Cập nhật mới

Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4124


Chương 4124

Dương Chấn sửng sốt, không thuộc về thế giới này?

Đỗ Ngọc Sơn thấy dáng vẻ khó hiểu của Dương Chấn thì vội nói: “Đương nhiên cũng có thể là ông ấy là người mà chúng tôi không thể tiếp xúc tới, tất thảy vừa rồi đều chỉ là suy đoán của tôi mà thôi”.

Nói xong, lão ta dùng vẻ mặt lo lắng nhìn Dương Chấn: “Cậu Dương, tôi đã nói hết những gì mình biết cho cậu nghe, bây giờ cậu có thể tha cho tôi một mạng không?”

Dương Chấn không nói gì, anh đang chìm đắm trong đống thông tin mà Đỗ Ngọc Sơn vừa nói.

Chẳng lẽ mẹ anh thật sự còn sống?

Còn về bố anh, tạm thời không cần gấp, nếu mẹ anh còn sống, chỉ cần tìm được bà thì sẽ biết chỗ của bố thôi.

Nghĩ thế, anh nhìn về phía Đỗ Ngọc Sơn.

Giờ phút này, Đỗ Ngọc Sơn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, ngay cả thở mạnh cũng không dám, ánh mắt sợ hãi nhìn Dương Chấn.

Nếu Dương Chấn còn muốn giết lão ta thì lão ta hoàn toàn không có khả năng phản kháng đâu.

Dương Chấn lạnh giọng nói: “Trong ba tháng, ông phải tìm được mẹ tôi, vậy ông có thể sống! Còn nếu không tìm được, ông hãy chết đi!”

Lời anh vừa dứt, uy áp kh ủng bố đã tan biến.

Lúc này Đỗ Ngọc Sơn mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, vui vẻ đảm bảo: “Cảm ơn cậu Dương đã tha mạng không giết! Cậu yên tâm, trong vòng ba tháng, tôi nhất định sẽ tìm cách điều tra về mẹ cậu”.

Điều làm lão ta mừng rỡ là Dương Chấn thật sự tha cho mình.

Lão ta biết Dương Chấn nhất định sẽ tới Hợp Hoan Tông – Trung Giới giới Cổ Võ, Hợp Hoan Tông là một trong những tông môn đứng trên đỉnh thực lực của Trung giới, nghe nói Tông chủ là Thiên Cảnh lục phẩm đỉnh phong.

Chỉ cần dám đi thì tuyệt đối sẽ không còn sống quay về.

Đợi Dương Chấn chết, chuyện tìm kiếm mẹ của Dương Chấn coi như xóa bỏ.

Ngay khi Đỗ Ngọc Sơn đang mừng thầm, Dương Chấn đột nhiên duỗi ngón trỏ, nhanh chóng điểm vào vài huyệt đạo của lão ta.

Đỗ Ngọc Sơn trợn to hai mắt, lão ta chỉ cảm thấy trên người mình như đeo thêm gông xiềng sau khi Dương Chấn điểm vài cái.

Lão ta hốt hoảng hỏi: “Cậu Dương, cậu làm gì tôi thế?”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Tôi đã gieo ấn ký hủy diệt vào trong người ông, sau này, bất kể ông đi đâu, tôi đều sẽ tìm được, thêm nữa, ông cũng đừng nên có ý nghĩ trái khoáy gì trong đầu, vì chỉ cần tôi muốn, ông sẽ chết không chỗ chôn đấy”.

Lời này vừa dứt, Đỗ Ngọc Sơn xụi lơ, mặt mũi tràn đầy sự tuyệt vọng.

Như vậy chẳng phải là chỉ cần Dương Chấn còn sống, đời này lão ta sẽ không thể chạy thoát khỏi tay anh?

Tuy bị Dương Chấn thêm vào một tầng trói buộc nhưng ít ra thì lão ta vẫn còn sống, Đỗ Ngọc Sơn cắn răng nói: “Cậu Dương yên tâm, tôi đã chọn cách thần phục thì tuyệt đối sẽ không phản bội!”

Tiếp theo, lão ta còn nói: “Cậu Dương, tôi xin đi trước, mau chóng sắp xếp người tìm kiếm manh mối về mẹ cậu”.

Dương Chấn gật đầu, anh vung tay, đại trận che giấu biến mất.

Đỗ Ngọc Sơn chấn động nhìn anh rồi vội vàng rời đi.

Linh hồn đại năng viễn cổ trong cơ thể lão ta còn bị Dương Chấn tiêu diệt, chỗ dựa của lão ta đã mất, giờ còn bị Dương Chấn gieo ấn ký hủy diệt, lão ta chỉ có thể tạm thời nhân nhượng vì toàn cục.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4125


Chương 4125

Thấy Đỗ Ngọc Sơn rời khỏi đó, đám người Lưu Khánh có chút bất ngờ như thể không ngờ Dương Chấn lại tha cho Đỗ Ngọc Sơn.

“Cậu Dương!”

Lưu Khánh tiến lên, vẻ mặt cung kính: “Ba điều kiện cậu nói trước đó, Thiên Hải Tông đồng ý toàn bộ!”

“Sao?”

Dương Chấn có chút kinh ngạc, anh và Đỗ Ngọc Sơn mới nói chuyện riêng vài phút mà sao Thiên Hải Tông đã có câu trả lời rồi?

Lưu Khánh nói: “Tôi đã báo ba điều kiện của cậu cho tông môn qua đá truyền âm. Trưởng bối trong tông môn nghe xong thì rất khen ngợi nguyên tắc sống của cậu, đồng ý toàn bộ, không chỉ thế, sư phụ của tôi là Tam trưởng lão Thiên Hải Tông đã chuẩn bị lên đường tới thế tục gặp cậu”.

Thấy thái độ kính cẩn của Lưu Khánh, Dương Chấn vẫn thấy ngạc nhiên, anh suy tư rồi nói: “Vừa hay tôi cũng đang muốn tới Trung Giới giới Cổ Võ một chuyến, sư phụ của anh không cần xuống đây, tôi sẽ đích thân tới Thiên Hải Tông thăm viếng!”

Hiện giờ Tần Nhã còn đang ở Hợp Hoan Tông, ba ngày sau thiếu tông chủ của Hợp Hoan Tông sẽ cưới cô ấy, Dương Chấn phải tới Hợp Hoan Tông trước ngày đó.

Nghe xong lời Dương Chấn nói, Lưu Khánh vui vẻ: “Được, để tôi liên lạc với sư phụ, để ông ấy ở Thiên Hải Tông chờ cậu Dương tới thăm”.

Khi Lưu Khánh và trưởng bối trong tông môn liên lạc với nhau, Dương Chấn đã tới chiến vực Trung Châu.

“Dương Chấn, anh không sao chứ!”

Anh vừa tới, Hạ Hà đã tiến lên, trên mặt là sự lo lắng.

Dương Chấn mỉm cười: “Yên tâm, tôi không sao!”

Mạnh Thiên Lan vươn tay nhẹ nhàng đánh lên ngực Dương Chấn: “Dương Chấn, anh che giấu kỹ thật, ngay cả minh chủ của Thủ Hộ Minh – Đỗ Ngọc Sơn cũng không phải đối thủ của anh”.

Dương Chấn cười: “Trước kia, linh khí ở thế tục quá loãng, cảnh giới võ đạo của chúng tôi đều bị hạn chế, hiện tại Hạ Giới giới Cổ Võ đã hoàn toàn hợp nhất với thế tục. Trung Giới giới Cổ Võ cũng đang dung hợp, sau này tạo thành một thế giới mới, nồng độ của linh khí sẽ tăng mạnh tới mức độ khó mà ngờ được!”

“Những thiên tài võ đạo của thế tục như cô sẽ nghênh đón một giai đoạn tăng mạnh về thực lực nên là hãy cố gắng nhé!”

Mạnh Thiên Lan liếc anh một cái, bất đắc dĩ nói: “Dù độ dày của linh khí cao tới đâu thì tôi e vẫn không thể đuổi kịp anh”.

“Thiên Cảnh tứ phẩm sơ kỳ như Đỗ Ngọc Sơn đã hoàn toàn không thể làm gì anh! Tôi đang suy đoán xem giờ anh mạnh tới mức nào rồi!”

Dương Chấn cười: “Thú thật thì chính tôi cũng không rõ”.

Mạnh Thiên Lan trừng anh một cái: “Anh đúng là tự sướng mà!”

Hai người đều đã từng lên chiến trường, cũng từng là chiến thần thống lĩnh cả một chiến vục, quan hệ vốn dĩ không tệ.

Dù thực lực hai người hiện tại đã chênh lệch rất lớn nhưng Mạnh Thiên Lan hoàn toàn không ghen tỵ với Dương Chấn, cô ta chỉ mừng cho anh.

“Tứ trưởng lão!”

Lúc này Diệp Chiến Quốc mới có cơ hội nói chuyện với Dương Chấn, người này vội tiến lên, kích động nói: “Thế tục có được Tứ trưởng lão đúng là phúc đức của Cửu Châu!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4126


Chương 4126

Dương Chấn tỏ vẻ bất đắc dĩ, từ khi nào Diệp Chiến Quốc lại học được cách nịnh nọt lấy lòng thế này?

Dương Chấn lên tiếng: “Thống lĩnh Diệp, tôi muốn đi tới Trung Giới giới Cổ Võ, phiền ông báo cáo với hội trưởng lão một tiếng nhé!”

Vừa rồi khi anh nói chuyện với Lưu Khánh, cũng cách mấy người Diệp Chiến Quốc khá nên những người này hoàn toàn không hay biết gì.

Giờ họ nghe nói là Dương Chấn muốn tới Trung Giới giới Cổ Võ thì đều biến sắc.

“Tôi đi với anh!”

Hạ Hà không hề do dự, vẻ mặt chân thành: “Hiện tại thực lực của tôi cũng không tệ, ở Trung Giới giới Cổ Võ, tôi có thể giúp anh!”

Bây giờ Hạ Hà đã thức tỉnh thiên phú võ đạo, còn có được truyền thừa của bố ruột là Hạ Anh Hùng, vả lại cô ta cũng là đạo thể thiên kiếp, thực lực đúng là không phải dạng vừa rồi.

Nhìn khắp thế tục, trừ Dương Chấn, chắc cô ta đã là kẻ mạnh nhất.

Thậm chí Mã Siêu có được truyền thừa của Ma Thần cũng không thể đánh bại Hạ Hà.

Dương Chấn lắc đầu: “Tôi cần xử lý một chuyện quan trọng, dẫn cô theo lại vướng tay vướng chân”.

Lời Dương Chấn không hề nể nang nhưng anh biết mình cần dùng thái độ cứng rắn này ngăn bước Hạ Hà.

Ở Trung Giới giới Cổ Võ, đâu đâu cũng là võ giả Thiên Cảnh tứ phẩm, tuy thực lực Hạ Hà không yếu nhưng ở nơi đó, cô ta chỉ được coi là thiên tài võ đạo chứ không phải là cao thủ võ đạo.

Tại Trung Giới giới Cổ Võ, không đạt tới Thiên Cảnh lục phẩm thì hoàn toàn không có tư cách xưng là cao thủ hay kẻ mạnh.

Chẳng những Hạ Hà không có tư cách tự xưng là cao thủ mà chính Dương Chấn cũng vậy.

Nghe thấy câu nói quá mức thẳng của Dương Chấn, hai mắt Hạ Hà đỏ hoe, cô ta cắn chặt đôi môi đỏ mọng.

Cô ta cứ ngỡ mình hiện tại đã có tư cách trợ giúp Dương Chấn nhưng rồi lại phát hiện Dương Chấn đã tiến bộ vượt xa mình, mình theo anh chỉ có thể thành gánh nặng.

Trong lòng cô ta thầm thề là nhất định phải chăm chỉ tu luyện, một ngày nào đó, cô ta sẽ có tư cách giúp đỡ anh.

“Dương Chấn, anh điên rồi sao?”

Mạnh Thiên Lan tỏ vẻ ngạc nhiên, sau đó tức giận nói: “Anh biết thân phận mình là gì không thế? Anh là Tứ trưởng lão của Cửu Châu thế tục, nếu anh có mệnh hệ gì thì thế tục phải làm sao?”

“Không có anh thì ai có thể trấn áp cường giả tới từ giới Cổ Võ?”

“Chẳng lẽ anh muốn lao vào chỗ nguy hiểm, vứt bỏ mấy nghìn tỷ dân chúng thế tục, chẳng ngó ngàng sao?”

Dương Chấn nhíu mày, anh không thích bị người ta vu vạ như thế.

“Tự tôi sẽ có suy xét, tôi có lý do không thể không tới Trung Giới giới Cổ Võ!”

Vẻ mặt Dương Chấn kên định, anh còn nói thêm: “Trừ việc này, tôi tới giới Cổ Võ cũng là vì người thường của thế tục”.

Anh muốn tới Thiên Hải Tông, bàn chuyện hợp tác với sư phụ của Lưu Khánh.

Chỉ cần Thiên Hạ Tông đồng ý ba điều kiện mà Dương Chấn đưa ra thì hành trình tới Trung Giới giới Cổ Võ lần này cũng đã xem như thành công.

Nếu có thể, anh càng muốn tìm nhiều thế lực đứng đầu để hợp tác.

Thấy Dương Chấn nổi giận, Mạnh Thiên Lan cũng câm mồm, trên mặt lại là vẻ ấm ức.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4127


Chương 4127

Vừa rồi cô ta nói ra mấy câu kia chỉ là do tình thế cấp bách chứ không phải muốn dùng đạo đức ràng buộc Dương Chấn.

Dù sao thì nếu không có Dương Chấn bảo vệ, người thường giới thế tục sẽ rất thảm.

Lúc này, Diệp Chiến Quốc hoảng sợ nói: “Tứ trưởng lão, nếu cậu không thể không đi thì hãy dẫn theo vài cao thủ. Với thế tục, cậu là tín ngưỡng, nếu cậu xảy ra chuyện gì thì tín ngưỡng của mấy nghìn tỷ dân sẽ sụp đổ mất”.

Dương Chấn tức khắc im lặng, anh không ngờ sức ảnh hưởng của mình đã lớn tới mức này.

Nhưng anh cũng hiểu được là sau khi kết giới Hạ Giới giới Cổ Võ bị phá vỡ, vô số thế lực có thực lực vượt xa võ giả thế tục đã nhao nhao xuất hiện, chính anh là người ra mặt mạnh mẽ trấn áp đối phương, tạo ra quy định mới về bảo vệ thường dân, giữ gìn an bình của thế giới mới.

Bây giờ kết giới của Trung Giới giới Cổ Võ cũng dần biến mất, sợ là chẳng bao lâu sau, người của Trung giới cũng sẽ bước vào thế tục.

Lúc này, có thể đàn áp được những cường giả kia hay không, thật lòng anh cũng không dám chắc.

Nhưng dù có thế nào, anh cũng nên cố gắng vì mục tiêu này.

“Thống lĩnh Diệp, cảm ơn ý tốt của ông, nhưng tôi thật sự không thể dẫn theo ai, với thực lực hiện tại của tôi, khi tiến vào Trung Giới giới Cổ Võ, tôi có thể tự bảo vệ bản thân nhưng nếu dẫn thêm người, ngược lại đó sẽ thành gánh nặng”.

Dương Chấn lắc đầu, dứt khoát nói: “Được rồi, cứ quyết định vậy đi, mọi người cứ yên tâm nhé! Thêm nữa, tôi sẽ tới tông môn Thiên Hải Tông đứng đầu ở Trung giới, bàn chuyện hợp tác với họ, họ cũng sẽ không làm gì tôi đâu”.

Thấy Dương Chấn nói vậy, mọi người cũng không ngăn cản nữa.

“Tạm biệt!”

Cuối cùng Dương Chấn quét mắt nhìn mọi người một cái rồi xoay thân rời đi, hướng về phía võ giả của Thiên Hải Tông.

Thấy anh đi, người của thế tục đều tỏ ra lo lắng.

Họ không biết lần này Dương Chấn có thể bình an trở về hay không, chỉ có thể yên lặng cầu nguyện.

“Cậu Dương, bây giờ chúng ta sẽ lên đường tới Trung Giới giới Cổ Võ?”

Thấy Dương Chấn đi tới, Lưu Khánh chủ động tiến lên đón.

Dương Chấn gật đầu: “Chúng ta đi thôi!”

Bây giờ vợ anh đang ở Hợp Hoan Tông, anh chỉ hận không thể bay ngay tới đó.

Thoáng chốc đoàn người đã rời khỏi thế tục.

Nhìn bóng lưng Dương Chấn rời đi cùng võ giả Thiên Hải Tông, vẻ mặt các cao thủ chiến vực Trung Châu và hiệp hội võ giả đều không nỡ.

“Tôi sẽ nỗ lực tu luyện, rồi sẽ có một ngày đuổi kịp bước chân anh!”

Hạ Hà siết chặt nắm tay trắng mịn, vẻ mặt kiên định nói, sau đó quay người rời đi.

Mạnh Thiên Lan nhìn hướng Hạ Hà rời đi, như nghĩ đến gì đó lập tức vung tay: “Chúng ta cũng đi!”

Hiện tại cô ta chỉ muốn mau chóng quay về, cố gắng tu luyện, vận mệnh thế giới mới càng lúc càng phức tạp, kết giới Trung Giới giới Cổ Võ không bao lâu nữa cũng sẽ sụp đổ, nồng độ linh khí thế giới mới cũng sẽ càng ngày càng cao, thực lực võ giả tiến vào giới thế tục cũng sẽ càng ngày càng cao.

Chẳng mấy chốc, người của hiệp hội võ giả cũng đã rời đi, ai ai cũng cảm nhận được lo lắng và áp lực trước giờ chưa từng có.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 4128


Chương 4128

Bây giờ, bọn họ là nhóm võ giả mạnh nhất thế giới mới, nhưng không bao lâu nữa, một võ giả bất kỳ đi ra từ Trung Giới giới Cổ Võ cũng có thể trấn áp toàn bộ hiệp hội võ giả.

Diệp Chiến Quốc cũng ra lệnh, dẫn võ giả của chiến vực Trung Châu rời đi.

Tại Cửu Châu, Yến Đô, tổng bộ hội trưởng lão.

Vừa lúc nãy, ba trưởng lão đã biết chuyện xảy ra ở Trung Châu, ai cũng mang theo vẻ mặt nặng nề.

“Tên này, sao lại đến Trung Giới giới Cổ Võ chứ? Chẳng lẽ cậu ta không rõ, trách nhiệm mình gánh vác trên vai nhiều thế nào sao? Nhớ đâu có chuyện gì, bảo giới thế tục phải làm sao?”

Tam trưởng lão có chút tức giận nói.

Nhị trưởng lão nói: “Chẳng phải Dương Chấn nói rồi sao? Cậu ta đến Trung Giới giới Cổ Võ cũng là vì giới thế tục, hơn nữa là đi nói chuyện hợp tác với Thiên Hải Tông”.

Tam trưởng lão lo lắng nói: “Thiên Hải Tông là một trong những thế lực đứng đầu Trung Giới giới Cổ Võ, chọn một cao thủ bất kỳ cũng đã là Thiên Cảnh tứ phẩm rồi, thậm chí còn có cả Thiên Cảnh lục phẩm đỉnh cao, chỉ cần một suy nghĩ của đối phương cũng có thể g iết chết cậu ta rồi, cậu ta đây là dê vào miệng cọp mà!”

Nhị trưởng lão cũng có vẻ lo lắng, nhìn đại trưởng lão nói: “Đại trưởng lão, một khi Dương Chấn có chuyện, chúng ta sẽ rất bị động, một võ giả bất kỳ từ Trung Giới giới Cổ Võ cũng có thể trấn áp toàn bộ giới thế tục”.

“Điểm mấu chốt là, cậu ta là chủ nhân kiếm Thiên Tử, mà điểm then chốt kế hoạch hủy hoại chính là kiếm Thiên Tử, một khi kiếm Thiên Tử rơi vào tay tông môn đỉnh cao của Trung Giới giới Cổ Võ, đối với giới thế tục mà nói đó chính là họa ngập đầu”.

Tam trưởng lão bật dậy, kinh ngạc nói: “Nếu không phải nhị trưởng lão nhắc đến chuyện này, tôi cũng suýt nữa quên mất chuyện kế hoạch phá hủy, tên này vẫn chưa khởi động kế hoạch phá hủy thì đã đi rồi, chuyện này nên làm thế nào đây?”

Đại trưởng lão nhíu mày, quát lớn: “Hoảng cái gì mà hoảng? Chẳng phải Dương Chấn chỉ mới rời đi thôi sao? Chuyện gì cũng chưa xảy ra mà các ông đã hoảng cái gì?”

“Lại nói, bên Đế Thôn nếu đã yêu cầu Dương Chấn thừa kế kiếm Thiên Tử, đương nhiên là có đạo lý của Đế Thôn, chuyện bây giờ chúng ta cần làm chính là cố gắng nâng cao chiến vực và thực lực các thành viên hiệp hội võ giả, cố gắng thu hút các võ giả đứng đầu Trung Giới giới Cổ Võ”.

“Tuy Dương Chấn đã rời đi, nhưng ít nhất đã đánh bại Đỗ Ngọc Sơn, đây cũng xem như một lời cảnh cáo cho các võ giả đứng đầu Cổ Võ Hạ Giới, bọn họ sẽ không ùa đến, mà trái lại, vì muốn có được đan dược Dương Chấn luyện chế mà sẽ chủ động tìm kiếm gia nhập hiệp hội võ giả”.

Nghe thấy lời đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão mới nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đại trưởng lão thấp giọng nói: “Bây giờ, chúng ta cũng phải nỗ lực nâng cao thực lực, không thể dồn mọi áp lực cho Dương Chấn, chỉ khi chúng ta trở nên mạnh hơn thì mới có thể bảo vệ được nhiều người bình thường hơn”.

Nghe vậy, vẻ mặt hai vị trưởng lão đều hổ thẹn, bọn họ nắm trong tay quyền lợi cao nhất Cửu Châu, bây giờ lại chỉ có thể dựa vào Dương Chấn, bọn họ lại không làm được gì.

Cùng lúc đó, Dương Chấn đã đi vào Trung Giới giới Cổ Võ cùng các võ giả Thiên Hải Tông.

Lưu Khánh cười nói: “Cậu Dương, nơi này chính là Trung Giới giới Cổ Võ, có lẽ cậu cũng cảm nhận được, nồng độ linh khí của Trung Giới vượt xa giới thế tục đúng chứ?”

Hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Dương Chấn, nhưng rõ ràng hắn phải thất vọng rồi.

Dương Chấn bình tĩnh nói: “Vốn là đại năng thời đại Viễn Cổ, vì lợi ích cá nhân mà phân tách các thánh địa tu luyện, nếu không phải bọn họ, Cửu Châu bây giờ sẽ xuất hiện nhiều thiên tài võ đạo rồi”.

Nghe vậy, Lưu Khánh có chút kinh ngac, Dương Chấn quả thực to gan, còn dám nói lời như vậy, tuy đúng là đạo ý nào, nhưng dù là tông chủ Thiên Hải Tông cũng không dám nói lời như vậy.

Nhưng bọn họ cũng biết rõ, Dương Chấn nói chính là sự thật.
 
Back
Top Bottom