Ngôn Tình Chàng Rể Bác Sĩ

Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2079


Chương 2079:

Cô ấy trợn trắng mắt nhìn Diệp Phi (Phàm): “Chẳng lẽ anh cho rằng bốn người chúng tôi sẽ cùng nhau chơi loại trò chơi này à?”

Diệp Phi (Phàm) thở phào trong lòng, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ: “Vậy làm sao em ấy lại c** s*ch như vậy mà trở về chứ?”

“Khi cô ấy sắp đến cửa nhà, nhìn thấy xe của anh vẫn còn ở nhà họ Đường, liền để tôi dừng ở cửa vào, sau đó ở trên xe cởi vớ và quần áo.”

Cao Tĩnh nở nụ cười xinh đẹp: “Hai món đồ cá nhân này đều nhét vào trong túi xách của cô ấy.”

“Lúc đó tôi không biết ý nghĩ của tổng giám đốc Đường, còn cho là thời tiết nóng nực, cởi ra sẽ giúp cho mình mát mẻ một chút, còn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên nghĩ tại sao cô ấy không về nhà mới cởi.”

“Bây giờ vừa nhìn, hẳn là cô ấy cố ý chọc tức anh đấy.”

Nói đến đây, ánh mắt của cô ấy có thêm một tia tò mò: “Anh Diệp, rốt cuộc anh sao lại làm mất lòng tổng giám đốc Đường vậy, để cho cô ấy phải chọc tức anh như vậy?”

Nghe được những lời giải thích này của Cao Tĩnh, trong lòng Diệp Phi (Phàm) bỗng cảm thấy dễ chịu đi rất nhiều, ly cocktail vốn dĩ có cảm giác nhạt như nước, cũng đột nhiên thấy có một chút tác dụng chậm.

“Không có gì, cãi nhau bình thường thôi.”

Diệp Phi (Phàm) thở ra một hơi dài: “Tôi sẽ giải quyết một cách ổn thỏa tốt đẹp.”

“Mong là anh sẽ giải quyết cho tốt.”

Cao Tĩnh hất nhẹ mái tóc: “Đừng nhìn tổng giám đốc Đường luôn luôn tức giận với anh, thật ra trong lòng của cô ấy cũng rất khó chịu đấy.”

“Sự việc tranh chấp ở lần đấu giá ở Cảng Thành, anh đứng về phe của Hàn Tử Thất, sau khi cô ấy đi ra từ hội trường thì muốn yên tĩnh mốt mình, liền tự mình lái xe về nhà.”

“Trong lúc đang phóng xe, cô ấy như mất hết hồn vía mà suýt chút nữa lao xe xuống biển, may mà lúc đó tôi lo lắng cho cô ấy, luôn đi theo ở phía sau cô ấy.”

Cô ấy nói cho Diệp Phi (Phàm) biết về vụ tai nạn: “Nhìn thấy cô ấy sắp xảy ra chuyện, tôi liền tăng tốc đẩy xe của cô ấy ra, nếu không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.”

“Vậy sao?”

Diệp Phi (Phàm) sửng sốt, dường như không hề nghĩ đến lúc đó còn có loại biến cố này.

Cao Tĩnh khẽ thở dài: “Tổng giám đốc Đường vẫn luôn không cho tôi nói cho anh biết, trong lòng tôi cũng không muốn nhiều chuyện.”

“Chỉ là nhìn thấy hai người giống như hai con nhím mà cứ đâm qua đâm lại như vậy, tôi cảm thấy vẫn là nói cho anh biết, cô ấy rất quan trọng đối với anh, có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của anh.”

“Anh như vậy sẽ giày vò cô ấy đến chết đi sống lại đấy.”

“Tôi nhìn thấy đêm nay hai người không hòa hợp với nhau, tôi liền biết hai người lại có xích mích với nhau rồi, liền ở bên ngoài đợi anh đi ra, giải thích một lần cho anh, để anh bớt giận.”

“Để tránh anh vừa nổi giận, lại làm ra những chuyện càng thêm tổn thương đến tổng giám đốc Đường.”

Nói đến đây, cô ấy nở nụ cười ngọt ngào mà nhìn Diệp Phi (Phàm): “Thế nào, bác sĩ Diệp, bây giờ tâm trạng có phải tốt hơn nhiều hay không?”

“Cảm ơn cô.”

Diệp Phi (Phàm) bỏ ly rượu xuống, vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt xinh đẹp của Cao Tĩnh, trên mặt mang theo nét cười: “Nói đi, muốn tôi thưởng gì cho cô?”

Cao Tĩnh đánh rớt tay của Diệp Phi (Phàm), sau đó cười lên mà trêu chọc một câu: “Làm bạn trai của tôi trong ba ngày đi……”

Diệp Phi (Phàm) tức giận nói: “Chậc, cô đây là muốn tổng giám đốc Đường nhà cô b*p ch*t cô à?”

“Là anh nói thưởng cho mà……” Cao Tĩnh lẩm bẩm một câu: “Tuần sau bố mẹ của tôi sẽ từ nước Ưng trở về, nói với tôi rằng nếu tôi còn không tìm được bạn trai, thì theo bọn họ quay về nước Ưng.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2080


Chương 2080

“Không sao, đến lúc đó tôi giải thiệu một anh đẹp trai ứng phó giúp cô.”

Diệp Phi (Phàm) bật cười, sau đó chuyển đề tài: “Hai người làm ăn gì với Đoan Mộc Thanh vậy? Anh ta là ai?”

“Anh không biết anh ta? Nhưng mà cũng không trách anh được, anh đều chỉ chú ý đến Kim Chi Lâm và bệnh nhân ở đó thôi.”

Cao Tĩnh sửng sốt trước, sau đó lại cười lên: “Đoan Mộc Thanh là cậu chủ lớn của ngân hàng nước mới Đế Hào, cũng là trưởng phòng kinh doanh Trung Quốc.”

“Lần trước ở hội đấu giá Vọng Hải Phong ở Cảng Thành, tổng giám đốc Đường trong một lúc vội vàng đã đập hai mươi tỷ nhân dân tệ, tuy rằng cuối cùng vẫn cho Hàn Tử Thất, nhưng mà trong khoản ghi vẫn lỗ mất mười tỷ nhân dân tệ.”

“Thật ra thì dựa vào sự phát triển hiện tại của tập đoàn của Nhược Tuyết, đặc biết là những hạng mục hợp tác lớn mà anh đưa cho, cuối năm có thể lấy lại mười tỷ này.”

“Nhưng mà vài ngày nữa là Đường Hải Long quay về rồi, tổng giám đốc Đường lo rằng đối phương sẽ bám lấy mười tỷ này không buông, nói cô ấy giao dịch và rút tiền trái phép.”

“Vì vậy liền tìm Đoan Mộc Thanh vay mười tỷ quay vòng vốn ngắn hạn.”

Diệp Phi (Phàm) khẽ híp mắt lại: “Vì sao em ấy không trực tiếp đến tìm tôi? Số tiền này, tôi có thể giải quyết mà.”

“Tổng giám đốc Đường biết anh có thể giải quyết, nhưng mà cô ấy nói không thể việc gì cũng dựa vào anh, nếu không anh giúp càng nhiều, cô ấy sẽ nợ càng nhiều, quyền lên tiếng sẽ càng ít đi.”

Cao Tĩnh nở nụ cười: “Nếu như vậy, ngày nào đó anh muốn có thêm nhiều người phụ nữ, cô ấy cũng không có khí thế mà phản đối.”

“Vì thế mà mười tỷ này, cô ấy hi vọng chính mình có thể tự lấy lại được.”

Cô thở dài nói: “Điều này, tôi cũng có thể hiểu cho cô ấy.”

Diệp Phi (Phàm) nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô thư ký Cao, ngày khác sẽ đền đáp cho cô.”

Cao Tĩnh chớp lấy đôi mắt mà cười lên: “Đền đáp cho tôi, thì làm bạn trai của tôi trong ba ngày đi……”

“Reng——”

Ngay lúc Diệp Phi (Phàm) muốn đáp lại, một cuộc điện thoại gọi đến.

Diệp Phi (Phàm) cầm lên nghe máy, giọng nói nghiêm nghị của Viên Thanh Y rất nhanh được truyền đến: “Tuần sứ Diệp, không ổn rồi, nguyên lão Đoan Mộc Xương bị giết rồi……”

Khi Diệp Phi (Phàm) xuất hiện tại bệnh viện nhân dân, hành lang ở bên ngoài phòng phẫu thuật đã đông nghịt rất nhiều người.

Ngoài người thân của Đoan Mộc Xương ra, còn có mười mấy thành viên của Vũ Minh, đều có những người có quan hệ qua lại với Đoan Mộc Xương.

Viên Thanh Y cũng đang ở hành lang, nhưng mà đứng ở phía ngoài cùng, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cánh cửa, hiển nhiên đang chờ đợi Diệp Phi (Phàm) đến.

Lúc cô ta nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) xuất hiện, vội vàng dẫn người đi qua tiếp đó: “Cậu Diệp, cậu đến rồi.”

Diệp Phi (Phàm) không hề chào hỏi, mà đi thẳng vào vấn đề: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cho dù anh không có ấn tượng tốt với Đoan Mộc Xương, hai bên còn từng xảy ra mâu thuẫn, thế nhưng đối phương dù thế nào đi nữa cũng là nguyên lão của Vũ Minh.

Ông ta đã chết, Diệp Phi (Phàm) tự nhiên cũng phải hỏi đến.

Phòng chấp pháp mà anh quản lý cũng cần phải đưa ra một lời công bằng cho Đoan Mộc Xương.

“Sau khi trưởng lão Đoan Mộc rời khỏi Long Đô Vũ Minh, liền theo đám người Miêu Thái Đấu bọn họ đến bệnh viện Bác Ái kiểm tra.”

Hiển nhiên Viên Thanh Y đã hỏi han hết tình hình, kéo Diệp Phi (Phàm) vào một góc mà nhỏ tiếng báo cáo.

“Miêu Thái Đấu cần phải nhập viện để theo dõi, xem xem chấn động não có nghiêm trọng hay không, trưởng lão Đoan Mộc lại không hề có việc gì, sau khi kiểm tra xong liền về nhà ăn cơm.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2081


Chương 2081

“Ăn cơm xong, ông ta đánh một ván mạt chược, đánh đến mười một giờ mới rời đi.”

“Sau khi đánh bài xong, ông ta theo thói quen mà dạo bộ ở công viên Thái Hồ gần biệt thự, kết quả lần này vừa đi liền không hề quay trở lại.”

“Người nhà bắt đầu nghĩ rằng ông ta có chuyện nghiêm chỉnh cần làm, bình thường Đoan Mộc Xương cũng là đi sớm về trễ, nên cũng không đi tìm quá nhiều lần.”

“Nhưng mà người nhà đợi đến rạng sáng một giờ cũng không hề có tin tức, hai người vệ sĩ bên người cũng mất liên lạc, bọn họ liền báo cảnh sát đi tìm Đoan Mộc Xương.”

“Kết quả phát hiện đám người Đoan Mộc Xương bọn họ trong bụi cỏ ở công viên Thái Hồ, ba người đều bị người khác đâm xuyên qua yết hầu dẫn đến mất mạng.”

“Đoan Mộc Xương cũng chết rồi, nhưng người nhà không thể chấp nhận được, làm thế nào cũng phải chuyển đến đây cấp cứu một phen.”

“Tôi nhìn thấy bọn họ bị g**t ch*t bằng một chiêu, lại nghĩ đến chúng ta từng xảy ra mâu thuẫn với Đoan Mộc Xương, liền nhanh chóng thông báo cho cậu đến xử lý.”

“Việc này một khi không được xử lý tốt, thì chúng ta sẽ bị vấy nước bẩn.”

Trên khuôn mặt của Viên Thanh Y hiện lên một nét lo lắng: “Hơn nữa cậu là phái viên đầu tiên, còn quản lý phòng chấp pháp, cũng cần phải can thiệp vào việc này.”

“Đúng rồi, tôi còn để người chụp lại một vài hình ảnh ở hiện trường, cùng với vết thương dẫn đến cái chết của Đoan Mộc Xương bọn họ.”

Cô ta chọn ra mười mấy tấm hình từ trong điện thoại, sau đó chuyển đến Diệp Phi (Phàm).

“Một chiêu lấy mạng?”

Diệp Phi (Phàm) vừa mở điện thoại kiểm tra, vừa lộ ra vài nét khó hiểu.

“Tuy rằng bản lĩnh của Đoan Mộc Xương không bằng tôi và cô, lại hơi thiên về tay nghề chữa bệnh, nhưng mà đánh một hai trăm người đàn ông dũng mạnh cũng không có vấn đề dì.”

“Hưng thủ giết người chỉ bằng một chiêu, còn là liên tiếp giết ba người, điều đó hơi b**n th**.”

“Ít nhất, tốc độ ra tay của gã ta còn nhanh hơn phản ứng của ba người họ.”

Tiếp đó anh híp mắt mà xem kĩ bức ảnh, trong bức ảnh, yết hầu của ba người Đoan Mộc Xương bọn họ đều tung tóe máu, ngã trên mặt đất, hai người phía trước một người phía sau.

Trong tay của Đoan Mộc Xương có thêm một khẩu súng ngắn, nhưng chốt an toàn của khẩu súng chỉ mới mở được một nửa.

Hai người vệ sĩ của Đoan Mộc cũng sờ đến vũ khí ở thắt lưng.

Ba người đều có vẻ mặt kinh ngạc, như gặp phải kẻ địch lớn vậy, thế nhưng căn bản không hề có cơ hội tấn công.

“Đây là một cao thủ đấy.”

Diệp Phi (Phàm) nhỏ tiếng cảm thán một câu: “Dường như là giết ba người này ngay tức khắc.”

“Thật sự rất lợi hại.”

Viên Thanh Y tiếp lời: “Không chỉ ra tay một cách hung bạo, mà vũ khí được sử dụng cũng rất kỳ lạ, đến bây giờ tôi cũng không phán đoán ra được vũ khí của đối phương là gì.”

Diệp Phi (Phàm) nghe thấy lại mở to con mắt ra, xem xét vết thương của ba người một lần nữa.

Vết thương không đều nhau, không giống đao cũng không giống kiếm, càng giống như là do que sắt đâm thành.

Nhưng mà nó lại không độ trơn nhẵn và bằng phẳng của que sắt, vô cùng thô, cũng cực kỳ chết người.

“Cành cây, đây là vết thương do cành cây đâm thành.”

Diệp Phi (Phàm) cố gắng suy nghĩ, sau đó lại vỗ đầu đến ra tiếng: “Lúc trước Thẩm Thiên Sơn cũng là bị giết như vậy đấy.”

“Thẩm Thiên Sơn?”

Viên Thanh Y thì thào nói: “Ông ta cũng là bị cành cây đâm chết? Vết thương này nhìn trông rất giống, nhưng điều này cũng quá hung tợn rồi.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2082


Chương 2082

Hung thủ một phát b*p ch*t ba người còn có thể hiểu được, nhưng mà dùng cành cây để ám sát kẻ giết người, cô ta cảm thấy hơi khó có thể tưởng tượng được.

Điều này cần phải có sức mạnh nhiều đến mức nào và tốc độ nhanh đến mức nào mới có thể làm được chứ.

Diệp Phi (Phàm) nhàn nhạt nói: “Cô kêu người đi tìm xung quanh người chết, không chừng có thể tìm được cành cây dùng để giết người đó.”

“Đã hiểu!”

Viên Thanh Y vẫy tay gọi vài người đi cùng đến, dặn bọn họ lập tức đi đến hiện trường hoặc đồn cảnh sát kiểm tra.

“Cậu Diệp, nếu như Đoan Mộc Xương thật sự bị cành cây g**t ch*t, còn giống hệt với hung thủ đã g**t ch*t Thẩm Thiên Sơn, cậu nói kẻ thù đang muốn làm gì vậy?”

Đợi sau khi những người cấp dưới rời đi, Viên Thanh Y nhìn Diệp Phi (Phàm) mà nhẹ giọng nói: “Giết hai thành viên lớn của Vũ Minh liên tiếp, đây là đang tuyên chiến với Vũ Minh sao?”

“Nếu như thật sự là cùng một người, vậy thì mục đích của gã ta không phải tuyên chiến Vũ Minh.”

Diệp Phi (Phàm) ngẩng đầu: “Suy cho cùng gã ta có thể trực tiếp đến khiêu chiến với trụ sở chính của Vũ Minh.”

Mí mắt Viên Thanh Y giật lên một cái: “Vậy mục đích là gì?”

Diệp Phi (Phàm) hơi đứng thẳng lưng lên: “Là hướng về phía tôi.”

Cho dù Diệp Phi (Phàm) không có bằng chứng, vụ việc của Thẩm Thiên Sơn cũng chưa được làm rõ ràng, nhưng mà trực giác nói cho anh biết, đối phương đang gài bẫy anh.

Nếu không thì tại sao sau khi mỗi lần bản thân có xung đột với nạn nhân, hung thủ mới g**t ch*t Thẩm Thiên Sơn và Đoan Mộc Xương chứ?

“Hướng về phía anh?”

Viên Thanh Y vô cùng kinh ngạc: “Gã ta hãm hại cậu? Người này là ai?”

“Diệp Phi (Phàm), Diệp Phi (Phàm)!”

Diệp Phi (Phàm) còn chưa kịp đáp lại, ở hành lang lại xuất hiện một nhóm người, chính là Miêu Thái Đấu và Phượng Dao bọn họ.

Đầu của Miêu Thái Đấu được băng bó như một người Ả Rập, còn sải bước lớn mà đi tới, nét tức giận trên khuôn mặt không hề được che đậy.

“Diệp Phi (Phàm), tên khốn khiếp nhà anh, là anh và Viên Thanh Y đã g**t ch*t trưởng lão Đoan Mộc, là hai người đã giết trưởng lão Đoan Mộc.”

Miêu Thái Đấu nhìn Diệp Phi (Phàm), tiến lên một bước, nổi trận lôi đình mà nói: “Hung thủ, các người chính là hung thủ, bắt lấy cho tôi.”

Đám người Phượng Dao bọn họ nghe thấy liền hùng hổ hung dữ mà tiến lên, muốn bắt lấy Diệp Phi (Phàm) và Viên Thanh Y.

Gương mặt thanh tú của Viên Thanh Y lạnh xuống, vươn tay quét một cái, chặn lại nhóm người Phượng Dao bọn họ.

“Láo xược!”

“Trước khi vụ việc được làm rõ ràng, các người không có tư cách nói tôi và tuần sứ Diệp là hung thủ.”

“Các người ai dám xúc phạm đến cấp trên, vậy thì theo luật mà xử lý, tôi sẽ không nể tình.”

Cô ta lại nhìn về phía Miêu Thái Đấu mà lớn tiếng nói: “Ông Miêu nói tôi và cậu Diệp là hung thủ, vậy thì mời ông đưa bằng chứng ra.”

“Nếu không ông là đang phỉ báng, chính là vu khống.”

Cô ta còn một cước đá văng con cháu của nhà họ Miêu, người đó kêu thảm lên một tiếng, ngã bay thẳng ra ngoài, đụng phải đám người Phượng Dao bọn họ.

Mười mấy người lúng ta lúng túng mà lùi ra sau, còn suýt chú nữa xô ngã Miêu Thái Đấu, trông vô cùng thảm hại.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2083


Chương 2083

Bọn họ tức giận mà nhìn Viên Thanh Y và Diệp Phi (Phàm), đang muốn đánh đập một cách hung tợn, lại bị Viên Thanh Y khống chế đến cứng ngắc.

“Bằng chứng?”

Miêu Thái Đấu chỉ vào Diệp Phi (Phàm) mà hét lên một cách hung hăng: “Việc này còn cần bằng chứng gì nữa chứ? Tất cả mọi người đều biết, anh và trưởng lão Đoan Mộc như nước với lửa, anh còn ước gì ông ấy chết đi.”

“Sự thật là chúng tôi đã xảy ra xung đột với anh vào buổi chiều, thậm chí còn đánh nhau một trận, Phượng Dao bọn họ và đám nhỏ của Vũ Minh đều đã chứng kiến một màn đó.”

“Các người cảm thấy chúng tôi đã làm các người mất mặt, ôm hận trong lòng, đêm nay nhân lúc trưởng lão Đoan Mộc chỉ có một mình mà tấn công và g**t ch*t ông ấy.”

“Hơn nữa, trưởng lão Đoan Mộc làm người lương thiện, làm việc công bằng, ở đâu cũng có người tôn trọng, cả đời này dường như chỉ có bạn bè, chỉ có một kẻ thù.”

Miêu Thái Đấu lớn tiếng nói với Diệp Phi (Phàm) với lời lẽ đanh thép: “Đó chính là Diệp Phi (Phàm) anh!”

Những lời này vừa nói ra, những người có mặt ở đó đều ồ lên một tiếng, kinh ngạc mà nhìn vào Diệp Phi (Phàm).

Người nhà của Đoan Mộc Xương càng nổi giận hơn, đều nắm chặt nắm đấm, ước gì có thể tiến lên g**t ch*t Diệp Phi (Phàm).

Diệp Phi (Phàm) chắp hai tay sau lưng đi về phía trước, nhìn chằm chằm vào Miêu Thái Đấu mà nhàn nhạt nói:

“Lão già, cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bậy đâu.”

“Ông nói tôi giết người, tôi cũng có thể nói ông giết người.”

“Mục đích chính là ông biết được tôi từng có mâu thuẫn với trưởng lão Đoan Mộc, liền g**t ch*t ông ấy vu oan giá họa cho tôi……”

Diệp Phi (Phàm) không hề nhường nhịn mà đối chọi gay gắt.

“Diệp Phi (Phàm), anh không thể làm lẫn lộn phải trái được đâu, tôi có bằng chứng.”

Ngay lúc này, lại có một giọng nói lạnh lùng và kiêu ngạo vang lên từ hành lang.

“Tôi mới vừa lấy đoạn băng giám sát, trong đoạn băng, chính là anh đã g**t ch*t bác hai của tôi.”

Diệp Phi (Phàm) ngẩng đầu nhìn qua, nhìn thấy nhóm người Đoan Mộc Thanh dẫn theo đặc vụ xuất hiện.

Chứng cứ?

Camera quan sát?

Nghe thấy những lời này của Đoan Mộc Thanh, những người có mặt ở đó lập tức ồ lên, mọi ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía Diệp Phi (Phàm).

Bọn họ dường như không ngờ được rằng Diệp Phi (Phàm) là kẻ giết người.

Miêu Thái Đấu cũng bật cười lớn, gọi tên Diệp Phi (Phàm): “Diệp Phi (Phàm) à, nghe thấy chưa vậy? Cháu ngoan của tôi có chứng cứ, cậu còn có gì để nói?”

Diệp Phi (Phàm) nhìn Đoan Mộc Thanh, chẳng hề phản bác, mỉm cười: “Thật sự có cảnh quay lại lúc tôi giết người?”

“Là anh?”

Đoan Mộc Thanh nhìn vẻ mặt của Diệp Phi (Phàm), ánh mắt có chút kinh ngạc.

Lúc hắn xem đoạn camera quan sát ghi lại, cảm thấy hung thủ giết người có phần quen mắt, lúc so sánh với ảnh chụp của Diệp Phi (Phàm), hắn càng cảm thấy hình như đã gặp ở đâu đó rồi.

Bây giờ nhìn Diệp Phi (Phàm) bằng xương bằng thịt ở khoảng cách gần, hắn lập tức nhớ lại rằng mình đã có lần chạm mặt với Diệp Phi (Phàm).

Xế chiều hôm nay, chính là đã nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) ôm túi lớn túi nhỏ đến biệt thự nhà họ Đường.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2084


Chương 2084

Không ngờ tên nhóc trông giống như một người ở này lại là Võ Minh đệ nhất sứ, điều này làm cho Đoan Mộc Thanh rất bất ngờ, đồng thời hai mắt lóe lên ánh nhìn huỷ diệt.

Tối hôm nay hắn vốn muốn cùng Đường Nhược Tuyết ăn một bữa, bàn bạc chuyện kinh doanh rồi sau đó cùng nhau tận hưởng buổi tối này.

Giống như những phụ nữ khác van xin hắn mà hắn cũng thích họ, ngoan ngoãn nằm trên chiếc giường dài một mét tám của hắn bày ra đủ loại tư thế.

Nhưng không ngờ rằng, Đường Nhược Tuyết vốn cùng mình bàn chuyện làm ăn, sau khi Diệp Phi (Phàm) đến làm cơm rồi rời đi, cả người liền hoàn toàn thay đổi.

Bữa cơm này, tuy rằng cũng xem như là ngon miệng nhưng giữa hai người vẫn có cảm giác khoảng cách, khiến cho Đoan Mộc Thanh không biết phải ra tay như thế nào.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cảm xúc của Đường Nhược Tuyết đã bị ảnh hưởng bởi Diệp Phi (Phàm) rồi. Điều này khiến Đoan Mộc Thanh muốn phát điên, cũng khiến hắn quyết định hạ bệ Diệp Phi (Phàm), bây giờ có cơ hội xử lý Diệp Phi (Phàm), hắn đương nhiên sẽ rất hăm hở.

“Đoạn camera quan sát là tôi dẫn theo nhân viên thẩm tra đến công viên Thái Hồ điều tra được.”

“Trong đó quay lại được bóng của anh sau khi giết người xong chạy thục mạng.” Đoan Mộc Thanh nhìn chằm chằm Diệp Phi (Phàm) thốt lên từng câu từng chữ: “Bất kể là anh có lai lịch, thân phận như thế nào, anh đã g**t ch*t bác hai của tôi, tôi nhất định phải khiến cho anh đứng trước vành móng ngựa.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt của hắn lập tức đạt được sự khen ngợi của Miêu Thái Đấu bọn họ.

“Cháu ngoan nói hay lắm, cho dù cậu tìm ai để chống lưng đi nữa, g**t ch*t Đoan Mộc trưởng lão, chúng tôi sẽ không bỏ qua cho cậu.”

Miêu Thái Đấu nói năng hùng hồn: “Thế giới này có luật lệ, có pháp luật.”

Nhìn thấy dáng vẻ Đoan Mộc Thanh với lời lẽ đanh thép, Viên Thanh Y cũng không khỏi ngạc nhiên.

Lẽ nào thật sự là Diệp Phi (Phàm) ra tay giết hại Đoan Mộc trưởng lão sao?

Sau đó, cô ấy lại nhanh chóng đập tan ý nghĩ này, ngoài việc Diệp Phi (Phàm) sẽ không bụng dạ hẹp hòi như thế này ra, cũng chẳng đáng để anh ấy chơi trò ném đá giấu tay sau lưng Võ Minh trưởng lão.

Dựa vào bản lĩnh và địa vị của Diệp Phi (Phàm), hoàn toàn có thể g**t ch*t Đoan Mộc Xương trước mặt mọi người.

Ở Thanh Viên, khi một người thất lễ với trưởng bối thì đã có thể làm cho Diệp Phi (Phàm) g**t ch*t Đoan Mộc Xương rồi, cần gì phải lén lút ám sát?

“Đoan Mộc Thanh!”

Vẻ mặt Viên Thanh Y sa sầm lại: “Đừng ngậm máu phun người, có đoạn camera quan sát thì đem ra đây xem thử.”

Cô ấy cũng hiểu biết chút ít về Đoan Mộc Thanh, ngoài việc đối phương là cậu chủ của ngân hàng Đế Hào ra, hắn còn là cháu họ xa của Đoan Mộc Xương, một năm đến Long Đô được hai ba lần.

“Đợi chút nữa đến cục cảnh sát, các người sẽ có thể nhìn thấy.”

Đoan Mộc Thanh cười híp mắt nhìn về phía Viên Thanh Y, nhìn thấy đường cong cơ thể của một cô gái luyện võ, nụ cười của hắn hiển hiện lên một tia gian manh.

“Chứng cứ rành rành, không thể tha thứ cho tên hung thủ ngụy biện này.”

Hắn thốt ra một câu nói đầy phẫn nộ: “Hội trưởng Viên nhất định phải cẩn thận, đừng tuỳ tiện ra mặt thay người khác, đỡ phải đánh mất sự trong sạch của mình.”

“Tôi làm việc như thế nào không cần anh quan tâm.”

Viên Thanh Y không hề nể mặt: “Anh cũng không có tư cách gì để dạy dỗ tôi.”

“Ngược lại là anh, nếu như bị tôi phát hiện là đang vu khống hoặc camera quan sát có vấn đề thì anh chính là kẻ địch của tôi.”

“Cho dù tuần sứ Diệp rộng lượng không tính toán với anh, tôi cũng sẽ dồn anh đến chỗ chết.”

“Tôi biết thân phận của anh rất hiển hách, nhưng một khi tôi đã quyết tâm thì anh có mười cái mạng thì cũng không đủ cho tôi giết!”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2085


Chương 2085

Nói xong câu này, cô ấy vừa đặt nhẹ tay lên băng ghế ở hành lang, chỉ nghe một tiếng “răng rắc” cả một băng ghế dài nứt toác ra, mảnh vỡ bay tung toé, khiến cho đám người Phượng Dao té văng ra ngoài.

Miêu Thái Đấu và Đoan Mộc Thanh thấy vậy mí mắt giật giật, đến cả thở cũng không dám thở mạnh.

Người phụ nữ này bá đạo quá rồi.

Diệp Phi (Phàm) cũng hơi bất ngờ, đây là thực lực Địa Cảnh, Viên Thanh Y đã có tiến bộ rất lớn, lần đầu tiên gặp mặt vẫn chỉ là Đại Thành Huyền Cảnh.

Nhưng anh ấy cũng không nghĩ ngợi nhiều, Viên Thanh Y là người của mình, võ nghệ của cô ấy càng cao cường thì càng có lợi cho bản thân.

Thế là anh ấy nhìn về phía Đoan Mộc Thanh và nhóm nhân viên thẩm tra, lên tiếng: “Đã có chứng cứ vậy thì đến cục cảnh sát tìm ra chân tướng sự việc thôi.”

Nói xong anh ấy dứt khoát đi ra bên ngoài bệnh viện.

Đám người Đoan Mộc Thanh và Miêu Thái Đấu cũng đi theo sau.

Một tiếng sau, tại phân cục cảnh sát số sáu của Long Đô, trong phòng họp. Vì để Diệp Phi (Phàm) nhanh chóng nhận tội, cũng vì để nhanh chóng kết án làm yên lòng người nhà họ Đoan Mộc, phía cảnh sát cũng không dài dòng mà trực tiếp phát băng ghi hình camera quan sát.

Ban đầu Diệp Phi (Phàm) vô cùng phản đối, nhưng khi đoạn ghi hình phát ra, anh ấy lại từ từ mở to hai mắt, nhìn màn hình một cách khó tin.

Bên trên thật sự xuất hiện hình ảnh của bản thân, quần áo, kiểu tóc giống hệt như bản thân hiện giờ, đến cả giày cũng không khác gì nhau, trong tay đang cầm một con dao nhuốm đầy máu.

Nếu Diệp Phi (Phàm) không biết rõ hung thủ không phải là mình, anh ấy cũng sẽ tưởng rằng mình đã đến công viên Thái Hồ giết người.

Điều khiến Diệp Phi (Phàm) và Viên Thanh Y kinh ngạc nhất là lúc hung thủ giết người xong chạy khỏi công viên Thái Hồ, khẩu trang không cẩn thận bị kéo xuống một nửa, lộ ra nửa mặt bên.

Nửa gương mặt đó vô cùng giống với Diệp Phi (Phàm).

Sau khi xem xong đoạn ghi hình camera quan sát, Miêu Thái Đấu cười lớn: “Diệp Phi (Phàm) à, bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực, cậu có còn gì để nói không?”

Cho dù không tận mắt chứng kiến Diệp Phi (Phàm) giết người, cũng không nhìn rõ bộ mặt thật của anh ấy, nhưng anh ấy chạy trốn từ chỗ Đoan Mộc Xương bị hại, tay còn cầm con dao dính máu, không phải Diệp Phi (Phàm) thì là ai?

Đoan Mộc Thanh cũng lên tiếng thêm vào: “Anh còn nói mình chưa từng đến công viên Thái Hồ, vậy người bên trên không phải là anh thì là ai?”

“Thứ nhất, hung thủ không phải là tôi, đây chỉ là một người giả dạng thành tôi mà thôi.”

Diệp Phi (Phàm) thờ ơ lên tiếng: “Thứ hai, Đoan Mộc Xương bọn họ không phải bị g**t ch*t bằng dao, chắc hẳn là do cành cây đâm vào yết hầu mà chết.”

“Thứ ba…”

“Giả dạng…”

Miêu Thái Đấu cười khinh thường: “Cậu tưởng rằng não chúng tôi bị úng nước hết rồi sao? Hung thủ có thể đoán được cậu mặc quần áo gì, mang giày gì, sau đó mới đi giết người sao?”

Đoan Mộc Thanh thừa thắng xông lên: “Không sai, vả lại gương mặt vốn dĩ chính là anh, làm gì có chuyện giả dạng?”

“Diệp Phi (Phàm) đừng ngụy biện nữa, nhanh chóng nhận tội đi.”

Giọng nói của hắn càng thêm gay gắt: “Như vậy đối với anh, tôi và phía cảnh sát đều tốt, nếu không tội trạng của anh sẽ càng nặng thêm, khiến cho anh phải ngồi tù mục xương.”

“Tôi vẫn chưa nói hết mà.”

“Thứ ba, camera quan sát ghi lại rằng hung thủ rời khỏi công viên Thái Hồ vào lúc mười hai giờ mười lăm phút sáng.”

Diệp Phi (Phàm) nhìn Đoan Mộc Thanh sau đó nhàn nhạt cất lời: “Trước mười một giờ rưỡi tôi ở biệt thự nhà họ Đường ăn cơm uống rượu, người làm chứng là Đường Tam Quốc.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2086


Chương 2086

“Từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ năm phút, tôi còn ở nhà họ Đường trò chuyện với Đường Nhược Tuyết, còn pha cho cô ấy một ly sữa.”

“Mười hai giờ mười phút, tôi mới rời khỏi biệt thự nhà họ Đường, uống rượu ở quán bar 0 độ đến một giờ, người làm chứng là Cao Tĩnh.”

“Mặc dù biệt thự nhà họ Đường chỉ cách công viên Thái Hồ ba ki lô mét, nhưng năm phút không thể nào đủ để tôi giết người sau đó lại chạy trốn khỏi công viên Thái Hồ.”

“Nếu không tin, anh có thể hỏi Đường Nhược Tuyết xem lúc đó tôi có ở nhà cô ấy hay không…”

Anh ấy dựa vào ghế, sau đó đưa cho nhân viên thẩm tra một dãy số: “Đây là số điện thoại của cô Đường, các anh có thể tìm cô ấy làm chứng.”

Nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) vô cùng tự tin như vậy, sắc mặt của Miêu Thái Đấu và Đoan Mộc Thanh sa sầm lại, người trong đoạn ghi hình camera quan sát thật sự không phải là Diệp Phi (Phàm)? Tổ trưởng đội thẩm tra chịu trách nhiệm vụ án hơi nghiêng đầu.

Anh ấy và hai nhân viên thẩm tra đồng thời đứng dậy, đi vào phòng nghỉ bên cạnh gọi điện thoại lấy chứng cứ.

Ba phút sau, nhóm cảnh sát trưởng chuyên án trở lại phòng họp: “Anh Diệp, ngại quá, cô Đường nói rằng chưa từng gặp mặt anh…”

“Ầm——”

Trời vẫn chưa sáng, cửa lớn biệt thự nhà họ Đường vang lên một tiếng, hai cánh cửa sắt bị va trúng.

Sau đó, một chiếc Audi màu đen rồ ga tiến vào. Mấy tên bảo vệ không kịp tránh đã bị ngã ra đất, mấy con chó săn sủa oẳng oẳng, thím Ngô vừa đi mua rau về cũng sợ sệt né tránh.

Mười mấy tên vệ sĩ của nhà họ Đường thấy vậy kinh ngạc kêu lên, vừa hô hào đồng bọn hỗ trợ, vừa bao vây chiếc Audi. Hơn một chục khẩu súng dường như đều cùng lúc lên đạn.

Chỉ là chiếc Audi màu đen không tuỳ tiện va vào nữa, vừa chạy ngang qua cửa của toà nhà chính thì cửa xe liền mở ra, một người phụ nữ mặc sườn xám bước ra với vẻ mặt lạnh lùng.

“Đường Nhược Tuyết cút ra đây cho tôi!”

Viên Thanh Y khinh thường những khẩu súng đen kìn kịt của những tên vệ sĩ nhà họ Đường, nhấc chân đá bay con chó săn đang bổ nhào qua, sau đó hô lớn về phía cửa của tòa nhà chính.

“Ai ở bên ngoài làm càn?”

Không đợi vệ sĩ kịp lên tiếng, sảnh lớn đã truyền đến một giọng nói ngạo nghễ.

“Mới sáng sớm mà đã ồn ào gì thế?”

Đường Nhược Tuyết vừa mới tắm xong, thay một bộ đồ màu đen thì nghe thấy bên ngoài có tiếng loảng xoảng lớn, sau đó có tiếng xe rồ ga còn có tiếng người hô hào ầm ĩ.

Tâm trạng vốn đã không vui, vừa lau khô mái tóc dài vừa đanh mặt bước ra.

“Viên Thanh Y?”

Đường Nhược Tuyết cũng biết Viên Thanh Y, bởi vì Miêu Kinh Vân kẻ địch chung này, có người giới thiệu cho hai người cùng hợp tác đối phó, vì vậy cũng hiểu rõ về đối phương.

Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ khí thế hung hãn của cô ấy, còn không hề kiêng kỵ đến nhà họ Đường làm càn một cách ngang ngược, Đường Nhược Tuyết cũng nổi giận nói: “Hội trưởng Viên, hình như tôi không có đắc tội gì với cô nhỉ?”

“Mới sáng sớm cô đã lái xe tông vào cửa, còn xẵng giọng lớn tiếng, không cảm thấy quá đáng sao?”

Gương mặt xinh đẹp của cô đanh lại: “Hôm nay cô làm sao cũng phải cho tôi một lời giải thích.”

“Tôi va vào cửa chính là đã nể mặt cô lắm rồi.”

Ánh mắt của Viên Thanh Y rất ác liệt: “Nếu như Diệp Phi (Phàm) không ngăn tôi tìm cô thì tôi sớm đã cho cô hai bạt tai rồi.”

“Diệp Phi (Phàm)?”

Sắc mặt Đường Nhược Tuyết bắt đầu trở nên khó coi: “Là Diệp Phi (Phàm) bảo cô đến khiêu khích sao?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2087


Chương 2087

“Hay nhỉ, anh ta quả thật vẫn có chút bản lĩnh, sau khi thất bại ê chề ở chỗ tôi liền tìm cô bạn gái xinh đẹp của mình đến báo thù.”

Cô thầm nghĩ chắc hẳn là tối hôm qua sau khi Diệp Phi (Phàm) bị đả kích, tâm trạng khó chịu liền đi tìm Viên Thanh Y giãi bày.

Viên Thanh Y sau khi nghe chuyện, đồng cảm với Diệp Phi (Phàm) nên chạy đến đây ra mặt cho anh ta.

Chuyện này khiến cho trong lòng cô càng thêm ngổn ngang, Diệp Phi (Phàm) thật sự rất đào hoa, nhiều người phụ nữ vì anh ấy lao vào chỗ chết như con thiêu thân như vậy.

Cô không nhịn được thốt lên: “Hội trưởng Viên, cô cũng được xem như là một người phụ nữ độc lập mạnh mẽ, sao lại mặt dày mà “trâu già gặm cỏ non” như vậy?”

“Bốp!”

Viên Thanh Y giơ tay tát vào mặt Đường Nhược Tuyết một cái, giọng nói vô cùng phẫn nộ: “Cái tát này không phải là tôi thẹn quá hóa giận mà là do cô bôi bác Diệp Phi (Phàm).”

“Diệp Phi (Phàm) cứu cô, giúp đỡ cô, trợ giúp cô, tôi thừa nhận tôi thật sự có cảm tình với Diệp Phi (Phàm).”

“Nhưng tôi càng rõ hơn, tôi không xứng với anh ấy.”

“Cả đời này, tôi sẽ không nghĩ đến việc giành lấy anh ấy về tay mình, tôi chỉ sẽ trở thành cánh tay đắc lực của anh ấy.”

“Tôi có chừng mực của riêng mình.”

“Diệp Phi (Phàm) cũng chưa từng động lòng trước tôi, trong mắt anh ấy, một trăm Viên Thanh Y cũng không bằng một Đường Nhược Tuyết là cô.”

“Anh ấy chưa từng nói xấu cô trước mặt tôi, càng chưa từng để tôi can thiệp vào chuyện tranh chấp của hai người để tôi dạy dỗ cô.”

“Cô thân là vợ cũ của anh ấy, đến cả chút tin tưởng này cũng không có, còn cho rằng anh ấy xúi giục tôi đến đây để khiêu khích cô, cô không thấy mình quá đáng lắm sao?”

Trái tim cô ấy thắt lại, cực kỳ đau lòng, cô ấy chỉ mong có thể moi tim mình ra trao cho Diệp Phi (Phàm), mà Đường Nhược Tuyết lại không hề biết quý trọng một chút nào.

“Hội trưởng Viên câu nào câu nấy đều là phủ nhận không ra mặt cho Diệp Phi (Phàm), vậy sáng sớm cô chạy đến đây ngang ngược để làm gì?”

Đường Nhược Tuyết ôm lấy gương mặt xinh đẹp của mình, lạnh lùng lên tiếng: “Tôi đắc tội với cô sao?”

“Cô cũng không đắc tội với tôi.”

Viên Thanh Y vẫn rất mạnh miệng, cũng không cảm thấy cái bạt tai lúc nãy hơi nặng tay.

“Tôi chỉ muốn hỏi cô, tối hôm qua từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ mười phút Diệp Phi (Phàm) rõ ràng là đang ở cùng cô, sao cô lại nói không có?”

Đôi mắt cô ấy bừng bừng lửa giận: “Tôi không cầu xin cô đối xử tốt với Diệp Phi (Phàm), nhưng đến cả những lời nói làm chứng khách quan cô cũng không nói được, sao cô lại không thể cho phép tôi nổi giận?”

Cô ấy vô cùng tin tưởng Diệp Phi (Phàm).

Diệp Phi (Phàm) nói khoảng thời gian đó ở cùng với Đường Nhược Tuyết thì cô ấy tin rằng Diệp Phi (Phàm) không nói dối, vì vậy lời phủ nhận của Đường Nhược Tuyết khiến cô ấy rất tức giận.

“Từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ mười? Lời làm chứng khách quan?” Đường Nhược Tuyết xoa xoa cái đầu còn hơi đau: “Là ý gì?”

Tối hôm qua cô uống xã giao với Đoan Mộc Thanh vẫn còn chưa say, sau khi Diệp Phi (Phàm) rời đi lại vơi hết một bình rượu vang, cô cũng lờ mờ không rõ về những chuyện xảy ra sau nửa đêm.

Đến cả chuyện tắm rửa cũng là sáng hôm nay tỉnh dậy mới làm.

“Có ý gì? Giả ngây giả dại phải không?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2088


Chương 2088

Viên Thanh Y dù đã rất tức giận nhưng vẫn nở nụ cười: “Tối hôm qua có người gọi điện thoại bảo cô làm chứng, hỏi về việc từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ mười Diệp Phi (Phàm) có phải ở chỗ cô hay không…”

“Điện thoại?”

Đường Nhược Tuyết hơi híp mắt sau đó ngẩng đầu cất lời: “Không sai, hình như là có cuộc điện thoại như vậy, còn là một người phụ nữ gọi đến.”

“Hiện giờ giữa tôi và Diệp Phi (Phàm) không có quan hệ gì cả, anh ta ở lại biệt thự nhà họ Đường cũng là anh ta muốn, không phải do tôi níu kéo anh ta.”

“Vì vậy nghe thấy cuộc điện thoại của cô bạn gái xinh đẹp của anh ta để xác nhận hành tung của anh ta, tôi lười phải trả lời những thứ rối rắm này nên phủ nhận bản thân đã gặp Diệp Phi (Phàm).”

Cô nói chuyện với vẻ mặt bông đùa: “Bọn họ náo loạn như thế nào là chuyện của bọn họ, tôi không muốn dính dáng vào.”

“Đó là điện thoại của phía cảnh sát, không phải là của cô gái nào đó ghen tuông dò hỏi.”

Viên Thanh Y chỉ tiếc không thể gắt gỏng hơn, hét lên: “Diệp Phi (Phàm) muốn tìm cô làm nhân chứng thời gian, kết quả cô lại nói mình không gặp anh ấy.”

“Cô có biết những lời giận lẫy của cô, phủ nhận một cái đã đem đến cho Diệp Phi (Phàm) bao nhiêu phiền phức không?”

Cô ấy tức sôi máu: “Một đám người muốn anh ấy chết đang dương dương đắc ý kia kìa.”

“Cái gì? Phía cảnh sát? Nhân chứng thời gian?”

Đường Nhược Tuyết trong lòng thấp thỏm không yên, nụ cười cũng trở nên cứng nhắc: “Diệp Phi (Phàm) rốt cuộc như thế nào rồi?”

“Như thế nào rồi? Sắp bị cô hại chết rồi.”

Viên Thanh Y cười lạnh một tiếng: “Anh ấy bây giờ trở thành kẻ bị tình nghi nhất của vụ án giết hại Đoan Mộc Xương.”

“Lời phủ nhận của cô cũng khiến cô trở thành nhân chứng vô hiệu, phía cảnh sát cũng sẽ không tìm cô lấy lời khai nữa.”

“Một khi không thể chứng minh hành tung của bản thân trong khoảng thời gian đó, tình hình của Diệp Phi (Phàm) sẽ càng rối ren hơn.”

“Cho dù là như vậy, Diệp Phi (Phàm) cũng bảo tôi không được quấy rầy cô, anh ấy vẫn có thể tìm cách giải quyết mối nguy hiểm.”

Cô ấy cắn đôi môi đỏ hồng: “Tôi thật sự không nhẫn nhịn được nữa, trước giờ chưa từng thấy người phụ nữ nào vì giận dỗi mà đẩy người đàn ông của mình vào chỗ chết.”

Đường Nhược Tuyết sửng sốt: “Cái gì? Giết hại Đoan Mộc Xương?”

Ánh mắt của Viên Thanh Y vô cùng lạnh lẽo: “Đường Nhược Tuyết, tự mình thu xếp ổn thoả đi.”

“Tôi hy vọng sau này cô đừng tiếp cận Diệp Phi (Phàm) nữa, cô không biết quý trọng, vẫn còn một đám phụ nữ biết quý trọng.”

Nói xong, Viên Thanh Y liền chui vào chiếc Audi, đạp chân ga một cái lao ra khỏi biệt thự nhà họ Đường…

“Chuẩn bị xe, chuẩn bị xe, đến cục cảnh sát.”

Viên Thanh Y đập mạnh vào chiếc cửa sắt một tiếng, mới khiến Đường Nhược Tuyết đang rất áy náy kịp phản ứng lại, cô vội vàng ra lệnh cho vệ sĩ: “Kiểm tra lại camera quan sát ở biệt thự, đặc biệt là đoạn ghi hình từ lúc mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ rưỡi.”

Cô ra lệnh cho vệ sĩ: “Nhanh!”

Vệ sĩ nhà họ Đường lập tức bận bịu.

Một lúc sau, một vệ sĩ chạy qua kêu lên: “Chủ tịch Đường, camera quan sát…camera quan sát… tối hôm qua bị hỏng rồi không quay lại được…”

“Cái gì? Camera quan sát hư rồi?”

“Lúc bình thường thì không sao, sao hôm qua lại hư?”

“Còn nữa camera quan sát tối hôm qua bị hư, sao không sửa lại? Để đến tận bây giờ mới nói cho tôi biết?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2089


Chương 2089

“Các anh bảo vệ lơ là như vậy, qua loa như vậy, làm sao có thể đảm bảo an toàn cho trên dưới cả nhà họ Đường?”

Nghe được báo cáo của vệ sĩ, Đường Nhược Tuyết nổi trận lôi đình, mắng đám vệ sĩ một trận.

Chỉ là lúc cô tự mình đi kiểm tra lại phát hiện camera quan sát vào lúc hơn bảy giờ tối hôm qua đã gặp trục trặc.

Bảo vệ trực ban ở phòng giám sát thấy sắc trời quá tối, cộng thêm việc lúc đó Đường Nhược Tuyết không có ở biệt thự nên không gọi người đến sửa, định hôm nay mới bắt tay vào sửa nó.

Vì vậy thời gian Diệp Phi (Phàm) ra vào nhà họ Đường không được ghi lại.

“Đi!”

Đường Nhược Tuyết lại ra chỉ thị lần nữa: “Điều tra tất cả camera quan sát của toàn bộ khu vực xung quanh biệt thự nhà họ Đường cho tôi, nhất định phải tìm cho ra khoảng thời gian Diệp Phi (Phàm) ra vào.”

“Nếu như tìm không ra, các anh cũng đừng quay về nữa.”

Cô trút giận một trận lên đám vệ sĩ xong liền nhanh chóng tìm hiểu ngọn ngành sự việc của Đoan Mộc Xương thông qua các mối quan hệ.

Sau khi biết được thân phận nguyên lão của Đoan Mộc Xương và đoạn video giết người, Đường Nhược Tuyết biết rằng mình đã làm mọi việc rối tung lên.

Sau khi hiểu rõ, Đường Nhược Tuyết gọi điện cho Tần Thế Kiệt: “Luật sư Tần, bảo lãnh cho Diệp Phi (Phàm) bằng bất cứ giá nào.”

Tần Thế Kiệt nhẹ giọng đáp: “Được, chút nữa tôi sẽ đến cục cảnh sát.”

Rõ ràng là anh ấy đã biết Diệp Phi (Phàm) đã bị cuốn vào vụ án của Đoan Mộc Xương.

Đường Nhược Tuyết hỏi dồn: “Có mấy phần chắc chắn?”

“Có chút khó khăn.”

Tần Thế Kiệt do dự một chút, cuối cùng vẫn thành thật trả lời: “Ngoài việc phía cảnh sát có đoạn video giết người và Miêu Thái Đấu gây áp lực ra, còn có sự biến mất trong vòng bốn mươi lăm phút đó của cậu Diệp.”

“Trước mười một giờ rưỡi và sau mười hai giờ mười lăm phút có bác trai và Cao Tĩnh làm chứng.”

“Chính là khoảng thời gian từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ mười lăm phút không tìm được nhân chứng thời gian.”

“Mà trong khoảng thời gian này, Diệp Phi (Phàm) chạy từ biệt thự nhà họ Đường đến công viên Thái Hồ giết người, rồi rời khỏi đó đến quán bar 0 độ cũng đủ rồi.”

Giọng nói của anh ấy mang một chút lo lắng.

“Tối hôm qua tôi uống hơi nhiều, tâm trạng cũng không tốt, nói chuyện hơi nông nổi.”

Đường Nhược Tuyết hỏi tiếp: “Bây giờ tôi tỉnh táo rồi, có thể đến cục cảnh sát làm chứng lại từ đầu hay không, nói với phía cảnh sát là tôi đã ở cùng với Diệp Phi (Phàm)?”

“Cô là vợ cũ của cậu Diệp, hai bên còn hợp tác không ít hạng mục, độ đáng tin của lời làm khai rất thấp.”

Tần Thế Kiệt nhẹ nhàng lắc đầu: “Tối hôm qua phía cảnh sát đột ngột gọi điện thoại cho cô, chính là muốn lấy lời khai chân thực nhất.”

“Nếu như cô nói khoảng thời gian đó quả thật có ở cùng với Diệp Phi (Phàm), lời khai rất có lợi đối với anh ấy, xét theo mối quan hệ hai bên cùng có lợi của hai người, bọn họ chưa chắc đã tin tưởng tuyệt đối.”

“Hôm nay sẽ lại gọi cô đến tiến hành thẩm tra sâu hơn để đối chiếu tình tiết, sau khi xác nhận cô không vì Diệp Phi (Phàm) mà bịa đặt mới chấp nhận lời khai của cô.”

“Nhưng nếu như cô nói chưa từng gặp Diệp Phi (Phàm), lời khai sẽ gây bất lợi cho anh ấy, phía cảnh sát sẽ nhận định đây là phản ứng chân thật của cô.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2090


Chương 2090

“Bọn họ sẽ nắm lấy điều này mà chứng tỏ Diệp Phi (Phàm) nói dối, cũng không cần thiết người vợ cũ là cô đây làm chứng thêm nữa.”

“Cô chưa từng gặp Diệp Phi (Phàm), cũng không cần thiết phải thẩm tra đối chiếu tình tiết với cô thêm nữa, tránh để cô thông đồng bịa đặt lời cung.”

“Nói đơn giản là cô bây giờ đã là nhân chứng vô hiệu, lời khai nói ra đã không còn giá trị tham khảo.”

“Cô lại sửa lời nói rằng mình đã ở cùng Diệp Phi (Phàm), phía cảnh sát và người nhà họ Đoan Mộc chỉ sẽ thấy cô đang thông đồng bịa đặt mà thôi.”

Trong lòng anh ấy có chút bất lực, cũng không biết Đường Nhược Tuyết xảy ra việc gì mà lại đẩy mọi chuyện vào thế bị động đến như thế này.

“Bây giờ không phải là chứng cứ không đủ để kết thành tội trạng sao?”

Giọng nói của Đường Nhược Tuyết lạnh tanh: “Chắc là phía cảnh sát vẫn đang chứng minh trong khoảng thời gian này Diệp Phi (Phàm) đã giết người.”

“Tuy phía cảnh sát vẫn chưa tìm được chứng cứ như hung khí và vân tay vân vân, nhưng đoạn video đó đã bị lan truyền khắp trên mạng tạo nên áp lực từ dư luận cực lớn.”

Tần Thế Kiệt thở dài, tiếp tục kiên nhẫn giải thích cho Đường Nhược Tuyết: “Đối với rất nhiều người mà nói, quần áo, giày thậm chí cả khuôn mặt đều tương tự, không phải là Diệp Phi (Phàm) thì là người nào nữa đây?”

“Cộng thêm việc Miêu Thái Đấu bắt tay với một đám người lão làng quan sát nhất cử nhất động vụ án này, không có chứng cứ thật sự chứng minh Diệp Phi (Phàm) trong sạch, rất khó để bảo lãnh cho anh ấy.”

“Vì vậy tình hình của Diệp Phi (Phàm) bây giờ có chút phiền toái.”

Anh ấy nói thêm: “Nhưng chút nữa tôi vẫn sẽ cố hết sức bảo lãnh cho Diệp Phi (Phàm), suy cho cùng ở trong đó cũng không dễ chịu gì.”

“Được, cố hết sức, cho dù là tốn bao nhiêu tiền bảo lãnh cũng được.”

Đường Nhược Tuyết thở dài một hơi, sau đó cúi đầu tắt điện thoại, trong ánh mắt có chút áy náy…

Lúc Đường Nhược Tuyết nỗ lực giải cứu Diệp Phi (Phàm), Miêu Thái Đấu đang vui mừng phấn khởi trở về bất động sản nổi tiếng của ông ta.

Tuy ông ta là người đứng đầu gia tộc ở Miêu Thành, nhưng ở Long Đô cũng sở hữu một số bất động sản, vườn hoa Kỳ Lân hiện giờ là một trong số đó.

Tuy mảnh đất ở vườn hoa Kỳ Lân không lớn nhưng nhuốm đầy khí chất cổ xưa, còn bày biện rất nhiều tượng điêu khắc và đồ cổ quý giá.

“Quá vui, quá sướng, nhốt thằng nhóc Diệp Phi (Phàm) đó lại, tâm trạng thật sự tốt hơn nhiều.”

Miêu Thái Đấu ngồi xuống ở phòng khách, sau đó gọi lớn đám người Phượng Dao một tiếng: “Đi, đem rượu Hoa Điêu qua đây, tôi muốn uống ba cân cho đã.”

Hôm qua bị Diệp Phi (Phàm) bắt nạt trở về nhà, ông ta còn phun ra một ngụm máu, đã hận Diệp Phi (Phàm) đến tận xương tuỷ từ trước, bây giờ nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) gặp rắc rối, ông ta đương nhiên vui mừng còn không kịp, còn về cái chết của Đoan Mộc Xương, ông ta chẳng có cảm giác gì, tuy rằng hai bên có qua lại nhưng cũng không đủ để khiến ông ta đau buồn.

“Ông Miêu, đầu ông bị thương, vẫn nên ít uống rượu đi thì hơn.”

“Hơn nữa bây giờ chỉ là giam giữ Diệp Phi (Phàm), cách lúc định tội và xử bắn vẫn còn con đường rất dài, chúng ta ăn mừng muộn một tí cũng không trễ.”

Phượng Dao mỉm cười khuyên nhủ một câu: “Vả lại vẫn chưa cứu được cậu Miêu ra.”

“Đúng, Đúng, vẫn chưa tìm ra Kinh Vân.”

Miêu Thái Đấu sai người pha một tách trà nóng: “Được rồi, bị thằng khốn Diệp Phi (Phàm) xoay mòng mòng, suýt chút nữa tôi đã quên mất chính sự.”

“Chút nữa tôi sẽ đánh một giấc, buổi chiều thức dậy tiếp tục liên lạc với những người bạn cũ, tiếp tục gây áp lực cho phía cảnh sát, ép Diệp Phi (Phàm) vào con đường chết.”

“Đợi hắn sợ chết khiếp, tôi lại gặp mặt hắn, bảo hắn giao Miêu Kinh Vân ra.”

“Giao người, không g**t ch*t, ngồi tù hai mươi năm là ra; không giao, cưỡng chế xử tử, lập tức thi hành.”

“Tôi không tin, liên quan đến chuyện sống chết, hắn có thể cứng đầu đến như vậy.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2091


Chương 2091

Ánh mắt ông ta bỗng trở nên gian ác: “Tát vào mặt tôi như thế nào thì tôi khiến hắn quỳ xuống cầu xin tha mạng như thế đó.”

Phượng Dao cung kính cất lời: “Ngài Miêu anh minh.”

“Được rồi, tôi đi nghỉ ngơi một chút, dây dưa cả một buổi tối mệt sắp chết rồi.”

Miêu Thái Đấu uống một hơi hết tách trà, ra lệnh cho Phượng Dao: “Cô tổng hợp lại tình hình, sau đó nói cho Miêu Kim Qua biết, rồi lại liên lạc với cậu chủ Đoan Mộc Thanh và vài người bạn cũ của tôi, nói là buổi tối tôi mời họ dùng cơm.”

“Tôi muốn tranh thủ thời cơ, dồn Diệp Phi (Phàm) vào chỗ chết.

Nói xong, ông ta chắp hai tay ra sau, đi về phía căn phòng ở trên lầu hai.

Đám người Phượng Dao nhanh chóng đi sắp xếp mọi việc.

“Vù——”

Miêu Thái Đấu đến phòng ngủ, đẩy cửa bước vào, cửa vừa mở, sát khí liền xuất hiện.

Miêu Thái Đấu nổi da gà, lông tóc dựng đứng.

Đánh hơi thấy mùi nguy hiểm ông ta hét lên một tiếng, hai chân lùi lại về phía sau.

“Phốc——”

Chỉ là ông ta mới lùi nửa bước đã khựng lại.

Một con dao đâm thẳng vào yết hầu của ông ta.

Một dòng máu tươi ứa ra ngoài.

Cho đến lúc ngã xuống đất vẻ mặt của ông ta vẫn vô cùng căm uất, hình ảnh cuối cùng lọt vào mắt là một gương mặt thật thà và hiền lành…

“Cậu đúng là khách quen đó!”

Lúc Miêu Thái Đấu ngã ra chết ở hành lang, cùng lúc đó Dương Kiếm Hùng đang đi vào phòng họp của cục cảnh sát, nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) đang ăn mì ăn liền, anh ta nở một nụ cười bất lực: “Có phải cậu cảm thấy thức ăn ở cục cảnh sát rất ngon hay không, nếu không sao lại ba lần bốn lượt vào đây rồi?”

Anh ta đặt một ly cà phê Starbuck bên cạnh chỗ Diệp Phi (Phàm), chính là loại Capuchino mà Diệp Phi (Phàm) thích uống.

“Tôi cũng không muốn đến, mì ăn liền chỗ này của các anh chỉ có vị thịt bò cay, ăn nhiều dạ dày rất khó chịu.”

Diệp Phi (Phàm) gắp một thìa mì ăn liền, mỉm cười: “Chỉ là đến hay không đến không phải chỉ dựa vào tôi nói là được, quá nhiều người phí công phí sức để đưa tôi vào đây.”

“Nếu tôi không vào trong đây thăm thú, làm sao đền đáp lại tâm huyết của bọn họ được?”

“Hơn nữa tôi muốn kiểm tra thử bản lĩnh của nhân viên thẩm tra các anh, xem thử các anh có thể trả lại sự trong sạch cho người không may này được hay không.”

“Nếu như không thể rửa sạch tội danh của tôi, thì điều đó chứng tỏ tố chất của phía cảnh sát không ổn, anh phải chỉnh đốn lại đội ngũ đàng hoàng.”

Anh ấy cho mì vào miệng, nói năng vẫn rất hùng hồn, không hề mảy may lo lắng về tình huống hiện tại của bản thân.

“Quả nhiên có khí phách tướng quân, bên ngoài đòi giết đòi đánh cậu vậy mà cậu lại hoàn toàn không hề nao núng.”

Dương Kiếm Hùng ngồi xuống phía đối diện của Diệp Phi (Phàm), cười nói: “Còn bày ra thái độ muốn kiểm tra đội ngũ cảnh sát.”

“Sớm biết như vậy, tôi sẽ không kết thúc kỳ nghỉ sớm để nhanh chóng quay trở lại.”

Anh ta nâng một tách hồng trà cất lời: “Để cậu từ từ kiểm tra…”

“Tôi không định nhờ vả vị thần thánh anh đây đâu, bởi vì Đoan Mộc Xương vốn dĩ không phải là do tôi giết, trong lòng tôi không hề căng thẳng chút nào cả.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2092


Chương 2092

Diệp Phi (Phàm) lại ăn một đũa mì: “Phía cảnh sát không có cách nào điều tra rõ ràng, tôi cũng có thể tìm cách khôi phục lại sự trong sạch của mình.”

“Nhưng mà tôi vẫn rất tò mò, rốt cuộc là ai gọi anh trở về?”

Anh ấy biết Dương Kiếm Hùng ngày thường bận bịu công vụ, nếu như không phải có người đặc biệt nhắc nhở, anh ta sẽ không biết mình đã vào đây.

“Vợ cũ của cậu, Đường Nhược Tuyết.”

Dương Kiếm Hùng cũng không giấu giếm Diệp Phi (Phàm), rất thẳng thắn nói rằng Đường Nhược Tuyết đã tìm đến mình: “Cô ấy đặc biệt tìm tôi nói rõ tình huống, tự trách về sự vô tâm lỡ lời của mình rất nhiều, cũng hy vọng có thể giúp cậu một tay.”

“Tôi nhìn ra được tất cả những lời cô ấy không hề giả dối, tôi cũng tin rằng là do cậu không may, vì vậy tôi đã phê duyệt đơn xin bảo lãnh của Tần Thế Kiệt rồi.”

“Đợi cậu ăn mì, uống cà phê xong là có thể ra ngoài rồi.”

Anh ta nói cho Diệp Phi (Phàm) biết mục đích đến đây, còn có ý tốt nhắc nhở một câu: “Nhưng mà cậu phải đi ra từ cửa sau, cửa trước có rất nhiều phóng viên đang chực chờ săn tin.”

Động tác của Diệp Phi (Phàm) chậm lại, sau đó lấy lại sự bình tĩnh: “Nói với cô ấy rằng tôi sẽ không ra ngoài.”

“Không ra ngoài?”

Dương Kiếm Hùng hơi ngớ người: “Cậu thật sự thích ăn mì thịt bò cay ở đây sao?”

Diệp Phi (Phàm) nhẹ nhàng lắc đầu.

“Vẫn còn giận Đường Nhược Tuyết vô tâm sao?”

Nụ cười của Dương Kiếm Hùng bắt đầu có ý trêu đùa: “Ai cũng thành người lớn hết rồi, hai ba câu nhỏ nhặt không đáng để ôm cục tức này.”

“Không phải là để bụng, cũng không phải là thất vọng, chỉ là đột nhiên muốn giữ khoảng cách một chút.”

Diệp Phi (Phàm) rất thẳng thắn thổ lộ tiếng lòng của mình: “Có lẽ đã hình thành phản xạ có điều kiện rồi.”

“Cô ấy vừa đến gần tôi liền có chút lo sợ bởi vì không có cách nào đoán được, đây là thương yêu hay là muốn giết hại.”

“Mỗi lần cô ấy đối xử tốt với tôi, tôi đều cho rằng là thương yêu, vui mừng hớn hở ôm lấy, kết quả bị đâm đ ến thương tích đầy người.”

“Đau nhiều rồi, cũng dần chống cự lại tấm lòng của cô ấy.”

Anh ấy nhét tất cả số mì còn lại vào miệng: “Vì vậy tôi vẫn nên ở đây thêm vài ngày đợi chân tướng vậy.”

“Hai người thật sự là hai con nhím đầy gai nhọn.”

Dương Kiếm Hùng cũng đã từng là một người yêu đến điên dại, cũng hiểu rõ tâm trạng của Diệp Phi (Phàm) lúc này: “Chỉ là cậu thật sự quyết định không ra ngoài?”

“Đổi một túi mì nhân sâm qua đây.”

Diệp Phi (Phàm) dựa vào ghế lau miệng, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Dương Kiếm Hùng, cất lời: “Tôi không ra ngoài, một là để tránh mặt Đường Nhược Tuyết, tôi muốn nhân cơ hội vài ngày này suy nghĩ kỹ càng về tương lai của cả hai.”

“Hai là không muốn gây thêm phiền phức không cần thiết cho anh.”

“Tôi đã đánh vào mặt Đoan Mộc Xương và Miêu Thái Đấu, bây giờ Đoan Mộc Xương chết rồi, Miêu Thái Đấu bọn họ chắc chắn sẽ mượn cơ hội này để trả thù tôi.”

“Có áp lực từ phía các anh, bọn họ có thể không có cách nào ra tay, cũng không có cách nào dồn tôi vào chỗ chết.”

“Nhưng cũng đồng thời, dưới sự quan sát gắt gao của bọn họ, các anh cũng không thể tuỳ tiện khoan hồng, càng không thể thả tôi ra ngoài dễ dàng được.”

“Nếu như tôi đoán không lầm, Miêu Thái Đấu chắc chắn sẽ tận dụng tất cả mối quan hệ để theo sát vụ án này.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2093


Chương 2093

“Chỉ cần anh phạm một lỗi sai hoặc sơ suất hoặc lộ sơ hở, bọn họ nhất định sẽ kiện cáo luôn cả anh.”

Giọng nói của Diệp Phi (Phàm) rất bình thản nhưng lại khiến Dương Kiếm Hùng vô cùng thán phục.

Cuối cùng, Dương Kiếm Hùng nhẹ nhàng gật đầu: “Cậu đoán không sai, Miêu Thái Đấu bọn họ đã dồn hết sức lực vào chuyện này.”

“Bọn họ không chỉ tận dụng tài nguyên cả đời nhà họ Miêu, còn tự mình đi mời mấy vị lão làng ra mặt.”

“Tuy rằng mấy vị lão làng đó đã sớm nghỉ hưu, đã chín mươi tuổi, ăn cơm còn run tay không vững, nhưng tư cách và thân phận rất có tiếng.”

Anh ta cũng thẳng thắn: “Cộng thêm việc Đoan Mộc Xương là Võ Minh nguyên lão, vì vậy vụ án này không thể xảy ra sơ sót nào.”

“Anh hãy giải quyết việc chung trước đi.”

Diệp Phi (Phàm) bưng ly cà phê thổi nhẹ: “Tôi không giết người, tôi không tin bọn họ có thể đánh chết được tôi.”

“Được rồi, cậu có bản lĩnh là tốt.”

Dương Kiếm Hùng cũng ngồi thẳng dậy: “Vụ án này tôi sẽ tự mình theo sát, tôi phải xem thử, hung thủ đứng đằng sau còn có thể bày ra được trò gì.”

“Đúng rồi, cậu cảm thấy hung thủ là vì mục đích gì?”

Anh ta bỗng hỏi một câu: “Đang yên đang lành hắn vu oan giá hoạ cho cậu làm gì?”

“Muốn tôi chết đó…” Diệp Phi (Phàm) bật cười, sau đó lại lắc đầu: “Nhưng mà cũng không đúng, hắn chắc hẳn cũng biết bản lĩnh của tôi, giết người giá họa thế này không thể hại chết được tôi, không phải tôi giết thì chính là không phải tôi giết.”

“Đơn thuần chỉ muốn khiến tôi chịu ấm ức? Mục đích này có phần quá đơn giản.”

“Nói thật thì tôi quả thật không hiểu ý đồ thật sự của đối phương.”

“Nhưng mà so với mục đích của hung thủ, tôi càng tò mò hơn về khả năng nắm bắt tình báo và chi tiết của hắn.”

“Hung thủ làm sao biết được giữa tôi và Miêu Thái Đấu cùng Đoan Mộc Xương có xung đột?”

“Hắn lại làm sao biết được hôm đó tôi mặc đồ gì, mang giày gì? Làm sao biết được Đoan Mộc Xương vào thời điểm đó sẽ đi công viên Thái Hồ tản bộ?”

“Hơn nữa đối phương còn canh đúng lúc camera quan sát ở biệt thự nhà họ Đường bị hư và Đường Nhược Tuyết sẽ là một nhân chứng thời gian yếu thế.”

Não của Diệp Phi (Phàm) nhảy số rất nhanh: “Ngày hôm đó hung thủ chắc chắn đã theo dõi tôi, thời gian cũng khá dài, điều đáng kinh ngạc là tôi lại không hề cảm nhận được sự tồn tại của hắn.”

“Điều này chứng tỏ đối phương cũng là cao thủ thâm tàng bất lộ.”

Dựa vào trình độ của Diệp Phi (Phàm), nếu như bị người bình thường theo dõi chỉ sợ rất nhanh đã nhận ra.

Dương Kiếm Hùng do dự cất lời: “Biết được nhiều chi tiết như vậy, có khi nào là người thân cận của cậu?”

“Điều này làm sao có khả năng?”

Diệp Phi (Phàm) không hề do dự lắc đầu: “Hôm đó, người tôi đã từng tiếp xúc, có thể xem là người thân cận của tôi, còn biết rõ tình hình, chỉ có Viên Thanh Y và Đường Tam Quốc.”

“Anh chắc không cho rằng là Viên Thanh Y hay anh Đường giết người đó chứ?”

“Điều này vốn dĩ là không thể nào.”

“Viên Thanh Y còn không biết tôi đến nhà họ Đường, cũng không có khả năng làm hỏng camera quan sát, vả lại cô ấy cũng sẽ không hại tôi.”

“Anh Đường… tạm thời không nói đến việc anh ấy tay trói gà cũng không chặt, cho dù là cao thủ, anh ấy cũng không biết giữa tôi và Đoan Mộc Xương có hiềm khích…” Diệp Phi (Phàm) cau mày nhẹ: “Có lẽ là có một tên xấu xa đang âm thầm theo dõi tôi, nói không chừng là Miêu Kim Qua làm ra.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2094


Chương 2094

“Tôi chỉ buộc miệng nói ra, không hề nói rằng họ là kẻ giết người, suy cho cùng dựa theo miêu tả của cậu, họ đều chỉ biết một phần chi tiết mà thôi.”

Dương Kiếm Hùng nói đùa: “Trừ phi hai người…”

“Ting——” Chưa kịp dứt lời, điện thoại của anh ta bỗng rung lên, Dương Kiếm Hùng bắt máy, một lát sau mặt mày liền biến sắc: “Cả nhà Miêu Thái Đấu chết hết ư?”

Miêu Thái Đấu và hai mươi ba tên đàn em đều bị giết.

Cả vườn hoa Kỳ Lân bị giết sạch, ngay cả ba con chó ngao Tây Tạng đều nằm la liệt trước cửa lớn, tất cả đều bị đâm một nhát ngay họng.

Hiện trường căn bản không có dấu vết gì của cuộc ẩu đả, rất nhiều thủ vệ của Miêu thị đã chết một cách ngỡ ngàng, dường như vẫn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị giết rồi.

Có vài hộ vệ gắng gượng phát hiện ra kẻ thù, còn nắm chặt lấy vũ khí, nhưng vẫn chưa đánh nhau đã ngã xuống rồi.

Ngay cả người lão luyện như Miêu Thái Đấu cũng chỉ lui về sau được nửa mét thì đã bị kiếm đâm chết thảm.

Đội của Miêu Thái Đấu chuyến này đến Long Đô, ngoại trừ Phượng Dao tạm thời ra ngoài nên giữ được một mạng ra, còn lại tất cả mọi người đều chết một cách im hơi lặng tiếng tại vườn hoa.

Nghiền nát, sự nghiền nát của một sức mạnh chênh lệch vô cùng lớn.

Trước vụ án này, phía cảnh sát như gặp phải kẻ địch mạnh, cử không ít người đến hiện trường.

Nhìn thấy hiện trường gọn gàng sạch sẽ và một kiếm chặn họng, Liễu Hàn Yên bọn họ đều vô cùng tuyệt vọng, sát thủ có tay nghề chuyên nghiệp như thế này không phải là người bọn họ có thể đối phó được.

Nhưng khi bọn họ không ôm hi vọng mà khám xét hiện trường, lại liên tục tìm được chứng cứ.

Đầu tiên bọn họ tìm được một nhánh cây dính máu, sau khi kiểm nghiệm thì lại không phải máu của Miêu Thái Đấu bọn họ, mà là máu của Đoan Mộc Xương và vài vệ sĩ.

Tiếp theo Liễu Hàn Yên bọn họ còn nhặt được một bộ quần áo, kiểu dáng và họa tiết giống hệt với hung thủ giết Đoan Mộc Xương.

Sau khi qua hóa nghiệm, vài vết máu trên đó cũng là của Đoan Mộc Xương và vệ sĩ.

Cảnh sát rất nhanh đã tìm được một con dao dính máu.

Con dao cũng là thứ mà cảnh sát đã tìm kiếm trong thời gian dài, đoạn video ở công viên Thái Hồ, thấy rõ lúc bỏ trốn Diệp Phi (Phàm) cầm lấy một con dao.

Cuối cùng, từ camera giám sát Liễu Hàn Yên bọn họ còn tìm được, hung thủ mặc một bộ quần áo giống hệt với Diệp Phi (Phàm), dùng một cây kiếm ngắn gi ết chết Miêu Thái Đấu.

Khi hung thủ bỏ đi, chiếc khẩu trang vô tình rơi xuống, hệt như Diệp Phi (Phàm) trên video của công viên Thái Hồ.

Bất kể là dáng người hay là khuôn mặt, phân tích kĩ thuật và so sánh xong thì hoàn toàn trùng khớp.

Vậy cũng có nghĩa là, sau khi giết hại Đoan Mộc Xương bọn họ, Diệp Phi (Phàm) lại chạy đến công viên Kỳ Lân để giết đám Miêu Thái Đấu.

Một loạt bằng chứng này cho thấy hung thủ bắt chước Diệp Phi (Phàm), trên tay dính máu của hơn hai mươi mạng người, vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật lại còn đi khắp nơi gây án.

Điều này gây áp lực lớn cho phía cảnh sát.

Nhưng đối với Diệp Phi (Phàm) còn đang trong Cục Cảnh sát thì đây là một tin tức tốt.

Anh trong sạch rồi.

“Anh được tự do rồi.”

Gần bốn giờ, Dương Kiếm Hùng lần nữa xuất hiện trước mặt Diệp Phi (Phàm), gương mặt mang theo vẻ mệt mỏi, nhưng tinh thần lại rất phấn khích: “Không biết dây gân nào của hung thủ không đúng, giết người xong còn để lại một đống vật chứng chứng cứ, khẩu trang cũng bị rơi làm cho camera giám sát quay lại được.”

“Bây giờ có đủ chứng cứ chứng minh, quả thật là có người đã bắt chước anh để giết người.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2095


Chương 2095

Nói đến đây, anh ta lại lấy ra vài tấm ảnh được in ra, ở trên đó thấy được chiếc xe của Diệp Phi (Phàm) và thời gian: “Tất nhiên điều quan trọng nhất là Cao Tĩnh đã cung cấp một máy ghi âm lái xe.”

“Trên đó ghi lại thời gian cô ấy ở trước cửa lớn của biệt thự nhà họ Đường đợi anh và theo anh đến quán bar.”

“Chính xác đã chứng minh rằng anh đã khởi động xe vào lúc 12 giờ 7 phút, 12 giờ 10 phút ra khỏi cửa lớn biệt thự, sau đó đến thẳng quán bar 0 độ.”

“Mà lúc hung thủ chạy ra khỏi công viên Thái Hồ là 12 giờ 5 phút.”

“Mặc dù từ 11 giờ 30 đến 12 giờ 7 phút vẫn không có ai làm nhân chứng cho anh.”

“Nhưng 12 giờ 5 phút đến 12 giờ 7 phút, hai phút này không đủ để từ công viên Thái Hồ chạy về biệt thự nhà họ Đường để khởi động xe rời khỏi.”

“Kết hợp sự xuất hiện của hung thủ giả mạo với máy ghi âm lái xe, cảnh sát cho rằng anh không phải hung thủ giết hại Đoan Mộc Xương.”

Dương Kiếm Hùng vỗ vai Diệp Phi (Phàm): “Nhưng xét thấy việc hung thủ giả mạo anh, nếu cần thiết thì vẫn cần sự hợp tác của anh.”

Diệp Phi (Phàm) hơi ngớ ra, không ngờ sự chờ đợi của Cao Tĩnh đêm ấy, đã giúp anh có được bằng chứng sắt đá để thoát khỏi hiềm nghi.

Xem ra lại nợ cô ấy một ân huệ nữa.

Thế nhưng rất nhanh anh đã nghĩ đến một chuyện: “Nếu như nói hung thủ giết Đoan Mộc Xương muốn giá họa cho tôi, vậy lúc này mà giết Miêu Thái Đấu thì chính là đang giúp tôi gỡ bỏ sự hiềm nghi rồi.

“Rốt cuộc tên này đang chơi trò gì vậy?”

Trong lòng Diệp Phi (Phàm) biết rõ, chắc chắn đối phương không phải là không cẩn thận mà để lại áo và dao dính máu, làm rơi khẩu trang, mà là đang cố ý chỉ ra rằng anh ta là hung thủ giả mạo Diệp Phi (Phàm).”

“Tôi cũng không rõ, phong cách của tên này quá kì dị rồi.”

Dương Kiếm Hùng thở dài: “Nhưng bất kể như thế nào cũng được, điều quan trọng nhất là anh thoát khỏi hiềm nghi giành lại tự do.”

“Đi thôi, tôi giúp anh làm thủ tục.”

Anh ta cười: “Bên ngoài có một đống người đang đợi anh đó.”

Gần năm giờ, Diệp Phi (Phàm) từ Cục Cảnh sát đi ra, anh đã thấy mọi người đang đợi mình.

Ở bên trái, Tống Hồng Nhan và Viên Thanh Y đậu xe thành hàng dài chờ đợi, cười nhẹ điềm tĩnh, mặt đầy mong chờ.

Đường Phong Hoa cũng ở trong số đó, tay cầm lá bưởi, tóm lại là đội ngũ lớn mạnh.

Còn bên phải, Đường Nhược Tuyết cô đơn lẻ bóng, trên mặt không có sự sắc bén, chỉ còn lại áy náy và cô độc.

Hai bên tự đứng ở hai con đường, phân biệt rõ ràng, như nước và lửa không cách nào dung hòa vào nhau.

Ngay cả Đường Phong Hoa cũng không thèm nhìn Đường Nhược Tuyết, đối với cô ấy mà nói, vào lúc Lâm Thu Linh rút cây châm bạc khỏi chân, cô ấy đã không còn là người nhà họ Đường nữa rồi.

“Diệp Phi (Phàm)!”

Nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) đi ra khỏi Cục Cảnh sát, Tống Hồng Nhan bọn họ mắt sáng lên, vui mừng nhảy nhót chạy lên đón.

Đường Phong Hoa còn dùng lá bưởi vỗ lên Diệp Phi (Phàm), kêu to lên muốn giải xui cho Diệp Phi (Phàm).

Đường Nhược Tuyết nhìn thấy Diệp Phi (Phàm) mí mắt giật giật, tim co thắt dữ dội, muốn mở miệng nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Cô bước chân tiến về phía trước, cũng chỉ đi được nửa mét thì dừng lại, rõ ràng là đã cảm thấy bản thân hoàn toàn xa lạ.

Nhìn Viên Thanh Y bọn họ vây quanh Diệp Phi (Phàm) như đám sao bao bọc quanh ánh trăng, Đường Nhược Tuyết không bước tới nói gì.
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2096


Chương 2096

Cách nhau mười mấy mét, cô khẽ cúi người, thấp giọng nói một câu xin lỗi, sau đó liền quay người ngồi vào trong xe.

Diệp Phi (Phàm) nhìn thấy cảnh này, tim cảm thấy rất buồn phiền, nhưng cũng không đuổi theo.

Cứ theo như những gì anh đã nói với Dương Kiếm Hùng trong phòng họp, có lẽ hai người giữ một khoảng cách sẽ tốt hơn, nếu không sẽ mất đi phần tình cảm và kiên nhẫn cuối cùng.

“Két——” Nửa tiếng sau, đoàn xe đã về đến rừng Kim Chi, Diệp Phi (Phàm) và Tống Hồng Nhan bọn họ vừa bước xuống xe, liền nghe được một tiếng gầm lớn.

Ngay lập tức, một chiếc Mercedes-Benz lao qua đường như điên, lao thẳng về phía Diệp Phi (Phàm).

Dường như nó muốn trực tiếp tông chết Diệp Phi (Phàm).

Tống Hồng Nhan bọn họ mặt biến sắc, như không thể ngờ được có người lại hành hung.

Mắt Diệp Phi (Phàm) híp lại, cũng rất ngạc nhiên khi có người ra tay với mình.

“Ầm——” Không đợi chiếc Mercedes-Benz tông trúng Diệp Phi (Phàm), một chiếc Hummer trắng lao ra, tông vào giữa chiếc Mercedes-Benz.

Một tiếng vang lớn, chiếc Hummer trắng tông vào chiếc Mercedes-Benz đen.

Cửa xe Mercedes-Benz ngay lập tức đổ sập, cửa kính cũng vỡ tan tành, cả chiếc xe lăn ra ngoài.

Chó Đen điều khiển chiếc Hummer trắng không ngừng lại, lại tiếp tục đạp ga lao qua, tông chiếc Mercedes-Benz ra xa mười mấy mét.

Chiếc xe đùng đùng lăn đi.

Mấy giây sau, Mercedes-Benz mới ngừng lăn, lộn ngược trên đất, bốn bánh hướng lên trời, còn rỉ ra một dòng máu tươi.

“Ưm——” Một người phụ nữ từ cửa kính xe bò ra, mặt bê bết máu, trên người vẫn còn mảnh vỡ thủy tinh, nhưng vẫn cương quyết không phục.

Cô ta rút một thanh kiếm ra và hét lên: “Diệp Phi (Phàm), tôi phải giết anh……”

Diệp Phi (Phàm) vừa nhìn liền nhận ra người nọ.

Phượng Dao.

Người trước mắt muốn giết mình đúng là vệ sĩ bên người Miêu Thái Đấu, cũng là người sống sót duy nhất tại vườn hoa Kỳ Lân.

Nhìn thấy dáng vẻ đằng đằng sát khí của đối phương, Diệp Phi (Phàm) chắp hai tay sau lưng cười nhạt: “Cô Phượng, lại gặp nhau nữa rồi.”

“Diệp Phi (Phàm), đồ sát nhân này, đồ sát nhân này!”

Tình trạng thương tích của Phượng Dao không nhẹ, nhưng vẫn cương quyết không phục hét lớn: “Là anh đã giết ông Miêu bọn ho.”

“Cô Phượng, não của cô có bị bệnh hay không?”

Viên Thanh Y tiến lên một bước, ánh mắt hơi lạnh: “Cảnh sát đã chứng minh là tuần sứ Diệp vu cáo hãm hại, cô còn luôn miệng nói anh ấy là hung thủ, cô không chỉ là vu oan mà còn đàn tìm chết.”

Tay phải của cô ta hơi buông xuống, một con dao nhỏ được giấu trong cổ tay khẽ trượt xuống.

Chó Đen cũng rút shotgun ra, mặt đầy lạnh lẽo nhìn Phượng Dao.

“Hung thủ chính là Diệp Phi (Phàm).”

Phượng Dao vừa nghe liền cười ha hả, ngón tay chỉ vào Diệp Phi (Phàm) hét lên: “Diệp Phi (Phàm) giết Đoan Mộc trưởng lão, không cẩn thận bị camera giám sát quay lại nên phải ngồi tù, anh ta sai khiến đàn em đóng giả anh ta, trà trộn vào vườn hoa Kỳ Lân để giết ông Miêu bọn họ.”

“Còn cố ý để lại vật chứng chứng cứ làm xáo trộn ánh mắt, sau đó nhờ mối quan hệ với cảnh sát mà thoát ra ngoài một cách an toàn.”

Cô ta trầm giọng: “Diệp Phi (Phàm), anh nói có đúng hay không?”

“Nhân chứng vật chứng bày ra đó, ngay cả cái đồ già cỗi được nhà họ Miêu mời đến cũng không nói lại được gì, không dám khăng khăng tạm giam Diệp Phi (Phàm) nữa, cô còn kiên quyết khẳng định là Diệp Phi (Phàm) sao?”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2097


Chương 2097

Trên mặt Viên Thanh Y lộ ra sát ý: “Cô chán sống rồi đúng không?”

“Là thật hay giả, Diệp Phi (Phàm), anh giấu được người khác nhưng không giấu được tôi.”

Phượng Dao vẫn không để ý mà quát lên: “Trong lòng tôi biết rất rõ, chính là anh đã giết ông Miêu bọn họ.”

“Thật không ngờ cảnh sát trả lại sự trong sạch cho tôi, nhưng các người càng khẳng định tôi là hung thủ?”

Trong đầu Diệp Phi (Phàm) chợt lóe lên, cười nhạt nhìn Phượng Dao: “Đột nhiên tôi hơi hiểu ra, bàn tay đứng sau màn lại muốn giết Miêu Thái Đấu, còn lưu lại chứng cứ để rửa sạch tội cho tôi.”

“Người đó muốn lấy lui làm tiến.”

“Miêu Thái Đấu chết, dân tình của cả Miêu Thành ắt phải nổi dậy, chứng cứ nào cũng không thể cản nổi sự mãnh liệt của lòng thù hận.”

“Tôi và bọn họ vốn có thù sinh tử, bọn họ cũng sẽ cho rằng là tôi giết Đoan Mộc Xương và Miêu Thái Đấu.”

“Bây giờ tôi thoát thân mà không có chút tổn hại nào, chỉ sẽ khiến cho bọn họ càng điên cuồng và phẫn nộ.”

“Bọn họ sẽ cho rằng tôi chính là hung thủ gi ết chết Đoan Mộc Xương, là tôi không cẩn thận để rơi khẩu trang làm camera giám sát quay được nên mới bị bắt giam.”

“Để được vô tội phóng thích, tôi lại sai đàn em thân cận giết Miêu Thái Đấu để lẫn lộn trái phải.”

“Bằng cách này, vô số người trung thành với Miêu Thái Đấu sẽ sống chết với tôi.”

“Bàn tay đứng sau màn vớt tôi từ cái hố cảnh sát này, không phải để cho tôi sự tự do và trong sạch, mà là muốn đẩy tôi vào một cái hố khác.”

Diệp Phi (Phàm) đã thông suốt, cũng không lớn mạnh bằng thế lực ngầm của bàn tay đứng sau màn, không biết rốt cuộc đã đắc tội với vị đại thần nào, muốn đối phó mới mình như thế.

Tống Hồng Nhan bọn họ đều là người thông minh, Diệp Phi (Phàm) vừa chỉ ra như thế, vẻ mặt dần biến sắc, thầm kêu kẻ địch này thật độc ác.

Phượng Dao cũng hơi ngớ ra, ngay sau đó liền cười lạnh: “Diệp Phi (Phàm), đừng giả điên giả khờ nữa, bàn tay đứng sau màn gì chứ, lấy lui làm tiến gì chứ, đều là anh tự biên tự diễn thôi.”

“Từ đầu tới cuối, chính là anh giết người.”

“Anh lừa được người khác nhưng không lừa được chúng tôi đâu.”

“Bây giờ anh đã trở thành kẻ thù chung của cả Miêu Thành.”

Sát ý của cô ta mãnh liệt: “Chúng tôi nhất định sẽ giết anh trả thù cho ông Miêu bọn họ.”

Trong khi nói, Phượng Dao vẫy cây kiếm ngắn xông về phía Diệp Phi (Phàm).

“Bang——” Viên Thanh Y không cho cô cơ hội đến gần Diệp Phi (Phàm), trực tiếp bước đến trước mặt Phượng Dao, không đợi kiếm ngắn rơi xuống, cô ấy liền giẫm lên.

Phần bụng của Phượng Dao đau nhói, kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống, văng ra xa bảy tám mét.

Viên Thanh Y bước tới, lại giẫm lên lần nữa.

Phượng Dao vừa bò dậy được một nửa lại bị ngã xuống đất, tiếp theo lại bị Viên Thanh Y giẫm lên.

“Báo thù?

Cô cũng xứng sao?”

Diệp Phi (Phàm) ra hiệu cho Viên Thanh Y đừng giết người, nhìn Phượng Dao cười không nói: “Đối với các người, tôi chẳng để vào trong mắt, tôi phân tích một loạt, chỉ muốn tìm ra sự thật.”

“Nếu như các người muốn báo thù, vậy thì mau đến đây đi.”

“Người nào đến, tôi giết người đó, đến đôi nào, tôi giết đôi đó.”

“Nhưng mà hôm nay tâm trạng tôi tốt, tha cho cô một lần, cút.”
 
Chàng Rể Bác Sĩ
Chương 2098


Chương 2098

Vốn dĩ Diệp Phi (Phàm) muốn trực tiếp giết Phượng Dao bớt đi một tai họa, nhưng khi nhìn thấy ba mẹ đang ở bệnh viện thì tạm thời tha cho cô ta một mạng.

Vẻ mặt Phượng Dao đầy căm uất, muốn đánh chết Diệp Phi (Phàm), nhưng lại bị Viên Thanh Y đạp văng ra xa vài mét.

“Cút!”

Viên Thanh Y quát lớn: “Về nói với Miêu Kim Qua bọn họ, việc này không liên quan gì đến cậu Diệp, nếu còn dám vu oan nữa, tôi sẽ lấy đầu bọn họ.”

Phượng Dao nghiến răng nghiến lợi: “Diệp Phi (Phàm), anh là đồ hèn nhát, có giỏi thì một mình đấu với tôi, trốn sau lưng phụ nữ thì tính là gì chứ?”

Diệp Phi (Phàm) không nói gì:

“Cút!”

Nét mặt của Phượng Dao rất khó coi, nhìn Diệp Phi (Phàm) một cái thật cay độc, ngay sau đó liền cắn chặt môi nhịn đau rời đi.

Gần như bóng người của cô ta dần biến mất, một người phụ nữ cũng âm thầm chết…… sáng hôm sau, Diệp Phi (Phàm) dậy sớm.

Tập thể dục buổi sáng xong, anh tắm rửa rồi thay một bộ quần áo, vội vã lái xe đến quán trà cách đó mười cây số.

Quán trà này là một cửa hiệu lâu đời, ba mươi năm lịch sử, mặc dù tòa nhà năm tầng hơi cũ, nhưng vì hương vị không tồi, nên rất đông người.

Tuy nhiên Diệp Phi (Phàm) đi lên lầu năm lại không có ai, cả một tầng đều bị bao hết.

Diệp Phi (Phàm) nhìn quanh tầng năm, sau đó liền đi vào một phòng bao hạng nhất, bên trong cũng không có một ai.

Diệp Phi (Phàm) cười cười không quan tâm, đi đến bên cạnh, kéo một cánh cửa bí mật ra, anh xuất hiện ở phòng bao hạng hai.

“Chào cậu Diệp!”

Gần như khi anh vừa xuất hiện, một người phụ nữ trong góc liền đứng lên, kính cẩn lễ độ chào hỏi.

Thái Linh Chi.

Người phụ nữ mặc áo trắng xinh đẹp và lạnh lùng.

“Có tìm được tin tức gì của hung thủ không?”

Diệp Phi (Phàm) hơi gật đầu, cũng không chào hỏi nhiều, sau khi ngồi xuống liền hỏi: “Không làm rõ lai lịch và ý đồ của đối phương, tôi ngủ cũng không yên được.”

Hôm qua còn muốn sau khi thông qua bàn tay đứng sau màn đào cho mình một cái hố lớn, Diệp Phi (Phàm) liền xem trọng đối phương, hi vọng mau chóng giải quyết tai họa này để bản thân yên tâm.

“Hung thủ rất gian xảo, không ít manh mối chỉ điều tra được một nửa thì đã đứt rồi.”

Thái Chi Linh thấp giọng giải thích, sau đó rót cho Diệp Phi (Phàm) một li nước nóng: “Hơn nữa kỹ thuật, cách giết người và vết thương chí mạng của đối phương, hoàn toàn không có điểm gì đặc biệt.

“Tôi còn cho người nhìn chằm chằm người sống sót duy nhất Phượng Dao, xem có phải chuyện này do Miêu Kim Qua bày ra hay không, cuối cùng lại không phát hiện sau lưng Phượng Dao có người xui khiến.”

Cô ta còn nói thêm một câu: “Nhưng mà cho tôi thêm vài ngày, tôi cho người sắp xếp lại manh mối, có lẽ sẽ tìm được thứ gì đó có giá trị.”

“Tên hung thủ này hơi khó giải quyết nhỉ.”

Diệp Phi (Phàm) bưng tách trà lên uống một ngụm: “Ngay cả cô cũng không tìm được dấu vết.”

Diệp Phi (Phàm) sớm đã hiểu biết khả năng tình báo của nhà họ Thái, chỉ cần sẵn sàng vung tiền vào, tình báo có khó hơn nữa cũng có thể moi ra được một chút tin tức.

Bây giờ lại không có chút tiến triển gì, không thể không khiến cho Diệp Phi (Phàm) phải ám chỉ kẻ thù lớn mạnh.
 
Back
Top Dưới