Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3145


Chương 3145

Nước Dương có khoảng bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, có lẽ bất cứ ai trong số họ cũng có thể áp đảo hết cao thủ Chiêu Châu.

Sau khi xuất hiện, Kitano Takeshi ngồi vào chỗ của mình, khoanh tay trước ngực, nhắm nghiền mặt, như thể mọi chuyện xung quanh đều không liên quan đến ông ta.

Rõ ràng, Kitano Takeshi xuất hiện không phải vì muốn tham gia trận đấu, theo ông ta thấy, ở thế tục Chiêu Châu không có ai đủ tư cách để khiến ông ta ra tay.

Lúc này, một cao thủ đến từ năm gia tộc lớn phía Bắc đứng cạnh Đỗ Trọng căng thẳng hỏi: “Ông Đồ, rốt cuộc Cậu Chấn mà ông vừa nhắc đến là ai? Cậu ấy được ông sùng bái như thế, chắc chắn sẽ rất mạnh, có thể đối phó Kitano Takeshi nhỉ?”

Sắc mặt Đỗ Trọng hơi khó coi, bỗng không biết nói thế nào.

Ông ta vô cùng tin tưởng Dương Chấn, thậm chí tin sức chiến đấu của Dương Chấn đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, thậm chí trung kỳ, nhưng bây giờ, nước Dương lại cử một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ tới!

Cho dù Dương Chấn mạnh thì cũng không thể là đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ đúng không?

“Hừi”

Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên, mọi người thi nhau nhìn sang đó.

Là Đinh Văn Trác – cao thủ số một của nhà họ Đinh thuộc một trong năm gia tộc lớn phía Bắc.

Ông ta cười lạnh: “Cậu Chấn chó má gì chứ?

Mọi người bị Đồ Trọng lừa rồi!”

Đỗ Trọng lập tức sầm mặt, nhìn về phía Đinh Văn Trác với vẻ không vui: “Ông nói hươu nói vượn gì đấy?”

Đỉnh Văn Trác lạnh lùng nói: “Một thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi cũng xứng được chúng tôi gọi là Cậu Chấn à?”

Nghe thấy thế, các cao thủ Chiêu Châu bên cạnh Đỗ Trọng đều biến sắc.

Có người chất vấn: “Đinh Văn Trác, ông có ý gì?”

Đỉnh Văn Trác nói: “Cậu Chấn mà Đỗ Trọng nhắc đến chính là Dương Chấn – người tự xưng là Vương của Yến Đô, cậu ta đắc tội với người của gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý, nếu tôi không đoán sai, có lẽ tối qua cậu ta đã bị cao thủ của gia tộc Bách Lý giết rồi”.

“Mọi người đừng nghĩ nhiều nữa, trận chiến giữa cao thủ Chiêu Châu và nước Dương hôm nay chỉ có thể dựa vào những người đang có mặt ở đây thôi”.

Nghe thấy thế, Đỗ Trọng cũng biến sắc, căm tức nhìn Đinh Văn Trác, quát lớn: “Ông nói linh tinh gì đấy? Đồ vô dụng như ông cũng có tư cách nói bậy về Cậu Chấn à?”

Mấy cao thủ Võ Minh bên cạnh Đỗ Trọng cũng căm tức nhìn Đinh Văn Trác.

“Ông Đỗ, rốt cuộc là thế nào? Đinh Văn Trác nói có thật không? Chẳng lẽ Cậu Chấn mà ông nhắc đến lại là Dương Chấn – Vương của Yến Đô à?”

“Tôi đã nghe nói về Dương Chấn rồi, nghe đồn một năm trước, cậu ta mới đạt đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhờ tính chất đặc biệt của Yến Đô và quy định cao thủ Vương tộc, Hoàng tộc không được bước vào đây, cậu ta mới trở thành Vương của Yến Đô”.

“Tuy cậu ta chỉ có thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng có thể đạt được thành tựu cao như thế khi chưa đây ba mươi, đúng là thiên phú của cậu ta rất yêu nghiệt, nhưng trận chiến ngày hôm nay không dựa vào thiên phú mà dựa vào sức chiến đấu, cho dù thiên phú của cậu ta cao hơn nữa, chẳng lẽ có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của nước Dương ư?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3146


Chương 3146

Trong lúc nhất thời, cao thủ các phe vừa ra sức nịnh nọt Đỗ Trọng đều bàn tán ầm 1, có ý chỉ trích Đỗ Trọng không biết nhìn người.

Đinh Văn Trác liên tục cười lạnh.

Ông ta thừa cơ nói; “Các vị, Võ Minh vốn do tôi thành lập để tập hợp cao thủ các thế lực ở Chiêu Châu lại, cùng đối phó với cao thủ nước Dương, nào ngờ Đồ Trọng lại thiên vị, kéo Dương Chấn vào Võ Minh, còn cho cậu ta làm chủ Võ Minh nữa”.

“Tôi nghĩ Võ Minh nên là của mọi cao thủ Chiêu Châu, chứ không phải của Đỗ Trọng, do đó tôi đề nghị, cao thủ các thế lực ở Chiêu Châu cũng có thể gia nhập Võ Minh, cũng tiện cho cao thủ thế tục chúng ta gặp nhau sau này, cùng giải quyết chuyện trong giới võ thuật”.

Đỉnh Văn Trác cao giọng nói với thái độ đây chính nghĩa.

Nghe thấy thế, cao thủ các thế lực lập tức sáng mắt lên, nếu Võ Minh có thể tập hợp cao thủ rải rác ở thế tục Chiêu Châu lại, đúng là sẽ rất mạnh.

Làm gì có gia tộc nào không nhòm ngó sức mạnh khổng lồ như thế chứ?

Rõ ràng Đinh Văn Trác cố ý, có một câu ông ta không nói sai, đúng là Võ Minh do ông ta thành lập, nhưng cũng không đơn giản như bề ngoài, ông ta thành lập Võ Minh trước chính là vì bồi dưỡng một thế lực mạnh mẽ cho nhà họ Đinh.

Vì thế, ông ta còn mời cả Bách Lý Trường Không có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ từ gia tộc Cổ Võ họ Bách Lý đằng sau nhà họ Đinh tới.

Nhưng ông ta không ngờ Bách Lý Trường Không lại rác rưởi như thế, bị Dương Chấn giết bằng một đòn.

Bây giờ, Dương Chấn đã trở thành minh chủ Võ Minh, Đỗ Trọng cũng có quan hệ mật thiết với Dương Chấn, nhà họ Đinh gần như không còn bất kỳ hy vọng gì để nắm giữ Võ Minh nữa, nếu đã thế, chỉ bằng phá tung nó lên, để các thế lực lớn của Chiêu Châu vào cuộc.

Đến khi đó, nếu nội bộ Võ Minh rối loạn, có lẽ nhà họ Định sẽ kiếm được vài lợi ích.

Sắc mặt Đồ Trọng lập tức u ám tới cực điểm, lời Đinh Văn Trác nói đã khiến Võ Minh trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Quả nhiên, khi nhìn Đỗ Trọng, ánh mắt của những người vừa nịnh nọt ông ta từ các thế lực khác đều lóe lên vẻ tham lam. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

“Tôi nghĩ Đinh Văn Trác nói không sai, Chiêu Châu nên thành lập Võ Minh, tập hợp hết cao thủ của thế tục Chiêu Châu lại, như thế thì chúng ta mới không bị động giống hôm nay”.

Người của một thế gia võ thuật phía Tây chợt nói.

“Tôi cũng đồng ý với Đinh Văn Trác, Chiêu Châu nên thành lập một liên minh từ người luyện võ từ lâu rồi, chỉ khi Võ Minh chúng ta mạnh mẽ thì mới có ưu thế khi đối mặt với thế lực nước ngoài”.

“Cũng như lần này, nếu Võ Minh được thành lập sớm, các thế lực chúng ta hợp sức với nhau, cho dù không tìm được cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhưng chúng ta cũng có thể liên hệ với người của gia tộc Cổ Võ đăng sau chúng ta, để họ cử cao thủ mạnh hơn gia nhập Võ Minh, cùng chống lại kẻ địch mạnh”.

“Ông Đỗ, Võ Minh là của tất cả cao thủ Chiêu Châu chúng ta, Cậu Chấn mà ông nhäc đến chỉ là một thăng nhãi ranh có tí thiên phú mà thôi, không đủ tư cách trở thành minh chủ Võ Minh, chỉ băng chúng ta chọn lại một cao thủ có đủ danh vọng và thực lực để đảm nhiệm chức minh chủ Võ Minh nhé”.

Trong lúc nhất thời, các cao thủ Chiêu Châu bên cạnh Đỗ Trọng thi nhau nói.

Thậm chí ngay cả một số cao thủ của Võ Minh cũng hùa với cao thủ các thế lực, muốn chọn lại minh chủ.

Sắc mặt Đỗ Trọng hết sức khó coi, trong tình huống cao thủ nước Dương và truyền thông đều ở đây, cao thủ Chiêu Châu lại đấu đá nội bộ, muốn được chia lợi ích từ Võ Minh.

Sau khi chú ý tới tình huống bên này, các phóng viên thi nhau lấy máy quay ra, nhắm về phía cao thủ Chiêu Châu, điên cuồng quay chụp và thuyết minh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3147


Chương 3147

Rất nhiều người nhìn cao thủ Chiêu Châu với vẻ mặt dí dỏm.

Bên bàn tiệc của cao thủ nước Dương, ‘Yoshida Kakeru nhìn cảnh tượng phía đối diện, nhếch miệng cười trêu ngươi, lạnh lùng nói: “Khó trách võ thuật Chiêu Châu ngày càng suy yếu, chỉ vì một lợi ích cực nhỏ, các thế lực có thể đấu đá đến mức đầu rơi máu chảy”.

Shendai Kabuto bên cạnh cũng cười nói: “Cao thủ Chiêu Châu chẳng có gì đáng sợ, có lẽ trận đấu hôm nay còn không cần chúng ta ra tay”.

Aoki Yamato lại có vẻ nghiêm nghị: “Các ông đừng quên gia tộc Cổ Võ của Chiêu Châu, nếu không phải vì gia tộc Cổ Võ Chiêu Châu không muốn nhúng tay vào chuyện thế tục, bất cứ cao thủ hàng đầu nào cũng không phải người mà chúng ta có thể đối phó, chẳng hạn như cao thủ của gia tộc Cổ Võ mà chúng ta gặp ở dinh thự Vân Phong tối qua”.

Nghe thấy thế, Shendai Kabuto và Yoshida Kakeru đều sầm mặt, họ biết rõ Bách Lý Kinh Vân mà họ gặp tối qua rất mạnh, cho dù hôm nay đã có Kitano Takeshi ở đây rồi, họ vẫn vô cùng bất an.

“Hội trưởng, nếu cao thủ của gia tộc Cổ Võ Chiêu Châu xuất hiện, khi đó phiền ông ra tay nhé”.

Yoshida Kakeru bỗng nhìn về phía Kitano Takeshi đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế chính, nói.

Kitano Takeshi chậm rãi mở mắt ra, lạnh nhạt nói: “Chỉ cần gia tộc Cổ Võ Chiêu Châu dám ra tay, tôi đảm bảo sẽ khiến họ không sống nổi ba giây!”

Nhìn dáng vẻ tự tin của ông ta, đám người Yoshida Kakeru yên tâm hẳn, Kitano Takeshi đã dám nói năng ngông cuồng như thế, tức là rất tự †in về thực lực của mình.

Cao thủ Chiêu Châu vẫn đang tranh luận về chuyện của Võ Minh, giờ đấu võ mà hai bên quyết định – 9h đã đến.

Trọng tài mặc trang phục luyện võ nước Dương bước lên sàn đấu trong Võ Thần Quán, cao giọng nói: “Mời các vị trật tự một chút ạ!”

Nhưng sau khi ông ta dứt lời, xung quanh vẫn chưa im ăng ngay, cao thủ Chiêu Châu vẫn đang tranh luận, ai cũng kích động, chỉ thiếu điều đánh nhau.

Trọng tài nước Dương nhíu mày, nói lớn với cao thủ Chiêu Châu: “Mời cao thủ Chiêu Châu giữ trật tự! Bây giờ trận đấu giữa cao thủ nước Dương và cao thủ Chiêu Châu sẽ chính thức bắt đầu!”

Lúc này, cao thủ Chiêu Châu mới hoàn hồn.

Đỗ Trọng giận run người: “Tất cả im lặng cho tôi! Nếu muốn làm minh chủ Võ Minh, sau khi trận đấu giữa chúng ta và cao thủ nước Dương kết thúc thì tính tiếp!”

Ông ta vô cùng tức giận, bây giờ không chỉ mình ai đó mất mặt mà là tất cả các cao thủ Chiêu Châu.

Cảnh họ tranh luận hồi nãy đã bị truyền thông quay được, chắc chăn những video này sẽ bị lan truyền khắp thế giới.

Trừ khi cao thủ Chiêu Châu giành được thắng lợi cuối cùng, bằng không sau này, cao thủ Chiêu Châu sẽ trở thành trò cười cho cả thế giới.

Thấy Đỗ Trọng nổi giận, các cao thủ mới bình tĩnh lại.

Trọng tài nói tiếp: “Đầu tiên, tôi sẽ phổ biến một số quy tắc của trận đấu!”

Những người đang có mặt đều giữ im lặng.

Trọng tài hãng giọng, nói lớn: “Người của bên nào thăng cuối cùng trong trận đấu hôm nay thì bên đó sẽ chiến thắng, về quy tắc của trận đấu, rất đơn giản, đó là tiến hành theo hình thức một đấu một, cao thủ chiến thắng cuối cùng thuộc về thế lực bên nào thì bên đó chính là bên thăng hôm nay! Hai bên có vấn đề gì không ạ?”

Yoshida Kakeru đại diện cho cao thủ nước Dương lạnh lùng nói: “Không có!”

Bên Chiêu Châu đều im lặng, những cao thủ vừa đòi trở thành minh chủ Võ Minh đều không dám nói tiếp nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3148


Chương 3148

Nếu đánh đông, có lẽ họ còn dám mở miệng, nhưng quy tác lại là đấu theo hình thức một – một, hay nói cách khác, nếu muốn thể hiện trong trận đấu này, bắt buộc phải lên sàn đấu để đánh với cao thủ nước Dương.

Tuy họ tự thấy mình rất mạnh, nhưng cũng biết tình hình cao thủ nước Dương, Kitano Takeshi dẫn đầu là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, ngoài ra còn có ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và sơ kỳ nữa.

Cho dù họ mạnh đến mấy thì cũng không thể là đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Đồ Trọng thấy mọi người im lặng, tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Chảng phải hồi nãy các người đều rất ngông cuồng, muốn thay mặt Võ Minh cho cao thủ nước Dương đẹp mặt ư? Sao giờ lại ỉu xìu hết thế? Vô dụng! Rác rưởi!”

Ông ta nói rồi nhìn về phía trọng tài trong Võ Thần Quán, nói lớn: “Bên Chiêu Châu không có vấn đề gì!”

Trọng tài nhìn quanh, cao giọng nói: “Nếu vậy, trận chiến giữa cao thủ nước Dương và cao thủ Chiêu Châu chính thức bắt đầu! Mời mỗi bên cử một cao thủ lên sàn đấu!”

Nghe thấy trọng tài nói thế, bên phía nước Dương, Yoshida Kakeru nhìn về phía một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh cạnh mình, lạnh lùng nói: “Yamamura Kazuya, ông lên trước đi, đừng khiến tôi thất vọng”.

Một cao thủ trung niên mặc đồng phục của hiệp hội võ thuật nước Dương vội đứng dậy: “Phó hội trưởng yên tâm, chắc chắn tôi sẽ không khiến ông thất vọng!”

Ông ta nói rồi bỗng chạy, khi cách sàn đấu mười mấy bước thì đột ngột tăng tốc, giậm mạnh chân, bật lên cao như bọ ngựa.

“Rầm”, Yamamura Kazuya vững vàng đáp xuống sàn đấu.

Chiêu này khiến mọi người trầm trồ, cao thủ nước Dương lập tức tiếng hoan hô, bầu không khí cũng sôi trào.

Bên Chiêu Châu, cả đám cao thủ đều có vẻ nghiêm nghị, các cao thủ đến từ bốn gia tộc phía Đông Tây Nam Bắc cũng không tích cực như khi tranh giành vị trí minh chủ Võ Minh nữa, ai cũng im re, sợ Đỗ Trọng gọi họ lên sàn đấu đầu tiên.

Từ cách lên sàn của Yamamura Kazuya, có thể thấy ông ta cũng không yếu.

Đỗ Trọng nhìn các cao thủ Chiêu Châu, lập tức ngừng ở Đỉnh Văn Trác, lạnh lùng nói: “Đỉnh Văn Trác, hôm qua minh chủ đã nói, có thể cho ông thêm một cơ hội ở lại Võ Minh, nhưng trong trận đấu hôm nay, ông phải đánh trận đấu”.

“Ông có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ, còn cao thủ nước Dương kia mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong thôi, ông không định nắm lấy cơ hội ở lại Võ Minh này hả?”

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn Đinh Văn Trác.

Sắc mặt Đinh Văn Trác lập tức trở nên hơi khó coi, tuy ông ta là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ, nhưng cũng chỉ là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ bình thường thôi, Yamamura Kazuya được cử lên sàn đấu đầu tiên, cho dù cảnh giới của ông ta mới tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, nhưng chắc chắn sức chiến đấu sẽ vượt xa Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong rồi.

Ông ta có thể ra tay đấy, nhưng với thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ của ông ta, nhỡ thua dưới tay Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong thì chẳng phải càng thêm mất mặt à?

“Hừi”

Đinh Văn Trác thoáng suy tư rồi hừ lạnh: “Tôi không hề đồng ý với Dương Chấn rằng sẽ đánh trận đầu, cậu ta tự nói thế thôi”.

Đỗ Trọng hơi híp mắt: “Sao thế? Ông không định ở lại Võ Minh à?”

Đinh Văn Trác cười lạnh: “Võ Minh do tôi thành lập trước, Dương Chấn lấy tư cách gì để đảm nhiệm chức minh chủ Võ Minh? Hơn nữa, hôm nay cao thủ của các thế lực ở thế tục Chiêu Châu đều ở đây, chẳng lẽ Dương Chấn vẫn định giữ vị trí minh chủ à? Cậu ta có tư cách chắc?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3149


Chương 3149

“Cho dù muốn đuổi tôi khỏi Võ Minh, cũng phải do minh chủ Võ Minh thực sự quyết định, bây giờ trận đấu giữa chúng ta và cao thủ nước Dương vẫn chưa kết thúc, vẫn chưa biết ai có thể đảm nhiệm chức minh chủ Võ Minh của Chiêu Châu”.

Nghe thấy Đinh Văn Trác nói thế, có cao thủ đến từ gia tộc lớn mở miệng: “Ông Đinh nói không sai, Dương Chấn còn chưa có tư cách quyết định xem sẽ đuổi ai khỏi Võ Minh, chưa bàn đến việc cậu ta có tư cách trở thành minh chủ Võ Minh không, cho dù cậu ta có tư cách thật, cũng không thể đuổi người ta khỏi Võ Minh chỉ với một câu chứ?”

Thấy có người nói giúp mình, Đinh Văn Trác vô cùng đắc ý, cười híp mặt, nhìn chăm chằm vào Đỗ Trọng: “Đỗ Trọng, thật ra tôi cũng hơi tò mò, trận chiến giữa cao thủ nước Dương và Chiêu Châu đã bắt đầu rồi, sao Dương Chấn vẫn chưa xuất hiện thế? Hay cậu ta biết hội trưởng hiệp hội võ thuật nước Dương là Kitano Takeshi tới, nên sợ mất mật rồi?”

Đỗ Trọng lập tức nổi giận, quát: “Ông nói nhảm ít thôi! Người khác không biết Cậu Chấn mạnh bao nhiêu, chẳng lẽ ông cũng không rõ à?

Ngay cả Bách Lý Trường Không có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong cũng bị cậu ấy giết bằng một đòn, ông nói đi, cậu ấy sẽ sợ cao thủ nước Dương chắc?”

Đỉnh Văn Trác cười ha hả: “Nếu không sợ, sao cậu ta lại biến mất vào lúc quan trọng này đây?”

Trong lúc nhất thời, các cao thủ Chiêu Châu khác đều nhìn Đồ Trọng.

Ngay cả rất nhiều người đã gia nhập Võ Minh hôm qua cũng có vẻ ngờ vực.

Dù sao họ cũng mới gặp Dương Chấn hôm qua, cũng không rõ cách làm người của Dương Chấn lắm, nên họ nghi ngờ Dương Chấn sợ cũng rất đỗi bình thường.

Đồ Trọng giận run người, ông ta khẳng định Dương Chấn không bao giờ sợ chiến đấu nên không dám xuất hiện, chắc chắn anh đang vướng chuyện gì đó thôi.

Đúng lúc này, trọng tài bất mấn nói: “Mời Chiêu Châu cử cao thủ lên sàn đấu! Cho mọi người một phút, nếu vấn không có ai lên đánh thì xem như Chiêu Châu thua trận đấu ngày hôm nay!”

Nghe thấy thế, các cao thủ Chiêu Châu mới hoàn hồn.

Tuy rất nhiều người có ý đồ khác, nhưng cũng có không ít cao thủ tới vì danh dự của Chiêu Châu.

€ó người nói ngay: “Các vị, không nên tranh cãi nữa, người của các thế lực đều đang nhìn, giờ trận đấu vừa bắt đầu, chúng ta lại không có cao thủ nào dám nghênh chiến, chẳng phải đang tự làm bế mặt mình ư?”

“Tôi hy vọng nếu các vị có ân oán gì thì có thể tranh cãi tiếp sau khi trận đấu kết thúc, tiếp đến, chúng ta nên đồng tâm hiệp lực, cùng đối phó cao thủ nước Dương”.

“Chẳng phải có rất nhiều người muốn làm minh chủ Võ Minh à? Chi bằng chúng ta quyết định thế này đi, ai giúp Chiêu Châu giành được thắng lợi cuối cùng thì sẽ là minh chủ Võ Minh nhé”.

“Tôi đồng ý!”

“Tôi cũng đồng ý!”

Trong lúc nhất thời, cao thủ Chiêu Châu thi nhau nói.

Đỗ Trọng biết bây giờ chỉ có thể thế này, thấy thời hạn một phút sắp hết, Đỗ Trọng nhìn về phía một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ, trâm giọng nói: “Vương Trung, ông đánh trận đầu nhé!”

“m Một người đàn ông trung niên vạm vỡ vội bước về phía sàn đấu.

Yamamura Kazuya như không thấy Vương Trung đang bước về phía sàn đấu, nhắm nghiền mắt, như đã ngủ thiếp đi.

Thấy hành động của đối phương, Vương Trung vô cùng tức giận, nghiến răng: “Tôi là Vương Trung, xin chỉ giáo!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3150


Chương 3150

Lúc này mới Yamamura Kazuya mới mở mắt ra, khinh thường nhìn Vương Trung, lạnh lùng nói: “Tôi cho ông cơ hội ra tay trước, bằng không đến lúc tôi ra tay, ông không có cơ hội đánh đâu”.

Vương Trung lập tức bị chọc giận, hét lớn: “Đồ khốn, ông chán sống rồi!”

Ông ta nói rồi hơi nhích chân, lao về phía Yamamura Kazuya.

Còn chưa xông tới trước mặt Yamamura Kazuya, ông ta đã giơ nảm đấm lên, định đánh bại đối phương chỉ với một đòn.

Trong mắt Yamamura Kazuya bỗng lóe lên ánh sáng sắc bén, đúng lúc năm đấm của Vương Trung sắp giáng xuống, ông ta hành động.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên, cảnh tượng khiến mọi người khiếp sợ xảy ra.

Vương Trung xông về phía Yamamura Kazuya trước bay lên cao, lao về phía cao thủ Chiêu Châu.

Đám người còn chưa hoàn hồn, tiếng va chạm nặng nề đã vang lên, Vương Trung rơi xuống đất.

Cảnh tượng này khiến mọi người kinh hãi!

Ai cũng trợn tròn mắt với vẻ không dám tin, nhất là các cao thủ Chiêu Châu lại càng thêm kinh hãi, Vương Trung là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ, lại bị đối phương đánh bại trong một giây.

Quan trọng là Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, lẽ ra không phải đối thủ của Vương Trung mới đúng.

“Cao thủ nước Dương – Yamamura Kazuya thăng!”

Trọng tài bước lên trước, lớn tiếng tuyên bố.

Lúc này đám người mới hoàn hồn, bầu không khí bên phía cao thủ nước Dương đã sôi trào từ nấy, trong Võ Thần Quán tràn ngập tiếng hoan hô của cao thủ nước Dương.

Còn sắc mặt của cao thủ Chiêu Châu thì trắng bệch, trận đấu vừa bắt đầu, Chiêu Châu đã thua ván đầu tiên, tuy trận đấu lần này không so sánh việc bên nào thăng nhiều hơn, mà xét xem bên nào có người mạnh nhất, nhưng ván đầu sẽ cổ vũ sĩ khí, bên nào thắng thì sĩ khí của bên đó cũng cao hơn.

Lúc này, sĩ khí của cao thủ nước Dương tăng vọt, còn sĩ khí của cao thủ Chiêu Châu bỗng thấp hản, mới hồi nấy, họ còn đang nghĩ phải thắng ván đầu.

Sắc mặt Đỗ Trọng khó coi tới cực điểm, nhìn Vương Trung bị người ta đưa đi, siết chặt nắm tay, tuy Vương Trung mới lên sàn đấu có một giây, nhưng đã bị đối phương đánh trúng đan điền, tu vi võ thuật cũng mất.

Đến giờ ông ta vân đang hôn mê.

Đối với bất cứ cao thủ nào, mất đi võ công cũng là cú sốc tàn nhãn nhất, họ thà chết trên chiến trường chứ không muốn biến thành kẻ tàn phế.

Chẳng biết sau khi tỉnh lại, phát hiện võ công đã mất, Vương Trung có chấp nhận nổi sự thật này không.

“Xem ra chênh lệch giữa cao thủ nước Dương chúng ta và Chiêu Châu rất lớn, Yamamura Kazuya mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong mà đã đánh bại được cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ bằng một đòn, ha ha ha ha!”

Yoshida Kakeru cười lớn, cao thủ của hiệp hội võ thuật nước Dương cạnh ông ta cũng thi nhau reo hò.

Chuyện này khiến cao thủ Chiêu Châu cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Đây vốn là địa bàn của họ, giờ chẳng khác gì địa bàn của người ta.

Trọng tài nhìn về phía Yamamura Kazuya, hỏi: “Ông Yamamura Kazuya, cho hỏi ông có định nhận lời khiêu chiến tiếp không? Hay nghỉ ngơi một lát rồi mới nhận lời khiêu chiến từ cao thủ Chiêu Châu thế?”

Theo quy tắc, bên chiến thắng sẽ phải ở lại sàn đấu, nhưng sau khi một ván kết thúc, người thăng có thể lựa chọn nghỉ ngơi mười phút rồi mới nhận lời khiêu chiến tiếp.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3151


Chương 3151

Yamamura Kazuya cười khẩy, lạnh lùng nói: “Tôi đã đánh bại cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ với thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, ông nghĩ tôi cần nghỉ ngơi à?”

Nghe thấy thế, cao thủ bên nước Dương thi nhau hò reo.

“Yamamura Kazuya, tốt lắm!”

“Không hổ là cao thủ nước Dương chúng ta, đúng là lợi hại!”

“Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ của Chiêu Châu cũng bị Yamamura Kazuya đánh bại trong một đòn, nếu cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ không ra tay, chắc không ai là đối thủ của Yamamura Kazuya mất”.

“Cao thủ Siêu Phàm Cảnh Chiêu Châu và cao thủ Siêu Phàm Cảnh nước Dương chúng ta chênh nhau nhiều lắm, không chừng Chiêu Châu phải cử cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ ra thì mới đánh bại được Yamamura Kazuya”.

Cao thủ nước Dương bàn tán ầm ï, ai cũng có vẻ trêu ngươi, giọng điệu sặc mùi mỉa mai.

Chuyện này khiến cao thủ Chiêu Châu càng thêm nhục nhã.

Ai cũng siết chặt nắm tay, ngay cả các cao thủ đỉnh cao đến từ những gia tộc lớn muốn tranh giành chức minh chủ Võ Minh trước đó cũng vô cùng tức giận.

Nước Dương đang sỉ nhục cao thủ Chiêu Châu, nhưng đúng là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ của Chiêu Châu đã thua cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh của nước Dương, hơn nữa còn bị đối phương đánh bại bằng một đòn.

Cho dù cao thủ Chiêu Châu muốn phản bác thì cũng không có cớ.

Sắc mặt Đỗ Trọng u ám tới cực điểm, ông ta nhìn cao thủ Chiêu Châu, lạnh lùng nói: “Các vị cũng thấy khó chịu đúng không? Bây giờ không phải lúc chúng ta đấu đá nhau, tôi hy vọng mọi người sẽ bỏ qua lợi ích, chủ động đứng ra theo thực lực của bản thân, khiêu chiến cao thủ nước Dương”.

Sau khi ông ta dứt lời, một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ bước ra, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi tên Tân Hạo, có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ, ván tiếp theo để tôi đánh đi, trừ khi tôi chết, băng không chắc chản tôi sẽ không thua!”

Đồ Trọng gật đầu, võ vai Tân Hạo: “Tốt lãm!

Ván này ông lên đi!”

Tân Hạo gật mạnh đầu, bước lên sàn đấu.

Thấy cao thủ Chiêu Châu lên sàn đấu, trọng tài lập tức tuyên bố: “Ván thứ hai băt đầu!”

Yamamura Kazuya híp mắt nhìn chăm chăm vào Tân Hạo rồi lại nhắm nghiền mắt, cũng có vẻ khinh thường như khi đánh với Vương Trung, hình như không coi Tân Hạo ra gì.

Trong mặt Tân Hạo lóe lên sát khí, ông ta căn răng: “Ông sẽ phải trả giá đắt vì sự ngông cuồng của mình!”

Sau khi Tân Hạo dứt lời, khí thế Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ bỗng bùng nổ từ người ông ta.

Rốt cuộc Yamamura Kazuya cũng mở mắt ra, trong mắt có vẻ nghiêm nghị.

Rõ ràng ông ta cũng nhận thấy thực lực của đối thủ lần này hơn xa Vương Trung.

“Hừi”

Yamamura Kazuya cười lạnh: “Người Chiêu Châu đúng là trơ trến, tôi mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong mà các người lại cử cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ khiêu chiến tôi, hơn tôi hản hai cảnh giới cơ đấy!”

“Nhưng không sao, tôi sẽ dùng thực lực để tát mạnh vào mặt cao thủ Chiêu Châu các người, để cao thủ Chiêu Châu biết trước thực lực tuyệt đối, ._ âm mưu thủ đoạn gì cũng vô dụng thôi”.

Câu nói này khiến cao thủ Chiêu Châu vô cùng tức giận.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3152


Chương 3152

“Đồ khốn! Tần Hạo, đánh tên khốn nước Dương này mạnh vào, cho ông ta biết không được phép sỉ nhục cao thủ Chiêu Châu!”

“Đúng thế! Đánh ông ta mạnh vào, đánh đến mức mẹ ông ta cũng không nhận ra ấy”.

“Tên khốn này đúng là khinh người quá đáng!”

Cao thủ Chiêu Châu đều tức điên.

Tần Hạo lạnh lùng nhìn Yamamura Kazuya, nói: “Tôi tấn công đây, ông chuẩn bị xong rồi chứt”

Nhưng ông ta vừa dứt lời, Yamamura Kazuya đã lao đến chỗ ông ta trước.

Tân Hạo lập tức biến sắc, bỗng đấm về phía trước.

“Rầm!”

Một tiếng động rất lớn vang lên, nắm đấm của Tần Hạo và Yamamura Kazuya va mạnh vào nhau, Tần Hạo lập tức lùi năm, sáu bước, suýt ngã khỏi sàn đấu.

“Cẩn thận!”

Cao thủ Chiêu Châu đều sững sờ.

Tần Hạo là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ mà cũng sắp thua ư?

Tuy ván đấu vừa bắt đầu, nhưng chưa gì Tân Hạo đã bị Yamamura Kazuya dồn đến rìa sàn đấu rồi.

Sĩ khí bên cao thủ nước Dương tăng vọt, bắt đầu hoan hô.

“Yamamura Kazuya, cố lên!”

“Yamamura Kazuya, đừng nương tay, đánh ông ta mạnh vào, cho cao thủ Chiêu Châu biết họ đều là đồ vô dụng không chịu nổi một đòn!”

Cao thủ nước Dương ra sức hò hét, xung quanh nhốn nháo cả lên.

Phóng viên bên dưới đều giơ máy quay, điên cưồng quay chụp cảnh tượng này.

Trên sàn đấu, Yamamura Kazuya như dã thú đang bùng nổ, điên cuồng tấn công Tần Hạo, Tân _- Hạo bị đối phương đánh cho trở tay không kịp, liên tục lùi ra sau, có mấy lần suýt ngã khỏi sàn đấu.

Thấy Tần Hạo lùi lại liên tục, cao thủ Chiêu Châu cảm thấy hết sức nặng nề.

Yamamura Kazuya là cao thủ hàng đầu của nước Dương, tuy ông ta mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong, có thể đánh bại Vương Trung hơn một cảnh giới nhỏ cũng không phải chuyện quá đáng kinh ngạc.

Đừng nói là cao thủ có thiên phú hàng đầu của nước Dương, ngay cả một số cao thủ có thiên phú cực kỳ xuất chúng của Chiêu Châu cũng làm được điều đó.

Nhưng Tần Hạo là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ đấy, Yamamura Kazuya thua ông ta tận hai cảnh giới nhỏ, nếu Tần Hạo thua nốt, chẳng phải thiên phú của Yamamura Kazuya quá mức đáng sợ ư?

Tần Hạo cũng nhận thấy sự mạnh mẽ của đối thủ, nét mặt hết sức nghiêm nghị, ông ta biết nếu cứ thế này, chắc chắn ông ta cũng sẽ thua.

“Rầm!”

Khí thế khủng khiếp bỗng bùng nổ từ người Tần Hạo.

Trước sự khiếp sợ của mọi người, mắt ông ta biến thành màu đen, ngay cả lòng trắng ở mắt cũng đen sì, trông ông ta hết sức đáng sợ, như ác quỷ đến từ địa ngục.

Thực lực của ông ta cũng tăng mạnh.

Hồi nãy ông ta mới đến Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ, nhưng bây giờ quanh người ông ta đã tràn ngập khí thế của Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3153


Chương 3153

“Đây là bí pháp không truyền cho người ngoài của nhà họ Tần, sau khi sử dụng thì sẽ khiến thực lực tăng vọt trong thời gian ngắn, không ngờ Tần Hạo đã học được bí pháp này”.

Sau khi nhìn thấy sự biến đổi trên người Tần Hạo, có cao thủ Chiêu Châu với kiến thức sâu rộng mở miệng phân tích.

Quả nhiên sau khi dùng bí pháp, thực lực của Tần Hạo lập tức tăng vọt, tốc độ cũng nhanh hẳn, xuất hiện trước mặt Yamamura Kazuya như thuấn di.

Yamamura Kazuya cảm nhận được sự mạnh mẽ của đối phương, trong mắt tràn ngập vẻ nghiêm nghị, không hề do dự, giơ tay đấm một phát.

Đòn tấn công của Yamamura Kazuya vẫn chậm, đúng lúc ông ta giơ nắm đấm, Tần Hạo đã đấm mạnh vào ngực Yamamura Kazuya.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, Yamamura Kazuya liên tục lùi ra sau, ông ta muốn đứng vững nhưng không sao ngừng lại nổi.

Khi ông ta sắp lùi đến rìa sàn đấu, đòn tấn công của Tần Hạo lại ập tới.

Lần này, Yamamura Kazuya không có cả cơ hội đánh trả, bị Tần Hạo đấm trúng ngực, bay lên cao rồi rơi khỏi sàn đầu.

Tần Hạo thắng!

Xung quanh lặng ngắt, ai cũng kinh ngạc nhìn Tần Hạo trên sàn đấu.

Cuối cùng Yamamura Kazuya cũng thua rồi ư?

“Tốt lắm!”

Tiếng hoan hô mừng rỡ bỗng vang lên từ bên Chiêu Châu, rồi trở thành tiếng hò reo dữ dội.

Sĩ khí của bên Chiêu Châu đạt đến trạng thái cao nhất, tất cả cao thủ Chiêu Châu đang có mặt đều reo hò, khiến không gian xung quanh như rung chuyển.

Đỗ Trọng mừng rỡ cười lớn: “Tần Hạo, tốt lắm! Tiếp đến phải dạy dỗ cao thủ nước Dương cho tử tế, để họ biết cao thủ Chiêu Châu chúng ta cũng không phải loại vô dụng”.

Nhưng chuyện khiến cao thủ Chiêu Châu bất mãn nhanh chóng xảy ra, ván tiếp theo nên bắt đầu, nhưng mãi mà nước Dương vẫn không cử cao thủ tiếp theo lên sàn đấu.

Không những thế, trọng tài cũng lấy cớ đi vệ sinh.

“Đám khốn kiếp nước Dương này đúng là hèn hạ trơ trẽn, họ biết Tần Hạo dùng bí pháp, bí pháp có thời hạn nên cố tình kéo dài thời gian để chờ bí pháp của Tần Hạo hết hiệu lực”.

Đỗ Trọng tức giận nói.

“Tôi biết ngay người nước Dương sẽ không đàng hoàng khi đấu võ mà, tôi còn nghi ngờ Yamamura Kazuya đã dùng chất cấm gì đó nên mới mạnh như vậy, bằng không, sao ông ta có thể suýt đánh bại Tần Hạo đã đạt đến Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ bằng thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong chứ?”

Một cao thủ Chiêu Châu nhíu mày, lạnh lùng nói.

Đỗ Trọng nhìn về phía đối phương, nói: “Trận đấu này vốn xuất phát từ nước Dương, trọng tài cũng là người của họ, hơn nữa trước khi đánh cũng không đặt ra quy tắc gì, cho dù Yamamura Kazuya dùng chất cấm thì cũng không tính là phạm quy”.

Theo quy tắc của giới võ thuật Chiêu Châu, khi đấu võ, cao thủ chỉ có thể dùng bí pháp để tăng thực lực lên, những thủ đoạn dùng ngoại vật để tăng thực lực đều phạm quy hết.

Nhưng quy tắc của trận đấu này không phải do cao thủ Chiêu Châu chỉ định.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3154


Chương 3154

Nhoằng cái đã hết mười phút, trọng tài mới xuất hiện, còn trơ trẽn giải thích: “Xin lỗi nhé, tôi bị tiêu chảy, làm mất một ít thời gian, tiếp đến, trận đấu sẽ tiếp tục! Mời cao thủ nước Dương lên sàn đấu!”

Lúc này, màu đen trong mắt Tần Hạo đã biến mất hơn nửa, tức là hiệu quả của bí pháp mà ông ta dùng sắp hết rồi.

Đỗ Trọng siết chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi: “Người nước Dương đúng là quá hèn!”

Những bí pháp giúp tăng thực lực trong thời gian ngắn đều có tác dụng phụ rất lớn, sau khi hiệu quả của bí pháp biến mất, người dùng sẽ bị bí pháp cắn trả, thực lực giảm mạnh, thậm chí kém xa thực lực của bản thân.

Lần này, một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ bước thẳng lên sàn đấu.

Đối phương nhìn về phía Tần Hạo bằng ánh mắt hết sức khinh thường, tuy bây giờ Tần Hạo cũng có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, nhưng lại dùng bí pháp, còn cao thủ nước Dương này đã có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ sẵn rồi.

“Ván đấu bắt đầu!”

Sau hiệu lệnh của trọng tài, cao thủ nước Dương này xông thẳng đến chỗ Tần Hạo.

Tần Hạo cố chịu tác dụng phụ sau khi hết bí pháp, đỡ đòn.

“Rầm!”

Sau một tiếng động rất lớn, Tần Hạo bị đối phương đánh bay ra xa.

“Rầm!”

Ngay sau đó, Tần Hạo rơi xuống giữa các cao thủ Chiêu Châu, hộc máu, hôn mê bất tỉnh.

Cao thủ nước Dương kia ngạo nghễ nhìn về phía cao thủ Chiêu Châu: “Dưới Siêu Phàm Thất Cảnh, tôi vô địch, các người cứ lên đi!”

Thái độ của đối phương hết sức ngông cuồng, mới đến Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ mà đã dám nhận mình vô địch dưới Siêu Phàm Thất Cảnh.

Hay nói cách khác, cho dù Chiêu Châu cử cao thủ bán bộ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ ra, ông ta cũng tự tin sẽ đánh bại người đó.

“Tên khốn này quá ngông cuồng, để tôi dạy dỗ ông ta!”

Một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ của Chiêu Châu xông thẳng lên sàn đấu.

Nhưng chuyện xảy ra sau đó khiến cao thủ Chiêu Châu hoàn toàn tuyệt vọng.

Năm cao thủ dưới Siêu Phàm Thất Cảnh liên tục thua dưới tay cao thủ nước Dương này, thậm chí còn có một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ và hai cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong.

Đối với cao thủ Chiêu Châu, đây đúng là sự sỉ nhục lớn nhất, nhưng đúng là đối phương rất mạnh, như ông ta đã nói, ông ta vô địch dưới Siêu Phàm Thất Cảnh!

“Ông Đỗ, chúng ta nên làm gì bây giờ? Cũng không thể cử cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh lên đánh với cao thủ nước Dương này chứ?”

Một cao thủ Chiêu Châu nhìn về phía Đỗ Trọng, tức giận hỏi: “Tại sao trận đấu đã bắt đầu lâu như thế mà Cậu Chấn ông nói vẫn chưa xuất hiện, hay cậu ta sợ hết hồn trước đội hình mạnh mẽ của cao thủ nước Dương rồi nên không dám ra mặt?”

Nghe thấy cao thủ Chiêu Châu kia chất vấn, sắc mặt Đỗ Trọng hết sức khó coi, bởi vì trận đấu đã bắt đầu rất lâu, nhưng Dương Chấn mãi vẫn chưa xuất hiện, người khác suy đoán lung tung cũng bình thường.

“Đúng thế, chẳng phải hồi nãy ông Đỗ còn nói thanh niên tên Dương Chấn kia rất mạnh, có thực lực trên cả ông Đỗ ư? Sao giờ cậu ta vẫn chưa xuất hiện chứ?”

“Ông Đỗ, hay Dương Chấn có bối cảnh là gia tộc Cổ Võ mạnh mẽ nào đó nên ông mới cố tình tâng bốc cậu ta?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3155


Chương 3155

Trong lúc nhất thời, cao thủ Chiêu Châu liên tục chất vấn Đỗ Trọng.

Đinh Văn Trác cũng có trong số đó, trên mặt ông ta đầy ý cười, ông ta đang cần kết quả này.

Chẳng phải Đỗ Trọng nói Dương Chấn rất mạnh ư? Vậy để cao thủ Chiêu Châu chất vấn.

“Tất cả im lặng cho tôi!”

Đỗ Trọng tức giận quát: “Bây giờ là lúc quan trọng nhất của trận đấu, ai dám nói nhảm nữa, đừng trách tôi không khách sáo!”

Ông ta nói rồi nhìn về phía Thái Chính Dương, trầm giọng nói: “Thái Chính Dương, ông đánh ván tiếp theo nhé?”

Thái Chính Dương là cao thủ của một trong ba gia tộc lớn phía Tây Chiêu Châu, là cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ hàng thật giá thật.

Bây giờ, bên Chiêu Châu không còn mấy ai có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh nữa, trừ Đỗ Trọng đã đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ ra thì còn hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Tiếp đến chính là Thái Chính Dương và hai cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh khác.

Nhưng Thái Chính Dương chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ, còn hai cao thủ kia đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Cao thủ trên sàn đấu của nước Dương mới đến Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, nếu Chiêu Châu cử cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong lên thật thì đúng là quá vô lý.

Nếu không phải vì cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong đều không đánh lại cao thủ nước Dương Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ kia, Đỗ Trọng cũng chẳng muốn chịu nhục, bảo cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ như Thái Chính Dương ra tay.

Sắc mặt Thái Chính Dương hơi khó coi, ông ta lạnh lùng nói: “Ông Đỗ, ông coi thường tôi quá rồi đấy? Một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ cũng đáng để tôi ra tay ư?”

Ông ta cũng có niềm kiêu ngạo riêng, tuy biết thực lực của cao thủ nước Dương trên sàn đấu rất mạnh, nhưng dù sao ông ta cũng là cao thủ của nhà họ Thái – một trong ba gia tộc lớn phía Tây, nếu ông ta ra tay thật, cho dù đánh bại đối phương thì cũng không thấy vui khi chiến thắng.

Ông ta dùng thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ để đánh bại cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ của nước Dương, có gì đáng tự hào?

Đỗ Trọng trầm giọng nói: “Không phải tôi coi thường ông, mà bên Chiêu Châu không có mấy ai ở trên Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ, chúng ta cũng không thể để cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong đi khiêu chiến cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ của nước Dương chứ?”

Nghe thấy Đỗ Trọng nói thế, Thái Chính Dương nhìn các cao thủ Chiêu Châu, lúc này ông ta mới nhận ra không còn nhiều cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh và Siêu Phàm Bát Cảnh nữa, trong số những người này, cảnh giới của ông ta thấp nhất, ông ta ra tay là thích hợp nhất rồi.

Cao thủ dưới Siêu Phàm Thất Cảnh đã thua cao thủ nước Dương trên sàn đấu hết.

Nhưng với tư cách là cao thủ hàng đầu của gia tộc lớn, ông ta rất kiêu ngạo, không sao chấp nhận nổi chuyện mình lại dùng thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh để đánh với cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ của nước Dương.

Nhưng nếu ông ta không ra tay thì ai ra tay chứ?

Cuối cùng Thái Chính Dương cũng hạ quyết tâm, ông ta nghiến răng nghiến lợi: “Ông Đỗ, xem như tôi nể mặt ông, hy vọng ông đừng khiến tôi thất vọng!”

Đương nhiên Đỗ Trọng hiểu ý Thái Chính Dương, trong số các cao thủ Chiêu Châu, Đỗ Trọng mạnh nhất, mà hồi nãy, cao thủ Chiêu Châu vừa cãi nhau, ai cũng muốn trở thành minh chủ Võ Minh.

Sau cùng, cao thủ Chiêu Châu thống nhất với nhau, hôm nay ai lập được công lao lớn nhất cho Chiêu Châu thì sẽ đảm nhiệm vị trí đó.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3156


Chương 3156

Đỗ Trọng có hy vọng trở thành minh chủ Võ Minh nhất, Thái Chính Dương tự biết mình không đủ thực lực, nếu định tranh giành vị trí minh chủ Võ Minh, cho dù không có Đỗ Trọng ở đây, vẫn còn mấy cao thủ có thực lực hơn xa ông ta, đã không thể trở thành minh chủ Võ Minh, chi bằng khiến lần ra tay của mình có giá trị.

Đỗ Trọng nghiêm nghị nói: “Tôi cam đoan với ông, tôi sẽ không bạc đãi những cao thủ chiến đấu vì Chiêu Châu hôm nay!”

“Có câu nói này của ông là đủ rồi!”

Thái Chính Dương chăm chú nhìn Đỗ Trọng rồi bước lên sàn đấu.

Cao thủ nước Dương trên sàn đấu nhìn Thái Chính Dương, cười lạnh: “Rốt cuộc Chiêu Châu cũng cử cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh ra rồi à? Nhưng không sao, cao thủ nước Dương tôi rất rộng lượng, sẽ không so đo chuyện nhỏ này với các người, cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ mà thôi, trước mặt cao thủ nước Dương, cũng là đồ vô dụng hết”.

Thái Chính Dương lập tức nổi giận, với tư cách là cao thủ hàng đầu của một trong ba gia tộc lớn phía Tây Chiêu Châu, ông ta đã bao giờ bị sỉ nhục như thế đâu cơ chứ?

“Ông chán sống rồi!”

Ông ta giận dữ nhích chân, lao đến chỗ đối phương.

Tuy cao thủ nước Dương trên sàn đấu nói những câu sỉ nhục, nhưng khi đánh với Thái Chính Dương, trong mắt ông ta không hề có vẻ khinh thường, ông ta có thể đánh bại hết cao thủ dưới Siêu Phàm Thất Cảnh của Chiêu Châu bằng cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ đã là phi thường lắm rồi.

Lần này phải đối phó với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ hàng thật giá thật, ông ta không nắm chắc lắm.

Cho dù không nắm chắc, ông ta cũng phải dốc toàn lực, khiến cao thủ Chiêu Châu mất hết thể diện!

“Rầm rầm rầm!”

Ngay sau đó, hai người va vào nhau.

Tất cả những ai đang có mặt đều mở to mắt, khiếp sợ nhìn trận chiến bùng nổ trên sàn đấu, đúng là đã mắt, hai người đều không dùng chiêu thức hoa lệ nào, mà chọn cách giết người đơn giản đầy bạo lực.

Thái Chính Dương vốn đang khinh thường cao thủ nước Dương trên sàn đấu, lúc này mới nhận ra sự mạnh mẽ của đối phương.

Thì ra hồi nãy, khi giao chiến, đối phương vẫn chưa dốc toàn lực.

Bằng không, sao đối phương có thể phát huy sức chiến đấu ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ ở cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ chứ?

Trận chiến càng kéo dài, Thái Chính Dương càng khiếp sợ hơn.

Ông ta dần thấy hơi lực bất tòng tâm, sức chiến đấu của đối phương quá mạnh, hơn hẳn sức chiến đấu mà Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ có thể phát huy.

“Rầm!”

Sau một đòn tấn công mãnh liệt, hai người đứng ở hai phía, đều thở hổn hển, trận chiến vừa rồi đã khiến họ tiêu hao rất nhiều.

Cao thủ nước Dương trên sàn đấu cũng có vẻ nghiêm nghị, Thái Chính Dương lực bất tòng tâm, ông ta cũng không dễ chịu cho lắm.

Thái Chính Dương nhìn chằm chằm vào đối phương, nghiến răng nghiến lợi: “Chắc chắn thực lực của ông không chỉ ở mức Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ!”

Đối phương lập tức giật mình, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, cười khẩy: “Sao nào? Không thua nổi nên nghĩ thực lực của tôi ở trên Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ ư?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3157


Chương 3157

Thái Chính Dương lạnh lùng nói: “Cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ không thể phát huy được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ, tôi đã cảm nhận được khí thế rất mạnh trên người ông, đó không phải khí thế của Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, mà là của Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ”.

Nghe thấy thế, mọi người xôn xao!

Xung quanh hoàn toàn sôi trào vì câu nói này của Thái Chính Dương.

Ryosuke Nakatsu, cũng chính là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ đang đánh với Thái Chính Dương trên sàn đấu không hề bối rối, ông ta cười khẩy, nhìn về phía Thái Chính Dương: “Chuyện gì cũng cần chứng cứ, nếu ông đã nói tôi không phải cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, vậy chứng cứ đâu?”

“Nếu không lấy ra chứng cứ được, ông nói mấy lời nhảm nhí này làm gì chứ? Hơn nữa, cao thủ nước Dương chúng tôi cũng không nói sẽ cử cao thủ cùng cảnh giới lên đấu với cao thủ Chiêu Châu, mà cao thủ giành thắng lợi cuối cùng mới là người chiến thắng”.

Thái Chính Dương lập tức nghẹn lời, ông ta chỉ có thể cảm nhận được, chắc chắn thực lực của Ryosuke Nakatsu không phải Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, nhưng lại không có chứng cứ.

Quan trọng nhất, cũng không có quy định rằng trận chiến giữa hai bên phải diễn ra giữa cao thủ cùng cảnh giới, mà phải tìm ra người thắng cuối cùng, người đó ở phe nào thì xem như phe đó thắng.

“Cao thủ Chiêu Châu không theo nổi hả? Nếu không theo nổi thì để cao thủ có thực lực mạnh hơn lên sàn đấu đi”.

“Không ngờ cao thủ của cường quốc Chiêu Châu rộng lớn lại hèn hạ trơ trẽn như thế, rõ ràng các người đã cử cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đấu với cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh nước Dương, giờ còn cắn ngược, nói cao thủ nước Dương cố tình che giấu thực lực”.

“Theo tôi thấy, cao thủ Chiêu Châu cứ nhận thua luôn thì hơn, tránh cho mất mặt tiếp”.



Trong lúc nhất thời, xung quanh xôn xao, ngay cả rất nhiều người ngoài đang quan sát trận đấu cũng chỉ trích cao thủ Chiêu Châu.

Sắc mặt của các cao thủ Chiêu Châu hết sức khó coi.

Đinh Văn Trác cười lạnh, nhìn về phía Đỗ Trọng: “Ông Đỗ, trận đấu hôm nay đã bị các người làm rối tung lên rồi, sau này, danh dự của cao thủ Chiêu Châu chúng ta cũng mất hết”.

“Nếu ông đã muốn đưa Dương Chấn lên làm minh chủ Võ Minh, vậy có phải cậu ta nên chịu trách nhiệm trước chuyện này không?”

Đỗ Trọng nhíu mày, khí lạnh lan ra từ người ông ta, ông ta nhìn chằm chằm vào Đinh Văn Trác: “Nếu ông dám nói thêm câu nữa, bây giờ tôi sẽ giết ông!”

Đinh Văn Trác rùng mình, nhìn Đỗ Trọng bằng ánh mắt sợ hãi.

Ông ta có thể cảm nhận được Đỗ Trọng định giết ông ta thật.

Ông ta vội vàng ngậm miệng, không dám nói thêm câu nào sai về Dương Chấn nữa.

Thái Chính Dương trên sàn đấu cũng có vẻ tức giận, ông ta biết rõ đối phương đã che giấu cảnh giới thật, nhưng không có chứng cứ, còn để đối phương dùng cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, đánh ngang tay với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ hàng thật giá thật như ông ta.

“Đồ khốn, tôi liều mạng với ông!”

Thái Chính Dương lập tức nổi giận, xông tới chỗ Ryosuke Nakatsu.

Ryosuke Nakatsu khinh thường nhìn Thái Chính Dương đang xông về phía mình, nở nụ cười như ý muốn vì đạt được âm mưu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3158


Chương 3158

Qua quá trình chiến đấu hồi nãy, ông ta đã biết sự chênh lệch giữa mình và Thái Chính Dương, nếu cứ kéo dài, chắc chắn ông ta sẽ thất bại.

Nhưng nếu có thể quấy rối tâm trạng của Thái Chính Dương, ông ta sẽ có hy vọng giành chiến thắng.

Quả nhiên, tâm trạng của Thái Chính Dương đang giận dữ đã loạn, chiêu thức cũng rối theo.

Ryosuke Nakatsu vừa nhìn đã nhận ra vấn đề trong chiêu thức của Thái Chính Dương, ông ta hơi nhếch môi, mỉm cười trêu ngươi, ngay sau đó, ông ta hơi nhích chân, nghiêng người, vừa hay né được một đòn toàn lực của Thái Chính Dương.

Đúng lúc né đòn tấn công của Thái Chính Dương, Ryosuke Nakatsu bỗng xoay khuỷu tay, huých mạnh vào lưng Thái Chính Dương.

“Rầm!”

Khuỷu tay Ryosuke Nakatsu th úc mạnh vào lưng Thái Chính Dương, Thái Chính Dương kêu đau, bay lên cao rồi rơi khỏi sàn đấu.

Xung quanh lặng ngắt như tờ!

Cao thủ Chiêu Châu đều choáng váng, ngay cả Thái Chính Dương có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ cũng thua Ryosuke Nakatsu ư?

Còn đấu kiểu gì nữa?

Cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ nước Dương này đã liên tục chiến đấu, đồng thời đánh bại mấy cao thủ Chiêu Châu có cảnh giới hơn xa ông ta rồi.

“Tốt lắm!”

Bên phía nước Dương, Yoshida Kakeru kích động hét lớn.

Ông ta đứng dậy, ngạo nghễ nhìn về phía cao thủ Chiêu Châu: “Không ngờ sức chiến đấu của cao thủ Chiêu Châu lại yếu như vậy, thậm chí cao thủ hàng đầu của nước Dương tôi còn chẳng cần ra tay, chỉ cần cử một cao thủ có thực lực tầm trung ra là đủ để áp đảo hết cao thủ Chiêu Châu rồi”.

Nghe thấy thế, cao thủ Chiêu Châu đều trợn trừng mắt, nhưng không sao phản bác nổi.

Cho dù Thái Chính Dương đã nói thực lực của Ryosuke Nakatsu không chỉ là Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, nhưng nếu không có chứng cứ thì nói gì cũng vô ích.

Thực lực của Thái Chính Dương đã thuộc top 6 trong số các cao thủ Chiêu Châu, ngay cả ông ta cũng thua, sao năm cao thủ còn lại của Chiêu Châu có thể đánh bại cả đám cao thủ hàng đầu của nước Dương chứ?

Bây giờ, bên Chiêu Châu chỉ còn hai cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ và Đỗ Trọng đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ.

Còn bên nước Dương, chưa bàn đến các cao thủ khác, chỉ riêng về Kitano Takeshi đang ngồi ở ghế chính, nghe nói ông ta đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi, ngoài ra còn có Yoshida Kakeru với cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, Shendai Kabuto và Aoki Yamato đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, tổng cộng là bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Người mạnh nhất bên Chiêu Châu là Đỗ Trọng mới đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, còn đánh thế nào nữa?

Đỗ Trọng hít sâu một hơi, chậm rãi bước lên sàn đấu.

“Ông Đỗ, ông định làm gì?”

Một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ lập tức ngăn cản Đỗ Trọng, kinh ngạc hỏi.

Đỗ Trọng trầm giọng nói: “Không nhất thiết phải làm mất thời gian của người khác nữa, rõ ràng cao thủ nước Dương trên sàn đấu kia cũng không phải cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, ngay cả Thái Chính Dương cũng thua, nếu cứ cử thêm người lên, có lẽ cũng chỉ tự chuốc nhục, đã như vậy, chi bằng để tôi lên sàn đấu luôn thì hơn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3159


Chương 3159

Nghe thấy thế, đám người đều im lặng.

Đỗ Trọng nói không sai, nếu cứ cử người lên sàn đấu thì cũng là tặng chiến thắng cho cao thủ nước Dương mà thôi, còn khiến cao thủ Chiêu Châu chịu nhục nhiều hơn nữa.

Chi bằng từ bỏ những ván đấu khác, cử người mạnh nhất lên luôn, nếu ngay cả Đỗ Trọng cũng thua, trong trận chiến hôm nay, Chiêu Châu không còn phần thắng gì nữa.

“Ông Đỗ, cẩn thận!”

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ kia nghiêm nghị nói, nhường đường.

Đỗ Trọng gật nhẹ đầu, bước thẳng lên sàn đấu.

Thấy ông ta lên sàn đấu, người xem đều vô cùng kinh ngạc, dù sao theo họ thấy, Đỗ Trọng đã là người mạnh nhất bên Chiêu Châu rồi, Ryosuke Nakatsu trên sàn đấu mới đến Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, còn Đỗ Trọng lại có cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ.

Đỗ Trọng đang định dùng ưu thế hơn hai cảnh giới lớn để khiêu chiến Ryosuke Nakatsu à?

Thấy Đỗ Trọng bước lên sàn đấu, cao thủ nước Dương cũng nhíu mày.

Kitano Takeshi đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế chính cũng mở mắt, nhìn về phía Đỗ Trọng trên sàn đấu.

“Cao thủ Chiêu Châu vội kết thúc trận đấu thế ư?”

Yoshida Kakeru lạnh lùng nhìn Đỗ Trọng trên sàn đấu, mở miệng nói.

Shendai Kabuto cười lạnh: “Không thể không nói, cao thủ Chiêu Châu yếu thật, chắc cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ này đã là người mạnh nhất bên họ rồi đúng không?”

Aoki Yamato nói: “Hai người đừng quên chuyện xảy ra tối qua ở dinh thự Vân Phong đấy”.

Nghe thấy thế, sắc mặt của Yoshida Kakeru và Shendai Kabuto đều vô cùng khó coi.

Chẳng phải họ mời Kitano Takeshi từ nước Dương đến đây để đối phó với Bách Lý Kinh Vân à?

Trên sàn đấu, Đỗ Trọng đứng chắp tay sau lưng, nhìn Ryosuke Nakatsu ở phía đối diện mình, thản nhiên nói: “Ông ra tay trước đi, bằng không đến khi tôi ra tay, ông không còn cơ hội đâu!”

Nghe thấy thế, sắc mặt Ryosuke Nakatsu khó coi tới cực điểm.

Sao ông ta lại không cảm nhận được áp lực từ Đỗ Trọng chứ?

Cho dù ông ta che giấu cảnh giới thực sự thì vẫn không phải đối thủ của Đỗ Trọng, ông ta không hề nghi ngờ, nếu Đỗ Trọng ra tay, chắc chắn ông ta sẽ bị giết chỉ với một đòn mất.

“Chiêu Châu hết người rồi à? Đường đường là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ mà lại đánh với cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ như tôi, ông còn cần thể diện không thế?”

Ryosuke Nakatsu căm tức nhìn Đỗ Trọng, lớn tiếng chất vấn.

Đỗ Trọng thản nhiên nói: “Nếu tôi không nhớ nhầm, ông vừa nói, cho dù ông che giấu thực lực thì đã sao? Trận đấu hôm nay là để tìm ra bên thắng cuối cùng, đã vậy, tôi dùng cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ để khiêu chiến cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ như ông thì có vấn đề gì chứ?”

“Đương nhiên, nếu không dám đánh với tôi, ông có thể nhận thua rồi cút khỏi sàn đấu”.

Sắc mặt Ryosuke Nakatsu càng u ám hơn, ông ta cũng nhận thấy sự đe dọa của Đỗ Trọng, nếu ông ta không nhận thua, có lẽ Đỗ Trọng sẽ ra tay độc ác.

Dù sao trận đấu này cũng không đặt ra quy tắc để ràng buộc hai bên, mà chỉ có một quy tắc hết sức đơn giản, đó chính là cao thủ chiến thắng cuối cùng thuộc bên nào thì xem như bên đó thắng.

Hồi nãy Ryosuke Nakatsu cũng ra tay độc ác với cao thủ Chiêu Châu khiêu chiến ông ta, nhẹ thì họ bị thương nặng, còn nặng thì mất hết võ công.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3160


Chương 3160

Chắc chắn Đỗ Trọng sẽ không dễ dàng tha cho ông ta.

Nhưng nếu bây giờ ông ta nhận thua thì sẽ làm mất mặt cao thủ nước Dương, bên nước Dương cũng không dễ dàng tha cho ông ta mất.

Cho dù lựa chọn thế nào, tình cảnh của ông ta cũng hết sức không ổn.

“Cao thủ Chiêu Châu đúng là hèn hạ trơ trẽn, trước đó các người cử cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh lên đánh với cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh của nước Dương chúng tôi, chúng tôi đã chấp nhận rồi, không ngờ lần này, các người còn cử cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ đi khiêu chiến cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ nữa”.

“Cao thủ Chiêu Châu, hết người rồi à? Có giỏi thì để cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh lên sàn đấu đi? Nếu các người sợ, cùng lắm tất cả cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh của các người cùng lên, chỉ cần một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh của nước Dương chúng tôi là đủ để đánh bại hết cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh bên các người rồi”.

“Cao thủ Chiêu Châu, các người dám khiêu chiến cùng cảnh giới không? Nếu không dám thì mau nhận thua đi cho lành”.



Trong lúc nhất thời, cao thủ nước Dương đều kích động quát.

Sắc mặt của cao thủ Chiêu Châu hết sức khó coi, nhưng không phản bác nổi, tuy có vẻ Ryosuke Nakatsu mới đến Siêu Phàm Lục Cảnh hậu kỳ, nhưng đã đánh bại cả cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ của Chiêu Châu.

Ngay cả Thái Chính Dương cũng thua, nói gì đến những cao thủ khác? Hơn nữa còn là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh.

Đỗ Trọng đứng trên sàn đấu, thản nhiên nhận những lời nói từ cao thủ nước Dương, bình tĩnh nhìn về phía trọng tài: “Trọng tài, có thể bắt đầu ván này chưa?”

Trọng tài thấy không kéo dài được nữa, bèn nhìn Đỗ Trọng với vẻ không vui, nói lớn: “Trận đấu tiếp tục!”

Đỗ Trọng nhìn Ryosuke Nakatsu đang đứng im, lạnh lùng nói: “Cho ông mười giây, nếu trong mười giây, ông không ra tay với tôi, tôi không thể làm gì khác ngoài việc ra tay trước”.

Nghe thấy Đỗ Trọng nói thế, Ryosuke Nakatsu chỉ cảm thấy áp lực hơn, ông ta khẳng định chỉ cần bây giờ ông ta ra tay, Đỗ Trọng sẽ đánh rất ác.

Nhưng không ra tay cũng không được.

Khi mười giây sắp hết, rốt cuộc Ryosuke Nakatsu cũng hạ quyết tâm, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi liều mạng với ông!”

Ông ta nói rồi lao đến chỗ Đỗ Trọng.

Đúng lúc này, trong mắt Đỗ Trọng bỗng lóe lên vẻ lạnh lùng mãnh liệt, ông ta lập tức giậm mạnh chân.

“Rầm!”

Một tiếng động rất lớn vang lên, cả sàn đấu như rung chuyển.

Bóng dáng Đỗ Trọng cũng biến mất.

“Rầm!”

Ngay sau đó, trước sự khiếp sợ của người xem, Đỗ Trọng đánh trúng ngực Ryosuke Nakatsu, Ryosuke Nakatsu vừa đánh bại mấy cao thủ Chiêu Châu với phong thái vô địch lập tức hộc máu, bay ra xa.

“Rầm!”

Lại có thêm một tiếng động rất lớn vang lên, Ryosuke Nakatsu nặng nề ngã xuống đất.

Sau khi chạm đất, Ryosuke Nakatsu không sao bò dậy nổi, máu tươi ồng ộc tuôn ra khỏi miệng, sau mấy giây ngắn ngủi, ông ta đã nằm im không nhúc nhích.

“Chết rồi à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3161


Chương 3161

Có người khiếp sợ hô lên.

Ryosuke Nakatsu quá mạnh, sự mạnh mẽ mà ông ta thể hiện với đám đông trước đó khiến người khác không ngờ đến việc bây giờ ông ta đã bỏ mạng.

Chẳng riêng gì cao thủ nước Dương, cao thủ Chiêu Châu cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng khác với cao thủ nước Dương, phần lớn sự kinh ngạc của cao thủ Chiêu Châu là do Đỗ Trọng đã ra tay tàn nhẫn.

Tuy trước đó Ryosuke Nakatsu đánh cho cao thủ Chiêu Châu tàn phế hoặc bị thương nặng, nhưng cũng không giết người, còn Đỗ Trọng vừa ra tay đã giết Ryosuke Nakatsu luôn.

Chẳng lẽ ông ta không sợ chết hả?

Bây giờ ông ta giết Ryosuke Nakatsu, cao thủ nước Dương khiêu chiến ván sau sẽ bỏ qua cho ông ta chắc?

“Đỗ Trọng, ông điên rồi à? Nếu ông muốn chết thì đừng kéo chúng tôi theo!”

Lúc này, bên Chiêu Châu, Đinh Văn Trác bỗng gào lên: “Ông có biết nếu ông làm thế thì sẽ mang phiền phức lớn tới mức nào cho cao thủ Chiêu Châu sắp khiêu chiến không hả?”

Đỗ Trọng nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Đinh Văn Trác bằng ánh mắt sắc bén: “Ông nghĩ việc các cao thủ khác của Chiêu Châu lên khiêu chiến tiếp có ý nghĩa à? Hay ông định lên sàn đấu sau khi tôi thua?”

Nghe thấy thế, Đinh Văn Trác im ngay.

Ông ta có điên thì mới lên sàn đấu sau khi Đỗ Trọng thua trận.

Lúc này, bên phía nước Dương, Yoshida Kakeru chậm rãi đứng dậy, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Nếu cao thủ Chiêu Châu đã ác với cao thủ nước Dương như thế, đừng trách cao thủ nước Dương tôi độc ác! Đỗ Trọng, ông đã thành công chọc giận tôi!”

Lúc này, trên mặt Yoshida Kakeru tràn ngập vẻ tức giận, khí thế đáng sợ cũng lan ra từ người ông ta.

Trong lúc nhất thời, khắp Võ Thần Quán tràn ngập khí thế mạnh mẽ, khiến ai cũng cảm nhận được áp lực, nhất là mấy cao thủ có tu vi thấp, dưới áp lực này, họ run rẩy một cách không kiểm soát nổi.

Đây chính là sự áp đảo của cao thủ hàng đầu với cao thủ có cảnh giới thấp, những cao thủ có thực lực cực mạnh chỉ cần phóng khí thế ra là đã đủ để trấn áp một cao thủ có cảnh giới kém họ rất nhiều rồi.

Rõ ràng Đỗ Trọng đang đứng giữa sàn đấu cũng cảm nhận được áp lực khổng lồ này, nét mặt ông ta hết sức nghiêm nghị.

Nhưng dù vậy, ánh mắt ông ta vẫn kiên định, không hề có ý lùi bước.

Đỗ Trọng mới đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, nhưng Yoshida Kakeru đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, hai người chênh nhau một trời một vực.

Đúng lúc này, Kitano Takeshi vẫn im lặng bỗng mở mắt ra, nói: “Chỉ là một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ mà thôi, vẫn chưa có tư cách khiến phó hội trưởng hiệp hội võ thuật nước Dương chúng ta ra tay”.

Nghe thấy Kitano Takeshi nói thế, Yoshida Kakeru lập tức khựng lại, tuy ông ta muốn đánh nhanh thắng nhanh, giải quyết Đỗ Trọng, nhưng không thể bỏ qua lời Kitano Takeshi nói.

Kitano Takeshi bỗng nhìn một cao thủ nước Dương: “Takao, ông lên đi!”

“Vâng!”

Cao thủ nước Dương tên Takao vội khom người, đáp.

Takao là một cao thủ trung niên, cũng là thành viên của hiệp hội võ thuật nước Dương, có cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ ngang với Đỗ Trọng.

Chuyện này khiến Đỗ Trọng thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần đối thủ không phải Yoshida Kakeru thì ông ta vẫn còn chút hy vọng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3162


Chương 3162

Tuy ông ta chủ động lên sàn đấu, nhưng không có nghĩa là ông ta muốn buổi đấu kết thúc nhanh, ông ta ra mặt nhanh như vậy vì không muốn cao thủ Chiêu Châu lần lượt ngã xuống trước cao thủ nước Dương.

Nếu được, ông ta hy vọng mình sẽ chịu được mấy ván, vì ông ta vẫn tin Dương Chấn sẽ xuất hiện, bây giờ anh chưa đến vì vướng chuyện gì đó mà thôi.

Chỉ cần ông ta kéo dài thêm một chút thời gian, hy vọng Dương Chấn sẽ đến kịp cũng càng lớn.

Nghĩ tới đây, ánh mắt ông ta càng thêm kiên định.

“Bắt đầu đi!”

Đỗ Trọng nhìn Takao, chợt nói.

Ông ta đã cảm nhận được áp lực cực lớn từ đối phương, vì chưa đánh nên ông ta cũng không rõ Takao có che giấu cảnh giới như Ryosuke Nakatsu trước đó không nữa.

Đỗ Trọng nói rồi lao tới chỗ Takao.

Vừa ra tay, ông ta đã dốc toàn lực.

Đúng lúc ông ta ra tay, Takao c*̃ng hành động.

Hai cao thủ gần như ra tay cùng một lúc, tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã xông tới chỗ nhau rồi.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, người Đỗ Trọng và Takao va vào nhau, chẳng biết có phải họ định thăm dò nhau hay không, cả hai đều không dùng chiêu thức giết người mà đâm vào nhau bằng cơ thể.

Sau cú va chạm, họ đồng loạt lùi ra sau.

Hai người nhanh chóng đứng lại, Đỗ Trọng lùi năm bước, còn Takao chỉ lùi ba bước.

Mới dùng sức mạnh cơ thể mà đã phân rõ cao thấp rồi.

Xung quanh thoáng im lặng rồi hoàn toàn sôi trào.

Đương nhiên bên sôi trào là cao thủ nước Dương, còn các cao thủ Chiêu Châu thì ủ rũ, trên mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

Chỉ một cú va chạm bằng cơ thể đã cho thấy chênh lệch thực lực giữa hai người.

Vẻ u sầu trên mặt Đỗ Trọng càng rõ hơn, ông ta hiểu nếu chỉ phát huy chút thực lực ấy thì có lẽ không thể là đối thủ của Takao được.

Nếu muốn đánh bại Takao, phải thay đổi cách đánh.

Nhưng sàn đấu lớn như thế, hai người đều là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, việc so chiêu giữa cao thủ chỉ diễn ra trong chớp mắt, trừ dùng thực lực của bản thân, còn cách nào nữa đâu?

Takao chợt hỏi: “Ông là người mạnh nhất trong các cao thủ Chiêu Châu à?”

Trên mặt ông ta có vẻ khinh thường, hình như cũng hơi coi thường Đỗ Trọng.

Đỗ Trọng nhìn chằm chằm vào Takao, lạnh lùng nói: “Ông tưởng ông mạnh lắm ư? Nếu không phải do gia tộc Cổ Võ của Chiêu Châu lánh đời, không ra mặt, cao thủ nước Dương các người dám đến Chiêu Châu ra oai chắc? Bất kỳ cao thủ hàng đầu nào trong gia tộc Cổ Võ cũng có thực lực hơn xa tôi”.

Takao hừ lạnh: “Trong trận đấu này, cao thủ hàng đầu của nước Dương tôi cũng không ra mặt”.

Đỗ Trọng lạnh lùng nói: “Nếu đúng như ông nói, trận đấu giữa hai bên chúng ta hôm nay nên diễn ra giữa cao thủ cùng cảnh giới, chẳng hạn như tôi và ông, đều là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, vậy mới công bằng”.

Takao nhíu mày: “Ý ông là gì?”

Đỗ Trọng thoáng im lặng, chợt nói: “Ông dám cược với tôi không?”

Takao hỏi: “Ông định cược thế nào?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3163


Chương 3163

Đỗ Trọng nói: “Các người đều nghĩ tôi là cao thủ mạnh nhất bên Chiêu Châu, mà tôi chỉ có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, ông cũng đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, chi bằng dùng kết quả trận đánh giữa tôi và ông để quyết định thắng thua buổi đấu giữa hai bên, ông dám cược không?”

Nghe thấy thế, Takao lập tức sầm mặt.

Sao ông ta lại không hiểu ý Đỗ Trọng chứ?

Đỗ Trọng đã là cao thủ mạnh nhất bên Chiêu Châu, nhưng bên nước Dương vẫn còn bốn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, trong đó còn có một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ.

Cho dù Đỗ Trọng thắng được Takao thì cũng không bao giờ là đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Takao cười lạnh: “Ông tưởng tôi ngu chắc? Tuy tôi tự tin sẽ đánh bại ông, nhưng vẫn không đồng ý cược với ông, vì không nhất thiết phải vậy”.

Đỗ Trọng cười khẩy: “Xem ra ông cũng là đồ nhát chết, các người tự nghĩ thiên phú của cao thủ nước Dương rất mạnh, nhưng lại không dám đánh một trận với cao thủ cùng cảnh giới, đúng là hèn”.

Takao lập tức bị chọc giận, quát lớn: “Khốn kiếp! Ông chán sống rồi!”

Đỗ Trọng thản nhiên nói: “Nếu không dám đánh cược, chúng ta cứ tiếp tục thôi, đừng nói nhảm nhiều như vậy nữa”.

Takao tức run người, ông ta bỗng nhìn về phía Kitano Takeshi đang ngồi ở ghế chính bên cao thủ nước Dương: “Hội trưởng, tôi xin được đánh một trận sống còn với cao thủ Chiêu Châu này, ai thắng thì phe người đó cũng là bên chiến thắng!”

Thấy Takao nói với Kitano Takeshi như thế, Đỗ Trọng cười nhạt.

Bất kể Kitano Takeshi có đồng ý hay không, ít nhất ông ta cũng đã kéo dài được một chút thời gian, nếu có thể kéo dài thêm tí nữa, không chừng Dương Chấn sẽ đến kịp.

Thế nên, mục đích thật sự của ông ta khi nói khích Takao không phải là khiến nước Dương đồng ý dùng kết quả trận đánh giữa ông ta và Takao để quyết định thắng thua buổi đấu hôm nay, mà nhằm kéo dài thời gian.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về phía Kitano Takeshi bên nước Dương.

Ai cũng biết Kitano Takeshi mới là người quyết định bên nước Dương, chỉ khi ông ta gật đầu đồng ý, đề nghị của Takao mới có hiệu lực. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Kitano Takeshi cũng không trả lời Takao, ông ta híp mắt nhìn chằm chằm vào Đỗ Trọng, bỗng cười khẩy: “Một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ mà cũng dám ăn nói bừa bãi trước mặt tôi á? Ông là cái thá gì, cũng xứng đại diện cho tất cả cao thủ Chiêu Châu đánh cược với cao thủ nước Dương chúng tôi ư?”

Lời ông ta nói khiến mọi người kinh hãi!

Tuy thực lực của Đỗ Trọng kém xa Kitano Takeshi, nhưng cũng là người có cảnh giới cao nhất bên Chiêu Châu.

Nhưng bây giờ, Kitano Takeshi lại sỉ nhục Đỗ Trọng không có tư cách trước mặt mọi người.

Đỗ Trọng siết chặt nắm tay, trong mắt hừng hực lửa giận, nhưng ông ta cũng biết mình quá yếu, chẳng là cái thá gì với Kitano Takeshi.

Nếu Kitano Takeshi muốn thì chỉ cần cử một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh lên là đủ để giết Đỗ Trọng rồi.

Sau khi nói xong, Kitano Takeshi lại nhắm mắt, như thể câu vừa rồi không phải do ông ta nói.

Đám người Yoshida Kakeru nhìn nhau, Yoshida Kakeru đứng dậy, nhìn về phía Takao với vẻ không vui: “Ông tự tin sẽ đánh bại đối thủ là chuyện tốt, nhưng phải nhớ thân phận của mình, nếu ông muốn lập công vì nước Dương thật, hãy dùng thực lực mạnh nhất để cho mọi người thấy, cao thủ mạnh nhất bên Chiêu Châu cũng thua dưới tay ông”.

Nghe thấy thế, Takao kinh hãi đến mức người đầm đìa mồ hôi lạnh, lúc này ông ta mới nhận ra lời mình vừa nói đã khiến mấy ông lớn kia bất mãn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3164


Chương 3164

Ông ta vội đáp: “Vâng!”

Ông ta nói rồi nhìn về phía Đỗ Trọng, nói với vẻ dữ tợn: “Tôi sẽ đánh cho răng ông rơi đầy đất, để Chiêu Châu các người biết, người Chiêu Châu vĩnh viễn thua kém người nước Dương!”

Đỗ Trọng hoàn toàn nổi giận, quát lớn: “Ông chán sống rồi!”

Ông ta là người Chiêu Châu, sao có thể chịu được sự sỉ nhục của người nước Dương chứ?

Chẳng riêng gì Đỗ Trọng, tất cả cao thủ Chiêu Châu đang có mặt đều bị Takao chọc giận.

“Ông Đỗ, giết tên khốn này, cho ông ta biết kết cục của việc sỉ nhục Chiêu Châu”.

“Đúng thế, giết tên giặc nước Dương này!”

“Người nước Dương đúng là quá hống hách, đang ở địa bàn của Chiêu Châu chúng ta mà vẫn dám huênh hoang như thế, đúng là chán sống mà”.



Thái độ của Kitano Takeshi trước đó và lời Takao nói đã hoàn toàn khơi dậy lửa giận của người Chiêu Châu.

Trước chuyện này, cao thủ nước Dương đều có vẻ khinh thường, không hề bị ảnh hưởng, theo họ thấy, cao thủ mạnh nhất bên Chiêu Châu mới đến Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ mà thôi, cho dù các cao thủ khác của Chiêu Châu hợp sức với nhau thì sao chứ?

Bên nước Dương cử mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh ra là đủ để áp đảo hết cao thủ Chiêu Châu ở đây rồi.

Đỗ Trọng hít sâu một hơi, cố gắng nén giận.

Ông ta biết, cho dù bây giờ tức giận thì cũng phải kiềm chế, Dương Chấn vẫn chưa đến, bây giờ ông ta kéo dài được giây nào thì đều là đang tranh thủ thời gian cho Dương Chấn.

Ông ta tin chắc Dương Chấn sẽ tới!

Ông ta nhìn chằm chằm vào Takao, nghiến răng nghiến lợi: “Nếu hội trưởng của các người đã không dám đánh cược, chúng ta cược một ván, ông dám không?”

Takao nhíu mày, lạnh lùng nhìn Đỗ Trọng: “Ông muốn cược gì?”

Đỗ Trọng nghiến răng nghiến lợi: “Cược xem hôm nay bên thắng là Chiêu Châu hay nước Dương”.

“Ha ha ha ha…”

Takao không khỏi phá lên cười: “Ông nghĩ cao thủ Chiêu Châu vẫn còn phần thắng chắc? Ông ngẩng đầu nhìn bên nước Dương chúng tôi đi, ít nhất vẫn còn mười cao thủ mạnh hơn tôi nhiều!”

“Nhưng bên Chiêu Châu các người thì sao? Ông đã là người có thực lực mạnh nhất rồi, vẫn cần cược chắc?”

Đỗ Trọng cắn răng: “Đương nhiên phải cược! Tóm lại ông có dám không?”

Takao cười lạnh: “Nếu ông đã muốn cược, vậy tôi giúp ông, ông định cược thế nào?”

Đỗ Trọng nói: “Nếu Chiêu Châu thua, tôi sẽ đại diện cả Chiêu Châu xin lỗi cao thủ nước Dương, nếu sau cùng nước Dương thua, ông đại diện cao thủ nước Dương xin lỗi tôi”.

Takao nhếch môi, mỉm cười độc ác: “Ván cược này nhỏ quá, chúng ta thêm một ít đi!”

Đỗ Trọng lạnh lùng nhìn đối phương.

Takao nói: “Nếu Chiêu Châu thua, ông phải quỳ xuống bò qua giữa hai ch@n tôi, đồng thời hô to, cao thủ Chiêu Châu đều là đồ vô dụng, không thể là đối thủ của cao thủ nước Dương”.

Đỗ Trọng nghiến răng nghiến lợi: “Nếu nước Dương thua thì sao?”

Takao ngạo nghễ nói: “Nước Dương không thua được!”

Đỗ Trọng kiên trì: “Nếu thua thì sao?”
 
Back
Top Bottom