Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2580


Chương 2580:

Mã Siêu đã bị giam ở Hoàng tộc họ Phùng mấy tháng, Phùng Chí Viễn cũng đã biết rõ, đứa con đi lạc bao năm của mình kiên định cỡ nào, nếu không thì thằng bé đã sớm thỏa hiệp rồi.

Giờ Mã Siêu đã nói vậy có nghĩa là nhất định phải làm theo bằng được, bằng không, dù phải chết, anh ta cũng sẽ không chịu thừa nhận thân phận của mình.

Phùng Chí Viễn quyết định: “Nói đi, muốn bố đáp ứng điều kiện gì”.

Mã Siêu nói ngay: “Để Phùng Tiểu Uyển và con tôi rời khỏi đây, Ngải Lâm không thể sống thiếu thằng bé”.

Khi thốt ra câu này, trái tim Mã Siêu đau đớn như bị rạch nát, điều này có nghĩa là, anh ta sẽ phải vĩnh viễn mất đi Ngải Lâm cùng con trai mình.

Dù anh ta vô cùng thương nhớ mẹ con cô ấy nhưng cũng biết rõ, Hoàng tộc họ Phùng mạnh cỡ nào, chỉ bằng thực lực hiện tại, anh ta không cách nào bảo vệ vợ con mình được.

Nếu đã không thể bảo vệ, vậy thì để bọn họ được đoàn tụ với nhau, hết thảy những đau khổ còn lại mặc anh ta gánh chịu đi.

Anh ta sẽ ở lại Hoàng tộc họ Phùng này, nỗ lực tu hành, nỗ lực khiến bản thân trở nên càng mạnh, đợi khi có đủ thực lực vùng thoát khỏi Hoàng tộc họ Phùng, anh ta sẽ rời đi không hề do dự, tìm tới vợ con mình.

Phùng Chí Viễn lập tức nhíu chặt mày lại: “Con trai con là con cháu dòng chính của Hoàng tộc họ Phùng chúng ta, còn là cháu trưởng đời thứ tư, nó vừa sinh ra đã là người thừa kế đời thứ tư của Hoàng tộc họ Phùng, bố không thể để nó rời khỏi đây”.

Mã Siêu cả giận quát: “Phùng Chí Viễn! Ông đừng quá đáng! Con tôi cũng là cháu ruột của ông, ông tàn nhẫn với con mình như thế, chẳng lẽ cũng có thể tàn độc như vậy với đứa cháu mới vài tháng tuổi của mình hay sao?”

Phùng Chí Viễn trầm mặc, hồi lâu sau, ông ta mới nặng nề nói: “Đây là trách nhiệm hai bố con con phải gánh lấy vì đã sinh ra với vai trò cháu trưởng của Hoàng tộc này”.

“Con có biết vì sao năm ấy bố và mẹ con lại đánh mất con không? Chỉ vì con là cháu trưởng của Hoàng tộc họ Phùng, mà tại Hoàng tộc họ Phùng này, mỗi thành viên nam giới đầu tiên của thế hệ đều là người thừa kế của thế hệ đó”.

“Điều này có nghĩa là, con vừa chào đời đã là người thừa kế của thế hệ con, có kẻ cho rằng con làm ảnh hưởng tới lợi ích của ông ta nên mới bày kế đánh tráo, con vừa sinh ra đã bị người ta trộm đi”.

“Bố có thể thả con trai con đi, nhưng con phải nghĩ cho kĩ, một khi con trai con rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng này thì sẽ lập tức bị người khác để mắt tới, bởi vì nó với con có điểm giống nhau, vừa sinh ra đã là người thừa kế của Hoàng tộc họ Phùng”.

Nghe Phùng Chí Viễn nói thế, Mã Siêu đau khổ vô cùng, anh ta biết, đứa con này quan trọng với Ngải Lâm thế nào, nhưng Hoàng tộc họ Phùng lại chỉ đồng ý thừa nhận anh ta và con anh ta, lại không chịu thừa nhận Ngải Lâm.

Nếu để con ở lại bên mình, Ngải Lâm sẽ phải làm sao?

Nhưng nếu đưa con về bên Ngải Lâm thì lại như Phùng Chí Viễn vừa nói, thằng bé sẽ lâm vào tình trạng nguy hiểm đến tính mạng.

Khuôn mặt Mã Siêu tràn đầy đau khổ, lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực đến vậy.

Trước đây, khi có Dương Chấn ở bên cạnh, bất luận gặp phải chuyện gì đều đã có Dương Chấn làm chỗ dựa, nhưng giờ đây, mọi chuyện anh ta chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Hôm nay, con chỉ có thể thừa nhận thân phận của mình thì mới giành được quyền thế từ Hoàng tộc họ Phùng, từ đó mới có năng lực bảo vệ con trai mình, còn về người đàn bà kia, rời xa Hoàng tộc họ Phùng mới là lựa chọn an toàn nhất cho cô ta”.

“Điều gì cần nói bố đã nói hết, còn lại phải xem con quyết định thế nào”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2581


Chương 2581:

Phùng Chí Viễn nói đến đó, toàn bộ khí thế ngạo nghễ ban đầu đã tan biến sạch, ông ta quay đầu rời khỏi mật thất.

Nơi này chỉ còn lại một mình Mã Siêu đau đớn tìm lựa chọn cho mình.

Cùng lúc đó, một người trẻ tuổi bước ra khỏi sân bay quốc tế của Hoàng thành Phùng.

Chỉ có điều, anh vừa mới đi ra bên ngoài, một chiếc Phantom màu đen đã dừng bên cạnh anh, cửa xe hạ xuống, lộ ra một gương mặt trung niên.

Dương Chấn thoáng nhíu mày, người này hẳn là tới đây vì mình.

Người đàn ông trung niên kia cất lời: “Cậu chính là Dương Chấn, Tướng quân biên giới phía Bắc, còn được gọi là Dương Bất Bại, một người có thể địch lại nửa quốc gia, đúng không?”

Ông ta ngồi trong xe, nhìn về phía Dương Chấn, ánh mắt lộ ra một tia xem thường, dường như rất coi khinh danh hiệu ở biên giới phía Bắc của anh.

Dương Chấn âm thầm kinh ngạc, đối phương biết rõ thân phận của anh như vậy, trừ người của Hoàng tộc họ Phùng thì còn có thể là ai?

Dương Chấn lạnh nhạt hỏi: “Ông là ai?”

Người đàn ông trung niên đáp: “Phùng Chí Ngạo.”

Nghe đến cái tên này, Dương Chấn càng nhíu chặt mày lại, trước khi tới Hoàng thành Phùng, anh đã có hiểu biết sơ bộ về tình hình hiện tại của Hoàng tộc họ Phùng, cái tên Phùng Chí Ngạo này với anh vô cùng quen thuộc.

Phùng Chí Ngạo, người thừa kế Hoàng vị đời tiếp theo của Hoàng tộc họ Phùng, vụ việc đánh tráo Mã Siêu năm xưa rất có thể liên quan đến người này.

Từ trên người Phùng Chí Ngạo, Dương Chấn loáng thoáng cảm nhận được một hơi thở kinh khủng, quả không hổ là người thừa kế của Hoàng tộc họ Phùng, tu vi võ thuật đúng là rất mạnh.

Dương Chấn đã đạt tới Siêu Phàm Ngư Cảnh, có thể khiến anh cảm nhận được áp lực võ thuật thì cảnh giới có nghĩa là cảnh giới của người này hẵn sở tầm Siêu Phàm Lục Cảnh.

Người thừa kế của Hoàng tộc họ Phùng đã có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh, vậy thì Phugnf Hoàng người đứng đầu Hoàng tộc họ Phùng sẽ mạnh cỡ nào?

“Lên xe đi!”

Phùng Chí Ngạo bỗng cất giọng như ra lệnh.

Tuy thái độ của đối phương cực kì kiêu ngạo nhưng Dương Chấn cũng không quá để ý, lần này anh tới Hoàng thành Phùng chính là để cứu người. Nay Mã Siêu, Phùng Tiểu Uyển và bé Tĩnh An con trai Mã Siêu đều đang ở trong Hoàng tộc họ Phùng, anh chỉ có thể hành động theo yêu cầu của đối phương.

Dương Chấn lên xe, xe phóng đi, hai mươi phút sau đã tới một tiệm trà.

Trên tầng cao nhất của tiệm trà, trong phòng riêng có tầm nhìn rộng rãi nhất, chỉ có hai người là Phùng Chí Ngạo và Dương Chấn đang ngồi đối diện nhau.

Dương Chấn bình thản nhìn Phùng Chí Ngạo, cất tiếng hỏi: “Ông dẫn tôi đến nơi này muốn nói gì thì hãy vào thẳng vấn đề đi”.

Phùng Chí Ngạo nhấc tách trà sứ trắng, nhấp nhẹ một ngụm, đặt tách xuống rồi mới đưa cặp mặt sắc bén nhìn Dương Chấn, cất lời: “Tôi cần hợp tác với cậu”.

Nghe vậy, Dương Chấn thoáng sửng sốt, ông ta tìm mình là để hợp tác?

Dương Chấn bình thản hỏi: “Đối với ông, hẳn tôi chỉ là một tên thôn dân nơi sơn dã thôi nhỉ? Một gã thôn dân nơi sơn dã thì có tư cách gì để hợp tác với ông?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2582


Chương 2582:

Phùng Chí Ngạo nói thẳng: “Tôi biết, Mã Siêu, người anh em tốt của cậu, cùng với con trai cậu ta, ngoài ra còn có cô gái tên Phùng Tiểu Uyển đều đang ở trong Hoàng tộc họ Phùng”.

“Chuyện tôi muốn hợp tác với cậu rất đơn giản, đó chính là muốn trợ giúp cậu đưa những người này rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng”.

Ông ta vừa nói ra những lời này, Dương Chấn lập tức lâm vào bối rối, vốn tưởng đối phương có mưu đồ gì với mình, chuyện muốn hợp tác hẳn phải liên quan đến Đế Thôn.

Nhưng anh thật không ngờ, đối phương không chỉ biết rõ ý đồ của mình khi tới Hoàng thành Phùng mà còn chủ động đề nghị muốn giúp mình cứu người ra.

Song ngay sau đó, Dương Chấn đã nghĩ đến nguyên nhân sự việc.

Tại Hoàng tộc họ Phùng, có một quy định, thành viên nam giới thuộc dòng chính đầu tiên chào đời của mỗi thế hệ, từ khi sinh ra đã chính là người thừa kế của thế hệ đó.

Phùng Chí Ngạo là người thừa kế đời tiếp theo, nhưng Mã Siêu lại chính là người thừa kế của thế hệ sau Phùng Chí Ngạo, thậm chí, ngay cả con trai Mã Siêu – bé Tĩnh An cũng là người thừa kế đời sau đó.

Trong Hoàng tộc cổ xưa, tình thế vô cùng phức tạp, dù Phùng Chí Ngạo có thể kế thừa ngai vàng cũng không thể thay đổi quy định mà tổ tông truyền lại. Cho nên, chỉ khi làm Mã Siêu và bé Tĩnh An hoàn toàn rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng thì con trai Phùng Chí Ngạo mới có thể trở thành người thừa kế đời tiếp theo.

Sau một hồi trầm mặc, Dương Chấn lên tiếng: “Tôi không tin được ông!”

Nói đoạn, anh nhấc tách trà, uống một ngụm nước trà nóng, đặt tách xuống bàn, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào Phùng Chí Ngạo.

Phùng Chí Ngạo thoáng cau mày, lạnh giọng nói: “Điều tôi muốn chỉ là mỗi một người thừa kế các thế hệ đều rơi vào tay con cháu tôi, mà điều cậu muốn chính là người anh em của mình được an toàn, giữa chúng ta không có bất cứ xung đột về lợi ích nào, vì sao cậu không tin được tôi?”

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Chỉ cần Mã Siêu và bé Tĩnh An còn ở trong Hoàng tộc họ Phùng này thì dù ông muốn giết bọn họ cũng không dám. Nhưng nếu bọn họ rời khỏi Hoàng thành Phùng thì chưa chắc. Vậy nên, bố con họ ở lại trong Hoàng thành Phùng mới là an toàn nhất”.

“Một khi bọn họ rời khỏi Hoàng thành Phùng, lấy thân phận và địa vị Đại hoàng tử Hoàng tộc họ Phùng của ông, muốn giết bọn họ chẳng phải quá dễ dàng?”

Đây chính là điều khiến Dương Chấn lo lắng nhất, Phùng Chí Ngạo là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, muốn giết Mã Siêu và bé Tĩnh An quả thật quá dễ dàng.

Cho dù có anh ở đây cũng rất khó lòng che chở hai người bọn họ an toàn tuyệt đối.

Phùng Chí Ngạo hừ lạnh một tiếng, sắc mặt thoáng tức giận, nói thẳng: “Tôi chính là Đại hoàng tử của Hoàng tộc họ Phùng này, còn chưa đến nỗi làm ra những chuyện thiếu đạo đức như vậy. Nếu tôi thật sự muốn giết người diệt khẩu thì từ hơn hai mươi năm trước đã giết luôn Mã Siêu rồi”.

“Xem ra cậu hoàn toàn không hiểu gì về con người tôi, nếu cậu chịu khó hỏi thăm một chút sẽ biết tôi là loại người thế nào”.

“Tôi cũng biết, hẳn cậu đang hoài nghi, chuyện đánh tráo Mã Siêu năm đó là do tôi làm, nhưng tôi có thể khẳng định với cậu, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến tôi”.

Nhìn thái độ nghiêm túc của Phùng Chí Ngạo, Dương Chấn lập tức bối rối, chẳng lẽ, chuyện năm đó Mã Siêu bị đánh tráo thực sự không liên quan gì đến Phùng Chí Ngạo?

Nhưng nếu không phải do Phùng Chí Ngạo gây nên thì chuyện này do ai làm?

Trầm mặc một hồi, Dương Chấn hỏi: “Vậy ông cho rằng, chuyện đó do ai làm?”

Phùng Chí Ngạo lập tức nói ngay không hề do dự: “Phùng Chí Viễn!”

“Sao lại thế được?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2583


Chương 2583:

Dương Chấn kinh ngạc ra mặt, Phùng Chí Viễn là bố đẻ của Mã Siêu, đã biết trước Mã Siêu chính là người thừa kế của thế hệ này, vì sao lại muốn vứt bỏ Mã Siêu?

Nếu việc đó đúng là do Phùng Chí Viễn gây nên thì hiện tại, vì sao ông ta lại đem Mã Siêu về Hoàng tộc họ Phùng?

Phùng Chí Ngạo lạnh lùng nói: “Nếu tôi nói, làm như vậy có thể mang đến lợi ích to lớn hơn cho cậu ta thì sao?”

Lúc này, Dương Chấn lại trầm mặc.

Anh hiểu ngay ý của Phùng Chí Ngạo, đúng là có khả năng này. Nếu chỉ tạm thời vứt bỏ Mã Siêu là sẽ đem đến lợi ích lớn cho Phùng Chí Viễn thì với sự vô tình của người trong Hoàng tộc, ông ta hoàn toàn có khả năng vứt bỏ con đẻ.

Mã Siêu là người thừa kế của thế hệ này trong Hoàng tộc họ Phùng, đây là chuyện đã không thể thay đổi, nhưng nếu ban đầu chỉ tạm thời vứt bỏ Mã Siêu, đợi khi thời cơ chín muồi lại nhận Mã Siêu về Hoàng tộc, vậy chẳng phải một mũi tên trúng hai đích sao?

Nghĩ tới đây, Dương Chấn cảm thấy bội phục trí tưởng tượng của mình, nhưng anh biết, đó không phải do trí tưởng tượng của anh quá phong phú mà thực tế thật sự có khả năng này.

“Năm đó, Mã Siêu vừa chào đời đã bị đánh tráo, chuyện ấy đã khiến toàn bộ Hoàng tộc họ Phùng đều chấn động, còn tôi đã trở thành kẻ bị hiềm nghi nhất”.

“Bởi chuyện này mà thậm chí tôi còn bị tạm thời bãi miễn tư cách người thừa kế. Sau đó đã điều tra rất nhiều năm đều không có kết quả gì, mãi cho đến một lần Hoàng tộc họ Phùng gặp phải phiền toái, tôi mới được khôi phục vị trí người thừa kế”.

“Sau này, tôi cũng đã điều tra rất lâu nhưng bất kể tính thế nào thì trong chuyện đánh tráo Mã Siêu, Phùng Chí Viễn là người có khả năng lớn nhất. Chỉ có điều tôi vẫn không có chứng cứ xác thực nào”.

“Mãi đến tầm nửa năm trước, Mã Siêu bị Phùng Chí Viễn bí mật đưa về Hoàng tộc họ Phùng, tôi gần như đã xác định được, toàn bộ chuyện năm đó đều do một tay Phùng Chí Viễn tự biên tự diễn để vu oan giá họa cho tôi. Một khi vị trí người thừa kế của tôi bị bãi miễn, cậu ta có thể thuận lợi trở thành người thừa kế thế hệ này”.

Phùng Chí Ngạo nói một mạch, Dương Chấn đã hoàn toàn ngây người ra.

Từ trên người Phùng Chí Ngạo, anh có thể cảm nhận được một phong thái cực kì kiêu ngạo, một người kiêu ngạo như vậy sao có thể làm ra loại chuyện như đánh tráo trẻ sơ sinh?

Mặc dù đây là lần đầu tiên gặp mặt nhưng không hiểu sao, Dương Chấn vẫn có cảm giác tín nhiệm đặc biệt dành cho Phùng Chí Ngạo.

“Tôi biết, hiện giờ muốn cậu tin tôi ngay là một việc rất khó, tôi có thể cho cậu ba ngày. Trong ba ngày này, nếu cậu đã suy nghĩ kĩ, có thể liên lạc với tôi bất kì lúc nào”.

Phùng Chí Ngạo bỗng đứng lên, nhìn Dương Chấn, nói tiếp: “Tôi biết, lần này cậu tới đây là định xông vào Hoàng tộc họ Phùng cướp người. Nhưng tôi có thể nói thẳng cho cậu hay, Hoàng tộc họ Phùng không đơn giản như cậu nghĩ đâu, chỉ cần cậu dám xông vào, tôi có thể bảo đảm, cậu sẽ chết không có chỗ chôn”.

Dứt lời, ông ta quay đầu bước đi, Dương Chấn vẫn ngồi đó, rơi vào trầm tư.

Trầm mặc hồi lâu, Dương Chấn lẩm bẩm với chính mình: “Chẳng lẽ, chuyện năm đó thực sự có uẩn khúc khác?”

Lúc này anh thực sự hoang mang, không biết rốt cuộc có nên tin lời Phùng Chí Ngạo hay chăng.

Lời cảnh cáo trước khi rời đi của Phùng Chí Ngạo không phải chỉ là tiện thể nói ra.

Ngảy cả bốn Hoàng tộc của Chiêu Châu còn có cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh làm người bảo vệ Hoàng tộc, huống chi là những Hoàng tộc cổ xưa có thực lực mạnh hơn hẳn?

Anh vừa tới sân bay quốc tế của Hoàng thành Phùng thì Phùng Chí Ngạo đã chờ sẵn ở đó, chỉ e toàn bộ hành trình của anh đều đã nằm trong tầm khống chế của Hoàng tộc họ Phùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2584


Chương 2584:

Hiện tại, nếu anh có bất kì cử động nào, sợ rằng đều không thoát khỏi ánh mắt của Hoàng tộc họ Phùng.

Lúc này, tại Hoàng tộc họ Phùng, trong một mật thất, vẻ nóng nảy trên mặt Mã Siêu đã dần biến mất.

Hiện giờ anh ta đã lấy lại bình tĩnh, ngồi xuống đất, như một vị tăng nhân già đang nhập định.

Bỗng anh ta lớn tiếng hô: “Tôi muốn gặp Phùng Chí Viễn!”

Chẳng mấy chốc, Phùng Chí Viễn đã đi vào mật thất này, nhìn Mã Siêu, hỏi: “Con đã nghĩ kĩ rồi chứ?”

Mã Siêu cắn răng đáp: “Tôi đồng ý tiếp nhận thân phận cháu trưởng của Hoàng tộc họ Phùng, tôi và con tôi sẽ ở lại Hoàng tộc họ Phùng này. Nhưng tôi phải báo cho ông biết, nếu để tôi hay vợ của tôi có bất kì thương tổn gì, dù có chết, tôi cũng phải đem con của tôi rời khỏi nơi này”.

Đối với chuyện Mã Siêu sẽ đồng ý, dường như Phùng Chí Viễn hoàn toàn không hề nghi ngờ, khuôn mặt ông ta thoáng hiện một nụ cười xán lạn: “Được, bố hứa với con!”

Chẳng bao lâu sau, một tin tức gây chấn động đã truyền khắp Hoàng thành Phùng.

Người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc họ Phùng đã mất tích từ hai mươi sáu năm trước, nay tìm được rồi!

Biết tin này, sắc mặt Phùng Chí Ngạo đã âm trầm cực điểm, ông ta nghiến răng nói: “Tên khốn Phùng Chí Viễn này lại dùng thủ đoạn gì?”

Một ông già đứng bên cạnh Phùng Chí Ngạo nghiêm nghị nói: “Đại hoàng tử, Phùng Chí Viễn thả tin này ra rõ ràng là để nhằm vào ngài đấy!”

“Hoàng Chủ hiện đang mang bệnh, sợ là không thể sống được bao lâu nữa, lúc này Phùng Chí Viễn lại tung ra tin mình đã tìm lại được con trai, nhất định là đã chuẩn bị sẵn sàng để đấu với ngài rồi”.

“Một khi lại có chuyện ngoài ý muốn nào xảy đến, vị trí này của ngài chỉ sợ sẽ thật sự bị Phùng Chí Viễn cướp đi thôi!”

Ông già này là một vị cấp dưới được Phùng Chí Ngạo vô cùng tin tưởng. Nghe lão ta nói thế, sắc mặt Phùng Chí Ngạo càng thêm khó coi, ông ta nghiến răng nói: “Tôi vốn định cho Dương Chấn ba ngày suy nghĩ nhưng nếu thật sự đợi ba ngày thì chỉ sợ đã muộn rồi”.

Bên kia, Dương Chấn cũng đã biết tin Hoàng tộc đã nhận Mã Siêu về, lòng anh chợt tràn đầy lo lắng.

Dương Chấn nhíu mày, lẩm bẩm: “Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Vì sao Mã Siêu lại đột nhiên thừa nhận thân phận của mình?”

Theo những gì anh hiểu về con người Mã Siêu, chỉ cần là chuyện cậu ấy không muốn làm thì dù chết, cậu ấy cũng sẽ không đồng ý.

Chắc chắn Mã Siêu sẽ không vì quyền thế của Hoàng tộc họ Phùng mà vứt bỏ Ngải Lâm. Nhưng hiện giờ, Hoàng tộc họ Phùng lại tung ra tin tức đã tìm được Mã Siêu, điều này vô cùng bất thường.

Đúng lúc này, Phùng Chí Ngạo gọi điện tới, ông ta trầm giọng bảo: “Bây giờ tôi muốn gặp cậu ngay, ở chỗ cũ!”

Dương Chấn lập tức đáp: “Được!”

Vừa lúc anh đang muốn gặp Phùng Chí Ngạo gấp, không ngờ Phùng Chí Ngạo cũng đang vội vã tìm mình.

Nửa giờ sau, hai người gặp mặt tại tiệm trà lần trước, vẫn trên tầng cao nhất, tại phòng riêng có tầm nhìn tốt nhất.

Phùng Chí Ngạo mở đầu câu chuyện: “Phùng Chí Viễn đã tung tin ra, nói là đã tìm được Mã Siêu, hẳn cậu đã biết rồi chứ?”

Dương Chấn gật đầu: “Theo những gì tôi biết về cậu ấy thì cậu ấy sẽ không vì quyền thế mà vứt bỏ người yêu của mình, trong chuyện này chắc chắn có vấn đề. Dù Mã Siêu đồng ý thừa nhận thân phận của mình thì nhất định cũng là bị người khác ép buộc, không còn sự lựa chọn nào khác”.

Phùng Chí Ngạo bảo: “Theo tôi được biết, Phùng Chí Viễn đã dùng vợ và con trai để gây áp lực cho cậu ta, để bảo vệ vợ con mình, Mã Siêu mới đồng ý với điều kiện của Phùng Chí Viễn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2585


Chương 2585:

Dương Chấn cả giận nói: “Khốn kiếp! Ông ta chán sống rồi!”

Mã Siêu đã kiên trì chịu đừng tròn nửa năm vẫn không chịu thỏa hiệp, chỉ có Ngải Lâm và bé Tĩnh An mới có thể khiến cho anh ta làm một việc vi phạm ý nguyện ban đầu của mình.

Phùng Chí Ngạo nói: “Nay chỉ có hợp tác với nhau, chúng ta mới có cơ hội cứu Mã Siêu và con cậu ta ra”.

Dương Chấn không do dự nữa, anh gật đầu bảo: “Tôi đồng ý hợp tác với ông, nhưng ông phải bảo đảm, trước tiên phải đưa con của Mã Siêu và Phùng Tiểu Uyển ra ngoài an toàn đã, bọn họ ở trước mặt cao thủ của Hoàng tộc thật sự không có chút năng lực chống trả nào”.

Phùng Chí Ngạo cau mày, trầm mặc một lát rồi nói: “Tôi chỉ có thể nói sẽ cố gắng hết sức, nhưng nếu Phùng Chí Viễn dám tuyên bố tin tức đã tìm được Mã Siêu thì hẳn đã chuẩn bị chu đáo mọi mặt rồi, Phùng Tiểu Uyển và con trai Mã Siêu chỉ sợ đã bị ông ta chuyển đến một địa điểm cực kì bí ẩn nào khác”.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Không phải cố gắng hết sức mà tôi muốn ông phải bảo đảm họ được an toàn, chỉ khi bọn họ an toàn, tôi mới có thể đánh một trận mà không cần vướng bận gì”.

Phùng Chí Ngạo gật đầu: “Được, tôi đồng ý!”

Dứt lời, Phùng Chí Ngạo liền bấm một số điện thoại, căn dặn: “Bất kể thế nào cũng phải đưa Phùng Tiểu Uyển và con trai của Mã Siêu an toàn rời khỏi Hoàng tộc cho tôi, nếu bọn họ bị tổn thương dù chỉ một sợi tóc thì hãy tự giác xách đầu tới gặp tôi!”

Ngay lúc Phùng Chí Ngạo phân công nhiệm vụ cho cấp dưới của mình, Dương Chấn cũng bấm một số điện thoại, nói: “Chị Lâm, em đã bố trí người đến đón chị, chị đi cùng người đó nhé, đợi khi em cứu Mã Siêu và bé Tĩnh An ra là ba người nhà chị được đoàn tụ với nhau rồi”.

Ngải Lâm hơi khẩn trương hỏi: “Dương Chấn, có phải đã có chuyện gì xảy ra rồi không?”

Dương Chấn nói: “Cứ yên tâm đi, có em đây rồi, chị không cần lo gì cả, em bảo đảm sẽ đưa Mã Siêu và bé Tĩnh An bình yên trở về”.

Ngải Lâm nghẹn ngào nói: “Cậu Chấn, cảm ơn cậu!”

Hiện nay, người bên cạnh Dương Chấn hầu như đều đã được chuyển dời đến những nơi an toàn, như vậy cũng tốt, anh đã có thể không cần cố kị điều gì để đi thực hiện một vài chuyện cần làm.

Chẳng mấy chốc lại có một tin tức nặng kí từ Hoàng tộc họ Phùng truyền ra.

“Chín giờ sáng mai, Hoàng tộc họ Phùng sẽ tổ chức đại lễ kế thừa cho Phùng Siêu, người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc!”

Tin này vừa được truyền ra, toàn bộ Hoàng thành Phùng đều sôi trào.

Dương Chấn cau mày, anh không ngờ Hoàng tộc họ Phùng lại nhanh chóng bố trí đại lễ kế thừa cho Mã Siêu đến thế, ngay cả họ của anh ta cũng đã đổi lại rồi.

Phùng Chí Ngạo càng ngày càng cảm thấy nguy cơ đến gần mình hơn, hiển nhiên là Phùng Hoàng đã hạ lệnh nên mới có thể tổ chức đại lễ kế thừa cho Mã Siêu nhanh như vậy.

“Đại hoàng tử, trong đại lễ sắc phong ngày mai, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện lớn, hơn nữa còn là chuyện nhằm vào ngài”.

Lão già bên cạnh Phùng Chí Ngạo nghiêm nghị nói.

Phùng Chí Ngạo nhíu mày: “Vì sao lại nói thế?”

Lão già kia trầm giọng bảo: “Hai mươi sáu năm trước, Phùng Chí Viễn đã mơ ước vị trí người thừa kế, lần này lại đưa Mã Siêu về Hoàng tộc họ Phùng, còn ép bức Mã Siêu đồng ý thừa nhận thân phận của mình. Tôi không tin rằng cậu ta làm vậy chỉ đơn giản là muốn Mã Siêu trở thành người thừa kế đời thứ ba, nhất định cậu ta còn có âm mưu khác nhằm vào ngài”.

Nghe ông già nói xong, Phùng Chí Ngạo rơi vào trầm mặc, ông ta cũng cảm thấy, lễ sắc phong Mã Siêu ngày mai chỉ e chính là thời điểm Phùng Chí Viễn cho ông ta một đòn trí mạng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2586


Chương 2586:

Bỗng Phùng Chí Ngạo ngẩng đầu, nhìn về phía Dương Chấn, nói: “Lần này thực sự phải trông cậy vào cậu rồi!”

Dương Chấn không hề để tâm đến sự tranh đoạt quyền thế giữa Phùng Chí Ngạo với Phùng Chí Viễn, anh chỉ quan tâm làm thế nào để có thể thuận lợi đưa Mã Siêu ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng.

Nhưng cũng đúng lúc này, điện thoại của anh chợt reo vang, vừa nhấn nhận cuộc gọi, đầu bên kia đã truyền tới giọng nói hốt hoảng của Tiền Bưu: “Cậu Chấn, cô Lâm đã bị người ta cướp đi rồi!”

“Cái gì?”

Dương Chấn đứng phắt dậy, cả giận quát: “Không phải tôi đã dặn các ông đi đón chị ấy hay sao? Ở Yên Đô còn ai có thể cướp người từ tay các ông?”

Biết Ngải Lâm đã bị người khác cướp đi từ tay Tiền Bưu, Dương Chấn vô cùng phẫn nộ.

Nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Ngải Lâm là vợ của Mã Siêu, nếu Phùng Chí Viễn âm hiểm đúng như lời Phùng Chí Ngạo nói thì hẳn ông ta đã sớm chuẩn bị kĩ càng từ trước.

Vậy nên, kẻ đã cướp Ngải Lâm từ tay Tiền Bưu rất có thể là cao thủ do Phùng Chí Viễn phải đi, hơn nữa, thực lực của đối phương nhất định rất mạnh.

Quả nhiên, Tiền Bưu vội vã giải thích: “Cậu Chấn, thực lực của đối phương quá mạnh, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Ảnh Vệ đồng thời ra tay mà vẫn không phải đối thủ của kẻ này, thậm chí chúng tôi còn chưa đụng được tới người đối phương thì đã bị hạ gục toàn bộ”.

Dương Chấn nói: “Được rồi, tôi biết, chuyện còn lại, Ảnh Vệ không cần nhúng tay vào”.

Sau khi cúp điện thoại, Dương Chấn quay về phía Phùng Chí Ngạo, lúc này Phùng Chí Ngạo cũng vừa đàm thoại xong, thấy sắc mặt Dương Chấn có vẻ nặng nề, lập tức nhíu mày hỏi: “Đã có chuyện gì xảy ra chăng?”

Dương Chấn gật đầu, trầm giọng nói: “Vừa rồi, đám cao thủ mà tôi bố trí đi đón vợ Mã Siêu đến căn cứ an toàn đã bị hạ gục, vợ của Mã Siêu cũng đã bị người khác cướp đi, nếu tôi đoán không sai thì hẳn đó là cao thủ do Phùng Chí Viễn phải tới”.

Phùng Chí Ngạo nhíu mày: “Hiện giờ cậu có tính toán gì không?”

Dương Chấn lâm vào trầm mặc, bởi việc Ngải Lâm bị người ta cướp đi đã hoàn toàn làm rối loạn kế hoạch của anh.

Thấy anh không nói gì, Phùng Chí Ngạo bảo: “Nếu người đã bị cướp mất, hiện cậu lại không cách nào cứu về, vậy cũng chỉ có thể hợp tác với tôi, cứu Mã Siêu và con cậu ta cùng Phùng Tiểu Uyển ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng trước đã, còn về phần vợ của Mã Siêu, đành phải để sau đó chúng ta nghĩ cách khác đi cứu”.

Dương Chấn gật đầu, không do dự nữa, tình hình đã trở nên thế này, cứu được ai thì cứu vậy.

Chỉ có điều, anh cũng không dám chắc, mình làm như vậy liệu có mang đến phiền phức gì cho Mã Siêu không.

Theo những gì anh hiểu biết về Mã Siêu, anh ta nhất định không muốn thừa nhận thân phận người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc họ Phùng này, bởi thừa nhận thân phận ấy đồng nghĩa với việc phải buông bỏ mọi thứ bên ngoài, trong đó bao gồm cả người vợ của mình.

Nếu Hoàng tộc họ Phùng đã công bố ngày mai sẽ tổ chức đại lễ kế thừa cho người thừa kế đời thứ ba là Mã Siêu, vậy cũng có nghĩa là Mã Siêu đã đồng ý.

Mã Siêu đã gật đầu, nhất định là bị đe dọa điều gì.

Nếu anh cứ ra tay bừa thì dù có cứu được Mã Siêu cùng với bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng nhưng tính mạng Ngải Lâm lại vẫn còn nằm trong tay Phùng Chí Viễn.

Dương Chấn nhắc nhở lần nữa: “Điều kiện tiên quyết để hai chúng ta hợp tác là, trước buổi sáng tổ chức đại lễ kế thừa, ông phải cứu được bé Tĩnh An cùng Phùng Tiểu Uyển ra, bằng không, mọi chuyện ta đã bàn đều không được tính”.

Phùng Chí Ngạo gật đầu, lạnh lùng nói: “Đương nhiên! Cứ vậy đi, tôi còn có việc, đi trước một bước, cậu chờ tin của tôi nhé”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2587


Chương 2587:

Nhìn theo Phùng Chí Ngạo rời đi, Dương Chấn lại rơi vào trầm tư.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực đến thế.

Vốn tưởng rằng sau khi thực lực của mình trở nên mạnh mẽ, sẽ không cổ chuyện gì có thể làm khó anh được nữa, nhưng giờ đây, dù thực lực của anh đã rất mạnh, dù gặp phải cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng chưa chắc đã thua, nhưng… Đối đầu với Hoàng tộc họ Phùng một trong hai Hoàng tộc cổ xưa, anh vẫn phải bất lực.

Lần này Ngải Lâm bị cướp đi, Mã Siêu và bé Tĩnh An cùng Phùng Tiểu Uyển đều bị nhốt trong Hoàng tộc họ Phùng, Phùng Chí Ngạo có thể cứu được người ra hay không, anh cũng không dám chắc.

Từng giây từng phút trôi đi, trước sau vẫn chưa có tin gì từ phía Phùng Chí Ngạo.

Điều này có nghĩa là, cho tới giờ, Phùng Chí Ngạo vẫn chưa thể tìm được vị trí của bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển.

Chín giờ tối, tại khách sạn Dương Chấn đang ở, có một vị khách không mời.

Khi Dương Chấn thấy rõ mặt đối phương, sắc mặt anh trầm xuống, bởi anh đã từng xem ảnh chụp của người này trước khi đến đây, đó chính là bố ruột của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn.

Ngay khi Dương Chấn nhìn về phía Phùng Chí Viễn, Phùng Chí Viễn cũng đang quan sát Dương Chấn, một lúc sau, ông ta vươn một bàn tay về phía anh, mở lời trước: “Chào cậu, tôi là bố của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn!”

Dương Chấn hoàn toàn không rõ đối phương đến đây với ý đồ gì, hơn nữa, anh cũng chưa hoàn toàn tin tưởng mọi điều Phùng Chí Ngạo nói, cho nên rốt cuộc Phùng Chí Viễn là người thế nào, anh cũng không rõ lắm.

Anh vươn tay bắt tay ông ta, lên tiếng chào: “Xin chào chú Viễn!”

Thấy Dương Chấn gọi mình mình vậy, Phùng Chí Viễn thoáng sửng sốt, sau đó nhanh nhẹn buông lỏng tay, cười nói: “Trước thường nghe Mã Siêu nhắc tới cậu, thằng bé còn nói, những năm ở biên giới phía Bắc, cậu hết sức chăm lo cho nó, thậm chí còn đã cứu nó nhiều lần”. “Là bố của nó, nay tôi xin được trịnh trọng cảm ơn cậu!”

Dương Chấn lắc đầu cười: “Chú Viễn nói quá lời rồi, Mã Siêu là người anh em cùng vào sinh ra tử với cháu, cứu cậu ấy là điều nên làm, hơn nữa, chú là bố cậu ấy, sao lại để chú nói lời cảm ơn với cháu được?”

Ánh mắt Phùng Chí Viễn lộ vẻ tán thưởng, ông ta gật gù cười bảo: “Thật không ngờ, cậu còn trẻ như vậy mà đã có thể trở thành Chiến Thần trấn thủ biên giới phía Bắc của Chiêu Châu, nếu Hoàng tộc họ Phùng chúng tôi có thể có một thanh niên tài giỏi xuất sắc như cậu thì quả là được mở mày mở mặt”.

Tuy không nhìn rõ con người Phùng Chí Viễn nhưng Dương Chấn lại có thể cảm nhận được sự dối trá trên người ông ta, mặc dù ông ta che giấu rất tốt nhưng vẫn bị Dương Chấn nhận ra.

Xem ra, sự thật hẳn gần đúng như lời Phùng Chí Ngạo nói, Phùng Chí Viễn là một tên đê tiện khốn nạn.

Dương Chấn bỗng bảo: “Chú Viễn, lần này cháu tới Hoàng thành Phùng này là để tìm Mã Siêu, không biết chú Viễn có thể để cháu gặp cậu ấy một lần chăng?”

Phùng Chí Viễn gật đầu cười: “Việc này có gì mà không được? Tôi tới tìm cậu vốn là để mời cậu ngày mai tới tham dự đại lễ sắc phong cho Mã Siêu ở Hoàng tộc họ Phùng mà”.

Nghe nói thế, Dương Chấn thoảng bối rối, chẳng lẽ

Phùng Chí Viễn thực sự đồng ý để mình đi gặp Mã Siêu?

Dương Chấn thử hỏi: “Hiện giờ cháu có thể gặp cậu ấy một lát được không ạ?”

Phùng Chí Viễn không đáp trực tiếp mà quay sang nói với cấp dưới đứng sau lưng: “Ông liên hệ với Mã Siêu, nói với thằng bé là bạn của nó, Dương Chấn, muốn gặp nó, bảo nó tới đây ngay đi”. “Vâng!”

Cấp dưới thưa, sau đó vội liên lạc ngay với Mã Siêu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2588-2589


Chương 2588:

Phùng Chí Viễn cười cười, bảo: “Tôi cũng từng nghe Mã Siêu nói, tình cảm của hai anh em rất khăng khít, nghe mà tôi cũng thấy ước ao đấy!”

Dương Chấn cười cười: “Trên chiến trường, mọi người đều là những anh em cùng vào sinh ra tử, loại tình nghĩa này rất thường thấy ngoài mặt trận”.

Phùng Chí Viễn gật đầu, cười nói: “Nếu tôi được trẻ lại ba chục tuổi thì tôi cũng muốn lên chiến trường một chuyển”.

Hai người hàn huyện với nhau như bậc cha chú và con cháu trong nhà, Phùng Chí Viễn rất nhiệt tình, thái độ đối với Dương Chấn vô cùng ôn hòa, ánh mắt nhìn Dương Chấn khó nén vẻ tán thưởng.

Người ngoài nhìn vào, không biết còn tưởng hai người là bố con cơ đấy.

Song, Dương Chấn cũng hiểu rõ trong lòng, Phùng Chí Viễn không phải người đơn giản như những gì ông ta biểu hiện ra bên ngoài, dưới tình huống này mà dám để mình gặp Mã Siêu, chắc chắn ông ta đã nằm trong tay mọi thứ rồi.

Hai mươi phút sau, có tiếng gõ cửa phòng, một giọng nói vang lên ngoài cửa: “Thưa Nhị hoàng tử, Mã Siêu điện hạ đã tới!”

Cửa phòng vừa mở, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mắt Dương Chấn. “Mã Siêu!”

Gặp lại người anh em sau hơn nửa năm, Dương Chấn kích động, vội vã đứng lên.

Khi thấy Dương Chấn, sắc mặt Mã Siêu cũng lập tức lộ vẻ kích động, nhưng ngay sau đó, ánh mắt anh ta lộ vẻ phức tạp, cất tiếng hỏi: “Anh Chấn, sao anh lại tới đây?”

Nghe Mã Siêu hỏi thế, sắc mặt Dương Chấn thoáng cứng lại.

Chỉ một giây sau, anh đã hiểu được, Mã Siêu nhìn thấy mình lại vẫn cố giữ bình tĩnh như vậy là bởi cậu ấy đã quyết định, cần phải ở lại Hoàng tộc họ Phùng.

Dương Chấn quay sang nói với Phùng Chí Viễn: “Chú Viễn, cháu có thể nói chuyện riêng với Mã Siêu vài câu không?”

Phùng Chí Viễn mỉm cười, đứng dậy nói: “Vậy tôi về trước, hai anh em đã lậu chưa gặp nhau, đúng là cần không gian riêng để trò chuyện, chỉ cần đừng quên giờ tổ chức đại lễ sắc phong người thừa kế ngày mai là được”.

Phùng Chí Viễn nhanh chóng rời khỏi đó, trong phòng chỉ còn lại Dương Chấn và Mã Siêu.

Dương Chấn đi thẳng vào vấn đề: “Tôi đã hợp tác với Phùng Chi Ngạo rồi, ông ta đã đồng ý cứu bé Tĩnh An và Tiểu Uyển ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng, sau đó chúng ta cùng rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng luôn”.

Nào ngờ, Mã Siêu lại lắc đầu, ánh mắt đầy phức tạp nhìn anh, nói: “Anh Chấn, anh đi đi!”

Dương Chấn cả kinh: “Cậu nói cái gì?”

Mã Siêu nghiêm túc nói: “Anh Chấn, thực lực của Hoàng tộc họ Phùng vượt xa khả năng ứng phó của chúng ta, chúng ta không đấu lại bọn họ đâu. Nay thân phận của em đã bị công bố ra ngoài, dù em có thể thuận lợi rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng thì cũng có khác gì?” “Người của Hoàng tộc họ Phùng này vô tình đến thế, chỉ cần em và bé Tĩnh An còn sống trên đời, bọn họ sẽ không bỏ qua cho chúng em đâu”. “Em không muốn làm liên lụy đến những người bên cạnh, anh Chấn, loại cảm giác này hẳn anh cũng hiểu rất rõ, anh sẽ thông cảm cho em, cũng sẽ ủng hộ em, đúng không?”

Dương Chấn lắc đầu, nghiến răng nói: “Đợi chúng ta cứu được chị Lâm và bé Tĩnh An cùng với Tiểu Uyển ra, chúng ta sẽ rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng này, sau đó tìm một nơi không ai biết, sống cuộc sống của người bình thường”. “Nếu vẫn không được, chúng ta sẽ ra nước ngoài, mua một hòn đảo vắng, nhà cậu, nhà tôi, chỉ có hai nhà chúng ta cùng ngụ trên đảo, sống cuộc sống cách xa trần thế”

Mã Siêu đau khổ lắc đầu: “Anh Chấn, mỗi người đều có lựa chọn của mình, chúng ta không thể vì sợ liên lụy đến người bên cạnh mà hạn chế tự do của họ”. “Dù thế hệ chúng ta không ai phản đối, nhưng đời con chúng ta thì sao? Chẳng lẽ sau này chúng ta bắt chúng phải ở lại đảo hoang cùng chúng ta vĩnh viễn? Vậy thì thật không công bằng với bọn nhỏ”. “Thực lực của Hoàng tộc họ Phùng rất mạnh, có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh, thậm chí còn có cả cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, chưa biết chừng Hoàng tộc họ Phùng còn có cả người bảo vệ Hoàng tộc. Nếu quả như vậy, người bảo vệ Hoàng tộc họ Phùng còn mạnh đến đâu?”

Chương 2589:

“Với thực lực hiện tại của chúng ta, chúng ta hoàn toàn không có khả năng đấu lại Hoàng tộc họ Phùng. Nhưng bản thân anh đã có thực lực vượt trội, chỉ cần không có xung đột với các Hoàng tộc cổ xưa hay các gia tộc Cổ Võ thì khắp thế giới này, hẳn không có mấy người làm gì được anh nữa rồi”. “Anh và chị dâu trước nay đã phải trải qua nhiều sóng gió, khó khăn lắm mới giải quyết xong hết mọi phiền phức quanh thân, cuộc sống bình yên đã thành tương lai gần trước mắt rồi, đừng lại dính líu đến chuyện của những Hoàng tộc cổ xưa làm gì”. “Hơn nữa, em ở lại Hoàng tộc họ Phùng chưa chắc đã là việc xấu, dẫu sao, ngày mai em cũng sẽ trở thành người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc họ Phùng, trừ việc không thể đoàn tụ với Ngải Lâm thì mọi thứ khác đều khá ổn.

Nghe Mã Siêu nói, Dương Chấn có thể cảm nhận được chua xót chất chứa trong lòng anh ta.

Anh biết rõ, đó vốn chẳng phải cuộc sống mà Mã Siêu mong muốn, bọn họ giống nhau ở điểm đều là người không cam tâm bị người khác chi phối, Mã Siêu ở lại Hoàng tộc họ Phùng sẽ luôn bị Hoàng tộc họ Phùng quản thúc.

Điều quan trọng nhất là, anh ta sẽ phải rời xa Ngải Lâm.

Hai người đều trầm mặc, lát sau, Dương Chấn mới lên tiếng: “Vậy cậu có từng nghĩ đến, nếu cậu và bé Tĩnh An đều ở lại Hoàng tộc họ Phùng thì chị Lâm phải làm sao bây giờ?” “Nếu đồng thời mất chồng mất con, chị ấy sẽ phát điên mất, cậu không biết được chị Lâm đã vất vả thế nào mới sinh được bé Tĩnh An”. “Đối với một người mẹ, mất đi đứa con còn đang bú sữa là một chuyện vô cùng tàn nhẫn”.

Mã Siêu đau đớn nhắm mắt, đây cũng là nguyên nhân khiến anh ta không thể nhanh chóng hạ quyết tâm thừa nhận thân phận của mình.

Anh ta cũng rất yêu đứa con chưa từng gặp mặt ấy, nhưng anh ta hiểu, so với tình yêu của anh ta dành cho bé, tình yêu của Ngải Lâm với bé vĩ đại hơn nhiều. Mất chồng đã là nỗi tuyệt vọng đủ lớn với Ngải Lâm, nếu lại khiến cô ấy mất đi bé Tĩnh An, chỉ e Ngải Lâm sẽ thật sự phát điên. “Anh Chấn, em không biết nên làm gì bây giờ, em thực sự không biết nữa!”

Mã Siêu bỗng ôm đầu, vẻ mặt đau đớn, giọng cũng nghẹn ngào.

Thấy người anh em của mình đau khổ đến vậy, lòng Dương Chấn cũng rất khó chịu, anh vỗ vai Mã Siêu, an ủi: “Chúng ta cùng tính toán lại chút, xem có cách nào thích hợp hay không”.

Mã Siêu vội ngẩng lên nhìn Dương Chấn, ánh mắt tràn ngập mong đợi: “Anh Chấn, anh có cách nào à?”

Dương Chấn cười khổ: “Nếu tôi có biện pháp thì đã nói cho cậu biết rồi”. Mã Siêu lại thất vọng cúi xuống, hai người cùng rơi vào trầm mặc.

Lát sau, Dương Chấn mới lên tiếng: “Phùng Chí Ngạo nói cho tôi biết, chuyện năm xưa cậu bị bỏ rơi hoàn toàn không liên quan đến ông ta, ông ta nghi ngờ chuyện này do Phùng Chí Viễn gây ra, cậu có biết không?”

Mã Siêu lập tức cả kinh: “Sao lại thế được?”

Từ sau khi bị Phùng Chí Viễn phái cao thủ mang về Hoàng tộc họ Phùng, Mã Siêu vẫn luôn bị giam trong mật thất, trừ Phùng Chí Viễn, anh ta chưa từng tiếp xúc với bất kì ai.

Đối với Phùng Chí Ngạo, anh ta chỉ được nghe nói qua lời kể của Phùng Chí Viễn, Phùng Chí Ngạo là người thừa kế đời thứ hai của Hoàng tộc họ Phùng, đợi khi Phùng Hoàng thoái vị, Phùng Chí Ngạo sẽ được thừa kế Hoàng vị.

Dương Chấn nói: “Hôm nay tôi mới được gặp Phùng Chí Ngạo, tuy chỉ mới tiếp xúc lần đầu nhưng so với Phùng Chí Viễn, tôi tin tưởng ông ta hơn”. “Theo những điều ông ta nói, Phùng Chí Viễn là một người cực kì âm hiểm giả dối, để đạt được mục đích của mình, người này có thể không từ thủ đoạn, thậm chí còn có thể lợi dụng chính con ruột của mình”. “Cậu nghĩ lại xem, cậu là con cháu dòng chính đời thứ ba, từ khi sinh ra đã là người thừa kế đời thứ ba, nếu lúc này cậu bị đánh tráo, mọi người sẽ nghi ngờ ai?”

Mã Siêu nói ngay: “Đại hoàng tử Phùng Chí Ngạo!”

Dương Chấn gật đầu: “Chính xác! Dù sao thì cậu vừa chào đời đã thành người thừa kế đời thứ ba, Phùng Chí Viễn lại là bố đẻ của cậu, làm sao có thể vứt bỏ cậu được? Chỉ có Đại hoàng tử Phùng Chí Ngạo mới là người muốn cậu biến mất nhất, bởi vì chỉ khi cậu biến mất, con ông ta mới có cơ hội trở thành người thừa kể”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2590


Chương 2590:

“Nhưng nếu như người vứt bỏ cậu trước đây chính là Phùng Chí Viễn, ông ta làm thế là để giá họa cho Phùng Chí Ngạo, một khi Phùng Chí Ngạo bị Phùng Hoàng tước đoạt vị trí người thừa kế thì Phùng Chí Viễn sẽ chính là người thừa kế tiếp theo”.

“Chỉ cần đợi đến thời cơ thích hợp lại đón cậu về Hoàng tộc họ Phùng, đến khi đó, vị trí người thừa kế Hoàng tộc họ Phùng lại lần nữa rơi vào đời con cháu Phùng Chí Viễn”. “Có điều, việc đó đã vượt ngoài dự liệu của ông ta, ông ta đã thất bại, vì không đủ bằng chứng nên Phùng Chí Ngạo cũng chỉ bị tước đoạt vị trí người thừa kế trong một thời gian ngắn, sau đó lại nhanh chóng được khôi phục vị trí”.

Nghe Dương Chấn phân tích, mặt Mã Siêu đã dại ra, ngay sau đó, anh ta tức giận nói: “Nếu quả đúng là Phùng Chí Viễn đã bỏ rơi em, em tuyệt đối không bỏ qua cho ông ta đâu”.

Dương Chấn tiếp tục: “Nếu chuyện cậu bị đánh tráo chính là một tuồng kịch do một tay Phùng Chí Viễn tự biên tự diễn thì con người này quả thực rất đáng sợ, trong mắt ông ta không có tình thân, chỉ có quyền thế”.

“Dù cậu và bé Tĩnh An tiếp tục ở lại Hoàng tộc họ Phùng thì tình thế của hai bố con cậu vẫn rất nguy hiểm, nhất là bé Tĩnh An, thằng bé sẽ trở thành quân cờ để Phùng Chí Viễn khống chế cậu”.

“Cho nên, nếu việc đó là thật, cậu tuyệt đối không thể ở lại Hoàng tộc họ Phùng, bởi vì ở trong này, chớ nói bảo vệ bé Tĩnh An, ngay cả bản thân cậu, cậu cũng không có khả năng bảo vệ nổi”. “Hơn nữa, tôi đoán rằng, trong đại lễ sắc phong cho cậu ngày mai nhất định sẽ có chuyện không may, tôi không tin ông ta chuẩn bị việc này lâu như vậy, thậm chí cả con ruột cũng có thể vứt bỏ lại chỉ đơn giản là để cậu thuận lợi trở thành người thừa kế đời thứ ba”. “Đại lễ sắc phong ngày mai, cậu không thể tham gia!”

Nghe Dương Chấn nói thế, sắc mặt Mã Siêu lộ vẻ đau khổ tột cùng, mặc dù trước đây anh ta chưa từng chờ mong gì về bố mẹ mình nhưng nay đã biết được thân thế thật sự, dĩ nhiên anh ta cũng có đôi chút mong đợi.

Có điều, Dương Chấn vừa nói cho anh ta hay, rất có khả năng hồi nhỏ mình bị vứt bỏ chỉ là một màn kịch của bố đẻ mình dựng nên, tất cả chỉ đều lợi dụng anh ta nhằm mưu cầu quyền thế.

“Đại lễ sắc phong người thừa kế ngày mai rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện lớn, không ai có thể đoán được Phùng Chí Viễn sẽ gây ra loại chuyện gì nữa”.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Thậm chí tôi còn nghi rằng, trong đại lễ ngày mai, ông ta sẽ lấy ra một vài chứng cứ về việc cậu bị đánh tráo năm ấy để đổ lên người Phùng Chí Ngạo”.

“Đại lễ ngày mai, thoạt nghe thì tưởng là đại lễ sắc phong tổ chức vì cậu nhưng trên thực tế, rất có thể chỉ là một cái bẫy của Phùng Chí Viễn nhằm đối phó với Phùng Chí Ngạo”.

“Nếu ông ta làm mọi thứ chỉ vì quyền thế, sau khi lấy được thứ mình mong muốn rồi sẽ chịu buông tha cậu, có lẽ tôi còn tình nguyện giúp ông ta một tay. Nhưng tôi biết, loại người coi trọng quyền thế hơn cả tình thân như Phùng Chí Viễn sớm đã bị quyền lực mê hoặc đến mất nhân tính rồi, dù ông ta đã chiếm được mọi thứ mình muốn nhưng sẽ không chịu bỏ qua cho cậu đâu. Bởi vì chỉ cần cậu còn sống thì vẫn sẽ là một mối nguy tiềm ẩn với ông ta”.

Dương Chấn thực lòng không muốn nghĩ Phùng Chí Viễn độc ác đến thế, nhưng từ những gì anh biết chỉ có thể đúc rút ra một kết luận, con người Phùng Chí Viễn này, chỉ biết sống vì quyền thế.

Nếu cần, ông ta hoàn toàn có thể vì quyền lực mà vứt bỏ tình thân, huống chi, Mã Siêu chỉ là một đứa con từng bị ông ta vứt bỏ từ hơn hai mươi năm trước, đối với Mã Siêu, ông ta hoàn toàn không có bất cứ tình cảm gì.

Sắc mặt Mã Siêu vặn vẹo như thể đang vật lộn giữa tuyệt vọng, anh ta đau khổ khôn cùng, không biết mình nên làm gì bây giờ.

“Anh Chấn, nếu ngày mai em không tham gia đại lễ sắc phong, chỉ sợ Phùng Chí Viễn sẽ không bỏ qua cho bé Tĩnh An nhà em và Tiểu Uyển, trừ khi có thể cứu hai người bọn họ ra khỏi tay ông ta thì em mới có quyền lựa chọn, bằng không, em chỉ có thể làm theo sự sắp đặt của ông ta thôi”.

“Phùng Chí Viễn đã giam lỏng em ở Hoàng tộc họ Phùng lâu như vậy, ông ta nhẫn tâm cỡ nào, em biết rõ hơn ai hết, chỉ cần con em và Tiểu Uyển còn ở trong tay ông ta thì em không thể chạy thoát khỏi ông ta đâu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2591


Chương 2591:

“Nếu ông ta đã dám cho em đến gặp anh thế này, hiển nhiên ông ta hoàn toàn không sợ em bị anh thuyết phục. Lần này, em chỉ có thể thừa nhận thân phận, sau đó nỗ lực khiến bản thân trở nên mạnh hơn, tranh thủ đến một ngày có đủ năng lực tự mình thoát khỏi Hoàng tộc họ Phùng. Nếu không, bố con em thật sự không có cơ hội nào khác nữa”.

Mắt Mã Siêu đã đỏ lên, kích động nói.

Dương Chấn có thể hiểu được nỗi đau khổ của Mã Siêu lúc này. Đúng như cậu ấy nói, trừ khi cứu được bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng trước lúc đại lễ sắc phong bắt đầu, bằng không, hết thảy đều là công cốc.

Nghĩ tới đây, Dương Chấn bèn bấm số điện thoại của Phùng Chí Ngạo, hỏi: “Có tin tức gì của hai người đó chưa?”

Phùng Chí Ngạo lạnh giọng đáp: “Tên khốn Phùng Chí Viễn này giấu bọn họ quá kĩ, cho tới giờ tôi vẫn chưa tìm được dấu vết gì”.

Dương Chấn nói: “Đừng quên, điều kiện tiên quyết để hai ta hợp tác là ông phải cứu được bé Tĩnh An cùng Phùng Tiểu Uyển ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng một cách bình an”.

Phùng Chí Ngạo không vui: “Chuyện của tôi, tôi làm thế nào, cậu còn chưa có tư cách vung tay chỉ trỏ, trước khi đại lễ sắc phong ngày mai bắt đầu, tôi nhất định sẽ cứu được người ra”.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Không cần bảo đảm với tôi điều gì, tôi chỉ nhìn vào kết quả, trước 0 giờ khuya nay, ông phải cứu được người mà tôi muốn ra, bằng không, hợp tác của chúng ta kết thúc ở đây”.

Dứt lời, anh liền cúp điện thoại.

Cùng lúc đó, tại một khu nhà tư nhân cao cấp, sắc mặt Phùng Chí Ngạo đã âm trầm cực điểm, ông ta nghiến răng mắng: “Khốn kiếp! Một đứa ranh con từ chốn khác tới đây mà dám chỉ trỏ với tôi”.

Tức thì tức nhưng Phùng Chí Ngạo vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, theo những gì ông ta được biết về Dương Chấn, nếu trước 0 giờ khuya nay mà ông ta vẫn không thể cứu được người ra, chỉ sợ Dương Chấn sẽ thực sự cắt đứt hợp tác với ông ta.

Nghĩ tới đây, ông ta bèn chủ động gọi điện thoại cho Dương Chấn, cắn răng nói: “0 giờ khuya nay thì có hơi gấp quá, cho tôi thêm tầm năm tiếng nữa, trước 5 giờ sáng mai, nếu tôi vẫn không thể cứu được người ra, hợp tác giữa chúng ta coi như hủy bỏ”.

Dương Chấn đáp không chút do dự: “Được!”

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Dương Chấn nhìn Mã Siêu, nói: “Vẫn chưa có tin tức gì, nhưng Phùng Chí Ngạo đã bảo đảm với tôi, trước 5 giờ sáng mai, ông ta sẽ tìm được bé Tĩnh An và Tiểu Uyển”.

Mã Siêu gật đầu, nặng nề nói: “Nếu 5 giờ sáng mai vẫn chưa có tin gì, em chỉ có thể thỏa hiệp với Phùng Chí Viễn, tham dự đại lễ kế thừa kia mà thôi”.

Nói đoạn, anh ta đứng lên: “Em phải trở về để tránh cho Phùng Chí Viễn nghi ngờ”.

Hai anh em mới gặp mặt một lát lại đã phải chia tay, Dương Chấn cân nhắc một chút, để Mã Siêu trở về. Tuy lòng anh không muốn Mã Siêu quay về đó, cũng không muốn cậu ấy tham dự đại lễ kế thừa ngày mai, nhưng anh hiểu, một khi bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển còn ở trong tay Phùng Chí Viễn, thậm chí lúc này ngay cả Ngải Lâm cũng đang ở trong tay ông ta, thì Mã Siêu không có bất cứ lựa chọn nào khác.

Sau khi Mã Siêu rời đi, chỉ còn lại một mình Dương Chấn trong phòng khách sạn, anh đi qua đi lại hồi lâu, âu sầu ủ rũ.

Bỗng, anh nói với chính mình: “Không được, mình không thể cứ ngồi đây chờ chết!”

Nói đoạn, anh bèn gọi điện cho Phùng Chí Ngạo.

“Dương Chấn, cậu có thôi đi không hả? Nếu cứu bọn họ ra dễ dàng như vậy, chẳng lẽ tôi không nói ngay cho cậu hay sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2592


Chương 2592:

Phùng Chí Ngạo vừa nhận cuộc gọi liền tức giận mắng ngay, không đợi Dương Chấn lên tiếng.

Dương Chấn lạnh lùng bảo: “Lần này không phải gọi để thúc giục ông, tôi chỉ muốn biết một vài đầu mối ông đã có, tôi cũng muốn đi tìm bọn họ”.

Nghe Dương Chấn nói thế, cơn giận trong lòng Phùng Chí Ngạo mới tan biến, ông ta nói: “Để tôi sắp xếp cho người tới chỗ cậu, con bé có biết một ít đầu mối, có nó dẫn cậu đi, cậu hành động cũng tiện hơn”.

“Được!”

Dương Chấn cúp điện thoại, chưa tới hai mươi phút sau, có tiếng gõ cửa phòng.

Dương Chấn mở cửa, thấy một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp xuất hiện trước mặt, thoạt nhìn cô gái này chỉ chừng hai lăm, hai sáu, mặc bộ đồ casual, chân đi giày thể thao.

Phong thái của cô gái này chẳng khác nào một sinh viên mới bước ra khỏi sân trường, thoạt nhìn rất trẻ trung, tràn đầy sức sống.

Cô ta lên tiếng chào hỏi: “Chào anh Chấn, tôi là Phùng Giai Di, con gái của Phùng Chí Ngạo, bố tôi bảo tôi tới tìm anh”.

Nghe đối phương giới thiệu, Dương Chấn thoảng kinh ngạc, không ngờ Phùng Chí Ngạo lại bố trí cho con gái mình tới giúp anh.

Không có thời gian suy nghĩ thêm, Dương Chấn đi thẳng vào vấn đề: “Nếu Đại hoàng tử đã phải cô tới chỗ tôi, hẳn cô cũng biết mục đích tới đây là gì, hãy nói hết mọi thứ cô nằm được cho tôi nghe”.

Vừa nói, Dương Chấn vừa đi thẳng ra ngoài: “Chúng ta vừa đi vừa nói cho tiết kiệm thời gian!”

Trong lúc nói chuyện hai người đã ra tới bên ngoài, Phùng Giai Di tự lái xe, Dương Chấn ngồi bên ghế phụ.

Phùng Giai Di vừa lái xe vừa nói cho Dương Chấn biết tất cả những manh mối mà cô ta có được.

“Tôi đã nói cho anh biết tất cả những manh mối mà bố tôi biết. Tôi đề nghị anh nên đến trang trại Di Hòa. Đây là lãnh địa riêng bí mật nhất của Phùng Chí Viễn. Có thể người anh cần tìm đang ở đó”.

Khi Phùng Giai Di vừa nói về manh mối kia thì cũng đã lái xe về phía trang trại Di Hòa.

Dương Chấn gật đầu: “Được, vậy thì đi trang trại Di Hòa!”

Hai mươi phút sau, một chiếc Maserati màu trắng dừng lại dưới chân một ngọn núi, Phùng Giai Di nói: “Chúng ta chỉ có thể đến được đây, đi xa hơn nữa, sẽ lọt vào phạm vi giám sát của trang trại Di Hòa”.

Dương Chấn cũng đã nghĩ tới điều này từ trước, nếu thật sự xuất hiện trong phạm vi giám sát của trang trại Di Hòa, sợ là Phùng Chí Viễn sẽ biết ngay.

“Cô ở đây chờ tôi, tôi tự đi một chuyến!”

Sau khi Dương Chấn dặn xong liền xuống xe.

Anh mới vừa xuống xe, Phùng Giai Di c*̃ng đi theo, Dương Chấn nhíu mày: “Cô theo tôi làm gì?”

Phùng Giai Di lạnh giọng nói: “Tôi cũng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.”

Phùng Giai Di vừa nói xong, Dương Chấn liền sửng sốt. Anh chưa từng gặp người cùng trang lứa bước vào Siêu Phàm Cảnh của cảnh giới võ thuật, huống chi còn là một người phụ nữ.

Nhưng nghĩ tới thân phận của Phùng Giai Di, Dương Chấn bỗng hiểu rõ.

Phùng Giai Di là con gái của Phùng Chí Ngạo. Phùng Chí Ngạo là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, thế nên thiên phú võ thuật của con gái ông ta không thể kém được.

Dương Chấn không nói gì, chỉ lẳng lặng lao vào bóng tối, Phùng Giai Di cũng lập tức đi theo.

Trang trại Di Hòa rất rộng, dựa lưng vào dãy núi, xung quanh là rừng rậm. Nếu không có ai dẫn đường thì thực sự rất khó tìm ra nơi này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2593


Chương 2593:

Năm phút sau, Dương Chấn đã đi sâu vào bên trong trang trại Di Hòa và nhìn thấy một vài tòa nhà cổ kính.

Phùng Giai Di đi theo bên cạnh Dương Chấn. Lúc này, cô ta chỉ vào một tòa nhà hai tầng ở bên trái của tòa kiến trúc nhất nói: “Mỗi lần Phùng Chí Viễn đến trang trại Di Hòa ông ta đều sống trong ngôi nhà đó. Nếu người anh tìm đang ở trang trại Di Hòa, rất có thể người đó đang ở trong ngôi nhà này”.

“Bố tôi từng nói trong tòa nhà này hẳn là có một mật thất. Phùng Chí Viễn có thể giấu người mà anh tìm kiếm lâu như vậy mà không ai biết, rất có thể người đó đã được giấu ở đây”.

Trong mắt Dương Chấn thoáng hiện lên tia sáng lạnh lẽo, lạnh giọng nói: “Nếu đúng như vậy, Phùng Chí Viễn này đúng là một kẻ mặt người dạ thú”.

“Có ai nói không phải đâu? Tôi biết vị trí của tất cả camera ở đây, anh đi theo tôi là có thể tránh được”.

Phùng Giai Di đột nhiên lên tiếng, vừa nói vừa lặng lẽ rời đi, Dương Chấn cũng nhanh chóng đi theo.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã thành công tiến vào tòa nhà hai tầng.

Vì trời tối, bên trong tối om, cũng không tiện bật đèn, hai người chỉ có thể cố gắng tìm ra cơ quan mở mật thất trong hoàn cảnh tối như hũ nút này.

Chỉ là, hai người đã tốn hơn nửa giờ c*̃ng không có tìm được cơ quan mở mật thất.

“Không thể nào!”

Phùng Giai Di cau mày, giọng nói tràn đầy nghi ngờ.

Dương Chấn không lên tiếng, vẻ mặt nghiêm nghị quan sát xung quanh, dù là đêm tối, nhưng trong mắt anh vẫn lóe lên tia sáng, như thể có thể nhìn thấy mọi thứ.

Hai người gần như đã chạm vào hết những chỗ có thể chạm vào trong nhà, nhưng vẫn không thu được kết quả gì, như thể thực sự không có cơ quan nào ở đây.

Dương Chấn đột nhiên hỏi: “Cô có biết mỗi khi Phùng Chí Viễn đến đây ở, sẽ có những động tĩnh gì không? Hoặc là nói mỗi lần đến đây ông ta sẽ ở lại bao lâu?”

Phùng Giai Di trả lời: “Động tĩnh thì không có nhưng ông ta có một quy luật đó là mỗi lần đến đây ông ta sẽ ở liên tục bảy ngày. Bởi vì cảnh giới võ thuật của ông ta rất cao cũng không ai dám đến gần vì vậy ngoài biết nơi này rất quan trọng với ông ta ra, tôi cũng không biết những chuyện khác”.

Dương Chấn lại im lặng lần nữa, đầu óc điên cuồng vận động nghĩ cách làm thế nào mới mở được cửa mật thất.

Dương Chấn gần như chắc chắn dưới chân bọn họ có mật thất, nhưng tạm thời anh không dám phóng ra khí thế võ thuật, nếu không anh chỉ cần dùng khí thế võ thuật thăm dò, thì có thể dễ dàng biết được tình hình dưới lòng đất.

Bây giờ, anh chỉ có thể tìm cơ quan như một người bình thường.

Mỗi lần Phùng Chí Viễn tới nơi này cũng đều không có bất kỳ động tĩnh nào, chứng tỏ cơ quan không phải là bức tường dày nặng gì, bằng không nếu lúc mở cửa cơ quan không thể nào không gây ra động tĩnh được.

Nếu không phải là bức tường dày nặng thì lối vào cơ quan kia ở đâu?

Vào lúc này, mây đen đột nhiên tản đi, ánh trăng sáng từ cửa sổ tràn vào, ánh trăng chói mắt bắn vào trong mắt Dương Chấn.

“Hả?”

Dương Chấn cau mày nhìn về chỗ ánh trăng chiếu vừa rồi, chính là một tấm gương sát mặt đất.

Anh bước đến trước gương, lấy tay đẩy nhẹ, không ngờ chiếc gương giống như một cánh cửa bị đẩy ra.

“Tìm được rồi!”

Phùng Giai Di nhất thời vui vẻ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2594


Chương 2594:

Vừa rồi hai người đã lục soát khắp căn phòng, nhưng không hề đụng đến chiếc gương này, bởi vì bọn họ không ngờ chiếc gương lại là một cánh cửa ẩn.

Ngay khi chiếc gương được mở ra, một cảm giác lạnh lẽo truyền tới từ lối vào.

Phùng Giai Di khỏi rùng mình, cau mày nói: “Cảm giác mát lạnh này hình như có hơi nước”.

“Đi vào trước đã!”

Dương Chấn nói xong liền dẫn đầu đi vào.

Chiếc gương mở ra, đằng sau nó là một cửa động, và có một cầu thang đi xuống.

Bên trong tối đến nỗi không nhìn thấy năm ngón tay, Dương Chấn mở đèn pin điện thoại di động, bên trong mới sáng lên.

Điều khiến Dương Chấn kinh ngạc là ở nơi bị đèn pin điện thoại di động chiếu sáng, không thể nhìn thấy điểm cuối của bậc thang phía dưới, dường như nó cứ kéo dài mãi xuống dưới.

Nhiệt độ xung quanh cũng càng lúc càng thấp, Dương Chấn chau mày. Nhiệt độ trong này người lớn miễn cưỡng lắm mới có thể chịu được, nhưng nếu là một đứa bé mới vài tháng thì không thể nào chịu nổi.

Bé Tĩnh An cũng chỉ có mấy tháng, nếu ở nơi như thế này sợ là sẽ bị bệnh.

Cả hai đi khoảng năm phút cuối cùng mới thấy điểm cuối bậc thang, đó là một căn mật thất rất rộng rãi dưới lòng đất.

Điều khiến Dương Chấn và Phùng Giai Di ngạc nhiên là hơi thở võ thuật bên trong mật thất này cực kỳ nồng đậm. Nếu Dương Chấn muốn nâng cao thực lực của mình, cần phải dùng phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, hút năng lượng trong không khí vào cơ thể sau đó chuyển hóa thành hơi thở võ thuật trong cơ thể.

Mà ở đây, Dương Chấn không cần dùng đến phép hô hấp chỉ cần hít thở bình thường là có thể chuyển hóa hơi thở hít vào cơ thể thành hơi thở võ thuật.

Nếu có thể tu luyện ở một nơi như vậy, chắc chắn sẽ tiến bộ cực nhanh.

Ngay khi Dương Chấn còn đang kinh ngạc với hơi thở võ thuật nồng đậm ở nơi này thì hai mắt của Phùng Giai Di bỗng đỏ ngầu, một luồng khí thế võ thuật kinh người bộc phát từ trên người cô ta.

Một giây sau, Phùng Giai Di bỗng giơ tay ra tấn công Dương Chấn.

Khi Dương Chấn thấy Phùng Giai Di ra tay tấn công mình thì ngẩn người, đột nhiên anh duỗi tay ra nắm lấy cổ tay cô ta.

Dương Chấn giận dữ quát: “Cô điên à?”

Tuy nhiên, lúc này Phùng Giai Di dường như thực sự nổi điên, không hề nghe lời Dương Chấn nói, cánh tay còn lại bỗng vung ra.

“Bốp!”

Dương Chấn duỗi cánh tay khác ra nắm cánh tay còn lại của Phùng Giai Di.

Đến lúc này Dương Chấn mới nhận ra Phùng Giai Di đã mất kiểm soát, nếu không sao cô ta lại đột nhiên ra tay với anh?

Chỉ là với thực lực bây giờ của Dương Chấn, một Siêu Phàm Cảnh như Phùng Giai Di không thể là làm gì được anh.

Dương Chấn giơ tay lên đập mạnh vào sau cổ Phùng Giai Di. Phùng Giai Di trợn mắt ngất xỉu.

“Rốt cuộc trên người Phùng Giai Di đã xảy ra chuyện gì?”

Sau khi đánh ngất Phùng Giai Di, vẻ mặt Dương Chấn trở nên nghiêm nghị, tự lẩm bẩm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2595


Chương 2595:

Lúc này, Dương Chấn nóng lòng tìm kiếm Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An, cũng không có thời gian để ý tới Phùng Giai Di. Anh đành vứt cô ta sang một bên, còn mình thì đi tìm người.

Mật thất chỉ khoảng một trăm mét vuông, xung quanh là những bức tường đá nhẵn nhụi, giống như có một không gian ở giữa những tảng đá lớn. Nhưng một công trình khổng lồ như vậy cần phải tốn bao nhiêu nhân lực và vật lực để hoàn thành?

Những điều này đều không quan trọng, quan trọng là tại sao mật thất này lại có hơi thở võ thuật nồng đậm như vậy?

Ngoài ra, căn mật thất này có giống bên trên không, vẫn còn lối vào ở chỗ khác nữa?

Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc khi Dương Chấn đã chắc chắn không còn bất kỳ lối vào nào khác trong căn phòng đá này anh mới thôi.

“Mình sao thế này?”

Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt đột nhiên vang lên.

Là Phùng Giai Di đã tỉnh lại. Cô ta nhíu mày, dường như cảm thấy sau cổ rất khó chịu, vươn tay ra xoa xoa.

Dương Chấn nhìn Phùng Giai Di cau mày hỏi: “Cô không biết lúc nãy xảy ra việc gì sao?”

Phùng Giai Di hơi sửng sốt, sau đó nói: “Vừa bước vào mật thất này, tôi cảm thấy khí huyết trong người như sôi trào, thế là liền tu luyện sau đó không biết gì nữa”.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Vừa nãy hai mắt cô đỏ ngầu, giống như mất kiểm soát, trực tiếp tấn công tôi, nên tôi đã đánh ngất cô”.

“Cái gì?”

Sắc mặt Phùng Giai Di lập tức thay đổi, ngạc nhiên nói: “Anh nói lúc nãy tôi đã tấn công anh à?”

Dương Chấn gật đầu, nặng nề nói: “Nếu tôi đoán không lầm, hẳn là hơi thở võ thuật ẩn chứa ở đây rất khác lạ nên lúc tu luyện sẽ bị ảnh hưởng, khiến bản thân mất kiểm soát”.

Dứt lời, Dương Chấn bắt đầu vận hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, quả nhiên như anh đoán, vừa mới bắt đầu tu luyện, anh đã cảm thấy khí huyết trong người sôi trào, cả người kích động như muốn đánh nhau.

Dương Chấn vội vàng dừng tu luyện, nghiêm nghị nói: “Nơi này có gì đó rất khác lạ, dù là tôi, khi tu luyện cũng bị hơi thở này ảnh hưởng”.

Nghe vậy, Phùng Giai Di cũng vội vàng ngừng tu luyện.

Cô ta vừa thử tu luyện lần nữa, cảm thấy mình sắp mất khống chế, mới nhận ra lời nói của Dương Chấn là thật, có nghĩa là tu luyện trong mật thất này có thể hoàn toàn mất kiểm soát.

Cô ta đã là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, ấy vậy mà lại suýt chút nữa mất kiểm soát. Vây chẳng phải cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh vừa tu luyện sẽ mất kiểm soát luôn sao?

“Người tôi muốn tìm không có ở đây. Chúng ta đi thôi!”

Dương Chấn lên tiếng, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng.

Với cảnh giới võ thuật của Dương Chấn, tuy ở đây sẽ ảnh hưởng đến tâm trí của anh, nhưng cũng không đến nỗi khiến anh bị mất kiểm soát. Nếu ở lại đây tu luyện tu vi của anh sẽ tiến bộ cực nhanh.

Nhưng đối với anh, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm cho được đứa bé và Phùng Tiểu Uyển.

Cả hai quay trở lại con đường cũ, nhưng khi đến đầu cầu thang, bọn họ lại phát hiện cánh cửa gương vốn bị bọn họ đẩy ra lúc nãy kia đã biến mất, lúc này chỗ đó bị bịt kín bởi một cánh cửa hợp kim nặng nề.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2596


Chương 2596:

Sắc mặt của Phùng Giai Di lập tức tái mét, nghiêm nghị nói: “Không ra được rồi. Tôi đã nhìn thấy kiểu cửa này. Nó được làm bằng vật liệu đặc biệt công nghệ cao, có thể chống lại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh”.

Sắc mặt Dương Chấn hết sức khó coi, anh không ngờ lúc đi xuống dễ dàng, mà khi đi lên lại khó như vậy.

Dương Chấn gằn giọng hỏi: “Thật sự có thể chống lại Siêu Phàm Cửu Cảnh sao?”

Phùng Giai Di gật đầu: “Vừa nãy tôi đã dùng thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh của mình đánh vào cánh cửa này nhưng không hề có tác dụng. Tôi có cảm giác cánh cửa này hình như có thể hấp thu lực công kích”.

Dương Chấn không lên tiếng, khí thế võ thuật trên người anh đột nhiên tăng vọt.

Phùng Giai Di lui về phía sau mấy bước, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Cô ta vẫn luôn nghĩ Dương Chấn chỉ là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh như mình. Nhưng bây giờ cô ta mới phát hiện luồng khí thế mạnh mẽ không gì sánh kịp toát ra từ trên người Dương Chấn.

Mà cảm giác này chỉ xuất hiện khi cô ta đối diện với bố mình.

“Oành oành oành!”

Ngay khi Phùng Giai Di còn đang bàng hoàng, thì một loạt đòn tấn công kinh hoàng ập xuống, cánh cửa hợp kim phát ra hàng loạt tiếng kêu vang dội.

Nhưng dù Dương Chấn có bộc phát tất cả sức lực công kích thì cánh cửa bằng hợp kim kia cũng không có bất kỳ phản ứng nào. Giống như Phùng Giai Di đã nói lúc nãy, cánh cửa lớn này hình như có thể hấp thu lực công kích.

Nương theo mỗi đòn công kích của Dương Chấn, cánh cửa lớn bằng hợp kim này dường như cũng biến dạng, nhưng tiếp đó lại khôi phục trạng thái ban đầu. Trong lúc khôi phục lại trạng thái bình thường còn có một lực đàn hồi khủng khiếp.

Dương Chấn đánh ra mười mấy đòn công kích, rốt cục dừng lại, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Công kích càng mạnh, lực đàn hồi của cánh cửa hợp kim càng mạnh. Cứ sau mỗi đòn tấn công, cánh cửa hợp kim này sẽ bật ngược lại năm mươi phần trăm sức mạnh”.

Phùng Giai Di vừa khôi phục bình tĩnh, sắc mặt lập tức tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem ra chúng ta bị lừa rồi. Sợ là Phùng Chí Viễn đoán được tôi sẽ dẫn anh tới đây từ trước”.

Dương Chấn cau mày: “Có ý gì?”

Phùng Giai Di hối hận nói: “Nếu nơi này đúng là chỗ bí mật nhất của Phùng Chí Viễn thì tại sao bố tôi lại biết được? Phùng Chí Viện làm việc vô cùng thận trọng, theo tôi biết ông ta chưa bao giờ để lộ nhược điểm”.

“Người như vậy, sao có thể để lộ nơi bí mật nhất của mình? Vì vậy, Phùng Chí Viễn là cố ý tiết lộ nơi này mục đích là dụ anh tới đây”.

Nghe xong Phùng Giai Di phân tích, sắc mặt Dương Chấn tái mét, cả giận nói: “Nói như vậy trừ khi Phùng Chí Viễn thả chúng ta ra, bằng không chúng ta sẽ bị giam mãi ở đây?”

Phùng Giai Di gật đầu: “Trừ khi chúng ta tìm được cách rời khỏi nơi này. Nhưng mà dựa theo tình trạng bây giờ, lối ra duy nhất của mật thất này đã bị bịt kín, khả năng chúng ta rời khỏi nơi này gần như bằng không”.

Dương Chấn lắc đầu: “Không được, nếu trước năm giờ sáng mai chúng ta vẫn không thể rời khỏi nơi này, thì sẽ rắc rối to !

Dương Chấn đã bàn bạc xong với Mã Siêu, trước năm giờ sáng mai nếu không thể cứu được Tiểu Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển thì Mã Siêu chỉ đành thỏa hiệp với Phùng Chí Viễn.

Phùng Giai Di nói với Dương Chấn: “Nhưng mật thất này chỉ có một lối ra vào, nhưng mà bây giờ lại bị cửa hợp kim bịt kín, chúng ta ra ngoài bằng cách nào?”

“Khi chúng ta vào rõ ràng là lóe lên cánh cửa bằng kính nhưng bây giờ khi muốn ra ngoài lại trở thành tấm cửa bằng hợp kim, chứng tỏ tin tức chúng vào mật thất này đã bị tiết lộ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2597


Chương 2597:

“Chắc chắn là Phùng Chí Viễn đã cho người nhốt chúng ta trong này, không có lệnh của Phùng Chí Viễn, chúng ta sẽ bị nhốt ở đây mãi mãi”.

Dương Chấn không lên tiếng, đột nhiên nhắm mắt lại, nhất thời luồng không khí lưu động trong toàn bộ mật thất đều nằm trong cảm nhận của anh.

Thấy Dương Chấn không lên tiếng, Phùng Giai Di cũng im lặng, lấy thoại di động ra xem, nhưng không hề có tín hiệu.

Mà trong đầu Dương Chấn lại xuất hiện tình huống bên ngoài trang trại Di Hòa, tuy là đêm khuya nhưng tối nay có trăng, khi Dương Chấn và Phùng Tiểu Uyển tiến vào trang trại Di Hòa, có thể nhìn thấy trang trại Di Hòa tựa lưng vào một ngọn núi lớn hơn nữa còn ở trên đỉnh núi.

Sau khi bước vào cánh cửa bằng kính, họ đi bộ khoảng năm phút, với tốc độ một bước một giây, năm phút tương đương với đi xuống ba trăm bậc thang, mỗi bậc thang khoảng hai mươi cm, như vậy ba trăm bậc thang tương đương với sáu mươi mét.

Mà trang trại Di Hòa lại ở trên đỉnh núi, nói cách khác bọn họ là từ đỉnh núi đi xuống phía dưới sáu mươi mét.

Ngọn núi này không lớn, Dương Chấn ước chừng chỉ khoảng sáu bảy mươi mét, vì vậy sau khi đi vào qua cửa tấm bằng kính, bọn họ đi xuống khoảng sáu mươi mét, vừa vặn ở ngay chân núi.

“Tôi biết rồi!”

Dương Chấn bỗng thốt lên.

Phùng Giai Di vội vàng hỏi: “Anh biết lối ra ở đâu rồi à?”

Dương Chấn lắc đầu: “Mặc dù tôi không biết lối ra ở đâu, nhưng tôi có thể chắc chắn cánh cửa hợp kim này không phải là lối ra duy nhất”.

“Phía trước cửa hợp kim không có cảm giác lọt khí, nhưng trong mật thất này rõ ràng có gió lùa, chứng tỏ ngoài cửa hợp kim còn có những chỗ khác có thể ra ngoài được”.

“Chúng ta bước vào qua cánh cửa bằng kính và đi xuống khoảng sáu mươi mét, vừa vặn là độ cao của ngọn núi phía sau trang trại Di Hòa. Rất có thể căn mật thất này ở ngay chân núi”.

Sau khi nghe Dương Chấn phân tích, hai mắt Phùng Giai Di sáng lên, cô ta nhanh chóng nói: “Anh nói đúng, nơi này chắc chắn còn những lối ra khác, chúng ta tiếp tục tìm!”

Nói xong, Phùng Giai Di lại chạy nhanh xuống bậc thang, sau khi đến mật thất, cô ta nhắm mắt lại và cảm nhận hướng gió.

Chẳng mấy chốc, cô mở mắt ra, trong lòng vui mừng khôn xiết: “Tôi đã tìm được nơi gió lùa!”

Sau đó, cô ta vội vàng đi tới bậc thang cuối cùng tiếp giáp với mật thất rồi đột nhiên giẫm mạnh xuống.

“Ầm!”

Bậc thang cuối cùng trong phút chốc vỡ tan, lộ ra một cái cửa động, trong cửa động có một luồng gió rất mạnh luồn vào mật thất.

“Đây là?”

Dù Phùng Giai Di là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, nhưng lúc này khi thấy cửa động tối đen như mực này cũng không khỏi sợ hãi, vô thức nắm chặt góc áo Dương Chấn.

Dương Chấn hít sâu một hơi, đột nhiên cảm thấy khí huyết trong người như muốn sôi trào, gió thổi từ cửa động rất mạnh, đồng thời cũng mang theo hơi thở võ thuật nồng nặc.

“Cô ở đây chờ tôi, tôi xuống dưới xem thử”.

Dương Chấn nói xong liền chui thẳng vào cửa động.

Sau khi Dương Chấn tiến vào cửa động, một luồng hơi thở võ thuật dữ dội hơn truyền tới từ trong động.

Cửa hang động cao hơn mật thất bên trên ba mét. Sau khi Dương Chấn mở đèn pin điện thoại di động lập tức cả kinh. Bởi vì trước mắt anh là một bộ xác khô, đang ngồi trên vương tọa, mà luồng hơi thở võ thuật dữ dội này chính là truyền ra từ bộ xác khô này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2598


Chương 2598:

Dương Chấn khiếp sợ tột độ. Rốt cuộc bộ xác khô này là cao thủ cập bậc cỡ nào mới có thể sau khi chết rồi mà trong thi thể vẫn còn ẩn chứa luồng khí thế dữ dội như vậy!

Hang động này không lớn lắm, đường kính khoảng sáu mét, xung quanh đều là bức tường đá nhẵn nhụi.

Dương Chấn cau mày: “Chẳng lẽ nơi này cũng không có cửa ra sao? Không thể nào, rõ ràng là có gió lùa mà”.

Chẳng mấy chốc, Dương Chấn đã tìm được nơi có gió lọt vào mật thất. Đó là trên bức tường đá, có một cánh cửa đá hình chữ nhật, gió lùa vào qua khe cửa đá. Dương Chấn cố gắng mở cánh cửa đá, nhưng cánh cửa đá lại chẳng nhúc nhích gì. Với thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh của anh, dù đã dùng toàn bộ sức lực đánh ra một đòn ấy thế mà cũng không thể xuyên thủng được cửa đá kia.

“Nếu nơi này có cửa đá, chứng tỏ cánh cửa đá này có thể mở ra được, chẳng lẽ trong hang động này còn có cơ quan mở cửa đá sao?”

Dương Chấn tự lẩm bẩm, nói xong ánh mắt anh nhìn về bộ xác khô kia.

Hang động lớn như vậy, xung quanh đều là tường đá nhẵn nhụi không giống như có cơ quan. Nơi duy nhất có thể ẩn giấu cơ quan chính là bộ xác khô và vương tọa kia.

Dương Chấn đi tới phía trước bộ xác khô, sau đó cúi người hành lễ, cung kính nói: “Tiền bối, quấy rầy rồi!”

Sau khi nói xong anh mới đi về phía vương tọa tìm kiếm một hồi nhưng vẫn không thể tìm thấy nút mở.

Trên vương tọa c*̃ng không có, lẽ nào nút mở đang ở trên cơ thể bộ xác khô?

Sẽ không có kẻ nào điên rồ đến mức lắp nút công tắc trên cơ thể bộ xác khô đấy chứ?

Nhưng nếu không lắp trên người bộ xác khô thì lắp ở đâu đây?

Sau khi thoáng do dự, Dương Chấn vẫn định tìm cơ quan trên cơ thể xác khô kia.

Tuy nhiên, khi anh vừa đưa tay ra chuẩn bị chạm vào bộ xác kia thì một luồng khí thế dữ dội bùng lên từ trên cơ thể xác khô.

Dương Chấn nhanh chóng né ra sau, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lúc này, lưng của Dương Chấn ướt đẫm mồ hôi lạnh, khoảnh khắc lúc nãy anh có cảm giác mình sắp bị bộ xác khô kia g**t ch*t.

“Rốt cuộc lúc còn sống bộ xác khô này là cao thủ cấp bậc nào? Với cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh hiện giờ của mình thế mà lại cảm thấy sự chấn động dường như đến từ sâu thẳm tâm hồn”.

Dương Chấn nghiêm mặt nói.

Không chỉ khí thế võ đạo trên cơ thể xác khô rất mạnh, mà khoảnh khắc trước đó, Dương Chấn còn thực sự bị ảnh hưởng bởi xác khô này. Anh có linh cảm nếu chạm vào xác khô, anh ta sẽ hoàn toàn mất đi bản thân.

Dương Chấn đột nhiên nói: “Mình không thể đợi thêm được nữa. Bằng không, nếu trước năm giờ vẫn không tìm được Tiểu Tĩnh An và Tiểu Uyển thì cơ hội để Mã Siêu rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng lại càng mong manh”.

Phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh lập tức được vận hành, đột nhiên một luồng khí thế võ thuật mạnh mẽ lan tràn trên người Dương Chấn.

Cùng lúc đó, hai mắt Dương Chấn dần dần đỏ ngầu, huyết mạch cuồng hóa cũng bị anh kích hoạt.

Giờ phút này, khí thế võ thuật trên người anh đã đạt đến đỉnh phong, dù cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong cũng không có tư cách đánh với anh.

Dương Chấn đi thắng tới trước mặt bộ xác khô bằng trạng thái mạnh nhất, lần này anh không có bất kỳ do dự nào chụp lên cánh tay của bộ xác khô,
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2599


Chương 2599:

Đúng lúc này, một luồng hơi thở dữ dội trực tiếp men theo cánh tay của Dương Chấn chạy khắp người anh.

Hai mắt Dương Chấn đầy tơ máu, khí thế võ thuật trên người anh bỗng tăng vọt lên, trực tiếp đấu với luồng khí thế võ thuật tản mát ra từ trên cơ thể xác khô.

Một luồng khí kình kh*ng b*, lấy cơ thể Dương Chấn làm trung tâm càn quét xung quanh.

Luồng khí thế này điên cuồng tàn phá hang động.

Từ đầu đến cuối, xác khô không hề động đậy, chỉ có một cánh tay của Dương Chấn chộp lấy cánh tay của xác khô vậy mà lại có thể gây ra gợn sóng khí thế võ thuật khủng khiếp như vậy.

Lúc này Phong Giai Di đang ở mật thất bên trên, đương nhiên cũng cảm nhận được khí thế dữ dội đến từ hang động bên dưới, nhất thời sửng sốt.

“Bên dưới xảy ra cuộc chiến lớn sao? Tại sao bên dưới lại bùng nổ ra một luồng khí thế võ thuật kh*ng b* như vậy?”

Phùng Giai Di khiếp sợ, tự lẩm bẩm.

Bản thân cô ta là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, nhưng vào lúc này cô ta có thể cảm nhận được hai người đang chiến đấu bên dưới mặc kệ là ai cũng đều có thể dễ dàng g**t ch*t cô ta.

Cô ta biết một trong hai người bên dưới là Dương Chấn.

Một thanh niên trạc tuổi cô ta, nhưng lại có thực lực đáng sợ như vậy, có thể tưởng tượng được lúc này Phùng Giai Di kinh ngạc cỡ nào.

Cô ta không biết trong hang động phía dưới không phải là hai người đang đánh nhau, mà là Dương Chấn nắm lấy cánh tay của một xác khô bí ẩn, sau đó thì xuất hiện hai luồng khí thế võ thuật cuồng bạo giao đấu với nhau.

Với thực lực của Phùng Giai Di cũng không dám xuống dưới, lúc này mà đi xuống dưới thì chỉ có nước nộp mạng.

Thời gian trôi qua, cánh tay bị Dương Chấn nắm chặt của xác khô kia từ đầu đến cuối vẫn không hề nhúc nhích. Một luồng khí thế điên cuồng dọc theo cánh tay Dương Chấn lan tràn khắp người anh.

Hai mắt Dương Chấn đỏ như máu. phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đã phát huy đến cực hạn. Có thể nói dù đối mặt với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng sẽ không xuất hiện áp lực lớn như lúc này.

Từ trong xác khô có một luồng khí thế kh*ng b* dường như muốn xóa bỏ ý thức của Dương Chấn.

Lúc này, Dương Chấn đột nhiên nhận thấy có một tia sáng lóe lên trong miệng của xác khô, cánh tay còn lại của anh bỗng vỗ vào cằm của xác khô, miệng của xác khô lập tức mở ra, chỉ thấy một vật thể hình quả bóng có kích thước bằng quả trứng chim bồ câu xuất hiện trong miệng xác khô, còn sáng bóng, tựa như một viên Dạ Minh Châu.

Dương Chấn có thể cảm nhận được hơi thở cuồng bạo vừa rồi là tỏa ra từ hạt châu này chứ không phải trên cơ thể xác khô kia.

Dương Chấn lấy luôn hạt châu ra khỏi miệng xác khô.

Ngay khi hạt châu được lấy ra, khí thế cuồng bạo trên xác khô liền biến mất, mà sau khi hạt châu rời khỏi xác khô cũng không có động tĩnh gì.

“Chuyện gì thế này?”

Dương Chấn cau mày nhìn hạt châu, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

Một hạt châu tỏa ra khí thế kh*ng b* như vậy còn bị xác khô không biết thân phận này ngậm trong miệng, nhất định là một báu vật vô cùng quan trọng.

Chỉ là sau khi hạt châu rời khỏi miệng của xác khô thì lại khôi phục bình thường, dường như nó chỉ là một viên Dạ Minh Châu bình thường.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2600


Chương 2600:

“Răng rắc!”

Đúng lúc này xác khô vẫn ngồi trên vương tọa kia bỗng ầm ầm ngã xuống đất, trong nháy mắt, liền hóa thành bột mịn.

Quả nhiên, sở dĩ bộ xác khô này luôn có thể duy trì trạng thái xác khô hoàn toàn là dựa vào hạt châu này.

“Xảy ra chuyện gì ?”

Đúng lúc này, giọng nói của Phùng Giai Di đột nhiên vang lên ở chỗ lối vào từ mật thất đến hàng động, Dương Chấn nhanh chóng cất hạt châu đi.

“Không có gì!”

Dương Chấn hờ hững nói cũng không giải thích chuyện vừa xảy ra lúc nãy.

Phùng Giai Di cau mày, cô ta biết Dương Chấn đang nói dối. Vừa rồi rõ ràng cô ta cảm nhận được hai luồng khí thế võ thuật cuồng bạo, nhưng bây giờ trong hang động này chỉ có một mình Dương Chấn.

Chuyện gì đã xảy ra với luồng khí thế điên cuồng còn lại kia?

Về phần xác khô, lúc này đã biến thành bột, rơi xuống đất.

Dương Chấn không để ý tới Phùng Giai Di, ánh mắt lập tức rơi vào trên vương tọa, chỉ thấy vị trí xác khô ngồi lúc nãy có một chỗ hình tròn, giống như một nút mở.

“Ầm ầm!”

Dương Chấn mới vừa ấn xuống, bên trong hang động bỗng vang lên tiếng động dữ dội, tiếp đó cả hai ngạc nhiên vui mình phát hiện cửa đá lóe lên, sau đó chậm rãi mở ra.

“Tìm được lối ra rồi!”

Phùng Giai Di nhất thời vui vẻ.

Chẳng mấy chốc, cả hai đi qua cánh cửa đá ra ngoài.

Dương Chấn hỏi: “Đây là chỗ nào?”

Sau khi bọn họ rời khỏi hang động, mặc dù đã ở dưới chân núi, nhưng cảnh tượng bên ngoài hoàn toàn khác với cảnh tượng bọn họ đến trước đó.

Sau khi Phùng Giai Di nhìn ngó xung quanh mấy lần thì lên tiếng: “Hẳn là ở giữa trang trại Di Hòa, anh đi theo tôi!”

Nói xong Phùng Giai Di đi về một phía, Dương Chấn cũng vội vã đi theo.

Hai mươi phút sau, hai người men theo một con đường núi, cuối cùng cũng trở lại nơi bọn họ đến trang trại Di Hòa trước đó.

Dù không tìm thấy Phùng Tiểu Uyển và Tiểu Tĩnh An nhưng Dương Chấn đã thu hoạch được một hạt châu bí ẩn, chứa năng lượng mạnh mẽ. Tuy bây giờ vẫn chưa biết tác dụng của nó, nhưng điều có thể chắc chắn là hạt châu này nhất định là báu vật.

“Anh Chấn, xin lỗi, tôi không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy”.

Phùng Giai Di áy náy nói với Dương Chấn.

Dương Chấn hờ hững nói: “Không có gì phải xin lỗi cả. Cô cũng không biết chúng ta sẽ bị nhốt trong mật thất này mà”.

Sau đó, Dương Chấn lại hỏi: “Cô nghĩ nếu người tôi muốn tìm không phải ở trang trại Di Hòa thì còn có thể ở đâu nữa?”

Phùng Giai Di lắc đầu vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Quả thật tôi cũng biết một vài chỗ mà rất có thể người anh muốn tìm đang ở đó. Nhưng lúc nãy tôi đã liên lạc với bố tôi rồi. Ông ấy cũng đã tìm qua những chỗ đó, nhưng không hề tìm được người anh muốn tìm”.
 
Back
Top Dưới