Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2985


Chương 2985:

Lão Cửu bỗng hét lớn một tiếng, không biết ông lão lấy sức lực từ đâu ra, đột nhiên đẩy mạnh Dương Chấn, sau đó không hề do dự nhét vào miệng mình một viên thuốc màu đen.

“Âm”

Giây lát sau, một khí thế võ thuật vô cùng cuồng bạo chợt bùng nổ từ trên người lão Cửu.

“Grào!”

Lão Cửu gầm lên, nghe hệt như một con dã thú từ thủa Hồng Hoang.

Ngay dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, thân thể lão Cửu chậm rãi phình to, trong giây lát ngắn ngủi, thân hình đã trướng hẳn lên.

Quần áo trên người ông lão đã rách bung, lộ ra nước da đỏ tối.

Không chỉ có thế, trên làn da ông lão còn đang nhanh chóng mọc lên một lớp lông màu đỏ.

Thậm chí, ngay cả trên mặt ông lão cũng đã mọc đầy lớp lông đỏ này.

“Ông Cửu!”

Dương Chấn hét lớn một tiếng, mặt đầy khiếp sợ.

Tuy anh không biết trên người lão Cửu đang có chuyện gì nhưng anh lại biết, những biến hóa trên người ông lão đều do viên thuốc màu đen mà ông lão vừa uống vào.

Chợt có người kêu lên kinh ngạc: “Ông ta uống Thú Hóa Đanl”

Ai đó thắc mắc: “Thú Hóa Đan là gì?”

Người kia giải thích: “Thú Hóa Đan, ý nghĩa của nó đúng như tên, là một loại đan dược có thể khiến người hóa thú, mà cao thủ dùng Thú Hóa Đan thì thực lực sẽ tăng vọt, có điều, khi dược hiệu biến mất, người uống thuốc này sẽ phải chết một cách vô cùng khốn khổ”

“Giết!”

Lúc này, Đông Phương Nguyên đã vọt tới trước người lão Cửu, giơ tay đánh ra một quyền cực mạnh xuống người ông lão.

“Uỳnh!”

Quyền kia đập thẳng vào người lão Cửu.

Nhưng mọi người đều khiếp sợ nhận ra, lão Cửu không bị ảnh hưởng chút nào.

Lúc này lão Cửu đã cao lên chừng hai mét, Đông Phương Nguyên đứng trước mặt ông lão trông có vẻ nhỏ bé hơn hẳn, nhưng mọi người đều biết rõ, Đông Phương Nguyên chính là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của phủ Hoài Thành, tuy chỉ mới tới Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ nhưng đây là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh thứ thiệt!

Vậy mà, một đòn dốc toàn lực của lão ta lại không thể khiến thân thể lão Cửu dao động một li chứ chưa nói gì đến bị thương.

“Sao lại thế được?”

Vậy mà, một đòn dốc toàn lực của lão ta lại không thể khiến thân thể lão Cửu dao động một li chứ chưa nói gì đến bị thương.

“Sao lại thế được?”

Đông Phương Nguyên kinh hãi không tin vào mắt mình, một quyền vừa rồi của lão ta mạnh cỡ nào, chỉ có chính lão ta biết rõ.

Nếu là một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ bình thường, chỉ e đã chết dưới một quyền này của lão ta rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2986


Chương 2986:

Nhưng lão Cửu, một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, lại không hề bị ảnh hưởng chút nào, dù có uống Thú Hóa Đan thì cũng sẽ không thể kh*ng b* như vậy được chứ?

“Giết!”

Một giây tiếp theo, một thanh âm khàn khàn thoát ra khỏi cổ họng lão Cửu.

““Uỳnh!”

Lão Cửu vung tay chém ra một quyền, năm tay băng quả bóng cao su nện thẳng vào ngực Đông Phương Nguyên, rồi sau đó, một tiếng động lớn vang lên, ngực Đông Phương Nguyên đã lõm xuống, lão ta hộc một ngụm máu tươi, thân thể bay ra ngoài cả chục mét, mất mạng trong giây lát.

“Trời!”

Có người hít mạnh một hơi đầy khiếp sợ.

Chỉ một quyền đã tiêu diệt một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ?

Sau mấy giây ngây dại, thành chủ Hoài Thành đã đằng đằng sát khí, vọt về phía lão Cửu.

Mục thành chủ cũng lao tới, chăn trước mặt thành chủ Hoài Thành.

“Cút ngay!”

Thành chủ Hoài Thành phấn nộ quát.

Mục thành chủ lạnh giọng: ‘Đối thủ của ông là tôi!”

Mục thành chủ lao lên, chặn trước mặt thành chủ Hoài Thành.

Ánh mắt thành chủ Hoài Thành lóe sát khí, nhìn chòng chọc vào Mục thành chủ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông muốn chết đúng không!”

Mục thành chủ bình thản: “Thành chủ Hoài Thành, đừng nói những lời dư thừa nữa, nếu ông thật sự có năng lực giết tôi một cách nhẹ nhàng thì sao còn dùng dằng đến giờ?”

“Hôm nay, Mục phủ chúng tôi đã phải chịu tổn thất nghiêm trọng, mà hiện giờ, phủ Hoài Thành mới chỉ mất một gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, thế mà thành chủ Hoài Thành đã không nhịn được rồi sao?”

Thành chủ Hoài Thành hít sâu một hơi, nỗ lực đè nén lửa giận trong lòng.

Tuy hai chân Mục thành chủ đã tàn phế nhưng vẫn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nếu thật sự phải liều mạng đánh một trận, dù thành chủ Hoài Thành có thể thắng được thì cũng chỉ là thăng thảm, thậm chí rất có thể sẽ bị Mục thành chủ gây thương tích nghiêm trọng.

Lão ta chính là cây cột chống trời của Hoài Thành, nếu lão ta thật sự bị thương nặng, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, khi đó, những thế lực lâu nay luôn thèm muốn Hoài Thành nhất định sẽ ra tay tấn công Hoài Thành.

Đến lúc đó, phủ Hoài Thành sẽ rơi vào tình thế hệt như Mục phủ ngày nay.

Cuối cùng, thành chủ Hoài Thành vẫn không hạ quyết định đấu với Mục thành chủ, lão ta chỉ lạnh giọng nói: “Tôi đây muốn xem xem, chỉ một gã uống Thú Hóa Đan, đã là kẻ sắp chết, thì thực lực có thể mạnh đến đâu”.

Nghe thành chủ Hoài Thành nói thế, Mục thành chủ cũng âm thầm thở ra một hơi, nếu thành chủ Hoài Thành thật sự muốn đánh, ông lão sẽ không thể chống cự được đến cùng.

Lúc này, lão Cửu uống Thú Hóa Đan đã chẳng khác gì một con dã thú đến từ Hồng Hoang, điên cuồng chém giết, chỉ cần gặp phải cao thủ của phủ Hoài Thành, bất kể mạnh yếu, ông lão đều g**t ch*t không tha.

Chỉ vài phút ngắn ngủi, đã có rất nhiều cao thủ của phủ Hoài Thành mất mạng.

Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, tính luôn Đông Phương Nguyên thì đã có ba kẻ mất mạng dưới tay lão Cửu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2987


Chương 2987:

Lão Cửu căn răng nói: “Tôi sẽ liều mạng chặn ông ta lại”.

Dương Chấn lắc đầu: ‘Ông ta đã là cao thủ bước nửa bước vào cảnh giới kia rồi, ông không ngăn cản ông ta được đâu, ông Cửu, xin đừng nói gì thêm, đã đến tình trạng này rồi, chúng ta không ai thoát được đâu, nếu đã thế thì cứ tận sức đánh một trận đi”.

Nghe Dương Chấn nói thế, lão Cửu lập tức trầm mặc, mấy giây sau, ông lão gật đầu, nhìn Dương Chấn, mặt đã đỏ hoe: ‘Đều do tôi không bảo vệ cậu cho tốt, tôi có lỗi với cậu, có lỗi với Miêu thành chủ”.

Dứt lời, lại một luồng khí thế cuồng bạo hơn nữa tràn ra từ trên người ông lão.

“Grào!”

Lão Cửu hét lớn, lao ra ngoài.

“Ngăn ông ta lại! Ngăn lại ngay!”

Một tên cao thủ của phủ Hoài Thành thấy lão Cửu xông về phía bọn họ, lập tức nôn nóng rống †o.

“Uỳnh!”

Chỉ một chiêu, đối phương đã bị lão Cửu g**t ch*t.

Lúc này, chợt có bốn cao thủ mang hơi thở kh*ng b* bước ra, vây lão Cửu vào giữa.

“Mọi người lùi lại đi, tên này để chúng tôi xử lý”

Cao thủ cầm đầu lạnh giọng hô lên.

Lão ta là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ của phủ Hoài Thành, ba cao thủ bao vây lão Cửu cùng lão ta lúc này cũng đều thuộc cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Thấy thế, các cao thủ của Mục phủ đã xám mặt tuyệt vọng.

Vừa rồi, bọn họ có thể phản kích, đồng thời tiêu diệt rất nhiều quân địch là vì có lão Cửu hỗ trợ, đẩy cao sĩ khí của phe Mục phủ, kẻ địch cũng bị khí thế của lão Cửu dọa chấn kinh, cho nên mới bị bọn họ vượt lên trong một chốc.

Nhưng lúc này, lão Cửu đã bị bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ bao vây chặt chẽ, liệu ông lão còn có thể giết hạ những kẻ này giống như vừa rồi không?

“Giết!”

Cao thủ cầm đầu bỗng quát lớn một tiếng, lao thẳng về phía lão Cửu.

“Grào!”

Lão Cửu ngửa mặt lên trời, rống một tiếng, khí thế võ thuật trên người đã vọt l*n đ*nh, giây lát, ông lão nhấc chân bước đi, mặt đất dường như rung chuyển, khí thế cuồng bạo lan tràn ra bốn phía.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Cuộc chiến đã nổ rai Lão Cửu mở màn cuộc chiến bằng chiêu tấn công bốn tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ đang vây quanh mình.

Ngay khi lão Cửu vừa ra tay, những cao thủ khác cũng lao vào cuộc chém giết.

Dương Chấn đảo mắt nhìn quanh, bởi chênh lệch về số lượng quá lớn, số lượng cao thủ bên Mục phủ hi sinh và bị thương tăng rất nhanh, nhất là những cao thủ thuộc cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh, những thế lực đi theo thành chủ Hoài Thành do phủ Hoài Thành cầm đầu thực sự đã đè bẹp các cao thủ của Mục phủ.

Với những cao thủ thuộc cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh, lão Cửu một mình đối chiến bốn người, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của Mục phủ có lực lượng tương đương cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh của các thế lực khác.

Vì thế, nếu muốn thay đổi tình hình chiến đấu, chỉ còn cách thay đối tình trạng bên chiến trường của các cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2988


Chương 2988:

Một khí thế vô cùng mạnh mẽ chợt bùng nổ từ trên người Dương Chấn, hai tròng mắt anh bỗng biến thành màu đỏ rực như máu.

Huyết mạch cuồng hóa đã được kích hoạt!

Chiến Thần Quyết cũng đang điên cuồng vận chuyển trong cơ thể anh, một khí thế vượt xa cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ chợt tràn ra.

Chỉ trong giây lát ngăn ngủi, khí thế võ thuật trên người Dương Chấn đã từ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ nhảy vọt lên Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ.

Dương Chấn nghiến răng gầm lên: “Vẫn chưa đủ! Tiếp tục!”

“Âm!”

Đột nhiên, một hơi thở mạnh hơn nữa lại tràn ra.

Thực lực của Dương Chấn một lần nữa tăng vọt, hiện thực lực của anh đã gần ngang với cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ.

Chỉ có điều, chưa chạm tới Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ nên anh vấn chỉ đang đứng ở ngưỡng Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ.

Đây là cực hạn của anh rồi, nếu còn tiếp tục kích phát huyết mạch cuồng hóa, mặc dù thực lực sẽ tăng lên, nhưng Dương Chấn sẽ triệt để mất đi lí trí.

Vì thế, duy trì thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ đã là trạng thái cực hạn khi anh còn tỉnh táo.

“Giết Dương Chấn!”

Thành chủ Hoài Thành cũng đã chú ý tới Dương Chấn, lão ta nghiến răng nghiến lợi quát: “Ai giết được Dương Chấn, thưởng một tỷ!”

Lão ta vừa dứt lời, những tên cao thủ của Hoài Thành đều ngây ngẩn người ra, sau đó nhanh chóng bỏ lại đối thủ của mình, lao vê phía Dương Chấn.

Tròng mắt Dương Chấn đã đỏ như máu, nhìn chằm chăm về phía đám cao thủ đang nhào tới, trong tay anh chợt xuất hiện một con dao găm màu đen tuyền.

Đó là con dao găm linh khí!

Ngay khi anh lấy con dao găm linh khí ra tay, một khí thế vô cùng điên cuồng chợt bùng nổ.

“Âm!”

Mặt đất dưới chân anh đã vỡ nát.

“Giết!”

Một thanh âm lạnh lẽo đanh gọn vang lên từ cổ họng Dương Chấn.

Giây tiếp theo, bóng anh biến mất khỏi vị trí cũ, thân mình như hóa thành một tia chớp đen xuyên qua hơn chục cao thủ của Hoài Thành.

Giây lát sau, mọi người đều sững sờ khiếp sợ nhìn về chiến trường phía Dương Chấn.

Thân hình Dương Chấn di chuyển nhanh như điện xẹt, xông tới trước mặt mấy tên cao thủ đi đầu, bọn người kia thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, thân thể đã như bị đóng đinh tại chỗ.

Đợi khi Dương Chấn xuất hiện lại một lần nữa, thân thể hơn chục tên cao thủ kia bỗng đổ rầm xuống đất, trên cổ mỗi người có thêm một vệt máu tươi, nở rộ như đóa hồng nhung, đỏ đến chói mắt.

Không khí tràn ngập một mùi máu tươi đậm đặc.

Đám cao thủ mới rồi còn điên cuồng lao về phía Dương Chấn thì giờ đã hóa đá tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía anh như thể đang nhìn một quái vật.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2989


Chương 2989:

Thành chủ Hoài Thành đang bị Mục thành chủ canh chừng cũng đã dại ra, mắt nhìn chăm chăm vào con dao găm màu đen còn đang rỉ máu trong tay Dương Chấn.

Sau vài giây ngây dại, lão ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Linh khí! Cậu ta có một con dao găm linh khít Nhưng cậu ta mới chỉ tới cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, vì sao có thể khống chế được linh khí?”

Chỉ có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh mới có khả năng khống chế linh khí, đây là điều mà tất cả mọi cao thủ võ thuật đều biết.

Vừa rồi, Dương Chấn chỉ mới đột phá lên Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, mọi người ở đây đều tận mắt thấy được.

Nhưng lúc này, Dương Chấn lại đang cầm một con dao găm linh khí trong tay, đây là một thứ vũ khí chỉ có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh mới có hi vọng khống chế nổi.

Sắc mặt Mục thành chủ cũng đã trở nên nặng nề, ông lão đã biết Dương Chấn có một con dao găm linh khí, bản thân ông lão không có ý định gì với linh khí này, chỉ có điều, lúc này Dương Chấn lựa chọn bại lộ linh khí trong tay, chắc chắn sẽ mang đến cho mình rất nhiều phiền phức.

Song ngẫm lại cũng phải, trong tình cảnh hiện nay của Dương Chấn, Mục thành chủ cũng có thể hiểu được nỗ lực tuyệt vọng của Dương Chấn khi lựa chọn dùng linh khí vào lúc này.

Ban đầu, dưới sự hỗ trợ của Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa, thực lực của Dương Chấn đã gần ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, khi anh lấy con dao găm linh khí ra, hơi thở võ thuật trên người anh đã vọt thẳng lên ngang cấp với Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, thậm chí đã xấp xỉ với bán bộ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.

Có thể nói, trong đám cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh, không một ai có thể giết được Dương Chấn nữa.

“Giết!”

Dương Chấn gầm lên một tiếng, lao vọt tới.

“Phụt phụt phụt!”

Anh điên cuồng vung dao, lưỡi dao găm sắc bén vẽ vào không trung những đường cong lạnh lẽo, mỗi lần lưỡi dao hạ xuống lại mang đi tính mạng của một tên cao thủ.

Cao thủ Hoài Thành sợ đến cứng người, tất cả đều không dám lao lên giao chiến trực diện với Dương Chấn.

Bên đám cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh vốn không có bao nhiêu, hơn nữa, đại bộ phận chỉ là Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, dù xông lên đối phó với Dương Chấn cũng chưa chắc có thể nhẹ nhàng hạ gục anh.

Những cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ và hậu kỳ đều đã bị lão Cửu và các cao thủ đứng đầu của Mục phủ ngăn chặn.

Thành chủ Hoài Thành lại đang bị Mục thành chủ theo sát, vậy nên, thời gian sau đó hoàn toàn chính là màn độc diễn của Dương Chấn.

Không một ai hay, mỗi khi Dương Chấn giết được một người, thân thể anh lại phải hứng chịu một áp lực vô cùng khủng khiếp.

Anh có cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình đều đã bị uy lực kh*ng b* này xé nát, trên làn da cũng đã xuất hiện những vệt rách rớm máu tươi.

Những vết máu này không phải do binh khí của kẻ địch gây nên mà vì thực lực hiện tại của anh quá kinh khủng, độ mạnh của thân thể anh mới chỉ đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, rất khó gánh nổi thực lực anh đang sử dụng.

Loại đau đớn kh*ng b* do linh khí phản phệ lên người thế này khiến Dương Chấn cảm thấy gần như không muốn sống nữa, nhưng dù đau đớn tột cùng, anh vẫn cắn răng hứng chịu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2990


Chương 2990:

Bởi nếu anh thua, không chỉ mình anh phải mất mạng mà sẽ có rất nhiều người phải chết theo, những người đứng về phía anh đều sẽ bị liên lụy, vì thế, lúc này anh phải găng gượng hứng chịu cơn đau tột cùng đó.

“Grào!”

Bên kia, lão Cửu cũng đang điên cuồng chém giết, trong vòng vây của bốn tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, toàn thân ông lão đã nhuộm đây máu tươi, mà bốn tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia cũng đều đã trọng thương rồi.

Thành chủ Hoài Thành nhìn đám cao thủ vừa bị Dương Chấn chém chết, cảm thấy tim mình cũng phải rỉ máu rồi, lão ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tất cả các cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh, lập tức rời khỏi chiến trường! Các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, ai có thể giết được Dương Chấn, thưởng mười tỷ, đồng thời tặng một quyển công pháp võ thuật hàng đầu của phủ Hoài Thành!”

Lão ta vừa thốt ra những lời này, tất cả các cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đều xiêu lòng.

Mục thành chủ hét to: “Giết! Không được buông tha bất kì kẻ địch nào! Giết hết cho tôi!”

Thành chủ Hoài Thành muốn đám cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh lui khỏi chiến trường, nhưng Mục thành chủ sẽ không để đối phương lui ra được.

Hiện giờ chính là thời điểm làm suy yếu thực lực của phủ Hoài Thành, sao ông lão có thể bỏ qua cơ hội tốt này?

“Giết giết giết!”

Cao thủ của Mục phủ nhận được mệnh lệnh từ Mục thành chủ, lập tức điên cuồng lao lên tấn công cao thủ của phủ Hoài Thành.

Dương Chấn xung phong tiến lên trước tiên, mỗi lần lưỡi dao hạ xuống đều có thể lấy một mạng sống của đối thủ, bất kể Siêu Phàm Thất Cảnh hay Bát Cảnh, tất cả đều bị hạ gục trong một chiêu.

“Mục thành chủ, vậy là ông muốn quyết chiến với phủ Hoài Thành tôi đúng không?”

Thành chủ Hoài Thành đã giận không kiềm được, đôi mắt dữ dẫn nhìn thẳng vào Mục thành chủ, hỏi.

Nếu không phải do cao thủ của Mục phủ cầm chân cao thủ Hoài Thành, một mình Dương Chấn tuyệt đối không thể giết được nhiều người như vậy, nhưng hiện giờ, cao thủ của Mục phủ lại đang điên cuồng đuổi giết cao thủ phủ Hoài Thành, cao thủ phủ Hoài Thành có muốn chạy cũng không chạy nổi.

Ý chí chiến đấu trên người Mục thành chủ đã bắt đầu hừng hực cháy lên, ông lão lạnh lùng nói: Nếu ông muốn quyết chiến, tôi đây sẵn lòng chơi tới cùng!”

“Uỳnh!”

Nhưng đúng lúc này, lão Cửu bỗng khuyu một chân xuống đất, mặt đất dường như vừa run rẩy.

Mục thành chủ và thành chủ Hoài Thành vốn đang định lao vào chiến đấu cũng quay sang nhìn.

Dưới ánh mắt mọi người, lão Cửu quỳ một chân trên mặt đất, toàn thân đẫm máu tươi, thân thể vốn đang phình to vì dùng Thú Hóa Đan nay lại đần thu nhỏ, khôi phục kích thước cũ.

Bốn tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ bao vây lão Cửu lúc này đã chết hai tên, hai tên còn lại cũng đã bị thương khắp người, đang hổn hển th* d*c.

Hiển nhiên, cả ba đều đã rơi vào trạng thái kiệt lực.

Nhưng thành chủ Hoài Thành lại phá lên cười lớn: “Thật đúng là trời cũng giúp tôi! Dược hiệu của Thú Hóa Đan đã hết, giờ ông ta chỉ có thể chờ chết. Mục thành chủ, chẳng phải ông muốn quyết chiến với phủ Hoài Thành chúng tôi đó sao? Tôi giúp ông toại nguyện!”

Dứt lời, lão ta hét to: ‘Mọi người, không được lui về phía sau nửa bước, giết hết cho tôi!”

Sắc mặt Mục thành chủ đã trở nên vô cùng khó coi. Vừa rồi có lão Cửu và Dương Chấn bộc phát ra thực lực vượt xa thực tế nên mới có thể giúp Mục phủ vượt lên trên, chèn ép được phủ Hoài Thành. Nhưng nay dược hiệu của Thú Hóa Đan đã kết thúc, lão Cửu đã không còn sức đánh tiếp nữa rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2991


Chương 2991:

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ còn sống sót giờ đã rảnh tay, lần này cả Dương Chấn cũng sẽ mất mạng.

Lão Cửu và Dương Chấn mà chết, Mục phủ sẽ không còn đủ sức đánh tiếp.

“Giết ông ta cho tôi!”

Thành chủ Hoài Thành chỉ tay về phía lão Cửu, lớn giọng quát.

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ gắng gượng đứng lên, bước từng bước về phía lão Cửu.

Lão Cửu vẫn đang th* d*c, toàn thân đã không còn chút sức lực nào, ông lão bỗng liếc nhìn về phía Dương Chấn, sắc mặt đầy chua xót, nói khẽ: ‘Xin lỗi, tôi đã tận lực rồi!”

“Giết!”

“Giết!”

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ đột nhiên dồn sức đánh ra một đòn thẳng về phía lão Cửu.

“Uỳnh!”

“Uỳnh!”

Hai tiếng động trầm đục liên tiếp vang lên, hai chiêu công kích trí mạng của bậc cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ nặng nề nện xuống người lão Cửu.

Khóe miệng lão Cửu tràn máu tươi, hơi thở võ thuật trên người dần tan biến, ánh mắt cũng tan rã, nhưng trước sau vẫn hướng về phía Dương Chấn.

Như cảm nhận được điều gì, Dương Chấn quay phắt lại, đúng lúc chứng kiến hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ dốc sức đánh một đòn trí mạng xuống người lão Cửu.

Cảnh tượng này hệt như một cây búa nghìn cân nện thẳng vào tim Dương Chấn.

“Ông Cửu!”

Dương Chấn phần nộ hét lớn, điên cưồng xông thảng về phía lão Cửu.

Sắc đỏ trong đôi mắt Dương Chấn càng lúc càng đậm, một khí thế càng cuồng bạo tràn ra từ trên người anh.

Cái chết của lão Cửu đã khiến sự phẫn nộ của anh vọt đến đỉnh điểm.

Huyết mạch cuồng hóa trong cơ thể anh như đang sôi trào, điên cuồng cuộn chảy trong huyết quản, khí thế cuồng bạo không ngừng bùng nổ.

“Mau giết nó ngay!”

Có kẻ nào đó gầm lên, dẫn theo vài tên cao †hủ cùng vọt về phía Dương Chấn.

“Cút!”

Dương Chấn nổi giận gầm rú, ném văng con dao găm linh khí trong tay ra ngoài.

“Phập phập phập!”

Con dao găm xet thành một đường vòng cung trong không trung, lướt tới cướp đi sinh mạng ba gã cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, rồi lại quay về tay Dương Chấn hệt như một vật sống.

Vào thời điểm này, trông Dương Chấn đáng Sợ tột cùng, thật chẳng khác nào một sát thần.

“Sợ là thực lực của cậu ta đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ rồi”.

Một cao thủ của phủ Hoài Thành nói, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lúc này hẳn chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ và đỉnh phong mới có năng lực giết được Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2992


Chương 2992:

Có điều, bên phía phủ Hoài Thành, chỉ có mình thành chủ Hoài Thành là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ cũng chỉ có một tên, lúc này còn đang bị vài cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ của Mục phủ bao vây, không cách nào thoát khỏi vòng vây được.

Thành chủ Hoài Thành đang bị Mục thành chủ chặn lại, vì thế, trong đám cao thủ còn lại của phủ Hoài Thành, có lẽ đã không còn ai có thể ngăn trở được Dương Chấn.

Dương Chấn lao thẳng về phía lão Cửu, toàn thân anh đã nhuộm đỏ máu tươi, có máu của chính anh, cũng có của kẻ địch.

“Ông Cửu!”

Anh ôm lấy lão Cửu, một dòng lệ đỏ máu từ từ chảy ra từ đôi mắt đỏ ngầu.

Lão Cửu chỉ còn lại chút hơi sức cuối cùng, thấy Dương Chấn áy náy và đau khổ đến thế, gương mặt ông lão lại thoáng nở một nụ cười xán lạn, yếu ớt nói: “Xin lỗi, tôi đã tận lực rồi! Nếu cậu có thể sống sót rời khỏi nơi này, hi vọng có một ngày, cậu có thể thay tôi tìm được vợ con tôi, nói cho bọn họ biết tôi vần luôn đi tìm bọn họ”.

Nói xong, ông lão vươn bàn tay run run lấy ra nửa miếng mặt dây chuyền nhét vào tay Dương Chấn: “Một nửa mặt dây chuyền còn lại do vợ tôi giữ”.

Nói đến đây, miệng ông lão hộc từng ngụm máu tươi, hơi thở trên người ngày càng yếu đi.

Cảm nhận được sinh mệnh của ông lão đang nhanh chóng trôi đi, Dương Chấn luống cuống hét lớn: “Ông Cửu, đừng chết, tôi xin ông đừng chết, ông còn chưa tìm được vợ con mình mà, sao có thể chết được? Cầu xin ông đừng chết!”

Lão Cửu lại run rẩy vươn tay, muốn chạm lên đâu Dương Chấn, chỉ tiếc, ông lão sắp chết rồi, toàn thân không còn chút sức lực nào, không sao.

chạm tới đầu Dương Chấn.

Dương Chấn vội vàng nắm tay lão Cửu đặt lên đầu mình, anh có thể nhìn ra trong đáy mắt ông lão chất chứa đầy lưu luyến dành cho mình, ánh mắt ông lão nhìn anh như nhìn cháu trai mình vậy.

“Ông nội, cháu xin ông đừng chết, sau này ông chính là ông nội của cháu, cầu xin ông đừng chết mài! Ông ơi!” _ Dương Chấn gào thét đau đớn, nỗi bi thương khiến trái tìm anh như vỡ vụn.

Nghe thấy Dương Chấn hô một tiếng ‘ông nội”, khóe mắt lão Cửu chợt trào lệ, bàn tay đang đặt trên đầu Dương Chấn trượt xuống, mí mắt chậm rãi nhắm lại.

“Ông ơi!”

Mặt Dương Chấn đã ướt lệ đỏ như máu, khe khẽ gọi.

Nhưng mặc anh kêu gọi đau xót thế nào, vẫn không thể nhận được bất cứ lời hồi phục nào, lão Cửu, đã đi rồi!

Mục thành chủ nhìn về phía Dương Chấn, khẽ thở dài, tuy ông lão không biết Dương Chấn và lão Cửu có quan hệ thân cận cỡ nào nhưng từ phản ứng của anh lúc này cũng có thể đoán được, đối với Dương Chấn, lão Cửu có vai trò quan trọng ra sao.

“Ông ơi!”

Dương Chấn ôm thi thể lão Cửu, ngửa mặt lên trời, gào rống.

Tiếng gào rống vừa thoát ra, một hơi thở vô cùng kh*ng b* chợt bùng nổ từ trên người anh.

Mái tóc ngắn của Dương Chấn đột nhiên mọc dài ra nhanh chóng, mãi đến khi tăng thêm chừng chục centimet mới dừng lại.

“Uỳnh” một tiếng, quần áo trên người Dương Chấn nổ bung, để lộ làn da màu đồng, trên da anh hiện đầy những hoa văn kì quái màu đen.

Lúc này, hơi thở trên người anh đã trở nên kh*ng b* tột cùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2993


Chương 2993:

Ngay cả thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng cảm nhận được một sự kiêng kị từ sâu trong linh hồn khi hơi thở của anh lan tới.

“Sao, sao lại thế được?”

Thành chủ Hoài Thành trợn mắt nhìn, vẻ mặt không sao tin nổi.

Dương Chấn chỉ mới đột phá tới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ chưa được bao lâu, ngay trước đó bộc phát ra thực lực sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ cũng đã khiến người khác chấn kinh.

Nhưng lúc này, hơi thở trên người Dương Chấn đã mạnh đến b**n th**, chỉ e đã đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ rồi.

Ngay cả những cao thủ võ thuật cấp bậc cực cao như thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ cũng chưa từng nghe nói có người nào có thể từ cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ lại có thể bộc phát thực lực ngang với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ như thế.

Đây quả thực là một sự kiện không thể xảy ra!

Nhưng hiện giờ, sự kiện ấy lại đang diễn ra ngay trước mắt bọn họ, không khó đoán được những vị cao thủ hàng đầu này đang khiếp sợ cỡ nào.

Đám cao thủ của phủ Hoài Thành đều vô cùng sợ hãi, sắc mặt cực kì khó coi.

“Các người, đều đáng chết!”

Dương Chấn bồng quay người lại, nhìn về phía hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ vừa liên hợp với nhau g**t ch*t lão Cửu, giọng như rít qua kẽ răng.

“Lùi lại!”

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia lập tức cảm nhận được khí thế đáng sợ của Dương Chấn, không chút do dự lùi ngay lại.

“Uỳnh!”

Mặt đất dưới chân Dương Chấn vỡ vụn trong giây lát, bóng anh biến mất khỏi vị trí cũ.

“Phụ”

“Phụt!”

Khi anh xuất hiện lại lần nữa, trên cổ hai tên cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ kia đã thêm một vết máu.

Hai người bịt chặt cổ mình, nhưng không cách nào ngăn cản dòng máu tươi phun trào.

Hai thân người chậm rãi ngã xuống vũng máu, co quắp vài cái rồi ngưng hẳn, chết không nhắm mắt, mãi đến lúc chết, ánh mắt vẫn tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.

Sắc mặt thành chủ Hoài Thành đã âm trâm cực điểm, thực lực mà Dương Chấn vừa thể hiện ra thật quá đáng sợ, vốn chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thực lực đã có thể mạnh đến thế này, nếu đợi Dương Chấn bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, một khi tung hết thủ đoạn trong tay, liệu còn ai có thể là đối thủ của người này?

Ngay cả lão ta có lẽ cũng không phải là đối thủ của Dương Chấn nữa.

Nghĩ đến đây, ý niệm g**t ch*t Dương Chấn càng lúc càng thêm sâu đậm, lão ta hạ quyết tâm, hôm nay Dương Chấn nhất định phải chết!

Thành chủ Hoài Thành bỗng quay sang nhìn Mục thành chủ, nói: ‘Mục thành chủ, hôm nay dẫn người tới tấn công Mục phủ là lỗi của tôi, tôi sẽ bồi thường cho Mục phủ, thù này của chúng ta coi như xóa bỏ, thế nào?”

Mục thành chủ cười lạnh một tiếng: “Nếu tôi không đoán sai, có phải tiếp đó ông định nói, ông muốn tôi từ bỏ bảo vệ Dương Chấn, đúng không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2994


Chương 2994:

Thành chủ Hoài Thành không đáp, chỉ nhìn chăm chằm Mục thành chủ, khí thế võ thuật cực kì hùng mạnh trên người dần tràn ra.

Mục thành chủ không chịu yếu thế, cũng thả khí thế võ thuật của mình ra.

Nếu là trước đó, có lẽ ông lão đã đồng ý với thành chủ Hoài Thành, tạm bỏ qua thù hận.

Nhưng hiện tại, sau khi lão Cửu dùng Thú Hóa Đan, Dương Chấn bùng nổ sức chiến đấu, giết rất nhiều cao thủ của phủ Hoài Thành, áp lực đè lên cao thủ bên phía Mục phủ đã giảm đi rất nhiều, lúc này chính là cơ hội tiêu diệt và làm suy giảm thực lực của phủ Hoài Thành, giữa hai phủ đã chất chồng ân oán bao lâu nay, làm sao Mục thành chủ có thể bỏ qua cơ hội này?

Mục thành chủ không đáp thẳng, mà thành chủ Hoài Thành cũng không hỏi lại, nhưng lão ta đã hiểu câu trả lời của Mục thành chủ là thế nào.

“Nếu đã thế, hôm nay chúng ta quyết chiến đi”

Thành chủ Hoài Thành bỗng lên tiếng, ngay khi dứt lời, một hơi thở vô cùng mạnh mẽ đã bùng nổ từ trên người lão ta.

Ánh mắt Mục thành chủ cực kì nặng nề, tuy ông lão rất muốn nhân cơ hội này làm suy yếu thực lực của phủ Hoài Thành nhưng trong lòng cũng hiểu, mình ở trong tình trạng tàn tật thế này, hoàn toàn không phải đối thủ của thành chủ Hoài Thành.

Đương nhiên, nếu thành chủ Hoài Thành muốn giết ông lão cũng là một chuyện rất khó.

Thành chủ Hoài Thành chỉ thể hiện khí thế võ thuật của mình ra ngoài xem như cảnh cáo, lão ta vẫn chưa vội vã ra tay tấn công Mục thành chủ, tuy lão ta rất muốn tiêu diệt Mục phủ nhưng nếu so việc này với việc giết Dương Chấn thì lão ta càng hi vọng hiện tại có thể tiêu diệt được Dương Chấn ngay.

Dương Chấn không chết, chỉ e sau này lão ta muốn ngủ một giấc ngon cũng không được.

Mục thành chủ cũng đang vật lộn giữa những suy tính, ông lão liếc nhìn chiến trường, Dương Chấn còn đang điên cuồng đuổi giết đám cao thủ bên phía phủ Hoài Thành, nhưng phủ Hoài Thành đã không còn một ai có thể ngăn chặn Dương Chấn.

Trừ thành chủ Hoài Thành, chỉ còn một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ duy nhất có hi vọng hạ gục được Dương Chấn, nhưng lúc này tên cao thủ đó đang bị mấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ của Mục phủ vây chặt, không thể rảnh tay đối phó với Dương Chấn.

Vì thế, tiếp theo đó chính là màn độc diễn của Dương Chấn, trừ khi có người tới hạ gục anh.

Cái chết của lão Cửu đã khiến Dương Chấn hoàn toàn bùng nổ, toàn thân đầy vết máu tươi.

Thân thể anh không cách nào chịu đựng được thực lực hiện tại, làn da lộ trong không khí đã rách tươm nhiều chỗ, thậm chí còn có thể thấy cả xương cốt trắng hếu.

Nhưng dường như Dương Chấn không hề cảm nhận được những đau đớn này, thân thể liên tục xuyên qua đám cao thủ, mỗi lần vung dao lại tước đi một sinh mệnh.

Thành chủ Hoài Thành chứng kiến đám cao.

thủ bên mình đang liên tục ngã xuống, trái tim như rỉ máu, nhưng ngoài mặt vấn cố tỏ ra bình tĩnh, tiếp tục lạnh lùng hỏi: “Mục thành chủ, lòng kiên nhẫn của tôi có hạn, ông đã có quyết định chưa?”

Mục thành chủ liếc nhìn kiếm khách Ảnh Tử còn đang ngồi khoanh chân như cố tranh thủ từng chút thời gian để khôi phục, lòng ông lão dần trở nên kiên định.

Một khí thế võ thuật cực kì hùng mạnh bỗng bùng nổ từ trên người Mục thành chủ.

“Tới đi!”

Giây phút này, Mục thành chủ đã tạm đặt mọi lo lắng xuống.

“Ông đã muốn chết thì để tôi giúp ông toại nguyện.”

Thành chủ Hoài Thành hít sâu một hơi, ánh mắt b*n r* hai tia sát khí gần như đã thành thực chất, chân giậm mạnh một cái, tức thì lao vọt lên, †ấn công Mục thành chủ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2995


Chương 2995:

Tuy ngồi trên xe lăn nhưng sắc mặt Mục thành chủ không hề có một tia sợ hãi, hai tay ông lão đẩy xe, chiếc xe lăn lao thẳng về phía thành chủ Hoài Thành.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Cuộc chiến của hai vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã nổ ra.

Cao thủ bốn phía thấy thế đều khiếp sợ vô cùng.

Một cao thủ khi đã lên tới cấp bậc như thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ thì thường đã trở thành người trấn thủ một phương, rất hiếm khi đích thân ra tay.

Một khi ra tay, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm ị trọng, rất có tỉ hể hai bên đều sẽ rơi vào tình thế thiệt hại nặng nề, nhưng lúc này, bọn họ lại tận mắt thấy tình cảnh thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ giao chiến.

“Giết!”

Cao thủ của phủ Hoài Thành và Mục phủ đều đang đánh hăng say, lại có Dương Chấn bùng phát sức chiến đấu vượt xa thực lực bản thân, điều này chẳng khác nào tặng một viên thuốc an thần cho cao của bên Mục thủ của Mục phủ, giúp cho sĩ khí phủ tăng vọt nhanh chóng.

Còn bên phủ Hoài Thành, vì thành chủ Hoài Thành đã khai chiến với Mục thành chủ, sĩ khí cũng tăng mạnh, chỉ có điều, Dương Chấn quá mạnh, không Dương Chấn một ai có thể đỡ nổi một đòn của Lúc này, thân thể Dương Chấn đang phải gánh chịu cơn đau vô cùng đáng sợ, anh cảm giác như thịt da mình đã sắp nứt vỡ hết rồi, con dao găm linh khí trong tay như một nguồn năng lượng vô biên, liên tục cung cấp sức mạnh hùng hồn cho anh.

Chỉ có điều, cảnh giới chân thật của anh chỉ mới là Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, hoàn toàn không thể chịu nổi sức mạnh kh*ng b* như thế.

Con dao găm linh khí đã bắt đầu phản phệ lại cơ thể anh, tuy cơn đau đến tận cùng này vẫn thua nỗi đau đớn trước cái chết của lão Cửu nhưng cũng đã vô cùng khủng khiếp.

Huyết mạch cuồng hóa đang sôi trào, liên tục căn nuốt lí trí của anh, nhưng anh vần căn chặt răng, cố găng không để mình mất lí trí.

Đã ở trong tình trạng này mà anh lại đánh mất lí trí, nhất định sẽ gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng, bởi khi đó, anh không chỉ tiêu diệt cao thủ của phủ Hoài Thành mà có lẽ ngay cả các cao thủ của Mục phủ cũng sẽ bị anh tấn công.

Tuy Mục thành chủ liều mạng ngăn chặn thành chủ Hoài Thành cũng vì Mục phủ, nhưng bất kể thế nào, Mục phủ cũng đã giúp anh, ơn này, anh không thể quên.

“Giết giết giết!”

Dương Chấn gầm lên, con dao găm linh khí trong tay liên tục vung vào không khí.

Trước đây anh từng cưỡng ép bản thân khống chế con dao găm linh khí này, khiến cho cánh tay cầm linh khí bị rơi vào trạng thái gần hoại tử, Phùng Tiểu Uyển đã cố găng chữa trị cho anh, nếu chữa không khỏi được, rất có thể anh sẽ phải cắt bỏ cánh tay này.

Nhưng giờ đây, anh lại một lần nữa cưỡng chế sử dụng linh khí, làn da trên cánh tay phải đã nứt toác nhiều nơi, cả cánh tay đều đã ở vào tình trạng máu thịt be bét.

Vậy mà Dương Chấn vẫn không hề để ý như thể không cảm nhận được cơn đau, tay vẫn liên tục vung dao.

Mỗi khi cảm thấy mình sắp mất khả năng khống chế, anh sẽ cắn mạnh đầu lưỡi một cái, lấy cái đau để giữ vững lí trí.

Chỉ có điều, dẫu sao anh cũng chỉ là một con người, liên tục chém giết với cường độ cao như thế, thân thể còn phải chịu đựng phản phệ, rốt cuộc vẫn đến lúc sức cùng lực kiệt.

Loại cảm giác đau đớn khi thân thể sắp tan vỡ thúc đẩy anh phải tăng tốc độ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2996


Chương 2996:

“AI”

Dương Chấn bỗng ngửa mặt lên trời hét một tiếng, như muốn giải phóng hết những đau đớn trên người ra bên ngoài.

Chỉ có điều, cơn đau thể xác đâu phải dần vặt về tinh thần, làm sao có thể biến mất chỉ nhờ vào một tiếng thét?

“Keng!”

Đúng lúc này, tay phải của anh bỗng kiệt lực, con dao găm linh khí tuột khỏi tay, rơi xuống đất.

Cả cánh tay phải của Dương Chấn đều đang run rẩy.

“Nó đã kiệt lực rồi, mọi người cùng nhau lên đi, giết nó ngay!”

Bỗng có người nhận ra tình trạng bất ổn của Dương Chấn, bèn kích động hét lớn.

Ngay lập tức, hơn chục tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành liền nhào về phía Dương Chấn.

Cao thủ của Mục phủ đã hoàn toàn khâm phục trước sức mạnh của Dương Chấn, thấy thế bèn đồng loạt lao lên vây quanh anh, lớn tiếng hô: “Bảo vệ Cậu Chấn!”

Chẳng mấy chốc, cao thủ hai phe lại lao vào.

chém giết lấn nhau.

Bên phía Mục phủ vốn yếu thế về số lượng, lần này không có sự hỗ trợ từ Dương Chấn nên đã liên tiếp bị đẩy lùi.

Dương Chấn nhìn chiến trường vô tình, cắn chặt răng, nỗ lực vươn tay, muốn nhặt con dao lên, nhưng cánh tay phải đã bị thương quá nặng, nay không còn chút sức lực nào, hoàn toàn không thể nhấc con dao linh khí lên được.

Thử mấy lần, anh đã xác định được, cánh tay phải của anh đã thực sự bị phế đi rồi.

Nhưng cuộc chiến còn chưa kết thúc, anh không thể ngã gục vào lúc này.

Mục thành chủ còn đang điên cuồng giao chiến với thành chủ Hoài Thành, nhưng ông lão vân luôn ở trạng thái yếu thế hơn.

Lúc này, e răng người có thể quyết định chiến cuộc chỉ có anh mà thôi.

Dương Chấn bỗng vươn tay trái, nhặt con dao găm linh khí lên.

Ngay khi anh cầm con dao găm linh khí vào †ay, một sức mạnh khủng khiếp lại lần nữa lan tràn khắp người anh.

Đồng thời, cũng trong nháy mắt, làn da trên cánh tay trái liền nứt tung.

Ngay khi anh chuẩn bị xông ra, bỗng có một bàn tay đè lên vai anh, một giọng nói trầm trầm cất lên: “Cậu đã làm rất tốt rồi, chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”

Nghe thấy giọng nói sau lưng, Dương Chấn run người, quay phát lại, thấy một vị cao thủ mặc đồ đen đang đứng sau lưng mình, sắc mặt nghiêm nghị.

“Tiên bối, ngài…”

Dương Chấn ngây người không hiểu, vì người đó chính là kiếm khách Ảnh Tử.

Bởi mới trước đó, khi kiếm khách Ảnh Tử đang đột phá đã bị vụ tự nổ của Dược Vương gây ảnh hưởng dẫn đến gián đoạn quá trình, khiến ông ta bị thương nặng.

Lúc này kiếm khách Ảnh Tử liếc nhìn về phía Mục thành chủ đang bị thành chủ Hoài Thành tấn công dữ dội, nặng nề nói với Dương Chấn: “Nói ra thì rất dài, đợi giải quyết được phiền toái trước mắt, tôi sẽ giải thích với cậu sau!”

Dứt lời, một khí thế võ thuật cực kì mạnh mẽ tràn ra từ trên người ông ta.

Dương Chấn trợn to mắt như không thể tin nổi, nhìn chăm chăm về phía kiếm khách Ảnh Tử đang di chuyển tới gần thành chủ Hoài Thành.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2997


Chương 2997:

Khí thế võ thuật tản ra từ kiếm khách Ảnh Tử vần chỉ ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhưng ông ta đã luyện hóa được một thanh linh kiếm, sức chiến đấu có thể ngang ngửa với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Song, điều Dương Chấn thấy khó hiểu là, chẳng phải kiếm khách Ảnh Tử đã thất bại trong quá trình đột phá, thân thể bị thương nặng rồi sao? Vì sao còn có thể duy trì thực lực ở cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ như trước đó?

Ngay khi anh còn đang băn khoăn khó hiểu, kiếm khách Ảnh Tử đã xông tới trước mặt thành chủ Hoài Thành, trường kiếm trong tay vung ra nhanh như điện.

“Âm!”

Ý thức cảnh giác trong chiến đấu của thành chủ Hoài Thành vô cùng mạnh mẽ, ngay khi kiếm của kiếm khách Ảnh Tử chém về phía lão ta, lão ta đã nhanh nhẹn bỏ qua công kích, chân dẫm mạnh xuống mặt đất, thân mình vọt lên, tránh được chiêu tấn công của kiếm khách Ảnh Tử. Một kiếm kia hạ xuống, tòa nhà sau lưng thành chủ Hoài Thành đã bị bổ ra.

Những cao thủ đang giao chiến quanh đó đều ngừng tay, khiếp sợ nhìn về phía tòa biệt thự hai tầng vừa bị chém làm đôi.

“Thành chủ, ông không sao chứ?”

Kiếm khách Ảnh Tử nhìn Mục thành chủ đã bị thương khắp người, lo lắng hỏi.

Mục thành chủ nhẹ nhàng lắc đầu, lau vết máu nơi khóe miệng, quay lại nhìn kiếm khách Ảnh Tử liền hỏi: “Đột phá thất bại nhưng vẫn duy trì thực lực vốn có?”

Kiếm khách Ảnh Tử gật đầu.

“Ha ha, tốt lắm.”

Mục thành chủ lập tức cười lớn.

Vừa rồi giao đấu với thành chủ Hoài Thành, Mục thành chủ đã gần như kiệt lực, nếu còn tiếp tục đánh nữa, rất có thể ông lão sẽ mất mạng.

Đúng lúc này, kiếm khách Ảnh Tử lại hồi phục sức chiến đấu cũ, bước vào cuộc chiến.

“Sao lại thế được?”

Thành chủ Hoài Thành vừa né được một kiếm của kiếm khách Ảnh Tử cũng đã nhìn ra, lão ta khiếp sợ ra mặt, đồng thời cực kì không cam tâm, nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Quá trình đột phá bị gián đoạn, có thể sống đã là kì tích rồi, vì sao ông còn giữ được thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ như thế?”

Kiếm khách Ảnh Tử cười lạnh một tiếng: “Ông nghĩ tôi sẽ nói cho ông biết sao?”

Dứt lời, ông ta đã di chuyển, xách linh kiếm lao về phía thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ Hoài Thành kiêng kị liếc nhìn thanh linh kiếm trong tay kiếm khách Ảnh Tử, không dám coi thường, ngay khoảnh khắc kiếm khách Ảnh Tử vung kiếm chém tới liền vội né người.

“Âm ầm ầm!”

Kiếm khách Ảnh Tử điên cuồng vung kiếm chém, mỗi một chiêu kiếm chém ra điều sẽ tạo thành thương tổn cực lớn, mặt đất liên tục xuất hiện thêm những vết kiếm dài.

Thành chủ Hoài Thành không thể tìm được cơ hội nào tiếp cận kiếm khách Ảnh Tử, chỉ có thể liên tục né tránh.

Từ thanh trường kiếm trong tay kiếm khách Ảnh Tử, lão ta đã cảm nhận được một sự uy h**p cực lớn, cảnh giới võ thuật của lão ta đã cao đến mức này, thứ khiến lão ta thấy sợ hãi chỉ có thể là linh khí mà thôi.

“Giỏi lãm!”

Thành chủ Hoài Thành nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt chòng chọc nhìn thẳng vào Mục thành chủ, nói: “Các người cứ chờ đấy, tôi sẽ còn trở lại!”

Nói xong, lão ta lập tức quay lưng bỏ chạy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2998


Chương 2998:

Kiếm khách Ảnh Tử đang định đuổi theo thì Mục thành chủ đã ngăn lại: “Đừng đuổi theo, thành chủ Hoài Thành muốn đi, không ai ngăn được đâu’.

Kiếm khách Ảnh Tử khẽ gật đầu, khi thực lực đạt đến cảnh giới như bọn họ, muốn chạy trốn quả thật không khó khăn gì.

Thành chủ Hoài Thành chạy trốn mất dạng khiến đám cao thủ của phủ Hoài Thành lập tức mất tinh thần chiến đấu, bị đánh tan rã, cuống quýt trốn thoát khỏi Mục phủ.

Ngay cả thành chủ Hoài Thành cũng đã chạy mất rồi, bọn họ còn ở lại đây thì chỉ có một đường chết.

“Giết! Không chừa một ail”

Đáy mắt Mục thành chủ lóe lên một tia sáng lạnh, vung tay ra lệnh đuổi giết kẻ địch.

Kiếm khách Ảnh Tử xung phong xông lên đầu tiên, dẫn theo đám cao thủ của Mục phủ đuổi giết đám cao thủ bên phủ Hoài Thành đang tán loạn chạy trốn.

Chẳng mấy chốc, cao thủ hai bên đều đã rời khỏi Mục phủ, khắp chốn chỉ còn lại những thi thể ngổn ngang, không khí tràn ngập mùi máu tươi †anh nồng.

Mục thành chủ đảo mắt nhìn khắp nơi, sắc mặt đầy vẻ bi thương.

Lần này, Mục phủ đã tổn thất cực lớn, đương nhiên, bên phủ Hoài Thành cũng bị tổn thất lớn hơn nữa, rất nhiều cao thủ của phủ Hoài Thành đều đã vĩnh viễn nằm lại trang viên Mục phủ này.

Bấy giờ, Dương Chấn mới thở ra một hơi, huyết mạch cuồng hóa dần yên tĩnh trở lại, con dao găm linh khí cũng được cất vào trong.

Lúc trước, trong cuộc đại chiến cường độ cao, vì cái chết của lão Cửu, anh cố nén cơn đau do linh khí phản phệ thân thể, điên cuồng chém giết.

Hiện tại, cuộc chiến đã kết thúc, anh cũng không còn khả năng hứng chịu cơn đau đớn khủng khiếp do sự phản phệ từ linh khí mang tới cho cơ thể.

“A..

Dương Chấn không nhịn nổi, phải hét lớn một tiếng, ngã xuống đất, người co quắp lại, cảm giác đau đến tột cùng này thật khiến anh chỉ muốn chết ngay lúc này cho rồi.

“Dương Chấn!”

Mục thành chủ lập tức biến sắc, vội vã sai cấp dưới: “Mau đưa cậu ấy tới chỗ Phùng Tiểu Uyển’.

Chốc lát sau, cao thủ của Mục phủ đã dìu Dương Chấn tới chỗ Phùng Tiểu Uyển. ị Khi Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam thấy Dương Chấn bị thương nặng đến độ có thể thấy được cả khớp xương lòi ra khỏi thịt, cả hai đều không nhịn được, bật khóc lớn.

“Anh Chấn, anh sao thế? Anh đừng làm em sợ mài”

Phùng Tiểu Uyển vừa khóc vừa run run lấy cả đống kim sang dược ra, rắc lên người Dương Chấn.

Lúc này, Dương Chấn đã rơi vào hôn mê sâu.

May mắn thay, anh đã ở trạng thái hôn mê, nếu không, phải chịu phản phệ từ linh khí sau khi huy động sức mạnh sử dụng linh khí ở cường độ cao như thế, thực sự sẽ khiến anh đau đớn đến sống không bằng chết.

Hoài Lam thấy Dương Chấn rơi vào tình trạng thảm thiết như thế, lòng cũng đau đớn không nguôi, nhưng cô ta vẫn giữ được bình tĩnh, quay sang nghẹn ngào hỏi các cao thủ của Mục phủ đã đưa Dương Chấn vào đây: “Ông Cửu đâu rồi?”

Nghe cô ta hỏi thế, mấy vị cao thủ của Mục phủ đều cúi đầu.

Trước đó, lão Cửu uống Thú Hóa Đan, một mình dốc sức giết rất nhiều cao thủ hàng đầu của phủ Hoài Thành, cảnh tượng ấy đã khắc sâu trong tâm trí bọn họ.

Bọn họ thực lòng kính nể lão Cửu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2999


Chương 2999:

“Cô Lam, mong các cô đừng quá đau lòng!”

Cuối cùng, một vị cao thủ của Mục phủ nặng nề lên tiếng.

Nghe thấy đối phương nói thế, Hoài Lam lảo đảo lui lại mấy bước, nước mắt tuôn rơi ướt mặt.

Phùng Tiểu Uyển cũng nghe được tin dữ, lập tức rơi nước mắt như mưa.

Hai người như đang chìm vào cảnh tượng bọn họ cùng gọi lão Cửu là ông nội.

Bọn họ vừa mới nhận một người ông, chưa được nửa ngày trời, ông đã đi rồi.

Cả người anh Dương Chấn của bọn họ nữa, lúc này anh đã bị thương nặng đến độ rơi vào trạng thái hôn mê sâu, toàn thân đầy những vết thương sâu tới xương, còn chưa biết có thể sống sót được không.

Trong một đại điện của Mục phủ ở Thiện Thành.

Mục thành chủ ngồi ở vị trí cao nhất, kiếm khách Ảnh Tử đứng trước mặt ông lão, khom mình nói: ‘Cao thủ phủ Hoài Thành đã trốn thoát khá nhiều”.

Mục thành chủ gật đầu: “Chuyện thường! Lần này thành chủ Hoài Thành đã đưa gần như toàn bộ cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành tới đây, thậm chí còn bắt tay với nhiều thế lực hàng đầu của Thiện Thành, trận này, chúng ta vốn ở vào thế bất lợi về mặt số lượng cao thủ Siêu Phàm Cảnh, có cao thủ bên phủ Hoài Thành trốn thoát chỉ là chuyện bình thường!”

Trong đại điện không chỉ có Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử mà cả những người nắm quyền trong Mục phủ cũng có mặt.

Kiếm khách Ảnh Tử báo cáo tình hình đuổi giết đám cao thủ phủ Hoài Thành xong liền ngồi xuống vị trí cạnh Mục thành chủ.

Hôm nay, trong Mục phủ, kiếm khách Ảnh Tử chính là cao thủ số 2 của Mục phủ, chỉ có điều, xưa nay kiếm khách Ảnh Tử vốn không để ý danh lợi, luôn lặng lẽ núp ở một góc bí mật, thống lĩnh đội ngũ có sức chiến đấu cực mạnh của Mục phủ là đội hộ vệ Ảnh Tử.

Mục thành chủ đảo mắt nhìn kháp đại điện, mới cất tiếng: “Trận chiến với phủ Hoài Thành lần này, Mục phủ chúng ta tổn thất vô cùng nghiêm trọng, thậm chí ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh cũng có tổn thất”.

“Tuy thực lực của kiếm khách Ảnh Tử không bị ảnh hưởng nhưng Mục phủ chúng ta vẫn đang phải đối mặt với những nguy cơ rất lớn, những nguy cơ này không phải đến từ phủ Hoài Thành mà đến từ những thế lực lớn mạnh khác”.

Nghe vậy, tất cả mọi người đều biến sắc.

“Thành chủ, không nghiêm trọng đến thế chứ?

Ngay cả thành chủ Hoài Thành đều đã thua trận phải trốn đi thì còn ai dám khiêu chiến với Mục phủ chúng ta?”

“Đúng vậy, bất kể kẻ nào, dám động đến Mục phủ chúng ta, chúng ta nhất định phải khiến cho bọn chúng có đến không có về!”

Đám người cầm quyền ở Mục phủ nhao nhao lên tiếng.

Mục thành chủ nghiêm nghị nói: ‘Các người thực sự tưởng rãng Mục phủ chúng ta chiến thắng phủ Hoài Thành thì có thể vô địch thiên hạ chắc? Ở Chiêu Châu này, còn rất nhiều thế lực hùng mạnh hơn Mục phủ nhiều”.

“Đối với những thế lực ở cấp bậc như chúng ta, mỗi khi bị tổn thất nặng đều sẽ rơi vào tình thế nguy cấp, bởi vì sẽ có vô số thế lực đang núp trong bóng tối chực chờ tìm cơ hội xâu xé chúng ta.

“Lần này, Mục phủ đã phải chịu tổn thất vô cùng nghiêm trọng, tuy thực lực của tôi và kiếm khách Ảnh Tử đều không bị tổn hại nhiều nhưng chúng tôi vấn chỉ giậm chân tại chỗ, mà thực lực của Mục phủ lại đã suy yếu nghiêm trọng”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3000


Chương 3000:

“Hiện đang là thời điểm suy yếu nhất của Mục phủ, chúng ta phải tìm cách nhanh chóng chiêu nạp thêm cao thủ Siêu Phàm Cảnh về phía chúng †a, tận hết khả năng khôi phục sức mạnh trước khi những thế lực kia tấn công chúng ta’.

Kiếm khách Ảnh Tử cũng lên tiếng: “Thành chủ nói rất đúng, lúc trước giao chiến với phủ Hoài Thành, tôi đã cảm nhận được có vài hơi thở của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong núp đâu đó quanh chúng ta’.

“Chỉ có điều, những thế lực này không xuất hiện, bọn họ không ra mặt không có nghĩa là bọn họ đã sợ Mục phủ chúng ta mà chỉ đang chờ, chờ một thế lực khác ra tay với chúng ta trước”.

“Tất cả đêu muốn chơi chiêu trai cò tranh nhau, ngư ông được lợi, chưa biết chừng lúc này ở phủ Hoài Thành đã có cao thủ tấn công rồi”.

Nghe Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử phân tích xong, những người cầm đầu của Mục phủ vốn đang vui mừng trước thắng lợi của trận chiến vừa rồi đều đã trầm ngâm lo nghĩ.

Vốn tưởng vượt qua nguy cơ lần này, Mục phủ sẽ mạnh thêm một bậc, nào ngờ, Mục phủ lại phải đối mặt với nguy cơ lớn hơn nữa.

Mục thành chủ thấy mọi người đều xuống tỉnh thần, bèn cất tiếng trấn an: “Đương nhiên, các vị cũng không cần quá lo lắng, những điều chúng tôi vừa nói chỉ là suy đoán cá nhân mà thôi, còn về chuyện các thế lực kia có ra tay tấn công Mục phủ chúng ta hay không thì tạm thời còn chưa rõ, chưa biết chừng bọn họ thấy được sự hùng mạnh của Mục phủ chúng ta rồi thì đã nổi lòng kiêng dè chúng ta”.

Đúng lúc này, một vị quyền quý của Mục phủ đột nhiên lên tiếng: “Thành chủ, tôi cho rằng, giờ là lúc để Dương Chấn rời khỏi Mục phủ”.

Nghe vậy, mọi người đều nhìn về phía người vừa lên tiếng.

Mục thành chủ hỏi: ‘Mục Khang, nói nghe thử coi thế nào”.

Mục Khang mới nói: “Tôi e rằng thực lực mà Dương Chấn biểu hiện ra trước đó đã khiến rất nhiều người chú ý, hơn nữa, cũng đã có rất nhiều người biết cậu ta đang sở hữu một thanh linh khí”.

“Nay Mục phủ đang phải đối mặt với nhiều nguy cơ tiềm ẩn, nếu để Dương Chấn tiếp tục ở lại đây, chỉ sợ một khi đám cao thủ thèm khát linh khí trong tay cậu ta tấn công nơi này, Mục phủ sẽ lại nhận thêm những nguy cơ lớn hơn”.

“Mục phủ đã không thể chịu tổn thương thêm nữa, hiện giờ bảo cậu ta rời khỏi đây cũng là chuyện tốt cho cậu ta”.

Lời vừa được thốt lên, không ít nhà cầm quyền của Mục phủ đều gật gù tán thành.

Mục thành chủ không nói gì, nhưng cũng không nổi nóng trước ý kiến này, hiển nhiên ông lão cũng đang suy tính, việc Dương Chấn ở lại nơi này sẽ đem đến cơ hội cho Mục phủ hay kéo nguy cơ về cho Mục phủ.

Mục thành chủ bỗng nhìn về phía kiếm khách Ảnh Tử, hỏi: “Ông thấy thế nào?”

Kiếm khách Ảnh Tử lên tiếng: “Tôi cho rằng, chúng ta nên giữ cậu ấy lại”.

“Hiện Dương Chấn đang trọng thương đến hôn mê bất tỉnh, lão Cửu cũng đã hi sinh, nay bên cạnh cậu ấy chỉ còn lại hai cô gái yếu đuối, nếu lúc này đẩy bọn họ ra khỏi đây thì chẳng khác nào ép bọn họ vào đường chết”.

“Chúng ta vốn suy đoán Dương Chấn có lai lịch hơn người, sau lưng có người bảo vệ, nếu Dương Chấn bị buộc đến đường cùng, người bảo vệ sau lưng nhất định sẽ xuất hiện, việc này đối với Mục phủ chúng ta chắc chắn sẽ là một tổn thất cực lớn. Khó khăn lắm chúng ta mới thành lập được tình hữu nghị sống chết có nhau với Dương Chấn, nếu bảo bọn họ rời khỏi đây vào lúc này, tình hữu nghị đó coi như sẽ hoàn toàn tan biến”.

“Nếu chúng ta để cậu ấy ở lại Mục phủ, đúng là Mục phủ chúng ta phải gánh chịu thêm chút áp lực nữa, nhưng vậy thì đã sao? Mục phủ chúng ta vốn đã trải qua một lần cận kề cái chết, bây giờ không phải là thời điểm nghỉ ngơi lấy sức mà là lúc chúng ta cần thừa cơ lộ ra nanh vuốt của mình”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3001


Chương 3001:

“Tôi kiến nghị, chúng ta nên lập tức thống nhất Thiện Thành, thu hết toàn bộ cao thủ Siêu Phàm Gảnh của Thiện Thành về Mục phủ, đồng thời, xông tới Hoài Thành, lấy tốc độ nhanh nhất để thâu tóm Hoài Thành về tay Mục phủ chúng ta”.

“Chí có như vậy, chúng ta mới có thể khiến đám thế lực núp trong bóng tối, chực chờ tìm cơ hội ra tay với chúng ta phải kinh sợ”.

“Dẫu sao, Mục phủ chúng ta cũng có hai cao thủ có thực lực ngang ngửa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, bất kì thế lực nào đụng đến chúng ta cũng phải thận trọng đắn đo xem liệu có năng lực chịu đựng hậu quả nặng nề khi Mục phủ chúng ta liều mạng đánh lại một trận với họ không”.

Nghe kiếm khách Ảnh Tử nói xong, Mục thành chủ khẽ gật đầu, liếc nhìn mọi người rồi hạ quyết định: “Cứ làm theo lời kiếm khách Ảnh Tử đi, Dương Chấn không thể rời khỏi Mục phủ”.

Sau đó, ông lão nhìn về phía kiếm khách Ảnh Tử, căn dặn: “Hiện giờ ông dẫn cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Mục phủ lên đường tới Hoài Thành, tận hết khả năng thâu tóm những thế lực lớn của Hoài Thành càng nhiều càng tốt”.

Kiếm khách Ảnh Tử lập tức thưa: “Vâng!”

Mục thành chủ lại nhìn Mục Hoa, sai bảo: “Ông đi thông báo cho các thế lực trong Thiện Thành, trong vòng nửa giờ, tất cả những người đứng đầu các thế lực có cao thủ Siêu Phàm Cảnh đều phải tới Mục phủ hội họp”.

Mục Hoa thưa: “Vâng!”

Mục thành chủ lại đảo mắt nhìn khắp đại điện, ra lệnh: “Những người khác lập tức phối hợp với kiếm khách Ảnh Tử, lên đường tới phủ Hoài Thành”.

“Vâng, thưa thành chủ!”

Chỉ sau mấy phút ngắn ngủi, một hội nghị đơn giản đã kết thúc, các cao thủ vừa rời khỏi một cuộc đại chiến lại một lần nữa lao ra chiến trường mới.

Ngay khi cao thủ Mục phủ chia làm hai đội, một đội tiến đến Hoài Thành, một đội tiến đến những gia tộc ở Thiện Thành là nanh vuốt của phủ Hoài Thành, tại phủ Hoài Thành cũng xảy ra không ít chuyện.

Thành chủ Hoài Thành đã về tới phủ Hoài Thành, thương tích đây mình nhưng không quá nghiêm trọng.

Lúc ở Mục phủ giao đấu với Mục thành chủ, lão ta bị thương không nhẹ, nhưng tất nhiên, Mục thành chủ bị thương nặng hơn lão ta nhiều.

“Bốt”

Hoài Trấn, người thừa kế của phủ Hoài Thành, thấy thành chủ Hoài Thành trông như thể bị thương rất nặng, mặt lập tức tái mét, vội vàng hỏi: “Bố, sao chỉ có mình bố quay về?”

Thành chủ Hoài Thành nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Lập tức thông báo cho toàn bộ cao thủ của Hoài Thành, triệu tập tất cả các cao thủ Siêu Phàm Cảnh của các gia tộc tới ngay phủ Hoài Thành, nếu có gia tộc nào dám cãi lệnh, diệt tộc ngay!”

Hoài Trấn tức thì cả kinh, như vậy có nghĩa là phủ Hoài Thành sắp phải đối mặt với nguy cơ cực lớn, nếu không, sao thành chủ Hoài Thành lại đột nhiên ra lệnh triệu tập toàn bộ cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành với phủ Hoài Thành?

Lần trước thành chủ Hoài Thành dẫn đội cao thủ tiến công Mục phủ chỉ nói rằng các gia tộc lớn tự cân nhắc xem có muốn cử cao thủ Siêu Phàm Cảnh của gia tộc theo thành chủ Hoài Thành tới Mục phủ hay không, thậm chí cử bao nhiêu cao thủ đều do chính các gia tộc tự quyết định, nhưng hiện tại, thành chủ Hoài Thành lại cưỡng chế yêu cầu tất cả các cao thủ Siêu Phàm Cảnh phải có mặt tại phủ Hoài Thành.

Hoài Trấn không dám hỏi nhiều, vội vã nhận lệnh đi ngay.

Còn thành chủ Hoài Thành lúc này một mình đi vào căn cứ nghiên cứu của Black Doctor bên trong sơn động dưới chân núi sau phủ Hoài Thành.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3002


Chương 3002:

“Black Doctor đâu?”

Thành chủ Hoài Thành tiến vào căn cứ nghiên cứu, lại chỉ gặp đám cấp dưới của Blaek Doctor mà không thấy Black Doctor đâu, bèn hỏi.

Một tên cấp dưới của Black Doctor vội vàng đi tới, nói: “Black Doctor có việc, tạm thời rời khỏi căn cứ”.

Nghe vậy, Thành chủ Hoài Thành cau mày, lão ta biết Black Doctor sở hữu rất nhiều thành quả nghiên cứu công nghệ cao, cho nên mới tới đây, muốn mượn đám cao thủ nửa người nửa máy móc do Black Doctor cải tạo để giúp đỡ phủ Hoài Thành đối mặt với nguy cơ sắp tới.

Lúc này, Black Doetor đã tới Mục phủ, bên cạnh còn có mười tên cao thủ trùm áo choàng đen, hoàn toàn không có chút hơi thở võ thuật nào.

“Các vị là ai?”

Bên trong Mục phủ, một đám cao thủ đang dọn chiến trường, thấy Black Doctor và tay sai đi tới thì đều tái mặt.

Sau buổi họp, Mục thành chủ đã thay đổi quyết định, đích thân dẫn các cao thủ của gia tộc tiến về phía Hoài Thành, còn kiếm khách Ảnh Tử lại dân một đội cao thủ khác tới xử lí những gia tộc hàng đầu ở Thiện Thành từng theo phe phủ Hoài Thành đối đầu với Mục phủ.

Có thể nói, hiện giờ trong Mục phủ không còn bao nhiêu cao thủ Siêu Phàm Cảnh trấn giữ nữa.

Lúc này bỗng nhiên có một đoàn người thần bí xuất hiện ở đây, dĩ nhiên người trong Mục phủ sẽ cảm thấy lo sợ.

Black Doctor nhìn đám thi thể rải rác đầy đất, gương mặt ẩn sau lớp mũ choàng đen đã nở một nụ cười, ông ta phất tay ra lệnh: “Thu hết tất cả thi thể các cao thủ Siêu Phàm Cảnh, mang đi”.

Mười tên cao thủ khoác áo choàng đen nghe được mệnh lệnh của Black Doctor lập tức không hề do dự tiến tới chỗ các thi thể.

Phía sau bọn họ còn có mấy chiếc xe dùng để chở thi thể.

“Hỗn xược!”

Một vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ được cắt cử ở lại trông coi Mục phủ phần nộ quát lên: ‘Cút khỏi Mục phủ ngay, bằng không, giết không thai”

Bên cạnh lão còn có mấy vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng thực lực không mạnh lắm, cảnh giới đều dưới Siêu Phàm Bát Cảnh.

Nhưng bên phía Black Doctor, không một ai để ý tới lời cảnh cáo của cao thủ bên Mục phủ như thể không nghe thấy, không trông thấy, đám cao thủ khoác áo choàng đen ấy xách thi thể một cao thủ Siêu Phàm Cảnh lên như xách con gà con, bỏ lên xe.

“Các người chán sống rồi à!” | Vị cao thủ cầm đầu ở Mục phủ thấy thế liền nổi giận, lập tức nhào về phía một gã mặc áo choàng đen.

“Cút!”

Nhưng vị cao thủ của Mục phủ này còn chưa xông tới thì Black Doetor vốn đang đứng một bên đột nhiên xuất hiện trước mặt vị cao thủ kia nhanh như thể dịch chuyển tức thời, nhấc chân đạp mạnh.

“Uỳnh!”

Một tiếng động lớn vang lên, vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ của Mục phủ bị đạp bay ra sau hệt một quả bóng, văng ra hơn chục mét, va mạnh vào một đống đổ nát.

Đám cao thủ của Mục phủ đều trợn trừng mắt, chỉ một cước đã đạp bay cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ?

Tên cao thủ áo choàng đen này chắc chắn phải có thực lực ở trên cả Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ rồi.

Nhưng nay, trong Mục phủ, người có thực lực mạnh nhất là Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử đều đã dẫn cao thủ đi làm việc, nơi này hiện chỉ có vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ vừa bị đá bay kia là mạnh nhất. Vậy mà giờ đây, người mạnh nhất của bọn họ cũng không chống cự nổi một cước của đối phương, huống chỉ là người khác?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3003


Chương 3003:

May sao Black Doctor không có ý định g**t ch*t đám người này, chỉ đá bay vị cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ kia rồi canh chừng những cao thủ của Mục phủ, mười tên cao thủ khoác áo choàng đen bận rộn khuôn vác đám thi thể lên xe.

Cuộc đại chiến ở Mục phủ trước đó có vô số người tử nạn, khắp nơi ngổn ngang đầy thi thể cao thủ Siêu Phàm Cảnh, có của Thiện Thành, cũng có của Hoài Thành.

Black Doctor nhìn tay sai của mình thu hết thi thể cao thủ Siêu Phàm Cảnh, gương mặt ẩn dưới lớp áo choàng đen đã kích động vô cùng.

Cứ thế, một mình Black Doctor trấn áp đám cao thủ của Mục phủ, chưa đầy năm phút sau, toàn bộ thi thể các cao thủ Siêu Phàm Cảnh đều đã bị người của Black Doctor cướp đi.

Black Doctor không thèm liếc nhìn đám cao thủ Mục phủ một cái, cũng lên xe đi theo.

Mãi đến khi đám người đó đi khuất, các cao.

thủ của Mục phủ mới thở hắt ra, sắc mặt đều lộ vẻ căng thẳng.

Có ai đó lên tiếng hỏi: ‘Những người này rốt cuộc là ai? Vì sao phải mang thi thể các cao thủ Siêu Phàm Cảnh đi?”

Vị cao thủ cầm đầu của Mục phủ trầm giọng nói: ‘Vừa rồi, khi gã kia đá tôi một cái, tôi có cảm giác như bị thứ kim loại gì đập vào người vậy”.

“Cả những tên áo đen cướp thi thể kia nữa, bọn họ đều khiến tôi có cảm giác rất nặng nề, số lượng cao thủ ăn mặc kiểu đó không nhiều, nếu tôi đoán không lầm thì đối phương hẳn là người của Black Doctor, mà cái kẻ vừa đánh ngã tôi chính là Black Doctor”.

Lão ta vừa nói tới đó, tất cả đều thay đổi sắc mặt.

Trước kia, khi Hoài Trấn dẫn mấy tên cao thủ nửa người nửa máy móc có cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong tới Mục phủ, bọn họ cũng đã được biết đến cái danh Black Doctor này.

Hôm nay là lần đầu tiên bọn họ được tận mắt nhìn thấy Black Doctor.

Ai đó khiếp sợ thốt lên: “Tôi hiểu rồi! Black Doctor đem thi thể các cao thủ Siêu Phàm Cảnh đi, chắc chăn là để làm nghiên cứu, hắn muốn chế tạo ra nhóm cao thủ Siêu Phàm Cảnh của chính mình!”

Vị cao thủ cầm đầu gật gù, nghiêm nghị nói: “Ông nói đúng lắm, Dược Vương của Hoài Thành trước đó từng thua trận, quy phục thành chủ Hoài Thành, nhưng sau khi tới tấn công Mục phủ chúng ta lại biến thành một quái vật nửa người nửa máy móc, không có tư duy độc lập, rất có khả năng đó cũng là do Black Doctor gây nên”.

Nghe lão nói xong, cả đám cao thủ của Mục phủ đều sợ hết hồn, Dược Vương chính là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, Black Doctor đã có năng lực chế tạo ra một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong sao?

Trong Mục phủ, tại một biệt viện nhỏ u tĩnh.

Bên trong sân là một khu nhà hai tâng cao.

cấp được xây kiểu cổ.

Trong khu nhà, Dương Chấn đang năm trên giường bệnh, toàn thân quấn băng vải trắng xóa, thoạt nhìn hệt như xác ướp.

“Tiểu Uyển, anh Chấn sao rồi?”

Hoài Lam thấy Phùng Tiểu Uyển đã trị liệu xong cho Dương Chấn bèn vội vã cất tiếng hỏi.

Mặt Phùng Tiểu Uyển đã ướt đầy nước mắt, hốc mắt cũng đang rưng rưng, cô ta lắc đầu: “Tình trạng của anh ấy vô cùng tệ, nhất là toàn bộ tay phải, nếu trong vòng ba ngày, vết thương trên tay phải không thể dừng chuyển biến xấu, chúng †a buộc phải cưa tay”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 3004


Chương 3004:

“Cả người anh ấy đều đã bị thương vô cùng nghiêm trọng, hiện em chỉ có thể sử dụng loại kim sang dược tốt nhất để giúp ngoại thương ổn định lại, đợi khi nào ngoại thương ổn định, em mới có thể tiến hành bước trị liệu tiếp theo’.

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, Hoài Lam choáng váng cả người, chân lảo đảo, suýt thì ngã quy xuống đất.

Cô ta không cam lòng, hỏi: “Trong vòng ba ngày, nếu vết thương trên tay anh Chấn không thể dừng chuyển biến xấu thì nhất định phải cưa tay sao?”

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: “Phải cưa! Vì linh khí phản phệ gây thương tổn cực lớn cho cánh tay phải của anh ấy rồi, hơn nữa, vết thương gây ra do linh khí phản phệ rất khó khôi phục, em cũng chỉ có thể găng hết sức bảo đảm trong ba ngày này, vết thương trên tay anh ấy chưa chuyển biến xấu tới nỗi phải cắt thôi”.

“Nhưng nếu vượt qua ba ngày, vết thương trên tay anh ấy còn tiếp tục xấu đi, chúng ta chỉ có thể cưa, nếu không cưa, vết thương chuyển biến xấu sẽ lan tới lục phủ ngũ tạng, nếu cả nội tạng cũng chuyển biến xấu thì khi ấy, ngay cả tính mạng anh Chấn cũng không giữ nổi nữa’.

Hoài Lam hít sâu một hơi, nỗ lực tỉnh táo lại.

Cô ta biết, Phùng Tiểu Uyển không nói dối mình, thậm chí có lẽ còn đã nói giảm đi so với tình hình thực tại.

Gô ta từng là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, cho nên đương nhiên cũng hiểu rõ hậu quả khi linh khí phản phệ là thế nào, linh khí có thể bộc phát sức mạnh hùng hậu như vậy, chính bản thân nó sẽ gây ra phản phệ vô cùng nghiêm trọng cho người sử dụng linh khí.

Bình thường, chỉ có cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh mới có thể khống chế được linh khí, nhưng Dương Chấn đã từng khống chế con dao găm linh khí ngay khi cảnh giới mới đạt Siêu Phàm Thất Cảnh.

Khi cảnh giới võ thuật còn quá thấp đã cưỡng chế bản thân khống chế linh khí, điều này đã gây ra thương tổn cực kì nghiêm trọng cho thân thể anh.

Ngay khi Dương Chấn vần còn chìm trong hôn mê, kiếm khách Ảnh Tử đã dẫn một bộ phận cao thủ của Mục phủ tiêu diệt vài thế lực đứng đầu của Thiện Thành.

Những thế lực này đều từng theo phe phủ Hoài Thành, tấn công Mục phủ.

Kiếm khách Ảnh Tử đích thân tới, không một ai đỡ được một chiêu của ông ta.

Chỉ sau nửa ngày ngắn ngủi, kiếm khách Ảnh Tử đã tiêu diệt sạch mấy thế lực từng tập kích Mục phủ trước đó.

Bấy giờ, ở khắp Thiện Thành, thành viên của các thế lực lớn đều vô cùng bàng hoàng chấn động, chỉ sợ mục tiêu tiếp theo của kiếm khách Ảnh Tử sẽ là bọn họ.

Cũng may, kiếm khách Ảnh Tử chỉ tiêu diệt mấy thế lực từng tập kích Mục phủ, sau đó liền dân cao thủ của Mục phủ tới Hoài Thành, hội họp với nhóm cao thủ do Mục thành chủ dẫn đầu.

Sau khi Mục thành chủ và kiếm khách Ảnh Tử hội họp, đội ngũ hai bên đã tạo thành đội quân có sức chiến đấu mạnh nhất của Mục phủ, tấn công tới những gia tộc đứng đầu Hoài Thành, thế như chẻ tre, nhanh chóng diệt sạch kẻ địch.

Thuận theo thì sống, chống lại thì chết!

Chỉ nửa ngày ngắn ngủi, Hoài Thành đã có vài thế lực hàng đầu quy phục Mục phủ.

“Thành chủ, nhóm thế lực mạnh nhất Hoài Thành đã xử lí xong, những thế lực còn lại đều không đáng nhắc tới, tiếp theo, chúng ta sẽ tới phủ Hoài Thành luôn chứ?”

Một vị cao thủ toàn thân dính đầy máu tươi đi tới trước mặt Mục thành chủ, hỏi.

Mục thành chủ lại nghiêm nghị suy ngẫm, hỏi: “Liệu có thế lực nào đang theo dõi sát sao phủ Hoài Thành không?”
 
Back
Top Bottom