Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2500


Chương 2500:

“Dương Chấn! Lại là Dương Chấn! Bố thề, hôm nay sẽ khiến nó chết không có chỗ chôn thây!”

Lý Trọng cắn răng nói, trong cặp mắt đỏ tươi kia tràn ngập sát ý mãnh liệt.

Nếu không phải Dương Chấn, lão ta tự tin, trong tình huống người bảo vệ Hoàng tộc Thượng Quan không xuất hiện, lão ta có thể hủy diệt Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Đương nhiên, người bảo vệ của Hoàng tộc Thượng Quan không thể trơ mắt nhìn nhà họ Lý hủy diệt Hoàng tộc Thượng Quan. Nhưng không sao hết, lão ta chưa từng nghĩ muốn thay thế Hoàng tộc thật, chỉ cần thực võ đạo của lão ta còn tăng lên thì có thể thâu tóm càng nhiều thế lực trong Hoàng thành.

Đến lúc đó cả Hoàng thành Thượng Quan, ngoài Hoàng tộc Thượng Quan ra, những những thế lực đứng đầu khác đều do lão ta cầm đầu. Dù nhà họ Lý không phải Hoàng tộc thì đã sao?

Nhưng hiện giờ vì một Dương Chấn mà lại có khả năng hủy diệt tất cả những gì lão ta đã bố trí nhiều năm nay.

“Con lập tức phong tỏa bốn cửa của trang viên, hơn nữa tập hợp tất cả cao thủ Thần Cảnh đến cửa Nam, ngăn chặn cao thủ của Hoàng tộc trước, xem xem có phải chúng muốn khai chiến với nhà họ Lý chúng ta thật không”.

Lý Trọng bỗng nhiên nói.

Tuy Lý Giang Hùng hơi sợ hãi nhưng đây là lệnh của Lý Trọng, lão ta chỉ có thể làm theo, vội vã nhận lệnh rời khỏi.

“Không bị diệt vong trong im lặng, thì sẽ bộc phát trong im lặng! Tao đã im lặng suốt 50 năm, chỉ cần Hoàng tộc thật sự dám hợp tác với Dương Chấn đối phó với nhà họ Lý, tao nhất định sẽ khiến bọn mày phải trả cái giá đắt nhất!”

Trong ánh mắt Lý Trọng tràn đầy vẻ tức giận và đáng sợ, lão ta đã sớm đoán được sẽ có ngày này, chỉ là không ngờ nó lại tới nhanh như vậy.

Lão ta vừa nói vừa đi tới trước mặt con sư tử đá sau mật thất, tay phải ấn lên đầu sư tử, xoay nhẹ.

“Ầm ầm!”

Chỉ thấy trên vách tường trong mật thất bỗng nhiên xuất hiện một cánh cửa. Sau đó từng cao thủ có hơi thở đáng sợ bước ra từ trong đó, lần lượt quỳ xuống trước mặt lão ta.

“ông tổ, cuối cùng chúng tôi cũng sắp được xuất quan sao?”

Tám cao thủ hơi thở đáng sợ, trong mắt mỗi người đều chứa vẻ kích động.

Không một ai hay, ngay trong mật thất dưới lòng đất của nhà họ Lý vẫn còn tám cao thủ.

Tám cao thủ này chính là tám người trong số chín vị cao thủ đã biến mất cùng Lý Trọng năm mươi năm trước, một người còn lại trong số đó là Lý Giang Hải, kẻ đã bị Dương Chấn g**t ch*t.

“Ông tổ, chú ba đâu?”

Lúc này, tên cao thủ đứng đầu bỗng nhìn về phía Lý Trọng, hỏi.

Đáy mắt Lý Trọng thoáng lóe lên một ý muốn giết người mãnh liệt, lão ta lạnh lùng nói: “Chết rồi!”

“Cái gì? Chết rồi? Chú ba là cao thủ Siêu Phàm Cảnh cơ mà, tuy chỉ mới là Nhất Cảnh nhưng cũng đã tu luyện tại Nhất Cảnh này nhiều năm, dù là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh bình thường cũng chưa chắc đã là đối thủ của chú ấy, sao lại chết được?”

Những người còn lại đều hết sức kinh ngạc, đồng thời cũng phẫn nộ vô cùng.

Hơn năm mươi năm trước, bọn họ đi theo Lý Trọng rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan, ra bên ngoài tu hành nhiều năm, cũng chỉ mới trở lại gia tộc họ Lý được vài năm nay.

Tính cả Lý Giang Hải là chín cao thủ, năm mươi năm qua, bọn họ luôn tu luyện cùng nhau, thân như tay với chân, hôm nay lại bỗng nghe được tin một người đã chết.

Tám cao thủ, từng người đều bùng phát ra một khí thế kh*ng b* không sao tưởng tượng được.

“Ông tổ, rốt cuộc ai đã giết chú ba, chúng ta phải báo thù cho chú ấy!”

Tay cao thủ cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói, hơi thở võ thuật trên người lão ta tăng vọt khủng khiếp, không yếu hơn Lý Trọng bao nhiêu.

Lý Trọng lại lên tiếng: “Yên tâm đi, mối thù này sẽ được báo nhanh thôi!”

Lúc này, cả tám cao thủ đều không biết có chuyện gì xảy ra, nghe Lý Trọng nói thế, bọn họ chỉ biết, đêm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2501


Chương 2501:

Hơn nữa, bọn họ cũng mơ hồ đoán được một ít. Trước đây, bọn họ rời đi theo Lý Trọng thì đã biết sứ mệnh của mình là gì.

Nay chú ba bị giết, Lý Trọng lại để bọn họ ra ngoài, vậy chứng tỏ, sự việc được Lý Trọng bố trí năm mươi năm qua đã sắp bắt đầu rồi.

Cùng lúc đó, bên ngoài trang viên nhà họ Lý, hơn mười chiếc xe màu đen đồng bộ xếp hàng trước cửa chính, từng vị cao thủ mang theo hơi thở võ thuật cực khủng khiếp đang bước xuống xe.

Thượng Quan Hoàng đứng trước nhất, hơi thở võ thuật đã gần sát với Siêu Phàm Nhất Cảnh tràn ra từ trên người lão ta.

“Phá đi!”

Thượng Quan Hoàng ra lệnh một tiếng, hai gã cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thoáng di chuyển, nháy mắt đã xuất hiện trước cổng chính của trang viên nhà họ Lý.

“Ầm!”

Gần như cùng một lúc, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong kia công kích vào cánh cổng to lớn và nặng nề, một tiếng động thật lớn vang lên, cánh cổng lớn ầm ầm đổ xuống.

Dưới sự chỉ huy của Thượng Quan Hoàng, đám cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan đồng loạt xông vào trang viên nhà họ Lý.

Chỉ có điều, ngay khi đám cao thủ Hoàng tộc này xông vào trang viên nhà họ Lý, mười mấy cao thủ Thần Cảnh của nhà họ Lý dưới sự chỉ huy của Lý Giang Hùng cũng xông ra chắn trước đội quân cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Lý Giang Hùng căm tức nhìn Thượng Quan Hoàng, lạnh lẽo nói: “Thượng Quan Hoàng Chủ, ông làm vậy là có ý gì?”

Tuy lão ta đã biết Hoàng tộc họ Thượng Quan kéo tới muốn tiêu diệt gia tộc họ Lý, lòng lão ta cũng có đôi phần sợ hãi, nhưng lão ta cũng biết, chỉ cần có Lý Trọng ở đây, Hoàng tộc hoàn toàn không có bất kì hi vọng nào diệt được gia tộc lão ta.

Hoàng tộc họ Thượng Quan mà muốn diệt được nhà họ Lý, chỉ e cũng phải trả một cái giá cực đắt.

Thượng Quan Hoàng hỏi ngược lại: “Vì sao tôi phải dẫn người tới đây, lẽ nào ông chủ Lý còn không rõ hay sao?”

Lý Giang Hùng nghiến răng nói: “Nếu Thượng Quan Hoàng Chủ đã tới thì dĩ nhiên sẽ có lí do để tấn công nhà họ Lý tôi, sao tôi biết được?”

Thượng Quan Hoàng quát lớn: “Chớ nói nhảm nữa, bảo Lý Trọng cút ra đây ngay!”

Lý Giang Hùng cười nhạt: “Thượng Quan Hoàng, không phải tôi coi khinh ông, nhưng chỉ bằng một thứ vô dụng đến cả Siêu Phàm Cảnh cũng không bước vào được như ông thì còn chưa có tư cách mời bố tôi ra đây đâu”.

“Nếu bây giờ ông dẫn đám người kia rời khỏi đây, nhà họ Lý chúng tôi có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, sau này Hoàng tộc Thượng Quan các ông vẫn cứ là Hoàng tộc, nhà họ Lý chúng tôi vẫn cứ là gia tộc họ Lý, hai bên không phiền gì đến nhau”.

“Còn nếu ông nhất quyết muốn khai chiến với nhà họ Lý chúng tôi, vậy thì hôm nay, dù không diệt được Hoàng tộc Thượng Quan, nhà họ Lý chúng tôi cũng sẽ đánh cho Hoàng tộc tan nát mới hả. Tôi thật sự muốn biết, một Hoàng tộc Thượng Quan tàn tạ rồi, những Hoàng tộc khác liệu có thèm muốn xâm chiếm không?”

Nếu đã trở mặt thì không cần thiết phải khách khí với nhau làm gì, Lý Giang Hùng không thèm che dấu thái độ khinh miệt với Hoàng tộc họ Thượng Quan nữa.

“Ông chán sống rồi!”

Thượng Quan Hoàng phẫn nộ tột độ, nhưng lão ta cũng biết, những điều Lý Giang Hùng nói đều là sự thật. Dẫu sao, nhà họ Lý còn có một Lý Trọng có thực lực Siêu Phàm Tứ Cảnh trấn giữ, thậm chí còn có khả năng, chín vị cao thủ cùng Lý Trọng rời đi từ năm mươi năm trước, đến nay cũng đã bước vào Siêu Phàm Cảnh.

Trước kia, Lý Giang Hải đi theo Lý Giang Hùng tới Hoàng tộc Thượng Quan, định mang Dương Chấn tới nhà họ Lý chính là một trong chín vị cao thủ đã biến mất cùng Lý Trọng từ năm mươi năm trước.

Chỉ có điều, nhà họ Lý còn không biết, ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, dù người bảo vệ Hoàng tộc không ra tay thì cũng còn một cao thủ siêu cấp nữa, đó là vị hoàng thúc mà ngay cả chính Thượng Quan Hoàng cũng không biết người này mạnh đến mức nào.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2502


Chương 2502:

Nhưng lão ta có thể chắc chắn một điều, nếu Lý Trọng đối đầu với Thượng Quan Phó, Lý Trọng tuyệt đối không có phần thắng.

Theo suy đoán của lão ta, thực lực của Thượng Quan Phó hẳn phải đạt tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thậm chí có thể là Siêu Phàm Lục Cảnh.

Có điều, Hoàng tộc Thượng Quan chỉ có một cao thủ Siêu Phàm Cảnh là Thượng Quan Phó, mà nhà họ Lý, ngoại trừ Lý Trọng, bọn họ có thể còn có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác.

Chính vì lo nghĩ tới điểm này nên Hoàng tộc họ Thượng Quan chần chờ hồi lâu vẫn chưa ra tay với nhà họ Lý.

Song, hôm nay Hoàng tộc họ Thượng Quan đã có thêm một sự trợ giúp, đó chính là Dương Chấn, người vốn có thù hận với nhà họ Lý.

“Người nhà họ Lý nghe đây, chỉ cần cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan dám ra tay trước, các vị cứ thoải mái giết sạch cho tôi!”

Lý Giang Hùng đảo mắt nhìn qua đám cao thủ nhà họ Lý, gầm lên một tiếng, đồng thời, từ trên người lão ta, hơi thở võ thuật của cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh cũng bùng nổ, tập trung thẳng vào Thượng Quan Hoàng.

Một khi hai bên khai chiến, lão ta sẽ bám lấy Thượng Quan Hoàng.

Tuy số lượng cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan vượt xa số cao thủ nhà họ Lý nhưng nhà họ Lý còn có Lý Trọng, Lý Giang Hùng hoàn toàn không hề sợ hãi.

Lúc này, khí thế của đám cao thủ nhà họ Lý cũng tăng vọt tới đỉnh.

Trên người mỗi cao thủ đều là hơi thở của cao thủ Thần Cảnh, toàn bộ trang viên nhà họ Lý đều đã bị bao phủ bởi ý chí chiến đấu của đám người này.

Cùng lúc đó, trong Hoàng thành Thượng Quan, cao thủ của các gia tộc lớn đều khiếp sợ nhìn về phía trang viên nhà họ Lý.

“Rốt cuộc đã có chuyện gì thế? Vì sao phía nhà họ Lý lại ngưng tụ luồng hơi thở võ thuật kh*ng b* như vậy? Chuẩn bị có đại chiến sao?”

“Vừa rồi có tin truyền đến, Thượng Quan Hoàng đã đích thân chỉ huy cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc xông tới trang viên nhà họ Lý, chỉ sợ là, Hoàng thành Thượng Quan này sắp rung chuyển đến nơi rồi!”

“Xem ra, Hoàng tộc Thượng Quan đã không nhịn được sự bành trướng của nhà họ Lý nữa rồi, trong Hoàng thành Thượng Quan ngày nay, nhà họ Lý gần như đã thâu tóm một nửa thế lực, nếu còn để mặc bọn họ tiếp tục phát triển, chỉ e Hoàng thành Thượng Quan này thực sự sẽ phải đổi tên thành Hoàng thành nhà họ Lý”.



Vô số cao thủ của các gia tộc đều đã tiếp nhận tin tức này, tuy lòng vẫn còn chấn động vô cùng. Dẫu sao, nơi này cũng là Hoàng thành Thượng Quan, vốn nên nằm trong tay Hoàng tộc họ Thượng Quan, nhưng nay lại bị nhà họ Lý liên tục lấn lướt chiếm đoạt, lần này coi như đáng đời nhà họ Lý.

Trong kho mọi người đều tập trung sự chú ý vào trang viên nhà họ Lý, một chiếc xe maybach màu đen đang chậm rãi dừng trước cổng trang viên nhà họ Lý, cửa xe mở ra, Dương Chấn bước xuống xe.

Chỉ có điều, vị trí xuống xe của anh nằm ngày góc chết của camera giám sát, sau khi xuống xe, anh cũng không xông vào trong ngay mà chỉ đứng ven đường, vẫy đại một chiếc xe, ngồi vào trong, chiếc xe rời khỏi khu vực nhà họ Lý.

Lúc này, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào nhà họ Lý, ngay cả Thượng Quan Phó cũng núp trong góc khuất, theo dõi sát sao từng cử động, không ai nhận ra Dương Chấn đã rời khỏi đây.

Bên trong trang viên nhà họ Lý, Lý Trọng vẫn không ra mặt, tám cao thủ đang ở ngay cạnh lão ta, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Hai gia tộc lớn đều cực kì ăn ý, không bên nào để cao thủ Siêu Phàm Cảnh ra mặt.

Lý Giang Hùng chỉ huy đám cao thủ Thần Cảnh nhà họ Lý, Thượng Quan Hoàng cầm đầu đám cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc, hai bên dàn trận nhìn chằm chằm nhau, nhưng không bên nào ra tay trước.

Toàn bộ trang viên nhà họ Lý đều đã bị bao phủ bởi các luồng uy lực võ thuật cực kh*ng b*, những cao thủ dưới cảnh giới Thần Cảnh của nhà họ Lý bị uy lực võ thuật khủng khiếp này ảnh hưởng tới, cảm thấy hai vai như bị ngọn núi lớn đè lên, đến hô hấp cũng không thông.

“Lý Giang Hùng, hôm nay tôi có thể cho nhà họ Lý một cơ hội sống sót, các ông mang theo người nhà họ Lý rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan ngay, từ nay về sau không được bước chân vào Hoàng thành Thượng Quan nửa bước, nếu thế, tôi sẽ cho các ông rời đi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2503


Chương 2503:

Thượng Quan Hoàng tuyên bố, thái độ cực kì cứng rắn, tuy lão ta cũng muốn tiêu diệt gia tộc họ Lý nhưng lòng cũng biết rõ, một khi tuyên chiến, dù diệt được gia tộc họ Lý thì Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng sẽ phải chịu tổn thất cực kì lớn.

Vậy nên, nếu có thể đuổi gia tộc họ Lý ra khỏi Hoàng thành Thượng Quan mà không cần đánh nhau thì cũng có thể chấp nhận được.

Lý Giang Hùng cười lạnh, nói: “Thượng Quan Hoàng, ông thật sự cho rằng nhà họ Lý tôi là bọn yếu đuối dễ bắt nạt chắc? Tôi nói câu này có lẽ không xuôi tai ông lắm, nhưng nếu không phải Hoàng tộc có người bảo vệ thì nhà họ Lý tôi đã sớm thay thế vị trí của Hoàng tộc các người rồi”.

“Hỗn láo!”

Thượng Quan Hoàng nổi giận gầm lên một tiếng, những lời vừa rồi của Lý Giang Hùng quả thực đã lăng nhục đến danh dự của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Lý Giang Hùng không hề sợ hãi, lạnh lùng nói tiếp: “Chớ có khoe khoang bộ dạng Hoàng Chủ tởm lợm của ông trước mặt tôi nữa, bởi vì trước nay tôi chưa từng kính trọng ông, hơn nữa, những lời tôi vừa nói có chỗ nào sai à?”

“Nhà họ Lý tôi chí ít còn có một ông tổ Siêu Phàm Cảnh, nhưng Hoàng tộc họ Thượng Quan các ông thì sao? Ngoại trừ một người bảo vệ Hoàng tộc chỉ xuất hiện khi Hoàng tộc sắp bị tiêu diệt đến nơi, còn ai có thể bảo vệ cho Hoàng tộc họ Thượng Quan?”

“À đúng rồi, suýt thì tôi quên mất một người, nghe nói các ông đã hợp tác với Dương Chấn? Cả hai bên muốn hợp lực đối phó với nhà họ Lý tôi?”

Thượng Quan Hoàng đã tức giận không kìm nổi, nhưng lại không biết phản bác thế nào.

Nghe Lý Giang Hùng nhắc tới đó, lão ta mới lấy lại tinh thần, vì sao đến giờ, Dương Chấn vẫn chưa xuất hiện?

Dựa theo kế hoạch của lão ta, Dương Chấn sẽ xuất hiện ở ngay lúc này, chỉ có như thế mới ép cho Lý Trọng ra mặt, đến lúc đó, đẩy Dương Chấn ra đấu với Lý Trọng là được.

Đối với nhà họ Lý, Lý Trọng chính là trụ cột, còn đối với Hoàng tộc họ Thượng Quan, Dương Chấn tuy không phải trụ cột của Hoàng tộc nhưng cũng là một nhân vật cực kì quan trọng.

Chỉ cần Dương Chấn có thể giết Lý Trọng, hoặc là đánh cho Lý Trọng tàn phế cũng được, thì một gia tộc họ Lý không có Lý Trọng sẽ không chịu nổi một đòn của Hoàng tộc.

Thượng Quan Hoàng đã định mượn tay Dương Chấn giết Lý Trọng, nhân cơ hội đó diệt trừ nhà họ Lý mà không mất chút công sức nào.

Nhưng giờ đây, Dương Chấn vẫn không xuất hiện, không biết vì sao, lão ta bỗng có một dự cảm rất tệ.

Thấy Thượng Quan Hoàng không nói lời nào, Lý Giang Hùng cười ha hả mà rằng: “Thượng Quan Hoàng Chủ, không phải là các ông đã thỏa thuận với Dương Chấn cùng đối phó với nhà họ Lý tôi, xong xuôi đâu đấy thì Dương Chấn lại chuồn mất đó chứ?”

Lý Giang Hùng chỉ bông đùa một câu, nhưng lại khiến lòng Thượng Quan Hoàng nặng nề trầm xuống.

Bởi lão ta cũng vừa nghĩ đến khả năng này, một giây sau lại bị Lý Giang Hùng nói huỵch toẹt ra, điều này làm nỗi bất an trong lòng lão ta càng thêm nặng nề.

“Không phải là bị tôi đoán trúng rồi chứ?”

Quan sát thấy biểu hiện của Thượng Quan Hoàng khác lạ, Lý Giang Hùng kinh ngạc thốt lên.

“Hừ!”

Thượng Quan Hoàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lạnh giọng nói: “Ông không cần phải thử, việc hôm nay chỉ là Hoàng tộc chúng tôi muốn diệt trừ nhà họ Lý ông, có liên quan gì đến Cậu Chấn?”

“Hơn nữa, tiêu diệt một gia tộc họ Lý mà thôi, chúng tôi còn chưa đến nỗi cần một cao thủ hàng đầu như Cậu Chấn tới hỗ trợ”.

Lúc này đang là thời điểm mấu chốt, dĩ nhiên Thượng Quan Hoàng không thể để cao thủ của Hoàng tộc đánh mất nhuệ khí.

Lý Giang Hùng không biết thật giả thế nào, nhưng nỗi lo âu trong lòng cũng ngày càng dày đặc hơn.

Lão ta thấy, Dương Chấn đúng là đã bị trọng thương, chỉ cần dám đến nhà họ Lý, dĩ nhiên Lý Trọng sẽ có cơ hội khiến Dương Chấn có đến không có về.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2504


Chương 2504:

Nhưng nếu Dương Chấn không tới, rất có thể đã tranh thủ lúc hỗn loạn mà trốn mất rồi. Hơn nữa, điều này cũng nói lên một sự thật, là Dương Chấn đã thực sự mất sạch tu vi võ thuật, chỉ may mắn còn duy trì thân xác của cao thủ Siêu Phàm Cảnh, cho nên mới có thể g**t ch*t Lý Giang Hải, một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, trong nháy mắt.

Nếu quả như vậy, chỉ cần Dương Chấn đến đây, đợi khi Lý Trọng ra tay, Dương Chấn nhất định sẽ mất mạng.

Nhưng một khi Dương Chấn trốn ra khỏi Hoàng thành Thượng Quan, nhà họ Lý còn muốn đuổi giết Dương Chấn sẽ rất khó khăn.

Dựa vào thiên phú võ thuật của Dương Chấn, một ngày nào đó sẽ khôi phục tu vi võ thuật ở đỉnh cao, đến khi đó, nhà họ Lý còn đường sống nào sao?

Nghĩ tới đây, đáy lòng lão ta bỗng nảy sinh một khát vọng được bắt tay giảng hòa với Hoàng tộc.

“Thượng Quan Hoàng, nếu ông đã định vận dụng thế lực Hoàng tộc của mình để diệt nhà họ Lý tôi thì mau ra tay đi chứ, còn chờ gì nữa?”

Lý Giang Hùng bỗng nói, nhưng kì thực, lão ta chỉ muốn thử Thượng Quan Hoàng thêm một lần nữa.

Nếu Thượng Quan Hoàng lập tức cho người tấn công, như vậy có nghĩa là Hoàng tộc họ Thượng Quan thực sự định dùng chính sức mình để đánh nhà họ Lý, còn nếu Thượng Quan Hoàng chần chờ thì có nghĩa là Thượng Quan Hoàng còn đang muốn đợi Dương Chấn tới, nhưng Dương Chấn không xuất hiện, rất có thể đã chạy trốn rồi.

Thượng Quan Hoàng sao lại không nhận ra ý định của Lý Giang Hùng, lão ta lạnh lẽo nói: “Nếu ông đã tha thiết muốn chết đến thế thì tôi sẽ giúp ông toại nguyện!”

“Gia tộc họ Lý không tôn trọng quyền uy của Hoàng tộc, âm thầm bồi dưỡng thế lực riêng, đồng thời còn từng bước xâm chiếm các thế lực khác trong Hoàng thành Thượng Quan, đây là trọng tội!”

“Hôm nay, tôi cầm đầu đội quân tinh nhuệ của Hoàng tộc, tiêu diệt gia tộc họ Lý, giương cao Hoàng uy chúng ta!”

Thượng Quan Hoàng vừa dứt lời, đám cao thủ của Hoàng tộc đều hô to: “Tiêu diệt gia tộc họ Lý, giương cao Hoàng uy chúng ta!”

“Tiêu diệt gia tộc họ Lý, giương cao Hoàng uy chúng ta!”

“Tiêu diệt gia tộc họ Lý, giương cao Hoàng uy chúng ta!”



Từng đợt hô chấn động tựa tiếng sấm như một cách phát tiết lửa giận trong lòng bọn họ.

Nhuệ khí của Hoàng tộc họ Thượng Quan bên này nháy mắt đã tăng vọt tới đỉnh cao, bên phía nhà họ Lý vốn đã yếu thế hơn về số lượng cao thủ Thần Cảnh, nay nhìn cảnh đối phương bừng bừng khí thế, đám cao thủ nhà họ Lý càng thêm sợ hãi.

Thượng Quan Hoàng lại bỗng lớn tiếng hô: “Người nhà họ Lý nghe đây, hôm nay chúng tôi muốn tiêu diệt nhà họ Lý, nhưng chỉ muốn lấy mạng Lý Trọng và Lý Giang Hùng, chỉ cần bọn họ chết, tôi có thể tha cho các người, thậm chí có thể để gia tộc họ Lý tiếp tục tồn tại”.

“Cho các người năm phút để cân nhắc kĩ càng, nếu bây giờ rời khỏi cuộc chiến giữa Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý, đợi khi Lý Trọng và Lý Giang Hùng đã chết, các người chính là những người nắm quyền của nhà họ Lý”.

Lão ta vừa nói đến đó, rất nhiều cao thủ của nhà họ Lý đều thoáng lộ vẻ do dự.

Sắc mặt Lý Giang Hùng lập tức trở nên khó coi, lão ta không ngờ Thượng Quan Hoàng lại chơi chiêu này.

“Các vị, tốt nhất là các vị nên nghĩ cho kĩ, Hoàng tộc họ Thượng Quan dù mạnh nhưng cũng chỉ có một chỗ dựa là người bảo vệ Hoàng tộc, người bảo vệ Hoàng tộc lại chỉ xuất hiện khi Hoàng tộc sắp bị tiêu diệt mà thôi”.

“Còn nhà họ Lý chúng ta đã có ông tổ, đó chính là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, thực lực đã tiến sát tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, một Hoàng tộc họ Thượng Quan nho nhỏ mà muốn tiêu diệt nhà họ Lý chúng ta, nằm mơ còn nhanh hơn”.

Đám cao thủ nhà họ Lý đang do dự băn khoăn, lại nghe Lý Giang Hùng nói thế, ánh mắt lập tức trở nên kiên định hẳn.

So với việc quy thuận Hoàng tộc họ Thượng Quan, bọn họ vẫn muốn ở lại nhà họ Lý hơn, chỉ cần có Lý Trọng trấn giữ nơi này, nhà họ Lý có thể sừng sững không đổ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2505


Chương 2505:

Ngay khi Thượng Quan Hoàng và Lý Giang Hùng chơi tâm lý chiến với nhau, Thượng Quan Phó núp trong góc khuất đã sa sầm mặt, vừa rồi, lão ta chỉ chằm chằm giám sát nhà họ Lý, không để ý tới Dương Chấn.

Nhưng nay xem ra, rất có thể Dương Chấn đã trốn mất rồi.

Thượng Quan Phó giận dữ nói: “Tên khốn kiếp! Nếu mày đã muốn chết thì để tao giúp mày toại nguyện!”

Ngay tại thời khắc cao thủ hai bên chằm chặp nhìn nhau, sẵn sàng chiến đấu, bỗng có một uy lực võ thuật kh*ng b* bao trùm lên toàn bộ trang viên nhà họ Lý.

Giây phút này, tất cả mọi cao thủ trong trang viên nhà họ Lý đều cảm nhận được nỗi run sợ từ sâu trong linh hồn, ngay cả cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh cũng như vừa rớt xuống vực sâu, sợ hãi ra mặt.

Có người hốt hoảng thốt lên: “Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Vì sao ở nhà họ Lý lại có một uy lực võ thuật kh*ng b* như thế?”

Chỉ tiếc, không ai có thể cho ông ta một đáp án.

Dưới sự ảnh hưởng của uy lực kh*ng b* này, Lý Trọng đang núp trong mật thất cũng phải chạy vọt ra, sắc mặt tràn đầy khiếp sợ.

“Vị cao thủ phương nào vừa tới nhà họ Lý chúng tôi?”

Lý Trọng bước lên phía trước, đưa mắt nhìn vào hư không, cao giọng hỏi.

Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh như lão ta cũng đang cảm thấy có một uy lực khổng lồ đè lên người, lão ta có cảm giác, thực lực của đối phương đã vượt xa mình, thậm chí kẻ này có thể là một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh.

“Ầm ầm!”

Bỗng, lại một tiếng động cực lớn truyền đến, tất cả mọi người sững sờ mở to mắt chứng kiến, một khu biệt thự trong trang viên nhà họ Lý đang ầm ầm sụp xuống.

Sắc mặt Lý Trọng lập tức biến đổi kịch liệt, trái tim cũng co thắt lại một giây.

Bởi vì khu biệt thự kia chính là nơi ở của lão ta. Chỉ một căn biệt thự bị phá hủy vốn chẳng có gì to tát, nhưng điều quan trọng là, ngay dưới căn biệt thự này là mật thất tu luyện của lão.

Lúc này, biệt thự bị đánh sập, lộ ra mật thất dưới lòng đất.

Lý Trọng đã giận điên lên, nghiến răng nghiến lợi quát: “Rốt cuộc là kẻ nào?”

Một hơi thở võ thuật cực kì khủng khiếp bùng nổ từ trên người lão, lan tỏa ra xung quanh.

Lão ta cảm thấy ức chế đến nghẹn ứ ngực, cho đến bây giờ, đối phương là ai, lão ta cũng không biết được, chỉ biết thực lực của đối phương vô cùng mạnh mẽ, vượt xa cả lão ta, không nói một câu đã phá hủy chỗ ở của lão ta, thậm chí ngay cả mật thất tu luyện cũng bị bại lộ dưới mắt công chúng.

“Đây là lời cảnh cáo dành cho gia tộc họ Lý, nếu không muốn bị diệt thì từ nay về sau cụp đuôi mà sống, bằng không, tôi không ngại xóa sổ toàn bộ gia tộc họ Lý!”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, phảng phất như âm thanh của thần tiên từ trên trời vọng xuống, nổ vang bên tai mỗi người.

Nghe thấy âm thanh này, những cao thủ dưới cảnh giới Thần Cảnh đều chấn động, lỗ tai chảy máu tươi.

Ngay cả những cao thủ Thần Cảnh cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi vô bờ từ sâu trong linh hồn mình, bọn họ thậm chí còn có ảo giác, chỉ cần người kia nghĩ đến là có thể lấy mất tính mạng bọn họ ngay.

Sắc mặt Lý Trọng đã biến đổi kịch liệt, tuy lão ta không biết đối phương là ai nhưng cũng hiểu được, kẻ này đang giúp đỡ Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Từ khi nào Hoàng tộc họ Thượng Quan lại có một cao thủ có thực lực khủng khiếp như thế?

Hiển nhiên, kẻ này cũng có băn khoăn riêng, bằng không đã không cảnh cáo mà trực tiếp ra tay rồi.

“Xin hỏi ngài là ai? Dù thua thì ít nhất cũng nên để tôi biết mình đã thua dưới tay ai chứ?” Lý Trọng tiếp tục hỏi.

Giọng nói lạnh lẽo tận xương kia lại vang lên lần nữa: “Hừ! Tôi là ai, ông còn chưa có tư cách được biết!”

“Có điều, tôi sẽ nói cho các người một tin này, các người đều đã bị Dương Chấn chơi xỏ, cậu ta cố ý khơi dậy cuộc chiến giữa các người là để tranh thủ lúc hỗn loạn, rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2506


Chương 2506:

Lời này vừa được thốt ra, cao thủ nhà họ Lý và Hoàng tộc họ Thượng Quan đều lập tức biến sắc.

Thượng Quan Hoàng đã biết chủ nhân giọng nói này chính là Thượng Quan Phó, lão ta thấy Dương Chấn mãi không lộ mặt thì lòng đã sinh nghi, nhưng lại không ngờ rằng, Dương Chấn thực sự chạy trốn rồi.

Lý Trọng cũng khiếp sợ tột độ, so với Hoàng tộc họ Thượng Quan, gia tộc họ Lý càng mong Dương Chấn có thể chết ở Hoàng thành này hơn, dù sao, nhà họ Lý cũng đã phản bội Dương Chấn một lần, trong thời gian qua còn năm lần bảy lượt khiêu khích để dò xét giới hạn chịu đựng của Dương Chấn.

Một khi Dương Chấn rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan, đợi khi anh khôi phục tu vi võ thuật rồi quay trở về, ngày đó chính là ngày diệt vong của gia tộc họ Lý.

Tin tức này cũng khiến nhà họ Lý và Hoàng tộc họ Thượng Quan làm rõ được một việc, tu vi võ thuật của Dương Chấn không hề khôi phục, bằng không, vì sao Dương Chấn lại lựa chọn chạy trốn?

Thượng Quan Phó chỉ tiết lộ tin Dương Chấn đã chạy trốn, sau đó không nói thêm bất cứ điều gì nữa.

Thượng Quan Hoàng cùng Lý Giang Hùng vẫn đang đối mặt, nhưng hai bên đều ấp ủ ý định riêng. Lúc này, Lý Trọng đi tới, nhìn về phía Thượng Quan Hoàng, sắc mặt nghiêm nghị: “Thượng Quan Hoàng Chủ, tôi có thể đồng ý với điều kiện của cậu, từ nay về sau, nhà họ Lý và Hoàng tộc sẽ hòa thuận chung sống. Hơn nữa, tôi cũng có thể đồng ý, sau này chúng tôi sẽ không mở rộng thế lực của gia tộc trong Hoàng thành Thượng Quan nữa”.

“Cậu cũng đã nghe thấy rồi đó, Dương Chấn đã trốn đi, điều này cũng chứng tỏ, Dương Chấn đã thực sự mất sạch tu vi võ thuật, bằng không, tính tình cậu ta như thế, tuyệt đối sẽ không lựa chọn cách chạy trốn đâu”.

“Nhà họ Lý tôi hay Hoàng tộc họ Thượng Quan cậu đều đã xúc phạm tới Dương Chấn, một khi cậu ta sống sót rời khỏi Hoàng thành, ngày sau tất có cơ hội khôi phục tu vi võ thuật, đến khi đó, hai gia tộc chúng ta chỉ có thể ngửa cổ chờ cậu ta g**t ch*t”.

“Tôi thành khẩn cầu xin cậu hãy cho nhà họ Lý một cơ hội, từ nay về sau, gia tộc họ Lý chúng tôi sẽ cố gắng mở rộng địa bàn ở nơi khác, giảm thiểu ảnh hưởng của nhà họ Lý trong Hoàng thành Thượng Quan này, để ảnh hưởng của gia tộc họ Lý ở đây giảm dần đến khi hoàn toàn biến mất mới thôi”.

Nói xong, Lý Trọng nặng nề nhìn về phía Thượng Quan Hoàng.

Lão ta đã bố trí chuyện này suốt năm mươi năm, tuy không sợ Hoàng tộc họ Thượng Quan nhưng lão ta cũng biết, một khi gia tộc mình liều mạng đánh một trận với Hoàng tộc họ Thượng Quan, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Nếu chẳng may thực lực chân thực của nhà họ Lý bị bại lộ ra ngoài, tất cả những sắp xếp của nhà họ Lý bấy lâu nay sẽ hoàn toàn tan biến.

Trong tình huống này, có thể hòa giải với Hoàng tộc họ Thượng Quan là tốt nhất, như thế không chỉ bảo vệ thực lực của gia tộc mà còn có thể tiếp tục hoàn thành những chuyện lão ta đã bố trí lâu nay.

Thượng Quan Hoàng cũng hiểu rõ, những lời Thượng Quan Phó vừa nói không chỉ cho nhà họ Lý một đường lùi lại mà còn để lão ta biết, lúc này nên dừng tay hòa giải với gia tộc họ Lý.

Lúc này, trọng điểm là phải nghĩ ra cách tìm kiếm Dương Chấn, chỉ cần không cho anh rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan thì ra sao cũng được.

“Lý Trọng, hi vọng ông có thể nhớ lấy lời mình đã nói, nếu như sau này để tôi biết ông vẫn tiếp tục mở rộng thế lực nhà họ Lý trong Hoàng thành Thượng Quan này, tôi bảo đảm sẽ khiến gia tộc họ Lý biến mất khỏi Hoàng thành Thượng Quan”.

Thượng Quan Hoàng nghiêm mặt nói, giọng điệu đầy uy h**p, dĩ nhiên lão ta phải đồng ý nhưng không thể dễ dàng đồng ý được.

Lý Trọng hoàn toàn không hề bất ngờ khi Thượng Quan Hoàng đồng ý với điều kiện của mình, lão ta nghiêm túc nói: “Hoàng Chủ cứ yên tâm, tôi nói được thì làm được. Đợi giải quyết xong mối phiền phức là gã Dương Chấn này, tôi sẽ bắt tay ngay vào việc di dời sản nghiệp nhà họ Lý, gắng hết sức để dời một nửa sản nghiệp khỏi Hoàng thành Thượng Quan trong năm nay”.

“Được!”

Thượng Quan Hoàng đồng ý, sau đó không nói thêm một lời, lập tức quay đầu đi ngay.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2507


Chương 2507:

Chẳng mấy chốc, người của Hoàng tộc họ Thượng Quan đều đã rời đi hết, chỉ còn lại đám người nhà họ Lý.

“Bố, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Lý Giang Hùng lo âu hỏi.

Đáy mắt Lý Trọng thoáng lóe lên một ý muốn giết người mãnh liệt, lão ta lạnh lùng nói: “Lập tức đi thông báo, lùng bắt Dương Chấn khắp thành, không cần biết sống hay chết! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

“Vâng, con sẽ đi làm ngay!”

Lý Giang Hùng thất kinh, vội vã đi bố trí người làm việc.

Lý Trọng lại bí mật triệu tập tám cao thủ Siêu Phàm Cảnh, lạnh giọng nói: “Dương Chấn nhất định phỉa chết! Giờ các vị hãy lần vào đội ngũ cao thủ của nhà họ Lý, cùng đi tìm Dương Chấn đi!

“Vâng!”

Tám cao thủ Siêu Phàm Cảnh lập tức đi ngay.

Bên phía Hoàng tộc họ Thượng Quan, Thượng Quan Hoàng rời khỏi nhà họ Lý bèn ra lệnh: “Huy động tất cả các cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc lùng bắt Dương Chấn trong toàn thành!”

“Vâng!”

Nhất thời, toàn bộ các cao thủ Thần Cảnh của Hoàng thành Thượng Quan đều gia nhập cuộc đua lùng bắt Dương Chấn.

Lúc này, Thượng Quan Nhu cũng rất nóng ruột, cô ta lo lắng cho Dương Chấn vô cùng.

Cô ta muốn liên lạc với Dương Chấn nhưng không cách nào làm được. Ngay cả chính cô ta cũng không nhận ra, khi biết Dương Chấn quyết định chạy thoát khỏi Hoàng thành, cô ta không hận Dương Chấn mà lại lo lắng cho anh, không biết liệu anh có thể thuận lợi rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan này hay chăng.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ Hoàng thành Thượng Quan đều đã bị phong tỏa.

Sân bay và trạm tàu hỏa cùng với tất cả các trạm kiểm tra của toàn thành đều bị phong tỏa toàn bộ, tất cả mọi cao thủ trong Hoàng thành đều gia nhập công cuộc tìm kiếm Dương Chấn.

Những người vốn chưa từng nghe nói đến Dương Chấn nay cũng đều đã biết tên biết mặt, ảnh chụp của anh đã được đăng khắp thành.

Trong lúc Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý đang dốc sức truy lùng Dương Chấn khắp thành, Dương Chấn đang ngồi trên một chiếc xe thuê, phóng về phía con đường rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan.

Từ sau khi rời khỏi nhà họ Lý, đây đã là chiếc xe thứ năm, anh đổi xe liên tục để tránh né sự truy lùng của Hoàng tộc họ Thượng Quan và người nhà họ Lý.

Anh biết, chuyện mình chạy trốn sẽ nhanh chóng bị phát hiện, nhưng anh không ngờ đối phương lại phản ứng nhanh đến thế.

Dựa theo kế hoạch của anh, ít nhất phải đến khi anh sắp rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan thì mới có người phát hiện, nhưng nào ngờ, anh mới rời khỏi nhà họ Lý chưa đến một giờ đồng hồ đã có người nhận ra sự khác thường.

Bây giờ là mười giờ tối, trên đường chỗ nào cũng có người kiểm tra khách đi lại.

Ngay khi Dương Chấn đang suy tính làm thế nào mới có thể thuận lợi rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan, chiếc xe trước mặt bỗng dừng lại, Dương Chấn vội vã đạp phanh, bấy giờ mới phát hiện, đoạn đường trước mặt đã bị chặn, cách anh chừng ba trăm mét có một trạm kiểm tra đang tiến hành rà soát từng xe qua lại.

Dương Chấn nhíu mày: “Xem ra, muốn rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan này thì không thể dùng xe hơi được rồi”.

Dứt lời, anh xuống xe, bỏ lại xe ở đó, quay đầu bước đi.

Hiện giờ còn tối thiểu một giờ đồng hồ mới có thể rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan, nếu anh bị kiểm tra, nhất định sẽ tra được thân phận, ở đây chờ bị tra ra còn chẳng bằng tranh thủ thời gian rời đi trước.

“Mẹ kiếp, rốt cuộc có chuyện gì mà phải phong tỏa toàn thành thế này?”

“Cái gã Dương Chấn kia rốt cuộc là ai mà khiến cho Hoàng tộc họ Thượng Quan phong tỏa cả Hoàng thành để tìm hắn?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2508


Chương 2508:



Bấy giờ, vô số người đang oán thán tức tối, trong đó có rất nhiều người không biết Dương Chấn.

Từng giây từng phút trôi đi, Dương Chấn đã ra khỏi xe một lúc lâu, dọc theo con đường này anh thấy rất nhiều cao thủ của Hoàng tộc và nhà họ Lý.

May sao hiện nay trên người anh không có chút hơi thở võ thuật nào, nếu không, những cao thủ kia đã sớm phát hiện ra anh rồi.

“Không ổn! Có sơ hở rồi!”

Đi được một hồi, Dương Chấn bỗng dừng chân, mặt đanh lại.

Bởi vừa rồi anh bỗng nhớ tới, ban nãy anh bỏ lại xe giữa dòng xe cộ, một mình bỏ đi.

Đoạn đường kia vốn đã bị chặn, nay lại có một chiếc xe thuê không người chắn giữa đường sẽ khiến đoạn đường đó càng tắc nghẽn thêm.

Chuyện này nhất định sẽ có người phát hiện, đến khi đó, các cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý sẽ dễ dàng đoán được vị trí đại khái của anh.

“Không được, mình phải tìm cách rời khỏi đây ngay, nếu không, với tình hình hiện tại của mình, chỉ cần không quá nửa giờ là đã bị phát hiện rồi”.

Dương Chấn lẩm bẩm, sau đó nhanh chóng loại bỏ toàn bộ những suy nghĩ lộn xộn ra khỏi đầu, lúc này anh cực kì trầm tĩnh, hệt như một cỗ máy lạnh lẽo bằng kim loại.

Hôm nay anh đã không còn bất kì đường lui nào, từ lúc anh quyết định rời đi cũng là thời khắc anh xác nhận với Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý, tu vi võ thuật của anh đã bị phế bỏ hoàn toàn.

“Dương Chấn!”

Anh mới đi chưa được bao lâu, bỗng có một bóng người trung niên xông tới trước mặt, trong tay còn cầm một tấm hình, đúng là hình của Dương Chấn.

“Phát hiện Dương Chấn tại giao lộ phía Nam!” gã đàn ông trung niên vội nâng bộ đàm lên báo cáo.

Đáy mắt Dương Chấn lạnh lẽo như băng, anh quát: “Chết đi!”

Chân anh di động, lao thẳng về phía gã đàn ông trung niên kia.

“Uỳnh!”

Dương Chấn tung một cước, thân mình gã trung niên bay người ra sau, lập tức mất mạng.

Người này không phải cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan hay nhà họ Lý, tuy chỉ có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ nhưng nếu đối phương đã nhằm vào anh thì đều đáng chết.

“Dương Chấn, mày đã bị chúng tao bao vây, trốn không thoát đâu! Mau đầu hàng đi thôi!”

Anh vừa mới chuẩn bị cất bước, sau lưng đã có một giọng nói của cao thủ Hoàng tộc truyền tới.

Gần như cùng lúc, xung quanh anh xuất hiện một đám cao thủ Thần Cảnh, trong số những người này, có người thuộc Hoàng tộc họ Thượng Quan, cũng có người thuộc gia tộc họ Lý.

Bọn họ đều có một mục đích, đó là g**t ch*t Dương Chấn.

Dương Chấn đảo mắt nhìn qua đám người này, cất giọng lạnh lùng nói: “Tôi không muốn lạm sát kẻ vô tội, nếu không muốn chết thì cút hết cho tôi!”

Mặc dù anh đã không còn cảnh giới võ thuật nhưng lại vẫn giữ được thể xác của cao thủ Siêu Phàm Cảnh, những cao thủ dưới cảnh giới Siêu Phàm Cảnh đều không thể làm gì được anh, cùng lắm chỉ có thể tiêu hao thể lực của anh mà thôi.

Kẻ nào bị anh lại gần đều chỉ còn một con đường chết.

Dương Chấn đã bắt đầu vận hành phép hô hấp thứ nhất của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, từng luồng hơi thở ôn hòa liên tục cọ rửa gân cốt anh, đồng thời xông vào lục phủ ngũ tạng của anh, thể lực vừa tiêu hao trong quá trình chạy trốn đã nhanh chóng khôi phục trở lại.

Hơn chục cao thủ Thần Cảnh bao vây quanh anh, lại không một ai dám ra tay trước.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2509


Chương 2509:

Bọn họ đều biết rõ, dù Dương Chấn đã mất sạch võ thuật nhưng vẫn có năng lực g**t ch*t cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh trong nháy mắt. Điều bọn họ phải làm lúc này là giữ chân Dương Chấn ở đây, chờ cao thủ đứng đầu của Hoàng tộc hoặc của gia tộc họ Lý tới, dù không ai là đối thủ của Dương Chấn thì với số lượng áp đảo, đàn kiến cũng có thể cắn chết voi.

Dĩ nhiên Dương Chấn cũng hiểu được điều này, anh không hề do dự, cất bước đi thẳng về phía trước.

“Dương Chấn, mày đừng có làm liều, Hoàng Chủ chỉ sai chúng tao bắt mày trở lại, không có ý định gây thương tổn cho mày, nhưng nếu mày tấn công chúng tao trước thì sự việc đã khác đi rồi, đến khi đó, dù Hoàng Chủ muốn tha mạng cho mày, các cao thủ của Hoàng tộc cũng sẽ không đồng ý”.

Tay cao thủ Thần Cảnh trung kỳ cầm đầu đám người này nói với Dương Chấn, đồng thời, khi Dương Chấn di chuyển tới gần, ông ta cũng dẫn đám cao thủ kia lùi lại phía sau liên tục.

Dương Chấn đâu phải kẻ ngu, nếu anh bị đám người này mang về Hoàng tộc, e rằng chỉ còn một đường chết, dù Thượng Quan Hoàng không giết anh cũng nhất định sẽ tìm cách moi ra bí mật khiến anh trở nên mạnh mẽ.

Đáy mắt Dương Chấn thoáng lóe lên một tia sát khí, anh gằn giọng: “Sự nhẫn nại của tôi có giới hạn, tôi cho các người một cơ hội cuối cùng, hoặc là đứng yên tại chỗ, hoặc là, chết!”

Nghe vậy, đám cao thủ kia đều lộ vẻ sợ hãi, nhưng tất cả đều lựa chọn đứng yên tại chỗ.

Tuy bọn họ muốn giữ chân Dương Chấn lại nhưng cũng biết rõ, bọn họ hoàn toàn không có hi vọng giữ Dương Chấn lại được.

Không có chướng ngại vật, Dương Chấn cũng không ra tay, chỉ cất bước đi thẳng.

“Dương Chấn, mày cho rằng mình chạy thoát được sao?”

Nhưng ngay khi anh sắp thoát khỏi vòng vây của đám cao thủ Thần Cảnh kia, một giọng nói lạnh như băng bỗng vang lên, giây tiếp theo, một bóng người già nua xuất hiện trước mắt anh.

“Cao thủ Siêu Phàm Cảnh!”

Dương Chấn dừng bước, nhìn về phía lão già đứng cách đó không xa, sắc mặt cực kì khó coi.

Song, việc này còn chưa kết thúc, ngay sau đó, lại có mấy luồng hơi thở võ thuật kh*ng b* phủ xuống, tiếp theo, có thêm mấy bóng người xuất hiện xung quanh Dương Chấn.

“Nếu tôi đoán không lầm thì tám người các ông chính là đám người năm mươi năm trước đã cùng biến mất với Lý Trọng, đúng không?”

Dương Chấn âm thầm đếm, vừa đúng tám người, hơn nữa, mỗi người đều gây cho anh một áp lực cực kì lớn.

Mặc dù anh không cách nào cảm nhận được cảnh giới võ thuật của bọn họ, nhưng anh biết, tất cả bọn họ đều là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Trước đó, một cao thủ Siêu Phàm Cảnh đi cùng Lý Giang Hùng tới Hoàng tộc họ Thượng Quan tìm anh đã bị anh g**t ch*t trong nháy mắt, mà ở đây lại có thêm tám cao thủ Siêu Phàm Cảnh khấc.

Tại Hoàng thành Thượng Quan, những người như vậy chỉ có thể là tám người trong đội chín cao thủ đã cùng biến mất với Lý Trong từ năm mươi năm trước.

Thấy nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh như vậy cùng xuất hiện, sắc mặt Dương Chấn trở nên cực kì khó coi, với thực lực hiện tại của anh, dù đối thủ chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, anh cũng khó lòng g**t ch*t đối phương, trừ khi ra tay bất ngờ, hạ gục đối thủ trong giây lát.

Huống chi, lần này có đến tám cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng xuất hiện, anh đã thật sự bị dồn vào đường cùng rồi.

“Thật không ngờ nhà họ Lý ẩn giấu lực lượng sâu đến thế, lần này thậm chí đã bồi dưỡng ra được chín cao thủ Siêu Phàm Cảnh, các vị nói xem, nếu tin này truyền ra ngoài thì sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng cỡ nào cho gia tộc họ Lý?”

Dương Chấn vờ trấn tĩnh, cười lạnh bảo.

Tám vị cao thủ nghe nói đến đó đều run người lên, tuy bọn họ đã biến mất năm mươi năm, nhưng thông qua Lý Trọng, nay bọn họ cũng đã nắm rõ tình hình bên ngoài.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2510


Chương 2510:

Kể cả trong bốn Hoàng tộc lớn nhất Chiêu Châu đều rất hiếm thấy cao thủ Siêu Phàm Cảnh, mà nay một gia tộc họ Lý nho nhỏ lại sở hữu nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến vậy, một khi tin này bị tiết lộ ra ngoài, gia tộc họ Lý sẽ lập tức trở thành đích ngắm của tất cả mọi người.

“Chỉ cần giết mày thì tin này sẽ không bị lộ ra ngoài, đúng không?”, cao thủ cầm đầu nhìn về phía Dương Chấn, ánh mắt tràn ngập sát khí.

Dương Chấn cười nhạt: “Chẳng lẽ các ông thực sự coi tôi là kẻ yếu ớt dễ bắt nạt đấy à? Lẽ nào Lý Trọng chưa nói cho các ông biết, khi tôi ở vào trạng thái đỉnh cao thì mạnh cỡ nào?”

Cao thủ cầm đầu kia khinh thường cười nhạt: “Mày cũng vừa nói, đó là lúc mày ở vào trạng thái đỉnh cao, nhưng giờ thì sao? Giờ mày đã biến thành một kẻ vô dụng, có thể làm gì được tám cao thủ Siêu Phàm Cảnh chúng tao?”

Dương Chấn lắc đầu cười nói: “Đúng là điếc không sợ súng, các ông không thể biết được mình đang phải đối mặt với cao thủ cấp độ nào đâu. Đúng vậy, ông nói đúng, tôi còn chưa khôi phục tu vi đỉnh cao. Nhưng lúc tôi ở trạng thái đỉnh cao thì người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp, cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng chỉ miễn cưỡng coi là đã đánh bại tôi thôi. Vậy các ông nghĩ xem, tuy bây giờ tôi chưa khôi phục tu vi cao nhất nhưng chẳng lẽ lại đã yếu đến độ không giải quyết nổi mấy kẻ rác rưởi mới bước vào Siêu Phàm Cảnh như các ông hay sao?”

“Mày chán sống rồi!”

Tám cao thủ đã giận điên lên, Dương Chấn nói như vậy quả thật là đã nhục mạ bọn họ quá đáng.

Dương Chấn nói bọn họ chỉ là lũ rác rưởi mới bước vào Siêu Phàm Cảnh không phải chỉ là thuận miệng mắng chửi mà là đoán ra được. Trước đó, cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng đi với Lý Giang Hùng đã bị anh g**t ch*t trong nháy mắt, sau này, Thượng Quan Nhu nói cho anh hay, đó là một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, đã tiến sát tới Nhị Cảnh.

Mặc dù không cảm nhận được hơi thở võ thuật trên người những cao thủ này nhưng anh cũng biết, so với đám người này, cao thủ Siêu Phàm Cảnh ngày đó được Lý Trọng phái đi nhất định phải có thực lực nằm ở top trên.

Bởi khi đó, Lý Trọng cũng đang lo rằng võ thuật của anh chưa hoàn toàn bị phế mất, chỉ biết anh bị trọng thương, cho nên nếu đã phái cao thủ đến gặp anh thì nhất định phải là loại cao thủ có thực lực cực mạnh.

Nếu đã thế, Dương Chấn đoán rằng, trong tám gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh còn lại, đại đa số hẳn chỉ là Siêu Phàm Nhất Cảnh, mạnh nhất chắc cũng chỉ tới Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Anh đã tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, thứ này đúng là có thể đẩy nhanh tốc độ tu luyện, nhưng anh cũng biết, với những người không có thiên phú võ thuật, khi thực lực đạt tới một cấp độ nào đó sẽ bắt đầu thấy khó mà tiếp tục tiến nhanh nữa.

Trong bốn Hoàng tộc lớn của Chiêu Châu, hiện mới chỉ thấy Hoàng tộc họ Diệp có cao thủ Siêu Phàm Cảnh, ngoài ra, Dương Chấn ngờ rằng, vị cao thủ thần bí bên cạnh Thượng Quan Hoàng cũng là một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, tiếp đó còn có những người bảo vệ Hoàng tộc xưa nay luôn ẩn thân không xuất hiện.

Ngay cả Hoàng tộc đều không được mấy người có được thiên phú võ thuật xuất chúng để có thể tiến vào Siêu Phàm Cảnh, huống chi là nhà họ Lý?

Vậy nên, Dương Chấn đoán rằng, tám cao thủ trước mặt đây, mạnh nhất cũng chỉ là Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Thấy thế, tám cao thủ đều cực kì tức tối, cả đám chỉ muốn lập tức g**t ch*t Dương Chấn tại chỗ.

Nhưng trước khi bọn họ đi truy bắt Dương Chấn, Lý Trọng đã dặn trước, phải thận trọng ứng đối, mặc dù tu vi võ thuật của Dương Chấn chưa khôi phục nhưng thể xác vẫn đang ở trình độ cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, có khả năng g**t ch*t cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh chỉ trong nháy mắt.

Dương Chấn cười ha hả, nói: “Chớ lảm nhảm nữa làm gì, chẳng phải các ông đang muốn giết tôi đó sao? Giờ tôi đứng yên đây, chờ các ông tới giết đấy!”

Lúc này, Dương Chấn đang bình thản đứng đó, sắc mặt tuyệt không có chút sợ hãi nào, như thể anh hoàn toàn không coi đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh này ra gì.

“Nếu mày đã muốn chết thì chúng tao sẽ giúp mày toại nguyện!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2511


Chương 2511:

Cao thủ đứng đầu sát khí đằng đằng nói. Ngay sau đó lão ta quay sang phân công cao thủ đứng bên cạnh: “Chú hai, chú lên đi! Thằng ranh này vẫn còn giấu một vài bí mật quan trọng, tốt nhất là bắt sống”.

“Rõ!”

Cao thủ được gọi là chú hai lập tức tiến về phía Dương Chấn.

Dương Chấn vẫn ung dung đứng đợi, ngoài mặt bình thản, nhưng thực ra trong lòng anh đang tràn đầy lo âu. Kì thực lúc này anh có thể sử dụng viên thuốc mà Phùng Tiểu Uyển để lại cho anh, nhưng hiệu quả chỉ có thể kéo dài chừng mười phút.

Tuy cao thủ nhà họ Lý đã tìm đến chỗ anh nhưng chắc chắn nhà họ Lý sẽ không thả tin tức này tới tai Hoàng tộc họ Thượng Quan, dẫu sao, bọn họ cũng không muốn để lộ bí mật về tám cao thủ Siêu Phàm Cảnh này, mặc dù Hoàng tộc đã có suy đoán nhưng chỉ cần không có chứng cứ thì cũng không thể làm gì được nhà họ Lý.

Vậy nên, hiện tại tình huống nguy hiểm nhất cùng lắm là Lý Trọng tới đây.

Lý Trọng không tới, Dương Chấn không thể dùng viên thuốc kia được, bằng không, trong mười phút ngắn ngủi, nếu anh không thể giải quyết được Lý Trọng thì hôm nay coi như anh chết chắc rồi.

Đối thủ hiện tại đứng hàng thứ hai, vậy có nghĩa là thực lực cũng thuộc hàng cao trong đám cao thủ, thậm chí có thể khá gần với thực lực của tên cầm đầu.

“Ranh con, mày có gì muốn trăn trối không? Nếu không thì tao ra tay đây, đương nhiên, dù có thì tao cũng không định nhắn giùm mày đâu”.

Lão già kia nhếch mép nở một nụ cười tàn nhẫn, sát khí trên người bắt đầu khởi động.

Dương Chấn cười nhạt một tiếng: “Đứng cách xa tôi như thế làm gì? Lại gần chút coi! Hay là, ông sợ tôi quá, cho nên không dám tới gần?”

Lão già này đúng là rất thận trọng, nhưng lời của Dương Chấn cũng đã thành công chọc giận lão ta.

“Tên khốn, mày chết chắc rồi!”

Vừa dứt lời, lão ta lại tiến gần thêm một chút, thái độ vẫn hết sức cảnh giác.

Thấy đối phương chỉ còn cách mình chừng hai mét, Dương Chấn bỗng thoáng nhếch mép nở một nụ cười quỷ dị, một giây tiếp theo, anh dồn sức đạp mạnh một cái.

Tuy nay anh chỉ có thể xác của cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh nhưng khi sức mạnh khủng khiếp này dồn vào cú đạp chân, mặt đất tức thì nứt toác, một phản lực cực lớn đẩy thân thể anh lao bắn về phía lão già kia.

“Không ổn, lùi ngay!”

Lão già đó lập tức ý thức được sự nguy hiểm, tóc gáy dựng đứng lên.

Nhưng khi lão ta muốn lùi về phía sau thì đã quá muộn, bởi Dương Chấn mượn phản lực lao lên, lúc này đã đứng trước mặt lão ta, tung ra một quyền.

“Oành!”

Nắm tay anh trúng giữa buồng tim lão ta.

Ngay trong khoảnh khắc đó, lão ta cảm thấy trái tim mình bị một kình lực kh*ng b* xé toạc, cơn đau kịch liệt chạy thẳng lên đầu trong một tích tắc, khiến lão ta hiểu được, tính mạng mình coi như kết thúc ở đây.

“Anh hai!”

Bảy cao thủ còn lại đồng thanh gào lên phẫn hận.

Thân thể “anh hai” bay thẳng về phía bọn họ như một bao cát vừa bị đấm bay.

Cao thủ cầm đầu vội vã đón lấy thân thể lão ta, chỉ tiếc, trái tim lão ta đã bị đánh nát, hoàn toàn mất đi sự sống.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2512


Chương 2512:

Cao thủ cầm đầu lập tức đau đớn gào lên: “Chú hai, chú yên tâm, chúng tôi sẽ báo thù cho chú!”

Về phần Dương Chấn, khi vừa đánh chết đối thủ, anh chợt cảm thấy có một phản lực khổng lồ đang cắn nuốt lục phủ ngũ tạng mình.

Máu trào lên cổ họng, khiến Dương Chấn chỉ muốn hộc ra một ngụm máu, nhưng anh cưỡng ép bản thân đè nó xuống. Trong tình huống này, tuyệt đối không được để lộ tình trạng thực sự của mình, bằng không, bảy tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh còn lại đồng loạt xông lên, anh sẽ không còn cơ may sống sót.

Tuy anh có thể sử dụng viên thuốc Phùng Tiểu Uyển đưa nhưng trước khi Lý Trọng xuất hiện, anh không muốn dùng nó vội.

Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đang điên cuồng vận hành, chốc lát, một năng lượng ôn hòa bị hấp thu vào phổi Dương Chấn, ngay sau đó lại lan tràn ra xung quanh lục phủ ngũ tạng, liên tục chữa trị những vết thương bên trong.

Lần này, Dương Chấn không sử dụng tầng thứ nhất của phép hô hấp mà là tầng thứ hai, tuy vẫn cực kì trắc trở, tốc độ cũng vô cùng chậm, nhưng ít ra nó đã giúp vết thương của anh chóng lành hơn tầng thứ nhất.

Cả bảy tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh còn lại đều lộ vẻ giận dữ tột cùng, Dương Chấn đã g**t ch*t hai người của bọn họ, lại còn là hai người có địa vị cao.

Bọn họ vốn lấy thực lực để xếp thứ hạng trong nhóm, nay người thứ hai và thứ ba đều đã bị Dương Chấn g**t ch*t, vậy có nghĩa là, trừ anh cả chưa thử đấu với Dương Chấn nên không thể phán đoán khả năng thắng thua, những người khác chỉ cần so đấu với Dương Chấn, kết cục chỉ có một, đó chính là chết!

Lúc này, bọn họ nhìn Dương Chấn càng thêm dè chừng.

“Dương Chấn, mày biết không, năm mươi năm qua, tám người chúng tao luôn sinh hoạt cùng một chỗ với nhau, tuy không phải anh em ruột nhưng còn thân thiết hơn cả anh em ruột. Vậy mà mày lại g**t ch*t hai người anh em của tao, tao thề, mày sẽ phải chết cực thảm!”

Tên cao thủ cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói, đáy mắt như b*n r* tia lửa.

Dương Chấn vẫn bình thản, lạnh giọng bảo: “Bớt nói nhảm đi, muốn đánh thì lên luôn, chẳng lẽ tôi còn sợ các ông chắc?”

“Mày chán sống rồi!”

Cả đám cao thủ đều phẫn nộ rống lên.

Dương Chấn lại cười nhạt: “Thật không ngờ đám người Lý Trọng bồi dưỡng ra lại toàn là một lũ ngu, chỉ biết mạnh miệng quát tháo, ngay cả dũng khí đánh tới tôi một trận cũng không có, tôi thật sự muốn biết, nếu tôi giết sạch đám các ông, liệu Lý Trọng có nổi điên luôn không nhỉ?”

Tên cao thủ cầm đầu chằm chằm nhìn Dương Chấn, nói với những người còn lại: “Mọi người đừng nên bị cậu ta lừa, cậu ta đang cố tình khiêu khích chúng ta, để chúng ta nhào lên chịu chết đấy”.

“Ông tổ đã nói, thằng ranh này khả năng cao đã mất sạch tu vi võ thuật rồi, nhưng vẫn giữ được thể xác cao thủ Siêu Phàm Cảnh, bởi vì không có hơi thở võ thuật nên cậu ta không dám chủ động tấn công chúng ta, cho nên mới cố tình khiêu khích chúng ta, khiến chúng ta lọt vào tròng, chủ động xông lên tìm cái chết”.

Lão ta vừa nói thế, đám cao thủ còn đang giận sôi máu lập tức bình tĩnh trở lại.

Lòng Dương Chấn lại trở nên nặng nề, đúng là anh đang muốn khiêu khích chọc giận đám người này, với sức mạnh hiện tại của anh, anh chỉ có thể công kích trong cự li ngắn, nếu anh phải chủ động xông lên tấn công, chỉ e còn chưa xáp lại được thì bọn họ đã phát hiện yếu điểm của anh rồi.

Còn đến bảy tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh, tuy mạnh nhất chắc chỉ tới Siêu Phàm Nhị Cảnh nhưng nếu đám người này đồng loạt tấn công, anh hoàn toàn không có khả năng chống trả.

Anh vừa mới hạ gục nhanh kẻ đứng thứ hai, bản thân còn đang chịu phản phệ, trạng thái hiện tại của anh chỉ cần giết thêm một người nữa thôi là đã có thể bại lộ chuyện anh bị trọng thương vì phản phệ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2513


Chương 2513:

Ban đầu anh còn đang tính cưỡng chế bản thân giết thêm một kẻ rồi sẽ sử dụng viên thuốc của Phùng Tiểu Uyển, đẩy nhanh tốc độ giết sạch đám người này, sau đó lợi dụng lúc bản thân còn đang ở trạng thái đỉnh cao, nhanh chóng rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan.

Nhưng hiện tại xem ra, muốn rời khỏi đây chỉ sợ quá khó, có thể nói anh gần như không còn bất cứ hi vọng nào.

Ngoài Lý Trọng ra còn có một lão già Thượng Quan Phó, hai người này đều là cao thủ siêu đẳng, bất kì một ai trong hai người đều có thể nhẹ nhàng g**t ch*t Dương Chấn khi anh đang trong trạng thái này.

“Mọi người nghe tôi nói đây, không nên ham chiến, từng người một tấn công cậu ta, sau đó liền nhanh chóng lui lại ngay, người thứ nhất xông lên, người thứ hai áp sát ngay lập tức”.

Tên cao thủ đứng đầu bỗng lớn tiếng hô, như thể hoàn toàn không sợ Dương Chấn biết được chiến thuật của mình sẽ nghĩ cách phá giải.

Dương Chấn nghe đối phương nói thế, lập tức hiểu ngay, lần này, mình thực sự không thể chống chịu nổi nữa rồi. Bảy cao thủ Siêu Phàm Cảnh đánh luân phiên, dù anh có thể lại giết một gã trong nháy mắt thì cũng không kịp g**t ch*t kẻ thứ hai.

Chiến thuật này thậm chí còn không cần đến bảy cao thủ, chỉ cần hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh luân phiên ra trận là có thể nhẹ nhàng g**t ch*t Dương Chấn.

Dương Chấn siết chặt chiếc bình sứ nhỏ trong tay, trong bình này chính là viên thuốc mà Phùng Tiểu Uyển đưa cho anh.

Đồng thời, lòng anh cũng rất băn khoăn về một chuyện, vì sao đến lúc này Lý Trọng vẫn chưa xuất hiện?

Chỉ cần Lý Trọng tới, anh sẽ không hề do dự, lập tức nuốt viên thuốc kia, sau đó cố gắng g**t ch*t Lý Trọng, tìm cơ hội chạy thoát khỏi Hoàng thành Thượng Quan, đương nhiên, nếu có cơ hội, anh không ngại giết luôn cả Thượng Quan Phó.

Đối với anh, cao thủ Siêu Phàm Cảnh là những kẻ rất nguy hiểm, có khả năng đe dọa đến tính mạng của mình, nhất là Thượng Quan Phó và Lý Trọng, chỉ cần có thể g**t ch*t hai người này, sau đó tìm nơi lẩn trốn, mất dăm ba ngày khôi phục, chưa biết chừng còn có thể lấy lại được trạng thái hiện tại.

Chỉ cần không có cao thủ Siêu Phàm Cảnh đe dọa, trạng thái hiện tại của Dương Chấn hoàn toàn đủ để đối phó với những người khác.

“Giết!”

Ngay lúc anh còn đang sốt ruột lo nghĩ vì sao Lý Trọng không chịu xuất hiện, bảy tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia đã lao về phía anh.

Bảy người này tấn công theo phương thức bao vây, liên tục xáp lại, cự li lại không giống nhau, từ gần đến xa.

Đáy mắt Dương Chấn lóe lên một tia sáng lạnh, nhưng vẫn không sử dụng viên thuốc kia mà chỉ đứng đó, chờ bảy tên cao thủ tấn công.

Nháy mắt, tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh thứ nhất đã đánh một đòn về phía Dương Chấn.

Dương Chấn đã chuẩn bị sẵn sàng, giây lát chém ra một quyền.

“Uỳnh!”

Một tiếng động lớn vang lên, tên cao thủ đầu tiên tấn công Dương Chấn còn chưa kịp chạm tới người anh, khoang ngực đã bị trúng một đòn cực nặng, bay vèo ra sau như diều đứt dây, người còn chưa chạm đất, hồn đã lìa khỏi xác.

“Uỳnh!”

“Uỳnh!”



Ngay tại thời điểm Dương Chấn ra tay giết một gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh, trên người anh đã liên tiếp trúng mấy đòn nặng, đòn tấn công của sáu tên còn lại đều rơi trúng người anh.

“Phụt!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2514


Chương 2514:

Dương Chấn cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đã chuyển vị trí, anh hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể cũng bay vụt ra sau.

“Uỳnh!”

Chỉ vài tích tắc sau, anh rơi mạnh xuống đất.

Sáu tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh còn lại dường như cũng không ngờ được chiêu công kích của bọn họ có hiệu quả mạnh đến thế, chỉ mới một lượt tấn công luân phiên đã có thể đánh Dương Chấn trọng thương gần chết?

Ngay cả tên cao thủ cầm đầu cũng kinh ngạc ra mặt, nhưng ngay sau đó, lão ta đã lấy lại bình tĩnh, lạnh lẽo nói: “Quả nhiên cậu ta đã sớm kiệt sức rồi, còn sống được đến bây giờ đều là kéo dài hơi tàn thôi”.

“Lần này, mày hẳn có thể thực sự biến thành một kẻ tàn phế rồi nhỉ?”

Sáu tên cao thủ vây chặt Dương Chấn vào giữa, tên cầm đầu châm chọc nói.

Dương Chấn nhìn chằm chằm vào đối phương, cơn thịnh nộ nơi đáy mắt không thể che giấu nổi nữa, nhưng anh vẫn không muốn sử dụng viên thuốc kia, Lý Trọng vốn vẫn luôn thèm khát bí mật của anh, chắc chắn sẽ không giết anh.

Chỉ cần anh gắng gượng qua được, đợi khi gặp Lý Trọng, ngay lập tức dùng viên thuốc kia, tuy chỉ có thể duy trì trạng thái tốt nhất trong mười phút nhưng cũng đã đủ để giết Lý Trọng rồi.

“Bắt cậu ta lại, mang đi!”

Tên cao thủ cầm đầu ra lệnh.

Ngay lúc này, đột nhiên có một luồng uy lực võ thuật vô cùng kh*ng b* bao trùm lên toàn bộ khu vực.

“Kẻ nào?”

Sáu tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý lập tức biến sắc, tên cầm đầu quát lớn.

“Phụt!”

Nhưng ngay kho lão ta vừa dứt lời, một viên đá vụn từ đâu b*n r* với tốc độ của một viên đạn, xuyên qua giữa trán lão ta.

“Anh cả!”

Những kẻ còn lại kinh hoàng biến sắc kêu lên.

Lúc này, ngay cả Dương Chấn cũng đã biến sắc, nhìn cao thủ cầm đầu đội Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý bị g**t ch*t trong tích tắc, lòng anh trầm xuống.

Anh không ngây thơ đến độ tưởng rằng có người tới giết cao thủ nhà họ Lý để cứu mình.

Hôm nay, không chỉ có cao thủ nhà họ Lý đuổi giết anh mà còn cả cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng đang truy đuổi anh ráo riết, ở đây, kẻ có thể g**t ch*t cao thủ nhà họ Lý chỉ có thể là cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Ban đầu, đội ngũ cao thủ nhà họ Lý có chín Siêu Phàm Cảnh, Dương Chấn đã g**t ch*t ba người, kẻ thần bí vừa hạ gục một tên, nay chỉ còn lại năm cao thủ.

Quan trọng nhất là, ba người mạnh nhất đội ngũ này đều đã chết.

Năm tên cao thủ còn lại đều chỉ là Siêu Phàm Nhất Cảnh mà thôi.

“Rốt cuộc kẻ nào vừa ra tay?”

Năm cao thủ còn lại của nhà họ Lý đều tức giận không thể kiềm chế. Tận mắt nhìn người anh em từng cùng nhau tu luyện hơn năm mươi năm bị g**t ch*t, bọn họ vừa phẫn nộ lại vừa đau xót tột cùng.

Vào lúc này, một bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ quỷ từ trong đêm tối bước ra.

“Là ông à!”

Dương Chấn lập tức nhận ra đối phương, đây chính là vị cao thủ ở bên cạnh Thượng Quan Hoàng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2515


Chương 2515:

“Rốt cuộc mày là ai? Che che giấu giấu thì đáng mặt gì chứ? Có giỏi thì bỏ mặt nạ xuống, để chúng tao xem mày là kẻ nào”.

Người đứng thứ tư trong đội cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhà họ Lý sầm mặt quát to.

Mặc dù biết đối phương chính là cao thủ bên cạnh Thượng Quan Hoàng nhưng Dương Chấn cũng biết, người này hẳn phải có thân phận cực cao trong Hoàng tộc họ Thượng Quan, thậm chí còn có thể là bậc cha chú của Thượng Quan Hoàng, bởi vì lần trước, khi Thượng Quan Hoàng mang người này tới gặp anh, anh có thể nhận ra Thượng Quan Hoàng đối xử với người này hết sức cung kính.

Lúc này, anh cũng đang cực kì muốn biết, vị cao thủ đeo mặt nạ quỷ này rốt cuộc là ai.

“Nếu các người đã muốn biết tôi là ai thì tôi sẽ cho các người toại nguyện, chỉ có điều, tất cả những kẻ từng nhìn thấy mặt tôi luôn phải nhận một kết cục, đó chính là chết!”

Người kia lạnh lẽo lên tiếng.

Tên cao thủ “anh tư” của nhà họ Lý cười nhạt, nói: “Mày đã g**t ch*t anh cả của chúng tao, hôm nay, nếu mày không giết được chúng tao thì ngày này năm sau là ngày giỗ của mày”.

“Vậy tôi cho các người được toại nguyện”.

Vị cao thủ thần bí của Hoàng tộc họ Thượng Quan lạnh lùng nói, sau đó, lão ta gỡ chiếc mặt nạ quỷ xuống, một gương mặt già nua xuất hiện trước mắt bao người.

“Thì ra là ông!”

Tên cao thủ “anh tư” nhà họ Lý vừa thấy khuôn mặt kia, con ngươi liền co rút lại, đồng thời sắc mặt cũng tràn đầy sợ hãi thân mình liên tục run lẩy bẩy.

“Anh tư, ông ta là ai?”

Có người không nhận ra vị cao thủ kia, bèn lên tiếng hỏi.

“Anh tư” run giọng đáp: “Đó là Hoàng Chủ đời trước của Hoàng tộc họ Thượng Quan, cũng chính là chú của Hoàng Chủ hiện tại, tên là Thượng Quan Phó”.

Ầm!

Lão ta vừa dứt lời, các cao thủ khác của nhà họ Lý đều biến sắc, hoảng sợ nhìn về phía Thượng Quan Phó.

Đây là lần đầu tiên Dương Chấn nghe nói đến thân phận của Thượng Quan Phó, lòng anh cũng vô cùng chấn động, thì ra lão ta chính là Hoàng Chủ đời trước, chẳng trách Thượng Quan Hoàng lại cung kính với người này đến thế.

Thượng Quan Phó cười nhạt: “Thật không ngờ đã bao nhiêu năm chưa xuất hiện lại mà vẫn còn có người nhớ được tên tôi”.

Tên “anh tư” kia nghiến răng nói: “Thượng Quan Phó, nói thế nào thì ông cũng là người thuộc hàng cha chú, vậy mà lại tùy tiện giết hại cao thủ nhà họ Lý chúng tôi như thế, có phải hơi quá đáng rồi không?”

Thượng Quan Phó khinh thường cười lạnh: “Quá đáng à? Nói như các cậu, Dương Chấn cũng là hàng con cháu, lại đã mất hết võ thuật, còn bị cả đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh các cậu bao vây tấn công như vậy, chẳng phải các cậu càng tồi tệ hơn hay sao?”

Đám cao thủ nhà họ Lý lập tức im lặng, một hồi lâu sau, “anh tư” kia lại hỏi: “Nói vậy, ông tới đây là để cứu cậu ta à?”

Thượng Quan Phó không đáp, ánh nhìn sắc bén như dao bỗng rơi xuống người Dương Chấn. Giây phút này, Dương Chấn có cảm giác mình đang bị cái chết bao trùm lên rồi, kẻ kia chỉ cần nảy sinh một ý niệm trong đầu là có thể dễ dàng g**t ch*t mình.

Cho đến giờ phút này, anh mới ý thức được, vị cao thủ vẫn luôn ẩn núp bên cạnh Thượng Quan Hoàng mạnh đến cỡ nào, chỉ sợ cảnh giới võ thuật của lão ta đã vượt qua Lý Trọng rồi, nhưng hẳn cũng không cao hơn Lý Trọng là bao.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2516


Chương 2516:

Lý Trọng tuy chỉ mới tới Siêu Phàm Tứ Cảnh nhưng cũng đã tiến sát tới cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, quan trọng hơn nữa là, Lý Trọng đang tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, có thể chiến đấu vượt cảnh giới, có nghĩa là, thực lực của Lý Trọng chí ít cũng phải ngang với cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thậm chí có thể gần bằng Siêu Phàm Lục Cảnh.

Hoàng tộc họ Thượng Quan đã có Thượng Quan Phó âm thầm bảo vệ, nhưng Hoàng tộc họ Thượng Quan vẫn không chịu ra tay với nhà họ Lý, như vậy chỉ có một khả năng, đó là Hoàng tộc vẫn còn có điều cần lo lắng.

Lo lắng này nhất định đến từ Lý Trọng, Thượng Quan Phó hoàn toàn không dám chắc mình có thể nhanh chóng g**t ch*t Lý Trọng hoặc đánh trọng thương lão ta.

Không chỉ có thế, Thượng Quan Phó còn biết Lý Trọng đang âm thầm bồi dưỡng chín cao thủ Siêu Phàm Cảnh, một khi cuộc chiến giữa hai tộc nổ ra, nếu lão ta không thể nhanh chóng hạ gục Lý Trọng thì chín tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý sẽ tàn sát sạch người của Hoàng tộc.

Thượng Quan Phó không dám đặt cược, cho nên vẫn không dám ra tay với nhà họ Lý, đồng thời cũng nấn ná mãi không chịu ra mặt.

Nhưng tình thế hôm nay đã khác, tất cả mọi cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý đều đã ra mặt, trừ đi ba người bị Dương Chấn giết cùng với một tên vừa rồi bị lão ta hạ gục, đội quân Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý đã thiệt hại rất nặng nề.

Còn lại năm tên cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh chỉ là con sâu cái kiến trước mặt lão ta mà thôi.

Dương Chấn đoán lão ta đã sớm có mặt ở đây, nhưng thấy anh bị đám cao thủ nhà họ Lý bao vây nên mãi vẫn không ra mặt, mãi đến khi Dương Chấn bị đánh trọng thương, sắp bị mang đi, lão ta mới nhảy ra.

Có một điều có thể khẳng định, thực lực của Thượng Quan Phó nhất định cao hơn Lý Trọng, vậy tức là, cảnh giới võ thuật của lão ta hẳn đang nằm ở Siêu Phàm Lục Cảnh.

Người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp cũng chỉ mới tới Siêu Phàm Thất Cảnh.

“Chiêu bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng quả là rất tuyệt đấy!”

Dương Chấn châm chọc nhìn Thượng Quan Phó, nghiến răng nói: “Tiền bối hẳn phải hơn tôi đến trăm tuổi rồi mà lại chơi chiêu bắt nạt một kẻ thuộc hàng cháu chắt như vậy, không sợ khi chuyện này lộ ra ngoài sẽ bị người đời cười nhạo hay sao?”

Thượng Quan Phó cười nhẹ một tiếng: “Này nhóc, cậu nhanh mồm nhanh miệng thật đấy, nếu cậu ngoan ngoãn giúp Hoàng tộc đối phó với nhà họ Lý thì có lẽ tôi còn có thể tha mạng cho cậu, nhưng cậu lại dám chơi xỏ Hoàng tộc họ Thượng Quan chúng tôi”.

Dương Chấn cười nhạt: “Các người dám tính kế với tôi trước, chẳng lẽ lại không cho tôi bẫy các người một phen coi như đáp trả? Chẳng phải các người muốn lợi dụng tôi để tiêu hao thực lực của nhà họ Lý sao? Nay các người đã đạt được mục đích rồi đó, đàn cao thủ mà Lý Trọng dốc hết tâm huyết nuôi dưỡng hơn năm chục năm đã sắp bị hủy hoại hoàn toàn trong tay ông rồi”.

Nghe Dương Chấn nói thế, năm tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh còn lại của nhà họ Lý mới hiểu được mọi chuyện, thì ra tất cả những chuyện này đều là cái bẫy của Hoàng tộc.

Lúc này, lòng bọn họ tràn ngập hối hận, đúng như Dương Chấn nói, bọn họ chính là tâm huyết của Lý Trọng dốc ra trong suốt năm mươi năm, hôm nay vừa mới xuất hiện, còn chưa kịp thực thi kế hoạch vĩ đại thì đã bị Hoàng tộc gài bẫy tiêu diệt.

“Dương Chấn, nếu chúng tôi mà chết, Thượng Quan Phó sẽ không bỏ qua cho cậu đâu, hiện tại cậu chỉ có một con đường sống, đó là giúp chúng tôi đối phó với lão ta”.

“Chỉ cần có thể kéo dài thời gian đợi ông tổ nhà chúng tôi tới thì Thượng Quan Phó nhất định phải chết”.

Tên cao thủ “anh tư” chợt quay sang nói với Dương Chấn, tuy Dương Chấn đang bị trọng thương nhưng lão ta vẫn tin rằng Dương Chấn còn sức đánh một trận.

Lòng Dương Chấn lúc này đang chua xót tột cùng, hiện tại anh đã thực sự bị phế bỏ rồi, nếu không sử dụng viên thuốc của Phùng Tiểu Uyển, anh làm gì có khả năng tham dự cuộc chiến giữa các cao thủ Siêu Phàm Cảnh?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2517


Chương 2517:

Dương Chấn lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không giúp gì được các ông đâu!”

Dù anh còn sức chiến đấu trận nữa thì cũng không thể dốc sức đối phó với Thượng Quan Phó giúp bọn họ, bởi vì anh biết rõ, lấy trạng thái hiện tại của anh mà đối đầu với Thượng Quan Phó thì hoàn toàn không có hi vọng sống sót.

Ngược lại, nếu những cao thủ Siêu Phàm Cảnh này có thể bám chân Thượng Quan Phó một thời gian, đợi Lý Trọng tới, chưa biết chừng lại có thể được xem một trận chiến long trời lở đất.

Đợi khi Thượng Quan Phó và Lý Trọng đều bị tổn thất nặng trong trận chiến, anh sử dụng viên thuốc kia lấy lại thực lực thì toàn bộ Hoàng thành Thượng Quan này còn ai có thể cản được bước chân anh?

“Ranh con, mày đừng có không biết điều, bọn tao cho mày cơ hội giúp chúng tao cũng là để cứu mày rồi, bằng không, bọn tao mà chết thì Thượng Quan Phó cũng sẽ không bỏ qua cho mày đâu”.

Thấy Dương Chấn từ chối, “anh tư” của đám cao thủ nhà họ Lý kia bèn tức giận nói.

Dương Chấn cười nhạt: “Chưa bàn đến chuyện dù tôi có giúp các ông thì liệu có giết nổi Thượng Quan Phó hay không, dù có giết được thì sau đó thế nào? Lý Trọng có thể để tôi sống sao?”

“Mày chán sống rồi à!”

Đám cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý đều nổi giận.

Nhưng bọn họ cũng hiểu, những điều Dương Chấn nói đều là sự thật. Dẫu sao Dương Chấn cũng đã g**t ch*t ba người anh em của họ, dù Lý Trọng có đồng ý bỏ qua cho Dương Chấn thì bọn họ cũng sẽ không thể bỏ qua.

Thượng Quan Phó lại có vẻ hoàn toàn không lo đến chuyện các cao thủ nhà họ Lý liên hợp lại đối phó với lão ta, thậm chí thái độ còn có vẻ châm chọc.

Dương Chấn vội nhìn sang phía Thượng Quan Phó, lớn tiếng nói: “Tiền bối, tuy tôi đã từng gài bẫy Hoàng tộc họ Thượng Quan nhưng thực ra cũng chưa tạo thành tổn thất gì cho Hoàng tộc, tôi cầu xin tiền bối tha cho tôi lần này, đợi khi võ thuật của tôi khôi phục lại, Hoàng tộc họ Thượng Quan chính là người bạn tốt nhất của tôi”.

Thượng Quan Phó nhìn Dương Chấn, thoáng vẻ cười cợt, lão ta nói: “Vậy phải xem xem thái độ của cậu thế nào, nếu bây giờ cậu giết hết đám người kia đi thì tôi có thể nghĩ tới chuyện cho cậu một cơ hội”.

Dương Chấn cười khổ: “Tiền bối, thực lực của ngài cao như thế, hẳn đã nhận ra, hiện giờ tôi không còn sức lực gì nữa, dù tôi có muốn giết bọn họ thay ngài cũng làm không nổi! Hơn nữa, nếu tiền bối sợ tôi phản bội, hợp tác với nhà họ Lý thì thực sự không cần thiết đâu, dẫu sao tôi cũng đã tự tay g**t ch*t ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh của họ rồi”.

“Người nhà họ Lý hiện chỉ hận đến nỗi muốn xé xác tôi thành trăm mảnh, sao tôi có thể hợp tác với họ? Xin tiền bối cho tôi một cơ hội đi”.

Nghe Dương Chấn nói thế, cả đám cao thủ nhà họ Lý đều đã giận điên lên.

Tên “anh tư” của đám cao thủ phẫn nộ quát lớn: “Dương Chấn, mày muốn chết đúng không, đợi ông tổ nhà chúng tao tới, chúng tao chắc chắn sẽ bắt mày phải trả một cái giá đắt”.

Dương Chấn cười nhạt, nói: “Các ông thực sự cho rằng, chỉ bằng Lý Trọng là có thể giết được Thượng Quan tiền bối hay sao? Nếu các ông không xuất hiện thì Thượng Quan tiền bối còn có thể tha cho nhà họ Lý một đường sống, nhưng hôm nay, các ông đều ra mặt rồi, chẳng lẽ Thượng Quan tiền bối còn có thể mắt nhắm mắt mở để nhà họ Lý tác oai tác quái trên đầu Hoàng tộc họ Thượng Quan chắc?”

Thượng Quan Phó hơi nheo mắt lại, dĩ nhiên lão ta hiểu được ẩn ý của Dương Chấn.

Hiển nhiên, Dương Chấn làm thế là để khoe khoang, thể hiện sự khôn lỏi của mình với lão ta, mong nhờ việc này được lão ta xem trọng mà tha chết cho.

Có điều, Dương Chấn thực sự nghĩ như vậy sao?

“Các anh em, anh cả cũng đã chết rồi, dù chúng ta có dốc toàn lực cũng không thể đấu được với lão chó già họ Thượng Quan kia”.

Tên “anh tư” của nhà họ Lý chợt quay sang nhìn các cao thủ khác, kích động nói thẳng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2518


Chương 2518:

Những người còn lại đều gật đầu, đáy mắt lóe lên ý muốn giết người mãnh liệt.

“Anh tư, anh không cần nói nữa, chúng tôi đều hiểu ý anh, ngay cả anh cả đều không phải là đối thủ của lão chó già kia thì chúng ta càng không có hi vọng đánh thắng, nói trắng ra là, hôm nay chúng ta hẳn phải chết chắc rồi”.

Một tên cao thủ nhà họ Lý lên tiếng, sau đó lập tức lấy ra một bình thủy tinh trong suốt, bên trong bình là một chất lỏng màu đỏ sậm.

Khi nhìn thấy bình thủy tinh trong tay đối phương Dương Chấn lập tức biến sắc, thốt lên: “Liều thuốc Siêu Phàm”.

Là một nạn nhân từng bị liều thuốc này của Black Doctor tàn hại, dĩ nhiên Dương Chấn biết ngay thứ chất lỏng trong tay cao thủ nhà họ Lý là cái gì, đó chính là một thứ nước thuốc có thể tăng mạnh sức chiến đấu của cao thủ.

Loại thuốc này, một khi sử dụng, thực lực sẽ tăng vọt, đương nhiên, không phải ai cũng có thể dùng nó, những người có thể chất không đủ tốt hoàn toàn không chịu nổi công hiệu cực kì mãnh liệt của liều thuốc Siêu Phàm này.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, đám cao thủ nhà họ Lý đồng loạt quay sang nhìn anh, đáy mắt lóe sát khí, dường như bọn họ cũng không ngờ, Dương Chấn lại biết đến liều thuốc Siêu Phàm này.

Thượng Quan Phó nhíu mày, quay sang hỏi Dương Chấn: “Liều thuốc Siêu Phàm là cái gì?”

Bấy giờ Dương Chấn mới nhận ra mình lỡ miệng để lộ, trong tình huống thế này, hẳn anh không nên nói gì mới phải, nhà họ Lý có năm cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, một khi bọn họ sử dụng liều thuốc Siêu Phàm thành công thì thực lực sẽ tăng mạnh trong một thời gian ngắn.

Đến khi đó, chỉ e chính Thượng Quan Phó cũng phải gánh một áp lực không nhỏ đâu.

Nhưng Thượng Quan Phó đã hỏi, Dương Chấn không thể không đáp, anh đành nghiêm sắc mặt, nói: “Liều thuốc Siêu Phàm là thành quả nghiên cứu của Black Doctor, là thứ thuốc chuyên dành riêng cho cao thủ Siêu Phàm Cảnh, uống vào sẽ tăng mạnh thực lực, hoặc cũng có thể sẽ mất mạng vì thân thể không cách nào gánh chịu nổi dược hiệu”.

Anh vừa dứt lời, Thượng Quan Phó lập tức giận dữ, ánh mắt bén như dao liếc sang đám cao thủ nhà họ Lý, lạnh lẽo quát: “Chán sống rồi à!”

Chỉ có điều, lúc này mỗi một cao thủ đều đang cầm một lọ thuốc Siêu Phàm trong tay, năm tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng thời ngửa đầu uống sạch bình thuốc.

Ầm!

Ngay khi bọn họ dùng liều thuốc Siêu Phàm, trong nháy mắt, từng luồng hơi thở võ thuật cực kì cuồng bạo đã bao phủ toàn bộ khu vực này.

Ngay cả chính Thượng Quan Phó cũng cảm nhận được mối nguy hiểm cực lớn đang đe dọa mình.

Trong một tích tắc, đáy mắt lão ta đã tràn đầy sát khí, lạnh lùng nói: “Xem ra, gia tộc họ Lý này đúng là không nên tồn tại ở Hoàng thành Thượng Quan”.

“Các anh em, giết Thượng Quan Phó!”

Tên “anh tư” đã gầm lên một tiếng đầy giận dữ, sau đó dẫn đầu đám người lao về phía Thượng Quan Phó, bốn tên cao thủ còn lại cũng bám theo sát gót.

Nháy mắt, cuộc đại chiến đã bắt đầu!

Dương Chấn âm thầm kích động, ban đầu anh còn lo mình mà nói ra hiệu quả của liều thuốc Siêu Phàm này rồi, Thượng Quan Phó sẽ cố gắng giết đám người kia thật nhanh, nhưng không ngờ Thượng Quan Phó còn chưa kịp ra tay, năm tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý đã uống thứ thuốc kia, đồng thời chủ động tấn công Thượng Quan Phó.

Lúc này, anh bỗng vô cùng chờ mong Lý Trọng có thể nhanh chóng tới đây, đợi khi Lý Trọng tới, chỉ sợ năm tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh còn sót lại của nhà họ Lý đều đã chết hết.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2519


Chương 2519:

Đến khi đó, lại đến lượt Lý Trọng tiếp tục đấu với Thượng Quan Phó, trận chiến đó sẽ kịch liệt và đặc sắc cỡ nào?

Đánh đi! Đánh mau! Chưa đến phút cuối, ai là chim sẻ còn chưa biết đâu.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Hai phe chiến đấu vô cùng kịch liệt, đám cao thủ nhà họ Lý sau khi dùng liều thuốc Siêu Phàm đều không chết mà thực lực mỗi người đều tăng mạnh.

Còn về phần Thượng Quan Phó, tuy lão ta cũng rất mạnh, nhưng đối thủ của lão ta lại là đám cao thủ nhà họ Lý đang đánh theo đấu pháp liều mạng như đàn sói đã mất khống chế, hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, mỗi một chiêu đều dốc toàn lực mà tấn công.

Có điều, giữa hai phe vẫn có chênh lệch rất lớn, lần này Thượng Quan Phó đã hoàn toàn bị chọc giận, tung ra từng quyền cực nặng.

“Uỳnh!”

Một tên cao thủ nhà họ Lý bay ngược ra sau mấy chục mét hệt một quả bóng cao su, va mạnh vào một gốc cổ thụ, cây cổ thụ kia ầm ầm đổ xuống đất, tên cao thủ nhà họ Lý đã mất mạng từ bao giờ.

Hai phút sau, toàn bộ các cao thủ nhà họ Lý đều đã ngã vào vũng máu, chết không nhắm mắt.

Thượng Quan Phó đứng đó, điều chỉnh lại hơi thở hỗn loạn, vừa rồi chiến đấu quá kịch liệt, lão ta cũng tiêu hao quá nhiều sức lực, nhưng mức độ này còn chưa tạo thành thương tổn lớn cho lão ta.

“Có phải cậu thất vọng lắm không?”

Thượng Quan Phó bỗng nheo mắt nhìn về phía Dương Chấn, hỏi.

Dương Chấn vờ trấn tĩnh, vội vã phủ nhận: “Thượng Quan tiền bối cứ nói đùa, bọn họ muốn giết tôi, may nhờ tiền bối cứu tôi mà, ngài có thể giết bọn họ giúp tôi, tôi biết ơn ngài còn không kịp, sao lại thất vọng được?”

Ngay lúc này, một luồng uy lực võ thuật kh*ng b* tột cùng đã bao trùm khu vực này.

Sắc mặt Thượng Quan Phó chợt đanh lại đầy nghiêm nghị. Vừa rồi Dương Chấn còn hơi thất vọng, nhưng hiện tại lại cực kỳ kích động, rốt cuộc Lý Trọng cũng tới rồi sao?

Thượng Quan Phó tất nhiên cũng cảm nhận được khí thế võ đạo cực kỳ mạnh mẽ này, vẻ mặt nghiêm trọng.

Chẳng bao lâu, một bóng người già nua bước từ trong bóng tối ra. Dưới ánh đèn đường, Thượng Quan Phó đã nhìn thấy rõ gương mặt của đối phương. Thật không ngờ người đó lại là Lý Trọng.

Sau khi Lý Trọng xuất hiện không hề nói gì, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào những cao thủ Siêu Phàm Cảnh nằm trong vũng máu.

Những người này là những cao thủ đã biến mất cùng lão ta năm đó, bọn họ đều là thế hệ sau thậm chí còn có cả con trai ruột của lão ta.

Bây giờ những người đó đã chết hết, có thể tưởng tượng được Lý Trọng đang phẫn nộ thế nào.

“Thật không ngờ Hoàng Chủ đời trước vẫn còn sống”.

Lý Trọng híp mắt nhìn Thượng Quan Phó, trong ánh mắt lộ rõ ý định giết người.

Thượng Quan Phó cũng nhìn Lý Trọng, nghe lão ta nói vậy thì cười lạnh: “Chẳng phải ông – chủ nhà họ Lý đời trước cũng còn sống sao? Không chỉ ông, thậm chí chín cao thủ nhà họ Lý biến mất cùng ông năm mươi năm trước cũng còn sống đến hôm nay nhỉ?”

Lý Trọng không nói gì nữa, vận chuyển phép hô hấp Đại Đạo Thiên Diễn Kinh tầng thứ tư, dường như dòng không khí chuyển động xung quanh đã thay đổi.

Đồng thời, từ trên người Lý Trọng phát ra một khí thế võ đạo khủng khiếp.

Thượng Quan Phó khẽ nhíu mày. Lão ta vốn cho rằng thực lực của mình chắc hẳn phải cao hơn Lý Trọng nhiều nhưng bây giờ mới chợt phát hiện ra mình đã sai rồi.

Cảnh giới võ thuật của Lý Trọng rõ ràng vẫn là Siêu Phàm Tứ Cảnh nhưng lúc này Thượng Quan Phó lại cảm nhận được khí thế võ đạo Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thậm chí là gần với Siêu Phàm Lục Cảnh.
 
Back
Top Bottom