Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2824


Chương 2824:

Hoài Lam lập tức mừng rỡ: “Có người lái thuyền rồi!”

Lúc này sắc mặt lão Cửu mới dịu lại, nhưng khi nhìn về phía con thuyền trên sông, ông lão lại nghiêm nghị nói: “Người lái thuyền này có gì đó khác thường, tôi không cảm nhận được khí thế trên người ông ta”.

“Hoặc là thực lực của ông ta đã vượt xa tôi, hoặc ông ta chỉ là người bình thường, nhưng tôi thấy ông ta không giống người thường lảm’”.

“Hoặc là thực lực của ông ta đã vượt xa tôi, hoặc ông ta chỉ là người bình thường, nhưng tôi thấy ông ta không giống người thường lắm”.

Ông lão vừa dứt lời, một giọng nói bỗng vang lên sau lưng họ: “Tìm thấy Dương Chấn rồi, cậu †a ở đây!”

Giọng nói truyền đến từ phía sau khiến sắc mặt Hoài Lam tái nhợt.

“Cô phản bội chúng tôi à?”

Lão Cửu nói với vẻ mặt u ám, nhìn Hoài Lam bằng đôi mắt hung ác.

Hoài Lam cuống cả lên, vội giải thích: “Tôi không hề, tôi thực sự không làm thế, tiền bối, ông phải tin tưởng tôi! Bây giờ tôi đã phản bội phủ Hoài Thành, chắc chắn thành chủ Hoài Thành sẽ không tha cho tôi, tôi không còn đường lui nữa, xin tiền bối tin tưởng tôi ạ!”

Lão Cửu phóng sát khí ra, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hoài Lam: “Nếu cô không lừa chúng tôi, vậy thực lực của những người phía sau cũng không mạnh, cô đối phó với họ nhé”.

Hoài Lam cũng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh, về phần những cao thủ đuổi theo họ, qua khí thế mà họ phóng ra, người mạnh nhất mới đến Siêu Phàm Tam Cảnh là cùng.

Sắc mặt Hoài Lam trắng bệch, mắt đỏ hỏe, rơm rớm nước mắt. Cô ta nhìn Dương Chấn với vẻ tội nghiệp: “Anh Chấn, tôi thực sự không lừa anh!”

Cô ta nói rồi quay đi, chủ động lao tới chỗ cao thủ của phủ Hoài Thành.

Dương Chấn cảm thấy hơi không đành lòng, trong mấy ngày ở Hoài Thành, Hoài Lam cũng không làm chuyện gì có lỗi với anh, anh thấy Hoài Lam không giống như nói dối.

Lão Cửu nhìn về phía Hoài Lam đã lao tới chỗ cao thủ của phủ Hoài Thành, trầm giọng nói: “Dương Chấn, cậu phải nhớ, trên đời này không có mấy người đáng để cậu tin tưởng hoàn toàn đâu”.

“Dù sao người phụ nữ này cũng là người của thành chủ Hoài Thành, khi cô ta nói có thể dẫn chúng ta rời khỏi Hoài Thành, tôi cũng không quá tin.

Dương Chấn cũng biết lão Cửu chỉ muốn tốt cho anh, anh gật nhẹ đầu, nhìn về phía chiếc thuyền trên sông đang chậm rãi chạy về phía họ, nói với lão Cửu: “Vậy cứ chờ xem, nếu cô ta định giết người của phủ Hoài Thành thật, tôi nghĩ chúng ta có thể dẫn cô ta đi cùng”.

Lão Cửu thấy Dương Chấn nói thế, bèn đáp: “Được, cứ theo ý cậu đi!”

Lúc này, Hoài Lam đã chạm trán cao thủ của phủ Hoài Thành, khí thế Siêu Phàm Tam Gảnh bùng nổ từ người cô ta, lao tới chỗ cao thủ phủ Hoài Thành.

Trong số ba cao thủ của phủ Hoài Thành, người dẫn đầu có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh, còn hai người kia đã đạt đến Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Hoài Lam chỉ có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh, khi đối đầu với ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh này, áp lực mà cô ta phải chịu hết sức to lớn.

“Hoài Lam, cô cũng gan thật đấy, dám phản bội phủ Hoài Thành, nếu bây giờ cô quay đầu thì vần còn cơ hội sống, bằng không chỉ là tự tìm đường chết mà thôi!”

Cao thủ dẫn đầu võ một chưởng vào người Hoài Lam, nghiêm nghị quát.

Hoài Lam căn chặt răng, nói: “Nếu tôi đã chọn phản bội thì cũng không còn đường quay về nữa, ông cũng biết thành chủ là loại người gì, cho dù tôi muốn quay đầu, ông ta cũng sẽ không tha cho tôi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2825


Chương 2825:

“Tốt nhất các người nên dốc sức đối phó đi!

Bởi vì tiếp theo, tôi phải nghiêm túc rồi, hoặc các người chết, hoặc… tôi chết!”

Sau khi Hoài Lam dứt lời, khí thế của cô ta lập tức tăng mạnh, chỉ trong thoáng chốc đã đạt đến cấp bậc Siêu Phàm Tam Cảnh đỉnh phong, thậm chí sắp tới Siêu Phàm Tứ Cảnh sơ kỳ.

Ba cao thủ của phủ Hoài Thành đều biến sắc.

Cao thủ dân đầu nhìn chăm chằm vào Hoài Lam với vẻ nghiêm nghị: “Không ngờ cô lại mạnh đến mức này, đúng là lúc trước đã xem thường cô! Nếu vậy thì đừng trách chúng tôi không nương tay nhé!”

Sau khi ông ta dứt lời, khí thế của ba cao thủ đến từ phủ Hoài Thành cũng tăng mạnh.

Tuy chưa đạt đến cấp bậc như Hoài Lam, nhưng thực lực của họ cũng hơn xa cảnh giới vốn có rồi.

“Nếu cô ta đã phản bội thì giết cô ta đi!”

Cao thủ dẫn đầu ra lệnh rồi lao tới chỗ Hoài Lam trước.

Hai cao thủ khác cũng ra tay theo.

Trong lúc nhất thời, ba cao thủ của phủ Hoài Thành đều phát huy sức chiến đấu mạnh nhất để đánh với Hoài Lam.

Lúc này Hoài Lam như biến thành người khác hản, không còn dịu dàng như khi Dương Chấn gặp cô ta nữa, quanh người cô ta tràn ngập ý chí chiến đấu, cô ta điên cuồng lao thẳng tới chỗ ba cao thủ của phủ Hoài Thành. Ỷ Lúc này, sắc mặt của lão Cửu vốn đang bất mãn với Hoài Lam khi thấy ba cao thủ của phủ Hoài Thành đuổi giết đến mới hơi dịu lại.

Dương Chấn cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, | Hoài Lam định giết cao thủ của phủ Hoài Thành, tức là cô ta đã phản bội phủ Hoài Thành thật, bằng không, sau khi cô ta giết cao thủ Hoài Thành, cho dù cô ta quay về phủ Hoài Thành thì cũng không còn đường lui nữa.

Dương Chấn nhìn về phía lão Cửu, mở miệng nói: “Ông Cửu, tôi nghĩ cũng đủ rồi”.

Lão Cửu gật nhẹ đầu, nhìn chiếc thuyền đang ngày càng gần bờ hơn, nói: “Nên chấm dứt trận chiến này rồi!”

Sau khi nói xong, ông lão lập tức biến mất.

“Rầm rầm rầm!”

Đến khi ông lão xuất hiện lần nữa, ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh của phủ Hoài Thành đã bay.

thẳng ra xa, cũng ngừng thở.

Hoài Lam ngơ ngác nhìn về phía lão Cửu, trong mắt có vẻ sợ hãi.

Lão Cửu nói: “Tốt nhất cô đừng lừa chúng tôi, bảng không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!”

Nghe thấy lão Cửu nói thế, rốt cuộc Hoài,Lam cũng khẳng định lão Cửu đã tin mình.

Cô ta mừng rỡ nói ngay: “Cảm ơn tiền bối!

Cảm ơn tiên bối!”

Dương Chấn cũng nhìn về phía Hoài Lam, nói: “Hoài Lam, hy vọng cô sẽ hiểu cho, dù sao tình cảnh của chúng tôi bây giờ cũng rất nguy hiểm, nếu không xác định được cô có phản bội phủ Hoài Thành thật không, chúng tôi cũng không dám dẫn cô theo”.

Hoài Lam vội nói: “Anh Chấn, tôi có thể hiểu được, anh không cần giải thích với tôi đâu. Anh cứ yên tâm, nếu anh cảm thấy việc tôi ở bên anh sẽ ảnh hưởng tới anh, sau khi rời khỏi phủ Hoài Thành, tôi sẽ đi ngay, còn nếu anh thấy tôi vẫn còn tác dụng, tôi sẽ đi theo anh”.

Cô ta là nữ, bây giờ lại phản bội phủ Hoài Thành, chỉ khi ở bên Dương Chấn thì cô ta mới được an toàn hơn một chút.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2826


Chương 2826:

Một khi rời khỏi Dương Chấn, với thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh đỉnh phong của cô ta, nếu gặp phải sự đuổi giết của cao thủ vượt xa Siêu Phàm Tam Cảnh đỉnh phong từ phủ Hoài Thành, cô ta chỉ còn con đường chết.

Dương Chấn nói: “Cứ rời khỏi Hoài Thành đã rồi tính saul”

Anh cũng biết, nếu giữ Hoài Lam bên cạnh thì có thể giúp tỷ lệ sống sót của cô ta cao hơn,,dù sao bây giờ anh cũng đã bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, nếu dốc hết sức thì cũng có thể phát huy sức chiến đấu ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Đương nhiên, anh cũng cần thêm cao thủ bên cạnh, tuy thực lực của Hoài Lam kém xa anh, nhưng vần có thể giúp anh làm một số chuyện.

Đúng lúc này, rốt cuộc chiếc thuyền kia cũng tới bờ, một ông lão tóc bạc đội mũ rộng vành bước xuống.

Lão Cửu vô thức chản trước mặt Dương Chấn, nhìn về phía ông lão: “Chúng tôi muốn rời khỏi Hoài Thành, hãy đưa chúng tôi đi đi!”

Ông lão cười híp mắt, nhìn mấy người, chợt nói: “Rất xin lôi, thành chủ Hoài Thành muốn giữ các người lại đây, nếu tôi đưa các người rời đi thì sẽ không còn chốn nương thân ở phủ Hoài Thành mật.

Lời ông lão nói khiến lão Cửu lập tức sâm mặt, còn Dương Chấn bỗng cảm thấy bất lực, muốn rời khỏi Hoài Thành khó đến thế ư?

Hồi nãy lão Cửu cũng đã nói, người trên thuyền có thể là người bình thường không hề có tu vi, cũng có thể còn mạnh hơn ông lão, mà lão Cửu lại thiên về vế sau hơn.

Hay nói cách khác, có lẽ ông lão ăn mặc hết sức bình thường trước mặt họ là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Lão Cửu chỉ có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nếu ông lão trước mặt mạnh như thế thật, họ vốn không phải đối thủ.

“Nếu vậy thì chúng tôi đành mượn thuyền của ông một lát thôi!”

Lão Cửu nói với vẻ cảnh giác rồi bảo Dương Chấn: “Hai người lên thuyền đi!”

Dương Chấn không nói gì, định dẫn Hoài Lam lên thuyền.

Ông lão vẫn mỉm cười, mở miệng nói: “Căc người định cướp thuyền của tôi à? Hình như làm thế không ổn cho lắm nhỉ?”

Lão Cửu tiện tay ném một miếng ngọc bội cho ông lão: “Miếng ngọc bội Thanh Long này đủ cho ông mua mấy chục nghìn chiếc thuyền con như thế kia”.

Ông lão nói rồi cũng định quay người lên thuyền.

Nhưng lão Cửu vừa quay người, ông lão kia đã biến mất, gân như chỉ trong thoáng chốc, ông ta đã chắn trước mặt lão Cửu.

Đến giờ phút này, rốt cuộc lão Cửu cũng khẳng định, ông lão có vẻ ngoài bình thường này đúng là cao thủ giấu tài.

Sắc mặt Dương Chấn trắng bệch, quả nhiên đây là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh ư?

“Sao thế? Không đủ à?”

Lão Cửu nhíu mày, phóng ý chí chiến đấu ra, trong mắt còn có chiến ý mãnh liệt.

Ông lão cười ha hả: “Không phải là không đủ, mà là cho nhiều quá, tôi không có tiền lẻ đâu”.

Lão Cửu lạnh lùng nói: “Không cần thối, tiền thừa cho ông luôn cũng được”.

Ông lão kia läc đầu: “Không được! Chiếc thuyền này của tôi chỉ trị giá khoảng trăm tệ là cùng, ông chỉ cần đưa chín mươi chín tệ thôi!”

Ông lão nói rồi trả miếng ngọc bội có giá trị , không nhỏ kia cho lão Cửu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2827


Chương 2827:

Sau khi rời khỏi tay ông lão, ngọc bội Thanh Long lập tức lao tới với khí thế đáng sợ, lão Cửu giơ tay đón lấy, chỉ thấy cánh tay run lên, bên tay vừa đỡ ngọc đau nhói.

“Tôi có một trăm tệ, xem như mua lại chiếc thuyền này”.

Hoài Lam lấy tờ một trăm tệ ra, đưa cho ông lão.

Ông lão lại lắc đầu, cười ha hả: “Tôi nói chín mươi chín tệ thì là chín mươi chín tệ, không thêm một đồng, không bớt một xu, bằng không không bán!”

Hoài Lam và Dương Chấn nhìn nhau, không phải họ không có tiền, mà không thể lấy chín mươi chín tệ ra, rõ ràng ông lão đang làm khó họ.

Sắc mặt lão Cửu u ám đến mức đáng sợ, ông lão lạnh lùng nói: “Nếu tôi cứ muốn mua chiếc thuyền này thì sao?”

Ông lão kia mỉm cười: “Không ai cướp nổi thứ mà tôi không bán đâu”.

“Vậy xin đắc tội!”

Sau khi lão Cửu dứt lời, khí thế đáng sợ cũng lan ra từ người ông lão.

Lão Cửu bước một bước lên trước, giơ tay tung chưởng về phía ông lão kia.

Đúng lúc lão Cửu sắp đánh trúng ngực ông lão, ông ta bỗng giơ tay lên, cũng tung chưởng.

Tuy có vẻ ông ta chỉ tùy ý đánh lại, nhưng không gian xung quanh cũng như méo cả đi.

“Rầm!”

Ngay sau đó, tay hai người va vào nhau, một tiếng động lớn bỗng vang lên, lão Cửu lùi lại bảy tám bước.

Còn ông lão thì vấn đứng vững, không hề di chuyển nửa bước. Lão mỉm cười, nhìn lão Cửu vừa bị mình đánh lui: “Cậu trai à, có gì thì nói cho rõ ràng, đánh nhau không tốt lắm”.

Cách gọi cậu trai của ông lão khiến lão Cửu suýt tức hộc máu.

Lão Cửu cũng đã sáu bảy mươi tuổi, kết quả lại bị ông lão này gọi là cậu trai.

Hoài Lam bỗng kinh hãi nói: “Ông ta là Giang Thành Tử, đế sư của phủ Hoài Thành, cũng là thầy dạy thành chủ Hoài Thành!”

Nghe thấy thế, Dương Chấn và lão Cửu đều biến sắc.

Không ai ngờ ông lão ăn mặc bình thường trước mắt lại là thầy của thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ Hoài Thành đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ông lão trước mặt là thầy của ông ta, vậy thực lực của đối phương sẽ mạnh tới mức nào chứ?

Giang Thành Tử cười híp mắt, nhìn về phía Hoài Lam, bồng nói bằng giọng tự giêu: “Không ngờ trên đời này vấn còn người biết thân phận lúc trước của tôi, nhưng mọi thứ đã trở thành quá khứ rồi, từ lâu tôi đã không còn là đế sư của phủ Hoài Thành gì đó nữa, chỉ là một người đánh cá mà thôi”.

Từ lời Giang Thành Tử nói, Dương Chấn cảm nhận được sự bi thương, nhưng điều khiến anh thấy may mắn chính là theo lời lão, lão đã cắt đứt quan hệ với phủ Hoài Thành.

Trước chuyện mình từng là đế sư của phủ Hoài Thành, lão lại có thái độ tự giễu.

Rõ ràng giữa Giang Thành Tử và thành chủ Hoài Thành từng có chuyện gì đó không vui.

Sau khi hoàn hồn, lão Cửu nghiêm nghị nhìn về phía Giang Thành Tử, chắp tay vái một cái rồi nói: “Thì ra là tiền bối Giang Thành Tử, hồi nãy Miêu Cửu thất lề rồi”.

Giang Thành Tử mỉm cười, khoát tay: “Không sao! Gần đây Miêu thành chủ vẫn khỏe chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2828


Chương 2828:

| Lão Cửu vội nói: “Sức khỏe của thành chủ rất ổn, còn thường xuyên nhớ đến tiền bối, trước khi tôi tới Hoài Thành lần này, thành chủ đã dặn dò tôi, nếu gặp tiền bối thì phải hỏi thăm thay ông ấy”

“Ha hai”

Giang Thành Tử cười lớn, vuốt râu: “Làm phiền Miêu thành chủ phải nhớ mong rồi!”

Dương Chấn và Hoài Lam đều sững sờ, hai người cũng không ngờ Miêu thành chủ lại quen Giang Thành Tử, theo lời lão Cửu nói, Miêu thành chủ cũng rất kính trọng lão.

Lão Cửu nói ngay: “Tiền bối, ông có thể nể mặt Miêu thành chủ, thả chúng tôi đi chứ?”

Giang Thành Tử mỉm cười, lắc đầu: “Nếu cậu biết tôi là ai thì cũng nên biết, đời tôi không bao giờ nuốt lời, sở dĩ tôi có thể đứng đây một cách bình yên vô sự, cũng vì tôi đã đồng ý với thành chủ Hoài Thành răng sẽ không bao giờ gây bất lợi cho Hoài Thành”.

“Nếu các người là người mà thành chủ Hoài Thành muốn giữ lại, đương nhiên tôi không thể để các người rời đi bằng thuyền của tôi”.

Sắc mặt lão Cửu trắng bệch, ông lão nhìn Giang Thành Tử, nói bằng giọng cầu khẩn: “Tiền bối, có thể châm chước một lần không?”

Giang Thành Tử lắc đầu: “Không được!”

Dương Chấn chợt nói: “Tiền bối Giang, nếu ông đã nói không thể để chúng tôi rời khỏi đây.

bằng thuyền của ông, vậy có phải ông sẽ không ngăn chúng tôi nếu chúng tôi dùng được cách khác không thế?”

Giang Thành Tử cười ha hả, nhìn về phía Dương Chấn: “Cậu thông minh đấy, đúng thế, chỉ cần không rời đi bằng thuyền của tôi, tôi cũng không xen vào chuyện của người ta làm gì”.

Dương Chấn nói: “Vậy thì cảm ơn tiền bối Giang!”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, lão Cửu và Hoài Lam đều nhìn anh với vẻ khó hiểu, không biết anh còn cách gì để vượt qua con sông Hoài này.

Trong lúc họ đang nghi ngờ, Dương Chấn đã bước lên thuyền của Giang Thành Tử.

Thấy Dương Chấn bước lên thuyền của Giang Thành Tử, lão Cửu và Hoài Lam đều ngơ ngác, còn Giang Thành Tử thì cười ha hả, nhìn về phía Dương Chấn: “Tôi đã nói các người không thể rời đi bằng thuyền của tôi, cậu định làm gì thế?”

Dương Chấn nói: “Ông đã nói chúng tôi không thể rời đi bằng thuyền của ông, tôi chỉ tạm thời lên thuyền của ông ngồi một lát, chứ không định rời khỏi Hoài Thành. Tiền bối cũng nói sẽ không bao giờ nuốt lời, vừa nãy đúng là ông đã bảo, chỉ cần không rời đi bằng thuyền của ông, ông sẽ không xen vào việc của người khác”.

Giang Thành Tử mỉm cười: “Tôi cũng rất tò mò, nếu không ngồi thuyền của tôi để vượt sông Hoài, cậu còn cách gì để rời đi”.

Dương Chấn cười: “Vậy thì cảm ơn tiền bối!”

Anh nói rồi nhìn về phía lão Cửu và Hoài Lam: “Ông Cửu, hai người lên thuyền đi!”

Tuy lão Cửu không biết Dương Chấn định làm gì, nhưng cũng hiểu Dương Chấn có lý do riêng, bèn leo lên thuyền, Hoài Lam cũng vội làm theo.

Dương Chấn nhìn về phía Giang Thành Tử: “Tiền bối Giang, ông không định lên thuyền à?”

Giang Thành Tử mỉm cười, lập tức lên thuyền, ¡ lấy một bầu rượu ra, uống một hớp lớn.

Dương Chấn cầm lấy mái chèo rồi khua, chiếc thuyền lướt đến giữa sông Hoài.

Giang Thành Tử chỉ cười chứ không nói, cũng không ngăn cản, để mặc Dương Chấn chèo thuyền tới giữa sông.

Chiếc thuyền con nhanh chóng đến giữa sông Hoài, lúc này Dương Chấn mới ngừng, anh nhìn Giang Thành Tử: “Tiền bối Giang, ông không có ý kiến gì nếu chúng tôi ngồi đây một lát chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2829


Chương 2829:

Giang Thành Tử cười: “Không có ý kiến gì, chỉ cần không rời đi bằng thuyền của tôi là được, nể mặt Miêu thành chủ, tùy các người thôi”.

Giang Thành Tử nói rồi cầm bầu rượu lên uống tiếp.

Lão Cửu nhíu mày, nhìn về phía Dương Chấn: “Cậu định làm gì?”

Hoài Lam hơi suốt ruột: “Nếu anh không đi, phần lớn người của phủ Hoài Thành sẽ tới ngay, chúng ta có muốn cũng không đi nổi nữa”.

Trong lúc nói chuyện, mấy người trên thuyền đã trông thấy mười cao thủ của phủ Hoài Thành xuất hiện ở phía xa, hơn nữa trên sông còn có thêm ba chiếc thuyền con, cứ năm người một thuyền, đang nhanh chóng lướt đến giữa sông.

Hoài Lam lập tức cuống cả lên: “Anh Chấn, cao thủ của phủ Hoài Thành sắp đến rồi, anh mau nghĩ cách đi!”

Dương Chấn mỉm cười: “Không cần vội, nếu họ không tới đây, sao chúng ta có thể rời khỏi Hoài Thành chứ?”

Nghe thấy thế, lão Cửu hiểu ngay, rốt cuộc ông lão cũng mỉm cười: “Thì ra là thế, cậu định dùng thuyền của họ để rời khỏi Hoài Thành!”

Dương Chấn mỉm cười, gật đầu: “Chúng ta đã không thể rời đi bằng thuyền của tiền bối Giang. Nếu cao thủ của Hoài Thành muốn bắt kịp chúng ta, họ cũng phải chèo thuyền tới, sau khi họ tới, chúng ta mượn thuyền của họ để rời đi không tốt à?”

Lão Cửu là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, ở Hoài Thành, chỉ có thành chủ Hoài Thành và Dược Vương đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh, thế nên chỉ cần họ không xuất hiện, hy, vọng rời đi của đám người Dương Chấn rất cao.

Giang Thành Tử cũng cười: “Giỏi thật đấy, dám tính kế cả lão già tôi”.

Nhưng trong giọng lão cũng không có địch ý gì, mà còn chứa đựng sự tán thưởng.

Lúc này, ba chiếc thuyền con kia đã bao vây thuyền của họ lại.

“Dương Chấn, cậu còn định trốn đi đâu?”

Cao thủ dẫn đầu đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, ông ta nghiêm nghị quát Dương Chấn.

Trên ba chiếc thuyền con có tổng cộng mười lăm cao thủ, người dẫn đầu sở hữu thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, sau đó là hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, còn lại đều dưới Siêu Phàm Bát Cảnh.

Đội hình mạnh mẽ này vần khiến Dương Chấn cảm nhận được áp lực cực lớn.

Với thực lực của anh bây giờ, anh có thể miễn cưỡng phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu muốn phát huy thực lực mạnh hơn thì có lẽ sẽ mất lý trí.

Về phần lão Cửu, có lẽ ông lão chỉ đối phó được cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia thôi. › Bởi vậy, nói cách khác, Dương Chấn và Hoài Lam sẽ phải đối phó với hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ và mười hai cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh.

Hoài Lam chỉ có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh đỉnh phong, không phải là đối thủ của bất cứ cao thủ nào ở đây hết.

Thế nên Dương Chấn sẽ phải một mình đối phó với hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ và mười hai cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh.

Khí thế của lão Cửu bỗng tăng vọt, bóng ông lão nhoáng lên, ông lão nhảy thẳng lên một chiếc thuyền con, tấn công một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

“Rầm!”

Sau một đòn tấn công nặng nề, cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ kia lập tức bị đánh văng mấy chục mét như một quả bóng da, rơi xuống sông Hoài.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2830


Chương 2830:

Đúng lúc lão Cửu ra tay, Dương Chấn cũng xông lên chiếc thuyền khác, tung chưởng về phía một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

“Rầm!”

Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong này cũng lập tức bị đánh cho rơi xuống nước.

Chỉ trong chớp mắt, trong số mười lăm cao thủ, một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ và | một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong đã mất sức chiến đấu.

“Các người chán sống àI”

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong dẫn đầu lập tức biến sắc, tức giận lao tới chỗ lão Cửu.

Lão Cửu lạnh lùng nói: “Người chán sống là các người!”

“Rầm!”

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong lập tức chiến đấu.

Lão Cửu đã đánh bay một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ ngay từ đầu, Dương Chấn cũng giải quyết một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, chuyện này giúp áp lực mà Dương Chấn phải đối mặt giảm mạnh.

Đúng lúc lão Cửu bắt đầu chiến đấu, Dương Chấn cũng lao tới chỗ cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ kia.

Ý chí chiến đấu của anh dâng trào, huyết mạch cưồng hóa lập tức được kích hoạt, Chiến Thần Quyết được vận hành, khí thế cuồng bạo lan ra từ người anh.

Lúc này, người chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ như anh trông chẳng khác gì cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ thực thụ. Anh giơ tay đánh một đòn.

“Rầm!”

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ kia đỡ được đòn của Dương Chấn, luồng sức mạnh cuồng bạo khiến chiếc thuyền con rung dữ dội, như sắp vỡ tan.

“Giết!”

Bốn cao thủ khác cũng ở trên chiếc thuyền đó cùng tấn công Dương Chấn.

Ánh mắt Dương Chấn lạnh tanh, ý chí chiến đấu dâng trào. Anh bỗng giậm mạnh chân, khiến thuyền rung bần bật.

Bốn cao thủ của phủ Hoài Thành kia vẫn chưa xông lên thì người đã lay theo chiếc thuyền nhỏ rồi.

Đúng lúc này, Dương Chấn lao tới với tốc độ nhanh như chớp.

“Rầm rầm rầm!” Ậ Bốn cao thủ của phủ Hoài Thành thi nhau rơi xuống nước.

Trên một chiếc thuyền khác, lão Cửu cũng phát động tấn công, trừ cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia, những người khác lần lượt rơi xuống nước.

“Râml”

Một tiếng động lớn bỗng vang lên, một chiếc thuyền con lập tức nổ tung.

Trong lúc nhất thời, chỉ còn lão Cửu đang đánh với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, còn Dương Chấn thì đánh với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ kia, những người khác của Hoài Thành đã rơi xuống nước hết.

Hoài Lam ngồi trên thuyền của Giang Thành Tử, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt mình.

Từ khi lão Cửu ra tay với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ kia đến giờ, chỉ trong mấy chục giây ngắn ngủi, mười lăm cao thủ chỉ còn lại hai.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2831


Chương 2831:

Hai cao thủ còn lại của phủ Hoài Thành đều có vẻ nghiêm nghị.

Họ biết thực lực của lão Cửu và Dương Chấn rất mạnh, nhưng không ngờ hai người lại mạnh tới mức này. Lão Cửu mạnh thế thì cũng thôi, nhưng Dương Chấn cũng chẳng thua kém, chỉ với thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, anh đã khiến cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ không chịu nổi một đòn, thậm chí bị anh đánh bại trong nháy mắt.

Lúc này, mười lăm cao thủ Siêu Phàm Cảnh chỉ còn hai.

Giang Thành Tử trên một chiếc thuyền khác cũng không nhúng tay, như người không liên quan, còn lấy cần câu ra, ngồi trên thuyền con, bắt đầu câu cá.

Giang Thành Tử cười ha hả: “Cô nhóc, cô giúp.

tôi thu cá đi!”

Hoài Lam thoáng sững sờ rồi hoàn hồn ngay, Giang Thành Tử đang cho cô ta cái cớ để tiếp tục ở trên chiếc thuyền này.

Hoài Lam vội nói: “Vâng!”

Chỉ còn hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh, một Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, một Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, cho dù là ai thì con tép riu mới đến Siêu Phàm Tam Cảnh đỉnh phong như cô ta cũng không thể nhúng tay vào đó.

Ở cạnh Giang Thành Tử sẽ an toàn hơn.

“Giết!”

Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong mà lão Cửu đối đầu bỗng quát lên rồi lao thẳng tới chỗ ông lão.

Nét mặt lão Cửu vô cùng nghiêm nghị, tuy thực lực của ông lão ngang với đối phương, nhưng ông lão cũng biết cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong của phủ Hoài Thành sẽ không phải cao thủ bình thường, vẫn chưa biết ông lão có thể đánh bại đối phương không nữa.

Ý chí chiến đấu của ông lão dâng trào, lao thẳng tới chỗ đối phương.

Gần như cùng một lúc, Dương Chấn cũng di chuyển, chủ động lao tới chỗ cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ kia .

“Râm!”

Ngay sau đó, Dương Chấn và đối phương chạm mặt nhau, hai người đồng loạt ra tay, luồng sức mạnh cuồng bạo khiến chiếc thuyền con điên cuồng rung lắc trên mặt nước.

May mà cao thủ phủ Hoài Thành cũng biết, nếu chiến đấu một cách bất chấp hậu quả, khiến chiếc thuyền con này vỡ tan, đừng ai trong số họ hòng rời khỏi sông Hoài.

Cuộc chiến giữa các cao thủ đồng loạt nổ ra trên hai chiếc thuyền, hơn nữa còn là trận chiến giữa Siêu Phàm Bát Cảnh với nhau, cả sông Hoài bị khí thế đáng sợ bao phủ.

Điều khiến Hoài Lam khiếp sợ chính là con thuyền mà Giang Thành Tử ngồi vẫn bình yên trên sông, không hề bị ảnh hưởng bởi trận chiến của lão Cửu và Dương Chấn.

“Thu cá đi!”

Giang Thành Tử bỗng kéo cần câu, một con cá chép lớn rơi xuống thuyền.

Lúc này Hoài Lam mới hoàn hồn, vội cầm con cá lên rôi cho vào giỏ.

Giang Thành Tử tiếp tục vung cần câu một cách thành thạo, tiếp tục câu cá, còn lẩm nhẩm hát, trông rất thong dong.

Hoài Lam bỗng thấy hơi hâm mộ Giang Thành Tử, để có thể thản nhiên như thế, rõ ràng thực lực của lão phải rất mạnh thì mới không bị ảnh hưởng gì.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2832


Chương 2832:

“Tên nhóc kia, rốt cuộc cậu là ai? Lần đầu tiên tôi thấy người còn trẻ mà đã có thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ như cậu đấy”.

Cao thủ đang đánh với Dương Chấn chợt nghiêm nghị nói, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.

Ông ta biết Dương Chấn rất mạnh, nhưng khi thực sự đánh với Dương Chấn, ông ta mới nhận ra thực lực của người thanh niên trước mặt đáng sợ đến thế.

Còn trẻ mà có thực lực mạnh như thế thì cũng thôi, vấn đề là đối phương còn dùng cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ để đánh với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ như ông ta mà không thua trận.

Người trong giới võ thuật đều biết, sau khi đột phá Siêu Phàm Thất Cảnh, gần như không thể đánh vượt cấp nữa, nói gì tới việc vượt qua cả Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ, đỉnh phong để đánh với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ như Dương Chấn.

Chuyện này đã lật đổ thường thức của người luyện võ.

Dương Chấn cười lạnh: “Chẳng phải các người đã biết rất rõ tôi là ai rồi ư2”

Sau khi nói xong, khí thế của anh lại tăng mạnh, anh biến mất tại chỗ rồi dịch chuyển tới trước mặt đối phương, vươn tay đấm một phát.

“Rầm!”

Đối phương vội giơ tay lên đỡ, tay hai người va vào nhau, sức mạnh cuồng bạo như sắp xé rách cả không gian xung quanh.

Cao thủ của phủ Hoài Thành lùi về sau mấy bước, suýt ngã xuống sông.

Chiếc thuyền này vốn rất hẹp, đối với cao thủ có cấp bậc như họ, nó không hề thích hợp để chiến đấu, nhưng cũng không còn cách nào khác, họ đang ở giữa sông Hoài, chỉ có thể đánh trong không gian chật hẹp như thế thôi.

Đối phương vừa lui đến mép thuyền, đòn tấn công của Dương Chấn lại ập tới.

Đối phương lập tức biến säc, nếu bị Dương Chấn đánh trúng, có lẽ ông ta sẽ bị thương nặng.

Ông ta không quan tâm được nhiều nữa, bỗng giậm mạnh lên thuyền.

“Râầm!”

Một tiếng động lớn bỗng vang lên, chiếc thuyền dưới chân hai người lập tức chia thành bốn năm mảnh.

Dương Chấn hơi nhún chân, lập tức xuất hiện trên một tấm ván gõ từ chiếc thuyền bị vỡ.

Cao thủ của phủ Hoài Thành cũng đứng trên một miếng gỗ nhỏ khác.

Sắc mặt Dương Chấn hết sức khó coi, anh nghiến răng nghiến lợi: “Ông chán sống rồi!”

Khó khăn lăm mới dẫn được thuyền của cao thủ phủ Hoài Thành tới giữa sông Hoài bằng thuyền của Giang Thành Tử, kết quả chiếc thuyền con này lại nát nhanh như thế.

Bên phía lão Cửu, chiếc thuyền ấy cũng đã vỡ nát vì không chịu nổi trận chiến với cường độ cao rồi.

Nếu đám người Dương Chấn muốn vượt sông Hoài, chỉ bằng mấy tấm ván gõ này thì rất khó.

“Giết”

Dương Chấn bỗng đạp mạnh chân, nhảy bật lên, lao tới chỗ cao thủ của phủ Hoài Thành.

Sắc mặt của cao thủ phủ Hoài Thành hết sức khó coi, sự mạnh mẽ của Dương Chấn khiến ông †a không chống đỡ nổi, ông ta cứ tưởng sau khi làm vỡ thuyền, Dương Chấn sẽ khó giết ông ta hơn, nào ngờ sau khi thuyền nát, hành động của Dương Chấn vẫn không bị ảnh hưởng gì, còn ông ta lại bị vướng víu đủ kiểu.

Khi đòn tấn công của Dương Chấn ập đến, ông ta mất cả chỗ né tránh, chỉ có thể cố gắng đỡ chiêu này của anh.

“Rầm!”

Dương Chấn lao đến, đá vào đôi tay đang bắt chéo nhau của đối phương.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2833


Chương 2833:

“Rầm rầm rầm!”

Bọt nước bản tung tóe trên sông Hoài, như khi đá tảng rơi xuống biển.

Rốt cuộc cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ của phủ Hoài Thành cũng không chịu nổi đòn tấn công từ Dương Chấn nữa, ông ta bị đạp xuống sông Hoài như một quả bóng da.

Dương Chấn đáp xuống tấm ván gỗ duy nhất, thở hổn hển, trận chiến cường độ cao vừa rồi đã tiêu tốn rất nhiều sức lực của anh.

Anh nhìn sang phía lão Cửu, trận chiến giữa lão Cửu và đối phương vẫn đang tiếp diễn, người mạnh như lão Cửu lại bị đối phương áp đảo về mọi mặt.

Dương Chấn thấy lòng mình chùng xuống, nếu thực lực lão Cửu chỉ đến thế thì có lẽ chẳng mấy chốc, ông lão sẽ bị đối phương đánh bại thôi.

Một khi lão Cửu thua, Dương Chấn chỉ còn con đường chết.

Đúng lúc này, trước sự kinh ngạc của Dương Chấn, bỗng có thêm một bóng người đang đạp nước sông Hoài để bước đến.

Khi thấy rõ mặt mũi đối phương, anh thấy lòng mình trĩu nặng.

Người vừa tới không phải ai khác, mà chính là thành chủ Hoài Thành.

Thành chủ Hoài Thành đã đích thân đến, anh còn đường sống ư?

Hoài Lam cũng nhìn thấy thành chủ Hoài Thành, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Chỉ trong thoáng chốc, thành chủ Hoài Thành vân đang cách đó hơn trăm mét đã đáp xuống chiếc thuyền con của Giang Thành Tử, cơ thể nhẹ tựa lông hồng.

“Đệ tử Hoài Vũ xin chào thầy!”

Thành chủ Hoài Thành hơi khom người, cúi chào Giang Thành Tử.

Đây là lần đầu tiên Dương Chấn nghe thấy tên của thành chủ Hoài Thành, anh bỗng thấy hơi tuyệt vọng.

Giang Thành Tử vẫn đang thả câu, cười ha hả: “Thành chủ Hoài Thành không cần cúi chào tôi, tôi đã không còn là thây của thành chủ từ lâu rồi”.

Thành chủ Hoài Thành trầm giọng nói: “Trong lòng con, chỉ có thây mới là thầy của con”.

Giang Thành Tử chỉ cười chứ không nói gì, như không thấy thành chủ Hoài Thành, tiếp tục thả câu.

Thành chủ Hoài Thành cũng không nhúng tay vào trận chiến giữa lão Cửu và cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong kia, mà ngồi xuống thuyền của Giang Thành Tử, Hoài Lam vội đứng dậy, đi sang bên cạnh.

Thành chủ Hoài Thành ngồi ở chỗ mà Hoài Lam vừa ngồi, nhìn sọt cá rồi cười ha hả: “Thu hoạch của thầy khá thật đấy, tối nay lại có tiệc cá đây”.

Giang Thành Tử mỉm cười: “Đúng thết Lại được ăn tiệc cá lần nữa, tôi nhớ bữa tiệc lần trước đã diễn ra từ chín năm trước rồi”.

Nghe thấy Giang Thành Tử nói thế, thành chủ Hoài Thành thoáng sâm mặt. Lão ta chợt nói: “Tối nay con sẽ uống mấy chén với thầy!”

Giang Thành Tử vẫn tươi cười, lắc đầu, từ chối: “Tôi quen uống rượu một mình rồi, không phiền thành chủ uống cùng đâu”.

Thành chủ Hoài Thành cũng không ép, im lặng ngồi trên thuyền của Giang Thành Tử.

“Lại có cá to rồi!”

Giang Thành Tử bỗng bật cười, câu thêm được một con cá chép lớn.

Thành chủ Hoài Thành nhanh chóng cho cá chép vào sọt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2834


Chương 2834:

Lúc này lão ta đâu còn sự uy nghiêm của thành chủ Hoài Thành nữa, chỉ như người bề dưới đang im lặng ngồi cạnh bề trên của mình mà thôi.

Dương Chấn im lặng đứng trên một tấm ván gõ, nhìn cảnh tượng hài hòa trước mặt, thầm cảm khái.

Từ cuộc trò chuyện giữa hai người, Dương Chấn biết chắc giữa hai thầy trò này từng có những chuyện không vui.

“Rầm!”

Đúng lúc này, một tiếng động lớn bỗng vang lên, cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong vừa đánh với lão Cửu rơi ùm xuống nước.

Lão Cửu đã chuyển bại thành thăng, chỉ là trên người ông lão chăng chịt vết thương, hơi thở hết sức yếu ớt.

“Ông Cửu Dương Chấn lo lăng gọi.

Lão Cửu khẽ lắc đầu, nghiêm nghị nhìn về phía thành chủ Hoài Thành trên thuyền con.

Lúc này, rốt cuộc thành chủ Hoài Thành đang im lặng ngồi trên thuyền cũng đứng dậy, nhìn chăm chằm vào lão Cửu: “Không hổ là người của ông ta, có thể đánh bại cả cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong của phủ Hoài Thành tôi, với thực lực của ông, có lẽ nếu cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh không xuất hiện, không ai là đối thủ của ông hết, ông có hứng thú tới phủ Hoài Thành làm việc không?”

Lão Cửu lạnh lùng nói: “Nếu ông chịu thả cậu ấy đi, tôi sẽ cân nhắc!”

Thành chủ Hoài Thành bỗng mỉm cười, nói bằng giọng mỉa mai: “Thực sự nghĩ tôi già nên lú lẫn rồi hả?”

Sau khi lão ta dứt lời, khí thế đáng sợ lập tức lan ra từ người lão ta, lập tức bao phủ lấy lão Cửu và Dương Chấn.

Vào giây phút này, Dương Chấn chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị phong ấn, không sao nhúc nhích nổi, hình như tốc độ máu chảy trong người cũng chậm hơn rất nhiều.

Đây chính là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ư?

Chỉ riêng khí thế đã khiến anh đánh mất sức chiến đấu rồi.

Hình như nhiệt độ xung quanh cũng vừa tăng lên mấy độ.

Trong không khí tràn ngập nguyên tố hỏa cực nóng, khiến người ta cảm thấy như đang đứng trong lò lửa.

Lão Cửu phát huy khí thế tới cực hạn, muốn chống lại áp lực từ thành chủ Hoài Thành, nhưng không ăn thua, thực lực của đối phương quá mạnh, hai người chênh nhau cả một cảnh giới, ông lão không thể chống cự được.

Lão Cửu nghiến răng nghiến lợi: “Ông cũng biết mình sẽ phải đối mặt với chuyện gì nếu giết Dương Chấn, tôi khuyên ông nên nghĩ cho kỹ rồi hãy quyết định xem có giết cậu ấy không”.

Thành chủ Hoài Thành cười lạnh: “Uy h**p tôi à?”

Lão Cửu chỉ cảm thấy áp lực trên người cứ lớn dần, cơ thể ông lão dần chìm xuống nước theo tấm ván gỗ kia.

Chỉ trong thoáng chốc, lão Cửu chỉ còn cái đầu trên mặt nước.

“Những gì tôi nói đều là lời nói thật, cho dù ông giết chúng tôi, chuyện hôm nay cũng sẽ bị truyền đi, đến khi đó, cả phủ Hoài Thành sẽ đối mặt với lửa giận của ông ấy”.

Lão Cửu cố chịu áp lực cực lớn trên người, cần răng.

“Hừi”

Thành chủ Hoài Thành nổi giận, áp lực trên người lão Cửu càng lớn.

Ngay sau đó, đầu lão Cửu cũng chìm xuống nước hẳn.

“Ông Cửu Dương Chấn tức giận quát.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2835


Chương 2835:

Mắt anh đỏ ngầu, ở giữa lông mày xuất hiện tộc văn, huyết mạch cuồng hóa được kích hoạt hoàn toàn, sức mạnh cuồng bạo lan ra từ người anh.

Sau cùng anh chỉ có cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, cho dù anh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa đến cực hạn thì vẫn không phải đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Thành chủ Hoài Thành hừ lạnh: “Không biết tự lượng sức mình!”

Sau khi dứt lời, lão ta bỗng khoát tay.

Khí thế cuồng bạo lao thẳng tới chỗ Dương Chấn.

“Rầml”

Tấm ván gõ dưới chân Dương Chấn vỡ vụn, cơ thể anh rơi thẳng xuống nước.

Dương Chấn liều mạng giấy giụa trong nước, nhưng cho dù anh giãy giụa thế nào thì vẫn không ăn thua, cả người anh chìm xuống nước, việc thiếu dưỡng khí khiến anh gần như bất tỉnh.

Trên thuyền của Giang Thành Tử, thành chủ Hoài Thành nhìn về phía Hoài Lam.

“Bịch!”

Hoài Lam lập tức quỳ xuống, sợ hãi nói: “Ông nội, xin ông hãy nương tay, tha cho chúng cháu rời đi”.

Thành chủ Hoài Thành nói với vẻ mặt u ám: “Cô phản bội phủ Hoài Thành, còn dám xin tôi thả các người đi à?”

Hoài Lam hết sức tuyệt vọng, với tư cách là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, cô ta biết rõ lão ta là người thế nào hơn bất cứ ai, bây giờ cô ta đã phản bội phủ Hoài Thành, vậy thì chỉ còn con đường chết.

Hoài Lam chăm chú nhìn thành chủ Hoài Thành rồi lập tức nhảy xuống nước luôn.

Trong lúc nhất thời, trên sông Hoài, gió êm sóng lặng, chỉ còn một chiếc thuyền con, trước thuyền là một ngư dân đội mũ rộng vành và thành chủ Hoài Thành đang đứng chắp tay.

Đúng lúc này, dưới nước bỗng truyền đến tiếng ùng ục.

“Hửm?”

Thành chủ Hoài Thành nhíu mày, nhìn xuống nước.

Ở một chỗ trên mặt nước, có vô số bong bóng đang nổi lên.

Đồng thời, một luồng khí thế khiến ngay cả lão ta cũng cảm thấy căng thẳng dần trồi lên mặt nước.

“Rầm!”

Ngay sau đó, một tiếng động lớn bỗng vang lên, một người thanh niên lao lên khỏi mặt nước.

Anh khiến mặt nước nổi sóng.

€ó hai bóng người đang lơ lửng trên nước, chính là lão Cửu và Hoài Lam.

Tuy hai người đã hôn mê nhưng chưa chết, cơ thể họ trôi trên mặt sông, như đang năm trên đất bằng.

Còn Dương Chấn thì đứng trên mặt nước, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát khí cuồng bạo.

©on ngươi của thành chủ Hoài Thành bỗng co lại: “Sao có thể? Cậu ta mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, sao có thể tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy chứ?”

Hoài Lúc này, không riêng gì thành chủ Hoài Thành kinh hãi, ngay cả trên mặt Giang Thành Tử vốn bình tĩnh cũng xuất hiện vẻ ngạc nhiên, lão lẩm bẩm: “Không ngờ lại có kiểu thiên tài võ thuật này thật”.

Với kinh nghiệm của mình, họ còn chưa bao giờ thấy cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ nào tu luyện được sức mạnh nguyên tố.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2836


Chương 2836:

Theo quy tắc trước kia, chỉ cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới tu luyện được sức mạnh nguyên tố.

Chuyện này cũng không phải tuyệt đối, có những cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nhưng chưa chắc đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố này, đương nhiên, nếu không tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thì cũng không đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Lúc này, Dương Chấn đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy, có thể tưởng tượng được sự kinh hãi của thành chủ Hoài Thành.

Có thể nói, sức mạnh nguyên tố là điều kiện tiên quyết để vượt xa cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, không ngờ Dương Chấn lại có được nó chỉ với thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ.

“Ông đáng chết!”

Dương Chấn nghiến răng, quát.

“Rầm rầm rầm!”

Mặt nước xung quanh anh như sôi trào, liên tục sủi bọt ùng ục, mấy tiếng nổ lớn bỗng vang lên, bọt nước văng tung tóe.

Khí thế đáng sợ liên tục tràn ra từ người Dương Chấn.

Thành chủ Hoài Thành nhướng mày, không ngờ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong như lão ta lại cảm nhận được sự đe dọa từ một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ.

Thành chủ Hoài Thành lạnh lùng nói: “Cho dù cậu tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thủy thì sao nào? Cảnh giới của cậu và tôi chênh nhau quá nhiều, cậu không phải đối thủ của tôi đâu”.

Sau khi nói xong, lão ta hơi nhích chân, đạp.

nước bước về phía Dương Chấn.

“Rầm!”

Dương Chấn bỗng giậm chân, khiến sông Hoài nổi sóng, nước sông Hoài như có sự sống, nước sông hóa thành một con rản lớn, lao thẳng tới chỗ thành chủ Hoài Thành.

“Soạt!”

Răn nước đánh trúng người thành chủ Hoài Thành.

Sau khi bị rắn nước tấn công, sức mạnh nguyên tố của thành chủ Hoài Thành sở hữu nguyên tố hỏa lại bị áp đảo.

Có lẽ đây chính là thủy khắc hỏa rồi.

Dương Chấn tu luyện được nguyên tố thủy, còn thành chủ Hoài Thành thì tu luyện ra nguyên tố hỏa, lúc này trên sông Hoài, thành chủ Hoài Thành không thể tới gần Dương Chấn, lão ta vốn có thể đạp nước bước đi, nhưng trong phạm vi mười mét xung quanh Dương Chấn, lão ta không sao đứng thẳng trên mặt nước.

Chỉ thấy lão ta hơi nhún chân, cơ thể lão ta lập tức lùi về thuyền của Giang Thành Tử, nhẹ tựa lông hồng.

Sắc mặt thành chủ Hoài Thành u ám tới cực điểm, lão ta không thể tới gần con tép riu trong mắt lão ta, cho dù lão ta là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cho dù lão ta có thể bước đi trên mặt nước, nhưng khi gặp phải Dương Chấn nắm giữ nguyên tố thủy, lão ta vẫn không thể làm gì anh.

Lúc này quanh người Dương Chấn tràn ngập ý chí chiến đấu, mắt đỏ ngầu, gần như mất lý trí, nhưng anh vẫn cố chịu. Anh nhìn chăm chäm vào thành chủ Hoài Thành, nghiến răng nghiến lợi: “Một ngày nào đó, tôi sẽ đích thân giết ông!”

Sau khi nói xong, anh ôm lấy lão Cửu và Hoài Lam, đi về phía rời khỏi Hoài Thành.

Bây giờ anh đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy, đứng trên mặt nước cũng như trên đất bằng, không hề thấy không khỏe chỗ nào hết.

Thành chủ Hoài Thành trơ mắt nhìn Dương Chấn rời đi, không thể làm gì. Lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Cậu là người đầu tiên dám uy h**p tôi đấy!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2837


Chương 2837:

Giang Thành Tử nhìn theo hướng mà Dương Chấn rời đi, hình như đang suy nghĩ điều gì.

“Thành chủi”

Đúng lúc này, mấy chiếc thuyền lớn chạy tới, một đám cao thủ của phủ Hoài Thành thi nhau lên tiếng.

Họ đã nhìn thấy Dương Chấn và thành chủ Hoài Thành đánh với nhau từ xa, nhưng họ không ngờ người mạnh như thành chủ Hoài Thành cũng không thể giữ Dương Chấn lại.

Trừ chuyện này ra, việc khiến họ vô cùng khiếp sợ chính là Dương Chấn có thể bước trên sông Hoài như trên đất bằng, cứ thế rời đi?

Theo họ biết, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể đạp nước bước đi, nhưng rõ ràng Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, sao anh làm được chứ?

“Chúng ta đi!”

Thành chủ Hoài Thành lạnh lùng nói, lập tức bước lên một con thuyền lớn.

Trên sông Hoài nhanh chóng yên bình như cũ.

Ở giữa sông Hoài, chỉ còn Giang Thành Tử đang thả câu, một người một thuyền.

Phía bên kia, rốt cuộc Dương Chấn cũng đưa được lão Cửu và Hoài Lam vượt qua sông Hoài, lão Cửu tỉnh lại trước.

Khi thấy họ đã vượt qua sông Hoài, ông lão hết sức kinh ngạc.

Lão Cửu kinh ngạc hỏi: “Chúng ta đã rời khỏi sông Hoài rồi à?”

Dương Chấn gật đầu.

Lão Cửu hỏi tiếp: “Tiền bối Giang Thành Tử ra tay ư?”

Ông lão thực sự không nghĩ ra, trừ Giang Thành Tử ra, còn ai cứu được họ vào lúc này chứ.

Dương Chấn vẫn lắc đầu.

Lão Cửu lập tức ngơ ngác, nếu Giang Thành Tử không ra tay giúp, sao một mình Dương Chấn có thể đưa ông lão và Hoài Lam vượt qua sông Hoài?

“Phụt!”

Dương Chấn bỗng hộc máu.

“Dương Chấn!”

Lão Cửu lập tức biến sắc, đỡ lấy Dương Chấn.

Lúc này mặt Dương Chấn trắng bệch, trước đó anh phải kích hoạt huyết mạch cuồng hóa tới cực hạn thì mới miễn cưỡng gắng gượng được, đưa lão Cửu và Hoài Lam vượt qua sông Hoài.

Bây giờ lão Cửu đã tỉnh, anh không chịu nổi áp lực khi cơ thể bị thương nặng nên mới hộc máu.

“Ông Cửu, tôi không sao, chỉ là tiêu hao quá nhiều mà thôi!”

Dương Chấn cố gắng đứng dậy, mở miệng nói.

Lão Cửu nói với vẻ hổ thẹn: “Miêu thành chủ bảo tôi đến bảo vệ cậu, không ngờ sau cùng cậu lại đưa tôi rời khỏi sông Hoài”.

Dương Chấn vội lắc đầu: “Ông Cửu, nếu thiếu đi sự giúp đỡ của ông, trong chuyến đi tới Hoài Thành lần này, có lẽ tôi còn chưa tìm được Lưu Ba thì đã chết ở phủ Hoài Thành”.

Hồi nãy sau khi hộc máu xong, Dương Chấn lại thấy áp lực trên người giảm hẳn, dễ chịu hơn rất nhiều.

Trước đó khi lão Cửu hỏi anh, không phải anh không muốn trả lời, mà máu đang nghẹn ở họng anh, không thể phun ra nên không nói được.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2838


Chương 2838:

Bây giờ đã đỡ hơn nhiều, anh mới hỏi: “Ông Cửu, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới tu luyện được sức mạnh nguyên tố ư?”

Lão Cửu thoáng sửng sốt rồi lập tức gật đầu: “Cũng không phải tất cả cao thủ bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đều tu luyện được sức mạnh nguyên tố, chỉ có một phần nhỏ trong số đó, những người sở hữu thiên phú xuất chúng mới có thể tu luyện được”.

“Chẳng hạn như thành chủ Hoài Thành, ông ta đã tu luyện được nguyên tố hỏa, còn Dược Vương của Dược Vương Gốc thì tu luyện được sức mạnh nguyên tố băng”.

“Cao thủ tu luyện được sức mạnh nguyên tố có sức chiến đấu hơn xa cao thủ không tu luyện được”.

“Chỉ cao thủ tu luyện được sức mạnh nguyên tố mới có hy vọng vượt xa cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

Dương Chấn hỏi tiếp: “Vậy cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong có tu luyện được sức mạnh nguyên tố không?”

Lão Cửu thoáng suy tư rồi lắc đầu: “Tôi chưa bao giờ nghe nói đến, có lẽ không có đâu!”

Nghe thấy thế, Dương Chấn bỗng vươn tay, ngoäc về phía sông Hoài, ngay sau đó, nước sông Hoài biến thành con rắn nước nhỏ, xuất hiện trên tay Dương Chấn, vờn quanh tay anh như có sinh mạng.

Lão Cửu ở bên cạnh trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.

Lão Cửu nhìn con rắn nước như có sinh mạng do nước sông Hoài ngưng tụ thành đang quấn quanh tay Dương Chấn, hoàn toàn sững sờ.

“Soạt!”

Con rằn nước ấy bỗng hóa thành giọt nước bay đầy trời, biến mất khỏi cổ tay Dương Chấn.

“Ông Cửu, bây giờ tôi có cảm giác khi chiến đấu trong nước, thực lực của tôi sẽ tăng ít nhất một cấp nhỏ”.

Dương Chấn nghiêm túc nói: “Nhưng bây giờ tôi chỉ giữ được những hình bằng nước trong thời gian rất ngắn mà thôi, tuy nhiên tôi có thể cảm nhận được, sau này khi thực lực của tôi tăng lên, tôi sẽ vận dụng nước thành thạo hơn, thậm chí dùng nó để chiến đấu”.

“Ông Cửu, tình trạng của tôi có được tính là đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thủy không?”

Lúc này lão Cửu mới hoàn hồn, ông lão kinh ngạc gật đầu, trong mắt còn có vẻ hâm mộ: “Đương nhiên là tính! Cậu đã tu luyện ra sức.

mạnh nguyên tố thủy, ngay cả tôi cũng mới nghe về việc cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ tu luyện được sức mạnh nguyên tố lần đầu tiên”.

“Nếu tin tức này bị truyền đi, có lẽ nó sẽ khiến vô số người kinh ngạc, cũng mang tai họa tới cho cậu, nhất là những cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong vần chưa tu luyện được sức mạnh nguyên tổ”.

“Trong mắt họ, cậu chính là bảo vật, họ đều muốn lấy được cách tu luyện sức mạnh nguyên †ố từ chỗ cậu”.

Nghe thấy thế, nét mặt Dương Chấn nghiêm nghị hản lên, đây chính là đạo lý mang theo bảo.

vật dễ chuốc họa vào người.

Dương Chấn nói với vẻ cay đẳng: “Ngay cả tôi cũng không biết mình đã tu luyện ra sức mạnh nguyên tố thế nào, trước đó, khi bị khí thế của thành chủ Hoài Thành ép cho chìm xuống sông, tôi cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa”.

“Đúng lúc đó, tôi bỗng cảm thấy cơ thể mình như đang hấp thu dưỡng khí trong nước, cảm giác ngạt thở cứ đỡ dần rồi mất hẳn”.

“Lúc này tôi mới nhận ra mình có thể thở dưới nước”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2839


Chương 2839:

Lão Cửu nói với vẻ hâm mộ: “Theo như cậu nói, cách tu luyện ra sức mạnh nguyên tố của cậu đúng là đơn giản, nếu những cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong không tu luyện ra sức mạnh nguyên tố biết cậu dễ dàng nắm giữ nó như thế, có lẽ họ sẽ tức chết mất thôi”.

“Thế nên… tiền bối Giang cũng không cứu chúng ta, mà cậu đã đưa bọn tôi đi à?”

Dương Chấn gật đầu, nghiêm nghị nói: “Thành chủ Hoài Thành muốn giết tôi, kết quả lại bị tôi dùng sức mạnh nguyên tố thủy để thay đổi tính chất nước ở những nơi mà ông ta đặt chân xuống, khiến ông ta không thể đến gần tôi trên mặt nước, lúc này tôi mới đưa hai người đi”.

Lão Cửu nhìn về phía Hoài Thành bằng ánh mắt thâm thúy, trầm giọng nói: “Chúng †a nên đi thôi, chắc chắn thành chủ Hoài Thành sẽ không từ bỏ ý đồ”.

Đúng lúc này, Hoài Lam cũng tỉnh, khi thấy mình còn sống, cô ta kinh ngạc nói: “Mình chưa chết à?”

Lão Cửu nhìn về phía Hoài Lam: “Dương Chấn đã cứu cô, tình cảnh của chúng ta bây giờ vô cùng nguy hiểm, đừng nói nhảm nữa, cứ rời đi trước rồi tính sau”.

Dương Chấn nhìn về phía Hoài Lam: “Tuy nơi này không thuộc phạm vi Hoài Thành nữa, nhưng chỉ cách Hoài Thành một con sông, chắc cô quen thuộc với bên đây lắm nhỉ? Gô biết lối rời đi chứ?”

Lúc này, xung quanh họ toàn cỏ lau, trừ họ ra cũng không có ai khác, nếu muốn rời đi với tốc độ nhanh nhất thì chỉ có thể dựa vào Hoài Lam.

Hoài Lam lắc đầu, mở miệng nói: “Khi còn là người của Hoài Thành, từ khi tiến vào phủ Hoài Thành xong, tôi gần như không rời khỏi Hoài Thành nữa, nên cũng không rõ những chỗ ở bên ngoài Hoài Thành”.

Dương Chấn nói: “Nếu vậy thì chúng ta đành rời đồng cỏ lau này trước rồi tìm hướng rời đi”.

Ba người men theo một con đường nhỏ giữa các bụi lau, nhanh chóng tiến về phía trước.

Nếu lúc này thành chủ Hoài Thành đuổi theo, họ chỉ còn con đường chết mà thôi.

Tuy Dương Chấn đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy, nhưng nó chỉ phát huy tác dụng khi ở dưới nước.

Mười phút sau, cuối cùng ba người cũng ra khỏi bụi lau, bên ngoài là một con đường nhỏ, cách đó không xa còn có một thôn xóm nữa.

Lão Cửu nói: “Qua thôn nhỏ kia trước rồi nghĩ cách rời đi”.

Ba người vừa đi được mấy bước, mấy luồng khí thế đáng sợ bỗng ập đến.

Lão Cửu lập tức biến sắc: “Cẩn thận!”

Khí thế của Dương Chấn lập tức tăng vọt, đồng thời kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Ngay sau đó, ba cao thủ với hơi thở đáng sợ xuất hiện trong tâm mät của ba người.

Cao thủ dân đầu đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, còn hai cao thủ sau lưng ông ta cũng có hơi thở vô cùng khủng khiếp.

“Các người là ai?”

Lão Cửu nhìn về phía họ, hỏi với vẻ mặt u ám.

Đối phương chưa kịp đáp lời, Hoài Lam đã nghiêm nghị nói: “Họ là người của Dược Vương Cốc, người đứng giữa là đại đồ đệ của Dược Vương – Từ Hoai”

Từ Hoa cười ha hả, nhìn chằm chằm vào Hoài Lam: “Không hổ là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, tôi giấu kỹ như thế mà cô vẫn nhận ra”.

“Tiếc răng cô đã phản bội phủ Hoài Thành, nếu cô muốn thì có thể tới Dược Vương Gốc đấy”.

Hoài Lam không trả lời, chỉ lạnh lùng hỏi: “Ông tới đây làm gì?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2840


Chương 2840:

Từ Hoa cười híp mắt: “Đương nhiên là để giết người!” * Ông ta nói rồi nhìn về phía Dương Chấn: “Tôi nghe nói cậu có thể dùng thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ để đánh một trận với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà không thua, vừa hay tôi là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ”.

“Tôi cũng không ức h**p cậu, tôi sẽ giữ thực lực ở mức Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong để đánh với cậu một trận, cậu dám tiếp chứ?”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Tốt nhất ông nên giữ thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, bằng không, đến khi đánh, nếu ông suýt bị tôi giết rồi phải dốc hết sức thì đúng là quá mất mặt”.

Nghe thấy thế, Từ Hoa nhíu mày, nhìn chăm chằm vào Dương Chấn: “Tôi cứ tưởng tôi đã ngông cuồng lắm rồi, không ngờ còn có người ngông cuồng hơn cả tôi”.

“Trên đời này, không chỉ mình cậu có thể giết kẻ địch vượt cấp”.

Sau khi Từ Hoa dứt lời, khí thế cuồng bạo cũng bùng nổ từ người ông ta, ông ta nói: “Tôi đã nói sẽ giữ thực lực ở mức Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong thì sẽ đúng như thế”.

Ông ta nói rồi giậm mạnh chân, chỗ ông ta vừa đứng lập tức lún xuống, còn ông ta thì biến mất.

Gần như cùng một lúc, hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong mà Từ Hoa dẫn theo cũng lao tới chỗ lão Cửu.

Trận chiến lập tức nổ raI Dương Chấn nhìn Từ Hoa đang xông tới chỗ mình, hơi biến sắc, quả nhiên không phải cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ bình thường, đối phương đã giữ thực lực ở mức Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong mà vẫn mạnh hơn cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ của phủ Hoài Thành vừa bị Dương Chấn đánh bại trước đó.

Nhưng đó là trước khi anh lĩnh ngộ được sức mạnh nguyên tố thủy, còn bây giờ, chắc chăn thực lực của anh đã có sự thay đổi về chất rồi.

Gần như chỉ trong chớp mắt, Từ Hoa đã xông tới trước mặt Dương Chấn, giơ tay đánh một chưởng.

Cũng đúng lúc này, Dương Chấn bỗng tung chưởng, tay hai người va vào nhau.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn bỗng vang lên, khí thế cuồng bạo lan ra bốn phương tám hướng.

Quần áo của hai người bay phấp phới, lấy họ làm trung tâm, trên mặt đất xuất hiện những vết nứt như mạng nhện.

Nét mặt Từ Hoa nghiêm nghị tới cực điểm, ông ta có thể cảm nhận được sức mạnh của Dương Chấn khủng khiếp đến mức nào.

Hồi nấy ông ta chủ động lao tới chỗ Dương Chấn vì biết rõ sự mạnh mẽ của anh, thế nên ông ta cũng tung đòn mạnh nhất.

Còn Dương Chấn thì vẫn đứng im để đỡ một chưởng này.

Đây chưa phải điều quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là Dương Chấn còn không hề lùi lại nửa bước, Từ Hoa cũng không biết rốt cuộc Dương Chấn đã dùng mấy phần sức mạnh để đỡ một chưởng của ông ta.

Dương Chấn hờ hững nhìn chăm chăm vào Từ Hoa, lạnh lùng nói: “Hóa ra khi giữ thực lực ở mức Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, Đại đồ đệ của Dược Vương cũng chỉ có thế này”.

Từ Hoa thẹn quá hoá giận, tức giận quát: “Cậu chán sống rồi!”

Sau khi dứt lời, khí thế của ông ta lập tức tăng vọt tới mức Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Tuy chuyện này rất mất mặt, nhưng sau khi biết sự mạnh mẽ của Dương Chấn, nếu ông ta vẫn kìm nén thực lực để đánh với anh thì đúng là ngu ngốc.

Từ Hoa đấm về phía Dương Chấn.

Dương Chấn bỗng giậm mạnh chân, lập tức biến mất, né tránh đòn tấn công của Từ Hoa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2841


Chương 2841:

Trước đó, khi đánh với cao thủ của phủ Hoài Thành trên sông Hoài, sau cùng anh suýt bị thành chủ Hoài Thành dìm xuống sông, thực lực vẫn chưa khôi phục đến mức cao nhất.

Nếu lúc này đỡ đòn của Từ Hoa thì chẳng khác gì đang tìm đường chết cả.

Cho dù anh đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của Từ Hoa, chỉ có thể tạm thời né tránh, chờ thực lực khôi phục một chút rồi mới thỏa sức đánh một trận.

Từ Hoa tấn công hết lần này tới lần khác, nhưng vẫn không chạm được vào người Dương Chấn, mỗi khi đòn đánh của ông ta ập đến, Dương Chấn sẽ biến mất ngay tức khắc.

Phía bên kia, lão Cửu cũng đang phải chịu áp lực nặng nề, một mình đánh với hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, chỉ cần thoáng sơ sẩy thôi là sẽ chết dưới tay kẻ địch.

Lúc này Dương Chấn mới nhận ra, sức chiến đấu của lão Cửu rất mạnh, tuy ông lão chỉ là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nhưng nếu dốc hết sức thì chắc có thể sánh ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ.

Hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong chỉ mang lại áp lực rất lớn cho lão Cửu chứ không thể áp đảo ông lão, ông lão còn chớp thời cơ để khiến họ bị thương nặng.

Hoài Lam chỉ có thể quan sát từ xa, cô ta không có tư cách tham gia vào trận chiến ở cấp bậc này.

Từ Hoa điên cuồng tấn công Dương Chấn nhưng không trúng lần nào, còn tiêu hao rất nhiều sức lực.

Từ Hoa tức giận nói: “Có giỏi thì cậu đừng né nữa, đánh một trận chính diện với tôi đi!”

Dương Chấn cười lạnh: “Cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ như ông đánh với người mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ như tôi, còn có mặt mũi bảo tôi đánh một trận chính diện với ông á? Sao ông không đi đánh với thành chủ Hoài Thành rồi bảo ông ta đánh chính diện với ông một trận?”

Giọng Dương Chấn sặc mùi mỉa mai.

Từ Hoa càng tức giận hơn, nghiến răng nghiến lợi: “Tên nhãi kia, có giỏi thì cậu cứ trốn tiếp đi, đừng để tôi đánh trúng, một khi tôi đánh trúng, cho dù cậu muốn trốn cũng không thoát được đâu”.

Từ Hoa nói rồi lại lao tới chỗ Dương Chấn.

Nhưng Dương Chấn vẫn né được bằng thân pháp tài tình.

Dương Chấn vừa né tránh vừa suy nghĩ, làm thế nào để đánh với kẻ địch bằng sức mạnh nguyên tố thủy đây.

Anh không tin sức mạnh nguyên tố mà mình tu luyện ra sẽ vô dụng khi chiến đấu, chắc chắn vấn còn lợi ích gì đó, chứ không chỉ dừng ở việc có thế mạnh khi đánh dưới nước.

Dương Chấn thầm nghĩ, nếu mình có thể điều khiển hình dạng của nước, thậm chí đưa khí thế vào nước, phải chăng có thể giấu đòn tấn công trong nước rồi khiến kẻ địch bị thương?

Hay anh có thể dùng tính ôn hòa của nước để tăng phòng ngự cho mình không nhỉ?

Lấy nhu thắng cương, lấy nước để chế ngự đòn tấn công.

Nghĩ tới đây, Dương Chấn bỗng cảm thấy việc chiến đấu với Từ Hoa cũng không khổ cực cho lắm, anh còn có thể thử nghiệm cách dùng sức mạnh nguyên tố thủy.

Vừa hay bên cạnh có một con mương nhỏ, †rong mương có rất nhiều nước, chắc có nông dân đang tưới tiêu.

Dương Chấn tới gần mương, bỗng đánh một đòn vào không trung, khí kình mạnh mẽ khiến bọt nước văng tung tóe.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2842


Chương 2842:

Ngay sau đó, số bọt nước ấy bỗng hóa thành từng cây kim nước sắc bén, lao về phía Từ Hoa dưới sự điều khiển của Dương Chấn.

Từ Hoa đang phóng tới chỗ Dương Chấn vốn không hề ngờ tới việc Dương Chấn đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố thủy, càng không ngờ Dương Chấn có thể dùng nước để tấn công mình.

Đến khi ông ta nhận ra nguy hiểm, ông ta đã lao tới chỗ Dương Chấn, muốn dừng cũng muộn rồi.

Vô số cây kim nước lập tức đâm vào người ông ta.

“Áp”

Từ Hoa hét thảm, ngã rầm xuống đất.

Lúc này, người Từ Hoa toàn máu tươi, trên mặt cũng bị kim nước vạch mấy đường, khóe mắt ông ta cũng bị kim đâm trúng, suýt nữa mù luôn.

“Thành công rồi!”

Dương Chấn kích động nhìn Từ Hoa đang năm dưới đất với cơ thể đầy máu.

Bây giờ anh chỉ có thể duy trì hình dạng của nước trong ba, bốn giây ngăn ngủi.

Ba, bốn giây này đủ để cho anh biến giọt nước thành kim nước, tấn công kẻ địch.

Tuy kim nước không tạo thành ảnh hưởng chí mạng với Từ Hoa, nhưng chúng có quá nhiều, dường như cả người Từ Hoa đều bị kim đâm, vô số vết thương nhỏ như thế cũng mang lại tổn thương rất lớn.

“Dương Chấn, tao phải giết mày!”

Từ Hoa gào lên với vẻ mặt dữ tợn, trong đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Dương Chấn cười lạnh: “Vấn chưa biết ai sống ai chết đâu! Khi nào ông đến gần tôi được thì hãy mạnh miệng tiếp!”

Dương Chấn cố ý khiêu khích, khiến Từ Hoa càng thêm tức giận.

“Nếu mày vội đi chết như thế, tao đành giúp mày thôi!”

Từ Hoa tức giận quát, hơi nhích chân, lao thẳng tới chỗ Dương Chấn.

Rõ ràng ông ta đã dốc hết sức, tốc độ nhanh hơn mấy lần trước nhiều.

Nhưng trong mắt Dương Chấn, anh vẫn có thể dễ dàng né tránh.

Nhưng anh cũng không định tránh mà nhìn chăm chăm vào Từ Hoa.

Đúng lúc đòn tấn công của Từ Hoa sắp ập đến, nước dưới mương như bị thu hút, vô số giọt nước bay đến trước mặt Dương Chấn rồi hóa thành một tấm lá chản.

“Soạtt!”

Từ Hoa đánh trúng lá chắn nước, nó lập tức nổ tung, bọt nước tóe lên, che khuất tâm mắt của Từ Hoa.

“Chính là lúc này!”

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén, anh bỗng giậm mạnh chân. Anh đã sẵn sàng tấn công từ nãy nên lập tức xuất hiện trước mặt Từ Hoa với tốc độ nhanh như chớp sau khi lá chăn nước bị đánh nát, đấm móc vào cằm ông ta.

“Rầm!”

Từ Hoa bay lên cao rồi nặng nề rơi xuống chỗ cách đó mấy mét.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2843


Chương 2843:

Hoài Lam ở cách đó không xa sững sờ nhìn Dương Chấn vận dụng sức mạnh nguyên tố thủy để chiến đấu.

Từ Hoa là cao thủ Bát Cảnh Siêu Phàm sơ kỳ, còn là đại đồ đệ có thể chiến đấu vượt cấp của Dược Vương, cho dù ở bất cứ thế lực nào thì cũng là cao thủ đứng đầu, giờ lại bị Dương Chấn mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ đánh bại.

Dương Chấn cũng hết sức kích động, trước đó khi ở sông Hoài, anh mới chỉ thay đổi tính chất nước ở những chỗ mà thành chủ Hoài Thành đặt chân, khiến lão ta không thể đạp nước tới chỗ anh, lúc đấy anh đã cảm nhận được lợi ích của sức mạnh nguyên tố thủy.

Hồi nãy khi đánh với Từ Hoa, Dương Chấn thử biến giọt nước thành kim và lá chắn, không ngờ có thể đánh bại ông ta thật.

“Từ Hoal”

Sau khi thấy Từ Hoa bị Dương Chấn đánh bay, hai cao thủ của Dược Vương Cốc đang đánh với lão Cửu thi nhau quát.

Lão Cửu cũng thầm kinh ngạc, không ngờ Từ Hoa lại thua Dương Chấn nhanh như thế.

“Đối thủ của các ông là tôi!”

Sau khi lão Cửu nói xong, khí thế của ông lão lại tăng mạnh, ông lão lập tức tấn công một cao thủ của Dược Vương Gốc.

Tuy hai cao thủ của Dược Vương Cốc muốn giúp Từ Hoa, nhưng họ đã hợp sức với nhau mà vân không áp đảo được lão Cửu, một khi bất cứ ai trong số họ rời đi, người kia sẽ nhanh chóng thua mất.

Sau khi đánh bại Từ Hoa xong, áp lực của Dương Chấn đã giảm đi rất nhiều. Anh nhìn về phía Từ Hoa với khuôn mặt trắng bệch đang năm dưới đất, trong mắt lóe lên sát khí mãnh liệt.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Nếu ông đã tới đây để giết tôi, tôi cũng không cần giữ mạng ông lại nữa!”

Từ Hoa nghiến răng nghiến lợi: “Tao là đại đồ đệ của Dược Vương, cốc chủ tương lai của Dược Vương Cốc, nếu mày dám hại tao, chắc chắn Dược Vương sẽ báo thù cho tao!”

Dương Chấn cười lạnh: “Ông không thấy câu nói này của ông buồn cười lắm à? Dược Vương đã cử người đi giết tôi, tức là sẽ không bỏ qua cho tôi rồi, nếu đã vậy, sao tôi phải lo Dược Vương sẽ giết tôi rồi không dám giết ông chứ?”

Sau khi dứt lời, khí thế cuồng bạo lập tức lan ra từ người anh.

Từ Hoa đã bị thương nặng, cho dù ông ta là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu bây giờ Dương Chấn muốn giết ông ta thì đúng là dễ như bốn.

Từ Hoa cảm nhận được sát khí của Dương Chấn, lập tức sợ hết hồn, vội nói: “Mày không được giết tao! Tao là đại đồ đệ của Dược Vương, cốc chủ tương lai của Dược Vương Cốc, sao mày có thể giết tao chứ?”

Dương Chấn không quan tâm đến những lời đối phương nói khi mất bình tĩnh, anh vận hành Chiến Thần Quyết, khí thế mạnh mẽ lan ra từ người anh.

“Anh Chấn!”

Đúng lúc này, Hoài Lam chạy tới, lo lắng nói: “Anh Chấn, ông ta là đại đồ đệ của Dược Vương, Dược Vương rất coi trọng ông ta, nếu bây giờ anh giết ông ta, chắc chắn Dược Vương sẽ tìm mọi cách để giết anh đấy”.

Nghe thấy Hoài Lam nói thế, Từ Hoa vội nói: “Đúng đúng, mày không được giết tao, bảng không Dược Vương sẽ đuổi giết mày tới tận chân trời góc biển, giết hết những người liên quan đến mày”.

Dương Chấn nhíu mày, nhìn Hoài Lam: “Chẳng lẽ nếu tôi không giết ông ta, Dược Vương sẽ tha cho tôi chắc?”

Hoài Lam nói: “Có lẽ chúng ta có thể trao đổi với Từ Hoa”.
 
Back
Top Bottom