Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2480


Chương 2480:

Đúng lúc này, bề trên nhà họ Lý đã dẫn Lý Bảo Tuấn đến Hoàng tộc họ Thượng Quan để đón dâu chợt nói.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều nhìn về phía ông ta, Lý Trọng lạnh lùng nói: “Nói đi!”

Bề trên nhà họ Lý đó vội đáp: “Cháu nhớ kỹ lại thì thấy, tuy Dương Chấn đã giết Lý Bảo Tuấn trong nháy mắt, nhưng không có bất cứ khí thế gì tràn ra từ người cậu ta cả”.

“Thông thường, khi một cao thủ mạnh hơn tấn công, khí thế vẫn sẽ tràn ra ngoài, trừ khi cảnh giới của đôi bên chênh nhau quá nhiều, nhưng cháu cũng là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, cho dù Dương Chấn mạnh thì cũng chỉ là Siêu Phàm Tam Cảnh mà thôi, cháu phải cảm nhận được khí thế của cậu ta mới đúng, nhưng cháu lại không thấy gì”.

“Hơn nữa, Dương Chấn vẫn luôn đứng im, mãi đến khi Bảo Tuấn lao tới trước mặt cậu ta, cậu ta mới đột ngột ra tay, chỉ đấm một phát, sau đó Bảo Tuấn đã chết thảm”.

“Cháu nghi ngờ võ công của Dương Chấn vẫn chưa khôi phục, mà chỉ giữ được thể xác Siêu Phàm Cảnh, thế nên cậu ta mới không ra tay, đến khi ra tay thì trực tiếp tấn công bằng sức mạnh thân xác”.

Nghe thấy thế, mọi người đều giật mình.

Lý Trọng sáng mắt lên, vội hỏi: “Cậu chắc chắn chứ?”

Bề trên đó vội nói: “Cháu chắc chắn, còn về việc Dương Chấn có mất võ công hay không, đó chỉ là phân tích của cháu mà thôi”.

Lý Giang Hùng nói: “Bố, con nghĩ võ công của Dương Chấn vẫn chưa khôi phục đâu, nhưng không biết cậu ta đã dùng cách gì để giữ được thể xác Siêu Phàm Cảnh”.

“Nếu thế thì mọi chuyện cũng dễ hiểu hơn rồi, với cách làm người của cậu ta, nếu nhà họ Lý dám phản bội, cậu ta đã đích thân giải quyết chúng ta từ lâu rồi, nhưng cậu ta không làm thế, thậm chí còn tự nguyện bị chúng ta giam lỏng vài ngày”.

“Con cứ tưởng Dương Chấn đang thăm dò chúng ta, bây giờ xem ra không phải thế, võ công của cậu ta chưa khôi phục, cậu ta không dám hành động thiếu suy nghĩ, do đó mới bị chúng ta giam lỏng mấy ngày”.

“Người thực sự khiến cậu ta e ngại chính là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu cậu ta đã giết được Lý Thái Bạch có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, tức là bây giờ cậu ta có thể đối phó những cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh rồi”.

Lý Trọng không nói gì, nhưng trên mặt lại có vẻ đấu tranh, bởi vì chuyện này liên quan đến an nguy của nhà họ Lý, lão ta không dám cược bừa.

Nhưng nếu định đối đầu với Dương Chấn thật thì bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để giết anh.

Bởi vì bây giờ, rất có thể Dương Chấn đã mất võ công, nhưng anh vẫn còn thể xác Siêu Phàm Cảnh, không chừng ngày nào đó, võ công của anh sẽ khôi phục.

Một khi tu vi võ thuật của Dương Chấn khôi phục, có lẽ anh sẽ không tha cho nhà họ Lý.

Trong lúc Lý Trọng đang do dự, một người giúp việc bỗng chạy vào, quỳ trước mặt Lý Trọng: “Ông tổ, người của Hoàng tộc đến, người đó nói rằng muốn bàn chuyện quan trọng với ông tổ, chuyện này có liên quan tới Dương Chấn”.

Lý Trọng nhíu mày, nói ngay: “Để người đó vào đi!”

Một bóng người trung niên nhanh chóng đi vào phòng Lý Trọng.

Lý Trọng thản nhiên nhìn đối phương, lạnh nhạt nói: “Đại hoàng tử đến nhà họ Lý, có chuyện gì không?”

Người tới chính là Đại hoàng tử của Hoàng tộc họ Thượng Quan, Thượng Quan Tử Chí.

Lý Trọng cũng không định bảo Thượng Quan Tử Chí ngồi, khuôn mặt trông rất lạnh lùng, rõ ràng đang bày tỏ sự bất mãn với Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Thượng Quan Tử Chí c*̃ng không tức giận, còn mỉm cười: “Ông tổ họ Lý, tôi biết ông rất tức giận vì chuyện giữa con nhóc đê tiện Thượng Quan Nhu và Dương Chấn, nhưng hôm nay, tôi đã mang sự áy náy của bố tôi đến tìm ông”.

“Hừ!”

Lý Trọng hừ lạnh, vẫn không nói gì, chỉ chờ Thượng Quan Tử Chí nói tiếp.

Thượng Quan Tử Chí ho khẽ, lập tức nghiêm nghị nói: “Thượng Quan Nhu lén xảy ra quan hệ với Dương Chấn, thật ra cũng là đang chống đối bố tôi, cũng vì chuyện này, bố tôi đã tước đoạt vị trí người thừa kế của nó, đồng thời cấm túc nó trong Hoàng phủ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2481


Chương 2481:

“Bố tôi nói, nếu ông tổ họ Lý vẫn chưa tha thứ thì sẽ không bao giờ thả con nhóc đê tiện đó ra”.

Lý Giang Hùng lạnh lùng nói: “Đại hoàng tử, chúng tôi không có hứng thú với chuyện của Hoàng tộc các người, hơn nữa, Thượng Quan Nhu ngủ với ai là tự do của cô ta, dù sao cô ta vẫn chưa về nhà họ Lý chúng tôi, mấy chuyện buông thả của cô ta cũng không liên quan gì đến nhà họ Lý hết”.

Rõ ràng Lý Trọng cũng có ý này, lão ta vẫn không nói gì, thậm chí chẳng buồn nhìn Thượng Quan Tử Chí, vẫn ngồi im tại chỗ, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thượng Quan Tử Chí thầm tức giận, nhưng cũng hiểu nơi đây là nhà họ Lý, Lý Trọng mà ông ta đang đối mặt là cao thủ Siêu Phàm Cảnh thực thụ, nếu Lý Trọng muốn giết ông ta thì cũng chỉ như giẫm chết con kiến mà thôi.

“Chẳng phải Đại hoàng tử vừa nhờ người ta chuyển lời rằng ông muốn nói chuyện có liên quan tới Dương Chấn ư? Đừng nói nhảm nữa, mau vào việc chính đi!”

Lý Giang Hùng chợt nói, không hề nể mặt Thượng Quan Tử Chí chút nào.

Thượng Quan Tử Chí cố nén giận, mở miệng nói: “Bố tôi bảo tôi chuyển lời cho ông tổ họ Lý, Dương Chấn cũng không có thực lực giết cao thủ Thần Cảnh, đúng là cậu ta đã mất võ công, nhưng cậu ta vẫn giữ được thể xác Siêu Phàm Cảnh, cho dù chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, nếu cẩn thận thì cũng rất khó bị Dương Chấn giết”.

Ông ta nói rồi quay người rời đi, không muốn nói nhảm nữa.

Sau khi biết tin này, người nhà họ Lý đều có vẻ kinh ngạc.

Lý Trọng ngồi ở ghế trên chậm rãi mở mắt ra, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.

Lý Giang Hùng nhìn Lý Trọng, nói: “Bố, xem ra đúng như chúng ta nghĩ, Dương Chấn đã mất hết võ công, chỉ còn thể xác Siêu Phàm Cảnh”.

Hồi nãy, bề trên nhà họ Lý đưa Lý Bảo Tuấn đi đón dâu đã nói lên suy đoán của mình, kết quả ông ta vừa dứt lời, Thượng Quan Tử Chí cũng đến rồi nói đúng chuyện đấy.

Lý Trọng không nói gì, nhìn về phía bề trên nhà họ Lý kia, trong đôi mắt sắc bén lóe lên sát khí.

Bề trên đó vốn là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, rất nhạy cảm với sát khí. Ông ta lập tức cuống lên: “Ông tổ, chẳng lẽ ngài nghi ngờ cháu có quan hệ với Hoàng tộc họ Thượng Quan à?”

Ông ta vừa dứt lời, những người khác đều kinh ngạc nhìn về phía ông ta.

Lý Giang Hùng thấy thế, vội nói: “Bố, em họ không thể là quân cờ mà Hoàng tộc họ Thượng Quan xếp vào nhà họ Lý chúng ta được, em ấy đã ở bên con từ nhỏ, con rất chắc chắn về điều đó”.

Bề trên nhà họ Lý kia chính là em họ Lý Giang Hùng, tên Lý Giang Hoa, kém Lý Giang Hùng hai tuổi, nhưng hai người đã chơi với nhau từ nhỏ, quan hệ hết sức thân thiết.

Chỉ có điều, Lý Giang Hoa vừa phân tích về chuyện Dương Chấn đã mất hết võ công, Thượng Qaun Tử Chí tới sau cũng nói về việc đó.

Chuyện này khiến Lý Trọng không khỏi nghi ngờ. Lý Giang Hoa vội quỳ xuống đất, sợ xanh mặt: “Lão tổ, cháu xin thề, cháu không hề có quan hệ gì với Hoàng tộc họ Thượng Quan, xin ngài hãy tin cháu”.

Lý Trọng thản nhiên nói: “Không phải tôi muốn nghi ngờ cậu, mà có lẽ chuyện đối phó với Dương Chấn sẽ khiến nhà họ Lý bị hủy diệt, thế nên tôi bắt buộc phải cảnh giác”.

Mắt Lý Giang Hoa đỏ hoe: “Vậy ngài muốn thế nào thì mới bằng lòng tin cháu ạ?”

Lý Giang Hùng cũng vội khuyên: “Bố, chắc chắn Giang Hoa không liên quan gì đến Hoàng tộc đâu”.

Lý Trọng im lặng một lát rồi nói: “Cứ giam lỏng cậu ta lại, tịch thu hết thiết bị truyền thông tin, sau khi điều tra rõ mọi chuyện thì trả tự do cho cậu ta sau”.

Lý Giang Hùng biết, cho dù lão ta nói gì thì cũng vô dụng, nhưng may mà Lý Trọng chỉ tạm thời giam lỏng Lý Giang Hoa chứ không giết ngay.

Lý Giang Hoa nhanh chóng được đưa đi, Lý Trọng bảo những người khác ra ngoài, chỉ giữ Lý Giang Hùng lại.

“Con nghĩ Thượng Quan Hoàng có ý gì khi cử Thượng Quan Tử Chí tới đây để truyền đạt tình trạng của Dương Chấn?”, Lý Trọng hỏi.

Lý Giang Hùng nói: “Con nghĩ Hoàng tộc họ Thượng Quan c*̃ng chưa chắc chắn về việc Dương Chấn có mất võ công không, chắc họ cũng chỉ suy đoán như Lý Giang Hoa vậy”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2482


Chương 2482:

“Có lẽ Thượng Quan Hoàng cử Thượng Quan Tử Chí đến tìm bố, đồng thời tiết lộ chuyện Dương Chấn đã mất hết võ công nhưng vẫn giữ được thể xác Siêu Phàm Cảnh vì muốn mượn tay chúng ta để thăm dò Dương Chấn”.

“Hơn nữa cho dù chúng ta biết Hoàng tộc họ Thượng Quan đang định mượn tay chúng ta để thăm dò Dương Chấn, chúng ta cũng không thể từ chối, bởi vì tất cả chứng cứ đều cho thấy khả năng Dương Chấn đã mất hết võ công rất cao, chúng ta cứ chậm một ngày thì Dương Chấn sẽ có thêm một ngày để hồi phục”.

“Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng không làm gì Dương Chấn, hơn nữa giữa Dương Chấn và Thượng Quan Nhu còn có quan hệ đó, cho dù Hoàng tộc đang giam lỏng Dương Chấn, sau khi hồi phục, Dương Chấn cũng sẽ không làm gì họ”.

“Nhưng nhà họ Lý chúng ta thì khác, chúng ta đã phản bội Dương Chấn, định giết Dương Chấn, thậm chí còn định đe dọa Dương Chấn bằng những người bên cạnh cậu ta”.

“Chỉ với mấy chuyện này, Dương Chấn sẽ không bao giờ tha cho nhà họ Lý”.

Sau khi nghe Lý Giang Hùng nói xong, Lý Trọng gật nhẹ đầu rồi hỏi: “Vẫn chưa có manh mối gì về cô gái tên Phùng Tiểu Uyển kia à?”

Lý Giang Hùng lắc đầu: “Có lẽ cô ta đã rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan”.

Từ sau lần họ định bắt Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển để uy h**p Dương Chấn, họ vẫn đang âm thầm tìm kiếm tung tích của Phùng Tiểu Uyển, nhưng Phùng Tiểu Uyển cứ như bốc hơi khỏi thế gian, không thấy đâu nữa.

Lý Trọng nhíu mày, nếu họ bắt được Phùng Tiểu Uyển thì đã không bị động như thế.

Lão ta im lặng một lát, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén: “Con nói không sai, chúng ta cứ chần chừ thêm ngày nào thì xác suất Dương Chấn hồi phục càng lớn, nếu đã vậy, bây giờ con dẫn người tới Hoàng tộc họ Thượng Quan, đưa Dương Chấn về đây đi”.

Lý Giang Hùng thoáng sửng sốt rồi mới hoàn hồn, kinh ngạc nói: “Bố, hồi nãy con chỉ phân tích tình hình bây giờ mà thôi, nhưng chưa chắc đó đã là sự thật, nhỡ Dương Chấn không mất võ công thì sao ạ?”

“Hơn nữa, Hoàng tộc chỉ mới cử Thượng Quan Tử Chí âm thầm tiếp xúc với chúng ta, nếu chúng ta trắng trợn đến Hoàng tộc để đòi người, trước khi xác định Dương Chấn có mất võ công hay không, họ sẽ giao cậu ta cho chúng ta chắc?”

Lý Trọng cười lạnh rồi nói: “Ra đây đi!”

Lão ta vừa dứt lời, một người bỗng bước ra khỏi bức màn sau lưng lão ta.

Khi thấy người này, Lý Giang Hùng sững sờ, một lúc lâu sau mới king ngạc nói: “Anh Lý Giang Hải!”

Lý Giang Hải mỉm cười: “Em họ, lâu rồi không gặp!”

Năm mươi năm trước, Lý Giang Hải và Lý Trọng đã biến mất cùng chín cao thủ nhà họ Lý, Lý Giang Hùng không ngờ sau năm mươi năm, Lý Giang Hải lại xuất hiện.

Lúc này, khí thế của Lý Giang Hải hết sức đáng sợ, vượt xa bán bộ Siêu Phàm Cảnh như Lý Giang Hùng, thế nên có thể thấy, bây giờ Lý Giang Hải cung đã bước vào Siêu Phàm Cảnh rồi.

Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, rốt cuộc Lý Giang Hùng cũng hoàn hồn, bỗng cảm thấy hơi chán nản.

Lão ta bỗng nhớ ra, năm mươi năm trước, sau khi Lý Trọng đột phá Siêu Phàm Cảnh rồi biến mất không lâu, tin dữ bỗng truyền đến, chín cao thủ rời đi với Lý Trọng đã chết một cách bất ngờ.

Khi ấy, chuyện này còn khiến cả Hoàng thành Thượng Quan rung chuyển, Lý Giang Hùng nhớ rất rõ, chín cao thủ đó đều đã chết, hay nói cách khác, chính lão ta đã chôn cất họ.

Nhưng bây giờ, người đã chết từ năm mươi năm trước lại xuất hiện, có thể tưởng tượng được sự khiếp sợ và mất mát của lão ta.

Có vẻ Lý Trọng đã nhận thấy tâm trạng của Lý Giang Hùng, bèn nói: “Dù sao nhà họ Lý cũng cần chủ nhân, thực tế chứng minh, con làm rất tốt”.

Lý Giang Hải c*̃ng mỉm cười: “Hồi đó anh đã biết em có tài trí hơn người, thiên phú võ thuật cũng hết sức xuất chúng, nhà họ Lý được như bây giờ cũng nhờ công của em”.

Lý Giang Hùng nhanh chóng che giấu tâm trạng chán chường, nhìn về phía Lý Trọng: “Bố, ý bố là anh Lý Giang Hải sẽ đến Hoàng tộc để đòi người với con à?”

Lý Trọng gật đầu, híp mắt: “Xem ra, Thượng Quan Hoàng đã biết chuyện chín cao thủ mất tích với bố vào năm mươi năm trước vẫn còn sống, thế nên ông ta cử Thượng Quan Tử Chí tới tìm bố cũng vì muốn bố cử cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến Hoàng tộc họ Thượng Quan, bởi nếu như thế thì cho dù Dương Chấn không mất võ công, Hoàng tộc họ Thượng Quan vẫn có thể nói rằng họ không ngăn cản được cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2483


Chương 2483:

Lý Giang Hùng tức giận nói: “Đúng là con cáo già, ông ta nham hiểm thật!”

Lý Trọng híp mắt: “Không nên chần chừ nữa, bây giờ con dẫn Giang Hải đến Hoàng tộc họ Thượng Quan một chuyến đi, bố cũng muốn xem xem bây giờ Dương Chấn mạnh tới mức nào”.

“Vâng ạ!”

Lý Giang Hùng và Lý Giang Hải nhanh chóng rời khỏi nhà họ Lý, cũng không dẫn thêm ai khác theo.

Cho dù ở bất cứ nơi đâu, một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh và một cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng là đội hình hết sức mạnh mẽ.

Nửa tiếng sau, Lý Giang Hùng và Lý Giang Hải đã tới Hoàng tộc họ Thượng Quan.

“Sao hôm nay ông chủ Lý lại có thời gian tới đây thế?”

Thượng Quan Tử Chí đích thân tiếp đón, cười ha hả, như thể người vừa tới nhà họ Lý trước đó không phải ông ta.

Thượng Quan Tử Chí nói rồi nhìn thoáng qua Lý Giang Hải đang đứng sau lưng Lý Giang Hùng, thầm kinh ngạc, ông ta đã cảm nhận được khí thế rất đáng sợ từ Lý Giang Hải.

Lý Giang Hùng thản nhiên nói: “Dương Chấn sỉ nhục nhà họ Lý, bố tôi rất tức giận, cố tình cử tôi tới đây để đưa Dương Chấn về nhà họ Lý, Đại hoàng tử sẽ không ngăn cản chứ?”

Thượng Quan Tử Chí giả vờ kinh ngạc: “Sao cơ? Ông định dẫn Cậu Chấn đi à? Không được! Cậu Chấn là khách quý của Hoàng tộc chúng tôi, sao chúng tôi có thể để ông đưa cậu ta đi được chứ?”

Lý Giang Hùng lạnh lùng nói: “Nếu hôm nay tôi cứ phải đưa cậu ta đi thì sao?”

Lão ta đã biết Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng muốn để lão ta thăm dò Dương Chấn, nên đương nhiên không cần lo Hoàng tộc sẽ truy cứu trách nhiệm của nhà họ Lý nữa. Việc cần làm bây giờ là diễn một vở kịch với Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Để người khác biết, Hoàng tộc họ Thượng Quan không thể ngăn nổi Lý Giang Hùng nên Dương Chấn mới bị nhà họ Lý đưa đi.

“Để tôi xem ai dám!”

Thượng Quan Tử Chí bước lên một bước, lạnh lùng nói.

Ông ta vừa dứt lời, mấy cao thủ đỉnh cao của Hoàng tộc họ Thượng Quan đã bao vây Lý Giang Hùng và Lý Giang Hải.

“Các người định chắn đường chúng tôi thật à?”

Đúng lúc này, Lý Giang Hải chợt nói, khí thế đáng sợ cũng lan ra từ người lão ta.

Trong lúc nhất thời, cả Hoàng phủ họ Thượng Quan đều bị bao phủ bởi khí thế đáng sợ đó.

Trong số các cao thủ đang bao vây họ có cả bán bộ Siêu Phàm Cảnh, lúc này mọi người đều biến sắc, nhìn Lý Giang Hải với vẻ kiêng dè.

“Ông là… cao thủ Siêu Phàm Cảnh!”

Một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh nghiêm nghị nói.

Lý Giang Hải cười nhạt: “Nếu đã biết tôi là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, các người cũng nên hiểu rõ, chỉ với các người thì không phải đối thủ của tôi đâu, tôi cho các người cơ hội rời đi, bằng không, chết!”

Giọng điệu lão ta sặc mùi đe dọa.

Những cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng không biết rõ sự thật, lúc này không có ai lùi lại, trong mắt họ là vẻ nghiêm nghị chưa từng có.

Thượng Quan Tử Chí c*̃ng nhìn Lý Giang Hùng với vẻ mặt khó coi: “Ông chủ Lý, ông làm thế này thì hơi quá đáng nhỉ? Dù sao đây cũng là Hoàng tộc họ Thượng Quan!”

Lý Giang Hùng lạnh lùng nói: “Chính vì đây là Hoàng tộc họ Thượng Quan nên chúng tôi vẫn chưa giết ai, thế đã là nể mặt Hoàng tộc lắm rồi, nếu Đại hoàng tử không muốn Hoàng tộc chịu tổn thất nặng nề thì nên dẫn người đi đi, chúng tôi chỉ cần Dương Chấn mà thôi”.

Đương nhiên Thượng Quan Tử Chí cũng hiểu Lý Giang Hùng đang diễn trò, ông ta giả vờ không cam lòng: “Các người sẽ phải trả giá đắt!”

Ông ta nói rồi khoát tay: “Tránh ra đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2484


Chương 2484:

Rõ ràng cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng không phải đối thủ của Lý Giang Hải, lúc này Thượng Quan Tử Chí đã bảo họ tránh ra, đương nhiên không có ai ngăn cản nữa.

Cùng lúc đó, ở chỗ Dương Chấn, anh đang tu luyện, vẫn chưa nhận ra nguy hiểm đã cận kề.

“Rầm!”

Cửa phòng bỗng bật ra, Thượng Quan Nhu hấp tấp chạy vào: “Không xong rồi, người nhà họ Lý tới, định đưa cậu về nhà họ Lý đấy”.

Dương Chấn chậm rãi mở mắt ra, trong mắt lóe lên sát khí dữ dội: “Người nhà họ Lý định đưa tôi về nhà họ Lý à?”

Thượng Quan Nhu sốt ruột nói: “Lý Giang Hùng dẫn một cao thủ Siêu Phàm Cảnh tới Hoàng tộc, bây giờ Đại hoàng tử đang dẫn các cao thủ của Hoàng tộc đi ngăn cản, nhưng chắc chắn sẽ không ngăn được, cậu mau đi đi”.

Dương Chấn cũng không bối rối, bởi anh đã lường trước ngày hôm nay từ lâu rồi, nhưng anh không ngờ người nhà họ Lý lại đến nhanh như thế.

Anh biết rõ cao thủ Siêu Phàm Cảnh mạnh đến mức nào, với tình trạng bây giờ, anh không thể rời đi, nếu ở lại đây, không chừng còn có thể ra tay bất ngờ, dốc toàn lực để khiến cao thủ nhà họ Lý lùi bước.

“Tôi không đi được đâu!”, Dương Chấn nói.

Thượng Quan Nhu cuống phát khóc: “Cho dù không đi được thì cũng phải đi, bằng không sẽ không còn hy vọng nữa”.

Cô ta biết rõ võ công của Dương Chấn vẫn chưa khôi phục, anh giết được cao thủ Thần Cảnh cũng nhờ thể xác của cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà thôi.

Dương Chấn lắc đầu, chậm rãi đứng dậy, lúc này anh vô cùng bình tĩnh.

Anh biết rõ, sự bối rối sẽ gây ảnh hưởng tới mạch tư duy của anh, như thế còn nguy hiểm hơn, nếu không đi nổi thì cứ ở lại đây, để xem có cơ hội giết cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý chỉ trong một đòn hay không.

Chỉ cần anh giết được cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý, cả Hoàng tộc lẫn nhà họ Lý sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

Nhưng với tình trạng bây giờ của anh, nếu muốn giết một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nói dễ hơn làm.

Đúng lúc này, giọng Lý Giang Hùng bỗng vang lên bên ngoài: “Dương Chấn, cậu đã sỉ nhục nhà họ Lý, khiến bố tôi rất tức giận, bây giờ cậu đi với chúng tôi một chuyến đi!”

Khi nghe thấy giọng Lý Giang Hùng, Thượng Quan Nhu cuống cả lên, vội nói: “Cậu đừng đến nhà họ Lý với họ, nguy hiểm lắm, để tôi nghĩ cách ngăn cản họ cho”.

Lời Thượng Quan Nhu nói khiến Dương Chấn rất cảm động, nhưng anh biết rõ, nếu Lý Giang Hùng đã dám dẫn người tới đây để tìm anh, mình Thượng Quan Nhu không ngăn cản được.

Dương Chấn bình tĩnh nói: “Chị cứ yên tâm đi, chỉ với họ thì vẫn chưa đủ để đưa tôi về nhà họ Lý đâu!”

Anh vừa nói vừa ra mở cửa, bình tĩnh nhìn hai khuôn mặt già nua bên ngoài, một người là Lý Giang Hùng, còn người kia rất xa lạ, nhưng Dương Chấn đã cảm nhận được khí thế hơn xa Lý Giang Hùng trên người lão ta.

Lý Giang Hùng vốn là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, tức là người đang đứng cạnh lão ta đã bước vào Siêu Phàm Cảnh rồi.

Đúng lúc Dương Chấn mở cửa, Lý Giang Hùng vô thức lùi lại, trên mặt xuất hiện vẻ sợ hãi.

Tuy bên cạnh lão ta có cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng lão ta biết rất rõ thực lực thật sự của Dương Chấn, nếu võ công của anh đã khôi phục, lão ta chỉ còn con đường chết.

Lý Giang Hải bình tĩnh nhìn về phía Dương Chấn, nói với vẻ mặt u ám: “Này nhãi, cậu chính là Dương Chấn à?”

Trong lúc lão ta nói chuyện, khí thế mạnh hơn hẳn bán bộ Siêu Phàm Cảnh đã tràn ra từ người lão ta, ập về phía Dương Chấn.

Nhưng điều khiến lão ta kinh ngạc chính là Dương Chấn vẫn đứng im, hình như không hề cảm nhận được áp lực đó.

Chỉ riêng chuyện này đã cho thấy Dương Chấn không phải người bị mất võ công bình thường, bằng không, sao cậu ta có thể chịu nổi áp lực từ cao thủ Siêu Phàm Cảnh chứ?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2485


Chương 2485:

Nhưng lão ta cũng hiểu rõ, rất có thể Dương Chấn vẫn giữ được thể xác của cao thủ Siêu Phàm Cảnh, chỉ là không thể ngưng tụ khí thế mà thôi.

Dương Chấn lạnh nhạt nhìn Lý Giang Hải: “Không ngờ nhà họ Lý che giấu kỹ như thế, trừ Lý Trọng ra vẫn còn cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác, nếu tôi không đoán nhầm, chắc ông là một trong chín cao thủ đã biến mất với Lý Trọng vào năm mươi năm trước đúng không?”

Nghe thấy thế, Lý Giang Hải lập tức biến sắc, lão ta không ngờ Dương Chấn cũng biết chuyện này.

Dương Chấn đã điều tra những chuyện này từ lâu, nhưng anh nghĩ nếu đã trọng dụng ai thì nên tin tưởng người đó, khi dùng Lý Trọng, anh chọn tin tưởng lão ta, chứ cũng không tìm hiểu đến cùng.

Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không biết.

Đương nhiên, anh chỉ điều tra được việc vào năm mươi năm trước, chín cao thủ nhà họ Lý đã biến mất với Lý Trọng, sau đó có tin tức chín người đó đã chết truyền ra ngoài.

Dương Chấn vẫn luôn nghi ngờ, chín người kia đã đi theo Lý Trọng, âm thầm tu luyện ở nơi nào đó chứ chưa chết.

Bây giờ bỗng dưng nhìn thấy một cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đương nhiên Dương Chấn sẽ đoán, rất có thể Lý Giang Hải chính là cao thủ đã biến mất từ năm mươi năm trước của nhà họ Lý.

Đó vốn chỉ là suy đoán, nhưng từ nét mặt Lý Giang Hải thì có thể thấy anh đã đoán đúng, lão già trước mặt chính là một trong chín cao thủ đã biến mất với Lý Trọng vào năm mươi năm trước.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Thượng Quan Nhu cũng biến sắc, đương nhiên người thông minh như cô ta cũng biết chuyện chín cao thủ nhà họ Lý đã biến mất vào năm mươi năm trước.

Nếu người trước mặt họ chính là một trong chín cao thủ đó, vậy có phải tám cao thủ khác cũng đã đột phá Siêu Phàm Cảnh không?

Nếu đúng thế thật, hình như thực lực của nhà họ Lý hơi khủng khiếp quá nhỉ?

Bây giờ trong bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu, người mạnh nhất mới đến bán bộ Siêu Phàm Cảnh, nếu không có người bảo vệ mạnh mẽ và thần bí âm thầm che chở, có lẽ không gia tộc nào có thể đối phó nổi nhà họ Lý.

“Cậu nói nhăng nói cuội gì đấy?”, Lý Giang Hải lạnh lùng hỏi.

Lúc này Lý Giang Hùng c*̃ng hoàn hồn, bắt đầu đe dọa: “Dương Chấn, cậu đừng nói lung tung, đây là cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà bố tôi đã trả giá cao để mời về, bây giờ đang làm việc cho nhà họ Lý”.

Dương Chấn cười nhạt: “Thế ư? Vậy sao tôi lại thấy hai người trông rất giống nhau nhỉ? Hay là anh em thế?”

“Láo xược!”

Lý Giang Hùng còn chưa nói gì, Lý Giang Hải đã tức giận quát: “Mau đến nhà họ Lý với chúng tôi, bằng không, đừng trách tôi ra tay đấy!”

Dương Chấn không thèm quan tâm, chỉ nhìn về phía Lý Giang Hùng, lạnh lùng nói: “Xem ra nhà họ Lý đang rất nôn nóng nhỉ, vội ra tay với tôi như thế, các người đã khẳng định tôi chỉ còn là kẻ tàn phế ư?”

“Các người không sợ nếu võ công của tôi khôi phục, nhà họ Lý sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào à?”

Nghe thấy anh nói thế, Lý Giang Hùng không khỏi rùng mình.

Tuy lão ta không cảm nhận được khí thế của Dương Chấn, nhưng Dương Chấn vẫn khiến lão ta sợ hãi.

“Tôi chỉ hỏi ông một câu thôi, việc đưa tôi đến nhà họ Lý là ý của Lý Trọng hay ông thế?”, Dương Chấn chợt hỏi.

Lý Giang Hùng cố kìm nén sự sợ hãi, mở miệng nói: “Đương nhiên là ý của bố tôi, Cậu Chấn, hôm nay chúng tôi đến đây, c*̃ng không có ác ý gì, chỉ muốn đưa cậu tới nhà họ Lý một chuyến”.

Dương Chấn cười ha hả: “Nếu các người muốn đưa tôi đi thì phải xem các người có bản lĩnh đó không”.

Dương Chấn nói rồi quay người bước vào phòng, đóng cửa lại, lạnh lùng nói: “Tốt nhất các người nên nghĩ kỹ xem có ra tay hay không, một khi ra tay, các người sẽ không còn đường để quay lại nữa”.

Lý Giang Hải tức giận nói: “Cậu muốn chết à!”

Lão ta nói rồi định xông vào, lão ta chưa bao giờ chứng kiến trạng thái đỉnh cao của Dương Chấn, chỉ biết về anh qua lời Lý Giang Hùng.

Theo lão ta thấy, Dương Chấn đang làm bộ làm tịch mà thôi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2486


Chương 2486:

“Khoan đã!”

Lý Giang Hải đang định xông vào thì bị Lý Giang Hùng ngăn cản.

“Giang Hùng, chẳng lẽ em quên lời dặn của ông tổ rồi ư?”, Lý Giang Hải bất mãn nói.

Lý Giang Hùng lắc đầu, cắn răng: “Không phải em quên, mà anh vốn không biết Dương Chấn mạnh đến mức nào, nếu cậu ta đã hồi phục thì cả nhà họ Lý sẽ trở thành dĩ vãng đấy”.

Lý Giang Hải hừ lạnh: “Em hơi đề cao thằng nhãi này đấy nhỉ? Anh không hề cảm nhận được khí thế võ thuật của hắn, chắc chắn hắn đã mất võ công”.

“Nếu em sợ thì cứ đi đi, anh sẽ tự tay giết hắn rồi xách đầu hắn về gặp ông tổ”.

Lão ta nói rồi rảo bước về phía trước.

Tuy Lý Giang Hùng là chủ nhà họ Lý, nhưng Lý Giang Hải cũng là dòng chính nhà họ Lý, hơn nữa còn là anh họ lão ta, thậm chí còn là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, lão ta có muốn ngăn cũng không ngăn được.

“Rầm!”

Lý Giang Hải đạp cửa ra, sải bước vào phòng Dương Chấn, giận dữ quát: “Dương Chấn, cút ra đây chịu chết!”

Nhưng sau khi xông vào phòng xong, lão ta lại phát hiện Dương Chấn không ở đây, lập tức giận dữ nói: “Thằng nhãi, cậu tưởng trốn đi là có thể thoát khỏi kiếp nạn này à?”

Nhưng lão ta vừa dứt lời, cảm giác nguy cơ lập tức ập đến, chỉ trong thoáng chốc, Lý Giang Hải đã cảm thấy sởn tóc gáy, đang địng lùi ra sau.

“Rầm!”

Nhưng đúng lúc lão ta nhận ra nguy hiểm, chuẩn ị lùi ra sau, một sức mạnh đáng sợ đã đánh trúng lwung lão ta.

Đúng lúc Dương Chấn đấm trúng lưng Lý Giang Hải, một luồng sức mạnh cuồng bạo cũng lan khắp người lão ta.

Vào giây phút này, Lý Giang Hải chỉ thấy một luồng sức mạnh đang giằng xé nội tạng của lão ta, sự sợ hãi đến từ nơi sâu thẳm của linh hồn khiến trong mắt lão ta tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

Một giọng nói khinh miệt bỗng vang lên sau lưng lão ta: “Không biết tự lượng sức mình!”

Ngay sau đó, một luồng sức mạnh cuồng bạo khác lại nện mạnh vào lưng Lý Giang Hải.

“Rầm!”

Lý Giang Hải bay thẳng ra khỏi phòng như diều đứt dây, nặng nề rơi xuống đất rồi hộc máu, trên mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

Lão ta nhìn chằm chằm về phía Dương Chấn, sức sống lập tức biến mất, trở thành một cái xác không hồn.

Vào giây phút này, thi thể Lý Giang Hải đang nằm dưới chân Lý Giang Hùng, chết không nhắm mắt.

Lý Giang Hùng vốn đã rất kiêng dè Dương Chấn, lúc này chỉ cảm thấy người mềm nhũn. Lão ta muốn trốn nhưng chân lại run lẩy bẩy, không sao bước đi được.

Lý Giang Hải là cao thủ Siêu Phàm Cảnh thực thụ, bây giờ lại chết dưới chân lão ta, Lý Giang Hùng mới đến bán bộ Siêu Phàm Cảnh, sao có thể không sợ chứ?

“Bịch!”

Ngay sau đó, Lý Giang Hùng trực tiếp quỳ xuống đất, sợ hãi van xin: “Cậu Chấn, cậu… cậu hiểu lầm rồi, bố… bố tôi bảo tôi… mời cậu đến nhà họ Lý một chuyến, chứ cũng không định làm gì cậu đâu”.

“Mọi… mọi chuyện đều do Lý Giang Hải tự quyết định, muốn động đến cậu, chuyện… chuyện này thực sự không liên quan gì đến tôi, xin cậu cho tôi một con đường sống”.

Lý Giang Hùng vừa nói vừa dập mạnh đầu xuống đất.

Một lần!

Hai lần!


 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2487


Chương 2487:

Mười lần!

Trán lão ta nhanh chóng đầm đìa máu, sự sợ hãi trong lòng khiến lão ta hoàn toàn sụp đổ.

Dương Chấn lạnh lùng nhìn Lý Giang Hùng: “Tôi định giết cả ông, nhưng ông chỉ là tên vô dụng còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, giết hay không cũng thế. Tôi sẽ để cái mạng chó đó lại cho ông, quay về nói với Lý Trọng, nếu muốn giết tôi, tốt nhất hãy làm nhanh lên, bằng không, đến khi võ công của tôi quay về đỉnh cao thì chính là tận thế của ông ta đấy!”

Lý Giang Hùng vừa sợ hãi, vừa thấy may mắn khi được sống sót, lão ta cứ tưởng Dương Chấn sẽ giết mình, nào ngờ anh lại tha cho lão ta, tuy anh làm thế vì muốn lão ta chuyển lời, nhưng ít nhất vẫn giữ được mạng sống.

“Vâng vâng vâng, tôi về chuyển lời của cậu ngay đây ạ”, Lý Giang Hùng vội nói.

“Cút đi!”, Dương Chấn quát.

Lý Giang Hùng chạy trối chết, sợ Dương Chấn sẽ đổi ý nếu mình đi chậm.

“Sao cậu lại thả ông ta đi thế?”

Sau khi Lý Giang Hùng rời đi, Thượng Quan Nhu hỏi với vẻ khó hiểu.

“Phụt!”

Nhưng đúng lúc cô ta hỏi xong, Dương Chấn bỗng hộc máu.

“Dương Chấn!”

Cô ta sợ hết hồn, vội tiến lên đỡ Dương Chấn.

Dương Chấn cắn đầu lưỡi, cố giữ tỉnh táo, nói nhỏ: “Dìu tôi vào trước đã, đừng để ai quấy rầy tôi!”

“Được!”

Thượng Quan Nhu luống cuống đỡ Dương Chấn vào phòng rồi đóng cửa lại.

Vừa đi vào phòng, Dương Chấn lập tức ngồi xếp bằng, điên cuồng vận chuyển Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, một hơi thở ôn hòa nhanh chóng xoa dịu nội tạng anh.

Thượng Quan Nhu không dám lên tiếng, lo lắng vô cùng.

Hồi nãy cô ta hơi tức giận khi thấy Dương Chấn thả Lý Giang Hùng đi, nhưng giờ cô ta mới biết, không phải Dương Chấn muốn làm thế, mà sau khi giết Lý Giang Hải xong, anh cũng bị thương rồi.

Thượng Quan Nhu nhìn dáng vẻ yếu ớt của Dương Chấn, cảm thấy rất đau lòng và tự trách, nếu cô ta không vô dụng thế này, không thể đưa anh rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan, sao anh lại bị như ngày hôm nay chứ?

Phía bên kia, sau khi rời khỏi Hoàng tộc họ Thượng Quan, Lý Giang Hùng quay về nhà họ Lý.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Khi thấy Lý Giang Hùng sợ hãi lao vào phòng, Lý Trọng lập tức có linh cảm không lành, vội hỏi.

Lý Giang Hùng lập tức quỳ xuống đất, sợ hãi nói: “Bố, Lý Giang Hải chết rồi! Bị Dương Chấn giết! Chỉ trong một đòn thôi!”

“Sao cơ?”

Sau khi biết tin, Lý Trọng đứng phắt dậy, vô cùng kinh hãi, trên mặt tràn ngập vẻ sợ sệt.

Theo lão ta thấy, khả năng Dương Chấn mất hết võ công, chỉ giữ được thể xác của cao thủ Siêu Phàm Cảnh sẽ lớn hơn, lão ta không ngờ Dương Chấn có thể giết Lý Giang Hải đã bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh chỉ với một đòn.

Lão ta thấy mình như đang nằm mơ, ngay cả lão ta cũng rất khó giết cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh chỉ với một đòn, nhưng Dương Chấn lại làm được.

Chẳng lẽ lão ta đã đoán sai, võ công của Dương Chấn đã khôi phục về đỉnh cao rồi ư?

Lý Giang Hùng vội nói: “Dương Chấn bảo con chuyển lời cho bố, cậu ta nói, nếu bố muốn giết cậu ta thì tốt nhất là làm nhanh lên, bằng không, đến khi võ công của cậu ta trở về đỉnh cao thì chính là tận thế của nhà họ Lý đấy!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2488


Chương 2488:

Nghe thấy thế, Lý Trọng không khỏi run rẩy, lảo đảo ngồi xuống ghế.

Nếu Dương Chấn không nói gì, chỉ giết Lý Giang Hùng và Lý Giang Hải, có lẽ lão ta sẽ không e ngại như thế, nhưng bây giờ, Dương Chấn lại bảo Lý Giang Hùng về chuyển lời, tự thừa nhận võ công của mình đã bị hao tổn, đang trong quá trình hồi phục.

Chuyện này khiến Lý Trọng vô cùng sợ hãi, tức là võ công của Dương Chấn chỉ bị hao tổn chứ không biến mất như lão ta đã nghĩ, bây giờ anh vẫn đang hồi phục.

“Bố, lần này chúng ta sai thật rồi, Dương Chấn không hề mất võ công, sau khi hồi phục, chắc chắn cậu ta sẽ tiêu diệt nhà họ Lý, bố, rốt cuộc chúng ta nên làm gì đây?”, Lý Giang Hùng lo lắng nói.

Lý Trọng không nói gì, sắc mặt tái nhợt, tuy lão ta vẫn còn chiêu khác, nhưng nó được dùng để đối phó với Hoàng tộc, nếu lãng phí nó với Dương Chấn, chắc chắn Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ thừa cơ tiêu diệt nhà họ Lý.

Lão ta là ông tổ nhà họ Lý, đương nhiên không ngốc, lão ta biết bây giờ nhà họ Lý đang như vật nghẹn ở cổ Hoàng tộc họ Thượng Quan, chẳng qua họ không dám ra tay bừa bãi.

Bây giờ, lão ta gần như đã có thể khẳng định, võ công của Dương Chấn vẫn còn, hơn nữa đang trong quá trình hồi phục.

Lão ta còn biết, Hoàng tộc họ Thượng Quan đang lợi dụng lão ta để thăm dò Dương Chấn, bây giờ Hoàng tộc họ Thượng Quan đã biết anh chưa mất võ công, đương nhiên sẽ rất cung kính, một khi Dương Chấn đạt thành hiệp nghị với Hoàng tộc họ Thượng Quan thì tận thế của nhà họ Lý sẽ tới thật.

Cùng lúc đó, tại nơi ở của Thượng Quan Hoàng, Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Thượng Quan Hoàng nghiêm nghị nói: “Chú, xem ra chúng ta đều đã nhìn lầm, võ công của Dương Chấn không mất mà chỉ bị hao tổn, vẫn đang hồi phục”.

“Bây giờ, cậu ta đã có thể giết cao thủ Siêu Phàm Cảnh chỉ với một đòn, tức là cậu ta rất mạnh. Chú, cháu định bàn chuyện liên minh với Dương Chấn, chỉ cần cậu ta đồng ý giúp, việc xóa sổ nhà họ Lý sẽ nằm trong tầm tay!”

Tuy Thượng Quan Phó cảm thấy rất khó hiểu trước tình trạng của Dương Chấn, nhưng sự thật rành rành ra đó, Dương Chấn có thể giết cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh trong nháy mắt, tức là ít nhất anh đã đạt tới Siêu Phàm Nhị Cảnh.

“Chẳng lẽ ngay cả mình cũng cảm nhận nhầm rồi ư? Nhưng nếu mình nhầm, tại sao trên người Dương Chấn không hề có khí thế võ thuật tràn ra chứ?”, Thượng Quan Phó lẩm bẩm.

Thượng Quan Hoàng cũng không quấy rầy, chờ Thượng Quan Phó suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, Thượng Quan Phó mới trầm giọng nói: “Cho dù tình trạng của Dương Chấn thế nào, nếu cậu ta đã giết được cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh thì sẽ có tác dụng lớn với chúng ta. Cứ như ý cháu, cháu hãy tiếp xúc với Dương Chấn, bàn chuyện hợp tác để xóa sổ nhà họ Lý. Chú tin, việc nhà họ Lý liên tục khiêu khích đã chọc giận cậu ta, chỉ cần chúng ta đề nghị liên thủ, chắc hẳn cậu ta sẽ không từ chối”.

Cùng lúc đó, trong phòng Dương Chấn, Dương Chấn đang ngồi xếp bằng, điên cuồng vận chuyển Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, một hơi thở rất tinh khiết tiến vào cơ thể anh, xoa dịu lục phủ ngũ tạng.

Thượng Quan Nhu vẫn luôn canh chừng bên cạnh Dương Chấn, rất sợ có người bất chợt xuất hiện, quấy rầy anh tu luyện chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu họ phát hiện tình trạng của Dương Chấn bây giờ thì sẽ phiền to.

Nhưng sợ cái gì thì cái đó đến, trong lúc Dương Chấn đang tu luyện, giọng Thượng Quan Hoàng bỗng vang lên bên ngoài: “Cậu Chấn, tôi vào được không?”

“Ông nội!”

Thượng Quan Nhu lập tức biến sắc, cô ta là cháu gái Thượng Quan Hoàng, sao lại không biết ông nội mình là loại người gì chứ?

Nếu Thượng Quan Hoàng biết tình trạng của Dương Chấn bây giờ, chắc chắn Dương Chấn sẽ gặp nguy hiểm.

Cô ta liếc Dương Chấn đang tu luyện, nói khẽ: “Cậu cứ yên tâm tu luyện, tôi sẽ nghĩ cách ngăn cản ông nội tôi”.

Dương Chấn không đáp lời, vẫn đang dùng phép hô hấp tầng một của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, mỗi khi anh hít vào thở ra, vết thương trong người anh lại dần khôi phục.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2489


Chương 2489:

Thượng Quan Nhu biết Dương Chấn đang tu luyện đến giây phút quan trọng, bèn ra khỏi phòng, nhìn về phía Thượng Quan Hoàng: “Ông nội, Cậu Chấn đang tu luyện trong đó, cậu ấy bảo cháu nhắn cho ông biết, cậu ấy sẽ đi tìm ông sau khi tu luyện xong”.

“Ồ?”

Thượng Quan Hoàng nhíu mày, trong mắt có vẻ nghi ngờ.

Không hiểu sao, lão ta cứ cảm thấy quái lạ, lão ta có thể cảm nhận được trong phòng có một hơi thở hết sức yếu ớt.

Đây là phòng Dương Chấn, chắc chắn hơi thở yếu ớt đó sẽ là Dương Chấn rồi.

Đương nhiên, lão ta chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của Dương Chấn rất yếu, chứ không thể phát hiện khí thế võ thuật của Dương Chấn.

“Cậu Chấn không sao chứ?”, Thượng Quan Hoàng chợt hỏi.

Thượng Quan Nhu lắc đầu: “Cậu Chấn đã giết cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý trong nháy mắt, sao có thể bị sao được?”

Thượng Quan Hoàng không nói gì, như có điều suy tư.

Thượng Quan Nhu hơi căng thẳng, bây giờ tình trạng của Dương Chấn không tốt lắm, cô ta có thể cảm nhận được Thượng Quan Hoàng đang nghi ngờ, hình như đang do dự xem có nên xông thẳng vào không.

Sau khi im lặng một lát, Thượng Quan Hoàng chợt nói: “Nhu Nhu, cháu đi nói với Cậu Chấn rằng, ông có chuyện rất quan trọng cần thương lượng với cậu ấy”.

“Chuyện này…”

Thượng Quan Nhu lập tức nói với vẻ khó xử: “Nhưng Cậu Chấn sắp đột phá nên mới bế quan tu luyện, cậu ấy đã dặn cháu không được cho phép bất cứ ai quấy rầy”.

“Ông nội, ông có thể nói chuyện quan trọng đó cho cháu biết, để cháu nhắn lại hộ ông được không?”

Thượng Quan Hoàng không nói gì, bỗng nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Nhu bằng ánh mắt sâu thẳm.

Thượng Quan Nhu bỗng thấy chột dạ, hơi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Thượng Quan Hoàng.

“Nhu Nhu, cháu đang nói dối!”

Thượng Quan Hoàng chợt nói.

Thượng Quan Nhu giật mình, vội phủ nhận: “Ông nội, cháu không nói dối”.

Thượng Quan Hoàng lắc đầu: “Cháu là người thừa kế vị trí chủ Hoàng tộc do ông bồi dưỡng, sao ông lại không biết cháu có nói dối hay không chứ?”

Nghe thấy thế, Thượng Quan Nhu lập tức im lặng, cảm thấy hơi căng thẳng, cô ta chưa bao giờ nói dối, huống hồ nếu nói dối trước mặt Thượng Quan Hoàng thì sẽ không thành công.

“Rốt cuộc Cậu Chấn sao rồi? Có phải cậu ấy bị thương không? Nếu đúng thế thật thì không thể chần chừ, ông phải bảo thần y của Hoàng tộc họ Thượng Quan chữa trị cho cậu ấy”.

Thượng Quan Hoàng có vẻ hơi sốt ruột, lão ta nhìn Thượng Quan Nhu: “Nhu Nhu, ông biết cháu thích Cậu Chấn, bây giờ cậu ấy đang bị thương, chẳng lẽ cháu không muốn thần y của Hoàng tộc chúng ta chữa cho cậu ấy à?”

Thượng Quan Nhu lắc đầu, nhìn Thượng Quan Hoàng với vẻ kiên định: “Ông nội, cậu ấy không bị thương mà đang tu luyện, nếu bây giờ ông vào đó thì sẽ làm phiền cậu ấy. Tới khi đó, nhỡ Cậu Chấn trách tội thì chúng ta không gánh nổi đâu”.

Thấy Thượng Quan Nhu kiên định như thế, ánh mắt Thượng Quan Hoàng bỗng trở nên lạnh lùng: “Sao thế? Cháu còn chưa lấy Cậu Chấn mà đã bênh cậu ấy à?”

“Cháu phải nhớ, cháu là người của Hoàng tộc họ Thượng Quan trước, sau đó mới là người phụ nữ của cậu ấy! Dáng vẻ này của cháu khiến ông rất thất vọng!”

Thượng Quan Nhu nhìn Thượng Quan Hoàng bằng đôi mắt đỏ hoe: “Ông nội, vì cháu biết mình là người của Hoàng tộc họ Thượng Quan nên mới ngăn ông quấy rầy Cậu Chấn. Ông vốn không biết cậu ấy mạnh đến mức nào, nếu chọc giận Cậu Chấn thì Hoàng tộc sẽ gặp họa đấy”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2490


Chương 2490:

Thượng Quan Hoàng rất tức giận, nhưng không dám bùng nổ trước cửa phòng Dương Chấn, chỉ có thể nén giận rồi nói: “Nhu Nhu, ông chỉ muốn hiểu rõ tình trạng sức khỏe của Cậu Chấn, sau đó chữa trị đúng cách, chứ không định chọc giận cậu ấy”.

“Hơn nữa, Cậu Chấn là bạn của Hoàng tộc họ Thượng Quan, sao ông phải chọc giận cậu ấy chứ? Cũng như cháu đã nói, Cậu Chấn rất mạnh, ông cũng không ngốc, sao lại làm hại Cậu Chấn đây?”

“Chẳng phải cháu thích Cậu Chấn ư? Nếu bệnh của cậu ấy nặng hơn vì chữa trị trễ thì phải làm sao bây giờ?”

“Cháu đừng quên, nhà họ Lý vẫn đang nhìn chằm chằm vào Cậu Chấn, thậm chí đã cử cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến Hoàng tộc, định ép cậu ấy tới nhà họ Lý”.

“Nếu vết thương của Cậu Chấn không được chữa trị kịp thời, khi nhà họ Lý đến lần nữa, cậu ấy sẽ đối phó ra sao?”

Sao Thượng Quan Nhu lại không biết Thượng Quan Hoàng đang cố tình thăm dò cô ta chứ.

Rõ ràng Thượng Quan Hoàng đã cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Dương Chấn, rõ ràng anh đã bị thương nặng, nhưng lão ta e ngại Dương Chấn nên mới không dám hành động thiếu suy nghĩ, mà định tìm hiểu tình trạng của Dương Chấn qua cô ta.

Nếu Thượng Quan Hoàng biết tình trạng thật của Dương Chấn, Thượng Quan Nhu hiểu rõ sẽ xảy ra chuyện gì.

Với hiểu biết của cô ta về Dương Chấn, anh sẽ không bao giờ ngồi chờ chết hay tự chặn đường lui, nếu anh dám giết cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý, tức là anh đã có năng lực đối phó.

Nếu Thượng Quan Hoàng gây bất lợi với Dương Chấn trong tình huống này, có lẽ Hoàng tộc sẽ gặp họa.

“Ông nội, mời ông về cho!”

Thượng Quan Nhu kiên định nói.

Sắc mặt Thượng Quan Hoàng ngày càng khó coi, thậm chí trong mắt đã lóe lên sát khí.

“Cháu biết mình đang làm gì không? Nếu làm lỡ chuyện lớn, cháu gánh nổi à?”, Thượng Quan Hoàng híp mắt.

Thượng Quan Nhu nói: “Cháu biết mình đang làm gì, ông nội, tốt nhất ông nên từ bỏ một số suy nghĩ viển vông đi, bằng không, cả Hoàng tộc sẽ gặp họa đấy”.

“Láo xược!”

Thượng Quan Hoàng giận dữ giơ tay lên, tát vào mặt Thượng Quan Nhu.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng bỗng truyền đến từ trong phòng: “Ông dám động vào người phụ nữ của tôi hả?”

Tay Thượng Quan Hoàng đã sắp đánh trúng mặt Thượng Quan Nhu, nhưng câu nói của Dương Chấn lại khiến lão ta thấy ớn lạnh. Bàn tay lão ta lập tức ngừng cách mặt Thượng Quan Nhu một ngón tay, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi.

Sau khi nghe Dương Chấn nói xong, mắt Thượng Quan Nhu lập tức rơm rớm nước mắt, tuy cô ta biết Dương Chấn chỉ nói thế để giúp cô ta.

Thượng Quan Hoàng thấp thỏm nói: “Xin Cậu Chấn thứ lỗi, tôi có chuyện lớn cần bàn với cậu thật, nhưng Nhu Nhu không cho tôi gặp cậu, trong tình huống cấp bách, tôi đã không kiểm soát nổi cơn giận của mình, Cậu Chấn, rất xin lỗi!”

“Vào đi!”

Dương Chấn chợt nói.

Thượng Quan Nhu hơi kinh ngạc, không hiểu tại sao Dương Chấn lại bảo Thượng Quan Hoàng tiến vào, chẳng lẽ anh không sợ Thượng Quan Hoàng phát hiện anh đã bị thương nặng ư?

Thượng Quan Hoàng vốn đang định xông vào, nhưng khi Dương Chấn gọi lão ta vào, lão ta lại thấy hơi sợ hãi.

Nhưng lão ta vẫn đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Dương Chấn đang bình tĩnh ngồi trên ghế sofa, sắc mặt rất thản nhiên, hơi thở yếu ớt cũng bình thường như cũ.

Bây giờ nhìn kiểu gì cũng thấy Dương Chấn không giống người bị thương nặng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2491


Chương 2491:

Chuyện này khiến Thượng Quan Hoàng càng khiếp sợ hơn, hồi nãy lão ta đã cảm nhận được hơi thở của Dương Chấn hết sức yếu ớt, rõ ràng vết thương đang phát tác rồi.

Sao Dương Chấn có thể hồi phục trong thời gian ngắn như thế chứ?

“Rốt cuộc Hoàng Chủ có chuyện lớn gì cần thương lượng với tôi? Hay Hoàng Chủ cũng như nhà họ Lý, nghi ngờ cảnh giới võ thuật của tôi nên định đến thăm dò?”

Dương Chấn chợt nói, ánh mắt rất lạnh lùng.

Lúc này Thượng Quan Hoàng mới hoàn hồn, toàn thân run lên, vội nói: “Cậu Chấn hiểu lầm rồi, cậu là bạn của Hoàng tộc họ Thượng Quan, sao tôi lại nghi ngờ cậu chứ? Hơn nữa, cậu có thể giết cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh của nhà họ Lý, chắc chắn võ công đang ở trạng thái đỉnh cao rồi, tôi đâu dám nghi ngờ cậu?”

Dương Chấn cười lạnh, thản nhiên nói: “Ai bảo ông là võ công của tôi đang ở trạng thái đỉnh cao?”

“Hả?”

Thượng Quan Hoàng lập tức ngơ ngác.

Thượng Quan Nhu cũng hơi khó hiểu, nhưng Dương Chấn đã nhanh chóng nói tiếp: “Trong chuyến đi đến Hoàng tộc họ Diệp lần trước, đúng là tôi đã bị thương rất nặng, nền tảng võ thuật gần như hỏng hẳn, may mà mạng tôi lớn nên mới sống tới bây giờ”.

“Tuy bây giờ vết thương của tôi chưa khỏi hẳn, nhưng cũng không phải thịt cá mặc người ta chém giết đâu, nếu ai đó dám có ý đồ với tôi, chắc chắn tôi sẽ khiến họ hối hận”.

Rõ ràng câu nói này nhắm vào Thượng Quan Hoàng, sắc mặt Thượng Quan Hoàng tái mét, lão ta còn nghĩ Dương Chấn sẽ không trở mặt nhanh như thế, nhưng bây giờ xem ra anh đã trở mặt rồi.

Bằng không, sao anh lại nói thế với lão ta chứ?

Nếu Dương Chấn đã dám nói thế, tức là tuy võ công của anh chưa quay về trạng thái đỉnh cao, nhưng cũng đã cách đỉnh cao không xa rồi ư?

Vào lúc mạnh nhất, Dương Chấn có thể đánh với người bảo vệ Hoàng tộc một trận, nghe nói thực lực của anh cũng không yếu hơn người bảo vệ Hoàng tộc họ Diệp là bao.

Quan trọng là Dương Chấn còn rất trẻ, chưa đầy ba mươi mà đã đạt được thành tựu như thế, nếu cho anh thêm mấy năm, có lẽ ngay cả người bảo vệ Hoàng tộc cũng không phải đối thủ của anh.

Thượng Quan Hoàng càng nghĩ càng thấy sợ hãi.

“Nể mặt Nhu Nhu, tôi sẽ không so đo với ông, nhưng tôi nói cho ông biết, đây là lần cuối cùng, nếu ông dám có ý đồ với tôi nữa, cho dù tôi không phải đối thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan, khiến Hoàng tộc họ Thượng Quan tổn thất nặng nề vẫn là chuyện dễ như bỡn”.

Dương Chấn chợt nói.

Thượng Quan Hoàng sợ hết hồn, sắc mặt trắng bệch, vội quỳ trước mặt Dương Chấn, thấp thỏm nói: “Cậu Chấn bớt nóng, tôi xin thề, Hoàng tộc họ Thượng Quan không bao giờ dám có ý đồ với cậu đâu”.

Thượng Quan Nhu hơi kinh ngạc, không ngờ Dương Chấn đang bị thương lại dọa được Thượng Quan Hoàng chỉ bằng vài câu nói.

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nhu Nhu là người phụ nữ của tôi, ông là ông nội cô ấy, bây giờ ông quỳ trước mặt tôi để khiến tôi tổn thọ à?”

Thượng Quan Hoàng thoáng sửng sốt rồi mới hoàn hồn, vội đứng dậy.

“Nói đi, ông muốn bàn chuyện quan trọng gì với tôi thế?”, Dương Chấn lạnh nhạt hỏi.

Lúc này Thượng Quan Hoàng mới nói: “Không giấu gì Cậu Chấn, từ sau khi Lý Trọng của nhà họ Lý xuất hiện, họ ngày càng hống hách, ỷ vào việc mình có cao thủ Siêu Phàm Cảnh, không coi Hoàng tộc chúng tôi ra gì”.

“Nếu cứ để nhà họ Lý phát triển, có lẽ một ngày nào đó, Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ bị nhà họ Lý xóa sổ thôi, tôi đến tìm cậu vì muốn bàn chuyện hợp tác để đối phó với nhà họ Lý”.

Dương Chấn không nói gì, thản nhiên nhìn Thượng Quan Hoàng, chờ lão ta nói nốt.

Anh không tin Hoàng tộc họ Thượng Quan không có cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Trước đó có một cao thủ thần bí đeo mặt nạ, mặc áo đen đi theo Thượng Quan Hoàng, Dương Chấn có thể cảm nhận được thực lực của đối phương rất mạnh, chắc chắn đã bước vào Siêu Phàm Cảnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2492


Chương 2492:

Thượng Quan Hoàng thấy Dương Chấn im lặng, vội nói: “Tôi biết với thực lực của Cậu Chấn, nếu định xóa sổ nhà họ Lý thì dễ như bỡn, nhưng chúng tôi cũng muốn góp một phần sức lực, xin Cậu Chấn đồng ý cho”.

Dương Chấn cười lạnh: “Cho dù thực lực của nhà họ Lý mạnh đến mấy thì cũng không thể là đối thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan chứ?”

Thượng Quan Hoàng nói: “Tuy Hoàng tộc họ Thượng Quan được người bảo vệ che chở, nhưng người đó chỉ xuất hiện khi Hoàng tộc sắp bị tiêu diệt, nhà họ Lý hoàn toàn có thể tước đoạt quyền lực của Hoàng tộc họ Thượng Quan ở Hoàng thành mà không ra tay, đến khi đó, Hoàng tộc sẽ trở thành vật trang trí”.

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Chuyện này… liên quan gì đến tôi?”

Thượng Quan Hoàng lập tức nghẹn họng, cúi đầu không dám nhìn Dương Chấn, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Lần này, sau khi tiếp xúc với Thượng Quan Hoàng, Dương Chấn đã hoàn toàn thất vọng về Hoàng tộc họ Thượng Quan, tuy anh cũng muốn lật đổ nhà họ Lý, nhưng với tình trạng bây giờ, anh vốn không phải đối thủ của Lý Trọng.

Tuy Thượng Quan Hoàng nói là muốn hợp tác với Dương Chấn để tiêu diệt nhà họ Lý, nhưng Dương Chấn hiểu rõ lão ta muốn lợi dụng anh để đối phó Lý Trọng.

Đối với Hoàng tộc họ Thượng Quan, tuy nhà họ Lý mạnh nhưng cũng chỉ là một gia tộc quyền thế trong Hoàng thành Thượng Quan, nhưng sau khi nhà họ Lý có thêm Lý Trọng đã đạt đến Siêu Phàm Tứ Cảnh thì khác.

Cũng như Thượng Quan Hoàng vừa nói, nhà họ Lý hoàn toàn có thể tước đoạt quyền lực của Hoàng tộc họ Thượng Quan, đến khi đó, mọi chuyện ở Hoàng thành Thượng Quan đều do nhà họ Lý quyết định.

Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng sẽ trở thành trò cười của Chiêu Châu sau khi bị một thế lực đỉnh cao trong Hoàng thành cướp quyền lực.

Chắc chắn Dương Chấn sẽ đối phó với nhà họ Lý, Nhưng không phải bây giờ.

Thượng Quan Hoàng im lặng một lát, chợt ngẩng đầu nhìn Dương Chấn: “Cậu Chấn, cậu thật sự không muốn giúp chúng tôi tiêu diệt nhà họ Lý à?”

Dương Chấn lắc đầu: “Nếu là trước kia, tôi sẽ giúp! Nhưng bây giwof, Hoàng tộc họ THượng Quan đã đánh mất sự tin tưởng của tôi với các người, sau này toi sẽ không nhúng tay vào chuyện của Hoàng tộc họ Thượng Quan nữa!”

Thượng Quan Hoàng hít sâu một hơi, nói với vẻ cầu khẩn: “Cho dù chỉ nể mặt Nhu Nhu, cậu cũng không muốn giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan một lần ư?”

Lần này, Dương Chấn cũng không lập tức từ chối, sắc mặt hơi do dự, ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Nhu.

Thấy Dương Chấn nhìn về phía mình, Thượng Quan Nhu nhất thời hơi nghi ngờ. Với hiểu biết của cô ta, mặc dù Dương Chấn có thực thực cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng cuối cùng vẫn chưa khôi phục thực lực võ đạo.

Chẳng lẽ Dương Chấn định nể mặt mình, giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan một lần?

Nhất thời, nội tâm của Thượng Quan Nhu trở nên vô cùng phức tạp. Dù sao cô ta cũng là người của Hoàng tộc họ Thượng Quan, nên vô cùng mong đợi anh có thể liên thủ với họ, nhưng cô ta lại rất lo lắng cho Dương Chấn.

Dù sao Lý Trọng cũng là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, thậm chí có thể bên cạnh lão ta còn có cao thủ Siêu Phàm Cảnh. Chín người cùng rời đi với lão ta năm mươi năm trước kia, hôm nay chỉ xuất hiện một người, mặc dù đã bị Dương Chấn g**t ch*t, nhưng vẫn còn tám người.

“Được, coi như là vì Nhu Nhu, đây là lần cuối cùng tôi đồng ý giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan”.

Yên lặng hồi lâu, Dương Chấn bỗng nhiên lên tiếng.

Thượng Quan Hoàng lập tức vui mừng: “Quá tốt rồi! Cảm ơn Cậu Chấn, cậu yêu tâm, sau này Hoàng tộc họ Thượng Quan tuyệt đối không để cậu thất vọng!”

Thượng Quan Nhu không lên tiếng, nhưng khi nhìn về phía Dương Chấn, ánh mắt càng dịu dàng.

“Trong ba ngày tới, không nên động thủ với nhà họ Lý, cũng đừng để ai tới quấy rầy tôi, còn nên đối phó với nhà họ Lý như thế nào, các người bàn bạc xong thì nói với tôi là được”.

Dương Chấn bỗng nhiên lại nói, vừa rồi khi anh giết Lý Giang Hải, anh đã tiêu hao quá nhiều thể lực, bộc phát một đòn mạnh nhất với Lý Giang Hải, nên mới không để lộ ra sơ hở.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2493


Chương 2493:

Lấy tình trạng bây giờ của anh, ba ngày, vết thương cũng có thể khôi phục rồi.

Quan trọng nhất là trong ba ngày này anh muốn cho mình thêm một hi vọng, hi vọng có thể khôi phục thực lực võ đạo đỉnh phong.

“Cậu Chấn yên tâm đi, ba ngày sắp tới tuyệt đối sẽ không có ai tới quấy rầy cậu. Cậu cứ yên tâm tu luyện, chờ chúng tôi bàn bạc kế hoạch xong, ba ngày sau sẽ báo cho cậu”.

Thường Quan Hoàng vội vàng nói, sau đó liếc nhìn Thượng Quan Nhu đầy ẩn ý, nói: “Nhu Nhu, mấy ngày này cháu phải chăm sóc cho Cậu Chấn đấy”.

Thượng Quan Nhu gật đầu: “Vâng thưa ông nội!”

“Cậu Chấn, vậy tôi không quấy rầy cậu nữa, cậu tu luyện đi!”

Nói xong, Thượng Quan Hoàng xoay người rời đi.

Đến khi Thượng Quan Hoàng rời đi một lúc lâu, Dương Chấn mới nặng nề thở ra một hơi, sắc mặt tái nhợt, cả người vô cùng suy yếu đứng lên.

“Dương Chấn!”

Thượng Quan Nhu hét lên một tiếng, sau đó vội vàng tiến lên, đỡ lấy Dương Chấn đang lảo đảo chực ngã.

Dương Chấn khẽ lắc đầu: “Không sao, chỉ là vừa rồi cố giữ trạng thái bình thường, thể lực suy kiệt quá mức”.

Trong ánh mắt Thượng Quan Nhu tràn đầy vẻ đau lòng, muốn giúp Dương Chấn nhưng không biết mình có thể giúp được gì, đỏ mặt nói: “Chỉ cần là tôi có thể giúp được, cậu cứ nói”.

Dương Chấn gật đầu nói: “Đỡ tôi ngồi xuống đi!”

Bây giờ anh thấy cả người vô lực, sợ là một người bình thường cũng có thể dễ dàng giết anh.

Thượng Quan Nhu vội vàng đỡ anh ngồi xuống ghế sofa, lại vội vàng rót cho Dương Chấn một ly nước ấm. Sau khi uống xong, Dương Chấn mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Thượng Quan Nhu lại vội vàng hỏi: “Còn cần tôi làm gì cho cậu không?”

Dương Chấn lắc đầu, mặt đầy phức tạp nhìn Thượng Quan Nhu, nói: “Thật ra thì chị không cần như vậy, chị biết trong lòng tôi chỉ có Tần Nhã, không thể chứa nổi người phụ nữ thứ hai nữa”.

Nghe vậy, cả người Thượng Quan Nhu run lên, đôi mắt còn ngấn nước. Những lời này của Dương Chấn khiến cho cô ta thấy hơi khó thở, nhưng cô ta có thể hiểu được, khi vừa mới bắt đầu, cô ta cũng biết, Dương Chấn là một người trọng tình trọng nghĩa.

Chính bởi vì vậy, cô ta mới thích Dương Chấn.

“Cậu nghĩ gì vậy?”

Yên lặng hồi lâu, Thượng Quan Nhu vẫn miễn cưỡng nở nụ cười, cố làm ra vẻ kiêu ngạo, nói: “Cậu muốn chịu trách nhiệm với tôi, tôi còn không muốn ấy! Tôi là người thừa kế Hoàng vị của Hoàng tộc Thượng Quan, đàn ông theo đổi tôi có thể xếp một vòng quanh Hoàng thành đấy”.

Dương Chấn có thể cảm nhận được lúc này Thượng Quan Nhu đang giả vờ trấn định. Mặc dù lời anh nói rất vô tình, nhưng không thể không nói, bởi vì anh rất rõ ràng, trong lòng mình chỉ có Tần Nhã, nên Thượng Quan Nhu có bỏ ra nhiều hơn nữa cũng phí công thôi, không những vậy còn tăng thêm gánh nặng trong lòng Dương Chấn.

“Được rồi, tôi cũng không quấy rầy cậu nữa, cậu tu luyện cho tốt đi, tranh thủ sớm ngày khôi phục cảnh giới võ đạo. Ba ngày sau, một khi Hoàng tộc khai chiến với nhà họ Lý, nếu như cậu chưa thể khôi phục cảnh giới võ đạo thì sẽ rất nguy hiểm”.

Thượng Quan Nhu bỗng nhiên đứng dậy, dứt lời liền xoay người nhanh chóng rời đi.

Dương Chấn cũng không ngăn cản, chẳng mấy chốc tiếng khóc thút thít đã truyền vào từ bên ngoài.

Dương Chấn thở dài, sau đó ném tất cả suy nghĩ linh tinh ra sau đầu, thoáng cái đã tiến vào phép hô hấp tầng thứ nhất của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Ngay cả Thượng Quan Nhu cũng không biết, vừa rồi anh đồng ý trợ giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan xử lý nhà họ Lý không phải hoàn toàn là vì nể mặt Thượng Quan Nhu, mà anh còn có kế hoạch khác.

Hơn nữa, dưới tình hình vừa rồi, bản thân anh cũng sắp không chịu nổi, chỉ cần Thượng Quan Hoàng dây dưa thêm một lát nữa, sợ là tình hình của anh sẽ bị lộ.

Hơn nữa anh cũng không thể nào đảm bảo sau khi từ chối Thượng Quan Hoàng, Hoàng tộc Thượng Quan có mạo hiểm ra tay với mình hay không.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2494


Chương 2494:

Đối với Hoàng tộc Thượng Quan, Dương Chấn chính là biến số, nếu như không giúp họ, thì có thể trợ giúp nhà họ Lý đối phó với Hoàng tộc.

Mặc dù khả năng này rất nhỏ, nhưng với cách làm người của Thượng Quan Hoàng, cho dù khả năng vô cùng nhỏ, lão ta cũng cho phép xuất hiện.

Nếu để cho Thượng Quan Hoàng biết được tình hình bây giờ của anh, sợ là dùng một đầu ngón tay cũng có thể giết anh.

Bên kia, sau khi rời khỏi chỗ Dương Chấn, Thượng Quan Hoàng vội đi gặp Thượng Quan Phó.

“Hoàng thúc, Dương Chấn đồng ý rồi!”

Thượng Quan Hoàng hơi kích động nói.

Thượng Quan Phó nhíu mày: “Cậu ta đồng ý rồi?”

Thượng Quan Hoàng gật đầu, kể lại hoàn chỉnh quá trình mình vừa mới nói chuyện với Dương Chấn.

“Cho nên, Dương Chấn đồng ý trợ giúp Hoàng tộc đối phó với nhà họ Lý là vì nể mặt Thượng Quan Nhu sao?”, Thượng Quan Phó hỏi.

Thượng Quan Hoàng gật đầu: “Cháu đã sớm nghe nói Dương Chấn là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa, bây giờ cậu ta đã xảy ra quan hệ với Thượng Quan Nhu, hai người vốn đã là bạn, nên cậu ta đồng ý giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan vì Thượng Quan Nhu cũng là bình thường”.

Thượng Quan Phó không nói thêm nữa, nhưng không biết vì sao, lão ta vẫn thấy là lạ ở đâu đó.

“Hoàng thúc, chú cứ yên tâm đi, nếu Dương Chấn đã đồng ý giúp chúng ta, thì chắc chắn sẽ không nuốt lời. Bây giờ chúng ta chỉ cần bàn bạc kế sách, ba ngày sau sẽ xử lý nhà họ Lý!”

Thượng Quan Hoàng lên tiếng, ánh mắt còn có một tia sát khí mãnh liệt.

Nhà họ Lý ngang ngược rất nhiều năm rồi, đối với lão ta, nhà họ Lý chính là một khối u ác tính trong lòng, giờ đây cuối cùng có thể xuống tay với khối u này rồi.

Thượng Quan Phó bỗng nhiên lại nói: “Chú luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cho dù thế nào, chúng ta vẫn phải bắt tay chuẩn bị trước”.

Thượng Quan Hoàng hỏi: “Hoàng thúc, ý của chú là?”

Thượng Quan Phó nói: “Dương Chấn chắc chắn không biết thực lực thật sự của chú, đến lúc đó chú sẽ canh chừng cậu ta, tránh trường hợp cậu ta bỗng nhiên ra tay với chúng ta”.

Liên tục mấy ngày, Dương Chấn đều đóng cửa không ra ngoài. Anh liên tục tu luyện phép hô hấp tầng thứ nhất của Đại Đao Thiên Diễn Kinh để hồi phục vết thương.

Mỗi ngày Thượng Quan Nhu đều đúng giờ đưa thức ăn đến cho anh, sau đó lại vội vã rời đi.

Hoàng tộc Thượng Quan và nhà họ Lý đều rất ăn ý duy trì sự bình tĩnh, không hề khiêu khích nhau.

Chỉ chớp mắt đã trôi qua ba ngày.

Sáng sớm, Dương Chấn còn đang tu luyện, cửa phòng bị ai đó gõ vang. Ngay sau đó, giọng nói của Thượng Quan Hoàng vang lên: “Cậu Chấn, tôi có thể vào không?”

“Vào đi, cửa không khóa!”

Dương Chấn từ từ mở mắt, nhẹ nhàng lên tiếng.

“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng mở ra, Thượng Quan Hoàng một mình bước vào. Lão ta đứng trước mặt Dương Chấn, cười nói: “Cậu Chấn, chúng tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ. Chỉ chờ cậu lên tiếng là có thể ra tay với nhà họ Lý”.

Dương Chấn thản nhiên nhìn Thượng Quan Hoàng, nói: “Tôi đã nói từ trước rồi, các người cứ tự bàn bạc đi, sau đó chỉ cần thông báo cho tôi bao giờ ra tay, đến lúc đó tôi sẽ tự đến”.

Thượng Quan Hoàng vội vàng giải thích: “Chúng tôi đã định chín giờ tối nay sẽ bất ngờ đánh vào nhà họ Lý. Hôm nay tôi tới là muốn xem Cậu Chấn còn gì căn dặn nữa không?”

Dương Chấn nói: “Không có. Chín giờ tối, tôi sẽ tự đi đến nhà họ Lý!”

Thấy Dương Chấn ra vẻ vô cùng bình tĩnh, trong lòng Thượng Quan Hoàng hơi kinh ngạc. Xem ra Dương Chấn đã hoàn toàn khôi phục, nếu không cũng sẽ không tự tin như vậy.

Thượng Quan Hoàng bỗng nhiên lại nói: “Đúng rồi, còn có việc này tôi phải nói với cậu một tiếng. Hôm qua tôi đã triệu tập người trong tộc để cử hành lễ sắc phong Thượng Quan Nhu trở thành người thừa kế Hoàng tộc. Đợi đến khi thực lực võ đạo của nó đạt đến Thần Cảnh đỉnh phong là có thể thừa kế”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2495


Chương 2495:

Nói xong, lão ta nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt mong đợi. Chỉ là lúc này, vẻ mặt Dương Chấn lại tràn ngập sự bình tĩnh, không chút thay đổi, hiển nhiên anh không hề coi trọng chuyện này.

“Còn việc gì nữa không?”, Dương Chấn hỏi.

Thượng Quan Hoàng nghe ra được ẩn ý muốn đuổi khéo của Dương Chấn, nói tiếp: “Hết rồi. Vậy tôi không quấy rầy Cậu Chấn nữa. Chín giờ tối, tôi sẽ tới đón cậu”.

Dương Chấn hơi nhíu mày: “Ông nghe không hiểu lời tôi nói à? Chín giờ tối, tôi sẽ có mặt đúng giờ tại nhà họ Lý, không cần bất kỳ ai đi theo”.

“Chuyện này…”

Vẻ mặt Thượng Quan Hoàng vô cùng khó xử. Thượng Quan Phó đã nói với lão ta, phải tự mình giám sát Dương Chấn, sợ lỡ như anh bất ngờ phản bội quay sang bắt tay với nhà họ Lý. Nếu như Dương Chấn hành động một mình, sao Thượng Quan Phó có thể giám sát anh được?

Thấy Thượng Quan Hoàng do dự, Dương Chấn tỏ vẻ không vui: “Sao vậy? Thượng Quan Hoàng Chủ, tôi giúp các người đối phó nhà họ Lý, vậy mà lại muốn khống chế tôi trong tầm mắt Hoàng tộc ư?”

Thượng Quan Hoàng lập tức ra vẻ sợ hãi, vội vàng lắc đầu nói: “Cậu Chấn, cậu hiểu lầm rồi. Tôi chỉ lo lắng cậu một thân một mình hành động sẽ bất tiện, cho nên mới muốn sắp xếp hai người bên cạnh để cậu sai bảo bất cứ lúc nào. Nếu cậu không cần, vậy tôi sẽ không sắp xếp nữa”.

Dương Chấn không quan tâm nữa, anh lại nhắm mắt, tiếp tục tu luyện phép hô hấp tầng thứ nhất của Đại Đao Thiên Diễn Kinh.

Thượng Quan Hoàng thấy vậy, dù trong lòng hơi bất mãn nhưng cũng không nói gì nữa, nhanh chóng xoay người rời đi.

Sau khi lão ta đi rồi, Dương Chấn mới mở mắt ra, ánh mắt thoáng lóe lên tia sắc bén, anh lạnh lùng nói: “Thật sự coi tôi là thằng ngu ư?”

Sao anh có thể không hiểu ý của Thượng Quan Hoàng chứ? Không phải lão ta muốn anh lúc nào cũng phải chịu sự quản lý của Hoàng tộc sao?

Thượng Quan Hoàng vừa đi được một lát, Thượng Quan Nhu lại đến.

“Tôi nghe ông nội nói tối nay sẽ ra tay với nhà họ Lý, hôm nay cậu cảm thấy thế nào rồi? Nếu cảm thấy cơ thể chưa ổn, tôi sẽ bảo ông nội thay đổi kế hoạch”.

Thượng Quan Nhu vừa thấy Dương Chấn đã lập tức lo lắng hỏi.

Dương Chấn lắc đầu, khi nhìn Thượng Quan Nhu, ánh mắt anh còn mang vài phần áy náy. Anh thật sự không muốn lừa gạt cô ta, nhưng lại không thể không gạt.

“Yên tâm đi, tôi không sao”.

Dương Chấn nói, sau đó lại bất ngờ hỏi: “Chị cho rằng nếu không có tôi, liệu cơ hội Hoàng tộc họ Thượng Quan thắng được nhà họ Lý có lớn hay không?”

Thượng Quan Nhu hơi sững sờ, không hiểu tại sao Dương Chấn lại nói như vậy, suy nghĩ một lát, cô ta lắc đầu, mặt đầy đau khổ nói: “Ông tổ nhà họ Lý – Lý Trọng, vốn đã là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, 50 năm trước, còn có chín tên cao thủ nhà họ Lý biến mất cùng lão ta”.

“Nếu tôi đoán không lầm, cao thủ Lý Giang Hùng mang đến hôm đó có thực lực Siêu Phàm Cảnh, cũng chính là một trong chín cao thủ cùng biến mất với Lý Trọng năm mươi năm trước”.

“Chỉ là bây giờ không thể chắc chắn tám người kia đã đột phá đến Siêu Phàm Cảnh hay chưa? Nếu bọn họ đều là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, không có cậu, Hoàng tộc Thượng Quan chắc chắn không có phần thắng”.

Dương Chấn hỏi: “Ngay cả nhà họ Lý cũng có cao thủ Siêu Phàm Cảnh, còn giấu mình lâu như vậy, chẳng lẽ Hoàng tộc Thượng Quan không có cao thủ Siêu Phàm Cảnh ẩn thân hay sao?”

Thượng Quan Nhu lắc đầu: “Với địa vị hiện giờ, tôi vẫn chưa thể tiếp xúc với cao thủ bậc đó, nhưng tôi cảm thấy Hoàng tộc chắc chắn có cao thủ Siêu Phàm Cảnh ẩn núp trong bóng tối. Chỉ là dựa vào cao thủ Siêu Phàm Cảnh đó vẫn chưa thể đảm bảo có thể trấn áp được nhà họ Lý. Nếu không Hoàng tộc Thượng Quan đã sớm ra tay với nhà họ Lý rồi”.

Nghe Thượng Quan Nhu nói như vậy, nỗi lo trong lòng Dương Chấn cũng vơi vớt rất nhiều.

“Đúng rồi, bên cạnh ông nội chị có một cao thủ thần bí mặc áo đen, trên mặt mang mặt nạ, chị biết lão ta có lai lịch gì không?” Dương Chấn bỗng hỏi.

Thượng Quan Nhu hơi sửng sốt, sau đó lập tức lắc đầu: “Sao tôi lại không biết bên cạnh ông nội còn có một cao thủ thần bí như vậy?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2496


Chương 2496:

Thấy dáng vẻ kinh ngạc cả Thượng Quan Nhu, chắc cô ta không biết thật.

Dương Chấn nhất thời nhíu mày, anh đã gặp cao thủ thần bí đó mấy lần rồi, lần nào cũng có thể cảm nhận được sức ép vô cùng kinh người từ trên người đối phương.

Sức ép đó không phải đối phương cố gắng tản ra, mà là khí thế từ bản thân, cao thủ cấp bậc này chỉ có thể là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Chỉ là đối phương rốt cuộc là cao thủ cảnh nào, Dương Chấn lại không rõ lắm.

Anh vốn cho là Thượng Quan Nhu sẽ biết, nhưng không ngờ ngay cả cô ta cũng không hay biết. Như vậy cao thủ thần bí đó không hề lộ diện lúc bình thường, đến cả người của Hoàng tộc cũng không biết.

“Cậu chắc chắn người nọ là cao thủ bên cạnh ông nội tôi chứ?”, Thượng Quan Nhu đột nhiên hỏi.

Dương Chấn gật đầu: “Lần trước, ông nội cô dẫn lão ta cùng đi tìm tôi”.

Thượng Quan Nhu không nói thêm gì nữa, với sự thông minh của cô ta, đương nhiên có thể đoán được cao thủ thần bí đó chắc là người có thực lực cực mạnh bên cạnh Thượng Quan Hoàng.

“Cho dù thế nào tôi cũng hy vọng tối hôm nay cậu có thể bảo đảm sự an toàn của mình đầu tiên”.

Thượng Quan Nhu bỗng nhiên nhìn chằm chằm Dương Chấn nói, trên mặt ngập tràn lo âu.

Cô ta vốn ngĩ sẽ không tới tìm Dương Chấn nữa, nhưng sau khi biết tối nay họ sẽ ra tay với nhà họ Lý, cô ta vẫn không thể khống chế được mình, cho nên cố ý chạy tới dặn dò Dương Chấn.

Dương Chấn khẽ mỉm cười, sau đó nói:”Chị cũng vậy, chị là bạn của tôi, tôi không hy vọng chị chịu bất lỳ tổn thương nào.”

Không iết vì ssao Dương Chấn luôn có cảm giác tâm trạng không yên, anh có dự cảm tối nay sẽ xảy ra chuyện.

Thời gian sau đó, Dương Chấn không tu luyện tiếp nữa. Qua thời gian tu luyện này, anh đã phát hiện phép hô hấp tầng thứ nhất của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh chỉ có thể giúp mình hồi phục vết thương.

Nhưng vì tu vi võ đạo của anh chưa khôi phục lại cho nên dù anh có tu luyện như thế nào cũng không thể giữ lại được khí thế võ đạo trong cơ thể.

Bây giờ anh giống như một cái sàng vậy, hoàn toàn không thể hấp thu khí thế võ đạo chuyển hóa qua Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Lúc này, trên bàn trà nhỏ trước mắt anh bày một tấm bản đồ rất lớn, là bản đồ Hoàng thành Thượng Quan.

Vị trí trung tâm của bản đồ là Hoàng tộc họ Thượng Quan, bốn phía xung quanh chính là những gia tộc lớn đứng đầu trong Hoàng thành, trong đó có nhà họ Lý chiếm giữ diện tích lớn nhất.

Tấm bản đồ này vô cùng chi tiết, sân bay, đường sắt, còn cả các đường quốc lộ… đều được đánh dấu vô cùng rõ ràng trên bản đồ.

Dương Chấn bỗng nhiên tự lẩm bẩm: “Tối nay mình phải rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan!”

Không sai, anh vốn không định giúp Hoàng tộc Thượng Quan đối phó nhà họ Lý mà chỉ muốn lợi dụng lúc hỗn loạn để rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan mà thôi.

Tối nay, Hoàng tộc Thượng Quan sẽ khai chiến với nhà họ Lý,chỉ cần anh ra mặt, nhất định sẽ phải giao chiến với Lý Trọng. Nhưng tình trạng bây giờ của anh vốn không phải đối thủ của Lý Trọng, đối phương chỉ dùng một ngón tay cũng có thể g**t ch*t anh.

Hoàng tộc Thượng Quan vốn chỉ muốn lợi dụng anh, nên cho dù anh rời đi cũng sẽ không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, chỉ là trong lòng sẽ tràn đầy áy này với Thượng Quan Nhu.

Mặc dù anh không thể mở lòng với Thương Quan Nhu, nhưng trong khoảng thời gian ở lại Hoàng tộc họ Thượng Quan, nếu không có cô ta, chắc hẳn tin anh bị phế võ đạo đã sớm lộ ra bên ngoài.

Dương Chấn tự thì thầm: “Hôm nay mình vẫn không thể rời đi, chỉ có thể chờ đến chín giờ tối, khi Hoàng tộc Thượng Quan đến nhà họ Lý”.

“Chọn ngồi máy nay rời đi là chuyện không thể, một khi Hoàng tộc họ Thượng Quan phát hiện mình mất tích, nhất định nghĩ đến sân bay đầu tiên. Một khi sân bay bị phong tỏa, dù mình mọc cánh cũng khó bay được”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2497


CHương 2497:

Vừa nói anh vừa dùng bút mực đỏ gạch lên vị trí sân bay trên bản đồ.

Sau đó, anh lại nhìn đến ga tàu hỏa, thấp giọng nói: “Tàu hỏa xem ra khá ổn, chỉ cần mình nghĩ cách trà trộn được lên tàu, chờ tàu rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan rồi, mình mua bổ sung vé tàu là được. Đến khi đó dù Hoàng tộc họ Thượng Quan biết mình rời đi, muốn ngăn cản cũng muộn rồi”.

“Nhưng đây vẫn không phải lựa chọn tốt nhất. Trừ khi mình có thể thuận lợi trà trộn lên tàu rồi rời đi đúng lúc, nếu không một khi bị Hoàng tộc phát hiện, chỉ sợ đường sắt cũng bị phong tỏa”.

Dương Chấn vừa nói vừa vẽ một dấu hỏi lớn ở vị trí ga tàu hỏa.

Sau đó anh lại nhìn các tuyến đường quốc lộ nhì nhằng, đan xen nhau vô cùng phức tạp ở Hoàng thành Thượng Quan, nhưng con đường chính để rời khỏi đây lại chỉ có vài cái.

Dương Chấn lại nói: “Có lẽ có thể ngồi xe rời đi, nhưng giống nhau, một khi Hoàng tộc họ Thượng Quan phát hiện mình mất tích nhất định sẽ phong tỏa cả Hoàng thành, tất cả các trạm kiểm soát chính chắc chắn sẽ bị phong tỏa”.

“Nhưng so với đi máy bay hay tàu hỏa, ngồi xe vẫn có tính cơ động hơn. Hoàng thành Thượng Quan rất lớn, dù Hoàng tộc có phong tỏa cả Hoàng thành cũng chỉ có thể phong tỏa các góc chết. Với thể xác Siêu Phàm Cảnh của mình, rời khỏi Hoàng thành hẳn không phải chuyện quá khó”.

Nghĩ đến đây, cuối cùng Dương Chấn cũng quyết định, anh dùng bút vẽ một đường dọc theo con đường gần Hoàng tộc họ Thượng Quan dẫn ra khỏi Hoàng thành Thượng Quan.

“Không ngờ lại có một ngày, Dương Chấn này cũng phải trốn chạy”.

Dương Chấn cầm bật lửa lên đốt tấm bản đồ vừa dùng, nhìn ngọn lửa cháy rửa, vẻ mặt anh vô cùng đau khổ.

Anh đã ghi nhớ những tuyến đường có thể rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan vừa rồi, vậy nên tấm bản đồ này đương nhiên không thể giữ lại.

Anh đã chuẩn bị ổn thỏa tất cả, chờ đến chín giờ tối, sẽ nhân cơ hội rời đi.

Bây giờ mới là sáng sớm, còn lâu nữa mới đến chín giờ tối, trong lúc rảnh rỗi, Dương Chấn lại ngồi xếp bằng, bắt đầu tu luyện.

Nhưng lần này anh sử dụng phép hô hấp tầng thứ hai của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh. Hôm nay, anh đã có thể thoải mái tu luyện phép hô hấp tầng thứ nhất, nhưng đến tầng thứ hai, anh vẫn gặp khó khăn, còn khó hơn rất nhiều so với khi tu luyện tầng thứ nhất.

Khi anh vừa mới bắt đầu tu luyện phép hô hấp tầng thứ nhất, ban đầu còn có thể kiên trì ba bốn giây. Nhưng ở tầng thứ hai này, vừa bắt đầu đã kết thúc ngay, chỉ sợ ngay cả một giây anh cũng không trụ được.

Nhưng anh cũng không quá nóng lòng, hiện giờ muốn dựa vào tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để khôi phục tu vi võ đạo e là không thể nào. Nếu đã như vậy, anh sẽ gạt bỏ tất cả suy nghĩ linh tinh, bình tĩnh tu luyện tầng thứ hai của phép hô hấp.

Một ngày chớp mắt đã trôi qua, tám giờ bốn mươi phút tối, Thượng Quan Nhu đi đến chỗ của Dương Chấn.

Dương Chấn hỏi: “Phải đi rồi ư?”

Thượng Quan Nhu lắc đầu, vẻ mặt phức tạp nhìn Dương Chấn, nói: “Cậu có thể đừng ra tay với nhà họ Lý được không?”

Dương Chấn hơi sửng sốt: “Là sao?”

Thượng Quan Nhu đỏ mắt nói: “Có vài lời tôi vốn không nên nói với cậu, nhưng nếu không nói ra, tôi sợ mình sẽ áy náy suốt đời”.

Dương Chấn không lên tiếng chờ Thượng Quan Nhu nói tiếp.

Thượng Quan Nhu tiếp tục nói: “Ông nội tôi là một người vô cùng cẩn thận, chỉ khi hoàn toàn chắc chắn, ông ấy mới dám ra tay với nhà họ Lý. Tuy cậu có thể giết cao thủ Siêu Phàm Cảnh trong nháy mắt, nhưng ông nội tôi vẫn không dám chắc cậu đã khôi phục lại trạng thái đỉnh phong hay chưa”.

“Nếu không thể chắc chắn, ông ấy còn dám để Hoàng tộc Thượng Quan bắt tay với cậu cùng đối phó với nhà họ Lý sao? Thật ra ông ấy chỉ muốn bỏ ra cái giá thấp nhất để giải quyết nhà họ Lý”.

“Nếu như hy sinh cậu để đổi lấy cơ hội tiêu diệt nhà họ Lý, ông nội tôi nhất định sẽ không từ chối, tôi sợ ông ấy sẽ coi cậu là con tốt thí mạng”.

Những lời của Thượng Quan Nhu khiến Dương Chấn ấm áp trong lòng, còn vô cùng cảm động.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2498


Chương 2498:

Dương Chấn nhìn cô ta, nói: “Chị bảo tôi đừng ra tay với nhà họ Lý, thật ra đang muốn khuyên tôi lợi dụng cơ hội lúc Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý giao chiến để rời khỏi Hoàng thành, đúng không?”

Thượng Quan Nhu gật đầu: “Không có cậu, có lẽ Hoàng tộc họ Thượng Quan sẽ phải đối mặt với nhiều nguy cơ hơn, nhưng tôi tin tưởng ông nội mình. Nếu ông ấy đã dám khai chiến với nhà họ Lý thì nhất định sẽ chuẩn bị kỹ càng. Không có cậu, dù không thể diệt trừ nhà họ Lý, chúng tôi vẫn có thể khiến cho bọn họ tổn thất nặng nề mà không xảy ra chuyện gì cả”.

Dương Chấn thấy lòng đầy đau khổ. Anh vốn định sẽ làm như vậy, nhưng không ngờ Thượng Quan Nhu lại tới khuyên anh rời đi.

Dương Chấn chân thành nói: “Nhu Nhu, cảm ơn chị”.

Thượng Quan Nhu hỏi: “Vậy là cậu đồng ý rồi đúng không?”

Dương Chấn lắc đầu nói: “Chờ xem tình hình lúc đó đã, nếu thật sự có cơ hội rời đi, tôi sẽ suy xét”.

Không phải anh không tin tưởng Thượng Quan Nhu mà chỉ không muốn liên lụy đến người phụ nữ lương thiện này.

Một khi anh rời đi, đợi trận chiến giữa Hoàng tộc họ Thượng Quan và nhà họ Lý kết thúc, lỡ như chuyện Thượng Quan Nhu khuyên anh rời đi bị bại lộ, chỉ e cô ta sẽ gặp nguy hiểm.

“Được, tôi hy vọng cậu có thể nghiêm túc cân nhắc, tôi đi trước đây”.

Thượng Quan Nhu cũng không tiện ở lâu, xoay người rời đi.

Chín giờ tối, từng chiếc xe bọc thép bắt đầu xuất phát từ Hoàng tộc họ Thượng Quan. Dương Chấn chỉ mang theo hai viên đan dược Phùng Tiểu Uyển đã để lại cho anh, nhẹ nhàng ra trận.

Nhưng vừa bước ra khỏi phòng, anh lại phát hiện một cao thủ thần bí mặc áo khoác màu đen, mang mặt nạ quỷ đang đứng trước cửa. Anh biết người này chính là cao thủ thần bí bên cạnh Thượng Quan Hoàng.

Thấy đối phương, Dương Chấn khẽ nhíu mày: “Có chuyện gì?”

Thượng Quan Phó nói: “Vì để đảm bảo sự an toàn cho cậu, phiền Cậu Chấn đừng rời khỏi tầm mắt của tôi”.

Nghe Thượng Quan Phó nói vậy, Dương Chấn thầm nhủ không tốt rồi trong lòng, vẻ mặt nháy mắt trở nên nặng nề.

Dương Chấn híp mắt nói: “Thượng Quan Hoàng làm vậy không sợ tôi trở mặt nghiêng về nhà họ Lý?”

Thượng Quan Phó không nói gì, nhưng Dương Chấn có thể cảm nhận được một luồng sát ý vô cùng mạnh mẽ từ trên người lão ta.

Anh biết người này rất mạnh, nhất định đã ở Siêu Phàm Cảnh. Chỉ là anh mất hết võ công, không thể nào cảm nhận được đối phương rốt cuộc là cao thủ cảnh nào.

Với tình hình hiện tại của anh, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì thì nháy mắt giết một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh đã là cực hạn rồi, hơn nữa bản thân còn phải chịu phản phệ.

Đúng lúc này Thượng Quan Phó lạnh lùng nói: “Thế nào? Muốn ra tay với tôi?”

Dương Chấn nhìn chằm chằm lão ta, không hề đáp lời nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ có nên ra tay hay không.

Anh không biết thân phận của Thượng Quan Phó, nhưng từ lần trước Thượng Quan Hoàng dẫn lão ta tới gặp anh lần đầu tiên, anh đã cảm nhận rõ có điều gì đó không đúng.

Vì lúc Thượng Quan Hoàng thử thăm dò anh, có mấy lần đều lén liếc nhìn về phía Thượng Quan Phó.

Từ đó có thể thấy, Thượng Quan Phó không phải cấp dưới của Thượng Quan Hoàng, mà có thân phận rất cao.

Hôm nay lão ta tới canh chừng anh, đương nhiên là không sợ anh bỗng dưng ra tay. Nếu là vậy thì thực lực của đối phương hẳn là ở trên Siêu Phàm Nhất Cảnh.

Nghĩ tới đây, Dương Chấn từ bỏ việc ra tay, lạnh lùng nói: “Nếu tôi đã nói muốn giúp Hoàng tộc đối phó nhà họ Lý, đương nhiên sẽ không nuốt lời. Nhưng nếu Hoàng tộc đối xử với tôi như vậy thì xin lỗi, tối nay tôi sẽ không xen vào chuyện giữa Hoàng tộc Thượng Quan và nhà họ Lý!”

Đồng thời, Dương Chấn đã chuẩn bị sẵn thời cơ tốt nhất để tùy lúc lùi về phía sau. Một khi Thượng Quan Phó muốn ra tay với anh, anh sẽ lập tức uống đan dược mà Phùng Tiểu Uyển để lại cho anh.

Chỉ cần anh có thể khôi phục võ thực lực võ đạo đỉnh phong, thì sẽ có lòng tin giết được cao thủ thần bí trước mặt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2499


Chương 2499:

Lúc anh đã chuẩn bị tốt nhất thì Thượng Quan Phó cũng nhìn anh chằm chằm, sát khí quanh người lão ta nổi lên cuồn cuộn nhưng lại không ra tay ngay, rõ ràng là lão ta cũng rất băn khoăn trong lòng.

Khoảng hai phút sau, sát ý trên người Thượng Quan Phó dần dần biến mất, lão ta nhìn Dương Chấn chăm chú rồi lạnh lùng nói: “Nếu cậu dám trêu đùa chúng tôi, cậu nhất định sẽ hối hận!”

Dứt lời, lão ta nói xoay người rời đi. Dương Chấn thấy lão ta bước về phía trước vài bước rồi biến mất trong không khí.

Đến khi lão ta rời khỏi rồi anh mới thầm thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt nghiêm túc trước này chưa từng có. Thượng Quan Phó khiến anh cảm thấy lão ta rất mạnh.

Tuy anh đã mất hết võ công, không thể nào cảm nhận được sự dao động của khí thế võ đạo. Nhưng dù sao anh vẫn còn thể xác của cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, vừa nãy anh cảm nhận rất rõ ràng về sát ý mạnh mẽ của lão ta dành cho anh.

Thực lực của Thượng Quan Phó rất có thể đang ở trên Siêu Phàm Tam Cảnh.

“Xem ra đúng như lời Thượng Quan Nhu nói, Thượng Quan Hoàng không bao giờ làm chuyện lão ta không chắc chắn. E là dù không có mình, Hoàng tộc muốn lật đổ nhà họ Lý cũng không khó khăn gì”, Dương Chấn lẩm bẩm.

Hôm nay từ cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ trở lên trong Hoàng tộc họ Thượng Quan đã tới nhà họ Lý hết rồi. Số còn lại đều là những người bị thương bị bệnh, còn cả người bình thường dưới Thần Cảnh.

Nhưng Hoàng tộc cũng không cần lo lắng gì, nơi này là địa bàn của Hoàng tộc họ Thượng Quan, có người bảo vệ Hoàng tộc canh giữ, nếu nhà họ Lý dám đánh tới thật thì chỉ e sẽ thu hút sự chú ý của người bảo vệ.

Dương Chấn không dám chậm trễ, tìm một chiếc xe rồi xuất phát từ phủ Thượng Quan Hoàng, một mình lái xe tới nhà họ Lý.

Không phải là anh thật sự muốn tới nhà họ Lý mà anh hiểu rất rõ, nếu Thượng Quan Hoàng đã sắp xếp cao thủ thần bí vừa rồi canh chừng anh thì đương nhiên sẽ có những người khác cũng lo chuyện này.

Nếu bây giờ anh quay xe, đi càng xa hướng đi tới nhà họ Lý thì e rằng Thượng Quan Hoàng sẽ lập tức biết tin này. Một khi Hoàng thành bị phong tỏa, anh muốn rời khỏi lần nữa sẽ rất khó.

Đúng vậy thật, ngay lúc anh lái xe rời khỏi Hoàng tộc, Thượng Quan Hoàng đang gấp gáp đi tới nhà họ Lý đã nhận được điện thoại: “Hoàng Chủ, Dương Chấn một mình lái xe tới nhà họ Lý”.

“Được, tôi biết rồi!” Thượng Quan Hoàng nói.

Ngay lúc mấy chục chiếc xe của Hoàng tộc họ Thượng Quan đi tới nhà họ Lý, ở trang viên nhà họ Lý, trong mật thất tu luyện của Lý Trọng.

“Bố, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Thượng Quan Hoàng đích thân dẫn tất cả cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc đi về phía nhà họ Lý chúng ta”.

Lý Giang Hùng mặc kệ Lý Trọng còn đang tu luyện trong mật thất, lão ta xông thẳng vào trong, vẻ mặt sợ hãi nói.

“Con nói gì?”

Lý Trọng lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt giận dữ: “Con chắc chắn tin này là thật?”

Lý Giang Hùng sắp khóc tới nơi, vội vàng gật đầu: “Rất chắc chắn! Từ Hoàng tộc Thượng Quan đến nhà họ Lý chỉ có một con đường chính, đoàn xe của họ vô cùng khí thế, khua chiêng gõ trống. Tin tức này đã gây chấn động cả Hoàng thành, rất nhiều gia tộc đều đang suy đoán có phải Hoàng tộc muốn tiêu diệt nhà họ Lý chúng ta hay không”.

Vẻ mặt nặng nề của Lý Trọng hơi đáng sợ, Lý Giang Hùng không dám nói nữa, chờ lão ta ra lệnh.

Dù hiện giờ nhà họ Lý đã rất mạnh, nhưng nếu không có cao thủ Siêu Phàm Cảnh Lý Trọng thì nhà họ Lý còn lâu mới là đối thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Lý Trọng im lặng một lát rồi mới cắn răng nghiến lợi nói: “Nếu Hoàng tộc Thượng Quan gấp gáp muốn chết như vậy, bố sẽ cho chúng được như ý!”

Vẻ mặt Lý Giang Hùng lập tức trở nên kinh hãi, lão ta vội vã nói: “Bố, bố đừng quên, còn có một Dương Chấn. Nếu Hoàng tộc họ Thượng Quan dám đột ngột ra tay với nhà họ Lý, nhất định là do đã thỏa thuận gì đó với Dương Chấn”.

Lý Trọng đập một chưởng thật mạnh xuống cái bàn đá trước mặt, cái bàn đá lập tức biến thành bột mịn. Trên người lão ta vờn quanh khí thế võ đạo cực kỳ đáng sợ khiến Lý Giang Hùng liên tiếp lui về phía sau.
 
Back
Top Bottom