Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2844


Chương 2844:

“Hửm?”

Dương Chấn nhìn về phía Từ Hoa, ý Hoài Lam là trên người Từ Hoa còn bảo vật gì đó à?

Từ Hoa hơi bối rối nhưng che giấu được rất nhanh, ông ta nói liên mồm: “Dương Chấn, Dược Vương Cốc năm rõ những thông tin về cậu, bên cạnh cậu có người thân bạn bè gì, chúng tôi cũng biết hết. Nếu cậu dám giết tôi, cho dù Dược Vương không thể tìm thấy cậu ngay trong thời gian ngăn, ông ấy cũng sẽ giết sạch người bên cạnh cậu”.

Sát khí trong mắt Dương Chấn càng rõ rệt hơn, Hoài Lam vội chắn trước mặt Từ Hoa, nhìn về phía Dương Chấn: “Anh Chấn, anh đừng giết ông tai”

Hành động của Hoài Lam khiến Dương Chấn nhíu chặt mày, nhưng anh cũng biết cô gái này không có ác ý với mình.

Hoài Lam nhìn về phía Từ Hoa: “Từ Hoa, tôi nghe nói ông có một viên ngọc quý có thể nuôi dưỡng lực tinh thần, chỉ cần ông giao viên ngọc này ra, anh Chấn có thể cho ông một con đường sống”.

Nghe thấy thế, con ngươi Từ Hoa bỗng co lại, ông ta vội nói: “Cô đang nhắc đến Dạ Hoa Châu à?”

Hoài Lam nói: “Tôi không biết viên ngọc đó tên gì, chỉ biết nó ở trong tay ông, hơn nữa nó có thể nuôi dưỡng lực tỉnh thần, có tác dụng rất lớn với người mất ý thức”.

Dương Chấn vốn đang không hiểu tại sao Hoài Lam lại ngăn mình giết Từ Hoa, nhưng bây giờ, thông tin mà Hoài Lam cố tình tiết lộ cho anh lại khiến anh run lên, vô cùng kích động.

Hoài Lam nói viên ngọc đó có tác dụng rất lớn với người mất ý thức, chẳng phải là nó sẽ có ích cho trạng thái bây giờ của Mã Siêu ư?

Từ Hoa nói: “Cô nói không sai, đúng là tôi có một viên Dạ Hoa Châu có thể nuôi dưỡng lực tỉnh thần, nhưng bây giờ viên ngọc đó không ở trên người tôi, mà ở Dược Vương Cốc”.

“Tôi cũng bằng lòng dùng viên ngọc đó để đổi lấy mạng sống của tôi, nhưng tôi phải về Dược Vương Cốc lấy”.

Hoài Lam cười nhạt: “Từ Hoa, tốt nhất ông nên ngoan ngoấn giao Dạ Hoa Châu ra! Tôi nghe nói cơ thế của ông có vấn đề từ nhỏ, để cứu ông, Dược Vương mới tìm viên Dạ Hoa Châu này về, hơn nữa lúc nào ông cũng phải mang nó theo, bằng không cơ thể của ông sẽ yếu ớt hơn nữa”.

“Bây giờ ông lại nói Dạ Hoa Châu không ở trên người ông, ông nghĩ tôi sẽ tin à?2”

Từ Hoa tái mặt, hình như không ngờ Hoài Lam lại biết rõ về mình như thế, thậm chí biết cả việc cơ thể của ông ta có vấn đề.

Dương Chấn phóng sát khí ra, nhìn chăm chằm vào Từ Hoa: “Giao Dạ Hoa Châu ra đây, tôi có thể cho ông một con đường sống!”

Từ Hoa cũng không giả vờ nữa, ông ta nói với vẻ mặt dữ tợn: “Hoài Lam cũng đã nói cơ thể của tôi có vấn đề, sư phụ tìm viên ngọc này về để cứu tôi, tôi phải mang nó theo mọi lúc. Nếu đưa nó cho các người, cho dù cậu không giết tôi, tôi vẫn chỉ còn con đường chết, vậy tại sao tôi phải đưa Dạ Hoa Châu cho cậu?”

Hoài Lam nói: “Ai cũng biết y thuật của Dược Vương rất cao siêu, cho dù ông đã đánh mất Dạ Hoa Châu, chắc chắn ông ta vẫn có cách để giữ mạng cho ông, nhưng nếu bây giờ ông không giao Dạ Hoa Châu ra, ông chỉ còn con đường chết”.

“Hơn nữa sau khi ông chết, chúng tôi vẫn có thể tìm thấy Dạ Hoa Châu trên người ông, bây giờ ông không có tư cách ra điều kiện với chúng tôi, mà chỉ có hai con đường để chọn”.

“Hoặc ông ngoan ngoãn giao Dạ Hoa Châu ra, chúng tôi sẽ cho ông con đường sống, hoặc anh Chấn sẽ giết ông rồi tìm thấy Dạ Hoa Châu trên người ông”.

Dương Chấn bỗng cảm thấy tán thưởng biểu hiện của Hoài Lam, cô gái này đúng là rất thông minh, hiểu rõ tính người.

Quả nhiên, sau khi Hoài Lam dứt lời, sắc mặt Từ Hoa trắng bệch, trên mặt tràn ngập vẻ đấu tranh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2845


Chương 2845:

Dương Chấn cảm thấy hơi kích động, nếu lấy được Dạ Hoa Châu, chắc Mã Siêu sẽ khôi phục ý thức chứ?

Vừa nghĩ tới việc trên người Từ Hoa có ngọc quý có thể giúp Mã Siêu khôi phục ý thức, Dương Chấn hơi không chờ nổi nữa, khí thế mạnh mẽ lan ra từ phía anh, bao phủ lấy Từ Hoa.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Cho ông mười giây, giao Dạ Hoa Châu ra đây, bằng không, chết!

Từ Hoa đã bị thương nặng, có lẽ bây giờ còn không giữ nổi thực lực Siêu Phàm Cảnh.

Cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của Dương Chấn, ông ta cảm thấy vô cùng uất ức, ông ta là đại đồ đệ của Dược Vương, cốc chủ tương lai của Dược Vương Cốc, vậy mà lại bị một thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi đe dọa.

Nhưng ông ta cũng hiểu, nếu không giao Dạ Hoa Châu ra, chác chăn đối phương sẽ giết ông 1a.

Dương Chấn chợt nói: “Đến giờ rồi đấy, ông nghĩ kỹ chưa?”

Từ Hoa căn răng: “Tôi có thể đưa Dạ Hoa Châu cho cậu, nhưng tôi không tin cậu sẽ cho tôi con đường sống”.

Dương Chấn nhíu mày: “Ông nghĩ bây giờ ông còn lựa chọn khác à?”

Hoài Lam cũng nói: “Từ Hoa, chắc ông cũng biết cách làm người của tôi, tôi ở Hoài Thành bao nhiêu năm, luôn luôn giữ lời, tôi có thể bảo đảm với ông, chỉ cần ông giao Dạ Hoa Châu ra, anh Chấn sẽ cho ông con đường sống”.

Từ Hoa lập tức im lặng, trên mặt tràn ngập vẻ đấu tranh.

Đúng là Dạ Hoa Châu rất quan trọng với ông †a, ông ta có tốc độ tu luyện nhanh như thế cũng nhờ nó.

Dược Vương từng nói, thể chất của ông ta rất đặc biệt, là thiên tài tu luyện, nhưng chính vì sự đặc biệt này nên phải dùng Dạ Hoa Châu để nuôi dưỡng lực tinh thần cho ông ta, bằng không tu vi của ông ta càng cao thì càng gần với cái chết.

Chỉ cần cho ông ta cơ hội sống sót, một ngày nào đó, ông ta sẽ tìm Dương Chấn để trả mối thù này!

Ông ta nhìn sang chiến trường bên kia, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong cũng không chiếm được lợi lộc gì, còn bị lão Cửu áp đảo, hai cao thủ của Dược Vương Gốc đều bị thương nặng, bị lão Cửu giết chỉ là vấn đề thời gian.

Từ Hoa cản răng: “Được, tôi sẽ đưa nó cho cậu!”

Ông ta nói rồi tháo cái túi thơm bên hông xuống, ném cho Dương Chấn.

Dương Chấn đón lấy túi thơm, quả nhiên bên †rong có một viên ngọc đang phát ra sóng lực tinh thần mãnh liệt.

Sau khi Từ Hoa giao Dạ Hoa Châu ra, hơi thở của ông ta lập tức yếu hẳn đi, như thể đang cận kề cái chết.

Từ Hoa nhìn chằm chằm vào Dương Chấn với vẻ căm thù: “Bây giờ có thể tha cho tôi rồi chứ?”

Dương Chấn không quan tâm đến ông ta, cầm Dạ Hoa Châu với vẻ kích động, rốt cuộc Mã Siêu cũng sắp được cứu rồi à?

Với cảnh giới của anh, chỉ mới cầm Dạ Hoa Châu trong tay thôi mà đã cảm thấy rất sảng khoái,đây là lần đầu tiên anh thấy loại bảo vật này.

Hoài Lam cũng nhìn về phía Dương Chấn, mỉm cười: “Anh Chấn, có Dạ Hoa Châu rồi, chắc người anh em tốt kia của anh sẽ nhanh chóng tỉnh lại”.

Dương Chấn gật đầu, nhìn Hoài Lam với vẻ cảm kích.

Nếu không có Hoài Lam, anh không bao giờ ngờ đến việc trên người Từ Hoa có viên ngọc quý có thể cứu mạng Mã Siêu.

Dương Chấn nói bằng giọng cảm kích: “Hoài Lam, cảm ơn cô nhé!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2846


Chương 2846:

Hoài Lam mỉm cười, trong mắt cô ta bỗng lóe lên ánh sáng sắc bén.

“Rầm!”

Ngay sau đó, khí thế Siêu Phàm Tam Cảnh đỉnh phong lập tức bùng nổ từ người cô ta, cô ta đấm vào người Từ Hoa.

Từ Hoa vốn đã bị thương nặng, còn mất Dạ Hoa Châu, giờ đang thoi thóp, sao có thể chịu nổi đòn đánh này từ Hoài Lam chứ?

Sau khi bị Hoài Lam đánh trúng, ông ta tắt thở ngay!

Dương Chấn nhìn mà sững sờ, không ngờ Hoài Lam vừa nói đỡ Từ Hoa lại thẳng tay giết ông ta thật.

“Từ Hoa!”

Thấy Từ Hoa bị giết, hai cao thủ Dược Vương Cốc đang đánh với lão Cửu đều trợn trừng mắt, quát lớn.

“Chắc chản các người sẽ phải trả giá đắt!”

Hai người liếc nhau, buông câu đe dọa rồi định quay người rời đi.

Hoài Lam lập tức sợ hãi nói: “Mau giết họ!

Không thể để họ sống sót quay về Dược Vương Cốc!”

Lão Cửu cũng không định thả hai người này đi, ông lão bỗng hóa thành một bóng mờ, lao thẳng tới chỗ họ.

Dương Chấn cũng không rảnh rồi, anh khoát †ay, nước trong mương lập tức hóa thành mưa kim đầy trời, phóng tới chỗ cao thủ của Dược Vương Gốc.

Tốc độ của mưa kim rất nhanh, lão Cửu còn chưa bắt kịp hai cao thủ của Dược Vương Cốc thì mưa kim đã rơi trúng người họ rồi.

Tuy mưa kim không thể tạo thành vết thương nghiêm trọng trên người họ nhưng lại có rất nhiều, vô số kim nước đâm vào người hai cao thủ của Dược Vương Cốc, nhất là bắp đùi, khiến họ lảo đảo rồi thi nhau ngã xuống đất.

Đúng lúc này, lão Cửu đã xông tới trước mặt hai người, hai đòn tấn công dữ dội ập đến, hai cao thủ Dược Vương Gốc bị giết ngay.

Lúc này, rốt cuộc ba cao thủ Dược Vương Cốc đuổi giết tới tận đây cũng chết hết.

Hoài Lam nhìn về phía Dương Chấn, giải thích: “Dựa vào sự hiểu biết của tôi về Dược Vương, cho dù anh thả Từ Hoa, ông ta cũng sẽ không bỏ qua cho anh, nếu đã vậy, chỉ bằng giết ba người này trước, khiến thực lực của Dược Vương Cốc giảm mạnh”.

Lúc này Hoài Lam trông rất tàn nhân, đâu giống cô gái ôn hòa mà Dương Chấn biết chứ?

Lão Cửu trầm giọng nói: “Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, một đại đồ đệ của Dược Vương, có lẽ cái chết của họ sẽ khiến Dược Vương nổi giận, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, một khi Dược Vương bắt kịp, chắc chắn chúng ta sẽ phải chết”.

Hoài Lam nói: “Ông Cửu, không cần vội đâu!”

“Hửm?”

Lão Cửu nhìn về phía Hoài Lam với vẻ khó hiểu.

Dương Chấn cũng rất ngờ vực.

Hoài Lam nói: “Nếu tôi không đoán nhầm, trong số ba người vừa bị giết, trừ Từ Hoa ra, hai người còn lại chính là Tả và Hữu hộ pháp có thực lực gần với Dược Vương”.

“Trước đó Dược Vương Cốc đã loan tin, nói chuyện giữa họ và anh Chấn chỉ là hiểu nhầm, còn cảnh cáo cao thủ của phủ Hoài Thành, ai dám đuổi giết anh Chấn thì sẽ là kẻ địch của Dược Vương Gốc”.

“Nhưng Tả và Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc, đại đồ đệ của Dược Vương lại đuổi giết anh Chấn, nếu tôi không đoán sai, đây là âm mưu của Dược Vương Cốc, họ cố tình loan tin chuyện giữa mình và anh Chấn chỉ là hiểu lầm, lại ngấm ngầm đuổi giết anh Chấn, thật ra là muốn giết anh Chấn rồi đổ oan cho phủ Hoài Thành”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2847


CHương 2847:

“Nếu làm thế, cho dù sư phụ của anh Chấn muốn báo thù thì cũng sẽ tìm đến phủ Hoài Thành, tới khi đó, Dược Vương Cốc sẽ có thể thay thế phủ Hoài Thành”.

Sau khi nghe Hoài Lam nói xong, cả lão Cửu và Dương Chấn đều giật mình.

Họ nghĩ kỹ lại, có vẻ đúng như Hoài Lam nói, băng không, tại sao Dược Vương Cốc lại loan tin họ và Dương Chấn chỉ hiểu lầm nhau, rồi cử đội ngũ mạnh mẽ như thế đi đuổi giết anh vậy?

Lão Cửu hỏi: “Chuyện này liên quan gì tới việc chúng ta có rời đi nhanh hay không chứ?”

Hoài Lam nói: “Đã ăn miếng rồi mà không trả miếng thì không hay! Nếu Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành đều tính kế anh Chấn, vậy chúng ta cũng hại họ một lần, Dược Vương Cốc và phú Hoài Thành vốn bất hòa, nếu lần này Dược Vương nghĩ Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc đã chết dưới tay thành chủ Hoài Thành, hai người nói xem sẽ xảy ra chuyện gì đây?”

Nghe thấy Hoài Lam nói thế, Dương Chấn và lão Cửu đều rất bất ngờ.

Nhất là Dương Chấn, anh cứ nghĩ Hoài Lam là một cô gái vô cùng dịu dàng và lương thiện, nhưng bây giờ nhìn kiểu gì cũng thấy mưu mô.

Không thể không thừa nhận, ý tưởng của Hoài Lam rất hay, nếu có thể đổ cái chết của mấy người Từ Hoa cho thành chủ Hoài Thành thật, đám Dương Chấn sẽ giải quyết được một vấn đề lớn.

Dương Chấn hỏi: “Cô có cách gì để khiến Dược Vương tin đám người Từ Hoa đã bị người của phủ Hoài Thành giết không?”

Hoài Lam mỉm cười: “Chuyện này dễ lắm!

Tình trạng của anh và ông Cửu bây giờ đều không tốt, rõ ràng đã bị thương nặng, chỉ cần tình trạng của hai người thê thảm hơn một chút, sau đó để người của Dược Vương Gốc biết, cho dù hai người nói mình đã giết đám người Từ Hoa thì cũng không ai tin”.

“Tuy thực lực của anh rất mạnh nhưng dù sao cũng mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh, trừ những người đã tận mắt chứng kiến sức chiến đấu Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ của anh, băng không không ai tin anh hết”.

“Còn Từ Hoa lại dẫn hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong tới, Từ Hoa còn là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ có thể giết địch vượt cấp”.

“Với đội hình này, nếu không tận mắt thấy, ai lại tin ba người đó bị hai người giết đây?”

“Đừng nói hai người đã bị thương nặng, cho dù hai người đang ở trạng thái mạnh nhất, có lẽ cũng không ai tin hai người có thể giết được đám người Từ Hoa”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức sáng mắt lên.

Trừ Giang Thành Tử và thành chủ Hoài Thành, chỉ còn đám người Từ Hoa biết chuyện anh đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thủy.

Đám người Từ Hoa đã chết, chắc Giang Thành Tử cũng không đến mức công bố chuyện Dương Chấn đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố khi mới đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh với bên ngoài đâu đúng không?

Đương nhiên thành chủ Hoài Thành cũng sẽ không nói, cho dù lão ta nói, có mấy ai tin nhỉ?

Chính vì lẽ đó, sẽ không có ai biết bây giờ Dương Chấn mạnh đến mức nào, cũng không ai nghĩ cái chết của đám người Từ Hoa có liên quan tới hai người Dương Chấn.

Dương Chấn lại hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì? Cũng không thể ở lại đây để chờ phủ Hoài Thành và Dược Vương Gốc đấu đá với nhau chứ?”

Hoài Lam mỉm cười: “Trước khi Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành phân thăng bại, chúng ta cứ ở đây chờ kết quả đi”.

“Bây giờ có thể khẳng định, cho dù phủ Hoài Thành hay Dược Vương Gốc thăng, họ cũng sẽ không bỏ qua cho anh”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2848


Chương 2848:

“Nếu đã vậy, chúng ta hãy nghĩ cách giết mấy cao thủ nhân lúc họ đấu đá với nhau, chỉ cần làm cho kín kế là hai người sẽ không bị lộ, còn khiến họ lầm tưởng rằng cao thủ bên đối phương đã giết cao thủ bên mình, từ đó tăng thêm mâu thuần giữa họ”.

“Cứ làm như thế, chỉ cần khiến thực lực của họ yếu đi, áp lực khi đối mặt với họ sau này cũng giảm hẳn”.

Lúc này, ngay cả lão Cửu cũng nhìn Hoài Lam bằng ánh mắt tán thưởng.

Lão Cửu trầm giọng nói: “Cô nói đúng, chúng †a vẫn chưa thể đi! Thành chủ Hoài Thành đã biết chuyện Dương Chấn tu luyện được sức mạnh nguyên tố, cho dù chúng ta đi, thành chủ Hoài Thành cũng sẽ tìm mọi cách để giết Dương Chấn”.

“Chúng ta cũng đã đắc tội với Dược Vương Cốc, đến khi đó Dược Vương Gốc cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta, chúng ta sẽ phải đối mặt với lửa giận của hai thế lực lớn là Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành cùng một lúc”.

“Không chừng họ còn tạm thời hợp tác, đều cử cao thủ đi đối phó Dương Chấn”.

“Nếu đã vậy, chúng ta cứ để họ đấu đá nhau, cho dù bên nào bị tiêu diệt thì cũng có thể giảm ít nhất một nửa áp lực cho chúng ta, nếu chúng ta giết được một số cao thủ hàng đầu của họ thì áp lực còn nhỏ hơn nữa”.

Dương Chấn gật đầu: “Được, nếu đã thế, chúng ta cứ làm theo kế hoạch của Hoài Lam, phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đã đấu đá với nhau từ lâu, cũng đến tình trạng một núi không thể chứa hai hổ lâu lắm rồi, chi bằng chúng ta thúc đẩy trận chiến giữa họ”.

Hoài Lam nói: “Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Gốc vừa bị giết, tạm thời tin tức này vẫn chưa được truyền về Dược Vương Gốc, bây giờ chúng ta phải nghĩ cách dân cao thủ của phủ Hoài Thành tới đây”.

“Không chỉ dân cao thủ của phủ Hoài Thành tới đây, chúng ta còn phải dẫn người của Dược Vương Cốc tới muộn hơn một chút”.

“Sau khi cao thủ của phủ Hoài Thành tới, chúng ta cứ giữ chân họ, chờ cao thủ của Dược Vương Gốc đến, chúng ta thua trận luôn”.

“Đến khi đó, cao thủ của phủ Hoài Thành chỉ có thể gánh nỗi oan này”.

Lão Cửu nhìn về phía Hoài Lam, gật nhẹ đầu: “Gô hiểu rõ phủ Hoài Thành nhất, chắc cũng có cách dân cao thủ của phủ Hoài Thành tới đây đúng không?”

Hoài Lam gật đầu, lập tức lấy điện thoại ra bấm số: “Hoài Phượng, chẳng phải chị vẫn muốn báo thù cho bố chị ư? Bây giờ có một cơ hội ở ngay trước mắt chị, chỉ xem chị có muốn không thôi đấy”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn lập tức sững sờ, anh không ngờ Hoài Lam lại gọi cho Hoài Phượng.

Hoài Lam bật loa ngoài, giọng Hoài Phượng lập tức vang lên: “Hoài Lam, bây giờ tất cả cao thủ của phủ Hoài Thành đang đuổi giết mày, mày vẫn còn tâm trạng gọi điện cho tao hả?”

Hoài Lam thản nhiên nói: “Hoài Phượng, chị nghĩ tôi phản bội phủ Hoài Thành thật ư?”

Hoài Phượng hỏi: “Mày có ý gì?”

Hoài Lam nói: “Bề ngoài tôi đã phản bội phủ Hoài Thành, nhưng thật ra đây là nhiệm vụ mà ông nội giao cho tôi, ông ấy bảo tôi cố tình phản bội để tiếp cận Dương Chấn, bởi vì Dương Chấn đang nắm giữ một bí mật cực lớn, thế nên việc cao thủ của phủ Hoài Thành đang đuổi giết chúng tôi chỉ là giả mà thôi”.

“Chắc chị biết rõ phủ Hoài Thành mạnh đến mức nào, chị nghĩ sau khi phủ Hoài Thành cử ra bao nhiêu cao thủ để đuổi giết chúng tôi, chúng tôi thực sự có thể trốn được chắc?”

“Cũng vì ông nội đã ra lệnh nên cao thủ của phủ Hoài Thành mới không bắt chúng tôi”.

Ngay cả Dương Chấn cũng thấy hơi nghỉ ngờ, có phải đúng như Hoài Lam nói, cô ta được thành chủ Hoài Thành cử đến tiếp cận anh hay không.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2849


Chương 2849:

Nghe thấy Hoài Lam nói thế, Hoài Phượng trầm giọng hỏi: “Mày nói thật à?”

Hoài Lam lạnh nhạt nói: “Tin hay không tùy chị! Dù sao tôi cũng chỉ là người ngoài, nhưng về sau tôi vẫn phải ở phủ Hoài Thành, người của phủ Hoài Thành đều khinh thường tôi, nên tôi muốn có được sự ủng hộ từ hai mẹ con chị. Chỉ cần hai người đồng ý giúp tôi, tôi sẽ nói tung tích của Dương Chấn cho hai người biết”.

“Tôi còn có thể nói cho chị biết, sau khi chạy khỏi Hoài Thành, Dương Chấn và Miêu Cửu đã gặp phải cao thủ của Dược Vương Oốc, giờ đang bị thương nặng, đây là thời cơ tốt nhất để hai người báo thù”.

Sau khi nghe Hoài Lam nói xong, Hoài Phượng im lặng một lát rồi nói: “Ông nội đã cử mày chủ động tiếp cận Dương Chấn, bây giờ mày lại tiết lộ tung tích của Dương Chấn cho bọn tao, nếu Dương Chấn chết thì mày hoàn thành nhiệm vụ của ông kiểu gì?”

Hoài Lam nói: “Chị tưởng sau khi tôi chọn các người, tôi vẫn làm việc cho ông nội ư?”

Hoài Phượng hỏi: “Mày có ý gì chứ?”

Hoài Lam cười nhạt: “Hai mẹ con chị đã chuẩn bị lâu như thế, có lẽ chẳng mấy nữa, các người sẽ ra tay với ông nội nhỉ?”

Nghe Hoài Lam nói xong, Dương Chấn và lão Cửu đều sững sờ cả người.

Đầu bên kia, Hoài Phượng nghe xong cũng vô cùng khiếp sợ, hoảng loạn nói: “Hoài Lam, mày đang nói linh tỉnh gì thế? Ai bảo chúng tao định ra tay giết ông nội chứ?”

Hoài Lam lạnh nhạt nói: “Nếu tôi đã dám nói thẳng với chị như thế, chị còn tưởng rằng tôi không có chứng cứ gì sao?”

Hoài Lam vừa nói đến đó, Hoài Phượng đã im bặt.

Hoài Lam tiếp tục: “Vừa rồi tôi đã nói, các người luôn coi tôi là người ngoài, trước đây tôi được ông nội trọng dụng, là người phát ngôn của ông ở Hoài Thành này, nhưng ai mà biết được, thực ra không phải do ông nội đánh giá cao tôi mà vì ông cần một người phát ngôn thôi”.

“Hơn nữa, tôi cũng biết rõ, một khi vị trí thành chủ Hoài Thành đổi người, tôi sẽ lập tức bị đá ra khỏi phủ Hoài Thành”.

“Giữa tôi và chị mặc dù cũng có đôi chút ân oán nhưng còn chưa đến mức không đội trời chung, nếu đã thế, hai bên còn có thể hòa giải”.

“Tôi cho rằng, hiện giờ là cơ hội tốt nhất, một thời cơ phù hợp nhất để mẹ con chị có thể mau chóng ra tay, tôi sẽ giúp hai người năm giữ phủ Hoài Thành, chỉ xin hai người sau này cho tôi một cơ hội đặt chân ở phủ Hoài Thành này thôi”.

“Chỉ cần mẹ con chị đồng ý với điều kiện của tôi, tôi có thể gửi vị trí chính xác của Dương Chấn ngay cho hai người”.

“Thế thôi, điều gì cần nói tôi đã nói hết, bây giờ chị không cần phải trả lời tôi ngay, tôi cho chị mười phút để thảo luận với mẹ chị, nếu mười phút sau, chị còn không cho tôi câu trả lời cuối cùng thì thật xin lỗi, tôi đành gửi thông tin về vị trí của Dương Chấn cho Dược Vương Cốc vậy”.

Nói xong, Hoài Lam lập tức cúp điện thoại.

Cô ta nhìn về phía Dương Chấn, giải thích: “Anh Chấn, hi vọng anh đừng hiểu lầm, chẳng qua tôi là người biết rõ một sự việc liên quan đến Hoài Phượng và Hoài Tỉnh Vũ nên mới dễ dàng tìm được lí do khiến bọn họ tin tưởng tôi hơn”.

Dương Chấn cười nói: “Nếu không phải chính cô đã nói rõ mưu kế này cho tôi hay thì tôi cũng phải hoài nghỉ răng, liệu cô có phải là người do thành chủ Hoài Thành cố tình cài vào bên cạnh tôi không”.

Lão Cửu nhìn Hoài Lam, nói: ‘Đợi khi chuyện này kết thúc, cô có thể đến Miêu Thành, tôi nghĩ thành chủ chúng tôi sẽ vô cùng chào đón cô đấy”.

Hoài Lam mỉm cười nhìn về phía Dương Chấn, nói: “Nếu anh Chấn không cần tôi, tôi sẽ cân nhắc chuyện tới Miêu Thành.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2850


Chương 2850:

Dương Chấn cũng cười bảo: “Chỉ cần cô đồng ý đi theo tôi, dĩ nhiên tôi vô cùng hoan nghênh cô rồi”.

Trước kia Hoài Lam chính là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, bởi vậy có thể thấy được năng lực của cô ta rất mạnh.

Vừa rồi, mưu kế do Hoài Lam bày ra cũng đã chứng tỏ điều này.

Giữ người như vậy bên cạnh mình, nhất định có thể hỗ trợ cho mình rất nhiều.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Hoài Lam bỗng reo vang.

Hoài Lam mỉm cười nhìn sang phía Dương Chấn, nói: ‘Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì Hoài Phượng đã mắc câu rồi”.

Nói xong, cô ta ấn nút nhận cuộc gọi, đồng thời mở loa ngoài.

Từ loa điện thoại, một giọng nói cực kì lạnh lẽo vang lên: “Hoài Lam, làm sao mày biết tao đang muốn ra tay giết thành chủ?”

Đây không phải là giọng của Hoài Phượng mà chính là giọng của mẹ cô ta, Hoài Tỉnh Vũ.

Hoài Lam lên tiếng: ‘Làm sao cháu biết, không liên quan đến cô, hiện giờ cô chỉ cần nói thẳng cho cháu một lời, rốt cuộc cô có muốn hợp tác với cháu không? Chỉ cần cô đồng ý cho cháu một cơ hội ở lại phủ Hoài Thành này, cháu sẽ nói cho cô biết hiện Dương Chấn đang ở đâu, đồng thời sẽ hợp tác với cô để giết thành chủ Hoài Thành.

Hoài Tỉnh Vũ hỏi: ‘Ngay cả chuyện làm sao mày biết tao muốn ra tay giết thành chủ, mày còn không muốn nói cho tao hay, thì sao tao dám chắc đây không phải âm mưu của mày với thành chủ? Làm sao tao có thể tin tưởng mày được?”

Hoài Lam bèn nói: “Xem ra, cô thật sự không có thành ý rồi, vậy cũng không sao, cháu nghĩ Dược Vương Gốc nhất định sẽ rất có hứng thú với thông tin về vị trí của Dương Chấn mà cháu đang có đây”.

Nói xong, cô ta ngắt cuộc gọi luôn, sau đó quay sang phía Dương Chấn: “Hoài Tỉnh Vũ sẽ gọi lại ngay thôi”.

Quả nhiên, cô ta vừa dứt lời, chuông điện thoại đã reo vang một lần nữa.

Cô ta không vội nhận cuộc gọi ngay mà tiếp tục thảo luận cùng Dương Chấn: “Thực ra, từ lâu thành chủ Hoài Thành đã biết chuyện Hoài Tỉnh Vũ muốn ra tay giết hại mình, chỉ có điều ông ấy vân nghĩ tới tình cảm với mẹ Hoài Tinh Vũ nên luôn vờ như không biết chuyện gì mà thôi”.

Í Dương Chấn nghỉ hoặc hỏi: “Vì sao Hoài Tinh Vũ lại muốn giết thành chủ Hoài Thành đến thế?”

Hoài Lam bèn đáp: “Thực ra, bà ta cũng không phải con gái ruột của thành chủ, năm xưa, thành chủ Hoài Thành đã cướp mẹ Hoài Tinh Vũ từ tay bố bà ta, không chỉ có thế, bố đẻ của Hoài Tỉnh Vũ còn bị thành chủ g**t ch*t”.

“Nghe nói, mẹ Hoài Tinh Vũ năm ấy là một người phụ nữ tuyệt sắc, nhưng chỉ là con gái của một gia đình bình thường. Lần đầu tiên gặp mặt mẹ Hoài Tỉnh Vũ, thành chủ Hoài Thành đã sững sờ trước nhan sắc của bà ấy, sau đó lập tức cướp bà ấy về phủ thành chủ, chẳng màng chuyện bà ấy đã kết hôn còn đang mang thai.”

“Vì thế, Hoài Tinh Vũ luôn muốn giết thành chủ để báo thù cho bố đẻ của mình, nhưng trước nay vẫn chưa tìm được cơ hội”.

Nghe Hoài Lam nói xong, Dương Chấn mới hiểu được, vì sao Hoài Tinh Vũ luôn muốn ra tay giết thành chủ Hoài Thành.

Khi hai người đang trò chuyện, chuông điện thoại của Hoài Lam lại vang lên, Hoài Tỉnh Vũ gọi tới.

Lần này Hoài Lam chịu nhận cuộc gọi, Hoài Tinh Vũ hấp tấp nói ngay: ‘Lam à, cháu đừng nóng mài! Ban nấy cô nói thế cũng chỉ là muốn bảo đảm an toàn cho bản thân thôi. Dấu sao, chuyện ám sát thành chủ cũng là một chuyện lớn, một khi bại lộ, cô sẽ phải chết rất thảm, cho nên cô chỉ muốn biết, trừ cháu ra, có còn ai biết việc này nữa không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2851


Chương 2851:

Hoài Lam lạnh nhạt nói thẳng: “Nếu thành chủ mà biết cô muốn hại ông ấy thì cô còn có thể sống đến bây giờ chắc? Rốt cuộc có muốn hợp tác với cháu không, cô cứ nói thẳng một tiếng cho cháu biết đi là xong”.

“Hợp tác! Đương nhiên phải hợp tác chứ!”

Hoài Tinh Vũ vội vàng nói: “Chỉ cần cháu chịu nói cho cô biết Dương Chấn đang ở đâu, đồng thời giúp cô g**t ch*t thành chủ, đợi sau khi cô kế thừa vị trí thành chủ Hoài Thành rồi, cháu không chỉ có thể ở lại phủ Hoài Thành, cô còn có ý định nhận cháu làm con nuôi nữa”.

“Sau này, ở Hoài Thành, cháu muốn làm gì thì làm, mọi việc sẽ theo ý cháu hết”.

Hoài Lam lạnh nhạt nói: ‘Cháu không có ý định làm con nuôi gì, chỉ cần cô đồng ý cho cháu một chỗ dung thân ở phủ Hoài Thành này là đủ rồi”.

Hoài Tinh Vũ nói ngay: “Được, tùy cháu hết”.

Bấy giờ Hoài Lam mới nói: “Dương Chấn và Miêu Cửu trước đó từng bị cao thủ Dược Vương Cốc tấn công, hiện đang bị thương nặng, cháu chạy trốn cùng họ, giờ đang ẩn náu ở thôn nhỏ đầu tiên bên kia sông Hoài”.

“Vị trí cụ thể là một trường học bỏ hoang ở góc Tây Bắc của thôn nhỏ này”.

“Nếu mẹ con cô thực lòng muốn báo thù thì ít nhất cũng phải cử hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong tới đây, bởi vì thực lực của tay Miêu Cửu bên cạnh Dương Chấn kia đã đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, tuy đang bị thương nặng nhưng cháu cảm thấy ông ta vẫn còn đủ sức đánh một trận đấy, thực lực của Dương Chấn cũng rất mạnh, hẳn vẫn còn có thể huy động sức chiến đấu ngang ngửa Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong”.

Hoài Tinh Vũ vội vàng nói: “Cháu yên tâm đi, lần này, Dương Chấn nhất định phải chết!”

Hoài Lam cúp điện thoại, cười cười nhìn sang phía Dương Chấn, nói: “Hiện giờ phủ Hoài Thành đã mắc câu, chỉ cần dẫn cao thủ Dược Vương Cốc tới đây nữa là xong”.

Sau đó, cô ta lại bấm một số điện thoại, trầm giọng bảo với đầu bên kia: ‘Anh Thắng, tôi đang có một chuyện cực kì quan trọng muốn nói cho anh biết”.

“Đại sư huynh Từ Hoa của anh cùng Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc đều đang bị thành chủ Hoài Thành theo dõi, tin tình báo mới nhất cho hay, cao thủ đứng đầu của phủ Hoài Thành đang chuẩn bị chặn đường và g**t ch*t Từ Hoa cùng Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Gốc, địa điểm ngay ở thôn nhỏ đầu tiên bên kia sông Hoài, tại một trường học bỏ hoang ở góc Tây Bắc thôn”.

Chứng kiến Hoài Lam bàn chuyện hợp tác với Hoài Tỉnh Vũ xong lại quay sang đàm phán với người của Dược Vương Gốc, Dương Chấn đã ngây cả người ra, còn có thể làm như vậy được à?

Cô gái này, có vẻ đáng sợ thật đấy.

Hoài Lam thông báo xong, cúp điện thoại rồi nhìn sang phía Dương Chấn, nói: “Anh Chấn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì người của Hoài Tỉnh Vũ đã lên đường tới đây rồi”.

Bấy giờ Dương Chấn mới lấy lại tinh thần, nhìn Hoài Lam nói: “Dù cô đã đàm phán ổn thỏa với cả Hoài Tỉnh Vũ lấn bên Dược Vương Cốc nhưng cũng chưa chắc chắn được người của Hoài Tinh Vũ sẽ tới trước mà?”

“Nhỡ đâu người của Dược Vương Cốc tới trước thì chúng ta nên làm thế nào?”

“Hoặc là, người của Hoài Tỉnh Vũ tới hồi lâu mà người bên Dược Vương Gốc vẫn chưa xuất hiện thì phải làm sao?”

Ý của anh là, lần này, cả Dược Vương Gốc và bên Hoài Tinh Vũ đều sẽ bố trí các cao thủ hàng đầu tới làm nhiệm vụ.

Nhưng chỉ khi thời gian hai đội cao thủ này tới nơi cùng lúc hoặc xê xích nhau không lâu, tốt nhất là người của Hoài Tinh Vũ vừa tới nơi, còn chưa lấy lại tinh thần tìm hiểu xung quanh thì người của Dược Vương Cốc đã tới rồi, sau đó thấy nhóm ba người Từ Hoa đã chết, như vậy mới có thể thuận tiện đẩy cái chết của bọn Từ Hoa sang cho người của Hoài Tỉnh Vũ, thành công giá họa cho phủ Hoài Thành.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2852


Chương 2852:

Nhưng nếu thời điểm hai phe tới đây chênh nhau quá xa thì bọn Dương Chấn sẽ rơi vào vòng nguy hiểm.

Hoài Lam bèn nói: “Anh Chấn, anh cứ yên tâm, Hoài Tinh Vũ đã âm thầm bố trí phương án đối phó với thành chủ Hoài Thành từ lâu, cho nên bà ta nhất định sẽ cho cao thủ tới đây trước”.

“Nhưng người của Dược Vương Cốc lại cực kì thiên vị người nhà, những năm gần đây, Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành luôn trong tình trạng như nước với lửa, chỉ chực chờ tuyên chiến.

Từ Hoa và Lý Thắng vốn cực kì thân thiết, Lý Tháng chính là người mà tôi vừa gọi điện đó, anh ta cũng là đồ đệ của Dược Vương, làm bạn với Từ Hoa từ nhỏ đến lớn, hai sư huynh đệ này thân thiết như anh em ruột, nếu Lý Thắng biết Từ Hoa gặp nguy hiểm, nhất định sẽ tìm mọi cách phái những cao thủ hàng đầu của Dược Vương Gốc tới đây”.

Dương Chấn hỏi: ‘Nhỡ đâu lệch thời gian nhiều quá?”

Hoài Lam cười nói: “Tôi đã cẩn thận tính toán cả rồi, trường học bỏ hoang mà tôi vừa nhắc đến ở ngay cạnh chúng ta đây, khoảng cách từ Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành đến nơi này gần như bằng nhau, hai cuộc điện thoại chỉ cách nhau chừng hai phút, cho nên hản là hai đội cao thủ kia sẽ tới đây chỉ cách nhau một chút mà thôi”.

“Hơn nữa, tôi có thể khẳng định một điều, người của Hoài Tỉnh Vũ nhất định sẽ tới trước”.

“Đến khi đó sẽ cần anh Chấn và ông Cửu diễn một vở kịch trước mặt đám cao thủ của phủ Hoài Thành, chỉ cần có thể diễn tới khi cao thủ của Dược Vương Gốc tới là được”.

Thấy Hoài Lam tự tin như thế, Dương Chấn cũng không tiện nhiều lời, chỉ nói: “Vậy được, chúng tôi chờ bọn họ tới”.

Trường học bỏ hoang này chỉ cách bọn họ chừng chục mét, bọn họ khiêng thi thể Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Gốc tới ném ở đó, chờ cao thủ của phủ Hoài Thành đến.

Thời gian thong thả trôi đi, chớp mắt đã qua hai mươi phút.

Hoài Lam bồng lên tiếng: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì người của Hoài Tinh Vũ hẳn cũng sắp đến, anh Chấn, ông Cửu, xin hãy chuẩn bị sẵn sàng”.

Dương Chấn và lão Cửu đều nghiêm mặt lại, tập trung tinh thần, gật đầu: “Được!”

Quả nhiên, Hoài Lam vừa dứt lời đã thấy có mấy luồng hơi thở cực kì mạnh mẽ phủ xuống nơi này.

Dương Chấn và lão Cửu đều thoáng biến sắc.

Thông qua hơi thở võ thuật có thể phán đoán, đám người mới tới này có sáu gã cao thủ, trong đó có một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, năm gã còn lại, có hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, ba cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Đội hình này hoàn toàn có thể so được với đội ba người Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc.

Nhưng như vậy cũng tốt, chỉ khi thực lực đám cao thủ của phủ Hoài Thành ngang ngửa với đám Từ Hoa thì mới dễ đẩy cái chết của ba người bọn ‘Từ Hoa lên đầu phủ Hoài Thành.

Đúng lúc này, Hoài Lam bỗng giật mình, cố ý làm phát sinh tiếng động nhỏ.

“Dương Chấn, ra đây ngay!”

Sáu cao thủ phủ Hoài Thành đều nhìn về phía đó.

Bấy giờ Dương Chấn và lão Cửu mới đi ra, hai người vốn đã bị thương khi đấu với bọn Từ Hoa, lúc này thoạt trông rất chật vật.

“Cao thủ phủ Hoài Thành đúng là bám dai như đỉa!”

Dương Chấn lạnh lếo nhìn chằm chăm bọn họ, nghiến răng nghiến lợi nói.

Lão Cửu cũng lộ vẻ mặt nghiêm nghị nhìn bọn họ, hơi thở võ thuật trên người đột nhiên bùng nổ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2853


Chương 2853:

Tay cao thủ cầm đầu khinh thường cười khẩy: “Thật không ngờ các người lại rơi vào tay bọn này, giờ hai người đã bị thương nặng cũng dám đứng ra đánh với bọn tôi một trận cơ à?”

Dương Chấn hùng hổ nói: “Hôm nay dù tôi có chết ở đây cũng phải kéo các người chôn cùng tôi cho băng được!”

Tay cao thủ cầm đầu cười lạnh một tiếng, bảo: “Đừng cứng miệng nữa đi, lần này bọn tôi tới đây không phải để giết các người, bà chủ của bọn tôi chỉ nhờ chúng tôi chuyển cho các người mấy câu, thù oán giữa bà ấy với các người vốn cũng không sâu, nếu các người tình nguyện quy phục bà ấy, sau này chịu làm việc cho bà ấy thì bà chủ sẽ cho các người một đường sống”.

Nghe vậy, Dương Chấn sửng sốt, người đàn bà Hoài Tinh Vũ này quả là lợi hại.

Rõ ràng biết chồng mình bị Dương Chấn g**t ch*t nhưng vì lợi ích, vân cam lòng mượn sức Dương Chấn với lão Cửu, bỏ qua thù hận.

Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ càng hơn, anh nhận thấy mình và lão Cửu đúng là rất có tư cách để Hoài Tinh Vũ lôi kéo về cùng chiến tuyến, một người là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, một người tuy chỉ mới tới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ nhưng lại có thực lực sánh ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Lúc này, bản thân Hoài Tinh Vũ đang chuẩn bị ra tay hại thành chủ Hoài Thành, đây đúng là thời điểm cần cao thủ hỗ trợ.

Chỉ có điều, Dương Chấn biết rõ, dù anh và lão Cửu thực sự đi theo Hoài Tinh Vũ, e rằng đến khi bà ta năm chắc phủ Hoài Thành trong tay rồi, sẽ trở mặt giết hai người ngay thôi.

Hiện giờ bà ta tỏ ý muốn cho Dương Chấn và lão Cửu cơ hội sống, chẳng qua là để có thêm cao thủ nhằm đối phó với thành chủ Hoài Thành.

“Ông nói thật chứ?”

Dương Chấn cố ý hỏi lại.

Nay cao thủ của phủ Hoài Thành đã đến rồi, nhưng cao thủ bên Dược Vương Cốc còn chưa tới, Dương Chấn cần tìm cách kéo dài thời gian.

Nếu không, một khi hai bên nổ ra tranh đấu thì sẽ rất phiên phức.

Việc cấp bách lúc này là tìm cách kéo dài thời gian cho tới khi cao thủ của Dược Vương Cốc tới, sau đó đẩy tội g**t ch*t đám Từ Hoa lên đầu đội cao thủ của phủ Hoài Thành, thế là kế này thành công mỹ mãn.

Tay cao thủ cầm đầu cười nói: ‘Ðương nhiên là thật rồi! Nếu không, cậu tưởng với sức hai người hiện giờ có thể thoát chết dưới tay chúng tôi sao? Chúng tôi mà muốn giết hai người thì có gì khó đâu”.

Dương Chấn nhíu chặt mày, nhìn về phía ông ta, nói: “Chuyện này quá quan trọng, ông có thể cho tôi vài phút để chúng tôi thảo luận chút không?”

Tay cao thủ cầm đầu đồng ý: “Được, cho các người ba phút cân nhắc”.

Nói xong, sáu tên cao thủ đi sang một bên, dành không gian cho bọn Dương Chấn thảo luận.

Dương Chấn nhìn về phía Hoài Lam dò hỏi.

Hoài Lam nhẹ nhàng gật đầu với anh như muốn nói, sẽ không có bất trắc gì đâu, mọi chuyện đều đang nằm trong tâm khống chế của cô ta, bấy giờ Dương Chấn mới âm thầm thở ra một hơi.

Lão Cửu vấn hết sức cảnh giác, trước sau chỉ nhìn chăm chằm Hoài Lam, dường như ông lão vẫn chưa hoàn toàn yên tâm về cô ta.

Dĩ nhiên Hoài Lam cũng đã nhận ra lão Cửu không quá yên tâm về mình, nhưng cô ta không để ý lắm, trên môi vấn treo nụ cười tự tin.

Thực ra, không chỉ có mình lão Cửu không yên tâm mà cả Dương Chấn cũng vẫn có đôi chút lo lắng, dâu sao, năng lực mà cô gái này vừa thể hiện ra đã quá mạnh mẽ so với người thường.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2854


Chương 2854:

Kết hợp với những điều Hoài Lam nói để lừa dối Hoài Tinh Vũ trước đó, tất cả đều cho anh cảm giác chuyện này giống như một sự sắp đặt của thành chủ Hoài Thành.

Đây cũng là điểm cao tay của Hoài Lam, vì chỉ khi nói thế mới có thể giải thích suôn sẻ và khiến cho Hoài Tinh Vũ mắc câu.

Dương Chấn nhìn sang lão Cửu, hỏi: “Ông Cửu, bây giờ chúng ta nên là gì đây?”

Lão Cửu trầm giọng: ‘Hiện giờ hai chúng ta đều đã bị thương nặng, tôi thì cùng lắm cũng chỉ có thể phát huy thực lực đến cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, còn cậu, tôi sợ là ngay cả cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ cũng không phát huy được, mà phủ Hoài Thành cử đông cao thủ đến như vậy, chúng ta hoàn toàn không thể đối kháng nổi”.

Dương Chấn gật đầu: “Nếu đã thế, chúng ta chỉ còn hai cách, một là liều mạng đánh trận này, sau đó bị bọn họ giết, hai là quy phục Hoài Tinh Vũ, làm việc cho bà ta”.

Lão Cửu gật đầu: “Đúng là chỉ còn hai cách ấy”.

Hoài Lam cũng rất phối hợp với hai người: “Thực ra, làm việc cho Hoài Tinh Vũ chưa chắc đã là chuyện xấu, một khi bà ấy thay thế thành chủ Hoài Thành, chúng ta sẽ thành công thần lớn nhất của bà ấy, sau này, chúng ta cũng có thể trở thành người có địa vị ở phủ Hoài Thành rồi”.

Dương Chấn gật đầu: “Nếu vậy, giờ chúng ta thỏa hiệp với họ, sau này sẽ làm việc cho Hoài Tỉnh Vũ?”

“Được”.

Hai người kia gật đầu.

Tuy người do Hoài Tinh Vũ cử đến đã bước qua một bên nhưng bọn Dương Chấn cũng hiểu rõ, khoảng cách hai bên gần như vậy, bất kể bọn họ cố gắng giảm âm thanh xuống thấp cỡ nào, đối phương đều sẽ nghe được.

Thị lực và thính lực của cao thủ võ thuật vốn đã vượt xa người thường.

Vậy nên, bọn họ mới cố ý nói thế để đám người kia nghe được.

Chỉ có điều, cao thủ của Dược Vương Gốc vẫn ị chưa xuất hiện, chuyện này làm Dương Chấn và lão Cửu bắt đầu sốt ruột.

Hiện giờ, chỉ còn cách khiến cho Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành đấu với nhau thì bọn họ mới có cơ may bình yên rời khỏi đây, băng không, bọn họ sẽ thực sự rơi vào thế nguy hiểm chết người.

“Đã hết ba phút, các người đã nghĩ kĩ chưa?”

Lúc này, tay cao thủ cầm đầu bước tới, nhìn về phía Dương Chấn, cười ha hả hỏi.

Dương Chấn gật đầu: “Chúng tôi đã nghĩ kĩ rồi, nhưng có một số việc cần trao đổi rõ với Hoài Tỉnh Vũ trước”.

“Ha ha’.

Tay cao thủ cầm đầu cười nhạt: “Cậu đừng có không biết điều, bà chủ đồng ý thu nhận các người là vinh hạnh của các người rồi, còn gì muốn nói thì cứ nói thẳng với tôi đây là được”.

Đúng lúc này, chợt có mấy hơi thở võ thuật cực kì kh*ng b* bao trùm nơi này.

Đám người của Hoài Tỉnh Vũ đều thay đổi sắc mặt, cao thủ cầm đầu không tiếp tục nói chuyện với Dương Chấn nữa mà nặng nề nhìn về phía khu trường học bỏ hoang kia.

Một giây tiếp theo, mười tên cao thủ mang hơi thở võ thuật cực mạnh xông tới.

Vừa thấy bọn họ, Dương Chấn anh âm thâm thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Không cần nghĩ cũng biết, đám người này là cao thủ của Dược Vương Gốc.

Hoài Lam lập tức chỉ ngay vào đám cao thủ của phủ Hoài Thành, nói với các cao thủ bên Dược Vương Cốc: “Anh Thắng, bọn họ đã giết đại sư huynh của anh rồi!”

“Cô nói cái gì?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2855


Chương 2855:

Lý Thăng lập tức thay đổi sắc mặt, vẻ như không tin nổi: ‘Đại sư huynh của tôi là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, thực lực lại có thể sánh ngang Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, bên cạnh còn có hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, sao có thể bị g**t ch*t được?”

Hoài Lam đã đỏ mắt lên, nói: ‘Bọn họ đều là những cao thủ đứng đầu phủ Hoài Thành, thực lực đều rất mạnh, hơn nữa đều có thể chiến đấu vượt cấp, nhất là gã cao thủ cầm đầu kia, ông ta chỉ mới có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong nhưng lại có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ đấy”.

“Vừa rồi, chính ông ta đã tự tay g**t ch*t Từ Hoa đại sư huynh, Từ Hoa đại sư huynh bị giết rất thảm, anh nhất định phải báo thù cho đại sư huynh!”

“Âm!”

Một khí thế cực kì cuồng bạo chợt tràn ra từ trên người Lý Thăng, vẻ mặt hắn tràn ngập ý muốn giết chóc, hai mắt nhìn chăm chặp vào đám cao thủ do Hoài Tỉnh Vũ cử đến.

Đám người của Hoài Tỉnh Vũ lúc này đều đã ngây mặt ra, bọn họ còn chưa từng nhìn thấy người của Dược Vương Cốc thì làm sao giết được những người đó?

“Cô nói linh tỉnh gì đấy? Bọn tôi giết người của Dược Vương Cốc lúc nào?”

Tay cao thủ cầm đầu bên phủ Hoài Thành căm tức nhìn Hoài Lam, nói.

Hoài Lam cả giận quát to: “Đã đến nước này, các ông còn muốn giấu giếm à? Ở đây chỉ có các ông với chúng tôi, mà từ khi trốn khỏi phủ Hoài Thành, anh Chấn với ông Cửu đã bị thương nặng vì bị cao thủ của phủ Hoài Thành đuổi giết còn gì”.

“Hơn nữa, bọn họ có một người là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, một người chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, đây là thực tế mà người của Hoài Thành đều biết”.

“Còn các ông, sáu cao thủ của phủ Hoài Thành, một người có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, hai người là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, ba cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, hơn nữa, các ông đều là những cao thủ được Hoài Thành bí mật huấn luyện, đều có khả năng vượt cấp giết địch”.

“Không phải các ông giết ba người bọn Từ Hoa đại sư huynh thì chẳng lẽ là chúng tôi giết?”

Nghe Hoài Lam nói thế, đám cao thủ do Hoài Tinh Vũ cử đến đều đã trợn tròn mắt.

Nhưng đúng như Hoài Lam nói, Dương Chấn và lão Cửu đã bị thương nặng, hoàn toàn không có khả năng giết được Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc.

Nếu không phải do bọn họ làm thì còn có thể do ai?

Chẳng lẽ, Hoài Lam này là quân cờ do thành chủ Hoài Thành xếp vào, thành chủ định xử lí Hoài Tinh Vũ nên mới sai Hoài Lam dẫn bọn họ tới đây, lại mượn tay cao thủ của Dược Vương Cốc tóm gọn tất cả bọn họ?

Nhưng nếu quả đúng như vậy, bọn họ vẫn cứ là người của phủ Hoài Thành, nếu giá họa giết bọn Từ Hoa lên đầu bọn họ thì cũng tương đương với việc châm ngòi quyết chiến giữa Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành.

Những cao thủ do Hoài Tỉnh Vũ cử đến đều không hiểu được sao lại thế này.

Cao thủ cầm đầu bên phủ Hoài Thành cả giận quát: ‘Hoài Lam, cô đừng có nói năng linh tinh, chúng tôi chưa từng giết người của Dược Vương Cốc. Nói đi, rốt cuộc cô là ai? Vì sao phải cố tình khơi mào cuộc chiến giữa chúng tôi với Dược Vương Cốc như thế?”

Hoài Lam giận dữ nói: “Sao lại thành tôi khơi mào cuộc chiến giữa các người? Rõ ràng là tại các người luôn muốn giết cao thủ bên Dược Vương Cốc nhằm làm suy yếu thực lực của Dược Vương Cốc mà”.

Nói xong, cô ta chỉ về một hướng, nói với Lý Thăng: “Anh Thắng, thi thể của Từ Hoa đại sư huynh và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc đều ở bên đó”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2856


Chương 2856:

Lý Thắng đã hoàn toàn bị cơn phãn nộ tột đỉnh che mờ lí trí, nghe Hoài Lam nói đến đó, hản vội vã chạy về phía Hoài Lam chỉ, khi thấy Từ Hoa và hai vị hộ pháp đều đã bị giết, sảc mặt hẳn trở nên dữ tợn.

“Đại sư huynh!”

Trong sân trường hoang vắng, chỉ còn tiếng rống giận dữ của Lý Thắng vang vọng.

Những cao thủ bên Hoài Tinh Vũ cũng đã nhìn thấy thi thể của Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp, tất cả đều bối rối ra mặt, ba người này đã thực sự bị g**t ch*t rồi.

Cho đến lúc này, bọn họ mới ý thức được, đây là một âm mưu cực lớn nhằm vào bọn họ, nói đúng hơn, đây là một âm mưu nhằm vào cả Dược Vương Cốc lẫn phủ Hoài Thành.

“Lý Tháng, đại sư huynh của cậu thực sự không phải do chúng tôi giết, tốt nhất cậu nên động não thử đi, đây rõ ràng là âm mưu của ả đàn bà này, cô ta đang muốn khơi lên xung đột lớn hơn nữa giữa Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành’.

Tay cao thủ bên Hoài Tỉnh Vũ vội vã nhìn sang phía Lý Thắng, nói.

Ông ta tên là Viên Thọ Tài, là cao thủ do Hoài Tỉnh Vũ âm thầm bồi dưỡng lâu nay, suốt bao năm qua, ông ta luôn làm việc cho Hoài Tỉnh Vũ, cho nên cũng biết rõ Hoài Tỉnh Vũ muốn thâu †óm phủ Hoài Thành thế nào.

Hiện nay đang là thời khắc quan trọng nhất, | Hoài Tinh Vũ đang chuẩn bị ra tay đối phó với thành chủ Hoài Thành, mà giờ lại nảy sinh trục trặc như vậy. Một khi cuộc chiến giữa Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành nổ ra, hai bên đều sẽ tổn thất cực lớn, đến khi đó, dù Hoài Tình Vũ có thể nắm được phủ Hoài Thành trong tay thì cũng chỉ là một phủ Hoài Thành sắp sửa sụp đổ mà thôi.

Nghe Viên Thọ Tài nói thế, Hoài Lam vội nhanh nhảu: “Nếu tôi thật sự có bản lĩnh như thế thì đã tốt, nếu ông nói đây là âm mưu của tôi, vậy ông nói tôi nghe coi, sao tôi lại làm như vậy? Rồi tôi làm thế nào mà giết được hai vị Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Gốc có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong cùng với một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ có năng lực vượt cấp giết địch?”

“Chẳng lẽ ông định nói tôi dựa vào hai vị cao thủ bên cạnh này sao? Dựa vào một vị cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong đã bị thương nặng cùng với một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ cũng đã trọng thương, thêm một con sâu cái kiến mới Siêu Phàm Tam Gảnh đỉnh phong là tôi đây à?”

Viên Thọ Tài lập tức bối rối: “Việc này…”

Ông ta bỗng dưng chẳng biết phải giải thích ra sao, bởi đúng như Hoài Lam nói, chỉ dựa vào bọn Dương Chấn quả thực không cách nào giết được Từ Hoa và hai vị hộ pháp.

Tính cả phủ Hoài Thành này, người có năng lực làm được việc đó chỉ có hai dạng, một là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, hai là một đội hình cao thủ có thực lực tổng hợp vượt trên bọn Từ Hoa.

Trừ khi rơi vào tình huống bất đắc dĩ, nếu không, cả Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành đều không muốn g**t ch*t cao thủ phe kia, bởi vì nếu một bên giết cao thủ của phe đối địch thì bên phe đó cũng sẽ ra tay g**t ch*t cao thủ bên này để trả thù.

Nếu không phải cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh ra tay, vậy chắc chắn phải là một đội hình cao thủ có thực lực vượt trên bọn Từ Hoa, mà đội hình sáu cao thủ bên Viên Thọ Tài lại vừa vặn phù hợp với yêu cầu này.

Dĩ nhiên Lý Thăng cũng hiểu được điều đó, cho nên hắn bèn giận dữ nói: “Giờ ông còn gì để nói nữa không? Nếu không còn gì nữa thì hãy nhận lấy lửa giận của Dược Vương Cốc bọn tôi đi”.

Mười tên cao thủ bên Dược Vương Cốc do Lý Thắng cầm đầu, bản thân Lý Thắng là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, trong chín cao thủ còn lại có một người đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, sáu người còn lại đều là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Đội hình này có thể coi là đội hình mạnh nhất Dược Vương Gốc, chỉ sau Dược Vương.

Một khi cuộc chiến giữa hai bên nổ ra, bọn Viên Thọ Tài hoàn toàn không có cơ hội thẳng trận này.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2857


Chương 2857:

Viên Thọ Tài không nói gì nữa, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, hiện giờ ông ta có thể khẳng định, những cao thủ của Dược Vương Cốc này đều do Hoài Lam dẫn tới đây để đối phó với họ.

Tuy ông ta không hiểu Hoài Lam làm thế nào mà kéo bọn họ tới được nhưng vẫn biết, bọn Dương Chấn chính là những kẻ có hiềm nghi lớn nhất trong vụ việc giết hại Từ Hoa và Tả, Hữu hộ pháp của Dược Vương Cốc.

Nhưng nay, ông ta lại không tìm ra được cách gì có thể thuyết phục Lý Thăng tin mình.

Sáu người bọn họ không thể ở lại đây quá lâu, nếu đã xác định không thể địch lại thì không cần thiết dây dưa nữa làm gì.

Nghĩ tới đây, Viên Thọ Tài quát lớn một tiếng không hề do dự: “Mọi người lui lại ngay!”

Vừa dứt lời, ông ta đã cầm đầu phóng vút ra bên ngoài khu nhà xưởng bỏ hoang.

Những người khác chỉ sững sờ một tích tắc rồi điên cuồng lao theo sau Viên Thọ Tài.

Lý Thắng cả giận quát to: “Đuổi theo cho tôi”.

Hãn vừa nói xong, cả đám cao thủ của Dược Vương Cốc đều lao mình đuổi theo đám Viên Thọ Tài.

Chẳng mấy chốc, khu trường học bỏ hoang này chỉ còn lại ba người bên Dương Chấn.

Lão Cửu nhìn sang Hoài Lam, hỏi: “Hiện giờ chúng ta nên làm gì đây?”

Hoài Lam mỉm cười: “Nay chỉ e tất cả các cao thủ hàng đầu của phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đều sẽ bị thế lực bên mình triệu tập, chuẩn bị đánh một trận, cả hai bên đều sẽ không quá chú ý tới chúng ta, đây cũng là thời cơ tốt nhất để chúng ta rời khỏi nơi này”.

Dương Chấn nói: ‘Nếu thế, giờ chúng ta đi ngay thôi!”

Anh đã rất nôn nóng muốn quay về Yến Đô, đưa viên ngọc lấy từ trên người Từ Hoa cho Phùng Tiểu Uyển trị liệu giúp Mã Siêu.

Hoài Lam lại nói: ‘Mặc dù lúc này chính là thời cơ tốt nhất để rời khỏi nơi đây nhưng tôi đề nghị không nên đi ngay”.

Lão Cửu và Dương Chấn đều nhìn cô ta.

Hoài Lam tiếp tục nói: “Trước tôi đã nói, cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Gốc, bất kể là ai có thể nắm giữ được Hoài Thành, sau khi khôi phục lại trật tự cho Hoài Thành đều sẽ không bỏ qua cho anh Chấn đâu”.

“Đã thế, lúc này chúng ta nên tranh thủ giết thêm vài người, bọn họ mất càng nhiều cao thủ thì ngày sau anh Chấn sẽ càng bớt nguy hiểm hơn”.

“Đương nhiên, đây chỉ là suy tính của cá nhân tôi, cuối cùng muốn đi hay ở đều do anh Chấn quyết định hết”.

“Nói sao chăng nữa, việc chúng ta nhân lúc rối loạn giết cao thủ hai bên cũng là một hành động có tính mạo hiểm rất cao, một khi bại lộ, chỉ e sẽ bị cả phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc đuổi giết”.

Nghe Hoài Lam nói xong, Dương Chấn lập tức rơi vào trầm tư.

Trước kia Hoài Lam cũng từng nói như vậy, hơn nữa, điều cô ta nói lại rất có lí. Thành chủ Hoài Thành đã không thể giết anh ngay, lại còn phát hiện anh đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thủy, chắc chắn lão ta sẽ không bỏ qua cho anh đâu.

Về phía Dược Vương Cốc, Dương Chấn lại đã từng giết cao thủ của bên họ, trước đó, lão Cửu cũng đã nhân cơ hội Dược Vương tới phủ Hoài Thành để đánh vào Dược Vương Cốc, giết khá nhiều cao thủ nơi này, những chuyện này đều sẽ bị tính cả cho Dương Chấn.

Với tính cách của Dược Vương, chắc chắn sẽ không chịu tha cho Dương Chấn rồi.

Hiện nay, Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành đã quyết chiến với nhau, nhưng bất kể bên nào thăng, đợi khi thu xếp xong, nhất định đều sẽ đuổi giết Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2858


Chương 2858:

Nghĩ tới đây, trong lòng Dương Chấn đã có đáp án cho mình.

Lão Cửu nghiêm nghị nói: “Dương Chấn, vụ này quá nguy hiểm, không đáng đâu! Bây giờ cậu đi với tôi tới Miêu Thành, chỉ cần cậu không rời khỏi Miêu Thành thì thành chủ Hoài Thành hay Dược Vương đều không làm gì được cậu”.

“Thiên phú võ thuật của cậu rất cao, chỉ cần yên tâm tu luyện thêm vài năm tại Miêu Thành, không phải không có hi vọng đạt cảnh giới cao nhất của cấp bậc Siêu Phàm Cảnh”.

“Đến khi đó, Hoài Thành còn ai có thể làm gì được cậu?”

Dương Chấn lắc đầu, nói với lão Cửu: “Ông Cửu, tôi không thể cứ trốn mãi trong Miêu Thành, ngoài kia còn có rất nhiều bạn bè người thân của tôi, thậm chí cả vợ con tôi cũng đang trốn ở ngoài đó.

“Tôi định cố hết sức giết thêm vài cao thủ hàng đầu của Hoài Thành để giảm thiểu khả năng phát sinh nguy hiểm cho tương lai”.

“Ông Cửu, ông đã giúp tôi quá nhiều, hiện ông quay về Miêu Thành đi, tiện thể dẫn Hoài Lam đi theo, tôi hành động một mình cũng sẽ dễ che giấu hơn”.

Lão Cửu lập tức nhíu chặt mày, nhìn Dương Chấn, hỏi: “Nhất định phải ở lại sao?”

Dương Chấn gật đầu: “Phải ở lại!”

Anh đã bị chia cách với vợ con mình tròn năm năm, khó khăn lắm mới gặp được nhau, chưa được bao lâu lại phải bất đắc dĩ chia xa suốt một năm ròng.

Anh đã rất có lỗi với Tân Nhã và Tiêu Tiêu, không thể lại bắt hai người phải chịu nỗi khổ vốn họ không cần gánh chịu như thế nữa.

Lão Cửu và Hoài Lam đều nhìn về phía Dương Chấn, thấy ánh mắt anh vô cùng kiên định.

Hoài Lam bèn nói với Dương Chấn: “Nếu anh muốn ở lại thì tôi sẽ ở lại cùng anh, chí ít tôi cũng biết rõ tình hình bên này, hơn nữa cũng có khá nhiều chỗ quen biết, có lẽ sẽ giúp ích được cho anh’.

Lão Cửu nhìn chằm chằm Dương Chấn hồi lâu, trầm mặc một lát mới thở dài, nói: “Miêu thành chủ bảo tôi tới đi cùng cậu thì dù có chết tôi cũng phải bảo vệ cậu, nếu cậu đã chọn ở lại chỗ này, tôi đành phải theo thôi”.

Lòng Dương Chấn chợt ấm áp hẳn, nhưng cũng rất băn khoăn, cả lão Cửu và Hoài Lam lựa chọn ở lại cùng anh đều sẽ gặp nguy hiểm rất lớn.

Anh cũng biết, dù anh không đồng ý nhưng hai người này sẽ không chịu bỏ anh lại mà đi.

Vậy nên, anh chỉ còn cách ghi nhớ ơn này trong lòng.

Dương Chấn cảm kích nói: “Ơn này thật không biết nói sao cho đủ, chỉ cần tôi có thể sống sót rời khỏi đây, ngày sau nếu hai người cần gì ở tôi, xin cứ việc nói với tôi một tiếng”.

Hoài Lam mỉm cười: ‘Anh Chấn, anh không cần cảm ơn tôi, thực ra tôi giúp anh cũng chính là đang giúp mình’.

“Nay tôi đã phản bội thành chủ Hoài Thành, lại còn bày mưu đẩy tội lên đầu phủ Hoài Thành khiến Dược Vương Cốc căm thù phủ Hoài Thành như thế, người khác có thể không rõ chân tướng Sự việc nhưng thành chủ Hoài Thành nhất định đã biết rõ, đây chính là âm mưu của tôi”.

“Theo những gì tôi được biết về thành chủ Hoài Thành, ông ta nhất định sẽ không bao giờ bỏ qua cho tôi đâu. Nếu đã thế, tôi cũng hi vọng có thể làm giảm mạnh thực lực của phủ Hoài Thành. Nếu được vậy thì tôi sẽ được an toàn hơn một chút”.

Lão Cửu cũng lên tiếng: “Cậu không cần cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì cảm ơn Miêu thành chủ là được rồi, tôi cũng chỉ nghe lệnh ngài ấy để làm việc thôi”.

Nói xong, ông lão nhìn sang Hoài Lam, hỏi: “Tiếp sau đây, chúng ta cần làm gì?”

Dương Chấn cũng nhìn Hoài Lam. Dường như đã sớm tính toán đâu ra đấy, vừa nghe lão Cửu hỏi, Hoài Lam bèn nói ngay: “Trước tiên chúng ta tới Thiện Thành đã, thành phố này cách Hoài Thành chỉ chừng hai giờ di chuyển thôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2859


Chương 2859:

“Chúng ta cứ chờ tạm ở sân bay Thiện Thành, một khi tình huống có gì bất ngờ, chúng ta có thể lên máy bay rời khỏi đó trước khi cao thủ của | Hoài Thành đuổi giết tới nơi”.

“Còn về chuyện ám sát cao thủ của phủ Hoài Thành và Dược Vương Gốc, tạm thời không vội, trước cứ để bọn họ đánh với nhau đi đã, sau đó căn cứ vào tình hình chiến đấu của bọn họ để lập kế hoạch tiếp theo”.

Lão Cửu gật đầu: “Được, tôi tán thành!”

Nói xong, ông lão nhìn Dương Chấn, hỏi: “Cậu thấy thế nào?”

Dương Chấn cũng gật đầu: ‘Tôi cũng tán thành!”

Anh lại nhìn sang phía Hoài Lam, hỏi: “Chúng †a tới Thiện Thành thì cô còn có thể nhận được tin tình báo từ Hoài Thành chứ?”

Hoài Lam mỉm cười: “Yên tâm, tôi làm người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành lâu như thế, cũng không thể chỉ mãi là con rối được, đương nhiên tôi cũng có gây dựng được căn cơ riêng cho mình, Hoài Thành này chỉ cần có vấn đề gì, dù nhỏ hay lớn, tôi đều có thể biết ngay”.

Bấy giờ Dương Chấn mới quyết định: ‘Được!

Nếu thế, chúng ta không nên mất thời gian nữa, giờ chúng ta tới sân bay Thiện Thành luôn thôi”.

“Được”.

Ba người lập tức xuất phát. Sau hai giờ xóc nảy trên xe, rốt cuộc bọn họ cũng tới sân bay Thiện Thành.

Thiện Thành cách Hoài Thành không xa, giao thông cũng rất thuận tiện, nhưng từ Hoài Thành tới Thiện Thành chỉ có một phương thức di chuyển, đó là ô tô.

Vậy nên, dù Dược Vương hay thành chủ Hoài Thành đích thân tới thì cũng phải ngồi ô tô, mà ngồi ô tô cần tối thiểu hai tiếng, chỉ cần có thể nắm được tin tức thành chủ Hoài Thành và Dược Vương đi đâu làm gì là có thể bảo đảm an toàn cho bọn Dương Chấn.

Đúng là Hoài Lam có rất nhiều thủ đoạn, vừa tới sân bay Thiên Thành đã có người đưa tới cho bọn họ ba tấm thẻ căn cước mới, trên căn cước, trừ ảnh chụp đúng là của họ, còn những thông tin khác đều là giả.

Hoài Lam cười bảo: “Hai người yên tâm, ba tấm thẻ căn cước này không có bất cứ vấn đề gì, có nó, chúng ta có thể yên tâm nghỉ ngơi ở đây, người của Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành muốn tìm được chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn hơn”.

Dương Chấn cười nói: “Đúng là trước đây đã quá xem thường cô rồi, với năng lực của cô, dù giao vào tay cô một công ty lớn để cô quản lí thì hẳn chẳng mất nhiều thời gian, công ty đó đã thành một trong những công ty hàng đầu thế giới rồi đấy”.

Hoài Lam vừa dẫn Dương Chấn và lão Cửu vào khách sạn vừa nói: “Tôi cũng chỉ dựa vào thân phận người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành để tạo dựng cho mình chút ít, chuẩn bị cho mọi tình huống thôi, nếu không có thân phận ấy, chỉ e tôi không làm được những việc này đâu”.

Lão Cửu cũng phải lên tiếng khen ngợi: “Cô khiêm tốn quá rồi! Nhiều thế lực lớn khác cũng có rất nhiều nhân tài, nhưng dù cho bọn họ vị trí và quyền lực lớn hơn nữa cũng chưa chắc đã có thành tựu như cô bây giời”

Trong lúc trò chuyện, ba người đã tới khách sạn Hilton ở sân bay Thiện Thành, có thẻ căn cước mới, ba người nhanh chóng thuê được phòng khách sạn.

Ngay khi ba người vừa vào khách sạn Hilton, tình hình bên phía Hoài Thành đã trở nên cực kì hỗn loạn.

Lý Thăng của Dược Vương Gốc chỉ huy chín tên cao thủ đang đuổi giết nhóm cao thủ của phủ Hoài Thành do Viên Thọ Tài cầm đầu.

Bên đội hình của Viên Thọ Tài ban đầu có ông †a là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, cùng với hai tên cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ và ba cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2860


Chương 2860:

Nay ba cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ và một gã cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ đều đã bị g**t ch*t, Bên phía Viên Thọ Tài chỉ còn lại ông ta và một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ nữa.

Trái lại, bên phe Dược Vương Gốc, mặc dù Lý Thăng chỉ là Siêu Phàm Bát Cảnh hậu kỳ, nhưng trong số chín cao thủ do hăn chỉ huy lại có một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong cùng hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, còn lại sáu gã đều là Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Cho đến nay, mười cao thủ của Dược Vương Cốc đều còn sống, chỉ có một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ bị thương nhẹ.

Thực lực hai bên hoàn toàn không cùng một cấp bậc, cao thủ phủ Hoài Thành có chạy trốn cũng trốn không thoát.

Lúc này, Viên Thọ Tài và tên cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ còn lại kia đã bị nhóm cao thủ của Dược Vương Cốc bao vây chặt chẽ.

Hai người đều đã bị thương khắp mình, ngay.

cả Viên Thọ Tài cũng đã bị thương nặng.

Ông ta hung tợn nhìn về phía Lý Tháng, nghiến | răng nghiến lợi nói: ‘Lý Thắng, ngay cả khi nhà nước muốn tử hình một ai cũng phải đưa ra chứng cứ đàng hoàng, cậu hoàn toàn không có chứng cứ chứng minh chúng tôi giết đại sư huynh của cậu, dựa vào đâu mà lại muốn giết cao thủ phủ Hoài Thành chúng tôi?”

“Các người làm như vậy là đang khơi mào cuộc chiến! Cậu có biết, một khi cuộc chiến giữa Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành nổ ra, hậu quả sẽ thế nào không?”

Lý Thăng cười nhạt: “Dược Vương Cốc chúng tôi làm việc gì chưa bao giờ cần chứng cứ, chỉ cần chúng tôi cho rằng các người đã làm thì các người đều đáng chết!”

Từ Hoa chính là đồ đệ lớn nhất của Dược Vương, Lý Thắng là đồ đệ thứ hai.

Sao hãn chưa từng hoài nghỉ cái chết của bọn Từ Hoa có điểm kì quặc được chứ?

Chỉ có điều, đây là cơ hội tốt nhất để tiêu diệt cao thủ đứng đầu của phủ Hoài Thành, bất kể cái chết của đám Từ Hoa có liên quan tới bọn Viên Thọ Tài hay không đều không quan trọng nữa.

Giết đám người này đồng nghĩa với làm suy yếu thực lực tổng hợp của phủ Hoài Thành.

Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành trước này luôn như nước với lửa, một khi nổ ra chiến tranh sẽ cần cấp tốc chém giết càng nhiều kẻ | địch càng tốt, chỉ có như vậy mới có thể nhanh chóng chiếm được ưu thế trong cuộc giao tranh của hai thế lực lớn.

Viên Thọ Tài nghe Lý Thăng nói thế liên hiểu được, tay Lý Thắng này quyết tâm muốn giết ông ta.

“Ép nhau quá thì đến con kiến cũng cản chết voi, huống chỉ là người! Nếu cậu đã ép chúng tôi quá mức như vậy, thì dù tôi đây có chết cũng phải kéo các người theo cùng!”

Viên Thọ Tài dữ dẫn nói. Vừa dứt lời, khí thế võ thuật trên người ông ta bỗng tăng vọt, lao thẳng về phía Lý Thăng.

Ngay khi cao thủ của Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành đang đánh nhau loạn xạ, Dương Chấn, Hoài Lam và lão Cửu đã vào ở trong khách sạn.

Trong một phòng bình thường của khách sạn Hilton tại Thiện Thành.

Hoài Lam tươi cười nói: “Có tin tốt đây! Vừa rồi, đám cao thủ do Hoài Tinh Vũ cử đến giết chúng ta đã bị diệt sạch. Chỉ tiếc, đội cao thủ bên Dược Vương Cốc quá mạnh, không tổn thất một Si Dương Chấn nói: ‘Dược Vương Cốc đã mất đại đồ đệ của Dược Vương cùng với Tả, Hữu hộ pháp, cũng coi như một tổn thất lớn, lúc này, hẳn mối thù giữa Dược Vương Gốc và phủ Hoài Thành đã càng sâu sắc thêm rồi”.

“Nhất là trong phủ Hoài Thành lúc này, chỉ sợ người người đều đang bàng hoàng khiếp sợ, Hoài Tỉnh Vũ hẳn đã vô cùng phẫn nộ’.

Lão Cửu cũng lên tiếng: “Có lẽ lúc này chính là thời cơ thích hợp cho chúng ta tranh thủ giết vài tên cao thủ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2861


Chương 2861:

Hoài Lam lắc đầu: “Ông Cửu, bây giờ còn chưa phải lúc, tuy Dược Vương Gốc đã giết sáu cao thủ của phủ Hoài Thành nhưng những cao thủ này đều do một tay Hoài Tỉnh Vũ âm thầm bồi dưỡng, chuẩn bị dùng để đối phó với thành chủ Hoài Thành, đối với thành chủ, đây không tính là tổn thất gì”.

“Hiện phải xem xem Dược Vương Cốc có muốn thừa thế đuổi giết các cao thủ khác của phủ Hoài Thành không”.

“Điều tôi đang lo nhất là, thành chủ Hoài Thành không có ý định đánh với Dược Vương Cốc, nếu không đánh, chúng ta sẽ phải rời khỏi đây ngay”.

Dương Chấn gật đầu: ‘Chúng ta đã mất khá nhiều thời gian ở đây rồi, thêm một, hai ngày cũng không là gì, cứ tiếp tục quan sát tình hình, xem xem đến bao giờ phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc mới đánh nhau”.

Lúc này, trong một phòng khách rộng rãi ở phủ Hoài Thành.

Hoài Tỉnh Vũ và Hoài Phượng đang quỳ trên mặt đất, thành chủ Hoài Thành ngồi trên ghế chủ nhà, tức giận nhìn hai người.

Thành chủ Hoài Thành giận dữ nói: “Hoài Tỉnh Vũ, con có biết lần này con đã gây cho phủ Hoài Thành một phiền toái lớn thế nào không?”

Hoài Tỉnh Vũ cũng đang vô cùng hối hận, hôm nay, sáu tên cao thủ hàng đầu do bà ta âm thầm bồi dưỡng không chỉ không giúp được bà ta g**t ch*t thành chủ Hoài Thành báo mối thù giết bố ruột mà còn mất mạng dưới tay cao thủ của Dược Vương Cốc.

Không chỉ có thế, giờ đây, cả thành chủ Hoài Thành cũng đã biết việc này.

Hoài Tỉnh Vũ cố nén lửa giận trong lòng, cúi đầu thưa: “Bố, xin lỗi, con biết sai rồi”.

“Giờ biết sai rồi à?”

Thành chủ Hoài Thành võ mạnh xuống bàn, bàn trà trước mặt lập tức vỡ vụn.

“Dược Vương Gốc với chúng ta có ân oán đã lâu, từ lâu Dược Vương đã muốn tuyên chiến với phủ Hoài Thành chúng ta, nhưng đến nay vẫn chưa tìm được cơ hội thích đáng. Vậy mà hôm nay, con lại để người ta bắt được cái cớ, con có biết, một khi hai bên tuyên chiến thì hậu quả sẽ thế nào không?”

Thành chủ Hoài Thành giận không kìm được, quát lớn: “Một khi đánh nhau, phủ Hoài Thành rất có thể sẽ triệt để rơi vào tay địch, dù không rơi vào tay địch thì cũng sẽ chịu tổn thật nặng nề.

Đến khi đó, nếu lại có thế lực bên ngoài nhòm ngó chúng ta, phủ Hoài Thành này rất có thể sẽ không còn cơ hội tồn tại nữa’.

“Tất cả những nguy hiểm này, đều do con chuốc lấy!”

Hoài Phượng quỳ dưới đất, người run lên từng chập, nhưng vấn cố nén nỗi sợ hãi, nói: “Thưa ông, tất cả đều tại con khốn Hoài Lam kia, nó lừa mẹ cháu vào tròng”.

Ánh mắt thành chủ Hoài Thành thoáng lóe lên một tia sát khí, lão ta nheo mắt nhìn chăm chăm Hoài Phượng, hỏi: “Cháu vừa nói, hai đứa mắc mưu của Hoài Lam? Hai đứa đã bị nó lừa thế nào?”

Hoài Tinh Vũ thoáng do dự, bà ta sợ thành chủ Hoài Thành nhận ra mục đích thực sự của mình khi chuyện âm thầm bồi dưỡng cao thủ bị lộ ra.

Thành chủ Hoài Thành giận dữ quát: “Nói!”

Hoài Tinh Vũ run bản cả người, vội vàng thưa: “Hoài Lam lừa con, bảo rằng Dương Chấn với cao thủ bên cạnh nó đều đã bị thương nặng, nói đây là cơ hội tốt nhất để con báo thù cho Long Dược. Lúc đó con như bị ma ám, không nghĩ nhiều đã sai người đi giết thăng khốn đó, không ngờ, lại trúng kế của con nhỏ này”.

“Ha ha Thành chủ Hoài Thành bỗng cười một tiếng, trong tiếng cười tràn đầy châm biếm, lão ta lạnh giọng: ‘Hoài Tỉnh Vũ, con coi ta là lão già ngu xuẩn à? Hay con mới đúng là một đứa ngu xuẩn?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2862


Chương 2862:

“Hoài Lam nói Dương Chấn với cao thủ đi cùng nó đều bị thương nặng, thế là con tin ngay?”

“Hay là, nó năm được yếu điểm gì của con, đe dọa con phải cử cao thủ tới đó?”

Lão ta vừa nói đến đó, Hoài Tinh Vũ đã run cả người, vội vàng nói: “Xin bố bớt giận, những điều con vừa nói đều là sự thật, con thật sự chỉ bị ma quỷ ám, mất lí trí nên mới tin lời Hoài Lam”.

Ánh mät sắc bén của thành chủ Hoài Thành ghim chặt vào người Hoài Tinh Vũ, hỏi: ‘Con âm thầm bồi dưỡng sáu cao thủ Siêu Phàm Cảnh, thậm chí còn có một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, Hoài Tinh Vũ, đúng là ta đã xem thường con quá rồi!”

Hoài Tỉnh Vũ càng run rẩy hơn, bà ta thấp.

thỏm nói: “Thưa bố, những cao thủ này không phải do con bồi dưỡng mà đều do Long Dược âm thầm bồi dưỡng lúc còn sống, Long Dược chết rồi con mới biết chuyện anh ấy đã âm thầm nuôi dưỡng ra nhiều cao thủ như vậy”.

Thành chủ Hoài Thành lạnh lùng hỏi lại: “Thật không?”

Hoài Tỉnh Vũ vội vàng gật đầu: “Thưa bố, con nói thật đấy ạ, những cao thủ kia đều do Long Dược âm thầm bồi dưỡng!”

Trong tình thế này, bà ta chỉ còn cách đẩy hết tội lên đầu Long Dược đã chết.

Nếu không, một khi bị thành chủ Hoài Thành phát hiện chân tướng sự việc, bà ta và con gái nhất định sẽ không giữ được tính mạng.

Ý niệm giết chóc nơi đáy mắt thành chủ Hoài Thành càng lúc càng dày đặc: “Nếu thế, vì sao con không báo cho ta biết về sự tồn tại của họ từ trước? Nếu như phủ Hoài Thành chúng ta có thêm sáu cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh này thì đã không đến mức rơi vào thế bị động như bây giờ’.

Hoài Tỉnh Vũ vội thưa: “Ban đầu con cũng định giao những người này lại cho bố, nhưng lại sợ bố hiểu lầm nên cứ chần chừ mãi không dám để lộ sự tồn tại của họ. Nếu không phải lần này con nóng lòng báo thù cho chồng thì đã không rối loạn đến mất cả lí trí, gây ra loại chuyện ngu xuẩn thế này”.

“Bố, con thực sự biết lỗi rồi, xin bố nể mặt mẹ con, cho con thêm một cơ hội!”

Bồng nhiên, một hơi thở võ thuật vô cùng khủng khiếp chợt tràn ra từ trên người thành chủ Hoài Thành.

Giây phút này, sắc mặt Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng đều biến đổi kịch liệt, sợ hãi và hốt hoảng đến tột cùng.

Cả hai đều đã cảm nhận được ý niệm giết chóc cực mạnh từ thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ đang muốn giết bọn họ.

Thành chủ Hoài Thành đột nhiên hỏi: “Hoài Tỉnh Vũ, năm nay con bao nhiêu tuổi?”

Hoài Tinh Vũ run lên, đáp: “Thưa bố, năm nay con bốn mươi chín tuổi”.

Ánh mắt thành chủ Hoài Thành bỗng trở nên hoài niệm, lão ta nói: “Đã bốn mươi chín năm rồi!”

Hoài Tỉnh Vũ chợt có dự cảm cực kì tồi tệ.

Bà ta lờ mờ cảm thấy, thành chủ Hoài Thành đã biết tất cả mọi việc, biết bà ta đã phát hiện thân thế của mình, cũng biết bà ta âm thầm bồi dưỡng cao thủ để g**t ch*t lão ta.

“Ta vốn muốn cho hai mẹ con con được bình an sống ở phủ Hoài Thành này đến hết đời, coi như cho người mẹ mất sớm của con một niềm an UI.

“Nhưng ta thật sự không ngờ, hai mẹ con con không chỉ không biết ơn mà còn thù hận cả ta, thậm chí muốn giết ta”.

“Con nói xem, ta còn có thể để hai đứa sống sót được sao?”

Ý muốn giết chóc trên người thành chủ Hoài Thành càng lúc càng mạnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2863


Chương 2863:

Hoài Tỉnh Vũ và Hoài Phượng sợ hãi co rụt người.

Hoài Tỉnh Vũ quỳ rạp xuống, run rẩy nói: ‘Bố, bố đang nói gì thế? Con không hiểu”.

Thành chủ Hoài Thành hí mắt nhìn bà ta: ‘Con thật sự không hiểu? Vẫn còn tính tiếp tục lừa ta am”

Giờ phút này, sát khí đã bao phủ toàn thân thành chủ Hoài Thành.

Lão ta giận dữ nói: “Ta đối xử với mẹ con con không tốt sao? Hay là, bởi vì ta đối xử với mẹ con con tốt quá nên các con mới cho rãng, dù các con có ý định giết ta, ta cũng sẽ không nỡ giết các con?”

Hoài Tinh Vũ đã sợ đến choáng váng cả người, lúc này, cuối cùng bà ta hiểu được, thành chủ Hoài Thành thật sự đã biết hết mọi chuyện từ lâu.

Bà ta sợ hãi lí nhí: “Bố, có phải con ranh Hoài Lam kia đã nói bậy nói bạ gì với bố không? Bố là bố của con, sao con có thể nuôi ý định giết bố mình được?”

Thành chủ Hoài Thành chăm chú nhìn vào mắt Hoài Tinh Vũ, hỏi: “Trong lòng con, thực sự coi ta là bố con sao?”

Hoài Tinh Vũ run bản lên, vội đáp ngay: “Trong lòng con, người chính là bố của conl”

Thành chủ lắc đầu: “Không phải! Trong lòng con, ta chỉ là hung thủ giết bố con, một kẻ thù mà con phải bỏ bao công sức âm thầm bồi dưỡng một đám cao thủ hàng đầu, chuẩn bị sẵn sàng diệt trừ bất cứ khi nào có cơ hội, đúng không?”

Hoài Tinh Vũ khiếp sợ ra mặt, mặc dù bà ta đã đoán được có lẽ thành chủ Hoài Thành đã biết sự thật, nhưng khi bị lão ta chính miệng vạch trần, Hoài Tình Vũ vẫn vô cùng hoảng hốt và sợ hãi.

Thành chủ nói tiếp: ‘Nếu không phải do ta mắt nhằm mắt mở bỏ qua, con cho rằng con có thể qua mặt được ta, âm thầm bồi dưỡng đám cao thủ kia sao?”

Hoài Tỉnh Vũ càng thêm kinh sợ, thành chủ đã biết chuyện bà ta âm thầm bồi dưỡng cao thủ từ trước rồi sao?

Thành chủ tỏ vẻ thất vọng, nói: “Ta vốn cho rằng, chỉ cần con không phản bội phủ Hoài Thành, chỉ cần con không ra tay hại ta, ta cũng sẽ không giết con, coi như để an ủi vong linh mẹ con.

“Ta tự thấy ta đã làm tròn trách nhiệm, tận †ình tận nghĩa, nhưng thật không ngờ, con vẫn còn muốn giết ta, lần này, thậm chí còn mang đến †ai ương ngập đầu cho phủ Hoài Thành”.

“Vì thế, con nhất định phải chết!”

Nói xong, lão ta ra lệnh: “Ban rượu!”

Một người phụ nữ trung niên xuất hiện, bưng một cái khay đi tới, trên khay có một bầu rượu rất đẹp và hai chiếc chén nhỏ.

Thành chủ bước tới, tự tay rót hai chén rượu, ánh mắt nhìn về phía Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng hoàn toàn vô cảm, lạnh lùng nói: ‘Hôm nay, hai mẹ con con chỉ có thể lấy cái chết để đền tội!”

Hoài Tỉnh Vũ hoàn hồn, lết tới dưới chân thành chủ, sợ sệt van xin: “Bố, con sai rồi, con thực sự biết lôi rồi, cầu xin bố nể mặt mẹ con, cho con một cơ hội nữa thôi. Từ nay về sau con không dám nữa, xin bố cho con được sống, con thực sự không dám nữa đâu”.

Hoài Phượng cũng khóc lóc cầu khẩn: “Ông ơi, xin ông thương xót mẹ con cháu, tha cho chúng cháu một đường sống với! Cháu thực sự không muốn chết đâu!”

Thành chủ Hoài Thành không để ý đến lời cầu xin của hai người, quay lưng bước đỉi, mãi đến khi lão ta sắp bước qua ngưỡng cửa mới nói một câu: “Ban rượu!”
 
Back
Top Bottom