Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2924


Chương 2924:

Phùng Tiểu Uyển nhìn cánh tay Dương Chấn, nước mắt lập tức rơi không kiểm soát. Cô ta vừa khóc, vừa luống cuống lấy kim sang dược tốt nhất ra, bôi lên tay Dương Chấn.

Khi thấy tay Dương Chấn, Hoài Lam cũng kinh ngạc che miệng.

Lão Cửu bồng trầm giọng hỏi: “Kết quả xấu nhất là gì?”

Phùng Tiếu Uyển đang bôi thuốc lên tay Dương Chấn bỗng đờ ra, sau giây phút im lặng ngắn ngủi, cô ta mới nói với đôi mắt đỏ hoe: “Cưal”

Nghe thấy Phùng Tiểu Uyển nói thế, lão Cửu và Hoài Lam đều biến sắc.

Dương Chấn cũng sững sờ.

Anh biết tổn thương do linh khí cắn trả rất nặng, nhưng không ngờ nó lại nghiêm trọng đến thế, còn có khả năng phải cưa tay.

“Tiểu Uyển, cô là thần y, chắc chắn cô có cách giúp anh Chấn không phải cưa tay, đúng không?”

Hoài Lam cuống cả lên, nhìn Phùng Tiểu Uyển bằng đôi mắt đỏ hoe.

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, mắt cũng đỏ hoe: “Tôi sẽ cố gắng hết sức, về phần có giữ được cánh tay này không thì phải xem năng lực hồi phục của anh Chấn rồi”.

† Lão Cửu không nói gì, nhưng trong mắt cũng ràn ngập vẻ lo lắng.

Dương Chấn cũng rất lo, nếu phải cưa tay phải thật, chắc chắn thực lực của anh sẽ giảm mạnh, sau này sao có thể bảo vệ những gì mà anh muốn bảo vệ chứ?

Nhưng khi thấy dáng vẻ buồn bã của mọi người, anh vẫn mỉm cười: “Chẳng phải Tiểu Uyển đã nói rồi ư? Đó chỉ là dự tính xấu nhất, tôi rất tự tin về năng lực hồi phục của mình, chẳng mấy chốc, vết thương của tôi sẽ khỏi thôi”.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân.

“Cậu Dương Chấn!”

Giọng Mục thành chủ vang lên, Mục Hoa đẩy Mục thành chủ đang ngồi trên xe lăn bước vào.

Mục thành chủ nhìn Dương Chấn: “Nghe nói cậu bị thương? Tôi đến xem sao”.

Dương Chấn mỉm cười: “Cảm ơn Mục thành chủ đã hỏi, vết thương của tôi không nghiêm trọng”.

Anh không thân với Mục thành chủ, cũng vừa quen chưa lâu, đương nhiên anh sẽ không nói tình †r ng của mình cho đối phương biết.

“Không nghiêm trọng là tốt rồi”.

Mục thành chủ gật nhẹ đầu, nói với vẻ áy náy: “Rất xin lõi, tôi đã đánh giá thấp sự hèn hạ của nhà họ Đinh và phủ Hoài Thành, không ngờ họ định bắt cô Phùng để uy h**p cậu thật”.

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén, anh nói: “Đúng là rất hèn hạ, nhà họ Đinh cũng được, phủ Hoài Thành cũng thế, đều là thế lực đỉnh cao, không ngờ họ lại dùng thủ đoạn thấp hèn như thế để đối phó tôi”.

Anh thực sự rất tức giận, cho dù là ai, đối phó với anh ra sao cũng được, nhưng nếu dám nhắm vào người bên cạnh anh thì anh không nhịn được nữa.

“Chắc đây là cô Phùng – em gái cậu nhỉ?”

Mục thành chủ bỗng nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển bên cạnh Dương Chấn, cười hỏi.

Dương Chấn mỉm cười, gật đầu, nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, đây là Mục thành chủ, những người đã đưa em an toàn rời khỏi sân bay là do Mục thành chủ sắp xếp, lần này anh gọi em qua đây vì muốn nhờ em khám cho Mục thành chủ, xem có thể chữa khỏi chân cho ông ấy không”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2925


Chương 2925:

Phùng Tiểu Uyển nhìn về phía Mục thành chủ, gật nhẹ đầu: “Chào Mục thành chủ, nếu ông là bạn của anh Chấn thì cứ gọi tôi là Tiểu Uyển thôi”.

Mục thành chủ cười ha hả: “Được, vậy tôi cũng không khách sáo nữa, lần này làm phiền Tiểu Uyển rồi”.

Dương Chấn biết Mục thành chủ đang vội, bèn nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, bây giờ em khám cho Mục thành chủ xem sao đi?”

Nghe thấy thế, Mục thành chủ rất kích động.

Ông lão đã tìm rất nhiều thần y nổi tiếng đến khám cho mình, nhưng không ai có thể chữa khỏi chân cho ông lão hết. Ông lão vốn đã định bỏ cuộc, không ngờ đúng lúc này lại gặp Dương Chấn, có thêm cơ hội nữa.

Phùng Tiểu Uyển lập tức lấy một túi kim ra, bước đến bên Mục thành chủ, nhìn ông lão: “Mục thành chủ, tiếp đến tôi sẽ châm cứu chân cho ông, có lẽ sẽ hơi đau, ông chuẩn bị tâm lý trước nhé”.

Nghe thấy thế, Mục thành chủ thoáng sững sờ rồi mỉm cười: “Tiểu Uyển cứ yên tâm, cho dù đau đến đâu, chỉ cần có thể giúp tôi đứng dậy lần nữa, tôi cũng chịu được”.

Thật ra ông lão không quá bận tâm đến câu nói này của Phùng Tiểu Uyển, vì chân ông lão đã mất cảm giác từ lâu rồi.

Trước đó ông lão đã mời rất nhiều thần y đến, cũng có người châm cứu cho ông lão, nhưng khi kim căm vào huyệt vị trên đùi ông lão, ông lão vân không cảm thấy gì.

Thế nên ông lão không tin việc Phùng Tiểu Uyển châm cứu có thể khiến chân ông lão có cảm giác đau đớn.

Phùng Tiểu Uyển mở túi, lấy một cây kim bạc ra, cảm vào một huyệt vị trên đùi Mục thành chủ.

Mục thành chủ vấn rất thản nhiên, còn mỉm cười.

Phùng Tiểu Uyển châm cứu tiếp, sau năm phút ngắn ngủi, trên chân Mục thành chủ đã cắm đầy kim bạc.

Nhưng Mục thành chủ vẫn không thấy gì, như thể Phùng Tiểu Uyển đang cắm kim vào quần áo ông lão.

Mục Hoa không nhịn được mà nói: “Cô Phùng, trước đó cũng có thần y châm cứu cho thành chủ, nhưng không có tác dụng, chân thành chủ đã mất cảm giác, có phải cô nên đổi cách chữa trị khác không?”

Mục thành chủ không ngăn cản, rõ ràng cũng có ý này.

Phùng Tiếu Uyển thản nhiên nói: “Vẫn chưa tới lúc có cảm giác”.

Gô ta nói rồi ghim kim vào đùi Mục thành chủ tiếp.

Ban đầu vẫn ổn, nhưng đến lúc sau, mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tốn rất nhiều sức lực.

Sắc mặt cô ta hơi tái, trán rịn mồ hôi.

Dương Chấn lo lắng hỏi nghỉ ngơi một lát không thế?”

iểu Uyển, có cần Anh biết rõ mỗi lần châm cứu, Phùng Tiểu Uyển phải tiêu hao bao nhiêu sức lực.

Hơn nữa anh cũng tin, Phùng Tiểu Uyển có thể chữa khỏi chân cho Mục thành chủ.

Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu, mỉm cười với Dương Chấn: “Anh Chấn, em không sao!”

Cô ta nói rồi lấy một cái bình sứ trăng ra, lấy một viên thuốc nhỏ màu đen ra rồi uống luôn.

Ngay sau đó, sắc mặt Phùng Tiểu Uyển hồng hào hản lên, hơi thở cũng ổn định hơn rất nhiều.

Mục thành chủ nhìn thấy sự thay đổi trên người Phùng Tiểu Uyển, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, không nhịn được mà nói: “Tiểu Uyển, cô còn loại thuốc mà cô vừa uống không? Tôi muốn mua số lượng lớn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2926


Chương 2926:

Với thực lực của Mục thành chủ, đương nhiên ông lão có thể cảm nhận được dược hiệu của viên thuốc nhỏ mà Phùng Tiểu Uyển vừa uống mạnh tới mức nào.

Nếu nhà họ Mục có được loại thuốc như thế, khi đánh với cao thủ của thế lực khác, lúc nào tiêu hao quá lớn, cao thủ nhà họ Mục chỉ cần uống một viên thuốc là sẽ có thể bổ sung thể lực ngay, đúng là chẳng khác gì được thần giúp cả.

Phùng Tiểu Uyển nói với vẻ cay đắng: “Nếu Mục thành chủ muốn mấy viên thì tôi có, còn nếu cần số lượng lớn, tạm thời tôi chưa thể luyện chế loại thuốc này với số lượng như vậy”.

Mục thành chủ mỉm cười: “Nếu vậy thì không làm khó Tiểu Uyển nữa”.

Ông lão vừa dứt lời, nét mặt Phùng Tiểu Uyển bỗng nghiêm túc hẳn lên, cô ta nghiêm nghị nói: “Ông chủ Mục, ông chuẩn bị sẵn sàng nhé!”

Phùng Tiểu Uyển nói rồi ghim cây kim bạc cuối cùng vào một huyệt vị trên đùi Mục thành chủ, cô ta búng nhẹ, kim bạc bắt đầu rung lên với †ần suất cao.

“Vùi”

Đúng lúc kim bạc rung lên, cảm giác đau nhói bát đầu truyền đến từ chân Mục thành chủ.

Nhưng đây chỉ là bắt đầu, cảm giác đau nhói đó nhanh chóng trở nên mãnh liệt hơn.

Vì đau đớn, Mục thành chủ siết chặt nắm tay, cảm thấy chân mình như đang bị một luồng sức mạnh khổng lồ liên tục xé rách.

Nhìn thấy sự thay đổi nét mặt của Mục thành chủ, Mục Hoa hết sức vui mừng, kinh ngạc nói: “Thành chủ, chân của ông có cảm giác rồi ư?”

Nghe thấy Mục Hoa hỏi thế, Mục thành chủ mới hoàn hồn. Ông lão thoáng sững sờ rồi lập tức phản ứng lại, nhìn chân mình với vẻ không dám tin, kích động nói: “Chân của tôi… có cảm giác rồi!

Ha ha ha ha! Chân của tôi có cảm giác rồi!”

Mục thành chủ hết sức kích động, tiếng cười vang vọng khắp phủ thành chủ.

Tuy chân vừa phải chịu cơn đau dữ dội, nhưng ông lão vẫn rất kích động chứ không hề sợ hãi.

Ông lão kích động nhìn Phùng Tiểu Uyển: “Bao năm qua, tôi đã tìm thần y ở kháp nơi nhưng không ai có thể khiến chân tôi có cảm giác, nhưng Tiểu Uyển lại giúp chân tôi có cảm giác rõ rệt như thế, tôi thực sự rất mừng, Tiểu Uyển, cảm ơn côi”

Sắc mặt Phùng Tiểu Uyển tái mét, cô ta nói: “Tôi chỉ có thể giúp chân ông có lại chút cảm giác, chứ tôi không thể cam đoan về việc có thể giúp ông đứng dậy lần nữa không. Phải chữa trị tiếp rồi xem hiệu quả sau này”.

Mục thành chủ kích động nói: “Tôi tin cô!”

Từng giây từng phút trôi đi, chân Mục thành chủ vẫn đang rất đau đớn, hơn nữa cảm giác đó ngày càng mãnh liệt, nhưng ông lão không kêu tiếng nào.

Sự hưng phấn lúc này đã vượt lên cảm giác đau đớn từ lâu.

Nửa tiếng sau, cuối cùng Phùng Tiểu Uyển cũng kết thúc việc điều trị.

Cô ta mệt lả người, sắc mặt tái mét, vội lấy thuốc ra uống.

Một lúc lâu sau, cô ta mới thấy dễ chịu hơn.

Cô ta nhìn về phía Mục thành chủ: “Bây giờ ông thử xem đã đứng dậy được chưa?”

Mục thành chủ thoáng sững sờ, ông lão không ngờ mình có thể đứng dậy nhanh như thế, thế nên sau khi Phùng Tiểu Uyển điều trị xong, ông lão vẫn chưa thử.

Bây giờ nghe thấy Phùng Tiểu Uyển nói thế, ông lão sững sờ rồi lập tức mừng rỡ, vội chống lên xe lăn, định đứng dậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2927


Chương 2927:

Nhưng ông lão vừa đứng được một nửa thì lại ngồi xuống xe lăn.

“Thành chủ!”

Mục Hoasợ hết hồn, vội bước đến, định đỡ Mục thành chủ.

Mục thành chủ quát: “Cứ kệ tôi!”

Ông lão nói rồi lại run rẩy đứng dậy, cũng như hồi nấy, chân ông lão cứ khuyu xuống, không sao đứng thẳng nổi.

Nhưng ông lão không hề nản lòng, vẫn kích động thử đứng dậy hết lần này tới lần khác.

Trước ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, ông lão ngày càng đứng thẳng hơn.

Sau không biết bao nhiêu lần thử, rốt cuộc ông lão cũng đứng dậy, chỉ có điều chân ông lão liên tục run rẩy, rõ ràng đang phải chịu áp lực rất lớn.

“Ha ha ha hai”

Mục thành chủ phá lên cười, chảy cả nước mắt vì kích động: “Tôi có thể đứng dậy! Tôi có thể đứng dậy rồi! Ha ha ha hai”

Những người khác cũng vô cùng kinh ngạc, nhất là Mục Hoa, lão ta biết rõ vết thương của Mục thành chủ nghiêm trọng đến mức nào, ông lão đã ngồi xe lăn bao năm rồi.

Trong khoảng thời gian này, nhà họ Mục đã mời vô số bác sĩ nổi tiếng, nhưng không ai có thể giúp chân Mục thành chủ có cảm giác lại. Nhưng hôm nay, Phùng Tiểu Uyển mới chữa cho Mục thành chủ lần đầu tiên, ông lão đã đứng dậy được rÖÕI.

Mục thành chủ cười lớn: “Tiểu Uyển, cảm ơn cô, rất cảm ơn cô, nếu cô không chê thì hãy nhận tôi làm ông nội nuôi, sau này, cô chính là công chúa nhỏ của Mục phủ!”

Phùng Tiểu Uyển ngơ ngác, cô ta nhận được cuộc gọi từ Dương Chấn nên mới chạy tới Mục phủ để chữa cho Mục thành chủ, chứ không định nhận ông nội nuôi gì đó.

Cô ta nhìn về phía Dương Chấn, Dương Chấn mỉm cười: “Tiểu Uyển, nếu Mục thành chủ đồng ý nhận em làm cháu gái, đây chính là vinh hạnh của eml”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Phùng Tiểu Uyển mới nhìn về phía Mục thành chủ, mỉm cười: “Cháu rất sẵn lòng ạ! Ông nội Mục!”

Mục thành chủ cười lớn: “Ha ha! Tốt lắm!

Cháu gái ngoan của ông!”

Mục Hoa đứng cạnh cũng hơi kinh ngạc, đã lâu lắm rồi Mục thành chủ không vui vẻ cười lớn như thế, nhưng khi nghĩ tới nỗi đau bao năm vì chân bị tàn tật của Mục thành chủ, lão ta lại có thể hiểu được.

Mục Hoa mỉm cười, nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển, hơi khom người: “Chúc mừng cô Phùng nhé!”

Mục thành chủ trừng mắt nhìn Mục Hoa rồi nói: “Được nhận Tiểu Uyển làm cháu gái là vinh hạnh của tôi, ông nên chúc mừng tôi vì có đứa cháu ưu tú như thế mới đúng”.

Mục Hoa cười nói: “Do tôi nói sai, chúc mừng thành chủ ạ!”

Mục thành chủ nhìn Phùng Tiểu Uyển rồi nhìn về phía Dương Chấn, mỉm cười: “Dương Chấn, trừ cảm ơn Tiểu Uyển ra, tôi còn phải cảm ơn cậu nữa! Nếu không có cậu, tôi cũng không có đứa cháu gái ưu tú như Tiểu Uyển, cậu cứ yên tâm, chỉ cần tôi còn sống, cho dù thành chủ Hoài Thành đích thân tới Mục phủ, tôi cũng không để cậu có chuyện gì”.

Dương Chấn mỉm cười: “Vậy cảm ơn Mục thành chủ nhé!”

Mục thành chủ gật nhẹ đầu rồi nói: “Hồi nấy Tiểu Uyển đã tốn rất nhiều sức lực để chữa cho.

tôi, tôi cũng không làm phiền nữa, Tiểu Uyển, cháu nghỉ ngơi đi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2928


Chương 2928:

Sau khi ông lão dứt lời, Mục Hoa đẩy ông lão rời đi.

Sau khi họ đi, trong phòng chỉ còn mấy người Dương Chấn.

Lão Cửu trầm giọng nói: “Mục thành chủ cũng là con cáo già, không ngờ ông ta lại nghĩ tới việc nhận Tiểu Uyển là cháu gái nuôi”.

Dương Chấn cười nói: “Cho dù thế nào, đối với tình cảnh của chúng ta bây giờ, việc ông ta nhận Tiểu Uyển làm cháu gái nuôi lại là chuyện tốt.

Lão Cửu gật đầu: “Đúng thế! Bề ngoài, chắc chắn ông ta sẽ hết mực bảo vệ chúng ta, nhưng chúng ta vẫn không thể mất cảnh giác được”.

“Tôi chỉ sợ tin cậu có linh khí sẽ bị lộ, một khi tin tức này bị tiết lộ, có lẽ Mục thành chủ cũng sẽ động lòng”.

Bây giờ, trừ việc Mục phủ chủ động lấy lòng ra, họ dám trốn ở Mục phủ cũng vì một nguyên nhân hết sức quan trọng, đó là tin tức Dương Chấn có dao găm linh khí chưa bị tiết lộ.

Khi năm giữ dao găm linh khí, Dương Chấn với thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong có thể đánh trọng thương Đỉnh Xương – người sở hữu thực lực ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, có thể tưởng tượng được sự giúp đỡ của linh khí với cao thủ võ thuật lớn đến đâu.

Nếu một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cầm dao găm linh khí thì sẽ mạnh tới mức nào chứ?

“Trừ khi người nhà họ Đinh bị ngu, bằng không họ sẽ không tiết lộ thông tin về dao găm linh khí đâu”.

Hoài Lam nói: “Đương nhiên, vẫn có khả năng họ sẽ tiết lộ thông tin này”.

“Khả năng gì cơ?”

Dương Chấn và lão Cửu đều nhìn về phía Hoài Lam.

Hoài Lam nói: “Nếu nhà họ Đinh đến thời khác diệt vong, không chừng nhà họ Đinh sẽ hoàn toàn từ bỏ linh khí để bảo vệ gia tộc, sau đó tiết lộ thông tin này”.

Nghe thấy thế, lão Cửu nhíu mày: “Tức là không thể để nhà họ Đinh diệt vong”.

Hoài Lam gật đầu: “Phải xem ý của Mục phủ, nếu chân Mục thành chủ khỏi hẳn, chắc chắn thực lực của ông ta sẽ tăng mạnh, đến khi đó, nếu ông ta ra tay với nhà họ Đinh, liệu nhà họ Đinh có tiết lộ thông tin này cho Mục thành chủ biết không?”

Nghe thấy cô ta nói thế, Dương Chấn và lão Cửu đều sầm mặt.

Dương Chấn cười khổ: “Không ngờ sức hút của linh khí lại lớn đến thế, chẳng biết con dao.

găm này nằm trong tay tôi là tốt hay xấu đây”.

Lão Cửu nói: “Là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh khỏi! Bây giờ đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta phải nghĩ cách nhanh chóng khôi phục thực lực, tôi đoán nhà họ Đinh và phủ Hoài Thành sẽ bắt tay với nhau để gây áp lực cho Mục phủ, nếu chúng ta không có thực lực thì sẽ nguy hiểm đấy”.

Dương Chấn gật đầu, siết chặt nắm tay: “Ông Cửu nói đúng, bây giờ chúng ta vẫn nên trông cậy vào bản thân thì hơn!”

Lúc này, Mục Hoa đã đẩy Mục thành chủ về tới phòng.

Mục Hoa hỏi: “Thành chủ, ông định nhận cô gái kia làm cháu gái thật ư?”

Mục thành chủ cười hỏi: “Sao thế? Ông nghĩ cô ấy không có tư cách đấy à?”

Mục Hoa lắc đầu: “Cô Phùng còn trẻ mà đã có y thuật lợi hại như thế, ông nhận cô ấy làm cháu gái cũng là chuyện tốt với Mục phủ chúng ta.

Mục thành chủ mỉm cười: “Ông nói không sai, có được cô ấy là vinh hạnh của Mục phủ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2929


Chương 2929:

“Tôi muốn nhận cô ấy làm cháu gái cũng vì một lý do vô cùng quan trọng khác, Dương Chấn vô cùng cảnh giác, vẫn luôn đề phòng tôi”.

“Tình cảnh của cậu ấy bây giờ vô cùng nguy hiểm, một khi rời khỏi Mục phủ, rất có thể cậu ấy sẽ bị nhà họ Đinh và phủ Hoài Thành giết.Nhưng nếu ở lại Mục phủ, cậu ấy lại lo tôi có ý đồ với cậu ấy, đương nhiên, không thể không có lòng đề phòng người khác, hơn nữa lại là người mới quen chưa lâu. Cậu ấy đề phòng tôi cũng không vấn đề gì”.

“Tôi thật lòng muốn kết giao với Dương Chấn, chưa bàn đến thiên phú võ thuật của cậu ấy, chỉ riêng về những người bên cạnh cậu ấy, Tiểu Uyển có y thuật vô song, rất có thể sẽ chữa khỏi chân cho tôi, là nhân tài hiếm cớ”.

“Còn ông Cửu nữa, ông biết ông ta là ai không? Ông ta là người của thành chủ Miêu Thành, tôi đã điều tra về ông Cửu, ông ta hết sức trung thành với Miêu thành chủ, tuy chưa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhưng cũng được xem là cao thủ vô địch dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh rồi”.

“Miêu thành chủ cử cả ông Cửu đến bên Dương Chấn, hành động này vẫn chưa nói rõ vấn đề à?”

“Về phần Hoài Lam, cô ấy từng là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, có thủ đoạn và năng lực hết sức xuất chúng, cũng là nhân tài hiếm cớ”.

“Đây chỉ là những gì mà chúng ta thấy, còn những người mà chúng ta không biết thì sao?”

Nghe thấy Mục thành chủ nói thế, Mục Hoa sực hiểu. Lúc này lão ta mới nhận ra sức hút nhân cách của Dương Chấn, anh có thể tập hợp nhiều nhân tài trẻ bên cạnh như thế, đúng là đáng để Mục phủ lôi kéo.

“Thành chủ, tôi hiểu rồi!”

Mục Hoa nói: “Ông nhận Phùng Tiểu Uyển làm cháu gái để kéo gần quan hệ với Dương Chấn, hơn nữa Dương Chấn rất trọng tình nghĩa, bây giờ đang là lúc cậu ấy cùng đường, nếu chúng ta có thể giúp cậu ấy, chắc chắn sau này cậu ấy sẽ thật lòng giúp đỡ Mục phủ”.

Mục thành chủ gật đầu. Hình như ông lão cảm nhận được gì đó, lập tức nhíu mày: “Không A”

ngờ họ tới nhanh như thế”.

Nghe thấy thế, Mục Hoa biến sắc: “Ý ông là người của phủ Hoài Thành lại tới ư?”

Mục thành chủ híp mắt: “Lần này không chỉ có mỗi người của phủ Hoài Thành, còn có người của một số gia tộc trong Thiện Thành chúng ta đi cùng nữa”.

“Họ định làm gì?”

Mục Hoa hết sức giận dữ: “Đám vô ơn đó định trở mặt với Mục phủ ư?”

Lúc này, đã có mấy chiếc xe sang trọng đồ trước cửa Mục phủ.

Những nhân vật lớn mà thường ngày rất khó nhìn thấy ở Thiện Thành đều có mặt ở đây.

Người dẫn đầu là chủ gia tộc họ Đinh, Đinh Vũ.

Còn thiếu thành chủ Hoài Trấn của phủ Hoài Thành thì như người đứng xem, chỉ dẫn người đứng bên cạnh với vẻ mặt xem trò vui.

“Ông chủ Đinh, ông dẫn nhiều người như thế đến Mục phủ vì chuyện gì thế?”

Lúc này, Mục Hoa bước ra, nhìn về phía Đinh Vũ, nhíu mày, hỏi.

Đỉnh Vũ lạnh lùng nói: “Mục Hoa, giao Dương Chấn ra đây, người này đã giết người nhà họ Đỉnh chúng tôi, hôm nay cậu ta phải chết!”

“Đúng thế, giao Dương Chấn ra đây, hôm nay cậu ta bắt buộc phải chết “Giao Dương Chấn ra đây Trong lúc nhất thời, những ông lớn của Thiện Thành đi theo Đinh Vũ cũng thi nhau quát.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2930


Chương 2930:

Mục Hoa nhíu mày, liếc các ông lớn đứng cạnh Đinh Vũ, lạnh lùng nói: “Các người cũng đến †ìm Dương Chấn à?”

Một lão già đứng cạnh Đỉnh Vũ tức giận nói: “Mục Hoa, Dương Chấn đã giết hai cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh của nhà họ Đỗ ở gần sân bay, giết người đền mạng, chúng tôi chỉ cần cậu ta chết”.

“Đúng thế, chúng tôi chỉ cần cậu ta chết, cậu †a cũng đã giết một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh của nhà họ Ngưu”.

Những người kia thi nhau nói.

Mục Hoa lập tức sầm mặt, đến giờ lão ta mới nhận ra chuyện không đơn giản.

Lão ta thấy Đinh Xương đang híp mắt nhìn mình, lập tức hiểu ngay.

Trước đó, Đinh Xương dẫn một nhóm cao thủ tới sân bay, định bắt Phùng Tiểu Uyển, kết quả bị Dương Chấn dụ đi chỗ khác. Bây giờ xem ra, từ đầu mục đích của Đỉnh Xương đã là Dương Chấn chứ không phải Phùng Tiểu Uyển.

Lão ta định mượn tay Dương Chấn để giết những nhân vật quan trọng thuộc các gia tộc lớn ở Thiện Thành, từ đó lợi dụng những gia tộc này để gây áp lực cho Mục phủ.

Mục Hoa lạnh lùng nói: “Các người cũng dám đến Mục phủ tìm người cơ à, có lẽ tìm nhầm chỗ rồi đấy? Dương Chấn mà các người nhäc đến không ở Mục phủ đâu”.

Đỉnh Xương cười lạnh: “Mục Hoa, ông đừng giả vờ nữa, nếu chúng tôi không biết chắc Dương Chấn đang ở Mục phủ thì đã không tới đây đòi người rồi. Chúng tôi đã dám đến đây, đương nhiên sẽ có chứng cứ chứng minh cậu ta đang ở Mục phủ!”

Đỉnh Vũ nói: “Giao Dương Chấn ra đây!”

“Giao Dương Chấn ra đây!”

“Giao Dương Chấn ra đây: Đám người thi nhau quát, yêu cầu Mục phủ giao Dương Chấn ra.

Sắc mặt Mục Hoa khó coi tới cực điểm, thường ngày đám người này sẽ nể mặt lão ta, nhưng hôm nay không ai nể nang gì hết, rõ ràng đã bị nhà họ Đinh dụ dỗ rồi.

Lão ta lạnh lùng nói: “Tôi đã nói không ở Mục phủ, tức là không có thật, các người còn định xông vào Mục phủ à?”

Sau khi lão ta dứt lời, mấy cao thủ Siêu Phàm Cảnh có khí thế đáng sợ bỗng xuất hiện sau lưng lão ta, nhìn chăm chằm vào đám người Đỉnh Vũ.

Đỉnh Vũ nhíu mày, híp mắt nhìn chằm chằm vào Mục Hoa: “Tức là Mục phủ không định giao người chứ gì?”

Mục Hoa cười lạnh: “Ông chủ Đinh, ông cũng là bậc kiêu hùng một phương, không nhất thiết phải trở thành quân cờ trong tay người khác. Tôi khuyên ông nên dân người rời đi luôn đi”.

Đinh Vũ nhìn chằm chằm vào Mục Hoa: “Nếu †ôi không đi thì sao?”

“Nếu không đi thì cứ ở lại đây là được!”

Mục Hoa nói rồi quay người rời đi.

Thấy lão ta rời đi, chủ của các gia tộc trong Thiện Thành đi cùng Đỉnh Vũ đều có vẻ lo lắng.

“Ông chủ Đinh, Mục phủ không định giao người ra! Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Có người lo lăng hỏi.

Đinh Vũ nhíu mày, cũng rất lo lắng, dù sao nơi này cũng là Mục phủ – thế lực mạnh nhất Thiện Thành, nhất là Mục thành chủ, ông lão từng có danh hiệu “Thành Chủ Tàn Nhấn”.

Tuy chân Mục thành chủ bị tật, nhưng thực lực vấn rất mạnh, lão ta cũng không biết Mục thành chủ mạnh tới mức nào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2931


Chương 2931:

Nhưng khi nghĩ tới việc bây giờ chỉ có lão ta và Đinh Xương biết chuyện Dương Chấn đang năm giữ dao găm linh khí, ánh mắt lão ta lại nóng rực lên.

Lão ta bỗng nhìn về phía Hoài Trấn ở cách đó không xa rồi nói: “Thiếu thành chủ Hoài, cậu cũng thấy đấy, Mục phủ không coi bọn tôi ra gì hết, cậu không thể trơ mắt nhìn như thế mãi đúng không?”

Nghe thấy Đinh Vũ nói thế, chủ của các gia tộc khác trong Thiện Thành đều nhìn về phía Hoài Trấn.

“Đúng thế, thiếu thành chủ Hoài, hôm nay chúng tôi tới Mục phủ cũng vì cậu bảo chúng tôi tới”.

“Thiếu thành chủ Hoài, hay bây giờ cậu thấy.

chúng tôi đã đắc tội với Mục phủ nên định mặc kệ chúng tôi?”

Trong lúc nhất thời, chủ của các gia tộc lớn ở Thiện Thành thi nhau hỏi.

Hoài Trấn bước tới, mỉm cười: “Các vị cứ bình Tĩnh, xin hãy nghe tôi nói đây!”

Lúc này đám người mới yên lặng, ai cũng nhìn chăm chăm vào Hoài Trấn.

Hoài Trấn nói: “Trước hết, tôi muốn làm rõ một chuyện, tôi không bảo các vị tới, mà nhân vật quan trọng của gia tộc các vị bị giết, hung thủ đang ở Mục phủ. Các vị đã mời tôi tới Mục phủ với mình”.

Nghe thấy thế, mọi người đều có sắc mặt khó coi, Đinh Vũ nhíu mày, híp mắt nhìn chằm chằm vào Hoài Trấn: “Thiếu thành chủ Hoài, cậu định đẩy chúng tôi về phía đối lập với Mục phủ rồi mặc kệ à?”

Đỉnh Xương cũng nói với vẻ không vui: “Nếu thiếu thành chủ Hoài không định đối mặt với Mục phủ cùng chúng tôi, mời cậu rời khỏi Thiện Thành chol”

Tuy nhà họ Đinh cần sự hỗ trợ của phủ Hoài Thành, nhưng nếu Hoài Trấn chỉ định lợi dụng họ để đối phó với Mục phủ, họ cũng không phải kẻ ngu.

Chủ của các gia tộc khác trong Thiện Thành cũng nhìn Hoài Trấn với vẻ không vui.

Hoài Trấn thấy thế, bèn mỉm cười: “Các vị hiểu lầm rồi, tôi đã đến Mục phủ với các vị, sao có thể chỉ lo thân mình chứ? Cũng như tôi đã nói khi ở nhà họ Đinh trước đó, hung thủ đã giết nhân vật quan trọng trong gia tộc các vị cũng là người mà phủ Hoài Thành chúng tôi muốn giết”.

“Nếu bây giờ cậu ta đang ở Mục phủ, đương nhiên tôi cũng phải đòi người với các vị rồi”.

Ông ta nói rồi khoát tay: “Mọi người vào cùng tôi đi!”

Ông ta bước vào Mục phủ trước, phía sau còn có năm cao thủ mặc áo choàng đen đi theo, điều khiến đám người đến từ các gia tộc lớn ở Thiện Thành kinh ngạc chính là, trên người năm cao thủ này không hề có khí thế gì.

Nhưng họ đều hiểu, chắc chắn những cao thủ mà Hoài Trấn dẫn theo đều không đơn giản.

Đinh Vũ và Đinh Xương liếc nhau, Đỉnh Xương gật đầu, nói: “Anh cả, chúng ta cũng vào thôi!”

“Đi thôi!”

Đinh Vũ gật đầu, đi theo Hoài Trấn.

Trông thấy thế, chủ của các gia tộc lớn ở Thiện Thành vốn đang lo lắng cũng đi theo.

Hoài Trấn đi ở phía trước nhếch môi, nở nụ cười hài hước.

“Đứng lại!”

Đúng lúc này, một đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh chợt bước tới, chắn đường đám người Hoài Trấn.

“Nơi này là Mục phủ, không phải chỗ cho người ngoài làm càn!”

Người dẫn đầu là một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, lão ta tức giận nhìn đám người Hoài Trấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2932


Chương 2932:

Hoài Trấn cười ha hả: “Thưa tiền bối, hôm nay chúng tôi đến đây chỉ vì một mục đích, đó là đưa Dương Chấn đi, nếu Mục phủ giao người, chắc chăn chúng tôi sẽ tự rời đi”.

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia hừ lạnh: “Người mà các người muốn tìm không có ở Mục phủ! Tôi cho các người một phút, cút hết khỏi Mục phủ, bằng không, tự chịu hậu quả!”

Sau khi lão ta dứt lời, một luồng khí thế cuồng bạo lập tức lan ra từ người lão ta, bao trùm xung quanh.

Trừ Hoài Trấn ra, người của các gia tộc lớn ở Thiện Thành đều có sắc mặt hết sức khó coi.

Giờ họ mới nhận ra, họ vừa dẫn người xông vào Mục phủ.

Rất nhiều năm trước, thành chủ của Mục phủ là người hết sức đáng sợ, được người của Thiện Thành gọi là “Thành Chủ Tàn Nhẫn”.

Bây giờ tuy chân ông lão bị tật, phải ngồi xe lăn, nhưng thực lực của ông lão vẫn khó lường như cũ.

Nếu chọc giận ông lão, có lẽ họ cũng chẳng có kết cục tốt lành gì.

Hoài Trấn không nói gì, chỉ cười ha hả, nhìn chăm chăm vào đối phương, hình như không hề sợ hãi.

Tuy năm cao thủ mặc áo choàng đen sau lưng ông ta không hề phóng khí thế ra ngoài, nhưng vấn khiến cao thủ của Mục phủ cảm nhận được sự uy h**p.

Lúc này, Mục Hoa đã tới phòng Mục thành chủ. Lão ta nghiêm nghị nói: “Thành chủ, đám người này tự cho là có Hoài Trấn làm chỗ dựa, dám tới Mục phủ gây chuyện, tôi đề nghị cử đội hộ vệ Ảnh Tử ra tay luôn”.

Trong mắt Mục thành chủ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, ông lão híp mắt: “Tôi cũng muốn xem xem thế hệ sau của phủ Hoài Thành có sức mạnh gì mà dám tới Mục phủ để đòi người, đi thôi, ra ngoài xem saol”

“Vâng!”

Mục Hoa gật đầu, đẩy Mục thành chủ ra khỏi phòng.

Phía bên kia, Dương Chấn, lão Cửu, Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển đang ở chung một chõ.

Lão Cửu bỗng nhíu mày: “Người của phủ Hoài Thành tới rồi!”

Hoài Lam lập tức có vẻ căng thẳng: “Hay thành chủ Hoài Thành tới thế?”

Lão Cửu lắc đầu: “Chắc không phải đâu!”

Lúc này Hoài Lam mới thầm thở phào nhẹ nhõm, cô ta nghiêm nghị nói: “Người của phủ Hoài Thành tới Mục phủ, chắc chăn là nhắm vào anh Chấn, chẳng biết Mục phủ có thể trụ vững trước áp lực này không”.

Lão Cửu nói: “Chúng ta vẫn nên chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào, đề phòng việc Mục phủ vứt bỏ chúng ta vì không chịu được áp lực”.

Dương Chấn lắc đầu, mở miệng nói: “Cứ yên tâm đi, khó khăn lắm Mục thành chủ mới tìm được một thần y có thể chữa khỏi chân cho mình, sao ông ta có thể để chúng ta gặp chuyện vào thời điểm quan trọng như thế chứ?”

Hoài Lam gật đầu: “Anh Chấn nói không sai, sau khi chân của Mục thành chủ bị tật, một số thế lực ở Thiện Thành đã rục rịch hành động, chắc Mục thành chủ cũng muốn mượn cơ hội này để chỉnh đốn mấy thế lực đó”.

“Ông ta vốn định chỉnh đốn các thế lực ở Thiện Thành, sao có thể vứt bỏ chúng ta trong tình huống này? Trừ khi ông ta không định chữa chân nữa”.

Dương Chấn nói: “Hoài Lam nói đúng, thế nên bây giờ chúng ta không cần lo lăng gì, cứ ngoan ngoấn chờ ở Mục phủ. Chỉ cần thành chủ Hoài Thành không bất ngờ tới Mục phủ, không ai có thể làm gì được chúng ta”.

Lão Cửu nói: “Vậy chúng ta cứ yên tâm ở đây đi!”

Lúc này, cao thủ của Mục phủ đang giằng co với các cao thủ do Hoài Trấn dẫn đầu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2933


Chương 2933:

Hoài Trấn híp mắt, nhìn chăm chăm vào cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia: “Dù gì tiền bối cũng là nhân vật lớn có mặt mũi, không ngờ tiền bối lại định nói dối à?”

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong của Mục phủ nhíu mày: “Ý cậu là tôi lừa cậu ư?”

Hoài Trấn gật đầu: “Chẳng lẽ không đúng chắc?”

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong của Mục phủ lạnh lùng nói: “Cậu nói Dương Chấn đang ở Mục phủ, liệu có chứng cứ gì không?”

Hoài Trấn mỉm cười: “Đương nhiên phải có chứng cứ, bằng không, tại sao chúng tôi lại tới Mục phủ đòi người? Đó chỉ là một con tép riu mà thôi, Mục phủ không hề có lợi khi che chở cậu ta”.

“HừI”

Cao thủ của Mục phủ hừ lạnh: “Tôi nói không có là không có, đã hết ba phút, lập tức cút khỏi Mục phủ cho tôi!”

“Nếu chúng tôi không đi thì sao?”

Hoài Trấn híp mắt, nhìn chăm chăm vào đối phương.

Đúng lúc này, một giọng nói tràn ngập sát khí bỗng vang lên: “Nếu không đi thì giết hết!”

Gâu nói này khiến mọi người kinh hãi.

Mọi người thi nhau nhìn về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy Mục Hoa đang đẩy Mục thành chủ tiến về phía này.

Câu vừa rồi là do Mục thành chủ nói.

“Mục thành chủ!”

Khi thấy Mục thành chủ, đám người Đinh Vũ đều biến sắc, ai cũng có vẻ sợ hãi.

Hoài Trấn nhíu mày, nhìn về phía Mục thành chủ: “Mục thành chủ, tôi đến đây đuổi giết Dương Chấn theo lệnh bố, xin Mục thành chủ hãy nể mặt bố tôi, giao Dương Chấn ra đây”.

Mục thành chủ cười lạnh: “Sao nào? Định dùng danh tiếng của bố cậu để dọa tôi chắc?”

Hoài Trấn không nói gì, nhưng rõ ràng ý ông ta là như thế.

Thấy ông ta im lặng, Mục thành chủ lạnh lùng nói: “Cút về nói cho thành chủ Hoài Thành biết, đây là Thiện Thành chứ không phải Hoài Thành, đừng vươn tay quá dài”.

Sau khi Mục thành chủ dứt lời, khí thế mạnh mẽ lập tức lan ra từ người ông lão, bao phủ những ai đang có mặt ở đây.

Vào giây phút này, họ chỉ thấy mình như bị đè dưới một ngọn núi lớn, ai cũng có vẻ mặt sợ hãi.

Ngay cả Đinh Vũ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ cũng cảm nhận được áp lực rất mạnh, sắc mặt lão ta tái mét.

Lão ta biết Mục thành chủ rất mạnh, nhưng sau khi chân Mục thành chủ bị tàn tật, lão ta tự thấy mình cũng có tư cách đánh với Mục thành chủ một trận.

Nhưng tới hôm nay, lão ta mới nhận ra mình đã xem thường Mục thành chủ rồi.

Tuy chân Mục thành chủ bị tật, nhưng thực lực cũng không giảm mấy, chỉ riêng với khí thế lan ra từ người ông lão, ít nhất ông lão đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, thậm chí Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Đỉnh Vũ chợt nghĩ, nếu chân Mục thành chủ khỏi hẳn, thực lực của ông lão sẽ mạnh đến mức nào?

Chủ của các gia tộc khác trong Thiện Thành cũng có vẻ hoảng sợ, cũng như Đinh Vũ, họ cứ tưởng thực lực của Mục thành chủ sẽ yếu đi rất nhiều sau khi chân bị tàn tật, thế nên hôm nay họ mới dám tới gây áp lực cho Mục phủ với Hoài Trấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2934


Chương 2934:

Nhưng bây giờ, họ lại có cảm giác tiến thoái lưỡng nan.

Hoài Trấn nhìn chăm chằm vào Mục thành chủ: “Mục thành chủ, ông thấy việc đắc tội với thành chủ Hoài Thành vì Dương Chấn có đáng không?”

“Cút!”

Mục thành chủ quát, khí thế cuồng bạo ập thẳng tới chỗ Hoài Trấn.

Năm cao thủ mặc áo choàng đen thi nhau chắn trước mặt Hoài Trấn.

“Chán sống à!”

Mục thành chủ khoát tay, khí thế mạnh mế như đòn tấn công thực chất lao thẳng tới chỗ năm cao thủ mặc áo choàng đen đó.

Trước sự khiếp sợ của tất cả mọi người, năm cao thủ mặc áo choàng đen kia liên tục lùi về sau mấy bước, áo choàng đen trên người họ cũng bị khí thế của Mục thành chủ đánh bay.

“Đó là thứ gì thế?”

Khi thấy rõ mặt của năm cao thủ mặc áo choàng đen, mọi người đều biến sắc.

Trước đó, năm cao thủ mặc áo choàng đen này đều đeo mặt nạ, người khác không nhìn thấy mặt họ, chỉ cảm nhận được là họ rất khó lường.

Nhưng bây giờ, mặt nạ trên mặt năm người này đã bị Mục thành chủ đánh bay, để lộ bộ mặt thật của họ.

Ai cũng có khuôn mặt nửa người nửa máy.

Khi thấy thân phận của năm người này bị lộ, sắc mặt của Hoài Trấn lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Chuyện này được coi như một bí mật của phủ Hoài Thành, không có nhiều người biết. Nhưng bây giờ, năm quái vật nửa người nửa máy này lại bị lộ trước mặt cao thủ của Thiện Thành.

Mục thành chủ híp mắt nhìn chăm chằm vào Hoài Trấn, lạnh lùng nói: “Tôi khó hiểu cậu lấy đâu ra can đảm như thế, thì ra phủ Hoài Thành có loại quái vật nửa người nửa máy này. Xem ra những năm gần đây, phủ Hoài Thành đã bồi dưỡng rất nhiều quái vật như thết”

Hoài Trấn nghiến răng nghiến lợi: “Mục thành chủ, ông định khai chiến với phủ Hoài Thành chúng tôi ư?”

Mục thành chủ cười lạnh: “Khai chiến ư? Hay lắm! Chỉ cần thành chủ Hoài Thành muốn khai chiến, tôi sẽ theo tới cùng!”

Nét mặt Hoài Trấn lập tức cứng đờ, ông ta cứ tưởng việc khai chiến sẽ dọa được Mục thành chủ, bây giờ xem ra, đối phương không hề mắc bấy.

“Nếu đã vậy, tôi xin từ biệt!”

Hoài Trấn trừng mắt nhìn Mục thành chủ rồi quay người rời đi, năm quái vật nửa người nửa máy cũng đi theo ông ta.

Mục thành chủ nhìn chằm chằm vào bóng lưng Hoài Trấn, trong mắt lóe lên sát khí mãnh liệt.

Nhưng ông lão hiểu, giờ chưa phải lúc khai chiến với phủ Hoài Thành, nếu chân ông lão khỏi hản, chỉ với thái độ hống hách vừa rồi của Hoài Trấn, ông ta đã biến thành một cái xác rồi.

Thấy Hoài Trấn dẫn người rời đi, sắc mặt của những người thuộc các gia tộc lớn ở Thiện Thành trở nên khó coi tới cực điểm.

Họ đã thương lượng răng Hoài Trấn sẽ ra mặt cho họ, nhưng bây giờ Hoài Trấn lại dẫn người chạy mất, bỏ họ ở đây.

Đúng lúc họ đang không biết làm sao, Mục thành chủ bỗng lạnh nhạt liếc họ, lạnh lùng nói: “Một đám ngu xuẩn, các người tưởng người của phủ Hoài Thành sẽ tốt bụng giúp mình thật ư?”

Mục thành chủ nói rồi bảo Mục Hoa: “Đẩy tôi vềt”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2935


Chương 2935:

“Vâng!”

Mục Hoa vội đẩy Mục thành chủ rời đi.

Người của các gia tộc lớn ở Thiện Thành đều ngơ ngác, Mục thành chủ không ra tay với họ, cứ thế tha cho họ à?

Đỉnh Xương nhìn về phía Đinh Vũ, trong mắt tràn ngập vẻ điên cuồng, đương nhiên Đinh Vũ cũng hiểu ý Đinh Xương.

Đỉnh Vũ bỗng nhìn về phía Mục thành chủ rời đi, mở miệng nói: “Mục thành chủ, Dương Chấn đã giết rất nhiều cao thủ của nhà họ Đinh chúng tôi, còn giết cả người thuộc các gia tộc lớn ở Thiện Thành nữa, ông bao che một người ngoài như thế, có phải hơi không ổn không?”

Xe lăn của Mục thành chủ bỗng ngừng lại, ông lão híp mắt nhìn chằm chăm vào Đinh Vũ: “Đinh Vũ, có phải ông nghĩ mọi người đều ngu không?”

Đinh Vũ thoáng sững sờ, lập tức thẹn quá hóa giận: “Mục thành chủ, ông có ý gì?”

Mục thành chủ cười lạnh, cũng không đáp lời Đinh Vũ mà nhìn về phía các chủ gia tộc đi cùng lão ta, lạnh lùng nói: “Các người đúng là ngu xuẩn, tại sao người của các người lại tới sân bay?

Tại sao người của các người chết hết, nhưng Đinh Xương vẫn sống?”

Nghe thấy thế, chủ của các gia tộc đều biến sắc, nhìn về phía Đinh Vũ.

Đỉnh Vũ đã tập hợp mấy gia tộc lại, bảo mỗi gia tộc cử một cao thủ tới sân bay để đuổi giết Dương Chấn, kết quả trong số những người đuổi giết Dương Chấn, chỉ có mình Đinh Xương sống SÓTI.

Kết hợp với câu mà Mục thành chủ vừa nói, họ hiểu ngay.

“Đinh Vũ, không ngờ ông lại lợi dụng chúng tôi!”

Một chủ gia tộc tức giận nói.

Những người khác cũng có vẻ giận dữ, ai cũng nhìn Đinh Vũ bằng ánh mắt tràn ngập sự bất mãn mãnh liệt.

Đinh Vũ hoảng hồn, vội nói: “Các người đừng nói linh tỉnh, tôi không lợi dụng các người, mọi người ham tài nên mới cử người cùng đi đuổi giết Dương Chấn”.

€ó người tức giận hỏi: “Vậy tại sao cao thủ của gia tộc chúng tôi chết hết, mà Đỉnh Xương còn sống?”

Đinh Vũ tức giận nói: “Vì người của gia tộc các người là đám ăn hại, lý do đấy đã đủ chưa?”

Lão ta nói rồi quay người, tức giận rời đi.

Mục Hoa cũng đã đẩy Mục thành chủ rời đi.

Lúc này, một cao thủ của Mục phủ lạnh lùng nhìn đám người rồi nói: “Các người nên cảm thấy may mắn, thành chủ không nóng tính như trước, băng không, các người đã biến thành thi thể rồi!”

Người đến Mục phủ nhanh chóng rời đi, Mục phủ lại yên tĩnh như cũ.

Trong một biệt thự cao cấp của Mục phủ.

Mục Hoa đứng trước mặt Mục thành chủ, nghiêm nghị nói: “Thành chủ, có lẽ phủ Hoài Thành sẽ không bỏ cuộc đâu!”

Mục thành chủ cười lạnh: “Nếu phủ Hoài Thành nghĩ Mục phủ dễ bị ức h**p thì cứ việc tới đây, tôi sẽ cho họ biết hậu quả khi dám làm càn ở Mục phủ nghiêm trọng đến mức nào!”

Mục Hoa có vẻ cay đắng, thấy Mục thành chủ nói thế, lão ta cũng không dám nói thêm gì nữa.

Mục thành chủ chợt nói: “Ông ra ngoài trước đ*t”

“Vâng Mục Hoa nhanh chóng rời đi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2936


Chương 2936:

Trong phòng chỉ còn Mục thành chủ, trong mắt ông lão lóe lên ánh sáng sắc bén, ông lão chợt nói: “Ông đích thân đi một chuyến, giết Đỉnh Xương đi!”

“Vâng!”

Sau khi ông lão dứt lời, một cao thủ mặc áo choàng đen bước ra khỏi bóng tối, tuân lệnh rời đi.

Lúc này, Đinh Vũ đã dẫn người về tới nhà họ Đinh.

Đỉnh Vũ tức giận nói: “Lão già này giấu giỏi thật, không ngờ thực lực của ông ta mạnh đến thế”.

Đỉnh Xương ở bên cạnh hỏi: “Anh nói xem, có phải ông ta đang giả vờ không?”

Đỉnh Vũ hỏi: “Giả vờ ư? Sao em biết được?”

Đinh Xương nói: “Mục thành chủ có danh hiệu Thành Chủ Tàn Nhẫn, năm đó khi hai chân chưa tàn tật, ông ta ngang ngược tới mức nào? Ở Thiện Thành, có thể nói là nghe theo ông ta thì sống, còn đối đầu với ông ta thì chết, nhưng hôm nay, người bên chúng ta xông vào Mục phủ đông như thế, ông ta lại không giết người”.

Nghe thấy thế, Đinh Vũ nhướng mày, nhìn về phía Đinh Xương: “Ý em là ông ta cũng không dám tùy tiện ra tay với chúng ta?”

Đinh Xương gật đầu: “Em nghỉ ngờ ông ta đã dùng bí dược, hoặc sử dụng bí pháp nào đó để phát huy khí thế ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, thông thường, loại bí dược và bí pháp này chỉ có thể giúp người ta phóng khí thế ra, khí thế đó cũng không phải thực lực thật sự của họ”.

Nghe thấy Đinh Xương nói thế, Đinh Vũ kinh ngạc nói: “Thế nên bây giờ, có lẽ Mục thành chủ còn không phải đối thủ của anh, hôm nay ông ta xuất hiện rồi phóng khí thế Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ra chỉ là giả vờ, từ đó gây áp lực cho chúng ta? Để chúng ta nghĩ thực lực của ông ta vấn ở Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nên phải lùi bước?”

Đỉnh Xương gật đầu: “Đương nhiên, đó chỉ là suy đoán của em, về việc thực lực của Mục thành chủ chưa khôi phục, em cũng không có chứng cứ chính xác”.

Trên mặt Đinh Vũ tràn ngập vẻ điên cuồng, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Nếu đã có khả năng này, tức là chúng ta có cơ hội giết Mục thành chủ, chỉ cần ông ta chết, sau này Thiện Thành sẽ nằm dưới sự quản lý của nhà họ Đinh!”

“Nếu anh có được con dao găm linh khí trong tay Dương Chấn, cho dù là thành chủ Hoài Thành, anh cũng không sợ nữa!”

Trong mắt Đinh Xương lóe lên vẻ tàn nhãn, lão ta nhìn về phía Đinh Vũ: “Anh cả, bây giờ phải xem anh có muốn cược một lần không! Nếu tháng thì sẽ giành được thiên hạ, còn nếu thua thì sẽ là tận thết”

Đinh Vũ không nói gì, hình như đang nghĩ đến tính khả thi của việc ra tay với Mục thành chủ.

Sau khi im lặng một lúc lâu, Đinh Vũ nói với Đỉnh Xương: “Dù sao chuyện này cũng liên quan tới sống chết của nhà họ Đinh, để anh suy nghĩ thêm, em đi tu luyện trước đi!”

Định Xương gật đầu: “Vâng, thưa anh cả! Cho dù sau cùng anh chọn gì, em cũng ủng hộ anh!”

Đỉnh Xương nói rồi quay người rời đi.

Đỉnh Vũ đứng một mình ở đó, vẫn đang nghĩ xem có nên ra tay với Mục thành chủ không.

Nhưng đúng lúc này, một luồng khí thế khủng khiếp bỗng giáng xuống nhà họ Đinh.

Đinh Vũ lập tức biến sắc, phóng khí thế ra, tức giận quát: “Ai?”

Đỉnh Xương vừa ra ngoài được mấy bước cũng phóng khí thế ra, lão ta bỗng cảm nhận được đối phương đang nhắm vào mình.

“Xoetl”

Đúng lúc Đinh Xương vừa sẵn sàng chiến đấu, ánh kiếm bỗng xẹt qua không trung, cứa vào cổ Định Xương.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2937


Chương 2937:

Định Xương lập tức trợn tròn mắt, che vết kiếm trên cổ với vẻ tuyệt vọng.

Nhưng vết kiếm quá sâu, lão ta không thể chặn lại bằng tay được. Máu tươi lập tức ồ ạt tràn ra từ kế tay Đinh Xương.

Đỉnh Xương chậm rãi ngã xuống đất, trên mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng, chết không nhắm mắt.

Cao thủ thần bí vừa giết Đinh Xương đã biến mất tăm.

“Đinh Xương!”

Thấy Đinh Xương ngã xuống đất, Đinh Vũ lập tức hét lớn: “Người đâu, mau cứu người! Mau cứu người!”

Nhưng ánh kiếm đã cứa đứt động mạch chủ ở cổ Đinh Xương, ngay cả Hoa Đà sống lại cũng không cứu nổi lão ta nữa.

Một tin tức đáng kinh hãi nhanh chóng được truyền khắp Thiện Thành.

Kiếm khách Ảnh Tử đã biến mất mười năm bỗng xuất hiện ở nhà họ Đinh, giết Đinh Xương trong nháy mắt.

Sau khi tin tức này được truyền ra, người của các gia tộc lớn đã đến Mục phủ với Hoài Trấn đều hết sức hoảng sợ.

Lúc này, ở Mục phủ, tại chỗ của đám người Dương Chấn.

“Kiếm khách Ảnh Tử!”

Dương Chấn chậm rãi nói, cũng cảm thấy hết sức kinh hãi.

Hoài Lam đã biết tin Định Xương bị giết qua quan hệ bên ngoài.

Lão Cửu nghiêm nghị nói: “Đỉnh Xương có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, khi kết hợp với bí pháp Kim Chung Tráo của nhà họ Đinh, ông ta có thể sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ, giờ lại bị một nhát kiếm cứa đứt cổ, kiếm khách Ảnh Tử này đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ là ít nhất”.

Dương Chấn gật đầu: “Nghe nói Đinh Vũ cũng đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, kiếm khách Ảnh Tử có thể giết Đinh Xương trước mặt Đinh Vũ, rõ ràng đối phương rất tự tin về thực lực của mình, thậm chí còn mạnh hơn Đinh Vũ”.

Hoài Lam nói: “Kiếm khách Ảnh Tử là một cao thủ trong truyền thuyết, mười năm trước, ông †a đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhưng ông ta đến và đi rất lặng lẽ, không ai biết thân phận của ông ta. Tuy nhiên nghe đồn kiếm khách Ảnh Tử có quan hệ với Mục thành chủ, chỉ là không biết thật giả thế nào”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn kinh ngạc nói: “Nhà họ Đinh vừa dẫn chủ của các gia tộc lớn ở Thiện Thành tới Mục phủ, định ép Mục thành chủ giao tôi ra, kết quả bây giờ Đinh Xương lại bị người ta giết ở nhà họ Đinh, có lẽ Mục thành chủ đang giết gà dọa khỉ”.

Lão Cửu nghiêm nghị nói: “Những chuyện này đều không liên quan đến chúng ta, bây giờ tôi chỉ lo cái chết của Đinh Xương sẽ khiến tin cậu có dao găm linh khí bị lộ”.

Dương Chấn nói với vẻ lo lắng: “Chắc là không đâu?”

Hoài Lam nói: “Gũng có khả năng này, kiếm khách Ảnh Tử có thể lặng lẽ giết Đinh Xương trước mặt Đinh Vũ, tức là thủ đoạn ẩn núp của ông ta vô cùng cao siêu, nhỡ khi Đinh Vũ và Đinh Xương nói về dao găm linh khí, đối phương nghe được thì sao nào?”

Nghe thấy cô ta nói thế, mặt Dương Chấn tái nhợt.

Anh đã nhận ra tâm quan trọng của dao găm linh khí, một khi tin này bị lộ, chắc chản tình cảnh của anh sẽ vô cùng nguy hiểm.

Lúc đó, Mục thành chủ còn đối xử với anh như trước ư?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2938


Chương 2938:

Đúng lúc này, Mục Hoa tới, nhìn về phía Dương Chấn: “Cậu Chấn, Mục thành chủ cho mời!”

Nghe thấy Mục Hoa nói thế, đám người Dương Chấn hơi biến sắc.

Dương Chấn nhìn chằm chằm vào Mục Hoa: “Mục thành chủ tìm tôi có chuyện gì?”

Mục Hoa khẽ lắc đầu: “Rất xin lỗi, tôi không tiện hỏi nhiều về chuyện của thành chủ, phiền Cậu Chấn đi với tôi một chuyến!”

Dương Chấn gật đầu: “Được!”

Lão Cửu bồng chắn trước mặtDương Chấn, híp mắt nhìn chằm chằm vào Mục Hoa: “Nếu Dương Chấn gặp chuyện gì, tôi cam đoan sẽ khiến Mục phủ phải trả giá đắt!”

Mục Hoa thoáng sửng sốt, lập tức mỉm cười: “Có phải mọi người hiểu lầm gì không? Thành chủ rất coi trọng Cậu Chấn, sao lại để Cậu Chấn gặp chuyện chứ? Mọi người yên tâm, tuy tôi không biết thành chủ tìm-Cậu Chấn làm gì, nhưng chắc chắn thành chủ sẽ không gây bất lợi cho cậu ấy”.

Dương Chấn cũng nhìn về phía lão Cửu: “Ông Cửu, ông cứ yên tâm, Mục thành chủ sẽ không gây bất lợi cho tôi đâu”.

Lúc này lão Cửu mới nhường đường, nhưng trong mắt vẫn tràn ngập vẻ lo lắng.

Mục Hoa nhanh chóng dẫn Dương Chấn tới _.

chỗ Mục thành chủ.

Sau khi thấy Mục thành chủ, Dương Chấn hỏi: “Mục thành chủ, ông tìm tôi à?”

Mục thành chủ mỉm cười, chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh: “Ngồi xuống rồi nói sau!”

Sau khi Dương Chấn ngồi xuống, Mục thành chủ mới mỉm cười: “Tôi tìm cậu đến để báo tin tốt này cho cậu, vì Tiểu Uyển đã giúp chân tôi có lại một chút cảm giác, thực lực của tôi đã tăng lên, bây giờ cho dù thành chủ Hoài Thành tới, tôi cũng tự tin có thể bảo vệ mọi người an toàn”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn thầm kinh ngạc, anh biết thực lực của Mục thành chủ rất khó lường, nhưng không ngờ Phùng Tiểu Uyển còn chưa chữa khỏi chân cho ông lão, chỉ mới giúp chân ông lão tạm thời có cảm giác mà thực lực của ông lão đã tăng lên rồi.

Vậy nếu chân Mục thành chủ khỏi hẳn, thực lực của ông lão sẽ mạnh tới mức nào chứ?

Dương Chấn cười nói: “Vậy phải chúc mừng Mục thành chủ rồi!”

Mục thành chủ mỉm cười: “Đều nhờ phúc của cậu, nếu không có cậu, có lẽ đời tôi đừng hòng bước đi nữa”.

Dương Chấn không muốn nhiều lời về chuyện này, bèn nói: “Mục thành chủ, chắc ông †ìm tôi đến không chỉ vì chuyện này nhỉ?”

Mục thành chủ khẽ gật đầu, sắc mặt bỗng nghiêm nghị hẳn lên, ông lão nhìn chăm chăm vào Dương Chấn: “Có phải cậu có một con dao găm linh khí không?”

Nghe thấy thế, Dương Chấn thầm kinh hãi. Vì anh đã chuẩn bị trước nên nét mặt không thay đổi gì nhiều.

Dương Chấn hỏi: “Sao Mục thành chủ lại nghĩ thế?”

Mục thành chủ nói với vẻ nghiêm túc: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi hỏi cậu chuyện này vì cao thủ mà tôi cử đến nhà họ Đinh để giết Đinh Xương đã tình cờ biết được trong tay cậu có một con dao găm linh khí”.

“Thế nên tôi mới hỏi cậu, vì chuyện này rất quan trọng. Một khi tin này lộ ra ngoài, cậu sẽ gặp phải phiền phức cực lớn”.

“Nếu trong tay cậu có dao găm linh khí thật, cậu cứ yên tâm, tôi sẽ không nhòm ngó gì nó đâu, còn tìm mọi cách để giúp cậu giấu giếm tin này nữa”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2939


Chương 2939:

“Bây giờ tôi tìm cậu vì muốn xác nhận xem trong tay cậu có dao găm linh khí thật không, nếu có thì ai biết tin này? Tôi sẽ tìm mọi cách để giúp cậu giết kẻ địch biết tin tức đó!” | Mục thành chủ nói rồi im lặng, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Chấn.

Dương Chấn bỗng cười lạnh: “Mục thành chủ, nếu tôi không nhầm, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh mới có thể kiểm soát linh khí đúng không? Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ và trung kỳ cũng chưa chắc đã nắm giữ được linh khí”.

“Tôi mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, sao có thể kiểm soát một con dao găm linh khí được?”

Nghe thấy thế, Mục thành chủ vẫn không nói gì, chỉ nhìn Dương Chấn.

Dương Chấn nói tiếp: “Nếu tôi không đoán nhầm, chắc tin tức này là lời đồn bậy, bởi vì cao thủ của phủ Hoài Thành cứ đuổi giết tôi, nên người ta mới nghĩ phủ Hoài Thành điên cuồng như thế để đạt được gì đó từ tôi”.

“Nhưng với cảnh giới võ thuật của tôi, có gì đáng để thành chủ Hoài Thành nhòm ngó chứ?

Do đó có người đoán, có lẽ tôi có linh khí, nên mới bị phủ Hoài Thành đuổi giết”.

“Nhưng tôi có thể khẳng định với Mục thành chủ, trong tay tôi không có linh khí gì, về việc tại sao phủ Hoài Thành lại đuổi giết tôi, bởi vì tôi đã giết con rể của thành chủ Hoài Thành, lần này tôi đến Hoài Thành cũng vì bị phủ Hoài Thành dùng thủ đoạn ép buộc”.

Rõ ràng lời Dương Chấn nói cũng không có sức thuyết phục cho lắm.

Đương nhiên Dương Chấn cũng hiểu chuyện này, bèn nói tiếp: “Lần này đến Hoài Thành, tôi không chỉ đắc tội với phủ Hoài Thành, mà còn đãc tội với Dược Vương Cốc. Sau cùng, cả hai thế lực đều đuổi giết tôi, trước khi rời đi, tôi đã dùng kế để dấy lên tranh chấp giữa Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành”.

“Về sau họ phát hiện ra chuyện này, thành chủ Hoài Thành đích thân đuổi giết tôi, chúng tôi suýt bị giết trên sông Hoài. Nhưng đúng lúc sắp chìm, tôi lại lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy, hành động bất ngờ, đánh nát thuyền mà thành chủ Hoài Thành ngồi. Thành chủ Hoài Thành không thể đuổi giết tôi trên nước, còn tôi đã thành công đưa ông Cửu và Hoài Lam rời khỏi sông Hoài nhờ việc lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy”.

“Có lẽ vì tôi lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy, khiến thành chủ Hoài Thành cảm thấy e ngại nên ông ta mới đuổi giết tôi”.

Để khiến Mục thành chủ tin tưởng, Dương Chấn bắt buộc phải nói chuyện mình lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy cho ông lão biết.

So với việc lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy, sức hấp dân của linh khí lớn hơn nhiều.

Mục thành chủ vẫn giữ nét mặt thản nhiên, mãi đến khi Dương Chấn nói cho ông lão biết chuyện anh đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy, ông lão mới có vẻ kinh ngạc.

Mục thành chủ hỏi: “Cậu nói cậu đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy? Lĩnh ngộ với thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong ư?”

Dương Chấn đáp: “Nói đúng hơn, khi lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy, tôi mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ”.

Anh nói rồi bỗng duỗi năm ngón tay ra, ngoắc về phía chén trà trước mặt Mục thành chủ.

Trà trong chén như có sinh mạng, bỗng bay ra khỏi chén, hóa thành một con rắn nước, quấn quanh tay Dương Chấn.

Trông thấy cảnh tượng này, Mục thành chủ trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.

Mục thành chủ kinh ngạc nói: “Sao có thể?

Tôi chưa bao giờ nghe nói đến việc cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh có thể lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ cũng không làm được điều đó!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2940


Chương 2940:

“Đi đi!”

Dương Chấn bỗng khoát tay, con rắn nước đang quấn quanh tay anh bay ra ngoài cửa sổ.

“Âm!”

Ngay sau đó, một tiếng động lớn bỗng vang lên, rắn nước đâm vào núi giả bên ngoài cửa sổ, một hòn đá nhỏ lập tức bị đánh nát.

Đến giờ Mục thành chủ mới xác định, Dương Chấn đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy thật, còn vận dụng vô cùng thành thạo nữa.

Một lúc lâu sau, Mục thành chủ mới nhìn Dương Chấn với vẻ mặt phức tạp: “Khó trách thành chủ Hoài Thành muốn giết cậu, với thiên phú võ thuật của cậu, nếu là kẻ địch, một khi để cậu sống sót rời đi, thành chủ Hoài Thành sẽ không thể yên giấc!”

Mục phủ trước Dương Chấn cười khổ: “Thực lực của tôi bây giờ không thể uy h**p được thành chủ Hoài Thành”.

Mục thành chủ gật đầu: “Chỉ cần trong tay cậu không có linh khí là tốt rồi, bởi vì với thực lực của cậu bây giờ, nếu tin cậu có linh khí bị truyền đi, tình cảnh của cậu sẽ nguy hiểm lắm đấy”.

“Tôi cũng biết cậu tạm thời chưa thể tin tưởng †ôi hoàn toàn, thế nên cậu không muốn nói thật rất nhiều chuyện với tôi, nhưng không sao, tôi có thể hiểu được”.

“Tôi tìm cậu đến, hỏi cậu có dao găm linh khí không chỉ vì muốn bảo đảm an toàn cho cậu, muốn giải quyết phiền phức giúp cậu, chứ không hề nhòm ngó gì”.

“Được rồi, tôi đã biết những chuyện nên biết, cậu về trước đi”.

Dương Chấn gật nhẹ đầu, lập tức quay người rời đi.

Mãi đến khi rời khỏi chỗ của Mục thành chủ, Dương Chấn mới thâm thở phào nhẹ nhõm, cho dù Mục thành chủ nói thật hay giả, ít nhất sắp tới Mục thành chủ sẽ không có ác ý gì với anh.

Dương Chấn vừa rời đi, một cao thủ bí ẩn mặc áo choàng đen bỗng bước ra, nhìn về phía ị Mục thành chủ: “Ông tin lời cậu ta thật à?”

Mục thành chủ lắc đầu: “Đúng là trong tay cậu ta có một con dao găm linh khít”

Cao thủ bí ẩn mặc áo choàng đen hỏi: “Nếu ông đã biết, sao vẫn thả cậu ta rời đi? Chẳng lẽ ông không động lòng à?”

Mục thành chủ mỉm cười, nhìn về phía đối phương: “Nếu bảo không động lòng thì là nói dối!

Nhưng cho dù tôi động lòng thì sao? Chẳng lẽ tôi lại đi cướp đồ của người bề dưới à?”

“Hơn nữa, với thiên phú võ thuật mà cậu nhóc này thể hiện, nếu nói sau lưng cậu ấy không có người bảo vệ mạnh mẽ, ông có tin không?”

“Tôi có thể cam đoan, một khi tôi cướp linh khí của cậu ta, cậu ta sẽ liều mạng với tôi, một khi người bảo vệ cậu ta xuất hiện, chỉ mình Mục phủ không thể làm gì được đối phương hết”.

Cao thủ thần bí mặc áo choàng đen gật nhẹ đầu: “Lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố thủy với thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, thiên phú này đúng là hết sức xuất chúng”.

“Đã có linh khí còn lĩnh ngộ sức mạnh nguyên †ố thủy, đúng là khiến người khác ghen ty và hâm mộ!”

Mục thành chủ cười ha hả: “Cũng có người bề dưới khiến ông ghen ty và hâm mộ à?”

Ông lão nói rồi chợt ngưng cười, nghiêm nghị nói: “Tuy cậu nhóc này giấu chuyện về dao găm linh khí, nhưng chắc những việc mà cậu ấy vừa nói không phải lừa tôi”.

“Hay nói cách khác, thành chủ Hoài Thành cử người đuổi giết cậu ấy cũng vì kiêng dè thiên phú của cậu ấy, phải giết Dương Chấn thì thành chủ Hoài Thành mới yên tâm được”.

“Hơn nữa, nếu thành chủ Hoài Thành biết chuyện trong tay Dương Chấn có dao găm linh khí, có lẽ đã đích thân đuổi giết cậu ấy từ lâu rồi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2941


Chương 2941:

Cao thủ mặc áo choàng đen gật nhẹ đầu: “Không sai, sức hấp dẫn của linh khí quá lớn, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong cũng nhòm ngó nó”.

“Nếu thành chủ Hoài Thành đã không biết, tức là người biết chỉ có nhà họ Đinh, bây giờ Đinh Xương đã bị tôi g**t ch*t, vậy chắc chỉ còn Đinh Vũ biết chuyện này”.

Cao thủ mặc áo choàng đen không phải ai khác, chính là kiếm khách Ảnh Tử đã xuất hiện ở nhà họ Đinh rồi giết Đinh Xương trước đó.

Mục thành chủ gật đầu, híp mắt: “Xem ra phải nghĩ cách loại bỏ Đinh Vũ, bằng không, một khi tin Dương Chấn có linh khí bị lộ, Mục phủ sẽ bị công kích ngay!”

“Nếu để tới lúc đó thật, cho dù tôi muốn bảo vệ Dương Chấn thì cũng không nổi nữa”.

Kiếm khách Ảnh Tử híp mắt: “Nếu vậy thì tôi lại đến nhà họ Đinh để giết Đinh Vũ, tin tức này sẽ không bị lộ nữa”.

Mục thành chủ lắc đầu: “Đinh Vũ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Gảnh trung kỳ, còn nắm giữ bí pháp Kim Chung Tráo của nhà họ Đinh, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ cũng rất khó giết được ông ta”.

Kiếm khách Ảnh Tử nói: “Bây giờ Đinh Xương đã bị tôi g**t ch*t, nếu Đinh Vũ cố tình tiết lộ tin Dương Chấn có linh khí để đối phó với Mục phủ thì sao?”

Nghe thấy thế, nét mặt Mục thành chủ trở nên nghiêm nghị hẳn.

Mục thành chủ im lặng một lúc lâu, chợt nói: “Xem ra tôi phải đích thân tới nhà họ Đỉnh một chuyến rồi!”

Kiếm khách Ảnh Tử vội nói: “Không thể được!

Ông là chủ của Mục phủ, một khi ông đích thân tới nhà họ Đinh, nếu giết được Đinh Vũ luôn thì tốt, nhưng nếu để ông ta sống sót rời đi, rơi vào bước đường cùng, chắc chắn ông ta sẽ tiết lộ tin Dương Chấn có linh khí”.

“Bây giờ, chỉ cần nhà họ Đinh vẫn còn hy vọng, chắc Đinh Vũ sẽ không tiết lộ tin tức, dù sao đó cũng là một con dao găm linh khí, sao Đỉnh Vũ có thể dễ dàng từ bỏ được?”

Mục thành chủ híp mắt: “Hy vọng là thết”

Lúc này, Dương Chấn đã về chỗ ở mà Mục phủ sắp xếp.

“Anh Chấn, anh không sao chứ?”

Thấy Dương Chấn quay về, Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam vội bước đến, lo lăng hỏi.

Lão Cửu cũng nhìn chăm chằm vào Dương Chấn với vẻ lo âu.

Dương Chấn khẽ lắc đầu rồi nói: “Mọi người cứ yên tâm, tôi không sao!”

Lão Cửu nghiêm nghị hỏi: “Vì chuyện dao găm linh khí à?”

Dương Chấn cũng không giấu giếm, gật nhẹ đầu rồi kể lại cuộc trò chuyện giữa mình và Mục thành chủ.

Sau khi nghe anh nói xong, sắc mặt của đám ¡| người vô cùng nghiêm nghị.

Hoài Lam chợt nói: “Anh Chấn, có lẽ Mục thành chủ đã biết chuyện anh có dao găm linh khí TOISf Dương Chấn nhíu mày: “Không thể nào? Tôi tự thấy đã che giấu rất kỹ, thậm chí sẵn sàng để lộ sức mạnh nguyên tố, sao ông ta vẫn nghĩ tôi có linh khí được?”

Hoài Lam nói: “Mục thành chủ đã đích thân hỏi anh, rõ ràng đã nghỉ ngờ anh rồi, anh lại lấy chuyện sức mạnh nguyên tố để che giấu chân tướng, chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2942


Chương 2942:

“Khi anh giải thích nhiều như thế, những người giống Mục thành chủ có thể nắm được rất nhiều chuyện mà mình muốn biết chỉ từ một câu nói của anh”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức cười khổ: “Xem ra tôi vẫn quá non, chỉ muốn che giấu chuyện mình có dao găm linh khí thôi mà vẫn không giấu được”.

Lão Cửu nghiêm nghị nói: “Chuyện này cũng không trách cậu, chỉ là nếu muốn lừa được người như Mục thành chủ thì rất khó khăn!”

Hoài Lam gật đầu, nói: “Nhưng cũng không sao, chắc chắn Mục thành chủ sẽ không ra tay với chúng ta ngay đâu. Nếu muốn làm thế thật thì hồi nãy ông ta đã ra tay với anh rồi, bây giờ ông ta vẫn cần Tiểu Uyển chữa khỏi chân cho mình đấy”.

Dương Chấn lo lắng nói: “Bây giờ phải xem Mục phủ có chịu được áp lực từ phủ Hoài Thành không”.

Lúc này, ở phủ Hoài Thành.

Hoài Trấn gặp thành chủ Hoài Thành, báo lại những chuyện mà mình đã trải qua ở Mục phủ.

Ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Bố, Mục thành chủ đúng là quá hống hách, chỉ là một tên thọt mà cũng dám ăn nói xăng bậy, ông ta nghĩ mình vẫn đang ở trạng thái mạnh nhất ư?”

Thành chủ Hoài Thành nhíu mày: “Không ngờ sau khi bị thương nặng năm đó, chẳng những võ thuật của ông ta không mất đi mà còn tiến bộ, nếu chân ông ta khỏi, có lẽ thực lực của ông ta sẽ càng mạnh hơn”.

Nghe thấy thế, Hoài Trấn vội nói: “Bố, nếu vậy thì chúng ta càng không thể chờ chân ông ta khỏi hẳn, nhân lúc ông ta chưa hồi phục, hãy tiêu diệt Mục phủ trước thôi!”

Thành chủ Hoài Thành lạnh lùng nhìn Hoài Trấn: “Con tưởng ông ta thực sự là một tên thọt vô dụng à? Nếu ông ta thọt thật thì sao có thể áp đảo những gia tộc đỉnh cao ở Thiện Thành nhiều năm như thế chứ?”

“Năm đó, ở Thiện Thành, ông ta còn có danh hiệu Thành Chủ Tàn Nhẫn hết sức bá đạo”.

“Người khác đã đặt cho ông ta danh hiệu này, con từng thấy tên thọt nào được người đời gọi là Thành Chủ Tàn Nhẫn chưa?”

Nghe thấy thế, Hoài Trấn hơi biến sắc, ông ta nhìn về phía thành chủ Hoài Thành: “Bố, đó chỉ là trước kia mà thôi, còn bây giờ ông ta đã thọt, cho dù thực lực của ông ta mạnh hơn nữa thì cũng không thể bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đúng không?”

“Với thực lực của bố bây giờ, cho dù ông ta bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì cũng không phải đối thủ của bổ”.

Vẻ thất vọng trong mắt thành chủ Hoài Thành càng rõ rệt hơn, lão ta trâm giọng nói: “Hoài Trấn, con khiến ta rất thất vọng! Nếu sớm biết con tâm thường như thế, ta đã không để con trở thành người thừa kế của phủ Hoài Thành”.

Đến giờ Hoài Trấn mới nhận ra mình nói sai, ông ta lập tức biến sắc, quỳ bịch xuống đất.

Hoài Trấn thấp thỏm nói: “Bố, con rất xin lỗi, con sai rồi! Xin bố nể tình con luôn hết lòng với phủ Hoài Thành, cho con cơ hội nữa, con bảo đảm sẽ không khiến bố thất vọng thêm đâu!”

Ông ta hiểu rõ, một câu nói của thành chủ Hoài Thành có thể thay đổi số phận của ông ta Sau này.

Thành chủ Hoài Thành thản nhiên nói: “Đứng dậy nói chuyện đi!”

Hoài Trấn không dám trái lời, vội đứng lên: “Vâng, thưa bố!”

Thành chủ Hoài Thành chắp tay sau lưng, đứng trước cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, trầm giọng nói: “Năm đó, Mục thành chủ đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, khi đó, ngay cả ta cũng chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ”.

“Bây giờ, tuy chân ông ta tàn tật nhưng nền tảng võ thuật vẫn còn đó, nếu ta không đoán sai, thực lực của ông ta vẫn ở mức Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2943


Chương 2943:

“Nếu ngày nào đó, chân ông ta khỏi hẳn, chắc chăn thực lực của ông ta sẽ tiến bộ”.

Hoài Trấn thận trọng hỏi: “Mục thành chủ mạnh đến thế ư?”

Thành chủ Hoài Thành nói: “Cũng không phải là thực lực của ông ta khiến ta không dám ra tay với Mục phủ, mà bởi vì ở Mục phủ, không chỉ có một cao thủ hàng đầu như ông ta”.

Hoài Trấn lập tức giật mình: “Chẳng lẽ Mục phủ vẫn còn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong khác à?”

Thành chủ Hoài Thành lắc đầu: “Dưới trướng Mục thành chủ có một vị kiếm khách hàng đầu, tên là kiếm khách Ảnh Tử, tuy ông ta chỉ có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, nhưng kiếm của ông ta lại là linh khí”.

“Kiếm khách Ảnh Tử nắm giữ linh kiếm, tuy chưa đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhưng cũng không kém nhiều”.

Nghe thấy thế, Hoài Trấn lập tức biến sắc, kinh ngạc nói: “Vậy chẳng phải là Mục phủ có hai cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong tr?”

Lúc này thành chủ Hoài Thành mới quay người lại, nhìn về phía Hoài Trấn: “Chính vì lẽ đó, ta mới không mở rộng tới Thiện Thành, bằng không, chỉ mình Mục thành chủ có thể ngăn cản được bước tiến của ta chắc?”

Lão ta nói rồi quay người rời đi.

Hoài Trấn vội đuổi theo: “Bố, bố định đi đâu Nghe thấy thành chủ Hoài Thành nói thế, Hoài Trấn lập tức biến sắc.

Mục phủ có hai cao thủ ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, thành chủ Hoài Thành còn định đến Mục phủ làm gì?

Lúc này, ở Mục phủ, tại chỗ ở của đám người Dương Chấn.

Sau khi nhận một cuộc gọi xong, Hoài Lam bỗng nghiêm nghị nói: “Mới hồi nấy, thành chủ Hoài Thành vừa rời khỏi Hoài Thành, có lẽ đang định tới Mục phủ”.

“Sao cơ?”

Lão Cửu lập tức biến sắc.

Dương Chấn cũng nhíu mày, nhìn Hoài Lam: “Ông ta đến vì tôi à?”

Hoài Lam lắc đầu: “Không biết được!”

“Nhưng tôi đoán, có lẽ thành chủ Hoài Thành định đến Mục phủ để thăm dò thực lực của Mục thành chủ, nếu thực lực của Mục thành chủ khó lường, ngay cả thành chủ Hoài Thành cũng không năm chắc sẽ thăng Mục thành chủ, ông ta sẽ mau chóng rời đi”.

“Nhưng nếu thực lực của Mục thành chủ kém xa thành chủ Hoài Thành, có lẽ thành chủ Hoài Thành sẽ lập tức đòi người”.

“Nếu đến lúc đó thật, phải xem Mục phủ có chịu được áp lực từ thành chủ Hoài Thành không”.

Nghe thấy Hoài Lam nói thế, sắc mặt của Dương Chấn và lão Cửu hết sức khó coi.

Một lúc lâu sau, Dương Chấn cười khổ: “Cảnh giới của tôi mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, tôi có tài đức gì mà lại được một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đuổi giết qua cả vạn dặm thế chứ”.

Lão Cửu nhìn về phía Dương Chấn: “Bởi vì thành chủ Hoài Thành sợ, ông ta sợ nếu thả cậu rời đi thì sẽ là thả hổ về rừng, sau này cậu sẽ có sức uy h**p rất lớn”.

Hoài Lam cũng nói: “Với thiên phú võ thuật của anh Chấn, cho dù ở gia tộc Cổ Võ thì cũng là thiên tài đỉnh cao, thành chủ Hoài Thành đã trở mặt với anh, sao có thể để anh sống sót rời đi chứ?”
 
Back
Top Bottom