Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3331


Chương 3331

“Được!”

Nhiếp Thu gật đầu rồi lập tức quay người rời đi.

Tuy Dương Chấn rất muốn đánh một trận với Nhiếp Thu ngay, nhưng anh vẫn còn rất nhiều chuyện muốn hỏi Mã Siêu, vừa hay dùng mười phút này để hỏi trước mấy việc.

“Tiền bối là tông chủ của Ma Tông – tông chủ Lệ à?”

Dương Chấn nhìn về phía Lệ Trần, cung kính hỏi.

Anh vừa biết chuyện Lệ Trần đã cứu Mã Siêu từ lời Nhiếp Thu.

Lệ Trần mỉm cười, gật đầu: “Mới nửa năm không gặp mà đã không nhận ra tôi rồi hả?”

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Dương Chấn thoáng sững sờ, anh nhanh chóng rà lại ký ức của mình, trong trí nhớ của anh đúng là không có mặt Lệ Trần.

Nhưng ngay sau đó, một giọng nói rất quen thuộc đã xuất hiện trong đầu anh.

Dương Chấn bỗng giật mình: “Là tiền bối!”

“Ha ha!”

Lệ Trần cười lớn: “Xem ra cậu đã nhớ ra tôi rồi”.

Dương Chấn cung kính nói: “Lần trước tiền bối che mặt, nhưng tôi đã nhớ kỹ giọng tiền bối, sao Dương Chấn dám quên đại ân đại đức của tiền bối được?”

Anh nói rồi mới nhìn về phía Mã Siêu đang ngơ ngác: “Lần trước, chính tiền bối Lệ đã ra tay phong ấn Thị Huyết Châu trong người cậu, tạm thời ổn định Thị Huyết Châu, bằng không, cậu đã bỏ mạng vì bị Thị Huyết Châu cắn trả từ lâu rồi”.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mã Siêu mới hiểu, thì ra Lệ Trần đã cứu anh ta hai lần, anh ta lập tức cảm kích nhìn về phía Lệ Trần: “Cảm ơn ơn cứu mạng của tiền bối!”

Lệ Trần cười ha hả, nói ngay: “Sau này sẽ là người một nhà, không cần thế đâu!”

Dương Chấn lập tức thấy khó hiểu, người một nhà gì chứ?

Còn chuyện gì mà anh chưa biết à?

Lệ Trần cười nói: “Dương Chấn, tôi biết bây giờ cậu đang có rất nhiều điều muốn hỏi, sau khi trận chiến giữa cậu và Nhiếp Thu kết thúc, Mã Siêu sẽ kể hết mọi chuyện cho cậu”.

Dương Chấn gật đầu, cắn răng, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Không cần biết là vì lý do gì, Nhiếp Thu định lấy mạng anh em của tôi, chắc chắn tôi sẽ bắt ông ta trả giá đắt!”

Mã Siêu lo lắng nhìn Dương Chấn: “Anh Chấn, ông ta là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, anh phải cẩn thận!”

Anh ta có thể hiểu được cơn giận của Dương Chấn, dù sao Nhiếp Thu cũng suýt giết anh ta, tuy bây giờ lão ta đã trở thành người bảo vệ anh ta, nhưng anh ta vẫn chưa đồng ý.

Vừa hay, sau khi trận chiến giữa Dương Chấn và Nhiếp Thu kết thúc, anh ta cũng có chuyện muốn nói rõ với Lệ Trần.

Ở sân đấu võ của Ma Tông.

Lúc này, trên sân đấu võ đã đầy ắp cao thủ Ma Tông với đủ cảnh giới.

Trong số đó, còn có không ít người tu luyện ma đạo trẻ mới 20, 30 tuổi.

“Bố, con nghe nói cao thủ khiêu chiến Nhiếp Thu là một thanh niên mới 28 tuổi đúng không ạ?”

Trong đám đông, một cao thủ trẻ tầm 20 tuổi nhìn về phía người trung niên đứng cạnh, dò hỏi.

Cao thủ trung niên gật nhẹ đầu, trầm giọng nói: “Là một cao thủ trẻ đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nghe nói sức chiến đấu của cậu ta có thể sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3332


Chương 3332

“Sao có thể chứ?”

Cao thủ trẻ có vẻ không tin, cười khẩy: “Có phải hơi làm quá không? Một thanh niên chưa đầy 30 tuổi, cho dù mạnh thì cũng không thể đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh chứ?”

“Hơn nữa, anh ta còn là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, có thực lực sánh ngang cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ư?”

Cao thủ trung niên cũng mỉm cười, lắc đầu: “Nói thật lòng, bố cũng không tin, có lẽ ngay cả ở giới Cổ Võ cũng không có thiên tài như thế nhỉ?”

Có rất nhiều cuộc trò chuyện tương tự đang diễn ra, trừ mấy quý tộc đứng đầu Ma Tông đã biết một số chuyện, những người khác đều không biết gì về tình trạng thật sự của Dương Chấn hết.

Đúng lúc này, Nhiếp Thu xuất hiện giữa sân đấu võ, khí thế mạnh mẽ lan ra từ người lão ta, lập tức đạt tới cực hạn của Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

“Chà!”

Không ít người trầm trồ, nhất là mấy cao thủ hàng đầu của Ma Tông đều khiếp sợ nhìn Nhiếp Thu.

“Có lẽ thực lực của Nhiếp Thu đã đạt đến bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi!”

“Riêng khí thế mà ông ta phóng ra đã đủ để chứng minh ông ta cách Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rất gần, có thể đột phá Thiên Cảnh bất cứ lúc nào!”

“Cao thủ mạnh như thế lại nhận lời khiêu chiến của một cao thủ chưa đầy 30 tuổi ư? Nên nói Nhiếp Thu trơ trẽn không? Hay nên bảo Dương Chấn không biết tự lượng sức mình nhỉ?”

“Dù sao trận đấu cũng sắp bắt đầu rồi, chúng ta cứ chờ xem, tôi lại thấy hơi mong chờ về thực lực của thanh niên kia đấy”.



Các cao thủ Ma Tông xì xào bàn tán, rất nhiều người đều giữ thái độ xem kịch vui.

Tóm lại, hầu hết mọi người đều không tin Dương Chấn có tư cách khiêu chiến Nhiếp Thu.

Đúng lúc này, Lệ Trần đưa Dương Chấn và Mã Siêu đến sân đấu võ.

“Sao lại có hai thanh niên thế? Rốt cuộc ai mới là Dương Chấn đây?”

“Tôi đoán là thanh niên cao to bên tay phải tông chủ, trông anh ta rất cường tráng, chắc thực lực cũng không tầm thường”.

“Người bên trái có vẻ tuấn tú, nhưng chắc chắn chỉ là đồ vô dụng thôi, cảnh giới của anh ta đạt đến Siêu Phàm Nhất Cảnh sơ kỳ đã là kỳ tích rồi, người cao to bên phải trông giống kẻ mạnh đấy”.

“Tôi cược một viên đan dược, người cao to bên tay phải tông chủ chính là Dương Chấn”.



Các cao thủ Ma Tông trẻ thi nhau nói, ai cũng nhất trí rằng người thanh niên bên tay phải Lệ Trần chính là Dương Chấn sắp đánh với Nhiếp Thu.

Nhưng trước ánh mắt khiếp sợ của họ, người thanh niên có thân hình cân đối bên tay trái Lệ Trần lại bước lên sàn đấu.

“Ôi! Sao có thể chứ? Đừng bảo tôi người thanh niên trắng bóc này lại là Dương Chấn nhé?”

“Không thể nào! Cậu ta trông gầy gò như vậy, sao đủ tư cách khiêu chiến Nhiếp Thu có thực lực bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ đây?”

“Hay đó là trọng tài?”

Các cao thủ Ma Tông, cả già lẫn trẻ đều có vẻ không dám tin.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3333


Chương 3333

Dương Chấn không quan tâm đ ến đám người, sau khi lên sàn đấu, anh nhìn chằm chằm vào Nhiếp Thu với vẻ dữ tợn, lạnh lùng nói: “Nếu ông muốn tài nguyên tu luyện, tôi có thể cho ông, nhưng ông đừng nên ra tay với anh em của tôi”.

Nhiếp Thu lạnh lùng nhìn Dương Chấn, nói: “Cũng đã làm rồi, giờ nói gì cũng đã muộn, nếu cậu muốn đánh thì ra tay đi!”

Sau khi lão ta dứt lời, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ người lão ta.

Áp lực khủng khiếp bao trùm khắp sân đấu võ.

Quả nhiên là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, Dương Chấn cảm nhận được áp lực rất mạnh, áp lực này khiến anh sắp nghẹt thở.

“Ầm!”

Anh không hề do dự, lập tức kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, khí thế của anh bỗng tăng vọt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Việc anh phóng ra khí thế Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong chỉ với cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ lập tức khiến các cao thủ Ma Tông sững sờ.

“Sao có thể chứ? Tôi đang mơ à? Sao thế tục lại có cao thủ yêu nghiệt đến thế được?”

“Cậu ta có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thật ư?”

“Chắc chắn tôi đang mơ rồi! Tôi tu luyện suốt 60 năm mới có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cậu ta còn chưa được một nửa tuổi tôi, sao có thể tu luyện nhanh như thế chứ? Những năm tu luyện của tôi thực sự là tu luyện à?”

Sự mạnh mẽ của Dương Chấn khiến rất nhiều cao thủ Ma Tông bắt đầu nghi ngờ cuộc sống.

Trước khí thế mà Dương Chấn phóng ra, tuy Nhiếp Thu rất ngạc nhiên nhưng vẫn lạnh lùng nói: “Nếu cậu chỉ có chút thực lực ấy, tôi khuyên cậu nên nhận thua thì hơn, tôi sẽ không kìm hãm thực lực khi đánh với cậu đâu, một khi ra tay, tôi sẽ tung đòn mạnh nhất, cậu chắc chắn rằng vẫn tiếp tục à?”

Dương Chấn nhìn chằm chằm vào đối phương, không nói năng gì, anh biết nếu chỉ kích hoạt huyết mạch cuồng hóa thì không có hy vọng nào trong việc đánh bại Nhiếp Thu.

Chỉ có một cách để đánh bại Nhiếp Thu, đó là sử dụng Huyết Chủy.

Huyết Chủy là linh khí, với thực lực của anh bây giờ, cộng thêm linh khí, sức chiến đấu của anh đã rất gần với bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rồi.

Nghĩ đến đây, anh không do dự nữa, bỗng rút Huyết Chủy khỏi vỏ dao bên hông.

“Keng!”

Huyết Chủy rời vỏ, phát ra tiếng kim loại giòn giã.

Trong lúc nhất thời, cả sân đấu võ bị áp lực vô cùng mạnh mẽ bao trùm.

Đây là hiệu quả đặc biệt chỉ có ở linh khí.

“Linh khí!”

Nhiếp Thu nhướng mày, Dương Chấn đã phóng ra khí thế Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, giờ lại rút linh khí ra, có lẽ anh thật sự đủ thực lực để đánh với lão ta một trận.

Quả nhiên, sau khi lấy Huyết Chủy ra, khí thế của Dương Chấn lại tăng vọt, lập tức tiếp cận Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Các cao thủ Ma Tông đang có mặt đều hết sức khiếp sợ, việc Dương Chấn có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ đã đủ để khiến họ kinh hãi, việc anh phóng ra khí thế Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã khiến họ thấy như đang mơ.

Bây giờ, linh khí lại giúp khí thế của anh tăng vọt thêm lần nữa, dưới Thiên Cảnh, còn ai có thể áp đảo anh à?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3334


Chương 3334

Nếu anh là một cao thủ ngoài 50 tuổi thì cũng thôi, nhưng vấn đề là anh mới 28 tuổi.

Một cao thủ mới 20 tuổi sững sờ nhìn Dương Chấn, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ anh ta là lão quái vật đeo mặt nạ da người ư?”

Lúc này, khí thế vô cùng đáng sợ lan ra từ người Dương Chấn, bao trùm cả sân đấu võ.

Sắc mặt Nhiếp Thu vô cùng nghiêm nghị, lão ta đã ngừng coi thường Dương Chấn, Dương Chấn ở trạng thái này hoàn toàn đủ tư cách để được lão ta xem như cao thủ cùng thế hệ.

Lệ Trần cười híp mắt, nhìn về phía Dương Chấn, hình như không hề bất ngờ trước sức mạnh mà Dương Chấn thể hiện.

Mã Siêu đứng cạnh lão siết chặt nắm tay, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.

“Tới đi!”

Nhiếp Thu bỗng quát lớn, lập tức phát huy thực lực bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm.

Khí thế cuồng bạo lan ra xung quanh, mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong vội bước lên trước, phóng khí thế của mình ra, lúc này mới bảo vệ được cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Nếu mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Ma Tông không ra tay, chỉ riêng khí thế do Nhiếp Thu phóng ra đã đủ để khiến một số cao thủ Ma Tông có thực lực yếu bị thương rồi.

“Ầm!”

Dương Chấn bỗng di chuyển, mặt đất dưới chân anh lập tức nứt toác, ngay sau đó, anh xuất hiện trước mặt Nhiếp Thu, Huyết Chủy trong tay anh vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp trong không trung, lao thẳng về phía Nhiếp Thu.

Nhiếp Thu đã sớm chú ý đến hướng đâm của Huyết Chủy trong tay Dương Chấn, đúng lúc Huyết Chủy sắp xẹt qua ngực lão ta, lão ta bỗng đấm một phát.

“Rầm!”

Nắm đấm của Nhiếp Thu giáng trúng ngực Dương Chấn.

“Phụt!”

Gần như cùng lúc đó, Dương Chấn bỗng hộc máu, nhưng điều khiến người ta khiếp sợ chính là máu do anh phun ra lại hóa thành một thanh kiếm máu, lao tới mắt Nhiếp Thu.

Trong khoảnh khắc này, Nhiếp Thu chợt giậm mạnh chân, lập tức thay đổi vị trí.

Nhưng trong lúc lão ta né tránh, kiếm máu vẫn sượt qua má lão ta, để lại trên mặt Nhiếp Thu một vết máu khiến người khác nhìn mà giật mình.

Cảnh tượng này khiến mọi người kinh hãi.

Các cao thủ Ma Tông còn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Dương Chấn cầm Huyết Chủy định tấn công Nhiếp Thu, lại bị Nhiếp Thu đánh trúng ngực, cùng lúc đó, Dương Chấn phun kiếm máu, Nhiếp Thu lập tức né đi, kiếm máu sắp đâm vào mắt lão ta lại sượt qua mặt lão ta, tạo thành một vết rách rất sâu.

Chỉ những cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới biết trong khoảnh khắc vừa rồi đã xảy ra bao nhiêu chuyện khó tin.

Ngay cả Lệ Trần cũng hơi híp mắt, cảm thấy vô cùng chấn động.

“Sức mạnh nguyên tố Thủy!”

Lúc này, một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Ma Tông lẩm bẩm với vẻ kinh hãi.

Có câu giải thích của lão ta, những cao thủ Ma Tông không biết rõ chân tướng mới hoàn hồn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3335


Chương 3335

Một cao thủ Ma Tông trẻ nhìn về phía cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong vừa lên tiếng, hỏi: “Trưởng lão Tề, ý ông là Dương Chấn đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy ạ? Kiếm máu mà cậu ta phun ra được cậu ta ngưng tụ từ máu của mình bằng sức mạnh nguyên tố Thủy để tấn công Nhiếp Thu đúng không?”

Trưởng lão Tề gật đầu, trầm giọng nói: “Thiên phú của cậu ta đúng là yêu nghiệt trong số các yêu nghiệt, sự vận dụng nguyên tố Thủy thành thạo của cậu ta cho thấy cậu ta đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy từ lâu rồi”.

“Khả năng vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy của cậu ta còn thành thạo hơn cả một số cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã nghiên cứu, đồng thời nắm giữ sức mạnh nguyên tố Thủy mấy năm”.

“Bây giờ, cậu ta mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mà đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, tức là khi lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, cậu ta còn chưa có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ à?”

Nghe thấy trưởng lão Tề phân tích thế, mọi người càng kinh hãi hơn.

Có người kinh ngạc nói: “Thông thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố, không ngờ Dương Chấn còn chưa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, đúng là quái vật!”

“Không riêng gì sức mạnh nguyên tố đâu, thông thường, cả linh khí cũng chỉ do cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nắm giữ, nhìn sự vận dụng thuần thục của Dương Chấn với món linh khí kia, có lẽ cậu ta đã luyện hóa con dao găm linh khí đó rồi”.

“Chắc chắn cậu ta đã luyện hóa nó rồi, bằng không, sao cậu ta có thể dùng nó lâu như thế với cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ chứ? Quan trọng là cậu ta không bị linh khí cắn trả”.



Cả đám cao thủ Ma Tông bàn tán ầm ĩ, ai cũng có vẻ kinh ngạc.

Những cao thủ trẻ vừa khiếp sợ vừa kính trọng, họ vốn là người đồng trang lứa với Dương Chấn, nhưng chênh lệch giữa Dương Chấn và họ chẳng khác gì lạch trời.

Đừng nói là họ, có lẽ ngay cả cha chú họ cũng không phải đối thủ của Dương Chấn, thậm chí trong số ông của họ, cũng không có mấy ai là đối thủ của Dương Chấn hết.

Với thực lực mạnh mẽ mà Dương Chấn thể hiện ra, có lẽ chỉ có mấy ông lớn đứng trên đỉnh cao võ thuật của Ma Tông mới đánh bại được Dương Chấn.

Thấy Dương Chấn bị Nhiếp Thu đánh trúng rồi hộc máu, trên mặt Mã Siêu tràn ngập vẻ lo lắng.

Lệ Trần cười ha hả: “Cậu cứ yên tâm, hồi nãy Dương Chấn cố tình để Nhiếp Thu đánh trúng đấy”.

Mã Siêu có vẻ khó hiểu: “Tại sao?”

Sắc mặt Lệ Trần hơi phức tạp, lão nhìn về phía Mã Siêu: “Cậu ấy biết rõ chênh lệch giữa mình và Nhiếp Thu lớn đến mức nào, cho dù cậu ấy kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, thậm chí lấy linh khí ra, nhưng cảnh giới của cậu ấy vẫn quá thấp, nếu muốn đánh bại Nhiếp Thu, nhất định phải tung chiêu bất ngờ”.

“Hồi nãy cậu ấy dùng dao găm linh khí điên cuồng tấn công Nhiếp Thu, nhắm đến mạng của Nhiếp Thu, nếu Nhiếp Thu muốn sống, chắc chắn sẽ phải đánh Dương Chấn thật mạnh”.

“Nhưng việc Nhiếp Thu đánh Dương Chấn thật mạnh đã nằm trong sự tính toán của cậu ấy, một khi hộc máu, Dương Chấn sẽ dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để ngưng tụ kiếm máu, tấn công mắt Nhiếp Thu”.

“Nhưng tiếc rằng cậu ấy vẫn đánh giá thấp sự mạnh mẽ của cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, đương nhiên, may mà Nhiếp Thu không khinh địch, bằng không hồi nãy, ông ta đã bị linh khí trong tay Dương Chấn đánh trọng thương, hoặc bị kiếm máu mà Dương Chấn phun ra đâm mù mắt”.

Sau khi nghe Lệ Trần giải thích, Mã Siêu mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3336


Chương 3336

Lệ Trần nhìn Mã Siêu đầy ngưỡng mộ: “Cậu có người anh em tốt thật, cậu ấy thà để mình bị thương nặng, cũng phải báo thù cho cậu”.

Mã Siêu càng cảm thấy áy náy, nhìn về phía Dương Chấn trên sân đấu võ bằng đôi mắt đỏ hoe, nghiêm nghị nói: “Được làm anh em với anh ấy là phúc mười đời của tôi!”

Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, trận chiến giữa Dương Chấn và Nhiếp Thu đã hoàn toàn bùng nổ.

Dương Chấn cầm Huyết Chủy, tựa như một sát thủ nhanh nhẹn, liên tục xông tới chỗ Nhiếp Thu, Nhiếp Thu cũng không coi thường Dương Chấn, dốc hết sức chiến đấu.

Có bài học trước đó, Nhiếp Thu càng cẩn thận hơn, sợ lại bị thương bởi sức mạnh nguyên tố Thủy của Dương Chấn.

Nhưng dù sao Dương Chấn cũng chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, còn Nhiếp Thu đã bước nửa bước vào Thiên Cảnh, chênh lệch giữa hai người quá lớn, Dương Chấn dần rơi vào thế yếu hơn.

Lúc này, người Dương Chấn đã đầm đìa máu, tuy thế, anh vẫn không định nhận thua, vẫn dốc toàn lực tấn công.

Huyết mạch cuồng hóa cũng được kích hoạt trên phạm vi lớn, cùng với việc sức chiến đấu của Dương Chấn không ngừng tăng lên, mắt anh cũng trở nên đỏ thẫm, trông vô cùng đáng sợ.

Huyết Chủy trong tay anh như có trí tuệ, liên tục cung cấp sức mạnh của linh khí cho anh.

“Ầm!”

Sau một lần va chạm dữ dội, Dương Chấn lại bị đẩy lùi mấy bước.

Tuy có vẻ tình trạng của Nhiếp Thu tốt hơn Dương Chấn nhiều, nhưng chỉ Nhiếp Thu mới biết, lão ta đã dốc toàn lực trong trận chiến vừa rồi, hơn nữa cũng bị thương không nhẹ, chỉ là bề ngoài trông đỡ hơn Dương Chấn mà thôi.

Nhưng vết thương của lão ta toàn là nội thương, trận chiến này đã khiến lão ta bị tổn hại nặng nề, chắc phải mất ba ngày mới quay lại trạng thái đỉnh cao được.

“Dương Chấn, cậu vẫn muốn tiếp tục chứ?”

Nhiếp Thu lạnh lùng nhìn Dương Chấn: “Chắc cậu cũng hiểu, nếu tiếp tục, cậu vẫn không thể thắng tôi, nhưng nền tảng võ công của cậu và tôi đều sẽ bị tổn hại”.

“Tôi đề nghị xem như chúng ta hòa, ngừng trận đấu này ở đây, được chứ?”

Lão ta có thể cảm nhận được, Dương Chấn nhắm vào tính mạng của lão ta, không hề định nương tay, tuy lão ta cũng dốc toàn lực nhưng vẫn có điều kiêng dè, không thể liều mạng đánh như Dương Chấn được.

Dương Chấn là anh em tốt của Mã Siêu, bây giờ lão ta đã trở thành người bảo vệ của Mã Siêu, chắc chắn không thể giết Dương Chấn.

Lúc này Lệ Trần cũng bước đến, mỉm cười nhìn Dương Chấn: “Tôi thấy đề nghị của Nhiếp Thu rất hay, có đánh nữa thì cũng không thể phân rõ thắng bại, còn tạo thành tổn thương rất lớn với cả hai, kết thúc thế này nhé?”

Mã Siêu nhìn Dương Chấn với vẻ lo lắng, nếu được, anh ta sẵn sàng bị thương thay Dương Chấn.

Khí thế của Dương Chấn vẫn không giảm, còn liên tục mạnh lên, anh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa ở mức độ cao hơn nữa.

Khí thế mạnh mẽ hơn nữa liên tục tràn ra từ người anh.

“Hửm?”

Lệ Trần nhíu mày, không ngờ lão lại cảm nhận được mối đe dọa sâu sắc từ Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3337


Chương 3337

Phải biết rằng lão đã bước vào Thiên Cảnh, còn Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, sao anh có thể khiến lão cảm nhận được mối đe dọa chứ?

Không riêng gì Lệ Trần, các cao thủ Ma Tông cũng cảm nhận được áp lực rõ rệt, nhất là Nhiếp Thu đang đứng đối diện Dương Chấn lại càng cảm nhận rõ.

Trong mắt lão ta xuất hiện vẻ kinh hãi, lão ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, không dám lơ là chút nào.

Lão ta không rõ rốt cuộc trên người Dương Chấn đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão ta có thể cảm nhận được, đòn tấn công tiếp theo của Dương Chấn với lão ta sẽ là đòn chí mạng.

Lão ta đã đạt đến bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, không ngờ vẫn cảm nhận được áp lực khổng lồ từ Dương Chấn, đúng là mất mặt!

“Anh Chấn!”

Mã Siêu bỗng hô lớn, lo lắng nói: “Anh đừng đánh nữa, dừng ở đây thôi!”

Người khác không biết tình trạng của Dương Chấn, nhưng anh ta thì biết rõ.

Dương Chấn đã kích hoạt huyết mạch cuồng hóa đến mức tối đa, trong trạng thái này, Dương Chấn sẽ mất ý thức ngay tức khắc.

Trừ khi Dương Chấn có thể kiểm soát mình chặt chẽ, bằng không một khi anh mất kiểm soát, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Lúc này, khí thế của anh đã đạt đến bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, thậm chí còn mạnh hơn cả khí thế của Nhiếp Thu.

Các cao thủ Ma Tông đang theo dõi trận chiến đều trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.

“Ma uy!”

Lệ Trần chợt nói bằng giọng kinh hãi.

“Ma uy ư?”

Một cao thủ Ma Tông kinh ngạc nhìn về phía Lệ Trần: “Tông chủ, ý ông là khí thế trên người Dương Chấn chính là ma uy à?”

Lệ Trần gật đầu, nghiêm nghị nhìn Dương Chấn, trầm giọng nói: “Tôi biết rõ đây chính là ma uy, cho dù là ở Ma Tông, cũng chưa có ai tu luyện được ma uy dưới Thiên Cảnh hết, Dương Chấn không phải người của Ma Tông, cũng không tu luyện công pháp ma đạo mà lại phóng ra ma uy, đúng là thiên tài dành cho ma đạo!”

Trong lịch sử của Ma Tông, không ai có thể phóng ma uy khi chưa đến Thiên Cảnh.

“Với những cao thủ tu luyện công pháp ma đạo như chúng ta, chỉ khi đột phá Thiên Cảnh thì mới có thể phóng ma uy”.

Lệ Trần nói tiếp: “Ở giới Cổ Võ, ma uy được gọi là lĩnh vực ma đạo, đương nhiên, giới Cổ Võ không chỉ có mỗi lĩnh vực ma đạo, mà còn có rất nhiều lĩnh vực khác, chẳng hạn như cao thủ lĩnh vực Hỏa có thể duy trì nguyên tố Hỏa vô cùng đậm đặc trong phạm vi nhất định, thậm chí có thể chiến đấu bằng nguyên tố Hỏa trong lĩnh vực Hỏa”.

“Thực lực càng mạnh thì phạm vi của lĩnh vực càng lớn, khi đánh với kẻ địch trong lĩnh vực của mình, có thể gây áp lực rất lớn cho kẻ địch”.

“Chẳng hạn như Dương Chấn bây giờ, không ngờ cậu ấy lại phóng được ma uy, hay nói cách khác, trong lĩnh vực ma đạo của cậu ấy, Nhiếp Thu sẽ bị suy yếu về mọi mặt, ngược lại, trong lĩnh vực ma đạo của mình, các khía cạnh của Dương Chấn đều sẽ mạnh lên”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3338


Chương 3338

“Tiếc rằng cậu ấy không tu luyện công pháp ma đạo, bằng không, trong lĩnh vực ma đạo, sức chiến đấu của cậu ấy sẽ còn mạnh hơn nữa, cho dù Nhiếp Thu là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thì cũng không phải đối thủ của Dương Chấn”.

“Đương nhiên, nếu Nhiếp Thu cũng có lĩnh vực, Dương Chấn vẫn rất khó thắng”.

Sau khi nghe Lệ Trần giải thích, các cao thủ Ma Tông mới biết đang xảy ra chuyện gì.

Mã Siêu vội hỏi: “Việc anh Chấn có lĩnh vực có tạo thành nguy hiểm với anh ấy không?”

Lệ Trần gật đầu: “Ngay cả tôi cũng chỉ mở lĩnh vực được năm phút là cùng, nếu mở tiếp, lĩnh vực ma đạo sẽ khiến thể lực của tôi tiêu hao rất nhiều”.

“Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, có lẽ chỉ mở lĩnh vực ma đạo được ba phút thôi, đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi, dù sao tình trạng của cậu ấy cũng đặc biệt, khác với cao thủ bình thường, tôi cũng không rõ rốt cuộc cậu ấy có thể giữ được lĩnh vực ma đạo trong bao lâu”.

“Nhưng có thể khẳng định, việc mở lĩnh vực ma đạo sẽ khiến bản thân tiêu hao rất nhiều, có khả năng gây tổn hại đến nền tảng võ công”.

Nghe thấy thế, Mã Siêu cuống cả lên, vội nói: “Tông chủ Lệ, mau ngăn cản cuộc chiến giữa họ đi, tôi lo anh Chấn sẽ tiêu hao thực lực của mình”.

Lệ Trần lắc đầu với vẻ cay đắng: “Cậu là anh em vào sinh ra tử của cậu ấy, chắc cũng hiểu tính cậu ấy, trừ khi tôi ép họ ngừng đánh, bằng không, cho dù nói gì, Dương Chấn cũng không từ bỏ việc giáng đòn nghiêm trọng cho Nhiếp Thu đâu”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, vẻ lo lắng của Mã Siêu càng rõ hơn, anh ta siết chặt nắm tay, khi nhìn về phía Nhiếp Thu, trong mắt anh ta đã xuất hiện sát khí.

Trước đó Nhiếp Thu đã suýt giết anh ta, nhưng Lệ Trần đã để Nhiếp Thu trở thành người bảo vệ anh ta, nên anh ta mới bằng lòng bỏ qua ân oán.

Lệ Trần nhìn Mã Siêu với vẻ hơi kinh ngạc, cũng bất ngờ trước phản ứng của Mã Siêu.

Lúc này, sức mạnh huyết mạch trong người Dương Chấn đã hoàn toàn sôi trào, giữa lông mày anh xuất hiện một ký hiệu màu máu rất rõ, đó là ký hiệu gia tộc mang huyết mạch cuồng hóa.

Vẻ nghiêm nghị trong mắt Lệ Trần càng rõ rệt hơn, hồi nãy lão đã cảm nhận được sức mạnh huyết mạch khổng lồ của Dương Chấn, nhưng không ngờ nó lại mạnh đến mức này.

“Ai có thể nói cho tôi biết trên người Dương Chấn đã xảy ra chuyện gì không? Sao tự dưng thực lực của cậu ta lại tăng vọt thế? Dưới Thiên Cảnh, còn ai là đối thủ của cậu ta à?”

“Cậu ta vừa phát huy sức mạnh huyết mạch, nghe đồn chỉ cao thủ có huyết mạch vô cùng mạnh mẽ mới phát huy được sức mạnh huyết mạch thôi, xem ra cậu ta có địa vị rất cao, bằng không cũng không thể có sức mạnh huyết mạch mạnh mẽ như thế”.

“Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi vẫn không tin trên đời có thiên tài yêu nghiệt như vậy”.

“Hồi trước tôi còn nghĩ thiên phú của mình đã mạnh lắm rồi, cho dù trong thế hệ trẻ ở giới Cổ Võ thì cũng thuộc hàng xuất chúng, nhưng sau khi gặp Dương Chấn, tôi mới phát hiện thiên phú của mình chỉ là rác rưởi”.



Các cao thủ Ma Tông đều có vẻ kinh hãi, giữa sự khiếp sợ còn xen lẫn cả sự ước ao và ghen tỵ, đương nhiên, cũng có rất nhiều người trẻ tuổi nhìn Dương Chấn với vẻ kính nể.

Sắc mặt Nhiếp Thu cũng hết sức nghiêm nghị, với thực lực của lão ta, đương nhiên lão ta có thể cảm nhận được những biến đổi trên người Dương Chấn.

Ban đầu lão ta còn tưởng Dương Chấn chỉ là một người thanh niên có sức chiến đấu tương đối mạnh, nếu Lệ Trần không ra sức khen ngợi Dương Chấn, lão ta cũng chẳng quan tâm đ ến Dương Chấn làm gì.

Nhưng sau khi đánh với Dương Chấn trên sân đấu võ, lão ta mới nhận ra, không thể đánh giá thực lực của Dương Chấn bằng cảnh giới được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3339


Chương 3339

Lúc này, lão ta đã coi Dương Chấn là cao thủ cùng cấp bậc với mình.

Đúng lúc lão ta tưởng mình sắp đánh bại Dương Chấn, Dương Chấn lại mạnh lên.

Trong khu vực này, dường như Dương Chấn mới là chúa tể, lĩnh vực ma đạo đã khiến Nhiếp Thu bị ảnh hưởng rất nhiều.

Nhiếp Thu có cảm giác, trong lĩnh vực của Dương Chấn, mọi thứ của lão ta đều bị suy yếu, tuy mức độ suy yếu không quá lớn, nhưng khi cao thủ đánh với nhau, sống chết được quyết định trong chớp mắt, chính sự suy yếu này đã tạo thành phiền phức rất lớn cho Nhiếp Thu.

“Giết!”

Dương Chấn hét lớn, “ầm” một tiếng, mặt đất dưới chân anh lập tức nứt ra, còn anh đã xuất hiện trước mặt Nhiếp Thu.

Anh đấm mạnh về phía Nhiếp Thu.

Trong khoảnh khắc đó, Nhiếp Thu gần như né tránh theo phản xạ có điều kiện, nhưng trong lĩnh vực ma đạo của Dương Chấn, tốc độ của Nhiếp Thu cũng bị ảnh hưởng, trái lại, trong lĩnh vực ma đạo của mình, mọi khía cạnh của Dương Chấn đều được tăng lên, tốc độ của anh cực nhanh, chẳng khác gì di chuyển tức thời, anh xuất hiện trước mặt Nhiếp Thu rồi đấm mạnh.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, Nhiếp Thu lập tức lùi bảy, tám bước, còn chưa đứng vững đã hộc máu.

Lúc này, đòn tấn công của Dương Chấn lại ập đến.

Nhiếp Thu đã dự đoán rằng trong khoảnh khắc lão ta bị đẩy lùi, Dương Chấn sẽ tiếp tục tấn công lão ta, lão ta đã chuẩn bị trước, không quan tâm đ ến vết thương của mình nữa, bỗng tung chưởng.

“Rầm!”

Ngay sau đó, nắm đấm của Dương Chấn va trúng lòng bàn tay Nhiếp Thu, sức mạnh cuồng bạo bùng nổ như đạn hạt nhân, lan ra bốn phía.

Dưới tác động của khí thế mạnh mẽ này, một số cao thủ Ma Tông có cảnh giới thấp liên tục lùi về sau như bị thương nặng.

Mười mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Ma Tông không hề do dự, lập tức ra tay, khí thế khủng khiếp giáng xuống, lập tức ngăn cách khí thế từ cuộc va chạm giữa Dương Chấn và Nhiếp Thu trong phạm vi sân đấu võ.

Nhưng sức mạnh này quá khổng lồ, tuy có mười mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ngăn cản nhưng vẫn không thể ngăn cản hết, một phần khí thế vẫn tiếp tục lan ra xung quanh.

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trở lên không sao, nhưng cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh thì không chịu nổi khí thế này, liên tục lùi ra sau.

Có cao thủ thực lực yếu còn hộc máu.

Đúng lúc này, Lệ Trần bỗng bước lên trước, khoát tay, một luồng sức mạnh vô hình lập tức ngăn cách sân đấu võ với cao thủ Ma Tông.

Lúc này các cao thủ Ma Tông mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Lệ Trần nhìn quanh, nói lớn: “Cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh rời khỏi sân đấu võ đi!”

Sau tiếng ra lệnh này, các cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh lập tức rời khỏi sân đấu võ, tuy họ cũng rất muốn tiếp tục quan sát cuộc chiến giữa hai cao thủ đứng đầu dưới Thiên Cảnh, nhưng thực lực không cho phép.

Nếu chuyện này được lan truyền thì chắc chắn sẽ khiến cả thế giới chấn động.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3340


Chương 3340

Trong trận chiến giữa một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, chỉ riêng khí thế từ cuộc va chạm giữa hai bên đã khiến cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh không chịu nổi.

Đây không phải là chuyện chính, quan trọng là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia cũng có sức chiến đấu hàng đầu dưới Thiên Cảnh.

Trong sân đấu võ, trừ Mã Siêu đang được Lệ Trần bảo vệ ra, những cao thủ còn lại đều trên Siêu Phàm Bát Cảnh.

Ai cũng có vẻ kinh hãi.

Dương Chấn mới 28 tuổi mà đã có thực lực hàng đầu dưới Thiên Cảnh, nếu anh đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ thì sao? Hay đỉnh phong thì sao chứ?

Khi đó, Dương Chấn sẽ mạnh đến mức nào?

“Tông chủ, Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mà đã có sức chiến đấu hàng đầu dưới Thiên Cảnh, nếu cậu ta đột phá lần nữa thì có thể đánh với cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ không?”

Một trưởng lão của Ma Tông bỗng nhìn về phía Lệ Trần, hỏi.

Lệ Trần lắc đầu, nói: “Chênh lệch giữa Thiên Cảnh và Siêu Phàm Cảnh rất lớn, trong Siêu Phàm Cảnh, tôi có thể đánh bại kẻ địch vượt cảnh giới, trong Thiên Cảnh cũng có thể vượt cảnh giới để đánh bại kẻ địch, nhưng không thể đánh bại Thiên Cảnh khi ở Siêu Phàm Cảnh”.

“Đúng là thực lực của Dương Chấn rất mạnh, nhưng khi phát huy thực lực hàng đầu dưới Thiên Cảnh ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, cậu ấy cũng phải chịu tổn thương rất lớn, nếu không đến lúc sống còn thì không nên làm vậy”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, trưởng lão Ma Tông kia mới thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu Dương Chấn phát huy thực lực hàng đầu dưới Thiên Cảnh khi ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, sau khi bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, thậm chí đỉnh phong thì lại có thể đánh bại Thiên Cảnh, những cao thủ hàng đầu dưới Thiên Cảnh như họ còn sống làm gì chứ?

“Sắp phân rõ thắng thua rồi!”

Lệ Trần bỗng nhìn về phía hai người đang chiến đấu trên sân đấu võ, có vẻ chờ mong.

Ở giữa sân đấu võ của Ma Tông, khí thế của Dương Chấn đã đạt đến cực hạn dưới Thiên Cảnh, ngay cả Lệ Trần cũng không thể không thừa nhận, khi ở bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, lão cũng không thể phát huy khí thế mạnh như Dương Chấn.

Nhiếp Thu không còn niềm tin chiến thắng nữa, bây giờ lão ta chỉ muốn cố gắng bảo vệ bản thân trước đòn chí mạng mà Dương Chấn sắp tung ra.

Lúc này, không riêng gì Dương Chấn bị thương đầy người, Nhiếp Thu cũng thế, trông lão ta càng thê thảm hơn, quần áo trên người lão ta đã rách mướp, mái tóc dài màu bạc rũ rượi.

Mã Siêu đang được Lệ Trần bảo vệ hết sức lo lắng, tuy anh ta biết chắc chắn Nhiếp Thu sẽ thua, nhưng vẫn không kìm lòng được.

“Giết!”

Dương Chấn bỗng hét lớn, lập tức biến mất với tốc độ nhanh như chớp.

Nhiếp Thu lập tức cảm nhận được áp lực khổng lồ, lão ta đã hoàn toàn từ bỏ việc tấn công, chỉ dốc toàn lực để đón đỡ đòn đánh này.

Đúng lúc Dương Chấn lao tới chỗ lão ta, lão ta lập tức dồn hết khí thế về phía ngực.

“Ầm!”

Ngay sau đó, một bóng người bay xa mấy mét như đạn pháo, máu tung tóe trong không trung.

“Rầm!”

Nhiếp Thu nặng nề rơi xuống đất, mặt bê bết máu, quần áo đã rách tan trước sức mạnh cuồng bạo này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3341


Chương 3341

Trên ngực lão ta có một dấu nắm tay khiến người khác nhìn mà giật mình.

Lúc này, xung quanh lặng ngắt!

Ai cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn Nhiếp Thu đang nằm dưới đất, định đứng dậy nhưng không làm nổi.

Một lúc lâu sau, một giọng nói kinh ngạc mới vang lên từ đám đông.

“Dương Chấn thắng rồi à?”

“Cậu ta mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, sao có thể đánh bại một cao thủ hàng đầu dưới Thiên Cảnh chứ?”

“Ai có thể nói cho tôi biết, đây là sự thật ư?”



Những cao thủ vẫn ở lại sân đấu võ đều là cao thủ hàng đầu của Ma Tông, ít nhất đã 40, 50 tuổi, thậm chí còn có cả cao thủ lớn tuổi hơn nữa.

Lúc này, họ đều không nhịn được mà suýt xoa.

Tuy họ đã đoán được Dương Chấn sẽ đánh bại Nhiếp Thu, nhưng khi sự thật bày ra trước mắt họ, họ đều cảm thấy vô cùng khó chấp nhận.

Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, Dương Chấn bước từng bước tới chỗ Nhiếp Thu, nhìn đối phương từ trên cao, lạnh lùng nói: “Ân oán lúc trước được xóa bỏ!”

“Nhưng tôi muốn ông biết, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, nếu sau này ông dám làm hại anh em của tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho ông”.

Anh nói rồi bỗng giậm mạnh vào nền đất cạnh đầu Nhiếp Thu.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên, mặt đất như rung chuyển, nền đất cạnh đầu Nhiếp Thu cũng lõm xuống thành hình dấu chân rất lớn.

Nếu Dương Chấn muốn giết Nhiếp Thu, anh cũng không giẫm xuống đất đâu.

Nhiếp Thu biết Dương Chấn đang cảnh báo mình.

Lão ta nhìn Dương Chấn với vẻ mặt phức tạp, trong mắt không hề có vẻ căm hận, lão ta chật vật nói: “Tôi là người bảo vệ cậu ấy, trước khi thực lực của cậu ấy vượt xa tôi, nếu gặp phải kẻ địch mạnh, trừ khi tôi chết, bằng không, cậu ấy không bao giờ chết trước tôi!”

Nét mặt Nhiếp Thu hết sức nghiêm túc, giọng nói vô cùng kiên định.

Đây là lời hứa của lão ta với Dương Chấn, cũng là với Mã Siêu.

Lúc này dây thần kinh đang căng lên của Dương Chấn mới hoàn toàn thả lỏng, khí thế của anh lập tức biến mất.

Lĩnh vực ma đạo quanh người anh cũng tan thành mây khói.

Cảm giác mệt mỏi ập tới, khiến Dương Chấn thấy như sắp bất tỉnh.

Anh cố ép bản thân không được gục ngã, anh vừa thắng Nhiếp Thu, nếu ngã xuống lúc này thì những chuyện mà anh làm trước đó đều trở nên vô ích.

“Anh Chấn!”

Mã Siêu nhận thấy Dương Chấn không ổn, định chạy tới, nhưng lại bị Lệ Trần giữ lấy tay.

Lệ Trần nhìn về phía Mã Siêu đang tức giận, nói nhỏ: “Nếu bây giờ cậu chạy qua, những gì mà cậu ấy vừa làm cho cậu đều uổng phí”.

Nét mặt Mã Siêu lập tức cứng đờ, anh ta càng khó hiểu hơn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3342


Chương 3342

Lệ Trần nhìn về phía Dương Chấn với vẻ nghiêm nghị, nói nhỏ: “Cậu ấy liều mạng đánh một trận, không chỉ vì trước đó Nhiếp Thu suýt giết cậu, mà còn định ra oai thay cậu”.

“Sau hôm nay, Nhiếp Thu sẽ không khinh thường cậu nữa, không riêng gì ông ta, người của Ma Tông cũng không dám coi thường cậu”.

Nghe Lệ Trần giải thích xong, Mã Siêu hiểu ngay, mũi anh ta chua xót, suýt rơi nước mắt.

Lệ Trần nói tiếp: “Chắc chắn bây giờ cậu ấy rất mệt, nhưng cậu cứ yên tâm, đây là tình huống bình thường, dù sao hồi nãy cậu ấy cũng vừa mở lĩnh vực ma đạo khoảng năm phút, ngay cả tôi bây giờ cũng chỉ chịu được năm phút thôi, nhưng tôi đã bước vào Thiên Cảnh, còn cậu ấy mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ”.

“Cậu ấy cũng hiểu mình vẫn chưa thể ngã xuống, nếu ngã xuống, người khác sẽ nghĩ cậu ấy thế nào? Cho dù họ vẫn thừa nhận sự mạnh mẽ của cậu ấy, nhưng không chấn động như khi cậu ấy không ngã xuống, cậu ấy muốn tất cả người trong Ma Tông biết cậu là anh em của cậu ấy, nếu ai dám làm hại cậu, chắc chắn cậu ấy sẽ không bỏ qua”.

Trước ánh nhìn chăm chú của các cao thủ ma đạo, Dương Chấn bước tới trước mặt Mã Siêu, mỉm cười: “Sau này, đừng ai hòng ức h**p cậu nữa!”

Mắt Mã Siêu lập tức đỏ hoe, hét lớn: “Anh Chấn!”

Dương Chấn cố giữ cho mình không ngã xuống, nhìn về phía Lệ Trần bên cạnh: “Tiền bối Lệ, giờ có thể cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”

Lệ Trần cười ha hả, nhìn Dương Chấn: “Vẫn nên để anh em của cậu kể cho cậu biết đi!”

Lão nói rồi quay người rời đi.

Mười phút sau, tại một căn phòng trong biệt thự cổ xa hoa ở Ma Tông.

Dương Chấn sững sờ nhìn Mã Siêu, hồi nãy Mã Siêu đã kể qua mọi chuyện.

Mã Siêu giải thích: “Nhưng đây đều là ý của tiền bối Lệ, em vẫn chưa đồng ý gia nhập Ma Tông, lần này em tới Ma Sơn để rèn luyện, nếu gia nhập Ma Tông, kế hoạch của em sẽ rối loạn mất”.

Anh ta nói rồi đứng dậy: “Anh Chấn, bây giờ em sẽ đi tìm tiền bối Lệ để nói cho rõ ràng”.

“Khoan đã!”

Dương Chấn vội gọi Mã Siêu đang định đi tìm Lệ Trần lại, hỏi ngược lại: “Sao cậu lại muốn đến Ma Sơn?”

Mã Siêu thoáng sửng sốt, nói: “Để rèn luyện, cố gắng khiến thực lực có sự đột phá mang tính thực chất trong nửa năm, em cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh, mà muốn theo kịp bước tiến của anh”.

Dương Chấn nói: “Nếu đã vậy, sao cậu không gia nhập Ma Tông? Ma Tông là một trong năm thế lực hàng đầu Ma Sơn, nếu cậu gia nhập Ma Tông, với sự coi trọng của tiền bối Lệ với cậu, chắc chắn ông ấy sẽ hết lòng bồi dưỡng cậu”.

“Chẳng lẽ cậu tự rèn luyện một mình, còn tiến bộ nhanh hơn cả khi được thế lực hàng đầu Ma Sơn bồi dưỡng à?”

“Nghe tôi nói, cậu cứ ở lại Ma Tông đi!”

Mã Siêu sững sờ, anh ta cứ tưởng chắc chắn Dương Chấn sẽ vô cùng bài xích việc anh ta gia nhập Ma Tông, không ngờ chẳng những anh không bài xích mà còn ra sức thuyết phục anh ta gia nhập Ma Tông.

Mã Siêu thoáng im lặng rồi nói: “Anh Chấn, danh tiếng của Ma Tông rất xấu”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn cười khẩy, lạnh lùng nói: “Ở Ma Sơn, làm gì có thế lực nào có danh tiếng tốt? Đây vốn là vùng đất hỗn loạn, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng có thể chết bất cứ lúc nào”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3343


Chương 3343

“Thần Hành Tông cũng được, Võ Tông cũng thế, hoặc hai thế lực hàng đầu khác sẽ có danh tiếng tốt hơn Ma Tông, nhưng điều này có thể chứng minh Thần Hành Tông và Võ Tông không làm việc ác gì à?”

“Với sự hiểu biết của tôi về Ma Sơn, có rất nhiều người giả vờ đạo mạo, tự xưng là bên chính thống của võ đạo, nhưng lại lén làm rất nhiều chuyện ác không muốn để ai biết”.

“Ma Tông có danh tiếng không tốt, vì người của Ma Tông đều tu luyện công pháp ma đạo, công pháp ma đạo vô cùng bá đạo, khi đánh với người cùng cảnh giới, cao thủ tu luyện công pháp ma đạo rất dễ khiến kẻ địch bị thương nặng, chính vì thế nên rất nhiều người gọi công pháp ma đạo là bàng môn tả đạo”.

Dương Chấn cũng không nói bừa, hồi trước khi tới Ma Sơn, anh đã thấy và nghe nói rất nhiều chuyện.

Anh từng tận mắt chứng kiến, một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đến từ Thần Hành Tông tự nhận là bên chính thống của võ đạo bị giết bởi một cao thủ còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, chỉ vì ông ta mới bị một cao thủ cùng cảnh giới của Ma Tông đánh bại nên tâm trạng không tốt.

Anh còn từng thấy một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Ma Tông cứu một cao thủ Vương Cảnh bị cao thủ Độc Tông đuổi giết.

Ở Ma Sơn có vô số cao thủ, có thể nói, người dưới Siêu Phàm Cảnh đều là giun dế, mà dưới Siêu Phàm Cảnh là Thần Cảnh, dưới Thần Cảnh là Vương Cảnh.

Ai mà ngờ một cao thủ hàng đầu Ma Sơn lại chiến đấu vì một con kiến hôi đây?

Nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ Dương Chấn cũng không tin.

Năm đó, khi rèn luyện ở Ma Sơn, Dương Chấn đã chứng kiến quá nhiều, có lẽ vì anh đã tận mắt thấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia cứu một cao thủ Vương Cảnh, nên anh không có thành kiến gì với Ma Tông hết.

Dương Chấn nói: “Hơn nữa, tiền bối Lệ đã cứu mạng cậu tận hai lần!”

Lần đầu tiên là khi Mã Siêu bị Thị Huyết Châu cắn trả, trong lúc Dương Chấn chỉ có thể trơ mắt nhìn anh em tốt của mình sắp chết, Lệ Trần đã xuất hiện, phong ấn Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu.

Lần này, Lệ Trần lại cứu Mã Siêu khi Nhiếp Thu định giết Mã Siêu.

Mã Siêu là anh em tốt của Dương Chấn, Lệ Trần đã cứu Mã Siêu hai lần, Dương Chấn không muốn quan tâm tới chuyện khác, chỉ biết rằng anh em tốt của mình đã nợ ơn cứu mạng của Lệ Trần, như vậy Lệ Trần cũng chính là ân nhân của anh.

“Anh Chấn, em hiểu rồi!”

Rốt cuộc Mã Siêu cũng hạ quyết tâm, gật đầu: “Như vậy, em sẽ gia nhập Ma Tông!”

Dương Chấn mỉm cười: “Tốt lắm!”

Đúng lúc này, cảm giác mệt mỏi dữ dội ập tới, Dương Chấn trợn trắng mắt, lập tức hôn mê.

“Anh Chấn!”

Mã Siêu lập tức biến sắc, hét lớn.

Khi đánh với Nhiếp Thu trước đó, Dương Chấn đã tiêu hao quá nhiều, anh đã đánh bại cao thủ bước một chân vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ với cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, đúng là kỳ tích.

Huyết mạch cuồng hóa và Huyết Chủy đã khiến cơ thể anh phải chịu gánh nặng rất lớn, kết quả anh lại mở lĩnh vực ma đạo, điều này đã khiến cơ thể anh bị tổn thương nặng nề.

Lệ Trần nhanh chóng chạy tới, thấy Dương Chấn đã hôn mê sâu, lão nhíu mày.

Sau khi Lệ Trần kiểm tra cho Dương Chấn xong, Mã Siêu căng thẳng hỏi: “Tiền bối Lệ, anh Chấn sao rồi?”

Lệ Trần mỉm cười, lắc đầu: “Cứ yên tâm, cậu ấy không sao, chỉ là cậu ấy tiêu hao quá nhiều trong trận chiến trước đó, còn mở lĩnh vực ma đạo lần đầu nên mới hôn mê sâu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3344


Chương 3344

“Nhưng không sao hết, sau khi nghỉ ngơi một thời gian ngắn, cậu ấy sẽ khôi phục bình thường”.

Tuy Lệ Trần đã nói thế, Mã Siêu vẫn hết sức lo lắng.

Lệ Trần chợt hỏi: “Cậu bàn với Dương Chấn xong chưa?”

Mã Siêu gật đầu: “Anh Chấn bảo tôi gia nhập Ma Tông”.

“Tốt lắm!”

Lệ Trần mỉm cười, nói: “Sau khi Dương Chấn tỉnh, tôi sẽ tổ chức nghi thức thừa kế chức Ma Tử cho cậu”.

Mã Siêu có vẻ khó xử, định nói rồi lại thôi.

Lệ Trần hỏi: “Cậu không muốn làm Ma Tử của Ma Tông à?”

Mã Siêu nói: “Không giấu gì tiền bối, lần này đến Ma Sơn, tôi chỉ định rèn luyện trong nửa năm, nửa năm sau, cho dù tu luyện đến cấp bậc nào, tôi cũng phải rời khỏi Ma Sơn”.

“Vợ con tôi đang chờ tôi ở nhà”.

Lệ Trần lập tức im lặng, lão hiểu ý Mã Siêu.

Nếu Mã Siêu trở thành Ma Tử của Ma Tông, anh ta cũng chính là chủ tương lai của Ma Tông, nên nhất định phải trấn giữ ở Ma Tông, trừ khi một ngày nào đó, Mã Siêu bước vào Thiên Cảnh thì mới có thể rời đi.

Lệ Trần im lặng một lúc lâu rồi nói: “Để tôi kể cho cậu một câu chuyện nhỏ”.

Lão nói rồi ngồi xuống ghế mây, chậm rãi lên tiếng: “Có một bé trai, từ nhỏ đã sống ở giới Cổ Võ, hơn nữa còn có bối cảnh không tệ, từ nhỏ cậu ta đã không thích tu luyện, trong lúc người đồng trang lứa đang cố gắng tu luyện, cậu ta lại lười biếng”.

“Khi đó cậu ta nghĩ mình có gia thế mạnh mẽ, có bố mẹ mạnh mẽ, còn có cả anh chị em mạnh mẽ, thế là đủ rồi”.

“Mãi cho đến một ngày, một nhóm kẻ địch bí ẩn vô cùng hùng mạnh ập đến, vì thực lực của cậu ta yếu nên chỉ có thể trơ mắt nhìn người thân của mình liên tục ngã xuống trong vũng máu”.

Nói đến đây, mắt Lệ Trần đỏ hoe, ma uy như có như không tràn ra từ người lão.

Mã Siêu cảm nhận được áp lực khổng lồ, sắc mặt lập tức tái mét.

Nhưng anh ta cũng không nói gì, cố gắng chịu ma uy từ Lệ Trần.

Lệ Trần siết chặt nắm tay: “Sau cùng, chị cậu ta liều mạng đẩy cậu ta lên khỏi vách núi, cậu ta mới may mắn giữ được mạng”.

“Cũng kể từ đó, cậu ta thầm thề, một ngày nào đó sẽ phải báo thù rửa hận cho gia tộc, mà cậu ta cũng bắt đầu điên cuồng tu luyện, nhưng trước đó cậu ta đã bỏ lỡ thời điểm tu luyện tốt nhất, cho dù cố gắng đến mấy thì cũng không thể theo kịp bố mẹ năm đó”.

Nói đến đây, lão nhìn về phía Mã Siêu, nghiêm nghị nói: “Tu luyện là con đường tàn khốc nhất trên đời này, từ khi bước lên nó, cậu đã bước lên con đường không lối về”.

“Nếu cậu muốn bảo vệ người nhà của mình, nhất định phải không ngừng mạnh lên, không có mạnh hơn, chỉ có mạnh nhất!”

“Chỉ khi cậu đứng ở đỉnh cao võ thuật thì mới có tư cách nói rằng mình bảo vệ được họ”.

Mã Siêu vô cùng chấn động, anh ta biết cậu bé trong câu chuyện mà Lệ Trần vừa kể chính là bản thân Lệ Trần.

“Chỉ khi ở lại Ma Tông thì cậu mới bước lên đ ỉnh cao võ thuật nhanh hơn!”

Lệ Trần chậm rãi đứng dậy, nghiêm nghị nói: “Cho dù cậu không thể bước vào Thiên Cảnh, ít nhất cũng phải đạt tới đỉnh cao của Siêu Phàm Cảnh thì mới có tư cách nói mình có thể bảo vệ người nhà, nhưng đó mới chỉ là ở thế tục”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3345


Chương 3345

Lời Lệ Trần nói khiến Mã Siêu có cảm giác bỗng dưng hiểu rõ.

Bây giờ anh ta rất muốn bảo vệ vợ con, muốn bầu bạn với họ, nhưng đúng như Lệ Trần vừa nói, khi bước lên con đường tu luyện, anh ta đã bước lên con đường không lối về.

Để khỏi liên lụy người thân của mình, Dương Chấn đã dùng cách lừa gạt để đưa người thân tới nơi an toàn, định chờ giải quyết phiền phức bên cạnh xong rồi đón họ về nhà.

Nhưng anh không ngờ kế hoạch không theo kịp biến đổi, khi thực lực của anh mạnh dần, kẻ địch mà anh gặp phải cũng ngày càng mạnh hơn.

Bây giờ Mã Siêu cũng cảm thấy như thế, lần này đến Ma Sơn, anh ta vốn định khiến mình mạnh hơn trong vòng nửa năm, sau đó về bên vợ con.

Nhưng anh ta và Dương Chấn cũng có rất nhiều mối lo, có rất nhiều chuyện phải làm.

Chẳng hạn như mẹ của anh ta vẫn đang bị giam lỏng ở gia tộc Bách Lý tại giới Cổ Võ, trừ khi anh ta từ bỏ việc cứu mẹ, bằng không, anh ta nhất định phải bước tiếp trên con đường tu luyện.

Nhưng trong khoảng thời gian này, chắc chắn anh ta sẽ gặp phải những kẻ địch mạnh khác.

Mã Siêu im lặng một lúc lâu rồi mới nhìn Lệ Trần, nghiêm nghị nói: “Tiền bối Lệ, tôi hiểu rồi!”

Lệ Trần mỉm cười: “Cậu còn trẻ, thiên phú c*̃ng vô cùng xuất chúng, bây giờ nghĩ thông cũng không muộn”.

Lão nói rồi nhìn Dương Chấn vẫn đang hôn mê, nói: “Với trạng thái bây giờ của Dương Chấn, có lẽ ít nhất 1 tuần nữa cậu ấy mới tỉnh lại, hồi trước khi mở lĩnh vực lần đầu, tôi hôn mê 10 ngày mới tỉnh”.

“Sau khi tỉnh lại, thực lực của tôi đã tăng vọt, chờ Dương Chấn tỉnh lại, có lẽ cậu ấy sẽ càng mạnh hơn”.

Lúc này Mã Siêu mới yên tâm, thầm mừng cho Dương Chấn.

“Tốt quá rồi!”

Anh ta kích động nói: “Anh Chấn đã có thực lực sánh ngang bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nếu thực lực của anh ấy lại tăng nữa, có lẽ sẽ rất gần với cao thủ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thực thụ”.

Trong mắt Lệ Trần cũng có vẻ mong chờ, lão cười nói: “Tuy tôi chưa từng nghe nói đến ai có thực lực sánh ngang với Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ dưới Thiên Cảnh, nhưng tình trạng của Dương Chấn rất đặc biệt, sức chiến đấu vốn vô cùng mạnh mẽ, có lẽ sẽ có khả năng này thật, chúng ta cứ chờ xem”.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, một cao thủ Ma Tông bước vào, nhìn về phía Lệ Trần, nghiêm nghị nói: “Tông chủ, người của Thần Hành Tông đến, nói rằng muốn đưa Nhiếp Thu đi”.

“Hừ!”

Lệ Trần hừ lạnh, trên mặt xuất hiện sát khí, lão nói với thuộc hạ: “Bảo họ tới từ đâu thì cút về nơi đó, chưa có sự đồng ý của tôi, nếu cao thủ Thần Hành Tông còn dám bước vào Ma Tông thì đừng trách tôi không khách sáo”.

“Vâng!”

Thuộc hạ vội đáp rồi quay người rời đi.

Sau khi thuộc hạ rời đi, trên mặt Lệ Trần xuất hiện vẻ lo lắng, lão nhìn về phía Mã Siêu: “Nếu có ngày tôi bắt buộc phải rời Ma Tông, cậu phải chèo chống Ma Tông nhé”.

Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Lệ Trần, Mã Siêu rùng mình, bỗng có linh cảm không lành.

Anh ta vội hỏi: “Tiền bối Lệ, có phải sắp xảy ra chuyện lớn gì không?”

Lệ Trần lắc đầu, cười khẩy: “Mỗi Thần Hành Tông thì có thể khiến Ma Tông gặp chuyện lớn gì chứ? Với thực lực của tôi bây giờ, cho dù Ứng Thiên Hành đích thân tới thì cũng không làm gì được tôi”.

Ứng Thiên Hành là tông chủ Thần Hành Tông, đã bước một bước vào Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3346


Chương 3346

Ở Ma Sơn có năm người mạnh nhất, lần lượt là tông chủ Lệ Trần của Ma Tông – Đông Vực, tông chủ Nhậm Kinh Luân của Độc Tông – Tây Vực, tông chủ Ứng Thiên Hành của Thần Hành Tông – Nam Vực, tông chủ Đỗ Bá của Võ Tông – Bắc Vực, cung chủ Bùi Thiên Âm của Thánh Cung – Trung Vực.

Trong năm người này, trừ Lệ Trần đã bước vào Thiên Cảnh ra, những người khác đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, đương nhiên, đây chỉ là điều mà người ngoài nghĩ thế.

Có lẽ chỉ mình họ biết trong số họ đã có ai bước vào Thiên Cảnh hay chưa.

Chẳng hạn như Lệ Trần, trừ mấy ông lớn của Ma Tông thân cận nhất với lão biết chuyện lão đã bước vào Thiên Cảnh ra, không còn ai khác biết.

Trừ họ ra, tuy vẫn còn những cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ khác, nhưng năm người này vẫn có thực lực mạnh nhất.

“Mấy ngày nữa Dương Chấn mới tỉnh, cậu cũng không cần trông chừng cậu ấy mọi lúc đâu, mấy ngày tiếp theo, cậu ở chung với tôi, tôi sẽ đích thân dạy cậu tu luyện”.

Lệ Trần hiểu rõ, lão đã bước vào Thiên Cảnh, tuy lão đã che giấu tin tức nhưng cũng không thể tu luyện, bởi vì một khi tu luyện, cao thủ Thiên Cảnh cần tiêu hao rất nhiều linh khí, chắc chắn sẽ khiến Thủ Hộ Minh chú ý, khi đó lão sẽ bị đưa đến giới Cổ Võ ngay.

Bây giờ lão còn mấy chuyện chưa hoàn thành ở thế tục, sau khi làm nốt những việc này, lão mới có thể yên tâm rời đi.

“Vâng!”

Mã Siêu vội đáp.

Chủ Ma Tông là Lệ Trần bằng lòng dạy anh ta tu luyện, đây là phúc của anh ta, anh ta phải trân trọng nó.

Cùng lúc đó, ở Võ Tông, Ma Sơn.

Các ông lớn của Võ Tông đang ngồi với nhau, ai cũng có vẻ nghiêm nghị.

Một cao thủ oán trách: “Không ngờ cả Nhiếp Thu lẫn Mã Siêu đều được đưa đến Ma Tông, để chúng ta mất công tìm!”

Một cao thủ khác nói: “Tôi không quan tâm đ ến Nhiếp Thu và Mã Siêu, mai là trận đấu tranh giành suất bước vào từ đường của Võ Tông, Dương Chấn đi đâu rồi? Cậu ta có thể về tông môn trước khi trận đấu ngày mai bắt đầu không thế?”

Một cao thủ khác nói: “Nếu cậu ta không thể về đúng giờ, tôi đề nghị hủy bỏ tư cách tham gia trận đấu của cậu ta. Võ Tông không dành cho những bề dưới không có thiên phú xuất chúng”.

Đỗ Bá để mặc đám người nói, mãi đến khi mọi người đều nói xong, lão ta mới lạnh lùng lên tiếng: “Tôi có thể nói rõ cho mọi người biết, trong số các vị, nếu bất cứ ai đánh với Dương Chấn thì cũng chỉ có kết quả thất bại mà thôi”.

“Từ đường Võ Tông đã mở khá nhiều lần, nhưng vẫn không có thiên tài nào đạt được truyền thừa Võ Thần, sự xuất hiện của Dương Chấn đã cho tôi thấy hy vọng, một khi cậu ấy nhận được truyền thừa Võ Thần, Võ Tông sẽ có thêm một thiên tài võ thuật nữa”.

Nghe thấy Đỗ Bá nói thế, một ông lớn của Võ Tông nói với vẻ bất mãn: “Chú không tin, một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ như cậu ta lại có thực lực đánh bại cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ à?”

Người nói là một trong số các cao thủ hàng đầu của Võ Tông, tuổi lão ta rất lớn, cũng đã tu luyện rất lâu, đã kẹt ở cảnh giới bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ tận chín năm.

Nhưng lão ta vẫn chưa bước vào Thiên Cảnh, trong số các cao thủ cùng lứa với lão ta, đã có người bước vào Thiên Cảnh rồi.

Ở Võ Tông bây giờ, danh vọng của lão ta cũng rất cao.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3347


Chương 3347

Về vai vế, lão ta còn là chú của Đỗ Bá.

Đỗ Bá thở dài, nhìn về phía đối phương: “Chú Thất, chú đừng không tin, nếu có cơ hội, chắc chắn chú sẽ biết rốt cuộc thiên phú của Dương Chấn yêu nghiệt đến mức nào”.

Đỗ Thất hừ lạnh: “Chỉ cần cậu ta chạy về Võ Tông trước khi trận đấu bắt đầu, chú sẽ cho cậu ta cơ hội khiêu chiến chú, nếu cậu ta có thể thắng chú, chú sẽ xin lỗi, đồng thời nhận cậu ta làm thầy”.

Ma Tông, Ma Sơn.

Trong một biệt thự cổ kính, Dương Chấn đang nằm trên giường lớn, nét mặt anh hết sức điềm tĩnh, hơi thở vô cùng yếu ớt, nếu sắc mặt anh không bình thường, chắc chắn người không biết sẽ tưởng anh chết rồi.

Trong phòng chỉ có mình anh, ở cửa là hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Ma Tông được Lệ Trần cử đến bảo vệ anh.

Mã Siêu được Lệ Trần đưa tới Tàng Thư Các của Ma Tông.

“Đây chính là Tàng Thư Các của Ma Tông ạ?”

Trong Tàng Thư Các, Mã Siêu ngẩng đầu, nhìn giá sách cao khoảng 6, 7 mét ở xung quanh và vô số sách trên đó với vẻ chấn động, khiếp sợ hỏi.

Lệ Trần cười ha hả: “Đây chính là Tàng Thư Các mà Ma Tông đã tích lũy mấy trăm năm, ở nơi này, chẳng những có đủ loại công pháp tu luyện mà còn có một số cảm nhận do tiền bối đã đột phá Thiên Cảnh của Ma Tông để lại”.

“Nơi này cũng là chỗ quan trọng nhất của Ma Tông, chỉ con cháu Ma Tông mới có thể tiến vào, chúng ta đang đứng ở chỗ để sách cơ bản nhất của Ma Tông, con cháu nào của Ma Tông cũng có tư cách vào đọc”.

“Chỗ mà tôi sắp dẫn cậu đến mới là nơi mà cậu nên đi”.

Lệ Trần vừa nói vừa bước về phía trước, Mã Siêu vội đi theo, cảm thấy vô cùng chấn động.

Anh ta cứ tưởng đây đã là cả Tàng Thư Các của Ma Tông rồi, nào ngờ Lệ Trần lại đi thẳng đến chính giữa sảnh, bỗng phóng khí thế ra, sau tiếng “ầm ầm”, một lối vào xuất hiện dưới chân lão.

Mã Siêu sững sờ: “Nơi này còn có không gian khác ạ!”

Lệ Trần chỉ cười chứ không nói gì, dẫn Mã Siêu tiến vào.

Mã Siêu nhanh chóng nhận ra họ đang đi xuống lòng đất.

Con đường này rất dài, cứ hướng về phía trước, Mã Siêu thử áng chừng, chắc phải đi sâu xuống tầm mười tầng thì họ mới đến nơi thấp nhất.

“Linh khí nồng nặc thật!”

Vừa bước vào không gian dưới lòng đất, Mã Siêu đã cảm nhận được linh khí vô cùng nồng đậm.

Lệ Trần cười nói: “Tàng Thư Các là nơi quan trọng nhất của Ma Tông, còn về vùng đất bí mật nhất trong Tàng Thư Các, khắp Ma Tông, chỉ có tông chủ và Ma Tử mới có tư cách bước vào, ngay cả mấy trưởng lão trong Ma Tông cũng chưa bao giờ đến đây”.

“Nơi này là mật thất tu luyện được Ma Tông lưu truyền mấy trăm năm, ngay dưới chân chúng ta có một long mạch, mấy trăm năm trước, tổ tiên của Ma Tông thành lập Ma Tông ở đây cũng vì tìm thấy long mạch này”.

“Tổ tiên của Ma Tông còn bày trận pháp che giấu, cho dù là cao thủ Thiên Cảnh tới Ma Tông thì cũng không cảm nhận được long mạch ở nơi này”.

Nghe Lệ Trần nói xong, Mã Siêu vô cùng kinh hãi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3348


Chương 3348

Với tư cách là người luyện võ, anh ta biết long mạch có ý nghĩa thế nào, đây là vật thần kỳ chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Nghe nói mấy trăm năm trước, khi võ đạo đang thịnh vượng, hơn trăm cao thủ hàng đầu dưới Thiên Cảnh từng chiến đấu với nhau vì một long mạch, cuối cùng bỏ mạng hơn phân nửa.

Nếu tin Ma Tông có long mạch bị truyền ra ngoài, có lẽ sẽ khiến cả thế giới kinh hãi, đến khi đó, e rằng ngay cả thế lực ở giới Cổ Võ cũng không nhịn được mà ra tay.

Không ngờ Lệ Trần lại tiết lộ bí mật quan trọng như thế cho anh ta, Mã Siêu vừa cảm động, vừa cảm nhận được trọng trách trên vai mình.

Bây giờ anh ta là Ma Tử của Ma Tông, cũng là tông chủ tương lai của Ma Tông, anh ta nhất định phải bảo vệ Ma Tông.

“Chính vì có long mạch nên linh khí ở đây mới nồng nặc như thế, ngay cả giới Cổ Võ cũng chưa chắc đã có linh khí nồng đậm thế này”.

Lệ Trần nói tiếp: “Long mạch này cũng không phải long mạch cực phẩm, sau mấy trăm năm, năng lượng của long mạch đã yếu đi rất nhiều, bằng không linh khí ở đây sẽ càng đậm đặc hơn”.

“Nếu cậu đã đồng ý trở thành Ma Tử của Ma Tông, vậy từ hôm nay trở đi, cậu hãy tu luyện ở đây, có long mạch hỗ trợ, chắc chắn việc tu luyện của cậu sẽ tiến bộ cực nhanh”.

Mã Siêu lo lắng nhìn Lệ Trần: “Tiền bối Lệ, làm vậy không ổn lắm nhỉ? Cho dù tôi sẽ tu luyện ở đây thì ít nhất cũng phải chờ đến khi tôi chính thức trở thành Ma Tử của Ma Tông đã chứ?”

Lệ Trần cười lạnh: “Ở Ma Tông, ai mạnh thì người đó quyết định, tôi là người mạnh nhất nên tôi sẽ quyết định, tôi bảo cậu tới đây tu luyện, ai dám nói không?”

Mã Siêu cười khổ, tuy anh ta cảm thấy hơi không ổn, nhưng vẫn rất muốn tu luyện ở đây.

Lần này anh ta rời khỏi Yến Đô, theo Dương Chấn đến Ma Sơn vốn là để rèn luyện, cố gắng tăng thực lực của mình.

Giờ anh ta đã gia nhập Ma Tông rồi, còn được tu luyện ở nơi có linh khí nồng đậm như thế, đương nhiên anh ta sẽ vô cùng vui lòng.

Lệ Trần bỗng nghiêm nghị nói: “Từ hôm nay trở đi, cậu hãy tu luyện ở đây, tôi sẽ đích thân dạy bảo cậu, truyền mọi thứ mà mình biết cho cậu”.

Thấy nụ cười trên mặt Lệ Trần biến mất, Mã Siêu cũng nghiêm túc hẳn lên, vội nói: “Vâng!”

Lệ Trần nói: “Tiếp đến, tôi sẽ dạy công pháp tu luyện hàng đầu của Ma Tông là Ma Tâm Quyết cho cậu, cậu nghe cho kỹ!”

Ma Tâm Quyết là công pháp tu luyện hàng đầu Ma Tông, chỉ chủ của Ma Tông mới có tư cách tu luyện.

Ngay cả Ma Tử cũng không có tư cách đó, nhưng bây giờ, Lệ Trần lại định dạy công pháp tu luyện hàng đầu của Ma Tông cho Mã Siêu, có thể tưởng tượng được lão coi trọng Mã Siêu đến mức nào.

Trong lúc Lệ Trần đang dạy Ma Tâm Quyết cho Mã Siêu, tại phòng Dương Chấn.

Lúc này, hơi thở yếu ớt của Dương Chấn đang nằm trên giường bệnh bỗng mạnh dần, quay về trạng thái bình thường.

Không những thế, lĩnh vực ma đạo như có như không cũng tràn ra từ người anh.

“Có chuyện gì thế?”

Cảm nhận được lĩnh vực ma đạo liên tục tràn ra từ người Dương Chấn, hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ở cửa phòng đều có vẻ kinh hãi.

Một người khiếp sợ nói: “Cậu ta sắp tỉnh rồi à?”

“Sao có thể chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3349


Chương 3349

Người kia có vẻ không tin, trầm giọng nói: “Tông chủ đã bảo Dương Chấn phải hôn mê ít nhất 1 tuần nữa mới tỉnh lại, bây giờ cậu ta mới hôn mê chưa đầy nửa tiếng, sao có thể hồi phục nhanh như thế được?”

Người kia lại hỏi: “Vậy nên giải thích thế nào về lĩnh vực ma đạo tràn ra từ người cậu ta đây?”

Hai người nhìn nhau rồi đồng loạt nhìn về phía Dương Chấn trong phòng.

Nhưng Dương Chấn vẫn nằm im trên giường, trừ lĩnh vực ma đạo đang tràn ra từ người anh, những thứ khác vẫn y hệt lúc trước.

Một người nói: “Chúng ta cứ chờ một lát xem sao, nếu tình hình không ổn thì đành đi tìm tông chủ”.

Nhưng người này vừa dứt lời, áp lực vô cùng khủng khiếp bỗng giáng xuống Ma Tông.

Hai người lập tức biến sắc.

“Ai đấy?”

Họ đều cảm nhận được khí thế này vô cùng mạnh mẽ, có lẽ đã đạt đến đỉnh cao dưới Thiên Cảnh, hơn nữa nó rất giống với khí thế của Lệ Trần.

Hay nói cách khác, người đến là cao thủ cùng cấp bậc với Lệ Trần.

“Ứng Thiên Hành!”

Mấy cao thủ của Ma Tông bước ra, ai cũng có vẻ nghiêm nghị.

Ứng Thiên Hành – chủ của Thần Hành Tông ở Nam Vực, là một trong năm cao thủ đứng đầu Ma Sơn.

Tại Ma Sơn, cao thủ của Thần Hành Tông có mặt ở khắp nơi, đây cũng là thế lực có hệ thống tình báo mạnh mẽ nhất.

Bây giờ, không ngờ Ứng Thiên Hành lại đích thân đến Ma Tông.

Tuy chỉ có mình lão ta, nhưng mình lão ta đã tương đương với cả nghìn người rồi.

Lúc này, Ứng Thiên Hành đang đứng chắp tay sau lưng, áp lực vô cùng khủng khiếp bao phủ cả Ma Tông.

Một số cao thủ có tu vi thấp của Ma Tông đều có cảm giác muốn quỳ rạp ra đất, dưới khí thế mạnh mẽ này, cao thủ dưới Siêu Phàm Ngũ Cảnh phải chịu áp lực rất nặng nề.

“Ứng Thiên Hành tới thăm!”

Ứng Thiên Hành bỗng nói lớn.

Giọng lão ta như sấm sét rền vang trên bầu trời Ma Tông.

Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Ma Tông bước ra, nhìn về phía Ứng Thiên Hành, nghiêm nghị quát: “Ứng Thiên Hành, nơi này là Ma Tông, không phải Thần Hành Tông của ông, đừng hòng gây rối!”

“Hừ!”

Ứng Thiên Hành hừ lạnh, khoát tay, khí thế cuồng bạo lập tức lao về phía đối phương.

Cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia của Ma Tông lập tức cảm thấy trên vai như có một ngọn núi lớn, áp lực này quá mạnh, khiến ông ta sắp quỳ đến nơi.

Dù sao Ứng Thiên Hành cũng là một trong năm cao thủ hàng đầu Ma Sơn, sao một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong có thể chống nổi lão ta chứ?

“Ứng Thiên Hành!”

Các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong khác của Ma Tông đều nổi giận, ai cũng bước lên trước một bước, phóng khí thế ra.

Trong lúc nhất thời, một mình Ứng Thiên Hành phải giằng co với tám cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, hai luồng áp lực khủng khiếp như muốn xé toang cả khu vực này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3350


Chương 3350

Trên bầu trời Ma Tông, mây đen giăng kín, sấm sét rền vang.

Như thể ông trời đang định trừng phạt mấy cao thủ hàng đầu của thế tục không biết trời cao đất dày này.

Ứng Thiên Hành đứng chắp tay sau lưng, quần áo bay phấp phới.

Lão ta hết sức ngạo nghễ, không hề quan tâm đ ến áp lực mà tám cao thủ Ma Tông phóng ra, mà chỉ lạnh lùng nhìn về phía Tàng Thư Các của Ma Tông.

Bởi vì lão ta đã cảm nhận được hơi thở của Lệ Trần ở đó.

“Ầm!”

Ngay sau đó, một người mặc áo đỏ bỗng đáp xuống từ trên trời, sau một tiếng động rất lớn, đối phương đã đứng vững trên mặt đất, nền đất dưới chân ông ta cũng lõm xuống.

“Hồng Ma!”

Nhìn thấy người tới, Ứng Thiên Hành nhíu mày.

Hồng Ma lạnh lùng nói: “Cút khỏi Ma Tông trong mười giây, bằng không, giết!”

Ở Ma Tông có bốn cao thủ từng lập công lớn cho Ma Tông, được Lệ Trần phong làm bốn Ma Tướng.

Bốn Ma Tướng có địa vị cực cao ở Ma Tông, rất gần với tông chủ và Ma Tử.

Hồng Ma chính là người mạnh nhất trong số bốn Ma Tướng.

Quan trọng là trái ngược với ba Ma Tướng kia, ông ta trẻ tuổi nhất, mới 49 tuổi mà đã có thực lực bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ.

Rất nhiều người đều nghĩ Ma Tướng Hồng sẽ trở thành Ma Tử của Ma Tông.

Cao thủ của Ma Tông cũng hết sức kỳ vọng vào Hồng Ma, tuy ông ta không phải Ma Tử, nhưng trong mắt cao thủ Ma Tông, ông ta chính là Ma Tử.

Ứng Thiên Hành chăm chú nhìn Hồng Ma, đây là cao thủ đầu tiên mà lão ta nhìn sau khi tiến vào Ma Tông.

Khắp Ma Tông, cũng chỉ có Lệ Trần và Hồng Ma có thể lọt vào mắt xanh của Ứng Thiên Hành.

Lão ta nhìn Hồng Ma, hừ lạnh: “Bảo tôi cút khỏi Ma Tông á? Chờ cậu trở thành Ma Tử của Ma Tông rồi tính sau!”

“Hết mười giây rồi!”

Hồng Ma chỉ nói một câu rồi biến mất.

“Rầm!”

Ngay sau đó, tiếng va chạm vang trời vang lên, trước sự khiếp sợ của các cao thủ Ma Tông, Hồng Ma vừa chủ động lao tới chỗ Ứng Thiên Hành đã bị đẩy lùi năm bước.

Còn Ứng Thiên Hành vẫn đứng chắp tay tại chỗ cũ, như thể chưa từng nhúc nhích.

Nhưng cao thủ Ma Tông đều biết, Ứng Thiên Hành đã ra tay một lần, bằng không, Hồng Ma vừa chủ động tấn công cũng không bị đối phương đẩy lùi năm bước.

Hai người đều là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, nhưng giữa họ vẫn có chênh lệch rất lớn.

Dù sao Ứng Thiên Hành cũng là một trong năm cao thủ mạnh nhất Ma Sơn, đã bước vào bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ rất nhiều năm, còn Hồng Ma mới đạt đến cảnh giới này cách đây không lâu.

Cả nền tảng lẫn tích lũy của hai người đều chênh nhau rất nhiều.

Sau khi bị đẩy lùi, Hồng Ma không hề bất ngờ, ý chí chiến đấu trong mắt ông ta càng rõ hơn, khí thế mạnh mẽ hơn cũng lan ra từ người ông ta.
 
Back
Top Bottom