Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2723


Chương 2723:

Ngay khi bị Dương Chấn đánh trúng, cơ thể của ông ta đã bay thẳng ra ngoài.

Cao thủ áo đen nặng nề rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu, khí thế trên người lập tức tiêu tan.

Ông ta muốn giấy dụa đứng lên lại bàng hoàng phát hiện đến cả sức lực bò dậy cũng không có.

“Thành công rồi!”

Dương Chấn thầm hò reo trong lòng.

Anh chỉ đánh thử một cái, không ngờ lại thành công. Chỉ là giờ đây, toàn thân anh đã cạn kiệt sức lực, đan điền vốn dư dả linh khí cũng rỗng tuếch.

Anh cố gắng gượng để không ngã xuống đất, kiên cường chống đỡ cơ thể đứng vững tại chỗ nhìn chăm chăm cao thủ áo đen vừa bị anh đánh bay.

“Rốt cuộc ông là ai? Ông có thù oán gì với gia đình tôi? Tao sao lại giết bố tôi?”

Dương Chấn nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Cao thủ áo đen im lặng không chịu lên tiếng, bò lồm cồm dậy ngồi trên mặt đất, ánh mắt nhìn Dương Chấn tràn đầy phức tạp.

Dương Chấn nổi giận hét lớn: “Nói đi, rốt cuộc là tại sao?”

Nói xong, anh bước từng bước tới gần đối phương.

Thực ra hiện giờ anh vấn đứng được đều dựa vào ý chí chống đỡ, nếu không anh đã ngã lăn ra đất từ lâu.

Thế nhưng anh vẫn chưa thể ngã xuống.

Hung thủ giết bố làm nhục mẹ đang ở ngay trước mắt, hung thủ vần chưa chết, sao anh có thể ngã xuống trước được?

Cao thủ áo đen lạnh giọng đáp: “Có lẽ bây giờ cậu cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà. Cậu giết nổi tôi sao?”

Dương Chấn đứng cách đối phương hai mét, hai mắt đỏ ngầu khoá chặt đối phương: “Tôi cho ông một cơ hội cuối cùng. Mau nói cho tôi biết, tại sao lại giết bố tôi?”

Cao thủ áo đen cười lạnh: “Cậu không giết được tôi!”

Trong ánh mắt của ông ta tràn ngập trêu tức, dường như không hề lo lắng sẽ bị Dương Chấn lấy mạng.

Dương Chấn căn chặt răng vận hành Chiến Thần Quyết đến mức cực hạn. Thế nhưng dùng Chiến Thần Quyết để khôi phục thực lực chẳng khác nào hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc rộng lớn.

Trông bộ dạng cao thủ áo đen có vẻ như ngay cả đứng cũng không đứng dậy nổi. Chỉ là Dương Chấn không có cách nào xác định đối phương có giả vờ hay không.

Bản thân anh cũng đã cạn kiệt sức lực. Nếu cao thủ áo đen vẫn còn sức đánh tiếp, người phải chết chính là anh.

Trong đôi mắt đỏ như máu của Dương Chấn chất chứa sát khí mãnh liệt. Anh căm hận!

Cao thủ g**t ch*t bố mẹ đang ở ngay trước mặt nhưng anh lại không làm gì được.

“Cậu biết không? Năm đó bố cậu đã quỳ xuống cầu xin tôi đừng làm nhục mẹ cậu. Ông ta biết tôi sẽ không tha cho bọn họ, không muốn trơ mắt nhìn người mình yêu thương nhất bị tôi chà đạp nên cầu xin tôi giết ông ta”.

“Không sai, ông ta đã cầu xin được chết, nhưng tôi lại không cho ông ta toại nguyện. Tôi bắt ông ta trơ mắt nhìn người con gái mình yêu thương bị tôi làm nhục hết lần này đến lần khác”.

“Ha ha, bây giờ mỗi lần nhớ lại đều thấy dư vị khó quên, ha ha ha ha…”

Cao thủ áo đen điên cuồng cười lớn như đang cố tình chọc giận Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2724


Chương 2724:

Gương mặt Dương Chấn vặn vẹo dữ tợn, giữa trán chợt xuất hiện một ấn ký màu đỏ như máu.

Trong cơ thể vốn đã hao tổn hết sức lực của anh đột nhiên bộc phát một luồng khí thế võ thuật cực kỳ kh*ng b*.

Rốt cuộc cao thủ áo đen cũng chịu ngậm miệng lại, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

Con dao găm bị ông ta năm chặt trong tay bồng bay vút ra ngoài, lao thẳng tới chỗ Dương Chấn.

Dao găm bay tới không đâm trúng vào người Dương Chấn mà bị anh bắt lại.

Ngay khi anh nắm chặt con dao trong tay, một luồng khí tức cuồn cuộn bộc phát từ trong người anh.

Dương Chấn đột nhiên có ảo giác như con dao găm này vốn thuộc về chính mình, hơn nữa còn cảm thấy quen thuộc lạ thường.

“Giết!

Anh nổi giận gầm lên, thoắt cái xuất hiện ở trước mặt cao thủ áo đen.

Con dao trong tay anh vạch ra một đường vòng cung xinh đẹp giữa không trung đâm thẳng vào tim đối phương.

Con ngươi của cao thủ áo đen chợt co lại, dùng sức dưới chân tức tốc lùi lại.

Thế nhưng Dương Chấn lại theo sát tiến tới, lưỡi dao cách trái tim của ông ta ngày càng gần.

Vẻ mặt anh dữ tợn nhìn ông ta, ánh mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

“Chết đi!”

Anh hét lớn một tiếng, dao găm trong tay chạm tới lồng ngực của cao thủ áo đen.

“Bốp!”

Một cái tay bất thình lình hiện ra bắt lấy cổ tay của Dương Chấn.

Bấy giờ, lưỡi dao chỉ còn cách tim của cao thủ áo đen một centimet cuối cùng, sắp đâm vào ngực ông ta.

“Ông Miêu!”

Dương Chấn kinh ngạc nhìn ông lão đang tóm lấy cổ tay mình.

Lửa giận hừng hực trên người anh lập tức tan biến.

Miêu thành chủ mỉm cười nhìn Dương Chấn, gật đầu nói: “Cuối cùng cũng kích hoạt được tộc văn!”

Anh sửng sốt hồi lâu mới lên tiếng hỏi lại: “Ông nói vậy nghĩa là sao?”

Miêu thành chủ bật cười đáp: “Cháu bỏ dao xuống trước đã”.

Dương Chấn ngơ ngác làm theo. Tuy anh rất muốn báo thù rửa hận cho bố mẹ nhưng Miêu thành chủ bảo anh bỏ dao xuống, anh không thể không bỏ.

Đợi Dương Chấn buông dao găm xuống, Miêu thành chủ mới cười nói: “Thật ra ông ấy là cao thủ mạnh nhất bên cạnh ông, Miêu Chấn Đông, không phải là kẻ thù giết hại bố mẹ của cháu đâu. Không chỉ như vậy, nhờ sự trợ giúp của ông ấy, cháu mới có thể thuận lợi kích hoạt tộc văn.

“Bây giờ cháu thử cảm nhận xem, có phải cảm thấy thực lực đã tăng tiến rồi không?”

Nghe Miêu thành chủ nói vậy, Dương Chấn sững sờ không hiểu đầu cua tai nheo gì.

Cao thủ áo đen vừa muốn lấy mạng mình chính là người do Miêu thành chủ phái tới sao?

Lúc này, Miêu Chấn Đông đã tháo mặt nạ, lộ ra một gương mặt già nua, vẻ mặt hiền hậu nhìn anh nói: “Vừa rồi đắc tội nhiều, mong Cậu Chấn tha thứt”

Dương Chấn kinh ngạc hỏi Miêu thành chủ: “Ông Miêu, rốt cuộc chuyện này là sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2725


Chương 2725:

Miêu thành chủ cười đáp: “Tuy trong người cháu có huyết mạch cuồng hoá nhưng vì không kích hoạt được tộc văn nên cháu không thể phát huy ra được thực lực mạnh nhất của huyết mạch cuồng hoá”.

“Vừa hay ông được biết cách để kích hoạt tộc văn là dùng cơn giận để k*ch th*ch người sở hữu huyết mạch cuồng hoá. Chỉ khi cháu hoàn toàn ở _ trong trạng thái nổi giận thì mới có thể kích hoạt được tộc văn”.

“Muốn sử dụng huyết mạch cuồng hoá không gây ra bất kỳ tác dụng phụ nào thì phải kích hoạt tộc văn. Hiện giờ cháu kích hoạt trạng thái cuồng hoá sẽ không phải chịu tổn thương nào nữa”.

Nghe xong, Dương Chấn mới hiểu ra, ngạc nhiên đáp: “Vậy tức là những lời vị tiền bối kia vừa nói với cháu không phải là thật sao?”

Miêu Chấn Đông lắc đầu cười khổ: “Đương nhiên là không. Chẳng qua là vì thành chủ muốn †ôi chọc giận cậu, tôi mới phải dùng tới cách này”.

Dương Chấn lại hỏi: “Tộc văn là cái gì? Ông Miêu nói tộc văn của cháu đã được kích hoạt đúng không?”

Miêu thành chủ cười đáp: “Không sai, kích hoạt rồi. Sau này chỉ cầu cháu kích hoạt huyết mạch cuồng hoá, trên trán cháu sẽ hiện ra tộc văn. Cháu có thể thử xem”.

Dương Chấn vội vàng tiến vào trạng thái cuồng hoá rồi lôi điện thoại ra xem. Anh thấy giữa trán mình xuất hiện một đường vân màu đỏ có hình dạng cực kỳ phức tạp, không nhìn ra được là cái gì.

Điều khiến anh vui mừng chính là, trước kia mỗi lần kích hoạt huyết mạch cuồng hoá, cơ thể của anh sẽ phải nhận lấy áp lực cực lớn. Sau khi trạng thái cuồng hoá mất đi, anh đều có thể cảm giác được rõ ràng tim mình rất khó chịu.

Nhưng lần này anh không hề cảm thấy khó chịu ở chỗ nào. Ngược lại càng tu luyện, anh lại cảm thấy sức khoẻ của mình càng ngày càng tốt.

Nói cách khác, hiện giờ anh có thể yên tâm kích hoạt huyết mạch cuồng hoá để chiến đấu, không cần phải lo lắng gì nữa.

Sau khi cơn kích động qua đi, Dương Chấn vội vàng nói: “Cảm ơn ông Miêu!”

“Ông Miêu, con dao găm này là thứ gì? Tại sao cháu lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, dường như nó vốn thuộc về cháu. Cảm giác này rất kỳ diệu”.

Miêu thành chủ đáp: “Đây là một vật quý ông từng tình cờ có được, nghe nói chính là bảo vật quý giá nhất của gia tộc huyết mạch cuồng hoá.

Xem ra giờ cháu đoạt được nó cũng là nhờ có huyết mạch cuồng hoá”.

“Con dao này có thể đem lại cho cháu lợi ích gì thì chỉ có thể dựa vào cháu tự mình nghiên cứu.

Dương Chấn cầm con dao lên ngắm nghía.

Chuôi dao cực kỳ đẹp, được nạm một viên đá quý màu xanh lam rất lớn. Lưỡi dao vô cùng sắc bén, loé lên tia sáng lạnh lẽo.

Anh cảm thấy cầm con dao này rất thuận tay, giống như nó được làm riêng cho anh vậy.

Dương Chấn cất con dao đi, cảm kích nói: “Cháu cảm ơn ông Miêu nhiều!”

Anh và Miêu thành chủ mới nhận nhau không được bao lâu, nhưng trong suốt mấy ngày nay ông lão vẫn không ngừng trợ giúp anh đạt được rất nhiều lợi ích.

Anh không chỉ được uống rượu của ông lão, tăng cảnh giới lên Siêu Phàm Thất Cảnh, giờ đây còn kích hoạt được tộc văn. Đã vậy, ông lão còn cho anh một con dao găm vô cùng phù hợp.

Dương Chấn biết ơn Miêu thành chủ từ tận đáy lòng.

Miêu thành chủ bật cười. Bấy giờ có một người giúp việc già đi tới cung kính nói: “Thành chủ, Hoàng chủ vực tới rồi!”

“Được!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2726


Chương 2726:

Miêu thành chủ nhìn Dương Chấn cười nói: “Nào, để ông dẫn cháu đi gặp một người!”

Chẳng mấy chốc anh đã đi theo ông lão tới phòng khách.

Một gương mặt quen thuộc bỗng xuất hiện ngay trước mắt Dương Chấn. Anh thoáng cau mày, bởi vì biết rõ đối phương là ai. Ông ta chính là chủ khu vực thứ chín của Miêu Thành, Hoàng Tiến, cũng chính là sư đệ của Lưu lão quái đã bị anh g**t ch*t.

Khi Dương Chấn vẫn chưa đột phá Siêu Phàm Cảnh, anh đã suýt lấy mạng Lưu lão quái.

Lúc đó chính Hoàng Tiến đã kịp thời xuất hiện cứu Lưu lão quái đi mất.

Hoàng Tiến nhìn thấy Dương Chấn cũng rất kinh ngạc: “Thì ra là cậu!”

Dương Chấn cười lạnh nói: “Tôi cũng không ngờ có thể gặp được ông ở đây!”

Miêu thành chủ cười nói: “Có thù oán nên hoà giải. Hôm nay tôi gọi hai người tới gặp nhau là muốn làm người hoà giải cho hai người”.

Dương Chấn lập tức im lặng. Mặc dù anh với Lưu lão quái là kẻ thù của nhau nhưng đối phương đã bị anh kết liễu.

Bây giờ phải xem thử Hoàng Tiến có thể buông bỏ hận thù hay không.

Hoàng Tiến im lặng một lát rồi lắc đầu nhìn Miêu thành chủ: “Vô cùng xin lỗi thành chủ!

_ Nhưng cậu ta đã giết sư huynh của tôi, nếu tôi không làm gì thì tôi khó mà an lòng”.

Nghe thấy Hoàng Tiến nói thế, Dương Chấn lập tức sâm mặt. Anh đã không so đo với Hoàng Tiến vì nể mặt Miêu thành chủ, nhưng Hoàng Tiến lại không định bỏ qua cho anh.

Miêu thành chủ nhìn về phía Hoàng Tiến: “Tôi nghĩ chäc cậu cũng biết rõ nguyên nhân dân đến ân oán giữa sư huynh cậu và Dương Chấn, nếu sư huynh cậu không trêu vào Dương Chấn, sao Dương Chấn lại giết sư huynh cậu chứ?”

Hoàng Tiến không nói gì, chỉ nhìn Dương Chấn với vẻ mặt u ám. Dương Chấn cũng đang quan sát Hoàng Tiến, tuy hai người im lặng nhưng đều thấy được sát khí trong mắt đối phương.

Một lúc lâu sau, Hoàng Tiến mới nói: “Tôi cũng không muốn khiến thành chủ khó xử, cảnh giới của cậu ta đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh, bây giờ tôi cũng là Siêu Phàm Thất Cảnh, chỉ băng cứ để chúng tôi đánh một trận sống còn với nhau, nếu tôi chết, sau này khu vực thứ chín của Miêu Thành sẽ do cậu ta phụ trách”.

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng nói: “Tôi vốn không có thù oán gì với ông, chính Lưu lão quái – sư huynh ông đã chủ động trêu vào tôi, ông ta bị tôi giết cũng đáng, ông thật sự muốn đánh một trận sống còn với tôi à?”

Hoàng Tiến thản nhiên nói: “Tôi biết người sai | là sư huynh tôi, nhưng dù sao đó cũng là sư huynh tôi, tôi là sư đệ, bắt buộc phải làm gì đó cho ông ấy, cho dù bị cậu giết thì cũng là do tôi đáng đời”.

“Thành chủ, xin ông đồng ý với tôi!”

Miêu thành chủ nói: “Hoàng Tiến, tôi biết rõ thực lực của cậu và Dương Chấn, tôi có thể nói cho cậu biết, cậu không phải đối thủ của Dương Chấn, nếu đánh một trận sống còn, cậu chỉ có con đường chết”.

Hoàng Tiến cười nhạt: “Chết thì sao chứ? Tôi không sợ! Tôi chỉ cần một trận chiến thôi!”

Miêu thành chủ thở dài, biết không thể thuyết phục được Hoàng Tiến, bèn nhìn về phía Dương Chấn rồi nói: “Còn ý cháu thì sao?”

Dương Chấn đáp: “Nếu Hoàng vực chủ đã muốn đánh một trận sống còn với cháu, đương nhiên cháu cũng không sợ rồi”.

Miêu thành chủ nói: “Được! Nếu cả hai người đều đồng ý đánh, tôi sẽ giúp!”

Ba người rảo bước đến bờ Long Khê.

Miêu thành chủ vần đội mũ rộng vành, mặc áo vải, một tay xách sọt cá, tay kia cầm cần câu, ngồi bên bờ Long Khê, bắt đầu thả câu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2727


Chương 2727:

Như thể ông lão không hề có hứng thú gì với trận chiến sống còn giữa Dương Chấn và Hoàng Tiến hết.

Dương Chấn và Hoàng Tiến đứng ở hai bên ông lão, nhìn về phía nhau.

“Ra tay đi!”

Khí thế trên người Hoàng Tiến lập tức mạnh mẽ hẳn lên, trong mắt ông ta lóe lên vẻ lạnh lùng.

“Rầm!”

Dương Chấn vận hành Chiến Thần Quyết, khí thế cuồn cuộn lập tức bùng nổ từ người anh, khiến mặt đất dưới chân anh nứt toác.

Dương Chấn nhìn về phía Hoàng Tiến: “Bắt đầu đi!”

Ngay sau khi anh dứt lời, cơ thể anh đã biến thành một bóng mờ rồi biến mất ngay tại chỗ.

Hoàng Tiến cũng di chuyển, mặt đất dưới chân ông ta lập tức nứt ra.

“Rầm!”

Ngay sau đó, tay hai người va vào nhau, hơi thở cưồng bạo lấy hai người làm trung tâm lập tức lan ra bốn phía.

Hoàng Tiến có vẻ kinh hãi, hình như không ngờ đòn tấn công toàn lực của mình lại bị Dương Chấn dễ dàng đỡ được.

Dương Chấn trông vấn rất thản nhiên, nhưng ánh mắt khi nhìn Hoàng Tiến lại phức tạp hơn hẳn.

Lúc trước, khi Hoàng Tiến cứu Lưu lão quái, Dương Chấn mới đạt đến bán bộ Siêu Phàm Cảnh nhưng đã đánh với ông ta. Anh cứ tưởng Hoàng Tiến chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh, bây giờ mới thấy, thực lực của Hoàng Tiến hơn xa mức ấy, chẳng qua ông ta không muốn ra tay độc ác với anh, bằng không ông ta đã có thể dễ dàng giết anh từ khi đó rồi.

Hoàng Tiến đã hạ thực lực xuống mức Siêu Phàm Nhất Cảnh rồi đánh mấy chiêu với Dương Chấn.

Tính ra, xem như Hoàng Tiến đã tha mạng cho Dương Chấn một lần.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Hoàng vực chủ, ông chỉ có chút thực lực ấy thôi ư? Nếu chỉ có thế, tôi khuyên ông nên nhận thua rồi rời đi thì hơn”.

Hoàng Tiến cười lạnh: “Lúc này mới chỉ là giai đoạn làm nóng người thôi, cậu vội gì chứ?”

Sau khi ông ta dứt lời, khí thế của ông ta càng mạnh mẽ hơn.

Chỉ trong nháy mắt, khí thế của Hoàng Tiến đã tăng vọt tới mức Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, hình như chỉ cách Siêu Phàm Bát Cảnh một bước.

Nhờ sự hồ trợ của Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa, cao thủ mới bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh như Dương Chấn cũng có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, thậm chí đã đạt đến bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh.

Cho dù thế nào, có vẻ Hoàng Tiến vấn không phải đối thủ của Dương Chấn.

“Dương Chấn, chịu một đấm của tôi đi!”

Hoàng Tiến hét lớn, lại lao tới chỗ Dương Chấn.

Dương Chấn cũng không kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, chỉ dùng thực lực vốn có để đánh với Hoàng Tiến.

“Rầm rầm rầm!”

Hai người lại va vào nhau, khí thế cuồng bạo như sóng to gió lớn lập tức lan ra xung quanh, Miêu thành chủ vẫn đang ngồi câu cá ở bờ Long Khê, như không xảy ra chuyện gì.

Khí thế cuồng bạo từ trận chiến giữa Dương Chấn và Hoàng Tiến khiến Long Khê nổi sóng, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến hứng thú câu cá của Miêu thành chủ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2728


Chương 2728:

“Không hổ là vực chủ khu vực thứ chín của Miêu Thành, lợi hại thật đấy!”

Dương Chấn không hề tiếc lời khen, chắc cảnh giới của Hoàng Tiến là Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ, nhưng bây giờ ông ta đã phát huy được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ.

Với điều kiện tiên quyết là không kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, Dương Chấn có thể miễn cưỡng đánh ngang tay với Hoàng Tiến. Nếu cứ kéo dài tình trạng này mãi, có lẽ họ không bao giờ phân được thăng bại.

Hoàng Tiến nghiêm nghị nhìn Dương Chấn: “Cậu cũng không tồi! Lần đầu tôi gặp cậu, cậu còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, nhưng mới một năm, cậu đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh, đúng là thiên phú võ thuật khiến người ta hâm mộ đấy!”

Dương Chấn cười nhạt: “Đánh lâu như thế, chắc ông cũng thấy thực lực của ông ngang ngửa với tôi. Tôi không làm gì được ông, ông cũng, không làm gì được tôi, chỉ bằng bỏ qua, xem như hòa được không nào?”

Hoàng Tiến cười lạnh: “Tôi biết cậu vẫn chưa tiến vào trạng thái cuồng hóa, nếu cậu tiến vào trạng thái đó thì sẽ dễ dàng giết được tôi. Tôi cũng không cần cậu nương tay, nếu hôm nay cậu không giết tôi, sau này tôi vẫn giết cậu”.

Hoàng Tiến nói rồi lao thẳng tới chỗ Dương Chấn.

Dương Chấn nhíu mày, anh đã nói đến mức này mà Hoàng Tiến vẫn muốn đánh tiếp.

“Rầm râầm rầm!”

Hai người lại đánh nhau, khí kình đáng sợ đã phá hủy mặt đất dưới chân họ từ nấy.

Nhưng cho dù Hoàng Tiến đang ở trạng thái mạnh nhất thì vấn không làm gì được Dương Chấn, anh còn phải nương tay nữa.

Dương Chấn bỗng thấy hơi tức giận: “Ông muốn chết đến thế à?”

Anh đã định tha cho Hoàng Tiến, nhưng ông †a cứ muốn đánh với anh.

Dương Chấn không muốn giết Hoàng Tiến vì hai nguyên nhân, thứ nhất là vì trước đó, tuy , Hoàng Tiến có năng lực giết anh nhưng lại không làm thế, thứ hai là do anh nể mặt Miêu thành chủ.

Tuy anh và Miêu thành chủ mới gặp nhau mấy ngày nhưng ông lão đã cho anh rất nhiều.

Dù sao Hoàng Tiến cũng là vực chủ khu vực thứ chín của Miêu Thành, nếu Dương Chấn giết ông ta thì sẽ khiến Miêu Thành bị tổn thất nặng nề.

“Tôi nói rồi, nếu cậu không giết tôi, một ngày nào đó, tôi sẽ đích thân giết cậu để báo thù cho sư huynh!”

Hoàng Tiến nói rồi lại dốc toàn lực, đánh về phía Dương Chấn.

Lời Hoàng Tiến nói đã khiến Dương Chấn hoàn toàn nổi giận, anh đấm một phát, đẩy lùi ông ta.

Dương Chấn căn răng: “Nếu ông muốn chết, †ôi đành giúp vậy!”

Ngay sau đó, sức mạnh cuồng bạo lập tức bùng nổ từ người anh, mắt anh đỏ ngầu, đồng thời trên trán anh xuất hiện một hoa văn màu máu.

Nét mặt Hoàng Tiến hết sức nghiêm nghị, ông ta đã cảm nhận được khí thế không gì ngăn nổi từ Dương Chấn, ít nhất anh đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong rồi.

Trong mắt Hoàng Tiến tràn ngập vẻ kiên nghị, ông ta không hề định lùi bước khi thấy Dương Chấn mạnh hơn.

“Giết!”

Dương Chấn tức giận quát rồi lao tới chỗ Hoàng Tiến.

Hoàng Tiến bỗng giậm mạnh chân, bước lên đỡ đòn.

“Rầm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2729


Chương 2729:

Đòn đánh của hai người va vào nhau, Hoàng Tiến lập tức lùi bảy tám bước, còn Dương Chấn _ | thì vẫn tiến lên phía trước, lao về phía ông ta.

“Rầm rầm rầm!”

Đòn tấn công nào của Dương Chấn cũng khiến Hoàng Tiến lùi bảy tám bước, sau mấy lượt đánh, Hoàng Tiến đã lùi mấy chục bước, khóe miệng còn rỉ máu tươi.

“Không hổ là người sở hữu huyết mạch cuồng hóa, quả nhiên rất mạnh, nhưng nếu cậu chỉ có chút thực lực ấy thì không đủ để giết tôi!”

Hoàng Tiến lau máu ở khóe miệng, bỗng nhăm mát lại, không biết đang làm gì.

Dương Chấn cũng không sốt ruột, đứng chờ Hoàng Tiến.

Mấy chục giây sau, Hoàng Tiến bỗng mở mắt ra, lòng trăng trong mắt ông ta đã mất hết, chỉ còn con ngươi, trông hết sức quái dị.

Đồng thời, khí thế của ông ta cũng mạnh mẽ hơn, có vẻ đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

“Ài!

Miêu thành chủ đang câu cá bồng thở dài: “Sao cậu phải làm thế chứ? Đáng tiếc! Đáng tiếc!”

Dương Chấn không hiểu ý Miêu thành chủ, nhưng anh biết ông lão đang nói với Hoàng Tiến.

Hoàng Tiến đáp: “Không có gì phải tiếc cả, được đánh một trận với cao thủ sở hữu huyết mạch cuồng hóa, có chết tôi cũng cam lòng!”

Ông ta nói rồi tức giận quát: “Khai, hưu, sinh, thương, đõ, cảnh, kinh, tử, tám cửa mởi”

Ngay sau tiếng quát đó, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ từ người ông ta.

Dương Chấn biến sắc, anh có thể cảm nhận được thực lực của Hoàng Tiến đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh rồi.

Anh biết Hoàng Tiến chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, đây vốn là một lăn ranh, rất ít người có thể phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.

Ngay cả anh cũng chỉ giữ được thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, miễn cưỡng đạt đến bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh dưới sự giúp đỡ của huyết mạch cưồng hóa và Chiến Thần Quyết.

Nhưng bây giờ, Hoàng Tiến lại phát huy được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh khi đang ở Siêu Phàm Thất Cảnh.

“Cậu chuẩn bị xong chưa?”

Hoàng Tiến chợt hỏi.

Dương Chấn không dám khinh thường, lập tức vận chuyển Chiến Thần Quyết đến cực hạn, còn kích hoạt cả huyết mạch cuồng hóa, tộc văn trên trán anh trông rất nổi bật.

Khí thế bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh lan ra từ người anh.

Dương Chấn quát: “Tới đi!”

Sau khi nhận được câu trả lời, Hoàng Tiến không chần chừ nữa. Ông ta bỗng giậm chân, lập tức nhảy bật lên khỏi mặt đất như lò xo rồi lao tới chỗ Dương Chấn.

Nét mặt Dương Chấn hết sức nghiêm nghị, anh không dám phân tâm, hơi nhích chân, cũng lao về phía Hoàng Tiến.

“Rầm!”

Ngay sau đó, hai người đụng vào nhau, khí thế cưồng bạo bùng nổ từ người họ.

“Rầm rầm râầm!”

Mấy tảng đá bên bờ Long Khê lập tức vỡ nát.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2730


Chương 2730:

Nhưng những thứ năm trong phạm vi năm mét xung quanh Miêu thành chủ vân không làm sao, như không gì có thể xâm phạm.

Miêu thành chủ vẫn ngồi vững, ảnh hưởng khổng lồ từ cú va chạm kia không hề ảnh hưởng đến ông lão.

“Rầm rầm rầm!”

Trận chiến vẫn tiếp diễn, Dương Chấn hoàn toàn phát huy trạng thái mạnh nhất của mình, nhưng cho dù như thế thì anh vẫn không phải đối thủ của Hoàng Tiến, lần va chạm nào cũng bị ông †a áp đảo.

Sau khi đánh mấy chiêu, khóe miệng Dương Chấn đã rỉ máu.

Không ngờ anh lại bị nội thương!

Hoàng Tiến cũng không thoải mái gì cho cam, sắc mặt ông ta tái nhợt, còn có vẻ đau đớn, hình như đang phải chịu áp lực khổng lồ.

“Chiến!”

Hoàng Tiến hét lớn, lại lao tới chỗ Dương Chấn.

Dương Chấn chưa kịp hồi phục thì đã phải đánh tiếp với Hoàng Tiến rồi.

Ban đầu, Dương Chấn vấn phải chịu áp lực cực lớn, nhưng sau khi hai người tiếp tục chiến đấu, Dương Chấn chợt phát hiện khí thế của Hoàng Tiến đang dần yếu di.

| “Rầm!”

Mãi đến khi Dương Chấn đánh bay Hoàng Tiến, anh mới nhận ra ông ta thực sự không chịu nổi nữa rồi.

Dương Chấn hơi choáng váng, hồi nấy thực lực của Hoàng Tiến vẫn ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh, sao chỉ sau thoáng chốc đã yếu hẳn đi?

Còn bị anh đánh bay trong một đòn nữa chứ.

Sau khi rơi xuống đất, Hoàng Tiến hộc máu, khí thế lập tức tan biến.

Đôi mắt đen nhánh của Hoàng Tiến cũng dần trở lại bình thường.

“Ông thua rồi!”

Dương Chấn nhìn Hoàng Tiến từ trên cao với vẻ mặt nặng nề.

Nhưng Hoàng Tiến lại bò dậy, nhìn về phía Dương Chấn: “Tôi vẫn đứng dậy được, tức là chưa thua! Tôi đã nói rồi, trừ khi cậu giết tôi, bằng không, chỉ cần tôi có sức tái chiến, chắc chản tôi sẽ tiếp tục quấy rây cậu!”

Dương Chấn không hiểu tại sao Hoàng Tiến lại kiên trì như thế, nhưng anh biết với trạng thái bây giờ của ông ta, có lẽ ông ta còn không chịu nổi một đòn từ anh.

Hoàng Tiến chưa đi đến trước mặt Dương Chấn thì đã lảo đảo, ngã đập mặt xuống đất, trên mặt lập tức đây máu tươi.

Nhưng Hoàng Tiến vẫn không chịu bỏ cuộc, ông ta lại bò dậy, nghiến răng nghiến lợi: “Dương Chấn, lại đây, chúng ta đánh tiếp!”

Dương Chấn vẫn không nhúc nhích, cũng không thấy vui khi thăng. Anh cảm thấy rất nặng nề, không hiểu tại sao Hoàng Tiến phải kiên trì như vậy.

Dương Chấn lạnh lùng nói: “Tôi sẽ không giết ông! Ông cũng đã bỏ qua cho tôi khi có thực lực giết tôi, xem như lần này chúng ta hòa, nếu lần sau ông dám gây sự nữa, tôi sẽ không tha cho ông!”

“Tôi vẫn chưa ngã xuống! Tôi vẫn chiến đấu được!”

Hoàng Tiến nghiến răng nghiến lợi, nhưng bây giờ ông ta đi đường cũng khó khăn, lấy đâu ra sức đánh tiếp chứ?

Dương Chấn không nói gì thêm, chỉ nhìn Hoàng Tiến đang bước từng bước về phía mình.

Khi sắp đến trước mặt anh, Hoàng Tiến bỗng lảo đảo, ngã nhào xuống đất.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2731


Chương 2731:

Lần này ông ta không đứng dậy nổi nữa, mà hoàn toàn hôn mê.

“Àj”

Miêu thành chủ thở dài, cuối cùng cũng đứng dậy, nhìn về phía Hoàng Tiến đang năm dưới đất: “Đúng là đáng tiếc! Cậu ta có thể bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh khi mới năm mươi tuổi, cho dù là ở gia tộc Cổ Võ thì cũng được xem như thiên tài”.

“Nhưng cậu ta quá cố chấp, tuy biết mình không phải đối thủ của cháu nhưng vẫn nhất quyết đòi đánh một trận sống còn với cháu, còn mở hết tám cửa kỳ môn độn giáp, tu vi cũng mất hết theo”.

Nghe thấy Miêu thành chủ nói thế, Dương Chấn rất kinh ngạc: “Ông nói… Hoàng Tiến đã mất hết tu vi rồi ư?”

Miêu thành chủ gật đầu: “Gậu ta tu luyện thuật kỳ môn độn giáp, với cảnh giới bây giờ của cậu ta, cậu ta chỉ mở được sáu cửa, nhưng cậu ta đã cố mở tám cửa, trong tình huống này, cậu ta chỉ còn một kết cục, đó là mất hết võ công!”

Dương Chấn thầm chấn động, anh biết chắc Hoàng Tiến đã dùng thủ đoạn khác thường để mạnh lên, thông thường, những thủ đoạn có thể giúp thực lực tăng vọt này đều có tác dụng phụ cực lớn.

Nhưng Dương Chấn không ngờ tác dụng phụ của việc Hoàng Tiến mạnh lên lại ác đến thế, khiến ông ta mất hết võ công.

Đối với một cao thủ võ thuật, nhất là cao thủ đã đứng ở đỉnh cao như Hoàng Tiến, việc mất hết võ công còn đáng sợ hơn cả chết.

“Dương Chấn, ông có thể nhờ cháu một việc không?”

Miêu thành chủ chợt hỏi.

Dương Chấn thoáng sững sờ rồi đáp ngay: “Ông Miêu, ông nói quá rồi, có chuyện gì thì ông cứ dặn cháu là được, sao phải dùng đến chữ nhờ chứ?”

Lúc này Miêu thành chủ mới nói: “Ông muốn nhờ cháu tha mạng cho Hoàng Tiến, tuy cậu ta còn sống nhưng đã mất hết võ công, sau này sẽ không uy h**p gì đến cháu nữa đâu”.

Dương Chấn cười khổ: “Không giấu gì ông, cháu không hề định giết Hoàng Tiến, tính ra, trước đó Hoàng Tiến có cơ hội giết cháu nhưng lại bỏ qua cho cháu, cháu vốn đã nợ ông ta một mạng rồi”.

“Nếu ông ta không gây sự, cháu cũng không đánh với ông ta, lần này, xem như ân oán giữa cháu và ông ta đã hoàn toàn kết thúc”.

Miêu thành chủ mỉm cười: “Thế là tốt rồi! Thật ra Hoàng Tiến cũng rất đáng thương, cậu ta là trẻ mồ côi, được sư phụ nuôi nấng từ nhỏ, hồi đó Lưu lão quái chính là người dạy võ công cho cậu †a nên quan hệ giữa họ rất tốt”.

“Chính vì trước đó cậu ta bỏ qua cho cháu nên cháu mới có cơ hội giết Lưu lão quái, việc này khiến cậu ta rất áy náy, thế nên dù không phải đối thủ của cháu, cậu ta vấn đòi đánh một trận sống còn, thật ra cậu ta chỉ đang xin được chết mà thôi!”

“Theo cậu ta thấy, phải chết thì mới xứng với Lưu lão quái – sư huynh của mình”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn không khỏi nảy lòng tôn kính, tuy anh có thù sâu hận lớn với Lưu lão quái nhưng lại không có oán thù gì với Hoàng Tiến cả. ì Thậm chí anh còn hơi cảm kích ông ta.

Nếu Hoàng Tiến không buông tha cho anh, anh đã bị giết từ lâu rồi, lấy đâu ra cơ hội đánh một trận sống còn với ông ta, khiến ông ta dùng bí pháp để tăng thực lực lên rồi mất hết võ công chứ.

“Nhưng cháu phải coi chừng một người, đó là Lưu Bai”

Miêu thành chủ chợt nói, nét mặt cũng trở nên nghiêm nghị.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2732


Chương 2732:

Dương Chấn hỏi: “Lưu Ba là ai thế ạ?”

Miêu thành chủ nói: “Đó là sư phụ của Lưu lão quái và Hoàng Tiến, nghe nói ông ta còn là bố ruột của Lưu lão quái, nhưng không hiểu sao ông ta nhất quyết không chịu thừa nhận thân phận đấy của mình”.

“Nghe nói mười mấy năm trước, Lưu Ba đã bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh, bây giờ đã qua mười năm, không ai biết ông ta mạnh đến mức nào hết”.

“Nhưng cho dù thế nào, với thực lực của cháu bây giờ, nếu gặp phải Lưu Ba thì chỉ còn con đường chết mà thôi”.

Nét mặt Dương Chấn nghiêm nghị hẳn lên, nếu Lưu Ba đúng là bố Lưu lão quái, chắc chắn lão ta sẽ không tha cho anh.

Bây giờ cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh từ mười mấy năm trước như lão ta sẽ mạnh tới mức nào chứ?

Cho dù lão ta chưa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, chắc cũng là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong nhỉ?

Miêu thành chủ chợt nói: “Nhưng cháu cũng không cần lo lắng quá, tuy Lưu Ba mạnh nhưng cháu cũng không yếu, với thực lực của cháu bây giờ, tuy cháu chỉ có thể miễn cưỡng phát huy thực lực bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng đừng quên con dao găm mà ông đã đưa cho cháu”.

Dương Chấn lấy dao ra, hỏi với vẻ ngờ vực: “Con dao này có thể giúp cháu chống lại cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong ạ?”

Miêu thành chủ lắc đầu, nhìn Dương Chấn: “Tuy nó không thể giúp cháu chống lại cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, nhưng có thể giúp cháu tu luyện. Với thiên phú võ thuật của cháu, nếu tu luyện dưới sự hỗ trợ của con dao này thì chăn chắn cảnh giới sẽ nhanh chóng tăng lên”.

“Chỉ cần cháu đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, chỉ cần Lưu Ba chưa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, ít nhất cháu vẫn còn cơ hội chạy trốn”.

Trong mắt Dương Chấn tràn ngập vẻ kiên định: “Siêu Phàm Bát Cảnh ư?”

Bây giờ anh mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ, nếu muốn bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, có lẽ rất khó.

Miêu thành chủ nói: “Trong khoảng thời gian tới, cháu hãy tu luyện ở phủ Miêu Thành đi, cho dù Lưu Ba muốn giết cháu thì cũng không dám tự tiện xông vào đó”.

Dương Chấn vội đáp: “Cháu cảm ơn ông ạ!”

Bây giờ Phùng Tiểu Uyển vẫn đang tìm cách để khôi phục ý thức cho Mã Siêu, cho dù Dương Chấn quay về Yến Đô thì cũng không thể cứu anh ta được.

Chỉ bằng ở lại phủ Miêu Thành, cố gắng tu luyện.

Đế Thiên cũng đã nói, chỉ khi cảnh giới của anh vượt xa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì mới có tư cách thừa kế Đế Thôn.

Đế Thiên mới dạy mỗi Chiến Thần Quyết cho anh mà đã khiến thực lực của anh thay đổi về chất, anh chợt nghĩ, đến khi thực sự thừa kế Đế Thôn rồi, liệu anh sẽ đạt được những lợi ích gì đây?

Một tuần sau đó, Dương Chấn luôn ở phủ Miêu Thành, ngày nào cũng tu luyện ở bờ Long Khê, còn Miêu thành chủ vẫn kiên trì như xưa, ngày nào cũng đến Long Khê câu cá rất đúng giờ.

Nếu Dương Chấn không biết thân phận của Miêu thành chủ, có lẽ sẽ nghĩ ông lão chỉ là người câu cá bình thường thôi.

Trong một tuần này, Phùng Tiểu Uyển vẫn tiếp tục nghiên cứu cỏ Hồi Hồn, còn tra cứu rất nhiều tài liệu ở phủ Miêu Thành, nhưng vẫn không tìm được cách giúp Mã Siêu tỉnh lại.

“Tiểu Uyển, đã lâu như thế mà vân chưa có tiến triển gì ư?”

Ngải Lâm nhìn Phùng Tiểu Uyển, nói với vẻ lo lắng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2733


Chương 2733:

Phùng Tiểu Uyển nói với vẻ tự trách: “Chị Lâm, em xin lỗi, em đã khiến chị thất vọng rồi! Có quá ít nội dung liên quan đến cỏ Hồi Hồn, em chỉ có thể tự nghĩ cách chế ra thuốc khôi phục ý thức bằng kiến thức của mình thôi”.

Ngài Lâm thở dài, nhìn bé Tĩnh An trong lòng mình, nói với đôi mát đỏ hoe: “Chị thật sự rất lo cho anh ấy, rất muốn ở bên anh ấy”.

“Bây giờ là lúc anh ấy cần chị nhất nhưng chị không thể ở bên anh ấy, chị cảm thấy mình thật vô dụng”.

Phùng Tiểu Uyến vội nói: “Chị Lâm, chị đừng nói thế, nếu anh Siêu biết chị nghĩ như vậy, chắc chăn anh ấy sẽ thấy rất tự trách”.

“Chị cứ yên tâm, em sẽ dốc hết sức để nghiên cứu thuốc chữa cho anh ấy”.

Ngải Lâm gật đầu, nói với vẻ cảm kích: “Tiểu Uyển, cảm ơn eml”

Đúng lúc này, Dương Chấn đã quay về sau một ngày tu luyện.

“Anh Chấnl”

Phùng Tiểu Uyển vội đứng dậy, nhìn về phía Dương Chấn: “Anh Chấn, em cảm thấy mình rất vô dụng, lâu như thế rồi mà vẫn chưa nghiên cứu được gì hết”.

Dương Chấn đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện giữa hai cô gái, cũng biết Phùng Tiểu Uyển đang cảm thấy rất tự trách.

Anh an ủi: “Tiểu Uyển, em đừng tự trách mình như thế, em làm được đến vậy, bọn anh đã cảm kích lắm rồi”.

Anh cũng không muốn xoăn xuýt về chuyện này, bèn nói: “Anh định về Yến Đô”.

“Để tôi về với cậu!”

Ngải Lâm vội nói, trên mặt tràn ngập vẻ kiên định.

Dương Chấn nhìn bé Tĩnh An trong lòng Ngải Lâm, lại nhìn cô ấy rồi nói: “Chị Lâm, em biết chị rất lo cho Mã Siêu, muốn ở bên cậu ấy khi cậu ấy khó khăn nhất, nhưng bé Tĩnh An còn nhỏ như thế, nếu chị đi thì bé Tĩnh An phải làm sao bây giờ?”

“Em nghĩ nếu bây giờ Mã Siêu vẫn còn ý thức, cậu ấy sẽ mong chị có thể chăm sóc bé Tĩnh An thay vì ở bên mình hơn”.

“Chị cứ yên tâm, em sẽ chăm sóc cho cậu ấy, không để cậu ấy gặp chuyện gì”.

Dương Chấn vốn định tu luyện đến khi bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng hiệu quả tu luyện mấy ngày nay rất thấp, vì anh không sao bình tĩnh nổi, chỉ lo cho Mã Siêu.

Bây giờ chỉ có Phùng Giai Di ở bên Mã Siêu, Mã Siêu lại mất ý thức, không ai có thể bảo đảm rằng bệnh tình của Mã Siêu sẽ không trở nặng.

Phùng Tiểu Uyển vẫn chưa nghiên cứu được gì, anh định về Yến Đô trước, xác nhận Mã Siêu không sao rồi đến biên giới phía Bắc một phen.

Ở biên giới phía Bắc có Y Vương với y thuật hết sức cao siêu, nếu không bất đắc dĩ, anh cũng không muốn đến đó để nhờ Y Vương hỗ trợ.

Nhưng Mã Siêu đã mất ý thức quá lâu, anh lo rằng một khi bỏ lỡ thời điểm chữa trị tốt nhất thì Mã Siêu sẽ phải chịu di chứng nghiêm trọng mất.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, chẳng những Ngải Lâm không định lùi bước mà vẻ kiên định trong mắt còn rõ rệt hơn.

Ngải Lâm nói với vẻ kiên quyết: “Dương Chấn, tôi phải quay về bên anh ấy! Về phần bé Tĩnh An, tôi sẽ để con bé ở đây, nhờ Tiểu Uyển chăm sóc con bé cũng được”.

Phùng Tiểu Uyển nhìn Ngải Lâm rồi nhìn Dương Chấn, nói: “Anh Chấn, nếu chị Lâm đã muốn quay về bên anh Siêu, chi bằng anh cứ đưa chị ấy về đi! Em sẽ chăm sóc bé Tĩnh An cẩn thận”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2734


Chương 2734:

Dương Chấn thở dài: “Nếu vậy thì em sẽ đưa chị về!”

Ngải Lâm vội nói: “Cảm ơn cậu!”

Tối đó, Dương Chấn đưa Ngải Lâm rời khỏi Miêu Thành.

Sáng sớm hôm sau, họ đến Yến Đô.

Lại đặt chân lên mảnh đất này, trên mặt Ngải Lâm tràn ngập vẻ hoài niệm. Vì lo cho Mã Siêu nên cô ấy đến dinh thự Vân Phong với Dương Chấn trước.

Nửa tiếng sau, ở dinh thự Vân Phong.

Ngải Lâm nhìn Mã Siêu đang đờ đẫn, không nói năng gì, không sao kiểm soát nổi tâm trạng của mình nữa, lập tức bật khóc: “Chồng, anh đừng làm em sợ, anh mau tỉnh lại đi được không?

Em xin anh mau tỉnh lại đi mài”

Cho dù cô ấy kêu khóc thế nào, Mã Siêu vẫn thờ ơ, nhìn Ngải Lâm với vẻ mặt không cảm xúc.

“Khoảng thời gian này vất vả cho cô rồi!”

Dương Chấn chừa không gian riêng cho Ngải Lâm và Mã Siêu, đi ra ngoài với Phùng Giai Di, nói bằng giọng cảm kích.

Phùng Giai Di khẽ lắc đầu, nói với vẻ nghiêm nghị: “Tôi đã tìm rất nhiều bác sĩ nổi tiếng, nhưng không ai có thể chữa trị cho anh họ, còn anh thì sao? Có thu hoạch được gì từ chuyến đi đến Miêu Thành không thế?”

Dương Chấn lắc đầu: “Tạm thời vẫn chưa tìm ra cách khôi phục ý thức cho Mã Siêu, nhưng Tiểu Uyển vẫn đang cố gắng”.

“Tôi định đến chiến vực ở biên giới phía Bắc một chuyến, có lẽ sẽ tìm ra cách giúp Mã Siêu tỉnh táo lại”.

Phùng Giai Di nói: “Nếu vậy thì anh cứ yên tâm đi đi, tôi sẽ bảo vệ họ thật tốt”.

Phùng Giai Di cũng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, tuy cô ta mới đến Siêu Phàm Nhất Cảnh nhưng đã thuộc loại mạnh nhất Yến Đô rồi.

Trừ khi kẻ địch có thực lực siêu mạnh tìm đến đây, bằng không ở Yến Đô, không ai có thể làm gì cô ta hết.

Dương Chấn nói: “Thật sự rất cảm ơn cô! Nỗ lực của cô trong khoảng thời gian này sẽ không uổng phí đâu”.

Phùng Giai Di cười khổ: “Anh cũng biết, mong ước lớn nhất của tôi bây giờ là giúp bố tôi được tự do, ông ấy vẫn đang bị giam lỏng ở Hoàng tộc họ Phùng, còn bị cách chức người thừa kế, tôi sợ ông ấy sẽ gặp nguy hiểm”.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Khi nào quay về sau chuyến này, tôi sẽ đến Hoàng tộc họ Phùng với cô”.

Phùng Giai Di nói với vẻ chân thành: “Cảm ơn anh nhé!”

Tiếp đến, Dương Chấn tới tập đoàn Nhạn Chấn. Lâu lắm rồi anh không ngó ngàng gì đến tập doàn Nhạn Chấn, lần này vừa hay qua đó xem thế nào.

Văn phòng chủ tịch, tập đoàn Nhạn Chấn.

Lạc Khải kích động nhìn Dương Chấn: “Chủ tịch, cuối cùng cậu cũng về rồi!”

Dương Chấn thấy hình như Lạc Khải lại gây đi, không khỏi áy náy, bởi vì anh bận lo chuyện khác nên không ngó ngàng gì đến Nhạn Chấn, Tần Nhã và Tân Y cũng được anh cho.

người đưa tới nơi an toàn.

Có thể nói, bây giờ Lạc Khải đang phải chống chọi một mình, mọi công việc trong tập đoàn đều do ông ta phụ trách.

Dương Chấn an ủi: “Vất vả cho ông rồi! Cố gắng thêm thời gian nữa, sau khi giải quyết xong việc, tôi sẽ đón Tân Nhã và Tần Y về, khi đó tôi cũng có thể yên ổn ở đây”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2735


Chương 2735:

Lạc Khải vội nói: “Chủ tịch, tôi không vất vả chút nào, tôi vẫn chịu được! Cậu cứ yên tâm, đến khi cậu quay về, chắc chản tôi sẽ trả cho cậu tập đoàn hùng mạnh nhất!”

Dương Chấn gật đầu, võ vai Lạc Khải: “Tôi tin ông!”

Câu nói này khiến Lạc Khải vô cùng cảm động, cảm thấy có vất vả đến đâu cũng đáng. | Dương Chấn hỏi: “Bây giờ tập đoàn còn gặp khó khăn gì khi phát triển không?”

Lạc Khải có vẻ do dự, hình như đang phân vân xem có nên nói cho Dương Chấn biết không.

Dương Chấn nhíu mày: “Nói đi!”

Lúc này Lạc Khải mới nói: “Một tháng trước, có một doanh nghiệp ở nơi khác tiến vào Yến Đô, tên là tập đoàn Thuận Thiên, hình như tập đoàn này được lập ra để đối phó với tập đoàn Nhạn Chấn”.

“Bởi vì các lĩnh vực kinh doanh của họ giống hệt tập đoàn Nhạn Chấn, hơn nữa họ đã cướp mất rất nhiều đối tác của chúng ta rồi”.

“Quan trọng là chỉ trong một tháng, tập đoàn Thuận Thiên đã có thực lực rất gần với tập đoàn Nhạn Chấn, hai doanh nghiệp thường xuyên xảy ra xung đột”.

“Tôi cảm thấy đối phương đang nhắm vào tập đoàn Nhạn Chấn”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn nhíu mày: “Ông biết chủ tịch của tập đoàn Thuận Thiên là ai chứ?”

Lạc Khải lắc đầu: “Chỉ biết mỗi tên, nhưng khi tôi điều tra thì lại không tìm thấy gì, tôi có cảm giác đối phương chỉ là con rối bị đẩy ra ngoài, phía sau lưng đối phương là một người hoàn toàn khác”.

Dương Chấn lập tức sầm mặt: “Cho dù là ai, nếu đã dám động đến tập đoàn Nhạn Chấn thì đừng hòng sống sót!”

Anh nói rồi lấy một tấm thẻ ngân hàng ra, đưa cho Lạc Khải: “Trong tấm thẻ này có năm tỷ, tôi giao hết cho ông, nếu tập đoàn Thuận Thiên dám động đến lợi ích của chúng ta thì cứ dồn họ vào chỗ chết cho tôi! Nếu thiếu tiền, ông có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào”.

Lạc Khải rất kinh hãi, ông ta biết Dương Chấn giàu có, nhưng không ngờ Dương Chấn bỏ năm tỷ ra mà cứ như đang chơi, anh không hề quan †âm gì đến số tiền này.

“Vâng, thưa chủ tịch Lạc Khải vội cao giọng đáp.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Lạc Khải bỗng vang lên. Ông ta nhìn dấy số trên màn hình, bỗng trở nên nghiêm nghị, nhìn về phía Dương Chấn: “Chủ tịch của tập đoàn Thuận Thiên – La Thế Hoành gọi đến ạ!”

Nghe thấy Lạc Khải nói thế, Dương Chấn nhíu mày.

Chủ tịch tập đoàn Thuận Thiên – La Thế Hoành chỉ là một con rối bị đẩy lên mà thôi, lúc này ông ta gọi cho Lạc Khải, có lẽ không có ý tốt.

Lạc Khải nói: “Chủ tịch, có nghe không ạ?”

Dương Chấn thản nhiên nói: “Nghe đi!”

Lạc Khải bật loa ngoài, một giọng nói thô kệch lập tức vang lên từ ống nghe: “Sếp Lạc, nghe nói chủ tịch Dương đã về rồi hả? Chẳng biết tôi có may mắn được mời chủ tịch Dương một bữa cơm không?”

Dương Chấn hơi híp mắt, chỉ có mấy người biết tin anh đã về, hơn nữa họ đều rất đáng tin.

Thế nên hành tung của anh không thể lộ được.

Nhưng La Thế Hoành lại biết anh đã quay lại, xem ra hành tung của anh đã bị người ta nghe ngóng từ lâu.

Lạc Khải nhìn về phía Dương Chấn, thấy Dương Chấn gật đầu thì mới lạnh lùng nói: “Nếu chủ tịch La đã muốn gặp chủ tịch Dương, tôi sẽ chuyển lời, còn về việc chủ tịch Dương có muốn đi hay không thì tôi cũng không biết”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2736


Chương 2736:

La Thế Hoành cười ha hả: “Vậy làm phiền sếp Lạc nhé, tôi sẽ gửi thời gian và địa điểm cho sếp Lạc sau”.

Sau khi cúp máy, Lạc Khải nghiêm nghị nói: “Chủ tịch, cậu định tham dự bữa tiệc mà ông ta mời thật à?”

Dương Chấn gật đầu: “Một con rối thôi mà cũng dám ra mặt, tôi muốn xem xem tập đoàn Thuận Thiên dám đối đầu với tập đoàn Nhạn Chấn này mạnh đến đâu”.

Anh biết tập đoàn Thuận Thiên không đơn giản, nếu nó đơn giản thì với năng lực của mình, Lạc Khải đã giải quyết xong từ lâu. Bây giờ tập đoàn này vẫn còn, tức là ngay cả Lạc Khải cũng không đối phó được.

Dương Chấn nói: “Mang tài liệu về tập đoàn Thuận Thiên đến đây cho tôi”.

Lạc Khải vội đáp: “Vâng, chủ tịch!”

Lạc Khải nhanh chóng mang tài liệu liên quan đến tập đoàn Thuận Thiên tới, tài liệu rất cặn kẽ, có cả thông tin chỉ tiết về cấp cao của tập đoàn Thuận Thiên.

Nửa tiếng sau, Dương Chấn bỏ tài liệu xuống, nhíu mày.

Qua tập tài liệu này, Dương Chấn đã cảm nhận được sự mạnh mẽ của tập đoàn Thuận |_ Thiên. Nó mới được thành lập một tháng ngắn ngủi nhưng đã phát triển đến mức trở thành doanh nghiệp hàng đầu Yến Đô, thậm chí còn dám giành mối làm ăn với tập đoàn Nhạn Chấn nữa.

Quan trọng là những thương nhân từng hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn lại dám từ bỏ Nhạn Chấn để hợp tác với tập đoàn Thuận Thiên.

Dương Chấn hỏi: “Rất nhiều đối tác của chúng ta sẵn sàng từ bỏ tập đoàn Nhạn Chấn để hợp tác với tập đoàn Thuận Thiên, chuyện này rất bất thường, rốt cuộc là tại sao thế?”

Lạc Khải vội đáp: “Tôi đã điều tra, nhưng đám thương nhân đó đều rất kín miệng, hơn nữa cũng không giống bị ép. Hình như họ rất mừng vì được hợp tác với tập đoàn Thuận Thiên”.

“Tôi nghỉ tập đoàn Thuận Thiên đã cho họ lợi ích khổng lồ, bằng không, họ không đời nào chịu bồi thường tiền vi phạm hợp đồng cao ngất ngưởng chỉ để hợp tác với tập đoàn Thuận Thiên”.

Dương Chấn gật nhẹ đầu: “Nếu đã không bị ép buộc, vậy chỉ còn khả năng tập đoàn Thuận Thiên đã cho họ những lợi ích không thể từ chối”.

“Nhưng sao tập đoàn Thuận Thiên có thể khiến đám thương nhân đó tin tưởng mình đây?”

Lạc Khải lắc đầu với vẻ cay đảng: “Tôi vẫn đang suy nghĩ vấn đề này, với thực lực của tập đoàn Nhạn Chấn bây giờ, chỉ cần có chút quan hệ với chúng ta thì sẽ hời to, nhưng các đối tác của tập đoàn Nhạn Chấn lại cứ thi nhau chủ động hủy hợp đồng”.

“Tôi đã tính thử, chỉ riêng tiền bồi thường vi phạm hợp đồng mà tập đoàn Nhạn Chấn nhận được đã lên tới năm tỷ! Hay nói cách khác, nếu muốn lôi kéo đám thương nhân đó hợp tác, tập đoàn Thuận Thiên phải bỏ ít nhất năm tỷ ra. Quan trọng nhất chính là tập đoàn Thuận Thiên còn phải đảm bảo sẽ giúp đám thương nhân hủy hợp tác với chúng ta kiếm được nhiều tiền hơn nữa ”.

“Chắc tập đoàn Thuận Thiên phải tốn ít nhất hai trăm tỷ thì mới có thể lôi kéo đám thương nhân đó về phe mình”.

“Có lẽ kháp Chiêu Châu, cũng không có mấy doanh nghiệp có thể đưa hai trăm tỷ cho đối tác nhỉ?”

Dương Chấn im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Nếu chỗ dựa của tập đoàn Thuận Thiên mạnh hơn tập đoàn Nhạn Chấn thì sao?”

Lạc Khải thoáng sửng sốt rồi nói ngay: “Nếu thế thì đúng là tập đoàn Thuận Thiên có thể dễ dàng khiến đám thương nhân kia phản bội chúng †a, nhưng đó chỉ là một yếu tố mà thôi, quan trọng nhất vấn là lợi ích, đối với thương nhân, kiếm nhiều tiên hơn mới là tất cả”.

Dương Chấn gật đầu: “Cứ gác mấy chuyện đó lại đã, ông đi với tôi đến bữa tiệc trưa nay đi!”

Lạc Khải đáp: “Vâng, thưa chủ tịch!”

Mười hai giờ trưa, Lạc Khải lái xe đưa Dương Chấn đến một nhà hàng kiểu Nhật.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2738


Chương 2738:

Trong mắt Dương Chấn lóe lên ánh sáng sắc bén, anh híp mắt nhìn Yoshida đang ngồi ở ghế chính.

Yoshida cũng nhìn về phía Dương Chấn, cười híp mắt: “Cậu Chấn, mời ngồi!”

Dương Chấn ngồi xuống phía đối diện Yoshida, nét mặt lại thản nhiên như cũ. Anh lạnh nhạt nhìn ông ta: “Việc tập đoàn Thuận Thiên đối đầu với tập đoàn Nhạn Chấn trong thời gian gần đây là do ông sai khiến nhỉ?”

Yoshida và La Thế Hoành thoáng sửng sốt, hình như không ngờ Dương Chấn sẽ hỏi thẳng như thế.

Yoshida nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, đặt chén xuống rồi mới cười híp mắt: “Cậu Chấn đúng là thẳng thắn, không sai, chính tôi đã cử La Thế Hoành cướp hết đối tác của tập đoàn Nhạn Chấn”.

“Tôi cứ tưởng sẽ rất khó để đạt được mục tiêu này, nhưng không ngờ chỉ trong một tháng, chẳng những tôi không tốn xu nào mà còn lãi mười tỷ, gần như đã hoàn thành mục tiêu”.

Dương Chấn lập tức nhướng mày, Yoshida đang khoe khoang với anh hả?

Theo cách tính của Lạc Khải, Yoshida phải tốn ít nhất hai trăm tỷ thì mới có thể lôi kéo được nhiều đối tác của tập đoàn Nhạn Chấn như thế.

Nhưng Yoshida lại nói, chẳng những ông ta không tốn tiên mà còn lãi mười tỷ, chuyện nầy đúng là đáng kinh ngạc.

Dương Chấn không nói gì, Lạc Khải lên tiếng: “Ông Yoshida, ông nói hơi quá rồi đấy? Nếu muốn thuyết phục các đối tác của tập đoàn Nhạn Chấn hủy hợp tác với chúng tôi, chuyển sang hợp tác với ông, ông phải tốn ít nhất hai trăm tỷ thì mới làm được điều này”.

“Vừa nãy ông lại nói, ông không tốn xu nào, còn lãi mười tỷ ư? Sao có thể chứ?”

Yoshida cười ha hả: “Sếp Lạc không làm được việc này, không có nghĩa là tôi cũng thế”.

Lạc Khải đang định nói tiếp, Dương Chấn bỗng nói: “Nếu tôi không đoán sai, chắc ông Yoshida có lai lịch rất lớn nhỉ?”

“Ông có thể khiến đám thương nhân kia hủy hợp đồng với chúng tôi, quay sang bắt tay với ông vì ông đã tiết lộ thân phận của mình cho họ biết, sau đó cố tình tỏ ý muốn tìm đối tác. Những thương nhân kia sẽ chủ động đến xin hợp tác ngay”.

“Lúc này, ông Yoshida chỉ cần đưa hợp đồng nhập cố phần cho họ là có thể dễ dàng khiến đám thương nhân đó dâng tiền cho ông rồi”.

“Bây giờ tập đoàn Thuận Thiên có cổ phần của đám thương nhân kia, thế nên chẳng những ông Yoshida không tốn xu nào mà còn lãi mười tỷ nữa”.

Trừ khả năng này ra, Dương Chấn thực sự không nghĩ ra cách nào có thể khiến các đối tác của tập đoàn Nhạn Chấn chủ động hủy hợp đồng.

Nhưng nếu muốn làm được điều đó, Yoshida phải có lai lịch rất lớn thì mới có thể khiến các thương nhân kia tin răng mình sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nếu đi theo ông ta.

“Bốp bốp bốp!”

Yoshida võ tay, mỉm cười: “Đúng là tài không đợi tuổi, Cậu Chấn lợi hại thật đấy! Mới đó mà đã đoán ra chân tướng rồi!”

“Không sai, đúng như Cậu Chấn nói, tôi chỉ tiết lộ một ít về thân phận của mình thôi mà đã lôi kéo được rất nhiều đối tác rồi”.

Lạc Khải sực hiểu, ông ta đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, chỉ không đoán rằng Yoshida có lai lịch rất lớn.

Ông ta bỗng nghĩ đến điều gì đó, bèn kinh ngạc nói: “Ông là người của gia tộc Yoshida – một trong ba gia tộc lớn ở nước Dương ư?”

Ở nước Dương, có ba gia tộc hết sức giàu có, một trong số đó chính là gia tộc Yoshida. _ ` Yoshida đã dùng thân phận của mình để lôi kéo đối tác của tập đoàn Nhạn Chấn chủ động gia nhập tập đoàn Thuận Thiên, ông ta phải là người của gia tộc Yoshida thì mới có thể làm được điều đó.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2739


Chương 2739:

Yoshida mỉm cười: “Không sai, đúng là tôi đến từ gia tộc Yoshida ở nước Dương, cũng chính là ông chủ thực sự của tập đoàn Thuận Thiên”.

Lạc Khải lập tức nghiêm nghị hẳn lên, khó trách tập đoàn Thuận Thiên dám động đến tập đoàn Nhạn Chấn, thì ra phía sau nó chính là gia tộc Yoshida – một trong ba gia tộc lớn ở nước Dương.

Dương Chấn thản nhiên nói: “Vậy hôm nay ông mời tôi ăn cơm là để ra oai với tôi à?”

Yoshida mỉm cười, lắc đầu: “Tôi mời Cậu Chấn tới đây vì muốn thương lượng chuyện này với cậu, tôi rất hứng thú với tập đoàn Nhạn Chấn, hy vọng Cậu Chấn có thể bán lại nó cho tôi. Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ không để cậu chịu thiệt, tôi sẽ mua nó với giá cao hơn giá thị trường 20%”.

Dương Chấn bỗng mỉm cười: “Chắc ông Yoshida cũng biết tập đoàn Nhạn Chấn có ý nghĩa gì với tôi nhỉ?”

Yoshida mỉm cười: “Tập đoàn Nhạn Chấn là doanh nghiệp mà mẹ cậu sáng lập khi còn sống, cũng là niềm tưởng nhớ của cậu về bà ấy, thế nên cậu luôn muốn biến nó thành doanh nghiệp hàng đầu thế giới”.

Dương Chấn hơi híp mắt: “Ông Yoshida đã biết mà vân muốn mua lại tập đoàn Nhạn Chấn từ phía tôi, tôi có thể coi đó là sự khiêu khích của ông với tôi không?”

Yoshida mỉm cười, cũng không trả lời vấn đề này. Ông ta nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nữa.

Khi cười, mắt ông ta híp lại, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Nhưng lúc này, Dương Chấn đã nhận thấy sát khí từ nụ cười của Yoshida.

“Nếu Cậu Chấn đã nghĩ là khiêu khích, vậy cứ xem đó là khiêu khích cũng được!”

Yoshida đẩy kính, cười híp mắt: “Nếu Cậu Chấn đã biết thân phận của tôi, chắc cậu cũng rõ, gia tộc Yoshida không bao giờ thiếu tiền”.

“Nếu Cậu Chấn không ưng mức giá cao hơn giá thị trường 20%, tôi có thể thêm vào 10% nữa, mua tập đoàn Nhạn Chấn với giá cao hơn giá thị trường 30%, cậu hoàn toàn có thể dùng số tiền này để sáng lập một tập đoàn Nhạn Chấn mới”.

“Đương nhiên cậu có thể từ chối, nhưng nên nghĩ đến hậu quả, nó sẽ rất nghiêm trọng đấy!

Cậu Chấn là người thông minh, chắc cũng biết nên lựa chọn thế nào”.

Mãi đến khi Yoshida không nói nữa, Dương Chấn mới hỏi: “Ông nói xong chưa?”

Yoshida thoáng sửng sốt rồi gật đầu: “Xong rồi “Nếu xong rồi thì nghe tôi nói đây!”

Dương Chấn nói: “Tôi không cần biết phía sau tập đoàn Thuận Thiên là thế lực nào, chuyện đó không liên quan tới tôi! Nhưng ông phải biết, nơi đây thuộc Chiêu Châu, nếu đã ở trên lãnh thổ của Chiêu Châu thì cứ chơi theo quy tắc ở Chiêu Châu, nếu ông định vi phạm, trò chơi cũng đành kết thúc!”

“Ông muốn mua lại tập đoàn Nhạn Chấn đúng không? Bây giờ tôi cho ông ba ngày, lập tức dẫn người của ông cút khỏi Yến Đô, bằng không ba ngày sau, tôi sẽ đích thân tiễn ông lên đường đấy!”

Thái độ của Dương Chấn hết sức cứng răn, lời anh nói khiến nét mặt giả dối của Yoshida lập tức cứng đờ.

La Thế Hoành cũng có vẻ kinh ngạc, vội nói: “Chủ tịch Dương,cậu đừng nóng, ông Yoshida thật lòng muốn hợp tác với cậu, ông ấy sẵn lòng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn với mức giá cao hơn giá thị trường 30%, đó đã là thành ý lớn lắm rồi đấy”.

Dương Chấn nhíu mày: “Ông không hiểu tôi nói gì ư?”

Khí thế mạnh mẽ lập tức ập xuống người La Thế Hoành, La Thế Hoành biến sắc, cảm thấy như đang phải vác vật nặng mấy trăm cân.

Nhưng Yoshida thì vẫn rất thản nhiên trước khí thế của Dương Chấn, khí thế từ người ông ta thoáng tràn ra ngoài.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2740


Chương 2740:

Dương Chấn hơi híp mắt, nhìn về phía Yoshida: “Cao thủ Siêu Phàm Cảnh ư?”

Yoshida ngạo nghề nói: “Cách đây không lâu, tôi vừa đột phá Siêu Phàm Cảnh, nếu tôi không đoán nhầm, Cậu Chấn cũng là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh đúng không?”

Xem ra Yoshida cũng không biết nhiều về Dương Chấn, bằng không sao có thể nghĩ thực lực của Dương Chấn chỉ đến Siêu Phàm Nhất | Cảnh chứ?

Dương Chấn cười lạnh, tên này đúng là ngông cuồng, chưa tìm hiểu kỹ lai lịch của anh mà đã dám đến ra oai, còn định thu mua tập đoàn Nhạn Chấn nữa chứ.

“Nhớ lời tôi nói, tôi chỉ cho các ông ba ngày mà thôi, ba ngày sau, nếu các ông chưa cút khỏi Chiêu Châu, tôi sẽ đích thân tiễn các ông lên đường đấy!”

Dương Chấn lạnh lùng nói rồi nhìn về phía La Thế Hoành, híp mắt: “Tôi nói các ông, tức là bao gồm cả tên Hán gian như ông đấy, rõ chưa hả?”

La Thế Hoành đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi: “Dương Chấn, cậu đừng không biết điều như thết Ông Yoshida đến từ gia tộc Yoshida – một trong ba tài phiệt lớn của nước Dương, rất giàu có, hơn nữa gia tộc Yoshida cũng sở hữu rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh, tôi khuyên cậu nên thỏa hiệp, giúp ông Yoshida thuận lợi thu mua tập đoàn Nhạn Chấn thì hơn, bằng không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy”.

“Cút!”

Tiếng quát của Dương Chấn như đòn tấn công có thật, giáng lên người La Thế Hoành. La Thế Hoành cảm thấy ngực mình như bị gõ một búa, thở cũng khó khăn.

Yoshida híp mắt, nhìn chăm chăm vào Dương Chấn: “Nếu Cậu Chấn không chịu hợp tác, tôi đành dùng thủ đoạn của mình để ép cậu nghe lời vậy, chúng ta đi!”

Yoshida dẫn La Thế Hoành rời đi, trong phòng chỉ còn Dương Chấn và Lạc Khải .

Lạc Khải nói với vẻ mặt khó coi: “Chủ tịch, xin lỗi cậu! Tôi cũng không ngờ người đứng sau La Thế Hoành lại đến từ gia tộc Yoshida của nước Dương”.

Dương Chấn khẽ lắc đầu: “Có gì đâu mà phải xin lỗi! Trước giờ tôi vốn không thích người nước Dương, nếu họ đã chán sống thì tôi đành giúp vậy! Ba ngày tới, cho dù tập đoàn Thuận Thiên làm gì thì cũng không cần quan tâm”.

“Bởi vì cho dù ông ta làm nhiêu đến mấy thì cũng chỉ phí công, ba ngày sau, chúng ta giành lấy thành quả lao động của tập đoàn Thuận Thiên là được”.

Lạc Khải hơi lo lắng: “Chủ tịch, dù sao gia tộc Yoshida cũng là một trong ba tài phiệt lớn của nước Dương, Yoshida thay mặt cho gia tộc Yoshida ở Yến Đô, nếu chúng ta giành mất thành quả lao động của tập đoàn Thuận Thiên thì có khiến gia tộc Yoshida tức giận không thế?”

Dương Chấn cười lạnh: “Gia tộc Yoshida tức giận á? Ở lãnh thổ Chiêu Châu của tôi, người nước Dương cũng dám làm càn à?”

Lạc Khải vội nói: “Chủ tịch, xin lỗi! Tại tôi cả nghĩ rồi”.

Dương Chấn đáp: “Ông cứ yên tâm đi, mọi chuyện đã có tôi lo rồi!”

Lạc Khải nói: “Vâng!”

Phía bên kia, sau khi rời đi với La Thế Hoành, Yoshida tức giận nói: “Dương Chấn đúng là ngông cuồng đến mức coi trời bằng vung, tôi đã tiết lộ thân phận mà cậu ta vẫn dám từ chối tôi, tôi phải khiến cậu ta trả giá đắt!”

La Thế Hoành vội nói: “Ông Yoshida, cho dù ông muốn làm gì, tôi cũng sẽ dốc toàn lực để phối hợp!”

Yoshida hơi híp mắt, chợt hỏi: “Ông biết người quan trọng nhất với cậu ta là ai không?”

La Thế Hoành nói: “Là vợ và con gái cậu ta, nhưng không hiểu sao vợ, con gái, bố vợ và em vợ cậu ta đều đã biến mất lâu lắm rồi, như bốc hơi khỏi thế gian vậy”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2741


Chương 2741:

“Tuy người thân thiết nhất với cậu ta không ở Yến Đô nữa, nhưng vẫn còn mấy người có quan hệ rất gần gũi, chẳng hạn như Lạc Khải, đúng rồi, còn có Diệp Mạn – chủ gia tộc họ Diệp ở Yến Đô, bà ta là mẹ vợ Dương Chấn”.

“Ngoài ra còn có một ngôi sao nữ tên Hạ Hà, nghe nói cô ta có quan hệ mập mờ với Dương Chấn, còn cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ”.

Sau khi nghe La Thế Hoành nói xong, Yoshida im lặng suy tư mấy chục giây rồi nói: “Nói đề nghị của ông thử xeml”

La Thế Hoành vội nói: “Ông hỏi tôi về người quan trọng của Dương Chấn, chắc muốn dùng họ để ép Dương Chấn thỏa hiệp đúng không ạ?”

Yoshida gật đầu: “Nếu ông đã nói cậu ta là người trọng tình nghĩa, chỉ cần bắt được người bên cạnh cậu ta rồi dùng chuyện này để đe dọa cậu ta, chắc chăn cậu ta sẽ đồng ý lời đề nghị thu mua tập đoàn Nhạn Chấn của gia tộc Yoshida”.

La Thế Hoành nói: “Dù sao Diệp Mạn cũng là chủ gia tộc họ Diệp – một trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô, có thân phận không tâm thường, hơn nữa bên cạnh còn có cao thủ do Dương Chấn cử đến, rất khó kiểm soát người phụ nữ này”.

“Thật ra đối với chúng ta, những người có quan hệ với Dương Chấn đều như nhau cả, bởi vì cậu ta rất trọng tình nghĩa, chắc chắn cậu ta sẽ thỏa hiệp với chúng ta”.

“Thế nên tôi đề nghị, chúng ta có thể nghĩ cách bắt ngôi sao nữ kia, với quan hệ giữa Dương Chấn và Hạ Hà, cậu ta chỉ còn cách đồng ý với yêu cầu của chúng ta”.

Yoshida cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào La Thế Hoành: “Được, chuyện này cứ giao cho ông xử lý. Nếu ông giải quyết chuyện này ổn thỏa, đến khi gia tộc Yoshida kiểm soát Yến Đô, tôi sẽ cho ông quản lý mọi việc của gia tộc Yoshida ở nơi này”.

Nghe thấy thế, La Thế Hoành hết sức mừng rỡ, vội nói: “Cảm ơn ông Yoshida, ông cứ yên tâm, chắc chăn tôi sẽ không khiến ông thất vọng”.

Tại phim trường Hoành đ**m ở Yến Đô, Hạ Hà vừa quay phim xong đang ngồi xe van rời đi.

Xe chạy băng băng, Hạ Hà ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, khuôn mặt xinh đẹp trông rất thản nhiên, hình như sâu trong mắt còn có vẻ hoài niệm.

“Chẳng biết bây giờ anh ấy đang ở đâu, có lẽ anh ấy đã quên mình từ lâu rồi nhỉ?”

Hạ Hà chợt nói rồi mỉm cười, lắc đầu với vẻ tự giễu: “Có những người chỉ đi ngang qua đời nhau mà thôi, nhưng cho dù đó chỉ là khách qua đường thì cũng là vị khách đáng nhớ nhất”.

Nửa tiếng sau, xe dừng trước một căn biệt thự tư nhân.

Bây giờ cô ta đã trở thành ngôi sao nổi tiếng bậc nhất Chiêu Châu, thu nhập cũng tăng mạnh, nhưng cô ta biết rõ, cô ta sẽ không bao giờ sở hữu những thứ đó nếu thiếu Dương Chấn.

Vừa bước vào biệt thự, cô ta đã nhìn thấy một người trung niên đang ngồi trên ghế sofa.

Cô ta lập tức biến sắc, định quay người ra ngoài.

Nhưng cô ta còn chưa kịp mở cửa, người trung niên đã bước đến bên cô ta. Ông ta cười híp mắt: “Cô Hạ Hà, mời cô đi với tôi một chuyến!”

Hạ Hà nhìn người trung niên xa lạ trước mặt, | vô cùng hoảng hốt. Cô ta căng thẳng nói: “Rốt cuộc ông là ai? Tại sao tôi phải đi với ông chứ?”

Người trung niên cười ha hả, nhìn chăm chằm vào Hạ Hà: “Đương nhiên phải có việc thì tôi mới mời cô đi rồi, nếu cô Hạ không muốn bị đau thì tốt nhất đừng nên phản kháng”.

Hạ Hà biết có chống cự cũng vô dụng, còn có thể bị thương.

Thế là cô ta cắn răng, nói: “Tôi sẽ đi với ông!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2742


Chương 2742:

Người trung niên cũng không hạn chế sự tự do của Hạ Hà, định đưa cô ta rời đi.

“Hà à, đây là ai vậy?”

Đúng lúc này, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị bước đến.

Thấy Hạ Hà đang chuẩn bị rời đi với một người đàn ông trung niên, bà ta không khỏi nhíu mày.

Bà ta biết hết bạn bè và đồng nghiệp của Hạ Hà, người trung niên trước mặt có dáng vẻ dữ dãn, vừa nhìn đã thấy không giống như người tốt.

Hạ Hà vội nói: “Mẹ, đây là bạn con, con với ông ta ra ngoài một chuyến”.

Cô ta nói rồi giục: “Chúng ta mau đi thôi!”

Người trung niên mỉm cười với Lục Văn Tính – mẹ Hạ Hà rồi rời đi với cô ta.

“Rầm!”

Đúng lúc người trung niên quay đi, đầu ông ta bị một vật nặng đập trúng.

“Hà à, chạy đi!”

Lục Văn Tĩnh quát lên với Hạ Hà.

Hạ Hà sững sờ, không sao ngờ được Lục Văn Tĩnh sẽ đập bình hoa vào đầu người trung niên.

Bình hoa vỡ, người trung niên cũng vỡ đầu theo, mặt ông ta đầm đìa máu.

Trong mắt ông ta lóe lên vẻ tàn nhãn, ông ta nghiến răng nghiến lợi, nhìn chăm chằm vào Lục Văn Tĩnh: “Mày chán sống àI”

Ông ta bỗng rút dao ra, đâm về phía Lục Văn Tĩnh.

“Phập!”

Máu tươi túa ra, con dao trong tay người trung niên c*m v** người Lục Văn Tĩnh, chỉ còn một nửa cán dao ở ngoài.

“Mẹ!”

Hạ Hà hét một tiếng xé lòng.

Lục Văn Tĩnh ôm chặt lấy người trung niên, căn răng: “Con mau chạy đi!”

“Không!”

Hạ Hà đau khổ hét, định đưa Lục Văn Tĩnh đi cùng.

Lục Văn Tĩnh nhìn Hạ Hà bằng đôi mắt đỏ hoe: “Xem như mẹ xin con, mau chạy đi!”

“Con đàn bà khốn kiếp, còn dám đánh tao, ông đây giết mày!”

Người trung niên lập tức nổi giận, bỗng rút dao ra khỏi người Lục Văn Tĩnh rồi đâm nhát nữa.

“Không, không!”

Hạ Hà luống cuống, kích động gào khóc.

Lục Văn Tĩnh vẫn ôm chặt lấy người trung niên, nhìn chăm chăm vào Hạ Hà, khóe miệng rỉ máu, trong mät bà ta tràn ngập sự cầu khẩn, bà †a đang xin Hạ Hà rời đi.

“Mẹt”

Hạ Hà khóc đến mức đứt ruột đứt gan, thấy mẹ mình bị đâm mấy nhát liên tiếp, cô ta cảm thấy thế giới của mình cũng sụp đổ rồi.

Ánh mắt của Lục Văn Tĩnh dần tản ra, đôi tay đang ôm chặt lấy người trung niên cũng hạ xuống đầy yếu ớt.

Hạ Hà nhìn người trung niên với vẻ căm hận, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi sẽ không bao giờ tha cho ông!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2743


Chương 2743:

Cô ta nói rồi quay người bỏ chạy, không chần chừ nữa.

“Cô chạy được chắc?”

Người trung niên mỉm cười tàn nhẫn, như thể việc ông ta giết người chỉ như giãm chết một con kiến vậy.

Hạ Hà vừa chạy ra khỏi biệt thự thì đã bị người trung niên bắt kịp. Ông ta tóm lấy tóc cô ta.

Người trung niên mỉm cười độc ác, nhìn về phía Hạ Hà: “Người đẹp à, đừng chống cự nữa, ngoan ngoãn đi theo tôi đi!” ị Cùng lúc đó, ở dinh thự Vân Phong, Dương Chấn vừa về đến nhà, chuông điện thoại bỗng reo lên.

Dương Chấn cầm lên xem, là cuộc gọi của | Hạ Hà, nhưng đúng lúc anh đang định nghe thì cuộc gọi lại bị ngắt.

Dương Chấn gọi lại, nhưng không có ai nghe.

Dương Chấn lẩm bẩm: “Chắc là gọi nhầm nhỉ?”

Anh nói rồi đứng dậy vào phòng tắm, tắm rửa rồi đi ra ngoài.

Anh vừa mở tivi lên thì đã thấy một tin.

“Nửa tiếng trước, ở khu biệt thự Vân Cẩm Uyển đã xảy ra một vụ giết người, nghe đồn bà Lục – người bị hại là mẹ của ngôi sao họ Hạ đang nổi tiếng, hiện giờ cô Hạ cũng đã mất liên lạc, cảnh sát đang tiến hành điều tra thêm!”

Tin tức rất ngắn, Dương Chấn nhíu mày, bỗng cảm thấy bất an.

Anh biết mẹ Hạ Hà họ Lục, hơn nữa tin tức còn cho biết người bị hại là ngôi sao họ Hạ đang nổi tiếng, lại liên tưởng đến cuộc gọi nhố của Hạ Hà trước đó, anh lập tức lấy điện thoại ra bấm số, lạnh lùng nói: “Nửa tiếng trước, ở khu biệt thự Vân Cẩm Uyển đã xảy ra một vụ giết người ác ý, có phải người bị hại tên Lục Văn Tĩnh không?

Ngôi sao nữ họ Hạ là Hạ Hà à?”

Dương Chấn nhanh chóng nhận được câu trả lời, khi xác nhận người bị hại chính là Lục Văn Tĩnh, trên mặt anh tràn ngập vẻ tức giận.

Dương Chấn giận dữ đến cực điểm: “Rốt cuộc là ai mà lại độc ác đến thế? Lại tàn nhãn sát hại một người phụ nữ trung niên vô tội?”

Anh hết sức lo lắng, liên tục gọi điện cho Hạ Hà nhưng không có ai nghe.

Dương Chấn bấm số Tiền Bưu, tức giận nói: “Điều tra cho tôi, rốt cuộc Hạ Hà gặp chuyện gì rồi?”

Anh vừa cúp máy thì đã nhận được cuộc gọi từ số lạ: “Cậu là Dương Chấn à? Bạn cậu – Hạ Hà đang năm trong tay tôi, tôi cho cậu một tiếng để ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn với ông Yoshida, bằng không, tôi cũng không thể cam đoan liệu bạn cậu có gặp chuyện gì không đấy”.

Đối phương nói rồi cúp máy luôn.

Lửa giận lập tức bùng nổ từ người Dương Chấn.

“Rầm!”

Nền đá cẩm thạch dưới chân anh lập tức vỡ nát.

Anh cứ tưởng Lục Văn Tĩnh bị sát hại vì đắc tội ai đó, nào ngờ cái chết của Lục Văn Tĩnh lại có liên quan đến anh.

Bây giờ Hạ Hà vẫn đang nằm trong tay đối phương.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại rồi mới gọi cho Lạc Khải, cắn răng: “Lập tức liên lạc với Yoshida, bảo tôi đã đồng ý ký hợp đồng thu mua tập đoàn Nhạn Chấn, nhưng nói cho ông ta biết, nếu bạn tôi gặp bất trắc, ông ta cứ chờ chết bill Lạc Khải thầm kinh hãi, như cảm nhận được lửa giận của Dương Chấn qua điện thoại, vội đáp ngay: “Vâng, tôi sẽ liên lạc với Yoshida”.
 
Back
Top Bottom