Tiên Hiệp Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 580: Sư tôn của các ngươi chỉ là một phàm nhân


Nhưng mười mấy người của tông môn ẩn thế kia lại khác. Người trẻ tuổi nhất

trong đám bọn họ cũng đã mấy ngàn tuổi, chứng kiến rất nhiều thứ, tạp niệm

trong lòng vốn nhiều. Bây giờ bị động đến, căn bản không thể nào phân tâm, chỉ

có thể toàn lực khắc chế, không thể nào rảnh tay mà đi chiến một trận với đại

ma kia.

Diệp Lạc thấy chỉ vừa mới đối mặt mà bên cạnh mình đã ít đi hơn mười người,

sắc mặt không khỏi hơi thay đổi. Cảm giác lúc trước của hắn ta suy cho cùng

vẫn sai lầm, đại ma này mạnh đến bất ngờ. Hay nói cách khác, cảnh giới Đại

Thừa mạnh đến bất ngờ. Cảnh giới Đại Thừa và không phải cảnh giới Đại Thừa

hoàn toàn là hai khái niệm.

“Lão nhị, lão tam, tứ sư muội, ngũ sư muội, các ngươi rút lui trước đi, tên đại

ma này, chúng ta tuyệt đối không phải là đối thủ.”

Diệp Lạc rất quả quyết nói một câu như vậy.

“Đại sư huynh…”

Mấy người Trương Hàn vừa định nói chuyện, một giọng nói lạnh lùng từ bên

trong ma khí truyền ra.

“Các ngươi trốn không thoát đâu! Cho dù các ngươi là thiên kiêu, là kỳ tài,

nhưng hôm nay vẫn phải bỏ mạng, hóa thành chất dinh dưỡng của ta!”

Trong ma khí cuồn cuộn, cặp mắt kia cứ nhìn chằm chằm vào đám người Diệp

Lạc như vậy. Như nhìn ra đám người Diệp Lạc muốn đi, nó trực tiếp mở miệng

vạch trần.

Nghe thấy thế, Diệp Lạc hít sâu một hơi, quay mặt về ma khí cuồn cuộn, chậm

rãi mở miệng.

“Các hạ, bọn ta tự biết không phải đối thủ của ngươi, cũng biết lần này là bọn ta

mạo phạm, kính xin các hạ thứ tội. Nhưng sư tôn của bọn ta là một vị đại năng

tuyệt thế, nếu các hạ không muốn sinh thêm sự cố, đề nghị các hạ thả bọn ta đi.

Nếu giết bọn ta, nhất định sư tôn của bọn ta sẽ không ngồi yên mặc kệ.”

Diệp Lạc rất khách khí nói.

Hắn ta đã hoàn toàn có thể khẳng định mấy người bọn họ căn bản không phải

đối thủ của đại ma này. Bây giờ suy nghĩ duy nhất của hắn ta chính là muốn đưa

đám người Trương Hàn an toàn ra khỏi Trung Châu. Vì thế hắn ta cũng chỉ có

thể lấy tên tuổi của sư tôn mình ra thử ngăn chặn đại ma này.

“Sư tôn của các ngươi?”

Trong ma khí cuồn cuộn truyền ra một câu nói như vậy.

Một khắc sau, ma khí vốn dày đặc chậm rãi tan ra, một bóng người từ bên trong

lộ ra. Bóng người này nửa người dưới là ma khí trôi nổi, không có chân, nửa

người trên không khác với nhân loại lắm, chỉ có điều mọc ra bốn con mắt, diện

mạo hơi xấu xí, trừ những điểm đó ra thì không khác gì người thường. Bóng

dáng này lộ ra hình dạng, vô cùng hứng thú nhìn thoáng qua năm người bọn

Diệp Lạc.

“Người phân chủng tộc, yêu phân chủng tộc, ma cũng phân chủng tộc. Các

ngươi có biết ta là loại ma nào hay không?”

Đại ma này cứ như vậy nhìn mấy người Diệp Lạc, giọng nói lạnh lùng mở

miệng.

Đám người Diệp Lạc cứ vậy nhìn đại ma này nói chuyện, không trả lời. Bọn họ

cảm thấy đại ma này nói nhảm hết bài này tới bài khác. Bọn họ có thể biết

chuyện này sao?

Thấy cảnh này, đại ma kia cũng không nổi giận mà tự mình mở miệng giải

thích.

“Ma phân chủng tộc, mà ta chính là nhân quả chi ma, chuyên tu nhân quả, dùng

nhân quả chi tuyến lấy mạng người khác, còn có thể dùng dây nhân quả của

người khác mà biết được mọi chuyện của người khác… Cho nên, ta đã sớm

xuyên ra dây nhân quả của các ngươi điều tra rồi! Tên sư tôn trong miệng các

ngươi chỉ là một phàm nhân! Dùng một phàm nhân để dọa ta, nhân tộc các

ngươi thật sự cho rằng ma không có chỉ số thông minh hả?”

Tên đại ma này đưa tay ra, chỉ vào năm người đám Diệp Lạc, lạnh lùng nói.

Lời này vừa nói ra, năm người Diệp Lạc vốn còn hơi phân tâm áp chế tạp niệm

tà ác trong cơ thể đều ngây ngẩn cả người.

Sư tôn của bọn họ là phàm nhân?

Tên đại ma này mới phá phong ấn mà ra, đầu có còn chưa tỉnh táo hả?

Vậy mà còn nói sư tôn bọn họ là phàm nhân?

Sư tôn của bọn họ là phàm nhân, một phàm nhân dạy bảo ra đám người bọn họ

hả?

Chuyện này có buồn cười không?

Có phải tên đại ma này cảm thấy mình rất hài hước hay không?

“Ngươi… đầu của ngươi bị rút gân hả, nói sư tôn ta là phàm nhân?”

Trương Hàn không nhịn được lên tiếng châm biếm.

“Dây nhân quả tuyệt đối không nói dối, sư tôn của các ngươi chính là một phàm

nhân, các ngươi định dùng chuyện này để lừa gạt ta! Các ngươi không cần nói

thêm gì nữa, ngoan ngoãn chịu chết đi. Hương vị của thiên kiêu nhân tộc các

ngươi, ta nhớ mang máng là rất ngon đấy, không cần lấy sư tôn hay không sư

tôn gì tới dọa ta. Nếu như sư tôn của cá ngươi thật sự siêu mạnh, giờ phút này

nhất định ta đã bị trấn áp, còn có thể yên bình đứng đây nói chuyện sao?”

Đại ma kia lạnh lùng nói.

Nói xong, ma khí cuồn cuộn liền tụ lại. Gã muốn ra tay, cắn nuốt đám người

Diệp Lạc.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 581: Người ở Đông Châu, một chiêu giết chết đại ma Trung Châu 1


Đúng lúc này, dị tượng chợt xảy ra.

Vèo!

Một tiếng xé gió từ phía đông mà đến, chợt nổ vang, kèm theo tiếng xé gió vang

lên, một cỗ đại thế của thiên địa ầm ầm giáng xuống…



Thiên Diễn Tông, trên quảng trường. Ma khí cuồn cuộn bao phủ toàn bộ Thiên

Diễn Tông. Trong sân rộng, tên đại ma kia đang kiêu ngạo.

Tuy rằng gã đã sống lại, thoát ra, nhưng thực lực dù ít dù nhiều đều vì bị phong

ấn quá lâu mà bị ảnh hưởng một chút. Trong mắt gã, chỉ cần nuốt chửng mấy

tên thiên kiêu nhân tộc trước mắt, nhất định thực lực của gã có thể trở lại đỉnh

cao trong nháy mắt. Chỉ cần thực lực của gã trở lại đỉnh cao, trong thời đại bây

giờ ai có thể giết gã?

Tưởng rằng là thời thượng cổ cường giả xuất hiện lớp lớp sao?

Buồn cười!

Về phần sư tôn mà đám người Diệp Lạc nhắc tới, tên địa ma này hoàn toàn

không để trong lòng. Gã nhìn qua một đầu khác của dây nhân quả, đó chính là

một phàm nhân!

Một phàm nhân hàng thật giá thật!

Muốn lấy một phàm nhân ra lừa gã, thật sự cho rằng ma thì không có chỉ số

thông minh sao?

Tên đại ma này vốn không hề do dự chút nào. Gã hội tụ ma khí, muốn động thủ

với mấy tên thiên kiêu nhan tộc này. Gã đang chuẩn bị ra tay thì còi báo động

trong lòng đột nhiên vang lên, một cảm giác nguy cơ cực hạn truyền tới.

Cảm giác này gã chưa từng có. Lần duy nhất có cảm giác như vậy vẫn là lúc gã

bị vô số cường giả nhân tộc liên thủ phong ấn thời thượng cổ. Lần đó tập trung

vô số cường giả nhân tộc mới khiến cho gã có một chút xíu cảm giác nguy cơ.

Cũng chính vì một chút cảm giác nguy cơ đó, nên gã đã bị phong ấn không biết

bao nhiêu năm tháng. Bây giờ gã lại cảm thấy cảm giác nguy cơ cực hạn như

vậy.

Tên đại ma này không biết cảm giác nguy cơ này đến từ đâu, nhưng gã biết

mình sẽ mất mạng!

Gần như ngay lập tức, hai đầu gối của đại ma quỳ dưới đất, há mồm ra, đang

định cầu xin tha thứ.

Đột nhiên, gã ngẩng đầu nhìn về phía đông của vòm trời.

Vụt!

Tiếng xé gió chói tai vang lên, trong mắt đại ma, một thanh kiếm gãy đang dùng

tốc độ không thể miêu tả lao về phía gã. Trên thân kiếm lập lòe từng trận kim

quang, giống như mang theo đại thế của thiên địa mà đến.

“Không!”

Đại ma tức giận gào thét, trong nháy mắt gã đã biết chuôi kiếm gãy này hướng

về phía gã mà đến.

Gã muốn chạy trốn, nhưng đối mặt với đại thế của thiên địa như vậy, gã lại phát

hiện gã căn bản không thể trốn thoát.

O… o… ng!

Ầm ầm!

Thanh kiếm gãy rơi xuống, điểm rơi rất khéo nhắm ngay tên đại ma kia. Ngay

lúc thanh kiếm chạm đất, một đám mây hình nấm bốc lên, kình phong mãnh liệt

lấy Thiên Diễn Tông làm trung tâm cuốn ra bốn phương tám hướng.

Năm đệ tử của Vô Đạo Tông Diệp Lạc và mười mấy người của tông môn ẩn thế

Trung Châu còn đang áp chế tạp niệm tà ác đều bị luồng kình phong này hất

tung, bị thổi bay ra ngoài. Trong số đó mạnh nhất là Diệp Lạc cũng không thể

nào khống chế thân thể. Bọn họ thụt lùi cả mấy vạn mét mới hòa hoãn được.

Sau khi hòa hoãn một lúc, mắt cả đám đều trừng rất to, nhìn về phía Thiên Diễn

Tông, không hiểu cho lắm.

Nguồn sức mạnh này… rất đáng sợ. Bọn họ đều bị hất bay ra ngoài, càng có thể

cảm nhận được rõ ràng sự đáng sợ của sức mạnh này. Bọn họ đều có một cảm

giác, nếu vừa rồi bọn họ bị ảnh hưởng thêm một chút thì chỉ sợ giờ phút này đã

biến thành tro bụi rồi.

“Vừa rồi là thứ gì vậy, các ngươi có ai thấy rõ không?”

Một tông chủ của tông môn ẩn thế Trung Châu hơi run giọng nói.

“Thấy, thấy, là một thanh kiếm gãy, từ phía đông chém tới…”

Lại có một người run rẩy trả lời.

Phía đông… phía đông có đại năng gì?

Hình như trừ vị nào đó thì căn bản không còn ai nữa…

Quả nhiên, vị đó vẫn ra tay à…

Vị đó đúng là rất cao minh, không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã kh*ng b* như

vậy. Cũng không biết tên đại ma kia có chịu nổi hay không. Công kích kinh

khủng như vậy, nhất định có thể khiến tên đại ma đó bị thương nhỉ…

Trong đầu mười mấy người đến từ tông môn ẩn thế Trung Châu đều không hẹn

mà cùng hiện lên một suy nghĩ như vậy. Ánh mắt của tất cả bọn họ đều tập

trung vào quảng trường Thiên Diễn Tông.

Giờ phút này trên quảng trường Thiên Diễn Tông bị sương mù cuồn cuộn dày

đặc bao trùm, không nhìn thấy rõ tình huống bên trong. Trong đám sương mù

dày đặc này xen lẫn thứu sức mạnh đặc biệt nào đó, cho dù bọn họ đều là cảnh

giới Độ Kiếp cũng không thể nào nhìn thấu, chỉ có thể đứng cách mấy vạn mét,

từ xa quan sát, đợi sương mù tan đi.

Sau khoảng một nén nhang trôi qua, sương mù dày đặc vốn bao trùm trên quảng

trường Thiên Diễn Tông mới từ từ tiêu tán.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 582: Người ở Đông Châu, một chiêu giết chết đại ma Trung Châu 2


Nhìn thấy rồi!

Hơn mười người đều nhao nhao nhìn về phía quảng trường, vừa nhìn bọn họ đã

có chút bối rối.

Chỉ thấy trên quảng trường nào còn đại ma gì nữa, trống rỗng, cái gì cũng

không có. Nếu không phải dưới đất có một cái hố to, cộng thêm không khí bốn

phía đều trôi nổi ma khí nhè nhẹ, bọn họ thật sự sẽ cho rằng địa ma mới thấy chỉ

là tưởng tượng. Hơn mười người trên bầu trời không khỏi trầm mặc, không hiểu

cho lắm.

Bầu không khí bỗng chốc đọng lại.

“Tên đại ma kia đâu?”

Một người không nhịn được mở miệng, phá vỡ bầu không khí ngưng đọng.

“Đại ma… Mất mạng rồi?”

Tên còn lại hít sâu một hơi, không thể tin được nói ra một câu như vậy.

Tên đại ma này cường đại tới mức nào?

Chỉ ánh mắt đã có thể khiến bọn họ không còn sức chiến đấu, cho dù là bọn

Diệp Lạc thường ngày kiêu ngạo cũng bị ảnh hưởng không ít. Theo sức chiến

đấu của tên đại ma này, chỉ sợ cảnh giới Độ Kiếp đến bao nhiêu sẽ diệt bấy

nhiêu. Nhưng một đại ma như vậy lại bị vị tông chủ hư hư thực thực kia của Vô

Đạo Tông một chiêu tiêu diệt?

Còn là cách khoảng cách vô hạn, từ Đông Châu tới Trung Châu, một kiếm giết

chết sao?

“Đi.”

Bờ môi Diệp Lạc khẽ mở, phun ra một chữ.

Lập tức, bóng dáng hắn ta khẽ động, bay về phía quảng trường Thiên Diễn

Tông, muốn mau đến xem trong quảng trường của Thiên Diễn Tông có tình

huống cụ thể gì để điều tra hay không. Đám người Trương Hàn thấy thế cũng

vội vàng đuổi theo Diệp Lạc. Hơn mười người của tông môn ẩn thế Trung Châu

cũng nhao nhao đi theo.

Một đoàn người lại bay về quảng trường Thiên Diễn Tông.

Trên quảng trường đã không còn bao nhiêu ma khí, chỉ có vài tia lượn lờ thoát

ra. Đám người Diệp Lạc không để ý đám ma khí kia, bọn họ đi tới cái hố to.

Lọt vào tầm mắt là một thanh kiếm gãy huyết sắc đâm vào lòng đất. Thanh

kiếm gãy này chỉ có mũi kiếm và thân kiếm, không có đuôi kiếm.

Mấy đệ tử của Vô Đạo Tông, nhất là những đệ tử cũ như Diệp Lạc và Trương

Hàn, sau khi nhìn thấy thanh kiếm gãy này đồng tử chợt co lại. Bọn họ đều từng

vào tẩm điện của sư tôn nhà mình.

Thanh kiếm gãy này không phải là cái đặt ở góc tẩm điện của sư tôn sao?

Hơn nữa, trước kia thanh kiếm này chưa gãy…

Quả nhiên là sư tôn ra tay…

Trong lòng mấy đệ tử Vô Đạo Tông sợ hãi thán phục.

Hơn mười người của tông môn ẩn thế Trung Châu không biết lai lịch của thanh

kiếm gãy này. Nhưng bọn họ nhìn vẻ mặt của mấy đệ tử Vô Đạo Tông, trong

lòng cũng loáng thoáng có suy đoán. Chỉ là đám bọn họ không được đệ tử Vô

Đạo Tông xác nhận nên không dám nói ra.

“Xin hỏi mấy vị đạo hữu, thanh kiếm gãy này là của sư tôn sao?”

Tông chủ Trấn Thiên Tông Mạc Thành thận trọng hỏi một câu.

“Ừm.”

Diệp Lạc không phủ nhận, gật đầu ừ một tiếng.

Được Diệp Lạc gật đầu thừa nhận, hơn mười người kia suýt chút nữa đã bị dọa

tới quỳ xuống…



Trên quảng trường của Thiên Diễn Tông, sắc mặt của hơn mười người tông

môn ẩn thế Trung Châu đều cực kỳ khoa trương. Cả đám ngơ ngác đứng đỏ,

tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Vị đại ma này mạnh bao nhiêu, bọn họ hiểu rất rõ. Theo thực lực của bọn họ,

đứng trước mặt tên đại ma kia chẳng có chút sức nặng nào, cả sức phản kháng

cũng không có. Hay nói cách khác, toàn bộ đại lục Thần Hành ngoại trừ Vô Đạo

Tông ra, đối mặt với đại ma này đều không có một chút sức phản kháng.

Sự cường đại của vị đại ma này nằm ngoài tưởng tượng của bọn họ. Tồn tại thời

Thượng Cổ không phải người ở thời đại mới như bọn họ có thể đối kháng.

Nhưng một đại ma vô cùng kinh khủng như vậy lại bị vị tông chủ Vô Đạo Tông

cách mấy chục đại châu kia một chiêu tiêu diệt. Mức độ kh*ng b* này là thứ

bọn họ cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Tạm thời không nói g**t ch*t đại ma này, nếu để bọn họ tới, cho dù bọn họ dốc

toàn lực ứng phó, đứng ở Trung Châu phát động công kích với Đông Châu,

công kích thực sự có thể tới được Đông Châu, nhưng căn bản không thể nào

chính xác trúng mục tiêu được.

Hơn nữa theo bọn họ biết nếu công kích đi quá xa nhất định sẽ yếu đi rất nhiều.

Nói cách khác, một kích của vị kia trên thực tế đã yếu ớt rất nhiều. Nhưng một

kích đã bị suy yếu vô hạn như vậy vẫn trực tiếp g**t ch*t tên đại ma này…

Vị đó của Vô Đạo Tông, cuối cùng tu vi cao bao nhiêu?

Trong đầu hơn mười người này đều nảy lên một suy nghĩ.

Vị đó của Vô Đạo Tông không phải là tiên nhân chứ?

Bọn họ vừa nảy lên ý nghĩ này đã không thể dừng lại, càng nghĩ càng cảm thấy

có khả năng. Theo bọn họ nghĩ, cảnh giới cao nhất chỉ là cảnh giới Độ Kiếp.

Nhưng bây giờ bọn họ chính là cảnh giới Độ Kiếp, hơn nữa thuộc về loại cực

hạn cảnh giới Độ Kiếp
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 583: Đó là một thanh kiếm phàm trần 1


Bọn họ đối mặt với tên đại ma kia hoàn toàn không có chút sức lực phản kháng

nào, giống như chênh lệch giữa trẻ con và người lớn. Rõ ràng tên đại ma kia

không thuộc về cảnh giới Độ Kiếp, rất có thể là trên cảnh giới Độ Kiếp của thời

Thượng Cổ.

Nhưng một đại ma như vậy, đối mặt với vị kia của Vô Đạo Tông lại không hề

có sức phản kháng. Điều này đã chứng minh cái gì?

Đã chứng minh tu vi vị kia của Vô Đạo Tông còn cao hơn tên đại ma kia. Còn

cao hơn đại ma kia…

E rằng là tiên nhân đúng không?

Nhưng không phải đã nói tiên phàm khác biệt, tiên nhân không thể hạ phàm

sao?

“Vậy… vị Sở tông chủ kia, cuối cùng là cảnh giới gì? Một kích chém chết đại

ma, quá kinh khủng…”

“Đừng bảo là… Đừng bảo là tiên nhân thật đấy nhé?”

“Không, không thể nào! Đại lục Thần Hành không thể nào có tiên nhân được,

nhất định là thời Thượng Cổ còn có những cảnh giới khác, không chỉ có cảnh

giới Độ Kiếp. Phải biết vị đó đã sống không biết bao lâu rồi!”

“Đúng vậy, ta cũng đoán thế, chỉ sợ vị kia của Vô Đạo Tông là tồn tại trên cảnh

giới Độ Kiếp. Trên cảnh giới Độ Kiếp, liệu có phải còn hai cảnh giới hay

không? Nếu không thì tại sao chiến lực của tên đại ma kia và vị đó của Vô Đạo

Tông lại hoàn toàn khác biệt như vậy?”

“Chẳng lẽ… Chẳng lẽ sở dĩ chúng ta gần vạn năm không ai có thể phi thăng

cũng là vì cảnh giới chưa đủ sao?”

“Không, ta cảm thấy đủ rồi cũng chưa chắc có thể phi thăng. Ta luôn có cảm

giác chuyện chúng ta không thể nào phi thăng vô cùng không đơn giản, cũng

không phải vấn đề cảnh giới…”

“Những điều này ta cũng không tò mò, ta tò mò là vị kia của Vô Đạo Tông có

cảnh giới nào.”

Hơn mười người của tông môn ẩn thế Trung Châu đều âm thầm truyền âm trò

chuyện với nhau. Trong lòng bọn họ trừ khiếp sợ ra thì không còn ý niệm gì

khác, cũng không có tâm tư suy nghĩ quá nhiều.

“Các ngươi hiếu kỳ về cảnh giới của tông chủ Vô Đạo Tông sao? Chi bằng để ta

tới nói cho các ngươi biết nhé?”

Hơn mười người đang truyền âm nói chuyện với nhau, một giọng nói không

biết từ đâu truyền tới, vang lên bên tai hơn mười người.

“Ngươi biết? Vậy ngươi nói thử xem, tông chủ của Vô Đạo Tông có cảnh giới

gì.”

Một người của tông môn ẩn thế Trung Châu không nhịn được truyền âm hỏi

một câu.

“Phàm nhân đó, tông chủ Vô Đạo Tông là cảnh giới phàm nhân, các ngươi tin

không?”

Giọng nói kia lại vang lên trong đầu hơn mười người ở đây.

Sở Duyên là phàm nhân?

Xì xì…

Hơn mười người trực tiếp cười thành tiếng..

Một chiêu của phàm nhân đánh qua hơn mười địa châu, tiêu diệt một đại ma?

Phàm nhân nhà ai mạnh như vậy?

Chậc chậc.

Không phải thật sự có người cảm thấy Sở tông chủ là phàm nhân chứ.

Để bọn họ xem thử lời này là ai nói.

Hơn mười người này nhìn sang tìm nơi truyền âm phát ra. Sau khi hơn mười đôi

mắt nhìn lướt qua một phen, cuối cùng tất cả đều rơi vào Diệp Lạc cách đó

không xa.

“Mẹ kiếp…”

Hơn mười người này sao lại không biết chuyện gì xảy ra. Lại là Diệp Lạc cưỡng

ép gia nhập truyền âm của bọn họ. Đường đường một tuyệt đại cường giả lại có

thể không biết xấu hổ như thế, hết lần này tới lần khác cưỡng ép gia nhập truyền

âm của bọn họ.

“Được rồi, chuyện dừng ở đây, tên đại ma kia cũng đã bị giết, bọn ta không ở lại

nữa, chuyện của Thiên Diễn Tông sau này và chuyện tiếp theo sau vụ náo động

của Trung Châu lần này liền giao cho các ngươi. Lão nhị, lão tam, tứ sư muội,

ngũ sư muội, hôm nay được sư tôn cứu, nên trở về tông môn cảm tạ sư tôn một

chút, các ngươi có muốn trở về với ta hay không?”

Đầu tiên Diệp Lạc cười như không cười nhìn hơn mười người kia mấy lần, sau

đó mới nhìn mấy người đồng môn của mình, mở miệng nói.

“Đại sư huynh, nên như vậy.”

Trương Hàn mỉm cười gật đầu.

“Ừm, tính ra cũng có một khoảng thời gian không trở về bái kiến sư tôn rồi, sẵn

tiện nhân cơ hội này trở về thăm hỏi sư tôn.”

Đạm Đài Lạc Tuyết cũng nhẹ giọng mở miệng.

Tô Càn Nguyên và Tô Hề hiển nhiên không có ý kiến gì.

Năm đệ tử của Vô Đạo Tông đạt được ý kiến thống nhất, đứng dậy định đi

thẳng, căn bản không để ý hơn mười người của tông môn ẩn thế Trung Châu có

nhận lời giúp bọn họ giải quyết tốt hậu quả hay không.

Hơn mười người của tông môn ẩn thế Trung Châu đều đứng đờ ra đó, không

ngờ rằng mấy người Diệp Lạc nói đi là đi, cả việc cho bọn họ thời gian phản

ứng cũng không có.

“Đợi một chút, thanh kiếm gãy kia, bọn Diệp đạo hữu không mang đi sao?”

Điện chủ Vạn Hồn Điện chú ý tới thanh kiếm gãy còn cắm trong cái hố sâu

khổng lồ, không khỏi tò mò hỏi một câu.

Lời này vừa nói ra, hơn mười người đều đồng loạt sửng sốt một chút. Ngay sau

đó cả đám như nghĩ tới điều gì, hai mắt nhìn nhau một cái, đồng loạt dồn hết tốc

lực bay về phía thanh kiếm gãy kia.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 584: Đó là một thanh kiếm phàm trần 2


Điện chủ Vạn Hồn Điện thấy động tác của đám người kia thì hơi sửng sốt,

muộn màng nghĩ ra.

Thanh kiếm gãy được tông chủ Vô Đạo Tông dùng một chiêu g**t ch*t đại ma,

thế nào cũng không tầm thường đúng không?

Mấy vị kia của Vô Đạo Tông không cần, nhưng bọn họ nhất định cần.

Vì vậy đám người đi muốn đi giành thanh kiếm gãy đó sao?

“Móa! Các ngươi chờ một chút! Thanh kiếm gãy này có duyên với ta, các ngươi

tránh hết ra!”

Điện chủ Vạn Hồn Điện nóng nảy hét một tiếng, vội vàng bay về phía thanh

kiếm gãy kia.

Lão ta đi tới chỗ thanh kiếm gãy, vốn cho rằng nhất định thanh kiếm gãy đã bị

lấy đi rồi, thật không ngờ rằng hơn mười người này không có bất kỳ ai động vào

nó mà tất cả đều đứng ở đó, mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy.

Đám người kia vậy mà không đi lấy thanh kiếm gãy kia sao?

Kỳ lạ.

Trong lòng điện chủ Vạn Hồn Điện cảm thấy vô cùng kỳ lạ, ánh mắt trực tiếp

rơi xuống thanh kiếm gãy kia.

Lão ta vừa nhìn đã lập tức bối rối.

Thanh kiếm gãy này… là một thanh kiếm phàm trần?

Dùng một thanh kiếm phàm trần một phát đập chết tên đại ma kia?



Mấy chục ngày sau trận chiến ở Trung Châu, trong khu vực Đông Châu, núi

Thiên Vụ, sơn môn của Vô Đạo Tông.

Sở Duyên đang ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn. Hắn vốn muốn lẳng

lặng chờ kỳ kiểm tra của tông môn tới, nhưng hôm nay lại có người quấy rầy sự

“thanh tu” của hắn.

Bên cạnh sơn môn.

Sở Duyên nhìn Ninh Phàm tam đao phái hai bên đeo đao, sau lưng vác một

thanh đao ở trước mặt. Hắn có chút mờ mịt. Sao tên này lại chạy tới đây?

Không phải lần trước hắn đã lừa gạt rồi sao, chẳng lẽ chạy tới là muốn hắn lừa

thêm lần nữa?

Còn tên cặn bã cảnh giới Luyện Khí Bạch Trạch kia nữa, lão ta làm sao vậy? Tu

vi yếu thì thôi, sao cả đệ tử của mình cũng không quản được.

“Sư điệt, ngươi tới đây làm gì?”

Sở Duyên than thở thì than thở, ngoài mặt vẫn duy trì vẻ thờ ơ lạnh nhạt phù

hợp.

“Sư bá tông chủ, đệ tử tới để rút đao với sư bá tông chủ đây!”

Vẻ mặt Ninh Phàm cung kính thi lễ với Sở Duyên một cái, sau đó hai tay lập

tức cầm hai thanh đao nghịch nhận và tế đao, giống như sẽ rút đao ra khỏi vỏ

bất kỳ lúc nào.

“Rút đao với bổn tọa?”

Sở Duyên cực kỳ mờ mịt.

Cái gì?

Rút đao với hắn cái quỷ gì?

Ngươi tự dưng từ núi Hướng Đạo chạy đến núi Thiên Vụ là muốn nói điều này

sao?

“Đúng vậy, sư bá tông chủ, đệ tử đã hiểu, đã hiểu những lời lúc trước sư bá tông

chủ nói, phải dám rút đao trước tất cả mọi thứ. Vì vậy đệ tử đặc biệt tới để

chứng minh với sư bá tông chủ, đệ tử đã có can đảm rút đao với ngài rồi.”

Ninh Phàm chậm rãi mở miệng.

Nghe thấy lời này, Sở Duyên vốn có vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt trở nên có chút khó

coi. Hắn không thèm để ý tới những lời khác của Ninh Phàm, chủ yếu là câu đệ

tử đã hiểu này, Sở Duyên nghe xong chẳng hiểu sao có cảm giác tâm trạng bùng

nổ. Hắn cũng không biết tại sao vừa nghe thấy câu này tâm trạng đã bùng nổ,

giống như đám đệ tử đâm sau lưng để lại cho hắn ấn tượng không tốt.

Phù…

Sở Duyên hít sâu một hơi, ổn định cảm xúc.

“Thế nên, ngươi muốn rút đao với bổn tọa sao?”

Giọng điệu của Sở Duyên hơi thay đổi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ninh

Phàm, mở miệng nói.

“Đúng vậy, ta đã hiểu ý nghĩa chân chính của hai chữ rút đao, phải dám rút đao

trước tất cả mọi thứ.”

Ninh Phàm mở miệng nói.

Hắn ta vừa nói xong, thanh nghịch nhận kia đã chậm rãi được rút ra khỏi vỏ.

“Ngươi lặp lại lần nữa, ngươi muốn rút đao với ai?”

Sở Duyên mặt không thay đổi nói. Điểm sáng màu vàng óng quanh người hơi

ngưng tụ, một cỗ hơi thở đại thế thiên địa ép tới.

Đối mặt với Sở Duyên cứ như đối mặt với cả vùng thiên địa, giống như một khi

cãi lại ý chí của Sở Duyên chính là cãi lại ý trời.

“Ta, ta, ta…”

Giờ phút này Ninh Phàm mới cảm thấy mình lại không được. Đối mặt với Sở

Duyên, trong lòng hắn ta không có nổi một chút ý chí chiến đấu, hai tay đều

đang run rẩy.

Rõ ràng lúc trước hắn ta còn cảm thấy mình đã có thể rồi, nhưng bây giờ lúc

thật sự đối mặt với vị sư bá tông chủ này hắn ta mới nhận thức được bản thân rõ

ràng. Vị sư bá tông chủ này không giống với sư tôn của hắn ta, hắn ta đối mặt

với sư tôn còn có thể ung dung rút đao, lúc đối mặt với vị sư bá tông chủ này

căn bản không làm được.

Sở Duyên mặt không thay đổi nhìn chằm chằm vào Ninh Phàm. Trong đầu Ninh

Phàm nảy lên vô số suy nghĩ, cực kỳ bất lực.

Hai bên cứ giằng co như vậy, tình cảnh trong lúc nhất thời có chút ngưng đọng.

Đúng lúc này, một giọng nói từ ngoài núi Thiên Vụ truyền tới.

“Rút đao với sư tôn? Không biết ai to gan như vậy, dám rút đao với sư tôn?”
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 585: Đệ tử của Vô Đạo Tông trở về


Cùng lúc giọng nói này truyền tới, mây mù bên ngoài núi Thiên Vụ lẳng lặng

tản đi từng chút một, giống như đang nhường ra một lối đi cho người khác.

Sở Duyên và Ninh Phàm phát hiện khác thường, nhao nhao ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy bên ngoài núi Thiên Vụ có năm bóng người từ bên ngoài tới, đáp

xuống bên ngoài sơn môn Vô Đạo Tông.

Sở Duyên nhìn kỹ lại, thoáng cái liền nhận ra.

Đây không phải là năm tên nghiệt đồ của hắn sao?

Diệp Lạc, Trương Hàn, Tô Càn Nguyên, Đạm Đài Lạc Tuyết, Tô Hề. Mỗi người

đều là đệ tử từng đâm sau lưng hắn. Sao năm người này lại tới đây?

À, không đúng, Tô Hề là bị hắn kêu ra, bốn người khác không phải đã rời khỏi

tông môn từ lâu sao, sao lúc này lại trở về?

Sở Duyên nhướng mày, thu hồi điểm sáng màu vàng óng ngưng tụ quanh người

hắn.

“Sao các ngươi lại trở về?”

Sở Duyên tò mò hỏi một câu.

“Sư tôn, bọn đệ tử cố ý quay về tông môn để nói lời cảm tạ sư tôn, đồng thời

thăm hỏi sư tôn!”

Diệp Lạc đứng ra, chắp tay nói.

Nói xong, hắn ta không đợi Sở Duyên trả lời, đôi mắt sắc bén như kiếm kia đã

lập tức tập trung vào Ninh Phàm.

“Tiểu gia hỏa, là ngươi muốn rút đao với sư tôn của bọn ta sao?”

Vẻ mặt Diệp Lạc có chút lạnh như băng.

Trong mắt hắn ta, Sở Duyên chính là người hắn ta tôn kính nhất, không thể để

bất kỳ ai không tôn trọng. Tên này lại ngang nhiên muốn rút đao với sư tôn của

hắn ta, làm vậy là đang khiêu khích sư tôn của hắn ta sao?

Đặc biệt là tu vi của người này lại thấp như vậy, còn dám khiêu khích, chuyện

này thật quá trớn.

Trước mặt Diệp Lạc, Ninh Phàm vẫn không có chút sức chống cự nào. Cho dù

Diệp Lạc không phát ra khí thế gì nhưng thân là cường giả tuyệt đỉnh của đại

lục Thần Hành, khí thế phát ra trong lúc vô tình vẫn có thể khiến Ninh Phàm

cảm thấy rùng mình. Ninh Phàm căn bản không có bất luận dũng khí gì để rút

đao.

“Ta, ta, ta…”

Giọng nói Ninh Phàm run rẩy, không biết nên nói thế nào.

“Được rồi, dừng lại ở đây đi. Sư điệt, lui ra đi, đi tìm sư tôn của ngươi, kêu hắn

dạy bảo ngươi cho tốt.”

Lúc này Sở Duyên bước ra, nhẹ nhàng khoát tay, hơn nữa kêu thiếu niên ngu

ngốc tam đao phái này lui ra.

“Vâng, sư bá tông chủ!”

Ninh Phàm căn bản không dám nói thêm điều gì, đối mặt với khí thế của Diệp

Lạc, hắn ta vẫn lựa chọn lui xuống. Ninh Phàm chạy trối chết, chẳng mấy chốc

bên ngoài sơn môn chỉ còn lại năm người đệ tử và Sở Duyên.

Sở Duyên nhìn năm người đệ tử của mình, hít sâu một hơi, định mở miệng nói

gì đó. Nhưng không đợi hắn mở miệng, năm người đệ tử phía trước đột nhiên

quỳ xuống.

“Đa tạ ân cứu giúp của sư tôn!”

Năm người đệ tử đều mở miệng, vẻ mặt cực kỳ cảm kích. Nếu không có thanh

kiếm gãy của sư ôn, chỉ sợ bọn họ khó mà thoát thân.

“Không cần, không cần phải khách khí…”

Giọng điệu của Sở Duyên kỳ quái đáp lại một câu.

Hắn… Hắn cứu năm người đệ tử này hồi nào?

Tại sao năm người đệ tử này lại nói ân cứu giúp gì đó?

Hắn lờ mờ hồ đồ, hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra, vì vậy hắn chỉ có

thể mơ mơ màng màng trả lời một câu như vậy. Quả thực là hắn cũng không

biết đã xảy ra chuyện gì.

“Sư tôn, đệ tử đã hoàn thành tâm nguyện, đa tạ sư tôn…”

Tô Hề bước ra vào lúc này, nói chuyện với Sở Duyên.

Cụ thể nói cái gì, Sở Duyên không nghe kỹ. Giờ phút này hắn hoàn toàn ngơ

ngác. Năm tên đệ tử này tới nay nói bô bô một tràng, cảm tạ các kiểu, ba hoa

các kiểu, khiến Sở Duyên chẳng hiểu ra sao. Hắn mơ mơ màng màng nghe,

thỉnh thoảng nói một câu “Không cần phải khách khí”, “Miễn lễ”.

Sau đó nữa…

Sở Duyên mơ hồ bị năm tên đệ tử đưa lên núi, bảo là muốn tâm sự với người sư

tôn là hắn thật tốt. Sở Duyên đã hoàn toàn bị làm cho bối rối, cứ thế bị năm

người đệ tử đưa lên núi, cả trạng thái vô địch tự động đóng lại cũng không biết.

Cho đến khi hắn lên núi, tiến vào điện mình ở, bấy giờ mới phát hiện trạng thái

vô địch của mình đã không còn.

Đám đệ tử đâm sau lưng này cuối cùng muốn làm gì?!

Không, như vậy không được!

Mau cho vi sư xuống!



Núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông, bên ngoài tẩm điện của Sở Duyên. Diệp Lạc và

Trương Hàn dựa vào một cây trúc, hai người đều trầm mặc im lặng.

Bầu không khí vô cùng yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, Diệp Lạc quay đầu nhìn thoáng qua Trương Hàn, trên mặt nở

một nụ cười nhạt.

“Thế nào, lão nhị, ngươi không đi tâm sự với sư tôn sao?”

Diệp Lạc nói vậy.

“Không gấp, dù sao chúng ta đã quay về tông, tạm thời cũng không vội trở về,

sắp tới vẫn còn thời gian, có thể chậm rãi trò chuyện với sư tôn, để lão tam và tứ

sư muội ngũ sư muội hàn huyên với sư tôn trước đi.”
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 586: Cảnh giới Luyện Khí năm mươi chín lần 1


Trương Hàn thờ ơ nói. Hắn vừa nói ánh mắt vừa nhìn chằm chằm vào bốn

phương tám hướng, dường như đang quan sát thứ gì.

“Hửm? Lão nhị, ngươi đang nhìn cái gì vậy?”

Diệp Lạc nhướng mày, rất tò mò hỏi.

“Nhìn trận pháp đó, trước khi ta đi đã bày rất nhiều trận pháp cách âm trong

tông, bây giờ trở về thực lực cũng tăng lên rất nhiều, có thể thăng cấp cho

những trận pháp này. Theo thực lực của ta hôm nay, toàn lực bố trí trận pháp

cách âm có lẽ có thể hoàn toàn cách âm, bất kể bên ngoài tông có âm thanh gì,

bên trong tông cũng không nghe thấy. Tương tự, trong tông có tiếng động gì,

bên ngoài tông cũng không nghe được.”

Trương Hàn sờ cằm, tự mình lẩm bẩm.

Hắn ta đang suy nghĩ xem nên bắt đầu thăng cấp những trận pháp này từ đâu.

hắn ta bố trí rất nhiều trận pháp, muốn thăng cấp vẫn có chút khó khăn. Có điều

mặc dù độ khó cao hơn thì hắn cũng phải thăng cấp, đây chính là chuyện liên

quan đến việc thanh tu của sư tôn nhà mình.

“Thôi được thôi được, vậy ngươi từ từ thăng cấp đi, ta vào tông xem thử. Nghe

nói sư tôn nhận thêm mấy đệ tử mới, ta đi gặp bọn họ một cái.”

Diệp Lạc rất tò mò về những đồng môn mới mà mình chưa từng gặp.

Trương Hàn ở bên cạnh nghe vậy cũng hơi động lòng, muốn đi gặp những đồng

môn mới kia. Nhưng trận pháp cách âm này liên quan tới việc thanh tu của sư

tôn, hắn ta không dám qua loa, chỉ có thể dằn ý nghĩ này xuống, nghĩ rằng sau

này đi gặp mấy đông môn mới cũng được nên tập trung suy nghĩ chuyện làm

sao thăng cấp.

Diệp Lạc cũng không nói gì thêm, đứng dậy đi dạo quanh trong tông, định gặp

mặt những đồng môn mới kia. Hắn ta không biết những đồng môn mới kia ở

đâu, cũng không định dùng thần thức gì gì đó trong tông, hắn ta luôn cảm thấy

dùng thần thức trong tônglà một loại bất kính với sư tôn. Nhưng Diệp Lạc vẫn

rất có mục đích, hắn ta đi về phía khu vực cư trú của đệ tử.

Theo như suy đoán của hắn ta, nhất định mấy đệ tử này đều ở khu vực cư trú

của đệ tử, chỉ cần đến khu vực cư trú của đệ tử thì nhất định có thể gặp những

đồng môn mới kia.

Diệp Lạc một đường đi tới khu vực đệ tử cư trú. hắn ta đi được khoảng một

chén trà thì bỗng dưng sững sờ, ánh mắt chú ý tới một bóng người ven đường.

Nhìn kỹ, đó là một đứa trẻ, thoạt nhìn hình như chỉ có mấy tuổi mà thôi, tu vi

cũng rất thấp, chỉ có cảnh giới Luyện Khí. Có điều hình như tên cảnh giới

Luyện Khí này có chút đặc biệt, pháp lực của cảnh giới Luyện Khí hình như hơi

hùng hậu.

“Thú vị.”

Trong mắt Diệp Lạc hiện lên ý cười.

Chẳng lẽ đây là một trong số những đệ tử mà sư tôn mới thu?

Sư tôn thu một đứa bé làm đồ đệ, thật là thú vị.

Nghĩ vậy, hắn ta cất bước đi tới. Đứa trẻ ngồi xếp bằng ở ven đường hình như

cũng đã phát hiện Diệp Lạc, bỗng chốc mở mắt ra nhìn về phía hắn ta.

“Tiểu gia hỏa, ngươi chính là đệ tử mà sư tôn mới thu à?”

Diệp Lạc ngồi xổm xuống, cười khẽ nói.

“Hả? Cái gì?”

Đứa trẻ “Từ Ngự” trừng đôi mắt ngây thơ vô tội nhìn Diệp Lạc, có chút không

hiểu lời Diệp Lạc nói có ý gì.

“Ta hỏi, có phải ngươi là đệ tử sư tôn mới thu hay không?”

Diệp Lạc lắc đầu, lặp lại một lần nữa.

“Sư tôn? Có phải là tông chủ đại nhân hay không? Không phải, ta không phải

đệ tử của tông chủ đại nhân, ta là người hầu mà tông chủ đại nhân thu nhận.”

Từ trẻ con mơ mơ hồ hồ nói.

“Người hầu? Đó là cái gì?”

Diệp Lạc nhíu mày, khó hiểu hỏi một câu.

“Người hầu là người hầu đó, chính là, chính là kiểu giúp tông chủ đại nhân

uống sữa ấy.”

Từ trẻ con sờ đầu nói.

Nghe thấy thế, Diệp Lạc dở khóc dở cười.

Giúp sư tôn nhà hắn ta uống sữa? Đó là cái gì vậy?

Nhưng Diệp Lạc cũng không để ý, xem như hắn ta đã biết đứa trẻ này không

quá thông minh, hỏi còn chẳng bằng không hỏi. Tóm lại, chỉ cần biết tin tức là

được, đứa trẻ này không phải đệ tử của sư tôn.

Nghĩ tới đây, Diệp Lạc đưa tay ra sờ lên đầu đứa trẻ này.

“Tiểu gia hỏa, nếu vậy ngươi có thể nói cho ta biết tại sao hơi thở cảnh giới

Luyện Khí của ngươi hùng hậu như vậy mà vẫn chưa đột phá cảnh giới Trúc Cơ

hay không?”

Diệp Lạc nhẹ giọng hỏi.

“Cảnh giới Trúc Cơ là gì?”

Từ trẻ con hỏi ngược một câu.

“Chuyện này…”

Khóe miệng Diệp Lạc giật giật.

Cả cảnh giới tu luyện cũng không biết, xem ra hình như sư tôn chẳng dạy bảo

bao nhiêu. Nhưng cũng đúng, theo tính tình của sư tôn, nếu dạy bảo mới là kỳ lạ

đấy.

“Mà thôi, cứ để ta tới dạy bảo một phen đi.”

Diệp Lạc sâu kín thở dài, bắt đầu giảng giải một chút thường thức tu luyện cho

đứa trẻ này. hắn ta vừa giảng giải phổ cập đã là nửa canh giờ. Thật sự đứa trẻ

này quá ngốc rồi, ngốc đến mức khiến Diệp Lạc cực kỳ cạn lời. Nhưng chung

quy Diệp Lạc cũng đã khiến đứa trẻ này hiểu cảnh giới tu luyện là gì
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 587: Cảnh giới Luyện Khí năm mươi chín lần 2


“Hơi thở của ngươi hôm nay rõ ràng là đỉnh phong cảnh giới Luyện Khí không

thể tiến thêm được nữa, có thể trực tiếp đột phá cảnh giới Trúc Cơ, hiểu chưa?”

Diệp Lạc kiên nhẫn nói.

“Ưm ừm, hiểu rồi.”

Từ trẻ con gật đầu.

“Vậy ngươi còn không đột phá đi?”

Diệp Lạc có chút không hiểu.

Nếu biết rồi sao còn không đột phá cảnh giới Trúc Cơ? Ở lại cảnh giới Luyện

Khí làm gì? Tu tiên giới cũng không có trợ cấp sinh hoạt cho cảnh giới Luyện

Khí.

“Không được, tông chủ đại nhân nói lầu cao vạn trượng cũng phải từ đất bằng

xây lên, muốn ta luyện kỹ năng cơ bản, ta không thể đột phá…”

Từ trẻ con mơ mơ màng màng nói.

“Vậy bây giờ ngươi là cảnh giới Luyện Khí đỉnh phong, chẳng lẽ còn có thể tiếp

tục luyện khí nữa sao?”

Diệp Lạc cảm thấy ảo não, đứa trẻ này thật ngốc.

“Có thể!”

Từ trẻ con quả quyết gật đầu.

“Có thể? Bây giờ ngươi đột phá thử cho ta xem!”

Diệp Lạc cũng bị chọc giận tới bật cười.

Xem ra sư tôn cũng có lúc nhìn lầm, thu một đứa trẻ khờ khạo như vậy vào tông

môn. Mặc dù không bái nhập môn hạ sư tôn, nhưng cũng coi như là người của

Vô Đạo Tông. Vô Đạo Tông lại có thể cho xuất hiện một kẻ ngu ngơ như vậy

sao.

Bên kia Từ trẻ con nghe thấy Diệp Lạc kêu cậu ta đột phá, đứa nhóc cũng mơ

mơ màng màng nhận lời. Đứa bé ngồi khoanh chân xuống ven đường, nhanh

chóng nhập định, vận chuyển pháp quyết tu luyện cơ sỏw giai đoạn đầu của

cảnh giới Luyện Khí. Linh khí xung quanh nhanh chóng tràn vào cơ thể của đứa

nhóc.

Ầm!

Một âm thanh thanh thúy từ trong cơ thể của Từ trẻ con truyền ra.

Đột phá!

Nhưng vẫn là cảnh giới Luyện Khí!

Diệp Lạc bối rối.

Không phải đã tới cảnh giới Luyện Khí đỉnh phong sao? Tại sao đột phá không

phải cảnh giới Trúc Cơ?

Khi Diệp Lạc thất thần.

Ầm!

Trên người Từ trẻ con lại vang lên một âm thanh.

Lại đột phá.

Những vẫn là cảnh giới Luyện Khí.

Lúc này Diệp Lạc không nhịn được nữa, đánh thức Từ trẻ con đang nhập định,

hỏi.

“Tiểu gia hỏa, ngươi đột phá như vậy đó hả?”

Diệp Lạc vội vàng hỏi.

“Đúng vậy.”

Từ trẻ con ngoan ngoãn gật đầu một cái.

“Vậy ngươi đột phá đến bây giờ là bao nhiêu lần rồi?”

“Năm mươi chín lần.”

Diệp Lạc: “?”

Cảnh giới Luyện Khí năm mươi chín lần?

Cảnh giới Luyện Khí còn có thể chơi như vậy hả?



Trong khu vực Đông Châu, núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông, khu vực cư trú của đệ

tử.

Diệp Lạc bị Từ Ngự làm cho hoài nghi cuộc sống hốt hoảng đi tới đây. Trong

lòng hắn ta có vô số suy nghĩ hiện lên. Cảnh giới Luyện Khí tu rồi tu, có thể tu

tới năm mươi chín lần nữa, vậy hắn ta là cảnh giới Độ Kiếp có phải cũng có thể

tu tới năm mươi chín lần, sáu mươi chín lần, thậm chí cả chín mươi chín lần hay

không?

Đừng nói cảnh giới Độ Kiếp, có phải cảnh giới Đại Thừa cũng có thể làm như

thế hay không?

Diệp Lạc ôm ý nghĩ này, hắn ta suy luận một chút, lập tức cau mày.

Thế cũng không rõ. Người bình thường đột phá một cảnh giới cũng giống như

một cái bình chứa đầy nước, chỉ cần cái bình có thể phá vỡ nắp bình là có thể

thành công biến thành cái bình lớn hơn. Đạt tới đỉnh phong của một cảnh giới

rồi đột phá hoàn toàn là chuyện không thể. Muốn áp chế đột phá, vậy chỉ có thể

tự mình ngăn chặn nắp bình để tránh nước tràn ra ngoài. Nhưng áp chế rồi áp

chế, chẳng phải cái bình sẽ vỡ hả?

Đạo lý tương tự, dùng pháp lực gia cố bình cảnh, đề phòng đột phá, nhưng đề

phòng rồi đề phòng sẽ không khiến bản thân nổ tung sao?

Đây nào phải đột phá gì, đây rõ ràng là tự sát. Nhưng tại sao đứa trẻ kia có thể

làm được?

Đó là vấn đề Diệp Lạc không nghĩ ra.

Chi bằng… Đi lừa lão nhị một phát, kêu lão nhị thử xem?

Hay là thôi đi, lỡ như lão nhị nổ tung, sư tôn không mắng chết hắn ta mới là lạ.

Diệp Lạc không nghĩ ra. Nhưng hắn ta không suy nghĩ bao lâu, bởi vì trước mặt

hắn ta xuất hiện hai bóng người. Nhìn thấy hai bóng người này, Diệp Lạc không

muốn nghĩ những chuyện kia nữa mà tập trung ánh mắt vào hai bóng người kia.

Hai bóng người này đều có tai và đuôi hồ ly, rõ ràng không thuộc về nhân tộc.

“Đây cũng là đệ tử của sư tôn sao?”

Ánh mắt Diệp Lạc sáng lên, hắn ta sải bước về phía trước, muốn gặp mặt hai vị

đồng môn này…



Cùng lúc đó, bên kia, trong Hướng Đạo Tông, trên quảng trường.

Ánh mắt Bạch Trạch mang theo ý cười nhìn tên đệ tử chịu đủ đả kích trước mặt

mình.

Từ khi được Sở Duyên chỉ điểm, tên đệ tử này của lão ta giống như bị điên vậy,

gặp ai cũng rút đao, cho dù đã bị lão ta đánh một trận vẫn cả ngày rút đao. Bây

giờ thì tốt rồi, đến Vô Đạo Tông một chuyến, bị đả kích. Có điều, mấy đệ tử

thiên kiêu của Vô Đạo Tông đã trở về, đúng là rất có hiếu, thường xuyên trở lại

thăm Sở Duyên.

Bạch Trạch nhìn thoáng qua bên Vô Đạo Tông, hơi xúc động.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 588: Tìm đường sống trong chỗ chết?


Nếu sau này tên đệ tử này của lão ta thành tài có thể có hiếu bằng một nửa đệ tử

của Vô Đạo Tông thì tốt.

“Thế nào, vẫn chưa hoàn hồn à?”

Bạch Trạch lắc đầu, nhìn về phía Ninh Phàm, mở miệng nói.

Bị đả kích có thể khiến tên đệ tử này thu liễm một chút, đó là chuyện tốt. Nhưng

nếu bị đả kích tới hoàn toàn phế đi, vậy lão ta phải khóc rồi.

“Sư tôn, tại sao… tại sao mấy vị đệ tử của Vô Đạo Tông lại đáng sợ như vậy? Ở

trước mặt bọn họ cả dũng khí rút đao ta cũng không có…”

Ninh Phàm cực kỳ xấu hổ nói.

“Mấy vị đó đều là tồn tại đứng đầu đại lục Thần Hành, ngươi chỉ mới tu hành

được mấy chục ngày, ở trước mặt bọn họ ngươi giống như một đứa trẻ, làm sao

có thể có dũng khí được?”

Bạch Trạch vẫn không đành lòng, nhẹ khuyên bảo một câu.

“Chuyện này thật vô lý…”

Ninh Phàm lẩm bẩm một câu.

“Vô lý cái gì?”

Bạch Trạch tò mò hỏi.

“Có phải bối phận của sư tôn lớn hơn mấy vị đệ tử của Vô Đạo Tông kia

không?”

“Đúng vậy, tuy rằng mấy vị kia tư chất ngút trời, nhưng gặp ta vẫn phải tôn kính

gọi một tiếng tiền bối đấy.”

“Vậy sư tôn, tại sao ta đối mặt với ngài có thể tùy ý rút đao, không hề có chút

trở ngại nào, đối mặt với mấy vị kia của Vô Đạo Tông và sư bá tông chủ, ngay

cả dũng khí rút đao ta cũng không có chứ?”

Bạch Trạch: “?”

Nụ cười trên mặt lão ta trực tiếp cứng ngắc.

Ý gì đây?

Nhìn thấy lão ta thì không hề có chút trở ngại nào, nhìn thấy mấy đệ tử của Vô

Đạo Tông lại không có dũng khí rút đao.

Ninh Phàm đang có ý lão ta còn không bằng mấy người Diệp Lạc sao?

Dù gì lão ta cũng là nhân vật cùng vai vế với Sở Duyên đó.

Tên nghịch đồ này! Nghiệt đồ!

Hai mắt Bạch Trạch hiện lên lửa giận. Nếu không phải thiên địa mới hạn chế

lão ta quá nhiều thì lão ta nhất định phải hung hăng đè tên đệ tử này xuống đất

mà đánh.

Không đúng. Tuy rằng lão ta không thể ra tay, nhưng lão ta có thể để người

khác tới ra tay mà. Lão ta và Sở Duyên quen biết như vậy, cũng rất quen với

mấy người đám Diệp Lạc, hoàn toàn có thể mượn tay đám Diệp Lạc để giáo

huấn tên đệ tử của mình.

Nghĩ tới đây, trên mặt Bạch Trạch lập tức hiện ra một nụ cười xấu xa.

“Đồ nhi, ngươi có biết thân làm một đao khách quan trọng nhất là gì không?”

Bạch Trạch hỏi một câu.

“Là rút đao!”

Ninh Phàm rất quyết đoán, không hề có chút do dự nói.

“Đúng vậy, là rút đao. Nhưng ngươi đối mặt với mấy đệ tử của Vô Đạo Tông lại

không dám rút đao, ngươi có biết vì sao không?”

Bạch Trạch chậm rãi nói.

“Không, không biết.”

Ninh Phàm lắc đầu đáp.

Nghe thấy thế, Bạch Trạch lộ ra nụ cười kỳ lạ, trong mắt lóe hào quang, dường

như đang suy nghĩ chuyện gì.

Lão ta vừa nghĩ vừa mở miệng nói.

“Bởi vì ngươi khuyết thiếu dũng khí của đao khách, thân là người cầm đao, bất

kể đối thủ cường đại đến đâu ít nhất cũng phải rút đao ra khỏi vỏ. Rút đao rồi,

ngươi còn một chút hy vọng sống, không rút đao, chắc chắn ngươi phải chết, có

hiểu không? Rút đao ra khỏi vỏ, cho dù ngươi không phải đối thủ của đối

phương, nhưng ít nhất rút đao rồi, rút đao thì đại biểu cho cơ hội sống.”

Bạch Trạch nghiêm túc lừa gạt.

“Rút đao ra khỏi võ, thì còn một chút hi vọng sống?”

Ninh Phàm nhỏ giọng lẩm bẩm, lặp lại những lời này mấy lần, cảm thấy vô

cùng có lý. Nhưng vừa nghĩ tới sự đáng sợ của đám Diệp Lạc, hắn ta lại lập tức

cảm thấy mình không được.

“Nhưng mà sư tôn, khí thế của mấy vị kia quá kinh khủng, ta căn bản… căn bản

không thể nào, không thể nào sinh ra dũng khí gì.”

Ninh Phàm trầm mặc.

“Đồ nhi, hôm nay vi sư sẽ dạy ngươi một điều, đối mặt với kẻ địch mình không

thể nào đánh thắng, vậy thì càng phải chiến. Chỉ cần ngươi rút đao ra, quên đi

tất cả phòng bị, theo đuổi một kích toàn lực, tìm đường sống trong chỗ chết,

giành được một chút hy vọng sống, hiểu chưa?!”

Bạch Trạch lại mở miệng lừa gạt, lão ta một lòng muốn kéo Ninh Phàm đi luận

bàn với mấy vị thiên kiêu kia của Vô Đạo Tông, mượn tay những vị thiên kiêu

đó đánh đệ tử của mình.

“Sư tôn, ta… ta hiểu rồi!”

Ninh Phàm hít sâu một hơi, hai tay của hắn ta nắm chặt song đao bên hông.

“Hiểu thì tốt, đã vậy, vi sư dẫn ngươi đi tìm mấy đệ tử của Vô Đạo Tông, chứng

minh thực lực của ngươi với bọn họ!”

Bạch Trạch nói chuyện vô cùng hiên ngang lẫm liệt. Nói xong, lão ta muốn kéo

Ninh Phàm xuống núi, muốn đến Vô Đạo Tông.

“Không, không, không, đừng, sư tôn, chúng ta từ từ nói, để cho ta luyện trước

một chút được không, bây giờ ta mới cảnh giới Luyện Khí mà!”

Ninh Phàm muốn giãy dụa nhưng làm thế nào cũng giãy không ra, chỉ có thể trơ

mắt nhìn mình bị Bạch Trạch kéo xuống núi.

Hắn ta thực sự không được đâu. Bây giờ hắn ta mới là cảnh giới Luyện Khí, tìm

đường sống trong chỗ chết bộ dễ như trở bàn tay hay sao?
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 589: Mưu đ�? Của Sở Duyên và Bạch Trạch 1


Trong khu vực Đông Châu, núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông, bên trong tẩm điện

của Sở Duyên.

Ban đầu Sở Duyên còn đang nói chuyện phiếm với mấy người đệ tử mới trở về,

đột nhiên Bạch Trạch đến kêu hắn tổ chức trận đấu hữu nghị giữa đệ tử hai tông

gì đó, khiến Sở Duyên hơi sửng sốt. Sau khi phát hiện Bạch Trạch nghiêm túc,

Sở Duyên cũng nghiêm túc.

“Đạo hữu, ngươi xác định không phải mình đang nói đùa, muốn tổ chức trận

đấu so tài giữa đệ tử hai tông sao? Bổn tọa nhớ hình như tông môn của các

ngươi chỉ có một đệ tử là Ninh Phàm phải không?”

Sở Duyên chần chừ một chút, nhìn về phía Bạch Trạch cách đó không xa, nói.

“Đạo hữu, chuyện này sao có thể nói đùa được, ta nghiêm túc đấy!”

Bạch Trạch cực kỳ nghiêm túc nói.

“Vậy, đạo hữu muốn để Ninh Phàm so tài với đệ tử nào của bổn tọa? Thân thể

của Đồ Tuyết Hi và Đồ Dạ Lân đều không tiện, không tốt lắm. Tư Nhạc cũng

thân thể suy yếu, người hầu Từ Ngự còn chưa cai sữa, cũng không ai có thể so

tài với Ninh Phàm.”

Sở Duyên nhướng mày, nói.

Đồ Tuyết Hi và Đồ Dạ Lân bị mù, Tư Nhạc thì có thể tiêu tán bất kỳ lúc nào,

Từ Ngự mỗi ngày đòi uống sữa, ai có thể so tài với tên tam đao phái Ninh Phàm

này? Nếu đả thương người nào thì Sở mỗ cũng sẽ đau lòng.

Ba đệ tử đều có liên quan tới cảnh giới, còn Từ Ngự, đó chính là Chí Tôn trời

sinh, tương lai không ngã xuống nhất định có thể thành tài. Sau này bảng hiệu

của hắn phải dựa vào Từ Ngự để chống đỡ đấy, sao có thể để Từ Ngự gặp

chuyện không may.

Khi Sở Duyên định từ chối Bạch Trạch, Bạch Trạch lại lên tiếng.

“Cũng không phải so tài với những đệ tử này.”

Bạch Trạch xua tay nói.

“Vậy ngươi muốn để Ninh Phàm so tài với ai?”

Sở Duyên yên tâm rồi.

Nếu không phải bốn người Đồ Tuyết Hi, Đồ Dạ Lân, Tư Nhạc và Từ Ngự, vậy

những người khác cứ chọn tự nhiên. Dù sao những người còn lại đều đã thành

tài, so tài thế nào cũng được.

“So tài với ai? Xin hỏi Sở đạo hữu, đệ tử nào của quý tông là lợi hại nhất?”

Bạch Trạch cẩn thận suy nghĩ một chút, hỏi thăm một câu.

“Đệ tử nào lợi hại nhất? Chuyện này bổn tọa không rõ lắm, không hề chú ý. Càn

Nguyên, Lạc Tuyết, này, trong các ngươi ai lợi hại nhất?”

Sở Duyên hỏi ngay tại chỗ.

Ba người đệ tử đứng cách đó không xa nhìn nhau một cái, đều mở miệng.

“Đại sư huynh.”

Ba người đồng thanh nói.

“Lạc Nhi?”

Sở Duyên hơi sững sờ.

Tên đại đệ tử này của hắn có bản lĩnh như vậy sao?

Thế mà có thể khiến ba người này cùng thừa nhận.

“Vậy thì mời đại đệ tử của đạo hữu đến so tài với đệ tử của ta!”

Bạch Trạch nghe thấy Diệp Lạc là mạnh nhất thì hai mắt tỏa sáng, lập tức nói.

Mạnh nhất rất tốt, mạnh nhất mới tốt, vừa khéo có thể giáo huấn tên đệ tử khốn

nạn kia một trận.

“Đã vậy, Càn Nguyên, ngươi đi gọi đại sư huynh của ngươi, kêu hắn tới đây so

tài với Ninh Phàm.”

Sắc mặt của Sở Duyên rất kỳ lạ.

Hắn nhớ rõ hình như đại đệ tử nhà hắn đã là cảnh giới Độ Kiếp, tên Bạch Trạch

này kêu Ninh Phàm đi đánh nhau với Diệp Lạc hả?

Tên sư tôn này đúng là lương thiện quá đi mà.

Nhưng Sở Duyên cũng không định xen vào chuyện của người khác, để mặc cho

Bạch Trạch làm loạn.

“Vâng, sư tôn.”

Tô Càn Nguyên ngoan ngoãn lên tiếng, lập tức xoay người ra ngoài, chuẩn bị đi

thông báo cho Diệp Lạc biết.

Thấy Tô Càn Nguyên đã đi xa, bấy giờ Sở Duyên mới thu hồi tầm mắt, lại nhìn

về phía Bạch Trạch.

“Bạch đạo hữu, ngươi có biết cảnh giới đại đệ tử của bổn tọa không?”

Sở Duyên chậm rãi mở miệng hỏi.

“Biết.”

Bạch Trạch nhẹ gật đầu, tuy rằng hắn ta bị thiên địa áp chế, nhưng hắn ta không

phải không có mắt, đương nhiên có thể nhìn thấu cảnh giới của Diệp Lạc.

“Vậy ngươi còn để Ninh Phàm sư điệt so tài với đại đệ tử của bổn tọa, chuyện

này…”

Sở Duyên thật sự cảm thấy càng nói càng kỳ lạ.

Từ trước tới nay hắn đều cảm thấy mình đang gài đệ tử. Bây giờ xem ra tên

Bạch Trạch này cũng giống như vậy, đường hoàng gài đệ tử của mình.

“Không sao, ta muốn giáo huấn tên đệ tử này một chút đấy, để hắn biết trời cao

đất rộng.”

Bạch Trạch híp mắt, trực tiếp nói rõ với Sở Duyên.

Nghe thấy lời này, Sở Duyên hơi sửng sốt. Hắn không ngờ rằng Bạch Trạch lại

thẳng thắn nói ra như vậy, công khai chuyện mình gài đệ tử. Có điều… Nếu gài

tên Ninh Phàm kia, vậy cũng không tệ. Đối với Ninh Phàm, Sở Duyên cũng

không có ấn tượng gì đặc biệt. Một tên cặn bã mà dám rút đao với hắn.

“Thế sao? Vậy dĩ nhiên là được.”

Sở Duyên khẽ gật đầu nhận lời.

Sở mỗ và Bạch mỗ nhìn nhau một cái, hai người nở một nụ cười, một kế hoạch

nhắm vào Ninh Phàm được triển khai.



Cùng lúc đó, bên trong tẩm điện của Tư Nhạc.

Thấy Đồ Tuyết Hi, Đồ Dạ Lân và Diệp Lạc tới đây, gặp mặt cửu sư muội Tư

Nhạc một lần. Hai người hàn huyên rất nhiều, coi như làm quen lẫn nhau.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 590: Mưu đ�? Của Sở Duyên và Bạch Trạch 2


Sau khi Tư Nhạc biết vị trước mắt là đại sư huynh cũng sợ hãi thán phục thân

phận của hắn ta. Đại sư huynh Vô Đạo Tông, tông chủ Thái Nhất Kiếm Tông

Thánh Địa của Đông Châu, cường giả tuyệt đỉnh ở đại lục Thần Hành. Mỗi một

thân phận đều là đứng đầu.

Sau khi biết rõ thân phận của người trước mặt, Tư Nhạc không chút khách khí

thỉnh cầu Diệp Lạc chỉ điểm cho mình, nàng thật sự không nghĩ ra cuối cùng

phải làm thế nào mới có thể ngộ ra thứ mà sư tôn nói.

Sau khi Diệp Lạc biết được Tư Nhạc gặp khó khăn, hiển nhiên cũng bằng lòng

giúp đỡ Tư Nhạc. Chỉ có điều sau khi biết chuyện Tư Nhạc muốn làm, Diệp Lạc

lập tức hối hận vì bản thân đã sảng khoái nhận lời giúp đỡ như vậy.

Đại đạo chi âm?

Đại đạo chi âm là cái gì? Có thể ăn được không?

Diệp Lạc không hiểu gì, hắn ta nhìn nhạc cụ đầy điện, rồi nhìn Tư Nhạc trong

lòng tràn đầy mong đợi, quả thực không biết nên mở miệng thế nào.

Hắn ta có thể nói hắn ta hoàn toàn không hiểu âm nhạc sao? Nhưng nếu nói ra,

chỉ sợ uy nghiêm đại sư huynh của hắn ta sẽ không còn nữa.

Trong đầu nổi lên vô số suy nghĩ, Diệp Lạc suy tư hồi lâu mới mở miệng.

“Khụ, cửu sư muội, ta cảm thấy, sư tôn, sư tôn có ý muốn kêu ngươi cẩn thận

quan sát thế giới này, đại đạo chi âm không chỗ nào không có, chỉ khi cẩn thận

quan sát mới có thể phát hiện được.”

Diệp Lạc cũng chỉ có thể kiên trì nói.

“Cẩn thận quan sát thế giới này? Nhưng đại sư huynh, ta cảm thấy ta đã quan

sát cẩn thận lắm rồi.”

Tư Nhạc nhíu mày, nói.

“Chuyện này…”

Diệp Lạc trầm mặc.

Hắn ta thực sự không biết đại đạo chi âm là gì.

Sau khi lo trái nghĩ phải, hắn ta tiếp tục thăm dò mở miệng.

“Cửu sư muội, lúc nãy ngươi nói ngươi cảm thấy đại đạo chi âm hẳn được sinh

ra trong bát âm chi nhạc đúng không?”

Diệp Lạc dò hỏi.

“Đúng vậy, theo như suy nghĩ của ta thì quả thực là vậy. Nhưng sư tôn lại nói

đại đạo chi âm không chỗ nào không có, điều này khiến cho ta nghĩ mãi mà

không rõ.”

Tư Nhạc lắc đầu nói.

“Đại đạo chi âm… Cửu sư muội, đại đạo chi âm theo cách nói của ngươi có

phải là đỉnh phong chí cao của âm nhạc hay không?”

“Đúng vậy, đại sư huynh, đại đạo chi âm là thứ mà toàn bộ âm nhạc giả theo

đuổi cả đời!”

“Vậy, vậy tính ra bát âm chi nhạc cũng gần đại đạo chi âm nhất đúng không?”

“Đúng thế.”

“Vậy nếu dung hợp bát âm chi nhạc, sáng tạo ra đệ cửu âm thì sao? Hay nói

cách khác, dung nhập âm nhạc trong thiên hạ, thứ được tạo ra có phải chính là

đại đạo chi âm hay không?”

Diệp Lạc thăm dò hỏi.

Hắn ta chỉ nói đại, nhưng Tư Nhạc nghe xong tâm thần lại không nhịn được

chấn động…



Bên trong tẩm điện của Tư Nhạc.

Tư Nhạc nghe đại sư huynh nhà mình nói xong thì rơi vào trầm tư.

Dung nhập bát âm chi nhạc? Dung nhập âm nhạc trong thiên hạ? Đại đạo chi

âm không chỗ nào không có?

Ba điểm này khiến tâm thần Tư Nhạc chấn động.

Đại đạo chi âm vẫn luôn tồn tại, nhưng trong thiên hạ chưa từng có ai phát hiện

sự tồn tại của đại đạo chi âm. Có lẽ đại đạo chi âm không thần thánh giống như

trong truyền thuyết. Có lẽ bất kỳ một loại âm nhạc nào đạt tới mức tận cùng

cũng có thể gọi là “đại đạo chi âm”!

Từ trước đến nay đại đạo chi âm không phải là một loại âm nhạc!

Tư Nhạc khoanh chân ngồi xuống, hai mắt nhắm nghiền, tiến vào trạng thái ngộ

ra.

“Đây là… ngộ ra sao?”

Diệp Lạc ở bên cạnh ngẩn người. Vừa rồi toàn bộ đều là hắn ta nói mò mà thôi,

những lời nói không hợp thực tế như vậy lại khiến Tư Nhạc ngộ ra hả?

Chẳng lẽ, nói mò mới là vương đạo, nghiêm túc dạy dỗ đều phế?

Diệp Lạc nhớ tới đám đệ tử bị dạy phế của mình, đôi mắt không khỏi sáng ngời,

giống như mở ra một chân trời mới.

Thì ra phải làm vậy mới có thể dạy đệ tử thành tài sao?

Diệp Lạc cảm thấy mình đã hiểu. Nhưng hiểu thì hiểu, Diệp Lạc cũng không

muốn quấy rầy đến Tư Nhạc đang ngộ ra, hắn ta đứng dậy ra khỏi tẩm điện của

Tư Nhạc, bày một lớp kết giới, xem như hộ pháp cho Tư Nhạc. Sau khi hắn ta

bày kết giới xong, quay đầu tiếp tục nhìn Tư Nhạc trong điện, cảm nhận hơi thở

vô cùng huyền diệu quanh người đối phương, khẽ lắc đầu.

“Mấy đệ tử mới của sư tôn đúng là người này yêu nghiệt hơn người kia, so với

bọn ta lúc trước còn yêu nghiệt hơn không ít.”

Diệp Lạc hơi cảm khái.

Hắn ta đã gặp Đồ Tuyết Hi và Đồ Dạ Lân, hai sư muội sư đệ kia mạnh đến mức

có chút không hợp lẽ thường. Một sáng tạo, một hủy diệt, trên cơ bản thuộc về

loại cùng cấp thì vô địch. Ở cảnh giới giống nhau, Diệp Lạc không chắc mình

có thể thắng nổi hai sư muội sư đệ này. Điều này khiến cho Diệp Lạc cũng chỉ

có thể cảm khái, đệ tử mới của sư tôn càng ngày càng yêu nghiệt.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 591: Tư Nhạc ngộ ra


“Nói lại thì hình như mình chưa đi gặp lục sư đệ thì phải. Nghe tứ sư muội nói

lục sư đệ cũng thiên phú kỳ lạ, có thể điều khiển sinh tử khí, hơn nữa còn rất

sùng bái mình?”

Diệp Lạc suy nghĩ một chút, định đi gặp lục sư đệ này.

Hắn ta vừa mới rời khỏi tẩm điện của Tư Nhạc, đi chưa được bao xa thì một

giọng nói đột ngột gọi hắn ta lại.

“Đại sư huynh!”

Diệp Lạc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tô Càn Nguyên từ đằng xa đi tới, đang vẫy

tay chào hỏi hắn ta.

“Lão tam, sao ngươi lại tới đây?”

Diệp Lạc đứng tại chỗ, tò mò hỏi một câu.

“Đại sư huynh, mau đi theo ta, sư tôn gọi huynh đấy.”

Tô Càn Nguyên đi tới kéo Diệp Lạc, muốn qua tẩm điện của Sở Duyên.

“Khoan đã, khoan đã, lão tam, đã xảy ra chuyện gì, sư tôn gọi ta tới có chuyện

gì?”

Diệp Lạc trở tay kéo một phát, giữ chắc thân hình của Tô Càn Nguyên, không

cho Tô Càn Nguyên kéo hắn ta đi. Tô Càn Nguyên thấy cảnh này hình như cũng

có hứng thú, không trả lời mà điều động sức mạnh, muốn cưỡng ép kéo Diệp

Lạc đi. Diệp Lạc khẽ híp mắt một cái, cánh tay cũng dùng sức.

Hai người đấu với nhau, sức mạnh của đôi bên đụng nhau, một làn sóng chấn

động vô hình lấy hai người làm trung tâm lan ra bốn phương tám hướng. Nhưng

hai người đều rất có chừng mực chỉ dùng vài phần sức mạnh mà thôi, thế nên

chấn động không có tính phá hoại gì, đối với người khác mà nói chỉ như một

luồng gió mát thổi qua.

Sau khi giằng co một lát, dưới chân Tô Càn Nguyên thả lỏng, bóng người

hướng lại gần Diệp Lạc. hắn ta lập tức không dùng sức nữa, bởi hắn ta biết

mình đã thua. Diệp Lạc cũng thả tay ra, trên mặt mang ý cười, nhìn Tô Càn

Nguyên đang có chút ngượng ngùng.

“Đại sư huynh, ta thua rồi.”

Tô Càn Nguyên thở dài một hơi, nói.

“Lão tam, ngươi được đấy, khí lực khá lớn, suýt chút nữa ta không ép được

ngươi rồi.”

Diệp Lạc cực kỳ thoải mái mà nói.

Tô Càn Nguyên: “…”

Hắn ta muốn khóc.

Hắn ta là thể tu, khí lực lớn không phải rất bình thường sao?

Nhưng người nào đó là kiếm tu khí lực còn lớn hơn một thể tu như hắn ta,

chuyện này không bình thường chút nào. Hơn nữa, đại sư huynh, vẻ mặt của

huynh thoải mái như vậy, bảo là suýt chút nữa không ép được ta, ai mà tin chứ?

“Đại, đại sư huynh, tại sao khí lực của ngươi lại mạnh như vậy?”

Tô Càn Nguyên trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi mở miệng hỏi một câu.

“Bởi vì cảnh giới!”

Diệp Lạc cũng không định giấu giếm, trực tiếp nói ra.

“Cảnh giới Đại Thừa?”

Tô Càn Nguyên ngẩng đầu hỏi.

“Đúng vậy, hôm nay ta chỉ có thể coi là chuẩn cảnh giới Đại Thừa, mà lão tam

ngươi tối đa chỉ là bán bộ cảnh giới Đại Thừa. Cảnh giới Đại Thừa chính là chỉ

tất cả đều viên mãn đại thừa (một trường phái lớn của đạo Phật), x*c th*t của ta

cũng được kiếm khí rèn luyện thường xuyên. Nếu phải nói thì đương nhiên

không đáng sợ bằng một giọt máu nặng nghìn cân của đệ, nhưng ta là kiếm tu,

kiếm tu kiếm khí kiếm tâm kiếm cốt đều cố gắng hết sức chống đỡ cho ta, bởi vì

chênh lệch cảnh giới nên đương nhiên là ta có thể áp chế đệ rồi.”

Diệp Lạc lắc đầu, vừa cười vừa nói.

Nghe thấy thế, Tô Càn Nguyên cúi đầu rơi vào suy tư, không dám mở miệng.

Lần này lòng tin của hắn ta quả thực bị đả kích một chút. Một thể tu so thân thể,

không sánh bằng một kiếm tu…

“Được rồi, lão tam, nên nói cũng đã nói, cuối cùng sư tôn gọi ta tới làm gì.”

Diệp Lạc khoát tay áo, cố ý muốn đổi chủ đề.

“Sư tôn gọi đại sư huynh trở về đánh người.”

Tô Càn Nguyên cũng hoàn hồn, nhìn về phía Diệp Lạc, mở miệng nói.

“Gì cơ? Đi đánh người?”

Diệp Lạc kinh ngạc.

Kêu hắn ta đi đánh người?

Tô Càn Nguyên cũng không giấu giếm, kể lại mọi chuyện cho Diệp Lạc. Sau

khi Diệp Lạc nghe xong cũng trầm ngâm hồi lâu.

“Nói cách khác, sư tôn và Bạch Trạch tiền bối đều có ý muốn để ta đi răn dạy

tên tiểu tử tên Ninh Phàm kia một trận sao?”

Diệp Lạc chậm rãi mở miệng nói.

“Đúng vậy! Sư tôn và Bạch Trạch tiền bối đều có ý đó.”

Tô Càn Nguyên gật đầu nói.

“Chuyện này… chuyện này… Được rồi, nếu sư tôn đã căn dặn, vậy ta đi một

chuyến là được.”

Diệp Lạc lắc đầu, nói.

Hắn ta cũng không cảm thấy có gì, chỉ là cảm thấy kêu hắn ta đi đối phó tên

Ninh Phàm kia thì có chút… Có chút giết gà dùng dao mổ trâu. Hắn ta nhớ hình

như tên Ninh Phàm kia chỉ là một cảnh giới Luyện Khí, hắn ta đường đường là

chuẩn cảnh giới Đại Thừa, đi đánh một cảnh giới Luyện Khí.

Diệp Lạc nghĩ, đánh thì đánh, có sư tôn căn dặn, nhất định hắn ta phải động thủ.

Nhưng tin tức này nhất định không thể truyền đi. Nếu chuyện này bị người khác

biết thì hắn ta mất mặt bao nhiêu. Đường đường là tông chủ của Thánh Địa một

phương lại đi bắt nạt một cảnh giới Luyện Khí, lấy lớn h**p nhỏ, đây cũng

không phải thanh danh tốt lành gì.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 592: Rút đao trảm


Trong giới tu hành, bình thường tiền bối đứng đầu sẽ không quang minh chính

đại ỷ lớn h**p nhỏ, cho dù muốn ỷ lớn h**p nhỏ cũng chỉ là lén lút. Trừ phi là

trận chiến sinh tử, nếu không ỷ lớn h**p nhỏ thật sự mất mặt muốn chết, đặc biệt

một chuẩn cảnh giới Đại Thừa như Diệp Lạc lại đi bắt nạt một cảnh giới Luyện

Khí, quả thực không thể nào hình dung.

“Đi thôi, lão tam.”

Diệp Lạc không nghĩ nhiều nữa, hắn ta quay đầu nhìn thoáng qua tẩm điện của

Tư Nhạc bên kia rồi trực tiếp kéo Tô Càn Nguyên đi tới chỗ Sở Duyên…



Núi Thiên Vụ, trong Vô Đạo Tông, quảng trường tông chủ, một lôi đài tạm thời

được dựng lên.

Lôi đài tạm thời này được dùng để tổ chức “thi đấu hữu nghị đệ tử” của Hướng

Đạo Tông và Vô Đạo Tông. Mà hai người tiến hành thi đấu đương nhiên là

Diệp Lạc và Ninh Phàm, một chuẩn cảnh giới Đại Thừa và một cảnh giới Luyện

Khí.

Giờ phút này, trên lôi đài, đám Sở Duyên và Bạch Trạch đang đứng đấy.

Trong đó Bạch Trạch đang dặn dò Ninh Phàm.

“Lên đi, nhớ toàn lực ứng phó, ta đã chọn cho ngươi một đối tượng thi đấu rất

tốt. Cái gì? Ngươi hỏi có phần thắng hay không hả? Yên tâm! Ta là sư tôn của

ngươi, sao lại gài ngươi được? Chỉ cần ngươi toàn lực ứng phó thì nhất định sẽ

có phần thắng! Mau đi đi, ngươi hỏi đối thủ của ngươi là ai ư? Đừng hỏi đừng

hỏi, lên rồi ngươi sẽ biết thôi.”

Bạch Trạch ý vị nói chuyện với Ninh Phàm.

Nhưng Ninh Phàm hỏi lão ta, lão ta căn bản không trả lời, vẫn luôn thúc giục

Ninh Phàm lên lôi đài.

Ninh Phàm bị thúc giục cũng hết cách, chỉ có thể kiên trì lên lôi đài. Trong nháy

mắt hắn ta lên, đại trận của lôi đài tạm thời này lập tức mở ra, người trên lôi đài

không thể lui ra ngoài. Rõ ràng, đây là kiệt tác của Trương Hàn. Ninh Phàm tiến

lên lôi đài thấy trận pháp này cũng cảm thấy có chút không ổn, nhưng hắn ta

nhìn bốn phía trống rỗng, cũng không có chuyện gì xảy ra, không nói nhiều, chỉ

có thể tiếp tục đứng trên lôi đài.

Trên lôi đài, Bạch Trạch thấy đệ tử nhà mình đã bước lên thì vội vàng nhìn về

phía Sở Duyên.

“Sở đạo hữu, tới ngươi rồi, mau kêu Diệp Lạc đạo hữu lên đi, răn dạy tên đệ tử

này một trận thật tốt!”

Bạch Trạch mở miệng nói.

“Khoan đã, Bạch tiền bối, này… trận pháp này không có tác dụng cách âm.”

Trương Hàn đi tới, ho khan hai tiếng, có chút lúng túng nói.

“Hửm?”

Sắc mặt Bạch Trạch cứng đờ, lão ta ngẩng đầu nhìn về phía lôi đài.

Ninh Phàm trên lôi đài đương nhiên cũng đã nghe thấy lời của Bạch Trạch, hắn

ta muốn bỏ chạy nhưng căn bản không chạy ra được. Bị trận pháp của Trương

Hàn nhốt, một cảnh giới Luyện Khí như hắn ta căn bản không có cách nào.

“Được rồi, không cần nói gì hết. Lạc Nhi, đi lên dạy hắn dùng đao thế nào đi.”

Sở Duyên nhẹ nhàng khoát tay, kêu Diệp Lạc trực tiếp lên sân khấu. Hắn cũng

hiểu nên dạy bảo tên Ninh Phàm này cho tốt. Mỗi ngày rút đao với bốn phía,

còn rút đao với hắn, chuyện này không dạy dỗ cho tốt không được.

“Vâng, sư tôn.”

Diệp Lạc lên tiếng, bóng người khẽ động, tiến vào trong lôi đài. Trận pháp lôi

đài không hề có hiệu quả gì với hắn ta.

Thấy cảnh này, Trương Hàn ở một bên khóe miệng giật giật.

Có cần không nể mặt như vậy không. Ít nhiều gì cũng phải lên tiếng chào hỏi

hắn ta, hắn ta lại giả vờ giả vịt hạ xuống, mở trận pháp cho vào chứ. Huynh

không thèm để trận pháp vào mắt như vậy, hắn ta không có sĩ diện hả?

Nhưng đây là đại sư huynh nhà mình, Trương Hàn cũng không tiện nói gì, chỉ

có thể nghiến răng nghiến lợi nuốt oán khí nghìn năm này xuống.



Trên lôi đài.

Diệp Lạc chắp hai tay sau lưng, lộ vẻ cô độc lạnh lẽo, hai mắt hắn ta cứ lạnh

nhạt quan sát Ninh Phàm, vẻ mặt tư thái đều giống như kiếm tiên trên trời. Mà

Ninh Phàm thì không bình tĩnh như vậy.

Ninh Phàm cắn chặt răng, một tay nắm tế đế, hình như đang chịu áp lực cực lớn,

eo cũng hơi cong xuống. Chỉ có điều mặc dù như vậy, lần này hắn ta vẫn không

cúi đầu. Một cảnh giới Luyện Khí bình thường có thể đối mặt với Diệp Lạc mà

không cúi đầu đã vô cùng ghê gớm rồi. Điều này cũng khiến Diệp Lạc có chút

lau mắt mà nhìn.

“Ngươi ra tay đi, nếu ta ra tay, ngươi tuyệt đối không có phần thắng.”

Diệp Lạc lắc đầu, mở miệng nói.

Nghe thấy lời này, Ninh Phàm ở đối diện không nói gì, quả thực không thể nào

phân tâm để nói chuyện, giờ phút này áp lực của hắn ta đã khá lớn.

Hắn ta hai mắt chăm chú nhìn Diệp Lạc, trong lòng cổ vũ bản thân rút đao. Hắn

ta cũng biết mình đối mặt với Diệp Lạc không có một chút phần thắng nào,

nhưng hắn ta vẫn nhớ những gì sư tôn của hắn ta Bạch Trạch đã nói với hắn ta.

Đối mặt với kẻ địch không thể nào chiến thắng, quên đi tất cả phòng bị, theo

đuổi một kích toàn lực, tìm đường sống trong cõi chết
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 593: Rút đao trảm 2


Chỉ cần hắn ta dám rút đao sẽ có một chút hy vọng sống, không dám rút đao

tuyệt đối không có khả năng sống sót!

Vì vậy, hắn ta phải rút đao! Rút đao!

Ninh Phàm cảm thấy trái tim mình đột nhiên đập nhanh hơn, một dòng nước ấm

lan tràn khắp toàn thân, xua đi sự khiếp đảm của hắn ta.

Keng!

Vào giây phút này, Ninh Phàm chợt rút thanh tế đao giắt bên eo trái ra, chém về

phía Diệp Lạc.

Rút đao chém!

Ninh Phàm chém một đao tới, lưỡi đao cách Diệp Lạc mười mét liền chém

trúng một lồng phòng hộ vô hình, cứng rắn bị chặn lại. Ninh Phàm thấy một đao

không chém nát lồng phòng hộ này thì hoàn toàn không chút do dự, tay trái tra

tế đao vào vỏ, tay phải rút nghịch nhận ra, dùng hết toàn lực mà chém.

Keng keng keng!

Tiếng kim loại không ngừng vang lên, nhưng Ninh Phàm vẫn không thể nào phá

vỡ lồng phòng hộ vô hình nãy, vẫn luôn dừng lại các Diệp Lạc mười mét, không

thể nào tiến thêm một bước.

Ninh Phàm hoàn toàn không nhụt chí, vẫn không ngừng rút đao chém, tay trái tế

đao ra khỏi vỏ, tay phải nghịch nhận tra vào vỏ, hết lần này tới lần khác, không

ngừng rút đao chém.

Rút đao chém!

Rút đao!

Ta rút!

Ta lại rút!

Ta rút cái tịch mịch!

Suýt chút nữa Ninh Phàm đã phun máu, hắn ta rút đao chém giống như đang

đùa giỡn, căn bản không có chút sát thương nào.



Bên dưới lôi đài, nhìn đao kỹ lòe loẹt của Ninh Phàm, những người khác không

có ý kiến gì, cảm thấy có tay là được. Sở Duyên không có tay lại mê tít đao kỹ

ngầu lòi như vậy.

Phải biết Sở mỗ hắn ăn hại hơn nửa đời người, mặc dù bây giờ có trạng thái vô

địch nhưng vẫn không có kỹ pháp gì lấy ra được, nhiều nhất chỉ là bóp vòng

sáng đi nện người. Loại đao kỹ này, hắn cũng muốn học. Nhưng bây giờ Sở mỗ

vẫn rất biết thân biết phận, tay hắn tàn, có lẽ không học được thứ này.

“Haizz…”

Sở Duyên ngoại trừ thở dài thì không có ý kiến gì nữa.

Bạch Trạch ở bên cạnh thấy Diệp Lạc thở dại vội vàng muốn hỏi Sở Duyên có

phải xảy ra chuyện gì hay không, lão ta há miệng, còn chưa hỏi ra miệng thì

cách đó không xa đã truyền tới một tiếng hét.

“Tông chủ! Các vị! Ta tới rồi!”

Giọng nói này thành công hấp dẫn bọn Sở Duyên Bạch Trạch. Bọn họ quay đầu

nhìn lại, liếc mắt đã thấy Lý Nhị Cương đang chạy tới. Trên tay Lý Nhị Cương

còn kéo theo một cái bàn dài, trên bàn dài bày đủ loại thức ăn.

Hắn ta vừa đi tới đã đặt bàn dài trước mặt mọi người.

“Tông chủ, các vị, muốn xem đánh lôi đài sao có thể không có đồ ăn chứ. Các

vị ăn trước đi, nếu không đủ ta lại làm thêm.”

Lý Nhị Cương lớn tiếng nói.

Mọi người không cảm thấy gì, Sở Duyên lại cảm thấy bất đắc dĩ. Thân thể của

hắn chỉ có thể coi là phàm nhân, ăn những thứ mang theo linh khí này, chỉ sợ cơ

thể nho nhỏ của hắn sẽ nổ tung.

Nhưng nói lại thì, nhắc tới chuyện thức ăn này, có phải lúc trước hắn đã nhận

lời chưởng quầy khách đ**m Tiên Túy, chờ bận xong sẽ đón chưởng quầy khách

đ**m Tiên Túy tới dưới núi của hắn mở chi nhánh hay không?

Chưởng quầy kia cũng đã nhận lời, sau này có quá nhiều chuyện, Sở Duyên

quên mất. Bay giờ thấy những món ăn này Sở Duyên mới nhớ ra còn có chuyện

này…



Núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông, trên quảng trường tông chủ. Diệp Lạc và Ninh

Phàm vẫn tiếp so tài, nói đúng hơn là, Ninh Phàm vẫn tiếp tục rút đao.

Diệp Lạc căn bản không nhúc nhích cái nào, hoàn toàn là Ninh Phàm đơn

phương đánh, không ngừng rút đao, không ngừng tấn công. Mà Diệp Lạc ở đối

diện hoàn toàn không di chuyển mảy may, cứ đứng đó như vậy. Ninh Phàm vẫn

mãi không thể đột phá được vòng mười mét của Diệp Lạc.

Theo thời gian từng chút trôi qua, cuối cùng Ninh Phàm rút đao cũng chậm đi.

Không phải hắn ta muốn vậy, nhưng công kích trong thời gian dài, thể lực của

hắn ta căn bản không chống đỡ nổi.

Cuối cùng sau thời gian uống cạn một chén trà, Ninh Phàm vẫn dừng động tác

lại, thở hổn hển cầm đao đứng đó, không có sức tiếp tục chém nữa.

“Chém đủ chưa?”

Diệp Lạc hời hợt hỏi một câu như vậy.

“Ta, ta thua rồi.”

Vẻ mặt của Ninh Phàm có chút chán chường nói một câu như vậy.

“Không, ngươi chưa thua, ta còn chưa ra tay đâu, sao có thể tính là ngươi thua

được?”

Diệp Lạc lộ ra chút ý cười, chậm rãi nói.

Nghe thấy lời này, Ninh Phàm ở đối diện mặt mày cứng đờ, có chút sững sờ.

hắn ta đã dùng hết toàn lực vẫn không thể làm gì được đối phương, ý nghĩa quá

rõ ràng, hắn ta không thể đánh được người đối diện.

Dưới tình huống đánh không lại, hắn ta nhận thua không được hả?

Nhưng ý của người này là không cho hắn ta nhận thua sao?

Ninh Phàm còn muốn nói gì đó, nhưng Diệp Lạc căn bản không có hắn ta cơ

hội này. Chỉ thấy Diệp Lạc giơ tay về phía Ninh Phàm, hơi vung tay, kiếm ý vô

hình bỗng dâng lên, bao phủ toàn bộ lôi đài. Ninh Phàm hai mắt ngơ ngác, cứng

đờ tại chỗ.

“Kiếm này, trảm tâm, không trảm người.”

Bờ môi của Diệp Lạc khẽ mở, nói ra mấy chữ như vậy.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 594: Cửu sư muội ngộ ra 1


Hắn ta nhìn Ninh Phàm đờ đẫn, lắc đầu cười, không để trong lòng. Hắn ta cũng

không dùng toàn lực dùng một kiếm trảm tâm. Theo cảm xúc của người trước

mắt, nếu hắn ta toàn lực dùng một kiếm trảm tâm, chỉ sợ trong nháy mắt cảm

xúc của người này sẽ sụp đổ. Vì vậy hắn ta chỉ tùy ý xây dựng một ảo cảnh, rèn

luyện Ninh Phàm này một chút mà thôi.



Bên dưới lôi đài.

Nhìn Diệp Lạc dễ dàng khiến Ninh Phàm trở nên đờ đẫn, mọi người đều biết vở

kịch này đã kết thúc rồi.

Sở Duyên thấy cảnh này cũng lười nói thêm điều gì, hắn định nhanh chóng trở

về đưa chưởng quầy của khách đ**m Tiên Túy tới dưới núi. Vì vậy Sở Duyên

lên tiếng chào hỏi mấy đệ tử và Bạch Trạch rồi vội vàng rời khỏi. Mấy đệ tử cứ

thế dõi theo Sở Duyên rời đi.

“Sở đạo hữu đi vội vàng như vậy, chắc là có chuyện gì nhỉ? Mấy vị tiểu hữu có

biết xảy ra chuyện gì không?”

Bạch Trạch cũng đang nhìn bóng lưng rời đi của Sở Duyên, mở miệng hỏi một

câu.

“Sư tôn làm việc, sao bọn ta biết được.”

Tô Càn Nguyên lắc đầu.

“Ừm, sư tôn làm việc, đệ tử đồng lứa bọn ta quả thực không có quyền biết.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mấy đệ tử sư tôn vừa thu đều rất yêu nghiệt.

Cửu sư muội kia chưa gặp, tạm thời không nói đến, thất sư muội và bát sư đệ

đều rất yêu nghiệt.”

Trương Hàn cũng cực kỳ cảm khái.

Hắn ta đã gặp Đồ Tuyết Hi và Đồ Dạ Lân một lần, hiểu sâu sắc hai vị đồng môn

kia yêu nghiệt bao nhiêu. Còn lục sư đệ Hoa Thần Y?

Chuyện này không nhức tới cũng được. Trương Hàn không cảm nhận được cái

gì trên người Hoa Thần Y, nhưng có có cảm giác lục sư đệ Hoa Thần Y này rất

thần bí, có điều hắn ta không biết thần bí ở đâu, hiển nhiên không cảm thấy Lục

sư đệ này yêu nghiệt rồi.

“Hai đồng môn kia của các ngươi đúng là rất yêu nghiệt.”

Bạch Trạch cũng khẳng định.

“Không phải ư, Bạch tiền bối, ngươi có từng thấy Vô Đạo Tông của bọn ta xuất

hiện kẻ yếu chưa?”

Trương Hàn nở một nụ cười, chậm rãi nói.

“Haizz… Sở đạo hữu đúng là Sở đạo hữu.”

Bạch Trạch cảm thấy chua xót một trận.

Lão ta vất vả khổ cực tìm đệ tử mới tìm được một đệ tử như vậy, thiên phú cũng

được, chỉ có điều quá biết giày vò rồi. Nhìn Sở đạo hữu người ta kìa, đệ tử thu

nhận người này yêu nghiệt hơn người kia, còn không gây chuyện, rất ngoan

ngoãn. Người so với người, giận điên mà. Bạch Trạch cũng không thể làm gì.

Lão ta thở dài, còn định nói gì đó thì…

Ầm ầm…

Đột nhiên, một cơn chấn động từ khu vực cư trú của đệ tử Vô Đạo Tông truyền

tới. Dao động này cực kỳ huyền diệu, trong đó như xen lẫn đạo vận nào đó.

Khoảnh khắc luồng dao động này truyền tới, đám người Bạch Trạch Trương

Hàn gần như lập tức nhìn về hướng luồng dao động này truyền tới.

“Đây là…”

Bạch Trạch thấp giọng lẩm bẩm một câu, có chút không biết xảy ra chuyện gì.

Hắn ta còn chưa kịp nghĩ nhiều thì…

Ting…

Một âm thanh vô cùng kỳ diệu bỗng nhiên vang dội toàn Vô Đạo Tông.

Âm thanh này huyền diệu vô cùng, ban đầu nghe như tiếng cầm vang, nhưng

cẩn thận nghe lại như biến thành tiếng tiêu tiếng địch, sau đó lại biến thành

tiếng trống. Tất cả âm thanh như dung nhập lại với nhau, khiến người ta cảm

thấy kinh hãi. Nếu người bình thường dung nhập tất cả âm thanh lại với nhau,

nhất định người khác sẽ cảm thấy khó nghe, thậm chí cảm thấy vô cùng chói tai.

Nhưng âm thanh này truyền ra lại khiến tất cả mọi người có cảm giác dễ nghe.

“Đây là?”

Trương Hàn lấy lại tinh thần, nhìn về phía hai người Tô Càn Nguyên và Đạm

Đài Lạc Tuyết, hỏi một câu.

“Không biết.”

Tô Càn Nguyên lắc đầu, hắn ta cũng không biết chuyện gì xảy ra.

“Là cửu sư muội ngộ ra.”

Một giọng nói bỗng nhiên vang lên bên tai bọn họ.

Đám người Trương Hàn nhao nhao quay đầu nhìn lại, nhìn về phía lôi đài bên

kia. Chỉ thấy Diệp Lạc đứng trên lôi đài, quay lưng về phía Ninh Phàm đang

cứng đờ, chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn về phía khu vực cư trú của đệ tử.

“Cửu sư muội ngộ ra? Lẽ nào đại sư huynh đã gặp cửu sư muội rồi.”

Tô Càn Nguyên thờ ơ lạnh nhạt bước lên lôi đài, nói chuyện với Diệp Lạc. hắn

ta cũng hoàn toàn không để ý tới trận pháp Trương Hàn lập quanh lôi đài.

“Đúng vậy, đại sư huynh, ngươi gặp cửu sư muội khi nào, sao bọn ta lại không

biết?”

Đạm Đài Lạc Tuyết cũng bước lên lôi đài theo, trận pháp trước mặt nàng như

thùng rỗng kêu to. Bạch Trạch và Tô Hề thấy thế cũng lên lôi đài theo, đồng

loạt bỏ qua trận pháp.

Trương Hàn: “?”

Cho chút mặt mũi đi được không, đứng trước trận pháp ngừng lại một chút,

chứng minh trận pháp của ta có tồn tại được không? Các ngươi không thèm để ý

như vậy, ta không cần mặt mũi hả?

Trương Hàn hít sâu một hơi, đè ép cảm xúc của mình xuống. Chuyện này thì

tính là gì, tuy rằng trận pháp này là hắn ta tiện tay bày ra, nhưng bị bỏ qua như

vậy, hắn ta cũng không vẻ vang gì.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 595: Cửu sư muội ngộ ra 2


Điều này khiến cho hắn ta như cực kỳ cùi bắp, trận pháp bày ra cũng bị mặc kệ.

Trương Hàn còn muốn nói gì đó, nhưng thấy những người này đều đang nhìn về

phía khu vực cư trú của đệ tử thì lập tức không nói gì, bất đắc dĩ lắc đầu.

Trương Hàn cũng cất bước vào trong trận pháp.

Trên lôi đài.

Diệp Lạc nhìn tẩm điện của Tư Nhạc ở phía xa, cảm nhận hơi thở huyền diệu

xung quanh, tâm trạng cũng trở nên có chút sung sướng. Coi như hắn ta đã giúp

được cửu sư muội, còn giúp đỡ sư tôn một chút, tránh cho sư tôn còn phải tốn

sức dạy bảo.

“Sư tôn đâu? À, sư tôn mới đi rồi, không thấy cảnh này…”

Diệp Lạc quay đầu nhìn thoáng qua bóng lưng sư tôn nhà mình vừa đi, suy nghĩ

một chút, cuối cùng vẫn chặt đứt ý định chính miệng nói cho sư tôn biết tin tức.

Theo khả năng của sư tôn, sao có thể không nhìn ra cửu sư muội đã ngộ ra chứ?

Nếu hắn ta nói ngược lại có cảm giác tranh công. Không được không được…



Trong khu vực Đông Châu, núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông, trên quảng trường đại

điện tông chủ.

Âm thanh vô cùng huyền diệu kia xuyên qua vô số trận pháp cách âm, vang

vọng toàn bộ tông môn. Mọi người ở quảng trường tông chủ đương nhiên nghe

thấy được. Bọn họ cũng lập tức biết là Tư Nhạc ngộ ra qua Diệp Lạc. Đám

người Diệp Lạc còn đỡ, cảm thấy rất bình thường. Đệ tử của sư tôn thành tài là

chuyện rất bình thường. Nhưng Bạch Trạch đã biến thành chanh tinh (chỉ người

ghen tị). Bên lão ta một đệ tử cũng không dạy tốt, bên Sở đạo hữu lại hết đệ tử

này đến đệ tử khác thành tài. Chênh lệch này cũng quá lớn rồi. Bạch Trạch

không ghen tị không được.

“Nếu tiếp tục như vậy thì chừng nào mới có thể thành “đối tác chiến lược” với

thiên địa mới đây?”

Bạch Trạch sâu kín thở dài.

Ngay khi lão ta định đi đánh thức đệ tử của mình, từ xa đột nhiên vang lên hai

giọng nói.

“Đại sư huynh, nhị sư huynh, tam sư huynh, tứ sư tỷ, ngũ sư tỷ, xin hỏi đã xảy

ra chuyện gì vậy?”

Âm thanh này vang lên khiến đám người Diệp Lạc nhao nhao nhìn lại, chỉ thấy

đằng xa có hai bóng người đạp không mà tới. Người bên trái rõ ràng là Đồ

Tuyết Hi.

Giờ phút này băng vải trên mắt của Đồ Tuyết Hi đã bị gỡ xuống từ lâu, đôi con

ngươi màu bạc chói mắt đang phát ra ánh sáng rực rỡ, quanh người có vô số

điểm sáng màu bạc vờn quanh. nàng đạp không mà tới, giống như một vị thần

bất diệt.

Người bên phải tất nhiên là Đồ Dạ Lân. Dáng vẻ của Đồ Dạ Lân cũng không hề

yếu, mắt trái đen kịt, mắt phải hư vô, thần bí quỷ dị.

Sự xuất hiện của hai người khiến đám Diệp Lạc hơi kinh ngạc, lập tức nhao

nhao chào hỏi hai đồng môn này, tán gẫu hàn huyên. Bọn họ còn chưa trò

chuyện bao lâu thì một giọng nói lại vang lên.

“Chư vị sư huynh sư tỷ, ta cũng tới rồi.”

Ầm ầm!

Giọng nói này truyền tới khiến bầu trời bên trên sấm vang từng trận. Ngay sau

đó, Hoa Thần Y từ đằng xa đi tới. Lúc này trạng thái của Hoa Thần Y đã khác

với lúc trước. Trên người hắn ta mặc một bộ đạo bào trông rất cổ xưa, bên trên

vẽ rất nhiều phù văn, trong đó còn có một con hung thú sống động như thật

quấn quanh, giống như có thể phá áo mà ra bất kỳ lúc nào. Hơn nữa trước người

của Hoa Thần Y có mười một thể khí khác nhau bao quanh, từng thể khí đều đại

biểu cho một loại hơi thở. Thay vì nói hiện tại Hoa Thần Y giống như y sư, chi

bằng nói là giống một vu sư.

“Đại sư huynh! Nhị sư huynh!”

Hoa Thần Y đi tới quảng trường tông chủ, hiển nhiên hắn ta cũng nhìn thấy

Diệp Lạc và Trương Hàn. Sau khi nhìn thấy hai người này, hắn ta lập tức phá

phòng thủ, hình tượng vừa rồi còn duy trì sụp đổ hết, giống như một người hâm

một khi nhìn thấy thần tượng, chạy nhào về phía hai người.

Diệp Lạc và Trương Hàn cũng bị hành động này của Hoa Thần Y dọa tới kêu

lên một tiếng. Nhưng sau khi bọn họ nhận ra đây là đồng môn của mình thì

không làm gì mà chào hỏi với Hoa Thần Y. Bọn họ trò chuyện chưa được bao

lâu thì lại có một giọng nói truyền đến.

Giọng nói phát ra lần này đương nhiên của của cửu sư muội Tư Nhạc.

“Chư vị sư huynh sư tỷ, âm thanh vừa rồi có quấy rầy mọi người không? Nếu

có, mong rằng chư vị sư huynh sư tỷ thứ lỗi.”

Lần này chỉ là giọng nói truyền đến chứ không có bóng dáng xuất hiện, nhưng

chuyện này lại khiến bọn Diệp Lạc lập tức nghiêm túc. Thần trí của bọn họ đều

phóng ra, bao phủ quảng trường đại điện tông chủ rộng lớn. Thần thức đảo qua

liền bị bọn họ thu hồi.

Bọn họ người nào người nấy trên mặt đều không hẹn mà cùng toát ra vẻ nghi

hoặc. Lúc giọng nói của Tư Nhạc truyền tới vừa nãy, rõ ràng bọn họ cảm giác

được có người tới gần mình, nhưng thần trí của bọn họ lại không tìm được bất

kỳ ai. Việc này khiến bọn họ cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 596: Đệ tử Vô Đạo Tông tụ hội


“Cửu sư muội, ngươi đang ở đâu?”

Diệp Lạc tiến lên một bước, nhẹ giọng mở miệng.

“Đại sư huynh, ta ở đây.”

Một giọng nói từ bốn phương tám hướng truyền đến.

Giọng nói vừa dứt, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh Diệp Lạc.

Người này chính là Tư Nhạc.

“Hửm?”

Diệp Lạc quay đầu nhìn Tư Nhạc, lông mày không nhịn được nhướng lên. Hắn

ta hoàn toàn không cảm nhận được Tư Nhạc, Tư Nhạc lại bất chợt xuất hiện.

Hắn ta định hỏi một phen, nhưng không đợi hắn ta mở miệng thì Trương Hàn

bên cạnh đã lên tiếng hỏi.

“Cửu sư muội, ngươi xuất hiện thế nào vậy?”

Chỉ nghe Trương Hàn hỏi thế.

“Chuyện này…”

Tư Nhạc có chút mơ hồ, mặc dù nàng biết người trước mặt là sư huynh của

mình nhưng lại không biết cụ thể là vị sư huynh đứng thứ mấy.

“Đây là nhị sư huynh của muội, cũng là tên cùi bắp nhất trong tông môn, gọi

hắn là sư huynh ăn hại là được.”

Diệp Lạc có chút tùy ý giới thiệu giúp Trương Hàn.

Trương Hàn: “?”

Cái gì mà gọi ta cùi bắp nhất? Có biết giới thiệu hay không vậy?

Cho dù ta ăn hại cũng mạnh hơn tên thể tu nào đó đấy.

Sắc mặt Trương Hàn thoáng cái đen thui, nhưng ngại cảnh giới của Diệp Lạc

nên không tiện phát tác, chỉ có thể nhìn về phía Tư Nhạc.

“Chuyện đó, cửu sư muội đúng không, đại sư huynh của muội nói đùa với muội

mà thôi, ta là nhị sư huynh của muội, họ Trương tên Hàn, ta…”

Trương Hàn dịu dàng nho nhã tự giới thiệu.

Hắn ta mới giới thiệu được một nửa đã bị Diệp Lạc ngắt lời.

“Ta không có nói đùa.”

Diệp Lạc đột ngột nói một câu như vậy.

“Không, đại sư huynh, ngươi đang nói đùa.”

“Ta không nói đùa.”

“Đại sư huynh, có thể cho ta một chút mặt mũi được không?”

“Không cho.”

“…”

Thấy Diệp Lạc và Trương Hàn cãi nhau, rõ ràng Tư Nhạc có chút ngơ ngác,

cũng may Đạm Đài Lạc Tuyết đã đứng ra.

“Cửu sư muội, muội không cần để ý đến hai người bọn họ, tình huống này của

hai người bọn họ đã không phải ngày một ngày hai rồi, coi như xem kịch là

được. Ngược lại là cửu sư muội, vừa rồi sao muội có thể lập tức xuất hiện, tránh

khỏi thần trí của bọn ta vậy?”

Đạm Đài Lạc Tuyết vô cùng tò mò về chuyện này.

“A? Tỷ là vị sư tỷ nào?”

“Tứ sư tỷ của muội.”

“Sư muội bái kiến tứ sư tỷ.”

Sau khi biết Đạm Đài Lạc Tuyết là tứ sư tỷ, Tư Nhạc vội vàng thi lễ một cái.

“Sư muội không cần đa lễ, bây giờ có thể trả lời vấn đề vừa nãy của sư tỷ rồi

chứ?”

Đạm Đài Lạc Tuyết mỉm cười đỡ Tư Nhạc dậy.

“Chuyện này… chuyện này rất đơn giản, bởi vì đạo của ta có liên quan tới âm

nhạc nên khi âm nhạc đạt tới đỉnh phong chính là đại đạo chi âm. Đại đạo chi

âm có mặt ở khắp mọi người, vì vậy chỉ cần là nơi có âm thanh, ta đều có thể

lập tức đi tới, giọng nói cũng là một loại âm thanh.”

Tư Nhạc giải thích.

“Thì ra là thế.”

Đạm Đài Lạc Tuyết hơi gật đầu, đăm chiêu.

Bên kia, hai người Diệp Lạc và Trương Hàn đã cãi nhau xong. Diệp Lạc bước

ra nhìn về phía Tư Nhạc.

“Cưu sư muội, muội vừa mới xuất quan, bây giờ đúng lúc đa phần đồng môn

đều có mặt, sẵn tiện giới thiệu cho muội làm quen một chút đi. Còn lão nhị, lão

tam, tứ sư muội nữa, chúng ta quanh năm ở bên ngoài, cũng không quen biết sư

muội và sư đệ mới, bây giờ vừa khéo mọi người có thể làm quen với nhau.”

Diệp Lạc chậm rãi nói.

Nói xong, hắn ta liền bạo phát khí thế, tất cả kiếm khí toàn thân đều lộ ra, bày ra

sức mạnh của đại sư huynh với các sư đệ và sư muội. Trương Hàn, Tô Càn

Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết thấy thế cũng nghiêm túc, nhao nhao bày ra khí

thế của nhau. Đủ loại hình thái xuất hiện. Đương nhiên, ngoại trừ Tô Càn

Nguyên, thể tu không có hiệu ứng đặc biệt.

Trên quảng trường đại điện tông chủ vốn là một cuộc thi đấu lôi đài cũng vì

cảnh tượng này mà cứng rắn biến thành một cuộc tụ họp của đệ tử Vô Đạo

Tông…

Bạch Trạch cách đó không xa nhìn đám đệ tử tên này yêu nghiệt hơn tên kia, rồi

lại nhìn tên đệ tử kia còn đứng cứng đờ tại chỗ của mình, trong lòng chua xót…



Trong khu vực Đông Châu, phàm giới, hoàng triều Đại Chu, thành Ngân

Nguyệt, khách đ**m Tiên Túy.

Giờ phút này cả khách đ**m Tiên Túy đều đang bận rộn, từng tên tiểu nhị đều

đang khuân đồ. Hình như vì không đủ người nên chưởng quầy còn thuê không ít

c* li tới giúp đỡ. Bên ngoài khách đ**m Tiên Túy, không ít khách quen đều

đang vây xem, rất tò mò cuối cùng đã xảy ra chuyện gì. Có khách nhân quen

biết với chưởng quầy sau khi nhìn thấy chưởng quầy thì đưa tay giữ chặt lão ta,

hỏi thăm.

“Chưởng quầy, rốt cuộc là ngươi đang làm gì vậy? Sao lại bắt đầu dọn đồ, việc

buôn bán của ngươi ở đây có lẽ cũng không tệ lắm mà, không đến mức đóng

cửa chứ?”

Khách nhân kia hỏi thăm.

Vị khách này vừa lên tiếng hỏi, những khách quen khác cũng nhao nhao mở

miệng.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 597: Bất an 1


“Đúng vậy, chưởng quầy, rốt cuộc ngươi đang làm gì thế? Khách đ**m của

ngươi chính là một trong số chiêu bài của thành Ngân Nguyệt chúng ta, nếu

ngươi đóng cửa, vậy sau này bọn ta phải đi đâu ăn đây?”

“Nếu ngươi thiếu tiền có thể nói với bọn ta, bọn ta có thể góp tiền giúp ngươi

vượt qua cửa ải khó khăn.”

“Đúng vậy đó, hơn nữa các ngươi có phát hiện hình như hôm nay chưởng quầy

luôn cười hay không? Chuyện này rất kỳ lạ, trước đây chưởng quầy cũng không

thích cười lắm.”

“Chưởng quầy, nếu ngươi bị bắt cóc thì nháy mắt mấy cái, bọn ta tiện chạy

trốn.”

Đám khách quen nói một hơi.

Nghe thấy lời của mọi người, chưởng quầy cũng không để ý lắm, trên mặt vẫn

duy trì nụ cười ha ha. Lão ta khẽ ngẩng đầu nhìn thoáng qua bên lầu ba, sau đó

nhìn về phía đám khách quen xung quanh.

“Được rồi, ta cũng không dối gạt mọi người nữa, ta nhận được một phần tiên

duyên, phải đi với vị đại nhân kia, các ngươi đừng nhớ mong.”

Chưởng quầy vừa cười vừa nói. Tinh thần của lão ta rõ ràng vô cùng phấn khởi.

Có câu người gặp việc vui tinh thần thoải mái, cùng lắm cũng chỉ thế này mà

thôi.

“Tiên duyên? Mẹ nó, chưởng quầy, ngươi phát tài rồi hả? Là tiên nhân của tông

môn hạng mấy vậy?”

Đám khách quen kia hoảng sợ vô cùng, cả đám đều run rẩy.

Tiên duyên, là tiên duyên đó. Tiên phàm khác biệt, bước vào tiên môn có nghĩa

từ nay về sau không còn là phàm nhân nữa. Đây chính là một cơ duyên to lớn.

“Không có hạng.”

Chưởng quầy ngược lại tỏ vẻ thờ ơ lạnh nhạt.

Lời này vừa nói ra, đám khách quen lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Không có hạng, thế chẳng phải là không ra gì à. Vậy mới đúng chứ, không ra gì

mới đúng. Làm cả buổi, bọn họ còn tưởng rằng chưởng quầy một bước lên trời,

không ngờ rằng lại là nương nhờ tiên môn không ra gì. Chỉ như vậy, chỉ như

vậy mà thôi.

“Thì ra là không ra gì, vậy cũng không được tốt lắm. Chưởng quầy, chi bằng

ngươi tiếp tục ở lại thành Ngân Nguyệt đi. Tiên môn không không ra gì, kỳ thật

nương nhờ cũng chả có tác dụng gì.”

Có một tên khách quen nói vậy.

“Hửm? Quả thật là chẳng có gì đặc biệt, chỉ là ở trên hạng một nên không hạng

nào có thể miêu tả được độ vĩ đại, quả thực là chẳng có gì đặc biệt.”

Chưởng quầy cười ha ha nói.

“Đúng vậy, tiên môn không ra gì quả thực không… Hả? Chưởng quầy, ngươi

vừa mới nói gì, trên hạng nhất, không thứ hạng nào có thể miêu tả được? Ngươi

nghiêm túc đấy hả? Ngươi gọi đó là không có hạng sao?”

Đám khách quen đều bùng nổ.

Bọn họ vốn cho rằng chưởng quầy chỉ được một tiên môn nhỏ thu nhận, tiên

môn nhỏ không có thứ hạng, tất nhiên bọn họ xem thường. Nhưng mẹ nó quay

đầu lại bảo là tiên môn trên hạng nhất? Bởi vì không có thứ hạng nên mới được

gọi là không có thứ hạng?

Theo bọn họ biết, bình thường có thể gọi là không có thứ hạng chỉ có hai loại

tông môn.

Một loại là tiên môn nhỏ không ra gì, một loại là Thánh Địa vượt qua thứ hạng.

Nhưng lời của chưởng quầy, là vượt qua thứ hạng…

Có nghĩa là… Thánh Địa?

Thánh Địa Đông Châu của bọn họ?

Chưởng quầy này vậy mà nương nhờ Thánh Địa Đông Châu!

Đại đa số khách quen đều cảm thấy chấn động.

Ngay sau đó, bọn họ nhao nhao xây dựng quan hệ với chưởng quầy. Nơi

chưởng quầy nương nhờ là Thánh Địa Đông Châu, vậy bọn họ cần phải tạo mối

quan hệ mới được, lỡ như sau này có việc, có lẽ mối quan hệ này có thể có tác

dụng lớn.

Chưởng quầy thấy mọi người hiểu lầm cũng không để ý. lão ta cũng không

muốn nhắc tới tên Vô Đạo Tông, lão ta sợ những người này sẽ sợ tới hỏng mất.

Với phàm nhân bình thường, danh tiếng của Vô Đạo Tông giống như truyền

thuyết, tùy tiện nói ra ngược lại sẽ hù những người này.



Bên kia, lầu ba của khách đ**m Tiên Túy.

Sở Duyên không để ý chưởng quầy ở lầu một nói gì. Hắn nhìn một bàn rượu và

thức ăn trước mặt mình, cảm thấy tẻ nhạt vô vị. Chẳng hiểu tại sao hắn lại cảm

thấy có chút không ổn, chính hắn cũng không biết cảm giác này tới từ đâu.

Vốn dĩ Sở Duyên cũng không để trong lòng, nhưng hắn lại cảm thấy hơi khó

chịu. Bị cảm giác này quấn quanh thật sự tâm thần không thể an ổn được.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao vô duyên vô cớ mình lại có cảm giác

này?”

Sở Duyên nhíu chặt lông mày, thật sự nghĩ mãi mà không rõ.

Hắn do dự hồi lâu, quỷ thần xui khiến lấy ra cái ống thẻ nhận được lúc trước

trong túi trữ vật của mình.

Nếu không thì… Huyền học thử xem sao?

Thử xem. Dù sao cũng không có tổn thất gì.

Trong lòng Sở Duyên nói thầm mấy câu, đứng dậy hướng ống thẻ về phía bầu

trời, trong lòng lẩm bẩm câu hỏi. Câu hỏi hắn đang hỏi đương nhiên là về việc

tại sao hắn lại cảm thấy tâm thần có chút không yên rồi.

Sau khi lẩm nhẩm qua lại ba lần, Sở Duyên bắt đầu lắc ống thẻ.

Một cảnh tượng rất thần kỳ đã xảy ra, Sở Duyên mới lắc nhẹ thì một cái thẻ đã

từ trong ống bay ra, lạch cạch một tiếng rơi xuống đất.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 598: Bất an 2


Sở Duyên ngồi xổm người xuống, nhặt cái thẻ này lên nhìn kỹ. Trên cái thẻ này

chỉ có bốn chữ.

Đứng ngồi không yên.

Nghĩa là sao…

Sở Duyên hơi nhướng mày.

Đứng ngồi không yên?

Ý bảo hắn bị đâm sau lưng rồi hả?

Hắn bị đâm sau lưng còn ít sao?

Diệp Lạc, Trương Hàn, Tô Càn Nguyên, Đạm Đài Lạc Tuyết, Tô Hề, Hoa Thần

Y.

Cả sáu người.

Thế nhưng hắn biết cả mà.

Chẳng lẽ lại là ba người đám Đồ Tuyết Hi, Đồ Dạ Lân và Tư Nhạc xảy ra

chuyện gì?

Ba người này có thể đâm sau lưng hắn hả?

Đang kể chuyện cười đấy à? Ba ngươi này có thể đâm sau lưng hắn.

Đó chính là người được hệ thống tự phê số mệnh, tất phế đấy. Ba người này có

thể đâm sau lưng, chẳng phải là nói hệ thống sai lầm sao?

Hệ thống có thể phạm sai lầm?

Sở Duyên nở nụ cười.

Hệ thống có thể phạm sai lầm thì hắn lập tức cạy cả cái khách đ**m Tiên Túy

này ra ăn hết. Hệ thống không thể phạm sai lầm, thứ sai chỉ có thể là ống thẻ!

Sở Duyên vừa nghĩ tới đây, ánh mắt hắn nhìn ống thẻ tràn đầy ghét bỏ.

Phì, tưởng Sở mỗ hắn là người tin huyền học hả?

Rất xin lỗi, Sở mỗ hắn chỉ tin hệ thống, huyền học cái gì, cút hết đi, hắn không

tin!

Sở mỗ hắn dù có chết cũng sẽ từ nơi này nhảy xuống chứ không đi tin huyền

học!

“Không tin huyền học, nhưng vẫn phải mau chạy về một chút mới được. Lỡ như

thật sự xuất hiện biến cố gì thì sao? Dù gì đám đệ tử kia còn ở trên núi.”

Sở Duyên nhỏ giọng lẩm bẩm hai câu, trong lòng vẫn có chút lo lắng.

Hắn yên lặng cất ống thẻ đại biểu cho huyền học này, cúi đầu nhìn thoáng về

phía lầu một.

Hắn không có bao nhiêu thời gian ở đây, nhất định phải mau thúc giục tên

chưởng quầy này một phát, kêu chưởng quầy đẩy nhanh tốc độ…



Trong khu vực Đông Châu, bên ngoài núi Thiên Vụ, một đội ngũ đã đến đây.

Đúng là đám người Sở Duyên và chưởng quầy.

Sau khi Sở Duyên dẫn đám người chưởng quầy đến đây bèn dừng lại.

“Chưởng quầy, mở khách đ**m của ngươi ở chỗ này là được. Nếu ngươi cảm

thấy vị trí địa lý không được tốt lắm, ngươi cũng có thể đổi sang hướng đông,

chỗ đó cách thành trì của phàm giới gần nhất, còn có một con đường lớn.”

Sở Duyên đứng chắp tay, lạnh nhạt nói một câu.

Hắn dẫn chưởng quầy tới đây, đưa ra một đề nghị, nhưng cụ thể quyền quyết

định vẫn nằm ở chưởng quầy, để chưởng quầy tự quyết định. Dù sao cũng là đối

phương mở khách đ**m, vấn đề buôn bán vẫn là quan trọng nhất. Mở bên ngoài

núi Thiên Vụ, lưu lượng người không nhiều lắm. Nếu chuyển sang hướng đông,

tới gần thành trì của phàm giới, vậy nhất định lưu lượng người sẽ tăng lên.

“Không cần không cần, tông chủ, ta mở ở đây là được rồi. Khụ khụ, vậy, chính

là, tông chủ, tông môn của ngài ở đâu?”

Chưởng quầy xoa xoa tay, cười hỏi.

“Tông môn? Ở ngay phía trước, trong đám mây mù kia, trong mây mù có một

ngọn núi, có lẽ bên ngoài không thấy rõ, hơn nữa ngọn núi đối diện cũng có một

tông môn, ông nhớ là được.”

Sở Duyên thuận tay chỉ một cái, chỉ cả núi Thiên Vụ và núi Hướng Đạo cho

chưởng quầy nhìn, kêu chưởng quầy ghi nhớ vị trí.

“Ừm ừm, được.”

Chưởng quầy vội vàng gật đầu.

“Ừm, chưởng quầy, ngươi xác định ngươi mở ở đây không có vấn đề gì chứ?

Mở ở đây có thể sẽ không buôn bán gì được.”

Sở Duyên vẫn nhắc nhở chưởng quầy lần nữa.

“Tông chủ, không sao đâu, ta thích thanh tịnh một chút, mở ở đây rất tốt. Ngài

xem nơi này non xanh nước biếc, mây mù sẵn có, quả thực giống như tiên cảnh,

ta thích mở ở chỗ này.”

Chưởng quầy lập tức nói.

Lão ta cũng không ngốc, thậm chí có thể nói ánh mắt của lão ta cực kỳ sắc bén.

Trong mắt lão ta, việc làm ăn của lão ta không phải ở tầng lớp phàm tục, mà là

tầng lớp tu tiên. Dựa lưng vào ngọn núi lớn Vô Đạo Tông này, an toàn liền được

đảm bảo rất nhiều. Dưới tình huống an toàn không lo, muốn làm ăn rất đơn

giản. Nếu như lão ta chỉ đơn thuần muốn phát triển việc làm ăn bình thường,

vậy hoàn toàn không cần đích thân ra tay, để cho một số thuộc hạ đi là được.

Ánh mắt của lão ta vẫn luôn đặt ở tầng lớp tu tiên. lão ta biết, xây dựng khách

đ**m ở gần Vô Đạo Tông, tương lai nhất định sẽ có tác dụng rất lớn.

Chưởng quầy rất rõ, toàn bộ đại lục Thần Hành có bao nhiêu cường giả muốn

tìm được vị trí của Vô Đạo Tông, đến nịnh bợ Vô Đạo Tông. Bây giờ chỉ là vì

những cường giả kia không tìm thấy mà thôi, nhưng lão ta cảm thấy một ngày

nào đó Vô Đạo Tông sẽ chủ động xuất hiện. Đến lúc đó…

Khách đ**m của lão ta chẳng phải sẽ nước lên thì thuyền lên hay sao?

Chưởng quầy rất rõ điều này.

“Vậy được rồi, ngươi cứ xây dựng khách đ**m ở đây đi, lát nữa ta sẽ phái người

xuống tọa trấn chỗ ngươi, miễn cho chỗ ngươi xảy ra chuyện gì.”

Sở Duyên cũng lười quản chuyện này, hắn vội vã muốn về tông môn xem thử

cuối cùng tông môn xảy ra chuyện gì.

“Vâng, tông chủ.”

Chưởng quầy vội vàng gật đầu.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 599: Huyền học không đáng tin


Nghe thấy thế, Sở Duyên không nói thêm gì nữa, khoát tay áo, bóng dáng khẽ

động đã đạp không bay lên, bay về phía núi Thiên Vụ.

Chưởng quầy nhìn bóng lưng rời đi của Sở Duyên, trầm mặc không nói gì. Một

gã tiểu nhị bên cạnh đi tới.

“Chưởng quầy, cụ thể khách đ**m này phải xây dựng thế nào? Có bản vẽ hay

không? Nếu không có bản vẽ có thể sẽ hơi khó xây dựng đấy.”

Tiểu nhị dò hỏi.

“Cứ xây dựng theo khách đ**m ở thành Ngân Nguyệt lúc trước là được.”

Chưởng quầy khoát tay áo, không hề để ý chút nào nói.

“Vâng, chưởng quầy.”

Tiểu nhị nhận được lệnh vội vàng xoay người, chuẩn bị rời khỏi.

“Khoan đã!”

Chưởng quầy như chợt nghĩ đến điều gì, gọi tiểu nhị lại.

“Hả? Chưởng quầy, sao vậy?”

Tiểu nhị nghi hoặc hỏi một câu.

“Để ta nối thêm, khách đ**m xây dựa theo bên phía thành Ngân Nguyệt, nhưng

chung quanh khách đ**m phải xây một khoảng sân rộng, trên sân phải dựng

nhiều tượng của Sở tông chủ, hiểu chưa?”

Chưởng quầy lập tức nói.

“Hửm… Ừm, ta biết rồi chưởng quầy.”

Tiểu nhị nhìn chưởng quầy nhà mình bằng ánh mắt hơi kỳ lạ.

Gã luôn cảm thấy chưởng quầy nhà mình càng ngày càng có bóng dáng của Sở

tông chủ.

“Đã biết còn không đi phân phó đi.”

Chưởng quầy mở miệng nói.

“Được, ta đi ngay đây.”

Tiểu nhị không dám cằn nhằn nữa, vội vàng xoay người phân phó bên dưới.



Cùng lúc đó, Sở Duyên trở lại Vô Đạo Tông phát hiện giải thi đấu hữu nghị

giữa hai tông đã kết thúc từ lâu, Bạch Trạch và Ninh Phàm cũng đã sớm quay

về rồi. Mấy đứa đệ tử từ bên ngoài trở về cũng ngoan ngoãn ngồi trên quảng

trường đại điện tông chủ tán gẫu, mọi chuyện thoạt nhìn đều rất bình thường.

Những đệ tử này ngoan ngoãn như vậy sao?

Chẳng lẽ đúng là hắn suy nghĩ quá nhiều?

Sở Duyên cảm thấy hoang mang.

Vậy tâm thần không yên gì gì đó, kỳ thật đều là giả, những đệ tử này ăn bản

không có ý nghĩ tiếp tục đâm lén hắn sao?

Quả nhiên, huyền học không đáng tin!

Cái ống thẻ kia còn cho hắn một câu gì đó, đứng ngồi không yên.

Sở mỗ hắn thừa biết tin tưởng hệ thống mới là chính xác mà.

Đừng bảo đám đệ tử đâm lén sau lưng này không giở trò gì với hắn, cho dù có

thì sao chứ?

Ba đệ tử Đồ Tuyết Hi, Đồ Dạ Lân và Tư Nhạc là hệ thống tự mình phán quyết,

không đứa nào dùng được, tất phế.

“Vẫn là hệ thống đáng tin…”

Sở Duyên phát ra một câu cảm thán.

Tương lai rất tốt đẹp. Quả nhiên là tương lai rất tốt đẹp.

Tâm trạng Sở mỗ dần dần trở nên sung sướng, đi tới chỗ mấy người Diệp Lạc.

Hắn mới lại gần một chút đã nghe thấy mấy người kia nói chuyện với nhau.

“Lão nhị, lão tam, tứ sư muội, ta nói với các ngươi này, ban đầu vẫn là giác ngộ

ở chỗ này, đúng, chính là chỗ các ngươi ngồi đấy. Lúc đó sư tôn chém một kiếm

về phía bầu trời, nói với ta một phen, các ngươi biết sư tôn nói gì hay không?

Sư tôn nói, hắn chém ra một kiếm, nếu ta có thể ngộ ra một chút thì xem như đã

ngộ đạo, ngộ ra ba bốn trong đó thì chính là cường giả số một, ngộ ra năm sáu,

thiên hạ to lớn, có thể tùy ý hoành hành… Lúc ấy ta tưởng sư tôn nói thật, sau

này ta mới phát hiện sư tôn đang lừa gạt, ngộ ra năm sáu có thể tùy ý hoành

hành bên ngoài thiên hạ cái gì, ta chỉ ngộ ra chưa tới một thì đã gần như vô địch

thiên hạ rồi… Bây giờ nghĩ lại, là sư tôn sợ ta mơ tưởng xa vời nên đặt mục tiêu

xa một chút…”

Nghe Diệp Lạc nói những lời này, Sở Duyên lập tức bối rối…

Lúc ấy hắn đang nói bừa, nào biết Diệp Lạc thật sự sẽ ngộ ra chứ. Còn nữa…

hắn biết sợ Diệp Lạc mơ tưởng xa vời hồi nào hả?

Tên đại đệ tử này của hắn, năng lực ảo tưởng hình như hơi mạnh mẽ.

“Khụ.”

Sở Duyên không muốn nghe tiếp nữa, khẽ ho khan một tiếng, nhắc nhở mấy

đứa đệ tử hắn đã về.

Đám Diệp Lạc bên kia vì ở trong tông nên không mở bất luận thần thức nào,

hiển nhiên không chú ý tới phàm nhân là Sở Duyên. Cho đến khi Sở Duyên ho

khan một tiếng thì bọn họ mới chú ý tới Sở Duyên. Cả đám nhao nhao đứng dậy

hành lễ với Sở Duyên…



Núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông, chỗ sơn môn.

Sở Duyên lẳng lặng ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn ngoài sơn môn,

điểm sáng màu vàng óng vờn quanh người, khiến cho hắn giống như một vị

thần cao quý. Giờ phút này ánh mắt của hắn ngắm nhìn chằm chằm sơn môn,

giống như đang chờ đợi điều gì xuất hiện.

“Đám Lạc Nhi cũng đi được mấy ngày rồi nhỉ?”

Sở Duyên nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Đám Diệp Lạc đã đi được mấy ngày, đương nhiên không phải do bọn họ muốn

đi mà là Sở Duyên giục bọn họ đi. Sở Duyên đã bắt đầu chuẩn bị cho chuyện

kiểm tra tông môn rồi, giữ đám người Diệp Lạc lại chung quy vẫn khiến hắn

cảm thấy không an toàn, bèn dứt khoát kêu tất cả trở về tông môn của mình.

Sau khi kêu đám người Diệp Lạc đi, Sở Duyên cũng bắt tay vào xử lý chuyện

của Tô Hề và Hoa Thần Y.
 
Back
Top Dưới