Đam Mỹ Chẳng Màng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chẳng Màng
Chương 40: 40: Công Công Ngươi Thế Này Là Được Yêu Mà Kiêu Đó


Mùa hè năm Nguyên Trinh thứ tám ào tới chẳng để cho người ta đề phòng, nặng nề cuốn theo những cuộc đấu đá quyền thế đẫm mùi máu.
Bên ngoài ve kêu không ngừng, dường như còn nghe được cả tiếng mấy tiểu nội thị chuyện trò, tiếng người tới lui vội vội vàng vàng, còn cả mấy tiếng í ới ” Cao lên tí”, “Lấy tôi cây trúc”.
Gần nhất Quý Nghiêu nghe nói Dương Hạ không thích tiếng ve kêu, nghe khó chịu, bắt mấy tiểu nội thị trèo cây bắt ve.
Giữa hè, một đám người tụ tập dưới gốc cây, đầu đầy mồ hôi, mặt đỏ ửng vì nóng.
Quý Nghiêu nghiêng nghiêng tai lắng nghe xong cười, hỏi Dương Hạ: “Làm thế thì được hả công công?””
“Có ít còn hơn không?” Dương Hạ ghé vào trên giường, không nhúc nhích, mấy quyển sổ con nằm bừa phứa trên mặt đất.

Quý Nghiêu ngực trần ngồi ở mép giường, cúi người nhặt chúng lên, tiện tay lật mấy trang, toàn là buộc tội Dương Hạ, liệt kê các tội trạng, lời lẽ chuẩn xác.
“Không thì công công chặt cây luôn đi cho đỡ rách việc.” Quý Nghiêu vừa nói vừa nhìn sổ con, bấm đốt ngón tay tính: “Kết bè kết phái, thiện quyền loạn chính, không tuân thủ pháp lệnh lập nhà tù tư nhân, mưu hại người trung thành…”
Y quét mắt qua, nở nụ cười: “Ái chà, còn có cả dâm loạn cung đình.”
Quý Nghiêu ném sổ con đi, vươn tới bóp hai má Dương Hạ: “Công công dâm loạn cung đình với ai thế nhỉ?”
Quý Nghiêu tinh lực tràn đầy, cứ quấn quýt Dương Hạ mà dằn vặt.

Toàn thân hai người rất nhiều dấu vết nhưng người Dương Hạ thì rõ hơn.

Quý Nghiêu thích cắn hắn, da Dương Hạ trắng trẻo, mềm mại, mơn mởn, chỉ nhẹ nhàng thôi cũng để lại vết loang lổ rồi khiến Quý Nghiêu nghiện.
“Ta thích phơi nắng qua cửa sổ.” Dương Hạ mất kiên nhẫn xoay người lại, mí mắt nhấc lên, lạnh lùng nói: “Ngươi nói xem là ai?”
Quý Nghiêu nháy mắt, nói lời chính nghĩa: “Sinh hoạt cá nhân của công công sao ta biết được.”
Dương Hạ càng lúc càng không thích Quý Nghiêu giả bộ ngoan ngoãn trước mặt hắn.

Hắn nhếch mép, bình tĩnh nói: “Chỉ là vài tiểu cung nhân lanh lợi mới vào cung thôi.”
Quý Nghiêu tỏ vẻ không thể tin nổi, đau lòng nói: “Công công thay lòng đổi dạ như vậy làm ta đau lòng lắm thay.”
Dương Hạ liếc y một cái.

Quý Nghiêu nhào lên người hắn, hỏi tội nghiệp như một đứa trẻ không được cưng chiều: “Bọn chúng có đẹp như ta không, có làm công công sướng như ta không, có thích công công như ta không?”
Dương Hạ kêu lên, ghét bỏ mà nói: “Nặng, dậy đi đừng có đè ta.”
Quý Nghiêu dán lên người Dương Hạ, người y nóng bỏng, bờ ngực cong rõ ràng, vây chặt người trong vòng tay, nói những lời mà Dương Hạ trong đó như kẻ phụ lòng: “Công công mỗi thế cũng chê ta.”
Dương Hạ đẩy y, không đẩy được, tức phì cười, nắm cằm Quý Nghiêu, nói: “Đúng, chê đấy, cũng có được yêu quý đâu mà.”
Quý Nghiêu chực khóc như nghe tin buồn: “Lòng đau như cắt, chẳng còn gì lưu luyến nữa.”
Mồm miệng thì buồn bã mà bên dưới thì bừng bừng, d**ng v*t mới bắn xong đã cương lên một nửa.

Quý Nghiêu dùng bên dưới đẩy đẩy Dương Hạ, đớn đau mà rằng: “Thôi thôi, sống vậy thà rằng chết trên người công công.”
Mặt Dương Hạ biến sắc, kêu lên: “Quý Nghiêu!”
Hắn nắm lấy vai Quý Nghiêu: “Đừng có lại đây.”
Quý Nghiêu từ từ chớp mắt: “Sao mà ta nghe nói tiểu cung nữ bên Thích quý phi đến tìm công công nhỉ.”
Dương Hạ nhíu mày.

Thích quý phi thất sủng, Lục Hầu đến van cầu hắn, xin hắn nói tốt cho quý phi trước mặt Hoàng đế.
Dương Hạ đương nhiên là không đồng ý.

Lục Hầu từng có tâm tư khác với hắn hiện giờ lại càng thấy khó xử, lại có phần hối hận, sợ hãi, oán hận, vừa khóc vừa mắng Dương Hạ.
Dương Hạ không muốn gây sự.
Chuyện này không có nhiều người biết nhưng không ngờ rằng Quý Nghiêu cũng biết.
Quý Nghiêu nói: “Năm ấy công công tận tâm với cô ả lắm mà, còn không tiếc công hủy thi diệt tích cho ả mà.”
Dương Hạ nhìn Quý Nghiêu hỏi: “Điện hạ ghen à?”
Quý Nghiêu thở dài: “Đúng vậy, ghen đó.”
Y nhìn chằm chằm Dương Hạ, lạnh giọng: “Ta hận nhất kẻ khác cứ nhớ thương đồ của ta.”
Dương Hạ cười khẩy: “Chuyện từ lâu rồi mà giờ Điện hạ còn ghen lại mà không sợ đau đầu à?”
Quý Nghiêu dùng môi lấp bờ môi hắn, hạ giọng cười đáp: “Không đau đầu, đau lòng cơ.”
Dương Hạ nhìn y, vươn lưỡi l**m khóe môi Quý Nghiêu, đảo khách thành chủ vươn đầu lưỡi vào miệng y.

Lập tức, Quý Nghiêu thở nặng nề hơn.
Môi lưỡi khi quấn quýt trở nên nóng bỏng lại tình sắc, vật kia của Quý Nghiêu lại càng cứng hơn, ma sát vào bắp đùi Dương Hạ, tay y cũng chẳng nghe lời mà xoa bóp b* m*ng căng mẩy.

Dương Hạ thở hổn hển, ngửa mặt lên.

Quý Nghiêu như cảm giác được, mở mắt ra nhìn Dương Hạ.

Bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt đen thẳm của người thiếu niên để lộ t*nh d*c và sự si mê.

Cổ họng Dương Hạ giật giật, ma xui quỷ khiến thế nào mà đưa tay chạm vào d**ng v*t đã c**ng c*ng hoàn toàn của Quý Nghiêu, ngón tay bao lấy.
Cổ họng Quý Nghiêu phát ra tiếng r*n r* kích động, nhìn Dương Hạ đầy vẻ ngoài ý muốn.

Dương Hạ nhìn xuống, lông mi cong dài, đôi môi mỏng trông có vẻ sắc sảo.
Hắn ra vẻ không để ý, chơi đùa d**ng v*t to lớn của người thiếu niên nhưng ngón tay run rẩy, lòng bàn tay đã đầm đìa mồ hôi.

Quý Nghiêu không biết đủ, đẩy đẩy hắn, nũng nịu thúc giục: “Công công đừng có giày vò ta mà.”
Dương Hạ siết chặt tay một chút như trách phạt, vật kia trong lòng bàn tay hắn lại to lên một chút.

Dương Hạ ra lệnh: “Đừng nhúc nhích.”
Quý Nghiêu thở hổn hển, từ từ bình tĩnh lại, ánh mắt lưu luyến rời khỏi Dương Hạ.
Ngón tay thon dài của Dương Hạ di chuyển từ q** đ** đến túi tinh đầy đặn.

Hình ảnh đó khiến người ta sục sôi, dươn vật phun ra một chút dịch thể.

Dương Hạ nuốt nước bọt, lạnh mặt, đánh khẽ vào thứ to lớn khiến người ta sợ hãi kia: “Bảo đừng có nhúc nhích rồi.”
Quý Nghiêu cúi đầu, rên khẽ, mở rộng chân cho Dương Hạ chơi d**ng v*t của mình, khóe miệng cong con: “Công công, ngươi có biết ngươi thế này là gì không?”
Dương Hạ không tập trung, hỏi lại: “Hử?”
Quý Nghiêu l**m răng nanh, mắt híp lại, có vài phần gợi cảm của tuổi trẻ, cười đáp: “Cậy được chiều mà kiêu, à không phải.” Y dừng lại, khẳng định nói: “Được yêu mà kiêu.”
Chờ hai người đứng dậy khỏi giường đã qua một canh giờ.

Dương Hạ đứng bên giường mặc quần áo, bất cẩn giẫm lên quần áo của Quý Nghiêu mà như giẫm phải cái gì.

Dương Hạ quay lại gạt quần áo ra nhặt một cái bình Thanh Hoa nhỏ xinh xắn lên, như một bình rượu tí hon vậy.

Hắn lắc lắc, tiếng rung vang lên, hỏi Quý Nghiêu: “Cái gì đây?”
Quý Nghiêu nháy mắt, ngồi dậy nói: “Kẹo đậu đấy.”
Dương Hạ nhìn hắn.
Quý Nghiêu cười, vươn dậy kéo nắp bình.

Nút bình vừa bị tháo ra đã để lộ mấy viên kẹo.

Quý Nghiêu lại lắc mấy cái, mấy cái kẹo đậu màu sắc khác nhau xuất hiện, nằm rải rác trên lòng bàn tay trắng mịn.
Quý Nghiêu hào hứng nói: “Màu trắng là vị vải, màu đỏ là vị quế, đây là vị hạt dẻ…”
Dương Hạ nghe giới thiệu mấy viên kẹo đậu ngọt này, im lặng một chốc, hỏi: “Ai cho ngươi?”
“Đầu bếp nữ trong phủ làm để dỗ đứa cháu bốn tuổi đó.

Ta thấy ngon nên kêu bà làm cho mấy loại.” Ánh mắt Quý Nghiêu lúc này để lộ tính trẻ con, thì thầm: “Vị vải là Hoàng huynh mới lấy cho ta đó, mất bao nhiêu công mới làm được.”
“Công công nếm thử chứ?”
Dương Hạ nói: “Không cần, Điện hạ ăn đi.”
Quý Nghiêu chẳng ngại ngùng, thảy hai viên lên miệng, thỏa mãn mà rằng: “Ngọt.”
Dương Hạ không nhịn được, nói: “Điện hạ, kẹo đậu là quà vặt của con nít.”
Quý Nghiêu thẳng thắn đáp: “Hồi nhỏ ở lãnh cung không có kẹo đường, chẳng được ăn, giờ ăn nhiều chút.”
***.
 
Chẳng Màng
Chương 41: 41: Em Mời Anh Ăn Kẹo Đậu Nhé



 
Chẳng Màng
Chương 42: 42: Công Công Ngươi Là Mạng Của Ta



 
Chẳng Màng
Chương 43: 43: Công Công Chơi Đủ Rồi Thì Đến Lượt Ta



 
Chẳng Màng
Chương 45: 45: Có Trăng Sáng Rọi Soi Có Núi Non Cây Cỏ Cùng Nhìn


Trong nháy mắt đó, Dương Hạ chẳng thể nghe được Quý Nghiêu nói gì nữa.

Hắn đau quá, thậm chí Dương Hạ nhớ lại cả một đao đời trước ở pháp trường.

Hiện giờ hắn đang tr*n tr**ng, có trăng sáng rọi soi, cây cỏ núi non cùng đang nhìn mình thụ hình.
Còn cây d**ng v*t vừa cứng vừa nóng khiến người ta sợ hãi kia là hung khí, xé toạc thân thể hắn, từng chút từng chút mà cắm nát hắn rồi lại xây lên.
Dương Hạ đau đến mức mặt trắng bệch, miệng hé mở phát ra những âm thanh nức nở.
Hắn quá chặt khiến Quý Nghiêu vừa sướng vừa đau.

Y giơ tay ve vuốt b* m*ng Dương Hạ, giọng nói tràn đầy d*c v*ng nhưng vẫn thật dịu dàng: “Công công thả lỏng một chút, ngươi cắn ta đau quá.”
Nói xong lại khó khăn rút ra rồi mạnh mẽ đâm vào khiến Dương Hạ nghẹn ngào kêu lên, run rẩy gọi: “Quý Nghiêu!”
Thấy giọng hắn khó chịu như khóc nấc lên, Quý Nghiêu kích động vô cùng.

Y l**m bờ vai Dương Hạ, thích thú như một con chó con, vừa l**m vừa lẩm bẩm: “Bên trong công công nóng quá.”
Quý Nghiêu như mất kiểm soát bóp eo Dương Hạ đâm thật mạnh lên.

Vật kia hung ác mà đi vào sâu bên trong như một vụ cướp bóc thô bạo.
Nước mắt Dương Hạ tuôn rơi, toàn thân lẩy bẩy, đau vô cùng, chỉ biết cắn răng mà chửi Quý Nghiêu loạn lên.

Nhưng hắn ít học, tới lui cũng chỉ có mấy câu vô liêm sỉ, muốn giết y linh tinh.
Quý Nghiêu buồn cười.

Y th* d*c đến là ngọt lại gợi cảm.

Bàn tay y lần tới phía trước của Dương Hạ, sờ vào nơi không trọn vẹn kia của hắn.

Chỗ đó trơn bóng, sạch sẽ, ngây ngô lại tràn đầy vị sắc dục ướt át, y si mê, đắm đuối mà rằng: “Nơi này của công công thật đáng yêu, thích lắm.”
Y thích đến mức không biết làm thế nào cho phải.

Nước chảy róc rách, côn trùng kêu vang, ánh trăng rơi trên tấm lưng bị y chơi đến phát run của Dương Hạ, xương bướm gầy guộc như con bướm giương cánh bay.
Quý Nghiêu dùng sức dưa đẩy nhanh hơn, càng đâm càng ác, như muốn đóng đinh mình với Dương Hạ cùng một chỗ.
Dương Hạ choáng váng.

Vật kia của Quý Nghiêu to lớn, cứ đâm vào bên trong như chó điên đ*ng d*c, v*ch th*t mềm mại không chịu nổi, nóng lên, đau đớn.
Dương Hạ bám vào cạnh tảng đá, ngốc nghếch khép lại đôi chân đã tê dại như muốn chống đỡ sự dâm loạn hạ lưu của y, hắn ngây ngô mà cầu xin: “Chậm một chút, được không… Quý Nghiêu à, Quý Nghiêu, ngươi nhẹ nhàng được không?”
Y vừa đâm tới mông hắn đã cong lên, hai cánh mông thịt đỏ hồng ướt át, lỗ nhỏ ngậm d**ng v*t thô to lại càng đáng thương, đau khổ mà nuốt vào.
Hầu kết Quý Nghiêu giật giật, nói: “Không được.”

“Sao công công có thể quyến rũ ta.” Quý Nghiêu ghé vào bên tai hắn, vừa ăn cắp vừa la làng: “Lại còn bảo ta nhẹ thôi.” Y dã thu nhe răng nanh ra, từ từ thưởng thức con mồi: “Không nhẹ được!”
Dương Hạ định chửi y nói năng bậy bạ nhưng bị đâm đến mức chỉ còn phát ra đơn âm.

Cảm giác thứ kia ra vào trong cơ thể cực kỳ rõ ràng.

Thứ đó của thiếu niên nóng bỏng, c**ng c*ng, gân xanh nổi lên, lại mạnh mẽ, mỗi lần đâm vào đều đâm rất sâu.
Dương Hạ không được tỉnh táo, đến khi Quý Nghiêu b*n r* cũng vẫn hoảng hốt hồi lâu, một lúc sau mới ấm ách mà chửi: “Cút khỏi người ta ngay!”
Quý Nghiêu dán lên lưng hắn, hôn bả vai: “Không muốn.”
“Công công cho ta ôm một chốc.”
Dương Hạ chẳng thể chịu được sự thân mật sến súa như ôm nhau.

Cả hai người đều mướt mồ hôi, tóc quấn lấy tóc, thứ kia đã mềm xuống còn cắm ở bên trong khiến Dương Hạ vừa thẹn vừa giận, lại có mấy phần luống cuống, mờ mịt.
Dương Hạ nhắm mắt, nói: “Đá cứng quá làm ta đau.”
Quý Nghiêu cười khẽ: “Công công cũng nhõng nhẽo quá.”
Y đứng dậy khỏi người Dương Hạ, d**ng v*t mềm xuống từ từ đi ra, k*ch th*ch đến mức Dương Hạ khẽ th* d*c.

Quý Nghiêu nhìn Dương Hạ đang ghé vào tảng đá không chớp mắt, tóc đen đã ướt mồ hôi, rối bời trên làn da trắng trẻo trông đến là diễm lệ.
Dương Hạ khó khăn đứng dậy rồi lại khuỵu xuống, cửa sau như mất khống chế, t*nh d*ch theo đó chảy ra.

Hắn tựa hồ như cảm nhận được ánh mắt nóng cháy của Quý Nghiêu ở phía sau, mặt đỏ bừng, quay ra đằng sau, oán hận mà đẩy Quý Nghiêu ra.
t*nh d*ch trượt trên cặp đùi thon dài.
Ngực Dương Hạ phập phồng, cả giận nói: “Ai cho ngươi… bắn vào bên trong!”
Ánh mắt Quý Nghiêu tham lam mà nhìn hắn, vẻ mặt y ngoan ngoãn, nói đầy vẻ tủi thân: “Tai công công cắn chặt quá ta không nhịn được.”
Dương Hạ: “…”
“Đừng tới gần ta.” Dương Hạ cảnh cáo Quý Nghiêu.
Quý Nghiêu đứng nhìn Dương Hạ quay lưng về phía mình, run rẩy bước vào trong suối.
Khóe miệng y cong lên để lộ đôi răng nanh: “Công công định rửa sạch à?”
Lưng Dương Hạ cứng đờ, hắn đứng trợn mắt nhìn bóng cây phía trước, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi câm đi!”
Ánh mắt Quý Nghiêu lưu luyến từ bờ vai xuống đến lưng hắn, bọt nước long lanh, từng giọt từng giọt chảy xuống.

Bên dưới Quý Nghiêu ngày càng c**ng c*ng nhưng y chỉ đứng trên bờ nhìn Dương Hạ đưa tay v**t v* d**ng v*t chưa thỏa mãn của mình.
Dương Hạ vừa căm giận vừa tắm.

Quý Nghiêu l**m hôn như con chó điên, trên người còn dính dấp mồ hôi của cả hai nhưng Dương Hạ lưu ý nhất về t*nh d*ch y bắn vào mông hắn.
Thằng ranh Quý Nghiêu này không biết là vô ý hay cố tình mà bắn sâu như vậy mà Dương Hạ thì sĩ diện, không dùng tay moi ra, bên trong đó vẫn còn cảm giác d**ng v*t cọ xát ở bên trong.
Nước suối lành lạnh khiến đầu óc nóng lên của hắn cũng tỉnh táo hơn, vừa lúc đằng sau lại có tiếng th* d*c của người thiếu niên.

Dương Hạ tức giận quay lại, đang định chửi Quý Nghiêu thì một cây d**ng v*t căng phồng, sung mãn vươn lên, q** đ** thô to, trông cực kỳ có tính uy h**p va phải mắt hắn.
Lưỡi Dương Hạ như bị tha đi rồi, mặt hắn thoắt đỏ thoắt trắng, tay vỗ nhẹ vào mặt nước, dịch tầm mắt đi, cả giận nói: “Hạ lưu! Quý Nghiêu, ngươi có yên được hay không vậy?”
Quý Nghiêu nhìn chằm chằm Dương Hạ đầy dục niệm, đáp: “Không yên được.”
“Công công không cho ta thỏa mãn sao mà yên được?”

Trong đầu Dương Hạ toàn là những thứ kia của Quý Nghiêu, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, thân thể đẹp đẽ, vân da rõ ràng, nơi ở giữa của thiếu niên đâm hắn chỉ cách một lớp tầng niêm mạc mong manh mà chọc hắn khiến Dương Hạ không thở nổi.
Quý Nghiêu nói: “Vú công công xước rồi.”
Trong giọng nói có một chút đau lòng, tiếc nuối lại bất mãn như thể nơi bị thương kia bị tảng đá đoạt mất vậy.

đầu v* đẹp đến thế mà bị nó làm hỏng.
Trong cơ thể Dương Hạ bỗng dưng nóng lên.

Ánh mắt Quý Nghiêu như hóa thành thực thể, thiêu đốt khiến đầu óc hắn nóng lên đến mức Quý Nghiêu đến bên lúc nào cũng không biết.
Quý Nghiêu ôm hắn, hai ngón tay lại đâm vào cửa sau của Dương Hạ: “Công công đừng nhúc nhích, thứ đó mà không được rửa sạch thì bệnh mất.”
Tai Dương Hạ đỏ bừng.

Đột nhiên hắn trượt chân, suýt thì chìm vào trong nước thì Quý Nghiêu ôm chặt lấy hắn, hai người ngồi bên suối nước.
Hai người tr*n tr**ng, mặt đối mặt, gần tới mức cảm nhận được hơi thở của nhau.
Hai ngón tay của Quý Nghiêu tách cửa hậu ra, nước lạnh tràn vào khiến Dương Hạ sợ run lên mới tỉnh lại nhưng cũng chẳng thể nói lời nào, thôi thì cũng đã rồi đành mím môi im lặng.
Mấy ngón tay thô ráp vuốt phẳng lớp thịt mềm bên trong khiến người run rẩy.

Quý Nghiêu tán thưởng: “Bên trong công công mềm mại thật.”
Mặt Dương Hạ không biến sắc: “Ngươi đừng nói nữa.”
Quý Nghiêu cười: “Công công đáng yêu quá.” Y rút ngón tay ra, thay bằng vật đó của mình, đâm lút cán: “Vừa nãy là ta không tốt, chỉ biết có mình mình.”
“Lần nữa được không nào?” Y hôn lên môi Dương Hạ: “Ta cũng sẽ làm công công sướng.”.
 
Chẳng Màng
Chương 46: 46: Tốt Nhất Là Công Công Nên Cầu Nguyện Cho Ta Sống Lâu Một Chút


Edit: Đờ
Quý Nghiêu nói muốn cho Dương Hạ thấy sướng thì chậm lại, Dương Hạ chưa kịp phản kháng đã bị y chặn lại bằng môi lưỡi, dỗ dành hôn môi.
Miệng lưỡi quấn quýt, Quý Nghiêu chỉ hôn bằng bản năng, quá dính dấp giày vò người khác.

Hai người ai cũng không nhắm mắt, nhìn nhau.

Quý Nghiêu cười với hắn, ánh mắt ánh lên nụ cười, tr*n tr** mà si mê.

Dương Hạ ngẩn người, Quý Nghiêu lại hôn lên đôi mắt hắn.

Cứ cho là giờ khắc này Quý Nghiêu rất ngoan nhưng bọn họ đang tr*n tr**ng đối diện nhau khiến Dương Hạ bối rối như bị người ta ngậm trong miệng, được thương yêu, được cưng chiều.
Thích là thật, dịu dàng cũng là thật.
Trong phút chốc, trái tim hắn như bị móng vuốt của mèo con gãi gãi, không có vuốt sắc, chỉ mềm mại vô hại, tê tê ngứa ngứa.
Hắn chẳng thể buông lời trách mắng nữa, chỉ biết tức giận quay đi.

Đột nhiên, bên dưới từ từ chuyển động, không biết động tới chỗ nào khiến Dương Hạ bật ra tiếng rên khẽ, căng cả người.
Quý Nghiêu hỏi: “Có phải nơi này chăng?” Trong giọng y đầy vẻ ngạc nhiên còn pha lẫn hứng thú, l**m vành tai mỏng đã đỏ lên của Dương Hạ: “Sách bảo là chơi đúng chỗ sẽ sướng.”
“Công công còn đau không?”
Mặt Dương Hạ đỏ lựng, bóp chặt tay Quý Nghiêu, hô hấp không đều, hỏi: “Sách, sách nào? Chỗ, chỗ nào..?”
Quý Nghiêu thản nhiên đáp: “Đông cung đồ công công tặng ta đó.”
“…” Sắc mặt Dương Hạ khó coi: “Bậy bạ! Đông cung đó toàn là chuyện nam nữ, làm gì có kiểu này…”
Hắn không đáp, Quý Nghiêu cũng chỉ cười cười, nhìn Dương Hạ buông tiếng thở dài: “Có nam nữ thi cũng có cả nam nam.” Y chẳng mảy may biết mình sai trái mà còn hồn nhiên như trẻ con tranh công: “Vì không làm đau công công, ta chẳng những xem đông cung đồ, còn đi xem tận mắt cơ.”
Dương Hạ lạnh lùng nói: “Ta rất đau.”
“Trách công công đáng yêu quá ta không nhịn được thôi.” Giọng điệu Quý Nghiêu dịu dàng, từ từ chuyển động eo, tìm n** m*n c*m của hắn mà cọ sát, lại còn hỏi: “Đau không?”

Đau thì có nhưng cũng không đau quá, lại có mấy phần ngứa ngáy, cảm giác xa lạ khiến Dương Hạ kinh hoàng, luống cuống.

Hắn mím chặt môi, Quý Nghiêu lại ghé vào bên tai hắn, hỏi: “Công công có cảm giác không?”
Như một trận sự thăm dò tình ái bền bỉ, y muốn xé cơ thể này ra, muốn nắm trọn cả đau đớn, sung sướng của hắn trong tay.
Quý Nghiêu càng hỏi Dương Hạ càng thẹn, toàn thân đỏ ửng, bên dưới thít lại như miệng có thể ăn thịt người, ngậm lấy d**ng v*t đầy sức sống, nuốt cắn đầy tò mò lại d*m đ*ng.

Quý Nghiêu không kiềm chế được, nói giọng nặng nề, khàn khàn, đầy gợi cảm: “Sướng không?”
Dương Hạ bị ép buộc tới đường cùng, cắn bả vai Quý Nghiêu, ậm ờ mà mắng y căm phẫn: “Làm thì làm đi, đừng có giở trò!”
Quý Nghiêu mỉm cười: “Công công khó chiều quá đi mà!”
“Đau không được, sướng cũng không xong, thế công công muốn sao, hửm?”
Quý Nghiêu vừa dứt lời thì b*p m*ng Dương Hạ, cắm thẳng vào nơi nhạy cảm, d**ng v*t nóng bỏng, nước suối lạnh lẽo chảy vào trong theo động tác kịch liệt của y.

Dương Hạ thấy vừa đau lại vừa thích, hắn chưa bao giờ cảm nhận được điều này.

Suối nước nay trở thành sóng nước ngập trời, thổi quét tới mà hắn lại là kẻ bị nó cuốn đi.
Quý Nghiêu càng đâm càng mạnh nhưng vẫn cứ dịu dàng hỏi: “Công công còn đau không?”
Dương Hạ mơ màng, nức nở, hai chân không tự giác mà kẹp chặt eo Quý Nghiêu, ánh mắt mê ly ngập nước.

Hắn bị hỏi thẹn chín cả người, giơ tay cho Quý Nghiêu một bạt tai nhưng sức chẳng có, toàn thân nhũn ra, nói: “Vô liêm sỉ!”
Quý Nghiêu dừng lại, nhìn chằm chằm Dương Hạ, ánh nhìn tối tăm, đáng sợ, Dương Hạ phát hiện thì hốt hoảng, trong lòng hơi sợ hãi nhưng không cam lòng tỏ ra yếu thế, bên ngoài vẫn tỏ ra vênh váo mà trợn mắt nhìn Quý Nghiêu.
Quý Nghiêu nhìn nhìn, vỗ cái bép lên mông Dương Hạ.

Tiếng bàn tay chạm nước, chạm vào b* m*ng vang lên, y nói: “Không biết điều gì cả.”
Dương Hạ run lên trong lòng y, chưa kịp nói gì đã bị Quý Nghiêu đâm liên tục đến thất thần, mỗi cú thúc vừa sâu vừa đầy kỹ xảo, thỉnh thoảng lại cọ qua chỗ gồ lên kia khiến Dương Hạ r*n r* thành tiếng.
Quý Nghiêu nói: “Công công nhỏ tiếng một chút, đang ở hành cung đó.”

Y ra điều nhắc Dương Hạ nhưng lại làm một hành động đối nghịch chết người, k*ch th*ch Dương Hạ làm hắn suýt kêu lớn, phải cắn ngón tay mình kìm lại.
Mắt híp lại, lông mi dài, đọng bọt nước đang run run, đôi môi đỏ bừng, đầu lưỡi lấp ló, dưới ánh trăng trông đẹp hệt như một một yêu tinh nước.
Quý Nghiêu nhìn đỏ cả mắt, bóp cằm hắn mà hôn, cắn lên bờ môi cánh hoa mềm mại kia.

Dương Hạ ngây ngất, muốn rên nhưng lại xấu hổ, vội vàng ngậm lấy lưỡi Quý Nghiêu.
Dương Hạ nằm trong lòng Quý Nghiêu, ngực phập phồng, kh*** c*m như nước, quất lên mỗi tấc da thịt.

Khi đạt đến c*c kh***, Quý Nghiêu đưa tay chơi đùa miệng vết thương cũ của hắn, Dương Hạ run run đẩy vai Quý Nghiêu, nghẹn ngào nói: “Muốn… muốn…”
Lời nói đứt quãng, hắn muốn gì cũng nói không nên lời, nước mắt ứa ra đáng thương cực kỳ.
Ngực Quý Nghiêu thỏa mãn, kh*** c*m lan tràn nơi bụng dưới, trái tim no căng tới nứt ra cũng nảy sinh những sung sướng vặn vẹo, y hỏi: “Công công muốn gì, muốn đi tiểu à?”
“Thái giám cao trào chỉ biết bắn nước tiểu hả? Vậy công công tiểu hết rồi thì sao bây giờ?”
Dương Hạ nghe đến ngơ ngác, những lời… trắng trợn kia khiến hắn run lên, bỗng nhiên bấu lấy cánh tay rắn chắc của Quý Nghiêu: “Quý Nghiêu!”
Quý Nghiêu cười đáp: “Hửm?”
“Ta đây.”
Nước mắt Dương Hạ trào ra, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi hoang đường vô sỉ!”
Quý Nghiêu ác ý thúc vào nơi nhạy cảm khiến gân cốt Dương Hạ nhũn cả ra, quỳ ngồi trong lòng y mà chịu đựng, kh*** c*m mãnh liệt khiến hắn ngửa chiếc cổ thon dài.
Nước tiểu ấm áp khác hẳn với nước suối mát mẻ.

Quý Nghiêu cũng gẩy gẩy lỗ tiểu của hắn rồi bắn vào sâu bên trong.
Y bắn nhiều lắm, lại còn có cả nước suối.

Dương Hạ nức nở, hơi đau khổ mà đỡ bụng:”Trướng quá…”
Quý Nghiêu thỏa mãn, ôm Dương Hạ, l**m hai má ướt sũng của hắn, nói: “Bụng công công to rồi này.”

Dương Hạ l*n đ*nh chưa tỉnh lại, phản ứng chậm chạp.

Một bàn tay bất chợt thò qua, tách ngón tay hắn ra, nắm lấy.
Quý Nghiêu nói: “Công công như thế này ngoan thật.”
Đúng là ngoan thật, không có góc cạnh, chỉ có vẻ ngoài đẹp đẽ bên trong thối nát thấm đẫm t*nh d*c, đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc.
“Trong mắt chẳng còn kẻ khác.”
Y nói như nỉ non.

Dương Hạ từ từ phản ứng lại, lưng chợt lạnh, ánh mắt vẫn hơi hoảng hốt mà nhìn Quý Nghiêu.

Quý Nghiêu l**m bọt nước trên lông mi hắn, nhẹ giọng hỏi: “Mấy hôm nay công công nghĩ cái gì?”
Một lúc lâu sau Dương Hạ mới mở miệng, giọng khàn khàn, thô ráp: “Ý ngươi là sao.”
Quý Nghiêu cười đáp: “Công công đoán xem?”
Y nói: “Công công đột nhiên muốn làm trung thần, muốn tận trung với Hoàng huynh hả?”
Trái tim Dương Hạ run lên, trên mặt không tỏ vẻ gì: “Bệ hạ là quân chủ, ta vẫn trung thành và tận tâm với Bệ hạ.”
Quý Nghiêu chậc một tiếng, nói: “Công công đừng dỗ ta.”
“Ta vẫn nhìn công công.” Quý Nghiêu nói: “Công công, ngươi biết không, chỉ cần có ngươi ở đó, trừ ngươi ra, ta chẳng nhìn ai cả, chỉ nhìn có mình ngươi.”
“Ngươi không thể lừa được ta.” Y hơi tự đắc, còn ẩn dấu mấy phần cảnh cáo nguy hiểm.
Dương Hạ nhìn Quý Nghiêu.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Quý Nghiêu bật cười, đưa tay sờ gò má hắn, nói: “Mũi tên rời nỏ không quay lại, công công đừng sợ, cho dù là con đường nào ta cũng ở bên ngươi.”
Một lúc lâu sau, Dương Hạ mở tay y ra, nói: “Phát điên cái gì đấy, ai cần ngươi ở bên, ta chỉ ước ngươi chết sớm.”
Quý Nghiêu cười đáp: “Tốt nhất là công công nên cầu nguyện ta sống lâu một chút.”
Dương Hạ định đứng dậy, chân run rẩy, không có sức.

Hắn căm giận, trách Quý Nghiêu đêm nay chơi lâu như vậy.

Có khi hắn bị sự mẫn tuệ, sâu sắc làm cho không rét mà run nhưng không hiểu sao những việc khó xử mà Quý Nghiêu lại khiến Dương Hạ an tâm lạ.
Hai người làm càn ở suối lâu sau mới về.

Khi về đầu gối Dương Hạ đã đỏ lên, mông đau nhưng không chịu để Quý Nghiêu bế mà đi về với tư thế quái dị.
May mà đêm đã về khuya, không đụng phải thủ vệ của hành cung.
Quý Nghiêu nhìn Dương Hạ đi về mới quay lại, đi được mấy bước thì dừng lại, gọi Tiêu Bách Niên.

Tiếng đáp lại vang lên, Tiêu Bách Niên đi từ chỗ tối ra, vẻ mặt kỳ lạ như bị chấn động, nhục nhã lại có vẻ xấu hổ.
Quý Nghiêu nhếch miệng cười: “Đông cung sống đẹp không?”
Hai má Tiêu Bách Niên đỏ lên, ồm ồm đáp: “Điện hạ, tôi không xem!”
Quý Nghiêu cười đáp: “Ta đương nhiên biết ngươi không dám nhìn lén.” Nếu không y cũng không để Tiêu Bách Niên đi trông coi đêm nay, lại càng không kéo Dương Hạ ra đây mà càn quấy.
Quý Nghiêu nói: “Tiêu Bách Niên, ta nghe nói ngươi dạo này hơi gần gũi tên ma ốm nhà họ Thích đấy.”
Tiêu Bách Niên ngẩn người, sắc mặt trắng bệch: “… Điện hạ, tôi… tôi…”
Quý Nghiêu khoác vai cậu ta, nhẹ giọng nói: “Hành cung chẳng yên được mấy hôm, trông Dương Hạ, bảo vệ hắn.”
Tiêu Bách Niên ngẩng đầu lên.
Quý Nghiêu nói: “Ta biết, cậu muốn ngươi thừa dịp loạn lạc giết Dương Hạ nhưng mặc kệ hắn ta nói gì, ngươi nhớ kỹ…”
“Làm tốt việc này, chờ Thích gia xong xuôi ta đưa ma ốm kia cho ngươi, làm không tốt ta đưa hắn đi giáo phường làm kỹ nữ ngàn người cưỡi vạn người đè.” Quý Nghiêu cười, răng nanh lộ ra trông đầy vẻ thiếu niên, thưởng thức vẻ mặt trắng bệch của Tiêu Bách Niên, nói: “Ta nghe nói ma ốm kia cũng kiêu ngạo, người như vậy thì chơi cũng vui lắm.”
Một hồi lâu sau, lưng Tiêu Bách Niên chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, đầu gối nhũn ra, quỳ xuống: “Tuân mệnh Điện hạ.”
Quý Nghiêu vỗ vỗ bờ vai cậu ta: “Ta cũng chỉ muốn tốt cho ngươi.

Ngươi có biết đốc công nhà chúng ta nhỏ nhen lắm.

Hắn muốn giết ngươi, ta chỉ cản được nhất thời chứ không ngăn được một đời.

Nói không chừng, ngày nào đó ta mặc kệ chỉ để hắn vui, có phải không nào/”
Tiêu Bách Niên dập đầu, trầm giọng nói: “Điện hạ yên tâm, Cẩm y vệ thề sống thề chết bảo vệ đốc công!”.
 
Chẳng Màng
Chương 47: 47: Tạ Gia Chưa Từng Dạy Điện Hạ Đạo Quân Thần Như Thế Nào À



 
Chẳng Màng
Chương 48: 48: Thế Nhân Đều Tìm Lợi Tránh Hại Độc Có Điện Hạ Lại



 
Chẳng Màng
Chương 52: 52: Nếu Có Để Lại Tiếng Xấu Muốn Đời Thì Chúng Ta Phải Cùng Nhau



 
Chẳng Màng
Chương 53: 53: Sớm Muộn Gì Quý Hoàn Cũng Phải Chết



 
Chẳng Màng
Chương 55: 55: Ta Đây Sẽ Theo Điện Hạ Cùng Xuống Suối Vàng



 
Chẳng Màng
Chương 56: 56: Kết Tên Của Bọn Họ Vĩnh Viễn Lưu Lại Trong Sử Sách



 
Chẳng Màng
Chương 57: Ngoại truyện 1: ?�ăng cơ - Phần 1


Ngày Quý Nghiêu đăng cơ thời tiết rất tốt, cũng là ngày đẹp do Lễ bộ đã chọn. Trời cao trong vắt, gió thu hiu quét sạch mùi máu tanh trong cung khiến nơi đây sáng bừng lên.

Quý Nghiêu vào chỗ, áo Cổn(1) màu đen tôn quý, mũ miện mười hai chuỗi ngọc, y ngồi ở ghế rồng trên cao kia. Dương Hạ đang cầm chiếu thư tuyên đọc, chất giọng nhẹ nhàng, từ tốn, từng câu từng chữ được đọc lên chậm rãi, rõ ràng, đoan chính, nghiêm trang.

<i>(1)Áo Cổn hay còn gọi là áo Long Cổn, là lễ phục của Hoàng đế</i>

Quý Nghiêu nâng cằm nhìn Dương Hạ. Bên dưới bậc thềm là bá quan văn võ, Dương Hạ thẳng lưng, những ngón tay mảnh khảnh cầm chiếu thư, vẫn mặc y phục nội thị màu son như thế, có khác là trên áo thêu mãng xà bốn vuốt vàng, đẹp đẽ mà sắc bén.

Chiếu thư đã được đọc xong, Dương Hạ quay người lại thì vừa lúc chạm mắt Quý Nghiêu. Hai người nhìn nhau. Quý Nghiêu mỉm cười với hắn, rõ ràng đã là đế vương rồi những vẫn còn vương lại dáng vẻ thiếu niên, chuỗi ngọc trên mũ lắc lư, lại hơi có vẻ dại khờ.

Dương Hạ ngẩn người nhìn xuống, quỳ ở trước mặt Quý Nghiêu giống như quần thần phía dưới.

Tiếng hô dâng lên như thủy triều.

Báo cáo lên tông miếu, tế trời, tân hoàng đăng cơ thủ tục rườm rà, hai người bận rộn cả ngày, đến tối khuya mới xong việc.

Vào bên trong điện, Quý Nghiêu giơ tay định tháo mũ miện trên đầu xuống, phàn nàn: “Cái này nặng quá, suýt thì làm ta gãy cổ.”

Tiểu nội thị bên cạnh nói nhỏ: “Bệ hạ, giờ ngài là Hoàng thượng, phải sửa danh tự xưng…”

Tay Quý Nghiêu gạt gạt chuỗi ngọc trên mũ, ánh mắt quét sang phía tiểu nội thị: “Hửm?”

Sắc mặt tiểu nội thị trắng bệch, im bặt miệng, quỳ xuống run rẩy nói: “Nô tài lắm miệng.”

Quý Nghiêu nhếch môi cười, nhìn Dương Hạ đang im lặng đứng một bên, nói: “Thôi, hôm nay không tính toán với ngươi, xuống đi.”

“Công công thì ở lại.”

Chẳng mấy chốc, kẻ hầu người hạ lũ lượt kéo ra, trong điện lập tức yên tĩnh trở lại.

Quý Nghiêu đi đến bên gương đồng, mặt gương bóng loáng. Y vụng về tháo mũ miện xuống. Dương Hạ do dự một chút rồi đi tới đứng phía sau Quý Nghiêu, đưa tay lên, thuần thục mà tháo các chuỗi ngọc ra.

Quý Nghiêu nhìn Dương Hạ qua mặt gương đồng, nhìn Dương Hạ rồi đột nhiên gọi hắn: “Dương Hạ.”

Dương Hạ đang cầm chuỗi ngọc trên mũ miện của y, mười hai chuỗi bạch ngọc sáng lấp lánh, thêm ánh đèn trong cung sáng ngời làm nền cho làn da hắn trở nên cực trắng, quý giá mà mong manh.

Dương Hạ ngẩng đầu, bất ngờ nhìn thấy ảnh ngược của hai người trong gương.

Trong gương đồng, hai người nhìn thật gần gũi.

Trong điện yên tĩnh đến lạ, rút đi sự phù hoa, ồn ào ban ngày, cung đình lộ ra vẻ tối tăm, cô độc.

Không hiểu sao nhưng Quý Nghiêu bỗng hốt hoảng.

Sau khi gặp giấc mơ ấy, lúc nào y cũng sợ hãi, dường như đây chính là con đường cuối cùng mà y có thể đi, cho nên y mới không từ thủ đoạn mà đeo bám một người có thể cùng mình đi trên con đường này.

Hiện giờ đã toại nguyện rồi.

Quý Nghiêu nghĩ, y không phải kẻ cô đơn nữa.

Dương Hạ cũng hơi hốt hoảng, trước khi Quý Nghiêu vào chỗ, Khâm thiên giám đưa niên hiệu lên, tân đế đăng cơ, đương nhiên phải đổi niên hiệu.

Giữa một loạt những cái tên, chói lên một dòng – Trường Hi.

Dương Hạ chết ở triều đại Trường Hi.

Ngón tay Quý Nghiêu trượt trên mấy chiếc thẻ tên, khó khăn lắm mới dừng ở hai chữ “Trường Hi”. Mí mắt Dương Hạ giật giật, nắm lấy tay Quý Nghiêu, nói: “Trường Hi mang điềm xấu, đổi đi.”

Lần đầu tiên Dương Hạ có ngữ điệu như vậy, Quý Nghiêu liếc hắn một cái, cố ý trêu chọc: “Niên hiệu ở đây đều do Khâm thiên giám lựa chọn kỹ lưỡng, làm sao mang điềm xấu được?”

Dương Hạ mím môi, Quý Nghiêu cười: “Công công không thích à?”

Dương Hạ đáp: “Không thích.”

“Công công không thích thì bỏ.” Quý Nghiêu nhón thẻ bài lên bằng hai ngón tay, ném đi, hỏi: “Công công thích cái nào?”

Trong lòng Dương Hạ bình tĩnh lại, hắn đáp: “Chọn niên hiệu là chuyện lớn, nô tài há lại có thể làm thay được.”

Quý Nghiêu mỉm cười, ghé lại bên hắn: “Này đâu phải chuyện lớn gì, đau cả đầu.”

Cuối cùng, chọn niên hiệu Nguyên Cảnh.

Nguyên Cảnh, không phải Trường Hi, như là một khởi đầu mới.

Quý Nghiêu không cười nữa. Đôi mắt người thiếu niên sâu thẳm, rõ ràng là nhìn gương đồng mà lại như nhìn Dương Hạ. Trái tim Dương Hạ run lên, không nói gì, yên lặng nhìn hai gương mặt trong gương đồng.

Trong phút chốc, dường như bọn họ nhìn thấy những người đã chết trong tay mình ở trong góc tối nhìn chằm chằm vào hai người.

Không ai rời mắt đi.

Ngôi Hoàng đế của Quý Nghiêu đổi bằng thi thể. Mấy năm nay bọn họ bày mưu cũng chỉ vì ngôi vị này, lo lắng hết lòng, sống trên băng mỏng, thận trọng vô cùng.

Nhưng hôm nay, khi đã ngồi vững vàng rồi, đại cục đã định thì lại thấy hơi buồn bã, mờ mịt. Con đường phía trước như phủ sương mù khiến người ta không rõ phương hướng, không biết đi đâu về đâu.

Quý Nghiêu đột nhiên nắm lấy cổ tay Dương Hạ, nắm thật chặt, kéo lại mà ôm chầm lấy eo hắn. Y như đứa nhỏ sợ hãi, chôn mặt trên người Dương Hạ. Dương Hạ giật mình, tay cứng đờ, mấy chuỗi ngọc chạm nhau vang lên tiếng va đập.

Trong điện yên lặng như chết. Tẩm điện Đế vương bài trí không gì không có, diện tích rộng lớn nhưng lại càng làm nổi bật vẻ trống trải.

Dương Hạ đặt mũ miện lên trên bàn, bất tri bất giác nghĩ, Quý Nghiêu cũng sẽ sợ hãi ư?

Hắn thấy buồn cười, Quý Nghiêu tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã như vậy, lừa gạt tất cả mọi người, hành thích vua, giết người thân, không kiêng nể gì, vừa ác vừa tàn nhẫn, người như vậy sẽ biết sợ ư?

Nhưng Dương Hạ bất chợt cảm thấy thật mệt mỏi. Cơn mệt mỏi này thổi quét qua thần kinh đang căng như dây đàn của hắn, như một trận đại hồng thủy khiến tay hắn như nhũn ra. Một lát sau, Dương Hạ nhẹ nhàng khoác lên vai Quý Nghiêu, cố gắng không lộ ra một chút yếu đuối nào.

Sau, Quý Hoàn được an táng tại lăng vua.

Ngay khi chuông báo tang vang lên, Trần Uyển Uyển cắt cổ tay, dùng dao mà Quý Hoàn hay sử dụng để điêu khắc mà cắt. Khi nội thị phát hiện thì đã không cứu được nữa, máu nhuộm đỏ chăn gối. Nàng mặc đồ trắng, vẻ mặt thanh thản, khóe miệng cong cong, ngây thơ mà kiên định, dường như chuẩn bị tới một buổi hẹn lãng mạn.

Về sau, Quý Nghiêu quyết đoán nói để cho chị dâu nhỏ hợp táng với Hoàng huynh đi.

Quần thần ầm ầm phản đối, ào ào quỳ xuống.

Quý Nghiêu bật cười, hỏi: “Sao? Ai muốn tuẫn táng với Hoàng huynh cứ việc quỳ, quỳ chừng ba ngày ta thành toàn cho các ngươi.”

Dứt lời, Cẩm y vệ đứng bên cạnh đồng loạt rút đao ra, mặt lạnh như Diêm Vương, cực kỳ có tính uy h**p.

Quý Nghiêu cứng đầu quái đản, làm việc không câu nệ lễ pháp, dám đè ép tiếng phản đối của triều thần xuống.

Trần Uyển Uyển được đặc biệt dùng thân phận Quý nhân hợp táng với Quý Hoàn.

Quý Nghiêu lại gọi một tiếng, Dương Hạ.

Dương Hạ nhìn xuống, cúi đầu mà đáp Quý Nghiêu.

Đèn cung đình lay động, ánh nến đan nhau.

Quý Nghiêu như con thú con mà cọ Dương Hạ, hơi thở nhẹ nhàng nhưng siết eo Dương Hạ như muốn bẻ gãy, dính lên người hắn như không muốn xa rời: “Dương Hạ ơi.”

Dương Hạ đứng yên, tay vẫn đặt lên vai Quý Nghiêu, kìm nén áp lực mà đáp đầy thân thiết, hắn nhẹ giọng: “Bệ hạ, nô tài đây.”

Khiến Quý Nghiêu cảm thấy an tâm ngay lập tức
 
Chẳng Màng
Chương 58: Ngoại truyện 1: ?�ăng cơ - Phần 2


Quý Nghiêu nghĩ, Dương Hạ đúng là biết cách trấn an mình.

Điều này như đã trở thành bản năng sinh tồn của hắn, đã thâm nhập sâu và cốt tủy hắn nên mỗi động tác, thậm chí là cả ánh mắt, hơi thở đều có thể khiến Quý Nghiêu bình tĩnh lại.

Mà Dương Hạ này đã nằm gọn trong tay y.

Quý Nghiêu bất chợt thấy vừa hưng phấn lại thỏa mãn, như là y biết rằng có một lưỡi đao sắc bén đến mức có thể mổ ngực, khoét tim y ra, cực kỳ, cực kỳ sắc bén nhưng mà chuôi đao ấy lại nằm trong tay y.

Nhẹ nhàng chạm một cái, thân kiếm rung lên, bóng loáng, mong manh nhưng lạnh thấu xương.

Dương Hạ run rẩy dưới thân Quý Nghiêu.

Mũ rồng của vua quý giá, từ trước tới nay có cầm cũng phải dùng hai tay nhưng hiện giờ bị Quý Nghiêu hất xuống, lăn lóc dưới đất.

Hoạn quan quyền cao chức trọng ngồi ở trên bàn. Phía sau hắn là tấm gương đồng, phía trước là Quý Nghiêu đang ôm lấy hai má hắn mà hôn. Quý Nghiêu hôn đến mức quấn quýt, si mê, răng nanh hết nhay lại cắn môi hắn như chó con.

Thân mật quá rồi. Tới tận bây giờ, Dương Hạ vẫn còn hơi kháng cự lại nhưng không thể cản được. Quý Nghiêu càng lúc càng hôn thành thạo, lúc nào cũng có thể khiến Dương Hạ thở gấp.

Hắn ngửa cổ bám vào vai Quý Nghiêu, thở hổn hển, nói: “Chờ, chờ một chút.”

Quý Nghiêu cười dịu dàng, mắt cong cong, ngón cái vuốt v3 dấu đỏ trên đôi má hắn. Làn da Dương Hạ mềm mại quá, lại trắng như tuyết. Y nghe Dương Hạ đang cố gắng ổn định hơi thở nói hôm nay là ngày lành y đăng cơ, không nên làm chuyện như vậy.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Quý Nghiêu hỏi: “Ngày lành không phải là ngày nên hành sự ư?”

Ngữ điệu y bất cần, ngạo mạn, bật cười, nói: “Hôm nay công công mặc mãng bào quá đẹp. Ta ở trên điện nhìn công công đọc chiếu thư mà cư0ng cứng.”

Mặt Dương Hạ biến sắc, lườm Quý Nghiêu, mắng: “Hạ lưu.”

Quý Nghiêu không thèm để ý mà cứ cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ thắm của Dương Hạ, nói: “Thế mà ta đây đã nhịn cả ngày rồi đấy, vậy mà công công chẳng thương ta.”

Tay Dương Hạ bị y nắm lấy, đè xu0"ng nơi căng phồng bên dưới, Long bào màu đen bị đội lên, hoang dâm rõ ràng. Dương Hạ lập tức thở dồn dập hơn, lòng bàn tay đầy mồ hôi, dính dớp, không tránh nổi. Đế vương thiếu niên đang kéo thắt lưng hắn ra, để lộ làn da trắng như tuyết. Quý Nghiêu bóp eo Dương Hạ, li3m xương quai xanh mảnh khảnh, nhìn hai viên hồng ngọc trên bờ ngực mịn màng màu sắc rực rỡ, tươi ngon. Quý Nghiêu cúi xuống li3m, ngay lập tức, chúng run lên bần bật.

Quý Nghiêu mỉm cười, nói: “Vẫn là vú nhỏ của công công biết thương ta.”

Hai má Dương Hạ đỏ lựng, vừa thẹn vừa giận, định giơ tay tát mà lại nhớ ra Quý Nghiêu hiện giờ đã là Hoàng đế thì lại có phần kiêng kị, chỉ đành giơ tay che, nói: “Hoang đường, ngươi đừng nói những lời này… Ư… Đừng cắn!”

Dương Hạ hít một hơi. Quý Nghiêu dùng đầu ngón tay vân vê đầu v*, lại cúi đầu ngậm bên kia vào. Quý Nghiêu si mê tới phát bệnh đầu v* Dương Hạ, chơi đùa suồng sã. Y như đứa nhỏ ăn sữa, chôn đầu vào bờ ngực bằng phẳng, chọc ghẹo, m*t mát đôi đầu v* kia.

Vai Dương Hạ dính lên mặt gương đồng lành lạnh, ánh đèn chiếu vào mắt khiến hắn hoảng hốt mà nhớ ra hôm nay là ngày Quý Nghiêu đăng cơ.

Đời trước, Quý Nghiêu đăng cơ, còn hắn thất thế vào đại lao. Hôm nay lại làm việc cẩu thả này với Quý Nghiêu.

Tằng tịu, giao cấu, tóm lại là mất thể diện.

đầu v* trong khoang miệng nóng ẩm cảm nhận được kh0ái cảm ngập tràn. Dương Hạ nhíu mày, cố chặn lại tiếng r3n rỉ, mắt ngập nước. Quý Nghiêu như phát hiện điều gì, nhìn lên, trong ánh mắt đầy vẻ si mê tình d*c, lại có mấy phần hư hỏng, đáng sợ.

Dương Hạ ngẩn người.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Quý Nghiêu nhìn chằm chằm Dương Hạ, cắn lên đầu v* đã sưng đỏ. Dương Hạ không nhịn đau được, kêu lên một tiếng, đá Quý Nghiêu một cái, căm hận nói: “Mặc áo rồng rồi mà còn giống chó.”

Quý Nghiêu nghe vậy thì mỉm cười, cũng không bực bội gì, li3m vành tai hắn, hỏi: “Thế công công là cái gì?”

Là cái gì nhỉ, Dương Hạ bất giác tự hỏi.

Nhưng y thì không nghĩ nhiều, hôm nay Quý Nghiêu nói thật, y thấy bộ dáng đoan trang, nghiêm túc của Dương Hạ khi đọc chiếu thư trong lòng đã ngứa ngáy. Quần thần quỳ bái, còn y thì chỉ vắt óc nghĩ cách làm sao để Dương Hạ mặc quần áo này cho mình chơi hắn.

Nghĩ đến nhộn nhạo trong bụng, bên dưới cứng lên.

Tối nay Quý Nghiêu đặc biệt mất kiên nhẫn, hay do y đăng cơ thành Đế vương nên thêm mấy phần thong dong, tùy ý làm bậy vì đại cục đã định? Quý Nghiêu trong cung vốn đã hay làm càn, làm bừa bãi, hiện giờ thì bản tính đã bại lộ hoàn toàn. Đoạn mở rộng làm qua loa, lấy cao bôi qua loa khiến cặp mông hắn bóng loáng, bên trong mới vào vừa hai ngón tay đã đẩy dương v@t to, dài khiến người ta sợ hãi vào trong.

Dương Hạ run lên, nước mắt trào ra, cắn vai Quý Nghiêu, nghiến răng nghiến lợi chửi: “Thằng ranh con, đau chết mất!”

Dương Hạ nũng nịu lại sợ đau. Quý Nghiêu càng hưng phấn, đâm mạnh vào chỗ sâu trong, miệng thì nói lời oán giận: “Là tại công công chặt quá, một tí đã kêu đau, nên gi@o cấu nhiều hơn.”

Dương Hạ không quen nghe những lời thô tu.c đó, tức đến mức hai má nóng bừng bừng. Người thiếu niên đúng là nhịn đã lâu rồi, vừa đi vào đã vội vội vàng vàng, dương v@t nóng bỏng đi vào lỗ thịt ướt át, giã vừa ác vừa nhanh.

Dương Hạ bị đau, nhưng khi chịu đựng được qua sự đau đớn, trướng căng ban đầu thì dần dần cũng có kh0ái cảm, vừa đau vừa thích, khóe mắt đuôi mày nhuộm đầy sắc màu tình d*c.

Hắn gắng gượng không rên, đằng sau lưng đụng phải gương đồng lại bị bóp đùi kéo về, tiếng tinh h0àn vỗ lên mông âm vang không chịu nổi.

Quý Nghiêu thở d0"c mỉm cười, cắn lên vành tai hắn hỏi: “Công công, sướng không?”

Dương Hạ cắn môi không đáp.

Quý Nghiêu nhìn nhìn hàng mi ướt sũng, đôi môi đỏ bừng của hắn. Quần đã bị cởi, đôi chân trắng hồng như gấm vóc, mịn màng như tơ lụa đang giãy giụa. Con mãng xà được thêu bằng chỉ vàng thật quá mức tinh xảo, ngay cả mặt trăng, mặt trời so ra cũng phải kém sắc.

Quý Nghiêu nắm lấy bắp đùi Dương Hạ, năm ngón tay để lại dấu ấn, thở dài: “Công công thật đẹp.”

Y thỏa cơn nghiện, rút dương v@t ướt sũng ra, xoay Dương Hạ lại để hắn tựa vào ngực mình, nói: “Ngẩng đầu lên.”

Dương Hạ vừa nếm trải kh0ái cảm, vẫn còn hư không, cửa sau như thèm ăn vẫn đang chảy nư0"c sướng, phản ứng chậm chạp, nhìn lên theo bản năng. Vừa nhìn đã thấy ngực mình phanh ra, xiêm y xộc xệch lộ cả mông, vẻ mặt ửng đỏ không hề còn vẻ sắc bén, lạnh lùng nữa, còn đẹp hơn cả tiểu quan trong tranh cấm.

Dương Hạ xấu hổ, quay mặt đi thì Quý Nghiêu lại bóp cằm quay lại, dương v@t để trước lối vào, si mê mà rằng: “Trốn cái gì, công công đẹp biết bao.”

Lông mi Dương Hạ run run, thứ kia càn rỡ mà chọc vào khe mông hắn, như thể tiếp theo sẽ đâm vào, giải ngứa cho lỗ nhỏ. Dương Hạ nuốt nước bọt, mí mắt run run, kinh ngạc mà nhìn hình ảnh trong gương, vẫn là thân phận tôn quý như vậy mà lại đang làm chuyện hoang dâm.

Nhưng lại sướng, sướng đến mất hồn.

Quý Nghiêu nói: “Công công banh mông ra.”

Vành tai Dương Hạ đỏ lựng: “Ngươi!”

Quý Nghiêu suồng sã mà đẩy hông, cười khẽ: “Công công banh mông ra, ta đâm càng sâu thì công công mới càng sướng.”

“…” Dương Hạ thẹn đỏ cả mắt: “Được đằng chân lân đằng đầu.”

“Oan quá cơ.” Quý Nghiêu cố ý xuyên tạc ý hắn, ghé lại bên tai Dương Hạ nói: “Đầu đã vào được đâu mà đòi được đằng chân?” Nói xong còn đẩy nhẹ quy đ@u vào, hậu môn đói khát đã lâu, nhanh chóng m*t lấy m*t để, chưa thỏa cơn thèm Quý Nghiêu đã xấu tính lui ra ngoài.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Dương Hạ nhắm mắt, chửi ranh con, vô liêm sỉ. Nhưng đang trong cơn tình d*c hừng hực khó nhịn, trái tim nảy lên, hắn cầm vật kia của Quý Nghiêu hướng về phía khe mông mình mà nhét. Hưởng qua thứ kia không biết bao nhiêu lần rồi mà Dương Hạ vẫn có vẻ sợ hãi nhưng lại có mấy phần si mê khó nói. Thứ vừa cứng vừa lớn đó, Dương Hạ vừa chạm vào đã to thêm một chút, làm bỏng đầu ngón tay đang run run. Quý Nghiêu cũng thở hắt ra, khó nén được mà cắn tai Dương Hạ, trêu ghẹo: “Công công đúng là, chậc, nhìn đủ rồi.”

Làm cũng làm rồi, Dương Hạ không rụt rè nữa, véo khẽ lên dương v@t đang nảy lên trong lòng bàn tay, khóe mắt ửng đỏ, lạnh lùng nói: “Làm trò gì nữa, ngươi không muốn làm ta nữa à?”

Quý Nghiêu hít một hơi thật sâu, đẩy người ngã trên mặt bàn, vừa đâm thật mạnh vào bên trong, vừa nói: “Muốn chứ, muốn đến phát điên rồi.”
 
Chẳng Màng
Chương 59: Ngoại truyện 1: ?�ăng cơ - Phần 3


Quý Nghiêu là một kẻ điên, Dương Hạ vẫn cảm thấy như vậy, nhưng hắn thì không phải.

Thánh nhân nói, gần mực thì đen, không biết có phải gần gũi kẻ điên như thế này, Dương Hạ càng ở bên Quý Nghiêu càng thấy mình đúng là càng ngày càng điên.

Thằng ranh phía sau càng đâm càng ác, như thể rằng tám trăm năm rồi chưa được “ăn mặn”, cây gậy n0"ng bỏng phía sau từng đâm vào rút ra, đến mức mà lỗ nhỏ nóng lên, vừa đau vừa sướng. Gương đồng gần ngay trước mặt, rút ra một chút rồi đâm vào thật sâu, chân Dương Hạ run lên đứng không vững, tay đành chống lên gương đồng.

Lòng bàn tay ướt mồ hôi, mặt gương thì khô ráo lại bóng loáng, chống lên liền trượt xuống.

Dương Hạ nhíu mày, đôi môi cắn chặt, hai má đỏ bừng, ánh mắt lơ đãng liếc qua mặt gương. Mặt của Quý Nghiêu hiện rõ trong gương, đôi môi mỏng chẳng còn lại vẻ yếu đuối khi xưa nữa.

Giống như mẹ của mình, y sở hữu vẻ ngoài chói lòa như mặt trời buổi bình minh, ánh mắt tối như mực, mồ hôi chảy xuống dọc theo cằm để lộ ra vài phần hung dữ.

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đột nhiên Quý Nghiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.

Dương Hạ luống cuống, hậu môn thít lại, ánh mắt cũng đảo quanh. Quý Nghiêu thở hổn hển, ghé sát vào li3m vành tai Dương Hạ: “Công công nhìn lén ta, hửm?”

Dương Hạ trào phúng: “Ngươi làm gì có gì đáng nhìn.”

Quý Nghiêu đâm mạnh vào nơi hắn không chịu nổi, Dương Hạ bị k1ch thích đến mức phải r3n rỉ ra tiếng, ngón tay y xoa xoa bờ môi hắn đang hé mở: “Chỉ mạnh miệng.”

Nói xong lại cười: “Chắc chỉ có cơ thể này của công công là mềm thôi.”

Trong gương, Quý Nghiêu cắm ngón tay vào bên trong miệng Dương Hạ quấy đảo, y kẹp chiếc lưỡi mềm mại vào giữa những đầu ngón tay mà thưởng thức, tán thưởng nói: “Lưỡi công công mềm thế, trơn thế.”

Dương Hạ r3n rỉ mơ hồ, bên dưới bị đâm, bên trên cũng đang ngậm, ngón tay Quý Nghiêu ướt đẫm, lấp lánh ánh nước. Mặt Dương Hạ giờ đầy vẻ d@m đãng, đẹp đến mức khó có vật nào bì nổi.

Quý Nghiêu si mê mãi không thôi, nắm cằm Dương Hạ ép y nhìn bản thân trong gương như kẻ điên, say đắm: “Thật đẹp quá, sao công công lại đẹp như vậy?”

Dương Hạ không phối hợp nhưng bị giã mạnh đến mất sức, tựa vào trên người Quý Nghiêu.

Y sờ xương hàm hắn, sờ xuống chiếc cổ thon, còn bóp núm vu" đang sưng đỏ ve vuốt. Lông mi Dương Hạ run lên, xấu hổ không chịu được, đỏ hồng cả ngực.

Quý Nghiêu khỏe, bóp eo Dương Hạ, tay còn lại lần xuống sờ mò. Hai chân Dương Hạ bị chen cho tách ra, trong mông còn đang chứa thứ kia. Hắn hơi kích động mà “cắn” dương v@t càng chặt, như nịnh nọt, như lấy lòng, nghẹn ngào nói: “…Đừng, đừng có sờ.”

Quý Nghiêu thở d0"c, say mê, mạnh mẽ tách hai chân hắn ra, hỏi: “Sao lại không được sờ, công công nhìn xem, chỗ này của ngươi đáng yêu biết bao nhiêu.”

Kiêng dè, ghét bỏ còn không kịp, làm gì có hoạn quan nào sẽ cúi đầu xem nơi không trọn vẹn của mình. Toàn thân Dương Hạ nóng lên, nhắm chặt mắt không chịu nhìn, vừa nhục nhã vừa xấu hổ, hắn cắn răng gọi hẳn tên tục của Đế vương: “Quý Nghiêu…!”

Âm cuối run rẩy. Tay Quý Nghiêu đã duỗi đến chỗ đó rồi. Đầu ngón tay to, vuốt v3 nửa người dưới của hoạn quan đầy bỉ ổi. Dương Hạ tịnh thân từ sớm, tinh h0àn và dương v@t đều bị cắt sạch, bên dưới cũng không mọc lông, trắng trẻo, mềm mại, có vẻ dị dạng, đáng thương lại yếu ớt, ướt át, vừa ngây thơ lại s@c tình.

Quý Nghiêu cười mỉm, ác ý dùng đầu ngón tay ma sát lỗ tiểu không trọn vẹn. Dương Hạ run bần bật trong lòng y, nức nở nhưng bên dưới lại chảy nư0"c.

Y nói: “Công công chảy nư0"c rồi.”

“Công công mở mắt.” Quý Nghiêu hạ giọng, uy h**p bên tai Dương Hạ: “Nghe lời nào, còn cãi lại quân lệnh là Trẫm sẽ phạt ngươi.”

Một từ “Trẫm” sắc bén lọt vào tai, nhắc nhở Dương Hạ rằng Quý Nghiêu đã là quân vương nắm quyền sinh quyền sát trong tay.

Dương Hạ run rẩy mở mắt ra, chỉ dám nhìn một cái đã giơ tay lên che, nức nở nói: “Bệ hạ, xin người hãy làm ta đi, đừng ép…”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Hai người làm một lần trước gương. Hai tay Dương Hạ bị nắm lấy, trong mông chứa t1nh dịch và dương v@t dù bắn rồi mà kích thước vẫn chẳng hề đổi thay. Hắn trơ mắt nhìn mình mất khống chế, nước tiểu tí tách chảy ra khỏi lỗ tiểu đã bị tổn thương, giống như một đứa trẻ đái dầm, dơ bẩn nhưng lại lộ ra vẻ d@m dục vặn vẹo.

Nước mắt Dương Hạ tuôn rơi, ngón chân cuộn lại. Hắn khóc thút thít, nói không nên lời.

Quý Nghiêu nhìn chằm chằm đầy si mê. Ánh mắt y nặng nề lại tham lam, như một con dã thú bị đói đến mức nóng nảy.

Khi hai người trở lại giường, Quý Nghiêu bế Dương Hạ, để hắn đối mặt với mình, n@ng mông hắn đi về phía giường, vừa dỗ dành vừa đâm vào, vô cùng thân thiết. Dương Hạ sợ ngã, cặp đùi thon thả, trắng trẻo quặp chặt vào eo Quý Nghiêu tựa như cây đậu leo phải sinh trưởng nhờ trên thân cây cổ thụ, ngón tay cũng bám chặt lên vai y.

Chỉ vài chục bước ngắn ngủi nhưng khi đến tới giường thì Dương Hạ cũng đã l3n đỉnh một lần, biến nơi tiếp xúc giữa hai người trở nên ướt sũng.

Áo rồng chồng lên áo mãng bào, bị vứt lung tung trên mặt đất, thấp thoáng cả áo lót trắng tinh đã bị xé rách. Cả phòng tràn ngập hương vị tình d*c mãnh liệt.

Dương Hạ ngồi khóa trên người Quý Nghiêu, ngây ngô mà nuốt vào nhả ra dương v@t đang cư0ng cứng. Thứ kia khảm trong mông hắn, đâm sâu vào để mở ra lỗ thịt ướt át, nóng bỏng, đi vào cũng sâu, kh0ái cảm cũng có nhưng dường như vẫn còn thiếu chút gì.

Trò này không chơi được.

Quý Nghiêu khoanh tay nhìn, dù hứng nhưng vẫn thong dong nhìn vị đốc công làm việc trôi chảy, xử sự không ngại đang mồ hôi ròng ròng, nhăn mày nhíu mi, cúi đầu thở d0"c.

Quý Nghiêu xoa b0"p mông Dương Hạ. Hắn gầy nhưng cặp mông lại trắng, mềm, đ@~y đà khiến y không nhịn được mà vỗ một cái, sóng thịt rung lên trong lòng bàn tay.

Dương Hạ hừ khẽ, bất ngờ mà nuốt trọn cả cây khiến hắn cảm thấy như bụng bị đâm thủng. Hắn trợn mắt nhìn Quý Nghiêu. Y cười để lộ đôi răng nanh trông vừa vô tội vừa dại khờ, hỏi: “Muốn ta giúp công công không?”

Dương Hạ không lên tiếng, từ từ tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy được chỗ có thể khiến mình sung sướng. Hắn chống một tay trên hông Quý Nghiêu, chóp mũi đỏ bừng, chảy mồ hôi, ánh mắt mê loạn, eo nhỏ chuyển động đầy sung sướng, lỗ nhỏ tham lam nuốt dương v@t nóng bỏng vào, lẳng lơ đến mê hoặc.

Hơi thở Quý Nghiêu dồn dập, thứ kia thì càng lúc càng lớn. Dương Hạ thở hổn hển, nhìn Quý Nghiêu từ trên cao, thấy được ánh mắt y tràn ngập d*c vọng tr@n trụi và si mê, tâm hồn hắn bất chợt run lên, chỉ cảm thấy sóng tình càng khó nén, càng làm càng sướng.

Nhưng mặc cho eo hắn đã không còn chút sức nào, Quý Nghiêu vẫn chưa bắn r@ được. Đôi mắt Quý Nghiêu đỏ quạch, không nhịn được nữa mà giữ Dương Hạ lại, mở chân hắn ra thật lớn, đâm mạnh vào.

Người thiếu niên sinh lực tràn đầy không biết thỏa mãn. Dương Hạ nghĩ suýt thì bị Quý Nghiêu chơi chết ở trên giường, ướt sũng như được vớt từ thủy lao ra. Lỗ tiểu vốn không trọn vẹn vô cùng mẫn cảm, quá sung sướng cũng chảy nư0"c tiểu chứ không xuất tinh.

Cuối cùng, Dương Hạ đã chảy nhiều nước lắm, cả giường toàn là mùi tanh.

Quý Nghiêu vẫn cắm bên trong hậu môn mà đâm chọc. Lỗ nhỏ bị nong ra đến mức đỏ tấy, sưng lên khiến Dương Hạ chịu không nổi. Kh0ái cảm như trận roi quất lên mỗi tấc da thịt, lỗ tiểu tê dại, chảy ra vài giọt dịch trong suốt.

Dương Hạ mệt mỏi che lại th@n dưới, khóc nghẹn ngào, khàn giọng kêu đau, cầu xin Quý Nghiêu đừng làm nữa.

Quý Nghiêu vuốt v3 má hắn, hỏi: “Chỗ nào đau?”

Dương Hạ nức nở nói: “Phía, phía dưới, không tiểu được nữa, Bệ hạ tha ta đi.”

Quý Nghiêu bật cười, đâm mạnh vào bên trong, nói: “Ta còn cương đây.”

Dương Hạ run rẩy, ánh mắt đỏ bừng, vô cùng đáng thương: “Bệ hạ chơi chân ta giống như trước đây có được không?”

Quý Nghiêu nhìn xuống: “Không đủ.”

“Công công li3m cho ta xuất ra đi.”

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Dương Hạ ngẩn ngơ nhìn Quý Nghiêu. Quý Nghiêu từ từ rút dương v@t ra. Thứ đó to lớn, ướt sũng, quy đ@u đầy đặn. Kiếm thịt thẳng tắp đưa đến trước mặt Dương Hạ.

Quý Nghiêu sờ má hắn, nói: “Há mồm.”

Dương Hạ bất động, lần đầu tiên nhìn dương v@t của đàn ông gần như vậy, chóp mũi quẩn quanh mùi tanh nồng, bên trên dính cao quyện cùng dịch mà lỗ nhỏ của hắn chảy ra, xấu xí lại hung hãn.

Quý Nghiêu cực kỳ yêu vẻ ngẩn ngơ, ngốc nghếch của hắn, kiên nhẫn lặp lại câu nói như dỗ trẻ con: “Ngoan, há mồm ra.”

Đầu óc Dương Hạ mơ mơ màng màng, miệng khô lưỡi khô, ánh mắt mờ mịt, lâng lâng. Mãi lúc sau không tự giác mà đáp xuống đất, to thế này… sao mà ngậm được?

Dương Hạ thở d0"c, li3m môi theo bản năng. Dương v@t đỏ đậm trước mặt ướt đẫm, dính dính, trên đỉnh còn nhỏ nước, dường như nó có thể giải khát. Ma xui quỷ khiến thế nào mà Dương Hạ lại cúi xuống li3m. Quý Nghiêu rên lên, thô bạo mà mở miệng Dương Hạ ra: “Đầu tiên nắm lấy, mở miệng ra.”

Miệng Dương Hạ nhỏ, môi cũng mỏng, tướng môi bạc tình nhưng lại mềm mại đa tình, khi ngậm lấy dương v@t của đàn ông có thể khiến người ta điên cuồng.

Quý Nghiêu không nói lời nào, đưa tay vuốt v3 tóc Dương Hạ. Hắn yếu ớt, hậu đậu mà quy đ@u lại thô to nên chậm chạp mãi không thể ngậm hết được. Y véo nhẹ vành tai hắn, nói: “Mau chút.”

Dương Hạ hàm hồ mà lẩm bẩm: “To quá…”

Quý Nghiêu nói: “Công công không muốn cổ họng mình bị ta đâm hỏng thì ngậm cho cẩn thận, đừng có nói.”

Giọng y thật nhẹ nhưng ngữ điệu lại chẳng hề dịu dàng, lộ ra vẻ nguy hiểm và sự kiềm chế.

Dương Hạ như hiểu rồi mà cũng như chưa hiểu. Đôi tay mềm mại cầm lấy thứ kia, ngậm quy đ@u vào, căng đến mức quai hàm tê dại.

Quý Nghiêu dạy hắn từng chút một: “Ngoan quá, đừng dùng răng, lè lưỡi ra li3m.”

Để Dương Hạ học được cũng khó, ngốc quá. Nhưng Quý Nghiêu chỉ nhìn hình ảnh Dương Hạ m*t dương v@t của mình thôi cũng bắn r@ được.

Cảnh như vậy Quý Nghiêu chỉ mới gặp ở trong mộng. Từ khi hiểu chuyện, tất cả mộng tinh của y đều liên quan đến Dương Hạ.

Dương Hạ nghe tiếng Quý Nghiêu thở ồ ồ, dương v@t trong miệng đang bừng bừng lộ ra d*c vọng nguyên thủy, đầu lưỡi hắn lại nếm được vị hơi đắng thì không hiểu sao lại hứng tình lên, tim đập dồn dập, không kìm được mà dùng miệng lưỡi để đo đạc thứ trong lòng bàn tay mình.

Quý Nghiêu hạ giọng hỏi hắn: “Công công, ngon không?”

Dương Hạ nâng mi liếc nhìn y, đuôi mắt cong lên, lộ ra một chút vẻ si mê chưa kịp cất giấu. Hơi thở Quý Nghiêu lập tức nóng lên, bóp cằm Dương Hạ đâm thêm mấy cái rồi bắn r@. T1nh dịch tung tóe, đầu tiên bắn vào miệng Dương Hạ, trên mặt dính, lông mi cũng vương mấy giọt.

Dương Hạ há miệng, bị đâm mấy cái quá thô lỗ khiến cổ họng hắn đau đớn, muốn tức giận nhưng lại ngẩn ra vì luống cuống.

Quý Nghiêu nhìn chằm chằm Dương Hạ, đưa tay quệt t1nh dịch đưa đến bên miệng hắn, dùng chất giọng khàn khàn mà mê hoặc nói: “Ăn hết.”

Một lúc lâu sau, Dương Hạ nhìn Quý Nghiêu, nuốt t1nh dịch trong miệng vào.
 
Back
Top Bottom