Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2764


Chương 2764:

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: “Đúng! Chỉ cần anh có thể duy trì trạng thái này, cổ trùng Vô Tâm sẽ bị rơi vào trạng thái ngủ đông, sẽ không gây thương tổn cho anh được”.

“Có điều, anh có chắc mình có thể duy trì trạng thái này lâu dài sao?”

Dương Chấn lắc đầu, thành thực đáp: “Anh nhận ra là, anh có thể dùng biện pháp kích hoạt huyết mạch để ngăn cản cổ trùng Vô Tâm gây thương tổn cho mình, nhưng anh phải bảo trì trạng thái này liên tục”.

“Loại trạng thái này không thể duy trì lâu dài, hơn nữa, nếu cứ duy trì ở trạng thái kích hoạt huyết mạch thì cũng sẽ tạo thành thương tổn rất lớn cho cơ thể anh”.

Nghe vậy, Ngải Lâm lo âu nói: “Tiểu Uyển, em có biện pháp nào lấy được cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể cậu ấy ra không?”

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu: “Em còn đang nghiên cứu, nhưng gần như không có cách nào lấy được cổ trùng Vô Tâm ra cả, em đã tìm hiểu rất nhiều tài liệu, vấn không tìm ra bất kì cách nào hữu hiệu”.

Ngải Lâm không cam lòng hỏi: ‘Không có cách nào khác sao? Ví dụ như dùng thuốc, ép cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể cậu ấy ra?”

Phùng Tiểu Uyển nói: “Em đang nghiên cứu, tạm thời chưa có bất kì kết quả gì”.

Dương Chấn thấy sắc mặt hai cô đều hết sức nặng nề, bèn cười an ủi: “Yên tâm đi, tạm thời anh còn có thể duy trì trạng thái kích hoạt huyết mạch thế này, một con cổ trùng Vô Tâm cỏn con mà thôi, không thể lấy được mạng anh đâu”.

Phùng Tiểu Uyển nghiêm nghị nói với Dương Chấn: ‘Anh Chấn, anh cứ yên tâm, nhất định em sẽ tìm mọi cách để giúp anh giải quyết con cổ trùng này”.

Dương Chấn lại lắc đầu, nhìn về phía Mã Siêu đang nằm trên giường bệnh.

Anh nghiêm túc nói: “Tạm thời anh còn có thể đè ép con cổ trùng này khiến nó không thể gây thương tổn cho anh, cho nên trước mắt sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Em hãy tìm cách đánh thức ý thức của Mã Siêu trước đã, anh lo rằng nếu cậu ấy rơi vào trạng thái này quá lâu thì dù về sau có thể khôi phục cũng sẽ bị mất đi một phần kí ức”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: ‘Anh yên tâm, vấn đề của anh Siêu, em đã có phương hướng rồi, không bao lâu nữa là có thể đánh thức anh ấy, hiện tại anh mới là người đang gặp nguy hiểm thực sự, một khi anh gặp chuyện không may, tất cả bọn em đều sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm.

Ngải Lâm cũng nói: “Tiểu Uyển nói đúng đấy, nếu cậu có chuyện gì, những người sống dựa vào cậu như chúng tôi đây chỉ e sẽ gặp phải nguy hiểm đến tính mạng cả”.

Dương Chấn chợt cảm thấy gánh nặng trách nhiệm trên vai trở nên nặng nề hơn, anh nghiêm nghị nói: “Mọi người yên tâm, tôi sẽ bảo vệ mọi người!”

“Vậy thôi, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi tu luyện trước đã”.

Nói xong, anh quay đầu định bước đi.

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, sau đó, một giọng nói quen thuộc vắng vào: ‘Cậu Chấn, chúng tôi có thể vào được không?”

Nghe thấy giọng nói này, Dương Chấn hơi sửng sốt, Phùng Tiểu Uyển lập tức vui mừng reo lên: “Ông Tống Tả và ông Tống Hữu về rồi!”

Vừa nói, cô ta vừa chạy ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra đã thấy hai anh em họ Tống đứng đó.

“Ông Tả, ông Hữu, hai ông sao vậy?”

Hai người vừa bước vào, Phùng Tiểu Uyển kêu lên kinh ngạc, vội vàng bước tới đỡ hai anh em họ Tống.

Hai anh em họ Tống đã lấm máu khắp người, sắc mặt trắng bệch, nhìn là biết đã bị thương nặng.

Dương Chấn cũng vội tới bên cạnh hai ông lão, anh nhanh chóng phát hiện cả hai đều đã mất sạch tu vi võ thuật.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2765


Chương 2765:

“Có chuyện gì vậy?”

Dương Chấn và Phùng Tiểu Uyển đỡ hai anh em Tống Tả Tống Hữu ngồi vào ghế, mặt lộ vẻ nghiêm túc, hỏi.

Mắt Tống Hữu đã đỏ bừng, lão ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Trước đây Tiểu Uyển muốn cứu cậu nhưng còn thiếu vài dược liệu quý hiếm nên chúng tôi đi tìm, chẳng may xúc phạm tới Hoài Thành, sau đó bị cao thủ của Hoài Thành đuổi giết”.

“Chúng tôi chạy trốn suốt chặng đường, khó khăn lắm mới thoát khỏi sự truy đuổi của đám cao thủ Hoài Thành, chỉ có điều, võ thuật đã bị phế bở’.

Tống Tả cũng lộ vẻ bi thương, ánh mắt tràn đầy hận thù mãnh liệt.

Phùng Tiểu Uyển bi phấn nói: ‘Kẻ nào lại tàn độc đến mức phế bỏ tu vi của hai ông như vậy?”

Ngay khi cô ta vừa dứt lời, một luồng uy lực khủng khiếp chợt bao trùm toàn bộ dinh thự Vân Phong.

Sắc mặt hai anh em họ Tống tức thì trở nên khó coi vô cùng, nghiến răng nói: “Cao thủ của Hoài Thành đã đuổi tới nơi rồi!”

Hai anh em họ Tống vừa nói đến đó, một tiếng ‘Uỳnh” vang lên, cửa chính của dinh thự Vân Phong đã bị tông nát, hai bóng người trung niên vọt vào.

Trên người bọn họ tràn ngập hơi thở võ thuật của cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

“Thì ra các người trốn đến chỗ này”.

Một tên cao thủ trong số đó cười lạnh nói.

Hai tên cao thủ khoanh tay trước ngực, nheo mắt cười, nhìn chăm chăm vào anh em nhà họ Tống như thể mèo trêu chuột, ánh mắt tràn đây châm chọc.

Anh em họ Tống nhìn nhau, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu các người đã muốn mang chúng tôi trở về đó thì chúng tôi đi với các người là được”.

Nói xong, bọn họ nhấc chân đi về phía hai tên cao thủ kia.

Bọn họ không muốn làm liên lụy đến Dương Chấn và người khác, cho nên mới nhanh chöng thỏa hiệp như vậy.

“Biết điều đấy! Hai ông yên tâm, dù tới Hoài Thành, dựa vào thực lực của hai ông, thành chủ cũng sẽ không bạc đãi hai ông đâu!”

Hai tên cao thủ kia cười ha hả nói, thậm chí bọn họ còn không thèm nhìn đến những người khác, đối với bọn họ, đó chảng qua chỉ là mấy con sâu cái kiến mà thôi.

“Khoan đất”

Đúng lúc này, Dương Chấn bỗng lên tiếng.

“Hử2”

Hai tên cao thủ của Hoài Thành chợt quay phát lại, nheo mặt nhìn Dương Chấn chăm chăm, nói: “Ranh con, mày còn chuyện gì nữa?”

Dương Chấn lạnh nhạt nói: ‘Các ông muốn dẫn bọn họ đi, nhưng đã hỏi ý kiến của tôi chưa?”

Anh vừa thốt ra những lời này, đáy mắt hai tên cao thủ của Hoài Thành lập tức lóe lên sát khí.

Một tên nhìn chăm chú vào Dương Chấn, ánh mắt chứa đầy ý muốn giết chóc, nói: “Này ranh con, mày đang muốn chết đúng không?”

Dương Chấn lạnh lùng nói với ông ta: “Xem ra, người của gia tộc Cổ Võ lánh đời quá lâu, thật sự cho rằng người ngoài trần thế đều là con sâu cái kiến”.

Vừa dứt lời, một khí thế mênh mang từ trên người anh tràn ra ngoài.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2766


Chương 2766:

“Âm!”

Khí thế này quá khủng khiếp, khiến cho hai tên cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh của Hoài Thành đều bị đẩy lùi vài bước.

Hai người đều biến sắc, mặt lộ vẻ sợ hãi, lẩm bẩm: “Sao, sao lại thế được? Cậu là cao thủ trên cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh?”

Bản thân bọn họ đều là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng hiện tại lại cảm nhận được một hơi thở võ thuật vượt xa Siêu Phàm Ngũ Cảnh từ trên người Dương Chấn, điều đó có nghĩa là, thực lực của Dương Chấn ít nhất cũng phải đạt tới Siêu Phàm Lục Cảnh, thậm chí còn có thể mạnh hơn.

Dương Chấn lạnh lẽo nói: “Võ thuật của hai vị tiền bối Tống Tả Tống Hữu là do các ông phế mất?”

Một tên cao thủ trong đó vội vã nói ngay: ‘Bọn họ tự tiện xông vào Dược Vương Cốc của Hoài Thành chúng tôi để trộm thuốc, cốc chủ của chúng tôi ra lệnh nhất định phải đem bọn họ về”.

“Nhưng bọn họ lại phản kháng không chịu đi theo chúng tôi, cho nên đành phải phế bỏ võ thuật của họ”.

Tống Hữu cả giận nói: “Chúng tôi không hề trộm thuốc, chỉ không biết nơi chúng tôi hái thuốc là Dược Vương Cốc của các người thôi, hơn nữa, những dược liệu mà chúng tôi hái được ở Dược Vương Cốc đã bị các người cướp hết rồi, nay võ thuật của chúng tôi bị phế bỏ, các người còn muốn thế nào?”

Cao thủ của Hoài Thành lên tiếng: “Các ông hoàn toàn không biết mình đã gây họa lớn thế nào, mấy vị thuốc các ông hái đều là dược liệu do Dược Vương Cốc chúng tôi mất mấy chục năm nuôi trồng mới có, còn chưa đủ tuổi hái đã bị các ông ngắt mất”.

Nghe vậy, sắc mặt anh em nhà họ Tống trở nên hết sức khó coi.

Dương Chấn lạnh lùng nói: ‘Dù là dược liệu quý hiếm đến đâu thì nhất định cũng phải có một cái giá để trao đổi, cần gì nói thẳng ra đi!”

Hai anh em nhà họ Tống đúng là đã vào nhầm đất của người ta, còn hái mất dược liệu, có lỗi với người ta trước.

Bất kể thế nào, Hoài Thành cũng là một thành phố Cổ Võ, Dương Chấn không muốn động đến họ.

Một điểm quan trọng hơn nữa là, trước đây, khi anh tới Hoàng tộc họ Long, từng giết một kẻ tên là Long Dược, mà gã Long Dược này lại chính là con rể của phủ thành chủ Hoài Thành.

Cuối cùng, phải nhờ sư phụ Vô Danh đứng ra mới giải quyết được chuyện đó, nếu không, Hoài Thành nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.

Vậy nên, chuyện gì có thể dàn xếp, anh sẽ cố găng dàn xếp ổn thỏa.

Nghe Dương Chấn nói thế, hai cao thủ của Hoài Thành đều kinh ngạc ra mặt, lập tức một người lên tiếng: “Này cậu, cậu thực sự cho rằng, đồ trong Dược Vương Gốc của chúng tôi, muốn đổi là đổi được à?”

Dương Chấn cau mày: ‘Nếu dược liệu đã bị hái thì cũng đã không còn cách nào thay đổi hiện trạng, hiện giờ tôi chỉ muốn đưa ra phương án bồi thường, nhưng ý các vị là không muốn nhận bồi thường?”

“Ranh con, tôi khuyên cậu chớ nên xen vào việc của người khác, dù cậu là cao thủ trên Siêu Phàm Ngũ Cảnh thì đã sao? Chúng tôi từ Hoài Thành tới, cậu biết Hoài Thành là nơi nào không?”

Cao thủ của Hoài Thành nheo mắt nhìn Dương Chấn, lạnh giọng bảo: “Dược Vương Cốc có địa vị cực cao ở Hoài Thành, động đến Dược Vương Cốc không phải chuyện hay ho gì đâu, tôi khuyên cậu chớ có xen vào việc này, băng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!”

Dương Chấn cười nhạt: “Ngay cả con rể của thành chủ Hoài Thành tôi còn giết được, chẳng lẽ còn sợ động đến một thế lực ở Hoài Thành?”

Anh vừa dứt lời, hai tên cao thủ của Hoài Thành lập tức biến sắc.

Bọn họ là người của Dược Vương Cốc trong Hoài Thành, đương nhiên đã từng nghe nói con rể của thành chủ bị giết ở ngoài thế tục.

Nếu không phải đã cảm nhận được khí thế kh*ng b* của Dương Chấn, nhất định bọn họ sẽ không tin, nhưng hiện tại, bọn họ đều đã biết sức mạnh của Dương Chấn, cho nên Dương Chấn nói như vậy, bọn họ lập tức tin ngay.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2767


Chương 2767:

Mặt hai cao thủ kia đã trắng nhợt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Tống Tả, Tống Hữu đứng bên cạnh, lòng cũng đã tràn đây khiếp sợ, không phải khiếp sợ trước tin Dương Chấn giết con rể của thành chủ Hoài Thành mà là kinh ngạc vì thực lực của Dương Chấn đã tăng mạnh như vậy.

Lần trước, bọn họ rời đi là vì Phùng Tiểu Uyển cần cứu Dương Chấn nhưng còn thiếu mấy vị thuốc, mà nay, bọn họ còn chưa lấy được dược liệu cần thiết trở về cứu Dương Chấn, thực lực của anh đã mạnh đến mức này.

Ngay cả hai tên cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh của Hoài Thành cũng không dám làm bừa trước mặt anh.

Một tên cao thủ của Hoài Thành nói: “Nếu cậu đây có ý muốn bảo vệ anh em họ Tống thì chúng tôi đành phải ra về, chỉ có điều, lần này cậu không chịu giao người, lần sau sẽ có cao thủ đứng đầu Dược Vương Gốc tới tìm cậu đòi người”.

Dương Chấn cau mày: “Ông đang đe dọa tôi đấy à?”

Tên cao thủ của Hoài Thành vội nói: ‘Không phải tôi đe dọa cậu mà chỉ trình bày sự thật, sức mạnh của Dược Vương Cốc vượt xa tưởng tưởng của cậu nhiều lắm, nếu cậu biết điều thì tốt nhất là không nên nhúng tay vào việc này, để chúng tôi đưa anh em họ Tống về Hoài Thành báo cáo kết quả công việc”.

Dương Chấn quát lớn: “Cút!”

Hai cao thủ của Hoài Thành bèn nói: ‘Nếu đã thế thì xin từ biệt ở đây!”

Nói xong, hai người quay đầu định rời khỏi đây.

“Đứng lại!”

Nhưng khi bọn họ mới đi tới cửa, Dương Chấn bồng lên tiếng gọi giật lại.

Hai người nghỉ hoặc quay lại nhìn Dương Chấn, Dương Chấn chỉ vào cánh cửa bị bọn họ làm hỏng, lạnh lùng nói: “Chưa gì đã muốn chuồn rồi, trước tiên phải sửa lại cửa nhà tôi đi đã, băng không, hôm nay các ông đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi dinh thự Vân Phong này”.

Nghe anh nói thế, hai tên cao thủ của Hoài Thành đều sa sầm mặt lại.

“Bao nhiêu tiền, chúng tôi bồi thường cho cậu!”

Bọn họ nghiến răng nghiến lợi nói.

Dương Chấn lạnh nhạt bảo: “Nếu các ông đã muốn để tôi ra giá thì bỏ ra đây mười tỷ coi như bồi thường đi”.

“Đừng có năm mơi”

Hai cao thủ của Hoài Thành đã phẫn nộ đến tột đỉnh, một người nghiến răng nói: ‘Dù thực lực của cậu đã vượt qua Siêu Phàm Ngũ Cảnh thì đã sao? Nếu ép chúng tôi quá đáng, hai anh em chúng tôi liên hợp với nhau, chưa chắc đã thua cậu!”

Nói xong, hơi thở võ thuật trên người bọn họ lập tức tăng vọt lên.

Ban đầu, tu vi võ thuật của hai người vốn chỉ mới tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng lúc này đây, một hơi thở vượt trên Siêu Phàm Ngũ Cảnh, gần chạm tới Siêu Phàm Lục Cảnh đang tràn ra từ trên người bọn họ.

Dương Chấn cười nhạt: “Đúng là không biết tự lượng sức mình!”

Dứt lời, khí thế võ thuật Siêu Phàm Thất Cảnh tức thì bùng nổ từ trong cơ thể anh ra ngoài.

Vì phải liên tục áp chế cổ trùng Vô Tâm nên Dương Chấn vần luôn ở trạng thái cuồng hóa, lúc này, Chiến Thần Quyết vừa được vận hành, một luồng khí thế võ thuật vượt trên cả cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh đã tràn ra từ thân thể anh.

Hai tên cao thủ của Hoài Thành mới giây trước còn tự cho rằng liên hợp lại là có thể đối phó với Dương Chấn, nay chợt cảm nhận được uy lực từ Dương Chấn lan đến, sắc mặt lập tức ._ thay đổi hẳn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2768


Chương 2768:

“Cậu, rốt cuộc cậu là ai2”

Hai tên cao thủ của Hoài Thành khiếp sợ tột cùng, run rẩy hỏi.

Bọn họ vừa mới cảm nhận được một hơi thở vượt xa chính mình truyền tới từ phía Dương Chấn.

Thực lực mà bọn họ có thể phát huy vào lúc này đã ngang với cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng Dương Chấn lại tạo cho bọn họ một áp lực nặng nề, điều đó chứng tỏ, thực lực của Dương Chấn chí ít cũng phải là Siêu Phàm Thất Cảnh rồi.

Một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh thoạt nhìn chưa quá ba mươi, ngay cả ở Hoài Thành, bọn họ cũng chưa từng nghe nói tới.

Hai anh em họ Tống đứng cạnh đó đã dại cả mặt ra rồi, dường như họ không ngờ được, mới vài tháng không gặp, Dương Chấn không chỉ tỉnh táo lại mà cảnh giới võ thuật cũng được tăng tiến lên nhiều.

Dương Chấn lạnh nhạt nhìn về phía hai tên cao thủ của Hoài Thành, nói: “Tôi là ai, các ông không có tư cách biết, nhưng các ông cần phải biết rằng, con rể của thành chủ Hoài Thành các ông đã chết dưới tay tôi, nhưng đến giờ tôi vẫn còn sống khỏe mạnh, có biết vì sao không?”

Trước đó, khi Dương Chấn nhắc tới chuyện này, hai cao thủ của Hoài Thành còn tưởng rằng Dương Chấn đang nói dối, nhưng lúc này, bọn họ thực sự tin lời anh rồi.

Một người thanh niên có được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, sao có thể là kẻ đơn giản?

“Xin lỗi vì đã quấy rầy!”

Hai tên cao thủ của Hoài Thành đưa mắt nhìn nhau, thu lại khí thế trên người, nhìn Dương Chấn nói lời xin lỗi, sau đó quay người định rời khỏi đây.

“Lúc cho các ông đi, các ông không chịu đi, giờ muốn đi thì đã muộn rồi!”

Dương Chấn lạnh lùng nói. Vừa dứt lời, thân thể anh đã hóa thành một cái bóng mờ, chỉ nháy mắt đã xuất hiện trước mặt các cao thủ của Hoài Thành.

“Cậu muốn làm gì?”

Hai cao thủ của Hoài Thành lập tức biến sắc, một người lên tiếng: “Chúng tôi là người của Dược Vương Cốc đấy, sư phụ chúng tôi là Dược Vương, nếu cậu dám giết chúng tôi, ông ấy nhất định sẽ báo thù cho chúng tôi”.

“Uỳnh! Uỳnh!”

Dương Chấn không hề do dự, liên tục tung ra hai chưởng, hai tên cao thủ kia lập tức hộc máu bay ra sau như diều đứt dây.

Ngay lúc thân thể bọn họ chạm đất, sự sống đã hoàn toàn đứt đoạn.

Hai anh em nhà họ Tống ngây người nhìri về phía hai tên cao thủ của Hoài Thành đã tắt thở, kinh ngạc nói: “Cậu Chấn, cậu giết bọn họ rồi?”

Dương Chấn bảo: “Bọn họ tới đây là để bắt hai ông về Dược Vương Gốc, nơi này của tôi sẽ bị bại lộ, đến khi đó sẽ không tránh khỏi chút phiền toái, tôi không thích phiền toái”.

Nghe vậy, hai anh em họ Tống đều không biết nên nói gì.

Vì sợ phiền toái nên mới giết hai cao thủ của Hoài Thành?

Dương Chấn nhìn sang phía Phùng Tiểu Uyển, nói: “Thương tích trên người hai vị tiền bối thế nào? Em có cách nào khôi phục nền tảng võ thuật của họ không?”

Trước đây Phùng Tiểu Uyển từng chữa trị cho người bị mất nền tảng võ thuật, huống chỉ, cô ta và hai anh em nhà họ Tống còn có quan hệ khá thân thiết. ; Phùng Tiểu Uyển gật đầu nói: ‘Hản là được, nhưng còn cần bước vào trị liệu, còn về chuyện có thể chữa trị cho hai ông hoàn toàn khôi phục lại được không thì chỉ có thể từ từ quan sát trong quá trình trị liệu, có điều, hẳn cũng không có vấn đề gì lớn đâu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2769


Chương 2769:

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, Dương Chấn mới yên tâm. ỷ Bất kể thế nào, hai anh em họ đi nhầm vào Dược Vương Cốc, gặp rắc rối với người của Dược Vương Cốc chính vì đi tìm dược liệu chạy chữa cho anh.

Anh em nhà họ Tống nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, sắc mặt đều trở nên kích động.

Tống Tả hồi hộp hỏi: “Tiểu Uyển, cháu nói thật đấy à, thật sự có thể giúp bọn ông khôi phục nền tảng võ thuật?”

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, lấy ra hai viên thuốc đưa cho họ, nói: “Hai ông dùng viên thuốc này trước đi đã, sau đó cháu sẽ tiến hành trị liệu cho hai ông”.

“Được”.

Hai anh em họ Tống nhanh nhẹn đáp.

Đối với một cao thủ võ thuật mà nói, bị hủy mất nền tảng võ thuật thực sự là một chuyện tàn nhãn bậc nhất, rất nhiều cao thủ võ thuật thà chết cũng không thể chấp nhận mình đã trở thành một kẻ tàn phế.

Hai anh em họ Tống vốn đã mất sạch tu vi võ thuật, nay Phùng Tiểu Uyển lại nói có thể chữa trị dứt điểm cho họ, không cần tưởng cũng biết lúc này bọn họ kích động ra sao.

Chỉ có điều, giờ đây Phùng Tiểu Uyển quá vất vả rồi, vừa phải nghiên cứu cách giúp Mã Siêu khôi phục kí ức, lại phải tìm cách giải quyết cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể Dương Chấn, giờ đây còn thêm nhiệm vụ trị liệu nền tảng võ thuật cho hai anh em nhà họ Tống nữa.

Ngải Lâm nóng nảy nói: “Tiểu Uyển, chuyện của Cậu Chấn đã gấp lắm rồi, em cần phải nghĩ cách giúp cậu ấy khôi phục đãi!”

Ngải Lâm và anh em nhà họ Tống không thân quen, nay họ bỗng xuất hiện khiến Phùng Tiểu Uyển còn phải bỏ thời gian ra trị liệu cho họ, điều này khiến lòng cô ấy thoáng chút lo lắng.

Phùng Tiểu Uyển vội nói ngay: “Chị Lâm, chị cứ yên tâm, em sẽ không làm lỡ chuyện trị liệu cho anh Chấn và anh Siêu đâu”.

Anh em họ Tống hỏi: ‘Cậu Chấn, cậu làm sao vậy?”

Phùng Tiểu Uyển nói sơ qua về tình hình của Dương Chấn, nghe xong, Tống Tả Tống Hữu đều lộ sắc mặt nặng nề nghiêm trọng.

“Tiểu Uyển, cháu cứ gác chuyện của hai ông lại đã, trước tiên hãy tìm cách chữa trị cho Cậu Chấn và cậu Siêu đi, xong rồi hẳng giúp các ông, hai ông không sao cả, còn có thể chịu được, kết quả xấu nhất cũng chỉ là mất võ thuật thôi mà, hai ông có thể chịu được”.

Tống Tả nghiêm nghị nói: “Tình hình của Cậu Chấn quả thực hết sức cấp bách, không thể có chút sai lầm nào”.

Tống Hữu cũng nói: “Tôi nghe nói, một khi đã trúng cổ độc Vô Tâm thì chỉ có thể sống thêm tối đa bảy ngày, tuy Cậu Chấn có thể tạm thời áp chế cổ trùng xuống nhưng không ai có thể bảo đảm, cậu ấy sẽ duy trì được tình trạng này lâu dài”.

Dương Chấn lên tiếng: “Yên tâm đi, tình trạng cá nhân tôi thế nào, tôi biết rất rõ, tạm thời không chết được, hiện giờ nguy hiểm cạnh tôi càng ngày càng nhiều, đây là thời điểm cần dùng cao thủ, Tiểu Uyển trị liệu được cho hai ông cũng là cách để tăng hệ số an toàn của chúng ta”.

Anh nói rất đúng, thực lực của anh hiện nay rất mạnh, nhưng cũng có xung đột với rất nhiều người, anh lại không cách nào bảo vệ tất cả những người thân xung quanh mình mọi lúc mọi nơi.

Anh em nhà họ Tống liên hợp với nhau có thể phát huy ra thực lực ngang với cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, nếu để họ ở lại đây bảo vệ, anh cũng có thể yên tâm đi làm việc của mình.

Phùng Tiểu Uyển nghe nói thế bèn bất đắc dĩ bảo: “Mọi người cứ yên tâm đi, cháu sẽ không làm lỡ chuyện trị liệu cho bất cứ ai, mà cũng không cần phải trị liệu 24/24 đâu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2770


Chương 2770:

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, mọi người mới yên tâm thở phào một hơi.

Tống Tả bỗng nghiêm túc lại, nói: “Cậu Chấn, cậu đã giết cao thủ của Hoài Thành, chỉ e không bao lâu nữa, cao thủ mạnh hơn của Hoài Thành sẽ lại tới đây, đến khi đó chúng ta nên đối phó sao đây?”

Đáy mắt Dương Chấn lóe lên một ý muốn giết chóc: “Một người tới, giết một người! Một đôi đến, giết cả đôi! Chỉ cần cao thủ của Hoài Thành dám đến, vậy hãy để bọn họ có đến mà không có về!”

Cảm nhận được ý muốn giết chóc trên người Dương Chấn, hai anh em họ Tống đều run lên.

Dương Chấn đã mạnh đến độ này rồi sao?

Ngay cả cao thủ đứng đầu Hoài Thành cũng không hề sợ hãi?

Song, bọn họ lại nghĩ tới thực lực kinh người mà Dương Chấn vừa thể hiện ra, lòng lập tức thoải mái, thực lực mà Dương Chấn vừa mới bày ra ít nhất cũng phải tới cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh.

Anh em họ đều biết rất rõ, Dương Chấn còn có thể đạt tới trạng thái mạnh hơn, cho nên, Siêu Phàm Thất Cảnh chưa phải cực hạn của Dương Chấn mà chỉ là cảnh giới võ thuật hiện tại của anh thôi.

Dương Chấn còn có thể mạnh hơn nữa, thậm chí có năng lực đấu với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.

““Shhl”

Dương Chấn bỗng hít mạnh một hơi, vừa dừng trạng thái huyết mạch cuồng hóa là trái tim lập tức truyền đến một cơn đau buốt, cổ trùng Vô Tâm lại bắt đầu gặm cản trái tim anh rồi.

“Anh Chấn, anh mau nuốt viên thuốc này đi!”

Phùng Tiểu Uyển vội vàng đưa một viên thuốc cho Dương Chấn.

Đây là thứ thuốc mới được Phùng Tiểu Uyển nghiên cứu chế tạo ra, có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm trong khoảng thời gian ngắn.

Dương Chấn muốn duy trì trạng thái huyết mạch cuồng hóa không phải là chuyện dễ dàng, thứ thuốc này có thể giúp anh giảm đi rất nhiều đau đớn.

Viên thuốc vào miệng là tan ra, chảy vào trong lục phủ ngũ tạng Dương Chấn, con cổ trùng Vô Tâm đang hùng hổ nóng nảy căn xé chợt như chuột thấy mèo, núp ngay vào một góc.

Ngải Lâm căng thẳng hỏi: “Cậu Chấn, cậu thấy thế nào rồi?”

Dương Chấn nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Mọi người yên tâm đi, có thuốc do Tiểu Uyển điều chế, cùng với thể chất đặc thù của tôi, trong thời gian trước mắt, cổ trùng Vô Tâm sẽ không thể gây thương tổn gì cho tôi được đâu”.

Tuy ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng anh đã tràn đầy lo âu.

Anh đã cảm nhận được, sau mỗi lần áp chế cổ trùng Vô Tâm, con cổ trùng này lại như thể tự động tiến hóa lên, lần sau áp chế khó hơn lần trước.

Hơn nữa, sau nhiều lần áp chế, hoạt tính của cổ trùng Vô Tâm dường như đã tăng mạnh, và càng ngày, thời gian áp chế được nó cũng càng rút ngắn lại.

Ban đầu, Dương Chấn kích hoạt huyết mạch cuồng hóa thì còn có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm chừng hai giờ, nhưng hiện tại, huyết mạch cuồng hóa chỉ có thể miễn cưỡng áp chế nó trong một giờ.

Quan trọng hơn cả là, hôm nay mới chỉ là ngày đầu, vài ngày sau, liệu huyết mạch cuồng hóa có hoàn toàn mất đi hiệu quả áp chế cổ trùng Vô Tâm hay không?

Nếu quả như vậy, anh phải làm sao bây giờ?

Chảng lẽ thực sự chỉ có thể chờ đợi cổ trùng Vô Tâm căn nuốt trái tim mà chết sao?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2771


Chương 2771:

Mấy ngày sau đó, Dương Chấn vẫn tiếp tục dùng huyết mạch cuồng hóa để áp chế cổ trùng Vô Tâm, thuốc của Phùng Tiểu Uyển cũng hỗ trợ anh rất nhiều.

Chỉ có điều, ba ngày tiếp theo, mỗi lần Dương Chấn kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, anh chỉ có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm trong nửa giờ.

Điều đó có nghĩa là, dù Dương Chấn vẫn luôn kích hoạt trạng thái huyết mạch cuồng hóa, anh chỉ có thể khiến cổ trùng Vô Tâm mất hoạt tính trong nửa giờ, sau đó, ngay cả khi anh vẫn duy trì trạng thái này, cổ trùng Vô Tâm cũng có thể khôi phục hoạt tính.

Mặc dù có thêm thuốc do Phùng Tiểu Uyển điều chế ra, thời gian áp chế cổ trùng Vô Tâm cũng chỉ tăng thêm được nửa giờ nữa mà thôi.

Hôm nay mới là ngày thứ ba, người ta đồn răng người trúng cổ trùng Vô Tâm chỉ sống được tối đa bảy ngày, chẳng lẽ mình thực sự không qua được bảy ngày sao?

Phùng Tiểu Uyển bỗng nói: ‘Anh Chấn, anh vào phòng trị liệu đi, để em châm cứu cho anh xem sao’.

Cùng Phùng Tiểu Uyển vào phòng trị liệu, Dương Chấn cười hỏi: “Trị liệu bằng châm cứu cũng có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm hay sao?”

Phùng Tiểu Uyển không trả lời thẳng vấn đề này mà nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt vô cùng nặng nề: ‘Anh Chấn, em vô cùng rõ ràng tình hình của anh lúc này, hoạt tính của cổ trùng Vô Tâm đang ngày càng mạnh, chỉ dựa vào huyết mạch cuồng hóa của anh không thể áp chế nó lâu được”.

“Trong thời gian này, em đã nghiên cứu rất nhiều tài liệu về cổ trùng Vô Tâm, có tài liệu cho thấy, trong loài cổ trùng Vô Tâm này, có một số con cổ trùng Vô Tâm có độc tính vô cùng mạnh, một khi thâm nhập vào cơ thể người thì sẽ không ngừng tiến hóa, hoạt tính cũng ngày càng mạnh lên”.

“Nếu em không nhầm thì bây giờ, mỗi lần anh chỉ có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm trong nửa giờ thôi đúng không?”

Dương Chấn cười khổ, quả nhiên không thể qua mắt Phùng Tiểu Uyển được.

Anh gật đầu, thành thực nói: “Nhờ thứ thuốc em cho anh nên hiện tại anh mới có thể miễn cưỡng duy trì áp chế cổ trùng Vô Tâm trong một giờ, cứ cách một giờ, cổ trùng Vô Tâm sẽ lại bắt đầu căn xé trái tim anh, mà anh phải mất chừng ba phút mới lại áp chế được nó lần nữa’.

“Có lẽ không bao lâu nữa, thời gian anh áp chế được nó sẽ càng ngắn đi, thời gian cổ trùng Vô Tâm gặm nhấm trái tim anh sẽ càng dài hơn”.

“Tiểu Uyển, hiện giờ anh phải làm gì đây?

Không thể cứ khoanh tay chờ chết như thế chứ?”

Mắt Phùng Tiểu Uyển đã đỏ lên, cô ta nhìn Dương Chấn, nói: ‘Em đã cố hết sức nhưng vẫn không tìm ra được biện pháp khả thi giúp anh, trong đống tài liệu em từng nghiên cứu có nói, một khi đã trúng cổ trùng Vô Tâm thì hoàn toàn không có cách nào giải quyết được”.

“Trước đây cũng từng có vị cao thủ thử dùng sức mạnh của huyết mạch để áp chế cổ trùng Vô Tâm, ban đầu còn có tác dụng, nhưng về sau liền phát hiện ra, càng áp chế nó thì tốc độ tiến hóa của nó càng nhanh, hoạt tính cũng càng mạnh’.

“Hoàn toàn không có cách nào lấy được cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể ra cả, cho nên, chỉ có một cách là g**t ch*t cổ trùng Vô Tâm’.

Sắc mặt Dương Chấn tái nhợt đi, thật sự không còn cách nào sao?

Khi đang trò chuyện, trái tim anh lại truyền tới cảm giác đau đớn mãnh liệt, anh vội vã vận hành Chiến Thần Quyết, đồng thời kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, còn uống thêm một viên thuốc của Phùng Tiểu Uyển đưa.

Nhưng, tất cả điều đó đều không có tác dụng gì, càng áp chế cổ trùng Vô Tâm, nó càng thêm điên cuồng.

Mấy phút ngản ngủi trôi qua, cả người Dương Chấn đã ướt sũng mồ hôi lạnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2772


Chương 2772:

Ba phút sau, cổ trùng Vô Tâm bị áp chế, Dương Chấn mới th* d*c từng hơi.

Hồi lâu sau, anh mới trở lại như thường, chua xót nói với Phùng Tiểu Uyển: “Tuy chỉ có ba phút nhưng quả là rất đau”.

Phùng Tiểu Uyển chứng kiến toàn bộ quá trình, nhìn Dương Chấn căn răng gắng gượng vượt qua ba phút này, mắt cô ta đã đầy lệ.

“Chỉ tại em vô tích sự, không thể tìm được cách nào chữa cho anh’.

Phùng Tiểu Uyển nghẹn ngào nói, lòng tràn đầy tự trách.

Dương Chấn vội vàng khuyên bảo: “Tiểu Uyển, em đừng nghĩ vậy, nếu không nhờ thuốc của em điều chế cho anh thì anh đã bị đau đến chết rồi, mà dù không chết vì đau đớn thì trái tim cũng đã bị cổ trùng Vô Tâm g*m c*n quá nửa'”.

“Thôi được rồi, chúng ta ra ngoài đi, nếu không mọi người lại lo lắng đấy”.

Hai người ra khỏi phòng trị liệu, Ngải Lâm thấy mắt Phùng Tiểu Uyển đã đỏ lên, lập tức có dự cảm chẳng lành, vội vàng hỏi: ‘Tiểu Uyển, Cậu Chấn thế nào rồi?”

Phùng Tiểu Uyển miễn cưỡng cười nói: ‘Cũng tạm ổn!”

Gô ta biết, Dương Chấn không muốn mọi người lo lắng cho mình, nên đành nói dối.

Ngải Lâm liếc nhìn gương mặt tái nhợt của Dương Chấn, lại nhìn sang Phùng Tiểu Uyển, nói thẳng: “Tiểu Uyển, em không biết nói dối, tình hình của cậu ấy nhất định cực kì tồi tệ rồi, đúng không?”

Dương Chấn cười nói xen vào: “Chị Lâm, sao chị lại không tin cả Tiểu Uyển thế? Em ấy nói thật đó, cơ thể em tạm thời sẽ không có vấn đề gì đâu”.

“Cậu im ngay cho tôi!”

Ngải Lâm quát lên giận dữ, kích động nói: “Chồng tôi đã mất ý thức, năm trên giường bệnh đến giờ chưa tỉnh, nếu cậu cũng gặp chuyện gì thì chúng tôi phải làm sao đây?”

“Cậu đừng quên, vợ con cậu còn đang đi trốn ở ngoài kia, nếu cậu chết, bọn họ phải làm sao bây giờ?”

“Tôi chỉ muốn biết tình hình hiện tại của cậu, để còn nghĩ cách giúp cậu, nhưng lúc nào cậu cũng chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, cậu không cảm thấy làm như vậy là rất ích kỷ sao?” \ Ngải Lâm đang trong tình trạng vô cùng kích động, câu sau cùng đã không mất bình tĩnh đến độ phải gào lên, nước mắt tuôn trào.

Trong thời gian này, Ngải Lâm luôn phải chịu một áp lực rất lớn, khó khăn lắm mới gặp lại Mã Siêu, Mã Siêu lại bị thương nặng dẫn tới mất cả ý thức.

Từ đó đến nay, anh ta chưa có bất cứ dấu hiệu khôi phục nào.

Bản thân cô ấy cũng là một chuyên gia trong lĩnh vực y học, tình hình hiện nay của Mã Siêu nguy hiểm cỡ nào, cô ấy biết rất rõ.

Nhưng Mã Siêu còn chưa có dấu hiệu hồi phục, bên phía Dương Chấn lại đã gặp chuyện chẳng lành, cô ấy vô cùng nóng lòng.

Thấy Ngải Lâm kích động như vậy, Dương Chấn trâm mặc hồi lâu mới nói: “Tình hình hiện nay của em không được tốt lắm, nhưng chị cứ yên tâm, em vẫn còn có thể chịu đựng được”.

Cuối cùng, anh vẫn không thể nói thật với Ngải Lâm về tình trạng của mình, anh sợ cô ấy biết rồi sẽ càng thêm lo lắng.

Bấy giờ, Tống Tả bất chợt lên tiếng: “Cậu Chấn, tôi cũng có đôi chút hiểu biết về cổ trùng Vô Tâm, nghe đồn răng, người trúng cổ này nhất định sẽ mất mạng trong vòng bảy ngày”.

“Nhưng còn một lời đồn khác, răng người trúng cổ có một cơ hội sống sót, đây cũng là cơ hội duy nhất”.

Nghe Tống Tả nói thế, tất cả đều quay sang nhìn lão ta, mặt đầy mong đợi.

Dương Chấn cũng âm thầm kích động lên, vội vàng hỏi: “Biện pháp gì?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2773


Chương 2773:

Tống Tả đáp: ‘Giết kẻ thi cổ!”

“Giết kẻ thi cổ?”

Phùng Tiểu Uyển suy tư một lát, nói: ‘Mấy ngày nay cháu cũng có tra xét rất nhiều tài liệu về cổ trùng Vô Tâm, cổ trùng này do bậc đại sư về cổ thuật dùng máu tươi của mình bồi dưỡng suốt mấy chục năm ròng thì mới có được đặc tính cắn nuốt tim người khác”.

“Hơn nữa, cổ trùng Vô Tâm luôn có hai con, một con được nuôi trong cơ thể người thi cổ, gọi là mẫu cổ, một con cổ trùng Vô Tâm khác bị người thi cổ gieo vào cơ thể người khác gọi là tử co.

“Mẫu cổ và tử cổ còn được gọi là cổ trùng song sinh, tức là, chỉ cần một con trong số đó chết thì con còn lại cũng sẽ chết”.

“Con cổ trùng Vô Tâm trong người anh Chấn không cách nào lấy ra được, vậy thì chỉ có thể tìm cách giải quyết từ phía người thi cổ, nếu người thi cổ bị giết, cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể người đó sẽ chết vì mất kí chủ, một khi mẫu cổ chết, cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể anh Chấn cũng sẽ chết theo’.

Tống Tả vội vàng gật đầu nói: ‘Đúng, Tiểu Uyển nói đúng, mẫu cổ và tử cổ là cổ trùng cộng sinh, nếu không có cách nào giết được tử cổ trong người Cậu Chấn thì chúng ta hãy nghĩ cách giết mẫu cổ trong cơ thể người thi cổ là được”.

Dương Chấn bỗng có cảm giác như vừa thấy ánh mặt trời hi vọng mới, khi hoạt tính của cổ trùng Vô Tâm trong người anh càng ngày càng mạnh lên, anh đã bắt đầu tuyệt vọng, vốn tưởng đã không còn biện pháp nào giải quyết con cổ trùng này, không ngờ giờ đã thực sự có một biện pháp mới.

Tỗng Hữu bỗng nói: “Có điều, tìm được sư phụ của Lưu lão quái nào dễ dàng gì? Dù thực sự †ìm được, Cậu Chấn có thể g**t ch*t ông ta sao?”

Đáy mắt Dương Chấn lóe lên một tia sáng lạnh, anh nheo mắt nói: “Chỉ cần có thể tìm được ông ta, dù tôi phải liều cái mạng này cũng sẽ khiến ông ta chết trước mặt tôi”. ì Sư phụ của Lưu lão quái là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng cũng chỉ có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thôi.

Còn anh, tuy chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất _ ‘ Cảnh nhưng khi huy động sức chiến đấu cực hạn, anh có thể đạt tới thực lực bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu liều mạng đánh một trận, dù sư phụ của Lưu lão quái là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ cũng chưa chắc đã là đối thủ của anh.

Ngải Lâm đang bi thương tột cùng, nghe nói thế liền bình tĩnh lại, vội thốt lên: ‘Sư phụ của Lưu lão quái là người của Miêu Thành, chẳng phải cậu quen thân với Miêu thành chủ đó sao? Cậu hỏi ông ấy, ông ấy nhất định sẽ cho cậu biết sư phụ của Lưu lão quái đang ở đâu”.

Dương Chấn gật đầu, lấy điện thoại gọi cho Miêu thành chủ, đầu bên kia nhanh chóng nhận cuộc gọi, không đợi Dương Chấn lên tiếng, ông lão đã nói ngay: “Ông ta đang ở Hoài Thành, phủ thành chủ”.

Dương Chấn sửng sốt hỏi: “Ông biết cháu hỏi ai sao?”

Miêu thành chủ nói: ‘Đương nhiên ông biết cháu muốn tìm ai, tìm Lưu Ba, sư phụ của Lưu lão quái, đúng không? Theo như ông biết, mấy năm nay ông ta vấn luôn ở tại phủ thành chủ Hoài Thành, năm ấy, sau khi bị thương nặng, ông ta đã ở lại đó để điều dưỡng”.

“Nếu ông đoán không lầm thì lần này ông ta tới tìm cháu không đơn giản chỉ để báo thù cho đồ đệ của mình, việc này còn có liên quan tới người của phủ thành chủ Hoài Thành”.

Nghe Miêu thành chủ nói xong, Dương Chấn | lập tức cau mày, anh chợt nhớ ra, đúng là bản thân từng có chút liên quan đến người của Hoài Thành.

Long Dược, con rể của thành chủ Hoài Thành đã bị anh giết, cuối cùng, sư phụ Vô Danh của anh đứng ra cảnh cáo thành chủ Hoài Thành, cho tới nay, phủ thành chủ Hoài Thành chưa hề gây chuyện với anh nữa.

Nếu không nhờ Miêu thành chủ nhắc tới phủ thành chủ Hoài Thành, có lẽ anh đã quên mất chuyện ấy, nhưng giờ xem ra, việc tên Lưu Ba này tới Yến Đô cấy cổ trùng vào người anh, ngoại trừ mục đích trả thù cho đồ đệ của mình thì còn có gì đó liên quan tới phủ thành chủ Hoài Thành nữa.

Dương Chấn bèn nói: “Ông Miêu, cảm ơn ông nhiều!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2774


Chương 2774:

Miêu thành chủ bảo: “Không cần khách khí với ông! Ông đã cho người mang đến chỗ cháu chút thuốc dùng để trấn áp cổ trùng Vô Tâm, sau khi dùng có thể giúp cháu trấn áp cổ trùng Vô Tâm một giờ, nếu cháu muốn tới phủ thành chủ Hoài Thành, có lẽ sẽ cần đến nó”.

Dương Chấn bỗng cảm thấy lòng ấm áp dạt dào, không ngờ Miêu thành chủ đã biết mọi ` chuyện, còn muốn tặng thuốc giúp anh trấn áp cổ trùng Vô Tâm.

Giờ đây anh đã rất khó lòng trấn áp con cổ trùng này, dù thực sự tìm được Lưu Ba rồi cũng chưa chắc có thể giết đối phương trong vòng nửa giờ.

Hiện anh gắng gượng lắm cũng chỉ có thể trấn áp cổ trùng Vô Tâm trong nửa giờ mối lần, nếu đang lúc đánh nhau với Lưu Ba mà cổ trùng mất khống chế, anh sẽ phải chịu thương tổn lớn †ừ cả thể xác lẫn tinh thần cùng một lúc.

Thực lực của anh vốn đã không bằng Lưu Ba, nếu khi đấu võ còn bị cổ trùng Vô Tâm dẫn vặt, chỉ e càng khó lòng giết nổi lão ta.

Nhưng Miêu thành chủ đã cho người đưa thuốc trấn áp cổ trùng Vô Tâm tới, tuy cũng chỉ có thể trấn áp cổ trùng được một giờ nhưng một giờ quý báu này là thời gian để Dương Chấn tranh thủ giết Lưu Ba.

“Bất kể thế nào cũng phải tuyệt đối cẩn thận!

Ông nghỉ rằng lần này Lưu Ba tới Yến Đô đối phó với cháu rất có thể là do người của phủ thành chủ Hoài Thành bố trí, đối phương không muốn g**t ch*t cháu ngay mà muốn dẫn dụ cháu tới Hoài Thành’.

Miêu thành chủ nói thêm, giọng hết sức nặng nề. b Dương Chấn vội nói: “Cháu biết, cảm ơn ông Miêu nhiều!”

Miêu thành chủ bổ sung: “Ông có cài quân cờ của mình vào phủ thành chủ Hoài Thành, nếu cháu rơi vào thời khắc nguy hiểm, bọn họ sẽ giúp cháu”.

Dương Chấn thấy lòng ấm áp, mũi cũng cay cay, chợt có cảm giác muốn rơi lệ.

Anh có thể cảm nhận được, Miêu thành chủ thật lòng quan tâm anh.

Bất kể nguyên nhân là gì, chỉ cần lòng quan tâm này là thật thì cũng đã đủ rồi.

Dương Chấn bèn nói: ‘Cảm ơn ông Miêu, ông cứ yên tâm, cháu sẽ không sao đâu!”

Miêu thành chủ bảo: ‘Vậy thôi, những gì cần nói ông đều đã nói hết rồi. Ông hiểu, có muốn ngăn cháu cũng không ngăn được, hơn nữa, hiện giờ chỉ có cách giết Lưu Ba mới có thể bảo vệ tính mạng cháu, ông không có lí do gì ngăn cản cháu cả”.

“Đi đi, ông sẽ bố trí chu đáo mọi sự, chuẩn bị sẵn sàng tiếp viện cho cháu rời khỏi Hoài Thành”.

Sau khi Dương Chấn cúp điện thoại, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía anh.

Dương Chấn khế mỉm cười gật đầu: ‘Miêu thành chủ nói, Lưu Ba đang ở phủ thành chủ Hoài Thành, hơn nữa, ông ấy có cài người vào bên đó rồi, nếu tôi gặp chuyện nguy hiểm gì, gián điệp nằm vùng của ông ấy sẽ giúp tôi”.

Nghe nói thế, sắc mặt bọn họ mới trở nên dễ chịu hơn đôi chút, nhưng tình hình hiện tại của Dương Chấn đã rất tệ, bọn họ vẫn không thể hoàn toàn yên lòng.

“Cậu Chấn, vô cùng xin lỗi, chuyến đi Hoài Thành này cậu phải dựa vào chính mình rồi, anh em chúng tôi đã mất hết võ thuật, chẳng biết có còn cơ may khôi phục hay không”.

Tống Tả lên tiếng, Tống Hữu cũng nói thêm: “Có điều, ở Hoài Thành chúng tôi cũng có vài người dùng được, mặc dù chỉ là mấy cao thủ Thần Cảnh thôi nhưng nếu cậu cần, bọn họ có thể cung cấp cho cậu một vài tin tình báo’.

Dương Chấn gật đầu, nói: “Cảm ơn hai ông!

Nếu có việc cần, tôi sẽ liên hệ với hai ông. Có người của Miêu thành chủ cảm ở đó rồi, mọi người đừng nên lo lăng”.

Đúng lúc này, chuông cửa bỗng vang lên.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2775


Chương 2775:

Vừa mở cửa đã thấy một bóng người già nua xuất hiện trước mắt.

Dương Chấn không cảm nhận được chút hơi thở võ thuật nào trên người ông lão này, như thể đó chỉ là một người bình thường, nhưng anh lại có thể cảm nhận được một uy lực phảng phất như có như không từ đối phương.

Anh có thể chắc chắn thực lực của người này chí ít cũng phải đạt đến cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, bởi vì bản thân anh đã đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ, kẻ có thể khiến anh cảm nhận được uy lực thì phải có cảnh giới trên anh.

“Xin chào Cậu Chấn, tôi được Miêu thành chủ sai tới đây tìm cậu, lần này tới Hoài Thành, tôi sẽ đi cùng cậu”.

Ông lão nhìn Dương Chấn, cười ha hả nói.

Dương Chấn vội vàng bảo: “Thì ra tiền bối là người ông Miêu cử tới. Chào tiền bối, xin mời vào trong”.

Vừa rồi Miêu thành chủ cũng đã nói có sai người tới đưa thuốc cho Dương Chấn, chỉ có điều ông cụ không nhäc tới chuyện bố trí người cùng anh tới Hoài Thành.

Mời ông lão kia vào trong nhà, Dương Chấn mới hỏi: “Xin hỏi tôi nên xưng hô với tiền bối thế nào ạ?”

Ông lão kia nói: “Cậu cứ gọi tôi là lão Cửu cũng được”.

Nói xong, ông lão lấy ra một bình sứ trắng, đưa cho Dương Chấn, nói: “Trong bình này có một viên thuốc có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm, Miêu thành chủ đã dặn, chuyến đi tới Hoài Thành lần này nguy hiểm rình rập khắp nơi, dù cậu có thể giết được Lưu Ba cũng chưa chắc đã có thể bình an rời khỏi Hoài Thành”.

“Nếu chưa đến thời khắc quyết định giữa sự sống và cái chết thì tuyệt đối không được dùng viên thuốc này, không phải vì viên thuốc này có tác dụng phụ gì mà để tránh trường hợp về sau cậu lại gặp phải cao thủ mạnh hơn nữa, dẫn đến việc còn chưa giết được Lưu Ba thì cổ trùng Vô Tâm đã kích hoạt trong cơ thể cậu”.

Nghe Lão Cửu nói thế, Dương Chấn cảm khái vô vàn, Miêu thành chủ không chỉ sớm tính đến việc anh sẽ tới Hoài Thành mà còn nghĩ thay cho anh nhiều như vậy.

Dương Chấn bèn nói: ‘Cảm ơn ông Cửu!”

Anh đưa mắt nhìn về phía đám người Ngải Lâm, nhẹ nhàng nở một nụ cười tươi sáng, nói: “Giờ cứ chậm trễ một phút thì khả năng cổ trùng Vô Tâm mất khống chế lại lớn thêm một phần, em định sẽ xuất phát đi Hoài Thành ngay bây giờ, có ông Cửu đi cùng, nhất định em sẽ không sao đâu, mọi người cứ ở nhà yên tâm chờ em về nhé”.

Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển đều lưu luyến không muốn chia tay, ánh mắt chất đầy lo âu, nhưng hai cô đều hiểu, nếu Dương Chấn cứ nấn ná ở đây thì chẳng khác nào chờ chết, chỉ có tới Hoài Thành tìm được Lưu Ba mới có cơ hội sống sót.

Phùng Tiểu Uyển nói: ‘Anh Chấn, anh mau đi thôi! Bọn em ở đây chờ anh bình yên trở về!”

Ngải Lâm cũng lên tiếng: “Bất kể thế nào, cậu cũng phải nhớ, cậu còn có một người vợ và một đứa con nhỏ yêu thương cậu vô cùng, cùng với rất nhiều người bạn quan tâm cậu đang chờ cậu trở về, nhất định cậu phải thành công đấy!”

Dương Chấn gật đầu cười nói: “Yên tâm đi!”

Hai anh em họ Tống cũng nhìn Dương Chấn, nói: “Cậu Chấn, tạm thời chúng tôi không giúp gì được cho cậu, đợi khi chúng tôi khôi phục lại tu vi, nhất định sẽ tới hỗ trợ cậu”. ` Dương Chấn gật đầu: ‘Hai ông cố gắng hợp tác với Tiểu Uyển để trị liệu, mau chóng khôi phục võ thuật nhé”.

Cuối cùng, Dương Chấn nhìn về phía Phùng Giai Di, Phùng Giai Di dường như cũng đã đoán được Dương Chấn muốn dặn dò điều gì, bèn nói trước: “Tôi đi Hoài Thành với anh!”

Dương Chấn lại bảo: “Giai Di, tôi muốn nhờ cô ở lại đây bảo vệ những người bạn của tôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2776


Chương 2776:

Phùng Giai Di nhíu mày, nói: ‘Nếu anh chết thì tôi biết phải làm sao?”

Nghe cô ta nói thế, những người khác đều kinh ngạc nhìn Dương Chấn.

Dương Chấn vội vàng trấn an: “Cô yên tâm, tôi không chết được đâu, đợi khi tôi về sẽ dẫn cô quay lại Hoàng thành Phùng cứu bố cô ra”.

Bấy giờ mọi người mới hiểu lời của Phùng Giai Di nói có ý gì. Phùng Giai Di cũng không nằng nặc đòi đi theo Dương Chấn mà chỉ gật đầu, nói: “Vậy anh cứ yên tâm đi đi, trừ khi tôi chết, bằng không sẽ không để cho bất cứ ai ở nơi này gặp chuyện không may”.

Dương Chấn gật đầu, quay sang phía Lão Cửu, nói: ‘Ông Cửu, tôi định xuất phát ngay lúc này, ông có ý kiến gì không ạ?”

Lão Cửu lắc đầu, cười nói: ‘Miêu thành chủ đã dặn, trong chuyến đi tới Hoài Thành lần này, mọi chuyện đều nghe theo ý cậu là được.

Sau đó, Dương Chấn cùng lão Cửu lên máy bay tới Hoài Thành.

Sáng sớm hôm sau, máy bay đáp xuống sân bay quốc tế của Hoài Thành.

Dương Chấn và lão Cửu vừa xuống máy bay đã bị mấy luồng hơi thở cực mạnh bao vây chặt chẽ, bọn người kia không hề che dấu bản thân.

Dương Chấn nhíu mày, nói: “Vừa tới nơi này đã bị bao nhiêu cao thủ bao vây như thế này, xem ra Hoài Thành đã sớm theo dõi tung tích của tôi rồi”.

Lão Cửu vẫn bình thản như không, còn cười ha hả nói: ‘Đám người này chẳng qua chỉ là đám kiến cỏ, cao thủ chân chính của Hoài Thành còn chưa xuất hiện đâu”.

Dương Chấn nói: “Những người này hẳn bị phái tới đây theo dõi tôi”.

Lão Cửu cười bảo: ‘Đúng vậy, tin cậu tới Hoài Thành hẳn đã truyền tới phủ thành chủ Hoài Thành rồi”.

Ngay khi Dương Chấn vừa đặt chân lên Hoài Thành, trong phủ thành chủ Hoài Thành, tại một khu nhà cao cấp riêng biệt.

Bên cạnh con suối nhân tạo, có một người phụ nữ trung niên ăn mặc duyên dáng sang trọng đang đứng cho cá ăn. Mỗi khi bà ta rắc một nhúm thức ăn cho cá xuống, lại có một đàn cá chép lao nhao bơi đến đớp.

Đúng lúc này, chợt có một cô gái trẻ tuổi xinh xản chạy tới, nói: “Mẹ, con nghe nói, tên khốn giết bố con đã tới Hoài Thành rồi?”

Người phụ nữ trung niên kia vừa rắc thức ăn cho cá vừa đáp: “Mới tới Hoài Thành, mẹ đã bố trí người theo dõi nó’.

Nói xong, người phụ nữ trung niên này bưng khay đựng thức ăn cho cá đổ hết vào trong suối, đám cá chép trong khe suối ào ào lao ra tranh ăn.

Người phụ nữ kia quay đầu lại, sắc mặt bà ta đã trở nên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dám giết con rể của phủ thành chủ Hoài Thành chúng ta, nó sẽ phải chết rất thảm đấy!”

Cô gái trẻ kia cũng đỏ mắt lên, hãn học nói: “Mẹ, con muốn tự tay g**t ch*t hắn, dùng máu tươi của hắn để an ủi vong linh của bố con!”

Hai người này chính là vợ con của Long Dược khi ông ta tới phủ thành chủ Hoài Thành ở rể.

Từ sau khi Long Dược bị Dương Chấn g**t ch*t, hai mẹ con họ vấn luôn ấp ủ kế hoạch báo thù, có điều, không biết vì sao, thành chủ Hoài Thành bỗng cảnh cáo bọn họ không được đụng tới Dương Chấn, cho nên bọn họ vẫn chưa thể báo thù.

Nhưng hôm nay, cơ hội đã tới rồi!

Bên phía Dương Chấn và lão Cửu, hai người vừa chuẩn bị tới phủ thành chủ Hoài Thành thì bỗng bị bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh bao vây lại.

Dương Chấn cau mày: “Các người là ai2”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2777


Chương 2777:

Bốn gã cao thủ này đều tản ra hơi thở võ thuật của cảnh giới Siêu Phàm Cảnh.

Đặc biệt, gã cao thủ cầm đầu nhóm người này còn tản ra hơi thở võ thuật của cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh.

Ba gã cao thủ còn lại đều thuộc cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh.

Một đội cao thủ cỡ này, dù tại bất cứ thế lực nào cũng đã thuộc hàng cực mạnh rồi.

Gã cao thủ cầm đầu lạnh giọng hỏi: ‘Mày chính là Dương Chấn, kẻ đã giết người của Dược Vương Cốc chúng tao?”

Dương Chấn thoáng kinh ngạc, đúng là anh đã giết hai gã cao thủ của Dược Vương Cốc, nhưng chuyện này cũng chỉ có Phùng Tiểu Uyển, Ngải Lâm, Phùng Giai Di và anh em họ Tống biết mà thôi.

Những người khác hẳn đều không rõ ràng chuyện này mới đúng, nhưng vì sao các cao thủ của Dược Vương Gốc lại biết được?

Chẳng lẽ, đã có ai tiết lộ chuyện này ra ngoài?

Nhưng anh em họ Tống vốn đang bị cao thủ Hoài Thành đuổi giết, tu vi võ thuật đúng là đã bị phế bỏ, bọn họ không thể là người tiết lộ chuyện này được.

Nếu không phải hai anh em họ Tống thì còn ai có thể làm việc đó?

Lẽ nào là Ngải Lâm, Phùng Tiểu Uyển hay Phùng Giai Di?

Gã cao thủ dẫn đầu bỗng ra lệnh: “Giết nó đi, báo thù cho người của Dược Vương Cốc chúng tai”

Mệnh lệnh vừa được phát ra, cả bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng loạt xông về phía Dương Chấn và lão Cửu.

Dương Chấn nheo mắt nói: “Thật đúng là không biết tự lượng sức!”

Vừa dứt lời, hơi thở võ thuật cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh đã bùng nổ từ trên người anh.

“Cút ngay!”

Dương Chấn quát lên một tiếng, thân hình đột ngột biến mất.

“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”

Một giây tiếp theo, bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh nối gót nhau bay ra sau.

Chân Dương Chấn thoáng di chuyển, lập tức xuất hiện trước mặt gã cao thủ cầm đầu, anh dâm một chân lên lồng ngực đối phương, lạnh lùng hỏi: ‘Các người làm cách nào mà biết tôi đã giết người của Dược Vương Cốc các người?”

Gã cao thủ cầm đầu lộ vẻ cứng cỏi, nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Đây là bí mật của Dược Vương Cốc chúng tao, mày chưa có tư cách biết”.

“Tao khuyên mày tốt nhất là nên thả chúng tao đi, bằng không mày nhất định sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho những hành vi của mày đấy”.

Dương Chấn cười nhạt: “Thật là đồ không biết sống chết!”

Anh vừa dứt lời, gã cao thủ cầm đầu chợt cảm thấy lồng ngực đang có một sức mạnh kinh người truyền đến, như thể muốn hủy diệt nền tảng võ thuật của ông ta. : Gã cao thủ cầm đầu nghiến răng quát: “Tên khốn! Buông ra ngay!”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, nói cho tôi hay, rốt cuộc các ông dùng cách nào để biết tôi đã g**t ch*t cao thủ của Dược Vương Cốc?”

Anh vừa nói vừa dồn lực, một sức mạnh kh*ng b* chụp xuống ngực gã cao thủ cầm đầu kia.

Bấy giờ, gã cao thủ cầm đầu chỉ cảm thấy thân thể mình cứng ngắc, không thể động đậy lấy một chút, đây chính là sự nghiền ép từ khí thế võ thuật, trước mặt Dương Chấn, bọn họ hoàn toàn không có sức chống trả.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2778


Chương 2778:

“Nói”

Dương Chấn lại quát lên lần nữa.

Gã cao thủ của Dược Vương Gốc nghiến răng nói: ‘Dù phải chết, bọn tao cũng sẽ không nói cho mày biết đâu, mày giết chúng tao đi!”

Bốn gã cao thủ hoàn toàn không để lộ một chút sợ sệt, sắc mặt chỉ còn thù hận sâu sắc.

Dương Chấn biết, bắt loại người thế này nói ra sự thật quả là một việc gần như vô vọng, anh nheo mät bảo: “Nếu các người đã muốn chết thì để tôi giúp các người toại nguyện!”

Nồi lo duy nhất của anh lúc này là, hai anh em họ Tống hoàn toàn không mất đi tu vi võ thuật mà dùng thủ đoạn gì đó để giả như mình đã bị phế bỏ võ thuật rồi.

Nếu quả đúng thế thì bọn Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển đang gặp nguy hiểm rất lớn.

Hai anh em họ Tống đã là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh và Tam Cảnh từ rất lâu rồi, cho đến nay, ai biết được thực lực của bọn họ đã mạnh đến mức nào.

Phùng Giai Di lại chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh, một khi hai anh em họ Tống có vấn đề, Phùng Giai Di hoàn toàn không phải đối thủ của họ.

Nghĩ tới đây, nỗi lo trong lòng Dương Chấn càng thêm lớn.

“Từ từ”

Thấy Dương Chấn đang chuẩn bị ra tay g**t ch*t cao thủ của Dược Vương Gốc, lão Cửu vẫn giữ im lặng từ đầu tới giờ chợt lên tiếng.

Lão Cửu tươi cười nhìn Dương Chấn, nói: “Muốn bắt bọn họ nói ra cũng không quá khó khăn đâu’.

Dứt lời, ông lão bước tới trước mặt bốn gã cao thủ của Dược Vương Cốc, ha hả cười nói: “Xin phép tự giới thiệu bản thân trước đã, tôi họ Miêu, đến từ Miêu Thành, các vị có chắc là sẽ không nói không?”

Nghe thấy lão Cửu nói mình đến từ Miêu Thành, bốn gã cao thủ của Dược Vương Cốc đều biến sắc, như thể gặp phải thứ dã thú kh*ng b* nào đó.

Dương Chấn thoáng kinh ngạc, lão Cửu chỉ mới nói mình từ Miêu Thành tới, vậy mà lại có thể khiến cho đám cao thủ không sợ chết của Dược Vương Cốc lộ vẻ sợ hãi thế này?

Miêu Thành nguy hiểm đến thế sao?

Gã cao thủ cầm đầu cắn răng nói: “Tốt nhất là ông chớ có động vào chúng tôi, bằng không, cốc chủ của chúng tôi tuyệt đối không tha cho các người đâu”.

Lão Cửu vẫn cười ha hả, tay chợt búng một cái, Dương Chấn chỉ thoáng thấy một bóng đen vụt qua, nhanh như điện xet.

HẠ.”

Giây tiếp theo, gã cao thủ cầm đầu chợt vặn vẹo cả mặt, k** r*n đau đớn như đứt ruột đứt gan.

Lão Cửu vấn bình thản nhìn, thậm chí vẫn tủm tỉm cười, chỉ có điều, ý cười lúc này hoàn toàn khác xa nụ cười hiền hòa khi nói chuyện với Dương Chấn.

Ba gã cao thủ còn lại đều run rẩy cả người, nhìn lão Cửu như nhìn một con ác quỷ.

Gã cao thủ cầm đầu đau đớn không chịu nổi, phải lăn lộn khắp nơi, cầu xin: “Tha cho tôi đi! Cầu xin ông tha cho tôi đi!”

Nhưng bất kể ông ta cầu xin thảm thiết cỡ nào, lão Cửu vẫn không kết thúc nỗi đau đớn của ông ta.

“Giết tôi đi! Giết tôi ngay đi! Các người mau giết tôi đi!”

Gã cao thủ cầm đầu lại quay sang cầu xin đồng bọn của mình.

Ba gã đồng bọn nhìn nhau, bọn họ chưa phải chịu nỗi giày vò như người cầm đầu nhưng vần có thể cảm nhận được, lúc này ông ta đang phải hứng chịu nỗi đau đớn cỡ nào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2779


Chương 2779:

Đúng lúc này, lão Cửu bỗng vung tay, eon cổ trùng trên người gã cao thủ cầm đầu kia lại bay về chỗ ông lão.

Gã cầm đầu đã ngừng rên la, nằm xoài trên mặt đất, thở hổn hển khó nhọc, cả người đã ướt sũng mồ hôi.

Lão Cửu cười híp mắt, nói: “Tôi cho các vị một phút để cân nhắc xem có nên nói cho chúng tôi biết, các vị làm cách nào để biết Dương Chấn đã giết người của Dược Vương Cốc”.

Nghe ông lão nói thế, bốn gã cao thủ đều run lên lẩy bẩy, nhất là gã cao thủ cầm đầu vừa bị cổ độc dần vặt thì càng sợ hãi hơn.

Bốn người ngó nhau, mặt lộ vẻ quyết tuyệt.

Lão Cửu đã sớm dự liệu được hành vi của bọn họ, bèn nhanh chóng ra tay, bốn gã cao thủ của Dược Vương Cốc còn chưa lấy lại tinh thần thì đã phát hiện mình bị vặn sái khớp cằm, miệng cứ há hốc ra, không thể ngậm lại được, vậy thì làm sao có thể căn lưỡi tự sát hay căn vỡ túi chất độc giấu trong miệng đây?

Trước một loạt thủ đoạn nhanh nhẹn dứt khoát của lão Cửu, Dương Chấn đã khiếp sợ ngây người, đây hản chính là thủ đoạn của cao thủ hàng đầu Miêu Thành nhỉ?

Thực lực của lão Cửu hẳn đã đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, Dương Chấn mới có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ mà thôi.

Tuy anh có thể phát huy sức chiến đấu ngang ngửa cao thủ bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ nhưng anh vẫn cảm thấy, mình hoàn toàn không phải là đối thủ của lão Cửu.

Bấy giờ lão Cửu mới lên tiếng: ‘Đã hết một phút, hẳn các vị cũng đã nghĩ kĩ rồi nhỉ, vậy thì hiện tại hãy nói ra đáp án mà cậu ấy muốn biết, tôi sẽ cho các vị một đường sống”.

Bốn gã cao thủ Dược Vương Cốc đã sợ đến choáng váng tự bao giờ, nhất là gã cầm đầu vừa bị cổ trùng giày vò một trận gần chết kia.

Cao thủ cầm đầu vội vàng lên tiếng: “Dược Vương Cốc chúng tôi có cao thủ rất thông thạo về ẩn nấp, mỗi lần huy động người ra ngoài làm việc, Dược Vương Gốc đều sẽ cử người âm thầm đi theo giám sát, thực lực của họ không cao lắm, đi theo chỉ để truyền lại tất cả mọi thứ bọn họ thấy cho Dược Vương Cốc”.

“Khi Dương Chấn g**t ch*t hai cao thủ của Dược Vương Cốc chúng tôi, Dược Vương Cốc cũng đã biết chuyện, chúng tôi cũng luôn theo dõi sát sao Dương Chấn, cho nên cậu ta vừa tới Hoài Thành, chúng tôi đã biết ngay”.

Dương Chấn lặng lẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm, chí ít thì cũng không phải anh em họ Tống bán đứng anh, vậy cũng tức là bọn Ngải Lâm tạm thời không có nguy hiểm gì.

Anh hơi nheo mắt hỏi: “Nói thế có nghĩa là, hiện giờ ở quanh đây cũng có cao thủ của Dược Vương Cốc đang ẩn náu, âm thầm giám sát ‘ chúng tôi và các ông?”

“Các ông thà chết cũng không chịu nói ra nguyên do các ông biết tôi giết cao thủ của Dược Vương Cốc chính vì hiện nay cũng có cao thủ của Dược Vương Cốc đang giám sát các ông, một khi các ông nói ra, Dược Vương Cốc nhất định sẽ không bỏ qua cho các ông?”

đú Gã cao thủ cầm đầu tuyệt vọng nói: “Cậu nói ng, dù cậu không giết chúng tôi thì Dược Vương Cốc cũng sẽ không tha cho chúng tôi đâ BÍ c Nói đến đó, ông ta bỗng quỳ xuống dưới chân Dương Chấn, cầu khẩn: ‘Cậu Chấn, xin cậu hãy thu nhận chúng tôi đi, nếu không, chúng tôi sẽ không còn đường sống nào nữa”.

đư “Cậu Chấn, xin cậu hãy thu nhận chúng tôi!”

“Cậu Chấn, xin cậu hãy thu nhận chúng tôi!”

“Cậu Chấn, giờ chỉ có cậu mới có thể cứu ợc chúng tôi, chỉ cần cậu đồng ý cứu chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ dốc sức làm việc cho cậu”.

nh cá Ngay sau đó, ba gã cao thủ còn lại cũng nhao ao cầu xin.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2780


Chương 2780:

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Nếu đã thế, cho c ông một đường sống, các ông đi đi!”

Nghe vậy, cả bốn gã cao thủ đều tuyệt vọng.

Bọn họ đã nói cho Dương Chấn hay bí mật của Dược Vương Gốc, thậm chí còn muốn quy thuận Dương Chấn, nhưng Dương Chấn lại không chịu nhận bọn họ, còn đuổi bọn họ đi.

Thực lực của Dược Vương Cốc ở Hoài Thành này đáng sợ như thế, bọn họ đi được khỏi đây sao?

Nhưng đúng lúc này, lão Cửu bỗng lên tiếng: “Tìm thấy rồi!”

Vừa nói xong, ông lão đã lập tức biến mất khỏi chỗ cũ.

Một phút sau, lão Cửu quay về, trong tay còn xách theo một gã trung niên đã mất sạch võ thuật.

“Xích Thối”

Các cao thủ của Dược Vương Cốc vừa nhìn thấy gã đàn ông trung niên kia thì đều khiếp sợ ra mặt.

Xích Thố chính là người được cử đi theo âm thầm giám sát bọn họ, người này cực kì giỏi tro Cả ng việc ẩn nấp, dù cao thủ Siêu Phàm Bát nh cũng chưa chắc có thể tìm ra ông ta, nhưng vừa rồi, ông ta đã bị lão Cửu bắt gọn chỉ trong một phút ngắn ngủi.

Điều này chứng tỏ, thực lực của lão Cửu mạnh đến khó lòng tưởng tượng.

Xích Thố xụi lơ trên mặt đất, tức tối nhìn chằm chăm bốn gã cao thủ kia, nghiến răng nghiến lợi nói: “Các ông to gan thật, dám phản bội Dược Vương Gốc, rồi các ông sẽ phải nhận một kết cục cực kì thảm khốc!”

Sắc mặt cả bốn gã cao thủ Dược Vương Cốc đều trở nên hết sức khó coi.

Lão Cửu nói: “Giờ chỉ cần các người giết cậu †a thì ngay cả Dược Vương cũng sẽ không biết các người đã nói gì với chúng tôi đâu”.

Nghe lão Cửu nói thế, Dương Chấn thoáng kinh ngạc, anh không hiểu lão Cửu định làm gì, nhưng ông lão là người do Miêu thành chủ phái tới giúp anh, nếu ông lão đã nói thế thì hẳn phải có mưu tính riêng rồi.

Quả nhiên, sau đó lão Cửu còn nói thêm: “Chỉ cần các người giết Xích Thố, chúng tôi có thể yên tâm rằng các người sẽ không phản bội chúng tôi, chỉ có như thế, chúng tôi mới có thể cho các người một đường sống”.

Nhận được những lời này của lão Cửu, bốn gã cao thủ của Dược Vương Cốc đều mừng rỡ vô cùng.

Bọn họ lập tức quay sang nhìn Xích Thố, ánh mắt tràn đầy ý muốn giết chóc.

gì?

Xích Thố cả giận quát: “Các ông muốn làm Gã cao thủ cầm đầu nhìn chăm chăm Xích Thố, nói: “Ông chớ trách chúng tôi, chúng tôi cũng chả ng còn cách nào khác, bây giờ chúng tôi muốn sống thì chỉ có thể lấy mạng của ông để đán h đổi”.

“Đúng vậy, chỉ khi nào ông chết, chuyện chúng tôi tiết lộ bí mật của Dược Vương Cốc mới không bị truyền về Dược Vương Gốc, cho nên, ông phải chết”.

“Xích Thố, ông hãy yên tâm đi, coi như lấy tính mạng của một mình ông đổi lấy tính mạng của bốn người chúng tôi!”

Các cao thủ khác cũng đều lên tiếng khẳng định.

hẳn Sắc mặt Xích Thố đã âm trầm cực kì, ông ta học nhìn bốn người kia, nói: “Các ông tưởng rằng tôi chết rồi thì Dược Vương sẽ tha cho các ông hả?

khô giờ, chắc? Các ông coi Dược Vương là đồ ngu Gã cao thủ cầm đầu dữ dăn nói: “Chúng tôi ng có thời gian nghĩ nhiều như vậy nữa, hiện chúng tôi chỉ có thể giết ông thì mới sống tiếp được!”

Dứt lời, ông ta quát lớn: ‘Các anh em, cùng nhau ra tay đi!”

Gã cầm đầu vừa ra lệnh, cả bốn đồng thời ra tay, tức thì, bốn đòn công kích cực mạnh đồng loạt rơi xuống người Xích Thố.

Xích Thố hộc ra một ngụm máu tươi, sự sống nhanh chóng tan biến.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2781


CHương 2781:

Xích Thố chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phoi ng, lại bị bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng loạt tấn công, hiển nhiên, bốn gã này cũng lo người khác phản bội nên mới yêu cầu tất cả cùng ra tay, chỉ có như thế mọi người mới cùng bị cột lên một chiếc thuyền.

Gã cao thủ cầm đầu nhìn về phía Lão Cửu, nói: “Chúng tôi đã làm theo lời ông, hiện giờ có thể để chúng tôi đi được chưa?”

Lão Cửu lại nói: “Vừa rồi tôi chỉ nói, nếu các ngư: ời giết Xích Thố thì sẽ cho các ông một cơ hội sống sót, nhưng tôi chưa nói sẽ thả các người đi”.

Nghe thế, bốn người kia lập tức biến sắc.

Gã cao thủ cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông chơi chúng tôi?”

Lão Cửu nhíu mày, lạnh lùng bảo: “Nói năng phả ngh ¡ chú ý thái độ, bäng không, hậu quả sẽ rất iêm trọng đấy”.

Cả đám cao thủ đều run lên, nhớ tới thủ đoạn của Ì ão Cửu, bọn họ mới ý thức được, kẻ mà bọn họ đang phải đối mặt chính là một đại sư về cổ thuật thứ thiệt của Miêu Thành, là bậc cao thủ có thể giết người một cách vô hình.

Lão Cửu bồng nói: “Hiện giờ tôi cho các người một nhiệm vụ, chỉ cần các người có thể hoàn thành, tôi bảo đảm sẽ để các người rời khỏi Hoài Thành’.

Gã cao thủ cầm đầu hỏi lại theo bản năng: “Cần chúng tôi làm gì?”

Lão Cửu nói: ‘Quay về Dược Vương Cốc, làm gián hình điệp cho chúng tôi, báo lại cho chúng tôi tình trong Dược Vương Gốc đúng lúc, chỉ cần các người làm được, tôi sẽ thả các người đi”.

Bốn người kia lập tức co rụt con ngươi lại, vốn tưởn g lão Cửu sẽ thả bọn họ rời khỏi Hoài Thành, nào ngờ lão Cửu không chỉ không cho bọn họ đi mà còn yêu cầu bọn họ quay về Dược Vương Cốc làm gián điệp.

Như vậy chính là triệt để cắt đứt mọi đường lui của họ, một khi bọn họ đồng ý, họ sẽ rơi vào tình cảnh vô cùng nguy hiểm, nhưng lúc này bọn họ còn lựa chọn nào khác sao? ` Nếu không làm theo yêu cầu của lão Cửu, chỉ sợ lão Cửu sẽ lập tức g**t ch*t bọn họ.

Được, chúng tôi đồng ý!”

Mấy người nhìn nhau, sau đó hạ quyết tâm, đáp.

Cao thủ cầm đầu lại hỏi: “Nhưng giờ Xích Thố đã chết, chúng tôi quay lại Dược Vương Cốc thì nên giải thích thế nào cho trót lọt?”

L Xích ão Cửu lạnh nhạt bảo: “Đến khi đó, cứ nói Thố đã bị Dương Chấn g**t ch*t”.

Nghe lão Cửu nói thế, ngay cả Dương Chấn cũng thoáng bối rối, việc anh giết hai gã cao thủ của Dược Vương Cốc đã bị Dược Vương biết rồi, nếu Dược Vương lại nghe tin Xích Thố cũng chết về tay Dương Chấn nữa, chỉ e thù hận giữa anh và Dược Vương Cốc sẽ càng thêm sâu sắc.

L vào † ão Cửu làm vậy là đẩy anh hoàn toàn đứng hế đối lập với Dược Vương Gốc.

Bốn gã cao thủ của Dược Vương Cốc đều lộ sắc mặt nặng nề, nhưng vì sợ hãi trước cổ thuật của Ì ão Cửu nên không dám từ chối.

“Được, tôi đồng ý!”

Cuối cùng, bốn người gật đầu nhận lời.

Lão Cửu búng ngón tay, cả bốn đều trúng cổ độc.

Bốn gã kinh sợ kêu lên: “Ông vừa làm gì chún g tôi thế?”

Lão Cửu bèn nói: “Tôi gieo Phệ Tâm Cổ cho các người, nếu dám phản bội tôi, các người sẽ phải chịu nỗi đau như thể trái tim bị cản nát, cuối cùng sẽ đau đớn mà chết”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2782


Chương 2782:

“Đừng nghĩ đến chuyện tự sát, bởi vì khi Phệ Tâm Cổ hoạt động, các người sẽ uể oải kiệt sức, đến cả nhấc con dao cũng không làm nổi nữa”.

N nhất ghe vậy, cả bốn gã đều tái mặt kinh hoàng, là gã cao thủ cầm đầu mới bị cổ độc của lão Cửu hành hạ một trận.

“Cút đi!”

Lão Cửu quát một tiếng, bốn người vội vã đi ngay.

Đ quay ợi khi đám cao thủ này đi khuất, lão Cửu mới sang nói với Dương Chấn: “Dược Vương của Dược Vương Gốc là người thế nào, tôi biết rất rõ,mi ột khi đã có xích mích với người này thì hai bên đã thành kẻ thù không thể hòa giải”.

“Nếu ông ta đã biết cậu giết hai cao thủ của Dược Vương Cốc thì cậu đã bị ông ta ghim trong lòng, dù có giết thêm vài người cũng chẳng khác là bao, nếu đã thế, chỉ bằng chúng ta lợi dụng bốn gã kia làm gián điệp cài trong Dược Vương Cốc cho chúng ta”.

N thoải thển cứ lú ghe ông lão nói thế, lòng Dương Chấn cũng mái hơn, bèn gật đầu: “Như vậy chúng ta có ảm rõ tình hình trong Dược Vương Gốc bất c nào muốn, rất tốt”.

Lão Cửu nói: “Thực lực của bốn tên kia không kém, nhất là tay cầm đầu, thực lực đã tới Siêu Phàm Thất Cảnh, dù là ở Dược Vương Cốc, cao thủ cấp bậc này cũng sẽ không phải hạng vô danh tiểu tốt”.

“Đi thôi! Chúng ta kiếm chỗ nào nghỉ tạm, sau đó ch động ờ người của phủ thành chủ Hoài Thành chủ tìm tới là được”.

Hai mươi phút sau, họ vào đăng kí phòng trong một khách sạn năm sao.

Dọc đường tới khách sạn, hai người có thể cảm nhận được mười mấy luồng hơi thở võ thuật của cao thủ bậc Siêu Phàm Cảnh, hiển nhiên bọn họ đã bị người khác theo dõi sát sao.

Có điều, cả hai đều không quá để ý, nơi này là Hoài Thành, đã có người muốn dẫn dụ Dương Chấn tới Hoài Thành thì tất nhiên sẽ tìm cơ hội ra tay, bọn họ chỉ cần chờ đối phương tới là được.

Dù đã biết Lưu Ba đang ở trong phủ thành chủ Hoài Thành nhưng Dương Chấn và lão Cửu đều không thế cứ thế xông thẳng vào phủ thành chủ Hoài Thành đòi người được, đúng không?

Hoài Thành và Miêu Thành đều là những: thành mạnh, phố lớn có nền võ thuật phát triển cực , người có thể cảm rễ tại những thành phố võ thuật thế này hầu hết đều là người của những gia tộc võ thuật bản địa.

Thực lực của thành chủ Hoài Thành có lẽ đã đạt đến mức độ sâu không lường được như Miêu thành chủ rồi cũng nên.

Dương Chấn đột nhiên hỏi: ‘Ông Cửu, ông đoán xem, thực lực của thành chủ Hoài Thành liệu đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh chưa?”

Lão Cửu cười cười, không hề giấu giếm: “Có thể lên làm thành chủ Hoài Thành thì dĩ nhiên phải có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh, nhưng rốt cuộc cảnh giới đến đâu thì chưa biết”.

Dương Chấn âm thầm khiếp sợ, vậy là thực lực của thành chủ Hoài Thành thực sự đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh sao?

Nay cảnh giới võ thuật của anh mới tới Siêu Phàm Thất Cảnh, dù kích hoạt huyết mạch cuồng hóa cũng chỉ có thể miễn cưỡng so được với bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thôi.

Siêu Phàm Bát Cảnh thực sự mạnh cỡ nào, anh biết rất rõ, chớ nói đến thực lực vượt trên cả Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Đúng lúc này, một cơn đau đớn từ trái tim anh lan ra.

“Hát”

Dương Chấn hít mạnh một hơi, cố gắng đè nén cơn đau khi bị cổ trùng Vô Tâm gặm căn trái tim, không để mình k** r*n đau đớn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2783


Chương 2783:

Lúc này thậm chí anh còn cảm nhận cực kì rõ ràng, cổ trùng Vô Tâm đang gặm nhấm buồng tim anh như thế nào.

Chỉ trong nháy mắt, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả người Dương Chấn.

Thấy thế, lão Cửu lập tức biến sắc, đột nhiên vung tay, ấn mười mấy cái lên vị trí trái tim Dương Chấn.

“Nín thở tập trung lại! Vận hành công pháp của cậu để trấn áp cổ trùng Vô Tâm đi!”

Lão Cửu bỗng lên tiếng nhắc nhở.

Dương Chấn lập tức ngồi xếp bằng, bắt đầu vận hành Chiến Thần Quyết, có lẽ nhờ lão Cửu vừa ấn mấy cái lên ngực anh, Dương Chấn cảm thấy cơn đau nơi trái tim đã giảm bớt rất nhiều.

Nhưng cũng chỉ là giảm bớt đau đớn thôi, cơn đau vẫn không hề biến mất.

Ngay cả thân thể đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh như Dương Chấn còn khó lòng chịu nổi cơn đau này, từ đó có thể đoán biết loại cổ trùng Vô Tâm kia lợi hại ra sao.

Lần này, cơn đau đớn kéo dài chừng năm phút mới kết thúc.

Thấy sắc mặt Dương Chấn đã bình thường trở lại, lão Cửu mới nghiêm nghị nói: “Cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể cậu đã có thể thích nghi với sự trấn áp của cậu rồi, nếu vẫn không thể giải quyết việc này nhanh chóng thì dù cậu sống được qua bảy ngày, trái tỉm cậu cũng đã bị tổn hại nghiêm trọng”.

“Vừa rồi tôi đã dùng cổ thuật để giảm bớt cơn đau mà cổ trùng Vô Tâm gây ra cho cậu, nhưng cũng chỉ có thể làm được đến đó, tôi không thể giải quyết con cổ trùng Vô Tâm này cho cậu”.

Dương Chấn gật đầu, nói với lão Cửu: “Ông Cửu có thể giúp tôi giảm bớt đau đớn đã là sự giúp đỡ rất lớn đối với tôi rồi”.

Lão Cửu nghiêm nghị hỏi: “Ban đầu tôi định cùng cậu đợi ở đây, đợi đến khi người của Hoài Thành tự tìm đến, nhưng hiện tại xem ra, thời gian của chúng ta không còn nhiều, chúng ta phải nghĩ cách mau chóng tìm được Lưu Ba rồi g**t ch*t ông ta mới được”.

Nói xong, ông lão bắt đầu chìm vào suy tư.

Dương Chấn biết lão Cửu đang suy nghĩ xem có cách nào tìm ra Lưu Ba, bèn không lên tiếng quấy rầy, chờ ông lão nghĩ xong.

Hồi lâu sau, Lão Cửu mới nặng nề nói: “Miêu thành chủ đoán rằng Lưu Ba gieo cổ trùng Vô Tâm vào người cậu có thể là do thành chủ Hoài Thành bày mưu nhằm dẫn dụ cậu tới đây”.

“Nếu đã thế, chúng ta cứ trực tiếp tới thẳng phủ thành chủ Hoài Thành mới chính là biện pháp tìm ra Lưu Ba nhanh nhất, có điều, một khi tới đó, chúng ta sẽ rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh, cậu có dám đi không?”

Nghe lão Cửu nói thế, Dương Chấn tức thì trầm mặc.

Lát sau, anh mới nói: ‘Ông Cửu, tôi đã rơi vào tình cảnh này, thực ra đã không e ngại sống hay chết, nhưng tôi không thể để ông cũng bị liên lụy, tôi tới phủ thành chủ Hoài Thành một mình là được rồi”.

Lão Cửu lập tức lắc đầu: ‘Không được!”

“Miêu thành chủ đã căn dặn, bất kể thế nào cũng phải bảo đảm cậu sống sót rời khỏi Hoài Thành, tôi không thể để mặc cậu một mình liều lĩnh đi vào phủ thành chủ Hoài Thành được’.

Dương Chấn kiên trì nói: ‘Nếu ông không cho tôi đi một mình vào phủ thành chủ Hoài Thành thì chúng ta đừng đi đâu cả, cứ ở đây chờ người của phủ thành chủ Hoài Thành tìm tới đi”.

Lão Cửu nhíu mày, nghiêm nghị nói: “Cậu không còn nhiều thời gian nữa rồi, không thể cứ lãng phí như vậy! Chúng ta sao biết phủ thành chủ Hoài Thành định làm gì, nhỡ đâu chúng ta cứ ở đây chờ, bọn họ vần không chịu tới tìm thì sao?”

Dương Chấn bình thản nói: ‘Vậy thì đó chính là số mệnh của tôi!”
 
Back
Top Bottom