Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1650: 1650: Cậu Dám Giết Tôi Sao


Lúc này, Lưu lão quái đã không còn chút sợ hãi, cười ha hả nói: "Dương Thanh, giờ đây chắc chắn cậu rất muốn giết tôi đúng không? Nhưng cậu lại không dám, vì nếu tôi mà chết thì chuyện cậu có huyết mạch cuồng hóa sẽ truyền đi khắp Chiêu Châu".

Ánh mắt Dương Thanh đã lạnh buốt như băng, Lưu lão quái cứ thao thao bất tuyệt, anh chỉ lẳng lặng nghe.

Mãi đến khi lão ta nói xong, Dương Thanh mới lạnh giọng hỏi: "Vậy nên, ông cho rằng, đe dọa tôi như vậy thì tôi không dám giết ông à?" Lưu lão quái cười nhạt: "Cậu dám giết tôi sao?"
Dương Thanh không trả lời mà dùng hành động thực tế để đáp lại lão ta, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp từ trên người anh tràn ra, bao phủ lấy Lưu lão quái.

Thấy vậy, sắc mặt Lưu lão quái lập tức biến đổi, cả giận quát: "Dương Thanh, cậu định làm gì?"
"Bộp!" Bóng Dương Thanh hóa thành một vệt mờ, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lưu lão quái, vươn một tay chộp lấy cổ lão ta, giờ khắc này, Lưu lão quái cảm thấy đến hô hấp cũng thật khó khăn, nỗi sợ hãi nhanh chóng lan khắp người.

Cánh tay Dương Thanh hơi vận lực, Lưu lão quái bị anh nhấc bổng lên, anh ngẩng đầu nhìn về phía lão ta, lạnh lẽo nói: "Khi tôi mới chỉ có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong thì đã đối đầu với Vương tộc, khi tôi vừa bước vào Siêu Phàm Cảnh đã dám đứng ở vị trí đối lập với Hoàng tộc họ Diệp, thậm chí chỉ với thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh đã dám xông vào Hoàng tộc họ Diệp, suýt thì g**t ch*t một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh như Diệp Lâm, ngay cả trước đó, ông cùng lão ta bắt tay nhau mà vẫn suýt mất mạng trong tay tôi".

"Mà nay, võ thuật của tôi đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, nếu phát huy toàn lực thì có thể ngang ngửa với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong rồi, ngay cả Hoàng tộc cổ xưa tôi còn chẳng để vào mắt, ông cho rằng, tôi còn sợ ông tiết lộ tin tôi có huyết mạnh cuồng hóa ra ngoài sao?"
Con ngươi Lưu lão quái tràn đầy khủng hoảng, trong kinh sợ còn có đôi chút khẩn cầu.

Nay, tuy lão ta đã mất sạch võ thuật, nhưng chỉ cần có thể sống sót, lão ta sẽ có cách để khôi phục nền tảng võ thuật của mình, bắt đầu tu luyện lại, dù không thể trở về trạng thái cao nhất nhưng chí ít cũng có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh, so với người trong Chiêu Châu cũng coi như cao thủ hàng đầu rồi.

Nhưng nếu đã chết, thì mọi sự đều kết thúc.

Dương Thanh tăng lực bàn tay, lớn tiếng hỏi: "Cho ông cơ hội cuối cùng, nói cho tôi biết, trừ ông ra, còn ai biết tin tôi sở hữu huyết mạch cuồng hóa nữa?"
"Uỳnh!"
Dương Thanh vừa dứt lời, thân thể Lưu lão quái đã bị ném văng ra ngoài, nặng nề nện vào vách tường, nháy mắt, tường sập.

Lưu lão quái giãy giụa bò ra khỏi đống đổ nát, mặt đầy máu tươi.

"Tôi chỉ lừa cậu thôi, trừ tôi ra, không còn ai biết cậu có huyết mạch cuồng hóa cả.

Tôi chỉ muốn lấy điều này đe dọa lừa gạt cậu, để kiếm lấy một đường sống.

Cầu xin cậu rộng lượng, tha cho tôi một lần đi, từ nay về sau tôi sẽ là con chó trung thành nhất dưới chân cậu, chỉ cần cậu muốn tôi làm gì, tôi sẽ làm cái đó".

Lưu lão quái quỳ rạp trên mặt đất, thấp thỏm cầu xin.

Sắc mặt Dương Thanh âm trầm tột đỉnh, anh nheo mắt nói: "Ông có biết, nếu để tôi phát hiện ra ông dám lừa gạt tôi thì hậu quả nghiêm trọng cỡ nào không?"
Lưu lão quái vội vàng nói: "Tôi thật sự không lừa cậu, nếu cậu không tin tôi thì có thể tạm thời giam lỏng tôi lại, nếu có người tiết lộ tin tức về huyết mạch cuồng hóa của cậu thì lúc đó khiến tôi sống không bằng chết cũng chưa muộn".

Dương Thanh có thể nhìn ra, lần này Lưu lão quái đã thật sự sợ hãi, không dám nói dối.

Anh chỉ im lặng, không biết đang nghĩ gì.

Xem ra, ngay cả gia tộc Cổ Võ cũng chưa chắc đã mạnh được như Miêu Thành.

Lưu lão quái vội hỏi: "Cậu Thanh, tôi đã nói hết những gì mình biết, cậu có thể tha cho tôi một đường sống không?"
Dương Thanh không trả lời vấn đề này mà lại hỏi: "Hoàng Tiến là chủ của khu vực số chín sao? Cảnh giới võ thuật của ông ta là cấp nào? Ông ta có quan hệ gì với ông?"
Lưu lão quái sửng sốt một chút, như thể không ngờ Dương Thanh lại hỏi đến mối quan hệ giữa lão ta và Hoàng Tiến.

Lão ta bỗng nhớ lại, trước đây, khi Dương Thanh mới tới cấp bậc bán bộ Siêu Phàm Cảnh đã từng suýt chút nữa thì g**t ch*t lão ta, cuối cùng, may nhờ Vực Chủ khu vực số chín là Hoàng Tiến xuất hiện cứu lão ta đi, lão ta mới được sống sót.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1651: 1651: Cậu Không Thể Giết Tôi!


Dương Thanh đang muốn tới tìm Hoàng Tiến để báo thù sao? Suy nghĩ một lát, lão ta mới lên tiếng: "Hoàng Tiến là chủ khu vực số chín, nay đã có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, tôi với cậu ta học cùng một thầy, cậu ta là sư đệ của tôi".

Dương Thanh gật đầu: "Thì ra là thế!"
Nói vậy thì lần trước Hoàng Tiến tới cứu Lưu lão quái khỏi tay anh cũng do nể tình đồng môn.

Đối với Hoàng Tiến, Dương Thanh không căm thù gì nhiều, dẫu sao khi đó, thực lực của anh còn thua xa ông ta, nhưng Hoàng Tiến vẫn không xuống tay dồn anh vào chỗ chết.

Bằng không, anh đã sớm mất mạng về tay ông ta rồi.

Dương Thanh nhìn Lưu lão quái nói: "Được rồi, những gì cần biết tôi cũng đã biết, giờ ông muốn trăn trối điều gì thì nói nhanh đi, rồi tôi tiễn ông nốt chặng đường cuối cùng!"
Nghe vậy, Lưu lão quái lập tức hốt hoảng, sợ hãi kêu: "Tôi đã nói cho cậu hay nhiều tin tình báo như vậy mà cậu vẫn không chịu tha cho tôi sao?".

ngôn tình hoàn
Dương Thanh bình thản nói: "Tôi chưa bao giờ bỏ qua cho bất cứ kẻ nào từng muốn giết tôi, lần trước ông đã liên hợp với Diệp Lâm để giết tôi, nếu không nhờ tôi kịp thời kích hoạt huyết mạch cuồng hóa thì chỉ e đã sớm mất mạng trong tay các người rồi".

Dương Thanh bình thản nhìn về phía Phùng Giai Di, nói: "Tôi cho rằng cô sẽ không tiết lộ cho người khác! Dù cô thực sự tiết lộ bí mật của tôi ra ngoài thì cũng coi như đáng đời tôi".

Tuy anh chưa tiếp xúc nhiều với Phùng Giai Di nhưng chỉ qua vài lần tiếp xúc ngắn ngủi, anh lại có thể nhận ra nhân phẩm của cô ta thế nào.

Vì thế, anh hoàn toàn không hề lo Phùng Giai Di sẽ tiết lộ bí mật của mình ra ngoài.

Đương nhiên, dù thực sự tiết lộ thì cũng đã sao?
Đúng như những lời Dương Thanh mới nói với Lưu lão quái, khi anh mới chỉ tới Thần Cảnh đỉnh phong, anh đã dám đương đầu với Vương tộc, mới bước chân vào Siêu Phàm Cảnh đã có gan đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác của Hoàng tộc.

Nay cảnh giới võ thuật của anh đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, sức chiến đấu ngang ngửa với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, một khi cao thủ Bát Cảnh không ra tay, ai có thể đấu lại anh?.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1652: 1652: Giờ Anh Định Thế Nào


"Giờ anh định thế nào?"
Phùng Giai Di không tiếp tục đề tài vừa rồi mà nghiêm nghị hỏi sang chuyện khác.

Dương Thanh lắc đầu: "Tôi cũng không biết tiếp theo nên làm gì bây giờ, chỉ có thể tiếp tục chờ, đợi đến khi cao thủ của Đế Thôn đến tìm tôi thôi".

Anh chỉ biết, nghe đồn rằng, chỉ ai trở thành Vương của Yến Đô mới có tư cách kế thừa Đế Thôn, nhưng những tin tức thật sự về Đế Thôn lại không có ai hay biết.

Lần này, anh chủ động tổ chức cuộc đấu tranh ngôi Vương của Yến Đô, đồng thời giật được vị trí quán quân, trở thành Vương của Yến Đô.

Tiếp theo, dường như anh chỉ có thể chờ đợi.

"Truyền thuyết về Đế Thôn luôn có khá nhiều, nhưng những tin tức tình báo thật sự có liên quan đến Đế Thôn lại không thấy có gì".

Phùng Giai Di bỗng lên tiếng, sắc mặt nghiêm túc lại: "Từ trăm năm trước, dựa theo yêu cầu của người kia, cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc không được bước nửa bước vào Yến Đô, nhưng hôm nay, cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc đã nhan nhản khắp Yến Đô rồi, mà vẫn không gặp bất cứ chuyện gì".

"Truyền thuyết dù sao cũng chỉ là truyền thuyết, mà truyền thuyết này rất có thể chỉ là một câu chuyện mà người xưa nghĩ ra, mục đích thực sự là để bảo vệ Yến Đô, không bị những gia tộc đứng đầu xâm lấn".

"Thực tế, không hề có Đế Thôn gì, hết thảy đều chỉ là truyền thuyết mà thôi".

Nghe Phùng Giai Di nói đến đó, sắc mặt Dương Thanh trở nên khó coi, anh đã gửi gắm mọi hi vọng vào Đế Trượng, bởi chỉ có thể lấy được Đế Trượng mới cứu được Mã Siêu.

Nhưng nếu quả như lời Phùng Giai Di vừa nói thì chẳng phải có nghĩa là, Đế Thôn không hề tồn tại, cho nên Đế Trượng cũng chỉ là thứ được tưởng tượng ra.

Không có Đế Trượng, Mã Siêu phải làm sao đây?
Hơn nữa, vị cao thủ áo đen từng gặp ở Hoàng tộc họ Phùng kia từng nói với Dương Thanh chắc như đinh đóng cột rằng lấy được Đế Trượng có thể cứu Mã Siêu, vậy chẳng lẽ, đối phương cũng đang lừa mình sao?
Mà nếu truyền thuyết là thật, Phùng Giai Di cũng vừa nói đó thôi, trăm năm trước, người kia đã lập ra một quy định, cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc không được bước chân vào Yến Đô nửa bước.

Nhưng giờ đây, khắp nơi đều có cao thủ của Vương tộc và Hoàng tộc, mà bọn họ vẫn nhởn nhơ bình an, việc này phải giải thích thế nào?
"Đương nhiên, tôi cũng chỉ suy luận thế mà thôi, còn về chuyện Đế Thôn có tồn tại hay không, như anh đã nói, hiện nay chúng ta không có bất kì tin tức thật nào về Đế Thôn cả, cho nên chỉ có thể đợi".

"Chúng ta không ngại chờ, nhưng Mã Siêu lại không thể chờ được lâu như vậy, hôm nay đã là ngày thứ ba, vị cao thủ áo đen kia đã nói, phong ấn chỉ có thể chống đỡ được nhiều nhất là bảy ngày".

"Vậy có nghĩa là, trong vòng bảy ngày, chúng ta phải tìm được biện pháp cứu cậu ấy, bằng không, cậu ấy thực sự sẽ gặp nguy hiểm".

Phùng Giai Di nặng nề nói.

Những chuyện này, sao Dương Thanh lại không biết? Nhưng giờ đây đâu còn biện pháp gì có thể cứu được Mã Siêu?
Chẳng lẽ anh cứ phải ngồi đầy chờ đến ngày thứ bảy, chờ cái chết đến với Mã Siêu?
Nếu như đến ngày thứ bảy lại vẫn không có được Đế Trượng thì phải làm sao?
Dương Thanh nghiêm túc nói: "Cô nói rất phải, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng Đế Thôn không hề tồn tại, một khi đó là sự thật, chúng ta phải có biện pháp khác cứu Mã Siêu".

Nhưng, những thần y mà anh biết, một là Ngải Lâm, một là Phùng Tiểu Uyển.

Nay Ngải Lâm đã bị Phùng Chí Viễn giấu đi, Phùng Tiểu Uyển và bé Tĩnh An cũng bị đưa đi rồi, cho đến giờ này anh vẫn chưa tìm được tung tích họ.

Nghĩ tới đây, anh bèn lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.

Chẳng mấy chốc, một giọng nói tràn ngập tang thương vang lên: "Gặp phải chuyện khó?"
Dương Thanh sửng sốt, ngay sau đó anh hiểu ra, tuy Vô Danh chưa khẳng định với anh rằng Đế Thôn có tồn tại hay không, nhưng ông cụ lại bảo anh tiếp tục chờ, đây cũng là một cách gián tiếp nói cho Dương Thanh đáp án cuối cùng.

"Cảm ơn sư phụ, con đã biết nên làm thế nào rồi".

Dương Thanh lập tức mừng rỡ, tảng đá vẫn đè nặng trong lòng rốt cuộc đã biến mất.

Chỉ cần Đế Thôn thật sự tồn tại, vậy thì Mã Siêu có hi vọng cứu được rồi.

Chỉ có điều, ngay khi anh còn đang vui sướng, Vô Danh đã lên tiếng nhắc nhở: "Con chớ nên vui mừng quá sớm, có một số việc, chưa chắc sẽ như con mong muốn đâu!"
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1655: 1655: Tôi Là Đế Thiên


Dương Thanh thì trái lại, sau chục phút ứng đối với những đòn tấn công điên cuồng của Mã Siêu, thể lực của anh đã tiêu hao quá nửa.

Toàn bộ Yến Đô đều đã bị bao phủ dưới một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp, vô số cao thủ ngẩng đầu nhìn về phía dinh thự Vân Phong, vẻ mặt khiếp sợ.

"Phía dinh thự Vân Phong đã có chuyện gì xảy ra vậy?" "Đó là nơi ở của Dương Thanh, Vương của Yến Đô, nhất định là cậu ấy đã gặp phải phiền toái lớn nào đó rồi".

"Loại chiến đấu cấp bậc cao thế này, hẳn phải là cuộc chiến của các cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhỉ?"
...!
Khắp các ngõ ngách của Yến Đô, các cao thủ đều vô cùng khiếp sợ.

Lại thêm hai mươi phút đấu tay đôi, Dương Thanh cảm thấy thể lực của mình đã gần như cạn kiệt, Đại Đạo Thiên Diễn Kinh đã vận hành đến cực hạn, huyết mạch cuồng hóa cũng đã được kích hoạt, nhưng sức lực của anh vẫn tiêu hao cực nhanh.

Trái lại, Mã Siêu vẫn như không có chuyện gì, không chỉ không hề suy yếu mà còn càng đánh càng mạnh.

Dương Thanh biết, nếu còn tiếp tục, chỉ e mình chưa bị đánh chết thì đã mệt chết rồi.

"Uỳnh!" Ngay khi sự chú ý của anh phân tán trong một tích tắc, một đòn cực mạnh của Mã Siêu đã đánh trúng ngay giữa ngực anh, cổ họng anh chợt có thứ gì đó ngòn ngọt trào lên, cảm giác như muốn hộc máu.

Thân thể anh trúng một đòn này liền lùi về phía sau vài chục bước.

Nhưng ngay vào lúc này, Mã Siêu lại một lần nữa vọt tới, hung hăng đánh xuống một quyền cực mạnh.

Dương Thanh cắn răng, không kịp nghĩ nhiều, tay chém ra một chưởng.

"Uỳnh!"
Một quyền của Mã Siêu đánh ngay vào lòng bàn tay Dương Thanh, anh cảm thấy có một năng lượng cuồng bạo đang len dọc theo bàn tay mình, lan tràn đi khắp cánh tay.

"Uỳnh uỳnh uỳnh!"
Anh còn chưa kịp lui lại, ba đòn công kích của Mã Siêu đã rơi xuống liên tiếp.

Lần này, Dương Thanh đã không cách nào đứng thẳng được nữa, thân thể anh bị đánh bay ra sau như một quả bóng cao su.

Nhưng anh còn chưa rơi xuống đất, Mã Siêu đã lại vọt tới, rít gào điên cuồng, đánh mạnh một đòn xuống đầu anh.

Mặt Dương Thanh lập tức biến sắc, muốn né tránh, nhưng thân mình anh đã bay lên, không cách nào thay đổi quỹ tích di chuyển của mình, dường như lần này anh chỉ còn một cách gắng gượng chống đỡ đòn này của Mã Siêu.

Có điều, nếu trúng đòn này, dù không chết thì chỉ sợ anh cũng phải trọng thương rồi.

Với trạng thái hiện nay của anh, một khi trọng thương, nhất định sẽ bị Mã Siêu g**t ch*t trong một đòn.

Ngay khi nắm đấm của Mã Siêu sắp rơi xuống đầu Dương Thanh, chợt có một bóng người trung niên xuất hiện trước mặt anh.

Người đàn ông trung niên kia chỉ thờ ơ vươn một cánh tay.

"Uỳnh!"
Nắm đấm của Mã Siêu nặng nề rơi vào lòng bàn tay người đàn ông trung niên kia, lại như thể đánh vào bịch bông, người đàn ông trung niên vẫn đứng vững tại chỗ, không lui nửa bước.

Trái lại, Mã Siêu như vừa bị một năng lượng vô hình đập trúng, thân thể bay ngược ra sau.

Một giây tiếp theo, bóng người đàn ông trung niên biến mất.

Khi ông ta xuất hiện lại, Dương Thanh chỉ thấy ông ta chạm nhẹ vào giữa trán Mã Siêu một cái, quát lớn: "Trấn áp!"
Sau một tiếng quát lớn này, những đường hoa văn màu đỏ máu trên người Mã Siêu hệt như chuột thấy mèo, biến mất sạch sẽ trong nháy mắt.

Thân thể Mã Siêu rơi xuống mặt đất, hai mắt nhắm nghiền như một đứa trẻ ngủ say.

Kể từ khi Mã Siêu đánh bay Dương Thanh cho đến khi anh ta muốn đánh chết Dương Thanh, lại có một người đàn ông trung niên xuất hiện đỡ đòn cho anh, rồi đến khi người đàn ông trung niên kia trấn áp Mã Siêu chỉ bằng một ngón tay, tất cả chỉ diễn ra trong một tích tắc.

Hết thảy đều diễn ra trong một tích tắc, cho nên Dương Thanh bị Mã Siêu đánh bay, thân thể vừa mới chạm đất liền thấy, Mã Siêu vừa rồi còn đang cực kì điên cuồng nay đã nằm dài trên mặt đất như một đứa trẻ ngủ say.

Dương Thanh biết, đối phương không phải biến mất vào hư không và xuất hiện lại, chẳng qua thực lực của người này quá mạnh, tốc độ quá nhanh, cho nên ông ta biến mất khi nào, xuất hiện ra sao, ngay cả Dương Thanh cũng không biết.

Lúc này, người đàn ông trung niên đi tới trước mặt Dương Thanh, từ trên cao nhìn xuống anh, lạnh lùng nói: "Người thừa kế của Đế Thôn mà chỉ có chút thực lực thế này thôi sao?"
Chỉ có điều, dường như người này hoàn toàn không ưa anh.

Song Dương Thanh chẳng hề để ý đến thái độ của đối phương, lòng anh đang kích động vô cùng.

Rốt cuộc, cao thủ của Đế Thôn đã xuất hiện, vậy tức là Mã Siêu sắp được cứu rồi.

Dương Thanh vội hỏi: "Tiền bối, xin hỏi tôi phải làm thế nào mới có thể nhận được Đế Trượng?"
Đế Thiên khinh bỉ cười một tiếng: "Cậu thế này mà cũng mơ tưởng lấy được Đế Trượng? Đợi chừng nào cậu đánh bại được tôi thì hẵng nhắc tới!"
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1658: 1658: Không Hề Tiêu Hao Chút Gì


Mã Siêu vẫn vững vàng sừng sững ở đó, mặt mũi dữ tợn, vung cao một cánh tay, một giây tiếp theo, anh ta đánh mạnh một chưởng này về phía đầu Dương Thanh.

Phùng Giai Di chứng kiến cảnh tượng này, lập tức sợ đến choáng váng cả người, chỉ biết ngơ ngác nhìn Mã Siêu vung tay đánh xuống đầu Dương Thanh.

"Uỳnh!"
Trong một tích tắc, Dương Thanh cũng vươn một cánh tay chắn trước đầu mình, đòn này của Mã Siêu rơi ngay xuống tay Dương Thanh.

Chân Dương Thanh trượt nhanh về sau đến năm, sáu mét mới dừng lại.

Thấy Phùng Giai Di vẫn chưa đi, anh tức giận quát: "Đi nhanh đi!"
Phùng Giai Di lấy lại tinh thần, vội vã chạy ra ngoài.

Mã Siêu lại một lần nữa lao về phía Phùng Giai Di, Dương Thanh cắn răng xông tới, chắn trước mặt Phùng Giai Di.

"Uỳnh uỳnh uỳnh!"
Mã Siêu liền bắt đầu điên cuồng công kích Dương Thanh, mỗi một đòn đều là đòn mạnh nhất, mà Dương Thanh lại không muốn làm tổn thương Mã Siêu nên chỉ có thể ra sức né tránh.

Chỉ có điều, sau khi phá vỡ phong ấn, sức chiến đấu của Mã Siêu đã tăng vọt, ngang ngửa với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong rồi.

Tuy Dương Thanh cũng có thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong nhưng anh không muốn tấn công Mã Siêu, chỉ liên tục né tránh, còn Mã Siêu lại dốc toàn lực công kích anh.

Vậy nên, lúc này áp lực của Dương Thanh vô cùng nặng nề, lơ là một giây là có thể bị Mã Siêu đánh trọng thương.

Từng giây từng phút trôi đi, tình hình của Mã Siêu càng thêm bất ổn, anh ta hệt như một con dã thú từ thời Hồng Hoang, điên cuồng công kích Dương Thanh không biết mệt.

Dương Thanh tìm mọi cách né tránh, không thể tránh khỏi bị thương.

"Mã Siêu, cậu tỉnh lại mau!"

Dương Thanh hét lớn, cố gắng kéo lí trí của Mã Siêu về, nhưng Mã Siêu không có bất kì phản ứng nào, như là hoàn toàn mất lí trí rồi, tròng mắt đỏ như máu không còn chút tình cảm, hệt một cỗ máy lạnh băng, chỉ có một mục tiêu - giết Dương Thanh!
Mười phút sau, một cơ ngơi đồ sộ như dinh thự Vân Phong đã biến thành đống đổ nát.

Trên phế tích, Mã Siêu đã hoàn toàn phát điên, mỗi đòn tấn công đều ẩn chứa sát khí, bởi vì Thị Huyết Châu đang không ngừng bổ sung thể lực cho Mã Siêu nên anh ta chẳng khác nào một cỗ máy vĩnh cửu, không hề tiêu hao chút gì.

Dương Thanh thì trái lại, sau chục phút ứng đối với những đòn tấn công điên cuồng của Mã Siêu, thể lực của anh đã tiêu hao quá nửa.

Toàn bộ Yến Đô đều đã bị bao phủ dưới một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp, vô số cao thủ ngẩng đầu nhìn về phía dinh thự Vân Phong, vẻ mặt khiếp sợ.

"Phía dinh thự Vân Phong đã có chuyện gì xảy ra vậy?"
Dương Thanh biết, nếu còn tiếp tục, chỉ e mình chưa bị đánh chết thì đã mệt chết rồi.

"Uỳnh!"
Ngay khi sự chú ý của anh phân tán trong một tích tắc, một đòn cực mạnh của Mã Siêu đã đánh trúng ngay giữa ngực anh, cổ họng anh chợt có thứ gì đó ngòn ngọt trào lên, cảm giác như muốn hộc máu.

Thân thể anh trúng một đòn này liền lùi về phía sau vài chục bước.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1659: 1659: Tôi Là Đế Thiên Đến Từ Đế Thôn!


Nhưng ngay vào lúc này, Mã Siêu lại một lần nữa vọt tới, hung hăng đánh xuống một quyền cực mạnh.

Dương Thanh cắn răng, không kịp nghĩ nhiều, tay chém ra một chưởng.

"Uỳnh!"
Một quyền của Mã Siêu đánh ngay vào lòng bàn tay Dương Thanh, anh cảm thấy có một năng lượng cuồng bạo đang len dọc theo bàn tay mình, lan tràn đi khắp cánh tay.

"Uỳnh uỳnh uỳnh!"
Anh còn chưa kịp lui lại, ba đòn công kích của Mã Siêu đã rơi xuống liên tiếp.

Lần này, Dương Thanh đã không cách nào đứng thẳng được nữa, thân thể anh bị đánh bay ra sau như một quả bóng cao su.

Nhưng anh còn chưa rơi xuống đất, Mã Siêu đã lại vọt tới, rít gào điên cuồng, đánh mạnh một đòn xuống đầu anh.

Mặt Dương Thanh lập tức biến sắc, muốn né tránh, nhưng thân mình anh đã bay lên, không cách nào thay đổi quỹ tích di chuyển của mình, dường như lần này anh chỉ còn một cách gắng gượng chống đỡ đòn này của Mã Siêu.

Có điều, nếu trúng đòn này, dù không chết thì chỉ sợ anh cũng phải trọng thương rồi.

Với trạng thái hiện nay của anh, một khi trọng thương, nhất định sẽ bị Mã Siêu g**t ch*t trong một đòn.

Ngay khi nắm đấm của Mã Siêu sắp rơi xuống đầu Dương Thanh, chợt có một bóng người trung niên xuất hiện trước mặt anh.

Người đàn ông trung niên kia chỉ thờ ơ vươn một cánh tay.

"Uỳnh!"
Nắm đấm của Mã Siêu nặng nề rơi vào lòng bàn tay người đàn ông trung niên kia, lại như thể đánh vào bịch bông, người đàn ông trung niên vẫn đứng vững tại chỗ, không lui nửa bước.

Trái lại, Mã Siêu như vừa bị một năng lượng vô hình đập trúng, thân thể bay ngược ra sau.

Một giây tiếp theo, bóng người đàn ông trung niên biến mất.

Khi ông ta xuất hiện lại, Dương Thanh chỉ thấy ông ta chạm nhẹ vào giữa trán Mã Siêu một cái, quát lớn: "Trấn áp!"
Sau một tiếng quát lớn này, những đường hoa văn màu đỏ máu trên người Mã Siêu hệt như chuột thấy mèo, biến mất sạch sẽ trong nháy mắt.

Thân thể Mã Siêu rơi xuống mặt đất, hai mắt nhắm nghiền như một đứa trẻ ngủ say.

Kể từ khi Mã Siêu đánh bay Dương Thanh cho đến khi anh ta muốn đánh chết Dương Thanh, lại có một người đàn ông trung niên xuất hiện đỡ đòn cho anh, rồi đến khi người đàn ông trung niên kia trấn áp Mã Siêu chỉ bằng một ngón tay, tất cả chỉ diễn ra trong một tích tắc.

Hết thảy đều diễn ra trong một tích tắc, cho nên Dương Thanh bị Mã Siêu đánh bay, thân thể vừa mới chạm đất liền thấy, Mã Siêu vừa rồi còn đang cực kì điên cuồng nay đã nằm dài trên mặt đất như một đứa trẻ ngủ say.

Dương Thanh biết, đối phương không phải biến mất vào hư không và xuất hiện lại, chẳng qua thực lực của người này quá mạnh, tốc độ quá nhanh, cho nên ông ta biến mất khi nào, xuất hiện ra sao, ngay cả Dương Thanh cũng không biết.

Lúc này, người đàn ông trung niên đi tới trước mặt Dương Thanh, từ trên cao nhìn xuống anh, lạnh lùng nói: "Người thừa kế của Đế Thôn mà chỉ có chút thực lực thế này thôi sao?"
Nghe đối phương nói thế, Dương Thanh lập tức ngẩn người.

Từ khi anh bắt đầu tu luyện cho tới bây giờ, anh luôn là kẻ vô địch trong lớp người cùng thế hệ, ai cũng cảm thấy thực lực của anh quá mạnh, đây là lần đầu tiên bị người ta nói thực lực quá yếu.

Song, nghĩ tới cảnh tượng người này chỉ dùng một ngón tay đã trấn áp được Mã Siêu, Dương Thanh hoàn toàn không thể nổi nóng được.

Một ngón tay đã đè ép được cao thủ có thực lực ngang ngửa Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong như Mã Siêu, sao có thể là người bình thường?
"Cảm tạ ơn cứu mạng của ngài! Xin hỏi, ngài là tiền bối của Đế Thôn phải không?"
Dương Thanh bò dậy, cung kính nhìn người đàn ông trung niên, hỏi.

Song Dương Thanh chẳng hề để ý đến thái độ của đối phương, lòng anh đang kích động vô cùng.

chien-than-o-re-1659-0.jpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1662: 1662: Chuyện Nên Làm Thôi!


Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, mặt lộ vẻ lo âu, nói: "Em chưa bao giờ tiếp xúc với bệnh nhân đánh mất ý thức vì bị vật bên ngoài tác động, nhưng em sẽ cố gắng tìm cách chữa trị cho anh Siêu".

Ngay cả Phùng Tiểu Uyển cũng không có cách nào sao?
Dương Thanh nói: "Trong thời gian này, chúng ta nghĩ cách tìm cho được cỏ Hồi Hồn, bất kể thế nào cũng phải tìm cách ổn định bệnh tình của Mã Siêu trước đã".

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, nói: "Nhưng nếu cỏ Hồi Hồn thật sự có công hiệu giúp anh Siêu lấy lại ý thức thì trong thời gian này em sẽ chuyên tâm tìm hiểu những vấn đề liên quan đến nó, dù không thể giúp anh ấy lập tức tỉnh táo lại thì chí ít cũng phải bảo vệ phần ý thức còn lại không bị cắn nuốt mất".

Nói xong, cô ta quay sang phía Ngải Lâm: "Chị Lâm, chị đừng quá lo lắng, có anh Thanh ở đây rồi, chắc chắn sẽ không để anh Siêu gặp chuyện gì đâu".

Dương Thanh cũng vội nói theo: "Tiểu Uyển nói rất đúng, chắc chắn em sẽ không để Mã Siêu gặp chuyện gì, hơn nữa, đã có tiền bối Đế Thiên ra tay trấn áp Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu, tạm thời Mã Siêu sẽ không gặp nguy hiểm tới tính mạng".

Ngải Lâm gượng cười: "Mọi người yên tâm, tôi không việc gì đâu".

Người thân yêu của cô ấy mất đi ý thức, mà cô còn không thể ở bên cạnh, làm sao lại không việc gì được?
Đúng lúc này, Miêu Hồng, người đưa Dương Thanh tới đây lại bước vào, nói: "Cậu Thanh, thành chủ cho mời".

Dương Thanh gặp lại Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển, chỉ lo ôn chuyện, đã quên mất cả nguyên nhân mình tới đây.

Anh nhìn Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển, nói: "Hai người ở đây nhé, em đi gặp thành chủ".

Được Miêu Hồng dẫn đường, Dương Thanh nhanh chóng đi tới cạnh một con suối nhỏ, có một người mặc áo vải, đầu đội mũ rộng vành, ngồi bên dòng suối, quay lưng lại phía này, tay còn cầm một cần câu cá.

Hình ảnh này khiến Dương Thanh nhớ tới một nhân vật trong thần thoại, Khương Thái Công.

Khương Thái Công câu cá, con cá nào tình nguyện sẽ cắn câu!

"Thưa thành chủ, cậu Thanh tới rồi!"
Miêu Hồng đến sau lưng ông lão, cung kính nói.

Quả đúng là thành chủ Miêu Thành, Dương Thanh âm thầm kinh ngạc trong lòng, anh vốn tưởng thành chủ Miêu Thành sẽ là một vị cao thủ cực kì bá đạo, lại không ngờ đó là một ông lão mặc áo vải, đội mũ rộng vành.

"Tới rồi à!"
Ông lão buông cần, cười cười đứng dậy, nhìn về phía Dương Thanh, sắc mặt hòa hoãn.

Dương Thanh không cảm nhận được bất kì hơi thở võ thuật nào từ trên người đối phương, tựa như đứng trước mặt anh là một ông cụ sáu, bảy mươi bình thường mà không phải là một vị thành chủ Miêu Thành đứng ngang hàng với chủ một gia tộc Cổ Võ.

Dương Thanh vội vàng cúi chào, nói: "Chào Miêu thành chủ!"
Bất kể thế nào, Miêu thành chủ cũng là người hơn tuổi, là địch hay bạn chưa bàn, lễ nghĩa tối thiểu không thể thiếu.

Nói xong, anh thoải mái ngồi xuống tảng đá đó.

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1663: 1663: Không Quen Biết Ai Khác


Nói xong, ông lão bưng chén rượu, uống một hơi cạn sạch, sắc mặt vẫn còn lộ vẻ thèm thuồng, cười bảo: "Nhiều người muốn uống rượu này của tôi lắm đấy, nhưng số người thực sự có thể uống được chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay".

Nghe vậy, Dương Thanh âm thầm khiếp sợ trong lòng.

Miêu thành chủ lại cười cười: "Cậu thử chút đi xem rượu này thế nào?"
Dương Thanh vội bưng chén rượu lên, uống cạn.

Rượu vừa vào cổ họng đã hóa thành một dòng nước ấm, chảy thẳng xuống bụng, ngay sau đó, một hơi thở cuồng bạo từ trong cơ thể anh bùng phát.

Dương Thanh vội vã vận hành Chiến Thần Quyết mới có thể ép luồng hơi thở cuồng bạo kia xuống, theo từng đợt vận hành Chiến Thần Quyết, dường như rượu kia đã hóa thành thứ linh khí tinh khiết nhất, được thân thể Dương Thanh hấp thu rồi luyện hóa.

Nhưng chỉ một vòng tu luyện này không thể hấp thu và luyện hóa toàn bộ linh khí từ rượu.

Miêu thành chủ cười bảo: "Không cần để ý đến tôi, tranh thủ lúc hiệu quả của rượu còn đang cao, mau tu luyện hấp thu đi".

Miêu thành chủ đã nói vậy, Dương Thanh không khách sáo, anh ngồi xếp bằng, vận hành Chiến Thần Quyết, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn dâng trào, linh khí trong rượu bị thân thể hấp thu luyện hóa.

Dương Thanh không biết mình tu luyện bao lâu, đợi khi anh dừng lại, trời đã nhá nhem tối, Miêu thành chủ đã không còn ở đó, cách đó không xa, Miêu Hồng đang đứng, như là đợi Dương Thanh.

"Miêu thành chủ đâu?"
Dương Thanh đứng dậy, đi tới chỗ Miêu Hồng, hỏi.

Miêu Hồng đáp: "Mỗi ngày thành chủ chỉ tới đây câu cá chừng hơn hai tiếng, ngài ấy đã đi rồi, có dặn tôi đưa cậu về".

Dương Thanh hơi nghi hoặc, anh không hiểu, rốt cuộc Miêu thành chủ là người thế nào, chỉ cảm thấy rất kì quái.

Hơn nữa, từ trên người Miêu thành chủ, anh không cảm nhận được chút cừu địch nào, ngược lại còn có cảm giác cực kì thân cận.

Nếu không phải đã biết bản thân có huyết mạch cuồng hóa, có lẽ anh đã nghi ngờ Miêu thành chủ liệu có phải ông nội mình hay không.

Chén rượu mới uống trước đó đã khiến cảnh giới võ thuật lâu nay trì trệ được tăng lên khá nhiều, điều này làm anh vô cùng khiếp sợ, chỉ một chén rượu lại có thể đem đến hiệu quả vượt hơn cả một tháng tu luyện của anh, việc này có phải đã hơi thái quá rồi không?
Chẳng mấy chốc, Miêu Hồng đã đưa Dương Thanh về nơi ở của Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển.

Thấy Dương Thanh trở về, hai người đều lộ vẻ lo lắng.

Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều sửng sốt, Ngải Lâm nói: "Từ khi tôi và Tiểu Uyển tới nơi này, chưa từng đi ra ngoài, chỉ biết nơi này là phủ Miêu Thành, còn về vị Miêu thành chủ cậu vừa nói, chúng tôi chưa từng gặp lần nào".

Phùng Tiểu Uyển cũng bảo: "Em với chị Lâm cả ngày đều ở trong này, không quen biết ai khác".

Dương Thanh lập tức trầm tư, Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều đã tới thành phủ Miêu Thành lâu như vậy rồi nhưng còn chưa từng gặp Miêu thành chủ, mà anh vừa mới tới đã được Miêu thành chủ mời gặp mặt.

Miêu thành chủ chỉ mời anh một chén rượu, sau đó không thấy tăm hơi, anh thực sự không hiểu, Miêu thành chủ đưa anh tới phủ Miêu Thành vì mục đích gì.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1664: 1664: Cô Ta Khiếp Sợ Ra Mặt


Dương Thanh thực sự không hiểu vì sao Miêu thành chủ lại đối xử với mình như vậy, đồng thời cũng không rõ đối phương có mục đích gì, anh chỉ biết, thứ rượu Miêu thành chủ cho anh uống vô cùng kì lạ, nó có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện của mình.

Sau một đêm tu hành, Dương Thanh cảm thấy cảnh giới võ thuật của mình đã gần chạm tới ngưỡng Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong.

Đợi khi bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong rồi thì Siêu Phàm Thất Cảnh còn xa nữa sao?
Sáng hôm nay, Miêu Hồng tới đây, sau lưng còn có hai cấp dưới đi theo, mỗi người xách hai túi lớn, không biết trong đó chứa thứ gì.

Miêu Hồng nhìn Dương Thanh, nói: "Cậu Thanh, đây là cỏ Hồi Hồn, thành chủ sai tôi mang tới cho cậu".

Ông ta vừa nói xong, Dương Thanh liền ngây ngẩn cả người.

Lần này anh tới Miêu Thành chính là để tìm kiếm cỏ Hồi Hồn, bởi Phùng Giai Di đã nói, Phùng Hoàng từng cho biết, cỏ Hồi Hồn có thể giúp người mất đi ý thức chậm rãi khôi phục lại.

cỏ Hồi Hồn này lại chỉ có ở Miêu Thành, vậy nên anh mới phải tới nơi này.

Nhưng anh thật không ngờ, mình còn chưa bắt tay vào tìm kiếm cỏ Hồi Hồn, Miêu thành chủ đã sai người đưa tới, quan trọng hơn cả là, bằng cách nào Miêu thành chủ lại biết được mục đích chuyến đi này của anh?
"Thay tôi gửi lời cảm ơn Miêu thành chủ!"
Dương Thanh bình tĩnh lại, nói.

Miêu Hồng lại nghiêm trang bảo: "Nếu muốn cảm ơn thì cậu hãy đích thân tới cảm ơn, mỗi ngày thành chủ đều tới Long Khê thả câu".

Dứt lời, ông ta quay người bước đi.

Nhìn theo bóng dáng Miêu Hồng biến mất, Dương Thanh ngơ người ra, vị này lúc nào cũng nghiêm túc nhỉ?
"Anh Thanh, đây là cỏ Hồi Hồn! Nhiều quá đi mất!"
Lúc này, Phùng Tiểu Uyển cũng bước ra, nhìn thấy bốn túi lớn đựng đầy cỏ Hồi Hồn, cô ta khiếp sợ ra mặt.

Dương Thanh gật đầu cười nói: "Vừa rồi, Miêu thành chủ sai người đưa tới".

Phùng Tiểu Uyển kinh ngạc thốt lên: "Giá trị của cỏ Hồi Hồn cao lắm đấy, một cây cỏ Hồi Hồn trên trăm năm ở phòng đấu giá có thể bán ra với giá chục triệu tệ, một cây cỏ Hồi Hồn thông thường cũng phải tầm năm, sáu chục nghìn, mà đây có hẳn bốn túi lớn như vậy".

Nghe Phùng Tiểu Uyển nói thế, Dương Thanh cũng hết sức kinh ngạc.

Anh chỉ biết cỏ Hồi Hồn này cực kì hiếm, chỉ Miêu Thành mới có, nhưng không ngờ một cây cỏ Hồi Hồn bình thường đã có giá tới năm, sáu chục nghìn.

Nhìn bốn túi lớn trên sàn, ước chừng phải có hơn chục nghìn cây, vậy có nghĩa là, nếu xách bốn túi cỏ Hồi Hồn này ra ngoài bán, chí ít cũng phải được năm, sáu trăm triệu.

Đối với anh, việc quan trọng nhất vào lúc này chính là tu luyện.

Nay tuy anh đã trở thành Vương của Yến Đô, dựa theo quy tắc, anh là người thừa kế của Đế Thôn, nhưng cao thủ Đế Thôn lại nói thẳng anh còn quá yếu, chưa có tư cách bước vào Đế Thôn.

Vậy nên, hiện tại anh chỉ có thể tìm cách làm bản thân trở nên mạnh hơn, Đế Thiên cũng đã nói, chỉ khi cảnh giới của anh vượt trên Siêu Phàm Cửu Cảnh thì mới có tư cách bước vào Đế Thôn.

Chỉ cần anh mau chóng tu luyện tới Siêu Phàm Cửu Cảnh, dù Phùng Tiểu Uyển không thể chữa khỏi cho Mã Siêu thì anh vẫn có cơ hội tiến vào Đế Thôn, lấy được Đế Trượng, sau đó có thể dùng Đế Trượng hút Thị Huyết Châu trong người Mã Siêu ra.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1665: 1665: Đế Trượng Của Đế Thôn


Thấy Dương Thanh lại đã tiến vào trạng thái tu luyện, Phùng Tiểu Uyển cảm thấy áp lực trên vai càng lúc càng lớn, cô ta âm thầm thề trong lòng, nhất định sẽ chữa khỏi cho Mã Siêu.

Ba giờ chiều, Dương Thanh đi tới cạnh Long Khê, thấy Miêu thành chủ đã ngồi ở đó.

Ông lão vẫn ăn mặc giản dị như hôm qua, áo vải, mũ rộng vành, ngồi trên một tảng đá lớn, tay cầm cần câu cá, bên cạnh giỏ cá còn có một hồ lô rượu.

"Chào Miêu thành chủ!"
Dương Thanh cung kính lên tiếng chào.

Miêu thành chủ ngẩng đầu nhìn về phía Dương Thanh, hài lòng gật gù, cười bảo: "Được đấy, tu luyện một ngày mà cảnh giới đã có bước tiến, tiếp tục tu luyện với tốc độ này, hẳn chỉ vài năm là có thể bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, ngồi đi!"
Dương Thanh ngồi xuống, cười nói: "Miêu thành chủ, xin cảm ơn ngài đã tặng cỏ Hồi Hồn".

Miêu thành chủ lắc đầu cười, rồi hỏi: "Nhất định cậu đang rất muốn hỏi tôi, làm sao tôi biết cậu tới Miêu Thành để tìm cỏ Hồi Hồn, đúng không?"

Dương Thanh thoáng sửng sốt, sau đó cười khổ, nói: "Đúng là không chuyện gì giấu được Miêu thành chủ! Đúng vậy ạ, tôi đến đây là để tìm cỏ Hồi Hồn, nếu ngài đã biết mục đích tôi tới đây, hẳn cũng đã biết, tôi có một người anh em bị Thị Huyết Châu cắn nuốt ý thức".

Miêu thành chủ gật đầu, không đợi Dương Thanh hỏi liền chủ động nói ngay: "Tình huống của cậu ấy quá đặc thù, tôi không cách nào cứu được, muốn cứu cậu ấy, cậu chỉ có một cách là lấy được Đế Trượng của Đế Thôn".

"Đương nhiên, thế giới này rộng lớn như vậy, chuyện lạ nào cũng có, có thể còn biện pháp khác, chỉ có điều, tạm thời chưa ai biết mà thôi".

"Thứ khác Miêu Thành chưa chắc có nhưng cỏ Hồi Hồn thì cậu không cần khách sáo với tôi, y thuật của cô bé kia tốt lắm, chưa biết chừng lại có thể nghiên cứu ra thứ thuốc chữa khỏi người anh em của cậu".

"Khi nào dùng hết chỗ cỏ Hồi Hồn đó thì cứ nói với Miêu Hồng một tiếng là được".

Dương Thanh bỗng không biết nên nói gì, bởi vì mỗi lần anh muốn hỏi Miêu thành chủ, ông lão đã nhanh chóng đưa ra câu trả lời cho vấn đề anh chưa kịp thốt ra luôn rồi.

Dương Thanh suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Lão tiền bối, làm sao ngài biết được những chuyện này ạ?"

Hiển nhiên, ý anh muốn hỏi là, làm sao Miêu thành chủ lại biết mục đích của anh khi đến đây.

Có lẽ vì cảm giác với người này quá thân cận, Dương Thanh vô thức đổi xưng hô từ Miêu thành chủ thành lão tiền bối.

Miêu thành chủ hiền hòa nhìn Dương Thanh, nói: "Nếu cháu gọi ông một tiếng "ông" thì có lẽ ông sẽ nói cho cháu biết đáp án đấy".

Dương Thanh thoáng sửng sốt, sau đó cười gọi: "Ông Miêu!"
Đợi khi anh tu luyện xong, mặt trời cũng vừa xuống núi, Miêu thành chủ đã đi mất tự bao giờ.

Dương Thanh chỉ đành cười khổ, lắc đầu: "Hình như lão tiền bối còn chưa nói cho mình biết đáp án".

Mấy ngày sau đó, cứ mỗi buổi trưa, Dương Thanh lại tới Long Khê vào giờ cố định, mỗi lần anh tới nơi này, Miêu thành chủ lại rót cho anh một chén rượu, mỗi lần uống rượu xong, Dương Thanh lại tiến vào trạng thái tu luyện, đợi khi kết thúc tu luyện, Miêu thành chủ đã đi mất.

Mãi đến ngày thứ bảy, khi Dương Thanh tu luyện xong, anh lại phát hiện Miêu thành chủ vẫn chưa đi, hình như ông lão đang chờ mình.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1666: 1666: Nỗi Tiếc Nuối Lớn Nhất Đời Này


Dương Thanh đứng lên, nói với Miêu thành chủ: "Ông Miêu, ông đang đợi cháu ạ?"
Miêu thành chủ cười ha hả, nhìn chằm chằm Dương Thanh rồi gật đầu, hài lòng nói: "Chỉ một tuần ngắn ngủi mà cảnh giới võ thuật đã tăng từ Siêu Phàm Lục Cảnh sơ kỳ lên đến Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong, thiên phú võ thuật của cháu quả thật cực cao đấy!"
Dương Thanh vội nói: "Chủ yếu nhờ có rượu của ông Miêu đấy ạ, nếu không, chỉ sợ đến cảnh giới Siêu Phàm Lục Cảnh trung kỳ cháu cũng chưa đạt tới được đâu".

Những lời này không phải lời tâng bốc mà đúng thực là như thế.

Bảy ngày này, Miêu thành chủ đều đặn cho Dương Thanh một chén rượu mỗi ngày, mỗi lần uống xong, Dương Thanh đều có thể cảm nhận được ích lợi cực lớn mà nó mang đến cho anh.

Miêu thành chủ cười nói: "Rượu này là rượu ông đã cất giữ hơn sáu mươi năm, chỉ có một hồ lô rượu đó thôi, nhưng giờ đã uống hết rồi".

Nghe Miêu thành chủ nói thế, Dương Thanh mới ý thức được, mấy chén rượu này quý giá cỡ nào.

Anh có hơi thất vọng một chút, vì anh còn tưởng sẽ tiếp tục nhận được một chén rượu thần kỳ như vậy mỗi ngày, không ngờ đã hết rồi.

"Hơn sáu mươi năm trước, khi ông mới chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi, có một lần lên Miêu Sơn tìm dược liệu lại tình cờ gặp cơn mưa lớn, không thể xuống núi, đành ở lại trong một hang động đụt mưa, may mắn phát hiện một hầm rượu, thứ rượu cháu uống mấy hôm nay được lấy từ trong đó, ông chỉ để dành một hồ lô rượu này thôi".

Miêu thành chủ cười ha hả nói, như đang nhắc tới một chuyện rất bình thường.

Dương Thanh nghe tới đó, lòng chấn động tột cùng, một hồ lô rượu đã khiến anh cảm nhận được thế nào là tu luyện như ngồi trên hỏa tiễn, huống chi là một hầm rượu?
Miêu thành chủ vẫn vui vẻ cười nói: "Nhất định cháu đang nghĩ, liệu có phải vì uống hết hầm rượu đó nên ông mới có thể trở thành thành chủ của Miêu Thành này hay không?"
Không đợi Dương Thanh phủ nhận, Miêu thành chủ tiếp tục nói: "Vậy cháu đoán đúng rồi đấy, hơn sáu mươi năm trước, khi đó ông mới chỉ là một người trẻ tuổi có trình độ võ thuật bình thường của gia tộc họ Miêu, nếu ông nhớ không lầm thì vào thời điểm đó, ông chỉ vừa bước chân vào Vương Cảnh sơ kỳ".

"Từ sau khi phát hiện hầm rượu thần bí này, tốc độ tu hành của ông đã tăng cực nhanh, chỉ trong một năm ngắn ngủi, thực lực của ông đã bay nhanh từ Vương Cảnh sơ kỳ lên tới Thần Cảnh đỉnh phong, năm đó ông mới hai mươi ba tuổi".

Dương Thanh âm thầm khiếp sợ, năm anh hai mươi ba tuổi, hình như vừa mới đi lính ở biên giới phía Bắc chưa được bao lâu, thời điểm đó, thực lực của anh còn kém xa Vương Cảnh sơ kỳ, mà Miêu thành chủ vào thời điểm đó đã thành một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, thật là khủng khiếp.

Nay anh đã hai mươi tám tuổi lại chỉ mới tới Siêu Phàm Lục Cảnh, tốc độ tu hành thoạt nhìn có vẻ nhanh lắm, nhưng nếu muốn đưa cảnh giới võ thuật lên đến Siêu Phàm Bát Cảnh trước khi bước vào tuổi ba mươi thì vẫn quá khó.

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1667: 1667: Để Cháu Thử Xem!


Dương Thanh lắc đầu.

Nụ cười trên môi Miêu thành chủ dần tắt đi, ánh mắt nhuộm vẻ bi thương, ông lão chậm rãi nói: "Đời này, nỗi tiếc nuối lớn nhất của ông chính là không thể bảo vệ con gái mình!"
"Bởi khi con trẻ, cậy có hầm rượu kia giúp ông thuận lợi tu hành, ông chỉ biết đắm chìm trong ánh hào quang của hành trình đột phá hết cảnh giới này đến cảnh giới khác, lại sơ sót trong việc bảo vệ người thân bên mình.

Ngay năm ông ba mươi tuổi, cũng là thời điểm ông kế thừa chức vị thành chủ, con gái ông bị kẻ địch bắt cóc, kẻ đó lấy nó để đe dọa ông, buộc ông phải bỏ vị trí thành chủ này".

"Đối phương nói, chỉ cần ông chịu bỏ vị trí thành chủ thì sẽ thả con gái ông ra, nhưng ông của khi đó còn quá nóng nảy kiêu căng, ba mươi tuổi trở thành thành chủ Miêu Thành, đó chính là thời gian huy hoàng nhất của ông, làm sao có thể buông bỏ được?"
Nói đến đó, Miêu thành chủ ngừng lại, ánh mắt nhuốm đầy hối hận, ông lão cầm hồ lô rượu lên, định uống một ngụm, lại phát hiện hồ lô không còn một giọt.

Ông lão không nói kĩ càng về kết cục cuối cùng của con gái mình, nhưng Dương Thanh có thể mơ hồ đoán được, đối phương đã lấy con gái ông lão để ép buộc Miêu thành chủ bỏ chức vị thành chủ của mình, mà Miêu thành chủ lại không chịu, vậy thì sao đối phương chịu bỏ qua cho con gái ông lão?
Miêu thành chủ cười khổ, đặt hồ lô rượu xuống, lại cười nói: "Ông dùng hết một đời mình để uống cạn hầm rượu ấy, lại chỉ để cho cháu có một hồ lô rượu, nghe có vẻ hẹp hòi quá nhỉ".

"Ông và cháu có duyên với nhau, nếu chỉ tặng cháu một bầu rượu thì quá keo kiệt, vậy đi, ông tặng cháu thêm một thứ nữa, nhất định cháu phải nhận đấy".

Nói xong, Miêu thành chủ lấy từ trong áo ra một chiếc hộp bọc tơ lụa, mở hộp ra, bên trong có một món đồ lóe sáng ánh kim loại, hình dạng khác thường, kích thước bằng một hộp diêm.

Cùng lúc đó, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp từ trong món đồ này tràn ra ngoài.

Giờ phút này, Dương Thanh cảm thấy trường lực quanh mình dường như cũng đã biến đổi, người như có một ngọn núi lớn đè lên.

Con ngươi anh co rút lại, thứ nhỏ bé, nhìn tầm thường thế này lại chứa đựng một sức mạnh kinh khủng cỡ đó.

Sau khi lấy lại tinh thần, Dương Thanh vội từ chối: "Miêu thành chủ, không công không cán sao dám nhận thưởng, ông đã giúp cháu rất nhiều, món quà này quá lớn, cháu không thể nhận được!"
Tuy anh tới Miêu Thành đã được bảy ngày nhưng thời gian tiếp xúc với Miêu thành chủ không tính là nhiều, mỗi ngày đều chỉ gặp ông lão một lát, sau đó uống chén rượu thần kỳ kia, anh liền tiến vào trạng thái tu luyện, đợi khi tu luyện xong đã không thấy Miêu thành chủ đâu.

Anh nói, sau đó vươn tay ra.

Miêu thành chủ không đưa ngay vật kia vào tay Dương Thanh mà nói: "Trước tiên hãy điều chỉnh đến trạng thái mạnh nhất đã!"
Nghe Miêu thành chủ nói thế, Dương Thanh càng thêm chờ mong, một giây sau, anh vận hành Chiến Thần Quyết, huyết mạch cuồng hóa cũng lập tức được kích hoạt, một hơi thở võ thuật kh*ng b* từ trên người anh tràn ra.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1668: 1668: Anh Ấy Tu Luyện Ở Đâu


Thấy Dương Thanh bộc phát trạng thái mạnh nhất, Miêu Thành chủ mới hài lòng gật đầu, cười nói: “Nhận lấy!”
Dứt lời, ông lão đặt đồ vật thần bí lên tay của Dương Thanh.
Vừa mới chạm vào đồ vật thần bí kia, anh đã cảm thấy như đang phải đỡ lấy một ngọn núi khổng lồ, trên tay đột nhiên nặng trịch.
“Ầm!”
Tiếng động thật lớn vang lên.

Mặt đất dưới chân anh nứt ra, hai chân anh lún sâu trong lòng đất.
Dương Thanh khiếp sợ tột độ, không dám chậm trễ tiếp tục bộc phát huyết mạch cuồng hoá, hai mắt đỏ sậm.

Một luồng khí thế cuồng bạo toả ra từ trên người anh.
Cánh tay đang cầm đồ vật thần bí của anh chậm rãi nâng lên.
Lúc này, anh chỉ cảm thấy võ đạo của mình đang bị áp chế, chỉ khi dùng hết toàn bộ sức lực mới có thể miễn cưỡng đỡ được đồ vật thần bí này.

Anh không thể tưởng tượng nổi làm thế nào Miêu thành chủ có thể cầm nó theo người.
“Ha ha ha ha!”
Miêu thành chủ nhìn thấy bộ dạng chật vật của Dương Thanh, chợt cười lớn: “Từ nay trở đi thứ này sẽ thuộc về cháu.

Mấy ngày này cháu cứ ở lại đây từ từ làm quen với nó đi!”
Nói xong, ông lão đứng dậy, tay cầm cần câu tay cầm sọt cá, đeo hồ lô rượu trên vai ung dung rời đi, miệng còn ngâm nga khúc hát.
Dương Thanh ngơ ngác nhìn theo.

Miêu thành chủ cứ đi như vậy sao?
Rõ ràng anh đã từ chối nhận đồ vật thần bí này, tại sao ông lão vẫn cưỡng ép đưa cho anh?
Với thực lực hiện giờ của anh, muốn nhẹ nhàng bắt được thứ này thực sự rất khó!
Đồ vật thần bí này nặng như vậy, nếu để dưới đất sợ là sẽ bị chôn vùi ngay tức khắc.

Vậy nên hiện giờ anh chỉ có thể cầm nó trong tay, còn không thể buông xuống.
Dương Thanh nhìn theo bóng lưng Miêu thành chủ hét lớn: “Lão tiền bối đừng đi mà! Ông đi rồi cháu phải làm sao đây?”
Thế nhưng ông lão chẳng thèm để ý tới, trông có vẻ đang chậm rãi bước đi nhưng chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt của anh.
Dương Thanh cầm lấy cũng không được, vứt xuống cũng không xong, chỉ đành bộc phát trạng thái mạnh nhất của mình, luân phiên đổi tay cầm đồ vật thần bí này.
Mặt đất dưới chân anh nứt ra thành từng mảnh, dần dần vùi chân anh xuống.
Mỗi lần anh chân bị vùi lấp, anh lại phải đổi sang chỗ khác.

Đến khi chân chìm trong lòng đất, anh lại tiếp tục đổi chỗ.
Cùng lúc đó trong một toà nhà cổ kính, Phùng Tiểu Uyển đang đứng trước cổng, vẻ mặt tràn ngập lo lắng.
Ngải Lâm ngồi trong sân bế bé Tĩnh An, sắc mặt lo âu nhìn Phùng Tiểu Uyển nói: “Hay là em ra ngoài tìm anh Thanh của em đi”.
Mấy ngày trước, mỗi khi mặt trời lặn xuống núi, Dương Thanh đều sẽ trở về.

Thế nhưng hôm nay sắc trời đã tối sầm vẫn không thấy anh đâu.
Thấy Miêu Hồng kiên định như vậy, Phùng Tiểu Uyển đã hiểu nếu không được Miêu thành chủ cho phép, ông chú nghiêm nghị trước mặt sẽ không cho cô ta ra ngoài.

chien-than-o-re-1668-0.jpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1669: Chương 1669


Miêu Hồng vội tiến lên lo lắng hỏi thăm.

Ông cụ lắc đầu cười đáp: “Yên tâm, không chết được!”
Miêu Hồng muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng nói năng gì, chỉ rót cho Miêu Thành chủ một cốc nước nóng.

Miêu thành chủ uống xong, cười nói: “Bây giờ dễ chịu hơn nhiều rồi”.

Rốt cuộc Miêu Hồng vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thành chủ cho cậu Thanh toàn bộ rượu trong hồ lô cuối cùng của ngài, thế còn ngài phải làm sao?”
Ngoại trừ Miêu thành chủ và Miêu Hồng, không một ai biết hiện giờ sức khoẻ của Miêu Thành chủ vô cùng kém.

Rượu trong hồ lô rượu cuối cùng kia chính là loại thuốc tốt nhất đối với ông lão.

Thế nhưng ông lão lại tặng hồ lô rượu cuối cùng ấy cho Dương Thanh.

Miêu thành chủ cười đáp: “Tôi uống rượu cả đời lại chỉ cho nó được đúng một bình, đúng là có lỗi với nó.

Hơn nữa dù có giữ hồ lô rượu này lại cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng với tôi, chỉ miễn cưỡng giúp tôi dễ chịu hơn một chút.

Chẳng bằng cho nó, để nó tu luyện nhanh hơn”.

“Yên tâm, tôi vẫn chưa chết được đâu!”
Miêu Hồng bỗng cảm thấy bi thương, đỏ mắt nói: “Thành chủ, rốt cuộc phải làm gì mới có thể chữa khỏi bệnh cho ngài? Dù tôi có chết cũng phải giúp ngài tìm được thần dược có thể trị khỏi cho ngài”.

Miêu thành chủ lắc đầu cười: “Không phải tôi mắc bệnh, mà là đến tuổi già rồi.

Cậu có thể ngăn cản một người chết già được sao? Tôi sống lâu như vậy đã đủ rồi.

Trừ chuyện kia ra, tôi chẳng còn gì tiếc nuối nữa”.

Miêu Hồng nói: “Chuyện kia trôi qua nhiều năm như vậy, thành chủ vẫn còn áy náy sao?”
Miêu Thành Chủ chỉ cười đáp: “Được rồi, cậu ra ngoài đi! Tôi phải đi nghỉ rồi!”
Bấy giờ Miêu Hồng mới gật đầu, cung kính lui ra.

Lúc này ở bên bờ Long Khê, Dương Thanh vẫn đang chống đỡ áp lực đè nặng của đồ vật thần bí kia.

Đất trong vòng 100 mét xung quanh anh đã lún xuống tầm nửa mét cả rồi, hệt như chiếc máy đầm đất đã nén đất xuống vậy.

Đồ vật thần bí này thực sự quá nặng.

Anh có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong mà còn phí sức như vậy, e là chỉ cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh mới có thể dễ dàng cầm nó.

Dương Thanh thầm kinh hãi: “Rốt cuộc thứ đồ chơi này là cái gì vậy? Sao lại có năng lượng mạnh mẽ như thế?”
Nhưng anh lại vui mừng nhận ra, chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi thực lực của anh lại tăng tiến.

Với tốc độc tu luyện như vậy, có lẽ chẳng bao lâu nữa anh sẽ có thể bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh.

Siêu Phàm Thất Cảnh là một cửa ải lớn.

Rất nhiều người cố gắng cả đời cũng khó có thể vượt qua.

Nếu cảnh giới của anh đạt tới Siêu Phàm Thất Cảnh, liệu sức chiến đấu của anh có thể đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh hay không?
Dương Thanh đấu tranh với đồ vật thần bí này suốt cả đêm, tuy rằng vô cùng vất vả nhưng một đêm này bằng cả một tuần tu luyện bình thường của anh.

Dương Thanh cất tiếng hỏi: “Xin hỏi ông là ai?”
“Người giết cậu!”
Người áo đen lạnh lùng đáp, cơ thể nhanh như chớp lao vọt tới trước người Dương Thanh, tung chưởng vỗ xuống đầu anh.

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1672: 1672: Đúng Là Một Gia Đình Bi Thảm


Lần này, cao thủ áo đen không vội vàng tấn công anh nữa, là bước từng bước về phía anh.
Dương Thanh nhìn chằm chằm đối phương, điên cuồng vận hành Chiến Thần Quyết.

Chỉ là vết thương của anh quá nặng, công pháp chẳng có bao nhiêu tác dụng.
Hiện giờ, anh chỉ có thể dựa vào huyết mạch cuồng hoá.
Cao thủ áo đen đi tới vị trí cách Dương Thanh khoảng bốn năm mét, bỗng dừng bước nhìn chằm chằm anh: “Bây giờ tôi muốn giết cậu rất đơn giản, giống như giẫm chết một con kiến.

Không phải cậu vừa nói cậu sẽ không chết sao?”
Dương Thanh cắn chặt răng, đôi mắt đỏ sậm chứa đầy sát khí.
“Người sở hữu huyết mạch cuồng hoá thì đã sao? Cũng chỉ như vậy mà thôi! Nói thật lòng, mẹ cậu chuyển huyết mạch cuồng hoá lên người cậu đúng là lãng phí của giời!”
“Có phải cậu cảm thấy bây giờ mình còn trẻ đã có được tu vi Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong là thiên phú cực kỳ xuất chúng rồi không?”

“Tôi nói cho cậu biết, cậu có thể tu luyện nhanh như vậy không phải vì có thiên phú xuất chúng, mà là nhờ vào huyết mạch cuồng hoá”.
Cao thủ áo đen không ngừng cười lạnh, khinh thường nói với Dương Thanh.
Lửa giận trong mắt anh càng thêm mãnh liệt.

Cao thủ áo đen vẫn còn nói tiếp: “Phải rồi, tôi suýt quên không nói cho cậu một chuyện.

Thật ra bố ruột của cậu chết trong tay tôi đấy”.
“Mẹ cậu muốn chuyển huyết mạch cuồng hoá sang cho cậu là vì muốn cậu thoát khỏi sự truy sát của tôi.

Nhưng mà số cậu đen thật, cuối cùng vẫn gặp phải tôi”.
“Bố cậu bị tôi giết rồi, bây giờ cậu cũng phải chết trong tay tôi.

Đúng là một gia đình bi thảm!”
Lời nói của cao thủ áo đen đã hoàn toàn chọc giận Dương Thanh.
Sắc đỏ trong mắt Dương Thanh càng ngày càng đậm, toàn thân toả ra một luồng khí thế khủng khiếp.
Anh nhìn chằm chằm cao thủ áo đen, nghiến răng hỏi: “Ông nói, chính ông đã giết bố tôi sao?”
Cao thủ áo đen cười lạnh đáp: “Sao hả? Có phải biết được chân tướng xong rất muốn giết tôi để báo thù rửa hận cho bố mẹ không?”
“Nhưng vậy thì đã sao? Cậu chỉ là một con kiến dựa vào huyết mạch cuồng hoá mới có được thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh mà thôi.

Tôi đã bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh.

Trong mắt tôi cậu chính là một con kiến nhỏ bé có thể bị tôi giẫm chết bất cứ lúc nào”.
Cao thủ áo đen không ngừng khiêu khích Dương Thanh, khiến cơn giận của anh ngày càng nồng đậm, ánh mắt mang theo sát khí mãnh liệt.
“Câm miệng! Ông câm miệng lại cho tôi!”
Anh nổi giận gầm lên.
“Ầm đoàng đoàng!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1673: Chương 1673


Đúng lúc đó, trên trời bỗng đánh xuống một tia sét, chớp rạch ngang trời sáng loáng.
Gió thổi cuồn cuộn như muốn huỷ diệt cả đất trời.
Tròng mắt Dương Thanh đỏ sậm như màu máu, khí thế võ thuật trên người anh không ngừng tăng lên, nhưng lại nhanh chóng bị khựng lại bởi một vách ngăn vô hình.
“Phá ra!”
Dương Thanh ngửa mặt lên trời, giận dữ gào thét.
“Đoàng!”
Mặt đất dưới chân anh lập tức sụp đổ.

Một tia sét chói mặt xẹt ngang qua bầu trời, ầm ầm đánh xuống.
“Roẹt roẹt roẹt”
Sấm sét bổ thẳng vào người Dương Thanh, khiến quần áo trên người anh lập tức nổ tung thành bột mịn.

Làn da màu đồng cổ của anh lộ ra ngoài không khí.

Điều đáng sợ nhất là tia sét này làm nổ tung quần áo của anh, nhưng cơ thể của anh lại không hề bị tổn hại.
Trong mắt cao thủ áo đen lộ vẻ kinh sợ, lẩm bẩm: “Đây là thiên kiếp? Sao lại như vậy? Cậu ta chỉ là một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong, sắp đột phá Siêu Phàm Thất Cảnh thôi mà? Không phải chỉ khi cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đột phá mới có thể dẫn thiên kiếp tới thôi sao?
“A…”
Dương Thanh giận dữ gầm lên.
“Ầm!”
Khí thế võ thuật trên người anh chợt tăng vọt, từ Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong phá vỡ hàng rào đột phá Thất Cảnh sơ kỳ.
Sấm sét vẫn còn vang dội trên bầu trời, gió lớn cũng không ngừng thét gào.
Cơ thể tr*n tr** của Dương Thanh như một bức tượng đồng đứng sừng sững tại chỗ.
Mặt đất xung quanh anh đã bị huỷ diệt không còn hình dạng.

Ánh chớp lấp loé trên người anh, toả ra một luồng khí tức võ thuật mạnh hơn trước kia rất nhiều.
“Siêu Phàm Thất Cảnh!”
Cao thủ áo đen nhìn Dương Thanh, nghiêm trọng nói.
Không phải ông ta ngạc nhiên vì Dương Thanh đột phá đến Siêu Phàm Thất Cảnh, mà là khi đột phá đã bị sét đánh trúng.

Ông ta không biết đây là thiên kiếp trong truyền thuyết hay chỉ là sét trùng hợp đánh vào lúc anh đang đột phá mà thôi.
Dương Thanh nhìn chằm chằm cao thủ áo đen, nghiến răng nghiến lợi hỏi.
Anh không thể chấp nhận sự thật rằng bố mẹ mình đã bị giết hại.

Nếu đúng là do người trước mặt gây nên, anh sẽ dùng mọi thứ để tiêu diệt đối phương.
Cao thủ áo đen lạnh giọng nói: “Chẳng lẽ tôi vẫn chưa nói đủ rõ ràng sao? Cậu muốn tôi miêu tả tiếp năm đó tôi đã làm nhục mẹ cậu trước mặt bố cậu như thế nào à? Năm đó…”
“Câm miệng!”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1674: 1674: Cậu Vẫn Chỉ Là Một Con Kiến!


Dương Thanh nổi giận quát ầm lên, lập tức kích hoạt huyết mạch cuồng hoá và vận hành Chiến Thần Quyết.

Từng luồng khí thế võ thuật cuồng bạo tràn ra.

Mặc dù vừa mới đột phá Siêu Phàm Thất Cảnh nhưng hiện giờ trên người anh lại tràn ngập khí thế của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Con ngươi cao thủ áo đen co rút.

Ông ta biết sau khi Dương Thanh đột phá, thực lực sẽ tăng mạnh, nhưng cùng lắm cũng chỉ tới bán bộ Siêu Phàm Bát Cảnh mà thôi.

Nào ngờ anh có thể mượn sức huyết mạch cuồng hoá nâng thực lực lên tới Siêu Phàm Bát Cảnh.

Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong là một cửa ải lớn.

Ông ta chưa từng nghe nói có cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sơ kỳ nào có thể bộc phát thực lực bằng với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Vậy nên ông ta vô cùng khiếp sợ.

“Cậu đột phá thì đã sao? Trong mắt tôi, cậu vẫn chỉ là một con kiến! Giết!”
Cao thủ áo đen hét lớn, lao vút tới chỗ Dương Thanh.

Trong mắt Dương Thanh bừng bừng sát khí.

Anh gằn giọng nói: “Hôm nay tôi phải báo thù rửa hận cho bố mẹ!”
“Uỳnh!”
Anh bỗng đạp mạnh xuống khiến mặt đất nứt toác.

Thoắt cái, anh biến mất, xông thẳng về phía cao thủ áo đen.

“Bịch bịch bịch!”
Ngay sau đó, hai người va chạm vào nhau.

Từng âm thanh huỷ diệt khủng khiếp vang lên, khí thế võ thuật mạnh mẽ càn quét tứ phía.

Các cao thủ trong phủ thành chủ đã bị doạ sợ ngây người.

Tuy bọn họ không được chứng kiến tận mắt nhưng lại có thể cảm nhận được rõ ràng, thực lực của hai người đang đánh nhau đều rất mạnh.

“Ranh con, mày chọc giận tao rồi đấy! Tao sẽ cho mày biết thế nào là tuyệt vọng!”
Cao thủ áo đen bỗng lên tiếng, bỗng có một con dao găm xuất hiện trong tay ông ta.

chien-than-o-re-1674-0.jpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1677: Chương 1677


Dao găm bay tới không đâm trúng vào người Dương Thanh mà bị anh bắt lại.

Ngay khi anh nắm chặt con dao trong tay, một luồng khí tức cuồn cuộn bộc phát từ trong người anh.

Dương Thanh đột nhiên có ảo giác như con dao găm này vốn thuộc về chính mình, hơn nữa còn cảm thấy quen thuộc lạ thường.

“Giết!”
Anh nổi giận gầm lên, thoắt cái xuất hiện ở trước mặt cao thủ áo đen.

Con dao trong tay anh vạch ra một đường vòng cung xinh đẹp giữa không trung đâm thẳng vào tim đối phương.

Con ngươi của cao thủ áo đen chợt co lại, dùng sức dưới chân tức tốc lùi lại.

Thế nhưng Dương Thanh lại theo sát tiến tới, lưỡi dao cách trái tim của ông ta ngày càng gần.

Vẻ mặt anh dữ tợn nhìn ông ta, ánh mắt tràn ngập sát khí mãnh liệt.

“Chết đi!”
Anh hét lớn một tiếng, dao găm trong tay chạm tới lồng ngực của cao thủ áo đen.

“Bốp!”
Một cái tay bất thình lình hiện ra bắt lấy cổ tay của Dương Thanh.

Bấy giờ, lưỡi dao chỉ còn cách tim của cao thủ áo đen một centimet cuối cùng, sắp đâm vào ngực ông ta.

“Ông Miêu!”
Dương Thanh kinh ngạc nhìn ông lão đang tóm lấy cổ tay mình.

Lửa giận hừng hực trên người anh lập tức tan biến.

Miêu thành chủ mỉm cười nhìn Dương Thanh, gật đầu nói: “Cuối cùng cũng kích hoạt được tộc văn!”
Anh sửng sốt hồi lâu mới lên tiếng hỏi lại: “Ông nói vậy nghĩa là sao?”
Miêu thành chủ bật cười đáp: “Cháu bỏ dao xuống trước đã”.

Dương Thanh ngơ ngác làm theo.

Tuy anh rất muốn báo thù rửa hận cho bố mẹ nhưng Miêu thành chủ bảo anh bỏ dao xuống, anh không thể không bỏ.

Đợi Dương Thanh buông dao găm xuống, Miêu thành chủ mới cười nói: “Thật ra ông ấy là cao thủ mạnh nhất bên cạnh ông, Miêu Chấn Đông, không phải là kẻ thù giết hại bố mẹ của cháu đâu.

Không chỉ như vậy, nhờ sự trợ giúp của ông ấy, cháu mới có thể thuận lợi kích hoạt tộc văn”.

“Bây giờ cháu thử cảm nhận xem, có phải cảm thấy thực lực đã tăng tiến rồi không?”
Nghe Miêu thành chủ nói vậy, Dương Thanh sững sờ không hiểu đầu cua tai nheo gì.

Cao thủ áo đen vừa muốn lấy mạng mình chính là người do Miêu thành chủ phái tới sao?
Nghe xong, Dương Thanh mới hiểu ra, ngạc nhiên đáp: “Vậy tức là những lời vị tiền bối kia vừa nói với cháu không phải là thật sao?”

ppjpg

.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1678: Chương 1678


Miêu thành chủ cười đáp: “Không sai, kích hoạt rồi.

Sau này chỉ cầu cháu kích hoạt huyết mạch cuồng hoá, trên trán cháu sẽ hiện ra tộc văn.

Cháu có thể thử xem”.
Dương Thanh vội vàng tiến vào trạng thái cuồng hoá rồi lôi điện thoại ra xem.

Anh thấy giữa trán mình xuất hiện một đường vân màu đỏ có hình dạng cực kỳ phức tạp, không nhìn ra được là cái gì.
Điều khiến anh vui mừng chính là, trước kia mỗi lần kích hoạt huyết mạch cuồng hoá, cơ thể của anh sẽ phải nhận lấy áp lực cực lớn.

Sau khi trạng thái cuồng hoá mất đi, anh đều có thể cảm giác được rõ ràng tim mình rất khó chịu.
Nhưng lần này anh không hề cảm thấy khó chịu ở chỗ nào.

Ngược lại càng tu luyện, anh lại cảm thấy sức khoẻ của mình càng ngày càng tốt.

Nói cách khác, hiện giờ anh có thể yên tâm kích hoạt huyết mạch cuồng hoá để chiến đấu, không cần phải lo lắng gì nữa.
Sau khi cơn kích động qua đi, Dương Thanh vội vàng nói: “Cảm ơn ông Miêu!”
“Ông Miêu, con dao găm này là thứ gì? Tại sao cháu lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, dường như nó vốn thuộc về cháu.

Cảm giác này rất kỳ diệu”.
Miêu thành chủ đáp: “Đây là một vật quý ông từng tình cờ có được, nghe nói chính là bảo vật quý giá nhất của gia tộc huyết mạch cuồng hoá.

Xem ra giờ cháu đoạt được nó cũng là nhờ có huyết mạch cuồng hoá”.
“Con dao này có thể đem lại cho cháu lợi ích gì thì chỉ có thể dựa vào cháu tự mình nghiên cứu”.
Dương Thanh cầm con dao lên ngắm nghía.

Chuôi dao cực kỳ đẹp, được nạm một viên đá quý màu xanh lam rất lớn.

Lưỡi dao vô cùng sắc bén, loé lên tia sáng lạnh lẽo.

Anh cảm thấy cầm con dao này rất thuận tay, giống như nó được làm riêng cho anh vậy.
Dương Thanh cất con dao đi, cảm kích nói: “Cháu cảm ơn ông Miêu nhiều!”
Anh và Miêu thành chủ mới nhận nhau không được bao lâu, nhưng trong suốt mấy ngày nay ông lão vẫn không ngừng trợ giúp anh đạt được rất nhiều lợi ích.
Anh không chỉ được uống rượu của ông lão, tăng cảnh giới lên Siêu Phàm Thất Cảnh, giờ đây còn kích hoạt được tộc văn.

Đã vậy, ông lão còn cho anh một con dao găm vô cùng phù hợp.
Dương Thanh biết ơn Miêu thành chủ từ tận đáy lòng.
Miêu thành chủ bật cười.

Bấy giờ có một người giúp việc già đi tới cung kính nói: “Thành chủ, Hoàng chủ vực tới rồi!”
“Được!”
Miêu thành chủ nhìn Dương Thanh cười nói: “Nào, để ông dẫn cháu đi gặp một người!”
Chẳng mấy chốc anh đã đi theo ông lão tới phòng khách.
Dương Thanh lập tức im lặng.

Mặc dù anh với Lưu lão quái là kẻ thù của nhau nhưng đối phương đã bị anh kết liễu.
Bây giờ phải xem thử Hoàng Tiến có thể buông bỏ hận thù hay không.
Hoàng Tiến im lặng một lát rồi lắc đầu nhìn Miêu thành chủ: “Vô cùng xin lỗi thành chủ! Nhưng cậu ta đã giết sư huynh của tôi, nếu tôi không làm gì thì tôi khó mà an lòng”..
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 1679: 1679: Bắt Đầu Đi!


Nghe thấy Hoàng Tiến nói thế, Dương Thanh lập tức sầm mặt.

Anh đã không so đo với Hoàng Tiến vì nể mặt Miêu thành chủ, nhưng Hoàng Tiến lại không định bỏ qua cho anh.

Miêu thành chủ nhìn về phía Hoàng Tiến: “Tôi nghĩ chắc cậu cũng biết rõ nguyên nhân dẫn đến ân oán giữa sư huynh cậu và Dương Thanh, nếu sư huynh cậu không trêu vào Dương Thanh, sao Dương Thanh lại giết sư huynh cậu chứ?”
Hoàng Tiến không nói gì, chỉ nhìn Dương Thanh với vẻ mặt u ám.

Dương Thanh cũng đang quan sát Hoàng Tiến, tuy hai người im lặng nhưng đều thấy được sát khí trong mắt đối phương.

Một lúc lâu sau, Hoàng Tiến mới nói: “Tôi cũng không muốn khiến thành chủ khó xử, cảnh giới của cậu ta đã đạt đến Siêu Phàm Thất Cảnh, bây giờ tôi cũng là Siêu Phàm Thất Cảnh, chi bằng cứ để chúng tôi đánh một trận sống còn với nhau, nếu tôi chết, sau này khu vực thứ chín của Miêu Thành sẽ do cậu ta phụ trách”.

Dương Thanh nhíu mày, lạnh lùng nói: “Tôi vốn không có thù oán gì với ông, chính Lưu lão quái - sư huynh ông đã chủ động trêu vào tôi, ông ta bị tôi giết cũng đáng, ông thật sự muốn đánh một trận sống còn với tôi à?”

Hoàng Tiến thản nhiên nói: “Tôi biết người sai là sư huynh tôi, nhưng dù sao đó cũng là sư huynh tôi, tôi là sư đệ, bắt buộc phải làm gì đó cho ông ấy, cho dù bị cậu giết thì cũng là do tôi đáng đời”.

“Thành chủ, xin ông đồng ý với tôi!”
Miêu thành chủ nói: “Hoàng Tiến, tôi biết rõ thực lực của cậu và Dương Thanh, tôi có thể nói cho cậu biết, cậu không phải đối thủ của Dương Thanh, nếu đánh một trận sống còn, cậu chỉ có con đường chết”.

Hoàng Tiến cười nhạt: “Chết thì sao chứ? Tôi không sợ! Tôi chỉ cần một trận chiến thôi!”
Miêu thành chủ thở dài, biết không thể thuyết phục được Hoàng Tiến, bèn nhìn về phía Dương Thanh rồi nói: “Còn ý cháu thì sao?”
Dương Thanh đáp: “Nếu Hoàng vực chủ đã muốn đánh một trận sống còn với cháu, đương nhiên cháu cũng không sợ rồi”.

Miêu thành chủ nói: “Được! Nếu cả hai người đều đồng ý đánh, tôi sẽ giúp!”
Ba người rảo bước đến bờ Long Khê.

Miêu thành chủ vẫn đội mũ rộng vành, mặc áo vải, một tay xách sọt cá, tay kia cầm cần câu, ngồi bên bờ Long Khê, bắt đầu thả câu.

Như thể ông lão không hề có hứng thú gì với trận chiến sống còn giữa Dương Thanh và Hoàng Tiến hết.

Dương Thanh và Hoàng Tiến đứng ở hai bên ông lão, nhìn về phía nhau.

“Ra tay đi!”
Khí thế trên người Hoàng Tiến lập tức mạnh mẽ hẳn lên, trong mắt ông ta lóe lên vẻ lạnh lùng.

“Rầm!”
Ngay sau đó, tay hai người va vào nhau, hơi thở cuồng bạo lấy hai người làm trung tâm lập tức lan ra bốn phía.

Hoàng Tiến có vẻ kinh hãi, hình như không ngờ đòn tấn công toàn lực của mình lại bị Dương Thanh dễ dàng đỡ được.

Dương Thanh trông vẫn rất thản nhiên, nhưng ánh mắt khi nhìn Hoàng Tiến lại phức tạp hơn hẳn.

.
 
Back
Top Bottom