Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3472


Chương 3472

Bây giờ, Ảnh Ma, Hồng Ma, Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân đang giao chiến, Đỗ Bá bị thương nặng, còn Lệ Trần thì bị Khương Nguyên Long bám lấy, không ai bảo vệ được Tàng Thư Các.

Ba cao thủ nhà họ Khương xông tới trước Tàng Thư Các, nhìn nhau rồi lập tức ra tay.

“Ầm ầm ầm!”

Thiên kiếp như bị chọc giận, càng mạnh hơn.

Tuy uy lực còn sót lại của thiên kiếp rất mạnh, nhưng vẫn chưa phải trạng thái mạnh nhất, trước sự tấn công của ba cao thủ nhà họ Khương, thời điểm giáng xuống giữa các tia sét ngày càng dài.

“Sắp thành công rồi!”

Một cao thủ nhà họ Khương nhìn bầu trời đang trong xanh dần, kích động nói.

Đỗ Bá biến sắc, thiên kiếp sắp bị ngừng thật ư?

Lệ Trần và Khương Nguyên Long cũng ngừng đánh, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đang dần trong xanh.

Ảnh Ma, Hồng Ma, Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân cũng ngừng chiến đấu.

“Ha ha ha ha!”

Ứng Thiên Hành lập tức điên cuồng cười lớn, kích động nói: “Thiên kiếp đã ngừng, Ma Tông mất một cao thủ nhỉ!”

Nhậm Kinh Luân ngạo nghễ nói: “Sau hôm nay, trong năm thế lực hàng đầu của Ma Sơn không còn Ma Tông nữa!”

Đúng lúc này, Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân nhìn nhau rồi đồng loạt nhìn về phía Đỗ Bá bằng ánh mắt dữ tợn.

Bây giờ, Lệ Trần đã đột phá Thiên Cảnh, bắt buộc phải rời khỏi thế tục để đến giới Cổ Võ, Ma Tông thiếu mất một cao thủ, thực lực sẽ giảm mạnh.

Đỗ Bá cũng đã bị thương nặng, nếu giết Đỗ Bá ở đây, thực lực của Võ Tông cũng sẽ yếu đi nhiều, khi đó trong năm thế lực hàng đầu Ma Sơn, chỉ còn Thần Hành Tông, Độc Tông và Thánh Cung.

“Ầm!”

Mặt đất dưới chân Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân bỗng nổ tung, hai người đồng loạt lao tới chỗ Đỗ Bá.

Không ai ngờ họ lại ra tay với Đỗ Bá trong tình huống này.

Sau khi hoàn hồn, Ảnh Ma và Hồng Ma cũng xông về phía hai người kia, cho dù muộn, họ cũng phải ra tay hỗ trợ, Đỗ Bá đã bị thương nặng, nếu bị Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân tấn công, chắc chắn lão ta sẽ chết.

“Các người dám!”

Lệ Trần lập tức nổi giận, định ra tay.

Nhưng lão vừa di chuyển thì đã bị Khương Nguyên Long chặn đường.

Khương Nguyên Long lạnh lùng nói: “Đối thủ của cậu là tôi!”

Đỗ Bá vừa bị thương nặng, ngay cả sức để bò dậy cũng không có, chỉ có thể trơ mắt nhìn Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân đang đến gần mình.

Lão ta có vẻ cay đắng, bỗng ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm: “Đáng không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3473


Chương 3473

“Đáng chứ!”

Đúng lúc này, một giọng nói bỗng vang lên trên bầu trời như sấm rền.

Cùng lúc đó, lĩnh vực ma đạo vô cùng khủng khiếp lập tức bao phủ cả Ma Tông.

Người của Ma Tông đều cảm thấy thư thái như đang đắm mình trong gió xuân.

Tuy Đỗ Bá không phải người của Ma Tông, nhưng cũng cảm thấy vô cùng thoải mái, vết thương trong người lão ta có dấu hiệu hồi phục, dường như các tế bào trong cơ thể đều đang khôi phục.

Trái lại, người nhà họ Khương, Ứng Thiên Hành, Nhậm Kinh Luân và Cao Hùng lại cảm thấy ngạt thở.

Nhậm Kinh Luân và Ứng Thiên Hành vừa hùng hổ lao tới chỗ Đỗ Bá như bị trói lại, ngừng ngay tại chỗ, không sao bước nổi về phía trước, thậm chí còn không cử động được bất cứ bộ phận nào trên cơ thể.

Hai người hết sức sợ hãi, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là cơ thể họ đã bị cố định.

Nếu đối phương định giết họ khi họ đang ở trạng thái này, chẳng phải là dễ như bỡn ư?

Cảnh tượng này khiến mọi người sững sờ.

Đỗ Bá đờ đẫn mất một lát rồi mới phản ứng lại.

“Ha ha ha ha!”

Đỗ Bá ngửa mặt lên trời cười lớn: “Cậu nói không sai, đáng! Đáng lắm! Ha ha ha ha!”

Khương Nguyên Long và Lệ Trần cũng có vẻ kinh hãi.

Nhất là Khương Nguyên Long, lão ta không dám tin: “Sao có thể chứ?”

Hai thanh niên lần lượt bước ra khỏi Tàng Thư Các.

Trên người của thanh niên đang đi trước tản ra khí thế vô cùng đáng sợ, ngay cả Khương Nguyên Long cũng cảm nhận được áp lực nặng nề.

Cuối cùng Lệ Trần cũng mỉm cười: “Ha ha, quả nhiên cậu không khiến tôi thất vọng!”

“Là cậu!”

Khi thấy người thanh niên đi trước, Cao Hùng lập tức hô lên kinh hãi.

Đương nhiên ông ta sẽ không quên, mới mấy ngày trước, ông ta vừa thua người thanh niên này, hơn nữa còn chưa đánh đã thua, vì ông ta không chịu nổi lĩnh vực ma đạo do đối phương phóng ra nên nhận thua luôn.

Khi thấy mặt người thanh niên này, người của Ma Tông cũng vô cùng kinh hãi.

“Hồi nãy các ông định phá hoại thiên kiếp của tôi à?”

Đúng lúc này, Dương Chấn nhìn về phía Nhậm Kinh Luân và Ứng Thiên Hành, lạnh lùng hỏi.

Cùng lúc đó, anh cũng bỏ sự trói buộc với Nhậm Kinh Luân và Ứng Thiên Hành đi.

Nhưng hai người không hề cảm thấy nhẹ nhõm, mà còn thấy áp lực hơn.

Nhất là Ứng Thiên Hành, trước đó lão ta đã từng gặp Dương Chấn, trong mắt lão ta, Dương Chấn chỉ là một yêu nghiệt có thiên phú vô cùng nghịch thiên, nhưng bây giờ, Dương Chấn đã thành công vượt qua thiên kiếp, chỉ riêng lĩnh vực ma đạo mà anh phóng ra đã trói buộc được lão ta, có thể tưởng tượng được bây giờ thực lực của Dương Chấn mạnh đến mức nào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3474


Chương 3474

“Bịch!”

Ứng Thiên Hành không hề do dự, lập tức quỳ xuống đất, cầu khẩn: “Cậu Chấn, tôi sai rồi, tôi biết sai rồi, xin cậu cho tôi một con đường sống, tôi thực sự biết sai rồi”.

Thấy Ứng Thiên Hành quỳ xuống xin tha, Nhậm Kinh Luân lập tức giận dữ nói: “Ứng Thiên Hành, ông làm gì thế? Đứng lên cho tôi!”

Nhưng Ứng Thiên Hành không hề quan tâm đ ến lão ta, vẫn liên tục cầu xin Dương Chấn tha cho mình.

Nhậm Kinh Luân căm tức nhìn Dương Chấn: “Cho dù thiên phú của cậu nghịch thiên, nhưng giờ cậu cũng là cao thủ Thiên Cảnh, theo quy định của Thủ Hộ Minh, cậu không được ra tay với người của thế tục”.

“Thế ư?”

Dương Chấn cười lạnh, bỗng vươn tay ra.

Ngay sau đó, trước sự khiếp sợ của mọi người, Nhậm Kinh Luân chậm rãi bay lên, trên cổ còn có dấu tay rõ rệt.

Quan trọng là Dương Chấn vẫn đang cách Nhậm Kinh Luân mười mấy mét.

Không ngờ anh lại xách Nhậm Kinh Luân lên từ xa.

“Nếu tôi muốn giết ông, ai ngăn được tôi chứ?”

Dương Chấn ngạo nghễ nói lớn.

“Rắc!”

Sau khi anh dứt lời, tiếng xương gãy thanh thúy vang lên, Nhậm Kinh Luân ngã rầm xuống đất như một đống bùn nhão, chết không nhắm mắt.

Nét mặt sợ hãi của lão ta cũng cứng đờ ngay trước thời khắc tử vong.

Trông thấy thế, mọi người đều kinh hãi, ai cũng đờ đẫn nhìn về phía Dương Chấn.

Sau khi giết Nhậm Kinh Luân, Dương Chấn lại nhìn về phía Ứng Thiên Hành đang hoảng sợ quỳ dưới đất, cũng đang nhìn anh.

Thấy Dương Chấn nhìn về phía mình, Ứng Thiên Hành càng run rẩy dữ dội.

“Bịch bịch bịch!”

Ứng Thiên Hành liên tục dập đầu, trán lão ta nhanh chóng be bét máu, lão ta vừa dập đầu vừa van xin: “Cậu Chấn, tôi biết sai thật rồi, xin cậu tha cho tôi, sau này tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho cậu, làm con chó trung thành nhất bên cạnh cậu, cậu bảo tôi cắn ai, tôi sẽ cắn người đó, không bao giờ phản bội, chỉ xin cậu cho tôi con đường sống”.

Nhậm Kinh Luân là cao thủ cùng cấp bậc với lão ta, lại bị Dương Chấn bẻ gãy cổ từ xa, tức là nếu Dương Chấn muốn giết lão ta, lão ta sẽ có chung kết cục với Nhậm Kinh Luân, thậm chí Dương Chấn còn không cần tiếp xúc với người lão ta mà chỉ cần đứng từ xa là đã có thể giết lão ta rồi.

Dương Chấn cười ngả ngớn, nhìn chằm chằm vào Ứng Thiên Hành với vẻ dí dỏm: “Được, nếu đã muốn làm chó của tôi, vậy tôi có thể cân nhắc chấp nhận ông, chẳng phải ông nói tôi bảo ông cắn ai thì ông sẽ cắn người đó à? Giờ ông cắn lão già đến từ giới Cổ Võ kia cho tôi đi”.

Anh nói rồi chỉ về phía Khương Nguyên Long.

“Láo xược!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3475


Chương 3475

Khương Nguyên Long lập tức nổi giận, cho dù là ở giới Cổ Võ, lão ta cũng chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế, không ngờ giờ lại bị một bề dưới sỉ nhục ở thế tục.

Tất cả mọi người đều sững sờ, Dương Chấn điên rồi ư? Không ngờ anh dám sỉ nhục Khương Nguyên Long như thế, cho dù anh đã vượt qua thiên kiếp thì cũng chỉ mới bước vào Thiên Cảnh mà thôi, còn Khương Nguyên Long lại là cao thủ Thiên Cảnh đến từ giới Cổ Võ.

Ngay cả Lệ Trần cũng không chiếm được lợi lộc gì từ Khương Nguyên Long.

Dương Chấn khinh miệt nhìn Khương Nguyên Long, không thèm quan tâm, anh cười khẽ, nhìn chằm chằm vào Ứng Thiên Hành đang tuyệt vọng: “Xem ra ông chỉ lừa tôi, ông không hề định làm chó của tôi, bảo ông cắn lão già kia một cái thôi mà ông cũng không làm được, đã vậy, tôi giữ con chó như ông lại để làm gì?”

Trong lúc nhất thời, khí thế cuồng bạo ập tới chỗ Ứng Thiên Hành.

Ứng Thiên Hành chỉ thấy mình như đang ở giữa biển ma uy, vô cùng ngạt thở, trên mặt lão ta tràn ngập vẻ sợ hãi.

Ứng Thiên Hành không ngừng cầu khẩn: “Cậu Chấn, xin cậu cho tôi một con đường sống! Không phải tôi không muốn cắn người cho cậu, mà tôi vốn không phải đối thủ của ông ta, có lẽ tôi còn chưa đến gần ông ta thì đã bị ông ta giết rồi, xin cậu nể tình chúng ta đều là người thế tục, cho tôi giữ lại cái mạng chó!”

“Giết!”

Dương Chấn tức giận quát, cùng lúc đó, khu vực mà Ứng Thiên Hành đang quỳ cũng bị ma uy tối cao trấn áp.

“Ầm!”

Ứng Thiên Hành không chịu nổi áp lực này, nặng nề ngã xuống đất.

Lão ta hộc máu, nằm rạp trên đất, không ngừng giãy giụa nhưng vô dụng, chỉ có thể tiếp nhận áp lực ngày càng lớn, như muốn khiến cơ thể lão ta nổ tung.

“Ngừng tay cho tôi!”

Khương Nguyên Long thấy thế, bèn tức giận quát.

Lão ta không thèm quan tâm đ ến sống chết của Ứng Thiên Hành, nhưng nếu Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân đều chết dưới tay Dương Chấn, mối nhục mà lão ta phải chịu sẽ càng lớn.

Trước đó, lão ta đã nói rõ rằng sau khi Ứng Thiên Hành và Nhậm Kinh Luân bước vào Thiên Cảnh, lão ta sẽ cho phép họ trở thành cung phụng của nhà họ Khương, giờ Nhậm Kinh Luân đã bị Dương Chấn giết.

Nếu Ứng Thiên Hành cũng bị Dương Chấn giết nốt, sau này lão ta còn hứa hẹn với người khác kiểu gì.

Dương Chấn nhìn về phía Khương Nguyên Long bằng đôi mắt đỏ ngầu, lạnh lùng nói: “Ông là cái thá gì? Cũng có tư cách bảo tôi ngừng tay ư? Tôi muốn giết ông ta, ai ngăn nổi tôi chứ?”

Nét mặt Khương Nguyên Long méo mó vì tức giận, lão ta cố nén giận, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Cậu Chấn niên, nếu tha được thì nên tha, dù sao Ứng Thiên Hành cũng là người của thế tục, tu luyện đến mức này cũng không dễ, cậu nể mặt nhà họ Khương tôi, cho cậu ta một con đường sống, nhà họ Khương sẽ hậu tạ”.

Mọi người đều có vẻ kinh ngạc, để cứu Ứng Thiên Hành, thậm chí Khương Nguyên Long còn hứa hẹn sẽ hậu tạ Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3476


Chương 3476

Dương Chấn cười khẩy, lập tức nhìn về phía Ứng Thiên Hành: “Từ khi ông ta định phá hoại thiên kiếp của tôi, cái chết của ông ta đã được quyết định sẵn rồi!”

“Ầm!”

Sau khi Dương Chấn dứt lời, tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Trước sự khiếp sợ của tất cả mọi người, cơ thể Ứng Thiên Hành bỗng rời khỏi mặt đất, ngay sau đó lại nặng nề rơi xuống đất.

Ứng Thiên Hành hộc máu đen, nằm rạp trên đất, chết không nhắm mắt, trông vô cùng thê thảm.

Các cao thủ đều trợn mắt há hốc mồm.

Vẫn giết người từ xa như hồi nãy, đây là thủ đoạn gì đây?

“Lĩnh vực Trọng Lực!”

Lệ Trần lẩm bẩm.

Sức mạnh mà Dương Chấn vừa dùng với Ứng Thiên Hành chính là lĩnh vực Trọng Lực, trọng lực trong khu vực này đều do Dương Chấn kiểm soát.

Nhậm Kinh Luân vừa chết trước đó cũng bị Dương Chấn dùng lĩnh vực Trọng Lực rồi giết lão ta.

Xung quanh lặng ngắt như tờ!

Hai trong năm cao thủ hàng đầu Ma Sơn đã trở thành cái xác.

Lệ Trần nhíu chặt mày, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.

“Hồi nãy khi vượt thiên kiếp, Dương Chấn có gì bất thường không?”

Lệ Trần bỗng nhìn về phía Mã Siêu bên cạnh.

Mã Siêu thoáng sửng sốt rồi nói: “Khi thiên kiếp vừa biến mất, nét mặt của anh Chấn bỗng trở nên vô cùng dữ tợn, anh ấy quát cút ra ngoài, sau đó bước ra khỏi Tàng Thư Các”.

Nghe thấy thế, sắc mặt Lệ Trần càng thêm khó coi.

Mã Siêu cũng nhận ra điều gì đó, bèn lo lắng hỏi: “Sư phụ, quá trình vượt thiên kiếp của anh Chấn có vấn đề gì ạ?”

Lệ Trần nói nhỏ: “Rất có thể cậu ấy đã bị vị tiền bối kia của Ma Tông cướp cơ thể”.

“Sao cơ?”

Mã Siêu biến sắc, kinh hãi nói.

Anh ta bỗng nhìn về phía Dương Chấn, Dương Chấn đang mỉm cười ngả ngớn, trên mặt còn có vẻ u ám và tàn nhẫn.

Biểu hiện này không hề giống với tính cách của Dương Chấn.

Quan trọng là giữa lông mày Dương Chấn còn xuất hiện một ký hiệu màu máu trông rất ma quái, Mã Siêu đã gia nhập Ma Tông, đương nhiên biết rõ ý nghĩa của ký hiệu này.

Trong Tàng Thư các của Ma Tông, có một bức tượng tên là tượng Ma Thần.

Giữa lông mày của tượng Ma Thần cũng có ký hiệu màu máu giống hệt Dương Chấn.

Ngoài ra, trên cổ Dương Chấn cũng chằng chịt hoa văn màu máu đầy ma quái, trông như mạng nhện.

Trên tượng Ma Thần cũng có hoa văn màu máu này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3477


Chương 3477

Lúc này, trừ vẻ ngoài ra, tất cả những đặc điểm khác trên người Dương Chấn đều giống hệt với tượng Ma Thần.

“Rốt cuộc cậu là ai?”

Đúng lúc này, Khương Nguyên Long cũng nhận ra sự khác thường của Dương Chấn, lão ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Cho cậu mười giây, cút khỏi nơi này!”

Dương Chấn cười khẩy, lạnh lùng nói: “Bề dưới nhà họ Khương giới Cổ Võ đều trở nên hống hách thế này rồi à? Đã vậy, tôi sẽ thay Khương Vô Đạo dạy dỗ ông”.

Sau khi dứt lời, Dương Chấn đã biến mất.

Khương Nguyên Long biến sắc, vội đề phòng.

“Ầm!”

Một cú đấm nặng nề giáng xuống, Khương Nguyên Long lập tức lùi lại mấy chục bước.

Quả nhiên Dương Chấn lúc này cũng không phải Dương Chấn, bằng không, tại sao anh lại nói bề dưới của nhà họ Khương giới Cổ Võ ngày càng hống hách chứ?

Kiểu gì thì câu nói này cũng không nên do một thanh niên thế tục nói ra.

Thấy Dương Chấn xông về phía mình, Khương Nguyên Long lập tức biến sắc, hơi nhích chân theo phản xạ có điều kiện, định né tránh.

Nhưng lão ta vẫn di chuyển muộn.

“Ầm!”

Dương Chấn đấm trúng ngực Khương Nguyên Long, tiếng va chạm nặng nề vang lên, Khương Nguyên Long bay ra xa mười mấy mét.

Khí kình khủng khiếp lan khắp xung quanh, khiến mọi người kinh hãi.

“Chuyện này…”

Cao thủ Ma Tông đều tròn mắt há hốc mồm, một vài cao thủ không rõ chân tướng khiếp sợ nói: “Đây là thực lực mà cao thủ vừa đột phá Thiên Cảnh có thể phát huy thật ư?”

Khương Nguyên Long là cao thủ đến từ giới Cổ Võ, ngay cả Lệ Trần đã đột phá Thiên Cảnh cũng không phải đối thủ của Khương Nguyên Long, giờ Khương Nguyên Long lại bị một cú đấm của Dương Chấn đẩy lùi mười mấy mét, có thể tưởng tượng được thực lực của Dương Chấn bây giờ mạnh đến mức nào.

“Hừ! Thực lực của bề dưới nhà họ Khương cũng chỉ đến thế, cơ thể tôi mượn mới vượt qua thiên kiếp mà cũng có thể áp đảo cậu, nếu cơ thể này bước vào Thiên Cảnh, có lẽ cậu còn không chịu nổi một chiêu đâu”.

Dương Chấn khinh miệt nhìn về phía Khương Nguyên Long.

Câu nói này càng khiến các cao thủ đang có mặt khiếp sợ tột độ.

Thì ra mới có cơ thể của Dương Chấn vượt qua thiên kiếp, còn cảnh giới của anh chưa bước vào Thiên Cảnh, như thế thì Dương Chấn cũng không phải cao thủ Thiên Cảnh đúng nghĩa, chỉ khi cảnh giới đột phá Thiên Cảnh thì mới được xem như cao thủ Thiên Cảnh.

Cao thủ có cơ thể vượt qua thiên kiếp chỉ được coi là Ngụy Thiên Cảnh thôi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3478


Chương 3478

Lời Dương Chấn nói cũng khiến các cao thủ đang không rõ chân tướng hiểu được, đây không phải Dương Chấn, mà là một cao thủ bí ẩn mượn cơ thể của Dương Chấn.

Ánh mắt Khương Nguyên Long vô cùng lạnh lẽo, lão ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Rốt cuộc ông là ai?”

“Cậu chưa có tư cách biết tôi là ai đâu!”

Dương Chấn nói rồi lại lao tới chỗ Khương Nguyên Long.

Khương Nguyên Long tức giận quát, nghiến răng nghiến lợi: “Chỉ với một cơ thể Thiên Cảnh mà định đánh bại tôi, đúng là chuyện viển vông!”

“Ầm ầm ầm!”

Ngay sau đó, hai người điên cuồng giao chiến.

Tuy cảnh giới của Dương Chấn chưa đột phá Thiên Cảnh, nhưng cơ thể anh đã vượt qua Thiên Cảnh, thực lực sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thực thụ.

Quan trọng là cơ thể này đang bị một linh hồn bí ẩn chiếm giữ.

Trong lúc nhất thời, hai người không phân được thắng thua.

Dù sao Khương Nguyên Long cũng là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ đến từ giới Cổ Võ, nền tảng võ công thâm hậu, còn Dương Chấn mới có cơ thể đột phá Thiên Cảnh thôi.

Mã Siêu sốt ruột hỏi: “Sư phụ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Người trong cơ thể Dương Chấn là ai ạ?”

Thật ra anh ta đã có suy đoán, nhưng chưa dám xác nhận thôi.

Dù sao dấu hiệu Ma Thần đặc biệt giữa lông mày Dương Chấn, còn cả hoa văn màu máu như mạng nhện trên cổ anh đều giống hệt tượng Ma Thần.

Lệ Trần nghiêm nghị nói: “Ngay cả ta cũng chưa bao giờ gặp người sáng lập Ma Tông trong truyền thuyết, chắc linh hồn trong cơ thể Dương Chấn lúc này là linh hồn ông ta”.

Mã Siêu hỏi tiếp: “Vậy phải làm sao ạ? Vị tiền bối kia có chiếm cơ thể anh Chấn luôn không?”

Nét mặt Lệ Trần nghiêm nghị chưa từng có, lão nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Mã Siêu, lắc đầu, trầm giọng nói: “Ngay cả ta cũng chưa bao giờ thấy vị tiền bối kia, ta cũng không rõ rốt cuộc ông ta có mục đích gì”.

“Từ khi còn rất nhỏ, ta đã nghe đồn về ông ta, nghe nói ông ta còn sống, cũng đã đột phá Thiên Cảnh từ lâu, nhưng giờ ông ta ở đâu thì không biết”.

“Rất có thể thứ đang bám trên người Dương Chấn là một loại dấu ấn mà ông ta để lại Ma Tông, nếu thế thì còn tốt, sau trận chiến này, dấu ấn của ông ta sẽ hoàn toàn biến mất”.

“Điều mà ta lo lắng chính là ông ta đã chết, thứ đang bám trên người Dương Chấn bây giờ chính là linh hồn ông ta, nếu thế thì Dương Chấn sẽ gặp nguy hiểm!”

“Bây giờ xem ra, khả năng sau lớn hơn nhiều!”

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, sắc mặt Mã Siêu trắng bệch, ngay cả Lệ Trần cũng nói thế, tức là vị kia đã chết ở Ma Tông từ lâu, linh hồn vẫn luôn ở trong mật thất dưới Tàng Thư Các.

Đến giờ thấy Dương Chấn có cơ thể ưu tú như thế, lão ta mới bám vào người Dương Chấn nhân lúc anh vượt qua thiên kiếp.

Nghĩ tới đây, Mã Siêu siết chặt nắm tay, cắn răng: “Sư phụ, nếu linh hồn đối phương bám lên người Dương Chấn thật, sư phụ sẽ làm gì?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3479


Chương 3479

Lệ Trần có vẻ khó xử, im lặng một lát rồi nói: “Nếu linh hồn ông ta bám lên người Dương Chấn thật, bây giờ mới bắt đầu, linh hồn và cơ thể vẫn chưa hòa hợp, cũng không phải lúc mạnh nhất, nếu linh hồn và cơ thể hoàn toàn hòa hợp, thực lực của ông ta sẽ càng mạnh hơn”.

“Như bây giờ, ta đã không còn là đối thủ của ông ta nữa, nếu chờ thêm một khoảng thời gian, linh hồn và cơ thể của ông ta hoàn toàn hòa hợp, thực lực của ông ta sẽ chỉ mạnh hơn, ta không thể là đối thủ”.

Ý Lệ Trần rất rõ, giờ lão đã bó tay.

Sắc mặt Mã Siêu càng trắng hơn, anh ta nhìn về phía Dương Chấn đang đánh với Khương Nguyên Long, vô cùng lo lắng.

“Ông đừng khinh người quá đáng!”

Khóe miệng Khương Nguyên Long rỉ máu, lão ta tức giận nhìn chằm chằm vào Dương Chấn.

“Ầm!”

Một đòn đánh khác lại giáng lên người Khương Nguyên Long, Khương Nguyên Long lại bay xa mười mấy mét.

Dương Chấn nói với vẻ dí dỏm: “Tôi cứ khinh đấy, cậu làm gì được tôi nào?”

Sau mấy phút mà hai người chiến đấu, trên người Khương Nguyên Long đầy vết thương, còn Dương Chấn thì không có vết thương nào, càng đánh càng mạnh.

“Đến đây, tiếp tục đi! Để tôi thấy thực lực mạnh nhất của cậu!”

Dương Chấn cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Khương Nguyên Long, tiếp tục khiêu khích.

Lệ Trần đang quan sát trận chiến bỗng sợ hãi nói: “Không ổn rồi, ông ta đang mượn tay Khương Nguyên Long để thích ứng với cơ thể Dương Chấn, càng quen với cơ thể của Dương Chấn, thực lực của ông ta sẽ càng mạnh”.

Câu nói này cũng có ý nghĩa, người đang chiếm cơ thể Dương Chấn chính là linh hồn của vị tiền bối Ma Tông kia, chứ không phải dấu ấn.

Hay nói cách khác, vị kia đã chết lâu rồi, nhưng thực lực quá mạnh, tuy cơ thể tử vong nhưng linh hồn vẫn sống sót.

“Ha ha, quan sát giỏi đấy”.

Ma Thần nhìn chằm chằm vào Lệ Trần, cười ha hả, không hề tức giận vì lời nhắc nhở của Lệ Trần.

Khương Nguyên Long như vừa tỉnh giấc mộng, bỗng nhớ đến một truyền thuyết của Ma Tông, lập tức biến sắc.

Tức là linh hồn đang bám lên người Dương Chấn bây giờ chính là Ma Thần trong truyền thuyết ư?

Không phải chỉ mỗi Ma Sơn có Ma Tông, ở giới Cổ Võ cũng có Ma Tông do Ma Thần trong truyền thuyết sáng lập.

Nhưng không ai ngờ, linh hồn Ma Thần lại ở Ma Sơn tại thế tục, bây giờ, rốt cuộc lão ta cũng xuất hiện rồi à?

Lúc này, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn về phía Dương Chấn, linh hồn Ma Thần đang bám lên người Dương Chấn, tức là sau này Dương Chấn chính là Ma Thần à?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3480


Chương 3480

Mã Siêu nhìn về phía Lệ Trần với vẻ cầu khẩn: “Sư phụ, người mau cứu anh Chấn đi, nếu cơ thể anh ấy bị Ma Thần chiếm giữ, chẳng phải linh hồn anh Chấn sẽ tan biến à?”

Lệ Trần nói với vẻ cay đắng: “Bây giờ ta không làm được gì nữa! Càng nhiều người gia nhập trận chiến thì linh hồn Ma Thần càng quen với cơ thể Dương Chấn, càng quen thì thực lực cũng càng mạnh”.

“Trong truyền thuyết, Ma Thần ở trạng thái đỉnh cao chính là cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm đỉnh phong, cho dù Dương Chấn bây giờ chỉ có mỗi cơ thể vượt qua thiên kiếp, thực lực vẫn rất mạnh”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Mã Siêu lập tức tái mặt, tuyệt vọng nói: “Vậy phải làm sao đây?”

Lệ Trần thoáng do dự rồi bỗng bước lên trước, nhìn về phía Dương Chấn, nói lớn: “Xin tiền bối tha cho Dương Chấn, bây giờ cậu ấy cũng được xem là một phần tử của Ma Tông, mong tiền bối nể tình cậu ấy là một phần tử của Ma Tông, bỏ qua cho cậu ấy”.

Dương Chấn cười khẩy, híp mắt nhìn chằm chằm vào Lệ Trần: “Cậu là chủ Ma Tông đấy nhỉ? Thấy tổ tông, không quỳ xuống đất chào cũng thôi, còn đòi dạy tôi làm việc à?”

Lệ Trần vội nói: “Đệ tử không dám!”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Nếu đã không dám thì câm miệng cho tôi! Nếu còn nhiều chuyện, đừng trách tôi không khách sáo!”

Dương Chấn nói rồi lại lao về phía Khương Nguyên Long.

Khóe miệng Khương Nguyên Long co giật, mặt tái mét, đánh với Ma Thần trong truyền thuyết thì có khác gì tìm đường chết đâu?

Cho dù vị trước mặt chỉ là một cơ thể bị Ma Thần chiếm giữ thì vẫn không phải người mà lão ta có thể đánh bại.

Trận chiến càng tiếp diễn, Khương Nguyên Long càng cảm nhận rõ rằng thực lực của Dương Chấn đang không ngừng mạnh lên, ban đầu chỉ có thể miễn cưỡng áp đảo lão ta, còn giờ đã hoàn toàn hơn hẳn lão ta rồi.

Lão ta là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, còn thực lực mà Dương Chấn thể hiện lúc này đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ.

Dưới sự chênh lệch như thế, sao lão ta có thể là đối thủ của Dương Chấn chứ?

Các cao thủ Ma Tông thấy Khương Nguyên Long vừa hống hách vô cùng bị Dương Chấn đánh tơi bời, đều cảm thấy vô cùng thoải mái.

Đỗ Bá nhìn về phía Dương Chấn và Khương Nguyên Long với vẻ hướng tới, đây chính là thực lực của cao thủ Thiên Cảnh à?

“Ầm ầm ầm!”

Bóng hai người không ngừng nhoáng lên, mỗi lần xuất hiện thì lại đánh với nhau.

Các cao thủ Ma Tông chỉ thấy hoa cả mắt, đúng là quá đã mắt, khiến người ta vô cùng kích động.

Có người vui, cũng có người buồn.

Bốn cao thủ nhà họ Khương thấy Khương Nguyên Long bị Dương Chấn áp đảo như thế, ai cũng hết hồn, sợ hãi tột độ.

Khương Nguyên Long chính là người dẫn đầu phe họ, nếu Khương Nguyên Long bị giết, họ nên làm gì đây?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3481


Chương 3481

“Ầm!”

Khương Nguyên Long lại bị đánh bay, còn chưa ngừng lui lại thì đã bị Dương Chấn đuổi theo, một đòn tấn công mạnh bỗng ập đến.

“Ầm!”

Khương Nguyên Long nặng nề rơi xuống đất, mặt đất cũng rung chuyển, mấy vết nứt to bằng cánh tay lấy vị trí mà Khương Nguyên Long rơi xuống làm trung tâm, lan ra bốn phía như mạng nhện.

Sau khi rơi xuống đất, Khương Nguyên Long hộc máu đen, vô cùng thê thảm.

“Thua rồi!”

Các cao thủ đều tròn mắt, người mạnh như Khương Nguyên Long đã thua, còn thua thê thảm.

Đúng là ở đời không lường trước được điều gì, cao thủ vừa khiến người của Ma Tông hết cách đối phó mấy phút trước lại đang nằm trên nền đất lõm xuống như chó chết, chỉ còn thoi thóp.

“Yếu thật!”

Dương Chấn khinh miệt nhìn Khương Nguyên Long.

Sau đó, Dương Chấn bỗng ngẩng đầu, nhìn về một phía, hơi nhếch môi, mỉm cười dí dỏm, nói: “Thủ Hộ Minh thời đại này đúng là ngày càng thụt lùi, biến thành rùa rụt đầu, nếu vẫn không xuất hiện, tôi sẽ đi đấy”.

Nghe thấy thế, mọi người đều kinh hãi, thi nhau nhìn về phía mà Dương Chấn nhìn.

Ngay sau đó, mấy cao thủ với khí thế mạnh mẽ đáp xuống đất như binh lính nhà trời, bao vây Dương Chấn.

“Cao thủ Thiên Cảnh của Thủ Hộ Minh!”

“Trời ạ! Tận sáu cao thủ Thiên Cảnh! Đội hình này mạnh quá!”



Cảnh tượng trước mặt khiến các cao thủ thế tục sững sờ.

Ở thế tục, rất khó để trông thấy cao thủ Thiên Cảnh, nhưng bây giờ, Thủ Hộ Minh lại cử sáu cao thủ Thiên Cảnh đến.

Cộng thêm Khương Nguyên Long, Lệ Trần và Dương Chấn đã vượt qua thiên kiếp, tổng cộng có chín cao thủ Thiên Cảnh.

Tuy mới có cơ thể Dương Chấn vượt qua thiên kiếp, cũng không tính là cao thủ Thiên Cảnh, nhưng Ma Thần trong truyền thuyết đang bám lên người anh, thực lực của anh bây giờ còn mạnh hơn cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Đây là lần đầu tiên ở thế tục xuất hiện đội ngũ cao thủ Thiên Cảnh mạnh như thế.

Thấy nhiều cao thủ của Thủ Hộ Minh xuất hiện như thế, Mã Siêu lập tức mừng rỡ nói: “Lần này anh Chấn được cứu rồi! Thủ Hộ Minh đã ra mặt, ngay cả linh hồn Ma Thần cũng sẽ bị trấn áp thôi!”

Nào ngờ Lệ Trần không hề có vẻ nhẹ nhõm, còn nghiêm nghị hơn.

Lão nói nhỏ: “Con nghĩ nhiều rồi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3482


Chương 3482

Mã Siêu sửng sốt: “Là sao ạ?”

Lệ Trần nói: “Từ khi thiên kiếp của Dương Chấn bắt đầu, cao thủ của Thủ Hộ Minh đã đến, nhưng họ mãi không xuất hiện, thậm chí khi ta và Khương Nguyên Long giao chiến, họ vẫn không ra mặt, ta vốn đang ngờ vực, nhưng giờ thì ta hiểu rồi”.

Lệ Trần thoáng ngừng lại rồi nói tiếp: “Đây vốn là cái bẫy do Thủ Hộ Minh sắp đặt, họ lợi dụng thiên kiếp của Dương Chấn để dụ linh hồn của Ma Thần xuất hiện”.

Mã Siêu trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.

Trong mắt anh ta, Thủ Hộ Minh là thần bảo vệ chính nghĩa, ngăn cao thủ giới Cổ Võ ức h**p cao thủ thế tục, nhưng bây giờ, Lệ Trần lại nói cho anh ta biết rằng, Thủ Hộ Minh đã lợi dụng việc Dương Chấn vượt thiên kiếp nhằm đặt bẫy để dẫn linh hồn của Ma Thần ra ngoài.

Lệ Trần nhìn về phía Mã Siêu đang khiếp sợ: “Con có nhớ chuyện thiên kiếp của Dương Chấn bị cắt ngang khi đang ở Võ Tông không?”

Mã Siêu gật đầu: “Sư phụ nói có cao thủ bí ẩn truyền âm cho người, bảo người giúp anh Chấn vượt qua thiên kiếp, sau đó người đưa anh Chấn về Ma Tông, để anh Chấn vượt thiên kiếp ở đây”.

Lệ Trần gật đầu: “Bây giờ xem ra, cao thủ bí ẩn ở Võ Tông chính là cao thủ hàng đầu của Thủ Hộ Minh, ông ta đã sớm biết linh hồn Ma Thần đang trốn ở Ma Tông, mà cách đột phá của Dương Chấn lại giống với Ma Thần, đều vượt thiên kiếp bằng cơ thể”.

“Chỉ cần Dương Chấn thành công vượt qua thiên kiếp, chắc chắn Ma Thần sẽ không bỏ qua cơ hội tuyệt vời này, ông ta sẽ chiếm cơ thể Dương Chấn”.

Nghe Lệ Trần phân tích xong, lại nhìn sáu cao thủ Thiên Cảnh của Thủ Hộ Minh, Mã Siêu hiểu ngay.

Không ngờ Thủ Hộ Minh lại lợi dụng việc Dương Chấn vượt thiên kiếp để dụ linh hồn Ma Thần bám lên người Dương Chấn.

Mã Siêu siết chặt nắm tay, cắn răng: “Rốt cuộc Thủ Hộ Minh định làm gì ạ?”

Lệ Trần nhìn về phía Dương Chấn rồi quay sang Mã Siêu, nói: “Giết Ma Thần!”

Dương Chấn bị sáu cao thủ Thiên Cảnh của Thủ Hộ Minh bao vây, đội hình mạnh mẽ như thế khiến tất cả mọi người vô cùng chấn động.

Khí thế của cao thủ dẫn đầu bên Thủ Hộ Minh mạnh đến mức đáng sợ, nếu Dương Chấn vẫn còn ý thức, chắc chắn sẽ nhận ra thân phận của đối phương.

Hồi trước ở Hoài Thành, đối phương từng xuất hiện, còn định giết Dương Chấn, sau cùng Vô Danh – sư phụ của Dương Chấn ra mặt, trấn áp đối phương.

Đối phương tên Thanh Phong, là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ của Thủ Hộ Minh.

Trừ Thanh Phong ra, các cao thủ khác của Thủ Hộ Minh đều đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Dương Chấn nhìn các cao thủ của Thủ Hộ Minh, cười híp mắt: “Các cậu coi trọng tôi thật, tôi chỉ bám lên người một thanh niên có cơ thể bước vào Thiên Cảnh thôi mà các cậu đã cử sáu cao thủ Thiên Cảnh đến”.

Anh cũng không hề lo lắng khi thấy Thủ Hộ Minh cử ra đội hình mạnh như thế.

Thanh Phong lạnh lùng nói: “Hôm nay chúng tôi tới đây không phải là để làm gì ông, minh chủ của chúng tôi bảo chúng tôi chuyển lời cho ông”.

Dương Chấn cười híp mắt: “Ồ? Xin rửa tai lắng nghe!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3483


Chương 3483

Thanh Phong nói: “Minh chủ của chúng tôi nói, chỉ cần ông đồng ý gia nhập Thủ Hộ Minh, ông sẽ có mọi thứ ông muốn”.

Nghe thấy thế, mọi người đều kinh ngạc.

Mã Siêu sững sờ một lát rồi lập tức nổi giận, quát lớn: “Tại sao? Ông ta chiếm cơ thể của anh Chấn tôi, các người có tư cách gì để cho phép người khác chiếm cơ thể của anh ấy? Với tư cách là cao thủ của Thủ Hộ Minh, chẳng phải trách nhiệm của các người là bảo vệ cao thủ thế tục khỏi sự xâm phạm của cao thủ giới Cổ Võ à?”

“Câm miệng!”

Thanh Phong lạnh lùng quát.

Ngay sau đó, khí thế cuồng bạo ập tới chỗ Mã Siêu.

Vào giây phút này, Mã Siêu chỉ thấy như có ngọn núi lớn đè lên vai, khiến anh ta ngạt thở, cơ thể như sắp nổ tung.

Đúng lúc này, Lệ Trần khoát tay, phóng lĩnh vực ma đạo ra, bảo vệ Mã Siêu trong lĩnh vực ma đạo của mình, lúc này Mã Siêu mới thấy áp lực trên người mình biến mất.

Thanh Phong nhíu mày, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lệ Trần: “Ông đừng tưởng tôi không biết, ông đã đột phá Thiên Cảnh một khoảng thời gian, chúng tôi còn chưa dẫn ông tới Thủ Hộ Minh để chịu phạt, ông cũng dám phóng lĩnh vực ma đạo với tôi à”.

Lệ Trần lạnh lùng nói: “Tôi cũng không thấy đệ tử của tôi nói sai chuyện gì, các ông là cao thủ của Thủ Hộ Minh, chẳng lẽ không nên bảo vệ cao thủ thế tục à? Không ngờ bây giờ, để lôi kéo một cao thủ chỉ có linh hồn, các ông lại bất chấp cả việc đối phương có cướp cơ thể của người khác không”.

“Ông đang dạy tôi cách làm việc à?”

Thanh Phong lạnh lùng chất vấn.

Trong lúc nhất thời, sức mạnh lĩnh vực mạnh mẽ bao phủ lấy Lệ Trần.

Sắc mặt Lệ Trần tái mét, dù sao lão cũng chỉ mới bước vào Thiên Cảnh, còn Thanh Phong đã đạt đến Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ rồi.

Tuy họ chỉ chênh nhau một cảnh giới nhỏ, nhưng đã đến Thiên Cảnh, cảnh giới nhỏ nào cũng vô cùng lớn.

Lĩnh vực ma đạo của Lệ Trần cũng được phóng ra ngoài, cố gắng chống lại áp lực đến từ lĩnh vực của Thanh Phong.

Nhưng chênh lệch giữa hai người vẫn rất lớn, Lệ Trần rất khó dùng lĩnh vực ma đạo để triệt tiêu lĩnh vực của Thanh Phong, cơ thể lão phải chịu áp lực khổng lồ.

Dù vậy, lão vẫn không chịu lùi bước, chắn trước mặt Mã Siêu.

“Sư phụ!”

Mắt Mã Siêu đỏ ngầu, anh ta nhìn chằm chằm vào Thanh Phong bằng ánh mắt đầy căm hận.

“Thủ Hộ Minh ức h**p cao thủ thế tục như thế, quá đáng rồi đấy nhỉ?”

Đúng lúc này, một giọng nói bỗng vang lên không đúng lúc.

Đỗ Bá bước ra, lạnh lùng nhìn Thanh Phong.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3484


Chương 3484

Hành động của Đỗ Bá khiến mọi người vô cùng chấn động.

Phải biết rằng Thanh Phong là cao thủ của Thủ Hộ Minh, Đỗ Bá còn chưa đột phá Thiên Cảnh, chẳng lẽ không sợ Thanh Phong giết lão ta à?

“Quá đáng á?”

Thanh Phong cười khẩy, áp lực càng mạnh mẽ hơn bùng nổ từ người lão ta, bao phủ Đỗ Bá.

Điều khiến người ta khiếp sợ chính là chẳng những lão phóng sức mạnh lĩnh vực ra trấn áp Lệ Trần, mà còn phóng khí thế mạnh mẽ để trấn áp Đỗ Bá.

Đỗ Bá chỉ thấy như có một ngọn núi lớn đè lên người mình, lão ta dốc hết sức để chống lại áp lực từ Thanh Phong.

“Các người quá đáng rồi đấy?”

Một giọng nói tức giận khác bỗng vang lên, Hồng Ma cũng bước lên trước, đứng cạnh Đỗ Bá.

“Thủ Hộ Minh quá đáng rồi!”

Ảnh Ma cũng bước tới bên còn lại của Đỗ Bá, cùng chịu áp lực từ Thanh Phong với Đỗ Bá.

“Các người quá đáng rồi!”

“Cao thủ của Thủ Hộ Minh khinh người quá đáng!”



Trong lúc nhất thời, cao thủ Ma Tông đều thi nhau bước lên, ai cũng vô cùng tức giận.

Tuy họ đang phải chịu áp lực khổng lồ, nhưng không ai e ngại, đều tức giận nhìn chằm chằm vào Thanh Phong bằng đôi mắt đỏ ngầu.

Thanh Phong vốn định giết gà dọa khỉ, nhưng không ngờ cao thủ Ma Tông đều đứng dậy, nói Thủ Hộ Minh quá đáng.

Nếu chỉ giết một người thì còn dễ nói, nhưng có nhiều người như thế, nếu giết thật thì sẽ khiến danh tiếng của Thủ Hộ Minh bị tổn hại nặng nề.

“Thanh Phong, đừng quên lời dặn của minh chủ!”

Lúc này, một cao thủ Thủ Hộ Minh chợt nói.

Nghe thấy thế, Thanh Phong mới thu hồi áp lực đang giáng lên đám người Đỗ Bá.

Thanh Phong nhìn quanh, lạnh lùng nói: “Tôi khuyên các người đừng nên xen vào chuyện của người khác thì hơn, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!”

Lão ta nói rồi lại nhìn về phía Lệ Trần, híp mắt nhìn chằm chằm vào Lệ Trần: “Tôi nhớ ông rồi! Khuyên ông một câu, sau khi tới giới Cổ Võ, nên khiêm tốn vào, tránh cho rước họa vào thân đấy”.

Uy h**p!

Uy h**p trắng trợn!

Sao Lệ Trần lại không nhận ra sự đe dọa trong lời nói của Thanh Phong chứ, lão thản nhiên nói: “Chuyện này cũng không phiền ông lo, tôi sẽ sống rất thoải mái!”

Không ai nhường ai!

Tuy Thanh Phong rất muốn giết Lệ Trần luôn, nhưng cũng biết hôm nay tới thế tục để làm gì.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3485


Chương 3485

Lão ta không quan tâm tới Lệ Trần nữa, mà nhìn về phía Dương Chấn, lạnh lùng nói: “Chẳng biết tiền bối Ma Thần nghĩ sao rồi?”

Dương Chấn ngạo nghễ nói: “Về bảo với minh chủ của các cậu, tôi không hề có thiện cảm với việc gia nhập Thủ Hộ Minh, nếu vẫn muốn Thủ Hộ Minh tồn tại thì tốt nhất đừng trêu vào tôi, bằng không, tôi không ngại tiêu diệt Thủ Hộ Minh tận gốc”.

Nghe thấy thế, cao thủ của Thủ Hộ Minh đều vô cùng tức giận.

Thanh Phong híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, lạnh lùng nói: “Tức là tiền bối từ chối gia nhập Thủ Hộ Minh à?”

“Cút!”

Dương Chấn tức giận quát, không hề nể mặt Thanh Phong.

Với tư cách Ma Thần, nói với Thanh Phong nhiều như thế đã là nể mặt Thủ Hộ Minh lắm rồi.

“Đã vậy thì đừng trách chúng tôi không khách sáo!”

Thanh Phong lạnh lùng nói.

Sau khi lão ta dứt lời, sáu cao thủ của Thủ Hộ Minh bước lên, bao vây Dương Chấn.

Thanh Phong nói tiếp: “Minh chủ còn nói, nếu tiền bối Ma Thần từ chối gia nhập Thủ Hộ Minh, vậy thì đành phải khiến linh hồn của tiền bối hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này”.

Nghe thấy Thanh Phong uy h**p như thế, Dương Chấn bỗng mỉm cười, tuy anh đang cười nhưng lại khiến mọi người sởn gai ốc.

Lĩnh vực Ma Đạo mạnh mẽ lập tức bao phủ Thanh Phong.

Thanh Phong lập tức biến sắc, lão ta biết bây giờ Dương Chấn rất mạnh, tuy mới có cơ thể vượt qua thiên kiếp, nhưng sức chiến đấu đã sánh ngang với cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thực thụ rồi.

Nhưng bây giờ, lão ta lại cảm nhận được khí thế mạnh mẽ mà chỉ cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ mới có từ Dương Chấn.

Cho dù Ma Thần đang kiểm soát cơ thể của Dương Chấn thì cũng không thể phát huy thực lực mạnh như thế mới đúng.

“Định tiêu diệt linh hồn tôi à?”

Dương Chấn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thanh Phong.

Quanh người Dương Chấn cuồn cuộn ma uy, như ác ma đến từ thời viễn cổ.

Thanh Phong cắn răng: “Đối với tiền bối, gia nhập Thủ Hộ Minh mới là lựa chọn tốt nhất, mong tiền bối nghĩ lại!”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Tôi hỏi cậu, các cậu định tiêu diệt linh hồn tôi à?”

Trước khí thế mạnh mẽ mà Ma Thần phóng ra qua cơ thể Dương Chấn, Thanh Phong cũng rất kinh hãi, nhưng lão ta cũng là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ nên đương nhiên sẽ không ngại đánh nhau.

Sáu cao thủ Thiên Cảnh của Thủ Hộ Minh bao vây Dương Chấn, lúc này ai cũng cảm nhận được áp lực khủng khiếp tới cực điểm.

Ma Thần chỉ là linh hồn mà lại phát huy được thực lực mạnh mẽ như vậy bằng một cơ thể mới vượt qua thiên kiếp, nếu Ma Thần đang ở trạng thái đỉnh cao thì còn mạnh tới mức nào?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3486


Chương 3486

Có lẽ ngay cả minh chủ của họ cũng không dám đánh một trận với lão ta nhỉ?

Ở giới Cổ Võ, truyền thuyết về Ma Thần vô cùng đáng sợ, nghe đồn năm đó, Ma Thần là cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm đỉnh phong, là một trong mấy ông lớn đứng ở đỉnh cao của giới Cổ Võ.

Cho dù lão ta đã biến mất hơn trăm năm, truyền thuyết về lão ta vẫn được lưu truyền.

Thanh Phong nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, rõ ràng lão ta không ngại đánh, nhưng lưng vẫn ướt đẫm mồ hôi.

Dương Chấn lại tức giận quát: “Nếu không dám ra tay thì cút ngay cho tôi!”

Sắc mặt Thanh Phong khó coi tới cực điểm, lão ta cắn răng: “Nếu tiền bối không chịu gia nhập Thủ Hộ Minh, đừng trách chúng tôi không khách sáo, ra tay đi!”

Sau khi lão ta dứt lời, cao thủ của Thủ Hộ Minh cùng phóng tới chỗ Dương Chấn theo lão ta.

“Hừ!”

Dương Chấn hừ lạnh, lá chắn như có như không xuất hiện trước mặt anh.

“Vô Hình Thuẫn!”

Có người hô lên kinh ngạc, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn Vô Hình Thuẫn trước mặt Dương Chấn.

Vô Hình Thuẫn là linh khí đã mất rất nhiều năm của Thần Hành Tông, trước đó nó tự chui vào Tàng Thư Các, không ngờ lại bị Dương Chấn lấy được.

Cùng lúc đó, sáu cao thủ Thiên Cảnh của Thủ Hộ Minh còn chưa tới gần Dương Chấn thì đã thấy áp lực trên người bỗng tăng vọt, áp lực khổng lồ như muốn nghiền nát họ.

“Lĩnh vực Trọng Lực!”

Thấy cao thủ của Thủ Hộ Minh bỗng chậm hẳn, Lệ Trần đang đứng đấy nghiêm nghị nói.

Chẳng biết từ khi nào, Đỗ Bá đã tới bên cạnh Lệ Trần, nhìn về phía Dương Chấn: “Dưới lĩnh vực Ma Đạo và lĩnh vực Trọng Lực, sáu cao thủ Thiên Cảnh của Thủ Hộ Minh không làm gì được Ma Thần”.

Lệ Trần nói: “Không sai! Trừ khi là cao thủ tu luyện trong hoàn cảnh có trọng lực gấp đôi thời gian dài, bằng không, họ không thể quen với việc trọng lực tăng chỉ trong thời gian ngắn, lĩnh vực Ma Đạo cũng vô cùng bá đạo, dưới hai lĩnh vực này, có lẽ người của Thủ Hộ Minh sẽ chết hết!”

Nghe hai người nói chuyện, Mã Siêu đang đứng cạnh có vẻ kinh hãi.

Ma Thần khủng khiếp tới mức đó ư?

Nếu Thủ Hộ Minh không làm gì được Dương Chấn lúc này thì phải làm sao bây giờ?

Linh hồn Ma Thần sẽ chiếm cơ thể Dương Chấn mãi à?

Vậy Dương Chấn còn là Dương Chấn ư?

Ngay sau đó, sáu cao thủ của Thủ Hộ Minh cùng xông tới trước mặt Dương Chấn rồi tấn công.

“Ầm!”

Dương Chấn bỗng giậm mạnh xuống đất, gió lốc cuồng bạo lập tức xuất hiện trong lĩnh vực Ma Đạo, ập về phía sáu người.

“Giết!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3487


Chương 3487

Dương Chấn hét lớn rồi biến mất.

“Ầm!”

Ngay sau đó, tiếng va chạm nặng nề vang lên, một cao thủ của Thủ Hộ Minh bỗng hộc máu, bay ra xa.

“Cẩn thận!”

Thanh Phong hét lớn nhưng đã muộn, sau khi đánh bay cao thủ kia của Thủ Hộ Minh, Dương Chấn hơi nhích chân, lập tức lao tới trước mặt cao thủ đó.

Dương Chấn cười mỉa mai, lạnh lùng nói: “Kiếp sau, nhớ là phải biết tự lượng sức mình!”

Sau khi dứt lời, anh đá về phía đầu cao thủ kia.

“Ầm!”

Cao thủ Thiên Cảnh của Thủ Hộ Minh lập tức chết ngay tại trận.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người sững sờ.

Đây chính là Ma Thần ư?

Không ngờ thủ đoạn của Ma Thần tàn nhẫn đến thế, không cho người ta chút cơ hội nhỏ nhoi nào.

Năm cao thủ Thủ Hộ Minh còn lại đều sững sờ, trơ mắt nhìn đồng bọn của mình bị Ma Thần giết.

Họ không làm gì được.

“Tiếp theo tới lượt ai?”

Dương Chấn quay đầu, lạnh lùng nhìn năm cao thủ của Thủ Hộ Minh.

Nhưng những người bị Dương Chấn nhìn đến đều run rẩy.

Đến giờ họ mới nhận ra trước mặt Ma Thần, họ yếu tới mức nào.

Cho dù đó chỉ là linh hồn Ma Thần đang chiếm một cơ thể vừa vượt qua thiên kiếp thì vẫn không phải người mà cao thủ cấp bậc như họ có thể đối phó.

“Thực lực của ông ta mạnh hơn rồi!”

Lệ Trần nghiêm nghị nói.

Sắc mặt của Đỗ Bá cũng khó coi, lão ta trầm giọng nói: “Nếu tiếp tục, linh hồn Ma Thần sẽ càng hòa hợp với cơ thể của Dương Chấn, mãi đến khi linh hồn và cơ thể hoàn toàn hòa làm một”.

Mã Siêu siết chặt nắm tay, cắn răng: “Có cách gì ngăn cản không ạ?”

Đỗ Bá chăm chú nhìn Mã Siêu rồi nói: “Trừ khi có cao thủ mạnh hơn ra tay, bằng không, một khi linh hồn Ma Thần hoàn toàn hòa hợp với cơ thể của Dương Chấn, trên đời này sẽ chỉ còn Ma Thần chứ không còn Dương Chấn nữa!”

Lệ Trần tiếp lời: “Ma Thần chiếm cơ thể của Dương Chấn vì có nền tảng võ thuật ở đó, thực lực của ông ta sẽ nhanh chóng tăng lên, có lẽ không lâu nữa, ông ta sẽ quay lại Thiên Cảnh Cửu Phẩm đỉnh phong, trở thành một trong những cao thủ đứng đầu giới Cổ Võ”.

Sắc mặt Mã Siêu tái nhợt, bây giờ ngay cả cao thủ của Thủ Hộ Minh cũng không làm gì được Dương Chấn, biết đi đâu để tìm cao thủ mạnh hơn tới giúp Dương Chấn bây giờ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3488


CHương 3488

“Hôm nay linh hồn Ma Thần vừa chiếm cơ thể của Dương Chấn, nếu hết hôm nay, muốn đuổi linh hồn Ma Thần khỏi cơ thể Dương Chấn sẽ càng khó hơn”.

Đỗ Bá nhìn về phía Dương Chấn, nghiêm nghị nói: “Cho dù cao thủ có thực lực mạnh hơn ra tay thì cũng rất khó, trừ khi tiêu diệt cả cơ thể và linh hồn Dương Chấn!”

Mã Siêu lập tức căng thẳng nhìn về phía Đỗ Bá: “Ý ông là nếu đến bước đó thật, cơ thể anh Chấn sẽ bị tiêu diệt cùng với linh hồn Ma Thần ư?”

Đỗ Bá gật đầu: “Tôi đã cảm nhận được mấy khí thế vô cùng mạnh mẽ đang đi tới Ma Tông, có lẽ những cao thủ này đều nhắm vào Ma Thần, mà muốn tiêu diệt linh hồn Ma Thần, chỉ có thể tiêu diệt cả cơ thể Dương Chấn!”

Lời Đỗ Bá nói khiến Mã Siêu hoàn toàn sững sờ, nếu muốn tiêu diệt linh hồn Ma Thần, phải hủy diệt cả cơ thể của Dương Chấn ư?

Lúc này, Lệ Trần cũng nói: “Ma Thần từng đắc tội với rất nhiều người, bây giờ linh hồn Ma Thần vẫn tồn tại trên đời, chắc chắn sẽ dẫn rất nhiều cao thủ tới, những nhân vật lớn ở giới Cổ Võ cũng không quan tâm xem Ma Thần đang chiếm cơ thể của ai, họ sẽ hủy diệt luôn cơ thể của Dương Chấn”.

Mã Siêu siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi: “Nếu đến lúc đó thật, một ngày nào đó, con sẽ đích thân báo thù rửa hận cho anh Chấn!”

Nhìn dáng vẻ kiên định của Mã Siêu, Lệ Trần biết nếu đến lúc đó thật, chắc chắn Mã Siêu sẽ làm thế.

Điều này cũng khiến lão thầm thở phào nhẹ nhõm, lão giải thích rõ như thế để chuẩn bị tư tưởng cho Mã Siêu, tránh cho tới lúc cao thủ giới Cổ Võ xuất hiện, định tiêu diệt cả linh hồn Ma Thần lẫn cơ thể Dương Chấn, Mã Siêu lại nghĩ quẩn, định liều mạng với đối phương.

Nếu Mã Siêu làm thế thật thì chẳng khác nào đi chịu chết.

Đỗ Bá cũng nói: “Cậu đừng bi quan quá, mọi thứ mới là giả thiết thôi, tôi nghĩ Ma Thần dám nhập vào người Dương Chấn trong tình huống này, chắc chắn cũng đã nghĩ tới hậu quả, dưới trạng thái đỉnh cao, dù sao ông ta cũng là một trong những ông lớn của giới Cổ Võ, không thể dễ dàng bị tiêu diệt như thế được”.

Lúc này, bốn cao thủ còn lại của Thủ Hộ Minh đang bao vây Dương Chấn, nhưng không ai dám tiến lên nữa.

Đã có một người trong số họ bị giết, nếu có ai tùy tiện hành động thì cũng sẽ mất mạng ngay.

Thanh Phong nhìn về phía xa bằng ánh mắt trông chờ.

Lão ta hiểu rõ, chỉ với bốn người họ thì không thể làm gì được Ma Thần.

Dương Chấn cũng nhìn về phía đó, khinh thường nói: “Nếu các cậu nghĩ sau khi những người kia tới thì sẽ làm gì được tôi, các cậu cũng coi thường tôi quá rồi đấy?”

Nghe thấy thế, sắc mặt của đám người Thanh Phong rất khó coi.

Chẳng lẽ linh hồn Ma Thần đang chiếm cơ thể khác đã mạnh đến mức có thể coi thường cả cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong ư?

Lúc này, các cao thủ đang chạy tới đây đều là cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong.

Dù sao nơi đây cũng là thế tục, thông thường, cao thủ Thiên Cảnh không được phép nán lại thế tục, bởi vì mỗi khi cao thủ Thiên Cảnh tu luyện thì sẽ tiêu hao rất nhiều linh khí, phá vỡ sự cân bằng giữa thế tục và giới Cổ Võ.

Bây giờ có thể sắp xếp cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong đến thế tục đã là cực hạn rồi, nếu cử cao thủ mạnh hơn tới thế tục, có lẽ kết giới giữa thế tục và giới Cổ Võ sẽ sụp đổ ngay, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3489


Chương 3489

Đương nhiên, đó chỉ là hậu quả với giới Cổ Võ, còn thế tục sẽ được lợi rất nhiều.

Đến lúc đó, linh khí khổng lồ của giới Cổ Võ sẽ tràn vào thế tục, tốc độ tu luyện của cao thủ thế tục sẽ tăng gấp mấy lần, rất nhiều người bình thường cũng có cơ hội học được võ công.

Khi đó, thế tục sẽ bước vào thời đại mà năng lực thức tỉnh.

Ngược lại, sau khi linh khí ở giới Cổ Võ tràn vào thế tục, tốc độ tu luyện của cao thủ giới Cổ Võ sẽ yếu hẳn đi.

Đối với cao thủ giới Cổ Võ đã quen với linh khí nồng đậm từ lâu, đây là đả kích mang tính hủy diệt.

“Tới rồi!”

Lệ Trần bỗng nhìn về một hướng, nghiêm nghị nói.

Sau khi lão dứt lời, mấy cao thủ với khí thế đáng sợ lập tức đáp xuống Ma Tông, bao vây Dương Chấn cùng đám người Thanh Phong.

Lần này lại có thêm sáu cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, đối với người thế tục, đội ngũ như thế đã là tồn tại đỉnh cao rồi.

“Cuối cùng cũng tới rồi à?”

Dương Chấn hơi nhếch môi, mỉm cười dí dỏm.

Cao thủ dẫn đầu bên Thủ Hộ Minh có khí thế vô cùng đáng sợ, có lẽ cũng cách Thiên Cảnh Nhị Phẩm không xa.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, lão ta không khỏi nhíu mày, lạnh lùng nói: “Hình như ông rất mong chúng tôi tới tìm ông nhỉ?”

Dương Chấn thản nhiên nói: “Thực lực của đám người trước đó quá yếu, không đủ để tôi hoàn toàn hòa hợp với cơ thể này, nếu các cậu không đến, ai giúp linh hồn tôi hoàn toàn hòa hợp với cơ thể này đây?”

Nghe thấy thế, mọi người vô cùng chấn động.

Thì ra hồi nãy vẫn chưa phải thực lực mạnh nhất của anh, anh chỉ muốn dùng trận chiến cường độ cao để linh hồn của mình hòa hợp với cơ thể của Dương Chấn.

Thanh Phong nhìn về phía cao thủ dẫn đầu: “Tư Không, các ông coi chừng, ông ta đã có thể giết cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ bằng một chiêu”.

Tư Không nhìn thi thể của đồng bọn, sắc mặt hết sức khó coi.

Ngay cả người mạnh như lão ta cũng cảm nhận được áp lực vô cùng khủng khiếp từ Dương Chấn.

Lão ta có thể cảm nhận được, rõ ràng cơ thể này chỉ có thực lực mới bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Còn lão ta đã ở cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, cách Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ không xa.

“Minh chủ nói chỉ cần ông đồng ý gia nhập Thủ Hộ Minh, Thủ Hộ Minh sẽ không hạn chế tự do của ông, chỉ cần khi cần ông ra tay, ông hỗ trợ là được rồi”.

Tư Không nhìn về phía Dương Chấn, thản nhiên nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3490


Chương 3489

Đương nhiên, đó chỉ là hậu quả với giới Cổ Võ, còn thế tục sẽ được lợi rất nhiều.

Đến lúc đó, linh khí khổng lồ của giới Cổ Võ sẽ tràn vào thế tục, tốc độ tu luyện của cao thủ thế tục sẽ tăng gấp mấy lần, rất nhiều người bình thường cũng có cơ hội học được võ công.

Khi đó, thế tục sẽ bước vào thời đại mà năng lực thức tỉnh.

Ngược lại, sau khi linh khí ở giới Cổ Võ tràn vào thế tục, tốc độ tu luyện của cao thủ giới Cổ Võ sẽ yếu hẳn đi.

Đối với cao thủ giới Cổ Võ đã quen với linh khí nồng đậm từ lâu, đây là đả kích mang tính hủy diệt.

“Tới rồi!”

Lệ Trần bỗng nhìn về một hướng, nghiêm nghị nói.

Sau khi lão dứt lời, mấy cao thủ với khí thế đáng sợ lập tức đáp xuống Ma Tông, bao vây Dương Chấn cùng đám người Thanh Phong.

Lần này lại có thêm sáu cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, đối với người thế tục, đội ngũ như thế đã là tồn tại đỉnh cao rồi.

“Cuối cùng cũng tới rồi à?”

Dương Chấn hơi nhếch môi, mỉm cười dí dỏm.

Cao thủ dẫn đầu bên Thủ Hộ Minh có khí thế vô cùng đáng sợ, có lẽ cũng cách Thiên Cảnh Nhị Phẩm không xa.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, lão ta không khỏi nhíu mày, lạnh lùng nói: “Hình như ông rất mong chúng tôi tới tìm ông nhỉ?”

Dương Chấn thản nhiên nói: “Thực lực của đám người trước đó quá yếu, không đủ để tôi hoàn toàn hòa hợp với cơ thể này, nếu các cậu không đến, ai giúp linh hồn tôi hoàn toàn hòa hợp với cơ thể này đây?”

Nghe thấy thế, mọi người vô cùng chấn động.

Thì ra hồi nãy vẫn chưa phải thực lực mạnh nhất của anh, anh chỉ muốn dùng trận chiến cường độ cao để linh hồn của mình hòa hợp với cơ thể của Dương Chấn.

Thanh Phong nhìn về phía cao thủ dẫn đầu: “Tư Không, các ông coi chừng, ông ta đã có thể giết cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ bằng một chiêu”.

Tư Không nhìn thi thể của đồng bọn, sắc mặt hết sức khó coi.

Ngay cả người mạnh như lão ta cũng cảm nhận được áp lực vô cùng khủng khiếp từ Dương Chấn.

Lão ta có thể cảm nhận được, rõ ràng cơ thể này chỉ có thực lực mới bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Còn lão ta đã ở cảnh giới Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, cách Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ không xa.

“Minh chủ nói chỉ cần ông đồng ý gia nhập Thủ Hộ Minh, Thủ Hộ Minh sẽ không hạn chế tự do của ông, chỉ cần khi cần ông ra tay, ông hỗ trợ là được rồi”.

Tư Không nhìn về phía Dương Chấn, thản nhiên nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3491


Chương 3491

Lúc này, sáu cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đỉnh phong, ba cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, một cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm trung kỳ của Thủ Hộ Minh đã bao vây Dương Chấn lại.

Trong Tru Hồn Trận, sức mạnh hủy diệt đang không ngừng sinh sôi, liên tục mạnh lên, muốn xóa sổ linh hồn Ma Thần.

Khắp người Dương Chấn toàn vết thương khiến người ta nhìn mà giật mình, nét mặt anh méo mó vì đau đớn, khí thế trên người lại mạnh mẽ tới cực điểm.

“Chỉ là trận pháp tiêu diệt linh hồn mà cũng đòi tiêu diệt tôi? Nếu các người muốn chết thì tôi sẽ giúp!”

Dương Chấn lạnh lùng nói.

Tư Không và các cao thủ của Thủ Hộ Minh đều tái mặt, khi thi triển Tru Hồn Trận, họ cũng tiêu hao rất nhiều.

Tuy thế nhưng họ vẫn chưa xóa bỏ được linh hồn Ma Thần, không ngờ Ma Thần có thể chống lại sức mạnh hủy diệt từ Tru Hồn Trận nhờ cơ thể của Dương Chấn.

Lúc này, sát khí mạnh mẽ lóe lên từ mắt Dương Chấn.

“Giết!”

Sau khi dứt lời, Dương Chấn biến mất.

“Lùi lại cho tôi!”

Tư Không quát lớn, bỗng tung chưởng về phía trước.

Trong lúc nhất thời, bóng của một bàn tay khổng lồ giáng từ trên trời xuống, đập mạnh vào người Dương Chấn.

“Ầm!”

Ngay sau đó, Dương Chấn bỗng tung chưởng lên trời, bóng của bàn tay đụng vào tay Dương Chấn, phát ra tiếng nổ lớn.

Sức mạnh cuồng bạo lan khắp bốn phía.

“Ầm ầm ầm!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội, nền đất dưới chân Dương Chấn liên tục hóa thành bột mịn.

Không những thế, lấy hai người làm trung tâm, các tòa nhà trong phạm vi mười mét đều sụp đổ ầm ầm, như bị thương nặng.

Các cao thủ Ma Tông đã lùi lại mấy trăm mét, nhưng cho dù đứng cách xa như thế, họ vẫn cảm nhận được sức mạnh khổng lồ như dời núi lấp biển đang đẩy họ ra xa.

Đỗ Bá và mấy cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm đã rời khỏi vị trí ban đầu, những cao thủ dưới Thiên Cảnh còn không thể quan sát trận chiến ở khoảng cách gần.

Cho dù Lệ Trần đã đột phá Thiên Cảnh thì vẫn cảm nhận được áp lực khổng lồ khi quan sát trận chiến ở khoảng cách gần.

Dương Chấn tức giận quát: “Mấy con tép riu của Thủ Hộ Minh mà cũng đòi trấn áp tôi à? Cút ngay cho tôi!”

Sau tiếng quát này, trước sự khiếp sợ của tất cả mọi người, bàn tay khổng lồ vừa giáng xuống lập tức tan biến.
 
Back
Top Bottom