Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1469


Chương 1469:

Đạo diễn Lôi cúi đầu xuống trả lời: “Tôi xin lỗi, sau này tôi nhất định sẽ không để chuyện này xảy ra nữa”

Lúc này Tạ Thanh Vân mới thu tay lại, ánh mắt lại di chuyển đến Diệp Phi, sau đó liếc qua Liêu Hàn Yên và đám người của cô ấy.

Ông ta vốn muốn g**t ch*t Diệp Phi, nhưng nhìn thấy Liêu Hàn Yên là đội trưởng và cũng rất kính cẩn khép nép với Diệp Phi, hơn nữa anh cũng coi thường ông ta, coi thường phép tắc mà xông vào bắt người Ông ta nghĩ Diệp Phi cũng có bản lĩnh.

Vì vậy sau khi hiểu sơ sơ chuyện này, Tạ Thanh Vân quyết định thăm dò trước: “Chàng trai trẻ, cậu vẫn chưa trả lời tôi. Cậu là con cái nhà ai mà dám đến đây giở thói ngang ngược?”

Diệp Phi mở miệng nói thẳng: “Ông Vân, ông đừng nói linh tinh nữa. Tôi muốn một lời giải thích về chuyện của Đường Kỳ Kỳ”

Ánh mắt của đạo diễn Lôi và đám người tức giận, muốn nổi đóa lên nhưng lại bị Tạ Thanh Vân phất tay ngăn lại. Ông ta ngồi đối diện với Diệp Phi, còn bảo người mang dụng cụ pha trà lên, bắt đầu pha trà.

Tạ Thanh Vân vừa rửa chén trà vừa lên tiếng một cách hời hợt: “Chú em à, cậu nghĩ tôi nên giải thích cho cậu như thế nào?”

“Đầu tiên, ba mươi lăm tỷ phí tổn thất tinh thš Diệp Phi cũng không ngại ngùng gì, thẳng thừng đưa ra điều kiện của mình: “Thứ hai, sự thật về súng đạo cụ b*n r* đạn”

“Thứ ba, sa thải hết hoàn toàn đạo diễn Lôi và những người có liên quan.”

“Thứ tư, dùng khả năng của ông để bắt bà Phùng cút qua đây nói xin lỗi với Đường Kỳ Kỳ”

Diệp Phi bình thản nói: “Còn về trừng phạt bà ta như thế nào thì để cho Đường Kỳ Kỳ quyết định”

Tạ Thanh Vân nghe vậy thì dừng động tác ở tay, sau đó không nói năng gì mà cười: “Chàng trai trẻ à, tôi đã hiểu rõ chuyện này rồi. Tôi khuyên cậu làm người phải có lòng khoan dung”

“Mặc dù Đường Kỳ Kỳ bị đánh, nhưng cũng không có gì đáng ngại. Bà Phùng ra tay tàn nhẫn, nhưng chỉ vì yêu thương con gái mà sốt ruột. Về mặt tình cảm thì có thể tha thứ.”

“Hơn nữa, bây giờ Phùng Mịch Mịch vẫn còn thần kinh thất thường. Cậu lại hô hào lên bảo đánh bảo giết, như vậy không hợp lý cho lắm”

“Mọi chuyện phải cùng trên một tuyến đường thì sau này mới dễ gặp nhau”

Ông ta nở nụ cười cân nhắc nhìn Diệp Phi: “Cậu hiểu ý của tôi chứ?”

Ông ta nhân nhượng hiếm thấy như vậy là vì không muốn chuyện súng đạo cụ bản ra đạn biến thành chuyện lớn, như vậy sẽ ảnh hưởng đến lợi nhuận của công ty Tây Sơn.

Diệp Phi nheo mắt lại: “Tiếp tục…”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! “Ba tỷ rưỡi”

Ánh mắt Tạ Thanh Vân trở nên sắc bén: “Ba tỷ rưỡi để xóa sạch tất cả chuyện này, các cậu không truy cứu nữa, tôi và bà Phùng cũng không truy cứu các cậu nữa.”

“Phí tổn thất tinh thần, sự thật về viên đạn, sa thải ông Lôi và bảo bà Phùng xin lỗi đền bù. Tất cả những chuyện này đều được một triệu ấy gánh vác”

“Ba tỷ rưỡi không phải là con số nhỏ, thật sự làm lớn chuyện lên thì ngay cả ba tỷ rưỡi cậu cũng không lấy được đâu, hơn nữa còn có thể dính dáng đến những người có mặt ở đây”

“Dù sao cậu đánh đạo diễn Lôi mấy cái, còn phá vỡ đi những quy củ phép tắc của công ty Tân Sơn chúng tôi”

“Nếu như cậu thấy được thì bây giờ tôi sẽ cho người viết chỉ phiếu cho cậu.”

“Sau đó cậu đưa cô Đường Kỳ Kỳ trở về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, từ bây giờ không truy cứu tất cả mọi chuyện này nữa”

Ông ta rót một chén trà đưa cho Diệp Phi, sau đó khẽ đẩy đến chỗ anh: “Cậu thấy sao?”

Diệp Phi cười: “Nếu như đổi lại là ông, ông có đồng ý không?”

“Chuyên này không giống nhau”

Tạ Thanh Vân khẽ nhíu mày, không vui lắm: “Cậu và tôi không thể so sánh với nhau được”

Cô bạn gái đi theo sau ông ta cũng tỏ vẻ khinh thường, cô ta không biết Diệp Phí từ đâu đến mà dám so sánh với người như Tạ Thanh Vân.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1470


Chương 1470:

“Chàng trai à, tôi biết trong lòng cậu bực bội, nhưng tôi cũng chỉ vì tốt cho “Tôi thấy cậu cũng có chút tình cảm qua lại với phía cảnh sát, cho nên tôi ặt cậu mà ngồi xuống nói chuyện với cậu”

“Nhưng cậu lại không nhìn ra khả năng của tôi và bà Phùng”

“Tin tôi đi, cậu đừng thử trở thành kẻ thù của tôi hoặc là bà Phùng. Có một số người thật sự không phải là người mà cậu có thể liều chết đâu”

Tạ Thanh Vân bưng chén trà lên uống một ngụm, ung dung nắm tình hình và nhịp điệu trong tay mình. Ông ta tin Diệp Phi sẽ lựa chọn ba tỷ rưỡi này.

Diệp Phi cũng bưng chén trà lên: “Xem ra ông Vân muốn đi đến cuối con đường rồi”

Tạ Thanh Vân vô cùng thích thú: “Điềm đạm thì mới có thế phát tài”

Diệp Phi bật cười: “Xem ra ông Vân không thể cho tôi công băng”

“Tôi không thế cho cậu công bằng này được”

Tạ Thanh Vân mở miệng nói một cách thờ ơ: “Nếu như cậu thật sự tức giận, thật sự bực bội, thật sự không đi qua nổi cửa ải của mình thì cậu có thể tự mình cầu xin”

Trên gương mặt ông ta nở nụ cười khinh bi, có thể khiến cho đội trưởng phía cảnh sát cung kính khép nép thì Diệp Phi thật sự là một người không đơn giản, nhưng anh cũng chưa đủ để khiến cho Tạ Thanh Vân ông ta cúi đầu.

“Xương cốt cứng rắn!”

Diệp Phi giơ ngón tay cái lên: “Tôi chỉ mong ngày mai ông không phải quỳ gối cầu xin trước mặt tôi”

“Thu đội về”

Sau khi nói xong, anh trút nước trà xuống ngay trước mặt Tạ Thanh Vân.

Sau đó anh bế Đường Kỳ Kỳ lên, đi thẳng ra khỏi phòng y tế.

Liễu Hàn Yên và đám người cũng áp giải y tá trưởng và đám người của bà ta đi.

“Chàng trai trẻ à, cậu như vậy chính là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt”

Tạ Thanh Vân nhìn bóng lưng của Diệp Phi và những người đó rồi cười, sau đó ông ta khẽ nghiêng đầu nhìn đạo diễn Lôi, lên tiếng nói: “Đi đi, gọi điện thoại cho cảnh sát và yêu cầu họ giải thích cho tôi việc tự tiện xông vào đây”

Cái người Diệp Phi không biết trời cao đất dày này, ông ta không ngại sa thải đám người Liễu Hàn Yên để làm gương cho người khác.

“Tôi hiểu rồi ạ”

Đạo diễn Lôi hăng hái lên tiếng đồng ý, sau đó cầm điện thoại gọi đi.

Một lúc sau, ông ta hơi thay đổi sắc mặt mà chạy lại: “Thưa ông Vân, không thể giải thích được…Đây là mấy người do Dương Kiếm Hùng phái đế Bàn tay Tạ Thanh Vân khế run rẩy, nước trà nóng vẩy ra ngoài một chút..

Đương nhiên Tạ Thanh Vân biết Dương Kiếm Hùng, người này là nhân vật cao quý mới của Long Đô mấy tháng nay và anh ta cũng đã từng tham gia bữa tiệc đón tiếp.

Ông ta rất bất ngờ vì Diệp Phi có qua lại với Dương Kiếm Hùng, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.

Mặc dù Dương Kiếm Hùng quyền cao chức trọng, nhưng anh ta chỉ mới đến Long Đô nên không dám cầm quyền lực để tạo áp lực lên người cầm đầu là ông ta đâu.

Hơn nữa Dương Hồng Tinh rất xem trọng danh dự nên cũng sẽ không cho phép Dương Kiếm Hùng làm loạn. Cho nên Tạ Thanh Vân không lo Dương Kiếm Hùng sẽ chèn ép mình.

Đương nhiên nguyên nhân quan trọng nhất chính là ông ta cảm thấy Dương Kiếm Hùng là người thông minh, anh ta sẽ không vì Diệp Phi mà đắc tội với người cha của làng giải trí là ông ta.

Vì vậy, ông ta lại rót chén trà lần nữa, uống một cách vô cùng bình thản: “Anh tìm địa chỉ của tên nhóc con kia, sau đó nói với bà Phùng rằng cậu ta chính là người thay viên đạn, làm hại cô Phùng Mịch Mịch”

“Hơn nữa anh cũng truyền lệnh lên giới giải trí cho tôi, phải loại trừ hoàn toàn Đường Kỳ Kỳ, người nào dám tán tụng cô ta thì người đó chính là kẻ thù của Tạ Thanh Vân tôi”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1471


Chương 1471:

“Một tên nhóc con khốn khiếp, ỷ vào một chút quan hệ với cảnh sát mà dám thách thức tôi. Nếu như không cho cậu ta ngã ngựa thì không biết ai mới là ông lớn”

Tạ Thanh Vân lạnh lùng ra lệnh: “Dương Kiếm Hùng thì sao chứ? Ông đây không thèm sợ cậu ta”

Đạo diễn Lôi vội vàng cung kính nói: “Tôi hiểu rồi ạ”

Lúc này, Diệp Phi đang bảo Liễu Hàn Yên đưa một nhóm các cô gái vừa nấy trở về, còn cho họ số điện thoại của mình, bảo họ nếu như có chuyện gì thì cứ tìm mình.

Còn anh thì đưa Đường Kỳ Kỳ quay về tiệm thuốc Kim Chỉ Lâm. Sau khi xử lý vết thương xong, Diệp Phi đi ra khỏi phòng Anh lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.

Đối với những lời mạnh miệng của Tạ Thanh Vân, anh không ngại giáng cho ông ta một đòn mạnh.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Thanh Vân tỉnh dậy rất sớm. Không biết tại sao mà cả đêm hôm qua ông ta không ngủ được, trong lòng cứ thấy bất an.

Ông ta cố gắng nhớ lại một chút, phát hiện không thế sa thải đám người Liễu Hàn Yên. Cuối cùng ông ta cũng xuất hiện chuyển biến xấu sau nhiều năm thuận bưồm xuôi gió.

Ông ta nhìn đồng hồ, sau đó bảo người mang bữa sáng đến. Sau khi ăn xong, ông ta đem người đi đến tập đoàn Tây Sơn.

Mặc dù Tạ Thanh Vân vẫn đang cố gắng hết sức để làm phai nhạt chuyện súng đạo cụ tối hôm qua, nhưng vẫn cần phải truy xét để tránh lần sau sẽ lấy mạng người khác.

Tạ Thanh Vân vừa mới triệu tập hơn chục giám đốc điều hành cấp cao đến họp, điện thoại của tất cả mọi người đều đồng loạt vang lên.

“Cái gì? Công ty Vân Âm mua nghệ sĩ của chúng ta với giá lớn, ba mươi sáu nghệ sĩ muốn hủy bỏ hợp đồng?”

“Chuyện khẩu súng cũng đã bị truyền ra ngoài, các diễn viên trong tổ phim như”Thiếu Tướng”: “Thiên Kiêu”: “Cao Thủ” cũng từ chối sử dụng súng đạo cụ?”

“Phùng Mịch Mịch bị thương, bên phía chính phủ sẽ can thiệp vào và sẽ kiểm tra các tổ phim lớn cũng như các cơ sở điện ảnh và truyền hình?”

“Nhà họ Hoắc ở Cảng Thành muốn kết thúc hợp tác “Thành phố không ngủ Đại Đường”?”

“Sáu ngôi sao nổi tiếng liên quan đến trốn thuế cũng bị phơi bày sự thật?”

“Tất cả mười hai bộ phim đang xin phép đăng lên mạng cũng bị gạt bỏ?”

“Vào tháng này, Trung Hải Thiên Vương, Thiên Thành, Cảng Thành, hội biểu diễn Nam Lăng cũng bị phòng cháy chữa tránh địa phương tiêu hủy?”

“Các nhà quảng cáo lớn cũng lần lượt yêu cầu hủy bỏ?”

“Ngân hàng Bách Hoa xác định không tiếp tục cho vay vốn cuối tháng nữa?”

Trong vòng mười phút, hơn chục giám đốc điều hành cấp cao vốn đang trò chuyện vui vẻ. Tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt, kêu lên rất náo loạn.

Điều này cũng không trách được bọn họ kinh hoàng như vậy, tin tức xấu cứ hết cái này đến cái kia, mỗi một tin cũng có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của tập đoàn.

Bàn tay đang bưng chén trà của Tạ Thanh Vân cũng khựng lại, cả tập đoàn đột nhiên xảy ra nhiều chuyện mà trước kia không hề có.

Lẽ nào Diệp Phi đã làm ra những chuyện này?

Bản lĩnh của Diệp Phi mạnh mẽ như vậy sao?

Tạ Thanh Vân không muốn tin, nhưng ngoại trừ những lời nói hung hãn của Diệp Phi vào tối hôm qua thì gần đây ông ta không đắc tội với ai cả.

Mười phút tiếp theo lại có một đống tin tức xấu truyền đến, không chỉ làm tổn hại đến tập đoàn mà rất nhiều những người bị ảnh hưởng theo cũng cắt đứt Vài người quan trọng bị đào ra, những người thâu tóm quyền lợi cùng với Tạ Thanh Vân cũng bị bắt Hơn nữa còn xuất hiện những tin tức bí mật, nói năm đó Tạ Thanh Vân không theo đuổi được nữ ngôi sao nổi tiếng nên đã dùng quỷ kế cưỡng ép cô ta, khiến cho cô ta hoảng sợ đến phát điên.

Tóm lại, danh tiếng và quyền lợi của tập đoàn Tân Sơn và Tạ Thanh Vân đã giảm xuống, khiến cho Tạ Thanh Vân không thể xoay chuyển được vụ scandanl ba nữ ngôi sao kia.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1472


Chương 1472:

tên nhóc con này có bản lĩnh đấy. Nhưng đáng tiếc tôi cũng không có ngồi không đâu”

Trong đôi mắt Tạ Thanh Vân lóe lên sự lạnh lẽo, sau đó uống hớp trà rồi đứng lên.

Ông ta bảo một số người thân cận toàn quyền xử lý mối nguy này, còn bản thân lại quay trở về văn phòng chủ tịch hội đồng quản trị. Ông ta mở két sắt rồi lấy ra bức tranh chữ.

‘Sau đó ông ta ngồi lên xe Lincoln đi đến tòa cao ốc được trang trí bằng vàng và thủy tinh.

Tòa cao ốc vàng.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống lấp lánh ánh vàng, cả tòa cao ốc trở nên vô cùng rực rỡ.

Nhưng Tạ Thanh Vân chưa từng thưởng thức nhiều, ông ta lên tiếng chào.

hỏi nhân viên bảo vệ và lễ tân, sau đó đi lên thang máy đến tầng ba mươi tám.

Trên tầng này có vườn hoa giữa không trung, không chỉ có cây cỏ xanh tươi, nhiều loại hoa phong phú rực rỡ mà còn có phong cảnh bao quát.

Một nơi vô cùng hùng vĩ.

Chính giữa vườn hoa đặt một bộ bàn ghế bảng đá cẩm thạch rất lớn, có một người đàn ông mặc đồ đen đang đứng ở phía sau.

Cử chỉ của ông ta rất nho nhã, khí chất phi phàm.

Lúc này ông ta đang cầm cây bút lông viết chữ lên trên bàn giấy.

Người đó viết”Đãng Vương Các Tự” với nét chữ rồng bay phượng múa, đặt bút xuống rất có lực, xem rất vui tai vui mắt.

Tạ Thanh Vân không nói gì mà chỉ yên lặng đứng ở một bên. Ông ta không hề nhúc nhích mà đợi người đàn ông trung niên đó viết chữ xong.

Khoảng mười lăm phút sau người đàn ông trung niên đó mới dừng bút, sau đó cầm lấy chiếc khăn ấm nóng mà người hầu bưng đén để lau đôi tay của mình.

“Thanh Vân, ông có lòng rồi. Tôi vừa mới về tối hôm qua mà hôm đã đến thăm tôi rồi”

“Nhưng nhịp tìm của ông đập hơi nhanh đấy”

Người đàn ông trung niên đó nói rất khách sáo, nhưng vẫn không nhìn Tạ Thanh Vân giống như ông ta rất nhỏ nhặt không đáng kể.

“Tôi đi hơi nhanh, cho nên nhịp tim mới đập nhanh như vậy”

Tạ Thanh Vân cung kính lên tiếng: “Đúng rồi, ông Hoàng này. Gần đây tôi mới tìm ra được bản gốc một vài bức tranh của Vương Hy Chỉ và Đường Bá Hổ, vì vậy tôi đã đem qua đây cho ông xem”

Người đàn ông trung niên đó tỏ ý Thanh Vân đặt những bức tranh ấy ở bên cạnh. Ông ta không mở ra xem mà nói thản nhiên: “Thời gian của tôi rất quý giá, ông có chuyện gì thì nói ra đi”

“Thưa ông Hoàng, tôi đến đây là có chuyện muốn nhờ ông. Hình như tôi đã chọc vào một người khá máu mặt”

Tạ Thanh Vân thở dài nhìn người đàn ông tên Hoàng kia rồi cẩn thận mở miệng: “Tập đoàn Tây Sơn đã gặp phải mối nguy mà trước kia chưa từng có”

“Mối nguy? Có thể có mối nguy gì?”

Người đàn ông trung niên kia không tỏ ý kiến gì: “Tôi sống dở chết dở thì có lẽ mới là mối nguy của ông, bây giờ tôi tinh thần sức lực khỏe mạnh như vậy, ai dám ngáng chân ông?”

“Cậu ta có quan hệ với Dương Kiếm Hùng, nhưng tôi quá chủ quan nên tối hôm qua quên không điều tra lai lịch của cậu ta”

Tạ Thanh Vân nhếch khóe miệng: “Tôi vừa mới bảo người tìm tài liệu về cậu ta, có lẽ lát nữa là có thể chuyển đến đây”

“Không cần nói nữa, một tên nhỏ bé đó không có ý nghĩa gì”

Nghe thấy Tạ Thanh Vân muốn tìm tài liệu, người đàn ông trung niên đó biết người đó không phải là người nguy hiểm gì, ngay sau đó không nhịn được mà xua tay.

Ông ta phất tay để người cầm “Đảng Vương Các Tự” mà mình vừa viết xong đi, sau đó lại lấy ra một tờ giấy khố lớn mới rồi viết lên đó.

Rất nhanh một chữ lại nổi lên trên trang giấy, khí thế sắc bén, nét chữ cứng cáp.

“Chi!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1473


Chương 1473:

Sau đó, ông ta lại viết lên tên của mình.

Viên Huy Hoàng.

“Cầm qua đó, nói với người ngáng chân ông răng tôi rất không hài lòng”

“Bảo cậu ta lập tức ngừng tất cả việc chèn ép ông rồi châm trà cho ông để xin lỗi, đền bù tốn thất. Như vậy tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa”

“Nếu không tôi sẽ khiến cho cậu muôn đời muôn kiếp không trở lại được.”

‘Viên Huy Hoàng đưa bức chữ cho Tạ Thanh Vân với vẻ rất thô bạo: “Cầm lấy đi”

Tạ Thanh Vân sững sờ, sau đó trở nên vô cùng mừng rõ: “Cảm ơn ông Hoàng”

Ông ta nâng lấy bức chữ như bắt được vàng, kích động như nhận được thánh chỉ. Ông ta đỡ lấy rồi khẽ cúi đầu rời đi… Cùng lúc đó, Diệp Phi đang cầm điện thoại nghe máy. Bên tai anh vang lên giọng nói dịu dàng của Tống Hồng Nhan: “Ngày hôm nay công ty bất động sản Phùng Thị mở tiệc để cảm ơn khách hàng, tổ chức tại phòng tiệc số ba của Sheraton”

Cô ấy cười: “Có lẽ bây giờ đã bắt đầu rồi đó..”

“Rất tí Diệp Phi cúp điện thoại, sau đó quay ra bên ngoài gọi Trịnh Tuấn Khanh: “Tài xế, chuẩn bị xel”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! L, có thể tính sổ rồi”

Mười một giờ rưỡi trưa, Diệp Phi đã xuất hiện tại khách sạn Hi Lai Đăng.

Anh kêu Trịnh Tuấn Khanh đi đỗ xe, còn mình thì đưa Trần Hình Sâm đi về phía hội trường.

Diệp Phi xuyên qua ánh sáng trắng toát của đại sảnh quán rượu, rất nhanh sau đó anh đã đi tới một khu hành lang làm bắng đá cẩm thạch.

Ở cuối của hành lang hẹp dài là một cánh cửa màu vàng kim dài tầm sáu mét, đây chính là căn phòng dạ tiệc số ba mà Diệp Phi cần tìm.

Mặc dù Phùng Mịch Mịch vẫn còn chưa hồi phục hết sau trận bị dọa sợ ấy, nhưng bà chủ Phùng vẫn quyết định chiếu theo lệ cũ, tổ chức một bữa tiệc cảm ơn hội viên của quán.

Một năm này, bất động sản lại bắt đầu phất lên, bà chủ Phùng đương nhiên phải xây dựng quan hệ tốt với khách hàng rồi.

Thế là bà ta đã thuê một đại sảnh dạ tiệc có thể chứa được nghìn người, làm bữa tiệc chiêu đãi khách khứa.

Lúc này, cánh cửa gỗ của đại sảnh đang đóng chặt, nhưng ở lối vào hành lang có đặt hai cái bàn dài.

Ngoại trừ một vài món đồ kỷ niệm và kẹo bánh ra, còn có bảy tám người đang đợi vị khách quý đến muộn của San San.

Diệp Phi lạnh nhạt nhìn xung quanh một lượt, phát hiện ra không có bóng.

hình của bà chủ Phùng ở đây, anh liền dẫn Trần Hình Sâm đi về phía trước.

“Đứng lại!”

“Anh có giấy mời không?”

Diệp Phi vừa đi được mấy bước, phía sau liền vang lên một tràng tiếng trách mắng, giọng điệu không thân thiện mấy.

Diệp Phi quay đầu lại nhìn, một khuôn mặt như hột dưa đập vào mắt anh.

Tiếp đó, một người phụ nữ vóc dáng cao ráo cùng bạn đi tới, vênh váo nói với Diệp Phi và Trần Hình Sâm: “Các người là ai? Ai cho các người tới đây?”

“Có giấy mời hay không?”

“Đây là tiệc rượu cao cấp của tập đoàn bất động sản Phùng thị, không phải nơi mà mấy con chó con mèo tới được đâu”

Cô ta ghét bỏ nhìn Diệp Phi và Trần Hình Sâm, cô ta đã coi hai người thành mấy người ăn xin rồi: “Cho mấy người mười giây để cút đi, nếu không thì tôi sẽ kêu người chặt gãy chân tay mấy người vứt ra ngoài đấy”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1474


Chương 1474:

Công ty bất động sản liên quan tới kha khá những việc dỡ bỏ và rời đi của người khác, từ trước đến giờ không thiếu mấy vụ nhân viên đưa người tới đây làm loạn.

Diệp Phí không nói gì, anh chỉ người tối qua đã đánh Đường Kỳ Kỳ.

Liễu Hàn Yên đã xem camera giám sát, sau đó gửi cho Diệp Phi mấy bức ảnh người đi ra đi vào chỗ bà chủ Phùng, cũng bao gồm cả những kẻ hung hăng gây chuyện kia điện thoại ra, lướt tới khuôn mặt của mấy Ánh mắt Diệp Phi rất kiên quyết, anh nhìn lên bức ảnh: “Cô là Lâm Man Nhĩ?

Thư ký của bà Phùng?”

“Yo, biết tên với thân phận của tôi cơ đấy, xem ra anh cũng tốn công gớm”

Lâm Man Nhi sững sờ một lúc, sau đó cười khẩy: “Biết tôi là ai rồi mà còn không cút mau?”

“Hai tên ăn mày mà cũng muốn ra vẻ người có tiền mà tới nơi này ăn trực, không cầm gương xem xem mình là cái dạng gì, ra vẻ gì chứ?”

Thân là thư ký của bà Phùng, ba trăm giấy mời đều do cô ta đi gửi, đương nhiên cô ta có thể biết rõ có mời loại người như Diệp Phi này hay không.

Mấy người phụ nữ lần lượt cười khinh bị, đôi mắt xinh đẹp cũng mang theo ý cười, bọn họ đều cảm thấy Diệp Phi và Trần Hình Sâm đang tấu hài.

Loại tiệc rượu này đâu phải tiệc bình thường, nào dễ đi vào như vậy?

Lại nói thêm, nhìn thế nào thì Diệp Phi cũng không giống cậu chủ nhà có tiền Diệp Phi thờ ơ: “Tối qua cô đã ra tay với Đường Kỳ Kỳ?”

“Đường Kỳ Kỳ?”

“Thì ra anh là người mà con phế nhân đó tìm à?” Lâm Man Nhi khiêu khích nhìn Diệp Phi: “Yoo, tối qua cô ta bị đánh chưa đủ sao? Hôm nay lại kêu anh tới tận cửa chịu đòn nữa ư?”

Diệp Phi lạnh lùng lên tiếng;“Cô nói thẳng cho tôi biết, cô có ra tay không?”

Người mà bà Phùng phải chà đạp đến chết, phải ra tay, Diệp Phi cũng sẽ không bỏ qua đâu.

“Yoyo, lại còn chất vấn tôi nữa?”

Lâm Man Nhi cười một tiếng: ‘Không sai, tôi đánh cô ta, cô ta còn đánh lại, tôi trực tiếp đá cô ta một cái, tát ba cái đấy”

“Mấy vết thương ở trên bụng do giày cao gót gây ra đó cũng là tôi đích thân.

giảm lên đấy, làm sao nào?”

“Một con tện nhân cũng dám cứng với bà chủ Phùng, không giay dỗ cô ta chút thì cô ta sẽ không hiểu tôn tỉ trật tự là gì”

“Tôi nói cho anh biết, chuyện này còn chưa xong đâu, đợi hết tiệc rượu, bà chủ Phùng sẽ lại xử lí Đường Kỳ Kỳ lần nữa”

“Sao nào, hôm nay anh tới đây là một rửa thù cho cô ta?”

“Anh xứng sao?”

Trong khi nói những lời vệ của tập đoàn Phùng thị Mấy người đi cùng cô ta cũng cười khinh bị, xem thường nhìn Diệp Phi và Trần Hình Sâm.

Kẻ yếu đuối chính là kẻ đáng thương, kẻ vô dụng chính là kẻ bi thương, bị sỉ cô ta còn phất tay một cái, kêu mấy người bảo.

nhục giữa nơi đông người cũng không dám phản kích lại.

Thế nhưng cũng phải, ba người bảo vệ áp chế hai người Diệp Phi, Diệp Phi có cho tiền cũng chắng dám ra tay, chắc chắn anh sẽ có kết cục y như Đường Kỳ Kỳ thôi.

Ánh mắt Diệp Phi tàn khốc nhìn đối phương.

“Tên vô dụng, ánh mắt anh đáng sợ quá, lạnh lùng quá đi”

Lâm Man Nhi hơi sợ hãi nhìn Diệp Phi: anh dọa sợ rồi đấy, hô hô hô…”

Diệp Phi nghiêng đầu: “Đưa giấy mời cho cô tai”

Một giây sau…
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1475


Chương 1475:

Cứ nhìn chăm chăm tôi đi, tôi sắp bị Không hề cho một chút dấu hiệu nào, Trần Hình Sâm liền hành động!

“Bốp!” Âm thanh lanh lảnh vang lên.

Lâm Man Nhi kêu gào thảm thiết một tiếng, khuôn mặt in hẳn dấu năm ngón tay, ngay cả răng cũng rụng mất một cái.

“Bốp, bốp, bốp…” Trần Hình Sâm không dừng lại, một tràng cái tát liên tục lao tới Mấy người phụ nữ và ba tên bảo vệ kia cũng tím mặt, má ai cũng đỏ rực, mồm miệng rướm máu.

Không thể nào trốn tránh được, họ không hề kịp đánh trả lại “Anh dám đánh tôi?”

Lâm Man Nhi ôm mặt, tức giận gào lên: “Anh biết tôi là ai không?”

Diệp Phi ra lệnh: “Cô ta chưa nhìn rõ, giúp cô ta nhìn rõ giấy mời tiếp đi”

Trần Hình Sâm đứng trước mặt Lâm Man Nhi, mười mấy cái tát liên tiếp ập tới.

Lâm Man Nhi bị đánh sưng phù mặt, ngay cả mũi cũng bị đánh xiên vẹo, ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng: vùng vẫy định xông qua.

ảo vệ, bảo vệ…” Mấy người bảo vệ Trần Hình Sâm lại đạp bọn họ ra xa.

Sức lực vô cùng mạnh.

Mấy người bảo vệ kêu gào, lăn lộn dưới đất, không đợi bọn họ đứng dậy, Diệp Phi lại nhẹ nhàng đi tới, đạp cho mỗi người một cái Một loạt tiếng răng rắc vang lên, chân mấy người bảo vệ đều gãy hết, họ kêu gào như lợn bị chọc tiết.

Họ không còn sức lực chiến đấu nữa.

Bọn họ kinh hoàng nhìn Diệp Phí, bọn họ không ngờ Trần Hình Sâm đáng sợ như vậy, Diệp Phi lại tàn ác đến thế.

Một người không nhịn được mà gào lên: “Mấy người rốt cuộc là ai?”

Bọn họ cũng được xem là tinh anh trong những người bảo vệ, kết quả lại bị đánh cho không kịp trốn.

Diệp Phi không thèm nhìn bọn họ, anh chầm chậm đi đến trước mặt Lâm Man Nhỉ: “Giấy mời này đủ chưa?”

Giọng anh rất ôn hòa: “Nếu không đủ thì tôi có thể cho cô xem tiếp”

“Anh.” Lâm Man Nhi vô cùng đau thương, sao cô ta có thể ngờ được hôm nay lại bị hai tên ăn mày này ức h**p, lại còn đánh cho cô ta thành dạng này nữa.

Cô ta nhìn ra sự hung hãn của Diệp Phi và Trần Hình Sâm, thế nhưng vì cô ta rất kiêu ngạo nên sao có thể khuất phục Diệp Phi được.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhiều nhé! “Anh dám đánh tôi, anh cứ đợi chết đi”

Cô ta cần răng nghiến lợi: “Bà chủ tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu, Đường Kỳ Kỳ cũng xong đời rồi..”

“Xem ra giấy mời còn chưa đủ nhỉ..” Diệp Phi không nói nhiều, anh thẳng thừng đạp lên mặt cô ta.

Lâm man Nhi đỏ ửng mặt lên.

Tiếp đó, Diệp Phi lấy khăn giấy ra lau tay, anh không thèm nhìn người phụ nữ đang kêu gào này nữa, mà đưa Trần Hình Sâm đi về phía phòng tiệc ở cuối hành lang.

Rất nhanh sau đó, Diệp Phi đã đứng trước cửa phòng tiệc.

Mặc dù cánh cửa màu vàng kim vẫn đóng chặt nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng cười trong đó.

“Bang.” Diệp Phi không nói gì, đạp thẳng cửa ra.

“Bang bang!” Sau khi cánh cửa chịu sự tấn công của Diệp Phi, nó liền bị gãy.

ra làm hai, rồi đập mạnh vào bức tường bên cạnh.

Việc xảy ra đột ngột như vậy làm tất cả mọi người trong đại sảnh đều kinh ngạc đến nỗi giật nảy mình.

Hơn ba trăm người đều nhìn về phía cửa.

Người chủ trì xinh đẹp đang nhiệt tình đọc lời thoại cũing bị cắt ngang, cô ấy như gà mái bị cắt đứt cổ họng, bị dọa sợ đến nỗi không nói được lời nào.

Với tài sản lên tới hàng ngàn tỷ, mặc dù bà Phùng không được coi là đầu gấu lảm nhưng cũng được xem là nhân vật có máu mặt trong giới bất động sản Tồi.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1476


Chương 1476:

Hôm nay người tới tiệc rượu cũng đều là người có địa vị và thân phận nhất định.

Ai cũng không ngờ được lại có người không nghĩ gì cứ thế đạp cửa xông vào như vậy, không kiêng dè điều gì, lại còn mang theo bộ dạng kiêu ngạo nữa “Các người là ai?” Mọi người ở hội trường còn nhận ra, ở phía cửa hành lang không xa là đám người Lâm Man Nhi đang năm lăn lộn trên đất.

‘Sắc mặt ai nấy đều kinh ngạc không thôi Mười mấy người bảo vệ của tập đoàn Phùng Thị thấy vậy liền chạy qua, đị trưởng còn nghiêm khắc nói: “Ai cho các người tới đây làm loạn?”

Bà chủ Phùng đang ngồi ở bàn chính cũng lạnh lùng nhìn Diệp Phi, trên mặt không có chút cảm xúc nào, bà ta chỉ nắm chặt ly rượu, nhìn chảm chảm Diệp Phi Mặc dù bà ta không quen Diệp Phi, nhưng bà ta biết Diệp Phi toi đời rồi Trường hợp này vốn dĩ không cần bà ta phải làm gì nhiều, một đám người sẽ giảm chết Diệp Phi thôi Diệp Phi ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào, tiếng giày da giãm lên riền đá cẩm thạch vang lên lanh lảnh.

Đối diện với đám bảo vệ hừng hực sát khí, Diệp Phi không hề lo lắng, không có chút sợ hãi nào.

Sự tự tin này khiến không ít người ở hội trường đều liếc mắt nhìn.

Thế nhưng phần lớn mọi người đều thế hiện sự giễu cợt và xem thường, họ cho rằng não Diệp Phi chắc bị úng nước rồi nên mới dám xông vào làm loạn như vậy?

Bà chủ Phùng không phải nhân vật quá to lớn gì, nhưng bà ta quen biết đủ hạng người, tùy tiện nói một câu là có thể khiến Diệp Phi không nơi chôn cất.

Chỉ là lời tiếp đó của Diệp Phi lại lật đổ tam quan của bọn họ: “Ai là bà chủ Phùng, cút ra đây cho tôi”

Bà chủ Phùng không đứng lên ngay, ánh mắt bà ta xem thường nhìn Diệp Phi Bà ta tin có người sẽ xử lý Diệp Phi.

“Bà chủ Phùng không phải là người ghê gớm lắm sao? Sao đột nhiên lại trở thành rùa rụt cổ rồi?”

Diệp Phi chầm chầm đi lên phía bậc chủ trì: “Điều này khiến tôi hơi thất vọng đấy”

“Nhóc con, khốn khiếp, mày là ai?”

Một người đàn ông trung niên đứng ra, hung hãn chỉ Diệp Phi: “Bà chủ Phùng là người mà mày có thể gọi ra được à?”

“Bụp!” Diệp Phi không nói nhiều, đạp đối phương một cái: “Bà Phùng, cút ra đây đi”

“Tên khốn nạn, mày dám tới đây gây r Mười mấy người bảo vệ thấy vậy đều lần lượt gào lên, bố nhào về phía Diệp Phi Trần Hình sâm thẳng thừng đứng lên chẩn ngang, sau khi đánh đấm mấy cái, mười mấy tên bảo vệ đều kêu gào, ngã xuống đất Tất cả đều bị thương nghiêm trọng ở đầu gối, không sao đứng dậy được.

Ai nấy đều kinh ngạc, họ không ngờ Trần Hình Sâm lại khỏe như vậy, sau đó bọn họ cũng hiểu được vì sao Diệp Phi lại kiêu ngạo như vậy, thì ra anh còn có một người bảo kê lợi hại thế Bà chủ Phùng cũng hơi híp mắt lại, bà ta vô cùng kinh ngạc nhìn Trần Hình Sâm ra tay tứ phía, nhưng bà ta cũng chẳng bận tâm lắm.

Xã hội hiện đại, thế lực và đồng tiền so với sức lực mạnh hơn rất nhiều.

Bà ta ra lệnh cho mấy người bảo vệ mang súng tới.

Diệp Phí lạnh nhạt lên tiếng: “Bà chủ Phùng, bà còn chưa ra ư?”

“Chàng trai, cậu đừng có tùy ý làm bậy như vậy, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Lại có một người đàn ông mặc áo đen đứng dậy, ông ta không nhịn được mà nói: “Cậu đã nghĩ tới hậu quả chưa?

“Cậu muốn làm gì “Tôi muốn đòi lại công bảng!” Diệp Phi đứng lên bậc cao.

Anh cướp lấy micro trong tay người dẫn chương trình xinh đẹp, hẳng giọng nói: “Các vị, hôm nay đơn giản là ân oán cá nhân thôi”

“Tôi tới tìm bà chủ Phùng.”

“Tối qua, khi đoàn làm phim Tây Sơn đang quay phim, đột nhiên có đạn được bản ra”

“Di nhỏ của tôi, Đường Kỳ Kỳ đúng lúc ngồi xổm xuống, viên đạn xoẹt qua đầu cô ấy, bản trúng vào Phùng Mịch Mịch”

“Cũng tức là con gái của bà Phùng đây…”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1477


Chương 1477:

“Bà chủ Phùng không tìm hiểu rõ, không tìm người bản súng, cũng chẳng tìm đoàn làm phim hỏi rõ, cứ thế đánh dì nhỏ bất hạnh của tôi một trận”

“Trên người cô ấy có tới ba mươi hai vết thương, trong đó mười lăm vết thương là do giày cao gót nhấm vào, xương sườn bị gãy một khúc, còn bị chấn thương đầu nhẹ nữa”

“Nếu như không phải vì đau mà cô ấy ngất đi thì bà chủ Phùng còn định xé rách quần áo của dì nhỏ tôi nữa”

Diệp Phi nhìn mấy trăm người ở hội trường: “Hôm nay tôi tới đây đòi lại công bằng chắc không có gì là quá đáng đâu nhỉ?”

Tất cả mọi người đều trâm mặc hai phút, họ không ngờ bà chủ Phùng lại làm ra chuyện này với dì nhỏ của Diệp Phi.

Chỉ là bọn họ cũng sẽ không khiến trách bà chủ Phùng, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan đến bọn họ, lo chuyện bao đồng chỉ rước thêm phiền phức thôi.

Người đàn ông mặc áo đen lúng úng, nhhuwng ông ta vẫn hừ lạnh một tiếng: “Cho dù bà chủ Phùng có yêu con gái quá mức một chút thì cậu cũng không thế thẳng thừng xông vào đây gây chuyện như vậy được”

“Cậu có thể báo cảnh sát, có thể tố cáo mà”

“Chứ không phải cứ làm ra những chuyện mất kiểm soát như này”

“Bây giờ hành động của cậu gây ấn tượng xấu với mọi người, cũng là hành.

vi trái pháp luật” Ông ta nói một cách nghiêm nghị “Bốp!” Diêp Phi lập tức đi đến trước mặt người đàn ông áo đen, sau đó tát ông ta một cái.

Người đàn ông áo đen kêu lên một tiếng, loạng choạng lùi về sau mấy bước, sau đó phân nộ đập một bình rượu: “Cậu dám đánh tôi, tôi liều mạng với cậu…”

“Bốp!” Diệp Phi lại tát cái nữa, khiến người đàn ông bay ra xa.

“Cảm xúc tôi không ổn lầm, ông có gì không hài lòng thì cũng có thể báo cảnh sát, có thể tố cáo mà”

“Tuyệt đối đừng làm loạn, nó sẽ khiến mọi người có ấn tượng xấu đất Diệp Phí không chút khách sáo trả lại ông ta nguyên câu nói cũ.

Người đàn ông áo đen tức đến nỗi suýt chút thì thổ huyết: “Cậu Diệp Phi không quan tâm đến ông ta, anh lại nhìn xung quanh: “Bà chủ Phùng, bà cút ra đây”

Thấy Diệp Phi làm to mọi chuyện, lại còn đánh khách khứa mình như vậy, bà Phùng không thể im lặng được nữa.

Bà ta cười lạnh, vắt hai chân lên nhau, lại còn châm một điếu thuốc nữ nữa.

Ánh mắt bà ta nhìn vào đầu đôi tất trơn nhẫn của mình, Diệp Phi đang châm chầm đi tới: “Ai kêu cô ta tránh đi”

“Cô ta không tránh thì con gái tôi sẽ không xảy ra chuyện rồi, con gái tôi gặp chuyện, cô ta phải gánh chịu hậu quả”

“Màn dạy dỗ hôm qua mới chỉ bắt đầu thôi, con gái tôi còn chưa tỉnh ngày.

nào, tôi sẽ không tha cho cô ta ngày đó”

“Anh xem đi, xem tôi sẽ dần dần hành hạ cô ta đến chết như nào… Bà ta khiêu khích phun ra một làn khói, ánh mắt khinh bỉ nhìn Diệp Phi: “Anh không.

đòi được công bằng đâu, thậm chí ngay cả bản thân mình cũng không bảo vệ nổi nữa là”

Khi nói lời này, bên cạnh bà ta xuất hiện thêm bốn người bảo vệ.

Trong tay những người này cầm theo một khẩu súng, dáng vẻ hung hăng khiến người ta sợ hãi.

“Mặc dù bà rất đáng ghét nhưng dáng vẻ thẳng thắn của bà tôi vẫn rất tán thưởng”

Trên gương mặt Diệp Phi hiện lên chút ý cười: “Như vậy cũng tốt, tôi ra tay.

cũng dễ hơn chút, hôm qua bà đánh Kỳ Kỳ mười một cái tát, đá mười hai cái?”

“Cái này mà anh cũng biết?”

Bà chủ Phùng không chút hổ thẹn, dương dương tự đắc: “Đường Kỳ Kỳ nói cho anh biết à? Xem ra tôi đánh cô ta vẫn chưa đủ nhỉ?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1478-1479


Chương 1478:

Diệp Phi giơ tay lên, nhìn bà ta: “Sau tối nay bất động sản Phùng Thị sẽ không còn nữa”

“Bất động sản Phùng thị không còn nữa?”

Bà chủ Phùng chầm chầm nhả ra làn khói: “Nghe ý anh thì anh không chỉ ngang ngược ở hội trường mà còn muốn ra tay với công ty tôi?”

Ánh mắt bà ta lộ rõ sự hoài nghỉ “Dựa vào tên ăn mày vô danh như anh mà cũng dám lớn tiếng chỉnh đốn tôi”

“Anh xem bất động sản Phùng thị tồn tại nhiều năm như vậy là hổ giấy ư?”

“Gây rối với tôi, anh có tư cách sao?”

“Anh biết anh đang đối mặt với ai không?”

Bà chủ Phùng thấp giọng nó vừa cao quý”

Igười đứng trước mặt anh là người vừa giàu.

“Đây là Châu Kiến Phong, cục trưởng cục thuế quốc gia”

“Đây là Châu Cao Phong, chủ tịch của tập đoàn tài chính Thái Bình Dương.”

Vậy là chủ tịch Dương của cửa hàng Tư Quý Thường Xuân”

“Đây là phó cục trưởng của đội số ba Triều Đông..” Bà chủ Phùng lần lượt nói từng tên người một, mười mấy nhân vật máu mặt đều đứng lên, ánh mắt ai cũng nhìn chăm chẳm vào Diệp Phi Bà chủ Phùng dẫn đầu, chầm chậm đi lên trước, khi tới trước mặt Diệp Phi, bà ta cười lạnh: “Mỗi một người đều là người anh không thể dây vào được”

Diệp Phi nhìn mấy người phía sau bà Phùng: “Các người đều muốn lo chuyện bao đồng?”

Một người đàn ông mặt chữ điền hất mũi: “Tôi là Châu Kiến Phong, cục trưởng cục thuế quốc gia, anh cảm thấy tôi lo nổi không?”

“Binh!” Vào đúng lúc này, một bóng người từ phái sau liền xông lên.

Anh ta xông thẳng vào đám người, sau đó đá vào mặt Châu Kiến Phong một cái.

Châu Kiến Phong kêu lên một tiếng, ông ta ngã chống vó lên trời, dáng vẻ vô cùng thảm hại.

“A..” Còn chưa đợi Châu Kiến Quốc bò dậy, Trịnh Tuấn Khanh lại tát ông ta một cái, tàn ác nói: “Con mẹ nó, ai mà dám xen vào chuyện này, Trịnh Tuấn Khanh tôi g**t ch*t cả nhà người đó”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Mọi người lập tức chết đứng!

Trịnh Tuấn Khanh?

Cậu ba nhà họ Trịnh?

‘Vào khoảnh khắc đó, mấy người bà chủ Phùng như bị điện giật, sắc mặt ai cũng trắng bệch, tứ chỉ đều đông cứng lại Sao bọn họ có thể ngờ được Trịnh Tuấn Khanh sẽ xuất hiện ở nơi này được, lại còn ra mặt thay cho Diệp Phi nữa.

Chuyện này sao có thể chứ?

Mấy chục người đang vây lấy Diệp Phi đều liên tục lùi về sau, sắc mặt ai cũng tím tái, hoảng loạn, lúng túng.

So với sự ra tay tàn bạo của Trần Hình Sâm, sự thâm trầm của cậu chủ Trịnh càng khiến người ta sợ hãi hơn. Đây là một trong những cậu chủ có tiếng tại Long Đô, là người ăn không nhả xương đấy.

Châu Kiến Phong bò dậy, mí mắt giật liên tục, thở hồng hộc.

Chuyện này… Diệp Phi sao có thể mời Trịnh Tuấn Khanh tới được?

Ông ta không muốn tin, nhưng cuối cùng vẫn không thể không chấp nhận sự thật, người đánh mắt đau tê tái trước mặt này chính là Trịnh Tuấn Khanh.

Ông ta đã gặp Trinh Tuấn Khanh mấy lần rồi.

Ông ta khó khăn ậu Khanh này, anh và tên nhãi đó…”

Chương 1479:

“Bốp” Không đợi Châu Kiến Phong nói xong, Trịnh Tuấn Khanh tát mạnh một cái, khiến ông ta lại ngã xuống đất lần nữa ra một câu: “Cái gì mà tên nhãi này tên nhãi kia, anh ấy là bác sĩ Phi, là anh em của tôi”

“Ông vô lễ với anh ấy chính là vô lễ với Trịnh Tuấn Khanh tôi “Hôm nay tôi nói lời này ở đây” Trịnh Tuấn Khanh ngậm một điếu thuốc, ngón trỏ chỉ về phía mấy người Châu Kiến Phong: “Đây là ân oán cá nhân của Diệp Phi và nhà họ Phùng, các ai ai mà dám đứng về phía bà chủ Phùng, người đó chính là kẻ thù của Trịnh Tuấn Khanh tôi.”

“Tôi thề với trời, tôi sẽ g**t ch*t cả nhà người đó!”

Diệp Phi làm rõ được chuyện của Uông Kiều Sở, không chỉ khiến Trịnh Tuấn Khanh coi Diệp Phi là anh em, cũng giúp anh ấy có cái nhìn khác với Diệp Phi Anh ấy đột nhiên nhận ra, làm bạn với Diệp Phi sẽ tốt hơn nhiều, nếu không thì chỉ sợ anh cũng sẽ lún sâu vào vũng bùn như Uông Kiều Sở.

Thế là khi thấy Châu Kiến Phong xuất hiện, dùng danh gnhiax nhà họ Trịnh để đứng về phía bà chủ Phùng, Trịnh Tuấn Khanh liền không nhịn được mà nối giận, lo lắng Châu Kiến Phong sẽ kéo nhà họ Trịnh vào vũng bùn.

“Châu Kiến Phong, có phải ông muốn chết không?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Trịnh Tuấn Khinh y như con gió mùa đông bùng phát tại cánh đồng hoang vu vậy.

Mà ánh mắt anh nhìn người khác giống như ngọn lửa muốn dập tắt đèn đầu, không ai dám đối diện với anh ấy AI cũng không dám thở, bầu không khí vô cùng nghiêm trọng.

“Cậu Khanh à, hiểu lầm, hiểu lầm thôi, tôi không thân với bà chủ Phùng”

Châu Kiến Phong ôm má, hoàn hồn lại, ông ta vội vàng tiến lên trước giải thích: “Tôi chỉ giữ mặt mũi cho bà ta chút thôi”

“Bốp!” Trịnh Tuấn Khanh hất hàm một cái: “Cút!”

Châu Kiến Phong vội vàng ôm mặt lùi về sau, sau đó lại nhìn Diệp Phi mấy cái, suy tính sau này ông ta nhất định phải xây dựng quan hệ với Diệp Phi Người có thế được Trịnh Tuấn Khanh coi là anh em, trong trí nhớ của oogn ta chỉ có một mình Diệp Phi thôi “Cậu Khanh, xin lỗi, chúng tôi chỉ là khách bình thường thôi.”

“Đúng đấy, chúng tôi chỉ làm ăn một ít với bà chủ Phùng thôi, khi quay về chúng tôi lập tức cắt đứt hết mọi sự hợp tác”

“Hôm nay tôi tới đây là để chấm dứt hợp tác, tôi sớm đã không muốn dây dưa gì với bất động sản Phùng thị rồi”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Xin lỗi, cậu Khanh, bác sĩ Phi, là chúng tôi có mắt không tròng, chúng tôi tự phạt mười cái tát”

“Bác sĩ Phi, bà chủ Phùng ức h**p người quá đáng, tôi ủng hộ anh thay dì nhỏ mình đòi lại công bằng…” Người ở hội trường lần lượt hét lên, ai ai cũng xin lỗi với Trịnh Tuấn Khanh và Diệp Phi, sau đó tẩy sạch mọi quan hệ với bà Phùng.

Bất động sản Phùng thị dần rơi vào thế bất lợi, sao có thể ngờ được mỗi một người bạn của mình không những không nghĩ tới tình cảm mà lại đi đối phó lại với mình.

‘Sắc mặt bà chủ Phùng càng lạnh lẽo hơn, bà ta nắm chặt tay, móng tay đâm cả vào trong da thịt.

“Cút!”

Khi Trịnh Tuấn Khanh biết điều nhường đường cho, Diệp Phi chầm chậm đi lên trước, tát mỗi người ở trước mặt một cái.

‘Sau đó anh đi đến trước mặt bà Phùng: “Bà Phùng, bây giờ bà có thể nói cho tôi biết, người đối diện với tôi là ai không?”

Anh cười nhạt, hàm răng trắng sáng nhưng ngữ khí lại khiến người ta sợ hãi “Chàng trai, anh muốn thế nào?”

Sắc mặt bà Phùng rất khó coi: “Muốn ra tay với tôi?”

Mặc dù đã mất đi khí thế, lại còn bị Trịnh Tuấn Khanh đè ép, nhưng bà ta.

không thể quỳ xuống xin tha được.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1480


Chương 1480:

Đối với bà ta mà nói, thể diện và sự kiêu ngạo rất quan trọng, hơn nữa sau lưng bà ta còn một chỗ dựa cực lớn.

“Bà không phân biệt trắng đen, đánh dì nhỏ tôi, khiến thể xác và tinh thần cô ấy bị tổn thương nghiêm trọng, lại còn định l*t s*ch quần áo cô ấy…” Diệp Phi cướp lấy một khẩu súng từ trên người bảo vệ: “Tôi muốn một tay, một chân của bà, không quá đáng chị “Hôm nay anh có cậu chủ Trịnh chống lưng nên tôi nhận thua”

Bà chủ Phùng cần môi: “Nhưng tôi cũng không phải người dễ ức h**p, tôi có thể bảo đảm, sau khi anh ra tay với tôi, nhất định anh sẽ rước thêm phiền phức cho cậu Trịnh”

Diệp Phi cười nhạt: “Bà có chỗ dựa?”

Sắc mặt bà chủ Phùng trầm xuống: “Tôi là người của cậu Kiều Sở”

Lời này vừa nói ra, cả hội trường liền im lặng lại, rất nhiều người vô cùng sửng sốt, họ vốn dĩ không ngờ tới bà chủ Phùng lại có quan hệ với Uông Kiều Sở.

Mọi người cũng không chút nghỉ ngờ bà chủ Phùng đang phô trương thanh thế gì, dù sao cho bà ta mười lá gan bà ta cũng không dám dây vào Uông Kiều Sở.

Trịnh Tuấn Khanh cũng ngây người, sau đó anh bật cười, thế giới này nhỏ thật đấy.

“Cậu Kiều Sở?”

Diệp Phi lạnh nhạt mở miệng: “Uông Kiều Sở?”

Bà chủ Phùng kiêu ngạo đáp lại: “Không sail”

Bà ta không giải thích soa mình và Uông Kiều Sở lại quen nhau, quan hệ như thế nào, bà ta chỉ nói đơn giản tên anh ta ra thôi Mặc dù không nhất định là có thể dọa dẫm Trịnh Tuấn Khanh nhưng ít nhất có thể khiến Diệp Phi ước lượng được hậu quả Ai biết được Diệp Phi lại lấy điện thoại ra: “Cho bà một cơ hội gọi cho anh ta, hỏi xem anh ta có thể bảo vệ bà được không”

Bà Phùng sững người, không biết Diệp Phi lấy đâu ra sự tự tin nữa?

Chỉ là bà ta không lãng phí cơ hội, bà ta lấy điện thoại, bấm số điện thoại đã thuộc lòng.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, một giọng nói lạnh nhạt truyền tới: “Am Bà Phùng lập tức trở nên hèn mọn, giọng điệu cung kính nói: “Cậu Sở à, tôi là bà Phùng của bất động sản Phùng thị, tối nay tôi gặp phải một chuyện, động đến cậu ba nhà họ Trịnh và bạn anh ta”

Bà ta nhanh chóng nói ra tình cảnh của mình: “Bọn họ muốn phế tôi, muốn để Phùng thị phá sản”

“Cậu ba nhà họ Trịnh?”

Bên kia điện thoại truyền tới giọng chất vấn của Uông Kiều Sở, ngữ khí lộ rõ sự không vui: “Trịnh Tuấn Khanh? Bà đắc tội với tên đê tiện đó à?”

Sắc mặt Trịnh Tuấn Khanh vô cùng khó coi.

Diệp Phi cười nhạt: “Nói cụ thể cho anh ta biết, người bà đắc Trịnh Tuấn Khanh mà là tôi, Kim Chỉ Lâm, Diệp Phi”

Bà chủ Phùng không biết Diệp Phi lấy đâu ra sự tự tin này, người dám chế giều Trịnh Tuấn Khanh, chẳng nhế lại không đấu nối với Diệp Phi sao?

Thế nhưng bà ta vẫn bổ sung thêm một câu: “Chủ yếu là tôi dây vào một người tên Diệp Phi, anh ta là cái gì của Kim Chỉ Lâm ấy.”

không phải Giọng nói vốn mất kiên nhẫn đột nhiên trở nên trầm mặc.

Sau đó, Uông Kiều Sở lạnh lùng nói: “Vậy bà phó mặc theo ý trời đi”

Một giây sau, điện thoại bị tắt đi.

Phó mặc theo ý trời?

Là ý gì?

Bà chủ Phùng hoang mang, bà ta nắm chặt lấy điện thoại, sau đó mới hoàn hồn lại.

Phó mặc theo ý trời, cũng đông nghĩa với việc lực bất tòng tâm, không dây vào nổi.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1481


Chương 1481:

Mấy trăm người ở hội trường cũng bừng tỉnh nghộ, không ai ngờ được Trịnh Tuấn Khanh không khiến Uông Kiều Sở sợ hãi, mà hai chữ Diệp Phi lại áp chế được anh ta.

Tên nhóc này rốt cuộc là ai mà có thể khiến Uông Kiều Sở khiếp sợ vậy?

Mấy người Châu Kiến Phong vuốt trán, phát hiện tay mình đầy mồ hôi lạnh.

Diệp Phi nhìn bà chủ Phùng, cười Bà chủ Phùng thấp giọng nói một câu“Anh rốt cuộc là ai? Trong ngũ đại gia tộc ở nơi này không có tên anh…”

“Không phải tôi nói rồi sao? Kim Chỉ Lâm, Diệp Phi.”

Sau đó, Diệp Phi đặt súng lên trên tay bà Phùng, vô cùng lạnh lùng mở cò súng.

Tiếng đạn vang lên cạch một tiếng, xuyên vào trong da thịt.

Toàn bộ hội trường đều sững người, sau đó ai cũng há hốc mồm.

Bà Phùng run lên, kinh ngạc lấn át cả sự đau đớn, bà ta cứ nhìn vết thương mãi, vẫn chưa phản ứng lại được.

“Päng..” Diệp Phi lại bản phát nữa, viên đạn xuyên hẳng vào chân bà Phùng.

Máu lại chảy ra lần nữa, máu chảy lênh láng trên sàn nhà, nhuốm đỏ cả tâm mắt.

Bà Phùng ngã thẳng xuống đất Bà ta đau đớn vô cùng nhưng lại không dám gào lên, bà ta sợ Diệp Phi sẽ kích động.

“Păng pằng pằng” Tiếp đó, Diệp Phi lại bản hết những người đã đánh Đường Kỳ Kỳ, anh không nói một lời nào, cứ thế bản, tất cả bọn họ đều ngã xuống đất.

Trong suốt quá trình, Diệp Phi vẫn luôn lạnh lùng, vô cảm, tàn khốc, còn có cả tiếng như nạp đạn, bóp còi vang lên, tất cả đều khiến mọi người sợ hãi.

Dường như người anh đang ra tay không phải người mà là súc sinh.

Ánh mắt của bốn người đàn ông, ba người phụ nữ rơi vào tuyệt vọng, ngã xuống vũng máu.

Bọn họ từng giễu võ giương oai cùng với bà chủ Phùng, làm ra rất nhiều chuyện xấu xa, không chỉ đứng cười cợt người bị hại không thế làm gì mà còn rất nhiều chuyện khủng khiếp khác.

Sao bọn họ có thể ngờ được, có một ngày mình lại phải chịu những điều này.

“Đóng cửa, bồi thường, xin lỗi Đường Kỳ Kỳ”

Diệp Phi đưa súng cho Trịnh Tuấn Khanh, sau đó quay người rời đi: “Khi Đường Kỳ Kỳ còn chưa hài lòng, các người tự tìm mộ cho mình đi..”

Diệp Phi thẳng thừng rời khỏi khách sạn Hi Lai Đăng.

Kết cục của mấy người bà chủ Phùng như thế nào, Diệp Phi không quan tâm nhiều lắm, anh biết Trịnh Tuấn Khanh sẽ xử lí thỏa đáng cả thôi.

Không có Uông Kiều Sở chống lưng phía sau, bọn họ có làm loạn như nào cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Uông Kiều Sở ở trong cao ốc của Uông thị, không nhịn được mà muốn xông đến bảo vệ bà ta, ngoại trừ việc bà ta có giá trị với anh ta ra thì còn vì muốn k*ch th*ch Diệp Phi.

Nhưng cuối cùng anh ta vẫn nhịn.

Bây giờ sự nguy hiểm mà nhà họ Uông gặp phải còn chưa hết hẳn, hai nhà Uông, Nguyên đang muốn hóa giải, tỏ ra thiện ý với Đường Nhược Tuyết, hy vọng có thể khiến Đường Nhược Tuyết mềm lòng mà ra tay nhẹ với hai nhà này.

Nếu như lúc này còn cương quyết đấu với Diệp Phi, Đường Nhược Tuyết chắc chắn sẽ đánh chết hai nhà đó, cứ như vậy thì sự nỗ lực trong mấy ngày nay đều phí công vô ích hết.

Do đó nên anh ta chỉ có thể kêu bà chủ Phùng phó mặc ý trời.

“Diệp Phi à Diệp Phi, cả đời này tôi sẽ đối đầu với anh suốt rồi”

Lần đầu tiên Uông Kiều Sở cảm thấy có cảm giác bất lực.

Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thầm, sau đó nâng cốc cafe lên, uống một ngụm, ánh sáng trong mắt xuất hiện ngọn lửa “Cậu chủ, về cơ bản thì dư luận đã được áp chế lại rồi”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1482


Chương 1482:

Lúc này, cửa bị một người đẩy ra, Lâm Thất Hải đi vào, vẻ mặt vô cảm: “Mười mấy người muốn đối đầu với chúng ta đã bị tôi dùng đủ cách giải quyết rồi, ngay cả mấy tên truyền thông tôi cũng đã kêu người đi giải quyết rồi”

“Tôi đã tra ra được ngân hàng đứng sau bọn họ chính là của nhà họ Trịnh, Chu thị, nhà họ Đường…”

Anh ta báo cáo tình hình gần đây nhất cho Uông Kiều Sở: “Còn Diệp Phi thì lại không có động tĩnh gì hết”

“Đây chính là sự khôn khéo của tên đó.”

Uông Kiều Sở dần dần bình tĩnh lại, anh ta đặt cốc cafe lên bàn, vuốt miệng: “Anh ta đẩy chúng ta lên đầu ngọn gió nhưng lại không nhân cơ hội mà đuổi cùng giết tận, một là anh ta muốn tỏ ra mình là người bác sĩ có lương tâm, khoan dung: “Hai là anh ta lo lắng nếu ép chúng ta quá, chúng ta sẽ như cá cùng giết tận, đến lúc đó lại tức nước vỡ bờ”

“Ba là anh ta biết đối thủ và kẻ thù của chúng ta, nên anh ta không vội đi giết ngay, cũng sẽ có người thay anh ta giết”

Anh ta vỗ bốp một tiếng: “Mặc dù tôi ghét tên khốn đó nhưng không thể không thừa nhận, tên này làm việc quá biết chọn lúc”

Lâm Thất Hại nghĩ kỹ, sau đó mạo muội nói một câu: “Chúng ta thử tiếp xúc.

với Tống Hồng Nhan, hy vọng bọn họ sẽ bán cho chúng ta một ít thuốc Hồng.

Nhân Bạch”

“Tôi còn nâng giá lên năm lần nữa”

“Thế nhưng cô ta vẫn từ chối yêu cầu của chúng ta, nói nhà sản xuất không có đủ năng lực, không đủ thuốc bán cho chúng ta”

“Nhưng tôi nghe ngóng được, cô ta ký một lúc đơn đặt hàng gần một nghìn tỷ, lại còn cướp rất nhiều khách hàng của chúng ta”

“Đương nhiên, thời gian giao dịch là một tháng sau”

“Một tuần gần đây, muốn có được thuốc Hồng Nhan Bạch chỉ có thể đi đến bệnh viện Bác Ái thôi, một người mua một suất, lại còn phải lấy ra được giấy khám bệnh để chứng minh nữa”

Anh ta nhả ra một làn khói: “Tôi kêu người đi tiếp xúc mấy lần để lấy mà không chắc chắn ký được”

“Không hổ là góa phụ đen, làm việc cũng tàn ác như vậy”

Uông Kiều Sở hơi nhíu mày: “Cô ta không bán sản phẩm cho chúng ta là không muốn cho chúng ta bù đắp lỗi làm rồi”

“So với số tiền mấy trăm triệu kiếm được, cô ta càng hy vọng Uông thị bị sỈ nhục hơn”

Chuyện của thuốc Hồng Tinh Bạch khiến Uông Kiều ở thân bại danh liệt, anh ta hy vọng có thể lấy được thuốc Hồng Nhan Bạch từ trong tay Tống Hồng Nhan, sau đó tặng miễn phí cho người bị hại.

Uông Kiều Sở muốn thay đổi thành hình tượng biết lỗi mà sửa sai, nhưng anh ta không ngờ Tống Hồng Nhan không chút lưu tình, cắt đứt hết ý niệm của anh ta Ánh mắt Lâm Thất Hải trở nên lạnh lẽo: “Cậu Uông, có cần phải dạy dỗ Tống Hồng Nhan chút, khiến cô ta biết được làm người đừng nên quá đáng không?”

Nhưng trong tiềm thức của anh ta, sự thất bại lần này của nhà họ Uông chỉ sợ là không nằm ngoài kế hoạch của Tống Hồng Nhan.

“Đần độn”

Uông Kiều Sở trừng mắt với Lâm Thất Hải: “Dạy đỗ Tống Hồng Nhan? Anh xem người phụ nữ đó là con ngốc ư?”

“Trước tiên chưa nói tới sau lưng cô ta còn có Tống Vạn tam, trong tay cô ta có tài nguyên của tập đoàn Ngũ Hồ, cũng đã không dễ ức h**p rồi”

“Điều quan trọng ngất là, cô ta là tri kỷ của Diệp Phi, một khi động vào cô a, Diệp Phi sẽ nổi giận, chỉ sợ mọi chuyện sẽ càng loạn hơn”

“Chuyện cao thuốc mà không thể đi con đường chính quy được thì anh không biết tìm mấy con bò chắn đạn cho ư?”

Anh ta nhắc nhở một câu: “Tìm mấy đứa ngu, cho chúng nhiều tiền chút, ra tay với bọn họ, dùng thân phận đó kiểu gì chẳng mua được thuốc Hồng Nhan”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1483


Chương 1483:

Anh ta cũng có ý thù địch với người phụ nữ Tống Hồng Nhan này.

Trong tình báo của Uông Kiều Sở, Diệp Phi là tên phế vật, mấy tháng trước còn lún trong bùn lầu, nhưng sau khi quen biết Tống Hồng Nhan lại bắt đầu khởi sắc.

Vậy nên anh ta khẳng định được rằng, Diệp Phi có thể trưởng thành, chín phần là nhờ có Tống Hồng Nhan bồi dưỡng.

Nói cách khác, bây giờ mối nguy của nhà họ Uông chính là do Tống Hồng Nhan khởi xướng, không phải là do cô ta giúp Diệp Phi trở nên mạnh hơn, nên mới có rắc rối như này hay sao?

Nhưng Uông Kiều Sở càng hiếu rõ hơn, chuyện quan trọng nhất là giúp nhà họ Uông vượt qua khó khăn.

Còn về chuyện phục thù, sau này sẽ có cơ hội thôi.

Thế là Uông Kiều Sở bố sung một câu: “Tạm thời không cần động vào Tống Hồng Nhan”

“Tôi hiểu rồi “Cậu chủ, bước tiếp theo chúng ta nên làm gỉ?”

Lâm Thất Hải hoài nghi mở miệng: “Dư luận tạm thời đã lắng xuống rồi, nhưng nhà họ Trịnh bọn họ sẽ không bỏ qua đâu, chắc chản hòn có chiêu nữa”

Năm gia đình lớn bình tính tranh giành bao nhiêu năm, bây giờ nhà họ Uông xuất hiện một vết thương, các gia đình khác chắc chẩn không muốn bỏ qua đâu Uông Kiều Sở ngồi thẳng người: “Thái Linh Chỉ sao rồi?”

“Vân cương quyết chống đối với chúng ta đến cùng”

Lâm Thất Hải vội vàng lên tiếng: “Cô ta không những ru rú ở trong nhà mà còn điều động gần trăm người tới bảo vệ nhà họ Thái”

Uông Kiều Sở lộ ra ý cười: “Xem ra thật sự muốn đồn chúng ta vào đường cùng rồi”

Đôi mất anh ta đầy ý thù địch, nếu như Thái Linh Chỉ không biết coi trọng mà làm con chó đi theo anh ta, thì ây giờ anh ta sao có thể bị động như vậy.

được?

“Kẻ ám sát linh hồn đã sắp xếp rồi”

Lâm Thất hải bổ sung thêm một câu: “Anh ta đã tìm ra sơ hở của Thái Linh Chi, anh ta đang định tìm cách sắp xếp để giết cô ta”

“Chỉ là anh ta muốn tôi hỏi anh thêm lần cuối, có nhất định phải là Thái Linh Chi không?”

“Bởi vì anh ta không hy vọng vào thời khắc quan trọng lại thu hữ “Sau quyết định này, hoàn toàn chấp nhận nghe theo sự ra lệnh của anh”

Anh ta hiểu rõ tác phong của kẻ ám sát linh hồn, sau khi có được lệnh, anh ta sẽ cắt đứt hết liên lạc, biến mất hoàn toàn, thẳng thừng g**t ch*t Thái Linh Chỉ.

“Phù..” Uông Kiều Sở nhả ra một làn khói, anh ta đứng dậy, xoay một vòng, sau đó đứng trước cánh cửa thủy tỉnh: “Tôi thật sự không muốn người phụ nữ đó chết, dù sao năng lực của cô ta cũng mạnh hơn Hùng Tử mười lần, trời sinh là để l*m t*nh báo mà”

“Thế nhưng cô ta năm lần bảy lượt từ chối tôi, vậy nên không còn tác dụng gì với tôi nữa rồi”

Uông Kiều Sở xoay người nhìn Lâm Thất hải, ngón trỏ làm động tác cất cổ…

“Xử lí cô ta nhanh nhất có thể, sau đó kêu Hùng Tử lập tức lên thay vị trí của cô ta”

Anh ta ra quyết định cuối cùng.

Lâm Thất Hải gật đầu: “Rõ.”

Anh ta quay ngườ gian sinh tử rời khỏi văn phòng, cho Thái Linh Chỉ đếm người thời.

Khi Uông Kiều Sở còn đang suy tính cho kế hoạch của mình, Diệp Phi đang tiến hành kiểm tra lại cho Đường Kỳ Kỳ.

Sau một đêm điều trị và nghỉ ngơi, tình trạng của cô ấy đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều, không những đã tỉnh lại mà ăn cũng ngon miệng hơn.

“Đây là cháo trắng anh vừa nấu cho em, nào, ăn chút đi”

Diệp Phi bưng một bát cháo tới, mỉm cười đặt xuống bên cạnh Đường Kỳ Kỳ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1484


Chương 1484:

“Anh rể, anh bón cho em, bón cho em”

Diệp Phi không vui vẻ gì: “Em nghĩ em là chị em chắc…” Nói tới lời cuối cùng, Diệp Phí lại thu lại chủ đề này, dường như anh nghĩ tới cảnh tượng ấm áp khi anh bón cháo cho Đường Nhược Tuyết.

“Em bị thương mà”

Đường Kỳ Kỳ không nhận ra được cảm xúc hiện tại của Diệp Phi, cô vẫn yếu đuối nói: “Anh rể tốt, anh bón cho em đi, em đang chơi vui mà.”

“Được được được, anh bón cho em” Diệp Phi hết cách, chỉ có thể ngồi xuống bên giường, bón cháo cho Đường Kỳ Kỳ.

“Cảm ơn anh rể” Đường Kỳ Kỳ ngoan ngoãn ăn cháo, sau đó cười: “Sau này.

em tìm bạn trai cũng sẽ tìm người như anh”

Diệp Phi cười: “Tìm người như anh chắc mẹ em đánh gãy chân em đấy, nói thêm nữa, trên thế giới này, người đàn ông tốt như anh khó tìm lắm”

“Em mặc kệ, không tìm được thì em bám lấy anh suối Đường Kỳ Kỳ lẩm bẩm một câu, sau đó không chơi nữa, cô đưa tay ra xoa má Diệp Phi: “Anh rể, em xin lỗi, lại rước thêm phiền phức cho anh rồi”

“Chút chuyện nhỏ thôi mà, đừng nghĩ nhiều” Diệp Phi tránh đôi bàn tay lạnh như băng của cô: “Thế nhưng đám người bà chủ Phùng ngày mai sẽ tới xin lỗi, em đừng mềm lòng quá, không thể tùy tiện bỏ qua cho bọn họ được”

“Em có yêu cầu gì cứ nói ra hết, có gì tức tối cũng trút ra hết đi”

Anh nhắc Đường Kỳ Kỳ một câu: “Không cho bọn họ chút trừng phạt, bọn họ sẽ chỉ vểnh đuôi cao lên tận trời thôi”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Đường Kỳ Kỳ ừ một tiếng: “Em sẽ dạy dỗ bọn họ ra trò”

Mặc dù ngoài miệng cô nói chắc chắn như vậy với Diệp Phi nhưng trong.

lòng đang vô cùng hoang mang, một người đã quen với việc lấy ơn báo oán như cô vốn dĩ không biết nên trừng phạt bà chủ Phùng như thế nào.

Hơn nữa cô đã biết việc mấy người bà chủ Phùng bị Diệp Phi chặt tay chân rồi, lửa giận và sự tức tối trong lòng đã vơi đi hơn nửa.

Đối với sự ra tay tàn độc của bà chủ Phùng, cô cũng không biết làm thế nào.

“Đừng lo lắng, nói đùa với em tí thôi” Diệp Phí nở nụ cười, lại bón cho.

Đường Kỳ Kỳ một thìa cháo nữa: “Ngày mai em kêu bọn họ quỳ ba tiếng là được “Nghe lời anh vậy”

Đường Kỳ Kỳ như trút được gánh nặng, cô thở phào nhẹ nhõm, sau đó chuyển chủ đề: “Anh rể, Mịch Mịch sao rồi?”

“Không biết”

Diệp Phi nhếch môi: “Thế nhưng bác sĩ bình thường chắc không chữa nổi cho cô ấy đâu”

“Hả, cô ấy sao vậy?”

Đường Kỳ Kỳ vô cùng kinh ngạc: “Không phải cô ấy chị bị dọa thôi sao? Sao lại không trị nối?”

Mặc dù cô bị bà chủ Phùng đánh bị thương nhưng quan hệ giữa cô với Phùng Mịch Mihje không hề có vướng mắc gì, bình thường tiếp xúc với nhau cũng được coi là hào hợp, vậy nên cô có thể quan tâm tới bệnh tình của cô ấy.

“Bị kinh sợ quá độ đối với bác sĩ bình thường mà nói có hơi nan giải”

Diệp Phi lại mỉm cười: “Em quan tâm chuyện này làm gì? Cô ta chính là ngòi nổ khiến em bị đánh tập thể đấy”

“Em chỉ thấy cô ấy đáng thương thôi.”

Đường Kỳ Kỳ thở dài một hơi, khuôn mặt nhỏ có chút đồng tình: “Mặc dù nhà cô ấy có tiền nhưng bố mẹ lại li thân, ai cũng có người tình của riêng mình, vậy nên bình thường cô ấy ngoại trừ có nhiều tiền ra thì không hề có được sự ấm áp của gia đình”

“Trước đó vì chứng hậm hực nên cô ấy đã suýt chút nữa nhảy lầu tự tử, bây giờ lại chịu một viên đạn, trong lòng em hơi thương xót cho cô ấ Ánh mắt cô do dự nhìn Diệp Phi: “Hơn nữa em tới đoàn làm phim này, cô ấy.

đã giúp em một lần, đối với cô ấy, em không có ý thù hận nào…”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1485


Chương 1485:

“Đừng nghĩ nhiều nữa, trước tiên em ăn cháo cho xong đi, những chuyện khác đợi sau khi em khỏe rồi lại nói tiếp”

Diệp Phi không cảm khái quá nhiều, anh liên tục bón từng thìa từng thìa cháo một.

‘Sau khi kiểm tra lại và bón cháo cho Đường Kỳ Kỳ xong, Diệp Phi thu doạn đồ đạc rời đi, sau đó anh lại lấy sách y ra nghiên cứu Mười giờ sáng ngày thứ hai, Diệp Phi xuất hiện tại cao ốc của trung y, chuẩn bị tham gia cuộc thi Hoa Đà Bôi cấp tỉnh.

So với cuộc thi của hai lần trước đó, quy định của lần này đòi hỏi cao hơn nhiều.

Ngoại trừ có không ít nhân viên quan sát ra, giáo viên chấm thi cũng sẽ không phải người của hiệp hội trung y Long Đô nữa, mà là mời giáo viên nơi khác đến.

Mục đích là để giảm thiểu tình trạng mua chuộc người chấm.

Hôm nay người xuất hiện ở trường thi đều là những hội viên tủng y của thành phố, mà hội viên của trung y Long Đô cũng là người ra đề cho cuộc thỉ lần này.

Diệp Phi đi tới lễ đường của nơi thi mới nhận ra ngoại trừ anh và chín thí sinh khác ra, hiện trường còn có tới mấy trăm người quan sát.

Những người quan sát này có người là nhân viên của chính phủ, còn có không ít người là thí sinh thua từ vòng trước, Quách Thi vũ cũng mặc một bộ đồ đen, ngồi trong dòng người tấp nập.

Rất nhiều người đều muốn xem xem, giải nhất của cuộc thi cấp tỉnh lần này rốt cuộc thuộc về ai.

“Nghe nói dám khảo lần này còn có cả đội của hội trưởng trung y Phùng Côn Luân nữa”

“Hả, là ông ấy sao, đấy chính là Phùng đại bác đấy, không chỉ là cao thủ của giới y thuật mà tính khsi còn vô cùng nóng nảy”

“Nghe đồn người này rất b**n th**, không chỉ ra đề thi lắt léo mà còn thích đưa cảm xúc vào công việc, thí sinh thuận mắt thì sẽ cho qua, không thuận mắt thì chết khó coi lắm”

“Khóa trước ông ta phụ trách coi thi ở tỉnh Vân Thành, một cô gái đã phản bác lại một quan điểm của ông ta, kết quả ông ta lấy cớ ra đề thi, mắng cô gái đó khóc tơi bời.”

“Nói cô ta từ mặt mũi cho tới sinh lí, rồi từ sinh lí nói tới cả nguồn gốc gia đình cô ta, cô gái đó cuối cùng không chịu nổi bị sỉ nhục nên đã nhảy từ tầng bảy xuống”

“Tôi còn cho rằng ông ta bị cách chức rồi, không ngờ vẫn còn làm hội trưởng của Côn Thành, hôm nay lại còn chạy tới Long Đô coi thi nữa”

“Lần này coi như xong rồi, có qua được không thì chưa nói vội, còn có thể bị ông ta sỉ nhục nữa, tôi muốn bỏ cuộc rồi đấy”

Diệp Phi vừa ngồi vào chỗ của mình thì liền nghe được không ít người bàn luận về giám khảo lần này, mấy thí sinh đều đơ người.

Rõ ràng bọn họ đều rõ Phùng Côn Luân là loại người gì.

Gần mười giờ, trên sân khấu xuất hiện mười mấy người, ngoại trừ Lão Cung là anh quen biết ra thì về cơ bản là toàn những gương mặt xa lạ Người đàn ông được ông chúng”ca tụng” suốt một tháng trời kia cao một mét tám, vẻ mặt không hề tức giận nhwung ánh mắt lại không hề che đậy sự dữ dẫn.

Diệp Phi nhận ra ông ta hơi giống Phùng Mịch Mịch, chắc ông ta chính là hội trưởng của Côn Thành, Phùng Côn Luân.

Mấy người bên chính phủ đứng trên sân khấu đọc bài phát biểu, sau đó lại giới thiệu thành viên chấm thi.

“Hôm nay đề thi chỉ có một”

Sau khi đọc xong cách thức thi, Phùng Côn Luân cầm micro, đứng trên bục nhìn mười mấy thí sinh: “Trong vòng hai tiếng, ai có thể khám cho cô ấy hoặc giúp cho tình trnagj cô ấy chuyển biến tốt nhất, sau đó viết nó nộp cho tôi, qua xét duyệt được…”

“Nếu như có được sự thừa nhận của tôi, người đó chính là người thẳng cuộc”

“Cũng tức là người thẳng cuộc của cuộc thi cấp tỉnh Long Đô”

“Người đó sẽ có được một tỷ tiền thưởng, và có tư cách gia nhập vào khu vực thi đấu phía Bắc”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1486


Chương 1486:

Sau khi nói xong, ông ta phất tay, rất nhanh sau đó, hai người y tá đẩy một chiếc xe lăn ra Trên chiếc xe lăn có.

Một nữ bệnh nhân đã bịt Cô gái mặc đồ bệnh nhân màu xanh lam, cả người run lên, ánh mắt sợ hãi, y như đã gặp phải ác mộng gì đó vậy.

Cách tầm mấy mét, mọi người vẫn có thể cảm nhận được sự sợ hãi của cô ấy Diệp Phi kinh ngạc đến nỗi mất cả tiếng: “Phùng Mịch Mịch?”

Mặc dù sắc mặt Phùng Mịch Mịch trắng bệch, không còn vẻ xinh đẹp như lần vào trạm y tế trước đó, nhưng Diệp Phi vừa nhìn một cái vẫn có thể nhận ra.

Chỉ là cô ta cũng không kiêu ngạo nữa, trên khuôn mặt phần lớn là sự sợ hãi, kinh hoàng, còn có cả tuyệt vọng.

Diệp Phi hơi híp mắt lại.

“Đây là bệnh nhân tôi tìm đến ở bệnh viện Nhân Dân” Phùng Côn Luân cầm micro, nói đơn giản bệnh tình của Phùng Mịch Mịch: “Eo của cô ấy bị súng bản vào một viên, sau đó cô ấy liền trở thành dáng vẻ này”

“Mọi người ở đây đều là những tinh anh trong vô vàn những bác sĩ, nói cách khác, trong thế hệ trẻ của Long Đô, mọi người chính là mười người giỏi nhất”

“Vậy nên hãy dùng một trăm phần trăm thực lực của mọi người, toàn bộ tiềm lực, nghĩ ra một phương án có thể cứu chữa cho tôi xem xem”

“Long Đô là thành phố đứng đầu về y học, con hổ trong ngành, mọi người đừng làm tôi thất vọng, đừng làm trung y Long Đô mất mặt”

“Bây giờ từng người lên đây một, mỗi người có năm phút lên để tiến hành kiểm tra, sau đó đưa ra phương án cho tôi xét duyệt”

“Tôi chưa xem qua tư liệu của mọi người, cing không biết năng lực của mọi người ra sao, càng không rõ bối cảnh của mọi người thế nào, vậy nên hôm nay mọi người chỉ có thể lấy thực lực ra báo cáo với tôi thôi”

“Tôi có thể nói cho mọi người biết, mặc dù dựa theo quy định là chọn một người trong mười người, nhưng nếu như không có ai khiến tôi hài lòng, tôi không ngại khiến Long Đô ăn trứng ngỗng đâu”

Ông ta nói rành rọt tình hình xong, rất rõ ràng, rất quả quyết, chỉ là ngữ khí còn mang theo sự tức giận.

Mấy người Lão Cung nghe xong thì cười khổ mấy cái, không biết làm sao, lắc đầu, rõ ràng đây chính là một đề bài rất khó.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Cả hội trường đều là một mảnh yên tĩnh.

Không ít người âm thầm bàn tán, suy nghĩ hôm nay không biết sẽ có kết quả gì.

Quách Thi Vũ nhìn Diệp Phi, ánh mắt mang theo dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác.

Cô ta tin rằng, đề bài của Phùng Côn Luân tuyệt đối không đơn giản, muốn có được phương án điều trị, chỉ sợ là không dễ dàng.

Nghĩ tới Diệp Phi rơi vào tình cảnh này, tâm trạng cô ta liền vui vẻ hẳn lên.

“Không nói nhiều nữa, bắt đầu đi”

Phùng Côn Luân phất tay một cái, ra hiệu cho hội trường yên tĩnh lại, cuộc thi cứ thế bắt đầu.

Thí sinh đầu tiên lên là một người mặt tròn, hơi béo, anh ta căn môi đi lên sân khấu, sau đó ngồi xuống bên cạnh Phùng Mịch Mịch, đưa tay ra bắt mạch cho đối phương.

Phùng Mịch Mịch vừa bị anh ta động vào, cả người liền run lên, ánh mắt vô cùng hoảng sợ, giống như nhìn thấy ác quỷ gì đó vậy.

Nhưng cô ta lại không kêu ra tiếng.

Bác sĩ béo là sinh viên hàng đầu khi tốt nghiệp trường y của Long Đô, anh †a vô cùng kiêu ngạo, tự tin, nhưng sau khi bắt mạch được hai phút, sắc mặt anh ta liền biến đối.

Mạch đập rất kỳ lạ, lúc thì đạp mạnh, lúc lại rất yếu, lúc thì biến mất. Anh ta thật sự khó mà nắm bắt được.

Bác sĩ béo cắn môi, cố gắng ổn định tinh thần, kiên trì thêm chút nữa, nhưng vẫn không xem ra được bệnh tình của bệnh nhân.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1487


Chương 1487:

Mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Anh ta từ bỏ việc bắt mạch, đứng dậy tỉ mỉ quan sát, còn ra sức ngửi, muốn mở miệng hỏi tình trạng nhưng lại không biết hỏi ai, cuối cùng chỉ đành ngậm miệng lại.

“Thời gian đã hết, đi xuống đi”

Mười phút sau, Phùng Côn Luân nói một tiếng: “Người tiếp theo”

Bác sĩ béo hơi thất vọng, anh ta còn muốn nhìn thêm, kết quả lại bị Phùng Côn Luân đẩy xuống.

Sức ông ta dùng rất lớn.

Bác sĩ béo cứ thế ngã xuống sân khấu, đau đến nỗi không thế không phản kháng nhưng lại bị Phùng Côn Luân lạnh lùng uy h**p.

Anh ta chỉ có thể tự nhận mình đen đủi, quay về vị trí Người thứ hai là một nữ bác sĩ xinh đep, người có cách dùng phương thuốc được mấy người Lão Cung khen ngợi, cô ta bước lên sân khấu, bắt mạch một hồi, sau đó cũng nhíu mày lại.

Không có câu hỏi nào, cô ta cũng không bắt được mạch đập của Phùng Mịch Mịch.

Cô ta cũng không chết tâm, cố gắng quan sát một hồi, sau đó nắm bắt thời gian, lấy ra giấy bút, khó khăn viết ra một đơn thuốc, rồi đưa cho mấy người Phùng Côn Luân.

Nhân viên nhanh chóng chụp lại phương thuốc, sau đó truyền lên màn hình máy tính cho các vị giám khảo xem xét.

Phùng Côn Luân không động vào máy tính, ông ta trực tiếp cầm lấy đơn thuốc, sau đó rắc một tiếng, ông ta xé rách tờ giấy, vo thành một cục, vứt xuống đất.

“Vô tích sự, không qua.”

“Người bệnh có tình trạng này mà thuốc an thần có thể giải quyết được sao?”

“Cô tự cho mình là thiên tài, lại còn xem chúng tôi là mấy ông lão hồ đồ cả ư?

“Không học được gì ra hồn hết!

Ông ta mất kiên nhẫn nói: “Cút xuống”

Cô gái xinh đẹp bị Phùng Côn Luân sỉ nhục như vậy, mặt đỏ lên, khóe mắt ướt sũng, cúi đầu đi xuống sân khấu.

Người bệnh thì quái dị, cộng thêm áp lực từ Phùng Côn Luân khiến các thí sinh vô cùng khó chịu.

Thí sinh tiếp theo cũng chẳng khác người trước bao nhiêu, chưa bắt được mạch đã đầu đầy mồ hôi, bắt mạch xong thì cả người ướt sũing.

Bọn họ cắn răng nghĩ ra phương án điều trị, kết quả đều bị Phùng Côn Luân đuổi xuống, lại còn mảng bọn họ không ra cái gì.

Diệp Phi nhíu mày.

Anh biết Phùng Côn Luân lấy việc tư làm việc công, lợi dụng cuộc thi để người ta điều trị cho con gái mình, nhưng Diệp Phi không phản đối gì.

Dù sao Phùng Mịch Mịch quả thật bị bệnh rồi, bệnh nhân thì không có tư cách ra đề thi nữa.

Chỉ là Phùng Côn Luân vì thương con gái mà trút hết lửa giận lên người thí sinh, điều này khiến Diệp Phi rất phản cảm “Chín người, chín tuyển thủ cấp tỉnh đều chẳng khác nào phân chó”

“Không những không có được phương án chữa trị, lại còn không biết bệnh nhân bị bệnh gì, các người đúng là khiến tôi thất vọng quá rồi”

“Cái gì mà con hổ trong ngành, tôi thấy nuôi ra một đám lợn thì có”

Phùng Côn Luân cay nghiệt nói: “Không sai, lời tôi nói chính là, các người đều là phế vật hết”

Chín tuyển thủ nghe vậy thì vừa tức giận vừa uất ức, nhưng lại không dám đứng lên phản bác, ngoại trừ sợ thân phận của Phùng Côn Luân ra, còn là quả thật bọn họ không chữa nổi.

Lão Cung mở miệng định nói gì đó nhưng suy nghĩ đến đại cục, anh ta cuối cùng vẫn nuốt nước bọt xuống.

“Bốp..” Diệp Phi đứng bật dậy, tiện tay cầm hộp kim châm của cô bác sĩ xinh đẹp kia, đi thẳng đến bên cạnh Phùng Mịch Mịch.

“Trong mắt phế vật thì nhìn ai cũng thành phế vật hết!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1488


Chương 1488:

“Để tôi cho ông xem xem, cái gì gọi là con hổ trong ngành”

Diệp Phi lấy ra một cây kim châm, cười lạnh với Phùng Côn Luân.

Một giây sau, anh đâm vào Phùng Mịch Mịch.

“Lục Đạo Huyệt Ma.”

“Dừng tay!”

Không đợi Diệp Phi đâm vào người Phùng Mịch Mịch, Phùng Côn Luân đã tiến lên trước, ngăn Diệp Phi lại: “Anh muốn làm gì?”

Giọng điệu vô cùng tức giận.

Diệp Phi dứt khoát trả lời: “Chữa trị cho cô ta”

“Chữa trị?”

Phùng Côn Luân hất tay Diệp Phi ra, giọng nói cao hơn hai phần: “Não anh bị ngập nước à, hay là tai anh điếc rồi? Không nghe thấy quy tắc tôi vừa tuyên bố sao?”

“Có bất kì đối sách, phương án nào thì cứ viết ra, giao cho chúng tôi nghiên cứu, có được sự đồng ý của chúng tôi mới có thể cứu chữa”

“Bây giờ anh cứ thế đâm kim vào bệnh nhân, xảy ra chuyện gì thì làm sao?”

“Muốn cứu người bệnh thì ngoan ngoãn kiểm tra, sau đó viết ra phương án cứu chữa và bệnh tình của bệnh nhân cho tôi.”

Ông ta lạnh lùng nhìn Diệp Phi: “Tôi ghét nhất là loại người bồng bột như anh, nhân lúc tôi còn chưa tức giận mà tước đi tư cách dự thi của anh thì cút xuống cho tôi”

“Bệnh của cô ta cũng chính là chuyện của chín cây kim châm”

Diệp Phi không hề khách sáo nói: “Tôi cứ thế cứu cô ta cho các người xem, so với viết ra phương án thì tốt hơn nhiều.”

“Quy định là quy định, bất kỳ phương án nào cũng pahir thông qua sự xét duyệt của chúng tôi”

Phùng Côn Luân nói to: “Chúng ta phải có tách nhiệm với người bệnh”

“Phương pháp kim châm mà tôi muốn dùng đã thất truyền lâu rồi, giá trị rất lớn, sao tôi có thể viết ra cho các ông xem được?”

Diệp Phi nhìn bộ dạng ngơ ngác của Phùng Côn Luân: “Ông đi đến bệnh viện khác cứu người liệu có mang kỹ năng của mình ra công bố cho người ta không?”

“Nói thêm nữa, viết trên giấy chỉ bãng cứ thế tiến hành điều trị, tôi có thể bảo đảm, chín cây kim châm có thể chữa được cho cô ta”

“Chữa không được thì tôi bị loại”

Ở hội trường có không ít người cứ thế cứu người cho nhanh ít đầu, đúng đấy, nói dông nói dài chỉ bằng Hơn nữa Diệp Phi tự tin như vậy, chín cây kim châm có thì chữa được, không bằng cho anh một cơ hội Lão Cung cũng không nhịn nổi mà nói: “Hội trưởng Phùng, để anh ấy thửu xem, Diệp Phi rất đáng tin đấy”

“Hồ đồ! Tôi nói không được là không được”

Phùng Côn Luân giận dữ: “Muốn cứu chữa thì nhất định phải viết cho tôi xem qua, không thì anh cút được bao xa thì cút cho tôi.

Lão Cung cười rồi cuối cùng cũng không nói nữa.

Dù sao hôm nay Phùng Côn Luân là người gây chuyện, anh chỉ là người chứng kiến, can thiệp quá nhiều cũng không hay.

Có thể người ta sẽ nghĩ răng Hiệp hội Đông Y Long Đô đang bao che cho.

Diệp Phi Các giám khảo còn lại là người của Phùng Côn Luân, và tất nhiên họ đều.

phải hướng về phía Phùng Côn Luân.

Nhìn thấy điều này, Quách Thi Vũ hả hê nói một câu: “Diệp Phi, ai biết được y thuật của cậu có được hay không, không đem phương án viết ra xét duyệt, nhỡ đâu bệnh nhân chết, Phùng hội trưởng bọn họ há không gặp phải phiền phức?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1489


Chương 1489:

“Cậu không viết ra thì cút xuống dưới đi, đừng làm ảnh hưởng đến hội trưởng Phùng”

Cô từ đầu đến cuối đều mong Diệp Phi bị khai trừ.

Chỉ là xung quanh không ai đồng tình với Quách Thi Vũ, ngoại trừ sau khi nhìn thấy Diệp Phi xuất sắc trong hai trận vừa rồi, còn việc liên quan lúc này là Long Đô có ăn trứng vịt hay không.

Nếu không thì thật là xấu hố.

ập Phi không để ý tới Quách Thi Vũ, chỉ là nhìn Phùng Côn Luân mở miệng: “Hội trưởng Phùng thật sự không cho tôi thử?”

“Đừng đứng trước mặt tôi lấy lòng mọi người, chiêu này không sử dụng được đâu.”

Phùng Côn Luân không kiên nhẫn phất tay: “Phương án trị liệu cùng lắm thì tôi cùng giám khảo vòng này ra kế hoạch, cậu đừng hòng động đến bệnh nhân”

“Quy tắc là quy tắc, làm sao có thể làm bậy? Không hiểu chuyện chút nào”

“Lẽ nào mấy người hội trưởng Phùng không dạy cậu, tất cả đều dựa trên sự phân phối của giám khảo coi thi sao?”

“Cho dù Long Đô có coi thĩ lỏng lẻo thì cũng không có nghĩa là chúng ta sẽ bỏ qua điều đó”

“Cậu thanh niên à, đi xuống đi, đừng làm phí thời gian của mọi người nữa”

Một số giám khảo cấp tỉnh sắc mặt nghiêm nghị, cũng trách móc Diệp Phi “Được, vậy thì cuộc thi này tôi không thi nữa”

Nhìn thấy đám người Phùng Côn Luân một mực chèn ép anh, Diệp Phi cũng nổi nóng: “Tôi nói cho ông biết, bệnh nhân vốn là bị ác linh làm cho kinh hãi, bị súng dọa cho mất hồn, cú sốc đó đã làm mất ba hồn sáu hồn của cô, phương pháp bình thường không thể chữa trị”

“Chỉ có thể dùng”Lục Đạo Phục Ma” châm pháp chữa trị của tôi, cô ấy mới có cơ hội tỉnh lại, nếu không cả đời cứ ngơ dại như vậy”

Nói xong, Diệp Phi ném kim bạc đi về phía cửa.

“Đứng lại!”

Phùng Côn Luân trong lòng loạn đi một nhịp, cảm giác được hành động của Diệp Phi, vội vàng kêu lên: “Vì cậu đã kiên trì như vậy, tôi sẽ cho cậu một cơ hội ngoại lệ”

“Mau quay lại chữa bệnh cho bệnh nhân”

Ông nghiêm nghị nói trừng trị cậu”

Diệp Phi cười lạnh lùng nói: “Ông đây không chữa đấy”

“Cậu dám?”

“Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu không chữa, tôi không những hủy tư cách tham gia của cậu, còn để cho cả giới y học trục xuất cậu”

lếu chữa không khỏi tôi sẽ thay hội trưởng Phùng Phùng Côn Luân dọa Diệp Phi: “Khiến cho cậu cả đời cũng không ngóc đầu lên được”

Diệp Phi không thèm quay đầu: “Tùy ông!”

Phùng Côn Luân giận không thể mắng chửi: không đối phó được với cậu sao?”

“Bang”

‘Đồ ngu ngốc, cậu cho rắng tôi Phùng Côn Luân đang tức giận, cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, mười mấy người xuất hiện trong tầm nhìn của Phùng Côn Luân và những người khác.

Một chiếc giường bệnh được một người cẩn thận đẩy vào khán phòng.

Đi phía trước là Dương Hồng Tinh và Cốc Oanh với vẻ mặt lo lắng.

Nâm trên chiếc giường là Dương Thiên Tuyết với khuôn mặt tái mét và đeo mặt nạ dưỡng khí.

Đánh giá mức độ hô hấp và làn da của cô ấy, tình hình của Dương Thiên Tuyết đã bước một chân vào cửa chết.

“Ông Dương?

“Bà Dương?”

Phùng Côn Luân thấy vậy giật mình, liền dẫn người tới chào hỏi: “Sao ông lại tới đây?”
 
Back
Top Dưới