Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2279


Chương 2279

“Nhưng mà nếu như thân thể của anh thật sự không chống đỡ được nữa, vậy thì cũng không cần phải kiên trì thêm nữa đâu.”

“Hay là thôi vậy, một điểm cũng được, anh đã cố gắng hết sức rồi, dù sao thân thể vẫn là quan trọng hơn.”

Bọn Lão Cung cũng rất ngạc nhiên, sau khi nhắc nhở Diệp Phi (Phàm) một câu, ngay lập tức đi lên đỡ lấy Diệp Phi (Phàm).

Không giống như bọn Lão Cung có thể hiểu được quyết định của Diệp Phi (Phàm), rất nhiều người xem của Trung Quốc lại vô cùng tức giận: “Diệp Phi (Phàm) bị sao vậy? Ngày hôm qua thì không đến dự thi, khiến cho Huyết Y Môn được dịp nghỉ ngơi, như vậy cũng thôi đi, vậy mà hôm nay đến rồi lại làm qua loa cho xong chuyện là sao?”

“Tức thật chứ, đã đến vòng chung kết rồi, tôi còn tưởng anh ta tài giỏi đến đâu cơ, kết quả là đạt được có một điểm đã bỏ cuộc?”

“Tổng cộng một trăm điểm, anh ta chỉ đạt được có một điểm rồi đi xuống, không cảm thấy mất mặt à?”

“Xem ra tin đồn là thật rồi, anh ta đã bị Huyết Y Môn mua chuộc rồi, vào đúng thời điểm quan trọng lại nhận thua, khiến cho Trung Quốc không có cách nào để xoay chuyển tình thế nữa.”

“Cũng không thể nói anh ta như vậy được, anh ta cũng đã thắng được ba hạng mục thi đấu chỉ thua một mục, so ra còn tốt hơn rất nhiều so với quán quân của các tỉnh khác, chẳng thắng được một mục nào cả.”

“Tôi chẳng quan tâm trước kia anh ta thắng hay thua, dù sao thì bây giờ anh ta thua rồi, đó chính là có lỗi với chúng ta, có lỗi với Trung Quốc.”

“Đúng vậy, đã không thể thắng được vậy thì đừng lên thi đấu nữa, có rất nhiều người tài có thể thắng được đang chờ lên đài thi đấu đây này, mấy người họ hàng của tôi y thuật cao siêu, so với anh ta càng giỏi hơn vậy mà không có cơ hội lên đài thi đấu đây này.”

“Kẻ phản bội này, khiến cho chúng ta thua, chúng ta tuyệt đối không thể tha cho anh ta được, đợi đến khi anh ta ra ngoài, chúng ta nhất định phải đánh chết anh ta.”

“Còn có tiệm thuốc Kim Chi Lâm, bệnh viện Hồng Nhan, đập bể hết đi…” “Đúng vậy, đã nhận nhiều sự cổ vũ của chúng ta như vậy rồi, vậy thì thua nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích hợp lý.”

Rất nhiều người đều ồn ào tranh nhau nói để thể hiện sự căm phẫn của mình, muốn đánh chết Diệp Phi (Phàm), nếu như không có những người bảo vệ ra ngăn lại, chắc đã có người không nhịn nổi mà xông lên đánh Diệp Phi (Phàm).

“Im lại hết đi.”

Đường Nhược Tuyết nhịn không được mà hét lên: “Diệp Phi (Phàm) tuyệt đối không phải là kẻ phản bội.”

Rất nhiều người nghe vậy thì đều tỏ ra xem thường Đường Nhược Tuyêt, cảm thấy người phụ nữ này thật ngu ngốc, lại đứng ra bảo vệ cho kẻ thua cuộc Diệp Phi (Phàm).

Diệp Phi (Phàm) lại quay sang cười với Đường Nhược Tuyết, sau đó chậm rãi đi xuống đài thi đấu.

Người dẫn chương trình nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) đi xuống đài lại lần nữa hô to: “Diệp Phi (Phàm), anh có chắc chắn là muốn xuống hay không, anh sẽ không được tham gia chẩn đoán và điều trị nữa đâu?”

“Kết thúc phần thi của tôi đi, tôi không thi tiếp nữa.”

Diệp Phi (Phàm) vung tay lên nói với người dẫn chương trình: “Một điểm, vậy là đủ rồi.”

Người dẫn chương trình há hốc mồm đầy ngạc nhiên: “Đủ cái gì?”

Diệp Phi (Phàm) tự tin nói: “Đủ để tôi thắng được mục thi đấu này rồi.”

Vừa nói xong, bọn người Huyết Y Môn đều bật cười, Bắc Đình Xuyên lại nhịn không được mà chế giễu anh: “Ha ha ha, Diệp Phi (Phàm), mày đúng là kiêu ngạo mà.”

“Một điểm mà cũng dám hô thắng?”

“Anh ta đây là quá đề cao năng lực của bản thân, hay là quá xem thường khả năng của chúng ta đây?”

“Đừng nói là Hắc Xuyên Mộ Tuyết tham gia tỉ thí với anh ta, tùy ý bảo một học trò của Huyết Y Môn ra thỉ thí với anh ta ở mục này, cũng có thế đạt được mấy mươi điểm.”

Anh ta chắc chắn rằng Diệp Phi (Phàm) đã bị thương nặng trong trận chiến ở Miêu Thành, đến nỗi không còn khả năng để chống cự được nữa, một điểm cũng chính là điểm cao nhất mà anh có thể đạt được rồi.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2280


Chương 2280

Ở đây có rất nhiều cô gái trang điểm xinh đẹp cũng khinh thường anh, Diệp Phi (Phàm) thật sự quá kiêu ngạo rồi… Chỉ với một điểm mà cũng muốn thắng được trận đấu, đúng thật là mơ mộng hão huyền mà.

Nhưng mà không đợi các cô kịp mở miệng chê cười Diệp Phi (Phàm) thì một giọng nói lạnh lùng lại tràn đầy kiên định đã vang lên vang vọng cả đại sảnh: “Mục thi đấu này, tôi xin chịu thua.”

Hắc Xuyên Mộ Tuyết nhìn Diệp Phi (Phàm), gằn từng tiếng một: “Tôi xin nhận thua!”

Toàn trường trong nháy mắt trở nên vô cùng yên ắng.

Hắc Xuyên Mộ Tuyết nhận thua ư?

Toàn trường vô cùng kinh ngạc, nhìn cô ta với đôi mắt như sắp lòi ra ngoài, nhưng vẫn không thể tin được lời tuyên bố của Hắc Xuyên Mộ Tuyết. Chẳng ai ngờ cô ta lại có thể vứt bỏ thắng lợi đã gần như nằm trong lòng bàn tay như vậy. Diệp Phi (Phàm) chỉ châm cứu bằng đúng một kim nên chỉ nhận được một điểm mà thôi, lại còn phải dùng hết toàn lực. Điều này chẳng khác nào dâng thắng lợi bằng hai tay tới trước mặt Huyết Y Môn.

Hắc Xuyên Mộ Tuyết chỉ cần dùng một phần mười năng lực của bản thân, cũng có thể dễ dàng giành được thắng lợi ở trận cuối cùng này. Nhưng chẳng ai ngờ, cô ta lại nhận thua khi chưa làm gì cả. Chuyện này có nghĩa là Diệp Phi (Phàm) đã giành được thắng lợi, hơn nữa còn thắng chỉ bằng một điểm.

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, không thể nào tin được chuyện vừa xảy ra. Uông Kiều Sở, Nguyên Thu và Bắc Đình Xuyên đứng bật dậy, miệng há hốc ra, rõ ràng bọn họ cũng khó mà tiếp nhận kết quả này. Ở hiện trường, chỉ có mình Diệp Phi (Phàm) là thản nhiên như không, dường như đã biết kết quả này từ trước.

Người của ban tổ chức lắc đầu phản ứng lại, sau đó cầm micro hỏi bằng giọng run run: “Hắc Xuyên Mộ Tuyết, cô muốn nhận thua sao?”

“Đúng vậy, ván này tôi chịu thua.”

Cô ta đứng thẳng người, nhìn mọi người và tuyên bố một lần nữa.

“Tôi không thể nào châm cứu được, cũng không có cách nào cứu bệnh nhân của cuộc thi này. Vì thế tôi quyết định nhận thua.”

“Năng lực của tôi không bằng người ta nên thua Diệp Phi (Phàm) một cách tâm phục khẩu phục.”

Nói tới đây, cô ta cúi đầu với đám người của Huyết Y Môn và Bắc Đình Xuyên: “Xin lỗi ngài Bắc Bình vì đã để ngài thất vọng!”

“Câm ngay! Câm ngay!” Bắc Đình Xuyên phản ứng lại sau khi bị kinh sợ, anh ta vô cùng giận dữ gào lên.

“Cô còn chưa làm gì, sao lại nhận thua?”

“Bây giờ, Diệp Phi (Phàm) còn chẳng làm giảm sốt triệt để được, giẫm chết anh ta dễ như giẫm chết một con kiến vậy. Ai cho phép cô nhận thua? Ai cho cô lá gan nhận thua?”

“Hắc Xuyên Mộ Tuyết, bây giờ tôi lệnh cho cô lập tức tiến hành trị liệu, lập tức phải thắng trận đấu này. Cô dám to gan nhận thua thì Huyết Y Môn sẽ không tha cho cô đâu.”

Giờ đây, Bắc Bình Xuyên đã không còn phong độ như lúc trước nữa, mà gào rú chẳng khác gì một con thú hoang, hận không thể xông lên bóp ch ết Hắc Xuyên Mộ Tuyết. Người thắng trận đấu này chính là kẻ thắng lợi cuối cùng. Nó không chỉ liên quan tới mặt mũi của Nước Dương và Huyết Y Môn, mà còn dính líu rất nhiều tới lợi ích đồng minh.

Nếu như thua trận đấu này, không chỉ Huyết Y Môn gặp phiền phức, anh ta cũng sẽ phải đứng trước kết cục phải tự sát.

“Ngài Bắc Đình, xin lỗi ngài. Tôi biết ngài hy vọng tôi giành được thắng lợi, nhưng tôi thật sự bó tay với ca bệnh này. Tôi không thể đùa giỡn với tính mạng của bệnh nhân được.”

Hắc Xuyên Mộ Tuyết lại chủ động tuyên bố nhận thua lần thứ ba: “Tôi chịu thua ván này.”

“Câm ngay!”

Thấy cô ta chậm rãi bước xuống khỏi sân khấu, Bắc Đình Xuyên lại càng uy h**p điên cuồng hơn.

“Cô không có tư cách nhận thua, cũng không thể thua được. Cô chỉ có thể thắng ván này thôi.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2281


Chương 2281

“Hắc Xuyên Mộ Tuyết, tôi không quan tâm cô thật sự không có cách nào, hay là bị Diệp Phi (Phàm) mua chuộc. Tôi nói cho cô biết, cô mà dám thua ván này, tôi sẽ chém cả nhà cô thành muôn mảnh.”

“Lập tức quay lại trường thi, làm ngay!”

Anh ta còn nhảy ra khỏi ghế của trọng tài, muốn xông lên ngăn cản Hắc Xuyên Mộ Tuyết. Nhưng lại bị bảo vệ của cuộc thi ngăn lại không hề khách khí. Lúc nghe thấy Bắc Đình Xuyên định chém gia đình cô ta thành muôn mảnh, Hắc Xuyên Mộ Tuyết hơi khựng lại, sau đó nhìn Diệp Phi (Phàm) một chút.

Sau khi cô ta thấy vẻ mặt bình tĩnh của anh thì khẽ cắn môi bước xuống khỏi sân khấu. Bắc Đình Xuyên nổi giận lôi đình mắng: “Hắc Xuyên Mộ Tuyết, tôi phải giết cô.”

“Hắc Xuyên, cô đúng là phản đồ, cô sẽ không được chết yên lành đâu.”

“Hắc Xuyên, cô phản bội lại chúng tôi. Gia đình cô sẽ phải trả một cái giá rất đắt.”

“Đánh chết Hắc Xuyên đi, đánh chết loại ăn cây táo rào cây sung này đi…”

Đám người của Huyết Y Môn cũng vô cùng căm phẫn, xắn ống tay áo lên muốn lao xuống tấn công cô ta. Chỉ có điều nhóm bảo vệ đông đảo ở đây đã tràn vào ngăn chặn bọn họ một cách gắt gao. Khẩu súng ngắn trong tay của bọn họ khiến đám người Bắc Đình Xuyên không thể không dừng bước.

“Người chủ trì, đoàn trọng tài, năng lực của Hắc Xuyên Mộ Tuyết không bằng người khác, còn rời khỏi sân khấu. Có phải các người nên tuyên bố thắng, thua rồi không?”

Diệp Phi (Phàm) nhìn về phía đám người của ban tổ chức: “Hay là các người cảm thấy quy tắc của trận đấu này chỉ hạn chế mình tôi, mà không hạn chế Huyết Y Môn?”

Diệp Phi (Phàm) bị cảnh cáo khi xuống khỏi sân thi đấu, vì thế chỉ nhận được một điểm. Khi Hắc Xuyên Mộ Tuyết bước xuống lại chẳng ai nói câu gì. Điều này khiến người ta cảm thấy không công bằng. Ở hiện trường, lập tức có không ít người bàn tán.

“Người chủ trì, đoàn trong tài, ván này không tính, tôi nghi ngờ rằng Hắc Xuyên bị mua chuộc hoặc bị uy h**p.”

Bắc Đình Xuyên gào lên với đoàn trọng tài: “Tôi hy vọng các người cho Huyết Y Môn một cơ hội cử người khác ra thi đấu.”

“Diệp Phi (Phàm) dùng thủ đoạn hèn hạ giành được thắng lợi khi chỉ được một điểm. Chuyện này không công bằng với Huyết Y Môn và là sự sỉ nhục với đoàn trọng tài.”

Bắc Đình Xuyên nhìn Diệp Phi (Phàm), nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu phán Diệp Phi (Phàm) thắng, tôi và Huyết Y Môn đều không phục.”

“Đoàn trọng tài, tôi cũng cảm thấy trận đấu này có sự lừa đảo. Diệp Phi (Phàm) thắng được kiểu này, e rằng khiến người khác không tâm phục khẩu phục.”

Lúc này, Nguyên Thu cũng hạ đôi chân dài của mình xuống, đứng lên nói với đoàn trọng tài.

“Trung Quốc và Nước Dương rất gần nhau. Tôi cảm thấy có thể cho bọn họ cơ hội cử người khác tới. Đồng thời cũng điều tra rõ nguyên nhân Hắc Xuyên Mộ Tuyết tự nhận thua.”

“Phía Trung Quốc đồng ý cho Huyết Y Môn một cơ hội.”

“Suy cho cùng cũng phải thể hiện y thuật của Trung Quốc ra để người ta tâm phục khẩu phục từ tận đáy lòng. Nếu đám người Bắc Đình Xuyên không phục thì trận đấu này có thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Mọi người nói xem có đúng không?” Nguyên Thu cười rạng rỡ, tỏ ra khoan dung độ lượng, còn đầu độc những người còn lại phải khen ngợi mình nữa.

Đoàn trọng tài và người chủ trì khẽ nhíu mày.

“Phản đối!”

Tiếng nói vừa dứt thì bà Triệu đứng lên, trong giọng nói của bà ấy lộ rõ vẻ lạnh lùng.

“Quy tắc là quy tắc, nào có chuyện nhận thua rồi còn thay người ra trận?”

“Nếu Hắc Xuyên bị mua chuộc hoặc bị uy h**p, Huyết Y Môn hãy đưa ra bằng chứng xác thực. Đó không chỉ là lý do lý trấu để lấp li3m việc bị thua mà còn đang bôi nhọ danh dự của Diệp Phi (Phàm) đấy.”

“Bằng không chúng tôi cũng có thể vu khống, mười lăm người được giải nhất của Hoa Đà Bôi bị Huyết Y Môn uy h**p nên mới thua trong trận tranh tài. Chúng tôi cũng muốn thay người đấu trong mười lăm lượt thi kia.”

“Nếu cứ thi đấu như vậy, có lẽ ba năm cũng không xong đâu.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2282


Chương 2282

“Về phần Hắc Xuyên Mộ Tuyết, dù năng lực của cô ta có kém hơn người khác hay là chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra, cũng chẳng ảnh hưởng tới việc cô ta đã nhận thua.”

“Đây là quyền lợi của một tuyển thủ như Hắc Xuyên Mộ Tuyết.”

“Hơn nữa nguyên do mà cô ta nhận thua cũng không liên quan gì tới đoàn trọng tài. Vì thế bọn họ không nên đi điều tra chuyện này.”

“Chức trách và giá trị của các trọng tài là chứng kiến quá trình thi đấu, sau đó phán thắng, thua một cách khách quan dựa vào quy tắc của cuộc thi.”

“Nếu đoàn trọng tài muốn điều tra nguyên nhân Hắc Xuyên Mộ Tuyết nhận thua, trước hết họ phải đi điều tra nguyên cớ vì sao ba người nhặt hoa kia lại trúng độc.”

“Ba người nhặt hoa kia đột nhiên bị trúng độc, chẳng phải chuyện đó khiến người ta cảm thấy kỳ quặc hơn so với chuyện Hắc Xuyên Mộ Tuyết thản nhiên nhận thua trước mặt công chúng sao?”

Bà Triệu nói với ngữ điệu chậm rãi, mỗi câu mỗi chữ đều đi thẳng vào lòng người, áp chế sự phẫn nộ của đám người Huyết Y Môn. Và nó cũng khiến đoàn trọng tài liên tục gật đầu.

Đúng vậy, chức trách của bọn họ là phán thắng, thua dựa theo quy tắc. Nào rỗi hơi để ý tới mấy chuyện ngoằn ngoèo ở phía sau. Hơn nữa, bọn họ cũng không muốn dính líu gì tới mấy chuyện này. Thấy hiện trường dần dần yên tĩnh lại, mắt của Nguyên Thu giật giật liên tục, sau đó nở một nụ cười.

“Nhưng Hắc Xuyên nhận thua như vậy sẽ khiến Huyết Y Môn không phục…”

Đôi môi đỏ của cô ta khẽ mở: “Tôi cảm thấy quan hệ của hai nước quan trọng hơn, so với chuyện thắng thua của Trung Quốc.”

Mấy cô gái và Phùng Trường Sơn cũng hùa theo Nguyên Thu: “Đúng thế, không thể để ảnh hưởng tới tình cảm của hai nước được. Trận đấu cuối cùng này không hề kịch tính chút nào, khiến người xem rất thất vọng.”

“Ai quy định là cứ thi đấu thì phải rầm rộ, chủ động nhận thua thì là có chuyện mờ ám?” Bà Triệu chuyển ánh mắt sang nhìn Nguyên Thu và Phùng Trường Sơn.

“Hơn nữa, chỉ cần Diệp Phi (Phàm) thắng được cuộc thi này ngay trước mặt công chúng, nhận được sự đồng ý của người xem và Hiệp hội Y Khoa của các nước. Huyết Y Môn có phục hay không thì liên quan gì?”

“Ba người nhặt hoa bị trúng độc, nếu Huyết Y Môn thắng được cuộc thi này, cô có phục hay không?”

“Nếu cô phục thì cô sẽ ăn nói thế nào với ba người nhặt hoa kia? Còn nếu cô không phục, thế thì phải làm sao đây? Cô có thể bảo Huyết Y Môn thi đấu một lần nữa không?” Bà Triệu chậm rãi bước tới trước mặt Nguyên Thu: “Hay là cô cảm thấy Bắc Đình Xuyên sẽ áy náy trong lòng, thắng mà chẳng thấy vẻ vang gì?”

Nguyên Thu đáp lại với giọng điệu coi thường: “Thế thì lại khác rồi. Nước chúng ta rộng lớn mênh mông, dù sao cũng phải khoan dung hơn một chút, làm tốt hơn một chút, để người khác công nhận…”

“Công nhận?”

“Một đất nước rộng lớn thì cần gì đám trộm cướp công nhận? Quy tắc vẫn là quy tắc, thắng là thắng, thua là thua. Dù bọn họ có không phục thì cũng phải ngoan ngoãn kìm nén lại cho tôi. Dám nhảy lên kêu gào thì giẫm một phát cho chết luôn.”

Bà Triệu tát bốp một cái vào mặt Nguyên Thu và quát: “Muốn tâm phục khẩu phục cái gì?”

“A…” Nguyên Thu ngã xuống đất, gào lên thảm thiết.

Khuôn mặt cô ta sưng đỏ, tóc tai rối tung, trông rất thê thảm. Nguyên Thu tỏ ra vô cùng tức giận, nhưng cũng không dám đánh lại, chỉ có thể nhìn bà Triệu với ánh mắt phẫn nộ mà thôi.

Đám người Phùng Trùng Sơn thấy thế cũng sững sờ. Dường như họ đều không nghĩ rằng bà Triệu tát Nguyên Thu một cái ngay trước mặt mọi người. Mấy ngày nay, trông bà ấy đều tao nhã điềm đạm, có vẻ là người hiền lành, khiến người ta không cảm giác được chút uy nghiêm nào. Điều đó cũng khiến người ta lơ đã xem nhẹ thân phận của bà Triệu.

Bây giờ, bà ấy thể hiện ra sự uy phong của mình thì đám Phùng Trường Sơn đều cảm thấy ngạt thở. Đừng nói phản bác lại bà Triệu, ngay cả đỡ Nguyên Thu dậy họ cũng chẳng dám, ý nghĩ nói đỡ cho đám người Nước Dương cũng lắng xuống. Uông Kiều Sở khẽ nhíu mày định lên tiếng theo bản năng, nhưng chợt nhớ lại cái tát tại Kim Chi Lâm ở Trung Hải, anh ta lại hít sâu mấy hơi và tiếp tục im lặng.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2283


Chương 2283

“Người chủ trì, đoàn trọng tài, xin lỗi vì đã làm mất thời gian của mọi người.”

Sau khi uy h**p đám Nguyên Thu vì nói đỡ cho Huyết Y Môn xong, bà Triệu xoay người, cúi đầu nói với đoàn trong tài: “Mọi người tiếp tục đi…”

Đoàn trọng tài gật đầu, sau đó chụm đầu lại với nhau để bàn bạc. Bắc Đình Xuyên không nổi điên nữa, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Phi (Phàm), hận không thể phanh thây xé xách anh ra. Đến tận bây giờ, anh ta vẫn không thể nghĩ thông được, rốt cuộc Diệp Phi (Phàm) đã khống chế được Hắc Xuyên Mộ Tuyết như thế nào.

Anh ta cũng không có chứng cứ để chứng mình rằng cô ta phản bội. Nhưng Bắc Đình Xuyên biết chắc chắn anh đã làm gì đó.

“Ở trận đấu chẩn trị bệnh nhân tại hiện trường này, Diệp Phi (Phàm) được một điểm, Hắc Xuyên Mộ Tuyết không điểm.”

Mười phút sau, người chủ trì nhận được kết quả từ đoàn trọng tài, cầm micro lên báo kết quả: “Diệp Phi (Phàm) thắng.”

“Đến đây, trận thi đấu giữa Hoa Đà Bôi của Trung Quốc và Huyết Y Môn của Nước Dương hoàn toàn kết thúc.”

“Qua mười sáu trận tranh tài kịch tính, Huyết Y Môn bị loại hết, Diệp Phi (Phàm) của Trung Quốc nhận thằng lợi cuối cùng.”

“Dựa theo quy tắc của cuộc thi, đoàn trọng tài tuyên bố, Diệp Phi (Phàm) là người chiến thắng trong cuộc thi giữa hai nước! Trung Quốc thắng!”

Giọng nói nói kia vang vọng khắp toàn trường, khiến rất nhiều người trở nên buồn bã, sau đó đám Lão Cung reo hò ầm ĩ, ai cũng mừng rỡ như điên. Đường Nhược Tuyết và Đường Kỳ Kỳ cũng rất vui mừng. Điều này không chỉ có nghĩa là Trung Quốc giành được thắng lợi, mà còn thể hiện rằng Hoa Đà Bôi hoàn toàn có năng lực thắng được Huyết Y Môn.

“Không phục! Không phục!” Huyết Y Môn tỏ ra cực kỳ căm hận.

“Mờ ám, mờ ám!”

“Tôi thắng một cách quang minh chính đại, làm gì tới phiên những yêu ma quỷ quái như các người không phục!”

Diệp Phi (Phàm) lại đi lên sân khấu một lần nữa để nhận huy chương quán quân vàng óng ánh. Sau đó, anh quét mắt nhìn đám người của Huyết Y Môn với vẻ mặt thản nhiên.

“Ba Hiệp hội Y Khoa lớn trên thế giới cùng quan sát trận đấu này. Quá trình chấm điểm tuyệt đối công bằng, công khai và không thiên vị.”

Người chủ trì cũng cảnh cáo Huyết Y Môn: “Nếu Huyết Y Môn không có chứng cứ nhưng lại bêu rếu rằng chúng tôi làm việc mờ ám, chúng tôi nhất định sẽ không để yên cho Huyết Y Môn đâu.”

Đám người của Huyết Y Môn lập tức ngậm miệng lại, sau đó đổi giọng gào lên với Diệp Phi (Phàm): “Vô liêm sỉ, vô liêm sỉ, thắng mà chẳng vẻ vang gì!”

Anh nhún nhún vai tỏ vẻ chẳng thèm quan tâm, lại còn vung vẩy chiếc huy chương vàng lấp lánh kia để ra oai với bọn họ.

“Diệp Phi (Phàm), tôi không phục! Tôi muốn đánh cược với anh một ván nữa. Tôi muốn khiêu chiến với quán quân như anh.”

Bắc Đình Xuyên đột nhiên đẩy mấy bảo vệ kia ra, vừa gào vừa xông lên sân khấu, hung dữ nói với Diệp Phi (Phàm).

“Cũng là bệnh nhân này, tình trạng bệnh này. Nếu tôi không thắng được anh, tôi sẽ mổ bụng tự sát ngay trước mặt anh.”

“Nếu anh thua, tôi không cần cái huy chương quán quân này của anh, cũng không muốn sửa đổi kết quả của cuộc thi đấu giữa hai nước. Tôi chỉ muốn anh nói một câu là anh không bằng tôi!”

“Diệp Phi (Phàm), anh có dám nhận khiêu chiến không?”

Cuộc thi giữa Hoa Đà Bôi và Huyết Y Môn đã kết thúc rồi, Bắc Đình Xuyên không đủ sức để xoay chuyển kết quả, cũng chẳng có cách nào làm vị trí quán quân đổi chủ. Anh ta cũng không dám khiêu khích ba Hiệp hội Y Khoa lớn của thế giới. Vì thế chỉ đành dùng tính mạng của mình để tạo ra một cơ hội xoay chuyển tình thế, khiêu chiến với Diệp Phi (Phàm).
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2284


Chương 2284

Chỉ cần Bắc Đình Xuyên có thể đánh bại được anh thì có thể cứu vãn lại được danh dự của bản thân, bảo vệ được danh dự của Huyết Y Môn. Như vậy người đời sẽ chỉ nói rằng thế hệ trẻ không bằng Diệp Phi (Phàm), chứ không nói toàn bộ Huyết Y Môn không bằng Diệp Phi (Phàm).

“Bắc Đình Xuyên, cậu có biết xấu hổ nữa không?” Lão Cung nghe thấy vậy đứng bật dậy, quát anh ta.

“Diệp Phi (Phàm) đang bị thương, còn chẳng đủ sức mà bước nữa. Lúc này, cậu lại khiêu chiến cậu ấy, chẳng phải là đang lợi dụng lúc người ta khó khăn để bắt nạt người ta sao?”

“Hơn nữa, đây là nơi thi đấu, không phải sân đấu sinh tử. Cậu dùng tính mạng để cược, cậu đang ép Diệp Phi (Phàm) thành hung thủ giết người à? Hơn nữa, cậu ấy cũng không cần thiết phải thi đấu với cậu. Diệp Phi (Phàm) đã là quán quân rồi.”

Lão Cung cũng nhìn ra được Bắc Đình Xuyên là chó cùng rứt giậu, cho nên vội nhắc nhở Diệp Phi (Phàm) không nên thi đấu với anh ta. Anh trở thành quán quân của cuộc thi này đã giúp anh nổi tiếng rồi, không cần thiết phải khoe khoang lúc này.

Bà Triệu cũng khẽ cười: “Diệp Phi (Phàm), ngày tháng còn dài.”

Bà ấy biết anh và Bắc Đình Xuyên có thù oán với nhau, vì thế cũng lo rằng Diệp Phi (Phàm) sẽ tức giận vì Hồng Nhan.

“Từ khi anh xui khiến Hachiro Kusagi đánh giết Tống Hồng Nhan, anh đã được điền tên vào danh sách phải chết của tôi rồi.”

Diệp Phi (Phàm) nhìn Bắc Đằng Xuyên đang đằng đằng sát khí, khẽ cười: “Chỉ có điều đúng như lời Lão Cung vừa nói, tôi không cần thiết phải nhận khiêu chiến của anh.”

“Tôi đã thắng được chức quán quan. Anh là đội trưởng của đội thách đấu với Trung Quốc, có nhiều lợi thế trong tay như vậy, không chỉ không thắng được cuộc thi, cũng không hại chết được tôi. Sau khi trở về, anh làm sao để ăn nói với Huyết Y Môn?”

“Nếu tôi đoán không sai thì kết cục tốt nhất của anh chính là mổ bụng tự sát để giữ danh dự.”

Anh nhìn anh ta với vẻ bình thản: “Chẳng bao lâu nữa anh cũng phải chết rồi. Tôi cần gì phải nóng lòng chứ?”

“Anh…”

Bắc Đình Xuyên không ngờ Diệp Phi (Phàm) lại có cái nhìn thấu đáo như vậy, anh ta thở ra một hơi.

“Thắng tôi, anh có thể nổi tiếng khắp thế giới. Tôi chỉ dùng một châm mà thôi. Nếu không thể giúp tình trạng của bệnh nhân chuyển biến tốt lên tới chín phần, tôi sẽ lập tức mổ bụng tự sát.”

“Diệp Phi (Phàm), không phải ngay cả một châm anh cũng không dám cược chứ? Hay là anh cảm thấy, một châm của tôi có hiệu quả tới chín phần, sẽ khiến y thuật của Trung Quốc trở thành trò cười cho thiên hạ?”

Anh ta vô cùng hùng hổ, còn kích Diệp Phi (Phàm): “Ngay cả một châm cũng không dám nhận khiêu chiến. Chất lượng của chức quán quân này đúng là quá kém. Điều này cũng khiến cho người ta nghi ngờ anh dùng thủ đoạn phi pháp để giành thắng lợi.”

Nói tới đây, Bắc Đình Diệp còn liếc nhìn Hắc Xuyên Mộ Tuyết đang ngồi ở thính phòng phía sau một cái.

“Nói thật, tôi thật sự không tin anh có thể dùng một châm để khiến tình trạng của bệnh nhân chuyển biến tốt hơn. Thậm chí tôi còn cảm thấy anh sẽ khiến người bệnh trở nên sống không bằng chết.”

Diệp Phi (Phàm) đảo mắt nhìn Lâm Thu Linh rồi cười: “Chỉ có điều anh không có tiền để cá cược, tôi cũng không muốn cá cược ván này với anh đâu.”

Bắc Đình Xuyên trợn trừng mắt lên quát: “Anh muốn cá cược cái gì?”

“Thế này nhé, nếu như một châm của anh không làm người bệnh có chuyển biến tốt, anh phải nói cho tôi biết anh đã dùng cách gì để mua chuộc Lâm Thu Linh, làm sao để đầu độc ba người nhặt hoa kia. Và nói cho tôi biết đồng minh của anh ở Trung Quốc là ai?”

Diệp Phi (Phàm) tiến lên phía trước, ghé vào tai Bắc Đình Xuyên và nói: “Anh phải dùng ông chủ của mình để thề độc, thẳng thắn nói cho tôi biết những chuyện kia. Như vậy tôi sẽ đánh cược với anh.”

Bắc Đình Xuyên thở dồn dập, nhìn chằm chằm Diệp Phi (Phàm) với ánh mắt độc ác. Anh ta còn tưởng rằng anh muốn anh ta phải chết, không ngờ anh lại muốn biết âm mưu của bọn họ.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2285


Chương 2285

Thấy Bắc Đình Xuyên do dự, Diệp Phi (Phàm) cười: “Không chịu thì thôi, tôi đi đây. Mọi người còn đang ở nhà chờ đi ăn mừng đấy.”

“Được, tôi cược.”

Bắc Đình Xuyên nắm chặt tay lại, sau đó cầm điện thoại di động bỏ lên bàn.

“Thứ anh muốn đều ở trong này. Nếu như tôi thua, anh có thể lấy nó đi.”

Về phần hậu quả như thế nào, anh ta cũng không muốn nghĩ nhiều nữa. Bởi vì nếu ván này Bắc Đình Xuyên thua, anh ta chắc chắn sẽ phải chết. Diệp Phi (Phàm) cũng chẳng thèm để ý nói: “Anh nói có là có à?”

Bắc Đình Xuyên hung hăng gào lên: “Tôi có thể thề độc, nếu tôi gạt anh thì cả nhà chủ của tôi sẽ phải chết.”

“Được, cứ quyết định như vậy đi.”

Diệp Phi (Phàm) quay người nói to: “Vừa rồi, tôi và anh Bắc Đình đã cá cược với nhau. Nếu một châm của anh ta có thể l@m tình trạng của bệnh nhân chuyển biến tốt hơn chín phần, tôi sẽ nhận thua. Tôi sẽ tuyên bố rằng năng lực của tôi không bằng anh ta. Còn nếu anh Bắc Đình thua, anh ta sẽ đưa chiếc điện thoại di động này cho tôi.”

“Mong người chủ trì và đoàn trọng tài hãy nán lại, giúp chúng tôi chứng kiến trận đấu này. Sau này, Diệp Phi (Phàm) tôi nhất định sẽ hậu tạ.”

Lời nói này vừa dứt, những người đang định ra về lại reo hò không ngớt. Biến cố của ngày hôm nay khiến bọn họ cảm thấy vô cùng phấn khích. Bây giờ, lại có thêm một trận đấu nữa, càng khiến bọn họ cảm thấy k1ch thích hơn. Đoàn trọng tài và người chủ trì cũng rất tò mò. Vì thế họ cũng vội đồng ý là người chứng kiến cho cuộc thi này.

“Đúng vậy, tôi chỉ dùng một châm cũng sẽ khiến người bệnh chuyển biến tốt tới chín phần.”

Bắc Đình Xuyên cầm một cây kim châm cứu lên, tỏ ra vô cùng tự tin nói.

“Tôi sẽ cho các người thấy y thuật chân chính của Huyết Y môn thần kỳ tới cỡ nào, lợi hại tới đâu. Y Thuật của Huyết Y Môn tuyệt đối không yếu kém, không phải thứ mà một trận đấu có thể gièm pha.”

“Đoàn trọng tài, người chủ trì, người của Huyết Y Môn, người của Trung Quốc, đã tới lúc các người được chứng kiến kỳ tích xuất hiện…”

Sau khi nói xong, anh ta cầm kim châm cứu hơn trên ngọn đèn cồn để khử độc, sau đó đâm vào gần vị trí phổi của Lâm Thu Linh. Bệnh phổi của bà ta được anh ta chữa khỏi tới tám phần, cũng vì anh ta sử dụng thời gian để làm nó sinh ra biến chứng. Anh ta đã dùng rất nhiều nhân lực và tài lực để biến Lâm Thu Linh thành bệnh nhân của cuộc thi này.

Bắc Đình Xuyên tin rằng một châm này được đâm xuống, tình trạng của bà ta sẽ được giải quyết. Trước đó vài ngày, anh ta đã làm thuốc tích tụ trong phổi của Lâm Thu Linh. Chỉ cần cây kim châm cứu này đâm xuống sẽ làm phần thuốc kia phát huy tác dụng. Bệnh tình của bà ta sẽ trở nên tốt đẹp một cách nhanh chóng.

Đây cũng là nguyên nhân làm anh ta tức giận khi Hắc Xuyên Mộ Tuyết nhận thua. Bắc Đình Xuyên đã bố trí xong hết thảy, chỉ cần bước một bước là tới đích. Không ngờ Hắc Xuyên Mộ Tuyết lại bỏ cuộc. Sao anh ta không tức giận được chứ?

Chẳng qua, khi châm của anh ta đâm vào phổi của Lâm Thu Linh, ánh mắt Bắc Đình Xuyên liếc xéo một cái là thấy chiếc kim mà Diệp Phi (Phàm) đâm vào đầu bà ta.

“Cái gì? Châm tuyệt lộ?”

Chỉ liếc mắt một cái, thân thể của Bắc Đình Xuyên đã bị chấn đồng, trên mặt anh ta tràn đầy tuyệt vọng….

Bắc Đình Xuyên nhìn châm của Diệp Phi (Phàm), mặt xám như tro tàn.

Châm này, không thể nào chữa trị bệnh tình của Lâm Thu Linh, ngay cả sốt cao cũng trị ngọn không trị gốc, nhưng lại cắt đứt tất cả cơ hội châm cứu của mọi người.

Nó khiến chứng bệnh của Lâm Thu Linh rối loạn, sau đó tạm thời ức chế không để bệnh biến thể thành ác tính, giống như dùng túi ny lông gói hết vũng nước bẩn lại vậy.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2286


Chương 2286

Nếu Bắc Đình Xuyên muốn dọn dẹp sạch sẽ vũng nước bẩn, chỉ có thể từ từ cởi hết nút thắt mà dọn dẹp, căn bản không có cách nào đâm một kim vào túi nước bẩn mà dọn sạch được.

Châm một kim vào, dù có thể dọn sạch túi nước bẩn, cũng sẽ khiến túi ny lông nổ tung, khiến chứng bệnh bộc phát.

Bắc Đình Xuyên nhìn cảnh này, tuyệt vọng không nói nên lời, dù thế nào anh ta cũng không nghĩ tới, Diệp Phi (Phàm) lại bỏ lại cho mình một nước cờ chết như thế.

Cho anh ta hai tiếng đồng hồ, có lẽ anh ta có thể từ từ mở hết nút thắt mà cứu Lâm Thu Linh, nhưng chỉ có một kim, dù Bắc Đình Xuyên có là Hoa Đà tái thế cũng khó làm được.

Điều này khiến anh ta càng thêm hận Hắc Xuyên Mộ Tuyết, người phụ nữ này không chỉ phản bội Huyết Y môn, còn vứt cho mình một cái hố.

“Anh thua rồi.”

Thấy Bắc Đình Xuyên cứng nhắc không cử động, Diệp Phi (Phàm) cong môi cười, đưa tay nắm lấy tay Bắc Đình Xuyên: “Châm này, cố gắng đừng rút ra nhé, không thì Lâm Thu Linh phải chết tại chỗ đó.”

“Đến lúc đó không chỉ có danh tiếng của anh và Huyết Y môn bị mất sạch, còn có thể bị nhà họ Đường truy cứu trách nhiệm chữa bệnh chết người đấy.”

“Giữ lại châm này, có lẽ cô ấy còn có thể sống được thêm mấy ngày…” Diệp Phi (Phàm) nhẹ giọng khuyến cáo Bắc Đình Xuyên một câu, sau đó cầm điện thoại trên bàn ném cho bà Triệu.

Mọi người đều sửng sốt, sau đó lại bắt đầu bàn luận sôi nổi, không biết có chuyện gì xảy ra.

Thua… Cơ thể Bắc Đình Xuyên chấn động, nhưng vẫn cầm kim châm không rút ra, ánh mắt anh ta nhìm chằm chằm Diệp Phi (Phàm): “Anh đã biết tôi sẽ lên sân khấu đánh anh một trận từ lâu rồi sao?”

“Không sai, Hắc Xuyên Mộ Tuyết thua tôi, anh nhất định không cam lòng, nhất định muốn lấy lại mặt mũi.”

Diệp Phi (Phàm) vẫn giữ nụ cười: “Hơn nữa, lúc này anh không tin bất kì ai nữa, anh chỉ tin tưởng bản thân.”

“Bởi vì tôi quyết định anh sẽ lên sân khấu, nên từ sớm đã để lại một nước cờ chết chờ anh.”

Giọng điệu nhẹ nhàng của anh chỉ có mình Bắc Đình Xuyên nghe thấy: “Anh ra tay với Tống Hồng Nhan, sao tôi có thể không cắt đứt hết đường sống của anh được chứ?”

“Tôi muốn biết, anh mua chuộc Hắc Xuyên Mộ Tuyết thế nào?”

Khoé miệng Bắc Đình Xuyên không động, nhìn Diệp Phi (Phàm) phun ra hơi nóng: “Các người căn bản không hề tiếp xúc, tôi cũng luôn theo dõi cô ta.”

“Quan trọng nhất là, tôi không thể nào nghĩ ra, anh dùng tiền cược gì làm cô ta lay động?”

“Phải biết, nếu như cô ta thắng cuộc thi này, cô ta sẽ là anh hùng nước Dương, sẽ là bác sĩ danh giá nhất Huyết Y môn.”

“Vì sao cô ta lại bỏ qua danh lợi gấp đôi, phản bội nước Dương, đi cùng với anh?”

“Đừng bao giờ nói với tôi là cô ta thích anh, người Huyết Y môn không thể nào bị tình yêu trói buộc…” Bắc Đình Xuyên hi vọng mình có thể chết trong rõ ràng.

Diệp Phi (Phàm) cười nhạt: “Cô ta thắng cuộc thi này, danh lợi gấp đôi, cô ta mới có thể có mười tỉ sao?”

“Đương nhiên không thể.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Bắc Đình Xuyên không chút do dự trả lời: “Sản nghiệp của Huyết Y môn rất lớn, con em cũng đông đảo, đâu thể nào tuỳ tiện thưởng mười tỉ được?”

“Có điều dựa vào tài năng bẩm sinh và thành tích của Hắc Xuyên Mộ Tuyết, mười năm sau có thể lấy được mười tỉ thì tuyệt đối không thành vấn đề.”

Lúc này, mặt anh ta hơi đổi sắc: “Anh cho cô ta mười tỉ sao?”

“Không thể nào, tôi vẫn luôn theo dõi tài khoản của cô ta, căn bản chưa từng thay đổi.”

“Đương nhiên tài khoản của cô ta sẽ không thay đổi, bởi vì tôi đâu ngu đến mức chuyển tiền vào tài khoản của cô ta chứ.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2287


Diệp Phi (Phàm) cũng không giấu giếm Bắc Đình Xuyên nữa: “Tôi chuyển mười tỉ vào thẻ của tôi.”

“Mà tấm thẻ kia, lúc tôi và Hắc Xuyên Mộ Tuyết gặp mặt ở nhà hàng, cũng chính là lúc các người sai Lâm Thu Linh đi hạ độc, tôi đã len lén đặt vào lòng bàn tay cô ta.”

“Huyết Y môn các người quá kém, nói với tôi là thưởng tiền cho cô ta, kết quả lại toàn là séc trống, nhưng tôi lại thật sự chuyển vào thẻ mười tỉ.”

“Mặc dù tôi đường đường chính chính khiêu khích các người, các người cũng biết tôi đang chia rẽ, có biết nếu tôi rắp tâm khó lường thì sẽ thế nào không?”

“Con người đều có lòng hiếu kì.”

“Mỗi ngày tôi đều nói cho Hắc Xuyên Mộ Tuyết mười tỉ, cô ta lại nhận được thẻ ngân hàng tôi lén đưa cho, tôi còn để lại mật khẩu trong điện thoại của cô ta lúc xoá bản ghi âm…” Diệp Phi (Phàm) cười rất điềm đạm: “Anh nói xem cô ta có điều tra số dư không?”

Bắc Đình Xuyên thở dài: “Sẽ…” Bất kể là tò mò hay là đánh vào làm mất mặt Diệp Phi (Phàm), cũng nhất định sẽ kiểm tra số dư, cho dù là Bắc Đình Xuyên cũng sẽ như vậy.

“Không sai, sẽ kiểm tra, Hắc Xuyên sẽ xem qua.”

Diệp Phi (Phàm) lãnh đạm nói: “Con người vốn dĩ trung thành lâu dài, tiền mua chuộc đều không đủ.”

“Thế nên chỉ cần Hắc Xuyên Mộ Tuyết kiểm tra số dư còn lại, thấy dãy số đáng rung động đó, thì cô ta sẽ nổi lòng tham.”

“Anh trai à, mười tỉ đó, mục tiêu phấn đấu cả đời, có món tiền đó trước mắt, có mấy ai không dao động chứ?”

Tiết kiệm mấy chục năm vất vả phấn đấu, còn có được mười tỉ, sự cám doox này, không mấy ai có thể chống lại được.

Đầu tiên, Bắc Đình Xuyên im lặng, sau đó hỏi: “Tôi vẫn không tin mười tỉ có thể mua chuộc Hắc Xuyên Mộ Tuyết.”

“Đích thực mười tỉ chỉ đủ để Hắc Xuyên Mộ Tuyết dao động, không thể nào khiến cô ta tin tưởng đi theo tôi.”

“Lúc ở nhà hàng, cô ta cũng trả lời tôi rõ ràng như vậy, cô ta sẽ không vì mười tỉ mà bán đứng Huyết Y môn.”

“Tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ mua chuộc cô ta thành công.”

Nụ cười của Diệp Phi (Phàm) trở nên thâm thuý: “Nhưng cô ta lơ đãng nói ra lí do từ chối lại khiến tôi bắt đầu nảy ra ý khác.”

Ánh mắt Bắc Đình Xuyên ngưng lại: “Cô ta nói gì?”

“Cô ta nói cô ta cũng rất muốn đi theo tôi, cũng rất quan tâm mười tỉ, sở dĩ không thể nào đi theo tôi, là vì ở nước Dương, cô ta còn mười tám người thân nữa.”

Diệp Phi (Phàm) nhẹ giọng nói một câu: “Cô ta không thể ích kỉ vì một mình mình giàu sang, mà không quan tâm người nhà phải chịu khổ, thâm chí là mất mạng.”

“Lí do này rất bình thường, có vấn đề gì sao?”

Bắc Đình Xuyên nhớ tới lúc ấy tự mình nghe lén cũng nghe thấy lí do này, nhưng anh ta không cảm thấy lí do này có gì không đúng.

Diệp Phi (Phàm) nở nụ cười nghiền ngẫm: “Mua chuộc, điều sợ nhất không phải là đối phương đưa ngay ra vấn đề khó khăn, mà sợ đối phương chẳng đưa ra điều kiện gì cả.”

Bắc Đình Xuyên sửng sốt, sau đó kịp thời phản ứng lại, khẽ quát: “Anh nói là anh đi đón mười người thân của Hắc Xuyên Mộ Tuyết sao?”

“Đúng vậy, mặc dù tôi biết Hắc Xuyên Mộ Tuyết chỉ là mượn cớ thôi, nhưng cũng có nghĩa đây là thứ trong lòng cô ta quan tâm nhất.”

Diệp Phi (Phàm) cũng rất thẳng thắn: “Thế nên tôi để mấy người Thẩm Hồng Tụ đi cả đêm về nước Dương, không tiếc giá nào tìm đủ mười tám người thân của Hắc Xuyên Mộ Tuyết.”

“Sau đó lợi dụng tàu thương nhân của nước Nam chuyển bọn họ tới Cảng Thành.”

Diệp Phi (Phàm) hỏi ngược lại: “Anh đoán xem, sau khi biết, Hắc Xuyên Mộ Tuyết có phản ứng gì?”

“Tức giận, khiếp sợ, hối tiếc, hận không thể gi ết chết anh, lại không thể không nhìn thẳng vào thực tế.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2288


Chương 2288

Bắc Đình Xuyên khó khăn phun ra một câu: “Bởi vì đây là điều kiện chính cô ta đưa ra.”

“Không sai, cô ta cũng có những biểu cảm đó.”

Diệp Phi (Phàm) gật đầu: “Nhưng sau khi tức giận lại không thể không nghĩ đến tương lai, tôi thoả mãn điều kiện của cô ta, cô ta không thể không nhận giao dịch cho được.”

“Cô ta không chấp nhận sẽ phải đối mặt với cơn tức giận của tôi, dù sao người phải trả giá cũng là cô ta.”

“Giữa việc không chịu hợp tác với tôi, khiến mười tám người thân đều chết, và việc lấy mười tỉ, đồng thời đoàn tụ với mười tám người thân, hình như cô ta không còn lựa chọn nào khác.”

“Hơn nữa, cô ta cũng không còn đường lui, hình ảnh cô ta kiểm tra số dư trong thẻ đã bị ngân hàng lưu lại.”

Mặt Diệp Phi (Phàm) đầy tự tin: “Nếu tôi tung ra, trăm phần trăm cô ta sẽ thân bại danh liệt, bị người người chỉ chỏ.”

Đối với Hắc Xuyên Mộ Tuyết mà nói, đây cũng xem như bài học lớn nhất cuộc đời, không muốn tạo giao dịch, cũng không cần giả trá.

Đột nhiên Bắc Đình Xuyên nghĩ tới một chuyện, giọng trầm xuống: “Chất đôc của Shichiro Yamamoto cũng là do cô ta hạ sao?”

“Chuyện này không thể nói cho anh biết được, anh nên lên đường, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng đi, nếu không ra ngàoi sẽ bị vô số người nhà làm nhục đó.”

Diệp Phi (Phàm) xoay người đối mặt với khán giả trong hội trường, kêu lên một tiếng: “Bắc Đình Xuyên, thua!”

Mấy người lão Cung nghe vậy thì sửng sốt, sau đó lần nữa hoan hô không dứt.

Huyết Y môn như chết cha chết mẹ, mặt như đưa đám nhìn Bắc Đình Xuyên.

“Tôi thua rồi…” Cảm nhận được sự tuyệt vọng của người Huyết Y môn, lại nhìn Hắc Xuyên Mộ Tuyết phản bội rời đi, Bắc Đình Xuyên thê lương cười một tiếng.

Đã vào ngõ cụt.

Anh ta giơ tay phải lên đánh vào trán mình một chưởng.

Bộp, anh ta trực tiếp đánh nát đỉnh đầu mình.

Bắc Đình Xuyên tự sát nhận lỗi khiến cho đệ tử Huyết Y môn hỗn loạn tưng bừng, gà bay chó chạy.

Nhưng Diệp Phi (Phàm) lại không để ý tới, sau khi ra khỏi hội trường, anh bèn đi thẳng về Kim Chi Lâm.

Đám người Kim Chi Lâm thì reo hò vui sướng, chẳng những bày tiệc ăn mừng mà còn không lấy viện phí của bệnh nhân trong ngày hôm đó.

Lúc ăn cơm, Khổng Đào Lý, Lão Cung và Triệu phu nhân cũng tới, tranh nhau tặng quà mừng cho Diệp Phi (Phàm).

Trịnh Tuấn Khanh thì vẫn ăn chực như cũ.

Từ trước đến nay chưa từng có cảnh tượng náo nhiệt thế này ở Kim Chi Lâm.

Diệp Phi (Phàm) chưa khỏi hẳn, cho nên chỉ uống hai chén rượu rồi rời bàn.

Anh cầm một bình Kim Tuấn Mi ngồi trong đình nghỉ mát. Ngay khi sắp châm trà lại ngửi thấy một làn gió thơm thổi tới từ phía sau.

Diệp Phi (Phàm) quay đầu nhìn lại, thấy Triệu phu nhân nở nụ cười nhẹ nhàng đi đến. Anh vội vàng đứng lên chào: “Phu nhân.”

Anh cười hỏi: “Đồ nhắm hôm nay không tệ, sao không uống thêm vài chén?”

“Tôi uống rất ít.”

Triệu phu nhân nở nụ cười xinh đẹp: “Nửa năm nay tổng cộng uống hai lần, một lần là ở Trung Hải Kim Chi Lâm, một lần là ở Long đô Kim Chi Lâm.”

Diệp Phi (Phàm) vội vàng đáp: “Cảm ơn phu nhân nể tình!”

“Không phải là tôi chủ động nể cậu mà là chính cậu khiến người khác phải nể, tất cả những việc cậu làm khiến tôi phải tôn trọng cậu.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2289


Chưuong 2289

Triệu phu nhân ngồi xuống trước mặt Diệp Phi (Phàm), dáng vẻ lười biếng và thoải mái, sau đó đôi mặt lại hiện lên vẻ hứng thú: “Lần trước cậu nói đã sớm sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, tôi còn không tin lắm. Nhưng hôm nay nghĩ lại thì có lẽ tôi đã đánh giá thấp cậu rồi!”

“Không ngờ cậu còn mua chuộc được cả Hắc Xuyên Mộ Tuyết!”

Bà cười nhẹ một tiếng: “Điều này cũng làm cho tôi tò mò, Sơn Bổn trúng độc là do cậu đầu độc hay là Hắc Xuyên ra tay?”

Diệp Phi (Phàm) thản nhiên nói: “Cuộc thi giữa hai nước như này, ai ngu đến mức hạ độc đối thủ của mình chứ?…”

“Bắc Đình Xuyên còn đang liểng xiểng vì bị đám người Lâm Thu Linh hạ độc, sao tôi dám coi trời bằng vung mà hạ độc Sơn Bổn?…”

“Chuyện như vậy, một khi tra ra, chẳng những tôi mất hết danh dự, Thần Châu cũng sẽ mất hết tiếng tăm…”

Anh khẽ cười một tiếng: “Hơn nữa trong tay của tôi c*̃ng không có Huyết Thi Hoa Độc, muốn hạ độc c*̃ng bó tay.”

“Xem ra đúng là do Hắc Xuyên Mộ Tuyết làm.”

Triệu phu nhân ngồi thẳng người lên, nói: “Tôi hơi tò mò, cậu dùng cách nào để chinh phục cô ta?”

Diệp Phi (Phàm) c*̃ng không giấu diếm, nói thẳng ra cách anh mua chuộc Hắc Xuyên Mộ Tuyết. Triệu phu nhân nghe xong có chút kinh ngạc, có vẻ như không ngờ Diệp Phi (Phàm) lại cẩn thận như thế.

Cuối cùng Diệp Phi (Phàm) cười cười, nói: “Khi tôi nắm được cô ta trong tay, tôi đã khẳng định chiến thắng sẽ thuộc về chúng ta.”

Triệu phu nhân nhìn Diệp Phi (Phàm), hỏi: “Cậu không sợ xảy ra chuyện bất trắc nào khác ư?…”

“Ví dụ như đối thủ đầu tiên đối đầu với cậu lại chính là Hắc Xuyên Mộ Tuyết.”

“Mấy ngày trước tôi tuyên truyền rằng đã mua chuộc được Hắc Xuyên Mộ Tuyết, cho dù đám người Bắc Đình Xuyên biết tôi chia rẽ nội bộ bọn chúng, nhưng trong lòng vẫn sẽ đề phòng, không để Hắc Xuyên Mộ Tuyết ra sân…”

“Vì ngoài việc lo lắng Hắc Xuyên Mộ Tuyết và tôi qua lại với tôi quá nhiều, trong lòng Bắc Đình Xuyên cũng hi vọng thắng tôi một cách quang minh chính đại.”

“Cho dù phong cách làm việc của Huyết Y môn bẩn thỉu nhưng lại muốn thắng vinh quang…”

“Cho nên gã sẽ không phái Hắc Xuyên hay một thiên tài nào đó xuất chiến trận đầu, mà sẽ để Thiên Sơn hoặc Sơn Bổn đến đối đầu trực tiếp với tôi.”

Diệp Phi (Phàm) cười một tiếng: “Còn về phần hai tên đấy thì tôi không quan tâm lắm.”

“Cũng đúng. Bắc Đình Xuyên có bốn suất tham dự, gã sẽ không ngại mà dùng thực lực đánh với cậu một trận.”

Triệu phu nhân cũng nghĩ thông điều này, sau đó lại tò mò hỏi một câu: “Có điều vẫn sẽ có điều bất ngờ lớn chứ…”

“Lỡ như cậu đánh trận đầu với Tùng Dã Thiên Sơn, Huyết Y môn nhìn thấy gã không phải đối thủ của cậu sẽ dùng Đường Nhược Tuyết để uy h**p cậu…”

Bà nhìn Diệp Phi (Phàm), nói tiếp: “Lỡ trận đầu cậu đã nhượng bộ thì chẳng phải mọi toan tính đều sẽ hỏng hết?”

“Tôi đã chuẩn bị cả rồi…”

Diệp Phi (Phàm) không chút do dự tiếp lời: “Sau khi ba người Niêm Hoa trúng độc, nếu tôi là Bắc Đình Xuyên thì trả thù ba người nào đó vẫn không đủ, nhất định phải tìm cách quật ngã cả tôi mới có thể dành chiến thắng…”

“Nếu không thì chỉ cần một mình tôi cũng có thể đánh lại mười sáu người bên bọn chúng.”

“Mà việc bắt tôi gặp Hắc Xuyên Mộ Tuyết để tạo chứng cớ giả là tôi phản bội, đánh lừa dư luận là chưa đủ…”

“Vì khi quán quân Hoa Đà Bôi Tỉnh thua sạch, dù sao chăng nữa các vị cũng sẽ để tôi đánh một trận…”

“Cho nên mấy ngày nay tôi vẫn luôn chăm chú suy nghĩ, Bắc Đình Xuyên sẽ ra tay với tôi như thế nào…”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2290


Chương 2290

“Nếu như tôi bị nắm thóp, tôi sẽ làm cách nào mà vừa để thua trận nhưng vẫn có thể giúp Thần Châu giành chiến thắng?…”

“Nói thực ra, tôi không nghĩ ra thủ đoạn của đám Bắc Đình Xuyên, tôi cũng thực sự không ngờ bọn chúng sẽ bắt cóc Đường Nhược Tuyết…”

“Có điều trước khi ra sân tôi đã sắp xếp ổn thoả…”

“Trận đấu châm cứu người đồng giữa tôi và Tùng Dã Thiên Sơn, tôi ra tay vào phút cuối không phải là vì muốn làm màu, mà là vì tôi không muốn để Huyết Y môn có cơ hội lật ngược tình thế…”

Diệp Phi (Phàm) bưng chén trà nóng hổi lên, khẽ thì thầm bàn luận về trận chiến đầu tiên: “Bắc Đình Xuyên sẽ phát hiện Tùng Dã Thiên Sơn không phải là đối thủ của tôi. Nhưng lúc phát hiện ra thì muộn rồi!”

Ánh mắt của anh lóe lên ánh sáng.

“Tùng Dã Thiên Sơn am hiểu thuật châm cứu, lại dẫn trước một mạch, dùng ưu thế tuyệt đối để lấn át cậu, khiến đám người Bắc Đình Xuyên bị ảo tưởng rằng không cần uy h**p cậu cũng cũng có thể chiến thắng…” Triệu phu nhân cũng rất thông minh, lập tức hiểu được toan tính của Diệp Phi (Phàm): “Cho nên cho dù bọn chúng có đòn sát thủ cũng sẽ không dùng…”

“Dù sao Huyết Y môn vẫn hi vọng không cần dùng thủ đoạn bẩn thỉu để thắng cậu một cách quang minh chính đại…”

“Cậu biết được suy nghĩ này của Bắc Đình Xuyên, đợi đến phút cuối mới phản kích giành lấy thắng lợi ở trận chiến châm cứu này…”

“Cậu ra tay đột ngột, thêm nữa là thời gian còn rất ít, cho dù Bắc Đình Xuyên có thể uy h**p cậu cũng không kịp nữa, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn cậu giành chiến thắng…”

Bà khen ngợi: “Không ngờ ngay từ ván đầu cậu đã suy tính nhiều như thế!”

Diệp Phi (Phàm) uống một ngụm trà, nói: “c*̃ng không phải là suy tính nhiều mà là cố gắng tránh để Bắc Đình Xuyên chơi thủ đoạn với tôi thôi.”

Triệu phu nhân bèn hỏi: “Ván đầu tiên cậu thắng sát sao như vậy, chẳng lẽ cậu không sợ ván thứ hai Bắc Đình Xuyên lại uy h**p?”

“Kẻ ra trận ở ván thứ hai là một thiên tài…”

Diệp Phi (Phàm) đáp lời đầy tự tin: “Bắc Đình Xuyên đã tốn rất nhiều tâm huyết cho trận đấu mà nếu chiến thắng có thể nổi danh ngay lập tức này, sao có thể chắp tay dâng cho một thiên tài khác? Sao có thể để cho một thiên tài tỏa sáng hết phần ba đại thiên tài phe gã?…”

“Chỉ có thể là ba đại thiên tài bọn chúng mới có quyền thắng tôi mà thôi…”

“Cho nên ván thứ hai gã sẽ không chơi bẩn, cũng không thèm quan tâm kết quả ván này.”

“Còn vì sao ván thứ hai Sơn Bổn và Hắc Xuyên không xuất chiến thì cũng dễ suy đoán…”

“Tôi bất ngờ vùng lên thắng Tùng Dã Thiên Sơn, đám người Bắc Đình Xuyên cần một chút thời gian để ổn định tâm trạng và sắp xếp lại…”

Diệp Phi (Phàm) cười nhạt một tiếng: “Lúc này để cho một con tốt thí ra sân là rất thích hợp. Gã sẽ không phái loại thiên tài như Sơn Bổn và Hắc Xuyên ra một cách vội vàng đâu…”

“Tôi thắng được ván thứ hai thì gần như đã thắng chắc rồi…”

“Ván thứ ba thì dùng đầu ngón chân cũng đoán được là Sơn Bổn Thất Lang…”

“Trải qua một buổi sáng ổn định tâm lý và sắp xếp, Bắc Đình Xuyên chắc chắn cần một chiến thắng để bù lại hai trận thua.”

“Đây cũng là ván đấu mấu chốt mà bọn chúng tự tin sẽ thắng trăm phần trăm.”

“Trận đấu chắc chắn phải chiến thắng kiểu này, Bắc Đình Xuyên sẽ không để cho kẻ đang bị nghi ngờ là Hắc Xuyên Mộ Tuyết được lợi. Gã sẽ để Sơn Bổn Thất Lang thi đấu, để hắn nổi danh sau một trận chiến…”

“Đáng tiếc, Bắc Đình Xuyên không ngờ được là, ngay trước khi Sơn Bổn Thất Lang ra sân đã bị tôi hạ Huyết Thi Hoa Độc vào cơ thể…”

“Đây là con mèo chết của Huyết Y môn, không muốn ăn cũng phải ăn.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2291


Chương 2291

“Cho nên mặc kệ Sơn Bổn có cướp ống nghiệm của tôi hay không, tôi cũng sẽ không thua trận đó, Sơn Bổn Thất Lang cũng không thể xuất hiện vào ngày thi đấu thứ hai được.”

“Sơn Bổn Thất Lang trúng độc không thể ra trận, Huyết Y môn lại không có suất tham dự thay thế, sau khi bọn chúng lén đưa mười sáu tên quán quân tỉnh đến, bèn đưa tận tay mười sáu người cho Sơn Bổn.

“Mười sáu tên quán quân tỉnh lấy danh nghĩa Sơn Bổn để khiêu chiến Hoa Đà Bôi…”

“Sơn Bổn Thất Lang trúng độc mà không có thuốc giải, chỉ còn duy nhất Hắc Xuyên Mộ Tuyết tring danh sách mười sáu người kia là có thể đánh một trận mà thôi…”

“Mà Hắc Xuyên Mộ Tuyết thì đã sớm bị tôi mua chuộc, cô ta sẽ tự hủy tư cách thi đấu ở ván cuối…”

“Cho nên kết quả thắng thua giữa tôi và Sơn Bổn, chỉ ở chỗ tôi thắng được Hắc Xuyên Mộ Tuyết, còn mấy tên quán quân tỉnh còn lại thì…”

Diệp Phi (Phàm) than nhẹ một tiếng: “Sơn Bổn tính kế, không có chút ảnh hưởng nào đối với việc Thần Châu giành chiến thắng cả!”

“Ai nói không ảnh hưởng?”

Triệu phu nhân nở nụ cười xinh đẹp: “Nếu cậu thua, cái bảng hiệu này sẽ là của người khác.” Trong lúc nói chuyện, bàn tay trắng nõn của bà khẽ vung lên, một chiếc thẻ ngọc màu trắng rơi vào trong tay Diệp Phi (Phàm).

Trên thẻ ngọc ghi bốn chữ: “Trụ cột đất nước!”

Năm giờ chiều, một chiếc xe bảo mẫu lặng lẽ đi ra khỏi cổng khu nội trú của Bệnh Viện số 1.

Đường Nhược Tuyết bước ra khỏi cửa xe, mặc một bộ áo đen, đeo kính râm, khiến cho người khác không nhìn thấy bất kỳ biểu cảm nào của cô.

Vừa đi vào sảnh lớn, Đường Thất vội đi tới đưa cho cô một cái máy tính bảng.

“Trang viên Dương Quang đúng là nơi Bắc Đình Xuyên huấn luyện đệ tử Huyết Y môn!”

“Lâm Thu Linh ba lần đến trang viên Dương Quang chữa bệnh.”

“Chứng bệnh của Lâm Thu Linh chuyển biến tốt cũng là do Bắc Đình Xuyên đích thân ra tay trị bệnh, hơn nữa mỗi một lần đều là tiếp đón rất chu đáo, Bắc Đình Xuyên còn một mình trị liệu cho bà ta.”

“Lâm Tam Cô cũng đi cùng rất nhiều lần, không biết giữa hai người có gì mờ ám hay không, đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến cảnh sát không có cách gì lấy được thông tin gì từ trong miệng bà ta!”

“Tài khoản quốc tế của chồng Lâm Tiểu Nhan là Hoàng Thái Quân có thêm một tỷ, chính miệng gã thừa nhận đây là thù lao mà Huyết Y môn trả cho Lâm Thu Linh.”

“Về phần trả công cho chuyện gì thì gã không biết.”

“Lâm Thu Linh trở thành bệnh nhân của trận tranh tài cũng là do Bắc Đình Xuyên động tay động chân…”

“Kết hợp với việc ba người Niêm Hoa trúng độc ngay đêm hôm đó và việc Lâm Thu Linh đặt vé máy bay đi Đông Đô, về cơ bản là đã có thể xác định bà ta là người ra tay hạ độc ba người Niêm Hoa.”

Cho dù có chút vội vàng, gã c*̃ng không còn liên quan đến chốn giang hồ từ rất lâu rồi, thế nhưng vẫn lấy được không ít manh mối.

Mặc dù trong lòng đã sớm có chuẩn bị, biết mẹ mình qua lại với Bắc Đình Xuyên, nhưng nghe Đường Thất báo cáo, Đường Nhược Tuyết vẫn hơi khựng lại.

Về mặt tình cảm, cô thật sự khó tiếp nhận được.

Nhưng nhìn số dư trong tài khoản hiện ra trên máy tính bảng và khẩu cung của bọn Hoàng Thái Quân, lại thêm cả vé máy bay đi nước Dương, cô bèn bỏ đi một chút hi vọng cuối cùng.

Đường Nhược Tuyết không nói gì mà chỉ chầm chậm đi vào thang máy.

Đường Thất vừa bấm thang, vừa nhắc nhở một câu: “Diệp Phi (Phàm) thắng Bắc Đình Xuyên, lấy điện thoại của gã đưa cho Triệu phu nhân rồi.”

“Tôi nghe nói buổi chiều có không ít người có quan hệ thân mật với Bắc Đình Xuyên gặp xui xẻo, Đường Thạch Nhĩ và Uông Kiều Sở cũng bị mời lên đồn để “hỗ trợ điều tra”, Nguyên Thu thì lại càng không thoát.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2292


Chương 2292

“Chúng ta không có nhiều thời gian cho việc của Lâm Thu Linh…” Ông nói tiếp: “Bây giờ vẫn bình an vô sự, có thể là chưa muốn động đến Lâm Thu Linh đang bệnh nặng, cũng có thể là bởi có ai đó giúp cô kéo dài thời gian một chút…” Đường Nhược Tuyết đau xót trong lòng, sau đó hỏi một câu: “Mẹ tôi bây giờ sao rồi?”

“Một châm kia của Diệp Phi (Phàm) và Bắc Đình Xuyên cũng không giúp chứng bệnh biến mất, nhưng có thể tạm thời kiềm chế bệnh tình của bà ấy.”

“Hai giờ trước, Lâm Thu Linh còn tỉnh lại một cách thần kỳ, tinh thần c*̃ng cực kỳ tốt, nửa giờ trước còn bảo muốn uống cháo trứng muối kèm thịt nạc.”

Đường Thất khẽ noi: “Bà ấy còn bảo muốn chuyển viện, muốn mời chuyên gia nước ngoài đến chữa bệnh cho bà ấy.”

“Bác sĩ điều trị nói, bà ấy được như vậy là do Diệp Phi (Phàm) đâm một châm vào trán.”

“Nếu như không có phát châm đó, chẳng những không thể ngưng tụ tinh khí thần mà còn không thể kiềm chế tình trạng bện.”

“Có điều phát châm này chỉ trị được ngọn mà không trị được gốc, chỉ chống đỡ được hai ngày là bệnh tình sẽ nguy kịch trở lại. Nếu như Diệp Phi (Phàm) không cứu chữa tiếp thì có lẽ bà ấy không sống nổi tới cuối tháng.”

Lúc đầu ông ta định nói không thể sống nổi mấy bữa, nhưng cảm thấy vậy quá tàn nhẫn nên bèn nói lâu thêm một chút.

Sự minh mẫn cuối cùng ư?

Đôi mắt Đường Nhược Tuyết có chút buồn bã, sau đó cắn môi rời khỏi thang máy, đi thẳng vào phòng bệnh cuối dãy.

Cô đẩy cửa đi vào, thấy Lâm Thu Linh tựa lên thành giường, ném một cái bát sứ vào Đường Tam Quốc, quát dữ: “Đồ rác rưởi, cháo mặn như vậy làm sao mà uống được? Muốn tôi chết vì mặn à?”

“Ông tưởng tôi không biết à? Ông còn ước gì tôi chết, tốt nhất là chết vì mặn.”

“Cảm thấy tôi đổ oan cho ông à? Ông tranh thủ thời gian tìm bác sĩ chữa khỏi cho tôi đi!”

Bà thở không ra hơi, ngân châm trên trán cũng lung lay, thế nhưng khí thế vẫn hung hăng: “Nếu không, tôi mà chết thì tất cả mọi người đều sẽ xui xẻo.”

Đường Tam Quốc không nói gì thêm, xoa xoa khuôn mặt, sau đó âm thầm dọn dẹp sạch mảnh sứ.

“Mẹ, mẹ làm gì vậy?”

Đường Nhược Tuyết thấy thế vội vàng đi đến gần, vừa kêu người quét dọn sàn nhà, vừa nhìn xem Đường Tam Quốc có bị bỏng hay không.

Thấy bố không bị sao, cô mới đi đến trước mặt Lâm Thu Linh, nói: “Đến lúc nào rồi, mẹ có thể an phận một chút không?”

“An phận cái rắm, tao sắp chết rồi, còn an phận làm gì nữa?”

Lâm Thu Linh nhìn chằm chằm Đường Tam Quốc một chút, sau đó lại nói với Đường Nhược Tuyết: “Mày cũng đùng có nói đỡ cho bố mày, ông ta cũng chả tốt đẹp gì đâu!”

“Cả nhà chúng ta bị như vậy, tất cả đều do cái tính không chịu an phận của ông ta gây ra đấy.”

“Tao rất hối hận vì mười mấy năm trước không làm cho ông ta bại liệt, nếu vậy thì giờ sao có thể gặp chuyện như này?”

Lâm Thu Linh cho là Đường Tam Quốc nợ bà.

“Nhà họ Đường bị như vậy không liên quan đến bố. là do mẹ suốt ngày gây thị phi nên mới phá nát nhà họ Đường đấy.”

Nhìn thấy mẹ mình vẫn ngu xuẩn mất khôn, Đường Nhược Tuyết tức giận ném máy tính bảng lên giường bệnh: “Nếu như khi đó mẹ cầu Diệp Phi (Phàm), bệnh tình của mẹ đã sớm được chữa khỏi rồi.”

“Nếu như mẹ không cấu kết với Huyết Y môn, cũng sẽ không trở thành quân cờ của Bắc Đình Xuyên, khiến cho gã dùng bệnh của mẹ mà sắp đặt âm mưu, sau đó đẩy mẹ vào chỗ chết.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2293


Chương 2293

“Nếu như không phải mẹ lấy một tỷ của Bắc Đình Xuyên rồi hạ độc ba người Niêm Hoa, Diệp Phi (Phàm) cũng sẽ cứu chữa cho mẹ.”

“Bây giờ nhà họ Đường c*̃ng sẽ không có trăm mối nguy, đứng trước cục diện chuột chạy cùng sào thế này.”

“Là mẹ tự hại bản thân, là mẹ phá nát nhà chúng ta. Mẹ mới là kẻ đầu sỏ gây họa.”

“Chị cả, anh rể, Kỳ Kỳ, Diệp Phi (Phàm), … tất cả đều bị mẹ đuổi đi, là mẹ khiến cho cái nhà này không còn hình dáng.”

Đường Nhược Tuyết bộc lộ toàn bộ cảm xúc: “Ngay cả nằm viện mẹ cũng không chịu nằm yên. Có người mẹ nào giống như mẹ không?”

“Đồ vô ơn, tao là mẹ mày mà mày dám mắng ta à?”

Lâm Thu Linh nghe xong thẹn quá hoá giận, muốn giơ tay tát Đường Nhược Tuyết, thứ nhưng tay bà lại bị Đường Nhược Tuyết bắt lấy.

“Mẹ, đừng như vậy nữa. Để lại cho con một chút ký ức đẹp sau cùng có được không?”

Đường Nhược Tuyết rất đau lòng, nói: “Để con nhớ về những điểm tốt đẹp của mẹ có được không?”

“Khốn kiếp, tao là mẹ mày, tao có sai thì mày cũng không có quyền lên tiếng.”

Lâm Thu Linh nhìn thấy tay bị giữ lại thì càng tức giận hơn, chỉ là bà đột nhiên nghĩ đến điều gì, vội hỏi: “Ký ức sau cùng, là sao?”

Bà nhìn chằm chằm vào máy tính bảng, hô lên: “Đường Nhược Tuyết, mày muốn làm gì?”

Đường Nhược Tuyết nhẹ nhàng phất tay, bảo Đường Thất đỡ Đường Tam Quốc ra ngoài, sau đó nhìn Lâm Thu Linh mà cười khổ: “Kỳ thật, cái đêm mà chị cả tự sát, cũng chính là ngày ba người Niêm Hoa trúng độc ấy, con đã biết mẹ thông đồng với Bắc Đình Xuyên rồi.”

“Bởi vì Diệp Phi (Phàm) sẽ không lừa con.”

“Nguyên nhân con dốc hết sức lực cứu mẹ, lại còn muốn Diệp Phi (Phàm) lấy ra bằng chứng xác thực, trừ lý do không muốn để Diệp Phi (Phàm) bị liên lụy thì con còn muốn nhà ta không bị ngàn người chỉ trỏ nói xấu.”

“Nói như thế nào thì mẹ vẫn là mẹ con, con không muốn mẹ bị gán tiếng xấu là một kẻ phản bội.”

“Chẳng qua là con cũng cần cho Diệp Phi (Phàm) một câu trả lời thỏa đáng.”

“Con xóa địa chỉ trang viên Dương Quang trên điện thoại của bố là muốn để Đường Thất điều tra rõ ràng mọi việc nhanh hơn đám người Dương Kiếm Hùng.”

“Đương nhiên, trong lòng con sớm đã biết mẹ có tội. Điều tra rõ ràng chỉ để cho mình hoàn toàn mất đi hi vọng mà thôi.”

“Sự thật là mẹ cũng làm rất nhiều chuyện đụng đến giới hạn chịu đựng của rất nhiều người.”

Cô cười buồn một tiếng: “Con không muốn và cũng không thể đối mặt.”

Mí mắt Lâm Thu Linh không ngừng giật giật, bà hét lên một tiếng: “Đường Nhược Tuyết, mày muốn làm gì?”

“Bắc Đình Xuyên chết rồi. Trước khi chết, gã đã đưa điện thoại di động cho Diệp Phi (Phàm).”

Đường Nhược Tuyết nhìn Lâm Thu Linh, cười khổ: “Con đoán trong điện thoại có rất nhiều thứ không thể lộ ra ngoài ánh sáng, cũng sẽ có bằng chứng mẹ thông đồng với Bắc Đình Xuyên.”

“Một khi chuyện này lộ ra, mẹ chẳng những phải mang tội mà chết, nhà họ Đường cũng phải xấu hổ.”

Cô thở dài một hơi: “Con không thể để nhà ta không ngóc đầu lên được, con c*̃ng không muốn mẹ bị chửi rủa, cho mẹ chút thể diện là điều cuối cùng mà con có thể làm.”

“Đường Nhược Tuyết, rốt cuộc là mày muốn làm gì?”

Lâm Thu Linh nhận ra có điều gì đó không ổn, quát lên: “Tao là mẹ mày, chẳng lẽ mày muốn giết tao ư?”

“Hai mẹ con ta, hết duyên hết phận…”

Khuôn mặt Đường Nhược Tuyết lộ ra sự đau khổ, sau đó cô bỗng nhiên đưa tay nhổ chiếc châm bạc trên trán Lâm Thu Linh.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2294


Chương 2294

Năm giờ chiều, trước cổng khoa nội trú của bệnh viện số một, một chiếc xe bảo mẫu lặng lẽ đi tới.

Sau đó, cửa xe mở ra, Đường Nhược Tuyết bước ra, trên người mặc đồ đen, đeo kính râm, khiến người ta không thể nhìn ra một chút cảm xúc nào.

Khi cô gần bước vào tới đại sảnh, Đường Thất đã từ bên cạnh đi tới, đưa cho Đường Nhược Tuyết một cái máy tính bảng.

“Trang viên Ánh Dương thực sự là nơi Bắc Đình Xuyên đào tạo người của huyết y môn.”

“Lâm Thu Linh đã đến trang viên Ánh Dương này để điều trị rất nhiều lần rồi ạ.”

“Sự chuyển biến tốt của bệnh tình của Lâm Thu Linh cũng do Bắc Đình Xuyên đã ra tay cứu chữa, hơn nữa lần nào cũng điều trị với phương pháp tốt nhất, Bắc Đình Xuyên vẫn luôn một mình điều trị cho bà ta như vậy.”

“Lâm Tam Cô luôn đi cùng bà ta, vẫn chưa biết được giữa hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì. Đây cũng là lý do chính khiến cảnh sát không thể lấy bất kỳ thông tin nào từ bà ta.”

“Tài khoản ở nước ngoài của chồng Lâm Tiểu Nhan là Hoàng Thái Quân đã tăng thêm hàng triệu USD, chính miệng Hoàng Thái Quân đã thừa nhận rằng khoản tiền đó chính là khoản thù lao mà huyết y môn trả cho Lâm Thu Linh.”

“Còn việc thù lao trả cho chuyện gì thì Hoàng Thái Quân cũng không rõ.”

“Lâm Thu Linh trở thành bệnh nhân của cuộc thi chính là do Bắc Đình Xuyên gây ra…”

“Kết hợp với việc đầu độc ba người của Niêm Hoa vào đêm hôm đó, vé máy bay của Lâm Thu Linh đã đặt đi đến Đông Đô, cơ bản có thể khẳng định được rằng bà ta chính là người đã đầu độc ba người của Niêm Hoa.”

Mặc dù thời gian gấp rút, đã nhiều năm không tham gia những chuyện xã hội nữa, nhưng ông ấy vẫn lần ra được nhiều manh mối.

Mặc dù trong lòng đã chuẩn bị trước, biết rõ mẹ mình và Bắc Đình Xuyên có chuyện gì mờ ám, nhưng khi nghe Đường Thất báo cáo xong Đường Nhược Tuyết vẫn cảm thấy hơi bất ngờ.

Cô khó mà có thể tiếp nhận được chuyện này.

Nhìn số dư tài khoản trên máy tính bảng cùng với lời khai của Hoàng Thái Quân rồi nhìn tấm vé máy bay đi nước Dương, một chút may mắn cuối cùng của cô cũng đã bị dập tắt.

Đường Nhược Tuyết không nói thêm một câu nào, chẳng nói chẳng rằng từ từ đi vào trong thang máy.

Vừa bấm thang máy, Đường Nhược Tuyết vừa nhắc nhở: “Diệp Phi (Phàm) thắng được Bắc Đình Xuyên, lấy điện thoại di động, đưa cho bà Triệu.”

“Tôi nghe nói buổi chiều có nhiều người thân thiết với Bắc Đình Xuyên đã gặp chuyện không may rồi. Đường Thạch Nhĩ và Uông Nhân Kiệt cũng được mời đến để hỗ trợ điều tra. Có thể Nguyên Thu sẽ không ra ngoài được.”

“Lâm Thu Linh là một chuyện nhưng chúng ta cũng đã hết thời gian rồi…” Ông ấy có thể thấy rõ được mọi chuyện: “Hiện tại thì vẫn ổn, hoặc là bệnh tình của Lâm Thu Linh đã chuyển biến nặng hơn không thể đi lại hoặc là ai đó đã cho chúng ta một chút thời gian…”

Đường Nhược Tuyết đau đầu suy nghĩ, rồi hỏi một câu: “Bây giờ tình hình mẹ của tôi thế nào rồi?”

“Diệp Phi (Phàm) và Bắc Đình Xuyên đều cố gắng sử dụng kim châm để chữa trị, tuy không thể làm cho các triệu chứng của bà ấy biến mất hoàn toàn, nhưng nó tạm thời có thể áp chế được bệnh tình của bà ấy.”

“Hai giờ trước, Lâm Thu Linh đã tỉnh dậy như một phép màu, trạng thái tinh thần cũng rất tốt. Nửa tiếng trước bà ấy còn hét lên muốn ăn cháo trứng và thịt nạc nữa.”

Đường Thất nói nhỏ: “Bà ấy cũng hét lên đòi chuyển đến bệnh viện khác, còn muốn nhờ chuyên gia nước ngoài chữa trị nữa.”

“Bác sĩ điều trị nói rằng bà ấy như thế này là do tác dụng của chiếc kim trên trán do Diệp Phi (Phàm) châm vào.”

“Nếu như không có mũi kim đó, không chỉ không thể tập trung được năng lượng, mà còn không có thể áp chế được bệnh tình của bà ấy được nữa.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2295


Chương 2295

“Tuy nhiên, phương pháp châm cứu này chỉ có thể tạm thời áp chế căn bệnh chứ không thể điều trị dứt điểm được. Sau hai ngày, bà ấy sẽ rơi vào tình trạng nguy kịch. Nếu như Diệp Phi (Phàm) không tiếp tục điều trị, có lẽ bà ấy sẽ không trụ được đến cuối tháng đâu.”

Vốn dĩ Đường Thất muốn nói rằng bà ta chỉ có thể sống được vài ngày nữa, nhưng ông ấy cảm thấy nói như vậy có hơi tàn nhẫn, nên đánh kéo dài thời gian thêm một chút.

Hồi quang phản chiếu sao?

Đôi mắt Đường Nhược Tuyết tỏ ra hơi chán nản, sau đó cô cắn môi bước ra khỏi thang máy, đi thẳng vào phòng bệnh ở phía cuối.

Cô đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Lâm Thu Linh đang dựa vào giường bệnh, đập một chiếc bát sứ lên người Đường Tam Quốc, tức giận hét lên: “Đồ ăn hại, cháo mặn như thế này thì làm sao mà ăn được hả? Có phải muốn gi ết chết tôi không?”

“Ông cho rằng tôi không biết, ông luôn muốn tôi chết đi sao, chết đi mới thỏa lòng ông có đúng không?”

“Nếu như ông cảm thấy được tôi nói sai, thì nhanh chóng đi tìm bác sĩ chữa khỏi bệnh cho tôi đi.”

Bà ta thở hổn hển, chiếc kim châm trên trán bắt đầu lung lay, nhưng bà ta vẫn rất hung hăng: “Nếu không thì để tôi chết đi, để các người phải chịu đau khổ.”

Đường Tam Quốc không nói gì, xoa xoa khuôn mặt già nua của mình, sau đó cầm chiếc bát sứ bị đập nát lên, im lặng lau dọn sạch sẽ.

“Mẹ, mẹ đang làm gì thế?”

Đường Nhược Tuyết thấy vậy vội vàng di đến, vừa cho người dọn dẹp mặt đất, vừa kiểm tra xem Đường Tam Quốc có bị bỏng hay không.

Sau khi xác nhận được bố mình không sao, cô mới đi đến trước mặt Lâm Thu Linh và nói: “Đến bao giờ mẹ mới có thể biết điều hơn một chút đây?”

“Biết điều cái con khỉ, tao sắp chết rồi đây này, còn biết điều làm gì nữa?”

Lâm Thu Linh nhìn chằm chằm vào Đường Tam Quốc đang đứng ở phía sau, rồi lại nhìn Đường Nhược Tuyết nói: “Mày cũng không cần phải nói giúp cho bố mày làm gì, ông ta cũng không phải loại tốt đẹp gì đâu.”

“Gia đình chúng ta thành ra như thế này, tất cả đều là do ông ta đã không biết thân biết phận rồi gây ra.”

“Tao thực sự hối hận vì hơn mười năm trước đã không đưa đơn thuốc đó cho ông ta để ông ta bại liệt luôn, nếu không, những thứ tồi tệ đó làm sao có thể xảy ra được chứ?”

Lâm Thu Linh khăng khăng cho rằng Đường Tam Quốc đã mắc nợ bà ta.

“Nhà họ Đường thành ra như ngày hôm nay không liên quan gì đến bố cả. Mẹ chính là người suốt ngày đi gây sự ầm ĩ rồi khiến nhà họ Đường bị phá sản đấy.”

Thấy mẹ mình vẫn ngoan cố, Đường Nhược Tuyết tức giận đập nát chiếc máy tính bảng trên giường bệnh: “Nếu như lúc trước mẹ chịu cầu xin Diệp Phi (Phàm), thì bệnh tình của mẹ đã được trị khỏi từ lâu rồi.”

“Nếu mẹ không thông đồng với huyết y môn, mẹ đã không trở thành con cờ của Bắc Đình Xuyên, để anh ta lợi dụng bệnh tình của mẹ để khoe khoang, rồi đẩy mẹ vào con đường cùng như thế này rồi.”

“Nếu mẹ không hạ độc ba người Niên Hoa để lấy hàng trăm triệu USD của Bắc Đình Xuyên, Diệp Phi (Phàm) sẽ không bao giờ từ bỏ ý định điều trị cho mẹ rồi.”

“Bây giờ Nhà họ Đường cũng sẽ không gặp khó khăn, phải đối mặt với tình trạng chuột chạy qua đường như vậy.”

“Là mẹ tự mình gây ra chuyện này, mẹ là người phá hoại nhà họ Đường, chính mẹ là người đã gây ra tất cả.”

“Chị cả, anh rể, Kỳ Kỳ, Diệp Phi (Phàm), tất cả đều bị mẹ đuổi đi hết, chính mẹ là người đã khiến gia đình này không còn mặt mũi nào mà ngẩng đầu lên được nữa.”

Đường Nhược Tuyết kích động, bộc phát hết tất cả cảm xúc của mình, cô hét lên với Lâm Thu Linh: “Ngay cả khi phải nằm trong bệnh viện, mẹ cũng không chịu biết điều hơn một chút nào. Có người nào làm mẹ mà hành động như thế này không?”

“Mở mắt ra mà nhìn đi, tao là mẹ mày đấy, mày dám mở miệng dạy đời tao à?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2296


Chương 2296

Nghe Đường Nhược Tuyết nói xong Lâm Linh Thu tức giận, giơ tay định tát Đường Nhược Tuyết, nhưng bàn tay bà ta bị cô bắt lại.

“Mẹ à… mẹ đừng làm thế này nữa, để lại một chút kỉ niệm cuối cùng có được không ạ?”

Đôi mắt Đường Nhược Tuyết rất mệt mỏi và đau khổ: “Để lại cho con một chút kỷ niệm tốt đẹp có được không ạ?”

“Đồ khốn kiếp, tao là mẹ mày, dù tao có bao nhiêu sai lầm đi chăng nữa, không đến lượt mày quản.”

Lâm Thu Linh càng tức giận hơn khi thấy cổ tay mình bị bắt lấy, nhưng bà ta đột nhiên hiểu ra điều gì đó: “Kỉ niệm cuối cùng, là có ý gì?”

Bà ta nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính bảng rồi hét lên: “Đường Nhược Tuyết, mày muốn làm gì?”

Đường Nhược Tuyết nhẹ nhàng xua tay, gọi Đường Thất đến giúp Đường Tam Quốc đi ra ngoài, sau đó nhìn Lâm Thu Linh cười lạnh lùng: “Thật ra, cái đêm mà chị cả tự tử, tức là ngày mà ba người ở Niên Hoa bị đầu độc, con đã biết được mẹ và Bắc Đình Xuyên đã thông đồng với nhau.”

“Bởi vì Diệp Phi (Phàm) không thể nói dối con được.”

“Sở dĩ con cố hết sức cứu mẹ là bởi vì con muốn Diệp Phi (Phàm) phải đưa ra bằng chứng chắc chắn. Ngoài việc không muốn Diệp Phi (Phàm) nhúng tay vào, con không muốn nhà họ Đường và mẹ bị mất mặt thêm nữa.”

“Mẹ nói xem dù thế nào thì mẹ vẫn là mẹ con, con không muốn mẹ phải mang cái danh là người phản bội.”

“Chỉ là con cũng cần cho Diệp Phi (Phàm) một lời giải thích.”

“Tôi đã xóa địa chỉ của trang viên Ánh Dương trên điện thoại của bố rồi, nhưng con muốn Đường Thất điều tra nắm bắt được chỗ đó trước Dương Kiếm Hùng và những người khác.”

“Đương nhiên, trong lòng con cũng đã biết mẹ có tội, phải điều tra rõ ràng, nhưng con vẫn muốn hiểu rõ lý do để mình không phải hy vọng nữa.”

“Sự thật cũng đã chứng minh rằng mẹ đã làm điều gì đó gây làm tổn hại đến rất nhiều người rồi.”

Cô cười một cách buồn bã: “Con cũng không muốn mà phải đối mặt với chuyện này đâu.”

Mí mắt Lâm Thu Linh không ngừng co giật, bà ta hét lên: “Đường Nhược Tuyết, mày định làm gì hả?”

“Bắc Đình Xuyên đã chết rồi, chết trước khi đưa được chiếc điện thoại đó cho Diệp Phi (Phàm) rồi mà.”

Đường Nhược Tuyết nhìn Lâm Thu Linh nở một nụ cười miễn cưỡng: “Có lẽ có rất nhiều thứ bẩn thỉu trong đó nhỉ, có thể còn có cả bằng chứng chứng tỏ rằng mẹ đã thông đồng với Bắc Đình Xuyên nữa đấy.”

“Một khi sự việc này bị bại lộ, không chỉ một mình mẹ có tội, mà toàn bộ nhà họ Đường cũng sẽ phải chịu sự sỉ nhục này.”

Cô thở dài một tiếng: “Con không thể để người nhà họ Đường vì mẹ mà mất mặt được, cũng không muốn mẹ bị sỉ nhục, giữ lại mặt mũi cho mọi người là điều cuối cùng mà con có thể làm được.”

“Đường Nhược Tuyết, rốt cuộc mày định làm gì vậy hả?”

Lâm Thu Linh cảm nhận được có chuyện không hay sẽ xảy ra, hét lên: “Tao là mẹ của mày đấy, chẳng nhẽ mày định giết tao à?”

“Duyên số của hai mẹ con chúng ta đến đây là hết rồi…” Vẻ mặt của Đường Nhược Tuyết vô cùng đau khổ, sau đó cô đưa tay ra đột ngột rút mạnh cây kim châm trên trán của Lâm Thu Linh ra…

Trong lúc Đường Nhược Tuyết vì việc lớn trước mắt mà tạm gác lại tình nghĩa lấy cây châm trên người Lâm Thu Linh xuống thì Diệp Phi (Phàm) lại đang đón tiếp Dương Hồng Tinh và Dương Kiếm Hùng.

“Ông Dương, Kiếm Hùng, sao hai người lại có thời gian đến đây?”

Diệp Phi (Phàm) lịch sự hỏi: “Hai người đã ăn cơm chưa?”

“Còn chưa ăn, làm việc hơn nửa ngày trời, sau đó lại mở họp, bãi bỏ chức vụ của Bắc Đình Xuyên, chuyện tự sát cũng cần được xử lý thỏa đáng nữa.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2297


Chương 2297

Dương Kiếm Hùng cười ha ha ha, nói: “Nếu như không phải vì đang giữ chức vụ này, buổi trưa tôi đã chạy qua đây ăn nhờ bữa cơm rồi.”

“Không tranh thủ lúc cậu công thành danh tọa mà nhờ chút việc, vậy còn biết chờ đến khi nào nữa đây?”

Tuy rằng anh ta bởi vì thân phận của mình mà không thể thường xuyên chạy qua Kim Chi Lâm, nhưng từ rất lâu rồi anh ta đã có quan hệ rất thân thiết với Diệp Phi (Phàm), vì vậy, chuyện này cũng là một chuyện vô cùng bình thường.

“Đã muộn như vậy rồi mà còn chưa ăn gì à?”

Diệp Phi (Phàm) tươi cười nói: “Để tôi bảo Tích Nhi làm hai món gì đó cho mọi người ăn, lại lấy thêm một bình rượu trắng nữa.”

Anh ra hiệu cho Tô Tích Nhi, để cô đi chuẩn bị thức ăn và rượu đãi hai người.

“Không cần phiền phức như vậy đâu, hơn nữa tối nay, thôi đừng uống rượu.”

Dương Hồng Tinh khoát tay, cười nói: “Chúng tôi đến đây đầu tiên là muốn chúc mừng cậu đã giành được chiến thắng trong cuộc so tài của hai nước, sau là có việc muốn nhờ cậu giúp.”

“Vậy nên cũng không tiện uống nhiều, hôm nào chúng tôi lại qua đây uống với cậu vậy.”

Dương Hồng Tinh nói tiếp: “Cho chúng tôi hai bát mỳ là được rồi, thêm hai phần chân giò nữa là được.”

Dương Kiếm Hùng cũng cười ra tiếng nói: “Đúng, đúng vậy, chờ đến khi chúng tôi được nghỉ, chúng tôi sẽ mang quà đến chúc mừng cậu rồi lại cùng nhau uống cũng không muộn.”

Diệp Phi (Phàm) nhìn dáng vẻ thật sự có việc gấp của hai người thì cũng không nói thêm gì nữa, bảo Tô Tích Nhi làm hai tô mỳ rồi mang lại đây.

Hai anh em Dương Hồng Tinh cũng không ra vẻ, ngồi xuống bàn nhanh chóng ăn xong lại đứng lên, hơn nữa tốc độ rất nhanh, hiển nhiên là thật sự rất đói bụng rồi.

Tô Tích Nhi thấy thế lại tráng thêm mười mấy quả trứng gà, để cho hai anh em Dương Hồng Tinh ăn đến no nê.

Đợi hai người ăn được một lúc rồi, Diệp Phi (Phàm) mới cười hỏi: “Ông Dương, Kiếm Hùng, không biết tôi có thể giúp gì được cho hai người?”

“Diệp Phi (Phàm), chuyện là như thế này.”

Dương Hồng Tinh nói thẳng vào vấn đề: “Lần này Huyết Y Môn khiêu chiến với Trung Quốc, tuy rằng cuối cùng là chúng ta giành được thắng lợi, nhưng chúng ta cũng đã để lộ ra rất nhiều thiếu sót và yếu điểm.”

“Cậu và ba người Niệm Hoa thật sự rất giỏi, còn có thể thắng được ba người giỏi nhất của Huyết Y Môn nữa, nhưng không thể không thừa nhận, tổng thể thực lực của chúng ta lại không bằng đối phương.”

“Hơn nữa các tổ chức của Trung Quốc, dù là tổ chức Hoa Đà Bôi hay là Hiệp hội Đông y, thì cơ chế phối hợp và hoạt động lại không hiệu quả bằng Huyết Y Môn.”

“Thậm chí ngay trong thời khắc quan trọng của cuộc thi, Trung Quốc cũng không thể đạt đến trình độ tất cả mọi người đều một lòng quyết tâm chiến thắng đối thủ như Huyết Y Môn.”

Ánh mắt anh lóe lên, quả đúng thật là những người có chức vị cấp cao xuất thân từ bộ y tế, vừa liếc mắt đã nhận ra những điểm thiếu sót của bộ y tế Trung Quốc thông qua cuộc thi lần này.

“Về điểm này thì đúng là không bằng Huyết Y Môn thật.”

Diệp Phi (Phàm) hơi ngạc nhiên, sau đó cũng gật đầu đồng ý.

“Bên phía Trung Quốc chúng ta, gì mà Hiệp hội Đông y, Hiệp hội Tây y, đây đều là những tổ chức đơn lẻ, hơn nữa trong đó còn có rất nhiều những tổ chức là tự mình tham gia thi đấu, thậm chí còn có phần hơi bảo thủ.”

“Hiện giờ trong Hiệp hội Y Khoa Trung Quốc thì chỉ có cuộc thi Hoa Đà Bôi là có vị thế cao nhất, chẳng qua là thông qua cuộc thi Hoa Đà Bôi thì cũng chỉ có quán quân mới có thể được biểu dương tên tuổi, hưởng thụ những tài nguyên tốt nhất.”

“Tuy danh tiếng của Huyết Y Môn không phải là rất tốt nhưng nó lại có tổ chức chặt chẽ, kỷ luật nghiêm minh, nhìn như là một hiệp hội y thuật nhưng thật ra lại là một môn phái có thực lực vô cùng hùng hậu.”

“Nó không chỉ có thể tận dụng tất cả những nhân tài trong nước, tiền tài, các loại thuốc, mà còn có thể nâng cao trình độ y học của nước Dương, còn có thể biến thành một đội quân hùng hậu của đất nước bất cứ khi nào cần thiết.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2298


Chương 2298

“Hay nói cách khác, Hiệp hội Y khoa của Trung Quốc rất hạn chế trong việc giao lưu, làm giàu và làm nổi danh tên tuổi.”

“Mà Huyết Y Môn lại thật sự là một nơi có thể đào tạo ra người tài, những đệ tử đều có thể anh dũng tham gia đấu cuộc chiến bất kỳ lúc nào.”

“Những nghiên cứu hàng năm đều đạt được thành tựu, bồi dưỡng người tài, đạt được những giải thưởng quốc tế, dù cho cả Hiệp hội Y khoa Trung Quốc cùng nhau nỗ lực cũng không đạt được nhiều thành quả như Huyết Y Môn.”

Từ trước đến nay Diệp Phi (Phàm) cũng không phải là một người vì một ít thành tựu bản thân đạt được mà kiêu ngạo, dù cho lần này anh đã giành được thắng lợi nhưng anh vẫn rất nỗ lực để tiếp thu những điều hay của Huyết Y Môn.

“Đúng vậy, chính là như vậy đó.”

Dương Kiếm Hùng vỗ đùi nói: “Tuy chúng ta người đông thế mạnh, nhưng lại rất rời rạc, như vậy lại thành chia năm xe bảy, hoàn toàn trái ngược với Huyết Y Môn đầy chặt chẽ, thật đúng là một thiếu sót lớn mà.”

Dương Hồng Tinh cũng cười: “Diệp Phi (Phàm), cực khổ cho cậu rồi.”

“Không có gì đâu.”

Diệp Phi (Phàm) cười hỏi lại một tiếng: “Ông Dương, mọi người đây là muốn thay đổi sự khác biệt giữa hai bên? Muốn tôi gợi ý cho hai người vài biện pháp?”

“Nếu muốn nhờ cậu đưa ra biện pháp thì chỉ cần gọi điện là được, cần gì phải vất vả đi tới đây, còn khiến cho hai người còn chưa được ăn cơm nữa.”

Anh nhanh chóng suy nghĩ làm thế nào mới có thể giúp được bọn Dương Hồng Tinh, dù sao thì bọn họ cũng là vì lợi ích của Trung Quốc mà suy nghĩ.

“Biện pháp? Vậy thì không cần đâu, chúng tôi đã nghĩ hết rồi.”

Dương Hồng Tinh húp mộ ngụm nước mỳ, anh ta có thói quen ăn xong mỳ mới húp nước, nếu không thì lại cảm giác thiếu mất thứ gì đó.

“Chẳng qua là chuyện này cần cậu đứng lên làm.”

Anh ta cười to: “Không có cậu, biện pháp này của chúng tôi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Diệp Phi (Phàm) cầm ly trà lên hỏi: “Nghĩa là sao?”

“Nước Dương có Huyết Y Môn, chúng ta sát nhập các hiệp hội y khoa của Trung Quốc lại với nhau, hình thành nên Hoa Y Môn.”

Dương Kiếm Hùng cũng thẳng thắn, xoay người nhìn về phía Diệp Phi (Phàm): “Làm việc hiệu quả, hoạt động nhanh nhẹn, kỷ luật nghiêm minh.”

“Đối với đất nước, nó có thể nâng cao tiêu chuẩn chữa bệnh của Trung Quốc, còn bên ngoài thì vì đất nước mà kiếm lợi, có thể phòng cũng có thể đánh.”

“Cứ như vậy, lần sau cho dù Huyết Y Môn, Hàn Y Môn hay là những tổ chức khác đến khiêu chiến Trung Quốc, chúng ta cũng sẽ không loạn mà để mười mấy hiệp hội ra ứng chiến.”

“Thậm chí, chúng ta cũng không cần phải trừng mắt nhìn bọn họ, trực tiếp để Hoa Y Môn đánh cho bọn chúng tan tát là được.”

Dương Kiếm Hùng nói ra ý tưởng trong lòng mình:”Chỉ cần có thể thành lập được Hoa Y Môn, dựa theo những thứ chúng ta có hiện giờ, chắc khoảng tầm mười năm nữa thì chúng ta có thể đuổi kịp được Huyết Y Môn.”

Diệp Phi (Phàm) nghe vậy cũng dao dộng, sau đó nhấp một ngụm trà khen.

“Biện pháp này cũng rất tốt, không chỉ có thể kết hợp được tài nguyên chữa bệnh của Trung Quốc mà còn có thể nâng cao năng lực của các bác sĩ Trung Quốc.”

Mặc dù biện pháp này có một chút là bắt chước theo nước Dương, nhưng mà đó cũng là một biện pháp tốt để thay đổi.

“Cậu có đồng ý không?”
 
Back
Top Dưới