Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3005


Chương 3005:

Vị cao thủ kia gật đầu: “Đang có rất nhiều thế lực theo dõi sát sao phủ Hoài Thành, nhưng vẫn chưa ra tay tấn công, có lẽ còn đang chờ chúng †a đánh với phủ Hoài Thành, đợi hai bên cùng tổn thất nặng nề mới ra tay trục lợi”.

“Hừ”

Mục thành chủ lạnh giọng nói: “Bọn chúng mơ tưởng nhiều quá, muốn chờ hai bên đánh đến sứt đầu mẻ trán à, nhưng tôi đây lại không muốn cho bọn họ cơ hội này”.

“Mọi người, quay về phủ!”

Nghe mệnh lệnh của Mục thành chủ, vài người cầm quyền của Mục phủ đều ngạc nhiên, lúc này bọn họ đã thâu tóm được rất nhiều thế lực đứng đầu của Hoài Thành rồi, giờ lại lùi về Mục phủ sao?

“Thành chủ, chỉ cần chúng ta diệt phủ Hoài Thành thì Hoài Thành này có thể hoàn toàn về tay Mục phủ chúng ta rồi, bỏ qua cơ hội lúc này có phải hơi thiếu sáng suốt không?”

Một người lên tiếng thắc mắc.

Mục thành chủ lạnh lùng nói: “Tuy thực lực của phủ Hoài Thành đã bị tổn thất nặng nhưng các vị chớ quên thực lực của thành chủ Hoài Thành mạnh cỡ nào, dù tôi và kiếm khách Ảnh Tử liên hợp giết được ông ta thì lại thế nào?”

“Giết được ông ta, chúng tôi cũng sẽ bị thương nặng, đến khi đó, các vị tưởng rằng đám người đang ngồi chờ trai cò tranh nhau, ngư ông được lợi đó sẽ lặng yên nhìn Mục phủ chúng ta thâu tóm Hoài Thành sao?”

Nghe vậy, mọi người đều im lặng.

Tuy bọn họ đều muốn thâu tóm Hoài Thành nhưng cũng hiểu, nỗi băn khoăn của Mục thành chủkhông phải không có lí.

Cao thủ của Mục phủ nhanh chóng rời khỏi Hoài Thành.

Tại phủ Hoài Thành, trong một đại điện rộng lớn tráng lệ.

Thành chủ Hoài Thành đang ngồi trên ghế cao nhất, bên dưới đều là những vị quyền quý của phủ Hoài Thành.

Sắc mặt mỗi người đều lộ vẻ bi thương.

Cuộc chiến hôm nay có thể nói đã gây tổn thất cực kì nghiêm trọng cho phủ Hoài Thành, phủ Hoài Thành đã lâm vào thời khắc nguy cấp nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể bị một thế lực bên ngoài tiêu diệt.

“Tỏ vẻ bi thương ai oán thế làm gì? Chấn chỉnh tinh thần lên cho tôi, trời sập đã có tôi chống cho các vị!”

Thành chủ Hoài Thành đảo mắt nhìn đám người bên dưới, lạnh giọng quát.

“Thành chủ, hiện đang có rất nhiều thế lực âm thầm theo dõi phủ Hoài Thành chúng ta, chỉ sợ bọn họ đều đang chực chờ tìm cơ hội tấn công, ngoài kia, đám cao thủ của Mục phủ đang đánh giết khắp nơi, chúng đã chiếm đoạt mấy gia tộc hàng đầu rồi, nếu chúng ta còn chưa có đối sách hữu hiệu, chỉ e thật sự xong rồi”.

Một vị cầm quyền của phủ Hoài Thành hậm hực nói.

“Làm lay chuyển lòng quân, giết!”

Thành chủ Hoài Thành tức thì giận dữ, ném ngay viên hạch đào đồ chơi đang xoay trong lòng bàn tay ra.

“Bụp!”

Viên hạch đào đồ chơi kia nện ngay giữa hai hàng mày của kẻ vừa lên tiếng, mọi người đều chưa kịp phản ứng lại, kẻ nọ đã gục xuống vũng máu, chết không nhằm mắt.

Cảnh tượng này khiến tất cả đều chấn động ngây người.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3006


Chương 3006:

Thành chủ Hoài Thành đảo mắt nhìn khắp nơi một vòng, lạnh lùng nói: “Còn ai cho rằng phủ Hoài Thành chúng ta không thể chịu nổi cơn phong ba này nữa?”

Ánh mắt lão ta quét tới đâu, người người đều gục đầu xuống tới đó, không ai dám nhìn thẳng vào mắt lão ta.

Thành chủ Hoài Thành nghiến răng nghiến lợi nói: “Việc chúng ta phải làm lúc này là chờ, ai dám tấn công phủ Hoài Thành chúng ta trước nhất, chúng ta sẽ cho bọn chúng một đòn sấm sét, khiến đám chuột nhắt trốn trong bóng tối kia biết, phủ Hoài Thành chúng ta không phải dễ chọc như vậy đâu”.

Đúng lúc này, một người hầu vội vàng chạy vào, quỳ xuống trước mặt Thành chủ Hoài Thành, thưa: “Thành chủ, có tin tốt, tất cả các cao thủ của Mục phủ đã rời khỏi Hoài Thành rồi”.

Thành chủ Hoài Thành cười lạnh một tiếng: “Ông ta thông minh đấy, biết lúc này mà đánh với chúng ta chỉ khiến kẻ khác ngồi thu lợi thôi”.

“Thành chủ, tôi đã về đây”.

Bồng có một cao thủ khoác áo choàng đen đột ngột xuất hiện ngay trong đại điện.

“Rốt cuộc cũng về!”

Thành chủ Hoài Thành nhìn chằm chằm kẻ nọ, lạnh lùng nói: ‘Hôm nay, phủ Hoài Thành đã đến thời khác đứng giữa sinh tử tồn vong, Black Doctor là đối tác của tôi, hẳn sẽ không trơ mắt nhìn thôi, đúng không?”

Black Doctor cười cười, nói: “Sao thành chủ lại nói thế chứ? Việc của phủ Hoài Thành cũng là việc của Black Doctor tôi mà”.

Nói xong, ông ta võ tay một cái, hai tên cao thủ áo đen mang hơi thở cực kì mạnh mẽ bước ra.

Khi Thành chủ Hoài Thành vừa thấy hai tên cao thủ áo đen kia, sắc mặt lập tức biến đổi kịch liệt, cả kinh hô to: “Cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong!”

Thành chủ Hoài Thành vẫn luôn biết, Black Doetor không phải kẻ đơn giản, nhưng cũng không ngờ được, Black Doctor có thể nhanh chóng kiếm ra hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong như vậy.

Không giống những tên cao thủ nửa người nửa máy móc hoàn toàn không có chút hơi thở võ thuật nào trước đây, lần này hai gã cao thủ do Black Doctor mang tới cũng có đeo mặt nạ nhưng trên người lại mang theo hơi thở võ thuật cực kì mạnh mẽ.

Black Doctor cười nói: “Hai cao thủ này đều là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, có hai người này ở đây, còn ai có thể làm gì được phủ Hoài Thành?”

Thành chủ Hoài Thành đã bắt đầu lộ vẻ tức giận, lão ta nhìn chăm chăm vào Black Doctor, nói: “Black Doctor, cậu giấu kĩ thật đấy, rõ ràng có thể mời cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh tới nhưng vân mặc chúng tôi liều mạng với Mục phủ”.

“Nếu khi chúng tôi tử chiến với Mục phủ, cậu cho hai cao thủ này giúp sức thì phủ Hoài Thành chúng tôi sao đến nỗi tổn thất nghiêm trọng thế này?”

Black Doctor cười cười, giải thích: “Xin thành chủ bớt giận, vừa rồi tôi efing phải tốn rất nhiều công sức mới mời được hai vị này tới đây, nếu mời được từ trước thì sao tôi phải giấu cơ chứ?”

Dĩ nhiên thành chủ Hoài Thành sế không tín ngay lời giải thích của ông ta, nhưng việc đã đến nước này, lão ta cũng không tiện chất vấn sâu thêm, chỉ nói với Black Doctor: “Chuyện đã qua, tôi không muốn nhiều lời, nhưng lần này, mong Blaek Doctor hãy trợ giúp phủ Hoài Thành chúng tôi, tiêu diệt mọi kẻ địch mưu toan xâm phạm nơi này”.

Black Doctor gật đầu cười nói: “Xin thành chủ hãy yên tâm, lần này, bất kể là ai, chỉ cần dám xâm phạm phủ Hoài Thành, chúng ta sẽ khiến bọn chúng vĩnh viễn ở lại phủ Hoài Thành”.

Thành chủ Hoài Thành gật đầu: “Tốt lắm!”

Kỳ thực, trong thâm tâm lão ta vẫn vô cùng kích động, vốn đang cho rằng mình sắp phải một mình đối mặt với bao nguy cơ, không ngờ Black Doctor lại đưa tới hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, thêm lão ta nữa thì bên phủ Hoài Thành đã có ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cánh đính phong rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3007


Chương 3007:

Tuy phủ Hoài Thành vừa mới trải qua một cuộc tử chiến với Mục phủ, thực lực hao tổn cực lớn, nhưng nay lại có thêm hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, thực lực của phủ Hoài Thành không chỉ không suy yếu mà còn tăng mạnh không ngờ.

Black Doctor bỗng nói: “Thành chủ, tôi có kế này có thể một lưới bắt hết đám chuột nhắt núp trong bóng tối rình rập phủ Hoài Thành, không biết liệu thành chủ có hứng thú nghe không?”

Thành chủ Hoài Thành bảo: “Cứ nói đi!”

Black Doctor cười cười, nói: “Hiện giờ, đám cao thủ núp trong bóng tối kia không biết phủ Hoài Thành chúng ta có thêm hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, tôi đề nghị tạm thời không bại lộ tin này, để cao thủ của phủ Hoài Thành đối phó với những kẻ kia trước đã”.

Thành chủ Hoài Thành cau mày: “Ý của cậu là muốn hi sinh cao thủ của phủ Hoài Thành chúng tôi?”

Black Doctor vội giải thích: “Thành chủ, ông ngâm kĩ lại xem, phủ Hoài Thành đã từng trải qua một cuộc đại chiến với Mục phủ, nay thực lực đã tổn thương nặng nề, hai vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong tôi mời tới hôm nay đúng là có thể ngăn trở đám cao thủ rình rập ngoài kia”.

“Nhưng dù ngăn được hôm nay, ngày sau sẽ thế nào? Hai vị cao thủ này cũng chỉ do tôi tạm mời đến, hôm nay bọn họ giúp phủ Hoài Thành xong là sẽ rời đi”.

“Đợi khi bọn họ đi rồi, chẳng lẽ những kẻ còn ẩn nấp trong bóng tối sẽ không xuất hiện nữa sao? Về sau, phủ Hoài Thành sẽ làm thế nào để đối phó với những kẻ địch hùng mạnh bên ngoài?”

Thành chủ Hoài Thành không nói gì, chỉ lạnh lếo nhìn chằm chảm Black Doctor, đợi ông ta nói tiếp.

Black Doctor tiếp tục nói: ‘Vì thế, tôi muốn đề nghị, trước tiên chúng ta không nên lộ ra việc chúng ta có thêm hai vị cao thủ này, các cao thủ của phủ Hoài Thành ra ngoài đối phó với đám cao thủ ngoài kia trước, một khi cuộc chiến nổ ra, những kẻ còn trốn kia nhìn thấy phủ Hoài Thành như thể đã lực bất tòng tâm rồi, chắc chắn tất cả sẽ gia nhập cuộc chiến, để tranh một phần chiến lợi phẩm’.

“Đấn khi đó, hai vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong này sẽ ra tay hỗ trợ thành chủ, một lần diệt sạch đám cao thủ có âm mưu xâm phạm nơi này”.

“Như thế, vừa có thể cảnh cáo những thế lực muốn đối phó phủ Hoài Thành lại vừa có thể kéo dài thời gian cho phủ Hoài Thành khôi phục thực lo: “Đương nhiên đây chỉ là ý kiến của cá nhân tôi, cuối cùng nên làm thế nào còn phải xem thành chủ ngài thấy sao, dù sao thì mưu kế này cũng khá là tàn nhãn với phủ Hoài Thành, bởi nó sẽ làm phủ Hoài Thành tổn thất không ít cao thủ”.

Nói xong, Black Doctor không thêm một lời, chỉ đứng sang một bên, chờ thành chủ Hoài Thành đưa ra quyết định cuối cùng.

Hoài Trấn đứng bên vội vàng nói: “Bố, con thấy đề nghị của Black Doctor nghe rất tốt đấy ạ!

Nếu không có hai vị cao thủ mà Black Doctor đã mời tới, chẳng phải phủ Hoài Thành chúng ta sẽ một mình đối mặt với đám thế lực rình rập trong bóng tối ngoài kia sao?”

Thành chủ Hoài Thành vẫn không lên tiếng, lão ta cau mày như đang suy tư xem rốt cuộc nên làm thế nào.

Thời gian thong thả trôi đi, thành chủ Hoài Thành lại vẫn mãi không thể hạ quyết định.

Đúng lúc này, một gã người hầu hoảng hốt chạy vào, vội vàng la lên: “Thành chủ, không ổn rồi, có một nhóm cao thủ thần bí đột nhiên xông vào phủ Hoài Thành chém giết, thực lực của đối phương quá mạnh, cao thủ cầm đầu nhìn như là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Hoài Trấn lập tức nôn nóng, thúc giục: ‘Bố, bố mau quyết định đi!”

Thành chủ Hoài Thành nhìn chăm chằm vào Black Doctor, gãn giọng nói: “Tôi mong răng cậu thật lòng có ý định cùng sống chết với phủ Hoài Thành này, nếu để tôi biết cậu làm như vậy là có mục đích riêng thì tôi quyết không tha cho cậu đâu”.

Black Doector mỉm cười, như thể hoàn toàn chẳng hề sợ hãi trước thái độ đe dọa của thành chủ Hoài Thành, chỉ cười bảo: “Thành chủ yên tâm, tôi thực sự có ý định cùng sống chết với nơi này”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3008


Chương 3008:

Thành chủ Hoài Thành bèn vung tay ra lệnh: “Thông báo tất cả các cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng thời ra tay, để kẻ địch vĩnh viễn ở lại phủ Hoài Thành này!”

“Vâng!”

Ngay sau đó, toàn bộ cao thủ của phủ Hoài Thành đều xông lên ngăn địch.

Black Doctor nhếch miệng nở một nụ cười bí hiểm.

Đám cao thủ tấn công phủ Hoài Thành có thực lực vô cùng mạnh mẽ, cao thủ của phủ Hoài Thành hoàn toàn không có năng lực chống chọi, lần lượt ngã vào vũng máu.

Thấy cao thủ của phủ Hoài Thành ngày càng bị diệt nhiều hơn, những thế lực đang âm thâm theo dõi cuộc chiến cũng không ngồi yên được nữa, tất cả đều gia nhập trận tấn công phủ Hoài Thành này.

Chẳng mấy chốc, bên trong phủ Hoài Thành đã trở thành bãi chiến trường thảm khốc, phủ Hoài Thành ngày càng tổn thất nghiêm trọng hơn.

Thành chủ Hoài Thành cũng gia nhập cuộc chiến, một mình chống lại ba tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

“Các người rốt cuộc là ai?”

Thành chủ Hoài Thành tung một quyền đánh lùi một gã cao thủ, nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Đám người kia đều đeo mặt nạ, không ai thèm trả lời thành chủ Hoài Thành, chỉ nhìn nhau, rồi sau đó một người lên tiếng: “Trước tiên hãy hợp tác giết thành chủ Hoài Thành, sau đó hãng tính tiếp, thế nào?”

“Được!”

“Được!”

Hai tên cao thủ khác đều đồng ý.

Mấy người này nhất trí xong thì đồng loạt tấn công về phía thành chủ Hoài Thành, tất cả đều tung ra chiêu mạnh nhất, quyết giết bằng được thành chủ Hoài Thành.

Áp lực đè lên người thành chủ Hoài Thành quá lớn, một mình phải đối mặt với ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu không nhờ thực lực của lão ta còn mạnh hơn một chút, có lẽ đã mất mạng dưới sự liên hợp tấn công của ba tên này rồi.

“Black Doctor, ông mau cho người của ông ra tay đi! Bằng không bố tôi sẽ chết dưới tay ba tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia mất!”

Trong đại điện, Hoài Trấn nhìn Black Doctor, nôn nóng nói.

Black Doctor nhếch mép khẽ cười, nói: ‘Nếu thiếu thành chủ muốn các vị ra tay thì các vị hãy mau ra tay đi!”

Hoài Trấn lập tức vui mừng, chỉ cần hai cao thủ bên Black Doctor ra tay hỗ trợ, tình hình chiến đấu ngoài kia sẽ xoay chuyển ngay thôi.

“Bộp!”

Nhưng ngay khi ông ta đang mừng rỡ, một †ên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh bước ra từ sau lưng Black Doctor, đi tới trước mặt ông ta, tay chộp lấy cổ ông ta, nhấc bổng lên.

Giây phút này, Hoài Trấn đã khiếp sợ tột cùng, ông ta nhìn Black Doctor đầy kinh hoàng.

Ông ta muốn nói gì đó, nhưng cổ họng đã bị siết chặt, không thốt ra nổi một từ.

“Giết!”

Black Doctor ra lệnh một tiếng.

“Räc!”

Một tiếng xương gấy giòn giã vang lên, cổ của Hoài Trấn đã bị vặn gãy, khóe miệng tràn máu tươi, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3009


Chương 3009:

Giết Hoài Trấn rồi, Black Doctor liếc nhìn thi thể ông ta, cười khẩy một tiếng: “Một tay ăn chơi trác táng mà cũng dám ra lệnh cho Black Doctor này làm việc à? Mặc dù là thứ vô dụng nhưng cũng tính là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh rồi, thi thể còn có thể dùng được, thu đi!”

“Vâng!”

Ngay lập tức có tiếng đáp lại, sau đó người kia mang thi thể Hoài Trấn đi.

Lúc này, trong phủ Hoài Thành, cuộc chiến đang tới giai đoạn khốc liệt nhất, thành chủ Hoài Thành quả rất mạnh, lúc trước vốn đã bị thương ở Mục phủ, nhưng giờ đây, một mình đối đầu với ba tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, lão †a vẫn có thể đứng vững.

Điều này chứng tỏ thực lực của lão ta mạnh cỡ nào.

Chỉ có điều, dù sao kẻ địch cũng có đến ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, lão ta chỉ có một mình, đối đầu trong khoảng thời gian ngắn thì còn có thể cầm cự được, nhưng nếu kéo dài quá lâu, sức lực tiêu hao quá lớn, chưa chắc lão ta đã có thể chống cự được ba tên cao thủ này.

Bên cạnh cuộc chiến của bốn cao thủ này còn có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác đang ra sức chém giết các cao thủ của phủ Hoài Thành, người của phủ Hoài Thành liên tục ngã xuống.

Rốt cuộc thành chủ Hoài Thành cũng nhận ra tình hình không ổn, nếu còn tiếp tục như vậy, dù lão ta còn sống thì các cao thủ của phủ Hoài Thành cũng bị giết sạch rồi, phủ Hoài Thành không còn cao thủ khác, chỉ còn mình lão ta, lão ta làm sao có thể một mình vực nơi này dậy?

“Black Doctor, cậu mau cho người của cậu ra tay đi”.

Thành chủ Hoài Thành tung một quyền đẩy lùi một gã cao thủ, tức giận quát to.

Chỉ lạ một điều, lão ta không nhận được bất kì hồi đáp nào.

Cho đến lúc này, thành chủ Hoài Thành mới ý thức được, mình mắc mưu rồi, Black Doctor dường như không có ý định giúp đỡ lão ta mà chỉ đang muốn đợi phủ Hoài Thành và đám cao thủ lạ mặt này đánh một trận lớn.

“Tất cả dừng tay ngay!”

Thành chủ Hoài Thành bỗng quát lớn một tiếng rồi vội vã lùi về phía sau vài bước.

Cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong vừa giao đấu cùng thành chủ Hoài Thành châm chọc nhìn lão ta, nói: “Thành chủ Hoài Thành, ông đang muốn kéo dài thời gian?”

Thành chủ Hoài Thành nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Chúng ta đều bị lừa rồi, đây là một âm mưu của một gã nhà khoa học điên, trước nay luôn lấy thi thể của cao thủ để làm nghiên cứu, cậu ta đã có thể lợi dụng thi thể của cao thủ Siêu Phàm Cảnh để chế tạo ra loại cao thủ nửa người nửa máy móc rồi”.

“Kẻ này cố tình thúc đẩy chúng ta đánh nhau, mục đích chính là muốn cho càng nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh mất mạng, sau đó cậu ta có thể thu thập được số lượng lớn thi thể cao thủ Siêu Phàm Cảnh, chế tạo ra một đội quân toàn các cao thủ Siêu Phàm Cảnh nằm dưới sự chỉ huy của mình”.

“Dù hôm nay các ông có thể thắng lợi, cậu ta cũng sẽ không bỏ qua cho các ông đâu, tình thế ngày nay, muốn đối phó được với người này, chúng ta chỉ còn một cách là hợp tác với nhau”.

Thành chủ Hoài Thành không có ý lừa những người này, lâu nay Black Doctor vẫn trốn trong căn cứ nghiên cứu tại sơn động sau phủ Hoài Thành, đối với một số nghiên cứu của Black Doctor, lão ta cũng nắm được rất rõ.

Cho tới thời khác này, lão ta mới nhận ra, mình đã bị lừa.

Nhưng giờ đây có hối hận cũng đã muộn, trận chiến với Mục phủ đã khiến phủ Hoài Thành tổn thất vô cùng nghiêm trọng, nay những cao thủ núp trong bóng tối rình rập phủ Hoài Thành lại đồng loạt xông ra đối phó với lão ta, tình hình chiến đấu gay go hôm nay sẽ càng tạo thêm thương tổn cho phủ Hoài Thành.

Nhưng những lời lão ta nói lại không một ai tin tưởng, một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong khác chỉ cười lạnh, bảo: “Thành chủ Hoài Thành, nếu ông sợ chết thì hãy mau cúi đầu quy phục chúng tôi, chúng tôi có thể tha cho ông một đường sống”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3010


Chương 3010:

“Nói sao thì ông cũng là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thứ thiệt, thực lực ngày nay của ông, chỉ e đã sắp bước vào cảnh giới kia rồi nhỉ?”

“Vậy mà không biết ông kiếm đâu ra cái cớ dở hơi như thế để xin ngừng chiến, ông coi chúng tôi là lũ ngu à? Hay thực chất, ông đang muốn đợi cái gì nên mới cố ý kéo dài thời gian?”

Thành chủ Hoài Thành cả giận quát: “Ngu xuẩn! Những điều tôi nói đều là sự thật, nếu không phải trước đó tôi từng đánh một trận với Mục thành chủ ở Mục phủ khiến bản thân trọng thương, chỉ dựa vào mấy tên ngu xuẩn các người cũng xứng là đối thủ của tôi chắc?”

“Nếu không muốn chết thì ngừng chiến ngay, nếu không, tất cả chúng ta đều sẽ chết!”

Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong lạnh giọng bảo: “Ông ta đang kéo dài thời gian, nhất định là muốn chờ cao thủ nơi khác tới cứu viện, chúng ta đừng giấu thực lực nữa, cùng dốc toàn lực giết ông ta trước đã”.

“Được!”

Hai cao thủ còn lại đồng thanh lên tiếng.

Dứt lời, cả ba cao thủ cùng nhau xông về phía thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ Hoài Thành đã tức điên lên, giận dữ hét lớn: “Ngu xuẩn! Các người là một đám ngu xuẩn!”

Trước đó lão ta đã phải dốc toàn lực mới ứng phó được, nhưng lúc này, ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia đã dốc hết sức tấn công, càng đánh càng hăng, chẳng mấy chốc, thành chủ Hoài Thành đã rơi vào thế yếu.

Lão ta biết, giờ phút này Black Doctor đang âm thầm theo dõi cuộc chiến này, đợi đến thời khác thích hợp, hai tên cao thủ bên cạnh Black Doctor sẽ gia nhập cuộc chiến.

Hôm nay có vẻ lão ta đã bị đẩy đến đường cùng rồi.

Bị ba cao thủ ép lui hơn chục bước, thành chủ Hoài Thành đảo mắt nhìn quanh, thấy khắp nơi đã la liệt thi thể, cao thủ Siêu Phàm Cảnh của phủ Hoài Thành gần như đã chết sạch.

Lão ta hít sâu một hơi, mắt nhìn chăm chằm ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đang tiến về phía mình, nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Các người muốn tìm đến cái chết thì mặc các người, tôi không muốn đi cùng!”

Dứt lời, lão ta quay lưng bỏ chạy.

“Không ổn rồi, ông ta không đánh nổi, tính chạy trốn, đuổi theo mau”.

Ba tên cao thủ vội vã đuổi theo.

Thành chủ Hoài Thành đã đoán được mục đích thật sự của Black Doctor, mặc dù chỉ là suy đoán lóe lên trong đầu nhưng lão ta gần như có thể chắc chắn, suy đoán của mình đã đúng.

Black Doctor muốn nhân cuộc đại chiến này, biến thật nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh thành thi thể, sau đó, các thi thể này lại thuận tiện biến thành đối tượng nghiên cứu của ông ta.

“Đứng lại ngay!”

Phía sau còn có ba tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đang điên cuồng đuổi giết, thành chủ Hoài Thành liều mạng xông về phía trước, lão ta đã hạ quyết tâm phải bỏ lại phủ Hoài Thành.

Hiện tại đã không còn là thời điểm lão ta có thể cân nhắc có nên bỏ phủ Hoài Thành hay không mà là nhất định phải bỏ phủ Hoài Thành nếu còn muốn sống, bởi vì lão ta cũng không còn thực lực bảo vệ phủ Hoài Thành nữa.

Chỉ còn chút xíu nữa là lão ta có thể chạy khỏi phủ Hoài Thành, nhưng ngay lúc này, ở cổng phủ, chợt xuất hiện một nhóm cao thủ khoác áo choàng đen, cầm đầu là Black Doctor.

Sau lưng Black Doctor là hai tên cao thủ có hơi thở võ thuật vô cùng mạnh mẽ, đó chính là hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà thành chủ Hoài Thành đã thấy ở bên trong đại điện.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3011


Chương 3011:

Trừ ba người này, các cao thủ kia đều không có chút hơi thở võ thuật nào, nhưng thành chủ Hoài Thành lại biết, thực lực của đám người này chác chán vô cùng mạnh.

“Thành chủ Hoài Thành, ông đang tính đi đâu đấy? Bỏ phủ Hoài Thành sao?”

Black Doctor cười ha hả nhìn chăm chäm thành chủ Hoài Thành, châm chọc nói.

Thành chủ Hoài Thành đứng lại, tức tối nhìn Black Doctor, nói: “Cậu ra đây chuẩn bị giúp tôi tiêu diệt lũ chuột nhát xâm phạm phủ Hoài Thành sao?”

Black Doetor cười bảo: “Đúng vậy! Có điều tôi tới hơi trễ một chút, thành chủ sẽ không trách tôi chứ?”

Lúc này, ba tên cao thủ đuổi giết thành chủ Hoài Thành cũng đã tới nơi.

Ngay thời khắc phủ Hoài Thành chuẩn bị có sự thay đổi lớn, tại một biệt viện nhỏ thanh tĩnh bên trong Mục phủ tại Thiện Thành.

Dương Chấn nằm trên giường bệnh, toàn thân quấn đầy băng gạc, máu tươi đã nhuộm đỏ cả băng gạc rồi.

Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển vẫn luôn canh giữ bên cạnh Dương Chấn.

“Dương Chấn sao rồi?”

Đúng lúc này, Mục thành chủ đã trở lại, bèn tới thăm Dương Chấn ngay, thấy anh bị quấn băng kín người như xác ướp, ông lão kinh ngạc hỏi.

Ông lão biết vết thương của Dương Chấn vô cùng nghiêm trọng, nhưng lại không ngờ đã nặng đến tình trạng này.

Mắt Phùng Tiểu Uyển đã sưng đỏ, nhìn Mục thành chủ, nói: “Vết thương của anh Chấn nghiêm trọng hơn chúng cháu tưởng, nhất là cánh tay phải của anh ấy, trong vòng ba ngày, nếu không thể dừng chuyển biến xấu thì sẽ phải tiến hành cưa tay”.

Nghe vậy, Mục thành chủ kinh sợ tái mặt: “Nghiêm trọng đến nông nỗi đó sao?”

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, sắc mặt vô cùng bi thương.

Hoài Lam cũng nghẹn ngào nói với Mục thành chủ: “Mục thành chủ, hiện anh Chấn đã ra nông nỗi này, ông sẽ không có ý đuổi chúng tôi rời khỏi đây chứ?”

Mục thành chủ vội nói ngay: “Yên tâm, chỉ cần Mục phủ còn, tôi sẽ không để cậu ấy gặp chuyện gì”.

Nghe Mục thành chủ khẳng định như vậy, Hoài Lam vội nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Mục thành chủ!”

Mục thành chủ khế gật đầu, lại lo âu nhìn Dương Chấn một cái rồi nói với Phùng Tiểu Uyển: “Mục phủ tuy cũng có chút thuốc tốt chữa thương đấy, nhưng hẳn cũng không vừa ý cháu được”.

“Hiện giờ Dương Chấn bị thương nặng như thế, ông cũng không biết phải giúp cậu ấy bằng cách nào, chắc hẳn cháu sẽ cần một ít dược liệu để chữa bệnh, bất kể thiếu cái gì, cháu cứ việc nói ra, ông sẽ dốc hết sức chuẩn bị đầy đủ cho cháu”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn ông Mục ạ, tạm thời cháu chưa cần thêm gì, nếu sau có gì cần, cháu nhất định sẽ đến làm phiền ông”.

“Vậy được’.

Mục thành chủ lại nhìn Dương Chấn một lần nữa, nói: “Mục phủ còn nhiều chuyện cần xử lí, chuyện của Dương Chấn giao lại cho hai cháu, đợi bố trí xong xuôi mọi việc, ông sẽ tới thăm Dương Chấn sau”.

Mục thành chủ nói xong, người hầu cận đẩy xe ông lão rời khỏi đó.

Mục thành chủ vừa từ bên chỗ Dương Chấn trở lại liền phát hiện chuyện bất thường, các cao.

thủ của Mục phủ đều đang ở đây chữa thương, nhưng cả một sân thi thể trước đó lại không thấy đâu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3012


Chương 3012:

Theo dự tính của ông lão, lẽ ra việc xử lí những thi thể này còn cần khá nhiều thời gian.

“Thành chủ, tôi có lỗi với ngài!”

Đúng lúc này, một vị cầm quyền của Mục phủ đi tới trước mặt Mục thành chủ, quỳ phịch xuống dưới chân ông lão.

Mục thành chủ chợt có một dự cảm xấu, vội hỏi: ‘Đã có chuyện gì xảy ra?”

Vị cầm quyền kia vội trình bày: “Tất cả thi thể các cao thủ Siêu Phàm Cảnh đều đã bị người ta cướp đi, thực lực của bọn họ quá mạnh, chúng tôi hoàn toàn không thể chống cự, tôi nghỉ ngờ, người đó là Black Doctor”.

“Ông nói cái gì?”

Mặt Mục thành chủ lập tức biến sắc, cả giận quát: “Ý ông là, Black Doctor dẫn cao thủ tới Mục phủ, cướp toàn bộ thi thể cao thủ Siêu Phàm Cảnh mang đi rồi?”

Người kia vội gật đầu: “Cả đoàn người đó đều mặc áo đen, đeo mặt nạ quỷ, hơn nữa, lúc người đó đạp tôi một cước, tôi có cảm giác như bị vật bằng kim loại đập vào, tôi nghi rằng người đã tấn công tôi chính là Black Doctor”.

“Chẳng phải Black Doctor vẫn luôn đâm đầu làm nghiên cứu hay sao? Tôi cho rằng, ông ta mang thi thể các cao thủ Siêu Phàm Cảnh đi là để chế tạo một đội quân cao thủ Siêu Phàm Cảnh”.

Nghe người kia nói xong, Mục thành chủ hít mạnh một hơi, sắc mặt trở nên cực kì căng _ thẳng.

Trận chiến vừa rồi đã có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh ngã xuống, nếu quả thật Black Doctor chính là người đã cướp thi thể của các cao thủ đi, và nếu người này thật sự chế tạo ra một đội quân toàn cao thủ Siêu Phàm Cảnh, vậy thì thật đáng sợ.

Cần biết rằng, số lượng cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh chết trong trận này cũng rất nhiều.

Đúng lúc này, có một người hầu vội vã chạy vào, quỳ trước mặt Mục thành chủ, thưa: “Thành chủ, vừa rồi bên Hoài Thành có truyền tin lại, nói phủ Hoài Thành đã bị một thế lực nào đó tấn công, cầm đầu là ba cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

“Ngay vừa rồi, thành chủ Hoài Thành đã chuẩn bị bỏ mặc phủ Hoài Thành để chạy trốn, lại bị một nhóm cao thủ mặc đồ đen, đeo mặt nạ quỷ chặn đường rồi”.

Nghe vậy, sắc mặt Mục thành chủ nhợt nhạt hẳn đi, ông lão bỗng nghĩ tới rất nhiều chuyện.

Lát sau, ông lão mới lẩm bẩm nói: “Tôi hiểu rồi! Việc chúng ta liều mạng đánh với phủ Hoài Thành cũng nằm trong mưu tính của Black Doctor, người này muốn thu hoạch được nhiều thi thể cao thủ Siêu Phàm Cảnh hơn nữa nên mới bày ra mưu kế này”.

“Những cao thủ Siêu Phàm Cảnh chết ở Mục phủ đích thật đã bị Black Doctor mang đi, mà nay, phủ Hoài Thành cũng đã biến thành địa ngục nhân gian, số người chết không đếm xuể, chỉ sợ những cao thủ tấn công phủ Hoài Thành lần này cũng không biết, cuối cùng Black Doctor sẽ giết sạch tất cả bọn họ’.

Nghe vậy, mấy vị cầm quyền của Mục phủ đang đứng cạnh Mục thành chủ đều khiếp sợ ra mặt.

Bọn họ thực không dám tưởng tượng, Black Doctor lại có thể làm được như vậy.

“Thành chủ, nói vậy chẳng phải có nghĩa là phủ Hoài Thành rồi sẽ bị Black Doctor thâu tóm sao?”

“Vậy nếu thật sự có ngày ông ta chế tạo ra một đội quân cao thủ Siêu Phàm Cảnh, Thiện Thành chúng ta là thành phố gần Hoài Thành nhất, chỉ sợ cũng sẽ là nơi đầu tiên bị Black Doctor tấn công?”

Một vị lo lắng nói.

Mục thành chủ gật đầu, đưa mät nhìn về hướng Hoài Thành, nói: ‘Sau hôm nay, phủ Hoài Thành sẽ không còn tồn tại trên thế gian, thời gian cho Mục phủ chúng ta cũng không còn nhiều đâu”.

Lại có người hỏi: “Thành chủ, chúng ta nên làm gì đây? Không thể cứ ngồi yên trơ mắt chờ Black Doctor dân đội quân cao thủ Siêu Phàm Cảnh tới tấn công Mục phủ chứ?”

Mục thành chủ lắc đầu, nhìn về hướng biệt viện Dương Chấn đang dưỡng thương, nói: ‘Chờ đị!”

“Chờ? Chờ cái gì?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3013


Chương 3013:

Vài vị cầm quyền đều nghỉ hoặc nhìn nhau.

Lúc này Mục thành chủ đã bảo người đẩy xe mình rời khỏi đó.

Sau khi rời khỏi đó, Mục thành chủ đến tìm kiếm khách Ảnh Tử.

Lúc này kiếm khách Ảnh Tử đang chữa thương, thấy Mục thành chủ tới liền vội đứng lên chào: “Thành chủ!”

Vừa qua, kiếm khách Ảnh Tử đã phải dẫn đầu đội cao thủ của Mục phủ đi tiêu diệt mấy thế lực từng tấn công Mục phủ, sau đó lại dẫn người đến Hoài Thành, trong thời gian ngắn liên tục phải chiến đấu với cường độ cao, khiến cho ông ta đã | bị thương khắp người.

Mục thành chủ gật đầu, hỏi: ‘Bao giờ thì có thể đột phá lên Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong?”

Kiếm khách Ảnh Tử chua chát lắc đầu: “Lần này đang đột phá lại bị gián đoạn, nếu không phải do tôi đã chuẩn bị đầy đủ từ trước, chỉ sợ dù không chết cũng đã biến thành kẻ tàn phế”.

“Vụ tự phát nổ của Dược Vương đã gây thương tổn không nhỏ cho tôi, muốn khôi phục thương thế, chí ít cũng phải hai, ba tháng, chỉ khi nào vết thương của tôi khôi phục hản mới dám thử đột phá lần nữa”.

Mục thành chủ nghiêm nghị nói: ‘Nhưng chúng ta đã không còn nhiều thời gian, phủ Hoài Thành đã bị tấn công, hiện nay, chỉ sợ cả thành chủ Hoài Thành cũng đã khó lòng sống sót”.

“Cái gì?”

Kiếm khách Ảnh Tử giật mình kinh sợ, ông ta hoàn toàn không biết gì về việc Black Doctor dẫn người chặn đường thành chủ Hoài Thành.

Mục thành chủ giải thích lại mọi việc, kiếm khách Ảnh Tử mới biết tình hình nguy ngập hiện nay của phủ Hoài Thành, ông ta cũng lo âu nói: “Xem ra, chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng đối phó với Black Doctor”.

Lúc này, ở phủ Hoài Thành.

Ba tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đuổi giết thành chủ Hoài Thành nay đã biến thành thi thể.

Thành chủ Hoài Thành tận mắt chứng kiến người của Black Doctor mang thi thể ba kẻ kia đi.

Lòng lão ta tràn đầy khiếp sợ, lão ta vẫn luôn cho rằng, hai gã cao thủ đi theo Black Doctor kia chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, mãi đến vừa rồi, hai gã cao thủ kia ra tay, tung những chiêu cực mạnh nhanh nhẹn g**t ch*t ba tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, thành chủ Hoài Thành mới biết mình đã đánh giá bọn họ quá thấp.

“Thành chủ Hoài Thành, tôi nghĩ tình trạng vết thương của ông đang rất nặng, hiện giờ cần tiếp nhận điều trị, ông nghĩ sao?”

Black Doctor cười ha hả nói với thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ Hoài Thành lạnh lùng đáp: “Chút thương tích nhỏ ấy còn chưa lấy được mạng tôi đâu!”

Black Doctor lắc đầu, cười nói: “Tôi cho rãng, thành chủ cần!”

Nói xong, ông ta lấy ra một ống thuốc đựng đầy thứ dịch màu đỏ, giao cho tên cao thủ đứng bên cạnh: “Đi tiêm ống thuốc này cho thành chủ Hoài Thành, như thế, vết thương của thành chủ có thể khôi phục được ngay”.

Nghe vậy, gã cao thủ kia vội vã cầm ống thuốc đi về phía thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ Hoài Thành nhìn gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đang bước dần về phía mình, sắc mặt đã trở nên cực kì khó coi.

Black Doctor còn đang đứng phía trước theo dõi sát sao, bên cạnh ông ta còn có mười mấy tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh chưa rõ thực lực thế nào.

Mà nay, lão ta đã bị trọng thương, muốn chạy khỏi tay đám người này, chỉ e không có bất kì cơ hội nào nữa rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3014


Chương 3014:

“Thành chủ Hoài Thành, chìa cánh tay ra đi!”

Tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia đi tới trước mặt thành chủ Hoài Thành, lạnh lùng nói.

Thành chủ Hoài Thành vẫn không nhúc nhích, mắt ghim chặt lấy Black Doctor, nghiến răng nghiến lợi nói: “Black Doctor, bao năm nay chúng †a vẫn luôn hợp tác hòa hợp thoải mái, hôm nay cậu cũng đã nhận được thứ cậu muốn, vậy mà còn ép bức tôi như thế này, e rằng không được hay lắm đâu nhỉ?”

Black Doctor cười cười, nói: “Tôi không ép ông mài! Chẳng qua tôi thấy ông bị thương rồi, cho nên muốn trị liệu cho ông thôi. Ông yên tâm đi, chỉ cần ông được tiêm ống thuốc này vào, những vết thương trên người ông sẽ khôi phục ngay lập tức”.

Thành chủ Hoài Thành lạnh lùng nói: ‘Chút thương tích ấy chẳng có trở ngại gì lớn, tôi có thể tự hồi phục, không nhọc Black Doctor phải lo lắng giùm’.

Black Doctor lại cười bảo: “Thành chủ, ông cũng đã nói, chúng ta là đối tác của nhau, nay ông bị trọng thương, là đối tác tốt, sao tôi có thể không quan tâm ông được? Hiện nay còn đang có rất nhiều thế lực cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhòm ngó phủ Hoài Thành, nếu vết thương của ông không thể lành lại nhanh chóng thì lấy sức đâu mà đối mặt với phiền phức trước mắt?”

Nói xong, Black Doctor lại quay sang ra lệnh cho cấp dưới, không cho thành chủ Hoài Thành có cơ hội lên tiếng nữa: “Trị liệu cho thành chủ Hoài Thành đi”.

“Vâng!”

Tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia liền giơ ống tiêm trong tay lên, đâm về phía cánh tay thành chủ Hoài Thành.

“Uỳnh!”

Khi ống kim tiêm đã sắp đâm vào cánh tay thành chủ Hoài Thành, thành chủ Hoài Thành đột nhiên di chuyển, né khỏi vị trí cũ, đồng thời vận toàn lực, tung một đòn ngay giữa mặt tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia.

Đối phương bị tấn công bất ngờ, phải lùi lại bảy, tám bước, nhưng vẫn không bị ảnh hưởng gì lớn.

Nhưng lúc này, sắc mặt thành chủ Hoài Thành đã thay đổi hẳn, bởi vì vừa rồi, khi lão ta đánh một quyền vào mặt đối phương lại có cảm giác như đánh vào vật kim loại, nắm tay vẫn còn đau đớn.

Cho đến giờ phút này lão ta mới ý thức được, tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng là một sản phẩm của Black Doctor.

“Thành chủ Hoài Thành, ông làm thế là có ý gì?

Black Doctor cất lời, giọng điệu vô cùng cứng rắn, mắt nhìn chòng chọc thành chủ Hoài Thành: “Ông định trở mặt với tôi sao?”

Thành chủ Hoài Thành cảnh giác nhìn chăm chăm cao thủ bên cạnh Black Doctor, lạnh giọng nói: “Không phải do tôi muốn trở mặt với cậu mà cậu chèn ép người khác thái quá”.

“Hừ”

Black Doctor hừ lạnh một tiếng: “Ông tưởng bây giờ ông còn có tư cách nói lời từ chối trước mặt tôi sao? Chỉ cần ông chịu tiêm ống thuốc này vào người, tôi có thể thả cho ông một đường sống, bằng không, chỉ có nước chết!”

Black Doctor vừa dứt lời, trên người hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong bên cạnh ông ta liền bùng nổ một khí thế võ thuật cực kì mạnh mẽ, những cao thủ không rõ cảnh giới khác, mặc dù trên ngườimkhông có bất kì hơi thở võ thuật nào nhưng thành chủ Hoài Thành cũng biết rõ, có thể được đi theo Black Doctor vào lúc này, chắc chắn phải có thực lực cực mạnh, dù không tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì cũng sẽ không dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.

Bị nhiều cao thủ cấp bậc này bao vây tấn công, lão ta hoàn toàn không có lấy một tia hi vọng trốn thoát.

“Dù chết, tôi cũng sẽ không thỏa hiệp!”

Trầm mặc một lát, thành chủ Hoài Thành bỗng nghiến răng nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3015


Chương 3015:

Dứt lời, một khí thế võ thuật cực kì cuồng bạo chợt tràn ra từ trên người lão ta.

Chớp mắt, nhiệt độ xung quanh dường như cũng tăng lên vài độ.

Đây là sức mạnh của nguyên tố Hỏa, trong trận chiến ở Mục phủ lúc trước, lão ta còn chưa cần dùng tới sức mạnh nguyên tố, mà nay, ngay tại phủ Hoài Thành lại bị dồn tới bước đường này.

Đáy mắt Black Doctor lóe lên một tia sát khí: “Xem ra ông đã chọn đường chết, đã như thế, tôi Sẽ giúp ông toại nguyện”.

Thành chủ Hoài Thành không để ý đến lời Black Doctor nữa, chân lập tức di động, lao thẳng về phía tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong vừa bị mình đánh một quyền vào mặt.

Nếu đã quyết định liều mạng đánh một trận thì trước tiên phải ra tay bất ngờ, giải quyết một mối đe dọa trước đã.

“Thật không biết tự lượng sức mình!”

Tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia hừ lạnh một tiếng, đột nhiên, khí thế võ thuật trên người ông ta tăng vọt, nhanh chóng lao thẳng về phía thành chủ Hoài Thành.

Hai vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đồng thời lao về phía nhau, tốc độ cao khủng khiếp, gần như chỉ trong nháy mắt đã xáp lại gần.

“Uỳnh!”

Một tiếng động lớn vang lên, chiêu công kích của hai người va chạm vào nhau, lấy hai người làm tâm, một luồng khí thế võ thuật cực kì cuồng bạo chợt quét về bốn phía, cuốn phăng mọi thứ.

Mặt đất quanh khu vực của hai người chợt nứt nẻ, bụi bặm bay mù mịt.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Thành chủ Hoài Thành lập tức tung những đòn công kích mạnh nhất lên người đối phương, tốc độ cực nhanh.

Lúc này, lão ta đã dốc hết toàn lực, mỗi đòn đánh xuống đều như muốn xé rách khoảng không, những luồng khí sắc bén kh*ng b* điên cuồng băn về bốn phía.

Bầu trời Hoài Thành đã bị mây đen bao phủ, sấm chớp đì đùng, như muốn hủy diệt toàn bộ khu vực này.

Black Doctor biết thành chủ Hoài Thành rất mạnh, nhưng lại không lường được lão ta đã mạnh đến mức độ này.

Ông ta lom lom nhìn thành chủ Hoài Thành, hí mắt nói: “Đúng là tôi đã đánh giá thấp ông rồi, thực lực này của ông dường như đã đạt tới mức vô địch ở cảnh giới Siêu Phàm này rồi nhỉ?”

“Nhưng thế thì đã sao? Trước mặt tôi, ông chỉ có một kết cục, đó là bị gạt bỏ ý thức, ông càng mạnh, thì càng có tác dụng lớn với tôi thôi”.

Dứt lời, ông ta phất tay, ra lệnh: “Lên cả đi!”

“RõI”

Mười mấy tên cao thủ Siêu Phàm Gảnh đồng loạt lao về phía thành chủ Hoài Thành.

Lúc này, thành chủ Hoài Thành đang phải một mình đối đầu với hơn chục tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh, trong đó có hai gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Ngay từ đầu, lão ta đã đoán biết, những tên cao thủ bên cạnh Black Doctor nhất định đều có thực lực cực mạnh, lúc này giao đấu với bọn họ, lão ta nhận ra điều mình dự đoán hoàn toàn đúng, trừ hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, những cao thủ khác đều có thực lực đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Có kẻ là Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, cũng có kẻ là Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ hoặc thậm chí hậu kỳ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3016


Chương 3016:

Thành chủ Hoài Thành càng lúc càng khiếp sợ, Black Doctor đã sở hữu nhiều cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh như thế từ bao giờ? Chỉ riêng đội quân cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hơn chục người này, có lẽ cũng đã đủ để đánh gục toàn bộ các thế lực ở các phủ thành chủ khắp Chiêu Châu này rồi nhỉ?

“Uỳnh!”

Đúng lúc này, một gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong tung đòn đánh trúng giữa ngực thành chủ Hoài Thành, thân thể lão ta bị đánh bay ngược ra ngoài.

Thành chủ Hoài Thành bị đánh bay ra sau chừng hơn chục mét, nặng nề rơi thịch xuống đất.

Một đòn này đã khiến lão ta bị thương nặng, người vừa chạm đất liền hộc máu tươi, hơi thở võ thuật trên người lập tức giảm xuống.

“Tiêm thuốc vào cho ông tai”

Black Doctor lạnh lẽo ra lệnh.

“RõI”

Một gã cao thủ cầm ống thuốc đi tới trước mặt thành chủ Hoài Thành, ngay khoảnh khảc ông ta định cắm ống thuốc xuống cánh tay thành chủ Hoài Thành, một việc bất ngờ đã xảy đến.

“Uỳnh!”

Một vị cao thủ khoác áo choàng màu tro chợt xuất hiện trước mặt thành chủ Hoài Thành, vung tay đánh một chưởng thật mạnh vào đầu tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong kia.

Dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người có mặt, đầu tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đó lập tức bay vèo ra ngoài, thân thể thì té bịch xuống đất.

Sự xuất hiện của vị cao thủ khoác áo choàng màu tro đã khiến thành chủ Hoài Thành sợ ngây người, ngay cả Black Doctor cũng phải hốt hoảng trong lòng, vị cao thủ này đột ngột xuất hiện, chỉ dùng một đòn đã đánh bay đầu một cao thủ Siêu Phàm Cửu Gảnh đỉnh phong, vậy thì thực lực người này phải cao đến đâu?

Vị cao thủ khoác áo choàng màu tro kia chỉ ra tay g**t ch*t một gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi dừng tay.

“Các hạ là ai? Vừa ra mặt liền xuống tay giết người của tôi, làm vậy có phải hơi quá đáng rồi không?”

Black Doctor nhìn chằm chằm vào vị cao thủ khoác áo choàng màu tro kia, lạnh lẽo hỏi.

Vị cao thủ kia nhíu mày, nhìn Black Doctor: “Không phục sao?”

Vừa dứt lời, một hơi thở võ thuật vô cùng mạnh mẽ đã tràn ra từ trên người ông ta.

Ngay lập tức, toàn bộ phủ Hoài Thành đều bị một thiên uy bao phủ.

Black Doctor khiếp sợ tột cùng, ông ta đã cảm nhận được một sức mạnh không thể ngăn trở từ vị cao thủ khoác áo choàng màu tro kia.

Thành chủ Hoài Thành cũng kinh sợ vô cùng, bản thân lão ta mới chỉ bước sang cảnh giới kia nửa bước nhưng cũng đã được xếp vào vị trí có thực lực cao nhất ở Chiêu Châu này, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong bình thường không phải là đối thủ của lão ta.

Nhưng hiện nay lại có một vị cao thủ khoác áo choàng màu tro xuất hiện, hơi thở võ thuật trên người kẻ này vượt xa trạng thái mạnh nhất của lão ta.

Chẳng lẽ nào, thực lực của vị cao thủ áo choàng màu tro này đã vượt qua Siêu Phàm Cảnh?

Nghĩ tới đây, vẻ khiếp sợ trên mặt thành chủ Hoài Thành càng thêm nồng đượm.

Black Doctor nhìn người mới tới, nói: “Nếu tôi đoán không lầm thì thực lực của các hạ đã bước vào Thiên Cảnh rồi đúng không? Căn cứ theo quy định của Thủ Hộ Minh ở Chiêu Châu, cao thủ trên cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong không được nhúng tay vào chuyện của thế tục, ông đã vượt qua quy định rồi!”

Vị cao thủ khoác áo choàng màu tro cười nhạt, mắt hơi nheo lại, nhìn Black Doctor, nói: ‘Lôi quy tắc ra nói chuyện với tôi à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3017


Chương 3017:

Vừa dứt lời, thân hình ông ta chợt biến mất, ngay sau đó lại xuất hiện trước mặt Black Doctor, tay chộp cổ Black Doctor, nhấc bổng cả người đối phương lên không.

Những cao thủ bên cạnh Black Doctor đều vội tiến lên.

“CútI”

Vị cao thủ áo choàng màu tro quát lớn một tiếng, một luồng khí thế cực kì cưồng bạo lan nhanh về mọi hướng, đánh thẳng vào đám cao thủ kia, lực mạnh như sóng dữ.

Thành chủ Hoài Thành khiếp sợ chứng kiến, hơn chục tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh liên tiếp bay ra sau như bị trúng đòn mạnh.

Rốt cuộc lão ta cũng đã có thể khẳng định, vị cao thủ vừa cứu mạng mình đây là một cao thủ Thiên Cảnh thứ thiệt.

Cảnh giới trên Siêu Phàm Cảnh được gọi là Thiên Cảnh, Thiên Cảnh cũng chia làm chín bậc, Nhất Phẩm yếu nhất, Cửu Phẩm mạnh nhất.

Ở Chiêu Châu này có một thế lực vô cùng xa xưa và hùng mạnh, tên là Thủ Hộ Minh, thế lực Thủ Hộ Minh này sâu không lường được, nghe đồn còn có cả cao thủ Thiên Cảnh Cửu Phẩm.

Để tránh việc cao thủ Thiên Cảnh tấn công đánh giết cao thủ yếu hơn ở thế tục, Thủ Hộ Minh có quy định, bất kể cao thủ Thiên Cảnh nào dám vi phạm quy định, nhúng tay vào chuyện trong thế tục, đều phải giết không tha.

Nhưng vị cao thủ áo choàng màu tro trước mắt này rõ ràng đã lên cảnh giới Thiên Cảnh lại ngang nhiên nhúng tay vào chuyện thế tục, đồng thời g**t ch*t một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong trong nháy mắt.

Vị cao thủ áo choàng màu tro kia chỉ túm cổ Black Doctor nhấc lên, không có ý định g**t ch*t ông ta mà chỉ vung tay ném mạnh, Black Doctor bị ném văng ra xa hơn chục mét, nặng nề rơi thịch xuống đất.

Black Doctor còn chưa kịp lấy lại tinh thần, vị cao thủ áo choàng màu tro kia đã đi tới trước mặt ông ta, một chân dãm lên lồng ngực ông ta, lạnh lùng nói: “Tôi muốn bảo vệ người kia, có ý kiến gì không?”

Black Doctor đâu còn dám có ý kiến gì, liền vội vàng lắc đầu nói ngay: “Nếu tiền bối đã muốn ông ta sống, tôi tuyệt đối không dám động tới một sợi tóc của ông ta’.

“Cút!”

Vị cao thủ thần bí nọ lại quát lên một tiếng.

Black Doctor như vừa được đặc xá, vội vàng đứng lên, dẫn theo đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh rời khỏi đó.

Thành chủ Hoài Thành vội đi tới trước mặt vị cao thủ áo choàng màu tro, khom người vái chào, cảm kích nói: ‘Cảm ơn tiền bối đã cứu mạng”.

Vị cao thủ kia chỉ lắc đầu, thờ ơ nhìn thành chủ Hoài Thành, nói: “Tôi đồng ý tới trợ giúp ông lần này cũng chỉ để trả ơn cho người khác mà thôi”.

Nghe ông ta nói thế, thành chủ Hoài Thành kinh ngạc hỏi: ‘Ý ngài là, ngài ra tay giúp tôi là vì có người nhờ ngài tới?”

Vị cao thủ kia gật đầu, bình thản nói: ‘Đúng vậy Nói xong, ông ta quay đầu bỏ đi.

Đợi khi thành chủ Hoài Thành lấy lại tỉnh thần, vị cao thủ áo choàng màu tro đã biến mất, như thể đã tan vào không khí, lão ta hoàn toàn không hề cảm nhận được chút hơi thở nào của đối phương nữa.

Hồi lâu sau, thành chủ Hoài Thành mới dần dần tỉnh táo lại sau những gì vừa xảy đến, mặt mũi lão ta trở nên dữ tợn, nghiến răng ken két nói: “Dương Chấn! Black Doctor! Tao nhất định sẽ không bỏ qua cho chúng mày đâu!”

Nay Black Doctor đã bị vị cao thủ áo choàng màu tro kia dọa chạy, có lẽ trong thời gian tới sẽ không dám quay lại phủ Hoài Thành này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3018


Chương 3018:

Hơn nữa, trận chiến hôm nay đã khiến nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh của các thế lực phải vĩnh viễn nằm lại phủ Hoài Thành. Chuyện này cũng đã gây kinh sợ cho những thế lực còn đang âm thầm theo dõi phủ Hoài Thành, điều này quả thật là một tin tốt đối với thành chủ Hoài Thành, cuối cùng lão ta cũng đã có thể thở phào một hơi.

Chuyện xảy ra ở phủ Hoài Thành nhanh chóng được truyền về Mục phủ.

Chỉ có điều, tin tức về vị cao thủ khoác áo choàng màu tro lại không được tiết lộ ra ngoài.

Mục phủ.

Mục thành chủ nhận được tin tức, nhíu chặt mày nói: “Không ngờ tay Black Doctor này lại giấu kín đến thế, hắn đã chế tạo ra được hơn chục cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh Cảnh rồi”.

“Chỉ có điều, thành chủ Hoài Thành bị đội hình hùng mạnh như vậy tấn công, vì sao còn có thể sống sót? Vì sao Black Doctor lại đột nhiên dẫn người chạy khỏi Hoài Thành?”

Đây là chuyện khiến ông lão nghi hoặc nhiều nhất, đồng thời cũng là thäc mắc chung của những thế lực đang theo dõi sát sao tình hình ở phủ Hoài Thành.

Ba ngày trôi qua nhanh chóng.

Trong ba ngày này, Dương Chấn vẫn năm yên trên giường bệnh, không hề có dấu hiệu thức tỉnh.

Trong Mục phủ đã có rất nhiều người có ý kiến trước tình hình này.

“Thành chủ, lần này Dương Chấn bị trọng thương, dù có thể sống sót thì cũng chỉ e sẽ thành một kẻ tàn phế thôi, chúng ta cần gì phải tiếp tục che chở cậu ta nữa”.

“Đúng vậy, còn tiếp tục che chở cậu ta sẽ chỉ mang lại mối nguy lớn hơn nữa cho Mục phủ, nay đã có rất nhiều thế lực đang âm thầm theo dõi Mục phủ chúng ta, trong đó có không ít cao thủ có lẽ đang nhằm vào thanh linh khí của cậu ta đó.

“Thành chủ, một kẻ sắp tàn phế mà thôi, đâu có giá trị gì với Mục phủ chúng ta nữa, hay là để bọn họ đi đi”.

Rất nhiều cao thủ của Mục phủ đều bày tỏ ý kiến của mình với Mục thành chủ, những người này đều có chung một ý, muốn cho nhóm Dương Chấn rời khỏi đây.

Mục thành chủ nhíu chặt mày, đảo mắt nhìn qua đám đông, lạnh lùng nói: “Im hết đi cho tôi!

Nếu còn để tôi nghe thấy những lời như vậy thì chớ trách tôi không nể mặt các vị đấy!”

Nói xong, ông lão bảo người hầu đẩy xe lăn tới chỗ Dương Chấn.

“Ông Mục, ông tới rồi!”

Phùng Tiểu Uyển thấy Mục thành chủ tới bèn vội vàng đứng lên chào.

Hoài Lam cũng hơi khom người, chào hỏi: “Mục thành chủ”.

Mục thành chủ khẽ gật đầu, liếc nhìn Dương Chấn còn đang nằm trên giường bệnh, thở dài, hỏi Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, hiện giờ tình trạng của Dương Chấn ra sao rồi? Cậu ấy đã hôn mê ba ngày, chắc sẽ không tiếp tục hôn mê mãi thế này chứ?”

Nghe Mục thành chủ hỏi thế, Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đều lộ vẻ bi thương.

Ba ngày qua, hai người không rời Dương Chấn một tấc, luôn canh giữ bên giường bệnh, sợ Dương Chấn bất chợt tỉnh dậy lại chẳng ai phát hiện sớm.

Suốt ba ngày, hai cô gái luôn lấy nước mắt rửa mặt, nhất là Phùng Tiểu Uyển, cô ta còn phải †ập trung tinh thần để trị liệu cho Dương Chấn nữa, hai mắt đều đã sưng đỏ.

Phùng Tiểu Uyển nghẹn ngào lắc đầu, nhìn Dương Chấn nằm bất động trên giường bệnh, nói: “Đến khi nào anh Chấn mới có thể tỉnh lại, cháu cũng không dám chắc, tạm thời cháu chỉ có thể giúp anh ấy ổn định tình hình vết thương, còn về chuyện tỉnh lại được không thì phải trông cậy vào chính bản thân anh ấy thôi”.

Sắc mặt Mục thành chủ lập tức trở nên rất khó coi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3019


Chương 3019:

Vừa rồi, đám người quyền quý của Mục phủ còn muốn yêu cầu để bọn Dương Chấn rời khỏi Mục phủ, chỉ mình ông lão vần kiên quyết giữ Dương Chấn ở lại đây, mặc dù làm như vậy, Mục phủ sẽ bị rất nhiều cao thủ các nơi nhòm ngó, nhưng ông lão vẫn tình nguyện đối mặt với hết thảy gian nguy vì Dương Chấn.

Dẫu sao lúc này mối quan hệ hai bên cũng đã gần gũi như vậy, nếu còn đẩy người ta ra, đợi sau này Dương Chấn khôi phục thì mọi nỗ lực trước đây coi như uổng phí cả rồi.

Chỉ có điều, đã ba ngày trời, Dương Chấn vẫn còn chìm trong mê man, nhỡ đâu Dương Chấn không qua khỏi thì sao? Như vậy khác nào mọi nỗ lực của ông lão cũng bỏ sông bỏ bể hết.

Hoài Lam bỗng lo âu hỏi: ‘Mục thành chủ, có phải ngài cũng muốn đuổi chúng tôi đi không?”

Phùng Tiểu Uyển cũng lập tức lo sợ nhìn Mục thành chủ.

Mục thành chủ vội vàng lắc đầu, cười bảo: “Sao có thể thế được? Mọi người cứ yên tâm ở lại đây, chắc chăn tôi sẽ không đuổi ba người ra khỏi Mục phủ”.

“Hôm nay tôi tới đây là để xem tình hình Dương Chấn thế nào, liệu đã tỉnh chưa, cũng để xem xem hiện giờ tôi có thể giúp gì được không?”

Nghe ông lão nói vậy, Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam mới âm thầm thở ra một hơi.

Phùng Tiểu Uyển nhẹ nhàng lắc đầu: “Tạm thời không cần gì thêm ạ, cảm ơn ông Mục, nếu có gì cần, nhất định cháu sẽ tới tìm ông”.

Mục thành chủ gật đầu: “Vậy được, ông không quấy rầy thêm nữa, nếu Dương Chấn tỉnh lại, hãy báo ngay cho ông biết”.

Phùng Tiểu Uyển thưa: “Vâng, thưa ông Mục”.

Đợi Mục thành chủ rời khỏi đây, Hoài Lam mới nghiêm nghị nói: “Xem ra hiện giờ Mục thành chủ cũng đang phải chịu áp lực rất lớn, nếu anh Chấn vần cứ hôn mê thế này mãi, chỉ sợ Mục thành chủ sẽ thực sự đuổi chúng ta ra ngoài”.

Phùng Tiểu Uyển lại hoàn toàn không nhận thấy được nguy cơ trước mắt, cô ta nghi hoặc hỏi: “Chẳng phải ông Mục đã nói, chúng ta cứ yên tâm ở lại đây đó sao?”

Hoài Lam bảo: “Tiểu Uyển, em còn quá ngây thơ, con người ai mà chẳng chộn rộn vì lợi ích, trước đây vì sao Mục thành chủ lại chọn giúp chúng ta? Trừ việc ông ấy coi trọng tiềm lực của anh Chấn thì còn một lí do nữa, đó là vì y thuật của em quá cao siêu, khiến ông ấy nhìn thấy hi vọng hai chân mình có thể chữa trị được”.

“Nhưng giờ đây, tình hình vết thương của anh Chấn quá nghiêm trọng, đến nay còn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, mà tin tức về thanh linh khí trong tay anh Chấn đã lan truyền ra ngoài, hiện giờ đang có rất nhiều cao thủ hàng đầu rình rập quanh Mục phủ này, bọn họ đều muốn chiếm đoạt con dao găm linh khí trong tay anh Chấn”.

“Hiện giờ Mục thành chủ đang phải hứng chịu một áp lực rất lớn, bởi vì trong Mục phủ có rất nhiều người mong muốn ông ấy đuổi chúng ta ra khỏi Mục phủ, mà một khi chúng ta bị đuổi khỏi nơi này, bước một bước ra khỏi Mục phủ thôi là đã có thể mất mạng vì đám cao thủ đang lăm le chiếm đoạt con dao găm linh khí”.

Nghe Hoài Lam phân tích xong, Phùng Tiểu Uyển kinh ngạc thốt lên: “Tình cảnh của chúng ta lúc này nguy hiểm đến thế sao?”

Hoài Lam gật đầu: ‘Không chỉ có thế, còn cả áp lực bên phía thành chủ Hoài Thành nữa, chị nghe người ta nói, ban đầu Black Doctor và thành chủ Hoài Thành đã trở mặt, coi nhau như kẻ thù, Black Doctor đã chuẩn bị giết thành chủ Hoài Thành rồi, lại có một vị cao thủ thần bí xuất hiện cứu ông ta'”.

“Lần này, Hoài Thành bị tổn thất vô cùng nghiêm trọng, thành chủ Hoài Thành lại điên cuồng muốn giết anh Chấn đến thế, chắc chắn sẽ không chịu buông tha cho anh ấy đâu. Chỉ có điều, hôm nay phủ Hoài Thành đã bị tổn thất quá nặng, tạm thời ông ta chưa dám xông tới Mục phủ giết người, nhưng nếu chúng ta rời khỏi Mục phủ, ông ta nhất định sẽ nhận được tin ngay, và sẽ đích thân tới lấy mạng chúng ta nhanh nhất có thể’.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3020


Chương 3020:

Phùng Tiểu Uyển lo sợ hỏi Hoài Lam: “Chị Lam, vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Hoài Lam đưa mắt nhìn về phía Dương Chấn còn đang nằm trên giường bệnh: “Chờ đi! Lúc này, chúng ta chỉ có thể chờ anh Chấn thức tỉnh rồi mới có thể biết được số phận của chúng ta ra Sao.

“Có lẽ Mục thành chủ cũng không còn nhiều kiên nhãn nữa đâu, chị đoán chừng chỉ tối đa ba ngày nữa, nếu anh Chấn vẫn không tỉnh, chỉ sợ ngay cả ông ấy cũng sẽ muốn đẩy chúng ta ra khỏi Mục phủ”.

Phùng Tiểu Uyển lập tức cảm thấy áp lực trong lòng càng thêm nặng nề.

Hai cô gái nhìn đăm đăm về phía Dương Chấn, anh như một đứa trẻ chìm vào giấc ngủ say, hô hấp cực kì yếu ớt.

Lớp băng vải quấn khắp người anh đã được gỡ ra, toàn thân anh lúc này đã phủ kín những vảy máu khô, hẳn không bao lâu nữa, những vảy máu đó có thể bong ra.

Nhưng cánh tay phải của anh hiện vẫn quấn kín băng gạc.

Bởi cưỡng chế sử dụng linh khí ở cường độ cao, phản phệ từ linh khí đã gây thương tổn cực kì lớn cho toàn bộ cánh tay phải này, tay trái tuy cũng sử dụng linh khí nhưng may thay, thời gian sử dung còn tương đối ngắn, thương tổn không lớn, nay đã khôi phục hoàn toàn.

Sau khi trị liệu xong, Phùng Tiểu Uyển nhíu mày nói: “Lục phủ ngũ tạng của anh ấy về cơ bản đã khỏe mạnh lại, nay chỉ còn vài vết thương bên ngoài, theo lí mà nói, chút xíu thương tích ấy không đáng kể, anh ấy hẳn đã thức tỉnh mới phải!

Vì sao đến giờ vân không có bất kì phản ứng nào nhỉ?”

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, Hoài Lam lập tức khẩn trương, cô ta hỏi Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển này, hay là có vết thương nào đó ở vị trí vô cùng quan trọng mà em bỏ sót, chưa phát hiện ra?”

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu: “Không thể nào! Vì †ình trạng thương thế của anh Chấn quá nặng, em đã kiểm tra tất cả mọi chỗ cho chắc, nội thương cũng đã điều tra hết, không thể có chuyện bỏ sót vết thương nào được”.

Hoài Lam nhíu mày: ‘Vậy thì vấn đề ở chỗ nào mới được? Tiểu Uyển, em phải tìm cách để anh ấy mau chóng tỉnh lại, chị đoán chừng chỉ tối đa ba ngày nữa, Mục thành chủ sẽ không gánh nổi áp lực, bảo chúng ta rời khỏi đây đấy”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: “Chị Lam, chị yên †âm, em nhất định sẽ tìm cách để anh Chấn tỉnh lại”.

Hoài Lam nhìn Dương Chấn nằm đó, người trần như nhộng, đột nhiên quay sang hỏi Phùng Tiểu Uyển: “Chị có thể lấy khăn ướt lau người cho anh ấy không?”

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: ‘Được! Chỉ cần đừng chạm vào tay phải là được, những vảy máu ở chỗ khác cũng sắp đến lúc bong ra rồi, không ảnh hưởng gì”.

Hoài Lam nói: “Vậy để chị lau người cho anh ấy”

Phùng Tiểu Uyển nói: “Em giúp chị một tay!”

Thế là, hai cô gái trẻ trung xinh đẹp cùng nhau cẩn thận lau mình cho Dương Chấn.

Trong lúc lau mình, không thể tránh khỏi va chạm tới vị trí khó lòng miêu tả, hai cô gái đều đỏ bừng mặt, nhưng vần hết sức thận trọng tỉ mỉ lau sạch người cho anh.

Lúc này, Dương Chấn nằm trên giường bệnh, bị hai cô gái trẻ lau mình, cảm thấy lòng bị giày vò khổ không nói nổi.

Thực ra anh đã khôi phục ý thức, nhưng không biết vì sao, rõ ràng tai có thể nghe được âm thanh bên ngoài, cũng có thể cảm nhận được mỗi khi Phùng Tiểu Uyển trị liệu cho mình, nhưng lại không sao nhúc nhích được, thậm chí mí mắt cũng không nhấc lên nổi.

“Ạ Đúng lúc này, Phùng Tiểu Uyển bỗng kêu lên kinh ngạc.

Hoài Lam giật mình hoảng sợ, vội nhìn Phùng Tiểu Uyển, hỏi: “Tiểu Uyển, em làm sao thế?”

Gò má Phùng Tiểu Uyển đã đỏ bừng, nhìn sang chỗ Hoài Lam: “Chị lau người cho anh ấy đi, em đi chuẩn bị dược liệu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3021


Chương 3021:

Nói xong, Phùng Tiểu Uyển hấp tấp đứng lên chạy khỏi đó ngay.

Hoài Lam khó hiểu nhìn theo, lầm bầm: “Cô bé này sao bỗng dưng đỏ hết mặt lên thế? Mấy ngày qua không phải ngày nào cũng tự tay trị liệu cho anh ấy hay sao? Nhìn cũng nhìn quen mắt rồi, còn xấu hổ gì không biết?”

Vừa dứt lời, cô ta chợt nhìn thấy vị trí trung gian của Dương Chấn có thay đổi, lập tức ngây ra, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, mặt mũi cũng đỏ bừng cả lên, trừng mắt với Dương Chấn một cái rồi hung hăng nói: “Bị thương nặng thế, người còn đang hôn mê mà vấn có phản ứng mạnh như vậy à”.

Lúc này Dương Chấn đã có ý thức, mọi âm thanh từ bên ngoài đều có thể nghe được, nhưng không biết vì sao, anh không thể mở mắt tỉnh dậy.

Lời Hoài Lam vừa nói càng làm anh thấy xấu hổ vô cùng.

Nói thế nào thì anh cũng là một người đàn ông bình thường, bị hai cô gái trẻ trung xinh đẹp cởi hết quần áo, lau người cho anh, nếu không có biến đổi gì thì mới là không bình thường.

“Thành chủ, Dương Chấn hiện thế nào rồi?”

Mục thành chủ vừa trở lại nơi ở, kiếm khách Ảnh Tử đã bước ra, nhìn Mục thành chủ, hỏi.

Mục thành chủ chỉ lắc đầu, thở dài nói: “Vẫn chưa thấy tỉnh, ngay cả Tiểu Uyển cũng không biết lúc nào cậu ấy mới tỉnh được”.

Kiếm khách Ảnh Tử nói: “Thành chủ, tôi biết giờ đây ông đang phải chịu một áp lực rất lớn, không chỉ từ bên trong mà còn cả từ bên ngoài nữa, nhưng nếu ông đã kiên trì được lâu như vậy thì đừng có buông tay, nếu lúc này bỏ mặc Dương Chấn, một khi cậu ấy tỉnh lại được, thì từ đó về sau hai bên sẽ không còn quan hệ gì nữa’.

Mục thành chủ gật đầu: ‘Ông nói đúng lắm, Mục phủ đã phải nỗ lực rất nhiều, cũng đã trả giá rất lớn, tuy mục đích chính là để mở rộng Mục phủ nhưng chung quy, kiếp nạn lần này của Mục phủ cũng là vì cậu ấy mà ra’.

“Tôi cho rằng, cậu ấy nhất định sẽ tỉnh lại được, nếu không, người bảo vệ sau lưng cậu ấy sẽ không nhãn nhịn đến giờ còn chưa chịu xuất hiện”.

Kiếm khách Ảnh Tử gật đầu: “Đúng thế! Nếu Dương Chấn thực sự sắp chết, người bảo vệ sau lưng cậu ấy nhất định sẽ xuất hiện, ngay cả chúng ta đều không cảm nhận được người này, vậy chắc chắn thực lực người này đã phải từ Thiên Cảnh đổ lên, một cao thủ Thiên Cảnh thì sao có thể trơ mắt nhìn Dương Chấn cứ thế chết đi được?”

Mục thành chủ gật đầu, sắc mặt bỗng trở nên căng thẳng cực độ, ông lão nói: ‘Vì tôi nhất quyết bảo vệ Dương Chấn, đã có rất nhiều người của Mục phủ không hài lòng. Tôi sợ sẽ có vài người ỷ vào địa vị của mình ở Mục phủ này, cho rằng tôi sẽ không giết họ nên sẽ âm thầm ra tay với Dương Chấn. Ông hãy âm thầm theo sát bên Dương Chấn, tuyệt đối đừng để đám ngu xuẩn kia hủy hoại công sức bao lâu nay của chúng ta”.

Kiếm khách Ảnh Tử vội thưa: “Vâng!”

Nói xong chuyện này, Mục thành chủ lại hỏi: “Ngày ấy lúc ông đột phá đã bị vụ tự phát nổ của Dược Vương cắt ngang, mặc dù không bị thương nặng nhưng chuyện này hẳn cũng có ảnh hưởng lớn đến ông đúng không? Đoán chừng khi nào thì có thể thử đột phá cảnh giới một lần nữa?”

Kiếm khách Ảnh Tử mỉm cười: “Thành chủ, ngài yên tâm đi, chuyện ngày đó thực sự không ảnh hưởng quá lớn đến tôi đâu, không bao lâu nữa là tôi có thể thử đột phá lần hai”.

“Nhưng khoảng thời gian trước mắt này chắc chăn không được, có quá nhiều người đang theo dõi sát sao Mục phủ, nếu tôi chọn đột phá vào lúc này, chuyện phát sinh ngày đó lại lặp lại thì phải làm sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3022


Chương 3022:

Ánh mắt Mục thành chủ lóe lên một tia sát khí, lạnh lẽo nói: ‘Đám trộm cướp chuột nhắt này thật khiến người ta chán ghét, đã ba ngày rồi vấn còn rình rập quanh Mục phủ chưa chịu bỏ cuộc”.

Kiếm khách Ảnh Tử nói: “Tôi đề nghị, lúc này có thể tổ chức một nhóm cao thủ, giết một đám coi như giết gà dọa khỉ, cảnh cáo một phen'”.

Mục thành chủ đồng ý: “Đúng là nên giết gà dọa khỉ, nhưng bây giờ chưa phải lúc, chờ thêm chút nữa!”

Từng ngày trôi qua, Dương Chấn vẫn mãi nằm yên trên giường bệnh, Hoài Lam phụ trách lau mình cho anh, Phùng Tiểu Uyển thì phụ trách chữa trị những thương tích trên người anh, tình cảnh có vẻ rất đáng hưởng thụ đấy, nhưng đối với Dương Chấn mà nói, quả thực đây là dẫn vặt.

Anh vần có ý thức, nhưng vẫn không cách nào mở mắt ra được.

Những điều này không phải trọng điểm, trọng điểm là, anh đã nhận ra, tu vi võ thuật của mình hình như lại biến mất.

Đương nhiên cũng có thể do những nguyên nhân khác khiến anh tạm thời mất đi tu vi võ thuật.

Hôm đó, đợi Phùng Tiểu Uyển trị liệu cho Dương Chấn xong, Hoài Lam mới hỏi: “Tiểu Uyển này, anh Chấn đã hôn mê một tuần rồi, sao vẫn không tỉnh lại được nhỉ?”

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, nói: “Em cũng không biết có chuyện gì nữa, nhưng chị yên tâm đi, đại đa số các vết thương của anh ấy đã khôi phục rồi, ngay cả cánh tay phải bị thương nghiêm trọng thế cũng đã hoàn toàn ổn định lại, không cần lo đến chuyện phải cưa tay nữa”.

“Còn về nguyên do vì sao anh ấy vẫn chưa tỉnh thì em không rõ lắm, nhưng có thể khẳng định một điều, anh Chấn nhất định có thể tỉnh lại, bây giờ chỉ còn lại vấn đề thời gian nữa thôi”.

Hoài Lam bất đắc dĩ nói: “Nếu anh Chấn cứ hôn mê năm ba năm không tỉnh thì sao? Chẳng lẽ chúng ta cứ trông chừng anh ấy năm ba năm thế này à? Dù chúng ta muốn làm thế cũng chỉ sợ người của Mục phủ có ý kiến đấy”.

“Thời gian gần đây, mỗi lần chị ra ngoài, người của Mục phủ đều không thèm ngó ngàng đến chị, thậm chí chị còn có thể cảm nhận được mấy luồng sát khí, hẳn là nhăm vào anh Chấn’.

Nghe Hoài Lam nói xong, sắc mặt Phùng Tiểu Uyển trở nên lo âu, cô ta nhìn Dương Chấn năm trên giường bệnh, nói: ‘Anh Chấn, rốt cuộc bao giờ anh mới chịu tỉnh lại?”

Dương Chấn nghe hai cô gái nói chuyện, lòng cũng vô cùng lo lắng, anh nỗ lực muốn mở mắt ra, hoặc là nhúc nhích thân thể, trong suốt mấy ngày nay, anh đã thử vô số lần, nhưng chưa từng thành công.

“Sao mình cứ có cảm giác, ở đan điền hình như có thứ gì đang đè lên? Cho nên việc mình không thể tỉnh lại hẳn là có liên quan đến cảm giác bị ngăn chặn này”.

Dương Chấn thầm nhủ, anh nỗ lực tu luyện Chiến Thần Quyết để khôi phục thực lực, nhưng mỗi lần vận dụng Chiến Thần Quyết muốn hút chút linh khí mỏng manh trong không khí vào đan điền, linh khí lại như va phải một tấm chản, không thể tiến vào đan điền được.

Linh khí không thể vào đan điền thì anh sẽ không cách nào phát huy được thực lực, đồng thời cũng không có cách nào tu luyện.

Nhưng cũng may, đan điền của anh không bị phế bỏ, chỉ tạm thời bị “đóng lại” mà thôi, có lẽ đợi khi anh tỉnh lại, đan điền cũng có thể khôi phục trạng thái bình thường.

Dương Chấn âm thầm tự nhủ trong lòng.

Tu luyện không thành công, Dương Chấn cũng không chịu nhàn rỗi, anh bắt đầu dùng các cảm quan để cảm ứng mọi thứ xung quanh.

Mấy ngày nay anh vẫn luôn làm vậy, mọi thứ quanh căn phòng này, anh đều có thể cảm nhận được rõ ràng, nếu bây giờ anh có thể tỉnh lại thì dù nhắm mắt cũng tránh được mọi chướng ngại vật trong phòng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3023


Chương 3023:

Ban đầu, anh chỉ có thể cảm nhận được.

những thứ trong phòng bệnh này, nhưng càng huấn luyện, phạm vi cảm nhận của anh càng rộng ra.

Cảm quan không ngừng mở rộng phạm vi cảm nhận của mình giống như radar vậy.

Từ trong phòng bệnh của anh mở rộng ra biệt viện, rồi đến toàn bộ Mục phủ, hôm nay, tất cả mọi thứ ở Mục phủ đều năm trong phạm vi cảm nhận của anh.

Đương nhiên, cảm nhận thì vẫn chỉ là cảm nhận, tuy có thể phân biệt rõ người hay động vật hoặc là vật phẩm gì, nhưng lại không nhìn thấy.

“Hôm nay, phạm vi cảm nhận của mình đã khuếch trương ra khắp Mục phủ, bản thân mình cũng đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố Thủy, vậy liệu mình có thể lợi dụng sức mạnh nguyên tố để khống chế nước không?”

Trong đầu Dương Chấn bỗng nảy lên một ý tưởng to gan lớn mật.

Đúng dịp, Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam đều không có ở trong phòng, trên bàn lại có một chén nước.

Ngay lúc này, bỗng có một luồng sức mạnh cực kì dịu nhẹ từ trên người Dương Chấn chầm chậm khuếch tán ra, sức mạnh này mềm nhẹ như nước, tụ dần đến chỗ chén nước trên bàn.

Ngay sau đó, nước trong chén từ trong chén bay lên, lơ lửng giữa không trung, lúc thì biến thành con chim nhỏ, lúc lại biến thành một con rồng nước.

Dương Chấn chăm chú điều khiển nước trong chén, thậm chí quên cả việc cảm nhận bên ngoài.

Đúng lúc này, một tên sát thủ mặc đồ đen, che kín mặt, lắng lặng tiến vào trong phòng.

Vừa lẻn vào phòng, gã sát thủ khiếp sợ phát hiện ra, trong không khí có một con rồng nước đang bơi lội qua lại, lập tức ngây ra.

Sát thủ kinh ngạc thốt lên: ‘Đây là thứ gì?”

Cho đến lúc này, Dương Chấn mới phản ứng lại, phòng này có người đột nhập.

“Rào” một tiếng, con rồng nước hóa thành vô số giọt rơi ào xuống đất.

Sát thủ tuy cũng kinh ngạc, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng lại nhớ rõ mục đích mình tới đây là gì, bèn nhanh chóng bình tĩnh trở lại, tay cầm một con dao găm, tiến đến trước giường bệnh của Dương Chấn.

Gã sát thủ vung dao, nhìn chăm chằm Dương Chấn nằm bất động trên giường, lạnh lùng nói: “Mày không nên tới Mục phủ mới phải!”

Vừa dứt lời, gã sát thủ không hề do dự, con dao trong tay lao nhanh về phía trái tim Dương Chấn.

“Phụt!”

Ngay khi con dao găm kia sắp c*m v** trái tim Dương Chấn, một mũi tên nước phóng vút tới, xuyên thủng đầu tên sát thủ, hệt như một mũi tên thứ thiệt.

Dưới lớp vải che mặt, cơ mặt gã sát thủ đã cứng đờ ra.

Theo quán tính của thân thể, con dao găm trong tay sát thủ vẫn đâm vào vị trí lồng ngực Dương Chấn, nhưng vì gã sát thủ đã bị mũi tên nước xuyên qua đầu ngay trước khi đâm xuống nên lực đâm của con dao này cũng không quá mạnh, chỉ đủ để làm trầy một chút da trên ngực Dương Chấn.

Tuy không tỉnh lại nhưng dù sao Dương Chấn cũng là một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ thực thụ, độ mạnh của thân thể vốn rất cao, các cao thủ dưới cấp bậc Siêu Phàm Bát Cảnh không thể đâm xuyên thân thể anh chỉ bằng một con dao găm lao theo quán tính được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3024


Chương 3024:

Lúc này, kiếm khách Ảnh Tử đang núp trong bóng tối, chuẩn bị ra tay, chứng kiến vụ việc vừa rồi liền trợn to mắt nhìn.

Từ khi gã sát thủ này lẻn vào trong biệt viện của Dương Chấn, kiếm khách Ảnh Tử đã nắm bắt được hành tung và bám sát theo, vừa rồi, dù Dương Chấn không dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để ngưng tụ thành mũi tên nước, g**t ch*t sát thủ, kiếm khách Ảnh Tử cũng sẽ ra tay cứu anh.

“Rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra?”

Kiếm khách Ảnh Tử vẫn ẩn thân, nghi hoặc tự hỏi.

Ông ta biết Dương Chấn đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố Thủy, nhưng chưa từng dám nghĩ, Dương Chấn đã có thể vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy đến mức độ sử dụng nước ngưng đọng thành mũi tên để giết người.

Là một cao thủ võ thuật, đương nhiên kiếm khách Ảnh Tử cũng hiểu rõ, muốn tu luyện sức mạnh nguyên tố tới trình độ đó sẽ gian nan cỡ nào.

“Không đúng!”

Kiếm khách Ảnh Tử bỗng lắc đầu, sắc mặt càng trở nên khẩn trương, ông ta hạ giọng lẩm bẩm: “Người lấy mũi tên nước giết sát thủ không phải là Dương Chấn.

“Nếu đúng là cậu ấy làm thì chứng tỏ cậu ấy đã tỉnh, nhưng khi sát thủ bị mũi tên nước bắn chết, Dương Chấn vẫn nằm yên trên giường, chưa hề né tránh, thi thể của sát thủ kia còn đang đè lên người Dương Chấn kìa”.

“Vậy có nghĩa là, người vừa dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để giết sát thủ không phải là Dương Chấn mà là một người khác”.

Nghĩ tới đây, lòng ông ta tràn đầy khiếp sợ, kiêng kị ngó nhìn xung quanh một lượt, nhưng vẫn không cảm nhận được bất kì cao thủ nào ở quanh đây.

Kiếm khách Ảnh Tử nhìn chăm chằm về phía Dương Chấn hồi lâu rồi mới tung người nhảy.

vào, hành động êm nhẹ như mảnh lá rung trên mặt đất, nhảy qua cửa sổ đi vào phòng Dương Chấn, xách thi thể sát thủ mang đi.

Tại phòng riêng của Mục thành chủ trong Mục phủ.

Thi thể gã sát thủ áo đen bị ném trên mặt đất, tấm vải bịt mặt cũng đã bị gỡ xuống.

“Ra là Mục Thành Nghiệp! Thật to gan, dám giấu tôi đi ám sát Dương Chấn, may mà Dương Chấn không sao, bằng không, Mục phủ này chỉ e sẽ bị diệt sạch”.

Mục thành chủ nhìn chăm chăm thi thể gã sát thủ, tức giận nói.

Kiếm khách Ảnh Tử đã thuật lại toàn bộ sự việc mới chứng kiến, đồng thời cũng nêu ra suy đoán của mình với Mục thành chủ.

Mục thành chủ nhìn sang phía kiếm khách Ảnh Tử, nói: “Ảnh Tử, lần này may nhờ có ông, bằng không thì lớn chuyện rồi”.

Kiếm kháchẢnh Tử läc đầu, sắc mặt trở nên trịnh trọng, nói: ‘Sau lưng Dương Chấn quả nhiên có người bảo vệ, Dương Chấn ở Mục phủ đã lâu như vậy mà chúng ta đều không phát hiện được tung tích của đối phương, chứng tỏ thực lực của người này đã vượt trên hai chúng ta, tôi e rằng người này đã bước vào Thiên Cảnh”.

Mục thành chủ gật đầu: “Chắc hẳn phải là cao thủ Thiên Cảnh rồi, địa vị của Dương Chấn quả là rất cao, cao đến độ chúng ta không thể tưởng tượng nổi, người bảo vệ cũng là một vị cao thủ Thiên Cảnh”.

Dương Chấn hoàn toàn không hề hay biết, việc mình dùng sức mạnh nguyên tố Thủy ngưng tụ thành một mũi tên nước, g**t ch*t sát thủ, lại bị biến thành hành vi của một người bảo vệ nào đó mà ngay cả anh cũng chưa từng quen biết.

Lúc này, anh đang năm trên giường bệnh, lòng lo lắng trùng trùng.
 
Back
Top Bottom