Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3792


Chương 3792

Trước khi tới đây, anh đã đột phá, nhưng lần đột phá này rất khác với trước kia.

Trong lần đột phá này, anh cảm nhận được thực lực của mình tăng rất nhiều.

Mãi đến khi đánh với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ và đỉnh phong, anh mới nhận ra thực lực của mình đã tăng nhiều đến mức nào.

Giờ cảnh giới của anh chỉ là Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ thật ư?

Ngay cả Dương Chấn cũng bắt đầu nghi ngờ.

Sau khi được Bách Lý Thành Cát nhắc, Từ Chấn Hoa mới hoàn hồn, ông ta vội lấy Tỏa Hồn Bình ra, hét lớn: “Thu cho tôi!”

Thấy Từ Chấn Hoa lấy Tỏa Hồn Bình – bảo vật quý giá nhất của nhà họ Từ ra, đám người Trần Chí Trung hết sức mừng rỡ.

Thực lực mà Dương Chấn vừa thể hiện đã đủ để chứng minh, ít nhất anh đã có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Nhưng họ đều biết Dương Chấn chỉ mới bước vào Thiên Cảnh mà thôi, thế nên thực lực mạnh mẽ mà anh vừa thể hiện là của linh hồn Ma Thần, Ma Thần đang điều khiển cơ thể anh để chiến đấu với họ.

Tỏa Hồn Bình là bảo vật đỉnh cao của nhà họ Từ, là linh khí chuyên đối phó với linh hồn, nếu là lúc bình thường, Tỏa Hồn Bình sẽ không có tác dụng lớn lắm, nhưng bây giờ dùng nó để đối phó với linh hồn Ma Thần thì không thể thích hợp hơn.

“Tôi cũng muốn xem xem sau khi ông Từ thu linh hồn Ma Thần vào Tỏa Hồn Bình xong, con kiến ở thế tục như cậu còn dám hống hách như bây giờ không đấy?”

Khương An Quân cười ha hả, hết sức đắc ý, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng linh hồn Ma Thần bị Từ Chấn Hoa bắt vào Tỏa Hồn Bình.

Bách Lý Thành Cát c*̃ng cười lớn: “Nếu không có linh hồn Ma Thần trong người, cậu tưởng cậu có thể phá vỡ kết giới ư?”

Trần Chí Trung liên tục cười lạnh: “Không ngờ hội trưởng lão lại để loại ngu xuẩn như cậu làm tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu, bởi vậy có thể thấy hội trưởng lão Chiêu Châu cũng chỉ đến thế!”

Tề Phong hơi lo lắng, một khi Tỏa Hồn Bình thu linh hồn Ma Thần vào, Dương Chấn sẽ trở thành con tép riu thực thụ, khi đó, chắc chắn anh sẽ bị đám người Từ Chấn Hoa g iết chết.

Nhưng theo nhiệm vụ mà chủ gia tộc họ Tề giao cho ông ta, Dương Chấn phải sống.

Thấy Từ Chấn Hoa dùng Tỏa Hồn Bình với mình, Dương Chấn nhíu mày, tuy anh không biết Tỏa Hồn Bình là gì, nhưng vẫn cảm nhận được lực tinh thần vô cùng đáng sợ trong Tỏa Hồn Bình.

Sau khi lấy Tỏa Hồn Bình ra, Từ Chấn Hoa điên cuồng rót linh khí của mình vào để sử dụng nó, nhưng ông ta đã rót gần hết linh khí trong người vào Tỏa Hồn Bình mà vẫn không thể lôi được linh hồn Ma Thần ra khỏi người Dương Chấn.

“Thu cho tôi!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Từ Chấn Hoa lại tức giận quát, lần này, ông ta rót hết linh khí vào Tỏa Hồn Bình.

Không những thế, ông ta còn liên tục uống mấy viên đan dược bổ sung linh khí đỉnh cao để nhanh chóng bổ sung linh khí trong người.

Nhưng Tỏa Hồn Bình vẫn không có tác dụng với Dương Chấn, cũng không thu linh hồn Ma Thần vào.

Chuyện này khiến Từ Chấn Hoa ngày càng lo lắng, với tư cách là người nhà họ Từ, ông ta hiểu rõ Tỏa Hồn Bình có sức hút lớn đến mức nào với linh hồn.

Với sự hiểu biết của ông ta về Tỏa Hồn Bình, chỉ cần dùng một ít linh khí là đã có thể hấp thu linh hồn Ma Thần rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3793


Chương 3793

Nhưng bây giờ, ông ta đã tiêu hao hết linh khí trong người, thậm chí còn uống mấy viên đan dược bổ sung linh khí có giá trị không nhỏ mà vẫn không bắt được linh hồn Ma Thần.

Đám người Trần Chí Trung vẫn chưa nhận ra chuyện này, họ liên tục chế giễu Dương Chấn, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng mà họ mong muốn.

“Này nhãi, nếu giờ cậu quỳ xuống cầu xin, sau khi linh hồn Ma Thần bị Tỏa Hồn Bình của ông Từ hấp thu, có lẽ chúng tôi sẽ cho cậu một con đường sống”.

Trần Chí Trung nhìn chằm chằm vào Dương Chấn với vẻ mặt hài hước: “Mau quỳ xuống cầu xin đi!”

Khương An Quân cười lớn: “Sao có thể bỏ qua cho cậu ta dễ dàng thế được? Ít ra cũng phải bắt cậu ta quỳ xuống, bò sang đây, li3m sạch giày cho chúng ta rồi mới nghĩ xem có tha cho cậu ta không chứ”.



Đám người điên cuồng chế giễu, không hề lo Từ Chấn Hoa sẽ thất bại.

Lúc này Dương Chấn cũng biết cái lọ trong tay Từ Chấn Hoa là gì qua lời đám người này.

Rõ ràng cái lọ đó là linh khí có thể hấp thu linh hồn.

Khó trách anh lại cảm nhận được lực tinh thần rất mạnh khi Từ Chấn Hoa lấy Tỏa Hồn Bình ra, thì ra nó là linh khí có sát thương chí mạng với linh hồn. Dương Chấn thầm lo lắng, liệu linh hồn Ma Thần trong người anh có bị Tỏa Hồn Bình hấp thu thật không.

Dương Chấn đang lo lắng nhanh chóng nhận ra Từ Chấn Hoa không làm gì được mình.

Anh có thể cảm nhận rõ rằng linh khí trong người Từ Chấn Hoa đang nhanh chóng biến mất, giờ đã gần như không còn.

Món linh khí đầu tiên của anh là Huyết Chủy.

Năm đó, khi anh sử dụng Huyết Chủy lần đầu cũng tương tự thế này, Huyết Chủy nhanh chóng hấp thu hết linh khí trong người anh.

Cao thủ dưới Thiên Cảnh gần như không thể sử dụng linh khí, cũng không phải vì họ không biết dùng linh khí để tăng sức chiến đấu, mà là do nó sẽ tiêu hao rất nhiều linh khí trong người.

Linh khí có cấp bậc càng cao thì điều kiện sử dụng càng khắt khe hơn.

Chẳng hạn như Thiên Tử Kiếm mà hội trưởng lão đưa cho anh, một khi sử dụng, thực lực của anh sẽ tăng vọt, nhưng với thực lực của anh bây giờ, anh không thể dùng Thiên Tử Kiếm trong thời gian dài.

“Ông Từ, linh hồn Ma Thần vẫn chưa bị Tỏa Hồn Bình hấp thu à?”

Lúc này, Trần Chí Trung nhận ra sự khác thường của Từ Chấn Hoa, ông ta nhíu mày, hỏi.

Mấy người khác cũng nhìn về phía Từ Chấn Hoa.

Lúc này sắc mặt Từ Chấn Hoa trắng bệch, như đang bị bệnh, người cũng run khẽ.

Dao động linh khí trên người ông ta yếu hẳn đi.

Từ Chấn Hoa không trả lời, giờ ông ta đang dốc toàn lực để dùng Tỏa Hồn Bình, không sao nói được.

Đám người Trần Chí Trung thấy thế thì nhìn nhau, đều thấy được vẻ lo lắng trong mắt đối phương.

Khương An Quân nghiêm nghị nói: “Chẳng lẽ Tỏa Hồn Bình mất tác dụng à?”

Bách Lý Thành Cát vội nói: “Sao có thể chứ? Tỏa Hồn Bình là bảo vật có cấp bậc cao nhất của nhà họ Từ, chỉ cần có dao động từ linh hồn Ma Thần, chắc chắn linh hồn Ma Thần sẽ bị Tỏa Hồn Bình hấp thu”.

Tề Phong cũng nói: “Tỏa Hồn Bình là bảo vật trấn giữ gia tộc của nhà họ Từ, đương nhiên sẽ không mất tác dụng!”

Sau khi dứt lời, sắc mặt của đám người vô cùng khó coi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3794


Chương 3794

Nếu Tỏa Hồn Bình đã vô dụng với Dương Chấn thì chỉ có một khả năng, đó là linh hồn Ma Thần không ở trong người Dương Chấn, hay nói đúng hơn, lúc này Dương Chấn không dùng đến sức mạnh của linh hồn Ma Thần.

Nếu đúng thế thật, tức là thực lực mạnh mẽ mà Dương Chấn vừa thể hiện là thực lực của anh ư?

Lúc này, suy nghĩ giống nhau xuất hiện trong đầu đám người.

Họ nhìn nhau, đều thấy được câu trả lời từ ánh mắt đối phương, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Phụt!”

Đúng lúc này, Từ Chấn Hoa bỗng hộc máu, lảo đảo ngã ngồi xuống đất.

“Ông Từ!”

Người đại diện của các thế gia Cổ Võ đều biến sắc, vội bước đến đỡ Từ Chấn Hoa dậy.

Sắc mặt Từ Chấn Hoa tái mét, ông ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, nghiến răng nghiến lợi: “Cậu không hề dùng đến sức mạnh của linh hồn Ma Thần, đúng không?”v

Dương Chấn cười lạnh, người của các thế lực Cổ Võ này đều nghĩ nhờ linh hồn Ma Thần nên anh mới phát huy được thực lực mạnh như thế.

Thậm chí nhà họ Từ còn vận dụng một món linh khí đỉnh cao có thể hấp thu linh hồn để đối phó anh.

Nhưng hình như tác dụng của Tỏa Hồn Bình cũng có giới hạn, bằng không, linh hồn Ma Thần đã bị Tỏa Hồn Bình hấp thu rồi.

Dương Chấn cười khẩy: “Tôi có nói với các người rằng tôi đang mượn sức mạnh của linh hồn Ma Thần à?”

Câu nói này cũng xem như trả lời câu hỏi của Từ Chấn Hoa.

Các cao thủ đến từ Hạ Giới giới Cổ Võ đều kinh hãi, tức là Dương Chấn đã có thực lực đánh bại cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ trong chớp mắt ư?

Hồi nãy, Dương Chấn vừa ra tay đã đánh gục hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, hơn nữa anh cũng không dùng đến sức mạnh của linh hồn Ma Thần, điều này đã nói rõ vấn đề.

Có thể đánh gục hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ trong chớp mắt, cũng có nghĩa là sức chiến đấu thực sự của Dương Chấn đã ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong rồi ư?

Nhưng Dương Chấn còn chưa đầy 30 tuổi!

Ở Hạ Giới giới Cổ Võ có bảng xếp hạng cao thủ dưới 30 tuổi, cách đây không lâu, Mộ Dung Yên Nhi đứng thứ nhất vừa đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, hơn nữa sau khi đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong không lâu, cô ta cũng được 30 tuổi.

Dương Chấn còn trẻ hơn Mộ Dung Yên Nhi mà đã có sức chiến đấu sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, thế này thì các thiên tài ở Hạ Giới giới Cổ Võ còn biết sống kiểu gì nữa?

Những cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đang có mặt đều vô cùng kinh hãi.

Nhất là Tề Phong, sáng nay ông ta đã đi tìm Dương Chấn nhưng bị từ chối, khi ấy ông ta đã cảm nhận được rằng Dương Chấn không đơn giản, cũng biết Dương Chấn có thực lực Thiên Cảnh, nhưng vẫn không ngờ Dương Chấn lại mạnh đến thế.

Lúc này, ông ta đang cảm thấy may mắn vì sáng nay mình không manh động.

Nếu ông ta manh động, hạ lệnh ra tay với Dương Chấn, có lẽ cao thủ nhà họ Tề mà ông ta dẫn theo, bao gồm cả ông ta đã biến thành thi thể.

Khi quyết định sẽ hợp sức để đối phó với Dương Chấn, người đại diện của năm thế gia Cổ Võ như họ chỉ nghĩ đến khả năng linh hồn Ma Thần sẽ mượn cơ thể Dương Chấn để chiến đấu, chứ không hề cân nhắc tới việc Dương Chấn cũng rất mạnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3795


Chương 3795

May mà họ lên kế hoạch theo khả năng Ma Thần sẽ mượn cơ thể Dương Chấn để chiến đấu, bằng không đội hình của họ sẽ rất yếu, có lẽ sẽ bỏ mạng hết ở đây.

“Cho dù cậu ta rất mạnh thì sao chứ? Cùng lắm cậu ta chỉ có sức chiến đấu Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong thôi, bên chúng ta có năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, ba cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ cơ mà, chắc chắn hôm nay cậu ta sẽ phải chết!”

Lúc này, Từ Chấn Hoa cắn răng, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, trong mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Không riêng gì Từ Chấn Hoa, mấy người khác cũng có vẻ mặt đằng đằng sát khí, nếu họ đã ra tay với Dương Chấn thì phải giết được Dương Chấn.

Bằng không, với thiên phú của Dương Chấn, có lẽ không lâu nữa, anh sẽ mạnh đến mức khiến tất cả cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ kiêng dè.

Giờ họ đã ra tay rồi, xem như hoàn toàn đắc tội với Dương Chấn, nếu hôm nay không giết được Dương Chấn, chắc chắn sau này Dương Chấn sẽ trở thành ác mộng của gia tộc họ.

Trần Chí Trung nói: “Ông Từ nói đúng, bên chúng ta có nhiều cao thủ hơn, sao một mình cậu ta có thể chống lại bao nhiêu cao thủ như thế chứ?”

Bách Lý Thành Cát cũng nói: “Hôm nay cậu ta sẽ phải chết!”

Khương An Quân cũng có vẻ nghiêm nghị, cắn răng: “Nếu cậu ta không chết, cho dù chúng ta sống sót thì cũng sẽ có kết cục rất thê thảm!”

Ngay cả Tề Phong cũng hoàn toàn từ bỏ ý định bắt sống Dương Chấn, cho dù chủ gia tộc họ Tề trách tội ông ta thì cũng không quan trọng nữa, dù sao Dương Chấn cũng không do một mình ông ta giết.

Từ Chấn Hoa nói: “Nếu vậy thì cao thủ của năm thế gia lớn cùng ra tay đi!”

Năm người đại diện nhìn nhau rồi lập tức ra lệnh cho cao thủ của gia tộc mình: “Giết cậu ta đi!”

“Ầm!”

Vào lúc này, cả tầng thượng của khách sạn Trung Châu đều bị khí thế khủng khiếp bao trùm.

Trên vùng trời của khách sạn Trung Châu, mây đen cuồn cuộn kéo tới, như muốn bao phủ cả mảnh trời này.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên vẻ hưng phấn, hôm nay, sau khi đột phá, anh đã cảm nhận được thực lực của mình tăng vọt, thậm chí còn có cảm giác cảnh giới thực sự của mình và cảnh giới được thể hiện ra ngoài không giống nhau.

Bằng không, anh vốn chỉ có cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, sao bỗng dưng lại có thực lực mạnh như vậy sau khi đột phá chứ?

Vừa hay anh đang định mượn cơ hội này để kiểm chứng sức chiến đấu thực sự của bản thân, rốt cuộc anh đang ở cấp bậc nào, những cao thủ của thế gia Cổ Võ này có thể giúp anh luyện tay một chút.

“Ầm!”

Anh hơi nhích chân, người anh nhoáng lên, xông tới nghênh chiến.

Năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, ba cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ lập tức bao vây Dương Chấn, tấn công Dương Chấn gần như cùng một lúc.

“Cút!”

Dương Chấn quát, anh vận chuyển Chiến Thần Quyết, dồn hết sức mạnh vào nắm tay phải.

Ngay sau đó, anh đấm mạnh nắm tay phải đang tích tụ mọi sức mạnh về phía cao thủ lao đến tấn công mình đầu tiên.

“Ầm ầm ầm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3796


Chương 3796

Nắm đấm của anh phát ra tiếng xé gió, khí thế khủng khiếp ập đến chỗ đối phương với tốc độ nhanh như chớp.

Cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong đang lao đến chỗ Dương Chấn cảm nhận được sự sợ hãi đến từ sâu trong linh hồn, ông ta có thể cảm nhận được nắm tay của Dương Chấn đang ẩn chứa sức mạnh có thể dời non lấp biển.

“Ầm!”

Ngay sau đó, nắm đấm của Dương Chấn đã va mạnh vào nắm đấm của đối phương.

“Rắc!”

Ngay khi nắm đấm của hai người va vào nhau, tiếng xương gãy thanh thúy vang lên.

Nhưng điều thực sự khiến người ta sợ hãi chính là, sau khi nắm đấm của Dương Chấn và nắm đấm của đối phương va vào nhau, sức mạnh khủng khiếp cũng lan từ nắm đấm ra khắp cánh tay đối phương.

“Rắc rắc rắc!”

Tiếng xương gãy không ngừng vang lên.

“A!”

Cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong kia không chịu nổi nỗi đau khi cánh tay vỡ nát, gào lên thảm thiết.

“Ầm!”

Dương Chấn đá vào ngực đối phương, đối phương bay ra xa, đụng bay một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ ngay sau lưng mình.

Vào lúc này, đòn tấn công từ sáu cao thủ khác cũng ập về phía Dương Chấn.

Dương Chấn vừa dốc toàn lực để đánh bay một cao thủ nên không thể né được.

“Ầm ầm ầm!”

Đòn tấn công từ sáu cao thủ, trong đó có bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ giáng lên người Dương Chấn.

Khi đòn tấn công của sáu cao thủ Cổ Võ đánh trúng người Dương Chấn, Dương Chấn lập tức kích hoạt hoàn toàn huyết mạch cuồng hóa, đồng thời điên cuồng vận chuyển Chiến Thần Quyết.

Có thể nói lúc này, anh hoàn toàn không nhờ đến sức mạnh bên ngoài, tất cả đều là thực lực của anh.

Trong khoảnh khắc đòn tấn công của sáu cao thủ giáng xuống, Dương Chấn chỉ cảm nhận được sáu luồng sức mạnh khổng lồ tiến thẳng vào người mình, những sức mạnh bá đạo này như muốn đánh nát nội tạng anh.

Dương Chấn đau đớn kêu lên, khóe miệng rỉ máu.

“Sao cơ?”

Thấy khóe miệng Dương Chấn chỉ rỉ ra ít máu, sáu cao thủ đều trợn tròn mắt, như nhìn thấy ma.

Theo họ nghĩ, Dương Chấn chỉ là một yêu nghiệt có sức chiến đấu vượt xa cảnh giới của bản thân thôi, không ngờ sức phòng ngự của Dương Chấn cũng mạnh như thế.

Họ cứ tưởng cho dù đòn tấn công của sáu người họ không giết được Dương Chấn thì cũng có thể khiến anh bị thương nặng.

Nhưng trừ khóe miệng rỉ ít máu tươi ra, hình như Dương Chấn cũng không còn vấn đề gì, vì khí thế của anh vẫn rất mạnh mẽ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3797


Chương 3797

Người đại diện của năm thế gia Cổ Võ đều có vẻ không dám tin.

“Sao có thể chứ?”

“Chẳng phải cậu ta chỉ mới bước vào Thiên Cảnh à?”

“Bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, sáu người mạnh như thế hợp sức đánh một đòn mà vẫn không giết nổi cậu ta?”

Đám người sắp phát điên, khi họ tập hợp cao thủ của năm thế gia Cổ Võ để đối phó Dương Chấn, đội ngũ mạnh thế này vốn là để đối phó với linh hồn Ma Thần trong người Dương Chấn.

Nhưng kết quả là linh hồn Ma Thần không hề xuất hiện.

Hơn nữa có vẻ đội hình mạnh như thế vẫn chưa đủ để đối phó với Dương Chấn.

“Tôi không tin!”

Từ Chấn Hoa nghiến răng nghiến lợi với vẻ mặt dữ tợn: “Rõ ràng cậu ta chỉ là con tép riu mới đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, sao có thể chịu nổi đòn tấn công từ sáu cao thủ chứ?”

“Chắc các người khinh địch nên chưa dốc toàn lực chứ gì?”

Sáu cao thủ sắp khóc đến nơi, họ đường đường là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm của Hạ Giới giới Cổ Võ, đã bao giờ gặp tình huống quái dị như vậy đâu cơ chứ?

Khi tấn công hồi nãy, họ không hề nương tay.

Khóe miệng Tề Phong co quắp, ông ta bỗng nhớ đến câu nói của Tề Thiên Hà trước khi rời đi, khi đó Tề Thiên Hà nói, nếu đám người Tề Phong chết, ông ta sẽ nhặt xác cho họ.

“Chẳng lẽ… cảnh giới của ông ta vẫn còn đó ư?”

Trong đầu Tề Phong bỗng xuất hiện suy nghĩ này.

Năm đó, khi chưa từ bỏ võ công, nhờ cảm giác mạnh mẽ nên Tề Thiên Hà mới có thể vượt lên trên những người cùng trang lứa.

Nếu Tề Thiên Hà vẫn chưa lấy lại võ công, cảm giác của ông ta cũng sẽ không quay lại, nhưng hồi nãy, có lẽ Tề Thiên Hà đã cảm nhận được thực lực thật sự của Dương Chấn nên mới thuyết phục người nhà họ Tề rời đi.

Tề Phong bỗng thấy hơi hối hận, muốn rút lui.

Nhưng đã muộn rồi!

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng lau vết máu ở khóe miệng, cười khẩy: “Cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong của Hạ Giới giới Cổ Võ cũng chỉ đến thế!”

Anh đang vô cùng mừng rỡ.

Hồi nãy, anh cũng có cơ hội né tránh, tuy không né được hết nhưng ít ra vẫn tránh được phần nào đòn tấn công của đám người, nhưng anh vẫn chọn cố gắng chống đỡ.

Anh làm thế để xem xem bây giờ cơ thể mình có thể chịu được đòn tấn công mạnh đến mức nào.

Từ sau khi huyết mạch cuồng hóa của anh được máu của ba cao thủ mạnh nhất cải tạo, cường độ cơ thể anh cũng mạnh hơn mấy lần, khi ấy linh hồn Ma Thần đã nói, giờ cường độ cơ thể của anh đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm.

Hay nói cách khác, cao thủ dưới Thiên Cảnh Tam Phẩm không thể tổn thương cơ thể anh.

Trong số những cao thủ đang có mặt ở đây lúc này, người mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong.

Tuy họ không thể phá hỏng cơ thể anh nhưng anh vẫn bị nội thương nhẹ, đòn tấn công của sáu cao thủ vẫn truyền vào người anh.

Đương nhiên, nội thương này không là gì cả.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3798


Chương 3798

Anh phát huy trạng thái mạnh nhất của bản thân ngay từ đầu để kiểm tra xem sức chiến đấu của mình đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong khi không nhờ đến sức mạnh bên ngoài chưa.

Cơ thể anh đã ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm rồi, nhưng là Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ hay đỉnh phong thì anh cũng không rõ.

“Không ổn! Mau lùi lại đi!”

Một cao thủ bỗng biến sắc, vội hét lớn, hơi nhích chân, lùi ra sau.

Một thanh trường kiếm cổ xưa bỗng xuất hiện trong tay Dương Chấn.

Đó là Thiên Tử Kiếm!

Khi Thiên Tử Kiếm xuất hiện trong tay Dương Chấn, những người đang có mặt đều cảm nhận được áp lực khổng lồ, sát khí mãnh liệt kia khiến họ sởn tóc gáy.

Khí thế của Dương Chấn cũng lập tức tăng vọt.

Đây chính là một tác dụng lớn của Thiên Tử Kiếm, có thể tăng thực lực của chủ nhân lên một cảnh giới nhỏ.

Dương Chấn vốn đã có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, sau khi cầm linh khí cấp cao Thiên Tử Kiếm, sức chiến đấu của anh lập tức đạt đến Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

“Chết đi!”

Dương Chấn nói bằng giọng đằng đằng sát khí.

Anh bỗng vung Thiên Tử Kiếm lên.

“Phụt!”

Sau lưng cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong vừa lùi lại đầu tiên xuất hiện vết máu khiến người khác nhìn mà giật mình, ông ta bay thẳng ra xa.

Khi ông ta rơi xuống đất, máu tươi đã nhuộm đỏ mặt đất.

Xung quanh lặng ngắt như tờ.

Ai cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt.

Nhất là người đại diện của năm thế gia Cổ Võ, họ đều sững sờ, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Trước đó, khi Dương Chấn chưa có vũ khí, họ vẫn có thể chấp nhận được chuyện anh đánh bại cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ trong chớp mắt.

Nhưng bây giờ, sau khi có thêm một thanh kiếm linh khí, anh đã có thể giết cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong bằng một đòn.

Cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong cũng vẫn được coi là khá mạnh, tăng một cảnh giới nữa là sẽ bước vào hàng ngũ cao thủ đỉnh cao rồi.

Sau khi giết cao thủ kia chỉ bằng một nhát kiếm, Dương Chấn thầm mừng rỡ.

Anh cứ tưởng với thực lực của anh bây giờ, anh vẫn chưa thể giết nổi cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, không ngờ lại dễ dàng như thế.

“Bịch!”

Đúng lúc này, Tề Phong bỗng quỳ xuống đất, chân đã mềm nhũn, ông ta sợ hãi cầu xin: “Cậu Chấn, nhà họ Tề chúng tôi không định giết cậu đâu, chủ gia tộc chúng tôi đã cử dòng chính của gia tộc đến Trung Châu tìm cậu để bàn bạc về quy định mới”.

“Tôi bị Từ Chấn Hoa mê hoặc, bị ép phải dẫn ngưới tới đây, xin cậu nể tình nhà họ Tề chúng tôi bằng lòng chấp nhận quy định mới, cho tôi một con đường sống”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3799


Chương 3799

Tề Phong đẩy hết tội cho Từ Chấn Hoa, thậm chí biến việc gia tộc cử cao thủ tới đối phó Dương Chấn thành gia tộc cử người đến bàn bạc về quy định mới.

Mấy người khác đều kinh ngạc, hình như không ngờ Tề Phong lại làm vậy.

Nhưng ngay sau đó, Trần Chí Trung, Bách Lý Thành Cát và Khương An Quân cũng quỳ xuống, thi nhau cầu xin: “Cậu Chấn, Tề Phong nói không sai, chúng tôi không hề định đối phó với cậu, đều do Từ Chấn Hoa đã uy h**p chúng tôi, chúng tôi cũng không còn cách nào nên mới tới đây, xin cậu cho chúng tôi một con đường sống!”

Từ Chấn Hoa mở to mắt, nỗi sợ hãi mãnh liệt lan khắp người ông ta.

Thấy chủ của mình đã quỳ xuống cầu xin, năm cao thủ còn sống đều trợn tròn mắt.

Nhưng ngay sau đó, họ cũng vội quỳ xuống cầu xin.

Phải biết rằng lần này, họ có tận năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, nhưng chỉ sau mấy phút ngắn ngủi, ba cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ và hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong đã bỏ mạng.

Giết được nửa số cao thủ trong thời gian ngắn ngủi như thế nhưng sức chiến đấu của Dương Chấn vẫn rất mạnh, cho dù họ hợp sức với nhau tiếp thì cũng chỉ còn đường chết mà thôi.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí, anh cũng không định bỏ qua cho đám người này.

“Nếu đã tới rồi thì ở lại đây vĩnh viễn đi!”

Sau khi Dương Chấn dứt lời, khí thế đáng sợ hơn nữa bao trùm cả khách sạn Trung Châu.

Các cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ đang có mặt đều biến sắc.

“Cậu ta định giết chúng ta, cùng ra tay đi, đừng giữ thực lực nữa!”

Một cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong hét lớn rồi xông tới chỗ Dương Chấn.

Ông ta đã cảm nhận được sát khí mạnh mẽ từ Dương Chấn, cho dù họ cầu xin thì Dương Chấn cũng không tha cho họ.

Trước ngày hôm nay, người của Hạ Giới giới Cổ Võ đều không biết Dương Chấn đã có sức chiến đấu sánh ngang với Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ, ai cũng nghĩ anh chỉ là con tép riu bị linh hồn Ma Thần chiếm cơ thể.

Mãi đến hôm nay, họ mới hoảng sợ phát hiện ra cũng không phải thế, sự mạnh mẽ của Dương Chấn đến từ bản thân anh.

Cơ thể mà ngay cả linh hồn Ma Thần cũng coi trọng sẽ đơn giản được à?

Dương Chấn cầm Thiên Tử Kiếm, vô cùng hung hãn, anh xông vào giữa các cao thủ Cổ Võ như sói xông vào giữa bầy cừu.

Cùng lúc đó, ở trước khách sạn Trung Châu.

“Sát khí mạnh quá, đây là trận quyết chiến cuối cùng à?”

“Tôi có thể cảm nhận được liên tục có cao thủ bỏ mạng”.

“Trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu chỉ có mình tứ trưởng lão của hội trưởng lão và các cao thủ đến từ thế gia Cổ Võ, giờ liên tục có cao thủ bỏ mạng, tức là tứ trưởng lão đang giết cao thủ của thế gia Cổ Võ à?”

Người Trung Châu bàn tán xôn xao, khi có người cảm nhận được liên tục có cao thủ trên tầng thượng bị giết, ai cũng vô cùng kích động và cuồng nhiệt.

“Ha ha ha ha, chắc chắn tứ trưởng lão đang giết cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ rồi, hồi nãy có nhiều khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ tầng thượng như thế, tôi còn đang lo cho tứ trưởng lão, giờ xem ra chúng ta lo thừa rồi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3800


Chương 3800

“Nếu tôi không cảm nhận nhầm, trên tầng thượng còn có cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong của thế gia Cổ Võ đúng không? Nhưng bây giờ, cao thủ của thế gia Cổ Võ lại liên tục bị giết, tức là sức chiến đấu của tứ trưởng lão đã vượt xa cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong rồi à?”

Khi có người nhắc đến chuyện này, sự cuồng nhiệt trong mắt người Trung Châu càng rõ rệt hơn.

“Nghe nói tứ trưởng lão rất trẻ, còn chưa đầy 30 tuổi, cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, cũng không có thiên tài nào dưới 30 tuổi có sức chiến đấu sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm đỉnh phong đúng không?”

“Ai bảo thế tục chỉ toàn sâu kiến chứ? Cao thủ thế tục chúng ta không thua cao thủ Hạ Giới giới Cổ Võ tí nào, tứ trưởng lão của chúng ta mới là thiên tài thực thụ!”

Vào lúc này, tất cả cao thủ thế tục đều reo hò.

Trong đám người, người giàu nhất Trung Châu – Hà Hồng Viễn kích động kéo tay cháu gái bên cạnh, nói: “Tiểu Nghệ, cho dù thế nào, cháu cũng phải nghĩ cách làm quen với tứ trưởng lão! Nếu cháu trở thành người phụ nữ của tứ trưởng lão, nhà họ Hà sẽ thịnh vượng suốt trăm năm!”

Tiểu Nghệ đang đeo kính râm có vẻ cay đắng, cô ta lại nghĩ đến bóng dáng thanh niên kia.

Trong tim cô ta đã có người đàn ông mà cô ta không thể quên rồi, sao có thể chứa thêm người đàn ông khác nữa? Cho dù tứ trưởng lão này vô cùng xuất sắc nhưng cô ta chỉ sùng bái chứ không yêu.

Nhưng từ sau khi kết giới tan vỡ, các thế lực lớn ở Hạ Giới giới Cổ Võ liên tục tiến vào Trung Châu, nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu đang phải đứng mũi chịu sào.

Nếu không tìm được chỗ dựa, địa vị của nhà họ Hà ở Trung Châu sẽ hết sức nguy hiểm.

Phía bên kia, trên khuôn mặt già nua của Cố Thái Sơ nhà họ Cố cũng tràn ngập vẻ kích động.

“Tư Tư! Lâm! Giờ ông đưa ra một mệnh lệnh cho các cháu, cố gắng mời người thanh niên mà các cháu quen trên máy bay trước đó về nhà họ Cố cho ông!”

Cố Thái Sơ kích động nói với Cố Tư Tư và Hạ Lâm: “Chỉ cần các cháu mời được thanh niên đó về nhà họ Cố, ông sẽ thưởng cho mỗi đứa một căn biệt thự độc lập ở khu Trung Phẩm Nhất Hào”.

Ở Trung Châu, khu biệt thự Trung Phẩm Nhất Hào là nơi mà chỉ những gia tộc quyền thế mới có tư cách mua nhà ở đó.

Cũng không phải do biệt thự ở khu Trung Phẩm Nhất Hào quá đắt, không ai mua nổi, mà do biệt thự ở đây quá ít, việc mỗi gia tộc sở hữu bao nhiêu căn biệt thự sẽ phụ thuộc vào địa vị của gia tộc này ở Trung Châu.

Có thể nói, biệt thự ở khu Trung Phẩm Nhất Hào là thứ có tiền cũng không mua được.

Nhà họ Cố là gia tộc hàng đầu bên dưới các gia tộc đỉnh cao, tuy nhà họ cũng có tư cách mua biệt thự ở khu Trung Phẩm Nhất Hào nhưng cũng chỉ được mua sáu căn.

Bây giờ, Cố Thái Sơ lại nói chỉ cần Hạ Lâm và Cố Tư Tư mời được Dương Chấn về nhà họ Cố, ông ta sẽ cho mỗi người họ một căn biệt thự ở khu biệt thự Trung Phẩm Nhất Hào.

Cố Tư Tư và Hạ Lâm đều kinh ngạc đến mức sững sờ.

Nhất là Hạ Lâm, nét mặt cô ta hết sức đờ đẫn, nhà họ Hạ có thực lực thấp hơn nhà họ Cố, chỉ có bốn căn biệt thự ở khu biệt thự Trung Phẩm Nhất Hào, trước đó bố cô ta đã xin chủ gia tộc họ Hạ một căn nhưng cũng bị từ chối.

Bây giờ, chỉ cần cô ta mời được Dương Chấn về nhà họ Cố là đã có thể sở hữu một căn biệt thự hàng đầu như thế rồi.

“Ông à, anh ta chỉ là một thanh niên đến Trung Châu du lịch thôi, ông mời anh ta đến nhà họ Cố đã là phúc ba đời của anh ta rồi…”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3801


Chương 3801

Cố Tư Tư nói với vẻ khó hiểu, cô ta còn chưa dứt lời, Cố Thái Sơ đã nhíu mày, quát: “Im miệng!”

Sau khi quát Cố Tư Tư xong, Cố Thái Sơ lạnh lùng nói: “Chuyện mời thanh niên kia cứ giao cho Hạ Lâm, cháu không cần nhúng tay vào nữa”.

Cố Tư Tư hoàn toàn sững sờ, cô ta không ngờ mình chỉ thuận miệng nói một câu nhắm vào Dương Chấn mà người ông luôn yêu thương cô ta lại quát cô ta, thậm chí còn không cho cô ta nhúng tay vào việc mời Dương Chấn nữa.

Hay nói cách khác, biệt thự ở Trung Phẩm Nhất Hào mà Cố Thái Sơ vừa đồng ý cho họ đã không còn liên quan tới cô ta.

Chỉ vì một câu nhắm vào Dương Chấn của cô ta.

“Ông ơi, cháu…”

Mắt Cố Tư Tư đỏ hoe, cô ta còn chưa dứt lời, Cố Thái Sơ đã nghiêm nghị nói: “Tư Tư, không phải ông quá khắt khe với cháu, chuyện này vô cùng quan trọng, rất có thể sẽ giúp địa vị của nhà họ Cố ở Trung Châu tăng thêm một bậc!”

Ông ta nói rồi vừa nhìn về phía Hạ Lâm bằng ánh mắt ôn hòa: “Lâm à, ông giao chuyện này cho cháu, chỉ cần cháu thành công mời được cậu ấy về nhà họ Cố chúng ta, trừ một căn biệt thự Trung Phẩm Nhất Hào ra, nếu cháu có yêu cầu gì thì cũng có thể nói với ông, chỉ cần ông làm được, chắc chắn ông sẽ đồng ý!”

“Mặt khác, nếu cháu có thể trở thành bạn gái của thanh niên đó, cho dù cháu muốn thừa kế nhà họ Cố, ông cũng có thể đồng ý với cháu!”

Nghe thấy Cố Thái Sơ nói thế, Hạ Lâm và Cố Tư Tư đều sững sờ, thanh niên kia đáng để nhà họ Cố kết giao bằng mọi giá như thế ư?

Tuy Cố Tư Tư không cam lòng nhưng vẫn hỏi: “Ông à, cháu muốn biết rốt cuộc thanh niên tên Dương Chấn kia là ai? Anh ta đáng để ông tốn công sức mời chào như thế ạ?”

Cố Thái Sơ lạnh lùng nhìn Cố Tư Tư, nói ngay: “Cố Tư Tư, cháu đừng cố nghe ngóng xem cậu ấy có thân phận gì, ông đã giao chuyện này cho Tiểu Lâm rồi, nếu cháu làm hỏng chuyện, ông sẽ đích thân trục xuất cháu khỏi nhà họ Cố đấy!”

Cố Tư Tư kinh ngạc đến mức sững sờ, không được nghe ngóng cả thân phận đối phương ư?

Nhưng Cố Thái Sơ càng như thế, cô ta lại càng tò mò về thân phận của Dương Chấn, càng muốn tìm hiểu rõ.

Hạ Lâm run rẩy, đây là lần đầu tiên cô ta thấy Cố Thái Sơ nghiêm khắc như thế.

Cùng lúc đó, trên tầng thượng của khách sạn Trung Châu.

Một bóng người với khí thế mạnh mẽ đang đứng giữa tầng thượng, xung quanh toàn thi thể.

Năm người đại diện của thế gia Cổ Võ, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ đều đã bỏ mạng, không có ngoại lệ.

Nếu có ai nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức sững sờ.

Không ai ngờ một thanh niên thế tục mới 29 tuổi lại giết được nhiều cao thủ của thế gia Cổ Võ như thế.

Dương Chấn thở hổn hển, quần áo đã rách tươm, Thiên Tử Kiếm trong tay anh dính đầy máu.

Thiên Tử Kiếm là kiếm linh khí cấp cao, tuy nó đã nhận Dương Chấn làm chủ nhưng anh vẫn phải tiêu hao rất nhiều nếu muốn sử dụng nó.

Nếu không có Thiên Tử Kiếm, Dương Chấn gần như không có hy vọng gì trong việc giết hết người của thế gia Cổ Võ.

Khi không có Thiên Tử Kiếm, anh chỉ phát huy được sức chiến đấu sánh ngang với Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong là cùng, với thực lực này, muốn giết hai cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong cũng khó khăn, chứ đừng nói đến nhiều cao thủ như thế.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3802


Chương 3802

“Xuất hiện đi!”

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng nhíu mày, nhìn về phía một góc tối, lạnh lùng quát.

Sau khi Dương Chấn dứt lời, một cô gái mặc đồ đen, đeo mạng che mặt màu đen chậm rãi bước ra.

Phương pháp ẩn nấp của cô gái vô cùng cao siêu, hồi nãy cô ta nảy ý giết anh nên Dương Chấn mới cảm nhận được sự tồn tại của đối phương, chuyện này khiến anh vô cùng kinh hãi.

Rõ ràng cô gái đã núp trong bóng tối một lúc lâu nhưng anh vẫn không phát hiện ra, mãi đến hồi nãy mới phát hiện.

Rốt cuộc cô gái này là ai?

Tuy kinh hãi nhưng Dương Chấn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, anh lạnh lùng nhìn về phía cô gái áo đen.

Cô gái áo đen lạnh lùng nói: “Quả nhiên sư phụ không đoán sai, thực lực mà cậu thể hiện cũng không phải sức mạnh của Ma Thần, mà là thực lực của bản thân cậu”.

Dương Chấn hết sức kinh hãi, trừ hội trưởng lão ra, không ngờ vẫn có người biết thực lực thật sự của anh.

Cô gái áo đen cũng đang khiếp sợ, sức chiến đấu mà Dương Chấn vừa thể hiện bỗng khiến cô ta cảm thấy tuyệt vọng, cô ta đường đường là người đứng đầu bảng thiên tài của Hạ Giới giới Cổ Võ, vừa đột phá Thiên Cảnh không lâu, nhưng một thanh niên đến từ thế tục còn trẻ hơn cả cô ta đã liên tục g iết chết năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, bốn cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ và một cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong bằng thực lực của bản thân rồi.

Sức chiến đấu này đã mạnh bằng cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ.

Cho dù cô ta hết sức am hiểu thuật ẩn nấp thì cũng không có bất cứ hy vọng nào trong việc giết Dương Chấn.

Cô gái áo đen chính là Mộ Dung Yên Nhi – thiên tài đứng đầu bảng thiên tài của Hạ Giới giới Cổ Võ.

Ngoài ra cô ta còn có một thân phận khác, đó là đồ đệ của người đứng đầu Hắc Sát – tổ chức sát thủ số một ở Hạ Giới giới Cổ Võ.

Cô ta đang là thiên tài được tôn trọng nhất ở Hạ Giới giới Cổ Võ, giờ lại có cảm giác mình chỉ là kẻ vô dụng trước mặt Dương Chấn.

Dương Chấn lạnh lùng hỏi: “Cô là ai? Cũng tới để giết tôi à?”

Mộ Dung Yên Nhi cười tự giễu: “Cậu nghĩ với thực lực vừa bước vào Thiên Cảnh của tôi, tôi sẽ giết được cậu ư?”

Nghe thấy đối phương nói thế, Dương Chấn mới buông lỏng cảnh giác.

Không hiểu sao, rõ ràng sức chiến đấu của anh đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ nhưng cô gái che mặt trước mặt lại khiến anh cảm thấy nguy hiểm.

Dương Chấn chợt nói: “Tôi hy vọng trừ tôi và cô ra, sẽ không còn ai biết chuyện này”.

Mộ Dung Yên Nhi thoáng sửng sốt, Dương Chấn nói thế, rõ ràng không định giết cô ta, cô ta cứ tưởng khi mình bị lộ, chắc chắn Dương Chấn sẽ giết cô ta để bịt đầu mối.

Dù sao người ngoài đều nghĩ thực lực mạnh mẽ mà Dương Chấn phát huy là nhờ linh hồn Ma Thần trong người anh, một khi tin sức chiến đấu của bản thân Dương Chấn đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ bị lộ, có lẽ Dương Chấn sẽ gặp họa sát thân.

Còn cô ta là người Hạ Giới giới Cổ Võ đã biết bí mật này, nhưng Dương Chấn vẫn bỏ qua cho cô ta.

“Được, tôi đồng ý với cậu! Hôm nay, xem như tôi nợ cậu một cái mạng!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3803


Chương 3803

Mộ Dung Yên Nhi nói rồi quay người rời đi, lập tức biến mất khỏi tầm mắt Dương Chấn.

Khi Dương Chấn định cảm nhận vị trí của đối phương thì phát hiện đối phương đã biến mất.

“Nghe giọng cô ta thì chắc chỉ khoảng 30 tuổi, ở Hạ Giới giới Cổ Võ, hình như chỉ có một cô gái khoảng 30 tuổi đã bước vào Thiên Cảnh, lại hết sức am hiểu thuật ẩn nấp, đó chính là Mộ Dung Yên Nhi – đồ đệ của thủ lĩnh Hắc Sát Thượng Vân Phong!”

Dương Chấn lẩm bẩm.

Anh cũng đoán được ý đồ của Mộ Dung Yên Nhi khi đến đây, trước đó Hắc Sát đã cử sát thủ tới giết anh, kết quả lại bị anh giết, rõ ràng Mộ Dung Yên Nhi đến để báo thù cho người của Hắc Sát.

Nhưng Mộ Dung Yên Nhi phát hiện thực lực thật sự của Dương Chấn nên không ra tay.

Nếu thực lực thật sự của anh bị lộ, chắc chắn anh sẽ gặp phải phiền phức rất lớn, nhưng đối với anh, chuyện này cũng không quan trọng nữa, số người muốn giết anh bây giờ còn ít à?

Sau khi nghĩ thông chuyện này, Dương Chấn cũng không hối hận khi tha cho Mộ Dung Yên Nhi.

Anh bấm một số điện thoại, nói: “Thống lĩnh Diệp, ông cử người lên tầng thượng của khách sạn Trung Châu dọn dẹp chiến trường đi!”

Anh vừa cúp máy xong, sát khí khủng khiếp bỗng truyền đến từ phía sau anh.

Dương Chấn biến sắc, anh đã cất Thiên Tử Kiếm vào nhẫn chứa đồ, không kịp lấy ra nữa, chỉ có thể vô thức né tránh.

Anh vừa né tránh, một bóng người màu đen lập tức xông đến, đối phương cầm một con dao găm màu đen, đâm thẳng về phía tim Dương Chấn.

Lần này Dương Chấn đã nhận ra đối phương, đó chính là Mộ Dung Yên Nhi vừa được anh thả đi.

Dương Chấn lập tức nổi giận, đấm mạnh về phía Mộ Dung Yên Nhi.

“Ầm!”

Nắm đấm của Dương Chấn nặng nề nện vào ngực Mộ Dung Yên Nhi, Mộ Dung Yên Nhi kêu lên đau đớn.

Đến khi Dương Chấn định giết Mộ Dung Yên Nhi, bóng dáng cô ta đã biến mất tăm hơi, ngay cả khí thế cũng hoàn toàn biến mất.

Lần này Dương Chấn không dám chủ quan nữa, Mộ Dung Yên Nhi cũng không tiếp tục xuất hiện.

Cùng lúc đó. trong một ngõ tối cách khách sạn Trung Châu không xa, Mộ Dung Yên Nhi mặc áo đen xuất hiện, mạng che mặt màu đen đã biến mất, khóe miệng còn rỉ máu, sắc mặt trắng bệch.

Tuy cô ta đang bị thương nhưng vẫn không giấu nổi vẻ ngoài tuyệt thế của cô ta.

Cô ta cúi đầu nhìn ngực mình, nghiêm nghị nói: “Nếu mình không dùng linh khí ẩn nấp mà sư phụ đưa, có lẽ mình đã chết dưới tay Dương Chấn rồi! Quả nhiên hắn là thiên tài hàng đầu! Nếu hắn không thể làm việc cho mình thì nhất định phải chết!”

Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta tràn ngập vẻ tàn nhẫn không xứng với tuổi.

Các nhân vật lớn của Trung Châu đứng kín ở cửa khách sạn Trung Châu, lúc này ai cũng khiếp sợ nhìn về phía tầng thượng.

Trong số họ có không ít cao thủ hàng đầu thế tục, tuy họ không có tư cách lên tầng thượng để quan sát trận chiến nhưng vẫn cảm nhận được có chuyện gì vừa xảy ra.

Chỉ sau mười mấy phút ngắn ngủi, khí thế của mười mấy cao thủ Thiên Cảnh đã biến mất hẳn, rõ ràng họ đều bị giết rồi.

Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên, đám đông nhìn về phía đó, người của chiến vực đã trang bị súng ống đầy đủ đang đứng đông nghịt.

“Tất cả mọi người, lập tức rời đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3804


Chương 3804

Người đàn ông trung niên dẫn đầu hô lớn.

Đối phương là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ông ta đã vận dụng khí thế trong tiếng hô này, khiến những người đang có mặt đều cảm nhận được sát khí mạnh mẽ.

“Phó thống lĩnh Trương, trong số chúng tôi có rất nhiều nhân vật lớn của Trung Châu, cho dù ông là phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu thì cũng không thể ép chúng tôi rời đi chứ?”

“Đúng thế! Chúng tôi là những người đứng đầu Trung Châu, ngay cả thống lĩnh Diệp cũng phải nể mặt chúng tôi, ông dựa vào đâu để vô lễ với chúng tôi như thế?”



Phó thống lĩnh Trương tên Trương Kế, là phó thống lĩnh của chiến vực Trung Châu, có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Việc ông ta hùng hổ dẫn người kéo đến, đồng thời vận dụng khí thế khi bảo mọi người rời đi lập tức khiến các ông lớn của Trung Châu bất mãn.

Trong mắt Trương Kế lóe lên sát khí, khí thế nguy hiểm lan ra từ người ông ta.

Trương Kế bỗng ra lệnh: “Mọi người nghe lệnh, một phút sau, trừ người của chiến vực ra, nếu vẫn còn người khác ở đây, giết ngay tại chỗ!”

Hơn trăm cao thủ chiến vực được trang bị súng ống đầy đủ cùng bước lên một bước, hô lớn: “Vâng!”

Bị cả trăm họng súng đen ngòm nhắm vào, các ông lớn Trung Châu đều choáng váng, mấy ông lớn vừa lên tiếng đầu tiên tái mặt, sợ đến mức run rẩy.

“Mau đi thôi!”

“Sắp hết một phút rồi, tên điên Trương Kế đó sẽ giết chúng ta thật mất!”



Có người nhanh chóng phản ứng lại, vội rời đi, những người còn lại cũng hoàn hồn, vội vàng bỏ chạy.

Sau thoáng chốc, ở cửa khách sạn Trung Châu không còn ai.

Đúng lúc này, một thanh niên bước ra khỏi khách sạn.

Khi thấy thanh niên kia, Trương Kế vừa vô cùng hùng hổ lập tức trở nên cuồng nhiệt và kích động, ông ta đứng thẳng dậy, làm lễ chào, nói lớn: “Phó thống lĩnh chiến vực Trung Châu – Trương Kế xin ra mắt tứ trưởng lão!”

Dương Chấn khẽ gật đầu với Trương Kế rồi nói: “Mọi người xử lý tầng thượng đi”.

“Vâng!”

Trương Kế vội đáp.

Còn Dương Chấn thì rời đi.

Sau khi anh đi, Trương Kế dẫn người lên tầng thượng của khách sạn Trung Châu, khi các cao thủ chiến vực nhìn thấy mười lăm thi thể nằm trong vũng máu, ai cũng biến sắc.

“Đây… đây là Từ Chấn Hoa – người đại diện của gia tộc Cổ Võ họ Từ ở Trung Châu? Có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ?”

“Còn đây là Bách Lý Thành Cát – người đại diện của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý ở Trung Châu!”

“Khương An Quân của gia tộc Cổ Võ họ Khương!”

“Trần Chí Trung của gia tộc Cổ Võ họ Trần!”

“Tề Phong của gia tộc Cổ Võ họ Tề!”

Khi các cao thủ của chiến vực Trung Châu nhận ra thân phận của những người này, ai cũng sững sờ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3805


Chương 3805

Họ đến khách sạn Trung Châu theo mệnh lệnh của Diệp Chiến Quốc, nhưng trước khi đến, họ cũng không biết trên tầng thượng đã xảy ra chuyện gì.

Đến giờ họ mới nhận ra hồi nãy đã xảy ra chuyện gì ở đây.

Nhưng vẫn chưa hết, sau thoáng chốc, lại có cao thủ chiến vực khiếp sợ hô lên: “Đây là cận vệ của Từ Chấn Hoa, có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong!”

“Không riêng gì cận vệ của Từ Chấn Hoa, còn có cả cận vệ của người đại diện cho mấy thế gia Cổ Võ khác, tất cả đều có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong và hậu kỳ”.

“Tổng cộng là năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm hậu kỳ, năm cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm đỉnh phong, bốn người đại diện của thế gia Cổ Võ cũng có thực lực Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, tuy Tề Phong không phải người đại diện cho nhà họ Tề ở Trung Châu, nhưng trong gia tộc Cổ Võ họ Tề ở Trung Châu, ông ta cũng có địa vị gần với người đại diện là Tề Thiên Hà, còn có thực lực Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong”.

“Hay nói cách khác, hồi nãy, lực lượng hùng hậu mà các thế gia Cổ Võ hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ cử đến Trung Châu đã bị mình tứ trưởng lão xóa sổ!”

“Chẳng phải tứ trưởng lão vừa đột phá thôi ư? Sao cậu ấy giết được nhiều cao thủ của thế gia Cổ Võ thế chứ? Tức là thực lực của tứ trưởng lão đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm sơ kỳ rồi à?”

Cao thủ của chiến vực Trung Châu liên tục hô lên kinh ngạc.

Lúc này, ai cũng có vẻ khiếp sợ.

Từ sau khi kết giới tan vỡ, các thế lực Cổ Võ ở Hạ Giới giới Cổ Võ đã cử cao thủ tiến vào Trung Châu, bao ngày qua, chiến vực Trung Châu cũng phải chịu áp lực nặng nề.

Trước sự mạnh mẽ của thế lực Cổ Võ, họ không thể làm gì được, người của các thế lực Trung Châu cũng hết sức bất mãn với chiến vực Trung Châu.

Họ cứ tưởng sau này, thế tục sẽ hoàn toàn bị các thế lực Hạ Giới giới Cổ Võ chiếm giữ, chứ chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ xuất hiện một thiên tài còn trẻ mà đã có thực lực nghịch thiên như vậy.

Cùng lúc đó, Dương Chấn đã rời khỏi khách sạn Trung Châu.

“Mau dừng xe!”

Đúng lúc này, trong một chiếc xe đắt tiền vừa đi qua Dương Chấn, một cô gái trẻ bỗng ngạc nhiên hô.

“Két!”

Một chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đỏ đỗ lại ven đường.

“Dương Chấn!”

Cô gái trong xe kích động bước xuống, ngạc nhiên hô lớn với Dương Chấn đang đi bộ dọc đường.

Dương Chấn đang suy nghĩ, bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc, lúc này anh mới hoàn hồn, khi nhìn về phía cô gái, anh mỉm cười ôn hòa.

Anh không ngờ lại gặp được người quen cũ ở Trung Châu.

“Nghệ, đó là ai thế?”

Đúng lúc này, một cô gái trẻ có vẻ ngoài hơi giống cô gái kia cũng bước tới, nhìn Dương Chấn, bất mãn hỏi.

Dương Chấn nhíu mày, rõ ràng đối phương đang dùng giọng chất vấn.

Cô gái trẻ không quan tâm đ ến đối phương, vẫn hết sức kích động vì gặp được Dương Chấn ở đây: “Dương Chấn, đúng là anh thật rồi!”

Dương Chấn mỉm cười ôn hòa, nhìn cô gái: “Hạ Hà, lâu rồi không gặp!”

Cô gái này không phải ai khác, chính là Hạ Hà.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3806


Chương 3806

Hồi trước khi còn ở Giang Hải, con gái Tiêu Tiêu của Dương Chấn từng bị người ta giam lỏng, Hạ Hà cũng bị nhốt cùng cô bé.

Hạ Hà đã tình nguyện hy sinh sự trong trắng của mình vì Tiêu Tiêu – một cô bé không có quan hệ gì với cô ta, kể từ khi đó, Dương Chấn đã khắc ghi ân tình của Hạ Hà.

Sau đó Dương Chấn đã ra mặt thanh toán tiền thuốc cho mẹ Hạ Hà, giúp bà ta được chữa trị kịp thời.

Sau đó nữa, Hạ Hà trở thành ngôi sao nổi tiếng.

Người quen cũ gặp lại, nhớ tới những chuyện trước kia, Dương Chấn vô cùng cảm khái.

“Hà Nghệ, rốt cuộc đây là ai?”

Đúng lúc này, cô gái trẻ bên cạnh Hạ Hà tức giận hỏi.

Nhưng điều khiến Dương Chấn thấy hơi khó hiểu chính là đối phương lại gọi Hạ Hà là Hà Nghệ.

Hạ Hà hờ hững nhìn cô gái, nói: “Anh ấy là bạn cũ của tôi, chị họ, chị về trước đi! Tôi nói chuyện với bạn một lát”.

Thì ra đây là chị họ Hạ Hà, nghe thấy Hạ Hà nói thế, sắc mặt của người chị họ càng thêm khó chịu, cô ta lập tức nhìn về phía Dương Chấn: “Này, tôi không cần biết cậu từng có quan hệ thế nào với Hà Nghệ, đó là trước kia rồi”.

“Giờ em ấy là người của nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu, không phải con chó con mèo nào cũng có tư cách làm bạn với em ấy, giờ cậu cút ngay, Hà San tôi có thể xem như chưa xảy ra chuyện gì, bằng không đừng trách tôi không khách sáo!”

Trên mặt Hà San tràn ngập vẻ uy h**p, giọng điệu cũng đầy ý đe dọa.

Giờ Dương Chấn mới biết thân phận của đối phương, thì ra là người nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu.

Nhưng Hạ Hà đổi tên thành Hà Nghệ từ bao giờ thế?

Dương Chấn bỗng nghĩ tới điều gì đó, hồi trước khi quen Hạ Hà, anh chưa bao giờ nghe nói đến bố cô ta.

Trong tên Hạ Hà cũng có chữ “Hà”, chẳng lẽ đó là “Hà” trong nhà họ Hà à?

Dương Chấn cũng không coi sự uy h**p của Hà San ra gì, với thân phận của anh bây giờ, không nhất thiết phải so đo với loại người như Hà San.

Nghe thấy Hà San nói thế, Hạ Hà sầm mặt, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cô ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hà San: “Hà San, Dương Chấn là người bạn vô cùng quan trọng với tôi, chị không được uy h**p anh ấy!”

Hà San lập tức sững sờ, nhìn Hạ Hà với vẻ không dám tin: “Cô… cô dám chống đối tôi vì một người đàn ông à?”

Sắc mặt Hạ Hà không thay đổi, cô ta lạnh lùng nói: “Tôi gọi chị là chị họ vì nể mặt ông, chứ không có nghĩa tôi chấp nhận việc chị là chị họ tôi”.

Cô ta nói rồi áy náy nhìn về phía Dương Chấn: “Dương Chấn, xin lỗi!”

Dương Chấn khẽ mỉm cười, lắc đầu, gặp được Hạ Hà ở Trung Châu, anh cũng rất vui.

Hạ Hà cười nói: “Lâu rồi không gặp, tôi mời anh ăn khuya nhé?”

Dương Chấn đáp: “Được!”

Hai người mặc kệ Hà San, cất bước rời đi.

Hà San sắp tức điên, sau khi trơ mắt nhìn Dương Chấn và Hạ Hà nói cười với nhau, đi được một đoạn, cô ta mới hoàn hồn, lập tức giận dữ quát ầm lên: “Hà Nghệ, cô đứng lại đó cho tôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3807


Chương 3807

Cô ta xông tới, giơ tay tát thẳng vào mặt Hạ Hà vừa quay người lại.

“Bốp!”

Tiếng bạt tai giòn giã vang lên, trên khuôn mặt trắng nõn của Hạ Hà lập tức xuất hiện dấu tay rõ rệt.

“Đúng là đồ đê tiện, cô biết ông nội đã tốn bao công sức để cô được tiếp xúc với tứ trưởng lão của hội trưởng lão Chiêu Châu không? Cô thì hay rồi, còn chưa nhìn thấy mặt tứ trưởng lão đã đi hẹn hò với loại đàn ông ất ơ à?”

Hà San tức giận nói: “Hà Nghệ, tôi nói cho cô biết, giờ cô phải sống cho cả nhà họ Hà chứ không phải chỉ cho mỗi cô!”

“Cô biết tại sao ông lại bảo tôi đi cùng cô không? Để giám sát cô, không cho cô qua lại với những người đàn ông khác, nếu cô dám rời đi với người đàn ông này, chắc chắn ông sẽ không bỏ qua cho cô”.

“Hơn nữa, cô tưởng ông đón cô về nhà họ Hà để bù đắp cho nhà cô thật à? Tôi nói cho cô biết, còn lâu mới phải! Nếu cô không có chút nhan sắc, sao ông có thể đón cô về nhà họ Hà chứ?”

“Vì sự phát triển của nhà họ Hà đã bị chững lại, nếu nhà họ Hà muốn tiến thêm một bước, nhất định phải tự tạo ra cơ hội mới, nếu tứ trưởng lão không tới Trung Châu, ông đã gả cô cho dòng chính của gia tộc quyền thế khác rồi!”

Mắt Hạ Hà lập tức đỏ hoe, cô ta tức giận nhìn chằm chằm vào Hà San.

Cuối cùng Dương Chấn cũng hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Khó trách Hạ Hà lại ở Trung Châu, còn có tên mới, thì ra nhà họ Hà muốn lợi dụng Hạ Hà để tạo cơ hội cho nhà họ Hà phát triển.

Lời Hà San nói như những con dao nhọn, găm thẳng vào tim Hạ Hà.

Hạ Hà nói với đôi mắt đỏ hoe: “Không thể nào! Ông không phải người như thế! Ông không muốn tôi trở thành đồ chơi của thế gia Cổ Võ nên mới nghĩ cách giúp tôi làm quen với các nhân vật lớn”.

Hà San cười khẩy: “Thế mà cô cũng tin à?”

Cô ta nói rồi lấy điện thoại ra, bấm số, đồng thời nói với Hạ Hà: “Giờ tôi sẽ cho cô biết rốt cuộc sự thật là gì!”

Trong lúc nói chuyện, Hà San đã bấm số xong, cô ta bật loa ngoài, một giọng nói già nua lập tức vang lên trong ống nghe: “San à, có chuyện gì thế?”

Hà San nhìn Hạ Hà, nói ngay: “Ông ơi, Hạ Hà gặp một người bạn trai cũ, giờ định đi hẹn hò với đối phương, cháu ngăn nó mà nó không nghe ạ”.

Hà Hồng Viễn thoáng im lặng rồi nói: “Cháu đưa máy cho con bé đi!”

“Vâng!”

Hà San đắc ý nhìn về phía Hạ Hà.

Hạ Hà nhận lấy điện thoại, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Ông ơi, không phải như chị họ nói đâu, cháu gặp một người bạn có ơn lớn với cháu, cháu không đi hẹn hò với anh ấy, chỉ muốn mời anh ấy ăn khuya thôi ạ, khi nào ăn xong, cháu sẽ về nhà ngay”.

Hà Hồng Viễn thở dài, nói: “Nghệ à! Không phải ông không muốn cho cháu có bạn khác giới, nhưng giờ tứ trưởng lão vừa đến Trung Châu, ông vẫn chưa dẫn cháu đi gặp cậu ấy được, nếu lúc này chuyện cháu ăn khuya với bạn khác giới bị người có ý đồ biết, đến khi ông tìm được cách giới thiệu cháu với tứ trưởng lão, có lẽ sẽ có người lấy chuyện này ra để gây sự!”

“Cháu nghe lời ông, đừng đi ăn với bạn khác giới của cháu nữa, về nhà với chị họ cháu đi”.

Mắt Hạ Hà càng đỏ hơn, rơm rớm nước mắt.

“Ông, cháu đã nói với ông từ lâu rồi, trong lòng cháu đã có người đàn ông mà suốt đời này cháu cũng không thể quên”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3808


Chương 3808

Hạ Hà nói rồi bỗng chăm chú nhìn Dương Chấn, nói tiếp: “Cho dù tứ trưởng lão rất ưu tú, cháu cũng không thích anh ấy! Ông, ông đừng tốn công để cháu gặp tứ trưởng lão nữa ạ”.

Nào ngờ Hạ Hà vừa dứt lời, tiếng quát đầy tức giận của Hà Hồng Viễn đã vang lên trong ống nghe: “Im miệng!”

Mắt Hạ Hà rơm rớm nước mắt, từ sau khi cô ta được đón về nhà họ Hà, đây là lần đầu tiên ông nội to tiếng với cô ta như thế.

Ngay sau đó, cô ta nghe thấy Hà Hồng Viễn tức giận nói tiếp: “Hạ Hà, cháu có biết nếu nhà họ Hà không được nhân vật lớn ưu ái thì sẽ tổn thất nhiều đến mức nào không?”

“Giờ các thế lực lớn ở Hạ Giới giới Cổ Võ đang liên tục tiến vào Trung Châu, nhà ta là gia tộc giàu nhất Trung Châu, cũng là tập đoàn mà các thế lực Cổ Võ kia nhòm ngó”.

“Cháu cũng biết từ sau khi kết giới tan vỡ tới giờ, có bao nhiêu người của thế gia Cổ Võ đến nhà họ Hà rồi đúng không? Không có gì ngoại lệ, tất cả đều uy h**p trắng trợn hoặc âm thầm, nếu họ không muốn có được nhà họ Hà hoàn chỉnh thì đã dùng sức mạnh để cướp lấy nhà họ Hà từ lâu rồi”.

“Nếu không tìm được một nhân vật lớn có thể che chở nhà họ Hà trong thời gian sắp tới, nhà họ Hà chỉ có thể thỏa hiệp, trở thành túi tiền của một thế gia Cổ Võ nào đó thôi”.

“Giờ tứ trưởng lão của hội trưởng lão thế tục đã tới Trung Châu, cháu biết có bao nhiêu nhân vật lớn ở Trung Châu muốn giới thiệu cô gái trẻ trung xinh đẹp trong gia tộc mình cho tứ trưởng lão không hả?”

Sau khi nói xong câu cuối, cảm xúc của Hà Hồng Viễn cũng ổn định lại, giọng ông ta ôn hòa hơn rất nhiều: “Nghệ à, nếu không bất đắc dĩ, ông cũng không lấy cháu ra làm quân bài quyết định sự hưng thịnh của nhà họ Hà đâu!”

“Giờ đang là lúc quan trọng nhất, ông sẽ nghĩ cách để cháu mau chóng gặp tứ trưởng lão, chỉ cần tứ trưởng lão gặp cháu, chắc chắn sẽ thích cháu”.

“Đến khi cháu trở thành người phụ nữ của tứ trưởng lão rồi, cho dù cao thủ của thế gia Cổ Võ tới thì cũng có gì phải sợ chứ?”

Hạ Hà im lặng lắng nghe, sau khi Hà Hồng Viễn nói xong, cô ta mới nói với đôi mắt đỏ hoe: “Ông, tứ trưởng lão đến Trung Châu để trấn áp cao thủ của thế gia Cổ Võ, chắc chắn anh ấy sẽ không bị sắc đẹp thu hút”.

“Sau khi tứ trưởng lão trấn áp cao thủ của thế gia Cổ Võ, người của thế gia Cổ Võ cũng không dám hống hách như trước nữa đâu”.

Hà Hồng Viễn cười giễu: “Ông thừa nhận tứ trưởng lão là thiên tài, cho dù là ở Hạ Giới giới Cổ Võ, cậu ấy cũng là thiên tài hàng đầu, nhưng thế thì đã sao? Đừng quên ở Hạ Giới giới Cổ Võ vẫn còn rất nhiều cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm”.

“Với thực lực mới bước vào Thiên Cảnh của tứ trưởng lão, sao có thể trấn áp cao thủ Thiên Cảnh Tam Phẩm của Hạ Giới giới Cổ Võ chứ? Nghệ, cháu đừng ngây thơ nữa, cho dù cao thủ của hội trưởng lão Chiêu Châu ra tay thì cũng không thể trấn áp cao thủ của Hạ Giới giới Cổ Võ đâu”.

Hạ Hà nói: “Nếu ông đã cho rằng cả hội trưởng lão cũng không trấn áp được cao thủ của thế gia Cổ Võ, sao lại ép cháu giành lấy sự ưu ái của tứ trưởng lão ạ?”

“Im ngay!”

Sự chất vấn của Hạ Hà khiến Hà Hồng Viễn thẹn quá hoá giận, ông ta quát lớn: “Cháu nhớ kỹ cho ông, cháu là cháu gái Hà Hồng Viễn này, nên nhất định phải nỗ lực hết mình vì gia tộc!”

“Ông bảo cháu giành lấy sự ưu ái của tứ trưởng lão, đương nhiên có lý lẽ riêng của ông, cháu không cần hỏi nhiều, cứ làm theo sắp xếp của ông là được”.

“Giờ cháu về nhà họ Hà ngay, sau này không được tiếp xúc với người khác giới nào cùng trang lứa nữa!”

Hà Hồng Viễn nói rồi hùng hổ cúp máy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3809


Chương 3809

Hồi nãy Hà Hồng Viễn và Hạ Hà nói chuyện với nhau qua loa ngoài, Dương Chấn và Hà San cũng nghe thấy hết.

Hà San ngạo nghễ nhìn chằm chằm vào Hạ Hà: “Hạ Hà, cô đừng chọc giận ông nội nữa, đừng quên mẹ cô vẫn đang ở nhà họ Hà, nếu cô chọc giận ông, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!”

Nghe thấy thế, Hạ Hà lập tức biến sắc.

Hình như Hà San không lo lắng gì về việc Hạ Hà sẽ nhất quyết đi theo Dương Chấn, cô ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Hạ Hà là vợ tương lai của tứ trưởng lão, không phải người mà hạng nhãi nhép như cậu có tư cách đến gần, nếu thức thời thì cút càng xa càng tốt, coi chừng mất mạng”.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén, ban đầu anh không buồn quan tâm tới Hà San, nhưng thái độ của Hà Hồng Viễn với Hạ Hà hồi nãy đã khiến Dương Chấn nổi giận, việc Hà San liên tục khiêu khích đã chọc giận anh.

“Cút!”

Dương Chấn kìm nén ý định muốn giết Hà San, quát lớn.

Hà San giật bắn mình, lảo đảo lùi về sau mấy bước, suýt ngồi bệt xuống đất.

Đến khi hoàn hồn, cô ta lập tức thẹn quá hoá giận, gào lên: “Tên khốn, dám quát tôi, tôi đánh chết cậu”.

Hà San nói rồi lao về phía Dương Chấn.

Hạ Hà lập tức cuống lên, vô thức chắn trước Dương Chấn, tức giận nói: “Hà San, đủ rồi!”

Nhưng sao Hà San có thể bị Hạ Hà ngăn cản chứ?

Hà San tát vào mặt Hạ Hà, đồng thời giận dữ quát: “Đồ đê tiện, cút ngay cho tôi!”

Khi cái tát của Hà San sắp giáng trúng mặt Hạ Hà.

Trong khoảnh khắc nguy cấp này, Dương Chấn bỗng bước lên trước một bước, giơ tay lên.

“Bốp!”

Tiếng bạt tai giòn giã vang lên trong đêm khuya thanh vắng.

Hà San bị đánh bay ra xa, khóe miệng rỉ máu.

Hạ Hà sững sờ.

Dương Chấn hơi nhích chân, xuất hiện ở chỗ Hà San rơi xuống, trong mắt lóe lên sát khí, anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hà San: “Cút về bảo với Hà Hồng Viễn, nhà họ Hà không đời nào có được sự ủng hộ của tứ trưởng lão đâu! Cho dù ông ta dâng cả nhà họ Hà cho tứ trưởng lão, tứ trưởng lão cũng không ủng hộ nhà họ Hà!”

Đã bao giờ Hà San phải chịu nhục thế này đâu cơ chứ?

Nhưng trước sự mạnh mẽ của Dương Chấn, cô ta đã sợ đến mức run lẩy bẩy, nào còn dám hống hách như vừa rồi?

Lúc này Dương Chấn mới quay đi, khí thế lạnh lùng cũng biến mất, anh bước đến trước mặt Hạ Hà, nhìn cô gái xinh đẹp này, hơi không đành lòng.

Anh cố gắng nói bằng giọng ôn hòa: “Hạ Hà, cô yên tâm, có tôi đây rồi, không ai được phép ức h**p cô nữa đâu!”

Hạ Hà nhìn Dương Chấn với vẻ sững sờ.

Nhất là sau khi nghe thấy câu nói kia của Dương Chấn, cô ta không kiểm soát nổi tâm trạng nữa, cô ta bỗng nhào vào lòng Dương Chấn, òa khóc, như muốn trút hết nỗi ấm ức mấy năm qua ra ngoài.

Thấy Hạ Hà nhào vào lòng Dương Chấn, trong mắt Hà San lóe lên vẻ tàn nhẫn, cô ta lập tức lấy điện thoại ra, lén chụp một bức ảnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3810


Chương 3810

Dương Chấn an ủi Hạ Hà, chờ Hạ Hà bình tĩnh rồi mới nói: “Chẳng phải cô vừa nói sẽ mời tôi ăn khuya à? Đi thôi!”

Hạ Hà lau nước mắt trên mặt, trông cô ta có sức hút khác thường.

Còn Hà San thì đã rời đi từ nãy.

“Dương Chấn, cảm ơn anh đã quan tâm tôi, anh mau rời khỏi Trung Châu đi! Nhà họ Hà là gia tộc giàu nhất Trung Châu, hồi nãy anh đánh Hà San, chắc chắn chị ta sẽ thêm mắm dặm muối trước mặt ông tôi, nói những điều gây bất lợi cho anh, nhà họ Hà sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh đâu”.

Sau khi bình tĩnh lại, Hạ Hà lo lắng giục Dương Chấn: “Giờ anh rời khỏi Trung Châu ngay đi, nếu chần chừ là sẽ muộn đấy!”

Dương Chấn mỉm cười, nói: “Nhà họ Hà không làm gì được tôi, cô cứ yên tâm! Chúng ta đi ăn khuya trước, về phần những ấm ức mà cô phải chịu ở nhà họ Hà, tôi sẽ đòi lại thay cô!”

Hạ Hà càng cuống hơn, đang định nói thêm thì bị Dương Chấn ngắt lời: “Hạ Hà, cô cũng biết tôi rồi đấy, nếu tôi đã nói tôi không coi nhà họ Hà ra gì thì đúng là như vậy”.

Sau khi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Dương Chấn, lại nghĩ tới lúc Dương Chấn ở Giang Hải và Yến Đô, Hạ Hà thầm kinh ngạc, đành chọn tin Dương Chấn.

Nhưng cô ta rất ngờ vực, rốt cuộc Dương Chấn có sức mạnh gì để coi thường cả nhà họ Hà giàu nhất Trung Châu chứ.

Cùng lúc đó, trên một chiếc xe đang phóng nhanh về phía nhà họ Hà, Hà San nghiến răng nghiến lợi với vẻ mặt ác độc: “Tôi sẽ không tha cho cặp nam nữ chó má các người đâu!”

Cô ta nói rồi lấy điện thoại ra, gửi ảnh chụp lén Hạ Hà đang ôm Dương Chấn đi rồi nhắn thêm: “Cậu chủ Từ, con ranh đê tiện Hạ Hà đang thân mật với người ta sau lưng anh đấy!”

Thành Cửu Châu, Trung Châu.

Đây là một thành phố trong lòng thành phố, kinh doanh cả về ẩm thực, quần áo, chỗ ở và du lịch, ngoài ra còn có cả các cửa hàng đồ hiệu hàng đầu thế giới.

“Đây chính là Thành Cửu Châu của tập đoàn Nhạn Chấn à?”

Hạ Hà nhìn Dương Chấn bên cạnh, cười hỏi.

Dương Chấn gật đầu, nói với vẻ cảm khái: “Khi tổng giám đốc Lạc nhắc đến ý tưởng về Thành Cửu Châu với tôi, tôi đã rất mong chờ, ông ấy vốn định dùng năm năm để xây dựng Thành Cửu Châu ở mọi thành phố lớn của Chiêu Châu, không ngờ mới hơn hai năm ngắn ngủi, hạng mục Thành Cửu Châu đã hoàn thành rồi”.

Đối với tập đoàn Nhạn Chấn bây giờ, chắc chắn Thành Cửu Châu vẫn là hạng mục mang lại lợi nhuận lớn nhất.

Hai năm qua, Lạc Khải đã chi một số tiền khổng lồ để chế tạo Thành Cửu Châu hoàn hảo.

Giờ cuối cùng Thành Cửu Châu cũng hoàn thành, hơn nữa còn trở thành kiến trúc đặc trưng ở các thành phố lớn, chỉ riêng thu nhập từ tiền thuê hàng năm đã là một con số khổng lồ.

Huống hồ giờ mới là bắt đầu, sau này lợi nhuận từ Thành Cửu Châu sẽ ngày càng cao hơn.

Dương Chấn và Hạ Hà đi vào Thành Cửu Châu, ngắm nhìn khung cảnh đẹp đẽ, tựa như một cặp tình nhân đang yêu nhau nồng nhiệt.

Hạ Hà từng là ngôi sao nổi tiếng, tuy giờ cô ta đã ít hoạt động nhưng vẫn được yêu thích, nếu không che chắn kỹ càng, có lẽ cô ta đã bị người hâm mộ nhận ra.

“Dương Chấn, tôi muốn ăn kem!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3811


Chương 3811

Đúng lúc này, Hạ Hà bỗng chỉ về phía một quán kem ở cách đó không xa, háo hức nói.

Đó là một quán kem do người nước ngoài mở, trước cửa hàng, một người nước ngoài đang cầm một cái muôi dài, không ngừng trêu một đứa bé.

Đứa bé vừa vươn tay tới, định cầm kem, người nước ngoài kia đã rụt muôi về, lấy cả kem lại như làm ảo thuật.

Trước quán kem còn có một đoàn khách du lịch đang hóng chuyện.

Thấy dáng vẻ mong chờ của Hạ Hà, Dương Chấn mỉm cười, lập tức bước qua đó, một lúc lâu sau, cuối cùng cũng đến lượt Dương Chấn.

Người bán kem định trêu Dương Chấn nhưng tốc độ của anh còn nhanh hơn, đối phương chưa kịp rụt muôi về, Dương Chấn đã cầm cây kem trong tay rồi.

Đám trẻ con xung quanh thấy thế, đều kích động hoan hô, Dương Chấn là khách hàng đầu tiên thuận lợi lấy được cây kem từ lần đầu.

Người bán kem giơ ngón cái với Dương Chấn, mỉm cười thân thiện.

“Của cô đây!”

Dương Chấn cầm kem đến bên cạnh Hạ Hà, đưa kem cho cô ta.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Hạ Hà tràn ngập sự vui vẻ, cô ta cắn một miếng kem lớn, nói với vẻ hưởng thụ: “Lâu lắm rồi tôi không được ăn kem, những năm còn làm ngôi sao, tôi không được ăn cái này, không được ăn cái kia, giờ cuối cùng cũng không phải chịu gánh nặng tâm lý nữa, thích ăn gì cũng được”.

Dương Chấn cũng cầm một cây kem, anh vừa cắn một miếng nhỏ thì Hạ Hà đã giữ tay anh, sau đó cắn một miếng lớn ở chỗ mà Dương Chấn vừa cắn.

Thấy mặt Hạ Hà đỏ bừng, khóe miệng vẫn dính kem, Dương Chấn thầm cười khổ, sao anh lại không biết tình cảm của Hạ Hà với mình chứ?

Nhưng trong lòng anh chỉ có mình Tần Nhã, kiếp này anh đành phụ lòng Hạ Hà.

“Tôi chỉ muốn nếm xem kem của anh có vị gì thôi, anh không ghét tôi vì ăn kem của anh chứ?”

Nét mặt Hạ Hà nhanh chóng bình thường trở lại, cô ta mỉm cười nhìn Dương Chấn.

Dương Chấn khẽ lắc đầu: “Chúng ta là bạn, đương nhiên tôi sẽ không ghét cô”.

Câu nói này đã khiến bầu không khí mập mờ giữa hai người đóng băng.

Mắt Hạ Hà đỏ hoe, rơm rớm nước mắt, nhưng cô ta cố kìm nén để không rơi lệ.

Không ai biết những năm qua, cô ta muốn gặp Dương Chấn đến mức nào, thậm chí cô ta còn mơ thấy anh rất nhiều lần.

Nhưng cô ta cũng hết sức mâu thuẫn, tuy cô ta yêu người đàn ông này tha thiết nhưng cũng hiểu anh không bao giờ chấp nhận cô ta.

Một lúc lâu sau, Hạ Hà mới mỉm cười cay đắng: “Chỉ là bạn thôi à?”

Dương Chấn bỗng thấy hơi khó chịu, anh biết tình cảm của Hạ Hà, cũng hiểu Hạ Hà là một cô gái rất tốt, anh không muốn tổn thương Hạ Hà, nhưng có những lời mà anh phải nói ra.

Bằng không, một khi cho Hạ Hà hy vọng nhưng anh lại không thể chấp nhận Hạ Hà, đây sẽ là cú sốc thế nào với cô ta chứ?

“Đúng thế, chính là bạn! Hơn nữa là bạn cực tốt!”

Dương Chấn kiên định nói, sau đó ngừng mấy giây rồi nhìn về phía Hạ Hà đang ngẩn ra, nghiêm nghị nói: “Kiếp này, cho dù cô gặp phải phiền phức lúc nào thì cũng có thể tìm tôi, cho dù tôi đang ở cách đó nghìn dặm thì cũng sẽ chạy tới giúp cô trước”.
 
Back
Top Dưới