Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2039: 2039: Chương 2049


Đoàn Hoàng lắc đầu: “Hơn bốn mươi năm trước, quả thực giữa chúng tôi có tình cảm.

Nhưng từ bốn mươi bảy năm trước, sau khi Đoàn Vô Viêm sinh ra, bà ấy đã được cao thủ Hoàng tộc họ Vũ đón về Hoàng tộc họ Vũ rồi”.

“Tình hình bà ấy về sau cũng là tôi tốn rất nhiều tâm tư mới nghe ngóng được, về phần bà ấy còn tình cảm với tôi hay không thì không thể biết được”.

“Nhưng, khả năng không còn tình cảm gì lớn hơn!”
“Tôi muốn đẩy mọi chuyện lên đầu cậu, sự thật cũng là như vậy, quả thực đúng là cậu giết Vô Viêm.

Nhưng với sự hiểu biết của tôi về bà ấy thì cho dù bà ấy có tha cho Hoàng tộc họ Đoàn, bà ấy cũng sẽ tự tay giết Đoàn Vô Nhai.

Tất nhiên cả cậu nữa, thậm chí là Đoàn Ngữ Yên!”
Dương Thanh lập tức cau mày: “Đoàn Ngữ Yên chỉ là một người bình thường, cô ấy có tội gì?”
“Bởi vì Đoàn Vô Nhai đưa cậu đến Hoàng tộc họ Đoàn, mà cậu lại giết con trai Vũ Vũ Lan, Đoàn Ngữ Yên là con gái của Đoàn Vô Nhai, chắc chắn Vũ Vũ Lan sẽ giết Đoàn Ngữ Yên, khiến Đoàn Vô Nhai chịu nỗi đau mất đi con gái thân yêu, sau đó mới giết Đoàn Vô Nhai”.

Đoàn Hoàng hiểu rất rõ Vũ Vũ Lan.

Sắc mặt Dương Thanh vô cùng khó coi, anh căn răng nói: “Nói vậy có nghĩa là giữa tôi với Vũ Vũ Lan chắc chăn sẽ có một người chết?”
Đoàn Hoàng gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Những gì lão ta nên nói đều đã nói rồi, phải đối phó với Vũ Vũ Lan thế nào thì chỉ có thể tùy thuộc vào Dương Thanh thôi.

Hai người im lặng năm phút, Dương Thanh lên tiếng phá vỡ im lặng trước: “Tôi vẫn muốn ở bên vợ và con gái tôi cả đời, đã vậy thì tôi chỉ có thể tự tay giết Vũ Vũ Lan thôi!”
Giờ phút này, anh vô cùng kiêu ngạo, giọng điệu cũng đầy tự tin.

Điều này khiến Đoàn Hoàng có ảo giác như: Dương Thanh thật sự có thể g**t ch*t Vũ Vũ Lan.

Nhưng nghĩ đến cảnh giới võ thuật hiện tại của Vũ Vũ Lan, lão ta vấn không tin, dựa vào một cao thủ chỉ mới bước vào Siêu Thàm Nhất Cảnh mà có thể giết được Vũ Vũ Lan ở Siêu Phàm Tam Cảnh.

Tất nhiên lão ta sẽ không nói ra.

Đột nhiên, trong đầu lão ta lóe lên một suy nghĩ táo bạo, lão ta nhìn chăm chằm vào Dương Thanh rồi nói: “Bây giờ, chỉ có cách cậu thừa kế Đế Thôn rồi thì có lẽ sẽ có hy vọng đối phó được với Hoàng tộc họ Vũ”.

“Người ta đồn cao thủ ở Đế Thôn nhiều như mây, lời đồn là vậy, cho dù thực lực của cao thủ ở Đế Thôn có tệ hơn nữa thì mạnh nhất cũng là Siêu Phàm Cảnh đúng không?”
“Nếu không có sự che chở của các cao thủ hàng đầu Đế Thôn thì cậu với Đoàn Vô Nhai và Đoàn Ngữ Yên chết chắc!”
“Thậm chí cả vợ cậu, tất cả những người có liên quan đến cậu đều sẽ gặp phải thủ đoạn thâm độc của bà ấy!”
Đoàn Hoàng vừa dứt lời, một luồng khí thế cuồn cuộn từ trong cơ thể Dương Thanh bộc phát ra ngoài.

“Nếu bà ta dám làm tổn thương một người bên cạnh tôi thôi thì sẽ giết hết cả nhà bà ta!”
Dương Thanh giận dữ nói, giống như ác quỷ đến từ chín tầng địa ngục.

Ngay cả Đoàn Hoàng cũng cảm thấy lạnh đến thấu xương.

“Ân oán giữa tôi với Hoàng tộc họ Đoàn chấm dứt tại đây!”
Sau khi bình tĩnh lại, Dương Thanh thấp giọng nói: “Tất nhiên, nếu Hoàng tộc họ Đoàn muốn gây phiền phức cho tôi thì tôi dang hai tay chào đón, nhưng lần sau Hoàng tộc họ Đoàn chắc chăn sẽ bị tiêu diệt!”
“Ngoài ra, tôi sẽ đưa nhóm Đoàn Vô Nhai đi, nếu Vũ Vũ Lan đến Hoàng tộc họ Đoàn, ông cứ nói thật cho bà ta là được, có gì thì nhäm vào tôi”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2040: 2040: Chương 2050


“Tất nhiên, nếu ông có thể nói trước với tôi bà ta đến Hoàng tộc họ Đoàn thì tôi sẽ nợ Đoàn Hoàn ông một ân tình!”
Nói xong, không đợi Đoàn Hoàng trả lời, anh đã xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Dương Thanh dần đi xa, vẻ mặt Đoàn Hoàng phức tạp.

Theo lý mà nói, Dương Thanh giết con trai Đoàn Vô Viêm của lão ta thì lão ta nên đầy ý thù địch với Dương Thanh mới đúng.

Nhưng sau khi lão ta biết thực lực thật sự của Dương Thanh thì ý thù địch này hoàn toàn biến mất.

Bởi vì lão ta rất rõ, thiên tài võ thuật như Dương Thanh sẽ trở nên mạnh hơn trong tương lai, nếu dựa vào Hoàng tộc họ Đoàn thì cả đời này cũng không có cơ hội để trả thù.

Mà Dương Thanh lại có mối quan hệ rất tốt với Đoàn Vô Nhai, Đoàn Vô Nhai cũng là con trai của lão ta, nếu Dương Thanh có thể sống sót trong tay Vũ Vũ Lan, vậy truyền ngôi vị cho Đoàn Vô Nhai thì có sao?
“Cậu Thanh!”
Lúc Dương Thanh đi đến trước mặt Đoàn Vô Nhai, ông ta thoáng hoảng hốt, vội đi lên trước.

Tất nhiên Dương Thanh biết rõ nỗi lo trong lòng Đoàn Vô Nhai, anh nói: “Yên tâm, tôi với ông ta sẽ không có trận chiến nào nữa!”
Nói xong, vẻ mặt anh nghiêm trọng, nói tiếp: “Chuẩn bị đi, đưa cả Đoàn Ngữ Yên và Độc Du, bây giờ theo tôi rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn!”
“Được!”
Mặc dù Đoàn Vô Nhai không rõ lắm vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng ông ta có thể cảm nhận được Dương Thanh có vài phần lo lắng.

Ông ta vốn không có ý định tranh giành ngôi vị, bây giờ rời đi mà không có bất kỳ gánh nặng †âm lý nào.

Ngay lúc này, một luồng khí thế đáng sợ bao trùm cả Hoàng tộc họ Đoàn.

“Đoàn Hoàng, gan các người lớn lắm, không ngờ lại dám giết cả người của Hoàng tộc họ Vũ tôi!”
Một giọng nói như đến từ chín tầng trời đột nhiên giáng xuống.

“Ai?”
Mặt Đoàn Hoàng chợt biến sắc, ngẩng đầu nhìn lên không trung, lạnh lùng quát.

Đúng lúc này, một hơi thở võ thuật kinh khủng giáng từ trên trời xuống bao phủ toàn bộ Hoàng tộc họ Đoàn.

“Âm!”
Giây tiếp theo, một tiếng vang khổng lồ, trong lúc mọi người đang ngơ ngác thì trong nháy mắt, điện Đoàn Hoàng vốn đã điêu tàn hoá thành đống phế liệu.

Hơi thở võ đạo trên người Đoàn Hoàng bùng nổ, chỉ thấy áo bào vàng của lão ta rách toạt.

Lão ta đứng một mình trên đống phế tích, khoé miệng có vết máu.

Không ai thấy chuyện gì đã xảy ra, chỉ nghe được một giọng nói như đến từ chín tầng trời mây, ngay sau đó điện Đoàn Hoàng sụp đổ, Đoàn Hoàng bị thương.

“Phụ hoàng!”
Đoàn Vô Nhai thấy cảnh tượng này, sau khi ngỡ ngàng một lúc, mặt biến sắc, chuyển động chân vọt đến bên cạnh Đoàn Hoàng.

Mặc dù ông ta và Đoàn Hoàng cãi nhau đến mức cạch mặt nhưng từ trước đến giờ ông ta chưa từng có suy nghĩ từ bỏ người bố này.

Bây giờ Đoàn Hoàng bị thương, ông ta cũng thấy rất khó chịu.

Dương Thanh nheo mắt nhìn về một hướng, sắc mặt hơi khó chịu, tất nhiên anh hiểu rõ chuyện gì mới vừa xảy ra.

Hiển nhiên là cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ, một chiêu thôi đã huỷ diệt cả cung điện, còn làm Đoàn Hoàng bị thương nặng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2041: 2041: Chương 2051


“Ông đường đường là cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà lại nặng tay với một người còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh đến vậy, ông có thấy mình quá đáng lắm không?”
Dương Thanh lạnh giọng hỏi.

Ban nấy nếu không nhờ Đoàn Hoàng chuẩn bị từ trước, dốc hết sức ngăn cản thì vết thương sẽ còn nặng hơn nhiều.

Dù vậy nhưng chiêu đó cũng làm lão ta dường như không còn sức chiến đấu nữa, nếu không có ý chí kiên cường ra sức đỡ cho cơ thể thì sợ là lão †a đã ngã xuống đất.

.

đam mỹ hài
Nghe Dương Thanh nói, tất cả mọi người đều Sợ tái mét.

Giây tiếp theo, một lão già mặc đồ truyền thống từ từ bước về phía Dương Thanh.

Mỗi một bước chân của lão ta làm mọi người thấy như có hàng nghìn cân đang đè nặng lên vai mình.

Đám cao thủ dưới cảnh giới Thân Cảnh đều không thể chịu nổi khí thế đàn áp của đối phương, ai nấy run bần bật.

Một vài cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ và trung kỳ xụi lơ, ngã xuống đất thở từng ngụm từng ngụm.

“Rốt cuộc ông là ai?”
Đoàn Vô Nhai cắn răng nhìn lão già hỏi.

Ông ta có thể cảm nhận được vết thương của Đoàn Hoàng cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí còn có thể sẽ ảnh hưởng đến nền tảng võ thuật.

Lúc nhìn sang cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ, mặt ông ta đầy sát ý.

“Vô Nhai!”
Đoàn Hoàng giơ tay chộp lấy cánh tay của Đoàn Vô Nhai, vẻ mặt phức tạp.

Lão ta không thể nào ngờ, lão ta kiên quyết muốn giết Đoàn Vô Nhai nhưng ngay tại khoảnh khác này, Đoàn Vô Nhai lại không hề sợ hãi, xuất hiện bên cạnh để bảo vệ lão ta.

Lòng lão ta thấy hơi hối hận.

Nghe Đoàn Vô Nhai chất vấn, cao thủ Hoàng tộc họ Vũ kia chẳng thèm nhìn ông ta lần nào.

Đôi mắt sắc như chim ưng nhìn Dương Thanh chăm chằm.

Khí thế võ thuật kinh khủng ập thẳng về phía Dương Thanh.

Dương Thanh bình tĩnh, anh cũng bộc phát hơi thở võ thuật Siêu Phàm Cảnh, để nó bay sang chỗ đối phương.

“Âm ầm ầm!”
Hai khí thế võ thuật kinh khủng va chạm vào.

nhau, giống như trời giáng đại nạn, mặt đất run rẩy kịch liệt.

Những phần làm bằng thủy tinh ở những tòa kiến trúc gần hai người vỡ tan.

“Chuyện này…”
Cao thủ của Hoàng tộc họ Vũ ai cũng ngỡ ngàng, ngạc nhiên không thể tin nổi.

Cuối cùng, lão ta dừng ở chỗ cách Dương Thanh khoảng năm sáu mét.

Lão ta chợt nói: “Cậu là Dương Thanh tự xưng là Vương của Yến Đô à?”
Mắt Dương Thanh chợt loé lên, không ngờ đối phương lại biết mình.

“Tôi chưa bao giờ tự phong mình là Vương, cũng không cho phép bất kỳ kẻ nào tự phong Vương ở Yến Đô!”
Dương Thanh lạnh giọng nói..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2042: 2042: Chương 2052


Cao thủ Hoàng tộc họ Vũ nhíu mày: “Cậu còn ngông cuồng hơn tôi nghĩ nhiều!”
“Tôi vẫn có thể ngông cuồng hơn nữa đó, ông muốn xem không?”, Dương Thanh đáp trả, luông ý chí chiến đấu điên cuồng dâng trào trong cơ thể.anh.

Đến cảnh giới như anh, ít khi có cơ hội được đánh nhau với cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Bất kỳ trận chiến nào đều có thể làm võ thuật của anh tiến bộ.

Anh giết Đoàn Vô Viêm, mà mẹ của Đoàn Vô Viêm lại là thiên tài võ thuật đứng đầu của Hoàng tộc họ Vũ, bây giờ đã đột phá Siêu Phàm Tam Cảnh.

Anh và Hoàng tộc họ Vũ đã khó mà chung sống hoà bình được, nếu đã vậy thì không cần phải khách sáo với cao thủ của Hoàng tộc họ Vũ.

“Mày chán sống!”
Cao thủ Hoàng tộc họ Vũ gầm lên, khoảng cách năm sáu mét được rút lại ngay lập tức.

Chỉ thấy lão ta chém ra một chưởng, trong nháy mắt Dương Thanh cũng chém một chưởng.

“Ẩm!”
Hai chưởng va chạm vào nhau, bỗng nhiên một lưồng hơi thở huỷ diệt tràn ra bốn phương tám hướng.

“Âm ầm ầm!”
Mặt đất rung chuyển, xuất hiện những cái khe to như cánh tay, không ngừng lan ra bốn phương tám hướng.

Dương Thanh chảng hề sợ hãi, tinh thần chiến đấu dâng trào.

Chiêu này làm anh cảm nhận được thực lực của đối phương, cũng là Siêu Phàm Nhất Cảnh giống anh.

Có điều căn cơ Siêu Phàm Nhất Cảnh của đối phương rất vững, hiển nhiên đã ở cảnh giới này rất nhiều năm rồi, sợ là không bao lâu nữa sẽ đột phá Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Cao thủ của Hoàng tộc họ Vũ cũng hoảng sợ, võn dĩ lão ta nghĩ răng dù Dương Thanh có mạnh thì cùng lãm chỉ là bán bộ Siêu Phàm.

Đến giờ phút này, lão ta mới ý thức được Dương Thanh đã bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh.

Mặc dù mới vừa bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh nhưng một chiêu này, sức mạnh Dương Thanh bộc phát ra không hề kém gì lão ta, thậm chí còn mạnh hơn.

Lão ta chỉ cảm thấy có một luồng khí kình kinh khủng đang lan từ cánh tay lão ta ra toàn thân.

“Bộp bộp bộp!”
Bồng nhiên lão ta lui ra sau ba bước.

Trái lại Dương Thanh vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ là mặt đất dưới chân anh đã lõm xuống.

Đoàn Hoàng cách đó không xa cũng ngạc nhiên không thể tin nổi.

Mặc dù lão ta biết Dương Thanh rất mạnh nhưng không ngờ khi chiến đấu với cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ, Dương Thanh vẫn chiếm lợi thế.

Đến giờ phút này lão ta mới hiểu tại sao Đoàn Vô Nhai luôn ngăn cản lão ta giết Dương Thanh, kiên quyết muốn làm thân với Dương Thanh, sẵn sàng chấp nhận cái danh bất hiếu, thậm chí còn muốn cướp đoạt quyền lực.

Bởi vì Đoàn Vô Nhai biết sự lớn mạnh của Dương Thanh, nếu Dương Thanh muốn tiêu diệt Hoàng tộc họ Đoàn thì đó là chuyện đơn giản như trở bàn tay.

“Vô Nhai, phụ hoàng hiểu lầm con rồi!”
Đoàn Hoàng nhìn Đoàn Vô Nhai, mắt đỏ hoe nói.

Đoàn Vô Nhai khế mỉm cười, lắc đầu: “Phụ hoàng có thể hiểu được thì tất cả những thứ con làm đều xứng đáng!”
“Nhóc con, cuối cùng cậu là ai?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2043: 2043: Chương 2053


Cuối cùng lão già của Hoàng tộc họ Vũ cũng không nhịn nổi nữa, lên tiếng hỏi anh.

Nếu lão ta đã biết Dương Thanh thì tất nhiên hiểu mọi thứ về Dương Thanh, nhưng bây giờ lão ta lại ý thức được, những gì Hoàng tộc họ Vũ hiểu về Dương Thanh chỉ mới là lớp khoác bên ngoài.

Căn cứ theo những gì họ biết về Dương Thanh, trong sáu năm ngắn ngủi, Dương Thanh không thể phát triển từ một người bình thường đến như hôm nay được.

Thực lực võ thuật của Siêu Phàm Nhất Cảnh, rất nhiều cao thủ hơn trăm tuổi cố gắng suốt đời cũng chưa chắc có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh.

Bây giờ, một chàng trai mới hai mươi tám tuổi, chỉ sáu năm ngắn ngủi đã đạt đến cảnh giới này, đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Dương Thanh cau mày, đây không phải lần đầu có người hỏi anh là ai.

Theo mức độ anh tiếp xúc càng tăng lên thì cũng hiểu ra nhiều điều hơn.

Có lẽ người khác không tin, nhưng sự thật chính là vậy.

Sáu năm trước anh rời khỏi Giang Hải, sau khi đến biên giới phía Bắc thì tài năng võ thuật mới dần bộc lộ.

Trong vài năm ngắn ngủi đã trở thành Tướng quân canh giữ biên giới phía Bắc, tốc độ phát triển thế này, ngoài anh và Mã Siêu ra thì chưa từng thấy người thứ ba.

Vốn dĩ anh luôn nghĩ gia tộc Vũ Văn ở Yến Đô là gia tộc của anh, Vũ Văn Cao Dương là bố của anh, nhưng về sau anh mới biết không phải thế.

Vậy chẳng phải bố của mình là người khác à?
Lế nào mình thật sự có gia thế vững chắc gì sao?
“Tôi là ai, Hoàng tộc họ Vũ nên biết rất rõ mới đúng”.

Sau một hồi im lặng, Dương Thanh nói với vẻ mặt lạnh nhạt.

“Hừ!”
Lão già của Hoàng tộc họ Vũ cười khẩy: “Trẻ như vậy mà có thể bước chân vào Siêu Phàm Nhất Cảnh, trừ khi cậu có huyết thống mạnh, nếu không chắc chăn điều đó là không thể.

Chỉ với sáu năm mà từ một người bình thường đi đến vị trí như hôm nay”.

“Đoàn Vô Viêm do tôi giết, có gì ông cứ nhắm vào tôi là được”.

Dương Thanh không muốn nói nhiều lời vớ vẩn mà đi thẳng vào vấn đề, một mình chịu trách nhiệm cho việc mình làm.

Lão già của Hoàng tộc họ Vũ cau mày, lão ta nên bắt Dương Thanh rồi đưa về Hoàng tộc họ Vũ chịu phạt mới đúng, nhưng xem ra bây giờ muốn bắt được Dương Thanh là điều hoàn toàn không có hi vọng.

Dù sao thì thực lực của Dương Thanh cũng bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh rồi, thậm chí còn mạnh hơn lão ta.

“Đã vậy thì cậu chuẩn bị nhận lấy cơn giận của Hoàng tộc họ Vũ đi!”
Vừa dứt lời, lão già của Hoàng tộc họ Vũ vác thi thể của Đoàn Vô Viêm lên vai rồi sải bước rời đi.

Đến khi bóng lưng của đối phương biến mất, người của Hoàng tộc họ Đoàn mới dám thở mạnh, rất nhiều người đều toát mồ hôi lạnh.

Đoàn Hoàng đi đến bên cạnh Dương Thanh, nhìn anh với vẻ mặt phức tạp, nói: “Chuyện hôm nay đều là lỗi của tôi, nếu không phải tôi nhất quyết muốn giết cậu thì cũng không đến mức xảy ra chuyện thế này”.

Dương Thanh ngạc nhiên, nhìn Đoàn Hoàng, hỏi: “Nhưng tôi là hung thủ giết Đoàn Vô Viêm, ông chắc chản không truy cứu trách nhiệm của tôi nữa?”
Trong mắt Đoàn Hoàng có vài phần đau thương, đột nhiên lão ta cười giều: “Cho dù tôi muốn truy cứu trách nhiệm của cậu thì tôi có thể làm được sao?”
Nghe Đoàn Hoàng nói thế Dương Thanh mới nhận ra, cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh kia của Hoàng tộc họ Vũ có thể khiến Đoàn Hoàng bị thương nặng chỉ với một đòn.

Mà thực lực của Dương Thanh còn mạnh hơn một bậc, nếu anh dốc hết sức, e là sẽ giết luôn cả Đoàn Hoàng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2044: 2044: Chương 2054


Đoàn Hoàng đã là người mạnh nhất của Hoàng tộc họ Đoàn rồi, ngay cả lão ta cũng không chịu nổi một đòn thì ai có thể trả thù đây?
Đoàn Vô Nhai cũng rất khó chịu, mặc dù giữa ông ta với Dương Thanh không được xem là rất thân thiết nhưng có thể tin tưởng lẫn nhau, ông ta là người bị kẹp ở giữa.

“Cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ đã xuất hiện rồi, chẳng bao lâu nữa cái chết của Đoàn Vô Viêm sẽ truyền đến tai Vũ Vũ Lan, bà ấy có thời gian rồi chắc chăn sẽ ra tay với cậu”.

Đột nhiên Đoàn Hoàng nhìn Đoàn Vô Nhai, nói: “Con là người có tài năng võ thuật mạnh nhất của Hoàng tộc họ Đoàn ta, hôm nay con cũng bước vào Thần Cảnh đỉnh phong thì ngôi vị lẽ ra nên truyền cho con”.

“Nhưng dù sao thì cái chết của Vô Viêm cũng liên quan đến con, Vũ Vũ Lan chắc chắn sẽ không tha cho con, sau này con mãi mãi rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn đi!”
Vừa dứt lời, Đoàn Vô Nhai lập tức biến sắc: “Bố, bố muốn đuổi con đi?”
Đoàn Hoàng lắc đầu, đỏ mắt nói: “Không phải bố muốn đuổi con mà là con bắt buộc phải đi, bố rõ hơn ai hết Vũ Vũ Lan điên cuồng cỡ nào”.

“Từ sau khi bà ấy được đón về Hoàng tộc họ Vũ thì chưa từng tái hôn, nếu không phải ràng buộc gia tộc thì bà ấy đã đón Vô Viêm về Hoàng tộc họ Vũ lâu rồi”.

“Bây giờ bà ấy mất đi đứa con trai yêu quý, con nghĩ bà ấy có thể bỏ qua cho mọi người sao?”
“Con ở lại Hoàng tộc họ Đoàn chỉ có con đường chết thôi, thậm chí còn mang đến tai họa cho Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Bây giờ chỉ có cách đuổi con ra khỏi Hoàng tộc họ Đoàn mới có thể tránh được tai họa cho Hoàng tộc họ Đoàn.

©on đi rồi bố sẽ chỉ định anh cả con làm người thừa kế Hoàng tộc”.

“Mặc dù nó chỉ là Thần Cảnh trung kỳ, tài năng võ thuật cũng kém xa con và Vô Viêm, nhưng suy cho cùng nó là con trưởng của Hoàng tộc họ Đoàn ta, đợi nó bước vào Thần Cảnh đỉnh phong thì bố sẽ suy xét nhường ngôi cho nó”.

Sau khi nói xong, Đoàn Hoàng bỗng chốc như già đi mười mấy tuổi, sắc mặt tiều tụy.

Hai mắt Đoàn Vô Nhai đỏ hoe, tất nhiên ông †a có thể hiểu những lời Đoàn Hoàng nói.

Đoàn Hoàng đuổi ông ta ra khỏi Hoàng tộc cũng là đang cứu ông ta.

“Phụ hoàng, Vô Nhai bất hiếu, sau này không thể ở bên báo hiếu người, mong người chăm sóc tốt bản thân!”
Đoàn Vô Nhai quỳ xuống đấy, nghẹn ngào nói.

“Bộp bộp bộp Nói xong, ông ta dập đầu ba cái.

Đoàn Ngữ Yên cũng vội quỳ xuống, lạy rồi lại lạy.

Đối với cô ấy, người ông nội này vô cùng xa lạ.

“Đi đi! Đi cả đi!”
Đoàn Hoàng xoay người, không nhìn Đoàn Vô Nhai nữa mà vừa đi vừa nói.

Dáng người thẳng tắp ban đầu cũng hơi khom xuống.

Đoàn Vô Nhai xót xa, hai tay siết chặt lại, ông ta muốn ở lại Hoàng tộc họ Đoàn, cùng đối mặt với cơn giận của Vũ Vũ Lan.

Nhưng ông ta biết, đứng trước Hoàng tộc họ Vũ lớn mạnh, ông ta chẳng là gì cả.

Ở lại Hoàng tộc họ Đoàn sẽ mang đến tai họa càng lớn hơn cho Hoàng tộc.

Trong lòng Dương Thanh cũng có rất nhiều cảm xúc, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay.

Vốn dĩ ở Yến Đô, sau khi Đoàn Vô Nhai chủ động bày tỏ ý tốt thì anh cũng chỉ cần xem tất cả những chuyện này như trao đổi lợi ích, cho đến mấy hôm nay, mọi chuyện xảy ra ở Hoàng tộc họ Đoàn khiến anh ý thức được không phải như vậy.

Đoàn Vô Nhai thật sự có tâm với anh, nếu không cũng sẽ không ngăn cản khi Đoàn Hoàng ra lệnh muốn giết anh, thậm chí còn đối đầu với Đoàn Hoàng.

Vả lại gặp được Đoàn Hoàng cũng khiến anh có rất nhiều cảm xúc.

“Đi thôi!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2045: 2045: Chương 2055


Cho đến khi bóng lưng Đoàn Hoàng hoàn toàn biến mất, Dương Thanh mới lên tiếng.

Một nhóm bốn người gồm Dương Thanh, Đoàn Vô Nhai, Đoàn Ngữ Yên và Độc Du ngồi máy bay riêng rời khỏi Hoàng thành Đoàn.

Nhìn Hoàng thành Đoàn ngày càng nhỏ, Đoàn Vô Nhai siết chặt năm đấm, nói với vẻ mặt kiên định: “Rồi sẽ có một ngày, tôi nhất định quay về đây!”
Không phải để tranh giành quyền lực, chỉ vì ở đây là quê hương ông ta lớn lên từ nhỏ, cội nguồn của ông ta ở đây.

Hôm nay cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ đến Hoàng tộc họ Đoàn, chỉ với một đòn đã phá hủy điện Đoàn Hoàng, điều này đã để lại hận thù trong lòng ông ta.

Những gì trải qua hôm nay cũng sẽ thúc đẩy ông ta trở nên mạnh hơn!
“Bố!”
Đoàn Ngữ Yên nắm chặt tay bố, vẻ mặt hơi lo lắng.

Cùng lúc này, khu Đông Châu ở Chiêu Châu, trên một ngọn đồi xanh chọc tầng mây, có một cung điện nguy nga tráng lệ, bên trên cửa cung điện treo một tấm biển lớn với chữ vàng.

Bốn chữ ‘Hoàng cung họ Vũ’ phồn thể to lớn, nét bút đi như rồng rắn, lại mang theo vài phần khí thế võ thuật.

Trong góc phía Tây của Hoàng cung họ Vũ là một tứ hợp viện với phong cách xưa chiếm khoảng ba nghìn mét vuông.

Trong đại sảnh nhà chính, một người phụ nữ trông khoảng năm mươi mặc trang phục truyền thống đang ngồi trước bàn trà, một cô hầu trẻ trung xinh đẹp đang quỳ bên bàn trà.

Làm nóng ấm, đổ trà vào, pha trà, đổ nước, ủ trà, dâng trà, động tác vô cùng thành thạo, trông rất vui mắt.

“Trưởng công chúa, mời uống trài”
Cô hầu bưng tách trà bằng hai tay, dâng lên với vẻ mặt cung kính.

“Choảng!”
Người phụ nữ mặc trang phục truyền thống vừa nhận lấy tách trà, không biết tại sao cánh tay đột nhiên run lên, tách trà rơi xuống đất vỡ ra, nước trà văng tứ tung.

“Xin lỗi trưởng công chúa, tôi không cố ý, xin trưởng công chúa tha mạng!”
Cô hầu mặt đầy hoảng sợ, run lẩy bẩy quỳ trên đất.

Còn người phụ nữ mặc trang phục truyền thống nhướng mày, không biết tại sao đột nhiên bà ta có một dự cảm chảng lành.

“Chát!”
Bà ta vung tay tát vào đầu cô hầu, cô hâu chết ngay tại chỗ.

Lúc này, một bóng người lo lắng hoảng sợ chạy vào, nói: “Không hay rồi trưởng công chúa, điện hạ bị người ta giết ở Hoàng tộc họ Đoàn rồi!”
“Ông nói cái gì?”
Trưởng công chúa duõi tay chộp cổ người hầu, hét lên giận dữ: “Ông nói ai chết?”
Bản thân cao thủ đến báo tin là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nhưng lúc này trong tay trưởng công chúa, ông ta không có chút sức ngăn cản nào.

“Là… Đoàn… Đoàn Vô Viêm điện hại”
Cao thủ thấp thỏm lo âu nói một cách khó khăn.

“Rầm!”
Trưởng công chúa vung tay lên, cao thủ đó bị ném ra ngoài như ném rác..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2046: 2046: Chương 2056


Vị trưởng công chúa của Hoàng tộc họ Vũ này không phải ai khác, bà ta chính là mẹ ruột của Đoàn Vô Viêm, Vũ Vũ Lan.

Bây giờ đã sáu mươi lăm tuổi nhưng tóc vẫn còn đen nên trông như năm mươi tuổi.

Lúc này, người bà ta nồng nặc sát khí, dường như sát khí đang tràn ra từ mắt bà ta.

“Trưởng công chúal”
Đúng lúc này, một bóng người già nua mang một xác chết bước đến.

Sau khi Vũ Vũ Lan thấy mặt của xác chết, bà †a ngỡ ngàng, bồng đau lòng nói: “Vô Viêm!”
Toàn bộ Hoàng tộc họ Vũ đều chìm trong cơn giận của bà ta.

“Không cần biết là ai, dám giết con tôi thì tôi sẽ khiến người đó muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong!”
Vũ Vũ Lan cắn răng nói.

Năm đó bà ta và Đoàn Hoàng yêu nhau, còn sinh Đoàn Vô Viêm ở Hoàng tộc họ Đoàn.

Nếu không phải Hoàng tộc họ Vũ không cho bà ta đưa Đoàn Vô Viêm về thì hai mẹ con bà ta đâu xa nhau thế này.

Bao nhiêu năm qua, bà ta không lấy chồng là vì nhớ thương con trai mình.

Bà ta vần luôn thấy áy náy với Đoàn Vô Viêm.

Luôn cho rằng với sự lớn mạnh của Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Viêm sẽ không phải bị thương nhưng không ngờ bỗng nhiên biết tin đứa con trai duy nhất của mình bị giết ở Hoàng tộc họ Đoàn.

“Mong trưởng công chúa nén bi thương!”
Cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh đưa Đoàn Vô Viêm về trầm giọng nói.

“Phương Nho, tôi phái ông đi bảo vệ Vô Viêm, tại sao ông lại đưa xác nó vê?”
Vũ Vũ Lan căm tức nhìn Phương Nho, nghiến răng hỏi.

Phương Nho chính là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh đã đến Hoàng tộc họ Đoàn đưa Đoàn Vô Viêm về.

Lúc này, lão ta cũng khá sợ hãi, lão ta biết rõ Vũ Vũ Lan điên cuồng đến mức nào.

“Trưởng công chúa, khi tôi chạy đến Hoàng tộc họ Đoàn thì điện hạ đã bị giết, mong trưởng công chúa tha tội!”
Phương Nho quỳ xuống đất xin lỗi.

Mặc dù Vũ Vũ Lan điên cuồng nhưng cũng không ngu xuẩn.

Phương Nho là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, bà ta biết lão ta quan trọng với Hoàng tộc họ Vũ thế nào.

Nếu bà ta giết Phương Nho thật thì sợ là bà ta cũng sẽ bị trừng phạt cực kỳ nghiêm trọng.

“Nói cho tôi biết, cuối cùng ai đã giết con trai,ụ tôi Vũ Vũ Lan cố nén cơn tức trong lòng, cản răng hỏi.

“Dương Thanh, một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh mới chỉ hai mươi tám tuổi, sức chiến đấu của cậu ta rất mạnh, đến tôi cũng không phải là đối thủ của cậu ta”.

Phương Nho nói đúng sự thật.

“Ông nói gì? Một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh mới chỉ hai mươi tám tuổi?”
Dù có là Vũ Vũ Lan thì khi nghe tin này, bà ta cũng kinh hãi đến cực đỉnh: “Sao lại thế được?
Không phải ông sợ tôi trách phạt nên mới lừa tôi đấy chứ?”
Phương Nho vội vàng lắc đầu: “Trưởng công chúa, tôi là người thế nào người không hiểu sao?
Hơn nữa, tôi dám lừa công chúa à? Dù tôi dám thật thì chẳng lẽ người không điều tra được sự thật?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2047: 2047: Chương 2057


Nghe lão ta nói vậy, Vũ Vũ Lan không nghi ngờ nữa, gương mặt phẫn nộ xen lẫn sợ hãi.

Dù bà ta có là thiên tài đứng đầu của Hoàng tộc họ Vũ thì đến bốn mươi tuổi bà ta mới bước vào cảnh giới Siêu Phàm Nhất Cảnh.

Mà Dương Thanh thì còn vào Siêu Phàm Cảnh sớm hơn bà ta mười hai năm.

Thiên phú võ thuật thế này, dù có là hai Hoàng tộc cổ xưa thì cũng chưa thấy bao giờ.

“Cậu ta là người của gia tộc Cổ Võ à?”
Ngoài gia tộc Cổ Võ ở ẩn kia ra thì bà ta không thể nghĩ ra ai mà lại có thiên phú võ thuật kinh khủng đến vậy.

Phương Nho läc đầu: “Tạm thời không biết nhưng theo tôi được biết, sáu năm trước cậu ta còn là người bình thường, thậm chí còn chẳng bằng Vương Cảnh sơ kỳ”.

“Từ sáu năm trước, sau khi cậu ta tòng quân biên giới phía Bắc của chiến vực Chiêu Châu, thiên phú võ thuật đỉnh cao, thực lực tăng như bay”.

“Năm năm nhập ngũ ngắn ngủi mà cậu ta đã thành Tướng quân của biên giới phía Bắc, một năm trước rời biên giới phía Bắc, quay về cuộc sống bình thường”.

“Trừ chuyện này ra, tôi còn tra được thân phận của cậu ta có chút vấn đề.

Từ nhỏ cậu ta đã lớn lên ở gia tộc Vũ Văn, một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô.

Chủ gia tộc Vũ Văn là bố cậu ta nhưng trên thực tế, người này chỉ là bố nuôi”.

“Mẹ ruột của Dương Thanh là Dương Tuyết Nhạn, năm đó sau khi mang thai mới lấy Vũ Văn Cao Dương”.

“Không những thế, về người phụ nữ tên Dương Tuyết Nhạn này, tôi chỉ điều tra được những chuyện sau khi bà ta xuất hiện ở Yến Đô, còn những chuyện trước đó không biết được gì, cứ như là tự dưng xuất hiện ở Yến Đô vậy”.

“Cuối cùng càng không biết bố ruột của Dương Thanh là ai”.

“Nhưng mới hai mươi tám tuổi mà thực lực cậu ta đã đạt đến Siêu Phàm Nhất Cảnh, tất nhiên huyết mạch vô cùng mạnh mẽ.

Tôi nghi ngờ mẹ và bố cậu ta đều không phải người bình thường, rất có thể cũng là thiên tài của gia tộc Cổ Võ”.

Nghe Phương Nho nói xong, sự tức giận trên mặt Vũ Vũ Lan biến mất mà thay vào đó là sự nghiêm túc.

Hoàng tộc họ Vũ của bà ta muốn điều tra gì mà chẳng được nhưng bây giờ lại không điều tra được lai lịch của bố mẹ Dương Thanh.

Điều này đã đủ để chứng minh có vấn đề.

“Có lẽ thậm chí bản thân cậu ta cũng không biết rõ cậu ta là ail”
Phương Nho chợt bổ sung thêm một câu.

Thời gian cứ trôi qua từng phút từng giây, Vũ Vũ Lan không nói gì nhưng vẻ mặt cực kỳ phức tạp, khi thì phân nộ, khi thì bình tĩnh, khi thì bùng nổ.

Khoảng mười phút trôi qua, Vũ Vũ Lan mới hung hăng nói: “Dù cậu ta có là ai đi chăng nữa thì nếu đã dám giết con trai tôi, tôi sẽ nghiền cậu †a thành tro!”
“Trưởng công chúa, quân tử báo thù mười năm chưa muộn.

Tôi đề nghị chúng ta vẫn nên từ từ, chờ sau khi biết rõ thân phận Dương Thanh rồi ra tay cũng không muộn”.

Phương Nho vội nói.

Mặc dù thực lực của Hoàng tộc họ Vũ hơn hẳn bốn Hoàng tộc lớn nhưng nếu so với gia tộc Cổ Võ chân chính thì vẫn kém xa.

Một khi Dương Thanh có liên quan đến gia tộc Cổ Võ thì Hoàng tộc họ Vũ sẽ gặp phiên phức.

“Câm miệng cho tôi!”
Vũ Vũ Lan hét lên, đe doạ: “Ông phải giữ bí mật tất cả những gì liên quan đến Dương Thanh.

Nếu tôi mà biết ông dám tiết lộ chuyện Dương Thanh thì tôi sẽ không tha cho ông đâu!”
“Dạ!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2048: 2048: Chương 2058


Mặc dù Phương Nho lo lắng nhưng lão ta là người của trưởng công chúa, chỉ có thể đồng ý.

Vũ Vũ Lan biết rõ một khi lời suy đoán của Phương Nho mà truyền đến tai Vũ Hoàng thì nhất định lão ta sẽ không cho bà ta động đến Dương Thanh.

Mặc dù mọi thứ chỉ là suy đoán, cho dù việc Dương Thanh là huyết mạch dòng chính của gia tộc Cổ Võ chỉ là một phần chục nghìn khả năng thì Vũ Hoàng vẫn sẽ không cho bà ta giết Dương Thanh.

“Tôi phải rời Hoàng tộc họ Vũ một khoảng thời gian”.

Trong Hoàng cung họ Vũ, Vũ Vũ Lan tìm Vũ Hoàng, kiên quyết nói.

“Rời khỏi?”
Trong Hoàng cung họ Vũ, Vũ Hoàng nhíu mày nhìn Vũ Vũ Lan, lạnh lùng nói: “Cô có biết cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhập thế sẽ rước lấy phiên phức lớn cỡ nào không?”
Vũ Vũ Lan không nói gì nhưng ánh mắt kiên quyết cực kỳ, không sợ chút nào, nhìn thẳng vào mắt Vũ Hoàng.

Nhìn nhau khoảng một phút, sự sắc sảo trong mắt Vũ Hoàng chợt biến mất, thở dài: “Nhiều năm trôi qua vậy rồi mà cô vẫn không thể quên được tên đó à?”

“Ha hai”
Vũ Vũ Lan cười mỉa: “Suốt đời này, thứ tôi không thể quên được chỉ có con trai tôi!”
Đương nhiên bà ta biết rõ “tên đó” mà Vũ Hoàng nói là ai.

Bây giờ, con trai bà ta chết ở Hoàng tộc họ Đoàn, bà ta còn định đến Hoàng tộc họ Đoàn hỏi cho ra lẽ, sao vẫn quan tâm đến Đoàn Hoàng được?
“Hai ngày! Tôi chỉ cho cô hai ngày, không cần biết bà làm gì, trong vòng hai ngày cô phải về Hoàng tộc họ Vũ cho tôi!”
Vũ Hoàng kiên quyết nói với bà ta.

“Được!”
Vũ Vũ Lan có được sự đồng ý của Vũ Hoàng, xoay người đi ngay.

Bà ta vừa đi thì một lão già đầu bạc mặc đồ truyền thống bước ra từ bức màn phía sau.

“Hoàng Chủ, con trai bà ta chết rồi!”
Lão già tóc bạc nói.

Vũ Hoàng gật đầu: “Tôi biết!
“Ngài đã biết mà vẫn dám để bà ta nhập thế?”
Lão già tóc bạc nghiêm túc nói: “Chắc ngài cũng biết rõ Vũ Vũ Lan điên cuồng đến nhường nào.

Những năm gần đây bà ta luôn quan tâm đến tình hình của con trai, bây giờ con trai đã chết, chäc chắn bà ta sẽ không bỏ qua cho hung thủ”.

“Đoàn Vô Viêm ~ con trai của bà ta là Ngũ hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn, quyền cao chức trọng nhưng lại bị giết ở Hoàng tộc họ Đoàn, đủ để chứng minh thực lực và lai lịch của người giết cậu ta mạnh đến nhường nào”.

“Lần này Vũ Vũ Lan rời đi, tất nhiên sẽ mang đến rác rối cho Hoàng tộc họ Vũ.

Tôi nghe nói người giết Đoàn Vô Viêm là một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh mới chỉ có hai mươi tám tuổi”.

Mặt Vũ Hoàng không có cảm xúc gì, dường như đã năm rõ hết mọi thứ, sau khi im lặng một lúc lâu, lão ta thở dài nói: “Tôi nợ nó! Dù có xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ gánh vác cùng nó!”
Hiển nhiên lão ta biết rõ Vũ Vũ Lan muốn đi đầu, thậm chí là muốn đi làm gì.

“Hoàng chủ, chuyện năm đó không phải là lỗi của ngài.

Tuy Vũ Vũ Lan là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất Hoàng tộc họ Vũ nhưng dù sao bà ta cũng là phụ nữ, mà ngôi vị Hoàng đế của Hoàng tộc chỉ truyền cho nam chứ không truyền cho nữ”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2049: 2049: Chương 2059


Lão già tóc bạc bình tĩnh nói: “Không phải ngài cướp ngôi vị Hoàng đế của bà ta mà là theo lời dặn của tổ tiên, bà ta không thể thừa kế ngôi vị Hoàng đế”.

“Đúng vậy!”
Đôi mắt sâu thẳm của Vũ Hoàng toát lên vẻ đau khổ: “Nhưng chính tôi đã đưa nó từ Hoàng tộc họ Đoàn về, đã hơn bốn mươi năm, nó vẫn hận người anh là tôi”.

Vũ Hoàng lại là anh trai của Vũ Vũ Lan.

Lão già tóc bạc thở dài, không nói thêm nữa.

Cùng lúc đó, Hoàng tộc họ Đoàn.

Đoàn Hoàng đang ở trong một tòa nhà cổ kính, vài nhân viên y tế đang kiểm tra sức khoẻ toàn thân cho lão ta.

Lúc trước Đoàn Hoàng đánh nhau với Dương Thanh, chỉ có một chiêu là dừng ngay nhưng trận đấu đó vẫn khiến Đoàn Hoàng bị thương khá nặng.

“Hoàng Chủ, sức khoẻ của ông rất ổn, không có bệnh nào cả, đúng là không thể tin nổi!”
Một lúc lâu sau, bác sĩ đứng đầu mới kinh hãi nói.

Dương Thanh mới dẫn nhóm Đoàn Vô Nhai rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn của họ, bọn họ bắt đầu chữa trị khẩn cấp cho Đoàn Hoàng.

Lúc mới bắt đầu, đúng là Đoàn Hoàng đã bị thương, mặc dù không ảnh hướng đến tính mạng nhưng cũng được xem là vết thương nặng.

Trước khi đi Dương Thanh đã cố ý để lại cho Đoàn Hoàng một chiếc bình sứ, hơn nữa còn nói với lão ta rằng trong đây có ba viên thuốc chữa bệnh, dặn Đoàn Hoàng hãy uống một viên.

Mặc dù Đoàn Hoàng không thân với Dương Thanh nhưng lão ta hiểu nếu Dương Thanh muốn mạng sống của lão ta thì anh đã lấy từ lâu rồi.

Sau khi uống viên thuốc, lão ta cũng không quan tâm lắm nhưng bây giờ sau khi kiểm tra cẩn thận, lão ta mới phát hiện ra rằng ba viên thuốc chữa bệnh mà Dương Thanh cho lão ta lợi hại đến nhường nào.

“ý các người là mới có hai tiếng ngắn ngủi mà vết thương của tôi đã khỏi hẳn rồi?”
Đoàn Hoàng cũng rất ngạc nhiên.

Bác sĩ đứng đầu vội vã gật đầu: “Hoàng Chủ, vết thương của ngài đã khỏi thật rồi.

Ngài cảm nhận thử là biết”.

Lúc trước lo cho vết thương của mình nên Đoàn Hoàng không dám dùng võ, sau khi nghe bác sĩ nói, lão ta vội vã chém thử một quyền.

“Bùm!”
Khí thế điên cuồng ngưng tụ trên nắm đấm của lão ta rồi bùng nổ.

“Chuyện này…”
Đoàn Hoàng tròn mắt nhìn, mặt như không thể tin nổi: “Tôi đã hồi phục thật rồi, hơn nữa hình như cảnh giới võ thuật còn có tiến bội”
“Cho nên ba viên thuốc mà cậu Thanh để lại cho ông rất quý giá! Dường như có thể sánh bằng thần dược chữa bệnh của gia tộc Cổ Võ”.

Bác sĩ kích động, sau đó nhìn sang viên thuốc trên bàn trà, dò hỏi thử: “Hoàng Chủ, có thể cho tôi một viên để tôi nghiên cứu thử không?”
“Cầm hết hai viên đi nghiên cứu đi!”
Đoàn Hoàng không hề do dự, đưa bình sứ trảng đựng hai viên thuốc cho bác sĩ.

“Cảm ơn Hoàng Chủ!”
Vài bác sĩ thấy thế thì kích động, hơi thở bắt đầu dồn dập hẳn lên..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2050: 2050: Chương 2060


Một khi họ có thể nghiên cứu được loại thuốc có công dụng tương đương với thần dược chữa bệnh này thì đó sẽ là một thành tựu to lớn của Hoàng tộc họ Đoàn.

Đương nhiên Đoàn Hoàng cũng hiểu điều này nên mới đưa cả hai viên thuốc quý giá đó cho bác Sĩ.

Thoáng chốc trong phòng chỉ còn lại Đoàn Hoàng và một người đàn ông trung niên.

“Phụ hoàng, đúng là Dương Thanh này không đơn giản chút nào! Trong tay cậu ta có thần dược chữa bệnh quý báu đến thế, thực lực võ thuật cũng siêu đỉnh”.

.

Truyện Võng Du
Người đàn ông trung niên nghiêm túc nói.

Đoàn Hoàng gật đầu, nhìn người đàn ông trung niên nói: “Vô Hằng, con nghĩ phụ hoàng nên xử lý quan hệ giữa Hoàng tộc họ Đoàn và Dương Thanh thế nào đây?
Đoàn Vô Hãng – Đại hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn, thực lực Thần Cảnh trung kỳ, bây giờ đã năm mươi ba tuổi, thiên phú võ thuật kém hơn Đoàn Vô Nhai và Đoàn Vô Viêm nhưng chỉ số IQ lại rất cao.

Đoàn Vô Hằng đã đưa ra rất nhiều kế sách cho Hoàng tộc họ Đoàn.

Bây giờ Đoàn Vô Nhai rời đi, Đoàn Vô Viêm bị giết, chỉ có Đoàn Vô Hằng mới là hoàng tử thích hợp kế vị nhất.

Đoàn Vô Hằng nói: “Phụ hoàng, người chết không thể sống lại được, bây giờ với Hoàng tộc họ Đoàn mà nói, quan trọng nhất là phải mạnh hơn một bậc”.

“Nếu phụ hoàng có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh thì chắc chăn sẽ là chuyện đáng mừng của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta, Hoàng tộc họ Đoàn cũng sẽ lớn mạnh hơn ba Hoàng tộc còn lại và khoảng cách giữa Hoàng tộc họ Đoàn và hai Hoàng tộc cổ xưa lớn sẽ gần hơn”.

“Bây giờ, Dương Thanh chỉ tiện tay lấy ra ba viên thuốc mà lại có công dụng chữa bệnh mạnh mẽ đến vậy, chứng minh trong tay cậu ấy vẫn còn thuốc loại khác”.

“Cậu ấy mới hai mươi tám tuổi mà võ thuật đã đến Siêu Phàm Gảnh, tất nhiên là huyết mạch của dòng chính trong gia tộc Cổ Võ.

Có lẽ sở dĩ cậu ấy có võ thuật mạnh mẽ đến vậy là nhờ người của gia tộc Cổ Võ âm thầm giúp đỡ”.

“Nếu có thể làm thân với Dương Thanh thì đây mới là lợi ích lớn nhất của Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Phụ hoàng đừng quên vẫn còn em hai, bây giờ đã làm bạn với Dương Thanh, chỉ cần chúng †a chủ động thêm một chút là quan hệ giữa Hoàng tộc họ Đoàn và Dương Thanh sẽ càng ngày càng thân”.

Nghe Đoàn Vô Hằng nói, Đoàn Hoàng gật đầu, ngay sau đó lại lo lắng: “Có điều Vô Viêm là con trai của Vũ Vũ Lan, Vô Viêm chết ở Hoàng tộc họ Đoàn, liệu Vũ Vũ Lan có chịu để yên không?”
“Âm!”
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên.

Ngay sao đó, một hơi thở võ thuật mạnh mẽ bao phủ toàn bộ Hoàng phủ họ Đoàn, một giọng nói phẫn nộ vang lên: “Đoàn Kình Thương, ông cút ra đây cho tôi!”
Đoàn Kình Thương là tên thật của Đoàn Hoàng.

Bây giờ có người dám đứng trong Hoàng phủ họ Đoàn bảo Đoàn Hoàng cút ra đây.

Cảm nhận được hơi thở đàn áp này, mặt Đoàn Hoàng tái mét: “Bà ấy đến rồi!”
Giờ phút này, một hơi thở kinh khủng bao phủ khắp Hoàng tộc họ Đoàn.

Cao thủ dưới cấp Thần Cảnh không thể chịu nổi sự đàn áp này, lần lượt quỳ phịch xuống đất, người run bần bật.

Dù là cao thủ Thần Cảnh thì cũng phải hứng chịu một áp lực cực kỳ lớn.

“Bà vẫn ngang ngược giống hệt bốn mươi năm trước!”
Đoàn Hoàng bước ra khỏi phòng nhìn Vũ Vũ Lan đang đứng cách lão ta khoảng mười phút, lão †a hơi kích động.

Từ hơn bốn mươi năm trước, sau khi Vũ Vũ Lan bị cao thủ của Hoàng tộc họ Vũ đưa về Hoàng tộc họ Vũ, họ không còn gặp nhau nữa..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2051: 2051: Chương 2061


Lần này gặp lại nhau nhưng lại tình thế lại căng thẳng như nước với lửa, Đoàn Hoàng chỉ cảm thấy mỉa mai thay.

Trong ánh mắt của Vũ Vũ Lan, lão ta không còn thấy được chút tình yêu nào mà chỉ có sự tức giận đang ngập tràn.

“Đoàn Kình Thương, lúc đầu ông đã hứa với tôi thế nào?”
Vũ Vũ Lan căm tức nhìn Đoàn Hoàng, nghiến răng nói: “Ông nói chỉ cần có ông ở đây, tuyệt đối sẽ không để con trai chúng ta phải bị thương, nhưng bây giờ thì sao?”
“Nó chết rồi!”
“Nó chết ở Hoàng tộc họ Đoàn của các người!”
“Hôm nay nếu ông không giải thích rõ ràng với tôi thì đừng trách sao tôi tiêu diệt Hoàng tộc họ Đoàn của ông!”
Giải thích không thoả đáng là sẽ tiêu diệt Hoàng tộc họ Đoàn.

Một vài người lớn tuổi của Hoàng tộc họ Đoàn biết Vũ Vũ Lan nhưng rất nhiều con cháu đời sau chưa bao giờ nghe nói đến người tên Vũ Vũ Lan này.

Lúc này, sau khi nghe Vũ Vũ Lan nói, bọn họ cực kỳ sợ hãi.

Mới tỏa khí thế ra thôi mà đã làm cao thủ dưới Thần Cảnh phải quỳ phịch xuống đất.

Với Hoàng tộc họ Đoàn mà nói, đây chẳng khác gì mối tai hoạ.

Sợ rằng Đoàn Hoàng cũng không phải là đối thủ của đối phương nhỉ?
Đoàn Hoàng im lặng, rất lâu sau mới từ từ ngẩng đầu nhìn người phụ nữ tồn tại ở nơi tận sâu trong kí ức, lão ta nói: “Tôi có lỗi với bà, có lỗi với Vô Viêm!”
“Nhưng người chết không thể sống lại, Vô Viêm đã mất, mong bà hãy nén bi thương!”
Đoàn Hoàng vừa dứt lời, Vũ Vũ Lan đang đứng tại chỗ chợt biến mất.

“Âm!”
Khi bà ta xuất hiện thì lại đứng ở chỗ của Đoàn Hoàng, mà Đoàn Hoàng thì bay ra ngoài giống như con diều bị đứt dây.

“Hoàng Chủ Thấy thế, cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn biến sắc, vài cao thủ Thần Cảnh bao vây lấy Vũ Vũ Lan.

“Đám vô dụng như các người mà cũng hòng giết tôi?”
Vũ Vũ Lan nhìn mọi người, lạnh lùng nói, sát ý trên người bà ta nồng nặc hơn.

“Cút hết cho tôi!”
Đoàn Hoàng bò dậy gầm lên.

Mặc dù lão ta bị Vũ Vũ Lan đánh rất mạnh nhưng Vũ Vũ Lan chưa ra đòn hiểm.

Nếu không lão ta sẽ không thể đứng lên nổi, thậm chí là chết mất rồi.

Vũ Vũ Lan là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh mà lão ta thì miễn cưỡng cũng được xem là cao thủ bán bộ Siêu Phàm.

Dù lão ta có bước vào cảnh giới Siêu Phàm Nhất Cảnh thì cũng không phải là đối thủ của Vũ Vũ Lan.

Nếu Vũ Vũ Lan muốn giết lão ta thì toàn bộ Hoàng tộc họ Đoàn đều phải bị chôn theo.

“Tôi muốn ông cho tôi một lời giải thích chứ không phải khuyên tôi nén bi thương!”
Mắt Vũ Vũ Lan đỏ bừng nhìn chằm chằm Đoàn Hoàng nói.

Hơi thở đàn áp trên người bà ta càng mãnh liệt hơn, chỉ thấy từng vết nứt to bằng cánh tay bắt đầu lan từ phần đất dưới chân bà ta ra tứ phía.

Những cao thủ Thần Cảnh đến gần bà ta không thể chịu nổi khí thế này nên lùi về sau mấy bước..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2052: 2052: Chương 2062


“Tôi có lỗi với bà”.

Đoàn Hoàng nói, ánh mät hối lỗi.

“Âm!”
Đòn tấn công của Vũ Vũ Lan lại ập xuống, Đoàn Hoàng lại bay ra lần nữa, cố găng bò dậy, khoé miệng chảy máu.

“Đoạn Kình Thương, nếu ông còn dám nói nhảm nữa, ông có tin tôi giết ông không?”
Vũ Vũ Lan giận dữ hét lên, cảm xúc cực kỳ kích động.

Nhưng Đoàn Hoàng lại mỉm cười, lão ta biết Vũ Vũ Lan không nhãn tâm với lão ta, bà ta chỉ đang tức giận vì mất đi đứa con trai yêu quý của mình.

Hai cú đánh ban nãy, Vũ Vũ Lan không ra đòn hiểm, chỉ khiến lão ta phải bị thương nặng nhưng lại không ảnh hưởng đến nền tảng võ thuật.

“Vũ Lan, xem như tôi xin bà, bà hãy bỏ qua chuyện Vô Viêm được không?”
Đoàn Hoàng như đang cầu xin, mắt đỏ hoe nói: “Nếu bà muốn báo thù thật thì cứ dồn hết lên người tôi đi, giết tôi, báo thù cho Vô Viêm!”

“Chỉ là tôi mong răng, sau khi bà giết tôi, bà đừng truy tìm việc Vô Viêm bị giết nữa, xem như tôi cầu xin bài”
Người của Hoàng tộc họ Đoàn ngạc nhiên ngỡ ngàng, họ chưa bao giờ thấy Đoàn Hoàng hèn mọn đến vậy cả?
Gòn là trước mặt một người phụ nữ nữa chứ.

Nhưng sau khi cảm nhận được sự mạnh mẽ của Vũ Vũ Lan, họ có thể hiểu.

Trước mặt cao thủ Siêu Phàm Cảnh, Đoàn Hoàng có thể cứng rắn chống đối không?
Từ cuộc đối thoại của Đoàn Hoàng và Vũ Vũ Lan, có thể thấy quan hệ giữa hai người không hề đơn giản.

Có rất nhiều người mặc dù đây là lần đầu tiên họ gặp Vũ Vũ Lan nhưng đã biết thân phận của bà ta, mẹ ruột của Đoàn Vô Viêm.

Cũng là thiên tài võ thuật đứng đầu của Hoàng tộc họ Vũ – một trong hai Hoàng tộc cổ xưa lớn.

“Đoàn Kình Thương, ông muốn chết đến thế à?”
Khí thế võ thuật trên người Vũ Vũ Lan lại tăng vọt lần nữa, lúc nhìn Đoàn Hoàng, ánh mắt bà ta đầy sát khí.

Đoàn Hoàng cười tự giêu: “Sợ răng lòng bà chỉ có một mình Vô Viêm, tôi đâu là cái thá gì đúng không?”

“Tôi vẫn muốn nói câu đó, tôi mong bà có thể từ bỏ mối hận việc Vô Viêm bị giết.

Nếu bà muốn trả thù thì cứ trả thù tôi là được, đến đây giết tôi báo thù cho Vô Viêm đi!”
Dứt lời, lão ta dang tay ra, nhằm mắt như thể không còn gì tiếc nuối nữa.

“Hoàng Chủ!”
Người của Hoàng tộc họ Đoàn thấy cảnh tượng như vậy thì đồng loạt hô lên.

Đoàn Hoàng mới là linh hồn của Hoàng tộc họ Đoàn, nếu lão ta chết thì thực lực của Hoàng tộc họ Đoàn sẽ giảm đi rất nhiều.

Đoàn Vô Nhai đã dẫn Độc Du đi, Đoàn Vô Viêm thì chết rồi.

Hoàng tộc họ Đoàn của bây giờ đã yếu đi nhiều.

Nếu Đoàn Hoàng bị giết, Hoàng tộc họ Đoàn sẽ tiêu đời.

“Có phải ông nghĩ tôi không dám giết ông không?”
Khoảnh khắc Vũ Vũ Lan dứt lời, bà ta xuất hiện trước mặt Đoàn Hoàng, đặt tay lên cổ Đoàn Hoàng, ánh mắt đầy sát khí điên cuồng.

“Hoàng Chủ!”
Người của Hoàng tộc họ Đoàn kêu lên..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2053: 2053: Chương 2063


Bọn họ muốn cứu Đoàn Hoàng nhưng dưới uy lực của Vũ Vũ Lan, thậm chí họ còn không thể đến gần.

Cảm nhận được tay Vũ Vũ Lan càng ngày càng mạnh, Đoàn Hoàng vẫn không sợ, cố gắng nói: “Tôi… Tôi mong bà… Hãy quên… Những thù hận đó đi!”
“Đoàn Kình Thương! Nếu ông muốn chết thì tôi tác thành cho ông!”
Vũ Vũ Lan hét lớn, tay kia ngưng tụ một luông sức mạnh rất lớn, chưởng thẳng về phía ngực của Đoàn Hoàng.

Nhưng đúng khoảnh khắc này, Đoàn Hoàng đang nhằm chặt mắt chợt mở mắt.

Lúc nhìn Vũ Vũ Lan, ánh mắt lão ta không hề có chút thù hận nào mà chỉ có sự dịu dàng.

Trong chớp mắt, Vũ Vũ Lan có cảm giác họ như quay lại mấy chục năm trước, ngày hai mười mới gặp nhau.

Lúc đó Đoàn Hoàng cũng nhìn bà ta một cách dịu dàng đến thế.

Mắt thấy đòn tấn công của bà ta chuẩn bị đâm vào tim Đoàn Hoàng, bỗng nhiên nó chệch đi một chút.

“Am Đòn tấn công của Vũ Vũ Lan ập xuống nhưng đã tránh khỏi phần tim của Đoàn Hoàng.

Khi mọi người đang kinh hãi, Đoàn Hoàng phun một ngụm máu, cơ thể bay lên rồi văng ra hơn mười mét.

Khoảnh khäc này, khung cảnh yên tĩnh.

Khi mọi người lấy lại tinh thần, Vũ Vũ Lan đã biến mất tại chỗ, chỉ nghe có một giọng nói như phát ra từ chín tầng mây, vọng từ trên trời xuống: “Đoàn Kình Thương, ông sẽ phải trả cái giá lớn cho cái chết của con tôi!”
Giọng nói đó vừa dứt lời, hơi thở võ thuật kinh khủng kia cũng biến mất.

Lúc này cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn mới dám thở mạnh, mồ hôi lạnh làm quần áo họ ướt sũng.

“Hoàng Chủ!”
Vài cao thủ Thần Cảnh tiến lên bên cạnh Đoàn Hoàng.

Thần y đã lấy hai viên thuốc chữa trị của Đoàn Hoàng vội vàng lấy một viên ra đút cho.

Đoàn Hoàng.

Đoàn Hoàng bình tĩnh khoảng mười phút mới thấy thoải mái hơn được chút, lòng lại thầm khen công dụng của thuốc thật mạnh.

“Phụ hoàng, người có sao không?”
Đoàn Vô Hằng lo lăng hỏi.

Những người khác cũng sốt sắng, Đoàn Hoàng là linh hồn của Hoàng tộc họ Đoàn, nếu Vũ Vũ Lan làm ông ta bị thương nặng, ảnh hưởng đến nền tảng võ thuật thì đó sẽ là tai hoạ của cả Hoàng tộc họ Đoàn.

Đoàn Hoàng lắc đầu: “Không sao, bố có thể hồi phục trong vòng ba ngày”.

Sau khi về phòng, mắt lão ta sáng lên, nói: “Bà vẫn mềm lòng như lúc trước”.

Lão ta rất rõ Vũ Vũ Lan là người thế nào, cũng vì thế nên ban nãy khi đối diện với Vũ Vũ Lan, lão †a mới không để lộ ra chút sát khí nào.

Nếu không, với sự điên cuồng của Vũ Vũ Lan, chắc chăn sẽ giết lão ta, thậm chí còn tiêu diệt của Hoàng tộc họ Đoàn.

Hiển nhiên khổ nhục kế của mình đã có hiệu quả.

Dù sao Vũ Vũ Lan cũng là người phụ nữ lão ta yêu nhất, lúc này lão ta thấy hơi lo lắng.

Nếu chỉ là Dương Thanh thì lão ta không cần phải lo lăng chuyện gì nhưng điều lão ta sợ là gia tộc Cổ Võ đứng sau lưng Dương Thanh.

Nếu Vũ Vũ Lan dám ra tay giết Dương Thanh, sợ rằng gia tộc Cổ Võ sau lưng Dương Thanh sẽ ra mặt nhỉ?.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2054: 2054: Chương 2064


“Phụ hoàng, người yên tâm đi, thực lực của Vũ Vũ Lan đã đến cảnh giới Siêu Phàm Tam Cảnh, dù sau lưng Dương Thanh có cao thủ gia tộc Cổ Võ âm thầm bảo vệ thật thì nếu họ muốn giết Vũ Vũ Lan, đó cũng là chuyện không thể nào”.

Đoàn Vô Hãng nhận ra sự lo lắng của Đoàn Hoàng, ông ta an ủi.

“Mong là vậy!”
Đoàn Hoàng thở dài.

Cùng lúc đó, Dương Thanh đã dẫn Đoàn Vô Nhai, Đoàn Ngữ Yên và Độc Du về Yến Đô.

“Sau này các người ở đây đi!”
Trong một biệt thự gần dinh thự Vân Phong, Dương Thanh dẫn mọi người vào một căn biệt thự độc lập, anh nói.

Trước khi đến đây, anh đã dặn Lạc Bân mua căn biệt thự này.

“Làm phiền cậu Thanh quái”
Đoàn Vô Nhai cảm ơn.

Dương Thanh lắc đầu, ngay sau đó lo lắng nói: “Tôi giết Đoàn Vô Viêm, chắc chắn Vũ Vũ Lan sẽ tìm tôi báo thù.

Nếu tôi gặp chuyện gì ngoài ý muốn, mong các ông hãy giúp tôi bảo vệ người nhà”.

“Cậu Thanh, cậu yên tâm đi, nếu có ngày đó thật thì tôi sẽ bảo vệ người nhà của cậu thật tốt”.

Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói, ngay sau đó lại nói: “Nhưng cậu cũng đừng lo lắng quá, dù sao Vũ Vũ Lan cũng là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ.

Nếu bà ta muốn nhập thế, sợ là sẽ khó”.

“Tôi nghe nói, bình thường một vài gia tộc võ thuật chân chính sẽ không cho phép cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhập thế”.

“Có thể nói, một khi cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhập thế, trên một phương diện nào đó, họ đã phá vỡ quy tắc nên các gia tộc lớn đã quy định với nhau như vậy”.

Dương Thanh gật đầu: “Mong là vậy”.

Bây giờ điều anh lo nhất là Vũ Vũ Lan sẽ đến Yến đô.

Nếu chỉ có mình anh thì anh chẳng sợ gì cả, cùng lắm là chạy thôi.

Với thiên phú võ thuật của anh, tin rằng không bao lâu sau anh có thể bắt kịp cảnh giới võ thuật của Vũ Vũ Lan.

Nhưng bây giờ người nhà của anh đều ở chung với anh.

Một khi Vũ Vũ Lan mà nhắm vào anh thì người nhà cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Thân là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, anh rất rõ sự lớn mạnh của cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Nhưng đúng lúc này, điện thoại của Đoàn Vô Nhai vang lên, lấy ra xem thì mặt ông ta hơi cứng đờ: “Là phụ hoàng của tôi!”
Nói xong ông ta bấm nút loa.

Một giọng nói quen thuộc vang lên: “Vô Nhai, nói với cậu Thanh là Vũ Vũ Lan đã đến Hoàng tộc họ Đoàn rồi, mới đi xong, khụ khụ khụ…”
Vừa dứt lời, lão ta bắt đầu ho khù khụ.

“Phụ hoàng!”
Đoàn Vô Nhai tái mét, lo lắng hỏi: “Phụ hoàng, bà ta đánh bố à?”
Đoàn Hoàng trầm giọng nói: “Bà ấy rất mạnh, bố còn chẳng chịu nổi một chiêu của bà ấy, cũng may là bà ấy chỉ đánh bố bị thương chứ không ra †ay với các cao thủ khác của Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Bà ấy rất tức giận về cái chết của Vô Viêm nên có lẽ sẽ đến Yến Đô tìm cậu Thanh, mọi người phải chuẩn bị trước”.

Sau khi cúp máy, mọi người im lặng.

Sắc mặt Dương Thanh không được thoải mái lãm, đúng là sợ gì gặp nấy..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2055: 2055: Chương 2065


Với thực lực bây giờ của anh, dù có dốc hết sức thì cũng không phải là đối thủ của Vũ Vũ Lan.

Quan trọng nhất là, Vũ Vũ Lan mà đến rồi thì có buông tha cho những người khác không?.

Đam Mỹ Hài
“Anh Thanh, xin lôi! Tại em hết, nếu không phải vì muốn cứu em thì anh đã không giết Đoàn Vô Viêm”.

Đoàn Ngữ Yên chợt nghẹn ngào, gương mặt xinh đẹp cực kỳ áy náy.

Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Chuyện này không liên quan đến em, dù không có em thì anh vẫn sẽ giết Đoàn Vô Viêm”.

Không phải anh đang an ủi Đoàn Ngữ Yên mà trong tình huống đó, chỉ khi Đoàn Vô Viêm chết thì Đoàn Vô Nhai mới có cơ hội lên chức.

Vốn dĩ Dương Thanh định giúp Đoàn Vô Nhai thăng tiến.

Nhưng bây giờ mọi chuyện đã xong xuôi rồi, Hoàng tộc họ Đoàn sẽ không xem mình là kẻ thù nữa.

Bên cạnh anh có cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như Đoàn Vô Nhai và Thần Cảnh hậu kỳ như Độc Du.

Có điều kẻ thù phải đối mặt quá mạnh làm anh không biết phải đối phó thế nào.

“Cậu Thanh, tôi có một ý kiến”.

Đúng lúc này, Đoàn Vô Nhai chợt nói.

Dương Thanh nhìn ông ta: “Ông nói đi!”
“Bây giờ điều cậu Thanh lo nhất là Vũ Vũ Lan sẽ làm hại người nhà của cậu.

Nếu có thể bảo vệ sự an toàn của người nhà cậu thì cậu sẽ không còn phải lo nhiều thế nữa”.

Đoàn Vô Nhai nói.

Dương Thanh gật đầu: “Chẳng lẽ ông định đưa hết bạn bè người thân của tôi đi?”
Đoàn Vô Nhai lắc đầu: “Chuyện này không thực tế, Vũ Vũ Lan đã rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn, chẳng bao lâu nữa sẽ đến Yến Đô ngay thôi.

Bây giờ nếu dời bạn bè người thân của cậu Thanh đi, chưa nói đến việc có kịp hay không, dù kịp đi chăng nữa thì liệu họ có đồng ý đi không?”
“Ý kiến của tôi là Vũ Vũ Lan đến Yến Đô thì đương nhiên sẽ đến sân bay Yến Đô.

Cậu Thanh chỉ cần dẫn theo cao thủ bao vây sân bay.

Vũ Vũ Lan mà đến thì với tính tình điên cuồng của bà ta, chắc chắn chúng ta sẽ phát hiện”.

Nói đến đây, Đoàn Vô Nhai không nói tiếp nữa.

Dương Thanh lại lắc đầu: “Bà ta là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, trừ phi là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, những người khác mà đi thì chỉ có con đường chết!”
Anh tự biết mình không phải là đối thủ của cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh.

Còn về các cao thủ khác, cùng lắm là Thần Cảnh đỉnh phong, trước mặt Vũ Vũ Lan, họ sẽ bị đánh bại trong vòng một giây.

“Ngoài ra còn một cách nữa!”
Sau khi Đoàn Vô Nhai im lặng một lúc, mặt trông dữ tợn nói: “Chỉ cần chặn bà ta ngoài Yến Đô thì cũng đủ thời gian đưa người nhà của cậu đử.

Nghe Đoàn Vô Nhai nói, Dương Thanh chợt im lặng.

Mặt anh không cam tâm, từ khi anh rời khỏi biên giới phía Bắc, vốn dĩ anh định sống cuộc sống bình yên nhưng không ngờ không thể bình yên được.

Bây giờ cao thủ Siêu Phàm Cảnh đã ra mặt rồi, anh muốn bảo vệ người thân để họ không bị ảnh hưởng nhưng cuối cùng vấn ảnh hưởng đến cuộc sống của họ.

“Đương nhiên, bây giờ còn một vấn đề, cậu định khuyên người thân tạm rời Yến Đô thế nào đây”.

Đoàn Vô Nhai lại nói.

Im lặng một lúc lâu, cuối cùng Dương Thanh cũng quyết định: “Bây giờ chỉ có thể tìm cách chặn Vũ Vũ Lan ở ngoài Yến Đô thôi”.

“Về phần những người thân xung quanh tôi, để họ rời đi cũng không thành vấn đề.

Tôi chỉ cần ông giúp tôi bảo vệ họ vài ngày là được”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2056: 2056: Chương 2066


“Đợi tôi giải quyết phiền phức rồi hãng đưa họ về”.

Nói đến đây, Dương Thanh chợt ngừng một lúc rồi mới nói tiếp: “Nếu như tôi gặp chuyện gì đó ngoài ý muốn, đừng để họ quay về đây, cứ sống ẩn dật đi!”
Nghe Dương Thanh nói, vài người ngạc nhiên, Dương Thanh mà cũng có lúc không tự tin hả?
Nhưng nghĩ đến cảnh giới võ thuật của Vũ Vũ Lan, họ lại thấu hiểu tâm trạng bây giờ của Dương Thanh.

“Cậu Thanh, xin lỗi!”
Mặt Đoàn Vô Nhai đỏ hoe nói: “Nếu không phải cậu đưa tôi đến Hoàng tộc họ Đoàn thì sẽ không gặp chuyện thế này”.

Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Không có gì phải xin lỗi cả, vốn dĩ ông muốn cứu tôi mà”.

“Tôi không trông mong gì nhiều, chỉ hy vọng rằng nếu tôi gặp chuyện, ông hãy giúp tôi chăm sóc người nhà”.

Đoàn Vô Nhai là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, nếu được ông ta bảo vệ thì ngoài cao thủ Siêu Phàm Cảnh không ai có thể làm hại đến Tần Thanh Tâm.

“Cậu Thanh, cậu yên tâm đi.

Nếu có ngày đó thật thì tôi sẽ liều mạng bảo vệ người nhà của cậu hết quãng đời còn lại, đến khi tôi chết mới thôi!”
Đoàn Vô Nhai kiên quyết nói.

Mặc dù Độc Du không nói gì nhưng nét mặt rất nghiêm túc, vốn dĩ ông ấy rất trung thành với Đoàn Vô Nhai.

Nếu Đoàn Vô Nhai bảo vệ người nhà Dương Thanh thì tất nhiên ông ấy cũng vậy.

Còn Đoàn Ngữ Yên thì càng không cần phải nói.

Mặc dù cô ấy không biết võ nhưng cô ấy là cô gái biết uống nước nhớ nguồn.

Gô ấy hiểu rõ vì cứu cô ấy nên Dương Thanh mới giết Đoàn Vô Viêm, từ đó gặp tai hoạ.

“Phụ hoàng tôi nói Vũ Vũ Lan sẽ đi chuyến bay quốc tế đến Yến Đô, mà chuyến bay quốc tế đi từ Hoàng thành Đoàn đến Yến Đô sẽ phải quá cảnh ở Ninh Châu”.

“Tôi mới kiểm tra chuyến bay quốc tế đi từ Hoàng thành Đoàn đến Yến Đô mới cất cánh mười phút trước.

Nếu chuyến bay không bị delay thì hẳn hai tiếng tám phút nữa là đến Ninh Châu”.

“Mà chuyến bay từ Yến Đô đến Ninh Châu chỉ có bốn mươi lăm phút.

Nếu cậu Thanh đi máy bay riêng thì có thể tiết kiệm thời gian chờ chuyến bay”.

“Cũng có nghĩa là bây giờ cậu Thanh có thể ở lại Yến Đô 83 phút, nếu phải chặn Vũ Vũ Lan ở Ninh Châu thì cậu Thanh chỉ có thể đến trước, chừa thêm mười phút đề phòng thì bây giờ cậu Dương chỉ có 73 phút tự do”.

Đúng lúc này, Đoàn Ngữ Yên chợt cầm điện thoại lên nói.

Trong lúc Dương Thanh và Đoàn Vô Nhai đang bàn tính, cô ấy đã quyết định xong rồi.

.

đam mỹ hài
“Tôi phải đi đây!”
Cuối cùng Dương Thanh nhìn Đoàn Vô Nhai thật kỹ rồi xoay người rời đi.

Trong bảy mươi ba phút cuối cùng này, anh chỉ muốn ở bên vợ và con gái.

Thoáng chốc, một chiếc Maybach màu đen, động cơ máy gào thét, phóng như bay đến tập đoàn Nhạn Thanh.

“Tại con, nếu không phải tại con thì anh Thanh sẽ không bị như vậy”.

Sau khi Dương Thanh đi, cuối cùng Đoàn Ngữ Yên bật khóc: “Bố ơi, con khó chịu quái”
Đoàn Vô Nhai thở dài ôm con gái vào lòng an ủi: “Không phải tại con, nếu muốn trách thì đây là lỗi của bố!”
“Hơn nữa, cậu Thanh còn trẻ như vậy mà thực lực đã đạt đến Siêu Phàm Cảnh, tuyệt đối không phải người tầm thường.

Nếu Hoàng tộc họ Vũ muốn giết cậu ấy thì phải xem thế lực sau lưng cậu Thanh có đồng ý hay không”.

Độc Du cũng nói: “Chắc chắn cậu Thanh sẽ không sao!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2057: 2057: Chương 2067


Cùng lúc đó, Dương Thanh đang lái xe đến tập đoàn Nhạn Thanh gọi điện thoại cho Mã Siêu.

“Anh Thanh!”
Qua điện thoại, Dương Thanh có thể cảm nhận được sự kích động của Mã Siêu.

Lúc trước anh hôn mê, sau khi Phùng Tiểu Uyển hết cách chữa trị mới được Đoàn Vô Nhai đưa đến Hoàng thành Đoàn.

Ba ngày nay nhóm Mã Siêu rất lo cho Dương Thanh.

Bây giờ nghe giọng Dương Thanh là chứng minh Dương Thanh đã khoẻ rồi.

“Ba mươi phút nữa tôi sẽ đến tập đoàn Nhạn Thanh, bây giờ cậu sang đó ngay đi”.

Giọng Dương Thanh cực kỳ nặng nề.

“Dạ, anh Thanh!”
Bồng dưng Mã Siêu thấy bất an, không dám hỏi nhiều, vội vã đồng ý.

Sau khi cúp máy, Dương Thanh hơi do dự rồi cuối cùng gọi thêm một cuộc nữa.

“Dương Thanh?”
Đối phương nhấc máy ngay, giọng hơi kích động.

“Dạo này bố khoẻ không?”
Dương Thanh hỏi, vẻ mặt phức tạp.

“Khoẻ! Khoẻ lắm!”
Câu hỏi thăm của Dương Thanh làm đối phương vui cực kỳ, cười to nói: “Tám gia tộc lớn ở Yến Đô đã bị rất nhiều thế lực bên ngoài thay thế rồi”.

“Lúc trước có một thế lực mới đến có ý đồ muốn gia tộc Vũ Văn phải chịu thua, kết quả sau khi biết quan hệ giữa chúng ta, bọn họ xin lỗi rồi đền bù, ha ha ha…
Vũ Văn Cao Dương cười to, giọng còn hơi tự hào.

“Bố, lúc trước con xin lỗi bố”.

Dương Thanh chợt nói.

Lần này, đầu bên kia im lặng.

Không biết có phải nghe nhầm không mà hình như Dương Thanh nghe tiếng khóc thật khẽ.

Thoáng chốc Vũ Văn Cao Dương cười ha ha: “Con nói gì vậy? Mặc dù con và bố không có quan hệ huyết thống nhưng Vũ Văn Cao Dương bố nuôi con từ nhỏ, trong lòng bố, con cũng là con trai của bối”
Dù Vũ Văn Cao Dương cười nhưng nụ cười lại toát lên chút nghẹn ngào.

Lòng Dương Thanh càng áy náy hơn, anh luôn nghĩ răng Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con anh ra khỏi gia tộc nên mẹ anh mới bệnh nặng rồi mất.

Đến sau này anh mới biết Vũ Văn Cao Dương đuổi hai mẹ con ra khỏi Yến Đô không phải là vì bản thân ông ta mà là vì bảo vệ hai mẹ con họ.

Không những thế, khi mẹ Dương Thanh mang thai anh, Vũ Văn Cao Dương đã biết đứa con trong bụng của mẹ Dương Thanh là con của người khác.

Nhưng ông ta vẫn lấy mẹ Dương Thanh, hơn nữa còn nuôi Dương Thanh như con trai ruột của mình, đến sau này do áp lực của gia tộc, vì bảo vệ hai mẹ con, ông ta mới hạ quyết tâm đuổi họ ra khỏi Yến Đô.

“Bố, bố cố gắng giữ sức khoẻ, con chúc bố mạnh khoẻ!”
Dương Thanh nói xong thì cúp máy.

Anh sợ mình mà nói nữa sẽ nhịn không được bật khóc, làm Vũ Văn Cao Dương phát hiện ra gì đó.

Anh hiểu rõ lần này kẻ thù mà mình phải đối diện mạnh đến nhường nào.

Có thể nói là nghìn cân treo sợi tóc..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2058: 2058: Chương 2068


Hai mươi phút sau, cuối cùgn Dương Thanh cũng đến tập đoàn Nhạn Thanh.

“Anh Thanh!”
Mới xuống xe là Mã Siêu đã dẫn Ngải Lâm ra đón, ánh mắt hai người đều toát lên vẻ lo lăng.

Mà bụng của Ngải Lâm cũng đã to lên, hình như là hai tháng nữa sẽ sinh.

Nhìn phần bụng nhô lên của Ngải Lâm, Dương Thanh càng áy náy hơn.

Ngải Lâm sắp sinh rồi mà còn liên luy đến họ.

“Anh Thanh, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Mã Siêu nghỉ ngờ hỏi.

Dương Thanh cười khẽ lắc đầu: “Không có gì, tôi đắc tội một kẻ thù cực kỳ mạnh, có thể sẽ liên luy đến hai người”.

“Tìm hai người là muốn nói xin lỗi nhiều lắm, tiện thể mong hai người hãy rời khỏi Yến Đô một khoảng thời gian”.

Dứt lời, vẻ mặt Mã Siêu và Ngải Lâm đều thay đổi.

Không phải không muốn rời Yến Đô, họ có thể đi bất kỳ lúc nào.

Chỉ là Dương Thanh nói rất nhẹ nhàng nhưng họ có thể cảm nhận được chắc chắn Dương Thanh muốn tự đối diện một mình.

“Dương Thanh, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Cậu chuẩn bị định tự đối diện với tất cả, hơn nữa tình hình còn là cửu tử nhất sinh đúng không?”
Ngải Lâm nghiêm túc nhìn Dương Thanh chằm chằm, hỏi anh.

Họ đã từng gặp nhau ở biên giới phía Bắc, hiểu rõ đối phương là người thế nào.

Nếu không phải không còn cách nào khác, chắc chản Dương Thanh sẽ không để họ rời Yến Đô.

Hơn nữa từ ánh mắt Dương Thanh, họ cảm nhận được sự áy náy đến nặng nề và sự luyến tiếc không nỡ.

.

Đọc truyện hay tại ~ trùmt ruуệИ.VN ~
Mặt Mã Siêu tái mét, những lời vợ mình nói làm anh ta sực tỉnh lại ngay, chắc chắn là xảy ra chuyện gì lớn, lớn đến mức Dương Thanh cũng không thể giải quyết nổi.

“Hai người có tin tôi không?”
Dương Thanh chợt nghiêm túc hỏi.

Mã Siêu và Ngải Lâm đều run lên, do dự.

“Cậu Thanh, cậu không cần phải hỏi chúng tôi câu này đâu.

Cậu biết rõ chúng tôi có tin cậu hay không, cậu hỏi vậy là để chúng tôi phải nghe lời cậu rời khỏi Yến Đô này, vứt bỏ để cậu phải một mình đối diện với mọi thứ”.

Ngải Lâm nói.

Mã Siêu gật đầu: “Lúc trước em luôn tin anh nhưng lần này, anh có nói gì em cũng không tin”.

Nhìn thái độ kiên quyết của hai vợ chồng, Dương Thanh đau khổ, xem ra không thể lừa hai vợ chồng này rồi.

“Không giấu gì hai người, tôi đắc tội với cao thủ đứng đầu của một Hoàng tộc cổ xưa, cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh.

Thực lực bây giờ của tôi chỉ mới bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh”.

Dương Thanh không giấu nữa, nói đúng sự thật: “Có lẽ hai người cũng biết dù là ở Thần Cảnh thì giữa hai cảnh giới nhỏ cũng hơn kém nhau rất nhiều”.

“Huống chỉ là Siêu Phàm Cảnh trên cả Thần Cảnh, tôi là người mới bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh, trước mặt cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, e là cửu tử nhất sinhI”
“Tôi giết con trai của bà ta, bà ta là một kẻ điên, hai tiếng nữa bà ta sẽ đến Yến Đô.

Nếu như để bà ta đến Yến Đô, tất cả những người có liên quan đến tôi sẽ bị bà ta giết hết”.

“Tôi định tự đến Ninh Châu, chặn bà ta trước khi bà ta quá cảnh”..
 
Back
Top Bottom