Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1891


Chương 1891:

“Đưa về, hôm nay đích thân cậu sẽ dạy dõ, cho nó biết sự lợi hại của tao”

Thanh niên tóc đỏ ra hiệu cho năm gã kia đưa Triệu Bích Nhì đi.

Tiếp đó, anh ta quát đám khách kaứa đang khép nép đứng xem, trong đó có Đường Nhược Tuyết: “Nhìn gì mà nhìn? Chưa thấy vợ chồng cãi nhau bao giờ ă?

“Cúu”

Anh ta đề bay mấy người không chút nể nang.

Ngông nghênh vô cùng.

Mười mấy người đứng xem cùng vài nhân viên phục vụ đồng loạt tránh đường.

Ha gã đàn ông vạm vỡ bắt Triệu Bích Nhi đi.

“Cứu tôi với!”

Lúc này Triệu Bích Nhi đã lấy lại được chút sức lực, nheo mắt nhìn Đường.

Nhược Tuyết và Diệp Phi đầy tội nghiệp.

“Nhược Tuyết, cứu mình!”

Lúc này, cô ấy đơn độc không nơi nương tựa, đáng thương như một con mèo hoang trên bờ vực tuyệt vọng, không nhịn được cất tiếng van lơn kêu cứu trong tuyệt vọng.

“Thả cô ẩy ra, đó là bạn của tôi!”

Tiếng kêu cứu vừa cất lên, Đường Nhược Tuyết hoàn toàn nhận ra cô ấy là Triệu Bích Nhi Cô bước tới quát lên ngăn thanh niên tóc đỏ và những người đi cùng lại.

“Các anh không được đưa cö ẩy đi!

“Có chuyện gì thì nói ngay tại đây!”

Cô còn cướp Triệu Bích Nhi lại, và nói: “Bích Nhi, có mình đây, cậu sẽ không sao hết”

Thấy Đường Nhược Tuyết có quen biết với Triệu Bích Nhị, Tiền Gia Hân cũng phụ họa theo.

“Này anh bạn, sao thế? Cô gái này đã làm gì sai?”

Cô ấy còn rút một tấm danh thiếp ra đưa: “Tôi là người nhà họ Tiền..”

“Cút, bớt lo chuyện bao đồng!”

Không đợi cho Tiền Gia Hân nói hết, thanh niên tóc đỏ đã ném tấm danh thiếp đi, lạnh lùng quát.

“Nơi này khó lường, các cô không đùa nổi đâu! Tóm lại, cô ta đã xúc phạm tôi, tôi sẽ đưa cô ta đi nhận hình phạt”

Anh ta nghiêm giọng cảnh cáo: “Bất kể các cô có phải bạn của cô ta hay không, cũng không bảo vệ được cô ta”

Diệp Phi còn đang chau mày thì Phác Anh Long đã nhếch mép cười: “Không bảo vệ được cô ấy?”

“Cút!”

Thanh niên tóc đỏ lại một lần nữa lớn tiếng: “Đừng cố gồng, các người không đùa được với bọn này đâu!”

“Chái Phác Anh Long nhanh nhẹn sải bước tiến lên, dưới sự chứng kiến của đám đông, anh ta vung tay giáng xuống một cú bạt tai vang dội.

Thanh niên tóc đỏ lảo đảo lùi sau nhổ ra một chiếc răng đây máu, đầu óc choáng váng Phác Anh Long lại bước tới tát thêm một cái Bốp!

Năm ngón tay hẳn lên rõ ràng.

Phác Anh Long lấy khăn giấy lau hai bàn tay, cười khẩy: “Giờ tôi chọc vào các anh rồi đấy, sao nào?”

Thanh niên tóc đỏ xoay mòng mòng hai vòng tại chỗ, ngơ ngẩn một lúc mới lại nhổ thêm một ngụm nước bọt dính máu.

Anh ta nhìn Phác Anh Long không sao tin nổi, tồi ôm mặt gân cổ lên quát.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1892


Chương 1892:

“Mẹ kiếp? Dám đánh tao?

“Mày có biết ông đây là ai không?

Cô ấy còn rút một tấm danh thiếp ra đưa: “Tôi là người nhà họ Tiền..”

“Cút, bớt lo chuyện bao đồng!”

Không đợi cho Tiền Gia Hân nói hết, thanh niên tóc đỏ đã ném tấm danh thiếp đi, lạnh lùng quát.

“Nơi này khó lường, các cô không đùa nổi đâu! Tóm lại, cô ta đã xúc phạm tôi, tôi sẽ đưa cô ta đi nhận hình phạt.”

Anh ta nghiêm giọng cảnh cáo: “Bất kể các cô có phải bạn của cô ta hay không, cũng không bảo vệ được cô ta”

Diệp Phi còn đang chau mày thì Phác Anh Long đã nhếch mép cười: “Không bảo vệ được cô ấy?”

“Cút!”

Thanh niên tóc đỏ lại một lần nữa lớn tiếng: “Đừng cố gồng, các người không đùa được với bọn này đâu!”

“Chát!”

Phác Anh Long nhanh nhẹn sải bước tiến lên, dưới sự chứng kiến của đám đông, anh ta vung tay giáng xuống một cú bạt tai vang dội.

Thanh niên tóc đỏ lảo đảo lùi sau nhổ ra một chiếc răng đầy máu, đầu óc choáng váng.

Phác Anh Long lại bước tới tát thêm một cái Bốp!

Năm ngón tay hẵn lên rõ ràng.

Phác Anh Long lấy khăn giấy lau hai bàn tay, cười khẩy: “Giờ tôi chọc vào.

các anh rồi đấy, sao nào?”

Thanh niên tóc đỏ xoay mòng mòng hai vòng tại chỗ, ngơ ngẩn một lúc mới lại nhổ thêm một ngụm nước bọt dính máu.

Anh ta nhìn Phác Anh Long không sao tin nổi, rồi ôm mặt gân cổ lên quát.

“Mẹ kiếp? Dám đánh tao?

“Người đâu, đánh chết thăng chó này cho tao!”

Anh ta ra lệnh Năm gã to con mặc vest hung hằng xông tới, không hề nương tay với Phác Anh Long.

Binh bốp binh.

Ánh mắt Phác Anh Long đanh lại, không lùi mà xông thẳng lên trước.

Ung dung nhã nhặn tung ra từng đòn *Á..

‘Sau một loạt những tiếng hét, năm gã to con mặc vest văng ra kêu gào thảm thiết, Phác Anh Long đứng giữa đám đông không mảy may thương tích.

Không đợi cho thanh niên tóc đỏ đang lăm le chai rượu kịp ngỡ ngàng, Phác Anh Long lại lách người đến thẳng trước mặt đối phương trong chớp mắt.

“Binh!”

Anh ta cướp lấy chai rượu đập thẳng vào đầu thanh niên tóc đỏ.

Sau một tiếng kêu vang, chai rượu vỡ tan tành, rượu bản tung tóe, thanh niên tóc đỏ kêu thảm thiết, lảo đảo lùi sau vài bước.

“Mẹ kiếp, mày dám đánh tao à”

Thanh niên tóc đó ôm đầu gào thét: “Ông đây là cháu của Tư Đồ Không, mày dám động vào à?”

Câu này vừa thốt ra, không ít người có mặt tại đó mặt biến sắc, ngay đến Tiền Gia Hân cũng phải chau mày.

Đổi lại là một tuần lễ trước, chưa nhiều người biết tới cái tên Tư Đồ Không, mà cho dù có biết cũng sẽ không để ý tới.

Dẫu gì cũng chỉ là một tay quản lý tiền sảnh.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1893


Chương 1893:

Nhưng hiện giờ thì ba chữ Tư Đồ Không lại có sức uy h**p vô cùng lớn.

Ông ta đã thay thế Long Thiên Ngạo và Trần Hạo Đông, trở thành người đại diện pháp lý mới của du thuyền Alyssa, quản lý công việc chung cho các bộ phận của Alyssa.

Bất kế là chín tầng phía trên hay ba tầng phía dưới, ông ta cũng có tiếng nói Sau lưng ông ta còn có thế lực bí hiểm chống đỡ.

Vậy nên, động tới cháu của ông ta ngay trên du thuyền Alyssa đồng nghĩa gây ra rắc rối không hề nhỏ.

Tiền Gia Hân cảm thấy váng đầu.

“Sao? Đánh anh đấy, có ý kiến gì à? Tư Đồ Không với Tư Đồ Có cái gì? Chọc vào đây là đánh cho bay hết”

Không đợi Tiền Gia Hân lên tiếng can ngăn, Phác Anh Long lại tung chân sút bay thanh niên tóc đỏ.

Thanh niên tóc đỏ ngã chổng vó trên đất, lôi thôi lếch thếch, anh ta cố gắng vật vã bò dậy.

“Mày được lắm, có giỏi thì đợi ông đây năm phút”

Anh ta rút điện thoại di động gào tướng lên: “Tao không cho mày chết thì Tư Đồ Thanh tao là thắng hèt “Được, gọi đi, để tôi xem hôm nay anh gọi được ai tới Phác Anh Long chắp tay sau lưng khinh bỉ nói: “Anh có gọi ai đi chăng nữa thì cũng chuyển giúp tôi một lời. Có đệ nhất mãnh long của Nam Quốc ở đây, xem họ có dám đến không”

Anh ta hăm hở: “Tôi đợi anh năm mươi phút đấy!”

Tư Đồ Thanh cười như điên dại, rồi gào lên với chiếc di động: “Chú ơi, cháu bị bắt nạt”

Thấy đối phương gọi người, sắc mặt Tiền Gia Hân trở nên căng thẳng: “Anh Phác!”

Đường Nhược Tuyết cũng chêm vào một câu: “Hay là chúng ta đi thôi.”

Diệp Phi vẫn không lên tiếng, ngoài việc muốn làm rõ sự tình ra, anh còn muốn biết chỗ dựa của thanh niên tóc đỏ có phải là giám đốc Tư Đồ hay không.

“Không sao, tình huống này tôi xử lý được”

Phác Anh Long xua tay với đám Đường Nhược Tuyết.

“Tôi muốn xem xem, hôm nay có Phác Anh Long tôi ở đây, ai dám đến gây tối?

“Tổng giám đốc Đường, các cô yên tâm, có tôi đây, các cô sẽ bình an vô sự”

Anh ta còn kéo một chiếc ghế tới chính giữa, đường hoàng ngồi xuống vắt chéo hai chân.

Tư thế xem thường hết thảy cộng thêm gương mặt tuấn tú lạnh lùng kiêu ngạo của Phác Anh Long chợt khiến không ít thiếu nữ phải trầm trồ.

Tiền Gia Hân cũng nhìn mê đắm.

“Cảm ơn mọi người, cảm ơn cậu, Nhược Tuyết”

Triệu Bích Nhi khẽ nói câu cảm ơn, vòng tay ôm lấy thân hình thon thả của mình, nấp sau lưng Diệp Phi.

Dường như cô ấy chỉ tin tưởng Diệp Phi có thể bảo vệ mình.

Đường Nhược Tuyết thấy thế thì lấy làm ngạc nhiên Cộp cộp cộp…

Chưa đầy ba phút, phía cửa quán bar đã vang lên tiếng bước chân đông đều, tiếp đó đám đông bị gạt sang hai bên.

Diệp Phi ngước lên nhìn thì thấy mấy chục nhân viên tinh nhuệ của du thuyền xuất hiện, tất cả đều mặc áo thủy thủ màu xanh, ai nấy đều mang theo.

một cây súng, Bước đi đồng đều, họng súng lạnh lẽo, khí thế chết chóc bỗng chốc làm cho Phác Anh Long phải nghiêm nghị.

Sau khi Diệp Phi yêu cầu giám đốc Tư Đồ l của du thuyền, giám đốc Tư Đồ ngay lập tức Anh ấy không chỉ ngay lập tức đuổi việc những phần tử xấu của Hắc Ô Y, thành lập một đội có các thành viên nòng cốt mà anh ấy có thể tin tưởng, mà còn dốc sức nâng cấp một lượt hết tất cả trang bị của mình.

‘Sau khi nhìn thấy bản lĩnh của những bậc cao thủ do Diệp Phi chọn, Tư Đồ Không đã vứt bỏ các loại vũ khí bằng bạc thô sơ, dựa vào quan hệ mà kiếm được gần một trăm thẻ súng hợp pháp.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1894


Chương 1894:

liệu các công việc thường ngày Kết quả là, các nhân viên bảo vệ không chỉ sử dụng toàn bộ các bộ trang phục thủy thủ cũng một màu, mà tất cả còn mang theo những cây súng trường với lực sát thương rất lớn.

Đúng lúc này, người thứ ba mươi đã bước vào, tay vẫn cầm chặt súng ống, trong phút chốc khiến quán bar tràn ngập bầu không khí tiêu điều chết chóc.

Ba mươi người bảo vệ sau khi bước vào quán bar thì liền nhanh chóng tách nhau ra ngay.

Mười người canh giữ lối ra vào và đuổi khách hàng đi, mười người chữa súng thẳng vào bọn người của Phác Anh Long uy h**p.

Còn có mười người khác đã phân tán ra cách khoảng một mét, ngoài trừ việc để bù vào lỗ hổng, cũng là vì không để cho Phác Anh Long có cơ hội phản kích.

Khả năng kiểm soát tình hình được đào tạo rất bài bản, khiến đám người của Tiền Gia Hân trong lòng chợt run sợ.

Vẻ mặt Phác Anh Long cũng trở nên cứng ngắc.

Tuy rằng anh ta rất có bản lĩnh, nhưng ở trong một không gian kín chật hẹp như quán bar, đối mặt với ba mươi người đang cầm súng trên tay, thì anh ta thật không đủ sức rổi đấy Anh ta có thể tránh được một viên đạn, mười viên đạn, nhưng ba mươi viên đạn thì không chắc có thể né kịp hay không.

“Đồ khốn nạn, chú của tao mà đến, thì bọn bây xong đời rồi đấy!”

Nhìn thấy các nhân viên bảo vệ du thuyền đang kiểm soát cục diện ở quán bar, Tư Đồ Thanh phấn khích cười gắn lên như bị hăng tiết vịt vậy: “Dám động vào ông mày à, dám dính líu vào những việc không đâu của ông mày à, lát nữa ông mày sẽ trừng trị từng đứa một trong đám bọn bây cho đến chết mới thôi”

“Đàn ông thì đánh rồi quăng xuống biến, đàn bà thì trói lại quăng hết lên giường tao, hahaha, để tao xem bọn mày làm sao mà còn có thể hung hăng càn quấy như thế được nữa”

Ngón tay của Tư Đồ Thanh chỉ thẳng vào Phác Anh Long rồi quát lên: “Đặc.

biệt là mày đấy cái thäng khốn nạn, ông đây sẽ rạch nát mặt mày, chặt đứt cánh tay mày, để cho mày biết là tao không phải người dễ trêu chọc đến đâu đấy nhé”

Anh ta trút hết cơn tức giận do ban nãy vừa bị đánh ra.

“Tư Đồ Thanh, có chuyện gì đã xảy ra?”

Đúng ngay lúc này, ở cửa lại có thêm vài người đang bước đến, Tư Đồ Không bị những người khác vây quanh ở đẳng trước, trên mặt toát ra một vẻ lạnh giá vô cùng.

“Chú, chú đến thì tốt quá rồi”

Tư Đồ Thanh bận rộn chào đón người vừa đến một cách vội vã, rồi với vẻ mặt giận dữ đem mọi chuyện giải thích rõ cho Tư Đồ Không nghe: “Người phụ nữ đó tối qua khi giở trò khi chơi bài bị con phát hiện, không muốn bị đứt ngón tay, nên đã hứa sẽ ở lại một đêm cho xong chuyện, kết quả nhân tôi lúc đang tấm đã lấy trộm ví của con và bỏ chạy” “Con cứ tưởng mình là đen đủi, không ngờ đêm nay lại gặp lại cô ấy”

“Con đã đưa người đuổi theo đến tận đây để ngăn cô ấy lại.”

“Vừa định đưa cô ấy về để xử lý, thì những tên khốn này không chỉ tiến tới ngăn cản, mà chúng còn ở trước mặt mọi người đánh con và năm người bảo vệ bị thương nữa”

“Hung hăn kiêu ngạo nhất là khi, anh ta bảo con đi gọi cho ai đó, còn nói là sẽ đánh luôn cả người được gọi đến”

“Thân thủ của anh ta có hơi lợi hại, con đánh không lại được, vì vậy chỉ có thế nhờ đến chú giúp đỡ thôi”Anh ấy chỉ vào bọn người của Phác Anh Long và Diệp Phi: “Con nghĩ rằng bọn họ là cùng một phe”

“Gian lận khi chơi bài? Cùng một phe?”

Ánh mắt Tư Đồ Không hơi lạnh lẽo, đây là một điều cấm ky lớn, nếu không đánh một người để dẫn mặt những người khác thì sau này sòng bạc của du thuyền sẽ khó để mà hoạt động tiếp tục.

“Ngài Tư Đồ, tôi là Tiền Gia Hân của nhà họ Lúc này, Tiền Gia Hân vội vàng bước lên giới thiệu: “Chúng tôi và người phụ nữ đó không phải cùng một phe đâu, nhưng quả thật cô ấy đúng là bạn thân của một người bạn của tôi”

“Tôi không rõ lắm chuyện gì đã xảy ra, nhưng cho dù thế nào cũng được, xin ngài hãy tin rằng xung đột vừa rồi chỉ là hiểu lầm mà thôi”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1895


Chương 1895:

“Tôi cũng hy vọng ngài có thể giữ cho tôi một chút thể diện, chuyện này đến đây là chấm dứt vậy, tôi tình nguyện bồi thường mọi tổn thất của mọi người”

Mặc dù thân thủ của Phác Anh Long rất điêu luyện, nhưng đối phương có tânba mươi khẩu súng, Tiền Gia Hân hy vọng có thể dùng tiền để giải quyết êm đẹp mọi việc “Cô Tiền?”

Tư Đồ Không chợt giật mình, rõ ràng ông ấy biết Tiền Gia Hân, nhưng có Diệp Phi ủng hộ ông ta, đã không còn cảm giác được nhiều người yêu thương mà lo sợ như trước nữa rồi.

“Gia đình họ Tiền tiền tài quyền thế rất giàu mạnh, Tư Đồ Không vẫn luôn rất tôn trọng, nhưng luật lệ là luật lệ”

“Trong chuyện này không tồn tại vấn đề thể diện gì cả, chỉ có đúng hay sai mà thôi”

Ông ấy dửng dưng cầm lấy danh thiếp rồi lên tiếng yêu cầu bạn của cô Tiền ra để đối chất.

‘Sắc mặt Đường Nhược Tuyết chợt lạnh lùng: “Bạn thân của tôi có gia sản mấy chục tỷ, tiếu thư ở Long Đô, làm sao có thể giở trò khi chơi đánh bạc được cơ chứ?”

“Người gì hay thân phận gì đều không quan trọng, điều quan trọng là cô ấy có vi phạm nội quy hay không kìa”

‘Sau khi trải qua phong ba của Long Thiên Ngạo, tầm nhìn của Tư Đồ Không đã cao hơn rất nhiều, Alyssa không đánh giá con người qua vẻ bề ngoài nữa, mà chỉ tùy theo việc để xem xét.

Triệu Bích Nhi nấp sau lưng Diệp Phi nặn ra một câu: “Tôi không có gian lận, chính là do cô ta thua quá nhiều, nên nhét vài lá bài poker lên người tôi để vu.

oan đấy. Đồ đê tiện, nói tôi vu oan, vậy cô có nhân chứng không hả?”

Tư Đồ Thanh bước tới một bước rồi la lên: “Tôi chính là nhân chứng nhìn thấy cô gian lận lúc chơi bài đây này” Hành động đột ngột của anh ta, đã chặn ngay mắt Tư Đồ Không, cũng khiến cho bóng dáng của Diệp Phi tối sầm lại.

“Những người liên quan theo tôi, không nên làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán bar”

“Đích thân tôi sẽ đi điều tra, tôi sẽ làm cho một người tốt nào phải chịu oan, và cũng sẽ không tha cho bất kỳ một tên xấu xa nào cả”

Giọng nói Tư Đồ Không trở nên lạnh lùng: “Nếu như mà cứ kháng cự thì đừng trách viên đạn này của tôi vô tình”

“Việc này chắc là không cần thiết đâu nhỉ”

Lúc này, Phác Anh Long đột nhiên ngấng đầu lên và nói: “Bất kế là gian lận hay là vu oan, Phác Anh Long tôi sẽ lo liệu việc này”

“Nhân tiện, những tên ăn hại này cũng là do tôi đánh đấy”

“Tôi vẫn nên hộ tống cô Đường và những người khác rời đi, nếu các người không phục thì cứ việc nổ súng sống chết với tôi”

“Tôi muốn xem là súng của mọi người nhanh hơn hay là kiếm của đệ nhất Mãnh Long ở Nam Quốc nhanh hơn”

Anh ta chậm rãi đứng dậy, trong tay phải còn cầm một thanh kiếm màu đỏ.

Thân kiếm được chạm khắc rồng phượng, trên đó còn ghi một dòng chữ “Một kiếm thiên hạ sẽ giật mình”

“Từ ba năm trước sau khi tôi một kiếm g**t ch*t Thần tiên xong, thì tôi đã không còn sử dụng nó nữa”

“Nếu mấy người cứ ép buộc tôi phải rút thanh kiếm này ra, tôi không ngại mà giết hết tất cả các người đâu đấy” Phác Anh Long đế lộ ra một lưồng sát khí mạnh mẽ.

Tư Đồ Không nheo mắt nhìn sang chỗ khác.

Ba mươi tay súng cũng quay miệng súng về phía Phác Anh Long Tư Đồ Thanh sợ rằng thế giới quá yên bình nên mới gào thét lên m “Chú, chính là vì cái tên này, quăng chết anh ta, đập chết anh ta đi”

“Một kiếm đã g**t ch*t Thần tiên cơ à? Thú vị rồi đấy”

Tư Đồ Không chộp lấy một khẩu súng và bước về phía trước, với một nụ cười tươi trên khuôn mặt, nheo mắt liếc nhìn Phác Anh Long.

Đột nhiên, ông ta chợt giật mình, ông ta liền nhìn thấy Diệp Phi đang đứng phía sau Phác Anh Long.

Ông chủ lớn à?
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1896


Chương 1896:

Tư Đồ Không ngay lập tức đổ mồ hôi lạnh ra rất nhiều, khuôn mặt nổi loạn bướng bỉnh trong khoảnh khắc trở nên hoảng loạn.

Chuyện xảy ra tối nay, trước tiên không phân biệt đúng sai, chỉ cần là việc cháu trai diều võ giương oai khoe mẽ, cũng đủ khiến Diệp Phi không hài lòng về ông ta rồi.

Thế mà Tư Đồ Thanh vẫn còn hung hăng gọi: “Chú, phải giết chêt cái khúc gỗ này trước mới được”

Chát— Còn chưa kịp nói cho dứt lời, Tư Đồ Thanh đã bị bản một phát té thắng.

xuống đất. Một trận kinh hoàng Tư Đồ Thanh ngầm hừm một tiếng, ôm vai khó khăn ngẩng đầu lên.

Sau đó anh ta đã bị choáng váng Người đánh anh không phải ai khác mà chính là Tư Đồ Không.

Tiền Gia Hân và Thư ký Mễ bọn họ cũng trừng to mắt.

Chuyện này là như thế nào vậy nè?

Tư Đồ Không tại sao lại đánh Tư Đồ Thanh vậy? Chẳng lẽ là vì sợ cái danh một kiếm đã có thể g**t ch*t Thần tiên của Phác Anh Long?

Đúng rồi, nhất định là như thế, mặc dù Tư Đồ Không rất mạnh, nhưng khi nghe một kiếm đã có thể g**t ch*t Thần tiên thì phải sợ hãi thôi.

“Chú, chú đang làm gì vậy?”

Từ Đồ Thanh cũng không ngờ đang yên đang lành thì tự nhiên Tư Đồ Không.

lại có thể bắn mình một phát như thế.

So với sự ngỡ ngàng của mọi người, Diệp Phi ở phía sau biểu hiện vô cùng thoải mái và mãn nguyện, còn nhàn nhã uống bia.

Chát!

Tư Đồ Không lại cho Tư Đồ Thanh thêm một cái tát nữa, tát anh ta đến nỗi trên máu b*n r* từ khóe miệng đầy ở trên sàn nhà.

“Làm gì hả? Mày nói xem là đang làm gì?”

Ông ấy quát mắng cháu trai của mình một câu.

“Mày đã làm một việc không nên làm, đã xúc phạm đến người không nên.

xúc phạm rồi đấy”

“Mau quỷ xuống xin lỗi và tự tát mình mười cái bạt tai đi”

“A..” tất cả mọi người có mặt ở hiện trường không khỏi ngạc nhiên khi nghe những lời nói vừa rồi của Tư Đồ Không.

Họ hoàn toàn không thể ngờ rằng Tư Đồ Không hung hăng hùng hổ xuất hiện, trong giây lát bỗng đột nhiên trở nên ăn nói khép nép đến như thế.

Ánh mắt từ những người của bên phía Tiền Gia Hân dừng lại ở Phác Anh Long, trong đáy mắt của họ hiện lên sự sùng bái và say mê.

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, Tư Đồ Không đã khuất phục trước Phác Anh Long rồi.

Không hổ là Đệ nhất Mãnh Long ở Nam Quốc, ngay cả những người mới nổi như Tư Đồ Không cũng phải kiêng dè, võ công lẫn ngoại hình đều tuyệt vời đến như thế.

Biết bao nhiêu phụ nữ ánh mắt đều mê đắm hết cả lên.

“Chú..” Trước tiên Tư Đồ Thanh chợt sửng sốt, cũng không ngờ người chú ấy lại phải cúi đầu Đây là địa bàn của họ, có còn hàng chục khẩu súng đang chờ sẵn, vậy tại sao lại phải sợ Phác Anh Long cơ chứ?

“Chát” Không đợi Tư Đồ Thanh nói xong, Tư Đồ Không lại tát vào mặt anh ta một cái nữa rồi quát lên: “Còn không mau xin lỗi cô Tiền và những người khác đi?”

Việc gian lận lúc chơi bài bất kể là đúng hay sai, cháu trai kiêu ngạo như vậy chính là bởi vì bản thân đã không dạy dỗ nghiêm khắc, và cho dù thế nào thì cũng phải đưa ra một lời giải thích hợp lý cho Diệp Phi “Ơ..” Não bộ của Tư Đồ Thanh lại ngơ ngác, trên đôi má lại thêm một vết sưng đỏ ửng.

Anh ta có thể thấy được rằng Tư Đồ Không đang thực sự tức giận, vì vậy mau chóng chạy đến trước mắt đám người của Tiền Gia Hân, rồi quỳ xuống một cái bịch.

“Cô Tiền, anh Phác, tôi xin lỗi, là do tôi có mắt không tròng đã xúc phạm đến mọi người”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1897


Chương 1897:

“Xin lỗi, xin lỗi ạ!”

“Mọi người là người lớn đừng nên chấp nhất với trẻ con, xin hãy rộng lòng tha thứ, cho chúng tôi một cơ hộ Tư Đồ Thanh vừa cầu xin Tiền Gia Hân tha thứ, vừa tự tát mình mười cái bạt tai.

Từng cái từng cái lực đều rất mạnh, tát ra từng tiếng chan chát, biểu lộ rõ sự chân thành trong việc xin lỗi của anh ta.

Năm người đàn ông cường tráng đi theo cũng quỳ xuống bên cạnh, cũng làm theo dáng vẻ của Tư Đồ Thanh để xin được tha thứ.

Tư Đồ Không cũng bước tới phía trước rồi cúi đầu xin lỗi: “Cô Tiền, thật sự rất xin lỗi, đã xúc phạm đến mọi người, xin hãy bao dung bỏ qua cho”

Trong khi nói những lời đó, còn kinh hoàng sợ hãi liếc nhìn Diệp Phi một cái, để xem Diệp Phi có hài lòng với lời nhận lỗi của ông ta hay không.

“Ngài Tư Đồ đã khách sáo rồi”

Nhìn thấy lời xin lỗi của Tư Đồ Không, Tiền Gia Hân cảm thấy bản thân rất có thể diện, gác hai chân lên ghế sô pha: “Mọi người đều có thể coi là người quen của nhau, cháu của ngài có lỡ xúc phạm cũng không sao, chỉ cần làm rõ hiểu lầm là được rồi”

“Chỉ là cái thái độ này cần phải thay đổi, nếu không lần sau đụng phải một người khác còn khó đối phó hơn, thì ông Tư Đồ cũng sẽ không bảo vệ được nữa đâu “Suy cho cùng, thì không phải ai cũng rộng rãi dễ bỏ qua cho như tôi và anh Phác”

Tiền Gia Hân mỉa mai Tư Đồ Không, nhưng vẫn giữ lại một chút đường lùi, dù sao thì cả hai bên đều ở Cảng Thành, sớm muộn gì cũng sẽ phải có ngày gặp lại nhau.

“Tôi hiểu rồi, hiểu rồi ạ!”

Từ Đồ Không hơi lạnh nhạt cười: “Cô Tiền cứ yên tâm, sau này tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như thế này nữa đâu”

“Tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại Tư Đồ Thanh, để cho nó biết rằng núi cao còn có núi cao hơn, vỏ quýt dày sẽ có móng tay nhọn ạ”

“Đồng thời, để bày tỏ thái độ xin lỗi của chúng tôi, tất cả các dịch vụ của mọi người đã sử dụng trong tối nay đều sẽ được miễn phí hết”

“Ngoài ra, đây là một tấm thẻ vàng VIP, sau này, nếu mọi người có đến Alyssa để vui chơi sẽ được giảm giá 50%.”

Ông ta liền lấy ra một tấm thẻ đưa sang: “Chuyện này xem như đến đây là kết thúc được không?”

Thái độ hăng hái, niềm nở.

Tiền Gia Hân và một số bạn nữ đều ngẩng cao đầu, ưỡn thẳng ngực.

‘Vốn đ* họ muốn bỏ tiền ra để dàn xếp mọi việc êm đẹp, nhưng giờ ngược lại chú cháu nhà Tư Đồ đã quỳ xuống xin lỗi rồi và còn bồi thường tiền nữa.

Thể diện đã kiếm lại đủ hết.

Nhưng chỉ là vào lúc này, Phác Anh Long đang ngồi bên cạnh uống rượu, đột nhiên không tỏ rõ ý kiến cười chế nhạo một tiếng: “Hừ, chỉ có như vậy thôi đã đòi bỏ qua à?”

“Tư Đồ Không ông làm việc như thế này à?”

“Mười cái tắt vào mặt, quỳ xuống nhận lỗi, lại thêm một chút ít ân huệ nhỏ, là có thể xóa bỏ việc bọn mày xúc phạm Phác Anh Long tao tư?”

“Bọn mày đã quá xem nhẹ Đệ nhất Mãnh Long của Nam Quốc rồi, hay là Tư Đồ Không mày đã quá coi trọng Alyssa2”

Phác Anh Long đập bàn hét lớn: “Mày có tin hay không tao sẽ dùng cây kiếm đã chém chết Thần tiên này giết mày, khiến cho mày phải máu chảy thành sông luôn không hả?”

Những lời này vừa quát ra, đám người của Tiền Gia Hân giật bắn cả người lên, tất cả đều bị khí thế của Phác Anh Long làm cho sợ hãi Nhưng trong lòng Tư Đồ Không lại nổi lên một cơn tức giận.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1898


Chương 1898:

Ông ta vẫn có hiểu biết chút ít về Phác Anh Long, là một cao thủ của Nam Quốc từng dưới trướng Quyền Tương Quốc, có một chút bản lĩnh, nhưng không xứng đáng với danh tiếng đã khoác lác Cái gì là Đệ nhất Mãnh Long của Nam Quốc, cái gì mà là một kiếm đã chém chết Thần tiên, đã thổi phồng mọi thứ quá rồi, nếu ba mươi phát súng cùng nổ ra một lúc, Phác Anh Long sẽ chết ngay lập tức mà thôi.

Tư Đồ Không không có thiện cảm với cái tên tay mơ này, nếu không có Diệp Phi ở đó, ông ta đã sớm nố hai phát súng để Phác Anh Long phải gọi bố rồi.

Tiền Gia Hân nhận ra được sự tức giận của Tư Đồ Không, tâm hồn thiếu nữ không khỏi co thắt lại Không giữ thể diện cho Tư Đồ Không đến như thế, cô lo lắng rằng Tư Đồ Không sẽ thẹn quá hóa giận mà làm liều mất.

Chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ thách thức kiêu ngạo không ngớt của Phác Anh Long, Tiền Gia Hân lại không dám phá hỏng, vì vậy chỉ có thể bắt chéo hai chân của mình lại rồi ngồi quan sát và phân tích tình hình phát triển như thế nào.

Diệp Phi thì vẫn cứ thờ ơ.

Tư Đồ Không đã lên được vị trí đó quá nhanh, nên khó tránh khỏi sự xốc nổi, Diệp Phi cũng không ngại chèn ép khí thế sắc bén của ông ta.

“Anh Phác, tôi xin lôi, là do tôi đã dạy dỗ không nghiêm”

Nhìn thấy Diệp Phi không nói gì, Tư Đồ Không thở ra một hơi dài, tự tát mình hai cái bạt tai.

Sau đó ông ta lại lấy một ly whisky.

Mở ra.

Ông ta đế lên miệng uống ừng ực liên tục, rất nhanh sau đó, chai rượu whisky đã bị ông ta cạn sạch.

Tư Đồ Không vứt chai rượu sang một bên và cười nói: “Không biết bây giờ anh Phác đây đã hài lòng chưa?”

Tư Đồ Thanh cũng đến nhận lỗi một lần nữa: “Anh Phác, tôi xin lỗi, là do chúng tôi có mắt mà như mù”

Đường Nhược Tuyết cũng mạo muội nói thêm vào một câu: “Anh Phác, ông Tư Đồ Không đã rất chân thành rồi, nên để mọi việc kết thúc ở đây vậy”

“Chủ tịch Đường đã mở miệng rồi, vậy thì tôi sẽ tha cho bọn họ vậy”

Phác Anh Long cất thanh kiếm quý báu màu đỏ đi, vỗ vỗ nhẹ vào mặt bọn người của Tư Đồ Không rồi âm ừ: “Nế mặt cô Đường và những người khác, tao sẽ không làm khó bọn bây nữa”

“Dạy dỗ lại người của mày cho tốt đấy, nếu còn có lần sau, tao tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu.

Anh ta mạnh mẽ quát lên một tiến: Từ Đồ Không chạm vào má, nói lấp lửng: “Anh Phác cứ an tâm, tôi sẽ nhớ thật kỹ”

Ông ta sẽ đưa Phác Anh Long vào danh sách đen, chỉ cần tìm thấy cơ hội sẽ đuổi cùng giết tận.

“Ôi, đẹp trai quá.”

“Đã nghe rõ chưa hả?”

Nhiều phụ nữ có mặt ở hiện trường đã dùng ánh mắt đây ngưỡng mộ nhìn Phác Anh Long.

Quá độc đoán, quá ngông cuồng rồi Chỉ trong một lời nói, đã bắt Tư Đồ Thanh phải quỳ xuống xin lỗi, còn bắt Tư Đồ Không phải uống rượu để chuộc tội, thậm chí còn phải tự tát vào mặt mình.

Đúng là vô cùng ngang ngược mà.

Tiền Gia hân cũng thuận tiện liếc nhìn Diệp Phi một cái Cô phát hiện ra rằng Diệp Phi đang không nói một lời nào đứng sau đám đông, không biết là cố ý hay vô ý mà còn đang lợi dụng Triệu Bích Nhi.

Ánh mắt cô thoáng bộc lộ ra một sự khinh bỉ.

Thân là vệ sĩ của Đường Nhược Tuyết, khi hai bên xảy ra mâu thuẫn như vậy, cho dù Diệp Phi không đứng ra hành động, thì cũng nên phụ họa vài câu chứ.

Kết quả bị dọa đến mức không dám nhúc nhích luôn.

Khi so sánh với Phác Anh Long, hoàn toàn là một trời một vực.

Loại vệ sĩ hèn nhát này, cũng không biết Đường Nhược Tuyết đã vừa ý chỗ nào nữa?

“Vô dụng!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1899-1900


<b>Chương 1899:</b><b> </b>

Tiền Gia hân lắc đầu tỏ vẻ thất vọng với Diệp Phi, cô ngẫm nghĩ rằng nhất định phải thuyết phục Đường Nhược Tuyết đuổi Diệp Phi đi mới được.

“Đi thôi!”

Lúc này Tư Đồ Không lại liếc nhìn Phác Anh Long, rồi cùng lai mang theo.

đám người của Tư Đồ rời khỏi quán bar.

Phác Anh Long khẽ ngâm nga một tiếng: “Xem như là bọn bây biết điều, sau này nhìn thấy tao thì trốn xa một chút”

Tư Đồ Không và những người khác không đáp lại mà chỉ lẳng lặng biến mất trong tâm mắt của mọi người.

“Anh Phác, lần này cảm ơn anh nhiều rồi”

Đợi sau khi Tư Đồ Không và băng nhóm của ông ta biến mất, Tiền Gia Hân dẫn mọi người tiến lên vây quanh Phác Anh Long, yêu kiều mỉm cười: “Nếu không có anh giải vây giúp, e rằng lần này chúng tôi sẽ gặp rắc rối lớn rồi đấy”

Cô ấy còn hơi nghiêng đầu nhìn về phía Đường Nhược Tuyết: “Nhược Tuyết, anh Phác lại giúp cô và bạn bè, cô nên cảm ơn anh ấy đấy”

Đường Nhược Tuyết liếc nhìn Diệp Phi, sau đó lịch sự thốt ra một câu: “Cảm ơn anh Phác”

“Tiện tay mà thôi”

Phác Anh Long bình thản nhẹ nhàng: “Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không bao giờ để.

người ta làm tổn thương đến chủ tịch Đường, thì nhất định sẽ không để cho cô.

gặp chuyện gì được”

“Có vẻ như khi tôi thuê anh Phác làm việc là một quyết định đúng đản”

Nửa người của Tiền Gia Hân gần như đã dính vào luôn rồi, ôm lấy cánh tay Phác Anh Long và còn tâng bốc một câu: “Nếu như Miêu Kinh Vân biết được là anh Phác đã bảo vệ Nhược Tuyết, thì có lẽ sẽ hủy bỏ mọi kế hoạch tấn công đấy.

“Băng không, nếu đối đầu với anh Phác, thì sẽ bị anh trong ba, năm kiếm chém chết mất thôi.”

Những người phụ nữ đều lần lượt gật đầu, rất tin tưởng vào Phác Anh Long, “Một kiếm!”

Phác Anh Long chợt cười thách thức: “Đối với tôi, chỉ cần một kiếm…”

Sau mâu thuẫn này, Tiền Gia Hân và những người khác không tiếp tục tiệc tùng trong quán bar.

‘Sau khi uống một vài ly rượu, họ rời khỏi Bưu Luân, sau đó đến nghỉ ngơi tại Hồng Thụ Tây Ngạn.

Ban đầu Đường Nhược Tuyết vốn định yêu cầu Cao Tĩnh sắp xếp cho cô một nơi để nghỉ ngơi nhưng Tiên Gia Hân không muốn để Đường Nhược Tuyết ở khách sạn.

Cô ấy lo lãng rằng ở khách sạn có đủ hạng người và đội ngũ nhân viên cũng quá phức tạp, sẽ dễ dàng tạo cơ hội cho đám người Miêu Kinh Vân.

Vì vậy, cô ấy khăng khăng yêu cầu Đường Nhược Tuyết đến ở trong biệt thự riêng của mình.

Hồng Thụ Tây Ngạn không chỉ có đủ phòng để ở mà còn có nhiều hệ thống an ninh khác nhau hoạt động, tạo điều kiện thuận lợi hơn cho Phác Anh Long bảo vệ cô trong trong khoảng cách gần.

Đường Nhược Tuyết không thể cưỡng lại được sự nhiệt tình của Tiền Gia Hân nên đành phải đưa Diệp Phi và Triệu Bích Nhi đến ở lại một đêm.

Cô tính ngày hôm sau liền đổi chỗ ở.

Gần mười giờ đêm, mấy chiếc ô tô gào thét chạy về Hồng Thụ Tây Ngạn.

Đường Nhược Tuyết khăng khăng đi cùng xe với Diệp Phi và Triệu Bích Nhi.

Phác Anh Long chỉ có thế đi theo Tiền Gia Hân và Thiên Tuyết với vẻ mặt ảm đạm.

“Bích Nhị, tối nay có chuyện gì vậy?”

<b>

<b>Chương 1890:</b>

Nguồn thiếu chương
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1901


Chương 1901:

Biệt thự Hồng Thụ Tây Ngạn được xây dựng trên sườn núi Sư Tư, là một vị trí đắc địa trong khu vực giàu có.

Dựa lưng vào những ngọn đồi xanh mướt, nhìn ra toàn cảnh thành phố mát mẻ nhưng không ẩm thấp, vắng vẻ nhưng không hoang vu.

Mùa hè mát mẻ, mùa đông ấm áp.

Đây là món quà trưởng thành cha Tiền tặng cho Tiền Gia Hân, sau đó Tiề Gia Hân đã chỉ ra rất nhiều tiền để sửa lại nó.

Trong những năm gần đây, nơi này đã trở thành địa điểm yêu thích của Tiền Gia Hân để nghỉ dưỡng và mời khách.

Tiền Gia Hân đưa mọi người đi một vòng làm quen với môi trường và gặp những người giúp việc và bảo vệ.

Sau đó, cô ấy bố trí phòng cho Đường Nhược Tuyết và những người khác.

Đường Nhược Tuyết sống trong một phòng ngủ chính trên tầng hai, Phác Anh Long ở phía bên phải, Triệu Bích Nhi ở phòng đối diện Đường Nhược Tuyết.

Tiền Gia Hân ban đầu muốn xếp Diệp Phi ở phòng bảo mẫu ở tầng một nhưng Đường Nhược Tuyết nhất quyết yêu cầu Diệp Phi phải ở bên cạnh cô, vì vậy cô ấy chỉ có thể sắp xếp cho anh ta ở phòng bên trái.

Sau khi nhận phòng xong mọi người về phòng tảm rửa và nghỉ ngơi, sau một ngày giày vò ai cũng mệt mỏi “Cốc cốc cốc…” Diệp Phi cũng thả lỏng thần kinh, anh vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, lúc quấn một chiếc khăn tắm bước ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Ngay khi Diệp Phi vừa mở cửa, một bóng người đã nhanh như chớp lẻn vào.

Anh quay đầu lại nhìn, vẻ mặt có chút giật mình.

Trong tầm mắt, Triệu Bích Nhi vừa tắm xong cũng quấn khăn tảm, hai tay.

hai chân đều lộ ra ngoài.

Mái tóc rũ rượi, toát lên nét dịu dàng và quyến rũ khó tả.

Diệp Phi định thần lại: “Giám đốc Triệu, có chuyện gì sao?”

“Diệp Phi, thật xin lỗi, vòi hoa sen trong phòng tắm của em bị hỏng, em muốn mượn phòng tắm của anh một lát”

Triệu Bích Nhi giải thích với Diệp Phi, rồi tươi cười lao vào phòng tắm của ‘Ye Fan, mở vòi hoa sen ra tầm.

Hình dáng cơ thể của cô hiện ra trên tấm kính mờ khiến Diệp Phi cảm thấy hô hấp của mình trở nên gấp gáp.

“Giám đốc Triệu, vòi hoa sen nếu bị hỏng có thể sửa được”

Da đầu Diệp Phi tê rần: “Cô dùng phòng tâm của tôi là không thích hợp”

“Có gì không thích hợp?”

Triệu Bân lẩm bấm nói: “Không muốn cho bạn bè mượn phòng tầm sao? Lẽ nào anh muốn em đi gõ cửa phòng Phác Anh Long?”

Diệp Phi bất lực: “Không, trai không vợ gái chưa chồng…” “Em không quan tâm, anh lo lắng cái gÏ?”

Xuyên qua cửa kính của phòng tắm, Triệu Bích Nhi cười khúc khích: “Thiệt thời cũng là em bị, anh sợ cái gì hả?”

Cô cũng cố tình vỗ mạnh vào cơ thể mình, tạo ra tiếng động vang dội khiến Diệp Phí không nói ra suy nghĩ của mình được.

“Không phải, Đường Nhược Tuyết sẽ hiểu lầm khi thấy cái nà Diệp Phi thở ra một hơi dài: “Cô nên biết mối quan hệ giữa tôi và Nhược Tuyết”

“Đừng lo lắng, Nhược Tuyết sẽ không biết đâu”

Triệu Bích Nhi mỉm cười: “Em vừa nhìn thấy Phác Anh Long đã chạy đến phòng của Nhược Tuyết năm phút trước. em đoán là hai người họ có chuyện quan trọng cần bàn bạc…”

Phác Anh Long đến phòng của Đường Nhược Tuyết?
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1902


Chương 1902:

Anh ta sẽ làm gì vào lúc nửa đêm?

Sắc mặt Diệp Phi thay đổi, mở cửa phòng vội vàng chạy ra ngoài.

Vừa lao ra hành lang, anh đã nghe thấy tiếng kêu khe khẽ từ cánh cửa được đóng kín “A..“ Đó là giọng của Đường Nhược Tuyết “Rầm.. Diệp Phi đá tung cánh cửa, không nói một lời lao vào…

Diệp Phi lao vào phòng và nhìn thoáng qua Đường Nhược Tuyết.

Cô mặc váy ngủ đang ngồi bên cạnh bàn cà phê, một tay cầm vài tập tài liệu, tay còn lại che mắt cá chân trái.

Khuôn mặt xinh xắn của cô không thể nén nỗi đau.

Không nghỉ ngờ gì nữa, cô đã bị bong gân.

Chỉ là không thấy Phác Anh Long ở trong phòng.

Chẳng phải Triệu Bích Nhi nói rằng đã thấy Phác Anh Long vào phòng sao?

Tại sao anh lại không thấy anh ta?

Anh ta đã về sớm?

Một loạt suy nghĩ xoay tới xoay lui trong đầu Diệp Phi rồi sau đó rất nhanh liền biến mất, anh chạy tới quỳ ở bên cạnh Đường Nhược Tuyết: “Em làm sao vậy?

“Vừa rồi lúc tôi đang xem thông tin về cuộc đấu giá ngày mai, đột nhiên từ cửa sổ có một con dơi vồ tới. Tôi sợ đến mức nhảy khỏi ghế sô pha và né tránh”

Đường Nhược Tuyết khit mũi giải thích: “Kết quả vô tình té ngã, rất đau”

“Con dơi?”

Diệp Phi nhìn xung quanh: “Tôi không nhìn thấy, có phải em đã nhìn nhầm không, sao lại có dơi trong phòng?”

Đường Nhược Tuyết dùng ngón tay út mở ra cửa sổ: “Nó đã bay ra ngoài, răng sắc bén miệng, toàn thân đỏ bừng. Thật là đáng sợ”

Diệp Phi đứng dậy chạy tới cửa số nhìn ra ngoài, không thấy bóng dáng con dơi, anh không biết có phải là ảo giác của Đường Nhược Tuyết không liền đóng cửa số lại: “Không sao, cửa sổ đóng rồi, sẽ không có cái gì đi vào nữa”

Anh chạy lại chỗ Đường Nhược Tuyết: “Đừng nhúc nhích, để tôi xem xét vết thương, tránh bong gân lần nữa”

Đường Nhược Tuyết đã từ bỏ vùng vậy.

Diệp Phi tránh tay của người phụ nữ, nhìn bàn chân sưng đỏ của Đường Nhược Tuyết liền đưa tay ấn vài cái cho bớt sưng Đôi chân của phụ nữ ít nhiều có thể nhận ra một số khuyết điểm.

Dài quá thì không thẳng, thẳng quá thì da không đều màu, đều màu da thì lại có vết sẹo nhỏ… Mà chân Đường Nhược Tuyết lại khiến cho Diệp Phi có phản ứng sinh lý.

Trắng bóc giống như củ sen, lại không hề mập.

Diệp Phi cảm thấy hơi mà anh thở ra đều mang theo nhiệt độ.

“Em bôi dầu hay đang điều trị?”

Đường Nhược Tuyết có thể cảm giác được hơi thở nóng bức của Diệp Phi, cô không khỏi trợn tròn mắt: “Anh sờ lâu như vậy không có chút tác dụng nào sao?”

Diệp Phi hơi sững sờ trước sự tức giận hiếm hoi của cô.

“Lập tức, lập tức liền hết sưng, vừa rồi tôi đang xoa bóp”

Phi cười ha ha, anh không có ngân châm, nên dứt khoát dùng đá Sinh Tử chữa trị Sau một thời gian, tình trạng sưng của mắt cá chân Đường Nhược Tuyết dần thuyên giảm, lần nữa trở nên mịn màng hấp dẫn.

Tuy nhiên, Diệp Phi không buông ngay lập tức, vẫn giữ chặt nó trong lòng bàn tay, đồng thời dùng tay kia nhặt tài liệu rơi.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1903


Chương 1903:

“Hôm nay em hết ngồi máy bay lại phải giải quyết mâu thuẫn ở Bưu Luân, mệt mỏi hết một ngày. Tắm xong em không thể nghỉ ngơi cho khỏe mà còn xem tài liệu của công ty sao?”

Anh nhặt tập tài liệu bị đánh rơi và đưa cho người phụ nữ.

“Anh nghĩ rằng tôi đến Hồng Kông chỉ vì làm nhân chứng thôi hả?”

Đường Nhược Tuyết lẩm bẩm nhìn Diệp Phi: “Tôi có một dự án khác cần theo dõi”

“Chính quyền thành phố Hong Kong sẽ đưa ra đấu giá mười lô đất vào ngày mai để giảm bớt áp lực, tạo phúc lợi cho mười triệu dân cư Hong Kong”

“Một trong những lô đó vị trí rất gần biển, rất có giá trị để phát triển, được.

gọi là Vọng Hải Phong. Nó có một vị trí cực tốt và một môi trường yên tĩnh, còn hướng về phía đông của mặt trời mọc.”

“Tiền Gia Hân cảm thấy có lợi nhưng cô ấy không đủ tiền nên đã lôi kéo tôi hợp tác, cô ấy sáu, tôi bốn”

“Chúng tôi có một công ty bất động sản, ngày mai dự định lấy lô đất này vào túi, sau đó xây một chung cư cao cấp”

“Vê tên thì chúng tôi đã nghĩ rồi, là Sunrise Oriental, nhìn núi ngắm biển thưởng thức bình minh, rất nên thơ..” “Nó có giá khởi điểm một tỷ nhân dân tệ, chi phí phát triển ban đầu là năm trăm triệu, giá trị tiềm năng là hai mươi tỷ nhân dân tệ.”

“Nếu cuối cùng đấu giá được trong vòng năm tỷ thì sau khi hoàn thành dự án có thể thu được mười tỷ, tôi được bốn tỷ cũng có thể xem là một miếng thịt mỡ”

“Đây cũng là một trong những lý do khiến Tiền Gia Hân đối xử nồng nhiệt với tôi và tôi cố gắng hết sức để duy trì mối quan hệ này”

Nói về công việc, Đường Nhược Tuyết trở nên hào hứng hơn và nói chuyện không ngừng với Diệp Phi Diệp Phi đang xoa bóp mắt cá chân của người phụ nữ, anh cảm thấy răng người phụ nữ này thực sự là một người nghiện công việc.

Sau đó anh khẽ nhíu mày, cái tên Vọng Hải Phong sao lại quen vậy?

Anh giống như đã nhìn thấy cái tên này ở đâu đó.

“Xong chưa?”

Đường Nhược Tuyết nhìn Diệp Phi đang lơ đăng nói: “Y thuật của anh vốn không tệ lầm, làm sao lâu như vậy còn chưa xong? Anh muốn ăn đậu hủ của em?

Diệp Phi định thần lại, mỉm cười buông tay ra: Em đang áp dụng phương pháp điều trị cao cấp, lành lập tức xoa bóp, tự nhiên sẽ tốn nhiều thời gian hơn”

Anh ôm lấy người phụ nữ: “Nếu không chữa khỏi bệnh cho cô liền, ngày mai cô tham gia đấu giá như thế nào?”

“A, hết sưng rồi này!”

Đường Nhược Tuyết nhận thấy rằng hầu hết các cơn đau đã biến mất, mắt cá chân có lực, cô khịt mũi ngạc nhiên.

Diệp Phi bế cô đặt lên ghế sô pha cười nói: “Đó là đương nhiên, tôi dù sao cũng là trợ tá của Kim Chỉ Lâm, cái này chỉ là mắt cá chân bị bong gân thôi”

Anh còn mang quần áo và dép đi trong nhà của phụ nữ đưa cho cô, tránh cho Đường Nhược Tuyết thấy lạnh trong tiết trời đầu xuân.

“Thật kiêu ngạo”

Đường Nhược Tuyết khit mũi, sau đó lại nhìn cánh cửa phòng bị gõ, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

Cô chỉ vô tình ngã xuống và hét lên một tiếng, Diệp Phi đã đạp cửa xông vào, chứng tỏ anh ấy đang rất lo lắng cho cô.

Vừa nhìn ổ khóa bị phá, Đường Nhược Tuyết lại có chút đau đầu: “Cửa bị anh phá, buổi tối làm sao ngủ được?”

Cô đã quen với việc khóa cửa khi ngủ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1904


CHương 1904:

“Không sao đâu”

Diệp Phi đưa ra gợi ý: “Em ngủ giường lớn còn anh ngủ sofa, không ổn sao?”

“Không được!”

Đường Nhược Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu: “Nếu Tiền Gia Hân và những người khác nhìn thấy anh ngủ trong phòng của em sẽ nghỉ ngờ mối quan hệ của chúng ta sao?”

“Và em không thể nói rằng bây giờ anh là người đàn ông của em, nếu không Tiền Gia Hân sẽ nghĩ rằng chúng ta đang giở trò với cô ấy”

“Hơn nữa, tôi không chịu nỗi để anh ngủ trên sô pha”

Đường Nhược Tuyên quyết định: “Anh về phòng ngủ đi. Anh đẩy sô pha ra chặn cửa”

“Em đã quen với việc ngủ khóa trái cửa, không khóa cửa, giấc ngủ không được đảm bảo, ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ”

Diệp Phi suy nghĩ một chút rồi nói: “Thôi thì em qua phòng tôi ngủ đi, tối nay tôi ở phòng nà “Đúng, cứ quyết định như thế. Tôi chuyển hành lý cho”

Nói xong, Diệp Phi cầm túi xách và vali của cô ra hiệu cho Đường Nhược Tuyết đổi phòng với mình.

Đường Nhược Tuyết không phát nói gì, chỉ giơ hai tay lên, đồng thời duỗi hai chân.

Diệp Phi mỉm cười bất lực, chỉ có thể đặt đồ xuống, tiến lên vác người phụ nữ trên vai rồi đi ra cửa.

“Được”

Chỉ là Đường Nhược Tuyết vừa vào phòng của Diệp Phi liền không khỏi sụt sịt vài lần.

Diệp Phi sửng sốt một chút: “Làm sao vậy?”

“Không có gì”

Đường Nhược Tuyết dụi mũi, cô ngửi thấy mùi thơm của một người phụ nữ, tự hỏi không biết có phải là Tiền Gia Hân trước đây ở phòng này không?

Diệp Phi đặt cô ấy xuống: “Chẳng lẽ em nghĩ tôi giấu người đẹp trong phòng sao?”

“Cho dù là tôi to gan cũng không thể làm vậy dưới mắt em”

Anh rất nghiêm túc về lòng trung thành của mình.

Đường Nhược Tuyết khit mũi: “Dưới mắt tôi thì không dám làm, thế không có tôi thì anh dám hả?”

Diệp Phi bất lực: “Phụ nữ các em cứ thích xuyên tạc nội dung”

“Vậy anh nói cho tôi biết Tống Hồng Nhan, Uông Thanh Vũ và Hàn Tử Thất đến đây như thế nào?”

Đường Nhược Tuyết nói đùa: “Đúng rồi, nghe nói Viên Thanh Y hiện tại cũng chạy theo anh?”

“Tôi.. Diệp Phi muốn nói rằng mình vô tội nhưng vừa nghĩ đến Tống Hồng Nhan liền thở dài: “Được rồi, tôi sai rồi”

Anh đổi chủ đề: “Mau sấy tóc đi. Đi ngủ sớm, sáng mai sẽ đấu giá”

“Rào…!” Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Diệp Phi, lấy giúp em một chiếc khăn tắm, cái của em ướt rồi”

‘Sau đó, một khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện trong tầm nhìn của Diệp Phi và Đường Nhược Tuyết.

Là Triệu Bích Nhi.

Khuôn mặt đỏ như mận đào, ánh mắt mơ hồ, bờ vai và đùi thơm tho lộ ra khiến Diệp Phi choáng váng.

Đường Nhược Tuyết lạnh giọng: “Bích Nhi, tại sao cậu lại ở chỗ này?”

Diệp Phi cũng kinh ngạc thất thanh: “Sao cô còn ở đây?”

“A, Nhược Tuyết!”

Khi Triệu Bích Nhi nhìn thấy Diệp Phi và Đường Nhược Tuyết cũng kêu lên, sau đó đóng cửa phòng tắm cái rầm “Nhược Tuyết, mình mượn phòng tắm của Diệp Phi”

Triệu Bích Nhi lập tức lại chui ra, quấn một nửa cái khăn tắm đã ướt: “Vòi hoa sen của phòng mình bị hỏng rồi, giữa chúng ta không có việc gì, cậu phải tin tưởng Diệp Phi”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1905


Chương 1905:

Cô mỉm cười vẫy tay với Diệp Phi: “Diệp Phi, em xin lỗi, em về phòng trước đây, hẹn anh hôm khác”.

Cô ấy chạy ra khỏi phòng như một làn khói, chỉ để lại hàng loạt dấu chân và mùi sữa tắm khắp phòng.

“Đúng, đúng, vòi hoa sen của cô ấy bị hỏng, cô ấy qua đây mượn phòng tấm.

Diệp Phi sững sờ một lúc rồi từ chối cô ấy!

Triệu Bích Nhu mới phản ứng lại và giải thích: “Anh đang định g hét của em. Anh chạy qua tìm em nên quên “Tưởng cô ấy đã đi từ lâu, không ngờ vẫn còn tắm rửa ở đây”

Anh nhìn khuôn mặt lạnh lùng và xinh đẹp của Đường Nhược Tuyết, biết rằng nếu không giải thích rõ thì tình hình sẽ rất nghiêm trọng: “Bọn anh trong sạch”

“Tôi hình như không có nói anh không trong sạch?”

Đường Nhược Tuyết chế nhạo: “Anh vội vàng giải thích như thế khiến tôi phải nghỉ ngờ trong lòng anh có ma trong đó”

“Nếu giữa tôi và cô ấy có cái gì, tôi sẽ không chạy đến phòng em mà sẽ khóa cửa mây mưa”

Diệp Phi cười khổ nói: “Hơn nữa, tôi cũng sẽ không chủ động đổi phòng với em “Hiện tại tâm tư anh rất sâu, ai biết có phải anh lấy lùi làm tiến không?”

Sau khi Diệp Phí giải thích điều này, khuôn mặt xinh đẹp của Đường Nhược Tuyết dịu đi một chút, nhưng cô vẫn khit mũi: “Hơn nữa vừa rồi Triệu Bích Nhi còn kêu anh lấy giùm khăn tắm. Nhìn là biết cô ấy có quan hệ không bình thường với anh chứ nếu không thì làm sao có thể có cái giọng điệu thân mật như thế chứ?”

“Nói thẳng ra, anh đã nhiều lần lén lút liên lạc với cô ấy sau lưng em?”

“Ngay cả trên đường tới khu biệt thự này này cũng đã làm rất nhiều hành động không rõ ràng?”

Cô xoa mũi và chậm rãi đi quanh phòng, như thể đang tìm kiếm bằng chứng “Anh và Triệu Bích Nhi là không thể nào. Bọn anh vô cùng trong sạch”

Diệp Phi không muốn giải thích nữa: “Em đây là đang kiếm chuyện vô cớ”

Anh đi guốc trong lòng Đường Nhược Tuyết, trong lòng cô ấy biết rõ anh và Triệu Bích Nhi không thể nào ở bên nhau, bây giờ là muốn chỉnh anh.

Anh hơi kháng cự với h*m m**n kiểm soát của Đường Nhược Tuyết trong suốt thời gian qua.

“Ý của anh là tôi rảnh rỗi sinh nông nổi?”

Anh vốn tưởng rằng đêm nay có thể ngủ với Đường Nhược Tuyết nhưng khi anh vừa cởi được một nửa thì đột nhiên dừng lại Đường Nhược Tuyết cười khúc khích: “Ngạc nhiên không? Bất ngờ không?”

‘Vẻ mặt Diệp Phi chán nản: “Mẹ kiếp, dì cả của em tới rồi”

“Tiếp đi, tiếp tục chạm vào em..” Đường Nhược Tuyết hiển nhiên rất thích dáng vẻ tức giận đến bốc khói của Diệp Phi: “Nhìn xem đêm nay anh sống sót như thế nào”

Diệp Phi ngồi phịch xuống giường, rồi lại véo vào khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ: “Tính tình em thật độc ác, Đường Nhược Tuyết, sớm muộn gì em cũng sẽ làm em..”. “Cút..” Đường Nhược Tuyết đá Diệp Phi rớt khỏi giường.

Trắn trọc suốt một ngày và đùa giỡn cả đêm, lẽ ra Diệp Phi phải rất mệt mỏi, nhưng khiêu khích Đường Nhược Tuyết không thành công khiến cả đêm này anh không ngủ được.

Khi Đường Nhược Tuyết thức dậy vào ngày hôm sau, cô vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi.

Cô liếc nhìn Diệp Phi, sau đó dẫn anh vào phòng ăn, chào hỏi Tiền Gia Hân và những người khác.

Trên bàn trong phòng ăn, Tiền Gia Hân và Phác Anh Long đang ăn sáng.

“Nhược Tuyết, chào buổi sáng, đến đây ăn sáng, thuận tiện tớ nhận được tin tức m Nhìn thấy Đường Nhược Tuyết xuất hiện, Tiền Gia Hân vui vẻ chào hỏi cô ấy: “Tớ đã thám thính tình hình của mấy nhà đấu giá khác”

“Mặc dù triển vọng của khu đất Vọng Hải Phong rất tốt, nhưng chỉ có một số ít nhà có thể đấu giá.”

“Trong sáu tháng suy thoái kinh tế vừa qua, các công ty bất động sản nhỏ đã eo hẹp về quỹ tài chính, họ căn bản không thể đưa ra mấy chục tỷ tỷ để đấu thầu”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1906


Chương 1906:

“Quan chức thành phố Hồng Kông muốn có tiền mặt và phải thanh toán đầy đủ trong vòng nửa tháng sau khi cuộc đấu giá thành công”

“Các công ty lớn, chẳng hạn như tập đoàn Hoắc thị rất mạnh nhưng gần đây họ không dám đụng đến tiền vốn”

“Cái tên đáng ghét Hoắc Tử Yên mặc dù cướp được rất nhiều tiền ở phương Tây nhưng anh ta cũng sẽ không tham gia đấu thầu”

“Một là nhà họ Hoắc đã quen kiếm dự án lớn mà xem thường nơi này, hai là nhà họ Hoắc muốn giữ quỹ để đối phó với sự trả đũa của phương Tây.

“Vi vậy, áp lực mà chúng ta đang gặp phải không tính là lớn. Tớ ước tính có thể trúng được với giá ba tỷ, nếu may mản hơn thì có thể chỉ tối hai tỷ rưỡi.”

“Nếu chi phí phát triển được kiểm soát chặt chế và giảm xuống còn ba tỷ.

rưỡi chúng ta sẽ lời được ít nhất mười lăm tỷ trong dự án lần này”.

“Băng cách này, cậu có thể kiếm được rất nhiều tiền và tớ cũng có thể được coi là chứng minh được khả năng của mình với gia đình”

“Nhưng tiền của cậu nhất định phải ở trong tài khoản, nếu không tớ không chống đỡ được hai tỷ rưỡi tiền mặt”

Tiền Gia Hân rót sữa cho Đường Nhược Tuyết trong khi nhắc cô chuẩn bị tiền.

Nhà họ Tiền có rất nhiều cháu trai, Tiền Gia Hân cũng không phải là nhân vật chủ chốt như Hoäc Tư Yến, nằm trong tay hai tỷ rưỡi cũng không dễ dàng nên đương nhiên cô ấy rất trân quý cơ hội nhân đôi tài sản của mình.

Đường Nhược Tuyết mỉm cười: “Đừng lo lắng, Gia Hân, tớ đã cho người ẫn năm tỷ nhân dân tệ”

Tiền Gia Hân vô cùng vui mừng: “Thật không?

“Vậy thì tốt quá…”

“Em không thể đấu giá mảnh đất này!”

Lúc này, Diệp Phi từ nấy đến giờ vẫn ngồi suy nghĩ miên man chợt nhớ ra mình đã nhìn thấy ba chữ Vọng Hải Phong ở đâu.

Nghĩa trang nơi mẹ của Hàn Tử Thất mới chuyển về..

“Im lặng!”

“Một tên vệ sĩ như anh thì biết cái gì cái rẩm gì”

Trước khi Diệp Phi kịp giải thích, Tiền Gia Hân đã vứt dao nĩa của mình nhìn chăm chắm vào anh với đôi lông mày dựng ngược và hét lên: “Chúng ta còn chưa đấu giá liền nói không lấy được. Anh đây là đang có mưu mô gì hay đang chửi bới chúng tôi?”

Cô ấy hung tợn nói: “Anh thật sự cho rằng Nhược Tuyết có thể dung túng anh mãi sao?”

Diệp Phi nhẹ giọng nói: “Tôi không có nguyền rửa mọi người..” Tiền Gia Hân rất tức giận, cô ấy đam mê phong thủy nên rất để ý đến mấy cái điềm báo: “Đó.

không phải nguyền rủa thì là cái gì?”

“Chúng tôi binh hùng tướng mạnh, đầy đủ tiền vốn, hợp tác với nhau còn mạnh mẽ hơn. Làm sao không thể giành được Vọng Hải Phong?”

“Từ nay về sau anh ngậm miệng lại cho tôi, còn dám xía vào chuyện đấu giá nữa, tôi lập tức xé rách da mặt đuổi anh ra khỏi đây”

Cô đã đưa ra lời cảnh báo cuối cùng cho Diệp Phi và cũng ám chỉ rằng Đường Nhược Tuyết quản tốt Diệp Phi.

Nhìn thấy vẻ bực bội của Tiền Gia Hân, Đường Nhược Tuyết không thể không nói: “Diệp Phi, Gia Hân và tôi đã lên kế hoạch cho việc này rất chu đáo, vì vậy đừng nói những lời khiến người khác bực bội.”

Đường Nhược Tuyết cũng bắt buộc phải trúng thầu dự án này, không chỉ vì lợi nhuận hàng tỷ nhân dân tệ mà còn là khả năng thâm nhập sâu vào trong vòng tròn thành phố Hồng Kông.

Cô đã sẵn sàng chờ đợi buổi đấu giá hôm nay, cũng tin rãng mình sẽ trúng thầu Vọng Hải Phong nên cô không có để lời cảnh cáo của Diệp Phi vào mắt.

“Đúng vậy, tớ cũng đã điều tra qua, không có ai có khả năng đấu giá được nó”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1907


Chương 1907:

“Dù có người không biết tự lượng sức mình đến tăng giá thì cùng lầm cũng chỉ thêm tám trăm triệu hoặc một tỷ”

Tiền Gia Hân uống một ngụm sữa, lạnh lùng nhìn Diệp Phi nói: “Nói khoác mà không biết ngượng, anh nói chúng tôi không trúng thầu thật nực cư: Nhìn thấy lòng tốt của mình bị chà đạp, Diệp Phi không xúc động nói: “Được, tôi không nói nữa nhưng sau khi đấu giá thất bại đừng trách tôi không nhắc nhở.”

Anh liếc nhìn Đường Nhược Tuyết: “Dù sao tôi cũng đã cố gắng hết sức”

“Đừng lo”

Lần này không đợi Tiền Gia Hân tức giận, Phác Anh Long đã đặt dao rĩa xuống, lấy khăn giấy lau khóe miệng: “Sẽ không xảy ra bất ngờ gì. Cho dù có thì tôi cũng có thể xử lý”

“Tôi đã ở miền Nam nhiều năm như vậy không chỉ tôi luyện được kỹ năng bất khả chiến bại mà còn tích lũy được những mối quan hệ đáng kinh ngạc”

“Giám đốc Đường, giám đốc Tiền, hãy mạnh tay đấu thầu đi. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ giải quyết cho mọi người”

“Chỉ cần một lời nói của tôi, toàn bộ thương hội ở miền Nam sẽ liều mạng vì tôi”

“Cho dù đòi tiền, có tôi ở đây, mấy tỷ hay chục tỷ cũng chỉ như trò vui thôi”.

Anh ta hơi duỗi thẳng thắt lưng, trên mặt lộ ra vẻ tự đắc: “Làm đi, tôi ủng hộ mọi người.”

“Đúng vậy, tôi quên mất ảnh hưởng của anh Phác đối với thương hội miền Đôi mắt của Tiền Gia Hân sáng lên ngay lập tức, sự tự tin của cô ấy trở nên tràn đầy hơn: “Tài lực và thế lực của thương hội miền Nam không thua gì bốn nhà giàu nhất. Với sự giúp đỡ của họ để răn đe, sẽ không có ai dám không để ý mặt mũi của tôi đấu giá đến chết”

“Nhược Tuyết, lần này chúng ta thực sự có cơ hội chiến thắng”

“Băng cách này, chúng ta dứt khoát đưa một phần lợi nhuận cho anh Phác để anh ấy trở thành người của chúng ta”

“Nếu có chuyện gì xảy ra, anh Phác cũng có thể giải quyết thuận lợi”

“Không có gì thay đổi thì cứ xem như là phí bảo vệ phần thưởng của tớ và cậu, thuận tiện kết bạn, cậu nghĩ như thế nào?”

Sau một loạt các biến cố ngày hôm qua và việc Phác Anh Long đề cập đến thương hội miền Nam, Tiền Gia Hân đã quyết định chi mạnh tay để ôm lấy cây đại thụ này.

Đường Nhược Tuyết trầm ngâm một lúc rồi gật đầu: “Được rồi, anh Phác sẽ tham gia cùng chúng ta nhưng không biết có chiếu cố không?”

Một phần cổ phần trên danh nghĩa cũng được xem là khá nhiều nhưng Đường Nhược Tuyết cảm thấy nó rất xứng đáng nếu cô có thể bước vào vòng.

tròn quan hệ của thương hội nước Nam.

Tất nhiên, cô cũng có thể để Diệp Phi giúp cô xâm nhập nhưng Diệp Phi đã giúp cô ấy quá nhiều, cô hy vọng sẽ tự dựa vào sức mình đạt được thành quả lần này.

“Tiền bạc với tôi chỉ là mây trôi”

Phác Anh Long cười khi nghe những lời đó: “Nhưng nếu hai người đẹp có ý tốt như vậy, Phác tôi không nhận chính là không nế mặt hai người”

Diệp Phi nhìn Phác Anh Long không nhịn được hỏi: “Anh Phác chắc chắn mình có thể điều động được thương hội nước Nam?”

“Câm miệng, ở đây không có chỗ cho anh nói chuyện”

Phác Anh Long vừa nheo mắt, Tiền Gia Hân đã đập bàn hét lên: “Người có danh vọng đang bàn chuyện, một tên vệ sĩ nhỏ bé như anh xen vào làm gì?”

“Anh Phác không thế điều động thương hội miền Nam, anh chỉ là vệ sĩ có thế làm được không? Anh mà còn nói câu nào nữa thì tự động cút đi!”

Sự kiên nhẫn của cô ấy với Diệp Phi đã đến giới hạn, chỉ là một tên vệ sĩ nhỏ nhoi mà cứ luôn làm phiền những người thuộc tầng lớp thượng lưu như họ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1908


Chương 1908:

Đường Nhược Tuyết bất lực nhìn Diệp Phi: “Diệp Phi, đây chỉ là chuyện nhỏ..” Hàm ý mong rãng Diệp Phi sẽ để bọn họ tự mình giải quyết.

Diệp Phi thở dài không nói gì Ba giờ chiều, Đường Nhược Tuyết và Diệp Phi xuất hiện tại buổi đấu giá bất động sản thành phố Hồng Kông.

Để duy trì giá nhà đất ở Thành phố Hồng Kông, chính phủ đã kiếm soát chặt chẽ sự sụt giảm của giá thị trường bất động sản và không ngừng chơi cờ với tư.

bản để kìm hãm sự mở rộng đất đai.

Lần này lại đem mười miếng đất đi bán đấu, thu hút sự quan tâm của rất nhiều quyền quý của thành phố Hồng Kông.

Khi Diệp Phi ngồi xuống với Đường Nhược Tuyết và những người khác, cuộc đấu giá mới bắt đầu.

“Thưa các quý ông quý bà, hoan nghênh quý vị đến với buổi đấu giá do công ty chúng tôi tổ chức…” Vị chủ lễ của buổi đấu giá vang lên: “Miếng đất đầu tiên nằm ở khu Tây Hoàn có số thứ tự là 3721. Khu đất này trước đây là một nhà máy, hiện được chính phủ quy hoạch là đất thương mại”

“Nó tiếp giáp với quốc lộ 17 và hai bên cầu Tam Ngạn. Nó thuộc phạm vi phát triển của quận Hồng Loan, có diện tích 15.000 mét vuông”

“Giá khởi điểm là 300 triệu nhân dân tệ và mỗi lần tăng không dưới 50 triệu nhân dân tệ. Bây giờ bắt đầu đấu giá”

Với thông tin được chiếu trên máy chiếu, người chủ trì đeo găng tay trắng gõ búa xuống chính thức bắt đầu đấu giá.

“Quý ông số 3 lần đầu ra giá, xin Cảm ơn. Giá trị hiện tại là 350 triệu nhân dân tệ. Còn ai tăng giá nữa không?”

Giọng nói của người chủ trì từ tính, sử dụng khả năng lớn nhất có thể để k*ch th*ch cảm giác cạnh tranh của mọi người nhãm đưa ra mức giá cao hơn.

“Quý bà số 17 trả giá 500 triệu, cảm ơn cô đã trả giá, còn ai nữa không?”

“Miếng đất này là mảnh đất chất lượng cao duy nhất còn sót lại ở khu Hồng Loan, trúng thầu chắc chản sẽ kiếm lời, nếu bỏ lỡ thì sẽ hối hận cả đời..” Bầu không khí trong hội trường đấu giá từ từ nối bão, sức nóng không ngừng tăng lên nhưng Diệp Phi lại tỏ ra thờ ơ. Đôi mắt anh đang tìm kiếm một bóng hình Chẳng qua là Diệp Phi đã quét mắt khắp hội trường ba lần nhưng vẫn không thấy cô ta.

Anh không cảm thấy nhẹ nhõm vì anh biết rằng cô ta sẽ đến Miếng đất đầu tiên cuối cùng cũng được bán với giá hai Sau đó, các lô đất thứ hai và thứ ba cũng được bán suôn sẻ nhưng diện tích tương đối nhỏ, số tiền đấu giá dao động trong khoảng ba tỷ đồng.

Không phải mọi người không thể trả thêm vài trăm triệu mà là tiền phải trả trong vòng nửa tháng, điều này mang lại áp lực rất lớn cho tất cả những người tham gia đấu giá.

Đầu năm này ai có thể có nhiều tiền lưu thông như vậy?

Không mất nhiều thời gian, người chủ trì lại bán tiếp sáu miếng khác và nhanh chóng đến Vọng Hải Phong.

“Thưa quý ông quý bà, cùng của cuộc đấu giá này”

Giọng của người chủ trì rất rõ ràng và chính xác vang bên tai mọi người trong hội trường tại là miếng thứ mười và cũng là miếng đất cuối “Vọngg Hải Phong!”

“Khu đất có diện tích 50.000 mét vuông, cách xa trung tâm thành phố, môi trường yên tĩnh. Bạn có thể ngắm bình minh vào buổi sáng và ánh đèn của cảng Victoria vào ban đêm”

“Nếu nó được phát triển thành khu chung cư cao cấp thì có thể xem tựa vào núi Bàng Hải.”

“Giá khởi điểm là một tỷ nhân dân tệ và mỗi lần tăng không dưới một tỷ nhân dân tệ. Bất đầu”

Nghe tin giá bán của miếng đất này, nhiều người bàng hoàng.

Ngay khi người bán đấu giá định nói vài lời khích lệ, Tiền Gia Hân liền không kiềm chế được bắt đầu ra giá: “Hai tỷ”

Cô quyết tâm có được mảnh đất này nên đã uy h**p mọi người ngay khi vừa mở giá, cô muốn giành được Vọng Hải Phong với giá thấp nhất.

Đường Nhược Tuyếti và Phác Anh Long cũng ngồi thẳng người, nhìn chăm chảm vào mảnh đất này.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1909


Chương 1909:

Diệp Phi không nói, chỉ lắng lặng nhìn ra cửa.

“Được, rất cảm ơn quý cô số chín đã trả giá”

Ánh mắt người chủ trì sáng lên, cả người hưng phấn: “Hai tỷ, có ai tăng giá không?

“Hai tỷ lần thứ nhất…”

“Hai tỷ mốt”Ai đó đã trả giá “Hai tỷ ba”Lại thêm một nhà kinh doanh bất động sản khác giơ bài.

‘Vọng Hải Phong được coi là khu đất có giá trị cao nhất trong số mười lô đất nên dù số tiền cao ngất ngưỡng nhưng vẫn có không ít chủ đầu tư bất động.

sản cần răng trả giá.

Cũng đã đến đây rồi, luôn phải trả giá một vài lần.

Nhìn thấy mức giá bị đẩy lên cao, sắc mặt Tiền Gia Hân lạnh lùng: “Ba tỷ rưỡi!”

Những con số khổng lồ và tham vọng chiến thẳng khiến cho không ít người tham gia đấu giá dù phấn khích nhưng cũng lặng lẽ đặt bảng xuống.

Tiền Gia Hân mỉm cười tự hào, y như cô ấy đã đánh giá, có rất ít người đấu giá có thể tham gia ngày hôm nay.

Cô ta còn chế nhạo Diệp Phi: “Tôi không lấy được, không lấy nổi, năm tỷ còn không dùng hết đã sắp vào túi rồi, làm sao đấu giá không được?”

“Tôi tưởng rằng anh biết tiên cơ là gì chứ. Hóa ra chỉ là lòe thiên hạ thôi.”

Một số người phụ nữ cũng nhìn Diệp Phi với vẻ chế nhạo.

Phác Anh Long thậm chí còn không thèm nhìn Diệp Phi, anh ta cảm thấy cái tên vệ sĩ nhỏ bé này cùng anh ta bảo vệ thật làm nhục danh tiếng Mãnh Long số một của anh ta.

“Ba tỷ rưỡi lần thứ nhất… Ba tỷ rưỡi lần thứ hai..” Thấy mọi người không tăng giá, người chủ trì gõ búa gỗ lên hét: “Ba tỷ rưỡi lần thứ ba…”

“Mười tỷ!”

Đúng lúc này, cánh cửa rầm một tiếng bị đẩy ra, vài người đàn ông và phụ nữ Trung Quốc hăng hái bước vào.

Giọng nói sắc lạnh của Hàn Tử Thất vang lên: “Miếng đất này chỉ có thể là của tôi.

Hàn Tử Thất đưa Nam Cung Yến và những người khác tiến vào địa điểm đấu giá.

So với vẻ xinh đẹp u bưồn của hai ngày trước, Hàn Tử Thất bây giờ đã uy nghiêm hơn.

Ngay cả khi đeo một cặp kính mắt cũng không thể cản được sự sắc bén đó.

Diệp Phi không nhịn được cười, người phụ nữ rốt cuộc cũng đến.

Hàn Tử Thất đưa Nam Cung Yến và những người khác lên hàng ghế đầu, cô lặp lại với người bán đấu giá: “Vọng Hải Phong, tôi trả 10 tỷ”

Cả hội trường im lặng nhìn Hàn Tử Thất.

Tất cả mọi người đều bàng hoàng trước việc đứa con gái bị bỏ rơi của nhà họ Hàn đột nhiên giết tới đây và càng sốc hơn khi cô ấy hét lên một con số thiên văn như vậy.

Mười tỷ nhân dân tệ mua Vọng Hải Phong, mảnh đất này sẽ không kiếm được nhiều tiền, cho dù là phát triển cẩn thận cũng là khó kiếm Tuy nhiên, nhiều người vẫn tỏ ra hào hứng, sự can thiệp của Hàn Tử Thất đã khiến cho cuộc đấu giá này thêm phần rực rỡ.

Ánh mắt người chủ trì cũng sáng lên, giá tỉ nhiên tăng vượt quá sức tưởng tượng, ông ta còn ngửi được mùi khói thuốc súng.

Rốt cuộc, tính hiếu chiến của Tiền Gia Hân vẫn chưa biến mất.

Quả nhiên, khuôn mặt xinh đẹp của Tiền Gia Hân thay đổi, cô ấy đầu lên chế nhạo.

“Tôi cứ tưởng là ai mạnh mẽ báo giá khủng như vậy, hóa ra là cô chủ nhà họ Hàn giàu có.”

“Chỉ là hình như tôi còn nhớ cô Hàn vẫn luôn là nhân vật ngoài lề trong nhà họ Hàn. Cô trở thành trung tâm từ khi nào mà có thể tùy ý huy động 10 tỷ?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1910


Chương 1910:

“Hàn Tử Thất, đừng lừa gạt”

“Ban tổ chức tốt nhất nên kiểm tra tốt tố chất của cô Hàn. Nhà họ Hàn sẽ không trả tiền cho cô ấy một cách tùy ý. Sẽ là một trò đùa nếu các người không.

thể nhận được tiền”

Cô không che giấu vẻ chua ngoa cay nghiệt của mình Tiền Gia Hân nhất định phải lấy được miếng đất Vọng Hải Phong, cô không chỉ muốn dựa vào đó để tăng gấp đôi tài sản, mà còn muốn dựa vào đó để tiến vào tầm nhìn của ông nội.

Bây giờ Hàn Tử Thất chen ngang, lại còn trực tiếp đập 10 tỷ, cô làm sao có thể không tức giận khi bị phá việc tốt của mình.

Đường Nhược Tuyết nghe nói cô ấy là Hàn Tử Thất liền liếc nhìn một cái, sau đó quay đầu nhìn Diệp Phi, trong mắt mang theo chút ý cười.

Diệp Phi bất lực mỉm cười, mặc dù Hàn Tử Thất tới đây không phải vì Đường Nhược Tuyết nhưng khí thế của Đường Nhược Tuyết nhất định sẽ không suy yếu.

Chắc hôm nay mình lại đau đầu mất.

“Đây là biên lai hoàn trả của tiền quỹ. Đây là doanh thu của tài khoản của tôi vừa mở”

Trước khi người đấu giá lên tiếng, Hàn Tử Thất đã giao một tập tài liệu cho ban tổ chức.

“Tiền Gia Hân, từ nhỏ đến lớn cô vẫn luôn nhìn tôi không vừa mắt lại luôn cướp đồ của tôi”

“Nhưng tôi nhàm chán đến mức đến đây chỉ để phô trương thanh thế với cô”

“Quên nói với cô là nhờ có sự giúp đỡ của người tốt, tôi bây giờ không chỉ là tổng giám đốc điều hành của nhà họ Hàn mà còn là thành viên trong hội đồng quản trị và là cốt cán của nhà họ Hàn”

“Tôi thậm chí còn sở hữu 30% cổ phần của Tập đoàn Sinh Mệnh”

“Nói cách khác, bây giờ tôi có thể đại diện cho nhà họ Hàn”

“Lời nói của tôi là của nhà họ Hàn, quyết định của tôi là của nhà họ Hàn”

“Mười tỷ có thể làm cô sợ chết khiếp nhưng với tôi đó chỉ là một miếng bánh. Tôi tùy tiện bán cổ phiếu của mình cũng có thể kiếm được hàng chục tỷ”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Tử Thất thể hiện sức mạnh, từng câu từng chữ ép Tiền Gia Hân khiến mọi người đều choáng ngợp.

Lúc này, người của ban tổ chức đã xác minh các thứ cũng gật đầu: “Cô Hàn đã làm đủ thủ tục và đủ kinh phí, đủ tư cách đấu thầu”

Hội trường lại náo động, không ngờ Hàn Tử Thất không có khoe khoang.

Mấy ông lão còn xúc động hơn, cô con gái bị bỏ rơi của nhà họ Hàn cuối cùng cũng bay trên cành và trở thành phượng hoàng…

Tiền Gia Hân không nghĩ tới mười ngày nửa tháng không gặp, Hàn Tử Thất đột nhiên lại mạnh mẽ như vậy.

Cô thực sự không thể tìm ra ai đã giúp Hàn Tử Thất vượt qua Dương Mạn Lệ và những trở ngại khác trong thời gian ngắn như vậy, còn trở thành nhân vật cốt lõi của nhà họ Hàn Ngay cả khi Hàn Tử Thất thực sự kết hôn với Long Thiên Ngạo cũng khó thực hiện được, chứ chưa nói đến việc Long Thiên Ngạo đã rời khỏi Hồng Kông.

Tiền Gia Hân rất ghen tị và rất khó chịu.

Chỉ có Đường Nhược Tuyết lại liếc nhìn Diệp Phi, đôi môi đỏ mọng lặng lẽ mở ra, giống như đang hai chữ người tốt…

Diệp Phi tránh đi ánh mắt của Đường Nhược Tuyên, ánh mắt rơi vào trên mặt Hàn Tử Thất ngay lúc Hàn Tử Thất cũng nhìn sang.

Bốn mắt đối diện nhau.

Khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Tử Thất lập tức vui mừng, cô ấy muốn chào.

hỏi nhưng lại thoáng nhìn thấy Đường Nhược Tuyết, sau đó lại nhìn thấy Diệp Phi trong phe cánh của Tiền Gia Hân, ánh mắt cô ấy lộ ra dấu vết nghi ngờ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 1911


Chương 1911:

‘Sau đó cô ấy nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, Diệp Phi làm như không biết cô tự nhiên là vì ý đồ của anh, Hàn Tử Thất cũng không quấy rầy Diệp Phi Cô ấy chỉ đơn giản quay lại và liếc nhìn đám đông.

“Các cô, các chú, các anh, các chị biết hay không biết tôi thì xin cũng cho tôi mặt mũi.

“Vọng Hải Phong, tôi nhất định thẳng, mong các ngươi nương tay”

“Hàn Tử Thất tôi sẽ ghi nhớ lòng tốt của mọi người, tương lai có cơ hội sẽ báo đáp ân tình hôm nay”

Một mạnh một yếu, cô trấn áp Tiền Gia Hân nhưng lại đối xử lịch sự với mọi người, ngay lập tức nhận được sự yêu mến của nhiều người.

Chưa kế không có ai có khả năng ra giá 10 tỷ, cho dù có thì cũng bó tay với Hàn Tử Thất lúc này.

Trong mắt Diệp Phi cũng lộ ra vẻ tán thưởng, ngoài việc Hàn Tử Thất tiến lùi tự nhiên, cô cũng không nói gì về mộ của mẹ cô trên đó.

Nếu không sẽ càng thu hút được thiện cảm của mọi người và mang lại danh tiếng cho cô ấy là người con hiếu thảo.

Thấy không khí sôi động hẳn lên, người chủ trì lại hét to như tiêm máu gà.

“Cô Hàn ra giá 10 tỷ, 10 tỷ mua Vọng Hải Phong”

“Mười tỷ lần thứ nhất mười tỷ, mười tỷ lần thứ hai..”

Người chủ trì định gõ chiếc búa gỗ xuống thì Tiền Gia Hân đột nhiên giơ tấm bảng và hét lên.

“Mười một tỷ”

Nghe tin Tiền Gia Hân tăng giá 11 tỷ, hội trường náo động, ngơ ngác nhìn Tiền Gia Hân.

Chỉ phí phát triển của mảnh đất này cao như vậy, Tiền Gia Hân còn mua để làm gì?

Đường Nhược Tuyết cũng ngạc nhiên nhìn Tiền Gia Hân: “Gia Hân…”

Hàn Tử Thất quay đầu lại, khinh bỉ nhìn Tiền Gia Hân: “Tiền Gia Hân, cô vẫn muốn tranh giành với tôi như trước sao?”

“Không phải là tôi cướp đồ của cô mà là cô chặn đường tôi”

Tiền Gia Hân lạnh lùng nhìn chäm chảm Hàn Tử Thất: “Hàn Tử Thất, tôi nói cho cô biết, hôm nay tôi nhất định phải đấu với cô đến cùng”

“Mấy năm nay tôi không thua cô, hôm nay nhất định sẽ không thua” Cô ta có vẻ rất mạnh mẽ.

Hàn Tử Thất cười nhạt: “Có chắc là muốn tăng giá?”

Tiền Gia Hân chế nhạo: “Làm sao, cô có thể kiếm được 10 tỷ, tôi không thể kiếm được 11 tỷ hả? Cô có thể đấu giá, nhưng tôi không thể?”

Diệp Phi bắt gặp sự gian xảo trong mắt Tiền Gia Hân và đoán ngay rằng Tiền Gia Hân đang cố tình gây rối.

Cô ấy tin rằng Hàn Tử Thất nhất định phải có được, sẽ theo đến cùng cho dù giá có tăng bao nhiêu nên nâng giá để hại Hàn Tử Thất.

Anh nhẹ nhàng lắc đầu với Tiền Gia Hân, người phụ nữ này thật sự rất thích gây bất lợi cho người khác.

Nhưng Diệp Phi không lớn tiếng can ngăn, muốn xem Hàn Tử Thất phá vỡ cục diện này như thế nào.

“Cô vừa đặt câu hỏi rằng tôi không đủ tư cách để đấu thầu vì tôi không có đủ vốn”

Hàn Tử Thất đánh rản tại bảy tấc: “Bây giờ tôi cũng có thể hỏi cô, cô Tiền Gia Hân dùng cái gì đế chứng minh cô có huy động 11 tỷ?”

“Cô thể đại diện cho Tập đoàn Tiền thị hay nhà họ Hàn sao?”

“Theo như tôi biết, một số công ty và tài sản của cô cộng lại khoảng ba tỷ, Đấu thầu thành công, còn thiếu tám tỷ nhà họ Hàn sẽ trả sao?”

Cô hơi quay đầu lại: “Ban tổ chức, các anh phải xem xét kỹ lưỡng, nếu không sẽ là một trò đùa”

Người tổ chức hơi cau mày nhìn Tiền Gia Hân: “Cô Tiền, nếu cô không có đủ tiền, một khi đấu thầu thành công, chúng tôi sẽ kiện cô…
 
Back
Top Dưới