Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3371


Chương 3371

Lệ Trần nói: “Đối với Ma Tông, con cũng rất quan trọng, Ma Tông có thể không có Dương Chấn, nhưng không thể thiếu con!”

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Hồng Ma rất cảm động, ông ta nhìn Lệ Trần bằng đôi mắt đỏ hoe, siết chặt nắm tay, nghiêm nghị nói: “Sư phụ yên tâm, con sẽ không bao giờ rời khỏi Ma Tông, con sẽ dốc hết sức để giúp sư đệ!”

Lần này, Hồng Ma hoàn toàn buông bỏ khúc mắc với Mã Siêu.

Trên sân đấu võ, khí thế của Dương Chấn đã đạt tới đỉnh điểm.

Ngay cả Cao Hùng cũng cảm thấy như đang đối mặt với thiên thần, trước mặt Dương Chấn, ông ta như trở nên bé nhỏ, cảm thấy hết sức sợ hãi.

Ông ta không biết đây là tác dụng của lĩnh vực ma đạo.

Chỉ cao thủ Thiên Cảnh mới có thể phóng lĩnh vực ma đạo, nhưng lúc này, chẳng những Dương Chấn phóng lĩnh vực ma đạo mà còn dồn hết áp lực của lĩnh vực ma đạo lên Cao Hùng nữa.

Do đó, Cao Hùng có cảm giác mình đang đối mặt với cao thủ Thiên Cảnh hàng thật giá thật, chứ không phải cao thủ dưới Thiên Cảnh.

Trước ma uy khủng khiếp này, Cao Hùng vô thức run rẩy, không dám đánh tiếp nữa.

Thậm chí ông ta còn muốn quỳ rạp ra đất.

“Tôi thua rồi!”

Đúng lúc này, Cao Hùng chợt nói.

Sau khi ông ta nói dứt câu, cả sân đấu võ rộng lớn lặng ngắt, ai cũng có vẻ kinh hãi.

Không đánh nhưng vẫn thắng!

Sau khi Dương Chấn phát huy thực lực thật sự, không ngờ Cao Hùng vừa đánh bại Hồng Ma lại nhận thua.

Nghe thấy Cao Hùng nói thế, Dương Chấn có vẻ khinh thường, anh ngừng kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, khí thế cũng dần tiêu tan.

Trong nháy mắt, anh lại trở thành một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Nếu người ở đây không biết sự mạnh mẽ của anh, chỉ với trạng thái của anh bây giờ, chắc chắn họ sẽ nghĩ anh là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ bình thường.

Lúc này Lệ Trần bước ra, nhìn quanh rồi vui vẻ nói: “Tôi tuyên bố, bây giờ nghi thức thừa kế chức Ma Tử của Ma Tông sẽ bắt đầu!”

Sau khi Lệ Trần dứt lời, mọi người đều nhìn về phía Mã Siêu.

Tiếp đến chính là nghi thức thừa kế chức Ma Tử, nghi thức cũng không rườm rà mà vô cùng đơn giản, Lệ Trần tuyên bố sẽ bổ nhiệm Mã Siêu thừa kế chức Ma Tử.

Đây chính là Ma Tông, chuyện gì cũng rất gọn gàng linh hoạt, chứ không như thế lực khác, một nghi thức thôi mà cũng mất cả buổi sáng.

Từ sau khi Cao Hùng chịu thua Dương Chấn, những ông lớn của Ma Tông vốn đang có ý kiến về việc Mã Siêu thừa kế chức Ma Tử cũng không phản đối gì nữa.

Khi màn đêm buông xuống, trong phòng Lệ Trần.

Trừ Lệ Trần, Dương Chấn và Mã Siêu cũng ở đây.

“Bây giờ Mã Siêu đã thừa kế chức Ma Tử, ta cũng nên đi rồi”.

Lệ Trần chợt nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3372


Chương 3372

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Mã Siêu lập tức cuống lên: “Sư phụ vội rời đi như thế à?”

Tuy hai người mới chung sống chưa lâu, nhưng trong một ngày này, Mã Siêu đã thu hoạch được rất nhiều thứ.

Chẳng những anh ta trở thành Ma Tử của Ma Tông, mà còn được Lệ Trần dẫn vào mật thất Tàng Thư Các – nơi chỉ có tông chủ mới có tư cách bước vào.

Không những thế, Lệ Trần còn dạy Ma Tâm Quyết – công pháp hàng đầu mà chỉ tông chủ mới được tu luyện cho Mã Siêu.

Việc tu luyện Ma Tâm Quyết đã trấn áp Thị Huyết Châu trong người anh ta, không những thế, anh ta còn có thể hấp thu sức mạnh của Thị Huyết Châu nhờ Ma Tâm Quyết.

Có thể nói sau khi tu luyện Ma Tâm Quyết, tốc độ tu luyện của Mã Siêu sẽ tăng vọt.

Người ta đối xử với mình ra sao thì mình cũng thế, Mã Siêu cảm nhận được sự chân thành của Lệ Trần với mình, nên cũng công nhận Lệ Trần từ tận đáy lòng.

Bây giờ Lệ Trần nói sẽ rời đi, Mã Siêu vô cùng không nỡ.

Lệ Trần mỉm cười, nhìn về phía Mã Siêu: “Ta nên rời thế tục từ lâu rồi, bây giờ con đã trở thành Ma Tử của Ma Tông, ta cũng có thể yên tâm rời đi”.

Lão nói rồi lại nhìn về phía Dương Chấn, mỉm cười: “Nếu có ngày nào đó, Ma Tông gặp nạn, tôi hy vọng Cậu Chấn có thể ra tay giúp đỡ”.

“Đây xem như chuyện mà cậu đồng ý sẽ làm cho tôi”.

Lúc trước, khi Mã Siêu bị Thị Huyết Châu cắn trả, suýt mất mạng, Lệ Trần đã xuất hiện, phong ấn Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu.

Vì thế, Dương Chấn đã đồng ý sẽ làm cho Lệ Trần một việc, nhưng khi ấy Lệ Trần không nói mình muốn làm gì.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Dương Chấn vội nói: “Nếu tiền bối rời đi, Mã Siêu sẽ là chủ Ma Tông, nhỡ Ma Tông gặp nạn, đương nhiên tôi sẽ ra tay giúp đỡ”.

“Tôi vẫn nợ tiền bối một ân tình, nếu sau này tiền bối cần thì cứ mở miệng, chắc chắn tôi sẽ dốc hết sức!”

Lệ Trần chỉ cười chứ không nói gì thêm.

Dương Chấn hỏi: “Tiền bối định rời đi lúc nào?”

Có vẻ Lệ Trần đã quyết định được lúc rời đi, lão nói: “Bảy ngày sau là hội ma đạo mười năm một lần của Ma Tông, trong ngày này, Tàng Thư Các của Ma Tông sẽ mở ra, khi đó Ma Tông sẽ tổ chức một cuộc đấu võ, những người tu luyện ma đạo Siêu Phàm Cảnh đều có tư cách tham gia, bất kể họ đến từ đâu hay từ thế lực nào”.

“Mười người đứng đầu sẽ được tiến vào Tàng Thư Các của Ma Tông, nhận được một công pháp tu luyện ma đạo”.

“Tôi định sẽ rời khỏi Ma Tông sau khi hội ma đạo bảy ngày sau kết thúc”.

“Trong hội ma đạo trước đó, lần nào cũng có cao thủ với thân phận không rõ xuất hiện, tôi lo sẽ có chuyện lớn xảy ra, hy vọng hôm đó Cậu Chấn có thể tới Ma Tông một chuyến”.

Dương Chấn gật đầu: “Được, bảy ngày sau, tôi sẽ tới Ma Tông!”

Nếu Lệ Trần đã lo sẽ có chuyện lớn xảy ra, chắc chắn hôm đó sẽ không yên bình.

Bây giờ Mã Siêu đã là Ma Tử của Ma Tông, chắc chắn Dương Chấn phải giúp Ma Tông.

Sau khi nói xong chuyện về hội ma đạo, Lệ Trần bỗng nhìn về phía Dương Chấn: “Cậu Chấn, có thể cho tôi cảm nhận lĩnh vực Ma Đạo của cậu một chút chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3373


Chương 3373

Nghe thấy thế, Dương Chấn ngơ ngác, anh cũng không biết lĩnh vực Ma Đạo là gì.

Dương Chấn hỏi: “Chẳng hay lĩnh vực Ma Đạo mà tiền bối nói là gì thế?”

Khóe miệng Lệ Trần giật giật, lúc này lão mới nhớ ra, sau khi chiến đấu với Nhiếp Thu, Dương Chấn đã phóng lĩnh vực Ma Đạo trong lúc hôn mê, rõ ràng Dương Chấn cũng không biết trên người mình đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi tu luyện đến Thiên Cảnh, lão đã phải tốn rất nhiều sức lực thì mới thức tỉnh được lĩnh vực, còn Dương Chấn chỉ hôn mê một lần mà đã thức tỉnh lĩnh vực rồi.

Lão giải thích: “Hồi nãy khi đánh với Cao Hùng, lúc cuối cậu đã phóng ra một lĩnh vực vô cùng mạnh mẽ, khiến Cao Hùng không đánh mà thua, đó chính là lĩnh vực Ma Đạo của cậu”.

Giờ Dương Chấn mới hiểu lĩnh vực Ma Đạo là gì, sau thoáng chốc, lĩnh vực Ma Đạo vô cùng mạnh mẽ đã tràn ra từ người anh.

Anh nhìn về phía Lệ Trần đang khiếp sợ: “Lĩnh vực Ma Đạo mà tiền bối nói là sức mạnh này à?”

Lệ Trần hết sức kinh ngạc, Dương Chấn phóng lĩnh vực Ma Đạo dễ dàng thế ư?

Khi vừa thức tỉnh lĩnh vực, ngay cả lão cũng không thể dễ dàng phóng lĩnh vực Ma Đạo như Dương Chấn, Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ thôi mà!

Lệ Trần gật đầu: “Không sai, đây chính là lĩnh vực Ma Đạo của cậu. Cậu thức tỉnh lĩnh vực Ma Đạo kiểu gì thế?”

Dương Chấn ngơ ngác lắc đầu: “Trước đó khi hôn mê, rõ ràng tôi có ý thức nhưng không thể tỉnh lại, tôi hết sức sốt ruột và tức giận, trong tình huống này, một sức mạnh kỳ diệu bỗng tràn ra khỏi người tôi, chính là lĩnh vực Ma Đạo mà tiền bối nói”.

“Điều kỳ lạ chính là khi đang trong trạng thái hôn mê, tôi không thể phóng ra sức mạnh nào khác, chỉ có sức mạnh này như thuộc về tôi, có thể dễ dàng phóng ra ngoài”.

“Nếu tiền bối không nói, tôi cũng không biết sức mạnh này tên lĩnh vực Ma Đạo, tôi chỉ cảm nhận được, sức mạnh này như có thể hòa vào trời đất”.

“Nhưng tôi không hiểu, tôi cũng không tu luyện ma đạo, tại sao có thể phóng lĩnh vực Ma Đạo chứ? Hơn nữa, rốt cuộc lĩnh vực Ma Đạo là sức mạnh gì?”

Lệ Trần hết sức chấn động, ngay cả lão cũng mới thấy loại người này lần đầu tiên.

Sau khi bình tĩnh lại, lão giải thích: “Nói đúng hơn, lĩnh vực cũng không phải sức mạnh, mà là một loại quy tắc, phải lĩnh ngộ loại quy tắc này thì mới có thể phóng lĩnh vực, trong lĩnh vực của cậu, cao thủ khác sẽ bị áp đảo, khiến họ có ảo giác rằng trong lĩnh vực của cậu, cậu chính là thần!”

“Lĩnh vực cũng được chia thành rất nhiều loại, chẳng hạn như lĩnh vực Ma Đạo mà cậu thức tỉnh, trong lĩnh vực của cậu, người tu luyện nào cũng sẽ bị ảnh hưởng, đương nhiên, những cao thủ mạnh hơn cậu rất nhiều sẽ ngó lơ lĩnh vực của cậu, thậm chí còn áp đảo cậu trong lĩnh vực của mình nữa”.

“Quan trọng nhất là, nếu cậu tu luyện công pháp ma đạo, trong lĩnh vực của cậu, cả sức hồi phục lẫn thực lực đều tăng lên”.

“Ngoài ra còn có những lĩnh vực khác, chẳng hạn như lĩnh vực Phong, cao thủ thức tỉnh lĩnh vực Phong sẽ có tốc độ cực nhanh trong lĩnh vực của mình, còn kìm hãm tốc độ của đối thủ”.

“Nói đơn giản, nếu lĩnh vực của một cao thủ có thuộc tính gì thì thuộc tính đó của cao thủ sẽ được tăng cường trong lĩnh vực, trái lại, thuộc tính tương ứng của đối thủ sẽ bị kìm hãm”.

Nghe Lệ Trần giải thích, Dương Chấn hiểu ngay.

Anh kinh ngạc nói: “Tức là bây giờ tôi đã thức tỉnh lĩnh vực Ma Đạo, trong lĩnh vực của tôi, người tu luyện ma đạo sẽ chịu ảnh hưởng cực lớn à? Nếu tôi tu luyện công pháp ma đạo, trong lĩnh vực của mình, mọi khía cạnh của tôi đều sẽ tăng lên đúng không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3374


Chương 3374

Lệ Trần gật đầu: “Đúng thế! Hồi nãy Cao Hùng không đánh mà thua vì đã bị lĩnh vực Ma Đạo của cậu ảnh hưởng, bằng không, nếu hai người giao chiến, cho dù sau cùng cậu vẫn thắng thì vẫn là thắng thảm thôi”.

Dương Chấn vô cùng kinh ngạc, không ngờ mới hôn mê một lát mà anh đã thức tỉnh lĩnh vực Ma Đạo rồi.

Nhưng điều khiến anh buồn bực chính là anh cũng không phải người tu luyện ma đạo, bằng không, trong lĩnh vực của mình, thực lực của anh sẽ tăng về mọi mặt.

Dương Chấn chợt hỏi: “Khi đánh với tôi, sao Cao Hùng không phóng lĩnh vực Ma Đạo của mình thế?”

Khóe miệng Lệ Trần giật mạnh, lão nhìn Dương Chấn với vẻ mặt phức tạp: “Cao Hùng không hề thức tỉnh lĩnh vực Ma Đạo, mặt khác, với sự hiểu biết của tôi, chỉ cao thủ Thiên Cảnh mới có thể thức tỉnh lĩnh vực thôi”.

Mã Siêu bên cạnh cũng mừng cho Dương Chấn, kích động nói: “Anh Chấn, với thực lực của anh bây giờ, nếu phóng lĩnh vực Ma Đạo, trong thế tục, có lẽ không ai là đối thủ của anh nữa”.

Lệ Trần nói tiếp: “Cũng chưa chắc! Chênh lệch giữa các cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ cực lớn, tuy cùng cảnh giới nhưng cảnh giới này rất kỳ diệu, những cao thủ đã đắm chìm trong cảnh giới này nhiều năm sẽ có thể phát huy thực lực vượt xa cao thủ mới bước vào bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ”.

“Ở Ma Sơn bây giờ, trừ tôi ra, chủ của bốn tông môn lớn khác đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, sở dĩ họ được gọi là người mạnh nhất Ma Sơn, trừ việc cảnh giới của họ đã đạt đến đỉnh cao dưới Thiên Cảnh ra, thực lực của họ cũng thuộc hàng đầu”.

“Bất cứ ai trong bốn người họ cũng có thể dễ dàng giết một cao thủ vừa đạt tới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, thậm chí khi gặp phải cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thực thụ, họ cũng có thực lực đánh một trận, đương nhiên, chắc chắn họ sẽ thua”.

Nói đến đây, Lệ Trần nhìn về phía Dương Chấn, nghiêm nghị nói: “Ở Ma Sơn, cậu phải coi chừng một người”.

Dương Chấn hỏi: “Ai thế?”

Lệ Trần trầm giọng nói: “Nhậm Kinh Luân!”

Dương Chấn nói khẽ: “Tông chủ của Độc Tông Tây Vực – một trong năm thế lực hàng đầu Ma Sơn, Nhậm Kinh Luân!”

Lệ Trần gật đầu: “Không sai, chính là người này! Người này tu luyện độc công, lớn lên trong vò độc, có cơ thể bách độc bất xâm, điều đáng kiêng dè nhất là khắp người ông ta toàn độc!”

“Nếu gặp phải ông ta, cậu nhất định phải cẩn thận, hơi bất cẩn là sẽ trúng kịch độc ngay”.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn tiền bối đã nhắc!”

Lệ Trần nói tiếp: “Không riêng gì Nhậm Kinh Luân, cậu phải coi chừng cả mấy cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ của Độc Tông nữa, ai trong số họ cũng là cao thủ dùng độc, rất nhiều cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ đã ngã xuống dưới tay họ rồi”.

“Ngoài ra cậu cũng phải coi chừng một người, đó là cung chủ Bùi Thiên Âm của Thánh Cung Trung Vực! Tuy người này là nữ, nhưng mị thuật rất lợi hại, ngay cả cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ cũng rất khó thoát khỏi mị thuật của đối phương”.

“Đương nhiên, đây không phải chuyện chính, quan trọng là nghe nói người này tu luyện Luân Hồi Đạo, mỗi lần luân hồi, thực lực sẽ tăng mạnh, nghe nói cách đây không lâu, Bùi Thiên Âm lại luân hồi thêm lần nữa, nếu vẫn chưa bước vào Thiên Cảnh, có lẽ cũng cách Thiên Cảnh không xa”.

Nghe đến cái tên Thánh Cung, Dương Chấn siết chặt nắm tay.

Đương nhiên anh không quên, bây giờ Tần Y đang ở Thánh Cung, còn trở thành thánh nữ Thánh Cung nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3375


Chương 3375

Lệ Trần nói cho Dương Chấn biết rất nhiều chuyện về các thế lực hàng đầu Ma Sơn, người bình thường không thể biết được những việc này.

Không chỉ nói về các thế lực ở Ma Sơn, Lệ Trần còn kể cho Dương Chấn rất nhiều chuyện liên quan tới giới Cổ Võ, đối với Dương Chấn, những chuyện này đều là thông tin vô cùng quan trọng.

Thực lực của anh bây giờ đã rất gần với Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, cũng nên tìm hiểu những bí mật về giới Cổ Võ.

Lệ Trần chợt nói: “Cậu Chấn, tôi có thể hỏi cậu một vấn đề riêng tư không?”

Dương Chấn thoáng sửng sốt rồi gật đầu: “Tiền bối cứ hỏi đi ạ!”

Lúc này Lệ Trần mới hỏi: “Nếu tôi không nhầm, chắc hẳn công pháp tu luyện của cậu cũng là công pháp ma đạo, tôi muốn biết ai đã dạy công pháp tu luyện ma đạo này cho cậu thế?”

Dương Chấn hơi kinh ngạc, anh tu luyện Chiến Thần Quyết lâu như thế, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó là công pháp ma đạo.

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Dương Chấn, Lệ Trần biết chắc chắn Dương Chấn cũng không biết mình đang tu luyện công pháp ma đạo.

Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, Dương Chấn áy náy nói: “Tiền bối, rất xin lỗi, người đã dạy tôi công pháp tu luyện từng dặn tôi không được tiết lộ bất cứ thông tin gì liên quan tới ông ấy”.

“Hơn nữa, tôi cũng không biết công pháp mà mình tu luyện lại là công pháp ma đạo”.

Anh bắt đầu tu luyện Chiến Thần Quyết sau khi trở thành Vương của Yến Đô, có một cao thủ đến từ Đế Thôn, nói mình tên Đế Thiên đã dạy Chiến Thần Quyết cho anh.

Sau khi tu luyện Chiến Thần Quyết, tốc độ tu luyện của anh mới tăng lên rất nhiều.

Bây giờ, không ai biết anh đã từng tiếp xúc với cao thủ Đế Thôn.

Đương nhiên anh sẽ không tuỳ tiện tiết lộ chuyện về Đế Thiên rồi.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Lệ Trần gật nhẹ đầu: “Không sao, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi”.

Lệ Trần cũng cảm thấy khó hiểu, lão đã điều tra rõ lai lịch của Dương Chấn và Mã Siêu, cũng không phát hiện gia thế gì lợi hại, trong người Mã Siêu có máu tổ của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý, còn về Dương Chấn, trừ những chuyện ở thế tục ra, không có thông tin nào cho thấy anh có liên quan đến giới Cổ Võ cả.

Dương Chấn tu luyện công pháp ma đạo, chẳng lẽ thế lực phía sau anh là một thế lực ma đạo hàng đầu giới Cổ Võ ư?

“Tôi vốn định dạy cậu một công pháp tu luyện ma đạo cao thâm, nhưng sau khi chứng kiến thực lực của cậu, tôi mới nhận ra với những gì mà Ma Tông cất giữ bây giờ, không gì có thể sánh bằng công pháp tu luyện của cậu hết”.

Lệ Trần chợt nói rồi nhìn về phía Mã Siêu bên cạnh: “Sau khi ta rời khỏi Ma Tông, con sẽ là tông chủ Ma Tông, khi đó con có thể dẫn Cậu Chấn vào mật thất ở Tàng Thư Các, để cậu ấy cùng tu luyện tại mật thất với con”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Mã Siêu có vẻ kinh ngạc, anh ta đã biết chỉ tông chủ Ma Tông mới có tư cách tiến vào mật thất ngầm ở Tàng Thư Các.

Không ngờ bây giờ Lệ Trần lại cho phép Dương Chấn tiến vào.

Mã Siêu kích động nói: “Cảm ơn sư phụ!”

Tuy Dương Chấn không biết việc tu luyện trong mật thất ở Tàng Thư Các có lợi ích gì, nhưng anh có thể đoán được vài manh mối từ sự kích động của Mã Siêu.

Anh cũng nhìn về phía Lệ Trần: “Cảm ơn tiền bối Lệ!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3376


Chương 3376

Lệ Trần khẽ lắc đầu: “Theo nhu cầu của mỗi bên thôi, cậu không cần cảm ơn tôi, tôi chỉ mong khi Ma Tông gặp nguy, cậu có thể giúp Mã Siêu một chút là đủ rồi”.

Lệ Trần nói rất thẳng thắn, đúng là theo nhu cầu của mỗi bên.

Theo lão thấy, tuy Mã Siêu đã trở thành Ma Tử của Ma Tông, sau khi lão rời đi, anh ta sẽ là tông chủ Ma Tông, nhưng Dương Chấn vẫn không phải người của Ma Tông.

Dương Chấn là anh em vào sinh ra tử với Mã Siêu, chỉ cần Dương Chấn giúp Mã Siêu thì tức là giúp Ma Tông rồi.

Dương Chấn vội nghiêm nghị nói: “Tiền bối cứ yên tâm, tôi đồng ý với tiền bối!”

“Tốt lắm!”

Lệ Trần rất vui mừng khi nhận được lời hứa của Dương Chấn.

Lệ Trần đứng dậy: “Tối nay cậu cứ ở lại Ma Tông với anh em của cậu đi”.

Lúc này cũng đã muộn, Dương Chấn cũng không có chuyện gấp gì nên gật đầu: “Vâng!”

Đêm ấy, Dương Chấn ở lại Ma Tông.

Thần Hành Tông, Nam Vực Ma Sơn.

Lúc này, trong phòng họp của Thần Hành Tông.

Tất cả cao thủ của Thần Hành Tông đều ở đây, Ứng Thiên Hành ngồi ở ghế chính, sắc mặt vô cùng u ám.

“Tông chủ, có chuyện gì vậy?”

Một cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thận trọng nhìn về phía Ứng Thiên Hành, hỏi.

Các cao thủ khác đều có vẻ lo lắng.

Ở Thần Hành Tông, Ứng Thiên Hành rất ít khi tổ chức các cuộc họp đông người, thông thường lão ta sẽ quyết định luôn, nhưng hôm nay, lão ta lại gọi hết cao thủ từ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trở lên đến.

Hơn nữa sắc mặt lão ta còn vô cùng u ám, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.

Ứng Thiên Hành nhìn quanh rồi nói: “Tôi gọi các vị đến đây để báo cho các vị biết một chuyện quan trọng”.

Ứng Thiên Hành thoáng ngừng lại rồi nói tiếp: “Thực lực của Ma Tông lại mạnh hơn không ít, theo tôi biết, ngoài Lệ Trần ra, Ma Tông còn có năm cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ”.

Nghe thấy thế, ai cũng kinh hãi!

Một cao thủ Thần Hành Tông kinh ngạc hỏi: “Tông chủ, nếu không tính Lệ Trần, chẳng phải Ma Tông chỉ có hai cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ ư? Sao tự dưng lại có nhiều cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thế?”

Một cao thủ Thần Hành Tông khác cũng nói: “Ngoài Lệ Trần, Ma Tông còn có Ảnh Ma với thực lực khó lường, chắc cũng đạt tới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bên cạnh đó còn có Hồng Ma – một trong bốn Ma Tướng của Ma Tông nữa”.

“Hai người này đều thuộc mười cao thủ hàng đầu Ma Sơn, không những thế, tuy Cao Hùng trong bốn Ma Tướng chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu lại vô cùng mạnh mẽ, sánh ngang với cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, cũng thuộc mười cao thủ hàng đầu Ma Sơn”.

“Trong mười cao thủ hàng đầu Ma Sơn, Ma Tông đã chiếm hai chỗ rồi, thậm chí còn có cả Ảnh Ma chưa bao giờ xuất hiện kia nữa, đội hình như thế đã đủ khiến người ta kinh hãi, sao tự dưng bây giờ lại có thêm mấy cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ đây?”

Các cao thủ Thần Hành Tông đều rất kích động.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3377


Chương 3377

Ở Ma Sơn cũng không có nhiều cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bây giờ chỉ riêng Ma Tông đã có năm người không tính Lệ Trần, có thể tưởng tượng được sự kinh hãi của họ.

Chủ của năm thế lực hàng đầu Ma Sơn cũng không thuộc mười cao thủ hàng đầu, mà được xếp vào năm cao thủ chí tôn của Ma Sơn.

Trừ Cao Hùng ra, những cao thủ hàng đầu của Ma Sơn đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, về cơ bản, mỗi thế lực đỉnh cao của Ma Sơn sẽ có hai người trong danh sách.

Bây giờ, Ma Tông lại có thêm ba cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nếu tin này được truyền đi, chắc chắn sẽ khiến cả Ma Sơn kinh hãi.

Ứng Thiên Hành trầm giọng nói: “Ngoài Lệ Trần, Ma Tông còn có Ảnh Ma và Hồng Ma, cả hai đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bên cạnh đó còn có Nhiếp Thu nữa”.

“Không ngờ tên khốn đó cũng gia nhập Ma Tông”.

Một cao thủ Thần Hành Tông nghiến răng nghiến lợi rồi hỏi: “Vậy hai cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm khác là ai?”

Ứng Thiên Hành nói tiếp: “Cao Hùng đã đạt đến bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi!”

“Sao cơ? Cao Hùng đột phá á! Khi còn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ông ta đã có thể đánh bại cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, bây giờ ông ta đột phá rồi, chẳng phải sẽ ngang với năm cao thủ chí tôn của Ma Sơn ư?”

Các cao thủ của Thần Hành Tông đều chấn động.

Sắc mặt của Ứng Thiên Hành vô cùng khó coi, nét mặt cũng trở nên nghiêm nghị, lão ta trầm giọng nói: “Đây không phải chuyện chính, quan trọng là ở Ma Tông còn có một thanh niên chưa đầy 30 tuổi, nhưng đã phóng được lĩnh vực Ma Đạo khi ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ”.

“Tuy cậu ta chưa bước vào bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng tôi có thể cảm nhận được, chắc chắn thực lực của cậu ta đã đạt đến bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ”.

Nghe thấy thế, các cao thủ Thần Hành Tông lập tức sững sờ.

Một cao thủ chưa đầy 30 tuổi mà đã có thực lực sánh ngang với bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, còn phóng được lĩnh vực nữa.

Một lúc lâu sau, một cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ kinh ngạc nói: “Tông chủ, hay ông cảm nhận nhầm? Chưa đầy 30 tuổi mà đã có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ á?”

“Quan trọng là cậu ta có thể phóng ra lĩnh vực mà chỉ cao thủ Thiên Cảnh mới phóng được ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ ư, sao có thể?”

“Đúng thế, tôi chưa bao giờ nghe nói đến cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nào chưa đầy 30 tuổi, chắc chắn có vấn đề ở đâu đó rồi”.

“Tôi nghi ngờ Ma Tông có thủ đoạn khiến người tu luyện của Ma Tông phóng ra sức mạnh cùng loại với lĩnh vực, chắc chắn Ma Tông biết tông chủ đến nên mới diễn kịch như thế”.

Cao thủ Thần Hành Tông liên tục nghi ngờ.

Ứng Thiên Hành im lặng, nhíu mày, chẳng biết đang nghĩ gì.

Một lúc lâu sau, Ứng Thiên Hành mới nói: “Không cần biết cao thủ ma đạo trẻ này có mạnh như tôi cảm nhận không, nhưng đúng là tôi đã cảm nhận được khí thế vô cùng đáng sợ từ Lệ Trần, rất có thể đối phương đã bước vào Thiên Cảnh”.

Mọi người đều kinh hãi: “Sao cơ!”

Chuyện này khiến họ kinh ngạc hơn cả những việc mà Ứng Thiên Hành vừa nói.

Ứng Thiên Hành nghiêm nghị nói: “Lệ Trần và tôi đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, trước giờ khi gặp ông ta, tôi chưa bao giờ cảm nhận được áp lực mạnh như lần này hết”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3378


Chương 3378

“Rất có thể ông ta đã đột phá Thiên Cảnh rồi!”

Nghe thấy Ứng Thiên Hành nói thế, các cao thủ Thần Hành Tông đều sững sờ.

Một cao thủ Thần Hành Tông trầm giọng nói: “Nếu đúng thế thật, chắc chắn gần đây ở Ma Tông sẽ xảy ra chuyện lớn, đối với chúng ta, có khi đó cũng là chuyện tốt”.

Một cao thủ khác cũng nói: “Đúng thế! Nếu Lệ Trần đột phá Thiên Cảnh, ông ta sẽ phải rời đi bất cứ lúc nào, trước khi rời đi, chắc chắn ông ta sẽ chuẩn bị chu đáo”.

“Trước đó tôi còn nghi ngờ, có phải tông chủ cảm nhận nhầm không, bây giờ xem ra, chắc không phải do tông chủ cảm nhận nhầm rồi, chắc chắn Ma Tông đã trả giá đắt để mời cao thủ ma đạo trẻ chưa đầy 30 tuổi kia về giúp Ma Tông sau khi Lệ Trần rời đi”.

Ứng Thiên Hành khẽ gật đầu: “Ông phân tích không sai, tôi cũng nghĩ thế, có thể đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ trước 30 tuổi, còn phóng được lĩnh vực ma đạo, chắc chắn lai lịch của cậu ta không đơn giản”.

Nói đến đây, Ứng Thiên Hành bỗng ngừng lại, nét mặt nghiêm nghị chưa từng có, lão ta nói tiếp: “Tôi nghi ngờ cậu ta đến từ giới Cổ Võ, thậm chí có thể là Trung Giới”.

Trong ba giới Thượng – Trung – Hạ ở giới Cổ Võ, Thượng Giới quá bí ẩn, ở thế tục không có nhiều tin đồn về Thượng Giới, ngay cả về Trung Giới cũng rất ít.

Ở thế tục, người tu luyện chỉ biết nhiều về Hạ Giới của giới Cổ Võ thôi.

Ứng Thiên Hành biết rõ ở Hạ Giới cũng không có cao thủ trẻ nào có thiên phú yêu nghiệt như thế, nên lão ta mới nghi ngờ Dương Chấn đến từ Trung Giới.

Về phần Thượng Giới, lão ta không hề nghĩ đến nơi này.

Ngay cả với người như Ứng Thiên Hành, cao thủ của Thượng Giới giới Cổ Võ cũng chẳng khác gì thần linh.

Thấy Ứng Thiên Hành nghi ngờ Dương Chấn có thể đến từ Trung Giới, cao thủ Thần Hành Tông lập tức im lặng.

Thần Hành Tông căng thẳng như vậy, vì trước giờ Ma Tông và Thần Hành Tông luôn bất hòa, Ma Tông càng mạnh thì áp lực của Thần Hành Tông càng lớn.

Thế nên khi biết rất có thể Lệ Trần đã đột phá Thiên Cảnh, cao thủ Thần Hành Tông đều cuống cả lên.

Theo lẽ thường, chuyện Lệ Trần đột phá Thiên Cảnh phải là việc vui với Thần Hành Tông, Ma Tông sẽ mất một cao thủ hàng đầu.

Nhưng bây giờ, họ chợt phát hiện, cho dù thiếu Lệ Trần, Ma Tông vẫn rất mạnh, hình như còn mạnh hơn họ nghĩ nhiều.

Nếu cao thủ ma đạo chưa đầy 30 tuổi kia đến từ Trung Giới của giới Cổ Võ thật, Thần Hành Tông sẽ gặp phải đả kích mang tính hủy diệt.

Bởi vì họ còn không dám nảy ý giết người của Trung Giới giới Cổ Võ, đừng nói là Trung Giới, cho dù là cao thủ của Hạ Giới, họ cũng không dám có ý đồ với đối phương.

Nếu họ nhắm đến người kia, thế lực phía sau cao thủ ma đạo trẻ đó sẽ bỏ qua cho Thần Hành Tông à?

Chỉ cần cử mấy cao thủ hàng đầu dưới Thiên Cảnh là đã có thể san bằng cả Ma Sơn, về phần Thần Hành Tông, thế lực đó có thể dễ dàng tiêu diệt họ.

Đây chính là chỗ đáng sợ của thế lực hàng đầu giới Cổ Võ.

Một lúc lâu sau, một cao thủ hàng đầu của Thần Hành Tông cắn răng: “Tông chủ, nếu đối phương đến từ Trung Giới của giới Cổ Võ thật thì chúng ta nên làm gì? Với ân oán giữa chúng ta và Ma Tông, chắc chắn đối phương sẽ không bỏ qua cho chúng ta, chẳng lẽ khi đó chúng ta chỉ có thể chịu đòn? Chứ không thể đánh trả à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3379


Chương 3379

Ứng Thiên Hành nhìn về phía đối phương với vẻ mặt phức tạp, trầm giọng nói: “Đó chỉ là suy đoán xấu nhất, mọi thứ bây giờ mới là phân tích của chúng ta mà thôi, còn sự thật là gì thì không ai biết”.

“Bảy ngày sau là hội ma đạo mười năm một lần của Ma Tông, khi đó Tàng Thư Các của Ma Tông sẽ mở ra, Ma Tông sẽ tổ chức một cuộc đấu võ”.

“Nếu Lệ Trần bước vào Thiên Cảnh thật, chắc chắn ông ta sẽ rời đi sau khi hội ma đạo kết thúc, nếu chúng ta muốn giải quyết Ma Tông, bây giờ chỉ có một cách”.

Có người vội hỏi: “Cách gì vậy?”

Ứng Thiên Hành hơi híp mắt, lạnh lùng nói: “Trước khi hội ma đạo bắt đầu, tung tin Lệ Trần đã đột phá Thiên Cảnh”.

“Thủ Hộ Minh vẫn đang giám sát thế tục, nếu họ biết Lệ Trần đã đột phá Thiên Cảnh nhưng vẫn ở thế tục, chắc chắn Thủ Hộ Minh sẽ rất tức giận”.

“Theo quy định của Thủ Hộ Minh, họ sẽ không dễ dàng tha cho Lệ Trần, nếu cao thủ ma đạo trẻ kia đến từ Trung Giới của giới Cổ Võ thật, chắc chắn Thủ Hộ Minh sẽ không dám đắc tội cậu ta, đương nhiên sẽ không làm khó Lệ Trần”.

Nói đến đây, lão ta nhếch môi rồi nói tiếp: “Như thế thì chúng ta có thể biết được cao thủ ma đạo trẻ đó có lai lịch khó lường thật không, nếu ngay cả Thủ Hộ Minh cũng không nể mặt cậu ta, vậy chắc chắn cậu ta chẳng có bối cảnh gì ở Trung Giới của giới Cổ Võ, cũng không thể uy h**p đến Thần Hành Tông”.

“Không những thế, Ma Tông còn mất một cao thủ hàng đầu như Lệ Trần, nếu Ma Tông không có ai chèo chống, ngày Ma Tông xuống dốc cũng không xa, sau này càng không đáng lo ngại”.

“Về phần Hồng Ma, Cao Hùng, Nhiếp Thu, trước khi bước vào Thiên Cảnh, tôi sẽ giết họ!”

Nghe Ứng Thiên Hành nói xong, vẻ sợ hãi trên mặt các cao thủ Thần Hành Tông dần biến mất.

Trong lúc các cao thủ Thần Hành Tông đang kích động, một cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ bỗng nghiêm nghị nói: “Tông chủ, ông mới nói đến tình huống cao thủ ma đạo trẻ kia không có bối cảnh ở Trung Giới của giới Cổ Võ thôi, nhỡ cậu ta có bối cảnh ở Trung Giới của giới Cổ Võ thì sao nào? Khi đấy, chúng ta nên đối phó với sự trỗi dậy của Ma Tông kiểu gì đây?”

Câu nói này như một chậu nước lạnh, dập tắt nhiệt huyết vừa dâng trào của các cao thủ Thần Hành Tông.

Ứng Thiên Hành hơi híp mắt, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, lão ta im lặng một lúc lâu rồi mới lạnh lùng nói: “Nếu thanh niên kia có bối cảnh ở Trung Giới của giới Cổ Võ thật, một khi chúng ta tính kế Ma Tông, chắc chắn đối phương sẽ không bỏ qua cho chúng ta”.

“Đã vậy, tôi không thể làm gì khác ngoài việc đích thân ra tay giết cậu ta!”

Nghe thấy Ứng Thiên Hành nói thế, các ông lớn của Thần Hành Tông đều sững sờ, Ứng Thiên Hành điên rồi à?

Nhưng nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng sau khi Thần Hành Tông tính kế Ma Tông, họ lại có thể hiểu được nguyên nhân khiến Ứng Thiên Hành làm thế.

Lúc này, Dương Chấn ở Ma Tông đã được Mã Siêu dẫn đến mật thất trong Tàng Thư Các của Ma Tông.

Theo lời Lệ Trần, Mã Siêu phải thừa kế chức tông chủ Ma Tông rồi mới được dẫn Dương Chấn vào mật thất ngầm ở Tàng Thư Các, nhưng không hiểu sao Lệ Trần bỗng đổi ý, cho phép Dương Chấn bước vào mật thất từ bây giờ.

“Linh khí nồng đậm quá!”

Vừa tiến vào mật thất, Dương Chấn đã không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.

Anh lớn thế này rồi mà đây là lần đầu tiên cảm nhận được linh khí nồng đậm như thế, nếu tu luyện trong hoàn cảnh này, chắc chắn cảnh giới sẽ bỗng dưng tăng vọt nhỉ?

Mã Siêu mỉm cười, giới thiệu về mật thất cho Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3380


Chương 3380

Khi biết dưới mật thất có long mạch, Dương Chấn vô cùng kinh ngạc, đương nhiên anh đã nghe nói đến long mạch, nhưng đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với long mạch ở khoảng cách gần như thế.

Dương Chấn cứ tưởng long mạch chỉ tồn tại ở giới Cổ Võ, cho dù nó có ở thế tục thì cũng đã bị cao thủ của giới Cổ Võ cướp đi từ lâu rồi.

Bởi vậy có thể thấy, việc Lệ Trần cho phép anh vào đây tu luyện thể hiện thành ý lớn tới đâu.

Nếu Dương Chấn tiết lộ tin tức về long mạch ra ngoài, cho dù cao thủ giới Cổ Võ làm trái quy định thì cũng phải tới Ma Sơn, khi đó, Ma Tông sẽ xong đời.

Không ngờ Lệ Trần lại đồng ý cho Dương Chấn biết tin tức quan trọng như thế, không hề coi Dương Chấn như người ngoài.

“Anh Chấn, việc tu luyện sẽ tiến bộ rất nhanh ở đây, hôm nay em mới tu luyện tại đây một buổi chiều mà đã cảm nhận được thành quả gấp mười lần khi em tu luyện ở thế tục!”

Mã Siêu kích động nhìn Dương Chấn: “Anh Chấn, chi bằng anh ở Ma Sơn một khoảng thời gian với em đi, với thiên phú của anh, nếu tu luyện tại chỗ này, chắc chắn võ công sẽ tiến bộ rất nhanh, không chừng sau khi tu luyện ở đây mười ngày nửa tháng, anh sẽ đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đấy”.

“Tốt nhất là đột phá Thiên Cảnh trước 30 tuổi! Khi đó, cho dù là ở giới Cổ Võ, anh cũng là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ”.

Dương Chấn cười khổ: “Đâu thể nói đột phá là đột phá ngay, nếu dễ thế thì trên đời đã không có kẻ yếu rồi”.

Mã Siêu nói với vẻ bất đắc dĩ: “Anh Chấn, chẳng lẽ anh không biết anh chính là kiểu đột phá rất dễ, nói đột phá là đột phá ngay à?”

Dương Chấn cười nói: “Chúng ta tu luyện thôi!”

“Vâng!”

Hai anh em nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện.

Cả đêm yên bình, sáng sớm hôm sau, khi Dương Chấn kết thúc việc tu luyện, mở mắt ra thì không thấy Mã Siêu đâu nữa.

Dương Chấn cảm nhận cảnh giới của mình rồi kinh ngạc nhận ra, chỉ sau một đêm tu luyện, cảnh giới của anh lại có chỗ tiến bộ, tuy chưa đột phá nhưng đã tăng lên so với cảnh giới vừa đột phá hôm qua rồi.

Với tốc độ tu luyện này, có lẽ chẳng mấy nữa, anh sẽ đột phá.

Đúng lúc này, anh chợt nhớ ra một chuyện lớn, lập tức biến sắc: “Không ổn rồi!”

Anh đứng phắt dậy rồi vội vàng rời khỏi mật thất.

“Cậu Chấn, có chuyện gì mà vội thế?”

Thấy Dương Chấn vội vàng bước đến, Lệ Trần đang ăn sáng cười ha hả: “Ngồi xuống ăn với tôi đi!”

Mã Siêu đang đứng sau lưng Lệ Trần, bưng trà rót nước cho lão, đã vào vai đồ đệ của tông chủ Ma Tông.

Dương Chấn vội nói: “Tiền bối, tôi không ăn đâu, giờ tôi có việc gấp phải về Võ Tông, phiền tiền bối sắp xếp giúp tôi một chiếc xe, đưa tôi về Võ Tông ngay ạ”.

Lệ Trần vẫn chưa biết tin Dương Chấn đã đồng ý gia nhập Võ Tông, sau khi nghe Dương Chấn nói rằng phải về Võ Tông, lão kinh ngạc nói: “Tôi nghe nói hôm nay Võ Tông sẽ tổ chức một trận đấu để tranh giành suất tiến vào từ đường Võ Tông, cậu định tham gia trận đấu này à?”

Dương Chấn cũng không giấu giếm, gật đầu: “Không giấu gì tiền bối, tôi đã đồng ý gia nhập Võ Tông, thật ra trận đấu tranh giành suất tiến vào từ đường được tổ chức cho tôi, dù sao tôi cũng vừa gia nhập Võ Tông, nếu vào từ đường Võ Tông ngay thì sẽ khiến rất nhiều cao thủ Võ Tông bất mãn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3381


Chương 3381

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Lệ Trần rất kinh ngạc, suýt phun cả trà mà mình vừa uống ra: “Cậu nói sao cơ? Cậu gia nhập Võ Tông rồi à?”

Dương Chấn gật đầu.

Nét mặt Lệ Trần vô cùng đặc sắc, lão ta đã muốn lôi kéo Dương Chấn vào Ma Tông từ lâu, nhưng lại nghĩ người như Dương Chấn vốn không thuộc thế tục, cũng sẽ không gia nhập thế lực ở thế tục.

Nào ngờ Dương Chấn lại gia nhập Võ Tông.

Nếu biết sớm thì lão đã ra tay sớm, để Dương Chấn thừa kế chức Ma Tử của Ma Tông mới là kế sách vẹn toàn.

Dương Chấn hơi sốt ruột: “Tiền bối Lệ, tôi đang vội thật, tiền bối có thể mau chóng sắp xếp cho tôi về Võ Tông không?”

Dù sao anh cũng đã đồng ý với Đỗ Bá, hơn nữa trận đấu hôm nay cũng được tổ chức vì anh, nếu anh không thể về Võ Tông đúng giờ, người Võ Tông sẽ nghĩ sao chứ?

Quan trọng nhất chính là anh không còn cách nào khác để tiến vào từ đường Võ Tông, mà nếu không vào được từ đường Võ Tông thì không thể giúp Đỗ Trọng.

Lúc này Lệ Trần mới hoàn hồn, vội nói: “Người đâu, dùng xe của tôi, đưa Cậu Chấn về Võ Tông đi!”

“Vâng!”

Một chiếc xe việt dã nhanh chóng chạy tới, Dương Chấn lập tức chào từ biệt.

Mãi đến khi Dương Chấn đi rồi, Lệ Trần mới rầu rĩ nói: “Sao mình không sớm mời cậu ấy gia nhập Ma Tông nhỉ?”

Lão nói rồi bỗng nhìn về phía Mã Siêu, vội hỏi: “Con có cách nào khiến Dương Chấn gia nhập Ma Tông không?”

Mã Siêu lắc đầu với vẻ cay đắng: “Sư phụ, với hiểu biết của con về anh Chấn, chắc chắn anh ấy không gia nhập Võ Tông vì lý do cá nhân, nếu anh ấy đã vào Võ Tông thì sẽ không đổi ý”.

Lệ Trần nói với vẻ mong chờ: “Ta đồng ý để cậu ấy gia nhập Ma Tông khi đã gia nhập Võ Tông, hay nói cách khác, chỉ cần cậu ấy gật đầu, cậu ấy sẽ được coi là người của cả Ma Tông lẫn Võ Tông”.

Mắt Mã Siêu lập tức sáng lên, Ma Tông hay Võ Tông cũng thế, đều là một trong năm thế lực hàng đầu Ma Sơn, nếu Dương Chấn trở thành người của hai thế lực đỉnh cao này thì không có hại gì cho anh hết.

Anh ta suy tư một lát rồi nói: “Con sẽ nói chuyện này với anh Chấn”.

Lúc này, Dương Chấn đang ở trên đường đã vô cùng sốt ruột, anh là người rất giữ chữ tín, nếu đã đồng ý với người ta thì phải làm cho bằng được.

Anh đã đồng ý sẽ gia nhập Võ Tông, vì anh, Võ Tông tổ chức hẳn một trận đấu để tranh giành suất tiến vào từ đường Võ Tông, nhưng anh vẫn đang trên đường, nhỡ bỏ lỡ thì anh biết ăn nói thế nào với Võ Tông chứ?

Xung quanh sân đấu võ rộng lớn của Võ Tông, các cao thủ Võ Tông đứng kín.

Mấy ngày nữa từ đường của Võ Tông sẽ mở ra, Võ Tông đang tổ chức một trận đấu tranh giành suất tiến vào từ đường.

Theo quy tắc lúc trước, tông chủ Võ Tông sẽ nắm giữ một suất tiến vào từ đường, còn hai suất khác sẽ được trao cho hai cao thủ có thiên phú xuất sắc nhất trong số các cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Võ Tông.

Nếu Dương Chấn không tham gia, Võ Tông cũng không tốn công để tổ chức một trận đấu tranh giành suất tiến vào từ đường như thế, mà sẽ quyết định luôn.

Lúc này, trên sân đấu võ, hai cao thủ đang đứng đối diện nhau, khí thế vô cùng mạnh mẽ lan ra từ hai người.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3382


Chương 3382

“Sư đệ, chịu thua đi!”

Một người trung niên nhìn cao thủ trước mặt mình, nói.

Đối phương có vẻ không cam lòng, vẫn hừng hực ý chí chiến đấu, khí thế của ông ta đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ nhưng vẫn không bằng được đối thủ.

Cao thủ đứng quanh sân đấu võ đều có vẻ bình tĩnh, họ đã đoán trước kết quả của trận đấu này.

“Kim Huy không hổ là đệ tử thân truyền của tông chủ, đúng là lợi hại, tuy cùng cảnh giới với Lưu Khánh nhưng sức chiến đấu lại hơn xa ông ta”.

“Lưu Khánh cũng không yếu, có thể đánh với Kim Huy đến tận bây giờ, đúng là không dễ dàng”.

“Cho dù thế nào, thực lực của hai người này đều rất mạnh, nhất là Kim Huy, ông ta mới 40 tuổi mà đã có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, thiên phú đúng là quá mạnh, Lưu Khánh đã 45 tuổi, so với Kim Huy, thiên phú của Lưu Khánh vẫn kém hơn không ít”.



Các cao thủ Võ Tông bàn tán ầm ĩ.

Đỗ Bá ngồi ở ghế chính, nhìn đệ tử sắp thắng trên sân đấu võ, nhưng không hề vui vẻ chút nào.

“Vẫn chưa gọi được Cậu Chấn ư?”

Đỗ Bá bỗng nhìn về phía Đỗ Trọng bên cạnh, hỏi nhỏ.

Đỗ Trọng lắc đầu, thản nhiên lườm Đỗ Bá, lạnh lùng nói: “Giục gì mà giục? Cậu Chấn đã đồng ý tham gia thì chắc chắn sẽ đến, chẳng phải vẫn chưa kết thúc à?”

Đỗ Bá có vẻ cay đắng, khắp Võ Tông, chỉ có hai người dám nói chuyện với lão ta như thế, một người là Đỗ Thất có vai vế cao nhất Võ Tông bây giờ, người kia chính là Đỗ Trọng.

Đỗ Minh Viễn bên cạnh thấy bố kinh ngạc, cũng mỉm cười bất đắc dĩ.

Đúng lúc này, khí thế của Lưu Khánh trên sân đấu võ bỗng tiêu tan, ông ta nhìn về phía Kim Huy đứng đối diện mình, nói: “Em chịu thua!”

Ông ta biết cho dù đánh tiếp thì cũng không thể thay đổi kết quả thua cuộc của mình.

Tuy ông ta vẫn còn sức đánh một trận, nhưng ông ta đã phát huy thực lực mạnh nhất, còn Kim Huy vẫn chưa dốc toàn lực, nếu Kim Huy dốc toàn lực, ông ta sẽ thua nhanh hơn.

Kim Huy chắp tay với Lưu Khánh, hơi mỉm cười: “Cảm ơn!”

Lưu Khánh gật nhẹ đầu, lập tức bước xuống sàn đấu.

Ở Võ Tông, mỗi người chỉ có một cơ hội tiến vào từ đường, những cao thủ từng tiến vào từ đường đều đã lớn tuổi, hoặc đã đột phá Thiên Cảnh rồi rời khỏi Võ Tông.

Trong số các cao thủ chưa tiến vào từ đường, Kim Huy có thực lực mạnh nhất.

Mà trong trận đấu lần này, có tổng cộng ba suất, trừ suất do tông chủ nắm giữ ra thì còn hai suất, thực lực của Kim Huy quá mạnh, chắc sẽ dễ dàng đạt được một suất thôi, hay nói cách khác, còn một suất để những người khác tranh giành.

“Tông chủ, giờ là lúc nào rồi, tại sao Dương Chấn vẫn chưa đến chứ? Cậu ta từ bỏ việc tranh giành à?”

Trên khán đài, Đỗ Thất nhìn về phía Đỗ Bá, lạnh lùng hỏi.

Lão ta là người phản đối việc Dương Chấn tiến vào từ đường nhất, cho dù Đỗ Bá miêu tả Dương Chấn ưu tú ra sao, lão ta cũng chẳng buồn ngó ngàng.

Giọng Đỗ Thất rất lớn, vừa nói đã khiến mọi người thi nhau nhìn về phía Đỗ Bá.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3383


Chương 3383

Tin Đỗ Bá muốn cho Dương Chấn tiến vào từ đường luôn đã được truyền ra ngoài, rất nhiều người đều bất mãn trước chuyện này, nhưng cũng chỉ nói sau lưng mà thôi, còn riêng Đỗ Thất thì có vai vế cao nên mới không quan tâm gì hết.

Đỗ Bá nhìn Đỗ Trọng rồi nhìn về phía Đỗ Thất với vẻ bất đắc dĩ: “Chú Thất, chú cứ yên tâm, chắc chắn Dương Chấn sẽ tham gia trận đấu này”.

“Hừ!”

Đỗ Thất lạnh lùng nói: “Trận đấu sắp kết thúc rồi, cháu nói cho chú biết, cậu ta đến được không? Chú nói trước, nếu không có thêm ai khiêu chiến, trận đấu xem như kết thúc, trước khi trận đấu kết thúc, chỉ cần Dương Chấn không đến, cậu ta sẽ không có tư cách tiến vào từ đường”.

Tuy Đỗ Bá muốn cho Dương Chấn tiến vào từ đường, nhưng cũng biết nếu Dương Chấn không thể tham gia trận đấu này, cho dù lão ta là tông chủ thì cũng không được làm trái quy tắc, cho Dương Chấn vào từ đường của Võ Tông.

Lão ta vội gật đầu, trầm giọng nói: “Chú cứ yên tâm, nếu Dương Chấn không kịp tới trước khi trận đấu kết thúc thì xem như cậu ấy bỏ quyền!”

“Được!”

Đỗ Thất gật đầu.

Lúc này, trên sàn đấu chỉ còn mình Kim Huy.

Sau khi Lưu Khánh thua, không ai lên sàn đấu nữa.

Kim Huy là cao thủ chưa bước vào từ đường có thiên phú và thực lực mạnh nhất, ông ta đã lên sàn đấu rồi, còn ai dám đánh đây?

Đúng lúc này, lại có một người đàn ông khoảng 40 tuổi bước từng bước lên sàn đấu.

“Đỗ Khắc!”

“Ở Võ Tông, trong số các cao thủ chưa tiến vào từ đường Võ Tông, trừ Kim Huy ra, chắc Đỗ Khắc có thực lực và thiên phú mạnh nhất nhỉ?”

“Chắc chắn suất cuối cùng sẽ là của Đỗ Khắc”.



Đám người bàn tán ầm ĩ.

Đỗ Khắc còn có thân phận rất đặc biệt, là cháu ruột Đỗ Thất.

Nhưng Đỗ Thất có không ít cháu ruột, Đỗ Khắc là người có thiên phú kém nhất, cũng như Kim Huy, ông ta mới 40 tuổi mà đã có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ.

Đỗ Thất rất phản đối việc để Dương Chấn tiến vào từ đường, cũng vì lão ta cho rằng Dương Chấn sẽ chiếm suất của Đỗ Khắc nên mới phản đối.

“Sư đệ, đã bắt đầu được chưa?”

Kim Huy nhìn về phía Đỗ Khắc đã chuẩn bị xong, hỏi.

Đỗ Khắc thản nhiên nói: “Vẫn nên chờ thêm một lát, thế mới công bằng”.

Kim Huy vừa đánh với Lưu Khánh, tuy ông ta chưa dốc toàn lực, nhưng thực lực của Lưu Khánh rất mạnh, cũng khiến ông ta tiêu hao rất nhiều.

Nghe thấy Đỗ Khắc nói thế, Kim Huy mỉm cười, lắc đầu: “Cảm ơn ý tốt của sư đệ, nhưng anh không cần, vẫn nên bắt đầu thôi!”

“Nếu vậy thì em ra tay đây!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3384


Chương 3384

Sau khi Đỗ Khắc dứt lời, khí thế của ông ta bỗng tăng vọt, sau thoáng chốc đã đạt đến trạng thái đỉnh cao của Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, hay nói đúng hơn, ông ta đã bước nửa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

“Mạnh quá!”

“Đỗ Khắc sắp bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi à?”

“Lần này Kim Huy còn có thể dễ dàng thắng Đỗ Khắc như trận trước ư?”

Trong mắt rất nhiều người tràn ngập vẻ mong chờ.

Các khía cạnh của hai người này rất tương tự nhau, lại có thực lực mạnh nhất trong số các cao thủ Võ Tông chưa tiến vào từ đường, rất nhiều người đều muốn xem trận chiến giữa họ.

Trận đấu này cũng sẽ quyết định người có thực lực mạnh nhất trong số các cao thủ chưa tiến vào từ đường của Võ Tông.

Cảm nhận được khí thế tăng vọt của Đỗ Khắc, Kim Huy lặng lẽ nhíu mày, nét mặt cũng nghiêm nghị hơn.

Từ khi còn trẻ, Kim Huy và Đỗ Khắc đã là đối thủ cạnh tranh, một người là đệ tử thân truyền của tông chủ, người kia là cháu ruột của Đỗ Thất, nhưng Kim Huy luôn hơn Đỗ Khắc một bậc.

Nhưng bây giờ, Đỗ Khắc sắp đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, còn Kim Huy thì vẫn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, không thể biết được thắng thua sẽ thuộc về ai.

“Ha ha, tốt lắm!”

Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Đỗ Thất đang quan sát trận chiến xuất hiện nụ cười.

Lão ta có rất nhiều cháu trai, tuy Đỗ Khắc cũng không phải người có thiên phú mạnh nhất, nhưng cũng xem như đứng hàng đầu trong số đó, bây giờ cảnh giới của ông ta có thể vượt qua Kim Huy, Đỗ Thất rất mừng.

Đỗ Bá đang ngồi ở ghế chính cười nói: “Không ngờ Đỗ Khắc sắp đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi, sau bao năm so đấu với Kim Huy, chênh lệch giữa hai người ngày càng bé”.

Nụ cười trên mặt Đỗ Thất lập tức biến mất, lão ta bất mãn nói: “Gì mà chênh lệch ngày càng bé? Chẳng lẽ anh không cảm nhận được, tuy hai bên đều có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng Đỗ Khắc gần với Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ hơn à?”

Với tư cách là sư phụ của Kim Huy, Đỗ Bá biết rõ thực lực của đồ đệ mình cũng mạnh, lão ta cười nói: “Nền tảng của Kim Huy rất vững, thật ra nó có thể đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ lâu rồi, nhưng nó theo đuổi sự hoàn mỹ, muốn củng cố cảnh giới vững chắc hơn rồi mới đột phá”.

“Tuy Đỗ Khắc gần với Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ hơn, nhưng nếu bàn về tích lũy của hai người khi ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, Kim Huy vẫn hơn một bậc, nếu Đỗ Khắc định đánh bại Kim Huy chỉ với ưu thế yếu ớt về cảnh giới thì xa vời lắm”.

Nghe thấy Đỗ Bá nói thế, vẻ không vui trên mặt Đỗ Thất lập tức trở thành vẻ tức giận, lão ta vỗ bàn cái “rầm”, giận dữ nói: “Đồ đệ anh tích lũy ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ nhiều hơn ư? Tôi nói cho anh biết, cháu tôi mạnh hơn đồ đệ anh nhiều!”

“Cháu tôi mới hơn 40 tuổi mà cảnh giới đã tiếp cận Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, khắp Võ Tông, mấy ai sánh bằng thiên phú như thế chứ?”

“Nếu Dương Chấn kia tới, có lẽ còn không chịu nổi một chiêu của Đỗ Khắc đâu”.

“Ha ha!”

Đúng lúc này, Đỗ Trọng đang ngồi cạnh Đỗ Bá bỗng cười lạnh: “40 tuổi vẫn chưa đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ mà dám nói là thiên phú xuất sắc à? Trước mặt Cậu Chấn, đó chỉ là rác rưởi! Cậu Chấn còn chưa đầy 30 tuổi mà đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ rồi, thực lực còn sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Đỗ Trọng đã thấy Đỗ Thất chướng mắt từ lâu, trước đó ông ta vẫn nhịn được, nhưng giờ Đỗ Thất chửi Dương Chấn, ông ta không nhịn được nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3385


Chương 3385

“Hỗn xược!”

Đỗ Thất tức giận quát rồi tung chưởng về phía Đỗ Trọng.

“Ầm!”

Trong chớp mắt, Đỗ Bá lập tức giơ tay chặn đòn tấn công của Đỗ Thất lại.

Khí thế cuồng bạo lan ra xung quanh, những cao thủ ngồi gần hai người đều bị khí thế mạnh mẽ này đẩy lùi.

Đám đông đang nhìn về phía sân đấu võ lập tức chuyển sự chú ý sang trận đánh giữa Đỗ Thất và Đỗ Bá.

Ai cũng ngơ ngác, hai người này đại diện cho sức chiến đấu mạnh nhất của Võ Tông, giờ lại đánh nhau à? Có chuyện gì vậy?

Lúc này, nụ cười trên mặt Đỗ Bá đã hoàn toàn biến mất, lão ta nhìn Đỗ Thất với vẻ u ám, nét mặt lạnh tanh.

Đỗ Trọng mới đến Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, còn Đỗ Thất lại là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ hàng thật giá thật, chênh lệch giữa hai người vô cùng to lớn.

Nếu hồi nãy Đỗ Thất đánh trúng Đỗ Trọng, có lẽ Đỗ Trọng sẽ bỏ mạng ngay.

Đỗ Bá tức giận vì lão ta biết Đỗ Thất không hề nương tay, mà đã ra đòn hiểm, định dồn Đỗ Trọng vào chỗ chết.

Đỗ Trọng nhìn chằm chằm vào Đỗ Thất, đương nhiên ông ta cũng cảm nhận được vừa rồi Đỗ Thất định lấy mạng mình, nếu Đỗ Bá không ra tay, ông ta đã thành một cái xác.

Đỗ Thất tức giận nhìn Đỗ Bá: “Anh định ngăn tôi à?”

Đỗ Bá nén giận, lạnh lùng nói: “Chú Thất có thể ra tay với người mình ác như thế, chú định làm gương cho người của Võ Tông kiểu gì?”

Khí thế của Đỗ Thất vẫn không giảm, lão ta tức giận nói: “Ở Võ Tông, tôi có vai vế cao nhất, sao có thể để một bề dưới sỉ nhục tôi? Chẳng lẽ tôi không nên giết cậu ta à?”

“Hừ!”

Đỗ Bá tức giận nói: “Đỗ Trọng chỉ nói thật thôi, thế đã là sỉ nhục chú á? Nếu một câu thuận miệng của Đỗ Trọng đã là sự sỉ nhục với chú, vậy giờ chú định giết nó thì là kiểu gì?”

“Bây giờ tôi cũng muốn nói, Dương Chấn còn trẻ mà đã có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, so với Dương Chấn, đừng nói là Đỗ Khắc, ngay cả tôi cũng chỉ là rác rưởi, sao nào? Chú Thất có định giết cả tôi không?”

Nét mặt Đỗ Thất thay đổi liên tục, không trả lời mà chỉ nhìn chằm chằm vào Đỗ Bá.

Bao năm qua, đây là lần đầu tiên Đỗ Bá hùng hổ trước mặt lão ta như thế, trước kia Đỗ Bá luôn kính trọng lão ta.

Dù sao ở Võ Tông bây giờ, Đỗ Thất cũng có vai vế cao nhất, tính ra còn là chú của Đỗ Bá.

Nhưng lần này, Đỗ Bá không hề kính trọng Đỗ Thất chút nào, trong mắt Đỗ Bá tràn ngập sự lạnh lẽo.

Cao thủ Võ Tông nhìn mà sững sờ.

Một lúc lâu sau, Đỗ Thất mới nghiến răng nghiến lợi: “Tôi cũng muốn xem xem, rốt cuộc Dương Chấn mà anh bảo mạnh đến đâu đấy? Chỉ sợ cậu ta không dám tới thôi”.

Đỗ Trọng bỗng nói với vẻ kiên định: “Nếu cậu ấy đã nói sẽ tham gia trận đấu tranh giành suất tiến vào từ đường Võ Tông, chắc chắn cậu ấy sẽ tới!”

Đỗ Thất cười khẩy: “Trận đấu sắp kết thúc rồi, cậu ta vẫn chưa đến, hay cậu ta không dám tới vì sợ để lộ chân tướng về thực lực yếu ớt của mình nếu tham gia, nên đã rời Võ Tông trước rồi?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3386


Chương 3386

“Chỉ mấy đứa ngu xuẩn các anh mới bằng lòng tin một thằng lừa đảo, chưa đầy 30 tuổi mà đã tự nhận mình có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Đỗ Trọng tức giận nói: “Cậu ấy không phải kẻ lừa đảo!”

“Hừ!”

Đỗ Thất cười lạnh, nói với vẻ khinh thường: “Có phải lừa đảo hay không, chẳng mấy nữa sẽ biết”.

“Nếu hai anh đã khẳng định rằng cậu ta không phải lừa đảo, chi bằng chúng ta cược nhé?”

Đỗ Bá nhìn về phía Đỗ Thất: “Chú định cược gì? Cược như thế nào?”

Đỗ Thất nói: “Cược vị trí tông chủ! Nếu Dương Chấn mà các anh nhắc đến có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ khi chưa đầy 30 tuổi, còn có thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong như các anh đã nói thì xem như tôi thua, ngược lại thì các anh thua! Sao nào?”

Nghe thấy thế, ai cũng kinh hãi.

Không ai ngờ Đỗ Thất lại nhòm ngó chức tông chủ.

Đỗ Trọng cười lạnh: “Thì ra là muốn làm tông chủ Võ Tông, cứ nói thẳng ra là được rồi, sao phải dùng thủ đoạn này chứ?”

Đỗ Bá nhìn về phía Đỗ Thất: “Được, nếu chú đã muốn cược chức tông chủ, vậy tôi cũng theo! Nhưng tôi vốn là tông chủ, nếu thắng, tôi vẫn là tông chủ, không nhận được gì, tôi dùng chức tông chủ làm tiền cược, còn chú thì sao? Chú định cược gì với tôi thế?”

Đỗ Thất cười lạnh, hỏi: “Chẳng phải anh nhòm ngó viên Phá Kiếp Đan kia của tôi à?”

Lão ta nói rồi lấy một cái lọ ngọc rất tinh xảo ra.

Thứ trong lọ ngọc chính là Phá Kiếp Đan.

Đỗ Thất nói tiếp: “Tôi dùng viên Phá Kiếp Đan này để cược với anh, đủ tư cách chưa nào?”

Đỗ Bá vẫn bình tĩnh, không hề kích động khi thấy đối phương lấy Phá Kiếp Đan ra.

Lão ta nói: “Nếu muốn đột phá Thiên Cảnh, bất kỳ cao thủ Siêu Phàm Cảnh nào cũng phải trải qua thiên kiếp, Phá Kiếp Đan có thể tăng sức chịu đựng của bản thân trước thiên kiếp rất nhiều, là đan dược vô cùng quý giá với những cao thủ sắp đột phá Thiên Cảnh”.

Một số cao thủ thực lực yếu đang có mặt không rõ tác dụng của Phá Kiếp Đan, nhưng họ đều biết khi đột phá Thiên Cảnh, cao thủ Siêu Phàm Cảnh sẽ phải trải qua thiên kiếp.

Người vượt qua thiên kiếp mới xứng đáng được gọi là cao thủ Thiên Cảnh, nhưng rất nhiều cao thủ đã chết vì thiên kiếp khi đang vượt qua nó rồi.

Nếu sở hữu Phá Kiếp Đan thì cũng như có thêm một thủ đoạn giữ mạng khi đột phá Thiên Cảnh.

Có thể tưởng tượng được một viên Phá Kiếp Đan quý giá đến mức nào.

Bây giờ, Đỗ Thất lại dùng viên Phá Kiếp Đan quý giá như thế để cược với chức tông chủ của Đỗ Bá.

Trong lúc mọi người đang kinh ngạc nhìn về phía Đỗ Bá, chờ Đỗ Bá chấp nhận đánh cược, rốt cuộc Đỗ Bá cũng mở miệng: “Đúng là Phá Kiếp Đan rất quý giá, nhưng cũng vô dụng với tôi”.

Đỗ Thất nhíu mày: “Anh không dám cược à?”

Đỗ Bá cười nhạt: “Nếu chú cứ phải đưa tôi một viên Phá Kiếp Đan, tôi không cần thì cũng không ổn lắm, nếu chú muốn cược, tôi theo là được!”

“Tốt lắm!”

Hai người lập tức quyết định đánh cược.

Những người đang có mặt đều có vẻ mong chờ, họ đang chờ Dương Chấn xuất hiện.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3387


Chương 3387

Chứ họ không mong chờ nhiều như vậy đối với trận đấu giữa hai cao thủ có thiên phú cao nhất Võ Tông ở trước mắt.

Kim Huy và Đỗ Khắc đứng giữa sân đấu võ, ai cũng nhìn về phía đối phương với thái độ thù địch.

Một người là đệ tử của Đỗ Bá, người kia là cháu ruột Đỗ Thất, đều có địa vị rất cao ở Võ Tông.

Bây giờ họ lại căm thù nhau vì ân oán giữa sư phụ và ông mình.

“Kim Huy, lần này tôi sẽ đánh bại anh! Để người của Võ Tông biết ai mạnh hơn giữa chúng ta!”

Đỗ Khắc nhìn chằm chằm vào Kim Huy, nói.

Sau khi dứt lời, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người ông ta, nhưng thế vẫn chưa hết, khí thế của Đỗ Khắc không ngừng tăng vọt, chỉ sau chớp mắt, ông ta đã đạt đến trạng thái đỉnh cao ở Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ.

“Sắp đột phá rồi!”

Có người khiếp sợ nói.

“Đỗ Khắc mới 40 tuổi mà sắp đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi ư?”

“Nếu tôi không nhớ nhầm, người đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ khi mới 40 tuổi lần trước chính là thiếu tông chủ Đỗ Minh Viễn nhỉ?”



Đỗ Bá đang ngồi ở ghế chính nhíu mày.

Không phải là lão ta không vui trước việc Đỗ Khắc sắp đột phá, mà lão ta đã cảm nhận được khí thế khác thường từ Đỗ Khắc, hình như đó không phải khí thế có được do công pháp tu luyện của Võ Tông.

Quan trọng nhất chính là còn lâu Đỗ Khắc mới đột phá, giờ tự dưng đột phá, chắc chắn có vấn đề.

Kim Huy trên sân đấu võ cũng nhíu mày, nếu Đỗ Khắc đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ thật, chắc chắn ông ta cũng phải đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ để đánh bại Đỗ Khắc.

Nưng ông ta vẫn chưa sẵn sàng đột phá.

Trong số các đệ tử quan môn của Đỗ Bá, ông ta là người có tốc độ tu luyện chậm nhất.

Thực lực của một số sư đệ của ông ta đã vượt xa ông ta từ lâu, thậm chí còn từng tiến vào từ đường rồi.

Tốc độ tu luyện của ông ta rất chậm, cũng không phải vì thiên phú của ông ta yếu, mà cảnh giới nào của ông ta cũng rất vững chắc.

Nếu muốn đột phá, ông ta có thể đột phá bất cứ lúc nào, nhưng ông ta tự thấy cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ này của mình còn chưa đủ vững chắc.

“Ầm!”

Đúng lúc này, khí thế của Đỗ Khắc bỗng dưng tăng vọt, lập tức đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

“Đột phá rồi!”

Các cao thủ Võ Tông đều sững sờ.

Không ngờ Đỗ Khắc lại đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ khi mới 40 tuổi thật, tốc độ tu luyện này đúng là cực nhanh.

“Kim Huy, anh tự nhận thua hay để tôi mời anh xuống sân đấu võ nào?”

Đỗ Khắc vênh váo nhìn chằm chằm vào Kim Huy, nói bằng giọng điệu vô cùng khinh thường.

Kim Huy không nói gì, chỉ nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Đỗ Khắc, lập tức phóng khí thế ra.

Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3388


Chương 3388

Giữa hai người còn một cảnh giới nhỏ, có lẽ thắng thua đã rõ.

Nhưng Kim Huy không nản lòng.

Ông ta hơi nhích chân, lao về phía Đỗ Khắc.

“Hừ!”

Đỗ Khắc cười lạnh, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, ông ta dồn khí thế về nắm tay phải, bỗng đấm về phía trước.

“Ầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, trước sự khiếp sợ của mọi người, Đỗ Khắc đấm mạnh vào ngực Kim Huy.

Kim Huy hộc máu, liên tục lùi về sau bảy, tám bước rồi mới ngừng.

Khi dừng lại, mặt ông ta tái mét, khóe miệng còn rỉ máu.

Khí thế của ông ta cũng yếu đi rất nhiều.

Còn khí thế của Đỗ Khắc thì rất dồi dào, ý chí chiến đấu bùng nổ.

Đỗ Khắc cười khẩy, nhìn Kim Huy: “Kim Huy, cho anh thêm một cơ hội, bây giờ tự chịu thua, cút khỏi sân đấu võ, tôi có thể xem như không xảy ra chuyện gì, bằng không, tôi sẽ nghĩ anh vẫn còn sức đánh với tôi, tiếp đến, tôi sẽ không kiêng nể gì, dốc toàn lực ra đánh một trận với anh đấy”.

Giọng Đỗ Khắc tràn ngập ý uy h**p.

Sắc mặt của Đỗ Bá đang quan sát trận chiến hết sức khó coi, Đỗ Khắc đang cố tình ép Kim Huy chịu thua.

Nếu Kim Huy chịu thua, chắc chắn tâm cảnh sẽ bị ảnh hưởng cực lớn, tạo thành ảnh hưởng tiêu cực đối với sự phát triển võ thuật của ông ta trong tương lai.

Không những thế, chuyện này còn khiến người thầy là Đỗ Bá chịu nhục.

Nhưng nếu Kim Huy dốc sức đánh một trận thì cũng sẽ thua!

Trừ khi Kim Huy cũng đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Nhưng cảnh giới nào của Kim Huy cũng vô cùng vững chắc, nếu bây giờ đột phá, mọi cố gắng của ông ta trước kia đều uổng phí.

Đỗ Thất rất hài lòng với kết quả này, lão ta cười lớn: “Đỗ Khắc, tốt lắm! Nếu Kim Huy chịu thua, cháu không cần ra tay nữa đâu!”

Lão ta nói rồi vẫn không quên nhìn Đỗ Bá với vẻ khiêu khích.

Đỗ Bá không quan tâm, nghiêm nghị nhìn về phía Kim Huy giữa sân đấu võ.

Kim Huy siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào Đỗ Khắc, cắn răng: “Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ cũng chỉ có thế!”

Ông ta nói rồi bỗng lao tới chỗ Đỗ Khắc.

Kiên trì lâu như thế, cũng không thể từ bỏ vào lúc này, Kim Huy không lựa chọn đột phá, mà sẽ đánh với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ.

“Hừ!”

Thấy Kim Huy vẫn dám xông về phía mình, Đỗ Khắc lạnh lùng nói: “Nếu anh muốn chết, vậy tôi sẽ giúp anh!”

Sau khi dứt lời, “ầm” một tiếng, Đỗ Khắc cũng di chuyển, lao về phía Kim Huy.

“Cút cho tôi!”

Đỗ Khắc bỗng hét lớn, giơ tay đấm về phía trước.

“Ầm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3389


Chương 3389

Trong nháy mắt, Kim Huy vung tay lên, tay của hai người va vào nhau, lập tức tạo thành khí thế vô cùng khủng khiếp, lan ra khắp xung quanh.

“Mạnh quá!”

Những người đang ngồi xem trận chiến xung quanh đều sững sờ, đây đúng là trận chiến giữa một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ ư?

Cho dù nói hai người đều đã đắm chìm ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhiều năm thì cũng không ai nghi ngờ hết.

Hai người điên cuồng tấn công, Đỗ Khắc không hề nương tay, đòn đánh nào cũng dốc toàn lực, hoàn toàn nhắm đến việc khiến Kim Huy tàn phế.

Kim Huy liên tục lùi bước, tuy ông ta rất mạnh, nhưng dù sao thiên phú đối thủ cũng không kém ông ta bao nhiêu, hơn nữa đối phương đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi.

Kim Huy có thể chịu được lâu như thế đã là rất khó.

Nếu cứ tiếp tục, kết quả chỉ có một, đó chính là Kim Huy thua.

Một khi Kim Huy thua, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, với sự điên cuồng của Đỗ Khắc lúc này, hoặc Kim Huy sẽ chết, hoặc võ công sẽ bị hủy đi.

Sắc mặt của Đỗ Bá đang ngồi giữa khán đài u ám tới cực điểm, từ sau khi trở thành tông chủ Võ Tông, rất nhiều năm rồi lão ta không tức giận đến thế.

Theo quy tắc của Võ Tông, khi so đấu với nhau, đồng môn không được dùng đòn chí mạng, nhưng đòn tấn công nào của Đỗ Khắc với Kim Huy cũng ẩn chứa chiêu giết người, chỉ cần Kim Huy hơi bất cẩn là sẽ bị thương nặng ngay, mà sau khi bị thương nặng, nếu Đỗ Khắc không nương tay, Kim Huy sẽ chết.

“Đúng là chiêu thức ác độc!”

Đỗ Trọng bên cạnh Đỗ Bá tức giận nói: “Đối xử với đồng môn như thế mà cũng có tư cách ở lại Võ Tông ư?”

“Ha ha!”

Đỗ Thất cười nhạt, không hề bận tâm, nói: “Đây chỉ là cuộc đấu võ mà thôi, Đỗ Khắc có ưu thế về cảnh giới, hơn nữa nó cũng không ra đòn chí mạng, sao có thể là chiêu thức tàn nhẫn được?”

“Hơn nữa, theo quy tắc đấu võ, hoặc một bên chịu thua, hoặc một bên bị đánh bại, Kim Huy vẫn chưa chịu thua, chẳng lẽ Đỗ Khắc không nên tiếp tục ra tay chắc?”

Nghe thấy Đỗ Thất nói thế, Đỗ Trọng càng tức giận hơn, ông ta trừng mắt nhìn Đỗ Thất, cắn răng: “Ông đừng vội mừng, sau khi Cậu Chấn tới, chắc chắn ông sẽ hối hận vì đã dùng Phá Kiếp Đan để cược với Đỗ Bá thôi”.

Đỗ Thất lạnh lùng nhìn Đỗ Trọng, không nói gì.

Đỗ Trọng lo lắng nhìn về phía Kim Huy trên sàn đấu, trầm giọng nói: “Rõ ràng thực lực của Kim Huy không bằng Đỗ Khắc, Đỗ Khắc lại luôn ra đòn chí mạng, chẳng lẽ anh cứ nhìn Kim Huy chết trên lôi đài hoặc mất hết võ công ư?”

Đỗ Bá hít sâu một hơi, bỗng nhìn về phía Đỗ Trọng, hỏi ngược lại: “Vậy em nói cho anh biết, anh phải làm gì bây giờ? Cho ngừng trận đấu giữa họ ư?”

“Nếu anh cho ngừng trận đấu giữa họ, Kim Huy sẽ đồng ý à? Còn bao nhiêu người của Võ Tông đang nhìn, anh biết giải thích với họ kiểu gì chứ?”

Đỗ Trọng tức giận nói: “Chẳng lẽ mạng sống của đồ đệ anh còn không bằng ánh mắt của người khác à?”

Đỗ Bá cũng hơi tức giận, nhưng vẫn kiềm chế: “Kim Huy đã 40 tuổi, không còn là trẻ con nữa, nếu nó không thắng được đối phương thật thì nên chịu thua, chứ không nên bỏ mạng trên sàn đấu vì chiến thắng”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3390


Chương 3390

“Nếu nó liều mạng trên sàn đấu vì chiến thắng thật, nó cũng không xứng làm đệ tử của anh!”

Đỗ Trọng lập tức im lặng.

Ông ta biết Đỗ Bá nói không sai, Kim Huy là người lớn 40 tuổi, chứ không còn là trẻ con nữa.

Giữa sân đấu võ, hai người vẫn đang đánh toàn lực.

Kim Huy liên tục bị đẩy lùi, nhưng lần nào ông ta cũng có thể kiên trì đánh tiếp.

Cùng với sự kéo dài của trận chiến, người Kim Huy đầm đìa máu tươi, trông vô cùng thê thảm.

Nhưng ông ta như không thấy gì, vẫn dốc toàn lực.

Tuy Đỗ Khắc chiếm ưu thế rất lớn, nhưng cũng tiêu hao rất nhiều, lúc này ông ta đang thở hổn hển, cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Rõ ràng ông ta đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nhưng trước Kim Huy chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, ông ta lại không thể đánh bại Kim Huy trong thời gian cực ngắn, chuyện này đúng là mối nhục với ông ta.

Thông thường, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ có thể giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ với một đòn, nhưng điều đó lại không đúng với Kim Huy.

“Ầm!”

Đỗ Khắc đánh mạnh, Kim Huy bay ra xa, nặng nề rơi xuống nơi cách đó mấy mét.

Đây đã là lần bị đánh trúng thứ ba của ông ta, ông ta hộc máu, mặt trắng bệch.

Trước sự kinh ngạc của mọi người, ông ta lại run rẩy bò dậy.

“Tôi không thua đâu!”

Kim Huy cắn răng, đứng im, chân hơi run rẩy.

Nhưng ông ta vẫn duy trì khí thế, ông ta hít sâu một hơi, cố gắng giữ trạng thái mạnh nhất của mình bây giờ.

Đỗ Khắc đứng ở phía đối diện, cách ông ta mấy mét, thở hổn hển, tức giận nhìn Kim Huy, nghiến răng nghiến lợi: “Kim Huy, đừng ép tôi! Nếu bây giờ anh chịu thua rồi rời sân đấu võ, tôi có thể xem như không xảy ra chuyện gì, bằng không, chắc chắn tôi sẽ không nương tay đâu!”

“Ha ha!”

Kim Huy cười khẩy, lạnh lùng nói: “Hồi nãy cậu có nương tay à?”

Đỗ Khắc lập tức thẹn quá hóa giận: “Nói nhảm! Nếu tôi không nương tay, với thực lực của tôi bây giờ, sao anh có thể trụ được đến giờ chứ?”

Thật ra hồi nãy ông ta đã dốc toàn lực, nhưng Kim Huy rất giỏi chịu đòn, chẳng khác gì con gián đánh mãi không chết, bị ông ta đánh bay liên tục mà vẫn đứng dậy đánh tiếp, đúng là quái vật.

Đỗ Khắc thầm sợ hãi, ông ta chợt nghĩ, Kim Huy vẫn chưa đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ mà đã mạnh đến thế, nếu Kim Huy đột phá, chẳng phải sẽ có thể giết ông ta ngay ư?

Nghĩ tới đây, Đỗ Khắc càng thêm tức giận.

Ông ta nói với vẻ mặt dữ tợn: “Tôi mới là người mạnh nhất! Anh chỉ là sâu kiến bị tôi giẫm lên mà thôi!”

Sau khi ông ta dứt lời, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người ông ta.

“Giết!”

Đỗ Khắc hét lớn, lao tới chỗ Kim Huy.

Lần này, Kim Huy cũng có vẻ kinh hãi.

Bởi vì thực lực của Đỗ Khắc vừa tăng vọt, đang định giết ông ta.
 
Back
Top Bottom