Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2012


Chương 2012:

“Ha ha, hội trưởng Kim nói chuyện đúng là trực tiếp.

Miêu Kinh Vân ảnh nhìn di chuyển đến Kim Trí Viên, cười: “Nói thật lòng, tôi cũng không phải là đến để chúc thọ, chúng tôi tối nay đến đây, là muốn tính chút nợ cũ với tên Diệp Phi đang ngồi trên ghế VIP”

“Biết điều, thì hãy để Kim Hội Trưởng các người giế t chết hắn rồi giao lại cho tôi, rồi bồi thường thiệt hại cho tôi ba mươi lăm tỷ, chuyện này tôi coi như: cho qua”

“Đúng không sai, chính các người hãy gi ết chết tên Diệp Phi rồi giao lại cho “Nếu không, tôi sẽ xem các người là đồng bọn cùng với tên Diệp Phi kia, thấy người nào giết người ấy”

“Đừng có mà nói với tôi cái gì mà chuyện ân oán cá nhân của bọn tôi không liên quan đến các người, các người cùng với tên Diệp Phi kia ngồi trên cùng một đại sảnh đến chúc thọ, vậy thì chính là kẻ thù của Miêu Kinh Vân này”

“Các người cũng đừng nói rằng thân phận hay địa vị gì…: “Trong mắt Miêu Kinh Vân tôi tối nay, không có quyền quý, cũng chẳng có nhà giàu, chỉ có bạn ngồi cùng thuyền và kẻ địch”

“Hoặc là gi ết chết Diệp Phi làm bằng hữu với ta, hoặc là đứng đối lập với ra làm kẻ địch, nhưng điều đó, chắc chắn phải chết không cần gì nghỉ ngờ”

“Hơn nữa cổ trùng nuốt tum mà chết.

Âm thanh Miêu Kinh Vân rất lớn, không những làm những chiếc cốc chén đũa chấn động rung lên, còn làm những khách khứa trong sảnh kinh hãi vô cùng.

Đây rõ ràng là một kẻ man rợ.

Ánh mắt Diệp Phi lạnh lên: “Miêu Kinh Vân, mày chẳng là cái thá gì”

Kim Trí Viên sắc mặt thay đổi: ‘Muốn động vào cậu chủ Diệp, thì hãy dâm qua thi thể của chúng tôi”

“Dẫm qua?”

Miêu Kinh Vân vừa động ngón tay vừa cười lạnh với hơn tám trăm khách: “Tôi dâm chết vài tên phế vật như các người cũng chẳng khác gì so với đâm chết con kiến, chỉ cần một nói hạ lệnh xuống của tôi, tám trăm người thì cũng chẳng còn mấy người là có thể sống sót trở về”

“Hơn nữa tôi cũng không sợ nói cho các người biết, để hạ gục được tên Diệp Phi, tối nay tôi không những đem đến thuộc hạ, còn hạ cố trùng độc xuống thức ăn chúc thọ của các người”

Chỉ cần các người ăn phải, hoặc là uống nước, thì cái mạng nhỏ của các người đều năm trong tay tôi Hắn lấy ra một chiếc hộp màu hồng cười: “Chỉ cần tôi đạo nhẹ một chút, thì các người sẽ sống không bảng ch: Mọi người nghe xong sợ hãi vô cùng, ‘Säc mặt Diệp Phi có chút thay đối, liền tự mình đến kiếm tra, thì lại phát hiện ra không có điều gì bất thường.

Tịch Diệt sư thái vừa ăn một miếng bánh kem chống đói, cúi đầu nhìn xuống miếng bánh kem mình đang cầm trên tay cũng chẳng phát hiện điều gì khác thường, bà cười lạnh lên một tiếng: “Giả vờ ra uy”

Không ít những hành khách cũng sờ vào trước bụng và trước ngực, cũng không thấy đau đớn gì, nên cũng nhầm tưởng răng không gì phải sợ sệt.

“Tung…tung tung..” Miêu Kinh Vân ha ha cười lớn, cũng chẳng nói chuyện, trực tiếp đập vào chiếc hộp màu đỏ.

“A….” Dường như Miêu Kinh Vân ban nãy đập vào ba cái. Những khách khứa trong sảnh đều thảm kêu vài tiếng, ôm lấy bụng năm lăn xuống đất.

Tám trăm người, dường như ai nấy cũng đều ăn thức ăn, lúc này toàn bộ gương mặt trắng bệch. Trên trán toán ra mồ hôi, còn không ngừng quản quại trên người. Vô cùng đau đón.

Tịch Diệt sư thái cùng với Hoắc Tử Yên cũng “Bịch” một nhát ngã lăn xuống, hai răng nghiến chặt, mồ hôi như mưa.

Cả tiếng kêu thảm giữa đại sảnh, phe Bà Tiền và Tiền Gia Hân mắt trợn miệng há, dường như cũng không thể ngờ được thủ đoạn của Miêu Kinh Vân lại hơn người như vậy.

Hạ độc một cách vô hình.

Đồng thời hai người họ cũng có một chút may mản, rất may bọn họ không cùng Diệp Phi và Kim Trí Viên một phe, nếu không bây giờ đến bản thân cũng sợ rằng sẽ sống không được chết cũng không xong.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2013


Chương 2013:

Diệp Phi lại kiểm tra lại bản thân, cũng phát hiện ra không có gì khác lạ, nhưng cũng “Không mấy ngạc nhiên”, lấy ra kim bạc mau chóng giải độc cho Tịch Diệt sư thái.

Kim Trí Viên nhìn vào Miêu Kinh Vân nói: “Miêu Kinh Vân, mày thật là vô sỉ”

Cô ta không ngờ rằng, đối phương sẽ hạ độc trong tối “Đối với tôi mà nói, vô sỉ bỉ ối đều chẳng còn ý nghĩa gì cả, chỉ có thắng làm vua, thua làm giặc”

“Miêu Kinh Vân ha ha cười lớn: “Hơn nữa tôi cũng không có hứng với các người, tối nay tôi đến, chỉ cần Diệp Phi chết đi”

Miêu Kinh Vân dừng đập chiếc hộp, khiến những khách khứa bị trúng độc đều được thở nhẹ một hơi.

Diệp Phi tiến lên phía trước nói: ‘Miêu Kinh Vân, người cậu muốn giết là tôi, có bản lĩnh thì hãy chỉ nhảm vào mình tôi, cậu uy h**p bọn họ làm gì?”

“Tôi động thủ giết các người thì quả thực rất nhàm chán.

Miêu Kinh Vân nhếch mép cười với Diệp Phi: “Tôi thích nhìn bọn họ sống không bằng chết”

Với Miêu Gia Ý, nửa bên tai “Chỉ có như vậy, tôi mới không cảm thấy có của tôi, Hắc La Sát, còn có cục tức trong lòng”

“Diệp Phi, bây giờ cậu chỉ còn có hai lựa chọn, một là gi ết chết tám trăm người ở đại sảnh này, hai là bị tám trăm người tại đây gi ết chết”

“Tất nhiên, tôi cũng có thế miềm lòng một chút, cậu còn có thể lựa chọn tự sát, nếu không hội trưởng Kim bọn họ cũng khó xử”

Giết người diệt tâm, Miêu Kinh Vân cảm thấy, chiêu này của mình rất không tệ.

“Còn có một sự lựa chọn…. trong lúc này, một âm thanh nhẹ nhàng không một chút sát khí vang lên: “Đó chính là, gi ết chết các người!”

Quyền Tương Quốc từ trên lầu bước chậm xuống, thân hình gầy gò, bóng dáng giống như một ngọn núi Thái Sơn bị dập tất, đồn nén lại cả một đại sảnh.

Quyền Tương Quốc vừa xuất hiện, ngay lập tức làm cho xung quanh trở nên yên lặng.

Ánh mắt của toàn bộ khách khứa đồng loạt nhìn về Quyền Tương Quốc.

Có tò mò, có kinh thường, có dò xét.

Giết sạch bọn Miêu Kinh Vân.

Một bậc thầy Dịch Kiếm đã tàn phế từ lâu, rốt cuộc có sức mạnh gì mà dám xưng như thế?

Quyền Tương Quốc gầy đét y hệt cây trúc, Miêu Kinh Vân dường như có thể dùng một đòn đánh chết ông ta.

“Ông ngoại!”

Kim Trí Viên vội vàng đi ra tiếp đón, lông mày đang nhíu chặt cũng dãn ra.

Trong mắt của cô ấy, chỉ cần ông ngoại xuất hiện, sẽ không có vấn đề nào là không thể giải quyết.

Quyền Tương Quốc ôn hòa vỗ vai Kim Trí Viên, sau đó chậm ra đi tới trước mặt Diệp Phi “Thần y Diệp, thật là ngại quá, vốn dĩ muốn mời cậu tới cùng nhau uống ly rượu, kết quả lại để cậu bận tối mày tối mặt rồi.”

Ông ấy cười áy náy: “Đợi tôi xử lý xong mấy chuyện này, sẽ quay lại đền bù cho cậu.”

Bà Tiền bọn họ nhịn không được mà cười giễu cợt một tiếng, một ông cụ tám mươi tuổi rồi còn cứ tỏ vẻ.

Còn xử lý xong mấy chuyện nữa chứ, đêm nay vẫn còn sống là không tệ rồi.

Bà Tiền càng cảm thấy, địa vị của nhà họ Tiền là chắc chắn không gì sánh được.

Diệp Phi nghe vậy liên tục xua tay: “Ông khách sáo rồi, Miêu Kinh Vân là vì tôi mới đến, nên là tôi có lỗi mới đúng”

“Tôi biết là hản đến vì cậu”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2014


Chương 2014:

Quyền Tương Quốc cười cười: “Nhưng mà biết đây là lễ mừng thọ tám mươi của tôi, còn đến đế giương oai đánh người, đấy chính là đánh vào mặt tôi rồi”

“Chuyện này, cứ giao cho tôi xử lý đi”

Ông đế Kim Trí Viên bảo vệ Diệp Phi, sau đó xoay người hướng đến Miêu Kinh Vân: “Vùng đất Thần Châu thực sự rất kỳ diệu, có loại người tài năng phúc.

hậu như Diệp Phi, cũng có loại hung hãn tàn bạo như các người.”

“Nhưng mà cũng đúng, không có mấy loại người xấu như các người, thì làm sao lộ ra được là có những người cao thượng như Diệp Phi bọn họ?”

“Thôi được, Thần Châu đã bảo vệ một người tàn phế bao nhiêu năm như tôi, hôm nay tôi quét sạch toàn bộ các người cũng tính là đền ơn cho Thần Châu.”

Lúc nói chuyện, trong tay ông ấy có thêm một cây kiếm được chạm trổ, không nhanh không chậm tút ra một thanh kiếm gỗ.

Cây kiếm gỗ này Diệp Phi đã từng thấy qua, chính là cây được chạm trổ đặt trên ghế dài mà Quyền Tương Quốc hay năm.

Một cây kiếm gỗ đã hoàn thành được chín mươi chín phần trăm, hình dáng nơi mũi kiếm vẫn còn chưa được hoàn thành hẳn Thanh kiếm được chạm trổ của Quyền Tương Quốc, đem sự sắc bén của nó đặt dở trên mũi kiếm.

“Tôi còn nói khấu khí của ai mà lớn thế, hóa ra là ông Quyền bậc thầy Dịch Kiếm hả”

Miêu Kinh Vân vốn đang sững sờ, sau đó giận dữ, rồi tiếp tục cười to thành tiếng: “Nhưng mà ông đã tám mươi tuổi rồi, người còn đang mắc bệnh nặng, sức lực để đi bộ còn không có mấy chút”

“Chúng tôi cứ đứng đây bất động, chính mươi chín cái đâu cho ông cắt, chỉ sợ ông cũng không cất được”

‘Vẻ mặt của anh ta tràn đầy khinh thường, còn tháo cả chốt an toàn của súng.

“Chín mươi chín cái đầu…

“Còn thiếu chút nữa”

Quyền Tương Quốc nhìn cây kiếm gỗ cười nhạt: “Ha ha ha–”

Nghe thấy câu này của Quyền Tương Quốc, Đông Tà, Tây Độc bọn họ đều cười lớn không ngớt, tiếng cười của gần một trăm người vang vọng lên toàn bộ Thương hội Nước Nam.

Rõ ràng đều cảm thấy Quyền Tương Quốc quá tự tin rồi.

Bà Tiền bọn họ cũng bĩu môi, ông cụ ngày chắc quên uống thuốc rồi, nhìn không rõ tình hình nữa à “Lão già, kiêu căng vậy, người ta nói ông là phế vật, tôi còn không tin lắm, bây giờ nhìn thấy, ông quả nhiên là một lão già lẩm cẩm”

Miêu Kinh Vân cười sảng khoái mà nhìn Quyền Tương Quốc: “Ông là một lão già ngu ngốc, sao lại nói là chín mươi chín cái đầu thiếu chút nữa chứ…”

“Đừng nói là một lão già tám mươi tuổi phế vật, cho dù có là ông mười năm trước đi nữa, ông cũng không làm được gì đâu.”

Trong lúc nói chuyện, anh ta còn cướp lấy một cây súng, nhầm bên chân của Quyền Tương Quốc bản một phá.

Bụp, một viên đạn bay đến bên cạnh Quyền Tương Quốc, khói thuốc súng dày đặc.

Nhưng mà là Miêu Kinh Vân khó chịu chính là Quyền Tương Quốc kinh hoảng lo sợ như anh ta suy nghĩ, càng không hề sợ đến mức quỳ rạp xin tha.

“Ây da, có chút khí phách của bậc thầy đấy”

Miêu Kinh Vân vốn là sững sờ, sau đó nhe răng cười không ngớt: “Hay là ông sợ quá rồi quên mất phải tránh đi vậy?”

“Bùm bùm bùm –”

Dứt lời anh ta lại b ắn ra ba phát súng, bản đến bên cạnh người Quyền Tương Quốc.

Mười mấy người đội tinh nhuệ Nước Nam xông lên bảo vệ, lại bị Kim Trí Viên vẫy tay ngăn cản lại.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2015


Chương 2015:

Phía trước viên đạn bay tứ tung, Quyền Tương Quốc vẫn không thèm tránh, vẫn lấy tay gọt thanh kiếm gỗ.

Một lần rồi hai lần, làm cho phía trước của cây kiếm gỗ dần trở nên sắc bén.

“Lão già, có chút bản linh đấy, ba phát súng cũng không tránh”

Nhìn thấy sắc mặt Quyền Tương Quốc không hề thay đổi, Miêu Kinh Vân khẽ nhíu mày, sau đó mất hứng: “Chỉ là tôi bắt nạt một ông già như ông thì có ý nghĩa gì cơ chứ?”

“Diệp Phi, não mày bị úng nước trà hả, lại muốn dựa dẫm vào lão già này?”

Ánh mắt anh ta lại nhìn về phía Diệp Phi: ‘Mày thực sự cho rằng ông ta vẫn là bậc thầy Dịch Kiếm gì đấy hả?”

“Ông ta tám mươi tuổi rồi, già rồi không minh mẫn, đừng nói ra rút kiếm, chắc còn không có sức kéo quần lên đâu”

“Thẳng thắn một chút, mày tranh thủ tự tử đi, tao tha cho tám trăm người ở đây”

Miêu Kinh Vân lại lấy ra một cái trống nhỏ màu hồng cười: ‘Bãng không tao sẽ để cho toàn bộ khách trong hội trường xông vào giết mày”

Không ít người thấy thế liền thay đổi sắc mặt, ồn ào mà cảm thấy kinh sợ.

Bọn họ đã từng được cảm nhận sức mạnh của chiếc trống nhỏ màu đỏ này, tiếng trống vang lên, bụng như bị dao đâm, sống không bảng chết.

Hoắc Tử Yên mấy người cũng khẽ nhíu mày, bọn học không biết Quyền Tương Quốc có thể áp chế được Miêu Kinh Vân hay không, nhưng biết rõ áp lực của chiếc trống nhỏ màu đỏ kia.

Đến lúc đó tám trăm người khách phải chịu đựng tra tấ sự sống mà tấn công Diệp Phi.

Tám trăm người tấn công, đừng nói là Diệp Phi khó chống đỡ, thậm chí có gi ết chết anh, đoán chắc răng anh cũng sẽ không ra tay rất có khả năng vì Vì vậy bọn họ phải luôn quan sát để bảo vệ Diệp Phi, chuẩn bị bảo vệ Diệp Phi bất cứ lúc nào.

“Miêu Kinh Vân, mày mới là đồ rác rưởi.”

Diệp Phi tiến lên một bước nhìn chằm chăm Miêu Kinh Vân cười lạnh: “Cho.

mày cơ hội đấu tay đôi, mày lại không quý trọng, mày không có cơ hội đánh hội đồng đâu”

Miêu Kinh Vân hừ một tiếng: “Đánh hội đồng cũng không được, là mày có.

thể gi ết chết tao, hay là lão già kia gi ết chết tao?”

Bà Tiền bọn họ cũng lắc đầu, Quyền Tương Quốc thích cậy già lên mặt mạnh miệng, Diệp Phi cũng tự cao tự đại.

Quyền Tương Quốc cười nhạt: “Có tôi ở đây, không có ai có thể tổn thương Diệp Phi”

Miêu Kinh Vân giương súng lên nhắm vào đầu Quyền Tương Quốc: “Lão già này, có tin bây giờ tôi bản nát đầu ông hay không?”

“Không tin”

Trong lúc nói chuyện, Quyền Tương Quốc cuối cùng cũng hạ xuống một kiếm.

“Soạt “

Một lưồng ánh sáng trắng phát ra từ cây kiếm gỗ, nó không chỉ ngập tràn sự sắc bén, còn trở nên có sức sống mãnh liệt Giống như nó đột nhiên nói có sinh mạng vậy, linh hoạt đến nỗi làm người ta nói không nên lời.

Ngay lúc đó, một luồng ý chí chiến đấu toát ra từ người Quyền Tương Quốc, ông ấy giống như không khống chế được nữa, toàn bộ thân thể đều bắt đầu thổi phồng lên.

Thậm chí cả giữa lông mày, đều toát ra sức sống vô cùng mãnh liệt Nếp nhãn trên mặt ông, mái tóc hoa râm, cũng đều lặng lẽ mà biến đổi, cả người giống như trẻ ra mười tuổi Cây khô gặp mưa xuân Trên mặt Diệp Phí lộ ra vẻ khiếp sợ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2016


Chương 2016:

Đông Tà và Tây Độc bọn họ cũng nhìn chòng chọc về hướng thanh kiếm gỗ, hiển nhiên đã cảm nhận được một lưông mùi vị nguy hiểm.

Quyền Tương Quốc sảng khoái cười to: “Kiếm được chạm trố trong mười năm, hôm nay cuối cùng cùng ra khỏi vỏ, ai có thế chặn được một kiếm của tôi?”

Miêu Kinh Vân theo bản năng cười khẩy: “Lão gìa, vẫn chơi trò bịp bợm đó.

hả? Có bản lĩnh thì đánh ta này”

“Được, lấy bọn mày tế kiếm vậy”

Quyền Tương Quốc cười nhạt, nắm chặt cây kiếm gỗ.

Ý chí chiến đấu ngập trời.

“Mau lùi lại!”

Sắc mặt Đông Tà Tây Độc bọn họ đột nhiên thay đổi lớn, nảm lấy Miêu Kinh Vân hét lên lùi về phía sau.

Ngay lúc Quyền Tương Quốc cầm kiếm, bọn họ phát hiện ra, đây không phải là một tên phế vật, mà là một nhân vật vô cùng lợi hại Đừng nói là mấy người bọn họ, cho dù là toàn bộ đều xông lên, cũng sợ không đủ cho Quyền Tương Quốc tàn sát.

Miêu Kinh Vân cũng ngửi được mùi nguy hiếm, vừa lui, vừa hét to: “Nố súng, nổ súng, giết ông ta”

Xa thủ của Kim Thị giương họng súng.

“Vèo —”

Ngay lúc này, giọng nói của Quyền Tương Quốc trầm xuống: “Một kiếm chém tiên!”

Kiếm vòng qua xuyên thấu trời đất, nháy mắt nổi lên kinh sợ.

Thanh kiếm gỗ trong lòng bàn tay của Quyền Tương Quốc bay vèo ra, lóe lên một cái giữa bọn Miêu Kinh Vân rồi biến mất Tuy là câu kiếm nhỏ dài ba tấc, nhưng lại giống như một vật thần trên bầu trời, che khuất đi tầm mắt của mọi người Lúc này, toàn bộ trời đất dường như dừng lại, trong ánh mắt của tám trăm khách khứa, chỉ còn lại một thanh kiếm cầu vồng.

Sáng chói như vậy!

Lại trợn tròn mắt, bà Tiền với Tiền Gia Hân bọn họ đều cảm thấy hoảng sợ.

Đông Tà, Tây Độc, mười hai người cổ, mấy người Đồng bất tử cùng với xạ thủ Kim Thị đều dời ra chỗ khác.

Mỗi một cái đều là đầu bị chém bay.

Sau một kiếm, kẻ địch đều như ngả ra!

Tám trăm khách mời trơ như phỗng, tất cả đều im lặng như tờ.

Chỉ có Quyền Tương Quốc dẫm lên máu mà đi ra, cầm kiếm đứng ngạo nghễ, uy chấn thế giới!

“Trí Viên, rửa kiếm đi”

“Chuyện này, chuyện này sao có thể…

Lúc Kim Trí Viên sai đám đàn em xử lý đống thi thể, hơn tám trăm người ở hiện trường vẫn chưa phản ứng kịp.

Nhìn gần trăm xác chết, rất nhiều người chảy mồ hôi đâm đìa, trên trán cũng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt là sự hoảng sợ không thể diễn tả bằng lời.

Ngay cả một con cáo già như Hàn Thường Sơn, cũng phải lấy mắt kính xuống vuốt mắt liên tục để xem có phải mình năm mơ hay không.

Chỉ là hiện trường máu tươi lai láng, còn có những xác chết nằm đó, nói cho họ biết rõ răng đám Đông Tà Tây Độc chết thật rồi.

Bọn họ trở nên hoảng hốt.

Dù thế nào cũng không ngờ, Miêu Kinh Vân khí thế hung hãn còn nảm giữ sống chết của tám trăm người trong tay, cứ như vậy bị Quyền Tương Quốc dùng một kiếm chém chết.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2017


Chương 2017:

Không ai thấy rõ được một kiếm đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của Đông Tà Tây Độc bọn họ, vẫn có thể cảm nhận được sức ép kia.

Một kiếm gần trăm người, một kiếm gần trăm mạng người đó Đây chính là lão quái vật không nên tồn tại trên thế giới, trong lòng mấy Tịch Diệt Sư Thái không tiếng động mà hò hét.

Mãnh Long Phác Anh Long đứng đầu Nước Nam vẫn trốn trong góc xem trò vui, nghiêm túc tát cho mình mấy cái tát, trên mặt là sự xấu hổ và cả sự ảo não.

Xấu hổ là bởi vì, anh ta phát mình vẫn luôn kiêu ngạo vì là một Kiếm Tru Tiên, nhưng ngay cả một phần của Quyền Tương Quốc cũng chưa bằng.

Ảo não là vì năm đó đứng sai đội rồi, nếu không hiện tại có thể tiếp tục tập võ với Quyền Tương Quốc, còn có thể dựa vào sự che chở của ông ấy mà tung hoàng giang hồ.

Bây giờ, một ván bài đẹp đã bị phá hỏng, còn bị vô số người chèn ép.

Phác Anh Long tin rằng, một khi Quyền Tương Quốc kẻ mạnh trở về, không cần Kim Trí Viên bọn họ lên tiếng, liền có vô số người vì lấy lòng Quyền Tương Quốc mà xuống tay với anh ta.

“Xong, xong rồi..”

Lúc Phác Anh Long đang tuyệt vọng, bà Tiền cũng c**ng cứng người, mặt cười mà xấu xí như tro tàn vậy.

Bà ta không chỉ bị một kiếm này của Quyền Tương Quốc hù ngã, còn biết lần này nhà họ Tiền sợ là cược sai rồi ‘Sức mạnh nghịch thiên này của Quyền Tương Quốc, đã không phải là thứ mà tiền tài và quyền thế của hai nhà Kim Thôi áp chế được.

Vô số người ở hiện trường khiếp sợ, vô số người há hốc mồm, chỉ có Diệp Phi vẫn bình tĩnh nhàn nhã.

Trong lúc cứu chữa Quyền Tương Quốc, anh đã hai lần được lĩnh giáo sự lợi hại của ông ấy, bây giờ một kiếm của đối phương giết trăm người, Diệp Phi cũng đã có chuẩn bị tâm lý trước rồi “Diệp Phi, tuy những người này quấy rối ở tiệc mừng thọ của tôi, nhưng họ là tới vì cậu, sẽ để lại cho cậu kết thúc đó.

Quyền Tương Quốc đi tới bên cạnh Diệp Phi võ vai anh, sau đó ngón tay nhẹ nhàng vung lên.

Kim Trí Viên dẫn người duy nhất còn một hơi thở là Miêu Kinh Vân tha tới “Khụ khụ…”

Cả người Miêu Kinh Vân đầy máu, gấy một cánh tay, yết hầu và ngực đều là máu, dáng vẻ bi thảm, nhưng quả thực vẫn còn sống.

Ngoại trừ việc trong thời khắc nguy hiểm anh ta dùng cánh tay Kỳ Lân đỡ một kiếm ra, còn vì Quyền Tương Quốc muốn để anh ta lại cho Diệp Phi xử trí.

Anh ta thê thảm đau đớn nằm trên đất, trên mặt vẫn còn sự khiếp sợ.

Hiển nhiên một kiếm kia của Quyền Tương Quốc, không chỉ khiến thân thể anh ta bị thương nặng mà cũng để lại ám ảnh trong anh ta.

“Cảm ơn ngài”

Diệp Phi nới lời cảm ơn với Quyền Tương Quốc, sau đó kêu người đưa Miêu Kinh Vân vào một phòng nghỉ, để tránh quấy rối tiệc mừng thọ tám mươi tuổi được tiến hành tiếp.

Sau đó, Diệp Phi liền đi vào phòng nghỉ có ánh đèn mông lung, sau khi để hai gã vệ sỹ Nước Nam rời đi, anh liền cúi người xuống nhìn Miêu Kinh Vân mà cười.

“Cậu Miêu, có ngạc nhiên không, có phải rất bất ngờ không?”

“Tôi nói rồi, đơn đả độc đấu công bằng với tôi một trận, là cơ hội tốt nhất của anh, nhưng hết lần này tới lần khác anh lại không tin”

“Bây giờ không làm theo lời tôi, ngay cả cơ hội ra tay cũng không có rồi?”

Anh còn lấy mấy kim châm ra, giúp Miêu Kinh Vân cầm máu ở cánh tay, không muốn anh ta chết nhanh như vậy.

“Tao.”

Đầu tiên Miêu Kinh Vân giận tím mặt, sau đó lại thở hắt một hơi, nhìn Diệp Phi mà thở dài một tiếng.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2018


Chương 2018:

“Tôi sai rồi, tôi đã coi thường Quyên Tương Quốc”

“Tôi vẫn luôn cho răng ông ta đã phế rồi, một đầu ngón tay của tôi là có thể đâm chết ông ta, cho nên mới tới tiệc mừng thọ này đối với cậu.”

“Nếu như biết ông ta bá đạo như vậy…”

Anh ta gian nan mà nở nụ cười, trong lòng rất hối hận, chỉ tiếc là trên đời này không có thuộc hối hận để uống.

Nghĩ đến sự kiêu ngạo và miệt thị vừa rồi của mình, Miêu Kinh Vân hận không thể tìm một cái khe hở nào đó để chui vào.

Theo đạo lý mà nói, chết nhiều người như vậy, mình mình cũng chỉ còn lại nửa cái mạng, còn phá hoại chuyện tốt của anh ta, Miêu Kinh Vân hẳn là rất hận Quyền Tương Quốc.

Nhưng nghĩ đến một kiếm vừa rồi của Quyền Tương Quốc, anh ta liền mất đi tất cả ý chí chiến đấu và oán hận.

Người như thế, dù anh ta có sống mười đời cũng hận không nổi.

“Thế giới này vốn không có thuốc hối hận.”

Diệp Phi nhìn Miêu Kinh Vân cười: “Tất cả chỉ do anh có nắm được cơ hội không”

Miêu Kinh Vân cười gắn một tiếng: “Cậu muốn từ từ nhục nhã tôi, dẫn vặt tôi, hay là dùng một kẻ tàn phế như tôi để dọa dâm Miêu thị”

“Nói tung tích em trai của anh cho tôi, tôi để lại cho anh một mạng.”

Diệp Phi dứt khoát mở miệng: “Tôi cfing sẽ không gi ết chết em trai anh, chỉ là muốn cậu ta chịu sự trừng phạt của pháp luật.

‘Vừa rồi anh đã thuận tiện kiểm tra cho Miêu Kinh Vân, cậu lớn nhà họ Miêu thật sự đã bị phế rồi, sống cũng không có uy h**p gì, không bảng dùng mạng anh ta để đổi lấy tin tức của Miêu Truy Phong, “Sự trừng phạt của luật pháp, nói thật dễ nghe, thời hạn thi hành án hơn bốn mươi năm, đó chính là cả đời”

Miêu Kinh Vân gian nan ho khan một cái để đổi lại nửa cái mạng của mình?”

âu cảm thấy tôi sẽ lấy em trai ra “Không đổi sao, vậy thì đổi cho bố anh và toàn bộ Miêu thị vậy”

Diệp Phi chậm rãi đứng lên khỏi ghế, từ trên cao nhìn xuống Miêu Kinh Vân mà nói “Tôi sẽ chữa vết thương cho anh, sau đó tung tin đồn ra, cậu cả nhà họ Miêu đang ở trong tay tôi”

“Mặc dù đã là người tàn phế, nhưng cũng là một mồi câu tốt”

Diệp Phi nhìn Miêu Kinh Vân cười: “Một Miêu Truy Phong, Miêu thị đã phải lao tâm lao lực như vậy, một Miêu Kinh Vân, Hội trưởng Miêu còn không đích Theo đạo lý mà nói, chết nhiều người như vậy, mình mình cũng chỉ còn lại nửa cái mạng, còn phá hoại chuyện tốt của anh ta, Miêu Kinh Vân hẳn là rất hận Quyền Tương Quốc.

Nhưng nghĩ đến một kiếm vừa rồi của Quyền Tương Quốc, anh ta liền mất đi tất cả ý chí chiến đấu và oán hận.

Người như thế, dù anh ta có sống mười đời cũng hận không nổi.

“Thế giới này vốn không có thuốc hối hận.”

Diệp Phi nhìn Miêu Kinh Vân cười: “Tất cả chỉ do anh có nắm được cơ hội không”

Miêu Kinh Vân cười gần một tiếng: “Cậu muốn từ từ nhục nhã tôi, dẫn vặt tôi, hay là dùng một kẻ tàn phế như tôi để dọa dâm Miêu thị”

“Nói tung tích em trai của anh cho tôi, tôi để lại cho anh một mạng.”

Diệp Phi dứt khoát mở miệng: “Tôi cfing sẽ không gi ết chết em trai anh, chỉ là muốn cậu ta chịu sự trừng phạt của pháp luật.

Vừa rồi anh đã thuận tiện kiểm tra cho Miêu Kinh Vân, cậu lớn nhà họ Miêu thật sự đã bị phế rồi, sống cũng không có uy h**p gì, không bằng dùng mạng anh ta để đổi lấy tin tức của Miêu Truy Phong.

“Sự trừng phạt của luật pháp, nói thật dễ nghe, thời hạn thi hành án hơn bốn mươi năm, đó chính là cả đời”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2019


Chương 2019:

Miêu Kinh Vân gian nan ho khan một cái: “Cậu cảm thấy tôi sẽ lấy em trai ra để đổi lại nửa cái mạng của mình?”

“Không đổi sao, vậy thì đổi cho bố anh và toàn bộ Miêu thị vậy”

Diệp Phi chậm rãi đứng lên khỏi ghế, từ trên cao nhìn xuống Miêu Kinh Vân mà nói “Tôi sẽ chữa vết thương cho anh, sau đó tung tin đồn ra, cậu cả nhà họ Miêu đang ở trong tay tôi”

“Mặc dù đã là người tàn phế, nhưng cũng là một mồi câu tốt”

Diệp Phí nhìn Miêu Kinh Vân cười: “Một Miêu Truy Phong, Miêu thị đã phải lao tâm lao lực như vậy, một Miêu Kinh Vân, Hội trưởng Miêu còn không đích tay và chân Miêu Kinh Vân, lại xoa hai tay một chút rời khỏi phòng nghỉ.

Anh vừa mới tới đầu cầu thang, chỉ thấy bà Tiền bịch một cái quỷ trước mặt anh.

“Thần y Diệp cứu mạng…

Sảnh bên ngoài đã được dọn dẹp sạch sẽ, khách trong phòng không những không sợ hãi mà càng thêm thích thú.

Quyền Tương Quốc nhất kiếm tru tiên, không chỉ làm cho mọi người khiếp sợ, cũng khiến cho mọi người ngửi thấy mùi cơ hội.

Hội thương mại nước Nam đã nổi lên, Kim Trí Viên sẽ vượt lên hai nha Kim Thôi Bây giờ lo nhanh ôm đùi to, sau này sẽ không đèo bồng được nữa.

Thế là tám trăm người không một người nào rời khỏi, ngược lại từng người một đến bán rượu chủ trì kính rượu, không ngừng xu nịnh Quyền Tương Quốc và Kim Trí Viên.

Nhiều nhân vật nổi tiếng ở Cảng Thành không tham dự cũng chạy đến, hy vọng có thể tránh được danh sách của Kim Trí Viên.

Tuy thương hội nước Nam không để ý đến bà Tiền, cũng không tống cổ bọn họ đi ra ngoài, nhưng trong lòng bà Tiền hiểu rất rõ, nhà họ Tiền tiêu đời rồi Sau buổi tối đêm nay, sợ là dù cho Quyền Tương Quốc và Kim Trí Viên không lên tiếng, những quyền quý tại hội trường đêm nay sẽ không tiếc công sức để đối phó với với nhà họ Tiền, để lấy lòng Quyền Tương Quốc.

Nếu như đêm nay không tận mắt chứng kiến Quyền Tương Quốc đích thân ra tay, bà Tiền sẽ cho rằng, có Kim Thôi hai tài phiến lớn ủng hộ nhà họ Tiền, vẫn có thế chống chọi được sự đàn áp của Quyền Tương Quốc.

Có điều sau khi chứng kiến nhát kiếm đó, bà ta biết răng nhà họ Tiền của mình tiêu rồi Thế nên bà ta quả quyết chạy đến trước mặt của Diệp Phi cầu xin nói: “Thần Y Diệp, cầu xin cậu cho Tịnh Thu một con đường sống”

Vào lúc này, bà Tiền không còn ngạo mạng như vừa rồi nữa, mà trông bà thật yếu đuối và đáng thương, và đôi mắt ngân ngấn nước, muốn tỉ tiện bao.

nhiêu có tỉ tiện bấy nhiêu.

Diệp Phí nhìn bà ta cười một cái: “Bà Tiền, có phải bà lầm lẫn gì không?”

“Bà là đế nhất phu nhân của một trong bốn hộ giàu có nhất vùng, ngay cả Thương hội nước Nam cũng không để trong mắt, tôi chỉ là một bác sĩ nhỏ bé thôi, thì tôi làm sao có thế cho được bà con đường sống nào chứ?”

Anh đưa tay đỡ lấy người phụ nữ có phần xinh đẹp này rồi nói: “Đứng dậy đi, tất cả mọi thứ đã có định số hết “Bác sĩ Diệp, tôi khốn kiếp, tôi ngông cưồng, tôi tiểu nhân đắc chí”

Nét mặt của bà Tiền lộ ra thần sắc ai quán, còn không khách khí tự tát cho.

mình bốn cái bạt tai, đánh đến hai má của bà ta đỏ ửng hết cả lên: “Thật ra tôi cũng không muốn tặng chuông trong buổi tiệc mừng thọ, tôi cũng đâu muốn khiêu khích Thương hội nước Nam, tôi cũng chỉ là một bà Tiền nhỏ nhoi, ngay cả họ Tiền cũng không phải”

“Ông cụ Tiền muốn tôi đi đến đây làm những chuyện như thế, tôi làm sao dám không đi chứ đúng không?”

“Đương nhiên tôi cũng biết mình cũng sai, tiểu nhân đắc chí, tôi biết tôi sai rồi”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2020


Chương 2020:

“Hy vọng thần Y Diệp giúp tôi một lần, trước mặt ông cụ nói đỡ giùm tôi vài câu, mông ông ấy có thể giơ cao đánh khế tha cho tôi một con đường sống”

Ánh mắt bà ta ngấn lệ nhìn Diệp Phi cầu xin: “Chỉ cần có thể bỏ qua cho tôi, tôi đồng ý làm trâu làm ngựa báo đáp thần y Diệp”

Trong lòng bà ta biết rất rõ, bản thân bà ta trực tiếp đi cầu xin Quyền Tương Quốc và Kim Trí Viên, hai người này tuyệt đối đến nhìn một cái cũng không thèm nhìn bà ta.

Không tống cổ bà ta đi, lờ sự tồn tại của bà ta.

Điều đó đã chứng minh Thương hội nước Nam phớt Duy nhất có Diệp Phi là còn chú ý đến ba ta.

Quyền Tương Quốc xem trọng Diệp Phi như thế, chỉ cần mua chuộc được Diệp Phi, bà ta sẽ có cơ hội thoát được kiếp nạn này.

‘Ông cụ quả thật là bạn của tôi, lời tôi nói, ông ấy cũng thật sự sẽ nể mặt Diệp Phi nhàn nhạt cười một cái: “Nhưng nói đỡ cho một người tặng chuông trong buối tiệc mừng thọ của ông ấy, đầu óc tôi chẳng phải là hỏng rồi sao?”

“Tôi biết là rất đường đột, tôi cũng biết là chuyện này rất khó xử”

Bà tiền ôm lấy đùi to của Diệp Phi, hé đôi môi đỏ lên khẩn cầu Diệp Phi: “Nhưng quả thật cũing chí có thần Y Diệp mới có thể cứu tôi được thôi, cầu xin cậu, hãy giúp tôi một lần, tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào”

Bà ta không những khiển bản thân mình cực kỳ đáng thương, còn nói ra những lời nói có ẩn ý với Diệp Phi, muốn dùng tam phần nhan sắc của mình lay động Diệp Phi “Sẵn sàng trả bất cứ giá nào sao?”

Diệp Phi nhìn người phụ nữ này bật cười: “Nghe thì có vẻ hấp dẫn, nhưng với tôi thì cô thực sự vô giá trị, tiền quyền mỹ sắc, tôi không thiếu một thứ gì cả”

Ngay cả vẻ đẹp trẻ trung của Tiền Gia Hân anh còn không nhìn trúng, sao lại có thể tham lam chút quyến rũ này của Trì Tịnh Thu chứ?

“Cậu..” Bà Tiền thiếu chút nữa bị Diệp Phi làm cho tức chết, bà ta không đoán được là mỹ nhân kế của mình sẽ bị thất bại, trong lòng không chịu được âm thầm mảng chửi thäng nhóc này đúng thật là không phải đàn ông.

Khi thấy anh sắp rời đi, bà ta lại tiều tụy kêu lên: “Cậu là bác sĩ, lại còn bác sĩ trong nước, vậy đối với y dược chắc là có hứng thú chứ: “Tôi ở nhà họ Tiền thăm dò được một bí mật, nhà họ Tiền đang muốn cấu kết với Dương Quốc Huyết Y Môn”

“Bọn họ đang thu mua số lượng cực lớn loại thuốc trị thương hồng nhan bạch dược, chỉ là mục đích của bọn họ không phải là kiếm tiền”

“Mà bên trong còn bỏ chút đồ có hại, để thuốc hồng nhan bạch dược tràn vào thị trường sẽ hại người.”

“Bọn họ muốn phát triển loại thuốc hông nhan bạch dược này”

Theo bản năng bà ta muốn lợi dụng tình báo y dược để lôi kéo Diệp Phi, hy vọng có thể lay động Diệp Phi giữ con đường sống cho mình.

Diệp Phi vốn đang định hứt người phụ nữ này ra rồi rời đi, nghe thấy bà ta nói vậy liền dừng bước.

Anh quay đầu trừng mắt nhìn bà Tiền giọng nói trầm xuống: “Lời bà nói là thật hả?”

“Thật trăm phần trăm!

Nhìn thấy Diệp Phi có hứng thú với tin tình báo này, mắt của bà Tiền sáng lên đáp: “Là do ông cụ uống say ở trên sân thượng nói chuyện điện thoại bị tôi vô tình nghe thấy”

“Phòng của tôi vừa hay ở trên đầu ông cụ”

Trong lòng bà ta thầm mừng, làm sao cũng không ngờ được, ban đầu không cẩn thận nghe thấy tin tức này, bây giờ lại trở thành điều kiện cứu mạng bà ta.

Ánh mắt của Diệp Phi lạnh lùng: “Bọn họ thu mua hồng nhan bạch dược không phải là muốn kiếm tiền, mà là muốn hại người sao, bọn họ làm chuyện hại người nhưng lại không mang lợi ích gì cho mình?”

“Nghe nói loại thuốc trị vết thương đó không chỉ tạo ra nhiều ngoại tệ cho.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2021


Chương 2021:

Thần Châu, mà còn khiến các quan chức cấp cao của Thần Châu sẵn sàng trang bị loại thuốc cho quân đội”

Bà tiền thở ra một hơi dài: “Huyết Y Môn không muốn thấy cảnh tượng này, vì vậy họ nghĩ đến việc bôi nhọ danh tiếng của loại thuốc hồng nhan bạch dược “Tôi ở nhà họ Tiền thăm dò được một bí mật, nhà họ Tiền đang muốn cấu kết với Dương Quốc Huyết Y Môn”

“Bọn họ đang thu mua số lượng cực lớn loại thuốc trị thương hồng nhan bạch dược, chỉ là mục đích của bọn họ không phải là kiếm tiền”

“Mà bên trong còn bỏ chút đồ có hại, để thuốc hồng nhan bạch dược tràn vào thị trường sẽ hại người.”

“Bọn họ muốn phát triển loại thuốc hông nhan bạch dược này”

Theo bản năng bà ta muốn lợi dụng tình báo y dược để lôi kéo Diệp Phi, hy vọng có thể lay động Diệp Phi giữ con đường sống cho mình.

Diệp Phi vốn đang định hứt người phụ nữ này ra rồi rời đi, nghe thấy bà ta nói vậy liền dừng bước.

Anh quay đầu trừng mắt nhìn bà Tiền giọng nói trầm xuống: “Lời bà nói là thật hả?”

“Thật trăm phần trăm!”

Nhìn thấy Diệp Phi có hứng thú với tin tình báo này, mắt của bà Tiền sáng lên đáp: “Là do ông cụ uống say ở trên sân thượng nói chuyện điện thoại bị tôi vô tình nghe thấy”

“Phòng của tôi vừa hay ở trên đầu ông cụ”

Trong lòng bà ta thầm mừng, làm sao cũng không ngờ được, ban đầu không cẩn thận nghe thấy tin tức này, bây giờ lại trở thành điều kiện cứu mạng bà ta Ánh mắt của Diệp Phi lạnh lùng: “Bọn họ thu mua hồng nhan bạch dược không phải là muốn kiếm tiền, mà là muốn hại người sao, bọn họ làm chuyện hại người nhưng lại không mang lợi ích gì cho mình?”

“Nghe nói loại thuốc trị vết thương đó không chỉ tạo ra nhiều ngoại tệ cho.

Thần Châu, mà còn khiến các quan chức cấp cao của Thần Châu sẵn sàng.

trang bị loại thuốc cho quân đội”

Bà tiền thở ra một hơi dài: “Huyết Y Môn không muốn thấy cảnh tượng này, vì vậy họ nghĩ đến việc bôi nhọ danh tiếng của loại thuốc hồng nhan bạch dược hồi mới mở miệng nói: “Cách tốt nhất, đó chính là gây ra một động tĩnh lớn hơn”

“Đing đing đing..” Đúng vào lúc này, điện thoại của Diệp Phi vang lên.

Tiếng chuông nhỏ nhưng chói tai phá vỡ sự im lặng trong hành lang, vào lúc này Diệp Phi bỗng có một dự cảm không lành.

“Cậu Diệp, không xong rồi, xưởng thuốc cháy rồi”

Diệp Phi vừa mới bắt máy, bên tai liền văng lên tiếng Lâm Bách Thuận gào to: “Phân xưởng ở Long Đô cháy rồi, lửa rất lớn, chúng tôi căn bản không khống chế được”

Giọng nói của anh ta mang theo sự kinh hoảng và tuyệt vọng, cho dù cách điện thoại, Diệp Phi cũng có thể cảm nhận được sự bất lực của anh ta.

“Cháy?”

Trái tim của Diệp Phi cũng thắt lại: “Xưởng thuốc đang êm đẹp sao lại cháy? Là tai nạn hay là bởi vì người làm? Hơn nữa hệ thống phòng cháy chữa cháy của chúng ta không phải thuộc loại cao cấp nhất sao?”

Tuy anh không tham gia quản lý xưởng thuốc Hồng Nhan, nhưng vẫn thường được Tống Hồng Nhan báo cáo lại Điều này khiến Diệp Phi cũng hiểu được ít nhiều về lợi nhuận ở xưởng thuốc.

Bạch Dược Hồng Nhan được sản xuất ở ba xưởng thuốc lớn, không chỉ thiết bị sản xuất dược tiên tiến nhất, hệ thống phòng cháy chữa cháy và giám sát cũng thuộc loại cao cấp nhất, quản lý cũng thay nhau mà giám sát nghiêm ngặt.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2022


Chương 2022:

Cộng thêm có người tuần tra hai mươi tư giờ, theo lý sẽ không xuất hiện việc bị cháy hay bị người hạ độc.

Lúc Diệp Phi nghe điện thoại, bà Tiền lập tức từ dưới đất đứng lên, đứng ở cửa ra vào vẫn duy trì một khoảng cách, miễn cho nghe được thứ không nên nghe.

Đồng thời cũng ngăn những người khác tới gần.

Diệp Phi liếc mắt nhìn người phụ nữ này, không hổ là bà chủ nhà giàu có, giống với dml co được dãn được, còn rất biết điều.

“Nguyên nhân tạm thời vẫn chưa biết”

Nghe thấy Diệp Phi đặt câu hỏi liên tiếp, giọng Lâm Bách Thuận run rẩy nói: “Chỉ là dựa theo lời của đội trưởng đội an ninh, lửa này bốc lên từ nhiều chỗ, kho cất giữ dược liệu cũng cháy rồi”

“Nhân viên tuần tra căn bản không kịp dập tắt, dược liệu dễ bắt lửa, cho nên lập tức liên đốt hơn phân nửa phòng.

“Đội phòng cháy chữa cháy đang trên đường tới xưởng thuốc, lại không hiểu ra sao mà bị nổ bánh xe, lúc đi đến phân xưởng sản xuất Long Đô, thì những bộ phận quan trọng đã bị đốt sạch rồi.”

“Tôi cũng đã tới đây xem xét, toàn bộ phân xưởng bị đốt chạy, sợ không có cách nào sản xuất tiếp rồi”

Anh ta lại bổ sung một câu: “Cục phòng cháy chữa cháy đang điều tra nguyên nhân tai nạn”

Mấy nơi đồng thời bốc cháy?

Trong lòng Diệp Phi đã có suy nghĩ, nghĩ đến những lời bà Tiền vừa nói, chẳng lẽ đây chính là hành động của Huyết Y Môn?

Nhưng anh không nói chuyện này với Lâm Bách Thuận, chỉ hỏi một câu: “Có nói việc này cho tổng giám đốc Tống chưa?”

“Vẫn chưa..” Lâm Bách Thuận hơi chần chờ một chút: “Thuyền của tổng giám đốc Tống bọn họ đang tới khu vực quỷ Mã Thất Giáp, tạm thời chưa có tín hiệu, chưa thế liên lạc với cô ấy”

“Cho nên tôi báo với cậu Diệp trước, cũng xem thử có thể làm gì để cứu vấn”

Anh ta bố sung một câu: “Đợi lát nữa tôi sẽ liên lạc với tống giám đốc Tống”

Diệp Phi thở dài một hơi, Lâm Bách Thuận không phải không thể liên lạc với Tống Hồng Nhan, mà muốn nhờ anh cầu xin Tống Hồng Nhan giúp.

Tống Hồng Nhan dẫn bố mẹ ra ngoài du lịch, đương nhiên phải giao xưởng Diệp Phi liếc mắt nhìn người phụ nữ này, không hổ là bà chủ nhà giàu có, giống với dml co được dãn được, còn rất biết điều.

“Nguyên nhân tạm thời vẫn chưa biết”

Nghe thấy Diệp Phi đặt câu hỏi liên tiếp, giọng Lâm Bách Thuận run rẩy nói: “Chỉ là dựa theo lời của đội trưởng đội an ninh, lửa này bốc lên từ nhiều chö, kho cất giữ dược liệu cũng cháy rồi”

“Nhân viên tuần tra căn bản không kịp dập tắt, dược liệu dễ bắt lửa, cho nên lập tức liền đốt hơn phân nửa phòng.

“Đội phòng cháy chữa cháy đang trên đường tới xưởng thuốc, lại không hiểu ra sao mà bị nổ bánh xe, lúc đi đến phân xưởng sản xuất Long Đô, thì những bộ phận quan trọng đã bị đốt sạch rồi”

“Tôi cũng đã tới đây xem xét, toàn bộ phân xưởng bị đốt chạy, sợ không có cách nào sản xuất tiếp rồi”

Anh ta lại bổ sung một câu: “Cục phòng cháy chữa cháy đang điều tra nguyên nhân tai nạn”

Mấy nơi đồng thời bốc cháy?

Trong lòng Diệp Phi đã có suy nghĩ, nghĩ đến những lời bà Tiền vừa nói, chẳng lẽ đây chính là hành động của Huyết Y Môn?

Nhưng anh không nói chuyện này với Lâm Bách Thuậ nói việc này cho tổng giám đốc Tống chưa?”

“Vẫn chưa..” Lâm Bách Thuận hơi chần chờ một chút: “Thuyền của tổng giám đốc Tống bọn họ đang tới khu vực quỷ Mã Thất Giáp, tạm thời chưa có tín hiệu, chưa thể liên lạc với cô ấy”

Chỉ hỏi một câu: “Có “Cho nên tôi báo với cậu Diệp trước, cũng xem thử có thể làm gì để cứu văn”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2023


CHương 2023:

Anh ta bổ sung một câu: “Đợi lát nữa tôi sẽ liên lạc với tống giám đốc Tống:’ Diệp Phi thở dài một hơi, Lâm Bách Thuận không phải không thể liên lạc với Tống Hồng Nhan, mà muốn nhờ anh cầu xin Tống Hồng Nhan giúp.

Tống Hồng Nhan dẫn bố mẹ ra ngoài du lịch, đương nhiên phải giao xưởng “Ước đoán bắt đầu từ ngày mai, những lời đồn đãi sẽ nối lên bốn phía, những lời đồn như quản lý không tốt, làm cẩu thả sẽ đều bị tung ra”

“Danh dự và giá trị nhãn hàng trên thị trường của chúng ta sẽ bị giảm mạnh”

Anh ta cười khổ một tỉ ôi đánh giá sơ lược qua, việc hỏa hoạn lần này sẽ khiến chúng ta tổn thất khoảng một tỷ”

“Tiền và danh dự là chuyện nhỏ.”

Diệp Phi hơi híp mắt: “Xưởng thuốc bị cháy, áp lực lớn nhất trong thời gian ngắn là không theo kịp sản lượng đúng không’ Lâm Bách Thuận sửng sốt, không ngờ Diệp Phi lại quan tâm điểm này, gật đầu: “Đúng vậy, sẽ bị tổn thất sản lượng, không ít đơn đặt hàng sợ là khó mà hoàn thành”

Anh ta nói ra vấn đề: “Chúng tôi ra kế hoạch lập nhà xưởng mới thì không.

khó, nhưng thiết bị ít nhất phải ba tháng nữa mới có thể vận chuyển tới.”

“Sản lượng của chúng ta không theo kịp… Diệp Phi hơi thẳng người: “Nếu như ở chỗ khác đột nhiên xuất hiện một trăm ngàn kiện hàng Hồng Nhan Bạch Dược chính gốc, sẽ có tình huống thế nào?”

“Chắc chản sẽ bị người khác cướp mất mối”

Lâm Bách Thuận đáp lại không chút do dự: “Hoặc là sẽ được tăng giá”

“Cậu Diệp, trong tay anh có một trăm ngàn hàng dự trữ sao?”

Anh ta kinh ngạc hỏi ra một câu: “Anh đã sớm đoán ra được sẽ xảy ra biến cố?”

Nếu quả thật là như vậy, Diệp Phi cũng quá thần thánh rồi, chỉ là một trăm ngàn kiện hàng vẫn hơi ít Diệp Phi không nói gì thêm nữa, trên cơ bản đã hiểu rõ đây là thủ đoạn của HUyết Y Môn, anh đã hoàn toàn tin tưởng lời của bà Tiền.

“Được rồi, việc này lát nữa tôi sẽ liên hệ với tống giám đốc Tống, tôi cũng sẽ về Long Đô”

Diệp Phi suy nghĩ một chút rồi nói với Lâm Bách Thuận: “Bây giờ chuyện anh cần làm là giải quyết tốt hậu quả của vụ hỏa hoạn”

“Nên bố trí ổn thỏa, cần bồi thường thì bồi thường, cần phạt thì phạt, nói chung thái độ phải tốt”

Giọng anh kiên định: “Hai là liên hệ với Dương Kiếm Hùng điều tra nguyên nhân hỏa hoạn, nếu như là do người làm thì phải điều tra tới cùng”

Lâm Bách Thuận luôn miệng đá tôi sắp xếp ngay”

Căng thẳng trong lòng rốt cuộc được buông xuống, có Diệp Phi sắp xếp, mình xem như chạy thoát được khỏi cơn giận của tổng giám đốc Tống rồi.”

Hiểu rồi ạ, hiểu rồi “Thẩm Hồng Tu, cô chuẩn bị một chút, ngày mai theo tôi trở lại Long Đô”

‘Sau khi cúp điện thoại của Lâm Bách Thuận, Diệp Phi gọi cho Thẩm Hồng Tu một cuộc, kêu cô ta rời khỏi Hồng Kông với mình.

Chuyện ở Cảng Thành về cơ bản đã xử lý xong hết, anh phải về xem việc.

của Bạch Dược Hồng Nhan, hơn nữa qua vài ngày nữa còn phải tham gia Hoa Đà Bôi.

Tuy Thẩm Hồng Tu không tình nguyện lắm, nhưng vẫn nghe theo: “Vâng”

Diệp Phi cúp điện thoại di động rời khỏi phòng khách của yến tiệc, bà Tiền cẩn thận từng li từng tí lại gần: “Cậu Diệp….
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2024


Chương 2024:

“Xoẹt xoẹt xoẹt…. Diệp Phi không nói nhảm, cầm giấy bút viết ra một toa thuốc, sau đó nói với bà Tiền: “Tuy Miêu Kinh Vân bị phế, nhưng tám trăm người ở hiện trường, ít nhất cũng có bảy trăm chín mươi người trúng độc trùng cổ không thể giải được “Đây là phương thuốc có thể giải được trùng cổ trong cơ thể bọn họ”

“Bà cầm nó?

“Tôi cho bà một tháng, bà lợi dụng tài nguyên mà chỉnh phương thuốc lại, diệt dòng họ Tiền cho tôi”

“Nếu thành công, bà chính là người giàu có mới Trì Tịnh Thu”

“Nếu thất bại, bà phải chết cùng với nhà họ Tiền..”

Sau khi xử lý bà Tiền xong, Diệp Phi lại gọi một cú điện thoại cho Tống Hồng Nhan.

Tống Hồng Nhan biết chuyện xưởng thuốc bị cháy, tuy kinh ngạc nhưn: cũng không tức giận lắm, giống như một cái xưởng thuốc không đáng khiế ấy nổi giận.

Hơn nữa Diệp Phi có thể nghe ra, cô ấy rất hưởng thụ thời gian được ở chung với bố mẹ mình.

Nhưng cô ấy vẫn nghe theo đề nghị của Diệp Phi, kết thúc chuyến du lịch sớm trở về Long Đô, đồng thời sắp xếp người tra nhà họ Tiền và mấy nhà hùn vốn của xưởng thuốc.

Tiếp đó, Diệp Phi lại lên tiếng chào hỏi với Quyền Tương Quốc và Kim Trí Viên, nói với ông ấy biết muốn mượn tay của bà Tiền để hủy diệt dòng họ Tiền.

Anh còn báo cho ông ấy biết sáng mai sẽ trở về Long Đô, chuẩn bị tham gia cuộc thi Hoa Đà Bôi.

Anh không nói chuyện của xưởng thuốc Hồng Nhan ra.

Trừ đây là chuyện riêng ra, còn vì hiện tại Kim Trí Viên bọn họ cũng có rất nhiều việc, Diệp Phi không muốn làm phiền họ quá.

Kim Trí Viên không nỡ nhưng cũng biết Diệp Phi coi trọng với Hoa Đà Bôi này, liền cười nói mấy ngày nữa sẽ tới Long Đô xem Diệp Phi thi đấu.

Diệp Phi liên tục nói chào đón, sau một hồi khách khí, kính Quyền Tương Quốc một ly rượu rồi rời đi.

Sáu giờ sáng ngày hôm sau, Diệp Phi và Thẩm Hồng Tu ngồi trên một chiếc xe rời khỏi Alyssa.

Vì bảo vệ an toàn của hai người, Tư Đồ Không còn đặc biệt phái bốn chiếc xe đi theo bảo vệ, giảm bớt khả năng Sí Thiên Sứ gây chuyện với Diệp Phi bọn họ Xe đi trên đường, Diệp Phi dành thời gian nhản tin tạm biệt với Hàn Tử Thất bọn họ.

Hàn Tử Thất không còn khanh khanh ta ta giống như trước, chỉ nói ngắn gọn một câu: “Lên đường bình an”

Diệp Phi im lặng nhìn chăm chăm bốn chữ này một lúc, chân mày Thẩm Hồng Tu đột nhiên nhí lại, kéo tay áo Diệp Phi nói: ‘Cậu Diệp, chiếc xe việt dã màu nâu phía sau vẫn luôn đi theo chúng t Cô ấy còn thấp giọng nói một câu: “Đừng quay đầu”

Diệp Phi phục hồi tinh thần lại: “Có người theo dõi chúng ta?”

Thẩm Hồng Tu lấy một cái gương nhỏ đưa cho Diệp Phi: “Phía sau, bên phải, chiếc xe việt dã màu năm kia, số đuôi là 95 đó”

“Vẫn luôn đi theo từ Alyssa ra, chốc lát thì đi bên trái, một chốc thì đi bên phải, có lúc lại đi lên trước, có lúc biến mất”

“Nhưng cuối cùng vẫn theo chúng ta”

“Tôi nhận ra bảng hiệu của nó, chắc chắn không sai.”

Thẩm Hồng Tu nhìn vào gương nhỏ, Diệp Phi cũng phát hiện hơn mười mét phía sau, một chiếc xe việt dã bảy chỗ mới đang đi theo.

Nếu từ xe mà phán đoán, Diệp Phi không biết là trùng hợp hay đang đặc biệt theo dõi họ, nhưng nhìn tài xế bên trong xe, Diệp Phi chắc chắn là nhằm vào bọn họ.

Chỗ ngồi của tài xế, hai người đàn ông mặc đồ xám, da màu đồng, trầm ổn, im lặng, nhưng con mắt sâu thẳm.

Họ nhìn chảm chảm xe của Diệp Phi, như thợ săn đang rình con mồi vào bẩy.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2025


Chương 2025:

Thấy được vẻ mặt đối phương, tính cảnh giác của Diệp Phi lập tức trỗi lên, thần kinh cũng bỗng trở nên căng thẳng.

“Tất cả xe đi chậm lại, trên đường có thể gặp nguy hiểm”

Diệp Phi lấy bộ đàm cảnh cáo với xe của mấy vệ sĩ.

‘Vốn anh cũng không muốn vệ sĩ đi theo, chỉ là vì sự nhiệt tình của Tư Đồ Không, cuối cùng Diệp Phi vẫn để cho họ đi theo.

Bộ đàm nhanh chóng truyền đến tiếng đáp lại: “Vâng”

“Cô nói họ là kẻ địch khác hay là đồng bọn của Sĩ Thiên Sứ?”

Thẩm Hồng Tu vừa nhẹ nhàng nói với Diệp Phi vừa mở hộp đàn ghỉ ta của mình ra, lấy linh kiện của súng không nhanh không chậm ráp lại.

“Không biết, nhưng có chút giống với xạ thủ của Kim thị”

Diệp Phi thở dài một hơi: “Có lẽ là Kim Văn Đô lưới rách cá chết mà phái tới, nhưng cũng không thể cam đoan rẵng Sí Thiên Sứ không tới Thẩm Hồng Tu cười nói: “Hi vọng gã có thể tới, như vậy thì có thể phân cao thấp rồi”

“Tôi hận đừng có kẻ địch nào tìm tới mình, cô thì hay rồi, cả ngày nhắc mãi tới một xạ thủ tập kích lợi hại hơn so với cô”

Diệp Phi tức giận đập một cái vào đầu người phụ nữ: “Có phải cô sống đủ rồi không”“

“Anh không hiểu..” Thẩm Hồng Tu cười bất đắc dĩ: “Bản lĩnh giết người của tôi cũng đến Bình Cảnh rồi, mà phương pháp đột phá quen thuộc của tôi chính là sống lại từ chỗ chết”

Diệp Phi lắc đầu: “Nói thẳng ra là cô thích chơi trò k1ch thích!”

Lời vừa nói xong, Diệp Phi hơi thẳng người lên, ánh mắt dừng ở một đường hầm phía trước.

Đường hầm này chính là nơi trước đây Miêu Truy Phong bị cướp đi.

Tuy lần đầu tiên đi qua nơi này, nhưng Diệp Phi vẫn cảm thấy có cảm giác không tốt trong đầu.

Nhìn về phía gò núi cây cỏ mọc rậm rạp ở trước, lại nhìn đường hầm hơn tám trăm mét, đang ngày càng gần lối vào, tìm Diệp Phi không nhịn được mà đập nhanh Cảm giác nguy cơ đang đến gần càng ngày càng mãnh liệt Diệp Phi lấy bộ đàm, ra chỉ thị l quay đầu lại, đổi một đường khác”

Lời này vừa nói ra, bốn chiếc xe dùng tốc độ nhanh nhất dừng lại, đồng loạt bật đèn báo hiệu khẩn cấp lên thứ hai: “Toàn bộ dừng xe bên lề, nhanh “Vù…” Đúng lúc này, chiếc xe việt dã vẫn theo dõi bỗng nhấn chân ga, như con trâu điên mà nhằm về phía đoàn xe Diệp Phi đang chuẩn bị quay đầu lại Mục tiêu của nó nhắm thẳng vào xe Diệp Phi.

Nhìn thấy xe việt dã như nổi điên mà đâm tới, vệ sỹ lái xe vô ý làm lệch hướng.

Chiếc xe vù một cái trở lại đường.

“Rầm!”

Xe việt dã lướt qua xe của Diệp Phi, đụng gãy kính bên phải, bay ra hơn mười mét, nặng nề đâm vào lối vào đường hầm.

Một tiếng vang thật lớn, cản trước của xe việ dã lõm xuống, khói bay lên.

Hai gã đàn ông gây tai nạn kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt đau đớn.

“Hầu như cùng lúc đó, Diệp Phi chợt phát hơi chuyển động.

Cây cỏ phía trên đường hầm Một giây kế tiếp, một viên đạn bản ra, bay thẳng tới vị trí Diệp Phi.

Diệp Phi kêu một tiếng với tài xế: “Đừng dừng xe, tiến lên!”

Vệ sỹ đang muốn thẳng xe liền thả lỏng chân theo bản năng, sau đó giãm mạnh chân ga.

Xe vút ra ngoài trong nháy mắt, đi xa hơn mười mét, đụng vào một lan can phía trước.

Đèn xe vỡ vụn, thủy tinh văng ra Cùng lúc đó, một viên đạn bắn trúng một chiếc xe buýt du lịch.

“Răng rắc!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2026


Chương 2026:

Tiếng kính vỡ giòn vang, đạn xuyên qua trước ngực tài xế xe buýt, một cột máu băn ra.

Nhìn thấy mà giật mình.

Tài xế xe buýt phía sau đã đi đời nhà ma.

Xe quay đầu đi tới lối vào đường hầm, đụng bay hai gã đàn ông trung niên đang chui ra ngoài Súng ống trong tay họ cũng rơi xuống.

Sau đó chiếc xe buýt xoay ngang, cọ với mặt đất phát ra tia lửa, chặn của vào đường hầm, khiến cho đường hầm sâu thẳm không cách nào đi được.

Lúc này, trong bụi cỏ lại lộ ra súng ngắm, chỉa về phía chiếc xe của Diệp Phi mới dừng lại “Cẩn thận!”

Diệp Phi hô về phía vệ sĩ một tiếng: “Nằm xuống!”

“Đoàng..” Lại một viên đạn gào thét mà đến, hung hãn đâm vào kính chản gió, tạo nên vô số vết nứt.

‘Đạn này mặc dù không bắn thủng được kính chống đạn, nhưng cũng khiến xe chấn động dữ dội một cái, làm cho Diệp Phi vừa cởi dây an toàn thầm hô nguy hiểm thật.

Cũng đúng lúc này, Thẩm Hồng Tu đá bay một cửa xe, như một con mèo mà chui ra ngoài.

Đồng thời nâng súng lên bản một phát về phía đường hầm.

Viên đạn lóe lên một cái rồi biến mất, bay về phía cây trên gò núi.

Cây gãy, thẳng tắp rơi xuống bụi cỏ, một người nhảy ra khỏi bụi cỏ.

“Đoàng…” Thẩm Hồng Tu lại bắn một phát, kết quả đối phương lộn một vòng, tránh viên đạn trốn vào sâu bên trong.

Thẩm Hồng Tu không dừng lại, bước chân nhanh hơn tiến về phía gò núi.

“Cô đi tới đó làm gì?”

Thấy Thẩm Hồng Tu lao về phía dốc núi, Diệp Phi vội quát lên ngăn lại: “Quay lại!”

“Giết anh ta xong tôi sẽ quay lại!”

Thẩm Hồng Tu đáp lời, không buồn ngoảnh đầu lại.

“Cô không phải đối thủ của anh ta, đừng đến đó nạp mạng”

Diệp Phi lại một lần nữa quát lên với bóng lưng của Thẩm Hồng Tu: “Vẽ đây ngay cho tôi”

“Tôi không thể để anh sống trong lo lẳng sợ hãi đượ.

Bước chân của Thẩm Hồng Tu vẫn không ngừng tiến lên, trả lời lại một câu rồi biến mất khỏi tầm mắt của Diệp Phi.

Không thể để anh sống trong lo lắng sợ hãi được… Diệp Phi rưng rưng khóe môi, cảm động vô vàn, rồi định thần lại, hô lên: “Giết chúng đii”

Trong tâm mắt, mười mấy tay súng của Kim Thị trèo ra khỏi đường hầm bị chiếc xe buýt du lịch chản lối, tiến về phía đám người Diệp Phi với sát khí đắng đăng Diệp Phi vừa ra lệnh, mười mấy vệ sĩ lập tức hành động.

Cuộc chiến nổ ra ngay tại chỗ.

Đạn bay vèo vèo, khói súng ngập ngụa khảp nơi Nhân lúc đôi bên đang giao tranh ác liệt, Diệp Phi lẳng lặng vòng ra sau lẻn vào giữa đám quân thù, bất ngờ rút thanh kiếm Ngư Trường ra và nhảy vào.

Ánh kiếm chói lòa, tiếng la hét vang lên thảm thiết, Diệp Phi xử lý đám quân thù một cách nhanh gọn.

Anh phải đi tìm Thẩm Hồng Tu.

“Xoẹt..

Lúc này, sau vài động tác né tránh, Thẩm Hồng Tu đã len lỏi vào trong khu rừng.

Mặc dù bầu trời u ám mù mịt, tầm nhìn trong khu rừng thì cực kì kém nhưng Thẩm Hồng Tu lại có thể nhanh chóng nhận biết được dấu chân của đối thủ như một người sành sỏi.

Cô xác nhận lại một lần nữa để đảm bảo tay súng bản tỉa này chính là Sí Thiên Sứ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2027


Chương 2027:

Mặc dù đối thủ rất mạnh nhưng hôm nay nhất định phải đọ sức một lần cuối, ngoài việc cô muốn tạo nên sự đột phá cho bản thân, còn một nguyên do khác là không cho phép loại người này đe dọa Diệp Phi.

Nếu đánh giáp lá cà, cô tin chắc không mấy ai có thể giết được Diệp Phi, nhưng nấp trong bóng tối lén lút nổ súng bất thình lình thì chắc chắn sẽ gây nguy hiểm cho Diệp Phi.

‘Vậy nên Thẩm Hồng Tu phải giết được đối phương bằng mọi giá, dẫu cả hai phải cùng chết.

Sau khi đuổi theo được hơn chục phút, Thẩm Hồng Tu đột nhiên khựng lại, với lấy một hòn đá ném về phía trước.

Hòn đá trúng vào một đám lá rụng gây ra tiếng động lộp bộp, Đám lá văng tung tóe, tiếng nổ vang lên, trong khoảnh khắc, những âm thanh đì đùng dồn dập hòa lẫn vào nhau tạo thành tiếng nổ rầm trời. Vô vàn đất đá, lá cỏ và những viên bi thép kết hợp với sóng xung kích cực mạnh b ắn ra khắp bốn phương tám hướng một cách điên cưồng.

Cỏ cây hoa lá xung quanh bị làn sóng tác động cuốn tung giữa không trung, Sau đó lại bị vô vàn mảnh đạn bắn nát thành những mảnh vụn.

Sau đó chấp chới bay rải rác khắp nơi, giống như một cơn mưa máu giăng ngợp trời.

“Ranh mãnh đấy!”

Thẩm Hồng Tu trộm mừng, ánh mắt sắc bén tiếp tục nhìn chăm chäm phía trước và lao đi.

Năm phút sau, cô tiến dần vào giữa vùng rừng núi Cũng đúng lúc này, Thẩm Hồng Tu đánh hơi thấy mùi nguy hiểm từ phía trước ập tới. Thẩm Hồng Tu quyết định tạm thời dừng lại, khi tập trung ánh mắt nhìn về hướng trước mặt, cô lại không thấy bóng dáng bất kì người nào.

Nhưng thứ mùi nguy hiểm đó vẫn còn, cô tin chắc rằng Sí Thiên Sứ chưa chạy mấy, mà đã nấp ở nơi nào đó đợi mình.

Sở dĩ anh ta không xuất hiện để giao đấu là vì Sí Thiên Sứ đang muốn gây áp lực lên hệ thần kinh của cô, càng không đối đầu trực diện, càng có thể khiến cho bầu không khí trở nên căng thẳng.

Sau khi căng thẳng đến đỉnh điểm là lúc tinh thần suy sụp.

Thẩm Hồng Tu thở ra một hơi dài: “Đúng là gừng càng già càng cay”

Lúc này, tai nghe của cô khế rung báo có cuộc gọi đến.

Không cần bắt máy Thẩm Hồng Tu cũng biết là Diệp Phi gọi cô về Thẩm Hồng Tu lập tức tắt cuộc gọi, tiếp tục lao đi về phía trước.

Hôm nay dù có thể nào cũng phải tiêu diệt Sí Thiên Sứ, nếu không cô sẽ ăn không ngon ngủ không yên vì canh cánh trong lòng đối thủ này.

Tuy tầm nhìn mỗi lúc một tệ hại hơn, thậm chí có những nơi tối đen như mực nhưng Thẩm Hồng Tu vẫn cảm nhận được sự chuyển động của Sĩ Thiên Sứ.

Hai tay cô ôm cây súng bản tỉa, mắt nheo lại, đi vòng sang bên.

Cô còn cẩn thận kiềm chế lưồng sát khí tỏa ra từ mình.

Khoảng cách được rút ngắn lại từng chút một… “ơ?”

Bất chợt, Thẩm Hồng Tu không nghe thấy tiếng chuyển động của Sí Thiên Sứ nữa.

Rõ ràng đối phương cũng đã cảm nhận được cô đang áp sát nên đã cố gắng che giấu hơi thở của mình Trong tình huống này, đối phương sẽ đột ngột tung ra đòn tấn công chí mạng từ mọi góc độ bất cứ lúc nào.

Các dây thần kinh của Thẩm Hồng Tu căng cứng, chuẩn bị đối phó với mọi tình huống bất ngờ xảy ra.

Sự yên ắng quá đồi khiến cho người ta có cảm giác nghẹt thở, có lẽ rắn rết côn trùng cũng cảm nhận được bầu không khí chết chóc nên lũ lượt rủ nhau trốn mất dạng.

Bốn phía dần trở nên im lặng như tờ, đã có thể không nghe thấy quá nhiều âm thanh hỗn tạp.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2028


Chương 2028:

Gần lắm rồi, đã ở cách mục tiêu mỗi lúc một gần hơn rồi! Lúc này, Thẩm.

Hồng Tu gần như có thể nhìn thấy được trong bóng tối mịt mùng, bóng dáng mờ ảo kia ở cách cô chưa đến hai mươi mét.

“Phù! Phù.” Thẩm Hồng Tu khẽ thở ra luồng khí đè nén trong lồ ng ngực.

Làn hơi đi qua cổ họng thông suốt thổi vào giữa không trung, không mảy may phát ra tiếng động.

Bóng đen trong bộ quần áo bảo hộ màu xanh thẫm ấy đang lắc đầu rất khẽ Thẩm Hồng Tu nhận định rằng đối phương đã cảm nhận được sự hiện diện của ai đó rất gần nhưng không rõ là xuất hiện ở vị trí nào cho nên mới ló đầu kiểm tra xung quanh.

Dựa vào những đường nét cơ bản của bóng người kia, Thẩm Hồng Tu có thể đưa ra kết luận người đó chính là Sí Thiên Sứ.

Và hiện tại cô ta đang ở phía sau lưng của mục tiêu, cách nhau gang tấc, đây là cơ hội tuyệt vời đế g iết chết.

“Păng!”

‘Thấm Hồng Tu không lôi thôi dài dòng, lập tức nố súng nhảm thẳng vào mục tiêu đã xác định.

Nhưng khi Thẩm Hồng Tu nhìn thấy được mặt mũi của mục tiêu vừa ngã vào vị trí của Thấm Hồng Tụ, thực hiện một nhát bắn chuẩn xác.

Thẩm Hồng Tu cũng lao ra, cầm súng nhắm bản vào Sí Thiên Sứ.

Đôi bên liên tục nổ súng, liên tục tránh đạn, liên tục sáp lại gần, đạn bản hết rất nhanh, cả hai người cũng rút ngăn lại khoảng cách Thẩm Hồng Tu không nói nhiều lời, lấy con dao dùng trong quân đội ra đâm tới Trận quyết chiến cuối cùng..

“Giết” Sĩ Thiên Sứ đưa một cánh ta ra, đẩy Thẩm Hồng Tu đang cầm dao găm đâm tới.

Tiếp đó, anh ta xoay mạnh người, quay lưng đá về hướng Thẩm Hồng Tu, cú đá phát ra một tiếng soạt.

Cú đá này đá ra với lực rất mạnh, tốc độ cực nhanh.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Sắc mặt Thẩm Hồng Tu khế thay đổi, biết rằng một cú đá này có thể giết được người, khó mà chống đỡ được.

Cô nghiêng người né đi cú tấn công từ Sí Thiên Sứ, sau đó đưa dao găm lại gần đâm về phía đối phương.

Sí Thiên Sứ thấy thế hừ lạnh một tiếng, lập tức đứng vững chân sau, cả hai chân đều giống như rút ra một cây roi da Phịch một tiếng, cú đá trúng thẳng vào cổ tay của Thẩm Hồng Tu Tay trái của Thẩm Hồng Tu ngay lập tức tê rần, dao găm bay thẳng ra ngoài Cô vội vàng lùi về phía sau mấy bước, cúi đầu nhìn, cổ tay đã sưng tấy.

Thẩm Hồng Tu không nhặt lại vũ khí, mà trực tiếp xông lên trước, nhảy vọt lên trên không, hai chân uyển chuyến giống như lông vũ vậy.

Tiếp theo giống như là có một trận gió lớn thổi qua, mạnh mẽ mà hướng tới phía Sí Thiên Sứ.

“Đến càng tốt”

Trong mắt Sí Thiên Sứ lóe ra một tia sáng, đồng thời quát lên một tiếng về.

hướng Thẩm Hồng Tu.

‘Vươn người về phía trước, cơ thể mạnh mẽ xoay một vòng.

Đá ngược lại một cú cực kỳ dũng mãnh, hướng đến Thẩm Hồng Tu nhanh như sấm vang chớp giật một sâm.

Gót chân sắc bén y hệt như rìu, xé rách khoảng không, giống như chặt gãy.

toàn bộ rừng cây tối tăm.

Bá đạo mà dũng mãnh!

“Bịch, bịch!”

Hai cơ thể va chạm vào nhau phát ra một âm thanh trầm đục.

Buổi sáng yên ắng này, cũng bởi vì sự tấn công dũng mãnh này mà chấn động một lát.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2029


Chương 2029:

Thân hình lao đao của Thẩm Hồng Tu đang chống một tay trên nền đất, trượt về phía sau mấy mét mới có thể đứng vững được, trên người truyền đến một trận vô cùng đau đớn.

Bởi vì chịu một cú đá quá mạnh, cô bị thương không ít.

Sau khi Sí Thiên Sứ va chạm mãnh liệt, lau đi vết máu nơi khóe miệng, nhìn “Thẩm Hồng Tu lạnh lùng mà nói: “Đánh nữa đi”

Thẩm Hồng Tu cần chặt răng, lại đâm người về phía trước, tấn công.

“Binh!”

Hai bên lại đánh nhau một trận, đánh vô cùng kịch liệt.

Nhưng Thẩm Hồng Tu rất nhanh đã phát hiện, thể lực và khả năng của bản thân đều thua kém đối phương một nửa Hai bên như thế này là đang lấy trứng chọi với đá, cuối cùng chắc chắc cô sẽ phải chết tại đây.

Trong ánh mắt Thẩm Hồng Tu lóe ra một tia nham hiểm.

Sí Thiên Sứ cũng nhìn thấy Thẩm Hồng Tu thua kém hơn mình, nụ cười lại tăng thêm sự tàn nhẫn: “Nên kết thúc rồi!”

‘Vừa gào lên, Sí Thiên Sứ đột nhiên lùi lại một bước, lại đá tới một cú vô cùng hung ác.

“Soạt -” Một bên bàn chân Thẩm Hồng Tu trượt xuống, phản ứng của cơ thể chậm hơn so với Sí Thiên Sứ dự đoán.

Nhìn thấy điểm này, Sí Thiên Sứ thở ra một lưồng hơi nóng, lộ ra sự thích thú khi báo thù cho Hắc La Sát.

Anh ta tính toán, Thẩm Hồng Tu đã không còn khả năng rút lui nữa, căn bản không còn cách nào có thể tránh được nắm đấm của anh ta.

Chỉ cần nằm đấm của anh ta đánh trúng cơ thể của Thẩm Hồng Tu, chính mươi phần trăm Thẩm Hồng Tu sẽ mất đi sức chiến đấu.

Anh ta thậm chí tưởng tượng, sau khi mình đánh hạ Thẩm Hồng Tu xuống đất, anh ta sẽ cầm lấy đầu cô, vặn gấy cổ cô như bánh quấy vậy có thể an ủi được Hắc La Sát, m đi được sự tức giận tột cùng của Long Bà Bàn.

“Bịch”

Ánh mắt của Sí Thiên Sứ rất ác liệt, hai tay đang chống đỡ của Thẩm Hồng Tu đã bị đánh trúng có thể làm dịu Cơ thể bay vọt lên trời, thảm hại mà lăn trên đất, phun ra một ngụm máu.

Chỉ là Thẩm Hồng Tu không có dừng lại, hai tay chống lên mặt đất, vẻ mặt đầy sự kinh sợ lùi về phía sau Nhìn thấy ánh mắt Thẩm Hồng Tu sợ chết như vậy, ánh mắt Sí Thiên Sứ tràn đầy giêu cợt: “Mày không ổn rồi”

Biểu cảm Thẩm Hồng Tu càng sợ hãi càng tuyệt vọng, anh ta lại càng cảm nhận được sự sảng khoái khi thẳng cuộc.

Sĩ Thiên Sứ bẻ bẻ cổ, chầm chầm đi tới bên Thẩm Hồng Tu: “Lần trước tao đã nói rồi, tao nhất định sẽ gi ết chết bọn mày, Sí Thiên Sứ tao một khi đã nói là sẽ làm được.”

Anh ta muốn đấy Thẩm Hồng Tu từng bước từng bước tiền gần tới cái chết: “Cho dù là mày, hay là Diệp Phi, đều có kết cục như nhau cả”

Sĩ Thiên Sức lau đi dòng máu từ trán chảy xuống, cười ác độc đồn Thẩm cùng hung ác.

“Soạt ~” Một bên bàn chân Thẩm Hồng Tu trượt xuống, phản ứng của cơ thể chậm hơn so với Sí Thiên Sứ dự đoán.

Nhìn thấy điểm này, Sí Thiên Sứ thở ra một lưồng hơi nóng, lộ ra sự thích thú khi báo thù cho Hắc La Sát.

Anh ta tính toán, Thẩm Hồng Tu đã không còn khả năng rút lui nữa, căn bản không còn cách nào có thế tránh được nắm đấm của anh ta.

Chỉ cần nằm đấm của anh ta đánh trúng cơ thể của Thẩm Hồng Tu, chính mươi phần trăm Thẩm Hồng Tu sẽ mất đi sức chiến đấu.

Anh ta thậm chí tưởng tượng, sau khi mình đánh hạ Thẩm Hồng Tu xuống.

đất, anh ta sẽ cầm lấy đầu cô, vặn gấy cổ cô như bánh quấy vậy.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2030


Chương 2030:

Chỉ có như thế, anh mới có thể an ủi được Häc La Sát, mới có thể làm dịu đi được sự tức giận tột cùng của Long Bà Bàn.

“Bịch”

Ánh mắt của Sĩ Thiên Sứ rất ác liệt, hai tay đang chống đỡ của Thẩm Hồng Tu đã bị đánh trúng.

Cơ thể bay vọt lên trời, thảm hại mà lăn trên đất, phun ra một ngụm máu.

Chỉ là Thẩm Hồng Tu không có dừng lại, hai tay chống lên mặt đất, vẻ mặt đầy sự kinh sợ lùi về phía sau Nhìn thấy ánh mắt Thẩm Hồng Tu sợ chết như vậy, ánh mắt Sí Thiên Sứ tràn đầy giêu cợt: “Mày không ổn rồi”

Biểu cảm Thẩm Hồng Tu càng sợ hãi càng tuyệt vọng, anh ta lại càng cảm nhận được sự sảng khoái khi thẳng cuộc.

Sí Thiên Sứ bẻ bẻ cổ, chầm chầm đi tới bên Thẩm Hồng Tu: “Lần trước tao đã nói rồi, tao nhất định sẽ gi ết chết bọn mày, Sí Thiên Sứ tao một khi đã nói là sẽ làm được.”

Anh ta muốn đẩy Thẩm Hồng Tu từng bước từng bước tiền gần tới cái chết: “Cho dù là mày, hay là Diệp Phi, đều có kết cục như nhau cả”

Sĩ Thiên Sức lau đi dòng máu từ trán chảy xuống, cười ác độc đồn Thẩm lưng của Sĩ Thiên Sứ.

Ngay lúc đó, tay phải làm thành hình móng vuốt, hung hăng tóm vào lưng của đối phương, nơi xương sống thứ năm.

Đốt xương sống thứ năm của con người đoạn, chắc chắn sẽ chết.

một bộ phận trí mạng, bị đứt “Răng rắc!”

Nháy mắt, một tiếng nứt giòn tan vang lên, lộ ra chói tai một cách dị thường, làm người ta vô cùng kinh sợ.

Tay phải Thấm Hồng Tu nhiều thêm một tầng máu.

Sau đó, cô ta quay đầu, nhìn thấy Sí Thiên Sứ đang gắng gượng quay đầu.

“Mày… Mày… Mày giết tao?”

Toàn bộ cơ mặt Sí Thiên Sứ quãn quại méo mó, trong ánh mắt tỏa ra một luồng sáng kinh hoàng, dường như không tin được rằng mình lại bị đánh bại như Vậy.

Nhưng thực sự không thể tin được, sức lực của anh ta lại xì như một quả bóng da, không thể ngăn cản nó tiêu hao.

nỗi đau đớn đang lan ra khắp cơ thể cũng như đại não.

“Không sai, tao giết mày!”

Thẩm Hồng Tu cần răng đứng dậy, nhìn kẻ thù đang dần dần lụi tàn sức sống: “Kiếp sau, đừng làm kẻ thù của tao nữa”

‘Vẻ mặt Sí Thiên Sứ căm phần, tuyệt đối không cam lòng, sau đó nhe răng cười một tiếng: “Đừng kiếp sau nữa, cùng nhau chết đi.”

Anh ta cắn môi cố gắng, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng tháo thắt lưng xuống.

Trong thắt lưng có lắp đặt thuốc nổ cực mạnh, một khi phát nổ, phạm vi mười mét nhất định cháy sạch.

Thẩm Hồng Tu nhìn thấy thế vẻ mặt liền thay đối, muốn dùng toàn bộ sức lực chạy đi, kết quả bị một cành cây khác rơi trúng.

Cô đang định nhắm mắt chịu chết, nhưng lại thấy một bóng người đi qua, tiếp theo rắc một tiếng.

Đầu Sí Thiên Sứ bị người ta bẻ một cái một trăm tám mươi độ Hình ảnh cuối cùng anh ta nhìn thấy, là khuôn mặt vô hại của Diệp Phi.

Tiếp theo cơ thể của anh ta chấn động một cái, bị Diệp Phi đá bay ra hơn mười mét, va vào một thân cây mà rơi xuống đất.

Đai lưng cũng bị cành cây ngoắc trúng soạt một tiếng xé rách.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2031


Chương 2031:

“Bịch-”

Diệp Phi thấy xong cảnh này, xốc lấy Thẩm Hồng Tu, để người phụ nữ này nằm trong lòng mình.

“Âm Một tiếng nổ vang lên, đai lưng của Sí Thiên Sứ nổ tung, vô số máu thịt bay.

tứ tung, vô số đá vụn bay toán loạn.

Hơi nóng tràn ngập khắp nơi.

Thẩm Hồng Tu đang trốn trong lòng Diệp Phi, nghe được rõ rệt tiếng nổ sau lưng Diệp Phi, chỉ là anh vẫn luôn ôm cô ta không hề nhúc nhích.

Thẩm Hồng Tu cắn chặt răng, sự phức tạp hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp.

không thốt ra lời.

Cũng không biết qua bao lâu, vụ nổ qua đi, chỉ còn lại những ngọn lửa đang cháy phừng phừng.

Diệp Phi buông Thẩm Hồng Tu ra.

Thẩm Hồng Tu chui ra, nhìn nhìn Diệp Phi lo lắng mà hỏi: “Diệp Phi, anh có bị thương không!”

“Tôi không sao.”

Diệp Phi xoay xoay cổ tay không để ý tới vết thương, cõng người phụ nữ lên nói một câu: “Đi, tôi cõng cô về nhà…” Trái tim Thẩm Hồng Tu đột nhiên trở nên mềm yếu.

Khi Diệp Phi cõng Thẩm Hồng Tu trên lưng chuẩn bị rời khỏi khu rừng, một tia sáng khác lóe lên trong mắt anh.

Anh khóa hai bàn tay bị nố gãy của Sĩ Thiên Sứ, thịt hai cánh tay gần như bị nổ nát rồi, nhưng đôi bàn tay vẫn còn nguyên vẹn.

Diệp Phi nhẹ nhàng nhích con dao găm lên, chẳng mấy chốc đã thấy một đôi bao tay mỏng như cánh ve sầu.

Màu sắc gần giống màu da, đao thương nước lửa bất khả xâm phạm.

“Chả trách anh ta hai lân đều sử dụng tay xích thủ không quyền, và vài lần anh ta trực tiếp nắm lấy lưỡi kiếm. Tôi còn nghĩ anh ta đã luyện được đôi tay thép đao thương bất khả xâm phạm rồi Thẩm Hồng Tu cảm thán: “Hóa ra là có một đôi bao tay như vậy”

“Giữ lấy!”

Diệp Phi cũng không nói nhảm, cởi găng tay vứt cho Thấm Hồng Tu, sau đó nhanh chóng cùng cõng cô trên lưng nhanh chóng xuống núi.

Khi cả hai vừa đi đến chân núi, trận chiến ác liệt đã kết thúc, lối vào đường hầm lộn xộn, bê bết máu, xác người ngổn ngang, cảnh tượng thật khủng khiếp.

Hơn chục tay súng của nhà họ Kim đã bị tiêu diệt, sáu vệ sĩ của Tư Đồ Không bị thương nặng và hơn hai mươi người qua đường vô tội cũng thiệt mạng. Có thể thấy cuộc giao tranh diễn ra vô cùng ác liệt.

Các thám viên của Cảng Thành lao tới vừa chữa trị cho những người bị thương vừa truy lùng những kẻ thù còn sót lại.

“Kính mời ngài, vui lòng hợp tác với chúng tôi để lấy lời khai”

Khi Diệp Phi đưa Thẩm Hồng Tu lên xe bảo mẫu, một nữ nhân viên do thám xinh đến trước mặt Diệp Phi, đưa ra yêu cầu bằng giọng nói lãnh đạm.

Thẩm Hồng Tu ở trong xe nhìn thoáng qua liền nhận ra đối phương là Đinh Mộng Nghiên người áp giải Miêu Truy Phong.

Chỉ là so với vẻ kiêu ngạo và tự tin trước đây, Đinh Mộng Nghiên của hiện tại phờ phạc và lãnh đạm hơn, dường như trong lòng cô ấy đã bị tổn thương nghiêm trọng.

Tuy nhiên, nghĩ đến thương vong nặng nề của các đặc vụ hộ tống và áp lực để Miêu Truy Phong trốn thoát, Thẩm Hồng Tu có thể hiểu được tình trạng hiện tại của cô ấy.
 
Back
Top Dưới