Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1650


CHương 1650:

Mấy người giúp việc thấy Viên Thanh Y đối xử tốt với Diệp Phi như vậy thì ánh mắt của họ không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Dù sao từ trước đến nay Viên Thanh Y vẫn luôn rất lãnh diễm, hiếm thấy bà ta dịu dàng như gió xuân như vậy.

“Bà khách sáo quá, trước tiên chúng ta đừng nói mấy lời này nữa”

Diệp Phi cười vui vẻ vung tay: “Không phải bà nói tình hình của Hội trưởng Tưởng đã chuyển xấu rồi sao? Đưa tôi đi gặp ông ấy trước đi”

‘Viên Thanh Y nở nụ cười xinh đẹp: “Buổi sáng có người châm cứu một lần rồi, tuy rằng tình trạng không có cải thiện, nhưng tạm thời ổn định. Anh có muốn nghỉ ngơi trước không?”

“Không cần”

Diệp Phi nhẹ nhàng lắc đầu: “Sau khi gặp Hội trưởng Tưởng thì hãy nghỉ ngơi”

“Được rồi, mời đi hướng này”

Viên Thanh Y cũng không còn khách sáo nữa, đưa tay mời Diệp Phi đi vào.

Diệp Phi đi theo bà ta đến phòng của Hội trưởng Tưởng.

Không lâu sau, Diệp Phi bước vào một phòng ngủ lớn trên tầng hai Cửa ra vào đều thông gió, có quạt hút, điều hòa chậm rãi thổi, nhưng khi Diệp Phi vừa bước vào đã cảm thấy ớn lạnh.

Một cảm giác ớn lạnh như đáy quan tài.

Sau đó Diệp Phi nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang năm trên giường lớn.

Khuôn mặt gầy hóp, miệng và mũi đen, mắt trũng sâu, năm bất động dưới lớp chăn bông Nếu không nhờ phần ngực vẫn phập phồng lên xuống, Diệp Phi sẽ nghĩ đó là một cái xác.

Nhưng không biết tại sao, Diệp Phi lại cảm thấy trong cơ thể như xác chết này trào dâng một sức sống.

Nó giống như đang ẩn chứa một sức mạnh có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

‘Viên Thanh Y thấp giọng nói một câu: “Diệp Phi, bây giờ ông ấy đang hôn mê, cho dù gọi thế nào cũng không thể tỉnh lại được”

Giọng điệu của bà ta có một chút buồn, nhưng trong đó chất chứa nhiều nhất đó chính là sự tuyệt vọng sau con tê dại “Để tôi xem một chút”

Diệp Phi ngồi xuống bên giường, đưa tay bắt mạch cho Hội trưởng Tưởng.

Anh vừa nắm lấy cổ tay Hội trưởng Tưởng thì mắt anh đã rơi vào ngón tay đang đeo nhắn ngọc thạch của ông ta.

Diệp Phi hỏi: “Ai đã tặng chiếc nhẫn ngọc này cho Hội trưởng Tưởng?”

“Chiếc nhẫn này là do Đế Vương Lục làm, mấy năm trước Miêu Kim Qua đã tặng cho Hội trưởng Tưởng làm nhãn..”

Viên Thanh Y giải thích: “Hội trưởng Tưởng rất thích nó. Ông ấy đã đeo nó suốt mấy năm nay. Sao vậy, chiếc nhẫn này có vấn đề?”

“Vùt Ngay khi bà ta vừa nói xong, Hội trưởng Tưởng đã ngồi thẳng người, hai mắt trũng sâu, một tay nắm lấy cổ họng Diệp Phi…

Cái gì?

Nhìn thấy Hội trưởng Tưởng nắm lấy cổ mình, sắc mặt Diệp Phi khẽ thay.

đổi, dịch chuyển thân thể ngay lập tức.

Gần như khi vừa rời giường, lòng bàn tay của Hội trưởng Tưởng đã nhào đến.

Ác liệt và nóng rực Khi nhìn thấy cảnh này, theo bản năng Viên Thanh Y kêu lên thất thanh: “AI”

Rõ ràng là bà ta không ngờ rằng Hội trưởng Tưởng, người đang hôn mê sâu như vậy lại đột nhiên ngồi dậy và tấn công người ta.

“Cẩn thận!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1651


Chương 1651:

Không đợi Viên Thanh Y hoàn hồn sau khi ngạc nhiên, Diệp Phi đã kéo bà ta lùi lại “Âm!” Cùng lúc đó, Hội trưởng Tưởng đã bật dậy khỏi giường, đi từng bước nặng nề đến chỗ mà Viên Thanh Y đã đứng.

“Ầm” một tiếng, sàn gỗ gụ vỡ ngay lập tức.

Nhiều mảnh vỡ đập vào bắp chân của Hội trưởng Tưởng, nhưng ông ta không hề cảm thấy gì, như thể hoàn toàn mất đi cảm giác.

Ánh mắt Diệp Phi ngưng tụ nhìn về phía Hội trưởng Tưởng.

Chỉ nhìn thấy hai mắt ông ta chuyển từ trũng sâu đen kịt chuyển sang màu.

đỏ rực, các cơ của ông ta cũng dường như bị k*ch th*ch, sưng lên rất nhiều, như một con cóc đang phình ra.

Nhìn từ phía sau lưng lại giống như một con vật kỳ lạ không ngừng nhấp nhô.

Tất nhiên, điều khiến Diệp Phi nheo mắt nhất chính là sự âm hàn của Hội trưởng Tưởng đã biến thành nóng rực.

Toàn thân toát ra một luồng lửa nóng, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt không thể giải thích được.

‘Sau đó Diệp Phi cảm thấy được sự quen thuộc, như thể anh đã từng gặp qua loại nhiệt độ này.

Viên Thanh Y kéo Diệp Phi, lo lắng hỏi: “Diệp Phi, ông ấy bị làm sao vậy?”

“Sợ là Hội trưởng Tưởng đã trúng cố độc rồi!”

“Loại cổ độc này làm cho ông ấy mất đi lý trí, thân thể sẽ bị người ta điều khiển, động tác nhanh nhẹn, sức mạnh vô song”

Diệp Phi đưa ra phán đoán: “Gặp người sẽ giết người”

Anh đoán rằng tám phần mười là Miêu Kim Qua đã giở trò trong chiếc nhẫn kia rồi!

Cổ độc?

Khi nghe thấy điều này, Viên Thanh Y lại kêu lên: “A!”

Khi nghe thấy tiếng hét của Viên Thanh Y, Hội trưởng Tưởng lại chạy nhanh đến rồi dùng một bàn tay nắm lấy cổ của Viên Thanh Y.

“Âm”

Diệp Phi nâng tay phải lên rồi mở bàn tay của Hội trưởng Tưởng ra.

Chỉ vừa mới chạm vào một cái, Hội trưởng Tưởng đã lùi lại ba bước.

Diệp Phi cũng cảm thấy một chút đau đớn, không phải H¡ sức mạnh kinh người mà là thân thể của đối phương quá nóng.

Lúc khi khi Diệp Phi chạm vào, anh cảm giác giống như tay mình đang chạm vào nồi lấu đang sôi sùng sục.

Chỉ là anh cũng không quá nhiều sợ hãi, rút ra một cây kim bạc đâm vào thân thể Hội trưởng Tưởng.

trưởng Tưởng có.

Đồng thời hô lên với Viên Thanh Y và những người khác: “Lui ra! Lui ra ngoài!”

Viên Thanh Y vội vàng dẫn theo một ít vệ sĩ và người giúp việc đi ra ngoài.

“Ding ding ding!” Đối mặt với mười mấy cây kim bạc, Hội trưởng Tưởng đã dùng hai tay mạnh mẽ chặn lại đòn tấn công của Diệp Phi.

Tất cả những chiếc kim bạc đều xuyên qua cánh tay của Hội trưởng Tưởng, Diệp Phi định khâu thêm ba mũi nữa để làm cứng cánh tay đối phương, nhưng đã thấy Hội trưởng Tưởng hét lên và nắm chặt tay lại Tất cả các cây kim bạc đều bị bắn ngược ra ngoài.

Hội trưởng Tưởng còn thuận thế đá ra một cước.

“Mẹ nó!”

Diệp Phi phất tay hất đi mấy cây kim bạc đang bay ngược lại, nhảy lùi về phía sau mấy bước, tránh cú đá sấm sét của Hội trưởng Tưởng.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1652


Chương 1652:

Hội trưởng Tưởng nổi giận gầm lên một tiếng, lần thứ hai vung nắm đấm về phía Diệp Phi Diệp Phi nhất thời không biết phải làm sao, chỉ có thể nhanh chóng lùi ra khỏi cửa, còn thuận thế đóng cửa lại Phòng ngủ quá nhỏ không thể đọ sức được, hơn nữa anh không thể giết Hội trưởng Tưởng được vì vậy anh chỉ có thể lùi lại, sau đó lại quyết định.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, Diệp Phi nghe thấy một tiếng gầm rú rung động lòng người “Âm Khi Diệp Phi và Viên Thanh Y gặp nhau ở tầng một, họ nghe thấy tiếng động lớn từ cửa, sau đó một mảnh mùn cưa bay lên.

Cánh cửa dày đột ngột bị xé toạc khiến Diệp Phi và những người khác bàng hoàng, Một màn bụi bay lên, Hội trưởng Tưởng lao ra lan can tầng hai, tay cầm cánh cửa gô nặng mấy kg.

“Af’ Trước khi Diệp Phi và những người khác có thể phản ứng, Hội trưởng Tưởng đã đột ngột ném cửa gỗ đó đi, ngay lập tức cánh cửa gỗ đâm sâm vào đám đông iên Thanh Y muốn đá bay nó đi.

Diệp Phi lại hét lên một tiếng: “Lùi lại!”

Anh kéo Viên Thanh Y lùi về sau lần nữa.

Vệ sĩ và người giúp việc của nhà họ Viên cũng chạy tán loạn để tránh.

“Bùm!” Ngay khi vừa dứt lời, cánh cửa gỗ đóng sầm vào mặt đất nơi Viên Thanh Y đang đứng lúc nấy, gạch vỡ tan tành và cánh cửa gỗ nứt toác.

Viên Thanh Y hít sâu một hơi, cũng may là bà ta không dùng cứng đối cứng nếu không lần này hẳn sẽ khổ sở rất nhiều.

Khi Diệp Phi cũng đang thầm kêu lên vì kinh hãi trước sức mạnh của người này thì anh đã thấy Hội trưởng Tưởng từ trên lầu lao xuống.

Diệp Phi không nghĩ nhiều, đạp lên một cái ghế, cái ghế văng về phía Hội trưởng Tưởng.

Hội trưởng Tưởng không né tránh mà chỉ thẳng tay đấm vào chiếc ghế.

“Bùm!”

Một âm thanh giòn giã vang lên, chiếc ghế bị ông ta đấm một cú vỡ tan tành rồi rơi xuống đất.

Tuy nhiên, Hội trưởng Tưởng cũng loạng choạng và quỳ trên sản, trọng tâm không ổn định Viên Thanh Y hét lên: “Đè Hội trưởng Tưởng lại.”

Hơn một chục vệ sĩ của nhà họ Viên lao đến, cuốn lấy Hội trưởng Tưởng và cố gắng đè ông ta lại, nhưng cho dù họ có cố gắng như thế nào cũng không thể đề ép Hội trưởng Tưởng xuống đất được.

“AI” Diệp Phi đang định bước tới để giúp đỡ, nhưng đã nghe thấy bốn, năm người kêu thảm một tiếng, đồn dập buông tay Hội trưởng Tưởng, rồi chạy ra xa.

Từng người một, lòng bàn tay nóng đỏ, nối lên rất nhiều bọt nước.

Diệp Phi sửng sốt: “Tại sao lại như vậy?”

“AI” Trọng lượng trên thân thế đã nhẹ đi, chỉ nghe Hội trưởng Tưởng hét lên một tiếng, cánh tay đột nhiên hất lên, bảy tám người liền bay ra ngoài.

Sau khi ngã xuống đất, từng người một nhe răng trợn mắt, không phải gò má bị bỏng thì chính là hai bàn tay bị thối rữa.

“Mẹ nó!”

Hai mí mắt của Diệp Phi giật lên: “ Hội trưởng Tưởng này chẳng lẽ chính là hóa thân của hồ lô lửa sao?”

Viên Thanh Y lo lắng hét lên: “Mau đi lấy súng gây mệ, lấy dây thừng lại đây, nhanh lên”

Mặc dù bà ta không biết đang có chuyện gì xảy ra với Hội trưởng Tưởng, nhưng bà ta biết vào lúc này cần phải bắt ông ấy lại, nếu không sẽ xảy ra chuyện nghiêm trọng, Trong khi vệ sĩ của nhà họ Viên đang cầm súng gây mê và dây thừng thì Diệp Phi chỉ thấy Hội trưởng Tưởng vặn cổ một cái.

Ánh mắt của ông ta đong đầy sát khí nhìn Diệp Phi Muốn truy sát mình sao?

Trong lòng Diệp Phi không khỏi hồ “Ầm ầm ầm!”

Trong giây tiếp theo, Hội trưởng Tưởng khí thế như hồng lao về phía Diệp Phi, ông ta giống như một con dã thú điên cưồng.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1653


CHương 1653:

“Bùm bùm!”

Diệp Phi không dùng cứng đối cứng với ông ta, nhưng với sự nhanh nhẹn của mình, anh đã di chuyến và tránh được sảnh rộng hàng trăm mét vuông.

Trong lúc này, anh cũng đã sử dụng những đồ vật có thể dùng để quăng về phía ông ta, điều này buộc Hội trưởng Tưởng phải chậm chạp lại.

Hội trưởng Tưởng thấy Diệp Phi khó bắt, vẻ mặt càng trở nên tức giận.

Những nắm đấm liên tục nổ ra, đánh bật tất cả các vật mà Diệp Phi văng về phía ông ta.

Phòng khách vốn sang trọng xa hoa ban đầu nhanh chóng hoàn toàn thay đổi, Diệp Phi thực sự quá linh hoạt, Hội trưởng Tưởng xoay người chạy khắp phòng nhưng không chạm vào Diệp Phi được.

Viên Thanh Y và những người khác mang theo dây thừng và súng gây mê, nhưng tất cả đều bị Hội trưởng Tưởng nhạy cảm ra sức trán né Phản ứng của Hội trưởng Tưởng là rất vô lý.

“A!” Vì không thể giết được Diệp Phi nên Hội trưởng Tưởng càng ngày càng tức giận.

‘Sau khi tránh được vài phát súng gây mê, đột nhiên ông ta di chuyển bước.

chân xoay người lao về phía một tay súng.

Diệp Phi quát chói tai một câu: “Cẩn thận”

Nhưng đã quá muộn, Hội trưởng Tưởng đã đưa tay phải ra, đấm văng một người vệ sĩ nhà họ Viên đang cầm cây súng gây mê, sau đó phá vỡ tất cả phòng thủ, kéo cổ của đối phương.

Ông ta không nương tay đập trán mình vào mặt người đàn ông mặc đồ đen.

“Đùng!” Chỉ nghe một âm thanh giòn giã, mũi và miệng của vệ sĩ nhà họ.

‘Viên phun ra một ngụm máu tươi, anh ta cảm thấy đầu mình như sắp nở hoa.

Một số người đồng nghiệp đã giật dây, nhưng họ đã bị Hội trưởng Tưởng kéo lại. Sau đó Hội trưởng Tưởng giật dây, năm sáu người đang ông cùng nhau la hét thảm thiết sau đó ngã ra ngoài Viên Thanh Y đã nhảy lên và đá vào lưng Hội trưởng Tưởng, nhưng sau đó đã bị ông ta xoay người lại nằm vào cổ chân.

Ông ta cũng đưa tay ra và nắm lấy cố Viên Thanh Y đang lùi về phía sau.

“Khốn nạn!”

Diệp Phi thấy thế thì sắc mặt thay đổi rõ rệt, anh lao đến.

Anh vung một nằm đấm thật mạnh vào phần lưng của Hội trưởng Tưởng.

“Am Nhìn thấy Diệp Phi chạy lại đây, Hội trưởng Tưởng gầm lên một tiếng, thân thể của ông ta đột nhiên xoay tròn.

Một cái xoay người Cù chỏ của ông ta xoay ngược lại đột phá phòng ngự của Diệ chỏ nhọn đập thẳng vào trán Diệp Phi không thương tiếc.

‘Viên Thanh Y kêu lên: “Diệp Phi, cẩn thận.

Phi, phần cùi Diệp Phi hơi nheo mắt lại, nâng lòng bàn tay lên, dùng lòng bàn tay chặn lấy cùi chỏ của Hội trưởng Tưởng.

Chỉ là khi chặn như thế, mí mắt của Diệp Phi lập tức nảy lên mấy cái.

Cực nóng, như que củi đang cháy.

Diệp Phi theo bản năng co tay lại Nhưng mà Hội trưởng Tưởng đã đè lại, không cho anh rút tay lại.

“Ầm ầm ầm!”

Nắm đấm hung hãn vung ra như một viên đạn đại bác, giống như thủy nhân không kẻ hở đấm về phía Diệp Phi.

Khí thế như vũ bão.

Mí mắt Diệp Phi nhảy lên, lòng bàn tay duỗi ra, liên tục chưởng đi, ngăn.

chặn lại công kích như hồng triều của Hội trưởng Tưởng.

Diệp Phi phát hiện rẵng thân thể của Hội trưởng Tưởng rất cứng, nhưng tốc.

độ và sức mạnh của ông ta vượt xa người thường, vì vậy ông ta đã bù đắp tất cả những khiếm khuyết.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1654


Chương 1654:

Lòng bàn tay tiếp tục va chạm vào nhau phát ra âm thanh trầm đục.

Diệp Phi không thể nào hạ đòn hiểm được, nhất thời không khống chế được nên chỉ có thể hóa giải đòn tấn công của đối thủ.

Kết quả là lòng bàn tay của anh nhanh chóng đỏ lên, xuất hiện thêm một vài vết phồng rộp.

Nhưng mà điều này cũng khiến trái tim Diệp Phi chấn động, anh nhớ mình đã cảm nhận được hơi nóng như thế này trên cơ thể của ai rồi.

Tô Tích Nhi.

Khi Đường Nhược Tuyết đưa Tô Tích Nhi đến tìm Diệp Phi để chữa trị, Tô.

Tích Nhi cũng có biếu hiện nóng bỏng như thế này.

Dường như cơ thể không ngừng bị thiêu đốt bởi những ngọn lửa.

Điều này khiến trái tim của Diệp Phi chấn động, anh đã có một suy đoán sâu sắc hơn.

“Giết”

Hội trưởng Tưởng đột nhiên gầm rú một tiếng, không dùng nắm đấm để công kích nữa mà ông ta vươn tay phải ra định bóp cổ Diệp Phi.

Diệp Phi nghiêng đầu sang một bê để tránh đi Hội trưởng Tưởng đột nhiên quét chân sang, “Hộ”

Diệp Phi lùi ra xa, rồi đột ngột phóng về phía trước, vung một nằm đấm cứng ngức sang.

Sấm rền chớp giật!

Đấm ra một quyền, cứng đối cứng.

“Ầm”

Hai nắm đấm va vào nhau trên không trung phát ra âm thanh chát chúa.

Hội trưởng Tưởng gắt gao lùi về sau ba bước, suýt nữa ngã ngửa.

Cú đấm của Diệp Phi khác với lần trước, bề ngoài có vẻ là một cú đánh thẳng nhưng lực lại hướng xuống khiến Hội trưởng Tưởng mất trọng tâm cơ thể.

Điều này khiến ông ta trở nên hồn loạn, cánh tay tê dại đến mức khó có thể vươn lên lần nữa.

Diệp Phi cũng lùi lại nửa bước, nhe răng trợn mắt mà thổi nắm đấm Hội trưởng Tưởng lại phản công, ông ta vụt một cái đã đến trước mặt Diệp Phi đồng thời tung ra một cú đấm.

Diệp Phi dùng hai tay chặn cú đấm của đối thủ, cơ thể lùi về phía sau vài mét.

“Vù vù vi Gần như cùng một lúc, Viên Thanh Y làm ra một cái thủ thế, một vài sợi dây đã quấn quanh thân trên của Hội trưởng Tưởng.

Hội trưởng Tưởng nắm lấy sợi dây và lắc cánh tay của pong ta, một số vệ sĩ của nhà họ Viên không tránh được nên bị đánh ngã xuống đất, vô cùng chật vật.

Sau đó, Hội trưởng Tưởng nắm lấy ba sợi dây và gầm rú vung vẫy dây thừng.

Sợi dây từng như cái võng đảo qua đảo lại, Diệp Phi và những người khác theo bản năng ngả người về phía sau.

Sợi dây quét ngang gò má họ.

“Ầm”

Các đồ vật xung quanh bị cuốn theo, âm thanh vỡ vụn vang lên khắp phòng khách, trên tường có rất nhiều vết nứt, bột rơi xuống đất và bụi bay tung tóe.

“Rầm, rầm, rầm!”

Trút hết sức lực, Hội trưởng Tưởng giống như dã thú cưồng nộ, sợi dây mạnh mẽ đung đưa, lần lượt để từng vết đổ vỡ, nhìn thấy mà giật mình.

Những đồ đạc trong nhà cũng vỡ vụn ra từng mảnh, như thế chúng bị máy ủi đè bẹp.

Hội trưởng Tưởng thế như chẻ tre, giống như dã thú mất trí không biết mệt, đánh những người vệ sĩ và người giúp việc của nhà họ Viên văng đầy đất.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1655


Chương 1655:

Viên Thanh Y cũng bị ông ta đấm một cái, phun ra một ngụm máu tươi rồi cố gắng nằm rạp trên mặt đất để tránh né quyền cước của ông ta.

Mọi người cũng cảm thấy nhiệt độ trong phòng khách đã tăng lên rất nhiều “Ấm!”

‘Sau khi Hội trưởng Tưởng đá vào một người vệ sĩ cuối cùng, ông ta lao về phía Viên Thanh Y đang vùng vẫy.

Ông ta vẫn đang kéo sợi dây về phía trước, như thể sẽ dùng nó để siết cổ ‘Viên Thanh Y đến chết.

“Bùm!”

Tuy rằng Diệp Phi cũng đang nằm sấp, nhưng đôi mắt của anh vẫn cứ nhìn chăm chẩm Hội trưởng Tưởng đang điên cưồng.

Nhìn thấy ông ta sắp tấn công Viên Thanh Y, Diệp Phi lao ra như một con thỏ.

Hội trưởng Tưởng vừa quay đầu nhìn sang, Diệp Phi đột nhiên duỗi tay trái ra, nắm chắc sợi dây trong tay.

‘Sau đó, Diệp Phi đột nhiên giật một cái rồi dựa vào sức mạnh của Hội trưởng Tưởng vòng ra sau lưng Sức mạnh phun ra, dời núi lấp biển.

“Hội trưởng Tưởng rên lên một tiếng, bước chân trượt xuống, trọng tâm có.

chút không ổn, lảo đảo đi về phía trước.

Tận dụng cơ hội này, tay trái của Diệp Phi đột ngột quay một vòng tròn, sau đó vòng một sợi dây quanh chân Hội trưởng Tưởng.

Sau đó đầu gối áp vào lưng của đối phương, Hội trưởng Tưởng bị lực kéo về phía sau.

Diệp Phi cũng không hề dừng lại, giật mạnh sợi dây, sợi dây quấn quanh tay vịn cầu thang.

Hội trưởng Tưởng gầm lên rồi dùng hai tay kéo sợi dây trên người ông ta đi, cố gắng tháo nó ra.

“Vụt!”

Lợi dụng cơ hội này, Diệp Phi bật dậy lao tới trước mặt như một con cá chạch, dùng hai chân giãm lên người Hội trưởng Tưởng Khí thế mạnh mẽ.

‘Sau trúng hai bàn chân này, thân thể của Hội trưởng Tưởng hơi ngả về phía sau, mặc dù không chết nhưng vẫn phun ra một ngụm máu tươi Sau đó, ông ta bị sợi dây quấn quanh ngực kéo lại, chân không còn đứng vững nữa.

Cả thân thể ngã về phía sau!”

“Am Thân thể nóng bỏng của ông ta đập xuống đất, cả mặt đất dường như run lên một trận.

Diệp Phi đã không lãng phí cơ hội này, anh lấy ra mười mấy cây kim bạc đâm tới “AI”

‘Vừa châm cho ông ta một châm, thân thể của Hội trưởng Tưởng chấn động, sau đó gầm lên mấy tiếng thảm thiết.

Tiếng hét này dường như trút được nỗi phiền muộn trong nhiều năm bị giam cầm, hoặc là dường như càng trở nên điên cuồng.

Viên Thanh Y kêu lên: “Diệp Phi!”

“Răng rắc!”

Khi Diệp Phi chuẩn bị hạ xuống kim bạc cuối cùng, Hội trưởng Tưởng đột ngột giật đứt sợi dây và giơ tay lên bóp cổ Diệp Phi.

Da cổ của Diệp Phi ngay lập tức đỏ lên, khuôn mặt cũng không thể khống chế được mà vặn vẹo.

“Vụ”

Đúng lúc này, có một âm thanh sắc nhọn vang lên, dao rơi vào tim của Hội trưởng Tưởng trưởng Tưởng buông tay, năm thẳng lưng xuống đất.

Diệp Phi quay đầu lại và nhìn thấy người cầm dao là Viên Thanh Y, khuôn mặt bà ta khá nhợt nhạt Tất cả mọi người đều lặng đi một lúc Dù là Diệp Phi hay vệ sĩ, người giúp việc, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn về cái xác của Hội trưởng Tưởng.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1656


Chương 1656:

Không ai nghĩ rằng Hội trưởng Tưởng lại chết như thế này, huống chỉ là bị ‘Viên Thanh Y đâm vào lưng Viên Thanh Y không ngờ, khuôn mặt xinh xắn tái nhợt như tờ giấy, bà ta lập tức vứt dao găm, ôm lấy Hội trưởng Tưởng khóc lóc thảm thiết “Hội trưởng..”

Ngay lập tức một mỗi tuyệt vọng, bi thương bao trùm ngôi biệt thự Thiển Thủy.

Hai giờ sau, biệt thự của nhà họ Viên cũng yên tính trở lại.

Chỉ là so với sự buồn tẻ trước đây, bây giờ nó lại càng ngột ngạt hơn rất nhiều.

Hội trưởng Tưởng đã chết.

‘Sức ảnh hưởng của tin tức này gấp trăm lần bệnh tình của Hội trưởng Tưởng, và nó được định sẵn để thu hút sự chú ý của vô số người.

Mà Hội trưởng Tưởng đã chết trong tay Viên Thanh Y.

Điều này nhất định sẽ làm cho tình hình của Vũ Minh ở Long Đô càng thêm đen tối và hôn loạn.

“Nào, uống một đi sữa bò để yên lòng đi”

Bốn giờ chiều, Diệp Phi đi vào sảnh phụ nơi đặt tạm thi thế của Hội trưởng Tưởng đưa một cốc sữa ấm cho Viên Thanh Y: “Người chết không thể phục sinh, bà cũng đừng nghĩ nhiều nữa”

“Bà đã khóc gần một tiếng rồi, bà nên về phòng nghỉ ngơi một chút đi, nếu không sẽ làm tổn hại đến cơ thể”

Mặc dù trong lòng Diệp Phi cũng cảm thấy đáng tiếc, chỉ cần anh châm thêm một kim nữa, sẽ có thể hoàn toàn khống chế được cơn điên của Hội trưởng Tưởng, hai tay đang bóp cổ anh cũng sẽ yếu đi Nhưng mà Diệp Phi cũng hiểu rằng Viên Thanh Y lạnh lùng ra tay là vì đang lo lắng cho sự an toàn của anh, nếu anh trách cứ hay hối hận vào lúc này thì quả là quá không tốt.

Hơn nữa, Viên Thanh Y còn buồn hơn chính mình, dù sao đó cũng là chồng của bà ta.

“Tôi… tôi thực sự không muốn giết ông ấy..”

‘Viên Thanh Y đang cầm ly sữa ấm: “Tôi chỉ là theo bản năng muốn ngăn ông ấy làm tổn thương anh vì vậy tôi đã đâm con dao vào lưng ông ấy”

Nước mắt bà ấy chảy dài, nỗi bưồn không nói nên lời, còn không thể che giấu sự tự trách…

“Tôi hiểu mà”

‘Thấy Viên Thanh Y đang tự trách mình, Diệp Phi thở ra một hơi dài và lấy khăn giấy lau nước mắt cho Viên Thanh Y “Hội trưởng Tưởng đột nhiên trở nên như thế này không chỉ khiến người ta cảm thấy xa lạ, mà còn khiến người ta cảm thấy sợ hãi, bà nhất thời muốn cứu tôi, tôi có thể hiểu được…”

Nếu anh đứng ở vị trí của Viên Thanh Y, nhìn thấy Hội trưởng Tưởng bóp cố người khác thế này, e rằng anh cũng sẽ sợ sệt mà đâm một đao qua.

“Bất kể như thế nào thì ông ấy cũng là do tôi Viên Thanh Y ngước nhìn Diệp Phi rồi nói: “Tôi sẵn sàng chấp nhận sự trừng phạt của Vũ Minh. Dù là ngồi thủy lao hay trả giá bäng mạng sống của mình thì tôi cũng sẽ không oán hận lấy một câu”

“Hơn nữa ông ấy là chồng tôi, tôi lỡ tay giết ông ấy thì tôi cũng nên đi cùng ông ấy để bồi Trên mặt bà ta thoáng hiện vẻ bi thương và kiên quyết: “Tuần sứ Diệp, xin anh hãy trừng phạt tôi Không nghỉ ngờ gì rằng tình cảm của bà ta đối với Hội trưởng Tưởng rất tốt bà cũng đừng nghĩ nhiều, sẽ không có chuyện gi!”

Diệp Phi ấn vào vai Viên Thanh Y rồi nói: “Thứ nhất, giết Hội trưởng Tưởng chỉ là do tình thế cấp bách, hơn nữa là vì muốn cứu tôi thôi, bà có tội gì chứ?”

“Nếu bà thật sự muốn gánh cái tội ngộ sát, vậy tôi cũng nên chịu một nửa trách nhiệm, dù sao thì cũng vì tôi nên bà mới hành đông như vậ “Thứ hai, Hội trưởng Tưởng trở nên điên loạn, gặp người liền muốn giết, đây không phải là tội lỗi, mà là do bọn người Miêu Kim Qua đã giở trò quỷ”

“Muốn truy cứu trách nhiệm thì phải truy cứu bọn họ mới đúng”

“Thứ ba, bà với Hội trưởng Tưởng có quan hệ vợ chồng sâu sắc, ông ấy bị bệnh nặng lâu như vậy bà không những không rời đi mà còn tìm mọi cách để chữa trị cho ông ấy”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1657


Chương 1657:

“Căn bản là bà không có ý đồ muốn hại ông ấy”

“Sau này, tôi sẽ đích thân nói cho Cửu Thiên Tuế biết chuyện này, sau đó sẽ để cho hành pháp đưa ra thông báo điều tra chỉ tiết để thông báo cho toàn bộ Vũ Minh”

“Việc chúng ta cần làm bây giờ là vận chuyển thi thể của Hội trưởng Tưởng về và chôn cất tử tế”

“Tôi cũng sẽ để Cửu Thiên Tuế phê chuẩn bà tạm thời phụ trách Vũ Minh ở Long Đô không cho Miêu Kim Gia những người khác có cơ hội tiến vào”

Ánh mắt Diệp Phi sáng rực nhìn sang người phụ nữ đang khóc như mưa: “Khi mưa gió lay động, nước mắt và tội lỗi đều trở nên vô nghĩa”

“Điều chúng ta cần làm bây giờ chính là kiểm soát Vũ Minh ở Long Đô càng sớm càng tốt, kẻo những nỗ lực của Hội trưởng Tưởng sẽ bị lãng phí”

Anh nhẹ giọng nhắc nhở Viên Thanh Y: “Còn vị đã bị người ta hạ độc thì hãy để tôi chậm rãi bóc trầi Nghe Diệp Phi nói lời này, khuôn mặt xinh đẹp của Viên Thanh Y không ngừng xúc động, vô thức nắm chặt tay Diệp Phi: “Diệp Phi..”

“Đừng nói mấy lời như cảm ơn nữa”

Diệp Phi hơi run lên, sau đó rút tay ra khỏi lòng bàn tay non mềm: “Nói đến cảm ơn thì phải là tôi cảm ơn bà đã ra tay cứu tôi ngày hôm qua”

Viên Thanh Y nhìn Diệp Phi đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra, nhẹ giọng nói: “Nói như vậy thì đã xem tôi như người ngoài rồi, anh đã giúp tôi rất nhiều rồi, còn là đại ân nhân của tôi”

“Bà nên đi nghỉ ngơi trước đi”

Diệp Phí nhẹ giọng động viêi nhiều chuyện nữa”

Viên Thanh Y ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi nghe “Bà phải nghỉ ngơi lấy sức để còn làm rất anh”

Khi Viên Thanh Y uống xong ly sữa ấm và đứng dậy trở lại phòng nghỉ ngơi, Diệp Phi nở một nụ cười gượng gạo, chắp tay sau lưng.

Hôm nay thực sự không thuận lợi, đầu tiên là xảy ra xung đột trong chuyến bay và ở sân bay, sau đó Hội trưởng Tưởng qua đời khiến anh không còn thời gian th* d*c.

Nhưng nhìn thi thể của Hội trưởng Tưởng, Diệp Phi nhớ tới sự nóng bỏng trong trong trận chiến, đôi mắt anh lóe lên.

“Lấy giúp tôi hộp thuốc mang đến đây”

Diệp Phi nhờ một người giúp việc mang hộp thuốc đến, sau đó cho vệ sĩ rời đi.

Sau khi tất cả mọi người đã rời đi, Diệp Phi đeo găng tay vào rồi lấy một con dao mổ.

Mặc dù Hội trưởng Tưởng đã chết, nhưng cơ thể vẫn vô cùng nóng, giống như có thể bốc cháy bất cứ lúc nào Loại cảm giác nóng rực này, Diệp Phi đã xác nhận lại lần nữa, anh đã cảm nhận nó ở trên người Tô Tích Nhi.

“Hội trưởng Tưởng, đắc tội rồi”

Diệp Phi đã lấy dao ra rạch quần áo của Hội trưởng Tưởng để lộ ra một chút cơ thể.

Diệp Phi cẩn thận kiếm tra phía trước của Hội trưởng Tưởng và không thấy cái mà anh đoán, sau đó cẩn thận lật thi thế của Hội trưởng Tưởng lại ‘Vừa nhìn một cái, mí mắt của Diệp Phi lập tức nhảy lên.

Trong tầm nhìn, lưng của Hội trưởng Tưởng có họa tiết hoa sen chín cánh.

Bông sen đỏ đã nở rộ, chín cánh hoa nở rộ.

Màu đỏ rực lửa đó đập vào mắt Diệp Phi một cách dữ dội.

“Thật sự chính là Cửu U Hỏa Liên”

‘Vẻ mặt Diệp Phi trở nên kích động: “Không trách lại có cảm giác quen thuộc như vậy”

Cái gọi là Cửu U Hỏa Liên, nó chính là một loại sen sống sót trong vực thẩm ngàn thước không gặp được, cũng là một bảo vật tu luyện vô cùng quý giá.

Nhưng mà loại của quý này lại nhắm đến những người có thể chất đặc biệt Người ta đồn rằng ăn chín hạt sen cùng lúc không chỉ có thể nâng cao cảnh giới, mà còn có thể đạt được một mảnh kỹ năng và kéo dài tuổi thọ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1658


Chương 1658:

Nhưng nếu thế chất không khỏe hoặc người bình thường sử dụng Cửu U Hỏa Liên, sẽ sớm bị sức nóng của Hỏa Liên tấn công, đốt cháy nội tạng, cuối cùng sẽ trở thành một cái xác cháy sém.

Lúc trước trong tay Miêu Phượng Hoàng có một hạt giống, nhưng bà ta không tìm được nơi thích hợp để gieo trồng, vì vậy bà ta đã tìm đến Tô Tích Nhi, người thích hợp để hạt sen sinh trưởng.

Bà ta đã trồng hạt sen vào cơ thể của Tô Tích Nhi bằng bí pháp và dùng máu thịt của mình để nuôi dưỡng hạt sen.

Khi chín cánh hoa nở rộ, tức là khi hạt sen chín đậu quả, thì Miêu Phượng Hoàng người đã gieo trồng sẽ đến lấy hạt sen ra và ăn.

Mà kết cục của Tô Tích Nhi chính là ngay cả xương cốt cũng không còn.

Chỉ là bà ta không ngờ rằng kế hoạch này đã bị Diệp Phi phá hủy và bị Diệp Phi g**t ch*t.

Sự khác biệt giữa Hội trưởng Tưởng và Tô Tích Nhi là Tô Tích Nhí chỉ nở tám cánh hoa, chưa kịp nở hết thì chiếc thứ chín đã bị Diệp Phi chèn ép.

Còn Hội trưởng Tưởng thì đang chín hoa, kết trái nên mất lý trí, giết người khác.

“Có vẻ như Hội trưởng Tưởng có thể chất tương tự với Tô Tích Nhi, nên đã bị người ta dùng bí pháp để trồng Cửu U Hỏa Liên này”

Diệp Phi nhìn những hình hoa sen này, tự lấm bẩm nói: “Chỉ là Miêu Phượng Hoàng chưa từng nói Hội trưởng Tưởng cũng là thân thể mà Miêu Phượng Hoàng tu luyện hồi đó..”

“Chẳng lẽ còn có người chơi thứ đồ này sao?”

Anh liền nghĩ đến Miêu Kim Qua Miêu Kim Qua chính là vua của Miêu Thành, biết rất nhiều y thuật, lại tham lam vị trí Hội trưởng Tưởng, hẳn có động cơ làm việc này: Diệp Phi nghĩ rắng Miêu Kim Qua cũng giống như Miêu Phượng Hoàng, biết bí thuật và giá trị của việc trồng Cưu U Hỏa Liên nên đã sử dụng Hội trưởng Tưởng để trồng nó.

Một khi phát triển thành công, Miêu Kim Qua không chỉ có thể lấy chín hạt sen, tăng cấp kỹ năng, mà còn có thể lấy mạng Hội trưởng Tưởng để tiến vào Long Đô.

Còn đối với bí pháp để trồng này thì 80% chính là thông qua tay của Đế ‘Vương Lục.

Dù sao thì Viên Thanh Y cũng đã nói rằng Hội trưởng Tưởng rất cẩn thận trong việc ăn uống và sẽ không để mọi người có cơ hội hạ độc.

“Miêu Kim Qua này thực sự đáng chết”

Diệp Phi khế quát một tiếng: “Nhất định phải tìm cơ hội để trừ khử hãn ta”

Miêu Kim Qua tàn nhẫn sát hại đông môn Vũ Minh, lại là người giữ chức vị cao như Hội trưởng Tưởng, Diệp Phi cảm thấy mình không thể giữ hắn ta lại.

Sau đó Diệp Phi nhìn hoa sen trên lưng Hội trưởng Tưởng.

Chín cánh hoa nở rộ có nghĩa là Cửu U Hỏa Liên đã nở hoa và kết trái Đã thấy hoa rồi, vậy còn hạt sen đang ở đâu?

Miêu Phong Lang từng nói rằng khi hoa sen nở, các hạt sen sẽ tập trung ở giữa, chỉ cần dùng dao đâm vào thì nó sẽ theo những giọt máu chảy ra.

Diệp Phi nhìn vào tâm hoa sen của Hội trưởng Tưởng.

“Vụt”

Đột nhiên, đồng tử của Diệp Phi co rút lại Nơi đó chính là nơi mà Viên Thanh Y đã đâm một nhát dao chí mạng…

Diệp Phi đã tìm kiếm trên thi thể của Hội trưởng Tưởng nhiều lần, hơn nữa anh còn dùng dao mổ để khám phá tâm sen, nhưng không tìm thấy hạt sen như trong lời đồn đại.

Theo thời gian trôi qua, cơ thể của Hội trưởng Tưởng mất nhiệt độ và dần trở nên lạnh và cứng.

Diệp Phi không tiện mổ xẻ cơ thể để không làm tổn thương đến cảm xúc.

của Viên Thanh Y, nên cuối cùng anh chỉ dùng điện thoại quay một đoạn video về hình hoa sen trên cơ thể của Hội trưởng Lưu.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1659


Chương 1659:

Anh sẽ chuyển video cho Miêu Phong Lang để hắn nhìn xem rốt cuộc là hạt sen đã chạy đi đâu rồi.

‘Sau đó, Diệp Phi nằm lấy tay Hội trưởng Tưởng và tìm kiếm chiếc nhẫn Đế Vương Lục.

Nhưng mà chiếc nhẫn trên ngón tay đã biến mất rồi.

“Nó đã bị vỡ trong lúc đánh nhau hay là nó đã bị người ta lấy đi rồi?”

Diệp Phi khẽ nhíu mày, sau đó cởi găng tay ra rồi rời đi, chuẩn bị nhờ người giúp việc và vệ sĩ quét dọn xem có thấy chiếc nhẫn Đế Vương Lục đó hay không.

Đó là bằng chứng quan trọng nhất đế chống lại Miêu Kim Qua và những người khác trong tương lai “AP Ngay khi Diệp Phi định nhờ người giúp việc tìm giúp chiếc nhẫn Đế Vương Lục thì bên tai anh khẽ nhúc nhích và anh nghe thấy một tiếng hét đau đớn giống như đang bịt chặt miệng.

Viên Thanh YI Không tốt, có nguy hiểm!

Trái tim Diệp Phi hơi nghẹn lại, sải bước chạy nhanh lên lầu.

Anh chạy ra tới cửa gần như không kêu vệ sĩ, không nói một lời đi lên trên phòng, lẳng lặng đi vào phòng ngủ của Viên Thanh Y.

Một làn gió mang theo hương thơm nữ tính xen lẫn hơi nóng ùa đến khiến Diệp Phi phấn chấn một cách kỳ lạ.

“Bà Tưởng.”

Diệp Phi chạy vào trong phòng, còn lấy ra Ngư Trương Kiếm, nhưng trong phòng cũng không có gì nguy hiểm, cửa ra vào cũng không hư hại gì.

Chỉ có một tiếng k** r*n từ trong phòng tắm truyền đến.

“Bà Tưởng…”

Diệp Phi cũng không dừng lại, dùng một cước đá tung cánh cửa kính.

Trước khi anh có thể nhìn rõ xung quanh, một thân thể uyển chuyển đã dán vào người anh.

Diệp Phi theo bản năng muốn đâm kiếm, nhưng đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Viên Thanh Y.

Lụa xanh ướt át, đôi má kiều mị, trên người không có y phục, đỏ bừng như có thể vón ra nước.

Cái mũi và cái miệng nhỏ nhản của bà ta đang phun ra không khí nóng Khi Diệp Phi định thu lại Kiếm Trường Ngự, Viên Thanh Y đã quấn lấy Diệp Phí, da thịt của bà ta nóng rực như lửa, đôi mắt của bà ta cũng trở nên đỏ chót.

Diệp Phi nóng nảy, theo bản năng lui về phía sau, nhưng lại bị Viên Thanh Y ôm chặt: “Diệp Phi, tôi thật sự rất khó chịu.”

Diệp Phi cảm thấy sự nóng bỏng quen thuộc từ chỗ da thịt tiếp xúc giữa hai người bọn họ.

Nước trong bồn tâm cũng bốc hơi nóng, vượt quá nhiệt độ của máy nước.

nóng Tình hình giống hệt như của Hội trưởng Tưởng “Chẳng lẽ Viên Thanh Y cũng bị người ta trồng Cửu U Hỏa Liên lên người?”

Trong lòng Diệp Phí cả kinh, sau đó anh cũng không lãng phí thời gian nữa mà dùng dao tay đánh Viên Thanh Y bất tỉnh.

Anh không có thưởng thức sự kiều mị của Viên Thanh Y, đặt bà ta năm ngay ngắn lên ghế sô pha, sau đó nhanh chóng kiểm tra cơ thể bà ta.

Anh muốn nhìn xem trên cơ thế của bà ta có Cửu U Hỏa Liên hay không?

Rất nhanh sau đó, Diệp Phi cũng thở phào nhẹ nhõm, Viên Thanh Y trong suốt như ngọc, cũng không nhìn thấy cánh hoa nào trên người bà ta, có thể loại trừ khả năng bà ta bị người ta gieo hạt giống Cửu U Hỏa Liên lên người.

Chỉ là thân thế của Viên Thanh Yêu vẫn còn nóng, vết đỏ càng ngày càng mạnh, nên Diệp Phi vội bắt mạch.

Với chẩn đoán này, khuôn mặt của Diệp Phi thay đổi đáng kể.

Sốt cao, viêm nhiễm, thay đổi bất thường.

Tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1660


Chương 1660:

Diệp Phi nhanh chóng dùng viên đá sinh tử Bạch Mang để làm mát Viên Thanh Y, đồng thời lấy ngay một cây kim bạc để chữa trị cho bà ta.

Cuối cùng, anh nhờ người giúp việc lấy thuốc rồi giúp bà ta tắm thuốc.

Diệp Phí bận rộn đến hơn mười giờ, đừng nói đến việc ăn cơm, ngay cả thời gian để nghe điện thoại cũng không có.

Mãi đến 6 giờ sáng hôm sau, anh mới kéo được Viên Thanh Y trở về từ Quỷ.

Môn Quan làm cho thân nhiệt của bà ta trở lại bình thường.

Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ đang trắng bệch, Diệp Phi xoa đầu, ngả lưng trên ghế sô pha.

Không biết đã qua bao lâu, Diệp Phi đột nhiên cảm giác được trên người có chút ấm áp, trên trán cũng có chút ấm áp.

Anh theo bản năng đưa tay ra ôm người đó vào lòng rồi hôn.

Một cảm giác chân thực nhất thời xông lên trên đầu.

Diệp Phi mở mắt ra Bốn mắt đối diện nhau.

Một khuôn mặt xinh đẹp gần trong tầm tay.

Viên Thanh Y vẻ mặt dịu dàng nép vào người anh, đôi môi đỏ mọng của bà ta đang thân mận chạm vào Diệp Phi.

Diệp Phi giật mình một cái, trực tiếp đẩy Viên Thanh Y ngã xuống sản, sau đó lúng túng kéo thân thể đang sắp ngã của bà ta dậy.

“Bà Tưởng, tôi xin lỗi, tôi không phải cố ý”

Anh cũng thuận thế kiểm tra thân thể người phụ nữ và thấy rằng Viên Thanh ‘Y không chỉ không còn nóng sốt, mà còn mặc một bộ đồ tang màu trắng.

Vẻ mặt trắng bệnh nhưng bà ta vẫn xinh đẹp quyến rũ như thường, bộ quần áo màu trắng trên người không những không che đi phong hoa mà càng khiến bà ta trở nên xinh đẹp hơn.

Đôi chân trần nhỏ nhắn đây quyến rũ dưới ánh đèn.

“Hôm qua anh đã thấy hết cơ thể của tôi”

Viên Thanh Thiển dịu dàng nở nụ cười: “Chỉ có chút điểm ấy thì tính là gì?”

Diệp Phi lúng túng mở miệng nói: “Tôi xin lỗi, thưa bà, ngày hôm qua tôi không cố ý. Cơ thể của bà quá nóng, mà tính mạng của bà đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, tôi chỉ là vì muốn nóng lòng châm cứu mà thôi…”

Mặc dù hôm qua bận rộn cứu người và không hề có tà niệm về cơ thể của ‘Viên Thanh Y, nhưng Diệp Phi vẫn cảm thấy anh nên xin lỗi người ta.

Dù sao thì anh cũng đã nhìn nó trong suốt mười giờ đông hồ.

“Tôi hiểu được, tôi cũng không trách anh”

Viên Thanh Y đi về phía trước, vươn tay sắp xếp cổ áo cho Diệp Phi: “Hơn nữa, cho dù là anh cố ý thì tôi cũng sẽ không nói cái gì”

“so với chuyện sống không bằng chết ngày hôm qua thì chuyện nam nữ này có đáng là gì?”

“Chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện rồi, đừng quá câu nệ những thứ không đáng này”

Viên Thanh Y đôi mắt như nước nhìn Diệp Phi: “Diệp Phi, anh chính là quý nhân của tôi, cảm ơn anh.”

“Nếu không có anh, phỏng chừng vài ngày nữa cái chân này của tôi cũng sẽ bị phế bỏ..”

“Nếu không phải có anh thì cho dù tôi không chết trong tay Hội trưởng Tưởng thì tôi cũng sẽ bởi vì lỡ tay giết ông ấy mà bị đi tù”

“Cũng là anh, ngày hôm qua kéo tôi từ Quỷ Môn Quan trở về”

“Tôi nợ anh quá nhiều, nếu như không phải tôi đã có gia đình thì tôi nhất định sẽ lấy thân để báo đáp.”

Đôi môi đỏ mọng của Viên Thanh Y khế mở ra, đôi môi mềm mại ấm ướt lặng lẽ lan ra.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1661


Chương 1661:

“Bà khách khí rồi, đúng rồi, hôm qua thân thể bà đột nhiên nóng lên, triệu chứng của bà cũng gần giống như bệnh của Hội trưởng Tưởng…”

Khóe miệng Diệp Phi nhúc nhích một chút, quay đầu tìm một đề tài khác để nói: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

“Không biết, tôi từ linh đường trở về phòng, muốn đi tắm rửa nghỉ ngơi, nhưng là đột nhiên cảm thấy buồn bực bất an”

Viên Thanh Y nhẹ giọng giải thích: “Thân thể của tôi cũng không tự chủ được nóng lên”

“Tôi đã nghĩ rằng do bản thân mình chịu áp lực lớn, phiền lòng”

“Tôi chỉ muốn đi tảm để hạ nhiệt và xoa dịu cảm xúc. Ai biết vẫn không thể kìm nén được, hơn nữa nhiệt độ nước đã tăng lên mười độ”

“Tôi cảm thấy cả người như sắp nổ tung, và cơ thể như bị một lưồng thép tác động. Tôi muốn hét lên nhưng dường như não thiếu dưỡng khí, tay chân không còn nhiều sức lực”

“Cũng mạy là anh có mặt trong phòng tắm kịp thời, nếu không thì tôi đã ngã xuống nước mà ngạt chết”

“Diệp Phi, anh là bác sĩ hàng đầu, anh không xem ra bệnh của tôi sao?”

“Không phải anh nói tôi cũng có những triệu chứng tương tự với Hội trưởng Tưởng sao? Chẳng lẽ tôi cũng đã bị bọn người Miêu Kim Qua hạ độc rồi sao?”

Bà ta dịu dàng nhìn Diệp Phi.

“Các triệu chứng đúng là tương tự, nhưng bà không có… cổ độc…”

Diệp Phi ban đầu muốn nói về Cửu U Hỏa Liên, nhưng mà lời nói vừa đến miệng đã bị anh kịp thời thu về.

“Đây là điều khiến tôi cảm thấy kỳ lạ, nhưng hãy cho tôi thêm một thời gian tôi sẽ cố gắng tìm ra”

Đây cũng là điều khiến Diệp Phi kinh ngạc, tại sao trên người Viên Thanh Y.

không nhìn thấy Cửu U Hỏa Liên mà lại có triệu chứng giống Hội trưởng Tưởng?

Miêu Kim Qua có trồng Cửu U Hỏa Liên trong nội tạng không?

Nhưng mà điều này cũng khó xảy ra, Cửu U Hỏa Liên đang hấp thụ tinh hoa của cơ thể và khí huyết để lớn lên, chẳng hạn Hội trưởng Tưởng bị suy kiệt như thế này.

Nhưng mà Viên Thanh Y đã tiêu hóa năng lượng đó, Chẳng lẽ hạt sen đó đã bị Viên Thanh Y luyện hóa?

Triệu chứng của ngày hôm qua là do bà ta không chịu nổi năng lượng của hạt sen nên sắp tẩu hỏa nhập ma?

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Diệp Phi, rồi anh xua tan nó.

Ngoại trừ việc không có bằng chứng, anh sẽ không cố ý suy đoán một cách ác ý về người phụ nữ này.

“Sự tò mò có thể g**t ch*t một con mèo”

‘Viên Thanh Y thấy Diệp Phi có vẻ bối rối, đưa tay ra lắc lắc và mỉm cười “Đừng nghĩ về những điều mà anh không thể tìm ra”

Bà ta nhìn mặt trời mọc ngoài cửa số và thì thầm: “Một ngày mới, một khởi đầu mới ..”

Còn nhiều điều bí ẩn về cái chết của Hội trưởng Tưởng nhưng Diệp Phi không can thiệp quá nhiều.

Anh đã báo cáo ngắn gọn tình hình với Cửu Thiên Tuế, sau đó để Hoàng Tam Trọng tiến hành điều tra sự việc, đồng thời yêu cầu Viên Thanh Y tạm thời tiếp quản Vũ Minh ở Long Đô.

‘Viên Thanh Y đã bay trở lại Long Đô cùng với thi hài của Hội trưởng Tưởng vào trưa hôm đó.

Hội trưởng Tưởng đã chết, nếu bà ta không trấn giữ ở Long Đô thì ai biết sẽ xảy ra chuyện gì bên trong đó chứ?

Hơn nữa còn một Miêu Kinh Vân khác đang nhìn chảm chằm vào bà ta.

Bốn giờ chiều, chuyên cơ bay đến Long Đô, khi con cháu Vũ Minh đang làm thủ tục kiểm dịch, Viên Thanh Y đứng trước cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn của phòng VIP sân bay.

Bà ta thay đổi vẻ dịu dàng và dễ chịu trước mặt Diệp Phi, khuôn mặt xinh đẹp thờ ơ nhìn chiếc quan tài được vận chuyển Không ai có thể biết bà ta đang nghĩ gì.

“Bà Tưởng, buổi chiều tốt lành”

Đúng lúc này, cánh cửa sau lưng nhẹ nhàng được đẩy ra, một bóng người tươi cười nhẹ bước vào.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1662


Chương 1662:

Vệ sĩ của nhà họ Viên bước tới đế chặn, nhưng mà Viên Thanh Y đã nhẹ nhàng vẫy tay ngăn cản.

Bà ta quay lại nhìn vị khách không mời mà đến kia: “Tổng giám đốc Tống, chào cô, sao cô lại rảnh rỗi mà đến đây?”

“Hội trưởng Tưởng đã chết rồi, Vũ Minh ở Long Đô sóng gió nổi lên, đám người Miêu Kinh Vân cũng đang trên đà rục rịch rồi”

Tống Hồng Nhan đạp giày cao gót đi đến đứng cạnh Viên Thanh Y, chắc chắn rằng cô đã biết chuyện gì đã xảy ra ở Cảng Thành.

“Ông Viên đang bị gia đình thúc ép liên tục và không thể đến giúp đỡ bà”

“Người đàn ông của tôi lo lắng về việc bà bị bắt nạt hoặc xảy ra một vài chuyện ngoài ý muốn nên đã để tôi đến gặp bà xem tôi có thể giúp gì cho bà không?”

“Nếu bà có cần làm việc gì thì cứ nói với tôi một tiếng, Hồng Nhan vẫn có chút năng lực”

“Bà tuyệt đối không được khách sáo, để hoàn thành nhiệm vụ của người đàn ông tôi giao, tôi cũng vừa mới bay từ Thiên Thành trở về”

“Tôi thậm chí còn hoãn chuyến du lịch với bố mẹ chồng tôi trong thời gian này để giúp bà Tưởng vượt qua cửa ải khó khăn”

Tống Hồng Nhan nở nụ cười ngọt ngào, nhìn như một người hiền lành vô hại nhưng ánh mắt sâu thẳm khiến Viên Thanh Y đánh hơi được một chút thú vị Viên Thanh Y nhẹ giọng nói: “Người đàn ông của cô?”

Tống Hồng Nhan nở nụ cười đáp lại: “Ồ, quên giới thiệu với bà người đàn ông của tôi, Diệp Phi”

Viên Thanh Y mỉm cười: “Diệp Phi không phải là người đàn ông của Đường Nhược Tuyết sao?”

“Anh ấy từng là người của Đường Nhược Tuyết, nhưng hiện tại và tương lai, anh ấy chính là người của Tống Hồng Nhan của tôi”

Tống Hồng Nhan nhìn Viên Thanh Y đây ẩn ý và nói: “Tôi muốn ở bên anh ấy mãi mãi”

“Thật không? Tôi cảm động trước tình cảm của tống giám đốc Tống”

Viên Thanh Y bình tĩnh nghênh đón ánh mắt của Tống Hồng Nhan: “Tôi chỉ sợ răng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”

“Tôi chỉ tin rằng chân thành là cách tốt nhất để mở lòng”

Tống Hồng Nhan rất thẳng thắn nói: “Hơn nữa, nước chảy vô tình là chuyện của nước chảy, còn chuyện tôi có ý là chuyện của tôi”

“Vi lẽ đó, tôi sẽ không bao giờ cho phép bất cứ ai làm tổn thương Diệp Phi”

Cô bước lên phía trước một bước, nhìn sân bay ngoài cửa số: “Nếu có ai cố ý biến thành cừu non làm tốn thương Diệp Phi, cho dù tôi có thịt nát xương tan cũng sẽ giết người đó”

“Cô Tống, làm sao mà tôi lại cảm thấy hôm nay cô đến đây không phải là do Diệp Phi nhờ cô đến giúp tôi nhỉ?”

‘Viên Thanh Y cũng đặt hai tay lên ngực và bước về phía trước: “Hơn nữa giống như đang cảnh cáo tôi?”

“Sao hả, cô lo lắng tôi sẽ cướp người đàn ông của cô đi sao? Cô đối với bản thân mình tự tỉ như vậy sao?”

Nụ cười của bà ta cũng trở nên lạnh hơn: “Cô Tống, nếu cô muốn nói cái gì thì hãy nói thẳng ra đi, chúng ta đều là người lớn với nhau, cô cũng không cần vòng vo?

“Diệp Phi đã từng nói với tôi, nếu tôi có thể giúp bà thì hãy cố gắng hết sức để giúp, vì thế tôi rất chân thành muốn giúp đỡ bà”

Tống Hồng Nhan không che giấu nữa, cô mở lời với Viên Thanh Y và nói: “Nếu bà gặp khó khăn khi tiếp quản Vũ Minh ở Long Đô, thiếu tiền thì tôi có thể giúp bà chống đỡ”

“Chỉ là tôi ra giang hồ sớm nên cũng có nhiều kinh nghiệm trên đấu trường hơn Diệp Phi”

“Tôi không muốn nói răng bà đang lợi dụng Diệp Phi, nhưng tôi biết răng bà chắc chẩn không yếu đuối như những gì Diệp Phi đã thấy”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1663


Chương 1663:

Cô nhẹ giọng nói một câu: “Vậy nên tôi mong bà có thế làm bà Tưởng thật tốt”

“Cô Tống, những lời này của cô thật khiến cho người ta chết tâm”

Khuôn mặt xinh đẹp của Viên Thanh Y vẫn không thay đối và quay lại nhìn thẳng vào mắt Tống Hồng Nhan: “Đừng nói về thân phận tuần sứ của Diệp Phi, điều này có thể bảo vệ tôi tiến xa hơn, chỉ cần bốn chữ ân nhân cứu mạng thì tôi cũng sẽ cảm kích anh ấy suốt đời”

“Làm sao tôi có thể làm tổn thương anh ấy đây?”

“Đừng lo lắng, bất kể cô có băn khoăn hay lo lắng về điều gì, Viên Thanh Y này có thể đảm bảo với cô”

“Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương Diệp Phi dù chỉ là một sợi tóc”

Bà ta nói tỉ “Nếu tôi làm trái lời này thì sẽ bị trời phạt”

Nghe Viên Thanh Y tuyên thệ nặng nề như vậy, khuôn mặt xinh đẹp của Tống Hồng Nhan cảm thấy thư thái hơn một chút.

“Thật sao?”

Sau đó, cô lấy ra một bức ảnh cũ và đưa nó cho Viên Thanh Y.

Đây là bức ảnh được chụp cách đây nhiều năm, tuy đã bị ố vàng nhưng vẫn có thể nhìn rõ các khuôn mặt trong bức ảnh.

Một trong số đó là Miêu Phượng Hoàng, người đầy khí chất lạnh lùng “Nhà họ Tống và Miêu Phượng Hoàng có hận thù sâu sắc”

“Vì vậy Miêu Phượng Hoàng đã chết rồi, bởi vì ông nội tôi đã phái người đến Miêu Thành đuổi tận giết tuyệt bà ta. Trước khi Miêu Phong Lang trở về, hắn sẽ diệt trừ những kẻ bất lương trung thành với Miêu Phượng Hoàng”

Tống Hồng Nhan lấy ngón tay lau bức ảnh một lần nữa: “Có rất nhiều người đã chết, đốt rất nhiều những vật có độc và một album ảnh đã được tìm thấy bức ảnh như vậy bên trong, sau lưng còn có viết một câu chuyện “Khi Miêu Phượng Hoàng đến Long Đô để mua một số loại thuốc đắt tiền, bà ta đã cứu một cô gái bị chôn vùi trong tuyết..”

“Cô gái đó, chân cô ấy gần như đông cứng”

Cô nhấp nháy môi, nhưng ánh mất lại tập tập lên người Viên Thanh Y.

Viên Thanh Thiển tấm ảnh lên, ánh mắt ôn nhu như cũ: “Cô gái này đã sớm chết # “Đã sớm chết?”

Tống Hồng Nhan chớp mắt: “Làm sao có thể khiến người ta tin rằng cô gái đó đã sớm chết rồi chứ?”

lên Thanh Y ném lại bức ảnh cho Tống Hồng Nhan “Khi cô ấy động lòng thì cô ấy ngày xưa đã chết rồi.

Nói xong, bà ta bình tĩnh rời khỏi phòng VIP, trang nhã và điềm đạm Đầu tiên Tống Hồng Nhan ngẩn ra, sau đó nhìn bóng lưng của bà ta cười khổ: “Đột nhiên tôi nghĩ cô ấy đừng chết thì tốt hơn..”

Trong khi hai người phụ nữ đang tiếu lý tàng đao mà giao chiến với nhau thì Diệp Phi, người đang ở Cảng Thành xa xôi đang hoàn thành bản báo cáo cho Cửu Thiên Tuế.

Sau khi giải quyết công việc của Hội trưởng Tưởng, trọng tâm của Diệp Phi chuyển sang Hẻm Ô Y.

Anh hy vọng sẽ hoàn thành nhiệm vụ này trước khi Đường Nhược Tuyết đến Cảng Thành để không phải làm quá nhiều việc cùng một lúc khiến tay chân luống cuống.

Vì lý do này, Diệp Phi tạm gác chuyện Đế Vương Lục lại Anh đã nghiê: nơi nào có thể cất “Tingl”

Ngay khi Diệp Phi đang cẩn thận xem xét thì điện thoại vang lên.

Anh vừa cầm nó lên để trả lời thì giọng của một cô gái lập tức truyền đến: “Diệp Phi, anh đang ở đâu?”

Nghiên cứu về cấu trúc của Du thuyền Alyssa trong nhiều giờ, tự hỏi lấu kho tiền.

Diệp Phi giật mình: “Cô là ai vậy?”

“Tôi là Đường Ngôn Khê.”

Đường Ngôn Khê giọng điệu bất mãn, dường như cô ta rất khó chịu về việc Diệp Phi không thể nhận ra giọng của cô ta.

Diệp Phi nói: “Có chuyện gì sao?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1664


Chương 1664:

Đường Ngôn Khê khẽ giật mình, giống như cô ta không quen với sự thờ ơ của Diệp Phi, theo logic thì anh nên mừng rỡ như điên mới đúng.

Sau đó cô ta lạnh lùng nói.

“Di Thanh Y đã trở về, dì ấy gọi cho tôi khi dì ấy đang rời đi và yêu cầu tôi với tư cách là một chủ nhà cố gắng tiếp đãi anh thật tốt”

“Anh đang ở đâu? Tôi sẽ dẫn anh đi ăn tối!”

Cô ta nói thêm: “Nhân tiện, tôi sẽ tìm cho anh một nơi tốt để sống đã có chỗ ở rồi: “Không cần, Diệp Phi trực tiếp từ chối: “Còn chuyện ăn cơm thì tôi cảm ơn”

“Anh vừa mới tới Cảng Thành thì có thể ở nơi nào chứ? Chắc chắn là mấy cái khách sạn vớ vẩn chứ gì?”

Đường Ngôn Khê cảm thấy tức giận mà đáp: “Anh đừng có phồng má giả làm người mập nữa, chẳng lẽ tôi còn không biết rõ anh sao?”

Nghe thấy loại thái độ của Diệp Phi, Đường Ngôn Khê cảm thấy rất khó chịu, ra bên ngoài có biết bao nhiêu thế hệ giàu có thứ hai muốn theo đuổi cô ta, một người ngoại tỉnh như anh ra thì bày đặt chơi nổi cái gì chứ?

Giọng của Diệp Phi đều đều: “Còn có chuyện gì không?”

cũng lười nổi giận với anh, ra ngo: nhiệm vụ, nếu không, dì Thanh Y sẽ trách tôi.”

ìn cơm, để tôi hoàn thành Đường Thanh Y chuyển đề tài: “Tôi nói cho anh biết, nơi tôi đưa anh đến hôm nay rất cao cấp, đó chính là Du thuyền Alyssa”

Diệp Phi muốn đập máy nhưng nghe vậy thì anh lại giật mình: “Được rồi, tôi đi ăn với cô”

Đến gần ba giờ, Đường Ngôn Khê lái xe đến biệt thự Thiển Thủy.

Cô ta lái một chiếc Volkswagen Beetle, diễu võ giương oai đậu bên cạnh Diệp Phi Cô ta mặc một chiếc áo len dệt kim, phía dưới là một cái quần ngắn, đôi chân được bao lại băng quần tất lưới, nhìn vô cùng trẻ trung và gợi cảm.

“Lên xe đi”

Đường Ngôn Khê đẩy chiếc kính râm trên mặt, rồi ra hiệu cho Diệp Phi lên xe, sau đó cầm điện thoại di động lên chụp vài tấm ảnh.

“Dì Thanh Y con đã đi gặp Diệp Phi rồi, ở đây có ảnh làm bằng chứng, con sẽ dẫn anh ta đi dạo phố và ăn uống”

“Di cứ yên tâm đi, con sẽ đối xử tốt với anh ta”

“Di cứ tập trung làm việc riêng của mình đi nhé…”

“Đợi đến khi mẹ của con khỏe hơn, con sẽ đưa Diệp Phi đến gặp bà ấy..”

Cô ta đã gửi bốn, năm tin nhãn thoại đi, sau đó lại gửi thêm một tấm ảnh vừa chụp.

Sau đó, Diệp Phi nhận được tin nhản của Viên Thanh Y, bà ta xin lỗi vì không thể đi cùng anh, hơn nữa bà ta còn bày tỏ răng hãy để Đường Ngôn Khê chăm sóc anh vài ngày.

Diệp Phi phần nào đoán được suy nghĩ tác hợp của Diệp Thanh Y bất quá thì anh cũng cảm ơn bà ta đã dụng tâm lương khổ “sức khỏe của mẹ cô có vấn đề?”

Khi Đường Ngôn Khê cất điện thoại và khởi động xe, Diệp Phi tò mò hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Bác sĩ nghe thấy có người bệnh thì theo bản năng rất tò mò.

“Phổi có gì đó không ổn… chuyện của tây y, trung y như anh không hiểu được đâu”

Đường Ngôn Khê liếc nhìn Diệp Phi một cái, cô ta cảm thấy anh chàng này có chút lương tâm vậy mà còn biết quan tâm đến sức khỏe của mẹ mình, nhưng đáng tiếc cũng không có ý nghĩa gì nhiều.

Một người bác sĩ trung y nghèo khổ không có năng lực và không có bối cảnh thì có thể làm được gì chứ?

Nghĩ đến đây, cô ta không khỏi mỉm cười, sau đó đạp ga rời đi.

“Nửa giờ sau, Beetle đã lái thẳng lên Du thuyền Alyssa.

Đường Ngôn Khê chuyển vô lăng và dừng lại trên bãi đất trống, Nhiều ô tô sang trọng đã đậu bên trong, có nhiều nam nữ mặc quần áo Trung Quốc.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1665


Chương 1665:

Gió thơm bừng bừng.

Du thuyền Alyssa không chỉ có các khách sạn năm sao, mà còn có nhà hàng, rạp chiếu phim, trung tâm mua sắm và thậm chí cả sân gôn.

Ăn, uống và vui chơi Mặc dù đây không phải là nơi xa hoa nhất ở Cảng Thành nhưng cũng không phải là nơi ra vào của người bình thường, mức tiêu thụ bình quân đầu người thấp nhất 10.000 nhân dân tệ đã chặn đứng bước chân của rất nhiều người Ánh mắt Diệp Phi sắc bén nhìn con tàu, nhớ lại cấu trúc thân tàu mà anh đã từng nghiên cứu trước đó.

Chứa hơn một trăm tấn vàng là điều tầm thường đối với du thuyền, nhưng Diệp Phi vẫn hy vọng có thể thu hẹp phạm vi, nếu không tìm được thì phiền phức quá.

Sau khi đậu xe xong, Đường Ngôn Khê thấy Diệp Phi nhìn chãm chảm vào du thuyền mà không nói một lời, nghĩ rắng anh đã bị sự xa hoa của du thuyền làm cho sợ hãi, vì vậy cô ta rất có cảm giác ưu việt căn dặn.

“Nơi một chút chúng ta sắp đến có chút cao cấp, tiêu phí rất cao, bình thường tôi cũng không dám tùy tiện lên thuyền du ngoạn”

“Hôm nay là sinh nhật của người bạn gái tốt của tôi, Hàn Tử Thất. Cô ấy là con gái của một trong bốn người giàu có ở nhất ở Cảng Thành này, cô ấy bao.

một sảnh tiệc mời chúng tôi đến chơi”

“Thật đúng lúc dì Thanh Y muốn tôi tiếp đãi anh thật tốt vậy nên tôi để anh hưởng chút hào quang của tôi”

“Đến sảnh tiệc và tự tìm một chỗ ngồi ăn đi, tôi có nhiều bạn bè cần giao.

lưu nên không có nhiều thời gian ở lại với anh”

“Ngoài ra anh phải khiêm tốn một chút, đừng nên thấy cái gì đó chưa ăn mà ăn như hổ đói”

“Nếu anh làm như vậy thì tôi sẽ rất mất mặt.”

Nghe Đường Ngôn Khê tự cho mình là đúng căn dặn đủ điều, Diệp Phi cũng không lên tiếng phản bác mà chỉ thản nhiên cười Nếu anh không phải anh cần đến thăm con du thuyền này thì Diệp Phi cũng sẽ không cần đi theo cô ta ăn bữa cơm này.

“Đúng rồi, lát nữa cậu Bàng có thể sẽ tới, anh ta là kẻ điên cuồng theo đuổi tôi”

“Anh ta rất dễ ghen tuông cho nên chút nữa anh cố gắng đừng lại gần tôi nếu không anh ta sẽ phát điên sẽ hại anh.”

“Nhà họ Bàng không phải là gia tộc hàng đâu, nhưng anh ta có mối quan hệ rất tốt với Trần Hạo Đông”

“Anh có biết Trần Hạo Đông là ai không? Anh ta chính là con ngựa đầu đàn của cậu chủ Long Thiên Ngạo của Du thuyền Alyssa này..”

Đường Ngôn Khê thể hiện sự ưu việt của mình trong khi dẫn Diệp Phi quẹt thẻ lên tàu, ngay sau đó họ đi thẳng đến boong tàu thứ ba.

Sau đó, cô ta dân Diệp Phi đến một hội trường tên là Rose.

Mặc dù Diệp Phi không quan tâm đến thái độ của Đường Ngôn Khê, nhưng anh vẫn tiêu hóa được một ít tin tức.

Cậu Bàng, Trần Hạo Đông, Long Thiên Ngạo… cậu chủ của Du thuyền Alyssa, Diệp Phi nheo mắt, cậu Long này sợ rằng có quan hệ mật thiết với Hẻm.

“Anh đi vào trước đi, tôi nghe điện thoại, bác sĩ đang gọi”

Đường Ngôn Khê đưa Diệp Phi vào sảnh tiệc, sau đó bước ra ngoài cửa nói chuyện điện thoại, khuôn mặt xinh đẹp nghiêm nghị, như thể trong bệnh viện truyền đến tin tức xấu.

Diệp Phi muốn hỏi thăm về bệnh tình của mẹ Đường lần nữa, nhưng nhìn thấy thái độ không đồng tình của đối phương, anh cũng không lại đi tìm chuyện khiến mình không vui nữa.

Trang trí của sảnh tiệc Rose nghiêng về phong cách Châu Âu hơn, nửa trong nhà và nửa ngoài trời, diện tích không nhỏ, có thể chứa gần trăm người.

Có một số bàn dài và hẹp trong sảnh tiệc trong nhà, được trang bị đây đủ các loại đồ uống, bánh ngọt và trái cây.

Ngoài ra còn có một số đầu bếp bận rộn trong góc, lần lượt làm bít tết, tôm hùm và lươn, sau đó đem từng phần từng phần lần lượt bày ra Sảnh ngoài trời có bàn bida, phi tiêu, cung tên, đài quan sát và các khác.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1666


Chương 1666:

Hơn mười cô gái ăn mặc thời trang và quyến rũ đang tạo dáng trong nhiều.

tư thế khác nhau, họ luôn nở nụ cười ngọt ngào chụp ảnh bởi một nhóm đàn ông điển trai nghỉ Cũng có nhiều người đàn ông chơi bida và bản cung Bầu không khí sang trọng và hài hòa.

Nhưng mà Diệp Phi không tham gia với họ, thậm chí không nghĩ đến việc kết bạn và cầm lấy một cái đĩa để chọn đồ ăn.

“Tại sao mày lại ở đây?”

Khi Diệp Phi ăn xong một con tôm hùm, một giọng nói giận dữ vang lên từ phía sau Diệp Phi.

Diệp Phi quay đầu lại và thấy một người đàn ông đeo kính đang cầm một ly rượu đỏ và nhìn mình một cách hung dữ.

Diệp Phi nhổ ra một cái vỏ tôm: “Anh là ai?”

“Nhóc con, giả vờ câm điếc có phải không?”

Người đàn ông đeo kính chế nhạo: “Chúng ta đã gặp nhau trên chuyến bay đến Cảng Thành, sớm như vậy mà mày đã quên tao sao?”

“Ồ, ồ, người đàn ông bất lực, không, người đàn ông đeo kính”

Diệp Phi nhớ người bên kia là ai, Lục Khôn, người đàn ông đeo kính xung đột trên chuyến bay.

Sau đó anh tò mò hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Có chuyện?”

Lục Khôn cười gần một tiếng: “Tao hỏi mày, tại sao mày lại ở chỗ này?”

“Tôi ở đâu thì mắc mớ gì đến anh?”

Diệp Phi không quen nhìn thái độ thiếu thân thiện của người kia: “Du thuyền này là của anh, hay anh chính là người tố chức tiệc tùng, hay là anh đã bao chỗ này?”

“Anh.”

Lục Khôn bị Diệp Phi chặn họng, bởi vì anh ta chẳng là gì cả.

Diệp Phi cắn thêm miếng bít tết: “Ai cũng là khách, ăn no thôi, hỏi nhiều là có thể no bụng được à?”

Lục Khôn nghiến răng nghiến tôi đến đây!”

“Tao muốn biết là ai đã mời mày đến đây?”

“Tao là bạn của cô Hàn, là do cô ấy mời Anh ta nhìn chằm chắm Diệp Phi với vẻ giễu cợt: “Đừng nói là cô Hàn mời anh đến đây, có đánh chết tao cũng không tin, một cô công chúa như cô ấy lại mời thằng chăn ngựa như mày”

“Xin lỗi, tôi không muốn nói cho anh biết”

Diệp Phi mỉm cười nói: “Tiện thể nói cho anh biết anh đang bị bệnh, ở chỗ đông người không thích hợp”

Nói xong làm vẻ mặt chán ghét mà tránh ra mấy mét, lo lẳng người bên kia lây nhiễm.

“Mày.”

Lục Khôn gần như phát điên, muốn đánh chết Diệp Phi ngay tại chỗ.

Nhưng cuối cùng anh vẫn nghiến răng chịu đựng, uống cạn ly rượu đỏ sau đó quay lại tìm người…

Diệp Phi hoàn toàn không quan tâm đến Lục Khôn, tiếp tục càn quét đồ ăn lên đĩa của mình.

Dù đây là một buổi tiệc nhưng hành động ăn uống thoải mái này đã thu hút sự chú ý của nhiều người.

Họ nhìn chăm chăm vào Diệp Phi rồi thì thâm to nhỏ với nhau.

Cũng có vài cô gái che miệng cười nhẹ, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên bước tới, tuy mặc vest nhưng ánh mắt hung tợn, giống như dã thú ăn thịt người.

hoạt nhìn, đó là một người đàn ông dữ tợn vừa lên bờ.

Ông ta cũng đeo một bảng tên trên ngực với dòng chữ quản lý sảnh Tư Đồ ở Rose.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1667


Chương 1667:

Ông ta đưa tay ngăn Diệp Phi lại sau đó lạnh lùng nói: “Xin hỏi thiệp mời của anh đâu? Hay là ai đưa anh vào?”

“Tham gia tiệc sinh nhật thôi còn cần phải có thiệp mời à?”

Diệp Phi không khỏi nhướng mi: “Tại sao tôi không thấy anh hỏi bọn họ chuyện thiệp m “Chúng tôi không cần phải nói với anh cách chúng tôi làm việc”

Quản lý sảnh Tư Đồ lạnh lùng nói: “Tôi nghỉ ngờ anh không không phải là khách mời của cô Hàn!”

Mặc dù ông ta bày ra dáng vẻ lịch sự nho nhã, nhưng ánh mắt của ông ta lại đầy vẻ khinh thường, như thể Diệp Phi đang cố tình lẫn vào đây để ăn uống.

Diệp Phi mỉm cười: “Tại sao lại ông lại nghi ngờ như vậy?”

“Bởi vì đây là nơi tụ hội cấp cao, người nước ngoài như anh không thể có tư cách đi vào”

Quản lý sảnh Tư Đồ mặt mày lạnh lùng: “Chúng tôi có nghĩa vụ phải đảm bảo an toàn cho bữa tiệc, vì vậy hãy hợp tác”

“Thắng nhóc, nơi này không phải là giống như ở nông thôn của anh có thể tùy tiện trà trộn vào để ăn uống!”

“Cút về đi, anh không được chào đón ở đây, nếu anh cứ ở đây sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị của chúng tôi”

Lục Khôn đưa một vài người bạn nữ đến và cười cợt Diệp Phi.

“Nếu tôi không hợp tác thì sao?”

Diệp Phí nhìn quản lý sảnh Tư Đồ và cười: “Anh có thế làm gì tôi?”

Nếu đối phương nói chuyện lịch sự, có thể Diệp Phi sẽ nói ra tên Đường Ngôn Khê, nhưng khi đối phương xem thường người khác, Diệp Phi tự nhiên không cho mặt mũi “Quan tâm làm gì?”

Quản lý sảnh Tư Đồ hừ lạnh xem thường: “Nếu anh không phải là người ở trong cái vòng này thì không được đi vào, nếu không cũng chỉ làm cho người ta cười nhạo mà thôi”

Diệp Phí híp mắt nhìn đối phương: “Đây là lời mà một người quản lý nên nói sao?”

“Xin lỗi, vì sự an toàn của bữa tiệc, chúng tôi phải mời anh đi ra ngoài”

Quản lý sảnh Tư Đồ lạnh lùng nhìn Diệp Phi: “Chờ sau khi chúng tôi điều tra rõ thân phận của anh thì sẽ mời anh trở lại”

Diệp Phi rất có hứng thú: “Nếu điều tra ra thân phận của tôi thì tôi có đủ tư cách đi vào?”

Giọng của Quản lý sảnh Tư Đồ chùng xuống: “Vậy thì chúng tôi sẽ xin lỗi anh!”

“Xin lỗi?

Diệp Phi mỉm cười: “Có Ích sao?”

“Đương nhiên là có ích..”

Quản lý sảnh Tư Đồ vẻ mặt trêu tức: “Đây là đã là nể mặt anh lắm rồi một người đến từ nơi khác như anh..”

“Chát”

Diệp Phi đột nhiên nhanh chóng vung tay ra, tát cho quản lý sảnh Tư Đồ.

một cái rồi nhanh chóng tút lại.

Tốc độ của anh cực nhanh, nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng.

Cái tát này vô cùng giòn giã và rõ ràng, thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.

“Xin lỗi là do tôi kích động”

Diệp Phi xin lỗi một cách ôn hòa, với thái độ chân thành khiến người ta không thể trách tội được: “Tôi đã xin lỗi, ông sẽ tha thứ cho tôi mà đúng không?”

“Anh có biết là anh đang làm cái gì không?”

Quản lý sảnh Tư Đồ che mặt và tức giận: “Người đâu, ném tên khốn này ra khỏi đây cho tô Hai nhân viên bảo vệ hùng hổ tiến lên.

“Thực xin lỗi, là tôi đưa anh ta đến đây”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1668


Chương 1668:

Đúng lúc này, Đường Ngôn Khê đang cầm điện thoại di động nhìn thấy Diệp Phi xô xát với quản lý sảnh Tư Đồ, lập tức cúp máy và chạy tới “Anh ấy tên là Diệp Phi, bạn của tôi, tôi đã đưa anh ấy đến bữa tiệc sinh nhật của Mạn Nhi”

Xin lỗi, anh ấy chưa nhìn thấy những thứ này trước đây vì lẽ đó anh ta hơi nóng vội, xin hãy tha thứ cho anh ấy”

Đường Ngôn Khê xin lỗi quản lý sảnh Tư Đồ và những người khác, sau đó kéo cánh tay Diệp Phi lại và nói: “Diệp Phi, mau nói lời xin lỗi”

“Không có gì để nói”

tôi đã xin lỗi rồi”

Diệp Phi cầm cái đĩa mỉm cười: “Hơn nữa, vừa Đường Ngôn Khê suýt chết vì tức giận và phải xin lỗi quản lý sảnh Tư Đồ và những người khác một lần nữa.

Mặc dù quản lý sảnh Tư Đồ rất tức và ông ta vẫn cảm thấy canh cánh trong lòng vì cái cái tát này nhưng Đường Ngôn Khê đã đứng ra che chở cho nên ông ta cho cô ta một chút mặt mũi.

Nhưng ông ta vẫn hung tợn mà nhìn chảm chảm vào Diệp Phi như để ghi nhớ lại bộ dạng của anh để sau này trả thù.

Lục Khôn cũng rất ngạc nhiên khi Đường Ngôn Khê biết Diệp Phi, anh ta liếc nhìn Diệp Phi một cái, sau đó lấy điện thoại ra cười gắn.

“Cậu Bàng, anh đang ở đâu vậy, có người đang cạy góc tường của anh..”

Quản lý sảnh Tư Đồ không thể giải quyết Diệp Phi nhưng anh ta còn có một sát chiêu “Ngôn Khê, cậu đến rồi”

Trong khi Lục Khôn đang giở trò, một cô gái mặt trái xoan chạy tới, vừa cười vừa ôm tay Đường Ngôn Khê.

“Sao bây giờ cậu mới đến?”

“A, Ngôn Khê, người đàn ông đó là ai? Bạn trai của cậu sao?”

Cô gái mặt trái xoan tò mò nhìn Diệp Phi hỏi: “Đừng nói với mình, cậu giận dỗi với cậu Bàng là bởi vì anh ta hả?”

Hàng chục người đàn ông và phụ nữ đều nghiêng đầu khi nghe những lời này, tất cả mọi người đều tập trung vào Diệp Phi với những biếu hiện khác nhau, đoán mối quan hệ của anh với Đường Ngôn Khê.

Đường Ngôn Khê nhanh chóng giải thích: “Không phải, không phải bạn trai, anh ta là người trong nhà của dì tôi mới từ quê nhà lên đây nhìn thế giới “Dì và mẹ mình gần đây có chút bận, để mình tiếp đãi anh ta thật tốt”

“Không thể nào làm trái lệnh của người lớn trong nhà vì lẽ đó mình mang anh ta đến đây tham dự tiệc sinh nhật của Tử Thất”

“Tuy rằng có chút đột ngột, nhưng thật sự là không còn cách nào khác, hy vọng Mạn Nhi các cậu bỏ qua cho”

Trong câu cuối cùng, cô ta kéo cô gái có khuôn mặt trái xoan lại và nói nhỏ giống như là Diệp Phi đang quấy rầy cô ta vậy.

“Hóa ra là như vậy”

Cô gái có khuôn mặt trái xoan bỗng nhiên tỉnh ngộ, sau đó khẽ gật đầu với Diệp Phi: “Chào anh, tôi tên là Lý Mạn Nhi”

Nhìn có vẻ là rất khách khí, nhưng cũng rất xa cách, trong mắt hiện lên một tia khinh thường, người đến từ quê nhà? Thì ra là một thằng nhóc đến từ nông thôn.

Diệp Phi gật đầu: “Xin chào”

‘Sau đó, anh không nóng không lạnh gật đầu với mọi người, coi như là chào hỏi một cách lịch sự.

Nhưng một đám cậu ấm cô chiêu tự nhận mình là rất trâu bò thì có chút bất mãn, vòng tròn này của bọn họ không tính là hàng đầu nhưng ít nhất trong nhà bọn họ cũng có mấy chục triệu tài sản mới có thể vào đây được.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1669


Chương 1669:

Đối với họ việc Diệp Phi chỉ gật đầu nhẹ để chào bọn họ thì không khỏi có chút hời hợt, quả thật là không biết thân biết phận của mình.

Đôi mắt của một số cô gái xinh đẹp ngay lập tức lộ ra vẻ khinh bi.

“Chàng trai, tôi tên là Bàng Tráng”

“Đế tôi nhắc nhở anh một câu Ngôn Khê là bạn thân của Mạn Nhị, và cô ấy cũng chính là người mà tôi thích”

Đúng lúc này, một thanh niên mặc đồ da cùng với đám người của Lục Không chen chút với đám người vừa đi tới đưa ra lời cảnh cáo với Diệp Phi.

“Sau này anh hãy tránh Ngôn Khê xa một chút, không được suy nghĩ tới chuyện cóc ghẻ ăn thịt thiên nga”

“Nếu không, anh làm sao mà gặp xui xẻo cũng không biết đâu”

“Còn nữa, Lục Khôn cũng là anh em của tôi. Tôi không quan tâm đến mâu thuần của hai người, nói chung nếu khiến anh ấy không vui, tốt hơn hết là anh nên ngoan ngoãn xin lỗi”

“Nếu không, tôi sẽ không cho anh trở về đại lục, anh có hiểu chưa?”

Anh ta quái gở khiêu khích, không che giấu sự khinh bỉ trong mắt.

Trong mấy tháng qua, anh ta mang người ở đầu đường xó chợ giật dây họ đánh mười mấy du khách ở nơi khác, muốn đánh liền đánh, muốn đạp liên đạp không có một người nào dám chống lại anh ta Vì vậy, những người như Diệp Phi có thể bị xóa sổ trong nháy mắt.

“Bàng Tráng, anh nói chuyện kiểu gì vậy?

Lý Mạn Nhi giả vờ tức giận, kéo dài khoảng cách giữa Diệp Phi và Bàng Tráng: “Làm sao Ngôn Khê có thể yêu anh ta chứ… không, Ngôn Khê nói rắng họ không có quan hệ gì cả”

“Anh đừng nhúng tay vào, Ngôn Khê có thể xử lý tốt”

“Hơn nữa, hôm nay là sinh nhật của Hàn Tử Thất, đừng làm lớn chuyện, nếu không Tử Thất sẽ tức giận”

Sau đó, cô ta quay sang xin lỗi Diệp Phi: “Diệp Phi, anh đừng tức giận, Bàng Tráng chỉ là nhanh mồm nhanh miệng, có sao nói vậy, anh ta không có ác ý đâu.

Đường Ngôn Khê liếc Bàng Tráng rồi nói: “Được rồi, Diệp Phi, anh đi ăn cơm đi?

“Không có chuyện gì đâu”

Diệp Phi nhìn ấn đường màu đỏ như ẩn như hiện của Bàng Tráng.

“Tôi sẽ không tức giận một người sắp chết..”

Sẽ không tức giận với người sắp chết?

Ngay khi Diệp Phi vừa dứt lời, Bàng Tráng lập tức giận tím mặt: “Đồ khốn kiếp, mày nói cái gì? Mày nói lại cho tao nghe xem”

Anh ta nắm chặt nắm đấm như thế bất cứ lúc nào cũng có để ra tay.

Lý Mạn Nhi cũng tức giận nói: “Diệp Phi, anh nói chuyện kiểu gì vậy? Mau xin lỗi đi, cậu Bàng mà tức giận thì không ai có thế ngăn cản đâu”

“Lời tôi nói là sự thật, anh ta sẽ không sống được quá một tháng đâu”

Diệp Phi nhàn nhạt nói: “Các người muốn tin thì tin, không tin thì thôi!”

Anh ta đã nhìn ra được Bàng Tráng này đã trêu chọc thị phi, chẳng mấy chốc sẽ gặp xui xẻo thôi “Mày còn dám ở đây nói hươu nói vượn à?”

Ánh mắt Bàng Tráng lạnh lùng: “Mày có tin là tao g**t ch*t mày không?”

Anh ta không chỉ là thế hệ con nhà giàu thứ hai mà anh ta còn có quan hệ mật thiết với Trần Hạo Đông, giảm chết Diệp Phi cũng dễ như giảm chết một con kiến.

Đường Ngôn Khê cũng lo lắng kéo Diệp Phi và nói: “Diệp Phi, xin lỗi, Bàng Tráng đang tức giận, ngay cả tôi cũng sợ”

Diệp Phi cũng không phản đối: “Cô ở chung với loại người này thì đúng là cô nên sợ một chút”
 
Back
Top Dưới