Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2744


Chương 2744:

Lúc này, trong một tòa nhà cao cấp ở Yến Đô.

Sắc mặt Yoshida hết sức khó coi, ông ta tát La Thế Hoành, tức giận quát: “Tôi chỉ bảo ông đưa Hạ Hà về đây thôi, chuyện của mẹ Hạ Hà là sao hả? Bây giờ cái chết của bà ta đã lên trang nhất các tờ báo ở Yến Đô rồi đấy”.

La Thế Hoành sợ đến mức run lẩy bẩy, vội quỳ xuống, nói với vẻ sợ hãi: “Ông Yoshida, xin lỗi ông! Tôi cũng không ngờ tên khốn đó lại giết mẹ Hạ Hà, càng không ngờ chuyện này sẽ bị truyền khắp Yến Đô, ông Yoshida, rất xin lỗi, tôi sai rồi!”

Đúng lúc này, chuông điện thoại của La Thế Hoành bỗng vang lên, ngay sau đó, giọng Lạc Khải truyền đến: “Nói cho Yoshida biết, chủ tịch Dương đã đồng ý ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn, nhưng nếu các người làm hại bạn của chủ tịch Dương, chủ tịch Dương cam đoan sẽ không để các người sống sót rời khỏi Yến Đô nữa”.

Sau khi cúp máy, La Thế Hoành vội nói: “Ông Yoshida, Dương Chấn đã đồng ý ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn với ông rồi ạ”.

Yoshida cũng không bất ngờ, trên mặt vẫn tràn ngập vẻ tức giận.

“Đồ khốn kiếp, nếu cái chết của Lục Văn Tĩnh gây ảnh hưởng gì đến kế hoạch của tôi thì ông cứ mua sẵn mộ cho mình đi!”

Yoshida lạnh lùng nói: “Chuẩn bị hợp đồng cho kỹ vào, bảo Dương Chấn đến tập đoàn Thuận Thiên để ký hợp đồng thu mua luôn”.

La Thế Hoành vội nói: “Vâng, tôi đi xử lý chuyện này ngay đây ạ”.

Nửa tiếng sau, trong văn phòng chủ tịch ở T†âng cao nhất tại trụ sở chính của tập đoàn Thuận Thiên.

Dương Chấn và Lạc Khải đều đến, La Thế Hoành ngồi trên ghế văn phòng, cười ha hả, nhìn về phía Dương Chấn: “Chäc Cậu Chấn đã biết địa vị của gia tộc Yoshida ở nước Dương, thế nên mới đồng ý ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn, nhưng cậu yên tâm, gia tộc Yoshida rất giàu, ông Yoshida cũng bằng lòng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn với giá cao hơn giá thị trường 30%”.

Dương Chấn híp mắt, nhìn chăm chăm vào La Thế Hoành: “Tức là tôi còn phải cảm ơn Yoshida vì đã đồng ý thu mua tập đoàn Nhạn Chấn của tôi với giá cao hơn giá thị trường 30% à?”

La Thế Hoành cười khan, lập tức đưa hợp đồng thu mua đã được chuẩn bị sẵn cho Dương Chấn: “Đây là hợp đồng thu mua, chủ tịch Dương xem thử, nếu không có vấn đề gì thì ký thôi!”

Dương Chấn không buồn nhìn nội dung hợp đồng, cầm bút ký tên luôn.

La Thế Hoành thoáng sững sờ, hình như không ngờ Dương Chấn lại ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn một cách tùy tiện như thế, thậm chí không thèm đọc nội dung, chẳng lẽ anh không sợ bản hợp đồng này có vấn đề à?

“Hạ Hà đâu?”

Dương Chấn tiện tay ném hợp đồng cho La Thế Hoành rồi hỏi.

Lúc này La Thế Hoành mới hoàn hồn, ông ta mỉm cười: “Cậu Chấn nói gì thế? Sao tôi không hiểu? Hạ Hà mà cậu nhäc đến là ngôi sao nổi tiếng Hạ Hà ư? Nếu đúng vậy thì có lẽ cô ấy đã về đến nhà rồi đấy”.

Dương Chấn híp mắt nhìn La Thế Hoành: “Nếu bạn tôi gặp bất trắc, ông sẽ chết thê thảm đấy! Mặt khác, nói cho Yoshida biết, ba ngày sau, nếu ông ta vẫn ở Yến Đô, tôi sẽ đích thân tiễn ông †a lên đường”.

Anh nói rồi dẫn Lạc Khải rời khỏi tập đoàn Thuận Thiên.

Vừa ra khỏi tập đoàn Thuận Thiên, Dương Chấn đã gọi cho Hạ Hà, lần này tiếng chuông vừa vang lên, Hạ Hà đã nghe máy.

“Dương Chấn, mẹ tôi chết rồi! Mẹ tôi chết rồi!

Sau này tôi nên làm gì? Tôi nên làm gì đây? Hu hu hu…”

Hạ Hà hoàn toàn sụp đổ, lớn tiếng gào khóc.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2745


Chương 2745:

Dương Chấn vội an ủi: “Người chết không thể sống lại, cô đừng quá đau buồn! Nhưng cô hãy.

yên tâm, chắc chắn tôi sẽ bắt hung thủ trả giá đắt! Chắc chăn là như thết”

Hai mươi phút sau, xe dừng trước một khu biệt thự cao cấp.

Dương Chấn đi tới nhà Hạ Hà, trông thấy Dương Chấn, Hạ Hà không sao kiểm soát nổi tâm trạng của mình nữa. Gô ta lập tức nhào vào lòng Dương Chấn, ôm chặt lấy anh, khóc lóc: “Dương Chấn, mẹ tôi chết rồi! Sau này tôi không còn mẹ nữa, tôi phải làm gì đây?”

Dương Chấn ôm chặt lấy Hạ Hà, cảm thấy rất nặng nề.

Anh cũng biết Lục Văn Tĩnh, cũng rất thích người dì này, nhưng bây giờ bà ta lại bị anh liên lụy, bị người khác hại chết.

Dương Chấn chợt nói: “Hạ Hà, rất xin lỗi! Tôi đã làm liên lụy dì Lục rồi!”

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Hạ Hà bỗng đẩy anh ra, nhìn chăm chăm vào anh bằng đôi mắt đẫm lệ: “Anh nói gì?”

Dương Chấn nói: “Tôi đác tội với người khác, có người muốn bắt cô để uy h**p tôi, kết quả dì Lục lại bị giết, cho dù thế nào, tôi cũng có trách nhiệm lớn nhất trong chuyện này”.

“Tôi có lỗi với eô, có lỗi với dì Lục, Hạ Hà, rất xin lỗi!”

Hạ Hà bỗng lao tới trước mặt Dương Chấn, liên tục đánh vào ngực anh, không ngừng gào khóc: “Tại sao? Tại sao chứ? Anh đắc tội với người khác, tại sao người bị giết lại là mẹ tôi? Tại sao hả?”

Dương Chấn để mặc Hạ Hà đánh vào ngực mình, trong mắt tràn ngập sát khí.

Yoshida và La Thế Hoành sẽ phải trả giá đảt!

Một lúc lâu sau, Hạ Hà mới bình tĩnh lại. Cô ta nhìn Dương Chấn bằng đôi mắt đỏ hoe: “Dương Chấn, xin lõi anh! Vừa rồi tôi hơi kích động, rất xin lỗi”.

Dương Chấn khẽ lắc đầu: “Tôi mới là người có lỗi với hai mẹ con cô”.

Hạ Hà lắc đầu, nhìn Dương Chấn: “Nếu không có sự giúp đỡ từ anh, mẹ tôi sẽ không thể hồi phục, tôi cũng không có mọi thứ như bây giờ, xem như tôi nợ anh”.

Dương Chấn không nói gì, càng thấy khó chịu hơn.

Hạ Hà chợt nói: “Dương Chấn, anh đi đi! Tôi muốn yên tĩnh một mình”.

Dương Chấn gật đầu, đứng dậy, nhìn về phía Hạ Hà: “Nếu có chuyện gì, cô cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào nhé”.

Dương Chấn vừa rời khỏi biệt thự, tiếng khóc rất nhỏ đã vang lên. Tuy đang cách rất xa nhưng Dương Chấn vẫn nghe thấy.

Hồi nấy cô gái kiên cường này vẫn luôn kìm nén nỗi bi thương trong lòng, không để mình bật khóc. Biết Dương Chấn đã đi, cảm xúc của cô ta mới hoàn toàn sụp đổ.

Phía bên kia, tập đoàn Thuận Thiên.

La Thế Hoành cầm hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn mà Dương Chấn vừa ký tên đến chõ Yoshida, kích động nói: “Ông Yoshida, Dương Chấn đã ký hợp đồng rồi ạ, mời ông xem.

Yoshida thản nhiên đọc lướt mấy trang rồi tiện tay ném hợp đồng ném lên bàn, mở miệng nói: “Làm tốt lắm, lập tức tiến hành thu mua tập đoàn Nhạn Chấn, trong hôm nay, tôi muốn tập đoàn Nhạn Chấn hoàn toàn thuộc về gia tộc Yoshida”.

La Thế Hoành vội nói: “Vâng, thưa ông Yoshidal”

Lúc này, Dương Chấn vừa ra khỏi nhà Hạ Hà đang bấm gọi một số điện thoại. Anh trâm giọng nói: “Điều tra tập đoàn Thuận Thiên cho tôi, tôi muốn biết mọi hành động trái pháp luật của Yoshida ở Yến Đô”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2746


Chương 2746:

Mười phút sau, chuông điện thoại của Dương Chấn reo lên, anh vội vàng nghe máy. Giọng Tiền Bưu vang lên: “Cậu Chấn, đúng là không điều tra thì không biết, vừa điều tra đã giật mình, tập đoàn Thuận Thiên làm rất nhiều chuyện khốn nạn”.

“Nhất là Yoshida, chỉ trong một tháng ngản ngủi ở Yến Đô, ông ta đã làm rất nhiều chuyện xấu xa, còn giết một mạng người nữa”.

“Số tội danh này đủ để phán ông ta tội chết rồi!”

Nghe thấy thế, trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí mãnh liệt, anh lạnh lùng nói: “Nếu vậy thì ông ta không cần sống nữa đâu”.

Anh nói tiếp: “Lập tức đưa hết việc phạm pháp của Yoshida lên mạng cho tôi, tôi muốn khiến ông ta thân bại danh liệt!”

Một tin tức khiến cả nước chấn động nhanh chóng được đưa lên mạng.

Đó chính là chứng cứ cho việc Yoshida phạm pháp ở Chiêu Châu, chuyện này như đá tảng rơi xuống biển, dấy lên nghìn gợn sóng.

Bởi vì gia tộc Yoshida là một trong ba tài phiệt đứng đầu nước Dương, kết quả gia tộc Yoshida vừa thành lập tập đoàn Thuận Thiên ở Yến Đô không lâu thì đã xảy ra chuyện lớn như thế rồi.

Cùng lúc đó, ở văn phòng tại tâng cao nhất, trụ sở chính của tập đoàn Thuận Thiên.

Sau khi thấy chứng cứ phạm tội của mình, sắc mặt Yoshida u ám tới cực điểm. Ông ta cắn răng: “Khốn kiếp! Dám điều tra tôi ư, tưởng Yoshida này dễ bị ức h**p à?”

Ông ta nói rồi nhìn về phía La Thế Hoành đang đứng cạnh, híp mắt: “Bây giờ ông đi tự thú ngay đi, cứ nói thật ra những chứng cứ phạm tội trên mạng đều là do ông làm”.

La Thế Hoành lập tức biến sắc: “Ông Yoshida, ông định vứt bỏ tôi ư?”

Yoshida nhíu mày: “Không phải tôi định vứt bỏ ông, mà bây giờ ông phải làm theo lời tôi. Một khi tôi gặp chuyện ở Chiêu Châu, ông nghĩ ông còn đường sống chắc?”

Nghe thấy thế, La Thế Hoành có vẻ tuyệt vọng, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Tôi có thể nhận tội thay ông, tôi không dám yêu cầu xa vời, chỉ xin ông đừng làm khó người nhà tôi là được”.

Yoshida lạnh lùng nói: “Cứ yên tâm, sau khi ông nhận tội xong, tôi cam đoan sẽ không động đến người nhà của ông, còn cho họ một số tiền lớn, để họ ăn no mặc ấm suốt quãng đời còn lại”.

“Cảm ơn ông Yoshidal”

La Thế Hoành nói với đôi mắt đỏ hoe.

Từ khi bắt đầu đi theo Yoshida, ông ta đã nghĩ đến ngày hôm nay rồi, nhưng không ngờ nó lại tới nhanh như thế.

Không phải ông ta không muốn từ chối nhận tội thay Yoshida, mà ông ta không từ chối nổi.

Những chứng cứ trong tay Yoshida đủ để khiến ông ta chết mấy lần.

Nếu kiểu gì ông ta cũng chết, chỉ bằng nhận tội thay Yoshida, còn giành được một khoản tiền lớn cho người nhà.

Tập đoàn Thuận Thiên nhanh chóng công bố một tin tức, đó là chứng cứ liên quan tới việc La Thế Hoành phạm tội.

Ngay cả Dương Chấn cũng không ngờ Yoshida có thể trở mình khi chứng cứ đã hết sức xác thực, những chứng cứ đó đều chỉ đích danh Yoshida, nhưng bây giờ chúng lại nhắm về phía La Thế Hoành.

Yoshida có thể làm được điều này, chỉ có một khả năng, đó là La Thế Hoành đã tham gia vào mọi hoạt động phạm pháp của ông ta, đồng thời lần nào Yoshida cũng tạo chứng cứ để La Thế Hoành thế tội.

Hay nói cách khác, chỉ cần Yoshida lấy chứng cứ mới ra, những chứng cứ phạm tội của ông ta sẽ không liên quan gì tới ông ta nữa, người chịu tội cũng trở thành La Thế Hoành.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2747


Chương 2747:

Dinh thự Vân Phong.

Sau khi biết La Thế Hoành đã nhận tội thay Yoshida, trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng lạnh lẽo: “Đúng là chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ!”

“Cần tôi giết ai hộ anh không?”

Lúc này, Phùng Giai Di bỗng bước đến sau lưng Dương Chấn, thản nhiên nói.

Dương Chấn đang định từ chối, bỗng nghĩ đến việc bây giờ Phùng Giai Di đã là một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh hàng thật giá thật, còn Yoshida cũng là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, nếu hai người đánh với nhau, không chừng Phùng Giai Di sẽ cảm ngộ được gì đó rồi đột phá Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Nghĩ tới đây, anh nói: “Cô không phải đối thủ của ông ta đâu!”

Phùng Giai Di thản nhiên nói: “Phải đánh mới biết tôi có phải đối thủ của ông ta không, trước khi cứu được bố tôi, tôi sẽ không chết, anh cứ yên tâm!”

Dương Chấn nói: “Nếu vậy thì tùy cô!”

Phùng Giai Di quay người rời đi luôn, sau khi cô ta đi một lát, Dương Chấn cũng nhanh chóng rời đi, cho dù Phùng Giai Di không đề nghị giúp anh giết Yoshida, Dương Chấn cũng sẽ đích thân làm.

Anh vốn định cho Yoshida ba ngày để cút khỏi Yến Đô, nào ngờ chẳng những Yoshida không định rời đi mà còn dùng Hạ Hà để uy h**p anh, thậm chí ngay cả mẹ Hạ Hà cũng chết.

Nếu Yoshida đã dùng thủ đoạn khác thường, vậy anh cũng không cần dùng thủ đoạn công bằng nữa.

Đây là cơ hội để Phùng Giai Di rèn luyện, còn giúp anh giải quyết được Yoshida, một công đôi việc.

Dương Chấn cũng không chắc Phùng Giai Di có giết được Yoshida không, đương nhiên phải bảo đảm an toàn tính mạng cho Phùng Giai Di rồi.

Nửa tiếng sau, Phùng Giai Di lặng lẽ xuất hiện trước cửa một căn biệt thự ở ngoại thành như tỉnh linh bóng tối.

Đây chính là chỗ ở của Yoshida.

Điều khiến Dương Chấn bất ngờ chính là Phùng Giai Di cũng không định giấu giếm, trực tiếp đánh một đòn vào cửa luôn.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn bỗng vang lên, cửa biệt thự bị đánh bay, Phùng Giai Di nghênh ngang bước vào phòng khách.

Yoshida tức giận đi ra khỏi phòng. Khi thấy Phùng Giai Di, sắc mặt ông ta u ám đến cực điểm: “Cô là ai? Biết tôi là ai không? Cô dám xông vào chỗ ở của tôi à”.

Phùng Giai Di lạnh lùng nói: “Tôi đến để giết ông”.

Cô ta nói rồi hơi nhích chân, lao thẳng về phía Yoshida.

Cùng lúc đó, khí thế đáng sợ cũng bùng nổ từ người cô ta.

Yoshida cứ tưởng Phùng Giai Di chỉ là con tép riu. Sau khi cảm nhận được khí thế của cô ta, con ngươi ông ta bỗng co lại, định trốn nhưng đã muộn rồi. Ông ta đành giơ hai tay chắn trước ngực.

“Rầm!”

Ngay sau đó, đòn tấn công của Phùng Giai Di ập đến, nhưng đã bị tay Yoshida ngăn lại.

Yoshida chỉ cảm thấy tay mình run rẩy, cơ thể lùi về sau năm sáu bước rồi mới ngừng.

Đòn tấn công của Phùng Giai Di lại ập đến.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2748


Chương 2748:

“Rầm rầm rầm!”

Lần nào Phùng Giai Di cũng tấn công với trạng thái mạnh nhất, trong mắt cô ta chỉ có sát khí mãnh liệt.

Yoshida liên tục lùi bước, trên mặt tràn ngập vẻ kinh hãi. ¡ “Rốt cuộc cô là ai? Tôi chưa bao giờ gặp người nào còn trẻ như thế mà đã có thực lực Siêu phàm Cảnh”.

Sau khi bị Phùng Giai Di đẩy lùi thêm lần nữa, Yoshida nghiêm nghị hỏi.

Phùng Giai Di không hề định đáp lời, hơi nhích chân, lại lao tới chỗ Yoshida.

Yoshida tức giận nói: “Cô chán sống à!”

Ngay sau đó, khí thế trên người ông ta bỗng tăng lên.

Khí thế của Yoshida chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh bỗng lên đến Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Có rất ít bí pháp có thể giúp thực lực tăng một cảnh giới khi ở Siêu Phàm Cảnh, điều này đủ để cho thấy bí pháp mà Yoshida sử dụng có cấp bậc rất cao, hơn nữa còn rất quý giá.

“Nếu cô muốn chết, vậy tôi sẽ giúp cô!”

Yoshida cắn răng, trong mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Nét mặt Phùng Giai Di nghiêm nghị hản lên, cô ta cứ tưởng mình có thể dễ dàng giết Yoshida sau khi dốc toàn lực, nào ngờ Yoshida đã có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh rồi.

“Giết!”

Yoshida quát, lập tức lao tới trước mặt Phùng Giai Di với tốc độ nhanh như chớp, giáng một đòn.

Phùng Giai Di biến sắc, muốn trốn nhưng lại phát hiện mình không trốn nổi.

Dù sao cô ta cũng mới đến Siêu Phàm Nhất Cảnh mà thôi, còn Yoshida đã đạt tới Siêu Phàm Nhị Cảnh nhờ bí pháp rồi.

“Bộp Đúng lúc đòn tấn công của Yoshida sắp giáng xuống, một cánh tay bỗng xuất hiện, tóm lấy cổ tay Yoshida.

Dương Chấn đứng ở giữa tức giận nói: “Ông định giết người của tôi à?”

Khi nhìn thấy Dương Chấn, Phùng Giai Di vô cùng kinh ngạc, dường như cô ta không ngờ Dương Chấn lại tới đây.

Khi nghe Dương Chấn thốt lên câu “Người của tôi”, lòng cô ta đã ấm áp hẳn lên.

Yoshida thấy Dương Chấn bèn cả giận quát: “Dương Chấn, cậu muốn gì?”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Trước đây cũng có kẻ dám lấy người bên cạnh tôi để đe dọa tôi, cuối cùng kẻ đó đã phải chết! Ông nói xem, tôi muốn gì?”

Vừa dứt lời, một luồng uy lực võ thuật kh*ng b* tràn ra từ trên người anh.

“Uỳnh!”

Ý niệm giết chóc khủng khiếp đã bao phủ lên Yoshida, Yoshida cảm thấy như thể có một ngọn núi khổng lồ vừa đè lên người mình, hai đầu gối khuyu xuống, quỳ thịch xuống đất.

Không phải ông ta muốn quỳ lạy Dương Chấn mà áp lực Dương Chấn đè lên người,ông ta quá kh*ng b*, ông ta không cách nào chịu nổi, hai chân mềm ra, quỳ luôn xuống đất.

Cho đến giờ phút này, Yoshida mới nhận ra, thực lực của Dương Chấn không phải chỉ mới Siêu Phàm Nhất Cảnh mà còn mạnh hơn thế nhiều.

Chỉ một ý nghĩ đã khiến một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh như ông ta phải quỳ xuống, người như thế, chí ít cũng phải là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Yoshida lộ vẻ hoảng sợ: “Sao lại thế được?

Cậu còn chưa đầy ba mươi mà, sao có thể có thực lực trên cả Siêu Phàm Ngũ Cảnh?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2749


Chương 2749:

Ông ta hoàn toàn không dám nghĩ tới, cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tiến vào Siêu Phàm Thất Cảnh.

Dương Chấn lạnh lẽo nói: “Tôi cho ông chút thời gian nhãn gửi lời cuối cùng, sau đó sẽ tiễn ông chặng đường sau cuối”.

Yoshida cả giận nói: ‘Cậu không thể giết tôi!

Tôi là người của gia tộc Yoshida, một trong ba tài phiệt lớn nhất của nước Dương, lần này tôi tới Chiêu Châu là có nhiệm vụ đặc biệt, nếu cậu dám giết tôi, gia tộc Yoshida sẽ không tha cho cậu đâu”.

Dương Chấn nheo mắt nói: “Nói cho tôi biết, nhiệm vụ của ông tới đây là gì?”

Khi đang nói, anh đá một cước vào miệng ông †a, lập tức cả hàm răng của Yoshida đều bị đá rơi.

Yoshida kêu lên đầy đau đớn.

Xác định Yoshida không thể cắn lưỡi tự sát được nữa, Dương Chấn mới tiếp tục nói: “Thành thật khai báo nhiệm vụ của ông là gì, băng không, tôi sẽ khiến ông sống không băng chết”.

Yoshida phân nộ đến vặn vẹo cả mặt mũi: “Giết tôi đi!”

Dương Chấn cau mày: “Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”

Nói xong, anh lấy ra một viên thuốc màu đen, Yoshida nhìn thấy vậy, lập tức căng thẳng cả người: “Cậu định làm gì?”

Dương Chấn không thèm để ý đến ông ta, chỉ búng ngón tay một cái, viên thuốc màu đen bản thẳng vào miệng Yoshida.

Yoshida định nhổ ra, lại phát hiện viên thuốc kia vừa vào miệng đã tan ra, hóa thành dịch lỏng chảy ngay vào họng ông ta.

Yoshida biến sắc, kinh sợ kêu lên: ‘Cậu cho tôi uống thứ gì đó?”

Ông ta vừa dút lời liền cảm thấy trong người mình như có nghìn vạn con kiến đang gặm nhấm nội tạng.

“Ạ.

Yoshida thống khổ k** r*n, lăn lộn trên mặt đất.

Phùng Giai Di đứng cạnh đó đã ngây cả người ra, cô ta hoàn toàn không ngờ răng Dương Chấn còn có thủ đoạn tàn nhãn đến như vậy.

Tuy không biết Dương Chấn cho Yoshida uống thứ thuốc gì nhưng cô ta có thể chắc chăn một điều, Yoshida vừa uống phải viên thuốc màu đen kia thì lập tức lộ vẻ đau đớn muốn chết.

Yoshida vấn đau khổ k** r*n thảm thiết: ‘Tha cho tôi đi! Cầu xin cậu tha cho tôi đi! A…”

Dương Chấn vẫn bình thản nói: ‘Bây giờ ông mới chỉ phải chịu cơn đau như bị gặm nhấm tim gan, nhưng lát nữa thôi, ông sẽ cảm nhận được lục phủ ngũ tạng rồi cả da thịt toàn thân đều như đang bị dã thú gặm nhấm, cuối cùng, ông sẽ chết vì quá đau đớn”.

“Nếu ông muốn kết thúc cơn đau này thì hãy nói ra nhiệm vụ của ông khi tới Chiêu Châu, tôi sẽ cho ông được giải thoát nhanh chóng, bằng không, ông chỉ có thể từ từ chờ đợi đến lúc bị đau đến chết”.

Lời Dương Chấn nói khiến cho Phùng Giai Di đứng bên cũng tê dại cả da đầu.

Còn kẻ đang phải gánh chịu cơn đau là Yoshida thì càng hoảng sợ tột cùng, nhưng, nhiệm vụ của ông ta là điều vô cùng quan trọng, nếu tiết lộ ra ngoài, chỉ e sẽ biến thành một mối họa lớn cho cả gia tộc Yoshida.

Bộ mặt Yoshida đã vặn vẽo đây dữ tợn, ông ta nói: ‘Dù tôi phải chết, cậu cũng đừng hi vọng moi được tin tức gì về nhiệm vụ của tôi”.

Chỉ có điều, ông ta vừa dứt lời liền cảm nhận được máu thịt toàn thân như đang bị dã thú cắn xé, thậm chí cả xương cốt cũng như đang bị thứ gì đó chui vào, điên cuồng gặm nhấm.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2750


Chương 2750:

Một cảm giác đau đớn xưa nay chưa từng có khiến Yoshida hoàn toàn sụy đổ, ông ta gào thét tuyệt vọng: “Thuốc giải! Cho tôi xin thuốc giải! Tôi nói! Tôi nói hết! Cầu xin cậu cho tôi xin thuốc giải!”

Dương Chấn cười lạnh một tiếng: ‘Vừa rồi nói cho ông thuốc giải thì ông không cần, giờ tôi không muốn cho ông nữa, ông muốn có thuốc à?

Vậy chờ đi!”

Yoshida đã đau đến lăn lộn khäp mặt đất, đối với ông ta, lúc này chỉ có chết mới có thể hoàn toàn được giải thoát.

Từng giây từng phút trôi qua, đợi đủ năm phút đồng hồ, Yoshida đã cảm thấy mình sắp không thể chịu nổi nữa, Dương Chấn mới búng ngón tay một cái, một viên thuốc màu đỏ bản vào trong miệng ông ta.

Chỉ chừng mười giây sau, cảm giác đau đớn trên người Yoshida đã từ từ biến mất.

Ông ta kiệt lực năm bò trên mặt đất, hổn hển thở từng chập, toàn thân ướt sũng mồ hôi lạnh.

Đây là thứ thuốc Phùng Tiểu Uyển đã cho Dương Chấn trước khi anh rời khỏi Miêu Thành, đồng thời đây cũng là thành quả nghiên cứu mới nhất của Phùng Tiểu Uyển, không ngờ hiệu quả của nó lại mãnh liệt đến thế.

Nếu chiến vực có thể sản xuất hàng loạt thứ thuốc này thì công tác thẩm vấn kẻ địch sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Dương Chấn bỗng cất tiếng hỏi: “Ông tới Chiêu Châu với mục đích gì?”

Lúc này Yoshida không dám do dự nữa, vội Vàng nói ngay: “Nước Dương dự định tóm lấy huyết mạch kinh tế của Chiêu Châu, thiết lập một kế hoạch có tên là “Đồ Long”, do ba phe tài phiệt lớn nhất cầm đầu, ra sức thu mua các doanh nghiệp lớn của Chiêu Châu, quá trình này mặc dù sẽ tiêu hao một lượng tài chính cực lớn của chúng tôi nhưng một khi nền kinh tế của Chiêu Châu đã bị người nước Dương chúng tôi khống chế được thì chúng tôi sẽ nhận lại được vài chục lần, thậm chí vài trăm lần những thứ đã bỏ ra”.

Nghe Yoshida nói thế, sắc mặt Dương Chấn lập tức âm trầm cực điểm.

Anh lạnh lùng hỏi: “Hiện giờ các ông đã thực thi đến đâu rồi?”

Yoshida không dám giấu giếm, vội vàng nói ngay: ‘Kế hoạch này mới bắt đâu được một tháng, cho tới nay, gia tộc Yoshida chúng tôi đã tiến vào mấy thành phố lớn của Chiêu Châu, đồng thời bắt đầu thu mua các công ty lớn'”.

“Gia tộc Yoshida chúng tôi đã thu mua được hai mươi tám doanh nghiệp lớn, nhiệm vụ coi như đã đạt được tâm 20%”.

“Còn về tiến triển của các tài phiệt khác, tôi không rõ lẫm, ba phe tài phiệt lớn không trao đổi tin tức với nhau, thực tế chúng tôi cũng luôn cạnh tranh gay gắt, các bên đều muốn nhanh chóng nắm được các doanh nghiệp lớn của Chiêu Châu trong tay mình”.

Săc mặt Dương Chấn đã lạnh như băng, anh nói tiếp: ‘Như vậy có nghĩa là, ở Yến Đô không chỉ có gia tộc Yoshida mà còn có cả các nhà tài phiệt khác của nước Dương cũng đã thu mua rất nhiều doanh nghiệp lớn của Chiêu Châu?”

Yoshida gật đầu: ‘Không chỉ ba nhà tài phiệt lớn nhất nước Dương mà còn có cả một số gia tộc và thế lực hàng đầu của nước Dương cũng muốn nhân cơ hội này vớt một khoản”.

“Cậu Chấn, tôi đã nói hết những gì tôi biết rồi, cầu xin cậu tha cho tôi một đường sống, tôi có thể bảo đảm với cậu, tôi sẽ chuyển nhượng lại toàn bộ những doanh nghiệp của Chiêu Châu cho cậu ngay”.

Yoshida đã thực sự sợ hãi, ông ta không bao giờ muốn nếm lại cái loại cảm giác sống không bằng chết vừa rồi nữa.

Điều quan trọng nhất là, ông ta đã nhận ra, thực lực của Dương Chấn chí ít cũng phải là Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Cao thủ cấp bậc này, muốn g**t ch*t ông ta chẳng khác nào dẫm chết một con kiến.

Dương Chấn lạnh lẽo nhìn chằm chăm Yoshida, nói: “Trước tiên hãy chuyển nhượng toàn bộ những doanh nghiệp của Chiêu Châu trong tay ông cho tôi đất”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2751


Chương 2751:

Yoshida vội nói: “Để tôi đi làm ngay!”

Nói xong, ông ta hớt hải chạy đi.

Nhưng vừa nhấc chân, Phùng Giai Di đã chặn ông ta lại.

Dương Chấn lạnh lùng bảo: “Nếu thả ông đi thì liệu ông còn quay về sao?”

Cảm nhận được ý muốn giết người trong ánh mắt Dương Chấn, Yoshida lạnh toát cả người, vội vã giải thích: “Có rất nhiều chuyện chỉ do một tay tôi xử lí, chỉ có tôi mới có quyền hạn trong chuyện đó, nếu cậu sợ tôi bỏ trốn thì có thể đi cùng tôi tới trụ sở chính của tập đoàn Thuận Thiên”.

Dương Chấn nheo mắt nhìn chăm chằm Yoshida, nói: “Nếu ông dám giở trò gì, tôi dám bảo đảm sẽ khiến ông sống không băng chết!”

Yoshida run lên, vội vã thưa: “Xin cậu cứ yên tâm, tôi tuyệt đối không dám giở trò gì đâu, tôi thật sự chỉ có ý định tới tập đoàn Thuận Thiên để làm thủ tục chuyển nhượng những doanh nghiệp của Chiêu Châu cho cậu thôi”.

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Vậy đi thôi”.

Hai mươi phút sau, Dương Chấn và Phùng Giai Di đi theo Yoshida tới tòa nhà trụ sở chính của tập đoàn Thuận Thiên.

Trên tâng cao nhất, bên trong phòng làm việc của chủ tịch.

Yoshida đứng một bên, Dương Chấn ngồi trên ghế, tay câm một xấp hợp đồng, thận trọng đọc. ` Yoshida không dám thở mạnh, chỉ nơm nớp sợ hãi đứng bên cạnh, trước mặt người có thực lực vượt trội hẳn, ông ta thậm chí còn không dám nghĩ tới chuyện chạy trốn. | Đúng lúc này, Lạc Khải tới, sau lưng còn có vài vị luật sư cao cấp do tập đoàn Nhạn Chấn trả lương cao mời về.

Lạc Khải thấy Dương Chấn đang ngồi trước bàn làm việc trong phòng chủ tịch của tập đoàn Thuận Thiên mà Yoshida lại đang đứng bên cạnh, ông ta giật mình ngây người ra.

Lạc Khải vội vàng hỏi: “Chủ tịch, người mà cậu muốn tôi mang tới, tôi đã mang đủ, có chuyện gì xin cậu cứ việc căn dặn”.

Dương Chấn đưa ngay xấp hợp đồng mà Yoshida đã chuẩn bị sẵn cho Lạc Khải, nói: “Đây là hợp đồng thu mua tập đoàn Thuận Thiên của tập đoàn Nhạn Chấn, ông đưa cho đoàn luật sư kiểm tra kĩ càng xem có vấn đề gì không”.

Lạc Khải kinh hãi trong lòng, ông ta không ngờ tập đoàn Nhạn Chấn vừa bị Yoshida dùng thủ đoạn hèn hạ để thu mua mất, chưa được vài tiếng đồng hồ sau, tập đoàn Nhạn Chấn đã trở về trong tay Dương Chấn, thậm chí còn thu mua luôn cả tập đoàn Thuận Thiên.

Lạc Khải vội đưa hợp đồng cho đoàn luật sư kiểm tra, bản thân ông ta cũng lấy một bản xem kĩ.

Khi ông ta nhìn thấy tập đoàn Thuận Thiên đã sở hữu hai mươi tám doanh nghiệp lớn của Chiêu Châu thì đã sợ đến ngây cả người.

Nhưng điều khiến ông ta khiếp sợ hơn nữa còn ở phía sau, tập đoàn Nhạn Chấn thu mua tập đoàn Thuận Thiên với giá chỉ một tệ.

Điều đó có nghĩa là, Dương Chấn chỉ phải bỏ ra một tệ là đã thu mua thành công một tập đoàn trị giá gần nghìn tỷ, biến nó thành sản nghiệp của tập đoàn Nhạn Chấn.

Ngày nay, giá trị của tập đoàn Nhạn Chấn cũng mới chỉ đến nghìn tỷ, như vậy tức là, sau lần thu mua này, giá trị của tập đoàn Nhạn Chấn đã tăng gấp đôi, đạt tới hai nghìn tỷ.

Đoàn luật sư nhanh chóng kiểm tra xong hợp đồng, vội thưa với Dương Chấn: “Thưa chủ tịch, hợp đồng này không có vấn đề gì”.

Dương Chấn gật đầu: “Tốt lắm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2752


Chương 2752:

Nói xong, anh kí tên mình vào bản hợp động rồi đưa cho Lạc Khải, nói: “Ngay trong đêm nay, thay đổi toàn bộ các quản lí cao cấp của tập đoàn Thuận Thiên, nếu thiếu người thì cứ điều từ doanh nghiệp khác lên”.

“Trong thời gian ngắn, tôi không yêu cầu người giỏi cỡ nào mới trở thành quản lí cao cấp được mà chỉ cần toàn bộ các quản lí cao cấp của tập đoàn Thuận Thiên đều phải là người của chúng ta, ông hiểu ý tôi chứ?”

Lạc Khải vội nói: “Tôi hiểu! Chủ tịch muốn năm lấy tập đoàn Thuận Thiên về tay chúng ta với tốc độ nhanh nhất có thể, sau đó căn cứ theo thành tích làm việc để xác định lại hệ thống quản lí cao cấp”.

Dương Chấn gật đầu: “Đi làm việc đi”.

Lạc Khải gật đầu: “Vâng!”

Sau đó, ông ta nhanh chóng dẫn người đi khỏi nơi này, trong phòng làm việc chỉ còn lại Dương Chấn, Phùng Giai Di và Yoshida.

Thấy Dương Chấn nhìn mình, Yoshida căng thẳng, vội nói: ‘Cậu Chấn, tôi đã chuyển nhượng toàn bộ tập đoàn Thuận Thiên cho cậu đúng như yêu cầu rồi, cậu còn sai bảo gì không ạ?”

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Bây giờ, tôi có thể cho ông một cơ hội sống sót, nhưng phải xem xem ông có năm bắt được không đã’.

Nghe vậy, Yoshida sáng rực mắt lên, vội tã tỏ thái độ: “Xin cảm ơn Cậu Chấn đã cho tôi cơ hội này, cậu muốn tôi làm gì, xin cứ việc sai bảo”.

Dương Chấn nói: “Hãy tìm cách để tìm hiểu xem những doanh nghiệp nào của Chiêu Châu đã bị hai phe tài phiệt kia thu mua, tôi chỉ cho ông hai mươi phút, nếu như có thể tìm hiểu được điều tôi cần, tôi sẽ thả ông đi, còn nếu không, thành thật xin lỗi, ông chỉ có thể chết thôi”.

Yoshida khốn khổ cầu khẩn: ‘Cậu Chấn, những điều tôi nói đều là thật, giữa ba phe tài phiệt thực sự không có tình báo chung, rốt cuộc bọn họ thu mua doanh nghiệp nào, tôi thật sự không biết mà’.

Dương Chấn chỉ lạnh lùng nói: “Đó là chuyện của ông, tôi chỉ quan tâm kết quả, nếu ông không tìm được biện pháp thăm dò ra trong vòng hai mươi phút, chỉ sợ ông không thể ra khỏi phòng này được đâu”.

Yoshida run cả người lên, sắc mặt trắng bệch, nhìn vẻ lạnh nhạt của Dương Chấn, ông ta thật sự sợ hãi vô cùng.

Không dám lãng phí thời gian nữa, Yoshida vội lấy điện thoại di động ra, bắt đầu gọi đi.

Dương Chấn và Phùng Giai Di vẫn ngồi trong phòng làm việc theo dõi sát sao, Yoshida không dám giở trò bịp bợm mà thành thật gọi điện tra xét kế hoạch thu mua của hai tài phiệt lớn kia.

©ó điều, đúng như ông ta đã nói, không một ai biết hai phe tài phiệt kia đã thu mua được những doanh nghiệp nào.

Dương Chấn cũng không ngồi không, anh nói với Phùng Giai Di: “Cô trông chừng ông ta, để tôi ra ngoài gọi điện thoại”.

Phùng Giai Di gật đầu: “Được!”

Dương Chấn đi ra bên ngoài, kiếm một góc không người, xác định không có ai nghe trộm được mới bấm một số điện thoại, nghiêm nghị nói: “Sư phụ, nước Dương đang tiến hành một kế hoạch có tên là “Đồ Long”, do ba phe tài phiệt lớn nhất của nước chúng cầm đầu, trăng trợn thu mua các doanh nghiệp lớn của Chiêu Châu”.

Nghe Dương Chấn nói thế, Vô Danh lạnh lẽo bảo: “Đám chuột nước Dương này thật đúng là không bỏ được tâm địa xấu xa, lại dám mơ ước Chiêu Châu chúng ta, nếu đã thế, sư phụ sẽ giao cho con một nhiệm vụ, đuổi tận giết tuyệt đám khốn kiếp đó cho tai”

Dương Chấn đã sớm lường trước Vô Danh sẽ nói như vậy, anh bất đắc dĩ bảo: “Bên con đang gặp chút phiền toái, trừ đã biết được gia tộc Yoshida thu mua xí nghiệp nào, còn tin tức về hai tài phiệt khác, con hoàn toàn không tra được”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2753


Chương 2753:

Anh buộc Yoshida phải tra ra thông tin trong vòng hai mươi phút, chủ yếu là muốn xem xem, rốt cuộc Yoshida có thể tra được chút gì không, nhưng xem tình hình này, Yoshida thực sự không nói dối rồi, ông ta thật sự không biết, hơn nữa cũng không tra được gì.

Vì thế, Dương Chấn mới liên lạc với Vô Danh.

Vô Danh trầm mặc một hồi rồi nói: “Chuyện này, sư phụ không tiện ra tay, con chỉ có thể dựa vào sức mạnh của mình để tự tra ra thôi”.

Nghe thế, sắc mặt Dương Chấn lập tức cứng đờ, hỏi: “Sư phụ, có phải người đã biết được điều gì không ạ?”

Anh cứ có cảm giác Vô Danh đã biết một ít sự thật.

Vô Danh nói: “Con chỉ cần nhớ lấy lời ta, bất kể khi nào cũng cần phải cẩn thận, bất kể thế nào cũng phải tìm cách bảo đảm tính mạng của mình”.

Cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của Vô Danh, Dương Chấn thoáng cau mày, Xem ra, sư phụ cũng đã biết chút gì đó, có thể người đã biết điều gì về sự việc ba tài phiệt lớn của nước Dương thu mua các doanh nghiệp của Chiêu Châu.

Bằng không, sao sư phụ lại nhắc nhở mình phải bảo đảm an toàn tính mạng?

Dương Chấn bèn nói: “Sư phụ, người yên †âm, con sẽ tự bảo vệ tốt bản thân”.

Vô Danh nói: “Được, vậy cứ thế đã nhé!”

Nói xong, ông cụ bèn cúp điện thoại ngay.

Dương Chấn trở lại phòng làm việc, Yoshida vẫn còn đang cố gắng gọi điện thoại đi, sắc mặt ông ta vô cùng căng thẳng, mồ hôi tuôn ướt áo rồi.

“Có kết quả gì không?”

Dương Chấn nhìn sang phía Phùng Giai Di, hỏi.

Phùng Giai Di lắc đầu: “Xem ra ông ta thực sự không biết gì về kế hoạch thu mua của các tài phiệt khác đâu”.

Dương Chấn khẽ gật đầu, đáy mắt thoáng lóe lên một tia sáng lạnh, cây bút kí tên trong tay anh bay vút khỏi tay.

“Phụt!”

Cây bút đã xuyên thủng họng Yoshida trong nháy mắt.

Phùng Giai Di kinh ngạc, vội bảo: “Chẳng phải anh đã nói sẽ cho ông ta hai mươi phút sao? Nhỡ đâu trong thời gian còn lại, ông ta tra được kế hoạch thu mua của các tài phiệt khác thì sao?”

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Ông ta không tra được đâu”.

Một chuyện mà ngay cả sư phụ còn không tiện ra mặt thì sao Yoshida có thể tra được?

Ông ta chỉ là một con tốt nhỏ do gia tộc Yoshida phái tới, chỉ sợ những gã tai to mặt lớn của gia tộc Yoshida còn chưa lộ diện đâu.

Cái chết của Yoshida không gây ra bất cứ sóng gió nào, ngược lại, chuyện tập đoàn Nhạn Chấn thu mua tập đoàn Thuận Thiên đã trở thành tiêu điểm cho toàn bộ giới kinh doanh của Chiêu Châu.

Tính ra trong toàn bộ Chiêu Châu cũng chỉ có chừng hơn chục doanh nghiệp có sản nghiệp đạt tới nghìn tỷ, tập đoàn Nhạn Chấn và tập đoàn Thuận Thiên đều nằm trong số này, nhưng nay tập đoàn Thuận Thiên đã bị tập đoàn Nhạn Chấn thu mua, nghĩ thôi cũng biết chuyện này sẽ gây ra chấn động lớn cỡ nào.

Dương Chấn bỗng lên tiếng: “Cô đi nghỉ trước đi, tôi ra ngoài một chuyến!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2754


Chương 2754:

Phùng Giai Di bảo: “Để tôi đi cùng anh!”

Dương Chấn lắc đầu, trầm giọng nói: ‘Cô ở lại đây bảo vệ Mã Siêu và Ngải Lâm, có việc thì gọi ngay cho tôi”.

Nay Mã Siêu còn đang hôn mê chưa tỉnh, Ngải Lâm đang ở bên cạnh chăm sóc, Dương Chấn lại vừa giết Yoshida, lúc này, mọi người ở bên cạnh anh đều không được an toàn.

Chí ít, Phùng Giai Di cũng đã là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, có cô ta ở bên cạnh, Dương Chấn mới có thể yên tâm.

Rời khỏi dinh thự Vân Phong, Dương Chấn lái xe đến thẳng nơi ở của Hạ Hà.

Lúc này trông Hạ Hà bi thương vô cùng, cô ta không khóc lóc kêu than, chỉ ngồi lắng lặng trên sofa, có điều, nhìn kĩ sẽ thấy trên má cô ta còn vệt nước mắt, hẳn là đã khóc lâu lắm, nước mắt cũng khô rồi.

Dương Chấn đi tới bên cạnh Hạ Hà, nói: “Cô yên tâm, kẻ đứng sau lưng hung thủ giết mẹ cô đã bị tôi xử lít Tối nay tôi bảo đảm sẽ tìm ra hung thủ thực sự đã hại mẹ cô’.

Nghe Dương Chấn nói thế, ánh mắt vốn đang đờ đãn của Hạ Hà mới xuất hiện đôi nét sống động, đáy mắt còn chất chứa hận thù mãnh liệt, cô ta cản răng nói: “Tôi muốn tự tay giết kẻ này, để báo thù cho mẹ tôi, được chứ?”

Dương Chấn sửng sốt, anh biết Hạ Hà đang vô cùng đau thương trước cái chết của mẹ mình, nhưng anh không ngờ, Hạ Hà lại muốn tự tay giết người để báo thù.

Từ ánh mắt kiên định và tràn ngập thù hận của Hạ Hà, Dương Chấn biết, Hạ Hà thực sự muốn đích thân trả mối thù này.

Anh gật đầu: ‘Được!”

Đúng lúc này, chuông điện thoại của anh reo vang, Dương Chấn nhận cuộc gọi, giọng của Tiền Bưu từ ống nghe vọng tới tai anh: ‘Cậu Chấn, La Thế Hoành đã bị tôi mang ra ngoài, cả tay sát thủ do La Thế Hoành thuê cũng đã bị Ảnh Vệ của chúng ta dẫn tới căn cứ Ảnh Vệ rồi”.

Dương Chấn liền nói ngay: “Tôi qua đó ngay đây!”

Sau khi cúp điện thoại, Dương Chấn nhìn Hạ Hà, nói: ‘Hung thủ đã ở trong tay chúng ta, giờ tôi đưa cô đến đó luôn nhé?”

Hạ Hà nghiến răng nói: ‘Được!”

Thấy Hạ Hà bừng bừng lửa giận như thế, lòng Dương Chấn bỗng cảm thấy thật khó chịu.

Anh biết Hạ Hà là một cô gái thuần khiết như đóa sen trăng, chưa bao giờ tranh đoạt với ai, nhưng nay, vì cừu hận, cô ta đã trở nên khác hẳn.

Anh có thể hiểu được, mẹ Hạ Hà một thân một mình nuôi cô ta khôn lớn, khó khăn lắm Hạ Hà mới có được chút tiếng tăm trong làng giải trí, chất lượng cuộc sống cũng được nâng cao, mẹ cô ta cũng sắp được thanh nhàn mà hưởng phúc rồi, nhưng đúng vào lúc này, bà ta lại bị người ta g**t ch*t.

Hai mươi phút sau, một chiếc xe Phaeton màu đen chậm rãi dừng lại trong một khu biệt thự, bên trong khu biệt thự này còn có vài tòa nhà bốn tầng.

Nơi này là căn cứ Ảnh Vệ, thành viên của Ảnh Vệ thường sẽ tiến hành huấn luyện ở nơi này.

“Cậu Chấn!” ` Thấy Dương Chấn dẫn theo Hạ Hà đến, Tiền Bưu vội bước tới đón.

Satan đi bên cạnh Tiền Bưu, lên tiếng chào: “Chào sếp!”

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Dãn đường!”

“Vâng!”

Đoàn người nhanh chóng tới một phòng khách rộng rãi bên dưới lòng đất.

Trong ấy đang có hai gã trung niên rúc ở góc phòng, người run lên bần bật.

Một trong số đó là con rối do gia tộc Yoshida bồi dưỡng, La Thế Hoành.

Người còn lại là tay sát thủ do La Thế Hoành thuê, đồng thời cũng là hung thủ giết mẹ của Hạ Hà.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2755


Chương 2755:

Khi nhìn thấy gã sát thủ kia, sắc mặt Hạ Hà trở nên dữ tợn, cô ta nghiến răng nghiến lợi quát: “Tao giết mày!”

Nói đến đó, cô ta xông lên đá đánh gã sát thủ như đã phát điên.

Tay sát thủ bị trói chặt, hoàn toàn không có chút khả năng phản kháng, lại còn mới bị người của Ảnh Vệ đánh cho một trận gần chết, hiệri càng không có sức chống trả.

“Vì sao? Vì sao mày lại giết mẹ tao? Vì sao?”

Hạ Hà vừa điên cuồng rít gào vừa ra sức đá gã sát thủ, khóc nấc lên: “Mẹ tao khổ sở cả đời, vất vả lắm mới đến lúc được hưởng phúc, vậy mà lại bị tên súc sinh là mày giết rồi! Bà ấy mới có năm mươi lăm tuổi! Mày trả mẹ cho tao! Trả mẹ cho tao!”

Trái tìm cô ta đã hoàn toàn vỡ nát, điên cuồng như thể lửa giận đè nén vô số năm tháng đến nay đã hoàn toàn bùng nổ ra ngoài.

Dương Chấn vẫn không nhúng tay, mặc Hạ Hà phát tiết nỗi lòng.

Trong lúc Hạ Hà điên cuồng tiết giận, La Thế Hoành co ro một bên đã sợ đến run lập cập.

Khi ông ta bị Tiền Bưu mang về đây từ tay chính phủ, người của Ảnh Vệ đã đánh cho ông ta một trận chết khiếp, hiện giờ ông ta chỉ muốn sống sót.

Hạ Hà phát tiết một chập, nhưng vẫn chưa hết †ức giận, chợt thấy bên cạnh có cây gậy bóng chày, cô ta vớ lấy ngay không hề do dự, vung mạnh lên, hung hăng đập xuống đầu gã sát thủ.

“Tao giết mày!”

Thấy cây gậy bóng chày sắp hạ xuống đầu mình, gã sát thủ sợ hãi hét lên: “Đừng!”

“Bộp!”

Đúng lúc này, bóng Dương Chấn chợt xuất hiện trước mặt Hạ Hà, anh tóm chặt cây gậy lại.

“Hạ Hà, tôi biết hiện giờ cô đang rất căm phần, đồng thời cũng rất đau lòng, chỉ muốn giết tên khốn này để báo thù cho mẹ cô, tôi có thể cam đoan với cô, dù cô giết tên súc sinh này cũng sẽ không có ai làm gì cô cả”.

Dương Chấn dừng lại, nhìn Hạ Hà bằng ánh mặt phức tạp, anh nói tiếp: ‘Nhưng cô là một cô gái hiền lành, một người thiện lương đến độ giết một con kiến còn cảm thấy quá tàn nhãn, cô có chăc, cô muốn giết tên khốn này không?”

“Nếu cô thực sự muốn tên này phải chết, tôi sẽ giết thay cô!”

Nghe Dương Chấn nói thế, Hạ Hà lập tức ngây người, mặt đầy thống khổ, cô ta bỗng khóc nấc lên: ‘Anh thì là gì của tôi chứ? Dựa vào đâu mà giết người thay tôi?”

Dương Chấn bỗng không biết phải nói gì, nhưng anh cũng hiểu được tâm trạng Hạ Hà lúc này, dẫu sao, người bị giết cũng là thân nhân duy nhất trong cuộc đời này của cô ta.

Hơn nữa, cái chết của dì ấy còn là do bị Dương Chấn làm liên lụy.

Lúc này, tên sát thủ kia cũng đã cuống lên, sợ hãi nói: ‘Cậu đây nói rất đúng, tôi chính là một tên khốn, cô là một ngôi sao lớn, có cả tương lai tốt đẹp trước mắt, lại còn là một cô gái xinh đẹp lương thiện đến một con kiến cũng không nỡ giết, sao lại nỡ lòng giết tôi được?”

“Hạ Hà, cô đừng giết tôi, tôi thực sự biết tội rồi, cầu xin cô tha cho tôi, từ nay về sau tôi không dám làm thế nữa”.

Hạ Hà cả giận quát: “Về sau? Trên thế giới này, thân nhân duy nhất của tao đã bị mày giết rồi, mày còn dám nói “về sau” với tao à?”

“Khốn kiếp! Vì sao mày lại giết mẹ tao? Vì sao? Bà ấy là một người phụ nữ lương thiện như vậy, vì sao mày lại nỡ giết bà ấy?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2756


Chương 2756:

Bấy giờ, tâm trạng Hạ Hà đã cực kì kích động, gần như phát điên.

Lòng Dương Chấn vô cùng lo lắng, không dám ngăn cản Hạ Hà nữa, anh sợ nếu mình ngăn cô ta lại sẽ càng khiến cô ta thêm kích động, nên đành mặc cho Hạ Hà thỏa sức phát tiết.

Anh sẽ không để Hạ Hà tự tay giết gã sát thủ, bằng không, chuyện này sẽ trở thành ác mộng cả đời cô ta.

Yoshida cho người bắt cóc Hạ Hà chính là để uy h**p anh, cũng chính vì thế, mẹ của Hạ Hà mới không may mất mạng.

Anh đã có lỗi với Hạ Hà, không thể để xảy ra chuyện gì khiến Hạ Hà khốn khổ cả đời được.

“Thịch thịch thịch!”

Hạ Hà vung cây gậy bóng chày, nện mấy phát lên người gã sát thủ, vừa đánh vừa giận dữ hét: “Tên khốn này, vì sao lại giết mẹ tao?”

La Thế Hoành bị trói eo ro bên cạnh đã sợ đến tè ra quần.

“Xin cô đừng đánh, đánh nữa là tôi chết thật đấy! Tất cả là do La Thế Hoành, ông ta sai tôi đi bắt cóc cô, dù tại tôi lỡ tay giết mẹ cô nhưng hung thủ thực sự là La Thế Hoành mài”

Gã sát thủ trung niên kêu lên.

Sức lực Hạ Hà tuy không lớn nhưng trước khi Hạ Hà đến, gã sát thủ đã bị người của Ảnh Vệ đánh cho một trận nhừ tử, trọng thương khắp người, lại bị Hạ Hà nện cho mấy gậy, ông ta cảm thấy xương cốt toàn thân đều bị đánh dập rồi.

La Thế Hoành tức tối quát: “Thăng khốn! Ai bảo tao là hung thủ? Tao chỉ bảo mày mời cô Hạ đây về, ai bảo mày đi bắt cóc cô ấy? Ai bảo mày giết mẹ cô ấy?”

Gã sát thủ trung niên cả giận nói: ‘Chính mày nói, dùng thủ đoạn gì cũng được, chỉ cần mang Hạ Hà về cho mày thì coi như nhiệm vụ của tao đã hoàn thành, nếu không phải mày sai tao làm vậy thì sao tao lại lỡ tay giết mất mẹ của Hạ Hà?”

La Thế Hoành và gã sát thủ đã hoàn toàn trở mặt với nhau, vì mạng sống, chúng không ngừng chửi bới, bôi xấu đối phương.

Ánh mät Hạ Hà đã ngập đầy cừu hận, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Bọn mày đều đáng chết!”

Nói xong, cô ta vung gậy bóng chày, đáy mắt đã lóe lên một ý niệm giết người mãnh liệt.

“Đi chết đi!”

Gô ta bỗng hét lớn một tiếng, cây gậy bóng chày trong tay nện mạnh xuống đầu gã sát thủ trung niên kia.

Những đòn đánh lên người gã sát thủ vừa rồi không hề gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng một gậy này nếu nện xuống đầu gã, chỉ e gã sát thủ này sẽ mất mạng ngay lập tức.

“ThịchI”

Dương Chấn vội chắn trước người gã sát thủ, cây gậy bóng chày đập ngay vào người anh.

Tất cả mọi người đều sợ ngây ra, Hạ Hà cũng ngơ ngác nhìn Dương Chấn.

Dương Chấn nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Hạ Hà, nói: ‘Hạ Hà, tôi thật sự rất xin lỗi vì chuyện dì Lục bị hại, nếu không phải do tôi động đến người ta thì đối phương đã không tìm cách dùng cô để cảnh cáo tôi”.

“Tôi đã có lôi với dì Lục rồi, nếu bây giờ tội cứ trơ mắt nhìn cô giết người, chuyện này nhất định sẽ trở thành ác mộng suốt đời cô mất, tôi không thể lại có lỗi với cô nữa!”

Sau vài giây kinh ngạc, Hạ Hà giận dữ quát: “Dương Chấn, anh nghĩ anh là gì của tôi? Dựa vào đâu mà muốn nhúng tay vào việc của tôi?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2757


Chương 2757:

Việc tôi báo thù cho mẹ thì có liên quan gì đến anh? Anh có tư cách gì mà nhúng tay vào chuyện của tôi? Anh tránh ra ngay cho tôi!”

Dương Chấn không chịu lùi bước, anh trầm giọng nói: “Cô thật sự muốn tự tay giết bọn họ, báo thù cho dì Lục sao?”

Hạ Hà nghiến răng nói: “Đúng, tôi muốn đích thân báo thù cho mẹ tôi!”

Dương Chấn trầm mặc, anh biết mình không thể khuyên bảo được Hạ Hà, đúng như Hạ Hà vừa nói, anh có tư cách gì mà đòi xen vào chuyện của người ta?

Hai người cùng lắm cũng chỉ coi là bạn bè của nhau, nhưng dù là bạn bè cũng không có tư cách nhúng tay vào việc người ta báo thù cho mẹ chứ?

Có điều, anh vấn không thể mặc kệ mọi chuyện, nếu không, Hạ Hà sẽ phải sống trong nỗi ám ảnh cả đời.

Đáy mắt Dương Chấn bông lóe lên một tia sác bén, anh lạnh lùng ra lệnh: “Giết cho tôi!”

“Đoàng đoàng đoàng!”

Tiền Bưu cầm đầu một đám cao thủ của Ảnh Vệ đồng loạt rút súng ra, nhắm thẳng vào La Thế Hoành và gã sát thủ trung niên, sau đó bóp cò.

La Thế Hoành và gã sát thủ không có lấy một cơ hội xin tha, nháy mắt đã ngã vào vũng máu.

Hạ Hà chứng kiến cảnh tượng này, mặt dại cả ra, tên sát thủ mà mình muốn giết để báo thù cho mẹ đã chết rồi sao?

Dương Chấn nhìn Hạ Hà, nói: “Hạ Hà, tôi biết mình không có tư cách làm như vậy, nhưng tôi là bạn cô, tôi không thể không làm thế này, dù cô có hận tôi thì tôi cũng phải làm, xin lỗi cô!”

Hạ Hà ngẩng phất lên, giận dữ nhìn Dương Chấn, quát: ‘Anh dựa vào đâu mà dám làm thế hả? Anh giết kẻ thù của tôi rồi, tôi phải báo thù băng cách nào đây? Kiếm ai báo thù đây?”

Dương Chấn bình tĩnh nói: “Nếu không phải do tôi động đến người khác thì đối phương đã không nghĩ đến cách dùng cô để đe dọa tôi, vậy nên tôi cũng coi như kẻ đã gián tiếp làm hại dì Lục, nếu cô muốn báo thù thì cứ nhằm vào tôi là được”.

Hạ Hà đã hoàn toàn điên cuồng, cô ta xông lên, đánh đấm liên tục vào ngực Dương Chấn, vừa đánh vừa khóc, kêu gào: “Anh làm mất lòng người khác, vì sao bọn chúng lại muốn dùng tôi để đe dọa anh? Tại sao lại giết mẹ tôi?”

Dương Chấn cứ đứng lặng ở đó, mặc cho Hạ Hà cứ thế đánh đấm mình.

Dù anh rất thương xót cô gái này nhưng lại chảng thể làm gì giúp cô ta, đành trơ mắt nhìn trái tim cô ta đau đớn đến vỡ vụn.

“Anh nói đúng, anh cũng là một trong những hung thủ giết mẹ tôi, tôi phải giết anh! Tôi phải báo thù cho mẹ tôi!”

Hạ Hà bỗng lùi lại vài bước, giận dữ nhìn Dương Chấn, nói.

Dương Chấn hơi nhíu mày, không biết vì sao, anh bỗng cảm nhận được ý muốn giết chóc từ trong mắt Hạ Hà, có vẻ Hạ Hà đang thực sự muốn giết anh.

Anh lo âu hỏi: “Hạ Hà, cô làm sao vậy?”

“Tôi muốn giết anh! Tôi muốn giết anh!”

Mắt Hạ Hà đã văn đầy tơ máu, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói, sát khí đằng đăng.

Bỗng nhiên, cô ta chộp lấy con dao găm trên bàn, xông về phía Dương Chấn: “Tôi muốn giết anh! Tôi phải giết anh!”

“Phụt!”

Khoảnh khác lưỡi dao đâm thẳng vào người Dương Chấn, dường như toàn bộ thế giới đều yên tĩnh lại.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2758


Chương 2758:

Cảnh tượng này khiến cả đám Ảnh Vệ ngây ra vì sợ, nhất là Tiền Bưu, ông ta đã dại cả mặt ra.

Ông ta hoàn toàn không ngờ Hạ Hà sẽ tấn công Dương Chấn, càng không ngờ răng, Dương Chấn lại không hề né tránh trước công kích của Hạ Hà.

Thực lực của Dương Chấn mạnh cỡ nào, ông †a biết rất rõ, trừ khi Dương Chấn cố tình muốn chịu nhát dao này, bằng không, Hạ Hà tuyệt đối không thể đâm trúng Dương Chấn.

“Cậu Chấn!”

Tiền Bưu vội phóng tới trước mặt Dương Chấn, đồng thời giận dữ quát vào mặt Hạ Hà: “Cô có biết, để cứu cô, Cậu Chấn đã phải kí kết hợp đồng chuyển nhượng tập đoàn Nhạn Chấn mà không có bất cứ điều kiện nào không? Vậy mà cô còn dám tấn công cậu ấy?”

Lúc này, Hạ Hà cũng bối rối, nhìn xuống bụng Dương Chấn, con dao kia chỉ còn lộ mỗi chuôi dao ra ngoài, mặt cô ta dại ra.

Gần như tức thì, lệ dâng đầy trong khóe mắt, Hạ Hà ôm chặt đầu mình, sắc mặt hoảng hốt và áy náy vô cùng.

“Dương Chấn, xin lỗi! Tôi cũng không biết vì sao tôi lại làm như vậy, vừa rồi không biết sao tôi chẳng nghĩ được gì, chỉ muốn giết anh, tôi thực sự không biết tôi bị làm sao nữa!”

Nước mắt Hạ Hà đã rơi ướt mặt, cô ta khóc lóc nói: “Dương Chấn, anh đừng làm tôi sợ, anh hãy nói rằng anh không sao đi mài”

Dương Chấn nhìn về phía Hạ Hà, ánh mắt đầy phức tạp, anh nói: “Tôi không sao, cô cứ yên †âm, tôi không trách cô, ngược lại, tôi mới là người phải xin lỗi cô, bất kể thế nào, dì Lục cũng bị tôi làm liên lụy nên mới mất mạng”.

“Tôi ngăn cản cô giết người là vì không muốn khiến cô phải sống trong ám ảnh cả đời, hi vọng sau một nhát dao này, cô có thể tha thứ cho tôi vì đã tự ý quyết định giúp cô giết kẻ thù”.

Hạ Hà khóc không thành tiếng, chỉ liên tục lắc đầu.

Đúng lúc này, một hơi thở võ thuật kh*ng b* bất chợt bao trùm xuống.

Các thành viên Ảnh Vệ lập tức biến sảc.

Sắc mặt Dương Chấn cũng trầm xuống, lạnh lùng nói: “Kẻ nào?”

“Một kẻ sắp chết mà cũng dám hỏi tôi là ai à?”

Một giọng nói vang lên, giây tiếp theo, ngay dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một lão già mặc áo dài màu tro xuất hiện.

Giờ khắc này, sắc mặt Dương Chấn trở nên vô cùng nặng nề và nghiêm nghị, vì hơi thở võ thuật trên người đối phương đã lên đến Siêu Phàm Bát Cảnh.

Ngay chính Dương Chấn khi đang ở trạng thái mạnh nhất, găng sức lắm cũng chỉ phát huy được thực lực bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thôi.

Nhưng lúc này anh vừa trúng một nhát đâm của Hạ Hà, với anh, vết thương này tuy không quá nặng nhưng nó cũng đủ khiến thực lực của anh giảm đi nhiều.

Hiện nay, e răng anh đã không thể phát huy ra thực lực bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, miễn cưỡng phát huy đến thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong cũng đã là cực hạn rồi.

Nhưng đối phương lại là một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh thứ thiệt.

Dương Chấn nheo mắt, nhìn chằm chằm vào lão già kia, nói: ‘Nếu tôi đoán không nhầm thì ông chính là sư phụ của Hoàng Tiến và Lưu lão quái, đúng không? Vừa rồi, bạn tôi bỗng trở nên hết sức nóng nảy, còn ra tay với tôi, là do ông giở trò sau lưng không đúng?”

Vị cao thủ mặc áo dài màu tro này tản ra một hơi thở khiến anh vô cùng khó chịu, nó giống hệt như hơi thở trên người Lưu lão quái trước đây.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2759


Chương 2759:

Sau khi đấu với Hoàng Tiến một trận sinh tử, Miêu thành chủ từng cảnh báo anh, phải hết sức cẩn thận đề phòng sư phụ của Hoàng Tiến và Lưu lão quái.

Vị cao thủ áo dài màu tro lạnh lùng nói: ‘Đúng thế, bạn cậu đã bị tôi dùng cổ thuật khống chế, cho nên mới tấn công cậu, bằng không, tôi còn chưa biết làm cách nào để khiến thực lực của cậu suy yếu bớt đi đâu, nói sao thì cậu cũng đã là một cao thủ có thực lực bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ rồi”.

“Với thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ của tôi, nếu không suy yếu cậu trước thì muốn giết cậu cũng không dễ lắm’.

Dương Chấn lạnh lùng thốt lên: “Quả thế!”

Các cao thủ Ảnh Vệ cùng Hạ Hà đứng quanh đó đã ngây người vì sợ.

Nhất là Hạ Hà, cô ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tấn công Dương Chấn, vừa rồi đột nhiên cảm thấy đầu óc trống rỗng mất một lúc, đợi khi tỉnh táo lại, đã phát hiện tay mình cầm một con dao, lưỡi dao căm lút vào bụng Dương Chấn rồi.

Lúc này cô ta mới biết mình đã bị người ta dùng cổ thuật khống chế.

Cô ta chỉ là một người bình thường, hoàn toàn không biết cổ thuật là gì, cũng chưa từng tiếp xúc với võ thuật, lúc này, cô ta chỉ thấy khiếp sợ tột cùng, đồng thời, lòng cũng tràn đầy lo âu và tự trách.

Nếu không phải cô ta đâm Dương Chấn một nhát thì sao Dương Chấn lại lâm vào trạng thái bị động như bây giờ?

Nghe lão già áo màu tro kia nói, chính vì cô ta đâm Dương Chấn một dao nên lão ta mới có thể đối phó với Dương Chấn.

Ánh mắt Dương Chấn nhìn chăm chăm vào lão già áo màu tro, lại nói với bọn Tiền Bưu: “Các người rời khỏi đây hết đi!”

Tiền Bưu lập tức nói ngay: “Mọi người, lập tức rời khỏi đây!”

Sau mệnh lệnh của Tiền Bưu, các cao thủ của Ảnh Vệ đều nhanh nhẹn rút lui.

Ông ta biết, bọn họ mà còn ở lại đây thì chỉ trở thành sự trói buộc đối với Dương Chấn, chỉ khi bọn họ đi hết, Dương Chấn mới có thể chiến đấu mà không cần lo lắng bất kì điều gì nữa.

Tiền Bưu nhìn sang phía Hạ Hà, nói: “Cô Hạ, mời đi theo chúng tôi!”

Hạ Hà kích động nói: “Tôi không đi!”

“Bịcht”

Tiền Bưu không nói gì thêm, vung cán dao gõ vào sau gáy Hạ Hà, cô ta lập tức ngất xỉu, Tiền Bưu thuận lợi mang cô ta đi.

Từ đầu tới cuối, lão già áo tro không hề ngăn cản bọn họ, mục tiêu của lão ta chỉ có mình Dương Chấn, đối với lão ta, đám người kia chỉ là con sâu cái kiến, không đáng để mắt.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Đồ đệ Lưu lão quái của ông là người thế nào, hẳn ông cũng đã biết rõ, nếu không phải ông ta chọc tới tôi thì tôi cũng sẽ không có bất cứ liên quan gì đến ông ta ca.

“Còn về Hoàng Tiến, tôi vốn không có ý định phế bỏ ông ta, chính do ông ta muốn chết, cuối cùng võ thuật bị phế mất, tất cả đều là kết quả mà ông ta mong muốn’.

“Ông là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, không đến nõi là một kẻ không nói lí chứ?”

Lão già áo tro cười nhạt: “Cậu định kéo dài thời gian để đợi vết thương khôi phục một chút rồi mới đấu với tôi sao?”

Lòng Dương Chấn trầm xuống, đúng là anh đang có ý định này, trong tình hình hiện tại, anh hoàn toàn không phải đối thủ của lão già áo tro kia.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2760


Chương 2760:

Ít nhất cũng phải cầm được máu đã, chứ nếu đánh ngay lúc này, dù anh có năng lực đánh bại được lão ta thì chỉ e chính bản thân anh đã mất máu mà chết trước rồi.

“Cậu nghĩ, khó khăn lắm tôi mới làm suy yếu thực lực của cậu được, mà tôi còn có thể kiên nhãn đợi cậu khôi phục thực lực rồi mới đấu sao?”

Lão già áo tro nở nụ cười, vừa nói dứt lời, hơi thở võ thuật trên người lập tức tăng vọt, một giây tiếp theo, bóng lão ta đã biến mất khỏi vị trí cũ.

Dương Chấn biết không thể tránh được trận đánh này, anh không hề do dự, Chiến Thần Quyết lập tức được vận hành, đồng thời, hai tròng mắt anh tràn đầy sắc đỏ như máu.

Huyết mạch cuồng hóa đã được kích hoạt.

Một hơi thở võ thuật kh*ng b* từ trên người anh tràn ra.

“Giết!”

Anh quát lớn một tiếng, chân thoáng di động, lao về phía trước.

““Uỳnh!”

Giây tiếp theo, bóng hai người lại xuất hiện, đồng thời, một âm thanh trầm đục vang lên.

Lão già áo màu tro vung một quyền đánh thẳng vào vết thương trên bụng Dương Chấn.

Ngay sau đó, Dương Chấn chợt cảm thấy bụng mình đau quặn lên, như là có thứ gì vừa chui vào.

Sắc mặt anh tức thì thay đổi kịch liệt.

Anh kinh hoàng hô lên: “Cổ trùng!”

“Ha hai”

Lão già áo màu tro cười lớn, một chiêu đã thành công, lão ta bèn lùi lại phía sau hơn chục bước, tươi cười nói: ‘Cậu thật sự cho rằng, tôi sẽ ngu xuẩn đến độ đấu tay đôi với cậu à?”

“Đối phó cậu, chỉ cần một con cổ trùng là đủ rồi! Mấy ngày tiếp sau đây, cậu sẽ phải nếm trải nỗi thống khổ sống không băng chết, cuối cùng, lục phủ ngũ tạng bị cổ trùng gặm cản nát đến suy kiệt”.

“Nhiều nhất là bảy ngày nữa thôi, cậu sẽ biến thành một bộ xương khô!”

Lão già áo màu tro vừa dứt lời, một cơn đau kịch liệt từ miệng vết thương truyền thẳng đến trung khu thần kinh của Dương Chấn.

Sắc mặt anh trắng nhợt ra, anh có thể cảm nhận rõ ràng, trong cơ thể như đang có hàng tỉ con kiến điên cuồng gặm nhấm máu thịt của mình.

“Dương Chấn, có phải bây giờ cậu đang thấy vô cùng đau đớn? Có cảm giác như đang có vô số con kiến gặm cản lục phủ ngũ tạng?”

Lão già kia cười lớn, nói: “Tôi có thể nói cho cậu biết điều này, đây mới chỉ là khởi đầu thôi, bảy ngày tiếp theo, mỗi ngày, nỗi đau đớn sẽ lại tăng thêm một ít”.

“Con cổ trùng này tôi đã nuôi mấy chục năm rồi, tính kỹ thì có lẽ còn nhiều tuổi hơn cậu đấy, cao thủ có cảnh giới dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh, một khi trúng cổ này đều sẽ không có bất kì phương pháp nào phá giải được, chỉ có thể chờ chết”.

Dương Chấn cố nén cơn đau do bị cổ trùng gặm nhấm thân thể, anh lạnh lùng nhìn chằm chăm vào lão ta, nói: “Tốt nhất là ông giết được tôi, băng không, một khi tôi vượt qua được chuyện này, kết cục của ông sẽ vô cùng thảm khốc”.

“Đến khi đó, tôi sẽ trả lại ông gấp trăm nghìn lần tất cả những đau đớn tôi đang phải chịu đựng”.

Lão già áo màu tro cười nhạt: “Tôi đang chờ đây!”

Nói xong, thân hình lão ta thoáng di động, biến mất khỏi tâm mắt Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2761


Chương 2761:

“Cậu Chấn, cậu làm sao vậy?”

Lão già áo màu tro vừa đi mất, Tiền Bưu liền đi xuống đó, thấy Dương Chấn tái nhợt mặt mày, ông ta vội nôn nóng hỏi.

Ông ta đã nhận ra, lúc này Dương Chấn đang run rẩy cả người, sắc mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, như thể đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp lắm.

Dương Chấn khẽ lắc đầu, hỏi: ‘Hạ Hà thế nào rồi?”

Tiền Bưu chỉ lắc đầu: “Tạm thời vẫn đang mê man, chưa có dấu hiệu tỉnh lại, tôi đã gọi bác sĩ tới kiểm tra, thân thể cô ấy không có chỗ nào có dấu hiệu bất thường cả”.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Tìm cách mời một vị thần y tới kiểm tra kĩ cho cô ấy, cô ấy bị trúng cổ độc, bác sĩ bình thường không kiểm tra ra đâu”.

Hạ Hà ra tay tấn công anh là vì đã trúng cổ độc của lão già áo màu tro kia, bằng không, cô ta sẽ không kích động làm tổn thương anh như thế.

“Vâng!”

Tiền Bưu vội đáp.

Dương Chấn đứng dậy cất bước rời khỏi đó, một mình trở về dinh thự Vân Phong.

Có điều, khi anh về tới nơi, toàn thân đã ướt sũng mồ hôi lạnh, sắc mặt bệch bạc, môi cũng trăng nhợt ra.

“Cậu sao thế?”

Ngải Lâm thấy Dương Chấn như vậy, lập tức kinh sợ, vội vàng chạy tới đỡ anh.

Phùng Giai Di cũng đi ra, vừa liếc mắt nhìn Dương Chấn một cái liền nhận ngay ra vấn đề, cô ta ngạc nhiên nói: “Anh trúng cổ độc rồi, lại còn là cổ độc Vô Tâm, loại cổ trùng độc nhất nữa”.

Ngải Lâm kinh ngạc: “Cổ độc Vô Tâm là cái gì?

Mặc dù Ngải Lâm là chuyên gia trong lĩnh vực y học nhưng vẫn chưa từng tiếp xúc với cổ độc, chỉ biết tình hình hiện tại của Dương Chấn cực kì kém.

Phùng Giai Di nặng nề nói: “Cổ độc Vô Tâm được đặt tên là Vô Tâm, là bởi vì người trúng cổ này chỉ có thể sống bảy ngày, mà trong bảy ngày này, mồi ngày đều phải chịu đựng nỗi đau đớn khi bị cổ trùng cần xé trái tim”.

“Cho đến ngày thứ bảy, cổ trùng mới hoàn toàn nuốt sạch trái tim người trúng cổ, cũng bởi vậy, cổ độc Vô Tâm mới có cái tên Vô Tâm”.

Ngải Lâm nghe Phùng Giai Di nói xong, sắc mặt lập tức thay đổi: ‘Ý cô nói là, Dương Chấn chỉ còn tối đa bảy ngày để sống? Bảy ngày sau, nếu bệnh tình của cậu ấy không thể thuyên giảm, trái tim cậu ấy sẽ bị cổ trùng ăn sạch?”

Phùng Giai Di gật đầu: “Hơn nữa, loại cổ độc này còn không có bất kì thuốc giải nào, kể cả chính người hạ cổ cũng không giải được”.

Mắt Ngải Lâm đã đỏ bừng lên, cô nhìn Dương Chấn đang cắn răng nhịn đau, nói: “Cậu Chấn, cố găng chịu thêm chút nữa! Để tôi gọi cho Tiểu Uyển, y thuật của em ấy lợi hại như vậy, nhất định có thể chữa khỏi cho cậu”.

Dương Chấn vội ngăn lại: “Yên tâm, em chưa chết được đâu! Tiểu Uyển hiện đang dốc sức tìm cách giúp Mã Siêu khôi phục trí nhớ, nếu lúc ,này khiến em ấy phân tâm thì sợ là chuyện gì cũng không lo được”.

Ngải Lâm sốt ruột nói: “Nhưng cậu chỉ còn có bảy ngày, nếu không tìm cách chữa trị ngay, cậu sẽ chết đấy!”

Dương Chấn thoáng nở một nụ cười miễn cưỡng, anh nói với Ngải Lâm: “Chị cứ yên tâm đi, mệnh của em rất cứng, muốn chết cũng không chết được đâu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2762


Chương 2762:

Ngải Lâm còn muốn nói thêm điều gì, Dương Chấn đã cắt đứt: ‘Cứ vậy đi, em về phòng trước, những chuyện khác đợi khi nào em ra thì bàn tiếp nhé”.

Nói xong, anh quay người về phòng riêng.

Hiện giờ, Ngải Lâm, Mã Siêu và Phùng Giai Di đều đang ở trong dinh thự Vân Phong.

Bọn họ ở cùng một chỗ, nếu có chuyện gì, Dương Chấn cũng có thể nhanh chóng ra tay.

Sau khi trở về phòng, Dương Chấn vội vã ngồi xếp bằng, vận hành Chiến Thần Quyết, đồng thời kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Mắt Dương Chấn nhanh chóng chuyển sang màu đỏ máu, huyết mạch cuồng hóa đang sôi trào, như thể muốn thiêu đốt sạch sẽ mọi thứ bên trong nó.

Đúng lúc này, Dương Chấn kinh ngạc phát hiện, con cổ trùng vốn đang điên cuồng gặm nhấm trái tim anh bỗng vội vã dừng lại như vừa gặp khắc tinh, cuống cuồng muốn tìm chỗ trốn.

Không chỉ có vậy, những đau đớn trên người anh còn đang nhanh chóng giảm đi.

Dương Chấn lẩm bẩm: “Cổ trùng Vô Tâm sợ huyết mạch cuồng hóa à, vậy thì mình có thể thông qua huyết mạch cuồng hóa để làm suy yếu hoạt tính của nó rồi”.

Nói là làm, Dương Chấn kích hoạt mức độ cuồng hóa của huyết mạch lên cao nhất, một hơi thở võ thuật kh*ng b* từ trên người anh tràn ra.

Hơi thở võ thuật của anh tăng lên mạnh tới nỗi anh thoáng có ảo giác sắp không khống chế được, nhưng thực tế, mọi việc vẫn đang trong †âầm kiểm soát của anh.

Khi tu vi võ thuật của anh còn đang ở dưới cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, mỗi lần kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, thân thể đều sẽ chịu thương tổn cực lớn, hơn nữa, khi cường độ kích hoạt huyết mạch cuồng hóa càng cao, anh càng khó khống chế bản thân.

Nhưng giờ đây, khi cảnh giới võ thuật của anh đã đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh, những thương tổn mà huyết mạch cuồng hóa gây nên cho thân thể anh đã nhỏ đến gần như không đáng kể, hơn nữa, anh càng dễ dàng khống chế được bản thân đồng thời khống chế cường độ kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Mọi chuyện đều đang năm trong tâm kiểm soát của anh.

Ngay khi anh đang điên cuồng tu luyện, ở phòng ngoài, Ngải Lâm và Phùng Giai Di vô cùng lo lắng, Ngải Lâm do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định bấm số điện thoại của Phùng Tiểu Uyển, thuật lại cho cô ta chuyện Dương Chấn mới trúng cổ độc Vô Tâm.

Nghe xong, Phùng Tiểu Uyển hết sức nghiêm nghị nói: “Giờ em sẽ về Yến Đô ngay, chỉ khi nào tự tay em chẩn bệnh cho anh ấy thì em mới có thể xác định đúng tình hình hiện tại của anh ấy được”.

Ngải Lâm vội nói: “Được, vậy chị chờ em về!”

Phùng Giai Di cũng gọi đi vài cuộc điện thoại cho những thần y ở Hoàng thành Phùng, chỉ có điều, khi bọn họ biết Dương Chấn trúng cổ độc Vô Tâm thì đều nói không có cách nào cứu được đâu.

Không phải do y thuật của họ không đủ tốt mà thứ cổ độc Vô Tâm này quá lợi hại, cho tới bây giờ chưa có bất cứ biện pháp nào có thể giải quyết được nó, bất kì kẻ nào trúng cổ độc Vô Tâm này đều chỉ có thể sống tối đa bảy ngày mà thôi.

Thậm chí có một số người còn không chịu nổi qua ngày đầu tiên thì đã đau đớn mà chết.

Bởi vậy có thể thấy được, cổ độc Vô Tâm này đáng sợ nhường nào.

Dương Chấn không biết Phùng Giai Di và Ngải Lâm đang tìm cách chữa trị cho anh, lúc này anh đã tiến vào trạng thái tu luyện.

Thời gian thong thả trôi qua, Dương Chấn ngạc nhiên phát hiện, nếu cứ duy trì trạng thái cuồng hóa huyết mạch để tu luyện, kết hợp với Chiến Thần Quyết thì tốc độ tu luyện của anh tăng nhanh rất nhiều.

Nhưng điều này còn chưa phải trọng điểm, trọng điểm là, khi anh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa để tu luyện, cổ trùng Vô Tâm kia sẽ không làm tổn thương anh, thậm chí hoạt tính của nó còn suy yếu đi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2763


Chương 2763:

Cổ trùng Vô Tâm đáng sợ ở chõ, sau khi tiến vào cơ thể người, nó sẽ liên tục gặm nhấm trái tim, cho đến khi nuốt sạch trái tìm người trúng cổ.

Nếu như Dương Chấn cứ duy trì trạng thái kích hoạt huyết mạch cưồng hóa liên tục thì cổ trùng Vô Tâm sẽ không thể căn nuốt trái tim anh được. Nếu anh có thể kéo dài trạng thái này, liệu cổ trùng Vô Tâm có thể chết đói vì không cách nào căn nuốt trái tim không?

Dương Chấn tu luyện một mạch suốt đêm, đợi khi rời khỏi trạng thái tu luyện, anh ngạc nhiên phát hiện, cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể anh hình như đã rơi vào trạng thái ngủ đông rồi.

Đêm qua, Dương Chấn vẫn luôn duy trì trạng thái kích hoạt huyết mạch cưồng hóa để tu luyện, đây là lần đầu tiên anh tu luyện bằng phương thức này, lúc này anh vui mừng nhận ra, tốc độ tu luyện của mình đã tăng nhanh hơn nhiều.

Quan trọng nhất là, rốt cuộc anh đã tìm ra biện pháp ngăn chặn cổ trùng Vô Tâm.

Nhưng ngay khi anh đang vui vẻ, bỗng có một cơn đau nhức từ bên trong truyền tới, cổ trùng Vô Tâm lại khôi phục hoạt tính, bắt đâu điên cuồng gặm căn trái tim anh.

Dương Chấn nhíu chặt mày, hít mạnh một hơi, vội vã kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Quả nhiên, đúng như anh dự đoán, huyết mạch cuồng hóa vừa được kích hoạt, cổ trùng Vô Tâm đã vội trốn vào một góc, không dám cử động.

Dương Chấn lẩm bẩm: “Xem ra, trước khi giải quyết được con cổ trùng Vô Tâm này, mình phải luôn ở trạng thái kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, chỉ có như vậy mới có thể khiến cho cổ trùng Vô Tâm nằm im được”.

Dương Chấn vừa ra khỏi phòng chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên: “Anh Chấn, anh thế nào rồi?”

“Tiểu Uyển? Sao em lại về đây?”

Nhìn thấy Phùng Tiểu Uyển, Dương Chấn hết sức kinh ngạc.

Ngải Lâm lo âu nói: “Tôi gọi em ấy về đấy”.

Thì ra là Ngải Lâm gọi về, vậy là Phùng Tiểu Uyển cũng đã biết được bệnh tình của anh rồi.

Dương Chấn cười nói: “Yên tâm đi, đã tìm được biện pháp đối phó với cổ trùng Vô Tâm rồi”.

Hai người đều kinh ngạc thốt lên: “Thật à?”

Dương Chấn mỉm cười nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển nói: “Em có thể kiểm tra cho anh xem’.

Để Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển bớt lo lăng, anh đành phải để Phùng Tiểu Uyển kiểm tra cho mình.

Phùng Tiểu Uyển đặt ngón tay lên cổ tay Dương Chấn, hồi lâu sau mới nhấc tay ra, cô ta nhìn Dương Chấn, sắc mặt nghiêm nghị, nói: “Em không biết anh dùng biện pháp gì mới có thể ép cổ trùng Vô Tâm vào một góc như thế, nhưng dù vậy, cổ trùng vẫn còn sống trong cơ thể anh”.

“Em đã tra cứu rất nhiều tài liệu về cổ trùng Vô Tâm, loại cổ trùng này vô cùng đáng sợ. Nó là cổ trùng do người nuôi cổ dùng máu tươi của chính mình để nuôi dưỡng, hoạt tính cực kì mạnh, rất khó tiêu diệt”.

“Dù anh có thể ép cổ trùng Vô Tâm vào một góc không nguy hiểm trong người thì cũng không làm nên chuyện gì, trừ khi anh có thể áp chế nó cả đời, bằng không, một khi nó còn ở trong cơ thể anh thì nhất định sẽ tạo thành mối nguy cực lớn cho tính mạng anh”.

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, Dương Chấn thoáng kinh ngạc, anh vốn tưởng có thể dùng trạng thái huyết mạch cưồng hóa để ép cổ trùng Vô Tâm vào một khu vực không nguy hiểm trong cơ thể, đợi nó chết đói, nhưng không ngờ, thứ này lại có thể sống dai như thế.

Chẳng trách anh tu luyện suốt đêm, vừa kết thúc, cổ trùng Vô Tâm đã khôi phục hoạt tính.

Dương Chấn hỏi: “Vậy có nghĩa là, chỉ cần anh có thể khống chế bản thân ở trạng thái này thì sẽ không bị hạn chế trong quy luật chỉ sống được bảy ngày?”
 
Back
Top Bottom