Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1736: 1736: Được Chúng Tôi Đồng Ý!


Gã cầm đầu vừa ra lệnh, cả bốn đồng thời ra tay, tức thì, bốn đòn công kích cực mạnh đồng loạt rơi xuống người Xích Thố.

Xích Thố hộc ra một ngụm máu tươi, sự sống nhanh chóng tan biến.

Xích Thố chỉ là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại bị bốn gã cao thủ Siêu Phàm Cảnh đồng loạt tấn công, hiển nhiên, bốn gã này cũng lo người khác phản bội nên mới yêu cầu tất cả cùng ra tay, chỉ có như thế mọi người mới cùng bị cột lên một chiếc thuyền.

Gã cao thủ cầm đầu nhìn về phía Lão Cửu, nói: "Chúng tôi đã làm theo lời ông, hiện giờ có thể để chúng tôi đi được chưa?"
Lão Cửu lại nói: “Vừa rồi tôi chỉ nói, nếu các người giết Xích Thố thì sẽ cho các ông một cơ hội sống sót, nhưng tôi chưa nói sẽ thả các người đi".

Nghe thế, bốn người kia lập tức biến sắc.

Gã cao thủ cầm đầu nghiến răng nghiến lợi nói: "Ông chơi chúng tôi?"
Lão Cửu nhíu mày, lạnh lùng bảo: "Nói năng phải chú ý thái độ, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy".

Cả đám cao thủ đều run lên, nhớ tới thủ đoạn của lão Cửu, bọn họ mới ý thức được, kẻ mà bọn họ đang phải đối mặt chính là một đại sư về cổ thuật thứ thiệt của Miêu Thành, là bậc cao thủ có thể giết người một cách vô hình.

Lão Cửu bỗng nói: "Hiện giờ tôi cho các người một nhiệm vụ, chỉ cần các người có thể hoàn thành, tôi bảo đảm sẽ để các người rời khỏi Hoài Thành".

"Được, chúng tôi đồng ý!"
Mấy người nhìn nhau, sau đó hạ quyết tâm, đáp.

Cao thủ cầm đầu lại hỏi: "Nhưng giờ Xích Thố đã chết, chúng tôi quay lại Dược Vương Cốc thì nên giải thích thế nào cho trót lọt?"
Lão Cửu lạnh nhạt bảo: "Đến khi đó, cứ nói Xích Thố đã bị Dương Thanh g**t ch*t".

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1739: 1739: Vậy Thì Đó Chính Là Số Mệnh Của Tôi!


Nhưng cũng chỉ là giảm bớt đau đớn thôi, cơn đau vẫn không hề biến mất.

Ngay cả thân thể đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh như Dương Thanh còn khó lòng chịu nổi cơn đau này, từ đó có thể đoán biết loại cổ trùng Vô Tâm kia lợi hại ra sao.

Lần này, cơn đau đớn kéo dài chừng năm phút mới kết thúc.

Thấy sắc mặt Dương Thanh đã bình thường trở lại, lão Cửu mới nghiêm nghị nói: "Cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể cậu đã có thể thích nghi với sự trấn áp của cậu rồi, nếu vẫn không thể giải quyết việc này nhanh chóng thì dù cậu sống được qua bảy ngày, trái tim cậu cũng đã bị tổn hại nghiêm trọng".

"Vừa rồi tôi đã dùng cổ thuật để giảm bớt cơn đau mà cổ trùng Vô Tâm gây ra cho cậu, nhưng cũng chỉ có thể làm được đến đó, tôi không thể giải quyết con cổ trùng Vô Tâm này cho cậu".

Dương Thanh gật đầu, nói với lão Cửu: "Ông Cửu có thể giúp tôi giảm bớt đau đớn đã là sự giúp đỡ rất lớn đối với tôi rồi".

Lão Cửu nghiêm nghị hỏi: "Ban đầu tôi định cùng cậu đợi ở đây, đợi đến khi người của Hoài Thành tự tìm đến, nhưng hiện tại xem ra, thời gian của chúng ta không còn nhiều, chúng ta phải nghĩ cách mau chóng tìm được Lưu Ba rồi g**t ch*t ông ta mới được".

Nói xong, ông lão bắt đầu chìm vào suy tư.

Dương Thanh biết lão Cửu đang suy nghĩ xem có cách nào tìm ra Lưu Ba, bèn không lên tiếng quấy rầy, chờ ông lão nghĩ xong.

Hồi lâu sau, Lão Cửu mới nặng nề nói: "Miêu thành chủ đoán rằng Lưu Ba gieo cổ trùng Vô Tâm vào người cậu có thể là do thành chủ Hoài Thành bày mưu nhằm dẫn dụ cậu tới đây".

"Nếu đã thế, chúng ta cứ trực tiếp tới thẳng phủ thành chủ Hoài Thành mới chính là biện pháp tìm ra Lưu Ba nhanh nhất, có điều, một khi tới đó, chúng ta sẽ rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh, cậu có dám đi không?"
Nghe lão Cửu nói thế, Dương Thanh tức thì trầm mặc.

Lát sau, anh mới nói: "Ông Cửu, tôi đã rơi vào tình cảnh này, thực ra đã không e ngại sống hay chết, nhưng tôi không thể để ông cũng bị liên lụy, tôi tới phủ thành chủ Hoài Thành một mình là được rồi".

Lão Cửu lập tức trầm mặc, ông lão hiểu rất rõ sự lợi hại của cổ trùng Vô Tâm kia, đó là thứ ngay cả Miêu thành chủ cũng không thể giải quyết nổi, nay bọn họ chỉ còn một cách là giết kẻ thi cổ Lưu Ba thì mới có thể giải quyết triệt để mối nguy hiểm này.

Nhưng Lưu Ba lại đang ở trong phủ thành chủ Hoài Thành, mà nơi này lại là một nơi cực kì nguy hiểm với Dương Thanh.

Nếu để Dương Thanh một mình tới đó, sợ rằng anh chỉ có một đường chết.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1742: 1742: Đó Là Tất Lão!


Bà cụ kia thở dài, nói: "Nếu thế thì hãy để già này ra gặp tên nhãi kia đi!"
"Được."
Cô gái trẻ đáp ngay.

Dương Thanh tiến vào trang viên, điệu bộ thản nhiên thoải mái dạo quanh khắp nơi như thể đây là nhà mình.

Một vài cao thủ Hoài Thành cũng đã biết có người xông vào phủ thành chủ, nhưng không ai dám tấn công anh, chỉ dám đi theo anh giám sát từ xa.

Dương Thanh chính là cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh, ở phủ thành chủ Hoài Thành này, không có mấy người đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh.

"Nhãi ranh, dám tự tiện xông vào phủ thành chủ, đó là tội chết!"
Đúng lúc này, một cụ già tóc bạc bỗng xông ra, chỉ nói một câu đã kết tội chết cho Dương Thanh rồi bắt đầu tấn công anh.

"Đó là Tất lão!"
Có ai đó đã nhận ra thân phận của bà cụ kia, lập tức hô to.

Dương Thanh cau mày, nhìn về phía bà cụ đang xông lại đây, huyết mạch cuồng hóa trong cơ thể nháy mắt đã được kích hoạt, Chiến Thần Quyết cũng được vận hành nhanh chóng, một hơi thở cuồng bạo chợt bùng nổ từ trên người anh.

"Cút!"
Anh quát lớn, tay chém ra một quyền cực mạnh.

"Uỳnh!"
...!
Các cao thủ Hoài Thành quanh đó chứng kiến cảnh này đều kinh ngạc tột cùng.

Bà cụ kia tung một chưởng đối đầu với một quyền của Dương Thanh, sắc mặt lập tức trở nên cực kì nặng nề, bà ta biết Dương Thanh rất mạnh nhưng lại không ngờ anh đã mạnh đến độ này, tiếp một chưởng của bà ta mà vẫn đứng vững, không hề suy chuyển một li.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1745: 1745: Kẻ Đáng Chết Là Bà!


Dương Thanh đang nỗ lực vận hành Chiến Thần Quyết để áp chế cổ trung Vô Tâm xuống, chợt nhận ra bà cụ kia lại tấn công mình lần nữa, sắc mặt anh trở nên khó coi cực điểm.

Anh cố nén cơn đau tột cùng từ trái tim, cắn răng chém ra một quyền.

"Uỳnh!"
Đòn tấn công của hai bên va vào nhau, Dương Thanh phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra sau.

Ngã xuống mặt đất, Dương Thanh cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như đã lệch cả vị trí, trái tim càng thêm đau đớn tột cùng, khiến anh cảm giác mình không thở nổi nữa.

Không ai hay biết đang có chuyện gì xảy ra với anh, chỉ thấy sắc mặt Dương Thanh lộ vẻ đau đớn khó tả, như thể đang phải nếm trải một cơn đau vô cùng khủng khiếp.

"Vốn tưởng mày có năng lực cỡ nào, ai dè lại là một tên vô dụng dùng thuốc để tăng cao thực lực mà thôi".

Bà cụ kia còn tưởng Dương Thanh uống thuốc tăng cường thực lực, hiện giờ công hiệu của thuốc đã hết, cho nên bị tác dụng phụ ảnh hưởng, bèn châm chọc nói: "Đã thế, tao cũng không cần phải tiếp tục lãng phí thời gian với mày làm gì, để tao tiễn mày ra đi vậy".

Dứt lời, bà ta bỗng vung cao tay phải, một luồng hơi thở võ thuật khủng khiếp nhanh chóng ngưng tụ trong lòng bàn tay bà ta, mạnh mẽ và cuồng bạo như thể muốn chôn vùi cả khu vực này.

Mặc dù đang phải gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng khi cổ trùng Vô Tâm g*m c*n trái tim nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng mọi sự việc đang diễn ra xung quanh.

Anh nhận ra ý muốn giết chóc cực mãnh liệt nhằm thẳng vào mình từ bà cụ kia, sắc mặt lập tức nặng nề nghiêm nghị.

Nhưng cổ trùng Vô Tâm vẫn không ngừng tàn phá trái tim anh, cơn đau khủng khiếp khiến anh hoàn toàn không có cách nào đối phó với một đòn giết người từ phía bà cụ kia.

Anh có thể cảm nhận được, một khi đòn tấn công này rơi xuống người mình, anh sẽ hoàn toàn không có bất kì hi vọng sống sót nào nữa.

Trước mặt anh lúc này chỉ có hai con đường, một là dùng viên thuốc mà Miêu thành chủ bảo Lão Cửu đưa cho anh để trấn áp cổ trùng Vô Tâm rồi liều mạng đánh một trận với bà cụ kia.

Đồng thời, một khí thế cực kì cuồng bạo chợt bùng nổ từ trên người anh.

"Kẻ đáng chết là bà!"
Dương Thanh giận dữ rít lên, vào giây phút này, sức mạnh toàn thân như đã bị rút sạch, ngưng tụ cả vào một quyền, đập về phía bà ta.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1748: 1748: Là Để Theo Dõi Mình Sao


Bấy giờ Dương Thanh mới ngồi xuống một chiếc ghế, nhìn thành chủ Hoài Thành, thưa: "Tiền bối, hôm nay tôi tới đây là vì có chuyện muốn nhờ, mong tiền bối hãy giao Lưu Ba cho tôi".

Thành chủ Hoài Thành bình thản nói: "Lưu Ba mà cậu đang nói là ai, tôi không rõ lắm, nếu người này thực sự đang ở trong Hoài Thành của tôi thì tùy cậu, chuyện giữa hai người, tôi sẽ không nhúng tay vào".

Chỉ một câu đơn giản nhẹ nhàng lại khiến Dương Thanh nghe ra rất nhiều nội dung.

Đầu tiên, thành chủ Hoài Thành sẽ không nhúng tay vào việc này, nhưng không có nghĩa là những người khác cũng sẽ không nhúng tay.

Thứ hai, nếu Dương Thanh muốn bắt Lưu Ba thì chỉ cần anh có thể tìm được, mọi chuyện tùy anh.

.

Truyện Đô Thị
Dương Thanh nhìn về phía thành chủ Hoài Thành, nói: "Vậy có nghĩa là, chỉ cần tôi tìm được Lưu Ba là có thể mang ông ta đi, tiền bối sẽ không nhúng tay ngăn cản?"
Thành chủ Hoài Thành cười nói: "Sao hả? Không tin tôi à?"
Dương Thanh vội thưa ngay: "Không phải không tin, tôi chỉ muốn hỏi cho rõ, chỉ cần tiền bối không có ý định nhúng tay vào thì tôi yên tâm rồi".

Với thực lực hiện nay của anh, dù gặp phải cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, anh cũng có khả năng đấu một trận, mà Hoài Thành này tuy đông cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhưng số lượng cao thủ đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh chắc chắn không hề nhiều.

Hơn nữa, mỗi một vị cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đều hẳn là người thân tín bên cạnh thành chủ Hoài Thành, nếu thành chủ Hoài Thành đã nói sẽ không nhúng tay vào chuyện này thì dĩ nhiên cũng sẽ không để những cao thủ thân tín của mình ra tay.

Chỉ cần những người này không ra tay, anh cảm thấy khả năng mình giết được Lưu Ba vẫn rất lớn.

Thành chủ Hoài Thành vẫn tủm tỉm cười, nói: "Nếu thế, mấy hôm này cậu cứ ở lại phủ Hoài Thành này đi!"
Hoài Lam đi tới trước mặt Dương Thanh, dịu dàng mỉm cười, nói: "Anh Thanh, xin mời theo tôi!"
Nụ cười của Hoài Lam hòa nhã như gió xuân, khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.

Một cô gái tuyệt vời như thế, nếu là ở bên ngoài, hẳn có thể xếp vào hàng tuyệt nhất, nhưng nay lại bị thành chủ Hoài Thành sai bảo tới phục vụ mình, Dương Thanh càng nghĩ càng thấy không ổn.

Anh sẽ không tự cao tự đại đến mức cho rằng, đường đường là người đứng đầu Hoài Thành lại thật sự sai cháu ruột mình tới phục vụ anh, đối phương bố trí như vậy chắc chắn phải có ý đồ riêng.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1751: 1751: Giết Thằng Súc Sinh Này Cho Tôi!


Dương Thanh lắc đầu: "Chuyện này để sau hẵng nói!"
Anh không cho rằng mình đã giết Long Dược, lại tới đây gây hấn tìm người, thành chủ Hoài Thành sẽ chịu vì anh mà nảy sinh xích mích với Dược Vương.

Đúng lúc này, một làn gió thơm từ đâu phất tới, một cô gái trẻ, vóc dáng tương tự Hoài Lam đang đi lại đây, xung quanh còn có sáu gã vệ sĩ của Hoài Thành.

Khi Dương Thanh nhìn thấy người này, anh lập tức nhíu chặt mày.

Bởi vì, anh đã nhìn ra ý muốn giết người cực kì mãnh liệt trong đáy mắt cô gái kia, hơn nữa, anh còn loáng thoáng thấy được đường nét của Long Dược từ diện mạo cô ta.

Thân phận của người này đã rõ như ban ngày!
Đây chính là con gái Long Dược, Hoài Phượng.

"Hoài Phượng, sao chị lại tới đây?"
Hoài Lam chủ động chào hỏi Hoài Phượng như thể muốn nhắc nhở Dương Thanh.

Hoài Phượng không để ý tới Hoài Lam, cô ta nhìn chằm chằm Dương Thanh, vẻ mặt cực kì thù hận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mày là Dương Thanh? Là thằng khốn đã giết bố tao?"
Dương Thanh cau mày, nhìn Hoài Phượng, lạnh lùng nói: "Là do bố cô muốn giết tôi trước, chẳng qua thực lực không bằng người, cuối cùng bị tôi giết mà thôi".

Thù hận trong mắt Hoài Phượng càng thêm dày đặc, cô ta dữ dằn nói: "Tao muốn giết mày!"
Dứt lời, cô ta quay sang ra lệnh cho sáu tên vệ sĩ: "Các ông cùng lên đi, giết thằng súc sinh này cho tôi!"
"Hoài Phượng, Dương Thanh là khách quý của ông nội, chớ có vô lễ!"
Hoài Lam lập tức chắn trước mặt Dương Thanh, trừng mắt nhìn sáu gã vệ sĩ Hoài Phượng dẫn tới, lạnh lùng nói: "Không muốn chết thì tốt nhất là đừng xen vào việc của người khác!"
"Bốp!"
Nào ngờ, Hoài Lam vừa dứt lời, Hoài Phượng đã bước nhanh về phía trước, tát thẳng vào mặt Hoài Lam, phẫn nộ quát: "Một con ả ti tiện được ông tao nhận nuôi mà cũng dám làm càn trước mặt tao à? Nếu mày còn dám xen vào việc của tao, ngay cả mày, tao cũng giết luôn!"
Trên má Hoài Lam nhanh chóng hiện lên một dấu tay hằn rõ, nhưng cô ta vẫn không hề tức giận, chỉ nói với Hoài Phượng: "Hoài Phượng, chị có thể nhục mạ tôi, nhưng anh Thanh đây là khách quý của ông nội, trước khi làm việc gì, tôi mong chị nên hỏi cô Tinh Vũ, mẹ chị trước đi đã".

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1754: 1754: Mày Tìm Tao Có Việc Gì


Hoài Tinh Vũ chỉ nói: "Con sẽ biết sớm thôi".

Phủ Hoài Thành cực kì rộng lớn, Dương Thanh mất mười phút mới tới trước cổng biệt thự này.

Đây chính là nơi ở của Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng, lúc này bên ngoài đang có hơn chục vệ sĩ, trong đó có cả sáu gã vệ sĩ vừa rồi đi theo Hoài Phượng.

Thấy Dương Thanh xuất hiện, tên vệ sĩ vừa rồi bị anh quát đến lùi lại lập tức hoảng sợ hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
Ông ta vừa nói xong, hơn chục gã vệ sĩ lập tức tiến đến, vây chặt Dương Thanh vào giữa.

Dương Thanh đứng đó, tay chắp sau lưng, không thèm liếc nhìn đám vệ sĩ này một lần mà đưa mắt nhìn về phía biệt thự, cất cao giọng: "Dương Thanh tới đây chào hỏi!"
Anh biết, Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng đang ở trong biệt thự này.

Trong phòng, Hoài Phượng kinh ngạc nói: "Mẹ, thằng khốn kia dám chủ động tới tìm chúng ta, thật đúng là không biết sợ chết!
Hoài Tinh Vũ nheo mắt, lạnh lẽo nói: "Đúng là mẹ đã xem nhẹ lòng can đảm của nó rồi, nhưng không sao, ở phủ Hoài Thành này, nó không làm gì được mẹ đâu".

Nói xong, bà ta cất bước đi ra ngoài.

Hoài Tinh Vũ bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Dương Thanh đứng giữa vòng vây của đám vệ sĩ, bà ta bình thản nói: "Mày tìm tao có việc gì?"
Dương Thanh nheo mắt nhìn chằm chằm Hoài Tinh Vũ, nói: "Tôi đến tìm bà Long là để hỏi thăm về một người".

"Ha ha ha ha..."
Hoài Tinh Vũ bỗng phá lên cười, vẻ mặt trước đó còn bình thản thờ ơ, thoắt cái đã trở nên dữ tợn: "Bà Long? Mày giết chồng tao, còn dám tới đây gọi tao là bà Long, mày làm thế là định khiêu khích tao đấy à?"

Dương Thanh nhướng mày, lạnh lùng nói: "Vì sao chồng bà phải chết, hẳn bà cũng đã biết rõ, đó là vì ông ta cuồng vọng, đánh giá thấp thực lực của đối thủ, mất mạng cũng là tự chuốc vạ vào thân thôi".

Hoài Tinh Vũ cười nhạt: "Tự chuốc vạ vào thân? Nói nghe hay lắm.

Nhưng nói theo cách của mày thì, mày còn chưa tìm hiểu rõ về tao mà đã dám mò đến phủ Hoài Thành tìm tao, nếu mất mạng ở đây thì có coi là tự chuốc vạ vào thân không?"
Nghe bà ta nói thế, sắc mặt Dương Thanh lập tức trầm xuống, anh không hề cảm nhận được sự tồn tại của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh nào quanh đây.

Vậy Hoài Tinh Vũ nói thế là có ý gì?
Dường như đã nhận ra băn khoăn của Dương Thanh, Hoài Tinh Vũ cười lạnh nói: "Yên tâm, tao còn chưa ngu đến mức giết mày ở ngay trong phủ Hoài Thành, dù muốn giết mày, tao cũng sẽ mượn tay người khác!"
Dương Thanh không để ý đến lời của bà ta nữa, anh hỏi thẳng: "Lưu Ba đang ở đâu?"
Ở Hoài Thành, chỉ có Hoài Tinh Vũ và Hoài Phượng là người có hiềm nghi lớn nhất trong việc lợi dụng Lưu Ba dụ anh tới đây.

chien-than-o-re-1754-0.jpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1757: 1757: Tôi Xin Phép Gọi Anh Là Anh Thanh


Có thể nói, mối quan hệ của anh và Dược Vương Cốc đã cực kì tồi tệ.

Giờ đây, Hoài Lam lại tiết lộ cho anh hay, Hoài Tinh Vũ có quan hệ không tầm thường với người của Dược Vương Cốc.

Hiện Dương Thanh đang không cách nào tìm thấy Lưu Ba ở trong phủ Hoài Thành, mà ba ngày trước, đúng ngày anh bị Lưu Ba gieo cổ độc, Hoài Tinh Vũ lại tới Dược Vương Cốc.

Vậy nên, rất có khả năng, Lưu Ba đang ở Dược Vương Cốc.

Nhưng Dược Vương Cốc là một thế lực có địa vị cực cao ở Hoài Thành này, thậm chí bọn họ còn chẳng mấy nể mặt cả phủ thành chủ, huống chi là anh?
Nếu lúc này anh chạy tới Dược Vương Cốc tìm Lưu Ba, chỉ sợ chân còn chưa bước qua cửa Dược Vương Cốc, người của họ đã xông ra rồi.

Dương Thanh lại hỏi: "Trừ việc đó ra, dạo gần đây Hoài Tinh Vũ có từng tiếp xúc với người nào nữa không?"
Hoài Lam lắc đầu: "Việc này tôi không nghe nói đến, cho nên có hay không, tôi cũng không rõ".

Dương Thanh cảm kích bảo: "Cảm ơn cô nhiều!"
Hoài Lam mỉm cười, nói: "Thành chủ bảo tôi tới chăm sóc anh, anh có cần gì cứ việc nói với tôi, không cần khách sáo đâu".

Dương Thanh cười cười: "Cô đừng cung kính với tôi như vậy, nghe khách sáo quá, cứ gọi Dương Thanh là được rồi".

Hoài Lam bèn nói: "Vậy tôi xin phép gọi anh là anh Thanh".

Nghe Hoài Lam gọi mình là anh Thanh với giọng điệu gần gũi, Dương Thanh bỗng ngơ ngẩn cả người.

Phùng Tiểu Uyển cũng luôn gọi anh với giọng điệu như vậy, không biết bên Yến Đô thế nào rồi, bao giờ Mã Siêu mới thức tỉnh được.

Đúng lúc này, lão Cửu bỗng gọi điện tới.

Dương Thanh vừa nhận cuộc gọi, lão Cửu đã nói ngay, giọng hết sức nặng nề: "Dương Thanh, tôi vừa thấy người của Dược Vương Cốc đang di chuyển về phía phủ thành chủ, tôi đoán bọn họ đang đến tìm cậu, cậu phải mau chóng tìm cách rời khỏi đó ngay".

Nghe vậy, Dương Thanh thoáng cau mày, nói: "Nơi này là phủ Hoài Thành, người của Dược Vương Cốc cũng dám xông vào sao?"
Lão Cửu bảo: "Tôi đã nghe được rất nhiều tin tức về phủ Hoài Thành, có người nói Dược Vương Cốc và phủ Hoài Thành trước nay chưa từng qua lại, hơn nữa, Dược Vương Cốc có vô số cao thủ, mà thực lực của Dược Vương còn thuộc hàng mạnh không lường được".

"Tôi có thể cảm nhận được những luồng uy lực cực mạnh từ đám cao thủ của Dược Vương Cốc đang tới phủ Hoài Thành, nhất là cao thủ cầm đầu kia, có thể người này đã là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ rồi".

"Cậu nghe lời tôi, tạm rời phủ Hoài Thành trước để tránh việc thành chủ Hoài Thành rơi vào tình thế bất đắc dĩ, phải giao cậu cho Dược Vương Cốc".

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1760: Chương 1760


Tuy Hoài Lam là người bên cạnh thành chủ, nhưng vì cô ta không thuộc chi trưởng của phủ thành chủ nên trong dòng chính ở Hoài Thành, cô ta vẫn không được chào đón.

Quan trọng nhất chính là Hoài Lam mới đạt đến Siêu Phàm Tam Cảnh, trước mặt cao thủ của Dược Vương Cốc, chút thực lực này chẳng ăn thua gì.

“Đúng là một cô gái xinh đẹp!”
Một cao thủ của Dược Vương Cốc híp mắt nhìn chằm chằm vào Hoài Lam, trong mắt tràn ngập vẻ tà ác.

Hoài Lam nhíu mày, lạnh lùng nói: “Ông nội tôi bảo tôi đến báo cho các người biết, các người chỉ có năm phút, trong vòng năm phút, nếu không rời khỏi phủ thành chủ thì tự chịu hậu quả!”
Cao thủ dẫn đầu bên Dược Vương Cốc cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Hoài Lam: “Bảo chúng tôi đi cũng được, nhưng cô phải về cùng chúng tôi”.

Sắc mặt Hoài Lam lập tức trở nên khó coi, cô ta tức giận nói: “Xin ông hãy giữ tự trọng!”
“Tự trọng á?”
Cao thủ của Dược Vương Cốc cười ha hả: “Chưa có người phụ nữ nào Dược Ly tôi muốn mà không có được đâu!”
Nghe thấy đối phương nói thế, Hoài Lam lập tức biến sắc.

Đương nhiên cô ta đã nghe nói về Dược Ly, đó là đồ đệ của Dược Vương - cốc chủ Dược Vương Cốc.

Nghe đồn Dược Ly đã thừa kế y bát của Dược Vương, hơn nữa còn được Dược Vương dung túng cho, Dược Vương cũng cố tình bồi dưỡng Dược Ly như chủ gia tộc kế nhiệm.

Nhưng đây đều không phải là chuyện chính.

Dược Ly có thiên phú hết sức xuất chúng, chưa đầy năm mươi tuổi đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ.

Quan trọng nhất chính là đời tư của tên khốn này vô cùng hỗn loạn, còn thích cái đẹp, rất nhiều cô gái xinh đẹp ở Hoài Thành đã rơi vào tay ông ta.

Cao thủ của phủ thành chủ cũng có vẻ kinh hãi, Dược Ly là người nối nghiệp của Dược Vương Cốc, thực lực của Dược Vương Cốc hết sức khó lường, ngay cả thành chủ Hoài Thành cũng luôn không động đến Dược Vương Cốc, điều đó đủ để chứng minh sự mạnh mẽ của nơi đây.

Bây giờ Dược Ly lại đích thân dẫn người đến phủ Hoài Thành.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1761: Chương 1761


Dược Ly nhìn chằm chằm vào Hoài Lam với vẻ háo sắc: “Người đẹp à, chỉ cần cô đồng ý làm người phụ nữ của tôi, bây giờ tôi sẽ đưa cô đi ngay”.

Hoài Lam tức giận nói: “Đồ hèn hạ, trơ trẽn!”
“Ha ha ha ha…”

Dược Ly phá lên cười: “Tôi thích kiểu đanh đá như cô đấy!”
Ông ta nói rồi chợt di chuyển, phóng thẳng tới chỗ Hoài Lam.

Hoài Lam lập tức biến sắc, tức giận nói: “Ông định làm gì?”
Trong lúc cô ta nói, Dược Ly đã tới bên cô ta.

Ông ta giơ một tay ra, ôm cô ta vào lòng, cười ha hả: “Người đẹp à, đi với anh đây một chuyến nhé!”
Một giọng nói tức giận bỗng vang lên: “Ông chán sống à!”
Chỉ thấy Dương Thanh bất chợt xuất hiện, trên người hừng hực ý chí chiến đấu,

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1764: Chương 1764


Sự xuất hiện của thành chủ Hoài Thành khiến tất cả mọi người sững sờ.

Thông thường, thành chủ Hoài Thành sẽ không chủ động xuất hiện trước mặt người khác, nhưng hôm nay ông lão lại xuất hiện vì Dương Thanh.

Không những thế, ông lão còn tức giận với người của Dược Vương Cốc trước mặt mọi người.

Ông lão đang định công khai đối đầu với Dược Vương Cốc ư?
Khi nhìn thấy thành chủ Hoài Thành, sắc mặt Dược Ly vô cùng khó coi, ở Hoài Thành này, thành chủ Hoài Thành mới là chủ.

Tuy Dược Vương Cốc không coi phủ Hoài Thành ra gì, nhưng thành chủ Hoài Thành là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, ngay cả Dược Vương cũng không dám xem thường thành chủ Hoài Thành đúng không?
“Thành chủ, ngài hiểu lầm rồi!”

Dược Ly vội giải thích: “Lần này chúng tôi tới phủ Hoài Thành vì có người đã giết cao thủ của Dược Vương Cốc chúng tôi, chúng tôi nhất định phải đưa đối phương về để điều tra.

Mong thành chủ đừng nhúng tay vào chuyện của Dược Vương Cốc”.

Khí thế đáng sợ bỗng lan ra từ người thành chủ Hoài Thành, bao phủ lấy Dược Ly.

Vào giây phút này, người Dược Ly cứng đờ, từng giọt mồ hôi lớn chừng hạt đậu lăn dài trên trán.

Chân ông ta cong dần rồi quỳ thụp xuống đất.

Cũng không phải là ông ta muốn quỳ, nhưng cơ thể ông ta không sao chịu nổi khí thế từ thành chủ Hoài Thành.

Hai cao thủ mà Dược Ly dẫn tới cũng quỳ xuống đất theo.

“Tự ý xông vào phủ Hoài Thành, khiến người của phủ Hoài Thành bị thương, giờ còn định đưa khách quý của tôi đi nữa, tôi nên nói Dược Vương Cốc các người ngông cuồng không nhỉ? Hay nên nói các người không coi ai ra gì đây?”
Thành chủ Hoài Thành nhìn Dược Ly từ trên cao, lạnh lùng hỏi.

Người Dược Ly đầm đìa mồ hôi lạnh, ông ta bối rối nói: “Thành chủ, tôi vội đưa hung thủ giết người đi nên mới quên mất lễ nghĩa, mong thành chủ rộng lượng, không so đo với bề dưới như tôi!”
Thành chủ Hoài Thành cười lạnh: “Cậu cũng biết mình là bề dưới cơ à? Nếu không thấy cậu, tôi còn tưởng Dược Vương đích thân tới đấy!”
Tuy Dương Thanh có vẻ bình tĩnh nhưng lại thầm rung động, mặc dù khí thế của thành chủ Hoài Thành chỉ nhắm vào cao thủ Dược Vương Cốc, nhưng uy thế còn sót lại vẫn khiến anh thấy rất áp lực.

Anh chợt nghĩ, nếu anh đến Dược Vương Cốc một mình, anh thực sự có thể sống sót rời đi ư?
Dù sao, rất có thể Dược Vương của Dược Vương Cốc cũng là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đích thực rồi.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1765: 1765: Nếu Cậu Tới Dược Vương Cốc Thì Chỉ Có Đường Chết Mà Thôi!”


Tuy anh phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng dù sao anh cũng chỉ mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, trước mặt cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, anh chẳng khác gì sâu kiến.

Cũng như bây giờ, Dược Ly sở hữu thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ không chịu nổi khí thế của thành chủ Hoài Thành đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Sức chiến đấu của Dương Thanh chỉ ngang với Dược Ly là cùng, thậm chí còn không bằng nữa.

Lúc này, Dược Ly đang quỳ dưới đất trông rất sợ hãi, ông ta nói ngay: “Thành chủ, tôi biết sai rồi, xin ngài nể mặt Dược Vương, bỏ qua cho tôi lần này đi!”
“Rầm!”
Thành chủ Hoài Thành giơ tay lên, khí kình cuồng bạo lập tức hất Dược Ly ra xa mấy mét, cơ thể ông ta nặng nề đập vào một hòn núi giả.

Dược Ly ngã ra đất, trông rất đau đớn.

Con ngươi Dương Thanh bỗng co lại, anh nhìn thành chủ Hoài Thành với vẻ kinh hãi.

Ông lão mới giơ tay lên, chưa tiếp xúc với đối phương, chỉ một luồng khí kình đã hất Dược Ly ra xa mấy mét, đây chính là thủ đoạn của Siêu Phàm Cửu Cảnh à?
“Khí kình phóng ra ngoài! Cửu Cảnh đỉnh phong!”
Có người hoảng sợ nói, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.

Dương Thanh cũng có vẻ kinh hãi, cao thủ có thể bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đã thuộc dạng mạnh nhất ở thế giới này rồi, không ngờ thực lực của thành chủ Hoài Thành đã đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong.

Nếu cao thủ cấp bậc này muốn giết người thì không cần tiếp xúc với đối thủ, chỉ cần dùng khí kình là đã có thể khiến đối phương bị thương nặng, thậm chí g**t ch*t kẻ địch luôn.

Dược Ly ngã rầm xuống đất, khóe miệng rỉ máu tươi, nét mặt hết sức đờ đẫn.

Ông ta lẩm bẩm: “Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong ư? Sao có thể chứ?”
Thành chủ Hoài Thành bỗng nhìn về phía Dược Ly: “Trong nửa tiếng nữa, tôi muốn thấy Lưu Ba ở phủ Hoài Thành, bằng không đừng trách tôi đích thân tiễn cậu lên đường!”
Ông lão nói rồi nhìn sang Dương Thanh: “Dương Thanh, cậu đi với tôi!”
“Vâng ạ!”
Dương Thanh vội đi theo thành chủ Hoài Thành.

Hai người nhanh chóng tới phòng của thành chủ Hoài Thành, lúc này Dương Thanh mới lên tiếng: “Cảm ơn thành chủ, nếu không nhờ ông, tôi đã bị ép đến Dược Vương Cốc rồi.

Nếu tôi tới đó, có lẽ sẽ dữ nhiều lành ít”.

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1766: 1766: Rốt Cuộc Cảnh Giới Của Sư Phụ Tôi Là Gì Thế”


“Cậu giết người của ông ta, còn dám tới Dược Vương Cốc tìm người, sao ông ta có thể tha cho cậu chứ?”
“Quan trọng là theo tôi biết, rất có thể từ ba năm trước, ông ta đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi”.

Nghe thấy thế, Dương Thanh hết sức kinh ngạc.

Thành chủ Hoài Thành có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong thì cũng thôi đi, tại sao ngay cả Dược Vương cũng đạt tới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong chứ?
Dương Thanh vội nói: “Cảm ơn thành chủ ạ!”
Anh hỏi tiếp: “Thành chủ, tôi vẫn luôn rất tò mò về chuyện này, tôi đã giết con rể của phủ Hoài Thành, tại sao chẳng những ông không giết tôi mà còn giúp tôi chứ?”
Trong mắt thành chủ Hoài Thành lóe lên ánh sáng sắc bén, ông lão im lặng một lát rồi mới nói: “Nếu tôi nói, cho dù cậu không ra tay với Long Dược, tôi cũng sẽ làm, cậu có tin không?”

Dương Thanh lập tức sững sờ, ý thành chủ Hoài Thành là ông lão vốn định giết Long Dược rồi á?
Dương Thanh chưa trả lời, thành chủ Hoài Thành đã nói: “Có một số việc mà tôi không tiện nói cho cậu biết, nhưng cậu chỉ cần biết, tôi không trách cậu về cái chết của Long Dược là được”.

“Đương nhiên, cho dù tôi không định giết Long Dược, nếu cậu giết nó thì tôi cũng không làm gì cậu hết”.

Dương Thanh càng thêm ngờ vực hơn: “Tại sao ạ?”
Anh nghĩ mãi vẫn không hiểu, theo ý của thành chủ Hoài Thành, hình như cho dù Dương Thanh làm chuyện tồi tệ cỡ nào thì ông lão cũng sẽ không ra tay với anh.

Thành chủ Hoài Thành nói: “Bởi vì tôi nợ Vô Danh - sư phụ cậu một mạng! Đương nhiên, cho dù tôi không nợ ông ấy thì tôi cũng không giết cậu, bởi vì nếu tôi làm thế, chắc chắn ông ấy sẽ không bỏ qua cho tôi”.

Lời thành chủ Hoài Thành nói khiến Dương Thanh rất kinh ngạc.

Thành chủ Hoài Thành đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, ông lão nói thế thì tức là Vô Danh còn mạnh hơn ông lão à?
Tức là thực lực của Vô Danh đã vượt xa Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong rồi ư?
Dương Thanh không nhịn được mà hỏi: “Rốt cuộc cảnh giới của sư phụ tôi là gì thế?”
Thành chủ Hoài Thành mỉm cười sâu xa rồi nói: “Sau này cậu sẽ biết thôi!”
Đúng lúc này, một luồng khí thế đáng sợ bỗng giáng xuống.

“Ầm ầm!”
Một tiếng động lớn bỗng vang lên, tòa nhà mà Dương Thanh và thành chủ Hoài Thành đang đứng lập tức sụp đổ.

Một giọng nói tức giận truyền đến: “Lão già kia, ông to gan thật đấy, dám bắt cả đồ đệ của Dược Vương tôi à?”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1769: Chương 1769


Dược Vương giận không để đâu cho hết, nhưng không làm gì được thành chủ Hoài Thành.

Lão ta không thể đưa Dương Thanh đi, hơn nữa có cao thủ đang tàn sát ở Dược Vương Cốc, lão ta chỉ có thể quay về.

“Thật ra tôi cũng muốn xem xem cậu có thể ở phủ Hoài Thành bao lâu!”

Dược Vương bỗng nhìn về phía Dương Thanh, nói với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

Lão ta nói rồi khoát tay: “Rút lui!”
Người của Dược Vương Cốc đến nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ sau thoáng chốc, người của Dược Vương Cốc đã đi hết khỏi phủ Hoài Thành.

Dương Thanh bước đến trước mặt thành chủ Hoài Thành, hơi khom người: “Cảm ơn thành chủ đã cứu mạng!”

Thành chủ Hoài Thành khẽ lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Tốt nhất cậu cứ ở phủ Hoài Thành một thời gian, trong phủ Hoài Thành, ông ta không làm gì được cậu, nhưng nếu cậu rời khỏi nơi này, Dược Vương sẽ dễ dàng giết cậu như trở bàn tay”.

Sắc mặt Dương Thanh hơi khó coi, anh nói: “Nếu không giết Lưu Ba, có lẽ tôi cũng không chịu được mấy ngày, tôi phải tới Dược Vương Cốc một chuyến!”
Thành chủ Hoài Thành nhíu mày, cũng như Dương Thanh nói, anh không còn nhiều thời gian, thành chủ Hoài Thành cũng biết rõ sự lợi hại của cổ độc Vô Tâm.

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Dương Thanh bỗng vang lên, vừa nối máy, anh đã nghe thấy giọng lão Cửu:

chien-than-o-re-1769-0.jpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1772: Chương 1772


Trong lúc nhất thời, Dương Thanh rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Đương nhiên, so ra thì anh vẫn tin tưởng Miêu thành chủ hơn.

Cũng như lão Cửu đã nói, ông lão được Miêu thành chủ cử đến để giúp đỡ Dương Thanh, nếu vậy thì Dương Thanh nên tin tưởng lão Cửu rồi.

Hơn nữa hồi nãy, khi ở phủ Hoài Thành, vào phút cuối, người của Dược Vương Cốc đã đến báo tin, nói rằng có cao thủ thần bí xông vào Dược Vương Cốc, đồng thời tàn sát bừa bãi.

Thế nên lão Cửu cũng không lừa Dương Thanh, mà đã đến Dược Vương Cốc để tìm Lưu Ba thật.

Quan trọng nhất chính là Dương Thanh cũng mới quen thành chủ Hoài Thành chưa lâu, anh không thể nghĩ thành chủ Hoài Thành thực sự tốt với mình chỉ vì ông lão bảo vệ anh trước mặt Dược Vương được.

Nghĩ tới đây, Dương Thanh đã có quyết định.

“Anh Thanh, bây giờ anh định làm gì thế?”
Thấy Dương Thanh đã nghe máy xong rồi bước tới, Hoài Lam hỏi.

Dương Thanh nói: “Đến sân bay ở Hoài Thành đi!”
“Hả?”
Hoài Lam thoáng sững sờ: “Đến sân bay á? Chẳng phải anh muốn giết Lưu Ba à? Nếu rời khỏi Hoài Thành thì giết Lưu Ba kiểu gì nữa, Lưu Ba không chết thì phải xử lý cổ độc Vô Tâm trong người anh thế nào đây?”
Dương Thanh thản nhiên nói: “Nếu cô không muốn đi thì tôi cũng không ép!”
Anh nói rồi quay người định rời đi.

Cho dù dẫn Hoài Lam đến sân bay, anh cũng sẽ nghĩ cách thoát khỏi cô ta, nếu lúc này Hoài Lam từ bỏ việc đi cùng anh thì không còn gì tốt hơn nữa.

Nhưng Hoài Lam đã nhận lệnh đi theo Dương Thanh từ thành chủ Hoài Thành, sao có thể rời đi được?
“Anh Thanh, anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ lo anh từ bỏ việc giết Lưu Ba nên mới nói thế, nếu anh muốn tới sân bay, tôi sẽ đi chung với anh”.

Hoài Lam vội nói: “Bây giờ tôi đưa anh tới sân bay ngay đây!”
Hoài Lam lái xe ra ngoài, nếu đã không thể thoát khỏi Hoài Lam, đương nhiên Dương Thanh sẽ không từ chối việc ngồi cùng xe với cô ta.

Xe chạy băng băng, Dương Thanh nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói năng gì nữa.

Lúc này, chỗ nào trong Hoài Thành cũng có người luyện võ với hơi thở mạnh mẽ.

Hoài Lam nghiêm nghị nói: “Anh Thanh, người của Dược Vương Cốc đang ở khắp mọi nơi, chắc đã nhận lệnh từ Dược Vương, chỉ cần họ nhìn thấy anh, chắc chắn cao thủ của Dược Vương Cốc sẽ cùng nhau xông tới, sau khi tới sân bay, anh nhất định phải cẩn thận”.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1773: 1773: Tôi Có Thể Tin Tưởng Cô Chứ”


Dương Thanh thản nhiên nói: “Nếu cao thủ của Dược Vương Cốc không sợ chết thì cứ để họ tới đi!”
Bây giờ Dương Thanh cũng có thể phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, tuy Dược Vương Cốc có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng không có mấy ai thực sự đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hết.

Hoài Lam cảm nhận được thái độ của Dương Thanh với mình đã thay đổi, trở nên lạnh nhạt hẳn, cũng thầm lo lắng.

Cô ta không nói năng gì nữa, chỉ lái xe thẳng tới sân bay.

Có lẽ vì xe Hoài Lam có ký hiệu của Hoài Thành nên chặng đường này rất suôn sẻ, không gặp bất kỳ chướng ngại nào.

Nhưng rất nhiều cao thủ của Dược Vương Cốc đã chú ý tới chiếc xe này, có khoảng năm chiếc xe khác chạy theo nó.

Đương nhiên Dương Thanh cũng cảm nhận được chuyện này, nét mặt anh vẫn rất thản nhiên, nhưng trong lòng lại tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Nửa tiếng sau, rốt cuộc Hoài Lam cũng lái xe tới sân bay Hoài Thành.

Hoài Lam hỏi: “Anh Thanh, đến sân bay rồi! Bây giờ thì sao? Chúng ta đi đâu thế?”
Dương Thanh vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Hoài Lam: “Hoài Lam, tôi có thể tin tưởng cô chứ?”
Hoài Lam không khỏi rùng mình, chẳng lẽ Dương Thanh đã nhận ra điều gì đó rồi hả?
Nhưng cô ta vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh, cô ta nói ngay: “Anh Thanh, đương nhiên anh có thể tin tưởng tôi rồi, nếu thành chủ đã bảo tôi đi với anh, hỗ trợ anh, chắc chắn tôi sẽ làm hết sức!”
Dương Thanh nói: “Tôi muốn đón một người ở sân bay, cô chờ tôi trên xe, sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, một khi tôi đón được người, cô phải đến bên tôi đầu tiên, bằng không, nếu bị Dược Vương Cốc bắt được, chắc chắn tôi sẽ phải chết”.

Hoài Lam thoáng sững sờ rồi nói ngay: “Anh Thanh, tôi phải đi theo anh, nếu anh gặp nguy hiểm, tôi cũng dễ giúp anh hơn chứ.

Hoặc nếu anh gặp phải người của thế lực khác, sự xuất hiện của tôi có thể giúp anh tránh khỏi rất nhiều phiền phức mà”.

Dương Thanh nhíu mày, sầm mặt: “Tôi đã nói rồi, cô phải sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, bằng không cho dù tôi đón được người, nếu không có cô giúp đỡ, tôi chỉ còn con đường chết mà thôi! Nếu cô đi với tôi, nhỡ gặp phải cao thủ hàng đầu của Dược Vương Cốc, chẳng những cô không giúp được cho tôi mà còn trở thành gánh nặng”.

“Nhưng…”
Hoài Lam nói với vẻ do dự.

Dương Thanh ngắt lời cô ta: “Không nhưng nhị nữa, tôi không có nhiều thời gian thế đâu, càng chần chừ thì tình cảnh của tôi càng nguy hiểm.

Hoài Lam, cô cũng không muốn tôi gặp chuyện, đúng chứ?”
Nghe thấy Dương Thanh nói thế, rốt cuộc Hoài Lam cũng gật đầu: “Được, vậy tôi sẽ chờ anh Thanh trên xe!”
“Tốt lắm!”
Dương Thanh nói rồi mở cửa xuống xe luôn.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1774: Chương 1774


Anh vừa xuống xe thì đã bị mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh bao vây.

“Các người định làm gì?”
Hoài Lam bước xuống xe, căm tức nhìn cao thủ của Dược Vương Cốc, lạnh lùng nói: “Anh Thanh là khách quý của phủ Hoài Thành chúng tôi, nếu các người dám ngăn anh ấy thì chính là đối đầu với phủ Hoài Thành!”
“Phủ Hoài Thành á?”
Cao thủ dẫn đầu cười lạnh, khinh thường nói: “Dược Vương Cốc chúng tôi làm việc thì liên quan gì tới phủ Hoài Thành các người? Tôi khuyên cô Hoài Lam đừng nên xen vào chuyện của người khác thì hơn”.

Đối phương nói rồi khoát tay: “Đưa Dương Thanh đi!”
“Rõ!”
Mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng lao tới chỗ Dương Thanh.

Hoài Lam tức giận quát: “Các người dám à!”
Cô ta lập tức chắn trước mặt Dương Thanh.

Dương Thanh kéo Hoài Lam ra sau, híp mắt: “Nếu người của Dược Vương Cốc đã muốn chết đến thế, tôi đành giúp vậy!”
Sau khi anh dứt lời, khí thế trên người anh lập tức tăng vọt.

Cùng lúc đó, mắt anh cũng đỏ ngầu theo.

Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa đã giúp thực lực của Dương Thanh tăng vọt từ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ lên Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Anh bỗng giậm mạnh chân, sức mạnh cuồng bạo lan ra từ người anh.

“Rầm!”
Mặt đất dưới chân anh lập tức vỡ nát, còn người anh thì lao thẳng tới chỗ cao thủ của Dược Vương Cốc như tên bắn.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh lập tức bay xa mười mấy mét như diều đứt dây, đồng thời hất bay một cao thủ khác của Dược Vương Cốc đang xông tới từ phía sau.

“Cậu chán sống à!”
Cao thủ dẫn đầu của Dược Vương Cốc tức giận quát, khí thế Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong lập tức bùng nổ từ người ông ta.

Ông ta đấm một phát.

“Rầm!”
Trong khoảnh khắc đó, Dương Thanh cũng đấm một phát theo.

Nắm đấm của hai người va vào nhau, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ.

“Rầm!”
Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong của Dược Vương Cốc bay thẳng ra xa.

Những cao thủ còn lại mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ là cùng, bây giờ thực lực của Dương Thanh đã ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, còn ai làm gì được anh chứ?

chien-than-o-re-1774-0.jpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1777: 1777: Không Được Phép Trốn!


Không có cao thủ nào của Dược Vương Cốc chịu được một đòn của Dương Thanh hết.

Sau mấy chục giây ngắn ngủi, dưới đất đã toàn thi thể.

Hoài Lam nuốt nước bọt, nhìn về phía Dương Thanh, nói với vẻ gượng gạo: “Anh Thanh, anh… anh không sao chứ?”
Có lẽ vì sợ hãi nên giọng Hoài Lam cũng run theo.

Dương Thanh bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía Hoài Lam.

Trong đôi mắt đỏ ngầu kia tràn ngập sát khí.

Vào giây phút này, Hoài Lam chỉ cảm thấy mình đã bị thần chết để mắt tới, cô ta thấy lạnh thấu xương, cứ đứng đờ ra đó, không dám nhúc nhích, trên mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

“Cút!”

Dương Thanh bỗng tức giận quát.

Hoài Lam thoáng sững sờ rồi mới hoàn hồn.

Trong cơn sợ hãi, cô ta lập tức đưa ra quyết định, quay người bỏ chạy ngay.

Tuy cô ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn biết bây giờ Dương Thanh đang rất khác thường, anh sẽ thực sự ra tay giết cô ta mất.

Nhưng chưa đi được bao xa, cô ta đã nhận được điện thoại từ thành chủ Hoài Thành.

“Không được phép trốn! Nhân lúc cậu ta vẫn còn chút lý trí, dẫn cậu ta tới Dược Vương Cốc đi!”
Giọng thành chủ Hoài Thành vang lên.

Nghe thấy thế, Hoài Lam có vẻ tuyệt vọng.

Cô ta quay đầu nhìn Dương Thanh đang phát ra sát khí mãnh liệt, nói vào điện thoại: “Ông nội, Dương Thanh cũng sắp mất kiểm soát rồi, cháu không thể dẫn anh ta tới Dược Vương Cốc đâu”.

Thành chủ Hoài Thành nói bằng giọng lạnh lùng: “Dù có chết thì cháu cũng phải dẫn cậu ta tới Dược Vương Cốc!”
Nghe thấy thành chủ Hoài Thành nói thế, Hoài Lam hoàn toàn tuyệt vọng.

Cô ta cắn chặt răng, trong đôi mắt đỏ hoe tràn ngập sự bi thương.

Cô ta im lặng một lát rồi mới nói: “Vâng, thưa ông nội!”
Ngày đưa cô ta về phủ Hoài Thành, thành chủ Hoài Thành từng nói với cô ta một câu: “Từ nay trở đi, cháu chính là cháu gái ta, nếu ta bảo cháu sống thì cháu phải sống, nếu ta bảo cháu chết thì cháu bắt buộc phải chết!”
Câu nói này như một lời nguyền, đã giam cầm cô ta cho đến ngày hôm nay.

Cô ta chưa bao giờ dám phản kháng, người ngoài nhìn vào, đều nghĩ cô ta là cháu gái của thành chủ Hoài Thành, là người phát ngôn của thành chủ Hoài Thành ở bên ngoài, chỉ mình cô ta biết, cô ta chỉ là quân tốt mà thành chủ Hoài Thành có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào thôi.

Cô ta quay người lại, nhìn Dương Thanh một lúc lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, chạy tới chỗ anh.

Cô ta nói ngay: “Anh Thanh, có phải cổ trùng Vô Tâm đang phát tác không? Tình trạng của anh bây giờ rất nguy hiểm, anh phải giết Lưu Ba ngay, bây giờ tôi sẽ đưa anh tới Dược Vương Cốc nhé, chắc chắn Lưu Ba đang ở đó”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1780: 1780: Sẽ Bị Một Mình Cậu Giết Sạch”


Bằng không, cô ta đã không xin lỗi Dương Thanh.

“Đây là mệnh lệnh của thành chủ Hoài Thành à?”
Dương Thanh nói với vẻ mặt u ám.

Anh đã hiểu rất nhiều chuyện, hồi nãy, anh gần như mất kiểm soát, nếu đúng là thành chủ Hoài Thành đã ra lệnh cho Hoài Lam dẫn anh tới Dược Vương Cốc, tức là thành chủ Hoài Thành định mượn tay anh để tàn sát Dược Vương Cốc rồi.

Khi giữ tỉnh táo, anh đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu hoàn toàn mất lý trí, anh sẽ có thực lực mạnh hơn.

Dương Thanh lẩm bẩm với vẻ mặt khó coi: “Chẳng lẽ thành chủ Hoài Thành muốn mượn tay mình để đối phó với Dược Vương Cốc à?”
“Nhưng nếu đúng thế thật, trước đó khi ở phủ Hoài Thành, tại sao thành chủ Hoài Thành lại đối đầu với Dược Vương vì mình chứ?”

Có những vấn đề mà Dương Thanh không sao hiểu nổi.

Đúng lúc này, lão Cửu bỗng xuất hiện, ông lão bước từng bước về phía Dương Thanh, còn xách theo một người đàn ông đã bị thương nặng nữa.

Điều khiến Dương Thanh kinh ngạc chính là, người đàn ông đang bị lão Cửu xách như gà con này không phải ai khác, chính là Lưu Ba đã hạ cổ độc Vô Tâm cho anh.

Lúc này, người Lưu Ba đầy máu tươi, đang thoi thóp, khiến người ta không sao liên tưởng lão ta với đại sư cổ thuật ban đầu.

Lão Cửu nói: “Cậu đoán không sai, thành chủ Hoài Thành định mượn tay cậu để đối phó với Dược Vương Cốc”.

“Thậm chí ngay cả những cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Dược Vương Cốc hồi nãy cũng không phải người của Dược Vương Cốc thật, mà đều là cao thủ thuộc phủ Hoài Thành, do thành chủ Hoài Thành cử tới đây để k*ch th*ch cậu thôi”.

“Sao cơ?”
Nghe thấy lão Cửu nói thế, Dương Thanh lập tức biến sắc.

Anh chưa bao giờ nghĩ những người vừa bị anh giết lại là cao thủ của phủ Hoài Thành.

Lão Cửu nghiêm nghị nói: “Thành chủ Hoài Thành hiểu rất rõ tình trạng của cậu, ông ta biết cách k*ch th*ch cậu, chọc giận cậu, khiến cậu hoàn toàn tiến vào trạng thái cuồng hóa”.

“Khi giữ tỉnh táo, cậu đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Một khi hoàn toàn tiến vào trạng thái cuồng hóa, cậu sẽ phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, thậm chí là Bát Cảnh hậu kỳ, Bát Cảnh đỉnh phong”.

“Với trạng thái này, chỉ cần ông ta ra mặt, giữ chân Dược Vương, cao thủ của Dược Vương Cốc sẽ bị một mình cậu giết sạch”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1783: 1783: Bảo Đảm An Toàn”


Dương Thanh đang định rời đi, một bàn tay bỗng nắm lấy góc áo anh.

Hoài Lam vừa hôn mê đã tỉnh, cô ta đang nắm góc áo Dương Thanh, mắt rơm rớm nước mắt.

Dương Thanh nhìn Hoài Lam với vẻ mặt phức tạp, lạnh lùng nói: “Hoài Lam, tôi có thể cho cô một con đường sống, nhưng nếu cô dám tiết lộ tung tích của tôi, tôi sẽ tự tay giết cô đấy!”
Tuy biết người phụ nữ này cũng bị ép, nhưng dù sao đối phương cũng là người của thành chủ Hoài Thành, bây giờ anh đã biết kế hoạch của ông ta nên đương nhiên không thể vui vẻ với Hoài Lam.

Hoài Lam nói với đôi mắt đẫm lệ: “Anh Thanh, cảm ơn anh đã tha cho tôi, cũng cảm ơn anh đã hiểu cho nỗi khổ tâm của tôi, tôi hy vọng anh có thể tin tôi lần cuối, tôi biết một con đường rời khỏi Hoài Thành, bảo đảm an toàn”.

Lão Cửu lập tức sầm mặt, lạnh lùng nói: “Dương Thanh, đừng mềm lòng, hãy giết người phụ nữ này đi, chúng ta phải nắm chắc thời gian rời đi, bằng không có mọc cánh cũng khó thoát”.

Dương Thanh hơi do dự, tuy anh mới quen Hoài Lam chưa lâu, nhưng anh luôn cảm thấy cô ta cũng không ác, có lẽ cô ta thực sự có thể dẫn họ an toàn rời khỏi Hoài Thành.

Sau phút giây im lặng ngắn ngủi, Dương Thanh nhìn về phía lão Cửu: “Ông Cửu, có lẽ bây giờ tất cả các thế lực ở Hoài Thành đều đang tìm chúng ta, nếu chúng ta muốn rời đi thì rất khó, chi bằng tin cô ta một lần, nếu tình hình không ổn, tôi sẽ đích thân giết cô ta!”
Lão Cửu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Hoài Lam bằng đôi mắt âm u, Hoài Lam không hề sợ hãi, đối mặt với lão Cửu, trong mắt tràn ngập sự chân thành.

Mấy giây sau, rốt cuộc lão Cửu cũng đưa ra quyết định, ông lão lạnh lùng nói: “Dẫn đường đi!”
Nghe thấy lão Cửu nói thế, Hoài Lam lập tức mừng rỡ, nói ngay: “Hai người đi theo tôi đi!”
Bây giờ, tất cả thế lực ở Hoài Thành đều đang tìm Dương Thanh, nếu lão Cửu muốn dẫn anh rời khỏi nơi đây thì đúng là hão huyền.

Chỉ cần Hoài Lam thật lòng muốn dẫn họ rời khỏi Hoài Thành, chắc chắn việc đi theo cô ta sẽ là lựa chọn sáng suốt nhất.

Trong lúc Hoài Lam dẫn Dương Thanh và lão Cửu rời đi, ở phủ Hoài Thành, trong một tòa nhà rộng rãi.

Sắc mặt thành chủ Hoài Thành u ám tới cực điểm, trong mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Phía dưới có mấy cao thủ với hơi thở đáng sợ đang quỳ.

“Thành chủ, chúng tôi đã dốc sức tìm kiếm Dương Thanh, nhưng không thấy bóng dáng cậu ta đâu, bây giờ ngay cả cô Hoài Lam cũng mất liên lạc rồi”.

Một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ nghiêm nghị nói.

ppjpg

.
 
Back
Top Bottom