Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2804


Chương 2804:

Anh chợt nghĩ, nếu anh đến Dược Vương Cốc một mình, anh thực sự có thể sống sót rời đi ư?

Dù sao, rất có thể Dược Vương của Dược Vương Cốc cũng là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đích thực rồi.

Tuy anh phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng dù sao anh cũng chỉ mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, trước mặt cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, anh chẳng khác gì sâu kiến.

Cũng như bây giờ, Dược Ly sở hữu thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ không chịu nổi khí thế của thành chủ Hoài Thành đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Sức chiến đấu của Dương Chấn chỉ ngang với Dược Ly là cùng, thậm chí còn không bằng nữa.

Lúc này, Dược Ly đang quỳ dưới đất trông rất Sợ hãi, ông ta nói ngay: “Thành chủ, tôi biết sai rồi, xin ngài nể mặt Dược Vương, bỏ qua cho tôi lần này đi!”

“Rầm!”

Thành chủ Hoài Thành giơ tay lên, khí kình cưồng bạo lập tức hất Dược Ly ra xa mấy mét, cơ thể ông ta nặng nề đập vào một hòn núi giả.

Dược Ly ngã ra đất, trông rất đau đớn.

Con ngươi Dương Chấn bỗng co lại, anh nhìn thành chủ Hoài Thành với vẻ kinh hãi. Ông lão mới giơ tay lên, chưa tiếp xúc với đối phương, chỉ một luồng khí kình đã hất Dược Ly ra xa mấy mét, đây chính là thủ đoạn của Siêu Phàm Cửu Cảnh à?

“Khí kình phóng ra ngoài! Cửu Cảnh đỉnh phong!”

€ó người hoảng sợ nói, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.

Dương Chấn cũng có vẻ kinh hãi, cao thủ có thể bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đã thuộc dạng mạnh nhất ở thế giới này rồi, không ngờ thực lực của thành chủ Hoài Thành đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Nếu cao thủ cấp bậc này muốn giết người thì không cần tiếp xúc với đối thủ, chỉ cần dùng khí kình là đã có thể khiến đối phương bị thương nặng, thậm chí g**t ch*t kẻ địch luôn.

Dược Ly ngã rầm xuống đất, khóe miệng rỉ máu tươi, nét mặt hết sức đờ đẫn.

Ông ta lẩm bẩm: “Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ư? Sao có thể chứ?”

Thành chủ Hoài Thành bỗng nhìn về phía Dược Ly: “Trong nửa tiếng nữa, tôi muốn thấy Lưu Ba ở phủ Hoài Thành, bằng không đừng trách tôi đích thân tiễn cậu lên đường!”

Ông lão nói rồi nhìn sang Dương Chấn: “Dương Chấn, cậu đi với tôi!”

“Vâng ạI”

Dương Chấn vội đi theo thành chủ Hoài Thành.

Hai người nhanh chóng tới phòng của thành chủ Hoài Thành, lúc này Dương Chấn mới lên tiếng: “Cảm ơn thành chủ, nếu không nhờ ông, tôi đã bị ép đến Dược Vương Cốc rồi. Nếu tôi tới đó, có lẽ sẽ dữ nhiều lành ít”. _ Thành chủ Hoài Thành nói với vẻ nghiêm nghị: “Nếu cậu tới Dược Vương Cốc thì chỉ có đường chết mà thôi!”

Dương Chấn chưa đáp lời, ông lão đã nói tiếp: “Cậu chưa gặp Dược Vương bao giờ nên không biết cách làm người của Dược Vương, ông †a rất nóng tính, xưa nay giết người không cần lý dơ”.

“Cậu giết người của ông ta, còn dám tới Dược Vương Cốc tìm người, sao ông ta có thể tha cho cậu chứ?”

“Quan trọng là theo tôi biết, rất có thể từ ba năm trước, ông ta đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn hết sức kinh ngạc.

Thành chủ Hoài Thành có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì cũng thôi đi, tại sao ngay cả Dược Vương cũng đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong chứ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2805


Chương 2805:

Dương Chấn vội nói: “Cảm ơn thành chủ ạ!”

Anh hỏi tiếp: “Thành chủ, tôi vẫn luôn rất tò mò về chuyện này, tôi đã giết con rể của phủ Hoài Thành, tại sao chẳng những ông không giết tôi mà còn giúp tôi chứ?”

Trong mắt thành chủ Hoài Thành lóe lên ánh sáng sắc bén, ông lão im lặng một lát rồi mới nói: “Nếu tôi nói, cho dù cậu không ra tay với Long Dược, tôi cũng sẽ làm, cậu có tin không?”

Dương Chấn lập tức sững sờ, ý thành chủ Hoài Thành là ông lão vốn định giết Long Dược rồi á?

Dương Chấn chưa trả lời, thành chủ Hoài Thành đã nói: “Có một số việc mà tôi không tiện nói cho cậu biết, nhưng cậu chỉ cần biết, tôi không trách cậu về cái chết của Long Dược là được”.

“Đương nhiên, cho dù tôi không định giết Long Dược, nếu cậu giết nó thì tôi cũng không làm gì cậu hết”.

Dương Chấn càng thêm ngờ vực hơn: “Tại sao ạ?”

Anh nghĩ mãi vẫn không hiểu, theo ý của thành chủ Hoài Thành, hình như cho dù Dương Chấn làm chuyện tồi tệ cỡ nào thì ông lão cũng sẽ không ra tay với anh.

Thành chủ Hoài Thành nói: “Bởi vì tôi nợ Vô Danh – sư phụ cậu một mạng! Đương nhiên, cho dù tôi không nợ ông ấy thì tôi cũng không giết cậu, bởi vì nếu tôi làm thế, chắc chắn ông ấy sẽ không bỏ qua cho tôi”.

Lời thành chủ Hoài Thành nói khiến Dương Chấn rất kinh ngạc.

Thành chủ Hoài Thành đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Gảnh đỉnh phong, ông lão nói thế thì tức là Vô Danh còn mạnh hơn ông lão à?

Tức là thực lực của Vô Danh đã vượt xa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi ư?

Dương Chấn không nhịn được mà hỏi: “Rốt cuộc cảnh giới của sư phụ tôi là gì thế?”

Thành chủ Hoài Thành mỉm cười sâu xa rồi nói: “Sau này cậu sẽ biết thôi!”

Đúng lúc này, một luồng khí thế đáng sợ bỗng giáng xuống.

“Âm ầml”

Một tiếng động lớn bỗng vang lên, tòa nhà mà Dương Chấn và thành chủ Hoài Thành đang đứng lập tức sụp đổ.

Một giọng nói tức giận truyền đến: “Lão già kia, ông to gan thật đấy, dám bắt cả đồ đệ của Dược Vương tôi à?”

Ngay sau đó, một bóng người già nua xuất hiện ở phủ thành chủ như thần linh từ trên trời giáng xuống.

Thành chủ Hoài Thành híp mắt nhìn chăm chằm vào đối phương, lạnh lùng nói: “Dược Vương, người của ông tự tiện xông vào phủ Hoài Thành của tôi, khiến người của tôi bị thương, còn định dẫn khách quý của tôi đi nữa, sao ông không tự hỏi xem ông đã nể mặt tôi hay chưa hả?”

Người vừa tới không phải ai khác, chính là cốc chủ Dược Vương Cốc, Dược Vương.

Dược Vương cười lạnh: “Trước mặt Dược Vương tôi, ông là cái thá gì chứ? Cũng có tư cách để tôi nể mặt ông à?”

Chẳng những thành chủ Hoài Thành không giận mà còn mỉm cười: “Xem ra chúng ta không nói chuyện nổi rồi, đã vậy thì đánh thôi!”

Sau khi thành chủ Hoài Thành dứt lời, khí thế cuồng bạo bắt đầu lan ra từ người ông lão.

Cũng trong khoảnh khäc đó, hình như nhiệt độ xung quanh bỗng tăng hản lên, thành chủ Hoài Thành như biến thành lò lửa, hơi nóng liên tục lan ra từ người ông lão.

Sau khi cảm nhận được khí thế của thành chủ Hoài Thành, sắc mặt Dược Vương hết sức nghiêm nghị.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2806


Chương 2806:

Dương Chấn rất kinh ngạc, anh biết thực lực của thành chủ Hoài Thành rất mạnh, đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng không ngờ trên đời này lại có người phóng ra khí thế ẩn chứa nhiệt độ.

Anh khẳng định rằng việc nhiệt độ xung quanh bồng tăng lên mấy độ có liên quan tới khí thế mà thành chủ Hoài Thành phóng ra.

Dược Vương híp mắt: “Không ngờ ông cũng đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố, đúng là đáng kinh ngạc!”

Sau khi Dược Vương dứt lời, hơi thở lạnh lẽo bồng lan ra từ người lão ta, không khí nóng rực xung quanh lập tức quay về nhiệt độ bình thường.

Cũng không phải là khí thế trên người thành chủ Hoài Thành đã biến mất, mà hơi thở giá lạnh trên người Dược Vương đã khiến nhiệt độ giảm hẳn.

Đây là lân đầu tiên Dương Chấn biết đến sức mạnh nguyên tố.

Khí thế của thành chủ Hoài Thành ẩn chứa hơi nóng, còn khí thế trên người Dược Vương lại rất lạnh.

Hơn nữa hai người này đều là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, Dược Vương đã biết chuyện thành chủ Hoài Thành cũng bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, nhưng lại nói không ngờ đối phương cũng tu luyện được sức mạnh nguyên tố, thế nên cho dù bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì cũng chưa chắc đã năm giữ sức mạnh nguyên tố nhỉ?

Đương nhiên đó chỉ là suy đoán, đây là lần đầu tiên Dương Chấn nhìn thấy cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Hai luồng khí thế lạnh và nóng đầy mạnh mế va vào nhau, nhiệt độ xung quanh lúc nóng lúc lạnh, hai người đứng đối diện với nhau, không ai ra tay trước.

Cao thủ của phủ Hoài Thành đều đứng nhìn từ xa, chỉ có cao thủ từ Siêu Phàm Thất Cảnh trở lên mới dám đến gần hơn một chút.

Hai người giằng co tổng cộng ba phút, hơi thở lạnh lẽo trên người Dược Vương chợt biến mất †ãm, lão ta nhìn về phía thành chủ Hoài Thành: “Tôi phải dẫn Dương Chấn đi, cậu ta đã giết cao thủ của Dược Vương Gốc tôi, cậu ta phải tới Dược Vương Cốc với tôi một chuyến”.

Thấy khí thế trên người Dược Vương đã biến mất, thành chủ Hoài Thành cũng thu khí thế lại, cười lạnh: “Tôi nói không rõ à? Hay tai Dược Vương có vấn đề thế? Dương Chấn là khách quý của tôi, ai dám dân cậu ấy đi hả?”

Dương Chấn nhíu mày, không ngờ Dược Vương đích thân tới phủ Hoài Thành chỉ để đưa anh đi.

Nếu bây giờ anh phát huy hết sức chiến đấu thì cũng chỉ ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, đừng nói là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ cũng có thể áp đảo anh.

Nếu thành chủ Hoài Thành mặc kệ anh, không ai có thể ngăn Dược Vương đưa anh đi hết.

Dược Vương híp mắt: “Nếu tôi cứ phải dẫn cậu ta đi thì sao?”

Thành chủ Hoài Thành mỉm cười: “Ông cứ việc thử!”

Sau khi dứt lời, thành chủ Hoài Thành lại phóng khí thế ra, nhưng ông lão nhảm vào Dược Ly chứ không phải Dược Vương.

Vào giây phút này, Dược Ly chỉ cảm thấy lạnh thấu xương, như thể chỉ cần cử động là sẽ chết.

Thành chủ Hoài Thành cười híp mắt: “Nghe nói ông rất thương yêu người đồ đệ này, nếu tôi không đoán nhầm, chảc đây là đời sau duy nhất _ | của ông nhỉ?”

Câu nói này khiến mọi người kinh hãi!

Trong mắt Dược Vương lóe lên sát khí mãnh liệt, lão ta nhìn chằm chằm vào thành chủ Hoài Thành: “Ông định bắt đồ đệ của tôi để uy h**p tôi Ủ”

Thành chủ Hoài Thành cười lạnh: “Uy h**p với không uy h**p gì cơ? Khó nghe thế? Tôi chỉ định bảo cậu ta ở lại phủ Hoài Thành một thời gian ngắn, chẳng phải ông định đưa khách quý của tôi đi ư? Cứ việc!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2807


Chương 2807:

Bây giờ Dương Chấn mới hiểu ý thành chủ Hoài Thành, nếu Dược Vương muốn dẫn anh đi, thành chủ Hoài Thành lại làm căng thì sau cùng chỉ có một kết quả, đó là Dương Chấn bị Dược Vương giết.

Tương tự, Dược Vương cũng rất khó đưa được Dược Ly đi, trừ khi ông ta đã sẵn sàng mang xác Dược Ly về.

Nhưng theo lời thành chủ Hoài Thành nói thì Dược Ly là đời sau duy nhất của Dược Vương, sao Dược Vương có thể mang xác ông ta về chứ?

Đúng lúc này, một đệ tử bỗng vội vàng bước tới bên Dược Vương, kích động nói: “Cốc chủ, không xong rồi, có kẻ địch tấn công Dược Vương Cốc, khiến chúng ta bị tổn thất nặng nề!”

“Sao cơ?”

Dược Vương lập tức biến sắc.

Đệ tử đó vội nói: “Cốc chủ, theo tin tức từ Dược Vương Cốc, thực lực của đối phương rất mạnh, ít nhất đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, không ai trong Dược Vương Cốc có thể ngăn cản đối phương hết!”

Dược Vương bỗng nhìn về phía thành chủ Hoài Thành, tức giận nói: “Người của ông đúng không?”

Thành chủ Hoài Thành nhướng mày, lạnh lùng nói: “Nếu là người của tôi, tôi còn nói nhảm với ông nhiều thế à?”

“Hôm nay tôi nói rõ ở đây, ông muốn đưa khách quý của tôi đi cũng được, nhưng đời sau duy nhất của ông cũng phải nán lại phủ của tôi một thời gian ngắn”.

“Nếu khách quý của tôi bị làm hại ở Dược Vương Gốc, tôi bảo đảm sẽ khiến đời sau của ông chịu gấp đôi!”

Dược Vương giận không để đâu cho hết, nhưng không làm gì được thành chủ Hoài Thành.

| Lão ta không thể đưa Dương Chấn đi, hơn nữa có cao thủ đang tàn sát ở Dược Vương Gốc, lão ta chỉ có thể quay về.

“Thật ra tôi cũng muốn xem xem cậu có thể ở phủ Hoài Thành bao lâu!”

Dược Vương bồng nhìn về phía Dương Chấn, nói với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Lão ta nói rồi khoát tay: “Rút luil”

Người của Dược Vương Cốc đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ sau thoáng chốc, người của Dược Vương Cốc đã đi hết khỏi phủ Hoài Thành.

Dương Chấn bước đến trước mặt thành chủ Hoài Thành, hơi khom người: “Cảm ơn thành chủ đã cứu mạng!”

Thành chủ Hoài Thành khẽ lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Tốt nhất cậu cứ ở phủ Hoài Thành một thời gian, trong phủ Hoài Thành, ông ta không làm gì được cậu, nhưng nếu cậu rời khỏi nơi này, Dược Vương sẽ dễ dàng giết cậu như trở bàn tay”.

Sắc mặt Dương Chấn hơi khó coi, anh nói: “Nếu không giết Lưu Ba, có lẽ tôi cũng không chịu được mấy ngày, tôi phải tới Dược Vương Cốc một chuyến!”

Thành chủ Hoài Thành nhíu mày, cũng như Dương Chấn nói, anh không còn nhiều thời gian, thành chủ Hoài Thành cũng biết rõ sự lợi hại của cổ độc Vô Tâm.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Chấn bỗng vang lên, vừa nối máy, anh đã nghe thấy giọng lão Cửu: “Mau rời khỏi phủ Hoài Thành!”

Nghe thấy lão Cửu nói thế, Dương Chấn thoáng sững sờ, lão Cửu bảo anh mau rời khỏi phủ Hoài Thành ư?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2808


Chương 2808:

Lão Cửu là cao thủ mà Miêu thành chủ cử đến để giúp anh, nếu ông lão đã nói thế thì chắc chăn sẽ không có ác ý. Dương Chấn nhìn thành chủ Hoài Thành rồi nói vào điện thoại: “Vâng!”

Sau khi cúp máy, Dương Chấn nói với thành chủ Hoài Thành: “Dương Chấn sẽ ghi nhớ ơn cứu mạng của tiền bối, nếu tôi sống sót, chắc chắn tôi sẽ báo đáp thành chủ”.

Thành chủ Hoài Thành nhíu mày: “Cậu định đi ự2”

Dương Chấn gật đầu: “Tôi nhất định phải đi!”

Thành chủ Hoài Thành im lặng, không biết đang nghĩ gì. Dương Chấn hết sức cảnh giác, anh chưa tiếp xúc nhiều với thành chủ Hoài Thành, tuy có vẻ việc thành chủ Hoài Thành đối đầu với Dược Vương lúc nấy là để giúp anh, nhưng anh cũng không rõ tại sao lại thế.

Cũng không phải là anh lấy bụng tiểu nhân để đo lòng quân tử, mà anh tiếp xúc với thành chủ Hoài Thành quá ít, cũng không thể biết chắc ông lão là loại người gì chỉ trong thời gian ngản được.

Thành chủ Hoài Thành nhìn về phía Hoài Lam: “Hoài Lam, cháu đi với Dương Chấn đi, dù sao khi ở phủ Hoài Thành, nếu có cháu ở bên, cậu ấy cũng tiện làm một số chuyện”.

Hoài Lam vội nói: “Vâng!”

Dương Chấn đang định từ chối, thành chủ Hoài Thành bỗng nhìn về phía anh: “Dương Chấn, cậu đừng vội từ chối, tôi không biết tại sao cậu lại mạo hiểm rời khỏi phủ Hoài Thành, nhưng cho dù là vì nguyên nhân gì, có thể chắc chắn cậu sẽ gặp nguy hiểm khi rời khỏi đây”.

“Ở phủ Hoài Thành, Hoài Lam vẫn luôn đi theo tôi, hơn nữa cũng đã thay tôi làm rất nhiều chuyện, được xem như người phát ngôn của tôi ở phủ Hoài Thành, nếu con bé ở bên cậu thì có thể tránh được một số phiền phức không cần thiết”.

“Đương nhiên, tôi chỉ có thể cam đoan, trừ Dược Vương Cốc ra, các thế lực khác sẽ không đối phó với cậu. Nếu Dược Vương Cốc muốn đối phó với cậu, cậu chỉ có thể tự cầu phúc”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn dần cảm thấy nặng nề, tuy có vẻ thành chủ Hoài Thành đang nghĩ cho anh, nhưng Dương Chấn biết ông lão muốn để Hoài Lam giám sát mình.

Đối phương là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, Dương Chấn cũng không dám tùy tiện đắc tội nên nói ngay: “Vậy cảm ơn thành chủi”

Anh nói rồi nhìn về phía Hoài Lam: “Nếu vậy thì đành phiền cô Lam đi với tôi một chuyến!”

Hoài Lam gật nhẹ đầu, rời đi với Dương Chấn.

Thành chủ Hoài Thành nhìn theo bóng lưng Dương Chấn, hơi híp mắt, trong mắt có sát khí mãnh liệt.

“Bối”

“Ông ngoại!”

Dương Chấn vừa rời đi, Hoài Tinh Vũ đã dẫn con gái là Hoài Phượng tới.

Hoài Tinh Vũ hỏi: “Bố, sao bố lại thả tên khốn này đi chứ?”

Hoài Phượng cũng nói với đôi mắt đỏ hoe: “Ông ngoại, tên khốn này đã giết bố cháu, hồi †rước ông rất coi trọng bố cháu nên mới bảo ông ấy ở rể phủ Hoài Thành, bây giờ hung thủ giết người đã tới phủ Hoài Thành chúng ta, tại sao ông lại thả hắn đi chứ?”

Thành chủ Hoài Thành nhíu mày, lạnh lùng nhìn hai người phụ nữ: “Ta làm thế, đương nhiên có dụng ý riêng, ta cảnh cáo hai mẹ con, đừng động vào Dương Chấn, nếu dám phá hỏng kế hoạch của ta thì cút ngay khỏi phủ Hoài Thành!”

Lúc này thành chủ Hoài Thành đâu còn hiền từ như khi ở trước mặt Dương Chấn chứ, dáng _ vẻ hung ác của ông lão khiến mẹ con Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng sợ hết hồn.

“Bố, con xin lỗi, bọn con biết sai rồi, bố cứ yên tâm, bọn con không động đến cậu ta đâu!”

Hoài Tỉnh Vũ vội cúi đầu, còn không dám đối mặt với thành chủ Hoài Thành.

Hai mẹ con nhanh chóng quay về chỗ ở, Hoài Phượng tức giận nói: “Ông ngoại dựa vào đâu để bắt chúng ta không động đến tên khốn kia như mình chứ? Chẳng lẽ phải để bố con chết oan uổng à?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2809


Chương 2809:

Trong mắt Hoài Tỉnh Vũ tràn ngập sự căm hận, bà ta nói: “Con cứ yên tâm, mẹ đã chuẩn bị xong rồi, Dương Chấn không thể sống sót rời khỏi phủ Hoài Thành đâu”.

Nghe thấy Hoài Tinh Vũ nói thế, Hoài Phượng rất kinh hãi: “Mẹ, chẳng phải ông ngoại đã dặn chúng ta đừng động vào Dương Chấn ư? Mẹ làm thế, không sợ ông ngoại giận cá chém thớt à?”

Hoài Tinh Vũ cười lạnh: “Cứ yên tâm, người ta sẽ không gán chuyện này cho mẹ đâu”.

Nghe thấy thế, Hoài Phượng lập tức vui mừng, kích động nói: “Mẹ, tốt quá, cuối cùng chúng ta cũng có thể báo thù rửa hận cho bố rồi!”

Cùng lúc đó, Dương Chấn và Hoài Lam đã rời khỏi phủ Hoài Thành.

Sau khi ra ngoài, Hoài Lam hỏi: “Anh Chấn, bây giờ anh định đi đâu thế?”

Dương Chấn thản nhiên nói: “Cô chờ tôi chút đãt”

Anh nói rồi bước ra chỗ khác, bấm số lão Cửu, cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng lão Cửu vang lên: “Đến sân bay ở Hoài Thành trước rồi tìm cơ hội thoát khỏi người phụ nữ bên cạnh cậu, tôi đã sắp xếp xong chuyện ở sân bay rồi”.

Giọng lão Cửu nghe rất sốt ruột, chuyện này khiến Dương Chấn không khỏi nhíu mày. Anh bỗng thấy hơi nghi ngờ lão Cửu, lần này anh tới phủ Hoài Thành để giết Lưu Ba, hóa giải cổ độc Vô Tâm trong người mình.

Thành chủ Hoài Thành đã để anh ở lại phủ Hoài Thành, thậm chí sẵn sàng đối đầu với Dược Vương vì anh.

Tuy nhiên điều khiến anh thấy khó hiểu là tuy thành chủ Hoài Thành đã đồng ý để anh rời đi, nhưng lại cử Hoài Lam đi theo, như đang giám sát.

Rốt cuộc ai mới đang giúp anh thật? Ai có mục đích riêng đây?

Trong lúc nhất thời, Dương Chấn bỗng thấy hơi mờ mịt.

Dương Chấn nói: “Ông Cửu, người của Dược Vương Cốc mới rời khỏi phủ Hoài Thành trước tôi, bây giờ tôi cũng đã rời khỏi phủ Hoài Thành, đang rất nguy hiểm, nếu tới sân bay thì sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn nữa”.

“Mặt khác, Lưu Ba vẫn chưa chết, nếu không giết ông ta thì không thể hóa giải cổ độc Vô Tâm trong người tôi”.

Lão Cửu nói: “Lưu Ba đang nằm trong tay tôi, cậu phải tự tay giết ông ta thì mới có thể hóa giải cổ độc Vô Tâm trong người cậu. Nếu cậu biết người của Dược vương Cốc vừa đi thì chắc cũng biết, có cao thủ thần bí xông vào Dược Vương Cốc, tàn sát bừa bãi”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn rất kinh ngạc: “Là do ông làm à?”

Lão Cửu nói: “Tôi định đến phủ Hoài Thành để giúp cậu, nhưng rồi lại đổi ý, đánh thẳng tới Dược Vương Gốc, đồng thời tìm thấy Lưu Ba”.

“Với thực lực của tôi, nếu đến phủ Hoài Thành thì cũng không chịu nổi một đòn của hai cao,thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, vốn không giúp được gì cho cậu”.

“Nhưng ở Dược Vương Gốc, chỉ cần không có cao thủ Siêu Phàm Cửu Gảnh đỉnh phong, không ai làm gì được tôi hết, tôi cược răng trong Dược Vương Cốc, trừ Dược Vương ra thì không còn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh khác, không ngờ đúng thế thật, thế nên tôi cược thắng, đồng thời tìm được Lưu Ba, khiến ông ta bị thương nặng rồi đưa đi”.

“Cậu có thể nghỉ ngờ tôi, nhưng chắc cậu sẽ tin Miêu thành chủ, ông ấy đã cử tôi đến phủ Hoài Thành với cậu thì chắc chăn là tin tưởng tôi rồi”.

“Được rồi, đã nói đến nước này, nếu cậu tin Miêu thành chủ thì bây giờ hãy nghĩ cách đến sân bay ở Hoài Thành rồi giết Lưu Ba, sau đó chúng ta sẽ nghĩ cách rời khỏi Hoài Thành”.

Lão Cửu nói rồi cúp máy luôn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2810


Chương 2810:

Trong lúc nhất thời, Dương Chấn rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Đương nhiên, so ra thì anh vẫn tin tưởng Miêu thành chủ hơn.

Cũng như lão Cửu đã nói, ông lão được Miêu thành chủ cử đến để giúp đỡ Dương Chấn, nếu vậy thì Dương Chấn nên tin tưởng lão Cửu rồi.

Hơn nữa hồi nãy, khi ở phủ Hoài Thành, vào phút cuối, người của Dược Vương Cốc đã đến báo tin, nói rằng có cao thủ thần bí xông vào Dược Vương Cốc, đồng thời tàn sát bừa bãi.

Thế nên lão Cửu cũng không lừa Dương Chấn, mà đã đến Dược Vương Cốc để tìm Lưu Ba thật.

Quan trọng nhất chính là Dương Chấn cũng mới quen thành chủ Hoài Thành chưa lâu, anh không thể nghĩ thành chủ Hoài Thành thực sự tốt với mình chỉ vì ông lão bảo vệ anh trước mặt Dược Vương được.

Nghĩ tới đây, Dương Chấn đã có quyết định.

“Anh Chấn, bây giờ anh định làm gì thế?”

Thấy Dương Chấn đã nghe máy xong rồi bước tới, Hoài Lam hỏi.

Dương Chấn nói: “Đến sân bay ở Hoài Thành | đi!”

“Hả?2”

Hoài Lam thoáng sững sờ: “Đến sân bay á?

Chẳng phải anh muốn giết Lưu Ba à? Nếu rời khỏi Hoài Thành thì giết Lưu Ba kiểu gì nữa, Lưu Ba không chết thì phải xử lý cổ độc Vô Tâm trong người anh thế nào đây?”

Dương Chấn thản nhiên nói: “Nếu cô không muốn đi thì tôi cũng không ép!”

Anh nói rồi quay người định rời đi.

Cho dù dẫn Hoài Lam đến sân bay, anh cũng sẽ nghĩ cách thoát khỏi cô ta, nếu lúc này Hoài Lam từ bỏ việc đi cùng anh thì không còn gì tốt hơn nữa.

Nhưng Hoài Lam đã nhận lệnh đi theo Dương Chấn từ thành chủ Hoài Thành, sao có thể rời đi được?

“Anh Chấn, anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ lo anh từ bỏ việc giết Lưu Ba nên mới nói thế, nếu anh muốn tới sân bay, tôi sẽ đi chung với anh”.

Hoài Lam vội nói: “Bây giờ tôi đưa anh tới sân bay ngay đây!”

Hoài Lam lái xe ra ngoài, nếu đã không thể thoát khỏi Hoài Lam, đương nhiên Dương Chấn sẽ không từ chối việc ngồi cùng xe với cô ta.

Xe chạy băng băng, Dương Chấn nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói năng gì nữa.

Lúc này, chỗ nào trong Hoài Thành cũng có người luyện võ với hơi thở mạnh mẽ.

Hoài Lam nghiêm nghị nói: “Anh Chấn, người của Dược Vương Cốc đang ở khắp mọi nơi, chắc đã nhận lệnh từ Dược Vương, chỉ cần họ nhìn thấy anh, chắc chắn cao thủ của Dược Vương Cốc sẽ cùng nhau xông tới, sau khi tới sân bay, anh nhất định phải cẩn thận”.

Dương Chấn thản nhiên nói: “Nếu cao thủ của Dược Vương Cốc không sợ chết thì cứ để họ tới đi!”

Bây giờ Dương Chấn cũng có thể phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, tuy Dược Vương Gốc có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng không có mấy ai thực sự đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hết.

Hoài Lam cảm nhận được thái độ của Dương Chấn với mình đã thay đổi, trở nên lạnh nhạt hẳn, cũng thầm lo lắng. Cô ta không nói năng gì nữa, chỉ lái xe thẳng tới sân bay.

Có lẽ vì xe Hoài Lam có ký hiệu của Hoài Thành nên chặng đường này rất suôn sẻ, không gặp bất kỳ chướng ngại nào. | Nhưng rất nhiều cao thủ của Dược Vương Cốc đã chú ý tới chiếc xe này, có khoảng năm chiếc xe khác chạy theo nó.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2811


Chương 2811:

Đương nhiên Dương Chấn cũng cảm nhận được chuyện này, nét mặt anh vẫn rất thản nhiên, nhưng trong lòng lại tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Nửa tiếng sau, rốt cuộc Hoài Lam cũng lái xe tới sân bay Hoài Thành.

Hoài Lam hỏi: “Anh Chấn, đến sân bay rồi!

Bây giờ thì sao? Chúng ta đi đâu thế?”

Dương Chấn vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chăm vào Hoài Lam: “Hoài Lam, tôi có thể tin tưởng cô chứ?”

Hoài Lam không khỏi rùng mình, chẳng lẽ Dương Chấn đã nhận ra điều gì đó rồi hả?

Nhưng cô ta vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh, cô †a nói ngay: “Anh Chấn, đương nhiên anh có thể tin tưởng tôi rồi, nếu thành chủ đã bảo tôi đi với anh, hỗ trợ anh, chäc chản tôi sẽ làm hết sứo!”

Dương Chấn nói: “Tôi muốn đón một người ở sân bay, cô chờ tôi trên xe, sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, một khi tôi đón được người, cô phải đến bên tôi đầu tiên, băng không, nếu bị Dược Vương Cốc bắt được, chắc chăn tôi sẽ phải chết”.

Hoài Lam thoáng sững sờ rồi nói ngay: “Anh Chấn, tôi phải đi theo anh, nếu anh gặp nguy hiểm, tôi cũng dễ giúp anh hơn chứ. Hoặc nếu anh gặp phải người của thế lực khác, sự xuất hiện của tôi có thể giúp anh tránh khỏi rất nhiều phiền phức mà”.

Dương Chấn nhíu mày, sâm mặt: “Tôi đã nói rồi, cô phải sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, bằng không cho dù tôi đón được người, nếu không có cô giúp đỡ, tôi chỉ còn con đường chết mà thôi! Nếu cô đi với tôi, nhỡ gặp phải cao thủ hàng đầu của Dược Vương Gốc, chẳng những cô không giúp được cho tôi mà còn trở thành gánh nặng”.

“Nhưng…”

Hoài Lam nói với vẻ do dự.

Dương Chấn ngắt lời cô ta: “Không nhưng nhị nữa, tôi không có nhiều thời gian thế đâu, càng chần chừ thì tình cảnh của tôi càng nguy hiểm. Hoài Lam, cô cũng không muốn tôi gặp chuyện, đúng chứ?”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, rốt cuộc Hoài Lam cũng gật đầu: “Được, vậy tôi sẽ chờ anh Chấn trên xe!”

“Tốt lắm!”

Dương Chấn nói rồi mở cửa xuống xe luôn.

Anh vừa xuống xe thì đã bị mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh bao vây.

“Các người định làm gì?”

Hoài Lam bước xuống xe, căm tức nhìn cao thủ của Dược Vương Gốc, lạnh lùng nói: “Anh Chấn là khách quý của phủ Hoài Thành chúng tôi, nếu các người dám ngăn anh ấy thì chính là đối đầu với phủ Hoài Thành!”

“Phủ Hoài Thành á?”

Cao thủ dẫn đầu cười lạnh, khinh thường nói: “Dược Vương Gốc chúng tôi làm việc thì liên quan gì tới phủ Hoài Thành các người? Tôi khuyên cô Hoài Lam đừng nên xen vào chuyện của người khác thì hơn”.

Đối phương nói rồi khoát tay: “Đưa Dương Chấn đi!”

“RốI”

Mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng lao tới chỗ Dương Chấn.

Hoài Lam tức giận quát: “Các người dám à!”

Cô ta lập tức chắn trước mặt Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2812


Chương 2812:

Dương Chấn kéo Hoài Lam ra sau, híp mắt: “Nếu người của Dược Vương Cốc đã muốn chết đến thế, tôi đành giúp vậy!”

Sau khi anh dứt lời, khí thế trên người anh lập †ức tăng vọt.

Cùng lúc đó, mắt anh cũng đỏ ngầu theo.

Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa đã giúp thực lực của Dương Chấn tăng vọt từ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ lên Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Anh bỗng giậm mạnh chân, sức mạnh cuồng bạo lan ra từ người anh.

“Rầm!”

Mặt đất dưới chân anh lập tức vỡ nát, còn người anh thì lao thẳng tới chỗ cao thủ của Dược Vương Cốc như tên bắn.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh lập tức bay xa mười mấy mét như diều đứt dây, đồng thời hất bay một cao thủ khác của Dược Vương Cốc đang xông tới từ phía sau.

“Cậu chán sống à!”

Cao thủ dẫn đầu của Dược Vương Cốc tức giận quát, khí thế Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong lập tức bùng nổ từ người ông ta. Ông ta đấm một phát.

“Rầm!”

Trong khoảnh khắc đó, Dương Chấn cũng đấm một phát theo.

Năm đấm của hai người va vào nhau, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ.

“Rầm!”

Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong của Dược Vương Cốc bay thẳng ra xa.

Những cao thủ còn lại mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ là cùng, bây giờ thực lực của Dương Chấn đã ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, còn ai làm gì được anh chứ?

Nhưng đúng lúc anh vừa đánh bay cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong kia, đang định ra tay với những người khác, một cơn đau dữ dội bỗng lan ra khắp người anh từ chỗ trái tim. „ Lần này, cảm giác nhói đau mãnh liệt hơn hẳn lần trước.

AI Dương Chấn hét lên, nét mặt méo mó vì đau đớn.

Lần này, sự phát tác của cổ trùng Vô Tâm khiến anh cảm thấy sống không bằng chết.

Anh như cảm nhận được một cách rõ ràng, trái tim anh đang bị cổ trùng Vô Tâm trong đó điên cuồng gặm nhấm, thậm chí anh còn nghe được tiếng động mà cổ trùng Vô Tâm phát ra khi nuốt trái tim anh.

“Anh Chấn, anh sao thế?”

Hoài Lam thấy thế, lập tức biến sắc, lo lắng hỏi.

Dương Chấn căn chặt răng, gân xanh nổi gồ trên hai cánh tay, mặt đầm đìa mồ hôi.

Các cao thủ của Dược Vương Gốc cũng rất kinh ngạc trước cảnh tượng này.

Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong vừa bị Dương Chấn đánh bay trước đó lồm bồm bò dậy, lau máu ở khóe miệng. Khi thấy Dương Chấn có vẻ đau đớn, ông ta bỗng mỉm cười tàn nhãn.

“Cổ trùng Vô Tâm đang phát tác, điên cuồng gặm nhấm trái tim cậu ta, đây là triệu chứng cuối sau khi trúng cổ độc Vô Tâm, với tình trạng của cậu ta bây giờ, cậu ta không thể sống hết đêm nay được”.

Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong dân đầu tươi cười nói.

Nghe thấy thế, các cao thủ khác của Dược Vương Cốc cũng có vẻ vui mừng.

Hồi nãy họ định ra tay với Dương Chấn, kết quả lại phát hiện ra chẳng ai là đối thủ của anh hết. Nhưng bây giờ họ không cần ra tay nữa, cứ nhìn Dương Chấn bị cổ trùng Vô Tâm hành hạ đến chết là được rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2813


Chương 2813:

“Cốc chủ nói, cậu ta đã giết rất nhiều anh em thuộc Dược Vương Cốc chúng ta, cho dù cậu ta không thể sống hết đêm nay, mạng của cậu ta cũng phải do người của Dược Vương Gốc lấy! Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để giết cậu ta, mọi người cùng ra tay đi!”

Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong dẫn đầu bỗng ra lệnh rồi lao tới chỗ Dương Chấn đầu tiên.

Dương Chấn cố chịu cơn đau khi trái tim bị gặm nhấm, anh ngước đôi mắt đỏ ngầu lên, trong mắt tràn ngập sát khí.

Anh gần như nghiến răng: “Nếu các người chán sống thì tôi đành giúp vậy!” | Sự điên cuồng của cổ trùng Vô Tâm khiến anh đau đến mức không muốn sống, nhưng cũng k*ch th*ch cơ thể của anh, khiến máu anh chảy nhanh hơn, đồng thời còn có một cơn giận không tên khiến huyết mạch cuồng hóa của anh phát huy triệt để hơn nữa.

Khí thế đáng sợ lan ra từ người anh.

Anh bỗng giơ một tay lên, ngay sau đó, một cao thủ của Dược Vương Cốc cũng lao đến. Anh chợt hạ tay xuống.

“Rầm!”

Anh đấm thẳng vào ngực cao thủ Dược Vương Cốc đó, sau khi tiếng xương gấy vang lên, đối phương lập tức bay xa mười mấy mét.

Cơ thể đối phương còn chưa chạm đất thì sức sống đã biến mất rồi.

Những người còn lại của Dược Vương Cốc đều sững sời Sau khi chứng kiến sự mạnh mẽ của Dương Chấn, những cao thủ Dược Vương Cốc đang vô cùng tự tin bỗng cảm thấy hơi tuyệt vọng.

Cao thủ vừa bị Dương Chấn giết đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ, có thực lực xếp thứ hai trong số họ.

Nhưng cao thủ lợi hại như thế mà vẫn không chịu nổi một đòn từ Dương Chấn, bị giết ngay tức khäc, có thể tưởng tượng được sức chiến đấu của Dương Chấn lúc này đáng sợ tới mức nào.

“Các người đều đáng chết!”

Mặt Dương Chấn đỏ ngầu, anh nói bằng giọng khàn đặc.

Anh bỗng giậm mạnh chân, cơ thể anh chợt biến mất với tốc độ nhanh như chớp.

“Giết!”

Sau khi quát lên một tiếng, anh lại xuất hiện, võ một chưởng vào đầu cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong kia.

Đối phương trợn tròn mắt, ánh mắt dần rã ra, người mềm oặt, ngã râm xuống đất.

“Không ổn! Thực lực của cậu ta tăng mạnh, chúng ta không phải đối thủ rồi, trốn thôi!”

Có người nhận ra trạng thái của Dương Chấn không ổn, lập tức quyết định chạy trốn.

Hãn quay người định rời đi.

Nhưng vừa quay đi, hắn đã cảm nhận được nguy hiểm mãnh liệt đang ập tới sau lưng mình.

Không cần quay đầu lại, hắn cũng biết đó là ai.

“Rầm!”

Ngay sau đó, một luồng sức mạnh cuồng bạo đánh trúng người hắn, sức mạnh đáng sợ này tàn phá cơ thể hắn, như sáp xé rách lục phủ ngũ tạng của hắn tới nơi.

Nói đúng hơn, không phải như nữa, mà nó xé rách lục phủ ngũ tạng của hắn thật.

Lại có thêm một cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Dược Vương Gốc chết.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2814


Chương 2814:

Hoài Lam đứng cách đó không xa đờ đẫn nhìn cảnh tượng điên cuồng trước mắt mình.

Cô ta biết Dương Chấn rất mạnh, nhưng cô †a không ngờ Dương Chấn lại mạnh đến thế.

Mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Dược Vương Cốc hợp sức lại, thậm chí người dẫn đầu còn đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong mà vẫn không chịu nổi một đòn từ Dương Chấn.

Không có cao thủ nào của Dược Vương Cốc chịu được một đòn của Dương Chấn hết.

Sau mấy chục giây ngắn ngủi, dưới đất đã toàn thi thể.

Hoài Lam nuốt nước bọt, nhìn về phía Dương Chấn, nói với vẻ gượng gạo: “Anh Chấn, anh…

anh không sao chứ?”

Có lẽ vì sợ hãi nên giọng Hoài Lam cũng run theo.

Dương Chấn bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía Hoài Lam.

Trong đôi mắt đỏ ngầu kia tràn ngập sát khí.

Vào giây phút này, Hoài Lam chỉ cảm thấy mình đã bị thần chết để mắt tới, cô ta thấy lạnh thấu xương, cứ đứng đờ ra đó, không dám nhúc nhích, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

“Gút!”

Dương Chấn bỗng tức giận quát.

Hoài Lam thoáng sững sờ rồi mới hoàn hồn.

Trong cơn sợ hãi, cô ta lập tức đưa ra quyết định, quay người bỏ chạy ngay.

Tuy cô ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vần biết bây giờ Dương Chấn đang rất khác thường, anh sẽ thực sự ra tay giết cô ta mất.

Nhưng chưa đi được bao xa, cô ta đã nhận được điện thoại từ thành chủ Hoài Thành.

“Không được phép trốn! Nhân lúc cậu ta vẫn còn chút lý trí, dẫn cậu ta tới Dược Vương Gốc đi!”

Giọng thành chủ Hoài Thành vang lên.

Nghe thấy thế, Hoài Lam có vẻ tuyệt vọng. Cô †a quay đầu nhìn Dương Chấn đang phát ra sát khí mãnh liệt, nói vào điện thoại: “Ông nội, Dương Chấn cũng sắp mất kiểm soát rồi, cháu không thể dẫn anh ta tới Dược Vương Cốc đâu”.

Thành chủ Hoài Thành nói bằng giọng lạnh lùng: “Dù có chết thì cháu cũng phải dẫn cậu ta tới Dược Vương Gốc!”

Nghe thấy thành chủ Hoài Thành nói thế, Hoài Lam hoàn toàn tuyệt vọng.

Cô ta căn chặt răng, trong đôi mắt đỏ hoe tràn ngập sự bi thương.

Cô ta im lặng một lát rồi mới nói: “Vâng, thưa ông nội!”

Ngày đưa cô ta về phủ Hoài Thành, thành chủ Hoài Thành từng nói với cô ta một câu: “Từ nay trở đi, cháu chính là cháu gái ta, nếu ta bảo cháu sống thì cháu phải sống, nếu ta bảo cháu chết thì cháu bắt buộc phải chết!”

Câu nói này như một lời nguyền, đã giam cầm cô ta cho đến ngày hôm nay.

Gô ta chưa bao giờ dám phản kháng, người ngoài nhìn vào, đều nghĩ cô ta là cháu gái của thành chủ Hoài Thành, là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành ở bên ngoài, chỉ mình cô ta biết, cô ta chỉ là quân tốt mà thành chủ Hoài Thành có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào thôi.

Gô ta quay người lại, nhìn Dương Chấn một lúc lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, chạy tới chỗ anh.

Cô ta nói ngay: “Anh Chấn, có phải cổ trùng Vô Tâm đang phát tác không? Tình trạng của anh bây giờ rất nguy hiểm, anh phải giết Lưu Ba ngay, bây giờ tôi sẽ đưa anh tới Dược Vương Cốc nhé, chặc chắn Lưu Ba đang ở đó”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2815


Chương 2815:

Hoài Lam không biết phải làm thế nào để dẫn Dương Chấn tới Dược Vương Cốc, nên chỉ có thể thử dùng Lưu Ba để thu hút Dương Chấn.

Dương Chấn nhìn Hoài Lam bằng đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi bảo cô cút! Cút ngay khỏi tầm mắt của tôi! Băng không, chết!”

Sát khí mãnh liệt bùng nổ từ người anh, bao trùm lấy Hoài Lam.

Hoài Lam chỉ cảm thấy trái tim mình như đông cứng trước hơi thở lạnh lẽo này, cơ thể cũng hơi run rẩy.

Hoài Lam cố nén sự sợ hãi trong lòng, vội nói: Ì “Anh Chấn, tôi là Hoài Lam đây! Tình trạng của anh lúc này rất tệ, nếu Lưu Ba không chết, cổ trùng Vô Tâm trong người ông ta sẽ khiến anh càng đau đớn hơn. Tôi biết Dược Vương Cốc ở đâu, bây giờ tôi sẽ dẫn anh đi nhé”.

“Bộp!”

Dương Chấn chợt xuất hiện trước mặt Hoài Lam, bóp cổ cô ta, trên cái cổ trắng nõn của Hoài Lam lập tức hản dấu tay màu đỏ.

Cơ thể Hoài Lam bị nhấc lên.

Đến giờ phút này, cô ta đã hoàn toàn sợ hãi, cảm thấy mình sắp phải chết.

Khí thế trên người Dương Chấn vô cùng điên cuồng, tựa như hung thú đến từ viễn cổ, khiến người ta còn không dám đối mặt với anh.

“Nếu cô không cút, tôi đành giết cô vậy!”

Dương Chấn nói với nét mặt dữ tợn.

Anh bỗng siết chặt tay, Hoài Lam không sao thốt nên lời, chỉ cảm nhận được tay Dương Chấn đang ngày càng bóp mạnh hơn, khiến hơi thở của cô ta nghẹn lại.

Sau khi thực sự đối mặt với cái chết, nét mặt sợ hãi của cô ta lại trở nên bình tĩnh hơn.

Cô ta cũng không giấy giụa nữa, để mặc Dương Chấn bóp cổ mình mạnh dần.

Khi nhìn Dương Chấn, trong mắt cô ta cũng không có thù hận gì, còn rất bình tĩnh, thậm chí có vẻ cảm kích.

Vào giây phút sống còn, trong đầu cô ta bỗng xuất hiện rất nhiều cảnh tượng, hồi trước, cô ta không phải người phát ngôn đầy vẻ vang của thành chủ Hoài Thành, mà la một đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi từ bé.

Mãi đến khi thành chủ Hoài Thành xuất hiện, đưa cô ta khỏi cô nhi viện, đồng thời nói cho cô ta biết từ nay trở đi, cô ta tên Hoài Lam, là cháu gái của thành chủ Hoài Thành.

Cũng chính từ khi đó, cuộc đời của cô ta đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Nhưng cô ta cũng không thích cuộc sống như thế, để trở thành người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành, không ai biết cô ta đã phải trả giá ra sao, người khác chỉ nhìn thấy vinh quang khi cô ta được làm người phát ngôn của thành chủ.

Cho dù như thế, trong phủ Hoài Thành, vẫn không có ai coi trọng cô ta, họ đều nghĩ cô ta chỉ là rác rưởi mà thành chủ nhặt về.

Tuy cô ta trông rất vẻ vang, nhưng đó chỉ là sự cung kính bề ngoài của người ta vì e ngại phủ Hoài Thành.

Cô ta biết rõ, thật ra có rất nhiều người thâm khinh thường cô ta từ tận đáy lòng.

Bây giờ, rốt cuộc cô ta cũng phải chết rồi ư?

Sau khi chết xong thì có được giải thoát không nhỉ?

Viện trưởng của cô nhỉ viện từng nói, những đứa trẻ bị bỏ rơi như họ đều là thiên thần gấy cánh, sau khi chết, họ sẽ lại trở thành thiên thần.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2816


CHương 2816:

Cô ta cảm nhận được ý thức của mình đang biến mất dần, cô ta bỗng nhìn về phía ánh nảng, như thấy được vô số thiên thần có cánh trên bầu trời kia.

Cô ta mỉm cười: “Mình cũng sắp trở thành thiên thần nhỉ?”

Nhưng không hiểu sao, cô ta bỗng thấy hơi lưu luyến thế giới này, tuy nó tàn khốc nhưng vẫn khiến cô ta không nỡ.

Nước mắt bỗng trượt xuống từ khóe mắt cô ta.

Dương Chấn đang bóp cổ Hoài Lam vốn đã hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng đúng lúc này, anh bỗng thấy tay mình lạnh băng.

Anh rùng mình, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Hoài Lam, tơ máu trong mắt anh dần biến mất, rốt cuộc cũng thấy rõ nước mắt trên mặt cô ta.

“Hoài Laml”

Anh hô lên kinh hãi, thả lỏng tay ra.

Hoài Lam nhẹ nhàng rơi xuống, được anh ôm vào lòng.

“Hoài Lam, cô thấy sao rồi?”

Dương Chấn vội nói, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng, trong mắt là sự áy náy nồng đậm.

Lâu lắm rồi anh không bị huyết mạch cuồng hóa ảnh hưởng tới nỗi mất lý trí, nhưng hồi nãy, không hiểu sao anh lại mất ý thức.

Hoài Lam được Dương Chấn ôm vào lòng, mỉm cười hiền hòa: “Anh Chấn, rất xin lỗi, tôi bảo sẽ dân anh tới Dược Vương Cốc, cũng không phải vì muốn anh tìm thấy Lưu Ba đâu”.

Cô ta nói rồi chậm rãi nhăm mắt lại, tựa như một đứa bé đang say ngủ.

Hoài Lam vần chưa chết, nhưng vì thiếu dưỡng khí trong thời gian dài nên tạm thời hôn mê.

Dương Chấn nhìn cô gái đã hôn mê trong lòng mình, trong mắt lóe lên vẻ tức giận.

Lời Hoài Lam nói trước khi hôn mê đã tiết lộ một thông tin vô cùng quan trọng, cô ta cũng không muốn dẫn Dương Chấn tới Dược Vương Cốc.

Bằng không, cô ta đã không xin lỗi Dương Chấn.

“Đây là mệnh lệnh của thành chủ Hoài Thành à?”

Dương Chấn nói với vẻ mặt u ám.

Anh đã hiểu rất nhiều chuyện, hồi nấy, anh gần như mất kiểm soát, nếu đúng là thành chủ Hoài Thành đã ra lệnh cho Hoài Lam dân anh tới Dược Vương Gốc, tức là thành chủ Hoài Thành định mượn tay anh để tàn sát Dược Vương Cốc rÖi.

Khi giữ tỉnh táo, anh đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu hoàn toàn mất lý trí, anh sẽ có thực lực mạnh hơn.

Dương Chấn lẩm bẩm với vẻ mặt khó coi: “Chảng lẽ thành chủ Hoài Thành muốn mượn tay mình để đối phó với Dược Vương Gốc à?”

“Nhưng nếu đúng thế thật, trước đó khi ở phủ Hoài Thành, tại sao thành chủ Hoài Thành lại đối đầu với Dược Vương vì mình chứ?”

Có những vấn đề mà Dương Chấn không sao.

hiểu nổi.

Đúng lúc này, lão Cửu bỗng xuất hiện, ông lão bước từng bước về phía Dương Chấn, còn xách theo một người đàn ông đã bị thương nặng nữa.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2817


Chương 2817:

Điều khiến Dương Chấn kinh ngạc chính là, người đàn ông đang bị lão Cửu xách như gà con này không phải ai khác, chính là Lưu Ba đã hạ cổ độc Vô Tâm cho anh.

Lúc này, người Lưu Ba đầy máu tươi, đang thoi thóp, khiến người ta không sao liên tưởng lão ta với đại sư cổ thuật ban đầu.

Lão Cửu nói: “Cậu đoán không sai, thành chủ Hoài Thành định mượn tay cậu để đối phó với Dược Vương Cốc”.

“Thậm chí ngay cả những cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Dược Vương Cốc hồi nấy cũng không phải người của Dược Vương Gốc thật, mà đều là cao thủ thuộc phủ Hoài Thành, do thành chủ Hoài Thành cử tới đây để k*ch th*ch cậu thôi”.

“Sao cơ?”

Nghe thấy lão Cửu nói thế, Dương Chấn lập tức biến sắc.

Anh chưa bao giờ nghĩ những người vừa bị anh giết lại là cao thủ của phủ Hoài Thành.

Lão Cửu nghiêm nghị nói: “Thành chủ Hoài Thành hiểu rất rõ tình trạng của cậu, ông ta biết cách k*ch th*ch cậu, chọc giận cậu, khiến cậu hoàn toàn tiến vào trạng thái cuồng hóa”.

“Khi giữ tỉnh táo, cậu đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ. Một khi hoàn toàn tiến vào trạng thái cuồng hóa, cậu sẽ phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, thậm chí là Bát Cảnh hậu kỳ, Bát Cảnh đỉnh phong”.

“Với trạng thái này, chỉ cần ông ta ra mặt, giữ chân Dược Vương, cao thủ của Dược Vương Cốc sẽ bị một mình cậu giết sạch”.

Lời lão Cửu nói khiến Dương Chấn hoàn toàn sững sờ, không phải lúc nào anh cũng tin tưởng thành chủ Hoài Thành, anh có cảm thấy ngờ vực, nhưng vì đối phương quá tốt với anh nên anh không muốn nghĩ nhiều nữa.

Không ngờ thành chủ Hoài Thành lại đang lợi dụng anh thật.

“Ngoài ra còn có một điểm quan trọng nhất, cậu là đồ đệ của tiền bối Vô Danh, lần này cậu đến Hoài Thành, ông ta cũng không dám giết cậu, bởi vì một khi cái chết của cậu có liên quan tới ông ta, Vô Danh sẽ lật đổ cả phủ Hoài Thành mất.

“Trong những năm gần đây, Dược Vương Cốc cứ tùy ý phát triển ở Hoài Thành, không coi phủ Hoài Thành ra gì. Thành chủ Hoài Thành đã thấy chướng tai gai mắt với họ từ lâu”.

“Thế nên ông ta định lợi dụng cả cháu gái để dẫn cậu tới Dược Vương Gốc, sau khi huyết mạch cuồng hóa của cậu hoàn toàn bùng nổ, cậu sẽ tàn sát ở đó, tạo thành tổn thất lớn lao cho nơi này”.

“Nhưng dù sao cậu cũng chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, cho dù phát huy thực lực đến cực hạn qua huyết mạch cuồng hóa thì cũng không thể hơn Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, lúc này, trong cả Dược Vương Cốc, Dược Vương vẫn giết được cậu”.

“Một khi cậu bị Dược Vương giết, chắc chắn tiền bối Vô Danh sẽ tiêu diệt cả Dược Vương Cốc, tới khi đó, trong Hoài Thành, không còn ai có thể đe dọa đến địa vị của phủ Hoài Thành nữa”.

Lão Cửu nghiêm nghị nói, sau khi nghe xong, Dương Chấn cảm thấy rất khó chịu.

Trước đó anh cũng nghi ngờ lão Cửu, nhưng lão Cửu là do Miêu thành chủ cử tới, Miêu thành chủ thật lòng tốt với anh, hơn nữa Miêu thành chủ cũng không có lý do giết anh, đương nhiên lão Cửu cũng thế.

Cho đến giờ phút này, sau khi lão Cửu phân tích rõ ràng, rốt cuộc Dương Chấn cũng hiểu tất cả. Khó trách thành chủ Hoài Thành rất tôn trọng anh, còn bảo Hoài Lam chăm sóc cuộc sống thường ngày của anh, thậm chí khi Dược Vương tới phủ Hoài Thành, thành chủ Hoài Thành còn đích thân ra mặt, đối đầu với Dược Vương, thì ra có âm mưu to lớn đãng sau đó.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2818


Chương 2818:

“Ông Cửu, rất xin lõi! Tôi không nên nghỉ ngờ ông!”

Dương Chấn áy náy nhìn về phía lão Cửu.

Lão Cửu khẽ lắc đầu, tiện tay vứt Lưu Ba đang thoi thóp xuống đất.

Ông lão nghiêm nghị nói: “Cổ độc Vô Tâm trong người cậu là do Lưu Ba hạ, cậu phải tự tay giết Lưu Ba thì mới có thể tiếp xúc được với cổ độc Vô Tâm trong cơ thể, mau ra tay đi! Có lẽ cao thủ của phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc cũng sắp đến rồi đấy”.

Dương Chấn nhìn về phía Lưu Ba với cơ thể đầy vết thương, nét mặt đằng đằng sát khí.

“Rầm!”

Anh đánh một đòn, Lưu Ba lập tức mất mạng.

Vào khoảnh khắc này, một con sâu màu đen †o bằng ngón út bỗng bò ra khỏi miệng Lưu Ba.

Lão Cửu hoảng sợ nói: “Con sâu này chính là trùng mẹ của cổ trùng Vô Tâm, mau giết nó đi!”

Dương Chấn nhanh nhẹn giãm lên trùng mẹ của cổ trùng Vô Tâm, con sâu đó lập tức bị giãm nát.

Gần như cùng một lúc, Dương Chấn cảm nhận rõ trùng con vừa tra tấn mình tới mức chết đi sống lại đã hoàn toàn mất sức sống trong cơ thể anh.

Vào giây phút này, Dương Chấn chỉ cảm thấy hết sức thoải mái, đã lâu lắm anh không thấy như thế rồi.

“Cổ độc Vô Tâm trong người mình đã được hóa giải rồi à?”

Dương Chấn bỗng cảm thấy như đang năm mơ.

Lão Cửu khẽ gật đầu, lập tức lấy một cái bình sứ trăng ra rồi nói: “Đây là Hộ Tâm Đan mà Miêu thành chủ chuẩn bị cho cậu, trái tim cậu đã bị cổ trùng Vô Tâm tổn thương nặng nề, bây giờ chỉ Hộ Tâm Đan mới có thể xoa dịu vết thương ở trái tim cậu”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn cảm thấy rất ấm áp, ông lão ở Miêu Thành ấy thực sự rất tốt với anh.

Anh cũng không câu nệ, đổ một viên Hộ Tâm Đan lớn chừng ngón cái ra khỏi bình sứ rồi nuốt luôn.

Thuốc vừa vào miệng đã tan ngay, hóa thành một dòng nước ấm, chỉ sau mấy giây ngắn ngủi, Dương Chấn đã cảm nhận rõ đan dược đang được trái tim mình điên cuồng hấp thu, cơn đau ở tim cũng lập tức dịu hẳn.

“Tiếp đến mới là thử thách lớn nhất với chúng †a, có thể sống sót rời đi hay không thì phải xem số trời rồi!”

Lão Cửu thấy Dương Chấn đã uống Hộ Tâm Đan, bèn nghiêm nghị nói.

Lúc này Dương Chấn mới nhận ra tình cảnh của mình bây giờ, kế hoạch của thành chủ Hoài Thành đã bị lão Cửu nhìn thấu, chắc chăn đối phương sẽ không để họ sống sót rời đi. Dù sao kế hoạch lợi dụng Dương Chấn để tiêu diệt Dược Vương Cốc đã bị vạch trần, một khi có người lan truyền tin tức này, ông ta sẽ phải chịu lửa giận từ Vô Danh.

Thế nên phải giết Dương Chấn và lão Cửu thì thành chủ Hoài Thành mới yên tâm được.

Nhân cơ hội Dược Vương tới phủ Hoài Thành, lão Cửu cũng đã xông vào Dược Vương Cốc để tàn sát, đồng thời đưa Lưu Ba bị thương nặng đi, Dương Chấn cũng đã giết mấy cao thủ của Dược Vương Cốc, thậm chí Dược Vương còn dẫn người đến phủ Hoài Thành để giết anh, bây giờ anh đã hoàn toàn trở mặt với phủ Hoài Thành, đương nhiên Dược Vương Cốc sẽ không vướng bận gì khi ra tay với anh nữa.

Dương Chấn cười khổ: “Phủ Hoài Thành và Dược Vương Cốc coi trọng tôi thật đấy, hai thế lực hàng đầu đều muốn giết tôi”.

Lão Cửu không nói gì, chỉ nhìn về phía Hoài Lam vần đang hôn mê, sát khí mãnh liệt lan ra từ người ông lão.

“Để tôi giết người phụ nữ này!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2819


Chương 2819:

Ông lão nói rồi định ra tay.

“Ông Cửu!”

Dương Chấn vội chắn trước Hoài Lam, nhìn về phía lão Cửu: “Ông Cửu, cô gái này cũng rất đáng thương, cô ta bị thành chủ Hoài Thành ép buộc, chúng ta đi thôi!”

Thấy Dương Chấn nói thế, lão Cửu cũng không định giết người nữa, chỉ nói: “Chúng ta đi!”

Dương Chấn đang định rời đi, một bàn tay bỗng năm lấy góc áo anh. Hoài Lam vừa hôn mê đã tỉnh, cô ta đang năm góc áo Dương Chấn, mắt rơm rớm nước mắt.

Dương Chấn nhìn Hoài Lam với vẻ mặt phức tạp, lạnh lùng nói: “Hoài Lam, tôi có thể cho cô một con đường sống, nhưng nếu cô dám tiết lộ tung tích của tôi, tôi sẽ tự tay giết cô đấy!”

Tuy biết người phụ nữ này cũng bị ép, nhưng dù sao đối phương cũng là người của thành chủ Hoài Thành, bây giờ anh đã biết kế hoạch của ông ta nên đương nhiên không thể vui vẻ với Hoài Lam.

Hoài Lam nói với đôi mắt đẫm lệ: “Anh Chấn, cảm ơn anh đã tha cho tôi, cũng cảm ơn anh đã hiểu cho nỗi khổ tâm của tôi, tôi hy vọng anh có thể tin tôi lần cuối, tôi biết một con đường rời khỏi Hoài Thành, bảo đảm an toàn”.

Lão Cửu lập tức sầm mặt, lạnh lùng nói: “Dương Chấn, đừng mềm lòng, hãy giết người phụ nữ này đi, chúng ta phải nắm chắc thời gian rời đi, bằng không có mọc cánh cũng khó thoát”.

Dương Chấn hơi do dự, tuy anh mới quen Hoài Lam chưa lâu, nhưng anh luôn cảm thấy cô †a cũng không ác, có lẽ cô ta thực sự có thể dẫn họ an toàn rời khỏi Hoài Thành.

Sau phút giây im lặng ngắn ngủi, Dương Chấn nhìn về phía lão Cửu: “Ông Cửu, có lẽ bây giờ tất cả các thế lực ở Hoài Thành đều đang tìm chúng ta, nếu chúng ta muốn rời đi thì rất khó, chi bằng tin cô ta một lần, nếu tình hình không ổn, tôi sẽ đích thân giết cô ta!”

Lão Cửu không nói gì, chỉ nhìn chằm chăm vào Hoài Lam bằng đôi mắt âm u, Hoài Lam không hề sợ hãi, đối mặt với lão Cửu, trong mắt tràn ngập sự chân thành.

Mấy giây sau, rốt cuộc lão Cửu cũng đưa ra quyết định, ông lão lạnh lùng nói: “Dãn đường đi!”

Nghe thấy lão Cửu nói thế, Hoài Lam lập tức mừng rð, nói ngay: “Hai người đi theo tôi đi!”

Bây giờ, tất cả thế lực ở Hoài Thành đều đang tìm Dương Chấn, nếu lão Cửu muốn dẫn anh rời khỏi nơi đây thì đúng là hão huyền.

Chỉ cần Hoài Lam thật lòng muốn dẫn họ rời khỏi Hoài Thành, chắc chăn việc đi theo cô ta sẽ là lựa chọn sáng suốt nhất.

Trong lúc Hoài Lam dẫn Dương Chấn và lão Cửu rời đi, ở phủ Hoài Thành, trong một tòa nhà rộng rãi.

Sắc mặt thành chủ Hoài Thành u ám tới cực điểm, trong mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Phía dưới có mấy cao thủ với hơi thở đáng sợ đang quỳ.

“Thành chủ, chúng tôi đã dốc sức tìm kiếm Dương Chấn, nhưng không thấy bóng dáng cậu †a đâu, bây giờ ngay cả cô Hoài Lam cũng mất liên lạc rồi”.

Một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ nghiêm nghị nói.

“Thành chủ, có phải cô Hoài Lam đã phản bội chúng ta rồi không? Cô ấy rất quen với phủ Hoài Thành, nếu cô ấy dẫn Dương Chấn đi trốn thì đúng là chúng ta rất khó tìm thấy”.

Một người khác thận trọng nói.

Hoài Phượng tức giận nói: “Con khốn đấy đúng là to gan, dám làm trái lệnh ông nội, dẫn Dương Chấn rời khỏi Hoài Thành”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2820


Chương 2820:

Hoài Tỉnh Vũ – mẹ cô ta cũng nhìn về phía thành chủ Hoài Thành: “Bố, con nghĩ chuyện này cũng có thể xảy ra, hơn nữa khả năng đó còn rất lớn. Bằng không, tại sao tự dưng Hoài Lam lại mất liên lạc? Người của chúng ta cũng không tìm thấy Dương Chấn”.

“Rầm!”

Thành chủ Hoài Thành đập bàn, chiếc bàn gỗ có giá trị không nhỏ kia lập tức vỡ nát.

Lão ta lạnh lùng nói với vẻ tức giận: “Nếu nó dám phản bội ta thật, chắc chắn ta sẽ khiến nó trả giá đất!”

Lão ta nói rồi khoát tay, ra lệnh: “Bắt đầu phong tỏa Hoài Thành, điều động tất cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh trong Hoài Thành để tìm kiếm Dương Chấn cho tôi! Bất kể sống chết!”

“Vâng!”

Người giúp việc vội đáp.

Sau khi người giúp việc rời đi, trong phòng chỉ còn dòng chính của phủ Hoài Thành.

Hoài Tỉnh Vũ nhìn về phía thành chủ Hoài Thành, ngờ vực hỏi: “Bố, con vấn luôn thắc mắc chuyện này, nếu bố đã không định thả Dương Chấn rời khỏi Hoài Thành, khi cốc chủ Dược Vương Cốc tới đòi người, tại sao bố phải đắc tội với ông ta để bảo vệ Dương Chấn chứ?”

Nghe thấy bà ta nói thế, các dòng chính khác của phủ Hoài Thành cũng có vẻ khó hiểu.

Thành chủ Hoài Thành lạnh lùng nói: “Các người thật sự nghĩ tôi sẽ đối đâu với Dược Vương vì một con tép riu ư?”

Đám người vẫn chưa hoàn hồn thì nghe thấy thành chủ Hoài Thành nói tiếp: “Sư phụ của Dương Chấn có thực lực rất mạnh, rất có thể đã vượt xa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, từ mười năm trước, ông ta đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi”.

“Một khi Dương Chấn chết ở phủ Hoài Thành chúng ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, với tính cách bao che của Vô Danh, chắc chản ông tạ sẽ tiêu diệt cả phủ Hoài Thành mất”.

“Còn Dược Vương Cốc thì vẫn luôn là cái đinh trong mắt tôi, nếu không tiêu diệt Dược Vương Cốc thì tôi khó mà yên lòng được!”

“Tôi bảo vệ Dương Chấn cũng vì tôi biết rõ, chắc chắn Dương Chấn sẽ tới Dược Vương Gốc, dù sao cậu ta cũng phải tự tay giết Lưu Ba thì mới hóa giải được cổ độc Vô Tâm”.

“Nếu đã vậy, chỉ cần tôi giả vờ liều mạng bảo vệ Dương Chấn, chắc chắn cậu ta sẽ tới Dược Vương Cốc”.

“Sau khi tới Dược Vương Cốc, chắc chăn cậu †a sẽ rơi vào tình cảnh cửu tử nhất sinh. Một khi cậu ta chết ở đó, tôi sẽ cho người loan tin ngay, lúc đấy Vô Danh sẽ đi tiêu diệt Dược Vương Cốc rồi”.

Nghe thấy thế, những người thuộc dòng chính của phủ Hoài Thành đều sững sờ.

Hoài Tỉnh Vũ tươi cười nói: “Thì ra là thế! Bố định cho một mũi tên trúng hai con chim, vừa giải quyết Dương Chấn, vừa xóa sổ mối họa là Dược Vương Cốc”.

Hoài Phượng kích động nói: “Tức là ông nội vân không quên báo thù rửa hận cho bố cháu, ông nội, cảm ơn ông!”

Phía bên kia, Dược Vương Gốc.

Phía trước Dược Vương là mấy người luyện võ có hơi thở mạnh mẽ, ai cũng đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh.

Thậm chí cao thủ dẫn đầu còn đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong.

Dược Vương nói với vẻ mặt u ám: “Rốt cuộc cao thủ thần bí kia có lai lịch thế nào? Tại sao dám xông vào Dược Vương Cốc chúng ta một mình chứ?”

Có người đáp ngay: “Cốc chủ, tôi đã điều tra rõ rồi, cao thủ thần bí này chính là cao thủ đã đến Hoài Thành với Dương Chấn, là cao thủ của phủ Miêu Thành”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2821


Chương 2821:

Dược Vương hơi híp mắt: “Miêu thành chủ!”

Lúc này lại có người bước vào phòng, nhìn về phía Dược Vương: “Cốc chủ, theo tin tức mới nhất, thành chủ Hoài Thành đã ra lệnh cho cả thành lùng bắt Dương Chấn rồi”.

“ðÐ2”

Dược Vương hơi kinh ngạc, bèn nói: “Chẳng phải ông ta còn định ra tay với tôi vì tên nhãi đó ư? Sao tự dưng lại cho cả thành lùng bắt cậu ta thế?”

Người kia nói: “Tôi nghe nói thanh niên tên Dương Chấn kia có địa vị rất khó lường, thân phận của sư phụ cậu ta còn cao hơn nữa, có lẽ là cao thủ vượt xa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong”.

“Sao cơ?”

Ngay cả Dược Vương cũng có vẻ kinh hãi: “Thông tin này chính xác chứ?”

Đối phương vội lắc đầu: “Cốc chủ, đây là những gì mà tôi tra được, tôi chỉ nói là có thể thôi.

Về phần sư phụ của Dương Chấn, tôi cũng không thể khẳng định xem ông ta đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong chưa”.

Nghe thấy thế, sắc mặt Dược Vương vô cùng nghiêm nghị, lão ta vốn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, phải đạt đến cấp bậc này thì mới biết, Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong vẫn chưa phải mức cao nhất của võ thuật, vẫn còn những người vượt xa mốc đó.

Nếu sư phụ của Dương Chấn mạnh như thế thật, đúng là lão ta đã gây ra chuyện lớn rồi.

“Sư phụ, con thấy rất khó hiểu về chuyện này, xin người chỉ bảo chol”

Lúc này, một đồ đệ của Dược Vương mở miệng nói: “Trước đó, thành chủ Hoài Thành hết mực bảo vệ thanh niên kia, thậm chí sẵn sàng đánh với người, nhưng bây giờ, tại sao ông ta lại cho cả thành lùng bắt người thanh niên đó thế?”

“Con cảm thấy chuyện này hơi khác thường, rất có thể thành chủ Hoài Thành đang chuẩn bị một âm mưu lớn để đối phó với Dược Vương Cốc chúng ta”.

Nghe thấy thế, Dược Vương hơi híp mắt.

Câu hỏi của đồ đệ cũng là nỗi nghi vấn trong lòng ông ta.

Một đồ đệ khác cũng nói: “Sư phụ, người nói xem, trước đó thành chủ Hoài Thành hết mực bảo vệ Dương Chấn, có phải vì kiêng dè sư phụ của Dương Chấn nên mới làm vậy không thế?”

“Lưu Ba đang ở Dược Vương Cốc chúng ta, Dương Chấn lại trúng cổ trùng Vô Tâm, nếu muốn sống, chắc chắn cậu ta phải tới Dược Vương Oốc, tự tay giết Lưu Ba”.

“Việc thành chủ Hoài Thành ra sức bảo vệ Dương Chấn chỉ là một vở kịch, sau khi Dương Chấn xông vào Dược Vương Gốc chúng ta, chắc chăn cậu ta chỉ còn con đường chết”.

“Một khi cậu ta chết ở Dược Vương Gốc, sư phụ của cậu ta sẽ tìm tới chúng ta để báo thù”.

“Nhưng ông ta không ngờ cao thủ đến từ Miêu Thành kia lại xông vào Dược Vương Gốc, đồng thời đưa Lưu Ba đi nhân lúc sư phụ xông vào phủ Hoài Thành”.

“Thiếu đi Lưu Ba, Dương Chấn cũng không tới Dược Vương Gốc nữa. Thành chủ Hoài Thành sợ chuyện bị lộ nên mới cho cả thành lùng bát Dương Chấn, g**t ch*t mối họa này”.

Nghe thấy thế, sắc mặt Dược Vương tái nhợt, lão ta tức giận nói: “Thành chủ Hoài Thành, ông đúng là to gan, dám tính kế cả tôi cơ đấy!”

Sau khi nghe đồ đệ phân tích xong, Dược Vương cũng chấp nhận cách giải thích này.

Những gì mà thành chủ Hoài Thành làm trước đó chỉ là cái bây để khơi dậy ý định giết Dương Chấn của lão ta, một khi lão ta giết anh thật, cả Dược Vương Cốc sẽ phải hứng chịu lửa giận từ vị sư phụ vượt xa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong của Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2822


CHương 2822:

Người đồ đệ kia hỏi tiếp: “Sư phụ, nếu đây đã là bẫy của thành chủ Hoài Thành thì bây giờ chúng ta nên làm gì đây? Có cần tìm Dương Chấn nữa không ạ?”

Trong mắt Dược Vương lóe lên sát khí mãnh liệt, lão ta lạnh lùng nói: “Cho dù thế nào, điều duy nhất có thể khẳng định bây giờ chính là Dương Chấn đã giết rất nhiều cao thủ của Dược Vương Cốc chúng ta, cho dù không có mưu kế của thành chủ Hoài Thành, chúng ta cũng phải giết Dương Chấn”.

Đồ đệ kia lo lắng nói: “Nhưng… nếu chúng ta giết Dương Chấn thì phải đối phó với sư phụ cậu †a thế nào?”

Dược Vương híp mắt: “Nếu thành chủ Hoài Thành đã thích tính kế người ta như thế, chúng ta cũng tương kế tựu kế một lần đi. Bây giờ tin ông †a đuổi giết Dương Chấn đã lan khắp Hoài Thành, không thể giấu nổi nữa”.

“Bây giờ chúng ta cứ loan tin rằng mọi chuyện giữa Dược Vương Cốc và Dương Chấn chỉ là hiểu lầm, ai dám động tới Dương Chấn thì cũng là động đến Dược Vương Gốc”.

Nghe thấy Dược Vương nói thế, người đồ đệ hỏi với vẻ ngờ vực: “Sư phụ, ý người là sao?”

Dược Vương nói: “Lúc này, thành chủ Hoài Thành đang ra lệnh đuổi giết Dương Chấn, còn Dược Vương Cốc lại bày tỏ thái độ răng ai động tới Dương Chấn thì cũng là kẻ địch của Dược Vương Cốc, nếu Dương Chấn chết, người khác sẽ nghĩ thế nào?”

Đồ đệ kia hiểu ngay: “Sư phụ, con hiểu rồi, người chỉ cố tình loan tin như thế, nhưng trên thực tế, cao thủ của Dược Vương Cốc chúng ta vần tiếp tục đuổi giết Dương Chấn”.

Dược Vương gật đầu: “Từ Hoa, con dẫn Tả và Hữu hộ pháp đi đuổi giết Dương Chấn nhé!”

Nghe thấy thế, Từ Hoa giật mình, Tả và Hữu hộ pháp của Dược Vương Gốc đều là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, có thực lực gần với Dược Vương.

Bây giờ, Dược Vương lại muốn dùng đến hai cao thủ này, đúng là không chừa cho Dương Chấn đường sống nào hết!

“Vâng, thưa sư phụ! “

Từ Hoa vội đáp rồi lập tức quay người rời đi.

Một tin tức nhanh chóng được truyền ra từ Dược Vương Cốc, Dược Vương đích thân ra lệnh, không ai được động đến Dương Chấn, nếu ai dám ra tay với Dương Chấn thì cũng là kẻ địch của Dược Vương Cốc.

Trong lúc nhất thời, một số thế lực đang định giết Dương Chấn để tranh công với phủ Hoài Thành đều thi nhau từ bỏ việc đuổi giết Dương Chấn.

Phủ Hoài Thành đang đuổi giết Dương Chấn, Dược Vương Gốc lại muốn bảo vệ Dương Chấn, rõ ràng là định đối đầu với phủ Hoài Thành, trong tình huống này, thế lực nào dám nhúng tay vào thì chính là tìm đường chết.

Bởi vì cho dù bạn làm gì thì cũng sẽ đắc tội với bên còn lại.

Ở phủ Hoài Thành, thành chủ Hoài Thành cũng đã nhận được tin tức này, sắc mặt lão ta u ám tới cực điểm, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Tên khốn Dược Vương này, rõ ràng ông ta cũng muốn giết Dương Chấn nhưng lại cho loan tin như thế, rõ ràng ông ta đã biết đến sự mạnh mẽ của sư phụ Dương Chấn rồi”.

Hoài Tinh Vũ nói với vẻ lo âu: “Bố, chúng ta nên làm gì bây giờ? Tin chúng ta đuổi giết Dương Chấn đã lan khắp Hoài Thành, bây giờ, cho dù là ai giết Dương Chấn thì cũng sẽ đổ lên đầu chúng lon Đây cũng là chuyện khiến thành chủ Hoài Thành lo lắng nhất, tuy lão ta ra lệnh cho tất cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở Hoài Thành đuổi giết Dương Chấn, nhưng không ngờ tin tức này lại lan khắp Hoài Thành nhanh như thế.

Cũng như Hoài Tỉnh Vũ vừa nói, một khi Dương Chấn chết, cho dù có phải người của họ ra tay hay không, việc này cũng sẽ bị đổ cho họ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2823


Chương 2823:

“Nếu việc đã đến nước này thì chỉ có thể tới đâu hay tới đó thôi! Truyền lệnh của ta, điều động tất cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở Hoài Thành đi đuổi giết Dương Chấn, ai giết Dương Chấn sẽ được phủ Hoài Thành khen thưởng một bộ công pháp tu luyện hàng đầu, những thanh niên giỏi giang từ 35 tuổi trở xuống có thể tùy ý chọn một cô gái chưa lập gia đình ở phủ Hoài Thành để kết hôn”.

Thành chủ Hoài Thành nói với vẻ mặt u ám.

Lão ta định thực hiện đạo lý, đã không làm thì thôi, còn nếu làm thì phải làm cho trót.

Nếu tin tức phủ Hoài Thành đuổi giết Dương Chấn đã bị truyền đi, vậy cũng không cần giấu giếm nữa, cứ ra sức đuổi giết Dương Chấn là được.

Tuy lão ta kiêng dè Vô Danh, nhưng dù sao Vô Danh cũng đến từ nơi đó, theo quy định, Vô Danh không thể tùy ý sát hại người khác được.

Hơn nữa, phủ Hoài Thành của lão ta cũng không đơn giản như bề ngoài, nếu ép lão ta, cho dù thực lực của Vô Danh đã hơn xa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì cũng chưa chắc có thể giết lão ta ở phủ Hoài Thành.

Cùng lúc đó, Dương Chấn, lão Cửu và Hoài Lam đang trốn tránh sự đuổi giết từ khắp nơi.

“Rốt cuộc còn bao lâu nữa mới rời khỏi Hoài Thành?”

Lão Cửu hơi tức giận, ông lão đã đi theo Hoài Lam rất lâu, nhưng vấn chưa thấy dấu hiệu sắp rời khỏi Hoài Thành.

Hoài Lam chỉ về phía Nam, nói: “Hai người thấy con sông kia không? Chỉ cần băng qua nó là có thể rời khỏi phủ Hoài Thành rồi”.

Có vẻ chỉ còn khoảng hai ba cây, đã rất gần.

“Tốt nhất cô đừng lừa chúng tôi, bằng không cô sẽ chết rất thảm đấy”.

Lão Cửu nhìn chăm chằm vào Hoài Lam, trong mắt còn có sát khí.

Hoài Lam sợ hãi nhìn lão Cửu, vội nói: “Tiền bối cứ yên tâm, tôi sẽ không lừa hai người đâu”.

Dương Chấn nói: “Đi thôi!”

Anh nói rồi dẫn đầu, tiếp tục bước về phía Nam.

Chỉ mất mấy phút, ba người đã đi nốt quãng đường dài ba cây số.

Nhưng ở bờ sông không có gì, mà nếu muốn băng qua con sông này thì phải có thuyền.

_ “Tôi nhớ ở đây có nhiều thuyền con lắm mà Hoài Lam nhíu mày, theo cô ta nhớ, quanh đây có rất nhiều thuyền con, nhưng giờ chẳng có chiếc nào hết.

Dương Chấn nói: “Chúng ta chia ra tìm xem!”

Anh nói rồi bước về một phía.

Họ sắp rời khỏi Hoài Thành, nhưng vì thiếu thuyền nên không thể rời đi. , May mà xung quanh toàn cỏ lau, cho dù cao thủ của Hoài Thành đuổi tới thì cũng rất khó phát hiện ra họ.

Nhưng ba người đã tìm tận mười phút mà vẫn | không thấy chiếc thuyền nào.

Sắc mặt lão Cửu u ám tới cực điểm, ông lão lạnh lùng nhìn về phía Hoài Lam: “Chẳng phải cô đã cam đoan rằng có thể dẫn bọn tôi rời khỏi Hoài Thành à?”

Mắt Hoài Lam đỏ hoe, cô ta nhìn lão Cửu với vẻ hơi kiêng dè rồi quay sang Dương Chấn, nói: “Anh Chấn, những gì mà tôi nói đều là thật, hồi trước ở đây có rất nhiều thuyền con, trên sông cũng có rất nhiều người lái thuyền, nhưng không biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì mà chẳng có ai hết”.

Trong lúc cô ta nói, trên sông bỗng xuất hiện một chiếc thuyền, trên thuyền có một ông lão đội mũ rộng vành, cầm gậy trúc, đang chậm rãi chèo tới chỗ họ.
 
Back
Top Bottom