Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3247


Chương 3247

Dương Chấn gật nhẹ đầu, xem như đã biết họ.

Thật ra anh đã tỉnh lại từ lâu, chỉ là lúc mới tỉnh thì thực lực vẫn chưa khôi phục, anh biết rõ bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, mãi đến khi khôi phục thực lực, anh mới xuất hiện.

Anh nhìn về phía Ninh Thiên Hòa: “Phó hội trưởng Ninh, vất vả rồi!”

Nếu Ninh Thiên Hòa không kiên quyết đứng về phía đối lập với Vạn Tề và Trần Dục, có lẽ Vạn Tề và Trần Dục đã hợp sức giết anh rồi.

Phải biết rằng trước đó anh bị thương rất nặng, đang trong tình trạng nguy hiểm, nếu Tần Y không cho anh uống đan dược, đừng nói đến việc tỉnh lại nhanh như thế, cho dù tỉnh thì cũng chưa chắc đã có thể khôi phục thực lực.

Ngay cả Tần Y cũng không biết khi cô ta cho Dương Chấn uống đan dược, Dương Chấn đã khôi phục ý thức rồi, nhưng anh không thể tỉnh lại.

Ninh Thiên Hòa lập tức được yêu mà sợ, vội nói: “Mọi việc tôi làm đều là những điều mà tôi phải làm, được minh chủ tán thành, tôi đã thỏa mãn lắm rồi”.

Hồng Phúc và Ngụy Thiên Thành cũng có vẻ ngượng ngùng.

Tính ra họ cũng không làm gì, chỉ là không gia nhập vào phe Vạn Tề thôi, cho dù bây giờ Dương Chấn muốn gây sự với họ, họ cũng không lấy được cớ gì.

Đúng lúc này, Dương Chấn lại nhìn về phía Hồng Phúc và Ngụy Thiên Thành: “Hai người không cần lo rằng tôi sẽ làm khó hai người, trong tình huống trước đó, hai người không giúp Vạn Tề đối phó với phó hội trưởng Ninh đã là đủ lắm rồi”.

Dương Chấn cũng không mỉa mai, mà đúng là như thế, trong tình huống đó, áp lực của Ninh Thiên Hòa rất lớn, nếu Ngụy Thiên Thành và Hồng Phúc cũng về phe Vạn Tề, Ninh Thiên Hòa sẽ không còn sức chống trả.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Hồng Phúc và Ngụy Thiên Thành đều giật mình, nói với vẻ xấu hổ: “Cảm ơn minh chủ đã thông cảm, nhưng xin minh chủ hãy trừng phạt chúng tôi, với tư cách là trưởng lão Võ Minh, khi sự phản bội đe dọa đến Võ Minh, chúng tôi lại không thể đứng lên chống lại ngay, đó là lỗi của chúng tôi”.

“Chúng tôi không xứng với chức trưởng lão Võ Minh, xin minh chủ gạch tên chúng tôi khỏi vị trí trưởng lão, nên để người thích hợp hơn đảm nhiệm vị trí quan trọng thế này”.

Ninh Thiên Hòa sợ Dương Chấn phạt Hồng Phúc và Ngụy Thiên Thành thật, vội nói: “Minh chủ, tuy trưởng lão Hồng và trưởng lão Ngụy không đứng ra ngay, nhưng sau cùng vẫn đứng ra, hơn nữa họ cũng là một trong mấy cao thủ mạnh nhất Võ Minh chúng ta, năng lực cũng vô cùng xuất chúng, xin minh chủ đừng rút lại vị trí trưởng lão của họ ạ”.

Dương Chấn cũng không có tâm trạng quan tâm đ ến chuyện này, anh bình tĩnh nói: “Cứ yên tâm, tôi không phạt hai vị trưởng lão đâu”.

Anh không muốn lằng nhằng trong chuyện này nữa, lập tức nói sang việc khác: “Ông Đỗ đâu rồi?”

Đám người Ninh Thiên Hòa đều có vẻ nghiêm nghị, Ninh Thiên Hòa nói: “Minh chủ bị thương nặng rồi hôn mê, đã mời thần y các nơi mà vẫn không chữa được, ông Đỗ nghe nói có một loại đan dược cổ tên là Hồi Hồn Đan, có thể giúp cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong giữ mạng, bèn rời khỏi Võ Minh, đi tìm Hồi Hồn Đan cho minh chủ”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức thấy ấm áp, không ngờ anh và Đỗ Trọng mới quen chưa lâu mà Đỗ Trọng đã có thể đi tìm đan dược cứu mạng cho anh rồi.

Lúc này, Ngụy Thiên Thành thở dài, nghiêm nghị nói: “Bây giờ trên đời này không còn luyện đan sư nữa, đan dược trên thế giới đều là đan dược từ thời cổ đại”.

“Cho dù là ở gia tộc Cổ Võ, Hồi Hồn Đan cũng hết sức quý giá, có lẽ phó hội trưởng Đỗ sẽ rất khó lấy được Hồi Hồn Đan”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3248


Chương 3248

Hồng Phúc cũng lo lắng nói: “Hy vọng phó hội trưởng Đỗ không sao!”

Đúng lúc này, một thành viên Võ Minh bối rối chạy vào, vội nói: “Không xong, phó hội trưởng Đỗ gặp chuyện rồi!”

Nghe thấy người đó nói Đỗ Trọng gặp chuyện, mọi người đều biến sắc.

Dương Chấn vội hỏi: “Rốt cuộc ông Đỗ đã gặp chuyện gì? Nói rõ đi!”

Trinh sát vội nói: “Ông Đỗ đến Ma Sơn ở chiến trường ngoài biên giới, bị Võ Tông ở Ma Sơn bắt giữ, người của Võ Tông tung tin, bảo minh chủ Võ Minh đích thân tới Ma Sơn đón người, trước 12h trưa mai, nếu minh chủ không xuất hiện, họ sẽ xử tử ông Đỗ”.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về phía Dương Chấn.

Nét mặt Dương Chấn lạnh lùng đến cực điểm, anh không ngờ Đỗ Trọng lại đến Ma Sơn để tìm Hồi Hồn Đan cho anh, càng không ngờ Đỗ Trọng sẽ bị người của Võ Tông bắt giữ.

Với tư cách là Chiến Thần Bất Bại của Chiêu Châu, anh biết rõ mọi chuyện về chiến trường ngoài biên giới.

Anh là cao thủ bước ra từ Ma Sơn, nên cũng nắm rõ các thế lực ở nơi này.

Tại Ma Sơn có rất nhiều thế lực, trong số những thế lực này, có năm thế lực mạnh nhất, mà Võ Tông chính là một trong năm thế lực hàng đầu ở Ma Sơn.

Năm đó khi Dương Chấn đến Ma Sơn, anh cũng chỉ nghe nói đến Võ Tông chứ chưa bao giờ tiếp xúc với người của Võ Tông.

Hồi đó anh còn rất yếu, trong mắt anh, cao thủ Võ Tông tựa như tiên trên trời.

Đương nhiên đó là mấy năm trước, khi Dương Chấn chỉ có thực lực Thần Cảnh.

Cao thủ mạnh nhất Võ Tông là tông chủ Võ Tông, tên Cổ Sơn, đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Nghe nói Cổ Sơn đến từ gia tộc Cổ Võ, muốn tìm kiếm kỳ ngộ đột phá cảnh giới nên mới đến Ma Sơn, đồng thời sáng lập Võ Tông.

“Tôi đã nghe nói về Võ Tông, nghe nói Võ Tông rất coi trọng thiên tài võ thuật, chắc họ biết thiên phú của minh chủ vô cùng yêu nghiệt nên muốn minh chủ gia nhập Võ Tông”.

Ninh Thiên Hòa chợt nói.

Dương Chấn hơi kinh ngạc, không ngờ Ninh Thiên Hòa còn biết cả Võ Tông.

Ngụy Thiên Thành vội nói: “Chắc chắn là thế rồi! Đối phương gọi đích danh minh chủ đi đón ông Đỗ, mà minh chủ vừa giết Bách Lý Huyền có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, tức là Võ Tông nắm rõ mọi chuyện ở đây”.

Hồng Phúc cũng gật nhẹ đầu, nhưng không nói gì.

Dương Chấn không hề do dự, nói: “Nếu Võ Tông đã muốn tôi đến Ma Sơn đón người, vậy tôi đi một chuyến là được!”

Cho dù Võ Tông có mục đích gì, anh cũng phải đến đó.

Đỗ Trọng đi tìm đan dược cứu mạng anh nên mới bị người của Võ Tông bắt, nếu anh không đi cứu Đỗ Trọng, người của Võ Minh sẽ nghĩ gì về anh?

Biết Dương Chấn định đến Ma Sơn, đám người đều giật mình.

Tuy họ chưa bao giờ đến Ma Sơn, nhưng cũng biết ít nhiều về tình hình ở nơi này, Võ Tông lại là một trong năm thế lực hàng đầu ở Ma Sơn, nên đương nhiên họ cũng biết chuyến đi đến Ma Sơn lần này của Dương Chấn nguy hiểm cỡ nào.

Ninh Thiên Hòa nghiêm nghị nói: “Minh chủ, để tôi đi với cậu!”

Thấy thế, Hồng Phúc và Ngụy Thiên Thành cũng nói: “Minh chủ, chúng tôi cũng đi với cậu!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3249


Chương 3249

Dương Chấn từ chối luôn: “Võ Minh vẫn cần mọi người trấn giữ, tôi sẽ đón ông Đỗ về!”

Nghe thấy thế, ba người không dám nói thêm nữa.

Họ đều biết thực lực mình đến đâu, Dương Chấn có thể ung dung giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nhưng họ thì không, nếu chỉ có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, theo Dương Chấn đến Ma Sơn sẽ khiến anh vướng víu.

“Anh Chấn, em đi với anh!”

Lúc này, Mã Siêu bước tới, nghiêm nghị nói.

Anh ta vốn định đến Ma Sơn để rèn luyện, bây giờ vừa hay Dương Chấn cũng tới Ma Sơn, đương nhiên anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Dương Chấn nhìn Mã Siêu: “Cậu nghĩ kỹ chưa?”

Mã Siêu gật đầu: “Anh Chấn, anh cứ yên tâm, tuy em muốn mau chóng mạnh lên, nhưng cũng biết mình còn vợ con, em sẽ không liều lĩnh đối mặt với mọi nguy hiểm chỉ vì mạnh lên”.

“Hơn nữa, trong người em có Thị Huyết Châu, nếu dốc hết sức đối phó thì cũng phát huy được thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, cao thủ bình thường khó giết em lắm”.

Dương Chấn đã nói hết những gì nên nói, nếu Ma Siêu đã quyết tâm đi, anh cũng không tiện ngăn cản nữa.

“Minh chủ, phải xử trí những người này thế nào ạ?”

Ninh Thiên Hòa bỗng chỉ vào ba mươi cao thủ do Đinh Văn Trác dẫn tới, nói: “Những người này đều là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, thực lực không tầm thường, nhưng có thể khẳng định, không phải ai trong số họ cũng là cao thủ nhà họ Đinh”.

Dương Chấn nhìn về phía những người kia, trong lúc nhất thời, ba mươi cao thủ kia đều có vẻ sợ hãi, hai người mạnh nhất trong số họ đã bị Dương Chấn giết rồi.

Trong số các cao thủ còn lại, người mạnh nhất mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, Dương Chấn có thể giết cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nói gì đến họ chứ.

Cho dù cả ba mươi người họ hợp sức, có lẽ còn chưa chạm được vào sợi tóc của Dương Chấn thì đã bị giết rồi.

Dương Chấn hỏi: “Mọi người đến từ đâu?”

Một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong vội nói: “Thưa minh chủ, trong số chúng tôi, chỉ có năm cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh đến từ nhà họ Đinh ở phía Bắc, có hai mươi cao thủ từ Siêu Phàm Nhị Cảnh tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh do nhà họ Đinh bỏ tiền để thuê về, còn năm cao thủ bị gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý xem như vật phẩm, đưa cho nhà họ Đinh ở phía Bắc”.

“Nhưng năm người chúng tôi cũng không có thiện cảm gì với gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý, bởi vì chúng tôi là nô lệ của gia tộc Bách Lý, ở gia tộc Bách Lý, họ cũng không coi chúng tôi như con người, chúng tôi chỉ có lòng căm thù với gia tộc Bách Lý thôi!”

Sau khi ông ta dứt lời, một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ khác cũng nói: “Đúng đúng đúng, năm người chúng tôi đều là nô lệ đê tiện nhất của gia tộc Bách Lý, nếu không vì bất đắc dĩ, chúng tôi đã rời khỏi gia tộc Bách Lý từ lâu rồi”.

“Hy vọng minh chủ Dương có thể chấp nhận chúng tôi, chúng tôi thề, kiếp này sẽ không phản bội Võ Minh, nếu phản bội thì trời tru đất diệt, chết không yên lành!”

“Xin minh chủ Dương chấp nhận chúng tôi, chúng tôi xin quy phục Võ Minh, toàn tâm toàn ý phục vụ Võ Minh!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3250


Chương 3250

Trong lúc nhất thời, các cao thủ đó thi nhau cầu khẩn.

Dương Chấn thản nhiên nhìn đám người này, anh cũng không rõ họ có nói thật không, nhưng xem ra không giả.

Hơn nữa, cho dù những người này muốn gây chuyện thì cũng không tạo được sóng gió gì khi có anh ở đây.

Cho dù không có anh ở đây, sau này Võ Minh vẫn có Đỗ Trọng và Ninh Thiên Hòa, cũng có thể trấn áp đám người này.

Dương Chấn nghĩ ngợi rồi nhìn về phía Ninh Thiên Hòa: “Ông nghĩ sao?”

Ninh Thiên Hòa nói: “Tôi nghĩ có thể để năm cao thủ của nhà họ Đinh cút đi! Còn 25 cao thủ kia, nếu muốn thì ở lại, còn không thì cũng cút nốt”.

“Với những người đồng ý ở lại Võ Minh, tạm thời xem biểu hiện của họ, chỉ cần họ đồng ý nghe theo sự quản lý của Võ Minh, sau này có thể khen thưởng họ theo cống hiến của họ với Võ Minh”.

Dương Chấn gật đầu: “Được, cứ theo lời ông nói, chuyện khác giao cho ông!”

Dương Chấn nói rồi lấy một viên đan dược ra, đưa cho Ninh Thiên Hòa rồi nói: “Đây là Phá Kính Đan, sẽ giúp cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong có tỷ lệ đột phá một cảnh giới rất lớn, sau khi ông uống xong, chắc sẽ đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ”.

Nghe thấy thế, Ninh Thiên Hòa lập tức mừng rỡ nói: “Cảm ơn minh chủ! Cảm ơn minh chủ ạ!”

Những người khác đều nhìn về phía Ninh Thiên Hòa bằng ánh mắt hâm mộ.

Sau khi rời khỏi trụ sở chính của Võ Minh, Dương Chấn dẫn Mã Siêu và anh em nhà họ Tống về dinh thự Vân Phong.

Sự quay về của Dương Chấn khiến mọi người hết sức vui mừng, sau khi trận chiến sống còn giữa Dương Chấn và Kitano Takeshi kết thúc vào ba ngày trước, anh hoàn toàn biến mất, những người thân thiết nhất với Dương Chấn cũng lo lắng mất ba ngày.

“Tiểu Uyển, anh không sao thật, em cứ yên tâm”.

Dương Chấn nhìn Phùng Tiểu Uyển đang kiểm tra cơ thể mình, nói: “Em kiểm tra cho hai vị tiền bối Tả – Hữu trước đi, vết thương của họ rất nặng”.

Trước đó, khi ở trụ sở chính của Võ Minh, anh em nhà họ Tống suýt bị giết, nhưng thực lực của họ quá yếu, không bị ai cố tình nhắm vào, bằng không có lẽ họ đã chết rồi.

Phùng Tiểu Uyển không quan tâm đ ến Dương Chấn, kiểm tra kỹ cho Dương Chấn rồi mới yên tâm.

Phùng Tiểu Uyển chợt hỏi: “Anh Chấn, anh có thấy lần này, thực lực của anh tăng quá nhiều sau khi đột phá không thế?”

Dương Chấn thoáng sửng sốt, trước đó anh không nghĩ thế, nhưng sau khi nghe Phùng Tiểu Uyển nói xong, có vẻ đúng là như vậy.

Thực lực càng mạnh thì càng khó vượt cảnh giới để giết địch, nhất là sau khi cảnh giới đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, độ khó khi vượt cảnh giới để giết địch sẽ càng lớn.

Bây giờ anh đang có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, lẽ ra có thể phát huy sức chiến đấu ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ đã là cực hạn rồi, nhưng sau khi dùng linh khí Huyết Chủy, anh lại có thể dễ dàng giết Bách Lý Huyền đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Dù sao Bách Lý Huyền cũng đến từ gia tộc Cổ Võ, vốn có sức chiến đấu cực cao, rất ít cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ bình thường của thế tục có thể làm đối thủ của lão ta.

Nhưng Bách Lý Huyền vẫn bị anh dễ dàng gi3t chết.

Tức là bây giờ, sau khi dốc toàn lực, anh có thể đánh với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ư?

Nếu đúng thế thật, sau khi bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, chẳng lẽ anh sẽ vô địch dưới Thiên Cảnh à?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3251-3252


<b>Chương 3251</b><b> </b>

Đúng như Phùng Tiểu Uyển đã hỏi, sau lần đột phá này, sức chiến đấu của Dương Chấn tăng quá nhiều.

Dương Chấn hỏi: “Tiểu Uyển, em biết chuyện gì đang xảy ra không?”

Phùng Tiểu Uyển nghiêm nghị nói: “Em cảm nhận được sức mạnh rất lớn ở đan điền anh, em rất khẳng định, trước đó trong đan điền anh không hề có sức mạnh này, thế nên đây là sức mạnh mà anh có được sau khi đột phá”.

“Đến giờ em cũng không rõ sức mạnh này có hại gì với cơ thể anh không, nhưng anh vẫn phải chú ý, một khi thấy chỗ nào không thoải mái thì phải tìm em ngay”.

Dương Chấn thầm giật mình, nếu Phùng Tiểu Uyển không nói, anh cũng không nhận ra trong đan điền mình có một luồng sức mạnh khổng lồ.

Chẳng lẽ là do đan dược mà Tần Y cho anh uống ư?

Trước đó, Dương Chấn hôn mê vì bị thương nặng, tuy về sau khôi phục ý thức, nhưng vẫn không thể tỉnh lại, sau khi Tần Y đút đan dược cho anh, anh mới đột phá trong lúc hôn mê rồi tỉnh lại.

Lần đột phá này dễ dàng hơn trước rất nhiều, mọi chuyện đều rất không ổn.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Em cứ yên tâm, nếu có gì bất thường, anh sẽ nói với em ngay”.

Thấy Dương Chấn đồng ý, Phùng Tiểu Uyển mới chạy đi chữa trị vết thương cho những người khác.

Đầu tiên, cô ta kiểm tra cơ thể của anh em nhà họ Tống, hai người họ đều bị nội thương nghiêm trọng, ngay cả Phùng Tiểu Uyển cũng không thể giúp họ hồi phục ngay trong thời gian ngắn, mà bắt buộc phải điều trị một thời gian.

Cô ta kiểm tra cho Mã Siêu cuối cùng.

Nét mặt Phùng Tiểu Uyển nhanh chóng trở nên hết sức nghiêm nghị, Ngải Lâm lập tức căng thẳng, chung sống với Phùng Tiểu Uyển lâu như thế, cô ấy hiểu từng biểu cảm của Phùng Tiểu Uyển.

Dương Chấn cũng lo cho Mã Siêu.

Lần kiểm tra này kéo dài khoảng năm phút rồi mới dừng lại.

Ngải Lâm vội hỏi: “Tiểu Uyển, Mã Siêu sao thế?”

Phùng Tiểu Uyển không nói gì, chẳng biết là đang do dự xem có nên trả lời không, hay đang nghĩ xem phải giải thích thế nào.

Chuyện này khiến mọi người càng thêm lo lắng.

Mã Siêu như hiểu ra điều gì đó, cười nói: “Anh biết rõ chuyện gì đang xảy ra với cơ thể anh, chỉ bị chút nội thương khi đánh với tên khốn Vạn Tề thôi, nghỉ ngơi một thời gian là ổn, Tiểu Uyển, anh nói không sai chứ?”

Anh ta muốn theo Dương Chấn đến Ma Sơn ở chiến trường ngoài biên giới, lúc này đương nhiên không thể khiến Ngải Lâm lo lắng được.

Ngải Lâm hiểu ý Mã Siêu, lập tức quát: “Anh trật tự!”

Mã Siêu lúng túng sờ mũi, cười ngượng.

Ngải Lâm nhìn Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, anh ấy sao rồi? Em cứ yên tâm nói cho chị biết”.

Phùng Tiểu Uyển liếc nhìn Mã Siêu rồi nhìn về phía Ngải Lâm: “Chị Lâm, anh Siêu bị nội thương, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến nền tảng võ thuật của anh ấy, nhưng chị yên tâm, em sẽ cố gắng hết sức, không để nền tảng của anh ấy bị ảnh hưởng”.

Nghe thấy thế, Ngải Lâm thở phào nhẹ nhõm, trừng mắt nhìn Mã Siêu: “Anh không có thực lực còn dám khoe khoang, đáng đời anh bị nội thương”.

<b>

<b></b>

<b>Chương 3252</b>

<b>
</b>

Nguồn lỗi chương, mong độc giả thông cảm!<b>
</b>
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3253


Chương 3253

Chính vì lẽ đó, Ma Sơn còn được gọi là đất thánh lên thẳng Thiên Cảnh.

Ở Ma Sơn, ngày nào cũng có cao thủ đỉnh cao chết, thậm chí ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng có khả năng bỏ mạng.

Mã Siêu lại muốn đến nơi nguy hiểm như thế để rèn luyện một thời gian.

Dương Chấn là anh em mà lại không ngăn cản được, nếu Mã Siêu gặp bất trắc, anh cũng không biết phải đối mặt với Ngải Lâm thế nào.

Phùng Tiểu Uyển chợt nói: “Anh Chấn, anh đi theo em một lát, trước đó em đã luyện chế một số đan dược, có tác dụng rất lớn với anh và anh Siêu”.

Dương Chấn hiểu ý Phùng Tiểu Uyển, theo Phùng Tiểu Uyển lên tầng hai.

Không còn người khác nữa, Phùng Tiểu Uyển mới nghiêm nghị nói với đôi mắt đỏ hoe: “Anh Chấn, tình hình của anh Siêu tệ lắm ạ!”

Dương Chấn đã đoán được đáp án này từ nãy, bèn hỏi: “Rốt cuộc là tệ đến đâu?”

Phùng Tiểu Uyển nói: “Phong ấn Thị Huyết Châu trong người anh Siêu sắp vỡ, một khi phong ấn vỡ, có lẽ anh Siêu sẽ nổ tung vì sức mạnh đó ngay”.

Dương Chấn biết chuyện rất nghiêm trọng, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này.

Anh vội hỏi: “Có cách nào để củng cố phong ấn Thị Huyết Châu không?”

Phùng Tiểu Uyển nói: “Trừ khi có cao thủ đỉnh cao biết thuật phong ấn, như cao thủ đã phong ấn Thị Huyết Châu giúp anh Siêu lần trước”.

Sắc mặt Dương Chấn lập tức trở nên hơi khó coi, lần trước ở Hoàng tộc họ Phùng, Mã Siêu đã hoàn toàn phát huy sức mạnh của Thị Huyết Châu trong người, đánh với Bách Lý Yến.

Cũng chính trong lần đó, một cao thủ mặc áo choàng đen bỗng xuất hiện, bảo nếu Dương Chấn đồng ý với một yêu cầu của mình thì sẽ đồng ý phong ấn Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu.

Nhưng Dương Chấn còn không biết rốt cuộc đối phương trông thế nào, tên gì, là ai, sao đi tìm đối phương để nhờ phong ấn Thị Huyết Châu cho Mã Siêu được chứ?

Dương Chấn có vẻ đau khổ, cắn răng: “Trừ cách đó ra, còn cách nào khác không?”

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu: “Bây giờ vẫn chưa có cách nào khác, thực lực của đối phương quá mạnh, chỉ đối phương hoặc cao thủ có thực lực ngang bằng hay mạnh hơn đối phương, hơn nữa còn phải có sức mạnh Phong Ấn mới có thể củng cố phong ấn trong người anh Siêu”.

Dương Chấn hít sâu một hơi, cố kiểm soát tâm trạng của mình.

Một lúc lâu sau, anh mới hỏi: “Với tình trạng bây giờ của cậu ấy thì còn kiên trì được bao lâu?”

Phùng Tiểu Uyển nói: “Phong ấn đã có vết nứt, sức mạnh của Thị Huyết Châu đang không ngừng ăn mòn cơ thể của anh Siêu qua vết nứt đó, vết nứt sẽ lớn dần theo thời gian, mãi đến khi phong ấn hoàn toàn vỡ vụn”.

“Với tình hình hiện giờ, có lẽ anh Siêu chỉ chịu được một tháng nữa là cùng, hơn nữa còn không được chủ động vận dụng sức mạnh của Thị Huyết Châu, nếu anh ấy dùng sức mạnh của Thị Huyết Châu nhiều, phong ấn sẽ vỡ nhanh hơn nữa”.

“Anh Chấn, tình trạng của anh Siêu thực sự rất tệ, anh định dẫn anh ấy đi làm nhiệm vụ thật à? Em đề nghị để anh ấy ở lại nghỉ ngơi, anh nghĩ cách tìm một cao thủ có sức mạnh Phong Ấn để củng cố phong ấn cho anh Siêu”.

Dương Chấn lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ: “Không phải anh cứ dẫn cậu ấy đi, mà là cậu ấy kiên quyết phải đi”.

Với tư cách là anh em tốt của Mã Siêu, Dương Chấn hiểu rõ tính Mã Siêu, đừng ai hòng thay đổi chuyện mà anh ta muốn làm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3254


Chương 3254

Ý định báo thù đã mọc rễ nảy mầm trong lòng Mã Siêu, Mã Siêu đã biết sự mạnh mẽ của kẻ địch, nếu muốn báo thù thì phải mau chóng trưởng thành để sớm ngày cứu mẹ khỏi gia tộc Bách Lý.

Phùng Tiểu Uyển thở dài, không nói thêm nữa, lấy rất nhiều đan dược ra đưa cho Dương Chấn: “Anh Chấn, trong số đan dược này, có loại chữa thương nhanh, có loại khôi phục thể lực nhanh, anh cầm hết đi!”

Dương Chấn nói với vẻ cảm kích: “Cảm ơn Tiểu Uyển!”

Anh biết bây giờ, trên thế giới này không còn luyện đan sư nữa, Phùng Tiểu Uyển chính là luyện đan sư duy nhất mà anh biết.

Viên đan dược nào cũng có giá trên trời ở hội đấu giá do gia tộc Cổ Võ tổ chức, có thể tưởng tượng được sự quý giá của đan dược.

Điều này cũng khiến anh nhận ra tầm quan trọng của Phùng Tiểu Uyển, đương nhiên, còn cả nguy hiểm luôn rình rập nữa.

Một khi thân phận luyện đan sư của Phùng Tiểu Uyển bị lộ, có lẽ cả thế giới sẽ tìm kiếm cô ta.

Dương Chấn nghiêm nghị dặn dò: “Tiểu Uyển, dù thế nào cũng phải giữ bí mật về thân phận luyện đan sư của em, đừng để bị lan truyền”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: “Anh Chấn yên tâm, em sẽ bảo vệ bản thân thật tốt”.

“Ừ!”

Dương Chấn và Phùng Tiểu Uyển cũng không nói nhiều, nhanh chóng xuống phòng khách ở tầng một.

Mã Siêu nhìn Dương Chấn: “Anh Chấn, cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi chứ?”

Mắt Mã Siêu và Ngải Lâm đều đỏ hoe, trên mặt Ngải Lâm còn có nước mắt, trong mắt Mã Siêu cũng tràn ngập vẻ không nỡ.

Dương Chấn gật nhẹ đầu, nhìn đám người, trầm giọng nói: “Trong mấy ngày chúng tôi không ở đây, mọi người hãy tự bảo vệ mình”.

“Hai người cứ yên tâm đi đi, chúng tôi sẽ bảo vệ căn nhà này”.

Đám người thi nhau nói.

Họ đều hiểu Dương Chấn có chuyện quan trọng phải làm nên cũng không ngăn cản.

Dương Chấn nhanh chóng dẫn Mã Siêu rời khỏi dinh thự Vân Phong.

Lúc này Mã Siêu mới hỏi: “Anh Chấn, Tiểu Uyển nói gì với anh thế?”

Dương Chấn không giấu giếm, nói lại những gì mà Phùng Tiểu Uyển vừa nói cho Mã Siêu.

Sau khi nói xong, Dương Chấn nói: “Bây giờ về vẫn kịp, tôi hy vọng cậu sẽ quay về, ở bên chị Lâm và bé Tĩnh An, về phần phong ấn trong người cậu, cứ giao cho tôi, tôi sẽ tìm được một cao thủ đỉnh cao có sức mạnh Phong Ấn”.

Lần này anh phải đến Ma Sơn, mà ở Ma Sơn có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, Dương Chấn không tin không tìm được cao thủ nào có sức mạnh Phong Ấn ở đó.

Chắc chắn cao thủ đã phong ấn Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu hồi trước đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu vậy, Dương Chấn chỉ cần tìm một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong có sức mạnh Phong Ấn ở Ma Sơn là có thể củng cố phong ấn cho Mã Siêu rồi.

Mã Siêu lập tức lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Anh Chấn, anh cứ yên tâm, em không sao, không chừng khi ở Ma Sơn, em sẽ tìm ra cách tự cứu mình”.

Dương Chấn lập tức nổi giận, quát: “Tên khốn nhà cậu, đã thế rồi mà vẫn muốn đến Ma Sơn? Cậu không sợ chết ở Ma Sơn à? Tại sao cậu không bầu bạn với chị Lâm và bé Tĩnh An, nếu cậu chết, họ phải làm sao chứ?”

“Mã Siêu, cậu khiến tôi vô cùng, vô cùng thất vọng!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3255


Chương 3255

Mã Siêu bình tĩnh nhìn Dương Chấn đang kích động, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Anh Chấn, em biết anh muốn tốt cho em, nhưng anh đã giúp em quá nhiều rồi, em cũng không thể dựa vào anh mãi đúng không?”

“Em cũng biết, nếu để anh tìm cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong có sức mạnh Phong Ấn thì sẽ dễ hơn em tìm rất nhiều, nhưng ở Ma Sơn, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào”.

“Em có vợ con, nhưng anh cũng có! Không thể bắt anh chịu mọi thứ vì em được đúng không? Làm thế không công bằng với anh, cũng không công bằng với chị dâu và Tiêu Tiêu”.

“Anh Chấn, em hy vọng sau này, anh có thể suy nghĩ cho mình nhiều hơn một chút”.

Lời Mã Siêu nói như gáo nước lạnh giội lên đầu Dương Chấn, khiến anh lập tức bình tĩnh lại.

Đúng thế!

Anh luôn muốn bảo vệ người bên cạnh anh, thậm chí còn mạo hiểm cả tính mạng, như khi đến Hoài Thành trước đó, anh còn trở mặt với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu mạng anh không lớn thì đã chết ở Hoài Thành từ lâu rồi.

Ngay cả ông Cửu bảo vệ anh c*̃ng chết ở Hoài Thành.

Những lời mà anh vừa chất vấn Mã Siêu khiến anh không khỏi tự hỏi mình, trước khi làm những chuyện nguy hiểm đó, chẳng lẽ anh không hề nghĩ đến việc mình cũng có vợ con ư?

Bây giờ, Tần Nhã và Tiêu Tiêu có khỏe mạnh hay không, anh cũng không biết.

Càng nghĩ, Dương Chấn càng thấy tự trách hơn.

Mã Siêu nói: “Anh Chấn, xin lỗi! Khiến anh khó chịu rồi”.

Dương Chấn lắc đầu, không muốn nói chuyện này nữa: “Chúng ta đi thôi!”

Trước 12h trưa mai, nếu họ không đến chiến trường ngoài biên giới kịp, Võ Tông ở Ma Sơn sẽ xử tử Đỗ Trọng.

Chiến trường ngoài biên giới rất rộng, Ma Sơn cũng rất lớn, nếu họ muốn đến Ma Sơn trước 12h trưa mai thì thời gian hết sức gấp rút.

Ở Chiêu Châu, nếu muốn đi đâu thì chỉ cần ngồi máy bay mấy tiếng là đến rồi, nhưng cả chiến trường ngoài biên giới chỉ có một sân bay thôi.

Sau khi đến sân bay ở chiến trường ngoài biên giới, nếu muốn tới Ma Sơn thì phải ngồi xe việt dã, trèo đèo lội suối thì mới đến được Ma Sơn, rồi lại phải ngồi xe mấy tiếng để tới Võ Tông nữa.

Có thể nói thời gian hết sức ít ỏi, nếu muốn đến Võ Tông trước 12h trưa mai, còn không được gặp chuyện gì ngoài ý muốn trên đường, bằng không nhỡ mất thêm thời gian, đừng nghĩ đến việc tới Võ Tông kịp lúc.

Cùng lúc đó, ở chiến trường ngoài biên giới, trong Võ Tông tại Ma Sơn.

Một ông lão tóc bạc đang ngồi trên ghế mây, nhàn nhã thưởng thức trà.

Lúc này, một người trung niên bước vào.

“Tông chủ!”

Người trung niên cung kính đứng trước mặt ông lão.

Ông lão đặt chén trà xuống, nhìn về phía người trung niên: “Đã sắp xếp xong hết chưa?”

Người trung niên gật đầu rồi nói: “Hồi nãy, Dương Chấn đã rời khỏi dinh thự Vân Phong, mặt khác, tôi đã tiết lộ hành tung của cậu ta cho người nước Dương rồi”.

Ông lão gật đầu: “Tốt lắm! Tiếp tục theo dõi cậu ta!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3256


Chương 3256

Người trung niên vội đáp: “Vâng!”

Dương Chấn không ngờ người Võ Tông đã bảo anh đến Võ Tông trước 12h trưa mai, nhưng lại tiết lộ hành tung của anh cho người nước Dương.

Phía bên kia, tại trụ sở chính của hiệp hội võ thuật nước Dương, nước Dương.

Một đám cao thủ nước Dương ngồi chung với nhau.

Trên ghế chính là một ông lão mặc đồ luyện võ, Shendai Kabuto và Aoki Yamato ngồi hai bên ông lão này.

“Hội trưởng Yoshida, Dương Chấn đã giết hội trưởng Kitano, còn giết phó hội trưởng Yoshida nữa, đây là tội chết, nếu bây giờ cậu ta đã rời khỏi Yến Đô, chúng ta phải nắm lấy cơ hội này để giết cậu ta! Báo thù rửa hận cho Kitano và phó hội trưởng Yoshida!”

Shendai Kabuto tức giận nói.

Aoki Yamato cũng siết chặt nắm tay, nói với vẻ căm hận: “Dương Chấn đã sỉ nhục cao thủ nước Dương chúng ta, cậu ta phải chịu trách nhiệm về chuyện này! Phải giết cậu ta thì mới có thể rửa hết nhục nhã!”

Những người khác cũng thi nhau quát: “Giết Dương Chấn, rửa sạch nhục nhã!”

Trong lúc nhất thời, cao thủ nước Dương trong phòng họp đều quát lớn, ai cũng có vẻ căm hận, chỉ muốn đi giết Dương Chấn ngay.

Mặt ông lão ngồi ở ghế chính lạnh tanh, mãi đến khi đám người đã yên lặng thì mới lạnh lùng nói với vẻ đằng đằng sát khí: “Mọi người nói không sai, Dương Chấn phải chết! Yoshida Shinichi tôi thề, sẽ khiến cậu ta trả giá bằng mạng sống!”

Yoshida Shinichi là cao thủ do thế gia võ thuật đằng sau gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương, là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong hàng thật giá thật.

Trước kia, ba thế gia lớn chọn Kitano Takeshi làm hội trưởng hiệp hội võ thuật nước Dương vì Kitano Takeshi có thân phận trong sạch, không liên quan gì đến ba thế gia lớn.

Nhưng bây giờ, Kitano Takeshi đã chết, Yoshida Kakeru mà gia tộc Yoshida cử đến hiệp hội võ thuật nước Dương cũng đã chết, có thể nói gia tộc Yoshida bị tổn thất nặng nề, nên cử luôn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ra.

Có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trấn giữ, đương nhiên gia tộc Aoki và gia tộc Shendai sẽ không tranh giành chức hội trưởng.

Dương Chấn cũng không biết, anh vừa tới chiến trường ngoài biên giới, cao thủ nước Dương đã để mắt đến anh, còn nhắm vào mạng sống của anh nữa.

11h đêm, Dương Chấn và Mã Siêu mới lên chuyến bay quốc tế đến chiến trường ngoài biên giới.

Mãi tới 3h sáng, máy bay mới đáp xuống sân bay quốc tế ở chiến trường ngoài biên giới.

Sau khi máy bay hạ cánh, Mã Siêu nhìn Dương Chấn: “Anh Chấn, giờ mới 3h sáng, chắc chúng ta vẫn còn nhiều thời gian nhỉ?”

Dương Chấn lắc đầu, nói với vẻ nghiêm nghị: “Từ đây đến Ma Sơn còn mất ít nhất sáu tiếng ngồi xe nữa, rồi phải ngồi xe hai tiếng để tới Võ Tông, tính như thế thì chúng ta còn một giờ trống, nhưng đừng quên nơi này là chiến trường ngoài biên giới”.

“Chiến đấu có thể xảy ra bất cứ lúc nào, một khi đường đi của chúng ta bị phá hủy hoặc gặp phải sát thủ, một giờ trống đó không đủ đâu”.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mã Siêu có vẻ lo lắng.

Anh ta thoáng do dự rồi nói: “Anh Chấn, sau khi đến Ma Sơn, anh cứ kệ em, em sẽ tự rèn luyện ở Ma Sơn”.

Lần này anh ta đến Ma Sơn là để rèn luyện.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3257


Chương 3257

Tuy anh ta cũng biết Dương Chấn sẽ gặp nguy hiểm khi đến Võ Tông, nhưng anh ta càng rõ hơn, thực lực của anh ta còn quá yếu, cho dù đi theo Dương Chấn thì cũng chỉ trở thành gánh nặng.

Dương Chấn đi một mình thì hành động cũng thuận tiện hơn, để không trở thành gánh nặng của Dương Chấn, anh ta định tách ra khỏi Dương Chấn sau khi đến Ma Sơn.

Dương Chấn chăm chú nhìn Mã Siêu, hỏi: “Cậu nghĩ kỹ thật rồi chứ?”

Mã Siêu gật đầu, cười: “Em nghĩ kỹ rồi, anh Chấn cứ yên tâm, em sẽ sống sót! Chờ em nửa năm, em lại đi cùng anh!”

Đây là mục tiêu mà anh ta đặt ra cho mình, dùng nửa năm để khiến thực lực có sự thay đổi về chất.

Dương Chấn gật đầu: “Được! Tôi sẽ chờ cậu nửa năm!”

Sau khi đến chiến trường ngoài biên giới, hai người nhanh chóng tìm được một chiếc xe Mercedes-Benz Unimog hiệu suất cao đã được sửa chữa lại, ở sân bay quốc tế tại chiến trường ngoài biên giới, có rất nhiều xe việt dã hàng đầu trên thế giới được dùng làm xe taxi.

Nhưng giá thuê xe ở chiến trường ngoài biên giới rất cao, mà điểm đến của đám người Dương Chấn lại là Ma Sơn, rất nhiều tài xế cũng không dám tới đó, chỉ có một vài tài xế dám nhận thôi.

Đương nhiên, giá cũng sẽ cao hơn nữa.

Chẳng hạn, nếu đám người Dương Chấn muốn đến Ma Sơn thì sẽ mất khoảng 6 tiếng ngồi xe, tiền xe cho một người là hai triệu, hai người là bốn triệu.

Đương nhiên, với những chiếc xe việt dã có tính năng khác thì tiền xe cũng khác nhau.

Xe chạy nhanh, mãi đến 9h sáng hôm sau mới tới Ma Sơn.

Sau khi xuống xe, Mã Siêu vươn vai, cười nói: “Cuối cùng cũng đến rồi!”

Dương Chấn nhìn Mã Siêu với vẻ mặt phức tạp: “Đúng thế, cuối cùng cũng đến lúc chia tay”.

Mã Siêu biết Dương Chấn vẫn luôn không muốn để anh ta một mình rèn luyện ở Ma Sơn, nụ cười trên mặt anh ta biến mất, anh ta nhìn về phía Dương Chấn, nghiêm nghị nói: “Anh Chấn, em hứa với anh, cho em thêm nửa năm, em sẽ khiến bản thân mạnh hơn nữa!”

Phải rời xa anh em tốt của mình, Dương Chấn cảm thấy hết sức khó chịu, Mã Siêu cũng thế, hai người nhìn nhau bằng đôi mắt đỏ hoe, trong mắt tràn ngập vẻ không nỡ.

Dương Chấn biết bây giờ nói gì cũng vô dụng, nếu Mã Siêu đã quyết định rời đi rồi, vậy cứ để anh ta yên tâm đi rèn luyện thôi!

Anh bước lên trước, vỗ vai Mã Siêu rồi đưa ba lô của mình cho Mã Siêu.

“Anh Chấn, đây là gì thế?”

Mã Siêu đón lấy ba lô với vẻ khó hiểu.

Dương Chấn nói: “Trong ba lô này có đan dược mà Tiểu Uyển đưa cho chúng ta, viên màu đỏ là đan dược chữa thương, viên màu đen là đan dược có thể tăng thực lực lên trong thời gian ngắn, còn viên màu xanh là đan dược có độc, cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đều không chịu nổi chất độc này”.

“Số đan dược này hết sức quý giá, cậu tìm một nơi ở cố định rồi giấu hết đi, mỗi khi ra ngoài rèn luyện thì đừng mang quá nhiều đan dược, một khi người khác biết cậu có nhiều đan dược thế này, chắc chắn sẽ tìm cách cướp đấy”.

“Còn nữa, nếu gặp phải kẻ địch mạnh, đừng liều mạng đánh một trận, trốn được thì trốn đi, đừng thấy việc chạy trốn là mất mặt, cậu phải hiểu, cho dù là ở gia tộc Cổ Võ, người có thiên phú như cậu cũng thuộc cấp bậc yêu nghiệt, tại Ma Sơn, không có nhiều cao thủ trẻ mạnh hơn cậu đâu”.

“Quan trọng nhất, đừng để bị kích động, đại trượng phu co được duỗi được, đừng nghĩ việc cúi đầu là đáng xấu hổ, mỗi khi cậu không tự kiểm soát được, không cần làm gì cả, chỉ cần nhớ tới chị Lâm và bé Tĩnh An”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3258


Chương 3258

“Bất kể là lúc nào, nếu gặp phải phiền phức không thể giải quyết được, hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ tới Ma Sơn tìm cậu”.



Dương Chấn như người mẹ đang tiễn đứa con xa quê, liên tục dặn dò, thậm chí cân nhắc cả vấn đề ăn ở của Mã Siêu nữa.

Mắt Mã Siêu lập tức rơm rớm nước mắt, tuy Dương Chấn nói rất dài dòng, nhưng anh ta không hề thấy lâu, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu ra hiệu mình hiểu rồi.

Cuối cùng Dương Chấn dặn: “Được rồi, tạm thời là thế thôi. Tôi nói thêm một câu, cho dù là lúc nào, cậu cũng phải nhớ rằng có tôi phía sau cậu”.

Mã Siêu nói với đôi mắt đỏ hoe: “Anh Chấn, em biết rồi, anh cứ yên tâm, em sẽ bảo vệ mình thật tốt, em nhớ hết những điều mà anh vừa nói rồi”.

Dương Chấn mỉm cười, vươn tay đánh nhẹ vào ngực Mã Siêu: “Được rồi, anh em ta từ biệt ở đây, tôi chờ cậu bình an quay về ở Yến Đô nhé!”

Anh nói rồi quay người bước lên chiếc Mercedes-Benz Unimog đang đợi mình.

Sau tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe dần đi xa.

Mã Siêu nhìn chiếc xe đang đi xa dần, rốt cuộc không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, nước mắt trượt xuống trên mặt.

Mãi đến khi chiếc xe đi khuất hẳn, anh ta mới siết chặt nắm tay, kiên định nói: “Anh Chấn yên tâm, chắc chắn em sẽ bình an quay về Yến Đô, đến khi chúng ta gặp lại, anh sẽ kinh ngạc vì sự thay đổi của em!”

Anh ta nói rồi cũng quay người rời đi, không hề ngoái lại.

Phía bên kia, Dương Chấn ngồi một mình trên chiếc Unimog rộng rãi, cảm thấy rất nặng nề, vô cùng lo lắng cho Mã Siêu.

Ma Sơn là nơi vô cùng nguy hiểm, với thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ của Mã Siêu, rất khó bình yên sống ở đây nửa năm, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.

Rất có thể lần chia tay này sẽ là vĩnh biệt.

Nếu Mã Siêu gặp chuyện thật, anh phải đối mặt với Ngải Lâm và bé Tĩnh An thế nào đây?

“Két!”

Xe bỗng phanh gấp, dừng giữa đường.

Dương Chấn nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tài xế có dáng người vạm vỡ nói: “Ngại quá, xe bị người ta chặn lại, chắc họ định bắt xe”.

Ở Ma Sơn, những chuyện tương tự thường xuyên xảy ra, những tài xế hay phải cận kề cái chết đã không còn kinh ngạc trước những việc này nữa.

Tài xế hạ cửa sổ ở ghế phụ xuống, nhìn đám người bên ngoài, nói lớn: “Tôi phải đưa vị khách này đến Võ Tông, nếu các vị tiện đường thì lên xe, còn không thì tránh ra đi!”

Bên ngoài có bốn cao thủ, đều đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhất là cao thủ dẫn đầu, có khí thế hết sức đáng sợ, ngay cả Dương Chấn cũng cảm nhận được áp lực.

Có lẽ đối phương đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Chắc hẳn trong ba người còn lại, có hai người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, một người là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.

Không hổ là Ma Sơn, đúng là Siêu Phàm Cửu Cảnh nhiều như chó, chỉ một nhóm nhỏ bốn người thôi đã mạnh đến thế rồi.

Trước đội hình mạnh mẽ như vậy, tài xế không hề sợ hãi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3259


Chương 3259

Có thể làm tài xế ở Ma Sơn, đương nhiên thực lực cũng không yếu, cảnh giới của tài xế đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ đỉnh phong rồi.

Ở Ma Sơn, tài xế đều được tuyển thẳng vào một thế lực tên Thần Hành Tông, cũng như Võ Tông mà Dương Chấn định đến, Thần Hành Tông cũng thuộc một trong năm thế lực hàng đầu ở Ma Sơn.

Nếu muốn làm tài xế ở Ma Sơn, nhất định phải gia nhập Thần Hành Tông, không những thế còn phải nộp 80% thu nhập hàng tháng cho Thần Hành Tông nữa.

Đương nhiên, Thần Hành Tông phải có trách nhiệm với những tài xế này, nếu ai dám xúc phạm tài xế của Thần Hành Tông, Thần Hành Tông sẽ đưa ra nhiệm vụ đuổi giết với giá trên trời.

Có thể nói, ở Ma Sơn, người không thể trêu vào nhất là tài xế của Thần Hành Tông.

“Mấy người có tiện đường không? Nếu không thì mau tránh ra!”

Thấy bốn cao thủ bên ngoài không nói gì, tài xế hùng hổ quát, tuy hắn chỉ có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong nhưng không hề coi đối phương ra gì.

Trên xe của tài xế Thần Hành Tông đều được lắp đặt camera quay toàn cảnh, tất cả hình ảnh quay được sẽ truyền về màn hình của Thần Hành Tông theo thời gian thực.

Nếu có ai dám ra tay với tài xế của Thần Hành Tông thật, Thần Hành Tông sẽ biết tin ngay, đồng thời cử cao thủ gần nơi xảy ra chuyện nhất đến cứu viện.

“Dương Chấn, cậu cút xuống đây chịu chết hay để chúng tôi lên xe giết cậu?”

Đúng lúc này, một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nhìn vào xe, quát lớn.

Quả nhiên họ đến vì anh, Dương Chấn lập tức sầm mặt.

Giờ tài xế mới biết những người bên ngoài đến để gây phiền phức cho Dương Chấn.

Hắn nhìn về phía Dương Chấn: “Người anh em, xin lỗi, Thần Hành Tông chúng tôi không nhúng tay vào ân oán của cao thủ Ma Sơn, nếu đối phương tìm cậu, cậu nên xuống xe thôi!”

“Nhưng cứ yên tâm, tôi sẽ chờ ở đây, nếu cậu có thể giải quyết phiền phức bên ngoài, tôi sẽ đưa cậu tới Võ Tông tiếp”.

Tài xế cũng không quá đáng, mà sự thật đúng là như thế, ở Ma Sơn, đây chính là quy tắc của Thần Hành Tông.

Chính vì Thần Hành Tông không can thiệp vào bất cứ ân oán nào giữa các cao thủ, nên không cao thủ nào có lý do để ra tay với người của Thần Hành Tông, cũng không dám ra tay.

Dương Chấn giơ cổ tay lên, xem đồng hồ rồi nói: “Chờ tôi năm phút!”

Anh nói rồi xuống xe.

Tài xế sửng sốt một lúc rồi mới hoàn hồn, không khỏi bật cười: “Đúng là ngông cuồng, chỉ năm phút mà định giải quyết bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh ư? Cậu ta nghĩ mình là cao thủ Thiên Cảnh chắc?”

Tài xế không hề để tâm đ ến lời Dương Chấn nói.

Dương Chấn còn quá trẻ, tài xế không thể liên tưởng anh với cao thủ đỉnh cao.

Sau khi Dương Chấn xuống xe, bốn cao thủ lập tức bao vây Dương Chấn.

Ai cũng nhìn chằm chằm vào Dương Chấn với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Dương Chấn không hề sợ hãi, nhìn chằm chằm vào cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ dẫn đầu, lạnh lùng hỏi: “Các người biết tên tôi, nếu tôi không đoán sai, chắc các người có liên quan đến hiệp hội võ thuật nước Dương nhỉ?”

Trong khoảng thời gian này, chỉ có hiệp hội võ thuật nước Dương có thù oán với Dương Chấn, mà phía sau hiệp hội võ thuật nước Dương chính là ba thế gia lớn của nước Dương.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3260


Chương 3260

Những người này biết rõ hành tung của anh như thế, chắc chắn có liên quan đến hiệp hội võ thuật nước Dương.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, bốn người đều có vẻ kinh ngạc, hình như không ngờ Dương Chấn lại đoán ra lai lịch của họ ngay.

Dương Chấn chắp tay sau lưng, lạnh lùng nói: “Đường đường là cao thủ Chiêu Châu mà lại phục vụ cho người nước Dương, đúng là mất hết tôn nghiêm”.

Cả bốn người đều đỏ mặt, họ là cao thủ Chiêu Châu, nhưng giờ lại muốn giết Dương Chấn cho cao thủ nước Dương.

“Cậu chán sống rồi!”

Sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ lập tức tức giận quát, xông tới chỗ Dương Chấn đầu tiên.

Dương Chấn đứng im, không hề nhúc nhích, giờ anh đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, từng giết cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ không là gì trong mắt anh.

Tài xế lái chiếc Unimog hào hứng nhìn xung đột đang diễn ra, cười nói: “Hay cậu ta sợ ngu người luôn rồi nhỉ, còn không biết…”

Hắn còn chưa dứt lời thì đã im bặt, bởi vì chuyện xảy ra sau đó khiến hắn suýt ngoác mồm kinh ngạc.

“Rầm!”

Đòn tấn công của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ còn chưa giáng xuống, người ông ta đã bay ra xa như diều đứt dây.

Ông ta chưa rơi xuống đất thì đã bỏ mạng!

Quan trọng là Dương Chấn vẫn đứng chắp tay sau lưng, người khác không hề thấy anh ra tay thế nào, chỉ thấy sát thủ đang định giết Dương Chấn bay ra xa.

Tài xế lái Unimog mở to mắt như gặp ma, kinh ngạc nói: “Sao có thể? Cậu ta giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ chỉ với một đòn á?”

Ba sát thủ còn lại c*̃ng sững sờ, rõ ràng họ cũng không biết sức chiến đấu thực sự của Dương Chấn.

Thế nên hồi nãy, khi sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ kia ra tay với Dương Chấn, họ cũng không định hợp sức với nhau, vì họ nghĩ điều đó không cần thiết.

“Không hổ là thanh niên bị hiệp hội võ thuật nước Dương để mắt tới, đúng là không đơn giản”.

Sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ dẫn đầu híp mắt nhìn chằm chằm vào Dương Chấn.

Ông ta nói luôn: “Thực lực của cậu ta rất mạnh, là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, chúng ta không cần giữ thực lực nữa, cùng ra tay giết cậu ta đi!”

“Được!”

Hai sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia đáp.

Trong lúc nhất thời, khí thế của ba sát thủ bùng nổ.

Khí thế khủng khiếp đó lan ra khắp xung quanh.

Ngay cả tài xế lái Unimog đang ngồi trong xe cũng cảm nhận được áp lực khiến người ta nghẹt thở, hắn há hốc miệng, trên mặt tràn ngập vẻ không dám tin.

Ở Ma Sơn lâu như thế, có kiểu thiên tài nào mà hắn chưa từng gặp, nhưng hắn chưa bao giờ thấy yêu nghiệt nào trẻ như Dương Chấn, có vẻ anh còn chưa đầy 30 tuổi nhỉ?

Nhưng anh lại có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, thậm chí khiến một sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ và hai sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ phải hợp sức với nhau để đối phó.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3261


Chương 3261

Có lẽ ngay cả cao thủ vừa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng không chịu nổi đội hình mạnh như thế nhỉ?

Liệu Dương Chấn có chịu nổi không?

Tài xế lái Unimog bỗng cảm thấy vô cùng mong chờ, không hiểu sao hắn bỗng có linh cảm rằng trong trận chiến sắp tới, có lẽ phần thắng của Dương Chấn sẽ lớn hơn.

“Giết!”

Sát thủ dẫn đầu lao về phía Dương Chấn.

Hai sát thủ khác cũng theo sau, trên người họ đều tản ra khí thế vô cùng khủng khiếp, rõ ràng là đang tung đòn chí mạng, định đánh nhanh thắng nhanh.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí, anh hét lớn, mắt lập tức đỏ ngầu, sau khi kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, khí thế của anh bỗng tăng vọt.

Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi, khí thế của anh đã bằng với sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Chiến Thần Quyết cũng điên cuồng vận chuyển, khí thế cuồng bạo không ngừng bùng nổ từ người anh.

Tài xế đang ngồi trên chiếc Unimog đã sững sờ từ nãy, kể từ khi Dương Chấn gi3t chết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ kia bằng một đòn, hắn đã há hốc miệng vì kinh ngạc, đến giờ vẫn chưa ngậm lại.

Ngay sau đó, sát thủ dẫn đầu đã đấm vào ngực Dương Chấn, trong khoảnh khắc đó, rốt cuộc Dương Chấn cũng hành động, vung nắm đấm.

“Rầm!”

Nắm đấm của hai người va vào nhau, sức mạnh cuồng bạo lan ra bốn phía.

“Rầm rầm rầm!”

Mặt đất dưới chân hai người lập tức nổ tung, đá vụn bay khắp nơi.

Hai sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ còn chưa chạm vào người Dương Chấn thì đã bị khí thế này đẩy lùi.

Sát thủ dẫn đầu lập tức biến sắc, ông ta cảm nhận rõ rằng khi nắm đấm của hai người va vào nhau, một luồng sức mạnh hủy diệt bùng nổ từ nắm đấm của ông ta, sau đó lan dọc theo cánh tay về phía người.

Cơn đau thấu tim truyền khắp người ông ta.

“Rầm!”

Đúng lúc này, nắm đấm khác của Dương Chấn vung mạnh lên, đánh vào bụng sát thủ dẫn đầu, sau tiếng va chạm nặng nề, sát thủ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ này bay ra xa như diều đứt dây.

“Rầm!”

Ngay sau đó, lại có một tiếng động lớn khác vang lên, ông ta nặng nề rơi xuống mui xe chiếc Unimog, hộc máu vào kính chắn gió của xe.

Xung quanh lặng ngắt!

Hai sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ còn chưa chạm phải quần áo Dương Chấn kia hoàn toàn sững sờ, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc và sợ hãi.

Một cao thủ chưa đầy 30 tuổi có thể đánh bay một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ chỉ bằng một nắm đấm thật ư?

Có lẽ ngay cả thế hệ trẻ của gia tộc Cổ Võ cũng không có thiên tài võ thuật yêu nghiệt như thế nhỉ?

Tài xế ngồi trên chiếc Unimog cứ há hốc miệng mãi, thanh niên kia thắng thật rồi!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3262


Chương 3262

Nhưng trận chiến vẫn chưa kết thúc, sau khi đánh bay sát thủ kia, Dương Chấn bỗng di chuyển.

“Rầm!”

“Rầm!”

Hai tiếng va chạm nặng nề liên tục vang lên, hai sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ còn lại hộc máu, bay ra xa, chết ngay tại chỗ.

Có bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, bao gồm một Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, hai Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, một Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Giờ chỉ còn sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ còn sống, ba người kia đều đã chết.

Hay nói cách khác, bây giờ Dương Chấn đã có thực lực giết cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ chỉ với một đòn, đương nhiên, anh cũng dùng gần hết thủ đoạn.

Tức là nếu anh lấy ra linh khí Huyết Chủy ra, anh có thể đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thật à?

Hơn nữa còn là kiểu đấu không rõ sống chết ư?

Cuộc đối đầu với bốn sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh lần này đã giúp Dương Chấn hiểu sức chiến đấu của mình nằm ở cấp bậc nào.

Cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ cuối cùng chật vật đứng dậy, nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt sợ hãi, không ngừng lùi về phía sau.

Trong đôi mắt đỏ ngầu của Dương Chấn chỉ có sát khí, anh nhìn chằm chằm vào đối phương.

Anh bỗng hành động.

Sát thủ lập tức biến sắc, dứt khoát quay người định chạy trốn.

Nhưng sát thủ vừa quay đi thì một bàn tay đã tóm lấy cổ ông ta, ngay sau đó, sát thủ đã bị Dương Chấn nhấc lên bằng một tay.

Sức lực khổng lồ này khiến sát thủ gần như ngạt thở.

Dương Chấn hỏi với vẻ mặt đằng đằng sát khí: “Nói cho tôi biết, còn bao nhiêu sát thủ đang đuổi giết tôi? Trừ đuổi giết tôi ra, các người có nhiệm vụ nào khác không?”

“Rầm!”

Anh nói rồi bỗng vung tay, sát thủ ngã rầm xuống đất, hộc máu.

May mà cảnh giới của sát thủ cao, bằng không đã chết từ lâu rồi.

Dương Chấn giẫm một chân lên đầu sát thủ, chỉ cần anh dùng chút sức là có thể tiễn sát thủ lên đường.

Sát thủ không ngừng run rẩy, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi, sự mạnh mẽ của Dương Chấn khiến ông ta cảm nhận được hơi thở của cái chết.

Tài xế trên chiếc Unimog cũng hoàn hồn từ sự chấn động, hắn nhìn Dương Chấn bằng đôi mắt sáng rực.

Hắn ở Ma Sơn lâu như thế, đã quen biết rất nhiều người, có mắt nhìn rất chuẩn, hắn tin nếu Dương Chấn cứ ở lại Ma Sơn thì chắc chắn tương lai của anh sẽ hết sức khó lường.

“Nói!”

Thấy sát thủ vẫn im lặng, Dương Chấn tức giận quát, bỗng giẫm mạnh hơn.

Sát thủ kêu lên đau đớn, vội nói: “Ở Ma Sơn, có app nhận nhiệm vụ riêng, chúng tôi nhận nhiệm vụ đuổi giết cậu từ đó, đối phương dùng danh nghĩa của hiệp hội võ thuật nước Dương để công khai ra nhiệm vụ, chỉ cần giết cậu thì sẽ có được năm viên đan dược cực phẩm, chúng tôi cũng không thông đồng với người nước Dương, vì muốn lấy được tài nguyên tu luyện nên mới nhận nhiệm vụ này, xin Cậu Chấn nể tình chúng ta là đồng bào Chiêu Châu, cho tôi một con đường sống”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3263


Chương 3263

Khi tiến vào Ma Sơn năm đó, Dương Chấn mới đến Thần Cảnh, ở Ma Sơn có vô số cao thủ Thần Cảnh, nên anh cũng không biết ở Ma Sơn có cả app để nhận nhiệm vụ như thế, hôm nay anh mới nghe về nó lần đầu tiên.

Lúc này, tài xế lái Unimog vội nói: “Ông ta nói không sai, đúng là ở Ma Sơn có một app nhiệm vụ, app này do Thần Hành Tông sáng lập, ai cũng có thể ra nhiệm vụ trên app”.

Sát thủ gật đầu lia lịa: “Đúng thế, chúng tôi nhận nhiệm vụ ám sát cậu qua app của Thần Hành Tông”.

“Rắc!”

Sát thủ vừa dứt lời, tiếng xương gãy thanh thúy bỗng vang lên, sát thủ bị Dương Chấn đạp gãy cổ, chết ngay tức khắc.

Nếu đối phương đã nhận nhiệm vụ ám sát qua app của Thần Hành Tông, Dương Chấn cũng không cần giữ ông ta lại nữa, đối phương đã nhận nhiệm vụ ám sát anh thì cũng nên trả giá tương ứng.

Anh lại lên xe, tài xế lái Unimog vội khởi động xe, tiếp tục chạy đến Võ Tông.

Dương Chấn chợt hỏi: “Tôi có thể tìm được nhiệm vụ ám sát tôi trên app không?”

Tài xế lắc đầu: “Chỉ những hội viên có cấp bậc tương ứng trên app mới có tư cách xem nhiệm vụ trên app, cậu chưa phải hội viên nên chưa có tư cách xem”.

Dương Chấn lại hỏi: “Phải làm thế nào mới xem được?”

Tài xế vừa lái xe vừa nói: “Hội viên trên app được chia thành bốn cấp, từ thấp đến cao, bao gồm cấp thấp, cấp trung, cấp cao và cấp S”.

“Trở thành hội viên cấp thấp là dễ nhất, chỉ cần nộp 5 triệu là có thể gia nhập, sau khi trở thành hội viên cấp thấp, có thể ra nhiệm vụ có giá trị từ 5 triệu đổ lại trên app, đồng thời cũng có thể nhận nhiệm vụ từ 5 triệu đổ lại”.

“Nếu muốn lên hội viên cấp trung, phải hoàn thành nhiệm vụ có tổng giá trị là 50 triệu, hoàn thành ở đây có thể là công bố nhiệm vụ hoặc hoàn thành nhiệm vụ”.

“Hội viên cấp cao sẽ phải công bố hoặc hoàn thành nhiệm vụ có tổng giá trị là 500 triệu, sẽ được tự động trở thành hội viên cấp cao”.

“Về việc trở thành hội viên cấp S, độ khó khá lớn, đầu tiên, nhất định phải là hội viên cao cấp, tiếp đến, phải giao dịch bằng vật phẩm đặc biệt ít nhất 5 lần thì mới được thăng cấp từ hội viên cấp cao lên hội viên cấp S”.

Nghe tài xế nói xong, Dương Chấn nhíu mày, anh không ngờ việc nhận nhiệm vụ ở Ma Sơn có thể mang lại nhiều tiền như thế.

Với thực lực của anh, nếu anh nhận nhiệm vụ ở Ma Sơn, chẳng phải một ngày có thể kiếm được cả trăm triệu à?

Tài xế như biết được suy nghĩ của Dương Chấn, cười nói: “Chỉ những người cực kỳ thiếu tiền mới đi nhận nhiệm vụ dưới cấp S, còn cao thủ có thực lực như cậu cũng không thiếu tiền, chỉ thiếu tài nguyên tu luyện thôi”.

“Cũng như bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh vừa định giết cậu, chắc chắn trong số họ có hội viên cấp S nên mới nhận nhiệm vụ ám sát cậu để lấy đan dược”.

“Nhưng ngay cả tôi cũng không ngờ mạng của cậu lại đáng tiền như thế, trị giá tận năm viên đan dược cực phẩm, phải biết rằng phần thưởng của rất nhiều nhiệm vụ cấp S chỉ có một viên đan dược cực phẩm mà thôi, hiệp hội võ thuật nước Dương lại chơi lớn như thế, treo thưởng năm viên đan dược cực phẩm chỉ trong một lần”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn chợt nhận ra tình cảnh bây giờ của mình nguy hiểm đến mức nào.

Cũng như tài xế nói, cao thủ hàng đầu thực sự không cần tiền mà chỉ cần tài nguyên tu luyện thôi, năm viên đan dược cực phẩm có thể khiến rất nhiều cao thủ đỉnh cao mạo hiểm, đến ám sát anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3264


Chương 3264

Dương Chấn chợt hỏi: “Họ sẽ không ra nhiệm vụ ám sát người nhà và bạn bè của tôi chứ?”

Đây mới là điều khiến anh lo lắng nhất, nếu hiệp hội võ thuật nước Dương ra nhiệm vụ ám sát người nhà và bạn bè anh trên app của Thần Hành Tông thì đúng là phiền to.

Tài xế mỉm cười,lắc đầu: “Cậu cứ yên tâm, app nhiệm vụ của Thần Hành Tông có người kiểm duyệt, mục tiêu nhiệm vụ chỉ có thể ở Ma Sơn, ngay cả những nơi khác tại chiến trường ngoài biên giới cũng không được”.

Sau khi xác nhận rằng kẻ thù sẽ không ra nhiệm vụ ám sát người nhà và bạn bè mình qua app nhiệm vụ của Thần Hành Tông, nỗi lo trong lòng Dương Chấn mới lắng xuống.

“Trong cuộc hành trình tiếp theo, cậu vẫn phải chuẩn bị tâm lý rằng sẽ bị ám sát bất cứ lúc nào”.

Tài xế bỗng nhắc nhở, còn nói thêm: “Sát thủ vừa bị cậu giết đã nói nếu giết cậu, có thể đạt được năm viên đan dược cực phẩm chỉ trong một lần, đây chính là nhiệm vụ cấp S cực ổn, hơn nữa còn có phần thưởng gần gấp năm lần so với nhiệm vụ cùng cấp S”.

Ánh mắt Dương Chấn càng lạnh lẽo hơn, anh biết tài xế nói đúng, đừng nói là với cao thủ dưới Thiên Cảnh, cho dù là với cao thủ Thiên Cảnh, năm viên đan dược cực phẩm vẫn có sức hấp dẫn rất lớn đúng không?

Ở Ma Sơn không có cao thủ Thiên Cảnh, nhưng lại có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ra tay, anh nên đối phó thế nào?

Với thực lực của anh bây giờ, nếu dùng hết thủ đoạn thì sẽ đủ tư cách để đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu gặp một vài cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì cũng thôi, nhưng nhỡ liên tục gặp phải cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì sao chứ?

Anh có thể đối phó được chắc?

Nghĩ đến đây, anh bỗng nảy ra một ý.

Anh hỏi: “Nếu có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhận nhiệm vụ ám sát tôi, khi họ tới ám sát tôi, tôi có thể dùng phần thưởng hậu hĩnh hơn để khiến họ từ bỏ nhiệm vụ không thế?”

Tài xế lắc đầu: “Nếu làm được thế, app nhiệm vụ của Thần Hành Tông đã sập từ lâu rồi, sau khi bắt đầu nhận nhiệm vụ, các sát thủ sẽ được trang bị thẻ nhiệm vụ chính thức của app, thẻ nhiệm vụ là một thiết bị điện tử mini có thể giám sát dấu hiệu sinh tồn và cảnh tượng ở nơi làm nhiệm vụ bất cứ lúc nào”.

“Một khi có người nhận nhiệm vụ trên app, những người khác sẽ phải chờ sát thủ nhận nhiệm vụ chết thì mới có thể nhận nhiệm vụ đó, hay nói cách khác, trước khi cậu giết bốn sát thủ kia, người khác cũng không thể xem nhiệm vụ này trên app, nhưng phần thưởng của nhiệm vụ ám sát cậu quá phong phú, chắc chắn đã bị chú ý rồi, sau khi cậu giết những sát thủ kia, chắc chắn sẽ có sát thủ mới nhận nhiệm vụ này ngay đấy”.

Nghe thấy tài xế nói thế, Dương Chấn lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tức là cho dù có người chú ý đến nhiệm vụ ám sát anh, nhưng trước khi cướp được nhiệm vụ, chắc chắn họ sẽ không ra tay.

Bây giờ anh chính là năm viên đan dược di động, chỉ sát thủ nhận nhiệm vụ mới được giết anh, những người khác sẽ phải giành được nhiệm vụ rồi mới ra tay, bằng không, nếu giết anh trước thì sát thủ chẳng nhận được gì hết.

Lúc này tài xế mới trả lời câu hỏi mà Dương Chấn vừa đặt ra: “Vì có thẻ nhiệm vụ, cho dù cậu bằng lòng trả thưởng gấp đôi cho sát thủ, đối phương cũng sẽ không từ bỏ nhiệm vụ trên app, trừ khi sau này họ không định ở Ma Sơn nữa, bằng không sẽ không bao giờ phá vỡ quy định của Thần Hành Tông chỉ vì mấy phần thưởng”.

Dương Chấn gật nhẹ đầu, hỏi tiếp: “Tôi muốn ra nhiệm vụ cấp S, nhưng tôi không phải hội viên, có cách nào để nhanh chóng công bố nhiệm vụ không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3265


Chương 3265

Tài xế mỉm cười, lắc đầu: “Quy định là quy định, nếu muốn ra nhiệm vụ cấp S, cậu phải trở thành hội viên có cấp bậc tương ứng, hoặc hoàn thành nhiệm vụ tới cấp S, hoặc liên tục ra nhiệm vụ từ cấp thấp cho đến cấp S”.

“Ngoài cách này ra, không còn cách nào khác đâu! Nhưng nếu cậu muốn ra nhiệm vụ cấp S, tôi có thể giúp cậu”.

Dương Chấn thoáng sửng sốt: “Hả?”

Rõ ràng tài xế vừa nói không còn cách nào khác, kết quả lại bảo có thể giúp anh.

Tài xế cười gian: “Cậu đã có thể treo thưởng nhiều hơn để sát thủ từ bỏ nhiệm vụ ám sát cậu, vậy chắc chắn cậu cũng không thiếu tài nguyên tu luyện”.

“Nếu bây giờ cậu muốn công bố nhiệm vụ cấp S, nhất định phải trở thành hội viên cấp S, mà nếu muốn trở thành hội viên cấp S thì chỉ có hai cách, hoặc là không ngừng nhận nhiệm vụ, tích lũy giá trị nhiệm vụ tới cấp S sau khi trở thành hội viên cấp thấp, hoặc liên tục ra nhiệm vụ”.

“Tôi có thể giúp cậu tìm một nhóm nhiệm vụ, để cậu nhanh chóng hoàn thành, đạt tới cấp S, từ đó cậu có thể công bố nhiệm vụ cấp S rồi, có hứng thú không?”

Dương Chấn nhíu mày: “Tôi muốn công bố nhiệm vụ ngay, không có thời gian làm nhiệm vụ”.

Tài xế mỉm cười bí ẩn: “Nếu tôi nói cậu không cần làm nhiệm vụ mà vẫn có thể khiến nhiệm vụ nhanh chóng hoàn thành thì sao”

Dương Chấn lập tức sáng mắt lên, nếu có thể làm thế thật thì cũng được đấy.

Nhưng anh không thân thiết gì với tài xế, đối phương đồng ý giúp anh, chắc cũng có điều kiện tiên quyết nhỉ?

Dương Chấn thản nhiên nói: “Nói điều kiện đi!”

Tài xế cười nói: “Cậu cũng biết đấy, tôi lái xe ở Ma Sơn, nói trắng ra cũng chỉ vì tiền, theo quy định của Thần Hành Tông, nếu muốn trở thành hội viên cấp S qua việc hoàn thành nhiệm vụ, phải đạt được ít nhất 500 triệu tiền thưởng và năm vật phẩm đặc thù”.

“Phần thưởng cho những nhiệm vụ mà cậu hoàn thành phải do cậu bỏ ra, mặt khác, cậu cần đưa tôi mười vật phẩm đặc thù, tôi sẽ giúp cậu trở thành hội viên cấp S, sao nào?”

Dương Chấn lập tức nhíu mày, anh đã nghe rõ lời tài xế nói, nói trắng ra thì cũng như buff đơn ở thế tục, tài xế có con đường để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, tức là sẽ có người cố tình công bố nhiệm vụ không ai nhận, sau khi Dương Chấn nhận nhiệm vụ xong, bên ra nhiệm vụ sẽ lập tức chọn nhiệm vụ đã hoàn thành, thế là Dương Chấn không cần thực hiện mà vẫn xem như hoàn thành nhiệm vụ này.

Sau khi tích lũy đủ nhiệm vụ, Dương Chấn sẽ trở thành hội viên cấp S.

Nhưng tài xế cần tận mười vật phẩm đặc thù, đúng là chặt chém.

Phải biết rằng mức thấp nhất để hoàn thành một nhiệm vụ cấp S chỉ là một vật phẩm đặc thù mà thôi, mười vật phẩm đặc thù đủ để hoàn thành mười nhiệm vụ cấp S rồi.

Dương Chấn thoáng suy nghĩ rồi nói: “Năm thôi!”

“Được!”

Điều khiến Dương Chấn không ngờ là anh vừa nói thế, tài xế đã đồng ý ngay.

Dương Chấn vô cùng ngạc nhiên, bỗng cảm thấy mình bị lỗ, có phải anh quá ngu nên mới đồng ý đưa cho đối phương năm món vật phẩm đặc thù không nhỉ.

Tài xế cười hề hề, nói với Dương Chấn: “Cậu hào phóng thật!”

Dương Chấn không nói nhảm nữa, lấy năm viên đan dược và một tấm thẻ đen của ngân hàng thế giới ra, trầm giọng nói: “Tiền và vật phẩm đặc thù đây, bây giờ có thể giải quyết vụ hội viên cấp S giúp tôi chưa?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3266


Chương 3266

Tài xế cũng rất ngạc nhiên khi thấy Dương Chấn có thể lấy ra năm viên đan dược ngay, nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, ở Ma Sơn lâu như thế, vẫn phải có kiến thức.

Sau khi nhận được đan dược và thẻ đen, tài xế lấy bộ đàm ra, bắt đầu sắp xếp để Dương Chấn trở thành hội viên.

Tài xế nhanh chóng sắp xếp xong, đưa thẻ ngân hàng cho Dương Chấn, cất năm viên đan dược đi rồi hớn hở nói: “Xong rồi, số chứng minh thư của cậu chính là tài khoản đăng nhập, cậu cứ tải app của Thần Hành Tông rồi đăng nhập là được, pass chỉ có một, chính là mặt cậu”.

“Trả cậu thẻ ngân hàng, tôi xin năm viên đan dược này, cậu hào phóng thật, cảm ơn nhé!”

Nhìn vẻ mặt gian thương của tài xế, Dương Chấn bỗng thấy xót của, để có thân phận hội viên cấp S, anh đã lãng phí năm viên đan dược một cách vô ích.

May mà Phùng Tiểu Uyển cho anh rất nhiều đan dược, bằng không anh sẽ thấy vô cùng xót của mất.

Về tiền trong thẻ đen, trừ phí thủ tục cho app Thần Hành Tông, cũng không bị trừ thêm gì khác.

Nói đơn giản hơn, Dương Chấn đã trả cho tài xế 500 triệu tiền nhiệm vụ, sau khi tài xế nhận nhiệm vụ trên app giúp Dương Chấn xong, thẻ ngân hàng của Dương Chấn sẽ nhận lại 80% của 500 triệu, còn 20% phí thủ tục – tức là 100 triệu sẽ bị trừ đi.

Hay nói cách khác, để trở thành hội viên cấp S, Dương Chấn đã mất năm viên đan dược và 100 triệu.

Dương Chấn chẳng muốn nói chuyện với tài xế nữa, vội lấy điện thoại ra, nhanh chóng đăng nhập vào app Thần Hành Tông, app này rất đơn giản và thiết thực, cũng không phức tạp như app của thế tục.

Nói một cách đơn giản, app Thần Hành Tông chỉ có hai mục, một là chỗ công bố nhiệm vụ, hai là chỗ nhận nhiệm vụ.

Quả nhiên ở chỗ nhiệm vụ sẽ có nhiệm vụ đủ cấp bậc, nhưng bây giờ Dương Chấn là hội viên cấp S, chỉ có thể nhận nhiệm vụ cấp S thôi, còn nhiệm vụ ám sát anh của hiệp hội võ thuật nước Dương không hiện nữa, rõ ràng đã bị người khác nhận rồi.

Dương Chấn không hề quan tâm đ ến chuyện này, anh lập tức công bố một nhiệm vụ, mục đích của nhiệm vụ chỉ có một, đó là tìm một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã lĩnh ngộ sức mạnh Phong Ấn để giúp anh giải quyết phong ấn, nếu đối phương hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ nhận được mười viên đan dược, bằng không cũng được một viên đan dược.

Nhiệm vụ vừa được công bố đã có người nhận ngay.

Thấy Dương Chấn cứ bấm vào app Thần Hành Tông mãi, tài xế vui vẻ nói: “Cậu đừng tìm nữa, phần thưởng của nhiệm vụ ám sát cậu hậu hĩnh như thế, chắc chắn sẽ được nhận ngay, cậu định nhận nhiệm vụ ám sát mình rồi giữ mãi chứ gì?”

“Tôi có thể nói rõ cho cậu biết, không làm thế được đâu, bởi vì cậu không thể nhận nhiệm vụ liên quan đến mình”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn bỗng hơi tức giận.

Tuy anh không trở thành hội viên cấp S của app Thần Hành Tông vì nguyên nhân này, nhưng đối phương lại nghĩ thế, nên không nói cho anh biết app còn có hạn chế như vậy.

Đúng là gian thương!

Tuy Dương Chấn tức giận nhưng cũng không so đo với đối phương.

Chỉ cần có thể giúp Mã Siêu phong ấn Thị Huyết Châu trong người, có tốn nhiều hơn, anh cũng sẵn lòng.

Đúng lúc này, điện thoại của Dương Chấn bỗng có thông báo từ app Thần Hành Tông, người vừa nhận nhiệm vụ đã chủ động hỏi Dương Chấn qua app.

Dương Chấn thoáng do dự rồi bấm số Mã Siêu.

“Anh Chấn!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3267


Chương 3267

Sau khi nhận điện thoại của Dương Chấn, Mã Siêu rất kinh ngạc, hỏi: “Anh đã cứu ông Đỗ khỏi Võ Tông rồi à?”

Dương Chấn nói: “Vẫn chưa đến Võ Tông, giờ cậu đang ở đâu? Tôi đã tìm một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, bây giờ tôi sẽ đến chỗ cậu để giúp cậu xử lý phiền phức của mình”.

Anh cũng không nói rõ vấn đề giải quyết phong ấn Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu, dù sao bên cạnh vẫn còn tài xế.

Mã Siêu hiểu ý Dương Chấn ngay, anh ta rất ngạc nhiên nhưng vẫn nói: “Để em gửi định vị cho anh”.

“Ừ!”

Sau khi cúp máy xong, Dương Chấn nhanh chóng nhận được định vị do Mã Siêu gửi tới, sau đó anh lại chuyển định vị này cho người nhận nhiệm vụ kia.

Phải giải quyết vấn đề phong ấn Thị Huyết Châu thì Dương Chấn mới yên tâm được.

Anh vừa gửi định vị xong thì xe bỗng dừng lại giữa đường.

Tài xế vui vẻ nói: “Lại có sát thủ cản đường rồi”.

Trước xe là một cao thủ mặc trang phục võ thuật nước Dương, còn đeo kiếm Nhật, ông ta đứng đó như một thanh đao nhọn, có khí thế hết sức sắc bén.

Dương Chấn còn chưa xuống xe mà đã cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của đối phương rồi.

Đây là khí thế của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong!

Tài xế có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong không hề sợ hãi, trông như đang xem trò vui.

Tuy đối phương là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhưng may mà chỉ có một người, có vẻ đây là người nước Dương.

Trong mắt Dương Chấn tràn ngập sát khí, anh giơ tay xem đồng hồ, từ giờ đến 12 giờ trưa hẹn với Võ Tông chỉ còn 40 phút cuối cùng.

Nếu trong 40 phút nữa, anh không kịp thời đến Võ Tông, Đỗ Trọng sẽ gặp nguy hiểm.

Dương Chấn chợt hỏi: “Còn bao lâu nữa mới đến Võ Tông?”

Tài xế cười ha hả: “Nếu không có chướng ngại vật gì, đi hết tốc lực, ít nhất cũng phải mất 40 phút”.

Sắc mặt Dương Chấn lập tức trở nên hơi khó coi, theo lời tài xế nói, chẳng phải cho dù không có cao thủ cản đường, đi hết tốc lực đến Võ Tông thì cũng chỉ vừa khít thời gian thôi à?

“Nhưng…”

Tài xế chợt lên tiếng, nhưng không nói hết.

Dương Chấn tức giận nói: “Tôi phải đến Võ Tông trước 12 giờ, chỉ cần anh làm được, tôi sẽ cho anh thêm một viên đan dược nữa!”

Tài xế chỉ chờ anh nói câu này, đáp ngay: “10 phút! Nếu cậu có thể giải quyết sát thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong này trong 10 phút, tôi cam đoan sẽ đưa cậu tới Võ Tông trước 12 giờ”.

“Được!”

Dương Chấn chỉ đáp một chữ rồi xuống xe.

“Rầm!”

Vừa bước xuống xe, Dương Chấn đã dốc toàn lực, lao tới chỗ sát thủ.

Huyết mạch cuồng hóa lập tức được anh kích hoạt, Chiến Thần Quyết điên cuồng vận chuyển, sức mạnh khổng lồ tràn ngập người anh.

Không những thế, anh còn cầm linh khí Huyết Chủy.

Vừa ra tay đã dùng trạng thái mạnh nhất.
 
Back
Top Bottom