Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1710: 1710: Bọn Mày Đều Đáng Chết!


Đúng lúc này, bóng Dương Thanh chợt xuất hiện trước mặt Hạ Hà, anh tóm chặt cây gậy lại.

"Hạ Hà, tôi biết hiện giờ cô đang rất căm phẫn, đồng thời cũng rất đau lòng, chỉ muốn giết tên khốn này để báo thù cho mẹ cô, tôi có thể cam đoan với cô, dù cô giết tên súc sinh này cũng sẽ không có ai làm gì cô cả".

Dương Thanh dừng lại, nhìn Hạ Hà bằng ánh mắt phức tạp, anh nói tiếp: "Nhưng cô là một cô gái hiền lành, một người thiện lương đến độ giết một con kiến còn cảm thấy quá tàn nhẫn, cô có chắc, cô muốn giết tên khốn này không?"
"Nếu cô thực sự muốn tên này phải chết, tôi sẽ giết thay cô!"
Nghe Dương Thanh nói thế, Hạ Hà lập tức ngây người, mặt đầy thống khổ, cô ta bỗng khóc nấc lên: "Anh thì là gì của tôi chứ? Dựa vào đâu mà giết người thay tôi?"
Dương Thanh bỗng không biết phải nói gì, nhưng anh cũng hiểu được tâm trạng Hạ Hà lúc này, dẫu sao, người bị giết cũng là thân nhân duy nhất trong cuộc đời này của cô ta.

Hơn nữa, cái chết của dì ấy còn là do bị Dương Thanh làm liên lụy.

Lúc này, tên sát thủ kia cũng đã cuống lên, sợ hãi nói: "Cậu đây nói rất đúng, tôi chính là một tên khốn, cô là một ngôi sao lớn, có cả tương lai tốt đẹp trước mắt, lại còn là một cô gái xinh đẹp lương thiện đến một con kiến cũng không nỡ giết, sao lại nỡ lòng giết tôi được?"
"Hạ Hà, cô đừng giết tôi, tôi thực sự biết tội rồi, cầu xin cô tha cho tôi, từ nay về sau tôi không dám làm thế nữa".

Hạ Hà cả giận quát: "Về sau? Trên thế giới này, thân nhân duy nhất của tao đã bị mày giết rồi, mày còn dám nói "về sau" với tao à?"
"Khốn kiếp! Vì sao mày lại giết mẹ tao? Vì sao? Bà ấy là một người phụ nữ lương thiện như vậy, vì sao mày lại nỡ giết bà ấy?"
Bấy giờ, tâm trạng Hạ Hà đã cực kì kích động, gần như phát điên.

Lòng Dương Thanh vô cùng lo lắng, không dám ngăn cản Hạ Hà nữa, anh sợ nếu mình ngăn cô ta lại sẽ càng khiến cô ta thêm kích động, nên đành mặc cho Hạ Hà thỏa sức phát tiết.

Anh sẽ không để Hạ Hà tự tay giết gã sát thủ, bằng không, chuyện này sẽ trở thành ác mộng cả đời cô ta.

Yoshida cho người bắt cóc Hạ Hà chính là để uy h**p anh, cũng chính vì thế, mẹ của Hạ Hà mới không may mất mạng.

Anh đã có lỗi với Hạ Hà, không thể để xảy ra chuyện gì khiến Hạ Hà khốn khổ cả đời được.

"Thịch thịch thịch!"
Hạ Hà vung cây gậy bóng chày, nện mấy phát lên người gã sát thủ, vừa đánh vừa giận dữ hét: "Tên khốn này, vì sao lại giết mẹ tao?"
La Thế Hoành bị trói co ro bên cạnh đã sợ đến tè ra quần.

"Xin cô đừng đánh, đánh nữa là tôi chết thật đấy! Tất cả là do La Thế Hoành, ông ta sai tôi đi bắt cóc cô, dù tại tôi lỡ tay giết mẹ cô nhưng hung thủ thực sự là La Thế Hoành mà!"
Gã sát thủ trung niên kêu lên.

Nói xong, cô ta vung gậy bóng chày, đáy mắt đã lóe lên một ý niệm giết người mãnh liệt.

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1711: 1711: Kiếm Ai Báo Thù Đây


Dương Thanh vội chắn trước người gã sát thủ, cây gậy bóng chày đập ngay vào người anh.

Tất cả mọi người đều sợ ngây ra, Hạ Hà cũng ngơ ngác nhìn Dương Thanh.

Dương Thanh nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Hạ Hà, nói: "Hạ Hà, tôi thật sự rất xin lỗi vì chuyện dì Lục bị hại, nếu không phải do tôi động đến người ta thì đối phương đã không tìm cách dùng cô để cảnh cáo tôi".

"Tôi đã có lỗi với dì Lục rồi, nếu bây giờ tôi cứ trơ mắt nhìn cô giết người, chuyện này nhất định sẽ trở thành ác mộng suốt đời cô mất, tôi không thể lại có lỗi với cô nữa!"
Sau vài giây kinh ngạc, Hạ Hà giận dữ quát: "Dương Thanh, anh nghĩ anh là gì của tôi? Dựa vào đâu mà muốn nhúng tay vào việc của tôi? Việc tôi báo thù cho mẹ thì có liên quan gì đến anh? Anh có tư cách gì mà nhúng tay vào chuyện của tôi? Anh tránh ra ngay cho tôi!"
Dương Thanh không chịu lùi bước, anh trầm giọng nói: "Cô thật sự muốn tự tay giết bọn họ, báo thù cho dì Lục sao?"
Hạ Hà nghiến răng nói: "Đúng, tôi muốn đích thân báo thù cho mẹ tôi!"
Dương Thanh trầm mặc, anh biết mình không thể khuyên bảo được Hạ Hà, đúng như Hạ Hà vừa nói, anh có tư cách gì mà đòi xen vào chuyện của người ta?

Hai người cùng lắm cũng chỉ coi là bạn bè của nhau, nhưng dù là bạn bè cũng không có tư cách nhúng tay vào việc người ta báo thù cho mẹ chứ?
Có điều, anh vẫn không thể mặc kệ mọi chuyện, nếu không, Hạ Hà sẽ phải sống trong nỗi ám ảnh cả đời.

Đáy mắt Dương Thanh bỗng lóe lên một tia sắc bén, anh lạnh lùng ra lệnh: “Giết cho tôi!"
"Đoàng đoàng đoàng!"
Tiền Bưu cầm đầu một đám cao thủ của Ảnh Vệ đồng loạt rút súng ra, nhắm thẳng vào La Thế Hoành và gã sát thủ trung niên, sau đó bóp cò.

La Thế Hoành và gã sát thủ không có lấy một cơ hội xin tha, nháy mắt đã ngã vào vũng máu.

Hạ Hà chứng kiến cảnh tượng này, mặt dại cả ra, tên sát thủ mà mình muốn giết để báo thù cho mẹ đã chết rồi sao?
Dương Thanh nhìn Hạ Hà, nói: "Hạ Hà, tôi biết mình không có tư cách làm như vậy, nhưng tôi là bạn cô, tôi không thể không làm thế này, dù cô có hận tôi thì tôi cũng phải làm, xin lỗi cô!"
Hạ Hà ngẩng phắt lên, giận dữ nhìn Dương Thanh, quát: "Anh dựa vào đâu mà dám làm thế hả? Anh giết kẻ thù của tôi rồi, tôi phải báo thù bằng cách nào đây? Kiếm ai báo thù đây?"

Dương Thanh bình tĩnh nói: "Nếu không phải do tôi động đến người khác thì đối phương đã không nghĩ đến cách dùng cô để đe dọa tôi, vậy nên tôi cũng coi như kẻ đã gián tiếp làm hại dì Lục, nếu cô muốn báo thù thì cứ nhằm vào tôi là được".

Hạ Hà đã hoàn toàn điên cuồng, cô ta xông lên, đánh đấm liên tục vào ngực Dương Thanh, vừa đánh vừa khóc, kêu gào: "Anh làm mất lòng người khác, vì sao bọn chúng lại muốn dùng tôi để đe dọa anh? Tại sao lại giết mẹ tôi?"
Dương Thanh cứ đứng lặng ở đó, mặc cho Hạ Hà cứ thế đánh đấm mình.

Dù anh rất thương xót cô gái này nhưng lại chẳng thể làm gì giúp cô ta, đành trơ mắt nhìn trái tim cô ta đau đớn đến vỡ vụn.

Mắt Hạ Hà đã vằn đầy tơ máu, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói, sát khí đằng đằng.

Bỗng nhiên, cô ta chộp lấy con dao găm trên bàn, xông về phía Dương Thanh: "Tôi muốn giết anh! Tôi phải giết anh!"
"Phụt!"
Khoảnh khắc lưỡi dao đâm thẳng vào người Dương Thanh, dường như toàn bộ thế giới đều yên tĩnh lại.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1712: 1712: Một Kẻ Sắp Chết Mà Cũng Dám Hỏi Tôi Là Ai À


Cảnh tượng này khiến cả đám Ảnh Vệ ngây ra vì sợ, nhất là Tiền Bưu, ông ta đã dại cả mặt ra.

Ông ta hoàn toàn không ngờ Hạ Hà sẽ tấn công Dương Thanh, càng không ngờ rằng, Dương Thanh lại không hề né tránh trước công kích của Hạ Hà.

Thực lực của Dương Thanh mạnh cỡ nào, ông ta biết rất rõ, trừ khi Dương Thanh cố tình muốn chịu nhát dao này, bằng không, Hạ Hà tuyệt đối không thể đâm trúng Dương Thanh.

"Cậu Thanh!"
Tiền Bưu vội phóng tới trước mặt Dương Thanh, đồng thời giận dữ quát vào mặt Hạ Hà: "Cô có biết, để cứu cô, cậu Thanh đã phải kí kết hợp đồng chuyển nhượng tập đoàn Nhạn Thanh mà không có bất cứ điều kiện nào không? Vậy mà cô còn dám tấn công cậu ấy?"
Lúc này, Hạ Hà cũng bối rối, nhìn xuống bụng Dương Thanh, con dao kia chỉ còn lộ mỗi chuôi dao ra ngoài, mặt cô ta dại ra.

Gần như tức thì, lệ dâng đầy trong khóe mắt, Hạ Hà ôm chặt đầu mình, sắc mặt hoảng hốt và áy náy vô cùng.

"Dương Thanh, xin lỗi! Tôi cũng không biết vì sao tôi lại làm như vậy, vừa rồi không biết sao tôi chẳng nghĩ được gì, chỉ muốn giết anh, tôi thực sự không biết tôi bị làm sao nữa!"
Nước mắt Hạ Hà đã rơi ướt mặt, cô ta khóc lóc nói: "Dương Thanh, anh đừng làm tôi sợ, anh hãy nói rằng anh không sao đi mà!"
Dương Thanh nhìn về phía Hạ Hà, ánh mắt đầy phức tạp, anh nói: "Tôi không sao, cô cứ yên tâm, tôi không trách cô, ngược lại, tôi mới là người phải xin lỗi cô, bất kể thế nào, dì Lục cũng bị tôi làm liên lụy nên mới mất mạng".

"Tôi ngăn cản cô giết người là vì không muốn khiến cô phải sống trong ám ảnh cả đời, hi vọng sau một nhát dao này, cô có thể tha thứ cho tôi vì đã tự ý quyết định giúp cô giết kẻ thù".

Hạ Hà khóc không thành tiếng, chỉ liên tục lắc đầu.

.

Truyện Dị Giới
Đúng lúc này, một hơi thở võ thuật kh*ng b* bất chợt bao trùm xuống.

Các thành viên Ảnh Vệ lập tức biến sắc.

Sắc mặt Dương Thanh cũng trầm xuống, lạnh lùng nói: "Kẻ nào?"
"Một kẻ sắp chết mà cũng dám hỏi tôi là ai à?"
Một giọng nói vang lên, giây tiếp theo, ngay dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một lão già mặc áo dài màu tro xuất hiện.

Dương Thanh nheo mắt, nhìn chằm chằm vào lão già kia, nói: "Nếu tôi đoán không nhầm thì ông chính là sư phụ của Hoàng Tiến và Lưu lão quái, đúng không? Vừa rồi, bạn tôi bỗng trở nên hết sức nóng nảy, còn ra tay với tôi, là do ông giở trò sau lưng không đúng?"
Vị cao thủ mặc áo dài màu tro này tản ra một hơi thở khiến anh vô cùng khó chịu, nó giống hệt như hơi thở trên người Lưu lão quái trước đây.

Sau khi đấu với Hoàng Tiến một trận sinh tử, Miêu thành chủ từng cảnh báo anh, phải hết sức cẩn thận đề phòng sư phụ của Hoàng Tiến và Lưu lão quái.

Vị cao thủ áo dài màu tro lạnh lùng nói: "Đúng thế, bạn cậu đã bị tôi dùng cổ thuật khống chế, cho nên mới tấn công cậu, bằng không, tôi còn chưa biết làm cách nào để khiến thực lực của cậu suy yếu bớt đi đâu, nói sao thì cậu cũng đã là một cao thủ có thực lực bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ rồi".

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1713: 1713: Mọi Người Lập Tức Rời Khỏi Đây!


"Với thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ của tôi, nếu không suy yếu cậu trước thì muốn giết cậu cũng không dễ lắm".

Dương Thanh lạnh lùng thốt lên: "Quả thế!"
Các cao thủ Ảnh Vệ cùng Hạ Hà đứng quanh đó đã ngây người vì sợ.

Nhất là Hạ Hà, cô ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tấn công Dương Thanh, vừa rồi đột nhiên cảm thấy đầu óc trống rỗng mất một lúc, đợi khi tỉnh táo lại, đã phát hiện tay mình cầm một con dao, lưỡi dao cắm lút vào bụng Dương Thanh rồi.

Lúc này cô ta mới biết mình đã bị người ta dùng cổ thuật khống chế.

Cô ta chỉ là một người bình thường, hoàn toàn không biết cổ thuật là gì, cũng chưa từng tiếp xúc với võ thuật, lúc này, cô ta chỉ thấy khiếp sợ tột cùng, đồng thời, lòng cũng tràn đầy lo âu và tự trách.

Nếu không phải cô ta đâm Dương Thanh một nhát thì sao Dương Thanh lại lâm vào trạng thái bị động như bây giờ?
Nghe lão già áo màu tro kia nói, chính vì cô ta đâm Dương Thanh một dao nên lão ta mới có thể đối phó với Dương Thanh.

Ánh mắt Dương Thanh nhìn chằm chằm vào lão già áo màu tro, lại nói với bọn Tiền Bưu: "Các người rời khỏi đây hết đi!"
Tiền Bưu lập tức nói ngay: "Mọi người, lập tức rời khỏi đây!"
Sau mệnh lệnh của Tiền Bưu, các cao thủ của Ảnh Vệ đều nhanh nhẹn rút lui.

Ông ta biết, bọn họ mà còn ở lại đây thì chỉ trở thành sự trói buộc đối với Dương Thanh, chỉ khi bọn họ đi hết, Dương Thanh mới có thể chiến đấu mà không cần lo lắng bất kì điều gì nữa.

Tiền Bưu nhìn sang phía Hạ Hà, nói: "Cô Hạ, mời đi theo chúng tôi!"
Hạ Hà kích động nói: "Tôi không đi!"
"Bịch!"
Tiền Bưu không nói gì thêm, vung cán dao gõ vào sau gáy Hạ Hà, cô ta lập tức ngất xỉu, Tiền Bưu thuận lợi mang cô ta đi.

Từ đầu tới cuối, lão già áo tro không hề ngăn cản bọn họ, mục tiêu của lão ta chỉ có mình Dương Thanh, đối với lão ta, đám người kia chỉ là con sâu cái kiến, không đáng để mắt.

Dương Thanh lạnh lùng nói: "Đồ đệ Lưu lão quái của ông là người thế nào, hẳn ông cũng đã biết rõ, nếu không phải ông ta chọc tới tôi thì tôi cũng sẽ không có bất cứ liên quan gì đến ông ta cả".

"Cậu nghĩ, khó khăn lắm tôi mới làm suy yếu thực lực của cậu được, mà tôi còn có thể kiên nhẫn đợi cậu khôi phục thực lực rồi mới đấu sao?"

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1714: 1714: Tôi Đang Chờ Đây


Một hơi thở võ thuật kh*ng b* từ trên người anh tràn ra.

"Giết!"
Anh quát lớn một tiếng, chân thoáng di động, lao về phía trước.

"Uỳnh!"
Giây tiếp theo, bóng hai người lại xuất hiện, đồng thời, một âm thanh trầm đục vang lên.

Lão già áo màu tro vung một quyền đánh thẳng vào vết thương trên bụng Dương Thanh.

Ngay sau đó, Dương Thanh chợt cảm thấy bụng mình đau quặn lên, như là có thứ gì vừa chui vào.

Sắc mặt anh tức thì thay đổi kịch liệt.

Anh kinh hoàng hô lên: "Cổ trùng!"
"Ha ha!"
Lão già áo màu tro cười lớn, một chiêu đã thành công, lão ta bèn lùi lại phía sau hơn chục bước, tươi cười nói: "Cậu thật sự cho rằng, tôi sẽ ngu xuẩn đến độ đấu tay đôi với cậu à?"
"Đối phó cậu, chỉ cần một con cổ trùng là đủ rồi! Mấy ngày tiếp sau đây, cậu sẽ phải nếm trải nỗi thống khổ sống không bằng chết, cuối cùng, lục phủ ngũ tạng bị cổ trùng g*m c*n nát đến suy kiệt".

"Nhiều nhất là bảy ngày nữa thôi, cậu sẽ biến thành một bộ xương khô!".

Truyện Bách Hợp

Lão già áo màu tro vừa dứt lời, một cơn đau kịch liệt từ miệng vết thương truyền thẳng đến trung khu thần kinh của Dương Thanh.

Sắc mặt anh trắng nhợt ra, anh có thể cảm nhận rõ ràng, trong cơ thể như đang có hàng tỉ con kiến điên cuồng gặm nhấm máu thịt của mình.

"Dương Thanh, có phải bây giờ cậu đang thấy vô cùng đau đớn? Có cảm giác như đang có vô số con kiến g*m c*n lục phủ ngũ tạng?"
Nói xong, thân hình lão ta thoáng di động, biến mất khỏi tầm mắt Dương Thanh.

"Cậu Thanh, cậu làm sao vậy?"
Lão già áo màu tro vừa đi mất, Tiền Bưu liền đi xuống đó, thấy Dương Thanh tái nhợt mặt mày, ông ta vội nôn nóng hỏi.

Ông ta đã nhận ra, lúc này Dương Thanh đang run rẩy cả người, sắc mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, như thể đang phải chịu đựng cơn đau khủng khiếp lắm.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1715: 1715: Cổ Độc Vô Tâm Là Cái Gì


Dương Thanh khẽ lắc đầu, hỏi: "Hạ Hà thế nào rồi?"
Tiền Bưu chỉ lắc đầu: "Tạm thời vẫn đang mê man, chưa có dấu hiệu tỉnh lại, tôi đã gọi bác sĩ tới kiểm tra, thân thể cô ấy không có chỗ nào có dấu hiệu bất thường cả".

Dương Thanh nghiêm nghị nói: "Tìm cách mời một vị thần y tới kiểm tra kĩ cho cô ấy, cô ấy bị trúng cổ độc, bác sĩ bình thường không kiểm tra ra đâu".

Hạ Hà ra tay tấn công anh là vì đã trúng cổ độc của lão già áo màu tro kia, bằng không, cô ta sẽ không kích động làm tổn thương anh như thế.

"Vâng!"
Tiền Bưu vội đáp.

Dương Thanh đứng dậy cất bước rời khỏi đó, một mình trở về dinh thự Vân Phong.

Có điều, khi anh về tới nơi, toàn thân đã ướt sũng mồ hôi lạnh, sắc mặt bệch bạc, môi cũng trắng nhợt ra.

"Cậu sao thế?"
Ngải Lâm thấy Dương Thanh như vậy, lập tức kinh sợ, vội vàng chạy tới đỡ anh.

Phùng Giai Di cũng đi ra, vừa liếc mắt nhìn Dương Thanh một cái liền nhận ngay ra vấn đề, cô ta ngạc nhiên nói: "Anh trúng cổ độc rồi, lại còn là cổ độc Vô Tâm, loại cổ trùng độc nhất nữa".

Ngải Lâm kinh ngạc: "Cổ độc Vô Tâm là cái gì?"
Mặc dù Ngải Lâm là chuyên gia trong lĩnh vực y học nhưng vẫn chưa từng tiếp xúc với cổ độc, chỉ biết tình hình hiện tại của Dương Thanh cực kì kém.

Phùng Giai Di nặng nề nói: "Cổ độc Vô Tâm được đặt tên là Vô Tâm, là bởi vì người trúng cổ này chỉ có thể sống bảy ngày, mà trong bảy ngày này, mỗi ngày đều phải chịu đựng nỗi đau đớn khi bị cổ trùng cắn xé trái tim".

"Cho đến ngày thứ bảy, cổ trùng mới hoàn toàn nuốt sạch trái tim người trúng cổ, cũng bởi vậy, cổ độc Vô Tâm mới có cái tên Vô Tâm".

Ngải Lâm nghe Phùng Giai Di nói xong, sắc mặt lập tức thay đổi: "Ý cô nói là, Dương Thanh chỉ còn tối đa bảy ngày để sống? Bảy ngày sau, nếu bệnh tình của cậu ấy không thể thuyên giảm, trái tim cậu ấy sẽ bị cổ trùng ăn sạch?"
Phùng Giai Di gật đầu: "Hơn nữa, loại cổ độc này còn không có bất kì thuốc giải nào, kể cả chính người hạ cổ cũng không giải được".

Mắt Ngải Lâm đã đỏ bừng lên, cô nhìn Dương Thanh đang cắn răng nhịn đau, nói: "Cậu Thanh, cố gắng chịu thêm chút nữa! Để tôi gọi cho Tiểu Uyển, y thuật của em ấy lợi hại như vậy, nhất định có thể chữa khỏi cho cậu".

Dương Thanh vội ngăn lại: "Yên tâm, em chưa chết được đâu! Tiểu Uyển hiện đang dốc sức tìm cách giúp Mã Siêu khôi phục trí nhớ, nếu lúc này khiến em ấy phân tâm thì sợ là chuyện gì cũng không lo được".

Bọn họ ở cùng một chỗ, nếu có chuyện gì, Dương Thanh cũng có thể nhanh chóng ra tay.

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1716: 1716: Được Vậy Chị Chờ Em Về!


Đúng lúc này, Dương Thanh kinh ngạc phát hiện, con cổ trùng vốn đang điên cuồng gặm nhấm trái tim anh bỗng vội vã dừng lại như vừa gặp khắc tinh, cuống cuồng muốn tìm chỗ trốn.

Không chỉ có vậy, những đau đớn trên người anh còn đang nhanh chóng giảm đi.

Dương Thanh lẩm bẩm: "Cổ trùng Vô Tâm sợ huyết mạch cuồng hóa à, vậy thì mình có thể thông qua huyết mạch cuồng hóa để làm suy yếu hoạt tính của nó rồi".

Nói là làm, Dương Thanh kích hoạt mức độ cuồng hóa của huyết mạch lên cao nhất, một hơi thở võ thuật kh*ng b* từ trên người anh tràn ra.

Hơi thở võ thuật của anh tăng lên mạnh tới nỗi anh thoáng có ảo giác sắp không khống chế được, nhưng thực tế, mọi việc vẫn đang trong tầm kiểm soát của anh.

Khi tu vi võ thuật của anh còn đang ở dưới cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh, mỗi lần kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, thân thể đều sẽ chịu thương tổn cực lớn, hơn nữa, khi cường độ kích hoạt huyết mạch cuồng hóa càng cao, anh càng khó khống chế bản thân.

Nhưng giờ đây, khi cảnh giới võ thuật của anh đã đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh, những thương tổn mà huyết mạch cuồng hóa gây nên cho thân thể anh đã nhỏ đến gần như không đáng kể, hơn nữa, anh càng dễ dàng khống chế được bản thân đồng thời khống chế cường độ kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Mọi chuyện đều đang nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Ngay khi anh đang điên cuồng tu luyện, ở phòng ngoài, Ngải Lâm và Phùng Giai Di vô cùng lo lắng, Ngải Lâm do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định bấm số điện thoại của Phùng Tiểu Uyển, thuật lại cho cô ta chuyện Dương Thanh mới trúng cổ độc Vô Tâm.

Nghe xong, Phùng Tiểu Uyển hết sức nghiêm nghị nói: "Giờ em sẽ về Yến Đô ngay, chỉ khi nào tự tay em chẩn bệnh cho anh ấy thì em mới có thể xác định đúng tình hình hiện tại của anh ấy được".

Ngải Lâm vội nói: "Được, vậy chị chờ em về!"
Phùng Giai Di cũng gọi đi vài cuộc điện thoại cho những thần y ở Hoàng thành Phùng, chỉ có điều, khi bọn họ biết Dương Thanh trúng cổ độc Vô Tâm thì đều nói không có cách nào cứu được đâu.

Nhưng điều này còn chưa phải trọng điểm, trọng điểm là, khi anh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa để tu luyện, cổ trùng Vô Tâm kia sẽ không làm tổn thương anh, thậm chí hoạt tính của nó còn suy yếu đi.

Cổ trùng Vô Tâm đáng sợ ở chỗ, sau khi tiến vào cơ thể người, nó sẽ liên tục gặm nhấm trái tim, cho đến khi nuốt sạch trái tim người trúng cổ.

Nếu như Dương Thanh cứ duy trì trạng thái kích hoạt huyết mạch cuồng hóa liên tục thì cổ trùng Vô Tâm sẽ không thể cắn nuốt trái tim anh được.

Nếu anh có thể kéo dài trạng thái này, liệu cổ trùng Vô Tâm có thể chết đói vì không cách nào cắn nuốt trái tim không?.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1717: 1717: Cổ Trùng Vẫn Còn Sống Trong Cơ Thể Anh


Dương Thanh tu luyện một mạch suốt đêm, đợi khi rời khỏi trạng thái tu luyện, anh ngạc nhiên phát hiện, cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể anh hình như đã rơi vào trạng thái ngủ đông rồi.

Đêm qua, Dương Thanh vẫn luôn duy trì trạng thái kích hoạt huyết mạch cuồng hóa để tu luyện, đây là lần đầu tiên anh tu luyện bằng phương thức này, lúc này anh vui mừng nhận ra, tốc độ tu luyện của mình đã tăng nhanh hơn nhiều.

Quan trọng nhất là, rốt cuộc anh đã tìm ra biện pháp ngăn chặn cổ trùng Vô Tâm.

Nhưng ngay khi anh đang vui vẻ, bỗng có một cơn đau nhức từ bên trong truyền tới, cổ trùng Vô Tâm lại khôi phục hoạt tính, bắt đầu điên cuồng g*m c*n trái tim anh.

Dương Thanh nhíu chặt mày, hít mạnh một hơi, vội vã kích hoạt huyết mạch cuồng hóa.

Quả nhiên, đúng như anh dự đoán, huyết mạch cuồng hóa vừa được kích hoạt, cổ trùng Vô Tâm đã vội trốn vào một góc, không dám cử động.

Dương Thanh lẩm bẩm: "Xem ra, trước khi giải quyết được con cổ trùng Vô Tâm này, mình phải luôn ở trạng thái kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, chỉ có như vậy mới có thể khiến cho cổ trùng Vô Tâm nằm im được".

Dương Thanh vừa ra khỏi phòng chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên: "Anh Thanh, anh thế nào rồi?"
"Tiểu Uyển? Sao em lại về đây?"
Nhìn thấy Phùng Tiểu Uyển, Dương Thanh hết sức kinh ngạc.

Ngải Lâm lo âu nói: "Tôi gọi em ấy về đấy".

Thì ra là Ngải Lâm gọi về, vậy là Phùng Tiểu Uyển cũng đã biết được bệnh tình của anh rồi.

Dương Thanh cười nói: "Yên tâm đi, đã tìm được biện pháp đối phó với cổ trùng Vô Tâm rồi".

Hai người đều kinh ngạc thốt lên: "Thật à?"
Dương Thanh mỉm cười nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển nói: "Em có thể kiểm tra cho anh xem".

Để Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển bớt lo lắng, anh đành phải để Phùng Tiểu Uyển kiểm tra cho mình.

Phùng Tiểu Uyển đặt ngón tay lên cổ tay Dương Thanh, hồi lâu sau mới nhấc tay ra, cô ta nhìn Dương Thanh, sắc mặt nghiêm nghị, nói: "Em không biết anh dùng biện pháp gì mới có thể ép cổ trùng Vô Tâm vào một góc như thế, nhưng dù vậy, cổ trùng vẫn còn sống trong cơ thể anh".

"Em đã tra cứu rất nhiều tài liệu về cổ trùng Vô Tâm, loại cổ trùng này vô cùng đáng sợ.

Nó là cổ trùng do người nuôi cổ dùng máu tươi của chính mình để nuôi dưỡng, hoạt tính cực kì mạnh, rất khó tiêu diệt".

"Dù anh có thể ép cổ trùng Vô Tâm vào một góc không nguy hiểm trong người thì cũng không làm nên chuyện gì, trừ khi anh có thể áp chế nó cả đời, bằng không, một khi nó còn ở trong cơ thể anh thì nhất định sẽ tạo thành mối nguy cực lớn cho tính mạng anh".

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, Dương Thanh thoáng kinh ngạc, anh vốn tưởng có thể dùng trạng thái huyết mạch cuồng hóa để ép cổ trùng Vô Tâm vào một khu vực không nguy hiểm trong cơ thể, đợi nó chết đói, nhưng không ngờ, thứ này lại có thể sống dai như thế.

"Loại trạng thái này không thể duy trì lâu dài, hơn nữa, nếu cứ duy trì ở trạng thái kích hoạt huyết mạch thì cũng sẽ tạo thành thương tổn rất lớn cho cơ thể anh".

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1718: 1718: Cao Thủ Của Hoài Thành Đã Đuổi Tới Nơi Rồi!


Phùng Tiểu Uyển nói: "Em đang nghiên cứu, tạm thời chưa có bất kì kết quả gì".

Dương Thanh thấy sắc mặt hai cô đều hết sức nặng nề, bèn cười an ủi: "Yên tâm đi, tạm thời anh còn có thể duy trì trạng thái kích hoạt huyết mạch thế này, một con cổ trùng Vô Tâm cỏn con mà thôi, không thể lấy được mạng anh đâu".

Phùng Tiểu Uyển nghiêm nghị nói với Dương Thanh: "Anh Thanh, anh cứ yên tâm, nhất định em sẽ tìm mọi cách để giúp anh giải quyết con cổ trùng này".

Dương Thanh lại lắc đầu, nhìn về phía Mã Siêu đang nằm trên giường bệnh.

Anh nghiêm túc nói: "Tạm thời anh còn có thể đè ép con cổ trùng này khiến nó không thể gây thương tổn cho anh, cho nên trước mắt sẽ không có nguy hiểm gì đâu.

Em hãy tìm cách đánh thức ý thức của Mã Siêu trước đã, anh lo rằng nếu cậu ấy rơi vào trạng thái này quá lâu thì dù về sau có thể khôi phục cũng sẽ bị mất đi một phần kí ức".

Phùng Tiểu Uyển gật đầu: "Anh yên tâm, vấn đề của anh Siêu, em đã có phương hướng rồi, không bao lâu nữa là có thể đánh thức anh ấy, hiện tại anh mới là người đang gặp nguy hiểm thực sự, một khi anh gặp chuyện không may, tất cả bọn em đều sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm".

Ngải Lâm cũng nói: "Tiểu Uyển nói đúng đấy, nếu cậu có chuyện gì, những người sống dựa vào cậu như chúng tôi đây chỉ e sẽ gặp phải nguy hiểm đến tính mạng cả".

Dương Thanh chợt cảm thấy gánh nặng trách nhiệm trên vai trở nên nặng nề hơn, anh nghiêm nghị nói: "Mọi người yên tâm, tôi sẽ bảo vệ mọi người!"
"Vậy thôi, nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi tu luyện trước đã".

Nói xong, anh quay đầu định bước đi.

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, sau đó, một giọng nói quen thuộc vẳng vào: "Cậu Thanh, chúng tôi có thể vào được không?"
Nghe thấy giọng nói này, Dương Thanh hơi sửng sốt, Phùng Tiểu Uyển lập tức vui mừng reo lên: "Ông Tống Tả và ông Tống Hữu về rồi!"

Vừa nói, cô ta vừa chạy ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra đã thấy hai anh em họ Tống đứng đó.

"Ông Tả, ông Hữu, hai ông sao vậy?"
Hai người vừa bước vào, Phùng Tiểu Uyển kêu lên kinh ngạc, vội vàng bước tới đỡ hai anh em họ Tống.

Hai anh em họ Tống đã lấm máu khắp người, sắc mặt trắng bệch, nhìn là biết đã bị thương nặng.

Tống Tả cũng lộ vẻ bi thương, ánh mắt tràn đầy hận thù mãnh liệt.

Phùng Tiểu Uyển bi phẫn nói: "Kẻ nào lại tàn độc đến mức phế bỏ tu vi của hai ông như vậy?"
Ngay khi cô ta vừa dứt lời, một luồng uy lực khủng khiếp chợt bao trùm toàn bộ dinh thự Vân Phong.

Sắc mặt hai anh em họ Tống tức thì trở nên khó coi vô cùng, nghiến răng nói: "Cao thủ của Hoài Thành đã đuổi tới nơi rồi!".
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1719: 1719: Thì Ra Các Người Trốn Đến Chỗ Này


Hai anh em họ Tống vừa nói đến đó, một tiếng "Uỳnh" vang lên, cửa chính của dinh thự Vân Phong đã bị tông nát, hai bóng người trung niên vọt vào.

Trên người bọn họ tràn ngập hơi thở võ thuật của cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

"Thì ra các người trốn đến chỗ này".

Một tên cao thủ trong số đó cười lạnh nói.

Hai tên cao thủ khoanh tay trước ngực, nheo mắt cười, nhìn chằm chằm vào anh em nhà họ Tống như thể mèo trêu chuột, ánh mắt tràn đầy châm chọc.

Anh em họ Tống nhìn nhau, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu các người đã muốn mang chúng tôi trở về đó thì chúng tôi đi với các người là được".

Nói xong, bọn họ nhấc chân đi về phía hai tên cao thủ kia.

Bọn họ không muốn làm liên lụy đến Dương Thanh và người khác, cho nên mới nhanh chóng thỏa hiệp như vậy.

"Biết điều đấy! Hai ông yên tâm, dù tới Hoài Thành, dựa vào thực lực của hai ông, thành chủ cũng sẽ không bạc đãi hai ông đâu!"
Hai tên cao thủ kia cười ha hả nói, thậm chí bọn họ còn không thèm nhìn đến những người khác, đối với bọn họ, đó chẳng qua chỉ là mấy con sâu cái kiến mà thôi.

"Khoan đã!"
Đúng lúc này, Dương Thanh bỗng lên tiếng.

"Hử?"
Hai tên cao thủ của Hoài Thành chợt quay phắt lại, nheo mắt nhìn Dương Thanh chằm chằm, nói: "Ranh con, mày còn chuyện gì nữa?"
Dương Thanh lạnh nhạt nói: "Các ông muốn dẫn bọn họ đi, nhưng đã hỏi ý kiến của tôi chưa?"
Anh vừa thốt ra những lời này, đáy mắt hai tên cao thủ của Hoài Thành lập tức lóe lên sát khí.

Một tên nhìn chăm chú vào Dương Thanh, ánh mắt chứa đầy ý muốn giết chóc, nói: "Này ranh con, mày đang muốn chết đúng không?"

Dương Thanh lạnh lùng nói với ông ta: "Xem ra, người của gia tộc Cổ Võ lánh đời quá lâu, thật sự cho rằng người ngoài trần thế đều là con sâu cái kiến".

Vừa dứt lời, một khí thế mênh mang từ trên người anh tràn ra ngoài.

"Ầm!"
Khí thế này quá khủng khiếp, khiến cho hai tên cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh của Hoài Thành đều bị đẩy lùi vài bước.

Hai người đều biến sắc, mặt lộ vẻ sợ hãi, lẩm bẩm: "Sao, sao lại thế được? Cậu là cao thủ trên cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh?"
Bản thân bọn họ đều là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng hiện tại lại cảm nhận được một hơi thở võ thuật vượt xa Siêu Phàm Ngũ Cảnh từ trên người Dương Thanh, điều đó có nghĩa là, thực lực của Dương Thanh ít nhất cũng phải đạt tới Siêu Phàm Lục Cảnh, thậm chí còn có thể mạnh hơn.

Nghe vậy, sắc mặt anh em nhà họ Tống trở nên hết sức khó coi.

Dương Thanh lạnh lùng nói: "Dù là dược liệu quý hiếm đến đâu thì nhất định cũng phải có một cái giá để trao đổi, cần gì nói thẳng ra đi!"
Hai anh em nhà họ Tống đúng là đã vào nhầm đất của người ta, còn hái mất dược liệu, có lỗi với người ta trước.

Bất kể thế nào, Hoài Thành cũng là một thành phố Cổ Võ, Dương Thanh không muốn động đến họ.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1720: 1720: Đừng Có Nằm Mơ!


Một điểm quan trọng hơn nữa là, trước đây, khi anh tới Hoàng tộc họ Long, từng giết một kẻ tên là Long Dược, mà gã Long Dược này lại chính là con rể của phủ thành chủ Hoài Thành.

Cuối cùng, phải nhờ sư phụ Vô Danh đứng ra mới giải quyết được chuyện đó, nếu không, Hoài Thành nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.

Vậy nên, chuyện gì có thể dàn xếp, anh sẽ cố gắng dàn xếp ổn thỏa.

Nghe Dương Thanh nói thế, hai cao thủ của Hoài Thành đều kinh ngạc ra mặt, lập tức một người lên tiếng: "Này cậu, cậu thực sự cho rằng, đồ trong Dược Vương Cốc của chúng tôi, muốn đổi là đổi được à?"
Dương Thanh cau mày: "Nếu dược liệu đã bị hái thì cũng đã không còn cách nào thay đổi hiện trạng, hiện giờ tôi chỉ muốn đưa ra phương án bồi thường, nhưng ý các vị là không muốn nhận bồi thường?"

"Ranh con, tôi khuyên cậu chớ nên xen vào việc của người khác, dù cậu là cao thủ trên Siêu Phàm Ngũ Cảnh thì đã sao? Chúng tôi từ Hoài Thành tới, cậu biết Hoài Thành là nơi nào không?"
Cao thủ của Hoài Thành nheo mắt nhìn Dương Thanh, lạnh giọng bảo: "Dược Vương Cốc có địa vị cực cao ở Hoài Thành, động đến Dược Vương Cốc không phải chuyện hay ho gì đâu, tôi khuyên cậu chớ có xen vào việc này, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"
Dương Thanh cười nhạt: "Ngay cả con rể của thành chủ Hoài Thành tôi còn giết được, chẳng lẽ còn sợ động đến một thế lực ở Hoài Thành?"
Anh vừa dứt lời, hai tên cao thủ của Hoài Thành lập tức biến sắc.

Bọn họ là người của Dược Vương Cốc trong Hoài Thành, đương nhiên đã từng nghe nói con rể của thành chủ bị giết ở ngoài thế tục.

Nếu không phải đã cảm nhận được khí thế kh*ng b* của Dương Thanh, nhất định bọn họ sẽ không tin, nhưng hiện tại, bọn họ đều đã biết sức mạnh của Dương Thanh, cho nên Dương Thanh nói như vậy, bọn họ lập tức tin ngay.

Mặt hai cao thủ kia đã trắng nhợt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Tống Tả, Tống Hữu đứng bên cạnh, lòng cũng đã tràn đầy khiếp sợ, không phải khiếp sợ trước tin Dương Thanh giết con rể của thành chủ Hoài Thành mà là kinh ngạc vì thực lực của Dương Thanh đã tăng mạnh như vậy.

Lần trước, bọn họ rời đi là vì Phùng Tiểu Uyển cần cứu Dương Thanh nhưng còn thiếu mấy vị thuốc, mà nay, bọn họ còn chưa lấy được dược liệu cần thiết trở về cứu Dương Thanh, thực lực của anh đã mạnh đến mức này.

Ngay cả hai tên cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh của Hoài Thành cũng không dám làm bừa trước mặt anh.

Một tên cao thủ của Hoài Thành nói: "Nếu cậu đây có ý muốn bảo vệ anh em họ Tống thì chúng tôi đành phải ra về, chỉ có điều, lần này cậu không chịu giao người, lần sau sẽ có cao thủ đứng đầu Dược Vương Cốc tới tìm cậu đòi người".

Dương Thanh cau mày: "Ông đang đe dọa tôi đấy à?"
Tên cao thủ của Hoài Thành vội nói: "Không phải tôi đe dọa cậu mà chỉ trình bày sự thật, sức mạnh của Dược Vương Cốc vượt xa tưởng tưởng của cậu nhiều lắm, nếu cậu biết điều thì tốt nhất là không nên nhúng tay vào việc này, để chúng tôi đưa anh em họ Tống về Hoài Thành báo cáo kết quả công việc".

Dương Thanh quát lớn: "Cút!"
Hai cao thủ của Hoài Thành bèn nói: "Nếu đã thế thì xin từ biệt ở đây!"
Nói xong, hai người quay đầu định rời khỏi đây.

"Đứng lại!"
Nhưng khi bọn họ mới đi tới cửa, Dương Thanh bỗng lên tiếng gọi giật lại.

Hai người nghi hoặc quay lại nhìn Dương Thanh, Dương Thanh chỉ vào cánh cửa bị bọn họ làm hỏng, lạnh lùng nói: "Chưa gì đã muốn chuồn rồi, trước tiên phải sửa lại cửa nhà tôi đi đã, bằng không, hôm nay các ông đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi dinh thự Vân Phong này".

Hai cao thủ của Hoài Thành đã phẫn nộ đến tột đỉnh, một người nghiến răng nói: "Dù thực lực của cậu đã vượt qua Siêu Phàm Ngũ Cảnh thì đã sao? Nếu ép chúng tôi quá đáng, hai anh em chúng tôi liên hợp với nhau, chưa chắc đã thua cậu!"

chien-than-o-re-1720-0.jpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1723: 1723: Anh Mau Nuốt Viên Thuốc Này Đi!


Tống Tả nghiêm nghị nói: "Tình hình của cậu Thanh quả thực hết sức cấp bách, không thể có chút sai lầm nào".

Tống Hữu cũng nói: "Tôi nghe nói, một khi đã trúng cổ độc Vô Tâm thì chỉ có thể sống thêm tối đa bảy ngày, tuy cậu Thanh có thể tạm thời áp chế cổ trùng xuống nhưng không ai có thể bảo đảm, cậu ấy sẽ duy trì được tình trạng này lâu dài".

Dương Thanh lên tiếng: "Yên tâm đi, tình trạng cá nhân tôi thế nào, tôi biết rất rõ, tạm thời không chết được, hiện giờ nguy hiểm cạnh tôi càng ngày càng nhiều, đây là thời điểm cần dùng cao thủ, Tiểu Uyển trị liệu được cho hai ông cũng là cách để tăng hệ số an toàn của chúng ta".

Anh nói rất đúng, thực lực của anh hiện nay rất mạnh, nhưng cũng có xung đột với rất nhiều người, anh lại không cách nào bảo vệ tất cả những người thân xung quanh mình mọi lúc mọi nơi.

Anh em nhà họ Tống liên hợp với nhau có thể phát huy ra thực lực ngang với cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, nếu để họ ở lại đây bảo vệ, anh cũng có thể yên tâm đi làm việc của mình.

Phùng Tiểu Uyển nghe nói thế bèn bất đắc dĩ bảo: "Mọi người cứ yên tâm đi, cháu sẽ không làm lỡ chuyện trị liệu cho bất cứ ai, mà cũng không cần phải trị liệu 24/24 đâu".

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, mọi người mới yên tâm thở phào một hơi.

Tống Tả bỗng nghiêm túc lại, nói: "Cậu Thanh, cậu đã giết cao thủ của Hoài Thành, chỉ e không bao lâu nữa, cao thủ mạnh hơn của Hoài Thành sẽ lại tới đây, đến khi đó chúng ta nên đối phó sao đây?"
Đáy mắt Dương Thanh lóe lên một ý muốn giết chóc: "Một người tới, giết một người! Một đôi đến, giết cả đôi! Chỉ cần cao thủ của Hoài Thành dám đến, vậy hãy để bọn họ có đến mà không có về!"
Cảm nhận được ý muốn giết chóc trên người Dương Thanh, hai anh em họ Tống đều run lên.

Dương Thanh đã mạnh đến độ này rồi sao?

Ngay cả cao thủ đứng đầu Hoài Thành cũng không hề sợ hãi?
Song, bọn họ lại nghĩ tới thực lực kinh người mà Dương Thanh vừa thể hiện ra, lòng lập tức thoải mái, thực lực mà Dương Thanh vừa mới bày ra ít nhất cũng phải tới cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh.

Phùng Tiểu Uyển vội vàng đưa một viên thuốc cho Dương Thanh.

Đây là thứ thuốc mới được Phùng Tiểu Uyển nghiên cứu chế tạo ra, có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm trong khoảng thời gian ngắn.

Dương Thanh muốn duy trì trạng thái huyết mạch cuồng hóa không phải là chuyện dễ dàng, thứ thuốc này có thể giúp anh giảm đi rất nhiều đau đớn.

Viên thuốc vào miệng là tan ra, chảy vào trong lục phủ ngũ tạng Dương Thanh, con cổ trùng Vô Tâm đang hùng hổ nóng nảy cắn xé chợt như chuột thấy mèo, núp ngay vào một góc.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1724: 1724: Để Em Châm Cứu Cho Anh Xem Sao


Ngải Lâm căng thẳng hỏi: "Cậu Thanh, cậu thấy thế nào rồi?"
Dương Thanh nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Mọi người yên tâm đi, có thuốc do Tiểu Uyển điều chế, cùng với thể chất đặc thù của tôi, trong thời gian trước mắt, cổ trùng Vô Tâm sẽ không thể gây thương tổn gì cho tôi được đâu".

Tuy ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng anh đã tràn đầy lo âu.

Anh đã cảm nhận được, sau mỗi lần áp chế cổ trùng Vô Tâm, con cổ trùng này lại như thể tự động tiến hóa lên, lần sau áp chế khó hơn lần trước.

Hơn nữa, sau nhiều lần áp chế, hoạt tính của cổ trùng Vô Tâm dường như đã tăng mạnh, và càng ngày, thời gian áp chế được nó cũng càng rút ngắn lại.

Ban đầu, Dương Thanh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa thì còn có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm chừng hai giờ, nhưng hiện tại, huyết mạch cuồng hóa chỉ có thể miễn cưỡng áp chế nó trong một giờ.

Quan trọng hơn cả là, hôm nay mới chỉ là ngày đầu, vài ngày sau, liệu huyết mạch cuồng hóa có hoàn toàn mất đi hiệu quả áp chế cổ trùng Vô Tâm hay không?
Nếu quả như vậy, anh phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ thực sự chỉ có thể chờ đợi cổ trùng Vô Tâm cắn nuốt trái tim mà chết sao?
Mấy ngày sau đó, Dương Thanh vẫn tiếp tục dùng huyết mạch cuồng hóa để áp chế cổ trùng Vô Tâm, thuốc của Phùng Tiểu Uyển cũng hỗ trợ anh rất nhiều.

Chỉ có điều, ba ngày tiếp theo, mỗi lần Dương Thanh kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, anh chỉ có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm trong nửa giờ.

Điều đó có nghĩa là, dù Dương Thanh vẫn luôn kích hoạt trạng thái huyết mạch cuồng hóa, anh chỉ có thể khiến cổ trùng Vô Tâm mất hoạt tính trong nửa giờ, sau đó, ngay cả khi anh vẫn duy trì trạng thái này, cổ trùng Vô Tâm cũng có thể khôi phục hoạt tính.

Mặc dù có thêm thuốc do Phùng Tiểu Uyển điều chế ra, thời gian áp chế cổ trùng Vô Tâm cũng chỉ tăng thêm được nửa giờ nữa mà thôi.

Hôm nay mới là ngày thứ ba, người ta đồn rằng người trúng cổ trùng Vô Tâm chỉ sống được tối đa bảy ngày, chẳng lẽ mình thực sự không qua được bảy ngày sao?
Phùng Tiểu Uyển bỗng nói: "Anh Thanh, anh vào phòng trị liệu đi, để em châm cứu cho anh xem sao".

Anh gật đầu, thành thực nói: "Nhờ thứ thuốc em cho anh nên hiện tại anh mới có thể miễn cưỡng duy trì áp chế cổ trùng Vô Tâm trong một giờ, cứ cách một giờ, cổ trùng Vô Tâm sẽ lại bắt đầu cắn xé trái tim anh, mà anh phải mất chừng ba phút mới lại áp chế được nó lần nữa".

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1725: 1725: Cậu Im Ngay Cho Tôi!


Mắt Phùng Tiểu Uyển đã đỏ lên, cô ta nhìn Dương Thanh, nói: "Em đã cố hết sức nhưng vẫn không tìm ra được biện pháp khả thi giúp anh, trong đống tài liệu em từng nghiên cứu có nói, một khi đã trúng cổ trùng Vô Tâm thì hoàn toàn không có cách nào giải quyết được".

"Trước đây cũng từng có vị cao thủ thử dùng sức mạnh của huyết mạch để áp chế cổ trùng Vô Tâm, ban đầu còn có tác dụng, nhưng về sau liền phát hiện ra, càng áp chế nó thì tốc độ tiến hóa của nó càng nhanh, hoạt tính cũng càng mạnh".

"Hoàn toàn không có cách nào lấy được cổ trùng Vô Tâm trong cơ thể ra cả, cho nên, chỉ có một cách là g**t ch*t cổ trùng Vô Tâm".

Sắc mặt Dương Thanh tái nhợt đi, thật sự không còn cách nào sao?
Khi đang trò chuyện, trái tim anh lại truyền tới cảm giác đau đớn mãnh liệt, anh vội vã vận hành Chiến Thần Quyết, đồng thời kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, còn uống thêm một viên thuốc của Phùng Tiểu Uyển đưa.

Nhưng, tất cả điều đó đều không có tác dụng gì, càng áp chế cổ trùng Vô Tâm, nó càng thêm điên cuồng.

Mấy phút ngắn ngủi trôi qua, cả người Dương Thanh đã ướt sũng mồ hôi lạnh.

Ba phút sau, cổ trùng Vô Tâm bị áp chế, Dương Thanh mới th* d*c từng hơi.

Hồi lâu sau, anh mới trở lại như thường, chua xót nói với Phùng Tiểu Uyển: "Tuy chỉ có ba phút nhưng quả là rất đau".

Phùng Tiểu Uyển chứng kiến toàn bộ quá trình, nhìn Dương Thanh cắn răng gắng gượng vượt qua ba phút này, mắt cô ta đã đầy lệ.

"Chỉ tại em vô tích sự, không thể tìm được cách nào chữa cho anh".

Phùng Tiểu Uyển nghẹn ngào nói, lòng tràn đầy tự trách.

Dương Thanh vội vàng khuyên bảo: "Tiểu Uyển, em đừng nghĩ vậy, nếu không nhờ thuốc của em điều chế cho anh thì anh đã bị đau đến chết rồi, mà dù không chết vì đau đớn thì trái tim cũng đã bị cổ trùng Vô Tâm g*m c*n quá nửa".

"Thôi được rồi, chúng ta ra ngoài đi, nếu không mọi người lại lo lắng đấy".

Hai người ra khỏi phòng trị liệu, Ngải Lâm thấy mắt Phùng Tiểu Uyển đã đỏ lên, lập tức có dự cảm chẳng lành, vội vàng hỏi: "Tiểu Uyển, cậu Thanh thế nào rồi?"
Ngải Lâm quát lên giận dữ, kích động nói: "Chồng tôi đã mất ý thức, nằm trên giường bệnh đến giờ chưa tỉnh, nếu cậu cũng gặp chuyện gì thì chúng tôi phải làm sao đây?"
"Cậu đừng quên, vợ con cậu còn đang đi trốn ở ngoài kia, nếu cậu chết, bọn họ phải làm sao bây giờ?"
"Tôi chỉ muốn biết tình hình hiện tại của cậu, để còn nghĩ cách giúp cậu, nhưng lúc nào cậu cũng chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu, cậu không cảm thấy làm như vậy là rất ích kỷ sao?"
Ngải Lâm đang trong tình trạng vô cùng kích động, câu sau cùng đã không mất bình tĩnh đến độ phải gào lên, nước mắt tuôn trào.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1726: 1726: Giết Kẻ Thi Cổ


Trong thời gian này, Ngải Lâm luôn phải chịu một áp lực rất lớn, khó khăn lắm mới gặp lại Mã Siêu, Mã Siêu lại bị thương nặng dẫn tới mất cả ý thức.

Từ đó đến nay, anh ta chưa có bất cứ dấu hiệu khôi phục nào.

Bản thân cô ấy cũng là một chuyên gia trong lĩnh vực y học, tình hình hiện nay của Mã Siêu nguy hiểm cỡ nào, cô ấy biết rất rõ.

Nhưng Mã Siêu còn chưa có dấu hiệu hồi phục, bên phía Dương Thanh lại đã gặp chuyện chẳng lành, cô ấy vô cùng nóng lòng.

Thấy Ngải Lâm kích động như vậy, Dương Thanh trầm mặc hồi lâu mới nói: "Tình hình hiện nay của em không được tốt lắm, nhưng chị cứ yên tâm, em vẫn còn có thể chịu đựng được".

Cuối cùng, anh vẫn không thể nói thật với Ngải Lâm về tình trạng của mình, anh sợ cô ấy biết rồi sẽ càng thêm lo lắng.

Bấy giờ, Tống Tả bất chợt lên tiếng: "Cậu Thanh, tôi cũng có đôi chút hiểu biết về cổ trùng Vô Tâm, nghe đồn rằng, người trúng cổ này nhất định sẽ mất mạng trong vòng bảy ngày".

"Nhưng còn một lời đồn khác, rằng người trúng cổ có một cơ hội sống sót, đây cũng là cơ hội duy nhất".

Nghe Tống Tả nói thế, tất cả đều quay sang nhìn lão ta, mặt đầy mong đợi.

Dương Thanh cũng âm thầm kích động lên, vội vàng hỏi: "Biện pháp gì?"
Tống Tả đáp: "Giết kẻ thi cổ!"
"Giết kẻ thi cổ?"
Dương Thanh bỗng có cảm giác như vừa thấy ánh mặt trời hi vọng mới, khi hoạt tính của cổ trùng Vô Tâm trong người anh càng ngày càng mạnh lên, anh đã bắt đầu tuyệt vọng, vốn tưởng đã không còn biện pháp nào giải quyết con cổ trùng này, không ngờ giờ đã thực sự có một biện pháp mới.

Tỗng Hữu bỗng nói: "Có điều, tìm được sư phụ của Lưu lão quái nào dễ dàng gì? Dù thực sự tìm được, cậu Thanh có thể g**t ch*t ông ta sao?"
Đáy mắt Dương Thanh lóe lên một tia sáng lạnh, anh nheo mắt nói: "Chỉ cần có thể tìm được ông ta, dù tôi phải liều cái mạng này cũng sẽ khiến ông ta chết trước mặt tôi".

Sư phụ của Lưu lão quái là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng cũng chỉ có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ mà thôi.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1727: 1727: Ông Miêu Cảm Ơn Ông Nhiều!


Còn anh, tuy chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh nhưng khi huy động sức chiến đấu cực hạn, anh có thể đạt tới thực lực bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, nếu liều mạng đánh một trận, dù sư phụ của Lưu lão quái là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ cũng chưa chắc đã là đối thủ của anh.

Ngải Lâm đang bi thương tột cùng, nghe nói thế liền bình tĩnh lại, vội thốt lên: "Sư phụ của Lưu lão quái là người của Miêu Thành, chẳng phải cậu quen thân với Miêu thành chủ đó sao? Cậu hỏi ông ấy, ông ấy nhất định sẽ cho cậu biết sư phụ của Lưu lão quái đang ở đâu".

Dương Thanh gật đầu, lấy điện thoại gọi cho Miêu thành chủ, đầu bên kia nhanh chóng nhận cuộc gọi, không đợi Dương Thanh lên tiếng, ông lão đã nói ngay: "Ông ta đang ở Hoài Thành, phủ thành chủ".

Dương Thanh sửng sốt hỏi: "Ông biết cháu hỏi ai sao?"

Miêu thành chủ nói: "Đương nhiên ông biết cháu muốn tìm ai, tìm Lưu Ba, sư phụ của Lưu lão quái, đúng không? Theo như ông biết, mấy năm nay ông ta vẫn luôn ở tại phủ thành chủ Hoài Thành, năm ấy, sau khi bị thương nặng, ông ta đã ở lại đó để điều dưỡng".

"Nếu ông đoán không lầm thì lần này ông ta tới tìm cháu không đơn giản chỉ để báo thù cho đồ đệ của mình, việc này còn có liên quan tới người của phủ thành chủ Hoài Thành".

Nghe Miêu thành chủ nói xong, Dương Thanh lập tức cau mày, anh chợt nhớ ra, đúng là bản thân từng có chút liên quan đến người của Hoài Thành.

Long Dược, con rể của thành chủ Hoài Thành đã bị anh giết, cuối cùng, sư phụ Vô Danh của anh đứng ra cảnh cáo thành chủ Hoài Thành, cho tới nay, phủ thành chủ Hoài Thành chưa hề gây chuyện với anh nữa.

Hiện anh gắng gượng lắm cũng chỉ có thể trấn áp cổ trùng Vô Tâm trong nửa giờ mỗi lần, nếu đang lúc đánh nhau với Lưu Ba mà cổ trùng mất khống chế, anh sẽ phải chịu thương tổn lớn từ cả thể xác lẫn tinh thần cùng một lúc.

Thực lực của anh vốn đã không bằng Lưu Ba, nếu khi đấu võ còn bị cổ trùng Vô Tâm dằn vặt, chỉ e càng khó lòng giết nổi lão ta.

Nhưng Miêu thành chủ đã cho người đưa thuốc trấn áp cổ trùng Vô Tâm tới, tuy cũng chỉ có thể trấn áp cổ trùng được một giờ nhưng một giờ quý báu này là thời gian để Dương Thanh tranh thủ giết Lưu Ba.

"Bất kể thế nào cũng phải tuyệt đối cẩn thận! Ông nghi rằng lần này Lưu Ba tới Yến Đô đối phó với cháu rất có thể là do người của phủ thành chủ Hoài Thành bố trí, đối phương không muốn g**t ch*t cháu ngay mà muốn dẫn dụ cháu tới Hoài Thành".

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1728: 1728: Mọi Người Đừng Nên Lo Lắng


Miêu thành chủ nói thêm, giọng hết sức nặng nề.

Dương Thanh vội nói: "Cháu biết, cảm ơn ông Miêu nhiều!"
Miêu thành chủ bổ sung: "Ông có cài quân cờ của mình vào phủ thành chủ Hoài Thành, nếu cháu rơi vào thời khắc nguy hiểm, bọn họ sẽ giúp cháu".

Dương Thanh thấy lòng ấm áp, mũi cũng cay cay, chợt có cảm giác muốn rơi lệ.

Anh có thể cảm nhận được, Miêu thành chủ thật lòng quan tâm anh.

Bất kể nguyên nhân là gì, chỉ cần lòng quan tâm này là thật thì cũng đã đủ rồi.

Dương Thanh bèn nói: "Cảm ơn ông Miêu, ông cứ yên tâm, cháu sẽ không sao đâu!"
Miêu thành chủ bảo: "Vậy thôi, những gì cần nói ông đều đã nói hết rồi.

Ông hiểu, có muốn ngăn cháu cũng không ngăn được, hơn nữa, hiện giờ chỉ có cách giết Lưu Ba mới có thể bảo vệ tính mạng cháu, ông không có lí do gì ngăn cản cháu cả".

"Đi đi, ông sẽ bố trí chu đáo mọi sự, chuẩn bị sẵn sàng tiếp viện cho cháu rời khỏi Hoài Thành".

Sau khi Dương Thanh cúp điện thoại, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía anh.

Dương Thanh khẽ mỉm cười gật đầu: "Miêu thành chủ nói, Lưu Ba đang ở phủ thành chủ Hoài Thành, hơn nữa, ông ấy có cài người vào bên đó rồi, nếu tôi gặp chuyện nguy hiểm gì, gián điệp nằm vùng của ông ấy sẽ giúp tôi".

Nghe nói thế, sắc mặt bọn họ mới trở nên dễ chịu hơn đôi chút, nhưng tình hình hiện tại của Dương Thanh đã rất tệ, bọn họ vẫn không thể hoàn toàn yên lòng.

"Cậu Thanh, vô cùng xin lỗi, chuyến đi Hoài Thành này cậu phải dựa vào chính mình rồi, anh em chúng tôi đã mất hết võ thuật, chẳng biết có còn cơ may khôi phục hay không".

Tống Tả lên tiếng, Tống Hữu cũng nói thêm: "Có điều, ở Hoài Thành chúng tôi cũng có vài người dùng được, mặc dù chỉ là mấy cao thủ Thần Cảnh thôi nhưng nếu cậu cần, bọn họ có thể cung cấp cho cậu một vài tin tình báo".

"Xin chào cậu Thanh, tôi được Miêu thành chủ sai tới đây tìm cậu, lần này tới Hoài Thành, tôi sẽ đi cùng cậu".

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1729: 1729: Yên Tâm Đi!


Mời ông lão kia vào trong nhà, Dương Thanh mới hỏi: "Xin hỏi tôi nên xưng hô với tiền bối thế nào ạ?"
Ông lão kia nói: "Cậu cứ gọi tôi là lão Cửu cũng được".

Nói xong, ông lão lấy ra một bình sứ trắng, đưa cho Dương Thanh, nói: "Trong bình này có một viên thuốc có thể áp chế cổ trùng Vô Tâm, Miêu thành chủ đã dặn, chuyến đi tới Hoài Thành lần này nguy hiểm rình rập khắp nơi, dù cậu có thể giết được Lưu Ba cũng chưa chắc đã có thể bình an rời khỏi Hoài Thành".

"Nếu chưa đến thời khắc quyết định giữa sự sống và cái chết thì tuyệt đối không được dùng viên thuốc này, không phải vì viên thuốc này có tác dụng phụ gì mà để tránh trường hợp về sau cậu lại gặp phải cao thủ mạnh hơn nữa, dẫn đến việc còn chưa giết được Lưu Ba thì cổ trùng Vô Tâm đã kích hoạt trong cơ thể cậu".

Nghe Lão Cửu nói thế, Dương Thanh cảm khái vô vàn, Miêu thành chủ không chỉ sớm tính đến việc anh sẽ tới Hoài Thành mà còn nghĩ thay cho anh nhiều như vậy.

Dương Thanh bèn nói: "Cảm ơn ông Cửu!"
Anh đưa mắt nhìn về phía đám người Ngải Lâm, nhẹ nhàng nở một nụ cười tươi sáng, nói: "Giờ cứ chậm trễ một phút thì khả năng cổ trùng Vô Tâm mất khống chế lại lớn thêm một phần, em định sẽ xuất phát đi Hoài Thành ngay bây giờ, có ông Cửu đi cùng, nhất định em sẽ không sao đâu, mọi người cứ ở nhà yên tâm chờ em về nhé".

Dương Thanh gật đầu: "Hai ông cố gắng hợp tác với Tiểu Uyển để trị liệu, mau chóng khôi phục võ thuật nhé".

Cuối cùng, Dương Thanh nhìn về phía Phùng Giai Di, Phùng Giai Di dường như cũng đã đoán được Dương Thanh muốn dặn dò điều gì, bèn nói trước: "Tôi đi Hoài Thành với anh!"
Dương Thanh lại bảo: "Giai Di, tôi muốn nhờ cô ở lại đây bảo vệ những người bạn của tôi".

Phùng Giai Di nhíu mày, nói: "Nếu anh chết thì tôi biết phải làm sao?".
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1730: 1730: Mẹ Đã Bố Trí Người Theo Dõi Nó


Nghe cô ta nói thế, những người khác đều kinh ngạc nhìn Dương Thanh.

Dương Thanh vội vàng trấn an: "Cô yên tâm, tôi không chết được đâu, đợi khi tôi về sẽ dẫn cô quay lại Hoàng thành Phùng cứu bố cô ra".

Bấy giờ mọi người mới hiểu lời của Phùng Giai Di nói có ý gì.

Phùng Giai Di cũng không nằng nặc đòi đi theo Dương Thanh mà chỉ gật đầu, nói: "Vậy anh cứ yên tâm đi đi, trừ khi tôi chết, bằng không sẽ không để cho bất cứ ai ở nơi này gặp chuyện không may".

Dương Thanh gật đầu, quay sang phía Lão Cửu, nói: "Ông Cửu, tôi định xuất phát ngay lúc này, ông có ý kiến gì không ạ?"
Lão Cửu lắc đầu, cười nói: "Miêu thành chủ đã dặn, trong chuyến đi tới Hoài Thành lần này, mọi chuyện đều nghe theo ý cậu là được".

Sau đó, Dương Thanh cùng lão Cửu lên máy bay tới Hoài Thành.

Sáng sớm hôm sau, máy bay đáp xuống sân bay quốc tế của Hoài Thành.

Dương Thanh và lão Cửu vừa xuống máy bay đã bị mấy luồng hơi thở cực mạnh bao vây chặt chẽ, bọn người kia không hề che dấu bản thân.

Dương Thanh nhíu mày, nói: "Vừa tới nơi này đã bị bao nhiêu cao thủ bao vây như thế này, xem ra Hoài Thành đã sớm theo dõi tung tích của tôi rồi".

Lão Cửu vẫn bình thản như không, còn cười ha hả nói: "Đám người này chẳng qua chỉ là đám kiến cỏ, cao thủ chân chính của Hoài Thành còn chưa xuất hiện đâu".

Dương Thanh nói: "Những người này hẳn bị phái tới đây theo dõi tôi".

Lão Cửu cười bảo: "Đúng vậy, tin cậu tới Hoài Thành hẳn đã truyền tới phủ thành chủ Hoài Thành rồi".

Ngay khi Dương Thanh vừa đặt chân lên Hoài Thành, trong phủ thành chủ Hoài Thành, tại một khu nhà cao cấp riêng biệt.

Cô gái trẻ kia cũng đỏ mắt lên, hằn học nói: "Mẹ, con muốn tự tay g**t ch*t hắn, dùng máu tươi của hắn để an ủi vong linh của bố con!"
Hai người này chính là vợ con của Long Dược khi ông ta tới phủ thành chủ Hoài Thành ở rể.

Từ sau khi Long Dược bị Dương Thanh g**t ch*t, hai mẹ con họ vẫn luôn ấp ủ kế hoạch báo thù, có điều, không biết vì sao, thành chủ Hoài Thành bỗng cảnh cáo bọn họ không được đụng tới Dương Thanh, cho nên bọn họ vẫn chưa thể báo thù.

Nhưng hôm nay, cơ hội đã tới rồi!.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1733: 1733: Tôi Sẽ Cho Các Vị Một Đường Sống


Dương Thanh thoáng kinh ngạc, lão Cửu chỉ mới nói mình từ Miêu Thành tới, vậy mà lại có thể khiến cho đám cao thủ không sợ chết của Dược Vương Cốc lộ vẻ sợ hãi thế này?
Miêu Thành nguy hiểm đến thế sao?
Gã cao thủ cầm đầu cắn răng nói: "Tốt nhất là ông chớ có động vào chúng tôi, bằng không, cốc chủ của chúng tôi tuyệt đối không tha cho các người đâu".

Lão Cửu vẫn cười ha hả, tay chợt búng một cái, Dương Thanh chỉ thoáng thấy một bóng đen vụt qua, nhanh như điện xẹt.

"A..."
Giây tiếp theo, gã cao thủ cầm đầu chợt vặn vẹo cả mặt, k** r*n đau đớn như đứt ruột đứt gan.

Lão Cửu vẫn bình thản nhìn, thậm chí vẫn tủm tỉm cười, chỉ có điều, ý cười lúc này hoàn toàn khác xa nụ cười hiền hòa khi nói chuyện với Dương Thanh.

Ba gã cao thủ còn lại đều run rẩy cả người, nhìn lão Cửu như nhìn một con ác quỷ.

Gã cao thủ cầm đầu đau đớn không chịu nổi, phải lăn lộn khắp nơi, cầu xin: "Tha cho tôi đi! Cầu xin ông tha cho tôi đi!"
Nhưng bất kể ông ta cầu xin thảm thiết cỡ nào, lão Cửu vẫn không kết thúc nỗi đau đớn của ông ta.

"Giết tôi đi! Giết tôi ngay đi! Các người mau giết tôi đi!"
Gã cao thủ cầm đầu lại quay sang cầu xin đồng bọn của mình.

Ba gã đồng bọn nhìn nhau, bọn họ chưa phải chịu nỗi giày vò như người cầm đầu nhưng vẫn có thể cảm nhận được, lúc này ông ta đang phải hứng chịu nỗi đau đớn cỡ nào.

Đúng lúc này, lão Cửu bỗng vung tay, con cổ trùng trên người gã cao thủ cầm đầu kia lại bay về chỗ ông lão.

Trước một loạt thủ đoạn nhanh nhẹn dứt khoát của lão Cửu, Dương Thanh đã khiếp sợ ngây người, đây hẳn chính là thủ đoạn của cao thủ hàng đầu Miêu Thành nhỉ?
Thực lực của lão Cửu hẳn đã đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ, Dương Thanh mới có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ mà thôi.

Tuy anh có thể phát huy sức chiến đấu ngang ngửa cao thủ bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ nhưng anh vẫn cảm thấy, mình hoàn toàn không phải là đối thủ của lão Cửu.

Bấy giờ lão Cửu mới lên tiếng: "Đã hết một phút, hẳn các vị cũng đã nghĩ kĩ rồi nhỉ, vậy thì hiện tại hãy nói ra đáp án mà cậu ấy muốn biết, tôi sẽ cho các vị một đường sống".

.
 
Back
Top Bottom