Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3268


Chương 3268

Trong 10 phút, anh phải giải quyết sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trước mặt, bằng không Đỗ Trọng sẽ gặp nguy hiểm.

“Keng!”

Dương Chấn vừa lao tới trước mặt sát thủ, sát thủ đã rút kiếm ra, Huyết Chủy và kiếm Nhật va vào nhau, phát ra tiếng vang lanh lảnh.

Trong vụ va chạm dữ dội này, kiếm Nhật của sát thủ đã gãy đôi.

Sát thủ sững sờ, nhìn chằm chằm vào Huyết Chủy trong tay Dương Chấn, không khỏi thốt lên: “Linh khí!”

“Keng keng keng!”

Dương Chấn không muốn nói nhảm, dốc toàn lực để tấn công.

Kiếm Nhật của sát thủ chỉ còn một nửa, mỗi khi va chạm với Huyết Chủy, nó lại gãy thêm một đoạn, sau năm sáu lần tấn công, trong tay sát thủ chỉ còn mỗi chuôi kiếm.

Tài xế trên chiếc Unimog cũng sửng sốt, không nhịn được mà nói: “Mẹ nó! Cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng bị cậu ta áp đảo à? Đây còn là người ư?”

Tuy hắn có kiến thức rộng rãi nhưng cũng chưa bao giờ thấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nào trẻ như thế.

Sát thủ nhìn chuôi kiếm trong tay mình, lập tức thẹn quá hoá giận, quát lớn: “Khốn kiếp! Tao sẽ chém mày thành muôn mảnh!”

Sau khi dứt lời, ông ta khua tay trong không trung, như đang lấy gì đó.

“Rầm rầm rầm!”

Ngay sau đó, mặt đất dưới chân Dương Chấn đã hóa thành gai đất, đâm về phía Dương Chấn.

“Sức mạnh nguyên tố Thổ!”

Dương Chấn lập tức biến sắc, có thể thay đổi hình dạng của đất, chắc chắn là cao thủ lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thổ.

Thấy gai đất sắp đâm trúng mình, Dương Chấn không kịp nghĩ nhiều, bỗng giậm mạnh chân phải xuống đất, lập tức rời đi.

Gai đất vừa nhô lên khỏi đất lập tức đâm hụt.

Nhưng Dương Chấn vừa tiếp đất, lại có gai đất bỗng xuất hiện dưới chân anh.

Lần này, Dương Chấn muốn né tránh cũng muộn rồi.

Sát thủ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, có thể vận dụng sức mạnh nguyên tố Thổ một cách thành thạo, một khi gai đất đâm trúng Dương Chấn, có lẽ Dương Chấn sẽ bị thương nặng ngay tức khắc.

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng phát hiện bên đường có một con mương nhỏ, đang có lượng lớn nước chảy trong mương.

Dương Chấn lập tức sáng mắt lên, hơi thở ẩm ướt bùng nổ từ người anh, ngay sau đó, một con rồng nước lao ra khỏi mương nước.

“Ầm!”

Rồng nước lao từ trên trời xuống, đập thẳng vào gai đất.

Gai đất vô cùng sắc nhọn lập tức hóa thành bùn.

Từ khi gai đất bắt đầu xuất hiện dưới chân Dương Chấn, cho đến khi Dương Chấn dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để ngưng tụ rồng nước, hóa giải gai đất chỉ diễn ra trong nháy mắt.

“Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3269


CHương 3269

Tài xế trên chiếc Unimog chửi thề mấy câu, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Sát thủ đến từ nước Dương cũng trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn với vẻ không dám tin: “Sức mạnh nguyên tố Thủy! Mày chỉ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, sao có thể lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố chứ?”

Thông thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố, Dương Chấn còn trẻ mà đã có thực lực mạnh mẽ như vậy, điều này đã khiến sát thủ vô cùng kinh hãi rồi.

Nhưng bây giờ ông ta chợt phát hiện, Dương Chấn còn lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy.

Trong các sức mạnh nguyên tố, nguyên tố Thủy có thể dễ dàng kìm hãm sức mạnh nguyên tố Thổ.

Cho dù cảnh giới của Dương Chấn kém xa sát thủ, nhưng trước sức mạnh nguyên tố Thủy, sức mạnh nguyên tố Thổ không hề có chút tác dụng nào.

Trùng hợp nhất chính là gần nơi họ chiến đấu lại có một con mương nhỏ chảy xiết, đối với cao thủ lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, đây đúng là chuyện đáng mừng.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt, không nhiều người biết chuyện anh đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố, nhưng bây giờ anh đã để lộ, nhất định phải giết sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trước mặt này.

Bằng không, nếu hiệp hội võ thuật nước Dương biết chuyện này, họ sẽ cử nhiều cao thủ hơn với thực lực mạnh hơn nữa đến.

Bây giờ, đối phương đã ra nhiệm vụ ám sát anh qua app Thần Hành Tông, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng sẽ vội vàng nhận lấy nhiệm vụ này.

“Mày phải chết!”

Sát thủ cũng nhận ra sự đáng sợ của Dương Chấn, ông ta hét lớn, lao tới chỗ Dương Chấn.

Dương Chấn bình tĩnh hơn rất nhiều, sau khi xác nhận rằng sức sức mạnh nguyên tố Thủy có thể kìm hãm sức mạnh nguyên tố Thổ thật, anh không định lùi bước khi đối đầu với sát thủ nữa.

Dù sao, anh không chỉ lĩnh ngộ mỗi sức mạnh nguyên tố Thủy.

“Rầm rầm rầm!”

Trận chiến giữa hai người lập tức nổ ra.

Tài xế lái chiếc Unimog không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào trận chiến giữa hai người, đúng là đã mắt.

Tuy Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng lại có thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cũng có thể nói rằng đây chính là trận đấu giữa cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cho dù là ở Ma Sơn, những trận chiến thế này cũng hết sức hiếm có.

Cùng lúc đó, ở trụ sở chính của hiệp hội võ thuật, nước Dương.

Yoshida Shinichi ngồi ở ghế chính, Shendai Kabuto và Aoki Yamato ngồi hai bên lão ta, còn có các cao thủ hàng đầu của hiệp hội võ thuật.

Hầu hết những người này đều là cao thủ do ba thế gia võ thuật nước Dương sắp xếp.

Aoki Yamato nhìn Yoshida Shinichi: “Hội trưởng Yoshida, đã mấy tiếng rồi, cho dù Dương Chấn có ba đầu sáu tay thì cũng nên chết rồi nhỉ?”

Shendai Kabuto gật đầu, nói: “Ở Ma Sơn tại chiến trường ngoài biên giới, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng có thể chết bất cứ lúc nào, nói gì đến Dương Chấn? Hơn nữa, hiệp hội võ thuật nước Dương chúng ta đã bỏ ra năm viên đan dược cực phẩm để công bố nhiệm vụ ám sát, chắc chắn đến cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng sẽ thấy vô cùng hứng thú với nhiệm vụ này”.

Những cao thủ khác không nói gì, nhìn về phía Yoshida Shinichi đang ngồi ở ghế chính.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3270


Chương 3270

Từ sau khi Kitano Takeshi chết dưới tay Dương Chấn, hiệp hội võ thuật nước Dương đã coi Dương Chấn là kẻ thù số một, lần này họ trả giá cao như thế để tìm người ám sát Dương Chấn, nên đều rất mong chờ kết quả.

Yoshida Shinichi lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Tên nhãi này rất không đơn giản, tôi vừa nhận được tin tức, người nhận nhiệm vụ đầu tiên là bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó có một Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, hai Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, nhiệm vụ thất bại”.

“Sao cơ?”

Nghe thấy Yoshida Shinichi nói thế, mọi người đều giật mình.

Aoki Yamato kinh hãi nói: “Một tuần trước, cậu ta vừa đánh với Kitano Takeshi tại Võ Thần Quán ở Yến Đô, Chiêu Châu, Kitano Takeshi có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, tuy sau cùng Dương Chấn đã giết Kitano Takeshi, nhưng Dương Chấn cũng phải trả giá đắt, nghe nói cậu ta hôn mê suốt ba ngày ba đêm, đội ngũ chữa trị của Chiêu Châu đã định công bố cái chết của cậu ta rồi”.

“Cho dù bây giờ cậu ta sống sót, chắc chắn cũng chưa đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, cậu ta đã giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ kiểu gì, còn cả hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nữa chứ?”

Lần trước ở Võ Thần Quán, Aoki Yamato suýt bị Dương Chấn giết, đối với Aoki Yamato, đây đúng là sự sỉ nhục, lòng căm hận của ông ta với Dương Chấn cũng lên đến đỉnh điểm.

Bây giờ bỗng hay tin Dương Chấn đã đánh chết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó còn có một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ông ta vô cùng tức giận và kinh hãi.

Shendai Kabuto nhìn Yoshida Shinichi, thận trọng hỏi: “Chẳng lẽ cậu ta được người khác giúp ư?”

Yoshida Shinichi lắc đầu: “Cậu ta một mình giết sạch bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, cả quá trình chỉ tốn 10 phút”.

“Sao cơ?”

Lần này, đám người càng thêm khiếp sợ.

Dương Chấn có thể giết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đã là khó tin lắm rồi, đằng này anh chỉ tốn 10 phút, đúng là quá phi lý, lại còn một mình hoàn thành nữa.

“Nhưng mọi người cứ yên tâm, người nhận nhiệm vụ bây giờ là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cho dù Dương Chấn mạnh hơn nữa thì cũng không phải đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đâu”.

Yoshida Shinichi nói với vẻ mặt đằng đằng sát khí: “Cậu ta phải chết! Chỉ khi cậu ta chết, chúng ta mới có thể tiếp tục tiếp vào Chiêu Châu, một ngày nào đó, chúng ta sẽ khiến cao thủ Chiêu Châu quỳ trước chúng ta!”

Trong lúc hiệp hội võ thuật nước Dương đang chú ý đến Dương Chấn, ở một nơi khác, cũng có người đang chú ý đến Dương Chấn.

Võ Tông, Ma Sơn.

Một lão già tóc bạc mặc đồ truyền thống đang ngồi xếp bằng trên bệ ngọc, trên người tản ra khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Lão ta có vẻ đau đớn, càng tu luyện lâu, nỗi đau mà lão ta phải chịu cũng lớn dần.

“Phụt!”

Lão ta bỗng hộc máu, khí thế trên người cũng lập tức tiêu tan.

“Bố!”

Một người trung niên mặc đồ truyền thống vội xông lên trước, đỡ lấy lão già, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.

Người trung niên vội hỏi với đôi mắt đỏ hoe: “Bố, bố sao rồi?”

Lão già khẽ lắc đầu, mặt hơi tái, lão ta thấp giọng nói: “Con yên tâm, tạm thời chưa chết đâu!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3271


Chương 3271

Người trung niên vội đỡ lão già lên ghế mây, đưa cho lão ta một chén trà.

Người trung niên nói: “Bố, bố có bệnh cũ, đừng tu luyện nữa, nếu cứ tiếp tục tu luyện thì chỉ gây ra tổn thương không thể cứu vãn cho cơ thể bố thôi”.

Lão già cười lạnh, ngạo nghễ nói: “Đỗ Bá này anh minh cả đời, sao có thể từ bỏ việc tu luyện chỉ vì chút ốm đau chứ? Một ngày nào đó, ta sẽ bước lên Thiên Cảnh!”

Người trung niên lập tức im lặng, ông ta biết rõ, với sự cố chấp của bố mình, lão ta không bao giờ từ bỏ việc tu luyện, trừ khi… chết!

Đỗ Bá chợt hỏi: “Tên nhãi kia thế nào rồi?”

Người trung niên khẽ lắc đầu: “Chắc không kiên trì được lâu, nghe nói người nhận nhiệm vụ ám sát của hiệp hội võ thuật nước Dương lần này là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đến từ nước Dương, còn lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thổ”.

“Dương Chấn chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, tuy thiên phú của cậu ta rất nghịch thiên, nhưng nếu muốn giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thổ bằng thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ thì đúng là viển vông”.

Đỗ Bá nhíu mày, có vẻ không vui: “Minh Viễn, đừng như ếch ngồi đáy giếng, thế giới này rất lớn, ngay cả gia tộc Cổ Võ cũng không phải gia tộc mạnh nhất”.

“Cậu ta có thể đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ trước 30 tuổi, chắc chắn sẽ không đơn giản, sức chiến đấu của cậu ta vốn không tầm thường, chưa chắc đã không đánh lại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Tuy Đỗ Minh Viễn không cho là đúng nhưng cũng không dám cãi bố, vội nói: “Bố, con biết rồi ạ”.

Thấy Đỗ Minh Viễn không tin, Đỗ Bá rất bất mãn, nhưng cũng không nói thêm gì, nhiều khi cứ nói chuyện bằng sự thật thì tốt hơn.

Lúc này Dương Chấn đang chiến đấu kịch liệt với sát thủ, tuy sức mạnh nguyên tố Thổ của sát thủ đã bị kìm hãm, nhưng ông ta vẫn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật, sức chiến đấu mà ông ta thể hiện ra vô cùng mạnh mẽ.

Dương Chấn đã kích hoạt huyết mạch cuồng hóa đến cực điểm từ nãy, nếu kích hoạt thêm thì anh sẽ mất lý trí thật.

Có thể nói bây giờ anh đã ở trạng thái mạnh nhất.

May mà có vẻ anh đã chiếm thế thượng phong, có sức mạnh Thủ Hộ bảo vệ cơ thể anh, sát thủ chịu thiệt rất nhiều.

Đồng thời, sát thủ cũng vô cùng kinh hãi, ông ta đã dốc toàn lực, thậm chí có mấy lần tung đòn chí mạng trúng người Dương Chấn, nhưng vẫn không tạo thành vết thương chí mạng cho anh.

Ông ta bỗng có ảo giác, dường như Dương Chấn sẽ không bị thương, cho dù ông ta tấn công mạnh đến mức nào thì cũng không thể tạo thành tổn thương chí mạng cho anh, còn Dương Chấn thì càng đánh càng mạnh.

Sát thủ ngày càng khiếp sợ, Dương Chấn chỉ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, sao có thể phát huy thực lực mạnh đến thế chứ?

Quan trọng nhất là anh mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mà đã có sức chiến đấu của Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu để anh bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, dưới Thiên Cảnh, còn ai là đối thủ của anh chắc?

Càng nghĩ, sát thủ càng khiếp sợ hơn, đồng thời, ý muốn giết Dương Chấn của ông ta cũng đã lên đến đỉnh điểm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3272


Chương 3272

Ông ta vốn là cao thủ nước Dương, Dương Chấn lại có nợ máu với cao thủ nước Dương, nếu bây giờ Dương Chấn không chết, một khi anh bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, có lẽ anh sẽ trở thành ác mộng của cao thủ nước Dương.

“Rầm!”

Sau một cú va chạm mãnh liệt, cả hai đều lùi lại mấy bước.

Lúc này, cơ thể hai người đầy máu, quần áo cũng rách tươm, mặt đất chỗ hai người giao chiến đã bị phá hủy, biến thành bãi đất gồ ghề.

Tài xế lái chiếc Unimog đã lái xe ra chỗ cách đó mấy chục mét từ nãy, chỉ sợ trận chiến giữa hai người sẽ phá hỏng xe.

Tài xế lái chiếc Unimog kích động nói: “Chỉ cần cậu ta có thể sống sót, chắc chắn sau này sẽ trở thành cao thủ đứng trên đỉnh!”

Với tư cách là người Chiêu Châu, hắn cũng rất vui khi thấy Dương Chấn mạnh như thế.

Với kiến thức của hắn, hắn chưa bao giờ nghe nói đến người thanh niên nào còn trẻ như thế mà đã có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Dương Chấn và sát thủ đứng ở hai phía, khí thế của hai người đều vô cùng bất ổn, trận chiến cường độ cao vừa rồi đã khiến cả hai tiêu hao rất nhiều.

Có thể nói, cả hai đều đã đến giới hạn, nếu tiếp tục thì có thể phân rõ thắng thua bất cứ lúc nào.

Vào khoảng khắc phân rõ thắng thua, đó cũng là lúc một trong hai người chết.

Mắt Dương Chấn đỏ ngầu, anh cắn đầu lưỡi, cố gắng giữ tỉnh táo.

Anh có thể mạnh hơn nữa, nhưng rất có thể anh sẽ hoàn toàn mất lý trí, một khi mất lý trí, anh không khác gì quái vật.

Chút lý trí cuối cùng đang giúp anh tỉnh táo.

“Giết!”

Dương Chấn bỗng hét lớn, chủ động lao tới chỗ sát thủ.

Anh cầm Huyết Chủy trong tay, Huyết Chủy tản ra khí thế khủng khiếp, như muốn nuốt chửng sát thủ.

Huyết Chủy để lại rất nhiều vết máu trên người sát thủ, những vết thương do linh khí gây ra sẽ không thể hồi phục trong thời gian ngắn.

Cho dù sát thủ sống sót thì cũng phải chịu đau đớn dữ dội suốt quãng đời còn lại.

Thấy Dương Chấn lao về phía mình, sát thủ cũng hoàn toàn bùng nổ, tức giận gầm lên, xông lên đón đỡ.

“Rầm rầm rầm!”

Một đợt đối đầu khác lại nổ ra, hai người điên cuồng tấn công nhau, đòn đánh nào cũng nhằm lấy mạng đối phương.

Huyết Chủy trong tay Dương Chấn không ngừng vung lên, cứ mấy giây lại rạch trúng sát thủ một lần.

Nhưng sát thủ như không có cảm giác, liều mạng khiến Dương Chấn bị thương nặng.

Ông ta biết ông ta không còn hy vọng giết Dương Chấn nữa, mà ông ta cũng đã kiệt sức rồi.

Nhưng với tư cách là cao thủ nước Dương, ông ta phải nghĩ cách tiêu diệt Dương Chấn, cho dù không giết được thì cũng phải cho Dương Chấn đòn chí mạng.

Phần thưởng nhiệm vụ mà hiệp hội võ thuật nước Dương công bố lần này vô cùng hậu hĩnh, ông ta biết cho dù ông ta chết dưới tay Dương Chấn, cũng sẽ có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới nhận nhiệm vụ này ngay rồi đi giết Dương Chấn.

Dương Chấn cũng đã suy yếu rồi, cho dù anh thắng ông ta thì sao chứ? Đến lần sát thủ tấn công tiếp theo, anh còn chịu được à?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3273-3274


<b>Chương 3273</b><b> </b>

Dương Chấn cũng nhận ra tình cảnh của mình bây giờ, một khi sát thủ bị anh giết, thiết bị giám sát sát thủ sẽ truyền số liệu về app nhiệm vụ Thần Hành Tông.

Khi đó nhiệm vụ ám sát anh sẽ lại xuất hiện trên app, với tình trạng của anh bây giờ, đừng nói là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, có lẽ ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ cũng có thể dễ dàng gi3t chết anh.

“Giết!”

Sát thủ tức giận quát, khí thế mạnh mẽ hơn bỗng bùng nổ từ người ông ta.

Dương Chấn bỗng cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt, anh nắm chặt Huyết Chủy, khẽ xoay chân.

“Rầm!”

Anh bỗng giậm mạnh xuống đất, lập tức rời khỏi vị trí cũ, chỗ anh vừa đứng xuất hiện một dấu chân.

Ngay sau đó, hai người đụng độ nhau, sát thủ phát huy hết thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, dồn hết sức mạnh vào nắm đấm bên phải, vung mạnh về phía Dương Chấn.

Dương Chấn cũng dốc hết sức lực, khí thế không hề yếu hơn sát thủ tản ra từ người anh.

Huyết Chủy trong tay anh đâm mạnh về phía trái tim sát thủ.

Một khi Huyết Chủy đâm trúng tim sát thủ, chắc chắn đối phương sẽ chết.

“Phập!”

Trong chớp nhoáng, Huyết Chủy đang đâm về phía tim sát thủ bỗng chuyển sang chém ngang, rạch một vết máu dài trên ngực đối phương.

Vết thương do linh khí gây ra rất khó hồi phục, cho dù sát thủ không chết thì cũng không sống được quá lâu với vết thương này.

Đối phương vốn đến để lấy mạng Dương Chấn, cho dù nhận ra Dương Chấn sắp giết mình, nhưng ông ta vẫn không trốn tránh, khi Huyết Chủy của Dương Chấn rạch trúng ngực đối phương, nắm đấm của sát thủ cũng giáng vào ngực Dương Chấn.

Dương Chấn hộc máu, may mà khi Huyết Chủy của anh rạch trúng ngực sát thủ, sát thủ đã vô thức né tránh một chút, nên cú đấm chí mạng này chỉ còn một nửa sức mạnh khi giáng xuống ngực Dương Chấn.

Tuy chỉ còn một nửa sức mạnh, nhưng Dương Chấn vẫn bị thương nặng, anh cảm thấy nội tạng trong người đều lệch đi.

Dương Chấn đứng cách sát thủ sáu bảy mét, thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào đối phương.

Hồi nãy anh đã có cơ hội dùng Huyết Chủy để giết đối phương, nhưng sau cùng anh đã từ bỏ việc này.

Theo quy tắc của app nhiệm vụ Thần Hành Tông, chỉ khi sát thủ nhận nhiệm vụ thất bại thì nhiệm vụ mới xuất hiện lại trên app.

Hay nói cách khác, chỉ khi sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đến từ nước Dương này chết dưới tay Dương Chấn thì nhiệm vụ mới hiện lên lần nữa.

Bây giờ Dương Chấn bị thương rất nặng, một khi gặp phải sát thủ khác, cho dù đối phương chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ thì cũng có thể dễ dàng giết anh.

Thế nên, chỉ cần nhiệm vụ của sát thủ chưa kết thúc, những người khác sẽ không thể nhận nhiệm vụ ám sát anh, không có những người khác nhận nhiệm vụ thì không có sát thủ mới tới giết anh nữa.

Do đó vào giây phút cuối cùng, Dương Chấn đã từ bỏ việc giáng một đòn chí mạng cho sát thủ, chỉ cần sát thủ còn sống, anh có thể an toàn đến Võ Tông.

Đương nhiên, tiền đề là anh có thể khống chế sát thủ, bằng không, nếu sát thủ còn sức giết anh, thà giết đối phương luôn cho rồi.

<b>

<b></b>

<b>Chương 3274</b>

<b>
</b>

Nguồn lỗi chương, mong độc giả thông cảm!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3275


Chương 3275

Xe lại lên đường, Dương Chấn lấy một viên đan dược có thể nhanh chóng khôi phục thể lực trong thời gian ngắn ra uống rồi nhắm mắt, bắt đầu tu luyện.

Sắp tới Võ Tông rồi, trước khi đến Võ Tông, anh phải nghĩ cách khôi phục thực lực, bằng không cứu người kiểu gì chứ.

“Cậu thông minh đấy, cứ thế này, nhiệm vụ ám sát cậu của hiệp hội võ thuật nước Dương sẽ trong trạng thái đang thực hiện, không xuất hiện trên app đâu”.

Tài xế vừa lái xe vừa vui vẻ nói.

“Đúng rồi, cậu đừng quên đưa tôi một triệu tiền dây thừng nhé”.

“Ngoài ra, tôi giúp cậu dẫn theo một người, ông ta cũng phải trả tiền xe, lấy rẻ cho cậu thôi, một triệu là được”.



Tài xế nói liên hồi, Dương Chấn cũng không quan tâm, vẫn tu luyện.

Chẳng biết bao lâu sau, rốt cuộc họ cũng sắp tới Võ Tông.

Tài xế bỗng dừng xe, nhìn về phía Dương Chấn vẫn đang tu luyện, nói: “Nếu đi lên nữa thì sẽ tiến vào lãnh địa của Võ Tông, xe bên ngoài không vào được, cậu chỉ có thể tự vào thôi”.

Nghe thấy tài xế nói thế, Dương Chấn mới ngừng tu luyện, chậm rãi mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chỉ thấy trước xe là một con đường lớn vô cùng bằng phẳng, hai bên đường là hàng cây, con đường này dài khoảng 200 mét, cuối đường có một cái cổng hùng vĩ.

Trên cổng gắn một biển hiệu viết hai chữ “Võ Tông” lớn thiếp vàng.

Điều khiến Dương Chấn kinh ngạc chính là mới nhìn qua hai chữ kia thôi, anh đã cảm nhận được khí thế vô cùng bá đạo và sắc bén, định trấn áp anh.

Dương Chấn nhìn hai chữ trên cổng, trầm giọng nói: “Đúng là bá đạo thật”.

Tài xế cười nói: “Nghe nói cổng của Võ Tông có chữ do cao thủ Thiên Cảnh để lại, ẩn chứa chân lý võ thuật, cậu đừng khinh thường biển hiệu này, nghe nói biển hiệu này có tác dụng rất lớn với người tu luyện, được Võ Tông coi trọng lắm đấy”.

Đây là lần đầu tiên Dương Chấn nghe về điều này, anh ngờ vực hỏi: “Chân lý võ thuật là gì thế?”

Tài xế kinh ngạc nhìn Dương Chấn: “Cậu có thể trấn áp cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà lại không biết chân lý võ thuật à?”

Dương Chấn gật đầu: “Tôi đến từ thế tục!”

Tài xế càng kinh ngạc hơn, hắn cứ tưởng Dương Chấn là yêu nghiệt của gia tộc Cổ Võ nào đó, không ngờ anh lại đến từ thế tục, thế tục có thiên tài yêu nghiệt như thế từ bao giờ?

Tài xế nói: “Chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong lĩnh ngộ chân lý võ thuật mới có thể bước vào Thiên Cảnh, về việc rốt cuộc chân lý võ thuật là gì, tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết đó là thứ vô hình, không chạm vào được, vô cùng kỳ diệu”.

“Hai chữ trên biển hiệu Võ Tông là do cao thủ Thiên Cảnh để lại, ẩn chứa chân lý võ thuật, nghe nói rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã nhiều lần đến thăm, nhưng đều bị Võ Tông từ chối”.

“Rõ ràng những người đó đều nhắm vào chân lý võ thuật trong biển hiệu, may mà Võ Tông mạnh, bằng không tấm biển này đã bị trộm từ lâu rồi”.

Dương Chấn nhìn chằm chằm vào biển hiệu, trông như có điều suy nghĩ.

Anh đang nghĩ, giờ anh đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, liệu có cơ hội lĩnh ngộ chân lý võ thuật không nhỉ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3276-3277


<b>Chương 3276</b><b> </b>

Tuy đã nói chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể lĩnh ngộ chân lý võ thuật, nhưng thể chất của anh đặc biệt, đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố từ khi còn ở Siêu Phàm Bát Cảnh rồi.

Không những thế, anh còn có thể dễ dàng điều khiển linh khí nữa.

Sau khi lĩnh ngộ chân lý võ thuật thì có thể bước vào Thiên Cảnh, nếu anh lĩnh ngộ chân lý võ thuật với thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ thì có xem như bước vào Thiên Cảnh không?

Đúng lúc này, tài xế bỗng nhắc: “Sắp 12 giờ rồi đấy, cậu có xuống xe không?”

Lúc này Dương Chấn mới hoàn hồn, anh đang định xuống xe, tài xế bỗng giơ hai ngón tay với Dương Chấn, cười ha hả: “Hai triệu nhé”.

Đối phương nói rồi còn lấy máy POS ra.

Lúc này Dương Chấn mới nhớ, anh vẫn chưa trả tiền dây thừng trói sát thủ và tiền xe cho ông ta, anh đưa thẻ đen qua, hai triệu nhanh chóng bị trừ.

Tài xế đưa thẻ đen cho Dương Chấn với vẻ nịnh nọt, đồng thời đưa thêm một tấm danh thiếp, cười nói: “Đây là danh thiếp của tôi, sau này ở Ma Sơn, có chuyện gì thì cứ liên lạc với tôi, cam đoan giá rẻ nhất Ma Sơn đấy”.

“Ừ!”

Dương Chấn cất thẻ đen và danh thiếp đi.

Tuy tài xế hơi tham tiền, nhưng nhìn chung vẫn không tệ, ít nhất hắn đã cho anh biết rất nhiều chuyện liên quan đến Ma Sơn.

Cũng tới Võ Tông trước 12 giờ.

Bây giờ là 11 giờ 50 phút trưa, cách lúc hẹn 10 phút cuối cùng.

Sau khi xuống xe, Dương Chấn cũng đưa sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đến ám sát anh xuống theo.

Có vẻ sát thủ đã biết số phận của mình, ông ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Cậu không thể sống sót rời khỏi Ma Sơn đâu, tôi sẽ chờ cậu dưới đấy”.

Dương Chấn lạnh lùng nhìn sát thủ: “Ông yên tâm, tôi không chết được đâu, mà sẽ đưa thêm cao thủ nước Dương xuống đó với ông”.

Anh nói rồi bỗng búng ngón tay, một viên đá do anh tiện tay nhặt lên lập tức xuyên thủng tim sát thủ.

Sát thủ chết ngay tức khắc.

Sau khi giết sát thủ, Dương Chấn rảo bước về phía Võ Tông.

Sau khi đến cổng Võ Tông, anh ngẩng đầu nhìn hai chữ “Võ Tông” trên biển hiệu, áp lực khổng lồ lập tức ập về phía anh.

Huyết mạch cuồng hóa trong người Dương Chấn lập tức được kích hoạt.

Điều khiến anh khiếp sợ chính là anh cũng không chủ động kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, mà nó tự kích hoạt sau khi anh chịu áp lực từ hai chữ “Võ Tông”.

Đây không phải chuyện chính, quan trọng là sau khi bị kích hoạt ở mức độ cao, huyết mạch cuồng hóa đang khiến anh sắp mất lý trí.

“Trấn áp cho tôi!”

Dương Chấn tức giận quát, cố gắng kiểm soát huyết mạch cuồng hóa.

Anh biết rõ, một khi huyết mạch cuồng hóa hoàn toàn bùng nổ thì sẽ xảy ra chuyện đáng sợ đến mức nào.

<b>

<b>Chương 3277</b>

<b>
</b>

Nguồn lỗi chương, mong độc giả thông cảm!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3278-3279


<b>Chương 3278</b><b> </b>

Trong phòng, Đỗ Bá đang ngồi trên ghế mây, bên cạnh lão ta là một người trung niên khoảng năm mươi tuổi.

Từ lúc Dương Chấn bước vào phòng, Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn đều nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, trong mắt Đỗ Minh Viễn còn có vẻ ngạo nghễ, ông ta rất bất mãn trước việc Đỗ Bá coi trọng Dương Chấn.

Nếu có cơ hội, ông ta sẵn sàng đánh với Dương Chấn một trận để phân rõ thắng bại.

Dương Chấn nhìn về phía Đỗ Bá, bình tĩnh hỏi: “Đỗ Trọng đâu rồi?”

Dương Chấn cảm nhận được áp lực khổng lồ từ Đỗ Bá, áp lực này cực lớn, thậm chí mạnh hơn thành chủ Hoài Thành mà Dương Chấn từng tiếp xúc trước kia rất nhiều.

Thành chủ Hoài Thành là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng áp lực từ người lão già trước mặt còn mạnh hơn cả thành chủ Hoài Thành, tức là lão ta có thực lực mạnh hơn thành chủ Hoài Thành.

Dương Chấn biết Võ Tông cũng không phải thế lực Cổ Võ, hay nói cách khác, cao thủ mạnh nhất Võ Tông vẫn chưa đạt tới Thiên Cảnh, như vậy, thực lực của lão già trước mặt sẽ ở mức trên Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cũng có nghĩa là nằm giữa Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ và Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, gọi tắt là bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm.

Về phần người trung niên có thái độ rất hung hãn với Dương Chấn đứng cạnh lão già, cảnh giới của ông ta đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Đây là lần đầu tiên Dương Chấn thấy một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trẻ đến thế.

Đỗ Bá bình tĩnh nói: “Cậu cứ yên tâm, Đỗ Trọng đang rất ổn ở Võ Tông”.

Dương Chấn hơi nhíu mày, sao anh lại có cảm giác Võ Tông bắt Đỗ Trọng vì anh nhỉ?

Đỗ Bá nói: “Cậu đã biết chuyện Đỗ Trọng sẵn lòng từ bỏ tu vi để tìm Hồi Hồn Đan cho cậu chưa?”

“Ông nói gì?”

Dương Chấn lập tức biến sắc, tức giận nói: “Rốt cuộc Đỗ Trọng đang ở đâu? Các người làm gì ông ấy rồi?”

Anh bỗng có linh cảm rất xấu, chẳng lẽ Đỗ Trọng đã mất hết tu vi ư?

Nếu đúng thế thật, anh sẽ không bao giờ bỏ qua cho Võ Tông.

“Láo xược!”

Đỗ Minh Viễn lập tức tức giận quát: “Đừng quên mục đích của cậu khi đến Võ Tông, ở đây, chúng tôi muốn cậu sống thì cậu mới được sống, chúng tôi muốn cậu chết, cậu sẽ phải chết!”

“Nếu dám hỗn láo với bố tôi nữa, đừng trách tôi không khách sáo với cậu!”

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí, anh híp mắt nhìn chằm chằm vào Đỗ Minh Viễn rồi quay sang Đỗ Bá, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc phải thế nào thì ông mới bằng lòng tha cho Đỗ Trọng?”

Tuy anh rất muốn ra tay ngay, nhưng vẫn hiểu thực lực của mình đến đâu, Đỗ Bá còn chưa phóng khí thế ra mà đã khiến Dương Chấn cảm nhận được áp lực khổng lồ rồi.

Nếu đánh nhau thật, Dương Chấn không có phần thắng trong tay Đỗ Bá.

Hơn nữa trước đó không lâu, anh vừa chiến đấu với một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, tuy thực lực của anh đã khôi phục hơn phân nửa trên đường đến Võ Tông, nhưng vẫn còn vết thương ngầm.

Đừng nói là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm, cho dù là đánh với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong Đỗ Minh Viễn thì Dương Chấn cũng không phải đối thủ của ông ta.

Bây giờ không rõ Đỗ Trọng ra sao, Dương Chấn chỉ có thể nén giận.

Trong mắt Đỗ Minh Viễn tràn ngập ý chí chiến đấu, ông ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Đánh với tôi một trận, nếu cậu có thể đánh bại tôi, chúng tôi sẽ để cậu gặp Đỗ Trọng ngay bây giờ”.

<b>

<b></b>

<b>Chương 3279</b>

<b>
</b>

Nguồn lỗi chương, mong độc giả thông cảm!<b>
</b>
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3280


CHương 3080

Sau khi dứt lời, ông ta tung một đòn toàn lực ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, đấm mạnh về phía Dương Chấn.

Trong khoảnh khắc đó, Dương Chấn bỗng vươn tay phải ra, tung chưởng về phía trước.

“Rầm!”

Ngay sau đó, tiếng va chạm nặng nề vang lên, nắm đấm của Đỗ Minh Viễn đập mạnh vào tay phải Dương Chấn.

Năng lượng khủng khiếp lan ra bốn phía.

Đỗ Bá khoát tay, một luồng khí thế vô cùng ôn hòa lan khắp xung quanh, khí thế bùng nổ sau khi tay Dương Chấn và Đỗ Minh Viễn va vào nhau lập tức tan thành mây khói, nhờ thế nên đồ trong phòng mới không bị hư hại gì.

Đỗ Minh Viễn mở to mắt, nhìn Dương Chấn với vẻ không dám tin, ông ta biết Dương Chấn có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nên mới giữ cảnh giới của mình ở mức đó.

Nhưng ông ta không bao giờ ngờ, một đòn toàn lực của mình lại bị Dương Chấn hời hợt đỡ lấy, thậm chí anh vẫn đứng im, không lùi lại chút nào.

Phải biết rằng tuy ông ta đã giữ cảnh giới ở mức Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng sau cùng ông ta vẫn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật, tuy có thể áp chế cảnh giới nhưng không thể đè nén khí thế.

Cao thủ cảnh giới cao có thể áp chế cao thủ cảnh giới thấp, theo lẽ thường, Dương Chấn không thể đứng im khi đỡ một đòn toàn lực của ông ta.

Nhưng Dương Chấn đã làm được.

Dương Chấn bình tĩnh nói: “Nếu muốn đánh bại tôi bằng thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ thì còn thiếu nhiều lắm”.

Sau khi anh dứt lời, khí thế cuồng bạo bùng nổ từ tay phải anh.

Đỗ Minh Viễn còn chưa hoàn hồn thì đã cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ bùng nổ từ tay phải Dương Chấn, sức mạnh này đi từ nắm đấm đến cánh tay ông ta, thậm chí lan khắp người.

“Ầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, Đỗ Minh Viễn bị luồng sức mạnh này đẩy lùi bảy, tám bước rồi mới ngừng lại.

Lúc này, vẻ khinh thường trong mắt Đỗ Minh Viễn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn sự kinh hãi rõ rệt.

Từ đầu đến cuối, Dương Chấn chỉ đứng im mà vẫn đẩy lùi được Đỗ Minh Viễn chủ động tấn công mình, đúng là chuyện khó tin.

Đỗ Bá cũng rất kinh ngạc, lão ta biết Dương Chấn rất mạnh, nhưng cũng biết con mình mạnh đến đâu, nhưng Đỗ Minh Viễn vẫn thua Dương Chấn.

Dương Chấn thản nhiên hỏi: “Có muốn tiếp tục nữa không?”

Đỗ Minh Viễn cắn chặt răng, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, nói: “Có thể khiến tôi chịu thiệt như thế, không thể không thừa nhận, tôi đã xem thường cậu, nếu tôi cùng cảnh giới với cậu, chắc chắn tôi không phải đối thủ của cậu đâu”.

Dương Chấn hơi bất ngờ, anh không nghĩ người trung niên kiêu ngạo trước mặt lại có thể nói những lời như thế.

“Tiếp đến, tôi sẽ giữ thực lực ở mức Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ để đánh với cậu”.

Sau khi Đỗ Minh Viễn dứt lời, khí thế của ông ta lại tăng vọt, lập tức đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Đỗ Bá cũng không ngăn cản, vẫn bình tĩnh ngồi trên ghế mây, có vẻ cũng muốn xem xem rốt cuộc sức chiến đấu của Dương Chấn mạnh đến mức nào.

Sau khi cảm nhận được thực lực của Đỗ Minh Viễn, Dương Chấn cũng trở nên nghiêm túc, huyết mạch cuồng hóa lập tức được kích hoạt trên phạm vi lớn, mắt anh chuyển sang màu đỏ ngầu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3281


Chương 3281

Anh vốn bị thương nặng, giờ chỉ có thể miễn cưỡng phát huy 80% thực lực thôi.

Tuy thế, anh vẫn không lấy Huyết Chủy ra, đây là chiêu cuối cùng của anh, trừ khi đến lúc sống còn, bằng không anh sẽ không dễ dàng sử dụng Huyết Chủy.

Chỉ cần là linh khí, mỗi khi sử dụng đều sẽ mang lại tác dụng phụ rất lớn cho cơ thể, tuy Huyết Chủy đã bị vỏ dao hóa giải phần lớn sức cắn trả, nhưng khi Dương Chấn dùng thì vẫn bị cắn trả như trước, chỉ là sức cắn trả yếu hơn trước đó nhiều thôi.

Tuy không dùng Huyết Chủy, nhưng Dương Chấn lại âm thầm kích hoạt sức mạnh Thủ Hộ.

Sức mạnh Thủ Hộ như một lớp áo giáp vô hình của anh, khi anh bị tấn công, nó có thể giảm bớt một phần sát thương, mấu chốt là đối thủ cũng không biết anh dùng sức mạnh Thủ Hộ.

Quan trọng nhất, việc kích hoạt sức mạnh Thủ Hộ cũng như dùng kỹ năng bị động trong game, chỉ khi bị người khác tấn công thì mới có thể dùng.

Nói đơn giản hơn, sau khi kích hoạt sức mạnh Thủ Hộ, linh khí trong người anh sẽ không bị tiêu hao liên tục vì sức mạnh nguyên tố, mà chỉ khi anh bị tấn công, sức mạnh Thủ Hộ mới bảo vệ cơ thể anh, đồng thời tiêu hao linh khí trong người.

Nó khác với sức mạnh nguyên tố Thủy mà Dương Chấn đã lĩnh ngộ, chỉ cần anh dùng sức mạnh nguyên tố Thủy, linh khí trong người sẽ liên tục bị tiêu hao, cũng như khi anh dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để tạo ra mưa kiếm, với thực lực của anh bây giờ, chỉ thi triển được nhiều nhất ba lần, sau đó linh khí trong người sẽ cạn kiệt.

Khi Dương Chấn kích hoạt sức mạnh Thủ Hộ, Đỗ Bá đang ngồi trên ghế mây bỗng lặng lẽ nhíu mày, không hiểu sao lão ta vừa cảm nhận được sức mạnh vô cùng thần bí bùng nổ từ người Dương Chấn.

Nhưng chỉ chốc lát sau, sức mạnh đó lại hoàn toàn biến mất, ngay cả lão ta cũng không cảm nhận được.

Tuy lão ta không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn rằng trên cơ thể Dương Chấn đã có sự thay đổi lớn.

Đỗ Minh Viễn bỗng nói lớn: “Chuẩn bị đỡ đòn tấn công của tôi đi!”

Nhưng ông ta vừa dứt lời, Dương Chấn đã biến mất rồi lại xuất hiện trước mặt ông ta, đấm mạnh về phía ông ta.

Đỗ Minh Viễn hoảng hốt, ông ta không ngờ tốc độ của Dương Chấn lại nhanh đến thế, ông ta còn chưa kịp phản ứng thì Dương Chấn đã xông tới trước mặt ông ta rồi.

Vào lúc này, Đỗ Minh Viễn có muốn đỡ cũng không kịp nữa, thấy nắm đấm của Dương Chấn đang đến gần mình, ông ta bỗng giơ tay chắn trước ngực.

“Rầm!”

Ngay sau đó, tiếng va chạm nặng nề vang lên, nắm đấm của Dương Chấn đập mạnh vào hai cánh tay đang giao nhau của Đỗ Minh Viễn.

“Bịch bịch bịch!”

Dưới sức mạnh khổng lồ này, Đỗ Minh Viễn liên tục lùi bảy bước rồi mới ngừng.

Lúc này, đòn tấn công của Dương Chấn lại ập đến.

“Rầm!”

Lần này, Đỗ Minh Viễn vừa mới ngừng lại, chưa kịp hoàn hồn thì đã bị Dương Chấn đá vào ngực, sau một tiếng động lớn, Đỗ Minh Viễn lại bị đá bay.

Trong mắt Đỗ Bá cũng lóe lên vẻ kinh ngạc, Đỗ Minh Viễn đã tăng thêm thực lực, không ngờ thực lực của Dương Chấn cũng tăng theo.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3282


Chương 3282

Lão ta là bố Đỗ Minh Viễn nên hiểu rõ con trai mình mạnh đến mức nào, hồi còn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ông ta đã đánh ngang tay với cao thủ vừa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Sau khi bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, rất khó để vượt cảnh giới đánh bại kẻ địch, chứ đừng nói gì đến việc đánh ngang tay với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Nhưng bây giờ, Dương Chấn lại dùng thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ để áp đảo Đỗ Minh Viễn đang giữ thực lực ở mức Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, chẳng phải là với thực lực của Dương Chấn bây giờ, anh đã có thể đánh ngang tay với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi ư?

Vậy nếu Dương Chấn bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ thì sao chứ?

Khi đó, thực lực của Dương Chấn sẽ mạnh đến mức nào?

Tuy Đỗ Bá rất kinh ngạc trước thực lực của Dương Chấn, nhưng trong mắt lão ta không hề có vẻ không vui, mà còn có sự mong chờ, lão ta muốn xem xem rốt cuộc thực lực thật sự của Dương Chấn mạnh đến đâu.

“Minh Viễn, dốc toàn lực đi!”

Nghe thấy Đỗ Bá nói thế, Đỗ Minh Viễn có vẻ đờ đẫn, trên mặt tràn ngập vẻ không cam lòng, ông ta siết chặt nắm tay.

Ông ta biết rõ nếu giữ cảnh giới ở mức Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ông ta sẽ không phải đối thủ của Dương Chấn, cũng có nghĩa là thiên phú của Dương Chấn vượt xa người thừa kế Võ Tông là ông ta.

Tuy không cam lòng, nhưng ông ta cũng biết, phải phát huy thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì mới có thể đánh bại Dương Chấn.

“Ầm!”

Khí thế của ông ta lập tức tăng vọt, đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trong chớp mắt.

Rất nhiều cao thủ Võ Tông đều cảm nhận được khí thế mạnh mẽ này, ai cũng biến sắc, chạy đến nơi ở của tông chủ.

“Tông chủ, có chuyện gì thế?”

Mấy ông lão có hơi thở mạnh mẽ cùng đến phòng Đỗ Bá, thi nhau hỏi.

Đỗ Bá bình tĩnh nói: “Minh Viễn đang so tài với Cậu Chấn, các vị ở đây xem luôn đi”.

Lúc này đám người mới phát hiện, khí thế Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đến từ Đỗ Minh Viễn.

Nhưng Cậu Chấn mà Đỗ Bá nói là ai?

Vừa hay lúc này Dương Chấn đang quay lưng về phía cửa, còn Đỗ Minh Viễn thì đứng đối mặt với cửa, nên đám người cũng không nhìn thấy mặt Dương Chấn.

Nghe thấy Đỗ Bá nói thế, các quý tộc Võ Tông đều thầm kinh ngạc, Đỗ Minh Viễn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, có thể so tài với Đỗ Minh Viễn, tức là Cậu Chấn này cũng là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong à?

Đỗ Minh Viễn hét lớn: “Cậu nhóc, để tôi xem rốt cuộc cậu có thể mạnh đến đâu?”

Nét mặt Dương Chấn nghiêm nghị chưa từng có, anh nhìn chằm chằm vào Đỗ Minh Viễn, anh tự tin rằng có thể đánh bại cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng nếu muốn chống lại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, anh phải dùng Huyết Chủy.

Nếu không có linh khí trong tay, anh chỉ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, sao có thể là đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong chứ?

Khí thế cuồng bạo lan ra từ người Dương Chấn, chắc chắn những người không biết cảnh giới của anh sẽ nghĩ anh là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

“Hả? Cậu nhóc á?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3283


Chương 3283

Có người chú ý đến lời Đỗ Minh Viễn nói, cảm thấy hơi khó hiểu, họ thấy cách xưng hô của Đỗ Minh Viễn với Dương Chấn rất lạ.

Chẳng phải những cao thủ có thể so tài với Đỗ Minh Viễn đều đã sáu, bảy mươi tuổi rồi ư?

Dù sao, không phải ai cũng là yêu nghiệt giống Đỗ Minh Viễn, bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong khi mới 50 tuổi.

Dương Chấn chợt nói: “Chỗ này nhỏ quá, chúng ta ra ngoài đánh đi!”

Anh nói rồi quay người đi ra ngoài.

Lúc anh quay lại, tất cả cao thủ Võ Tông đều sững sờ, mãi đến khi Dương Chấn và Đỗ Minh Viễn đã rời khỏi phòng, họ vẫn chưa hoàn hồn.

Nhìn tuổi của Dương Chấn, chắc còn chưa đầy 30 tuổi nhỉ?

“Tông chủ, ông chắc chắn rằng Minh Viễn sẽ so tài với thanh niên này ư?”

“Tông chủ, có phải Minh Viễn phải giữ cảnh giới ở mức dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh không thế?”

“Chắc chắn Minh Viễn phải áp chế cảnh giới rồi, ai lại ức h**p một cao thủ chưa đầy 30 tuổi đây?”



Cả đám quý tộc Võ Tông thi nhau nói.

Đỗ Bá mỉm cười: “Chúng ta ra ngoài xem trận chiến đi!”

Cả đám người đi theo Đỗ Bá ra ngoài.

Dương Chấn và Đỗ Bá đang đứng đối mặt với nhau, khí thế của Đỗ Bá đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng vẫn là mới bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà thôi, rõ ràng ông ta vẫn kìm hãm thực lực.

Khí thế của Dương Chấn cũng hết sức mạnh mẽ, đã đạt tới bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Trong lúc nhất thời, các quý tộc Võ Tông đứng cạnh Đỗ Bá càng thêm kinh hãi.

Họ không ngờ thanh niên so tài với Đỗ Minh Viễn lại mạnh đến thế, chẳng lẽ là yêu nghiệt đến từ gia tộc Cổ Võ ư?

Đúng lúc hai người chuẩn bị chiến đấu, Đỗ Bá chợt nói lớn: “Dương Chấn, nếu cậu thua, Đỗ Trọng sẽ chết!”

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức biến sắc, tức giận nhìn Đỗ Bá: “Thế nào mới tính là tôi thắng?”

Đỗ Bá bình tĩnh nói: “Mười phút! Chỉ cần cậu trụ được dưới tay Đỗ Minh Viễn mười phút thì xem như cậu thắng!”

Lão ta nói rồi nhìn Đỗ Minh Viễn: “Đừng giữ sức, ta muốn con dốc toàn lực!”

“Bố!”

Đỗ Minh Viễn cũng biến sắc, ông ta không xem thường Dương Chấn nữa, nhưng cũng cảm nhận được khi đánh với ông ta hồi nãy, Dương Chấn đã đến cực hạn rồi.

Bây giờ ông ta phát huy thực lực vừa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã là quá đáng lắm rồi, Dương Chấn chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ thôi.

Một khi ông ta dốc toàn lực, chắc chắn Dương Chấn sẽ không trụ nổi mười phút.

Đỗ Bá không muốn họ so tài, mà đang định lấy mạng Dương Chấn!

Các quý tộc Võ Tông phía sau Đỗ Bá cũng có vẻ kinh ngạc, họ biết rõ Đỗ Minh Viễn mạnh đến mức nào, có lẽ khi đối mặt với cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm, ông ta cũng có tư cách đánh một trận.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3284


Chương 3284

Đỗ Bá lại muốn Đỗ Minh Viễn đánh hết sức, tức là Dương Chấn sẽ phải đánh với cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm bằng cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ ư?

Tuy chỉ phải kiên trì mười phút, nhưng Dương Chấn chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ thôi đấy!

“Con không hiểu ta nói gì à?”

Trước sự bất mãn của Đỗ Minh Viễn, Đỗ Bá nhíu mày.

Đỗ Minh Viễn run lên, lúc này mới cắn răng, đáp: “Vâng!”

Tuy ông ta là con trai Đỗ Bá, nhưng từ nhỏ, Đỗ Bá đã rất nghiêm khắc với ông ta, ông ta chưa bao giờ làm trái mệnh lệnh của Đỗ Bá.

“Cậu nhóc, cậu chuẩn bị xong chưa?”

Đỗ Minh Viễn lại nhìn về phía Dương Chấn, trong mắt tràn ngập ý chí chiến đấu, còn nói: “Nếu cậu không chịu nổi đòn tấn công của tôi thì có thể nhận thua”.

Trong mắt Dương Chấn cũng tràn ngập ý chí chiến đấu, anh có thể cảm nhận được thực lực của Đỗ Minh Viễn rất mạnh, gần như cùng cấp bậc với thành chủ Hoài Thành.

Trong những lần đánh với thành chủ Hoài Thành, anh thường xuyên phải chạy trối chết, chứ không chiến đấu trực diện.

Lần này, anh sẽ đối đầu trực diện với Đỗ Minh Viễn.

Anh cũng biết mình không thể đánh bại Đỗ Minh Viễn, chỉ cần anh trụ được mười phút, chỉ cần anh kiên trì mười phút thôi, Đỗ Trọng sẽ không phải chết.

Dương Chấn nhìn Đỗ Bá, lạnh lùng nói: “Hy vọng ông sẽ giữ lời!”

Đỗ Bá nghiêm nghị nói: “Cứ yên tâm, dù sao Đỗ Bá này cũng là chủ của một tông môn, không thể đi lừa gạt người bề dưới được, chỉ cần cậu trụ được mười phút dưới sự tấn công toàn lực của Đỗ Minh Viễn, cho dù cậu thắng, Đỗ Trọng cũng không chết đâu”.

Dương Chấn không quan tâm đ ến Đỗ Bá nữa, chậm rãi rút một con dao găm màu đen ra khỏi vỏ, nhìn về phía Đỗ Minh Viễn, nói: “Bắt đầu đi!”

“Linh khí!”

Thấy Dương Chấn lấy Huyết Chủy ra, các ông lớn của Võ Tông đều có vẻ kinh ngạc.

Dương Chấn vốn không định dùng đến Huyết Chủy, nhưng bây giờ Đỗ Trọng đang gặp nguy hiểm, anh không quan tâm được nhiều nữa, nhất định phải cầm cự mười phút dưới đợt tấn công toàn lực của Đỗ Minh Viễn.

Nếu anh không trụ được mười phút, Đỗ Trọng sẽ chết.

Trên mặt Đỗ Bá cũng có vẻ nghiêm nghị, với tư cách là chủ của Võ Tông, đương nhiên lão ta hiểu rõ sức sát thương của linh khí.

Một khi Dương Chấn đả thương Đỗ Minh Viễn bằng linh khí, nó sẽ khiến Đỗ Minh Viễn bị thương nặng.

Điều khiến người ta kiêng dè nhất của linh khí là những vết thương do linh khí gây ra đều hồi phục rất chậm.

Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng vô cùng e ngại linh khí.

Nhưng điều khiến các ông lớn Võ Tông không hiểu chính là, Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ thôi, sao có thể khống chế linh khí chứ?

Phải biết rằng trong tình huống bình thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể nắm giữ linh khí, hơn nữa cực ít cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong làm được điều này.

“Tông chủ, xin hãy ngừng cuộc so tài này lại! Minh Viễn là hy vọng của Võ Tông chúng ta, vết thương do linh khí gây ra sẽ khiến cơ thể Minh Viễn bị tổn hại nặng nề, ảnh hưởng tới nền tảng võ thuật!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3285


Chương 3285

“Đúng thế, không thể tiếp tục được, không thể để Minh Viễn gặp chuyện!”



Các ông lớn của Võ Tông phía sau Đỗ Bá thi nhau khuyên.

Trong mắt họ tràn ngập vẻ sốt ruột, ở Võ Tông, Đỗ Minh Viễn là chủ tương lai của Võ Tông, cũng là thiên tài có thiên phú yêu nghiệt nhất Võ Tông trong một trăm năm qua.

Trong tương lai, Đỗ Minh Viễn có hy vọng rất lớn để bước vào Thiên Cảnh.

Đối với bất kỳ thế lực thế tục nào, một khi có cao thủ bước vào Thiên Cảnh, thế lực đó cũng sẽ vùng lên theo.

Trong mắt Đỗ Bá cũng có vẻ do dự, lão ta muốn để Đỗ Minh Viễn ép Dương Chấn phát huy thực lực mạnh nhất, nhưng cũng không mong Đỗ Minh Viễn sẽ bị thương vì linh khí.

Ngay cả lão ta cũng e ngại vết thương do linh khí gây ra.

Hơn nữa vừa rồi, Dương Chấn đã thể hiện thực lực vô cùng mạnh mẽ, sau khi anh điều khiển linh khí, thực lực sẽ tăng vọt, cho dù Đỗ Minh Viễn dốc toàn lực thì cũng rất có thể sẽ bị thương.

Nếu là vũ khí bình thường thì không phải lo, chỉ cần không đâm trúng chỗ hiểm thì không chết được, nhưng vũ khí trong tay Dương Chấn là linh khí thực thụ, vết thương mà nó gây ra cho người luyện võ rất khó lành.

Hình như Đỗ Minh Viễn cũng hiểu nỗi lo của bố mình, chợt nói: “Bố, cứ để con đánh với cậu ta đi!”

Đỗ Bá nhìn nét mặt nghiêm túc của Đỗ Minh Viễn, sau cùng gật đầu: “Ừ!”

Đỗ Minh Viễn nhìn về phía Dương Chấn, trong mắt có vẻ nghiêm nghị chưa từng có, trầm giọng nói: “Cậu rất mạnh! Ngay cả cao thủ vừa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng chưa chắc đã mạnh như cậu!”

Dương Chấn nghiêm nghị nhìn về phía đối phương, nói: “Bây giờ tính là bắt đầu rồi chứ?”

Đỗ Minh Viễn gật đầu: “Tính chứ! Đương nhiên là tính rồi!”

Lúc này Dương Chấn mới thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần đối phương thừa nhận như thế là được rồi, nếu có thể không ra tay, chắc chắn anh sẽ không ra tay.

Anh biết cho dù có Huyết Chủy, anh cũng không phải đối thủ của Đỗ Minh Viễn, đã vậy, anh cũng không cần thắng, chỉ cần cầm cự mười phút là được.

“Minh Viễn, ra tay đi!”

Đỗ Bá nóng lòng muốn ép Dương Chấn phát huy sức chiến đấu mạnh nhất, bèn nói.

Đỗ Minh Viễn gật đầu, khí thế của ông ta bỗng tăng đến đỉnh điểm, các ông lớn của Võ Tông đều có vẻ kích động.

“Khí thế của Minh Viễn đã mạnh hơn, lại gần với Thiên Cảnh thêm một bước rồi!”

“Không hổ là yêu nghiệt có thiên phú mạnh nhất Võ Tông chúng ta, mới 50 tuổi mà đã mạnh đến thế, nếu cho Minh Viễn mười năm nữa, chắc chắn Minh Viễn sẽ bước vào Thiên Cảnh!”

“Không chừng chưa đầy mười năm, Minh Viễn đã bước vào Thiên Cảnh rồi!”



Các ông lớn của Võ Tông đều kích động nói.

“Rầm!”

Đỗ Minh Viễn bỗng giậm mạnh chân, đá xanh dưới chân ông ta lập tức vỡ vụn, còn ông ta thì đã biến mất.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3286


Chương 3286

Vào giây phút ông ta hành động, Dương Chấn cũng di chuyển, xông tới chỗ Đỗ Minh Viễn.

Huyết Chủy trong tay anh đen nhánh, hơi thở nguy hiểm bùng nổ từ Huyết Chủy, ập đến chỗ Đỗ Minh Viễn.

Đỗ Minh Viễn vừa tung chưởng thì đã thấy Huyết Chủy trong tay Dương Chấn chém về phía mình, ông ta biến sắc, bỗng giậm mạnh chân, lùi ra sau.

Ông ta không chần chừ chút nào, đúng lúc ông ta lùi lại, Huyết Chủy cũng gần như lướt qua ngực ông ta, vừa hay rạch rách áo ông ta.

May mà Huyết Chủy vẫn chưa tổn thương cơ thể ông ta.

Các ông lớn của Võ Tông không khỏi hít hà.

Đỗ Bá cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa thở phào xong, lão ta lại thấy Dương Chấn cầm Huyết Chủy, chủ động lao tới chỗ Đỗ Minh Viễn.

Tuy Đỗ Minh Viễn rất mạnh, nhưng trước đòn tấn công từ Huyết Chủy trong tay Dương Chấn, ông ta không thể chống trả nổi, liên tục lùi bước.

Điều này khiến ông ta ngày càng khiếp sợ, tuy ông ta đã né được mọi đòn tấn công của Dương Chấn, nhưng Dương Chấn có thể dồn ông ta đến bước này bằng cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Các ông lớn của Võ Tông cũng có vẻ căng thẳng, sợ Huyết Chủy trong tay Dương Chấn sẽ tổn thương Đỗ Minh Viễn.

Dương Chấn không hề nương tay, điên cuồng vung Huyết Chủy, Đỗ Minh Viễn không dám đến gần, chỉ có thể liên tục né tránh.

“Tông chủ, rốt cuộc thanh niên này có lai lịch thế nào? Sao cậu ta có thể nắm giữ linh khí với cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ chứ?”

“Chẳng phải ông nên chú ý đến việc cậu ta còn trẻ như thế mà đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nắm giữ được linh khí, còn ép cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong lùi bước ư?”

“Tông chủ, mau ngừng trận so tài này lại thôi, cậu ta rất mạnh, còn có linh khí, nguy hiểm lắm!”

Cả đám ông lớn của Võ Tông đều thuyết phục Đỗ Bá.

Đỗ Bá như không nghe thấy gì, vẫn nhìn chằm chằm vào hai người đang chiến đấu.

Từng giây từng phút trôi đi, trận chiến giữa Dương Chấn và Đỗ Minh Viễn vẫn tiếp diễn, Đỗ Minh Viễn không còn coi thường Dương Chấn nữa, mà xem Dương Chấn như cao thủ cùng thế hệ.

Càng đánh, Đỗ Minh Viễn càng khiếp sợ, ông ta biết, cho dù Dương Chấn không sử dụng linh khí, sức chiến đấu cao nhất của anh cũng đã ngang ngửa cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi.

Cho dù là ở gia tộc Cổ Võ, có lẽ cũng không ai có thể chiến đấu vượt hai cảnh giới khi ở Siêu Phàm Cửu Cảnh như thế, ít nhất ông ta chưa từng nghe nói đến.

Đỗ Minh Viễn vừa mất tập trung, một luồng sáng màu máu lập tức lao về phía ông ta, ông ta hoàn hồn, hơi nhích chân, định lùi lại.

Cao thủ so tài, biết thắng bại trong chớp mắt, nói gì đến việc ông ta đang đánh với Dương Chấn cầm linh khí trong tay.

Đến khi Đỗ Minh Viễn phản ứng lại thì đã muộn, Huyết Chủy trong tay Dương Chấn đang đâm về phía ngực ông ta, một khi đâm trúng, vết thương không thể mau chóng lành sẽ bắt đầu mưng mủ trên người ông ta, khi đó ông ta khó mà sống sót.

“Ngừng tay!”

Đỗ Bá lập tức biến sắc, quát lớn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3287


Chương 3287

Các ông lớn của Võ Tông đã trợn tròn mắt từ nãy, ai cũng có vẻ sợ hãi, một khi Huyết Chủy trong tay Dương Chấn đâm vào ngực Đỗ Minh Viễn, đây sẽ là tổn thất nặng nề chưa từng có của Võ Tông.

Thấy Huyết Chủy trong tay Dương Chấn sắp đâm vào ngực Đỗ Minh Viễn, các ông lớn của Võ Tông đều biến sắc, thi nhau quát.

Họ định xông lên ngăn cản, nhưng tốc độ của Dương Chấn quá nhanh, đã đến trước mặt Đỗ Minh Viễn, Huyết Chủy trong tay anh sắp đâm trúng, không ngăn kịp nữa rồi.

Đỗ Minh Viễn cũng biến sắc, định né nhưng đã muộn.

Khi mũi nhọn của Huyết Chủy chỉ cách ngực Đỗ Minh Viễn một chút, Dương Chấn bỗng ngừng tay, mũi Huyết Chủy đã rạch rách áo Đỗ Minh Viễn, nếu anh mạnh tay thêm tí nữa là nó đã đâm vào người Đỗ Minh Viễn rồi.

Mọi người đều kinh ngạc, hình như không ngờ Dương Chấn lại kiểm soát sức mạnh chính xác như thế.

Đỗ Minh Viễn thở hổn hển, ông ta biết rõ mức độ nghiêm trọng của vết thương do linh khí gây ra nên cũng hiểu rõ, nếu Dương Chấn muốn giết ông ta, anh chỉ cần đâm mạnh là sẽ làm được.

“Hết mười phút rồi!”

Dương Chấn thu hồi Huyết Chủy, thản nhiên nói.

Đám người như vừa tỉnh giấc mộng, Đỗ Minh Viễn nhìn Dương Chấn với vẻ mặt phức tạp, nghiêm nghị nói: “Tôi thua!”

Ông ta cũng không bất mãn gì trước việc thua Dương Chấn, ban đầu ông ta vốn coi thường Dương Chấn, nhưng giờ đã xem Dương Chấn là cao thủ ngang hàng với mình.

Đỗ Minh Viễn bỗng bổ sung thêm: “Cảm ơn cậu đã nương tay, tôi nợ cậu một cái mạng!”

Dương Chấn khẽ lắc đầu, nhìn Đỗ Minh Viễn: “Nếu đang trong trận chiến sống còn, tôi đã chết dưới tay ông từ lâu, ông không nợ tôi thứ gì, chỉ là tôi có linh khí nên mới may mắn cầm cự được”.

“Nếu muốn nói cảm ơn, cũng là tôi cảm ơn ông vì đã nương tay mới đúng, ông Đỗ không cần cảm thấy nợ tôi”.

Dương Chấn cũng không nịnh mà đó là sự thật.

Tuy anh suýt giết Đỗ Minh Viễn, nhưng hồi nãy khi đánh với Đỗ Minh Viễn, rõ ràng Đỗ Minh Viễn cũng có điều kiêng dè, không định khiến anh bị thương nặng.

Thậm chí có mấy lần, khi đòn chí mạng của Đỗ Minh Viễn sắp giáng xuống, ông ta lại đổi hướng tấn công.

Bằng không, với thực lực của Đỗ Minh Viễn, ông ta đã giết được Dương Chấn từ lâu rồi.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Đỗ Minh Viễn nhìn anh bằng ánh mắt hài lòng, nghiêm nghị nói: “Nếu Cậu Chấn đã nói vậy, tôi cũng không khách sáo nữa, sau này, chúng ta kết bạn ngang hàng, nếu cậu không chê thì cứ gọi tôi là anh Đỗ, tôi vẫn nợ cậu một ân tình”.

Dương Chấn cũng khá tán thưởng Đỗ Minh Viễn, nhưng không ngờ người trung niên hơn 50 tuổi này lại muốn kết bạn ngang hàng với anh.

Dương Chấn cũng không làm giá, khẽ gật đầu, mỉm cười: “Anh Đỗ!”

Đỗ Minh Viễn lập tức vui mừng: “Ha ha, tốt lắm!”

Dương Chấn cũng không ngại kết bạn ngang hàng với Đỗ Minh Viễn, chuyện này chỉ có lợi chứ không có hại gì cho anh.

Dù sao bây giờ Đỗ Trọng vẫn đang ở Võ Tông, Đỗ Minh Viễn là người thừa kế của Võ Tông, mối quan hệ này sẽ giúp anh đưa Đỗ Trọng bình an quay về.

Lúc này, Đỗ Bá cũng cười nói: “Nếu cậu đã kết bạn ngang hàng với Minh Viễn, vậy cậu cũng gọi tôi là bác đi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3288


Chương 3288

Nghe thấy thế, mọi người đều sững sờ.

Đỗ Minh Viễn muốn kết bạn ngang hàng với Dương Chấn thì cũng thôi, nhưng Đỗ Minh Viễn là chủ của một tông môn, làm ông Dương Chấn cũng đủ, sao còn bảo Dương Chấn gọi lão ta là bác chứ?

Dương Chấn lập tức hơi lúng túng, cho dù thế nào, việc anh gọi Đỗ Bá là bác vẫn có vẻ không phù hợp.

Đỗ Minh Viễn vội nói: “Cậu Chấn, tông chủ là bố tôi, tôi và cậu kết bạn ngang hàng, cậu gọi ông ấy là bác cũng không thất lễ”.

Dương Chấn cười khổ, nhìn về phía Đỗ Bá: “Bác ạ!

Đỗ Bá lập tức cười lớn: “Ha ha, tốt lắm!”

Lão ta lập tức khoát tay, nói: “Mở tiệc chiêu đãi đứa cháu này của tôi”.

“Vâng!”

Có người đi sắp xếp ngay.

Dương Chấn hơi sốt ruột, anh không đến Võ Tông để làm thân, mà để cứu Đỗ Trọng, đến giờ anh vẫn chưa biết tình trạng của Đỗ Trọng thế nào.

Dương Chấn không khỏi hỏi: “Thưa bác, giờ ông Đỗ sao rồi? Có thể thu xếp cho cháu gặp ông ấy không?”

Đã gọi bác rồi, chắc Đỗ Bá sẽ không làm khó anh nhỉ?

Đỗ Bá cười nói: “Đừng vội, đi với ta một chút đã!”

Dương Chấn cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng cũng không dám trái lời, anh cũng không ngông cuồng đến mức nghĩ rằng mình thực sự có tư cách gọi Đỗ Bá là bác.

Dù sao nơi này cũng là Võ Tông, không rõ Đỗ Trọng thế nào rồi, ở Võ Tông có tận mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đấy.

Nếu bây giờ anh trở mặt với Võ Tông, chẳng những không cứu được Đỗ Trọng mà còn bỏ mạng tại đây.

Anh theo Đỗ Bá đi dạo trong tông môn, Đỗ Minh Viễn cũng đi cùng.

Võ Tông không hổ là một trong những thế lực hàng đầu của Ma Sơn, có vô số cao thủ, mới đi theo Đỗ Minh Viễn một lát mà Dương Chấn đã cảm nhận được rất nhiều cao thủ đỉnh cao, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh nhiều không kể xiết.

Ngay cả đội hình mạnh mẽ thế này vẫn không tính là thế lực Cổ Võ, có thể tưởng tượng được thế lực Cổ Võ khủng khiếp đến mức nào.

Đỗ Bá chợt hỏi: “Dương Chấn, cháu thấy Võ Tông thế nào?”

Dương Chấn thoáng sửng sốt, không hiểu tại sao Đỗ Bá lại hỏi như vậy.

Anh đáp: “Rất mạnh ạ!”

Đỗ Bá cười nói: “Ở Ma Sơn, trừ Võ Tông ra, vẫn còn bốn thế lực khác như Võ Tông”.

Dương Chấn không hề bất ngờ, anh đã sớm biết Ma Sơn có năm thế lực hàng đầu, mà Võ Tông chỉ là một trong số đó.

Đỗ Bá không nói gì nữa, tiếp tục dẫn Dương Chấn đi về phía trước.

Ở những nơi họ đến, chỗ nào cũng có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Võ Tông rất rộng, không thể đi hết ngay.

Ba người đi khoảng mười phút, tham quan mấy nơi quan trọng của Võ Tông một lượt, mỗi khi đến nơi nào, Đỗ Minh Viễn lại giới thiệu cho Dương Chấn.

Điều khiến Dương Chấn kinh ngạc chính là những nơi mà Đỗ Bá dẫn anh đến đều là những chỗ quan trọng nhất của Võ Tông.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3289


Chương 3289

Có thể nói, nếu Dương Chấn là cao thủ do phe đối đầu Võ Tông cử tới, chỉ với những bí mật mà anh vừa được biết, anh đã có thể lên kế hoạch đả kích Võ Tông hết sức chuẩn xác rồi.

Dương Chấn thực sự không hiểu tại sao Đỗ Bá lại dẫn anh đi tham quan những nơi đó.

Sau khi ba người đi đến bên sông bảo vệ thành, Đỗ Bá bỗng nhìn về phía Dương Chấn, nói: “Ta muốn Võ Minh sáp nhập vào Võ Tông, cháu nghĩ sao?”

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức biến sắc, không ngờ Võ Tông lại nhòm ngó Võ Minh.

Do app không có 1924 nhé

Nhưng Dương Chấn nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi, Võ Tông đã mạnh đến thế rồi, trong Võ Minh, trừ anh ra, cũng không còn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh nào khác.

Có thể nói, Võ Tông chỉ cần cử hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đi là đã có thể đánh sập cả Võ Minh.

Dương Chấn cũng cảm nhận được, ở Võ Tông có tận năm cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, còn chưa bao gồm các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đang không ở Võ Tông nữa.

Dương Chấn đoán, Võ Tông có ít nhất mười cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Thế lực mạnh mẽ thế này có thể được coi là thế lực số một dưới thế lực Cổ Võ, tại sao lại nhòm ngó Võ Minh nhỏ bé ở thế tục?

Dương Chấn trầm tư một lát rồi nhìn về phía Đỗ Bá, nghiêm nghị nói: “Cháu thừa nhận, thực lực của Võ Tông rất mạnh, nếu Võ Tông muốn ra tay với Võ Minh ở thế tục, chỉ cần cử hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đi là sẽ có thể dễ dàng tiêu diệt Võ Minh”.

“Nhưng Võ Minh là thế lực dân chủ do cao thủ thế tục cùng xây dựng, cho dù bây giờ cháu là minh chủ, khi có chuyện quan trọng, cháu cũng sẽ không tự ý quyết định”.

“Hy vọng bác giơ cao đánh khẽ, cho Võ Minh một con đường sống!”

Thái độ của Dương Chấn hết sức thành khẩn, bây giờ anh đang rất khó xử, đến giờ anh vẫn chưa biết tình hình của Đỗ Trọng, sau khi biết sự mạnh mẽ của Võ Tông, anh không thể nghĩ đến việc khai chiến với Võ Tông nữa.

Cũng không phải anh nhát, mà Võ Tông thực sự quá mạnh, đây là thế lực mạnh nhất mà anh từng thấy ngoài thế lực Cổ Võ.

Võ Minh vốn không đủ tư cách khai chiến với Võ Tông, anh cũng không có tư cách, chỉ mình ông lão trước mặt đã có thể dễ dàng gi3t chết anh rồi.

Trước chênh lệch khổng lồ như vậy, còn đấu với Võ Tông kiểu gì chứ?

Trừ khi anh ngu.

Đương nhiên, nếu Đỗ Bá định ép anh cho Võ Minh sáp nhập vào Võ Tông thật, anh cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời nhẫn nhục, chờ đến ngày anh đủ mạnh để trấn áp Võ Tông rồi kéo Võ Minh khỏi Võ Tông.

Đỗ Bá chợt nói: “Nếu ta nói ta sẽ để cháu làm tông chủ Võ Tông thì sao?”

Dương Chấn lập tức sững sờ, thậm chí anh hơi nghi ngờ, có phải Đỗ Bá già nên lú lẫn, nói nhảm không thế?

Nhưng khi thấy Đỗ Minh Viễn vẫn bình tĩnh, trong mắt không hề có vẻ kinh ngạc, anh mới nhận ra Đỗ Bá đang nói nghiêm túc chứ không đùa.

Ở Võ Tông, Đỗ Minh Viễn mới là người thừa kế được chỉ định, bây giờ tông chủ đương nhiệm lại định giao vị trí này cho người khác ngay trước mặt ông ta, mà ông ta vẫn không có phản ứng, chuyện này quá bất thường.

Dương Chấn bỗng nhớ ra, từ sau khi anh tiến vào Võ Tông, Đỗ Minh Viễn vẫn luôn có thái độ thù địch rõ rệt với anh, thậm chí còn so tài với anh nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3290


Chương 3290

Mãi đến khi Dương Chấn may mắn chiến thắng, thái độ thù địch của Đỗ Minh Viễn mới hoàn toàn biến mất, thay bằng sự tán thưởng.

Mặt khác, Đỗ Trọng c*̃ng họ Đỗ, trạc tuổi Đỗ Bá, tên cũng rất khớp nhau, điều này đã nói lên một số vấn đề.

Quan trọng nhất là Đỗ Bá và Đỗ Trọng trông rất giống nhau, đúng là đúc từ một khuôn.

Nhưng cảnh giới của hai người chênh nhau quá nhiều.

Điều này khiến Dương Chấn không thể không nghi ngờ rằng Đỗ Bá và Đỗ Trọng là anh em ruột.

Sau khi anh hôn mê vì bị thương nặng, Đỗ Trọng đã đến Võ Tông để tìm Hồi Hồn Đan cứu anh, hơn nữa trước khi đi, rõ ràng ông ta rất chắc chắn rằng mình sẽ tìm được Hồi Hồn Đan.

Nhưng sau khi ông ta đến Võ Tông, Võ Tông lại tung tin Đỗ Trọng đã bị Võ Tông của Ma Sơn bắt giữ, đồng thời bảo Dương Chấn một mình đến Võ Tông đón người.

Sau khi liên kết mọi chuyện với nhau, Dương Chấn bỗng nhận ra, Đỗ Trọng cũng không gặp nguy hiểm đến tính mạng, từ đầu tới cuối, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Đỗ Bá.

Mục đích thực sự của Đỗ Bá là muốn gặp anh.

Tuy đã đoán ra những chuyện này nhưng Dương Chấn vẫn cảm thấy rất viển vông, Đỗ Bá thực sự muốn anh thừa kế vị trí vị trí tông chủ Võ Tông à?

Đỗ Minh Viễn là con ruột lão ta đấy, chẳng lẽ lão ta muốn thay người thừa kế của Võ Tông thật ư?

“Cậu Chấn, đây chính là cơ hội của cậu, cậu cũng thấy sự mạnh mẽ của Võ Tông rồi đấy, nếu cậu trở thành tông chủ, từ nay trở đi, cậu cũng sẽ có năng lực bảo vệ mình”.

Lúc này Đỗ Minh Viễn mới mở miệng, nghiêm nghị nói: “Không giấu gì cậu, chúng tôi đã điều tra về cậu từ lâu, cũng biết tình cảnh của cậu bây giờ gay go đến mức nào, để bảo vệ người nhà, cậu còn giấu họ đi”.

“Nhưng cậu không thể giấu người nhà mãi được đúng không? Tuy Võ Tông tạm thời còn chưa bằng thế lực Cổ Võ, nhưng cũng không kém nhiều. Ít nhất ở thế tục, Võ Tông cũng là thế lực đứng đầu, nếu cậu thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông, ai dám làm hại người nhà của cậu chứ?”

“Cậu Chấn, tôi rất mong cậu có thể thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông”.

Đỗ Bá không nói gì, nhưng trong mắt cũng tràn ngập vẻ mong chờ, rõ ràng cũg có ý như Đỗ Minh Viễn.

“Chuyện tốt” bất ngờ này khiến Dương Chấn cảm thấy rất khó tin.

Nửa tiếng trước, anh vẫn coi Võ Tông là kẻ địch, thậm chí đánh nhau dữ dội với Đỗ Minh Viễn, nếu không kiêng dè Võ Tông, hơn nữa chưa cứu được Đỗ Trọng, anh đã có thể giết Đỗ Minh Viễn rồi.

Kết quả bây giờ, anh và Đỗ Minh Viễn lại xưng anh gọi em với nhau, thậm chí họ còn bảo anh thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông.

Dương Chấn im lặng, Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn cũng không nói gì nữa, cả hai đều nhìn Dương Chấn với vẻ mong chờ.

Vào giây phút này, Dương Chấn nghĩ đến rất nhiều chuyện, anh biết việc thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông sẽ mang lại lợi ích lớn bao nhiêu.

Cũng như Đỗ Minh Viễn vừa nói, sau khi anh trở thành tông chủ, còn ai uy h**p được người nhà của anh nữa?

Ở thế tục, cao thủ Thiên Cảnh không được phép ra tay với cao thủ dưới Thiên Cảnh, Võ Tông có mười mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ở nơi này, ai có thể làm hại người nhà của anh chứ?

Đến khi đó, gia đình họ có thể đoàn tụ rồi.

Nhưng anh cũng hiểu, không có món lợi nào là miễn phí, Đỗ Bá và Đỗ Minh Viễn muốn anh thừa kế vị trí tông chủ Võ Tông, chắc chắn sẽ có lý do.

Một lúc lâu sau, Dương Chấn mới hỏi: “Tại sao?”
 
Back
Top Bottom