc này chính là thời khäc quan trọng nhất của Mục thành chủ, ông lão đã bế quan một tuần nay, hiện ông ta phải canh chừng hết sức cẩn thận, nếu lúc này có sát thủ do thế lực khác cử đến tập kích Mục thành chủ thì nhất định Mục thành chủ sẽ gặp nguy hiểm.

Giống như lần trước, trong ngày Mục phủ và phủ Hoài Thành khai chiến, nếu không phải vụ tự phát nổ của Dược Vương làm gián đoạn quá trình đột phá đồng thời làm ông ta bị thương, thì nay, cảnh giới võ thuật của ông ta đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Hôm nay, Mục phủ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, rất nhiều thế lực đều đang rình rập quanh đây, trong tình huống này, ông ta nhất định không thể để Mục thành chủ gặp bất trắc gì.

Cũng may, mọi việc đều thuận lợi, không có bất kỳ điều gì ngoài ý muốn xảy ra, hai mươi phút sau, hơi thở võ thuật trong căn phòng dần tan biến, chỉ chốc lát, cửa phòng bị đẩy mở, Mục thành chủ thong thả bước ra ngoài.

“Thành chủ!”

Gặp lại Mục thành chủ, kiếm khách Ảnh Tử kích động và vui mừng vô cùng, ông ta nhìn xuống hai chân Mục thành chủ, mừng rỡ kêu lên: “Hai chân ngài đã khôi phục rồi?”

Mục thành chủ cũng nở một nụ cười ấm áp, gật đầu và nói: “Y thuật của Tiểu Uyển thật chẳng khác gì thần tiên, đợt trị liệu lần trước có tác dụng rất lớn, lần này, tôi bế quan tu luyện, thực lực lại tiến thêm một bước, năng lực tự khôi phục cũng tăng lên rất nhiều, cho nên mới có thể nhanh chóng đi lại được như thế”.

“Chỉ có điều, hiện giờ chân tôi cũng chỉ tạm thời đi lại được trong khoảng thời gian ngắn, không thể di chuyển quá lâu, muốn hoàn toàn khôi phục lại trạng thái bình thường, có lẽ còn cần nhờ Tiểu Uyển trị liệu thêm”.

Kiếm khách Ảnh Tử lúc này mới ý thức được, khí thế võ thuật trên người Mục thành chủ đã mạnh hơn, nhưng không phải do Mục thành chủ cố tình thả ra mà là bởi thực lực bản thân trở nên mạnh mẽ, không tự chủ được nên phát ra khí thế bén nhọn này.

Kiếm khách Ảnh Tử bèn hỏi: “Thành chủ, ngài đã đột phá lên Thiên Cảnh Nhất Phẩm rồi sao?”

Mục thành chủ cười cười, lắc đầu: “Chỉ là võ thuật có tiến bộ một bước mà thôi, Thiên Cảnh Nhất Phẩm nào có dễ dàng bước vào như vậy được? Từ xưa tới nay, có bao nhiêu cao thủ tới được cảnh giới như tôi rồi, nhưng hao hết cả đời cũng không thể bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm.

Nói xong, ông lão lại ngồi vào xe lăn, nói với kiếm khách Ảnh Tử: “Tạm thời bảo mật tin tức tôi đã có thể đi đứng trở lại”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3038


Chương 3038:

Kiếm khách Ảnh Tử vội thưa: “Vâng!”

Mục thành chủ bỗng hỏi: “Dương Chấn thế nào rồi?”

Kiếm khách Ảnh Tử lắc đầu, sắc mặt trở nên nặng nề: “Vẫn còn đang ngủ say, chỉ có điều, tôi cảm thấy rất kì quái, rõ ràng cậu ấy chưa tỉnh lại nhưng mỗi ngày đều có một lực tinh thần vô cùng mạnh mẽ tản ra từ trên người cậu ấy. Không chỉ có thế, mỗi ngày cậu ấy đều tu luyện sức mạnh nguyên tố Thủy, trong một tuần khi ngài bế quan tu luyện, lực tinh thần và sức mạnh nguyên tố Thủy của cậu ấy có thể nói là tăng vọt lên cũng không quá lời”.

Nghe vậy, Mục thành chủ trầm mặc hồi lâu mới nói: “Đi theo tôi qua thăm Dương Chấn.

“Vâng!”

Kiếm khách Ảnh Tử đẩy xe đưa Mục thành chủ tới phòng bệnh của Dương Chấn.

“Ông Mục, ông Ảnh Tử!”

“Mục thành chủ, Ảnh Tử tiền bối!”

Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam thấy hai người tới liền bước ra chào.

Mục thành chủ gật đầu, nhìn về phía giường bệnh của Dương Chấn, hỏi Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, tình hình hiện nay của Dương Chấn thế nào?”

Phùng Tiểu Uyển thở dài, lên tiếng: “Thực sự hì cháu cũng không rõ rốt cuộc anh Chấn bị làm sao, rõ ràng vết thương trên người đều đã khôi phục nhưng vần không sao tỉnh lại được, nếu không phải cháu biết anh ấy thật sự chưa tỉnh, có khi cháu còn nghi rằng anh ấy đang giả bộ ngủ đấy”.

Đúng lúc này, Mục thành chủ bỗng đứng dậy khỏi xe lăn, thong thả đi từng bước tới chỗ Dương Chấn.

Thấy ông lão có thể đứng lên đi lại, Hoài Lam kinh ngạc hô: “Mục thành chủ, chân ngài đã khôi phục rồi?”

† Mục thành chủ cười cười, giải thích: “Chỉ có hể duy trì trạng thái này trong một thời gian ngắn, muốn khôi phục lại hoàn toàn còn phải nhờ Tiểu Uyển tiếp tục trị liệu cho tôi”.

Nói xong, ông lão ngồi xuống bên cạnh giường Dương Chấn, đưa tay đặt lên vị trí đan điền của anh.

Mục thành chủ vừa định cảm nhận tình hình bên trong đan điền Dương Chấn lại đột nhiên bị một lực vô cùng hùng hậu đẩy bản ngược tay ra.

Sắc mặt ông lão trở nên vô cùng khẩn trương, nay cảnh giới võ thuật của ông lão đã đạt tới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm, chỉ cần có cơ hội là sẽ bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm rồi.

Thực lực mạnh như vậy mà vấn không cách nào do thám tình hình bên trong đan điền của Dương Chấn, trái lại còn bị khí thế cực kì mạnh mẽ bên trong đan điền của Dương Chấn đẩy văng tay ra.

Có thể đoán được, thực lực của người đã phong ấn đan điền Dương Chấn mạnh mẽ cỡ nào.

Phùng Tiểu Uyển vội hỏi: ‘Ông Mục, ông có biết tình trạng anh Chấn là thế nào không ạ?”

Mục thành chủ nghiêm túc nói: “Nếu tôi đoán không lầm thì nguyên nhân khiến cậu ấy không thể tỉnh lại dù thương tích đã khỏi hản là vì đan điền cậu ấy đã bị một cao thủ có thực lực vô cùng mạnh mẽ phong ấn lại rồi”.

“Lực phong ấn này, y thuật không thể trị liệu được, cho nên mới xảy ra tình huống như hiện tại, rõ ràng đã khỏi hẳn mọi thương tích nhưng lại không thể tỉnh”.

“Có điều, hiện giờ trừ việc không thể tỉnh dậy, tất cả mọi chức năng đều đang hoạt động bình thường, thậm chí có thể nghe hiểu nội dung cuộc trò chuyện của chúng ta’.

Nghe vậy, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Dương Chấn.

Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển chợt nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt nhanh chóng đỏ lựng lên.

Phùng Tiểu Uyển xấu hổ hỏi Mục thành chủ: “Vậy có nghĩa là, nếu chúng cháu đụng vào người anh ấy, anh ấy cũng có thể cảm nhận được, có phải không ạ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3039


Chương 3039:

Mục thành chủ gật đầu, nhìn về phía Dương Chấn, nói: “Dương Chấn, tôi nói có đúng không?

Nếu đúng như vậy, cậu hãy dùng sức mạnh nguyên tố Thủy trả lời chúng tôi nhé!”

Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đều ngượng ngùng đỏ mặt, khẩn trương nhìn về phía Dương Chấn.

Trong thời gian này, mỗi ngày các cô đều sẽ lau người cho Dương Chấn, nếu quả đúng như Mục thành chủ nói thì thật sự quá xấu hổ.

Lúc này, vì đã có ý thức từ lâu, Dương Chấn đang hết sức khó xử, anh còn đang dự định đợi khi mình tỉnh lại sẽ giả như chẳng hay biết gì, nhưng giờ đây, Mục thành chủ vừa bán đứng anh rồi.

Song, nếu Mục thành chủ đã đoán được sự thật, anh cũng không cần phải tiếp tục giấu giếm nữa.

Đột nhiên, nước trong chiếc chén đặt trên bàn bỗng như có sinh mệnh, chủ động bay ra khỏi chén.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam, nước trong chén vẽ vào không trung một câu.

Nội dung do vệt nước tạo thành vô cùng đơn giản: “Thời gian vừa qua, cảm ơn Mục thành chủ nhiều!”

“Ha ha ha hai”

Mục thành chủ thấy câu trả lời kia, lập tức cười lớn, vừa cười vừa nói: “Quả đúng thết Cậu khách sáo rồi. Xin yên tâm, chỉ cần Mục phủ còn, không ai có thể gây thương tổn đến cậu”.

“Gậu chịu khó tĩnh dưỡng thêm, tôi không quấy rầy nữa”.

Dứt lời, Mục thành chủ ra hiệu cho kiếm khách Ảnh Tử đẩy xe lăn của mình rời khỏi đây.

Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử đã rời khỏi phòng hồi lâu, Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam mới lấy lại tỉnh thần, hai cô đều đã đỏ bừng mặt, những điều đã thấy khi lau người cho Dương Chấn trước đây bồng hiện lại trong đầu.

Đặc biệt là khi nghĩ tới thời điểm xấu hổ kia, mặt của cả hai gần như nóng cháy.

“Tiểu Uyển, chị cần nấu thuốc cho anh Chấn, đi trước đã”.

Hoài Lam bỗng lên tiếng, sau đó vội vã chạy khỏi phòng như trốn tránh.

Trong phòng chỉ còn Phùng Tiểu Uyển và Dương Chấn năm trên giường bệnh.

Tuy Phùng Tiểu Uyển cũng thấy xấu hổ khi nhớ lại những hình ảnh khó có thể miêu tả kia nhưng dùng sao cô ta cũng là một thần y, cũng từng thấy nhiều điều, cho nên có thể nhanh chóng gạt bỏ mấy hình ảnh không được lành mạnh kia đi, tiếp tục bình tĩnh trị liệu cho Dương Chấn.

Sau khi rời khỏi nơi ở của Dương Chấn, Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử trở về nơi ở của Mục thành chủ.

Kiếm khách Ảnh Tử vẫn không hiểu, bèn hỏi Mục thành chủ: “Thành chủ, hiện giờ đã có thể xác định rằng, đan điền của Dương Chấn bị cao thủ Thiên Cảnh phong ấn, nhưng nếu đối phương làm vậy thì nhất định phải có lí do”.

Mục thành chủ gật đầu, sắc mặt nghiêm nghị: “Tôi từng đọc trong một quyển sách cổ có nhắc tới, một vài gia tộc ẩn thế cổ xưa cực kì mạnh có một ít thủ đoạn vô cùng độc đáo, có thể nói là đi ngược ý trời, có thể thông qua biện pháp phong ấn đan điền để giúp ổn định tình hình thương tích cho cao thủ võ thuật đang bị thương cực nặng”.

“Trước đó, tình hình của Dương Chấn vô cùng nghiêm trọng, tôi còn tưởng cậu ấy không qua khỏi, không ngờ cậu ấy vấn có thể vượt qua được. Khi đó tôi đã vô cùng kinh ngạc, giờ xem ra, có lẽ người kia đã tạm thời phong ấn đan điền cậu ấy nên mới giữ ổn định tình hình của cậu ấy được, bằng không, độ mạnh của thân thể cậu ấy lúc này hoàn toàn không thể chịu được thương tích nghiêm trọng như vậy”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3040


Chương 3040:

“Sau khi cưỡng chế sử dụng linh khí, thân thể sẽ bị phản phệ vô cùng nghiêm trọng, lúc trước Dương Chấn bị thương nặng, nguyên nhân chủ yếu là vì bị linh khí phản phệ, mà tình hình thương tích nặng như thế lại có thể khỏi hẳn chỉ sau một thời gian ngắn, nhất định là nhờ đan điền đã bị phong ấn”.

Nghe Mục thành chủ nói xong, kiếm khách Ảnh Tử thoáng kinh ngạc, hỏi: “Thành chủ, gia tộc ẩn thế mà ngài nói là gia tộc gì?”

Mục thành chủ lộ vẻ kính sợ, trầm giọng nói: “Có một vài gia tộc thần bí ẩn thếnkhông xuất hiện, theo như lời đồn thì còn mạnh hơn cả gia tộc Cổ Võ, ngay cả người đứng đầu gia tộc Cổ Võ cũng vô cùng kiêng kị những gia tộc ẩn thế này”.

“Từng có lời đồn răng, trong những gia tộc ẩn thế, cao thủ hàng đầu thậm chí đã đạt tới Thiên Cảnh Cửu Phẩm, tiến thêm một bước là có thể vượt trên Thiên Cảnh”.

Nghe đến đó, kiếm khách Ảnh Tử khiếp sợ vô cùng.

Ngay cả ông ta cũng chỉ mới lần đầu được nghe nói đến gia tộc ẩn thế, trước đó còn tưởng gia tộc Cố Võ đã vô cùng hùng mạnh rồi, nào ngờ vẫn còn những thế lực mạnh hơn cả gia tộc Cổ Võ như là gia tộc ẩn thế.

Chấn kinh hồi lâu, kiếm khách Ảnh Tử mới hoàn hồn, lên tiếng hỏi: “Vậy có phải, người bảo.

vệ sau lưng Dương Chấn đến từ một gia tộc ẩn thế? Và Dương Chấn, cũng là người của một gia tộc ẩn thế?”

Sắc mặt Mục thành chủ trở nên nghiêm nghị, ông lão nói: “Điều này thì không rõ, thế giới quá rộng lớn, có rất nhiều cao thủ vượt ngoài khả năng tưởng tượng của chúng ta, tôi cũng chỉ từng đọc được từ một quyển sách cổ, trong đó nói gia tộc ẩn thế biết biện pháp phong ấn đan điền, nhưng điều đó không có nghĩa là, chỉ có người của gia tộc ẩn thế mới có thể thực hiện phong ấn đan điền”.

“Song qua việc này, có thể xác định được một điều, bất kể Dương Chấn có phải người của gia tộc ẩn thế hay không, nếu đã có một vị cao thủ có thể phong ấn đan điền của Dương Chấn ngay dưới sự giám sát của chúng ta thì Dương Chấn cũng đã không phải là người mà chúng ta có thể động vào’.

“Đây cũng là một cơ hội tuyệt vời của Mục phủ chúng ta, sau này, bất kể có phải trả giá đắt cỡ nào, kể cả khi tôi không may đi trước cũng phải bảo đảm sự an toàn của Dương Chấn”.

Kiếm khách Ảnh Tử vội nói: “Thành chủ, tôi hiểu”.

Mục thành chủ đột nhiên hỏi: “À đúng rồi, trong thời gian qua, người của gia tộc Cổ Võ họ Khương có từng tới đây không?”

Kiếm khách Ảnh Tử läc đầu, lo âu nói: “Người của nhà họ Khương không thể cướp Dương Chấn trong tay chúng ta, chỉ e sẽ không chịu từ bỏ ý đồ, chắc chắn bọn họ sẽ còn trở lại, mà khi trở lại, nhất định sẽ mang theo cao thủ bán bộ Thiên Cảnh”. : Mục thành chủ nhìn kiếm khách Ảnh Tử, nói: “Nếu cảnh giới võ thuật của ông có thể tiến vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cộng thêm thanh linh kiếm của ông nữa thì cũng coi như là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh, có thể đánh một trận rồi, nếu thật sự như thế, thì dù cao thủ bán bộ Thiên Cảnh của nhà họ Khương tới cũng không làm gì được chúng ta”.

Kiếm khách Ảnh Tử gật đầu, nói: “Thật đúng dịp, thời gian qua tôi cũng đã có chút ít cảm ngộ, cô Phùng lại cho tôi một ít đan dược có khả năng trợ giúp rất lớn cho quá trình đột phá của tôi, nếu ngài đã xuất quan, tôi dự định bế quan tu luyện ít lâu, xem xem liệu có thể thuận lợi đột phá cảnh giới không”.

Mục thành chủ gật đầu: “Được! Ông cứ yên tâm tu luyện, lần này, tôi sẽ không để bất cứ kẻ nào làm gián đoạn quá trình đột phá của ông đâu”.

Nói xong, Mục thành chủ lại hỏi: ‘Còn bên phủ Hoài Thành thì sao? Có xảy ra chuyện gì lớn không?”

Kiếm khách Ảnh Tử vội thuật lại tỉ mỉ những chuyện đã xảy ra ở phủ Hoài Thành.

Nghe ông ta nói xong, Mục thành chủ thoáng lộ vẻ lo âu, ông lão thấp giọng: ‘Áp lực của Mục phủ càng ngày càng lớn, ngoài việc phải đối mặt với gia tộc Cổ Võ họ Khương, chúng ta còn phải đề phòng phủ Hoài Thành mọi lúc. Tôi rất hiểu con người thành chủ Hoài Thành, một khi ông ta đã biết thiên phú võ thuật của Dương Chấn mạnh cỡ nào thì nhất định sẽ không để Dương Chấn tiếp tục lớn mạnh”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3041


Chương 3041:

“Lần trước, hình như gia tộc Cổ Võ họ Khương tới đây cũng vì Dương Chấn, thành chủ Hoài Thành muốn giết Dương Chấn còn có thể hiểu được, nhưng vì sao gia tộc Cổ Võ họ Khương lại muốn mang Dương Chấn đi?”

Kiếm khách Ảnh Tử nói: “Địa vị của gia tộc Cổ Võ họ Khương lớn như thế, chưa chắc đã để ý con dao găm linh khí trong tay Dương Chấn, việc bọn họ tìm Dương Chấn đúng là có vẻ kì quái”.

Mục thành chủ lại nói: ‘Bất kể thế nào, lần này, chúng ta đều phải liều chết bảo vệ Dương Chấn, ông đi bế quan đi, mau chóng đột phá lên Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, đến khi đó, chỉ cần cao thủ Thiên Cảnh không ra tay thì ai cũng đừng nghĩ tới chuyện cướp Dương Chấn từ trong tay chúng ta”.

Khoảng thời gian tiếp theo đó, kiếm khách Ảnh Tử bắt đầu bế quan tu luyện, bên phía Dương Chấn, dưới sự chăm sóc của Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam, anh đang dốc lòng tu luyện sức mạnh nguyên tố Thủy và lực tỉnh thần.

Khi lực tinh thân không ngừng lớn mạnh theo thời gian, phong ấn ở đan điền của Dương Chấn cũng dần dần nới lỏng.

Trước đó Dương Chấn còn không thể tu luyện võ thuật, nhưng khi phong ấn nới lỏng, anh cũng đã có thể tiến vào trạng thái tu luyện, tuy hiệu quả không quá rõ ràng nhưng chí ít cũng coi là một sự khởi đầu tốt đẹp.

Thời gian vùn vụt trôi, nháy mắt lại đã qua ba ngày.

Trong ba ngày này, tình hình ở Mục phủ vần luôn bình thường.

Kiếm khách Ảnh Tử bế quan tu luyện, Mục thành chủ đích thân trông coi, đồng thời phong tỏa chặt chế toàn bộ khu vực quanh chỗ kiếm khách Ảnh Tử bế quan năm trăm mét.

Trong phạm vi này, chỉ có mình Mục thành chủ được quyền ra vào.

Bên kia, Dương Chấn cũng đang nỗ lực tu luyện, hơi thở võ thuật trên người anh cũng đang liên tục mạnh dần lên, đồng thời, phong ấn ở đan điền cũng càng ngày càng nới lỏng, dường như có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.

Từ ba ngày trước, sau khi Mục thành chủ tới thăm anh, đồng thời nói cho Phùng Tiểu Uyển và (9 p Hoài Lam biết chuyện Dương Chấn đã có ý thức, mỗi khi lau người cho anh, hai cô đã cẩn thận hơn rất nhiều.

“Âm!”

Ngay lúc này, bỗng có một hơi thở võ thuật cực kì mạnh mẽ tràn ra từ căn phòng kiếm khách Ảnh Tử đang tu luyện.

Toàn bộ Mục phủ đều bị một luồng kiếm ý ực mạnh bao trùm, khoảng không phía trên Mục hủ thậm chí còn lóe bóng kiếm sắc bén.

Mục thành chủ đang canh giữ trước cửa lập tức vui mừng lẩm bẩm: “Sắp đột phá rồi sao?”

k Hiển nhiên, đây là dấu hiệu cho thấy kiếm hách Ảnh Tử đang chuẩn bị đột phá.

Luồng kiếm ý cực mạnh này khiến chính Mục thành chủ cũng cảm thấy có áp lực, như vậy có thể hình dung, một khi kiếm khách Ảnh Tử đột phá tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, trong tay có thêm thanh linh kiếm này, thực lực sế mạnh đến dường nào.

† Hiện tượng đặc biệt ở Mục phủ lập tức được ruyền đi kháp Thiện Thành, ngay sau đó, tin này cũng nhanh chóng lan tới phủ Hoài Thành.

Tại phủ Hoài Thành.

“Thưa bố, vừa rồi nhận được tin từ bên Mục phủ, kiếm khách Ảnh Tử đã sắp đột phá rồi”.

Hoài Kiệt đi vào phòng của thành chủ Hoài Thành, khẩn trương nói: “Bản thân kiếm khách Ảnh Tử đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nếu ông ta đột phá, dĩ nhiên thực lực sẽ lên tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ông ta lại có một thanh linh kiếm, đến khi đó, thực lực át hẳn phải ngang ngửa với bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm!”
 
Back
Top Dưới