Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3225


Chương 3225

Ninh Thiên Hòa cũng nhìn về phía đoàn xe, khi thấy Đinh Văn Trác đang được mấy cao thủ vây quanh, ông ta lập tức biến sắc.

“Sao ông lại tới đây?”

Ninh Thiên Hòa nhìn Đinh Văn Trác, lạnh lùng hỏi.

Chính Đinh Văn Trác đã đề nghị tập hợp cao thủ hàng đầu ở thế tục Chiêu Châu lại, thành lập Võ Minh, ông ta vừa nói suy nghĩ này ra thì đã được các cao thủ hàng đầu Chiêu Châu ủng hộ.

Khi Võ Minh vừa được thành lập, Đinh Văn Trác vốn định mượn sức mạnh của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý để nắm giữ Võ Minh, nhưng sự xuất hiện của Dương Chấn đã phá tan mơ mộng của ông ta.

Có thể nói, Đinh Văn Trác và Dương Chấn có thù sâu hận lớn, bây giờ Dương Chấn đang hôn mê vì bị thương nặng, còn Đỗ Trọng thì không ở Võ Minh, trong tình huống này, Đinh Văn Trác bỗng xuất hiện, không khỏi khiến nhiều người suy nghĩ.

Quan trọng là Đinh Văn Trác còn dẫn theo rất nhiều cao thủ, nhất là hai cao thủ đằng sau ông ta, khiến Ninh Thiên Hòa cảm nhận được áp lực rất lớn.

Ninh Thiên Hòa là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, chắc chắn cao thủ khiến ông ta cảm nhận được áp lực phải mạnh hơn ông ta, hay nói cách khác, trong số cao thủ mà Đinh Văn Trác dẫn theo, có ít nhất hai người đã đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ.

Đinh Văn Trác mỉm cười, nhìn Ninh Thiên Hòa: “Võ Minh vốn do tôi sáng lập, bây giờ tôi dẫn ba mươi cao thủ về Võ Minh, có gì lạ đâu chứ?”

Nghe thấy thế, Ninh Thiên Hòa càng nhíu chặt mày hơn.

Ba mươi cao thủ mà Đinh Văn Trác dẫn theo đều rất mạnh, người yếu nhất cũng là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh.

Nhà họ Đinh chỉ là một trong năm gia tộc lớn ở phía Bắc, cho dù đó là gia tộc hàng đầu, người mạnh nhất cũng chỉ đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ thôi, tại sao Đinh Văn Trác có thể dẫn ba mươi cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến đây, còn có hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ nữa?

Chuyện này không hợp lý chút nào, nhưng ngay sau đó, Ninh Thiên Hòa đã tìm ra nguyên nhân.

Nhà họ Đinh không thể cử ra nhiều cao thủ hàng đầu cùng một lần như thế, những cao thủ này chỉ có thể đến từ gia tộc Cổ Võ đằng sau nhà họ Đinh, mà phía sau nhà họ Đinh chính là gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý, thế nên rất có thể ba mươi cao thủ này đều tới từ gia tộc Bách Lý.

Khi Võ Minh vừa được thành lập, Bách Lý Trường Không của gia tộc Bách Lý đã định trở thành minh chủ Võ Minh, lãnh đạo Võ Minh, rõ ràng gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý vẫn chưa hết ý đồ với Võ Minh.

Nếu để gia tộc Bách Lý nắm giữ Võ Minh thật, vậy Võ Minh cũng không còn là thế lực số một ở thế tục Chiêu Châu, mà sẽ trở thành thế lực đại diện cho gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý ở thế tục.

Điều này khác với ý định ban đầu của các cao thủ thế tục Chiêu Châu khi thành lập Võ Minh.

Ninh Thiên Hòa lạnh lùng nói: “ Đinh Văn Trác, ông đã bị đuổi khỏi Võ Minh, lấy tư cách gì để dẫn người gia nhập Võ Minh vậy?”

Đinh Văn Trác hơi híp mắt, nhìn chằm chằm vào Ninh Thiên Hòa: “Ông là cái thá gì mà có tư cách đuổi tôi khỏi Võ Minh?”

“Ông…”

Ninh Thiên Hòa vô cùng tức giận, nhưng không biết phải nói gì.

Ba mươi cao thủ phía sau Đinh Văn Trác đều lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Ninh Thiên Hòa, nhất là hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ sau lưng Đinh Văn Trác, trong mắt họ có cả sát khí.

Không cần phải nghi ngờ, chỉ cần Đinh Văn Trác ra lệnh, hai người kia sẽ ra tay với Ninh Thiên Hòa ngay.

Lúc này, Vạn Tề cũng có vẻ nghiêm nghị, ông ta muốn trở thành minh chủ Võ Minh, chỉ cần giết Ninh Thiên Hòa là thành công rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3226


Chương 3226

Đúng lúc ông ta sắp thành công thì lại có kẻ thứ ba xuất hiện.

Tuy ông ta rất mạnh nhưng vẫn chưa thực sự bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, chỉ mình ông ta không thể đối phó nổi ba mươi cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà Đinh Văn Trác dẫn theo.

Điều khiến ông ta kiêng dè chính là hai cao thủ sau lưng Đinh Văn Trác có thực lực cực mạnh, ít nhất cũng đã đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, về phần họ có đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong không, ông ta cũng không rõ.

Đúng lúc này, Đinh Văn Trác bỗng nhìn Vạn Tề, cười ha hả: “Trưởng lão Vạn, tôi nghĩ ông mới là người có tư cách trở thành phó hội trưởng Võ Minh nhất, không biết trưởng lão Vạn nghĩ sao?”

Vạn Tề thoáng sững sờ, hình như không ngờ Đinh Văn Trác sẽ nói thế với mình.

Nhưng ông ta nhanh chóng phản ứng lại, Đinh Văn Trác đang định lôi kéo ông ta, tỏ ý sẽ cho ông ta làm phó hội trưởng, còn chức hội trưởng chỉ có một, đương nhiên Đinh Văn Trác phải giữ lại cho mình.

Trưởng lão Ngụy và trưởng lão Hồng tái mặt, họ chọn Ninh Thiên Hòa đã khó khăn lắm rồi, kết quả Đinh Văn Trác lại dẫn người đến.

Vạn Tề im lặng, không biết đang nghĩ gì.

Đinh Văn Trác cũng không sốt ruột, mỉm cười chờ câu trả lời của Vạn Tề.

Cùng lúc đó, ở phòng bệnh trong trụ sở chính Võ Minh.

Dương Chấn đang nằm im trên giường bệnh, trên người có rất nhiều thiết bị y tế theo dõi các dấu hiệu sinh tồn.

Anh không nhúc nhích, nếu tim không đập, thậm chí những người nhìn thấy anh còn nghĩ anh đã chết.

Đúng lúc này, cửa phòng bỗng bị đẩy ra, một cô gái trẻ mặc đồ đen bước tới trước giường bệnh, nhìn Dương Chấn đang nằm trên giường với vẻ mặt phức tạp.

Cô ta nhìn chằm chằm vào Dương Chấn một lúc lâu rồi lấy một cái lọ ngọc ra, đổ một viên đan dược màu đen bóng loáng ra khỏi lọ.

Đan dược vừa được đổ ra khỏi lọ, trong phòng lập tức tràn ngập mùi hương thơm ngát.

Cô gái áo đen nhanh chóng đút đan dược vào miệng Dương Chấn.

Đan dược vừa vào miệng đã hóa thành một dòng nước ấm, chảy xuống bụng Dương Chấn.

Chỉ sau thoáng chốc, số liệu trên các thiết bị giám sát dấu hiệu sinh tồn của Dương Chấn nhanh chóng tăng lên mức bình thường.

Chưa đầy một phút, số liệu của các dấu hiệu sinh tồn còn rất thấp hồi nãy đã đạt mức bình thường.

Cô gái áo đen cúi đầu, nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, bỗng vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt v e mặt Dương Chấn, trong đôi mắt đỏ hoe đã ầng ậc nước mắt.

“Anh rể, tạm biệt!”

Cô gái áo đen nói rồi quay người rời đi.

Cô ta đến và đi một cách vội vàng, thậm chí không ai biết cô ta đã đến.

Cô gái áo đen này không phải ai khác, chính là Tần Y đã trở thành thánh nữ Thánh Cung.

Lúc này, bầu không khí bên ngoài trụ sở chính của Võ Minh hết sức nghiêm trọng.

Đinh Văn Trác và ba mươi cao thủ hàng đầu ở một phe, Ninh Thiên Hòa, trưởng lão Ngụy và trưởng lão Hồng ở một phe, Vạn Tề ở một phe, còn những cao thủ Võ Minh khác thì không có quyền lựa chọn.

Đinh Văn Trác cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Vạn Tề, chờ Vạn Tề trả lời.

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng Vạn Tề cũng lên tiếng: “Tôi chỉ làm minh chủ thôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3327-3228


Chương 3227

Nghe thấy thế, Đinh Văn Trác bỗng mỉm cười: “ Vạn Tề, tôi dẫn ba mươi cao thủ Siêu Phàm Cảnh gia nhập Võ Minh, cũng được coi là có công lao rất lớn với Võ Minh nhỉ? Ông dựa vào đâu để cướp chức minh chủ của tôi thế?”

“Nếu ông nghe lời, tôi có thể cho ông làm phó hội trưởng Võ Minh, còn nếu không thì không còn gì nữa”.

“Vạn Tề, tôi quyết định cho ông thêm cơ hội nữa, nói cho tôi biết, rốt cuộc ông có muốn vị trí phó hội trưởng Võ Minh không?”

Thái độ của Đinh Văn Trác hống hách tới cực điểm, rõ ràng ông ta chỉ có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng lại được cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ bảo vệ nên không hề sợ hãi.

Ông ta nhìn Vạn Tề như thể Vạn Tề nhất định phải nghe lời ông ta, nét mặt Vạn Tề thay đổi liên tục.

“Vạn Tề, ông đừng tin Đinh Văn Trác, nếu để ông ta trở thành minh chủ Võ Minh thật thì Võ Minh sẽ biến thành Võ Minh của gia tộc Cổ Võ, chúng ta đều là người thế tục, biết rõ gia tộc Cổ Võ vẫn luôn nhòm ngó thế tục, nếu để họ kiểm soát cao thủ thế tục, sau này cả Chiêu Châu sẽ là thiên hạ của gia tộc Cổ Võ”.

Ninh Thiên Hòa vội nói, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng: “Bây giờ chúng ta phải hợp sức thì mới giải quyết được phiền phức trước mắt này”.

Vạn Tề và Ninh Thiên Hòa Hà đều có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, sức chiến đấu của Mã Siêu c*̃ng cực mạnh, sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, Võ Minh c*̃ng có mấy chục cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Chỉ cần đối phó được hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ đằng sau Đinh Văn Trác thì sẽ thay đổi được tình hình bây giờ ngay.

Nếu Vạn Tề, Ninh Thiên Hòa và Mã Siêu hợp sức với nhau, không phải là không có cơ hội.

Đinh Văn Trác cười lạnh: “Đúng là điếc không sợ súng!”

Ông ta nói rồi nhìn Vạn Tề: “ Vạn Tề, sự kiên nhẫn của tôi có hạn, tôi cho ông thêm một phút cuối cùng để suy nghĩ, sau một phút, nếu ông vẫn chưa thể quyết định, tôi sẽ xem như ông định đối đầu với tôi, khi đó cũng đừng trách tôi không khách sáo!”

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ sau lưng Đinh Văn Trác đều lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Vạn Tề và Ninh Thiên Hòa, chỉ cần Đinh Văn Trác ra lệnh, họ sẽ ra tay ngay.

Mã Siêu vốn đang kìm nén sức mạnh của Thị Huyết Châu, nào ngờ giờ lại có thêm kẻ địch mạnh, anh ta không quan tâm nhiều được nữa, tiếp tục để sức mạnh của Thị Huyết Châu lan ra từ cơ thể.

Anh ta biết rõ một khi Ninh Thiên Hòa thất bại, Dương Chấn sẽ gặp nguy hiểm ngay.

Một phút trôi qua rất nhanh chóng.

Vạn Tề mãi vẫn không trả lời, Đinh Văn Trác híp mắt, nhìn Vạn Tề: “Rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt! Nếu ông đã muốn chết, vậy tôi sẽ giúp ông!”

Đúng lúc Đinh Văn Trác chuẩn bị ra lệnh, rốt cuộc Vạn Tề cũng hạ quyết tâm, vội nói: “Tôi đồng ý trở thành phó hội trưởng của Võ Minh!”

Nghe thấy thế, Ninh Thiên Hòa lập tức biến sắc, vội nói: “Vạn Tề! Ông biết hậu quả của việc này là gì không?”

Vạn Tề lạnh lùng nói: “Ninh Thiên Hòa, im đi! Làm gì là chuyện riêng của tôi, ông không đủ tư cách quan tâm đ ến”.

“Ha ha, tốt lắm!”

Đinh Văn Trác hết sức vui mừng, cười nói: “Nếu vậy, từ hôm nay, Vạn Tề chính là phó hội trưởng Võ Minh”.

Ông ta nhìn quanh, nói lớn: “Các vị, tôi đến từ nhà họ Đinh – một trong năm gia tộc lớn phía Bắc, hôm nay cố tình dẫn rất nhiều cao thủ đỉnh cao ở phía Bắc tới gia nhập Võ Minh. Tôi tin dưới sự lãnh đạo của tôi, Võ Minh sẽ càng mạnh mẽ hơn, hy vọng mọi người có thể chung tay góp sức với tôi, để Võ Minh trở thành thế lực hàng đầu thế giới!”

Chương 3228

Tất cả cao thủ Võ Minh đều im lặng, sao họ lại không biết hai cao thủ phía sau Đinh Văn Trác cũng không phải người nhà họ Đinh, mà đến từ gia tộc Cổ Võ phía sau nhà họ Đinh chứ.

Còn Đinh Văn Trác chỉ là con rối mà gia tộc Cổ Võ đẩy ra.

Chỉ cần Đinh Văn Trác nắm giữ Võ Minh, sau này Võ Minh sẽ thực sự trở thành một nhánh của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý ở thế tục.

Sắc mặt Ninh Thiên Hòa tái nhợt, ông ta nhìn đám cao thủ do Đinh Văn Trác dẫn đầu, hoàn toàn tuyệt vọng.

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ sau lưng Đinh Văn Trác, lại thêm Vạn Tề, đội hình này quá mạnh, chỉ với cao thủ của Võ Minh bây giờ, không thể là đối thủ của họ.

Huống hồ, Đinh Văn Trác còn dẫn theo ba mươi cao thủ từ Siêu Phàm Tam Cảnh trở lên.

Đinh Văn Trác bỗng nhìn về phía Ninh Thiên Hòa: “Ninh Thiên Hòa, thực lực của ông cũng cao, bây giờ tôi sẵn lòng cho ông cơ hội, chỉ cần ông đồng ý đi theo tôi, sau này, ông cũng được làm phó hội trưởng Võ Minh với Vạn Tề”.

Ninh Thiên Hòa siết chặt nắm tay, trong mắt hừng hực lửa giận, ông ta nhìn chằm chằm vào Đinh Văn Trác: “Trừ khi tôi chết! Bằng không, tôi sẽ không bao giờ để ông trở thành minh chủ Võ Minh!”

Sau khi Ninh Thiên Hòa dứt lời, sức mạnh khổng lồ bỗng lan ra từ người Ninh Thiên Hòa.

“Phá cho tôi!”

Ninh Thiên Hòa hét lớn, khí thế bỗng tăng vọt như thác lũ phá vỡ đê.

“Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ!”

Đinh Văn Trác cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của Ninh Thiên Hòa, lập tức có vẻ kinh hãi.

Con ngươi của Vạn Tề bỗng co lại, ông ta cứ cho rằng Đỗ Trọng để Ninh Thiên Hòa trở thành phó hội trưởng, còn để ông ta làm trưởng lão là thiên vị Ninh Thiên Hòa.

Đến giờ ông ta mới nhận ra thực lực của Ninh Thiên Hòa cũng như ông ta, đã đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ đỉnh phong, có thể bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ bất cứ lúc nào.

Không ngờ Ninh Thiên Hòa đã bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ trước ông ta một bước.

Nhưng thế đã sao?

Đinh Văn Trác dẫn hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ tới, cho dù Ninh Thiên Hòa bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ thì cũng không thể là đối thủ của hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ.

Đinh Văn Trác cắn răng: “Không ngờ ông lại che giấu kỹ thế, không bàn tới việc ông đã đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, cho dù ông bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong thì hôm nay cũng phải chết!”

Ông ta nói rồi khoát tay: “Giết ông ta đi!”

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ không hề do dự, mệnh lệnh của Đinh Văn Trác vừa được đưa ra, họ lập tức lao tới chỗ Ninh Thiên Hòa.

Ninh Thiên Hòa hơi nhích chân, còn chủ động lao về phía hai cao thủ.

Trông thấy thế, Mã Siêu biến sắc, một khi Ninh Thiên Hòa ngã xuống, chỉ với mình anh ta thì không thể cản bước Đinh Văn Trác.

Khi đó Dương Chấn phải làm sao?

“Giết!”

Mã Siêu không hề do dự, lập tức phát huy sức mạnh của Thị Huyết Châu, lao tới chỗ hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ.

“Hừ!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3229


Chương 3229

Thấy thế, Vạn Tề hơi nhích chân, chặn đường Mã Siêu, đá về phía anh ta.

“Rầm!”

Vạn Tề đá vào bụng dưới của Mã Siêu, Mã Siêu lùi về sau mấy bước rồi hộc máu.

Mã Siêu vốn chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ, sau khi mượn nhờ sức mạnh của Thị Huyết Châu, phát huy được thực lực sánh ngang Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ đã là cực hạn rồi.

Mà Vạn Tề lại là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, cho dù Mã Siêu giải phóng hết sức mạnh trong Thị Huyết Châu thì cũng không phải đối thủ của ông ta.

Phía bên kia, Ninh Thiên Hòa cũng liên tiếp lùi về sau dưới sự tấn công của hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, không hề có phần thắng.

Ánh sáng sắc bén lóe lên trong mắt Vạn Tề, ông ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Mã Siêu: “Đến lúc tiễn cậu lên đường rồi!”

Ông ta nói rồi tới trước mặt Mã Siêu, giơ tay đánh vào đầu anh ta.

“Cậu Siêu!”

Anh em nhà họ Tống lập tức hét lên, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Vạn Tề, không giúp nổi Mã Siêu, thực lực của họ quá yếu, thậm chí không có cả tư cách tham gia chiến đấu.

Mã Siêu đã phát huy sức mạnh đến cực hạn, nhưng Vạn Tề quá mạnh, anh ta không thể tránh nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn một chưởng toàn lực của Vạn Tề ngày càng đến gần đầu mình.

Nếu bị đánh trúng, có lẽ anh ta sẽ chết ngay.

Đúng vào lúc nghìn cân treo sợi tóc này, một bóng người màu đen bỗng xuất hiện, đưa tay đánh mạnh vào ngực Vạn Tề.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Vạn Tề bị đánh bay mười mấy mét như diều đứt dây.

Lúc này, mọi người đều nhìn về phía bóng người màu đen kia.

Mã Siêu cũng ngẩn người, anh ta cứ tưởng mình sắp chết rồi, nào ngờ lại được cứu.

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ đang bao vây Ninh Thiên Hòa cũng ngừng tấn công, đều khiếp sợ nhìn bóng người mặc đồ đen chắn trước Mã Siêu.

“Xin chào tiền bối, chúng tôi là người của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý, có thù oán với Dương Chấn của Võ Minh, hôm nay đến đây là để giải quyết việc này, mong tiền bối đừng xen vào”.

Lúc này, một trong hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ mà Đinh Văn Trác dẫn tới nhìn về phía người mặc áo đen, nói.

Người này mặc toàn đồ đen, còn đeo mặt nạ, hoàn toàn không thấy được mặt.

“Rầm!”

“Rầm!”

Cao thủ của gia tộc Bách Lý vừa dứt lời, người mặc áo đen đã tới trước mặt họ, đám đông không thấy đối phương ra tay thế nào, chỉ nghe thấy hai tiếng va chạm nặng nề vang lên, sau đó hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý đều bay ra xa.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người sững sờ.

Cao thủ này mạnh đến mức nào thì mới có thể đánh bay cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ chỉ với một đòn chứ?

Đinh Văn Trác thấy thế, hoàn toàn sững sờ, người run lẩy bẩy vì sợ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3230


Chương 3230

Tuy ông ta không rõ thân phận của người mặc áo đen, nhưng cũng biết đối phương đến để giúp đám người Ninh Thiên Hòa.

Còn ông ta thì tới để đối phó đám người Ninh Thiên Hòa.

Sau khi bị người mặc áo đen đánh bay, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ đều bị thương nặng, rơi xuống mặt đất cách đó mười mấy mét, không gượng dậy nổi.

Ninh Thiên Hòa lập tức mừng rỡ chắp tay: “Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng!”

Ông ta hiểu rõ, nếu không có cao thủ áo đen trước mặt, ông ta đã chết rồi.

Mã Siêu nhìn chằm chằm vào người mặc áo đen kia, không hiểu sao, khi nhìn vào mắt đối phương, anh ta lại thấy hết sức quen thuộc.

Anh ta khẳng định, người mặc áo đen này là người quen của anh ta.

Nhưng bây giờ, anh ta không sao nhớ nổi mình đã quen ai có thực lực mạnh đến thế.

Có thể hạ gục cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ bằng một đòn, ít nhất người mặc áo đen phải đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nhưng Mã Siêu nghĩ chắc hẳn thực lực của người mặc áo đen ở mức Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.

Đúng lúc này, người mặc áo đen bỗng nhìn về phía Đinh Văn Trác, đồng thời cất bước đi tới chỗ ông ta.

“Bịch!”

Chân Đinh Văn Trác mềm nhũn, lập tức quỳ xuống trước người mặc áo đen, sợ hãi nói: “Tiền bối, xin tiền bối cho tôi một con đường sống, tôi biết sai rồi, cũng không dám nữa đâu”.

Người mặc áo đen vẫn không nói gì, trong lúc Đinh Văn Trác xin tha, người mặc áo đen đã đến trước mặt ông ta.

“Rầm!”

Người mặc áo đen bỗng vươn tay ra, nắm lấy đầu Đinh Văn Trác, khí kình khủng khiếp lập tức xuyên vào não ông ta, Đinh Văn Trác không có cả cơ hội phản ứng, nét mặt cứng đờ, máu tươi chảy ra từ thất khiếu, trợn trừng mắt, chết không nhắm mắt, chậm rãi ngã xuống.

“Chết rồi!”

Những cao thủ mà Đinh Văn Trác dẫn tới đều sững sờ, trên mặt tràn ngập vẻ sợ hãi, họ sợ mình sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo của người mặc áo đen.

Đến lúc chết, Đinh Văn Trác vẫn không biết mình đã đắc tội với người mặc áo đen thế nào.

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ mà Đinh Văn Trác dẫn tới và Vạn Tề lồm cồm bò dậy, thấy người mặc áo đen giết Đinh Văn Trác trong nháy mắt, họ đều tái mặt.

Ánh mắt Vạn Tề trở nên lạnh lẽo, bỗng nghiến răng nghiến lợi: “Các vị, không cần che giấu nữa, rõ ràng người này không định tha cho chúng ta, cho dù đối phương mạnh hơn nữa thì sao? Chúng ta có hơn ba mươi cao thủ Siêu Phàm Cảnh, trong đó còn có hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, chẳng lẽ còn phải sợ chắc?”

“Đối phương cũng không giết chúng ta được ngay, tức là chắc thực lực chỉ dừng ở mức Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nếu chúng ta hợp sức với nhau thì chưa chắc đã không đánh lại!”

Nghe thấy thế, ánh mắt của hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ đến từ gia tộc Bách Lý đều lóe sáng.

Họ cũng không rõ rốt cuộc người mặc áo đen mạnh đến đâu, nhưng có thể cảm nhận được, người mặc áo đen định giết họ, bây giờ phải hợp sức thì mới có cơ hội.

“Chúng ta cùng ra tay đi!”

Hai cao thủ của gia tộc Bách Lý nhìn nhau rồi lần lượt xông tới chỗ người mặc áo đen.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3231


Chương 3231

Thấy hai người này xông tới chỗ người mặc áo đen, trong mắt Vạn Tề lóe lên vẻ đắc ý vì thực hiện được âm mưu, ông ta hơi nhích chân, rời đi theo hướng ngược lại.

Không ngờ ông ta lại chạy trốn!

Nhưng cũng có thể hiểu được, ông ta đã nhận thấy sự mạnh mẽ của người mặc áo đen, nếu không trốn thì chỉ còn con đường chết, chi bằng lừa hai cao thủ của gia tộc Cổ Võ đi giữ chân người mặc áo đen.

“Phập!”

Nhưng ông ta vừa chạy được hai mấy mét, một viên đá lớn chừng ngón cái đã xuyên thủng từ gáy ông ta ra vùng giữa lông mày.

Sau khi chạy lên trước mấy bước theo quán tính, ông ta ngã nhào ra đất, không nhúc nhích nữa, chỉ sau thoáng chốc, mọi người đã thấy máu tươi nhuộm đỏ nền đất quanh ông ta.

“Vạn Tề… chết rồi à?”

Cao thủ Võ Minh đều sững sờ.

Ở Võ Minh, Dương Chấn có thực lực mạnh nhất, nhưng đang hôn mê bất tỉnh vì bị thương nặng.

Đỗ Trọng là cao thủ xếp thứ hai, còn Ninh Thiên Hòa và Vạn Tề thì có thực lực ngang nhau, đứng thứ ba thứ tư.

Nhưng bây giờ, Vạn Tề lại bị một viên đá lớn chừng ngón cái xuyên thủng đầu.

Người ném viên đá kia không phải ai khác, chính là người mặc áo đen.

Sau khi người mặc áo đen đánh chết Vạn Tề, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ của gia tộc Bách Lý mới xông đến.

Đúng lúc người mặc áo đen chuẩn bị giết hai cao thủ của gia tộc Bách Lý, một lão già mặc áo vải bỗng xuất hiện trước mặt người mặc áo đen, giơ tay tung chưởng.

“Rầm!”

Người mặc áo đen cũng tung chưởng, tay họ va vào nhau, lập tức tạo ra tiếng động cực lớn.

Người mặc áo đen vừa xuất hiện với tư thế vô địch phải lùi ra sau mấy chục bước rồi mới ngừng.

Trái lại, lão già kia chỉ lùi một bước, nhìn chằm chằm vào người mặc áo đen vừa bị lão ta đẩy lùi với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

“Cậu là ai? Dám nhúng tay vào chuyện của gia tộc Bách Lý chúng tôi à?”

Lão già áo vải lạnh lùng nhìn người mặc áo đen, lớn tiếng chất vấn.

Giọng ông ta như sấm nổ bên tai người mặc áo đen.

Khóe miệng người mặc áo đen rỉ máu, nhìn chằm chằm vào lão già áo vải, hừng hực ý chí chiến đấu.

“Hừ!”

Lão già áo vải lạnh lùng nói: “Đồ điếc không sợ súng, nếu cậu đã muốn chết, tôi sẽ tiễn cậu lên đường!”

Lão già áo vải nói rồi xông tới chỗ người mặc áo đen.

Người mặc áo đen cắn răng, cũng lao về phía lão già áo vải.

“Rầm!”

Nhưng trước mặt lão già áo vải, người mặc áo đen không sao chống đỡ nổi, lại bị đối phương đánh trúng, bay ra xa mười mấy mét, nặng nề rơi xuống đất như diều đứt dây.

Mặt nạ của người mặc áo đen cũng rơi xuống đất.

Thấy khuôn mặt của đối phương, Mã Siêu lập tức thảng thốt gọi: “Tần Y!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3232


Chương 3232

Thấy Tần Y, Mã Siêu thực sự sững sờ, với tư cách là anh em tốt của Dương Chấn, anh ta hết sức quen thuộc với những người bên cạnh Dương Chấn, đương nhiên cũng biết Tần Y là người bình thường.

Nhưng bây giờ, anh ta lại chợt phát hiện Tần Y có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, sao lại không kinh ngạc được chứ?

Trừ Mã Siêu ra, những người khác cũng có vẻ kinh hãi, bởi vì Tần Y quá trẻ, còn là phụ nữ, vậy mà lại có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, khắp Chiêu Châu này, có mấy người phụ nữ sở hữu thiên phú khủng khiếp như thế đây?

Khóe miệng Tần Y rỉ máu, cô ta bò dậy, nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào cao thủ đến từ gia tộc Bách Lý kia.

Thấy Tần Y là nữ, lão già áo vải kia cũng có vẻ kinh ngạc: “Là nữ à! Không ngờ thế tục lại xuất hiện nhiều yêu nghiệt như thế, đầu tiên là Dương Chấn chưa đầy ba mươi tuổi mà đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, giờ lại đến một cô gái chưa đầy ba mươi tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Mã Siêu bị lão ta bỏ qua, trước Dương Chấn và Tần Y, thiên phú của Mã Siêu trở nên hơi yếu.

Nhưng cho dù là ở gia tộc Cổ Võ, cũng không có mấy thanh niên sở hữu thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ.

Tần Y nhìn chằm chằm vào lão già áo vải của gia tộc Bách Lý, lạnh lùng nói: “Ông là tiền bối của gia tộc Cổ Võ, lại ức h**p thế tục, không thấy quá đáng à?”

Cô ta đã cảm nhận được khí thế vô cùng mạnh mẽ từ đối phương, ít nhất lão ta đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, thậm chí là Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Nhưng cô ta chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, vốn không phải đối thủ của lão già áo vải này.

“Hừ!”

Lão già áo vải lạnh lùng nói: “Một đứa con gái thế tục cũng dám chất vấn Bách Lý Huyền tôi à?”

“Ông ta là Bách Lý Huyền á!”

Nghe được cái tên này, một cao thủ Võ Minh có vẻ kinh hãi.

Cao thủ Võ Minh khác hỏi: “Bách Lý Huyền là ai?”

Người kia nghiêm nghị nói: “Bách Lý Huyền thuộc chi thứ ba của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý, ở gia tộc Bách Lý, thực lực của ông ta cũng không đứng đầu, nhưng Bách Lý Nhạc – cháu trai trưởng của ông ta lại là người thừa kế chi thứ ba của gia tộc Bách Lý, nghe nói Bách Lý Nhạc mới 35 tuổi mà đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, có thiên phú cao nhất ở chi thứ ba của gia tộc Bách Lý”.

“Con trưởng của Bách Lý Huyền, cũng chính là bố Bách Lý Nhạc đang là chủ chi thứ ba của gia tộc Bách Lý, thiên phú cũng hết sức xuất chúng, là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Nghe người kia nói xong, cao thủ Võ Minh đều có vẻ kinh hãi.

Cho dù là ở gia tộc Cổ Võ, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng là người mạnh bậc nhất, không ngờ con trai Bách Lý Huyền cũng là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ngay cả cháu lão ta cũng đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ.

Còn lão ta là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, gia thế này đúng là quá mạnh!

Mã Siêu vốn có thù oán sâu sắc với gia tộc Bách Lý, sau khi biết lão già áo vải trước mặt đến từ gia tộc Bách Lý, trên mặt anh ta tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Anh ta siết chặt nắm tay, khí thế vô cùng mạnh mẽ lan ra từ người anh ta.

“Hửm?”

Bách Lý Huyền nhíu mày, nhìn về phía Mã Siêu, nhanh chóng cảm nhận được khí thế hết sức quen thuộc, lập tức hoảng sợ nói: “Máu tổ của gia tộc Bách Lý!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3233


Chương 3233

Năm đó, Bách Lý Thu Nguyệt – mẹ Mã Siêu là yêu nghiệt duy nhất đã thức tỉnh máu tổ ở gia tộc Bách Lý, nhưng sau đó, bà ta đến thế tục, nên duyên với bố Mã Siêu là Phùng Chí Viễn rồi sinh hạ Mã Siêu.

Vì chuyện này, gia tộc Bách Lý đã nổi giận, bắt Bách Lý Thu Nguyệt quay về từ Hoàng tộc họ Phùng ở thế tục, thậm chí cao thủ của gia tộc Bách Lý còn tàn sát bừa bãi ở Hoàng tộc họ Phùng, giết một số cao thủ của Hoàng tộc họ Phùng.

Sau khi bị đưa về gia tộc Bách Lý, Bách Lý Thu Nguyệt cũng bị nhốt, Mã Siêu lớn bao nhiêu thì Bách Lý Thu Nguyệt bị nhốt bấy nhiêu năm.

Bây giờ gặp người của gia tộc Bách Lý ở đây, có thể tưởng tượng được Mã Siêu tức giận đến mức nào.

Bách Lý Huyền lạnh lùng nói: “Cậu là đứa con riêng của ả đê tiện kia đúng không?”

“Ông chán sống rồi!”

Nghe thấy Bách Lý Huyền sỉ nhục mẹ mình, Mã Siêu lập tức nổi giận, khí thế trên người anh ta tăng vọt, đạt đến giới hạn của Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong trong nháy mắt.

“Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ!”

Cảm nhận được khí thế của Mã Siêu tăng vọt, mọi người đều sững sờ.

Dù sao anh ta cũng chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ, trước đó phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh là đã khiến người ta kinh ngạc lắm rồi, nhưng bây giờ anh ta còn phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nữa.

Giữa lông mày anh ta xuất hiện một ký hiệu màu máu, đó là ký hiệu của máu tổ gia tộc Bách Lý.

Mắt Mã Siêu đỏ ngầu, quanh người tràn ngập sát khí, đôi mắt đỏ ngầu kia hết sức dữ tợn.

Thấy sự thay đổi của Mã Siêu, Tần Y cũng hết sức sợ hãi, vội khuyên: “Anh điên rồi à? Mau kiểm soát tâm trạng, nếu anh gặp chuyện, vợ con anh biết phải làm sao? Chẳng lẽ anh muốn trở thành loại cầm thú bỏ mặc vợ con mình hả? Mau kiểm soát tâm trạng của anh đi, mất kiểm soát là xong luôn đấy!”

Mã Siêu như không nghe thấy Tần Y nói, khí thế của anh ta vẫn đang tăng, nhưng còn cách Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ rất nhiều.

Anh em nhà họ Tống càng sốt ruột hơn, họ biết rõ Mã Siêu vừa tỉnh lại cách đây không lâu, bây giờ anh ta phát huy được sức mạnh đáng sợ như thế là nhờ Thị Huyết Châu hết.

Thực lực mà Mã Siêu phát huy càng mạnh, phong ấn của Thị Huyết Châu càng nhanh vỡ hơn.

Một khi phong ấn vỡ, không ai biết liệu Mã Siêu có sống sót được không.

Tống Tả cũng lớn tiếng khuyên: “Cậu Siêu, cậu mau kiểm soát mình đi, Cậu Chấn đã trả giá đắt để kìm hãm Thị Huyết Châu trong người cậu, chẳng lẽ cậu muốn Cậu Chấn phí công vô ích à?”

Vì đang chịu cơn đau dữ dội, nét mặt Mã Siêu cũng méo mó, như không nghe được người ngoài nói gì, khí thế của anh ta vẫn không ngừng tăng lên.

Chỉ sau thoáng chốc, thất khiếu của anh ta cũng bắt đầu chảy máu, da trên người nứt toác, máu me đầm đìa, trông vô cùng thê thảm.

Bách Lý Huyền không hề quan tâm đ ến sự thay đổi của Mã Siêu, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh thường.

Lão ta là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, Mã Siêu chỉ mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ mà thôi, cho dù phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ thì có lẽ anh ta cũng sẽ nổ tung nhỉ?

Tống Tả hét lớn: “Cậu Siêu, đừng!”

Đúng lúc này, một thanh niên bỗng xuất hiện bên cạnh Mã Siêu như thuấn di.

Anh giơ tay lên, xòe bàn tay ra, bỗng đặt lên đầu Mã Siêu, quát lớn: “Kìm hãm cho tôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3234


Chương 3234

Sau tiếng quát này, khí thế đáng sợ mà Mã Siêu phóng ra dần biến mất.

Mọi người đều sững sờ, khí thế đang tăng vọt của Mã Siêu cứ thế biến mất ư?

Rốt cuộc nét mặt lạnh lùng của Bách Lý Huyền cũng có sự thay đổi.

“Cậu Chấn!”

Thấy Dương Chấn, anh em nhà họ Tống lập tức hô lớn, trên mặt tràn ngập vẻ kích động.

Nhưng lúc này Dương Chấn cũng không có thời gian để ý tới họ, anh vẫn đặt tay lên đầu Mã Siêu, kìm hãm sức mạnh cuồng bạo trong cơ thể Mã Siêu.

Khí thế của Mã Siêu đang từ từ biến mất, nhưng phong ấn Thị Huyết Châu đã bị Mã Siêu mở ra rất nhiều, Dương Chấn không thể phong ấn lại được.

Chỉ cao thủ biết thuật phong ấn, đồng thời có cảnh giới rất cao mới có thể phong ấn sức mạnh của Thị Huyết Châu.

Bây giờ, Dương Chấn chỉ có thể dùng bạo lực để trấn áp bạo lực, dùng sức mạnh của mình để trấn áp sức mạnh trong Thị Huyết Châu.

May mà thực lực bây giờ của Dương Chấn rất mạnh, bằng không anh cũng bó tay.

“Đừng chống cự nữa!”

Dương Chấn cảm nhận được sự phản kháng của Mã Siêu, vội nói.

Nghe thấy giọng Dương Chấn, Mã Siêu như sực tỉnh, cũng nhận ra mình suýt phá bỏ phong ấn Thị Huyết Châu, không quan tâm nhiều được nữa, vội áp chế thực lực của mình.

Nhưng sức mạnh trong Thị Huyết Châu quá lớn, dù đã bị Dương Chấn kìm hãm rất nhiều, luồng sức mạnh này vẫn vô cùng cuồng bạo, ngay cả Dương Chấn bây giờ cũng phải tốn rất nhiều công sức để trấn áp nó.

Tần Y ở cách đó không xa nhìn Dương Chấn với vẻ lưu luyến, mỉm cười rồi lặng lẽ rời đi.

Mọi người đều chú ý tới Dương Chấn, không ai phát hiện Tần Y đã rời đi hết.

Sắc mặt của Bách Lý Huyền hết sức khó coi, bởi vì lần này lão ta tới Yến Đô để giết Dương Chấn, nhưng bây giờ lão ta lại phát hiện Dương Chấn mạnh đến thế.

Tuy lão ta đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nhưng vẫn cảm nhận được áp lực rất lớn từ Dương Chấn.

Áp lực này không phải vì cảnh giới của Dương Chấn cao hơn lão ta, mà nó đến từ huyết mạch, chỉ sự áp đảo từ huyết mạch mới có thể vượt xa giới hạn của cảnh giới, giúp người yếu áp đảo kẻ mạnh.

Lão ta tự thấy mình không thể trấn áp sức mạnh trong người Mã Siêu.

Cũng không phải vì lão ta không đủ mạnh, mà Mã Siêu có máu tổ của gia tộc Bách Lý, đó là huyết mạch thuần khiết nhất của gia tộc Bách Lý, còn lão ta chỉ có huyết mạch của gia tộc Bách Lý mà thôi, sức mạnh huyết mạch của hai người không cùng cấp bậc.

Dương Chấn có thể trấn áp máu tổ của gia tộc Bách Lý trong người Mã Siêu, tức là sức mạnh huyết mạch của Dương Chấn hơn máu tổ của gia tộc Bách Lý nhiều.

Hay nói cách khác, gia tộc của Dương Chấn cũng mạnh hơn gia tộc Bách Lý.

Nghĩ đến đây, quyết tâm muốn giết Dương Chấn của Bách Lý Huyền bỗng dao động.

Thiên phú yêu nghiệt như thế, lại có huyết mạch mạnh hơn cả huyết mạch Bách Lý, thiên tài võ thuật kiểu này sẽ không được ai bảo vệ ư?

Thông thường người bảo vệ sẽ núp trong bóng tối, thực lực của Dương Chấn mạnh như thế, nếu anh có người bảo vệ, chắc chắn người đó cũng sẽ rất mạnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3235


Chương 3235

Nhưng Bách Lý Huyền không cảm nhận được khí thế nào mạnh hơn ở xung quanh, tức là có hai khả năng.

Thứ nhất, Dương Chấn không có người bảo vệ, nên Bách Lý Huyền không cảm nhận được khí thế nào mạnh hơn.

Thứ hai, người bảo vệ Dương Chấn có thực lực cực mạnh, vượt xa Bách Lý Huyền, nên Bách Lý Huyền không thể cảm nhận nổi.

Nhưng Bách Lý Huyền đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, có thể cảm nhận được cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu người bảo vệ của Dương Chấn đang ở gần đây mà lão ta lại không cảm nhận được, tức là có lẽ người bảo vệ của Dương Chấn đã mạnh hơn Thiên Cảnh rồi.

Nghĩ đến Thiên Cảnh, sắc mặt Bách Lý Huyền trắng bệch.

Được cao thủ Thiên Cảnh bảo vệ, gia thế này mạnh đến mức nào chứ?

Đương nhiên đây cũng chỉ là suy đoán của lão ta, lão ta cũng không rõ rốt cuộc Dương Chấn có người bảo vệ không.

Dưới sự cố gắng của Dương Chấn, tơ máu trong mắt Mã Siêu dần biến mất, sức mạnh của Thị Huyết Châu cũng lắng xuống.

Dương Chấn có vẻ mệt mỏi, nhưng anh không để tâm, lấy đan dược bổ sung sự tiêu hao mà Phùng Tiểu Uyển đưa cho mình ra, uống luôn.

Bách Lý Huyền nhìn mà há hốc miệng, lão ta có thể cảm nhận được, đan dược mà Dương Chấn vừa uống chính là Bổ Khí Đan phổ biến nhất trong các đan dược cổ.

Gia tộc Bách Lý còn không có nổi mười viên Bổ Khí Đan, nhưng hồi nãy, Dương Chấn đã uống ba viên liền một lúc.

Phải biết rằng trên đời này không còn luyện đan sư nữa, đan dược ở gia tộc Cổ Võ toàn đan dược được để lại từ thời cổ, viên nào cũng có giá trị khổng lồ.

Ở phòng đấu giá của gia tộc Cổ Võ, đan dược nào cũng có giá trên trời.

Dương Chấn là người thế tục mà lại uống Bổ Khí Đan như ăn đậu, có thể tưởng tượng được sự kinh hãi của Bách Lý Huyền.

Lão ta không biết Dương Chấn chỉ mang mười viên Bổ Khí Đan theo thôi.

Đây chỉ là số nhỏ mà Phùng Tiểu Uyển đưa cho anh, phần lớn đều ở dinh thự Vân Phong, không mang theo hết được, nên anh mới mang mỗi mười viên.

Nếu Bách Lý Huyền biết, có lẽ sẽ phải ngoác mồm kinh ngạc.

Thấy Dương Chấn xuất hiện, cao thủ Võ Minh đều có vẻ kích động.

Họ biết Dương Chấn đã giết cả Kitano Takeshi có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, Bách Lý Huyền đến từ gia tộc Bách Lý cũng có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Dương Chấn đã giết được Kitano Takeshi, chắc chắn cũng giết được Bách Lý Huyền.

Từng giây từng phút trôi đi, Dương Chấn vẫn đang giúp Mã Siêu trấn áp sức mạnh của Thị Huyết Châu, Bách Lý Huyền cũng không quấy rầy, đấu tranh tư tưởng rất dữ dội.

Lão ta biết gia tộc Bách Lý đã đánh giá quá thấp thực lực và bối cảnh của Dương Chấn, thực lực mà Dương Chấn thể hiện ra không hề giống một cao thủ thế tục chẳng có chỗ dựa gì.

“Đại nhân, thực lực của cậu ta rất mạnh, có lẽ chỉ mình đại nhân mới giết được cậu ta!”

Lúc này, một trong số hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ mà Đinh Văn Trác dẫn tới trước đó nhìn về phía Bách Lý Huyền, nói nhỏ.

Bách Lý Huyền nhíu mày, cũng không đáp.

“Anh Chấn!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3236


Chương 3236

Mã Siêu bỗng gọi rất nhỏ, mắt còn rơm rớm nước mắt.

Có thể thấy Dương Chấn lần nữa, tốt quá rồi!

Dương Chấn mỉm cười ấm áp, lập tức bỏ tay khỏi đầu Mã Siêu.

Anh đã cố gắng hết sức, tuy không thể hoàn toàn trấn áp sức mạnh của Thị Huyết Châu, nhưng cũng đã kìm hãm phần lớn rồi, với thực lực của Mã Siêu bây giờ, Mã Siêu hoàn toàn có thể đối phó.

Dương Chấn nhìn Mã Siêu, trầm giọng nói: “Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn! Tôi biết cậu có thù hận sâu sắc với gia tộc Bách Lý, cũng không ngăn cậu báo thù, nhưng giờ chưa phải lúc”.

Mã Siêu siết chặt nắm tay, mắt đỏ hoe: “Anh Chấn, em biết! Nhưng cứ thấy người của gia tộc Bách Lý, em lại muốn ra tay!”

Dương Chấn hoàn toàn có thể hiểu được, cũng như anh lúc trước, khi chưa rõ chân tướng, anh cũng vô cùng căm thù gia tộc Vũ Văn – một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô, đến khi biết sự thật thì mới biết mình đã hận nhầm người.

Dương Chấn vỗ vai Mã Siêu, nói: “Chuyện tiếp theo cứ để tôi xử lý, cậu mau khôi phục đi, có lẽ lát nữa tôi không quan tâm cậu được!”

Anh nói rồi nhìn về phía Bách Lý Huyền, khí thế mạnh mẽ lan ra từ người anh, lao đến chỗ lão ta.

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Bách Lý Huyền: “Người của gia tộc Bách Lý thích ỷ mạnh h**p yếu lắm hả?”

Sắc mặt của Bách Lý Huyền lập tức trở nên hết sức khó coi, bởi vì lão ta đã cảm nhận được thực lực thật sự của Dương Chấn là Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ từ khí thế của anh.

Cao thủ thế tục trở nên yêu nghiệt như thế từ bao giờ chứ?

Lần này đến thế tục, lão ta chỉ biết Dương Chấn rất mạnh, đã giết được Bách Lý Trường Không có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.

Theo lão ta thấy, cho dù Dương Chấn mạnh đến mấy, có thể đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ đã là yêu nghiệt lắm rồi, nào ngờ cảnh giới thực sự của Dương Chấn lại là Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ.

Nếu biết Dương Chấn vừa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mấy phút trước, lão ta sẽ thấy thế nào đây?

“Láo xược!”

Một trong hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ được Đinh Văn Trác dẫn tới tức giận quát Dương Chấn: “Cậu là cái thá gì? Dám ăn nói xằng bậy với đại nhân Bách Lý của chúng tôi hả?”

Một cao thủ khác của gia tộc Bách Lý cũng tức giận quát: “Nói nhảm với cậu ta làm gì? Chúng ta cùng ra tay, giết cậu ta đi”.

Đối phương cười lạnh: “Tôi cũng đang có ý đó!”

Sau khi dứt lời, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ của gia tộc Bách Lý cùng xông tới chỗ Dương Chấn.

Nhưng họ không phát huy hết tốc độ mà cố tình giảm tốc.

Họ biết thực lực của Dương Chấn hết sức khó lường, nhưng vẫn xông lên giết Dương Chấn vì muốn thể hiện trước mặt Bách Lý Huyền, họ cũng biết chắc chắn Bách Lý Huyền sẽ không để họ đi chịu chết.

“Quay lại đây cho tôi!”

Bách Lý Huyền biết thực lực của Dương Chấn, lập tức quát lớn.

Nhưng khi lão ta quát lên, chuẩn bị tìm cách cứu viện thì đã muộn.

Trong lúc lão ta nói chuyện, Dương Chấn đã di chuyển.

“Rầm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3237


Chương 3237

“Rầm!”

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ vừa hùng hổ xông lên lập tức hộc máu, bay ra xa như bị xe tải hạng nặng tông phải.

Còn chưa tiếp đất, họ đã bỏ mạng.

Rầm!

Sau khi chết rồi, họ mới nặng nề rơi xuống đất.

Các cao thủ đang có mặt đều sững sờ.

Trước khi Bách Lý Huyền và Dương Chấn xuất hiện, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ kia hết sức hùng hổ, suýt thay đổi minh chủ Võ Minh.

Nào ngờ hai cao thủ mạnh mẽ này của gia tộc Bách Lý lại bị Dương Chấn giết với một đòn.

Bách Lý Huyền vô cùng tức giận, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Cậu to gan thật, dám giết cao thủ của gia tộc Bách Lý ngay trước mặt tôi, cho dù họ không là gì ở gia tộc Bách Lý thì vẫn là cao thủ của gia tộc Bách Lý, hôm nay, tôi phải nghiền nát xương cậu! Để cậu biết nếu đắc tội với gia tộc Bách Lý thì hậu quả sẽ nghiêm trọng ra sao!”

Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí, anh chỉ muốn giết lão già khốn kiếp trước mặt.

Nếu đối phương đã nhắm vào anh, anh cũng không nhất thiết phải nương tay.

Hơn nữa, gia tộc Bách Lý có nợ máu với Mã Siêu, anh là anh em tốt của Mã Siêu, đương nhiên cũng không có thiện cảm gì với người của gia tộc Bách Lý.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, anh lạnh lùng nói: “Tôi cũng muốn xem xem hậu quả của việc đắc tội với gia tộc Bách Lý nghiêm trọng đến mức nào”.

Ầm!

Khí thế khủng khiếp bùng nổ từ người Bách Lý Huyền.

Dương Chấn nói lớn: “Mọi người lùi lại đi!”

Trước cuộc chiến ở cấp bậc này, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh bình thường cũng rất khó chịu được áp lực.

Cao thủ do Đinh Văn Trác dẫn tới và cao thủ Võ Minh đều lùi mấy chục mét.

Mã Siêu nhìn chằm chằm vào Bách Lý Huyền bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, siết chặt nắm tay, anh ta rất muốn đánh với Bách Lý Huyền một trận, nhưng thực lực của anh ta quá yếu, không phải đối thủ của Bách Lý Huyền.

“Anh Chấn, cẩn thận!”

Mã Siêu dặn Dương Chấn rồi lùi ra sau.

Dương Chấn và Bách Lý Huyền đứng đối diện nhau, trên người họ tản ra khí thế vô cùng khủng khiếp, sàn bê tông cứng rắn cũng không chịu nổi áp lực này, xuất hiện những khe nứt to bằng ngón tay, trông như mạng nhện.

Dương Chấn không hề khinh địch, lập tức kích hoạt huyết mạch cuồng hóa trong người, anh mới bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, còn Bách Lý Huyền đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Tuy hai người chỉ chênh nhau một cảnh giới, Dương Chấn cũng đã vượt hai cảnh giới để giết Kitano Takeshi có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ từ khi còn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, nhưng Kitano Takeshi đã khinh địch, nên anh mới tìm được cơ hội để ngưng tụ sức mạnh nguyên tố Thủy thành kiếm máu, chọc mù mắt Kitano Takeshi, nhân đó giết ông ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3238


Chương 3238

Không phải trận chiến nào cũng có cơ hội như vậy.

Bách Lý Huyền cũng không khinh thường Dương Chấn, lập tức phát huy trạng thái mạnh nhất của mình, bởi vì lão ta đã cảm nhận được áp lực đến từ huyết mạch trên người Dương Chấn.

Sống đến từng này tuổi, lão ta cũng có kiến thức rộng rãi, biết nhiều bí mật về sức mạnh huyết mạch hơn người bình thường.

Hai người đều không ra tay trước, cứ nhìn nhau, chỉ có áp lực khủng khiếp khiến người khác biết trận chiến này hết sức căng thẳng đang lan tỏa.

“Rầm!”

Bách Lý Huyền bỗng hơi nhích chân, chủ động tấn công, khi lão ta rời đi, sàn bê tông dưới chân lão ta cũng vỡ theo.

Dương Chấn đã chuẩn bị sẵn cũng di chuyển khi Bách Lý Huyền hành động.

Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ đều có sức chiến đấu đỉnh cao, họ cùng xông về phía nhau, gần như va vào nhau trong nháy mắt.

“Ầm!”

Khí kình đáng sợ lấy hai người làm trung tâm, lan khắp xung quanh.

Khí kình này đi đến đâu cũng tạo thành thiệt hại nặng nề.

“Rầm rầm rầm!”

Khu vực mười mét xung quanh hai người hoàn toàn biến thành bụi mịn, bụi đất bay tứ tung.

Ngay cả những cao thủ đứng cách họ mấy chục mét cũng cảm nhận được áp lực khủng khiếp khi họ đối đầu với nhau, những cao thủ dưới Siêu Phàm Ngũ Cảnh đều thấy ngực như bị đánh mạnh, bị khí kình đẩy lùi mấy mét.

“Chuyện này…”

Các cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh và Bát Cảnh tự nhận mình là cao thủ hàng đầu đều hết sức kinh hãi, mãi đến khi thấy cao thủ cấp bậc này chiến đấu, họ mới biết mình yếu ớt tới mức nào.

Trong mắt Mã Siêu tràn ngập vẻ khao khát, anh ta siết chặt nắm tay, anh ta biết rõ khoảng cách giữa anh ta và Dương Chấn đang ngày càng xa, nếu cảnh giới của anh ta vẫn giậm chân tại chỗ, một ngày nào đó, anh ta sẽ không thể bắt kịp Dương Chấn nữa.

Trong chiến trường, sau khi đối đầu một đợt, cả Dương Chấn và Bách Lý Huyền đều đứng im, cũng không lùi lại.

Bách Lý Huyền thầm kinh hãi, lão ta biết Dương Chấn rất mạnh, cũng cảm nhận được sự mạnh mẽ đó từ khí thế của anh.

Nhưng lão ta không ngờ mình đã dốc toàn lực với cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ mà vẫn không thể đẩy lùi Dương Chấn.

Hay nói cách khác, thực lực của Dương Chấn đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Nhưng Dương Chấn còn trẻ như thế mà đã mạnh đến mức này, nếu cho anh thêm mấy năm nữa, anh sẽ đạt tới mức nào đây?

Trước kia, lão ta luôn tin rằng cháu trai Bách Lý Nhạc của lão ta bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ khi 35 tuổi đã là thiên tài trong số các thiên tài rồi, mãi đến khi gặp Dương Chấn, lão ta mới biết trước Dương Chấn chưa đầy 30 tuổi, thiên phú của Bách Lý Nhạc chỉ là rác rưởi.

Dương Chấn cười lạnh: “Cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ của gia tộc Bách Lý cũng chỉ đến thế thôi!”

Sắc mặt Bách Lý Huyền càng thêm khó coi, nhưng không thể phản bác được, dù sao cảnh giới của Dương Chấn cũng thấp hơn lão ta, hơn nữa còn là cao thủ thế tục nữa.

Thông thường, ở cùng một cảnh giới, cao thủ của gia tộc Cổ Võ sẽ mạnh hơn cao thủ thế tục.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3239


Chương 3239

Nhưng đến Dương Chấn thì lại khác, chuyện này khiến Bách Lý Huyền vừa sợ hãi vừa tức giận.

“Cậu chán sống rồi!”

Bách Lý Huyền bị lời nói của Dương Chấn khiêu khích, lại phát động đòn tấn công dữ dội với Dương Chấn.

Dương Chấn không hề sợ hãi, bình tĩnh nghênh đón đòn tấn công của Bách Lý Huyền.

Anh là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng sau khi kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, thực lực của anh sẽ vượt lúc đầu một cảnh giới.

Trước kia, khi mới bước vào Siêu Phàm Cảnh, sau khi kích hoạt huyết mạch cuồng hóa xong, anh có thể vượt hai cảnh giới để giết địch, nhưng cùng với việc cảnh giới không ngừng tăng lên, sự hỗ trợ của huyết mạch cuồng hóa với anh cũng liên tục giảm bớt.

Đương nhiên, điều này còn dựa trên tiền đề rằng anh có thể kiểm soát huyết mạch cuồng hóa.

Anh phát huy thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ cũng chưa phải cực hạn, nếu được, chỉ cần anh tiếp tục tăng mức độ kích hoạt huyết mạch cuồng hóa thì thực lực vẫn sẽ tăng lên.

Nhưng nếu tăng nữa, ý thức của anh sẽ không ngừng bị huyết mạch cuồng hóa thôn tính, một khi hoàn toàn mất kiểm soát, anh sẽ trở thành một ác ma không nhận họ hàng.

Trừ khi đến lúc sống còn, bằng không, anh sẽ không dễ dàng kích hoạt huyết mạch cuồng hóa tới mức đó.

Bách Lý Huyền không biết thực lực mà Dương Chấn thể hiện ra bây giờ cũng không phải cực hạn của anh.

Anh còn có một con dao găm linh khí, ngoài ra, anh còn lĩnh ngộ được nhiều loại sức mạnh nguyên tố, nếu dùng hết các thủ đoạn này, Bách Lý Huyền sẽ thua rất thảm.

“Rầm rầm rầm!”

Hai người liên tục tấn công, lần nào cũng muốn dồn đối phương vào chỗ chết.

Nhưng Dương Chấn đã lĩnh ngộ sức mạnh Thủ Hộ, các đòn tấn công của Bách Lý Huyền đối với anh đều suy yếu đi rất nhiều.

Còn mỗi đòn tấn công của Dương Chấn với Bách Lý Huyền đều tạo thành tổn thương thực sự.

Theo người ngoài thấy, Dương Chấn và Bách Lý Huyền đang liều mạng chiến đấu, hai người đều liên tục tấn công đối phương như bị điên, không quan tâm đ ến đòn tấn công của đối phương đối với mình.

Bách Lý Huyền càng đánh càng sợ, lão ta chợt phát hiện, nhiều đòn tấn công chí mạng của lão ta giáng lên người Dương Chấn như thế mà Dương Chấn vẫn như không sao.

“Rầm!”

Sau một lần đối đầu, hai người lại lùi ra sau mấy bước.

Khóe miệng Bách Lý Huyền rỉ máu, lão ta khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Dương Chấn: “Tại sao chiến đấu dữ dội như thế mà cậu vẫn không có phản ứng gì?”

Dương Chấn cười lạnh: “Ông nghĩ tôi sẽ nói cho ông biết ư?”

Sức mạnh Thủ Hộ đúng là một thủ đoạn tuyệt vời, có thể nói, cao thủ nào lĩnh ngộ sức mạnh Thủ Hộ thì như có thêm một lớp bảo vệ mạng sống.

Giống như bây giờ, Dương Chấn và Bách Lý Huyền có thực lực ngang nhau, Dương Chấn chỉ cần liều mạng tấn công, còn nếu Bách Lý Huyền muốn chống trả thì phải dốc toàn lực, liều mạng chiến đấu như Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3240


Chương 3240

Nhưng Dương Chấn có sức mạnh Thủ Hộ để bảo vệ cơ thể, còn Bách Lý Huyền thì không còn thủ đoạn nào khác, chỉ có thể chịu những đòn đánh nặng nề từ Dương Chấn.

Dương Chấn xem như đã thực sự dùng sức mạnh Thủ Hộ để chiến đấu.

Trước đó khi đánh với Kitano Takeshi, tuy anh cũng dùng sức mạnh Thủ Hộ, nhưng hiệu quả của sức mạnh Thủ Hộ lúc đó quá yếu.

Nhưng lần này thì khác, anh đang ở trạng thái mạnh nhất, vừa hay lại gặp phải Bách Lý Huyền có thực lực ngang ngửa với anh.

Nhưng nếu muốn phát huy thêm sức mạnh Thủ Hộ thì rất khó.

Cũng như khi anh lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, mỗi lần dùng sức mạnh nguyên tố Thủy sẽ khiến anh tiêu hao rất nhiều.

Chẳng hạn như khi anh dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để tạo ra mưa kiếm, mỗi khi sử dụng, sức lực của anh gần như cạn kiệt, với thực lực của anh bây giờ, cùng lắm chỉ thi triển được ba cơn mưa kiếm mà thôi.

Trong trận chiến vừa rồi, Dương Chấn cảm nhận rõ rằng sức mạnh Thủ Hộ đang yếu dần.

Nếu tiếp tục chiến đấu, sức mạnh Thủ Hộ gần như không còn hiệu quả gì, nên tiếp theo, anh phải thay đổi chiến thuật, không thể liều mạng tấn công như hồi nãy nữa.

May mà thử nghiệm hồi nãy hết sức thành công, Bách Lý Huyền đã bị thương không nhẹ, hơn nữa cũng tiêu hao rất nhiều.

Sau này, nếu lại đánh với cao thủ có thực lực tương đương, Dương Chấn chỉ cần chiến đấu như với Bách Lý Huyền, ban đầu thì liều mạng tấn công, ép đối phương theo nhịp của mình, trong giai đoạn này, Dương Chấn có thể dùng sức mạnh Thủ Hộ để bảo vệ cơ thể.

Đến khi sức mạnh Thủ Hộ gần tiêu hao hết, đối thủ cũng bị thương nặng, Dương Chấn không cần liều mạng tấn công như ban đầu nữa.

“Tiếp tục đi!”

Dương Chấn không cho Bách Lý Huyền cơ hội nghỉ ngơi, lại tấn công dữ dội.

Bách Lý Huyền lập tức biến sắc, vội che tay trước ngực, định ngăn cản đòn tấn công của Dương Chấn.

Khi cách Bách Lý Huyền mấy mét, Dương Chấn bỗng giậm chân, nhảy lên, đá một phát giữa không trung.

“Rầm!”

Anh đá vào hai cánh tay đang giao nhau của Bách Lý Huyền, Bách Lý Huyền liên tục lùi về sau, còn Dương Chấn thì đáp đất, dùng chân trái làm trụ, bỗng xoay tròn, chân phải đá mạnh vào ngực Bách Lý Huyền.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, Bách Lý Huyền bay ra xa, rơi xuống chỗ cách đó năm mét.

Các cao thủ cách đó không xa đều sững sờ, mãi đến khi Bách Lý Huyền bị Dương Chấn đá bay năm mét, họ mới hoàn hồn từ trận đánh đã mắt này.

“Mạnh quá!”

“Hình như thực lực của minh chủ còn mạnh hơn lúc đánh với cao thủ nước Dương”.

“Nếu tôi không nhớ nhầm, minh chủ mới 28 tuổi nhỉ?”

“Tôi bỗng thấy rất tò mò, trong số các cao thủ tầm 30 tuổi ở gia tộc Cổ Võ, có thiên tài nào yêu nghiệt như minh chủ không?”

“Phí lời! Ngay cả cao thủ của gia tộc Cổ Võ như Bách Lý Huyền cũng thua minh chủ, trong gia tộc Cổ Võ lấy đâu ra thiên tài cỡ minh chủ chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3241


Chương 3241

Cao thủ Võ Minh đều có vẻ tự hào, đây chính là minh chủ của Võ Minh họ.

Dưới sự mê hoặc của Trần Dục và Vạn Tề, một số thành viên Võ Minh đã hết hy vọng với Dương Chấn, giờ lại thay đổi thái độ.

Nếu ngay cả thiên tài yêu nghiệt như Dương Chấn cũng không có tư cách làm minh chủ Võ Minh, vậy trên đời này, không ai có tư cách làm minh chủ Võ Minh hết.

Có thể nói, việc Dương Chấn trở thành minh chủ Võ Minh là phúc của các cao thủ Võ Minh.

Sau khi đánh bại Bách Lý Huyền, Dương Chấn cũng hết sức mừng rỡ, anh có thể khẳng định Bách Lý Huyền cũng không yếu, nhưng vẫn thua anh.

Lần này đột phá xong, thực lực của anh tăng quá nhiều.

Bách Lý Huyền là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ mà vẫn thua anh, quan trọng là anh còn chưa dốc toàn lực, nếu anh lấy dao găm linh khí ra từ đầu, Bách Lý Huyền sẽ thua triệt để hơn.

Dương Chấn tự tin, cho dù bây giờ gặp phải cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, anh cũng có sức đánh một trận.

Sau bao lâu, cuối cùng anh cũng đi đến bước này, bây giờ trên đời này, nếu cao thủ Thiên Cảnh không ra tay, không ai giết được anh nữa.

Dương Chấn cũng không thừa thắng xông lên đuổi giết Bách Lý Huyền, chỉ lạnh lùng nhìn lão ta.

Đối với anh, nếu thực lực mà Bách Lý Huyền vừa thể hiện đã là cực hạn của lão ta, vậy Bách Lý Huyền cũng không có tư cách đánh với anh nữa.

“Hay lắm!”

Mã Siêu kích động siết chặt nắm tay, Dương Chấn càng mạnh, anh ta càng vui mừng, cũng càng thấy áp lực.

Nhưng anh ta không sợ, anh ta tin chắc rằng mình sẽ mau chóng bắt kịp Dương Chấn.

Trận chiến này khiến anh ta vô cùng xúc động, anh ta thầm hạ quyết tâm, sau khi chuyện này kết thúc, anh ta sẽ nghĩ cách để thực lực của mình có sự đột phá mang tính thực chất.

“Minh chủ vạn tuế!”

“Minh chủ vô địch!”



Các cao thủ Võ Minh kích động hét lớn, sự mạnh mẽ của Dương Chấn khiến họ hết sức tán thành vị minh chủ này.

Bây giờ ở Võ Minh, danh vọng của Dương Chấn đã lên đến mức cao nhất.

Trước đó, khi anh giết Kitano Takeshi ở Võ Thần Quán, vì trận đấu đó quá cuồng bạo, cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh không chịu nổi áp lực mạnh mẽ nên bắt buộc phải rời khỏi Võ Thần Quán.

Nhưng hôm nay, trận chiến giữa Dương Chấn và Bách Lý Huyền đã diễn ra ở cửa trụ sở chính Võ Minh, tuy cao thủ Võ Minh cách đó rất xa nhưng vẫn tận mắt chứng kiến Bách Lý Huyền thua Dương Chấn.

Quan trọng là Bách Lý Huyền còn đến từ gia tộc Cổ Võ, là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, nhưng vẫn thua Dương Chấn, tức là thực lực của Dương Trần đã mạnh đến mức có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi á?

Ở Chiêu Châu, nhờ sự tồn tại của Thủ Hộ Minh, cao thủ Thiên Cảnh không thể vào thế tục, ra tay với cao thủ dưới Thiên Cảnh.

Hay nói cách khác, khắp Chiêu Châu, không còn mấy ai đủ tư cách trở thành đối thủ của Dương Chấn nữa, có lẽ chỉ còn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thôi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3242-3243


<b>Chương 3242</b><b> </b>

Bách Lý Huyền chật vật bò dậy, khóe miệng rỉ máu, nét mặt nghiêm nghị chưa từng có.

Lão ta chưa bao giờ ngờ sẽ có ngày, một người từng là chủ của chi thứ ba thuộc gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý như lão ta lại thua một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ của thế tục.

Nếu cảnh giới của Dương Chấn cao hơn lão ta thì cũng thôi, đằng này Dương Chấn lại thấp hơn lão ta một cảnh giới, quan trọng là Dương Chấn còn rất trẻ, mới 28 tuổi.

Với chiến tích này, cho dù là ở gia tộc Cổ Võ thì cũng đứng đầu đúng không?

“Dương Chấn!”

Bách Lý Huyền thấp giọng gọi tên Dương Chấn, càng muốn giết Dương Chấn hơn nữa.

Dương Chấn và Mã Siêu có quan hệ cực tốt, Bách Lý Thu Nguyệt – mẹ Mã Siêu lại bị giam lỏng ở gia tộc Bách Lý, như vậy sau này, một ngày nào đó, Dương Chấn và Mã Siêu sẽ đến gia tộc Bách Lý.

Bây giờ Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mà đã có sức chiến đấu ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu Dương Chấn đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, có phải anh sẽ áp đảo cả cao thủ Thiên Cảnh sơ kỳ không thế?

Đương nhiên, cho dù Dương Chấn có thực lực đánh với cao thủ Thiên Cảnh sơ kỳ một trận thật thì cũng không thể cứu người khỏi gia tộc Bách Lý, gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý không chỉ có mỗi cao thủ Thiên Cảnh sơ kỳ đâu.

Nếu Dương Chấn đến gia tộc Bách Lý trước khi đạt tới Thiên Cảnh, tức là anh chán sống rồi.

Cho dù thế nào, với quan hệ giữa Dương Chấn và Mã Siêu, sớm muộn gì họ cũng sẽ đến gia tộc Bách Lý.

Trong thời gian ngắn, có lẽ họ sẽ không tới gia tộc Bách Lý, nhưng nếu ngày nào đó, cả Dương Chấn và Mã Siêu đều bước vào Thiên Cảnh thì sao?

Với thiên phú của Dương Chấn và Mã Siêu, có lẽ chỉ mất mấy năm để đột phá Thiên Cảnh.

Thiên phú của Mã Siêu và Dương Chấn còn chênh nhau rất nhiều, nếu Mã Siêu c*̃ng bước vào Thiên Cảnh, có lẽ cảnh giới của Dương Chấn sẽ cao hơn, thậm chí có khả năng đạt tới Thiên Cảnh trung kỳ hoặc hậu kỳ.

Đến khi đó, hai cao thủ mạnh mẽ như thế cùng bước vào gia tộc Bách Lý thì sẽ gây ra hậu quả thế nào đây?

Bách Lý Huyền bỗng không dám nghĩ tiếp nữa.

Dương Chấn ngạo nghễ nhìn về phía Bách Lý Huyền, nói: “Nếu ông chỉ có chút thực lực ấy, tôi khuyên ông vẫn nên tự sát đi!”

Anh cũng không muốn kết thù với người của gia tộc Cổ Võ nhanh như thế, nhưng Bách Lý Huyền vừa sỉ nhục mẹ Mã Siêu là ả đê tiện, chỉ với câu này, Dương Chấn sẽ không bỏ qua cho Bách Lý Huyền.

Bách Lý Huyền thẹn quá hoá giận, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Nhãi ranh đừng ngông cuồng quá! Việc đắc tội với gia tộc Bách Lý không mang lại lợi ích gì cho cậu đâu”.

Dương Chấn cười lạnh, không hề sợ sự đe dọa của Bách Lý Huyền, lạnh lùng nói: “Tôi từng giết cao thủ của gia tộc Bách Lý, cho dù bây giờ tôi đồng ý buông bỏ ân oán với gia tộc Bách Lý, gia tộc Bách Lý sẽ từ bỏ việc báo thù ư?”

Bách Lý Huyền lạnh lùng nói: “Nếu cậu chịu nhân nhượng, tôi có thể cam đoan với cậu, sau này, cao thủ của gia tộc Bách Lý sẽ không ra tay với cậu nữa”.

Dương Chấn nói: “Tôi nhân nhượng cũng được thôi, chỉ cần gia tộc Bách Lý đồng ý thả mẹ Mã Siêu ra, ân oán giữa chúng ta sẽ được xóa bỏ”.

“Láo xược!”

Bách Lý Huyền tức giận nói: “Cậu không biết ả đê tiện đó đã tạo thành tổn thất nặng nề cỡ nào cho gia tộc Bách Lý đâu, chỉ giam lỏng cô ta ở gia tộc Bách Lý đã là rộng lượng lắm rồi”.

Nghe thấy Bách Lý Huyền nói thế, Mã Siêu lập tức nổi giận, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Ông đáng chết!”

<b>

<b></b>

<b>Chương 3243</b>

<b>
</b>

Nguồn lỗi chương, mong độc giả thông cảm!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3244


Chương 3244

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Bách Lý Huyền: “Tôi chỉ cho ông một phút để suy nghĩ, hoặc xin lỗi, hoặc bây giờ tôi sẽ tiễn ông lên đường!”

Bách Lý Huyền giận không để đâu cho hết, nhưng đến nước này rồi, lão ta cũng chẳng dám nói ra.

Cao thủ Võ Minh đều hết sức kích động, không ngờ Dương Chấn lại uy h**p được cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ của gia tộc Bách Lý.

Có cao thủ như thế lãnh đạo Võ Minh, chắc chắn sau này Võ Minh sẽ ngày càng mạnh hơn rồi.

Họ bỗng nghi ngờ, cho dù cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đang ở đây, Dương Chấn cũng không sợ, thậm chí có thể bình tĩnh đối phó.

Mã Siêu nhìn chằm chằm vào Bách Lý Huyền với vẻ mặt đằng đằng sát khí, tuy anh ta rất muốn giết tên khốn đã sỉ nhục mẹ mình, nhưng không thể không nén giận.

Từ sau khi tạo một khe nứt trên phong ấn Thị Huyết Châu, bây giờ anh ta rất dễ bị sức mạnh của Thị Huyết Châu cắn trả.

Luồng sức mạnh này quá lớn, anh ta phải kìm hãm nó bất cứ lúc nào, chỉ hơi bất cẩn là sẽ bị thương nặng vì năng lượng của Thị Huyết Châu cắn trả ngay.

Cho dù anh ta muốn báo thù thì cũng không phải bây giờ, Bách Lý Huyền cũng chỉ là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ mà thôi, chẳng có tiếng nói gì ở gia tộc Bách Lý.

Từng giây trôi đi, nhoằng cái đã hết một phút.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Hết giờ rồi, nói cho tôi biết lựa chọn của ông đi!”

Bách Lý Huyền hít sâu một hơi, lập tức nói với vẻ không cam lòng: “Rất xin lỗi, tôi sai rồi, tôi không nên sỉ nhục Bách Lý Thu Nguyệt!”

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng nói: “Tôi bảo ông xin lỗi anh em của tôi, chứ không phải xin lỗi tôi”.

Bách Lý Huyền tức giận nói: “Cậu đừng khinh người quá đáng, tôi đồng ý xin lỗi vì thực lực của cậu đáng để tôi xin lỗi, chứ cậu ta là cái thá gì? Một tên vô dụng mới đạt đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ cũng có thể bắt tôi xin lỗi chắc?”

Dương Chấn nói: “Nếu ông không đồng ý, vậy bây giờ tôi đành tiễn ông lên đường thôi!”

Sau khi anh dứt lời, khí thế của anh lập tức tăng vọt.

“Xin lỗi!”

Bách Lý Huyền lập tức luống cuống, hét lớn với Mã Siêu: “Tôi có lỗi với cậu, tôi không nên sỉ nhục mẹ cậu, xin lỗi! Tôi sai rồi!”

Trên mặt lão ta tràn ngập vẻ nhục nhã, vì tức giận nên nét mặt cũng méo mó cả đi.

Với tư cách là người đứng đầu chi thứ ba của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý trước kia mà lại bị dồn ép đến mức này, đây đúng là vết nhơ lớn nhất đời lão ta.

Lão ta vô cùng không cam lòng, nhưng không làm gì được.

Bách Lý Huyền căm tức nhìn Dương Chấn: “Bây giờ để tôi đi được chưa?”

Dương Chấn không nói gì, c*̃ng không ra tay.

Bách Lý Huyền cho là Dương Chấn đã đồng ý để lão ta rời đi, bèn quay người rời khỏi đó.

Nhưng lão ta vừa đi được mấy bước, sát khí vô cùng khủng khiếp bỗng truyền đến từ sau lưng lão ta, lão ta lập tức biến sắc, giận dữ hét: “Dương Chấn, cậu đùa bỡn tôi!”

“Phập!”

Lão ta vừa dứt lời, một con dao găm màu đen bỗng lao về phía lưng lão ta, Bách Lý Huyền không có cơ hội né tránh nào, bị Huyết Chủy đâm trúng lưng.

Xung quanh lặng ngắt, mọi người tròn mắt nhìn cái xác ngã xuống đất với vẻ không dám tin.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3245


Chương 3245

Trước kia, trong mắt những cao thủ thế tục như họ, cao thủ của gia tộc Cổ Võ đều như thần linh trên trời, không thể mạo phạm, chứ đừng nói đến việc giết cao thủ của gia tộc Cổ Võ.

Nhưng bây giờ, ngay trước mặt họ, chẳng những một cao thủ đến từ gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý bị bắt xin lỗi mà còn bị giết.

Đó chính là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ!

Cứ thế chết ư?

Mọi người đều cảm thấy không chân thực.

Ba mươi cao thủ được Đinh Văn Trác dẫn tới trước đó đều run rẩy, trên mặt tràn ngập vẻ sợ hãi.

Họ không biết Dương Chấn sẽ xử lý mình thế nào, nhưng họ biết, nếu Dương Chấn muốn ra tay, ba mươi cao thủ sẽ bị xóa sổ hết.

Dương Chấn cất Huyết Chủy còn không dính giọt máu nào đi, trong lúc nhất thời, áp lực khủng khiếp hồi nãy lập tức biến mất.

Lúc này đám đông mới thấy áp lực giảm hẳn đi.

Mã Siêu nhìn Dương Chấn với vẻ cảm kích.

Dương Chấn cũng nhìn Mã Siêu, nghiêm nghị nói: “Một ngày nào đó, tôi sẽ dẫn cậu đến gia tộc Bách Lý, tôi muốn họ biết đứa bé từng bị họ đuổi giết đã trưởng thành, đồng thời có tiềm lực lật đổ gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý!”

Mã Siêu gật mạnh đầu, trầm giọng nói: “Anh Chấn, em sẽ cố gắng! Cố gắng để khiến ngày này đến nhanh hơn”.

Dương Chấn gật đầu: “Tôi tin cậu!”

Mã Siêu bỗng có vẻ muốn nói lại thôi.

Dương Chấn nhíu mày: “Có gì thì cậu cứ nói thẳng”.

Lúc này Mã Siêu mới nghiêm nghị nói: “Anh Chấn, em muốn đến Ma Sơn!”

Ma Sơn được xưng là vùng cấm của chiến trường ngoài biên giới.

Ma Sơn cũng là vùng hỗn loạn duy nhất ở chiến trường ngoài biên giới, tại đây có các cao thủ đỉnh cao trên thế giới này, ngày nào cũng có rất nhiều cao thủ chết.

Đây là địa phương nguy hiểm hơn chiến trường gấp trăm lần, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng có thể chết bất cứ lúc nào.

Hàng ngày, ở Ma Sơn có vô số cuộc chiến và giết chóc.

Nhưng cao thủ có thể sống sót rời khỏi Ma Sơn đều trở thành cao thủ hàng đầu của thế giới này, không có ngoại lệ.

Năm đó, Dương Chấn cũng từng đến Ma Sơn, nhưng khi đấy thực lực của anh quá yếu, chưa trụ được lâu đã chủ động rời đi.

Mã Siêu muốn đến Ma Sơn, đương nhiên sẽ không chủ động rời đi vì quá yếu như Dương Chấn hồi trước, mà muốn mở đường máu ở Ma Sơn, ép mình nhanh chóng tăng thực lực lên qua chiến đấu cường độ cao.

“Không được!”

Sau khi im lặng một lúc lâu, Dương Chấn lập tức từ chối, quát lớn: “Cậu là đàn ông! Là người chồng, cũng là người cha!”

“Tôi biết cậu có thù oán sâu sắc với gia tộc Bách Lý, nhưng cậu phải hiểu, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn! Không chỉ mỗi Ma Sơn có thể giúp cậu tăng thực lực nhanh hơn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3246


Chương 3246

“Đừng quên, bên cạnh chúng ta có Phùng Tiểu Uyển, y thuật của em ấy có một không hai, còn biết thuật luyện đan, dựa vào sự giúp đỡ của em ấy, thực lực của chúng ta sẽ tăng mạnh”.

“Cậu biết rõ Ma Sơn là nơi nào, một khi bước vào thì sẽ cửu tử nhất sinh, nếu cậu chết thì bàn gì tới thù sâu hận lớn chứ?”

“Nếu cậu chết, Ngải Lâm phải làm sao? Bé Tĩnh An phải làm sao bây giờ?”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mã Siêu có vẻ đau khổ, anh ta biết Dương Chấn nói không sai, nhưng nghĩ đến mối thù sâu sắc của mình, anh ta lại không tự kiểm soát được.

Chẳng hạn như lần này, Dương Chấn đã trải qua muôn vàn khó khăn, thậm chí còn chiến đấu với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, có mấy lần suýt chết ở Hoài Thành, mới lấy được một viên Dạ Hoa Châu có tác dụng bồi dưỡng linh hồn từ Hoài Thành.

Chính nhờ viên Dạ Hoa Châu này nên anh ta mới nhanh tỉnh lại như thế.

“Nhưng em cũng là một đứa con trai!”

Một lúc lâu sau, Mã Siêu mới nói với đôi mắt đỏ hoe.

Dương Chấn bỗng im lặng, có vẻ hơi thất vọng, nhìn chằm chằm vào Mã Siêu.

Mã Siêu lập tức thấy chột dạ, cúi đầu.

Anh ta biết đây chỉ là lý do mà anh ta tự đặt ra để đến Ma Sơn mà thôi, hay nói cách khác, anh ta muốn từ bỏ vợ con để báo thù.

Tuy chuyến đi đến Ma Sơn sẽ không khiến anh ta chết, nhưng Ma Sơn vẫn là nơi hết sức nguy hiểm, cửu tử nhất sinh.

Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng có thể bị giết bất cứ lúc nào, nói gì đến người chỉ có thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh sơ kỳ như anh ta chứ.

Ở Ma Sơn, không ai nói chuyện công bằng với bạn cả, không ai nương tay với bạn vì cảnh giới của bạn quá thấp, nếu muốn giết người, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng sẽ thẳng tay giết cao thủ có thực lực thấp hơn mình nhiều.

Một lúc lâu sau, Dương Chấn mới thở dài: “Có lẽ tôi không đủ tư cách ngăn cản cậu tới Ma Sơn, dù sao tôi cũng vứt bỏ vợ con mình, có mấy lần còn suýt chết”.

Mã Siêu lập tức cuống lên, vội nói: “Anh Chấn, anh đừng hiểu lầm, em chưa bao giờ nghĩ anh không đủ tư cách để ngăn cản em, nhưng vì em, đến nay mẹ em vẫn bị giam lỏng ở gia tộc Bách Lý, tận 27 năm rồi, em cũng không biết bà ấy đã phải chịu bao nhiêu đau khổ”.

“Ngoài ra, em cũng muốn mau chóng mạnh lên, cố gắng bắt kịp anh nữa”.

Dương Chấn nhìn Mã Siêu với vẻ mặt phức tạp: “Mỗi người đều có cuộc sống riêng, sở dĩ tôi muốn ngăn cản cậu cũng chỉ vì cậu là anh em tốt của tôi, tôi không mong cậu đi chịu chết, cũng không mong cậu vứt bỏ vợ con mình”.

“Rốt cuộc có cần đến Ma Sơn không, nếu cứ phải đi thì giải thích với Ngải Lâm thế nào, cậu nghĩ cho kỹ”.

Dương Chấn nói rồi quay người đi về phía trụ sở chính của Võ Minh.

Khi anh đi vào sân của trụ sở chính Võ Minh, trong sân toàn cao thủ Võ Minh, ai cũng nhìn anh với vẻ mặt đầy nhiệt huyết, không hề che giấu sự ngưỡng mộ của mình với anh.

Nhưng trong số đó còn có ba mươi cao thủ đang lo lắng và sợ hãi.

Những người này là nhóm cao thủ do Đinh Văn Trác dẫn đến.

Phần lớn những người này đều không phải người nhà họ Đinh – một trong năm gia tộc lớn phía Bắc, vì ngay cả nhà họ Đinh cũng không có nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh như vậy.

Lúc này, một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ bước lên trước, mở miệng nói: “Xin chào minh chủ! Tôi là phó hội trưởng Võ Minh, Ninh Thiên Hòa!”

Ngay sau đó, lại có hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ lần lượt tự giới thiệu về mình.

Hồng Phúc và Ngụy Thiên Thành đều là trưởng lão của Võ Minh.
 
Back
Top Bottom