Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1992


Chương 1992:

“Quả thực là em trai tôi không đúng, tôi nhất định sẽ quản lý tốt nó”

“Còn về cái chết của cô Hắc La Sát và đội tỉnh nhuệ Kim Thị, tôi vô cùng vô cùng lấy làm tiếc, chỉ là chuyện cũng đã xảy ra rồi, có oán hận gì đi nữa cũng không có tác dụng gì”

“Việc cấp bách trước mắt hiện nay là phải lên kế hoạch đối phó Diệp Phi như thế nào”

“Chỉ khi bọn Diệp Phi chết đi, những người đã chết mới có thể an giấc ngàn thu”

“Đúng rồi, xin anh cứ yên tâm, tôi không những long trọng an táng Hắc La Sát bọn họ, còn sẽ cho người nhà bọn họ một khoản tiền trợ cấp lớn”

“Tôi tuyệt đối không thế cho người anh hùng vừa đổ máu vừa rơi lệ đâu”

Miêu Kinh Vân chủ động xin lỗi Sí Thiên Sứ, cứ để em trai gánh nỗi oan diệt toàn quân của Hắc La Sát, để tránh liên minh vết nứt.

Chỉ có sự chân thành hiện lên mặt, còn trong lòng không quan tâm lắm, đối với anh ta mà nói, chỉ cần em trai an toàn quay về, những người khác sống chết thế nào thì không quan trọng “Đối với tiền bồi thường cho xạ thủ Kim Thị, đấy là chuyện của anh với Kim Văn Sĩ Thiên Sứ thu lại ánh mắt, giọng nói vẫn u ám như cũ: “Lễ an táng cùng tiền trợ cấp cho gia đình của Hắc La Sát, là thứ cô ấy xứng đáng được nhận”

“Tôi cũng là được Hắc La Sát mời đến, không hề có chút quan hệ nào với liên minh của các người, Hắc La Sát chết rồi, chúng ta lại là người dưng”

“Em trai anh là tôi cứu về, các người nợ tôi một ân tình”

“Tôi không cần tiền, tôi chỉ cần các người giúp tôi chuyển một chiếc hòm đến ta liền thanh toán sòng phẳng”

“Lát nữa tôi, tôi sẽ đưa cho anh địa chị, trong vòng ba ngày, cho dù chuyện gì đi nữa, các người đều phải đưa cái hòm đó sang cho tôi”

“Nếu không mạng của em trai anh, tôi làm sao giao lại cho các người thì cũng lấy đi như thế”

Sai khi nói xong, anh ta quay lưng đi ra cổng chính.

Hòm?

“Được, không vấn đề gì, nhất định sẽ giúp anh đưa đến”

Miêu Kinh Vân chớp mắt, sau đó kêu to một tiếng: “Anh Sí Thiên Sứ, tôi biết anh muốn giết Diệp Phi báo thù cho Hắc La Sát, chúng ta có thế cùng nhau làm”

Cho rằng lên người anh ta có không ít đàn em, nhưng nhiều hơn một Sí Thiên Sứ, chính là nhiều hơn một phần thẳng.

“Tin các người, còn không bảng tin súng của tôi.”

Sĩ Thiên Sứ hừ lạnh một tiếng, sau đó biến mất khỏi tâm mắt của Miêu Kinh Vân.

Anh ta vẫn luôn là người làm việc độc lập.

Miêu Kinh Vân rất tiếc nuối vì Sí Thiên Sứ rời đi, nhưng mà rất nhanh đã kìm lại cảm xúc, anh ta đi vào phòng khách xem xét tình trạng thương tích của Miêu Truy Phong.

Tuy rằng miệng vết thương không nhỏ, nhưng không có nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ là Miêu Truy Phong không ngồi nhàn rỗi, vừa xem phim nghệ thuật Dương Quốc trên màn hình, vừa cầm điện thoại kêu réo um sùm: “Con mẹ nhà mày chứ, giế t chết mấy đứa kia cho tao”

“Tao không biết mày dùng cách gì, nhất định phải cho bọn chúng ngồi tù một tháng cho tao”

“Đây chính là tấm séc tao uy h**p Đinh Mộng Nghiên, giế t chết bọn nó nếu không ông đây giế t chết bọn mày”

“Cút–” Anh ta hùng hùng hổ hổ nói chuyện điện thoại xong, sau đó trong ánh mắt lóe ra một tia điên cưồng: “Anh, cho em mấy đứa đàn em đi”

“Em muốn giế t chết mấy đứa bắt em, phán em có tội còn cả bọn bồi thẩm đoàn rác rưởi nữa”

“Đợi sau khi bọn nó chết đi, em lại dần dần mà dày vò Đường Nhược Tuyết.”

Miêu Truy Phong phun ra một lưồng hơi nóng: “Hahaha, dám nói tao có tội, giế t chết, giế t chết toàn bộ… “
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1993


Chương 1993:

“Câm miệng!”

Miêu Kinh Vân nghiêm khắc: “Sự việc quan trọng, đừng có mà làm liều!”

“Em ra được rồi, lát nữa tối nhanh chóng rời khỏi Cảng Thanh mà về Miêu Thành, nếu không bị cảnh sát phát hiện ra sẽ phiền toái lắm”

Anh ta cầm điều khiển từ xa tắt chương trình nghệ thuật đi, chuyển sang.

kênh thời sự Cảng Thành: “Anh phó xong Diệp Phi sẽ quay về tìm em”“

“Diệp Phi?”

Ánh mắt Miêu Truy Phong sáng rực lên: “Có phải là tên nhân viên nổ súng.

bản lỗ tai của anh ở trên toàn đấy không?”

“Tên khốn, ngay cả anh cũng dám đụng vào, quá hung hăng, quá điên cuồng rồi ha ha ha”

Anh ta cố gắng tưởng tượng ra dáng vẻ của Diệp Phi: “Anh, lúc nào thì anh xử nó, em muốn tự tay g**t ch*t nó”

“Hoặc là không làm, hoặc là chơi một trận lớn.”

Ngón tay Miêu Kinh Vân chỉ lên tin tức trên màn hình cười: “Anh muốn Diệp.

Phi chết cả thế giới này đều biết”

Miêu Truy Phong ngẩng đầu, liền nhìn thấy thông tin lễ mừng thọ tám mưới của Quyền Tương Quốc.

Hai ngày sau Diệp Phi vừa cho người đi thu thập tung tích của Sí Thiên Sứ vừa chữa trị vết thương cho Thẩm Hồng Tụ.

Thẩm Hồng Tụ cũng tiêu tán sự giết chóc ác liệt, mỗi ngày sau khi uống thuốc chữa trị vết thương thì ngồi ở trên boong tàu chơi cây đàn yêu quý của mình.

Không thể không thừa nhận trình độ đánh đàn ghita và thủ đoạn giết người của cô ta đều cao siêu như nhau, giai điệu cất lên làm cho Diệp Phi mê mẩn không th Áo trắng tung bay, vẻ mặt làm người ta ngạc nhiên cộng với khúc nhạc trôi chảy, Thẩm Hồng Tụ đã trở thành một cảnh đẹp trên con tàu.

Quản lý Tư Đồ ngạc nhiên khi Thẩm Hồng Tụ không kinh doanh, Diệp Phi lại rõ ràng đang chờ đợi Sí Thiên Sứ đến.

Diệp Phi biết cô ta có thế tự chăm sóc bản thân nên không để ý tới cô ta nữa, anh gọi cho Đường Nhược Tuyết mấy cuộc điện thoại dặn dò cô phải cẩn thận.

‘Sau đó anh lại đồn sự chú ý vào buổi tiệc mừng thọ của Quyền Tương Quốc.

Đồng thời Diệp Phi thả ra tin tức sau khi tham gia tiệc mừng thọ của Quyền Tương Quốc anh sẽ lập tức bay trở về Long Đô.

“Ô ——” Ngày tố chức tiệc chưa tới sáu giờ Diệp Phi đã đến thương hội Nước Nam đã được giăng đèn kết hoa.

Cho dù đã tới trước một tiếng nhưng Diệp Phi phát hiện mình vẫn đến hơi muộn, bảy tám bãi đỗ xe đều đã đậu đầy xe.

Hơn nữa lại đều là xe sang trọng.

Diệp Phi lại không muốn làm phiền Kim Trí Viên đang bận rộn nên chỉ có thể đậu xe Ferrari ở ven đường sau đó đi xe đạp công cộng tới đó.

Anh vừa mới chạy xe đạp đến cổng thương hội Nước Nam thì có mấy chiếc xe Porsche, Ferrari cũng dừng lại, sau đó có mười nam nữ bước từ trên xe xuống.

Sau đó mấy chiếc xe đó lại gào thét chạy đi Diệp Phi vừa nhìn đã nhận ra mấy khuôn mặt quen thuộc, Phác Anh Long, Tiền Gia Hân và đám bạn thân của họ.

Hôm nay những người này đều cố gắng hết sức ăn mặc vô cùng ngăn nấp đẹp đế.

Đặc biệt là Tiền Gia Hân, cô ấy cởi bỏ trang phục công sở đổi lại một chiếc áo cánh ơi hiệu Chanel và chân váy ngn màu đen.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1994


Chương 1994:

Cô ấy còn đeo một sợi dây chuyền kim cương vô cùng óng ánh, k*ch th*ch ánh mắt của người khác.

Một đôi giày cao gót càng phụ trợ cô ấy giống như là một con thiên nga đen.

Mà Phác Anh Long cũng đối thành áo đuôi tôm màu đen, anh ta ngẩng đầu ưỡn ngực giống như trên đời này không có thứ gì có thể lọt vào mắt anh ta.

Hiển nhiên là ở trong lòng Phác Anh Long cho dù tiệc mừng thọ tám mươi tuổi này không có mời anh ta nhưng chỉ cần anh xuất hiện với tư cách là con rồng số một của nước Nam thì có thể làm cho đám người Kim Trí Viên được sủng ái mà lo sợ.

Phi lắc đầu đang muốn né tránh họ kết quả lại bị đôi mắt sắc của Tiên Gia Hân bắt được.

“Diệp Phï?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tiền Gia Hân ngạc nhiên kêu lên: “Tại sao anh cũng tới đây?”

“Có phải anh đứng đây đợi chúng tôi rất lâu rồi phải không?”

Tiếp theo đó sắc mặt của cô ấy thay đối: “Có phải anh muốn đi theo chúng tôi trà trộn vào đó không?”

Nghe vậy đám người Phác Anh Long nhíu mày, vẻ mặt không thân thiện nhìn chảm chãm Diệp Phi, dường như Diệp Phi sẽ làm họ mất hết thể diện Diệp Phi đậu xe đạp công cộng: “Cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi tới đây không có chút quan hệ nào với các người”

“Cái gì gọi là chúng tôi suy nghĩ nhiều rồi, khẳng định là anh muốn đi theo anh Phác tới tham gia tiệc mừng thọ”

Tiền Gia Hân nghe vậy thì cười giễ gì”

“Nhược Tuyết đã trở về Long Đô nên anh sẽ không có cơ hội đến tham gia tiệc mừng thọ với cô ấy”

“Chẳng lẽ anh muốn nói với tôi rắng thương hội Nước Nam mời anh sao?”

Nếu không phải vậy anh tới đây làm Mấy cô gái cười ha ha ha, trong mắt họ có vẻ khinh thường, ngay cả họ và Tiền Gia Hân còn không nhận được thiếp mời, Diệp Phi làm sao sẽ có cơ hội được mời chứ?

Diệp Phi nhìn đám người đang ngăn cản đường đi của mình nói: “Cô nói đúng, họ mời tôi”

Tiền Gia Hân phình bụng cười to: “Ha ha ha, họ mời anh?”

“Bưồn cười quá, thương hội Nước Nam mơi một vệ sĩ bé nhỏ như anh á, anh cảm thấy sẽ có người tin tưởng sao?”

“Đúng vậy, chúng tôi cũng không có tư cách thì anh tính là cái thá gì chứ?

“Được rồi, đừng khoe khoang cũng đừng làm ra vẻ nữa, anh cứ thừa nhận là muốn quấn lấy chúng tôi không được sao?”

Anh cũng được xem là xuất chúng muốn trà trộn vào để mở mang kiến thức thì cứ việc nói thẳng, anh đứng ở đây chờ chúng tôi lâu như vậy bị vạch trần còn không chịu thừa nhận..” “Đúng vậy, thành thật một chút thì anh Phác còn có thể mềm lòng cho anh cơ hội, nếu anh có dáng vẻ như vậy thì đừng hòng được đi vào”

“Thế nào, anh có ý kiến gì sao?

Dựa vào thân phận và năng lực của anh thì không đủ tư cách để đi vào”

Tiền Gia Hân cùng một đám bạn giêu cợt Diệp Phi, Đường Nhược Tuyết không ở đây nên họ càng không kiêng nể gì cả.

Không đợi Diệp Phi nói chuyện, Phác Anh Long khua tay nói: “Được rồi, không cần thiết phải tranh chấp với người không vào được, chúng ta đi thôi”

“Anh Phác nói đúng”

Đám người Tiền Gia Hân nhao nhao gật đầu sau đó lại nói với Diệp Phi: “Anh đừng có đi theo, nếu không đến lúc đó người mất mặt lại là anh”

Sau khi nói xong đám người ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào lại còn thỉnh thoảng liếc nhìn xe ở hai bên.

“Cũng không biết rốt cuộc đêm nay thương hội Nước Nam mời bao nhiêu người, tất cả bãi đỗ xe ở gần đó đều đã đậu đây”

“Nghe nói tám trăm khách không phú thì quý, ngoại trừ ngươi của Cảng Thành và nước Nam còn có các quốc gia quyền quý của Đông Nam Á”

“Đám người sư thái Tịch Diệt và Alyssa, Tư Đồ cũng sẽ xuất hiện”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1995


Chương 1995:

“Nào chỉ có họ, Hoắc Tử Yên và ông cụ Hàn luôn luôn không thích có mặt trong các buổi tiệc cũng sẽ tự mình đến đâi Mấy cô gái vừa nhìn về phía những chiếc xe sang trọng vừa thảo luận âm ï.

“Tư Đồ Không, sư thái Tịch Diệt và Hàn Thường Sơn không là gì cả…” Tiền Gia Hân nghe vậy thì khit mũi: “Anh Phác vưa xuất hiện thì tất cả họ đều sẽ trở nên ảm đạm, ngay cả Kim Trí Viên nhìn thấy anh Phác cũng phải cụp đuôi làm người.”

“Không chỉ không dám báo thù cho Kim Chí Hào mà còn phải chủ động dàn xếp ổn thỏa để bồi tội với anh Phác”

Cô ta kéo tay Phác Anh Long để dập tắt uy phong với người khác và tăng thêm chí khí của Phác Anh Long.

Phác Anh Long khẽ vung tay ngạo nghễ nói: “Mọi người nể tình mà thôi”

“Phốc phốc!”

Diệp Phi ở phía sau bị ngăn cản đường đi nghe thấy Phác Anh Long cố làm ra vẻ thì thực sự không thể kiềm chế khế cười “Diệp Phi, sao anh vẫn còn đi theo chúng tôi Tiền Gia Hân nghe thấy tiếng cười quay đầu nhìn thấy Diệp Phi thì giận tím mặt: “Anh cứ mặt dày quấn lấy chúng tôi như vậy sao?”

“Tôi nói cho anh biết đợi lát nữa đến cổng chúng tôi sẽ nói với bảo vệ là không quen anh, đến lúc đó anh mất mặt thì đừng trách chúng tôi”

“Còn nữa, giới thượng lưu chúng tôi nói chuyện một vệ sĩ nhỏ như anh cười cái gì mà cười?”

Cô ta thật sự tức giận: “Anh có tư cách gì mà cười chứ?”

“Không phải tôi đi theo các người mà là các người cản trở đường đi của tôi”

Diệp Phi hết cách: “Các người có thể nhường đường được không, tôi muốn đi vào nhà vệ sinh.”

Nhìn thấy Diệp Phi giả bộ làm ra vẻ như vậy thì Phác Anh Long rất tức giận chỉ ngón tay về phía cửa vào quát: “Đi, đi, anh đi trước đi, anh nói anh được mời vậy thì bây giờ sẽ để cho anh đi trước”

“Anh không đi theo ở sau chúng tôi để tôi xem anh làm sao đi vào được”

Anh ta phất tay để đám người Tiền Gia Hân nhường đường.

Anh ta muốn để cho Diệp Phi biết trọng lượng của bản thân, đừng tưởng rằng dựa vào Phác Anh Long anh ta tránh thoát được mấy kiếp nạn mà đã cảm thấy mình cũng là nhân vật lớn.

Ngớ ngẩn.

Diệp Phi lắc đầu đi thẳng qua đám người sau đó đi vào cửa chính của thương hội Nước Nam Dưới sự cười nhạo của Phác Anh Long và Tiền Gia Hân Diệp Phi không cần móc thiệp mời ra một chàng trai của Nước Nam lập tức cung kính kêu lên: “Khách quý, cậu chủ Diệp đến!”

“Ah..” Người nước Nam gọi Diệp Phi là khách quý, bọn người Tiền Gia Hân không khỏi kinh ngạc. Có vẻ như Diệp Phi đã thực sự được người dân nước Nam chào đón.

Diệp Phi giật mình khi nghe thấy âm thành này, và anh còn cảm thấy rất ngại ngùng.

Thấy xung quanh có rất nhiều người đang nhìn sang, Kim Trí Viên còn có động tĩnh muốn dẫn người ra chào hỏi, nên anh chạy nhanh như chớp vào bên trong.

Tiền Gia Hân và những người khác khẽ mở miệng, hiển nhiên họ không thể chấp nhận được cảnh này.

“Chết tiệt! Nó chắc chắn là lấy danh nghĩa của tôi mà đi vào bên trong rồi”

Đúng lúc này, Phác Anh Long với vẻ mặt u ám đột nhiên nói: “Diệp Phi chắc.

chẩn đã nói với bảo vệ rằng nó cùng nhóm với chúng ta”

“Người bảo vệ nghe thấy tên của tôi nên bị dọa, và không thể không cho anh ấy vào”

“Nếu Diệp Phi thật sự là khách quý, trong tay nó tại sao không có thiệp mời chứ? Và tại sao lại sợ hãi như chim sợ cành cong chứ?”

Anh ta ủ rũ nói: “Tên khốn kiếp, cáo mượn oai hùm cũng không biết xem xét trường hợp, lần này tôi thật sự tức giận rồi nha”

Nghe Phác Anh Long giải thích, Tiền Gia Hân và những người khác đột nhiên nhận ra rằng họ cái gọi là khách quý của Diệp Phi chính là dựa vào danh tiếng của họ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1996


Chương 1996:

Khuôn mặt xinh đẹp của Tiền Gia Hân lạnh như băng: “Đợi lát nữa tôi vào bên trong rồi sẽ tìm Diệp Phi, nhất định phải tống cổ nó ra ngoài, nếu không lở như gây họa sẽ liên lụy đến chúng ta mất”

Các bạn nữ xung quanh đều gật đầu đồng ý, sự táo tợn của Diệp Phi thực sự khiến họ phẫn nộ “Chúng ta đi vào trước đi, đứng nhiều người như vậy không tốt”

Phác Anh Long trấn tĩnh tinh thần, phất tay ưỡn ngực dẫn nhóm người Tiền Gia Hân đi vào bên trong.

Một người gác cổng nước Nam nhìn thấy bọn họ lập tức duõi tay ngăn cản: “Mọi người, xin cho cho xem thiệp”

“Đồ khốn kiếp, ngay cả tôi cũng không nhận ra?”

Khi Phác Anh Long nhìn thấy điều này đã rất tức giận: “Tôi là Phác Anh Long, có phải vì tôi đang diện một bộ lễ phục đuôi tôm nên không nhận ra tôi có đúng không?”

Tiền Gia Hân còn tự hào nói: “Anh Phác Anh Long là đệ nhất mãnh long, đến cô Kim cũng phải nế mặt anh ta, các người có phải là bị mù rồi không?”

Người gác cổng nước Nam cười lạnh không nói, tên Phác Anh Long trong danh sách hội thương mại nước Nam được liệt vào danh sách đen, dám ở trước mặt người gác cổng khoe mẽ thì thật sự là đầu óc có vấn đề rồi đó.

Người gác cổng đang định lên tiếng tống cố Phác Anh Long đi, lại thấy một người gác cổng khác áp sát bên tai nói nhỏ một câu: “Bọn họ đi cùng cậu chủ Diệp đến đây đó, vừa rồi tôi còn nhìn thấy bọn họ vừa đi đến đây vừa nói chuyện”

“Trận đánh gôn lần trước, bọn họ cũng theo cậu Diệp đi vào đó”

Người đàn ông này đang nhắc nhở đồng nghiệp về mối quan hệ của mấy người kia và Diệp Phi “Thật xin lỗi ngài Phác, đã thất lễ rồi”

Nghe thấy lời nhắc nhở của đồng nghiệp, sảc mặt của người gác cổng nước Nam lập tức thay đổi, sau đó gật đâu khom eo nở nụ cười nhiệt tình chào đón: “Xin mời vào bên trong! Ngài Phác xin mời ngài vào!”

Người gác cổng còn cúi chào: “Tôi có mắt không thấy thái sơn, mong ngài Phác rộng lòng bỏ qua cho”

“Coi như cậu cũng biết thời thế”

Phác Anh Long khịt mũi nói: “Nhóm người của cô Tiền là bạn của tôi, cũng không có thiệp mời, tôi muốn dẫn bọn họ cùng vào”

Người gác cổng nước Nam nhìn nhóm người Tiền Gia Hân gật đầu một cái: “Hoan nghênh, hoan nghênh, mời các vị vào bên trong ạ”

Thái độ thay đổi đột ngột của người gác cổng khiến cho nhóm người của Tiền Gia Hân vô cùng kinh ngạc, bọn họ kinh ngạc nhìn Phác Anh Long.

Bọn họ không thể ngờ được là ba chữ Phác Anh Long lại có uy tin như thế, còn được tiếp đãi như khách quý, ngày cả bọn họ cũng được cho vào.

Tiền Gia Hân nhìn gương mặt anh tuấn của Phác Anh Long rồi than thở: “Tôi quả thật đã xem nhẹ mặt mũi của ngài Phác rồi”

Cô ấy vừa rồi còn đang lo lắng, nhiều người như thế, sợ là hội thương mại nước Nam sẽ không để cho bọn họ vào, ai biết được chỉ cần nói ra tên của Phác Anh Long, người gác cổng liền hốt hoảng lo sợ.

Mới chưa đầy một tuần, Tiền Gia Hân đã thấy được rất nhiều điểm hơn người của Phác Anh Long, quả nhiên so với tưởng tượng của cô ấy còn lợi hại hơn gấp mười lần.

Tranh chấp phòng ốc ở Am Bạch Vân, sóng gió ở quan bar Alyssa, xung đột ở tại trận đánh golf, sau đó là bảo đảm ở trước cửa cảnh sát, đến chuyện vào cửa ngày hôm nay… Cái nào không thể hiện thân phận và địa vị của Phác Anh Long chứ?

Bất kể chuyện phiền phức nào, chỉ cần một thân phận, một câu nói, đã có thể nhẹ nhàng giải quyết rồi TỶ cô ấy đưa tay lên khoác vào cánh tay của Phác Anh Long cười dịu dàng nói: “Ngài Phác, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi vào bên trong đi”

Cô ấy đã hạ quyết tâm, nhất định phải tán đổ người đàn ông này, Phác Anh Long chắc chắn sẽ khiến cô ấy nở mày nở mặt với thiên hạ ‘Sau đó cô ấy lại nghĩ đến Diệp Phi người đã chạy vào bên trong, khóe miệng hiện lên một tia khinh thường Hèn nhát, rụt rè, muốn ra mặt và suốt ngày gây chuyện thị phi, quả thật là không có chỗ nào có thể sánh được với Phác Anh Long.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1997


Chương 1997:

Phác Anh Long gật đầu một cái, dẫn theo nhóm người của Tiền Gia Hân ưỡn ngực đi vào bên trong đại sảnh.

Hôm nay là đại thọ tám mươi của Quyền Tương Quốc, Kim Trí Viên đã mời tám trăm người, tầng một của câu lạc bộ toàn bộ chật kín bàn.

Người ra kẻ vào, làn gió thơm thoang thoảng, đâu đâu cũng thấy danh nhân Đông Nam Á.

Tiền Gia Hân không khỏi cảm thán nói: “Thể diện của Quyền Tương Quốc thật lớn”

“Cô sai rồi!”

Phác Anh Long nghe thế liền lắc đầu: “Quyền Tương Quốc trước đây đúng thật là có uy phong, hiện giờ thì thật sự là không còn bao nhiêu danh tiếng nữa”

“Nhiều năm qua ông ấy bệnh nặng, không những thân thủ bị thoái hóa không còn lợi hại như xưa nữa, chức năng của cơ thể cũng bị hỏng không ích”

“Đổi cách nói khác, ông ấy chắc không sống được bao lâu nữa rồi, buổi tiệc mừng thọ tám mươi tuổi này chắc là bữa tiệc sinh nhật cuối cùng rồi”

“Kim Trí Viên tổ chức long trọng như vậy, cũng là mong ông ấy ra đi một cách vinh quang”

Anh ta khinh khi nhìn chữ thọ trên đài chủ trì: “Một người sắp chết như vậy, làm sao có thể diện khiến cho nhưng doanh nhân tham gia chứ?”

“Cũng đúng!”

Nhóm người của Tiền Gia Hân gật đầu lia lịa: “Vậy là do tiếng tắm của Kim Trí Viên và hội thương mại nước Nam rồi”

“Không ngờ được là cô ấy cũng có địa vị cao như vậy, mời được tám trăm doanh nhân quyền quý đến đây chúc thọ Quyền Tương Quốc”

Sắc mặt của Tiền Gia Hân có chút thương cảm, tuổi của cô ấy và Kim Trí Viên cũng tương đương nhau, nhưng địa vị lại không bãng một nữa của đối phương, cô ấy chắc chắn sẽ không thể mời nổi tám trăm doanh nhân quyền quý được.

Chỉ là sau đó cô ấy lại nghĩ đến, Phác Anh Long còn lợi hại hơn cả Kim Trí Viên, chỉ cần bản thân cô ấy có thể ôm đùi to này, tương lai sau này sẽ có cơ hội vượt trội hơn cả Kim Trí Viên.

“Cô lại sai rồi”

Phác Anh Long cảm nhận được sự ấm áp của Tiền Gia Hân, bèn làm ra bộ mặt cao thâm giải thích nói: “Kim Trí Viên và hội thương mại nước Nam cũng không có thể diện lớn đến vậy đâu “Doanh nhân quyền quý các nơi đến đây, chủ yếu là vì tài phiệt của Kim Thi sau lưng Kim Trí Viên”

“Nếu không có tài pi có tám mươi người thôi Kim Thị, buổi tiệc mừng thọ hôm nay, cùng lắm chỉ “Cho nên cô cũng không cần cảm thấy Kim Trí Viên lợi hại”

“Nếu cô ấy có thể một tay che trời, vậy khi đụng mặt tôi ở trận đánh gôn, bộ dạng cũng sẽ không giống như chuột thấy mèo vậy: Giọng điệu của Phác Anh Long vô cùng kiêu ngạo, khiến cho nhóm người của Tiền Gia Hân gật đầu lia lịa.

“Tên khốn kiếp!”

Nhưng mà nhóm người của Tiền Gia Hân rất nhanh đã tối sầm mặt lại, cô ấy nhìn thấy Diệp Phi tù trong đám đông đi ra Diệp Phi vừa mới tặng quà mừng thọ xong, đang vui vẻ bưng một hộp đồ ăn vặt nhỏ, ăn ngấu nghiến những món ăn nhỏ xíu kỳ lạ bên trong.

Đối với Diệp Phi mà nói, quen biết với doanh nhân quyền quý khắp nơi, cũng không bẵng ăn những món ăn ngon.

Hai mươi mấy năm qua, anh sống những ngày kham khố, có quá nhiều đồ ăn chưa từng thấy qua cũng chưa từng ăn qua.

“Tức chết tôi mà”

Nhìn thấy Diệp Phi nhồi thức ăn cho mình, Tiền Gia Hân tức đến phát điên.

Cáo mượn oai hùm thì thôi, còn ăn chật uống chật, dạng ăn còn khó coi như vậy, quả thật là mất mặt quá mài Cô ấy không thể chịu nổi nữa, lao đến kéo Diệp Phi lại: “Diệp Phi, đừng có mà quá đáng quá”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1998


Chương 1998:

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn Tiền Gia Hân, nhướng mày, tại sao người phụ nữ này lại âm hồn không tan.

“Anh đánh cắp cờ hiệu của ngài Phác trà trộn vào, tôi đã rất tức giận”

Lồng ngực Tiền Gia Hân không ngừng phập phồng quát lới giả vờ như quỷ chết đói, mất hết mặt mũi của tôi và ngài Phác”

“Tôi không thể nhịn được”

“Tôi mặc kệ anh tố cáo với Đường Nhược Tuyết thế nào, tôi muốn anh ngay bây giờ lập tức cút ra ngoài”

Bây giờ anh lại Cô ta nghiến răng nghiến lợi bắt Diệp Phi rời khỏi.

Mấy cô bạn gái cũng để lộ ra vẻ mặt xinh đẹp ghét bỏ quát: “út ra ngoài”

Diệp Phí bỏ vào miệng một bả dầu chiên rồi trả lời: “Bảo tôi cút ra ngoài, các cô vẫn chưa có tư cách này”

Tiêu Gia Hân bọn họ khế giật mình, bọn họ và Diệp Phi không thân cũng chẳng quen, Diệp Phi lại không phải làm công cho bọn họ, bọn họ thực sự không có quyền đuổi Phác Anh Long chắp hai tay sau lưng cao cao tại thượng quát: “Cô Tiền không có tư cách, vậy tôi thì sao?”

Tiền Gia Hân bận rộn lên tiếng hùa theo: “Đúng, ngài Phác có thể bảo anh cút đi, bởi vì anh dựa vào anh ta mà tiến vào đây”

“Anh thật sự cho rằng chúng tôi sẽ tin hội thương mai miền Nam mời một vệ sĩ nho nhỏ như anh à?”

“Lập tức cút ra ngoài”

“Nếu không tôi sẽ nói cho gác công anh không có quan hệ với chúng ta, anh là trà trộn vào, đến lúc đó cũng đừng trách tôi vô tình khi anh bị gậy quất”

Giọng nói cô ta vô hình đề cao, kéo theo không ít người nhìn qua.

“Tiến vào đây là nể mặt của mấy người?”

Diệp Phi từ chối cho ý Phác Anh Long anh tính là thứ gì?”

Phác Anh Long giận quá hóa cười: “Tôi tính là gì?”

“Một vệ sĩ nho nhỏ như cậu mà lại dám nói tôi là cái thá gì ư?”

“Là đầu óc cậu bị nước vô hay là tôi che chở cậu quá lâu, cậu thật sự coi mình rất có năng lực rồi?”

Ánh mắt anh ta hung ác đe dọa nhìn Diệp Phi, thắng nhóc này quá không biết điều, quả thực chính là sói mắt trắng.

Diệp Phi cười nhạt một tiếng: “Ít ra năng lực tôi lớn hơn anh, cũng cần mặt mũi hơn anh”

“Diệp Phi, anh đủ rồi đó”

Tiền Gia Hân nghe thế cũng không kiềm chế nổi sự tức giận, tay cô ta chỉ thẳng vào mặt Diệp Phi quát: “Năng lực của anh lớn hơn ngài Phác? Anh nói câu này có cần mặt mũi hay không?”

“Tôi từng thấy người da mặt dày, nhưng chưa từng thấy mặt ai dày như anh”

“Năng lực của anh lớn hơn ngài Phác, lúc Tịnh Vân Trai ăn cơm xảy ra tranh chấp, anh nghĩ thử em anh đang làm gì?”

“Anh trốn phía sau Đường Nhược Tuyết không rên một tiếng, đúng lúc ngài Phác xuống máy bay đứng ra, để lộ danh hiệu hù dọa Tịch Diệt sư thái.

“Lúc quán bar Alyssa xảy ra xung đột, nếu không phải ngài Phác trấn áp Tư Đồ Không, anh còn có thể sống rời khỏi tàu biển”

“Lúc ấy ba mươi sáu đầu súng lúc nào cũng có thể bắn anh nát bét:”

“Anh sợ đến nỗi không dám cử động, ngài Phác không chỉ trấn áp Tư Đồ Không, còn bắt anh ta tự tát tai xin lỗi, còn bồi thường cho thẻ khách quý”

“Anh cầm búa so năng lực với ngài Phác á?”

“Hơn nữa trận đánh ở sân golf, anh đánh Kim Chí Hào bị thương trước mặt mọi người, khiến cô Kim bọn họ giận tím mặt”

“Mấy chục tay chân chuyên nghiệp bao vây anh, tôi và Đường Nhược Tuyết đều gặp nguy”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1999


Chương 1999:

“Một câu của ngài Phác người ta không chỉ giải quyết chuyện này, mà còn bắt cô Kim dàn xếp ốn thỏa rồi xin lỗi”

“Anh nói năng lực anh hơn ngài Phác vậy hôm đó sao thấy anh đứng ra?”

“Chẳng lẽ anh cho rằng là anh bắt cô Kim chủ động rời khỏi?”

“Hơn nữa, anh đánh Miêu Kinh Vân bị thương ở tòa án, tất cả mọi người cũng không thể nộp tiền bảo lãnh, cuối cùng ngài Phác gọi cho cảnh sát cấp cao khai anh ra”

“Nếu không phải ngài Phác cho người ta cơ hội nịnh bợ, sợ rằng bây giờ anh vẫn đang ngồi tù, cơ hội kia nào xuất hiện ở đây?”

“Diệp Phi, làm người phải tự biết mình, một vệ sĩ nho nhỏ như anh, tư cách xác giày cho ngài Phác cũng không có, cũng đừng mong lấy năng lực ra so”

“Lại nói hôm nay, anh thử một lần lấy ra danh hiệu của ngài Phác, xem anh có thế tiến vào cái cửa này hay không?”

“Tôi cho anh biết, anh đã sớm bị gác cổng ném ra mấy con phố”

“Cáo mượn oai hùm thì thôi, còn tự cho là đúng, thật sự buồn cười”

Tiền Gia Hân chế giễu xong một hơi, đâm thọc ra toàn bộ sự việc, xem thử Diệp Phi có còn mặt mũi khiêu chiến hay không.

Mấy cô gái bên cạnh cũng cười trên nỗi đau của người khác nhìn về phía Diệp Phi Chỉ là lời này của Tiền Gia Hân mới vừa dứt, bỗng nhiên một tiếng cười lạnh từ cống truyền tới: “Ngại quá, ngất lời cô Tiền một chứt”

“Ngài Diệp là khách quý của chúng tôi, anh ấy có thể ra vào sảnh tiệc này một cách tự do”

Câu lạc bộ quản lý mang theo mấy người gác cổng miền Nam cười lạnh thành tiếng đi tới: “Mấy người có thể đi vào hoàn toàn là do đám gác cống nhận nhầm các người là bạn của cậu Diệp, không cẩn thận để các người và cậu Diệp đi vào”

“Các người không được mời, cũng không có thiệp mời, không có tư cách tiến vào”

“Cho nên người phải cút ra khỏi bữa tiệc không phải cậu Diệp, mà là những người các anh”

Vài câu vừa mới nói ra, sắc mặt Phác Anh Long và Tiền Gia Hân thay đối lớn.

Bọn họ thế nào cũng không nghĩ tới Diệp Phi đi vào không phải nhờ danh hiệu của Phác Anh Long, ngược bọn họ là được hưởng ké ánh sáng của Diệp Phi mà vào.

‘Sắc mặt Phác Anh Long âm u: “Đồ khốn kiếp, Diệp Phi sao so được với tôi?”

Gương mặt xinh đẹp của Tiền Gia Hân cũng lạnh lẽ: lót tiền cho mấy người?”

“Thí chủ Diệp sao không thể so sánh với anh?”

Đúng lúc này, Tịch Diệt sư thái bị mấy ni cô có ánh mắt sác bén vây quanh đi tới Tịch Diệt sư thái mặc một chiếc áo dài màu vàng, cầm một cây phất trần, vẻ mặt tiêu điều đứng trước mặt Phác Anh Long và Tiền Gia Hân bọn họ: “Hôm đó ở Tịnh Vân Trai, tôi và ông Hàn sỡ dĩ không về phòng nhỏ cùng cô Tiền bọn họ không phải nể mặt Phác Anh Long anh”

“Mà là chúng tôi kính trọng cậu Diệp, không muốn quấy rầy anh ấy dùng cơm, chúng tôi mới tặng phòng nhỏ cho cô Tiền”

lể mặt anh, Phác Anh Long là cái thá gì, dám ở trên núi Bạch Sơn, muốn Tịch Diệt sư thái tôi nể mặt anh?”

Tịch Diệt sư thái không chứt lưu tình vả mặt, chỉ là không có mấy ai cảm thấy bà ta phách lối, dù sao bà ta là đệ nhất sư thái Cảng Thành chạm tay có.

thể bỏng giá trị hiển hách Những lời này phát ra, toàn trường xôn xao một mảnh, sắc mặt Phác Anh Long lại lần nữa thay đổi Tiền Gia Hân cùng đám con gái cũng kinh ngạc đến ngây người, dường như không ngờ hôm ăn cơm tranh chấp đó, là Tịch Diệt sư thái và Hàn Thường Sơn nể mặt Diệp Phi mà rời khỏi Chứ không phải bị Phác Anh Long hù dọa mà rời khỏi Cô ta nhìn chấm chăm Diệp Phi khó tin nổi: “Làm sao có thể?”

Theo hiếu biết của cô ta, chỉ có người có thân phận như Phác Anh Long mới có thể hù dọa Tịch Diệt sư thái bọn họ, một loser như Diệp Phi có địa vị gì khiến hai người khuất phục?
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2000


Chương 2000:

Chỉ là Tiền Gia Hân bọn họ dù thế nào cũng không tin, Tịch Diệt sư thái cũng một mực cung kính với Diệp Phi: “Tịch Diệt tham kiếm thí chủ Diệp”

Sư thái khách sáo rồi”

Diệp Phí cười đáp lễ Phác Anh Long cười ha ha: “Diệp Phi cho các người bao nhiêu tiền diễn kịch vậy, ha ha, tôi không giống Diệp Phí, các người.” “Bốp bốp..” Không đợi Phác Anh Long nói hết lời, lại có mười mấy người vênh váo tự đắc đi tới Tiếp theo, Tư Đồ Không không hề có dấu hiệu xuất hiện trước mặt Phác.

Anh Long.

Ông ấy nhanh tay nhanh mắt tát mấy phát vào mặt Phác Anh Long.

Sức lực rất lớn, đánh đến nỗi gò má Phác Anh Long sư vù cả lên.

Phác Anh Long lảo đảo lui lại một bước, sau đó tức giận mà không thể trách: “Đồ khốn, mày dám đụng đến tao?”

Anh ta chưa từng bị người như vậy sỉ nhục, không ngờ hôm nay bị loại người như Tư Đồ Không vả mặt.

Thực sự vô cùng nhục nhã.

Anh ta muốn ra tay giết Tư Đồ Không trong nháy mắt thì thấy Tịch Diệt sư thái tiến lên trước một bước, ngăn chặn khí thế của anh ta.

Chỉ cần anh ta dám ra tay với Tư Đồ Không, Tịch Diệt sư thái cũng sẽ đánh lén anh ta, anh ta không sợ Tịch Diệt sư thái, nhưng cũng không dám xem thường.

Với lại mười mấy người bên cạnh Tư Đồ Không cũng đưa tay sờ vào ngực, giống như lúc nào cũng phải móc ra súng để bản.

Anh ta đành phải kiềm nén sự tức giận quát: “Tư Đồ Không, việc này ông nhất định phải giải thích cho tôi, nếu không tôi diệt Alyssa của anh”

Tiền Gia Hân thấy thế cũng chen vào một câu: “Quản lý Tư Đồ, ông dám đắc tội ngài Phác? Quên mấy cái tát đêm đó rồi à?”

“Quên em gái nhà cô.”

Tư Đồ Không trở tay tát Tiền Gia Hân một phát, đánh đến nỗi người phụ nữ lảo đảo lui lại mấy bước: “Cô thật sự cho rằng tôi sợ tên mặt trắng nhỏ này?”

“Tối đó tôi giáo huấn Tư Đồ Thanh, còn tự đánh một cái tát, xin lỗi khách vip, nhưng tôi sẽ cho cậu Diệp một câu giải thích hài lòng cậu nhất”

‘Tư Đồ Không trợn mắt coi thường nhìn Phác Anh Long, coi như không thấy ánh mắt tức tối của Tiền Gia Hân, ông ấy liếc mắt nhìn hai người rồi cười lạnh lùng nói: “đúng rồi, quên mất không nói cho hai người biết, Diệp Phi, cậu Diệp là boss lớn của tôi, là người sở hữu hợp pháp Ngải Lệ Toa Hào”

“Tư Đồ Thanh tùy tiện làm liều, tôi bảo nó xin lỗi cậu Diệp cũng là theo quy.

định trong nhà, chẳng có nổi phân tiền liên quan đến các người”

“Tối đó nếu không phải có cậu Diệp ở đó thì tôi đã bản chết hai người từ lâu Trong lúc đang nói, ông ấy lại đánh cho Tiền Gia Hân một cái cái tát “A” Nghe được cậu nói này của Tư Đồ Không, mọi người lại kinh sợ lần nữa.

Mấy người phụ nữ theo Tiền Gia Hân cũng trợn mắt há mồm ngạc nhiên, tối hôm đó không phải Tư Đồ Khôn nể mặt mũi Phác Anh Long mà muốn để cho Diệp Phi tự đưa cách giải quyết.

Nếu những người phụ nữ này may mản còn sống thì phải nhờ phúc của Diệp Phi Điều làm bọn họ kinh ngạc đó là Diệp Phi là chủ sở hữu Alyssa.

Điều này cũng chẳng ngâm nói đám người Long Thiên Ngạo bị Diệp Phi đuổi đi?

“Chuyên này sao có thể, sao có thể..” Sắc mặt Tiền Gia Hân trắng bệch, tự mình lầm bấm không thế tiếp thu được: “Diệp Phi chính là được người khác bảo.

lãnh, nếu anh ta có năng lực thì sao phải nhờ tới ngài Phác bảo lãnh?”

“Ngài Phác bảo lãnh?”

Không chờ cô ta nói xong, một giọng nói đầy vẻ giêu cợt nhưng uy nghiêm truyền tới, sau đó Hoäắc Tử Yên thong thả bước tới.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2001


Chương 2001:

Cô ta đứng bên cạnh Diệp Phi, nhìn Tiền Gia Hân lạnh băng: “không ngờ mang tiếng đứng nhất phía Nam mà lại không có phép lịch sự thế này, ngay cả nói Diệp Phi được người khác bảo lãnh cũng dám nói”

“Tôi lấy một trăm triệu, dùng mười luật sư uy tín nhất, tốt nhất lại thêm nguồn của cải của tôi lấy ra đảm bảo mới có thể đưa Diệp Phi cừa cục cảnh sát ra”

“Chỉ với một cuộc điện thoại đơn giản của Phác Anh Long mà dám phát biểu bậy?”

“Anh hỏi anh ta xem anh ta tìm ai để bảo lãnh, anh cả hay anh hai?”

Hoäc Tử Yên nhìn Phác Anh Long lạnh nhạt: “Phác Anh Long, lấy điện thoại của anh tìm được chứng cứ người bảo lãnh Diệp Phi, tôi cho anh mười tỷ”

“Nếu không tìm được thì tự chặt một cánh tay, thế nào?”

Mọi người lại được kinh ngạc lần nữa, hai mắt mở to nhìn Diệp Phi, tất nhiên là không ngờ tới anh ta và Hoắc Tử Yên có quan hệ ngầm như vậy.

Phác Anh Long đen mặt im lặng không nói gì “Người bảo lãnh là cô Hoắc..” Tiền Gia Hân cứng đờ người lân nữa, cả người ngơ ngác như phống: “Dựa vào cái gì mà Diệp Phi có thể để cô bảo lãnh?”

Trong lúc này đây cô ta đã hoàn toàn tin người bảo lãnh Diệp Phi chính là Hoäc Tử Yên, dù sao thì Hoắc Tử Yên đầu cần phải nói dối.

Chỉ là cô ta không tiếp thu nổi thông tin này, người phụ nữ cường đại nhất Cảnh Thành lại có quan hệ thân mật với Diệp Thành, còn bỏ ra trăm triệu tiền túi để bảo lãnh đưa Diệp Phi ra.

“Không, không thế vậy được!”

Hoäc Tử Yên chưa kịp nói thì Tiền Gia Hân lại lắc đầu như điên nói: “Nếu anh ta và cô Hoắc có quan hệ thân thiết thì sao lúc ở sân golf cô lại không ra mặt, lại phải nhờ Phác Anh Long tới giải quyết chuyện Kim Trí Viên?”

Cô ta giống như túm được cái phao cứu mạng, nhìn Diệp Phi nói to từng.

chữ một: “Diệp Phi, chẳng lẽ anh để hội trưởng Kim phải nhượng bộ sao?”

“Không sai!”

Đột nhiên tiếng Kim Trí Viên truyền tới từ đám người: “Hôm đó là tôi cho.

Diệp Phi mặt mũi”

Tiền Gia Hân quay đầu nhìn lại thì thấy Kim Trí Vện đi theo mấy người nữa đang đi tới gần, cô ta đứng trước mặt Tiền Gia Hân hừ mũi khinh bỉ: “Phác Anh Long, Ngày hôm đó không ra tay dạy dỗ anh ta thì đây phải nói là may mắn của anh ta”

Cô ta khinh thường nhìn Phác Anh Long: “Cái loại người ăn cây táo rào cây sung, tạo phản, muốn tôi cho anh ta mặt mũi, anh ta có cái gì để tôi phải cho anh ta mặt mũi?”

Phác Anh Long hét to: “chị, sao chị loại cùng bè với người ngoài nói em?

Em muốn chỉ phải để cho e chút mặt mũi, chị dám không cho hả?”

“Bốp” Vừa nói xong, bóng người Kim Trí Viên vụt nhanh tát một cái đau đớn vào mặt Phác Anh Long.

Cơ bản là Phác Anh Long không thể né tránh được, không phải anh ta không muốn tranh mà không cách nào né được, tốc độ hai bên chênh lệch quá lớn Anh ta chỉ có thể cố gắng chịu đựng, kêu lên một câu rồi ngay sau đó không đứng vững lảo đảo lùi lại mấy bước, may có Tiền Gia Hân đỡ mới không bị ngã xuống.

Phác Anh Long ôm mặt không thể tin nổi nhìn Kim Trí Viên nói: “tài nghệ của chị được đột phá?”

Anh ta luôn nghĩ, tài nghệ của Kim Trí Viên luôn kém anh ta một bậc, nhưng lúc này, cơ bản là anh ta không đánh lại được Kim Trí Viên.

“Không sai, đã đột phá được, hơn nữa còn cao hơn cậu một bậc.”

Kim Trí Viên lấy khăn giấy lau hai tay rồi cười nhạt nhẽo: “Cậu nói, tôi phải cho cậu mặt mũi hả?”

Hô hấp của Phác Anh Long không được bình thường, cứ thở hồng hộc, rất ức chế nhưng không dám ồn ào làm càn.

Trước kia anh ta có thế khinh thường Kim Trí Viên, cảm thấy cô ấy chỉ như người vô dụng, tài nghệ của Kim Trí Viên không băng mình, nên không có tư cách nói mình ầm.

Bây giờ thì trái ngược hoàn toàn, Kim Trí Viên có thế đánh anh ta thành dạng chó què bất cứ lúc nào.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2002


Chương 2002:

“Một người ăn cây táo rào cây xung được tôi cho vào danh sách đen, chỉ với một cái tát của tôi mà suýt nữa thì ngã còn không biết xấu hổ, cậu nói xem tôi có cần phải cho anh ta mặt mũi không?”

Thấy Phác Anh Long không dám ho he chữ nào, Kim Trí Viên nhìn Tiền Gia Hân hỏi: “Có cần không?”

Khóe miệng Tiền Gia Hân mấp máy, cúi đầu không dám trả lời, năng lực của Kim Trí Viên mạnh hơn Phác Anh Long nhiều. Tất nhiên là không cần phải cho anh ta mặt mũi.

Kim Trí Viên khinh thường nhìn dám người Tiền Gia Hân: “Hôm đó do một mình tôi sắp xếp ổn thỏa, không có một đồng nào quan hệ tới Phác Anh Long”

“Tôi thấy cậu Diệp không so đo tính toán với các người, nếu không tôi đã sai người đi xử lý các người với Phác Anh Long rồi”

“Động tới em trai tôi, anh ta có vô dụng, có sai, tôi cũng phải tìm rõ ngọn ngành”

Kim Trí Viên hừ lạnh: “Các người nên ăn mừng vì cậu Diệp tha cho các người một mạng”

‘Vừa nói xong, tất cả đám ngư mắt sợ hãi nhìn Diệp Phi.

Đám người này không thế ngờ được, một bảo vệ nhỏ Diệp Phí này luôn bị họ coi thường lại có thân phân và địa vị cao như vậy.

Không chờ đám người Tiền Gia Hân ăn năn xin lỗi, Kim Trí Viên kéo cánh lền Gia Hân đều trở nên hốt hoảng, ánh tay Diệp Phí nói: “Còn nữa, tôi phải thông báo cho mọi người một chuyện”

“Diệp Phi không những là người có ơn của Kim Trí Viên tôi, mà còn có công với hội thương mại phía Nam, là anh em kết nghĩa với ông ngoại tôi”

Tiên Gia Hân nghe vậy thì không thể tưởng tượng nổi, theo bản năng nhìn Diệp Phi kinh ngạc kêu to: “Chẳng lẽ, tối hôm nay..”

“Không sai!”

Kim Trí Viên thông báo tiếp: “Tối hôm nay Diệp Phi là người khách có thân phận đặc biệt, cũng là người mà ông ngoại tôi muốn giới thiệu cho mọi người”

Tiền Gia Hân cảm thấy trước mắt tối sầm, chút nữa thì không đứng nổi mà ngã quy ngay tại chỗ.

Quả lựu đạn này được bản xuống làm cô ta khiếp sợ, Diệp Phi không chỉ được đám người sư thái Tịch Diệt săn lùng mà còn là nhân vật lớn Quyền Tương Quốc muốn giới thiệu vào tối nay.

Nghĩ đến chuyện mình trào phúng Diệp Phi, Tiền Gia Hân chỉ thấy đau hết cả ruột.

Trong lúc này, những người có thân phận cao ở phía nam đều lễ độ, khép nép cúi đầu nói: “Tiếp đón cậu Di Hoäc Tử Yên và đám người Tư Đồ Khôn cũng cúi đầu nói: “Xin chào cậu Diệp!”

Ngàn người chú ý, ngàn người ngưỡng mộ.

“Diệp Phi?

“Cậu Diệp!”

Đây là hai người hai thế giới, làm sao có thể vướng víu cùng một chỗ?

Một người xuất thân bình thường, mặt mày bình thường, có chút năng lực, làm vệ sĩ nhỏ trong nước.

Một người đứng đầu Cảnh Thành, nhìn xuống vạn vật, có thể ngồi chung một hàng ghế với hội thương mại phía nam chỉ có thể là Diệp Phi.

Bây giờ, cả hai thân phận hòa trộn với nhau thật kì diệu, làm người ta kinh ngạc cũng làm người ta run sợ.

Tiền Gia Hân sợ hãi đứng im tại chỗ, hai tay nắm chặt cũng hơi run, trong mắt là vẻ phức tạp.

Trong mắt cô ta có vô số cảm xúc, có khiếp sợ, có nghĩ hoặc, có tức giận, cuối cùng là vẻ không thể tưởng tượng được và tức giận.

Một lúc lâu, Tiền Gia Hân nhìn Diệp Phi mãi mới nói được một câu: “Tại sao.

anh không giải thích với tôi từ sớm một chút?”

Tất nhiên là Tiền Gia Hân đang hỏi Diệp Phi tại sao lại không nói thân phận thực sự cho cô ta biết, để cô ta phạm phải sai lâm vô cùng lớn, một lân nữa đánh mất con bài tốt.

Nếu không thì cô ta có thể dựa vào hơi bạn tốt của Đường Nhược Tuyết, bất cứ lúc nào cũng có thể dây dưa một đêm.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2003


Chương 2003:

“Giải thích?”

“Giải thích chuyện gì?”

“Có phải cô đánh giá bản thân mình quá cao?”

“Tôi ở nơi này, Tiền Gia Hân cô không xứng để tôi phải giải thích chuyện gì cải Diệp Phi cười lạnh nhạt, chắp hai tay sau lưng, kiêu ngạo đi cùng đám người Kim Trí Viên.

Từng bước từng bước một như đang đi lên trời, cũng để Tiền Gia Hân thấy càng ngày càng cách xa… cô ta không xứng! Tiền Gia Hân vô cùng hối hận, đứng tại chỗ không di chuyển… cùng lúc đo, một hàng xe màu đen từ tốn đi từ trong bóng tối lái tới, như thanh kiếm rút ra.

Trong lúc Tiền Gia Hân hối hận, Diệp Phi đi theo Kim Trí Viên bọn họ ngồi xuống bàn chủ trì.

Một bàn này có không ít người quen, Tịch Diệt sư thái, Hàn Thường Sơn và Hoắc Tử Yên bọn họ cũng có, khiến Diệp Phi bớt mấy phần gò bó.

Mặc dù Diệp Phi không quá quen những loại trường hợp này, nhưng anh vẫn nhiệt tình chào hỏi với đám người, khiến bầu không khí dần sinh động.

Anh còn nhận một đống danh thiếp nhân vật nối tiếng các phe, xấp xỉ đầy ấp hai túi.

Chẳng qua so với các bàn đã đầy khác thì bàn chủ trì vẫn còn ba vị trí trống.

Trừ Quyền Tương Quốc đang tầm thay quần áo không xuất hiện ra thì còn có hai người khách quý nhận được lời mời mà không đến.

người là Tiền Như Hải, một người là Tôn Bắc Đẩu, Diệp Phi khẽ suy nghĩ rồi ngay lập tức đánh giá được đối phương là hai nhà giàu có của cảng thành.

Mặc dù toàn bộ khách quý ở bữa tiệc chật nhà, nhưng hai vị trí bàn chủ trì trống không, có lẽ đặc biệt bắt mắt người xem, khiến không ít người nhỏ giọng bàn tán “Thời gian khai tiệc lúc bảy giờ sắp đến rồi, Tôn Bắc Đẩu và Tiền Như Hải vì sao chưa đến?”

“Chắc sẽ không đến, nghe đồn bọn họ cảm thấy ông Quyền là đồ vô dụng, không cần nể mặt tới tham gia tiệc”

“Đây chỉ là một trong những lý do, chủ yếu là Kim Chí Hào bị đánh tàn phế, Kim Trí Viên không có lợi gì, khiến gia tộc nhà họ Kim tức giận với cô ấy”

“Mẹ của Kim Chí Hào cũng chính là mẹ kế của Kim Trí Viên, con gái riêng của nhà họ Thôi tài phiệt, càng tuyên bố muốn chơi chết cả người hành hung và Kim Trí Viên”

“Gia chủ nhà họ Thôi tài phiệt cũng muốn cha Kim cho cháu ngoại một câu trả lời thỏa đáng, nếu không phải ông nội Kim Trí Viên che chở, chắc hẳn nhà họ Kim và nhà họ Thôi đã phái người đến bắt cô ấy”

“Cho dù như thế thì hai nhà tài phiệt Kim và Thôi cũng ra lệnh cho Kim Trí Viên, sau khi xong đại thọ tám mươi tuổi thì phải về miền Nam giải thích với bọn họ.”

“Lần này sợ răng cũng khó mà trở về”

“Tôn Tiền bọn họ vốn sẽ nể mặt Kim Trí Viên, bây giờ thấy Kim Trí Viên sắp.

trở mặt với trong nhà, còn khiến nhà họ Thôi tức giận, bọn họ cũng bèn không khách sáo.”

“Dù sao mẹ của Kim Trí Viên không thể mẫu bằng tử quý như mẹ đẻ trâu bò của Kim Chí Hào”

“Đây là lý do giải thích Tôn Bắc Đẩu và Tiền Như Hải đứng về phía bà chủ Kim.. “Chuyện này không phải nói rất rõ sao? Một đại sư Dịch Kiếm vô dụng và một hội trưởng yên phận ở góc nhỏ cảng thành sao so được với hai nhà tài phiệt Kim Thôi?”

“Cũng chính là buộc chặt chúng ta và hội thương mại miền Nam càng khiến tài phiệt Kim Thôi khinh thường hợp tác với chúng ta, nếu không chúng ta cũng sẽ không đến tham gia bữa tiệc”

Mặc dù cách khách mời rất xa, còn bàn ra tán vào, nhưng Diệp Phi vẫn bắt được mánh khóe, còn ngay lập tức làm rõ chuyện đã xảy ra.

Ánh mắt anh tò mò nhìn về Kim Trí Viên bên cạnh.

Quyền Tương Quốc đã hoàn toàn khôi phục, trải qua hai ngày dưỡng bệnh này, chắc hẳn lão hổ cũng có thể đánh chết mấy người, tại sao Kim Trí Viên không truyền tin tức đi?
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2004


Chương 2004:

Diệp Phi tin tưởng chỉ cần đế người ngoài biết Quyền Tương Quốc khỏi hẳn, còn có thể đứng lên, chắc chẩn sẽ khiến cho Tiền Như Hải và Tôn Bắc Đẩu lẻ độ cung kính tham gia Ngai cả hai tài phiệt lớn Kim Thôi cũng sẽ thay đối thái độ ngay lập tức.

“Ông ngoại nói bữa tiệc này người tới chưa hẳn là trỉ kỷ, nhưng không đến thì chắc chắn không phải bạn của hội thương mại miền Nam”

Kim Trí Viên rõ ràng nhìn ra sự hoài nghĩ trong mắt của Diệp Phi, khẽ cười một tiếng tiếp lời: “Cho nên đến hay không thì tạo hóa của bọn họ đi”

Diệp Phi khẽ cười gật đầu: “Ông Quyền là muốn trải nghiệm thói đời nóng lạnh một phen cuối cùng”

Kim Trí Viên nói trúng tim đen: “Lúc nghèo túng bọn họ không thích phản ứng, lúc huy hoàng lại có lý do gì trèo cao chứ?”

‘Vẻ mặt Diệp Phi do dự hỏi: “Nghe nói tài phiệt Kim Thôi rất lợi hại, cô gánh nổi hay không?”

Đối thành người khác hỏi như vậy, Kim Trí Viên sẽ cảm thấy mỉa mai, nhưng cô biết Diệp Phi là đang quan tâm, thế là cô cười hoạt bát một tiếng: “Một hội trưởng nho nhỏ canh giữ ở cảng thành như tôi thì chống lại sao nổi hai tài phiệt lớn chỉ phối vận mệnh quốc gia chứ?”

“Có phải anh lo lẳng tôi trở về cũng không về được không?”

“Nếu không tôi cũng không làm được hội trưởng gì rồi, tôi cùng anh về Long Đô, tôi làm tiểu Dược Đồng của anh nhé, anh che chở tôi một đời một kiếp được không còn rót cho Diệp Phi một ly rượu vang đỏ: “Nhìn khắp thiên hạ, chắc hẳn cũng chỉ có anh có thế cứu rỗi và chứa chấp tôi…”

“Cô Kim nói đùa, có ông cụ làm chỗ dựa, cô chỉ sẽ sợ hãi nhưng không gặp nguy hiểm”

‘Vẻ mặt Diệp Phi xấu hố mà cười, sau đó lại rất chân thành mở miệng: “Chẳng qua lúc cô đến bước đường cùng thì lúc nào cũng có thế tới tìm tôi Trên mặt Kim Chí Hào cảm động, anh ta vô ý thức nằm tay Diệp Phi: Phi, cảm ơn anh, anh thật sự là một người ‘Ðược được được..” Lời còn chưa nói hết thì đã thấy trước cổng vang lên tiếng giày cao gót mang theo một khí thế to lớn không ai so nổi.

Diệp Phi quay đầu nhìn qua thì thấy mười mấy nam nữ vẻ ngoài hoa lệ có khí thế mạnh mẽ tới gần Cầm đầu là một người phụ nữ xinh đẹp có gương mặt trái xoan, mặc quần áo màu trắng mùa thu, phối thêm bộ quần dài màu đen và một đôi giày cao gót, khí chất xinh đẹp lạnh lùng khiến người ta kiêng dè.

Người bình thường cho dù không tự ti mặc cảm trước mặt cô ta thì ít ra cũng bỏ đi suy nghĩ tiếp cận bà ta.

Khiến cho tròng mắt anh khẽ nheo lại nhất chính là bà ta và Tiền Gia Hân giống nhau đến bảy tám phần.

Quả nhiên Tiền Gia Hân đang muốn lảo đảo theo Phác Anh Long rời khỏi thì nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp đang đi về phía đài chủ tịch, cô ta giật nảy mình: “Mẹ, sao mẹ tới đây?”

Diệp Phi chứng minh phán đoán của mình, người phụ nữ xinh đẹp này là bà chủ nhà họ Tiền, chỉ là nhìn vẻ mặt bà ta lạnh lẽo, nghiễm nhiên là người đến không tốt lành.

Người phụ nữ xinh đẹp liếc Tiền Gia Hân một cái, bà ta khẽ nhíu mày không nói gì, duy trì khí thế mạnh mẽ đi tới bàn chủ trì.

Kim Trí Viên thấy thế cũng nheo mắt lại, hội thương mại miền Nam mời đến là Tiền Như Hải, ông nội Tiền Gia Hân, chứ không phải một bà chủ Tiền tuyến hai.

Chẳng qua theo. vẫn đi lên nghênh đón: “Bà chủ Tiền, chào buổi tối, trong lúc vội vã mà đến gặp, bà có lòng rồi”

Cô ấy tỏ ra ý tốt: “Ông Tiền có phải ở bên ngoài không? Tôi tự mình đi tới nghênh đón ông nhà “Hội trưởng Kim, không cần khách sáo.”

Bà chủ Tiền nhếch miệng chế giễu: “Ông nhà đêm nay cơ thể khó chịu, ông ấy sẽ không tới tham gia tiệc, tôi đại diện cho nhà họ Tiềt Sau đó bà ta làm ra một động tác: “Người đâu, tặng quả”

Một người đàn ông đầu trọc tiến lên một bước, bịch mệt tiếng bày một phần quà lên bàn chủ trì.

Quà tặng ngay cả đóng gói cũng chưa đóng, rõ ràng hiện ra trước mặt mọi người Đồng hồ treo tường! Cũng trùng hợp đúng lúc bảy giờ, còn vang lên một tiếng đỉnh đinh đang đang.

Diệp Phi sững sờ: “Tặng đồng hồ?”

Mọi người ở đây cũng kinh ngạc, khó mà tin nổi nhìn đồng hồ treo tường này.

Bọn họ thế nào cũng không ngờ bà chủ Tiền sẽ tặng đồng ở đại thọ của Quyền Tương Quốc, đây cũng không phải không nể mặt, mà là tình hình có chứt khiêu chiến và tuyên chiến.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2005


Chương 2005:

Tiền Gia Hân cũng giật mình sợ hãi, thật ngạc nhiên với hành động này của mạ, sau đó kịp lấy lại phản ứng, điều này sợ là ý của ông nội bọn họ.

Chỉ là không biết ông nội từ trước đến này hòa khí sinh tài lấy sức mạnh ở đêu mà không nể mặt hội thương hội miên Nam.

Dù sao đôi bên vẫn có không ít dự án hợp tác, nhưng cho dù như thế nào th cô bắt đầu cảm thấy hưng phấn, hy vọng mẹ cỏ thể quấy rối bữa tiệc, khiến Kim Trí Viên và Diệp Phi mất mặt, trút giận cho cô ta “Đồ khốn, quá ức h**p người ta rồi”

Giờ phút này những người tuổi trung niên mới phản ứng và rút chiếc gậy vung vấy về phía trước.

Từng người nổi giận đùng đùng, chuẩn bị ra tay đánh bà chủ Tiền Mười người nam nữ nhà họ Tiền lập tức phản ứng, sau khi bảo vệ bà chủ Tiền thì cũng bày ra tư thế công kích.

“Dừng tay hết cho tôi”

Kim Trí Viên thấy thế thì đưa tay ngăn đám thuộc hạ lại, không muốn một bữa tiệc tốt đẹp trở nên bừa bộn.

‘Sau đó ánh mắt cô ta sắc bén nhìn chảm người phụ nữ xinh đẹp: “Bà chủ Tiền, Tiền Như Hải không nể mặt tôi và ông ngoại, để một nhân viên tuyến hai đến dự tiệc thì thôi, còn để bà diễu võ giương oai đến tặng đồng hồ treo tường?”

“Đây là ý của Tiền Như Hải hay ý của bà?”

Ánh mắt cô ta mang theo một tia sát ý sắc bén: “Nhà họ Tiền đây muốn đối địch với hội thương mại miền Nam à?”

Người miền Nam còn lại cũng gắt gao nhìn chằm chăm bà chủ Tiền bọn họ.

Diệp Phi cũng khẽ lắc đầu, Tiền Như Hải thực sự quá đáng, không muốn dự tiệc đắc tội hai tài phiệt lớn Kim Thôi thì không đến dự giống Tôn Bắc Đẩu là được.

Cần gì gửi một người trẻ tới, còn tặng đồng hồ treo tường cho thêm phiền chứ?

Đối mặt với sự chất vấn và hung hăng của Kim Trí Viên vẻ mặt của bà Tiền không có vẻ e ngại trái lại khoanh hai tay trước ngực.

Bà ta nhìn Kim Trí Viên với vẻ mặt khinh thường: “Món quà này đã là món đồ cao quý nhất mà nhà họ Tiền đưa tặng anh Quyền và hội trưởng Kim”

“Đẳng cấp của nhà họ Tiền luôn luôn nghiêm ngặt nên đối với người ngoài cũng nghiêm ngặt tiếp đãi long trọng!”

“Đối với bạn bè có giá trị to lớn nhà họ Tiền sẽ phái ra thành viên cốt cán để chuẩn bị món quà quý giá nhất!”

“Đối với thế lực có giá trị nhà họ Tiền cũng có con cháu xứng đôi phù hợp trong nhiệm vụ và dành sự tôn trọng thích đáng”

“Tôi chỉ là bà ba của nhà họ Tiền nên không có kiến thức, không có năng lực, cũng không có địa vị và quyền lực, đối nhân xử thế lại càng rối tinh rối mù”

“Cho nên chỉ có thể đến cái nơi thương hội nước Nam ngoäc ngoải này”

“Đồng hồ treo tường này thật ra đã là một món quà rất quý giá có giá trị hơn một nghìn”

“Không ngại nói cho hội trưởng Kim biết lần trước tôi đi lên đất liền để gặp một người khách của nhà họ Tiền, ngay cả đồng hồ treo tường cũng không có.

mà chỉ mua một chiếc đồng hồ đeo tay”

“Đồng hồ điện tử có giá hơn một trăm”

“Tiệc mừng thọ của anh Quyền có thể nhận được đồng hồ treo tường của nhà họ Tiền là đã được ông cụ niệm tình cũ rồi, các người còn bắt bẻ cái gì nữa?”

Bà Tiền nhìn Kim Trí Viên với vẻ mặt trêu tức giống như muốn cố ý khích giận cô và thương hội nước Nam.

“Bà Tiên làm người thì vẫn nên phúc hậu thì mới tốt”

Diệp Phi không nhịn được lên tiếng: “Các người đừng bởi vì dự tiệc mà làm mất lòng hai nhà Kim Thôi, nhận thiếp mời nhưng không xuất hiện không đưa quà là được rồi”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2006


Chương 2006:

“Anh Quyền và hội trưởng Kim Trí có thể hiểu được bởi vì các người không có cách nào.

“Bây giờ ông Tiền không xuất hiện mà cử thế hệ sau như bà tới lại còn đưa đồng hồ treo tường, chuyện này hoàn toàn làm xáo trộn bữa tiệc mừng thọ bà không cảm thấy như vậy là quá đáng sao?”

“Dù sao thì đời người cũng chỉ có một tiệc mừng thọ tám mươi tuổi mà thôi!”

“Đương nhiên các người cũng có thể là vì ôm đùi hai nhà Kim Thôi thậm chí là người ủy thác của hai nhà Kim Thôi để bà tới hủy tiệc mừng thọ tám mươi tuổi”

“Nếu là như vậy thì đêm nay các người đưa đồng hồ treo tường để quấy rối thì tôi có thể lý giải nhà họ Tiền tham gia vào.”

“Chỉ là tôi muốn nói với bà ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây”

“Bây giờ nhà họ Tiền cảm thấy anh Quyền và hội trưởng Kim mềm yếu có thể bắt nạt nên không lo lắng anh Quyền và cô Kim sẽ trở nên mạnh mẽ trong tương lai làm cho nhà họ Tiền vạn kiếp bất phục sao?”

“Chuyên gì cũng phải chừa đường lui thì ngày sau còn dễ nói chuyện”

“Nếu như nhà họ Tiền không cần đường lui cuối cùng chẳng lẽ là thật sự cảm thấy đám người anh Quyền không thể vươn mình sao?”

Diệp Phi nhìn người đàn bà xinh đẹp nhắc nhở: “Hơn nữa các người bỏ đá xuống giếng như vậy thì sẽ chỉ làm cho khách khứa ở cả sảnh đường xem thường lề lối của nhà họ Tiền.”

So với việc dạy dỗ người phụ nữ càn rỡ này thì Diệp Phi càng hy vọng bữa tiệc mừng thọ tiếp tục diễn ra thuận lợi.

‘Về chuyện hai nhà Kim Thôi chèn ép Kim Trí Viên, đến khi Kim Trí Viên thật sự không chống được thì anh sẽ không chút do dự tham gia vào, dù sao thì Kim Trí Viên vì anh mới gặp phải bao vây tấn công.

Những lời này lập tức nhận được không ít cái gật đầu của khách khứa, dù nhà họ Tiền sao có đứng xếp hàng đi nữa thì cũng không nên vội vàng lộ sắc mặt ở bữa tiệc mừng thọ này.

“Thằng nhóc, cậu là cái thá gì chứ?

“Cậu có tư cách gì mà dạy dỗ Trì Tĩnh Thu tôi chứ?”

Bà Tiền bị Diệp Phi nói làm cho khuôn mặt xinh đẹp trở nên khó coi, bà ta trầm giọng quát: “Cậu có tin tôi cũing có thể chỉnh đốn cậu hay không?”

Tư Đồ Không vỗ bàn khế nói: “Cậu chủ Diệp là ông chủ của tôi, bà định chỉnh đốn như thế nào?”

Hoäc Tử Yên cũng ngẩng đầu thản nhiên lên tiếng: “Muốn chỉnh đốn Diệp Phi thì trước tiên bà thử chỉnh đốn nhà họ Hoắc xem?”

Hàn Thường Sơn lại cười giễu: “Phàm là ông cụ Tiền ăn chút củ lạc cũng sẽ không tự đại như thế này”

Nhìn thấy đám người Hoắc Tử Yên cho Diệp Phi chỗ dựa khuôn mặt xinh đẹp của bà Tiền thay đổi lớn, ánh mắt càng hung hăng hơn.

Chỉ là bà ta không dám làm càn với nhà họ Hoắc, trái lại càng nhìn kỹ Diệp Phi.

Tiền Gia Hân đột nhiên xông tới, vò đã mẻ không sợ rơi: “Mẹ, anh ta chính là người đã đánh Kim Chí Hào bị thương, người mà Kim Trí Viên che chở chính là anh ta”

Hôm nay cô ta bị Diệp Phi dẫm lên như bụi bặm nên sau này sẽ trở thành trò cười ở Cảng Thành, bây giờ có cơ hội phản kích đương nhiên sẽ không bỏ qua

“Cậu ta?

“Hung thủ?”

Nghe thấy Diệp Phi chinbs là người đánh Kim Chí Hào bị thương thì bà Tiền trong nháy mắt nheo mắt lại.

Bà ta không thể ngờ Diệp Phi mà đám người Hoắc Tử Yên cho chỗ dựa lại là hung thủ.

Nụ cười lại càng trở nên nghiền ngẫm, chuyện này nếu như thao tác hợp lý thì không chỉ Kim Trí Viên phải ngã mà ngay cả đám người Hoắc Tử Yên cũng sẽ có phiền phức.

Bà ta bụng bồ dao găm cười nói với Diệp Phi: “Cậu là người đánh Kim Chí Hào bị thương sao?”

Diệp Phi tựa người trên ghế nói: hại người nhà họ Tiền”

Bà nên đi đi, nếu không tôi sẽ là người làm.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2007


Chương 2007:

“Làm hại nhà họ Tiền, ha ha, cậu cũng xứng sao?”

Bà Tiền xem thường cười n‹ u có bản lĩnh thì thử động vào nhà họ Tiền xem”

Theo như bà ta thấy đám người Hoắc Tử Yên nói giúp cho Diệp Phi nhưng không có nghĩa là sẽ bán mạng cho Diệp Phi “Bà Tiền, chúng tôi sẽ nhận món quả này nhưng mà tiệc mừng thọ này không chào đón bà”

Lúc này không đợi Diệp Phi phản kích Kim Trí Viên đã đi tới một bước, cô không muốn Diệp Phi xảy ra xung đột với Kim Thôi nên nói sang chuyện khác: “Mời bà quay về nói với ông cụ Tiền, Kim Trí Viên tôi sẽ nhớ kỹ lễ trọng của nhà họ Tiền”

Nụ cười của cô kèm theo sự sắc bén: “Hơn nữa tôi có thế cam đoan sẽ nhanh chóng trả gấp mười gấp trăm lần cho nhà họ Tiền”

Bà Tiền thu hồi ánh mắt ở trên người Diệp Phi lại.

Bà ta nhìn Kim Trí Viên với ánh mắt khinh thường cười nói: đang uy h**p nhà họ Tiền sao.”

Giọng điệu Kim Trí Viên bình thản: “Bà cũng đã giương oai ở trong tiệc mừng thọ vậy mà tôi còn không thể uy h**p bà sao?”

Hội trưởng Kim “Đừng phô trương thanh thế nữa”

Bà Tiền nện giày cao gót lên mặt đất làm rung động mặt đất kèm theo vẻ vênh váo hung hăng: “Tôi thừa nhận dựa vào thực lực và thế lực thì nhà họ Tiền xác thực không diệt được cô và thương hội nước Nam.”

“Nhưng cũng tương tự như vậy, thương hội nước Nam cũng không diệt được nhà họ Tiền”

“Tôi cũng không sợ nói cho cô biết hôm nay tôi đến giương oai chính là đại biểu cho nhà họ Tiền cắt đứt tất cả mọi thứ với thương hội nước Nam”

“Đồng thời gia nhập vào Kim Thị tài phiệt và Thôi Thị tài phiệt”

“Tôi tin tưởng những tổn thất của nhà họ Tiền trong thương hội nước Nam chắc chắn sẽ lấy lại từ trên người kim thôi gấp mười gấp trăm lần”

“Vì vậy cô nói kết thúc hợp tác nhà họ Tiền không sợ hãi chút nào.”

“Trái lại là sau này thương hội nước Nam phải tiếp nhận nhà họ Tiền không tiếc trả giá lớn để khai chiến.”

Khuôn mặt trái xoan của bà ta nở nụ cười cao ngạo không hề sợ hãi ánh mắt lạnh thấu xương của Kim Trí Viên.

Đúng như Diệp Phi phỏng đoán nhà họ Tiền không chỉ đứng về phía đội hai nhà tài phiệt Kim Thôi mà còn nhận sự ủy thác của họ ra oai phủ đầu với Kim Trí Viên.

Bà Tiền người nhà họ Tiền có chỗ dựa là Kim Thị và Thôi Thị lúc này nào có.

kiêng kị gì thương hội nước Nam sắp sụp đổ chứ.

‘Vê Quyền Tương Quốc đã là đồ ăn hại tám mươi tuổi không còn phong quang lại càng không cần phải sợ.

Kim Trí Viên nghe vậy thì nở nụ cười: “Xem ra bà Tiền có chỗ dựa không nhỏ.

“Không phải tôi có chỗ dựa không nhỏ mà là các người sẽ sập bàn”

Bà Tiền quay người hét lên với tất cả khách khứa trong sảnh đường: nói cho các người biết, Kim Chí Hào bị thương nặng, Kim Trí Viên không làm nên trò trống gì, chẳng mấy chốc cô ta sẽ xong đời thương hội nước Nam cũng sẽ sụp đổ”

“Bà Kim, Thôi Thị và nhà họ Tiền sẽ liên thủ chèn ép Kim Trí Viên, các người ngu ngốc thông đồng làm bậy với cô ta vậy thì đợi chết cùng đi”

“Bà Kim và Thôi Thị nói hôm nay những ai tới tham gia tiệc mừng thọ tám mươi tuổi có một người thì tính một người, họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua”

Bà ta há đôi môi đỏ: “Tôi xem các người còn có thể cười được bao lâu”

Sau khi bà ta nói xong cả hiện trường có không ít người xôn xao.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2008


Chương 2008:

Rất nhiều khách khứa không hiểu rõ sự việc nghe thấy Kim Trí Viên và thương hội nước Nam sẽ ngã thì mỗi một người lộ ra vẻ mặt kinh hoảng.

Còn có người vô thức rời khỏi ghế ngồi, họ lo lắng cửa thành bốc cháy họa đến cá trong ao.

Tiền Gia Hân thì mở mày mở mặt, ngồi chờ Kim Trí Viên và Diệp Phi sụp đổ.

“Âm —” Đúng lúc này ở ngoài cổng lại truyền tới tiếng vang thật lớn, bảy.

tám bảo vệ nước Nam kêu thảm ngã vào trong, Tiếp theo Miêu Kinh Vân dẫn theo một đám côn đồ đảng đẳng sát khí xuất hiện: “Diệp Phi, cút ra đây cho tao!”

“Miêu Kinh Vân?”

Tiền Gia Hân thấy như vậy thì kinh ngạc, cô ta không ngờ rằng Miêu Kinh Vân lại thẳng thần tới tìm Diệp Phi.

Mà còn xông thẳng vào tiệc mừng thọ tám mươi của Quyền Tương Quốc.

‘Sắc mặt Kim Trí Viên biến đối nhẹ, không lường trước được chuyện có người dám giở thói ngang ngược quấy rối bữa tiệc mừng thọ.

Giọng nói cô ta đanh lại: “Bắt lại!”

Mười mất người tinh nhuệ Nước Nam lập tức chạy tới, Miêu Kinh Vân cười lạnh lùng phẩy tay.

Bồng nhiên Miêu Thị Tráng lao tới, anh ta cao khoảng hai mét ba, hai mét tư gì đó, cả người vạm vỡ như một ngọn núi, da thịt một màu đồng cổ trơn nhẫn.

Anh ta mặc kệ dao súng, càng không quan tâm có bao nhiêu người, đơn độc một mình đâm thẳng.

Người mấy người tinh nhuệ nước Nam ngã nhào xuống đất r3n rỉ bi thảm, không phải gãy xương chân xương tay thì cũng là gãy xương sườn.

Sau đó Miêu Thị Tráng dậm chân một cái xuống nền nhà, rầm một tiếng, gạch nề vỡ vụn thành từng mảng, anh ta quơ chân một cái, mảnh gạch phi ra vèo vèo.

Chẳng khác gì bị súng bắn, người mấy người này, có lẽ không chết nhưng cũng bị thương nặng.

Diệp Phi thấy vậy thì khẽ đổi sắc mặt, anh cầm đ ĩa thủy tinh trên bàn phi tới.

“Bộp” Mảnh gạch và chiếc địa va vào nhau, vang lên tiếng đổ vỡ liên tục, sau đó loảng xoảng rơi xuống đất.

Đ ĩa thủy tin cũng vỡ thành từng mảnh Miêu Thị Tráng cười độc ác, sau đó lại quét chân một lần nữa.

Một cú này ngang bằng súng đại bác, ai không may bị đánh trúng thì chỉ nó nát xương, Diệp Phi cũng di chuyển chân, trong giây phút quét ngang mặt Miêu Thị Tráng.

Anh vừa giơ chân chặn một cú quét kia của đối phương, cứu mười mấy người, còn người lao lên va vào nhau, sau đó nói to; “Cút!”

Mặc dù Miêu Thị Tráng đã kịp thời phòng thủ nhưng Diệp Phi đánh trúng xương lồ ng ngực anh ta, làm anh ta bị một cơn đau đớn truyền tới Hổ khẩu( khẽ giữa ngón tai cái và trỏ) đau rát, cả hai tay đều đau nhức.

Miêu Thị Tráng r3n rỉ, cộc cộc cộc, lùi lại bốn măm bước, không có bị thương bên ngoài nhưng đầu óc quay cưồng.

Diệp Phi nheo mắt quan sát, rất bất ngờ với sức chịu đựng của người này.

Không thể lệch đi đâu được, đây chắc là một người mình đồng da sắt, cao thủ tung hoành.

Bà Tiền thấy vậy cũng híp mắt nhìn, gương mặt xinh đẹp giờ như đông cứng lại.

Bà ta lo lắng Miêu Kinh Vân động chạm tới bạn Quyền Tương Quốc, mà năng lực lại mạnh như vậy, chắc chản sẽ mang lại nhiều trở ngại cho con đường làm ăn của họ Tiền.

Không lường trước được Miêu Kinh Vân cũng tới diễu võ dương oai Mặc dù ý định của anh ta chỉ muốn Diệp Phi cút khỏi đây, nhưng dám ra tay ở tiệc mừng thọ tám mươi này chẳng khác gì đang xử lý cả đám người Quyền Tương Quốc.

Bà ta im lặng không nói vì, chỉ lặng lẽ kéo mấy người Tiền Gia Hân vào một góc khuấn xem kịch vui.

“Các người quá láo xược”

Lúc này Kim Trí Viên đứng ở trung tâm quát to: “Người đâu!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2009


Chương 2009:

Tiếng cô ta tức giận vừa vang lên thì trên tầng hai và tầng ba xuất hiện thêm mấy cục người tài giỏi Nước Nam, tay cầm súng lục chĩa vào Miêu Kinh vân.

Miêu Kinh Vân cười lạnh lùng: “Không chịu nổi nổi một súng”

Mười hai người không biết là trai hay gái che kín mặt nhảy xuống, hai tay giơ ra, lóe lên ánh sáng vàng của kim loại rồi vụt mất ngay.

Một nửa chĩa vào Diệp Phi, một nửa chĩa vào những xạ thủ nước Nam.

Nhịp thở của Diệp Phi hơi chậm lại, anh nhẹ nhấc tay trái, vung lên một cái, mấy chục cây kim châm bản phụt ra, đâm trúng tất cả những người chĩa súng vào mình.

Chỉ nghe thấy tiếng ử ử, chỉ trong chốc lát mà những người bị bốn mươi, năm mươi kim châm có độc đâm dính đều ngã xuống đất.

Từng chiếc kim châm lóe lên ánh sáng, mấy chục kim châm như mấy chục con rết độc.

Chỉ là bị dính nhóm độc của côn trùng Diệp Phi b ắn ra, những tên xạ thủ tài giỏi nhất nước Nam phải kêu thảm thiết.

Bọn họ lao nhao rơi từ trên tầng xuống.

Từng người co người lại như con tôm, vẻ mặt đau khổ cực kỷ.

Trong lồ ng ngực bọn họ như có cái gì đó chạy tới chạy lui, cảm giác như đó là con chuột chít, một lúc sau, có một người phun ra ngụm máu đen rồi ngã gục xuống Tất cả mất đi sức lực.

“Không biết xấu hổ!”

Diệp Phi hét to, sau đó lại giơ tay lên bắn một lượt kim châm nữa về mười hai mười che mặt không rõ là trai hay gái kia.

‘Sau đó, bóng người anh vụt qua tới đám người xạ thủ Nước Nam lấy một cây kim châm đâm, đâm độc của côn trùng đâm vào người tất cả bọn họ, nhưng không đâm vào tận tim.

Chỉ là tạm thời không giải độc vội, làm mất đi sức đánh trả của những tên xạ thủ nước Nam.

Mà mười hai người kia cứ quơ tay loạn xạ khi thấy kim châm bắn tới, lùi lại ba bốn bước mới tránh được kim châm đâm phải chỗ hiểm.

May mà vậy, hai tay bọn họ đang run rấy, cá lọt lưới được mất cây kim châm.

“Vèo vèo” Khách khứa và bà Tiền chưa kịp hét lên thì thấy bên phe của Miêu Kinh Vân xuất hiện thêm một nam một nữ nhảy ra.

Một người mặc cả cây trắng, mootj người mặc cả cây đen, cũng chính là hai người mà Diệp Phi gặp ở phiên tòa lần trước.

Diệp Phi biết đây là hai người được Miêu Kinh Vân tìm tới giúp qua báo cáo tình hình của Hoàn Tung Thái Như.

Ông Đông Tà, bà Tây Độc.

Thân thể bọn họ lộn nhào một cái, không có đánh trả cứu người mà Diệp.

Phi hạ ngục, mà như con khỉ láo nháo nhảy vọt lên tầng hai.

Sau đó chân hai người nhẹ chạm đất một cái lại như mũi tên phi lên tầng ba, tầng bốn… “Rầm, bang” Sắc mặt Kim Trí Viên khẽ thay đổi khi thấy hai người Đông Tà, Tây Độc nhảy lên tầng năm.

Một lúc im lặng, bỗng nhiên bốn người xạ thủ nước Nam bị bọn họ ném từ tầng năm xuống.

Bọn họ thấy ám hiệu của Kim Trí Viên, định lặng lẽ thủ tiêu Miêu Kinh vân, cuối cùng thì bị Đông Tà và Tây Độc phát hiện ra, lại còn bị đánh trọng thương.

“Vèo vèo” Thấy bốn người từ trên tầng bị ném xuống, sắc mặt Diệp Phi lại thay đổi, thoáng cái bóng người đã vụt tới đỡ bốn người xuống.

Nếu không thì ngã từ tầng năm xuống thì chỉ có một phần sống chín phần chết.

May nhờ có vậy, lồ ng ngực bốn người xạ thủ bị đánh lõm xuống, miệng ngậm máu, thảm hại như con chó bị chết năm ngục trên đất.

Chốt bảo hiểm của súng bắn tỉa trong tay bọn họ còn không được mở.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2010


Chương 2010:

Sắc mặt Kim Trí Viên trắng bệch, không ngờ rằng bên cạnh Miêu Kinh vân có nhiều người giỏi đến vậy.

“Râm”

Lúc Diệp Phi vừa đỡ và giao những người bị thương cho nhân viên đưa đi thì Đông Tà và Tây Độc cũng từ tầng năm nhảy xuống làm vỡ cả gạch nền.

Sức mạnh kinh người.

Tiền Gia Hân và những khách mời nữ theo bản năng sợ hãi mà bịt miệng lại, sợ mình không chịu đựng nổi mà vô tình hét lên.

Một giây tiếp theo, hai người bọn họ di chuyến như sao băng lao về chỗ Diệp Phí Hai đôi chân của hai người liên tục tấn công vào chỗ yếu của Diệp Phi.

Diệp Phi liên tục lùi lại về phía sau, hai tay liên tục giơ lên đỡ, không biết đối phương có năng lực thế nào, anh không dám dùng hết năng lực.

Anh thấy Miêu Kinh vân như đang xem kịch vui nhìn anh chỉ luôn phòng thủ, cũng không ra lệnh cho thuộc hạ bao vây.

“Đoàng Đoàng đoàng!”

Hai bên gần như ngang nhau, đứng ở giữa trung tâm đấu võ thuật, Diệp Phi đánh trúng đối phương được hơn mười chiêu.

Mặc dù anh đã thoát khỏi thế bị tấn công nhưng mỗi lần đánh trúng cũng không thể không ảnh hưởng tới mình mà lui lại một hai bước.

Cả hai bên không phân được mạnh yếu Kim Trí Viên theo bản năng muốn lao vào trợ giúp nhưng lại Diệp Phi lắc đầu ngăn lại, ra hiệu bảo cô ta không nên hấp tấp.

“Giếu”

Thấy Diệp Phi khó xử lý như vậy, Đông tà xoay người một câu, dừng chân tấn xông, mà chuyển thành tay, vụt thẳng tay vào cổ họng Diệp Phi.

“Đúng rồi, tới đi!”

Diệp Phi đồn ép Tây Độc, không lùi lại mà cảng tiến công vọt tới Anh né cánh tay kia, sau đó cùng một chiêu đánh vào vị trí tim Đông tà.

Lùi một bước để đánh trẻ đối phương! Một tay Đông tà đón lấy quả đấm của Diệp Phi.

Nhưng một lực quá mạnh tác dụng vào làm đốt ngón tay của anh ta gãy răng rắc.

“Vèo” Trong lúc Diệp Phi muốn lấy quả đấm này phá vỡ chiêu thức của Đông Tà thì đột nhiên Tây Độc vọt tới bên cạnh mà không phát ra tiếng động.

Cô ta ngồi xổm xuống ôm eo Diệp Phi, bỗng nhiên gầm lên một tiếng rồi nhảy lên không trung lộn một vòng túm eo Diệp Phi đập người anh xuống.

Tình thế treo ngược! Nếu Diệp Phi trúng một chiêu này chì sợ này xương cổ sẽ bị gãy nát mất.

Nhưng trên mặt Diệp Phi không có chút gì là vẻ hoảng sợ, anh kìm eo.

chuyển động, trong lúc trên không trung thì cố gắng thoát khỏi sự khống chế hai tay cả Tây Độc.

Khi chuẩn bị rơi xuống nền nhà thì hai tay anh chống xuống nền nhà, hai chân còn trên không trung thì đột ngột đạp một cái Hai chân thoát khỏi sự khống chế của Tây Độc.

Cả người Tây Độc bật ra trong không trung và văng xuống.

Diệp Phi nhanh chóng lộn người, Tây Độc chưa kịp chạm đất thì anh nhanh như mũi tên lao tới Rướn người lên, đạp một cái bật lên.

Diệp Phi đạp vào người Tây Độc khi còn đang văng ra ba cái liên tục! Bộp bộp bộp! Diệp Phi đá vào người Tây Độc vãng lên như chiếc lông chim, cuối cùng thì đạp một cái chốt vào ngực cô ta “Phụt!”

Tây Độc nôn ra một ngụm máu, ngã văng xuống gần Miêu Kinh vân.

Diệp Phi chưa dừng lại mà quay người đứng đối diện Đông tà.

Sau lưng, sắc mặt Đông Tà sâm sỉ quan sát tất cả, sau đó đánh một chiêu thật độc sau lưng Diệp Phi Diệp Phí không tránh, vung tay lên tiếp đón, vừa vặn nắm được khớp tay Đông Tà.

Đông Tà tránh không kịp, ngay sau đó chính tai nghe tiếng xương tay mình bị bẻ gãy.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2011


Chương 2011:

Anh ta không thể nhịn được, đùng đùng lùi lại, cả cánh tay phải đều là máu, người khác nhìn thấy mà gật cả mình…

“A….!” Tiền Gia Hân bọn họ nhìn thấy tình trạng đó kinh ngạc thốt lên.

Bọn họ dường như không ngờ được, Diệp Phi lợi hại đến vậy, không chỉ đi cứu các sĩ binh duệ của nước Nam, còn đánh cho hai tên đại ma đầu thương tích đầy mình.

Bà Tiền nheo nhẹ mày, cũng đã có chút hiểu biết hơn đối với Diệp Phi, chỉ là không mấy để tâm Bà ta nhìn ra, Miêu Kinh Vân còn có con át chủ bài trong tay, kiếp nạn của Diệp Phi vẫn còn chưa qua khỏi.

Hơn nữa Diệp Phi có lợi hại đến mấy thì cũng đã sao, cũng không lấy lại được quyền uy tướng quốc như mười năm trước, lấy gì để đọ lại với hai nhà họ.

Kim-Thôi?

Đông Tà vì hút thuốc phiện mà tổn thương không nhỏ nhưng không những anh ta không hề sợ, ngược lại còn hung hãn, hơn thường, quát mắng vài câu lại tiến, bước lên trước.

Miêu Kinh Vân dang tay chặn lại bọn họ: “Không sao, không vội còn nhiều cơ hội để báo thù”

“Miêu Kinh Vân, đừng nói chuyện vô nghĩa”

Diệp Phi tiến lên trước: “Cậu không phải muốn tôi cút ra đây hay sao? Tôi đã ra rồi đây”

“Có bản lĩnh cậu hãng bước ra đây, chúng ta lấy một chọi một”

“Hơn tám trăm người tại hiện trường có thể làm chứng, chỉ cần cậu giết được tôi, thì nhất định sẽ không có người báo thù.”

Anh k1ch thích Miêu Kinh Vân, muốn làm hắn tức giận thì phải bất vua rồi mới bắt giặc, nếu không chiến trong một bãi hỗn loạn, sợ rằng sẽ chết không ít người.

“Một chọi một?”

Miêu Kinh Vân cười nhạt một tiếng: “Cho dù tôi có muốn một chọi một với anh đi nữa, thì anh em tôi cũng chưa chắc đồng ý”

“Hơn nữa, giế t chết anh, cơ bản là không cần tôi phải ra tay”

Anh ta với một vẻ mặt có thể nắm bắt được toàn cục diện: “Việc đánh đấm ban nãy, chỉ là mở màn”

“Bịch, bịch, bịch…” Cùng với những lời nói ấy, bên ngoài rất nhanh lại là những tiếng bước chân đốc thúc vang lên.

Còn mang theo một cái nhìn đây sát khí.

Tiếp đó là gần một trăm tên sát thủ dựa trên tay súng vác vai dần dần kéo tới, bao vây xung quanh sảnh lớn.

Nòng súng ảm lạnh, hoả lực to lớn, khiến không ít khách khứa hoảng loạn mất kiểm soát, đến ngay cả sắc mặt của Hàn Thường Sơn cũng đang có chút thay đổi Trận chiến này cũng quá lớn rồi Kim Trí Viên kêu lên một tiếng: “Miêu Kinh Vân rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Văn bối Miêu Kinh Vân, năm mười hai tuổi nuôi người biết cổ thuật, rắn độc Đông Tà Tây, tám mươi tên súng thủ nhà họ Kim”“

Miêu Kinh Vân cười lớn, nói ở đại sảnh: “Tôi đến để chúc thọ cho Quyền lão tiên sinh”

“Cũng chúc lão tiên sinh phúc như đông hải, thọ tỉ Nam Sơn”

Anh ta một bên nói lên những lời cung chúc tốt đẹp với Quyền Tương Quốc, một bên đem theo Đông Tà Tây Độc bọn họ tiến về phía trước.

Chặn lại những tinh binh nước Nam hoặc những khách khứa gần xa, đều bị Miêu Kinh Vân một chân đá bay, không lưu giữ một chứt tình ý.

Kiêu ngạo vô cùng.

“Miêu Kinh Vân!”

Kim Trí Viên tiến lên phía trước nói lớn: “Rốt cuộc cậu đang muốn làm g? Ở đây không hoan nghênh cậu, không cần cậu phải đến để chúc thọ”
 
Back
Top Dưới