Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1997: 1997: Chương 2007


“Trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, Dương Thanh không chỉ đắc tội Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng tộc họ Long và Hiệp hội Võ thuật mà còn đắc tội cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Miêu Thành.

Một người trong dòng chính cũng nói: “Loại người đi đâu cũng kéo kẻ thù về như thế thì cho dù phục vụ cho chúng ta cũng là một mối nguy hiểm tiềm tàng, tôi đề nghị g**t ch*t trước khi cậu †a tỉnh lại!”
Những người ban đầu còn nâng đỡ Đoàn Vô Nhai đều lựa chọn im lặng.

Ông ta đã bị tước đi vị trí người thừa kế, họ mà còn đối đầu với Đoàn Vô Viêm thì không khác _ gì tự tìm tội về cho mình.

Chưa kể, ý của Đoàn Hoàng cũng đã rất rõ ràng, lão ta không muốn giữ Dương Thanh lại.

“Như vậy thì chúng ta giơ tay biểu quyết, ai đồng ý giết Dương Thanh thì giơ tay!”
Đoàn Hoàng nhìn lướt qua mọi người, đưa ra quyết định.

“Soạt soạt soạt…”
Tất cả những người trong phòng họp đều giơ †ay, kể cả Đoàn Hoàng.

“Được, đồng ý hết!”
Lão ta nhìn Đoàn Vô Viêm, ra lệnh: “Con lập tức dẫn người đi giết Dương Thanh đi!”
“Rõ thưa bố!”
Đoàn Vô Viêm mừng rỡ đáp.

Một bên khác, Đoàn Vô Nhai ra ngoài phòng họp rồi nhanh chóng trở về biệt viện.

“Nhị hoàng tử!”
Thấy ông ta đã về, một cao thủ Thân Cảnh hậu kỳ vội vàng tiến lên, nét mặt lo lắng.

“Độc Du, ông đưa cậu Thanh và Ngữ Yên rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn ngay!”
Đoàn Vô Nhai nôn nóng ra lệnh.

“Nhị hoàng tử, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Độc Du hoảng hốt hỏi.

Ông ấy không thuộc Hoàng tộc họ Đoàn mà là được Đoàn Vô Nhai cứu nên đi theo ông ta.

Ở Hoàng tộc họ Đoàn, ông ấy có thể không nghe lệnh của Đoàn Hoàng nhưng tuyệt đối tuân theo lời của Đoàn Vô Nhai.

Thế mà giờ Đoàn Vô Nhai lại bảo ông ấy đưa, Dương Thanh và Đoàn Ngữ Yên đi, điều này chứng tỏ có chuyện lớn rồi.

“Không kịp rồi, đi khỏi đây nhanh lên!”
Đoàn Vô Nhai thúc giục: ‘Dù sao tôi cũng là Nhị hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn nên cho dù bị tước đi vị trí người thừa kế cũng không có ai làm gì tôi, nhưng nếu ông và những người khác ở lại nhất định sẽ bị giết!”
Từng được năm giữ thân phận Đoàn Hoàng tương lai, Đoàn Vô Nhai cũng không ngốc, với phong cách làm việc của Đoàn Hoàng thì một khi ông ta không còn là người thừa kế nữa, những gì liên quan đến ông ta cũng sẽ bị xóa bỏ.

Kể cả Đoàn Ngữ Yên cũng có thể bị Đoàn Hoàng ra lệnh g**t ch*t.

Lão ta cho rằng cô ấy cũng giống mẹ mình, sống sót sẽ chỉ trở thành gánh nặng cho Đoàn Vô Nhai.

Cái mà Đoàn Hoàng mong muốn là một Đoàn Vô Nhai vô tình vô nghĩa, như thế mới có thể làm việc cho Hoàng tộc họ Đoàn mà không có bất cứ trăn trở nào.

“Bố!”
Đoàn Ngữ Yên kinh hoàng: “Vị trí người thừa kế của bố đã bị ông nội lấy đi rồi sao?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1998: 1998: Chương 2008


Đoàn Vô Nhai gật đầu, áy náy nhìn cô ấy: “Ngữ Yên à, bố xin lỗi con, bây giờ đến cả biệt viện này bố cũng không giữ được nữa”.

“Nghe bố nói, giờ con đưa cậu Thanh đi theo Độc Du rời khỏi đây, đi càng xa càng tốt, như vậy bố mới yên tâm được”.

Hai mắt Đoàn Ngữ Yên đỏ hoe, nức nở nói: “Con không đi! Con muốn ở lại với bố!”
“Con phải đi!”
Đoàn Vô Nhai nhận thấy có vài hơi thở Thần Cảnh đang đến gần.

“Độc Du, nghe lệnh tôi!”
Ông ta quát.

“RõI”
Độc Du không chần chừ nữa, biết cứ tiếp tục nán lại không những không giúp được Đoàn Vô Nhai mà còn làm liên lụy.

“Bố ơi…”
Đoàn Ngữ Yên bật khóc.

“Đi đi!”
Đoàn Vô Nhai hét lên, mắt đầy tơ máu.

Đoàn Ngữ Yên căn môi, đi theo Độc Du rời khỏi đây.

Độc Du cõng Dương Thanh trên vai rồi ra ngoài.

“Anh hai, anh bảo họ đi đâu thế?”
Ngay lúc này, một giọng nói đùa cợt thình lình vang lên.

Đoàn Vô Viêm mang theo bốn cao thủ Thần Cảnh bao vây Dương Thanh, Độc Du và Đoàn Ngữ Yên.

“Đoàn Vô Viêm!”
Đôi mắt Đoàn Vô Nhai đỏ như sắp ứa ra máu, phẫn nộ quát: “Cậu đã lấy được vị trí người thừa kế rồi, còn muốn gì nữa?”
“Thả họ đi, có gì cứ giải quyết với tôi!”
Đoàn Vô Viêm phì cười: “Anh hai à, không phải tôi không muốn thả mà là bố đã ra lệnh phải giết Dương Thanh”.

“Ngoài ra, ông ấy còn yêu cầu phá hủy cả biệt viện này nữa!”
Nghe ông ta nói vậy, säc mặt Đoàn Vô Nhai thay đổi ngay tức khảc, tức giận vô cùng: “Bố muốn giết cậu Thanh ư?”
“Xem ra anh hai kính trọng Dương Thanh này lắm, nghe giọng cung kính đến vậy cơ mà”.

Đoàn Vô Viêm cười híp mắt.

“Đoàn Vô Viêm, tôi khuyên cậu đừng có làm gì cậu Thanh, nếu không cả Hoàng tộc họ Đoàn sẽ bị tiêu diệt vì sự ngu xuẩn của mấy người đấy!”
Đoàn Vô Nhai cắn răng nói.

Chính mắt ông ta đã nhìn thấy Dương Thanh khi dốc hết toàn bộ sức mạnh có thể đánh nhau với cao thủ Siêu Phàm Cảnh mà vần không thua.

Giữ quan hệ tốt với thiên tài ấy chính là sự lựa chọn tốt nhất.

Cho dù bây giờ Dương Thanh đang hôn mê bất tỉnh, Hoàng tộc họ Đoàn có thể giết được nhưng anh vẫn còn anh em tốt là Mã Siêu, thiên phú của anh ta không hề thua kém Dương Thanh chút nào..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1999: 1999: Chương 2009


Nếu Dương Thanh chết trong tay Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Nhai biết chắc Mã Siêu sẽ lẩn trốn, liều mạng tu luyện để chờ đến ngày tự mình bước vào Hoàng tộc họ Đoàn.

Khi đó, toàn bộ gia tộc sẽ trở thành địa ngục trần gian.

Đoàn Vô Viêm cười khẩy: “Bố muốn Dương Thanh chết, cậu ta dám không chết à?”
Dứt lời, ông ta đưa mắt về phía Độc Du đang cõng Dương Thanh, trong lời nói ngập tràn sát ý: “Khôn hồn thì giao Dương Thanh ra đây, không thì chết!”
Đoàn Vô Viêm đã để mắt đến Độc Du từ lâu, ông ấy là tùy tùng trung thành với Đoàn Vô Nhai nhất, thực lực cũng đã đạt đến Thần Cảnh hậu kỳ.

Hôm nay là thời cơ tốt để diệt trừ.

Quả nhiên, Độc Du lạnh lùng nhìn ông ta, không hề có ý định giao Dương Thanh cho họ.

“Đi đi!”
Đoàn Vô Nhai quát lớn.

Độc Du không chần chờ nữa, cõng Dương Thanh nhẹ nhàng lao về phía trước.

“Muốn chết thì tôi sẽ thành toàn! Lên!”
Đoàn Vô Viêm ra lệnh, bốn cao thủ Thần Cảnh đồng loạt bước ra tấn công dữ dội về phía Độc Du.

“Cút!”
Đoàn Vô Nhai giận dữ gầm lên, tung chưởng đánh bay một cao thủ Thần Cảnh, trong nháy mắt lại quay sang công kích người khác.

Độc Du cũng bùng nổ sức chiến đấu mạnh nhất, giơ chân lên, một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bị đá bay như một quả bóng.

Chỉ trong chốc lát, bốn cao thủ Thần Cảnh mà Đoàn Vô Viêm dẫn đến đã có hai người bị hạ gục.

Hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ còn lại nghiêm nghị nhìn Đoàn Vô Nhai, đe dọa: “Nhị hoàng tử, Hoàng Chủ đã ra lệnh giết Dương Thanh, ngài mà cản trở nữa thì đừng trách chúng tôi không nương tay!”
Đoàn Vô Viêm đăng đăng sát khí, Đoàn Vô Nhai khi bùng nổ thực lực làm cho ông ta cảm thấy rất nguy hiểm.

Một người cũng đã đột phá đến Thần Cảnh hậu kỳ lại cảm nhận được sức mạnh vượt xa Thần Cảnh hậu kỳ bình thường từ một người khác sẽ như thế nào?
Rõ ràng là giữa ông ta và Đoàn Vô Nhai vẫn còn một khoảng cách không nhỏ.

Nếu Đoàn Vô Nhai đã tiến vào Thần Cảnh đỉnh phong, trở thành thiên tài võ thuật bậc nhất Hoàng tộc họ Đoàn một lần nữa thì không ai có thể đoán trước được liệu Đoàn Hoàng có truyền lại vị trí người thừa kế cho ông ta hay không.

Đoàn Vô Viêm cũng hiểu rất khó để bản thân – từ Thần Cảnh hậu kỳ tiến vào Thần Cảnh đỉnh phong, có lẽ mấy chục năm sau vẫn giữ nguyên cảnh giới này cũng không chừng.

“Anh hai, anh định làm trái mệnh lệnh của bố đấy à?”
Đoàn Vô Viêm híp mắt nhìn chăm chăm Đoàn Vô Nhai, chất vấn: “Hay là anh định tạo phản?”
Lời này vừa dứt, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, Đoàn Vô Nhai cũng giật mình, tức giận nói: “Đoàn Vô Viêm, cậu ngậm máu phun người!”
“Nếu không phải vậy thì sao lại cản tôi giết Dương Thanh?”
Đoàn Vô Viêm lạnh giọng gặng hỏi.

“Cậu Thanh không phải người mà mấy người muốn giết là giết được đâu, tôi làm thế cũng vì muốn cứu Hoàng tộc họ Đoàn thôi!”
Đoàn Vô Nhai căn răng đáp.

“Nói nhảm!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2000: 2000: Chương 2010


Đoàn Vô Viêm không tin: ‘Anh muốn mượn sức Dương Thanh để cướp đi vị trí người thừa kế của tôi chứ gì?”
“Tôi nói cho anh biết, bố đã loại trừ anh thì cả đời anh đừng hòng mơ ước đến nó nữa!”
Dứt lời, ông ta ra lệnh: “Anh hai muốn ngăn trở thì cho dù bị chúng ta làm bị thương, bố cũng không trách đâu!”
“Giết Dương Thanh!”
Các cao thủ Thần Cảnh lần nữa xông về phía Độc Du.

Hai mắt Độc Du tràn đầy sát ý, đương nhiên ông ấy biết rõ hiện giờ Đoàn Vô Nhai đã hoàn toàn thất thế, ở lại Hoàng tộc họ Đoàn chỉ có đường chết.

Đã như vậy thì còn đắn đo làm gì nữa?
“Muốn chết à, tôi sẽ cho mấy người được như ý muốn!”
Sát ý hừng hực, Độc Du đặt Dương Thanh xuống đất, ý chí chiến đấu lộ rõ.

Khí thế kh*ng b* của cao thủ đã gần đến Thần Cảnh đỉnh phong bộc phát ra khỏi cơ thể.

Đoàn Vô Viêm trợn to mắt, ông ta có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ nên cảm giác được Độc Du rất mạnh, chỉ còn cách Thần Cảnh đỉnh phong một †âng giấy.

Đoàn Vô Nhai đã vậy rồi mà còn có thêm Độc Du, và cả Dương Thanh còn đang hôn mê nữa.

Nếu anh tỉnh lại, Đoàn Vô Viêm sợ ba người này kết hợp với nhau sẽ có thể gây uy h**p đến Đoàn Hoàng.

Vậy thì càng không thể để Độc Du và Dương Thanh sống tiếp.

“Giết chúng!”
Đoàn Vô Viêm quát.

Hai cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đồng loạt xông về phía Độc Du theo mệnh lệnh của ông ta.

Đoàn Vô Nhai cũng xông lên.

Dương Thanh và Độc Du không thể chết được.

Mọi chuyện đã đến nước này, dù có chết ông †a cũng phải nghĩ cách cứu hai người họ ra.

Tính cả Đoàn Vô Viêm thì đối diện có năm cao thủ Thần Cảnh, nếu Độc Du triển khai toàn bộ sức chiến đấu thì e là sẽ thu hút nhiều cao thủ Thân Cảnh hơn đến tiếp viện.

Khi đó, họ có ba đầu sáu tay cũng hết hy vọng rời khỏi đây.

“Đoàn Vô Nhai!”
Đoàn Vô Viêm gầm lên, xông về phía Đoàn Vô Nhai.

Nếu anh tỉnh lại, Đoàn Vô Viêm sợ ba người này kết hợp với nhau sẽ có thể gây uy h**p đến Đoàn Hoàng.

Vậy thì càng không thể để Độc Du và Dương Thanh sống tiếp.

“Giết chúng!”
Đoàn Vô Viêm quát.

Hai cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đồng loạt xông về phía Độc Du theo mệnh lệnh của ông ta.

Đoàn Vô Nhai cũng xông lên.

Dương Thanh và Độc Du không thể chết được.

Mọi chuyện đã đến nước này, dù có chết ông †a cũng phải nghĩ cách cứu hai người họ ra..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2001: 2001: Chương 2011


Tính cả Đoàn Vô Viêm thì đối diện có năm cao thủ Thần Cảnh, nếu Độc Du triển khai toàn bộ sức chiến đấu thì e là sẽ thu hút nhiều cao thủ Thần Cảnh hơn đến tiếp viện.

Khi đó, họ có ba đầu sáu tay cũng hết hy vọng rời khỏi đây.

“Đoàn Vô Nhai!”
Đoàn Vô Viêm gầm lên, xông về phía Đoàn Vô Nhai.

Ông ta nhận thấy thế cuộc hiện giờ rất rõ, chỉ dựa vào bốn cao thủ Thần Cảnh thì đừng mong bắt được Dương Thanh.

“Cút!”
Đoàn Vô Nhai tung một chưởng vào ngay giữa ngực của Đoàn Vô Viêm.

Đoàn Vô Viêm bay ngược ra sau.

Đều có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ thế mà Đoàn Vô Viêm lại không thể đỡ nổi một chưởng của Đoàn Vô Nhai, cảnh tượng này làm cho bốn cao thủ Thần Cảnh kia cực kỳ thảng thốt.

Ngay thời điểm Đoàn Vô Nhai đánh bay Đoàn Vô Viêm, Độc Du cũng đã đấm bay một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ.

“Còn lại giao cho tôi, ông đưa cậu Thanh và Ngữ Yên rời khỏi đây đi!”
Trong lúc nói chuyện, Đoàn Vô Nhai lại lao tới một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ khác.

Độc Du không nói gì, cõng Dương Thanh mau chóng dân Đoàn Ngữ Yên đi.

“Nhị hoàng tử, ngài đừng làm bậy!”
Ba cao thủ Thần Cảnh còn lại vừa hốt hoảng vừa tức giận.

“Tránh ra!”
Đoàn Vô Nhai không thèm đáp lại, giậm chân một cái, nhảy đến chỗ cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ định cản đường Độc Du.

“Âm!”
Một chưởng tung ra, kẻ đó bị đánh bay.

Phút chốc, hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ trong số bốn người Đoàn Vô Viêm dẫn đến đều nằm liệt trên đất.

Hai cao thủ Thần Cảnh trung kỳ còn lại còn không tiếp cận được Đoàn Vô Nhai, bị đánh bay đi dễ như trở bàn tay.

Đến đây, năm cao thủ Thần Cảnh gồm cả Đoàn Vô Viêm đều nằm sõng soài dưới đất, sắc mặt ai nấy đều tái mét, chỉ biết mở to mắt nhìn Độc Du đưa Dương Thanh đi.

“Đoàn Vô Nhail”
Đoàn Vô Viêm rít lên, trong mắt tràn đầy tơ máu, hừng hực sát khí.

Từ khi đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ, ông ta cho răng dù mình không phải đối thủ Đoàn Vô Nhai thì cũng không có chuyện ngay cả một chiêu cũng không tiếp được.

Nhưng đến lúc này, ông ta mới ngộ ra mình và Đoàn Vô Nhai cách nhau quá xa.

“Đoàn Vô Nhai, anh dám làm trái mệnh lệnh của bố, để Dương Thanh chạy mất, anh không sợ bị bố giết sao?”
Đoàn Vô Viêm giận dữ chất vấn.

Đoàn Vô Nhai tự giều cười: ‘Nếu bố quyết tâm muốn giết tôi thì có sao đâu?”
Chỉ cần Độc Du có thể đưa Dương Thanh và Đoàn Ngữ Yên rời khỏi đây, ông ta chết cũng không có gì tiếc nuối..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2002: 2002: Chương 2012


Đoàn Vô Nhai tin Dương Thanh sẽ bảo vệ tốt con gái mình.

“Bùm!”
Đột nhiên một tiếng va đập vang lên, Độc Du vừa đưa Dương Thanh và Đoàn Ngữ Yên đi bay thẳng xuống dưới chân Đoàn Vô Nhai.

“Phụt!”
Vừa rơi xuống thì ông ấy hộc máu, uy áp cũng yếu đi hẳn.

Sắc mặt Đoàn Vô Nhai thay đổi: ‘Độc Dul”
Nhìn thấy bóng người quen thuộc đăng đằng sát khí như tử thần tiến về phía mình, trên mặt ông ta đầy vẻ tuyệt vọng.

Sau khi Đoàn Vô Viêm thấy được người tới, lập tức tươi cười rạng rỡ.

“Đoàn Vô Nhai, tôi thật sự muốn nhìn thử xem anh có thể làm gì trước mặt sư phụ tôi?”

Đoàn Vô Viêm cười lớn nói.

Người tới không phải ai xa lạ mà chính là La Tu – sư phụ của Đoàn Vô Viêm.

Mà Tu La không chỉ là sư phụ của Đoàn Vô Viêm, ở Hoàng tộc họ Đoàn, thực lực của lão ta chỉ đứng sau Đoàn Hoàng, cũng là Thân Cảnh đỉnh phong.

“Nhị hoàng tử, Hoàng Chủ có lệnh phải giết Dương Thanh, thế mà cậu lại sai người dẫn Dương Thanh đi, trong mắt cậu còn có Hoàng Chủ nữa không?”
La Tu đứng trước mặt Đoàn Vô Nhai, lạnh lùng nói.

Trong đôi mắt đỏ ngầu của Đoàn Vô Nhai ngập tràn ý chí chiến đấu, ông ta nhìn chăm chăm La Tu gắn giọng nói: ‘Các người có biết thực lực võ thuật của cậu Thanh mạnh cỡ nào không?”
“Trạng thái chiến đấu của cậu ấy lúc ở đỉnh cao có thể chiến đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Bây giờ tôi đã là bạn của cậu ấy, đợi sau khi cậu ta kế thừa Đế Thôn, chắc chăn sẽ không để Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta chịu thiệt đâu”.

Vẻ mặt La Tu bình tĩnh, lạnh nhạt nói: ‘Cậu cũng đã nói đó là lúc thực lực của cậu ta ở đỉnh cao nhưng lúc này cậu ta lại sống chết chưa rõ, dù có tỉnh lại có lẽ cũng sẽ trở thành kẻ vô dụng.

Cậu ta có tư cách gì làm bạn với Hoàng tộc họ Đoàn?”
“Thần y của Hoàng tộc họ Đoàn đã khám bệnh cho Dương Thanh, tình trạng sức khỏe của cậu ấy rất tốt, chỉ là không biết tại sao mãi vẫn không tỉnh lại”.

Đoàn Vô Nhai vô cùng kiên quyết nói: “Tôi tin không bao lâu nữa Dương Thanh nhất định sẽ tỉnh lại”.

“Cậu tin là chuyện của cậu, tôi chỉ biết Hoàng Chủ đã giao nhiệm vụ giết Dương Thanh cho tôi thì tôi nhất định phải làm”.

La Tu không hề dao động, giống như người máy, cực kỳ hờ hững nói: “Nhị Hoàng tử, tôi không muốn ra tay với cậu, nhưng nếu cậu lại ngăn cản nữa thì tôi sẽ không khách sáo với cậu đâu”.

Sau khi cảnh cáo Đoàn Vô Nhai, La Tu lại nói: “Vô Viêm, giết Dương Thanh!”
Bây giờ Dương Thanh sống chết không rõ, bất – kỳ ai cũng có thể dễ dàng giết anh, nhưng công lao này nhất định phải dành cho Đoàn Vô Viêm.

La Tu là sư phụ của Đoàn Vô Viêm, đương nhiên lão ta sẽ không tranh công với Đoàn Vô Viêm.

“Vâng, sư phụ!”
Đoàn Vô Viêm mừng như điên, một khi g**t ch*t Dương Thanh, biết đâu chừng Hoàng Chủ sế tính công lớn cho ông ta thì sao?
Bây giờ ông ta đã có được một viên Luyện Thể Đan, nếu Đoàn Hoàng ban thưởng cho ông ta nhất định giá trị sẽ không kém Luyện Thể Đan..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2003: 2003: Chương 2013


“Dương Thanh, chết đi!”
Tuy Đoàn Vô Viêm bị Đoàn Vô Nhai một đòn đánh bay, nhưng Đoàn Vô Nhai lại không nặng tay với ông ta, lúc này trên người ông ta lập tức bộc phát hơi thở võ thuật Thần Cảnh hậu kỳ, đạp một cước lên đầu Dương Thanh.

“Cậu dám!”
Đoàn Vô Nhai nổi giận gầm lên, muốn xông lên.

Thế nhưng ông ta vừa nhấc chân lên liền bị La Tu chặn lại.

Đoàn Vô Nhai chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn chân của Đoàn Vô Viêm càng lúc càng gần đầu của Dương Thanh.

“Oành!”
Lúc này Độc Du đột nhiên vọt tới đấm lên lông ngực Đoàn Vô Viêm.

Đoàn Vô Viêm phun ra một ngụm máu, thân thể bay ngược ra ngoài.

Đoàn Vô Nhai không nặng tay với Đoàn Vô Viêm nhưng Độc Du thì sẽ không nương tay.

Dù lúc nãy ông ta đã bị La Tu đánh bị thương nặng nhưng vấn có thể bộc phát được tám phần sức mạnh.

Đoàn Vô Viêm không hề đề phòng hứng trọn một đòn của Độc Du.

“Ông muốn chết!”
Trong mắt La Tu lóe lên sát khí, thân hình lóe lên vọt thẳng về phía Độc Du.

Độc Du biết rõ, hôm nay chỉ có liều chết mới có thể tìm được đường sống, nếu không sẽ bỏ mạng tại đây.

Ông ấy không hề do dự, cả người tràn ngập ý chí chiến đấu mạnh mẽ, hơi thở võ thuật Thần Cảnh hậu kỳ dâng trào.

““Giết!”
Ông ấy hơi nhấc chân lên nghênh chiến.

Đoàn Vô Nhai biết rất rõ, có Tu La ở đây Độc Du sẽ thua chắc.

Thân hình ông ta lóe lên vọt về phía La Tu.

“Oành!”
“Oành!”
Hai tiếng va chạm nặng nề lần lượt vang lên.

Tiếng va chạm thứ nhất là đòn lấy mạng của Tu La khiến Độc Du bị đánh bay ra ngoài trong chớp mắt.

Tiếng va chạm thứ hai là Đoàn Vô Nhai đánh một đòn vào sau lưng La Tu, nhưng La Tu cũng chỉ bị đẩy về trước ba bốn bước đã đứng vững lại.

“La Tu, đừng ép tôi!”
Đoàn Vô Nhai gần như cắn răng nói ra câu này.

Cả người ông ta tràn ngập ý chí chiến đấu, luồng hơi thở võ thuật vô hạn gần với Thần Cảnh đỉnh phong không ngừng tỏa ra từ trên người ông ta.

La Tu nhíu mày, trong mắt lóe lên tia rét lạnh.

Là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, đương nhiên lão ta cảm nhận được bây giờ võ thuật của Đoàn Vô Nhai sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.

Lão ta khiếp sợ tột độ, Đoàn Vô Nhai chỉ lớn hơn Đoàn Vô Viêm hai tuổi, nhưng Đoàn Vô Viêm mới đột phá Thần Cảnh hậu kỳ thế mà Đoàn Vô Nhai lại säp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong sao?.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2004: 2004: Chương 2014


Dù thiên phú của Đoàn Vô Viêm có mạnh hơn nữa cũng không có hy vọng đột phá Thần Cảnh đỉnh phong trong hai năm nữa.

Nói cách khác một khi Đoàn Vô Nhai đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, sẽ lập tức trở thành thiên tài võ thuật đầu tiên của Hoàng tộc họ Đoàn.

Đoàn Vô Viêm là đệ tử của lão ta, ngày mai sẽ được sắc phong là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, ở thời điểm quan trọng này, lão ta tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.

Lập tức sát khí của Tu La đối với Đoàn Vô Nhai càng đậm.

Đoàn Vô Nhai cảm nhận được sát khí mãnh liệt của Tu La với mình, hai mắt ông ta trở nên lạnh lếo, nhìn chăm chäm La Tu: “Ông muốn giết tôi?”
La Tu khit mũi: “Tôi không có ý định đối đầu với Nhị hoàng tử.

Nếu Nhị hoàng tử nhất định ngăn cản tôi thực hiện mệnh lệnh của Hoàng Chủ, thì đừng trách tôi ra tay với cậu”.

“Nếu tôi lỡ tay làm Nhị Hoàng tử bị thương, tôi nghĩ Hoàng Chủ cũng sẽ không trách tội tôi đâu nhỉ?”
Đoàn Vô Nhai cười lạnh: “La Tu, ông không cần tìm lý do đường hoàng để giết tôi đâu”.

“Muốn đánh thì đánh không cần giả dối như vậy”.

Sát khí trong mắt La Tu càng đậm, tuy lão ta muốn giết Đoàn Vô Nhai, nhưng cũng biết rõ thân phận của Đoàn Vô Nhai.

Tuy giết không được Đoàn Vô Nhai nhưng lão ta có thể làm Đoàn Vô Nhai bị thương nặng, chắc chăn sẽ khiến căn cơ võ thuật của Đoàn Vô Nhai bị tổn thất nặng nề đúng không?
Chỉ cần ngăn chặn con đường phát triểu võ thuật của Đoàn Vô Nhai là được!
“Nếu Nhị hoàng tử cứ nhất định ngăn cản thì đừng trách tôi!”
La Tu vừa dứt lời một luồng áp lực kh*ng b* của cao thủ thực lực Thần Cảnh đỉnh phong càn quét về phía Đoàn Vô Nhai.

Một giây sau, La Tu biến mất tại chõ.

Ý chí chiến đấu trên người Đoàn Vô Nhai điên cuồng phun trào, ông ta giận dữ hét: “Phái!”
Theo tiếng hét của ông ta, khí thế võ thuật trên người ông ta vọt thảng lên trời.

“Oành oành oành!”
Lúc này hai người giao đấu Đoàn Vô Nhai hoàn toàn bộc phát sức chiến đấu mạnh nhất.

Đoàn Vô Viêm vừa bị Độc Du đánh bị thương nặng, lúc này lại thấy Đoàn Vô Nhai đánh nhau với La Tu nhưng khi thấy Đoàn Vô Nhai chỉ rơi vào thế hạ phong, ông ta cũng ngẩn người.

“Chuyện này… Sao có thể?”
La Tu là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thế mà Đoàn Vô Nhai lại dùng thực lực Thần Cảnh hậu kỳ để giao đấu với La Tu.

Ông ta vốn nghĩ Đoàn Vô Nhai sẽ không đỡ nổi một đòn của La Tu, nhưng bây giờ thì sao?
Chỉ mấy giây ngắn ngủi mà hai người đã đánh với nhau mười mấy hiệp, mà Đoàn Vô Nhai cũng chỉ là bị chèn ép chứ không bị một đòn đánh bay như tưởng tượng của Đoàn Vô Viêm.

“Không ngờ Nhị hoàng tử lại che giấu thực lực giỏi như vậy.

Với thực lực hiện giờ của cậu, dù là Thần Cảnh đỉnh phong bình thường cũng chưa chắc là đối thủ của cậu đúng không?”
Sau khi một đòn đẩy lui Đoàn Vô Nhai, La Tu híp mắt nói.

Sau khi bị đẩy lùi về sau bảy tám bước Đoàn Vô Nhai mới ổn định bước chân.

Ông ta lau vết máu nơi khóe miệng, hai mắt đỏ quạch nhìn chằm chằm La Tu, nở nụ cười điên cuồng nói: “Ông thật sự nghĩ cảnh giới võ thuật của tôi chỉ tới Thần Cảnh hậu kỳ thôi sao?”
Đoàn Vô Nhai vừa nói xong một luồng khí thế võ thuật vượt xa Thần Cảnh hậu kỳ vọt thẳng lên trời từ trên người ông ta.

Lúc này sắc mặt Tu La xanh mét..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2005: 2005: Chương 2015


Đoàn Vô Viêm càng hoảng sợ tột độ nói: “Thần Cảnh đỉnh phong! Không ngờ anh ta là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong!”
“Không!”
“Không thể nào!”
“Tuyệt đối không thế!”
Đoàn Vô Viêm gào lên, trong mắt ông ta ngập tràn sát khí, găn giọng nói: “Sư phụ, giết anh ta cho con! Con muốn anh ta chết!”
Lúc này Đoàn Vô Viêm rất muốn giết Đoàn Vô Nhai.

Ông ta nhỏ hơn Đoàn Vô Nhai hai tuổi đã đột phá Thần Cảnh hậu kỳ, khó khăn lắm mới đoạt lại danh hiệu thiên tài võ thuật số một của của Hoàng tộc họ Đoàn.

Nào ngờ sáng nay ông ta vừa mới bước vào Thần Cảnh, chưa đến giữa trưa Đoàn Vô Nhai đã đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.

Ông ta không thể chấp nhận sự thật này.

Đoàn Vô Nhai bắt buộc phải chết!

La Tu không hề ra tay, chỉ nghiêm mặt nhìn Đoàn Vô Nhai, thầm cân nhắc có nên giết ông ta hay không.

Dù Đoàn Vô Nhai đã đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, lão ta cũng không sợ.

Lão ta đã ở Thần Cảnh đỉnh phong rất nhiều năm, một cao thủ vừa mới bước vào Thần Cảnh đỉnh phong thì đã sao?
Nhưng muốn giết Đoàn Vô Nhai e là rất khó.

Đoàn Vô Nhai ngạo nghễ đứng đó, toàn thân toát lên khí tức Thần Cảnh đỉnh phong, ánh mắt nhìn La Tu tràn đầy ý chí chiến đấu.

Chỉ là hai mắt ông ta đỏ ngầu, dường như không thể chịu được nguồn năng lượng của Thần Cảnh đỉnh phong.

“Không đúng!”
La Tu đột nhiên lên tiếng: “Không phải cậu ta đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, mà là dùng bí pháp tăng sức chiến đấu lên Thần Cảnh đỉnh phong!”
“Cậu ta không chống đỡ được lâu đâu.

Đến khi cậu ta không chịu nổi nữa, tác dụng phụ của bí pháp cưỡng ép tăng thực lực rất mạnh, có lẽ nền tảng võ thuật cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng”.

Nghe vậy, Đoàn Vô Viêm kinh hãi hỏi: “Thật sao?”
La Tu gật đầu.

“Ha ha ha ha…”
Đoàn Vô Viêm lập tức cười phá lên: “Thì ra anh dùng bí pháp cưỡng ép tăng thực lực”.

“Ngu xuẩn! Anh đúng là đồ ngu xuẩn!”
“Tôi đang sợ anh thật sự đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng xem ra hiện giờ không cần lo lắng gì nữa”.

“Bất kỳ bí pháp cưỡng ép tăng thực lực nào cũng tổn hại nghiêm trọng đến nền tảng võ thuật.

Để bảo vệ một kẻ sắp chết, anh không tiếc tổn hại nền tảng võ thuật của mình, đúng là ngu ngốc!”
Đoàn Vô Nhai không thèm đáp lại Đoàn Vô Viêm đang phát điên, chỉ nhìn chăm chằm La Tu, cản răng nói: “Có tôi ở đây, ai cũng đừng lòng động đến một sợi tóc của cậu Thanh!”
Dứt lời, ông ta lại hỏi Độc Du: “Ông có chống đỡ nổi không?”
Sắc mặt Độc Du trắng bệch, gật đầu nhìn các cao thủ Thần Cảnh khác, lạnh giọng đáp: “Giết một hai cao thủ Thần Cảnh không thành vấn đề”.

Giọng điệu vô cùng tự tin..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2006: 2006: Chương 2016


Dù đang bị thương nặng, ông ấy cũng là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.

Gó thể không giết nổi cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ nhưng Thần Cảnh trung kỳ thì vẫn có thể giết được.

“Được, đưa cậu Thanh và Ngữ Yên rời khỏi đây đi!”
Đoàn Vô Nhai ra lệnh.

“Bố!”
Đoàn Ngữ Yên lo lắng hét lên.

.

truyện ngôn tình
BDIlg Đoàn Vô Nhai giận dữ quát.

Đoàn Ngữ Yên đỏ bừng mắt nhìn ông ta rồi quay lưng rời đi với Độc Du.

Độc Du cống Dương Thanh đang hôn mê trên lưng, cất bước đi ra ngoài.

Mấy cao thủ Thần Cảnh xông lên chặn đường.

“Cút!”
Độc Du nổi giận thét lên, sức mạnh võ thuật kh*ng b* trên người ông ấy càn quét ra ngoài.

“Để Dương Thanh lại, chúng tôi sẽ thả ông đi!”
Một cao thủ Thần Cảnh lạnh lùng nói.

“Giết!”
Độc Du xông thẳng về phía trước.

Mấy cao thủ Thần Cảnh đồng loạt tao tới.

Cùng lúc đó, Đoàn Vô Nhai cũng vọt tới chỗ La Tu.

Đúng là ông ta đã dùng bí pháp cưỡng ép tăng thực lực, cũng không kiên trì được bao lâu.

Ông ta nhất định phải đánh bại La Tu trước khi bí pháp hết tác dụng, nếu không hôm nay Dương Thanh sẽ phải chết.

Lúc này, ý chí chiến đấu trên người ông ta phun trào, mỗi lần ra tay đều khiến đất trời rung chuyển, dù là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong như La Tu cũng cảm thấy áp lực cực lớn.

“Bịch bịch bịch!”
Đoàn Vô Nhai điên cuồng ra đòn, La Tu cũng dùng hết sức đối phó, cảm thấy tay chân luống cuống.

Đoàn Vô Viêm nhìn không chớp mắt, muốn trông thấy Đoàn Vô Nhai bị La Tu đánh giết.

Hoàng tộc họ Đoàn chỉ có một người thừa kế là ông ta.

Ai cũng không có tư cách tranh với ông ta!
Cuộc chiến giữa các cao thủ Thần Cảnh khiến khu nhà nhỏ bị san bằng.

Trong mắt Đoàn Vô Nhai lóe lên sát khí, mặt mũi vặn vẹo: “Tại sao? Tại sao các người lại đối xử tới tôi như vậy?”
“Tôi chỉ muốn bảo vệ một căn nhà nhỏ thôi mà, sao lại làm vậy với tôi?”
Trên mặt ông ta hiện lên vẻ đau khổ, trông thấy ngôi nhà nhỏ bị phá hủy, lòng ông ta như đang rỉ máu.

Từ khi vợ ông ta qua đời, ngôi nhà nhỏ của hai.

bọn họ đã trở thành cấm địa của riêng ông ta.

Trừ ông ta và con gái, không ai được phép bước vào.

Bây giờ ngôi nhà ấy lại bị Đoàn Hoàng ra lệnh phá hủy.

“Tôi đã không thèm tranh quyền thừa kế, sao các người còn ép tôi?”
Đoàn Vô Nhai chợt ngẩng đầu, đôi mắt đỏ như máu..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2007: 2007: Chương 2017


“Hoàng tộc họ Đoàn lớn như vậy lại không chứa nổi một ngôi nhà nhỏ này sao?”
Toàn thân ông ta đằng đẳng sát khí.

La Tu cũng cảm thấy áp lực đè nặng, đột nhiên lên tiếng: “Vô Viêm mau rời khỏi đây!”
“Con muốn tận mắt chứng kiến sư phụ phế bỏ anh tai”
Đoàn Vô Viêm hung ác nói.

“Ta bảo con đi!”
La Tu bỗng gầm lên.

Lão ta cảm thấy Đoàn Vô Nhai sắp mất khống chế.

Một khi Đoàn Vô Nhai hoàn toàn bộc phát, sợ là lão ta cũng không thể ngăn cản.

Đoàn Vô Viêm ở lại đây rất nguy hiểm.

Nếu Đoàn Vô Nhai muốn giết Đoàn Vô Viêm, có lẽ sẽ giết được.

Đoàn Vô Viêm nhìn chăm chäm Đoàn Vô Nhai, không cam lòng quay lưng rời đi.

Nhưng ông ta lại phát hiện Độc Du đang cống Dương Thanh đấu với mấy cao thủ Thần Cảnh.

Đoàn Ngữ Yên đứng cạnh sốt ruột quan sát.

Trong mắt Đoàn Vô Viêm lóe lên tia lạnh lẽo, nhếch miệng nở nụ cười: “Đoàn Vô Nhai, hôm nay anh chết chắc rồi!”
Thoät cái, ông ta đã tới gần Đoàn Ngữ Yên.

“Bốp!”
Đoàn Vô Viêm bóp cổ cô ấy nhấc lên không trung.

“Đoàn Vô Nhai!”
Đoàn Vô Viêm cười lạnh: “Không muốn con gái yêu của anh chết thì tự phế võ công đi!”
“Ngữ Yên!”

Đoàn Vô Nhai thấy con gái bị Đoàn Vô Viêm bóp cổ nhấc lên lập tức nổi trận lôi đình.

“Thả con bé rai”
Ánh mắt Đoàn Vô Nhai tràn ngập sát khí điên – cuồng.

Ông ta chợt thấy hối hận vừa nãy không lấy mạng Đoàn Vô Viêm, vậy thì đã không xảy ra chuyện này.

Độc Tu phát hiện Đoàn Ngữ Yên bị Đoàn Vô Viêm khống chế, không khỏi cảm thấy áy náy.

Ông ấy bị bốn cao thủ Thần Cảnh bao vây, còn cõng Dương Thanh đang hôn mê trên vai, không thể bảo vệ cả Đoàn Ngữ Yên.

“Bịch bịch bịch!”
Độc Du vừa mới phân tâm đã bị bốn cao thủ Thần Cảnh đánh trúng.

Ông ấy phun ra một ngụm máu, cõng cả Dương Thanh bay ra ngoài, không còn sức chiến đấu.

Bốn cao thủ Thần Cảnh đồng loạt xông tới khống chế Độc Du.

Thoáng chốc, Độc Du đã bị thương nặng, hoàn toàn kiệt sức, Đoàn Ngữ Yên bị Đoàn Vô Viêm bóp cổ nhấc lên.

Người duy nhất còn sức chiến đấu là Đoàn Vô Nhai cũng bị La Tu giữ chân..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2008: 2008: Chương 2018


“Đoàn Vô Nhai, mau tự phế võ công đi, nếu không tôi sẽ giết con gái anh!”
Đoàn Vô Viêm giận dữ rống lên.

“Được, tôi làm!”
Đoàn Vô Nhai nghiến răng nghiến lợi nói.

Tuy Đoàn Ngữ Yên bị Đoàn Vô Viêm khống chế nhưng ánh mắt cô ấy nhìn Đoàn Vô Nhai tràn đầy đau khổ, khẩn cầu ông ta đừng quan tâm tới mình.

“Ha ha ha ha…”
Đoàn Vô Viêm nghe thấy thế, điên cuồng cười lớn.

“Phập!”
Đúng lúc này, một cánh tay đâm xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm.

Tiếng cười của Đoàn Vô Viêm lập tức im bặt.

“Tôi nhịn ông lâu lắm rồi đấy!”

Giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên sau lưng ông ta.

Lúc này, xung quanh đều chìm trong yên tĩnh!
Mọi người trố mắt nhìn bàn tay xuyên qua ngực Đoàn Vô Viêm, máu chảy đầm đìa, lòng bàn †ay còn năm một trái tim.

“Phốc!”
Cánh tay kia đột nhiên dùng sức, trái tim của Đoàn Vô Viêm lập tức vỡ vụn.

Ông ta ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người.

“Cậu Thanh!”
Đoàn Vô Nhai thấy bóng dáng quen thuộc sau lưng Đoàn Vô Viêm, lập tức kinh ngạc hô lên.

Dương Thanh nhìn ông ta, nở nụ cười ấm áp, gật đầu đáp: “Chuyện còn lại cứ giao cho tôi!”
Mấy ngày này, anh vẫn nằm trong Hoàng tộc họ Đoàn, tuy không thể tỉnh lại nhưng vẫn luôn có ý thức.

Anh biết rõ những chuyện xảy ra ở bên ngoài.

Vừa nãy anh cũng cực kỳ lo lắng, nào ngờ Độc Du cõng mình bị bốn cao thủ Thần Cảnh đánh bay ra ngoài, anh bị văng ra đất rồi tỉnh lại.

Nếu để đám thần y của Hoàng tộc họ Đoàn từng khám bệnh cho Dương Thanh biết anh bị ngã một cái liền tỉnh lại, chắc chăn bọn họ sẽ buồn bực chết mất.

“Vô Viêm!”
La Tu cũng lấy lại tinh thần, hét toáng lên, chạy vọt tới bên cạnh Đoàn Vô Viêm.

Nhưng tim của ông ta đã bị Dương Thanh bóp nát, hoàn toàn tắt thở.

Đến tận lúc này, các cao thủ còn lại của Hoàng tộc họ Đoàn mới kịp phản ứng lại, khiếp sợ nhìn Dương Thanh.

Ngày mai Đoàn Vô Viêm sẽ được phong làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, vậy mà lại bị chàng trai trẻ tóc trắng này bóp nát tim.

Tất cả hít sâu một hơi, sống lưng lạnh toát.

Đoàn Ngữ Yên cũng sợ hãi nhìn Dương Thanh.

Cô ấy đã chăm sóc cho anh suốt mấy ngày qua, không ngờ chàng trai tuấn tú nhìn như vô hại này lại mạnh tới vậy.

Cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ bị anh một đòn lấy mạng..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2009: 2009: Chương 2019


Đến cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng chưa chắc đã làm được như vậy.

“Mày dám giết đồ đệ của tao, tao phải giết mày!”
La Tu hung tợn gào lên.

Dám giết đồ đệ của lão ta ngay trước mắt lão †a là sự sỉ nhục lớn nhất.

Dương Thanh chỉ khinh miệt nhìn lão ta một cái rồi ném cho Đoàn Vô Nhai một bình sứ.

Đoàn Vô Nhai vội vàng đón lấy.

Dương Thanh nói: “Trong này có hai viên thuốc trị thương, ông với Độc Du chia nhau mỗi người một viên!”
“Cảm ơn cậu Thanh!”
Đoàn Vô Nhai cuống quýt cảm ơn, đút cho Độc Du một viên thuốc rồi mới uống viên còn lại.

“Cảm ơn em mấy ngày này!”

Dương Thanh lại nhìn Đoàn Ngữ Yên, chân thành nói.

Cô ấy vẫn chưa hết khiếp sợ, mãi đến khi nghe thấy Dương Thanh cảm ơn mình mới lấy lại tỉnh thần.

“Anh là bạn của bố em.

Anh bị thương nặng, em chăm sóc anh cũng là chuyện nên làm”.

Đoàn Ngữ Yên dịu dàng nói.

Bấy giờ Dương Thanh với nhìn sang La Tu, hai – đầu lông mày sắc bén: “Đoàn Vô Viêm đã chết, ông có chắc muốn đấu với tôi không?”
La Tu nghiến răng nghiến lợi nhìn anh: “Mày dám giết đệ tử của tao, tao phải chém mày thành nghìn mảnh!”
Dứt lời, lão ta nhào lên.

Nhưng lão ta vừa chạy tới trước mặt Dương Thanh, anh đã biến mất tại chỗ.

Giờ phút này, La Tu mới tỉnh ngộ, không ngờ Dương Thanh mạnh tới mức này.

Lão ta không hề cảm nhận được Dương Thanh biến mất như thế nào, muốn tìm kiếm lại bàng hoàng phát hiện mình không cảm giác được vị trí của anh.

Dường như anh không hề tồn tại, mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.

Các cao thủ Thần Cảnh còn lại của Hoàng tộc họ Đoàn đều trợn mắt há mồm.

Bọn họ biết rõ thực lực của La Tu mạnh tới đâu.

Ngoài Đoạn Hoàng, cả Hoàng tộc họ Đoàn không còn ai đánh lại được lão ta.

Vậy mà giờ đây, lão ta không tìm nổi tung tích của Dương Thanh.

“Chết tiệt, mày cút ra đây cho tao!”
La Tu đau lòng vì đồ đệ, điên cuồng hét lớn: “Nếu mày là đàn ông thì mau cút ra đánh với tao một trận!”
“Trốn đi thì tính là gì…”
“Bịch!”
La Tu chưa nói hết câu, một sức mạnh khủng khiếp đánh trúng ngực lão ta.

“Phụt!”
Lão ta phun máu, cơ thể bay ngược ra mười mấy mét như diều đứt dây rồi nặng nề rơi xuống đất..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2010: 2010: Chương 2020


Một đòn khiến cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mất sức chiến đấu!
Dương Thanh xuất hiện tại chỗ đứng của La Tu, dáng vẻ bình tĩnh.

Trừ cánh tay dính máu, toàn thân sạch sẽ không có lấy một vết máu.

Một trận gió thổi qua khiến mái tóc dài bạc trăng bay múa trong gió, tựa như mỹ nam bước ra từ trong truyện tranh.

Lại giống như ác ma tới từ địa ngục.

Mọi người kinh hãi nhìn anh, đến cả Đoàn Vô Nhai cũng cảm thấy hiện giờ anh thật đáng sợ.

Dường như Dương Thanh đã mạnh hơn lúc ở Yến Đô.

Chẳng lẽ cậu ấy đã đột phá Siêu Phàm Cảnh rồi sao?
Nghĩ vậy, Đoàn Vô Nhai cực kỳ kích động.

Cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở tuổi hai mươi tám thật sự †ồn tại.

“Dương! ThanhI”

La Tu bị đánh bay bò lồm cồm dậy, vẻ mặt dữ tợn.

Dương Thanh nhướng mày, thoắt cái xuất hiện trước mặt La Tu đứng cách xa mười mấy mét.

Anh hời hợt đánh xuống một chưởng, trông có vẻ rất nhẹ nhàng, không có chút khí tức võ thuật nào, nhưng cao thủ có mặt đều biết, cao thủ mạnh như La Ta bị chưởng này đánh trúng cũng chỉ còn đường chết.

“Xin cậu Thanh nương tay!”
Đúng lúc này, Đoàn Vô Nhai bỗng hét lên.

Dương Thanh ngừng tay lại, cách lồng ngực La Tu đúng một tấc.

La Tu vô thức run rẩy, vừa rồi lão ta thật sự cảm thấy cái chết gần trong gang tấc.

Lão ta có ảo giác, bản thân sắp đi đời.

Nào ngờ Đoàn Vô Nhai lại lên tiếng ngăn Dương Thanh giết mình ngay trong lúc ngàn cân †reo sợi tóc.

“Dù sao ông ta cũng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc họ Đoàn, chết đi sẽ gây ra tổn thất cực lớn đối với Hoàng tộc họ Đoàn.

Xin cậu Thanh nương tay!”
Đoàn Vô Nhai chân thành nói.

Tuy Hoàng tộc họ Đoàn đối xử bất công với ông ta, nhưng trong người ông ta vấn mang huyết thống của Hoàng tộc họ Đoàn.

Ông ta đưa Dương Thanh tới đây chữa trị vốn là muốn tạo quan hệ cho Hoàng tộc họ Đoàn, nâng cao thực lực.

Nhưng ông ta không ngờ Đoàn Vô Viêm lại đột phá, còn muốn cướp đoàn ngôi nhà nhỏ của mình.

Không chỉ vậy, Đoàn Hoàng còn ra lệnh tiêu diệt Dương Thanh.

Bây giờ Dương Thanh đã tỉnh, còn giết Đoàn Vô Viêm.

Liệu Đoàn Hoàng có thể tha cho Dương Thanh không?
Hoặc là, Dương Thanh có thể dễ dàng buông tha, hay là muốn giết Đoàn Hoàng?
Đoàn Vô Nhai cầu xin khiến mọi người đều bất ngờ.

La Tu là sư phụ của Đoàn Vô Viêm, bây giờ Đoàn Vô Viêm bị Dương Thanh lấy mạng, chắc chản giữa La Tu và anh có mối thù không đội trời chung.

Tuy người giết Đoàn Vô Viêm là Dương Thanh, nhưng chính Đoàn Vô Nhai đã đưa anh về Hoàng tộc họ Đoàn.

Dương Thanh giết Đoàn Vô Viêm cũng là vì cứu con gái của Đoàn Vô Nhai.

Dù Dương Thanh tha cho La Tu, sau này La Tu sẽ làm việc cho Đoàn Vô Nhai sao?.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2011: 2011: Chương 2021


Lúc này, trong mắt La Tu tràn đầy sát khí, khóe miệng rướm máu.

Dương Thanh bỗng nhìn Đoàn Vô Nhai: “Chắc ông biết rõ, giữ ông ta lại là tai họa ngầm rất lớn với ông”.

Đoàn Vô Nhai ngạo nghề nhìn La Tu: “Tôi chắc chăn có thể khống chế ông tai”
“Được, vậy thì tạm thời tha cho ông ta một mạng!”
Nói xong, Dương Thanh bình thản đi tới bên cạnh Đoàn Vô Nhai.

Đoàn Vô Nhai đã uống thuốc trị thương: Dương Thanh cho, vết thương đang dần hồi phục.

Dương Thanh có thể cảm giác được, khí tức trong người ông ta sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, chỉ còn thiếu một chút nữa.

“Uống viên thuốc này đi!”
Dương Thanh xòe tay ném cho Đoàn Vô Nhai một bình ngọc làm bằng chất liệu cao cấp.

“Luyện Thể Đan!”
Đám cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn trông thấy đều giật mình kinh hãi.

Bởi vì lúc trước trong cuộc họp khẩn cấp, Đoàn Hoàng đã ban Luyện Thể Đan cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại rơi vào tay Dương Thanh, còn bị anh trả lại cho Đoàn Vô Nhai.

Dương Thanh không biết Luyện Thể Đan, chỉ cảm giác được trong viên thuốc này chứa một nguồn năng lượng rất lớn.

Đoàn Vô Nhai sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.

Chác là nguồn năng lượng trong viên thuốc này đủ để ông ta đột phá thành công.

“Được!”
Đoàn Vô Nhai không hề khách sáo, lập tức mở bình đổ ra một viên thuốc màu đen.

Mùi thuốc nồng nặc tỏa ra từ miệng bình.

Đoàn Vô Nhai không chút do dự uống vào.

Viên thuốc lập tức biến thành một dòng nước ấm chảy xuống ruột gan ông ta.

Đồng thời, một nguồn năng lượng kh*ng b* bùng nổ trong người ông ta.

Nguồn năng lượng này rất thuần khiết, giống như ánh nắng bao phủ khiến Đoàn Vô Nhai cảm thấy người mình ấm áp dễ chịu.

Nguồn năng lượng trong viên thuốc tràn vào lục phủ ngũ tạng của ông ta.

Cơ thể Đoàn Vô Nhai như một miếng xốp, Luyện Thể Đan lại như nước lã bị ông ta hấp thụ.

Không chỉ vậy, vết thương nặng trên người ông ta cũng dần hồi phục lại.

“Hiệu quả thật mạnh!”
€ó người hoảng sợ thốt lên, vẻ mặt khó tin.

La Tu thấy vậy lại càng nổi giận.

Bởi vì Luyện Thể Đan này vốn là Đoàn Hoàng ban cho Đoàn Vô Viêm, bây giờ lại bị Đoàn Vô Nhai uống mất.

Từ nhỏ Đoàn Vô Viêm đã là đồ đệ của lão ta, sớm chiều ở chung.

Đoàn Vô Viêm chết thảm trong tay Dương Thanh, đến cả Luyện Thể Đan vốn thuộc vê Đoàn Vô Viêm cũng bị Dương Thanh đưa cho Đoàn Vô Nhai.

Lão ta rất không cam lòng.

Đúng lúc này, một luồng khí tức võ thuật kh*ng b* dần bộc phát từ người Đoàn Vô Nhai.

“Nhị hoàng tử sắp đột phá Thần Cảnh đỉnh phong rồi sao?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2012: 2012: Chương 2022


“Ông ấy mới hơn năm mươi tuổi đã đột phá sao?”
“Có lẽ đây mới là thiên phú võ thuật thực sự của Nhị hoàng tửi”
“Vậy là hiện giờ tính cả Hoàng Chủ, La Tu cộng thêm Nhị hoàng tử, Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta đã có ba cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong!”
“Có lẽ lực lượng này đủ để đánh bại bất kỳ một Hoàng tộc nào!”.

truyện teen hay
Mấy cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Đoàn đều trở nên kích động.

Dường như cái chết của Đoàn Vô Viêm chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhảc tới.

Lúc trước bọn họ còn định ra tay với Đoàn Vô Nhai, bây giờ lại hoàn toàn từ bỏ ý định.

Đoàn Vô Viêm đã chết, sau này Đoàn Vô Nhai mới là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong các hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn, thực lực đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.

Sợ là đến cả Đoàn Hoàng cũng khó có thể giết được ông ta.

Dương Thanh cũng kinh ngạc khi cảm nhận được khí tức không ngừng tăng vọt trên người Đoàn Vô Nhai.

Anh không ngờ chỉ một viên thuốc lại khiến ông ta thay đổi nhiều tới vậy.

Anh bỗng nghĩ, nếu mình có một số lượng lớn Luyện Thể Đan, chẳng phải là có thể tự tạo ra một đội quân cao thủ đỉnh cao rồi sao?
La Tu đứng cạnh cảm nhận được khí tức trên người Đoàn Vô Nhai đang không ngừng đạt tới Thần Cảnh đỉnh phong, sát khí trong mắt càng thêm nồng đậm.

“Vèo!”
Lão ta nhảy lên, lao tới chỗ Đoàn Vô Nhai.

“Chết đi cho tao!”
Lão ta nổi giận gầm lên, tay cầm dao đâm thẳng vào tim Đoàn Vô Nhai.

“Nhi hoàng tử!”
“Cẩn thận!”
Mấy cao thủ Thần Cảnh nhao nhao lên tiếng nhắc nhở.

Thậm chí còn có người chạy lên định ngăn cản La Tu.

Một khi Đoàn Vô Nhai đột phá Thân Cảnh đỉnh phong, chắc chắn sẽ lại được Đoàn Hoàng coi trọng.

Bọn họ không thể để Đoàn Vô Nhai gặp nạn.

Bình thường cao thủ Thần Cảnh đánh nhau chỉ dùng võ, rất ít khi dùng vũ khí.

La Tu là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, bây giờ còn cầm theo dao dồn sức đánh ra một đòn, ai có thể chống đỡ nổi?
“BốI”
Đoàn Ngữ Yên cũng hoảng hốt hét toáng lên.

Độc Du lập tức xông về phía La Tu, thà chết cũng phải cản lại lão ta.

Ánh mắt Dương Thanh lạnh hản xuống.

Anh không ra tay, chỉ lạnh giọng nói: “Không biết tự lượng sức mình!”
Ngay sau đó, một luồng khí thế kh*ng b* từ người Đoàn Vô Nhai bộc phát, phóng thẳng lên trời.

Đây là khí tức võ thuật chỉ cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong mới có.

Thoät cái đã đột phá!.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2013: 2013: Chương 2023


“Bốp!”
Giây phút lưỡi dao trong tay La Tu sắp đâm vào tim Đoàn Vô Nhai, một cánh tay bỗng duõi ra bắt lấy cổ tay La Tu.

“Tôi đã xin cho ông một con đường sống, tại sao còn muốn đâm đầu vào chỗ chết?”
Đoàn Vô Nhai bình thản nói.

Người tóm chặt cổ tay La Tu chính là Đoàn Vô Nhai vừa mới đột phá Thần Cảnh đỉnh phong.

La Tu chỉ cảm thấy cổ tay bị nắm chặt như giọng kìm, thực lực Thần Cảnh đỉnh phong như lão ta cũng không thoát ra được.

Lão ta sợ hãi lắp bắp: “Sao… sao lại như vậy?”
“Cậu không phải là Thần Cảnh đỉnh phong, mà là bán bộ Siêu Phàm!”
La Tu rống lên, ánh mắt không thể tin nổi.

“Cái gì? Bán bộ Siêu Phàm?”

“Nhị hoàng tử vừa mới đột phá Thần Cảnh đỉnh phong đã có thực lực bán bộ Siêu Phàm rồi sao?”
Mấy cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Đoàn đều sợ chết khiếp.

Mọi người đều kinh hãi, chỉ mình Dương Thanh biết rõ không phải Đoàn Vô Nhai đã đột phá tới bán bộ Siêu Phàm mà là vừa đột phá Thần Cảnh đỉnh phong đã có thực lực mạnh hơn cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bình thường rất nhiều.

Bởi vì năng lượng của Luyện Thể Đan quá kh*ng b*, đến mức sau khi Đoàn Vô Nhai đột phá vẫn còn rất nhiều dược hiệu chưa được hấp thụ.

Nói cách khác, hiện giờ Đoàn Vô Nhai đang mượn năng lượng của viên thuốc.

Đương nhiên dù ông ta không uống Luyện Thể Đan vẫn có thể đánh bại La Tu khi vừa mới đột phá.

“Tại sao lại muốn đâm đầu vào chỗ chết?”
Đoàn Vô Nhai do dự nhìn La Tu.

Ông ta vốn muốn tha mạng cho La Tu vì lão ta là cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong.

Bây giờ Đoàn Vô Nhai cũng đột phá lên Thần Cảnh đỉnh phong, cộng thêm Đoàn Hoàng có thực lực thâm sâu, ba người họ đủ để hủy diệt bất kỳ Hoàng tộc nào.

Thế nhưng La Tu lại muốn giết ông ta.

“Đồ đệ của tao chết vì mày, tao là sư phụ l đương nhiên phải trả thù cho nói”
La Tu nghiến răng nghiến lợi nói: “Đoàn Vô Nhai, giỏi thì giết tao đi!”
“Tao là cao thủ mạnh nhất bên cạnh Đoàn Hoàng.

Đoàn Vô Viêm đã chết vì mày, nếu mày còn dám giết tao, dù có đột phá Thần Cảnh đỉnh phong thì ông ấy cũng không dễ dàng tha cho mày đâu!”
Đoàn Vô Nhai châm chọc hỏi: “Vậy sao?”
Dứt lời, ông ta chợt buông tay đang nắm cổ tay La Tu.

“Phập!”
Lưỡi dao của La Tu đâm thẳng vào người ông †a dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người.

“Nhị hoàng tử!”
“Bố ơi”
Cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn và Đoàn Ngữ Yên đều kinh hãi..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2014: 2014: Chương 2024


Chỉ Dương Thanh lại nhếch miệng cười, đoán được ý đồ của Đoàn Vô Nhai.

Anh phải thừa nhận, Đoàn Vô Nhai không chỉ có thiên phú võ thuật xuất chúng mà còn có trí tuệ siêu phàm.

Người như ông ta đã đủ tư cách trở thành Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Đoàn.

La Tu cũng sững sờ.

Lão ta biết rõ ràng Đoàn.

Vô Nhai có thể giết mình, sao lại đột nhiên buông †ay để mình đâm trúng?
“La Tu dám ám sát hoàng tử, tội đáng chém!”
Bỗng Đoàn Vô Nhai lạnh lùng lên tiếng.

Giọng nói của ông ta như viên đá khổng lồ rơi xuống biển, càn quét bốn phương.

Câu nói này vang vọng khắp Hoàng tộc họ Đoàn.

“Bịch!”

Ngay sau đó, ông ta tung chưởng đánh vào đầu La Tu.

Đám người chỉ nghe thấy tiếng va đập nặng nề vang lên.

Cơ thể La Tu bay ngược ra ngoài rồi rơi xuống đất, lập tức mất mạng.

Cả không gian lặng ngắt như tờ.

Ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Đoàn Vô Nhai một chưởng tiêu diệt La Tu!
Dù Dương Thanh đã đánh La Tu bị thương nặng từ trước nhưng lão ta vẫn là cao thủ có thực lực chỉ đứng sau Đoàn Hoàng trong Hoàng tộc họ Đoàn.

Giờ đây lại bị Đoàn Vô Nhai vừa mới đột phá Thần Cảnh đỉnh phong g**t ch*t chỉ bằng một chưởng!
Dương Thanh rất hài lòng.

Đoàn Vô Nhai chịu một vết thương nhẹ đổi lấy cái chết của La Tu đúng là có lời.

La Tu là cao thủ được Đoàn Hoàng tin tưởng nhất, nếu Đoàn Vô Nhai tùy tiện giết lão ta, e là sẽ bị Đoàn Hoàng truy cứu.

Nhưng bây giờ thì khác.

La Tu chủ động tấn công Đoàn Vô Nhai, đâm ông ta bị thương nên ông ta mới giết lại La Tu.

Dù La Tu có mất mạng, ông ta cũng không có tội.

La Tu vốn nhắm vào tỉm của Đoàn Vô Nhai, nhưng lúc ông ta thả tay La Tu ra đã cố tình dùng sức làm chệch hướng lưỡi dao.

Trông có vẻ Đoàn Vô Nhai bị đâm trúng nhưng thực ra chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.

Đối với cao thủ luyện võ, vết thương này chẳng đáng là bao, mấy ngày sau là có thể khôi phục như cũ, “La Tu có ý đồ ám sát Nhị hoàng tử, giết hay lắm!”
“Nhị hoàng tử mới là thiên tài võ thuật số một _ của Hoàng tộc họ Đoàn.

Trong gia tộc chỉ ngài mới có tư cách trở thành người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Chúc mừng Nhị hoàng tử đột phá Thần Cảnh đỉnh phong!”
Đám cao thủ Thần Cảnh vốn tới để đối phó với Đoàn Vô Nhai đều thi nhau lấy lòng, giống như bọn họ tới đấy không phải để đối phó ông ta.

Đoàn Vô Nhai lạnh lùng nhìn bọn họ, híp mắt nói: “Đoàn Vô Viêm bị La Tu ngộ sát, thật đáng tiếc!”
Nghe vậy, ai nấy đều sững sờ.

Nhưng bọn họ nhanh chóng phản ứng lại.

Đoàn Vô Nhai đang định đổ tội lỗi giết Đoàn Vô Viêm lên đầu La Tu.

Vậy thì Đoàn Hoàng không còn lý do đối phó Dương Thanh nữa..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2015: 2015: Chương 2025


“Nhị hoàng tử nói rất đúng, Ngũ hoàng tử bị sư phụ mình ngộ sát, đúng là quá đáng tiếc!”
“La Tu thật đáng chết, dám giết Ngũ hoàng tử”.

“Chúng ta nhất định phải bẩm báo lại toàn bộ mọi chuyện cho Đoàn Hoàng”.

Đám cao thủ nhao nhao tỏ thái độ.

“Vậy thì phiền mọi người báo cáo chuyện ở đây cho bố tôi biết, tôi phải đi trị thương”.

Đoàn Vô Nhai nói.

“Vâng!”
Bọn họ lần lượt rời đi.

La Tu và Đoàn Vô Viêm nhanh chóng bị mấy cao thủ Thần Cảnh mang tới gặp Đoàn Hoàng.

Trong biệt viện chỉ còn lại Dương Thanh, Đoàn Vô Nhai, Đoàn Ngữ Yên và Độc Du.

Không ai nghĩ tới, tình huống nguy hiểm vừa rồi lại được Đoàn Vô Nhai giải quyết bằng cách này.

Dương Thanh cười híp mắt nói: “Chúc mừng Nhị hoàng tử!”
Đoàn Vô Nhai cười khổ một tiếng, vội đáp: “Nếu không nhờ cậu Thanh ra tay giúp sức, sợ là chúng tôi đã chết trong tay Hoàng tộc họ Đoàn rồi”.

Lúc này Đoàn Vô Nhai lại thấy sợ hãi.

Độc Du và Đoàn Ngữ Yên không biết, nhưng ông ta có thể nghe ra được sự chế nhạo trong lời nói của Dương Thanh.

Ai cũng tưởng Đoàn Vô Nhai giấu diếm chân tướng Đoàn Vô Viêm bị Dương Thanh giết là vì giúp anh thoát tội.

Chỉ có Đoàn Vô Nhai biết rõ, ông ta làm thế để Đoàn Hoàng không trở mặt với Dương Thanh, khiến Hoàng tộc họ Đoàn bị tổn thất nghiêm trọng không thể cứu vấn.

Ông ta đã được tận mắt chứng kiến cuộc giao đấu giữa Dương Thanh và cao thủ Siêu Phàm Cảnh đến từ Miêu Thành, sau đó còn có cao thủ thần bí xuất hiện quát lui cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Miêu Thành.

Thậm chí cao thủ thần bí kia còn chưa xuất hiện đã có thể quát lui cao thủ Siêu Phàm Cảnh, chứng tỏ thực lực của người đó cực kỳ kh*ng b*.

Có thể nói sau lưng Dương Thanh vẫn còn một cao thủ thần bí, dù Đoàn Hoàng đã đột phá Siêu Phàm Cảnh muốn giết Dương Thanh, kết quả vẫn chỉ có thể là Đoàn Hoàng thất bại, Hoàng tộc họ Đoàn bị hủy diệt!
Cùng lúc đó, trong nhà chính của Hoàng Chủ ở Hoàng phủ họ Đoàn, Đoàn Hoàng đang ngồi thưởng thức trà Đại Hồng Bào hái từ cây mẹ trên núi Vũ Di.

Lão ta không lo Đoàn Vô Viêm không giết được Dương Thanh.

Dù sao lão ta cũng đã phái toàn bộ cao thủ Thần Cảnh trong gia tộc tới giúp Đoàn Vô Viêm.

“Chắc là Dương Thanh đã chết rồi nhỉ?”
Đoàn Hoàng nhìn chiếc đồng hồ cổ xưa treo trước mặt.

Nhưng đúng lúc đó, một người hớt hải chạy vào.

“Không xong rồi Hoàng Chủ, xảy ra chuyện lớn rồi.

Ngũ hoàng tử và La Tu đều chết rồi!”
Quản gia già đầu tóc bạc trăng hốt hoảng nói.

Có lẽ người khác không biết Đoàn Hoàng cưng chiều Ngũ hoàng tử đến mức nào.

Nhưng lão ta là quản gia được Đoàn Hoàng tin tưởng nhất, đương nhiên biết rõ Đoàn Vô Viêm là đứa con trai được Đoàn Hoàng yêu thương nhất..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2016: 2016: Chương 2026


Sự cưng chiều của Đoàn Hoàng đối với Đoàn Vô Viêm đã vượt qua tất cả các hoàng tử khác.

Nguyên nhân không gì khác ngoài việc Vũ Lan – mẹ ruột của Đoàn Vô Viêm chính là người phụ nữ mà Đoàn Hoàng yêu nhất.

Đoàn Vô Viêm bị giết chắc chắn Vũ Lan sẽ không bỏ qua.

“Ông nói cái gì?”
“Chết rồi?”
“Ai chết?”
Sắc mặt Đoàn Hoàng xanh mét, ly trà trắng bằng sứ đang cầm trong tay cũng rơi xuống đất.

Ông quản gia già thấp thỏm lo âu nói: “Hoàng Chủ, là Ngũ hoàng tử Đoàn Vô Viêm và La Tu – sư phụ của Ngũ hoàng tử!”
“Ngũ Hoàng tử bị khoét tim, La Tu bị nổ tung đầu, xác của hai người đó đang ở bên ngoài”.

Am!

Một luồng uy lực võ thuật kh*ng b* lan tràn khắp người Đoàn Hoàng.

Lão ta khẽ nhấc chân trong nháy mắt đã vọt ra ngoài.

Trước cửa phòng của lão ta có hai xác chết được đặt trên mặt đất, trên xác chết phủ một tấm vải trắng, trong đó có một xác chết, trên tấm vải trảng chỗ trái tim bị máu nhuộm đỏ tươi.

Còn một xác chết khác, trên tấm vải trắng chỗ phần đầu cũng loang lổ máu tươi.

Lúc này bốn cao thủ Thần Gảnh đều quỳ trên đất, ai nấy cũng hoảng sợ tột độ.

“Viêm!”
Đoàn Hoàng loạng choạng đi tới trước mặt hai xác chết, khi vén tấm vải trắng trên người Đoàn Vô Viêm ra, sắc mặt lão ta tái nhợt: “Vô Viêm của bối”
“Rốt cuộc ai đã ra tay ác độc với con tôi như vậy, nhưng bất kể là ai cũng đều phải chết!”
Đoàn Hoàng gầm lên, một luồng hơi thở võ thuật vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong phun trào từ trên người lão ta.

Không gian dường như cũng bị chấn động theo, bốn cao thủ Thần Cảnh đang quỳ trên mặt đất suýt chút nữa đã bị luồng khí giận dữ này chấn động bay ngược ra ngoài.

“Nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ánh mắt lạnh lẽo của Đoàn Hoàng đột nhiên nhìn về phía bốn tên cao thủ Thần Cảnh.

“Là… Là La Tu, Ngũ hoàng tử bị La Tu giết nhầm!”
“Đúng, chính là La Tu, khi lão ta ra tay giết hại Nhị hoàng tử, bị Nhị hoàng tử tránh được, kết quả đã giết lầm Ngũ hoàng tử”.

“Hoàng Chủ, Ngũ hoàng tử là bị La Tu g**t ch*t, tội của La Tu đáng chết muôn phần!”
“Hoàng Chủ, tại chúng tôi vô dụng không bảo vệ tốt cho Ngũ hoàng tử, cầu xin Hoàng Chủ xử tội!”
Bốn tên cao thủ Thần Gảnh liên tiếp nói.

Bọn họ không hề nói sự thật.

Đoàn Vô Viêm cũng đã chết, bây giờ Hoàng tộc họ Đoàn cũng chỉ có Đoàn Vô Nhai vừa bước vào Thần Cảnh đỉnh phong mới là vị hoàng tử có tiềm lực nhất.

Đoàn Vô Nhai đã ám chỉ bọn họ nói thế nào, bọn họ đành nói thế đó.

“La Tu?”
Đoàn Hoàng là nhân vật nào, sao lão ta lại không biết bốn cao thủ Thần Cảnh đang nói dối chứ?
“Các người thật sự tưởng tôi già cả lẩm cẩm rồi sao?”.
 
Back
Top Bottom