Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2901


Chương 2901:

Lão Cửu bước tới gần, nhìn chăm chằm Mục Hoa, lạnh lùng hỏi: “Ông làm thế này là định không bỏ qua cho chúng tôi rồi?”

Mục Hoa lắc đầu, cười nói: “Ông hiểu lầm rồi, tôi chờ các vị ở đây là muốn mời các vị tới nhà họ Mục chúng tôi một chuyến”.

Lão Cửu cười nhạt: “Tôi thấy không phải mời mà là uy h**p mới phải nhỉ? Nếu chúng tôi thực sự tới nhà họ Mục các người, liệu còn có thể sống sót rời khỏi đó không?”

Mục Hoa lại nói: “Ông thật sự hiểu lầm rồi, nếu chúng tôi không chịu bỏ qua thì sao chỉ có mình tôi tới tìm các vị thế này? Riêng cậu thanh niên kia thôi là tôi đã không đánh lại được rồi, huống hồ còn thêm người có thực lực mạnh hơn là ông?”

“Nay cao thủ của phủ Hoài Thành đang truy lùng các vị khắp nơi, vừa rồi các vị đã bị Đinh Xương giữ chân lâu như vậy, lúc này hẳn cao thủ của phủ Hoài Thành cũng sắp đuổi tới nơi rồi”.

“Tôi có thể nói cho các vị biết điều này, các vị thực sự không có cơ hội chạy thoát khỏi lòng bàn tay phủ Hoài Thành đâu, thực lực của phủ Hoài Thành rất mạnh, chỉ cần đánh tiếng là sẽ có vô số thế lực hàng đầu truy lùng các vị”.

“Hiện giờ, ở sân bay và ga tàu hỏa của các thành phố lân cận đều có cao thủ của các thế lực hàng đầu rình rập chờ sẵn. Các vị hoàn toàn không có khả năng rời khỏi đây trót lọt băng máy bay hay tàu hỏa, nhưng cao thủ của phủ Hoài Thành lại có thể sử dụng bất cứ phương tiện nào để đuổi giết các vị, các vị nghĩ mình có thể chạy.

thoát được sao?”

Lão Cửu nghe nói thế, lập tức trầm mặt xuống, nheo mắt nhìn chăm chăm Mục Hoa, hỏi: “Nói vậy là chúng tôi hoàn toàn không có khả năng sống sót rời khỏi nơi này?”

Mục Hoa cười cười: “Nếu các vị đồng ý tới nhà họ Mục chúng tôi, chúng tôi tình nguyện hỗ trợ các vị tạm tránh né bọn người đang đuổi giết các vị, đợi khi chuyện này lắng xuống, các vị muốn rời đi, chúng tôi tuyệt đối không ngăn cản”.

Lão Cửu nói ngay: “Tôi không tin ông!”

Mục Hoa cười cười, sau đó quay lại phất tay với mấy chiếc xe tải kia.

Ngay lập tức, mấy chiếc xe đang chắn ngang đường lục tục rời khỏi đó.

Mục Hoa nói với lão Cửu: “Nếu thế, tôi cũng không ép buộc các vị, các vị đi đi! Yên tâm, nhà họ Mục chúng tôi tuyệt đối không có ý định đuổi giết các vị, cũng sẽ không tiết lộ tung tích của các vị đâu”.

Lão Cửu không nói gì, đôi mắt vẫn nhìn chăm chăm vào Mục Hoa, nhưng trong lòng ông lão đã bắt đầu do dự.

Đúng như Mục Hoa nói, cao thủ của phủ Hoài Thành có thể sử dụng bất cứ phương tiện nào để đuổi giết bọn họ, mà bọn họ lại chỉ có thể chạy trốn bằng xe hơi.

Mấy thành thị quanh đây đều có các thế lực đứng đầu, hiện giờ hẳn các thế lực này đều đã tham gia đuổi giết Dương Chấn, chỉ e bọn họ sẽ khó lòng rời khỏi nơi này bình yên vô sự.

Chỉ một lão Đinh Xương như vừa rồi đã là quá mạnh so với bọn họ, mà đó mới chỉ là một mình lão ta, nếu thêm cả gia tộc sau lưng lão ta nữa thì sẽ thế nào?

Đúng lúc này, một bóng người trẻ tuổi bỗng bước xuống từ chiếc xe sau lưng lão Cửu, nói với Mục Hoa: ‘Nếu Mục lão đã có lời mời thì chúng tôi sẽ tới nhà họ Mục một chuyến xem sao’.

“Dương Chấn!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2902


Chương 2902:

Thấy Dương Chấn xuống xe, lão Cửu vui mừng quá đỗi, mới rồi, Dương Chấn còn đang quấn quại gánh chịu cơn đau khủng khiếp từ phản phệ của linh khí, vậy mà chưa được bao lâu đã khỏe lại được rồi?

Lần trước Dương Chấn bị phản phệ hơn một giờ mới qua, lần này mới hơn nửa giờ đã kết thúc.

Nhưng sắc mặt của Dương Chấn vẫn còn rất nhợt nhạt, anh khẽ gật đầu với lão Cửu rồi lại nhìn sang phía Mục Hoa, lên tiếng: “Mục lão, mời dẫn đường!”

Mục Hoa chăm chú nhìn Dương Chấn rồi cười nói: ‘Không hổ là người trẻ tuổi có thể khiến cả thành chủ Hoài Thành cũng phải sợ hãi, rất quyết đoán!”

Mục Hoa lên xe của nhóm Dương Chấn, chỉ về phía trước, nói: “Ngã rế trước mặt, rế trái”.

Lão Cửu căng thẳng và cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng Dương Chấn lại cực kì bình tĩnh, anh chỉ lắng lặng ngồi đó, có điều, khí thế võ thuật trên người anh không được ổn định, cứ chập chờn lúc cao lúc thấp.

Lão Cửu thoáng lo âu nhìn Dương Chấn, tuy không biết tình hình Dương Chấn ra sao nhưng ông lão hiểu được, tình huống hiện tại của anh nhất định có liên quan tới sự phản phệ sau khi sử dụng linh khí.

Có lẽ khi nãy, Dương Chấn đã dốc sức gảng gượng chống lại cơn đau để xuống xe, bây giờ anh đang phải tiếp tục đối kháng với nó.

Mục Hoa ngồi ở ghế phó lái, tuy không tiện quay đầu quan sát nhưng cũng có thể cảm nhận được hơi thở trên người Dương Chấn cực kì bất ổn, song lão ta vẫn không nói gì thêm.

Hai mươi phút sau, xe đi tới trước cổng một trang viên, trên cổng trang viên có treo một bảng hiệu lớn, trên đó chỉ có hai chữ rồng bay phượng múa “Mục Phủ’.

Lão Cửu âm thầm khiếp sợ, vì lúc này ông lão mới nhận ra, Mục Hoa này chính là người nhà họ Mục của phủ thành chủ Thiện Thành.

Xe vừa tới cổng đã bị hai vệ sĩ ngăn lại.

Cửa kính bên ghế phó lái châm chậm hạ xuống, khuôn mặt Mục Hoa xuất hiện trong tầm nhìn của hai vệ sĩ.

“Hoa trưởng lão!”

Thấy Mục Hoa, hai vệ sĩ vội vàng khom người chào hết sức cung kính.

Không còn trở ngại nào khác, xe thuận lợi tiến Vào trong.

Dưới chỉ dẫn của Mục Hoa, xe dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng.

“Đến rồi!”

Mục Hoa cười nói.

Hoài Lam dừng xe, lão Cửu và Dương Chấn lần lượt xuống xe.

Lúc này, sắc mặt Dương Chấn đã khá hơn trước, nhưng hơi thở trên người vấn bất ổn như cũ, quá trình phản phệ của linh khí còn chưa kết thúc.

“Các vị, mời vào trong!”

Mục Hoa cười cười, giơ tay mời.

Đoàn người tiến vào biệt thự.

Khi vừa vào trong biệt thự, bọn họ đã gặp một ông già ngồi trên xe lăn.

“Thành chủ, các vị khách quý của ngài đã tới rồi!”

Mục Hoa đi tới trước mặt ông già kia, khom người thưa.

Sau đó, lão ta lại quay sang phía Dương Chấn, mỉm cười giới thiệu: “Vị này là thành chủ Thiện Thành chúng tôi, Mục thành chủ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2903


Chương 2903:

Ba người Dương Chấn đều nhìn về phía Mục thành chủ, Mục thành chủ mỉm cười, lên tiếng: “Xin lỗi, tôi đi đứng không tiện, không thể đứng dậy chào đón, có chỗ nào chưa phải phép mong quý khách châm chước”.

Dương Chấn mỉm cười: ‘Mục thành chủ quá lời rồi!”

Anh rất bất ngờ khi được biết Mục thành chủ lại là một ông lão phải ngồi trên xe lăn, đồng thời cũng thật không ngờ khi Mục thành chủ lại khách sáo với bọn anh đến thế.

Lão Cửu vẫn nghiêm túc đứng sau lưng Dương Chấn, không dám buông lỏng cảnh giác, dù sao nơi này cũng là địa bàn của người khác, và cho đến giờ ông lão vẫn chưa hiểu rõ, người của Mục phủ đưa bọn họ tới đây làm gì.

Trước sự tiếp đón của Mục thành chủ, đám người Dương Chấn nhanh chóng ngồi vào chõ.

Lễ nghĩa ở Mục phủ rất chu toàn, mấy người vừa ngồi xuống, đã có mấy cô gái trẻ đến bưng trà rót nước ngay.

Dương Chấn vô cùng bình tĩnh, nhập gia tùy tục, cũng như Mục Hoa đã nói, họ gần như không có hy vọng rời đì.

Nếu đã vậy, có lẽ họ sẽ có hy vọng khi đến Mục phủ.

Dương Chấn chợt nói: “Chẳng biết Mục thành chủ mời tôi đến vì chuyện gì thế?”

Trước đó, khi chặn đường nhóm Dương Chấn, Mục Hoa cũng đã nói là muốn họ tới Mục phủ để tránh sóng gió, sau khi chuyện êm xuôi thì sẽ để họ rời đi.

Nhưng Dương Chấn hiểu rõ, Mục phủ sẽ không bao giờ mạo hiểm giữ họ lại chỉ vì muốn giúp họ.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mục thành chủ mỉm cười, nhìn về phía Dương Chấn: “Nếu Cậu Chấn đã đi thẳng vào vấn đề, tôi đành nói luôn vậy”.

Mục thành chủ thoáng ngừng lại rồi nói: “Tôi nghe nói bên cạnh Cậu Chấn có một thần y rất lợi hại? Tên Phùng Tiểu Uyển đúng không?”

Dương Chấn lập tức cảnh giác, nhìn thẳng vào Mục thành chủ, mở miệng nói: “Em ấy là em gái tôi!”

Câu nói này đã cho thấy thái độ của anh.

Mục thành chủ cảm nhận được thái độ đối địch của Dương Chấn nhưng cũng không để ý, chỉ mỉm cười: “Cậu Chấn đừng hiểu lầm, tôi không có ác ý gì, chỉ muốn mời cô ấy chữa trị cho tôi mà thôi”.

“Không giấu gì các cậu, nhiều năm trước, tôi đánh với người ta, không địch nổi đối phương, bị đánh què chân. Bao năm qua, tôi đã tìm bác sĩ nổi tiếng ở khắp nơi, nhưng không ai chữa được chân cho tôi hết”.

“Nghe nói y thuật của em gái cậu hết sức cao siêu, thế nên tôi muốn mời cô ấy chữa trị cho tôi.

Nếu cô ấy chữa được chân của tôi, Cậu Chấn chính là ân nhân của Mục Giang Sơn này, nếu sau này cậu cần nhờ thì cứ nói, chắc chắn tôi sẽ không từ chối”.

Nghe thấy Mục thành chủ nói thế, Dương Chấn đã hiểu ý đồ của đối phương.

Rõ ràng đối phương đã điều tra anh, bằng không sẽ không thể biết bên cạnh anh có Phùng Tiểu Uyển với y thuật hết sức lợi hại.

Lúc này, Mục Hoa đứng sau lưng Mục thành chủ chợt nói: “Chỉ cần Cậu Chấn đồng ý, chúng tôi có thể bảo đảm với cậu, cho dù thành chủ Hoài Thành đích thân tới thì cũng không thể đưa cậu đi”.

Giọng Mục Hoa nghe rất tự tin.

Dương Chấn hơi kinh ngạc, xem ra nhà họ Mục này cũng không đơn giản, bằng không đã không nói thế.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2904


S

Chương 2904:

Dương Chấn im lặng một lát rồi nói: “Tôi có thể đồng ý với các người, nhưng các người phải bảo đảm sự an toàn của em gái tôi”.

Bây giờ bên cạnh anh hết sức nguy hiểm, nếu việc chữa trị cho Mục thành chủ làm liên lụy đến Phùng Tiểu Uyển thì đúng là được một mất mười.

Mục thành chủ mỉm cười: “Cậu Chấn cứ yên tâm, nếu tôi đã nói thế thì đương nhiên cũng có năm chắc. Cho dù thành chủ Hoài Thành đích thân đến Mục phủ thì cũng không dám làm bừa đâu!”

Dương Chấn chăm chú nhìn Mục thành chủ rồi nói: “Tôi có thể gọi em gái tôi tới, nhưng cần chờ mấy ngày nữa, không biết có được không?”

Mục thành chủ gật nhẹ đầu: “Được, cho cậu thêm ba ngày nữa nhé?”

Dương Chấn gật đầu: “Được!”

Mục thành chủ mỉm cười, bảo Mục Hoa: “Mục Hoa, mấy ngày tới, làm phiền ông tiếp đón Cậu Chấn và bạn cậu ấy, đừng lơ là khách quý”.

Mục Hoa vội gật đầu, mở miệng nói: “Thành chủ cứ yên tâm, chắc chăn tôi sẽ không lơ là khách quý đâu”.

Mục thành chủ gật đầu: “Ông sắp xếp chỗ ở cho đám người Cậu Chấn đi nhé!”

“Vâng!”

Mục Hoa gật đầu, dân đám người Dương Chấn rời đi.

Đám người vừa đi, một cao thủ mặc áo choàng đen đã bước ra.

Cao thủ mặc áo choàng đen trầm giọng hỏi: “Thành chủ, ông định đối đầu với thành chủ Hoài Thành vì thanh niên này thật à?”

Mục Thành chủ mỉm cười: “Sao thế? Ông nghĩ Dương Chấn không đáng được tôi đối xử như thế ư?”

Cao thủ mặc áo choàng đen nói: “Phủ Hoài Thành có thực lực rất mạnh, nghe nói ngay cả Dược Vương Cốc cũng đã bị ông ta giải quyết, bây giờ Dược Vương cũng trở thành tù nhân của ông ta, bởi vậy có thể thấy thành chủ Hoài Thành rất khó lường”.

“Vào thời điểm này, chúng ta lại để đám người Dương Chấn tiến vào Mục phủ, một khi thành chủ Hoài Thành biết, chác chắn ông ta sẽ không bỏ qua đâu”.

Mục thành chủ cười lạnh, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén, ông lão híp mắt: “Nếu thành chủ Hoài Thành dám hống hách ở Mục phủ, tôi sẽ khiến ông ta có đến mà không có về!”

Ông lão nói tiếp: “Điều động đội hộ vệ Ảnh Tử đến Mục phủ cho tôi, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào”.

Nghe thấy thế, cao thủ mặc áo choàng đen giật mình: “Thành chủ, ông định khai chiến với thành chủ Hoài Thành ư?”

Mục thành chủ thản nhiên nói: “Vậy phải xem thành chủ Hoài Thành có ý gì, nếu ông ta muốn đánh, tôi sẽ cho ông ta biết Mục phủ không dễ bị ức h**p đâu”.

Cao thủ mặc áo choàng đen gật đầu, trong mắt có thêm vẻ nghiêm nghị, ông ta nói: “Tôi vẫn cảm thấy việc che chở Dương Chấn không phải chuyện tốt, bây giờ mấy thế lực hàng đầu trong Thiện Thành chúng ta, nhất là nhà họ Đinh không chịu yên phận chút nào, bằng mặt mà không bằng lòng với Mục phủ chúng ta, một khi chúng ta khai chiến với phủ Hoài Thành, e là những thế lực này sẽ đâm sau lưng đấy”.

Mục thành chủ bỗng nhìn về phía cao thủ mặc áo choàng đen, mở miệng nói: “Ông đã đi theo tôi rất nhiều năm, chắc cũng biết tôi là người thế nào. Ông nghĩ tôi sẽ để chuyện như thế xảy ra ư?”

Cao thủ mặc áo choàng đen vội lắc đầu, cảm nhận được giọng Mục thành chủ có vẻ tức giận, ông ta lập tức sợ hãi quỳ xuống đất: “Thành chủ, tôi sai rồi!”

Mục thành chủ khoát tay, một luồng sức mạnh khổng lồ lập tức kéo cao thủ mặc áo choàng đen dậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2905


Chương 2905:

Vào giây phút này, trong mắt cao thủ mặc áo choàng đen tràn ngập vẻ kinh ngạc, ông ta kích động nhìn Mục thành chủ: “Thành chủ, thực lực của ông khôi phục rồi ư?”

Ông ta có thể cảm nhận rõ, hồi nãy khi Mục thành chủ khoát tay, có một luồng sức mạnh hết sức ôn hòa đã kéo ông ta dậy, đây là sức mạnh nguyên tố.

Mục thành chủ lắc đầu rồi nói: “Nếu thần y kia có thể chữa khỏi chân cho tôi, thực lực của tôi sẽ tăng mạnh, khi đó, cho dù thành chủ Hoài Thành đích thân tới đây, nếu tôi muốn ông ta chết thì ông ta sẽ phải chết!”

Nghe thấy thế, cao thủ mặc áo choàng đen mới hiểu tại sao Mục thành chủ lại bảo vệ Dương Chấn, một khi chân của ông lão khỏi, còn ai làm gì được ông lão chứ?

Hình như Mục thành chủ đã nhận ra suy nghĩ của cao thủ mặc áo choàng đen, bèn nói: “Chắc ông đang nghĩ, tôi bảo vệ Dương Chấn để chân được chữa khỏi nhỉ?”

Cao thủ mặc áo choàng đen gật đầu, hỏi: “Chẳng lẽ… thành chủ còn có ý đồ khác ư?”

Mục thành chủ cười ha hả: “Thành chủ Hoài Thành tốn bao công sức để đuổi giết Dương Chấn mà vẫn thất bại, Đinh Xương cũng không thành công trong việc giết Dương Chấn, ông nghĩ đây là may mắn à?”

Cao thủ mặc áo choàng đen vội lắc đầu, hiểu ngay: “Tôi hiểu rồi, thành chủ coi trọng Dương Chấn, chưa đầy ba mươi tuổi mà đã mạnh mế đến thế, nhìn khắp Chiêu Châu, thiên phú võ thuật như thế cũng cực kỳ hiếm gặp”.

Mục thành chủ gật nhẹ đầu, nghiêm nghị nói: “Cậu ta không phải người bình thường, chäc chắn sau lưng cậu ta sẽ có người bảo vệ vô cùng mạnh mẽ, chẳng qua cậu ta chưa đến bước đường cùng nên người đó không xuất hiện thôi”.

“Một khi thành chủ Hoài Thành định giết cậu ta, chắc chắn người bảo vệ cậu ta sẽ xuất hiện!”

Nghe thấy thế, cao thủ mặc áo choàng đen có vẻ kinh hãi, trong mắt tràn ngập vẻ nghiêm nghị.

Đương nhiên ông ta cũng đã nghe nói, các yêu nghiệt ở mấy gia tộc hàng đầu đều có người bảo vệ đi theo, nhằm đảm bảo đối phương sống sót trong quá trình rèn luyện.

Đúng lúc này, Mục Hoa bồng bước vào phòng, nhìn Mục thành chủ, nói với vẻ nghiêm nghị: “Thành chủ, người của phủ Hoài Thành tới rồi!”

Nghe thấy thế, Mục thành chủ nhíu mày, nhìn Mục Hoa: “Cho họ vào đi!”

“Vâng!”

Mục Hoa quay người rời đi.

Chẳng biết từ lúc nào, cao thủ mặc áo choàng đen cũng đã biến mất, trong phòng chỉ còn mình Mục thành chủ.

Trong mắt ông lão lóe lên ánh sáng sắc bén, ông lão híp mắt: “Xem ra thành chủ Hoài Thành rất muốn giết người này, không ngờ lại tìm tới Mục phủ nhanh như thế”.

Đúng lúc này, Mục Hoa dẫn một người trung niên bước vào phòng.

“Mục thành chủ, vấn bối Hoài Trấn đến thăm hỏi Mục thành chủ!”

Người trung niên nói, tuy lời lẽ rất lễ độ nhưng trong mắt lại có vẻ kiêu ngạo.

Hình như khi ở trước mặt ông ta, ngay cả Mục thành chủ cũng không lọt nổi vào mắt ông ta.

Mục thành chủ thản nhiên nhìn đối phương, hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Hoài Trấn nói: “Tôi hy vọng Mục thành chủ có thể giao Dương Chấn rai”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2906


Chương 2906:

Mục thành chủ hơi híp mắt, nhìn chằm chằm vào Hoài Trấn một lúc lâu, bỗng cười lạnh: “Sao thế? Phủ Hoài Thành nghĩ người mà các người đuổi giết đang ở Mục phủ chúng tôi tư?”

Hoài Trấn nói: “Xe của đám người Dương Chấn đã biến mất ở khu vực thuộc Mục phủ, khắp Thiện Thành này, chắc chỉ Mục phủ có thể khiến đám người Dương Chấn biến mất thôi đúng không?”

Mục thành chủ nhìn chằm chăm vào Hoài Trấn: “Cậu đang chất vấn tôi à?”

Cùng lúc đó, khí thế cuồng bạo lập tức lan ra từ người Mục thành chủ, ập về phía Hoài Trấn.

Vào giây phút này, Hoài Trấn chỉ thấy như có một ngọn núi lớn đè lên vai, như định ép cho ông †a ngã lăn ra đất.

Hoài Trấn không dám chủ quan, ông ta bỗng phóng khí thế ra, định ngăn cản khí thế của Mục thành chủ.

Chỉ có điều sau khi phóng hết khí thế ra xong, ông ta vấn cảm nhận được áp lực từ phía Mục thành chủ, điều này khiến ông ta lập tức biến säc.

Cho đến giờ phút này, ông ta mới nhận ra ông lão đang ngồi xe lăn trước mặt cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Chỉ với khí thế mà Mục thành chủ phóng ra, có thể áng chừng được thực lực của Mục thành chủ đã đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, còn về phần là cấp bậc nào trong Siêu Phàm Cửu Cảnh thì không rõ.

Hoài Trấn bỗng nghĩ, nếu chân của Mục thành chủ khỏi, chẳng phải ông ta sẽ càng mạnh hơn ư?

Bây giờ, tuy thực lực của Mục phủ không bằng phủ Hoài Thành, nhưng phủ Hoài Thành cũng không dám khai chiến với họ.

“Mục thành chủ, thành chủ hiểu lầm rồi, vấn bối làm mất dấu Dương Chấn ở khu vực do Mục phủ quản lý nên mới muốn hỏi một chút thôi, sao vấn bối dám chất vấn thành chủ chứ?”

Hoài Trấn vội nói, khi nhìn về phía Mục thành chủ, sự kiêu ngạo trong mắt ông ta đã biến mất, thay vào đó là vẻ kiêng dè.

Ông ta hiểu rõ, nếu Mục thành chủ muốn ông †a ở lại, không ai cứu nổi ông ta.

Mục thành chủ thản nhiên nói: “Nếu không còn chuyện khác thì mời cậu về chol”

Hoài Trấn cúi chào rồi mới nói: “Vậy vấn bối xin tạm biệt!”

Ông ta nói rồi quay người rời đi.

Mục thành chủ nhìn theo bóng lưng ông ta, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.

Mục thành chủ nói: “Bảo cao thủ của đội hộ vệ Ảnh Tử giám sát cao thủ phủ Hoài Thành đã đến Thiện Thành cho tôi, một khi họ có hành động gì thì báo cáo với tôi trước”.

Cao thủ mặc áo choàng đen núp trong bóng tối lập tức xuất hiện trước mặt Mục thành chủ, khom người: “Vâng, thưa thành chủ!”

Sau khi rời khỏi Mục phủ, sắc mặt Hoài Trấn hết sức u ám. Ông ta nhìn về phía Mục phủ, híp mắt: “Chắc chắn Dương Chấn đang ở Mục phủ, Mục phủ đúng là không sợ chết, dám đối đầu với phủ Hoài Thành chúng ta”.

Một cao thủ của phủ Hoài Thành nói: “Ông chủ, chúng ta có tận năm cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong đi đuổi giết Dương Chấn cơ mà, chỉ cần ông xác định Dương Chấn đang ở Mục phủ, chúng ta cứ xông thẳng vào, tôi cũng không tin Mục phủ có thể ngăn được chúng ta đấy?”

Hoài Trấn nhíu mày, nhìn về phía đối phương, lạnh lùng nói: “Ông thực sự nghĩ Mục phủ chỉ đơn giản thế thôi ư? Riêng khí thế mà Mục thành chủ phóng ra hồi nấy đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh rÐi..

“Ông biết thực lực của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đáng sợ tới mức nào không? Có thể nói, đối với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, những ai dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đều là sâu bọ”.

“Chỉ cần chúng ta dám xông vào Mục phủ, cho dù có nhiều cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong hơn nữa thì cũng sẽ bị mình Mục thành chủ giết hết thôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2907


Chương 2907:

Nghe thấy thế, cao thủ kia rùng mình, nói với vẻ không cam lòng: “Chẳng lẽ chúng ta cứ bỏ qua thế ư? Chủ gia tộc đã ra lệnh, yêu cầu chúng ta phải đưa Dương Chấn về, cho dù đó chỉ còn là cái xác”.

“Bây giờ Dương Chấn đang ở Mục phủ, rõ ràng Mục thành chủ không chịu giao người cho chúng ta, chúng ta nên làm gì đây?”

Hoài Trấn im lặng một lát rồi nói: “Tới nhà họ Đỉnh ở Thiện Thành!”

Nửa tiếng sau, Hoài Trấn tới nhà họ Đinh ở Thiện Thành.

Đinh Vũ – chủ gia tộc họ Đỉnh đích thân tiếp đón Hoài Trấn.

Đinh Vũ cười ha hả, nhìn về phía Hoài Trấn: “Thì ra là thiếu thành chủ của Hoài Thành, chẳng biết tại sao thiếu thành chủ lại có thời gian tới nhà họ Đinh tôi thế?”

Hoài Trấn mỉm cười, nhìn Đinh Vũ: “Ông chủ Đinh, tôi đến nhà họ Đinh để nhờ tiền bối Đinh Xương giải đáp giúp chuyện này”.

“B2”

Đỉnh Vũ nói: “Chẳng biết người em trai kia của tôi có thể giải đáp giúp thiếu thành chủ chuyện gì đây?”

Hoài Trấn nâng chén trà lên, nhấp một ngụm rồi đặt chén trà xuống, nhìn về phía Đinh Vũ: “Ông chủ Đinh, tính tôi không thích vòng vo, tôi sẽ nói thẳng với ông vậy”.

Đỉnh Vũ cười ha hả: “Cậu nói đi!”

Hoài Trấn nói: “Khoảng một tiếng trước, tiền bối Đinh Xương và Mục Hoa của Mục phủ dẫn một nhóm cao thủ đi đuổi giết Dương Chấn, kết quả Mục Hoa bỗng từ bỏ việc đuổi giết Dương Chấn, chỉ còn tiền bối Đinh Xương đánh với họ”.

“Tiền bối Đinh Xương là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, lại tu luyện bí tịch Kim Chung Tráo của nhà họ Đinh, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ cũng chưa chắc đã làm gì được ông ấy”.

“Còn về phía Dương Chấn, Dương Chấn hoàn toàn không phải đối thủ của tiền bối Đinh Xương, chỉ có Miêu Cửu là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nhưng trước đó ông ta đã bị bố tôi đánh trọng thương, thế nên họ không thể khiến tiền bối Đinh Xương từ bỏ việc đuổi giết”.

“Hôm nay tôi đến vì muốn hỏi tiền bối Đinh Xương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao tự dưng lại từ bỏ việc đuổi giết Dương Chấn”.

Nghe thấy Hoài Trấn nói thế, Đinh Vũ lập tức im lặng. Tuy lão ta không nói năng gì nhưng lại đang âm thầm suy đoán ý đồ của Hoài Trấn.

Một lúc lâu sau, Đinh Vũ mới mỉm cười: “Thiếu thành chủ Hoài nghỉ ngờ người bị phủ Hoài Thành đuổi giết đang ở nhà họ Đinh?”

Hoài Trấn lắc đầu: “Họ không ở nhà họ Đinh!

Tôi chỉ muốn biết, với thực lực của tiền bối Đinh, cũng không khó để giữ đám người Dương Chấn lại, nhưng tôi nghe nói tiên bối Đinh Xương đã quay về nhà họ Đinh rồi”.

Đinh Vũ cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Hoài Trấn: “Tôi cũng không rõ, sau khi ra ngoài, Định Xương vần chưa quay về, nếu thiếu thành chủ Hoài không nói mấy chuyện này với tôi, tôi cũng không biết những việc mà cậu nói”.

Hoài Trấn không nói gì, Đinh Vũ không cho Đỉnh Xương ra mặt, ông ta cũng không thể lục soát nhà họ Đinh đúng không?

Một lúc lâu sau, Hoài Trấn chợt đứng dậy, mỉm cười: “Nếu tiền bối Đinh Xương chưa về, tôi đành đi trước, khi nào tiền bối Đinh Xương về, phiền ông chủ Đinh báo cho tôi một tiếng, khi đó tôi lại tới thăm”.

Ông ta nói rồi định quay người rời đi.

Đỉnh Vũ đích thân đứng dậy tiến, khi tới cổng nhà họ Đinh, Hoài Trấn bỗng ngừng lại, nhìn về phía Đinh Vũ, cười ha hả: “Với thực lực của nhà họ Đinh, nếu cứ ở mãi trên mảnh đất nhỏ này, tôi nghĩ cũng hơi uất ức”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2908


Chương 2908:

Đỉnh Vũ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Thiếu thành chủ Hoài cứ đùa, Thiện Thành là địa bàn của Mục thành chủ, chúng tôi được sống dưới sự che chở của Mục thành chủ đã là thỏa mãn lắm rồi, gì mà uất ức chứ”.

Hoài Trấn cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Đỉnh Vũ: “Tôi vấn nghĩ nhà họ Đinh phải chịu uất ức, nếu nhà họ Đỉnh cần phủ Hoài Thành thì cứ nói, có lẽ phủ Hoài Thành có thể giúp nhà họ Đinh một tay”.

Sao Đinh Vũ lại không hiểu ý Hoài Trấn chứ.

Lão ta cười ha hả: “Nếu thực sự cần thiếu thành chủ Hoài giúp, chắc chắn nhà họ Đinh chúng tôi sẽ biết mở miệng, vậy cảm ơn thiếu thành chủ Hoài trước nhé”.

Hoài Trấn gật nhẹ đầu, mỉm cười: “Đã vậy thì tôi đi trước đây, nếu tiền bối Đinh Xương về thì hãy liên lạc với tôi nhé”.

Đỉnh Vũ nói: “Được, thiếu thành chủ Hoài đi thong thải”

Hoài Trấn nhanh chóng dẫn người rời đi.

Đỉnh Vũ híp mắt nhìn theo hướng ông ta rời đi, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.

“Định Xương đâu?”

Sau khi quay lại nhà họ Đinh, Đinh Vũ hỏi.

Quản gia vội bước đến, mở miệng nói: “Thưa chủ gia tộc, ông hai bị thương nặng, đang được chữa trị”.

“Hửm?”

Đinh Vũ nhíu mày: “Với thực lực của nó, nó có thể đánh một trận với cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, sao lại bị thương nặng chứ? Chẳng lẽ cao thủ của Mục phủ ra tay với nó ư?”

Quản gia lắc đầu: “Ông hai bị thương nặng khi quay về, thần y của gia tộc đang chữa cho ông ấy, về phần cụ thể đã xảy ra chuyện gì, có lẽ chỉ ông hai biết rõ thôi”.

Đỉnh Vũ nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi có linh cảm, Thiện Thành sắp có biến đổi lớn rồi”.

Quản gia lập tức giật mình: “Chủ gia tộc, không nghiêm trọng đến mức đấy chứ?”

Đỉnh Vũ nhìn quản gia, nói: “Đinh Xương quay về trong tình trạng bị thương nặng, người bị thiếu thành chủ của phủ Hoài Thành đuổi giết đã đến Thiện Thành, nếu có thêm Mục phủ dính dáng vào, ông không thấy đây là chuyện lớn ư?”

Nghe thấy thế, trong mắt quản gia tràn ngập vẻ nghiêm nghị, ông ta trầm giọng nói: “Xem ra, thanh niên đang bị phủ Hoài Thành đuổi giết kia đúng là không đơn giản, bây giờ phải chờ ông hai giải đáp thắc mắc cho chúng ta thôi”.

Nửa tiếng sau, Đinh Xương tới phòng Đinh Vũ.

“Anh cải”

Đinh Xương nhìn về phía Đinh Vũ, sắc mặt lão †a vân hơi tái, quần áo trên người bị máu nhuốm đỏ.

Đinh Vũ nhận ra ngay, không phải Định Xương không thay quần áo, mà máu lại thấm ra từ vết thương vừa được băng bó kỹ, nhuốm đỏ quần áo Đỉnh Xương.

“Mau ngồi xuống đi!”

Đỉnh Vũ vội đứng dậy, đỡ Định Xương ngồi xuống sofa bên cạnh.

Lúc này Đỉnh Vũ mới trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao em lại bị thương nặng như thế?”

Đỉnh Xương không nói gì, chỉ cởi áo ra, để lộ ba vết máu trên người mình.

Đinh Xương nói: “Anh cả, anh xem đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2909


Chương 2909:

Sau khi thấy ba vết máu trên ngực Đỉnh Xương, Đinh Vũ lập tức biến sắc, kinh hãi nói: “Vết thương này do thứ gì gây ra thế? Tại sao nó lại nghiêm trọng như vậy, hơn nữa trong vết thương còn tràn ngập hơi thở hủy diệt vô cùng mạnh mẽ nữa chứ?”

Đinh Xương cản răng: “Em cứ nghĩ mấy vết thương này chẳng là gì, nhưng sau khi để thần y của gia tộc khám, em mới biết nó nghiêm trọng tới mức nào. Thần y của gia tộc đã bôi kim sang dược tốt nhất cho em, nhưng vần không cầm được máu, máu vần liên tục chảy ra từ vết thương”.

“Thần y của gia tộc nói, vết thương này của em cần ít nhất ba ngày, cứ cách nửa ngày phải truyền máu một lần, cách hai tiếng lại phải bôi kim sang dược tiếp, thì mới có hy vọng giúp vết thương của em ổn định trong ba ngày”.

Trong lúc Đỉnh Xương nói chuyện, có thể thấy máu vẫn đang rỉ ra từ vết thương của lão ta.

Khí thế mạnh mẽ lan ra từ người Đinh Vũ, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Chính người bảo vệ của thanh niên bị phủ Hoài Thành đuổi giết kia đã khiến em bị thương à?”

Đỉnh Xương lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Chính thanh niên bị phủ Hoài Thành đuổi giết đã khiến em bị thương”.

Đinh Vũ kinh ngạc nói: “Sao có thể chứ?”

Đinh Xương chậm rãi đáp: “Linh khí!”

Đinh Vũ lập tức trợn tròn mắt: “Em nói gì?

Linh khí? Gậu ta có linh khí ư?”

Trong mắt Đỉnh Xương tràn ngập vẻ kiêng dè, lão ta trầm giọng nói: “Em đã dùng bí pháp Kim Chung Tráo, nhưng vẫn không ngăn được con dao găm linh khí trong tay cậu ta”.

“Phủ Hoài Thành đánh đổi cái giá lớn như thế để đuổi giết thanh niên này, chắc chản cũng vì linh khí trong tay cậu ta”.

Trong mặt Đinh Vũ tràn ngập vẻ nghiêm nghị, lão ta vẫn cảm thấy khó tin, bèn hỏi tiếp: “Thực lực của thanh niên này đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi à?”

Đỉnh Xương läc đầu: “Mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong thôi, cũng chưa đây ba mươi tuổi, em có cảm giác con dao găm đó đã có liên kết với cậu ta, bằng không với thực lực của cậu ta, cậu ta không thể phát huy tác dụng của nớ”.

Đinh Vũ càng thêm kinh hãi: “Chưa đầy ba mươi tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong rồi ư? Gòn có liên kết với linh khí? Sao có thể chứ?”

Đỉnh Xương nói với vẻ cay đăng: “Anh cả, những gì mà em nói đều là thật, đúng là đối phương còn rất trẻ mà đã có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, còn kiểm soát được linh khí”.

Với sự hiểu biết của họ, có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh trước ba mươi tuổi đã là thiên tài rồi, còn nếu có thể bước vào Siêu Phàm Ngũ Cảnh trước ba mươi tuổi thì đúng là thiên tài trong thiên tài.

Nhưng bây giờ, một thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi lại đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, có thể tưởng tượng được sự khiếp sợ trong lòng họ.

Phải biết rằng Siêu Phàm Thất Cảnh chính là một lăn ranh, rất nhiều cao thủ đã kẹt ở Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong cả đời, không sao bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ.

Dương Chấn chưa đầy ba mươi tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, đó là kiểu gì? Thiên tài trong thiên tài trong thiên tài chắc?

Dù sao Đỉnh Vũ và Đinh Xương cũng chưa bao giờ thấy ai có thiên phú xuất chúng như vậy.

Đinh Vũ nói: “Hồi nấy, Hoài Trấn – thiếu thành chủ của phủ Hoài Thành vừa đến nhà họ Đinh chúng ta để tìm em. Cậu ta muốn biết trước đó, giữa em và Dương Chấn đã xảy ra chuyện gì, tại sao em lại tháo chạy?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2910


Chương 1910:

“Trước khi đi, Hoài Trấn còn cố tình thể hiện ý tốt, ám chỉ răng chúng ta có thể tranh giành quyền làm chủ ở Thiện Thành, phủ Hoài Thành sẵn lòng giúp đỡ nhà họ Đinh”.

Đinh Xương lập tức giật mình: “Anh cả, anh đồng ý rồi à?”

Trong mắt Định Vũ lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta nhìn chäm chăm vào Đỉnh Xương: “Em không thấy địa bàn của nhà họ Đinh hơi nhỏ à?”

Định Xươngnghiêm nghị nói: “Anh cả, rõ ràng phủ Hoài Thành muốn mượn tay chúng ta để đối phó với Mục phủ, Hoài Thành và Thiện Thành ở gần nhau, bây giờ trong Hoài Thành, Dược Vương Cốc đã bị phủ Hoài Thành thâu tóm, nghe nói ngay cả Dược Vương cũng đã phục tùng thành chủ Hoài Thành”.

“Có thể nói, bây giờ phủ Hoài Thành đã năm hết quyền lực ở Hoài Thành, mà Thiện Thành chúng ta lại ở gần Hoài Thành, chắc chắn phủ Hoài Thành muốn mở rộng phạm vi thế lực của mình, chúng ta không thể hợp tác với họ!”

“Hơn nữa, thực lực của Mục phủ hết sức khó lường, tuy chân của Mục thành chủ què, nhưng không ai biết rốt cuộc ông ta mạnh tới mức nào, bây giờ nếu khai chiến với Mục phủ, phần thăng của chúng ta gần như bằng không!”

Đinh Vũ híp mắt nhìn chằm chằm vào Định Xương băng ánh mắt nóng rực, mở miệng nói: “Em nói… nếu chúng ta đạt được con dao găm linh khí kia thì sao?”

Đỉnh Xương sững sờ, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, ánh mắt cũng trở nên nóng rực.

Đối với bất cứ gia tộc nào, một thanh linh khí có thể thay đổi số phận của cả gia tộc đó.

Chẳng hạn như Dương Chấn, tuy anh mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong nhưng lại có thể phá vỡ lớp phòng ngự của cao thủ sở hữu sức chiến đấu ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ khi sử dụng linh khí.

Nếu trong tay Đinh Vũ cũng có một thanh vũ khí như thế thì sao?

Với thực lực Siêu Phàm Cửu Gảnh trung kỳ của Đinh Vũ, nếu có thêm dao găm linh khí, lão ta có thể đánh một trận với cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Nhưng ánh mắt nóng rực của Đinh Xương nhanh chóng biến mất.

Lão ta nhìn Đinh Vũ: “Anh cả, chắc chản phủ Hoài Thành đuổi giết Dương Chấn vì con dao găm đó, sao chúng ta có thể tranh với phủ Hoài Thành được?”

Đinh Vũ lắc đầu: “Phủ Hoài Thành không biết chuyện Dương Chấn có linh khí”.

Đỉnh Xương hỏi với vẻ khó hiểu: “Không biết ư? Sao có thể chứ? Nếu không biết trong tay Dương Chấn có linh khí, sao họ lại trả giá đắt như thế để đuổi giết Dương Chấn vậy?”

Đỉnh Vũ nói: “Trước đó khi Hoài Trấn đến nhà họ Đỉnh chúng ta, cậu ta muốn tìm em cũng vì không biết giữa em và Dương Chấn đã xảy ra chuyện gì. Cậu ta nghĩ em có thực lực ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, còn cao thủ bên cạnh Dương Chấn đã bị thành chủ Hoài Thành đánh trọng thương, hai người bị thương nặng không thể là đối thủ của em được”.

“Thế nên cậu ta mới tìm em để làm rõ chuyện này, rõ ràng cậu ta cũng không biết Dương Chấn đang sở hữu dao găm linh khí, nếu biết, phủ Hoài Thành đã không treo thưởng cả chục tỷ, huy động thế lực khắp nơi đi đuổi giết Dương Chấn, mà thành chủ Hoài Thành đã đích thân ra mặt rồi”.

“Với thực lực đạt đến cấp bậc như thành chủ Hoài Thành, một khi có linh khí trong tay, khắp Chiêu Châu, còn ai là đối thủ của ông ta chứ?”

Nghe thấy Đinh Vũ nói thế, Đinh Xương hiểu ngay, bèn nói: “Tức là chỉ chúng ta biết Dương Chấn đang năm giữ linh khí à?”

Đỉnh Vũ gật đầu: “Chắc vậy, băng không cậu ta đã bị thế lực ở kháp nơi đuổi giết từ lâu rồi”.

Sự lo lăng trong mắt Đinh Xương vẫn không giảm, lão ta nói: “Anh cả, cho dù chỉ mình chúng †a biết trong tay Dương Chấn có dao găm linh khí, sao chúng ta có thể kết luận sau lưng cậu ta không có thế lực mạnh mẽ nào chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2911


Chương 2911:

“Chắc chắn sau lưng thiên tài đỉnh cao như cậu ta sẽ có thế lực hàng đầu, hơn nữa kiểu gì người bảo vệ cậu ta cũng là cao thủ vô cùng mạnh mẽ”.

Đỉnh Vũ trầm giọng nói: “Nhỡ không có thì sao?”

Đỉnh Xương lập tức im lặng, đúng là vẫn có khả năng này, nhưng xác suất rất thấp.

Đỉnh Vũ nói: “Tìm phú quý trong nguy hiểm, nhà họ Đinh chúng ta đã im lặng quá lâu, tới lúc hành động rồi. Sức hút của con dao găm này quá lớn, nếu bây giờ chỉ có chúng ta biết, thì phải nghĩ mọi cách để giành nó về tay”.

“Thực lực của anh đã dừng ở Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ rất nhiều năm, nếu lấy được dao găm linh khí này, chắc chăn anh sẽ đột phá đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nếu anh đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, cộng thêm con dao găm linh khí kia, không nói trên khắp Chiêu Châu, ở Thiện Thành này, còn ai làm gì được anh chứ?

Ngay cả Mục phủ cũng không là gì cải”

Thấy Đinh Vũ nói thế, Định Xương cũng siết chặt năm tay, ánh mắt nóng rực. Lão ta nói: “Nếu thế, giờ chúng ta sẽ dốc sức tìm kiếm tung tích của Dương Chấn?”

Đinh Vũ mỉm cười: “Không phải chúng ta, chúng ta sẽ phối hợp với phủ Hoài Thành”.

Nhìn nụ cười trên mặt Định Vũ, Định Xương hiểu ngay, bèn mỉm cười: “Em hiểu rồi, anh cả định lợi dụng sức mạnh của phủ Hoài Thành để bắt Dương Chấn, phủ Hoài Thành cũng không biết chuyện trong tay Dương Chấn có dao găm linh khí, chỉ cần chúng ta có thể tranh thủ thời gian để đối mặt với Dương Chấn một mình, chúng ta sẽ có cơ hội rất lớn để tìm ra con dao găm linh khí kia”.

“Chỉ cần chúng ta làm kín kẽ, cho dù sau lưng Dương Chấn có thế lực vô cùng mạnh mẽ, cho dù cậu ta có người bảo vệ, khi đó, phủ Hoài Thành bắt buộc phải chịu lửa giận từ đối phương, còn tuy chúng ta cũng bị liên lụy, nhưng so với việc đạt được linh khí, chút liên lụy ấy chưa là gì”.

Đinh Vũ gật đầu, nói với ra bên ngoài: “Liên lạc với Hoài Trấn, cứ bảo tôi muốn thương lượng với cậu tai”

“Vâng, thưa chủ gia tộc!”

Có người đi liên lạc với Hoài Trấn ngay.

Mục phủ, Thiện Thành.

Trong một biệt thự độc lập cao cấp, Mục thành chủ đang ngồi trên xe lăn, đọc một cuốn kinh thánh. Đúng lúc này, một cao thủ mặc áo choàng đen bỗng bước đến.

“Chủ gia tộc, khoảng một tiếng trước, Hoài Trấn – thiếu thành chủ Hoài Thành đến nhà họ Đinh, nhưng nhanh chóng rời đi, tuy nhiên mới hồi nãy, nhà họ Đỉnh lại chủ động mời Hoài Trấn tới, nói rằng có chuyện quan trọng cần thương lượng”.

Cao thủ mặc áo choàng đen nói.

Mục thành chủ đặt cuốn kinh thánh xuống, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén. Ông lão híp mắt: “Nhà họ Đinh đang định bắt tay với phủ Hoài Thành à?”

Cao thủ mặc áo choàng đen lắc đầu: “Tạm thời chưa biết, nhưng có thể khẳng định, một khi biết Dương Chấn đang ở Mục phủ, chắc chăn họ sẽ hợp sức để gây áp lực cho chúng ta”.

Mục thành chủ không nói gì, nhưng cao thủ mặc áo choàng đen có thể cảm nhận được lửa giận từ ông lão.

Từng giây từng phút trôi đi, trong phòng tràn ngập khí thế như có như không, năm phút sau, Mục thành chủ mới nói: “Bảo đội hộ vệ Ảnh Tử sẵn sàng, một khi nhà họ Đinh dám hành động thiếu suy nghĩ, tiêu diệt nhà họ Đỉnh trước tiên!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2912


Chương 2912:

Nghe thấy thế, cao thủ mặc áo choàng đen giật mình, nhưng cũng không dám dây vào cơn giận của Mục thành chủ, vội đáp: “Vâng!”

Sau khi cao thủ mặc áo choàng đen rời đi, Mục thành chủ híp mắt: “Xem ra mình nhân từ quá, nên mới khiến một số người ở Thiện Thành quên mất danh hiệu “Thành Chủ Tàn Nhãn trước kia của mình!”

Lúc này, Dương Chấn – trung tâm của sự kiện lần này đang ở trong một biệt thự cao cấp của Mục phủ, với lão Cửu và Hoài Lam.

Mục Hoa cũng ở đây, ông ta nhìn về phía Dương Chấn, nói với vẻ cay đắng: “Cậu Chấn, cậu cũng thấy thành ý của Mục phủ rồi, hy vọng cậu có thể mau chóng sắp xếp thần y đến chữa trị cho thành chủ”.

Dương Chấn nói: “Ông Mục, không phải tôi không muốn, mà em gái tôi tạm thời không đến được. Cho dù em ấy muốn tới thì ít nhất cũng phải giải quyết xong việc đã. Tôi đã đồng ý với Mục thành chủ rằng ba ngày nữa sẽ bảo em gái tôi tới, chắc chắn sẽ không nuốt lời đâu”.

Mục Hoa cười khổ: “Cậu Chấn, có lẽ cậu vẫn chưa rõ thành chủ của chúng tôi đã ngăn cản bao nhiêu phiền phức giúp cậu”.

“B”

z Dương Chấn nói: “Cao thủ của phủ Hoài Thành đã tới Thiện Thành ư2”

Mục Hoa gật đầu: “Ba tiếng trước, Hoài Trấn – thiếu thành chủ của Hoài Thành đích thân đến Mục phủ, muốn thành chủ giao cậu ra, nhưng thành chủ từ chối”.

“Hồi nãy chúng tôi vừa nhận được tin tức, Hoài Trấn lại tới nhà họ Đinh, các cậu đã đánh với Đỉnh Xương, Đỉnh Vũ – anh trai Đinh Xương chính là chủ gia tộc họ Đinh, có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ”.

“Sau khi Hoài Trấn và Đinh Vũ thương lượng xong, chắc chăn họ sẽ hợp sức lại để gây áp lực cho Mục phủ, khi đó Mục phủ chúng tôi sẽ phải chịu áp lực rất lớn. Nhưng nếu em gái Cậu Chấn có thể chữa khỏi chân cho thành chủ, cho dù phủ Hoài Thành và nhà họ Đinh liên thủ thì cũng phải cân nhắc xem họ có đủ sức gây áp lực cho Mục phủ không”.

Sau khi Mục Hoa dứt lời, Dương Chấn lập tức biến sắc, lão Cửu và Hoài Lam cũng có vẻ mặt khó coi.

Trừ Miêu thành chủ đã đưa dao găm linh khí cho Dương Chấn, lão Cửu và Hoài Lam, cũng chỉ có Ảnh Tử của phủ Hoài Thành đã bị giết và Đinh Xương trốn về gia tộc biết chuyện trong tay anh có con dao găm này.

Nhưng bây giờ, Hoài Trấn – thiếu thành chủ của phủ Hoài Thành đã đến nhà họ Đinh để thương lượng, có lẽ họ sẽ hợp sức để gây áp lực cho Mục phủ, đến lúc đó, Mục phủ có thể chịu được áp lực từ hai thế lực lớn ư?

Quan trọng nhất chính là, liệu Đinh Xương có tiết lộ chuyện anh có linh khí cho cao thủ của phủ Hoài Thành không thế?

“Cậu Chấn, tôi biết bây giờ cậu chưa hoàn toàn tin tưởng nhà họ Mục chúng tôi, tôi cũng có thể hiểu được, dù sao chúng ta mới quen chưa lâu, cậu cũng không biết về Mục phủ chúng tôi, thế nên không rõ cách làm người của Mục thành chủ”.

“Nhưng bây giờ chúng ta đã là đồng đội cùng chung chiến tuyến, nếu chúng ta có thể khẳng định răng thần y bên cạnh Cậu Chấn sẽ đến Mục phủ để chữa trị cho thành chủ của chúng tôi, chẳng phải đó cũng là chuyện tốt với Cậu Chấn à?”

Mục Hoa nói tiếp, trong mắt tràn ngập vẻ chân thành.

Dương Chấn lập tức im lặng, trên mặt có thêm vẻ do dự, đúng như Mục Hoa nói, họ mới quen chưa lâu, Dương Chấn không thể tin họ hoàn toàn.

Thế nên anh muốn chờ ba ngày, nếu Mục phủ băng lòng bảo vệ họ trong ba ngày này, tức là họ có thể hy sinh rất nhiều, thậm chí đối đầu với phủ Hoài Thành để kết bạn với anh và để Tiểu Uyển chữa chân cho Mục thành chủ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2913


Chương 2913:

Nhưng nếu bây giờ anh gọi Tiểu Uyển đến, sau khi Tiểu Uyển chữa khỏi chân cho Mục thành chủ, phủ Hoài Thành và nhà họ Đinh lại gây áp lực cho Mục phủ, liệu Mục phủ còn đắc tội phủ Hoài Thành và nhà họ Đinh để bảo vệ họ nữa không?

Dương Chấn không thể khẳng định, nên mãi vấn không hạ quyết tâm được.

Sau khi im lặng một lát, Mục Hoa nói tiếp: “Đúng rồi, còn có chuyện này, tôi nghĩ cần nói cho Cậu Chấn biết, có lẽ chân của Mục thành chủ bị thương do thành chủ Hoài Thành, chỉ là chúng tôi không có chứng cứ thôi”.

“Mặt khác, ở Thiện Thành, tình trạng của Mục phủ chúng tôi cũng không tốt đẹp gì, từ sau khi Mục thành chủ bị người ta hãm hại, chân bị tật, mấy gia tộc hàng đầu trong Thiện Thành đều rục rịch, muốn thế chỗ Mục phủ”.

“Được rồi, nói đến thế thôi, tôi nói nhiều như vậy cũng không phải để đe dọa Cậu Chấn, mà đang nói đúng thực tế, hy vọng Cậu Chấn sẽ hiểu”.

“Hơn nữa tôi còn có thể cho cậu biết, cho dù cậu tạm thời không chịu gọi thần y đến Thiện Thành, Mục thành chủ của chúng tôi vẫn sẽ bảo vệ cậu thôi”.

Mục Hoa nói rồi quay người rời đi.

Trong lúc nhất thời, trong phòng chỉ còn ba người Dương Chấn.

Ba người nhìn nhau.

Lão Cửu chợt hỏi: “Dương Chấn, cậu nghĩ sao?”

Dương Chấn nói: “Tôi vẫn định quan sát thêm, cũng như Mục Hoa vừa nói, tôi mới quen họ, hay nói đúng hơn, giữa tôi và họ không có bất cứ tình cảm gì, tôi không thể bảo đảm rằng sau khi tôi gọi Tiểu Uyển đến chữa trị cho Mục thành chủ, Mục thành chủ vẫn sẽ bảo vệ chúng ta”.

Lão Cửu gật nhẹ đầu, nói: “Cẩn thận một chút cũng tốt, bây giờ chỉ sợ Đinh Xương sẽ tiết lộ chuyện cậu có dao găm linh khí, một khi tin tức này lọt ra ngoài, cậu đừng hòng rời khỏi Thiện Thành”.

Dương Chấn nhìn về phía Hoài Lam, hỏi: “Hoài Lam, cô thấy sao?”

Hoài Lam thoáng im lặng rồi nói: “Nói thật lòng, tôi lại nghĩ có thể tin Mục phủ, nhưng cũng như anh đã nói, sau khi Tiểu Uyển chữa cho Mục thành chủ xong, nếu Mục thành chủ vứt bỏ chúng ta, tình cảnh của chúng ta sẽ càng thêm nguy hiểm, còn liên lụy Tiểu Uyển nữa”.

“Nhưng tôi có kế này, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là anh Chấn đồng ý để Tiểu Uyển tới Mục phủ chữa trị cho Mục thành chủ”.

Dương Chấn gật đầu: “Gô nói tiếp đi!”

Hoài Lam chợt hỏi: “Anh Chấn, anh nghĩ Tiểu Uyển có thể chữa khỏi chân cho Mục thành chủ không?”

Dương Chấn gật đầu một cách dứt khoát: “Y thuật của Tiểu Uyển hết sức lợi hại, em ấy là người có y thuật gần với ông nội em ấy nhất trong số các thần y mà tôi đã gặp”.

Hoài Lam nói: “Nếu anh Chấn đã tin tưởng vào y thuật của Tiểu Uyển như thế, vậy tôi sẽ xem như Tiểu Uyển có thể chữa khỏi cho Mục thành chủ. Sau khi cô ấy tới, cô ấy chỉ cần chữa cho Mục thành chủ một nửa, để Mục thành chủ nhìn thấy hy vọng khỏi hẳn”.

“Sau khi chắc chắn răng chúng ta an toàn, cô ấy mới chữa nốt cho Mục thành chủ, làm như thế thì không chỉ đảm bảo an toàn cho chúng ta mà còn giữ được quan hệ tốt với Mục thành chủ nữa.

“Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là y thuật của Tiểu Uyển đủ lợi hại, ít nhất phải khiến Mục thành chủ nhìn thấy hy vọng khỏi hẳn”.

Nghe thấy thế, cặp mày đang nhíu chặt của Dương Chấn dần giãn ra.

Lão Cửu nhìn về phía Dương Chấn, gật nhẹ đầu: “Tôi nghĩ có thể thực hiện kế hoạch của Hoài Lam đấy!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2914


Chương 2914:

Trong lúc nhất thời, lão Cửu và Hoài Lam đều nhìn về phía Dương Chấn.

Dương Chấn im lặng một lát, cuối cùng cũng gật đầu: “Được, vậy bây giờ tôi sẽ liên lạc với Tiểu Uyển, bảo em ấy tới Mục phủ luôn”.

Anh cũng không lãng phí thời gian, lập tức bấm số Tiểu Uyển, nói rõ tình hình. Tiểu Uyển đồng ý lên đường.

Sau khi chắc chắn răng Tiểu Uyến sẽ đến trong hôm nay, Dương Chấn đi tìm Mục Hoa.

“Cậu Chấn, cậu nghĩ kỹ rồi chứ?”

Khi thấy Dương Chấn, Mục Hoa khẽ mỉm cười.

Dương Chấn gật đầu: “Tôi đã liên lạc với em gái tôi, em ấy đã lên đường tới Thiện Thành, nhưng đến lúc đấy, phải làm phiền ông cử một nhóm cao thủ đỉnh cao đi đón em ấy”.

Nghe thấy thế, Mục Hoa hết sức mừng rð, vội cam đoan: “Cậu Chấn cứ yên tâm, tôi có thể bảo đảm với cậu, chắc chắn sẽ đưa em gái cậu tới Mục phủ một cách an toàn”.

Dương Chấn gật đầu: “Vậy làm phiền tiền bối rồi!”

Rõ ràng Mục Hoa đang rất kích động, lão ta cười lớn: “Cậu Chấn, rất cảm ơn cậu, bây giờ tôi sẽ đi tìm thành chủ, báo tin tốt này cho ông ấy”.

Cùng lúc đó, trong phòng tiếp khách của nhà họ Đinh ở Thiện Thành.

Đỉnh Vũ ngồi ở ghế chủ nhà, Hoài Trấn và Đỉnh Xương ngồi bên cạnh lão ta, ai cũng tươi cười.

Hoài Trấn cười ha hả, nhìn về phía Đinh Vũ: “Ông chủ Đinh, cứ quyết định thế đi, chúng ta sẽ hợp sức để gây áp lực cho Mục phủ, ép họ giao Dương Chấn ra, sau khi bắt được Dương Chấn rồi, tôi sẽ mang đầu cậu ta về báo cáo”.

Đỉnh Vũ cười ha hả: “Được, cứ quyết định thế đi!”

Đỉnh Xương nói: “Bây giờ chỉ sợ lão già Mục thành chủ kia không dễ gì giao người”.

Hoài Trấn mỉm cười: “Ông cứ yên tâm, nếu Mục phủ không đồng ý giao người, vậy đừng trách phủ Hoài Thành chúng tôi không khách sáo, một khi khai chiến, với thực lực của phủ Hoài Thành và nhà họ Đinh, Mục phủ chỉ có thể trở thành quá khứ thôi”.

“Đến khi đó, nhà họ Đinh chính là chủ nhân của Thiện Thành!”

Nghe thấy thế, Đinh Vũ và Định Xương đều tươi cười, họ đang chờ câu này đây.

Hoài Trấn nói: “Được rồi, chúng ta đã nói xong những gì nên nói, cứ quyết định thế đi, bây giờ tôi Sẽ gọi người tới, chín giờ tối nay, chúng ta gặp nhau ở Mục phủ, sao nào?”

“Được, vậy chín giờ tối nay, gặp nhau ở Mục phủ nhé!”

Sau khi nhận được điện thoại của Dương Chấn, Phùng Tiểu Uyển lập tức đến sân bay, may.

là nửa tiếng sau, vừa hay có chuyến bay từ Yến Đô tới Thiện Thành.

“Em bay lúc một giờ chiều, khoảng ba rưỡi sẽ đến Thiện Thành”.

Ở sân bay quốc tế Yến Đô, Phùng Tiểu Uyển nhìn đồng hồ, vừa cười vừa nói.

Cô ta rất vui khi có thể giúp Dương Chấn một tay.

Dương Chấn đang ở Thiện Thành đã nhận được thông tin về chuyến bay mà Phùng Tiểu Uyển gửi, anh cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ba giờ nhanh chóng trôi đi, nửa tiếng nữa Phùng Tiểu Uyển sẽ tới sân bay Thiện Thành.

Dương Chấn cứ cảm thấy bồn chồn, anh chợt đứng dậy, mở miệng nói: “Tôi không yên lòng về Tiểu Uyển, tôi phải tới sân bay đón em ấy!”

Nghe thấy thế, lão Cửu và Hoài Lam đều biến sắc.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2915


Chương 2915:

Hoài Lam nói: “Anh Chấn, bây giờ anh không thể ra ngoài được! Chúng ta đang ở Mục phủ, người khác còn kiêng dè, nhưng chỉ cần anh rời khỏi Mục phủ, đám người đó sẽ không nể nang gì nữa. Đến khi đó, chẳng những anh gặp nguy hiểm mà Tiểu Uyển cũng bị liên lụy theo!”

Lão Cửu cũng trầm giọng nói: “Hoài Lam nói không sai, người của phủ Hoài Thành đã tới Mục phủ tìm chúng ta, chắc chắn cũng khẳng định chúng ta đang ở Mục phủ, có lẽ họ đã cử cao thủ đỉnh cao âm thầm giám sát rồi, một khi cậu ra ngoài, cậu sẽ bị phát hiện ngay”.

Dương Chấn nói: “Chính vì Mục phủ đã bị người ta để mắt tới, tôi càng phải đi. Chuyện cao thủ của Mục phủ rời khỏi Mục phủ cũng sẽ khiến cao thủ của phủ Hoài Thành và nhà họ Đinh chú ý, sau khi họ đón Tiểu Uyển, Tiểu Uyển sẽ gặp nguy hiểm”.

Nghe thấy thế, lão Cửu lập tức im lặng.

Hoài Lam lo lắng nói: “Nhưng anh mới là người bị họ giám sát, nếu anh ra ngoài thì sẽ gặp nguy hiểm hơn! Anh Chấn, hay là bảo Tiểu Uyển tự đến Mục phủ? Mục tiêu nhỏ như thế, chắc chắn cao thủ của phủ Hoài Thành và nhà họ Đinh sẽ không chú ý tới Tiểu Uyển đâu”.

Dương Chấn lắc đầu: “Không được! Bây giờ là thời khắc quan trọng, có lẽ những người bên cạnh tôi đã bị cao thủ khắp nơi để mắt tới rồi, không chừng Tiểu Uyển vừa rời khỏi Yến Đô đã bị người ta chú ý đến, đây cũng là chuyện khiến tôi lo lắng nhất”.

Cho dù thế nào, Phùng Tiểu Uyển cũng vô tội, anh không muốn cô gái vô tội ấy bị liên lụy.

“Nếu vậy, để tôi đi với cậu!”

Lão Cửu chợt nói.

Dương Chấn lắc đầu: “Ông Cửu, tôi sẽ nghĩ cách lặng lẽ rời đi, càng nhiều người thì mục tiêu càng lớn, tôi thay quần áo rồi rời đi, có lẽ sẽ không bị phát hiện”.

Lão Cửu thoáng do dự rồi gật đầu: “Được, vậy cậu đi đi!”

Hoài Lam lập tức cuống cả lên: “Ông Cửu, sao ông cũng đồng ý cho anh Chấn rời khỏi Mục phủ thế? Tình cảnh của anh Chấn bây giờ hết sức nguy hiểm, tôi không hiểu rõ nhà họ Đinh, nhưng tôi biết rõ thực lực của phủ Hoài Thành, nếu họ thực sự chú ý tới Mục phủ, bất cứ ai rời khỏi Mục phủ cũng sẽ bị họ để mắt đến!”

Lão Cửu thản nhiên nói: “Cô nghĩ nếu chúng †a ngăn cản, Dương Chấn sẽ không đi ư?”

Nghe thấy thế, Hoài Lam lập tức im lặng.

Quen biết Dương Chấn tới nay, cô ta hiểu rõ Dương Chấn là kiểu người gì.

Dương Chấn mỉm cười với hai người: “Yên tâm đi, tôi không sao đâu!”

Anh nói rồi quay người rời đi.

Lão Cửu và Hoài Lam nhìn theo bóng lưng Dương Chấn, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng.

Vừa rời khỏi phủ Hoài Thành, Dương Chấn phát hiện mình đã bị người ta chú ý tới, nhưng anh đã đổi cách ăn mặc, trừ hình thể không thay đổi được ra, nếu nhìn từ những mặt khác thì không thể nhận ra anh là Dương Chấn.

Anh như không cảm nhận được có người đang đi theo mình, còn nghênh ngang rời khỏi Mục phủ.

Bộ đồ này của anh vẫn rất hữu ích, sau khi rời khỏi phủ Hoài Thành, chỉ có một người đi theo anh, từ khí thế mà đối phương phóng ra, chắc đối phương là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh.

Rõ ràng đối phương cũng không nghỉ ngờ anh, nếu nghỉ ngờ anh thật, chắc chẳn họ không chỉ cử một cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh đi theo anh.

Chắc người này là một trong những cao thủ đang giám sát Mục phủ, những ai rời khỏi Mục phủ đều sẽ bị người ta theo dõi, chỉ cần anh không có hành động gì khác thường, đối phương sẽ không ra tay với anh.

Quả nhiên đối phương chỉ đi theo anh, chứ không làm gì khác.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2916


CHương 2916:

Sau khi rời khỏi Mục phủ, Dương Chấn bắt taxi ở ven đường rồi tới thẳng sân bay.

Cao thủ âm thầm theo dõi anh cũng lên một chiếc Audi màu đen, đi theo Dương Chấn ở khoảng cách vừa phải.

Dương Chấn nhíu mày, nếu cứ bị đi theo cho tới tận sân bay, anh muốn không lộ cũng khó.

Nếu anh bị người ta đuổi giết khi dẫn Phùng Tiểu Uyển theo thì đúng là phiền to.

“Chú à, tôi đang vội, chú có thể đi nhanh hơn chứ?”

Dương Chấn nói rồi lấy hết tiền mặt trên người ra, khoảng ba nghìn, kín đáo đưa cho tài xế.

Trông thấy nhiều tiên như thế, tài xế lập tức vui mừng, cười ha hả: “Gậu ngồi vững đi!”

Tài xế nói rồi nhấn ga, xe nhanh chóng lao về phía trước.

Quả nhiên cho dù ở đâu, tiền cũng vô cùng quan trọng.

Tài xế mặc kệ cả đèn đỏ, phóng nhanh hết cỡ, liên tục vượt qua những chiếc xe khác trên đường.

Chiếc xe Audi vẫn luôn đi theo kia cũng tăng hết tốc độ, điên cuồng đuổi theo.

Tài xế taxi nhanh chóng nhận ra đăng sau có xe đang đuổi theo mình, lúc này ông ta mới hiểu, không phải Dương Chấn vội vàng, mà đang muốn thoát khỏi chiếc xe kia.

Ông ta nhìn gương chiếu hậu, cười hề hề: “Nếu các người muốn chơi, tôi sẽ theo các người!”

Sau khi ông ta dứt lời, xe cũng chạy nhanh hơn.

Sau một màn điều khiển xe thành thạo, họ ngày càng cách xa chiếc Audi.

Dương Chấn chăm chú nhìn tài xế taxi, mở miệng nói: “Kỹ thuật của chú tốt thật đấy! Cảm ơn!”

Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”

Mười phút sau, khi gần tới sân bay, tài xế cười nói: “Nếu cậu muốn thoát khỏi người phía sau, tôi có thể rẽ trái ở giao lộ phía trước, cậu xuống xe nhân lúc đó, rồi tôi nghĩ cách thoát khỏi họ sau”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn rất vui mừng, bèn nói với vẻ cảm kích: “Vậy cảm ơn chú nhé!”

Tài xế mỉm cười: “Khách sáo rồi!”

Sau khi ông ta dứt lời, xe bỗng tăng tốc, đến giao lộ phía trước, xe lập tức ngoặt sang trái.

“Xuống xe đi!”

Tài xế bỗng giãm phanh, xe nhanh chóng đỗ ở ven đường.

Dương Chấn mở cửa xe nhảy xuống.

Đúng lúc anh xuống xe, chiếc xe taxi lại tăng tốc, phóng về phía trước.

Dương Chấn vội núp sau một cây cổ thụ, ngay sau đó, anh trông thấy chiếc Audi màu đen kia đã đuổi theo xe taxi.

Lúc này Dương Chấn mới nhanh chóng đến sân bay.

Khi anh đến sân bay, vừa hay là 4h15” chiều, chuyến bay của Phùng Tiểu Uyển sẽ đáp xuống vào lúc 4h17”.

Nhưng anh vừa tới sảnh đón thì đã phát hiện có mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh đang lẫn trong đám đồng, quan trọng là trong số những người này, anh còn thấy một gương mặt quen thuộc.

Anh lập tức sầm mặt.

Dương Chấn nhìn thấy Đinh Xương trong đám đông.

Đinh Xương vốn đã bị anh đánh trọng thương băng dao găm linh khí, giờ lại xuất hiện ở sân bay, Dương Chấn không tin đấy chỉ là trùng hợp.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2917


Chương 2917:

Chắc chắn người nhà họ Đinh và người của phủ Hoài Thành đã hợp tác, sau khi phát hiện cao thủ của Mục phủ tới sân bay, họ cũng đến theo.

Có lẽ nhà họ Đinh và phủ Hoài Thành còn biết cả chuyện Phùng Tiểu Uyển định tới để chữa chân cho Mục thành chủ.

Đương nhiên, tất cả chỉ là suy đoán của Dương Chấn, về phần chân tướng là gì, chỉ có thể chờ tiếp.

“Ừm?”

Đinh Xương đang núp trong đám đông cảm nhận được có ai đó đang.quan sát mình, nhưng khi lão ta nhìn về phía hơi thở đó thì lại phát hiện đối phương đã biến mất trong đám đông.

Đỉnh Xương lẩm bẩm: “Chẳng lẽ mình cảm nhận nhầm à?”

Lão ta nói rồi bước đến bên một cao thủ của nhà họ Đinh, nói nhỏ: “Bảo mọi người đề cao cảnh giác, người mà Mục phủ định đón sắp ra ngoài rồi”.

Ị”

“Vâng Người kia vội đáp, lập tức hòa vào đám đông, truyền đạt mệnh lệnh của Đỉnh Xương cho những cao thủ khác của nhà họ Đinh đang núp giữa đám người.

Lúc này, Dương Chấn đã rời khỏi chỗ vừa rồi, trốn ở một vị trí cách đó không gần không xa, vừa hay có thể trông thấy cửa của sảnh đón. Một khi Phùng Tiểu Uyển xuất hiện, anh sẽ thấy cô ta đâu tiên.

Có thể nói, tình huống bây giờ vô cùng nguy hiểm, anh chỉ có thể cầu nguyện, cao thủ mà Mục phủ cử đến đủ mạnh mẽ, có thể thuận lợi đưa Phùng Tiểu Uyển đi. Nếu không được, cho dù anh để lộ dao găm linh khí thì cũng phải cứu Phùng Tiểu Uyển.

Từng giây từng phút trôi đi, nhoằng cái đã hết mười phút, Dương Chấn nhìn chằm chằm vào cửa, chắc Phùng Tiểu Uyển sắp ra ngoài rồi.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Chấn bỗng vang lên, anh vội bắt máy, nghe thấy giọng Phùng Tiểu Uyển: “Anh Chấn, em vừa xuống máy bay, sắp ra khỏi sân bay rồi”.

Dương Chấn vội nói: “Tiểu Uyển, em đừng rời khỏi sân bay vội, chờ chút đã! Khi nào anh bảo em ra ngoài thì em hãy ra”.

Nghe thấy thể, Phùng Tiểu Uyển hỏi: “Anh Chấn, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Dương Chấn nói: “Bây giờ anh đang ở ngoài sân bay, phát hiện rất nhiều người, rất có thể họ tới vì em, em tạm thời ở trong sân bay cho an toàn, nếu rời đi sẽ rất nguy hiểm”.

Phùng Tiểu Uyển vội nói: “Anh Chấn, anh cứ yên tâm, em sẽ tự bảo vệ mình, em nghe lời anh, đi trốn trước đã”.

Dương Chấn nói: “Được! Chờ điện thoại của T anh Anh không cho Phùng Tiểu Uyển rời khỏi sân bay ngay vì đến giờ, anh chỉ phát hiện các cao thủ đi cùng Đinh Xương, chứ chưa thấy cao thủ của Mục phủ.

Nếu cao thủ của Mục phủ tạm thời chưa xuất hiện, một khi Phùng Tiểu Uyển ra ngoài, chắc chắn Đinh Xương sẽ dẫn đám cao thủ kia cùng xông lên, lúc đó, nếu chỉ có mình Dương Chấn thì gân như không có hy vọng gì trong việc đưa Phùng Tiểu Uyển đi hết.

Dương Chấn đang chờ, đám người Đình Xương cũng thế.

“Máy bay từ Yến Đô đến Thiện Thành vẫn chưa hạ cánh à?”

Đỉnh Xương nhìn đồng hồ, nhíu mày, hỏi một cao thủ đứng cạnh mình.

Người kia đáp: “Không thể nào! Ông hai, hay người đã được đón đi rồi thế?”

Đỉnh Xương nhíu mày: “Chắc không đâu, có nhiều người của chúng ta chờ ở đây như thế, một khi cô ta ra ngoài, chắc chăn chúng ta sẽ phát hiện ngay”.

Người kia lại hỏi: “Ông hai, ông nói xem, hay cao thủ của Mục phủ đã đón người đi từ trong sân bay rồi?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2918


Chương 2918:

Nghe thấy thế, Đinh Xương lập tức biến sắc, mở miệng nói: “Không chờ nữa, bây giờ chúng ta xông vào luôn đi!”

Đỉnh Xương nói rồi dẫn người lao thẳng vào trong, khi thấy cảnh tượng này, Dương Chấn đang quan sát Đinh Xương ở cách đó không xa lập tức biến sắc.

“Con chó già Đinh Xương Anh bước ra khỏi chỗ trốn, quát lớn với Đỉnh Xương.

Nghe thấy giọng Dương Chấn, Đỉnh Xương đang định xông vào sân bay lập tức khựng lại.

Lão ta nhìn về phía Dương Chấn bằng ánh mắt hết sức dữ tợn: “Dương Chấn! Mày cũng dám tới sân bay, đúng là chán sống rồi đấy!”

Dương Chấn tức giận nói: “Tên bại trận như ông cũng dám nhắc đến vấn đề đó à? Nếu là đàn ông thì hãy một chọi một với tôi đi!”

Dương Chấn bước lên trước một bước, cầm một con dao găm màu đen lóe lên ánh sáng tối tăm.

Khi thấy con dao găm trong tay Dương Chấn, con ngươi Đinh Xương bồng co lại, trong mắt tràn ngập vẻ tham lam. Lão ta khoát tay: “Tất cả mọi người, bắt lấy thằng nhãi đó cho tôi!”

Sau khi lão ta ra lệnh, mười cao thủ lập tức xông tới chỗ Dương Chấn, Đinh Xương đi trước nhất.

Tuy lão ta kiêng dè dao găm linh khí trong tay Dương Chấn, nhưng lúc này bên lão ta đang có mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh, linh khí ở ngay trước mặt, sao lão ta có thể bỏ qua chứ?

Dương Chấn không hề hoang mang, khi đám người Đinh Xương sắp đến gần, anh bỗng mỉm cười lạnh lùng, ngay sau đó, anh quay người chạy ra ngoài luôn.

“Dương Chấn, đứng đó cho tao!”

Định Xương quát lớn sau lưng Dương Chấn.

Dương Chấn phát huy tốc độ tới cực hạn, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với đám người Đinh Xương.

Vì sáng nay Đinh Xương vừa bị thương bởi dao găm linh khí của Dương Chấn, vết thương vô cùng nghiêm trọng nên lão ta không thể phát huy tốc độ cao nhất. Sau khi chạy vài trăm mét, vết thương vốn đã nghiêm trọng của lão ta lại rách ra, máu tươi chảy ròng ròng.

Lão ta cần răng ngừng lại.

“Ông hai, ông không sao chứ?”

Một cao thủ của nhà họ Đinh vội bước đến, lo lắng hỏi.

Đỉnh Xương tức giận nói: “Cứ mặc kệ tôi, đuổi theo tiếp đi!”

Khó khăn lắm mới tìm được Dương Chấn, hơn nữa anh còn đi một mình, sao lão ta có thể dễ dàng bỏ qua cho Dương Chấn được?

Trong lúc nhất thời, mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh đều đuổi theo Dương Chấn.

Dương Chấn chuẩn bị gọi cho Mục Hoa, đúng lúc này, Phùng Tiểu Uyển lại gọi đến.

Phùng Tiểu Uyển nói: “Anh Chấn, có một ông lão tự xưng là Mục Hoa bảo räng anh nhờ ông ấy tới đón em”.

Ngay sau đó, giọng Mục Hoa vang lên: “Cậu Chấn, tôi là Mục Hoa, tôi đã cử cao thủ của Mục phủ đi giúp cậu, cậu cứ yên tâm, tôi sẽ đưa thần y về Mục phủ an toàn”.

Rõ ràng Mục Hoa đã biết chuyện Dương Chấn dụ cao thủ của nhà họ Đinh đi.

Dương Chấn vội nói: “Được, phải đưa em gái tôi về Mục phủ an toàn đấy!”

Mục Hoa đáp: “Cậu Chấn cứ yên tâm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2919


Chương 2919:

Rốt cuộc Dương Chấn cũng thở phào nhẹ nhõm, anh liều mạng dẫn người đi để Mục Hoa bên kia có cơ hội đưa Phùng Tiểu Uyển rời đi an toàn.

Nhưng trong một ngày, anh đã cố gắng điều khiển dao găm linh khí hai lần, khiến cơ thể bị thương nặng, đến giờ vấn chưa lành.

Hồi nãy, anh còn có thể kéo giãn khoảng cách với các cao thủ phía sau bằng thể lực, nhưng anh nhanh chóng nhận ra mình sắp kiệt sức, hơn nữa các cao thủ ở đăng sau cũng đang đến gần anh hơn.

Nếu cứ giữ tốc độ này, có lẽ chỉ ba phút nữa, anh sẽ bị nhóm cao thủ nhanh nhất của nhà họ Đinh đuổi kịp.

“Xem ra hôm nay chỉ có thể liều mạng một trận thôi!”

Dương Chấn bỗng đứng lại, trên mặt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

So với việc tiếp tục tiêu hao thể lực một cách điên cuồng, chỉ bằng ra tay luôn, giết một thì huề vốn, giết hai thì lời, kiểu gì anh cũng không lỗ được.

Dương Chấn vừa đứng lại, cao thủ của nhà họ Đinh lập tức đuổi kịp rồi bao vây anh.

“Thằng ranh, chẳng phải mày chạy giỏi lắm à?

Tiếp tục đi chứt”

Một người trung niên xấu xí nhìn chăm chäm vào Dương Chấn, nói với vẻ dí dỏm.

Trong mắt những người khác cũng tràn ngập vẻ trêu ngươi.

Dương Chấn không thèm nói nhảm, chỉ vận chuyển Chiến Thần Quyết, khí thế mạnh mẽ lan ra từ người anh.

Giờ anh đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, khi không kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, ít nhất anh cũng có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Đám cao thủ vừa nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt trêu tức cũng cảm nhận được khí thế của anh đang mạnh dần, nụ cười trên mặt họ mất hản, thay vào đó là vẻ kinh hãi.

“Tên nhãi này có gì đó khác thường, tại sao tôi không nhìn thấu cảnh giới võ thuật của cậu ta?”

Người trung niên xấu xí kia bỗng nghiêm nghị nói.

Một cao thủ đứng cạnh ông ta cũng có vẻ nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Bởi vì thực lực của cậu ta hơn xa ông”.

Người trung niên xấu xí kia nói với vẻ không tin: “Sao có thể chứ? Tôi là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, cho dù tên nhãi này lợi hại hơn nữa thì cũng không thể vượt xa Siêu Phàm Lục Cảnh đúng không?”

Rõ ràng Đỉnh Xương cũng không nói cho họ biết thực lực của Dương Chấn mạnh đến đâu.

Lúc này, Đinh Xương vẫn chưa đuổi kịp vì trước đó đã bị Dương Chấn đánh trọng thương bằng dao găm linh khí.

Lão già dân đầu nghiêm nghị nói: “Tên nhãi này đúng là có gì đó khác thường, ngay cả tôi cũng không nhìn thấu cậu ta”.

Lão già vừa lên tiếng là người có thực lực mạnh nhất trong số các cao thủ này, đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ.

Nghe thấy ông ta nói thế, những người khác đều có vẻ kinh ngạc, người trung niên xấu xí kia nuốt nước bọt, nói với vẻ không dám tin: “Chẳng lẽ thực lực của cậu ta đã vượt xa Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ rồi à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2920


Chương 2920:

“Giết!”

Dương Chấn bỗng hét lớn, hơi nhích chân, chủ động lao tới chỗ đám người kia.

Đám người này đều là cao thủ nhà họ Đinh, còn nhắm vào Phùng Tiểu Uyển, đương nhiên Dương Chấn sẽ không tha cho họ.

Cả đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh còn chưa kịp phản ứng, Dương Chấn đã xông tới trước mặt cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ dẫn đầu.

“Chán sống à!”

Đối phương lập tức nổi giận, hình như không ngờ Dương Chấn dám chủ động ra tay với mình.

Ông ta giơ năm đấm, đấm thẳng vào đầu Dương Chấn.

Đúng lúc nắm đấm của ông ta sắp nện vào đầu Dương Chấn, trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc này, Dương Chấn hơi nghiêng đầu, năm đấm của đối phương sượt qua tóc anh.

Cùng lúc đó, Dương Chấn đấm mạnh vào vị trí trái tim ông ta.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn bỗng vang lên, cơ thể của lão già đứng đầu như bị búa tạ đập trúng, ông ta trợn tròn mắt, cảm thấy trái tim mình bị một luông sức mạnh cuồng bạo xé rách.

“Ông Hồ!”

Trông thấy cảnh tượng này, mấy cao thủ khác của nhà họ Đinh thi nhau biến sắc.

Ông Hồ là người có thực lực mạnh nhất trong số họ, nhưng bây giờ ông ta còn không chịu nổi một đòn từ Dương Chấn. Ông ta bay thẳng ra xa, vừa rơi xuống đất đã hộc máu, hơi thở cũng yếu dần.

“Chết rồi!”

Một cao thủ nhìn về phía ông Hồ vừa chết không nhắm mắt, đang nằm cách đó mười mấy mét, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.

Dương Chấn không định cho họ cơ hội hoàn hồn, nhân lúc cao thủ nhà họ Đinh vẫn đang khiếp sợ, anh hơi nhích chân, lại lao tới chỗ một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ.

Trừ cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ vừa bị anh giết ra, người này là cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, mạnh nhất trong số những người còn lại.

Nếu muốn giết thì phải giết người mạnh nhất!

“Không ổn, cậu ta định giết ông Phùng! Mọi người cùng ra tay đi!”

Có người phát hiện ý đồ của Dương Chấn, lập tức sợ hãi quát rồi xông tới chỗ anh trước.

Những cao thủ khác cũng lao về phía Dương Chấn.

Lúc này, Dương Chấn đã xông tới trước mặt cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ kia, anh vung năm đấm.

Cảm nhận được khí thế đáng sợ trong nắm đấm của Dương Chấn, cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ kia lập tức biến sắc. Ông ta hét lớn, dùng hết sức bình sinh để tấn công Dương Chấn.

Năm đấm của hai người va vào nhau, ông ta chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ không gì ngăn được đang lan khắp tay ông ta từ chỗ năm đấm.

“Rác rắc rắc!”

Tiếng gấy liên tục phát ra từ tay ông ta.

Một tiếng hét thảm thiết vang lên, xương tay ông ta đã nát vụn, cánh tay hỏng hẳn.

Cùng lúc đó, đòn tấn công từ những người | khác cũng ập đến. Dương Chấn không hề kiêng dè, anh lập tức kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người anh.

D “Rầm rầm râầm!”
 
Back
Top Dưới