Tiên Hiệp Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 240: Bái là xong việc


“Nhưng mà cái gì?”

Tuy Ngô Việt cảm thấy phẫn nộ, nhưng nghĩ tới nửa câu sau, chỉ có thể kìm nén

tức giận, mở miệng hỏi.

“Minh chủ, trước khi ta rời đi, đạt được một hòn đá, hòn đá này là ta bảo đệ tử

của tông môn ẩn thế Đông Châu lấy cho ta.”

Cổ lão thật cẩn thận nói.

“Một hòn đá sao? Một hòn đá có ích lợi gì? Cho dù là hòn đá trên tay đệ tử của

tông môn ẩn thế Đông Châu, cũng chỉ là một hòn đá!”

Ngô Việt lắc đầu nói.

“Hòn đá này là đệ tử của tông môn ẩn thế lấy từ sơn môn của tông môn ẩn thế.”

Trần lão ở bên cạnh mở miệng nói.

Nghe thấy những lời này, Ngô Việt ngẩn người.

Một hòn đá lấy từ sơn môn của tông môn ẩn thế sao?

Hòn đá ở sơn môn tông môn ẩn thế sao?

Chẳng lẽ hòn đá ở sơn môn tông môn ẩn thế có gì đặc biệt.

Ngô Việt từng thấy một số tông môn ẩn thế ở Trung Châu, hòn đá ở bên trong

không khác bên ngoài mấy.

Nếu nói khác nhau, vậy chỉ có thể nói linh khí đậm hơn bên ngoài.

“Lấy ra cho ta xem.”

Ngô Việt cau mày nói.

Cổ lão gật đầu, vội vàng lấy hòn đá tràn ngập Địa Sát Chi Khí trong nhẫn trữ

vật ra, đưa cho Ngô Việt.

Ngô Việt nhận lấy hòn đá, cau mày nhìn kỹ.

“Ngươi chắc chắn đây là hòn đá của tông môn ẩn thế Đông Châu chứ? Sao tràn

ngập Địa Sát Chi Khí như vậy?”

“Không đúng, trong hòn đá này, còn ẩn chứa Huyết Sát Chi Khí kh*ng b* nào

đó.”

“Rốt cuộc đây là thứ gì.”

Ngô Việt cảm thấy khó hiểu hỏi.

“Minh chủ, chuyện này… Chuyện này vô cùng chính xác, chính là hòn đá ở

trong sơn môn tông môn ẩn thế Đông Châu, tông môn ẩn thế ở Đông Châu này,

được thành lập trên một vùng chiến trường Viễn Cổ.”

Cổ lão nói ra suy đoán của mình.

“Chiến trường Viễn Cổ?”

Ngô Việt cau mày.

Bị Cổ lão dẫn dắt đi, lão ta chặt đứt những ý nghĩ khác, nghĩ có lẽ hòn đá này là

từ chiến trường Viễn Cổ ra.

Nơi có được Địa Sát Chi Khí, có rất nhiều, ví dụ như sâu trong đất đai, đều ẩn

chứa Địa Sát Chi Khí.

Còn có một số bí cảnh, hoặc là một số đất đai có yêu thú chết đi, đều sinh ra

một số Địa Sát.

Nhưng trong những Địa Sát Chi Khí đó, tuyệt đối không thể có Huyết Sát Chi

Khí đặc biệt này.

Rốt cuộc Huyết Sát Chi Khí kh*ng b* này là thứ gì?

Nếu nói là sau khi cường giả thời Viễn Cổ chết huyết dịch chảy vào mặt đất, do

đó sinh ra Huyết Sát Chi Khí này, đúng là có khả năng.

Nhưng mà Ngô Việt không hiểu được.

Lão ta từng đọc không ít sách.

Đông Châu thời Thượng Cổ, hay là Man Di Chi Địa, đại chiến thời Viễn Cổ,

chưa từng xảy ra ở Đông Châu.

Lấy đâu ra chiến trường Viễn Cổ.

“Huyết Sát Chi Khí trên hòn đá này, đúng là vô cùng kỳ lạ, chẳng qua Huyết Sát

Chi Khí này bị Địa Sát Chi Khí bao bọc, không nhìn ra được kỳ hạn cụ thể.”

“Hai người các ngươi đợi một lát, ta đưa tảng đá này cho lão minh chủ đánh giá,

mời lão nhân hắn xác nhận một chút.”

Ngô Việt nghĩ một lát, bảo Cổ lão và Trần lão đợi ở đây.

Đồng thời tay cử động, dùng pháp lực bao trùm hòn đá kia, còn bổ sung một số

tin tức lên, tống ra khỏi đại điện, mời người khác tới giúp nhìn xem.

Cổ lão và Trần lão đương nhiên không dám có ý kiến, chỉ có thể ngoan ngoãn

đứng tại chỗ chờ đợi.

Khoảng một lúc lâu sau.

Hòn đá tràn ngập Địa Sát Chi Khí kia bay trở về một lần nữa, rơi vào tay Ngô

Việt.

Đồng thời, trong đầu Ngô Việt vang lên một giọng nói.

“Không rõ lắm.”

Lúc ấy Ngô Việt sững sờ.

Không rõ lắm sao?

Lão minh chủ là một vị không biết tồn tại bao nhiêu năm, vậy mà cũng không

rõ lắm?

Cho nên hòn đá này, rốt cuộc có phải đến từ chiến trường Viễn Cổ hay không?

Ngô Việt nhíu mày suy nghĩ.

Thôi quên đi.

Nghĩ nhiều như vậy làm gì.

Cho dù là phải hay không phải.

Tông môn ẩn thế Đông Châu vẫn là là tông môn ẩn thế.

Lão ta cần gì phải nghĩ nhiều như thế.

Coi như hòn đá này là ở chiến trường Viễn Cổ là được.

“Đi đi, hai người các ngươi thành lập tế đàn, dâng hòn đá này lên, bảo người ta

dùng hương tế linh hồn người chết ngày đêm tế bái, Huyết Sát Chi Khí trên hòn

đá này, rất có khả năng là hiền triết đã khuất của Nhân Tộc chết trong thời

Thượng Cổ, bái là xong việc.”

Ngô Việt xua tay nói.

Bảo Cổ lão và Trần lão cầm hòn đá rời đi.

“Dạ, minh chủ.”

Cổ lão và Trần lão liếc nhìn nhau, tiến lên nhận lấy hòn đá, cúi người thi lễ

xong, thì chuẩn bị rời đi.

“Đợi một lát!”

Bỗng nhiên Ngô Việt lại nghĩ tới gì đó.

Gọi hai người sắp rời đi lại.

“Minh chủ còn gì dặn dò?”

Hai người dừng bước, hỏi.

Ngô Việt ngồi trên vị trí cao nhất trầm tư một lát, chậm rãi đứng dậy, đi về trước

vài bước.

“Hai người các ngươi đợi lát nữa hãy ra ngoài, nhân tiện đi thông báo với bọn

họ một lát, ta muốn sửa quy củ của Đại Bỉ vạn tông.”

Ngô Việt mở miệng nói.

“Hả? Sửa quy củ sao? Bây giờ sửa luôn ư?”
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 241: Chủ nhân của Huyết Sát Chi Khí đã chết mấy vạn năm 1


“Không phải chứ, minh chủ, chúng ta đã gửi thiệp mời đi, hiện giờ còn sửa quy

củ sao?”

Cổ lão và Trần lão kinh ngạc không thôi.

“Nhất định phải sửa, nhưng mà chỉ thay đổi khen thưởng hạng nhất, những hạng

khác không đổi.”

Ngô Việt quả quyết nói.

“Sửa khen thưởng sao? Sao phải sửa?”

Trần lão nghi ngờ hỏi.

“Tất cả khen thưởng đều đổi thành không biết! Không cần để lộ khen thưởng

ra.”

Ngô Việt đáp.

Trần lão và Cổ lão đang chuẩn bị ra ngoài ngây ngẩn cả người.

Đổi thành không biết khen thưởng ư?

Có cần thiết không?

Để lộ khen thưởng ra, không phải càng tốt hơn à?

Như vậy càng khích lệ mọi người.

Dưới nghi ngờ của hai người, Ngô Việt thản nhiên trả lời.

“Ta không biết đệ tử của tông môn ẩn thế sẽ đánh tới hạng mấy, mấy Thiên

Kiêu ở Trung Châu cũng không kém, trong tình huống không biết đệ tử của

tông môn ẩn thế Đông Châu sẽ đánh tới thứ mấy, khen thưởng này không thể

tùy tiện lộ ra.”

“Khen thưởng đổi thành không biết, đến lúc đó không phải có thể tạm sửa đổi

sao?”

Ngô Việt thản nhiên nói.

Cổ lão: “…”

Trần lão: “…”

Người nào mới nói hận nhất là chó l**m?



Cổ lão và Trần lão đi ra khỏi đại điện có chút ngây người.

Rõ ràng minh chủ Ngô Việt này, chân trước mới cảnh cáo đám trưởng lão, bảo

đám trưởng lão đừng có hành động l**m, cũng làm chó l**m, còn nói vô cùng

hận những người như vậy.

Quay đầu một cái mình biến thành chó l**m ngay.

“Thì ra là thế, ta đã hiểu! Nếu minh chủ không làm như vậy, dựa vào gương mặt

cá chết của minh chủ, sao có thể cạnh tranh với đám trưởng lão!”

Cổ lão hiểu ra.

Khiến Trần lão ở bên cạnh hoảng sợ, vội vàng che miệng Cổ lão.

“Ngươi điên rồi à? Phía sau là đại điện, ngươi trực tiếp mắng minh chủ là mặt

cá chết, không sợ bị minh chủ làm thịt sao?”

Trưởng lão ngầm truyền âm.

Cổ lão cũng ý thức được điểm này, vội vàng ngậm miệng không nói.

Nói minh chủ l**m là một chuyện.

Mắng minh chủ mặt cá chết, nếu bị nghe thấy, ít nhất sẽ bị lột mất một lớp da.

“Đi thôi! Đi giải quyết chuyện hòn đá này, đến bên Trữ Vật Các trước, bảo Tôn

trưởng lão phê duyệt một số nguyên liệu, giải quyết xong chuyện tế đàn, lại đi

tuyên bố chuyện sửa khen thưởng.”

Trần lão lắc đầu, cầm hòn đá chuẩn bị rời đi.

Cổ lão nhìn đại điện sau lưng, rụt cổ, đuổi kịp Trần lão.



Hai người một đường rời khỏi đại điện, đi tới “Trữ Vật Các”.

Sau khi gặp được “Tôn trưởng lão” trưởng lão trấn thủ ở Trữ Vật Các, hai người

lập tức nói ra ý đồ mình đến.

Trưởng lão trấn thủ “Tôn trưởng lão” nghe nói có một hòn đá ở chiến trường

Viễn Cổ, thì tràn ngập hứng thú.

Sở dĩ Tôn trưởng lão trấn thủ Trữ Vật Các.

Một mặt là vì thực lực của bản thân cường đại, đủ để trấn thủ nơi này.

Hơn nữa là vì lão ta cảm thấy có hứng thú với những vật phẩm ly kỳ cổ quái, tới

Trữ Vật Các có thể nghiên cứu mấy thứ này.

Hiện giờ biết được hòn đá này ở chiến trường Viễn Cổ, đương nhiên là Tôn

trưởng lão tràn ngập hứng thú.

“Nào, nhanh lấy ra cho ta xem!”

Tôn trưởng lão luôn miệng nói.

Cổ lão và Trần lão không dám làm trái, chỉ có thể lấy hòn đá ra, để cho Tôn

trưởng lão nhìn xem.

Tôn trưởng lão nhận lấy hòn đá, vô cùng chuyên nghiệp cầm lấy một pháp bảo

giống như kính viễn vọng.

Nhìn chằm chằm hòn đá này, nhìn kỹ.

Cổ lão và Trần lão nhìn động tác của Tôn trưởng lão, trong lòng ngầm cảm khái

đúng là chuyên nghiệp, im lặng đứng sang bên cạnh, để tránh quấy rầy Tôn

trưởng lão.

Khoảng hơn mười phút sau.

Tôn trưởng lão mới nhíu mày, cất pháp bảo đi, nâng hòn đá.

“Hòn đá này, mặt ngoài là một tầng Địa Sát Chi Khí, bên trong là một tầng

Huyết Sát Chi Khí vô cùng đặc biệt, không phải các ngươi đều cảm thấy, tầng

Huyết Sát Chi Khí đặc biệt này là huyết dịch của vị cường giả nào đó tạo thành,

cho nên các ngươi tưởng rằng hòn đá này lưu truyền từ chiến trường Viễn Cổ

tới nay đấy chứ?”

Tôn trưởng lão nhíu mày hỏi.

“Đúng vậy!”

Cổ lão gật đầu nói.

“Tuy Huyết Sát Chi Khí này đặc biệt một chút, nhưng không thể nói đây là hòn

đá ở chiến trường Viễn Cổ được, có tầng Địa Sát Chi Khí này ở đây, căn bản

không thể thấy rõ năm.”

Tôn trưởng lão cảm thấy khó hiểu nói.

Cổ lão và Trần lão nghe thấy thế, cũng không dám nói thêm câu gì.

Bọn họ chỉ nghe theo ý kiến của minh chủ mà thôi.

Bên kia, Tôn trưởng lão cầm hòn đá lật trái lật phải, không biết nên nói gì.

Một hòn đá không chắc chắn, sẽ vì thứ này lập tế đàn, còn dùng hương tế linh

hồn người chết tế bái ngày đêm.

Chẳng lẽ những thứ này không xài tiền?

Thực sự là nhà giàu không biết củi gạo dầu muối đắt.

“Không được! Ta tuyệt đối không cho phép thứ không rõ ràng như vậy được lập

tế đàn, nếu là thật, thì chính là tế bái hiền triết đã khuất của Nhân Tộc, nhưng

nếu là giả, chúng ta tế bài một thứ đồ chơi, liên minh tu tiên giả chúng ta không

cần mặt mũi à?”

“Ta mong muốn kiểm tra đo lường tính chân thật của hòn đá này đã, hai người

cảm thấy thế nào?”

Tôn trưởng lão nhíu mày hỏi.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 242: Chủ nhân của Huyết Sát Chi Khí đã chết mấy vạn năm 2


“Chuyện này… Tôn trưởng lão, hai ta chỉ làm việc cho minh chủ, đâu thể quyết

định được việc này.”

Cổ lão và Trần lão cười khổ trả lời.

“Hai ngươi không dám sao? Ừm, vậy được rồi, nhưng mà xảy ra chuyện, hai

người các ngươi gánh vác.”

Tôn trưởng lão nghe ra được hai người không dám, làm như không có việc gì

gật đầu, cầm lấy hòn đá, đi tới trước quầy bên cạnh.

Cổ lão và Trần lão: “…”

Xảy ra chuyện bọn họ phải gánh vác sao?

“Không được đâu! Tôn trưởng lão, trách nhiệm này bọn ta thực sự không gánh

nổi.”

Vẻ mặt Cổ lão cầu xin đi tới bên quầy nói.

“Được rồi được rồi, khóc lóc sướt mướt, chỉ đùa với các ngươi chút thôi, nếu

thực sự gặp chuyện không may, ta sẽ để các ngươi gánh vác sao? Chắc chắn sẽ

không, dù sao các ngươi có miệng, nói để các ngươi gánh, các ngươi có thể

phản bác, đương nhiên ta sẽ lựa chọn tát chết hai ngươi, đến lúc đó hai ngươi

không có biện pháp nói.”

Tôn trưởng lão mở miệng nói.

Cổ lão và Trần lão im lặng một lần nữa, không biết nên nói gì mới tốt.

Tôn trưởng lão vẫn ở bên cạnh trêu ghẹo mãi.

Vừa trêu ghẹo vừa vui vẻ trò chuyện.

“Hai người các ngươi không tò mò ta đang làm gì sao?”

“Thôi, không đùa các ngươi nữa, ta đang tìm một viên pháp bảo có thể kiểm tra

đo lường lực lượng linh hồn, người bình thường chết đi, linh hồn chuyển thế,

nhưng chắc chắn có một phần sẽ tiêu tán trong trời đất.”

“Những khí tức linh hồn tiêu tán trong trời đất này, trừ phi qua mấy vạn năm,

nếu không chắc chắn còn có khí tức lưu lại.”

“Ta muốn dùng một kiện pháp bảo kiểm tra đo lường xem, trên hòn đá này còn

khí tức linh hồn hay không.”

“Nếu có, thì chủ nhân của Huyết Sát Chi Khí trên tảng đá này còn sống, hoặc là

đã chết chưa được mấy vạn năm, không tính là hiền triết đã khuất của Nhân

Tộc.”

“Nếu không có, như vậy đại biểu chủ nhân của Huyết Sát Chi Khí này, chết ít

nhất mấy vạn năm, cho dù có phải chết trận trên chiến trường Viễn Cổ hay

không, đều đáng để chúng ta tế bái!”

Tôn trưởng lão chậm rãi nói.

Lão ta trêu ghẹo một lúc lâu.

Cuối cùng lấy ra một quả cầu thủy tinh.

Lão ta đặt quả cầu thủy tinh tới bên cạnh hòn đá, đôi mắt nhìn chằm chằm quả

cầu thủy tinh.

Cổ lão và Trần lão ở bên cạnh nhao nhao nhìn chằm chằm quả cầu thủy tinh

này.

Khoảng một nén nhang sau.

Trên quả cầu thủy tinh vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.

Yên tĩnh không một tiếng động.

Tôn trưởng lão nhìn chằm chằm hòn đá này, hít sâu một hơi, quỳ xuống với hòn

đá.

Cổ lão và Trần lão ngơ ngác nhìn Tôn trưởng lão.

“Nhìn cái gì? Không thấy được phản ứng của quả cầu thủy tinh sao? Quỳ đi!

Chủ nhân của Huyết Sát Chi Khí trên hòn đá này, chắc chắn đã chết ít nhất mấy

vạn năm, đáng để chúng ta quỳ!”

Tôn trưởng lão quay đầu trừng mắt với hai người.

Lúc này Cổ lão và Trần lão mới tỉnh lại từ trong mơ, nhao nhao quỳ xuống với

hòn đá…

Trong khu vực Đông Châu.

Núi Thiên Vụ, trên Vô Đạo Tông tiến vào giai đoạn yên tĩnh.

Trương Hàn đang làm quen với linh bảo thượng phẩm Thiên Địa Đồ.

Đạm Đài Lạc Tuyết đang dốc lòng ngộ kỳ đạo, tăng lực lượng linh hồn.

Tô Càn Nguyên thì đang không ngừng luyện máu, khiến thực lực tăng cao.

Còn tông chủ Sở Duyên…

Sở Duyên bày tỏ, có hàng triệu sợ hãi con Thương Long kia, dứt khoát trốn vào

trong cung điện của mình, tu luyện, nhanh chóng tăng cảnh giới.

Mà Thương Long Ngao Ngự khiến Sở Duyên sợ hãi thì rất thê thảm.

Cũng coi là trong Vô Đạo Tông yên bình, gia hỏa duy nhất không thể bình tĩnh.

Bởi vì thỉnh thoảng Ngao Ngự sẽ bị Đạm Đài Lạc Tuyết lấy ra thí nghiệm sức

chiến đấu.

Hay là bị Tô Càn Nguyên lấy ra làm bao cát đánh, nói một cách hoa mỹ, là tôi

luyện cơ thể hai bên.

Lý Nhị Cương còn thường chạy tới, mượn chút máu rồng nói làm đồ ăn mới.

Cho nên có thể nói, là gia hỏa không bình tĩnh nhất trong Vô Đạo Tông.

Nhưng Ngao Ngự lại không thể chui ra khỏi Vô Đạo Tông.

Điều này khiến Ngao Ngự kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.

Chỉ có thể mỗi ngày cầu nguyện Trương Hàn xuất hiện.



Thời gian trôi qua thực sự quá nhanh.

Chỉ trong nháy mắt, bốn tháng đã qua.

Ngày này, Diệp Lạc lên núi, trở lại Vô Đạo Tông, xem như phá một chút Vô

Đạo Tông không yên bình.

Cho dù là Đạm Đài Lạc Tuyết hay Tô Càn Nguyên, đều tạm dừng tu hành, tiến

tới gặp đại sư huynh của bọn họ.

Đối với vị đại sư huynh này, Đạm Đài Lạc Tuyết và Tô Càn Nguyên đều rất

phục.

Đương nhiên, Tô Càn Nguyên là bị đánh phục, hơn nữa ngày xưa còn là Diệp

Lạc dẫn gã ta lên núi bái sư, đương nhiên là rất phục.

Đạm Đài Lạc Tuyết thì rất kính nể vị đại sư huynh này, ra tay tặng quà gặp mặt

đã là một kiện pháp bảo, hơn nữa thực lực cường đại, phục là chuyện bình

thường.

Trước quảng trường đại điện.

Diệp Lạc gặp mặt sư đệ và sư muội.

“Thế nào, bốn tháng này tu hành ra sao rồi?”

Diệp Lạc nhìn thấy hai vị đồng môn, trên gương mặt không chút thay đổi lộ ra

tươi cười.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 243: Ngao Ngự là bao cát


“Đương nhiên rất tốt, đại sư huynh ta nói với huynh, trong khoảng thời gian

này, ta luyện máu khiến chiến lực của ta tăng lên không ít.”

Tô Càn Nguyên sờ cái đầu trọc, cười nói.

“Ừm, đại sư huynh, ta tu hành cũng không tệ, đánh hai tam sư huynh hẳn là

không thành vấn đề.”

Đạm Đài Lạc Tuyết cười nói.

Giọng điệu có chút ý vui đùa.

Khiến Tô Càn Nguyên nghe xong, gương mặt đều đã âm trầm, ví dụ chẳng lẽ

không thể dùng đánh Ngao Ngự sao? Chẳng lẽ không biết, Ngao Ngự mới đúng

là đơn vị đo à.

Rõ ràng, quan hệ đồng môn giữa Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết, ở

trong bốn tháng này đã trở nên hòa hợp hơn nhiều, không còn gượng gạo như

trước đây.

“Rất tốt, các ngươi tu hành tốt là được, ta đã xử lý xong chuyện trong tông môn

của ta, cho nên trở về trong tông, chuẩn bị chuyện Đại Bỉ vạn tông, đúng rồi, sư

tôn lão nhân gia người còn ở trong tông sao?”

Diệp Lạc mở miệng hỏi.

“Sư tôn sao? Có lẽ sư tôn vẫn ở trên núi, ta thấy cung điện của sư tôn vẫn đóng

chặt, hẳn là đang bế quan.”

Tô Càn Nguyên thấy thế trả lời một câu.

Nghe thấy những lời này, Diệp Lạc sửng sốt một lát.

Tu vi của sư tôn lại có tiến triển sao?

Lần này e rằng sẽ rơi xuống tầng thấp nhất của cảnh giới Luyện Khí? Hay là

trực tiếp hạ xuống cảnh giới phàm nhân?

Cho dù thế nào, chỉ sợ sư tôn cách phi thăng không xa!

Không hiểu sao Diệp Lạc cảm thấy hơi đau lòng.

Không ngờ tới sư tôn nhanh phi thăng như vậy.

Hắn ta còn chưa kịp báo đáp sư tôn thật tốt.

Nhưng mà…

Có lẽ ở thế gian không thể báo đáp sư tôn thật tốt, sau khi phi thăng thì có thể?

Trong lòng Diệp Lạc dâng lên ý chí chiến đấu.

Đây là ý chí chiến đấu phải cố gắng tu hành, tranh thủ sớm ngày phi thăng.

Chẳng qua Diệp Lạc không biểu lộ ra cái gì, ở mặt ngoài vẫn là dáng vẻ như cũ.

“Vậy lão nhị đi đâu rồi? Sao không thấy hắn đi ra?”

Diệp Lạc mở miệng hỏi.

“Nhị sư huynh sao? Nhị sư huynh vẫn luôn ở trong Thần Binh Các, hình như

chiếm được cơ duyên gì đó, đang bế quan.”

Tô Càn Nguyên mở miệng nói.

“Vậy à…”

Diệp Lạc gật đầu.

Hóa ra lão nhị này vẫn không biết rõ, tương lai sư tôn sẽ truyền vị trí tông chủ

cho sư muội, không phải truyền cho đối phương.

Vậy mà đang bế quan.

Chậc chậc…

Còn có tâm trạng bế quan.

Đây là muốn chăm chỉ tu luyện, ở trên Đại Bỉ vạn tông làm náo động, khiến sư

tôn nhìn xem sao?

Đáng tiếc, tông chủ không phải của đệ!

Hi vọng lớn bao nhiêu, đến lúc đó sẽ thất vọng bấy nhiêu!

Trong lòng Diệp Lạc có chút vui sướng khi người khác gặp họa.

Ở mặt ngoài không có gì, ho khan hai tiếng, lại nói chuyện phiếm với hai đồng

môn.

Đúng lúc này.

Trên bầu trời Vô Đạo Tông, một âm thanh kỳ lạ mà rõ to vang vọng.

Hú hú!

Chỉ thấy một con Thương Long bay lên, giống như chơi đùa, bay tới bay lui

khắp nơi.

“Người này… Sư muội, gần đây ta không rảnh đánh hắn, có phải muội cũng

không tìm hắn so tài, nên hắn chán hay không?”

Tô Càn Nguyên nhìn Ngao Ngự bay tới bay lui trên bầu trời, khóe miệng giật

giật.

“Ừm, gần đây ta đúng là thực sự không rảnh tìm hắn ‘so tài’.”

Đạm Đài Lạc Tuyết hơi gật đầu, đáp.

Tô Càn Nguyên ở bên cạnh bất đắc dĩ lắc đầu, cảm thấy Ngao Ngự chính là

nhàm chán, bị đánh hơn ba tháng, thời gian gần đây không bị đánh, nên ngứa

đòn.

Trái lại Diệp Lạc tò mò, tiến lên một bước, ngẩng đầu nhìn Thương Long này.

“Sao trong tông môn chúng ta lại nuôi rồng thế? Chuyện này từ khi nào vậy?”

Diệp Lạc tràn ngập hứng thú nói.

“Đây là tọa kỵ của nhị sư huynh, bình thường làm bao cát của ta và tứ sư

muội… Khụ khụ, không phải không phải, là đối tượng so tài.”

Tô Càn Nguyên nói sai, thiếu chút nữa nói Ngao Ngự là bao cát.

Tuy sự thật là như vậy, nhưng tốt xấu gì Ngao Ngự cũng là tọa kỵ của nhị sư

huynh nhà mình.

Nói là bao cát thực sự không được tốt lắm.

“Trái lại lão nhị thật hăng hái, còn tìm rồng làm tọa kỵ.”

Diệp Lạc tấm tắc lấy làm kỳ lạ, không cảm thấy có gì.

Một kiếm tu như hắn ta, chân giẫm lên phi kiếm bay là đẹp trai nhất, hơn nữa

tốc độ cũng nhanh nhất.

Hắn ta không cần tọa kỵ.

Nhưng trái lại không thể để con rồng này bay loạn khắp nơi được.

Sư tôn có khả năng đang bế quan.

Tuy trong cung điện của sư tôn có che chắn âm thanh, nhưng khó chắc chắn âm

thanh quá to, không che chắn được hoàn toàn, nếu quấy rầy tới sư tôn thì không

tốt.

Diệp Lạc vừa định ra tay, trấn áp con Thương Long kêu hú hú này xuống.

Nhưng không đợi hắn ta ra tay, bỗng nhiên bên Thần Binh Các có khí tức bay

lên…

Trên quảng trường đại điện.

Diệp Lạc đứng ở đó với Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết.

Vốn định đánh Thương Long kêu hú hú trên trời xuống.

Chẳng qua không đợi bọn họ có động tác.

Ở phía Thần Binh Các, một dòng khí tức bay lên.

Cho dù là đám Diệp Lạc, hay Thương Long Ngao Ngự đều bị khí tức này hấp

dẫn, nhao nhao dời tầm mắt nhìn về phía Thần Binh Các.

“Đây là khí tức của nhị sư huynh? Hắn xuất quan rồi sao?”

Tô Càn Nguyên đứng ở một bên, nhướng mày nói.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 244: Không ai hiểu về kiếm tu hơn ta 1


“Xuất quan thì xuất quan, có cần tạo ra động tĩnh lớn như vậy không, nếu quấy

rầy sư tôn bế quan, xem hắn có xong đời không.”

Diệp Lạc nhíu mày, rất muốn chặt bỏ lão nhị đang bành trướng khí tức.

Nhưng để ý tới tâm trạng của đồng môn, vẫn không làm gì.

Hắn ta đánh giá, có nên truyền âm bảo Trương Hàn thu liễm một chút hay

không.

Đúng lúc này.

Ở phía Thần Binh Các, Trương Hàn đạp không mà đứng, phía sau xuất hiện

Thiên Địa Đồ, giống như cũng chú ý tới Diệp Lạc, lập tức mở miệng.

“Đại sư huynh? Huynh về tông rồi à?”

“Tới đây, đại sư huynh, lần này phong tỏa Thiên Địa của huynh vô dụng với ta,

lại so tài một lần đi!”

Giọng nói được pháp lực thêm vào, chậm rãi truyền khắp trong ngoài Vô Đạo

Tông.

Nghe thấy những lời này, Diệp Lạc ở bên quảng trường đại điện lập tức vẻ mặt

âm trầm.

Quả nhiên.

Quả nhiên lão nhị này bành trướng rồi.

Xem ra là chiếm được linh bảo có thể bù lại thiếu sót ở trong Thần Binh Các.

Sư tôn đang bế quan còn dám quấy rầy.

Thực sự cho rằng chiếm được một kiện linh bảo bù lại thiếu sót, thì đánh thắng

được hắn ta sao?

Hắn ta cũng sẽ tăng thực lực được không.

Bốn tháng này, hắn ta không đứng yên tại chỗ.

Nếu lão nhị này bành trướng, đại sư huynh như hắn ta cần phải giúp nhị sư đệ

này tỉnh táo lại.

Sư tôn còn đang bế quan, vậy thì trong thời gian ngắn đánh bại lão nhị này.

Ý nghĩ dâng lên, Diệp Lạc hơi cúi đầu, toàn thân dâng lên đạo vận, áo bào bay

phấp phới.

Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết ở bên cạnh nhao nhao lùi về một

khoảng, để tránh bị đạo vận ngộ thương.

“Đại sư huynh đánh nhau với nhị sư huynh, chúng ta có nên khuyên bảo hay

không?”

Đạm Đài Lạc Tuyết nhíu mày, hỏi một câu.

“Khuyên cái gì, xem diễn là được.”

Trái lại Tô Càn Nguyên không để ý lắm, cười hì hì đứng ở đằng kia, chuẩn bị

xem diễn.

“Nhưng mà… Hai vị sư huynh đều là cường giả đứng đầu, nhỡ đánh nhau xảy

ra chuyện gì thì sao?

Đạm Đài Lạc Tuyết vẫn hơi lo lắng.

“Sư muội yên tâm đi, nhị sư huynh chắc chắn sẽ thua, muội không biết đại sư

huynh mạnh thế nào đâu.”

Tô Càn Nguyên lắc đầu nói.

Không có một chút tin tưởng đối với Trương Hàn.

Dù sao cường đại của Diệp Lạc, lão ta từng thấy, giống như truyền thuyết, đánh

lão ta lên đất, thiếu chút nữa không dậy nổi, ồ… Không, thiếu chút nữa không

tìm thấy người.

Nếu không phải dựa vào cái đầu trọc của lão ta, có lẽ đã không tìm thấy lão ta.

Đạm Đài Lạc Tuyết nghe tam sư huynh nói như vậy, hơi gật đầu, không nói gì

thêm nữa, đôi mắt nhìn chằm chằm phía trước.

Bỗng nhiên nghĩ tới gì đó lại quay đầu nhìn chằm chằm tam sư huynh.

“Đúng rồi, tam sư huynh, nói xem, vì sao tóc huynh vẫn không mọc ra, với thực

lực của huynh, k*ch th*ch mọc tóc, hẳn là chuyện rất dễ dàng.”

Đạm Đài Lạc Tuyết tò mò hỏi.

“Ừm… Khụ khụ, đúng là rất dễ, chẳng qua sư huynh cảm thấy, không có tóc

càng đẹp hơn, sư muội, muội không hiểu đâu, được rồi, tiếp tục xem diễn đi.”

Tô Càn Nguyên vô cùng xấu hổ xua tay.

Đạm Đài Lạc Tuyết nghe thấy thế, có chút sững sờ, nàng không hiểu lắm?

Nàng không hiểu cái gì?

Thôi, chẳng muốn nghĩ nhiều, dù sao là hình tượng của tam sư huynh, không

liên quan tới nàng.

Nghĩ vậy, Đạm Đài Lạc Tuyết không nghĩ nữa, nhìn đại sư huynh và nhị sư

huynh cách đó không xa.



Cách đó không xa.

Quanh người Diệp Lạc tràn ngập đạo vận, một đám phù văn cổ xưa ngưng kết

mà ra.

Bên trái hắn ta, Vô Tẫn Kiếm Hồ đang trôi nổi.

Bên phải hắn ta, một thanh trường kiếm hồn thể tối đen, lộ ra khí tức tịch diệt

trôi nổi, rõ ràng lại là một kiện linh bảo.

Đây cũng là kiện linh bảo thứ hai của Diệp Lạc, Hoang Kiếm.

Đây là dưới cơ duyên xảo hợp, bị Diệp Lạc đoạt được, linh bảo này dùng nhiều

hơn Vô Tẫn Kiếm Hồ, linh bảo này chỉ có tính công kích cực hạn.

Cực hạn tới mức thậm chí khiến không gian vỡ vụn.

“Đi!”

Diệp Lạc quát khẽ một tiếng.

Vô Tẫn Kiếm Hồ hiểu rõ ý của chủ nhân, phóng lên trời, phun ra muôn vàn phi

kiếm, tấn công về phía Trương Hàn.

Diệp Lạc tay cầm Hoang Kiếm, khiến phù văn màu vàng kim quanh người,

cùng với đạo vận toàn thân đều phụ lên Hoang Kiếm.

Khiến trường kiếm tối đen này tách ra quang mang màu vàng kim.

Diệp Lạc chém ngang một kiếm về phía Trương Hàn.

Chỉ thấy một kiếm khí dài trăm mét phóng lên trời.

Chỗ kiếm khí đi qua, không gian vỡ vụn từng tầng, uy thế kh*ng b* dẫn Thiên

Địa thay đổi sắc mặt.

Trương Hàn ở trên trời xanh nhìn thấy muôn vàn phi kiếm, từ đầu không để ý,

điều động lực lượng của Thái Âm Tinh, tiện tay bày ra trận pháp, dễ dàng chắn

được muôn vàn phi kiếm.

Hắn ta có vẻ thảnh thơi.

Vốn định mở miệng trêu chọc đại sư huynh nhà mình một lát.

Nhưng ngay sau đó, nhìn thấy kiếm khí trăm mét tập kích tới, dọa hắn ta nhảy

dựng lên.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 245: Không ai hiểu về kiếm tu hơn ta 2


“Đại sư huynh, huynh chơi thật à!”

Trương Hàn nói một tiếng, động tác trên tay không chậm.

Điều động Thiên Địa Đồ và lực lượng của Thái Âm Tinh, từng đạo trận pháp

lập tức bố trí mà ra.

Rầm…

Trận pháp và kiếm khí va chạm nhau, bẻ gãy nghiền nát, từng trận pháp bị kiếm

cắt qua, gợn sóng giống như vô cùng vô tận quét ngang ra bốn phương tám

hướng.

May mà tốc độ của Diệp Lạc rất nhanh, dùng Vô Tẫn Kiếm Hồ chặn gợn sóng,

tránh lan tới gần Vô Đạo Tông.

Trương Hàn không rảnh đi quan tâm gợn sóng, hắn ta thấy kiếm khí cách mình

càng lúc càng gần, vẻ mặt sửng sốt.

Không phải nói, hắn ta đã bù lại thiếu sót sao?

Hơn nữa Thiên Địa không bị phong tỏa, hắn ta còn được Thiên Địa Đồ thêm

vào.

Như vậy bố trí trận pháp, vậy mà không đỡ nổi một kiếm của đại sư huynh?

Trương Hàn ngây người một lát.

Kiếm khí tập kích kia mà đến đã tới gần.

Thời khắc quan trọng, Thiên Địa Đồ cuốn lấy Trương Hàn, dẫn theo Trương

Hàn nhanh chóng lùi về sau tránh né kiếm khí này.

“Tỉnh táo một chút, kiếm tu này am hiểu công kích cực hạn, trận pháp phòng

ngự của ngươi còn quá yếu, không ngăn cản được!”

Giọng nói của Thiên Địa Đồ vang lên trong đầu Trương Hàn.

“Vậy ta nên làm gì bây giờ?”

Trương Hàn hít sâu một hơi, hỏi một câu.

“Không ai hiểu rõ kiếm tu hơn ta, dùng trận pháp công kích! Lực công kích của

kiếm tu cường đại, nhưng phòng ngự nhất định rất yếu!”

Thiên Địa Đồ trả lời một câu.

“Dùng trận pháp công kích sao?”

Trương Hàn nghe xong, trong lúc giơ tay, từng trận pháp công kích trực tiếp tấn

công Diệp Lạc.

Nhưng mà trận pháp công kích này căn bản không gặp được Diệp Lạc.

Vô Tẫn Kiếm Hồ ở bầu trời nuốt nhả vô số phi kiếm, bảo vệ Diệp Lạc.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Trương Hàn im lặng.

Đây mà là phòng ngự nhất định rất yếu sao?

Trận pháp công kích của hắn ta căn bản không đột phá được phòng ngự…

Trương Hàn có chút nhức đầu, vì sao hắn ta cảm thấy, trong bốn tháng này,

chênh lệch giữa hắn ta và đại sư huynh căn bản không những gần hơn, trái lại

còn bị kéo ra xa hơn.

“Đừng nghĩ nhiều, chạy mau, người nọ giết tới kìa!”

Giọng nói của Thiên Địa Đồ lại vang lên.

Nghe thấy những lời này.

Trương Hàn hoàn hồn, trợn to hai mắt nhìn phía dưới, không biết lúc nào, đại sư

huynh nhà hắn ta đã giết tới.

Đừng! Đừng tới đây!



Núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông.

Trên quảng trường đại điện.

Trương Hàn ngồi xổm ở một bên, vẻ mặt u oán nhìn Diệp Lạc cách đó không

xa.

Ngay vừa rồi, hắn ta bị Diệp Lạc đánh ở trên bầu trời.

Nếu là bình thường, thì cũng thôi đi.

Nhưng cứ ở trước mặt tam sư đệ và tứ sư muội, bị đánh như thế.

Trương Hàn cảm thấy mặt mũi đã mất sạch.

Sau này kế thừa vị trí tông chủ của Vô Đạo Tông, hắn ta lấy cái gì thành lập uy

vọng?

Kết quả là.

Trương Hàn dùng ánh mắt vô cùng u oán nhìn chằm chằm Diệp Lạc.

Khiến Diệp Lạc đang ở bên cạnh dọn dẹp dấu vết chiến đấu không nhịn được

rùng mình một cái.

“Không phải chứ, nhị sư đệ, nói muốn so tài là đệ, sao bây giờ lại dùng ánh mắt

đó nhìn ta? Giống như sư huynh cố ý bắt nạt đệ không bằng.”

“Còn nữa, hiện giờ sư tôn đang bế quan, đệ nên cầu nguyện, cuộc chiến vừa rồi

không quấy nhiễu tới sư tôn đi.”

Diệp Lạc trợn trừng mắt, dọn dẹp sạch sẽ tất cả dấu vết chiến đấu, lúc này mới

dừng tay.

Bên kia Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết cũng đi tới.

Đồng môn bốn người hiếm khi tụ tập cùng một chỗ.

“Nhị sư huynh, huynh không sao chứ?”

Tô Càn Nguyên đi qua, đỡ Trương Hàn dậy.

“Không sao không sao, thực ra so tài vừa rồi, chỉ là ta nhất thời sơ suất, không

tránh kịp mà thôi, nếu không thì không có khả năng kết thúc đơn giản như vậy.”

Trương Hàn cố giải thích một câu.

Nhưng quay đầu thấy được ánh mắt kỳ lạ của Diệp Lạc.

Nghĩ một lát, hắn ta lại mở miệng.

“Đương nhiên, đại sư huynh cũng rất mạnh, ta đúng là không thể đánh lại

được.”

Trương Hàn bổ sung thêm.

“Được rồi được rồi, đừng lải nhải nữa, nhị sư huynh đệ thực lực rất không tệ, ở

bên ngoài đủ thành lập Thánh Địa một phương, nhưng so với ta còn kém một

chút.”

Diệp Lạc lắc đầu nói.

“Đại sư huynh, ta có chút không rõ, rõ ràng là thiếu sót của ta đã được bù lại, vì

sao huynh vẫn có thể dễ dàng đánh bại được ta?”

Trương Hàn đứng dậy, thu hồi oán hận, vô cùng hoang mang hỏi.

“Thiếu sót của đệ đúng là được bù lại, đệ cũng trở nên mạnh hơn, nhưng chuyện

này không có nghĩa là ta đứng yên tại chỗ đợi đệ, đệ trở nên mạnh ta cũng

mạnh, cộng thêm ta chiếm được một kiện linh bảo khác, sao đệ có thể đánh

thắng được ta.”

Diệp Lạc xua tay, tùy ý giải thích một chút.

Nghe thấy những lời này, Trương Hàn chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ.

Vậy mà hắn ta còn muốn thể hiện trước mặt tam sư đệ và tứ sư muội một lần.

Lần này thì hay rồi, trộm gà không được còn mất nắm thóc.

Trái lại bị làm mất mặt.

Bên kia, Đạm Đài Lạc Tuyết đi tới bên cạnh Diệp Lạc, trong đôi mắt có chút tò

mò.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 246: Đồng môn tụ tập


Nàng cảm thấy vô cùng nghi ngờ đối với sức chiến đấu của Diệp Lạc.

Vừa rồi Diệp Lạc biểu hiện ra chiến lực, thực sự có chút khoa trương.

Nàng có thể nhìn ra được, những trận pháp nhị sư huynh nàng bày ra, đủ để

sánh với cảnh giới Độ Kiếp.

Nhưng vô số trận pháp so được với cảnh giới Độ Kiếp, lại bị một kiếm khí của

đại sư huynh chém hủy hết, thậm chí nếu không có linh bảo Thiên Địa Đồ kia

đúng lúc mang nhị sư huynh rời đi, chỉ sợ nhị sư huynh đã bị kiếm khí chém bị

thương.

Sức chiến đấu của đại sư huynh, thực sự quá khoa trương.

Cho nên Đạm Đài Lạc Tuyết cũng muốn hỏi một chút, rốt cuộc là tình huống gì.

“Đại sư huynh, sư muội có một chuyện muốn hỏi, không biết đại sư huynh có

khả năng giải đáp hay không.”

Đạm Đài Lạc Tuyết nhẹ giọng nói.

“Sư muội có chuyện gì muốn hỏi?”

Diệp Lạc quay đầu nhìn về phía đối phương, mở miệng nói.

“Xin hỏi đại sư huynh, là cảnh giới Độ Kiếp sao?”

Đạm Đài Lạc Tuyết lập tức hỏi.

“Không sai, ta là cảnh giới Độ Kiếp.”

Diệp Lạc gật đầu thừa nhận, nhìn về phía Đạm Đài Lạc Tuyết, giọng nói có vẻ

khách sáo.

Đối với sư muội này, không thể giống như đối với lão nhị.

Sư muội này có khả năng là tông chủ tương lai chân chính của Vô Đạo Tông.

“Nhưng nhị sư huynh cũng là cảnh giới Độ Kiếp đúng không, chẳng lẽ tiểu

cảnh giới có chênh lệch lớn như thế à? Nhưng nhị sư huynh coi như là Thiên

Kiêu mà, sao có thể bởi vì tiểu cảnh giới, dẫn tới chiến lực chênh lệch lớn như

vậy.”

Đạm Đài Lạc Tuyết vô cùng tò mò hỏi.

Trương Hàn đứng ở một bên thiếu chút nữa quỳ xuống đất.

Hỏi thì hỏi, vì sao còn kéo tới người ta.

Muội đây là muốn nói ta không phải Thiên Kiêu, cho nên chênh lệch giữa tiểu

cảnh giới, dẫn tới chiến lực hoàn toàn khác biệt…

Trương Hàn u oán nhìn Đạm Đài Lạc Tuyết.

Đạm Đài Lạc Tuyết căn bản không cảm nhận được ánh mắt của nhị sư huynh

này, vẫn nhìn chằm chằm Diệp Lạc như cũ.

“Chuyện này ta cũng không rõ lắm.”

Diệp Lạc nhíu mày.

Hắn ta xoay người nhìn thoáng qua Trương Hàn ở phía sau, vỗ bả vai nhị sư đệ

này, đi vài bước về phía sau, lúc này hắn ta mới tiếp tục mở miệng.

“Cụ thể, ta cũng không biết ta là cảnh giới gì, là cảnh giới Độ Kiếp sơ kỳ hay là

trung kỳ, hoặc là hậu kỳ, ta không rõ lắm, sư đệ sư muội các ngươi nên biết,

chúng ta không phải tu tiên bình thường.”

“Chúng ta tu hành, đều là đạo của mình, cho nên không biết tình hình cụ thể, ta

cảm thấy ta đã vượt qua cảnh giới Độ Kiếp, nhưng sau cảnh giới Độ Kiếp đâu

còn cảnh giới, cho nên ta không biết hiện giờ ta có cảnh giới gì.”

Diệp Lạc đối với phân chia thực lực của mình, cũng rất mê mang.

“Đợi sư tôn xuất quan hỏi một chút là được.”

Vẻ mặt Trương Hàn cổ quái nói.

Diệp Lạc và Đạm Đài Lạc Tuyết đều gật đầu.

Bọn họ lập tức không nói về đề tài này nữa, mà nói chuyện phiếm.

Bên kia Trương Hàn vỗ bả vai Tô Càn Nguyên.

“Nhị sư huynh, làm sao vậy? Chẳng lẽ nhị sư huynh muốn tìm ta so tài?”

Trên mặt Tô Càn Nguyên lộ ra nụ cười kỳ lạ, hỏi.

“Tỉnh táo lại đi, ta không đánh lại được đại sư huynh mà thôi, không phải không

đánh lại được đệ, đừng nói với giọng điệu âm dương quái khí như thế, đệ có

thấy tọa kỵ của ta đâu không?”

Trương Hàn bất đắc dĩ nói.

Quả nhiên, uy vọng của hắn ta không còn.

Vậy mà ngay cả lão tam cũng dám khiêu khích hắn ta.

“Có, hình như vừa rồi bị khí thế của huynh và đại sư huynh đánh bay tới bên

dốc núi.”

Tô Càn Nguyên chỉ về phía dốc núi phía sau.

“Ừm, tọa kỵ không sao là được, ta còn định đợi khi tới Trung Châu, cưỡi qua

đó.”

Trương Hàn gật đầu nói một câu.

Hắn ta xoay người muốn rời đi.

Không đợi hắn ta rời đi.

Diệp Lạc kéo Trương Hàn lại.

“Đệ đi đâu? Đi sao, rất không dễ dàng chúng ta mới rảnh mà tụ tập, đến bên Lý

Nhị Cương một lát, cùng nhau tâm sự đi.”

“Ngày thường chúng ta đều đang tu luyện, bởi vì chuyện Đại Bỉ vạn tông mới

rảnh rỗi, lúc này đừng quản những chuyện khác nữa.”

Diệp Lạc lắc đầu cười, nói.

Nghe thấy những lời này.

Trương Hàn sửng sốt một lát, lập tức gật đầu, cũng biết đồng môn bọn họ ngày

thường ít tụ tập với nhau.

Đại sư huynh này phải quản lý một Thánh Địa.

Tam sư đệ thì ở sườn núi tiến hành luyện thể.

Tứ sư muội thì luôn ở trong cung điện ngộ đạo.

Đồng môn bọn họ, đúng là ít tụ tập với nhau.

“Được rồi, đại sư huynh đã nói như vậy, vậy thì đi thôi, nghe nói Lý Nhị Cương

làm đồ ăn rất ngon, chẳng qua vẫn chưa có cơ hội đi thử.”

Trương Hàn vui vẻ đồng ý.

Bỏ xuống tất cả chuyện liên quan tới thực lực gì đó, bọn họ chỉ đơn thuần là sư

huynh đệ tụ họp.

Đại sư huynh và nhị sư huynh đều đã nói như thế.

Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết đương nhiên không có ý kiến, đối với

bọn họ mà nói, một ngày tu hành cũng không quá quan trọng, lấy ra tụ họp đồng

môn cũng tốt.

Bốn người cùng đi về phía bên Lý Nhị Cương…
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 247: Cầm Ngao Ngự thế chấp 1


Vô Đạo Tông.

Bên cạnh phòng bếp.

Bốn đệ tử của Vô Đạo Tông ngồi trước bàn, vừa ăn vừa tán gẫu.

Lý Nhị Cương ở trong phòng bếp còn đang bận rộn làm nhiều đồ ăn hơn.

Đối mặt với bốn vị ở bên ngoài, hắn ta không dám tùy ý giống như Ngao Ngự.

Bốn vị này, mỗi vị đều là Thiên Kiêu đứng đầu.

Trong đó có một vị lại là tông chủ của Thánh Địa Đông Châu.

Còn có một vị là tông chủ tương lai của Vô Đạo Tông.

Hai vị còn lại thành tựu trong tương lai tuyệt đối không kém chỗ nào.

Chính vì thế mà không thể tùy tiện đắc tội.

Cho nên Lý Nhị Cương chỉ có thể lấy lòng.

Trực tiếp lấy long huyết trên người Ngao Ngự trong vòng bốn tháng nay ra chế

tạo đồ ăn.

Lý Nhị Cương làm đồ ăn, còn cẩn thận nghe bốn vị đệ tử ở bên ngoài nói

chuyện, rất tò mò bốn vị đệ tử đang nói gì.

Nhưng mà rất nhanh hắn ta sửng sốt.

Bởi vì bốn đệ tử này đang thảo luận chuyện gì, hắn ta đều nghe không hiểu,

không biết bọn họ đang nói gì…

Làm thế nào phi thăng sao?

Thảo luận chính là cất bước phi thăng?

Đệ tử của tông môn ẩn thế đúng là ngang tàng.

Không thể trêu vào.

Lý Nhị Cương không dám nghe xong, toàn tâm làm đồ ăn.

Mà thảo luận ở bên ngoài vẫn tiếp tục.

“Cho nên, các đệ cảm thấy, phía sau cảnh giới Độ Kiếp hẳn là còn có cảnh

giới?”

Diệp Lạc ngồi trước bàn, cau mày nói.

“Đúng vậy.”

Trương Hàn và ba người đều gật đầu.

Nghe thấy những lời này.

Diệp Lạc trầm tư, không mở miệng trước.

Bọn họ tụ tập lại với nhau, trò chuyện một lát, chính là vấn đề phi thăng.

Hiện giờ đại lục Thần Hành, đã có một vạn năm chưa có người phi thăng.

Linh căn xuất hiện, khiến không có ai có thể phi thăng.

Trương Hàn và ba người đều cảm thấy, phía sau cảnh giới Độ Kiếp, hẳn là còn

có một cảnh giới, có lẽ đạt tới cảnh giới đó xong mới có thể tiến hành phi thăng.

Đặc biệt khi bọn họ nhìn thấy Diệp Lạc bày ra sức chiến đấu khoa trương, càng

thêm có loại cảm giác, sau cảnh giới Độ Kiếp còn có cảnh giới.

“Nhưng tất cả trong sách cổ, không ghi chép lại sau cảnh giới Độ Kiếp còn có

cảnh giới, tất cả đều vạch rõ, sau cảnh giới Độ Kiếp thì có thể phi thăng.”

Diệp Lạc cầm lấy chén rượu, khẽ nhấp một ngụm nói.

“Nhưng mà đại sư huynh, thời cổ không có thứ như linh căn.”

Trương Hàn híp mắt, giọng nói ôn hòa nói.

“Đúng vậy, thời cổ đúng là không có linh căn, nhưng mà chuyện này không thể

chứng minh, phía sau cảnh giới Độ Kiếp còn có cảnh giới, cụ thể phải hỏi sư

tôn, nói đi nói lại, trên người các đệ có linh căn không? Ta không có linh căn

trời sinh.”

Diệp Lạc thản nhiên nói.

Sau khi nói xong, hắn ta dời mắt nhìn mấy đồng môn của mình.

Mấy đồng môn nhao nhao mở miệng.

“Ta là vì thiên phú quá mạnh, Trận Tâm trời sinh cộng thêm Thiên Linh Căn,

Thiên Lôi đánh linh căn của ta không còn.”

“Tình hình của ta đại sư huynh cũng biết rồi đấy, không có linh hồn, linh căn

cũng bị Địa Sát mài thành mảnh nhỏ, thấm nhuận cơ thể.”

“Ừm… Tình hình của sư muội khác với hai vị sư huynh, bây giờ sư muội còn

có linh căn, chẳng qua lúc sư muội tu luyện, không biết vì sao chỉ có thể tu

luyện linh hồn, mà không thể tu luyện pháp lực, tất cả lực lượng đều như tránh

linh căn…”

Lời nói của mấy vị đồng môn, khiến bọn họ đây đó đều hiểu rõ.

Bọn họ đều là một đám khác hẳn người thường.

Diệp Lạc trời sinh không có linh căn, nhưng là Cận Đạo Chi Thể.

Trương Hàn là sau này bị tia sét phá hủy linh căn, nhưng có Trận Tâm trời sinh.

Tô Càn Nguyên thì càng khỏi phải nói, bị mắc kẹt, không linh hồn còn có thể

sống sót.

Trái lại Đạm Đài Lạc Tuyết bình thường một chút, là Thiên Linh Căn, còn là

thiên tài Tuệ Nhãn trời sinh, chẳng qua tu luyện cũng trở nên không bình

thường, căn bản không coi linh căn là quan trọng.

“Chúng ta tu hành, đều không liên quan tới linh căn, khác hẳn với người

thường, thậm chí ngoại trừ tứ sư muội và tam sư đệ, ta và nhị sư đệ đều từng

làm phế vật một thời gian, đây đều là vì linh căn, có thể phi thăng hay không,

cũng có liên quan tới linh căn hay không?”

Diệp Lạc có vẻ đăm chiêu nói.

Nghe thấy những lời này.

Ba người khác đều rơi vào trầm tư.

Bầu không khí lập tức yên tĩnh trở lại.

Chỉ có Lý Nhị Cương ở trong phòng bếp nấu đồ ăn tạo ra âm thanh.

Một lát sau.

Tô Càn Nguyên mở miệng trước, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

“Đại sư huynh, chuyện phi thăng này thực sự còn sớm, sau này hãy bàn lại, trái

lại chuyện Đại Bỉ vạn tông, chúng ta có thể lấy ra bàn luận.”

Tô Càn Nguyên xua tay nói.

“Chuyện này có gì phải nói, ngoại trừ sư muội, phải lấy được vị trí top 10.”

Trương Hàn mỉm cười, mở miệng nói.

Lần này sư tôn tham gia Đại Bỉ vạn tông, vì hắn ta lập uy vọng, đồng thời cũng

cần khai hỏa thanh danh của Vô Đạo Tông.

Đệ tử lấy được thứ hạng càng cao càng tốt.

Ừm, hắn ta cảm thấy, đại sư huynh và tam sư đệ đều làm thuê cho hắn ta.

Đánh ra được uy vọng, sau này đều là lót đường cho hắn ta.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 248: Cầm Ngao Ngự thế chấp 2


“Được rồi, cứ định như vậy đi, lấy được top 10, nhưng thêm chút tiền, có thể

quá nhàm chán hay không?”

Diệp Lạc cười nhìn chằm chằm Trương Hàn hỏi.

“Thêm chút tiền sao? Đại sư huynh, huynh muốn thêm chút tiền sao?”

Trương Hàn nghi ngờ hỏi.

“Ta thấy các đệ không có thứ gì, nên đặt chút tiền thôi, lấy một kiện pháp bảo ra

đặt cũng được.”

Diệp Lạc cười nói.

Những lời này vừa nói ra.

Sắc mặt Trương Hàn và Tô Càn Nguyên đều cứng ngắc.

Lấy một kiện pháp bảo ra thay thế chút tiền sao?

Bọn họ đi đâu tìm pháp bảo.

Hai người bọn họ một người là tông chủ của Thánh Địa tiền nhiệm, ra ngoài

bây giờ chỉ mang theo hành trang túi trữ vật chỉ có linh bảo linh thạch, nhưng

không phải bản thân mở ra, sẽ cưỡng chế phá hủy, mà lão ta lại là luyện thể, lấy

đâu ra mở được, cho nên nói, lão ta vẫn luôn không có linh bảo.

Trương Hàn thì càng khỏi phải nói, xuất thân phàm tục, khi ra ngoài du lịch

được Long Quân tặng, nhưng những bảo vật này không phải pháp bảo, còn

những đan dược này, đã sớm bị hắn ta ăn sạch, hiện giờ hắn ta là kẻ nghèo hèn.

Hai người hợp lại, đừng nói là hai kiện pháp bảo, ngay cả một kiện cũng không

lấy ra được.

Diệp Lạc nhìn ra được sự lúng túng của hai người, trên mặt không khỏi lộ ra

tươi cười.

“Không phải chứ, không phải chứ, không phải là hai đệ ngay cả một kiện pháp

bảo cũng không lấy ra được đấy chứ.”

Diệp Lạc vẫy tay.

Trong nhẫn trữ vật mấy chục pháp bảo thượng phẩm bay ra trôi nổi trong không

trung.

Ở trên đỉnh cao nhất, linh bảo Hoang Kiếm và Vô Tẫn Kiếm Hồ trôi nổi.

Hắn ta đường đường là tông chủ của Thánh Địa Đông Châu, pháp bảo có nhiều,

xứng mang trên người hắn ta, ít nhất cũng phải là pháp bảo thượng phẩm.

Cho nên hắn ta mới lấy ra mấy chục pháp bảo này.

Nếu mang tất cả pháp bảo từ trong bảo khố của Thái Nhất Kiếm Tông, ít nhất

cũng trên trăm kiện.

Bị Diệp Lạc châm chọc như vậy.

Tô Càn Nguyên còn đỡ.

Trương Hàn trực tiếp hóa đá.

Hắn ta đường đường là tông chủ tương lai của Vô Đạo Tông, vậy mà một kiện

pháp bảo cũng không lấy ra được…

Thật mất mặt.

“Pháp bảo không phải có một kiện sao?”

Bỗng nhiên Đạm Đài Lạc Tuyết mở miệng, giống như xem náo nhiệt, lấy pháp

bảo lục lạc lúc trước Diệp Lạc tặng nàng ra, trên mặt mang theo ý cười nói một

câu.

“Khụ khụ, chuyện đó, đại sư huynh, trên tay ta không có pháp bảo, nhưng mà ta

có thể lấy thứ khác gán nợ, ví dụ như tọa kỵ Ngao Ngự của ta! Thương Long

thuần chủng! Thế nào, không kém pháp bảo đúng không.”

Trương Hàn ho khan hai tiếng, che giấu xấu hổ.



Bên cạnh phòng bếp, trước bàn.

Khi Diệp Lạc và ba người nghe Trương Hàn trực tiếp lấy Ngao Ngự ra làm đặt

cược, đều sửng sốt một lát.

Chơi lớn như vậy sao?

Lấy tọa kỵ ra làm tiền đặt cược…

Diệp Lạc lại càng trầm tư một lát.

Tính xem Ngao Ngự có đủ tư cách làm đặt cược hay không.

Một lúc lâu sau.

Diệp Lạc mới mở miệng.

“Không được, nhị sư đệ, tọa kỵ của đệ tuy là Thương Long thuần chủng, nhưng

khí huyết của hắn quá yếu, không biết phạm phải cái gì, nếu là trong tình huống

bình thường, muốn đảm nhiệm một hai kiện pháp bảo, thì dư dả, mà lúc này

Thương Long không được.”

Diệp Lạc xua tay nói.

Nghe thấy những lời này.

Trương Hàn kinh ngạc một lát.

Cái gì? Khí huyết của tiểu tử Ngao Ngự kia kém sao?

Không có đạo lý.

Hắn ta ngầm rải thần thức ra.

Rất nhanh tìm được ở bên vách núi, Ngao Ngự nằm trên mặt đất, phát ra tiếng

kêu kỳ lạ.

Nhìn kỹ.

Con hàng này thực sự là khí huyết hơi kém.

Trong khoảng thời gian hắn ta không ở đây, rốt cuộc con hàng này đã làm gì?

Khóe miệng Trương Hàn giật giật.

Có thể chơi mình tới mức khí huyết kém đi…

Cừ thật!

Trương Hàn còn định gọi Ngao Ngự qua để hỏi xem.

Còn chưa kịp kêu lên, Lý Nhị Cương ở bên ngoài nói.

“Đến đây đến đây, các vị đại nhân nhanh ngồi vào vị trí, nước canh long huyết

cẩu kỷ này rất tốt, đây là vật đại bổ! Đại nhân mau nhấm nháp đi! Đáng tiếc,

nếu có thêm thịt rồng nữa thì càng tốt…”

Lý Nhị Cương bưng một bát canh to đi tới trước bàn.

Đặt bát canh lên trên bàn xong, đứng dậy muốn rời đi, nhưng nhìn thấy ánh mắt

kỳ lạ của bốn đệ tử, không khỏi sửng sốt một lát.

Nhìn hắn ta làm gì.

Trên mặt hắn ta có hoa sao?

“Làm sao vậy, bốn vị đại nhân, món ăn đó ta làm không thể ăn sao?”

Trên mặt Lý Nhị Cương xuất hiện nụ cười nịnh nọt, nói.

“Món ăn này của ngươi, là dùng long huyết làm sao? Long huyết ở đâu ra?”

Giọng nói của Trương Hàn kỳ lạ hỏi.

“Ừm… Bẩm Trương đại nhân, đổi chút long huyết với tọa kỵ của ngươi.”

Lý Nhị Cương ho khan hai tiếng, mở miệng nói.

Những lời này vừa nói ra, khóe miệng Trương Hàn giật giật.

Một chút sao?

Là trăm triệu chút thì có.

Một con Thương Long to như vậy, khiến khí huyết trở nên kém đi, thì phải lấy

bao nhiêu máu.

Đương nhiên, Trương Hàn không có ý trách.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 249: Sư tôn xuất quan rồi sao 1


Chỉ là vì chuyện này, dẫn tới trên tay hắn ta không có thứ gì để đặt cược,

chuyện này vô cùng bất đắc dĩ.

Diệp Lạc thấy thế, đứng dậy.

“Được rồi, nếu Nhị Cương gây ra, quyết định như vậy đi, để Thương Long này

đặt cược, nếu không ai lấy được top 10 trong Đại Bỉ vạn tông, đặt cược của

người đó sẽ thuộc về Vô Đạo Tông.”

“Nếu như nhị sư đệ thua, con Thương Long này sẽ thành tọa kỵ của cả Vô Đạo

Tông.”

Diệp Lạc mở miệng nói.

“Có thể có thể!”

Trương Hàn lập tức đồng ý.

Đôi mắt hắn ta đã lóe lên ánh sáng.

Nói nhiều như vậy, còn không phải lót đường cho hắn ta.

Đại sư huynh đúng là người tốt!

“Cứ quyết định như thế đi, đúng rồi, tam sư đệ, đệ có thứ gì đặt cược không?”

Diệp Lạc nhìn ra được suy nghĩ của Trương Hàn, chỉ cười, không để ý tới, trái

lại dời mắt nhìn Tô Càn Nguyên.

“Chuyện này… Đại sư huynh, túi trữ vật của ta có cấm chế, không phải bản

thân mở ra sẽ tự hủy, nhưng mà ta không có pháp lực, căn bản không mở được,

nếu có thể mở, trái lại ta có pháp bảo.”

Tô Càn Nguyên chua xót nói.

“Hả? Cấm chế? Sư đệ, đệ đưa túi trữ vật cho ta xem, nói không chừng ta có thể

cởi bỏ.”

Trương Hàn mở miệng nói.

Chơi trận pháp, đối với thứ đồ chơi như cấm chế, ít nhiều cũng có tiếp xúc.

Có khả năng một số cấm chế Thượng Cổ hắn ta không thể giải được, cấm chế

bình thường, đối với người chuyên nghiệp như hắn ta mà nói, vẫn rất đơn giản.

“Ồ, nhị sư huynh, ở đây.”

Tô Càn Nguyên lấy một túi đựng đồ bên hông ra, đưa cho Trương Hàn.

Trương Hàn nhận lấy nhìn, sửng sốt một lát.

“Tam sư đệ, đệ đúng là…”

“Đệ đúng là cẩn thận? Trước sau 30 cấm chế, còn dụ địch xâm nhập, một khi bị

phá đạo cấm chế thứ ba mươi, còn có cấm chế ẩn, trực tiếp phá túi trữ vật, còn

kích nổ mọi thứ ở trong túi trữ vật nữa…”

Trương Hàn nhìn cũng bất đắc dĩ bật cười.

Thêm nhiều thứ như vậy, vậy mà cuối cùng làm mình khó xử.

“Nhị sư huynh, huynh đừng cười, rốt cuộc cấm chế trên túi trữ vật này có thể

cởi bỏ hay không.”

Tô Càn Nguyên xấu hổ nói.

“Có thể, những thứ này đều là một số cấm chế hiện giờ, cởi rất dễ.”

Trương Hàn nói một câu.

Hắn ta lập tức rót pháp lực vào trong nhẫn trữ vật, chỗ tim một Trận Văn ngưng

tụ mà thành, theo pháp lực của hắn ta cùng tiến vào túi trữ vật.

Soàn soạt…

Một lát sau, rắc một tiếng.

Trương Hàn thu hồi pháp lực, Trận Văn tản ra, Trương Hàn lập tức đặt túi trữ

vật lên bàn.

“Được rồi, tam sư đệ, cấm chế trên túi trữ vật đã được mở, bây giờ bất cứ người

nào cũng có thể mở được.”

Trương Hàn thản nhiên nói.

“Vậy mong sư huynh mở ra giúp ta, lấy hết đồ ở bên trong ra ngoài, ta không có

pháp lực, không lấy được những thứ này.”

Tô Càn Nguyên vô cùng bất đắc dĩ nói.

Đây coi như là chỗ thiếu hụt của người luyện thể.

Không có cách nào dùng thứ như túi trữ vật nhẫn trữ vật.

Nghe thấy những lời này, Trương Hàn gật đầu.

Mở túi trữ vật, lấy hết đồ ở bên trong ra.

Nhất thời, vô số linh thạch và trên trăm kiện pháp bảo được đưa ra.

Quang mang của linh thạch và pháp bảo chiếu sáng cả phòng bếp.

Lý Nhị Cương ở bên cạnh nhìn trực tiếp quỳ xuống.

Nhiều linh thạch như vậy…

Tha thứ cho hắn ta chưa từng trải việc đời…

Hắn ta chưa từng thấy nhiều linh thạch như vậy.

Còn những pháp bảo này nữa.

Ông trời của tôi.

Đây là đệ tử tông môn ẩn thế sao?

Ra tay chính là nhiều linh thạch pháp bảo như thế.

Lý Nhị Cương không dám nhìn nữa.

Hắn ta sợ tiếp tục nhìn tiếp, hắn ta sẽ hôn mê.

Bên kia, mấy đệ tử cũng không khá hơn chỗ nào.

Ngoại trừ Diệp Lạc là tông chủ của Thánh Địa một phương ra.

Ba người khác đều có tâm trạng phức tạp.

Đạm Đài Lạc Tuyết vẫn tốt hơn một chút, nàng có một kiện chí bảo trên linh

bảo.

Tô Càn Nguyên cũng như vậy, chính là cảm thấy bất đắc dĩ, nhiều thứ như vậy,

nhưng sau này mình không thể dùng được.

Còn Trương Hàn, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Một thời gian dài như vậy, trong đám đệ tử tông môn, vậy mà hắn ta nghèo

nhất.

“Tam sư đệ, đệ ngoại trừ lấy pháp bảo làm đặt cược, những thứ khác không cần

đúng không? Đối với những linh thạch pháp bảo này, đệ có tính toán gì không?”

Bỗng nhiên Diệp Lạc mở miệng, dò hỏi.

“Có tính toán gì sao? Không bằng giao cho sư tôn đi, để sư tôn lấy thêm vào

trong Vô Đạo Tông cũng được, có khả năng mấy thứ này không có tác dụng,

nhưng tốt xấu gì có thể tăng nội tình của tông.”

Tô Càn Nguyên nghĩ một lát, nói.

“Giao cho sư tôn sao? Cũng được.”

Diệp Lạc gật đầu.

Hắn ta nhìn về phía cung điện của sư tôn, trong lòng dự tính thời gian xuất quan

của sư tôn.

Đã hơn bốn tháng, cách Đại Bỉ vạn tông chỉ còn chưa tới một tháng.

Đông Châu là một nơi hẻo lánh ở đại lục Thần Hành, muốn đi tới Trung Châu,

cần tốn không ít thời gian mới đến nơi.

Ít nhất bọn họ cần nửa tháng, nếu không sẽ không kịp.

Ngay khi Diệp Lạc nghĩ như vậy.

Đột nhiên hắn ta nhìn về một phía, khí tức quen thuộc tràn ngập mà ra
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 250: Đồ Nhi ngoan 1


Sư tôn xuất quan rồi sao?

Không đúng!

Trên mặt Diệp Lạc lộ ra tươi cười, nhưng chỉ trong nháy mắt biến thành vẻ mặt

mê mang.

Vì sao…

Vì sao hắn ta cảm thấy cảnh giới của sư tôn tăng lên nhỉ?

Cảnh giới Trúc Cơ sao?

Vô Đạo Tông, đại điện tông chủ.

Sở Duyên ngồi trên ngai vàng tông chủ, nhìn đám đệ tử phía dưới, có chút sững

sờ.

Nữ đồ đệ còn có lão tam thì không sao, rất bình thường.

Diệp Lạc này có chút không bình thường.

Sao lại có vẻ mặt bi ai.

Khiến hắn giống như…

Giống như đã chết, khi đám đệ tử này cúng bái lộ ra loại biểu cảm đó.

Hắn không xảy ra chuyện gì đúng không?

Sở Duyên nhìn cơ thể mình một lát.

Không đứt tay đứt chân mà.

Trong bốn tháng này, hắn còn trực tiếp đột phá tới cảnh giới Trúc Cơ.

Cũng không xảy ra chuyện gì.

Sở Duyên có chút mê mang.

Vừa rồi Sở Duyên định hỏi đại đệ tử một chút.

Không đợi hắn đặt câu hỏi.

Tô Càn Nguyên tiến lên, đưa một túi đựng đồ ra.

“Sư tôn, đây là một chút tài nguyên lúc trước của đệ tử, đệ tử bởi vì luyện thể,

không có cách nào mở túi trữ vật, đặc biệt giao túi trữ vật cho sư tôn, mong sư

tôn nhận lấy.”

Tô Càn Nguyên nhỏ giọng nói.

Nghe thấy những lời.

Sở Duyên sửng sốt.

Cúi đầu nhìn túi trữ vật này.

Nếu không bận tâm đám đệ tử này ở đây.

Đôi mắt hắn đều đã đỏ lên.

Túi trữ vật!

Thứ đồ chơi này, hắn chưa từng nhìn thấy.

Vậy mà đệ tử này muốn tặng hắn túi trữ vật!

Ai da.

Tô Càn Nguyên!

Không hổ là đệ tử của hắn!

Chỉ trong nháy mắt.

Tất cả oán khí của Sở Duyên đối với Tô Càn Nguyên đều biến mất.

Hắn xòe bàn tay ra nhận lấy túi trữ vật, trong lòng tràn ngập kích động.

Nhưng hắn không tiện biểu hiện ra ngoài.

Chỉ có thể kìm nén kích động trong lòng, mặt ngoài vẫn bày ra bộ dạng thản

nhiên, tay nắm chặt túi trữ vật, sợ Tô Càn Nguyên lại lấy về.

Mà khi Tô Càn Nguyên buông tay ra, túi trữ vật hoàn toàn rơi vào tay hắn.

Thiếu chút nữa Sở Duyên kích động tới mức nhảy dựng lên.

Đây là pháp bảo trữ vật đầu tiên của hắn.

Năm đó khi hắn còn là cảnh giới Nguyên Anh đều không có pháp bảo trữ vật!

“Ừm… Càn Nguyên! Con rất không tệ!”

Sở Duyên hít sâu một hơi, khen ngợi.

“Những chuyện này đều là chuyện đệ tử cần phải làm.”

Tô Càn Nguyên chắp tay nói.

Lão ta đâu biết rằng.

Nguyên nhân lão ta được khen ngợi, là vì túi trữ vật, mà không phải đống linh

thạch pháp bảo ở bên trong.

Nếu lão ta biết mà nói, có lẽ sẽ hộc máu mất.

Tài nguyên ở bên trong, đủ để mua hơn một nghìn trên vạn túi trữ vật, vậy mà

khen ngợi vì túi trữ vật.

“Ừm, đúng rồi, Hàn Nhi đâu? Không phải là hắn còn chưa xuống núi đấy chứ.”

Sở Duyên nhìn một vòng trong điện, phát hiện không thấy Trương Hàn, hỏi một

câu.

“Không phải, sư tôn, cách Đại Bỉ vạn tông còn chưa tới một tháng đã bắt đầu,

Trương Hàn đi bảo tọa kỵ của hắn chuẩn bị, nói là chúng ta cỡi rồng tới Trung

Châu có vẻ nhanh hơn.”

Diệp Lạc đứng ra giải thích.

“Vậy à, vậy được rồi, các con xuống núi trước đi, đi chuẩn bị chuyện đến Trung

Châu, chuẩn bị xong chúng ta sẽ xuất phát.”

Sở Duyên rất sốt ruột muốn chơi đùa cái túi trữ vật này, tùy ý xua tay, đuổi ba

đệ tử này rời đi.

“Xin nghe theo lệnh của sư tôn!”

Ba người gật đầu, đều cung kính cúi người thi lễ, lập tức rời khỏi đại điện.

Ba người rời khỏi đại điện.

Sở Duyên lập tức không kìm nén nổi nữa, cầm lấy túi trữ vật, nhìn trái nhìn

phải, ước gì có thể nhìn thấu túi trữ vật này.

Vậy mà ta còn có ngày hôm nay!

Vậy mà có được túi trữ vật!

Sở Duyên cười tươi tới mức miệng đều sắp nứt ra, nắm túi trữ vật trong tay,

giống như ôm người phụ nữ của mình, kích động tới mức không chịu được.

Ừm, đúng là ôm người phụ nữ.

Còn người phụ nữ chân chính sao? Phụ nữ tốt hơn túi trữ vật à?

Ồ, phụ nữ chỉ ảnh hưởng tới tốc độ rút kiếm.

Túi trữ vật có thể gửi bảo kiếm.

Thứ nào tốt, chẳng lẽ hắn còn không rõ sao?

“Thử xem mở ra thế nào trước đã!”

Đôi mắt Sở Duyên sáng lên.

Hắn rót pháp lực của mình vào trong túi trữ vật.

Nhất thời, hắn giống như thấy được một vùng Thiên Địa hư vô.

Giống như hắn đang vận dụng thần thức.

Loại cảm giác này khiến hắn hoài niệm.

Từ khi hắn giảm cảnh giới, đâu còn thần thức để sử dụng.

Hiện giờ dùng túi trữ vật, loại cảm giác quen thuộc này trở về.

Sở Duyên hồi ức rất lâu, lần này giao cả tinh thần thả vào trong túi trữ vật.

Dưới nhìn kỹ của hắn.

Một đống lớn linh thạch, còn có một số bảo vật không biết tên xuất hiện trước

mắt.

Rầm rầm…

Sở Duyên trực tiếp quỳ xuống.

Bên trong túi trữ vật này, còn có nhiều thứ như vậy sao?

Tô Càn Nguyên!

Đồ nhi ngoan, đồ nhi ngoan!

Ở trong lòng Sở Duyên, địa vị của Tô Càn Nguyên dâng cao, giống như hỏa

tiễn, trực tiếp ngang bằng với Diệp Lạc.

Tô Càn Nguyên này không chỉ cho hắn túi trữ vật, còn cho hắn một đống bảo

vật linh thạch!

Đây là linh thạch đó.

Một linh thạch hạ phẩm đều có giá trị một trăm lượng hoàng kim!

Sở Duyên cao hứng.

Cao hứng tới mức không tìm thấy đông tây nam bắc
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 251: Đồ Nhi ngoan 2


Khoảng nửa canh giờ sau.

Mới khiến tâm trạng của hắn bình ổn lại một chút vì kích động thu hoạch được

khoản lớn.

“Không thể kích động, không thể kích động, còn có một khoản thu hoạch lớn

đang đợi ta ở Trung Châu.”

“Chuẩn bị chuẩn bị, nên đến Trung Châu tham gia Đại Bỉ vạn tông gì đó rồi!”

Sở Duyên hít sâu một hơi, bình ổn cảm xúc.

Hắn phải duy trì uy nghiêm của sư tôn.

Không thể quá kích động.

Sở Duyên đặt túi trữ vật vào trong ngực, cẩn thận kiểm tra một lát, xác định sẽ

không bị trộm cũng không rơi xuống mới an tâm.

Hắn nâng bước, muốn rời khỏi đại điện.

Nhưng nghĩ lại, hình như hắn còn chưa mang theo thần kiếm vô thượng.

Thôi bỏ đi.

Hắn đến Trung Châu, lạ nước lạ cái.

Mang theo một thanh thần kiếm, nhỡ đâu bị đoạt thì sao?

Hiện giờ hắn chỉ là cảnh giới Trúc Cơ, không xứng với loại thần kiếm này.

Vẫn nên đợi sau này dùng đi.

Lần này đến Trung Châu, không mang chuôi kiếm này đi.

Sở Duyên ngầm gật đầu, lúc này mới thu hồi tâm tư, đi ra bên ngoài đại điện,

dự định tới phòng bếp ăn chút gì đó, đợi đệ tử thu dọn đồ xong, thì khởi hành.

Đến Trung Châu!

Vớt tiền!



Cùng lúc đó.

Dốc núi phía sau Vô Đạo Tông.

Trương Hàn chạy tới nơi này, thuận thế tìm được Ngao Ngự.

Khi Ngao Ngự nhìn thấy Trương Hàn xong, vô cùng kích động kêu lên.

Thiếu chút nữa quỳ xuống với Trương Hàn.

Điên cuồng oán thán trong khoảng thời gian này chịu “ngược đãi” ở trong Vô

Đạo Tông.

Trên mặt Trương Hàn hiện lên ý cười nghe Ngao Ngự kể lể.

Một người một con rồng, một người nghe một người nói, cứ ở dốc núi phía sau

như vậy.

“Trương lão đại! Ngươi nhanh đưa ta đi thôi! Ta tình nguyện trở về làm rồng

giống, cũng không muốn ở lại đây!”

“Trương lão đại ngươi không biết đâu, Lý Nhị Cương kia còn tuyên bố, muốn

kéo ta đi lai giống với đám linh heo, Vô Đạo Tông này ta thực sự không ở lại

nổi nữa!”

Ngao Ngự như khóc tang nói.

“Ừm, ta đều đã biết, ta đều đã rõ, ta đều rõ cả.”

Trương Hàn cười tít mắt gật đầu, giống như rất hiểu đãi ngộ của Ngao Ngự.

“Vậy Trương lão đại, bây giờ ngươi đưa ta đi thôi!”

Ngao Ngự vội vàng mở miệng nói.

“Đưa ngươi đi cũng được, nhưng mà trước khi đi, ngươi phải giúp ta một

chuyện, không biết ngươi có nguyện ý hay không?”

Trương Hàn cười nói.

Rõ ràng là tươi cười của hắn ta vô cùng ấm áp.

Nhưng lọt vào trong mắt Ngao Ngự, không hiểu sao lại cảm thấy rét lạnh.

Nhưng đến lúc này, Ngao Ngự chỉ có thể kiên trì trả lời.

“Trương, Trương lão đại, có chuyện gì?”

Ngao Ngự run run nói.

“Lại biến thành rồng, cho ta cưỡi một lần! Một lần cuối cùng!”

Trương Hàn cười khẽ nói.

Ngao Ngự: “…”

Mẹ nó, lần trước ngươi nói không phải là một lần cuối cùng sao?



Sườn dốc phía sau Vô Đạo Tông.

Ngao Ngự đứng ở đó, trên mặt tràn ngập hối hận.

Hắn ta hối hận rồi.

Hắn ta đợi ở Vân Châu, đợi ở long phủ sông Ngân Thiên thì tốt.

Không phải sợ cha hắn ta.

Ngao Ngự xem như hiểu rõ.

Thế giới này đúng là hiểm ác.

Long Quân cha hắn ta đáng ghét tới mấy, cũng chỉ bắt hắn ta lấy giống rồng mà

thôi.

Có một số người, thì muốn coi hắn ta làm tọa kỵ.

Ví dụ như người trước mặt.

Ánh mắt Ngao Ngự nhìn Trương Hàn với vẻ sâu xa.

Muốn hắn ta làm tọa kỵ một lần nữa.

Lòng người hiểm ác!

Bên kia Trương Hàn bị nhìn như vậy, không khỏi có chút chột dạ.

“Khụ khụ, thật, Ngao Ngự, lần này thực sự là một lần cuối cùng, ta tuyệt đối

không lừa ngươi!”

Trương Hàn mở miệng nói.

“Trương lão đại, lần trước ngươi cũng nói y như vậy.”

Ngao Ngự thở dài nói.

“Đó đều là ngoài ý muốn, lần này là thật, lần này ta định đến Trung Châu, cho

nên mới cần, xong lần này, ta sẽ tự mình đưa ngươi về Vân Châu!”

Trương Hàn cười ấm áp, tiếp tục nói.

“Trương lão đại, giữa chúng ta không có tin tưởng.”

Ngao Ngự vẫn không thỏa hiệp.

Bị lừa gạt mấy lần, thực sự coi Ngao Ngự này ngốc sao?

Còn muốn cưỡi hắn ta à?

Không có khả năng!

Long Tộc tuyệt đối không thể bị cưỡi!

Lần này cho dù hắn ta nhảy từ dốc núi phía sau xuống, chết ở chỗ này, cũng

tuyệt đối không thể bị cưỡi!

Long Tộc vĩnh viễn không thể bị cưỡi!

Thái độ của Ngao Ngự kiên quyết.

Trương Hàn ở bên cạnh đều đã thấy nhức đầu.

Trong lòng điên cuồng oán hận đám Tô Càn Nguyên.

Nếu không phải mấy người “ngược đãi” Ngao Ngự này.

Hắn ta cũng không có khả năng khó lừa như thế.

Không cảm thấy vấn đề này khó.

Hắn ta tin tưởng, hắn ta còn có thể lừa gạt được Ngao Ngự.

Chỉ là một con Thương Long mới xuất thế không được lâu.

Sao có thể không lừa được.

Trương Hàn trầm tư một lát, lúc này mới chậm rãi mở miệng.

“Ngao Ngự, lần này thực sự là một lần cuối cùng, có phải ngươi cảm thấy ta

đang lừa ngươi hay không?”

Trương Hàn vỗ bả vai Ngao Ngự, nói.

“Ừm.”

Ngao Ngự vô cùng nghiêm túc gật đầu.

“Haizz, coi bộ dạng ngươi kìa, ta sẽ lừa gạt người khác như vậy sao?”

Trương Hàn làm bộ buồn rầu.

“Giống.”

Ngao Ngự vẫn nghiêm túc gật đầu.

Trương Hàn: “…”

Không phải chỉ cưỡi ngươi hai lần sao.

Ấn tượng sẽ kém như thế à.

Thôi quên đi
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 252: Lấy linh căn thề


“Ngươi đã không tin ta như vậy, không bằng thế này đi, ta thề được không?

Ngươi biết linh căn đúng không?”

Trương Hàn làm bộ bất đắc dĩ nói.

“Biết, Nhân Tộc các ngươi tu luyện đều cần linh căn.”

Ngao Ngự thành thật trả lời.

“Đúng vậy, tu luyện cần linh căn, nếu không có linh căn, vậy thì không thể tu

hành, như vậy ta ở đây thề với trời đất, nếu lần này không phải lần cuối cùng ta

cưỡi ngươi, thì Thiên Địa sẽ phá hủy linh căn của ta! Vĩnh viễn không còn linh

căn! Như vậy có thể tin chưa?”

Trương Hàn chậm rãi mở miệng nói.

Trong giọng nói mang theo ý cười.

“Ngươi điên rồi sao? Trương lão đại, không cần thiết phải như vậy, ngươi thực

sự lấy linh căn của mình ra để thề sao?”

Ngao Ngự bị làm cho hoảng sợ.

Không ngờ tới, vậy mà Trương Hàn dám lấy linh căn ra để thề.

Loại lời thề với trời đất này, không phải có thể tùy tiện nói được.

Mà thực sự có đủ uy năng.

Nhưng mà vì sao Thiên Địa không đáp lại?

Ngao Ngự nhớ rõ trong sách ghi lại, thề với trời đất, Thiên Địa đều đáp lại.

Nhưng lần này không có đáp lại.

Thôi, hắn ta chưa từng thấy thề với Thiên Địa chân chính, có khả năng là như

vậy.

Đối với quyết tâm lần này của Trương Hàn, Ngao Ngự cảm thấy vô cùng rung

động.

Có khả năng…

Lần này vị Trương lão đại này thực sự không lừa hắn ta.

“Chỉ như vậy, mới có thể khiến ngươi hiểu rõ quyết tâm của ta, lần này thực sự

là lần cuối cùng.”

Trong đôi mắt Trương Hàn lóe lên tinh quang, mở miệng nói.

“Thực… Thực sự là lần cuối cùng sao?”

Ngao Ngự vẫn dao động.

“Thực sự là lần cuối cùng, không lừa ngươi!”

Trương Hàn gật đầu.

Nói vô cùng chắc chắn.

“Vậy được rồi.”

Ngao Ngự vẫn gật đầu đồng ý.

Những lời này vừa nói ra.

Trương Hàn lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn là lừa gạt thành công.

Linh căn sao?

Rất xin lỗi, hắn ta không có linh căn.

Linh căn của hắn ta đã sớm bị sét đánh không còn.

Dùng để thề, không thể tốt hơn.

Vừa rồi hắn ta thấy Thiên Địa không đáp lại, còn hoảng sợ.

Sợ Ngao Ngự nhìn ra được.

Bây giờ xem ra, Ngao Ngự này thực sự còn quá trẻ tuổi.

“Ừm, lần này là lần cuối cùng, đợi xong việc, ta tự mình đưa ngươi về Vân

Châu.”

“Nhưng mà lần này chúng ta phải đến Trung Châu, ngươi phải chuẩn bị bay

đường dài.”

Trương Hàn vỗ bả vai Ngao Ngự, nói.

“Được, Trương lão đại, chỉ cần lần này là lần cuối cùng.”

Ngao Ngự hơi bất đắc dĩ nói.

Sau khi nói xong, hắn ta xoay người rời đi.

Chuẩn bị đến đại điện của tông chủ.

Hắn ta vừa đi, vừa cúi đầu nhìn nho bào trên người.

Đánh giá xem có nên đổi một bộ đồ đẹp một chút hay không.

Đại Bỉ vạn tông lần này là muốn xác lập uy vọng của hắn ta.

Hắn ta thay áo bào sẽ càng tốt hơn một chút.

Nói thật, hắn ta không để ý tới hình tượng lắm.

Theo quán tính là mặc nho bào, tùy tiện tìm cái trâm gỗ búi tóc là được, ra cửa

đều dựa vào khí chất và giá trị nhan sắc.

Trương Hàn đánh giá tiếp có nên điều chỉnh hình tượng hay không, đồng thời đi

về phía đại điện của tông chủ.

Hắn ta đi một nửa, thì gặp Diệp Lạc và ba đồng môn.

“Sư tôn đâu? Sao các huynh nhanh ra như vậy, ta còn muốn bái kiến sư tôn một

lát.”

Trương Hàn nhíu mày, hỏi một câu.

“Sư tôn bảo chúng ta đi chuẩn bị một lát, xuất phát tới Trung Châu.”

Diệp Lạc xua tay nói.

“Bây giờ sẽ xuất phát sao? Đúng rồi, các huynh có hỏi sư tôn chuyện, phía sau

cảnh giới Độ Kiếp có cảnh có cảnh giới hay không?”

Trương Hàn mở miệng hỏi lần nữa.

“Chưa kịp hỏi, Đông Châu chúng ta cách Trung Châu rất xa, bây giờ chuẩn bị

khởi hành, hỏi trên đường là được.”

Diệp Lạc nói như vậy.

“Thì ra là thế, vậy đại sư huynh các huynh đợi ta một lát, ta trở về thay bộ quần

áo sẽ tới ngay.”

Trương Hàn nói một câu, xoay người bay về phía cung điện của mình.

Ba người đứng tại chỗ sửng sốt một lát.

Cho dù thế nào bọn họ cũng không chú ý tới, vậy mà Trương Hàn này để ý hình

tượng như thế.

Diệp Lạc nhìn bóng lưng Trương Hàn rời đi, lắc đầu, xoay người quay mặt về

phía Tô Càn Nguyên và Đạm Đài Lạc Tuyết.

Há miệng định hỏi hai bọn họ có cần trở về thay quần áo hay không.

Nhưng nghĩ một lát, vẫn từ bỏ.

Một luyện thể như Tô Càn Nguyên, đánh nhau nói không chừng quần áo sẽ

rách, thay quần áo làm gì.

Còn Đạm Đài Lạc Tuyết?

Vẫn là thôi đi, Đạm Đài Lạc Tuyết vốn có giá trị nhan sắc cao, cho dù tùy ý ăn

mặc, cũng có mị lực khuynh quốc khuynh thành, không cần phải cố ăn mặc.

Nói như vậy, là Trương Hàn xấu sao?

Không phải, đệ tử của tông môn ẩn thế bọn họ không xấu.

Trên người Trương Hàn có hương vị nho tiên, nói riêng về giá trị nhan sắc, cũng

thuộc cấp cao.

Nói đến cùng, chỉ có lão nhị này bận rộn, còn chú ý tới cách ăn mặc.

Diệp Lạc lắc đầu, chẳng muốn nói thêm gì, đứng ở một bên lẳng lặng đợi

Trương Hàn trở về.

Trong lòng đánh giá tiếp, trên đường đi làm thế nào thỉnh giáo sư tôn về chuyện

phía sau cảnh giới Độ Kiếp còn có cảnh giới nữa không…
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 253: Đến Trung Châu 1


Núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông.

Bên cạnh phòng bếp.

Trước bàn, Sở Duyên lẳng lặng ngồi ở đó.

Trên người hắn vẫn là trường bào trắng như tuyết, tóc dài như mực, ngồi ở chỗ

đó, giống như tiên giáng trần tĩnh tọa ở trong hồng trần, ở phía xa nhìn lại,

giống như một bức họa cuộn tròn tiên cảnh.

Cho dù cảnh giới của Sở Duyên giảm xuống, nhưng khí chất của hắn vẫn không

thay đổi.

Thậm chí theo thời gian trôi qua, khí chất của hắn càng lúc càng hư vô mờ mịt,

tục xưng là “tiên”.

Đây là một loại khí chất trong lòng.

Không có một chút liên quan tới cảnh giới.

“Tông chủ, tông chủ, đến đây, rượu trái cây ngươi muốn đến đây.”

Bỗng nhiên một giọng nói vang lên ở bên ngoài.

Chỉ thấy Lý Nhị Cương đi từ ngoài vào, trong tay bưng hai cái vò, cơ thể mập

mạp vặn vẹo đi tới.

Lý Nhị Cương đặt hai vò rượu trái cây lên trên bàn.

Đối mặt với Sở Duyên, hắn ta cung kính hơn khi đối mặt với bốn đệ tử nhiều.

“Ừm, hai vò rượu này đúng không, hồ lô ta bảo ngươi chuẩn bị đâu?”

Sở Duyên ngồi trước bàn thản nhiên gật đầu, thuận miệng hỏi một câu.

“Ở đây ở đây, ở đây ở đây, tông chủ, trong hồ lô cũng để đầy rượu trái cây.”

Lý Nhị Cương vội vàng lấy một cái hồ lô bình thường từ bên hông ra.

Hắn ta cung kính đặt hồ lô lên trên bàn.

“Ừm, rất tốt.”

Sở Duyên hài lòng gật đầu.

Hắn lập tức cẩn thận lấy túi trữ vật trong lòng ra, thi triển pháp lực mở túi trữ

vật, cho hai vò rượu trái cây và hồ lô vào trong túi trữ vật.

Làm xong mọi chuyện, hắn đặt túi trữ vật trước mặt Lý Nhị Cương vung vẩy

một vòng.

Vốn định khoe khoang hắn có túi trữ vật.

Nhưng không ngờ rằng.

Vẻ mặt Lý Nhị Cương thản nhiên, không có chút kinh ngạc khi thấy túi trữ vật,

giống như quá quen thuộc.

Lần này Sở Duyên lập tức mê mang.

Sao Lý Nhị Cương này, vậy mà không bị túi trữ vật làm cho kinh ngạc?

Chẳng lẽ trên thế giới này, ngoại trừ hắn ra, ai cũng có túi trữ vật, cho nên mới

không bị hắn dọa sợ?

Sở Duyên vô cùng hoang mang.

Lý Nhị Cương đúng là không bị thứ đồ chơi như túi trữ vật hù sợ.

Thứ này hắn ta gặp nhiều.

Đối với túi trữ vật hắn ta không có hứng thú, đối với chuyện Sở tông chủ muốn

đến Trung Châu, trái lại hắn ta vô cùng chú ý.

“Tông chủ, lần này ngươi tới Trung Châu, khoảng bao lâu mới có thể trở về?”

Lý Nhị Cương dò hỏi.

“Chuyện này thì không rõ lắm, Đại Bỉ vạn tông kết thúc thì sẽ trở về.”

Sở Duyên xua tay nói.

“Vậy thì chúc mừng đệ tử môn hạ của tông chủ đều đạt được thứ hạng cao trong

Đại Bỉ vạn tông trước!”

Lý Nhị Cương không biết cụ thể Đại Bỉ vạn tông là gì, nhưng không cản trở

việc hắn ta chúc mừng.

Nghe thấy những lời này Sở Duyên cười to mấy tiếng, vô cùng hài lòng đối với

lời chúc của Lý Nhị Cương.

Chẳng qua cười một lát, hắn cảm thấy không thích hợp.

Đệ tử môn hạ đều lấy được thứ hạng cao sao?

Diệp Lạc, Trương Hàn, Tô Càn Nguyên lấy được thứ hạng cao, đương nhiên là

hắn sẽ vui vẻ.

Dù sao cũng đi mò tiền, thứ hạng càng cao khen thưởng sẽ càng phong phú.

Nhưng nếu Đạm Đài Lạc Tuyết lấy được thứ hạng cao, chẳng phải là thành tài

rồi sao?

Lý Nhị Cương này đang chúc mừng hay rủa hắn vậy?

Tươi cười trên mặt Sở Duyên chậm rãi biến mất.

Vừa định nói Lý Nhị Cương mấy câu.

Ở phía xa một trận cuồng phong đột nhiên truyền tới.

Cùng với cuồng phong, còn có tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc.

Hú hú!

Sở Duyên quay đầu lại nhìn.

Thì thấy một con Thương Long rất to nghìn trượng đang bay lượn trong không

trung, miệng phát ra tiếng gầm gừ kỳ lạ.

Ông trời của ta!

Sao con hàng này ra ngoài rồi!

Sở Duyên bị dọa sợ, nếu chân bị dọa không nghe sai bảo, hắn tuyệt đối đã ngã

xuống đất.

Sở Duyên nuốt nước bọt.

Trơ mắt nhìn Thương Long bay tới cách phòng bếp chỗ hắn không xa, dừng lại.

Cách con Thương Long càng gần, Sở Duyên càng có thể cảm nhận được chênh

lệch hình thể giữa hai bên.

Hình thể của hắn ngay cả một cái răng của con Thương Long cũng không

bằng…

Chênh lệch giữa hai bên thực sự quá lớn.

Sở Duyên đều có loại cảm giác.

Nếu bây giờ hắn bị con Thương Long này nuốt vào, e rằng con Thương Long

cũng không biết đã xảy ra chuyện gì…

Ngay khi Sở Duyên ngây người, một giọng nói truyền từ phía trên Thương

Long tới.

“Sư tôn! Mong người lên trên con rồng, chúng ta cỡi rồng đến Trung Châu!”

Sở Duyên bị giọng nói này làm giật mình tỉnh lại.

Ngẩng đầu nhìn qua.

Ánh mắt hắn liếc một cái có thể thấy được, hóa ra bốn đệ tử của hắn đều đứng

trên đầu Thương Long.

Cưỡi… Cưỡi rồng đến Trung Châu sao?

Thật hay giả thế?

Thực sự cỡi rồng à?

Còn cùng nhau cỡi?

Đây, đây là lên kiểu gì.

Nhảy lên sao?

Sở Duyên hít sâu một hơi, đi tới bên cạnh Thương Long, đang chuẩn bị nhảy

lên.

Bỗng nhiên, bóng dáng Diệp Lạc rơi xuống bên cạnh hắn.

“Sư tôn, để đệ tử mời sư tôn lên.”

Diệp Lạc cười, vung tay lên.

Một thanh phi kiếm tạo thành bậc thang, xuất hiện trước mặt Sở Duyên.

Phù.

Vẫn là đại đệ tử hiểu chuyện.

Sở Duyên nhẹ nhàng thở ra, cất bước đi lên bậc thang phi kiếm, bước từng bước

lên đầu rồng.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 254: Đến Trung Châu 2


Đi tới trên đầu Thương Long.

Nhìn vảy rồng màu xanh lóng lánh kia.

Hắn còn có chút thẫn thờ.

Mà Diệp Lạc đã đi tới phía sau hắn.

Trương Hàn thấy thế vỗ nhẹ lên đầu Ngao Ngự.

Ngao Ngự lập tức hiểu ý, gầm thét một tiếng, vặn vẹo cơ thể rồng khổng lồ, bay

lên trời.

Hú hú!

Cất cánh!

Ngao Ngự xoay mấy vòng trên không Vô Đạo Tông, đợi trận pháp của Vô Đạo

Tông mở ra, lập tức bay ra ngoài, bay về phía Trung Châu.

Lý Nhị Cương ở bên cạnh phòng bếp nhìn phương hướng Thương Long rời đi,

chỉnh lại quần áo của mình bị gió mạnh thổi loạn.

“Lần này, trong Vô Đạo Tông đã có thể an tĩnh, chỉ còn lại mình ta, hay là đến

điện Truyền Pháp? Hay là đến Thần Binh Các đây?”

“Thôi, tông chủ đối xử không tệ với ta, tông chủ không mở miệng, ta không thể

tùy tiện đi vào, vẫn nên ở bên ngoài thì hơn, chăm heo nhiều một chút, nói

không chừng có thể nuôi ra con có thể sánh với tiên heo cổ.”

“Nhưng mà có chút đáng tiếc, vậy mà tông chủ cưỡi rồng ra ngoài, bằng không

có thể ép buộc một chút, khiến con rồng kia giúp phối một lát, nói không chừng

có gen rồng, sẽ sinh ra biến dị.”

Lý Nhị Cương nói thầm hai câu.

Sau khi nói xong hắn ta đứng dậy, đi tới chỗ nuôi heo ở dốc núi phía sau.

Tư thái đi đường của hắn ta có vẻ tùy ý.

Nhảy lên nhảy xuống.

Vô cùng tùy ý.

Dù sao trong Vô Đạo Tông chỉ có mình hắn ta, đương nhiên là hắn ta chẳng

phải duy trì nghiêm túc làm gì.

Trực tiếp bắt đầu hình thức giải trí.



Bên kia, trên bầu trời ngoài núi Thiên Vụ.

Thương Long nhanh chóng xuyên qua những tầng mây, những nơi đi qua, gió

nổi mây phùn, hơi dừng lại một lát, chỗ đó mây đen dày đặc, mưa to như trút

nước.

Mà trên đỉnh đầu Thương Long.

Mấy bóng người đứng phía trên.

Trong đó bao gồm Sở Duyên.

Chẳng qua Sở Duyên không phải đứng, mà ngồi khoanh chân, nhắm chặt mắt,

giống như không quan tâm thế giới bên ngoài.

Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể nhìn ra được, hai tay dưới áo bào của Sở Duyên

đang run lẩy bẩy.

Hắn không sợ độ cao.

Lúc trước khi còn là cảnh giới Nguyên Anh, cũng thường xuyên bay, điểm này

có thể hoàn toàn chứng thực, hắn không sợ độ cao.

Nhưng hắn sợ tốc độ này!

Tốc độ của con Thương Long này nhanh tới cực hạn, so với hắn khi bay, nhanh

hơn không chỉ một chút.

Tốc độ nhanh như thế, Sở Duyên có thể không sợ được sao?

Sợ không cẩn thận bị văng ra, ngã thành bánh thịt.

Cho nên hắn chỉ có thể nhắm chặt mắt, không nhìn cái gì.

Chỉ cần ta không nhìn, ta sẽ không sợ hãi!

Ngay khi Sở Duyên nhắm chặt hai mắt.

Phía sau vang lên giọng Diệp Lạc…



Trên đỉnh đầu Thương Long.

Sở Duyên nhắm chặt hai mắt, sợ bị Thương Long ném xuống.

Bốn đệ tử sau lưng hắn trái lại rất thản nhiên.

Người sau bình tĩnh hơn người trước.

Thậm chí Đạm Đài Lạc Tuyết đều đã đứng bắt đầu minh tưởng ngộ đạo.

Diệp Lạc đứng cách Sở Duyên không xa, nhìn sư tôn nhà mình ngồi khoanh

chân, nhắm chặt mắt, không biết có nên quấy rầy hay không.

Hắn ta thực sự muốn hỏi một chút, về chuyện sau cảnh giới Độ Kiếp còn cảnh

giới nào nữa không.

Trái lo phải nghĩ một lát.

Diệp Lạc vẫn quyết định tiến lên quấy rầy sư tôn.

“Sư tôn, đệ tử… Đệ tử có nghi vấn muốn thỉnh giáo sư tôn.”

Diệp Lạc mở miệng nói.

Nghe thấy những lời này.

Sở Duyên rơi vào đường cùng, chỉ có thể mở mắt ra.

Nhìn cảnh tượng xung quanh điên cuồng lướt qua, vẫn không nhịn được hít vào

một hơi.

Đúng là rất nhanh…

Hắn rất muốn đi qua nắm lấy sừng rồng.

Có lẽ nắm lấy sừng rồng mới có cảm giác an toàn.

Nhưng hắn không dám cử động, đừng nói là đi nắm lấy sừng rồng.

Sở Duyên ổn định cảm xúc, khép hờ mắt, ngay cả quay đầu đều chẳng muốn

quay.

“Lạc Nhi, con có chuyện gì?”

Sở Duyên trực tiếp mở miệng hỏi.

“Sư tôn, đệ tử muốn hỏi một chuyện, ừm… Xin hỏi sư tôn, sau cảnh giới Độ

Kiếp, còn cảnh giới nữa không?”

Diệp Lạc vô cùng thẳng thắn nói ra nghi ngờ của mình.

Nghe thấy những lời này.

Trương Hàn và Tô Càn Nguyên, cùng với Đạm Đài Lạc Tuyết đang ngộ đạo

đều thu hồi ánh mắt, ổn định tinh thần, nghiêng tai lắng nghe.

Mà Sở Duyên nghe thấy thế, thiếu chút nữa mở miệng mắng.

Sau cảnh giới Độ Kiếp, còn cảnh giới khác hay không à.

Ngươi đang nhục nhã sư tôn ngươi sao?

Ta ở đỉnh phong chỉ là cảnh giới Nguyên Anh.

Hơn nữa làm không được lâu, đã rớt khỏi cảnh giới Nguyên Anh!

Có quỷ mới biết phía sau cảnh giới Độ Kiếp còn cảnh giới hay không.

Các ngươi là đám cao nhân có cảnh giới cao hơn ta khi ở thời kỳ đỉnh phong

còn không biết, các ngươi lại hỏi ta?

Ta biết cái vẹo gì?

“Lạc Nhi, sao con lại hỏi vấn đề này?”

Sở Duyên miễn cưỡng lộ ra nụ cười hiền lành, quay đầu nói.

“Sư tôn, là vì lúc trước đệ tử so tài với nhị sư đệ, nhị sư đệ và đệ tử đều là cảnh

giới Độ Kiếp, đệ tử lại có thể dễ dàng đánh bại nhị sư đệ, thực lực giống như

hơn cảnh giới Độ Kiếp, cho nên đệ tử mới có nghi ngờ này.”

Diệp Lạc vô cùng cung kính trả lời
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 255: Một người dám nói một người dám làm


“Vậy con nên suy nghĩ là vì sao nhị sư đệ con là cảnh giới Độ Kiếp mà cùi bắp

như thế, chứ không phải nên suy nghĩ phía sau cảnh giới Độ Kiếp còn cảnh giới

hay không!”

Sở Duyên nói xong câu đó, quay đầu tiếp tục nhắm mắt lại, không nói gì thêm.

Trương Hàn: “???”

Sao ta lại cùi bắp rồi hả?

Ta có Trận Tâm trời sinh, trận pháp sư không cần nguyên liệu, không cần thời

gian bày trận.

Sao ta lại cùi bắp…

Trương Hàn buồn bực.

Tốt xấu gì hắn ta cũng là người đánh bại Long Quân yêu tộc Vân Châu nhân vật

một phương.

Sao tới miệng sư tôn lại thành cùi bắp.

Diệp Lạc thấy thế, nhìn Trương Hàn lắc đầu, không biết nên nói gì cho phải,

cuối cùng chỉ có thể cười, đâu dám hỏi lại.

Bên kia Sở Duyên tiếp tục nhắm hai mắt lại.

Trong lòng lại đang tự hỏi.

Phía sau cảnh giới Độ Kiếp còn cảnh giới hay không.

Hình như là không có?

Chẳng lẽ cảnh giới Đại Thừa trong tiểu thuyết tiên hiệp thực sự tồn tại?

Không có khả năng.

Hắn nhớ rõ, hệ thống liệt kê cho hắn tu luyện, không có cảnh giới Đại Thừa mà.

Cao nhất cũng chỉ là cảnh giới Độ Kiếp.

Thôi quên đi, quản chuyện cảnh giới làm gì.

Hắn chỉ là cảnh giới Trúc Cơ, còn đi quan tâm chuyện cảnh giới Độ Kiếp sao?

Nhưng mà nói đi nói lại, giọng điệu nói chuyện của hắn đối với đám đệ tử này,

có phải hơi ác liệt hay không?

Sở Duyên suy nghĩ lại, cảm thấy đúng là có chút hơi quá đáng.

Hắn còn cần đám đệ tử này đến Đại Bỉ vạn tông mò tiền.

Nếu không…

Lừa gạt thêm lần nữa?

Sở Duyên nghĩ một lát, vẫn mở to mắt một lần nữa, quay đầu nhìn về phía Diệp

Lạc.

“Lạc Nhi, con tới đây một lát.”

Diệp Lạc còn đang suy tư nghe thấy thế, vội vàng đi tới trước mặt Sở Duyên.

Nhưng nhìn Sở Duyên ngồi khoanh chân, hắn ta không dám tiếp tục đứng, mà

lựa chọn ngồi xổm xuống, bày tỏ tôn kính.

“Sư tôn có chuyện gì dặn dò ạ?”

Diệp Lạc cúi đầu hỏi.

“Lặp lại vấn đề con mới hỏi một lần nữa đi.”

Sở Duyên thản nhiên nói.

Những lời này vừa nói ra.

Diệp Lạc sửng sốt.

Vì sao sư tôn lại nói, bảo hắn ta lặp lại vấn đề mới hỏi một lần nữa?

Hắn ta ngầm nhìn thoáng qua vẻ mặt thản nhiên của sư tôn nhà mình.

Hơi suy nghĩ một lát, hắn ta lập tức hiểu rõ.

Nhất định là sư tôn vì cảnh giới đột nhiên tăng lên, dẫn tới tâm trạng không

được tốt, cho nên vừa rồi không muốn trả lời hắn ta.

Cảnh giới của sư tôn càng thấp sẽ cách phi thăng càng gần.

Hiện giờ đột nhiên tăng lên tới cảnh giới Trúc Cơ, chắc chắn lại cách phi thăng

xa thêm một bước, cho nên tâm trạng mới không tốt.

Lúc này nhất định là sư tôn cảm thấy tâm trạng của mình không đúng, điều

chỉnh tâm trạng một lát, mới hỏi hắn ta một lần nữa.

Sư tôn, đệ tử đã hiểu!

“Sư tôn! Đệ tử muốn hỏi vấn đề là, phía sau cảnh giới Độ Kiếp còn cảnh giới

hay không?”

Diệp Lạc cung kính hỏi.

“Vấn đề này, nên quyết định bởi Lạc Nhi con, có hoặc không có, thực hoặc giả,

đúng hoặc sai, đều do Lạc Nhi con tự suy nghĩ, sau cảnh giới Độ Kiếp, có cảnh

giới hay không, quyết định bởi con nói có hay không.”

Sở Duyên thản nhiên nói một tràng những lời ngay cả hắn cũng không hiểu.

Quy củ cũ, lừa gạt đến mức ngay cả mình cũng không hiểu cho xong việc.

“Nhưng mà sư tôn, đệ tử nói có, vậy thì thực sự có sao?”

Diệp Lạc cười khổ nói.

“Con nói có, vậy thì chắc chắn có! Cảnh giới cũng là người khác nói có, do đó

mở ra, nếu như người khác nói không có cảnh giới, vậy thì cho tới bây giờ đều

không có cảnh giới, Lạc Nhi, con hiểu không?”

Sở Duyên mở miệng nói.

Đối với chuyên ngành của mình, gọi là thuần thục.

“Ý của sư tôn là, nếu như đệ tử cảm thấy sau cảnh giới Độ Kiếp có cảnh giới,

vậy thì mở ra thêm một cái sao? Nhưng mà… Không biết sư tôn có thể cho chút

manh mối hay không?”

Diệp Lạc rất chăm chú hỏi.

“Nếu như có cảnh giới, vậy thì gọi là cảnh giới Đại Thừa!”

Sở Duyên gật đầu nói.

“Cảnh giới Đại Thừa…”

Diệp Lạc lẩm bẩm nói.

Trong lòng có ý nghĩ.

Sở Duyên thấy Diệp Lạc không đặt câu hỏi nữa, thì nhắm mắt lại lần nữa, chẳng

muốn lại nói thêm gì.

Diệp Lạc vẫn còn đang lẩm bẩm tự nói, không có bất cứ động tác gì.

Hắn ta thực sự có ý nghĩ muốn mở ra cảnh giới…

Nếu người ngoài biết rõ hành động của hai thầy trò.

Có lẽ sẽ bị hù chết.

Thực sự là một người dám nói, một người dám làm…



Cùng lúc đó.

Bên Trung Châu…

Trong khu vực Trung Châu.

Tổng bộ liên minh tu tiên giả.

Trong đại điện nơi tổ chức buổi họp.

Lúc này, rất nhiều trưởng lão đều giống như kiến bò trên chảo nóng, nhảy nhót

lung tung, vô cùng sốt ruột.

Bọn họ phát hiện, vậy mà tông môn ẩn thế Đông Châu còn chưa tới.

Tuy Đại Bỉ vạn tông bắt đầu vào năm tháng sau, nhưng cần tới trước một tháng,

tổ chức đại hội vạn tông.

Cũng khiến tông chủ của mỗi đại tông môn gặp mặt.

Nhưng tông môn ẩn thế Đông Châu còn chưa tới…
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 256: Vô Đạo Tông đến muộn 1


“Rốt cuộc tông môn ẩn thế Đông Châu đang đùa gì thế? Có tới hay không đây,

tông môn mỗi châu đều đã tới, chỉ thiếu mỗi Vô Đạo Tông Đông Châu.”

“Không có đạo lý, nếu tông môn ẩn thế Đông Châu hứa sẽ tới, không có đạo lý

cho leo cây như vậy.”

“Có phải… Có phải tông môn ẩn thế Đông Châu không biết cần tới trước một

tháng hay không?”

“Không có khả năng, việc trọng đại như Đại Bỉ vạn tông, chẳng lẽ Vô Đạo

Tông còn không biết quy củ cụ thể? Phàm là tông môn lớn một chút, đều biết

quy củ của Đại Bỉ vạn tông.”

“Vô Đạo Tông người ta được xưng là truyền thừa 300 vạn năm, Đại Bỉ vạn tông

của chúng ta hình như… Hình như không có tư cách khiến người ta biết quy

củ?”

“Bên trong thiệp mời, có nói là tới trước hay không?”

“Hẳn là, hẳn là không có.”

Rất nhiều trưởng lão nói một lát, bỗng nhiên giọng nói nhỏ xuống.

Bọn họ phát hiện, bọn họ căn bản không viết trên thiệp mời là cần tới trước một

tháng, tham gia đại hội vạn tông.

Chỉ sợ Vô Đạo Tông người ta căn bản lười để ý tới quy củ của Đại Bỉ vạn tông,

càng không biết quy củ này.

Lần này thì hay rồi, thật xấu hổ, một đống tông môn đã tới, nhưng Vô Đạo

Tông lại không xuất hiện.

Mở sao? Không đợi Vô Đạo Tông người ta, như vậy là không nể mặt, huống chi

đây là lần đầu tiên Vô Đạo Tông tham gia đại hội vạn tông.

Không mở? Vậy nên ăn nói thế nào với một đống tông môn?

“Được rồi, việc đã đến nước này, tranh cãi ầm ĩ cũng vô dụng.”

Minh chủ của liên minh tu tiên giả Ngô Việt xua tay, ra hiệu cho các trưởng lão

im miệng.

“Vậy minh chủ nói biện pháp xem.”

Có trưởng lão nói như vậy.

Các trưởng lão khác nghe thấy thế, nhao nhao dời mắt nhìn Ngô Việt, muốn

xem Ngô Việt có biện pháp gì.

Thấy vậy, Ngô Việt cảm thấy đau đầu, nhưng lão ta nhanh chóng nghĩ ra được

phương pháp.

Ai bảo lão ta là minh chủ của liên minh tu tiên giả.

“Như vậy đi, làm chậm đại hội vạn tông lần này một tháng, liên kết với Đại Bỉ

vạn tông, loại bỏ thời gian trung gian.”

“Tuyên bố với bên ngoài… Tuyên bố trong liên minh tu tiên giả chúng ta xảy ra

chút việc, muốn lùi lại một tháng, như vậy hai bên đều không đắc tội.”

Ngô Việt trầm tư một lát, xua tay nói.

Lão ta cũng không có biện pháp.

Đối với liên minh tu tiên giả lão ta mà nói, hai bên đều không thể đắc tội.

Một bên là vô số Thánh Địa đại tông môn, một bên là tông môn ẩn thế Đông

Châu được xưng truyền thừa 300 vạn năm.

Nếu đắc tội một bên, có lẽ liên minh tu tiên giả sẽ bốc hơi khỏi nhân gian.

Thực sự giống với một câu của liên minh tu tiên giả.

“Thánh Địa và Thánh Địa trở mặt, liên minh tu tiên giả tham gia, liên minh tu

tiên giả biến mất…”

Nghe thấy những lời này.

Rất nhiều trưởng lão chỉ có thể gật đầu, lựa chọn phương pháp này.

Nếu không làm theo phương án này, bọn họ cũng không có biện pháp khác.

“Chuyện cho tới bây giờ, chỉ có thể làm như vậy, nhưng mà minh chủ ngươi cần

phải phái người đến biên giới Trung Châu theo dõi, nếu tông môn ẩn thế Đông

Châu tới, cần phải nhanh mời tham gia.”

“Chỉ sợ một tháng sau, tông môn ẩn thế Đông Châu còn chưa tới, đến lúc đó

náo nhiệt rồi.”

“Chuyện này có là gì, sợ nhất vẫn là tông môn ẩn thế không tới, chúng ta bắt

đầu đại hội vạn tông, sau đó nửa tháng sau, tông môn ẩn thế Đông Châu mới

tới.”

“Không không không, ta cảm thấy cho dù có sợ hay không, chỉ cần tông môn ẩn

thế Đông Châu không tới, chúng ta đều sẽ xui xẻo.”

“Không sai, các ngươi phải biết rằng, tông môn ẩn thế ở Trung Châu có khả

năng được chúng ta mời ra, thậm chí một số tông môn ẩn thế thuộc đại châu

cường đại đều đã đi ra, là vì muốn so với tông môn ẩn thế Đông Châu xem ai

đỉnh hơn, mà lúc này… Nếu tông môn ẩn thế Đông Châu không tới, chúng ta sẽ

xui xẻo.”

Đám trưởng lão càng tưởng tượng càng sợ hãi.

Giống như đã nghĩ tới bộ dạng mình gặp xui xẻo.

Cả đám đều rùng mình một cái.

“Tóm lại, các ngươi nhớ phải phái người tới vùng ranh giới trông chừng!”

Có trưởng lão nói xong những lời này, xoay người rời đi.

Các trưởng lão khác nói chuyện, sau đó cũng nhao nhao rời đi.

Chỉ trong giây lát.

Trong đại điện mở họp chỉ còn lại mình Ngô Việt.

Ngô Việt ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, thở dài một hơi.

“Haizz, hi vọng Vô Đạo Tông Đông Châu đừng thất hẹn, nếu không thì không

biết sao đây.”

“Đạo bản vi vô, tòng vô nhi nhất, thực sự rất muốn xem tông môn ẩn thế này có

như lời đồn hay không.”

Ngô Việt lắc đầu nói hai câu.

Lão ta đứng dậy, muốn rời đi.

Nhưng nghĩ một lát, gọi một chấp sự tiến vào.

“Bây giờ ngươi đi thu dọn một lát, đến biên giới Trung Châu giáp Đông Châu,

qua bên đó canh chừng cẩn thận, bây giờ là thời gian diễn ra Đại Bỉ vạn tông,

tiến vào Trung Châu đều cần kiểm tra, một khi ngươi phát hiện tông môn ẩn thế

Đông Châu, lập tức trở về bẩm báo, biết chưa?”

Ngô Việt chậm rãi mở miệng, dặn dò.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 257: Vô Đạo Tông đến muộn 2


“Dạ, minh chủ, nhưng mà minh chủ, lần này có tính là nhiệm vụ không?”

Chấp sự này cẩn thận hỏi.

Trong liên minh tu tiên giả, đổi đồ cần làm nhiệm vụ mới được, linh thạch

không có tác dụng.

Cho nên lão ta mới hỏi, chuyện này có tính là nhiệm vụ hay không.

“Tính! Vậy ngươi đến Nhậm Vụ Các tiếp nhận nhiệm vụ này trước, có lẽ lúc

này đã có người treo nhiệm vụ lên.”

Ngô Việt tức giận nói.

“Dạ dạ, minh chủ, ta sẽ đi ngay.”

Chấp sự gật đầu lui ra.

Nhìn thấy cảnh tượng này.

Ngô Việt đứng dậy quay về ngai vàng lần nữa, bắt đầu suy tư vấn đề chi tiết về

Đại Bỉ vạn tông lần này.

Khoảng một khắc sau.

Chấp sự kia khóc sướt mướt chạy vào, bị đánh mặt mũi bầm dập.

“Minh chủ, ngươi thực sự không phúc hậu, nhiệm vụ lần này sao ta nhận

được…”

Chấp sự kia khóc nói.

“Có ý gì? Không phải ngươi đi nhận nhiệm vụ sao? Sao biến thành bộ dạng

này?”

Ngô Việt bị dọa nhảy dựng lên.

“Minh chủ! Nhiệm vụ kia vốn có một đống trưởng lão muốn đoạt, đều đã đánh

nhau, đám trưởng lão đánh nhau, khiến ta bị ngộ thương.”

Chấp sự khóc sướt mướt nói.

Ngô Việt: “??”

Đám trưởng lão nhanh chân rời khỏi đại điện hội nghị, chính là vì tranh giành

nhiệm vụ này sao?

Không phải vừa rồi còn lộ ra vẻ mặt lo lắng à?

Bây giờ lại đi cướp nhiệm vụ này?

Chỉ trong nháy mắt, gần một tháng trôi qua.

Trong một dãy núi rậm rạp gần Trung Châu.

Đám Sở Duyên bị lạc ở đây.

Dựa theo lời Sở Duyên nói, nghỉ ngơi một lát, lại tiếp tục lên đường.

Chủ yếu là vì Sở Duyên lo lắng cơ thể “phàm nhân” của Đạm Đài Lạc Tuyết, sợ

đi đường dài như vậy, Đạm Đài Lạc Tuyết ăn không tiêu, cho nên mới tiến hành

đi ngắt quãng.

Vừa mới tới dãy núi kề sát bên Trung Châu, lại dừng lại nghỉ ngơi.

Chẳng qua khiến Sở Duyên cảm thấy nghi ngờ chính là, vì sao hắn thấy Đạm

Đài Lạc Tuyết tràn ngập tinh thần như vậy?

Rõ ràng đã đi một thời gian dài như vậy.

Kết quả vậy mà còn có tinh thần hơn cảnh giới Trúc Cơ như hắn.

Thôi, hẳn là hắn suy nghĩ nhiều.

Vẫn nên nhân cơ hội nghỉ ngơi một lát.

Sở Duyên ngồi khoanh chân bên cạnh một tảng đá, bảo đám đệ tử làm gì thì

làm, nghỉ ngơi một lát lại tiếp tục lên đường.

Mệnh lệnh của hắn rõ ràng là không có ai dám vi phạm.

Đám đệ tử lập tức không biết chạy đi đâu mất.

Ở tại chỗ chỉ còn lại Sở Duyên ngồi khoanh chân và Ngao Ngự ngồi dưới đất.

Đối mặt với Sở Duyên, rõ ràng là Ngao Ngự hơi sợ hãi.

Vô Đạo Tông nhiều đệ tử như ma quỷ như vậy đều do vị này dạy dỗ.

Chỉ sợ vị này càng hơn ma quỷ.

Cho nên Ngao Ngự không dám trêu chọc vị này.

Sợ bị đánh.

Chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi dưới đất, không dám nói lời nào.

Trái lại Sở Duyên nghỉ ngơi một lát xong, tràn ngập hứng thú tìm Ngao Ngự tán

gẫu linh tinh.

Sở Duyên vốn sợ Ngao Ngự, nhưng từ khi cưỡi Ngao Ngự này.

Sở Duyên không còn sợ hãi nữa.

Trái lại rất tò mò về Thương Long này.

“Tiểu Long.”

Sở Duyên chậm rãi mở miệng.

“Tiền bối! Ta ở đây!”

Ngao Ngự bị Sở Duyên đột nhiên mở miệng dọa sợ, vội vàng đứng dậy, ngồi

xổm trên đất, thành thật mở miệng đáp.

“Ừm, không có chuyện gì, chỉ muốn tâm sự chút thôi, ngươi là người ở đâu?

Năm nay bao nhiêu tuổi?”

Sở Duyên thản nhiên nói.

“Tiểu bối, Tiểu Long là công tử thứ 97 của Long Quân long phủ sông Ngân

Thiên Vân Châu, năm nay đã 752 tuổi.”

Ngao Ngự ngoan ngoãn trả lời.

Nghe thấy những lời này.

Sở Duyên sửng sốt một lát.

7… 752 tuổi?

Cừ thật.

Kiếp trước kiếp này của hắn cộng lại, cũng không bằng số lẻ của con rồng này.

“Ừm… Ngươi là Thanh Long đúng không?”

Sở Duyên im lặng một lát, mới mở miệng lần nữa.

“Hả? Tiền bối, ta thuộc Thương Long nhất mạch, không phải Thanh Long gì

đó.”

Ngao Ngự mê mang nói.

“Thương Long không phải là Thanh Long à.”

Sở Duyên trợn tròn mắt.

Hắn nhớ rõ Thương Long được xưng là Thanh Long.

“Tiền bối, đâu có chuyện đó, Thương Long là Thương Long, làm gì có Thanh

Long.”

Ngao Ngự vô cùng thẳng thắn.

“Được rồi, vậy Long Tộc các ngươi, có Kim Long không? Hay là Hắc Long

Bạch Long gì đó?”

Sở Duyên lại hỏi.

“Không có, tiền bối, nhất mạch sông Ngân Thiên bọn ta đều là Thương Long,

nghe nói Long Tộc Trung Châu có Kim Long hoàng giả trong loại rồng, nhưng

mà Hắc Long Bạch Long thì chưa từng nghe nói tới.”

Ngao Ngự đáp.

“Đáng tiếc, nhưng mà ngươi muốn bồi dưỡng ra Hắc Long, trái lại cũng có thể,

ngươi đi tìm một con mãng xà màu đen, chỉ cần sinh ra long tử với mãng xà đen

này, chắc chắn sẽ thành Hắc Long, mọi người đều biết, màu đen có thể bao trùm

toàn bộ màu sắc.”

Sở Duyên lộ ra nụ cười quỷ dị, nói.

Nhưng Ngao Ngự giống như đứa ngốc.

Hoàn toàn không hiểu Sở Duyên đang nói gì.

Chỉ có thể ngơ ngác đứng ở chỗ đó.

Khiến Sở Duyên nhìn tới mức bất lực, chẳng muốn nói thêm gì nữa.

Ngao Ngự thấy Sở Duyên không nói nữa, rụt cổ, cũng không dám nói nữa.

Bầu không khí yên tĩnh một lần nữa.
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 258: Linh khí ở nơi này thật ít


Khoảng nửa canh giờ trôi qua.

Đám Diệp Lạc lượn lờ trong dãy núi cũng trở về.

Sở Duyên thấy thế, lúc này tuyên bố tiếp tục khởi hành, đến Trung Châu.

Ngao Ngự ngầm hiểu, biến thành Thương Long nghìn trượng.

Sau khi đám Sở Duyên đi lên.

Thương Long gầm thét một tiếng, bay lên trời.

Hú hú!

Cất cánh!



Trên đỉnh đầu Thương Long.

Sở Duyên ngồi lâu, không còn sợ nữa, hai tay để ở sau lưng, đứng trước một

sừng rồng, nhìn cảnh tượng xung quanh điên cuồng lướt qua, có vẻ vân đạm

phong khinh.

Hắn vừa nhìn, vừa mở miệng hỏi.

“Lạc Nhi, nơi này cách Trung Châu hẳn là không xa?”

Sở Duyên thản nhiên nói.

“Đúng vậy, sư tôn, chúng ta đã bay gần một tháng, có lẽ một lát nữa sẽ tiến vào

khu vực Trung Châu.”

Diệp Lạc cung kính nói.

“Ừm!”

Sở Duyên gật đầu.

Nhanh đến thì tốt.

Nói ra, hắn thực sự có chút khó chịu.

Liên tục đi đường một tháng.

Còn lấy loại tốc độ này đi một tháng.

Trung Châu này đúng là xa.

Nhưng mà may mắn.

Cuối cùng cũng sắp tới!

Trung Châu ta tới mò tiền đây!

Khoản ưu đãi lớn này, hắn lấy được chắc rồi!

Tô Càn Nguyên vốn hiếu kính hắn một ít linh thạch bảo vật, cộng thêm Đại Bỉ

vạn tông.

Sở Duyên tưởng tượng tới cảnh tương lai hắn trở nên giàu có, không nhịn được

trong lòng kích động.

Bay trong vòng một chén trà nhỏ.

Đám bọn họ đi tới biên giới Trung Châu.

Trung Châu khác hoàn toàn với những đại châu khác.

Khi tới gần biên giới Trung Châu, có thể cảm nhận được linh khí quanh mình

bắt đầu nồng đậm hơn.

Sở Duyên hít sâu một hơi, đều cảm thấy pháp lực có tăng lên.

Trong lòng không khỏi cảm khái linh khí ở Trung Châu đúng là nồng đậm.

Mà khi hắn nghe cuộc đối thoại của các đệ tử bên cạnh, vẻ mặt không nhịn

được âm trầm.

“Linh khí ở Trung Châu này đúng là ít, nằm ngoài dự đoán của ta.”

Chỉ nghe Diệp Lạc lắc đầu nói.

“Đúng vậy, Trung Châu chỉ như thế thôi sao? Linh khí ít như vậy à?”

Trương Hàn thở dài nói.

“Uổng công ta còn tưởng Trung Châu thần kỳ cỡ nào.”

Tô Càn Nguyên thở dài một hơi nói.

“Ừm, linh khí đúng là hơi ít một chút.”

Đạm Đài Lạc Tuyết gật đầu tán thành.

Sở Duyên: “…”

Chúng ta cảm nhận, là như nhau sao?

Vì sao ta cảm thấy linh khí ở nơi này nồng đậm như thế, nhưng các ngươi lại

nói linh khí ở đây rất mỏng manh?

Hay là nói các ngươi đang liên hợp nhục nhã ta?

Sở Duyên há miệng định nói gì đó.

Đúng lúc này.

Trước mặt bọn họ đột nhiên bay ra vô số cự thạch, tạo thành một vách tường vĩ

đại trước mặt bọn họ, ngăn cản bọn họ tiến lên…



Ranh giới Trung Châu.

Trước mặt đám Sở Duyên.

Một mặt vách tường do vô số cự thạch tạo thành chặn đường tiến lên của bọn

họ.

Vách tường nguy nga tráng lệ, liếc mắt một cái không nhìn thấy tận cùng, giống

như nối với Thiên Địa, căn bản không thể vượt qua.

Sở Duyên lập tức sửng sốt, ngơ ngác đứng trên đầu rồng.

Trái lại mấy tên đệ tử phản ứng nhanh, nhao nhao đi tới phía sau Sở Duyên, ánh

mắt nhìn chằm chằm bức tường to trước mặt.

Diệp Lạc và mấy đồng môn đều khẽ gật đầu.

Nếu bọn họ ra tay, có thể dễ dàng đánh nát vách tường trước mặt.

Ừm, tóm lại, bọn họ tuyệt đối không để thứ này quấy nhiễu tới sư tôn của bọn

họ.

Xôn xao…

Một tia lưu quang bay từ phương xa tới.

Sau khi tới gần Thương Long, thì dừng lại.

Lưu quang tản đi, lộ ra một bóng người ở bên trong.

Chỉ thấy một lão giả vẻ mặt uy nghiêm xuất hiện.

Lão giả mặc trường bào màu trắng, trước ngực trái trường bào, có thêu sao ngũ

giác, khí thế toàn thân vô cùng cường đại, đạp không mà đến, khiến người ta có

cảm giác áp bách rất mạnh.

“Xin hỏi các vị là người của đại châu khác tới tham gia Đại Bỉ vạn tông sao?

Tại hạ là trưởng lão của liên minh tu tiên giả, tên là Cổ Nghị.”

“Nếu như các vị là người đại châu khác tới tham gia, vậy mời đi xuống đăng

ký.”

Lão giả “Cổ Nghị” bình tĩnh nói.

Sau khi lão ta nói xong, trợn to mắt nhìn Thương Long.

Trong lòng có chút kinh ngạc.

Không ngờ tới có người có được rồng làm tọa kỵ.

Bên Long Tộc không nổi bão sao?

Cừ thật!

Cưỡi rồng tới, mặt mũi đúng là lớn.

Bên kia.

Trên đỉnh đầu Thương Long.

Sở Duyên không mở miệng, mặt ngoài vẫn là bộ dạng vân đạm phong khinh.

Không biết là bị dọa còn chưa hoàn hồn, hay là đang làm ra vẻ.

Diệp Lạc ở bên cạnh thấy thế, còn tưởng sư tôn hắn chẳng muốn đi xuống đăng

ký.

Cho nên dứt khoát đứng dậy, chân giẫm lên một thanh phi kiếm, bay tới trước

mặt lão giả Cổ Nghị kia.

“Bọn ta là người của Vô Đạo Tông Đông Châu, sư tôn ta không muốn xuống,

đăng ký gì đó thì miễn đi, còn phải mau chóng lên đường tiếp.”

Vẻ mặt Diệp Lạc không chút thay đổi, toàn thân đều lộ ra khí tức kiêu ngạo của

kiếm tiên, không có chút bộ dạng hòa ái trước mặt đồng môn.

“Không được, quy củ là quy củ, Vô Đạo Tông các ngươi thì thế… Đợi đã, các

ngươi là Vô Đạo Tông? Vô Đạo Tông bên Đông Châu sao?”

Cổ Nghị vốn đang trả lời như người máy.

Nhưng nói một lát.

Lão ta ngây ngẩn cả người.

Vô Đạo Tông?

Tông môn ẩn thế Đông Châu Vô Đạo Tông?

Cuối cùng tông môn ẩn thế cũng tới rồi sao?
 
Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
Chương 259: Tiến vào Trung Châu


“Nếu không có ai giả mạo bọn ta, vậy thì là bọn ta, Vô Đạo Tông Đông Châu.”

Diệp Lạc thản nhiên gật đầu.

“Hóa ra là các vị của Vô Đạo Tông, ta nói là ai cơ, vậy mà có thể cưỡi rồng, là

các vị của Vô Đạo Tông, vậy thì bình thường, nào các vị, theo ta đến nơi tổ

chức Đại Bỉ vạn tông trước.”

Trên gương mặt già nua của Cổ Nghị lập tức lộ ra nụ cười.

Khí thế uy nghiêm mới ngưng tụ lập tức biến mất.

Biến hóa rất nhanh, khiến người ta bất ngờ không phòng ngự.

“Hả? Ngươi không nói đăng ký gì đó nữa à?”

Diệp Lạc sửng sốt một lát.

“Đăng ký sao? Ta từng nói phải đăng ký à? Được rồi, đi thôi, ta dẫn các ngươi

đi vào, các vị đi theo ta là được, nhớ kỹ, ta tên là Cổ Nghị, Cổ chính là cổ trong

cổ lão, nghị chính là nghị trong nghị lực!”

Trên mặt Cổ Nghị là nụ cười tươi, giọng nói nhẹ nhàng hơn không ít.

Sau khi nói xong, lão ta trực tiếp bay tới trước vách tường vĩ đại kia, vung tay

lên.

Vách tường vĩ đại kia lập tức vỡ ra làm vô số cự thạch, nhanh chóng biến mất

không thấy, vô cùng huyền diệu.

Diệp Lạc nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng hơi giật giật, không biết nên

nói gì thì tốt.

Nhưng nhìn Cổ Nghị đã vẫy tay.

Hắn ta không kịp nghĩ nhiều, xoay người bay trở về trên đỉnh đầu Thương

Long, nói với sư tôn và mấy đồng môn một tiếng, bảo Ngao Ngự tiếp tục bay

đi.

Đương nhiên là Ngao Ngự chỉ có thể nghe theo, gầm thét một tiếng, đi theo Cổ

Nghị bay về phía trước.

Cổ Nghị thấy con rồng này đuổi kịp, thì vô cùng vui mừng, vội vàng dẫn theo

Thương Long, chính thức tiến vào khu vực Trung Châu.

Một đường mà qua, tiến vào trong khu vực Trung Châu.

Có không ít trưởng lão của liên minh tu tiên giả nhìn thấy con Thương Long

khổng lồ này, lại thấy được Cổ Nghị, thì truyền âm hỏi Cổ Nghị xảy ra chuyện

gì thế.

Từ đầu tới cuối Cổ Nghị đều không muốn để ý tới, vẫn luôn dẫn đường không

đáp lời.

Nói đùa.

Cho rằng lão ta không biết đám trưởng lão kia tới làm gì sao?

Còn không phải vì Vô Đạo Tông mà đến.

Hiện giờ người đã được lão ta đón đi.

Lão ta còn ở lại nói chuyện với đám trưởng lão kia sao?

Lão ta đâu rảnh như vậy.

Cổ Nghị tươi cười bay dẫn đường.

Bên kia.

Trên đỉnh đầu Thương Long.

Sở Duyên nhìn thấy ông cụ thường lộ ra nụ cười bỉ ổi ở phía trước, lông mày

nhíu lại.

“Lạc Nhi, con chắc chắn đó là sứ giả của Đại Bỉ vạn tông gì đó đấy chứ?”

“Sao ta có cảm giác ông già này hơi bỉ ổi nhỉ?”

Giọng nói của Sở Duyên kỳ lạ hỏi.

“Hẳn là sứ giả của Đại Bỉ vạn tông, đệ tử cũng không rõ lắm, vì sao hình tượng

của sứ giả Đại Bỉ vạn tông lại kém như thế.”

Diệp Lạc lắc đầu nói.

Nghe thấy những lời này, Sở Duyên im lặng một lát.

Vẫn không nói gì thêm.

Hình tượng kém thì kém đi.

Đây không phải là sứ giả của Vô Đạo Tông bọn họ, không liên quan tới hắn.

Dù sao Đại Bỉ vạn tông này, có thể mò được tiền là được.

Sở Duyên nghĩ đến đây, ngồi khoanh chân một lần nữa, thưởng thức phong

cảnh ở Trung Châu.

Không thể không nói, Trung Châu phồn vinh hơn Đông Châu không chỉ gấp

đôi.

Từ đi ngang qua thành trì phàm tục có thể nhìn ra được.

Trung Châu hoàn toàn không cùng một cấp bậc với Đông Châu.

Sở Duyên nhìn phong cảnh ở Trung Châu.

Đánh giá tiếp xem lần này mò tiền xong, có thể chuyển từ Đông Châu tới Trung

Châu hay không.

Dù sao Trung Châu càng phồn hoa hơn…



Trong khu vực Trung Châu.

Ở khu vực phía đông có một vùng đồng bằng rộng lớn.

Vùng đồng bằng này không có bất cứ kiến trúc gì, cũng không có ai ở.

Tác dụng duy nhất, chính là dùng để bày trận.

Bố trí một trận pháp lơ lửng giữa trời.

Cũng chính vì như vậy, trên không vùng đồng bằng, một hòn đảo nhỏ đang trôi

nổi.

Hòn đảo này là tổng bộ liên minh tu tiên giả lựa chọn sử dụng, nơi dùng để tổ

chức Đại Bỉ vạn tông.

Trên đảo nhỏ này, kiến trúc như rừng, khu vực rõ ràng.

Ở phía tây đảo nhỏ, có vô số ngọn núi sừng sững.

Những ngọn núi này, là nơi cư trú của mỗi đại tông môn tham gia Đại Bỉ vạn

tông.

Mỗi một ngọn núi đều đại diện cho một tông môn cư trú ở bên trong.

Ở sâu nhất nơi này, còn có mấy ngọn núi cao nhất.

Trong đó có một ngọn núi, là ngọn núi Vô Đạo Tông hiện đang ở.

Lúc này ở trên ngọn núi.

Trong một điện phủ hoa lệ.

Sở Duyên một mình đứng trước cửa điện, s* s**ng vách tường ở điện đường

này, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Sau khi tiến vào Trung Châu, bọn họ được dẫn tới nơi này, cư trú hai ngày.

Trong hai ngày này, có vô số người tới thăm hỏi bọn họ.

Khiến Sở Duyên đều cảm thấy, giới Tu Tiên Trung Châu giống như giới Tu

Tiên ở Đông Châu, đều nhiệt tình hiếu khách.

Nhưng mà có một số chuyện khiến Sở Duyên cảm thấy vô cùng hoang mang.

Đó chính là vì sao Đại Bỉ vạn tông còn chưa bắt đầu.

Hắn đều đã tới đây ở hai ngày.

Nhưng không có người nào nói với hắn khi nào Đại Bỉ vạn tông bắt đầu.

“Thôi quên đi, ở thì ở, linh khí ở nơi này cũng nồng đậm, tu hành cũng rất tốt,

nếu không bắt đầu sớm, vậy thì ở đây tu hành, nói không chừng có thể trở lại

cảnh giới Kim Đan?”

Sở Duyên nói thầm.
 
Back
Top Dưới